[Dịch] Vô Cực Ma Đạo
Tập 123 : Long Ngâm Hổ Khiếu (1) (c1221-c1230)
❮ sautiếp ❯Chương 1222: Long Ngâm Hổ Khiếu (1)
Có điều ngay sau tiếng gầm, có hai đồng tử của Vô Cực Ma Tông trên sườn núi đi tới, vẻ mặt hai người không vui, nổi giận quát lớn: “Là người phương nào hô to gọi nhỏ ở chỗ này?”
Đỉnh Hạo cảm thấy buồn cười lắc đầu, nhìn thấy hai gương mặt mới, hắn không khỏi cười to: “Bổn tông Đinh Hạo, dẫn ta đi xem động phủ mới một chút đi!”
Hắn vừa dứt lời, ve mặt hai đồng tử giật mình, nghỉ ngờ nhìn Đỉnh Hạo đang cười lớn, một người trong đó bất chấp nói: “Ngươi lấy cái gì chứng minh ngươi là Tông chủ?”
“Ö?” Đinh Hạo sửng sốt, suy nghĩ một lúc lâu rồi thân thể chấn động, Bát Sí Tử Mãng trên cánh tay trái đột nhiên xuất hiện, thân hình dài mấy chục trượng che kín nửa bầu trời, nói: “Còn cần chứng mỉnh sao?”
Bát Sí Tử Mãng bây giờ gần như đã trở thành dấu hiệu đặc trưng của Đinh Hạo, cho dù hai đồng tử chưa từng gặp Đinh Hạo, nhưng chỉ nghe người bên cạnh kể lại cũng đã nhớ được dáng vẻ của Bát Sí Tử Mãng.
Lúc này, hai người không còn nghỉ ngờ nữa, nhìn Đỉnh Hạo với ánh mắt sùng bái, kêu lên: “Đệ tử không biết Tông chủ hồi tông, mong Tông chủ thứ tội?”
Đỉnh Hạo cười nhạt, thu lại cảm xúc, nói với Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng bên cạnh: “Đi thôi Nguyễn lão, nếu Thanh Y không ở Long Ngâm Sơn thì sẽ ở trong sơn cốc kia, hẳn là không có chuyện gì.
Lần trước ta từng đồng ý với ngươi, tìm giúp ngươi một đệ tử có căn cốt phẩm chất tốt làm đệ tử thân truyền của Bách Biến Môn các ngươi, hôm nay là cơ hội tốt để hỏi Độc Ma xem hắn xử lý chuyện này thỏa đáng không!”
Nguyễn Bách Tượng cũng không từ chối, cười ha hả gật đầu, sau đó đi cùng Đỉnh Hạo theo sau hai đồng tử, bước về Long Ngâm Sơn.
Long Ngâm Sơn vốn là chỗ tu luyện của Hoa Gian Phái, một vài lầu các môn hộ vẫn được giữ lại.
Ban đầu tuy nói Hoa Gian Phái bị đám người Vô Cực Ma Tông diệt môn, chẳng qua một số hình thức ban đầu của trận pháp vẫn còn ở đây, Vô Cực Ma Tông muốn bố trí lại một lần nữa quả thật cũng không tốn quá nhiều sức lực.
Chẳng qua khi đi theo đồng tử dẫn đường, sự nghỉ ngờ trong mắt Đỉnh Hạo càng ngày càng đậm.
Bây giờ mặc dù Long Ngâm Sơn không có tuyệt trận trấn thủ, nhưng dọc đường đi, với thành tựu trên phương diện trận pháp của Đinh Hạo, hắn có thể cảm giác được rõ ràng người bố trí trận pháp ra tay bất phàm.
Thường thì bố trí lẻ tẻ có thể tạo được tác dụng nổi bật, hơn nữa bố trí hoàn toàn tự nhiên, không hề để lại chút dấu vết.
Cho dù là hắn thì cũng phải tính toán nhiều lần mới có thể hiểu được thâm ý của người sắp xếp.
Mặc dù Vô Cực Ma Tông không thiếu những người thành thạo về mặt trận pháp, nhưng trình độ có thể vượt qua hắn thì căn bản là không có.
Thủ đoạn như thế này nhìn thế nào cũng không giống như mấy người Huyết Ma Liệt Sơn có thể làm được.
Hắn hỏi hai đồng tử bên cạnh, hai người này mới nhập môn chưa lâu, hỏi cái gì cũng không biết, cũng không hỏi được nguyên do.
Cũng may là không bao lâu sau, môn đồ Vô Cực Ma Tông biết được tin Đinh Hạo hồi tông bắt đầu lục tục ra đón.
Sau khi nhìn thấy Thiên Yêu Nhiếp Thiên có mặt trong đó, Đinh Hạo chợt hiểu ra rồi cười một tiếng, hắn biết những trận pháp này đương nhiên là do Thiên Yêu Nhiếp Thiên làm.
Đỉnh Hạo đi đến bên cạnh Thiên Yêu Nhiếp Thiên, mỉm cười hành lễ, nói: “Tiểu tử bái kiến Nhiếp lão, đã nhiều năm rồi, Nhiếp lão vẫn tự do tự tại, khiến tiểu tử bội phục không thôi!”
Thiên Yêu Nhiếp Thiên mặc trường bào trắng tỉnh, tay cầm một cây quạt hương bồ, khóe miệng mỉm cười nhìn Đinh Hạo thật sâu, sau đó cảm khái nói: “Tiểu tử bị giam cầm trong tay Tỉnh Nhiên năm đó hôm nay đã trở thành nhân vật chỉ cần giậm chân đã có thể khiến Tu Chân giới rung chuyển rồi, thế sự khó lường cũng chỉ đến thế này mà thôi!”
Đỉnh Hạo cười ha ha, hắn cũng không khiêm tốn, nhìn mấy người Lục Bào, Hỏa Vân cùng tới nghênh đón, nói: “Đi, đi, hôm nay mọi người uống một ly! Lục Bào, ngươi đi Hổ Khiếu Sơn một chuyến, mời các tông chủ trong liên minh mấy tông đến đây!”
Nói xong, Đỉnh Hạo mỉm cười tiếp tục trao đổi với Thiên Yêu Nhiếp Thiên.
Đối với Thiên Yêu Nhiếp Thiên, Đỉnh Hạo có cảm giác vô cùng thân thiết.
Có thể nói Nhiếp Thiên là cao thủ đầu tiên mà Đỉnh Hạo từng gặp từ đầu đến cuối không phách lối với hắn, còn giúp đỡ hắn nhiều lần.
Mặc dù hắn cũng từng nhận được lợi ích rất lớn từ Đinh Hạo, nhưng tất cả đều là do Đinh Hạo tự nguyện, hắn cũng chưa từng bạc đãi Đỉnh Hạo.
Hơn nữa Nhiếp Thiên vô cùng cưng chiều Phùng Tinh Nhiên.
Ban đầu khi ở Đoạn Hồn Sơn, hắn cũng hết sức khen ngợi Đỉnh Hạo 1m lặng vô danh với Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên, khiến Phùng Ngạo Thiên nhìn Đỉnh Hạo với con mắt khác, trở thành một chuyện tốt giữa Đinh Hạo và Phùng Tỉnh Nhiên, thế nên Nhiếp Thiên là một trong số ít người mà Đinh Hạo sẵn sàng thân cận.
Chương 1223: Long Ngâm Hổ Khiếu (2)
Dọc đường đi, Đinh Hạo đầu tiên là cảm ơn sự bố trí của Thiên Yêu Nhiếp Thiên trên Long Ngâm Sơn, sau đó mỉm cười hỏi thăm thu hoạch của hắn ở Quỷ Vực.
Nhiếp Thiên cũng không làm bộ, chỉ nói mặc dù mình thăm dò ở Quỷ Vực nhiều năm, nhưng vẫn không hiểu rõ được trận pháp ở Quỷ Vực.
