[Dịch] Vĩnh Dạ Thần Hành
Tập 99 : Lại Một Tên Xui Xẻo!!! (c981-c990)
❮ sautiếp ❯Chương 981: Lại Một Tên Xui Xẻo!!!
Hơn nữa, rõ ràng là lúc trước đối phương vẫn một mực tránh né, không chịu đi qua tìm kiếm vị trí của thần binh này… Chẳng lẽ lão đã sớm chờ đợi cho hắn tự mình đi qua nhặt lấy nó?
Nhưng trong đoạn ký ức mà Hạ Thông quan sát được, hoàn toàn không có trí nhớ về khu vực này.
Chẳng lẽ Hạ Thông đã phản bội hắn?
Nghĩ đến đây, sắc mặt Hứa Thâm trở nên âm trầm, hắn lập tức quát khẽ: “Hạ Thông!”
Một bóng dáng trong suốt nhanh chóng xuất hiện bên người, Hạ Thông nhìn thấy Hứa Thâm đang tức giận, cũng sững sờ hỏi: “Hứa Thâm?”
“Anh đang che giấu tôi điều gì?” Hứa Thâm nhìn chằm chằm vào gã.
Hạ Thông nhìn quanh bốn phía, lập tức hiểu được ý tứ trong câu nói của Hứa Thâm, nhưng bản thân cũng vô cùng kinh ngạc với chuyện này mà: “Tôi… tôi thực sự không có giấu giếm gì cậu cả, cậu đừng hiểu lầm.
Tôi tuyệt đối không cố ý giấu giếm cậu.
Bởi vì ở trong ký ức của lão già kia vốn không có thứ này!”
Hứa Thâm chăm chú nhìn gã, chợt nhíu mày.
Đúng vậy, hắn bị vây ở chỗ này, tương đương với bản thân Hạ Thông cũng bị vây ở chỗ này, đúng là gã không cần phải giấu giếm hắn.
Chẳng lẽ nói… chính lão già kia đã che giấu trí nhớ của chính mình?
Khoan đã.
Đột nhiên Hứa Thâm nghĩ đến điều gì đó, con ngươi khẽ co rút lại.
Lúc này, Mặc Thừa Phong đang cầm thần điện vừa đi vừa cúi đầu, vẻ mặt đầy ung dung, đắc ý, cười nói: “Có phải cậu cho rằng vị quân vương kia đã phản bội mình hay không? Nhưng mà đến lúc này, hẳn là cậu cũng nhanh chóng tỉnh táo lại rồi.
Có phải cậu đã quên chuyện gì rồi không nhỉ? Đúng vậy, năng lực của tôi chính là dời đi nha.
Chuyện đó, tôi hoàn toàn không có lừa gạt cậu đâu.”
Sắc mặt Hứa Thâm càng ngày càng âm trầm.
Hắn đã hiểu được mọi chuyện rồi.
Là trước đây, dưới tình huống bị áp chế, hắn đã để cho Hạ Thông đi rình mò trí nhớ của lão già này, nhưng hắn thực sự không thể ngờ nổi, Mặc Thừa Phong đã bị áp chế đến mức đó rồi, mà vẫn còn có thể phát động năng lực.
Hơn nữa, loại năng lực mà lão lựa chọn dời đi, chính là của Hạ Thông.
Nghĩa là lão dùng năng lực đó để lấy được ký ức của Hạ Thông trước, sau đó lại làm giả một đoạn trí nhớ khác trong ký ức của Hạ Thông.
Khó trách lúc ấy hắn lại phải chờ đợi lâu như vậy, Hạ Thông mới có thể giao cho hắn đoạn ký ức đã xem xong của Mặc Thừa Phong.
Hắn vốn cho rằng thời gian lâu là do trí nhớ quá dài, hoá ra lại là ký ức đã chuyển qua chuyển lại nhiều lần mới lâu như vậy.
Sau khi hiểu được bản thân đã bị đối phương từ từ cho vào tròng rồi, Hứa Thâm cũng chỉ có thể nếm thiệt thòi, và sâu sắc ghi nhớ bài học lần này.
Hắn không tiếp tục để ý tới những lời châm chọc, khiêu khích của Mặc Thừa Phong ở bên ngoài nữa, mà bắt đầu chuyển sự chú ý qua đánh giá khung cảnh xung quanh.
Chỉ nghĩ là đủ hiểu, Mặc Thừa Phong có thể chịu đựng đến tận bây giờ mới chịu lộ ra bộ mặt thật, có thể thấy được thần điện này tuyệt không giống bình thường.
Khẳng định là lão cho rằng nơi này có thể tuyệt đối vây khốn hắn, hoặc là diệt trừ được hắn, mới ra tay hành động.
Dù sao cơ hội lật bàn như vậy cũng chỉ có một lần.
Trước mắt hắn là quảng trường rộng rãi vô cùng ở bên ngoài thần điện, mà ngoại trừ một mảnh kim quang lấp lánh tới chói mắt, ở bên trong thần điện còn có một pho tượng quỷ dị đang đứng sừng sững phía trên điện thờ.
Pho tượng này rất kỳ lạ, với nửa bên là khuôn mặt của một gã đàn ông dữ tợn, và nửa bên còn lại là khuôn mặt của một người phụ nữ hiền lành dịu dàng.
Hai bên hoàn toàn tương phản với nhau, thậm chí còn đối lập về giới tính, lại được chắp vá vào cùng một chỗ.
Ngoài ra, phía trên bộ thân thể nọ còn có mấy chục cánh tay, từ nách kéo dài tới hết lưng.
Chưa hết, cấu tạo của nửa người dưới lại càng thêm dữ tợn xấu xí.
Toàn bộ phần bên dưới là một đống xúc tu giống hệt dây leo, đang ở trong trạng thái đan xen chằng chịt mà quấn quanh với nhau vào cùng một chỗ.
Ngay tại thời điểm Hứa Thâm đang chăm chú quan sát pho tượng nọ, như thể là ảo giác, bởi vì pho tượng kia lại đang biến hóa, từ gương mặt vốn được làm bằng đá lại nhanh chóng biến thành máu thịt, rồi khẽ nhúc nhích…
Nửa bên mặt đàn ông dữ tợn nọ, lập tức lộ ra một nụ cười quỷ dị, mà nửa bên mặt phụ nữ kia cũng lộ ra nụ cười dịu dàng thiện ý, tựa như muốn mở lời mời hắn tiến vào.
Từ trên người Hứa Thâm trào dâng từng cơn quỷ dị và hàn ý, pho tượng này tuyệt đối có vấn đề.
“Lại một tên xui xẻo.” Lúc này, một giọng nói truyền đến từ chính pho tượng bên trong thần điện kia.
Hứa Thâm vô cùng sợ hãi pha lẫn kinh ngạc, hắn lập tức nhìn xuống, lại bắt gặp một bóng người tóc tai bù xù vừa chậm rãi đi ra từ phía sau một nhánh xúc tu phía dưới pho tượng nọ.
Ngay khi Hứa Thâm nhìn thấy đối phương, hắn lại rơi vào sửng sốt, vì đối phương tuyệt đối không phải pho tượng kia hiển linh, mà là một vị quân vương giống hắn.
Nghĩ đến lời nói của đối phương, Hứa Thâm vội vàng hỏi: “Anh cũng là người bị vây ở chỗ này?”
“Bằng không thì sao chứ?” Đối phương hừ nhẹ một tiếng, rồi chậm rì rì đi ra bậc thang phía trước pho tượng kia, ngồi xuống, nói: “Đã hơn ba trăm năm rồi, rốt cuộc cũng có người đến đây ở cùng tôi, xem ra cậu đã bị người ta hãm hại.”
Hứa Thâm ngẩng đầu nhìn lên mảnh màn trời trên đỉnh tòa cung điện.
Lúc này, Mặc Thừa Phong còn đang mừng thầm, đắc ý dào dạt mà kể lại cho hắn nghe chuyện lão đã dời đi trí nhớ của Hạ Thông như thế nào, rồi lại làm như thế nào để từng bước từng bước dẫn dụ hắn tiến vào cạm bẫy này.
Lão còn nói nếu không phải bản thân nhìn thấy Hắc Tuyết cũng nhận được thần binh tán thành, khẳng định là lão còn không định ra tay sớm đến thế, mà đang tính toán lại kiên nhẫn chịu đựng thêm một đoạn thời gian nữa, coi như làm cho màn trình diễn này càng thêm chân thật.
“Anh đã ở bên trong này hơn ba trăm năm rồi?” Hứa Thâm nhíu mày, lại chăm chú nhìn đối phương: “Vậy anh có biết nên làm như thế nào để đi ra ngoài hay không?”
Bóng người tóc tai bù xù nọ lập tức dùng hai tay vén phần tóc đang lòa xòa trước trán, để lộ ra một gương mặt tuấn tú.
Gã nhìn kỹ Hứa Thâm vài lần, chợt nhẹ nhàng nở nụ cười: “Nhìn gương mặt của cậu, cũng giống một tên xui xẻo đó, nhưng mà, Mặc Thừa Phong lại không thể trực tiếp giết chết cậu, chỉ có thể lừa cậu đến nơi đây… Chẳng lẽ cậu chính là quân chủ của hội nghị?”
Chương 982: Nguyên Chủ!
Hứa Thâm nói: “Anh có ý gì? Chẳng lẽ nếu không phải là quân chủ, thì không thể đọ sức chính diện cùng lão già đó sao?”
“Cũng có thể hiểu là như thế.” Thanh niên nọ khẽ cười nói: “Năng lực của lão là dời đi, cho nên mặc kệ cậu nắm giữ loại năng lực, đều sẽ bị lão dời đi.
Lão sẽ nhận được năng lực của cậu mà bản thân cậu lại mất đi năng lực của mình.
Nói vậy là đủ biết rồi, trong đám quân vương bình thường, ai có thể địch lại được? Trừ phi đối phương nắm giữ một loại năng lực nào đó càng thêm xảo quyệt quỷ dị hơn lão, nhưng tôi thực sự chẳng nghĩ ra được mấy loại năng lực như vậy.”
Ánh mắt Hứa Thâm khẽ chớp động, nói: “Dựa theo cách nói của anh, chẳng lẽ anh là quân chủ?”
Thanh niên cười nói: “Tôi đã bị vây khốn tại nơi này quá lâu, bây giờ còn ngồi tại vị trí đó hay đã rớt xuống rồi cùng chẳng thể nói rõ được.
Nhìn dáng vẻ của cậu, có vẻ cậu còn chưa phải quân chủ, là chưa kịp gia nhập vào hội nghị, hay là năng lực của cậu vừa vặn khắc chế lão già kia?”
Hứa Thâm có chút giật mình, thanh niên trước mắt này lại là quân chủ?
Là một tồn tại giống Linh Chủ kia sao?
Nói vậy, ở bên trong vùng đất cấm kỵ này lại có tới hai vị quân chủ?
“Anh có biết Linh Chủ không?” Hứa Thâm hỏi.
“Linh Chủ? Chưa từng nghe nói tới.” Thanh niên nọ lắc đầu.
Hứa Thâm lại hỏi: “Ngục Chủ thì sao?”
