[Dịch] Vô Cực Ma Đạo
Tập 121 : Lại rời tông môn – 2. (c1201-c1210)
❮ sautiếp ❯Chương 1201: Lại rời tông môn – 2.
chuang 1202: Bà lão quỷ quyệt – 1
Chuang 1203: Bà lão quỷ quyệt – 2
Đỉnh Hạo khẽ ồ một tiếng rồi cười mỉm, trong lòng phần nào hiểu được vì sao Luyện Ngục Ma Quân lại làm như vậy, hắn khẽ gật đầu và nói: “Nếu đã như vậy thì chỉ mong Cố lão cố gắng hết sức thôi!”
“Ừm, ta cũng mong Vô Cực Ma Tông các ngươi nhanh chóng xử lý xong mọi việc ở đây để sớm tập trung vào những trận chiến quan trọng hơn, nhất là thương thế của ngươi ấy.
Haiz, trước mắt vấn đề quan trọng nhất vẫn là vấn đề của ngươi đó!” Cố Kiệm nói.
Đinh Hạo hiểu ý nên gật gật đầu, hắn yếu ớt cười nói: “Ta rời khỏi Bồng Khâu Đảo để giải quyết triệt để vấn đề thương thế đây!”
Nói xong lời này, Đinh Hạo bèn từ biệt từng người rồi nhờ Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng mang hắn bay ra khỏi phạm vi thế lực của Thiên Trụ Sơn rồi bay thẳng về phía tây nam.
Bảy ngày sau, bên bờ sông Niệm Khê ở phía Tây Nam.
Chỗ nước sâu dưới đáy sông thì sâu không thấy đáy, còn nơi nước cạn lại thấy được cả tôm cá tung tăng bơi lội, mặt sông phẳng lặng như gương, khi được ánh nắng chiếu rọi lại trông như một mảnh vàng óng.
Cảnh đẹp như vậy đáng lý không nên trở thành nguyên nhân khiến hai người Đinh Hạo bị trì hoãn nhưng lúc Bát Sí Tử Mãng vừa chở Đinh Hạo đến đây là nó bỗng vặn vẹo tứ phía như bị nhúng vào nước sôi vậy.
Nó mặc kệ Đỉnh Hạo đang dùng tâm thần kêu gọi mình, cái đuôi khổng lồ đung đưa một cái rồi rơi xuống bên bờ sông Niệm Khê.
Đỉnh Hạo với Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng ngồi trên người Bát Sí Tử Mãng đều sững sờ, không biết vì sao Bát Sí Tử Mãng tự dưng lại tác oai tác quái?
“Xảy ra chuyện gì vậy?” Sau một thoáng sững sờ, Nguyễn Bách Tượng nhanh chóng lấy lại phản ứng rồi nhíu mày hỏi Đinh Hạo.
Đỉnh Hạo lắc đầu nói: “Hình như dưới đáy sông có thứ gì đó hấp dẫn nó, khả năng cảm ứng đối với một vài thứ đặc biệt của Bát Sí Tử Mãng còn mạnh hơn cả tu chân giả có thần thức mạnh mẽ đấy.
Dị động lần này chắc chắc đều có nguyên nhân cả thôi, nếu không nó sẽ không tự tiện hành động như vậy đâu!”
Nghe Đỉnh Hạo nói vậy, Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng vẫn nhíu chặt mày, trên khuôn mặt bình thường lộ về u sầu, hắn do dự một hồi rồi nói: “Bất luận là chuyện gì thì giờ nó cũng không nên trở thành lý do khiến chúng ta bị trì hoãn được.
Nếu chúng ta không tới được thánh địa tu luyện của Bách Biến môn chúng ta trước khi thân thể ngươi bị hủy hoại hoàn toàn, ta chỉ sợ nguyên thần của ngươi sẽ phải ly thể thêm một lần nữa để tìm một thân xác mới thôi.
Nhưng chẳng lẽ ngươi không biết điều đó có nghĩa là gì sao?”
Đỉnh Hạo hờ hững gật đầu, tâm tình nặng nề nói: “Đương nhiên trong lòng ta cũng hiểu rõ điều đó có nghĩa là thực lực của ta sẽ giảm mạnh, sau này nếu muốn khôi phục còn khó hơn lên trời!” “Nếu trong lòng ngươi cũng hiểu được thì ta sẽ không nhiều lời nữa!” Thấy Đinh Hạo trả lời như vậy, Nguyễn Bách Tượng biết trong lòng Đinh Hạo đều hiểu nên cũng không tiếp tục khuyên can.
Trong lúc hai người nói chuyện, Bát Sí Tử Mãng đã chìm xuống đáy sông với khí tức vừa hưng phấn lại vừa bạo ngược, nó tiếp tục lặn xuống nơi sâu hơn dưới đáy sông Niệm Khê.
Hai người ngồi trên người Bát Sí Tử Mãng nhìn đám cá trong làn nước trong veo dưới đáy sông vội vàng bỏ chạy rồi run rẩy trốn vào trong hang, lộ ra sự sợ hãi từ bản năng khi trông thấy Bát Sí Tử Mãng.
Ánh nắng chiếu xuống khiến mặt nước lấp lánh ánh vàng, thậm chí trong lòng sông cũng lộng lẫy tựa vàng son nhưng tầm nhìn của hai người không hề bị cản trở vì nước sông nên vẫn nhìn được rất xa.
Nước sông vốn tĩnh lặng trong suốt bắt đầu chậm rãi trở nên vẩn đục, thân hình khổng lồ của Bát Sí Tử Mãng giãy dụa tạo ra từng đợt sóng lớn khiến mặt nước gợn sóng.
Sóng lớn chậm rãi cuộn lên mặt sông từ trên đỉnh đầu hai người còn Bát Sí Tử Mãng vẫn tiếp tục hưng phấn lặn xuống.
Lúc này Đinh Hạo ngạc nhiên hỏi: “Sông Niệm Khê này sâu đến vậy ư, sao giờ vẫn tới đáy?”
Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng cũng mờ mịt nhìn tứ phía với ve mặt nghỉ ngờ, sau đó hắn bỗng biến sắc cả kinh nói: “Thực ra trong sông Niệm Khê này có một ám đạo có thể thông thẳng tới thánh địa của Bách Biến môn chúng ta nhưng lộ trình xa hơn nhiều, hơn nữa phi hành trong nước cũng sẽ chậm hơn.
Vì vậy ta cũng có chút hiểu biết về sông Niệm Khê này nhưng từ xưa tới nay, ta cũng không biết là sông Niệm Khê lại sâu đến vậy!”
Lời này vừa nói ra, vẻ mặt Đỉnh Hạo trở nên ngạc nhiên, hắn sững sờ hỏi: “Từ nơi này cũng có thể đến được thánh địa của Bách Biến môn các ngươi?”
Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng gật đầu khẳng định rồi đáp: “Không sai, chẳng qua tuy ta từng đến đây nhưng lại không tìm hiểu đến cùng nên cũng chưa từng chui xuống đáy sông!”
chuang 1202: Bà lão quỷ quyệt – 1
Đúng lúc này, Bát Sí Tử Mãng vốn đang lặn xuống với tốc độ cực nhanh bỗng nhiên ngừng lại sau đó cuồng bạo dùng đuôi quét ngang một khu quái thạch lởm chởm.
Đuôi của Tử Mãng từ trên trời giáng xuống như một mũi khoan đâm thẳng xuống khu vực bên dưới khiến dòng nước tứ phía bỗng chảy xiết hơn, gây ra tiếng động cực lớn.
Đỉnh Hạo với Nguyễn Bách Tượng còn đang trò chuyện đồng thời giật mình hô lên: “Có cấm chết”
Sau đó ánh mắt hai người không tự chủ được nhìn khắp tứ phía.
Lát sau, cuối cùng Đinh Hạo cũng nhìn tới khu vực quái thạch lởm chởm, hắn lên tiếng: “Nguyễn lão có cảm thấy đống quái thạch xuất hiện có hơi đột ngột không!”
Về mặt Nguyễn Bách Tượng nghiêm túc hẳn lên, đôi mắt sáng ngời đảo khắp mọi hướng rồi trầm giọng nói: “Ngươi trấn an Bát Sí Tử Mãng cho nó bình tĩnh lại đi đã.
Không hiểu sao ta cứ thấy chỗ này quen quen!”
Đỉnh Hạo giật mình, dù trong lòng không hiểu vì sao nhưng vẫn nỗ lực dùng tâm thần khống chế Bát Sí Tử Mãng còn đang bạo động, thậm chí hắn còn ra lệnh bắt thu nhỏ hình thể, hóa thành hình rắn cuộn tròn quanh chân hắn.
