[Dịch] Trọng Sinh Trở Thành Mạnh Nhất Vũ Trụ
Tập 117 : Hai tháng (c1161-c1170)
❮ sautiếp ❯Chương 1161: Hai tháng
“Diệp Tinh vẫn chưa trở lại Trái đất?” Đạo chủ Xích Côn trầm giọng nói.
“Tạm thời vẫn chưa phát hiện ra bất cứ tung tích nào.” Bất tử cảnh kia lắc đầu.
“Hừ!” Đạo chủ Xích Côn hừ lạnh một tiếng: “Nhân loại Diệp Tinh cứ thế biến mất?”
Sắc mặt ông ta lạnh như băng, bây giờ Diệp Tinh đạt được tới bước này ở trong vũ trụ là rất đáng kinh người.
Cho dù nghi ngờ Diệp Tinh có nhiều bảo vật, nhưng theo như suy đoán của bọn họ thì những cường giả Chân linh cảnh của yêu tộc cho dù được đại đạo chi chủ ban cho bảo vật thì cũng không thể đạt được trình độ như Diệp Tinh được.
Thế nên nhất định phải giết chết hắn trước khi hắn phát triển mạnh hơn.
“Tiếp tục tìm kiếm, nhân loại Diệp Tinh có thể thay đổi vẻ bề ngoài, nhưng đòn tấn công sẽ không thay đổi.
Nếu gặp được đối tượng nào khả nghi thì lập tức bẩm báo.” Đạo chủ Xích Côn phân phó.
“Vâng!” Bất tử cảnh phía dưới cũng kính nhận lệnh.
Thời gian trôi qua rất nhanh, chớp mắt đã hai tháng.
Lúc này bên trong tộc Hạt Nguyên đang xảy ra một chuyện, đó là chuyện Không Sa La chọn đệ tử, rất nhiều thanh niên của tộc Hạt Nguyên đều đang chuẩn bị cho việc này.
“Cuộc tuyển chọn lần này rất hoành tráng, có tới gần một ngàn thành viên Chân linh cảnh tham gia, điều này trước nay chưa từng thấy.”
“Ngươi không nghe nói sao?”
“Nghe nói gì?”
“Lần này không chỉ có sư phụ Không Sa La muốn thu nhận đồ đệ mà cả đạo chủ Xích Diễm cũng muốn, tất nhiên điều kiện tiên quyết là phải khiến cho ông ta hài lòng.”
“Đạo chủ Xích Diễm cũng muốn thu nhận đồ đệ? Trời ạ, nếu có thể trở thành đệ tử của đạo chủ Xích Diễm thì chẳng phải là một bước lên trời hay sao?”
Mấy người trong tộc Hạt Nguyên bàn tán xôn xao, ánh mắt tràn đầy vẻ hưng phấn.
Đại đạo chi chủ là sự tồn tại vĩ đại vô địch trong lòng họ.
Còn Thánh hoàng chính là lão tổ của bọn họ, là sự tồn tại trong truyền thuyết.
Sự tồn tại của Thánh hoàng đại diện cho tộc quần, Thánh hoàng bất diệt thì tộc quần của bọn họ cũng sẽ bất diệt.
Trong một tòa cung điện, Ma Hồ chắp hai tay sau lưng, đứng bên cạnh anh ta còn một cô gái nữa, chính là Nhan Tây.
“Đội trưởng Ma Hồ, bây giờ đội trưởng Ngạn Quân đang ở khu vực của đầy tớ, bên cạnh còn có một cô bé chưa trưởng thành.” Một thị vệ cung kính nói.
“Ha ha, thời khắc mấu chốt thế này mà không chuẩn bị tham gia làm đồ đệ của sư phụ Không Sa La hoặc đạo chủ Xích Diễm, tên Ngạn Quân này không tranh thủ thời gian làm nhiệm vụ, lại còn ở khu nô lệ làm gì?”
Trên mặt Ma Hồ đầy vẻ đắc ý: “Chẳng lẽ anh ta cảm thấy nghiên cứu con bé nô lệ cổ quái kia có thể hỗ trợ cho nhiệm vụ của mình?”
Trong lòng vô cùng vui thích, Ma Hồ lại hỏi tiếp: “Bên ngoài có đánh giá như thế nào về Ngạn Quân?”
“Ngạn Quân đã khiến cho một số đối thủ bất mãn, cho rằng anh ta không nghiêm túc với khảo nghiệm này, một vài Bất tử cảnh đại nhân cũng để ý đến chuyện này.” Thị vệ vội vàng nói.
“Bất mãn? Đoán chừng là những người đó mong Ngạn Quân cứ mãi như vậy thì có.” Ma Hồ dửng dưng.
Trên thực tế, bản thân anh ta cũng mong Ngạn Quân cứ mãi như vậy.
Dù sao thì trong số tất cả những đối thủ cạnh tranh, anh ta cảm thấy đối thủ mạnh nhất chính là Ngạn Quân.
“Tiếp tục xem xét, có động tĩnh gì thì trực tiếp báo cáo cho ta.” Ma Hồ phân phó.
“Vâng.” Thị vệ gật đầu một cái, ngay sau đó cung kính rời đi.
“Ha ha, Nhan Tây, nếu như không có gì bất ngờ thì ca có thể trở thành đồ đệ của sư phụ Không Sa La rồi, thậm chí còn có cơ hội được đạo chủ Xích Diễm thu nhận làm đệ tử.”
Ma Hồ mỉm cười, ánh mắt ngập tràn vẻ chờ mong.
“Ca, vậy thì Ngạn Quân ca phải làm sao?” Nhan Tây không vui nói.
Trong lòng cô ta, Ngạn Quân là một thiên tài cao cấp, tương lai nhất định có thể nhanh chóng đột phá lên Bất tử cảnh.
“Ai mà biết?” Ma Hồ không thèm để ý đến chút nào: “Nhưng mà phải như thế thì ta mới có cơ hội.”
Ánh mắt hắn ngập tràn vẻ chờ mong.
“Hả?”
Đang nói chuyện thì Ma Hồ khẽ biến sắc, anh ta nhanh chóng đưa Nhan Tây ra ngoài.
Lúc này, ở bên ngoài đường phố, một người đàn ông trung niên của tộc Hạt Nguyên đang đi, người này có bộ râu rất dài, rủ xuống đến tận giữa eo.
Nhìn thấy người này, hai anh em Ma Hồ lập tức cung kính chào hỏi: “Bái kiến sư phụ Không Sa La.”
Người đàn ông trung niên râu dài trước mắt chính là vị cường giả Bất tử cảnh đỉnh phong duy nhất của tộc Hạt Nguyên.
“Là Ma Hồ và Nhan Tây à?” Người đàn ông trung niên Không Sa La mỉm cười, ông ta nói chuyện vô cùng nho nhã, giống như một nhà thông thái.
Là người dạy dỗ các thành viên trong tộc, tất nhiên ông ta biết mấy người Ma Hồ.
“Hoàn thành nhiệm vụ thế nào rồi?” Không Sa La nhìn hai người trước mặt, thuận miệng nói.
Trong những thành viên tham gia khảo nghiệm, thành tích của Ma Hồ đang đứng đầu.
“Sư phụ Không Sa La, con đã hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên.” Ma Hồ vội vàng nói.
“Ừ, không tệ.” Không Sa La gật đầu một cái, suy nghĩ một chút rồi hỏi tiếp: “Vậy Ngạn Quân thì thế nào?”
Ma Hồ nghe thấy Không Sa La hỏi tới Ngạn Quân thì trong lòng nhất thời trầm xuống.
Hiển nhiên, trong lòng Không Sa La, Ngạn Quân mới là ưu tú nhất.
Điều này cũng đã được công nhận, trước kia, phương diện nào Ngạn Quân cũng thể hiện rất tốt.
Nhưng tất nhiên anh ta không dám lộ ra vẻ khó chịu, trên mặt ngược lại lại lộ ra vẻ khó xử.
Chương 1162: To gan lớn mật 1
“Ngạn Quân xảy ra chuyện gì sao?” Nhìn thấy biểu cảm của Ma Hồ, Không Sa La nhất thời nhíu mày hỏi.
“Không có chuyện gì, chỉ là…” Gương mặt Ma Hồ tràn đầy khó xử, nhưng cuối cùng vẫn nhanh chóng nói mọi chuyện ra.
“Vẫn luôn ở trong khu vực nô lệ? Nghiên cứu một đứa bé chưa trưởng thành? Không đi làm nhiệm vụ?” Gương mặt Không Sa La nhất thời lộ ra vẻ không vui.
Nhiệm vụ mà Không Sa La ông ta đặc biệt bố trị, những người tham gia khảo nghiệm đều phải dụng tâm đi hoàn thành, làm sao lại có chuyện phân tâm làm những chuyện khác?
Đến khu vực nô lệ, nghiên cứu những nô lệ kia, chuyện này không thể nào ngang hàng với nhiệm vụ của ông ta được.
Nhìn thấy Không Sa La lộ rõ vẻ không vui, trong lòng Ma Hồ vô cùng hưng phấn.
“Ha ha, bây giờ sư phụ Không Sa La đã biết rồi, Ngạn Quân, để xem ngươi còn có thể khiến sư phụ Không Sa La hài lòng nữa không.”
Anh ta hưng phấn suy nghĩ.
“Không Sa La.” Đột nhiên có một giọng nói vang lên, sau đó một cường giả tộc Hạt Nguyên nhanh chóng bay tới.
Vị cường giả này nhìn vô cùng to lớn và hung hã, trên người còn tản ra sát khí, trông không được nho nhã như Không Sa La.
“Kim Khảm.” Không Sa La nhìn người mới tới, mỉm cười.
“Bái kiến Kim Khảm đại nhân.” Hai anh em Ma Hồ nhanh chóng chào hỏi người này, cung kính cúi đầu.