Nhưng qua những năm nghiên cứu này, hắn cũng đã mơ hồ hiểu được và có chút suy đoán, có điều trước khi chưa xác định thì hắn không tiện nói rõ.
Lúc này nhãn lực của Đỉnh Hạo đã vượt xa người khác, hắn đã sớm nhìn ra tu vi của Nhiếp Thiên đã đột phá đến Hợp Thể trung kỳ.
Dọc đường hắn liên tưởng đến những trận pháp được bố trí phức tạp rắc rối kia, không khỏi âm thầm phỏng đoán đột phá của Nhiếp Thiên, chắc chắn không thể tách rời thành tựu trận pháp.
Khi đám người Đinh Hạo đi tới Vô Cực Ma Điện mới xây xong, bọn họ nhìn thấy mười mấy cây cột trụ bằng đá cao chót vót to bằng mấy người ôm, chống đỡ Vô Cực Ma Điện uy nghiêm cao mấy chục trượng.
Bên trong Vô Cực Ma Điện rộng rãi là một vòng tròn, trên bàn ghế bằng đá vỏ chai được sắp xếp hợp lý đã có mấy người ngồi ở đó.
Vừa nhìn thấy Đỉnh Hạo và Thiên Yêu Nhiếp Thiên chậm rãi đi tới, tất cả đều mỉm cười đứng dậy gật đầu hành lễ với Đinh Hạo.
Vừa rồi Lục Bào rời đi trước, không ngờ lại tập hợp được mọi người nhanh như thế.
Nhìn thấy Độc Ma Vương Diệc Hàn vốn không có ở đây và Tông chủ Miêu Thải Phượng của Hồn Tế Các đi cùng nhau, Đỉnh Hạo lắc đầu cảm thấy buồn cười, cũng biết nhất định Độc Ma vừa chạy tới đi cùng với Miêu Thải Phượng.
Ánh mắt tìm kiếm một chút, Đinh Hạo không nhìn thấy Huyết Ma Liệt Sơn đâu, không khỏi nghi ngờ hỏi: “Liệt lão đâu rồi?”
“Lão Liệt đã chạy tới Thanh Khâu Sơn rồi.
Hắn mới nhận được Thị Huyết Cầu không lâu, vẫn còn chưa quen thuộc với uy lực trên Thị Huyết Cầu.
Mỗi lần dùng thử uy lực của Thị Huyết Cầu ở Long Ngâm Sơn, các đệ tử tu vi không cao trong môn đều bị hỗn loạn khí huyết, máu trong cơ thể lưu động không cách nào khống chế được.
Ngay cả những môn đồ Xuất Khiếu kỳ, Phân Thần kỳ đang bế quan cũng sẽ bị ảnh hưởng.
Thế nên lão Liệt bất đắc dĩ chỉ có thể đi tới Thanh Khâu Sơn vắng vẻ để nghịch Thị Huyết Cầu kia!” Đỉnh Hạo mỉm cười, gật đầu nói: “Thị Huyết Cầu đó là một pháp khí bất phàm, Liệt lão vừa mới lấy được đúng là cần cân nhắc cẩn thận một chút!”
“Đúng vậy, lão Liệt phúc khí rất lớn, dựa theo lời hắn nói, sợ không bao lâu nữa sẽ gặp phải Thiên kiếp đầu tiên rồi, thế nên hiện tại phải chuẩn bị sớm!” Hỏa Vân tôn giả Hướng Dương Thiên lộ vẻ hâm mộ không chút che giấu, cảm khái nói.
Thấy Hướng Dương Thiên cũng bắt đầu gọi Huyết Ma Liệt Sơn là lão Liệt, trong lòng Đỉnh Hạo không khỏi khẽ động.
Hắn thầm nghĩ, không biết từ lúc nào, mối quan hệ của những hung thần ác sát bị giữ lại vì những lợi ích của mình đã càng lúc càng trở nên hòa hợp rồi.
Nghĩ đến Liệt Sơn sắp trải qua Thiên kiếp lần đầu tiên, Đinh Hạo đột nhiên lại nghĩ tới Huyền Thiên chân nhân Lãnh Tồn Vũ.
Cũng không biết lão đầu lạnh lùng ngoài lạnh trong nóng này có vượt qua được lần Thiên kiếp đầu tiên hay không.
Mặc dù Lãnh Tồn Vũ không thích nói nhiều, nhưng hắn là người tâm cao khí ngạo.
Lần trước vì kho báu Thái Huyền, chẳng những cơ nghiệp ở khu vực Bồng Khâu của hắn bị phá hủy trong chốc lát, ngay cả chính hắn cũng bị Tán Tiên của La Phù Tông đuổi giết bỏ chạy.
Nếu như thực lực của hắn tăng vọt, tất nhiên hắn sẽ không bỏ qua, đến lúc đó sợ rằng mình và La Phù Tông đã không đội trời chung, khi đó đi mời hắn giúp đỡ hẳn không phải là việc khó, giúp hắn cũng chính là giúp mình.
Ngay lúc Đỉnh Hạo đang âm thầm suy nghĩ, người chủ trì của mấy môn phái nhỏ trong liên minh cũng đều lục tục tới đây.
Đinh Hạo còn chưa kịp nhận ra thì đồ ngon rượu ngon đã bắt đầu lên như nước chảy.
Đỉnh Hạo kinh ngạc nhìn những gương mặt cũ và mới, nâng chiếc cốc tam giác lên, dũng cảm nói: “Liên minh hiện tại như mặt trời mọc, vì tương lai của Ma Môn chúng ta, mọi người nâng một ly, ngày sau làm đại sự, tiếp tục mở rộng thực lực của chúng ta!” Hắn vừa dứt lời, mọi người vui vẻ đồng ý, mỉm cười nâng ly.
Sau khi ăn uống linh đình, Đinh Hạo ở mật thất trong lòng núi, nghe Độc Ma Vương Diệc Hàn kể lại tình hình gần hai năm qua.
Chỉ kể từ trận đánh ở Thiên Trụ Sơn hai năm trước, Vô Cực Ma Tông đã dẫn đầu lực lượng Liên Minh Ma Môn quét sạch tất cả các môn pháo lớn nhỏ xung quanh.
Một số lực lượng Đạo Môn phục kích Thiên Trụ Sơn lần trước, Bình Viên Tông đã cụp đuôi mang theo nhân lực còn lưu lại chạy trốn qua đại dương, Trấn Hồn Tông bị buộc phải di dời, tất cả các lực lượng trong cả sơn mạch Lĩnh Nam cũng đã bị Vô Cực Ma Tông thu vào tay.
Chương 1224: Long Ngâm Hổ Khiếu (3)
Về phần quân của Xích Thành Tông, dọc theo đường đi bị người của Kiếm Ma Cung luân phiên đánh lén đã bị tổn thương không ít, lúc trở lại Xích Thành Tông đã tổn thất khá nhiều nhân lực.
Long Ma Cung và Hải Hoàng Tông ở biển, kể từ sau khi rời khỏi Thiên Trụ Sơn vẫn luôn không ngừng đánh nhau, đến nay vẫn chưa dừng lại.
Đám người Huyết Ma và Độc Ma, một bên không muốn nhân lực bị tổn thất lần nữa, bên kia thì thấy hai tông chó cắn chó không dứt, cả hai vui mừng tọa sơn quan hổ đấu, phớt lờ bọn họ, mặc cho bọn họ tiếp tục tranh đấu, dự định chờ một thời gian thì đi chiếm lời.
Lần trước Đinh Hạo phân phó Độc Ma Vương Diệc Hàn tìm một đệ tử có căn cốt phẩm chất tốt cho Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng, giờ cũng đã tìm được rồi.
Hiện tại đang ở trong sơn cốc kia cùng thầy trò Nguyễn Thanh Y, Tiểu Linh.
Sơn cốc kia cách Long Ngâm Sơn cũng không xa Nguyễn Bách Tượng đã hào hứng đi trước rồi.
