- Home
- Mạt Thế
- [Dịch] Trọng Sinh Trở Thành Mạnh Nhất Vũ Trụ
- Tập 116 : Không lấy ra được 1 (c1151-c1160)
[Dịch] Trọng Sinh Trở Thành Mạnh Nhất Vũ Trụ
Tập 116 : Không lấy ra được 1 (c1151-c1160)
❮ sautiếp ❯Chương 1151: Không lấy ra được 1
“Chi nhánh gia tộc Linh Nguyên?” Nghe vậy, trong lòng Diệp Tinh suy nghĩ chuyển động.
Gia tộc Linh Nguyên, gia tộc Thánh hoàng cường đại, dãy khoáng mạch này đối với Bất tử cảnh bình thường tương đối quý giá, nhưng đối với gia tộc kia mà nói thì tuyệt đối không đáng nhắc tới.
“Đúng rồi, Bá Nguyên Lan cũng thuộc gia tộc Thánh hoàng Linh Nguyên.” Diệp Tinh thầm nghĩ: “Có phải do Bá Nguyên Lan nhúng tay?”
Suy nghĩ để đấy, cùng Diệp Lân nói hai câu, Diệp Tinh kết thúc cuộc trò chuyện.
Hắn đứng ở một chỗ trong hư không, phía dưới hư không là từng dãy từng dãy sơn mạch cổ xưa, từng hồ nước thoáng động, phía trên là vụ khí vờn quanh.
Rầm! Rầm!
Từ nơi xa bỗng có hai bóng người bay tới, mắt bọn họ nhìn Diệp Tinh liếc một chút, liền thu hồi.
“Không biết nhân loại Diệp Tinh di chuyển đến nơi nào?”
“Hiện tại tất cả tộc quần trên toàn bộ vũ trụ đều điên rồi, đều đang điên cuồng tìm kiếm tung tích nhân loại Diệp Tinh, ban bố vô số treo thưởng.”
“Chỉ cần phát hiện, mà lại xác định là thật, thậm chí có thể lấy được bảo vật cấp độ Bất tử cảnh!”
Hai cường giả nghị luận, cấp tốc hướng nơi xa bay đi.
Vỏn vẹn chưa đến ngàn năm, thậm chí đứng ở đỉnh cao nhất của Bất tử cảnh, cứ tiếp tục như vậy, nhân loại Diệp Tinh có thể trở nên cường đại đến mức nào?
Hiện tại bọn họ sẽ bất chấp bất kể đại giới nào để giết chết Diệp Tinh.
“Tìm kiếm tung tích của ta sao?” Diệp Tinh trong lòng thầm nói.
Khóe miệng của hắn tràn đầy ý cười lạnh.
Xoát!
Một đạo bóng dáng xuất hiện, chính là phân thân Huyễn tộc Diệp Tinh.
“Bảo vật!”
Bản thể Diệp Tinh đứng vững, sau đó trên người từng món bảo vật bay ra, kiếm Không Minh, cánh Hắc Nguyên, Hồn Châu, Tử Hồn Châu, các loại thiên địa linh thạch hắc thạch toàn bộ bay ra, sau đó tất cả đều dung nhập vào thân thể của phân thân Huyễn tộc.
Theo dung nhập, khí thế trên người phân thân Huyễn tộc bỗng nhiên tăng lên rất nhiều.
“Luận biến ảo thân hình, khí tức, phân thân Huyễn tộc chắc chắn là cường đại nhất, dù cho có bị nhìn ra bộ mặt thật sự thì lại như thế nào? Những cường giả khác cũng sẽ chỉ xem như sinh mệnh Huyễn tộc thôi.” Diệp Tinh mỉm cười.
Lúc trước, khi hắn học được bí thuật Huyễn Yên trong bí cảnh Thiên Nguyên, vị huyễn tộc là cường giả đỉnh cấp kia coi hắn là cường giả cùng tộc, không hề hoài nghi.
Huyễn tộc vốn tinh thông sâu sắc thuật biến hóa.
Cho dù là Thánh Hoàng Vũ Trụ cũng không nhất định có thể nhìn ra, mà nếu nhìn ra thì cũng rất khó liên hệ nó với Diệp Tinh.
Xét về thủ đoạn linh hồn thì bản thể của Diệp Tinh đương nhiên vượt xa phân thân là Huyễn tộc, nhưng về thủ đoạn che dấu thì không thể phủ nhận rằng phân thân Huyễn tộc mạnh hơn nhiều.
“Kế tiếp nên làm gì?” Diệp Tinh nói thầm trong lòng.
Hơi suy nghĩ một chút, tay phải hắn nắm chặt, ngay sau đó có một lệnh bài xuất hiện.
Chiếc lệnh bài này nhìn qua thì là hình tròn, mặt trên có hình thù cổ quái, trừ cái này ra thì không có gì đặc biệt.
Nắm lệnh bài, ngay lập tức có một tấm bản đồ trực tiếp hiện ra trong đầu hắn.
“Vực Lăng Hàn?”
Trong mắt Diệp Tinh tràn đầy chờ mong.
“Vực Lăng Hàn cách nơi này không quá xa, chỉ cần một tháng là có thể đến.
Trước tiên là đi đến đấy, sau đó bắt đầu bế quan!”
Lệnh bài này hiển thị nơi của một bảo vật trong vực Lăng Hàn, mà bảo vật do cấp bậc Thánh Tôn lưu lại chắc chắn rất trân quý, Diệp Tinh sắp chờ không nổi mà muốn chiếm được nó.
“Đi!”
Bóng hình xẹt qua, Diệp Tinh nhanh chóng bay tới nơi đó.
……
Thời gian qua mau, tin tức về Diệp Tinh còn đang điên cuồng truyền bá.
Các tộc quần lớn thậm chí còn có Đại Đạo Chi Chủ bắt đầu hỏi thăm, Nhưng tung tích của hắn đã hoàn toàn biến mất, không có cường giả nào có thể phát hiện.
“Kẻ nhát gan Diệp Tinh”.
“Khẳng định lại trốn đi.”
Các dị tộc lớn nổi giận, nhưng mà không có biện pháp, chỉ có thể tiếp tục lang thang tìm kiếm không mục đích.
……
“Diệp Tinh, khi nào thì anh mới trở về?” Trong phi hành khí, ảo ảnh của Lâm Tiểu Ngư đứng trước mặt Diệp Tinh, dò hỏi: “Có rất nhiều cường giả đã gửi thư mời đến, chờ anh có thời gian rảnh thì hy vọng có thể tới gặp anh.