Kim Khảm, cường giả Bất tử cảnh đỉnh cấp, nhưng thực lực chân chính cũng không thua kém Không Sa La là bao.
“Ha ha, Không Sa La, hơn tháng trước ngươi ra ngoài, bây giờ mới trở về à?” Kim Khảm mỉm cười nói.
“Đúng vậy, chuyện đã giải quyết xong nên ta trở về.” Không Sa La trả lời, chính vì mới trở về nên ông ta mới không biết tình hình của Ngạn Quân và Ma Hồ.
Ông ta nhìn Kim Khảm: “Đúng rồi, ngươi có bận gì không? Ta lấy được hai bình rượu hỗn dịch- cực phẩm vũ trụ, nếu không bận thì uống vài ly?”
Trong vũ trụ cũng có rất nhiều loại rượu, hơn nữa đều có tác dụng kỳ lạ.
Rượu hỗn dịch là một loại rượu ngon tuyệt hảo, thân là cường giả Bất tử cảnh, tuổi thọ vô tận, bọn họ lúc rảnh rỗi cũng uống một chút.
“Không được, bên ngoài xuất hiện một tòa di tích, ta chuẩn bị sắp xếp người tiến vào thăm dò.” Kim Khảm lắc đầu nói.
Số lượng thành viên của tộc Hạt Nguyên bọn họ tuy ít nhưng cũng sẽ không hi sinh.
Nếu như tìm thấy nơi nào có bảo vật thì sẽ trực tiếp phái nô lệ đi tìm, có thu hoạch thì tất nhiên rất hài lòng, cho dù không có thu hoạch thì cũng không chịu tổn thất gì cả, cùng lắm là tổn thất nô lệ mà thôi.
“À? Ta cũng muốn đến đó một chuyến, đi cùng nhau đi.” Không Sa La suy nghĩ một chút rồi nói.
“Được.” Kim Khản gật đầu.
“Ma Hồ, ngươi cũng đi theo.” Không Sa La đi về phía trước, vừa đi được hai bước đã quay lại nói.
“Vâng, sư phụ Không Sa La!” Ma Hồ vội vàng trả lời.
Ánh mắt anh ta lộ rõ vẻ cung kính, trong lòng vô cùng hưng phấn, đi theo sau lưng.
Khu vực nô lệ không xa lắm, đi rất nhanh đã tới.
“Tất cả mọi người ra hết đây!” Kim Khảm bay lên hư không, một âm thanh lạnh lùng vang lên.
“Lại phải đi thăm dò di tích?”
Nghe được âm thanh này, ánh mắt các nô lệ ngập tràn vẻ sợ hãi.
Mỗi lần đi thăm dò di tích đều có rất nhiều người không trở về được.
Bên trong cung điện, Diệp Tinh đang nhìn tin tức trong tay.
“Tộc Hạt Nguyên ở đại lục Hạt Nguyên, trên đại lục có những vết nứt hỗn độn, tiến vào trong vết nứt, linh hồn không cách nào dò xét, trừ khi là cường giả Bất tử cảnh đỉnh cấp thì mới có cơ hội sống sót…”
Rất nhiều tin tức xuất hiện trước mắt Diệp Tinh.
Hắn một mực tìm cách rời khỏi tộc Hạt Nguyên, thế nên chắc chắn phải nắm rõ mọi tin tức về tộc Hạt Nguyên.
“Tất cả mọi người ra hết đây!” Đúng lúc đó, một giọng nói đột nhiên vang lên.
“Thúc thúc.” Nghe được giọng nói này, gương mặt Tiểu Bảo Nhi lộ rõ vẻ sợ hãi, nắm chặt vạt áo Diệp Tinh.
“Muốn đi tìm bảo vật?” Sắc mặt Diệp Tinh cũng khẽ thay đổi.
Hắn biết tình hình của tộc Hạt Nguyên, nhưng bây giờ hắn vẫn chưa có phương pháp tốt nhất để rời khỏi đây.
“Hi vọng không chọn trúng Bảo Nhi.” Diệp Tinh hít sâu một hơi.
Hắn biết tình hình của Tiểu Bảo Nhi, nếu như lại đi ra ngoài, tìm bảo vật mất khoảng mười năm, rất có thể sẽ mất mạng.
“Bảo Nhi, chúng ta ra ngoài.” Hắn đưa cô bé ra ngoài.
Lúc này, bên ngoài đều là nô lệ, ngoại trừ Diệp Tinh thì còn có năm người của tộc Hạt Nguyên.
Những nô lệ nhìn trông rất thê thảm, hình như đang bị tiến hành thí nghiệm gì đó.
Diệp Tinh nhìn thấy cảnh này thì dường như cảm thấy điều gì, ánh mắt nhìn về một nơi.
Ở nơi đó có một thanh niên đang đứng, chính là Ma Hồ.
Lúc này Ma Hồ cũng nhìn về phía hắn, mỉm cười gật đầu một cái.
Nhìn thấy nô lệ đã xuất hiện đầy đủ, Kim Khảm nhìn xuống phía dưới nói: “Xuất hiện một di tích, bây giờ ta sẽ chọn một vài nô lệ tiến vào trong đó thám hiểm.”
Ông ta vung tay phải lên, ngay sau đó, những điểm sáng hiện ra, dần dần trôi lơ lửng đến trước mặt những nô lệ.
Lúc này, Kim Khảm hoàn toàn nắm giữ những người này.
Vù vù!
Đột nhiên, một điểm sáng chập chờn bay đến trước mặt Bảo Nhi.
Nhìn thấy điểm sáng này, trong mắt Bảo Nhi lộ ra vẻ sợ hãi.
“Không ổn.” Diệp Tinh nhìn thấy điểm sáng này thì cũng biến sắc.
“Tốt lắm, tất cả điểm sáng đã chọn xong, chuẩn bị một chút đi, mười phút nữa chúng ta sẽ xuất phát đến di tích.” Kim Khảm chắp tay sau lưng, lãnh đạm nói.
Chương 1163: To gan lớn mật 2
“Kim Khảm đại nhân.” Diệp Tinh nhìn người đàn ông trung niên, đột nhiên lên tiếng: “Hiện tại ta đang tiến hành một hạng mục nghiên cứu, không thể thiếu đứa bé này được, ta có thể khẩn cầu đại nhân đổi một nô lệ khác không?”
Bốn phía yên lặng như tờ, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Diệp Tinh.
“Đội trưởng Ngạn Quân làm sao thế? Sao tự nhiên lại lên tiếng vào lúc này?”
“Anh ta không biết tính tình Kim Khảm đại nhân không tốt, ghét nhất là người khác can thiệp vào quyết định của mình sao?”
Những thị vệ tộc Hạt Nguyên đứng xung quanh rất tò mò.
“Đổi người khác?” Kim Khảm nhìn về phía Diệp Tinh.
“To gan, Ngạn Quân, đây là việc lớn của tộc quần, đến phiên ngươi lên tiếng à? Ta bình thường dạy dỗ ngươi thế nào? Ngươi quên hết rồi sao?” Kim Khảm còn chưa nói gì thì Không Sa La đã phẫn nộ quát lên.
Ông ta từ khi đến đây đã vô cùng thất vọng, đệ tử mình tâm đắc nhất lại không đi tiến hành nhiệm vụ mà lại ở lại khu đầy tớ.
Bây giờ Ngạn Quân lại còn dám mở miệng bảo Kim Khảm thay người?
Phải biết rằng số lượng người của tộc Hạt Nguyên bọn họ rất ít, muốn duy trì tộc quần mạnh mẽ thì không chỉ dựa vào cường giả mà còn dựa vào nô lệ.
Quy tắc này cho đạo chủ tộc quần lập ra, đến cả bọn họ cũng không thể vi phạm.
“Ngạn Quân, còn không mau xin lỗi.
Chẳng lẽ ngươi muốn để Kim Khảm đại nhân và sư phụ Không Sa La tức giận sao?” Ma Hồ đứng bên cạnh vội vàng nói, gương mặt còn mang theo vẻ lo lắng.
Nhưng trong lòng anh ta lúc này lại mừng rỡ như điên.
“Tên Ngạn Quân này bị ngu à? Tự nhiên lại dám chống đối Kim Khảm đại nhân.
Ai mà không biết trong giới cường giả Bất tử cảnh, Kim Khảm đại nhân là người có quyền thế nhất chứ?” Ma Hồ hưng phấn vô cùng.
Trong tộc Hạt Nguyên, Không Sa La phụ trách chuyện bồi dưỡng dạy dỗ, còn Kim Khảm phụ trách tất cả mọi việc bên trong tộc, quyền thế ngút trời!
Trong lòng Diệp Tinh lạnh như băng, nhưng vẫn kiên trì nói: “Hi vọng Kim Khảm đại nhân khai ân, ta chỉ cần một tháng thôi.”
Diệp Tinh biết tình huống cụ thể ở nơi này, hắn không lên tiếng không được.
Căn cứ theo quy định của tộc Hạt Nguyên, mười phút nữa là các nô lệ sẽ phải xuất phát đi tìm bảo vật.
Sau khi đến khu vực tìm kiếm bảo vật thì sẽ có thêm những cường giá khác nữa, muốn điều tra gì cũng khó.
Thực ra Diệp Tinh có thể rời khỏi tộc Hạt Nguyên, sau đó tìm đến khu vực di tích, tìm được Bảo Nhi, nhưng nếu như vậy thì nguy hiểm quá lớn.
Thân thể của Tiểu Bảo rất kém, chỉ cần xảy ra một chút chuyện ngoài ý muốn là cũng có thể mất mạng, hắn không dám đánh cược.
“Ha ha, khai ân?” Kim Khảm cười lạnh: “Ta khai ân cho ngươi, sau đó ngươi thay ta đi chịu cơn tức giận của Đạo chủ đại nhân à?”
Nói xong, ông ta nhìn về phía Không Sa La: “Không Sa La, đây chính là thiên tài Chân linh cảnh mạnh nhất trong giai đoạn này mà ngươi nói với ta đấy à?”