Sau trận chiến ở Thiên Trụ Sơn, sau khi đám người Độc Ma Vương Diệc Hàn và Huyết Ma Liệt Sơn thương nghị xong, bọn họ tăng cường kiểm soát người của các tông môn.
Một số tông phái có ý đồ khác, dao động không quyết sẽ bị tiến hành diệt tông trừng phạt không thương tiếc.
Trong đó, hai tiểu phái Ma Môn trong sơn mạch Lĩnh Nam chẳng những bị diệt tông, mà Tông chủ cũng bị Độc Ma dùng độc công hàng vạn con kiến gặm cắn trái tim để tra tấn, hành hạ gần một tháng mới phát điên mà chết.
Bởi vì lần trước sở dĩ hai người Độc Ma Vương Diệc Hàn và Miêu Thải Phượng bị Tán Tiên Bình Viên Tông bắt được chính là do bị hai tiểu phái Ma Môn kia mật báo.
Ngoài ra, tình thế Tây đại lục hiện tại rất khẩn trương, sóng ngầm mãnh liệt.
Đạo Ma Lục Tông đã giao chiến trong phạm vi nhỏ mấy lần.
Về phần Uyên Lang Điện vô cùng thần bí kia, từ lần trước sau khi lộ diện ở Luyện Ngục Ma Tông cũng không còn nhận được tin tức gì nữa, giống như đột nhiên biến mất vậy.
Phùng Ngạo Thiên của Luyện Ngục Ma Tông đã phái Cố Kiệm đến Long Ngâm Sơn nhiều lần, chính là vì muốn hỏi thăm tình hình vết thương của Đinh Hạo thế nào.
Nghe nói sau khi Phùng Tỉnh Nhiên biết được chuyện này đã la hét ầm ï muốn chạy tới Long Ngâm Sơn thăm Đinh Hạo, nhưng mà ngay cả đám người Độc Ma Vương Diệc Hàn cũng không biết Đinh Hạo đã đi đâu, cho nên Phùng Tinh Nhiên không biết bắt đầu từ đâu, chỉ có thể hậm hực mà bỏ đi suy nghĩ này.
Nói tóm lại tình thế rất vi diệu, đại chiến hết sức căng thẳng, nhưng bởi vì thiếu một ngòi nổ, các tông đều đang chuẩn bị tích cực, âm thầm suy tính, không một ai động thủ trước.
Sau khi Đỉnh Hạo nghe xong, hắn báo lại với Độc Ma Vương Diệc Hàn, nói muốn đến Quỷ Vực bế quan một thời gian ngắn, chờ đến lúc lục tông đại chiến mới trở về Long Ngâm Sơn.
Lúc này, Đỉnh Hạo đột nhiên muốn bế quan, mặc dù Độc Ma Vương Diệc Hàn không giải thích được, nhưng hắn cũng không hỏi nhiều, nói Đỉnh Hạo chưa khôi phục, định tĩnh tu đến trạng thái tốt nhất.
Sau khi Độc Ma Vương Diệc Hàn rời đi, Đỉnh Hạo thần du đến Long Ngâm Sơn, cảm ứng được tin tức của ba người U Minh, Ma Cơ, nhưng lại không phát hiện được sự tồn tại của Kiếm Tiên Hồng Thế.
Ba người U Cơ, Ma Cơ, Minh Cơ đang bế qua tu luyện đột nhiên cảm giác được khí tức của Đinh Hạo, sau đó trong thần thức đã lưu lại ấn ký của Đinh Hạo.
Một lát sau, trên bầu trời xanh ngàn trượng trên Long Ngâm Sơn, Đỉnh Hạo trầm tĩnh như nước, ngồi khoanh chân trên người Bát Sí Tử Mãng.
Ba luồng quang ảnh mờ mịt dâng lên, Bát Sí Tử Mãng theo bản năng vẫy đuôi đắc ý.
Sau khi bị Đinh Hạo dùng tâm thần áp chế, ba người U Cơ, Minh Cơ, Ma Cơ cũng đồng thời lộ ra tung tích, thản nhiên đáp xuống trước mặt Đỉnh Hạo.
“Tham kiến giáo chủ!” Tam Cơ khom mình hành lễ.
Đỉnh Hạo vuốt cằm gật đầu, cười nhạt một tiếng, nói: “Không cần đa lễ, lần này gọi ba người các ngươi đến đây là vì muốn thực hiện hứa hẹn, đi cùng các ngươi đến Đông đại lục, xử lý sạch sẽ chuyện của U Minh Ma Giáo!” Ba nữ nhân vừa nghe vậy, giống như ba đóa hoa nở rộ, trên mặt hiện lên ve vui mừng không thể che giấu, đôi mắt trong suốt như dòng suối đồng loạt nhìn chằm chằm vào Đỉnh Hạo.
Tam Cơ hi vọng nhiều năm, đã đi theo Đỉnh Hạo từ Đông đại lục tới đây, cũng coi như cúc cung tận tụy vì Đinh Hạo.
Nhưng đến nay U Minh Ma Giáo vẫn chưa tới tay, việc này khiến ba người vẫn canh cánh trong lòng.
Mặc dù thực lực của Vô Cực Ma Tông càng lúc càng lớn, nhưng suy cho cùng cũng không phải là môn phái của mình.
Môn đồ Vô Cực Ma Tông phòng bị các nàng, các nàng có thể cảm nhận được.
Bây giờ vừa nghe Đinh Hạo nói muốn trở về Đông đại lục cùng các nàng, xử lý sạch sẽ chuyện U Minh Ma Giáo, hiển nhiên trong lòng các nàng vui mừng vô hạn.
Chương 1225: Thay đổi vi diệu (1)
Ma Cơ kiều mi cười khúc khích một tiếng, hai mắt nhìn Đinh Hạo thật sâu như muốn chảy ra nước, dạt dào nói: “Sao giáo chủ lại đột nhiên muốn đến Đông đại lục cùng chúng ta, phải chăng vết thương đã khỏi hẳn?”
Ma Cơ vừa dứt lời, ánh mắt của hai người còn lại đều rơi trên người Đinh Hạo.
Đến khi nhìn thấy cánh tay trái của Đỉnh Hạo không có việc gì, ngay cả dấu vết bị chặt đứt cũng không có, các nàng cũng không khỏi che miệng thở nhẹ, lại có thêm hiểu biết mới về sự thần kỳ của Đinh Hạo.
Đinh Hạo khẽ cười một tiếng, gật đầu nói: “Đúng vậy, nhưng mà lần này ta đến Đông đại lục chỉ là vì muốn thu phục thế lực U Minh Ma Giáo, ta cũng không định ở lại Đông đại lục quá lâu.
Chờ đến khi xử lý xong chuyện của U Minh Ma Giáo các ngươi, các ngươi vẫn phải trở về nơi này cùng ta!”
Hắn vừa dứt lời, ba người gật đầu nói “vâng”.
Minh Cơ nhìn Đỉnh Hạo, cung kính nói: “Trách nhiệm của Tam Cơ chính là bảo vệ an nguy của giáo chủ, giáo chủ ở đâu, Tam Cơ sẽ ở đó!”
“Đã như vậy, chúng ta tới Quỷ Vực trước.
Lần trước chúng ta trực tiếp ở đó truyền tống tới đây, lần này cũng thử một chút xem có thể từ Quỷ Vực trở về hay không.” Đinh Hạo nói.
Sau nửa tháng, trong Quỷ Vực.
Quỷ Vực lờ mờ không cùng, một màu xám mờ mịt mênh mang, tĩnh mịch không một chút sinh khí.
Ngay cả đám người Đinh Hạo sau khi vào trong Quỷ Vực cũng hành động rất thận trọng, sợ đụng phải cấm chế nào đó.
Cũng may mặc dù Đỉnh Hạo không biết nhiều về Quỷ Vực nhưng lại rất quen thuộc lộ trình.
Chờ sau khi bốn người đáp xuống hòn đảo nhỏ ở Vô Cực Ma Tông, không chờ bọn họ nhìn kỹ, mấy Đại trưởng lão của Vô Cực Ma Tông đã tiến lên đón.
