[Dịch] Vô Cực Ma Đạo
Tập 120 : Xoay chuyển tình thế – 1 (c1191-c1200)
❮ sautiếp ❯Chương 1191: Xoay chuyển tình thế – 1
Nhưng nếu đã biết việc Xích Thành Tông can thiệp vào sự vụ của tam châu nhất đảo là Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên phái người của Kiếm Ma Cung chạy tới đây ngay.
Thạch Phong Hàn suy tư một hồi, sau khi cẩn thận cân nhắc được mất thì một tháng trước, hắn đã tổ chức nhân mã tiến về tam châu nhất đảo.
Trước đó, hai người Phạm Nghi Thần và Cố Kiệm đã ra mặt bằng cách sử dụng danh nghĩa của Luyện Ngục Ma Tông và Kiếm Ma Cung để liên hợp những Đạo Môn tu chân giả đối địch thế lực Ma Môn gần Trấn Hồn Tông cũng như sống dưới đáy biển.
Họ cũng dự định thừa cơ phục kích thế lực Đạo Môn trong lúc vô thanh vô tức.
Nhưng nằm ngoài dự liệu của họ, Đạo Môn tấn công cực kì hung mãnh, họ còn chưa kịp tổ chức đầy đủ mà Đạo Môn đã bắt đầu tấn công Thiên Trụ Sơn khiến không thể phản ứng lại ngay vì trở tay không kịp rồi.
Trên đường trở về Thiên Trụ Sơn.
Đinh Hạo lại gặp Luyện Ngục Ma Tông Cố Kiệm cùng 50 cao thủ Ma Môn dáng vẻ khác nhau.
Sau khi nhìn thấy Cố Kiệm, Đinh Hạo mới chính thức thở phào nhẹ nhõm, hắn cũng hoàn toàn tin tưởng lời Kiếm Ma Cung nói.
Cố Kiệm thấy thân thể Đỉnh Hạo máu me đầm đìa, tay trái cụt mất một đoạn thì vô cùng hoảng sợ, hắn cuống quít nghênh đón rồi lo lắng hỏi: “Tiểu tử ngươi không sao chứ ? Sao lại bị thương nặng đến mức này?” Đỉnh Hạo cười khổ đáp: “Ta nào biết là vẫn còn mấy người các ngươi, nếu không ta đã chẳng bị thương đến mức này rồi!”
Lời này vừa nói ra, Cố Kiệm bùi ngùi thở dài rồi nói: “Quả thực là phải trách ta.
Cũng tại trong liên minh của các ngươi có quá nhiều ke tạp nham, miệng chẳng kín gì cả, hơn nữa còn có cả kể ôm dị tâm nên ta không muốn để lộ tin tức!”
Đỉnh Hạo gật đầu nở nụ cười đắng chát rồi nói: “Những điểm tệ hại này trong lòng ta đều biết rõ, dù sao Liên Minh vừa mới thành lập không lâu nên người gia nhập vàng thau lẫn lộn.
Ta cũng sớm biết có người ôm dị tâm rồi nhưng do gần đây công việc bận rộn nên không có thời gian xử lý thôi!”
“Trong lòng ngươi biết là được, những lời thừa thãi không cần phải nói, tốt hơn hết là ngươi hóa giải nguy cơ trên Thiên Trụ Sơn trước đi đã.
Lữ Thiên Khải của Huyền Đức Tông đã tới tìm ta rồi, nhân mã của tông phái họ cũng vừa tới phụ cận.” Cố Kiệm vội vàng nói.
Vẻ mặt Đinh Hạo ngưng lại, hắn lại thở dài: “Thiên Trụ Sơn đã bị hủy diệt hoàn toàn rồi!”
Lời này vừa nói ra, trong lòng tất cả mọi người đều giật mình, họ mờ mịt nhìn về phía Đinh Hạo đang cực kỳ suy yếu.
“Đến nơi các ngươi khắc biết!” Định Hạo không giải thích nhiều mà đáp thẳng.
Nửa ngày sau, đoàn người trùng trùng điệp điệp tiến vào phạm vi thế lực của Thiên Trụ Sơn.
Kể cả Tán Ma Kiếm Ma Cung kia cũng kinh ngạc đến ngây người trước tình hình hiện tại trong bán kính trăm dặm quanh Thiên Trụ Sơn, ngoài một mảnh hoang vu tĩnh mịch thì không hề nhìn thấy bất kì khí tức lục sắc nào cả.
Khu vực trung tâm Thiên Trụ Sơn vẫn đang trong cảnh khói lửa cuồn cuộn, núi đá nứt gãy, lửa cháy không ngừng, máu chảy khắp núi.
Dường như chúng đều đang chứng minh rằng cảnh tượng thê thảm tựa địa ngục nhân gian này chắc chắn đã xảy ra.
“Chuyện này… chuyện này rốt cuộc là sao?” Thạch Ngọc Sương luôn luôn băng lãnh hiếm khi lộ vẻ hoảng sợ.
Nàng vừa thốt ra câu kia, ánh mắt của mọi người “soạt” cái đều rơi trên mặt Đỉnh Hạo thần sắc lạnh lùng.
Đỉnh Hạo khẽ lắc đầu, vẻ mặt lãnh khốc cứng giọng đáp: “Đây chính là nguyên nhân vì sao ta lại nói rằng Thiên Trụ Sơn đã bị hủy diệt!”
Tán Ma Kiếm Ma Cung kia khẽ chau mày, sau đó bỗng dưng lên tiếng: “Người trong Đạo môn vẫn còn, hơn nữa đa số người trong đó hình như còn đang đào bới cự nham trên đỉnh Thiên Trụ Sơn!” Trong lòng cả kinh, Đinh Hạo lập tức hiểu được ý đồ của đám người Đạo Môn khi đào bới cự nham trên đỉnh Thiên Trụ Sơn đương nhiên là vì người thuộc Liên Minh Ma Môn đang mắc kẹt sâu trong núi rồi.
Vốn dĩ Đinh Hạo tưởng họ đã lợi dụng mật đạo để rời đi rồi nhưng giờ nghe người này nói vậy là hắn biết ngay, chỉ sợ mật đạo rời đi cũng đã sụp đổ nên bị chặn rồi.
“Môn đồ của Vô Cực Ma Tông chúng ta giờ vẫn đang ở giữa lòng núi, chậm trễ sợ sẽ sinh biến nên các ngươi mau hành động đi!” Đỉnh Hạo nghĩ thông suốt lập tức lên tiếng.
Đỉnh Hạo vừa nói xong, Huyền Đức Tông Lữ Thiên Khải và Cố Kiệm bắt đầu phân phó đám người họ dẫn theo lao về phía Thiên Trụ Sơn.
“Gượm đãi!”
Đúng lúc này, Tán Ma Kiếm Ma Cung kia đột nhiên lên tiếng ngăn cản.
Thấy hắn mở miệng ngăn cản, hơn nữa nhớ lại việc hồi xưa tại Kiếm Ma Cung người này đã quắp hắn tiến vào không gian thần thức của hắn, Đỉnh Hạo không khỏi căm hận nói: “Ngươi muốn như nào?”
Người này không thèm để ý tới hận ý của Đỉnh Hạo, ngược lại còn cười rồi liếc qua Đinh Hạo sau đó mới chậm rãi nói: “Hôm nay chúng ta tới tam châu nhất đảo với mục đích đối phó Xích Thành Tông, giải cứu Vô Cực Ma Tông.
Chương 1192: Xoay chuyển tình thế – 2
Nhưng giờ những người liên minh với Vô Cực Ma Tông các ngươi đang bị mắc kẹt giữa lòng núi, hiện tại nếu so sánh thì thế lực của chúng ta cũng chỉ sêm sêm với Liên Minh Đạo Môn thôi! Chỉ chờ người của các ngươi xuất hiện từ trong lòng núi, chúng ta mới có thể dùng cái giá thấp nhất đổi lấy chiến thắng lớn nhất!”
Lời này vừa nói ra, Đinh Hạo lập tức tỉnh táo lại, hắn thoáng suy tư là hiểu được ngay ý tứ ẩn trong lời nói của kẻ đó nên bất giác hỏi: “Ngươi nói đúng, đều do ta sốt ruột!”
Người này vừa cười haha vừa nói: “Tiểu tử ngươi sốt ruột vì cứu người nên đầu óc mới trở nên mù mờ, nếu không có lẽ sẽ không mất lý trí như vậy đâu.
Cứ mượn tay đám người Đạo Môn để cứu người của các ngươi từ trong lòng núi ra, sau đó chúng ta tiền hậu giáp kích là chắc chắn sẽ đạt được thắng lợi lớn hơn!”
Đỉnh Hạo hờ hững gật đầu đồng ý với quyết định của người này, sau đó hắn lại ra hiệu với Huyền Đức Tông Lữ Thiên Khải và Cố Kiệm, hai người lại phân phó môn đồ không nên khinh cử vọng động.