Lúc này Nguyễn Bách Tượng chậm rãi tới gần khu vực quái thạch lởểm chởm kia, dù thân thể Đỉnh Hạo suy yếu nhưng vẫn bám đuôi Nguyễn Bách Tượng bước về phía đống quái thạch kia theo sự dẫn dắt của cương khí.
Nơi đây đã là đáy sông rồi, bởi vì Bát Sí Tử Mãng không bạo động nữa nên nước sông vốn dĩ đục ngầu cũng dần dần trong veo như trước.
Bát Sí Tử Măng dù đã hóa thành hình rắn cuộn tròn quanh chân Đinh Hạo nhưng khí tức hung hãn tàn bạo vẫn còn.
Một số sinh vật sống dưới đáy sông bị khí tức này chấn nhiếp nên không tránh xa thì cũng co đầu rút cổ trong hang không dám thò đầu ra.
San hô đỏ rực khẽ lắc lư theo sóng tôn lên vẻ đẹp cũng như sức sống kinh người của rong biển xanh mơn mởn.
Chúng còn đung đưa uốn éo trông chẳng khác gì xúc tu bạch tuộc với khí tức màu xanh.
Những viên đá đủ sắc màu dưới đáy sông khúc xạ trong nước tạo ra ánh sáng lấp lánh khiến chúng trông như đá quý rực rỡ, ánh sáng đan xen vào nhau khiến người ta có ảo giác như được đặt chân tới chốn bồng lai tiên cảnh.
Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng đột nhiên dừng bước khi chỉ còn cách đống quái thạch khổng lồ kia có mười trượng.
Khuôn mặt hắn trông hết sức bình thường nhưng hai mắt lại bắn ra tỉnh quang bức người, cuối cùng ánh mắt hắn dừng lại trên đống quái thạch kia.
Nửa ngày sau, Nguyễn Bách Tượng mới trầm giọng nói: “Bảo sao ta cứ thấy quen quen! Loại quái thạch này chỉ tồn tại được trong thánh địa của Bách Biến môn chúng ta thôi, đáng lý ra nó không nên xuất hiện ở đây mới đúng.”
Đỉnh Hạo khẽ “ồ” một tiếng, ánh mắt lại rơi vào đống quái thạch màu nâu xám kia.
Ngoài việc nhìn thấy trên quái thạch có rất nhiều lỗ nhỏ to bằng đầu ngón tay ra, hắn chẳng phát hiện ra đống quái thạch này có điểm gì kỳ lạ cả nên không khỏi nghỉ ngờ hỏi: “Tảng đá kia hết sức bình thường mà, nó có gì khác thường đâu!”
“Ngươi nhìn cho kỹ vào!” Nguyễn Bách Tượng nói.
Sau đó hắn đột nhiên ra tay, phong mang màu nâu xám phát ra từ trong lòng bàn tay của Nguyễn Bách Tượng vượt qua cả khu vực mà Bát Sí Tử Mãng không thể tiến vào, trực tiếp xuất hiện trong đống quái thạch khổng lồ kia.
Một tiếng gào thét xé rách màng nhĩ tự dưng phát ra từ trong mấy cái lỗ to bằng đầu ngón tay phía trên quái thạch.
Phong mang màu nâu xám mà Nguyễn Bách Tượng tỏa ra bỗng nhiên biến mất vô tung vô ảnh còn những cái lỗ nhỏ kia đột nhiên tuôn ra cương khí màu đen to bằng đầu ngón tay, nhuộm đen cả khu vực đó.
“Ai dám đến địa bàn của Uyên Lang Điện chúng ta làm loạn đấy!” Một giọng nói nghiêm nghị từ xa vọng tới át đi tiếng thét chói tai phát ra từ trong lỗ nhỏ đột nhiên xuất hiện bên tai hai người.
Cơ thể Đỉnh Hạo vốn đã vô cùng suy yếu lại bị giọng nói nghiêm nghị này trấn cho hai tai trào tơ máu rời chậm rãi chảy dọc theo cổ xuống tận ngực và bụng.
Đỉnh Hạo thấp giọng chửi thầm trong lòng nghĩ thầm, đợi đến lúc thương thế phục hồi như xưa, hắn nhất định sẽ khiến người này sống không bằng chết, nhưng giờ hắn chỉ có thể nhắc nhở Nguyễn Bách Tượng: “Ngăn tiếng gào thét xung quanh ta lại!”
Đến lúc này, Nguyễn Bách Tượng mới nhớ ra thân thể Đinh Hạo đang vô cùng suy yếu, hắn không khỏi áy náy nhe răng cười, tay trái tỏa ra bạch quang bao phủ toàn thân Đỉnh Hạo.
Mãi đến khi bạch quang tới gần, tiếng gào thét vốn vô cùng chói tai kia mới không gây tổn thương cho Đỉnh Hạo nữa.
Đỉnh Hạo không khỏi âm thầm thở dài, đúng là hổ xuống đồng bằng bị chó khinh.
Nếu bên trong thân thể hắn mà không thất linh bát loạn khiến hắn phải dùng tất cả chân nguyên để áp chế không cho cơ thể bạo động thì sao hắn lại trở thành bộ dạng này được.
Nhưng ngẫm lại mới thấy vậy đã là may mắn lắm rồi.
Hắn mà không trả giá bằng việc thân mang trọng thương để khởi động mắt trận của “Bát Hoang Lục Hợp Âm Sát Trận” thì Liên Minh Ma Môn không thể nào vượt qua kiếp nạn lần này chỉ với cái giá nhỏ như vậy đâu.
Có thể nói hắn đã dùng chính mạng mình để đổi lấy hơn trăm mạng người đã hồn phi phách tán của Đạo Môn.
Chuang 1203: Bà lão quỷ quyệt – 2
“Uyên Lang Điện, ha ha, ta biết ngay đây chính là địa bàn của Uyên Lang Điện các ngươi mà.” Nguyễn Bách Tượng cười ha hả nói, hắn không nhanh không chậm bước về phía quái thạch đang gào thét kia.
Bát Sí Tử Mãng vặn vẹo thân thể kiểu gì cũng không thể phá bỏ được cấm chế, đối với Nguyễn Bách Tượng quả thực đúng là thùng rỗng kêu to, căn bản chẳng phát huy được tác dụng gì cả.
Nguyễn Bách Tượng tiến vào bên trong khẽ vẫy tay một cái, Đỉnh Hạo và Bát Sí Tử Mãng bỗng chốc bay đi rồi cũng tiến vào bên trong chẳng chút trở ngại.
“Sao lại thế này? Cấm chế này là do Điện Vương tự tay bố trí, sao ngươi có thể dễ dàng tiến vào như vậy được!” Một tiếng rít gào lại vang lên.
Sau đó một bà lão với khuôn mặt quỷ quyệt chống cốt trượng bước ra từ trong đống quái thạch chỉ chít lỗ nhỏ kia.
Trên mặt bà lão này chỉ chít nếp nhăn trông như da gà, mái tóc lưa thưa chẳng còn mấy sợi, đôi mắt nhỏ âm u lóe lên sự độc ác, cái lưng thì gù.
Nàng không thể tưởng tượng nổi mà nhìn Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng.
Tuy Đinh Hạo thân mang trọng thương nhưng nhãn lực vẫn còn, hắn biết tu vi của bà lão vô cùng xấu xí này chính là Hợp Thể trung kỳ.
Cốt trượng trong tay nàng lấp lánh ánh lửa lân tinh, hình như là một pháp bảo cực kì độc ác. “Chính vì cấm chế này là do hắn tự tay bố trí nên ta mới có thể dễ dàng đi qua đấy!” Nguyễn Bách Tượng cười ha hả nói, hai mắt lại nhìn chằm chằm bà lão.
“Không thể nào, tuyệt đối không thể nào.
Không ai có thể phá vỡ được cấm chế do Điện Vương bố trí cả! Chắc chắn ngươi đang gạt ta thôi, ngươi đi chết đi!” Bà lão lẩm bẩm như một tín đồ thành tín nhất cảm thấy tín ngưỡng của mình đang bị bôi nhọ.
Sau đó tiếng rít gào bén nhọn chói tai lại vang lên, cốt tượng trong tay nàng đột nhiên múa lên rồi nhắm thẳng vào đầu của Nguyễn Bách Tượng, ke đang đứng trước mặt nàng mà cười haha đâm tới.
Cốt trượng vừa xuất hiện đã khiến dòng nước xung quanh đột nhiên chảy xiết, lân tỉnh lấp lánh hiện lên ngay trước cốt trượng.
Cốt trượng mang theo một mùi hôi thối xộc thẳng vào mũi hóa thành một vòng xoáy khổng lồ, bên trong vòng xoáy có mùi hôi thối tới phát ói, chỉ trong phút chốc đã cuốn Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng vào trong đó rồi.