Sau khi đi vào cung điện dưới lòng đất, Mã Phong trưởng lão trong môn đã nói với Đinh Hạo về tình hình tu luyện của đệ tử Quỷ Vực, trong đó bao gồm mấy cao thủ Vô Cực Ma Tông bế quan ở Quỷ Vực.
Ba huynh đệ Mạnh Viễn Kiến và Minh Hải lúc này cũng vế quan chưa ra.
Long Ngâm Sơn mới lập chưa lâu, mặc dù đã được Thiên Yêu Nhiếp Thiên bố trí trận pháp, nhưng vẫn thiếu một đại chiến phòng hộ trấn tông.
Hiện tại so với phòng ngự của Thiên Trụ Sơn ban đầu vẫn còn kém xa, vì vậy môn đồ tu luyện thăng cấp, nếu như thời gian kéo dài cũng sẽ chọn tới Quỷ Vực.
Suy cho cùng Thiên Trụ Sơn cũng là Vô Cực Ma Tông, kinh nghiệm hoạt động mấy chục năm, cộng thêm rất nhiều tài liệu quý giá mà Đỉnh Hạo lấy được mới có thể bố trí chắc chắn như vậy.
Long Ngâm Sơn mới vừa thành lập được hai năm, tuy có trận pháp của Thiên Yêu Nhiếp Thiên nhưng nguyên liệu cần thiết cho một số trận pháp mạnh lại quá khủng bố.
Cho dù Nhiếp Thiên có giàu có đến mấy thì hắn cũng chỉ là một tán tu mà thôi, hiển nhiên không thể làm được đại trận phòng hộ Long Ngâm Sơn.
Đây cũng là sự chênh lệch giữa cá nhân và tông phái.
Đỉnh Hạo có thể dựa vào sức mạnh của Vô Cực Ma Tông để thu thập các nguyên liệu cần thiết từ tài nguyên quặng tỉnh thể và kim thạch, sau đó mượn sức mạnh của một tông để bố trí một hung trận bao lấy Long Ngâm Sơn một lần nữa.
Nhưng mà Thiên Yêu Nhiếp Thiên hắn, cho dù thành tựu về phương diện trận pháp không hề kém Đinh Hạo, nhưng hắn lại không thể làm được đến trình độ đó.
Mặc dù quan hệ của Đinh Hạo và Nhiếp Thiên rất tốt, nhưng hắn sẽ không tình nguyện giao chuyện trận pháp của Long Ngâm Sơn cho Nhiếp Thiên.
Dù sao một hung trận có liên quan đến sống chết của mấy trăm người trong Long Ngâm Sơn, Đinh Hạo không thể không cẩn thận phòng bị được.
Sau khi nhắm mắt lắng nghe Mã Phong nói rõ tình hình của Quỷ Vực, Đinh Hạo mỉm cười phân phó Mã Phong một phen, sau đó lại im lặng không nói gì nữa.
Một lúc lâu sau, Đỉnh Hạo mang theo vẻ mặt nghi ngờ nhìn Tam Cơ trước mặt, hắn tự đánh giá một chút, kinh ngạc nói: “Các ngươi có từng phát hiện ra sự thay đổi của Quỷ Vực không?”
Hắn vừa dứt lời, ba nữ nhân đều không hiểu.
Hai mắt như nước có thể hòa tan đá của Ma Cơ nhìn chằm chằm Đỉnh Hạo, hỏi: “Thay đổi gì?”
Đỉnh Hạo ngập ngừng một chút, không quá chắc chắn, nói: “Lần trước chúng ta từ Đông đại lục trở về Quỷ Vực, sau khi các ngươi và Hồng Thế phóng ra thần thức, có thể cảm ứng được sự tồn tại của nhau.
Bây giờ ta tự tin có chút thu hoạch về phương diện thần thức, vốn dĩ muốn dùng thần thức để theo dõi tình hình xung quanh một chút, nhưng không ngờ lại giống như cách một lớp lụa mỏng, không thể nào nhìn rõ ràng được.
Có lẽ là ta đa nghi, khả năng tu vi ở phương diện thần thức của ta còn chưa đủ tỉnh thâm, không làm được đến trình độ của các ngươi!”
“Giáo chủ thần thông quảng đại, tiến bộ lại càng thần tốc, tâm tính cẩn thận hiếm có, Ma Cơ hoàn toàn bái phục!”
Chương 1226: Thay đổi vì diệu (2)
Chuang 1227: Khởi động cổ trận (1)
Chuang 1228: Khởi động cổ trận (2)
Chuang 1229: Khởi động cổ trận (3)
Lúc này Ma Cơ đột nhiên tán dương Đỉnh Hạo, khiến Đỉnh Hạo có chút khó hiểu, không khỏi dùng ánh mắt cổ quái đánh giá Ma Cơ.
Chỉ thấy chẳng những mặt mũi Ma Cơ nghiêm trọng, mà ngay cả hai người U Cơ, Minh Cơ cũng mang theo ve khâm phục nhìn Đỉnh Hạo.
Thấy Đinh Hạo vẫn chưa hiểu rõ, Ma Cơ không khỏi trầm giọng nói: “Vốn dĩ ta không để ý, nhưng bây giờ vừa nghe giáo chủ nói như thế, thử dùng thần thức theo dõi xung quanh, mới phát hiện ra cảm giác cũng giống như giáo chủ!”
“Ö?” Đinh Hạo hứng thú, nhìn Tam Cơ, thử dò xét nói: “Có phải thật sự có chút bất đồng không?”
Ba nữ nhân đồng thời gật đầu khẳng định, trong mắt cũng tràn đầy về nghỉ ngờ, hình như cũng rất khó hiểu với sự thay đổi của Quỷ Vực.
Nhưng mà Đỉnh Hạo thì ngược lại, hắn không hề cảm thấy kỳ quái, cười nói: “Quỷ Vực này sợ rằng chính là nơi thần kỳ nhất ở Tây đại lục, chuyện bất thường còn rất nhiều.
Đi thôi, chúng ta đến trận pháp truyền tống.”
Bốn người rời đi không một tiếng động, bay về phía một địa điểm thần bí khác trong Quỷ Vực.
Quỷ Vực u ám tràn ngập sương mù, trong trăm trượng hư không, bốn người Đinh Hạo ngẩng đầu nhìn bốn phía, ánh mắt rực rỡ hào quang xinh đẹp.
Sau khi thương thảo với ba người Ma Cơ, sự biến hóa vi diệu của Quỷ Vực chắc chắn không phải là lỗi giác của một mình Đinh Hạo.
Đúng là như vậy, trận pháp truyền tống cổ mà lần trước bốn người đặt chân tới đã không ngừng di chuyển, không thể theo dõi trực tiếp dựa vào thần thức nữa.
May mà Đỉnh Hạo biết được trận pháp truyền tống cổ kia mặc dù chậm rãi chuyển động trong hư không ngàn trượng, nhưng nó chuyển động có quy luật.
Chỉ cần hắn thấy được một điểm sáng, dựa theo quỹ tích suy diễn của Bắc Đấu Thất Tinh, hiển nhiên có thể tìm được vị trí của trận pháp truyền tống cổ.
Trong mịt mờ vô tận, tâm trí Đinh Hạo tĩnh lặng, linh giác linh hoạt kỳ ảo.
Hắn nhìn bốn phía, không dám thả lỏng.
Trên mặt ba người Ma Cơ lại là sự vui mừng khó nén, thỉnh thoảng lại lộ ra chút hưng phấn, nhưng ba người cũng đưa đôi mắt đẹp thường xuyên quan sát xung quanh.
Một lúc sau, U Cơ sắc mặt hơi tái, tĩnh lặng như mặt nước trong suốt, khẽ kêu một tiếng, giơ bàn tay ngọc chỉ về phía bên trái một chút, nhẹ giọng nói: “Nơi đó vừa có ánh sáng trắng, không biết có phải là vị trí của trận pháp không?”