“Ngục Chủ ư?” Hào quang chợt lóe trong đôi mắt thanh niên kia, gã lập tức đứng dậy nói: “Cậu lại biết về tên đó, chẳng lẽ hai người đã từng giao thủ rồi?”
Trong lòng Hứa Thâm khẽ động, người này biết Ngục Chủ nhưng lại không biết Linh Chủ, xem ra thời gian Linh Chủ gia nhập hội nghị muộn hơn người trước mắt này.
“Hiện giờ tên Ngục Chủ kia có còn sống hay không?” Thanh niên nọ tò mò hỏi.
Hứa Thâm gật gật đầu: “Đương nhiên là còn sống rồi.
Xin hỏi, nên xưng hô với anh như thế nào?”
“Xưng hô sao?” Thanh niên nọ có chút hoảng hốt.
Suốt mấy trăm năm qua, gã chỉ có một mình lẻ loi ở nơi này, và… tên gọi thực sự là một cái gì đó rất xa xôi.
Ở bên trong thế giới thần điện này, chỉ có yên tĩnh đến tuyệt đối, mỗi một bước chân đều giống như đang thăm dò.
“Danh hiệu trước kia của tôi… Bọn họ đều gọi tôi là Nguyên Chủ.” Thanh niên nọ có vẻ hồi ức nói.
“Nguyên Chủ?” Hứa Thâm sửng sốt, là Nguyên Chủ trong cụm từ vật quy nguyên chủ sao?
“Ở thời điểm tôi vừa mới tiến vào hội nghị, Ngục Chủ đã có mặt ở trong đó rồi.
Nghe nói tên kia chính là kẻ sống lâu nhất, đã được hơn một ngàn năm, nhưng đáng tiếc chính là, kể cả khi sống lâu đến vậy, hắn vẫn chỉ là quân chủ thứ hai đếm ngược từ dưới lên, không thể so sánh được với tôi.”
Thanh niên nói đến đoạn này, trong ánh mắt chợt lộ ra một tia kiêu ngạo và vui vẻ.
“Đứng thứ hai đếm ngược từ dưới lên sao?” Ánh mắt Hứa Thâm khẽ động: “Vậy còn anh, xếp thứ mấy?”
“Đương nhiên là thứ hai từ trên xuống dưới rồi.” Nguyên Chủ khẽ cười nói: “Người đứng thứ nhất chính là người đàn bà quái vật kia.
Cũng không biết hiện tại cô ta có còn sống hay không? Danh hiệu của cô ta là Mệnh Chủ.
Cậu có từng nhìn thấy hoặc nghe ai nói tới cô ta hay không?”
“Mệnh Chủ?” Hứa Thâm sửng sốt, hắn chưa bao giờ nghe qua cái tên này.
Ở trong ký ức của Chu Duệ không có đối phương, bao gồm của Nguyên Chủ trước mắt này nữa, nghĩa là ở thời điểm hiện tại, cả hai người bọn họ đều bị xóa tên khỏi năm vị quân chủ rồi.
Hiện giờ vị quân chủ mạnh nhất chính là Linh Chủ kia.
Nhưng nói ra chuyện này cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Trên thực tế tồn tại cấp quân chủ vốn không chỉ có duy nhất năm vị kia.
Nguyên Chủ trước mắt cùng vị Mệnh Chủ vừa được nhắc tên đều là người đã từng ngồi trên ghế quân chủ, nhưng bọn họ lại mất đi vị trí của mình vì vài lý do bất khả kháng nào đó, và hoặc là trực tiếp ngã xuống, hoặc là bị vây khốn ở một nơi nào đó như vị Nguyên Chủ trước mắt hắn đây.
“Chưa từng nghe qua.” Hứa Thâm lắc đầu, nói: “Xem ra có một vài vị quân chủ đã rớt đài.”
“Rớt đài…” Nguyên Chủ nghe được hai chữ này, bỗng có chút xuất thần, hồi lâu sau mới nhẹ nhàng thở dài một tiếng, trong ánh mắt có thêm vài phần buồn bã: “Đúng vậy, thời đại thuộc về chúng tôi đã kết thúc rồi, không biết hội nghị hiện giờ đã đạt đến trình độ ra sao.
Nhưng Ngục Chủ kia lại có thể tồn tại [1] đến tận bây giờ, phỏng chừng chỉ một mình hắn là người có tuổi đời già nhất trong hội nghị này thôi, cũng không biết hiện tại hắn đã đạt được nguyện vọng trở thành người thống trị hội nghị chưa?”
[1] : nguyên văn
苟
– cẩu.
Hứa Thâm khẽ lắc đầu nói: “Vẫn chưa.”
“Thật sao…” Nguyên Chủ không khỏi nở nụ cười, thực ra gã cũng không quá mức kinh ngạc về chuyện này, chỉ bình thản nói: “Tuy năng lực của hắn rất mạnh, nhưng đáng tiếc, lại cần trải qua năm tháng dài đằng đẵng đi tích lũy, nghĩa là sống càng lâu lại càng mạnh, nếu hắn có thể sống thêm được một ngàn năm nữa, có lẽ sẽ trở thành vô địch.”
Trong lòng Hứa Thâm khẽ động, lập tức tò mò hỏi: “Năng lực của hắn là gì?”
Nguyên Chủ nói: “Nô dịch và ăn tươi linh thể.
Ăn được càng nhiều, bản thân càng mạnh.
Loại năng lực này có tính tích lũy, nhưng cần phải trải qua thời gian tích lũy dài đằng đẵng.
Tôi từng nghe nói khi Ngục Chủ vừa trở thành quân vương, hắn chỉ là một kẻ rất bình thường, ai cũng có thể bắt nạt được, nhưng thực sự không nghĩ tới trăm năm vừa trôi qua, hắn lại trực tiếp bước thẳng vào hội nghị.”
Ánh mắt Hứa Thâm khẽ động, năng lực này có chút tương tự với hắn, nhưng đương nhiên vẫn có khác biệt.
“Anh đã bị vây ở chỗ này tới mấy trăm năm, chẳng lẽ vẫn không tìm được biện pháp đi ra ngoài sao?” Hứa Thâm hỏi.
Nguyên Chủ liếc mắt nhìn Hứa Thâm một cái, khẽ cười nói: “Tìm thì tìm được rồi, vốn dĩ thần điện này cũng không phải là tử địa, vẫn phải có đường sống.
Lúc trước khi tôi đi vào nơi này, lão cẩu Mặc gia bên ngoài kia vẫn còn là người hầu của tôi.
Lão bị nhốt tại nơi này, tôi và lão đang đi tìm kiếm thần binh.
Sau đó, tôi tìm được tòa thần điện này, nhưng bị nó trực tiếp hút vào bên trong.”
“Phỏng chừng lão nhìn thấy tôi thật lâu vẫn không đi ra ngoài, mới ý thức được điều gì đó, về sau vẫn một mực cầm nó trong tay, không ngừng nghiên cứu.
Tới hơn mười năm sau, rốt cuộc lão cũng tin tưởng rằng tôi không chết chỉ bị nhốt tại nơi này, không thể đi ra ngoài được thôi.
Lão cẩu này rất cẩn thận, bản thân không có tiến vào, mà bắt đầu coi món thần binh này trở thành bẫy rập cho mình.”
Chương 983: Gặp Được Thần…
Hứa Thâm giật mình, không nghĩ tới lại có loại chuyện như vậy.
Xem ra Mặc Thừa Phong kia cũng không rõ tình huống bên trong, lão chỉ thông qua tình huống Nguyên Chủ mất tích không có quay về, mà phán đoán đây là một kiện hung khí thôi.
“Muốn đi ra ngoài… nói khó cũng khó, nói dễ cũng dễ.” Nguyên Chủ cười cười, nói với Hứa Thâm: “Chỉ cần triều bái bức tượng thần này tròn một ngàn năm là được.
Ta đã triều bái được ba trăm năm, thêm bảy trăm năm nữa là có thể đi ra ngoài.”
Hứa Thâm giật mình, không nghĩ tới phương thức rời khỏi nơi này lại là như thế.
Hắn không khỏi nhìn về phía pho tượng sau lưng Nguyên Chủ.
Loại cảm giác vặn vẹo kỳ dị nọ lại xuất hiện, Hứa Thâm lập tức theo bản năng chuyển dời ánh mắt, không thể nhìn thẳng vào nó.
“Vì sao anh lại biết cần phải triều bái đủ một ngàn năm là có thể rời khỏi nơi này?” Hứa Thâm hỏi.
“Lúc trước, khi tôi bị vây khốn tại nơi này, dưới cơn phẫn nộ, đã có ý đồ muốn phá hủy bức tượng thần nọ, rồi lại ngoài ý muốn biết được điều đó.
Cậu cứ thẩm thấu khư lực của chính mình vào bên trong tượng thần là có thể hiểu được.” Nguyên Chủ nói.
Ánh mắt Hứa Thâm khẽ động, nhưng hiển nhiên hắn không dễ dàng tin đối phương như vậy.
Nhỡ đâu đây lại là một cái bẫy khác? Dù tình cảnh của bọn họ lúc này cũng đủ tồi tệ rồi.
Nhưng muốn nghiệm chứng xem lời nói đó là thiệt hay giả, lại nhất định phải thử một lần.
Sau khi suy tư hồi lâu, hắn đã quyết định lựa chọn để người đầu trâu đến thử.
Nói đến cùng, kể cả khi thực sự xảy ra chuyện gì, người đầu trâu cũng sẽ không chết, mà kể cả khi gã chết thật, thì so sánh với Hải Tước, Hắc Tuyết và Linh Lục, hắn cũng chỉ có thể lựa chọn người đầu trâu.
Người đầu trâu đã sống hơn một ngàn năm, bởi vậy gã lập tức hiểu được suy nghĩ của Hứa Thâm, trong lòng có chút bất đắc dĩ, nhưng đương nhiên gã cũng biết, lúc trước khi Hứa Thâm Niết Bàn, biểu hiện của gã đã làm Hứa Thâm thất vọng, bởi vậy mới bị hắn đẩy ra làm thí nghiệm.
Đã đến nước này, có nhiều lời cũng vô dụng, vì vậy người đầu trâu chỉ còn cách để Hải Tước đưa mình ra bên ngoài thân thể Hứa Thâm.
Nguyên Chủ cũng có chút ngoài ý muốn khi nhìn thấy một con khư từ bên trong cơ thể Hứa Thâm đi ra ngoài,.
Đúng vậy, dưới khả năng che phủ, ẩn giấu của huyết dịch trong tay Hải Tước, nếu người khác không cẩn thận cảm nhận, sẽ rất khó phát hiện được trong cơ thể Hứa Thâm còn có con khư đang ẩn giấu.
Dù sao hiện giờ Hứa Thâm cũng là quân vương rồi, lại có năng lực ‘Hình tròn’ bị động che giấu, trừ phi là một tồn tại thuộc hệ cảm giác rất mạnh, mới có thể nhìn thấu được.
“Đi thôi.” Hứa Thâm nói.
Người đầu trâu nhảy xuống từ bả vai Hứa Thâm, thân thể vẫn đang co rút lại trở thành hình dáng nho nhỏ là một con bọ cạp đầu trâu, rất nhanh đã bò về phía tượng thần.