Thấy Nguyễn Bách Tượng bị cuốn vào trong vòng xoáy, khuôn mặt quỷ quyệt của bà lão lộ ra nụ cười đắc ý hung tàn, “Quả nhiên là ngươi gạt ta, ngay cả cốt trượng của ta còn chẳng tránh được thì sao có thể bước qua cấm chế mà Điện Vương bố trí được!”
Bà lão nhe răng cười để lộ hàm răng chỉ còn lại có mấy cái răng nanh chỉ chít, trông có vẻ cực kì âm trầm.
Bà lão âm trầm cười the thé như kẻ điên.
Bàn tay phải khô héo như chân gà vung vẩy trước cốt trượng sắc nhọn lấp lánh lân quang khiến vòng xoáy nồng nặc mùi tanh hôi đột nhiên xuất hiện kia càng thêm doạ người.
Vòng xoáy nhanh chóng chuyển động, khuấy đảo nước sông vốn đang trong veo bỗng hóa đục ngầu.
Đám cá vừa mới bơi ra sau khi Bát Sí Tử Mãng biến mất lại hoảng sợ bỏ chạy tán loạn, trong đó có hai con rùa biển to ngang một người bình thường bị ảnh hưởng bởi lực hút của vòng xoáy khiến đôi chân thô to ngắn ngủn của chúng liên tục loạng choạng nên phải cào mạnh mới trốn thoát được.
Nhưng vẫn có một vài con cá bơi đến gần rồi bị cuốn vào trong vòng xoáy do không kịp đề phòng.
Chỉ trong chốc lát, huyết dịch đủ mọi sắc màu của đám cá nhuộm vòng xoáy kia thành từng mảnh tranh thuỷ mặc.
Bà lão cười như điên như dại kia cười hoài rồi bỗng giật mình.
Khi nhìn thấy Đinh Hạo sắc mặt trắng bệch được bạch quang bảo vệ, bà lão độc ác chỉ thoáng sửng sốt sau đó rít gào: “Bé con ngươi Sợ cũng vô dụng, tự tiện xông vào địa bàn của Uyên Lang Điện ta thì chỉ có đường chết thôi!”
Thấy bà lão tưởng sắc mặt tái nhợt vì trọng thương của hắn là do sợ hãi hoảng hốt, Đỉnh Hạo không khỏi lắc đầu bật cười sau đó cười nói: “Lão bất tử nhà ngươi giỏi tưởng bở ghê!”
Lời này vừa nói ra, bà lão bỗng nhiên ngưng cười rồi mờ mịt nhìn Đỉnh Hạo nhưng chỉ sau chốc lát đã phản ứng kịp, nàng gào thét điên cuồng nói: “Tiểu tử đáng chết, ngươi dám sỉ nhục ta à, ta sẽ lột da rút xương khiến ngươi sống không bằng chết!”
Nhưng nàng còn chưa kịp phát điên đã đột nhiên hoảng sợ lùi lại rồi vô cùng ngạc nhiên nhìn vào vòng xoáy đáng lẽ phải bị cốt trượng khống chế lại đang lao về phía nàng với một tốc độ cực nhanh.
Đỉnh Hạo cười hi hi khinh thường nói: “Già như ngươi lẽ ra phải vào quan tài từ lâu rồi.
Người không ra người quỷ không ra quỷ vật vờ ở đây quả nhiên tâm trí thất thường, đến thực lực đối thủ cũng chẳng phân biệt được mà còn dám mạo muội ra tay!”
Bà lão hoảng sợ tránh né rõ ràng đã phải chịu tổn thất lớn vì không phân rõ tình thế, cuối cùng lại bị chính vòng xoáy mà mình tạo ra nuốt chửng.
Bà lão quỷ quyệt kia vừa bị vòng xoáy nồng nặc mùi tanh hôi nuốt chửng, Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng vốn đã bị vòng xoáy cuốn bay bỗng bình an vô sự cười ha hả xuất hiện tại vị trí ban đầu.
Chương 1204: Tàn ác vô nhân đạo – 1
Chuang 1205: Tàn ác vô nhân đạo – 2
Chuang 1206: Dị vật Đản Điệt – 1
chuang 1207: Di vật Đản Điệt – 2
“Bà lão này cũng thú vị đấy, tu vi Hợp Thể trung kỳ mà lại tưởng rằng có thể tiêu diệt được ta, không biết nên nói nàng cuồng vọng hay ngây thơ đây!” Nguyễn Bách Tượng cười ha hả nói.
Vòng xoáy chuyển động cực nhanh kia cuốn bà lão quỷ quyệt vào trong rồi càng xoay nhanh hơn.
Sau đó chỉ trong phút chốc, vòng xoáy bỗng hóa thành bọt nước, tan vào hư không trong khi bà lão quỷ quyệt đầu óc choáng váng kia còn đang một mình quay cuồng như con thoi ở phía trước.
Bà lão dần dần dừng lại từ chuyển động tốc độ cao, cuối cùng lại bị quang mang nâu đen trói chặt rồi quấn quanh một tảng đá khổng lồ chỉ chít lỗ nhỏ.
Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng vẫy vẫy tay với Đinh Hạo rồi cười ha hả đi về phía bà lão kia.
Khi Nguyễn Bách Tượng vẫy tay, Đinh Hạo đột nhiên bị kéo mạnh rồi trượt đến cạnh Nguyễn Bách Tượng.
“Uyên Lang Điện các ngươi dùng khu vực này vào việc gì vậy? Nếu Điện Vương đã đặt cấm chế thì chắc chắn nơi này sẽ có điểm thường!” Nguyễn Bách Tượng ý cười dạt dào hỏi.
Bà lão ngơ ngơ ngác ngác, đôi mắt vô thần dần khôi phục vẻ âm độc.
Bà lão quỷ quyệt căm hận tột độ nhìn về phía Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng rồi điên cuồng gào thét: “Nếu ngươi đã biết đây chính là địa bàn của Uyên Lang Điện chúng ta còn không mau ngoan ngoãn nhận chết, nếu không chắc chắn Điện Vương sẽ rút linh hồn các ngươi ra tra tấn cả đời!”
Bà lão vừa điên cuồng gào thét vừa giương nanh múa vuốt vặn vẹo thân thể khô quắt để túm lấy hoặc cắn xé Nguyễn Bách Tượng.
Đỉnh Hạo nhìn bà lão quỷ quyệt kia rồi lắc đầu cười nhạt: “Ta chỉ sợ ngươi dùng cách thông thường là không hỏi được gì đâu.
Điện Vương Uyên Lang Điện ngược lại cũng có chút thủ đoạn đấy, ngay cả một bà lão tu vi cao thâm cũng bị hắn biến thành quái nhân tâm trí thất thường!”
Nguyễn Bách Tượng cười ha hả thoáng suy tư rồi gật đầu nói: “Không sai, nếu thần trí bà lão này mà không thất thường thì ta muốn bắt được nàng tuyệt đối sẽ không dễ vậy đâu!”
Nói qua nói lại, trên mặt Nguyễn Bách Tượng đã mang ý cười bước về phía bà lão điên khùng kia.
Bà lão còn đang lớn tiếng gào thét nhưng bản năng nàng cảm nhận được trên người Nguyễn Bách Tượng tỏa ra sát ý nhàn nhạt nên sau một thoáng sững sờ, bà lão càng điên cuồng gào thét hơn, những nếp nhăn chỉ chít trên mặt bỗng chốc được căng ra.
“Vô ích thôi!” Nguyễn Bách Tượng khẽ cười, bàn tay to như quạt hương bồ bỗng nhiên rơi xuống sau ót bà lão.
Quang mang u ám mang theo hắc khí mông lung tràn ra từ sau ót bà lão rồi chậm rãi chảy vào trong miệng Nguyễn Bách Tượng.
Giọng nói của bà lão vốn đang điên cuồng gào thét ngày càng yếu ớt, sau đó nàng lộ ra dáng vẻ cực kỳ thống khổ, chiếc lưng gù thỉnh thoảng run lên vài cái, cuối cùng vô lực ngã xuống đất.
Máu thịt trên thân thể vốn đã khô quắt dần bị dòng nước xung quanh cuốn trôi, lộ ra một bộ xương trắng hếu.
Đỉnh Hạo kinh ngạc nhìn Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng.
Lúc này hắn mới nhớ ra tuy Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng luôn dùng một khuôn mặt cười ha hả để gặp người nhưng công pháp mà Nguyễn Bách Tượng tu vốn dĩ chính là pháp môn Ma môn siêu phàm thoát tục cho nên Nguyễn Bách Tượng hoàn toàn là người trong Ma môn.