Đỉnh Hạo quay đầu nhìn U Cơ, chỉ thấy vẻ mặt U Cơ có chút hưng phấn, nhưng hình như cũng có chút không dám xác định, đang sợ hãi nhìn mình, giống như một cô gái ngây thơ không rõ thế sự.
Thấy Đinh Hạo nhìn mình, lúc này nag bình tĩnh lại, vẻ mặt thản nhiên như nước đối mặt với ánh mắt của Đỉnh Hạo.
Đinh Hạo khẽ mỉm cười, gật đầu với U Cơ, sau đó nhẹ nhàng nói với ba nữ nhân: “Đi theo ta!”
Vừa nói xong, Đỉnh Hạo bay ngược gió, cuồng phong phần phật thổi qua mặt hắn, khiến mái tóc dài của Đỉnh Hạo bay loạn xạ.
Đỉnh Hạo thân thể cường tráng với làn da màu đồng, toàn thân tràn ra vẻ phóng khoáng không kiềm chế được.
Ba nữ nhân nhìn thấy dáng vẻ của Đinh Hạo, nhất thời có chút thất thần, sau đó nhìn chăm chú, trong mắt đồng thời lại hiện lên chút sắc thái khác thường.
Cho đến khi Đỉnh Hạo bay đi thật xa, ba người mới phản ứng lại.
Ma Cơ cười khúc khích, thì thầm gì đó, lại cười kiều mị như hoa.
Thấy U Cơ và Minh Cơ có phần mất tự nhiên đi trước, nàng mới xuất phát, bay về phía mà Đinh Hạo đã bay đi.
Không lâu sau, sau khi bay theo quỹ tích vận hành của Bắc Đấu Thất Tin, Đinh Hạo đã xác định những gì U Cơ chứng kiến là thật.
Có điều đi đến bình chướng vô hình, Đinh Hạo bỗng nhiên dừng lại.
Đột nhiên nhớ lại chuyện ban đầu bản thân dựa vào ma kiếm Thanh Minh Đỉnh và Nghịch Thiên mới có thể xuyên qua được.
Nhìn ba nữ nhân thần thái có vẻ cổ quái đến sau, Đỉnh Hạo nhất thời suy nghĩ rất nhiều, không khỏi nghĩ đến manh mối có được từ chiếc nhẫn trong tay.
Bảy kho báu xuất hiện, tiên ma đại loạn!
Trận truyền tống cổ di động dựa theo Bắc Đấu Thất Tinh này tại sao chỉ có mình mang theo Thanh Minh Đỉnh và ma kiếm mới có thể có thể xuyên qua bình chướng, cho dù là ba nữ nhân có tam bảo của U Minh Ma Giáo cũng không thể vượt qua được?
Trong đó rất nhiên phải có mối liên hệ nào đó, Đinh Hạo khẳng định trong lòng.
Suy đi nghĩ lại một hồi, cho đến khi ba nữ nhân có phần mất kiên nhẫn, Đinh Hạo mới đè xuống suy nghĩ trong lòng.
Nhưng một ý nghĩ khác bỗng hiện lên trong đầu Đinh Hạo.
Kim quang ở lòng bàn tay phải vừa xuất hiện, Âm Dương Bảo Kính màu đồng cổ lớn bằng lòng bàn tay đột nhiên bay ra, chậm rãi rơi xuống trước mặt Ma Cơ.
Vẻ mặt Đinh Hạo trầm tĩnh, hắn thản nhiên nói: “Cầm bảo kính trong tay, xem có thể xuyên qua bình chướng trước mắt hay không!”
Khuôn mặt kiều my của Ma Cơ hơi ngẩn ra, sau đó cười ha ha một tiếng, dịu dàng nói: “Xin tuân theo pháp chỉ của giáo chủ!”
Chuang 1227: Khởi động cổ trận (1)
Giọng nói chấn động tâm hồn vừa dứt, Ma Cơ cầm Âm Dương Bảo Kính, cơ thể nóng bỏng cuồng dã uốn éo như rắn, trong nháy mắt biến mất trước mặt ba người Đỉnh Hạo.
Vừa thấy thân hình Ma Cơ đột ngột biến mất, trong lòng Đỉnh Hạo càng thêm khẳng định suy đoán của mình không sai.
Nếu nói ban đầu đeo Thanh Minh Đỉnh và ma kiếm Nghịch Thiên có thể xuyên qua bình chướng khiến Đinh Hạo bất ngờ, thì bây giờ Âm Dương Bảo Kính cũng có tác dụng tương tự, chẳng qua là để Đỉnh Hạo chứng thực khẳng định trong lòng mà thôi.
Sau khi thử một lần, Đinh Hạo không hề dừng lại, sau đó thông qua ma kiếm Nghịch Thiên và Thanh Minh Đỉnh, mang theo U Cơ và Minh Cơ cùng nhau xuyên qua bình chướng, đi tới tảng đá khổng lồ nơi trận truyền tống cổ ẩn giấu.
Trận pháp hình vòng tròn không hề thay đổi, xung quanh rãnh trống rỗng, chỉ có ở trung tâm hình tròn có một đĩa tròn không biết làm bằng chất liệu gì.
Kim chỉ của đĩa tròn chỉ vào chữ cô “Tây”, bốn chữ “Đông”, “Nam”, “Bắc”, “Hải” khác thì bóng loáng giống như gương.
Sau khi đến đây, Đinh Hạo trước tiên đi tới bên cạnh chiếc đĩa tròn, không nói lời nào định kích thích kim chỉ, muốn điều chỉnh nó chỉ về phía chữ “Đông”.
Có điều khi Đỉnh Hạo dùng lực để di chuyển nó, hắn phát hiện ra chiếc kim vẫn không nhúc nhích.
Mặc dù hiện tại tu vi của Đỉnh Hạo đã tăng vọt, nhưng hắn cũng không dám sử dụng sức mạnh để xoay.
Thấy đụng hai cái mà kim kia vẫn không nhúc nhích, hắn hậm hực ngồi xuống, cau mày nghĩ cách.
Trầm ngâm một lúc, hắn phát hiện bản thân căn bản không biết gì về trận pháp truyền tống cổ cả.
Hắn không khỏi chán nản thở dài một tiếng, lại đứng lên, bắt đầu đi vòng quanh, hai mắt đánh giá khắp nơi, hi vọng có thể tìm ra dấu vết nào đó.
Tam Cơ thấy Đinh Hạo phiền lo cũng nhíu mày, nhưng tâm trạng nóng lòng muốn trở về Đông đại lục khiến các nàng không dám thả lỏng, thân thể mềm mại của các nàng bay lượn như cánh bướm ở xung quanh, tìm kiếm chỗ khả nghi.
Thế là một nam ba nữ hết nhìn đông tới nhìn tây, không bỏ qua cho bất kỳ chỗ nào của trận pháp truyền tống cổ này.
Nhưng tìm kiếm qua lại một hồi vẫn không thu hoạch được gì.
Cuối cùng ngay cả Đỉnh Hạo tâm tư cẩn thận cũng không thể nhìn ra đầu mối, không khỏi lắc đầu thở dài nói: “Đã như thế thì đánh cuộc một lần đi.
Dù sao vòng tròn chỉ chữ “Tây”, cho dù có truyền tống thành công cũng vẫn trở lại chỗ cũ.”
Tam Cơ nghe Đỉnh Hạo nói như thế, mặc dù biết không phải là thượng sách, nhưng bọn họ cũng không nghĩ ra được cách nào hay hơn, chỉ có thể bất đắc dĩ tùy Đỉnh Hạo làm.
Đỉnh Hạo đã sớm lên kế hoạch cho chuyến đi này, thế nên hắn đã chuẩn bị sẵn tỉnh thạch cần thiết cho trận pháp truyền tống cổ.
