[Dịch] Tu La Thiên Đế
Tập 17 : Hắn là ai (c161-c170)
❮ sautiếp ❯Chương 161: Hắn là ai
Ba ngày sau, tinh hà tông, thiên thủy tông, Huyền Tâm tông, ba tông đội ngũ rời đi Vũ Lăng thành, cái khác các tông đội ngũ cũng đều bắt đầu chuẩn bị.
Trừ Thiên Đạo tông, Huyết Tà Tông cùng Thổ Linh tông, và các tông khác đều kế hoạch khiêm tốn rời đi, ẩn tàng hành tung, bí mật trở về.
Bởi vì trong lao tù Tào Vô Cương trắng trợn kêu gào đội Mãng Vương phủ đang ở ngay tại lân cận Vũ Lăng thành, muốn cho Bát Tông bọn hắn điểm lợi hại nhìn một cái.
Bất kể có phải là thật hay không, cẩn thận vẫn là hơn.
– Tần Mệnh, qua một thời gian ngắn ta sẽ đi Vân La sâm lâm, làm sao chiêu đãi ta?
Yêu Nhi lại đi tới chỗ tiểu viện của Tần Mệnh, đứng ở bên ngoài hàng rào.
– Đến lúc đó nếu như ta còn sống, mời ngươi ăn thịt rừng.
Tần Mệnh một câu ra tới, bọn người Hà Hướng Thiên, Đinh Điển trong viện bên cạnh toàn thể im lặng, lời này nói ra, giống như Thanh Vân Tông muốn hại chết ngươi vậy.
– Tần Mệnh, nói chuyện thật dễ nghe.
Một vị trưởng lão vừa vặn đi tới, xụ mặt giáo huấn hai câu.
Yêu Nhi mỉm cười nhìn xem Tần Mệnh, nháy mắt mọt cái:
– Ngươi chết rồi, ta tự tử.
Tần Mệnh duỗi cái ngón cái, ngươi lợi hại.
Yêu Nhi ghé vào bên trên hàng rào dạt dào xanh biếc, cười nhìn Tần Mệnh:
– Suy nghĩ kỹ càng rồi?
– Cái gì?
– Đi với ta tới Huyết Tà Tônga, gia gia thu ngươi làm đệ tử thân truyền, ta thu ngươi làm ta tiểu tình lang, bồi cho ngươi sáu tiểu nha đầu.
Yêu Nhi nghiêng mắt nhìn Tần Mệnh một chút, yên thị mị hành, phong tình vạn chủng, nếu như là người bình thường, khả năng đã sớm bị mị hoặc tâm linh chập chờn.
Các đệ tử Thanh Vân Tông trong các viện cùng nhau kinh ngạc, đệ tử thân truyền của tông chủ? Tình lang của Yêu Nhi? Huyết Tà Tông vậy mà mở ra cho Tần Mệnh điều kiện kinh người như vậy!
Chờ một chút, tình lang? Yêu Nhi thích Tần Mệnh rồi?
Ánh mắt đám người trở nên quái dị, ngẫm lại sát tính của Yêu Nhi tại hội võ ngũ cường, hai tên điên này mẫu thân nó thật tuyệt phối a!
Lăng Tuyết tại gian phòng của mình, nghe vậy cũng là hơi kinh ngạc, không khỏi nhìn ra phía ngoài.
– Ta không có hứng thú đối với đệ tử thân truyền.
– Đối với ta đây?
Yêu Nhi thoáng nghiêng người, hướng Tần Mệnh hiện ra thân thể mềm mại gợi cảm hoàn mỹ của nàng, xuyên thấu qua khe hở hàng rào, có thể như ẩn như hiện nhìn thấy.
Dáng người xinh đẹp hoàn toàn là dựa theo tỉ lệ vàng mà tạo ra, chỗ nên vểnh thì vểnh đúng chỗ, chỗ nên cong thì cong đến chọc người, để người ta miên man bất định.
Nhất là vòng eo thon thon, non mịn, mềm mại kia, phải làm cho bao nhiêu nữ nhân tự ti, lại sẽ để cho bao nhiêu nam nhân thần hồn điên đảo.
Tần Mệnh nhìn cũng chưa từng nhìn:
– Ngươi còn nhỏ, lại lớn hai năm, nhìn xem tình huống.
Đám người Hà Hướng Thiên nghe không vô, từng kẻ đều về đến trong phòng, ầm ầm đóng cửa.
Hai cẩu nam nữ này, công nhiên tán tỉnh nhau, như gió lạnh làm tổn thương lòng người.
Lăng Tuyết càng nghe không vô, nàng đóng cửa sổ lại, mắt không thấy tâm không phiền.
– Yêu cầu còn rất cao nha.
Yêu Nhi nở nụ cười.
– Lúc nào Huyết Tà Tông các ngươi xuất phát?
Tần Mệnh là đang thu dọn hành lý, Thanh Vân Tông sẽ xuất phát tại đêm khuya tối hôm nay.
Nếu quả thật Mãng Vương phủ có phục kích đội ngũ, đội ngũ Thanh Vân Tông là có khả năng nhận tập kích nhất, cho nên tông chủ quyết định cố gắng đi sớm, ẩn tàng hành tung.
Cũng không phải sợ hãi, lấy thực lực tông chủ, coi như Mãng Vương đích thân đến, cũng có thể gánh vác được, hắn là lo lắng cho những đệ tử Tần Mệnh này, một khi xuất hiện thánh Võ Cảnh quyết đấu, mấy cái dư chấn là có thể miểu sát bọn hắn.
Lý do an toàn, khiêm tốn làm việc.
– Buổi sáng ngày mai.
– Không sợ Mãng Vương phủ để mắt tới các ngươi?
– Bọn hắn phải có lá gan kia.
Yêu Nhi không sợ Mãng Vương phủ, tông chủ Cầu Lân càng không sợ.
– Đúng rồi, Bát Tông xử trí Tào Vô Cương như thế nào?
– Hắn sẽ bị tạm giam tại Vũ Lăng thành, sau khi toàn bộ Bát Tông rời đi, từ Tề gia áp giải, trở về Mãng Vương phủ.
Ngươi cùng hắn có cái thù gì? Ta có thể giúp ngươi xử lý hắn.
– Không cần, ta có thể xử lý.
Tần Mệnh quay đầu mắt nhìn Hô Duyên Trác Trác, Hô Duyên Trác Trác nhẹ gật đầu, người đều đã an bài tốt.
– Thật không cần? Không thu phí tổn a, coi lễ vật ta tặng ngươi.
– Đừng nghĩ nhiều, ta không tranh quyền thế, tâm hướng thiện niệm, chưa từng kết thù.
– Ta cũng vậy, chưa từng sát sinh.
Hô Duyên Trác Trác liền trợn trắng mắt, uổng cho hai ngươi nói ra được.
Yêu Nhi cho Tần Mệnh một cái ánh mắt hoạt bát:
– Chỉ mong chúng ta sẽ nhanh gặp mặt, ta sẽ nhớ ngươi a.
………
Khuya hôm đó, đội ngũ Thanh Vân Tông rời khỏi Vũ Lăng thành, trở về Thanh Vân Tông xa cách hơn hai mươi ngày.
Đường bọn hắn đi rất vắng vẻ, nhưng trên đường cơ bản không có gì chậm trễ, ngày đêm không nghỉ cứ thế đi đường, chỉ dùng tám ngày đã tiến vào rừng rậm Vân La mênh mông.
Cho đến lúc này, tông chủ Thanh Vân Tông mới thoáng thả lỏng trong lòng, chậm lại tốc độ.
Đoạn đường này đi rất cẩn thận, cũng rất nặng nề ngột ngạt.
Năm vị trưởng lão cùng trung niên các đệ tử đề phòng một đường, Tần Mệnh cùng các đệ tử trầm mặc một đường, có rất ít ai nói chuyện.
Mộ Trình, Lý niệm, Hà Hướng Thiên chờ đều không có cao ngạo trước đó.
Chương 162: Oanh động (1)
Lập tức sẽ về đến Thanh Vân Tông, bọn hắn cũng không biết làm như thế nào đối mặt với những đệ tử sùng bái bọn hắn kia, làm sao đối mặt với những trưởng lão chờ mong nhóm bọn họ kia.
– Chú ý bên trái đằng trước.
Một vị đệ tử trung niên bỗng nhiên nhắc nhở.
Tại bên trái đằng trước cách bọn hắn trên một ngọn núi thấp ngoài ngàn mét, có một thân ảnh gầy gò đứng đâsy.
Khoảng cách rất xa, nhưng lấy nhãn lực của bọn hắn còn có thể thấy rõ, là một người quần áo tả tơi, tóc dài rối tung xốc xếch, nhẹ nhàng lắc lư theo gió núi, giống như là tùy tiện liền có thể bị thổi ngã.
– Ta nhìn thấy hắn ba lần! Thời điểm chúng ta vừa tiến rừng rậm một lần, tối hôm qua một lần, hiện tại lại một lần, hắn giống như đang theo dõi chúng ta.
Đệ tử trung niên trầm giọng nhắc nhở.
Ngô trưởng lão phân phó nói:
– Tập trung đến, dám lại tới gần, bắt lấy!
Hiện tại đã tiến vào phạm vi tông môn, không có người nào dám làm càn, chỉ cần người kia không gây chuyện, không cần thiết động đến hắn.
Tần Mệnh cũng nhìn về phía nơi đó, không chút để ý.
Cũng không có đi ra bao xa, bỗng nhiên nghĩ đến cái gì, ngưng lông mày nhìn ra ngọn núi thấp xa xa.
Trên đỉnh núi, thiếu niên áo quần lam lũ chậm rãi ngẩng đầu, đáy mắt phiếm hồng lại hiện ra từng gợn sóng, ánh mắt xuyên thấu qua mái tóc dài tán loạn, nhìn về phía Tần Mệnh đi qua bên ngoài vài dặm.
