[Dịch] Vĩnh Dạ Thần Hành
Tập 100 : Uyên Hải! (c991-c1000)
❮ sautiếp ❯Chương 991: Uyên Hải!
Dù lúc này Nguyên Chủ đang ở cách xa hơn hơn 30 mét, vốn không phải là khoảng cách gần nhất của lấy nhỏ đổi lớn, nhưng như vậy cũng đủ để nói lên rằng, nếu chỉ dựa vào lấy nhỏ đổi lớn, hắn khó lòng đối chọi được với Nguyên Chủ, trừ phi vận dụng tới năng lực phản xạ của áo choàng màu đỏ tươi, chỉ trong nháy mắt đã phản xạ bản thân đến bên cạnh đối phương, trực tiếp áp chế ở khoảng cách gần.
Làm như vậy, dựa vào áp chế cực hạn của lấy nhỏ đổi lớn, hiệu quả và cường độ của nó sẽ tạo thành áp chế hiệu quả hơn nhiều so với trạng thái đã được cường hóa ở trong vòng 30 mét.
Nhưng đó vẫn là mượn dùng khư binh, mà hắn có khư binh, làm sao Nguyên Chủ người ta lại không có?
Nói không chừng khư binh của đối phương còn có độ tương thích hoàn mỹ hơn, hiệu quả cũng càng đáng sợ hơn.
Sau khi luận bàn đến điểm là dừng, hai người đều có thêm vài phần coi trọng với nhau hơn.
Ở bên trong lồng giam tâm linh, Hứa Thâm vừa quan tưởng tượng thần, vừa tu luyện bí kỹ, đồng thời vẫn phân một chút tâm trí ra bàn mưu kế vượt ngục cùng thanh niên bên cạnh.
Bọn họ cũng đang thực hành từng bước một trong kế hoạch, đó là thông qua yêu cầu những loại đồ dùng sinh hoạt khác cùng sở trưởng, cả hai bắt đầu cải tạo hoàn cảnh xung quanh, dùng chính nó để sáng tạo điều kiện vượt ngục.
Thời gian cực nhanh trôi qua.
Thêm trăm năm nữa, Hứa Thâm và thanh niên nọ đã quyết định thực hành kế hoạch vượt ngục.
Nhân cơ hội khi thủ vệ canh cửa có dáng vẻ của Mặc Thừa Phong đang ngủ gật, hai người nhanh chóng lấy ra công cụ đã chế tác xong, bắt đầu chạy trốn theo lộ tuyến đã được lên kế hoạch từ trước.
Đầu tiên là cạy cánh cửa đang đóng của phòng giam đã bị xóa bỏ lệnh cấm, vòng qua thủ vệ, rời khỏi phòng thí nghiệm này, tiếp đó là thông qua tầm mắt và những lời nói vô thưởng vô phạt bên ngoài, bọn họ đã tìm được lộ tuyến, chắp vá ra một mảnh bản đồ.
Tới cuối cùng khi hai người đi tới cửa phòng thí nghiệm, lại nhìn thấy bên ngoài đúng là một mảnh hoang vu.
Có vẻ như phòng thí nghiệm này được xây dựng trên một ngọn núi trọc, chung quanh đều là hoang mạc, không thấy người ở.
Nơi này rất giống một khu vực đã bị ngăn cách với thế giới xung quanh, bởi vì dù dõi mắt nhìn về nơi xa cũng không phát hiện ra bất cứ kiến trúc nào khác.
Cùng lúc đó, bóng dáng sở trưởng đã bước tới sau lưng hai người, ông ta thở dài nói với bọn họ: “Hai người muốn rời khỏi đến vậy sao? Ở lại chỗ này cùng với tôi không tốt hay sao? Tôi đã tìm được nhà đầu tư mới rồi, hai người chuẩn bị tiến hành thí nghiệm mới đi.”
Hứa Thâm và thanh niên nọ đưa mắt nhìn nhau, nhưng chẳng còn cách nào khác, bọn họ chỉ có thể theo sở trưởng quay về.
Việc đã xong bọn họ mới biết được, hóa ra ngay từ đầu, sở trưởng đã trang bị một mắt camera giám sát bí ẩn ở trong phòng tạm giam.
Và đương nhiên đối phương cũng sớm biết được kế hoạch của bọn họ rồi, chẳng qua chỉ một mực giả vờ không hay để phối hợp với bọn họ mà thôi.
Tới tận lúc đó, hai người mới hiểu được, rình coi cũng là một trong những sở thích của sở trưởng.
Nhưng lần vượt ngục thất bại này cũng không giết chết ý tưởng trong đầu hai người bọn họ, ngược lại họ còn cảm thấy loại chuyện này rất vui vẻ và cực kỳ giàu tính khiêu chiến.
Thời gian dần trôi, ở trong quá trình thí nghiệm mới, thanh niên nọ bị kéo đi một gian phòng tạm giam khác.
Từ đó, Hứa Thâm cũng không tiếp tục nhìn thấy đối phương nữa, nghe sở trưởng nói đối phương đã bị đóng băng rồi.
Hứa Thâm chỉ có thể sống một mình, ngẫu nhiên sở trưởng cũng sẽ đến tìm hắn, muốn Hứa Thâm thay thế thanh niên kia, nhưng Hứa Thâm vẫn không để ý tới đối phương.
Sở trưởng phẫn nộ vô cùng, ông ta trực tiếp phá hư mọi thứ trong phòng tạm giam đó, để Hứa Thâm trở lại với điều kiện sống đơn sơ như lúc ban đầu.
Hứa Thâm cũng chẳng tức giận về chuyện này, chỉ tập trung tâm trí vào những chuyện hắn cần làm và tiếp tục tu luyện bí kỹ.
Tầng thứ ba của bí thuật Điệp Lãng là hình thái nộ đào.
Khi bước vào trạng thái này, khư lực toàn thân sẽ sôi trào bùng nổ, rồi trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó, lực lượng sẽ được gia tăng lên tới cực hạn.
Trong khoảng thời gian này, Hứa Thâm cũng mò mẫm ra giai đoạn mới là tầng thứ tư.
Nó được hắn đặt tên là uyên hải (vực sâu biển lớn).
Khi bước vào uyên hải, chẳng những lực lượng sẽ bùng nổ đến mức tận cùng mà đồng thời lực lượng này cũng sẽ bị áp súc vào bên trong cơ thể.
Nếu kết hợp với Điệp Lãng, lực lượng tăng lên trong cơ thể sẽ được chất chồng lên nhau, thoạt nhìn bên ngoài là một mảnh gió êm sóng lặng, kỳ thực lực lượng của bản thân đang được tích tụ chờ bạo phát, công kích sẽ càng khủng bố hơn hình thái nộ đào.
Nếu lại tiếp tục phối hợp với năng lực cường hóa và gấp bội, khẳng định là lực lượng bạo phát khi cận chiến của Hứa Thâm sẽ đạt tới trình độ khó có thể tưởng tượng nổi.
Hứa Thâm lại tới tìm Nguyên Chủ luận bàn thí luyện bên trong thần điện, cả hai đều không dùng tới năng lực.
Lần này, chỉ vẻn vẹn dựa vào lực lượng bùng nổ của uyên hải, Hứa Thâm đánh ra một quyền đã khiến cánh tay của Nguyên Chủ dập nát tại chỗ.
Loại bùng nổ khủng bố này đã làm Nguyên Chủ cảm thấy vô cùng khiếp sợ.
Rõ ràng ngay từ đầu, gã đã vận dụng bí kỹ đến ngăn cản lực lượng của Hứa Thâm, còn hóa giải đi rất nhiều sức mạnh, nhưng một đòn này vẫn mang theo lực phá hư khủng bố như thế.
Nếu công kích này không đánh vào gã, mà tấn công lên người một vị quân vương khác, khẳng định mức sát thương do nó mang lại sẽ tương đương với thiên thạch trùng kích vào.
Ngoại trừ bí thuật Điệp Lãng, Hứa Thâm cũng đang đào sâu nghiên cứu cảnh giới tiếp theo của bí thuật Vụ Ẩn Hành Giả.
Nếu nói cô đọng hải đăng là điểm đặt neo để tiến thành Niết Bàn thành quân vương, như vậy Hứa Thâm hoài nghi rằng một tầng thâm uyên cuối cùng, chính là con đường để đi thông đến cảnh giới Thần.
Càng đào sâu suy nghĩ, Hứa Thâm càng cảm nhận được bí thuật này trân quý hơn những gì hắn từng tưởng tượng.
Chỉ tiếc, bí thuật mà Nam Ngưng giao cho hắn, chỉ là một bộ phận, nội dung dừng lại ở phần hải đăng.
Chương 992: Một Giấc Mộng Dài…
Nhưng ngẫm lại cũng thấy đúng, bí kỹ này vốn thuộc về Vạn Chủ, hơn nữa, có vẻ như nó còn được xếp vào loại bảo vật vô cùng quan trọng của gia tộc.
Không cần biết Nam Ngưng có địa vị cao tới đâu, chung quy lại, cô ấy vẫn là một cô bé, trong tộc không thể mặc cho cô ấy tùy ý khống chế một thứ bảo vật trân quý nhường này.
Có thể nhận được phần hải đăng, hiển nhiên Nam Ngưng đã cố gắng lắm rồi.
Hứa Thâm ở bên trong lồng giam tâm linh, dùng phần hải đăng làm cơ sở, bắt đầu mô phỏng và suy tư về nội dung của phần thâm uyên.
Nhưng bản thân phải tự mình thử nghiệm và viết tiếp một bản bí thuật, tuyệt đối là khó khăn cực lớn.
Mấy trăm năm lại trôi qua.
Một lần ngẫu nhiên ngủ say ở bên trong lồng giam tâm linh, Hứa Thâm đã nằm mơ một giấc mộng thật dài.
Hắn mơ thấy chính mình trải qua hơn một ngàn năm thời gian, ngày qua ngày cuộc sống đều vô cùng buồn tẻ, chỉ có một mình.
Xen kẽ trong đó là những đoạn trí nhớ hắn đang luận bàn cùng Nguyên Chủ ở bên trong thần điện, giống như bản thân vừa được trải nghiệm lại một lần nữa cuộc sống của mình.
Chờ tới khi Hứa Thâm tỉnh lại, ý thức trở nên chóang váng, mơ hồ, giống như vừa uống say vậy, nhưng đại não lại vô cùng tỉnh táo.
Được xem lại cuộc đời của chính mình trong hơn một ngàn năm qua, khiến cho rất nhiều chi tiết hắn chưa từng lưu ý đến đều xuất hiện.
Tới tận lúc này, Hứa Thâm mới phát hiện, hóa ra sở trưởng đã sớm làm bại lộ chuyện bên trong phòng tạm giam có camera giám sát bí mật, chỉ là hắn và thanh niên nọ không có chưa chú ý tới mà thôi.
Dù sao thời gian cũng quá dài lâu, rất khó để chú ý đến hết thảy những chi tiết đáng giá.
Ngoại trừ thứ này, Hứa Thâm còn nhìn thấy rất nhiều chuyện mà hắn từng bỏ qua.
Hóa ra, rời khỏi nơi này cũng không khó.