Người đầu trâu ngẩng đầu nhìn thoáng qua tượng thần, nhưng lại nhanh chóng cúi đầu xuống, như thể gã vừa nhìn thấy một thứ gì đó rất đáng sợ.
Tiếp theo, gã mau lẹ thả khư lực từ trong cơ thể mình ra ngoài, bám vào phía trên tượng thần, còn bản thân gã lại nhanh chóng lui về phía sau.
Nhưng vừa lui về phía sau được một đoạn, thân thể người đầu trâu lập tức khựng lại, cứng đờ.
Một lúc lâu sau, gã mới khôi phục lại, rồi quay đầu bò đến trước mặt Hứa Thâm, ánh mắt phức tạp nói: “Thật sự là như vậy, hắn không nói dối.
Tôi… tôi vừa gặp được Thần…”
“Gặp được Thần?” Hứa Thâm sửng sốt.
Người đầu trâu nhảy lên vai Hứa Thâm, nói: “Dường như bên trong bức tượng thần này có ẩn chứa ý thức của vị Thần kia.
Tôi rất khó miêu tả chuyện này, tự cậu đi thử một chút sẽ biết.”
Ánh mắt Hứa Thâm khẽ động, lại đưa mắt nhìn gã vài lần, sau khi suy nghĩ một lát, cuối cùng hắn lại quyết định cho Hải Tước cũng tiến hành thử nghiệm một lần xem sao.
Ít nhất là dựa trên tình hình trước mắt, có vẻ như loại thử nghiệm này cũng không nguy hiểm.
Hải Tước thấy Hứa Thâm không tin người đầu trâu, khẽ thở dài một tiếng, nhưng chuyện đã đến nước này, cũng chỉ có thể do bà ấy ra mặt.
Rất nhanh, máu tươi đã thẩm thấu từ mặt đất dưới lòng bàn chân Hứa Thâm ra ngoài, Hải Tước lập tức phóng thích khư lực.
Không bao lâu sau, giọng nói của Hải Tước vang lên lại trong đầu Hứa Thâm: “Anh ấy nói rất đúng, tôi cũng gặp được…”
Giọng nói của bà ấy thoáng biến hóa một chút, tựa như vừa có thêm vài phần rung động.
“Cậu thật cẩn thận.” Nguyên Chủ quan sát hành động của Hứa Thâm, không khỏi mở miệng cười khẽ: “Nhưng đúng là tôi không hề lừa cậu.
À, thật ra không phải tôi không muốn làm như vậy, mà là ở nơi này vốn chẳng có gì để mang ra lừa gạt cả.
Huống chi, nếu thực sự muốn giải quyết cậu, tôi cũng không cần thiết phải lừa gạt.”
Nói đến nửa câu sau, trong giọng nói của gã chợt lộ ra một chút tự tin, bình thản.
Hứa Thâm không có tức giận, thay vào đó là trực tiếp phóng thích khư lực, thẩm thấu vào bên trong tượng thần.
Rất đột ngột, như thể tượng thần trước mắt hắn bắt đầu biến dạng, tiếp đó là thần điện với ánh sáng lấp lánh chung quanh cấp tốc biến mất, nói chính xác hơn là nó vừa bị một thế giới vỡ nát nhưng vô cùng rộng lớn, thay thế vị trí rồi.
Thế giới này… giống hệt một vùng tinh không mà hắn chưa bao giờ được nhìn thấy.
Chung quanh đều là những khối cầu nham thạch đã bị tàn phá tan tành.
Lại có một bóng dáng nguy nga, hùng vĩ, đứng sừng sững ngay trước mặt hắn.
Đúng là bức tượng thần kia.
Nhưng vào thời điểm này, bóng dáng của bức tượng nọ càng to lớn hơn hình ảnh mà hắn nhìn thấy trong thần điện.
Tượng thần xuất hiện ngay giữa tinh không, mà bản thân hắn đang lơ lửng trước mặt nó, lại nhỏ bé như con sâu cái kiến.
Hứa Thâm ngẩng đầu nhìn về phía đối phương, tuy tượng thần nọ không hề nói chuyện, nhưng có vẻ như Hứa Thâm có thể chính xác nhận được hai loại tin tức từ trên vẻ mặt của nó.
Tin tức từ nửa bên mặt dữ tợn kia truyền đến chính là giết chóc.
Nó muốn Hứa Thâm quỳ xuống thần phục, nếu không sẽ trực tiếp hủy diệt hắn.
Mà tin tức từ nửa bên mặt nhân từ dịu dàng kia lại biểu hiện rất nhẹ nhàng, chỉ cần hắn nguyện ý triều bái đủ một ngàn năm, đối phương sẽ cho hắn trở thành người trông nom thần điện.
Mà người trông nom thần điện lại có thể tự do ra vào nơi này.
Chương 984: Biện Pháp Thành Thần!!!
Vào thời khắc này, cuối cùng Hứa Thâm cũng tin tưởng lời nói của Nguyên Chủ.
Gã không hề nói dối.
Hứa Thâm nhìn lên vị Thần trước mặt, trong đầu không khỏi hiện ra bóng dáng của Mai Phù.
Cô ấy thực sự là Thần sao…
Hứa Thâm thì thào tự nói.
Rồi bỗng nhiên hắn lại nghĩ đến dáng vẻ của Mai Phù khi cô ấy làm bạn bên người mình, khóe miệng kìm lòng không được mà hiện ra một nụ cười.
Vị Thần trước mắt nhìn thấy ánh mắt trống rỗng của Hứa Thâm, tựa như hắn đang mải suy nghĩ đến một chuyện khác, trên nửa bên mặt dữ tợn mơ hồ hiện ra một tia thô bạo, có vẻ đối phương cảm thấy phẫn nộ, mà nửa bên mặt hiền lành vẫn mỉm cười như cũ, lại truyền qua một tin tức có vẻ như hơi chút ngoài ý muốn, muốn hỏi Hứa Thâm đang suy nghĩ chuyện gì.
Hứa Thâm phục hồi lại tinh thần, bỗng nhiên hắn lại không còn sợ hãi khi nhìn vị Thần trước mắt nữa, nhanh chóng trả lời đối phương: “Tôi đang nghĩ về một người.”
Mặt nữ từ bi dịu dàng hỏi: “Là người yêu dấu của cậu sao?”
Yêu dấu sao… đột nhiên trái tim Hứa Thâm đập nhanh hơn một chút mà không thể nói rõ ra được là vì sao, thậm chí cả máu tươi toàn thân hắn cũng mơ hồ trở nên nóng bỏng hơn vài phần.
Hắn không trả lời câu hỏi ấy.
Mặt nam dữ tợn lại phẫn nộ tỏ vẻ, Hứa Thâm dám bất kính như thế, nhất định phải bái lạy đối phương đủ hai ngàn năm mới được.
Hứa Thâm thực sự không ngờ hắn chỉ thất thần một cái, mà đối phương lại gia tăng độ khó thêm một ngàn năm rồi?
Hai ngàn năm… Tuy với tuổi thọ của quân vương, hắn vẫn miễn cưỡng có thể vượt qua được quãng thời gian này, nhưng hai ngàn năm sau, bên ngoài sẽ là khung cảnh như thế nào, lại khó mà nói trước được.
Sợ rằng những người thân quen của hắn đều đã sớm biến mất từ lâu, thậm chí nội thành và thành Để cũng có khả năng sẽ bị biến mất, bị hủy diệt, hoặc là dung hợp vào nhau.
Quan trọng nhất là… Hai ngàn năm sau, Mai Phù có nguyện ý ở bên ngoài chờ hắn hay không?
Nghĩ đến đây, hắn lập tức trở nên lo lắng, thậm chí còn cảm thấy một ngàn năm cũng là quãng thời gian quá mức dài dòng và khó khăn.
Hắn tuyệt đối không thể một mực ở lại trong này đủ ngàn năm được.
Hứa Thâm lập tức dò hỏi: “Bái lạy kia là thân thể hay là nội tâm? Có phải dùng linh hồn bái lạy hay không?”
Mặt nữ nhân từ dịu dàng tỏ vẻ đúng vậy, mà mặt nam dữ tợn lại khinh thường và phẫn nộ tỏ vẻ, bản thân gã không hề có hứng thú gì với thân thể của Hứa Thâm.
Đạt được tin tức này, Hứa Thâm cũng thầm thở nhẹ một hơi.
Rất nhanh sau đó, thế giới trước mắt lại biến mất, hiển nhiên tượng thần đã đưa Hứa Thâm rời khỏi nơi đó rồi.
Quang mang lấp lánh lại xuất hiện, Hứa Thâm vừa quay lại thần điện, hắn nhìn về phía Nguyên Chủ, đối phương đã bái lạy được ba trăm năm, mà không tìm ra được phương pháp nào khác, hiển nhiên bọn họ chỉ có thể dựa vào thân thể mình mà chậm rãi chịu đựng thôi.
“Những ngày tháng tiếp theo, chúng ta cứ chậm rãi bầu bạn đi.” Nguyên Chủ khẽ cười nói.
Hứa Thâm ngẩng đầu nhìn thoáng qua quầng sáng bên ngoài, ánh mắt trở nên âm trầm, nói: “Chỉ sợ bảy trăm năm sau, khi anh rời khỏi nơi này, bên ngoài lại không phải một nơi an toàn nữa rồi.”
Nguyên Chủ nhìn về phía Mặc Thừa Phong đang ở bên ngoài quầng sáng.
Lúc này, có vẻ như lão đang di chuyển đến một nơi nào đó.
Nguyên Chủ nhẹ nhàng gật đầu: “Đúng vậy, dù sao lão cẩu này cũng không xác định được chúng ta có chết ở bên trong hay không.
Theo tôi, lão đang muốn ném thần điện này đến bên cạnh một món thần binh đã bị kích hoạt nào đó, chờ đến lúc chúng ta rời khỏi nơi này, đi ra bên ngoài, sẽ bị thần binh công kích, nhưng mặc kệ như thế nào, chỉ cần có thể đi ra bên ngoài là được, nếu không cứ vĩnh viễn ở lại nơi này, sống cũng có khác gì đã chết đâu?”
Hứa Thâm gật gật đầu, tỏ vẻ đồng ý với đối phương, nhưng rất nhanh, hắn lại hỏi: “Nếu có thể đi ra ngoài, điều mà anh muốn làm nhất là gì?”
“Đương nhiên là giết lão già kia, sau đó nhổ tận gốc Mặc gia, tiếp theo là đi vào trong này tìm vài món thần binh, trở thành người đứng đầu hội nghị, sưu tập những viên Linh Bí còn thừa, trở thành Thần chân chính!” Nguyên Chủ không chút nghĩ ngợi lập tức nói.
Gã cũng không giấu giếm Hứa Thâm những loại tin tức này.
Bởi vì theo như gã suy nghĩ, khẳng định là bản thân sẽ rời khỏi nơi này trước Hứa Thâm một bước rồi.
Kể cả khi bên cạnh Hứa Thâm vẫn còn vài con khư đang ẩn giấu, nhưng hiển nhiên gã cũng không để ý đến chuyện này.