Trong lòng khẽ động, Đỉnh Hạo lại lên tiếng: “Nếu ngươi đã có thể phát hiện được động tĩnh trên Thiên Trụ Sơn, trên Thiên Trụ Sơn có Tán Tiên bốn kiếp, chẳng lẽ lại không phát giác ra tung tích à?” Người này ngạo nghễ lắc đầu mở miệng cười nói: “Ngươi cứ yên tâm, mặc dù ta chỉ là Tán Ma đã trải qua bốn lần thiên kiếp thôi, tuy cùng một cảnh giới nhưng tình trạng thần thức cũng được phân chia cao thấp, ta tin chắc rằng hắn sẽ không phát hiện ra động tĩnh ở đây đâu!”
Nghe người ta nói vậy, cuối cùng Đỉnh Hạo cũng xem như yên lòng.
Lần trước khi bị hắn quắp vào trong không gian thần trí của người ta, ta đã từng được chứng kiến sự thần kỳ của hắn rồi, hiện tại nghe hắn nói vậy không khỏi tin tới chín phần.
Mấy vị trưởng lão Kiếm Ma Cung lúc này cũng lộ ra vẻ mặt ngạo nghễ như thể đồng thời nhận được vinh quang gì đó với Tán Ma đó.
Nhưng đúng lúc này, Tán Ma Kiếm Ma Cung thần sắc ngạo nghễ kia bỗng biến sắc, sau đó hắn hơi lúng túng nói: “Xem ra ta đã đánh giá thấp thực lực của Đạo Môn rồi, trên Thiên Trụ Sơn có một người đã phát giác ra tung tích của ta, e rằng chúng ta phải sớm hành động thôi!”
Nghe hắn nói vậy, tất cả mọi người đều thấy hơi do khóc đở cười trước khi đại chiến diễn ral
Đúng lúc mọi người đang định hành động, vẻ mặt người này bỗng lại chấn kinh, sau đó hắn cực kỳ cổ quái nhìn về phía Đỉnh Hạo kinh ngạc nói: “Hắn nói hắn tên Hồng Thế, muốn nói chuyện trực tiếp với ngươi!”
Đỉnh Hạo lắc đầu thở dài: “Giờ ta trọng thương nặng đến mức này, thần thức gần như đã hoàn toàn tán loạn, căn bản không thể nào câu thông với hắn, ngươi chỉ cần nói cho hắn biết quyết định của chúng ta là được!”
Nghe Đinh Hạo nói vậy, người bên Ma Môn đều kinh hãi, Cố Kiệm lập tức nghỉ ngờ nhìn Đỉnh Hạo sững sờ nói: “Hắn là người trong Đạo môn, sao có thể nói cho hắn biết được!”
Đỉnh Hạo khẽ cười với Cố Kiệm rồi nhàn nhạt đáp: “Không sao đâu, hắn là người phe mình!”
Cố Kiệm “hả” một tiếng rồi chẳng còn gì để nói nữa.
Lúc này nghi ngờ trong lòng Tán Ma Kiếm Ma Cung kia bỗng chốc tan biến, hắn dùng lời nói chứng minh phán đoán của Đỉnh Hạo, “Không sai, hắn có lẽ là người của Vô Cực Ma Tông đấy vì hiện tại ta cảm nhận được hắn đang ở trong núi!”
Hắn vừa nói vậy, ánh mắt mọi người nhìn về phía Đỉnh Hạo bỗng có thêm đôi phần ao ước và ngạc nhiên không hiểu!
Từ khi nào Vô Cực Ma Tông lại có nhân vật mạnh mẽ thực lực kinh người như vậy nhỉ?
Mọi người không tự chủ được bắt đầu nghĩ thầm.
Đúng vậy, mặc dù hiện tại Đinh Hạo vô cùng suy yếu nhưng mọi người vẫn cảm thấy giờ trên người Đỉnh Hạo vẫn còn quá nhiều điểm thần bí.
Lúc này, Tán Ma Kiếm Ma Cung kia hết quan sát thân thể tàn tạ của Đỉnh Hạo rồi lại nhìn sang Nguyễn Bách Tượng hết sức tầm thường bên cạnh, sau đó không khỏi lộ vẻ chú ý.
Chỉ nhìn Nguyễn Bách Tượng vài lần thì không thể nào nhận ra Nguyễn Bách Tượng cũng là một cao thủ hai kiếp vẫn luôn ẩn mình được.
Với thực lực hiện tại của Nguyễn Bách Tượng, dù có đấu một trận với Tán Ma bốn kiếp này cũng khó phân thắng bại, chỉ là cao thủ Độ Kiếp kỳ chịu thiệt thòi quá lớn so với Tán Tiên Tán Ma về phương diện tu luyện thần thức.
Lần này mặc dù Kiếm Ma Cung chỉ phái ra mỗi một Tán Ma nhưng trong đội vẫn có hai khí tức mạnh mẽ.
Ban nãy sở dĩ Nguyễn Bách Tượng muốn lập tức rời đi cũng là vì một mình hắn không thể nào địch lại nhiều người giáp công, huống chỉ hắn còn mang theo Đinh Hạo đang bị trọng thương.
Nhưng nếu bàn về khả năng che giấu khí tức thì có ai sánh được với cao thủ Bách Biến môn đâu.
Cho nên Tán Ma Kiếm Ma Cung nhìn chằm chằm Nguyễn Bách Tượng mấy lần, mặc dù trong trực giác hắn biết Nguyễn Bách Tượng chắc chắn không hề đơn giản nhưng lại không nhìn ra nguyên cớ.
Chương 1193: Ve sầu hóa chim sẻ – 1
Chuang 1194: Ve sầu hóa chim sẻ – 2
Chuang 1195: Ve sầu hóa chim sẻ – 3
Chuang 1196: Trận chiến nghìn người – 1
Chuang 1197: Trận chiến nghìn người – 2
Thế là giữa sự ngạc nhiên trong âm thầm, mọi người rơi vào một khoảng lặng ngắn ngủi.
Cả tông chủ Huyền Đức Tông Lữ Thiên Khải lẫn Cố Kiệm đều đứng cạnh Đinh Hạo, âm thầm phân phó đám người mà họ dẫn theo chuẩn bị sẵn sàng, chỉ chờ cánh cửa chặn kín thông đạo xuyên thẳng qua Thiên Trụ Sơn bị phá vỡ là cùng nhau tràn vào Thiên Trụ Sơn, giáng cho những kẻ liên hợp với Đạo Môn một đòn nặng nề.
Người bên Kiếm Ma Cung cũng ôm tâm tư tương tự, họ cũng âm thầm chuẩn bị mọi việc thỏa đáng.
Thạch Ngọc Sương luôn có ác cảm với Đinh Hạo nhưng ánh mắt nhìn về phía Đinh Hạo trọng thương vô lực từ xa lại chất chứa vẻ phức tạp, ngón tay trắng nõn như ngọc khẽ gõ chuôi kiếm trong tay, không biết đang suy tư điều gì.
Đứng cạnh Thạch Ngọc Sương là một thanh niên dữ tợn cường tráng có râu quai nón với tu vi Hợp Thể sơ kỳ.
Thanh niên này lưng hùm vai gấu, vóc dáng lực lượng, quần áo hắn trông không giống môn đồ Kiếm Ma Cung.
Người này từ đầu đến cuối đều loanh quanh cạnh Thạch Ngọc Sương, ân cần kể gì đó với Thạch Ngọc Sương.
Tuy nhiên, Thạch Ngọc Sương vẫn luôn giữ vững thần thái lãnh ngạo băng sương, hờ hững bất vi sở động nhưng ánh mắt lại rơi trên người Đỉnh Hạo thân mang trọng thương.
Chính xác là vậy, thanh niên dữ tợn này thỉnh thoảng cũng sẽ trông theo ánh mắt Thạch Ngọc Sương mà nhìn về phía Đỉnh Hạo vài lần, trong ánh mắt hắn lộ vẻ khinh thường lẫn thách thức. “Hắn tên Hình Vân Chí, là nhi tử của cung chủ Long Ma Cung ngoài biển ấy.
Chớ nhìn bộ dạng trông như thanh niên của hắn, thực ra hắn hơn 200 tuổi rồi đấy.
Hình như nhất kiến chung tình với Thạch Ngọc Sương nên dạo này hắn luôn theo sát không rời Thạch Ngọc Sương! Thực lực Long Ma Cung tuy không bằng Đạo Ma Lục Tông nhưng nó cũng là một trong những thế lực mạnh nhất Tây đại lục, thực ra cũng xứng với Thạch Ngọc Sương lắm đó!” Cố Kiệm đứng cạnh Đỉnh Hạo nhàn nhạt giải thích.
Mặc dù thân thể suy yếu nhưng Đỉnh Hạo vẫn lộ ve khinh thường, hắn thản nhiên nói: “Ta từng nghe danh Long Ma Cung rồi, thực lực quả thực bất phàm.