Sau lần ấy, tâm tính của Hứa Thâm trở nên càng ngày càng bình tĩnh.
Chờ đến thời điểm, sở trưởng lại lần nữa tìm đến hắn, còn dùng xiềng xích buộc chặt lên người hắn, bức bách hắn đi vào khuôn khổ, Hứa Thâm mới phát hiện, lúc này hắn đã bị chọn làm người thay thế vị trí của thanh niên trước kia, bị trói buộc ở bên trong phòng tạm giam, cả người đầy vết thâm tím.
Và hắn cũng chỉ có thể nhục mạ sở trưởng, khiến cho kẻ này thỏa mãn, mới có thể nhẹ nhõm hơn một chút.
Nhưng ngay khi nhìn thấy dáng vẻ tương tự với tượng thần của vị sở trưởng nọ, bỗng nhiên trong đầu Hứa Thâm nhảy lên một ý niệm, nếu hắn giết chết sở trưởng ở trong này, sẽ phát sinh tình huống gì?
Ý niệm này vừa nảy lên trong đầu, từ nội tâm Hứa Thâm lập tức sinh ra loại cảm giác kích động và hiếu kỳ không thể ngăn chặn được.
Một ngày nào đó, sau khi Hứa Thâm đã bố trí, sắp đặt hết thảy, chờ đến lúc sở trưởng lại tìm đến, Hứa Thâm trực tiếp dùng phần đuôi của chiếc bàn chải đánh răng đã bị mài thành nhọn hoắt, hung hăng đâm thẳng vào phần cổ của sở trưởng.
Máu tươi phun ra ngoài.
Sở trưởng kinh ngạc nhìn Hứa Thâm, ông ta vội vàng ôm cổ lui về phía sau, phẫn nộ nói: “Cậu điên rồi hả?”
Hứa Thâm cười cười: “Không phải ông luôn thích bị tra tấn sao? Có thích loại này không?”
Sở trưởng sửng sốt, chợt cắn răng nói: “Nhưng làm như vậy sẽ chết.”
“Ông không muốn thử loại cảm giác gần chết xem nó ra sao ư? Không phải ông từng nói bản thân đã sớm muốn trải nghiệm loại cảm giác hít thở không thông sao?”
Hứa Thâm mỉm cười, tiếp tục tới gần.
Có vẻ như sở trưởng đã nhìn ra sát ý từ trong đáy mắt của Hứa Thâm.
Giờ khắc này, giữa quá trình đấu tranh của dục vọng và sinh mệnh, cuối cùng lý trí muốn sống đã chiến thắng dục vọng tầm thường, ông ta liều mạng lui về phía sau, nhưng Hứa Thâm vừa cười vừa nhanh chóng xông tới, bàn chải đánh răng lại một lần nữa đâm thẳng vào con mắt của ông ta.
“Cứu mạng!” Sở trưởng lớn tiếng kêu cứu.
Nhưng thủ vệ vốn không có ở bên ngoài, Hứa Thâm đã cố ý lựa chọn thời điểm này mới quyết định ra tay với sở trưởng.
Hơn nữa, chính bản thân sở trưởng cũng cố ý muốn giấu giếm loại sở thích này của mình.
Trong nháy mắt, vị sở trưởng trước mắt đã ngã xuống trong vũng máu, dần dần mất đi khí tức sinh mệnh.
Từ đáy lòng Hứa Thâm chợt dâng lên một loại cảm giác khó có thể hình dung.
Ở bên trong phòng thí nghiệm này, vị sở trưởng trước mắt có địa vị hệt như chúa tể, tương đương với Thần, nhưng vào thời khắc này, đối phương lại như một con sơn dương yếu ớt, ngã xuống bên chân hắn, phần cổ không ngừng phun máu, toàn thân run rẩy, chỉ có thể chờ đợi tử vong.
Hứa Thâm và thanh niên nọ đã sớm thí nghiệm xong.
Tuy bọn họ đạt được tuổi thọ dài lâu, thanh xuân vĩnh trú, nhưng bị giết vẫn sẽ chết!
Chung quy lại, thể xác của bọn họ vẫn còn là phàm nhân.
Sau khi máu tươi của sở trưởng lan tràn đến dưới chân, bỗng nhiên trong lòng Hứa Thâm sinh ra một loại cảm giác hoảng hốt.
Giống như một cơn ác mộng dài dòng vừa đột ngột bị một tay mình chấm dứt.
Nhưng ngoại trừ thứ này, lại chẳng có bất cứ chuyện gì khác xảy ra.
Hứa Thâm rời khỏi lồng giam tâm linh, trở lại bên trong thần điện, đưa mắt nhìn tượng thần, lại thấy tượng thần vẫn đứng sừng sững như cũ, còn Nguyên Chủ bên kia đang không ngừng triều bái, hết thảy đều vô cùng im lặng, không có bất cứ dị trạng gì phát sinh.
Hứa Thâm có chút nghi hoặc.
Rõ ràng phần lớn những thứ mà hắn nhìn thấy ở bên trong lồng giam tâm linh, đều là hình chiếu được phản xạ từ hiện thực, nhưng thay đổi tình huống bên trong lồng giam tâm linh, lại không thể can thiệp vào hiện thực sao?
Cũng đúng, nếu nhân quả bên trong lồng giam tâm linh có thể tác dụng đến tình hình bên ngoài hiện thực, chẳng phải loại năng lực này đã trở thành vô địch rồi sao?
Bởi vì người nắm giữ nó có thể trực tiếp thông qua lồng giam tâm linh để cải tạo cả thế giới bên ngoài.
Nghĩ đến đây, Hứa Thâm lại phát động năng lực, tiếp tục chìm vào bên trong lồng giam tâm linh.
Thi thể của sở trưởng kia vẫn nằm bên trong phòng tạm giam, Hứa Thâm lại cảm giác mọi thứ thật tẻ nhạt, vô vị, nếu nơi này đều là giả dối, thì hắn cần gì phải để ý đến bất cứ loại hình phạt nào có thể xảy đến với mình?
Không bao lâu sau, thủ vệ đã trở về, ngay khi gã nhìn thấy thi thể của sở trưởng, cả sở thí nghiệm lập tức vang lên từng hồi chuông cảnh báo.
Chương 993: Kể Cả Khi Hắn Đã Quên Mất Chính Bản Thân Mình…
Sau đó, thật nhiều nhân viên cảnh sát tiến vào, vận chuyển thi thể đi ra ngoài, Hứa Thâm lại im lặng ngồi một bên, quan sát những nhân viên đang bận rộn mà vẫn không khỏi giận dữ nhìn về phía mình trước mắt.
Hắn chỉ cười khẽ, dù sao ở bên trong thần điện cũng không có những nhân viên cảnh sát này, nói cách khác, ở nơi đó không có bất cứ một sinh mệnh thể dư thừa nào.
Loại tình huống này, chỉ có thể nói lên rằng, lồng giam tâm linh vốn căn cứ vào hình chiếu từ bên ngoài hiện thực để cấu tạo nên hình thức ban đầu của chính nó.
Về sau, vì hoàn thiện thế giới bên trong lồng giam tâm linh, ở nơi này sẽ xuất hiện một vài thứ không tồn tại bên ngoài hiện thực, tiến hành bổ sung khiếm khuyết.
Nhưng… nếu tất cả đều là giả, thì cần gì phải để ý đến mấy thứ vụn vặt này?
Hứa Thâm tùy ý để cho nhân viên cảnh sát khống chế, khóa chặt mình.
Bề ngoài hắn như một cái xác không hồn mặc cho bọn họ tùy ý thao túng, nhưng trong đầu lại có tâm trạng để tiếp tục quan tưởng tượng thần, tự hỏi bí kỹ tu luyện, thậm chí trên khóe miệng còn mang theo một nụ cười mỉm tựa như hết thảy mọi chuyện đều chẳng đáng là gì, khiến cho nhân viên cảnh sát đang khống chế hắn không khỏi cảm thấy rét mà run, trực tiếp mở miệng chửi một câu: “Thằng điên”.
Rất nhanh, Hứa Thâm đã bị chuyển đến một phòng tạm giam khác.
Bên trong này có đầy đủ các loại trang thiết bị, nhưng được canh phòng càng nghiêm ngặt hơn trước.
Bọn họ khống chế Hứa Thâm vô cùng chặt chẽ, tựa như đang ở trong nhà tù.
Nhân viên cảnh sát áp giải hắn tới nơi này từng tiết lộ một chút, bên trên cho rằng Hứa Thâm là nhân viên thí nghiệm, đã trải qua quá nhiều lần thí nghiệm, cuối cùng trở nên điên loạn rồi, hiện tại hắn được bọn họ xếp vào loại vật thí nghiệm bị hư hỏng, có lẽ sau này sẽ không tiếp tục dùng đến hắn nữa.
Mà kể cả khi có dùng đến, cũng không được dùng vào những loại thí nghiệm cần được nghiệm chứng, chỉ được dùng làm vật thí nghiệm cho lần đầu mà thôi.
Bọn họ đã coi Hứa Thâm là vật thí nghiệm có tinh thần thất thường, bởi vậy không ai dám tùy ý tới gần hắn.
Hứa Thâm cũng không để ý đến chuyện này, hắn lại tiếp tục quan tưởng tượng thần, và tu luyện.
Thời gian nhanh chóng trôi đi.
Những năm tháng tiếp theo không bị người khác quấy rầy, bởi vậy mỗi ngày Hứa Thâm đều mơ mơ màng màng quan tưởng tượng thần.
Hiện giờ, hắn đã nhớ rành mạch mỗi một chi tiết nhỏ bên trên tượng thần nọ.
Thậm chí còn có thể nói rằng, ngay cả vẻ bề ngoài của chính mình ra sao, hắn cũng quên mất rồi, nhưng lại nhớ mọi chi tiết của tượng thần kia, cực kỳ rõ ràng.
Thậm chí ở một khắc nào đó, Hứa Thâm còn lầm tưởng mình chính là tượng thần.
Cũng tại một khắc đó, Hứa Thâm có cảm giác biểu cảm trên gương mặt tượng thần kia khẽ nhúc nhích, càng trở nên sống động hơn rất nhiều.
Hắn đang cười, tượng thần cũng đang cười, hắn cười lạnh, tượng thần cũng cười lạnh.
Rơi vào bên trong loại cảm giác kỳ dị, vặn vẹo ấy, dường như trong đầu Hứa Thâm vừa sinh ra một loại ảo giác, hắn cho rằng bản thân vốn là tượng thần.
Cũng ở bên trong trạng thái ý thức hỗn loạn này, Hứa Thâm có cảm giác hắn đã mất đi quyền điều khiển thân thể, ý thức của hắn trở nên phù phiếm, lơ lửng ở một nơi nào đó không biết bên ngoài thân thể.
Rõ ràng thân thể đang hành động, nhưng ý thức của bản thân lại không thể điều khiển được.
Trong lòng Hứa Thâm dâng lên một loại cảm giác bản thân sẽ bị thay thế vị trí.
Rồi ngay khi loại cảm giác này xuất hiện, đột nhiên Hứa Thâm cảm thấy lạnh cả người.