Vừa rồi rõ ràng Nguyễn Bách Tượng đã áp dụng một phương pháp ác độc đó chính là hút hồn phách.
Từ trước tới nay Nguyễn Bách Tượng luôn cười ha hả, tạo cho Đỉnh Hạo một ấn tượng hòa bình an nhàn.
Đến lúc này Đỉnh Hạo mới nhớ ra Nguyễn Bách Tượng có thể có được thành tựu như ngày hôm nay, đương nhiên hắn cũng không phải hạng người nhân từ nương tay rồi.
“Cuối cùng ta cũng biết vì sao từ lúc đến khu vực này Bát Sí Tử Mãng lại có dị động rồi!” Nguyễn Bách Tượng nhìn bà lão đã biến thành xương trắng, trong miệng lẩm bẩm.
Đinh Hạo ngạc nhiên nhìn Nguyễn Bách Tượng rồi “hả” một tiếng hỏi: “Có chuyện gì vậy?” Nguyễn Bách Tượng quay đầu lại nhìn chằm chằm Bát Sí Tử Mãng đang không ngừng quấn quanh chân Đinh Hạo trầm giọng đáp: “Lát nữa ngươi khắc biết!”
Dứt lời, Nguyễn Bách Tượng bước đến giữa mấy tảng đá chỉ chít lỗ nhỏ, đẩy một tảng đá lệch góc ra, để lộ một hang động lấp lánh ánh lam đậm.
Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng vừa đưa tay về phía Đỉnh Hạo, cả Bát Sí Tử Mãng lẫn Đinh Hạo liền lơ lửng theo sau lưng hắn chậm rãi rơi vào trong hang động xanh thẳm kia.
Trong hang động xanh thẳm chẳng hề đẹp ds như từ ngoài nhìn vào.
Vừa bước vào trong, một mùi hôi như xác thối xộc thẳng vào miệng mũi hai người.
Trên vách hang, lân quang lấp lánh ánh lục nhạt khiến cho hang động vốn đã âm u càng thêm âm u đáng sợ.
Thi thể lẫn hài cốt của các loại dã thú và con người kèm theo ánh lục nhạt dần dần hiện ra trước mặt hai người.
Dọc theo đường đi, hang động xanh đen phủ kín vất máu đầm đìa khiến hai người có cảm giác như mình đang ở trong bụng một mãnh thú khổng lồ.
Chuang 1205: Tàn ác vô nhân đạo – 2
Từ lúc vào đây, Bát Sí Tử Mãng càng cuồng bạo bất an hơn, thỉnh thoảng nó còn hưng phấn rời khỏi phạm vi xung quanh Đỉnh Hạo.
NO không ngừng nhai nuốt bạch cốt âm u lấp lánh ánh lục nhạt phát ra tiếng “răng rắc răng rắc” khiến người rợn tóc gáy, điểm thêm sát khí cho hang động vốn đã âm u.
Lát sau, hai người giẫm lên xương vỡ xác thối đầy đất đi tới một khu vực rộng lớn hơn.
Bốn hướng của khu vực này treo bốn ngọn đèn dầu tỏa ra ngọn lửa xanh thẳm.
Nhờ ánh sáng từ ngọn đèn dầu, Đinh Hạo mới nhìn rõ được tình hình xung quanh.
Một con Bát Sí Tử Mãng bốn cánh cuộn tròn cơ thể khổng lồ, cái đầu cực to vô lực rũ xuống nhưng hai con ngươi màu đỏ tím lại lấp lánh thần thái hưng phấn cuồng bạo.
Đỉnh Hạo “A” một tiếng, ngạc nhiên nhìn sang Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng bên cạnh mờ mịt nói: “Chuyện này rốt cuộc là sao?”
Nụ cười luôn nở trên môi Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng chợt tắt, hắn trầm trọng đáp: “Nơi này chính là khu vực Uyên Lang Điện sử dụng để bắt dị thú giao phối với người rồi tạo ra những quái vật người không ra người thú chẳng ra thú.
Haiz, Bách Biến môn tuy thuộc Ma Môn nhưng chúng ta thực sự vô cùng khinh thường loại chuyện thương thiên hại lý này, nào biết Điện Vương lại sa đọa đến mức này!”
Lời này vừa nói ra.
Đinh Hạo cũng biến sắc, đến giờ hắn mới hiểu vì sao Uyên Lang Điện lại xuất hiện một thứ quái dị người không ra người, thú chẳng ra thú như Quái Vật Đầu Rắn rồi.
Đỉnh Hạo nhìn con Bát Sí Tử Mãng bốn cánh vì mất đi nội đan mà sống không bằng chết nên cúi đầu ủ rũ kia, cuối cùng hắn cũng hiểu vì sao Bát Sí Tử Mãng lại cuồng bạo đến vậy rồi.
Tuy Bát Sí Tử Mãng là loài cực kì hung tàn nhưng do chúng vô cùng thưa thớt nên hết sức tình cảm đối với đồng loại.
Cũng chính vì vậy nên lần trước khi Quái Vật Đầu Rắn truy sát Đỉnh Hạo mà Bát Sí Tử Mãng lại đứng ra ngăn cản nó, Quái Vật Đầu Rắn bỗng có biểu hiện cổ quái như vậy.
Bát Sí Tử Mãng luôn coi Đinh Hạo như người thân duy nhất, tuy trên người Quái Vật Đầu Rắn có khí tức của Bát Sí Tử Mãng nhưng nó lại là dị vật lai tạp giữa người với quái nên Bát Sí Tử Mãng chỉ coi nó như nửa đồng loại mà thôi.
Do đó, Bát Sí Tử Mãng thấy Quái Vật Đầu Rắn định da thương Đỉnh Hạo, đương nhiên nó sẽ không cho phép.
Nhưng Quái Vật Đầu Rắn lại coi Bát Sí Tử Mãng là đồng loại của mình nên theo bản năng, nhất thời nó khó mà chấp nhận được việc Bát Sí Tử Mãng đối địch với mình.
Thế nhưng nó lại không phải Bát Sí Tử Mãng thực sự nên cuối cùng nó vẫn chiến đấu với Bát Sí Tử Mãng.
“Ngươi nhìn những nơi khác trong khu vực này đi!” Giọng nói Nguyễn Bách Tượng nặng nề vang lên bên tai Đinh Hạo.
Đỉnh Hạo nhìn về nơi xa theo lời Nguyễn Bách Tượng thì lại phát hiện mấy con dị thú đã bị lấy mất nội đan, chỉ còn lại thân thể yếu ớt.
Chúng đều nhìn hai người đột nhiên tiến vào là Đinh Hạo và Nguyễn Bách Tượng bằng ánh mắt trông mong vô lực, đôi mắt vốn nên cực kỳ hung tàn lúc này đều toát lên vẻ bất lực, cầu khẩn được chết.
Dưới đất toàn thi thể loang lổ vết máu của cả người lẫn dị thú, một vài trong số đó còn chưa chết hẳn nên thỉnh thoảng lại khạc ra máu, cảnh tượng bỉ thảm không khác gì lò mổ.
Vách tường xung quanh chỉ chít những hang động không sâu, bên trong toàn những đứa trẻ mọc đầy răng nanh sừng nhọn, có đứa đầu người thân rắn, có đứa sau lưng mọc cánh…
Đỉnh Hạo lắc đầu, không ai nhìn rõ được biểu cảm thực sự của hắn dưới ánh đèn xanh đen u ám nhưng giọng hắn yếu ớt nói: “Xem ra trưởng bối Bách Biến môn này của ngươi về sau muốn độ thiên kiếp chắc sẽ biến thái lắm đây.
Xem ra không chỉ có mình ta chuyện làm chuyện thương thiên hại lý đâu!”
Nguyễn Bách Tượng chán nản nhìn khắp tứ phía rồi trầm giọng đáp: “Ngươi ra ngoài trước đi để ta phá hủy hoàn toàn nơi này đất”
Đỉnh Hạo gật đầu rồi thoáng suy tư, hắn miễn cưỡng lấy ra một viên Huyền Âm Sát Lôi từ trong nhẫn trữ vật đưa cho Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng sau đó dặn dò: “Dùng thứ này đi, một khi nó nổ, cả khu vực này sẽ không để lại vết tích gì đâu!” Vốn dĩ Đinh Hạo đã sử dụng hết Huyền Âm Sát Lôi rồi nhưng lần trước đến Đoạn Hồn Sơn, hắn lại lấy được mấy viên từ tay Phùng Tỉnh Nhiên.
Từ khi sử dụng Huyền Âm Sát Lôi, hắn cảm thấy những lúc mấu chốt nó sẽ có tác dụng kinh người, thậm chí có khi còn bảo toàn được cả tính mạng hắn.