Cũng chẳng có gì quá khó hiểu cả, bởi vì với năng lực của gã, trừ phi địch nhân là quân chủ, còn lại những vị quân vương khác, gã đều có thể miểu sát bọn họ chỉ trong vòng một nốt nhạc.
Lại nói, căn cứ vào những lời Hứa Thâm từng hỏi ngay khi tiến vào nơi này, gã hoàn toàn có thể biết được hắn vốn không phải là quân chủ.
Nói cho cùng, ngay cả loại mặt hàng như Ngục Chủ cũng không hiểu biết, làm sao có thể là quân chủ được?
“Đạt được tất cả Linh Bí, là có thể trở thành Thần?”
Đây là lần đầu tiên Hứa Thâm biết được một tin bí mật mang tính cốt lõi như vậy về Linh Bí.
Bởi vì ngay cả đám người số một và số hai cũng chỉ biết được Linh Bí có liên quan đến truyền thuyết vô địch mà thôi.
“Cậu cũng biết về Linh Bí sao?” Nguyên Chủ có thể nghe ra chuyện này từ bên trong lời nói của Hứa Thâm, gã khẽ cười nói: “Cậu chưa bước vào hội nghị, nên không biết bí mật của Linh Bí cũng là chuyện bình thường.
Theo tôi được biết, sau khi dung hợp 27 viên Linh Bí, người nắm giữ chúng có thể thành Thần, dù sao bản thân Linh Bí này cũng là lực lượng của một vị Thần phân tách ra mà.”
“Thì ra là thế.” Hứa Thâm lại dò hỏi: “Nhân Hoàng cũng là Thần?”
“Đương nhiên rồi.” Nguyên Chủ gật đầu, chợt thở dài nói: “Nhưng Nhân Hoàng không thành Thần thông qua thủy tinh Linh Bí.
Đối phương dùng một biện pháp khác, có vẻ như trực tiếp tu luyện thành Thần, nhưng loại biện pháp này đã thất truyền rồi, muốn tự mình mò mẫm tìm ra lại khó vô cùng.
Suốt ba trăm năm tôi ở trong này cũng một mực tự hỏi về loại biện pháp đó, nhưng một chút manh mối cũng chẳng tìm ra được.
Có lẽ chúng ta có thể tìm được biện pháp ở bên trong một vùng đất cấm kỵ khác tại biển khư này.”
“Đáng tiếc, vùng đất cấm kỵ khác lại rất khó tiến vào, cũng rất nguy hiểm, thậm chí tôi còn nghe nói ở bên trong có Thần còn sống!”
Chương 985: Ba Phương Pháp Làm Tinh Thần Dị Biến!!!
“Thần còn sống?” Hứa Thâm không khỏi nhìn thoáng qua kia tượng thần, chợt truyền âm nói với Nguyên Chủ: “Chẳng lẽ thứ này không phải sao?”
Nguyên Chủ nhìn dáng vẻ lén lút nói chuyện của Hứa Thâm, cũng cảm thấy buồn cười, rồi truyền âm đáp lại: “Phải, cũng là không phải, nói chính xác hơn, nó là một luồng tàn niệm.
Mà kể cả khi nó thực sự còn sống thì theo tôi phỏng đoán bản thể của nó cũng không ở trong này, mà ở nơi khác.”
Đến đây, coi như Hứa Thâm đã hiểu được đại khái rồi, nghĩa là trên thế gian này thực sự có Thần, còn không chỉ một vị.
“Anh vừa nói sau khi anh rời khỏi đây, điều đầu tiên muốn làm là diệt trừ Mặc gia, nhưng có vẻ như phải có năng lực của Bán Thần mới có thể rời khỏi khu Mộ Thần Binh này.
Chẳng lẽ anh đã đạt tới trình độ đó rồi?” Hứa Thâm tiếp tục dò hỏi.
Nguyên Chủ nhìn ra ý tưởng của Hứa Thâm, nhưng cũng có vẻ rất thoải mái cười cười: “Chỉ cần tinh thần lực dị biến là được, cậu có muốn học không? Tôi dạy cho cậu.”
Hứa Thâm có chút ngoài ý muốn, đối phương lại tốt đến vậy sao?
Nguyên Chủ nhìn ra tâm tư nghi ngờ của Hứa Thâm, lại cười nói: “Dù sao chúng ta còn ở chung trong này một khoảng thời gian rất dài đó, kiểu gì cũng phải làm vài chuyện thú vị giết thời gian.
Được rồi, tôi dạy cho cậu, chờ sau khi cậu đi ra ngoài, lại làm người hầu cho tôi, thế nào?”
Hứa Thâm suy nghĩ một lát, cũng sảng khoái đồng ý: “Không thành vấn đề.”
Nguyên Chủ cười nói: “Nếu không chốc lát nữa cậu cũng dạy cho tôi đi, nên làm như thế nào mới có thể khống chế được khư giống cậu? Cậu làm được chuyện này là thông qua uy hiếp sao?”
“Chuyện này…” Hứa Thâm nói: “Cũng không hẳn là như vậy, kỳ thật bọn họ đều rất đơn thuần, chỉ cần cung cấp cho bọn họ đồ ăn thức uống đủ đầy là được.
Đáng tiếc hiện giờ, tôi đã bị vây lại ở chỗ này rồi, cả bọn họ cũng phải chịu khổ.”
“Vậy sao?” Nguyên Chủ suy nghĩ một lát.
Đúng là bản thân gã còn chưa bao giờ đi tìm hiểu và lý giải mấy con khư kia, nhỡ đâu sự thật lại là như thế?
Gã cũng không tiếp tục hỏi nhiều thêm nữa, lại nói: “Biện pháp làm tinh thần lực dị biến rất đơn giản, một loại là dựa vào thời gian tích lũy, chậm rãi rèn luyện, sau khi trải qua đủ lễ rửa tội của thời gian, tinh thần lực sẽ tự nhiên tăng tiến.
Cũng có thể nói, tinh thần lực vốn là thứ bất cứ lúc nào cũng đang được tăng cường.
Ngay khi ý thức của cậu vận chuyển, tinh thần lực sẽ thong thả phát triển.
Nhưng đương nhiên loại tốc độ này quá mức chậm chạp, chậm đến mức không thể dò xét hay cảm nhận được, bởi vậy nó cần thời gian cực kỳ lâu dài mới hoàn thành được quá trình dị biến nọ, có thể là một ngàn năm, hai ngàn năm…”
“Về phần biện pháp thứ hai, chính là kích thích!” Gã đưa mắt nhìn Hứa Thâm, nói: “Sau khi chịu một loại kích thích gì đó cực kỳ nặng nề, phải là kích thích về mặt tinh thần nhé, ví dụ như nhìn thấy người yêu dấu chết đi, hoặc nhìn thấy người thân thiết nhất ngã xuống… Coi như bản thân gặp phải nỗi sợ hãi khôn cùng, hay niềm vui không thể đong đếm, đều có thể mang lại tác dụng tăng cường tinh thần.
Còn một trường hợp khác, là nhìn thấy thứ nào đó không thể nhìn ra.
Loại quỷ dị không thể thừa nhận nổi ấy sẽ làm tinh thần lực tăng trưởng nhanh chóng.”
“Còn có loại thứ ba, chính là dựa vào ngoại lực, có một vài loại bảo vật có thể tăng cường tinh thần lực.”
Hứa Thâm hỏi: “Anh thuộc loại nào?”
“Tôi ư? Là loại thứ hai đi.” Ánh mắt Nguyên Chủ khẽ chớp động, tựa như đang nhớ lại chuyện cũ, lại chợt lắc đầu nói: “Khi đó là thời điểm tôi vừa tới biển khư này.
Nhưng thôi không nhắc lại chuyện cũ nữa.
Đến lúc đó, nếu tinh thần lực của cậu không thể dị biến cũng chẳng sao, về sau tôi sẽ đến tiếp ứng cậu.”
Hứa Thâm bất đắc dĩ cười cười, nói: “Vậy tôi cám ơn anh trước.”
Nguyên Chủ ha ha cười, nói: “Cậu đi qua bái lạy trước đi, chờ sau khi cậu đã quen rồi, hoàn toàn có thể vừa bái lạy vừa làm chuyện khác, đến lúc đó, chúng ta lại chậm rãi tán gẫu sau.”
Hứa Thâm gật đầu.
Lúc trước, hắn đã nhận được tin tức về biện pháp bái lạy từ phía tượng thần rồi, cũng chính là quan sát hình dáng của nó ở trong đầu mình.
Hứa Thâm trực tiếp nhắm mắt lại, rồi lặng yên phát động năng lực.
Lồng giam tâm linh.
Ở bên trong lồng giam tâm linh, thời gian hoàn toàn khác bên ngoài.
Vì phòng ngừa Nguyên Chủ cảm nhận được dao động khư lực của mình quá rõ ràng, Hứa Thâm không tiến vào tầng thứ bảy bên trong lồng giam.
Hơn nữa trải qua tính toán của hắn, đúng là sau khi tiến vào tầng thứ bảy trong lồng giam, tốc độ dòng chảy thời gian sẽ chênh lệch rất lớn, là gấp 1 triệu lần so với bên ngoài, nhưng hắn lại chỉ có thể duy trì trạng thái đó trong vòng 10 giây, cũng tương đương với 120 ngày.
Nhưng trong quá trình đó, khư lực toàn thân hắn vừa tiêu hao hết, vừa phải bùng nổ trong khoảng thời gian cực ngắn khiến dao động khư lực trở nên quá mức rõ ràng, lại cần chờ một ngày sau, khư lực toàn thân mới một lần nữa khôi phục…
Nói cách khác, hắn dùng một ngày để đổi lấy 120 ngày.
Nếu quy đổi như thế, có vẻ như tỷ lệ hơi kém.
Ngược lại, Hứa Thâm lựa chọn đi vào tầng thứ tư trong lồng giam tâm linh, tốc độ dòng chảy của nơi này chênh lệch 1000 lần so với bên ngoài.
Nhưng gần như hắn lại có thể duy trì cả ngày trong trạng thái như vậy, hơn nữa ở thời điểm phát ra khư lực, hắn hoàn toàn có thể nhờ Hải Tước giúp mình khôi phục lại.
Tiêu hao và hấp thu đạt tới cân bằng, làm như vậy có thể một mực duy trì thật lâu.
Nếu mọi chuyện đều thuận lợi, thì ở bên ngoài hai năm, ở bên trong tầng thứ tư chính là hai ngàn năm!
Lúc này, sau khi tiến vào tầng thứ tư bên trong lồng giam tâm linh, Hứa Thâm đã nhìn thấy nhân vật mà hắn đang sắm vai, là một đối tượng thực nghiệm.
Lại nói, ở thời điểm trước đó, khi mở ra tầng thứ bảy bên trong lồng giam tâm linh, hắn mới phát hiện ra rằng, dường như nhân vật mà hắn đóng vai tại mỗi một tầng bên trong lồng giam tâm linh, đều là người khác nhau.
Khi ở tầng thứ ba, hắn là một người bệnh bị giam giữ bên trong bệnh viện tâm thần.
Khi ở tầng thứ tư, hắn là một đối tượng thực nghiệm đặc thù.