Nhưng tạm thời em đã từ chối tất cả”.
Từ khi thân phận của Diệp Tinh bị truyền ra, có rất nhiều cường giả muốn đến kết giao với Diệp Tinh.
“Sắp rồi, chờ sau khi lấy được bảo vật Mạt Viêm Thánh Tôn lưu lại thì anh sẽ trở về”.
Diệp Tinh cười đáp.
Vút!
Phi hành khí với tốc độ kinh người, nhanh chóng xuyên qua trận truyền tống không gian, xuất hiện ở một khu vực rộng lớn.
“Tới vực Lăng Hàn rồi!”
Diệp Tinh cảm thụ một chút, trong mắt hắn lại tràn đầy kích động.
Thoáng nhìn qua, toàn bộ khu vực phía dưới như là bị một tầng tuyết đọng dày nặng bao trùm, nhiệt độ không khí rét lạnh.
Vực Lăng Hàn là một khu vực kỳ dị, bình thường cũng có một ít bảo vật xuất hiện, cho nên ngẫu nhiên có cường giả tới nơi này lang bạt.
Nhưng về danh tiếng thì vực Lăng Hàn còn kém các nơi như vòng xoáy sinh tử chi địa và dãy núi Hoang Trụ nhiều lắm.
Vút! Vút! Vút!
Đúng lúc này, bỗng nhiên có nhiều đạo công kích từ xung quanh đánh úp lại.
Những đạo công kích này bỗng nhiên xuất hiện, tổng cộng có bảy đạo, tốc độ nhanh đến cùng cực, nháy mắt đã đến gần Diệp Tinh.
Hư không run rẩy, thậm chí xuất hiện mấy đạo khe nứt nhỏ.
Chương 1152: Không lấy ra được 2
“Ha ha ha, một vị trên người tản ra dao động của Bất Tử Cảnh bình thường mà dám táo bạo trắng trợn đứng ngẩn người trước trận truyền tống”.
“Giết hắn, bảo vật trên người hắn đều là của chúng ta”.
Bảy vị cường giả xuất hiện, nhìn Diệp Tinh tàn đầy hưng phấn, trong mắt bọn họ có một tia sáng khát máu.
Cướp đoạt, vĩnh viễn là một trong những phương pháp nhanh nhất để có được bảo vật.
“Ồ?”
Diệp Tinh nhìn về phía các cường giả, sắc mặt của hắn vẫn bình tĩnh, cũng không có chút sợ hãi nào.
Soạt!
Một thanh chiến đao trực tiếp xuất hiện trong tay, chiến đao huy động, một đạo đao mang thật lớn bay ra.
“Răng rắc!” Bảy đạo công kích kia lập tức bị nghiền nát, mà đao mang khổng lồ này lại không bị ảnh hưởng chút nào.
“Cái gì?”
“Công kích thật là khủng bố! Bất Tử Cảnh đỉnh cấp! Cường giả trước mắt này ít nhất đang là Bất Tử Cảnh đỉnh cấp!”
“Sao Bất Tử Cảnh đỉnh cấp lại chạy tới đây lang bạt?”
“Chạy mau!”
Nhìn đao mang nháy mắt đã đánh nát bọn họ công kích, cảm thụ được dao động kinh người trên đó, trên mặt bảy vị cường giả Bất Tử Cảnh tràn đầy hoảng sợ, điên cuồng chạy trốn.
Bọn họ chỉ là Bất Tử Cảnh cao cấp, căn bản không có khả năng ngăn cản.
Nhưng tốc độ chiến đao nhanh kinh người, nháy mắt đã bay đến trước người bọn họ, xẹt qua thân thể.
“Không!”
Trong mắt bảy vị cường giả còn mang theo hoảng sợ, ngay sau đó ánh mắt ảm đạm, thi thể bọn họ rơi xuống không trung.
Mấy người nghĩ không ra, bình thường các cường giả đi tới nơi này có thực lực cao nhất là Bất Tử Cảnh đỉnh cấp.
Đối mặt với cường giả có thực lực như thế, bảy người bọn họ liên thủ lại cũng không sợ chút nào.
Dựa vào liên thủ đã đánh chết chừng mười vị cường giả, không nghĩ tới lúc này đây lại gặp phải ván sắt.
“Đánh chết những Bất Tử Cảnh cao cấp này thật đúng là đơn giản”.
Sắc mặt Diệp Tinh hờ hững, tiện tay thu hồi bảo vật trên người mấy cường giả này.
Chỉ riêng thực lực của bản thân hắn đã có thể địch lại Bất Tử Cảnh đỉnh cấp, huống chi trên người hắn còn có rất nhiều binh khí gia tăng thực lực cường giả Bất Tử Cảnh.
Phía trước nô dịch hai mươi ba người có trình độ gần bằng Hồn Liệt Thiên, trên thực tế còn có một ít không nô dịch thành công, nhưng đều đã bị Diệp Tinh đánh chết, tất cả bảo vật trên người bọn họ đều thuộc về Diệp Tinh.
“Bảo vật ở đằng trước một ngàn ki lô mét?”
Không suy nghĩ nhiều, ánh mắt Diệp Tinh nhìn về phía trước.
Tốc độ của hắn rất nhanh, trong thời gian ngắn đã đến nơi.
“Ngay tại chỗ này!”
Ánh mắt Diệp Tinh tràn đầy chờ mong, vung lên tay phải, bảo vật lệnh bài trong tay bay ra.
Ong…
Sau khi bay ra, trên mặt bảo vật lệnh bài tản ra dao động kỳ dị, cứ như vậy lơ lửng giữa không trung.
“Răng rắc!” Trong hư không, một tiếng thanh thúy vang lên, ngay sau đó một cái khe lớn xuất hiện.
Bên trong khe nứt có một cỗ dao động vô hình tản ra, trong đó tràn ngập sương mù không thể nhìn rõ.
“Không biết là bảo vật gì?” Diệp Tinh hít sâu một hơi, nhanh chóng bay lên hư không.
Chắc chắn bảo vật nằm trong khe nứt lớn này.
Bảo vật Mạt Viêm Thánh Tôn lưu lại chắc chắn là vật phi phàm.
Oanh!
Thế nhưng khi tiếp xúc dao động kia, Diệp Tinh lại cảm thấy một cỗ uy áp cực lớn đánh tới.
Dù cho dùng toàn bộ thực lực thì trước cỗ uy áp này, thân thể hắn vẫn bị chấn đến lùi lại vài bước.