Phùng Tinh Nhiên luôn ở trên Đoạn Hồn Sơn nên an nguy của nàng chẳng đáng lo, do đó Đỉnh Hạo mới lấy mấy viên phòng thân.
Hiện tại dù Đinh Hạo chẳng sẵn lòng dùng Huyền Âm Sát Lôi để chấm dứt tất cả đâu, nhưng nghĩ đến việc giữ lại nơi này, về sau nhất định sẽ tự chuốc họa vào thân nên hắn mới nhịn đau mà cho Nguyễn Bách Tường một viên thôi.
Chuang 1206: Dị vật Đản Điệt – 1
Một Quái Vật Đầu Rắn đã khiến hắn khổ không thể tả rồi, nếu lại xuất hiện thêm mấy con tương tự thì càng phiền phức cho Vô Cực Ma Tông hơn nên nghĩ tới tương lai, Đỉnh Hạo lại phải lấy ra.
Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng đúng là kẻ biết nhìn hàng, vừa trông thấy Huyền Âm Sát Lôi trong tay Đỉnh Hạo, hắn đã ngạc nhiên thốt lên: “Huyền Âm Sát Lôi, vậy mà trong tay ngươi lại có thứ này.
Ừm, đúng là giờ chẳng có gì thích hợp hơn nó để phá hủy nơi này đâu!”
Đúng lúc Đinh Hạo đang định rời đi thì phát hiện Bát Sí Tử Mãng đột nhiên hóa thành khổng lồ.
Cái miệng to như chậu máu chỉ chít răng nanh há thật rộng rồi nuốt chửng con Bát Sí Tử Mãng bốn cánh đã mất đi nội đan, chỉ còn lại thể xác suy yếu kia vào trong bụng.
Tử Mãng bốn cánh với cái đầu khổng lồ rũ xuống kia chẳng hề sợ hãi mà ngược lại, ánh mắt nó vô cùng thanh thản phảng phất như được giải thoát, thậm chí nó còn chủ động giãy giụa chui vào miệng Tử Mãng của Đỉnh Hạo.
“Đợi đã!” Đinh Hạo nhìn dị trạng trước mặt rồi cản lại Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng đang định động thủ.
Nguyễn Bách Tượng thoáng sững sờ, hiển nhiên hắn cũng nhìn thấy tình hình trước mặt, Nguyễn Bách Tượng khẽ thở dài rồi nói: “Mất đi nội đan khác gì mất đi tính mạng, đã thế còn bị coi như công cụ thí nghiệm, quả thực con Tử Mãng này chết đi còn tốt hơn là sống!”
Nguyễn Bách Tượng vừa thở dài, Bát Sí Tử Mãng đã chậm rãi nuốt xong con Tử Mãng mất đi nội đan kia vào bụng rồi.
Chỉ thấy cái bụng cao to như núi của Bát Sí Tử Mãng ngọ nguậy kịch liệt, nhấp nhô trập trùng không dứt sau đó mới dần bình ổn.
Đôi mắt khát máu quét qua tứ phía rồi đột nhiên sáng lên, nó lắc lư thân mình bò về phía đám dị thú nửa sống nửa chết bên trong khu vực này.
Lát sau Bát Sí Tử Mãng nuốt sạch 6, 7 dị thú mất đi nội đan ở phía trong vào bụng, sau đó nó mới thoả thê mãn nguyện bò về phía Đỉnh Hạo.
Lúc bò đến bên Đỉnh Hạo, Bát Sí Tử Mãng cao mấy chục trượng lại hóa thành rắn nhỏ.
Thấy cả khu vực phía trong chẳng còn vật sống nào ngoài xương trắng thành rừng, Đỉnh Hạo mới hờ hững gật đầu nói: “Sau khi chúng ta rời đi, ngươi san bằng nơi này thành bình địa đi!” Nguyễn Bách Tượng cũng chẳng nói gì, tay phải khẽ nâng kéo Đỉnh Hạo trở về đường cũ.
Hai người vừa ra đến bên ngoài hang động, còn chưa kịp đứng vững thì Bát Sí Tử Mãng rít ầm lên, nó đột nhiên hóa khổng lồ rồi phun ra nước bọt vô cùng tanh hôi trong miệng, khiến mọi chỗ xung quanh Đinh Hạo và Nguyễn Bách Tượng đều bị nhuộm thành một mảnh đen kịt.
Dường như có tiếng trẻ con khóc đột nhiên vang lên từ trong bóng tối vô tận xung quanh, vô số thủy tiễn xuyên qua khu vực đen kịt kia, vô thanh vô tức lao về phía Đinh Hạo và Nguyễn Bách Tượng.
Trong lòng Nguyễn Bách Tượng giật cả mình, hắn không đám sơ suất, hai bàn tay to như quạt hương bồ bỗng biến lớn gấp mười lần.
Hai bàn tay hoàn toàn không cân đối với cơ thể đột nhiên phân tách dòng nước xung quanh phóng ra tứ phía.
Dòng nước mênh mông chuyển động cực nhanh phân tán thủy tiễn bắn tới ra mọi hướng.
Dịch thể đen như mực vốn dĩ tràn ngập xung quanh hai người cũng tan biến theo hành động của Theo Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng, hai người với tầm nhìn bị che phủ giờ mới thấy rõ tình hình xung quanh.
Một vật thể bất minh khổng lồ màu xanh thẫm, toàn thân lúc nhúc những mụn nhọt to to nhỏ nhỏ, những mụn nhọt kia tỏa ra chất lỏng xanh biếc không ngừng sôi “ùng ục”.
Nó trông chẳng khác gì một cục thịt viên không rõ đầu đuôi, lúc này còn đang vật lộn với Bát Sí Tử Mãng.
Xấu xí không đủ để mô tả đơn giản về hình dạng của thứ này.
Hai người chỉ liếc mắt nhìn mà đều cảm thấy dạ dày chua xót, buồn nôn không dứt. “Đây là Đản Điệt, lẽ ra nó phải tuyệt chủng rồi mà, sao lại xuất hiện ở đây?” Đinh Hạo ngạc nhiên nói.
Lời này vừa nói ra, hai mắt Nguyễn Bách Tượng sáng lên.
Hắn nhìn chằm chằm vào Đản Điệt toàn thân lúc nhúc những mụn nhọt, không ngừng tiết ra chất lỏng sền sệt kia hoảng sợ nói: “Đây chính là Đản Điệt nổi tiếng với khả năng tái sinh vô song đó ư?” Đỉnh Hạo cổ quái cười cười rồi đáp: “Chắc không sai đâu, cơ thể của Đản Điệt khá giống Đoàn Thể Thuật của Bách Biến môn các ngươi đấy!”
Vẻ mặt Nguyễn Bách Tượng có chút tức giận nói: “Tiểu tử thối.
Không có công pháp của Bách Biến môn chúng ta, cái tay cụt của ngươi đừng mơ đến ngày mọc lại!”
Đỉnh Hạo mỉm cười nhìn cánh tay trái cụt ngủn không khỏi gật đầu nói: “Nguyễn lão nói chí phải.
Nếu không có Đoàn Thể Thuật, e rằng tiểu tử đã sớm trở thành kẻ cụt tay rồi!”
Trong lúc hai người nói chuyện, Đản Điệt quấn lấy Bát Sí Tử Mãng rồi bị Bát Sí Tử Mãng hung ác cắn xé.
Sau một hồi giao đấu, Đản Điệt vốn tròn trùng trục bị chia cắt thành từng đoạn từng khối.
Thế nhưng mấy khối thịt tỏa ra chất lỏng xanh biếc sôi “ùng ục” đó chậm rãi ngọ nguậy một hồi rồi lại tụ lại với nhau.
chuang 1207: Di vật Đản Điệt – 2
Sau một hồi ngọ nguậy kịch liệt, Đản Điệt với thân hình cũng chẳng nhỏ bé hơn Bát Sí Tử Mãng là bao dần dần thu thỏ lại thành hình người.
Trong lúc hai người Đinh Hạo khiếp sợ nhìn nhau, một tam nhãn quái nhân khắp người chỉ chít mụn nhọt, không ngừng tiết ra chất lỏng lục sắc sền sệt xuất hiện trước mắt hai người.
“Ngươi từng thấy Đản Điệt hình người chưa?” Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng thất thố hoảng sợ hỏi.
Đinh Hạo lắc đầu khẳng định: “Không cần nghĩ nữa, đây chắc chắn chính là sản phẩm của Uyên Lang Điện rồi!”
Trong tay phải mềm oặt của Đản Điệt biến thành hình người kia nắm chặt một pháp khí có gai vô cùng sắc bén, lấp lánh lục sắc.