Chẳng lẽ kết quả cuối cùng của quá trình quan tưởng tượng thần, là chính hắn sẽ bị tượng thần thay thế vị trí, chiếm cứ thân thể?
Ý thức được điểm ấy, hắn bắt đầu liều mạng giãy giụa, trực tiếp phát động các loại năng lực, nhưng thân thể lại giống như thoát dây cương, không chịu khống chế.
Hứa Thâm có thể cảm nhận được khuôn mặt mình đang cười lạnh, nhưng rõ ràng với tâm trạng lo lắng hiện giờ của hắn, căn bản không cười nổi.
Hơn nữa… có vẻ như nụ cười lạnh này đang nhằm thẳng vào hành động giãy giụa của hắn, giống như muốn nói với hắn rằng, vô dụng thôi.
Hứa Thâm lại phát hiện năng lực của hắn đã mất đi hiệu lực, ở bên trong lồng giam tâm linh này, hắn chỉ là một kẻ phàm nhân.
Hắn muốn trở về thần điện, nhưng tựa như ‘Chốt mở’ để trở về cũng mất đi hiệu lực.
Và mặc cho Hứa Thâm phát động năng lực như thế nào, vẫn không thể quay về được, hắn đã bị nhốt bên trong lồng giam tâm linh.
Hứa Thâm có ý đồ ngừng quá trình quan tưởng, nhưng trải qua hơn một ngàn năm quan tưởng, hắn đã quá mức quen thuộc với tượng thần rồi, đến mức kể cả khi đã ngừng quan tưởng, trong đầu cũng sẽ tự khắc lên một bức tượng thần vô cùng rõ ràng chi tiết.
Hứa Thâm hiểu, hắn phải nghĩ biện pháp dời đi tư tưởng của chính mình.
Mà biện pháp dời đi tốt nhất, chính là tìm một vật thay thế vị trí.
Nhưng ngoại trừ tượng thần trước mắt, còn thứ gì khiến hắn ghi nhớ cực kỳ rõ ràng đây?
Hiện giờ, sau quãng thời gian quá lâu không soi gương, ngay cả bản thân mình, Hứa Thâm cũng quên mất rồi.
Còn thứ gì khiến hắn ghi nhớ nữa?
Nhưng rất nhanh, Hứa Thâm đã tìm được thứ đó rồi.
Mai Phù!
Gần như trong nháy mắt, ánh mắt Hứa Thâm đã trở nên sáng ngời, tất cả suy nghĩ trong đầu đều nhanh chóng bị bóng dáng của Mai Phù chiếm cứ.
Ngay tại khoảnh khắc bóng dáng Mai Phù xuất hiện, tâm thần Hứa Thâm bỗng trầm tĩnh xuống.
Và vào giây phút ấy, nỗi nhớ nhung kéo dài cả ngàn năm lại trở nên cực kỳ mãnh liệt.
Tựa như Hứa Thâm vừa nghe được một chuỗi những tiếng kêu rên thảm thiết chói tai.
Ngay sau đó, thứ cảm giác bị xâm nhập khác thường kia đã biến mất.
Hắn phát hiện mình đã khôi phục lại quyền khống chế thân thể.
Không chút do dự, Hứa Thâm lập tức quay trở về thần điện.
Hắn nhìn về phía tượng thần ở bên trong thần điện, lại có cảm giác dường như gương mặt của tượng thần kia cũng đang chăm chú nhìn mình.
Nhưng có một điều hơi khác lạ là… Vào thời khắc ấy, hắn chợt cảm nhận được phần mặt nam dữ tợn nọ đã bớt dữ tợn đi, mà phần mặt nữ dịu dàng kia lại trở nên âm trầm.
Ánh mắt Hứa Thâm chớp động, chẳng lẽ bí mật của quá trình triều bái tượng thần, chính là kẻ triều bái sẽ bị tượng thần thay thế vị trí, chiếm cứ thân thể?
Chương 994: Thế Giới Có Mai Phù Chính Là Thế Giới Hắn Muốn!!!
Hắn nhìn về phía Nguyên Chủ bên cạnh, đối phương vẫn đang triều bái, nhưng có vẻ như đối phương không cảm nhận được loại chuyện này.
Cũng đúng, Nguyên Chủ mới triều bái được hơn ba trăm năm, mà hắn lại triều bái hơn năm trăm năm rồi.
Chẳng lẽ bản thân phải hoàn toàn nhớ kỹ tượng thần, mới có thể chịu ảnh hưởng này hay sao?
Hứa Thâm hít sâu một hơi, mặc kệ như thế nào, hắn biết lần này Mai Phù lại giúp hắn.
“Sao vậy?” Nguyên Chủ cảm nhận được khí tức Hứa Thâm dao động, lập tức mở to mắt nhìn qua.
Ánh mắt Hứa Thâm biến ảo một hồi, cuối cùng hắn khẽ lắc đầu nói: “Không có gì.”
Nguyên Chủ thấy Hứa Thâm không nói gì, cũng không hỏi nhiều thêm nữa, lại tiếp tục nhắm mắt triều bái.
Hứa Thâm suy tư một lát, lại tiến vào bên trong lồng giam tâm linh.
Vừa nãy, khi nghĩ đến Mai Phù, nhớ nhung vốn bị hắn niêm phong trong lòng chợt như vỡ đê không ngừng vọt tới, khiến nỗi khát khao được mau chóng đi ra bên ngoài của hắn càng trở nên cấp thiết hơn bao giờ hết.
Dù lúc trước từng xảy ra nguy hiểm bị tượng thần nọ chiếm cứ thân thể, nhưng có hình bóng Mai Phù một mực ghi khắc trong đầu, Hứa Thâm hoàn toàn không lo lắng bản thân sẽ lạc lối.
Thậm chí hắn còn không xác định được loại cảm giác kỳ dị vừa rồi, có phải là ảo giác của chính mình hay không.
Trên thực tế, khi bản thân quá mức đắm chìm vào một loại chuyện nào đó, dường như mọi cảm quan cũng trở nên vặn vẹo, rồi quay lại lừa gạt chính mình.
Nhưng trải qua loại chuyện này rồi, Hứa Thâm đã biết ngoại trừ quan tưởng tượng thần, hắn còn phải nghĩ đến những chuyện khác, nếu không trải qua hai ngàn năm thời gian, trong đầu chỉ có duy nhất một hình bóng của tượng thần, dù bản thân không điên cũng trở nên ngu ngốc.
Trong lòng ôm tâm lý đề phòng cảnh giác cao độ, nhưng chờ tới khi Hứa Thâm lại một lần nữa chìm vào quan tưởng, hắn có vẻ rất ngạc nhiên vì bản thân hoàn toàn không cảm nhận được loại trạng thái bị xâm nhập lúc trước.
Chờ mấy chục năm qua đi, loại cảm giác ấy mới một lần nữa xuất hiện, nhưng Hứa Thâm đã có kinh nghiệm từ trước, dứt khoát lợi dụng chuyển hoán ý niệm trong đầu, dùng nỗi nhớ nhung trong lòng để khống chế.
Một ngày nào đó, cánh cửa bên ngoài phòng tạm giam của Hứa Thâm lại bị đẩy ra, và khiến cho hắn vô cùng khiếp sợ chính là, người đang đứng thẳng trước mặt hắn lại là vị sở trưởng kia.
Vị sở trưởng đã bị hắn đâm chết đó.
Nhìn thấy vẻ mặt khiếp sợ của Hứa Thâm, sở trưởng lại lộ ra biểu cảm vô cùng lạnh lùng, nói: “Có phải rất giật mình hay không? nhưng cậu không cần phải quá mức kinh ngạc như vậy.
Đúng là cậu đã giết người rồi, nhưng người bị cậu giết chính là người anh trai biến thái của tôi.”
“Anh trai?” Hứa Thâm sửng sốt, lập tức trở nên ngơ ngác.
Là anh em sinh đôi sao?
“Sở trưởng chân chính vốn là tôi, người đi thu hút đầu tư, liên lạc với thế giới bên ngoài, duy trì hoạt động vận chuyển của phòng thí nghiệm này đều là tôi.”
Nói đến đây, trong ánh mắt lạnh lùng của vị sở trưởng trước mắt này lại có thêm vài phần cao ngạo kỳ lạ: “Người anh trai biến thái của tôi vốn là một kẻ vô tích sự, chỉ xứng sống bên trong hắc ám và bóng rối, giống như một con chuột cả đời rúc trong kênh nước thối, không thể đưa ra ngoài ánh sáng.”
Hứa Thâm nhìn vị sở trưởng trước mắt, cảm thấy đối phương cực kỳ xa lạ, nhưng vẻ mặt và biểu cảm trên mặt người này lại mang đến cho hắn một loại cảm giác không được tự nhiên.
Tựa như vị sở trưởng trước mắt này cũng có chút không quá bình thường.
Nào có một đứa em trai lại nhục mạ chính anh trai của mình như vậy?
Chẳng lẽ, sở trưởng lúc trước đã trải qua quá trình lâu dài không ngừng phải chịu đựng loại nhục mạ như vậy, mới sinh ra thứ ham muốn biến thái nhường này?
“Cậu đã giết chết một con chuột thối tha, vốn đây là chuyện tốt, nhưng chỉ vì con chuột thối tha đó chính là anh trai của tôi, cho nên cậu cũng phải trả giá thật đắt.” Sở trưởng lạnh lùng thốt lên: “Hiện tại đang có một thí nghiệm mới, cần cậu đến thử nghiệm.”
Hứa Thâm im lặng, hắn biết ngày này sớm muộn gì cũng sẽ đến, nhưng hắn vốn không thèm để ý đến nó.
Suy cho cùng, ở trong này hắn sẽ không chết, dù chết đi, cũng sẽ sống lại, dù sao nơi này cũng là thế giới tâm linh do một tay Ước Nặc xây dựng thành.
Ước Nặc đã trở thành người nhà của hắn, chắc chắn sẽ không để hắn chết đi.
Nghĩ đến đây, Hứa Thâm chẳng còn cảm thấy hứng thú với bất cứ điều gì bên trong thế giới tâm linh này nữa.
Sở trưởng vẫy tay, một nhóm nhân viên cảnh sát tiến vào.
Tất cả bọn họ đều dùng loại thái độ cảnh giác cao độ như đang phải đối diện với một tên tội phạm nghiêm trọng, nhanh chóng đi tới áp giải Hứa Thâm ra ngoài.
Thời điểm Hứa Thâm đi ngang qua sở trưởng, cõi lòng vốn trống rỗng lại khẽ động.
Hai vị sở trưởng, anh em sinh đôi, tựa như loại tạo hình này càng thêm giống với tượng thần kia.
Tượng thần cũng có hai gương mặt, tuy là nam nữ khác biệt, nhưng không phải điều đó cũng đang ngầm ám chỉ cho hắn biết rằng, ở nơi này có hai vị sở trưởng sao?
Có phải một người quyến rũ nhu nhược, thích bị ngược đãi và nhục mạ, chính là hình ảnh đại diện cho nửa mặt nữ kia?
Đến tột cùng là hắn nhìn thấy tượng thần, nên trong tư tưởng tự sinh ra hai vị sở trưởng, hay là hắn nhìn thấy hai vị sở trưởng, nên trong tư tưởng tự sinh ra tượng thần?
