[Dịch] Tu La Thiên Đế
Tập 366 : Sống hay chết (1) (c3651-c3660)
❮ sautiếp ❯Chương 3651: Sống hay chết (1)
Chuong 3651: Song hay chết (1)
Ba mươi sáu cây chiến mâu như là hãm sâu trong đại dương mênh mông vô tận, đong đưa không dứt, không chỉ khó có thể lại trùng kích xuống dưới, hơn phân nửa đều bị sống sờ sờ đánh rách tả tơi, vâng sáng ảm đạm, càng bị sóng lớn cuộn trào mãnh liệt bạo tạc tung bay, gào thét lên vọt tới phế tích xa xa.
Những chiến mâu này gân như chính là Bạch Hổ hóa thân, uy lực võ cùng cường đại, thực sự trực tiếp huyết hồn tương liên cùng Bạch Hổ, đột nhiên nổ tung tóe để cho Bạch Hổ toàn thân loạn chiến, thống khổ gao thét.
Nhưng, còn có trọn vẹn mười ba cây chiến mâu mang theo uy năng vô cùng, ngạnh sanh sanh chống đỡ cuồng triều bạo tạc, cứ việc cũng có khe hở, lại sát uy không giảm, cường thế vô cùng, xuyên thủng cuồng triều, từ trên trời giáng xuống, như là mười ba cây trụ trời, bạo kích Tử Kinh Độc Giác Thú.
Mỗi một cây chiến mâu đều vừa thô vừa to kinh người, đây cũng không phải là nhọn, mà là như núi lớn áp đỉnh, sôi trào lấy uy năng kinh người, vờn quanh lấy huyết khí ngập trời.
Tử Kinh Đôc Giác Thú biến sắc, điều này sao có thể? Đó là mười tám hòn đảo a, uy năng bạo tạc đủ để hủy diệt cường giả Thiên Võ Cảnh cửu trọng thiên!
Mười ba cây chiến mâu đồng thời rơi xuống, Tử Kinh Độc Giác Thú lần nữa thi triển bộ pháp quỷ bí, như là hư không bước chậm, xảo diệu lại nhanh chóng, hiểm lại càng hiểm toàn bộ tránh đi.
Nhưng vạn thước mặt đất xung quanh nó đều bị hung uy to lớn trùng kích sụp đổ, nện ra mười ba cái hắc động thật lớn, ngay sau đó liền trong đất rung núi chuyển lắc lu nổ bung, sát khí cuộn sạch, đá vụn trùng kích, như là thiên thạch trời giáng, nổ tung cái mảnh mặt đất này.
Mặc dù Tử Kinh Độc Giác Thú tránh được chiến mâu, lại bị sóng xung kích chấn đến, lân phiến toàn thân vỡ vụn mảng lớn, nhận lấy trọng thương.
Nhưng… Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, ánh mắt nó đột nhiên hung ác, chuôi Huyết Đao này vẫn luôn miễn cưỡng chống cự lại Bạch Hổ tấn công trong lúc đó cô đọng thành một thanh châm nhỏ, biến mất tất cả vâng sáng, trong nháy mắt bạo kích, đánh về phía Bạch Hổ.
Bởi vì năng lượng bạo động lớn, bụi đất cuông triều quay cuồng, Bạch Hổ cũng bởi vì chiến mâu nổ tung toe mà chịu ảnh hưởng, cho nên Bạch Hổ căn bản không có chú ý tới cái điêu dị thường này.
Phốc phốc!
Huyết châm xuyên thấu chiến y cứng cỏi, đâm vào trong thân thể nó.
Bạch Hổ trong thống khổ cuông nộ không có cảm nhận được chuôi huyết châm này, nó gầm thét, một lân nữa khống chế được tất cả chiến mâu, nhưng… Huyết châm sau một lát xông vào trong thân thể nó, lại tạo nên một gợn sóng kỳ diệu, nhanh chóng cuộn sạch toàn thân Bạch Hổ, dẫn dắt dừng máu của nó.
Bạch Hổ phát giác không ổn, cứng rắn ngừng lại thế công, huyết châm lại đã bắt đầu trắng trợn thôn phệ máu của nó, một cỗ một cỗ, không ngừng liên tục, mà càng lúc càng nhanh, như là một con châu chấu, chuôn chuồn hút máu bám vào đến trong thân thể.
Bạch Hổ huyết khí cường thịnh, nhưng tốc độ nuốt của huyết châm kinh người, càng phóng xuất ra một loại kịch độc tê liệt kìm hãm áp chế lực lượng bản thân Bạch Hổ.
Mới đầu chỉ là có cảm giác không khỏe, tiếp đó chính là không dễ chịu, ngay sau đó là thống khổ khó chịu.
Bạch Hổ lập tức kinh sợ thối lui, cực lực muốn khống chế huyết khí toàn thân đang không khống chế được, nhưng nó căn bản cũng không biết cái gì đó đã chạy vào trong thân thể, lại là lúc nào, hơn nữa bởi vì huyết châm phóng thích kịch độc làm mất cảm giác, nó thậm chí cảm thụ không đến vật kia tồn tại.
Tử Kinh Độc Giác Thú toàn thân đẫm máu, khuôn mặt lại dữ tợn.
Đó cũng không phải là Huyết Đao bình thường, là nó một kiện sát khí khác, do thượng cổ cấm trùng ‘Huyết Thần trùng’ rèn luyện thành ám khí.
Huyết Thần trùng từng xưng hùng tại niên đại cổ xưa, thậm chí một lân muốn Phong Thân, chúng có số lượng khổng lồ, phân bố tại tất cả các xó xỉnh trong trời đất, có thể lặng yên không một tiếng động mà ký sinh trong cơ thể rất nhiêu mãnh thú, cũng có thể dùng phương thức chống cự luyện hóa chỉ nó mới có, sau đó liên sẽ nhanh chóng thôn phệ huyết khí, ngắn thì vài ngày, nhanh thì vài phút, cùng lúc có thể thôn nạp sạch sẽ huyết dịch một đầu cự thú nghiêm chỉnh.
Đây là một trong những vũ khí mạnh nhất của Tử Kinh Độc Giác Thú, lại không phải chính nó rèn luyện, mà là tổ tông tộc đàn luyện chế tại thật lâu trước đây, vẫn luôn truyên thừa còn sót lại.
– Rống!
Bạch Hổ càng ngày càng thống khổ, toàn thân khí huyết sôi trào, nó cực lực muốn khống chế, lại nhanh chóng trôi qua, thật giống như trong thân thể bị đâm một cây Phóng huyết quản vừa sắc bén vừa thô vừa to, đang bị sống sờ sờ lấy máu.
Quả nhiên không có để cho ta thất vọng!!
Tử Kinh Độc Giác Thú lạnh lùng nhìn ra ngoài một hồi, trì hoãn một lát, lại đột nhiên bạo lên, trong miệng phun ra một mảnh hào quang, thoáng qua che trời, bao phủ mảng lớn phế tích.
Đó là một tấm da thú, bên trên trải rộng văn ấn kỳ diệu cổ xưa, là dùng máu tươi in lại.
Nó ngang trời cuông múa, khổng lồ nặng nề, như là tâng mây đối với đè ép xuống Bạch Hổ.
Bạch Hổ miễn cưỡng khống chế được thân thể, điên cuồng gào thét, sát phạt ngập trời, muốn chống cự lại mảnh da thú kia.
Chiến mâu tán rơi các nơi cũng tại cùng lúc bạo lên, toàn bộ hội tụ qua đến nó.
Bang bang bang!
Ba mươi sáu cây chiến mâu sáng lên, sát khí ngập trời, vờn quanh xung quanh. thủ hô lấy Bạch Hổ.
Chương 3652: Sống hay chết (2)
Chuong 3652: Song hay chet (2)
Nhưng…
Huyết dịch trôi đi lượng lớn, như là nghìn vạn con kiến đang gặm cắn, Bạch Hổ khí thế hùng mạnh cũng chịu ảnh hưởng, ý thức trâm xuống, chiến mâu lập tức am đạm vang sáng.
– Âm ầm…
Da thú như là màn trời bao phủ, quay cuông dữ dội, đem Bạch Hổ cùng toàn bộ chiến mâu cuốn đi vào.
Đây là một tấm vải bố càn khôn, do hơn ba mươi đầu cổ thú hư không rèn luyện thành, đã truyền lưu hơn muoi van nam, khong co dai uy năng che đậy can khôn năm đó, nhưng vẫn là có lực lượng tù khốn cường đại.
Bạch Hổ kịch liệt giãy giụa, nhưng vẫn là bị da thú bao trùm, xông về phía Tử Kinh Độc Giác Thú.
Da thú co lại thành hơn mười thước, nhưng bởi vì Bạch Hổ phản kháng, không ngừng bành trướng, lần nữa quay cuồng.
Tử Kinh Độc Giác Thú đè móng vuốt lên da thú, cưỡng ép áp chế, cũng ngẩn cao đầu phát ra một tiếng gâm điên cuồng, tuyên cáo lấy thắng lợi của mình, nhắc nhở Xích Viêm Kim Nghê cùng Thái Than Chiến Vien.
Tại thời điểm Bạch Hổ bị nhốt, gần như là cùng một thời gian, Dương Đỉnh Phong chỗ đó cũng xuất hiện biến cố.
Kim Diễm Sư Vương rõ ràng đã chết, cũng vẫn luôn nằm ở trong phế tích toàn thân đổ máu, cảm thụ không đến sinh cơ, cũng tại thời điểm Dương Đỉnh Phong cùng Thái Thản Chiến Viên giết tới trong lúc đó bạo lên, một gậy đánh tới, mặc dù có thể rõ ràng cảm nhận được nó suy yếu, nhưng Thiên Võ Cảnh bát trọng thiên nổi giận một kích, vẫn là mang theo một loại uy thế kinh người.