“Không vào được!” Nhận thấy tình huống này, sắc mặt Diệp Tinh tức khắc trở nên khó coi.
“Đây là uy áp của đại đạo chi chủ!”
Uy áp trước mắt cực kỳ khổng lồ, tuyệt đối là đã đạt tới cấp độ đại đạo chi chủ.
“Muốn lấy được bảo vật thì thực lực của ta cần phải đạt tới cấp đại đạo chi chủ sao?” Diệp Tinh cau mày.
Muốn ngăn cản uy áp của đại đạo chi chủ đương nhiên phải đạt tới cấp độ ngang nhau mới được, nếu không thể ngăn cản cỗ uy áp này thì hắn căn bản không thể vào trong lấy bảo vật được.
Lại thử một chút, Diệp Tinh đành phải từ bỏ.
Ong…
Dao động hiện lên, khe nứt trong hư không lại bắt đầu nhanh chóng khép lại.
Trong thời gian ngắn, không trung đã trở lại bình thường.
Xung quanh yên tĩnh vô cùng, dường như không có chuyện gì xảy ra.
Xoạt!
Tay phải nắm chặt, ngay sau đó một cái lệnh bài có khắc hình thù kỳ quái xuất hiện trong tay Diệp Tinh.
“Đã biết bảo vật ở đâu lại không lấy ra được”.
Diệp Tinh bất đắc dĩ.
Loại cảm giác có bảo sơn lại không chiếm được này quá khó tiếp thu rồi.
Hiện tại hắn mới ở Chân Linh cảnh, không biết phải mất bao lâu mới có thể chân chính đạt tới cấp độ đại đạo chi chủ.
“Thôi, chỉ có thể chờ lần sau lại đến”.
Lắc đầu, cuối cùng Diệp Tinh lựa chọn từ bỏ.
“Ha hả, tiểu tử, chúng ta lại gặp mặt”.
Đang lúc Diệp Tinh chuẩn bị rời đi, bỗng nhiên một âm thanh đột ngột vang lên trong tai Diệp Tinh.
“Ai?” Sau khi âm thanh vang lên, Diệp Tinh cả kinh, trái tim lập tức nhấc lên.
Lúc lấy bảo vật, hắn đã nghiêm mật chú ý bốn phía, tuyệt đối không có cường giả khác ở đây.
Nhưng âm thanh này lại truyền đến rất rõ ràng và đột ngột.
Lần theo nguồn thanh âm, Diệp Tinh lại sửng sốt.
Trên một đỉnh núi nơi xa xôi có một lão giả đang ngồi xếp bằng ở đó.
Chương 1153: Gặp lại hiền giả vận mệnh
Vị lão giả này mặc một thân trường bào trắng, nhưng trên trường bào lại có một ít vết bẩn làm phá hủy cảm quan tổng thể của nó.
Khuôn mặt tương tự người địa cầu nhưng trên đầu lại có hai cái sừng.
Tóc và râu đều bạc trắng, chúng tùy ý tán loạn gần nhau như là bị buộc lại.
Trên mặt lão giả mang theo tươi cười, nụ cười này làm cho người ta không tự chủ được mà sinh ra hảo cảm.
Nhìn kỹ thì lão giả vẫn ở nơi đó, nhưng lại nhìn lại thì tựa hồ ông ta như là không tồn tại.
Dường như ông ta đã dung hợp hoàn mỹ với trời đất nơi đây, làm cho người ta theo bản năng mà xem nhẹ sự tồn tại của ông ta.
“Hiền giả vận mệnh?” Diệp Tinh sững sờ, nhưng hắn đã nhanh chóng nhận ra, vô cùng cung kính chào hỏi: “Bái kiến hiền giả vận mệnh đại nhân!”
Lúc còn ở Hư Không Cảnh đã từng nghe qua hiền giả vận mệnh giảng đạo.
Tâm trạng Diệp Tinh khó có thể bình tĩnh lại.
Nói thật, lúc trước nhìn thấy ảo ảnh của Mạt Viêm Thánh Tôn ở dãy núi Hoang Trụ hắn không có cảm giác gì.
Nhưng hiền giả vận mệnh trước mắt chính là Vũ Trụ Thánh Tôn chân chính!
Thực lực càng mạnh, càng có thể cảm ứng được thực lực khủng bố của những cường giả này.
Vô số cường giả Bất Tử cảnh có thiên phú tuyệt thế muốn trở thành đại đạo chi chủ đều bị bình cảnh vây khốn rất khó tiến lên.
Càng khó nói không biết qua bao nhiêu năm mới xuất hiện một vị Thánh Hoàng.
Có thể nghĩ đến cấp bậc Thánh Tôn cao hơn Thánh Hoàng là kinh khủng cỡ nào!
Chỉ cần trong tộc quần xuất hiện một vị thì tộc quần đó chính là tộc quần đỉnh cấp vũ trụ!
Dù cho Nhân tộc là một trong những tộc quần đỉnh nhất trong vũ trụ thì cũng mới chỉ có ba cường giả đạt tới cấp bậc này.
Đạt tới trình độ này mới có thể chân chính xem như tung hoành vũ trụ, không có bất kỳ sợ hãi nào!
“Ha hả, tiểu tử, mấy trăm năm ngắn ngủi không gặp, thực lực của ngươi bây giờ mạnh hơn trước kia nhiều”.
Hiền giả vận mệnh mỉm cười nói với Diệp Tinh.
Trên người ông ta không có chút khí thế dao động nào, giống như là một người hàng xóm già thân thiện, sẽ không làm người ta có ác cảm.
“Gặp phải một ít cơ duyên.” Diệp Tinh cung kính đáp lời.
Hiện tại hắn là phân thân Huyễn tộc, thế nhưng bị hiền giả vận mệnh nhìn thấu chỉ bằng cái liếc mắt.
Đối với những cường giả cấp độ đó mà nói, Diệp Tinh lại không cảm thấy kỳ quái.
Có thể dễ dàng nhìn thấu hắn giống như Diệt Thương trong vòng xoáy sinh tử kia.
“Ha hả, cơ duyên cũng là một phần của thực lực” Hiền giả vận mệnh mỉm cười nói.
Sau đó ông ta lại không nói gì nữa, ánh mắt nhìn về phía xa xôi, dường như nơi đó đang xảy ra chuyện gì.
Diệp Tinh cảm thấy có chút nghi hoặc, nhưng lại không dám nói thêm cái gì, cũng không dám rời đi nơi này, cứ như vậy cung kính đứng thẳng tại chỗ.