Nhưng kỳ quái chính là, không cần biết đang ở tầng nào thuộc thế giới tâm linh, những người mà hắn từng gặp gỡ trong hiện thực, đều sẽ biến thành hình chiếu xuất hiện tại thế giới tâm linh này.
Và đương nhiên bọn họ cũng sắm vai những nhân vật khác biệt.
Chương 986: Hắn Là Một Tên Gay!
Tuy hắn đạt được năng lực này, nhưng chỉ có thể phát động khống chế cục bộ, mà không thể đắp nặn nên hình thức ban đầu của từng thế giới tâm linh bên trong.
Hoặc là nói, bản thân hắn vốn không đạt được năng lực này, bởi vì người thi triển năng lực vẫn là Ước Nặc.
Lúc này, Ước Nặc đang ngồi bên trong căn nhà nhỏ tối đen kia, mỉm cười.
Và sở dĩ năng lực này được phát động, là bởi vì Ước Nặc đã phát động giúp hắn, còn chuyện hắn làm chính là cung cấp khư lực cho ông ta.
Vào thời khắc ấy, hắn lại bị giam giữ ở bên trong thế giới tâm linh tầng thứ tư.
Tại một gian phòng chật chội.
Hắn mơ hồ nghe được tiếng nói của một thủ vệ đang đứng bên ngoài, dung mạo của người này đúng là Mặc Thừa Phong.
Lão đang lẩm bẩm lầu bầu không dứt: “Để cho ta trông coi một kẻ nguy hiểm như vậy, là muốn làm cái gì chứ? Trong lần thực nghiệm trước, suýt chút nữa hắn đã giết người rồi.
Khốn nạn thật.”
Hứa Thâm đưa mắt nhìn qua một phòng giam khác, nơi ấy có một bóng người tóc tai bù xù, bị trói lại bằng xích.
Những sợi xích kia siết chặt tới mức toàn thân đối phương đã hằn đầy những vết xanh đen.
Đối phương cũng đang ngẩng đầu chăm chú nhìn hắn, ánh mắt đen trắng rõ ràng, trong suốt tỉnh táo.
“Chàng trai mới tới, cậu có muốn trốn khỏi nơi này hay không?” Gã dò hỏi.
Hứa Thâm nhướng mày, hắn có cảm giác tình cảnh bên trong lồng giam tâm linh trước mắt cực kỳ tương tự với tình cảnh của bản thân hắn ở bên ngoài hiện thực.
Đều là bị vây khốn tại một nơi nào đó, bên cạnh có người, cũng vừa vặn là người mới bị vây khốn trong này.
“Làm sao? Anh có biện pháp ư?” Hứa Thâm tùy ý hỏi.
Hắn tới nơi này chỉ với mục đích triều bái vị Thần kia, chờ đợi thời gian trôi qua mà thôi.
“Nói cho cậu biết cũng không sao, dù sao cậu cũng là một kẻ xui xẻo.” Thanh niên tóc tai bù xù cười khẽ, rõ ràng cả người đang bị thương, đều là dấu vết bị siết chặt tới thâm đen, nhưng vẻ mặt lại vô cùng ung dung thoải mái: “Tôi biết nhược điểm của sở trưởng, chỉ cần cậu lấy lòng sở trưởng là được.
Hắn là một tên gay.”
“Sở trưởng? Gay?” Hứa Thâm nghi hoặc nhìn gã: “Gay là cái gì?”
“Cậu không biết?” Thanh niên nọ có chút ngoài ý muốn, rồi nhìn dáng vẻ thành thật của Hứa Thâm, gã lập tức phá lên cười: “Cậu quá mức đơn thuần rồi.
Từ gay nọ nói lên yêu thích của hắn chính là bạn trai.”
“Bạn trai…” Hứa Thâm im lặng.
“Nếu muốn rời khỏi nơi này, chỉ có thể hy sinh nhan sắc thôi.” Thanh niên nọ khẽ cười nói: “Nhưng cậu cũng không phải sợ, nhìn bề ngoài sở trưởng này có vẻ nghiêm trang như vậy, kỳ thực ở bên trong hắn lại rất biến thái, thích bị ngược đãi.
Cậu không cần kính dâng, chỉ cần dùng sức ngược đãi hắn là được, ngược đãi càng lợi hại, hắn càng vui vẻ.”
Hứa Thâm có chút bất đắc dĩ, không biết nên nói gì, mấy thứ lung tung rối loạn này thật là…
Hắn lắc đầu mặc kệ, lại tiếp tục nhắm mắt triều bái vị Thần kia, không ngừng quan tưởng trong đầu.
Mấy ngày sau, bỗng nhiên thủ vệ bên ngoài bị điều đi, cùng lúc đó, bên trong phòng tạm giam truyền đến từng đợt run rẩy.
Ngay sau đó, một cánh cửa mở ra, có một vị trung niên mặc tây trang, áo mũ chỉnh tề từ bên trong bước ra bên ngoài.
Khi người trung niên này nhìn thấy Hứa Thâm, đôi mắt ông ta lập tức chuyển thành sáng ngời, nhưng lại nhanh chóng đi đến bên cạnh thanh niên nọ, xụ mặt nói: “Còn chưa thành thật khai báo sao?”
Thanh niên nọ nhìn thấy dáng vẻ đứng đắn của ông ta, trực tiếp nhổ một ngụm nước bọt, cười lạnh nói: “Tôi đã nói với cậu ta toàn bộ chuyện của ông rồi, đừng có giả vờ trước mặt tôi.
Thường ngày ông nói chuyện với tôi như thế nào? Mau quỳ xuống!”
Trung niên nọ có vẻ sửng sốt, ông ta không khỏi quay đầu nhìn về phía Hứa Thâm, sắc mặt có chút phức tạp, nhưng sau đó lại lộ ra một chút khác thường, tựa như cảm thấy khá là thoải mái.
Và có chút bất ngờ vì người đàn ông trung niên này lại lộ ra một nụ cười quyến rũ như đàn bà, ngược lại còn thật sự quỳ xuống.
Thanh niên bị xiềng xích trói buộc kia hệt như một kẻ tù tội, mà sở trưởng của nhà tù đó lại đang quỳ gối xuống trước mặt kẻ tù tội này, la liếm bàn chân dơ bẩn của đối phương.
Nếu nhóm thủ vệ nhìn thấy một màn này, khả năng cao là bọn họ sẽ được mở rộng tầm mắt.
“Thân ái à, đừng nóng giận, anh đã nhớ em thật lâu rồi, nếu không phải có mấy chuyện tầm thường giữ chân, lại có quá nhiều công việc cần xử lý, anh đã sớm đến đây rồi.” Sở trưởng quỳ xuống, bắt đầu cất giọng nỉ non đầy vẻ nịnh nọt.
Hứa Thâm có chút há hốc mồm, tuy lúc trước thanh niên bên cạnh từng nói cho hắn biết loại chuyện này rồi, nhưng khi được tận mắt chứng kiến một màn quái dị ấy, hắn vẫn kinh ngạc không thôi.
Càng khiến Hứa Thâm cảm thấy vô cùng quái dị chính là, bộ mặt của vị sở trưởng nọ lại có vài phần giống bức tượng thần kia!
Nhất là nửa mặt nam thô bạo nọ.
Có điều nửa mặt nam kia trẻ tuổi hơn sở trưởng này một chút.
Nếu nói thanh niên bị xiềng xích trói buộc trước mắt đang đóng vai Nguyên Chủ trong hiện thực, thì có phải bức tượng thần nọ đang đóng vai sở trưởng ở trong này hay không?
Hứa Thâm có chút nghẹn lời, hắn cũng không biết một màn này có bị bức tượng thần kia nhìn thấu hay không? Rồi lỡ như đối phương thực sự trông thấy thật, có bị nó làm tức chết hay không?
“Tiểu dâm đãng, đừng có giả vờ trước mặt tôi nữa, người anh em của tôi cũng muốn đi ra ngoài, anh mau nghĩ biện pháp đi.” Lúc này, thanh niên nọ còn không quên Hứa Thâm, lập tức hung tợn nói với sở trưởng.
Sở trưởng quay đầu liếc mắt nhìn Hứa Thâm một cái, lại quyến rũ nói: “Không thành vấn đề, cứ giao cho anh đi.
Ở nơi này không chỉ có hai người là đối tượng thực nghiệm đặc thù, ngẫu nhiên chạy trốn một, hai người, cũng không có chuyện gì, sẽ không bị điều tra.
Nhiều nhất… Nhiều nhất người ta chỉ bị trách phạt một chút thôi, nhưng vì hai người, người ta nguyện ý làm tất cả.”
“Phi, đồ đê tiện.” Thanh niên không chút khách khí, lập tức mở miệng nhục mạ.
Mà sở trưởng nọ chẳng những không tức giận, ngược lại còn lộ ra vẻ mặt thoải mái, hưởng thụ và vô cùng hạnh phúc.
Vào giờ khắc này, vẻ mặt của đối phương lại làm Hứa Thâm nhớ đến nửa mặt nữ của bức tượng nọ.
Một thoáng kia, thần thái của đối phương lại có vài phần tương tự bà ta.
Chương 987: Góc Tối Của Quân Chủ!
Hứa Thâm lắc lắc đầu, hắn cũng không thèm để ý bản thân ở nơi này sẽ bị nhốt tại hoàn cảnh như thế nào, chỉ cần ở ngoài hiện thực có thể thoát thân là được rồi.
Hắn nhắm mắt lại, không muốn lãng phí thời gian thêm nữa, thay vào đó là tiếp tục triều bái quan tưởng bức tượng thần kia.
Có lẽ do thần thái của vị sở trưởng trước mắt này tương tự như bức tượng thần nọ nên Hứa Thâm quan tưởng cực kỳ dễ dàng.
Thời gian trôi qua.
Ở bên ngoài mới là hai ngày, nhưng ở bên trong thế giới lồng giam tâm linh, đã qua đi hơn năm năm.
Trong năm năm này, Hứa Thâm thường xuyên nhìn thấy sở trưởng nọ đến tìm thanh niên kia dây dưa không dứt, mà hắn cũng tiếp xúc cùng vị sở trưởng này vài lần, thi thoảng đối phương cũng tới tìm hắn, nhưng Hứa Thâm đều không thèm quan tâm tới, chỉ một lòng một dạ quan tưởng.
Có vẻ như loại thái độ cao ngạo, lạnh nhạt ấy của hắn đã chọc giận vị sở trưởng kia, khiến cho ông ta bực bội, chẳng những không có ý định thả Hứa Thâm rời đi, ngược lại còn muốn giam giữ hắn ở nơi này càng lâu hơn, cũng như làm càng nhiều thí nghiệm trên người hắn hơn.
“Cậu… tội gì phải làm như vậy?” Lúc sở trưởng không có mặt, thanh niên nọ tỏ vẻ bất đắc dĩ nói với Hứa Thâm: “Dùng sức nhục mạ hắn, chửi mắng hắn, chẳng lẽ không sung sướng hơn sao? Những tra tấn mà chúng ta chịu ở trong này đều có thể trút hết lên người đồ đê tiện đó mà? Ai có thể ngờ được, một vị sở trưởng quyền thế ngập trời, lại ngấm ngầm có những đam mê bẩn thỉu, tư thế đáng khinh như vậy? Ngay cả đám thủ hạ của hắn cũng không biết, chỉ có mỗi chúng ta biết, vậy cứ vui sướng tra tấn hắn đi, không phải sẽ tốt hơn sao?”