Dương Đỉnh Phong vừa mới chống cự Thái Than Chiến Viên tấn công, đang nhanh chóng tháo chạy, Tân Lam cũng đang chuẩn bị đem hắn cuốn đi, nhưng… Quá đột nhiên, không có bất kỳ dấu hiệu.
– AI
Tần Lam kinh hô, lực lượng không gian lập tức kích động di qua.
Sắc mặt Dương Đỉnh Phong kịch biến, trong lúc ngàn cân treo sợi tóc vô ý thức mãnh liệt xoay người, bảo vệ Tân Lam.
Đã chậm…
Bành! Răng rắc!
Dương Đỉnh Phong cùng côn sắt kinh khủng kia rắn rắn chắc chắc đụng vào cùng một chỗ, côn sắt tráng kiện to lớn, tráng kiện chừng năm sáu thước, một kích khủng bố này lập tức đánh bay Dương Đỉnh Phong, sóng khí màu bạc ngưng tụ thành áo giáp trong nháy mắt liên nổ tung tóe, hắn da tróc thịt bong, toàn thân xương cốt gần như vỡ hơn phân nửa, nội tạng đều trong chớp mắt vỡ vụn, ngay cả xương sọ đều bò đầy vết nứt.
Trùng kích dữ dội, lực lượng vô cùng cường hãn, ngay cả Tần Lam vững vàng đứng tại trên người Dương Đỉnh Phong đều bị đánh bay ra ngoài.
Nếu như… Nếu như không phải Dương Đỉnh Phong trong lúc ngàn cân treo sợi tóc phát giác được nguy hiểm, thoáng nghiêng thân thể ngăn chặn bảo vệ Tần Lam, thì một kích khủng bố này tuyệt đối có thể đánh Tần Lam sụp đổ thành thịt nát trước tiên.
– Rống!
Thái Thản Chiến Viên thế công không dứt, nắm đấm cực lớn như là núi non trùng điệp hoành hành, đánh vê phía Dương Đỉnh Phong.
Toàn thân Dương Đỉnh Phong vỡ vụn, ý thức trời đất quay cuồng, ngay cả Phong Thiên Tà Long Trụ đều rời khỏi tay, căn bản… Gánh không được…
– Bành! Trọng quyên Thái Than Chiến Viên lân nữa đánh trúng Dương Đỉnh Phong, lực lượng đủ để băng diệt một ngọn núi lớn không hề giữ lại quán chú đến trên người hắn, lập tức phá lên mảng lớn máu loãng, mang theo mảnh xương nát bấy.
Thân thể hùng tráng của Dương Đỉnh Phong trở nên rách nát như là bao tải, máu loãng bắn tung tóe, thịt xương phất phới, chuyển hướng bay đi ra ngoài.
– AI
Tần Lam vừa mới ổn định, lập tức nhìn thấy một màn giật mình này, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bêch. đông tiếng thét len. .…
-Oanhll
Tần Mệnh vừa dùng Lôi Nguyên châu nổ bay Xích Viêm Kim Nghê, bản thể vừa bay lên không, nắm lấy Tu La đao muốn giết đi qua, lại đột nhiên nghe được tiếng Tần Lam thét lên, trong thanh âm vội vàng cùng sợ hãi lập tức bắt được trái tim của Tân Mệnh, hắn quay đầu lại, một khắc này, vừa hay nhìn thấy một kẻ huyết nhục mơ hồ đồ rơi trên mặt đất, liên tục quay cuồng, cũng tóe lên máu tươi đầy đất.
Mà cách đó không xa Phong Thiên Tà Long Trụ cũng tại cùng lúc nen vào dưới mặt đất, nặng ne đến cường thịnh, chấn lên vết nứt đáng sợ.
Dương Đỉnh Phong?
Tần Mệnh thốt nhiên biến sắc, lạnh lùng gào thét:
– Lam Lam! Cứu hanll
-Bangl
Tu La đao lập tức muốn ra tay nháy mắt bạo kích, tuy nhiên không phải Xích Viêm Kim Nghê, mà là đánh ve phía Thái Thản Chiến Viên xa xa.
Trong trời đất âm phong gào thét, âm lôi cuôn cuộn, một mảng rít gào khàn khàn gào khóc thảm thiết vang vọng trời đất, thanh âm sắc nhọn vô cùng, hơn nữa càng là âm u, dường như trống rỗng xuất hiện tại bên tai tất cả mọi người, làm cho người ta sởn hết cả gai ốc.
Thái Thản Chiến Viên bạo lên, mang theo lực lượng khủng bố oanh kích Dương Đỉnh Phong, trong ý thức cuồng nộ chỉ tràn ngập một cái ý niệm trong đầu, giết Dương Đỉnh Phong! Phải đem người này cắn thành thịt nát, ngay cả linh hôn deu chấn vỡi
– Tốt! Làm tốt lắm!
Tử Kinh Độc Giác Thú cũng chú ý tới nơi này kịch biến phát sinh, một hồi cuông hỉ, cái cỗ lực lượng hủy diệt vẫn luôn tích tụ chỗ mi tâm kia nháy mắt bộc phát, giống như là long trời lở đất. tiếng vang to lớn chấn đến viên đá xung quanh phế tích đều tóe lên toàn bộ, mặt đất đều theo đó đong đưa.
Cường quang hủy diệt xuyên thủng không gian, tỉnh chuẩn lại cường hoành chặn đánh đến Tu La đao.
Bangl
Tu La đao cùng cái cỗ lực lượng hủy diệt va chạm kia, đao thể lập loè hàn quang, minh hỏa vờn quanh, lại cường thế đỡ trụ co lực lượng kia, tuy nhiên quỹ tích lại có độ lệch, trước một khắc sắp đánh đến Thái Thản Chiến Viên, kéo đến một đạo hắc mang đánh ve phía không trung.
Chương 3653: Sống hay chết (3)
Chuong 3654: Tap kich
Chuong 3653: Song hay chet (3)
Am aml
Thái Than Chiến Viên rơi đập trọng quyên, đánh rách tả tơi mặt đất, sóng trùng kích cực lớn dường như ngay cả nghìn trượng tâng đất đều bị nứt vỡ, phát ra tiếng nổ lớn nặng nề đến khủng bố.
Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, Tân Lam vượt qua không gian cuốn đi Dương Đỉnh Phong, Nhưng cơn sóng xung kích kia vấn là tại thời điểm không gian khép kín xông vào hư không. thân thể Dương Đỉnh Phong vốn đã rách nát lân nữa quay cuồng, rơi vãi máu tươi tinh hồng, bay vào sâu trong hư không.
Thân thể non nớt của Tân Lam cũng nhận được trọng kích, một ngụm lớn máu tươi theo lồng ngực quay cuồng phun ra đi ra ngoài, ngay cả lực lượng thừa nhận mặt ngoài cũng khiến khuôn mặt nhỏ nhắn đều giống như bị lưỡi dao sắc bén xẹt qua, giàn giụa máu tươi.
– Đã chết rôi sao?
Thái Thản Chiến Viên nâng lên trọng quyên, nhìn hố sâu to lớn nổ tung tóe phía dưới.
– Thái Thản! Cẩn thận!
Tử Kinh Độc Giác Thú còn chưa kịp thở ra hơi, liền lập tức hô lớn, bởi vì thanh Hắc Đao rõ ràng đã bị đánh bay kia vậy mà lại không thể tưởng tượng lại trở vê, như là một tia chớp màu đen, xé rách hư không, chớp mắt vĩnh hằng nổ bắn ra tới.
Âm phong gào thét, nhiệt độ trời đất vừa rơi xuống lại rớt xuống nữa, không phải rét lạnh, mà là một loại âm lãnh thấu xương.
Thái Thản Chiến Viên ngửa mặt lên trời điên cuồng gao thét, đôi mắt như kim cương trợn lớn mãnh liệt đánh lông ngực, tứ chi sáng lên, chiếc chuông cương khí khổng lồ hóa thành áo giáp, che chở toàn thân, nhất là nắm tay phải, cuông bá không gì sánh được, ngang nhiên nghênh tiếp Tu La đao, toàn thân nó sôi trào khí huyết, trong thân thể như là vạn thú gào thét, cánh tay phải chỉ lên trời một kích, bầu trời đều rung rung, thân lực kinh thế.
OanhI
Sóng âm mênh mông cuồn cuộn! Mặt đất bạo động, đá loạn tung trời!
Thái Thản Chiến Viên cuông nộ một kích toàn lực, cùng Tu La đao phá lên một mảnh cường uy kinh thiên, năng lượng cuông liệt cuộn trào mãnh liệt ngút trời mấy nghìn thước, xuyên phá mây đen đây trời, trong nháy mắt biến thành tiêu điểm trong khoảng cách một trăm dặm.
Nhưng mà, không đợi gió lớn tản ra, nhưng bên trong đã dẫn đầu truyên ra tiếng kêu gào thảm thiết.
Thái Thản Chiến Viên mang theo thân thể cao lớn bị tung bay đi ra ngoài, như là như con quay không ngừng xoay tròn gào thét, nắm phải của nó vậy mà lại vỡ nát, máu tươi đầm đìa, mảnh xương u mịch.
Thái Thản Chiến Viên đánh giá thấp lực lượng Tu La đao, toàn bộ móng phải cũng không còn!
Tần Mệnh cũng ngoài ý muốn khi thấy Thái Thản Chiến Viên vây mà lai dùng nắm đấm tiếp được Tu La đao, không hổ là siêu cấp chiến thú chế bá.
Sau khi rơi xuống Thái Thản Chiến Viên chật vật đứng lại, âm âm lại lui vê phía sau vài chục bước mới đứng vững được người, tay phải giàn giụa máu tươi, đau nhức để nó gào thét.