Sau khi hơn trăm viên tỉnh thạch cực phẩm được Đỉnh Hạo lấy ra, ngay cả ba người Ma Cơ cũng kinh ngạc không thôi, thầm nghĩ Vô Cực Ma Tông quả nhiên là tài lực hùng mạnh.
Tỉnh thạch là vật giao dịch thông dụng trong tu chân giới, cho dù là tu chân giả Hợp Thể kỳ, một năm bế quan khổ tu cũng chỉ cần đến một viên tỉnh thạch thượng phẩm mà thôi.
Hơn trăm viên tỉnh thạch cực phẩm này đã có thể đủ cho mười tu chân giả Hợp Thể kỳ bế quan tu luyện trong trăm năm.
Tỉnh thạch trung đẳng và thượng đẳng thì thường gặp, nhưng tỉnh thạch cực phẩm thì khó kiếm.
Tuy nói mười viên tỉnh thạch thượng phẩm có thể so được với một viên tỉnh thạch cực phẩm, nhưng vào thời điểm giao dịch thực sự, một viên tỉnh thạch cực phẩm lại có thể đổi được mười một tới mười ba viên tỉnh thạch thượng phẩm.
Cứ như vậy, Tam Cơ vừa thấy Đinh Hạo thoáng cái đã lấy ra trăm viên tỉnh thạch cực phẩm, trong lòng ba người cũng không khỏi kinh ngạc.
U Minh Ma Giáo ở Đông đại lục là một nơi không thể lộ ra ngoài ánh sáng, vẫn luôn không dám thả lỏng, sợ rằng sẽ khiến những môn phái đối địch ở Đông đại lục chú ý, nên hiển nhiên là không dám mạnh mẽ chiếm cứ mỏ quặng để khai thác.
Vậy nên mặc dù cao thủ trong môn phái nhiều như mây, nhưng nếu so về mức độ giàu có thì kém xa xo với Vô Cực Ma Tông hiện tại.
Thấy ba nữ nhân lộ ra vẻ mặt kỳ quái, Đỉnh Hạo cảm thấy khó hiểu, thấy Tam Cơ đứng đó không nhúc nhích, hắn không nhịn được nói: “Mau đặt tỉnh thạch vào rãnh giúp ta!”
Hắn vừa dứt lời, ba nữ nhân mới phản ứng lại, vội vàng bắt tay vào sắp xếp giúp Đinh Hạo.
Cả đám người cẩn thận đặt linh thạch vào trong rãnh, không dám lơ là.
Chỉ chốc lát sau, dưới hành động của bốn người Đỉnh Hạo, hơn một trăm rãnh đã được nhồi đầy linh thạch.
Khi mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi, bốn người lo lắng ngồi khoanh chân trên đĩa tròn, đưa mắt nhìn nhau, trong lòng suy đoán trận pháp truyền tống cổ sẽ có gì thay đổi.
Ngay cả Đinh Hạo luôn luôn bình tĩnh cũng có chút tò mò muốn biết trận pháp này sẽ có thay đổi như thế nào.
Chuang 1228: Khởi động cổ trận (2)
Nhưng đợi hồi lâu, ngoại trừ tiếng động phát ra từ ống tay áo lúc bốn người nhúc nhích ra thì cả trận pháp truyền tống cổ không có bất kỳ biến hóa nào.
Đinh Hạo cười khổ trong lòng, thầm nghĩ không biết có phải mình suy đoán lung tung hay không, căn bản không hề có chuyện như vậy, hoặc là bởi vì thời gian đã quá xa xưa, trận pháp truyền tống cổ này đã ngưng truyền tống rồi?
Ngay khi Đinh Hạo đang suy nghĩ lung tung trong đầu, U Cơ cách đĩa tròn gần nhất bỗng nhiên thét lên, sau đó duỗi ngón tay ngọc ra, di chuyển chiếc đĩa ở trung tâm vòng tròn.
Chờ đến khi Đinh Hạo nghe theo âm thanh nhìn tới, chiếc kim vẫn luôn bất động trong đĩa tròn đã chỉ thẳng vào chữ “Đông”.
Linh khí mênh mông vô biên chậm rãi tràn ra từ trăm viên tỉnh thạch cực phẩm, từng tia linh khí như bốc hơi, tràn vào trận pháp, bao phủ tứ phương.
Lúc này Đinh Hạo mới đột nhiên kinh ngạc thở ra một hơi, không hỏi U Cơ làm thế nào có thể đột nhiên di chuyển được chiếc kim mà hăng hái quan sát những thay đổi xung quanh.
Màu sắc sặc sỡ tạo thành một vòng bảo hộ rực rỡ sắc màu bên ngoài vòng tròn của trận truyền tống cổ.
Trên vòng bảo hộ có tia chớp lưu chuyển, giống như long xà ánh sáng ngủ đông trong đó, năng lượng mạnh mẽ như ẩn chứa trong đó, ngay cả Đỉnh Hạo cũng cảm thấy nó cực kỳ nguy hiểm.
Năng lượng xung quanh theo sự hội tụ chân nguyên không lồ càng lúc càng lộ ra vẻ cuồng bạo không có quy luật.
Từng vòng vòng xoáy nhỏ mang theo màu sắc kỳ lạ mơ hồ dần dần hình thành trong vòng bảo hộ, càn quét bừa bãi xung quanh.
Theo thời gian trôi qua, vòng xoáy trong trận pháp càng lúc càng nhanh, lực hút cũng càng ngày càng lớn, linh khí khổng lồ tràn ra bốn phía đã bóp méo những vòng xoáy kia.
U Cơ bên cạnh khẽ kêu “a” một tiếng, thân hình khẽ lắc lư, ba vòng xoáy xung quanh nàng lúc này đã hợp lại thành một, vòng xoáy xoay tròn nhah chóng cuộn quanh nàng.
“Chân nguyên của ta hỗn loạn, không cách nào ổn định thân thể!” Thấy mấy người Đinh Hạo nhìn mình, U Cơ hoảng sợ nói, khuôn mặt xinh đẹp vì có chút sợ hãi mà lộ ra vẻ yếu ớt đáng thương.
Nghe U Cơ nói như thế, ba người Đinh Hạo đều sửng sốt, vội vàng thu liễm thần thức, theo dõi tình trạng thân thể mình.
Quả nhiên, sau khi ba người vận chuyển chân nguyên mới phát hiện ra chân nguyên vốn có thể tấn ra xung quanh bằng tâm ý đã có chút mất khống chế.
Bọn họ nhìn nhau một chút, sau đó đều lộ ra vẻ mặt nghỉ hoặc và sợ hãi.
Đôi mắt xinh đẹp của ba người Ma Cơ đồng loạt rơi trên người Đỉnh Hạo, ánh mắt giống như đang hỏi Đỉnh Hạo: “Nên làm gì bây giờ?”
Nhìn thấy tất cả các vòng xoáy lớn nhỏ xung quanh tập hợp lại với nhau, ngay cả Đỉnh Hạo cũng bắt đầu lung lay.
Hắn trầm ngâm một chút, có phần dở khóc dở cười nói: “Có thể sử dụng toàn bộ tỉnh thạch cực phẩm để tạo ra hiệu quả điên cuồng như thế này không? Ta còn nhớ rõ lần trước ở truyền tống trận của U Minh Ma Giáo các ngươi, cũng thấy lúc khởi động trận pháp chẳng qua chỉ dùng trăm viên tỉnh thạch thượng phẩm mà thôi.” Nghe Đinh Hạo nói như vậy, Ma Cơ tức giận nói: “Nếu giáo chủ biết lần trước sử dụng tỉnh thạch thượng phẩm, tại sao lần này lại lấy ra trăm viên tỉnh thạch cực phẩm? Linh khí giữa chúng chênh lệch gấp mười lần đấy!”
Cho dù bây giờ tình thế vi diệu, Đinh Hạo cũng vẫn cười khan một tiếng, ngượng ngùng nói: “Ta sợ linh khí không đủ thôi!”
Việc đã đến nước này, ba nữ nhân cũng không có gì để nói nữa, bọn họ cố gắng hợp lực đưa chân nguyên đi đúng hướng.