Hứa Thâm lắc đầu nói: “Không có ý nghĩa.”
Hắn vốn không thèm để ý đến những khổ sở và quá trình bị giam giữ trong này.
Thanh niên nọ nghe Hứa Thâm nói như vậy, trong lòng cũng bất đắc dĩ không biết nên nói gì, vì vậy đối phương cũng không nhiều lời với Hứa Thâm nữa.
Ở bên ngoài, khi Hứa Thâm trở lại thần điện, hắn cũng sẽ tìm Nguyên Chủ tâm sự một chút chuyện của hội nghị.
Theo quá trình hai người bọn họ tiếp xúc lâu dài hơn, lại có một điểm chung đều là người rơi vào hoàn cảnh khó khăn, dần dần mối quan hệ đôi bên cũng trở nên thân thiết hơn.
Và từ trong miệng đối phương, Hứa Thâm cũng biết được không ít những điều bí ẩn mà chỉ quân chủ mới biết.
Ngoại trừ thông tin tập hợp đủ Linh Bí sẽ thành Thần, còn có câu chuyện về quá trình tìm kiếm lỗ hổng của thế giới.
Nghe nói nơi đó đi thông với một thế giới khác, bên trong cất giấu bí mật thành Thần.
Nhưng đến nay vẫn không có ai nắm được tin tức chính xác về phương diện này, nó vẫn chỉ tồn tại như một truyền thuyết.
Có lẽ người tìm được lỗ hổng kia đã rời khỏi nơi này rồi, không lưu lại bất cứ điều gì cả.
Ngoài ra, Hứa Thâm còn biết được năng lực của một vài vị quân chủ cùng thời đại với Nguyên Chủ.
Chúng đều là những loại năng lực vô cùng quỷ dị mà mạnh mẽ, bình thường không thể tưởng tượng được.
Sau khi nghe xong những điều này, cuối cùng Hứa Thâm cũng hiểu được, vì sao Ngục Chủ có năng lực như vậy lại ngậm ngùi bị xếp cuối sổ.
Năng lực của Ngục Chủ là khống chế vong hồn, hơn nữa, sau khi hấp thu vong hồn, lại có thể tăng cường bản thân, không giới hạn!
Bởi vậy, với Ngục Chủ, sống càng lâu sẽ càng mạnh.
Và để thu thập được càng nhiều vong hồn, hoặc là chế tạo càng nhiều vong hồn để thu thập, Ngục Chủ đã châm ngòi cho mấy cuộc chiến tranh.
Lấy ví dụ như hai đại gia tộc trong bảy đại gia tộc của nội thành trước kia chẳng hạn, đều do người của Ngục Chủ âm thầm táy máy tay chân, kích động xung đột, làm đôi bên chém giết lẫn nhau mà dẫn tới diệt vong.
Sau đó, vị trí của bọn họ đã bị Tần gia, Giang gia thay thế.
Nghe được câu chuyện ngày xưa của mấy quân chủ này, Hứa Thâm mới hiểu được những chuyện mà hắn từng làm còn quá nhân từ.
Để bản thân mạnh mẽ hơn, đúng là có vài vị quân chủ đã không từ thủ đoạn.
Bình dân bách tính? Muốn có thêm người chỉ cần cho vụ dân tiếp tục sinh đẻ là được, muốn bao nhiêu sẽ có bấy nhiêu, chỉ cần hơi chút đề cao phúc lợi thai sản, lập tức có thể nhận lại được một đống lớn.
Chung quy lại, ở trong mắt quân chủ, sinh mệnh con người cũng không khác gì thịt heo.
Hoặc nói cách khác, với quân chủ, sau khi đã nhìn thấu bản chất của sự vật, trong đầu bọn họ sẽ tự nhiên mà sinh ra loại ý tưởng này.
Trên thực tế, tình huống này là rất bình thường, người không nghĩ như vậy mới là không bình thường, bởi vì bản thân bọn họ vốn đã chẳng còn gì không nhìn thấu nữa rồi.
Thời gian dần dần trôi qua.
Bên ngoài là nửa tháng, bên trong lồng giam tâm linh đã là hơn 40 năm.
Trong hơn 40 năm qua, cơ thể Hứa Thâm đã trải qua rất nhiều lần thí nghiệm, nhưng đại đa số thời điểm, hắn đều bị giam giữ ở trong này.
Khiến cho Hứa Thâm có chút nghi hoặc chính là, hắn và thanh niên ở trong này đều không hề già đi.
Hơn bốn mươi năm rồi nhưng bọn họ vẫn duy trì dung mạo như ban đầu, mà ngay cả vị sở trưởng nọ cũng không hề già đi.
Về sau này, khi Hứa Thâm hỏi thanh niên kia mới biết được, bởi vì bọn họ chính là thí nghiệm thể đặc thù.
Mà mục đích cuối cùng của những thí nghiệm trên người bọn họ chính là vĩnh sinh!
Hiện giờ, bọn họ đã được xếp vào loại thí nghiệm thể bán thành phẩm.
Tuy không đạt tới trình độ vĩnh sinh, nhưng quá trình lão hóa sẽ chậm hơn người bình thường một ngàn lần.
Mà hiển nhiên vị sở trưởng kia cũng là một người thực nghiệm bán thành phẩm, hoặc là người hưởng lợi ích từ bán thành phẩm.
Bởi vì khẳng định là vị sở trưởng này cũng được hưởng dụng thành quả đạt được từ thí nghiệm thành công trên người nhóm bán thành phẩm bọn họ, từ đó mới có thể vĩnh viễn duy trì thanh xuân.
Đã 40 năm trôi qua, nhưng Hứa Thâm vẫn chưa thăm dò xem rốt cuộc thế giới tại tầng thứ tư trong lồng giam tâm linh này là như thế nào, hay rốt cuộc tình huống bên ngoài là như thế nào, chủ yếu là vì hắn vốn không quan tâm, không thèm để ý đến mấy chuyện đó.
Kể cả khi ở nơi này xuất hiện một vài tình huống không thể tưởng tượng nổi, Hứa Thâm cũng cho rằng đó là lỗ hổng trong quá trình xây dựng thế giới, và chưa chắc mọi chuyện xảy ra ở nơi này đã phải đối chiếu với hiện thực.
Thậm chí những tình huống ăn khớp như hiện thực chỉ là tiềm thức ẩn sâu trong lòng hắn tự động phản xạ ra, hoặc chỉ đơn giản là một sự trùng hợp mà thôi.
Chương 988: Nửa Năm…
Hứa Thâm thầm nghĩ mình nên chấm dứt quá trình quan tưởng, rồi rời khỏi nơi này sớm một chút, hắn không muốn để Mai Phù phải đợi lâu.
Cô ấy ở bên ngoài một mình như vậy, chắc sẽ cô đơn lắm… Hứa Thâm thầm nghĩ trong lòng.
“Cậu vừa nhắc đến Hải Tước, đó là ai vậy?” Bên trong lồng giam, thanh niên nọ chợt tò mò hỏi Hứa Thâm.
Hứa Thâm có vẻ sửng sốt, hắn lập tức nhìn về phía đối phương.
Thanh niên nọ nói: “Tôi thấy thi thoảng cậu sẽ kêu gọi cái tên này, người đó là bạn của cậu sao?”
Hứa Thâm nghĩ đến hành động lúc trước của mình, trong lòng lập tức cảm thấy thoải mái.
Lúc trước, hết thảy những thứ mà hắn nhìn thấy ở nơi này đều có thể đối chiếu cùng hiện thực, chỉ duy nhất mấy con khư trong cơ thể hắn là không có, bởi vậy hắn mới thử kêu gọi bọn họ xem sao, nhưng lại vậy cũng không khiến bọn họ xuất hiện ở bên ngoài.
Có thể thấy được ở trong thế giới này hoàn toàn không có khư.
Như vậy… Có lẽ ở trong thế giới này, mấy người Hải Tước… chỉ tồn tại trong suy nghĩ chủ quan của “Chính hắn”.
Khư không tồn tại, nhưng quân vương tồn tại, Thần cũng tồn tại.
“Coi là bạn bè đi.” Hứa Thâm trả lời thanh niên nọ.
Thanh niên nọ cười cười: “Thật hâm mộ cậu, đã lâu như vậy rồi vẫn còn nhớ tên của bạn bè.”
“Có lẽ những người bạn này là do bản thân tôi tưởng tượng ra cũng nên.” Ma xui quỷ khiến thế nào Hứa Thâm lại nói ra câu này, chờ đến lúc nói xong, hắn lại giật mình tỉnh ngộ.
Hắn đã ở trong này tới hơn bốn mươi năm, và suýt chút nữa đã coi thế giới này là thế giới chân chính của mình rồi.
Hắn không khỏi nhíu mày, tiếp theo hắn còn phải ở lại nơi này tới hai ngàn năm, đến lúc đó, ý thức của hắn có thể trở nên hỗn loạn hay không?
Ý thức được điểm này, Hứa Thâm mới phát hiện thêm một điểm.
Đó là ngoại trừ quan tưởng, hắn còn phải nghĩ biện pháp duy trì sự tỉnh táo của bản thân, nhất định phải phân biệt được rõ ràng đâu là hiện thực và đâu là lồng giam.
Thời gian cực nhanh, ngoài hiện thực đã là nửa năm trôi qua.
Bên trong thần điện, Hứa Thâm cùng với Nguyên Chủ đã nói chuyện với nhau như những người bạn.
Họ bắt đầu chuyển sang chia sẻ lý tưởng, cũng như giãi bày tiếc nuối của bản thân.
Tuy không thể phân rõ rốt cuộc lời nói của đối phương là thật hay giả, nhưng ít ra những điều Hứa Thâm nói chỉ là nửa thật nửa giả.
Ngoài ra, thi thoảng hai người bọn họ cũng có thể trao đổi bí kỹ.
Hứa Thâm ở bên trong lồng giam, ngoại trừ quan tưởng, hắn còn có thể dành ra một chút thời gian để rèn luyện, tu luyện bí kỹ.
Điệp Lãng và Hải Nguyệt Thăng đều được tu luyện đến cực hạn rồi, nhưng Hứa Thâm lại có ý đồ muốn đánh vỡ loại cực hạn này.
Người sáng tạo bí kỹ có thể phát triển chúng đến loại trình độ này, thì hắn, đang đứng ở trên vai tiền nhân, vì sao không thể mạnh như thác đổ?
Trong khoảng thời gian này, Hứa Thâm cũng bỏ chút thời gian ra nghiên cứu bí kỹ sợi khư.
Nó cũng bị hắn không ngừng thay đổi, sửa chữa, ngẫu nhiên hắn còn có thể lãnh giáo kinh nghiệm từ phía Hắc Tuyết, làm cho sợi khư dần dần dung nhập vào trong không khí, trở thành một loại vật chất u ám, mờ mịt, không ra hình dạng cụ thể, giống như sương mù dày đặc bên ngoài.