Không Sa La nhìn Diệp Tinh, sắc mặt vô cùng u ám, tức giận nói: “Ngạn Quân, ngươi có nghe lọt tai lời ta nói không thế?”
Thấy Ngạn Quân không có phản ứng, Ma Hồ lại vội vàng nói: “Ngạn Quân, còn không mau xin lỗi.
Lời của sư phụ ngươi không nghe, chẳng lẽ còn không coi lời của Kim Khảm đại nhân ra gì? Chỉ là một nô lệ thôi mà, nơi này thiếu gì nô lệ, ngươi có thể nghiên cứu với những người khác mà.”
Anh ta nhìn có vẻ như vô cùng lo lắng cho Diệp Tinh, nhưng thật ra là đang gây bất lợi cho Diệp Tinh.
Tất nhiên là những mánh khóe thông thường này sẽ bị Kim Khảm và Không Sa La nhìn thấu, nhưng chính vì nhìn thấu nên lại càng thêm tức giận.
Đúng như Ma Hồ nói, một tên tiểu tử Chân linh cảnh lại có thể coi thường lời bọn họ nói.
Thân là cường giả Bất tử cảnh, phụ trách mọi hoạt động của tộc Hạt Nguyên, bọn họ làm sao cho phép sự việc như thế này xảy ra được?
“Sư phụ Không Sa La, Kim Khảm đại nhân, ta thực sự không thể để cô bé đi được.” Diệp Tinh ngẩng đầu, bình tĩnh nói.
Hắn đã vô cùng áy náy với Tiểu Bảo Nhi rồi, hắn tuyệt đối không cho phép cô bé xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn nữa.
“Điên rồi, điên thật rồi, Kim Khảm đại nhân đã nổi giận đến như thế mà đội trưởng Ngạn Quân vẫn có thể nói tiếp được.”
“Kim Khảm đại nhân được đạo chủ tộc quần ban cho quyền sinh sát, cho dù ngài ấy có đánh chết đội trưởng Ngạn Quân ở đây thì cũng không phải chịu bất cứ hình phạt nào.”
“Tại sao anh ta lại cứ phải giữ khư khư đứa bé chưa trưởng thành còn bị bệnh thoi thóp này chứ?”
Những thị vệ vô cùng khiếp sợ, bọn họ cũng cảm nhận được sự tức giận của Kim Khảm, nhưng Ngạn Quân lại không lùi bước chút nào.
“Nếu ta cứ nhất quyết phải mang đứa bé này đi thì sao?” Kim Khảm chắp hai tay sau lưng, nhìn về phía Diệp Tinh.
Ánh mắt ông ta hơi híp lại, tỏa ra ánh sáng như loài rắn độc.
Tiểu tử trước mắt không biết trời cao đất dày này lại dám khiêu khích ông ta.
“Không Sa La, ngươi cũng thấy rồi đấy, ta xử lý Ngạn Quân thì ngươi có ý kiến gì không?”
“Hừ!” Không Sa La hừ lạnh một tiếng: “Cho dù ngươi có đánh chết Ngạn Quân thì ta cũng không có ý kiến.”
Trên mặt đất, Diệp Tinh nắm chặt tay Bảo Nhi.
Hắn ngẩng đầu, bình tĩnh nhìn hư không: “Nếu như ngươi nhất quyết phải đưa người đi, vậy thì để mạng của ngươi lại đây.”
Bùm!
Trong tay hắn đột nhiên xuất hiện một thanh chiến đao, chiến đao vung lên, một luồng sáng cực lớn bay ra.
Chương 1164: Nổi dậy!
“Rắc rắc!”
Hư không lập tức vỡ tan tành, đao mang gần như ngay lập tức bay tới trước mặt Kim Khảm.
“Để mạng lại đây? Ha ha…”
Nghe được Diệp Tinh nói câu này, Kim Khảm giống như là nghe được một câu chuyện vô cùng buồn cười.
Ông ta còn đang định nói thêm gì, những một đao mang bỗng nhiên tấn công tới.
Đao mang này không quá mạnh mẽ, nhưng lại khiến cho trái tim Kim Khảm lập tức lạnh như băng.
“Đây là công kích gì vậy?” Trong mắt ông ta lộ ra vẻ kinh hoàng, muốn ngăn cản.
Vù vù…
Dao động thoáng qua, sau đó, trước người ông ta lóe lên một lớp màng màu đỏ.
“Rắc rắc!”
Lớp màng màu đỏ vừa mới được tạo thành thì đao mang đã xẹt qua thân thể ông ta, sau đó lớp màng vỡ tan.
“Phụt!”
Giống như bị hàng ngàn ngôi sao va chạm, lực sinh mệnh của Kim Khảm điên cuồng giảm đi.
“Không!”
Ánh mắt anh ta lộ rõ vẻ hoảng hốt, thân thể bị đánh bay ngược về sau.
Ông ta còn chưa bay được bao xa thì dao động trên người đã tắt lịm.
Kim Khảm đã chết!
“Kim Khảm bị giết? Sao… Sao có thể như thế được?” Không Sa La đứng bên cạnh, chứng kiến cảnh tượng trước mắt thì không dám tin vào mắt mình.
Phải biết rằng Kim Khảm là cường giả Bất tử cảnh đỉnh cấp, thế mà Ngạn Quân lại có thể trong nháy mắt giết chết ông ta!
Rào rào!
Nhưng ông ta còn chưa kịp phản ứng lại thì một đạo đao mang đã tấn công tới.
“Bùm bùm!”
Trong hư không, những tiếng nổ và tiếng sập xuống vang lên không ngừng, từng vết nứt xuất hiện vô cùng rõ ràng, cho thấy sức mạnh khủng bố của hắn.
“Không ổn!” Ánh mắt Không Sa La đầy sự hoảng hốt, ông ta vừa nhìn thấy kết cục của Kim Khảm, thế nên không dám do dự một chút nào.
“Áo giáp Huyết Nguyên!”
Không Sa La gầm nhẹ một tiếng, ngay sau đó, một luồng sáng màu đỏ lập tức xuất hiện, bao lấy trước thân thể ông ta, tạo thành một chiếc áo giáp màu đỏ.
Áo giáp này giống như khiến thân thể ông ta lớn hơn mấy lần, tạo thành một hàng phòng ngự vô cùng nghiêm ngặt.
“Ngạn Quân, ngươi dám giết chết cường giả trong tộc, cho dù ngươi có chạy đến chân trời góc bể thì cũng không thể thoát khỏi sự trừng phạt của quy tắc trong tộc đâu!”
Áo giáp màu đỏ ngưng tụ lại hoàn tất, Không Sa La giận dữ hét lên.
“Quy tắc?” Diệp Tinh khẽ híp mắt lại, nhìn đao mang đang phóng tới trước mặt Không Sa La.
“Huyễn Yên!”
Một thoáng khi sắp đến gần kí, bí thuật Huyễn Yên cường đại thúc giục, Không Sa La đang muốn ngăn cản thì lại phát hiện ra bản thân không có cách nào nhúc nhích.
“Đã xảy ra chuyện gì? Ta… Ta không động đậy được? Đây là Thời gian tĩnh chỉ?” Trong lòng Không Sa La kinh hãi.
Ông ta vừa muốn chống lại đòn công kích của chiến đao thì đã phát hiện bản thân không thể di chuyển.
“Phá cho ta!”
Trong lòng sợ hãi vô cùng, Không Sa La không ngừng gào thét, nhưng làm thế nào cũng không phá vỡ được.
Đao mang kia quét ngang trước người ông ta, trực tiếp xẹt ngang thân thể ông ta.
Lớp áo giáp màu đỏ rất dày kia dường như không có chút tác dụng nào cả, giống như một miếng bọt biển dễ dàng bị chém qua, không chống đỡ được.
Sau đó, đao mang vạch qua thân thể, lực sinh mệnh giống như thủy triều nhanh chóng rút đi.
“Không!” Ánh mắt Không Sa La tràn đầy vẻ kinh hãi, cảm nhận đòn công kích kinh khủng này, cuối cùng ông ta đã biết tại sao Ngạn Quân có thể giết chết Kim Khảm.
Ông ta nhìn Diệp Tinh đang bình tĩnh đứng bên dưới, trong lòng đột nhiên xuất hiện một nghi vấn.
“Thực lực của Ngạn Quân sao có thể mạnh như thế?”
Phải biết rằng đây là đại bản doanh của tộc quần bọn họ, cho dù ngụy trang thế nào thì cũng sẽ bị phát hiện ra, một khi bị phát hiện thì chắc chắn chỉ có một con đường là chết.
Nhưng Ngạn Quân ở đây lâu như vậy, chắc chắn không phải do ngụy trang hoặc là có bảo vật che giấu hơi thở.
“Lách cách!”
Vừa nghĩ đến đây thì thi thể của Không Sa La đã từ trên không trung rơi xuống.
“Kim Khảm đại nhân và Không Sa La đại nhân bị giết chết rồi?”
Nhìn thấy tình hình chiến đấu đột nhiên diễn ra như thế, mấy thị về tràn ngập vẻ sợ hãi.
“Ha ha, tên Ngạn Quân này đúng là tự tìm đường chết, thế mà dám khiêu khích Kim Khảm đại nhân.” Ma Hồ vẫn đang đắm chìm trong suy nghĩ.
“Chết đi, tốt nhất là Kim Khảm đại nhân đánh chết Ngạn Quân đi, như thế thì ta sẽ không còn bất cứ đối thủ cạnh tranh nào nữa.
Ta sẽ có thể được làm đệ tử thân truyền của sư phụ Không Sa La, tương lai có thể trở thành Bất tử thần minh, thậm chí còn có hi vọng được đạo chủ Xích Diễm đại nhân thu nhận làm đệ tử!”
Ánh mắt Ma Hồ tràn đầy vẻ hưng phấn.