Sắc mặt hắn tái nhợt, trắng giống như là không có chút máu, trên khuôn mặt gầy gò nhìn không đến bất cứ chút tình cảm nhân loại gì, rất lạnh… Rất cứng…
Tần Mệnh rõ ràng cảm giác người kia là đang nhìn hắn.
– Ta cũng chú ý tới hai lần, hắn muốn làm gì?
Đinh Điển nói thầm, nhìn nhiều mấy lần.
– Trong rừng rậm Vân La rất nhiều quái nhân, khkoong cần quan tâm.
Hàn Thiên Diệp thản nhiên nói.
Tần Mệnh bỗng nhiên nhớ ra cái gì đó, có chút quen mắt, chẳng lẽ là thiếu niên cứu được trong rừng rậm lúc trước kia?
Chuyện đã qua đi hơn nửa năm, đều nhanh quên đi.
Tần Mệnh hướng nơi xa phất phất tay.
– Làm gì, biết hắn sao?
Hô Duyên Trác Trác cũng chính nhìn nơi đó đâu.
– Không biết, hiếu kì.
– Chớ chọc phiền phức, khiêm tốn.
Hô Duyên Trác Trác lôi kéo hắn, lập tức sẽ về tông, đừng có lại gây ra chuyện gì.
– Phụ thân ngươi bên kia…
Tần Mệnh nhẹ giọng nói nhỏ.
– Chờ về trong tông liền có thể biết câu trả lời chắc chắn.
Lúc Tần Mệnh lại ngẩng đầu, người trên đỉnh núi nơi xa kia đã biến mất không thấy gì nữa.
Thanh Vân Tông!
Ngoài sơn môn đã tụ tập rất nhiều đệ tử, rất nhiều trưởng lão cũng đều chờ ở nơi này.
– Làm sao còn chưa có trở lại?
– Tính thời gian hôm trước tông chủ liền nên trở về.
– Có thể xảy ra chuyện gì trên đường rồi hay không?
– Cũng có thể là là hội nghị nơi đó đã xảy ra chuyện gì, chậm trễ.
Các trưởng lão âm thầm gấp gáp, lo lắng trên đường xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Tông chủ là người rất nghiêm cẩn, mỗi giới trà hội bát tông đều sẽ đúng giờ trở về, tình huống trì hoãn hai ngày giống như vậy rất ít.
Các đệ tử cũng không phải rất gấp, trong lòng bọn họ, tông chủ là nhân vật đứng tại đỉnh phong Bắc Vực, lại có năm vị trưởng lão cùng đông đảo đệ tử trung niên thủ hộ, không có khả năng xảy ra ngoài ý muốn.
Bọn hắn càng hiếu kỳ chính là tình huống của trà hội bát tông, năm nay Thanh Vân Tông có biểu hiện sáng chói hay không, lấy được dạng thành tích gì.
Rất nhiều người đã sớm bắt đầu đánh cược, Mộ Trình có tiến vào ngũ cường hay không? Trương lam và các đệ tử Kim Linh gắng gượng qua mấy vòng? Thiết Sơn Hà bọn hắn biểu hiện thế nào, vân vân…
Còn có người đều bắt đầu phỏng đoán phong hào của Mộ Trình, Bát Tông sẽ cho hắn dạng đánh giá gì.
Trừ Tần Mệnh, chín vị đệ tử khác đều là nhóm nhân vật thiên tài bọn họ kính sợ trong lòng, tin tưởng sẽ không thất vọng.
– Đến rồi! Tông chủ trở về!
Trên con đường nhỏ phía trước vọt tới vị đệ tử, xa xa liền la to.
– Đến rồi! Rốt cục trên mặt các vị trưởng lão cũng lộ ra nụ cười, bước nhanh đi xuống thềm đá.
Hơn ngàn đệ tử chen chúc mà ra, đi theo các trưởng lão ra nghênh đón, hưng phấn nghị luận, mong đợi nhìn quanh.
Hách Liên Trọng trưởng lão nhìn đội ngũ nghênh đón ở phía trước, thở phào nhẹ nhõm, lộ ra nụ cười tươi.
– Rốt cục cũng trở về.
– Nhiều người như vậy.
Sắc mặt Hà Hướng Thiên thoáng ảm đạm, thật sự là cao hứng không nổi.
Bọn họ rũ mắt xuống, bước chân chậm lại, cố ý rơi xuống phía sau.
Mộ Trình bề ngoài rất bình tĩnh, theo trưởng lão đi tới nghênh đón đội ngũ.
Nhưng kỳ thật trong lòng cũng không bình tĩnh, hắn rất sợ nhìn thấy ánh mắt nóng bỏng của các đệ tử cùng trưởng lão, cố gắng trấn định mà thôi.
– Tông chủ!! Ngài đã trở lại!
Các trưởng lão ra nghênh đón.
– Xảy ra chút vấn đề nhỏ, trên đường trì hoãn, trước tiên trở về tông.
Các trưởng lão vội vàng ra hiệu cho đệ tử phía sau nhường đường, cười hỏi:
– Thành tích thế nào? Mộ Trình hẳn là cho Thanh Vân tông chúng ta mặt dài đi?
Các đệ tử chật chội cũng rất kích động, nhao nhao quát to.
– Ai vào bảng năm? Bao nhiêu bảng mười?
– Mộ Trình sư huynh khẳng định bảng năm rồi, ta vì ngươi kiêu ngạo.
– Lý Niệm sư tỷ, thế nào rồi, nói hai câu.
– Sao lại không nói lời nào, đừng im lặng nữa, chờ không kịp a.
– Ai vào bảng năm?
– Ai là anh hùng của Thanh Vân Tông chúng ta?
Chương 163: Oanh động (2)
Tông chủ Thanh Vân tông cười nhạt một tiếng, vừa đi vừa nói:
– Năm nay các tông đệ tử ưu tú đều rất nhiều, Huyền Vũ cảnh có mười một vị.
– Mười một vị?
Mọi người kinh hô, không thể tưởng tượng nổi trao đổi ánh mắt.
Đệ tử chen chúc bên ngoài sốt ruột hỏi, nói cái gì? Ngươi đang nói về cái gì vậy? Nhanh chóng truyền về sau, nơi này không nghe thấy.
– Tông chủ, vậy chúng ta…
Các trưởng lão nghênh đón vội vàng truy vấn.
– Thanh Vân tông chúng ta biểu hiện xuất sắc, một vị ngũ cường, một vị bảng người, hội võ rất đặc sắc.
– Ồ!
Hơn một ngàn đệ tử tập thể hoan hô.
Bảng năm? Bảng mười? Haha, đẹp quá.
Thanh Vân Tông liên tục ba lần cũng không có ai lọt vào bảng mười, lần này rốt cục mặt mày hớn hở.
Thành tích như vậy đối với tất cả đệ tử thế hệ mới của Thanh Vân tông mà nói đều là phấn chấn, ai còn dám nói chúng ta thế hệ này kém?
Nguyệt Tình không dự thi đều đạt được bảng năm, nếu như Nguyệt Tình dự thi, chẳng phải là có thể chiếm hai danh ngạch bảng năm sao?
Phấn khởi! Vui mừng!!
Bọn người Mộ Trình đi theo trong đội ngũ, sắc mặt nóng bỏng, đều ngượng ngùng ngẩng đầu.
Bên ngoài bỗng nhiên có người quát:
– Nào nào, chúng ta nâng Mộ Trình sư huynh lên.
– Mộ Trình sư huynh! Mộ Trình sư huynh!
Quần tình xúc động, tập thể hoan hô.
– Mộ Trình, sư phụ ngươi sẽ vì ngươi kiêu ngạo.
Trưởng lão nghênh đón cũng đều gật đầu với Mộ Trình, vinh dự này so với đệ tử Kim Linh càng đáng giá kiêu ngạo hơn, sẽ nổi danh Bắc Vực, về sau tiền đồ vô lượng a, không uổng công bọn họ bồi dưỡng cùng kỳ vọng cao đối với Mộ Trình.
Một trưởng lão đang ở trong một tâm trạng tốt.
– Tông chủ, chúc mừng như thế nào?
– Là nên chúc mừng thật tốt.
Tông chủ quay đầu lại, vẫy vẫy tay với Tần Mệnh:
– Tần mệnh, đừng đứng ở phía sau.
– Tần mệnh?
Các trưởng lão kỳ quái nhìn tới.
Tần Mệnh đi tới phía trước:
– Tông chủ.
Tông chủ gật đầu:
– Trở về nghỉ ngơi nghỉ ngơi, đêm nay ở chủ phong Thanh Vân điện, chúng ta nói chuyện đệ tử Kim Linh cùng Đại Thanh Sơn.
– Tạ tông chủ.
Tần mệnh nói lời cảm ơn.
Tông chủ giới thiệu với xung quanh:
– Năm nay, bảng năm trà hội bát tông, Tần mệnh! Tông chủ bát tông ban danh, Tu La Tử!
Bầu không khí nóng bỏng lập tức trở nên yên tĩnh, đệ tử chen chúc ở phía sau sốt ruột hỏi, ai, là ai?
– Tông chủ, ngài vừa nói cái gì?
Các trưởng lão nghênh đón còn tưởng rằng mình nghe lầm.
– Tần Mệnh! Bảng năm! Thiết Sơn Hà, bảng mười! Bọn họ vì Thanh Vân tông tranh danh, là kiêu ngạo của chúng ta.
Tông chủ Thanh Vân tông lưu lại một câu, giẫm lên bậc thang đá đi vào sơn môn.
Đám người Tần Mệnh, Thiết Sơn Hà, Lăng Tuyết, Hô Diên Trác Trác cũng đều mang theo vào tông môn.