Nghe nói họ có mối thâm cừu đại hận không thể tháo gỡ được với Hải Hoàng Tông trong biển.
Lần này họ đồng ý ra tay chắc chắn là vì Hải Hoàng Tông đã tham dự vào hành động chống lại Vô Cực Ma Tông chúng ta lần này nên mới bị các ngươi thuyết phục, muốn qua đây kiếm tiện nghi đấy à?”
Cố Kiệm gật gật đầu, khuôn mặt đầy thịt rung ra rung rinh, hắn cười nói: “Không sai.
Nếu không phải Hải Hoàng Tông cũng chạy tới đây thì e rằng mặt mũi của ta với Phạm Nghi Thần cũng chẳng thuyết phục được họ đâu!” Đinh Hạo cười sâu xa khó hiểu, hắn nở một nụ cười xán lan với Hình Vân Chí, kể căm thù mình ở nơi xa sau đó mới thấp giọng nói với Cố Kiệm: “Vốn dĩ Hải Hoàng Tông với Long Ma Cung đều là chướng ngại vật ta muốn dọn sạch, không ngờ mọi chuyện lại trùng hợp tới vậy, lần này lại gom được cả đôi! Hì hì!”
Thấy Đinh Hạo nở nụ cười thiện ý với mình, trong lòng Hình Vân Chí cảm thấy hết sức khó hiểu nhưng dù sao Đinh Hạo cũng là tông chủ Vô Cực Ma Tông nên dù ngạc nhiên nhưng Hình Vân Chí vẫn gật đầu chào hỏi.
Nghe Đinh Hạo nói vậy, Cố Kiệm cũng nở một nụ cười cực kỳ gian trá nhưng lại thấp giọng nói: “Ta biết sớm muộn gì ngươi cũng không bỏ qua cho Long Ma Cung đâu, nhưng lần này Long Ma Cung tới đây với danh nghĩa giúp đỡ Vô Cực Ma Tông các ngươi, nếu ngươi ra tay lộ liễu quá thì e rằng sẽ làm xấu mặt Luyện Ngục Ma Tông với Kiếm Ma Cung đó!”
Đỉnh Hạo gật đầu thản nhiên đáp: “Trong lòng ta hiểu rõ mà, ta sẽ không khiến hai tông các ngươi phải khó xử đâu!”
Hắn bỗng khựng lại rồi mới khinh thường nói: “Hình Vân Chí là cái thá gì, ta đã muốn hắn phải chết thì hắn thậm chí còn chẳng biết mình sẽ chết như thế nào đâu!”
Khuôn mặt mập mạp của Cố Kiệm run lên, lộ ra vẻ mặt dở khóc dở cười, hắn mỉa mai: “Ngươi đã bị như vậy rồi mà còn nghĩ tới việc tính kế người khác, haiz… Thương thế của ngươi mà không lành thì ta biết ăn nói thế nào với Tinh Nhiên đây!”
Nghe hắn nói vậy, trong lòng Đinh Hạo cũng trở nên chán nản, hắn thở dài một hơi rồi chẳng nói thêm chỉ nữa.
Đến khi Đinh Hạo Cố Kiệm không nói chuyện với nhau nữa, Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng đứng cạnh mới nhân lúc không ai để ý âm thầm thu hồi chân nguyên khiến không khí xung quanh không thể lưu động.
Trong lòng Tán Ma bốn kiếp của Kiếm Ma Cung ở phía đối diện cũng cảm thấy càng ngày càng không nhìn thấu được Đỉnh Hạo.
Rõ ràng hắn trông thấy Đinh Hạo với Cố Kiệm đang chuyện trò vui về nhưng khi hắn nghe lén thì lại phát hiện chẳng nghe được øì, tuy trong lòng nghỉ ngờ nhưng lại không nhìn ra được nguyên do.
Đúng lúc này, trong thần thức đột nhiên nhận được tín hiệu từ Hồng Thế.
Chuang 1194: Ve sầu hóa chim sẻ – 2
Người này nghiêm túc đứng thẳng người dậy khẽ quát: “Thông đạo sắp vỡ, giờ chúng ta có thể hành động được rồi!”
Hắn vừa dứt lời, tất cả mọi người chẳng còn do dự nữa mà đều nhao nhao lấy ra pháp bảo mạnh nhất, đánh thẳng về phía đỉnh Thiên Trụ Sơn.
Lát sau, một tiếng nổ vang long trời lở đất khiến cả Thiên Trụ Sơn lại chấn động trên diện rộng.
Thiên Trụ Sơn vừa chấn động, người thuộc Đạo Môn đã thi nhau hò reo như thể cuối cùng cũng nhìn thấy thắng lợi.
Lúc này đám người Đạo Môn quần áo bẩn thỉu, đầu bù tóc rối bắt đầu lao về phía đỉnh núi trong sự rung chuyển của Thiên Trụ Sơn.
Đúng lúc này, rốt cuộc Tán Tiên bốn kiếp của Bình Viên Tông cũng phát hiện ra vô số khí tức của người thuộc Kiếm Ma Cung, hắn không khỏi hoảng hốt quát to: “Đợi đã, hình như tình thế không đúng!”
“Ha ha” một tiếng cười to ngạo nghễ, Thiên Thương Kiếm sắc bén to lớn đột nhiên xuất hiện từ một khe hở trên đỉnh Thiên Trụ Sơn rồi đâm thẳng lên trời, phóng ra kiếm ý lạnh lẽo chói mắt kinh người.
“Chẳng có gì là không đúng cả! Bọ ngựa bắt ve sầu, chim sẻ rình sau lưng! Không ngờ chúng ta vốn là ve sầu mà giờ lại hóa thành chim sẻ chứ gì!” Giọng nói lười biếng của Hồng Thế cũng chui ra từ trong khe hở kia cùng với Thiên Thương Kiếm phá không.
Sau đó người thuộc Liên Minh Ma Môn cũng bẩn thỉu chật vật chẳng kém ào ào chui ra từ trong khe nứt khổng lồ đó, chặn kín lối đi của đám người Đạo Môn sau lưng Kiếm Tiên Hồng Thế.
Đồng thời, từ xa truyền tới tiếng cười to của Tán Ma bốn kiếp thuộc Kiếm Ma Cung kia: “500 năm không gặp, Mạc Vân huynh biệt lai vô dạng!”
Sắc mặt Tán Tiên ba kiếp thuộc Xích Thành Tông đại biến như thể gặp ma giữa ban ngày, hắn hoảng sợ nói: “Ma Điên Thạch Thiên Nham, sao ngươi lại xuất hiện ở đây!”
Nói đến đây, Mạc Vân hoảng sợ nói: “Không ổn!”
Sau đó hắn quay đầu lại, lo lắng nói với Tán Tiên bốn kiếp thuộc Bình Viên Tông bên cạnh: “Hải Lam đạo hữu mau rời khỏi đây đi”
Tán Tiên bốn kiếp thuộc Bình Viên Tông tên Hải Lam kia vốn đã nhận ra tình thế không ổn, giờ vừa trông thấy Xích Thành Tông Mạc Vân lộ ra vẻ mặt đó là hắn biết chắc chắn tình thế sẽ không phát triển như họ nghĩ nữa rồi.
Thế là hắn chẳng chút do dự bắt đầu phân phó: “Tất cả môn đồ Bình Viên Tông lập tức phá vòng vây rời khỏi nơi đây, không thể ở lại đây lâu được!”
Đồng thời, cả Mạc Vân thuộc Xích Thành Tông lẫn người cầm quyền Trấn Hồn Tông cũng dặn dò môn đồ nhanh chóng phá vỡ vòng vây để rời khỏi đây.
“Hải Lam đạo hữu, trận trước bản nhân vẫn chưa tận hứng, giờ không vướng bận gì thì ở lại đánh một trận thống khoái với ta đi!” Lúc này giọng nói lười biếng của Hồng Thế lại vang lên.
Hắn vừa cất tiếng, chẳng biết tự bao giờ Thiên Thương Kiếm đã nằm trong tay hắn, còn hắn thì mỉm cười ấm áp chậm rãi bước về phía Hải Lam.
Theo bước chân chậm rãi của Hồng Thế, kiếm ý kinh thiên xé rách bầu trời dần dần lộ ra từ trên người hắn.
Ánh điện vờn quanh Thiên Thương Kiếm “xèo Xeo” tỏa ra hàn mang trông như long xà.
Tán Tiên bốn kiếp thuộc Bình Viên Tông tên Hải Lam kia đã sớm biết thực lực Hồng Thế sâu không lường được.
Sở dĩ lúc đấu với mình, hắn không chiếm được thế thượng phong hoàn toàn là vì hắn sợ tuyệt thế kiếm khí sẽ phá hủy trận pháp trên Thiên Trụ Sơn thôi.