Đối thủ cạnh tranh lớn nhất của anh ta chính là Ngạn Quân, nhưng bây giờ Ngạn Quân đã tự tìm đường chết.
Đối với anh ta mà nói chính là cơ hội từ trên trời rơi xuống.
Đang hưng phấn trong đống suy nghĩ thì Ma Hồ lập tức biến sắc, trong mắt đều là vẻ sợ hãi.
Dưới mắt anh ta, trong tay Ngạn Quân đột nhiên xuất hiện một thanh chiến đao, ngay sau đó, hai đạo đao mang bay ra.
Gặp phải sự tấn công của hai đạo đao mang đó, Kim Khảm và Không Sa La hoàn toàn không có năng lực ngăn cản, chết rồi.
Chương 1165: Đại đạo chi chủ ra tay 1
“Chết… Chết? Làm sao có thể?” Ma Hồ sửng sốt một chút, bỗng nhiên cảm thấy lạnh cả người.
“Thực lực của Kim Khảm đại nhân và sư phụ Không Sa La đều là những người đứng đầu trong hàng ngũ Bất tử cảnh, thế mà đều bị giết trong nháy mắt?”
Trong lòng anh ta luôn khao khát được trở thành đệ tử thân truyền của Không Sa La, nhưng bây giờ Không Sa La lại bị giết ngay trước mặt anh ta.
Đây dường như là một chuyện không thể nào xảy ra.
“Bất tử cảnh đỉnh cấp? Bất tử cảnh đỉnh phong?”sắc mặt Diệp Tinh lạnh như băng.
Cho dù hắn không sử dụng Kiếm Không Minh thì lực công kích cũng ngang với Xà Mạc của Yêu tộc, cộng thêm cả bí thuật huyễn yên.
Muốn đánh chết cường giả Bất tử cảnh đỉnh phong thực sự là dễ như trở bàn tay.
Thế nên Diệp Tinh không chút do dự mà đánh chết Kim Khảm và Không Sa La.
Sau đó hắn kích hoạt cánh Hắc Nguyên, nhanh chóng bay về phía xa.
Liếc thấy Ma Hồ đang đứng phía xa, Diệp Tinh tiện tay vung chiến đao lên, một đao mang trực tiếp công kích về phía Ma Hồ.
“Không!” Nhìn thấy đòn công kích của Diệp Tinh, Ma Hồ sợ hãi muốn tránh né.
Nhưng anh ta vừa mới nhìn thấy đao mang thì đao mang đã xuyên qua thân thể anh ta rồi.
Lực sinh mệnh của Ma Hồ lập tức tiêu tán, trực tiếp tử vong.
Bùm!
Lúc này, một vị Bất tử cảnh ở gần đó cảm nhận được dao động phía bên này thì nhanh chóng phóng ra linh hồn tới kiểm tra.
Nhìn thấy thi thể của Kim Khảm và Không Sa La cùng với bóng dáng chạy trốn của Diệp Tinhthì sắc mặt trở nên kinh hãi.
“Địch tấn công!”
Ngay tức thì, một giọng nói sắc bén vang lên khắp hư không!
“Địch tấn công!”
Một giọng nói vô cùng sắc bén vang vọng khắp hư không.
Ong…
Sau đó, một luồng sáng màu đen vô cùng chói mắt ngưng tụ lại dâng lên, bao phủ lên đại Lục Hạt Nguyên có diện tích rộng lớn.
“Là sương mù đen, có địch tấn công!”
“Là vị cường giả nào dám tới tộc Hạt Nguyên chúng ta làm càn?”
Sau khi ánh sáng màu đen xuất hiện, ánh mắt tất cả các cường giả đều nhìn vào, trong mắt lộ ra vẻ khiếp sợ.
Thực lực tộc Hạt Nguyên bọn họ cường đại, hơn nữa lại ở trên khe nứt hỗn độn, cho dù những tộc khác thực lực mạnh hơn bọn họ, cũng rất ít khi tới trêu chọc bọn họ.
Loại chuyện này đã rất nhiều năm chưa xảy ra rồi.
Vút! Vút! Vút!
Các cường giả Bất Tử Cảnh nhanh chóng tới gần nơi này.
Bên trong một tòa cung điện khổng lồ, một cường giả tộc Hạt Nguyên đang ngồi khoanh chân, tóc cường giả này tùy ý xõa ra, vậy mà toàn thân lại có lửa, những ngọn lửa này còn đang bốc cháy.
Lúc này vị này Hạt Nguyên tộc cường giả hoàn toàn giống như là một vị ngọn lửa thần minh.
“Hửm?” Bỗng nhiên, vị cường giả vẫn luôn nhắm mắt này mở mắt ra.
Ý thức của ông ta phát hiện ra Kim Khảm cùng Không Sa La đã chết, còn Diệp Tinh đang nhanh chóng chạy trốn, trên mặt lập tức lộ ra vẻ ngút trời tức giận.
“Làm càn!”
Một tiếng quát tức giận vang vọng trong hư không.
Oành!
Khí thế dao động khủng bố trên người vị cường giả bỗng nhiên bạo phát ra, nháy mắt bao phủ cả một khu vực rộng lớn.
“Đùng đùng đoàng!”
Trời đất rung lên, thậm chí trong hư không xuất hiện rất nhiều ngọn lửa, còn không ngừng lóe lên lập lòe.
Uy áp khủng bố lan tràn.
“Uy áp khủng bố quá!”
“Đây là uy áp của đại đạo chi chủ, đạo chủ Xích Diễm! Là đạo chủ Xích Diễm đại nhân ra tay!”
“Cường giả ngụy trang Ngạn Quân ắt sẽ phải chết!”
Các cường giả tộc Hạt Nguyên cảm nhận được uy áp kinh khủng này, trên mặt cũng lộ ra vô cùng vẻ hưng phấn.
Về phần Ngạn Quân, nếu có thực lực khủng bố như vậy, vậy chắc chắn là cường giả khác ngụy trang.
Nếu không phải ngụy trang, vậy Ngạn Quân ở chân linh cảnh lại có thể giết chết cường giả bất tử cảnh đỉnh phong trong nháy mắt, lẽ nào thiên phú của anh ta có thể sánh ngang với thiên tài kỳ diệu – Diệp Tinh của nhân tộc ư?
Chiến một trận trong dãy núi Hoang Trụ một trận, Diệp Tinh gây chấn động cả vũ trụ, tộc Hạt Nguyên bọn họ tự nhiên cũng biết.
Bọn họ hâm mộ nhân tộc có thiên tài cường đại như vậy, nhưng mà cũng chỉ có thể hâm mộ thôi, dựa vào thực lực của tộc bọn họ cũng không dám đi đối phó nhân tộc Diệp Tinh, đi trêu chọc nhân tộc khổng lồ.
“Uy áp của đại đạo chi chủ? Quả nhiên ra tay rồi!”
Lúc này Diệp Tinh đang điên cuồng chạy trốn, cảm nhận uy áp to lớn, dưới uy áp tốc độ của hắn giảm xuống trong nháy mắt.
“Cánh Hắc Nguyên!” Diệp Tinh gầm nhẹ trong lòng.
Ong…
Cánh Hắc Nguyên cường đại được hắn thúc giục, ngăn cản luồng uy áp này, tốc độ của hắn vẫn vô cùng kinh người.
Phải biết, cánh Hắc Nguyên là bảo vật mà đại đạo chi chủ cũng vô cùng khát vọng, cho dù thực lực của Diệp Tinh và đại đạo chi chủ có chênh lệch rất lớn, nhưng uy lực mà bản thể phát huy ra vẫn rất mạnh.
Thúc động cánh Hắc Nguyên, Diệp Tinh điên cuồng bay về một phía.
“Cường giả huyễn tộc, huyễn tộc các ngươi cũng suy bại rồi, còn dám tới tộc Hạt Nguyên ta?” Sau lưng, một giọng nói vô cùng tức giận vang lên.
“Huyễn tộc, vậy mà lại là cường giả huyễn tộc.”
“Chẳng trách chúng ta không thể nhìn ra ngụy trang của hắn ta.”
“Hừ, huyễn tộc đã sớm suy bại, bây giờ đã trốn hết, rất lâu rồi không thấy ai, bây giờ lại còn có một vị tới nơi này.”
Cường giả tộc Hạt Nguyên bàn tán, trong mắt bọn họ đều mang theo vẻ tức giận.
Huyễn tộc nhỏ yếu lại dám tới tộc Hạt Nguyên bọn họ gây chuyện.
Chương 1166: Đại đạo chi chủ ra tay 2
“Nhìn ra rồi?” Nghe vậy trong lòng Diệp Tinh ngạc nhiên.
Nhưng đây là đại doanh mà tộc Hạt Nguyên cư trú, cho dù bị bọn họ nhìn ra cũng rất bình thường.
Lúc này đạo chủ Xích Diễm đang nhanh chóng đi tới, cho dù ông ta là đại đạo chi chủ, cũng thể coi thường khoảng cách không gian.
Dưới ý thức của ông ta, Diệp Tinh điên cuồng chạy trốn, lúc này trong mắt đạo chủ Xích Diễm lại có vẻ nghi ngờ.
“Vị cường giả huyễn tộc này ở Bất Tử Cảnh, nhưng dưới uy áp của mình tốc độ vẫn nhanh như vậy? Vậy mà chẳng chịu bao nhiêu ảnh hưởng?”
Đạo Chủ Xích Diễm suy nghĩ, bỗng nhiên ánh mắt sáng lên: “Lẽ nào là có bảo vật phi hành đẳng cấp đại đạo chi chủ?”
Cho dù là cường giả bất tử cảnh vô địch dưới uy áp của ông ta cũng không thể thoải mái như vậy, tốc độ sẽ giảm đi nhiều, nhưng cường giả huyễn tộc phía dưới lại biểu hiện ra thoải mái như vậy.