Trên đỉnh núi, nhìn qua không có biến hóa gì, nhưng dần dần có một đoạn lá cây bị kéo ra từ trong vết nứt.
Ong…
Dao động xuất hiện trên người hiền giả vận mệnh, bao lấy chính mình và cả Diệp Tinh.
“Đó là cái gì?” Diệp Tinh cảm thụ được dao động, hắn nhìn về phía vết nutes trên ngọn núi.
Sau khi một đoạn lá thò ra, phiến lá chuyển động, dường như đang quan sát bốn phía xung quanh.
“Hình như không phát hiện ra ta?” Diệp Tinh cảm thấy dường như chính mình đã hòa hợp với trời đất nơi đây, không có chút dao động nào truyền ra.
Hiển nhiên phiến là kia không thể cảm ứng được, sau khi xác định bốn phía “Không có người”, lại có một cánh hoa lộ ra, sau đó cả thân hình xuất hiện.
Đây là một cây có hoa màu tím, cao không quá một thước, nhìn qua không khác gì cây hoa linh thật, nhưng lúc này lại nhanh chóng đi lại như con người.
“Đây là thứ gì?” Nhìn tình cảnh trước mắt, trên mặt Diệp Tinh tràn đầy kinh ngạc.
Cây cối có hình thể lớn trong vũ trụ có khả năng sinh ra linh trí nhất định, nhưng chúng đều để lại dấu vết.
Mà đây chỉ là một đóa hoa màu tím lại sinh ra linh trí thì rất là kỳ quái.
“Hình như ta đã từng gặp sinh mệnh giống vậy?” Nhìn đóa hoa đứng thẳng đi lại, Diệp Tinh bỗng nhiên nhớ tới lúc trước mình nhìn thấy linh quả có hai màu đen trắng trong một không gian kỳ dị.
Lúc ấy quả kia bỗng nhiên chạy trốn đã làm hắn khiếp sợ một đoạn thời gian dài.
“Cuối cùng cũng xuất hiện”.
Sau khi đóa hoa màu tím xuất hiện, trên mặt hiền giả vận mệnh lộ ra tươi cười.
Ông ta nắm chặt tay phải, trên người cây hoa tím kia chợt tản ra dao động mãnh liệt.
Nó muốn thoát khỏi, nhưng chỉ trong vài dây nó lại đi đến gần hiền giả vận mệnh.
Dường như chú ý tới ánh mắt tò mò của Diệp Tinh, ông ta mỉm cười nói: “Đây là hoa Tử Nguyên Lưu Kim, là sinh mệnh chi linh trong vũ trụ”.
“Sinh mệnh chi linh?” Nghe vậy, trên mặt Diệp Tinh tức khắc lộ vẻ tò mò.
Hiền giả vận mệnh mỉm cười, nói: “Linh quả vũ trụ, dược thảo khắp nơi.
Trong đó hầu hết đều ẩn chứa linh lực, có các loại tác dụng.
Có xác suất gần bằng không, những linh quả và dược thảo này sẽ xảy ra biến dị.
Chúng sẽ sinh ra linh trí của bản thân, đó còn gọi là sinh mệnh chi linh”.
Hiền giả vận mệnh chỉ vào đóa hoa màu tím trong tay, mỉm cười nói: “Hoa Tử Nguyên Lưu Kim là một trong số đó.
Loại dược thảo này có thể giải trừ tất cả mọi loại độc tố.
Chỉ cần đã xuất hiện trong vũ trụ thì không có độc tố nào có thể làm gì được nó.
Cho dù linh hồn trúng độc thì chỉ cần uống một giọt nước thuốc từ hoa Tử Nguyên Lưu Kim cũng có thể khỏi hẳn trong nháy mắt.
Hơn nữa, sau khi dùng còn có thể kéo dài tuổi thọ của bản thân”.
Chương 1154: Con gái? 1
“Cái gì?” Nghe vậy trong mắt Diệp Tinh toát ra vẻ khiếp sợ.
“Vậy mà có thể giải trừ độc tố? Còn có thể kéo dài tuổi thọ?”
Quả Thánh Tâm có thể giải trừ phần lớn độc tố, nhưng có một ít không thể giải được.
Ví dụ như độc của xà ảnh độc bị biến dị.
Hơn nữa hiền giả vận mệnh nói chỉ là nước thuốc, chỉ cần vỏn vẹn một giọt nước thuốc đã có thể khôi phục nhanh chóng mà không gây thương tổn lớn với hoa Tử Nguyên Lưu Kim.
Tác dụng đặc biệt nhất chính là kéo dài tuổi thọ.
Điều này khiến cho Diệp Tinh động tâm nhưng hắn biết rõ, mình không có khả năng cướp được hoa Tử Nguyên Lưu Kim từ trên tay hiền giả vận mệnh.
Thoáng giải thích một chút, hiền giả vận mệnh nhìn Diệp Tinh mỉm cười, nói: “Ta cảm nhận được trên người ngươi có dấu vết của một loại sinh mệnh chi linh.
Hơn nữa, giữa nó và ngươi có một mối nhân quả rất lớn”.
“Nhân quả?” Diệp Tinh có chút kỳ quái, không hiểu rõ lời của hiền giả vận mệnh nhưng hắn lập tức đáp: “Thưa hiền giả vận mệnh đại nhân, ta đã từng nhìn thấy một linh quả có hai màu đen và trắng, nó giống với sinh mệnh bình thường”.
Trước kia hắn muốn bắt lấy quả đen trắng nhưng lại thất bại.
“Ta biết”.
Hiền giả vận mệnh cười, vung tay phải lên.
Ngay sau đó, một trái cây kỳ dị hiện ra.
Quả này có hai màu đen và trắng, phía trên còn có từng đạo quang mang đen trắng nhấp nháy, vô cùng kỳ dị.
Quả này có hai màu đen và trắng, phía trên còn có từng đạo quang mang đen trắng luân phiên nhấp nháy.
Liên kết với quả còn có một bộ rễ, rất là tráng kiện.
“Chính là quả này!” Nhìn thấy quả đen trắng, Diệp Tinh nói ngay lập tức.
Trong mắt hắn lộ rõ vẻ kỳ dị, thủ đoạn của hiền giả vận mệnh này quả nhiên không thể tưởng tượng nổi.
Ngay cả quả đen trắng lúc trước hắn từng tiếp xúc với cũng có thể biết.
“Quả âm dương Huyền Minh”.
Hiền giả vận mệnh mỉm cười nói: “Đây cũng là một loại sinh mệnh chi linh trong vũ trụ”.