Hiện tại cả Thiên Trụ Sơn đều đã biến thành một mảnh chết chóc nên đương nhiên Hồng Thế không bị bó buộc nữa rồi, phong phạm của một Kiếm Tiên tuyệt thế bắt đầu lộ rõ.
Kiếm ý sắc bén tựa đỉnh núi muốn xuyên thủng cả chân trời khiến trong lòng bỗng thấy bất lực đến khó hiểu, dường như từ trong tiềm thức đã biết mình không thể nào đấu lại được.
Trong lòng Hải Lam sợ hãi cả kinh, suy nghĩ này giúp hắn biết thần thức của Hồng Thế đã mạnh hơn mình rồi, nếu không hắn không thể sinh ra cảm giác bất lực đến khó hiểu trước khi bắt đầu trận chiến như thế này được.
Nhìn những môn đồ Bình Viên Tông đang định nhanh chóng rời đi như thủy triều cuộn trào, đôi mắt thâm thúy của Hải Lam bắt đầu do dự nghĩ xem rốt cuộc nên đánh hay không đây?
Nhưng Hồng Thế chẳng cho Hải Lam quá nhiều thời gian để cân nhắc, hàn mang bao phủ Thiên Thương Kiếm mang theo tiếng sấm rền vang như Cửu Thiên Đằng Long đã đâm thẳng về phía Hải Lam.
Bên trong hàn mang thô to lấp lánh ánh điện, Thiên Trụ Sơn vốn đã đổ nát tàn tạ lắm rồi mà mọi nơi nó đi qua còn để lại vô số khe nứt sâu không thấy đáy.
Hải Lam chẳng rảnh mà đắn đo nữa, tay phải của hắn lóe lên bạch quang, một chiếc lều trắng giấu hắn vào trong.
Chiếc lều ánh bạc ấy vừa xuất hiện, dường như khu vực Hải Lam đang đứng bỗng biến thành một không gian riêng.
Từng đốm sáng màu bạc như những ngôi sao chói mắt nhất trên bầu trời tỏa ra ánh sáng đẹp de nhưng lạnh lẽo, chiếu sáng khu vực đó thành một mảnh Ngân Hà lộng lẫy.
Chuang 1195: Ve sầu hóa chim sẻ – 3
Hồng Thế khẽ hm một tiếng, hắn vẫn không nhanh không chậm tiến về phía Hải Lam, trên mặt lộ vẻ uể oải.
Không một động tác dư thừa, hắn gập năm ngón tay lại rồi búng một cái, hàn mang vốn thô to bỗng được chia năm, năm nhánh kiếm mang với ngũ sắc đỏ, lục, lam, chàm, tím khác nhau như một loại kiếm trận kỳ dị bất ngờ tăng tốc mà đi.
Năm nhánh kiếm mang lập tức va chạm với chiếc lầu ánh bạc của Hải Lam.
Nằm ngoài dự liệu của tất cả mọi người, khi hai bên va chạm tuy có tỏa ra ánh sáng lấp lánh nhưng lại không hề phát ra tiếng vang nào cal
Kiếm Tiên Hồng Thế vốn đang chậm rãi bước tới, trên mặt vẫn treo nụ cười lười biếng nhưng bước chân bỗng khựng lại, ngay cả Thiên Thương Kiếm với kiếm ý vô hạn cũng đã rơi vào giữa năm ngón tay thon dài của hắn tự lúc nào không hay.
Bình Viên Tông Hải Lam vốn đang che giấu tung tích cũng hiện hình ngay tại vị trí ban đầu.
Lấy Hải Lam làm trung tâm, khu vực mười trượng quanh hắn đột nhiên sụp đổ mà chẳng hề báo trước.
Một cơn gió khẽ thổi qua, những tảng đá vốn sừng sững bất động bỗng hóa thành bột mịn phiêu tán vào hư không.
Hồng Thế dừng bước, lấy hai chân hắn làm trung tâm, mặt đất bắt đầu rạn nứt, lộ ra vô số khe đá sâu thẳm.
Sau đó một tiếng vang ầm ầm mới chậm rãi truyền ra từ khu vực giữa hai người.
Về mặt ngạo mạn lúc mới tới đây của Tán Ma Kiếm Ma Cung Thạch Thiên Nham đã sớm biến mất, thay vào đó là về mặt nặng nề quan sát trận chiến giữa Hồng Thế và Hải Lam.
Sau đó hắn vuốt vuốt cằm, dò xét Đỉnh Hạo bằng ánh mắt thẩm tra.
“Hồng Thế quả thực cao minh!” Nguyễn Bách Tượng hiếm khi sợ hãi thán phục.
Đỉnh Hạo mỉm cười nghĩ thầm, hiện tại thực lực của Hồng Thế mới khôi phục đến bốn kiếp mà thôi, hắn mà khôi phục hoàn toàn thì tuyệt thế kiếm ý của hắn còn khiến người ta giật mình hơn nữa!
Trong số các cao thủ hàng đầu trên cả Tây đại lục, e rằng chỉ có mỗi Điện Vương Uyên Lang Điện mới có thể đấu tay đôi được với Hồng Thế, hơn nữa có lẽ vẫn còn kém hắn một bậc.
Đúng lúc này, đám người ngơ ngác ngỡ ngàng sau một kích của hai người đều ý thức được rằng giờ không phải thời cơ tốt để theo dõi trận chiến của hai người.
Không biết ai là người đầu tiên nhận ra tình thế nguy cấp mà đột nhiên, cả Thiên Trụ Sơn lại trở nên hỗn loạn.
Đám người Đạo Môn vốn dĩ đã bị trận pháp trên Thiên Trụ Sơn khiến cho khổ không thể tả rồi, vất vả lắm mới thở phào nhẹ nhõm được mà đúng lúc đang định thu hoạch thành quả chiến thắng thì lại nhận ra tình thế bỗng chốc bị đảo ngược hoàn toàn.
Thân là thợ săn mà không biết bắt đầu tự khi nào, họ lại biến thành con mồi rồi.
Thay đổi đến quá đột ngột khiến một số người trong Đạo môn nhất thời sửng sốt, mãi đến tận khi một chiêu của Hồng Thế va chạm mạnh với Hải Lam, họ mới bừng tỉnh như được khai sáng.
Sau đó người khác còn chưa kịp nói thêm điều gì, họ đã nhanh chóng đưa ra quyết định tạm lánh nguy hiểm trước đã.
Thế là đám người Đạo Môn vênh váo hung hăng còn chưa chiếm được lợi ích gì đã rơi xuống đáy vực, cụp đuôi chạy trốn khỏi vùng đất chết chóc ngập tràn đau khổ này rồi.
Đến giờ phút này, Đỉnh Hạo biết nguy hiểm trên Thiên Trụ Sơn đã được giải trừ nên mới dám thở phào nhẹ nhõm.
Sau đó hắn lại nhíu mày, mặc dù suy yếu bất lực nhưng vẫn ra lệnh cho những người mà hắn có thể sai bảo được mau chóng đuổi cùng giết tận đám người Đạo Môn kia.
Ngoài Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng thì giờ bên cạnh Đỉnh Hạo còn có Lục Bào lão tổ với Hỏa Vân tôn giả Hướng Dương Thiên bảo vệ nên an nguy của hắn chẳng hề đáng lo.
Đỉnh Hạo vui vẻ quan sát đám người Đạo Môn vừa trốn vừa đánh mà số người thương vong vẫn không ngừng gia tăng sau đó quay sang bên cạnh hỏi Lục Bào lão tổ: “Tình hình thương vong của phe ta ở giữa lòng núi thế nào?” Lục Bào lão tổ mặt mày hớn hở quan sát trận đấu.
Nghe Đỉnh Hạo hỏi như vậy, ve mặt hắn bỗng am đạm đến lạ, hắn xoa xoa tay nói: “Thương vong không ít.
Từ đầu đến cuối, liên minh chúng ta có gần 70 người mất mạng!”
Vẻ mặt am đạm lập tức bị hận thù thay thế, Lục Bào lão tổ hung dữ nói: “Nhưng Liên Minh Đạo Môn còn tử vong nhiều hơn.
Lần này lão tổ ta mà không cho chúng một bài học hẳn hoi thì quả là không coi chúng ra gì rồi!”
Sau đó Lục Bào lão tổ chuyển ánh mắt, quay sang bên cạnh nói với Hỏa Vân tôn giả Hướng Dương Thiên: “Ngươi trông tiểu tử Đỉnh Hạo này cẩn thận nhá, lão tổ ta đi giết người đây, đứng đây hoài ta chán chết mất!”
Vừa nói xong, Lục Bào lão tổ cười khà khà quái dị rồi cầm Tử Kim Bát Vu đập thẳng về phía một người trong Đạo môn.
Hỏa Vân tôn giả Hướng Dương Thiên đang định mở miệng mắng hắn hai câu thì thấy Lục Bào lão tổ đã bay xa rồi.