“Bất tử cảnh mạnh nhất giai đoạn hiện nay – Diệp Tinh cũng không thể như vậy dưới uy áp của mình, hơn bảy phần là này cường giả có một món bảo vật phi hành cường đại trên người!” trong mắt đạo chủ Xích Viêm lóe lên vẻ tham lam.
Bảo vật mà ông ta sử dụng cũng chỉ bình thường, không có bất kỳ bảo vật đẳng cấp đại đạo chi chủ nào.
“Nhân loại Diệp Tinh?” Nghĩ đến Diệp Tinh, đạo chủ Xích Diễm không nhịn được cảm thán.
“Không biết bao giờ tộc chúng ta mới xuất hiện thiên tài một cường đại như vậy.”
Nhân tộc đã mạnh như vậy rồi, còn không ngừng xuất hiện thiên tài đỉnh cấp, giai đoạn hiện nay nhân loại Diệp Tinh ra, còn có Chiến Vẫn, Húc Hồn,… tất cả đều có hy vọng trở thành đại đạo chi chủ, mà tộc bọn họ lại không có một người nào có hy vọng.
“Cuối cùng cũng tới!”
Trong lòng suy nghĩ, lúc này đạo chủ Xích Diễm đã đến gần Diệp Tinh.
Trong hư không, vô số ngọn lửa ngưng tụ, hình thành một thân ảnh cao ngất, hư không tan vỡ, khí lưu hỗn độn tràn ngập, phân bố xung quanh thân ảnh cao ngất này.
Lúc này thân ảnh này giống như cự nhân hỏa diễm hỗn độn vậy, tản ra uy thế ngút trời.
Khí tức khủng bố phóng thích, hỏa diễm sôi trào, ánh mắt cự nhân hỗn độn nhìn Diệp Tinh lạnh như băng.
“Cường giả Huyễn tộc, ngươi chạy không thoát đâu.”
Ông ta lập tức giơ tay phải của mình ra.
“Đùng đùng đoàng!”
Trời đất vỡ nát, khí lưu hỗn độn đổ xuống, một bàn tay bằng ngọn lửa khổng lồ xé rách thiên địa, lập tức chộp tới phía Diệp Tinh.
Lúc này, Diệp Tinh chỉ cảm thấy khắp nơi đều có bàn tay khổng lồ này, trong lòng tràn ngập sự sợ hãi.
“Đây chính là thực lực của đại đạo chi chủ ư?” Diệp Tinh nhìn bóng người khủng bố một cái che khuất cả bầu trời trong hư không.
đại đạo chi chủ, đó là cảnh giới trên cả thần linh bất tử, nắm giữ đại đạo hoàn chỉnh.
Cho dù hắn cơ sở của bản thân hiện giờ không thấp hơn bất tử cảnh đỉnh phong chút nào, ở trước mặt tồn tại đẳng cấp này vẫn là cảm thấy mình nhỏ bé.
Trước kia Diệp Tinh từng thấy đạo chủ Quang Huyên ra tay, nhưng đã thu liễm rồi, giờ hắn mới thật sự nhìn thấy đại đạo chi chủ dốc toàn lực ra tay.
Ánh mắt nhìn về phía không xa, trong mắt Diệp Tinh lóe lên một tia sáng.
“Có điều khoảng cách mà mình dự đoán không chênh lệch bao nhiêu.”
Phía tước xuất hiện một khe nứt khổng lồ, bên trong khe nứt có rất nhiều khí lưu hỗn độn lưu chuyển.
“Nếu đã ra tay, vậy mình không thể rời khỏi tộc Hạt Nguyên được, con đường sống duy là khe nứt hỗn độn khổng lồ đó.”
Diệp Tinh hít thở sâu một hơi.
Phải biết, tộc Hạt Nguyên có sự tồn tại khủng bố đẳng cấp thánh hoàng, nhưng sự tồn tại đẳng cấp này không tới lúc mấu chốt sẽ không ra tay.
Bọn họ là trụ cột thật sự trong tộc, cho dù không ra tay, cũng sẽ khiến cho vô số cường giả khiếp sợ.
Tất nhiên, cho dù là đại đạo chi chủ chắc chắn Diệp Tinh cũng không ngăn cản được.
Trước đây trong lòng Diệp Tinh có rất nhiều kế hoạch, sau khi hắn ra tay cũng không có ý định rời đi.
“Đại đạo chi chủ.” Diệp Tinh trầm giọng nói.
“Cường giả huyễn tộc, còn không khoanh tay chịu trói.” đạo chủ Xích Diễm tức giận nói.
Bàn tay hỏa diễm khổng lồ chộp tới, giống như thiên địa này, sắp chạm tới thân thể Diệp Tinh.
“Cường giả huyễn tộc đáng ghét này bị bắt rồi.”
“Đạo chủ Xích Diễm đại nhân ra tay, tất nhiên dễ như trở bàn tay.”
“Đại đạo chi chủ, không biết chúng ta có thể đạt tới hay không?”
Trong mắt các cường giả bất tử cảnh tràn ngập vẻ khát vọng.
Nhìn bàn tay khổng lồ sắp rơi xuống, trong mắt Diệp Tinh lóe lên vẻ điên cuồng vẻ.
Vút!
Tay phải hắn nắm chặt, sau đó trong tay lập tức xuất hiện hai quả cầu sắt màu đen.
“Cường giả huyễn tộc lấy ra thứ gì vậy?”
“Năng lượng nồng đậm quá, đây là thiết cầu bạo phá!”
Trong mắt những cường giả Bất Tử Cảnh này tràn ngập khiếp sợ, cảm nhận được năng lượng cuồng bạo trong quả cầu này.
“Nổ đi!”
Diệp Tinh điên cuồng nói , sau khi lấy ra hai thiết cầu bạo phá, Diệp Tinh cứ vậy trực tiếp ném ra.
“Oành!”
Nháy mắt, hai tiếng nổ đinh tai nhức óc đồng thời vang lên, công kích vô cùng mãnh liệt bạo phát, điên cuồng khuếch đại lên bên trên.
Khu vực trước mắt bỗng nhiên bị một màn sương mù màu đen dày đặc bao phủ.
Trong màu đen dày đặc đó xem lẫn năng lượng nồng đậm, sau đó lập tức va chạm với bàn tay hỏa diễm khổng lồ
“Oành!”
Hư không vỡ nát, năng lượng khủng bố cuồn cuộn lan ra xung quanh.
“Răng rắc!”
Trên bàn tay hỏa diễm khổng lồ thậm chí đã xuất hiện rất nhiều vết nứt, lập tức vỡ nát dưới hai quả thiết cầu bạo phá.
Một quả thiết cầu bạo phá có uy lực gần bằng đẳng cấp đại đạo chi chủ, hai hai quả kết hợp lại với nhau, uy lực chỉ cần nghĩ thôi đã biết!
Đạo chủ Xích Diễm nắm giữ đại đạo ngũ hành, chỉ là đại đạo chi chủ bình thường nhất, tất nhiên không cản được công kích của hắn .
“Thiết cầu bạo phá?” đạo chủ Xích Diễm nhìn bàn tay hỏa diễm bị đánh tan, trên mặt cũng không cảm xúc gì, lúc này trong mắt ông ta tràn đầy vẻ âm u.
“Ta xem xem ngươi có thể lấy ra được bao nhiêu?”
Chương 1167: Huyễn tộc
Đây là bảo vật dùng một lần cực kỳ trân quý, nổ hai quả, thậm chí trực tiếp tiêu hao hai mươi tỷ điểm Thời Không của Diệp Tinh.
“Haha, đại đạo chi chủ tộc Hạt Nguyên, ta cũng không phiền ngươi ra tay nữa.” Diệp Tinh cười to nói, thân ảnh hắn lay động, lập tức bay về phía khe nứt khổng lồ.
Thấy vậy, sắc mặt đạo chủ Xích Diễm khẽ thay đổi, nói: “Cường giả huyễn tộc, ngươi dám tiến vào bên trong khe nứt hỗn độn ư?”
Trong tiếng quát tức giận của ông ta, nhưng Diệp Tinh xông vào trong đó không do dự chút nào.
Trơ mắt nhìn Diệp Tinh bóng người biến mất không gặp, Xích Diễm đạo chủ lại không có truy đuổi đi vào, hắn dừng ở hỗn độn kẽ hở trước, mặt mũi âm tình bất định nhìn.
Soạt! Soạt! Soạt!
Không tới mấy giây, lại có mấy cường giả xuất hiện, trên người những cường giả này tản các loại dao động khác nhau, nhưng đều vô cùng là khủng bố.
Mấy vị cường giả, toàn bộ đều là đại đạo chi chủ!
“Vị bất tử cảnh huyễn tộc đó trốn vào bên trong khe nứt hỗn độn.”
“Hừ! Ở trong khe nứt hỗn độn thời gian càng dài, áp lực trói buộc sẽ càng lớn, thân thể sẽ không ngừng chịu đựng sự đè ép, vô cùng là đau khổ, cho dù là cường giả vô địch bất tử cảnh đoán chừng cũng phải đợi khoảng một năm.”
“Vị bất tử cảnh huyễn tộc này đang tự chuốc lấy khổ!”
“Nếu lấp kín những khe nứt hỗn độn khác lại, chỉ mở chỗ này, cường giả huyễn tộc muốn đi ra, tất nhiên phải men theo lối ra này, chúng ta cứ chờ ở đây.”
Các đại đạo chi chủ tộc Hạt Nguyên lạnh lùng nói.
Trên thực tế, vừa rồi từ lúc Diệp Tinh ra tay tới khi tiến vào trong khe nứt hỗn độn chỉ mất thời gian mười mấy giây mà thôi, coi như bọn họ muốn chạy tới cũng không kịp.
“Huyễn tộc ngay cả một vị thánh hoàng cũng không có, còn dám trêu chọc tộc Hạt Nguyên chúng ta!”
“Quá càn rỡ.”
Lửa giận của những đại đạo chi chủ này đổ hết lên trên người huyễn tộc.