Tần Mệnh dùng sức nắm chặt Tu La đao trở vê, ánh mắt lăng lệ ác liệt nhiêu lân cẩn thận nhìn nơi Dương Đỉnh Phong bị Phá vỡ, chỗ đó mặc dù có rất nhiều máu tươi thịt nát, cũng không có càng nhiều hài cốt, hơn nữa Tân Lam biến mất, rất có thể đã thành công cứu đi Dương Đỉnh Phong, nhưng… Người đâu? Làm sao không đi ral – Ha ha… Ha ha…
Xích Viêm Kim Nghê thống khoái cười to, lửa giận vừa rồi bị Tần Mệnh áp chế rốt cục cũng được phóng ra.
Bạch Hổ bị trấn áp, Dương Đỉnh Phong sinh tử khó liệu, Kim Diễm Sư Vương càng là ‘Chet đến phục sinh, hiện tại chỉ còn lại có một mình Tần Mệnh.
Kinh hỉ chính là đến đột nhiên như vậy, phấn chấn lòng người như vậy, không uổng công nó vất vả bố trí một hồi đi săn cỡ lớn.
– Rống!!
Kim Diễm Sư Vương mạnh mẽ vung côn sắt, phát ra một tiếng gào thét, thân thể rách nát bộc phát lên kim quang ngút trời. uv thế cường thịnh.
Nó khi trước là bị chuôi Hắc Đao này một kích trí mạng, nhưng lực lượng huyết mạch của Kim Diễm Sư Vương nhất tộc cực kỳ cường đại, nội tình lúc bắt đầu sinh ra đời đã là Thánh Võ để cho mỗi một đầu Kim Diễm Sư Vương đều có được khí lực cường hãn tự nhiên.
Nó chỉ là giả chết, lại không có chết thật, sau đó ngụy trang chờ cơ hội.
– Ha hal Kim Diễm Sư Vương, sau đó mang ngươi rời khỏi Chiến Trường Hồng Hoang, Bát Hoang Thú Vực mới là chỗ chân chính để ngươi thi triển mình.
Xích Viêm Kim Nghê rống to. khí thế như cầu vồng, thương thế toàn thân cũng rất giống như không lại thống khổ như vậy.
– Tân Mệnh! Truyền kỳ của ngươi… Đến đây là kết thúc!
Thái Thản Chiến Viên ngừng lại máu chảy chỗ vết thương trên tay phải, cuồng liệt gao thét.
Xích Viêm Kim Nghê, Tử Kinh Độc Giác Thú, Kim Diễm Sư Vương toàn bộ gào thét với bầu trời, toàn thân sáng lên, năng lượng trong người bạo động, cái cỗ cuồng tính chỉ hung thú mới có kia đang sôi trào.
Bốn thú cùng rít gào, lại dường như trăm van thú triêu rống to. oanh đông trời đất, chấn động lấy gân trăm dặm rừng rậm đã biến thành phế tích cùng lúc bò đầy vết nứt.
– Bandl
Tu La đao trong tay Tần Mệnh nháy mắt run lên, tạo nên âm thanh lành lạnh âm u, dường như xuyên thấu trời đất, vang lên trong từng cái ngõ ngách, mang đến một loại sát uy lạnh thấu xương.
Chúng Xích Viêm Kim Nghê cuông nhiệt bộc phát im bặt mà dừng, lập tức cảnh giác, sẵn sàn trận địa đón địch, chuôi Hắc Đao này quá quỷ dị đáng sợ.
Nhất là Xích Viêm Kim Nghê, đã lĩnh giáo qua ba lươt. lân phiến vẫn lấy làm kiêu ngạo vừa mới đỡ trụ một lần, hai lân khác toàn bộ đánh ra vết thương, đến bây giờ còn sót lại minh hỏa, đốt cháy lấy huyết nhục.
Chuong 3654: Tap kich
Tan Menh nam chat Tu La đao, quay người lại một lân nữa đối diện với Xích Viêm Kim Nghê, Kim Nhẫn lạnh giá lại lăng lệ ác liệt.
Xích Viêm Kim Nghê lộ ra răng nanh dữ tợn, xương cốt đều đang sáng lên, khí thế cuông liệt.
– Đến al Hôm nay lại để cho ngươi chiến thống khoái, cũng để cho ngươi chết triệt del
Trong phế tích bên ngoài mười dặm, Thái Thản Chiến Viên cùng Kim Diễm Sư Vương toàn bộ tập trung Tân Mệnh, lực lượng toàn thân cuộn trào mãnh liệt, dũng mãnh tràn vào tứ chị, mặt đất đều ông ông run run, rạn nứt mặt đất.
Tử Kinh Độc Giác Thú áp chế Bạch Hổ ở bên trong Túi Càn Khôn, bên trong giống như thời gian dần an tĩnh, nhưng nó vẫn là không dám khinh thường, một bên tiếp tục trấn áp, một bên tập trung Tân Mệnh.
Thanh âm nó lạnh giá, trâm thấp lại rõ ràng mà truyền đến bên tai chúng Xích Viêm Kim Nghề:
– Tân Mệnh lại mạnh lại điên, cuối cùng cũng không phải bát trọng thiên chân chính, hắn nhất định sẽ có cực hạn, ta đoán chừng… Không sai biệt lắm… Một lát cứng lại Tam đại hung thú vừa muốn bộc phát, Tần Mệnh lại dẫn đầu phát ra một tiếng gào thét, sóng âm không chỉ từ trong miệng phun ra, toàn thân đều giương lên lượng lớn âm triêu, như là thiên quân vạn mã lao nhanh, vừa giống như biển cả vô tận rít gào nổ vang, sóng âm to lớn hòa với khí tức sát phạt, mênh mông cuôn cuộn thiên hạ, cuộn sạch hơn mười dặm bâu trời, càng trùng kích lấy ba đầu đại hung.
Chúng Xích Viêm Kim Nghê toàn lực chống đỡ, cũng dữ tợn rít gào khàn khàn, toàn bộ bạo lên, giết hướng Tần Mệnh.
– Tân Mệnh, nhận lấy cái chetll…
Tân Mệnh mạnh như chiến thân, một câu không phát, lại toàn thân sáng lên, gân như đang hơi mờ đi, có thể nhìn thấy rõ ràng mà kinh mạch lập loè kim quang, cũng có thể nhìn thấy dày đặc mạch máu, trào lên sóng máu, càng có thể nhìn thấy Hoàng Kim Tâm bành trướng nhảy động, mười Vương Hồn ở bên trong liên thủ thúc dục, trái tim của Tân Mệnh như là bốc cháy lên, cùng lúc truyên khắp toàn thân, nóng hổi như mặt trời.
Một cơn sóng ánh sáng cường thịnh tại mấy hơi ngắn ngủi toàn diện phóng thích, hóa thành hơn một trăm trọng quyên, mỗi một cái đều to như cối xay, mỗi một cái đều kim quang vạn trượng, mỗi một cái đều rào rạt bùng cháy, toàn diện phóng thích, oanh kích, bộc phát, gào thét giữa trời đất, không có bất kỳ quỹ tích, nhanh chóng chuyển hướng, lại toàn bộ đã tập trung vào Xích Viêm Kim Nghê, Kim Diễm Sư Vương cùng Thái Thản Chiến Viên.
Xích Viêm Kim Nghê ở trên không giận dữ hét to chống cự, kim lân toàn thân sáng lên, nổi lên trùng trùng điệp điệp gợn sóng, tạo thành hơn mười tầng phòng ngự; Thái Thản Chiến Viên cương khí hóa hình, bên trong một tang chiến giáp, bên ngoài một chiếc chuông đen; kim quang xung quanh Kim Diễm Sư Vương như bùng cháy, đan vào thành hơn mười hư ảnh hùng sư, vờn quanh lấy nhanh chóng bay múa.
Chúng đều phóng thích lực lượng mạnh nhất, toàn lực bộc phát đồng thời cũng đang tận khả năng thủ hộ bản thân.
Nhưng mà…
Trên trăm đạo Bá Dương Trọng Quyên mang theo lực lượng vương đạo, xuyên thủng không gian, trong một cái chớp mắt cùng chúng va vào nhau.
– Oanhl Một đòn trọng quyền va chạm Xích Viêm Kim Nghê, chấn động gợn sóng cường điệu, dẫn phát bạo động dữ dội, ngay cả hỏa diễm bùng cháy xung quanh đều bị chém nát, đòn thứ hai theo sát tới, cũng là chấn động trùng kích lấy gợn sóng, đòn thứ ba đòn thứ tư… đòn thứ mười… đòn thứ ba mươi… Hơn ba mươi đòn… Deu mang theo lực lượng điên cuồng, ngạnh sanh sanh chế trụ thế công của nó.
Bá Dương Trọng Quyên không có phá vỡ da thịt, nhưng… lực lượng trùng kích mạnh mẽ lại đem lực lượng Sinh Mệnh trong thân thể chúng triệt triệt để để quấy đến lật trời.
Không trung bạo động! Xích Viêm Kim Nghê, Thái Thản Chiến Viên, Kim Diễm Sư Vương một giây trước còn rất cuồng liệt, rất nhanh lại thay đổi sắc mặt, toàn bộ như là bị vô số mặt trời cuồng oanh loạn tạc, từng kẻ đều bị rất mãnh liệt đánh ra hơn vạn thước, từng kẻ đều phá đến toàn thân huyết khí quay cuông, sinh mệnh lực hỗn loạn.
Chúng kêu gào thảm thiết, thất khiếu đẫm máu, thân thể không thể khống chế được mà run ray.
Cỗ lực lượng này khủng bố lại bá đạo.
Vương đạo không chỉ có thể trấn áp Thiên Đạo áo nghĩa, cũng có thể nghiên áp cường địch, uy lực tuyệt luân.
Bất luận áo giáp của ngươi dày bao nhiêu, thủ hộ rất mạnh, đều có thể đánh xơ xác hoặc là đảo loạn sinh mệnh lực.
Tử Kinh Độc Giác Thú xem chiến phía dưới đều hít sâu một hơi, rung động nhìn bâu trời như đại dương mênh mông màu vàng.