Mộ Trình thật sự không muốn ở lại, trầm mặt bước nhanh hơn, không nói một tiếng.
– Ngô trưởng lão, Tần mệnh? Bảng năm?
Các trưởng lão vẫn không thể tiếp nhận, lặp đi lặp lại nhiều lần.
Ngô trưởng lão trầm mặt:
– Tông chủ nói không đủ rõ ràng? Hội trà lần này, Tần Mệnh là ngũ cường, Thiết Sơn Hà là bảng mười.
Tông chủ bát tông ban danh Tần Mệnh… Tu La Tử!
Lúc này đây, ngoài cửa núi hoàn toàn yên tĩnh, tất cả mọi người dừng lại, đều hơi há miệng, hai mặt nhìn nhau, Tần Mệnh? Ta thực sự không nghe nhầm sao?
Bọn người Tần Mệnh trở lại tông không lâu, Thanh Vân Tông triệt để oanh động.
– Tần Mệnh tỏa sáng rực rỡ tại trà hội bát tông, kịch chiến hai vòng giết vào bảng mười.
– Thiết Sơn Hà đánh bại ba vị đệ tử Thiên Đạo Tông, lấy một địch ba, phá cách tiến vào bảng mười.
– Tần Mệnh chiến bại Thiết Sơn Hà, tiến vào bảng năm.
– Tần Mệnh, linh võ cửu trọng thiên.
– Bát tông ban danh, Tu La Tử!
– Tần mệnh được Huyết Tà tông, Thổ Linh tông thịnh tình mời chào.
– Tông chủ Huyết Tà tông muốn thu Tần Mệnh làm đệ tử thân truyền.
– Người chói mắt nhất trong hội trà lần này, không ai khác ngoài tần Mệnh.
Những tin tức này nóng bỏng truyền bá, từ trên xuống dưới toàn tông chấn động, vô luận là trưởng lão hay là đệ tử, đều rất khiếp sợ, khó có thể tiếp nhận.
Tần Mệnh? Làm thế nào có thể được!
Thật lố bịch!
Trà hội bát tông khi nào lưu lạc đến mức một nô bộc đều có thể tiến vào bảng năm?
Thế nhưng, mặc kệ có khó tiếp nhận thế nào, dù có khiếp sợ thế nào, thì sự thật cũng đã định, Mộ Trình, Trương Lam, Lý Niệm vân vân, toàn bộ đều bại, nghe nói bại rất thảm.
Lúc Mục Tử Tu nghe được tin tức, hắn ngồi ở trong phòng ngây dại.
Triệu Liệt sau khi nhận được tin tức, hoảng hốt thật lâu.
Hắn đang chuẩn bị triệu tập người đi nhục nhã Tần mệnh, nhưng làm sao lại như vậy?
Tất cả những người đã ức hiếp Tần Mệnh, những người khinh thường tần mệnh, ngày hôm nay đều trầm mặc.
Tần Mệnh? Ngũ cường bát tông!
Tần mệnh, bát tông ban danh, Tu La Tử.
Tần Mệnh ở Thanh Vân tông bị ức hiếp nhục nhã, ít người để ý, lại ở trà hội bát tông nghiền ép quần hùng, dũng cảm đoạt bảng năm, tương phản như vậy làm cho tất cả những người quen biết Tần Mệnh đều khó có thể tiếp nhận.
Tại thời điểm toàn tông chấn động, tông chủ tự mình tuyên bố, đêm nay muốn ở chủ phong tự mình triệu tập hội nghị trưởng lão, xá miễn thân phận nô bộc của Tần Mệnh, từ đệ tử hạ đẳng tăng lên đến đệ tử Kim Linh!
Một tin tức nặng nề khác!
Đệ tử Kim Linh, Tần Mệnh.
Quả thực một bước lên trời!
Chương 164: Mật lệnh (1)
Các đệ tử điên cuồng muốn hiểu rõ chi tiết hội trà đi qua như thế nào, đều muốn biết rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì.
Nhưng Mộ Trình trực tiếp bế quan, Lý Niệm tuyệt đối không gặp khách, Tần mệnh càng khóa chặt cửa sắt, cuối cùng chỉ có Đinh Điển cùng bằng hữu thân cận nói đại khái trải qua, miêu tả biểu hiện kinh người của Tần mệnh.
Về phần Tần Mệnh chiếm được truyền thừa gì, vì sao lại có võ pháp thần bí như vậy, không có một ai truy cứu, cũng không cần truy cứu nữa.
Tần Mệnh hiện tại không chỉ là đệ tử Của Thanh Vân tông, mà còn là một trong năm người mạnh nhất bát tông bắc vực, nếu như Thanh Vân tông không cần? Các tông hội khác rất vui khi được mở vòng tay.
Sâu trong Thanh Vân tông!
Đại trưởng lão Thanh Vân tông đi tới phòng tông chủ.
Hắn nho nhã tuấn tú, mặt trắng da trắng, thần thanh khí lãng, thoạt nhìn chỉ có bốn mươi tuổi.
– Tông chủ, Ngài tìm ta?
– Chuyện Tần Mệnh có nghe nói?
Tông chủ đưa lưng về phía hắn.
– Vừa nghe nói.
Đệ tử ngũ cường, danh động bát tông, tiểu tử kia có tiền đồ.
Đại trưởng lão cười nhạt một tiếng, hai mắt thâm thúy, nhìn không ra gợn sóng.
– Tần Mệnh có thể chiếm được cơ duyên đặc thù, nhưng hắn không nói, chúng ta cũng không cần phải truy cứu.
– Thiên mệnh như thế, cơ duyên nhận chủ, tùy hắn đi.
– Ta đang cân nhắc xá miễn thân phận nô bộc cho Tần mệnh, tăng lên đệ tử Kim Linh.
– Hắn gánh vác được thân phận đệ tử Kim Linh, ta không có ý kiến.
Tông chủ gật đầu:
– Ngươi hiểu là tốt rồi.
Còn có một chuyện, phải cùng ngươi nói một tiếng.
– Tông chủ ngài nói.
– Người của Tần gia ở Đại Thanh Sơn làm công việc khổ sai tám năm, không sai biệt lắm.
Đến lúc cần kết thúc rồi.
Ánh mắt đại trưởng lão khẽ ngưng tụ:
– Ngài đã suy nghĩ kỹ rồi? Phụ mẫu hắn vẫn chưa chắc chắn rằng còn sống hay đã chết.
Tông chủ trầm mặc một lát, khẽ thở dài:
– Kỳ thật trong lòng ngươi và ta đều hiểu rõ, bọn họ đã chết.
– Đó cũng là tội!
Nụ cười trên mặt Đại trưởng lão đã biến mất.
Đệ tử Kim Linh, hắn không có ý kiến, Tần Mệnh hiện tại được các tông chú ý, nếu như Thanh Vân tông không làm chút bộ dáng, ngược lại có vẻ keo kietej.
Thế nhưng, xá miễn Tần gia? Có cần thiết không?
Tông chủ khuyên:
– Tội lỗi không ở bọn họ, đừng kiên trì nữa.
Nghe ta một lời, buông tay đi.
Đại trưởng lão rũ mi cúi đầu, thần sắc âm trầm, thật lâu sau, thì thầm:
– Khi nào?
– Hỏi ý của Tần Mệnh một chút, hắn muốn khi nào trở về cũng được.
– Nếu ngài đã suy nghĩ kỹ, ta… Không có ý kiến gì cả.
Đại trưởng lão cáo từ.
– Đừng quấy rầy hắn nữa, chuyện đã kết thúc rồi.
Tông chủ nhắc nhở.
Dược sơn!
Trưởng lão Dược Sơn đứng trên đỉnh núi:
– Ngươi nói an toàn chuyển giao, có nghĩa là Tần Mệnh?
Lăng Tuyết cung kính đứng ở bên cạnh:
– Tàn hồn có thể ở trong thân thể hắn.
– Có thể? Đến bây giờ ngươi vẫn chưa hoàn toàn xác định?
Ngữ khí trưởng lão Dược Sơn thoáng nghiêm khắc.
Sau khi nghe được tin Tần Mệnh tiến vào bảng năm, hắn liền liên tưởng đến tàn hồn, Tần Mệnh không có khả năng đột nhiên tăng vọt thực lực, lại ngược bại tinh anh tám tông, nhất định là chiếm được cơ duyên nào đó.
Phóng tầm mắt nhìn khắp Thanh Vân Tông, cơ duyên gì có thể làm cho Tần Mệnh đạt được? Lại có thể trợ giúp hắn một bước lên trời, nhất định là tàn hồn biến mất kia.
– Lúc bắt đầu ta thật sự hoài nghi Tần Mệnh, cũng nhận định hắn làm giao dịch cùng Tàn Hồn.
Nhưng trên đường trở về suy nghĩ một chút, bên trong có thể có một sự khác biệt.
– Nói đi!
– Tàn hồn nhiều nhất có thể chỉ đạo hắn, không có khả năng cho hắn vũ khí.
Cổ kiếm của hắn, lấy đâu ra? Vì sao Tàn Hồn lại triệu hoán Tần Mệnh, có phải trên người Tần Mệnh có bí mật khác hay không?
– Tần công tử, ngươi chuẩn bị chuyển đi đâu ở?
Thải Y vui tươi chắp tay sau lưng, đi dạo trong nhà kho:
– Đệ tử kim linh hẳn là có biệt viện của mình, nếu không xây thêm một tòa nữa bên cạnh sư tỷ?
– Ta ở đây đã quen, không muốn chuyển đi.
Tần Mệnh sau khi trở về không làm gì khác, làm chút rau dại, tự nấu cơm cho mình.
– Vậy sao được.
Đệ tử kim linh phải có đãi ngộ của đệ tử kim linh, chúng ta không kém bất cứ kẻ nào, làm sao có thể ở trong nhà kho.