Đồng bằng rộng lớn nhìn mãi không thấy cuối, vùng đồng bằng này tràn ngập vẻ cổ xưa, hoang vu, không có bất kỳ dược thảo, linh quả nào phát triển.
Mà một nơi trong bình nguyên hoang vu này, có một ngọn núi thấp, trước ngọn núi tràn ngập khe nứt đó có một động phủ.
Vút!
Phía xa, bỗng nhiên có một cường giả nhanh chóng bay tới, vị cường giả này hiển nhiên có đặc thù của cường giả tộc Hạt Nguyên, trên người ông ta tả ra khí tức , không biết mạnh hơn đạo chủ Xích Diễm bao nhiêu lần.
“Nguyên Nha, cút ra đây cho ta!” Xuất hiện ở nơi này, nhìn ngọn núi thấp cổ xưa đó, vị cường giả này tức giận nói
Oành!
Dường như giọng nói của ông ta ngưng tụ thành một dòng lũ âm thanh, đang không ngừng đụng vào cửa hang đó
“Ha a, Mộc Tề, sao lại tức giận như vậy?”
Bỗng nhiên một giọng nói già nua vang lên.
Theo giọng nói truyền ra, giọng nói của cường giả tộc Hạt Nguyên đó giống như bị chịu một kích, bỗng nhiên bị kìm hãm, sau đó chậm rãi tiêu tán.
Động phủ mở ra, sau đó một ông cụ từ từ đi ra, ông cụ này trông vô cùng già nua, thân thể hơi cong xuống, bên người ông ta còn có 2 người bất tử cảnh huyễn tộc đang dìu đỡ ông ta.
Trên người ông cụ tản ra khí thế dao động không mạnh lắm, hoàn toàn giống như một ông cụ sắp mục nát, gần như không có bất cứ sức sống nào, dường như có thể chết bất cứ lúc nào.
“Nguyên Nha, lão bất tử ngươi vẫn còn sống à, ta còn tưởng ngươi chết trong hang núi mục nát này rồi!” cường giả tộc Hạt Nguyên nhìn thấy lão giả Mộc Tề xuất hiện, hai tay chắp sau lưng, hừ lạnh một tiếng nói.
Nhìn ông cụ này, mặc dù Mộc Tề rất khinh thường, nhưng rõ ràng trong mắt vẫn mang theo vẻ kiêng kỵ.
“Haha, ta không yên tâm về tộc, làm sao có thể chết được.” Nguyên Nha cười ha ha hai tiếng.
“Khụ khụ…”
Sau khi nói xong ông ta ho khan kịch liệt.
“Lão tổ.” trên mặt hai sinh mệnh huyễn tộc bất tử cảnh dìu đỡ Nguyên Nha có chút nóng nảy.
“Ta không sao.” Nguyên Nha xua tay một cái, nhìn về phía Mộc Tề, nghi ngờ hỏi: “Mộc Tề, không có việc gì ngươi tới chỗ ta làm gì?”
“Hỏi ta tới nơi này làm gì? Huyễn tộc các ngươi thật to gan, lại dám tiến vào tộc ta quần đánh chết hai người bất tử cảnh đỉnh cấp Kim Khảm và bất tử cảnh đỉnh phong Không Sa La tộc ta.” Mộc Tề lạnh giọng quát.
“Đánh chết bất tử cảnh đỉnh cấp Kim Khảm và bất tử cảnh đỉnh phong Không Sa La?” trên mặt Nguyên Nha tràn đầy vẻ nghi hoặc, nói: “Mộc Tề, ngươi xác định là cường giả huyễn tộc ta ra tay?”
“Hừ! Ở trên đại lục tộc Hạt Nguyên ta, sao có thể nhìn nhầm được?” Mộc Tề lạnh giọng quát.
Ông ta vung tay, sau đó trong không trung xuất hiện đạo video.
Trong video, Diệp Tinh bỗng nhiên ra tay đánh chết Kim Khảm và Không Sa La, sau đó trốn vào trong khe nứt hỗn độn, nhưng lúc này hắn ngụy trang thành khuôn mặt của Ngạn Quân, là biến thành một thanh niên huyễn tộc.
Tộc Hạt Nguyên tất nhiên có thủ đoạn mạnh mẽ nhìn ra khác những cường giả ngụy trang, nhưng thiên phú biến ảo của huyễn tộc Diệp Tinh quá mạnh mẽ, sau khi ra tay đại đạo chi chủ bọn họ lại không nhìn ra được dáng vẻ thật của Ngạn Quân, nhưng bọn họ rất khẳng định Ngạn Quân chắc chắn đang ngụy trang.
Vậy nên bọn họ sử dụng thủ đoạn mà thánh hoàng vĩ đại bố trí trong tộc,, lúc này mới nhanh chóng đoán được thân phận huyễn tộc của Diệp Tinh.
Nguyên Nha xem video xong, nhíu mày nói: “Không thể nào, hiện giờ người mạnh nhất huyễn tộc ta cũng chỉ ở bất tử cảnh đỉnh cấp, sao có năng lực giết chết bất tử cảnh đỉnh phong được?”
“Mộc Tề ta sẽ oan uổng ngươi? ! !” trên mặt Mộc Tề tràn ngập vẻ giận dữ, nói: “Cơ sở của bản thân vị cường giả huyễn tộc này chắc chắn đã đạt tới bất tử cảnh đỉnh phong, thậm chí đã vượt qua, giết chết Kim Khảm và Không Sa La hoàn toàn là trong miểu sát, Nguyên Nha, có phải ngươi nên cho tộc Hạt Nguyên chúng ta một cái giải thích không?”
Chương 1168: Tài hoa xuất chúng 1
Lão giả Nguyên Nha khom người, lắc đầu nói: “Mộc Tề, sinh mệnh huyễn tộc trong video căn bản ta không biết, nói không chừng là sinh mệnh đặc thù nào đó cố ý làm vậy? Chắc hẳn ngươi biết thủ đoạn của những sinh mệnh đặc thù đó, rất có thể chuyên môn ra tay để giá họa cho huyễn tộc chúng ta, trong vũ trụ trước đây đã từng xuất hiện chuyện tương tự rồi.”
“Thủ đoạn của thánh hoàng vĩ đại tộc ta sao có thể sai được?” Mộc Tề tức giận quát.
Mặc dù tức giận, nhưng Mộc Tề lại không dám ra tay.
Thực lực của Nguyên Nha trước kia vượt xa qua ông ta, nhưng bị thương nặng, thực lực bây giờ vẫn mạnh hơn ông ta một chút, thật sự ông ta không làm gì được ông già sắp sửa mục nát trước mắt.
Nguyên Nha suy nghĩ một chút, nói: “Cường giả các ngươi tộc Hạt Nguyên chết, có phải cường giả huyễn tộc bọn ta làm hay không vẫn chưa thể kết luận, nhưng ta đồng ý bồi thường một phần, đây là một bụi cỏ Tân Huyên.”
Tay phải Nguyên Nha vung lên, một bụi linh thảo lóe lên ánh sáng nhiều màu, chỉ cao một thước xuất hiện, sau đó linh thảo này bay tới bên người Mộc Tề.
Nhìn thấy bụi linh thảo này, trong mắt Mộc Tề rõ ràng hiện lên vẻ nóng bỏng, ông ta không chút do dự nào nắm lấy linh thảo trong tay.
Thu cỏ Tân Huyên lại, ánh mắt Mộc Tề lạnh lùng nói: “Nguyên Nha, nếu ngươi đã nói cường giả huyễn tộc đó không liên quan tới các ngươi, sau khi cường giả đó ra tay đã trốn vào trong khe nứt hỗn, vậy thì sống hay chết cũng chẳng liên quan tới các ngươi nữa.”
“Ha ha, đó là đương nhiên.” Lão giả ha ha cười nói.
Mộc Tề nhìn lão giả, hừ lạnh nói: “Chuyện lần này còn chưa kết luận, Nguyên Nha, ngươi quản người trong huyễn tộc tộc ngươi cho tốt, có một vài cường giả không phải huyễn tộc các ngươi có thể trêu chọc được! Không nên tới lúc đó chọc tới họa diệt tộc!”
Nghe Mộc Tề nói vậy, thân thể lão giả hơi ngưng lại, dường như thân thể ông ta càng thêm cong xuống, sau đó gật đầu cười, nói: “Việc này ta biết.”
Nhìn biểu hiện hèn nhát của ông cụ, Mộc Tề bật cười một tiếng, khinh thường trong lòng, sau đó ông ta cũng không nói gì nữa, nhanh chóng bay về phía xa.
Tới nơi này, ông ta vốn muốn đòi bồi thường.
Trước một ngọn núi khổng lồ, chỉ có một ông cụ đứng một mình.
Nụ cười trên mặt ông ta biến mất, lúc này lại khẽ nhíu mày, rõ ràng đang nhớ lại chuyện lúc nãy.
“Hắc Mặc, hiện giờ huyễn tộc chúng ta có bao nhiêu thành viên đã trở về?” Ông già đột nhiên hỏi.
Một thanh niên huyễn tộc bên cạnh vội vàng cung kính nói: “Lão tổ, thời gian một tỉ năm, chúng ta đồng tộc tìm được hoặc là tự trở về có mười ba nghìn chín trăm hai mươi bảy người.”
Gật đầu một cái, ông già nhìn về phía xa.
“Mộc Tề không thể nào nói bậy gì đó, người ra tay đó thật sự là cường giả huyễn tộc chúng ta?”
Thân thể ông ta khom xuống, sức sống bên trong cơ thể ông ta đã bị tàn phá rất nhiều, trên người tản ra khí tức sắp khô mục, nhưng lúc này trong mắt ông ta lại tản ra ánh sáng kinh người.
“Thực lực có thể miểu sát Bất Tử Cảnh đỉnh phong ư? Hơn nữa trông tuổi còn rất trẻ, có vẻ như mới tu luyện được nhiều nhất mấy chục nghìn năm?”