Đây là võ pháp gì, đây là lực lượng gì? Lại đem ba đầu hung thú thuần huyết đều sống sờ sờ đánh bay, mặc dù thấy không rõ tình huống bên trong, nhưng có thể cảm nhận được thống khổ cùng giấy giụa bên trong tiếng kêu thảm của chúng.
Kim Diễm Sư Vương vốn là thương thế nghiêm trọng, sinh mệnh lực rất yếu, đột nhiên thừa nhận lực lượng trùng kích nổi danh cùng Thiên Đạo, ý thức trời đất quay cuông, suýt chút nữa đã sống sờ sờ hôn mê.
Thân thể cao lớn của nó chật vật quay cuông, đụng ra bên trong sóng vàng đây trời, xẹt qua mấy ngàn thước không trung, trùng trùng điệp điệp sập rơi trên mặt đất.
Âm aml
Côn sắt dẫn đầu va chạm mặt đất, chính là giúp nó khống chế được thân thể đang rơi xuống.
Không trung gió mạnh gao thét, một bóng người cũng theo sát từ bên trong ‘Rớt xuống’ đi ra, vô cùng khổng lô, mang đến mảng lớn bóng mờ.
Kim Diễm Sư Vương ý thức mê man, trong tiêm thức còn tưởng rằng Thái Thản Chiến Viên cũng đi theo nện xuống đến.
– Kim Diễm Sư Vương! Cẩn thận!
Tử Kinh Độc Giác Thú đột nhiên kinh hồn kêu to, con mắt trừng lớn, khó có thể tin được.
Chương 3655: Cuồng Loạn (1)
– Đó là cái gì
Cường giả ở bên trong Đại Hỗn Độn Vực thốt nhiên biến sắc, nghẹn ngào sợ hãi kêu to, ngay cả các nữ tử Tiên Hà Cung bình tĩnh ưu nhã đều có chút há mồm, đồng tử phóng đại.
– Vù vù vù…
Gió mạnh gào thét, kim quang ngập trời, một pho tượng to lớn phá mở màn sáng sôi trào, từ trên trời giáng xuống, nó một bên thân người một bên khô lâu, bộ dáng khủng bố làm cho người nào nhìn qua khó quên được.
Một đạo quang văn màu vàng như là nham tương trong tầng đất bình thường lan tràn tại toàn thân pho tượng, hào quang hừng hực.
Đỉnh đầu nó treo cao lấy một quả huyết câu như mặt trời, xuất hiện trong chốc lát, liên đem phiến đất trời này chiếu ra lượng lớn kỳ quang, như là phóng ra vô số cảnh tượng, hơn nữa uy năng bóng tuyết quá mạnh mẽ, tách ra lấy cường quang, cũng tràn ngập thiên uy thần bí.
Thời điểm Kim Diễm Sư Vương nghe được cảnh cáo, cũng phát giác được không đúng, hoảng sợ ngẩng đầu, pho tượng kia đã rơi xuống gân, gào thét lao tới, một quyền nen ra, cường quang von quanh tại nắm đấm, uy năng bắn tung toé tại giữa ngón tay.
Bành! Răng rắc!
Đâu Kim Diễm Sư Vương đã rách mướp trực tiếp phá vỡ, biến thành một cái thân thể không đầu, cơ thể vừa mới ổn định liên cách mặt đất bay đi ra ngoài.
Bangll
Pho tượng một tay chế trụ chuôi côn sắt tráng kiện Kim Diễm Sư Vương để trên mặt đất này, cương khí mênh mông cuôn cuộn, quét ngang phá không, ngay sau đó đập vào lông ngực Kim Diễm Sư Vương.
Răng rắc giòn vang, xương cốt vỡ vụn, không đợi rơi xuống đất lại một lần nữa tung bay đi ra ngoài.
Pho tượng phát ra một tiếng gào thét cuồng liệt, hung hãn lại mang theo một loại uy nghiêm cùng bá đạo không gì sánh kịp, bay lên trời, xoáy lên cuồng triêu màu vàng ngập trời, giết đến Kim Diễm Sư Vương.
Đây là Thí Thiên Chiến Thần, Vương đời thứ mười tám của Vương Quốc Vĩnh Hằng, cảnh giới đã câm ngang cùng Tân Mệnh, ổn định tại Thiên Võ Cảnh thất trọng thiên đỉnh phong, Nhưng có lấy Tiên Võ Thần Huyết hiệp trợ, đủ để bộc phát ra sức chiến đấu cường đại vượt qua thất trọng thiên, thậm chí là khó có thể đánh giá.
Tần Mệnh tuyệt đối không nghĩ hiện tại liên dùng Thí Thiên Chiến Thân, bởi vì Dương Đỉnh Phong có Tần Lam hiệp trợ, đủ để dây dưa Thái Thản Chiến Viên, Thí Thiên Chiến Thần để đến sau này có chút càng nguy hiểm mới có thể phát huy tác dụng càng lớn, lại tuyệt đối không nghĩ tới Kim Diễm Sư Vương chết đến phục sinh, một hồi tập kích, triệt để xoay chuyển chiến cuộc.
Kim Diễm Sư Vương toàn thân đẫm máu, chật vật rơi xuống đất, rốt cục cũng ổn định thân thể, mặc dù nó không đầu, lại hôn lực cuôn cuộn, điên cuồng gào thét, hoảng sợ giết tới.
Cùng với một hồi bạo hưởng kinh thiên động địa, Kim Diễm Sư Vương cùng Thí Thiên Chiến Thân đụng vào nhau, nhưng… Huyết nhục tung bay, xương vỡ bắn tung tóe, nó lại một lân nữa bị đánh bay ra ngoài, cả người đều thay đổi hình dạng.
Đùng!
Thí Thiên Chiến Thần một tay bóp lấy cổ chân tráng kiện của Kim Diễm Sư Vương đang cách mặt đất trong bay ngược, ở giữa không trung mãnh liệt cuộn một vòng, đập phá xuống mặt đất. – Rống!
Linh hồn Kim Diễm Sư Vương giận dữ hét to, chịu không nổi loại khuất nhục này, cường lực vặn vẹo thân thể, muốn tránh thoát ra ngoài.
Nhưng mà, cánh tay Thí Thiên Chiến Thần sôi trào lên kim quang dữ dội, như là sóng lớn liên miên không dứt trùng kích lấy thân thể Kim Diễm Sư Vương, xông đến da thịt toàn thân nó quay cuồng, hài cốt run ray, thân thể hoàn toàn mất đi khống chế.
Oanh! Oanhl Oanhi
Thí Thiên Chiến Thần quay quay Kim Diễm Sư Vương trên mặt đất mãnh liệt mà đập phá vài chục cái, kim quang trùng kích mấy trăm lần, trực tiếp khiến nó tàn phá hấp hối.
– Cái đó là… Thí Thiên Chiến Thân?
– Viên huyết cầu phía trên kia chẳng lẽ là Tiên Võ Thần Huyết?
Rốt cục các lão nhân ở bên trong Đại Hỗn Độn Vực cũng nhận ra, pho tượng kia không phải là Thí Thiên Chiến Thân sao? Nửa sống nửa chết, Thí Thiên truyền kỳ!
Không trung mênh mông cuồn cuộn kim quang, ác chiến kịch liệt, Thái Thản Chiến Viên cùng Xích Viêm Kim Nghê liên thủ đại chiến Tân Mệnh, giết đến trên vạn thước, căn bản không có chú ý tới tình huống phát sinh phía dưới.
Mà Thí Thiên Chiến Thần sau khi vòng đập Kim Diễm Sư Vương vài chục cái, lại đạp bước bạo lên, dẫn theo nó giết hướng Tử Kinh Độc Giác Thú, dường như xem bá chủ Hồng Hoang này trở thành vũ khí.
– Ở đâu ra quái vật!
Tử Kinh Độc Giác Thú lập tức tế ra một thanh cổ kiếm, hai bên thân kiếm như là răng cưa, chỉnh thể cực kỳ giống xương sống một đầu yêu thú, sặc lang một tiếng, chỉ phía xa trời cao, theo nó khống chế, lập tức có một cỗ kiếm khí ngập trời vọt lên.
Đây là một trong những trọng bảo tổ tông nó tại trước khi chết dùng hết lực lượng cuối cùng đem mình cho luyện hóa, còn là nhất tộc truyên thừa.
Nhưng mà…
Ở bên trong da thú đã an tĩnh một hồi dưới chân nó đột nhiên bạo lên một cỗ khí tức sát phạt mãnh liệt lạnh giá, ngay sau đó da thú đột nhiên bạo lên, không đợi Tử Kinh Độc Giác Thú khống chế liên bành trướng to lớn đến mấy vạn thước, như là gió lớn đổ xuống đại dương mênh mông quay cuồng chấn động, bay thẳng không trung, bên trong quanh quẩn tiếng hổ gâm bạo ngược.
Tử Kinh Độc Giác Thú khẽ biến sắc, Bạch Hổ muốn giết đi ra? Huyết châm rõ ràng nên hút khô máu của nó rồi a. …
Đúng vào lúc này, Thí Thiên Chiến Thân luân phiên Kim Diễm Sư Vương đang giãy giụa giết tới, kim quang ngập trời bao phủ phế tích, Tiên Vũ Thân Huyết cuon cuộn ra một cỗ uy năng Hoàng Võ thậm chí Tiên Võ ngập trời, đủ để cho rất nhiều mãnh thú cường giả quỳ xuống đất run rẩy.
Chương 3656: Cuồng Loạn (2)
Tử Kinh Độc Giác Thú giãy giụa một trận trong lòng, là khống chế Bạch Hổ trước, hay là chặn đánh pho tượng này? Giữa lúc nghìn cân treo sợi tóc, Bạch Hổ trực tiếp cho nó đáp án, ‘ màn trời ‘ khổng lồ cu6n cuộn trên không trung bị ba mươi sáu cây Chiến Mâu đánh Xuyên qua, cường quang chói mắt, khí tức Huyết Sát vờn quanh, bọn chúng to lớn như trụ trời, hối hả xoay tròn, mang theo cuồng phong như gió bão, trấn áp xuống.