Trải qua ngàn năm, thời gian quá lâu dài đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến ý thức của Hứa Thâm, làm trong đầu hắn ngẫu nhiên sẽ phát sinh hỗn loạn, không phân biệt rõ bên kia mới là hiện thực chân chính.
Nhưng mỗi khi rơi vào thời khắc mê mang này, Hứa Thâm lại có thể nhanh chóng nghĩ đến điểm đặt neo của bản thân chính là Mai Phù.
Thế giới có Mai Phù chính là thế giới hắn muốn.
Nơi đó cũng chính là hiện thực.
Rất nhanh, Hứa Thâm đã bị nhóm nhân viên cảnh sát áp giải, đi vào bên trong một gian phòng thí nghiệm.
Hắn bị trói chặt trong này, nhóm nhân viên cảnh sát nọ đã rời đi, chỉ để lại một đám nhân viên thí nghiệm mặc trang phục vô khuẩn, tổng cộng có năm người.
Khi Hứa Thâm nhìn thấy năm nhân viên thí nghiệm này, hắn lập tức nghĩ đến năm bóng ma mình từng nhìn thấy bên trong khảo nghiệm thần binh lúc trước.
Vì sao lại luôn kết nối cùng con số ‘Năm’ này chứ?
Chương 995: Dị Biến!
Chẳng lẽ tình huống nhìn thấy năm bóng ma trước kia đã khắc sâu ấn tượng vào trong đầu hắn, mới làm cho thế giới tâm linh này phản xạ ra hình chiếu là năm nhân viên thí nghiệm trước mắt?
Hứa Thâm lắc đầu, không muốn nghĩ nhiều thêm nữa, hắn có cảm giác nếu còn nghĩ sâu hơn, có khi bản thân sẽ phát điên mất.
Hắn lặng lẽ nhắm mắt, vừa đợi thí nghiệm, trong lòng vừa quan tưởng tượng thần, không lãng phí một chút thời gian nào.
Hắn chỉ muốn sớm đi ra ngoài gặp mặt Mai Phù một chút.
Cũng đúng thôi những con người đang sống trong thống khổ sẽ luôn hy vọng những điều tốt đẹp, bọn họ sẽ dùng những điều tốt đẹp ấy để làm tê liệt chính mình.
Và ở trong mắt Hứa Thâm, Mai Phù chính là điều tốt đẹp của mình.
Thí nghiệm đang tiến hành, dù Hứa Thâm cố ý xem nhẹ nó, nhưng vẫn sẽ có cảm giác.
Bởi vì có thuốc mê, nên cảm giác đau đớn ấy bị giảm xuống, nhưng Hứa Thâm vẫn có thể cảm nhận được từng đợt cảm giác mát lạnh.
Chờ tới lúc hắn mở mắt ra nhìn lại mới phát hiện, là lồng ngực mình đã bị rạch ra, thậm chí hắn còn nhìn thấy phần nội tạng của chính mình đang lặng lẽ nằm trong đó.
Nhưng Hứa Thâm không hề sợ hãi, hắn đã sớm nhìn thấy quá nhiều nội tạng rồi.
Hắn chỉ lặng lẽ quan sát nhân viên thí nghiệm tiêm vào các loại chất gì đó cho mình, nội tạng bắt đầu biến hóa, phần dạ dày xoã tung ra, gan trở nên vặn vẹo, ruột non, ruột già và trực tràng lại nhúc nhích như những con rắn độc.
Là thân thể hắn đang trương lên.
Lúc này, sau khi vài luồng huyết dịch màu đỏ tươi được rót vào bên trong, Hứa Thâm nhìn thấy thân thể của chính mình đang biến hóa và càng ngày càng dị thường.
Phần bả vai lại mọc ra cái đầu của một nhân viên cảnh sát, thậm chí trên ngực cũng có.
Ngay sau đó, mảnh xương sườn trong ổ bụng lại biến thành răng nanh…
Lúc này, hắn đang phát triển trên con đường trở thành quái vật sao?
Đây là thứ nguy hiểm không biết mà sở trưởng từng nhắc đến sao?
Đây rốt cuộc là loại thí nghiệm gì?
Lúc trước, coi như Hứa Thâm vẫn có một chút hiểu biết về thế giới tại tầng thứ tư này.
Đa số con người tại tầng này đều đang theo đuổi vĩnh sinh, đều mong muốn có được sinh mệnh cực kỳ dài lâu, và đương nhiên ở nơi này cũng tồn tại một thứ hiện tượng quỷ dị nào đó.
Mà trước mắt, hắn đang dần dần biến thành quái vật, chính là tình huống quỷ dị nhất.
Trong quá trình những cái đầu nhân viên cảnh sát càng ngày càng tăng trên người mình, Hứa Thâm chợt hiểu, rất có khả năng những loại máu tươi kia vốn thuộc về những nhân viên cảnh sát nọ.
Trong lòng hắn chợt dâng lên một loại cảm giác xao động không thể nói rõ, như thể muốn đứng lên phá hủy hết thảy những gì đang diễn ra trước mắt.
Nhưng thân thể hắn lại bị trói buộc, và vẫn đang liên tục dị biến.
Hồi lâu sau, quá trình dị biến này dần dần kết thúc, cái đầu của những nhân viên cảnh sát kia đều chìm vào trong thân thể.
Nhìn từ bề ngoài, Hứa Thâm lại trở về dáng vẻ của người bình thường.
Miệng vết thương cũng bị khâu lại.
Nhưng Hứa Thâm vẫn có thể cảm nhận được, ngay tại lúc này ẩn sâu bên trong thân thể hắn là một thứ lực lượng cực kỳ mạnh mẽ.
Xiềng xích không thể trói buộc được hắn.
Nhưng ở bên trong lại có rất nhiều suy nghĩ hỗn tạp.
Có vẻ như những nhân viên cảnh sát kia đang nói chuyện trao đổi trong đầu hắn.
Loại trạng thái này đã ảnh hưởng nghiêm trọng đến quá trình quan tưởng tượng thần của Hứa Thâm, thậm chí là khả năng tập trung tinh thần để tự hỏi nữa.
Hắn muốn vó nát những âm thanh này, sau đó bóp chết chúng ở trong đầu.
Và có vẻ như loại chuyện này hơi khó, vì vậy, hắn lập tức truyền ra một tiếng rít gào ở trong não, muốn ra lệnh cho những âm thanh kia mau câm miệng lại.
Cũng không biết từ khi nào, Hứa Thâm lại bị đưa về bên trong phòng tạm giam.
Mấy năm sau, thí nghiệm lại tiến hành.
Thân thể Hứa Thâm lại biến đổi, chờ đến khi loại huyết dịch màu đỏ tươi nọ được tiêm vào, cái đầu của những nhân viên cảnh sát kia lại nhô lên từ trong thân thể hắn.
Thí nghiệm chấm dứt, Hứa Thâm lại miễn cưỡng khôi phục lại hình người, và bị đưa về bên trong phòng tạm giam.
Kế tiếp cứ cách vài năm, thí nghiệm lại được tiến hành một lần.
Hứa Thâm đã quen với chúng rồi, hắn luôn bị động thừa nhận loại quá trình này.
Cứ cách vài năm, Hứa Thâm lại tiến hành một lần thí nghiệm như thế, chu kỳ thí nghiệm lần này thật dài, giằng co tới hơn trăm năm.
Chờ đến một lần thí nghiệm cuối cùng, chờ huyết dịch màu đỏ tươi được rót vào, trên người Hứa Thâm không còn xuất hiện những cái đầu của đám nhân viên cảnh sát kia nữa, mà thân thể hắn cũng không xảy ra bất cứ biến đổi dị thường hay căng trướng lên.
Nói đơn giản thế này, rõ ràng thí nghiệm vẫn đang được tiến hành nhưng thân thể hắn lại được duy trì bên trong hình dáng của nhân loại.
Năm nhân viên thí nghiệm bên cạnh đưa mắt nhìn nhau, tất cả đều mừng rỡ kích động, nhanh chóng mở miệng tuyên bố, thí nghiệm thành công rồi.
“Siêu phàm giả đầu tiên đã được sinh ra!” Có nhân viên thí nghiệm mừng rỡ tuyên bố.
Hứa Thâm được đưa về phòng tạm giam, với càng nhiều xiềng xích quấn quanh người hơn trước, nhưng hắn cũng không để ý đến chuyện đó, bởi vì lúc này, ở bên trong cơ thể của hắn đang có một loại lực lượng phi phàm, khiến cho hắn có thể dễ dàng thoát khỏi đống xiềng xích này.
Hứa Thâm trở lại thần điện, nhìn thấy Nguyên Chủ, cũng không biết từ khi nào đối phương đã ngồi ngay bên cạnh hắn rồi.
“Cậu…” Nguyên Chủ có vẻ vô cùng nghi hoặc nhìn Hứa Thâm, trong ánh mắt lộ ra một tia ngạc nhiên, không dám tin tưởng: “Dao động vừa rồi trên người cậu, có thể cho tôi cảm thụ một chút tinh thần lực của cậu hay không?”
Hứa Thâm thoáng sửng sốt, chợt nghi hoặc hỏi: “Làm sao vậy?”
Nguyên Chủ không giải thích, chỉ một mực thúc giục nói: “Nhanh lên, thử xem sẽ biết.”
Hứa Thâm thấy đối phương vội vàng như thế, cũng lập tức kêu gọi Mặc Vệ bước ra.
Chờ đến lúc nhìn thấy Mặc Vệ, ngay cả Hứa Thâm cũng ngây ngẩn cả người.
Lúc này, dáng người của Mặc Vệ khôi ngô dị thường, cả người mặc một bộ Thần khải màu vàng, dao phay trong tay cũng được mạ vàng, giống như đã biến thành một con dao phay hoàng kim.
Ở trên người gã có tới bảy, tám cái đầu.
Và những cái đầu mọc ra từ phần cổ, bả vai, dưới nách kia lại đều có dung mạo của những nhân viên cảnh sát trong thế giới lồng giam.
Chương 996: Bán Thần!
Hứa Thâm nhìn đến ngơ ngẩn.
Không phải những nhân viên cảnh sát kia chỉ là nhân vật hư ảo do lồng giam tâm linh xây dựng ra sao?
Làm sao bọn họ có thể xuất hiện ở trong hiện thực?
“Quả nhiên…” Chờ đến lúc Nguyên Chủ nhìn thấy Mặc Vệ, trong ánh mắt gã cũng lộ ra vài phần hồi hộp và rung động.
Hứa Thâm mới đến nơi này được bao lâu?
Hơn một năm ư?
Trong một khoảng thời gian ngắn ngủi như vậy, rõ ràng Hứa Thâm này còn chưa phải quân chủ, nhưng tinh thần lực của hắn lại phát sinh dị biến, trở thành Bán Thần rồi!
Gã có thể cảm nhận được một thứ cùng loại với Thần tính từ trên tinh thần thể đang đứng bên cạnh Hứa Thâm kia, và không cần phải nghi ngờ đó chính là Bán Thần!
“Quả nhiên cái gì?” Hứa Thâm hỏi.