Thải Y thay Tần Mệnh cao hứng, hốc mắt đều nóng hổi.
Tám năm a, rốt cục cũng xoay người.
Tần Mệnh tám năm khổ cực, nàng đều nhìn thấy, tám năm kiên trì, nàng cũng nhìn thấy.
Tần Mệnh chưa từng oán giận, chưa bao giờ từ bỏ, cũng chưa từng khom lưng về phía người khác.
Phần ngạo cốt này, ai có thể hơn hắn được? Người khác cười nhạo, hắn lại thủy chung kiên trì! Hôm nay lại dùng sự kiên trì này đánh vào mặt tất cả những người cười nhạo hắn.
Khó trách sư tỷ một mực chờ hắn, chưa bao giờ từ bỏ hắn.
– Đệ tử kim linh có thể tùy tiện ra vào Thanh Vân Tông, sau này ta có thể rất ít khi trở về, có một chỗ dừng chân là được, không chú ý nhiều như vậy.
Tần Mệnh xuyên qua cửa sổ nhìn về phía ngôi mộ cô đơn trong viện, đó là nỗi nhớ của lão gia tử, làm sao có thể để cho những người khác quấy nhiễu.
– Ngươi đi đâu? Ra ngoài và rèn luyện?
Tần Mệnh dừng lại một lát, mỉm cười:
– Về nhà!!
– Về nhà?
Thải Y bỗng nhiên kinh hỉ, bước nhanh đến bên cạnh Tần Mệnh:
– Tông chủ đáp ứng xá miễn cho Tần gia?
– Còn chưa xác định được.
– Bao nhiêu nắm chắc?
Chương 165: Mật lệnh (2)
Thải Y kích động kéo lấy Tần Mệnh, đôi mắt to trong suốt chờ mong nhìn hắn.
– Bảy tám phần đi.
– Tông chủ tự mình nói sao, hắn nhả ra rồi?
– Ừm.
Hiện tại xem hắn có thể thuyết phục Đại trưởng lão hay không.
– Sư phụ ở đây là tốt rồi, người có thể nói chuyện, cũng chưa bao giờ sợ đại trưởng lão.
Đúng rồi, ngươi còn có thể tìm Lăng Tuyết?
Tần Mệnh kỳ quái:
– Tìm Lăng Tuyết làm gì?
– Tìm Lăng Tuyết thỉnh trưởng lão Dược Sơn hỗ trợ a, người duy nhất toàn tông có thể ảnh hưởng đến quyết định của tông chủ chính là trưởng lão Dược Sơn, hắn là con ruột của tông chủ tiền nhiệm, chức vị tông chủ vốn nên truyền cho hắn, hắn không thích danh lợi, liền đem vị trí tông chủ nhường cho tông chủ hiện tại.
Tông chủ vẫn rất tôn kính hắn, nếu như hắn có thể mở miệng thay cho ngươi, vậy việc này cơ bản đã định.
– Tông chủ tiền nhiệm là phụ thân của trưởng lão Dược Sơn?
Tần Mệnh lần đầu tiên nghe được tin tức này.
– Đây không tính là bí mật gì, nhưng qua nhiều năm như vậy, cũng rất ít người nói tới.
Thải Y áp sát Tần Mệnh, cười hì hì:
– Nghe nói quan hệ giữa ngươi cùng Lăng Tuyết rất thân mật, đi mời nàng hỗ trợ a.
Tần Mệnh cho nàng một cái liếc mắt:
– Ngươi từ đâu nghe được.
– Đinh Điển nói a, hắn nói Lăng Tuyết ở trong tiệc trà rất chiếu cố ngươi.
– Ngươi tin?
– Tin!
Thải Y chỉnh lại khuôn mặt xinh đẹp, tiếp theo cười nhạo, nụ cười nở rực rỡ như hoa.
– Ngươi a.
Tần Mệnh cười lắc đầu, Thải Y vui vẻ luôn làm cho trong lòng hắn thoải mái nói không nên lời.
– Đợi lát nữa ăn cơm xong, ta mang ngươi ra ngoài dạo một vòng.
– Đi đâu?
– Đều đi một vòng tất cả diễn võ trường một lần, để cho bọn họ xem ai đã trở lại.
Thải Y kiêu ngạo ngửa đầu.
– Ta vẫn nên nghỉ ngơi thôi, mệt mỏi.
Lúc này, Hô Diên Trác Trác đi tới nhà kho, vừa định nói cái gì, liếc mắt một cái thấy Thải Y vui vẻ lại thân mật, lời nói đến miệng lập tức biến thành tiếng cười:
– Thải Y cô nương ở đây, nếu không lát nữa ta lại đến?
– Có việc gì?
– Tán gẫu cùng Tần công tử một chút.
– Các ngươi trò chuyện đi.
Thải Y hào phóng buông Tần Mệnh ra, thay hắn thổi củi lửa.
Hô Diên Trác Trác kéo Tần Mệnh ra bên ngoài, thấp giọng nói:
– Một tin xấu, một tin tốt.
– Nói tin xấu trước.
– Tào Vô Cương bị đón đi.
Mãng Vương tự mình đến thành Vũ Lăng, đón Tào Vô Cương, người ta thuê ngay cả cơ hội xuống tay cũng không có.
Tần Mệnh nhíu mày, phiền toái!
– Nếu không thì quên việc này trước? Ngươi bây giờ là đệ tử kim linh, địa vị tương đương với nửa trưởng lão của Thanh Vân Tông, trừ phi Thanh Vân Tông muốn vứt bỏ ngươi, nếu không Mãng Vương phủ không dám làm gì ngươi.
Chúng ta trước tiên không vội, chờ chậm một hồi mới nghĩ biện pháp.
Hô Diên Trác Trác thông qua người trung gian thuê một ít sát thủ bí ẩn, ra giá lớn muốn ám sát Tào Vô Cương giữa đường.
Những người đó đều là hạng người liều mạng, thực lực vô cùng mạnh, lại có người của Hô Diên gia tộc đi cùng, hẳn là có thể làm rất sạch sẽ.
Nhưng ai ngờ Mãng Vương lại tự mình đi qua, kế hoạch toàn loạn.
Tần Mệnh trầm ngâm một lát:
– Là ta đem chuyện suy nghĩ đơn giản, trước tiên mặc kệ hắn, tin tức tốt thì sao?
– Phụ thân đã đồng ý, đội ngũ đã khởi hành năm ngày trước, năm trăm sát thủ, là chi đội gia tộc chúng ta bí mật bồi dưỡng, tên là Ảnh Nhận.
Hòn đá trong lòng Tần Mệnh được buông xuống, vỗ vỗ bả vai Hô Diên Trác Trác:
– Ân này, ta nhớ kỹ!
– Sau này mặc kệ có chuyện gì, đều có gia tộc Hô Diên chúng ta!
Hô Diên Trác Trác hiện tại rất tự tin, trong thư phụ thân gửi tới có một câu, buông tay làm, lớn mật làm, Hô Diên gia tộc muốn định Tần Mệnh.
– Có thể liên lạc với đội ngũ không? Bây giờ đang ở đâu?
– Cụ thể còn chưa rõ ràng, ta vừa nhận được tin tức.
Ngươi yên tâm, ta sẽ xuống núi kết nối với họ ngay bây giờ.
– Cố gắng nhanh, ta sợ chỗ đại trưởng lão so với chúng ta nhanh hơn.
………………
Vào buổi tối, một nam tử mặc đồ đen đi vào bí cảnh bế quan của đại trưởng lão:
– Chủ nhân, ngài tìm ta?
Đại trưởng lão ngồi trong bóng tối, không thấy rõ sắc mặt:
– Chỗ Đại Thanh Sơn thế nào rồi?
– Lãnh Chấp Bạch trưởng lão làm rất tốt, cơ bản tiếp đã quản các loại sự vụ của mỏ quặng, cũng bắt đầu khống chế đội hộ vệ Tần gia.
Nhưng tài nguyên của mỏ đất kia còn lại không còn bao nhiêu, so với chúng ta dự đoán nhanh hơn rất nhiều, Lãnh Chấp Bạch đang chuẩn bị rút khỏi Đại Thanh Sơn sớm nửa tháng, chuyển đến khu mỏ mới của Đông Cốc Thạch Lâm.
Nhưng hai khu mỏ cách nhau mấy trăm dặm, hơn hai mươi vạn người di chuyển quy mô quá lớn, khó tránh khỏi sẽ bị Linh Yêu quần đánh vào, Lãnh Chấp Bạch trưởng lão một mình vận hành không nổi, cần chúng ta phái thêm một ít trưởng lão cùng đệ tử đi bảo vệ, bằng không chờ đến khu mỏ Đông Cốc, hơn hai mươi vạn người này chỉ sợ còn lại không dưới một nửa.
– Thông báo Lãnh Chấp Bạch, sớm dời đi, đem tất cả quáng nô tập hợp lại, lấy danh nghĩa nhanh chóng dời đi đến Vân La sâm lâm.
– Lãnh Chấp Bạch trưởng lão không đủ người, không quan tâm tới, nếu như bọn họ vào rừng rậm, chẳng phải đều biến thành thức ăn của Linh Yêu sao?
– Tông chủ xá miễn Tần gia.
– Cái gì??
Chương 166: Tức chết ngươi
Bóng đen bất ngờ ngẩng đầu, đáy mắt lạnh nhạt chợt lóe, lập tức hiểu được ý tứ của Đại trưởng lão.
– Một lần nữa cho ngươi một nhiệm vụ.
Triệu tập ba trăm đệ tử, đêm nay liền khởi hành, đến khu mỏ Đại Thanh Sơn, đêm trước khi quáng nô chuyển đi giết vào quặng mỏ…
Đại trưởng lão dừng lại một lát, sâu kín nói:
– Thanh lý người của Tần gia.