Thực lực như vậy, đã cực kỳ cường đại.
Dẫu sao, cường giả mạnh nhất huyễn tộc hiện giờ cũng chỉ ở cảnh giới đại đạo chi chủ, hơn nữa cộng lại cũng chẳng có mấy vị.
So với thực lực, điều mà ông cụ xem trong hơn là tiềm lực của cường giả xa lạ đó không thể nghi ngờ.
Những tộc khác không thể nhìn ra thời gian tu luyện của phân thân huyễn tộc Diệp Tinh, bởi vì huyễn tộc vốn là sở giỏi về ngụy trang.
Nhưng hắn ông ta là người mạnh nhất huyễn tộc, có thể miễn cưỡng đoán được.
“Rào rào rào!”
Trước mắt tràn ngập vô số khí lưu hỗn độn, giống như nước biển, đang không ngừng cuộn lên..
Chỉ là khí lưu, nhưng lại cho người ta một cảm giác hùng hậu, đánh vào trước người Diệp Tinh, nhưng lại giống như từng tinh cầu không ngừng đánh tới, thậm chí trên người Diệp Tinh đã truyền tới từng trận đau đớn.
“Chẳng trách dưới Bất Tử Cảnh đỉnh cấp trở xuống tiến vào ắt sẽ chết, chỉ là những khí lưu hỗn độn độn này đánh tới thôi họn họ đã không chịu được rồi.” Diệp Tinh bay trên khí lưu hỗn độn, trên mặt tràn ngập vẻ thận trọng.
Theo thời gian dịch chuyển, những khí lưu hỗn độn này sẽ càng ngày càng mạnh, giống như có ý thức, bài xích cường giả tiến vào bên trong.
Ong…
Linh hồn tản ra, nhưng lại bị cái gì đó ngăn lại, căn bản khó mà dò xét khoảng cách xa hơn.
“Tiểu Hắc, ngươi có thể dò xét chung quanh không?” một tia ý thức của Diệp Tinh tiến vào bên trong nhẫn không gian, lập tức hỏi.
“Ha ha, người phàm hèn mọn, chỉ một chút khí lưu hỗn độn như vậy đã cản trở được ngươi rồi?” Một giọng nói âm trầm truyền tới?
Diệp Tinh: “? ? ?”
Lòng động một cái, sau đó một con sâu róm màu đen bên trong nhẫn không gian xuất hiện, sau khi xuất hiện Diệp Tinh liền hung hăng gỗ lên đầu nó một cái
“Ngươi tên người phàm hèn mọn này vậy mà dám. . .” Tiểu Hắc giận dữ hét lên.
Nhưng ngón tay Diệp Tinh lại gõ tiếp.
Theo hai cái gõ, trên trán Tiểu Hắc xuất hiện hai cục u lớn, tài hoa xuất chúng, có vẻ như có khí thế của chân long, nhìn qua liền bất phàm.
“Aaa, đừng gõ nữa.” đau Tiểu Hắc tới mức nước mắt sắp chảy ra, thấy Diệp Tinh lại muốn gõ tiếp, nó liền vội vàng nói.
Diệp Tinh tức giận nói: “Ai bảo ngươi không nói chuyện tử tế, ngươi có thể dò xét khu vực này không?”
“Hừ hừ, không thèm chấp nhặt với ngươi.” trong lòng Tiểu Hắc hừ hừ nói , nhìn về phía những khí lưu hỗn độn này, nói: “Tất nhiên có thể.”
Trong mắt nó mang theo vẻ tự hào, năng lực dò xét của nó không ai trong vũ trụ này có thể bì được.
“Ồ? Vậy ngươi xem xem có chỗ nào để nghĩ chân, uy áp của khí lưu hỗn độn ít một chút, chúng ta xuống trước.” Diệp Tinh vội vàng nói.
“Không thành vấn đề.” Tiểu Hắc gật đầu một cái, nói.
Nó hơi dừng lại một chút, dương như đang tìm nơi nào, sau đó nhanh chóng bay về một phía.
Diệp Tinh không hề do dự, theo sát phía sau.
Chương 1169: Tài hoa xuất chúng 2
Khoảng nửa tiếng trôi qua, rốt cuộc bọn họ đã tới một nơi.
Nơi này là một khối nham thạch nhô ra, giống như đá ngầm trong đại dương vậy, bất nhưng đường kính cũng đạt tới mấy chục cây số.
Rõ ràng khí lưu hỗn độn bay trên tảng đá ít đi rất nhiều, dường như không thể thấy, rất kỳ lạ.
Vút!
Thân ảnh Diệp Tinh nhanh chóng dừng lại phía trên, hắn cảm nhận một, trên mặt lập tức lộ ra vẻ mừng rỡ: “Trên nhảm thạch này không có bất cứ uy áp nào.”
“Tất nhiên rồi, nơi mà ta tìm có thể kém được ư?” Tiểu Hắc tự hào nói.
Diệp Tinh cười một tiếng, hắn vung tay lên, sau đó trước người xuất hiện một bé gái, bé gái trông chỉ mới ba, bốn tuổi, sắc mặt cũng vô cùng trắng bệch.
“Thúc thúc, đây là nơi nào nha?” Tiểu Bảo Nhi xuất hiện, tò mò nhìn bốn phía.
“Nơi này là sâu trong khe nứt hỗn độn, Bảo nhi ngươi sợ ư?” Diệp Tinh ngồi xổm xuống, xoa đầu bé gái đầu, dịu dàng nói.
“Có thúc thúc ở đây, Bảo Nhi không sợ.” Tiểu Bảo Nhi lắc đầu nói.
Khoảng thời gian này, Diệp Tinh đối xử rất tốt với bé, rõ ràng cô bé đã sinh ra sự ỷ lại vào Diệp Tinh.
“Thật dũng cảm.” Diệp Tinh khen ngợi hai câu, sau đó cười nói: “Bảo Nhi, bây giờ ngươi và tiểu Hắc của thúc thúc ở chung một chỗ, tạm thời có nó chăm sóc cho ngươi.”
“Thúc thúc, ngươi phải đi ư?”
Nghe vậy, tiểu Bảo mà lập tức lo lắng, kéo chặt vạt áo Diệp Tinh, trên khuôn mặt nhỏ bé là sự sợ hãi.
“Ta sẽ không đi.” Diệp Tinh cười nói: “Ta tu luyện ở nơi này.”
“Ồ.” Nghe Diệp Tinh như thế nói, bé gái mới yên lòng, ngoan ngoãn gật đầu.
“Tiểu Hắc, Bảo Nhi tạm thời do ngươi chăm sóc.” Diệp Tinh quay đầu nhìn về phía sâu róm đen.
Trong lòng Tiểu Hắc động một cái, nhìn Diệp Tinh hỏi: “Ngươi sắp đột phá hả?”
“Ừ.” Diệp Tinh gật đầu một cái, trong mắt lộ ra một tia sáng: “Ta cảm thấy bình cảnh của đạo tắc tử vong đã rất gần, nhiều nhất không quá một tháng là có thể đột phá.”
Trong mắt Diệp Tinh lộ ra một tia sáng.
Mấy ngày trước hắn đã hoàn toàn chạm tới bình cảnh.
“Tháng cuối cùng ta không muốn có bất kỳ sự phân tâm nào, vậy nên ngươi chăm sóc Bảo Nhi một chút.” Diệp Tinh nói.
Tiểu Hắc gật đầu, nói: “Không thành vấn đề.”
Nó bay đến trước mặt Bảo Nhi, cười hì hì nói: “Bé con, mau gọi ta là thúc thúc.”
“Chào thúc thúc.” Bảo nhi ngoan ngoãn nói.
Trong đôi mắt ngây thơ của cô bé tràn ngập vẻ tò mò, nhìn tiểu Hắc hỏi: “Thúc thúc, sao trên đầu ngươi lại có hai cái sừng vậy? Đây là sừng rồng thật sao? Trước kia ta từng nghe người khác nhắc tới, chân long có sừng đều rất lợi hại.”
Tiểu Hắc: “o(╥
﹏
╥)o “
Nó không nhịn được mà nói phỉ báng trong lòng: Đây là ba ba khốn kiếp của ngươi đánh đó.
Nhìn hai người, Diệp Tinh cười một tiếng, hắn hít thở sâu một hơi.
“Tiếp theo, cái gì cũng không cần quan tâm, dốc sức đột phá đến bất tử cảnh!”
Tu luyện nhiều năm như vậy, hắn chỉ còn cách Bất Tử Cảnh một bước.
Thời gian ngày qua ngày, bên ngoài gió nổi mây vần, lúc này Diệp Tinh lại hoàn toàn chuyên tâm lĩnh ngộ đạo tắc.
Chớp mắt một cái đã là một tháng sau.
“Thúc thúc Tiểu Hắc, ta đói.” trên nham thạch khổng lồ, bé gái nhìn sâu róm nhỏ nói.
“Cho ngươi.” Tiểu Hắc lập tức lấy mười mấy linh quả ra, bỏ vào bên trong túi bảo vật của tiểu Bảo Nhi.
Nó nhìn tiểu Bảo Nhi, lẩm bẩm trong lòng: “Tốc độ tiêu hao linh quả của vật nhỏ này đúng là nhanh, thảo nào thế lực tộc Hạt Nguyên không muốn cung cấp, mặc cho tự sinh tự diệt.”
Trong thời gian ngắn ngủi, tài nguyên mà tiểu Bảo Nhi tiêu hao tương đương với tài nguyên của mấy vị chân linh cảnh, cứ tiếp tục như vậy ai mà nuôi nổi.
“Có điều đối với Diệp Tinh mà nói bé con này không có bất cứ áp lực gì.”
Diệp Tinh giết chết nhiều bất tử cảnh như vậy, tài nguyên trên người nhiều tới mức nào?