Diệp Tinh nhìn quả đen trắng này, trong lòng không khỏi cảm thán.
Hắn không nghĩ tới chính mình có thể gặp sinh mệnh kỳ dị như vậy ở Hư Không Cảnh.
Hiện tại xem ra, cho dù là Thánh Tôn Vũ trụ cũng có hứng thú với những thứ này.
Trong lòng nghĩ, Diệp Tinh nhịn không được hỏi: “Hiền giả vận mệnh đại nhân, quả âm dương Huyền Minh này có tác dụng gì?”
Thực ra hắn rất tò mò về điều này.
“Quả âm dương Huyền Minh có chút kỳ quặc, đại khái là nó có hai tác dụng”.
Tựa hồ lấy được hoa Tử Lưu Nguyên Kim làm hiền giả vận mệnh rất vui.
Ông không hề giấu diếm, mỉm cười giảng giải: “Năng lực thứ nhất là tìm kiếm bảo vật! Quả âm dương Huyền Minh sẽ nuốt các loại dược thảo linh quả trân quý để làm cho chính mình mạnh mẽ hơn.
Linh quả, dược thảo ở gần sẽ nhanh chóng bij nó cảm ứng được, ngoài ra còn có rất nhiều cơ duyên.
Xét về năng lực tìm kiếm bảo vật thì quả âm dương Huyền Minh tuyệt đối nằm ở đỉnh cao vũ trụ”.
Nghe vậy Diệp Tinh lập tức nghĩ tới.
Lần trước hắn bắt gặp quả âm dương Huyền Minh thì thấy xung quanh nó có rất nhiều dược thảo, linh quả trân quý.
Đáng tiếc lúc quả âm dương Huyền Minh chạy trốn đã cuốn theo toàn bộ linh quả, dược thảo.
Hiện tại xem ra, những dược thảo, linh quả trân quý đó đều do quả âm dương Huyền Minh tìm được.
Hiền giả vận mệnh nói tiếp: “Năng lực thú hai là năng lực dựng dục của quả âm dương Huyền Minh.
Bản thân nó có tự có thể tạo ra sinh mệnh.
Những sinh mệnh đó cũng có năng lực tìm bảo vật rất mạnh.
Chỉ cần dính máu tươi cũng có cơ hội tạo ra ra sinh mệnh mới.
Những sinh mệnh mới này cũng có năng lực tìm kiếm bảo vật.
Chỉ cần không tách ra khỏi quả âm dương Huyền Minh thì sẽ là một tồn tại bất tử.
Nhưng một khi đã tách ra sẽ từ từ mất đi sức sống, cuối cùng khô kiệt mà chết.
Nghe vậy, Diệp Tinh lập tức ngẩn người.
Hắn dừng một chút, vội vàng hỏi: “Hiền giả vận mệnh đại nhân, ngài nói nếu như quả âm dương Huyền Minh dính máu tươi có thể tạo ra sinh mệnh?”
Lúc trước quả âm dương Huyền Minh kia vừa vặn dính phải máu của hắn và Lâm Tiểu Ngư.
“Đúng vậy, nhưng cũng không phải máu nào cũng có thể tạo ra sinh mệnh.
Quả âm dương Huyền Minh phân chia rõ âm dương, nhất định phải dính đồng thời hai máu âm và dương mới có thể tạo ra.
Hơn nữa còn sẽ sinh ra hai sinh mệnh”.
Hiền giả vận mệnh mỉm cười nói.
Trong lòng Diệp Tinh chấn động mãnh liệt..
“Có hai sinh mệnh là bởi vì ta và Tiểu Ngư tạo ra, là huyết mạch của ta và Tiểu Ngư?” Lúc này đầu óc hắn trống rỗng.
Tuy mượn dùng quả âm dương Huyền Minh nhưng sinh mệnh kia lại hoàn toàn có huyết thống của hắn và Tiểu Ngư.
“Ta xem đại đạo vận mệnh, xem xét nhân quả.
Ngươi đã gặp qua một vị sinh mệnh có huyết mạch tương liên với ngươi rồi”.
Hiền giả vận mệnh đạm nhiên cười nói.
“Ta đã gặp qua một vị?” Diệp Tinh sửng sốt, hắn suy nghĩ một chút, nháy mắt đã phản ứng lại: “Chẳng lẽ là Bảo Nhi?”
Hắn nhớ tới cô bé mà hắn gặp trong thế giới ảo kia có dung mạo giống với hắn và Lâm Tiểu Ngư.
Hiền giả vận mệnh mỉm cười, ngay sau đó vung tay phải lên.
Trên người Diệp Tinh xuất hiện những quang điểm màu trắng, sau đó chúng ngưng tụ giữa không trung, dần dần một video xuất hiện trước mặt hắn.
Trong video, một cô bé thoạt nhìn chỉ có ba, bốn tuổi đang chập chững tập đi.
Cô bé khá giống hắn và Lâm Tiểu Ngư.
Lúc này, sắc mặt của cô bé tái nhợt rất nhiều so với khi hắn nhìn thấy trong thế giới ảo.
Hơn nữa vô cùng gầy yếu khiến trông cô càng nhỏ hơn.
“Ai nha”.
Chưa đi được hai bước, cô bé đã ngã xuống.
“Bảo Nhi lại té ngã”.
Trên mặt cô tràn đầy tủi thân, phí rất nhiều sức lực mới đứng dậy được.
Nhưng cô lại chưa đi nổi hai bước lại té ngã lần nữa, lúc này đây, cô đau đến mức nằm sấp trên mặt đất rất lâu vẫn chưa đứng dậy.
Chương 1155: Con gái? 2
“Bảo Nhi!” Diệp Tinh xem video, không khỏi cảm thấy chua xót.
“Chẳng trách lần đầu thấy Bảo Nhi mình lại có cảm giác quái dị như thế.
Hóa ra cô bé đó là con của mình và Tiểu Ngư”.
Diệp Tinh nắm chặt tay.
Ong…
Video trước mắt biến mất, bóng hình Bảo Nhi cũng biến mất theo.
Hình ảnh cuối cùng còn đọng lại trong đầu Diệp Tinh chính là một cô bé đáng thương nằm sấp trên mặt đất.
“Hiền giả vận mệnh đại nhân, bây giờ Bảo Nhi đang ở nơi nào? Sao cô bé lại trở nên như thế?” Diệp Tinh nhịn không được hỏi.