“Vừa rồi cậu đã làm cái gì vậy? Rõ ràng ở trong này vốn không có cơ duyên, vậy mà cậu có thể làm cho tinh thần lực của mình dị biến.” Nguyên Chủ không nhịn được mở miệng hỏi.
Gã đã ở bên trong này chờ đợi suốt mấy trăm năm này, đã sớm hiểu thấu hoàn cảnh bên trong thần điện này, huống chi Hứa Thâm vẫn một mực ngồi ở bên ngoài thần điện, không hề đi lại chung quanh.
Rốt cuộc là loại cơ duyên gì lại trống rỗng buông xuống như thế?
Hay là ý thức của Hứa Thâm tự phát sinh dị biến?
“Tinh thần lực dị biến?” Hứa Thâm quan sát vẻ mặt Nguyên Chủ, trong lòng cũng không khỏi chấn động, lập tức mở miệng hỏi: “Anh vừa nói, tinh thần lực của tôi đã dị biến trở thành Bán Thần sao?”
Vừa dứt lời, hắn không khỏi quay đầu nhìn về phía Mặc Vệ, bắt đầu cẩn thận đánh giá đối phương, cũng rất nhanh, hắn lập tức phát hiện ra, ngoại trừ vẻ bề ngoài của Mặc Vệ đã trở nên khác biệt, tựa như còn có thêm một luồng lực lượng cực kỳ mạnh mẽ ẩn chứa bên trong cơ thể gã.
Thậm chí hắn còn có một loại cảm giác, tại thời điểm này, Mặc Vệ hoàn toàn có thể chém giết hết thảy mọi quân vương khác.
Đương nhiên, loại chém giết này chỉ tinh thần thể của đối phương.
“Đúng vậy, hiện giờ cậu đã có thể tự do ra vào khu Mộ Thần Binh này rồi, nhưng điều kiện tiên quyết là phải rời khỏi nơi này trước đã.” Ánh mắt Nguyên Chủ đầy vẻ phức tạp.
Gã nhìn Hứa Thâm giống như đang nhìn một vị tuyệt thế kỳ tài.
Hắn có thể phát sinh dị biến ngay tại một nơi có hoàn cảnh hiểm ác như thế, tuyệt đối là chuyện gã mới nghe lần đầu.
Hứa Thâm vừa mừng vừa sợ, ai có thể nghĩ đến tinh thần dị biến lại có thể hoàn thành dễ dàng như thế?
Nhưng tới khi cẩn thận ngẫm lại, hắn mới phát hiện ra rằng, bản thân đã ở bên trong lồng giam tâm linh đợi hơn một ngàn năm rồi, tinh thần lực trải qua ngàn năm rèn luyện, lại phát sinh một chút dị biến không biết, mới có thể thành Thần.
Mà có vẻ như loại dị biến không biết này lại có liên quan tới thí nghiệm bên trong lồng giam tâm linh.
Hứa Thâm nhìn những cái đầu nhân viên cảnh sát trên người Mặc Vệ, rồi rơi vào trầm tư.
Chẳng lẽ nói, những chuyện phát sinh bên trong lồng giam tâm linh thật sự có thể ảnh hưởng đến hiện thực?
Nhưng nếu nói như vậy, phải chăng lồng giam tâm linh bên kia chính là hiện thực?
Chỉ có hiện thực mới có thể ảnh hưởng đến hư ảo mà?
Nếu tư tưởng hư ảo lại có thể ảnh hưởng đến hiện thực, chẳng phải là sáng tạo nên từ trống rỗng ư?
Nhưng nếu tầng thứ tư bên trong lồng giam tâm linh mới là hiện thực, thì vị trí hiện tại của hắn là gì? Là hư ảo ư?
Hứa Thâm nhăn mày, có cảm giác suy nghĩ trong đầu vô cùng hỗn loạn.
Loại hỗn loạn này gây cho hắn một tia đau đớn, làm hắn không khỏi đưa tay ôm đầu.
Nhưng rất nhanh, Hứa Thâm lại nghĩ đến một loại khả năng khác.
Có lẽ do một loại lực lượng không biết nào đó ở bên trong thần điện này đã thẩm thấu vào trong cơ thể hắn, mới khiến thế giới bên trong lồng giam tâm linh xuất hiện những nhân viên cảnh sát kia.
Nếu nói như vậy, chẳng phải vẫn do thần điện ảnh hưởng đến lồng giam tâm linh ư?
Cũng có nghĩa rằng, nơi này là hiện thực, mà lồng giam tâm linh là hư ảo.
Nghĩ đến đây, cảm xúc xao động trong lòng Hứa Thâm đã dần dần bình tĩnh lại một chút, hắn đánh giá Mặc Vệ, rồi nói với Nguyên Chủ: “Nếu không, chúng ta lại đến trao đổi một chút?”
Nguyên Chủ hiểu được ý tưởng của Hứa Thâm, tinh thần lực của hắn vừa lột xác, hắn đang muốn thí nghiệm cường độ của nó.
Gã cũng không từ chối, lúc này Hứa Thâm vừa thức tỉnh, còn chưa thuần thục khống chế, giao chiến với đối phương, gã cũng có thể dễ dàng thăm dò ra sâu cạn của người này.
Rất nhanh, hai người đã bắt đầu giao phong.
Hứa Thâm để cho Mặc Vệ ra tay, mà bên người Nguyên Chủ cũng có một bóng dáng xuất hiện, nhưng bóng dáng kia lại không phải là nhân loại.
Đó là một con chó dữ hung ác.
Con chó dữ này có tới bảy cái đầu, hình thể cực lớn, răng nanh dữ tợn, vừa xuất hiện đã rít gào vọt lao về phía Mặc Vệ.
Mặc Vệ giơ con dao phay màu vàng lên chém mạnh xuống.
Gã để mặc cho kiện khôi giáp trên người ngăn cản đòn công kích của con chó dữ, còn con dao phay trên tay không ngừng múa may.
Mặc Vệ chém bị thương con chó dữ nọ, nhưng đồng thời, bản thân cũng bị con chó dữ kia đẩy ngã xuống đất, đã có những vết thương bị cắn xé xuất hiện tại mấy khu vực không được khôi giáp bảo vệ.
Mặc Vệ và con chó dữ nọ đáng nhau kịch liệt, có thể nhận thấy chiến lực đôi bên cũng sàn sàn như nhau.
Hứa Thâm không phát động năng lực tác dụng ở trên người Mặc Vệ, hắn nhìn ra Nguyên Chủ cũng không làm như vậy, hai bên chỉ đơn thuần đối kháng trên phương diện tinh thần lực mà thôi.
Rất nhanh, chó dữ đã áp chế Mặc Vệ.
Hiển nhiên trong lần giao thủ này, Hứa Thâm hơi yếu hơn đối phương một chút.
Hứa Thâm nói một tiếng tạ ơn cùng Nguyên Chủ, rồi lệnh cho Mặc Vệ trở lại bên người.
Hắn lại cẩn thận xem xét những biến hóa do Mặc Vệ mang đến, chợt có cảm giác tựa như Mặc Vệ đã có sẵn một chút tư tưởng của mình, hay nói cách khác là có năng lực tự chủ hành động.
“Tinh thần lực Bán Thần có hiệu quả gì?” Hứa Thâm vừa mò mẫm tìm hiểu, vừa mở miệng dò hỏi Nguyên Chủ.
“Có Thần lực gia trì.
Thứ này mang đến hiệu quả tuyệt đối áp chế với quân vương bình thường.” Nguyên Chủ khẽ cười nói: “Ngoài ra, ở thời điểm đối mặt với đại khư, cũng sẽ có một chút hiệu quả kỳ diệu.
Cậu có thể gọi con khư bên cạnh người đến để nghiệm chứng.”
Chương 997: Hai Ngàn Năm…
Tới lúc này, Hứa Thâm mới chú ý, từ nãy đến giờ, mấy người Hải Tước hoàn toàn không lên tiếng.
Hắn lập tức kết nối với bọn họ, mới hiểu được bọn họ đang sợ mình.
Dựa theo lời nói của Hải Tước, đây là một loại bài xích theo bản năng.
Bọn họ cảm thấy e ngại và chán ghét với loại khí tức đang tản ra trên người Hứa Thâm lúc này, tựa như người có bệnh ưa sạch sẽ chán ghét hoàn cảnh bẩn thối theo bản năng vậy.
Nghe xong, Hứa Thâm mới hiểu loại hiệu quả kỳ diệu mà Nguyên Chủ vừa nói.
Với những con khư kia, tinh thần lực Bán Thần tựa như một loại thuốc xua đuổi thú, và một nơi dày đặc khư thú như biển khư này, nó có thể cam đoan sự an toàn cho hắn trong quá trình tự do xuyên qua.
Nhưng đột nhiên hắn lại nghĩ đến một vấn đề, khiến trong lòng có chút khẩn trương.
Nói như vậy, Mai Phù có thể chán ghét mùi vị trên người hắn hay không?
Ánh mắt hắn dao động không ngừng, cuối cùng cũng hiểu được có lo lắng nhiều hơn nữa cũng vô dụng, chờ khi gặp Mai Phù sẽ biết được thôi.
Sau khi Hứa Thâm nói lời cảm tạ cùng Nguyên Chủ, hắn lại nhanh chóng quay về lồng giam tâm linh.
Nhưng lúc này đây, khi Hứa Thâm phát động năng lực, hắn lại có thể cảm nhận được quá trình ra vào tầng thứ tư bên trong lồng giam tâm linh đã trở nên dễ dàng hơn rất nhiều.
Thậm chí hắn còn có cảm giác, ở thời điểm này, hắn hoàn toàn đủ khả năng sáng lập, xây dựng những tầng lồng giam càng cao hơn.
Hứa Thâm vừa đi ra bên ngoài một lát, nhưng ở bên trong tầng thứ tư của lồng giam đã trải qua mấy năm rồi mà thân thể của Hứa Thâm lại bị giam ở bên trong một căn phòng hoàn toàn bị đóng kín.
Trong phòng chỉ có một lỗ thoát khí mỏng manh, và thứ ánh sáng duy nhất bên trong này lại đến từ một mảnh thủy tinh có kích cỡ bằng bàn tay được gắn trên cửa sổ gác mái.
Hứa Thâm thoáng kinh ngạc, hắn gõ loạn chung quanh, cuối cùng cũng tìm được một nơi có chức năng tương tự như cánh cửa, rồi dùng sức đập vào đó, lên tiếng hỏi: “Nơi này là chỗ nào?”
Một lát sau, từ ngoài cửa truyền đến âm thanh: “Cậu đừng có giả vờ điên nữa, lúc trước cậu và số hai lao vào vật lộn đánh nhau, muốn nhân cơ hội phá hư phòng thí nghiệm, hiện tại cả hai đều đã bị giam giữ rồi.”
Hứa Thâm nghe ra giọng nói này là của Mặc Thừa Phong, mà số 2 trong lời nói của đối phương, chính là thanh niên được thiết lập dựa trên hình mẫu là Nguyên Chủ.
Chẳng lẽ, đối phương cũng bị cải tạo thành siêu phàm giả rồi?
Và ở bên ngoài, hắn vừa giao thủ cùng gã, thì ở trong này đã bị tư tưởng chuyển hóa thành giao thủ, vật lộn với nhau?