Hắn dùng một giọng nói cực kỳ cổ quái đứt quãng lên tiếng: “Các ngươi… Các ngươi… Phải chết…”
Đến lúc này, vẻ mặt Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng cũng trở nên nghiêm trọng.
Hắn nhìn Đản Điệt hình người kia ngạc nhiên nói: “Trên người Đản Điệt đã hóa thành hình người có một khí tức rất quái dị, chỉ sợ Bát Sí Tử Mãng không đối phó được nó đâu!”
Sự thật quả không ngoài dự liệu, mặc dù sau khi biến thành hình người, kích thước của Đản Điệt ít nhất cũng bị thu nhỏ gấp mấy chục lần nhưng toàn thân lại tràn ngập một loại khí tức vô cùng tà ác giống hệt Quái Vật Đầu Rắn.
Đó là một loại khí tức không hề có chút tình cảm nào của con người mà là khát vọng giết chóc trần trụi của dã thú.
Đản Điệt cầm pháp khí sắc nhọn tiếp tục giao đấu với Bát Sí Tử Mãng nhưng Bát Sí Tử Mãng lại không thể đả thương được nó bằng thân thể khổng lồ của mình.
Ngược lại Đản Điệt nhanh như tia chớp lập lòe tung hoành dưới đáy nước, nó không ngừng dùng pháp khí sắc nhọn để lại nhiều vết thương sâu hoắm trên thân Bát Sí Tử Mãng.
Bát Sí Tử Mãng tàn bạo cuồng loạn kịch liệt giãy dụa thân thể, tạo ra tiếng động đời núi lấp biển, cuối cùng nó phải phun ra hỏa diễm thổ tức không sợ nước sông mới miễn cưỡng chống đỡ được sự tấn công từ Đản Điệt.
Nhưng lúc này, Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng một tay xách Đinh Hạo thân thể vô lực bay về phía Đản Điệt hình người kia.
Đỉnh Hạo vừa nói với Nguyễn Bách Tượng rằng Đản Điệt sợ lửa, hơn nữa hắn thấy Bát Sí Tử Mãng phải sử dụng hỏa diễm thổ tức mới có thể chống đỡ được sự tấn công từ Đản Điệt, đương nhiên trong lòng Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng cũng ngộ ra.
Thế là trước khi đến gần Đản Điệt, Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng tung ra một quyền khiến sóng lớn vốn đã nóng hầm hập lập tức sôi trào.
Hơi nóng cuồn cuộn mang theo liệt diễm vô cùng nóng bỏng phá vỡ lực cản của dòng nước, nhanh như tia chớp ap đến cạnh Đản Điệt.
Đản Điệt đang giao đấu kịch liệt với Bát Sí Tử Mãng ngọ nguậy thân thể một hồi, những cục u nhọt phủ kín toàn thân nhanh chóng “ùng ục” tiết ra chất lỏng xanh biếc.
Sau khi chất lỏng đó trào ra từ trong thân thể, Đản Điệt khống chế nó hóa thành hàn mang hình châm đón lấy một quyền được bọc trong liệt diễm của Nguyễn Bách Tượng.
Trong nháy mắt cả hai va chạm, dòng nước kịch liệt quấn lấy nhau nên lập tức vẩn đục không thể nhìn rõ thứ gì.
Một tảng đá chỉ chít lỗ nhỏ gần đó lại gào thét ầm ï chói tai, tảng đá dường như đã bị va chạm cực mạnh nên nghiêng hẳn đi một cách mất tự nhiên.
Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng đang lao tới cực nhanh khẽ “A” một tiếng, vẻ mặt hết sức ngạc nhiên.
Hắn thầm nghĩ Uyên Lang Điện tạo ra quái vật lai tạp giữa người với thú như vậy quả là kỳ diệu, nếu không Đản Điệt vốn là dã thú không thể có được pháp quyết tỉnh xảo đến thế đâu.
Ngạc nhiên thì ngạc nhiên nhưng công kích trong tay chưa từng gián đoạn, chỉ thấy hai tay Bách Biến Ma Quân liên tục vung vẩy, từng đốm hỏa diễm hoàn toàn chẳng hề sợ nước sông, chúng như những cánh hoa tươi đẹp nhất trôi về phía Đản Điệt.
Gần như đồng thời, dường như thiên tính của Bát Sí Tử Mãng mách bảo nó rằng Đản Điệt sợ lửa nên cũng phun ra một đống dịch thể đỏ rực vô cùng nóng bồng từ trong cái miệng khổng lồ chỉ chít răng nanh của nó.
Đống dịch thể đỗ rực đó đi đến đâu, nước sông sủi bọt khí to to nhỏ nhỏ đến đấy, sau đó tất cả bọt khí đều bay lên mặt sông.
Đỉnh Hạo đã rời xa Bát Sí Tử Mãng nhưng theo từng đòn công kích của Nguyễn Bách Tượng và Bát Sí Tử Mãng, hắn cũng cảm nhận được nhiệt độ xung quanh đang tăng nhanh.
Cả đáy sông như bị đun sôi, nước sông vốn dĩ lạnh buốt như băng bống biến thành nước nóng ấm áp.
Đản Điệt lúc nãy còn kiêu ngạo ngút trời mà giờ trong ba con mắt xanh thẫm chẳng chút tình cảm lại dần dần hiện lên sự sợ hãi chẳng khác gì nhân loại.
Sau đó toàn thân nó vặn vẹo một hồi rồi chia năm xẻ bảy, hóa thành hàng trăm cục thịt viên lăn ra bốn phương tám hướng.
Một kích của Bát Sí Tử Mãng với Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng đáng lẽ phải tấn công Đản Điệt nhưng do đột nhiên mất đi mục tiêu nên lại va vào nhau.
Sau vụ nổ từ cú va chạm, dư ba khuếch tán ra xung quanh khiến khu vực gần đó đỏ rực như dung nham phun trào.
Chương 1208: Nhập Vân Băng Phong – 1
Sau một kích đó, hàng trăm cục thịt viên trôi nổi lềnh bềnh lên trên mặt sông rồi ngọ nguậy một hồi xong tụ lại với nhau, cuối cùng bình an vô sự hóa thành Đản Điệt.
Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng vừa trông thấy Đản Điệt bình an vô sự xuất hiện phía trên mặt sông là lập tức hừ lạnh, nhấc Đỉnh Hạo nhanh chóng bay lên hướng thẳng về phía Đản Điệt.
Về mặt Nguyễn Bách Tượng trông như nhất định phải tiêu diệt được Đản Điệt hắn mới can tâm.
Nhưng hai người vừa bay ra mấy trượng, trong lòng Đinh Hạo đột nhiên khẽ động rồi nhìn về phía Bát Sí Tử Mãng nóng nảy bất an đang mất tự nhiên vặn vẹo thân thể khổng lồ.
“Nguyễn lão đừng đuổi theo nữa, mau dùng Huyền Âm Sát Lôi phá hủy hoàn toàn hang động phía dưới đi rồi chúng ta nhanh chóng rời khỏi nơi này!” Đỉnh Hạo đột nhiên lên tiếng.
Sau khi nghe Đỉnh Hạo nói vậy, Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng đang bay cực nhanh chợt ngẩn ra rồi nói: “Tại sao?”
Đỉnh Hạo nhìn về phía Đản Điệt trầm giọng nói: “Bát Sí Tử Mãng đã cảm nhận được khí tức của Quái Vật Đầu Rắn rồi, Quái Vật Đầu Ran kia còn khó chơi hơn cả Đản Điệt đấy.
Thực lực của ngươi và Bát Sí Tử Mãng cũng chẳng chiếm được tiện nghi của nó đâu.
Hơn nữa có lẽ không chỉ có mỗi Quái Vật Đầu Rắn đâu, tốt nhất cứ nhanh chóng rời đi đã!” Lời này vừa nói ra, Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng biến sắc, sau đó hắn chẳng chút do dự bay về phía hang động hai người vừa đi ra.
Vừa tới nơi, Nguyễn Bách Tượng đã dùng sức ném Huyền Âm Sát Lôi vào trong hang động xanh thẳm kia.
Sau đó hắn dẫn Đinh Hạo liều lĩnh bay về một hướng khác dưới đáy sông.
Bát Sí Tử Mãng Thu cảm nhận được sự kêu gọi bằng tâm thần của Đỉnh Hạo nên cũng biến mất vô tung vô ảnh sau khi bạch quang lóe lên.
Mà cái hang động ngập tràn tội ác, hết sức vô nhân đạo kia đã hoàn toàn sụp đổ, không để lại bất kì một dấu vết nào sau một tiếng nổ rung trời chuyển đất.