Một người có thể phách mạnh mẽ biến thái như Đỉnh Hạo cũng cảm giác thân thể đang dần dần bị mất khống chế, huống chỉ là ba nữ nhân hiện tại tu vi còn không bằng hắn.
Chỉ chốc lát sau, tất cả những vòng xoáy lớn nhỏ trong cổ trận đã tập hợp lại một chỗ, bắt đầu quay cuồng dữ dội.
Đầu tiên là U Cơ và Minh Cơ bị vòng xoáy kéo đi, sau đó không kiên trì được bao lâu, Ma Cơ cũng không thể may mắn tránh khỏi, rơi vào trong đó giống như lục bình.
Chờ đến sau khi Đinh Hạo cũng bị vòng xoáy kéo vào, hắn cảm thấy thân thể không tự chủ được lọt vào trung tâm vòng xoáy, bởi vì vòng xoáy chuyển động quá mạnh, tay chân hắn và ba nữ nhân quấn lấy nhau, trói chặt vào nhau.
Ngay lúc Đinh Hạo kinh ngạc sợ hãi, trong vòng xoáy truyền đến một lực hút cực lớn, quần áo vốn bao lấy Đinh Hạo bị xé rách bay tứ tung.
Trong nháy mắt, một cơ thể màu đồng cổ cao lớn cường tráng không mảnh vải che thân xuất hiện trước mặt ba nữ nhân.
Lúc này thân thể Tam Cơ không tự chủ được lăn lộn theo dòng xoáy.
Đinh Hạo nhờ có tu vi thâm hậu cộng với thân thể mạnh mẽ đến mức biến thái, bây giờ đang ở trung tâm trận pháp, mặc dù cũng liên tục cuốn theo dòng xoáy, nhưng dù sao cũng không rời khỏi vị trí đó.
Chuang 1229: Khởi động cổ trận (3)
Tam Cơ trong cơn hoảng loạn bị vòng xoáy kéo đến choáng váng, liều mạng giãy giụa giống như sắp chết đuối, quấn chặt lấy Đinh Hạo.
Các nàng dùng cặp đùi thẳng tắp đầy đặn quấn lấy eo và chân Đỉnh Hạo, dùng cánh tay ngọc siết chặt ngực và lưng hắn.
Thoáng chốc, một nam ba nữ đã quấn chặt lấy nhau.
Ở bên phải Đinh Hạo chính là người có vóc dáng nóng bỏng nhất – Ma Cơ.
Hai tay nàng ôm eo Đỉnh Hạo, hai chân quấn chặt đùi phải của hắn.
Mà bên trái Đinh Hạo, Minh Cơ cũng dùng tư thế y hệt Ma Cơ bám trên người hắn.
Vẻ mặt Minh Cơ bối rối, nhưng cũng không dám buông Đỉnh Hạo ra, sợ bị đao phong ác liệt xung quanh vòng xoáy công kích.
Còn U Cơ thì quấn phía sau Đinh Hạo.
Mặc dù không nhìn thấy, nhưng nhưng Đinh Hạo cũng có thể cảm giác được sự hoảng sợ trong lòng U Cơ.
Chỉ trong chốc lát này, ngoại trừ gió ở trung tâm lốc xoáy không quá dữ dội ra, tiếng rít gào xung quanh sắc như dao.
Gió ở trung tâm đã có thể xé rách quần áo, gió xung quanh rõ ràng càng ác liệt hơn, hung mãnh hơn.
Mặc dù tu vi của Tam Cơ không tầm thường, thế nhưng bọn họ không có năng lực tái tạo thân thể giống như Đỉnh Hạo.
Nếu như sơ hở bị vòng xoáy cuốn ra ngoài, lại không có chân nguyên hộ thể, da thịt trắng nõn toàn thân sẽ lập tức chồng chất vết thương.
Yêu cái đẹp là bản chất của phụ nữ, lúc này điều đầu tiên mà ba nữ nhân nghĩ đến không phải là gió lốc có nghiền các nàng thành tro bụi hay không, mà là họ lo lắng nó sẽ phá hủy vẻ đẹp của mình.
Vừa nghĩ đến vẻ ngoài gớm ghiếc của mình, ba nữ nhân không khỏi rùng mình, càng ôm chặt lấy Đinh Hạo, không dám thả lỏng dù chỉ một chút.
Ba nữ nhân quấn chặt lấy Đỉnh Hạo giống như bạch tuộc, nhưng ke đau khổ lại chính là Đinh Hạo.
Sau khi đã trải qua chuyện với Thần Nữ Tư Không Yên Nhiên và Phùng Tỉnh Nhiên, Đinh Hạo cũng không phải là một kẻ ngơ ngác không biết gì nữa.
Bình thường vì những áp lực liên tục đến ngạt thở, Đỉnh Hạo chưa bao giờ nghĩ đến những chuyện về phương diện này.
Nhưng bây giờ ba nữ tử kiều diễm như hoa quấn lấy mình như vậy, chỉ cần là một nam nhân bình thường cũng khó có thể chống cự được.
Người vẫn luôn quyến rũ Đỉnh Hạo nhìn như không kiên de gì – Ma Cơ, lại đột nhiên đỏ bừng mặt.
Đỉnh Hạo gầm nhẹ một tiếng, cánh tay phải cường tráng vòng lên, cả người Ma Cơ từ cánh tay phải Đinh Hạo đã bị hắn kéo xuống mặt đối mặt.
Mà Ma Cơ vốn hào phóng to gan, bây giờ đối mặt với Đinh Hạo lại lộ ra chút bối rối và đáng yêu.
“ƯP Một người vốn chưa bao giờ biết xấu hổ là gì như Ma Cơ thấy ánh mắt đỏ hồng của Đỉnh Hạo đang nhìn mình, cuối cùng cúi đầu khẽ kêu một tiếng.
Ở trung tâm của vòng xoáy đầy nguy hiểm, Đinh Hạo và Ma Cơ cứ thế trở nên điên cuồng…
Đông đại lục, U Minh Động, dưới đáy Vô Tận Thâm Uyên.
Vật đổi sao dời, sóng gió bắt đầu dừng lại, Đinh Hạo và Tam Cơ thực sự xuất hiện ở thánh địa U Minh Ma Giáo.
Nhìn địa điểm quen thuộc, bốn người đã thay quần áo chỉnh tề, không còn để thân thể trần trụi nữa.
Lúc này, khi Đinh Hạo lại nhìn Ma Cơ, vẻ mặt của hai người có chút mất tự nhiên.
Đối với Ma Cơ, vừa rồi Đinh Hạo chỉ có ham muốn không có tình cảm.
Việc hiện tại đã xảy ra, mặc dù có chút xấu hổ nhưng hắn cũng không để tâm.
Trong giáo quy bên trong U Minh Ma Giáo, Tam đại trưởng lão chính là cận vệ của giáo chủ, cũng là vật riêng và là nô tỳ, việc hầu ngủ giáo chủ chính là một trong những chức trách của các nàng.
Đối với Tam Cơ, từ sau khi gia nhập U Minh Ma Giáo cho đến vị trí Tam đại trưởng lão hiện tại, các nàng cũng đã xác định cuộc đời mình chỉ có thể được một người đàn ông là giáo chủ sủng hạnh, đơn giản là không thể kháng cự.
Ma Môn vốn dĩ là một nơi tối tăm hỗn loạn, trong đó nam nhân vi tôn là điều đã tồn tại từ xưa đến nay.
Tình cảm và dục vọng trước giờ là chuyện không đáng nhắc tới, ai cũng không quan tâm tới, từ trước đến nay luôn tràn ngập hoang đường.
Sau khi Tam Cơ biết Đỉnh Hạo là người mang Thanh Minh Đỉnh, các nàng đã chuẩn bị sẵn sàng hiến thân cho Đinh Hạo.
Bất kể là muốn hay không muốn, các nàng đều không thể trốn tránh, bởi vì đây là số mệnh của các nàng!