Hướng Dương Thiên cũng xắn tay áo lên định tham chiến nhưng vừa trông thấy vẻ yếu ớt của Đinh Hạo, hắn bất giác ngượng ngùng cười rồi ngừng bước.
Chuang 1196: Trận chiến nghìn người – 1
“Mặc dù lúc ở trong núi, Liên Minh Ma Môn chúng ta thương vong không ít nhưng vì Hồng Thế vẫn luôn che chở nên Vô Cực Ma Tông chúng ta chỉ có mười mấy người thiệt mạng thôi!” Hướng Dương Thiên nhìn Đinh Hạo, chậm rãi nói hết những lời ban nãy Lục Bào lão tổ còn chưa nói xong.
Trong lòng Đỉnh Hạo vui mừng khôn xiết, hắn mỉm cười không nói.
Đối với Đinh Hạo, chỉ cần môn đồ của Vô Cực Ma Tông không thương vong nhiều thì dù trong liên minh có người thiệt mạng hắn cũng chẳng để tâm nên hiện tại nghe Hỏa Vân tôn giả nói vậy, hắn bỗng cảm thấy vô cùng may mắn.
Ánh mắt sâu kín đuổi theo bước chân chạy trốn của Đạo Môn, cẩn thận quan sát tình hình phát triển.
Hiện tại tính cả Liên Minh Ma Môn thì Vô Cực Ma Tông còn lại hơn 300 cao thủ trên Thiên Trụ Sơn, còn Kiếm Ma Cung nếu tính cả Cố Kiệm lẫn mấy cao thủ Ma Môn của Long Ma Cung đến giúp là có tới khoảng 400 người, cộng thêm hơn một trăm người của Huyền Đức Tông vội vàng chạy tới, tổng cộng là 800 cao thủ.
Về phần Liên Minh Đạo Môn, vì Thiên Trụ Sơn liên tục chấn động cực mạnh như muốn đại chiến sống còn với Đỉnh Hạo nên tính đến hiện tại, cả Liên Minh Đạo Môn chỉ còn lại khoảng 500 người, trong đó phần lớn đều bỏ mạng tại “Bát Hoang Lục Hợp Âm Sát Trận”.
Chỉ cần so sánh thực lực hai bên là có thể thấy được, bất luật xét từ phương diện nào, Ma Môn cũng chiếm thế thượng phong.
Cục diện này cũng chẳng có gì là bất ngờ cả, ngay từ đầu ưu thế đã nghiêng về phía Ma Môn rồi.
Tuy nhiên thực lực Đạo Môn dù bị tổn hại nhưng vẫn còn lại khoảng 500 người mà trong lòng mọi người đều hiểu chó cùng thì sẽ rứt giậu, vậy nên ngay từ đầu, Ma Môn đã đưa ra một quyết định chính xác.
Ngươi muốn chạy thì ta cho ngươi chạy, nhưng chỉ cần ngươi quay người lại, ta sẽ đâm sau lưng ngươi.
Ta cũng không bao vây ngươi khiến ngươi tuyệt vọng rồi lại sinh ra suy nghĩ ôm nhau chết chùm đâu.
Dù sao tóm lại chính là cho ngươi một tia hy vọng, sau đó dùng chính tia hi vọng này từ từ bào mòn nhuệ khí của ngươi.
Thế là trong mắt Đỉnh Hạo, tất cả những người thuộc Đạo Môn đầu nhốn nháo phá vây để lao ra khỏi Thiên Trụ Sơn.
Người của Ma Môn thì không ngừng ngăn cẩn nhưng vẫn chừa lại đường sống, ở mình có nhiều người nên thỉnh thoảng mới lấy mạng vài người.
Dần dần, thương vong của hai bên càng lúc càng lớn, thường thường Đạo Môn chết hai ba người thì cũng kéo theo được một người của Ma Môn chết chung.
Hơn nữa theo thời gian trôi, đám người Đạo Môn đã chậm rãi bay ra khỏi Thiên Trụ Sơn, bắt đầu chạy trốn bốn phía với ý đồ luân phiên nhau rời khỏi tam châu nhất đảo.
Đúng lúc này, Độc Ma Vương Diệc Hàn lặng lẽ dùng tay ra hiệu cho một số thành viên cốt cán của Vô Cực Ma Tông.
Đệ tử Liên Minh Ma Môn vốn đang liên hợp với môn đồ Long Ma Cung để tấn công Hải Hoàng Tông bỗng chậm rãi lùi ra rồi di chuyển về phía những môn đồ Trấn Hồn Tông như Cố Kiệm, Huyền Đức Tông, Lữ Thiên Khải ở một phía khác vòng vây.
Đỉnh Hạo vẫn luôn chú ý đến tình hình trận chiến nên vừa trông thấy động tác vô thanh vô tức của đám Độc Ma không khỏi lộ ra một nụ cười thản nhiên.
Bất tri bất giác, thương vong của Long Ma Cung lại chậm rãi gia tăng trong khi Hải Hoàng Tông vốn phải gánh chịu áp lực khổng lồ bỗng nhiên cảm thấy lực lượng ngăn chặn họ ít đi rất nhiều nên họ càng cố gắng vượt qua mọi sự cản trở của đám người Long Ma Cung.
Theo như tin tức từ Luyện Ngục Ma Tông, Long Ma Cung và Hải Hoàng Tông là hai thế lực ngang tài ngang sức dưới đáy biển.
Vì tranh đoạt địa bàn dưới đáy biển nên hai môn phái này chưa bao giờ ngừng giao tranh, nếu không Long Ma Cung cũng chẳng bị hai người Phạm Nghi Thần với Cố Kiệm thuyết phục mà tham gia trận chiến lần này.
Chính vì thù hận thấu xương nên vừa trông thấy Long Ma Cung xuất hiện ở đây là người của Hải Hoàng Tông đã biết ngay mục tiêu của những người này chính là họ rồi.
Vốn dĩ vì Độc Ma dẫn theo một đám môn đồ Vô Cực Ma Tông rồi liên hợp với Long Ma Cung cản đường bọn họ khiến Hải Hoàng Tông không dám mạnh tay mạnh chân nên luôn bị bó tay bó chân.
Hiện tại vừa thấy Độc Ma lặng lẽ dẫn người của Vô Cực Ma Tông sang các hướng khác chiến đấu khiến áp lực đột nhiên vơi bớt, họ lập tức bắt đầu dồn sức bộc phát.
Nhất thời, thương vong hai bên nhanh chóng gia tăng.
Trong cái nhìn chăm chú của Đỉnh Hạo, mặc dù Long Ma Cung vẫn chiếm ưu thế một cách yếu ớt nhưng họ đã không thể khống chế nổi cục diện nữa rồi.
Nhất là khi người của Hải Hoàng Tông biết đại sự bất thành nên đều không muốn kéo dài trận chiến mà thi nhau chạy tứ tán, nếu bị người của Long Ma Cung bao vây, họ sẽ lập tức liều chết tấn công đến mức ngọc nát đá tan.
Chuang 1197: Trận chiến nghìn người – 2
Trong đó hai đoàn cương khí một trắng một tím vẫn luôn quấn chặt lấy nhau, trong hai đoàn cương khí có hai bóng người không thấy rõ mặt.
Hai bóng dáng đó đi đến đâu sẽ tạo ra tiếng động cực lớn đến đó, môn đồ Long Ma Cung lẫn Hải Hoàng Tông đều thi nhau tránh né.
Trong lúc giao tranh, Kiếm Tiên Hồng Thế và Hải Lam va chạm kịch liệt vừa gây ra tiếng động kinh thiên động địa vừa tạo nên hai đoàn cương khí này khiến khu vực gần đó trời đất rung chuyển.
Mặc dù Đỉnh Hạo không nhìn ra được bóng dáng hai người nhưng lại từ trong miệng của Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng biết được hai người chính là hai phe Tán Tiên Tán Ma.
Hơn nữa nhìn vào tình hình trận chiến giữa hai người, dường như cả hai đều căm thù đối phương tới mức không chất không thôi.
Thực lực Hình Vân Chí thuộc Long Ma Cung quả thực bất phàm, hắn chỉ cần giơ tay nhấc chân thôi cũng có thể tạo nên tầng tầng ma lãng, dù cho người thì ở trên đỉnh Thiên Trụ Sơn nhưng công kích do hắn phát ra lại khiến ai cũng có ảo giác như thể sóng lớn vỗ bờ.
Trong đó, Kiếm Tiên Hồng Thế vốn đang giao chiến kịch liệt với Hải Lam trên đỉnh Thiên Trụ Sơn nhưng cường độ trận chiến ngày càng gay gắt, hai người đã trốn vào trong đám mây xa tận chân trời tự bao giờ nên chẳng ai nhìn ra tướng mạo của hai người họ nữa rồi.
Mọi người chỉ có thể thông qua tiếng sấm rền vang trên không trung để biết biết được rằng hai người vẫn đang giao đấu hết sức kịch liệt.