Bạch Hổ theo sát xông ra màn trời, nhìn ra được vô cùng suy yếu, thế nhưng sát uy cuồn cuộn, lại nổi giận dã man, con mắt đều biến thành màu đỏ.
Nó mãnh liệt chuyển động thân thể, theo sát Chiến Mâu thẳng hướng Tử Kinh Độc Giác Thú.
Nó tức giận, triệt để nổi giận, cuồn cuộn khí tức Huyết Sát mang theo uy lực sát phạt ngập trời, giống như là sóng lớn tâng tang mà khuếch tán.
Tử Kinh Độc Giác Thú oán hận, cũng nhanh chóng ổn định tâm thần, lập tức thi triển bí thuật bộ pháp thân bí kia, lắc ra hơn mười hư ảnh, tránh đi Thí Thiên Chiến Thần, cũng tránh đi Thiên Trụ to lớn từ trên trời giáng xuống.
Bạch Hổ rơi xuống, rít gào một tiếng lớn, như nộ trào cuồn cuộn, vô cùng to lớn, đuổi kịp đồng thời bao phủ Tử Kinh Độc Giác Thú.
Tử Kinh Độc Giác Thú hạ quyết tâm không lại dây dưa, chỗ xung yếu liên hợp cùng Thái Thản Chiến Viên trên không trung, nhưng mà… trong lòng nó đột nhiên hung hăng nhảy một cái, trong thân thể vậy mà cảm nhận được một loại lực lượng dị thường mà lại vô cùng sắc bén, giống như trống rỗng xuất hiện ngay trong thân thể mình, ngay sau đó… Huyết dịch khắp người bắt đâu mất khống chế.
Huyết châm?
Là huyết châm!
Tử Kinh Độc Giác Thú trong lòng hoảng hốt, nó đối với cảm giác này không thể quen thuộc hơn được.
Huyết châm thế nào lại chạy đến trong thân thể ta?
Là lúc nào.
Vừa rồi sao?
Cứ như vậy một hồi, huyết châm bắt đầu điên cuồng nuốt huyết dịch của Tử Kinh Độc Giác Thú.
Tử Kinh Độc Giác Thú cực lực muốn trấn áp khống chế, thế nhưng là Bạch Hổ cùng Thí Thiên Chiến Thần đã liên thủ giết tới, một kẻ so với một kẻ càng cường đại, một kẻ so với một kẻ càng hung hãn, cái khí tức sát phạt đập vào mặt kia, băng lãnh đến thấu xương.
Chiến trường trên không trung, Tân Mệnh sức một mình ác chiến hai đại hung thú, giết đến thiên hôn địa ám, kịch liệt lại bạo động, nhưng cũng bị không ngừng nhận bị thương nặng.
Hắn cưỡng ép tăng lên cảnh giới nhưng cuối cùng theo vẫn có khoảng cách với bát trọng thiên thật sự, nếu như chỉ là đối mặt Xích Viêm Kim Nghê, hắn có thể bằng vào lực lượng cùng bí thuật mà chiến thắng, nhưng thêm một siêu cấp Chiến Thú như Thái Thản Chiến Viên này, áp lực của hắn càng lúc càng lớn.
Mấy chục hiệp vê sau, Tân Mệnh liên tục tránh đi tấn công mạnh, tiếp tục hạ xuống, hắn muốn nhìn đến cùng tình huống phía dưới đang như thế nào.
Thí Thiên Chiến Thân có ngăn chặn Kim Diễm Sư Vương hay không? Bạch Hổ có thoát khốn hay không!
Rốt cục…
Ngay sau khi rơi hơn sáu ngàn mét, cảnh tượng trước mắt cũng đã rõ ràng, trong lòng rốt cục cũng được thở phào.
Không trung tiếng vang ù ù, Xích Viêm Kim Nghê mang theo cuôn cuộn liệt diễm theo sát lao xuống, Thái Thản Chiến Viên đạp không phi nước đại, chấn động đến không gian đều sụp ra vết nứt, cũng phải lao xuống tới chặn đánh Tần Mệnh, thế nhưng là… một màn hiện ra tại trước mắt bọn chúng lại để chúng nó sắc mặt đại biến.
– Đó là quái vật gì!
– Trong tay nó là cái gì? Kim Diễm Sư Vương saol
Bọn chúng hoàn toàn bị một màn phía dưới kia làm cho mộng mị, làm sao có thể như vậy, quái vật kia từ đâu xuất hiên! Không chỉ có Kim Diễm Sư Vương bị xem như vũ khí, ngay cả Bạch Hổ đều thoát khốn, trái lại Tử Kinh Độc Giác Thú lại hãm sâu trùng vây, bị giết đến chật vật chạy trốn, thống khổ kêu rên.
Tần Mệnh tại vị trí cao mấy ngàn thước cũng không dừng lại, toàn thân bị Kim Huyết nhuộm dần, lại chiến ý tăng vọt, hắn dùng sức xoay xoay cổ, nhìn hằm hằm không trung:
– Vòng thứ hai, bắt đầu?
Thái Thản Chiến Viên vừa muốn xuống di trợ giúp Tử Kinh Độc Giác Thú, lại bị Xích Viêm Kim Nghe gọi lại:
– Trước giải quyết Tân Mệnh! Tử Kinh Độc Giác Thú có thể chống đỡ được!
Các trưởng giả bên trong Đại Hỗn Độn Vực đều nghiêm túc nhìn qua hình chiếu, lân lượt đẫm máu ngoài ý muốn, lần lượt thay đổi kinh tâm động phách, giết một Tân Mệnh vậy mà lại còn quá long đong.
Mà lại… sát khí cuối cùng của Tần Mệnh không phải Tu La đao sao? Pho tượng đột nhiên đi ra này lại là cái gì, có tính là vũ khí không!
– Hỏng!
Đạm Thai Minh Kính bỗng nhiên chỉ một Lưu Ly bia cạnh góc, phía trên kia đang rõ ràng bày biện ra một đám nam nữ đang lao nhanh ngay giữa rừng rậm, nhanh như điện chớp lướt qua chập trùng tán cây, mục tiêu thẳng đến chiến trường Tần Mệnh:
– Người của Thiên Võ giới đến! Cung Dật Phong cùng Lãnh Tiêu đều ở đây!
– Một lớp đã san bằng một lớp khác lại lên!
– Cung Dật Phong đã làm tốt Huyết Chú, lân này Tần Mệnh… thật muốn cắm mệnh!
Mọi người tại Đại Hỗn Độn Vực âm thầm hít hơi, thân sắc càng thêm ngưng trọng.
– Tìm tới đầu nguồn.
Cung Dật Phong xông lên phía trước nhất. sau lưng công môt bộ quan tài tối như mực.
– Ta còn tưởng răng là thần binh gì xuất thế đây, thì ra là đang đánh nhau.
Lãnh Tiêu đứng ở ngọn một cây đại thụ, ngắm nhìn chiến trường kịch liệt nơi xa, mây đen cu6n cuộn, liệt hỏa ngập trời, các loại thân uy như hào quang vạn đạo, bụi mù đá lớn mãnh liệt khuếch tán, từng tầng từng tầng như tường thành đứng vững vờn quanh.
Thống lĩnh thủ hộ Thiên Võ giới – Cừu Thiên Hoa phán đoán:
– Có thể dẫn phát thú triêu lớn như vậy, còn không phải là vài đầu cao giai Thiên Võ có thể làm ra đến.
Chẳng lẽ là… Tần Mệnh?
Chương 3657: Nhất Chiến Kinh Thiên (1)
Chuong 3657: Nhat Chien Kinh Thien (1)
– Tốt nhất là Tân Mệnh! Đã tìm hắn nửa tháng!
Cung Dật Phong phóng lên không, cống quan tài tối như mực phóng tới chiến trường đang bộc phát kịch liệt nơi xa.
Cừu Thiên Hoa ra hiệu với những người khác, toàn bộ phóng lên trời, chạy tới chiến trường.
Có thể dẫn phát quy mô triều dâng chiến đấu như thế, khẳng định không phải mấy kẻ đang chiến đấu, nếu thật là Tân Mệnh, tám phần là đang đối đầu cùng một phương Hoàng tộc nào đó.
Tiến đến nơi này lang thang hơn nửa tháng, nên kết thúc cuộc nháo kịch này.
– Thái Thản Chiến Viên, tới giúp tal
Tử Kinh Độc Giác Thú rất nhanh liền lâm vào tuyệt cảnh, vừa mới gào thét lên tiếng, liền bị Thí Thiên Chiến Thân ném Kim Diễm Sư Vương ra, Bạch Hổ lớn thét lên mãnh liệt bổ nhào qua, bên trong miệng phun ra ba khối xương đẫm máu, phóng lên tận trời, dẫn dắt khí tức sát phạt ngập trời, ngưng tụ thành hình dáng ba đầu Bạch Hổ, lao thẳng lên trời gam thét, âm thanh như lôi đình.
Những khối xương này cũng không phải là Bạch Hổ thôn phệ Linh Yêu luyện hóa, mà là huyết nhục cùng xương cốt bản thân đang không ngừng thăng hoa cùng cường đại do mình cô đọng lại, tương đương với ba đầu Chiến Hổ bị phong ấn, có chiến uy Bạch Hổ chân chính.
Theo huyết mạch Sát Hồn thức tỉnh, bọn chúng cũng sớm đã rục rịch, thức tỉnh lực lượng cường đại.
Hổ Khiếu kinh thiên, rung động núi rừng, ba đầu máu xương hóa thân ba đầu to lớn Bạch Hổ, mang kinh khủng sát phạt chi khí giao thoa vọt mạnh, cuông bạo nhào về phía Tử Kinh Độc Giác Thú.