Chỉ cần một ai đó bước vào bên trong sương mù, đều sẽ bị lạc, rồi dần dần đắm chìm vào trong đó, thậm chí … chỉ cần Hứa Thâm nguyện ý, hắn có thể dùng sương mù bóp chết đối phương.
Có thể tóm tắt tiến trình phát triển của bí kỹ sợi khư như sau: lúc ban đầu là dây thừng khư, càng to điều khiển càng dễ.
Sau đó, hắn lại từng bước từng áp súc chúng thành sợi khư, độ khó khi điều khiển đã tăng mạnh, nhưng trong quá trình này, tinh thần lực bản thân của Hứa Thâm cũng đang tăng tiến, từ đó mà nhanh chóng nắm được phương thức điều khiển sợi khư.
Hiện giờ, sợi khư lại bắt đầu chuyển sang dạng sương mù, nếu cho nó tiếp cận với nước, hai bên sẽ phân tách rạch ròi, không hề có liên kết với nhau.
Thời gian trôi qua, sương mù khư càng ngày càng trở nên mông lung mờ mịt, mà tương ứng với đó là điều khiển càng khó khăn hơn.
Nhưng chuyện này cũng có nghĩa là để điều khiển được nó, tinh thần lực của Hứa Thâm lại tiếp tục tinh tiến.
Trong khi tinh thần lực tinh tiến, Hứa Thâm chợt phát hiện phương thức ăn mặc của Mặc Vệ đã trở nên đặc sắc hơn nhiều.
Hiện giờ, gã cầm con dao phay do ‘Ma ma’ đưa cho trong tay, trên người mặc chiến giáp, như một pho tượng Chiến Thần mặc hắc giáp vậy.
Đương nhiên, dù trải qua tinh tiến như vậy, nhưng từ vị trí này của hắn, tới mục tiêu là trở thành Bán Thần vẫn còn chênh lệch vô cùng lớn, tựa như một đoạn hào sâu, khó có thể vượt qua vậy.
Dù sao, tình huống này cũng có thể làm được dựa trên sự cố gắng mỗi ngày, mà trở thành Bán Thần lại cần có đủ hai yếu tố là cơ duyên và quá trình rèn luyện vô cùng lâu dài.
Chờ tới khi Nguyên Chủ nhìn thấy Hứa Thâm vận dụng bí thuật Điệp Lãng, rõ ràng là đối phương vừa thoáng ngây ngẩn cả người.
Gã lập tức hỏi giữa Hứa Thâm và Vạn Chủ có mối liên hệ như thế nào.
Lại nói, đúng là lúc trước Hứa Thâm từng được nghe Nguyên Chủ nhắc tới cái tên này.
Người nọ cũng là một quân chủ trong hội nghị, là tồn tại cùng thời kỳ với Nguyên Chủ, đã tại vị được mấy trăm năm rồi.
Mà sở dĩ có cách xưng hô Vạn Chủ này cũng bởi một nguyên nhân cực kỳ khoa trương, nghe đồn Vạn Chủ nọ thực sự nắm giữ một vạn loại năng lực!
Đúng vậy, không phải hai loại, ba loại, mà là một vạn loại!
Trong khi tất cả mọi người đều biết, mỗi người chỉ có được một loại năng lực duy nhất, không tồn tại hai loại năng lực khác nhau, dù năng lực có thể biểu hiện ra đặc tính khác biệt, cũng vẫn như cũ chỉ là một loại năng lực, chỉ đồng thời kiêm thêm đủ loại hiệu quả khác biệt mà thôi.
Nhưng Vạn Chủ lại dám dùng cách xưng hô như vậy, hoặc bên ngoài lại lưu truyền lời đồn đại dạng này đều có lý do của nó cả.
Bởi vì, đúng là đối phương chỉ có một loại năng lực, nhưng loại năng lực này lại có đủ một vạn loại đặc tính.
Chỉ cần nghĩ thôi cũng thấy khủng bố rồi.
Rất khó tưởng tượng, rốt cuộc đó là loại năng lực như thế nào, lại có ảnh hưởng khoa trương như thế.
Chương 989: Thân Thế Của Nam Ngưng!
Nhưng đúng là Hứa Thâm hoàn toàn không quen biết Vạn Chủ.
Và chờ cho đến khi hắn nghe Nguyên Chủ giải thích mới biết được, hóa ra bí thuật Điệp Lãng này vốn là bí thuật mà gia tộc được Vạn Chủ sáng lập nên sử dụng.
Mà gia tộc do Vạn Chủ sáng lập nên cũng ở bên trong nội thành, chẳng qua bọn họ vốn không phải một thành viên trong bảy đại gia tộc, ngược lại, gia tộc này được xếp vào loại hào môn lánh đời, ngày thường đều vô cùng khiêm tốn làm việc.
Dù sao… đối với một thế gia của dạng quân chủ như vậy, thì tài phú, quyền thế đã không còn một chút ý nghĩa nào rồi.
Chỉ cần bọn họ muốn nhẹ nhàng vươn tay ra là có thể đạt được.
Bí thuật Điệp Lãng này là quà do Nam Ngưng đưa tặng hắn.
Và hiển nhiên là những lời nói của Nguyên Chủ, đã làm trong lòng Hứa Thâm rung động, hắn không khỏi có chút nghi hoặc.
Chẳng lẽ Nam Ngưng chính là thế hệ sau của Vạn Chủ?
Và chẳng lẽ lão giả mặc áo đuôi tôm không đơn giản lúc trước kia lại là quân vương? Có thể cũng chỉ quân chủ mới đủ khả năng sử dụng một vị quân vương làm quản gia cho mình.
Nghĩ đến đây, Hứa Thâm lại có chút giật mình, không nghĩ tới trong lúc vô tình hắn lại biết được thân thế của Nam Ngưng rồi.
Lại nói, sau khi Hứa Thâm triển lãm bí kỹ, Nguyên Chủ cũng trao đổi mấy bộ bí kỹ mà gã nắm giữ cùng Hứa Thâm, trong đó có kiếm thuật, quyền công và kỹ xảo vật lộn.
Nguyên Chủ giải thích với Hứa Thâm rằng, tuy so sánh với cùng năng lực, bí kỹ kém cỏi hơn rất nhiều, nhưng ở một vài thời điểm, chưa chắc đã có thể áp dụng được năng lực, thậm chí có một vài nơi khác lại cấm tiệt năng lực…
Và chính những thời điểm như thế, thực lực mạnh hay yếu lại phải dựa vào bí kỹ để quyết định.
Đương nhiên, hiện giờ bọn họ đã có Thần binh, như hổ thêm cánh, khiến cho bí kỹ càng trở nên kém cỏi, nhưng đương nhiên, chúng vẫn hữu dụng như cũ.
Đương nhiên Hứa Thâm hiểu được tầm quan trọng của bí kỹ, và trong đoạn thời gian này, hắn cũng không ngừng trao đổi học tập cùng Nguyên Chủ.
Thời gian trôi rất nhanh, chỉ đảo mắt một cái lại nửa năm nữa trôi qua.
Ở bên trong lồng giam tâm linh, lại là năm trăm năm dài dòng vừa hết.
Năm trăm năm bị giam giữ và thí nghiệm, dù Hứa Thâm vẫn luôn ở trong này quan tưởng tượng thần, cũng có cảm giác muốn phát điên.
Suy cho cùng, hắn cũng mới sống được không đến 30 năm trên đời, vậy mà hiện giờ lại phải ở trong này đợi một hơi tới năm trăm năm.
Sở trưởng vẫn không có già đi, Hứa Thâm và thanh niên nọ cũng thế.
Ngay cả thủ vệ có dáng vẻ Mặc Thừa Phong ở bên ngoài phòng tạm giam cũng không già đi.
Trong khoảng thời gian này, bọn họ không tiếp tục kéo Hứa Thâm đi làm thí nghiệm nữa, có vẻ như thí nghiệm lần trước đã xảy ra vấn đề, còn thí nghiệm trước mắt … có vẻ như nhà đầu tư bên kia đã gặp phải sự cố gì đó, quyết định tạm dừng thí nghiệm, nhưng dưới hành động âm thầm của sở trưởng, sở thí nghiệm này vẫn được tiếp tục duy trì.
Hứa Thâm không khỏi bắt đầu sinh ra một chút tò mò, rốt cuộc là thế giới bên ngoài lồng giam tâm linh này là như thế nào.
Trong năm trăm năm vừa rồi, sở thí nghiệm vẫn được vận hành như cũ, dù nguyên nhân chính gây nên loại tình huống này là sở trưởng, nhưng cơ quan chịu trách nhiệm chăm lo chuyện ăn uống, giao tiếp cho bọn họ, kiểu gì cũng sẽ phát sinh biến hóa.
Năm trăm năm nhật nguyệt đổi dời, hoàn toàn đủ để phát sinh cực kỳ nhiều thay đổi không biết và trào lưu thời thượng, nhưng có vẻ như ở bên trong thế giới này lại đang tồn tại một thứ gì đó không thể định nghĩa được.
Và chính nó đã khiến cho hết thảy mọi chuyện luôn luôn vận chuyển, cũng như duy trì theo một phương hướng cố định.
Trong khi thanh niên bên cạnh ngược đãi sở trưởng, Hứa Thâm cũng có mở miệng hỏi đối phương về tình huống bên ngoài.
Nhưng sở trưởng chỉ nói một chút thông tin đơn giản, đó là ngoại trừ náo nhiệt hơn một chút, thì ở bên ngoài cũng chẳng có gì khác ở trong này.
Hứa Thâm đưa ra ý tưởng muốn nhìn xem thế giới bên ngoài, vốn tưởng rằng trải qua năm trăm năm quen biết, sở trưởng sẽ dễ dàng đồng ý yêu cầu này của hắn, ai ngờ những lời này lại lập tức chọc giận sở trưởng.
Khiến ông ta phân phó thủ vệ giam giữ chặt chẽ nhà giam của Hứa Thâm, tuyệt đối không thể cho hắn rời khỏi phòng tạm giam này nửa bước.
“Cậu đó nha, quá mức sơ suất rồi.” Thanh niên bên cạnh lắc đầu, nói với Hứa Thâm: “Đến tận bây giờ, cậu còn không hiểu được sao? Hắn nhốt chúng ta ở trong này là vì lạc thú của chính mình.
Nếu chúng ta đi ra ngoài, nhìn thấy thế giới bên ngoài tuyệt vời hơn, hoặc là muốn rời khỏi nơi này, chẳng hóa ra lạc thú của hắn sẽ biến mất hay sao? Như vậy thì làm sao hắn có thể không tức giận được?”
Hứa Thâm im lặng, đúng ra hắn cũng chẳng quá quan tâm tới nơi này, chỉ thuận miệng hỏi một câu vậy thôi.
Nhưng ngẫm lại, cũng thấy đúng như những lời thanh niên nọ nói, hiện tại bọn họ bị nhốt ở nơi này không còn vì mục đích thí nghiệm nữa, mà vì vị sở trưởng này.