Nhờ có sự gia nhập của mấy Tán Tiên Tán Ma mà trận chiến giữa hàng ngàn người đã đạt tới đỉnh điểm chỉ trong nháy mắt.
Đạo Môn vừa đánh vừa lui, đến giờ cũng đã bắt đầu lùi dần ra bên ngoài Thiên Trụ Sơn.
Ma Môn luôn chiếm ưu thế nhưng không hề quá đáng đến mức đuổi tận giết tuyệt mà chỉ giữ chân Đạo Môn theo lệnh mà thôi.
Thấy kết cục đã định, Đinh Hạo bèn nhờ Bách Biến Ma Quân Nguyễn Bách Tượng dìu hắn ngồi xếp bằng trên đỉnh Thiên Trụ Sơn.
Đinh Hạo hết nhìn khói lửa tứ phía cùng tiếng nổ ầm ầm vang vọng khắp bốn phương tám hướng rồi lại nhìn về phía Thiên Trụ Sơn lặng ngắt như tờ chẳng chút sinh cơ, hắn bắt đầu thầm nghĩ, sau khi Thiên Trụ Sơn bị hủy diệt, đỉnh núi mới của Vô Cực Ma Tông nên đặt ở đâu đây?
Một tiếng gào thét cực kỳ phấn khích vọng xuống từ trên cửu thiên rồi càng lúc càng xa xăm, sau đó lại biến mất tăm.
Đột nhiên, Kiếm Tiên Hồng Thế quần áo lộn xộn, vẻ mặt sắc bén tựa phong mang phi kiếm bỗng rơi xuống trước mặt Đỉnh Hạo.
Sau đó vẻ mặt hắn giãn ra, khuôn mặt sắc bén như kiếm mang lại chậm rãi lộ ra vẻ lười biếng.
Hồng Thế cười ha ha thật to rồi nói: “Thống khoái! Thống khoái! Trận chiến hôm nay chính là trận sảng khoái nhất trong cả ngàn năm qua!”
Đỉnh Hạo mỉm cười thắn nhiên hỏi: “Tán Tiên bốn kiếp thuộc Bình Viên Tông tên Hải Lam kia đâu?”
Về mặt Hồng Thế bỗng nhiên khựng lại, hắn đáp điềm nhiên như không: “Bị thương nên trốn xa rồi, tu vi của người này cũng coi như siêu phàm! Hơn nữa thủ đoạn lẩn trốn cũng bất phàm đấy, nếu ta mà không chuẩn bị trước thì chưa chắc ai thắng ai thua đâu!”
“Sao không giữ hắn lại?” Đỉnh Hạo ngạc nhiên hỏi.
Hồng Thế nhìn đi nhìn lại vẻ mặt ngạc nhiên của Đinh Hạo, hiếm khi cười mắng: “Tiểu tử ngươi mơ đẹp đấy nhỉ.
Tuy hắn không phải đối thủ của ta nhưng thực lực của một Tán Tiên bốn kiếp sao mà tầm thường được! Nếu ta muốn giữ hắn lại thì e rằng ta cũng phải trả một cái giá rất lớn, đương nhiên ta sẽ không làm mấy chuyện bất lợi rõ ràng như vậy rồi!”
Lời này vừa nói ra, Đinh Hạo khe khẽ thở dài rồi nói: “Hắn mà không chết thì sớm muộn cũng sẽ trở thành tai họa!”
Hồng Thế gật đầu đồng tình nhưng sau đó lại đáp: “Ngươi cho ta thêm chút thời gian nữa đi, chỉ cần hai mươi năm nữa thôi là việc tiêu diệt hắn đối với ta chẳng hề khó khăn luôn!”
Đúng lúc này, Độc Ma Vương Diệc Hàn cũng bước tới bên cạnh Đỉnh Hạo.
Nhìn vẻ mặt mỏi mệt của Vương Diệc Hàn, Đinh Hạo mở miệng hỏi: “Tình hình ra sao rồi Vương lão?”
Độc Ma Vương Diệc Hàn mệt không chịu nổi lộ ra một nụ cười vui vẻ, hắn ưu nhã đáp: “Cũng may người của Kiếm Ma Cung xuất hiện kịp thời nên chúng ta mới chuyển bại thành thắng được, nếu không chỉ sợ thông đạo vừa mở là cả chúng ta lẫn đám người Đạo Môn đều sẽ bị thương nặng!”
Đỉnh Hạo hờ hững gật đầu, hắn nặng nề nói: “Lần này Liên Minh tổn thương không nhỏ nhưng trận chiến hôm nay cũng coi như đã đặt vững nền tang cho tương lai.
Mọi thế lực đối địch xung quanh cơ bản đều xuất đầu lộ diện trong trận chiến này rồi.
Từ nay về sau, Trấn Hồn Tông, Bình Viên Tông không còn là mối đe dọa nữa, thực lực của Hải Hoàng Tông cũng đã giảm mạnh, giờ đã đến lúc chúng ta tiếp tục triển khai kế hoạch lớn rồi!”
Nghe Đinh Hạo nói vậy, mấy người Độc Ma tỏ vẻ trông mong còn Kiếm Tiên Hồng Thế lại miễn cưỡng nói: “Hi vọng mượn gió đông từ Vô Cực Ma Tông các ngươi có thể giúp ta sớm ngày khôi phục trạng thái đỉnh phong!”
Chương 1198: Đại chiến lắng lại – 1
Đỉnh Hạo cười hi hi nhìn Kiếm Tiên Hồng Thế sau đó gật đầu đáp: “Nếu ngươi đã lĩnh hội được ba chiêu Kiếm Quyết Tiên Giới rồi mà còn mượn linh khí khổng lồ để khôi phục như xưa thì chỉ sợ thiên kiếp sẽ giáng xuống luôn đó.
Thiên kiếp lần bảy của Tán Tiên không tầm thường đâu, nghe nói từ xưa đến nay, số người có thể vượt qua chỉ đếm được trên đầu ngón tay thôi, ngươi tính toán cho thỏa đáng vào!”
Hồng Thế nghiêm nghị gật đầu sau đó ngẩng đầu nhìn trời yếu ớt nói: “Đến lúc đó, trong tu chân giới sẽ chẳng còn ai là đối thủ của ta nữa rồi.
Nếu đã không thể phi thăng lại không có đối thủ thì tu chân giới cũng chẳng còn gì thú vị nữa, hồn phi phách tán có lẽ cũng là kết cục tốt nhất với ta!”
Nghe Hồng Thế nói vậy, mấy người Đinh Hạo im lặng không đáp, trong lòng lần đầu sinh ra cảm giác sùng kính Hồng Thế.
Đúng lúc này, Tán Ma bốn kiếp của Kiếm Ma Cung tên Thạch Thiên Nham kia nở nụ cười bình tĩnh chậm rãi bước về hướng này.
Hai mắt lấp lánh xa xăm vô biên nhìn chằm chằm vào Kiếm Tiên Hồng Thế.
Sau khi bước tới cạnh Hồng Thế, hắn mới nghiêm nghị nói: “Vị đạo hữu này tu vi siêu phàm thoát tục, không biết khi nào có thể so tài một chút nhỉ!”
Nghe Ma Điên Thạch Thiên Nham nói vậy, Hồng Thế cười cười, vươn người đứng thẳng dậy thắn nhiên đáp: “Bây giờ cũng được!” Lời này vừa nói ra, Ma Điên Thạch Thiên Nham không khỏi bật cười sau đó lắc đầu nói: “Hôm nay không phải thời cơ tốt nhất, nếu ngươi đã ở Vô Cực Ma Tông thì bao giờ rảnh ta sẽ tới tìm đạo hữu so tài!”
Hồng Thế lười biếng cười cười rồi thong dong đáp: “Sẵn lòng phụng bồi!”
Ma Điên Thạch Thiên Nham gật gật đầu rồi nhìn Đinh Hạo thật sâu, sau đó mới nói: “Đinh Hạo ơi Đỉnh Hạo, xem ra chúng ta đã coi thường ngươi rồi! Hi vọng thân thể ngươi có thể khôi phục được như ban đầu, ta rất trông chờ biểu hiện của Vô Cực Ma Tông các ngươi trong tương lai đấy!”
Nói đến đây, Thạch Thiên Nham hành lễ với Hồng Thế rồi nói: “Xin từ biệt!”
Sau đó Thạch Thiên Nham xoay người rời đi, vừa trở về phe Kiếm Ma Cung, đã bàn giao với Phạm Nghỉ Thần và Thạch Ngọc Sương, cả đoàn người lại nối đuôi nhau rời đi.
Chẳng bao lâu sau khi người của Kiếm Ma Cung rời đi, người của Long Ma Cung cũng nối bước Kiếm Ma Cung rời khỏi Thiên Trụ Sơn.
Ban nãy Đỉnh Hạo đã nhìn ra rồi, lần này Long Ma Cung thương vong không hề ít.