– Rống!!
Tử Kinh Độc Giác Thú cưỡng ép ổn định, toàn thân tử quang giống như là lưu quang lấp lóe, cái sừng trên trán vọt lên một mảnh cường quang hủy diệt, thiên địa bỗng nhiên yên tĩnh, không gian ba động trên phạm vi lớn, như là đêu muốn đánh sụp bầu trời ra.
Bầu trời bộc phát lên số lượng lớn sóng triều, cao thẳng lên trời mấy ngàn thước, tác động đến trong vòng hơn mười dặm, to lớn đến kinh người.
Ba khối xương đẫm máu bị cái lực lượng hủy diệt này cưỡng ép đẩy lui, tuy nhiên cũng chống cự được sát chiêu Tử Kinh Độc Giác Thú đem hết toàn lực đánh ra, lại bình yên vô sự.
Trong hỗn loạn, Bạch Hổ theo sát lao ra, một móng vuốt vỗ xuống, rắn rắn chắc chắc đánh vào trên sừng Tử Kinh Độc Giác Thú, giống như là thiên thân rèn luyện thân binh, âm vang điếc tai, thanh âm trong nháy mắt truyền ra không biết bao nhiêu dặm.
– Răng rắc!
Chiếc sừng Tử Kinh Độc Giác Thú vẫn lấy làm kiêu ngạo vậy mà sụp ra vết nứt, lực trùng kích to lớn mạnh mẽ đập chìm đầu nó xuống.
Cùng lúc đó, ba khối Hổ Cốt cưỡng ép ổn định tại không trung, vạch ra đường cong thật to, lại một lân nữa giết tới.
Huyết cốt không chỉ có tinh hoa máu cùng xương Bạch Hổ chân chính, càng thức tỉnh lấy Sát Hồn cường đại.
Âm ầm!
Tử Kinh Độc Giác Thú bị đánh đến máu thịt be bét, kêu thảm bay ra ngoài.
Thí Thiên Chiến Thân từ trên trời giáng xuống, ném đi Kim Diễm Sư Vương đã nửa chết nửa sống, nắm tay phải bá liệt xuất kích, không có bất kỳ sự xinh đẹp gì, cũng không có chút rườm rà nào, liền là đi thẳng một kích cương mãnh.
Toàn thân kim quang lượn lờ, Tiên Võ Thần Huyết phát sáng trên đầu, trọng quyền được trao cho một cỗ uy năng thiên uy thật lớn.
Tử Kinh Độc Giác Thú muốn tránh thoát, lại cảm giác bị gắt gao khóa chặt, mặc kệ né tránh đến chỗ nào, đều tuyệt đối tránh không khỏi, đây là một loại võ lực thật sâu, càng là một loại khó có thể chịu đựng.
Oanhll
Thí Thiên Chiến Thần nện trọng quyền ở trên chiếc sừng của Tử Kinh Độc Giác Thú, chiếc sừng đã bò đầy vết nứt lâp tức chia năm xẻ bảy. trong vết nứt rộ lên cường quang chói mắt.
Tử Kinh Độc Giác Thú kêu thảm tháo chạy, đầu đều như là muốn sụp ra, thế nhưng là không chờ nó lui ra ngoài, Thí Thiên Chiến Thân một phát bắt được cái sừng sắp vỡ vụn, vòng nó đứng dậy.
Trong điện quang hỏa thạch, Bạch Hổ ngang nhiên giết tới, một móng vuốt đập tới, cũng không có bất kỳ sự xinh đẹp gì, cũng không có sử dụng bí thuật, chỉ là một kích lôi đình vạn quân kia, thổi phù một tiếng, toàn bộ bụng Tử Kinh Độc Giác Thú bị thông suốt mở ra, theo cái cổ thẳng đến phía dưới, máu tươi phun tung toé, nội tạng đều suýt chút bay ra ngoài. …
– Thái Thản Chiến Viên, qua tới cứu ta! Qua tới cứu tai
Rốt cuộc Tử Kinh Độc Giác Thú cũng ý thức được nguy cơ, cực lực muốn tránh ra, lại bị gắt gao bắt lấy cái sừng.
Vũ khí mạnh nhất nguy hiểm nhất của nó chính là chiếc sừng này, ngay cả Bát Hoang Thú Vực đều không có mấy kẻ dám đối kháng chính diện với chiếc sừng này của nó, lúc này lại bị Người ta nắm lấy.
Thân thể uy nghiêm tà mị của Thí Thiên Chiến Thần giống như là một ngọn núi đá to lớn, nắm chặt lấy chiếc sừng gãy của Tử Kinh Đôc Giác Thú nâng nó lên trên không, năng lượng Tiên Võ Thân Huyết không ngừng liên tục rót vào thân thể nó, lại thuận cánh tay bàn tay, xông vào bên trong chiếc sừng của Tử Kinh Độc Giác Thú.
Tử Kinh Độc Giác Thú kêu gào thê lương thảm thiết, máu tươi trong thân thể nhanh chóng bị rút đi, vết nứt trên sừng cũng càng lúc càng lớn, mà Bạch Hổ càng là không ngừng vọt mạnh xé sống nó.
Tràng diện kia thật giống như là cừu non bị đồ tể giơ cao lên con dao đợi làm thịt, bị ác khuyển xé rách gặm cắn, tràng diện trên không trung nhìn thấy mà giật mình lại mang đến cho mọi người một loại cảm giác rung động sợ hãi.
Ngay cả cường giả bên trong Đại Hỗn Độn Vực đều bị một màn này kích thích cho tê cả da đầu, đây chính là Tử Kinh Độc Giác Thú a, tuyệt thế hung thú của Bát Hoang Thú Vực, khôn khéo trí tuệ am hiểu dung luyện thần binh.
Chẳng lẽ Thí Thiên Chiến Thân còn lưu lại ý thức sao, nếu không làm sao lại bá khí đến như thế, hoàn toàn không coi nó là hung thú, cứ giơ cao, gắt gao khống chế như nhục nhã nó như thế.
Chương 3658: Nhất Chiến Kinh Thiên (2)
Chiến trường trên không trung, Thái Thản Chiến Viên nghe được Tử Kinh Độc Giác Thú kêu thảm, còn không phải là thấy chết không cứu, mà là nó căn bản không lo được nơi đó.
Tần Mệnh giống như là lâm vào một dạng bạo tẩu, không lọt dày đặc chặn đánh như mưa rào của Thái Thản Chiến Viên vào mắt, dữ dội dùng thân thể chống cự, lại điên cuông mà chém giết lấy Xích Viêm Kim Nghê.
Tu La đao, Hoang Thiên Lôi Thuẫn, Vĩnh Hằng Vương Đạo, giống như là như mưa giông gió bão bao phủ lấy Xích Viêm Kim Nghê, bổ ra da thịt, đảo loạn huyết khí, trùng kích Linh Hôn, đem Xích Viêm Kim Nghê nện vào trời cao phía trên vạn mét, tung hoành trùng kích.
Thái Thản Chiến Viên lần lượt chặn đánh, cũng không ngừng trọng thương Tần Mệnh, nhưng Tần Mệnh trừ dùng cái thân thế cứng như sắt thép kia chống cự, tuyệt đại đa số tinh lực toàn bộ phóng tới trên người Xích Viêm Kim Nghệ, lớn tiếng gào thét, dữ tợn dã man, cứ như là muốn trước khi chết kéo lấy Xích Viêm Kim Nghê đệm lưng.
Tân Mệnh mỗi một đao chém xuống Xích Viêm Kim Nghe, Thái Thản Chiến Viên liền ở trên người hắn đánh lên một quyên.
Xích Viêm Kim Nghề da tróc thịt bong, Tân Mệnh hài cốt băng liệt.
Tần Mệnh mỗi một lần bạo kích Xích Viêm Kim Nghê, Thái Thản Chiến Viên cũng hầu như lại nện Tân Mệnh ho ra máu xoay chuyển.
Xích Viêm Kim Nghê phẫn nộ lại kêu thảm, Tần Mệnh ho ra máu lại rống to.
Trên cái chiến trường vạn thước không trung này không phải quyết đấu đỉnh cao cái gì, nghiễm nhiên biến thành đấu trường tử vong, đều đang liều mạng ai càng kháng đánh, nắm đấm ai càng cứng hơn.
Cục diện hoàn toàn là một bộ ngươi chết ta sống.
Xích Viêm Kim Nghê điên cuông phản kích, lại càng ngày càng vô lực, toàn thân cơ hồ nhìn không ra bộ dáng ban đầu.
Đùi phải Tân Mệnh đều nát, nội tạng đều toàn bộ sai chỗ, thân thể bị sụp ra hơn mười cái lỗ hổng đẫm máu, nhìn thấy mà giật mình, lại chật vật đào mệnh ngay trong bạo tẩu giết nó.
– Hống hống hống.
Thái Thản Chiến Viên cũng lâm vào điên cuồng, sôi trào huyết mạch hung thú, hận không thể tươi sống đập chết Tần Mệnh, nó nghe được Tử Kinh Độc Giác Thú kêu thảm, lại muốn đến thêm một phần lực, chỉ cần lại nhiêu đến một quyền, liền có thể tại trước khi Xích Viêm Kim Nghê bị giết chết đó, nó đánh vỡ nát Tân Mệnh trước.
Rốt cục…
OanhI
Toàn thân Thái Thản Chiến Viên phát sáng, phù văn Kim Cương quấn quanh, vuốt trái móc ra đường cong tử vong gào thét, muốn tươi sống vỡ nát Tần Mệnh.
Cơ hội! Cơ hội này thật là khéo! Một quyên này tuyệt đối có thể muốn mệnh Tân Mệnh.