Nghe câu hỏi của Diệp Tinh, hiền giả vận mệnh bình tĩnh đáp: “Như ta vừa nói lúc nãy, một khi sinh mệnh do quả âm dương Huyền Minh tạo ra ra rời khỏi quả thì sức sống của sinh mệnh đó sẽ từ từ mất đi.
Cuối cùng sẽ khô kiệt mà chết.
Quả âm dương Huyền Minh rất ít sẽ bởi vì dính máu mà tạo ra sinh mệnh.
Nhưng nếu tạo ra được thì sẽ sinh ra hai sinh mệnh.
Một sinh mệnh được giữa lại còn một sinh mệnh khác bị bỏ đi.
Hiển nhiên hình ảnh ngươi vừa thấy là của sinh mệnh bị vứt bỏ kia”.
“Vậy bây giờ cô bé đang ở đâu?” Diệp Tinh truy hỏi.
Lúc này đây hiền giả vận mệnh nghe xong câu hỏi mà lại không có chút phản ứng nào.
Diệp Tinh sửng sốt, sau đó hắn lập tức hồi phục tinh thần.
Một cỗ hàn ý bất giác trồi lên từ đáy lòng.
Người trước mắt chính là Thánh Tôn Vũ Trụ, một trong số những người mạnh nhất vũ trụ.
Vừa nãy hắn quá mức lo lắng nên đã xem nhẹ chuyện này.
Hắn lấy đâu ra tư cách mà hô to gọi nhỏ với cường giả bậc này chứ.
Hít sâu một hơi, Diệp Tinh trịnh trọng nói: “Hiền giả vận mệnh đại nhân, vừa rồi ta nghe được có hai đứa nhỏ lưu lạc bên ngoài nên khó tránh khỏi kích động.
Chỉ cần ngài nói cho ta biết hai đứa nhỏ đang ở nơi nào, dù ngài có điều kiện gì ta cũng sẽ đáp ứng”.
Hiện tại hắn vô cùng lo lắng, nghĩ đến Tiểu Bảo Nhi, hắn chỉ muốn nhanh chóng nhìn thấy cô.
Hiền giả vận mệnh bình tĩnh nhìn Diệp Tinh, dưới ánh nhìn thấp thỏm của hắn, qua một lúc lâu ông mới từ từ nói: “Vũ trụ sinh mệnh chi linh, mỗi một đạo đều là độc nhất vô nhị.
Một đạo sinh mệnh có huyết mạch của ngươi đang ở chỗ quả âm dương Huyền Minh.
Tìm được quả âm dương Huyền Minh thì tự nhiên ngươi sẽ tìm được huyết mạch của mình.
Còn về vị trí cụ thể thì ta rất khó phát hiện”.
“Về vị trí của một đạo sinh mệnh khác thì ta có thể nói rõ cho ngươi.
Nhưng ngươi phải đáp ứng một điều kiện của ta.
Về sau ta phân phó ngươi một chuyện, ngươi nhất định phải chấp hành vô điều kiện, cũng đừng hỏi tại sao”.
Hiền giả vận mệnh nhìn Diệp Tinh, rồi đưa ra một yêu cầu kỳ quái.
“Đương nhiên, sẽ không phải bảo ngươi đánh giết cường giả nhân tộc hoặc là vi phạm ý nguyện của ngươi.
Khả năng đối với ngươi mà nói thì đây chỉ là một chuyện nhỏ bé không đáng kể”.
Nghe vậy, tuy cảm thấy kỳ quái nhưng Diệp Tinh vẫn gật đầu đáp ứng: “Ta đồng ý”.
Thấy Diệp Tinh gật đầu, hiền giả vận mệnh hơi mỉm cười.
Ông ta vung tay phải lên, trong hư không bỗng xuất hiện một bức vẽ.
Hình ảnh biểu hiện một khu vực rất rộng lớn.
Trong khu vực này có một tòa cung điện rất cổ quái.
Khác với cung điện của loài người, hơn nữa nơi này có rất nhiều cường giả đi ra đi vào.
Trên người những cường giả này hơn phân nửa bị bao trùm bởi lân giáp màu đen.
Thân hình vừa gầy vừa dài, khuôn mặt giống với yêu thú bò cạp.
Đây rõ ràng là một tộc quần.
“Tộc Hạt Nguyên, một trong số các tộc quần bình thường trong vũ trụ.
Trong đó có hai Thánh Hoàng vũ trụ, hơn mười vị Đại đạo chi chủ.
Lúc này, con của ngươi đang ở trong đó”.
Hiền giả vận mệnh bình tĩnh nói: “Tộc Hạt Nguyên rất hứng thú với tìm kiếm bảo vật.
Bọn họ có đội ngũ chuyên môn tìm kiếm bảo vật.
Do được quả âm dương Huyền Minh tạo ra ra nên cô bé có thể chất đặc biệt.
Am hiểu tìm kiếm các loại cơ duyên và bảo vật nên bị tộc Hạt Nguyên khống chế, bắt cô ấy luôn phải tìm kiếm”.
“Thảo nào” sắc mặt Diệp Tinh hơi trầm xuống, hắn nhớ tới rất nhiều điểm đặc biệt của Tiểu Bảo Nhi trong thế giới ảo.
Thì ra là do quả âm dương Huyền Minh.
“Do được quả âm dương Huyền Minh tạo ra ra nên phải dùng những thứ có chứa nhiều linh lực như dược thảo và linh quả làm đồ ăn.
Làm như thế mới có thể trì hoãn việc sức sống bị suy giảm.
Đương nhiên còn có một biện pháp khác là dung nhập năng lượng của quả âm dương Huyền Minh vào người cô bé.
Về sau sức sống sẽ không bị suy giảm nữa…” Hiền giả vận mệnh mỉm cười nói, báo cho Diệp Tinh rất nhiều tin tức.
Diệp Tinh vẫn luôn cẩn thận lắng nghe.
Chờ đến khi hiền giả vận mệnh dừng lại, hắn mới cung kính nói: “Cảm ơn vận mệnh đạo chủ đại nhân ní cho ta biết”.
“Được rồi, cái gì nên nói ta cũng đã nói”.
Hiền giả vận mệnh mỉm cười nói: “Ngươi muốn làm thế nào thì tùy ngươi, nhưng đừng quên ngươi đã đáp ứng điều kiện của ta”.
“Ta sẽ không quên”.
Diệp Tinh trịnh trọng đáp.
Nghe vậy, hiền giả vận mệnh hơi mỉm cười, sâu trong đáy mắt ông ta có hào quang kỳ dị thoáng xuất hiện.
Ông ta bước lên một bước, ngay sau đó bóng dáng đã biến mất.