Ba ngày sau, tại vùng Băng Xuyên Bạo Tuyết thuộc Tây Nam.
Vùng Băng Xuyên Bạo Tuyết trắng xóa, gió lạnh thấu xương phần phật quét qua mặt, tuyết rơi dày đặc quanh năm không ngừng.
Băng trên mặt đất cứng như đá kim cương, khi ánh nắng chiếu xuống lấp lánh ánh ngũ sắc.
Bán kính trăm dặm quanh vùng Băng Xuyên Bạo Tuyết cực ít dã thú, thỉnh thoảng mới ẩn hiện một vài con gấu tuyết chịu lạnh giỏi nhất.
Từng đỉnh núi nhọn hoắt trông như những thanh kiếm tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo xuyên thẳng qua bầu trời sâu thẳm, ánh mặt trời chiếu lên sông băng trắng xóa, từng đoàn sương mù dày đặc xen lẫn hơi nước nhàn nhạt khiến cả khu vực này đều được bao phủ trong mông lung mênh mông bát ngát.
Lạnh lẽo, hoang vu, không dấu chân người, thiếu thốn linh khí.
Đó là những cảm nhận trực quan nhất của Đinh Hạo về khu vực này.
Bay giữa sông băng cực lạnh, tuy Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng đã che chở quanh thân cho Đỉnh Hạo nhưng với cơ thể hiện tại, Đinh Hạo vẫn cảm thấy rét lạnh từ sâu trong linh hồn.
Sau khi đến đây, ve mặt Bách Biến Ma Quân bỗng trở nên nghiêm trọng hơn rất nhiều, ngay cả câu hỏi của Đỉnh Hạo cũng rất ít khi trả lời, dường như hắn đã hoàn toàn biến thành một người khác.
Sau một hồi liên tục đặt câu hỏi mà không nhận được câu trả lời, trong lòng Đinh Hạo cũng hiểu ra đôi điều.
Hắn biết nơi này chính là thánh địa tu luyện của Bách Biến môn, trong đó đương nhiên có rất nhiều cấm ky nên chắc chắn không tiện tiết lộ với người ngoài như Đinh Hạo.
Thế là Đinh Hạo buồn bực không lên tiếng, đôi mắt ánh lên sự yếu ớt tự quan sát tình hình xung quanh.
Vùng Băng Xuyên Bạo Tuyết này vẫn luôn bị tu chân giả coi là nơi chim không thèm jia, rùa chẳng buồn de trứng vì điều kiện vô cùng khắc nghiệt, đất đai không có thực vật động vật sinh tồn, linh khí thì tán loạn.
Đừng nói là tới đây tu luyện, ngay cả những tu chân giả sưu tập tu chân tài liệu, thỉnh thoảng đi ngang qua đây đều tránh xa.
Khu vực này đã chẳng có gì còn tràn ngập hung hiểm nên đương nhiên sẽ không được bất kì tu chân giả nào chú ý tới.
Mặc cho Đỉnh Hạo phỏng đoán kiểu gì cũng không ngờ được thánh địa tu luyện của Bách Biến môn lại tọa lạc tại khu vực cực kỳ hoang vu thế này.
Cho nên một đường đến đây, sự hiếu kỳ trong lòng Đinh Hạo đã lên tới đỉnh điểm, nếu không hỏi được gì từ miệng Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng thì hắn chỉ có thể tự quan sát tự tìm hiểu thôi.
Những ngọn núi xung quanh đều bị bao phủ trong sương mù dày đặc, thị lực hiện tại của Đinh Hạo chỉ có thể nhìn ra hình dạng của từng ngọn núi thôi.
Mất đi chân nguyên nên bất luận là thị lực hay linh giác đều suy yếu rất nhiều.
Bởi vậy dù trên đường đi, Đỉnh Hạo không hề thả lỏng mà quan sát hồi lâu nhưng vẫn chẳng nhìn ra được tin tức nào có giá trị từ bề ngoài cả.
Chương 1209: Nhập Vân Băng Phong – 2
Bất tri bất giác, Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng đã dẫn theo Đỉnh Hạo phi hành suốt nửa canh giờ trong khu vực gió lạnh thấu xương, tuyết đọng trắng xoá chồng chất lên nhau này rồi.
Đúng lúc Đinh Hạo tưởng Nguyễn Bách Tượng sẽ tiếp tục mang theo mình phi hành, Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng đột nhiên dừng lại, trong ánh mắt hắn tỏa ra sự hưng phấn chỉ vào một đỉnh núi đóng băng quanh năm cao vút trong mây khẽ hô: “Chính là chỗ này! Nhập Vân Băng Phong chính là nơi tu luyện của Bách Biến môn chúng ta!”
Nhìn theo hướng Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng chỉ, Đỉnh Hạo nhìn thấy Nhập Vân Băng Phong cao chọc trời.
Một đường đi tới, Đinh Hạo nhìn thấy không dưới 10 ngọn núi băng sông băng nhưng không hề có ngọn núi nào cao bằng một nửa Nhập Vân Băng Phong luôn.
Còn chưa tới gần Nhập Vân Băng Phong, một trận gió thổi qua khiến băng tuyết trên lớp hàn băng cực dày bay tán loạn.
Dường như chiếc lồng bằng chân nguyên phủ kín Đỉnh Hạo của Bách Biến Ma Quân cũng không thể ngăn nổi hàn khí bốn phía, khiến Đinh Hạo bất giác hít vào một ngụm khí lạnh.
Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng và Đỉnh Hạo lơ lửng giữa hư không, xung quanh có vô số đám mây trắng phiêu đãng.
Nhưng dù đang ở trên độ cao trăm trượng, hai người cũng chỉ có thể ngước nhìn đỉnh núi Nhập Vân Băng Phong bởi họ hai người mới lên tới giữa sườn núi của đỉnh núi đóng băng quanh năm này mà thôi!
Nụ cười lại nở trên môi Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng, dường như Nguyễn Bách Tượng bỗng nhiên lại trở thành lão già vô cùng bình thường của trước đây rồi.
Thấy Đỉnh Hạo có chút kinh hãi, Nguyễn Bách Tượng mới hài lòng nói: “Từ sườn núi này tiến vào nơi tu luyện là được rồi!”
Dứt lời, Nguyễn Bách Tượng đến bên một vách đá nhô ra cực kỳ dốc được bao phủ bởi lớp tuyết dày rồi vung thiết quyền liên tục oanh kích, khiến băng cứng như sắt đá hóa thành bột mịn phiêu tán khắp mọi hướng.
Vách đá dốc đứng lộ ra một cánh cửa bằng đá có hình dạng như cái miệng khổng lồ của quái thú.
Trên cửa đá khắc đầy chữ triện nhỏ như nòng nọc.
Nguyễn Bách Tượng đi tới trước cửa, giữa năm ngón tay hiện lên hào quang ngũ sắc, tay phải khẽ vuốt ve những chữ triện kia.
Khi tay phải của hắn phất qua, những chữ triện vốn chỉ là vật chết đột nhiên uốn éo như có sinh mệnh, thậm chí còn tỏa ra ánh sáng ngũ sắc giống năm ngón tay hắn.
Sau đó một tiếng “két” khẽ vang lên, cánh cửa đột nhiên mở ra.
Nhưng đúng lúc Đỉnh Hạo đang định nhìn rõ ngọn ngành thì quang mang u ám đã che kín hai mắt Đinh Hạo.
Bên tai Đinh Hạo cũng truyền tới giọng nói của Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng: “Nơi này chính là cấm địa của Bách Biến môn chúng ta, ngươi không phải môn đồ của chúng ta nên tình hình bên trong không thể để ngươi thấy được!”
Đỉnh Hạo lắc đầu buồn cười hỏi: “Chẳng phải chỉ là sơn môn thôi sao, cần gì phải thần bí thế?”
Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng không nhịn nổi mà bật cười, hắn đáp: “Đây là quy củ tổ sư lưu lại từ xưa đến nay, ta cũng không dám không tuân thủ!”
Nghe Nguyễn Bách Tượng nói vậy, Đỉnh Hạo khẽ hừ một tiếng rồi không nói gì nữa.
Hai mắt không nhìn thấy tình hình xung quanh, Đỉnh Hạo chỉ có thể thông qua một tia linh giác nỗ lực nhìn trộm mọi thứ xung quanh.
Nhưng chỉ sai chốc lát, Đinh Hạo đã chán nản bỏ cuộc, biết mình có làm vậy cũng phí công vô ích thôi.
Dù sao nay đã khác xưa, sau chiến dịch Thiên Trụ Sơn, linh giác siêu phàm của hắn cũng bị thân thể trói buộc nên không thể cảm ứng chính xác xung quanh nữa.