Tuy bình thường đối phương luôn bày ra khuôn mặt tươi cười chào đón, thậm chí còn cho phép bọn họ sỉ nhục ông ta, hoặc muốn ăn cái gì, muốn uống cái gì đều trực tiếp đồng ý, thậm chí ông ta còn đề xuất giúp bọn họ cải thiện điều kiện sinh hoạt, hệt như một nguời bạn thân thiết, nhưng một khi thực sự chạm đến điểm mấu chốt trong lòng đối phương, tuyệt đối sẽ bắn ngược lại trong nháy mắt.
“Chẳng lẽ chúng ta sẽ bị nhốt trong này cho đến lúc già?” Hứa Thâm không nhịn được, lập tức mở miệng dò hỏi.
“Chưa chắc chúng ta sẽ già đi, có lẽ hắn đã tìm được tổ chức mới rồi.
Khoảng mấy ngày trước, tôi giả vờ nói có vẻ như thân thể mình đã xuất hiện một chút dấu hiệu lão hóa, hắn lập tức nói bản thân sẽ mau chóng tìm được nhà đầu tư mới.” Thanh niên nọ trả lờ.
“Nhưng cứ bị giam giữ như vậy, dù còn sống cũng chẳng có ý nghĩa gì.” Hứa Thâm nói.
Thanh niên nọ gật gật đầu, lại lắc lắc đầu, nói: “Có lẽ sinh mệnh vốn là thứ không có ý nghĩa.
Hoặc là nói ý nghĩa của sinh mệnh cũng chỉ là thứ mà chúng ta trao cho sinh mệnh.
Chúng ta tự tô điểm cho đẹp bản thân, lại cho rằng đó là sinh mệnh có ý nghĩa.
Mà bởi vì chúng ta đã nhận thức rằng ‘Có ý nghĩa’ vượt trội hơn ‘Không có ý nghĩa’, cho nên mới không chấp nhận sự tồn tại của nham thạch, cỏ cây đều là có ý nghĩa.
Xét từ bản chất, loại thuyết pháp ‘Có ý nghĩa’ này vốn do bản thân chúng ta đưa ra nhằm nâng cao bản thân mà thôi.”
Chương 990: Kế Hoạch Vượt Ngục! Đọ Sức Năng Lực!
“Mà cỏ cây và nham thạch vốn không cho rằng sự tồn tại của chúng là không có ý nghĩa, hoặc là nói, chúng nó sẽ không đi tự hỏi ý nghĩa là gì.
Cũng có thể nói rằng, loại chuyện không có ý nghĩa nhất chính là đi định nghĩa một chuyện nào đó.”
Hứa Thâm hỏi: “Anh không muốn ra ngoài sao?”
“Muốn nhưng lại không muốn.” Thanh niên nọ lắc đầu nói: “Đi ra ngoài cũng tốt, ở trong này cũng tốt, cuộc sống vốn chẳng có gì biến hóa cả, chỉ đơn giản là biết thêm được một vài kẻ bên ngoài khách khí, nội tâm xấu xí mà thôi.
Cậu nói xem, làm như vậy thì có ý nghĩa gì?”
Hứa Thâm nhìn thấy đối phương chẳng có lấy một chút dục vọng muốn tranh đấu nào, khẽ thở dài nói: “Nhưng ở trong này, thực sự không thú vị.
Đúng vậy, cô đơn vốn là một loại hưởng thụ, nhưng không thú vị, thì thật sự là không thú vị.”
Thanh niên suy nghĩ một chút, lại gật đầu nói: “Nếu đã như thế, chúng ta thử tìm cơ hội đi ra ngoài xem sao?”
“Được.” Hứa Thâm đồng ý.
“Nhưng không thể đề cập tới chuyện này với tên sở trưởng kia được, đừng nhìn hắn tỏ ra vô cùng thân thiết với chúng ta, nhưng một khi chúng ta muốn rời khỏi nơi này, hắn sẽ vô cùng luyến tiếc, không nỡ làm như vậy đâu.” Thanh niên nọ cười nói.
Hứa Thâm gật gật đầu, hắn đã thử qua rồi.
Kế tiếp, Hứa Thâm và thanh niên nọ lại khôi phục trạng thái như ngày thường, muốn dỡ bỏ tâm lý đề phòng của sở trưởng kia.
Ở trong này, thời gian thực sự không đáng mấy xu, Hứa Thâm và thanh niên nọ cứ duy trì trạng thái như vậy trong suốt ba năm, không tiếp tục nhắc tới chuyện bên ngoài nữa.
Thêm vài năm sau, hai người quyết định đưa ra yêu cầu muốn cải thiện hoàn cảnh sinh hoạt trong phòng tạm giam.
Sau khi thanh niên nọ hầu hạ sở trưởng bằng một hồi chửi mắng, cuối cùng ông ta cũng vui vẻ đồng ý.
Rồi những thời điểm sở trưởng không có mặt, hai người lại lén lút trao đổi, lên kế hoạch vượt ngục bí mật với nhau.
Kế hoạch này cần thời gian rất lâu dài, nhưng có vẻ như hai người bọn họ đã tìm được một chuyện làm mình cảm thấy hứng thú, bởi vậy chẳng ai thèm để ý đến thời gian hao phí, cứ một mực hăng say, đổ dồn cả vào đó.
Bên ngoài thần điện.
Thi thoảng Hứa Thâm cũng sẽ trao đổi bí kỹ cùng Nguyên Chủ.
Và một chuyện khiến cho Nguyên Chủ vô cùng kinh ngạc chính là, ngộ tính của Hứa Thâm thực sự kinh người.
Gã dạy Hứa Thâm bí kỹ, và gần như chỉ cần một, hai ngày sau, Hứa Thâm đã nắm giữ được nó, thậm chí còn tu luyện bí kỹ nọ đến hạn mức cao nhất rồi!
Loại tốc độ tiến bộ này thực sự không thể tưởng tượng nổi.
Tuy bọn họ vốn là quân vương, tu luyện bí kỹ cũng không khó, nhưng có thể nắm giữ nhanh như vậy lại rất khoa trương.
Sau khi Hứa Thâm nắm giữ được bí kỹ do Nguyên Chủ dạy, ngẫu nhiên hắn cũng sẽ luận bàn cùng Nguyên Chủ.
Chờ quá trình ma sát, ăn khớp bí kỹ giữa hai người càng ngày càng thêm thành thạo, Hứa Thâm lại đưa ra yêu cầu đọ sức về năng lực.
Hắn lựa chọn vận dụng năng lực lấy nhỏ đổi lớn, cũng âm thầm sử dụng cường hóa, nhưng vẫn muốn giữ lại gấp bội, không để lộ ra ngoài.
Nguyên Chủ đã nhàn rỗi đến nhàm chán, vì vậy cũng không từ chối lời đề nghị của Hứa Thâm.
Và đương nhiên gã cũng nhìn ra, đôi cánh của vị quân vương trẻ tuổi này đã cứng cáp, hắn bắt đầu muốn khiêu chiến uy nghiêm của quân chủ là gã đây.
Lại nói, gã cũng nhìn thấy nhiều tình huống như vậy rồi, cũng rất thích thú với ý tưởng cho nhóc con ở bên cạnh mình mấy năm nay hiểu được rằng, quân chủ vĩnh viễn là quân chủ.
Vậy là trong quá trình đọ sức về năng lực, Hứa Thâm cũng chứng kiến được năng lực của Nguyên Chủ rồi.
Cũng tương tự như hiệu quả đến từ lấy nhỏ đổi lớn, ở bên trong lĩnh vực của Nguyên Chủ, thân thể Hứa Thâm bị co rút lại, trực tiếp quay về hình hài của một đứa nhỏ chừng bảy, tám tuổi.
Mà Nguyên Chủ cũng có ý muốn thử nghiệm năng lực của Hứa Thâm, vì vậy gã hoàn toàn không có ý trốn tránh.
Khi ở bên trong lĩnh vực lấy nhỏ đổi lớn của Hứa Thâm, thông qua đo lường tính toán khoảng cách, gã cũng biết được rằng, thân thể của mình sẽ từ thanh niên quay trở về thời kỳ thiếu niên.
Nghĩa là năng lực của cả hai, đều có thể làm cho đối phương trở về trạng thái vị thành niên.
Đồng thời, trạng thái suy yếu bên ngoài nọ cũng tăng giảm tương ứng theo cường độ của năng lực.
Nhưng khác biệt chính là, càng tới gần bản thân Hứa Thâm, cường độ ảnh hưởng của năng lực kia càng lớn.
Mà chỉ cần bản thân ở bên trong phạm vi của lĩnh vực, sẽ bị năng lực của Nguyên Chủ ảnh hưởng tới, và cường độ áp chế là như nhau.
Nguyên Chủ đã thử ra năng lực của Hứa Thâm có liên quan tới khoảng cách, mà Hứa Thâm cũng thí nghiệm được phạm vi lĩnh vực của Nguyên Chủ, nó bao quát hơn 50 mét, nhưng đương nhiên, hắn cũng không thể cam đoan được, đây có phải năng lực cực hạn của Nguyên Chủ hay không.
Có lẽ trong trạng thái mạnh nhất của đối phương, phạm vi này sẽ trực tiếp gia tăng lên gấp đôi.
“Năng lực của tôi cũng bị năng lực của cậu làm suy yếu…” Nguyên Chủ nhìn Hứa Thâm đã quay trở về trạng thái trẻ nhỏ, trong lòng có chút ngoài ý muốn: “Theo tình huống bình thường, hẳn là cậu phải trở về thời kỳ sơ sinh mới đúng, mà theo quá trình áp chế này, năng lực của cậu cũng sẽ biến mất.
Nhưng cậu lại có thể làm suy yếu năng lực của tôi, từ đó giữ lại năng lực của chính mình.”
“Có vẻ như hiệu quả phát sinh do năng lực của chúng ta khá giống nhau.” Hứa Thâm nói.
Ánh mắt Nguyên Chủ lộ ra vài phần trịnh trọng, lúc trước, gã cũng không quá để ý đến Hứa Thâm, dù sao ở trước mặt gã, quân vương bình thường cũng giống như hình thái thứ hai mà thôi, thậm chí còn chẳng khác gì một người bình thường, bọn họ đều sẽ bị năng lực của gã nghiền áp, rồi trực tiếp miểu sát.
Nhưng năng lực của Hứa Thâm lại có thể ảnh hưởng đến gã?
Xét trên một phương diện nào đó, năng lực của hắn cũng giống như một phiên bản nhược hoá, thậm chí là phiên bản mô phỏng năng lực của gã.
“Nếu cậu có thể rời khỏi nơi này, ít nhất cậu cũng có thể đạt tới cấp bậc như Ngục Chủ.” Nguyên Chủ đưa ra đánh giá và phán đoán về Hứa Thâm như vậy, trong lòng cũng âm thầm suy nghĩ, bản thân thu một tên đàn em như thế, rồi mang đi ra ngoài, cũng coi như không tồi.
“Nhưng vẫn kém hơn anh.” Hứa Thâm lắc đầu thở dài.
Hắn đã dùng tới hai loại năng lực, và lấy nhỏ đổi lớn trong trạng thái cường hóa mới có thể tạo thành ảnh hưởng cho Nguyên Chủ, hoặc nói chính xác hơn là có thể ngăn cản được trạng thái áp chế tuyệt đối của Nguyên Chủ với bản thân.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