Xích Viêm Kim Nghê vùng vẫy giấy chết cũng trong điện quang hỏa thạch phát hiện cái cơ hội vi diệu này, thân thể rách rưới toàn lực bộc phát cường quang, hình thành trùng điệp áo giáp, thủ hộ mình, muốn lấy thân liều chết ngạnh kháng Tần Mệnh, cho Thái Thản Chiến Viên cơ hội ổn định.
Đều đã giết đến đỏ mắt, đều đã bạo tẩu toàn bộ, liền nhìn ai mạnh hơn ai cuồng hơn.
Nhưng mà…
Tay trái Tân Mệnh nắm lấy Tu La đao bỗng nhiên vừa thu lại, thân thể nhanh như điện chớp dựa thế xoay tròn, giống như là như gió lốc trùng thiên. lưỡi đao gao thét, chuyển vòng một trăm tám mươi độ, thẳng đến đầu Thái Thản Chiến Viên đã giết tới gân, hắn trừng trừng hai mắt, miệng đầy máu tươi:
– Ngu xuẩn! Ta giết là ngươil
Thái Thản Chiến Viên thốt nhiên biến sắc, thế nhưng giữa nghìn cân treo sợi tóc cũng đã muộn, nó càng dùng nhiều lực lượng phóng tới trên tiến công, cũng trên phạm vi lớn yếu hóa phòng ngự.
Kendl
Tu La xuất đao, âm trâm băng lãnh, nhiệt độ đất trời bỗng nhiên nhanh chóng hạ xuống, như là ngàn vạn ác quỷ rít gào, trong một cái chớp mắt, càn khôn đều như tĩnh cố.
Thái Thản Chiến Viên còn duy trì tư thái bạo tẩu phát cuồng, vẫn còn nâng cao móng vuốt, ngưng tụ toàn bộ lực lượng, nhưng Tu La đao… Răng rắc một tiếng… Vỡ nát một cái răng nanh, đánh vào trong đầu nó, tiếp theo một cái chớp mắt, băng liệt xương sọ phía sau đầu, trong nháy mắt giết ra, mang ra mảng lớn huyết nhục cùng xương vỡ.
Tu La đao mang theo lên lực lượng U Minh đáng sợ dẫn bạo, lực lượng Tử Linh tà ác cũng phóng thích khắp trong đầu.
Thái Thản Chiến Viên bạo kích thân thể giống như là bị vạn lôi trùng kích, kịch liệt cuôn cuộn, ngửa mặt bay ngược, cái đầu to lớn lại cứng cỏi giống như là một quả câu sắt nhận trọng kích, bò đây vết nút, càng lan tràn ra văn ấn tử vong đáng SỢ.
Thân thể Tần Mệnh cũng rách rưới không kém, nhưng hắn gắt gao cắn chặt răng, chịu đựng đau nhức kịch liệt, lăng không cuồn cuộn, thẳng lên vài trăm thước, một phát bắt được Tu La đao, lần nữa gào thét xoay tròn, khống chế Tu La đao bạo kích, từ trên xuống dưới, thẳng đến Thái Thản Chiến Viên vừa mới ngẩng đầu xoay chuyển.
Kengl
Tu La đao lần nữa xuất kích, như là một đường Hắc Lôi, lại tràn ngập lực trùng kích kinh khủng, trong nháy mắt đánh trúng đầu Thái Thản Chiến Viên.
Mặc cho thân thể nó thiên chuy bách luyện, mặc cho nó cứng cỏi vô cùng, cũng gánh không được kích thứ hai từ Tu La đao, keng một tiếng nổ, toàn bộ đầu Thái Thản Chiến Viên nổ nát vụn.
Tu La đao không giảm thế, giống như là như tiếng sấm hối hả bạo kích, xuyên thủng thân hình khổng lồ trăm thước của nó.
Thái Thản Chiến Viên đang muốn kêu thảm, cũng tại thời khắc này im bặt ma dừng, thân thể hùng tráng một giây trước vẫn còn nổi giận, giờ khắc này lại hoàn toàn mất đi lực lượng.
Xích Viêm Kim Nghe thốt nhiên biến sắc, không dám tin nhìn lấy một màn giữa không trung này.
Các trưởng giả bên trong Đại Hỗn Độn Vực đã bị liên tiếp kịch biến kích thích hết sức thừa nhận, nhưng vẫn là bị một màn hoàn toàn ngoài ý liệu này chấn kinh đến.
Bọn hắn ngưng tụ ánh mắt nhìn vào Lưu Ly bia, ý thức như là đã dừng lại tại một màn này.
Chương 3659: Huyết Chú Thống Khổi (1)
Đừng nói Xích Viêm Kim Nghê cùng Thái Thản Chiến Viên cho là Tân Mệnh là mất lý trí, là muốn liều lấy tính mạng giết Xích Viêm Kim Nghề, lại ngăn chặn Thái Thản Chiến Viên, hơn trăm lần trùng kích dã man ‘ ngươi tới ta đi ‘ liên miên bất tuyệt vừa rồi kia, cũng là đem đều nắm chặt lòng rất nhiều người trong Đại Hỗn Độn Vực, bọn hắn cho tới bây giờ đều chưa từng nhìn thấy chiến đấu nào điên cuông như vậy, cũng chưa từng thấy cao giai Thiên Võ vậy mà không liều võ pháp không liêu bí thuật, mà là vật lộn.
Thế nhưng mà… Ngay tại cái lúc không khí khẩn trương cực độ này, ngay tại cái lúc sinh tử liền muốn kết cục đã định, trong một chớp mắt, thế cục hoàn toàn phát sinh ngoài ý định lại triệt để nghịch chuyển.
Mục đích thật sự của Tân Mệnh lại là Thái Thản Chiến Viên? Hắn dùng cái thân thể kia của mình làm một trận đánh cược! Dùng điên cuông dã man đến cực hạn đổi lấy một trận phản kích tuyệt địa!
Điên cuồng không mất khôn khéo, trong bạo tẩu ẩn hàm sát phat! Gio nay khac nay Tan Menh đã đưa đến cho bọn hắn một trận chiến đấu khác loại mà đặc lại sắc tuyệt luân, thì ra quyết đấu đỉnh cao dựa vào không chỉ là thực lực, còn có cái sự cảm tưởng dám liều dám không màng sống chết đánh cược, càng có mưu kết Mà lại, chỉ cân làm xảo diệu, thời khắc nghịch chuyển kết cục tuyệt đối rung động lòng người!
Tần Mệnh lập tức cuốn đi Thái Thản Chiến Viên muốn rơi xuống, máu me khắp người đứng ở trên không, hông hộc thở hổn hển, máu không bị khống chế theo miệng hoặc trong lỗ tuông trào, cũng theo trong vet thuong tran ra,han mất nửa cái chân, thân thể xương cốt đêu nát, cũng vặn vẹo biến hình, hoàn toàn không giống như là một người hoàn chỉnh, bộ dạng dữ tợn kia để người của Đại Hon Độn Vực cũng không dám nhìn nhiều.
Hắn hung ác khóa chặt Xích Viêm Kim Nghê, tay phải nắm lấy Hoang Thiên Lôi Thuẫn, tay trái câm chặt Tu La đao, khí tức sát phạt tiếp tục tăng vọt.
Rốt cục Xích Viêm Kim Nghê cũng cảm nhận được một sự sợ hãi, cảm giác sợ hãi thấu xương, thậm chí ý thức nó còn có chút hoảng hốt, không thể tin được một màn vừa mới xảy ra kia.
Cứ như vậy mấy giây mà thôi, Thái Thản Chiến Viên trước đó còn cuông bạo cường thịnh cứ như vậy… Chết? Chết?!…
Xích Viêm Kim Nghê đứng ở giữa không trung, gắt gao nhìn chằm chăm Tần Mệnh, như là có thể nghe được tiếng tim mình đập.
Không có khả năng, đây rốt cuộc là làm sao xảy ra được?
Tân Mệnh toàn thân đẫm máu, gương mặt dữ tợn đáng sợ, cứ như hắn mới thật sự là hung thú.
Vào lúc này, ác chiến trong phế tích phía dưới cuối cùng cũng kết thúc.
Lực lượng Thí Thiên Chiến Thân đang không ngừng liên tục xông vào chiếc sừng tráng kiện dài mười thước kia, đem nó toàn bộ no bạo.
Mũi nhọn thần hôn tương liên cùng Tử Kinh Độc Giác Thú, nó dẫn bạo triệt để trọng thương Độc Giác Thú, ý thức cũng một trận u ám.
Bạch Hổ bổ nhào qua, cắn một cái vào yết hầu nó, ép đến trong phế tích bắt đầu điên cuồng cắn xé, móng vuốt xé mở da thịt, đạp tan xương cốt, răng nanh sắc nhọn dã man cắn nuốt huyết nhục.
Tử Kinh Độc Giác Thú giấy giụa kêu rên, lại càng ngày càng suy yếu, mặc dù tôn làm hoàng tử Bát Hoang Thú Vực tương lai, nhưng cuối cùng lại biến thành kết quả bị ‘ ăn sống.
– Rống!
Xích Viêm Kim Nghê bừng tỉnh, trong cổ họng lăn ra một tiếng gào thét bi thống lại không cam lòng, vốn là một trận săn bắn, cuối cùng lại rơi xuống kết quả như thế.
Liền xem như giờ này khắc này, nó đều là khó có thể tin được, hoàn toàn không nên là như thế này.
– Chỉ thừa chính ngươi! Ta tự mình đưa ngươi đi đến đoạn đường cuối cùng này!
Cánh chim tàn phá sau lưng Tần Mệnh chấn khởi quang vũ đầy trời, hoa lệ sáng chói, ở trên chiến trường bừa bon cuồn cuộn bụi mù này phá lệ thánh khiết tính mỹ.
Quang vũ vay xuống đầy trời, tung bay về các nơi, mỗi một sợi quang vũ đều lóe ra phù quang kỳ dị, ngưng tụ thành to to nhỏ nhỏ vòng xoáy, bọn chúng hấp thu lực lượng sinh mệnh giữa trời đất.