– Ngài có nghĩa là…
– Người của Tần gia trong khu mỏ, một người không thể ở lại!
Hắc y nhân trầm mặc một lát, gật đầu lĩnh mệnh:
– Có thể ngụy trang thành sơn phỉ tập kích mỏ, sau đó mặc dù trong tông có hoài nghi, cũng không tìm được chứng cớ.
– Mời Lãnh Chấp Bạch làm tốt dẫn đường, nói cho hắn biết không cần lo lắng tông môn, nếu như xảy ra chuyện, ta thay hắn gánh vác.
Còn nữa, không nên chỉ giết người của Tần gia, miễn cho bị người khác nhìn thấu.
Hơn hai mươi vạn người kia sau khi trời sáng toàn bộ chạy vào rừng rậm Vân La, để cho bọn họ tự sinh tự diệt.
– Chủ nhân yên tâm, ta tự mình hành động.
– Làm sạch sẽ.
Hắc y nhân đang muốn lui đi, lại hỏi:
– Ta nghe nói chuyện của Tần Mệnh, cần ta xử lý hắn không? Với tính cách điên rồ của hắn, nếu như biết người của Tần gia bị giết, sẽ không dễ dàng bỏ qua.
– Ta an bài khác.
Ban đêm, chủ phong Thanh Vân điện tới rất nhiều trưởng lão, rất nhiều trưởng lão bình thường không lộ diện cũng tới.
Vì để gặp Tần Mệnh, để gặp vị nô bộc đột nhiên tỏa sáng.
Phụ mẫu Tần Mệnh từng là trưởng lão nổi danh Thanh Vân Tông, lại là thành chủ Lôi Đình cổ thành, quan hệ với đa số trưởng lão đều không tệ, nhưng sau khi sự kiện tám năm trước xảy ra, phụ mẫu Tần Mệnh một đêm biến thành tội nhân của Thanh Vân Tông, thái độ của đại trưởng lão lại vô cùng kiên quyết, cũng không có ai muốn liên lụy đến chuyện này, đối với Tần Mệnh, bọn họ chỉ có thể nói một tiếng tiếc nuối.
Người lạnh lùng trực tiếp không để ý tới chuyện này nữa, người có chút yêu thương lại nhắc nhở đệ tử thân truyền của mình không nên đi khi dễ Tần Mệnh.
Dần dần, hầu như đều sắp quên, cho đến đoạn thời gian trước Tần Mệnh ở diễn võ trường đánh bại Mục Tử Tu, thoáng có chút lưu ý.
Nhưng cũng chỉ là lưu ý mà thôi, không ai cho rằng hắn có thể đi được bao xa.
Ngươi thành thành thật thật làm nô bộc, sẽ không có ai cố ý hại ngươi, ngươi bắt đầu triển lộ mũi nhọn, vậy thì là một chuyện khác.
Thế nhưng bọn họ tuyệt đối cũng không nghĩ tới, Tần Mệnh trong thời gian ngắn lại cường thế nghịch tập, trực tiếp dương danh ở trà hội bát tông, kinh diễm toàn trường, càng chiếm được hảo cảm của tông chủ các tông.
Tần Mệnh sớm đã đi tới Thanh Vân điện, an tĩnh ngồi ở một góc, cúi đầu, không thèm để ý ánh mắt của các vị trưởng lão.
Hắn rất bình tĩnh, các vị trưởng lão cũng rất yên tĩnh.
Trong Thanh Vân điện uy nghiêm hào hùng lại không có ai nói chuyện.
Từng trưởng lão đi tới Thanh Vân điện, nhìn hắn vài lần, đều tìm được chỗ ngồi xuống của mình.
Hơn mười đôi mắt đều rơi vào trên người Tần Mệnh, thần sắc của mỗi trưởng lão đều mang theo tia phức tạp.
Ngũ cường bát tông tuy rằng chỉ là bài danh của thế hệ mới, nhưng lại đại biểu cho tiềm lực của một người, tương lai một ngày nào đó, độ cao trưởng thành của Tần Mệnh rất có thể vượt qua đa số trưởng lão ở đây.
Có lẽ mười năm, có thể là hai mươi năm, có thể ngắn hơn.
Bọn họ không thể không coi trọng, cũng không thể không một lần nữa xem xét Tần Mệnh.
Nhưng mà, Thanh Vân Tông thật sự muốn bồi dưỡng Tần Mệnh sao?
Tần Mệnh ở Thanh Vân Tông chịu khổ tám năm, trong lòng có hận không? Sẽ có bao nhiêu thù hận.
Tương lai có thể biến thành Lãnh Sơn thứ hai hay không, thù hận Thanh Vân Tông, tàn sát đệ tử trưởng lão Thanh Vân Tông.
Đây là một hy vọng hay một mối đe dọa?
– Tần Mệnh, nghe nói võ pháp ngươi rất đặc biệt, ai dạy ngươi?
Một vị trưởng lão ngồi ngay ngắn trên ghế mây, lạnh lùng đánh giá Tần Mệnh.
– Nhặt ở bên ngoài.
– Thanh kiếm của ngươi đâu?
– Nhặt được.
Vị trưởng lão kia da cười thịt không cười ha hả hai tiếng:
– Vận khí không tệ.
– Cũng coi như được.
Tần Mệnh vẫn là cúi đầu, không ấm không nóng, không kiêu ngạo không tự ti.
– Tông chủ hôm nay muốn thăng ngươi làm đệ tử kim linh?
– Vâng.
– Ngươi đã sẵn sàng? Bất luận là đệ tử kim linh hay là đệ tử thân truyền, đều cần có một trưởng lão, ngươi muốn chọn ai?
Lời này vừa nói ra, các trưởng lão khác đều nhướng mày, ai sẽ làm sư phụ Tần Mệnh?
Tuy rằng Tần Mệnh bày ra tiềm lực, cũng sẽ tăng lên thành đệ tử kim linh, thành tựu tương lai không thể hạn lượng, nhưng hắn đắc tội đại trưởng lão, ai dám thu hắn làm đồ đệ?
– Tần Mệnh, có ý hướng?
Một vị trưởng lão khác cũng hỏi.
Nếu đợi Tần Mệnh mở miệng bái sư với vị trưởng lão nào đó, bị cự tuyệt trước mặt mọi người, vậy thì xấu hổ.
Tần Mệnh thản nhiên nói:
– Ta không cần sư phụ.
Một trưởng lão lớn tuổi cười khẽ:
– Đừng quá kiêu ngạo, con đường võ thuật của mỗi người đều cần một sư phụ chỉ đạo, tránh tẩu hỏa nhập ma.
Bên cạnh hắn có một vị nữ trưởng lão cũng nói:
– Nhất là loại đột nhiên có được đại cơ duyên như ngươi này, càng cần sư phụ hướng dẫn, bằng không càng dễ xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Tần Mệnh ngồi đó không chút thay đổi, một lần nữa bày tỏ thái độ:
– Cảm ơn lòng tốt, ta không cần sư phụ.
Chương 167: Nếu ngươi mạnh, ai dám cuồng (1)
Trong những trưởng lão ở đây không có ai sẽ thu nhận hắn làm đồ đệ, điểm này Tần Mệnh vẫn biết rõ.
Nếu như hiện tại công khai tỏ thái độ hy vọng là ai, đối phương có thể cũng sẽ cự tuyệt trước mặt mọi người, chẳng khác nào làm cho khó chịu, nháo hắn chê cười.
Huống chi, hắn thật sự không cần sư phụ!
– Rất có tự mình biết.
Một người cười khẽ, thanh âm rất nhẹ, nhưng trưởng lão đều nghe được rõ ràng.
Lúc này, Sở Hoa trưởng lão đi vào Thanh Vân điện, liếc mắt nhìn Tần Mệnh, ngồi đến vị trí đối diện hắn, gọi một tiếng:
– Tần Mệnh.
Tần Mệnh giương mắt: – Sở Hoa trưởng lão.
– Chưa đầy một năm đã tiến vào Linh Võ Cửu Trọng Thiên, ngươi làm sao làm được?
Sở Hoa tuổi gần bốn mươi, nhưng phong vận vẫn còn, mặt mày như họa.
Nàng là một trong năm vị nữ trưởng lão có tư sắc nhất của Thanh Vân Tông, khí chất trác tuyệt, rất nhiều đệ tử trung niên đều ái mộ nàng.
– Vận khí.
– Có đệ tử trả lời trưởng lão qua loa như ngươi vậy?
– Bây giờ mới nhớ ta là đệ tử của Thanh Vân Tông? Ngươi trước đây không nghĩ như vậy.
Sở Hoa không có tâm tư nói nhảm với hắn, trực tiếp hỏi:
– Triệu Mẫn đi đâu?
– Sở Hoa trưởng lão hỏi nhầm người rồi.
Tần Mệnh bình tĩnh lạnh nhạt.
– Hỏi có hỏi sai hay không, trong lòng ngươi rõ ràng.
Các vị trưởng lão nhìn về phía Sở Hoa, bọn họ biết ái đồ của Sở Hoa là Triệu Mẫn đã mất tích, chỉ là ít người biết nguyên nhân.
Hôm nay nhìn ý tứ của Sở Hoa, chẳng lẽ có liên quan đến Tần Mệnh?
Sở Hoa nhìn thẳng vào mắt Tần Mệnh: – Triệu Mẫn mất tích, đệ tử Dược Sơn Kiều Sâm mất tích, tất cả mọi người trong phân đội hái thuốc của bọn họ đều mất tích.
– Mấy tháng cũng không trở về, hẳn là gặp nạn đi, Sở Hoa trưởng lão nén bi thương.
– Ta nghe nói họ đã theo dõi ngươi?