Hứa Thâm thử ngưng tụ lực lượng trong cơ thể, sau đó nện một quyền lên vách tường trước mắt, nhưng thứ đó lại không hề rung động.
“Vô dụng, nơi này là phòng đặc chất được xây dựng nên để ứng phó với những siêu phàm giả như mấy người.
Trước khi thí nghiệm thành công, chúng đã được xây dựng nên rồi.
Cậu cho rằng nơi này cũng giống tình huống bên trong những tiểu thuyết kia sao? Là phòng thí nghiệm chế tạo ra một vài tồn tại mà chính bọn họ cũng không thể khống chế được, sau đó những tồn tại kia sẽ giết chết toàn bộ đám nhân viên thí nghiệm trong này rồi thoát vây? Đó là mấy câu chuyện vớ vẩn mà chỉ đám não tàn mới có thể nghĩ ra thôi.” Thủ vệ có giọng nói của Mặc Thừa Phong lập tức mở miệng cười nhạo.
“Trong hiện thực chân chính, các loại thí nghiệm đều được thực hiện dưới điều kiện cực kỳ khắc nghiệt, tuyệt đối sẽ không để nguy hiểm vượt ngoài tầm kiểm soát, tiết lộ ra bên ngoài.”
“Sở trưởng nói, chờ đến khi nào cậu nguyện ý chịu phục tùng, nguyện ý phối hợp, hoặc là bọn họ nghiên cứu ra một thứ nào đó có thể khống chế được cậu, bọn họ sẽ cho cậu rời khỏi nơi này.”
Sắc mặt Hứa Thâm trở nên âm trầm, hắn còn muốn mượn loại lực lượng đặc thù này, để đi ra bên ngoài phòng thí nghiệm nhìn xem, dù sao ở trong này đã hơn một ngàn năm rồi, bảo hắn không hiếu kỳ với thế giới bên ngoài, tuyệt đối là giả.
Hắn thật sự muốn nhìn một chút xem Ước Nặc đã xây dựng cho mình một thế giới như thế nào.
Hứa Thâm đi đến phía trước mảnh thủy tinh kia, gõ mạnh vào nó, lại phát hiện thứ nhìn giống thủy tinh này lại cực kỳ cứng rắn, không hề thua kém vách tường bằng nham thạch.
Hắn lập tức men theo đường viên bên ngoài lỗ thông gió, phát lực muốn cạy nó lên, nhưng kẽ hở này cực nhỏ, móng tay cũng chỉ có thể miễn cưỡng nhét vào, ngược lại là bận rộn hồi lâu, chỉ khiến bản thân mình mệt mỏi vì thiếu dưỡng khí.
Hứa Thâm cũng chẳng buồn thử nghiệm nữa, lại tiếp tục chuyển qua quan tưởng tượng thần.
Chờ đến khi rời khỏi thần điện, phỏng chừng hắn cũng có thể rời khỏi phòng thí nghiệm bên trong tầng thứ tư lồng giam này rồi.
Bởi vì nguyên hình của phòng thí nghiệm vốn là thần điện trong hiện thực mà.
Thời gian dần trôi, đảo mắt một cái lại gần ngàn năm trôi qua.
Ngày qua ngày đều miệt mài tu luyện, quan tưởng, và chỉ khi nhớ đến Mai Phù, Hứa Thâm mới có thể tìm về bản tâm của chính mình.
Thi thoảng hắn cũng trở lại thần điện trao đổi cùng Nguyên Chủ, và mỗi lần như vậy, đều mang đến một loại cảm giác xa lạ khác thường.
“Cậu biến hóa rất lớn.” Trải qua hai năm ở chung, Nguyên Chủ đã cảm nhận được thanh niên luôn ở bên cạnh mình thực sự bất thường.
Dường như mỗi lần hắn nói chuyện cùng gã, trong giọng nói và biểu cảm đều mang theo một loại cảm giác dày dặn kinh nghiệm, đã trải qua tang thương.
Và càng ngày, loại cảm giác này lại càng thêm nồng đậm.
Thậm chí khi đứng trước mặt Hứa Thâm, tự bản thân gã lại có cảm giác chính mình mới là một kẻ sinh sau đẻ muộn, non nớt chưa trải sự đời.
Ngoài ra, theo gã nhận thấy, dường như tinh thần của Hứa Thâm cũng phát sinh một chút bất thường.
Có đôi khi hắn lại gọi gã là số 2.
Hai coi như thôi đi, nhưng số có nghĩa là gì?
Ở bên trong lồng giam tâm linh, cánh cửa phòng vốn luôn đóng chặt của Hứa Thâm lại bị mở ra, sau đó một nhóm người bước vào.
Những năm gần đây, Hứa Thâm không còn tiếp tục tham dự bất cứ một loại thí nghiệm nào nữa, chỉ ngẫu nhiên sở trưởng sẽ mang theo một nhóm nhân viên cảnh sát tiến vào, đưa hắn qua một nơi khác, có ý đồ muốn khống chế hắn, nhưng tất cả đều thất bại rồi.
Ngược lại, bên phía bọn họ còn bị hắn giết chết không ít cảnh vệ.
Tới cuối cùng, hắn bị một loại binh khí đặc thù nào đó đánh trúng, mới ngất đi và được đưa về bên trong phòng giam này.
Thời điểm hiện tại, Hứa Thâm đang nhìn sở trưởng, nhưng trong đầu lại âm thầm ghi nhớ thời gian, đã được hai ngàn năm rồi.
Chương 998: Nên Nói Lời Từ Biệt Thôi!
Ở bên ngoài, hắn cũng nên rời khỏi.
Đây sẽ là lần cuối cùng, hắn còn ở lại bên trong tầng thứ tư của lồng giam tâm linh này.
Hai ngàn năm gắn bó, hiện giờ lại phải đi, đột nhiên Hứa Thâm cảm thấy một chút hoài niệm hết thảy mọi thứ chung quanh.
Hắn đưa mắt nhìn sở trưởng, khuôn mặt tươi cười, thậm chí còn đưa tay vẫy vẫy đối phương.
Sở trưởng có chút ngoài ý muốn, đây là lần đầu tiên ông ta thấy Hứa Thâm bình thản như thế.
Nhưng đương nhiên ông ta không hề thả lỏng cảnh giác, phải chờ đám nhân viên cảnh sát bên cạnh khống chế Hứa Thâm xong, mới mang theo Hứa Thâm đi vào phòng thí nghiệm.
Đến tận lúc đó, Hứa Thâm mới biết, hóa ra bọn họ vừa nghiên cứu được một loại thiết bị khống chế mới, một khi cắm nó vào bên trong, có thể hoàn toàn khống chế hắn, biến hắn trở thành một món vũ khí siêu phàm do bọn họ chế tạo.
Hứa Thâm nhìn thiết bị khống chế có dạng như đinh tán kia, rất nhanh thứ này sẽ bị cấy vào trán hắn.
Hắn lại quay đầu nhìn về phía sở trưởng đang ôm hai tay bên cạnh, bỗng nhiên mở miệng hỏi: “Ông là anh hay em trai?”
Sở trưởng sửng sốt, nhưng rất nhanh đã nghiêm mặt lạnh lùng nói: “Tôi không biết cậu đang nói cái gì.”
“Chắc là anh trai rồi?” Hứa Thâm chẳng quan tâm tới câu trả lời của ông ta, tự mình làm việc của mình, nói: “Em trai ông thích bị người ta nhục mạ, mới luôn sống trong bóng đêm, đại khái là vì một người anh trai như ông quá mức ưu tú hả?”
“Câm miệng.” Sắc mặt sở trưởng trở nên lạnh lùng, vẻ mặt âm hàn nói: “Lại điên rồi? Toàn nói bậy.”
“Lúc em trai của ông chết đi, ông ta có một câu muốn nhờ tôi nói với ông.” Hứa Thâm nói.
Sở trưởng cười lạnh, lập tức mở miệng nói với người bên cạnh: “Ra tay.”
“Ông không muốn nghe sao?” Hứa Thâm khẽ cười nói: “Nhân lúc tôi vẫn còn còn nhớ.”
Sở trưởng cười nhạo nói: “Ai thèm để ý đến lời nói điên loạn của cậu?”
“Có người anh trai như ông là niềm kiêu ngạo, cũng là điều làm ông ta tiếc nuối suốt đời.” Hứa Thâm khẽ thở dài nói.
Sở trưởng cười lạnh, dứt khoát ra lệnh cho người bên cạnh xuống tay.
Rất nhanh, thí nghiệm đã được tiến hành, thiết bị khống chế giống như đinh tán nọ bị cấy vào trong đầu Hứa Thâm.
Chờ đến khi thí nghiệm chấm dứt, Hứa Thâm mở mắt, vẻ mặt vẫn vô cùng bình thản.
Bên cạnh có người bắt đầu thông qua điều khiển thiết bị khống chế, để điều khiển Hứa Thâm.
Và chỉ trong nháy mắt, Hứa Thâm đã bị bọn họ thao túng, lần lượt ngồi dậy, đứng lên.
Nhìn thấy thiết bị khống chế nọ có hiệu quả, người bên cạnh tỏ ra vô cùng mừng rỡ, những người khác cũng phát ra tiếng hoan hô cùng với âm thanh vỗ tay nhiệt liệt.
Sau khi xiềng xích trên người Hứa Thâm bị cởi bỏ, rất đột ngột, Hứa Thâm ra tay.
Hắn nhanh chóng tới gần sở trưởng.
Biến cố bất thình lình này đã làm người ta khiếp sợ.
Nhân viên vốn đang điều khiển thiết bị khống chế kia, vội vàng ấn xuống nút tắt, muốn khiến cho Hứa Thâm ngủ say, nhưng phím ấn lại mất đi hiệu lực.
“Phanh” một tiếng, Hứa Thâm đánh ra một quyền xỏ xuyên qua bụng sở trưởng, còn tay kia lại ôm lấy phần cổ của ông ta, đặt nó lên vai mình.
“Em trai của ông nói, muốn ông đi theo cùng ông ta.” Hứa Thâm nhẹ giọng nói.
Sở trưởng trừng lớn con ngươi, vẻ mặt trở nên thống khổ mà vặn vẹo cùng một chỗ.
Hứa Thâm vươn bàn tay tới, dứt khoát xé toạc một cái, rồi nhanh chóng đẩy sở trưởng ra, nhìn ông ta ngã xuống đất, cơ thể run rẩy, dần dần mất đi sinh mệnh.
Ngay sau đó, hắn quay đầu nhìn về phía đám người bên cạnh, lại nhẹ nhàng nâng tay lên cậy cái đinh trên trán, trực tiếp nhổ nó ra ngoài, kèm theo đó là máu tươi và một phần não bộ: “Mấy người vẫn còn hiểu biết quá ít về siêu phàm.”
Hứa Thâm cười khẽ, thân thể chợt bành trướng, cái đầu của nhóm nhân viên cảnh sát lập tức xuất hiện, rồi lao về phía nhân viên thí nghiệm xung quanh.
Trong nháy mắt, chung quanh hóa thành một mảnh địa ngục Tu La.