Sau khi Long Ma Cung ý thức được mấy người Độc Ma thuộc Vô Cực Ma Tông âm thầm rút lui thì cũng biết được ý đồ của đám Đỉnh Hạo.
Thế là Long Ma Cung lập tức điều chỉnh, họ không dây dưa với người của Hải Hoàng Tông nữa mà để Hải Hoàng Tông ung dung rời khỏi Thiên Trụ Sơn.
Bất luận là Long Ma Cung hay Vô Cực Ma Tông đều biết sớm muộn gi họ cũng trở thành đối thủ của nhau.
Hiện tại tuy họ đã tận mắt chứng kiến những hành động lén lút của Vô Cực Ma Tông nhưng lại không bắt được tận tay.
Hơn nữa hiện tại thực lực của Vô Cực Ma Tông mạnh hơn Long Ma Cung nhiều.
Cho nên mặc dù họ phải chịu thiệt nhưng cũng chẳng làm gì được Vô Cực Ma Tông mà chỉ có thể thầm ghim trong lòng, dự định sau này tính sổ.
Sau khi Kiếm Ma Cung, Long Ma Cung rời đi, Phạm Nghỉ Thần và Huyền Đức Tông Lữ Thiên Khải cũng mỉm cười bước tới cạnh Đỉnh Hạo.
Trong đó người vui nhất chính là Huyền Đức Tông Lữ Thiên Khải, trận chiến hôm nay khiến Bình Viên Tông tổn thương thẳm trọng.
Lần trước tại Huyền Đức Tông, Bình Viên Tông đã có một Tán Tiên bị thương, một Tán Tiên thiệt mạng rồi.
Hiện tại người có thực lực mạnh nhất Bình Viên Tông là Tán Tiên bốn kiếp tên Hải Lam kia lại bị thương trong tay Kiếm Tiên Hồng Thế.
Hơn nữa trong trận chiến này, người của Bình Viên Tông đã phải vượt biển tới đây mà lại thiệt hại gần một phần ba thực lực.
Từ nay về sau, tại tam châu nhất đảo của Tây đại lục, Huyền Đức Tông sẽ được Vô Cực Ma Tông che chở nên không cần lo sợ việc Bình Viên Tông sẽ trả thù họ nữa.
Đương nhiên Cố Kiệm cũng vui rồi, hiện tại Vô Cực Ma Tông và Luyện Ngục Ma Tông đã gắn bó chặt chẽ với nhau, Vô Cực Ma Tông càng mạnh thì Luyện Ngục Ma Tông lại càng được lợi.
Hiện tại đại chiến Đạo Ma Lục Tông đã gần ngay trước mắt, nhờ có sự gia nhập của Vô Cực Ma Tông nên chẳng những phần thắng nghiêng về phía Ma Môn nhiều hơn mà Luyện Ngục Ma Tông còn có thể đạt được nhiều lợi ích hơn.
Dĩ nhiên trong đó chắc chắn sẽ không thiếu phần của Vô Cực Ma Tông rồi!
Sau khi bước tới bên cạnh Đinh Hạo, đôi mắt nhỏ như hạt đậu của Cố Kiệm chợt lóe tỉnh quang rồi dán chặt lên người Kiếm Tiên Hồng Thế, sau đó khuôn mặt núng nính thịt mỡ của hắn rung lên, lộ ra một nụ cười thật tươi với Đinh Hạo.
“Tiểu tử ngươi lừa gạt được một Tán Tiên lợi hại như vậy từ đâu ra đấy?” Sau khi đến cạnh Đinh Hạo, Cố Kiệm lén lút thấp giọng hỏi.
Chương 1199: Đại chiến lắng lại – 2
Đỉnh Hạo cười thầm rồi điềm nhiên như không đáp: “Là do Luyện Ngục Ma Tông các ngươi tặng hắn cho ta mà!”
Cố Kiệm chửi đổng một câu, hiển nhiên là hắn không tin nên cười nói: “Ta biết ngay là tiểu tử ngươi sẽ không chịu thành thật khai báo đâu mài!”
Nguyên thần Hồng Thế vẫn luôn tá túc trong Thiên Thương Kiếm mà Thiên Thương Kiếm lại đến từ Luyện Ngục Ma Tông cho nên vừa rồi Đinh Hạo nói Hồng Thế là do Luyện Ngục Ma Tông tặng cho hắn cũng chẳng sai.
Nhưng Cố Kiệm chắc chắn sẽ không tin, hắn chỉ coi như Đinh Hạo nói đùa mà thôi, Đỉnh Hạo cũng không giải thích nhiều.
Kiếm Tiên Hồng Thế lười biếng dựa vào phía sau một tảng đá cao chót vót nhắm mắt điều tức, dù Cố Kiệm đã cố ý hạ giọng nhưng vẫn không thể qua được tai mắt hắn.
Do đó đôi mắt hắn khẽ hé, từ xa dán lên người Cố Kiệm.
Bị Hồng Thế nhìn như vậy, Cố Kiệm chỉ cảm thấy cả người đều không được tự nhiên, hắn gượng cười với Hồng Thế rồi không dám hỏi han gì nữa.
Một lát sau, các môn phái trực thuộc Liên Minh như Hồn Tế Các, Ma Van Tông, Nguyên Ma Cung đều lần lượt mang theo thành quả chiến đấu trở về từ tứ phía.
Tính đến hiện tại, trận chiến trên Thiên Trụ Sơn đã hoàn toàn kết thúc.
Từ lúc Thiên Trụ Sơn bị bao vây rồi Đinh Hạo khởi động “Bát Hoang Lục Hợp Âm Sát Trận”, sau đó Kiếm Tiên Hồng Thế dẫn theo người của Liên Minh Ma Môn trốn vào thông đạo cho đến cuối cùng khi Kiếm Ma Cung dẫn người tới giúp, mọi việc đều diễn ra chỉ trong một ngày.
Nhưng chính trong ngày này, toàn bộ Thiên Trụ Sơn kể cả tam châu nhất đảo đều đã trải qua một đại kiếp sinh tử, may mà cuối cùng họ đã thu được một thắng lợi quan trọng thông qua việc hủy diệt Thiên Trụ Sơn.
Sau trận chiến này, cả Trấn Hồn Tông, Bình Viên Tông, Hải Hoàng Tông lẫn Xích Thành Tông đều khó mà tổ chức lại được thế lực để nhằm vào Liên Minh Ma Môn thêm một lần nữa.
Hơn nữa thế lực của Liên Minh Đạo Môn vốn vô cùng kinh người nhưng sau khi trải qua vụ hủy diệt Thiên Trụ Sơn cũng như đòn phản kích từ Ma Môn thì chỉ có mỗi Xích Thành Tông không thương vong quá nhiều vì phái ít người tới thôi còn các môn phái khác đều nguyên khí trọng thương.
Họ chẳng những không còn sức lực để tiếp tục nhằm vào Vô Cực Ma Tông mà ngược lại còn đến phiên họ lo lắng sẽ bị Vô Cực Ma Tông trả thù rồi đấy!
Từ miệng những người lần lượt trở về Liên Minh, Đỉnh Hạo biết được thương vong của Hồn Tế Các, Ma Vân Tông và Nguyên Ma Cung, chắc chắn là tổn thất của họ lớn hơn Vô Cực Ma Tông rất nhiều.
Vốn dĩ ba môn phái này đã cực kì thiếu thốn cao thủ rồi vì sau chiến dịch Thiên Trụ Sơn, mấy vị trưởng lão của họ lại hôi phi yên diệt.
Hiện tại nếu so về thực lực, ba tông đã cảm nhận được sự chênh lệch với Vô Cực Ma Tông càng ngày càng lớn, bất tri bất giác tâm tình của tông chủ ba tông đều hơi ảm đạm.
Vốn dĩ lúc mới tới tam châu nhất đảo, mặc dù Vô Cực Ma Tông đã gây được tiếng vang rồi nhưng thực lực vẫn kém hơn tông phái của mình.
Không ngờ chỉ sau mấy chục năm, Vô Cực Ma Tông đã phát triển được như hiện tại.
Mọi việc luôn luôn phát triển theo hướng bất ngờ nhưng đến nước này rồi, họ cũng chỉ có thể tiếp tục tiến về phía trước mà thôi.
Mấy người Miêu Thải Phượng, Đới Thiên Hành cũng biết được đại khái mọi việc đã xảy ra trên Thiên Trụ Sơn qua miệng Hồng Thế.
Mặc dù môn đồ của họ cũng chịu đôi chút tổn thương do phản phệ từ “Bát Hoang Lục Hợp Âm Sát Trận” nhưng họ hiểu Đinh Hạo cũng bất đắc dĩ thôi.
Giờ phút này khi trông thấy bộ dạng người không ra người quỷ không ra quỷ lại do bị trận pháp phản phệ của Đỉnh Hạo, thậm chí tay trái còn đứt mất một khúc, họ không khỏi đều mở lời hỏi thăm thương thế của Đỉnh Hạo.