– Lúc ấy ta đi dạo mấy vòng quanh gần đó, may mắn nhặt được mấy kiện bảo bối.
Về phần có ai theo dõi ta hay không, ta không biết.
– Ta nghe nói, ngươi có thù với Triệu Mẫn?
– Có không? Tại sao ta không biết?
– Ta còn nghe nói, ngươi sở dĩ có thể tham gia hái thuốc, là Triệu Mẫn an bài?
Sở Hoa trưởng lão đã hiểu rất rõ từ Triệu Liệt, nhưng có một số lời không thể công khai nói quá chi tiết, cũng không thể trực tiếp nói Triệu Mẫn đi ra ngoài là muốn giết Tần Mệnh.
– Nghe nói, nghe nói, ngài rốt cuộc là nghe ai nói.
Sở Hoa trưởng lão không nên tin người quá, phải phân biệt rõ đúng sai.
Ánh mắt Sở Hoa lạnh lùng, đột nhiên vung trường kiếm ra, bang, thanh kiếm cắm vào trên bàn bên cạnh Tần Mệnh.
Thanh kiếm bằng đồng vàng!!
Tần Mệnh nhàn nhạt nhìn, thần sắc bình tĩnh như thường.
– Đây là Thanh Đồng Kiếm Kim Phủ, là binh khí thiếp thân của đệ tử Dược Sơn Kiều Sâm.
Kiều Sâm chết, thanh kiếm này lại rơi vào tay một đám dong binh.
– Có vẻ như ngài đã truy ra được.
Triệu Mẫn ở trên trời hẳn là sẽ rất cảm động.
Tần Mệnh cười nhạo.
– Võ pháp mà đội trưởng bọn họ sử dụng chính là Tử Điện Cuồng Xà.
– Không hiểu ý của ngài.
– Là có người dùng Kim Phủ Thanh Đồng Kiếm, đổi lấy võ pháp Tử Điện Cuồng Xà của đội trưởng dong binh kia!
Các trưởng lão thoáng động dung, đều nhìn về phía Tần Mệnh, chẳng lẽ Tần Mệnh giết chết tiểu đội hái thuốc của Kiều Sâm? Đây là một tội lớn!
Tần Mệnh trực tiếp nói:
– Là ta đổi.
– Ngươi thừa nhận?
Sắc mặt Sở Hoa đột nhiên lạnh.
– Trên đường ta nhặt được thanh kiếm, đụng phải đội ngũ, cảm giác đội trưởng kia võ pháp không tệ, tiện tay liền thay đổi.
Thật xin lỗi, lúc ấy ta cũng không biết đó là di vật của Kiều Sâm, nếu biết… Ồ… Ta cũng đổi.
Tần Mệnh lạnh lùng liếc nàng một cái.
– A!!
Sở Hoa đập mạnh lên bàn, tức giận nhìn Tần Mệnh:
– Ngươi cho rằng ngươi thành đệ tử kim linh là có thể bỏ qua tông quy?
– Ta nhặt một thứ liền phạm tông quy? Ta không biết Kim Phủ Thanh Đồng Kiếm liền phạm tông quy? Ngươi đã mất người ngươi thương yêu, ngươi rất buồn, nhưng liên quan gì đến ta, đừng không có bằng chứng mà lại tùy tiện khấu trừ tội lỗi cho ta.
Các vị trưởng lão thoáng biến sắc, thái độ này!
– Tần Mệnh, ngươi hiện tại còn chưa phải là đệ tử kim linh, đừng quá cuồng.
Ngô trưởng lão lạnh lùng nhắc nhở.
– Có chứng cớ, ta nhận tội, không có chứng cớ, đừng đến chọc ta, cũng đừng lấy cái giá trưởng lão để áp chế ta.
Tám năm nay ta cũng chưa từng khom lưng, về sau càng không biết.
Tần Mệnh nói xong bỗng nhiên cười, nhìn ánh mắt Sở Hoa trưởng lão:
– Ta thường nói một câu, cũng đưa cho ngươi? Có bản lĩnh, ngươi giết chết ta, nếu không giết chết được ta, Tần Mệnh ta tuyệt đối sẽ không khom lưng cúi đầu, tức chết ngươi.
Sở Hoa tức giận từ trong lòng sinh ra, thiếu chút nữa ra tay đánh chết Tần Mệnh.
Các vị trưởng lão biểu tình quái dị, nhìn Tần Mệnh thật sâu.
Vẫn nghe nói tiểu tử này vừa ngoan vừa cứng vừa bạo, hôm nay xem như lĩnh giáo.
Tần Mệnh đón ánh mắt của nàng, đầu ngón tay nhẹ nhàng đặt xuống ghế gỗ:
– Sở Hoa trưởng lão, có chừng có mực đi, đừng làm lớn, đối với ai cũng không tốt.
Ngươi thực sự muốn có một câu trả lời, ta cho ngươi hai từ… Đáng đời! Không đủ? Bốn chữ, chết chưa hết tội!
– Vô liêm sỉ!!
Sở Hoa trưởng lão giận tím mặt.
– Dừng tay!
Tông chủ Thanh Vân Tông đi tới chính điện, lạnh lùng nói với Sở Hoa:
– Có hiểu quy củ hay không?
– Tông chủ.
Tất cả mọi người đứng dậy.
Chương 168: Nếu ngươi mạnh, ai dám cuồng (2)
Sở Hoa trưởng lão đè nén lửa giận, tức giận nhìn chằm chằm Tần Mệnh, chậm rãi lui về ghế ngồi.
Nàng cũng không hề chiếm lý lẽ, bởi vì Triệu Mẫn và Kiều Sâm vốn là đi giết Tần Mệnh, cho dù thật sự muốn xách đến tông quy nói chuyện, cũng không làm gì được Tần Mệnh, bởi vì Tần Mệnh bây giờ không còn là một nô bộc tùy ý xử trí!
Tần Mệnh bỗng nhiên lại đi theo một câu:
– Giết chết ta? Giết không chết ta, tức chết ngươi!
– Ngươi…
Sở Hoa trưởng lão thiếu chút nữa lại đứng lên.
– Đủ rồi! Nơi này là Thanh Vân Điện!
Tông chủ lạnh lùng.
Sở Hoa oán hận nhìn chằm chằm Tần Mệnh, tản ra khí thế.
Tông chủ đi thẳng đến thượng thủ, ý bảo đều ngồi xuống, trực tiếp tuyên bố:
– Tần Mệnh ở trà hội bát tông vì Thanh Vân Tông chúng ta tranh vinh dự, cũng thể hiện ra thiên phú cùng nghị lực hơn người, không nên khuất phục đệ tử hạ đẳng nữa.
Ta đề nghị, từ hôm nay trở đi, thăng chức Tần Mệnh làm đệ tử Kim Linh, các vị, có dị nghị gì không?
Các trưởng lão đều không có phản đối, đây đã là sự thật, phản đối cũng không có ý nghĩa.
– Tạ tông chủ.
Tần Mệnh đứng dậy, ôm quyền nói cảm ơn.
– Dựa theo lệ thường trước kia, đệ tử kim linh cần sư phụ đến chỉ đạo, các vị trưởng lão, ai tự tiến cử?
Toàn trường trầm mặc, chuyện này vừa rồi đã nháo qua, thái độ Tần Mệnh cũng bày ra ở đó, không có ai nguyện ý làm sư phụ của hắn.
– Ai tự nhận mình có tư cách chỉ đạo Tần Mệnh?
Tông chủ hơi nhíu mày, không ai tỏ thái độ sao? Đây là không muốn chỉ đạo Tần Mệnh, hay là lo lắng chọc giận Đại trưởng lão?
– Tông chủ, ý tốt ta xin nhận, ta không cần sư phụ.
Tần Mệnh nói.
– Ngươi xác định?
– Xác định.
– Vậy thì chờ một chút đi, còn có rất nhiều trưởng lão tạm thời không ở tông môn, chờ bọn họ trở về, ta giúp ngươi hỏi một chút.
Trước khi chính thức bái sư, có vấn đề gì có thể trực tiếp đi thỉnh giáo ta.
Tông chủ tự mình làm rõ thái độ với các vị trưởng lão, điều này chẳng khác nào ám chỉ Tần Mệnh là nửa đồ đệ của hắn, cũng là cảnh cáo các trưởng lão không cần tìm Tần Mệnh gây phiền toái nữa.
– Tạ tông chủ.
Tần Mệnh lại nói cảm ơn.
Các trưởng lão nghe ra ý tứ của tông chủ, nhưng cũng không nói thêm gì.
– Hôm nay tụ tập mọi người ở đây, còn có chuyện quan trọng cần tuyên bố.
Tám năm trước, Phụ mẫu Tần Mệnh phụng mệnh chấp hành nhiệm vụ đặc thù của tông môn, chuyện liên quan đến hưng thịnh của tông môn, ý nghĩa trọng đại, kết quả cả hai bọn họ mất tích, sống chết không rõ, chuyện phía sau mọi người cũng đều rõ ràng.
Tám năm, ân ân oán oán chung quy nên có chấm dứt, liền mượn cơ hội này, cho Tần Mệnh một khởi đầu hoàn toàn mới, trả lại trong sạch cho Tần gia.
Tông chủ Thanh Vân Tông thoáng dừng lại, nhìn Tần Mệnh.
Tần Mệnh trong lòng căng thẳng, rốt cục cũng tuyên bố!
Giờ khắc này, vốn nên kích động, lại bình tĩnh kỳ lạ.
Chúng trưởng lão đã nghe được tiếng gió, có người là hiện tại mới biết được, kinh ngạc nhìn tông chủ, trả lại trong sạch? Đây có phải là ân xá không?