Bay một vòng nhàm chán trên nham thạch, ánh mắt tiểu Hắc nhìn về phía Diệp Tinh.
“Đã qua một tháng rồi, sao Diệp Tinh còn chưa đột phá vậy?”
“Hửm?” Trong lòng đang lẩm bẩm, bỗng nhiên trên người Diệp Tinh xuất hiện một luồng dao động vô cùng kỳ lạ.
Lúc này, Diệp Tinh đang ngồi khoanh chân trên mặt bỗng nhiên lộ ra vẻ vui mừng
“Giây phút cuối cùng rồi!”
Bình cảnh của hắn đã đến bước cuối cùng, lúc này giống như một tờ giấy mỏng vậy, có thể đâm thủng một cách dễ dàng.
Hít thở sâu một hơi, Diệp Tinh lập tức vận chuyển đạo tắc tử vong.
Oành!
Vừa mới vận chuyển, toàn bộ thân thể Diệp Tinh lập tức đều bị ánh sáng màu đỏ bao phủ
“Răng rắc!”
Dường như trong cơ thể Diệp Tinh truyền đến một tiếng nứt vỡ.
Bình cảnh đạo tắc tử vong của hắn nháy mắt bị chọc thủng một cách dễ dàng, ánh sáng màu đỏ trên người đại thịnh.
Ong…
Theo bình cảnh tử vong bị xông phá, không gian lập tức rung lên, khí lưu hỗn độn xung quanh nham thạch không ngừng cuộn lên dưới sự rung động này.
Dường như có rất nhiều năng lượng kỳ lạ dung nhập vào trong cơ thể Diệp Tinh.
Theo những năng lượng kỳ lạ này, Diệp Tinh cảm giác bản thân dần dần thành lập một chút liên hệ với trời đất, dường như hắn cảm nhận được sự mênh mông của trời đất.
Chương 1170: Đột phá! Bất Tử Cảnh!
Căn nguyên hệ kim, căn nguyên mộc hệ, căn nguyên ngũ hành đại đạo, căn nguyên đại đạo thời không…
Rất nhiều đạo tắc, thậm chí đại đạo còn buộc lại một chỗ, tràn ngập khắp các ngõ ngách trong vũ trụ.
Ý thức của hắn không ngừng bay lượn, nháy mắt đã tới một nơi, nơi này tản ra vô số khí tức lạnh lẽo của năng lượng căn nguyên đang rung lên, vô cùng mênh mông, ý thức của Diệp Tinh tại vùng đất căn nguyên mênh mông này, hoàn toàn giống như lục bình trong biển lớn.
“Vùng đất năng lượng căn nguyên tử vong!”
Trên mặt Diệp Tinh tràn đầy vẻ chờ mong.
Oành!
Hắn tới vùng đất năng lượng căn nguyên tử vong này, hư không bên cạnh hắn lập tức vỡ nát, lúc này không có khí lưu hỗn độn chảy ra, ngược lại có vô số năng lượng màu đỏ xuất hiện, trong nháy mắt xuất hiện điên cuồng tràn vào trong cơ thể Diệp Tinh, toàn bộ thân thể hắn đều bị căn nguyên màu đỏ bao phủ.
Năng lượng căn nguyên tiến vào trong cơ thể, toàn bộ thân thể Diệp Tinh bắt đầu xảy ra lột xác mãnh liệt.
Thân xác bản thể của hắn trong thời gian ngắn ngủi, đã tăng mạnh gấp mấy lần.
Phải biết, trước đó Diệp Tinh đã có cơ sở của Bất Tử Cảnh đỉnh phong!
Cùng lúc đó, ở một nơi các tộc Hạt Nguyên rất xa, bản thể Diệp Tinh cũng bị căn nguyên tử đạo tắc vong nồng đậm bao phủ hoàn toàn.
Mà phân thân Đạo Tắc Giới dưới đáy biển sâu ở trái đất, đang kịch liệt sôi trào, vô số năng lượng căn nguyên đạo tắc tử vong hiện ra, điên cuồng dung nhập vào trong phân thân Đạo Tắc Giới!
Ba thân thể, toàn bộ đều đang xảy ra lột xác mãnh liệt!
“Diệp Tinh đột phá rồi?” Tiểu Hắc kinh ngạc vui, mừng nhìn khung cảnh trước mắt.
Một phút. . . hai phút. . .
Diệp Tinh không ngừng hấp thụ như vậy, thời gian nháy mắt đã trôi qua mười phút
“Sắp kết thúc rồi?” Diệp Tinh cảm nhận một chút, căn nguyên đạo tắc tử vong lúc này hắn đã hấp thụ tới mức bão hòa.
“Căn nguyên đạo tắc tử vong mà hiện giờ mình hấp thụ chắc chắn vượt qua người bình thường hấp thụ lúc đột phá, chỉ riêng thân thể cơ bản đã vượt qua các cường giả Bất Tử Cảnh vô địch Thao Liệt, Huyền Long rồi?” trong lòng.Diệp Tinh vui sướng
Thân thể cơ bản của hắn tăng mạnh lần nữa, cộng thêm bảo vật, thực lực của hắn chắc chắn nghiền ép các cường giả bất tử cảnh vô địch Thao Liệt, Huyền Long hoàn toàn!
Ong…
Đúng vào lúc này, bỗng nhiên trong cơ thể Diệp Tinh xuất hiện rất nhiều vòng xoáy nhỏ, những vòng xoáy này xuất hiện, căn nguyên đạo tắc tử vong mà hắn hấp thụ nhanh chóng tiến vào trong những vòng xoáy này, sau đó cảm giác bão hòa ấy lại biến mất.
“Sao vậy?” Cảm nhận dao động này, sắc mặt Diệp Tinh hơi thay đổi.
Trong cảm giác của hắn, rất nhiều tế bào trong cơ thể bản thân đang tự vận chuyển bí thuật.
“Đây là ma linh thuật?” trên mặt Diệp Tinh tràn ngập vẻ kinh sợ.
Oành!
Vậy mà lúc này ma linh thuật lại tự vận chuyển, từng tế bào tràn ngập căn nguyên đạo tắc tử vong của hắn đang không ngừng bị nén lại
“Đùng đùng đoàng!”
Theo sự nén, năng lượng căn nguyên đạo tắc tử vong lại vọt tới lần nữa, điên cuồng chảy vào trong cơ thể hắn.
Hơn nữa tốc độ này tràn vào này còn nhanh hơn lần trước rất nhiều.
“Vậy mà ma linh thuật lại còn có tác dụng này?” Diệp Tinh cảm thán.
Nhưng trong mắt hắn tràn ngập vẻ mừng rỡ: “Tiếp tục hấp thụ!”
Lúc đột phá hấp thụ càng nhiều căn nguyên đạo tắc, thực lực sẽ càng mạnh, trong vũ trụ có một vài thiên phú đặc thù cường đại, lúc đột phá bọn họ hấp thu rất nhiều căn nguyên đạo tắc, chiến đấu vượt cấp dễ như trở bàn tay! Thậm chí đột phá một hệ đạo tắc có thể sánh ngang với cường giả đột phá hai hệ, ba hệ.
Không chỉ phân thân huyễn tộc, lúc này bản thể của hắn và phân thân đạo tắc giới tử vong cũng đang tự vận chuyển ma linh thuật, điên cuồng hấp thụ căn nguyên đạo tắc.
“Diệp Tinh còn chưa kết thúc đột phá?”
Phía xa, tiểu Hắc chăm sóc Bảo Nhi, nhưn ánh mắt nó vẫn chú ý tới Diệp Tinh bên này.
“Hửm? Căn nguyên đạo tắc tử vong tràn vào nhiều hơn rồi!” trong mắt nó bỗng nhiên lộ ra vẻ khiếp sợ.
“Cho dù hiện giờ Diệp Tinh hấp thụ căn nguyên đạo tắc đều vượt xa những cường giả khác, nhưng bây giờ vẫn đang hấp thụ, hơn nữa còn hấp thụ nhanh hơn?”
Trong mắt Tiểu Hắc lộ ra vẻ không thể tin nổi.
Nhân tộc đều rất bình thường, năng lực sinh sản kinh người, số lượng cực nhiều, tương đối mà nói thiên phú khác sẽ yếu hơn rất nhiều.
Giống như thiên tộc đó, thực lực tổng thể tương đương với nhân tộc, nhưng số lượng thành viên thậm chí còn kém hơn số lượng của một đại thế giới một vị diện của nhân tộc, nhưng mỗi thành viên đều có một thiên phú cường đại.
Oành!
Căn nguyên đạo tắc tử vong vô tận tiến vào trong cơ thể, dao động khí thế trên người Diệp càng ngày càng mạnh.
“Đã gần tới đại đạo chi chủ rồi!” Tiểu Hắc vẫn luôn nhìn nơi này.
“Chỉ đột phá một hệ đạo tắc đã có thể sánh ngang với đại đạo chi chủ?” trong lòng Tiểu Hắc thầm nói: “Cho dù là sinh mệnh đặc thù ít nhất cũng phải đột phá hai hệ đạo tắc mới có thể ngang bằng được chứ?”
Bên cạnh Tiểu Hắc, tiểu Bảo Nhi vừa ăn linh quả, vừa tò mò nhìn Diệp Tinh bên này.
Không biết suy nghĩ của tiểu Hắc, lúc này Diệp Tinh vẫn đang hấp thụ.
Nhưng dù có ma linh thuật vận chuyển, cơ thể hắn vẫn mãi không đạt tới mức bão hòa.
Thậm chí toàn bộ quá trình kéo dài mãi hơn 1 tiếng.
Ong…
Cuối cùng căn nguyên đạo tắc tử vong bắt đầu dần dần tản đi.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Song Kiếm [Dịch] Song Kiếm](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Song-Kiem.jpg)
![[Dịch] Lăng Thiên Kiếm Thần [Dịch] Lăng Thiên Kiếm Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/11/Lang-Thien-Kiem-Than-1.jpg)