Thấy mấy người họ quan tâm lo lắng, dù sắc mặt Đinh Hạo trắng bệch nhưng vẫn cố nặn ra mấy phần trấn an thắn nhiên đáp: “Các vị không cần lo lắng, tạm thời ta không chết được đâu.
Chỉ cần nguyên thần không diệt là ta không sao đâu.
Nếu không Nguyên Anh của ta đã sớm ly thể, tìm kiếm một cơ thể khác để rèn luyện thể phách rồi!”
Nghe Đinh Hạo giải thích như vậy, mọi người vốn dĩ còn đang sầu lo bỗng thấy yên tâm hơn nhiều.
Trầm ngâm một hồi, Đỉnh Hạo thoáng do dự sau đó hắn nhìn Ma Vân Tông tông chủ Đới Thiên Hành nói: “Có chuyện này bản tông muốn thương thảo với Đới tông chủ!”
Lời này vừa nói ra, ve mặt tông chủ Ma Vân Tông Đới Thiên Hành bỗng trở nên nghiêm túc, hắn nghỉ ngờ nói: “Chuyện gì?”
Bình thường khi nói chuyện với Ma Vân Tông Đới Thiên Hành, Đinh Hạo sẽ không trang trọng như vậy, giờ Đinh Hạo đã lấy thân phận tông chủ thì chắc chắn là có chuyện đường đường chính chính cần bàn rồi.
Cho nên không chỉ Đới Thiên Hành mà cả Miêu Thải Phượng lẫn Tuyên Dị đều ngạc nhiên khi những lời tiếp theo của Đinh Hạo.
Chương 1200: Lại rời tông môn -1
Đầu tiên Đinh Hạo bùi ngùi thở dài một hơi sau đó mới bất đắc dĩ nói: “Một ngàn năm sau, trăm dặm xung quanh Thiên Trụ Sơn sẽ không còn là nơi thích hợp cho con người và các loài thú sinh tồn nữa.
Thiên Trụ Sơn vốn là nơi tu chân của Vô Cực Ma Tông chúng ta nhưng vì chuyện này nên chỉ có thể…
Chỉ có thể tìm chỗ khác thôi.
Bản tông nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy Long Ngâm Sơn vốn thuộc về thế lực Hoa Gian phái là một nơi khá thích hợp để làm nơi tu luyện mới cho Vô Cực Ma Tông chúng ta! Nhưng trước mắt khu vực này chính là nơi Ma Vân Tông các ngươi tạm cư cho nên…” Đới Thiên Hành thở phào nhẹ nhõm cười nói: “Ra là vậy, tiểu tử ngươi cứ yên tâm.
Thiên Trụ Sơn vốn là nơi các ngươi cắm chốt đã lâu nay lại bị hủy, chắc chắn chúng ta sẽ không ngồi yên không quản đâu.
Nếu ngươi đã nhìn trúng Long Ngâm Sơn, chúng ta sẽ để cho các ngươi lập tông tại đó.
Dù sao Ma Vân Tông chúng ta căn bản cũng có lập tông trên Bồng Khâu Đảo đâu!”
Thấy Đới Thiên Hành đồng ý, lông mày Đỉnh Hạo giãn ra, sau đó hắn thoáng suy tư rồi lại mở miệng nói: “Về sau Long Ngâm Sơn sẽ thuộc về Vô Cực Ma Tông chúng ta còn mấy tông phái các ngươi có thể tạm cư tại Hổ Khiếu Sơn trên Bồng Khâu Đảo.
Về sau có biến động gì là mọi người biết ngay!”
Lời này vừa nói ra, tông chủ Hồn Tế Các Miêu Thải Phượng là người đầu tiên tán thưởng.
Đến khi thấy ánh mắt mọi người đều mập mờ nhìn nàng và Độc Ma Vương Diệc Hàn, khuôn mặt nàng mới đỏ bừng lên, thấp giọng mắng một câu rồi chẳng dám nói gì nữa.
Độc Ma Vương Diệc Hàn sờ sờ sống mũi thẳng tắp thanh tú của mình, gượng cười với mọi người sau đó thức thời bước tới cạnh Miêu Thải Phượng, nhỏ giọng nói chuyện với Miêu Thải Phượng.
Sau đó Đới Thiên Hành cũng mỉm cười gật đầu, dường như sau khi nhìn thấy cảnh Độc Ma hòa hợp với Miêu Thải Phượng, hắn cũng chẳng thèm để ý tới việc Long Ngâm Sơn có thuộc về Ma Vân Tông hay không nữa rồi.
Ánh mắt Đỉnh Hạo quét qua, hắn gật gật đầu với Thiên Thi thượng nhân Âm Vô Xương bên cạnh rồi nói: “Huyết Ma Liệt Sơn với ba người Ma Cơ vẫn chưa biết gì về tình hình hiện tại đâu.
Ngươi về Quỷ Vực một chuyến kể cho họ nghe mọi chuyện ở đây đi.
Long Ngâm Sơn cách Thiên Trụ Sơn không xa, hiện tại Thiên Trụ Sơn đã bị phá hủy rồi nên từ nay về sau, Long Ngâm Sơn chính là nơi tu chân mới của Vô Cực Ma Tông chúng ta.”
Quan sát Độc Ma Vương Diệc Hàn đang thấp giọng cười nói với Tông chủ Hồn Tế Các Miêu Thải Phượng, Đỉnh Hạo khẽ ho rồi gọi: “Vương lão!”
Độc Ma Vương Diệc Hàn sững sờ, hắn cười áy náy với Miêu Thải Phượng rồi chậm rãi bước tới cạnh Đỉnh Hạo hỏi: “Chuyện gì?” Đỉnh Hạo nghiêm túc nhìn Độc Ma Vương Diệc Hàn trầm giọng nói: “Lần này thương thế của ta không hề nhẹ nên phải cùng Nguyễn lão đi xa một thời gian để dưỡng thương.
Về sau mọi chuyện của tam châu nhất đảo đành phải làm phiền Vương lão vậy.”
Nghe Đinh Hạo nói vậy, vẻ mặt Độc Ma Vương Diệc Hàn cũng trở nên nghiêm túc, hắn nghiêm mặt nói: “Sau trận chiến ngày hôm nay chắc tam châu nhất đảo sẽ không xảy ra chuyện gì lớn trong một thời gian ngắn đâu, ngược lại thương thế của ngươi rốt cuộc Ta sao rồi?”
Đỉnh Hạo nở nụ cười đắng chát, hắn gật đầu đáp: “Có chút phiền phức, nếu không ta đã chẳng rời khỏi Bồng Khâu Đảo vào lúc này, nhưng ta nghĩ chắc sẽ không sao đâu.
Lần này chúng ta đã đâm sau lưng Long Ma Cung rồi, ta thấy lúc rời đi ánh mắt đám Hình Vân Chí ẩn chứa ác ý đấy, các ngươi cẩn thận vào!”
“Ngươi cứ yên tâm, có Hồng Thế ở đây thì với thực lực của Vô Cực Ma Tông chúng ta, Long Ma Cung bọn họ không dám tuỳ tiện trêu chọc đâu!” Độc Ma Vương Diệc Hàn cười đáp.
Đinh Hạo gật đầu cười nói: “Cũng đúng!”
Sau đó Đinh Hạo lại bàn giao một số việc cho Độc Ma Vương Diệc Hàn rồi liếc liếc Cố Kiệm mập mạp phì nhiêu nói: “Chuyện ta bị trọng thương không cần phải kể với Tinh Nhiên đâu để trong lòng nàng khỏi lo lắng!” Nghe Đinh Hạo nói vậy, khuôn mặt mũm mim của Cố Kiệm run lên, hắn lúng túng đáp: “Chuyện này ta không đảm bảo được đâu, hiện tại toàn bộ tin tức từ tam châu nhất đảo truyền về Luyện Ngục Ma Tông đều do Tỉnh Nhiên phụ trách, ta chỉ có thể cố gắng hết sức thôi!”
Lời này vừa nói ra, Đinh Hạo ngẩn người mờ mịt nói: “Giờ Tỉnh Nhiên ở Luyện Nguc Ma Tông ngoài một lòng tu luyện ra thì còn làm những gì?”
Năm ngón tay thô to như lạp xưởng xoa xoa hai má, Cố Kiệm cười quái dị đáp: “Nàng thấy chán nên đòi Ma Quân cho nàng phụ trách việc thu thập tin tức, giờ mọi tin tức to to nhỏ nhỏ trong Tây đại lục đều do nàng thu thập.
Ma Quân còn bắt đầu cho nàng quản lý cả giao dịch với Phiêu Miểu Các nữa cơ, không biết rốt cuộc trong lòng Ma Quân đang nghĩ gì nữa!”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