Một vị trưởng lão đột nhiên đứng dậy:
– Tông chủ! Tuyệt đối không được! Phụ mẫu Tần Mệnh hiện tại còn không xác định là sống hay chết, chẳng may bọn họ thật sự là biển thủ tự trộm thì sao, chẳng may bọn họ hiện tại đang trốn ở nơi nào đó thì sao?
– Chúng ta không phải là ân xá, chúng ta là thỏa hiệp! Tông chủ, xin ngài suy nghĩ lần nữa.
– Ta không đề nghị hiện tại xá miễn cho Lôi Đình cổ thành.
– Tông chủ, ngài cùng Đại trưởng lão đã thương lượng qua rồi sao?
– Chỗ Đại trưởng lão có ý gì? Hắn ta sẽ không chấp nhận điều đó.
Ngoài dự liệu, lại có mười vị trưởng lão công khai phản đối, thái độ tựa hồ rất kiên quyết.
Ánh mắt tông chủ bỗng nhiên ngưng tụ, mặt mày lạnh lùng nhìn những trưởng lão này.
Nếu hắn đã nói rõ là có chuyện tuyên bố, chính là đưa ra quyết định.
Nhưng những trưởng lão này lại phản bác? Phản bác không phải là không thể, vấn đề là đang nhắc nhở hắn phải suy nghĩ đến tâm tình của Đại trưởng lão.
Trước kia không chú ý những thứ này, giờ khắc này, bỗng nhiên có loại cảm giác khác thường.
Tần Mệnh an tĩnh ngồi trên ghế mây, không có tranh luận, không có phản bác, chờ đợi tông chủ tuyên bố cuối cùng.
Tông chủ trầm mặc, cũng không nói lời nào, cứ như vậy mặt không chút thay đổi nhìn các trưởng lão.
– Ta nhạy cảm à? Hay là…
Các trưởng lão kỳ quái nhìn tông chủ, sao đột nhiên không nói lời nào? Ngươi đang suy nghĩ lại?
Không khí trong Thanh Vân điện hơi quái dị, không ai mở miệng nữa.
Ước chừng qua một hồi lâu, tông chủ mặt không chút thay đổi cao giọng tuyên bố:
– Hôm nay trở đi, Thanh Vân Tông chính thức xá miễn tất cả tội trách cho Tần gia cùng Lôi Đình cổ thành, dân chúng cổ thành toàn bộ dời ra khỏi Đại Thanh Sơn, trở về Lôi Đình cổ thành, Tần gia một lần nữa chưởng quản Lôi Đình cổ thành, Tần Mệnh kế nhiệm tân thành chủ Lôi Đình cổ thành.
– Cái gì?
Tất cả trưởng lão đều giật mình, thành chủ? Tại sao!
– Ai có ý kiến?
Thanh âm tông chủ rất nặng, ánh mắt uy nghiêm lần lượt đảo qua trên mặt các vị trưởng lão.
Các trưởng lão trong lòng khẽ run, tránh ánh mắt của hắn, kỳ quái khi thấy tông chủ hình như đột nhiên nghiêm túc.
Tần Mệnh đứng dậy, hướng tông chủ ôm quyền hành lễ:
– Tạ tông chủ!
– Ngươi chuẩn bị khi nào đi Đại Thanh Sơn?
Chương 169: Gió lớn nổi lên (1)
– Bây giờ đi.
Tông chủ lạnh lùng nhìn lướt qua tất cả trưởng lão ở đây, lúc nhìn về phía Tần Mệnh ngữ khí mới thoáng hòa hoãn:
– Sáng sớm ngày mai đi, trong tông an bài vài người bồi ngươi đi qua.
Đêm khuya, Thanh Vân Tông lại oanh động, Tần Mệnh không chỉ tăng lên làm đệ tử Kim Linh, mà còn khâm mệnh làm thành chủ Lôi Đình cổ thành.
Đó không chỉ là một bước lên bầu trời!
Tông chủ vì sao đột nhiên lại thay đổi thái độ, đối đãi với Tần Mệnh như thế?
Tông chủ không lo lắng Tần Mệnh sau khi lông cánh đầy đủ trả thù Thanh Vân Tông sao? Dù sao tám năm qua bất hạnh của Tần Mệnh đều là do Thanh Vân Tông tự tay tạo ra.
Tông chủ không lo lắng đại trưởng lão sao? Dù sao đại trưởng lão tám năm cũng chưa từng thay đổi thái độ!
Nhiều người không chỉ bị sốc, mà còn khó chấp nhận.
Giống như các đệ tử như Mục Tử Tu, hôm nay ban ngày còn đang thương lượng, có nên thành lập một liên minh hay không, lấy Lý Niệm cùng Mục Trình và các đệ tử kim linh cầm đầu, tương lai ngáng váng cho Tần Mệnh, tạo ra phiền toái, quấy nhiễu hắn trưởng thành, để cho đệ tử kim linh như hắn không thoải mái.
Nhưng bây giờ thì tốt rồi, Tần Mệnh không chỉ là đệ tử kim linh, mà còn là thành chủ!
Thân phận của một thành chủ không chỉ có nghĩa là địa vị của Tần Mệnh tăng lên, mà còn có nghĩa là tương lai Tần Mệnh có thể sẽ không ở lâu ở Thanh Vân Tông, phần lớn thời gian là ở bên ngoài.
Quan trọng hơn, Tần Mệnh có thể xây dựng quân đội của riêng mình.
Thanh Vân tông trong đêm khuya khắp nơi đều là tiếng nghị luận, nhưng mặc kệ như thế nào, tông chủ đã đưa ra quyết định, Tần Mệnh không chỉ là đệ tử kim linh, mà còn là thành chủ, địa vị không kém so với trưởng lão bình thường, tương lai trưởng thành càng sẽ vượt qua tất cả đệ tử cùng thời kỳ.
Tần Mệnh đứng trong viện, lẳng lặng nhìn về phía Đại Thanh Sơn, không kích động như những người khác nghĩ.
Càng nghĩ càng cảm giác kỳ lạ, tông chủ lúc ấy ngay cả tha thứ cho Tần gia cũng không quá tình nguyện, sao đột nhiên lại tuyên bố ta làm thành chủ?
– Đây là quyết định tông chủ cùng Đại trưởng lão sau khi thương lượng? Hay là tông chủ có tính toán khác?
– Lôi Đình cổ thành là tâm huyết Tần gia ta, ta đương nhiên là thành chủ! Cần ngươi bổ nhiệm?
– Hiện tại Lôi Đình cổ thành đã thành hoang thành, muốn trùng kiến phồn vinh nói dễ dàng như thế nào? Hai mươi vạn người dân được bố trí như thế nào?
– Mùa đông sắp đến, lương thực! Quần áo! Làm thế nào để giải quyết đây?
Tần Mệnh nhíu mày thật sâu, Tần gia rốt cục cũng được xá miễn, nhưng con đường tương lai hình như so với hắn nghĩ còn khó khăn hơn.
Nên đi như thế nào, đi đâu, phải suy nghĩ kỹ, mỗi một bước đều phải cân nhắc, bởi vì hắn thua không nổi.
– Không có gì phải sợ.
Thanh âm tàn hồn bỗng nhiên vang lên trong đầu Tần Mệnh, trầm thấp khàn khàn, tràn ngập vang vọng.
– Nếu ngươi mạnh, ai dám cuồng? Vĩnh viễn nhớ kỹ, ngươi là truyền nhân của Tu La đao! Thế giới này thực lực vi tôn, là quy luật vĩnh hằng bất biến.
Xử lý xong chuyện của ngươi, đi trông chừng bờ biển, mở ra bí mật Viễn Cổ Chúng Vương.
Nửa đêm rạng sáng, năm trăm đệ tử Thanh Vân Tông phân tán ở sâu trong rừng rậm nhận được mệnh lệnh, bí mật tập kết.
Bọn họ đều là đệ tử của đại trưởng lão phái hệ, cũng có thể nói là tử sĩ đại trưởng lão bồi dưỡng mấy năm nay, quanh năm phân tán ở nơi rừng rậm tu luyện trưởng thành, không có chuyện đặc thù rất ít khi trở về tông môn.
Trong bóng tối, ba trăm đệ tử toàn bộ thay quần áo bình thường, thu hồi dấu hiệu của Thanh Vân Tông, đầu tóc rối loạn, quần áo rách rưới, cải trang thành bộ dáng sơn phỉ.
– Đại trưởng lão bồi dưỡng các ngươi nhiều năm nay, đã đến lúc các ngươi dốc sức.
– Nhớ kỹ khẩu hiệu của các ngươi, tuyệt đối trung thành với Đại trưởng lão, chỉ có thể trung thành với Đại trưởng lão.
– Hành động lần này, tuyệt đối giữ bí mật, sau đó vĩnh viễn quên đi.
– Mục tiêu, Đại Thanh Sơn!
– Đội một, một trăm người, tàn sát tất cả mọi người Tần gia, đội hai một trăm người, ngăn cản vệ đội Tần gia, đội ba một trăm người… châm lửa… Cướp bóc… Giết quáng nô…
– Xuất phát!!
Hắc y nhân lạnh lùng hạ lệnh, dẫn đầu biến mất vào bóng tối trong rừng rậm.
Ba trăm đệ tử toàn bộ đeo mặt nạ, trao đổi ánh mắt, lần lượt tản ra, hơn mười người một tổ, trăm người một đội, chạy với tốc độ tối đa, bọn họ giống như là từng mũi tên rời cung, đâm vào rừng rậm thâm thúy.
Lặng yên không một tiếng động, lại sát ý sâm nhiên.
….
Một nơi nào đó xa hơn ở trong rừng.
Hô Diên Trác Trác ở trong sơn cốc đã ước định đợi đội ngũ của hắn.
Năm trăm sát thủ đến từ Hô Diên gia tộc – Ảnh Nhận!