Hứa Thâm nhấc chân bước ra, cả người dính đầy máu.
Trong tay hắn còn cầm theo một miếng da, trực tiếp dán lên mặt mình, đúng là lớp da mặt của vị sở trưởng kia.
“Nên nói lời từ biệt thôi…” Hứa Thâm đưa mắt nhìn dãy hành lang thật dài bên ngoài, khẽ than nhẹ một tiếng.
Dù hắn vừa chế tạo một màn giết chóc ở trong này, rồi từ đó mà thuận lợi thoát thân, nhưng trên thực tế, trong lòng hắn không hề hưng phấn.
Bởi vì thoát thân ở trong này vốn chẳng có ý nghĩa gì.
Nơi này vốn là hình chiếu của thần điện ở bên ngoài.
Hiện giờ hắn đã triều bái đủ hai ngàn năm, cũng có thể rời khỏi rồi.
Lại nói, rời khỏi thần điện mới là mục đích của hắn.
Còn những thứ khác chỉ là một vài lạc thú nhỏ nhặt mà thôi.
Hứa Thâm trực tiếp rời khỏi lồng giam tâm linh, quay về bên trong thần điện.
Vừa trở lại thần điện, hắn đã nhìn về phía bức tượng thần kia.
Hai ngàn năm triều bái đã hoàn thành, đôi mắt Hứa Thâm khẽ nheo lại, hắn ngẩng đầu, đưa mắt quan sát màn trời trên đó.
Ở bên ngoài màn trời, vẫn có thể nhìn thấy bóng dáng Mặc Thừa Phong.
Lão đã rút lui về lại Khu An Toàn, bên cạnh là Tinh Quân đang chu đáo hầu hạ.
Hứa Thâm bay thẳng về phía màn trời, muốn rời khỏi nơi này.
“Ừm?” Bên kia, Nguyên Chủ nhìn thấy hành động của hắn, trong lòng có chút ngoài ý muốn, nhưng rất nhanh, lại bật cười khẽ.
Hứa Thâm mới ở lại nơi này được hai năm đã không chịu nổi rồi?
Ngay sau đó, đúng như những gì Nguyên Chủ suy đoán, Hứa Thâm lập tức bị màn trời bắn ngược trở về.
Bỗng nhiên Hứa Thâm quay đầu lại nhìn về phía tượng thần.
Lúc này, bức tượng thần ấy đột nhiên sinh động như thể đã thực sự sống lại rồi, kèm theo đó là một luồng lực hút kỳ dị trực tiếp lôi kéo Hứa Thâm đi vào.
Hứa Thâm lại bước tới không gian kỳ dị trước kia, trông thấy vị Thần bên trong đó.
“Triều bái hai ngàn năm, sự thành kính của ngươi đã khiến ngươi trở thành tín đồ của ta.
Ta ban cho ngươi quyền lợi của người trông coi thần điện.
Hãy thay ta trông coi thần điện của ta, ngươi có thể tự do ra vào nơi này.” Thần Hai Mặt cao cao tại thượng nói.
Hứa Thâm cười cười, hắn nhìn thấy một luồng thần quang bay về phía mình.
Nhưng ngay khi luồng thần quang nọ muốn rơi vào trán hắn, hắn lại khẽ nghiêng đầu tránh thoát.
Từ sau khi tinh thần lực dị biến đến Bán Thần, hắn đã có thêm một chút nhận thức về Thần Hai Mặt trước mắt.
Nói cách khác, với hắn ở hiện tại, đối phương không còn khủng bố đến nỗi khó có thể nhìn thẳng vào như lúc trước nữa.
Chương 999: Diệt Thần!
Hứa Thâm trực tiếp kích hoạt cả cường hóa lẫn gấp bội rồi tác dụng lên tinh thần lực.
Rất nhanh, hắn lại phát hiện, tầm nhìn của bản thân đã trở nên tỉ mỉ giống như đang đeo kính hiển vi, khiến cho đường nét trên người Thần Hai Mặt bỗng chuyển thành vô cùng rõ ràng.
Hắn nhìn thấy từ trên người đối phương tản ra một luồng ánh sáng như thể được tạo thành từ những viên tròn.
Mà cùng lúc đó, hắn cũng mơ hồ phát hiện được điểm giả dối của Thần Hai Mặt này.
Cái gọi là người trông coi thần điện này, chẳng qua chỉ là khôi lỗi mà thôi.
“Nếu bản thể của hai người đã không ở bên trong thần điện, vậy cứ dứt khoát thoái vị nhượng hiền đi.” Hứa Thâm nhẹ giọng nói.
Mặt nam thô bạo của Thần Hai Mặt lập tức lộ ra biểu cảm vừa kinh hãi vừa tức giận nói: “Ngươi nói cái gì?”
Hứa Thâm cười cười không đáp, nhưng cùng lúc đó, Mặc Vệ đã xuất hiện bên người.
Vào thời điểm này, được năng lực cường hóa và gấp bội gia trì, thể trạng của Mặc Vệ trở nên vô cùng to lớn, tựa như một pho tượng Thần Chích.
“Tôi nói, chỉ là một luồng tàn niệm thì đừng có chiếm miếu nữa.” Hứa Thâm nhẹ giọng nói.
Ngay lập tức, Mặc Vệ rút ra dao phay lao về phía Thần Hai Mặt.
Khiến người kinh dị chính là, khi Mặc Vệ tiến lên, Thần Hai Mặt nhìn như chí cao vô thượng trước mắt lại lộ vẻ hoảng sợ.
Chỉ trong nháy mắt, một hồi chém giết đã bùng nổ, nhưng cũng chỉ trong nháy mắt, đại chiến đã chấm dứt.
Bởi vì con dao phay màu vàng trong tay Mặc Vệ đã chặt đầu Thần Hai Mặt xuống rồi.
Cái đầu có hai mặt tựa như một ngôi sao rơi xuống, quay cuồng ngay giữa không trung, và cả mặt nam lẫn mặt nữ đều trừng lớn đôi mắt, như thể không dám tin vào tình huống vừa xảy ra.
Bọn họ lập tức ném ánh mắt vừa kinh hãi vừa tức giận nhìn Hứa Thâm.
“Ngươi cũng dám diệt Thần! !” Thần Hai Mặt trăm miệng một lời phát ra một tiếng rống giận.
Vào thời khắc này, ngay cả mặt nữ từ bi cũng nổi giận.
Hứa Thâm cười khẽ: “Nếu Thần có thể do tu luyện mà thành, vậy hai người cũng chỉ là kẻ đi được nhanh hơn tôi một bước mà thôi.
Chỉ tiếc, hiện tại đã bị tôi đuổi kịp rồi.”
“Khốn nạn! !” Một tiếng rống giận tựa như bắt nguồn từ hỗn mang vang lên, nhưng dưới tiếng rống giận này, cái đầu nọ lại đang từ từ tán loạn.
“Không có chúng ta, ngươi tuyệt đối không thể rời khỏi nơi này…” Trước khi biến mất, Thần Hai Mặt mang theo ánh mắt oán độc nhìn Hứa Thâm, sau đó trực tiếp hóa thành thật nhiều những điểm kim quang, nhanh chóng tiêu tán.
Hứa Thâm tự cười một tiếng, chợt ngẩng đầu nhìn về phía thân hình đang đứng sừng sững nguy nga bên kia.
Bỗng nhiên Mặc Vệ bên người hắn lại chạy như bay ra ngoài, đi đến phía trước thân hình nọ, sau đó dứt khoát chui vào.
Chỉ trong nháy mắt, bên trên thân hình nguy nga nọ lại phát ra kim quang, một cái đầu mới vừa được ngưng kết thành hình.
Mà dung mạo của cái đầu nọ lại cực kỳ tương tự như Hứa Thâm.
“Không thể!” Tại một nơi cực kỳ vắng vẻ trong hư không chung quanh, vẫn không ngừng truyền đến tiếng rít gào của Thần Hai Mặt. âm thanh này không đâu không có, tựa như ập tới từ bốn phương tám hướng, mang theo cơn phẫn nộ khôn cùng: “Không có trí nhớ dài dòng minh khắc, căn bản không thể lạc ấn được chính mình, ngươi đang giả vờ!”
“Làm sao mà ngươi biết được, suốt hai ngàn năm qua, ta vẫn một mực quan tưởng ngươi chứ?” Hứa Thâm cười khẽ rồi mở miệng tự nói.
Tiếng rít gào của Thần Hai Mặt lập tức yên tĩnh xuống.
Cùng lúc ấy, trải qua hai ngàn năm thời gian tại lồng giam tâm linh, cảnh tượng và tư tưởng trong đầu thanh niên vốn đang ngồi quan tưởng bên trong phòng tạm giam kia, vẫn là một vị Thần Chích nguy nga, to lớn, nhưng gương mặt của vị Thần Chích nọ lại có một nửa là bản thân.
Mà lúc này, một nửa khuôn mặt vốn thuộc về bản thân hắn kia, lại trở nên hoàn chỉnh.
Hắn đã hoàn toàn thay thế vị trí của Thần Hai Mặt.
“Chẳng lẽ ngươi…” Sau một quãng thời gian yên tĩnh thật lâu, giọng nói của Thần Hai Mặt lại vang lên, nhưng lúc này, nó đã trở nên vô cùng xa xôi mà mỏng manh rồi, thậm chí còn mang theo một chút khó mà tin tưởng nổi: “Đã sớm chuẩn bị sẵn sàng…”
Hứa Thâm mỉm cười, lần này hắn không trả lời.
Sau khi gương mặt của hắn hoàn toàn thay thế vị trí của Thần Hai Mặt, Hứa Thâm chợt có cảm giác bản thân vừa chạm đến một luồng ý niệm đặc thù.
Ý niệm này tựa như một quả cầu màu đen nguyên vẹn, yên lặng, phong bế, không có ý thức tản ra bên ngoài, cũng không có bất cứ cảm xúc gì được phóng thích ra, nhưng lại khiến người ta cảm nhận được một thứ tĩnh mịch tựa như vực sâu thăm thẳm, làm cho người ta không rét mà run.
Rất nhanh, Hứa Thâm đã hiểu được, luồng ý niệm này chính là thần điện.
Đúng vậy, thần điện này cũng là một kiện thần binh, chỉ khác là nó đã bị một luồng tàn niệm của Thần cũ xâm chiếm.
Hiện giờ, thần binh đã đổi chủ, Hứa Thâm cũng nhận được từng loại tin tức đến từ ý niệm viên tròn màu đen kia, tất cả chúng đều có nội dung về thần điện.
Ngay sau đó, ý thức của Hứa Thâm đã rời khỏi không gian thần điện trước mắt, trở lại bên ngoài.
“Cậu không chờ được thêm sao?” Nguyên Chủ nhìn thấy ý thức của Hứa Thâm trở về, không khỏi trêu đùa hỏi.
Hứa Thâm nói: “Anh rất muốn ở lại trong này lâu hơn sao?”
“Nếu có thể đi, ai sẽ nguyện ý ở lại một nơi quỷ quái như thế này? Nhưng mà cậu mới vượt qua có hai năm, còn rất sớm.” Nguyên Chủ cười nói.