Chiến trường kéo dài trăm dặm đã bị tàn phá không sai biệt lắm, thảm thực vật hay mọi thứ toàn bộ đều biến mất, trên mặt đất phá mở ra trăm cái lỗ to nhỏ, càng trải rộng vết nứt tối đen như mực, cũng thật không có bao nhiêu lực lượng sinh mệnh, tuy nhiên số lượng quang vũ khổng lồ, vẫn là đang toàn lực hấp thu.
Toàn thân Xích Viêm Kim Nghê sôi trào lên liệt diễm, xua tan lấy quang vũ đang bay tới nó, lại gâm lên giận dữ với Tần Mệnh, nhấc lên lực lượng cuối cùng giết tới.
Nó tuyệt đối không chịu thua, càng không khả năng bị nhục nhã, nó muốn chiến một trận đến cùng, dù là tự bạo.
Tiếng Tân Mệnh rống đều trở nên khàn khàn, đánh tới loại trình độ này, càng không có gì để nói nhiêu, ngươi không chết, chính là ta sống.
Nhưng mà… Ngay tại thời điểm Tần Mệnh muốn giải quyết triệt để Xích Viem Kim Nghe, toan than dot nhiên nổi lên một trận thống khổ to lớn khó mà nói nên lời, giống như là đột nhiên bị vô số Cương Châm xuyên thủng, huyết nhục, xương cốt, linh hồn, đều kịch liệt đau nhức khó nhịn.
Mà lại đến quá đột ngột, không có bất kỳ dấu hiệu gì, Tân Mệnh đang lao nhanh, thân thể cũng lập tức cứng ngắc, kêu thê lương thảm thiết.
Xích Viêm Kim Nghê mang theo thế công cuông nộ bao phủ Tân Mệnh, trùng kích lôi triều, máu nhuộm móng vuốt đập ở trên người hắn, răng rắc giòn vang, nửa người Tân Mệnh đều cơ hồ đều nổ nát vụn, mang theo huyết thủy đây trời, gào thét lên cuôn cuộn ra ngoài, theo vạn mét không trung rơi thẳng xuống mặt đất địa.
Chương 3660: Huyết Chú Thống Khổi (2)
– Đến! I
Đám người bên trong Đại Hỗn Độn Vực toàn bộ nhìn ve cùng một tòa lưu ly bia, hít một hơi thật sâu, nguy cơ càng lớn của Tần Mệnh đã đến.
Xích Viêm Kim Nghê đều sững sờ, tưởng rằng là một trận sinh tử chiến, lại không nghĩ rằng một liên đánh Tần Mệnh đi.
Mà, một kích đem hết toàn lực vừa rôi kia cũng quá thấy hiệu quả, suýt chút liền trực tiếp đập Tần Mệnh thành thịt nát.
Bành! I Tần Mệnh với thân thể rách rưới xẹt qua không trung cao mấy ngàn thước, đập am ầm vào trong phế tích, đụng lên một cái hố sâu rộng hơn trăm thước, đá vụn bay loạn theo bụi đất lăn lộn ra xung quanh.
Bạch Hổ vừa mới giải quyết Tử Kinh Độc Giác Thú, liên nghe đến tiếng vang chấn động nơi xa.
Nhìn xem bụi đất nơi đó, lại nhìn không trung, nó đồng tử bỗng nhiên ngưng tụ, liền bỏ qua Tử Kinh Độc Giác Thú tiến lên.
Tần Mệnh đang thống khổ than nhẹ trong hố sâu, thân thể tàn khuyết không đầy đủ, chỉ còn khoảng một phân ba, cơ hồ đau nhức quay cuồng, cũng may ý chí ương ngạnh không có hôn mê, một tiếng thì thào nói nhỏ, toàn bộ quang vũ tung bay đầy trời giống như là màn mưa rơi xuống, hội tụ vào trong hố sâu, bao trùm toàn thân Tân Mệnh, mà lực lượng sinh mệnh tụ tập đến nhanh chóng tràn vào huyết nhục, tư dưỡng thương thế.
Chỉ là lực lượng sinh mệnh những quang vũ này tụ tập cũng không mạnh, mặc dù không ngừng liên tục hội tụ, nhưng không có loại nông đậm như Tần Mệnh chờ mong kia.
Thí Thiên Chiến Thần thông suốt theo ý niệm Tân Mệnh, cũng ngay đầu tiên nắm lên Kim Diễm Sư Vương cùng Tử Kinh Độc Giác Thú, một phát phóng lên trời, vượt ngang trong vòng hơn mười dặm, đụng vào trong hố sâu, cơ hồ đồng thời theo Bạch Hổ đuổi tới.
Tần Mệnh thống khổ đến toàn thân run ray, lại cố nén ý thức, khống chế quang vũ bao trùm Kim Diễm Sư Vương cùng Tử Kinh Độc Giác Thú, Thái Thản Chiến Viên vừa mới thu lại cũng phóng xuất, quang vũ bắt đầu trắng trợn thôn phệ huyết khí bọn chúng.
Kim Diễm Sư Vương, Tử Kinh Độc Giác Thú, Thái Thản Chiến Viên đều là siêu cấp hung thú, to lớn mà hùng tráng, lực lượng sinh mệnh trong máu thịt vô cùng nông đậm, sau khi bị quang vũ hấp thu liền không ngừng liên tục tràn vào toàn thân Tần Mệnh.
Vết thương trên người Tần Mệnh bắt đâu nhanh chóng khép lại, da thịt cùng xương cốt cũng bắt đầu một lần nữa sinh trưởng, theo quang vũ càng ngày càng nhiều, khôi phục càng lúc càng nhanh.
Xích Viêm Kim Nghê từ trên cao rơi xuống, lại cũng không dám trực tiếp tới gân Tân Mệnh, lấy thân thể trọng thương của nó gánh không được Bạch Hổ cùng quái vật kia tiến công, nó dua anh mat kinh nghi nhin ve phía xa, rất nhanh đã chú ý tới nơi biên giới chiến trường, có mấy người đang đứng tại một gốc cây ngàn năm lẻ loi trơ trọi.
Cung Dật Phong đứng trên tán cây, sóng triêu năng lượng trên chiến trường nhấc lên gió lớn không ngừng mà gào thét kéo đến, hòa với cát đá, cũng có mùi máu tươi gay mũi.
Bên cạnh hắn dựng thẳng một cỗ quan tài nắp quan tài mở ra, bên trong là một con rối dùng huyết nhục Tân Mệnh gom lại, phía trên đã đâm đầy cương châm, mỗi một cây đều sắc bén băng lãnh, lại che kín chú ấn màu đen.
Thần sắc hắn ngưng trọng lại hiện ra vài tia âm trâm, hai mắt tràn ngập lực lượng nguyền rủa kia cũng đang hơi rung nhẹ, khó có thể tin được mà nhìn lấy phế tích to lớn bừa bộn phía trước, vết nứt như hẻm núi lan tràn, tối như mực sâu không thấy đáy, máu tươi lốm đốm lấm tấm, giống như là Yêu Hoa nở rộ trong phế tích, những cái hố to lớn có chút là bị giãm đạp đi ra, có chút là bị thế công cường đại nổ tung ra.
Toàn bộ chiến trường có phạm vi khoảng chừng lên đến trăm dặm, làm cho người ta kinh hãi, phóng tâm mắt nhìn tới, vậy mà không có một ngọn núi nào nguyên ven. không có môt dốc cây nào còn đứng.
Có thể tưởng tượng được chém giết trước đó thảm liệt đến cỡ nào.
Lãnh Tiêu, Cừu Thiên Hoa, Ôn Ngọc Thành cùng các cường giả Thiên Võ giới toàn bộ đều đang rung động, trước đó đoán được là Tân Mệnh đang chém giết cùng Hoàng tộc nào đó, lại không nghĩ rằng sẽ là một tràng cảnh thảm liệt như thế này.
Tân Mệnh đã nhìn không ra nhân dạng, Bạch Hổ bị máu: tươi nhiễm đỏ, mà một khắc bọn hắn đuổi tới này, chính là Tan Mệnh lúc tuyệt sát Thái Thản Chiến Viên, Bạch Hổ đánh giết Tử Kinh Độc Giác Thú.
Bát Hoang Thú Vực bại? Chính diện chém giết cùng Tân Mệnh, vậy mà lại thảm bại đến loại trình độ này!
Nếu như không phải Cung Dật Phong tại thời khắc mau chốt vận dụng lực lượng nguyền rủa, Xích Viêm Kim Nghê khả năng đều muốn bị Tân Mệnh đánh chất.
– Pho tượng kia là vũ khí sao? Nhìn thấy… Có chút quen mắt… Có một vị trưởng lão tự hỏi.
– Vây qual
Lãnh Tiêu thét ra lệnh, mặc dù cục diện nhìn rất hỗn loạn, thế nhưng vừa rồi Tần Mệnh cơ hồ đã bị đập nát, sợ là chỉ còn nửa cái mạng, Bạch Hổ xem ra cũng đã nửa tàn, đúng là cơ hội tốt để bọn họ ra tay.
Cung Dật Phong cũng phất tay về phía trước, mặc dù trước đó vẫn muốn tự mình giải quyết Tần Mệnh, khinh thường tại việc ‘ nhặt nhạnh chỗ tốt , nhưng sau khi nhìn thấy một màn giật mình này đã để hắn cảm thấy áp lực chưa từng có trước đó.
Nhất định phải nắm lấy cơ hội giải quyết xong Tân Mệnh, không thể lại để cho hắn điên tiếp nữa.
Lãnh Tiêu xông lên phía trước nhất, Cừu Thiên Hoa thủ hộ Cung Dật Phong theo sát phía sau, những người khác riêng phân mình triệu ra các loại vũ khí cường đại, toàn bộ nang cao tỉnh thân đề phòng đuổi theo.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