“Tộc Hạt Nguyên sao?” Diệp Tinh lộ vẻ âm trầm.
“Số 11, tra cứu tin tức và đường đến chỗ tộc Hạt Nguyên cho ta!”
“Vâng thưa chủ nhân!” Ảo ảnh của số 11 xuất hiện trên đồng hồ đeo tay, vội vàng nói.
Xoạt!
Một vài tin tức về tộc Hạt Nguyên nhanh chóng xuất hiện giữa không trung.
“Tộc Hạt Nguyên rất ít, lãnh địa cũng không lớn.
Nhưng dưới trướng có số nô lệ rất đông đảo…” Một ít tin tức nhanh chóng biểu hiện ra.
“Chủ nhân, đã quy hoạch xong con đường tốt nhất”.
Đang lúc Diệp Tinh nhìn tin tức, số 11 đã lên tiếng: “Thực lực của tộc Hạt Nguyên rất mạnh.
Phỏng chừng linh hồn của một vị Thánh Hoàng đã có thể bao phủ toàn bộ phạm vi lãnh địa.
Nếu bị phát hiện thì chắc chắn sẽ gặp nguy cơ sinh tử”.
Số 11 có trí tuệ của riêng mình nên đã đưa ra kiến nghị cho Diệp Tinh.
“Đi!”
Chương 1156: Đến Tộc Hạt Nguyên
Diệp Tinh lại không hề do dự, bóng hình hắn vừa động đã nhanh chóng bay tới trận truyền tống không gian.
Cho dù tộc Hạt Nguyên có hai vị thánh hoàng, hơn mười vị đại đạo chi chủ thì hắn cũng phải mang Tiểu Bảo Nhi thoát khỏi đó!
Trên địa cầu, Lâm Tiểu Ngư nhìn ảo ảnh của Diệp Tinh, sắc mặt đại biến nói: “Diệp Tinh, anh nói cô bé lúc trước anh gặp trong thế giới ảo kia là con gái của chúng ta? Còn có một đứa bé khác đang ở cạnh quả âm dương Huyền Minh?”
“Ừ” Diệp Tinh gật đầu, nhanh chóng nói rõ tình hình.
Chuyện này hắn không có khả năng lừa Lâm Tiểu Ngư.
“Bây giờ anh đang trên đường tới tộc Hạt Nguyên, chuẩn bị mang Tiêu Bảo Nhi ra ngoài”.
Diệp Tinh trầm giọng nói.
Nghe vậy, trên mặt Lâm Tiểu Ngư tràn đầy lo lắng, vừa lo lắng cho con gái lại vừa lo lắng cho Diệp Tinh.
Tộc Hạt Nguyên không phải một nơi đơn giản.
Đó là tộc quần có chỗ đứng độc lập trong vũ trụ!
“Tiểu Ngư, không cần lo lắng, anh có phân thân Huyễn tộc ở đây.
Sau khi biến hóa thân mình thì cho dù là thánh hoàng cũng rất khó nhìn ra được.
Chỉ cần tìm tòi cẩn thận không phải là không có cơ hội thành công”.
Diệp Tinh nhanh chóng an ủi.
Rốt cuộc hắn còn chưa hiểu rõ tình cảnh hiện tại của Tiểu Bảo Nhi.
Nhưng hắn chỉ biết là sức sống của cô bé đã rất mỏng manh.
Hắn sợ nếu chậm trễ sẽ không còn cơ hội gặp lại con gái của mình nữa.
“Thúc thúc”.
Nhớ tới giọng nói mềm mại của Tiểu Bảo Nhi trong thế giới ảo, lòng Diệp Tinh càng thêm chua xót.
Lúc ở trong thế giới ảo, Tiểu Bảo Nhi cũng thường xuyên bị ngã.
Thì ra sức sống khi đó đã rời rạc, tình hình hiện tại càng nghiêm trọng hơn.
“Tiểu Ngư, em cứ yên tâm đợi ở trái đất đi” Diệp Tinh dặn dò.
Nói thêm vài câu hắn đã cắt đứt liên lạc.
“Nhất định phải thành công” Trong biệt thực Diệp gia, Lâm Tiểu Ngư ôm hai tay trước ngực âm thầm cầu nguyện.
……
Đây là một khu vực khổng lồ tựa như man hoang.
Nói là khu vực nhưng thật ra là một lục địa rộng lớn.
Trên lục địa này có một tòa cung điện đứng sừng sững.
Thỉnh thoảng có các loại sinh mệnh xuất hiện.
Nhưng không thể nghi ngờ, sinh mệnh tôn quý nhất chính là những sinh mệnh bị lân giáp màu đen abo bọc hơn nửa người, thân hình chúng đều rất gầy và cao, thoạt nhìn khuôn mặt giống như yêu thú bò cạp.
Những cường giả khác thấy bọn họ đều vô cùng cung kính hành lễ.
Đây là lãnh địa của tộc Hạt Nguyên, những khuôn mặt khác đều là nô lệ, phục vụ cho cả tộc Hạt Nguyên.
“Ha ha ha.” Bỗng nhiên có một thanh niên tộc Hạt Nguyên bay tới, trên mặt anh ta tràn đầy vui sướng.
“Tâm trạng của đội trưởng Ngạn Quân không tồi nhỉ”.
“Rất ít thấy đội trưởng Ngạn Quân cười”.
“Chào đội trưởng Ngạn Quân”.
Nhìn thấy vị thanh niên này, đông đảo nhân viên cung kính chào hỏi.
“Ta rời khỏi tộc quần một chuyến, có người tới hỏi ta thì cứ bẩm báo theo sự thật”.
Ngạn Quân thuận miệng phân phó.
“Vâng thưa đội trưởng Ngạn Quân!” Cường giả phía dưới vội vàng gật đầu.
……
Bên ngoài lục địa khổng lồ, một bóng dáng yên lặng ẩn núp, thậm chí ngụy trang thành một tảng đá.
“Hiền giả vận mệnh biết rất nhiều về sinh mệnh chi linh nhưng thông tin đề cập tới thành Thời Không lại quá ít”.
Diệp Tinh nghĩ thầm trong lòng.
Lúc trước hắn đã đặc biệt tra xét tin tức về quả âm dương Huyền Minh, nhưng là lại tra không ra.
Thành Thời Không ghi lại không quá mười loại sinh mệnh chi linh.
Không ai biết hiền giả vận mệnh là người của tộc quần nào, chỉ biết hắn không thích tranh đấu, sở thích duy nhất là đi khắp nơi giảng đạo.