Bọn họ ngày đêm không ngừng chạy đi, toàn bộ thở hồng hộc, vô cùng mệt mỏi, nhưng ánh mắt sắc bén, sát khí đằng đằng, giống như là lưỡi dao sắc bén ra khỏi võ, bộc lộ tài năng.
Bọn họ đều mang theo mặt nạ giống nhau, nền trắng hắc văn, quỷ dị âm trầm
– Thiếu gia! Năm trăm sát thủ của đội Ảnh Nhận đều vào vị trí, phụng mệnh gia chủ, được ngài điều phối.
Nam tử cầm đầu long hành hổ bộ, khí thế hùng hồn, quỳ một gối xuống đất, đem lệnh bài ‘Ảnh Nhận’ giao cho Hô Diên Trác Trác.
Bọn họ là đội ám sát tinh nhuệ nhất Hô Diên gia tộc, quanh năm hành động bên ngoài, năm ngày trước lại đột nhiên nhận được thân lệnh của gia chủ, toàn tốc chạy tới rừng rậm Vân La, tiếp nối với thiếu gia Hô Diên Trác Trác ở Thanh Vân Tông xa xôi, về phần làm cái gì, gia chủ không đề cập tới.
Chương 170: Gió lớn nổi lên (2)
Hô Diên Trác Trác không còn nụ cười như bình thường, nghiêm túc lại lãnh khốc:
– Thu hồi ký hiệu gia tộc! Cởi mặt nạ ra! Khởi hành ngay lập tức, mục tiêu?? Đại Thanh Sơn!
– Mời thiếu gia chỉ thị nhiệm vụ!
Ánh mắt Hô Diên Trác Trác hơi ngưng tụ, sát khí bắn tung tóe:
– Cứu người, giết người!
– Xuất phát!
Đội trưởng hét lên.
Đội ngũ lập tức khởi hành, không có nghỉ ngơi.
….
Sáng hôm sau, Thanh Vân Tông tập hợp một đội ngũ, ở ngoài cửa núi chờ Tần Mệnh.
Bọn họ sẽ đi cùng Tần Mệnh đến Đại Thanh Sơn, phụ trách an toàn trên đường, giao tiếp cùng với Lãnh Chấp Bạch trưởng lão trong khu mỏ quặng.
Vốn là an bài rất bình thường, nhưng Tần Mệnh nhìn thấy người bên trong, trong lòng âm thầm đề phòng.
Đội ngũ này chỉ có năm mươi người, cơ bản tất cả đều là người của phái hệ đại trưởng lão, bao gồm cả Ngô trưởng lão dẫn đội, trong đội ngũ chòn có Hfa Hướng Thiên.
Ngô trưởng lão thẳng thắn giải thích:
– Đừng nghĩ nhiều, chúng ta sẽ không hại ngươi, là phụ trách giao tiếp với Lãnh Chấp Bạch.
Lãnh Chấp Bạch trưởng lão tính tình không tốt, những người khác sợ là không áp chế được, để ta ra mặt có thể tiết kiệm không ít phiền toái.
Tần Mệnh đứng trên thềm đá sơn môn, hỏi trước:
– Thư ân xá ấn ở đâu?
– Ở trên người ta.
– Cho ta.
– Ta mang theo an toàn hơn.
– Ta là thành chủ của Lôi Đình cổ thành, nên để ta tuyên bố, ngài cảm thấy sao?
Tần Mệnh không khách khí đáp lễ.
Ngô trưởng lão nhìn Tần Mệnh, Tần Mệnh nghênh đón ánh mắt hắn, không hề nhượng bộ chút nào.
Một lúc lâu sau, Ngô trưởng lão lấy ra ấn thư xá miễn, ném về phía Tần Mệnh.
– Tuy rằng hiện tại ngươi là đệ tử Kim Linh, nhưng cảnh giới chung quy chỉ là Linh Võ Cửu Trọng Thiên, tốt nhất là nên khiêm tốn một chút.
Hà Hướng Thiên cũng nói:
– Đừng không biết tốt xấu, ngươi cho rằng ta nguyện ý cùng ngươi đi đến Đại Thanh Sơn?
– Không muốn có thể ở lại, ta tự mình có chân, có thể đi.
– Ngươi ??
Ngô trưởng lão ngắt lời:
– Đừng ồn ào nữa.
Đại trưởng lão đã tỏ thái độ, ân oán trước kia một khoản xóa bỏ, chúng ta sẽ không động đến ngươi nữa, ngươi cũng đừng mâu thuẫn như vậy.
Tần Mệnh mở ấn thư ra, kiểm tra cẩn thận, xác nhận không sai rồi đặt bên người:
– Được, đương nhiên là tốt rồi, ta là người cũng không mang thù.
Ngươi không mang thù? Nói lời chính ngươi tin? Bọn hắn trợn trắng mắt.
Thải Y bỗng nhiên từ xa chạy tới, mang theo một bao phục nhỏ:
– Chờ ta, chờ ta.
– Ngươi đến đây làm gì?
– Ta cũng đi!
Thải Y cười hì hì chạy tới, rốt cục cũng đợi được đến lúc Lôi Đình cổ thành được xá miễn, nàng làm sao có thể bỏ qua cơ hội, đương nhiên phải tự mình đi qua chúc mừng.
– Ngươi ở lại đi, ta tự mình có thể.
– Không được, ta muốn đi.
– Trên đường có thể sẽ gặp nguy hiểm, ta chiếu cố không được.
– Ta cần ngươi chiếu cố a, ta là Linh Võ thất trọng thiên.
– Các ngươi chờ một chút, ta sẽ đưa nàng trở về.
Tần Mệnh chào hỏi bọn người Ngô trưởng lão, cứng rắn lôi kéo Thải Y trở lại tông.
Sắc mặt đám người Ngô trưởng lão không dễ nhìn, chờ ngươi? ngươi thực sự coi trọng bản thân?
Tần Mệnh tốt xấu gì cũng nói khuyên được Thải Y, quay đầu đi đến Dược Sơn.
Lấy thân phận đệ tử kim linh hiện tại của hắn, có thể tùy tiện ra vào Dược Sơn.
Đi lòng vòng, đi tới vườn thuốc ở lưng chừng núi.
Trên đường có không ít đệ tử dược sơn nhìn thấy hắn, cũng không có ai ngăn trở, chỉ là nhìn từ xa, ánh mắt phức tạp.
Một người từng bị bọn họ khinh thường, hiện giờ đã bỏ lại bọn họ ở phía sau xa xa.
Đệ tử kim linh, thành chủ, còn có vinh dự trà hội, Tần Mệnh có thể nói là đẳng cấp cao nhất của đệ tử đời mới Thanh Vân Tông!
– Ngươi tìm ta?
Lăng Tuyết đi ra khỏi nhà gỗ, lạnh lùng đạm mạc.
Dược viên sương mù lượn lờ, mùi thuốc tràn ngập, duy mỹ tựa tiên cảnh, nàng đặt mình trong đó tựa như tiên tử trong vắng lạnh lẽo, mông lung mà tuyệt lệ.
– Mời ngươi giúp một việc.
Tần Mệnh mang theo nụ cười.
– Mời ta? Tần Mệnh ngươi cũng có lúc cầu xin người khác?
Thanh âm Lăng Tuyết lạnh như băng, sau tấm màn che mặt kiều diễm như ngọc, đôi môi đỏ mọng mịn màng.
– Đi bộ một chút, thưởng thức phong cảnh, có thể không có gì lớn, cũng có thể có chút ngoài ý muốn.
Ngươi yên tâm, ta đảm bảo ngươi an toàn.
– Không có tâm tình.
Lăng Tuyết xoay người muốn trở về.
– Đừng a, coi như giúp một việc, ta nợ ngươi nhân tình.
– Rốt cuộc là chuyện gì?
Tần Mệnh mím môi:
– Có người muốn giết ta.
Lăng Tuyết đứng trước cửa phòng một lát:
– Ngươi hôm nay trở về Đại Thanh Sơn?
– Ừm.
Ta ở lại Thanh Vân Tông thêm một ngày, thân nhân sẽ chịu thêm một ngày khổ sở.
Hơn nữa, ta ở lại cũng không có ý nghĩa a, bị người ta hận sao?
Tần Mệnh cười nói.
– Chờ một chút.
Ngoài cửa núi, Ngô trưởng lão bọn họ chờ trái chờ phải, rốt cục cũng chờ được Tần Mệnh tới, đang muốn răn dạy, kết quả kinh ngạc nhìn thấy bên cạnh Tần Mệnh lại đi theo Lăng Tuyết.
Hà Hướng Thiên nhíu mày, tại sao nàng lại đến đây?
Trong đội ngũ có rất nhiều đệ tử trao đổi ánh mắt với nhau.
Lăng Tuyết là đệ tử thân truyền của trưởng lão Dược Sơn, địa vị đặc thù, có nàng ở đây, trên đường còn xuống tay như thế nào?
Tần Mệnh dẫn Lăng Tuyết đi tới:
– Trên đường đụng phải Lăng Tuyết sư tỷ, nàng nhất định muốn đi đến Đại Thanh Sơn chứng kiến Tần gia ta được miễn xá, Ngô trưởng lão không ngại trong đội ngũ có nhiều người chứ?
Lăng Tuyết cho hắn ta một cái liếc mắt, ta nhất định phải đi?
Ngô trưởng lão nhìn Tần Mệnh thật sâu:
– Không ngại.
Mọi người đều đến đông đủ, bắt đầu!!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Audio] Hùng Ca Sử Việt Toàn Tập [Audio] Hùng Ca Sử Việt Toàn Tập](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Hung-Ca-Su-Viet-Toan-Tap.jpg)

![[Dịch] Đại Vận Thông Thiên [Dịch] Đại Vận Thông Thiên](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/05/Dich-Dai-Van-Thong-Thien-SE-Audio-Truyen.jpg)