Hơn nữa không biết Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng hữu ý hay vô tình mà khiến linh giác của Đinh Hạo trở nên hỗn loạn, Đỉnh Hạo chỉ cảm thấy xung quanh một vùng tăm tối thôi.
Bởi vì hắn bị Nguyễn Bách Tượng
xách trong tay nên hai chân còn chẳng có điểm dụng lực, ngay cả độ cứng của đá cũng không cảm nhận được.
Điều duy nhất hắn có thể cảm ứng được chính là lãnh ý vốn lạnh thấu xương dần dần biến mất khỏi cơ thể khi hắn và Nguyễn Bách Tượng tiến về phía trước.
Ngược lại, một khí tức ấm áp dần dần tràn vào khoang miệng và cơ thể khiến người ta cảm thấy thoải mái.
Cứ như vậy đi hơn nửa canh giờ, Đinh Hạo chỉ cảm thấy thân thể khựng lại, đoàn khí u ám che kín hai mắt đột nhiên biến mất, cuối cùng hắn cũng có thể thấy rõ tình hình xung quanh.
Ngay giữa bốn cửa hang đối diện nhau là một cái máng hình vuông lơ lửng giữa hư không.
Trong máng bốc lên bọt khí “ùng ục”, chất lỏng bên trong khá đậm đặc, không biết rốt cuộc là chất gì.
Những tảng đá chỉ chít lỗ nhỏ hắn từng nhìn thấy dưới đáy sông mấy hôm trước cũng có mặt ở khắp mọi nơi trong khu vực này.
Bốn hang động mặt đối mặt trông khá âm u, không biết chúng thông tới nơi nào.
Từng đợt âm phong quét qua, những tảng đá chỉ chít lỗ nhỏ kia lại phát ra đủ loại tiếng vang kỳ dị.
Chương 1210: Toàn thân bạch cốt (1)
Tiếng trống, tiếng chuông, tiếng tiêu, tiếng đàn…
Dường như mọi loại nhạc cụ đều hội tụ tại đây, trong số những âm thanh ấy có loại cao vút sắc bén, có loại uyển chuyển thanh thúy, có loại chẳng khác gì tiếng ác quỷ gào thét, có loại lại như tiếng trẻ con khóc…
Lúc thì khiến Đỉnh Hạo có cảm giác như đang đứng giữa cao sơn lưu thủy, núi non trùng điệp, lúc lại phẳng phất như được xông hơi giữa dung nham nóng bỏng, toàn thân cực kỳ không được tự nhiên.
“Công pháp của Ma m Tông chính là do tổ sư của họ đến đây nghe những tiếng vang này rồi lĩnh hội ra nhờ có kỳ tài ngút trời đó! Vốn dĩ công pháp Ma m Tông có uy lực không hề nhỏ nhưng môn đồ nhiều đời lơ là nên mới yếu như hiện tại thôi!” Đinh Hạo còn đang ngạc nhiên, trong tai bỗng truyền tới giọng nói yếu ớt của Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng.
Lời này vừa nói ra, Đỉnh Hạo thoáng sững sờ rồi liên tưởng tới chuyện lúc trước Đoàn Thể Thuật bị cất giữ trong Ma m Tông, Đỉnh Hạo không khỏi lên tiếng hỏi: “Bách Biến môn các ngươi rốt cuộc có quan hệ gì với Ma m Tông vậy?”
“Hì hì! Đó là việc giữa hai tông phái chúng ta, ngươi không phải đệ tử của Bách Biến môn chúng ta nên đương nhiên sẽ không có quyền được biết.
Nếu tiểu tử ngươi chịu cưới Thanh Y, ngươi sẽ biết được những chuyện này thôi!” Nguyễn Bách Tượng khẽ cười gian trá rồi nói.
Nguyễn Bách Tượng nói vậy, Đinh Hạo lập tức câm như hến.
Nửa ngày sau, Đỉnh Hạo nhìn vào cái máng lơ lửng trên không kia bất giác hỏi: “Nó dùng để làm gì?”
Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng cười thần bí đáp: “Lát nữa ngươi tiến vào trong khắc biết, nhưng trước đó ngươi cứ dùng pháp quyết Đoàn Thể Thuật để điều chỉnh cơ thể đạt tới trạng thái tốt nhất đi!”
Vẻ mặt Đinh Hạo trở nên đau khổ, hắn lăng lăng nói: “Hiện tại bộ dạng ta thành ra thế này rồi còn điều chỉnh đến trạng thái tốt nhất kiểu gì đây!”
Thoáng trầm ngâm nhìn nhìn cánh tay đã cụt sắp mọc lại hoàn toàn của Đỉnh Hạo, Nguyễn Bách Tượng không khỏi trầm giọng đáp: “Thực ra việc ngươi dùng Đoàn Thể Thuật để cánh tay trái mọc lại căn bản chính là vẽ vời thêm chuyện, bởi vì sau khi tiến vào bên trong máng, da thịt trên cơ thể sẽ bị hòa tan hết thôi!” Trong lòng Đinh Hạo kinh hãi không thôi, hắn vô cùng ngạc nhiên nhìn vào cái máng lơ lửng trước mặt, không rõ vì sao nên hỏi: “Cả cơ thể đều hòa tan?”
Nguyễn Bách Tượng khẽ gật đầu khẳng định, hắn nghiêm túc nói: “Không sai, lát nữa sau khi tiến vào bên trong, ngươi đừng nghĩ ngợi gì cả.
Chỉ cần dùng khẩu quyết Đoàn Thể Thuật vận chuyển thân thể là được.
Bất luận lát nữa thân thể ngươi có biến hóa ra sao cũng đừng ngạc nhiên!”
Nói rồi, Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng không để ý tới ánh mắt vô cùng khiếp sợ của Đinh Hạo đã bắt đầu bố trí.
Nửa ngày sau, trong lúc Đỉnh Hạo yên lặng vận hành pháp quyết Đoàn Thể Thuật nên không cảm nhận được ngoại vật thì đột nhiên có người dùng lực khẽ đẩy khiến hai chân hắn lảo đảo rồi rơi “bịch” xuống cái máng nằm giữa bốn hang động.
Chất lỏng không rõ lập tức thẩm thấu toàn thân, cảm giác đầu tiên xuất hiện trong đầu hắn là vô lực đến tê dại.
Đỉnh Hạo cảm thấy cả người mềm nhũn, thân thể vốn vô cùng suy yếu cũng chẳng còn sức để mà vặn vẹo.
Bất tri bất giác, quần áo toàn thân bị chất lỏng kì di đó thấm vào là sẽ hoà tan trong vô thanh vô tức.
Cảm giác tê dại bỗng chốc tan biến nhưng ngay sau đó, cơn đau như bị liệt hoả thiêu đốt chợt lan ra toàn thân.
Đỉnh Hạo rõ ràng có thể cảm nhận được nhục thể mạnh mẽ cứng rắn như sắt của hắn bắt đầu chậm rãi hòa tan.
Đầu tiên là tóc, sau đó là móng tay móng tay, tiếp theo chính là da thịt…
Toàn thân đều đang hòa tan! Trong lòng Đỉnh Hạo tràn ngập nỗi hoảng sợ không tên, lúc này hắn chợt nhớ ra trước đây Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng từng nói rằng, sau khi tiến vào máng thì đừng ngạc nhiên mà cứ âm thầm dùng Đoàn Thể Thuật vận hành thể phách là được.
Thế là Đinh Hạo vứt bỏ hết thảy tạp niệm, thả lỏng cả thể xác lẫn tỉnh thần rồi yên lặng vận chuyển pháp quyết Đoàn Thể Thuật, dần dần tiến vào cảnh giới vong ngã.
Đến tận giờ phút này, Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng đang khoanh chân lơ lửng trên không mới vẩy vẩy mồ hôi trên trán, lộ ra biểu cảm như trút được gánh nặng.
Sau đó hai tay hắn bỗng dài ra rồi vươn về phía một chỗ nào đó trên đỉnh hang động hai bên trái phải “loạt xoạt” lục lọi gì đó.
Đột nhiên, đi kèm đủ loại tiếng vang kỳ dị do những tảng đá chỉ chít lỗ nhỏ trong hang động phát ra là một làn sương dày thơm thối đan xen cực kỳ cổ quái tản ra từ trong bốn hang động kia.
Sau đó, làn sương ấy dường như được hai tay của Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng dẫn dắt nên tràn hết vào trong cái máng lơ lửng giữa bốn hang động.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Dịch] Tứ Đại Danh Bộ (Quang Đông) [Dịch] Tứ Đại Danh Bộ (Quang Đông)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Tu-Dai-Danh-Bo-Quang-Dong.jpg)