Nhưng Đỉnh Hạo được coi là dị loại bên trong Ma Môn, mặc dù thủ đoạn tàn độc, hung ác khát máu, thế nhưng lại cực kỳ biết kiềm chế, luôn luôn khắc chế loại chuyện này.
Mặc dù biết rõ quy củ của U Minh Ma Giáo, hiểu rõ thể xác tỉnh thần của Tam Cơ đều thuộc về mình, nhưng từ trước đến giờ hắn chưa từng yêu cầu điều gì.
Nếu không phải do hoàn cảnh đặc biệt khiến vòng xoáy có dị động, chỉ sợ hai người Đỉnh Hạo và Ma Cơ cũng sẽ sẽ không phát sinh chuyện gì.
Chương 1230: Kiều diễm trong trận (1)
Nhưng việc đã đến nước này, Đỉnh Hạo ngược lại cũng thả lỏng.
Dù sao Đỉnh Hạo cũng là một người đàn ông có sinh lý bình thường, mặc dù trong lòng có tình hợp ý với Phùng Tỉnh Nhiên, nhưng một nữ tử xinh đẹp tuyệt thế như Ma Cơ ở trước mặt, hắn cũng khó lòng mà kiềm chế được.
Đỉnh Hạo trầm ngâm một lúc lâu, sau đó thần thái tự nhiên giống như chưa từng xảy ra chuyện gì.
Hắn nhìn khu vực vừa quen thuộc lại vừa xa lạ này một chút, sau đó nghĩ đến tình hình hiện tại của U Minh Ma Giáo mà ba người Ma Cơ đã báo lại, trong lòng nghiễm nhiên đã có phương pháp.
“Theo như các ngươi nói, mặc dù Thanh Minh Đỉnh đại diện cho thân phận giáo chủ U Minh Ma Giáo, thế nhưng sau nhiều năm, chỉ sợ không phải toàn bộ người trong giáo sẽ thật sự tuân theo quy củ này.
Trong đó Tả Hữu Nhị Sứ chưởng quản đại quyền trong giáo, Kim Ma, Thủy Ma mỗi người lại nghiêng về Tả Hữu Nhị Sứ, tâm tư của tam ma các ngươi lại đang cân nhắc chưa xác định.
Mặc dù thực lực của U Minh Ma Giáo không yếu, nhưng cục diện này đang rất rối rắm!” Đinh Hạo cảm khái nói.
Hắn vừa dứt lời, ba nữ nhân lập tức yên lặng, ngay cả Ma Cơ nét mặt vốn dĩ không quá tự nhiên cũng nhíu mày thật chặt, im lặng không nói.
Một lát sau, Đỉnh Hạo suy nghĩ một chút, cười nhạt nói: “U Minh Ma Giáo các ngươi xem ra rắc rối phức tạp, thực ra nói trắng ra là tam đại thế lực tranh hùng.
Tả Hữu Nhị Sứ đứng đầu, Kim Ma nghiêng về phía Tả Sứ, Thủy Ma nghiêng về Hữu Sứ, coi như là cùng phe với bọn họ.
Mà tam ma Mộc, Hỏa, Thổ không phụ thuộc lẫn nhau, mặc dù thực lực yếu hơn Tả Hữu Nhị Sứ nhiều, nhưng cũng xem như một thế lực.
Dựa theo lời ba người các ngươi nói, Mộc Ma, Ma Hỏa Ma, Thổ Ma nghiêng về ma giáo chính thống.
Như vậy chúng ta sẽ bắt đầu ra tay từ lực lượng nhỏ nhất của bọn họ!”
Đỉnh Hạo rủ rỉ nói, ve mặt xem thường khiến Tam Cơ hoàn toàn yên tâm.
Các nàng lại suy nghĩ một chút về những gì Đinh Hạo nói, nghĩ đến tu vi siêu tuyệt và sự xảo quyệt của hắn, vẻ mặt các nàng không khỏi chấn động, vội vàng nói: “Tất cả nghe theo mệnh lệnh của giáo chủ!”
Đỉnh Hạo khẽ cười, nghiêm nghị nói: “Nếu đã như vậy, trước tiên chúng ta lặng lẽ rời khỏi U Minh Động, trước tiên đi tới chỗ Tam Ma liên hệ bọn họ.
Chỉ cần thu phục được Tam Ma trước, dùng thân phận của ta và thực lực thực lực của Tam đại trưởng lão các ngươi thì không có vấn đề gì khó nữa!”
Nghe Đinh Hạo phân phó đâu vào đấy, lòng tin của ba nữ nhân càng lúc càng lớn, không tự chủ được gật đầu đồng ý.
Ba người Ma Cơ mặc dù là Tán Ma tu luyện nhiều năm, nhưng bởi vì giáo quy của U Minh Ma Giáo, bình thường rất ít kh rời khỏi U Minh Động.
Hơn nữa cho dù ở trong U Minh Động, phần lớn thời gian cũng đều ở trong vực sâu vô tận tu luyện.
Mà ở địa vị cao, sao với Đỉnh Hạo cả ngày chỉ nghĩ đến chuyện tính kế người khác, ở phương diện này các nàng còn kém xa, cho nên Đinh Hạo quyết định gì các nàng nghe nấy, không có bất kỳ ý kiến gì.
Nhóm bốn người Đinh Hạo vừa mới tới Vô Tận Thâm Uyên, còn chưa nghỉ ngơi được một lát đã vội vã rời đi, bay về hướng Tây Nam.
Bên trong U Minh Ma Giáo chỉ có nhân mã của Tả Sứ và Kim Ma đóng quân lâu dài trong U Minh Động, chịu trách nhiệm đảm bảo an toàn cho U Minh Động.
Có điều Tả Sứ và Kim Ma lúc này cũng không nhất định có mặt ở trong động.
Hữu Sứ thì chịu trách nhiệm thu nạp đệ tử mới và một số hành động bên ngoài, phần lớn thời gian du tẩu khắp nơi, không có chỗ ở cố định.
Ngoại trừ Kim Ma, bốn phân bộ Ma khác ở bốn phương tám hướng Đông Nam Tây Bắc bên ngoài U Minh Động.
Bốn người Đỉnh Hạo sở dĩ đi tới hướng phương Tây Nam là bởi vì đó là hướng mà Mộc Ma, Thổ Ma luôn luôn lui tới, thế nên định xuống tay từ hai người này.
Chẳng qua là sau khi đám người Đinh Hạo đi tới phương hướng này, Đinh Hạo không khỏi cẩm thấy nghỉ ngờ, hỏi Ma Cơ: “Ngươi xác định Thổ Ma ở trong Tà Cốc tại phía trước chứ?”
Ma Cơ liếc nhìn Đỉnh Hạo bằng đôi mắt xinh đẹp ngập nước, không biết có phải nguyên nhân vì hai người đã ân ái không mà cả người dường như phấn chấn hẳn lên, khuôn mặt vốn kiều diễm càng tươi tắn như hoa, nàng mỉm cười, nói: “Ta đã từng tới Tà Cốc phía trước một chuyến, nên sẽ không sai đâu, sao giáo chủ lại hỏi ta như vậy?”
Đỉnh Hạo ngạc nhiên ngẩng đầu, im lặng không nói, sau đó hai mắt sáng lên: “Mặc dù hiện tại ta không thể nhìn vật bằng thần thức, nhưng ta cũng không cảm nhận được khí tức cường đại của tu chân giả ở bên trong, đừng nói là có trận pháp đặc biệt tồn tại đấy?”
Hắn vừa dứt lời, trong lòng Ma Cơ hơi động, cũng vội vàng ngưng thần cảm nhận, một lát sau e lệ nói: “Cảm nhận của giáo chủ không sai, là ta có chút mất tập trung, không thể quan sát cẩn thận bốn phía.
Bên trong Tà Cốc quả thật không có khí tức của đệ tử nội giáo!”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