Hứa Thâm khẽ lắc đầu, nói: “Tôi chuẩn bị đi rồi, anh có muốn đi cùng tôi không? Tôi có thể đưa anh đi ra ngoài, nhưng điều kiện tiên quyết là sau khi rời khỏi nơi đây, anh phải làm việc cho tôi.
Anh còn bảy trăm năm cần phải quan tưởng, nhưng tôi chỉ cần anh làm việc cho tôi một trăm năm là được.
Ý anh thế nào?”
“Cậu đang nói mớ cái gì đó?” Nguyên Chủ bị lời nói của Hứa Thâm làm cho vô cùng sửng sốt, kinh ngạc, gã không khỏi nở nụ cười, nói: “Định lực của cậu như vậy, tôi thực hoài nghi cậu có thể chống được một ngàn năm hay không.”
“Anh vẫn chưa chú ý đến sao?”
“Chú ý cái gì?”
“Thần tượng.”
Nguyên Chủ nhìn theo ánh mắt của Hứa Thâm, rồi lập tức sửng sốt.
Chỉ thấy lúc này gương mặt của thần tượng đã xuất hiện biến hóa, gương mặt của Thần Hai Mặt lại chậm rãi co rút đi rồi biến mất, sau đó, gương mặt trên đó từ từ, thong thả, nhúc nhích biến hình, cuối cùng nó đã biến thành một dung mạo mới, và rõ ràng đó là dung mạo của Hứa Thâm.
Nguyên Chủ không khỏi mở to hai mắt, hoài nghi chính mình đang hoa mắt.
Chương 1000: Anh Xác Định???
Người Dịch Phước Mạnh
Mua Truyện liên hệ ᏃᎪᏞ0: 0704 730 588
Mua Truyện liên hệ
Gã vội vàng dùng sức khống chế hai mắt của mình, lại phát động năng lực cảm nhận thân thể bên dưới, chờ sau khi xác định được bản thân không hề bị vây trong ảo giác hoặc bị năng lực nào đó điều khiển, cũng không phải đang nằm mơ… Nguyên Chủ lập tức khiếp sợ nhìn về phía Hứa Thâm: “Đây… là chuyện gì vừa xảy ra vậy? !”
“Tôi đã thay thế vị trí của Tàn Thần kia rồi, hiện giờ, tôi chính là chủ nhân của thần điện này.” Hứa Thâm bình tĩnh nói.
Nguyên Chủ kinh ngạc, nói: “Làm như vậy cũng được sao? Cậu đã làm như thế nào vậy?”
“Đây là năng lực của tôi, thứ lỗi vì tôi sẽ giữ bí mật.”
“…” Nguyên Chủ thực sự không ngờ Hứa Thâm vẫn còn ẩn giấu chiêu thức ấy.
Lúc này, trong lòng gã đang rung động đến tột đỉnh, thật sự không thể tưởng tượng nổi, đến tột cùng là Hứa Thâm đã làm như thế nào.
Hơn nữa, rõ ràng thứ năng lực mà Hứa Thâm từng để lộ ra khi luận bàn với gã chính là phiên bản nhược hóa của năng lực mà gã đang nắm giữ?
Làm sao hắn có thể tạo thành ảnh hưởng tới thần tượng?
Chẳng lẽ nói khi luận bàn, hắn vẫn còn giấu giếm?
Đầu óc Nguyên Chủ đang không ngừng quay cuồng, cùng với đó là sắc mặt biến ảo liên tục.
Hứa Thâm cũng không sốt ruột, chỉ lẳng lặng đứng một bên yên tĩnh chờ đợi một câu trả lời thuyết phục từ phía.
Một lát sau, Nguyên Chủ đã tỉnh táo lại, gã lập tức nhìn chằm chằm vào Hứa Thâm nói: “Nếu hiệu lực một trăm năm cho cậu, cậu cần tôi làm cái gì?”
“Có khả năng là bất cứ chuyện gì hoặc bất cứ cái gì có thể uy hiếp đến sự tồn tại của tôi, tôi đều có thể giao cho anh xử lý.” Hứa Thâm nói.
Nguyên Chủ hỏi: “Nếu tôi nhận lời, thì ngay lúc này, tôi có thể rời đi?”
“Đúng vậy.”
“Được!” Nguyên Chủ dứt khoát mở miệng đồng ý.
Hứa Thâm chăm chú nhìn vào gã: “Hiệp nghị quân vương một khi đã nhận lời thì tuyệt không thể hủy bỏ, anh xác định?”
Nguyên Chủ gật đầu.
Dù phải nguyện trung thành với Hứa Thâm làm bản thân gã có chút khó chịu, dù sao gã cũng chính là một vị quân chủ, mà Hứa Thâm… nhiều nhất chỉ được tính là một vị quân vương khá mạnh mẽ thôi, nhưng nguyện trung thành với hắn là có thể bước ra bên ngoài sớm hơn thời hạn, thì đương nhiên đây chỉ là chuyện nhỏ.
Lại nói, chờ sau khi rời khỏi nơi này, trước mặt gã là trời cao biển rộng, chưa chắc Hứa Thâm đã đủ khả năng quản chế được gã, đến lúc đó, ai nguyện trung thành với ai còn chưa xác định được đâu!
Hứa Thâm nhìn ra tâm tư của Nguyên Chủ, lại khẽ cười một tiếng, nói: “Lúc trước, thần tượng bảo anh quan tưởng là muốn anh trở thành người thủ hộ thần điện, hiện giờ, thần điện này đã do tôi điều khiển, tôi có thể ban trước cho anh quyền hạn này, cho anh có thể tự do ra vào thần điện.”
Trong lòng Nguyên Chủ thầm run rẩy một hồi, gã vừa ý thức được tình huống không đúng: “Nói như vậy, chẳng phải tôi là…”
“Đúng vậy, một khi anh đã trở thành người thủ hộ thần điện, thì tôi muốn lấy tánh mạng của anh, cũng chỉ cần một cái ý niệm trong đầu mà thôi.” Hứa Thâm nói.
Nguyên Chủ giật mình, chợt rơi vào im lặng.
“Anh cũng có thể từ chối, nhưng vị Thần anh một mực quan tưởng lúc trước đã rời đi rồi, coi như hơn ba trăm năm quan tưởng của anh cũng trở thành phế thải.
Hiện giờ, nếu anh muốn rời khỏi nơi này, cũng chỉ có thể quan tưởng tôi.
Quan tưởng một ngàn năm, sau đó vẫn bị tôi ban cho danh hiệu người thủ hộ thần điện, trở thành tín đồ của tôi.” Hứa Thâm thản nhiên nói: “Đương nhiên, anh cũng có thể lựa chọn vĩnh viễn ở lại trong này, không rời đi.”
Nguyên Chủ rơi vào im lặng thật lâu.
Gã thực sự không thể kết luận được rốt cuộc những lời Hứa Thâm nói là thật hay giả, nhưng tình thế trước mắt, lại khiến cho gã có khuynh hướng tin tưởng những lời Hứa Thâm nói.
Với một con người, khi đứng trước câu hỏi, muốn vĩnh viễn bị nhốt, hay ra ngoài sẽ bị quản chế một đoạn thời gian, thử hỏi đối phương sẽ lựa chọn như thế nào?
Và tới cuối cùng, Nguyên Chủ vẫn lựa chọn rời đi.
Suy cho cùng, ở bên ngoài gã vẫn còn rất nhiều chuyện cần phải xử lý, huống chi vĩnh viễn bị nhốt ở nơi này, có khác gì đã chết đâu?
Thấy Nguyên Chủ đồng ý, Hứa Thâm cũng không nhiều lời vô nghĩa, trực tiếp ban cho gã ấn ký của người thủ hộ thần điện.
Ấn ký màu vàng rơi vào mi tâm của Nguyên Chủ, rất nhanh, Nguyên Chủ đã cảm nhận được thần điện phóng ra vài luồng tin tức từ bên trong ấn ký nọ.
Đây đều là những loại tin tức mà quyền hạn của gã có khả năng tiếp nhận được.
Nguyên Chủ tiêu hóa toàn bộ nội dung nọ xong, tới khi một lần nữa đưa mắt nhìn về phía Hứa Thâm, tâm trạng đã có chút bất đắc dĩ.
Thần điện này vốn là một kiện thần binh, hiện giờ gã đang bị thần điện điều khiển, mà không phải là Hứa Thâm.
Thế nhưng, thần điện này lại bị Hứa Thâm điều khiển, bởi vậy hiển nhiên bản thân gã cũng rơi vào trong tay Hứa Thâm.
Không có lựa chọn.
“Đến tột cùng là cậu đã làm như thế nào?” Nguyên Chủ vẫn vô cùng nghi hoặc, trăm câu hỏi không tìm được lời giải đáp.
Hứa Thâm mỉm cười: “Bởi vì tôi đã triều bái hai ngàn năm.”
“Hai ngàn năm?” Nguyên Chủ kinh ngạc.
Nhưng rất nhanh, trong đầu chợt nghĩ đến điều gì đó, rồi ngay chính bản thân gã cũng phát hiện ra một chuyện bất thường.
Dù Hứa Thâm trước mắt vẫn có dáng vẻ thanh niên, nhưng bên trong đôi mắt lại từng trải, lão luyện tựa như đã nếm đủ mùi đời, thậm chí còn mang theo một loại cô độc và tiếc nuối nói không nên lời ẩn chứa bên trong.
Đây là ánh sáng trải qua năm tháng lâu dài lắng đọng lại.
“Là năng lực giả thời gian sao…” Nguyên Chủ lại nghĩ đến tình huống thân thể trở về đến thời kỳ thiếu niên, xảy ra khi mình luận bàn cùng Hứa Thâm, trong lòng không khỏi có chút suy đoán.
Chỉ có đặc tính của năng lực thời gian mới có thể làm được toàn bộ những điều này.
Về phần khoảng cách và cường độ năng lực gã từng thử nghiệm ra kia, khả năng cao là do Hứa Thâm cố ý bày ra nhằm mê hoặc gã.
“Vì sao cậu lại là hai ngàn năm?” Nguyên Chủ lại hỏi.
Hứa Thâm có chút không biết nên nói gì: “Anh cũng không phải trẻ con, sao lại hỏi nhiều như vậy.”
Nguyên Chủ thầm than một tiếng, người ta đều nói thần binh tại Mộ Thần Binh, đều tự đặt ra những loại thí luyện khác biệt, nếu không thể xứng đôi với nó, thì có cố gắng như thế nào cũng khó mà được nó tán thành.
Nhưng hiển nhiên là năng lực của Hứa Thâm xứng đôi cùng thần điện này, bởi vậy hắn có thể hoàn thành thí luyện dễ dàng như nước chảy thành sông.
Trong khi rõ ràng gã đã ở trong này hơn ba trăm năm, vẫn chưa chờ được đến lúc khổ tận cam lai, vậy mà Hứa Thâm chỉ dùng hai năm ngắn ngủi lại đạt được thành công, có thể điều khiển tòa thần điện này.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![[Dịch] Tối Cường Sinh Hóa Thể [Dịch] Tối Cường Sinh Hóa Thể](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/09/Dich-Toi-Cuong-Sinh-Hoa-The-Audio.jpg)