Vô cùng thần bí.
“Hả?” Đang mải suy nghĩ, bỗng nhiên Diệp Tinh nhìn về phía nơi xa, nơi đó có một vị thanh niên đang bay tới.
“Cuối cùng cũng xuất hiện!”
Nhìn đến vị thanh niên kia, trên mặt Diệp Tinh lộ ra một tia lãnh quang.
Chờ đến khi thanh niên đến gần hắn…
“Huyễn yên!”
Ngay lập tức, một không gian nhỏ trực tiếp ngưng đọng.
“Chuyện gì vậy?” Ngạn Quân đang phi hành, bỗng nhiên cảm thấy thân thể không cách nào nhúc nhích, mà xung quanh lại không có cường giả.
Trong lòng anh ta không nhịn được mà cả kinh.
Vút!
Trong nháy mắt có một cỗ linh hồn cường đại ập tới, điên cuồng chui vào trong đầu anh ta.
“Không!”
Cảm thụ được linh hồn bị đánh nặng nề, Ngạn Quân hoảng sợ cực kỳ.
Nhưng không đến một chớp mắt, ý thức của anh ta đã bị cỗ linh hồn kia xâm nhập hoàn toàn.
“Thành công!”
Diệp Tinh hóa thành tảng đá trực tiếp chui vào trong nham thạch, mà Ngạn Quân lại trực tiếp bay về một chỗ nào đó.
Chờ đến khi đi vào sơn động bí ẩn, Ngạn Quân nhìn Diệp Tinh rồi vô cùng cung kính nói: “Chủ nhân.”
“Ngạn quân, nói cho ta toàn bộ tin tức mà ngươi biết” Diệp Tinh trầm giọng nói.
Thực lực hiện giờ của Ngạn Quân là Chân Linh cảnh, còn chưa đạt tới Bất Tử Cảnh.
Dưới bí thuật Huyễn yên và nô dịch linh hồn, đương nhiên dễ dàng trở thành nô bộc của Diệp Tinh.
Hơn nữa quá trình biến đổi cực nhanh, cho dù có cường giả ở gần cũng khó phát hiện ra.
“Vâng thưa chủ nhân!” Ngạn Quân không dám do dự, nhanh chóng nói hết mọi tin tức mà anh ta biết.
Rất nhanh, Diệp Tinh đã biết cơ bản tất cả mọi chuyện về Ngạn Quân.
Chương 1157: Tiểu Bảo Nhi bị bệnh 1
Ngay sau đó, Diệp Tinh đã biết tất cả mọi chuyện liên quan đến Ngạn Quân.
“Được rồi, ngươi có thể yên tâm đợi trong nhẫn không gian.” Hắn vung tay phải lên, thu hồi Ngạn Quân lại.
Sau đó, bóng dáng của Diệp Tinh nhanh chóng biến hóa, biến thành hình dáng của Ngạn Quân.
“Bây giờ, tiến vào tộc Hạt Nguyên!” Diệp Tinh hít sâu một hơi.
Đây chính là lẻn vào trong một đại tộc.
Ví dụ như Yêu tộc có diện tích to lớn, cường giả phân phối ở nhiều khu vực, thế nên bình thường rất khó gặp được cường giả cao cấp, Diệp Tinh không cần lo lắng nguy hiểm.
Lại ví dụ như đại thế giới Hạo Nguyên của nhân tộc, ba nghìn vị diện nhưng chỉ có một đại đạo chi chủ.
Nhưng tộc Hạt Nguyên lãnh địa không tính là lớn, mà lại có đến hai vị Thánh hoàng.
Thực lực của Thánh hoàng cường đại đến mức chỉ cần một suy nghĩ cũng có thể bao phủ toàn bộ lãnh địa.
Thế nên tất nhiên Diệp Tinh không thể ngang nhiên đi vào được.
Biện pháp tốt nhất chính là ngụy trang thành cường giả của tộc Hạt Nguyên, sau khi tìm thấy Bảo Nhi thì bắt đầu tìm cơ hội rời đi!
“Đi!”
Bóng người khẽ lay động, Diệp Tinh nhanh chóng bay về phía xa.
Đi tới đại lục to lớn, Diệp Tinh chỉ cảm thấy thân thể mình bị một dao động quét qua một chút rồi lập tức biến mất.
“Quả nhiên là có thủ đoạn dò xét.” Diệp Tinh thầm nghĩ.
Hắn đứng ở trên mảnh đại lục này, trong lòng lạnh lẽo vô cùng.
“Là đội trưởng Ngạn Quân.”
“Không phải đội trưởng Ngạn Quân đi ra ngoài sao? Tại sao lại trở về rồi?”
“Bớt nói đi.”
Nhất thời, rất nhiều nô bộc trong mắt lộ ra vẻ nghi hoặc.
“Bái kiến đội trưởng Ngạn Quân.” Nhìn thấy người tới, tất cả đều vô cùng cung kính chào hỏi.
Diệp Tinh liếc mắt nhìn bọn họ, không nói gì.
Ngạn Quân có tính cách cao ngạo, xem thường bất cứ nô lệ nào.
“Ngạn Quân!” Đúng lúc đó, một giọng nói vang lên, một đôi nam nữ có đặc điểm rõ ràng của tộc Hạt Nguyên đi tới.
Gương mặt người đàn ông hơi ảm đạm, chỉ có cô gái là vui vẻ kêu lên: “Ngạn Quân ca.”
Diệp Tinh nhìn hai người trước mặt, mở miệng nói: “Ma Hồ, Nhan Tây.”
Lúc này, hắn tiến vào trong nhẫn không gian, trao đổi với Ngạn Quân, nhanh chóng biết thân phận của hai người mới tới.
Đây cũng là lý do hắn để Ngạn Quân lại chứ không đánh chết anh ta.
“Ngạn Quân, mới vừa rồi ta nghe nói ngươi ra ngoài, sao lại trở về nhanh như thế?” Thanh niên tên là Ma Hồ mỉm cười: “Lần này ngươi ra ngoài có phải là đi hoàn thành nhiệm vụ mà sư phụ Không Sa La giao phó không? Thời gian ngắn như vậy đã trở lại, từ bỏ nhiệm vụ à?”
“Hừ.” Diệp Tinh cười lạnh một tiếng: “Ma Hồ, nhiệm vụ này có tận mười năm, ta đương nhiên sẽ hoàn thành nó một cách hoàn mỹ nhất, trở thành đệ tử chân chính của sư phụ cường giả Bất tử cảnh đỉnh phong Không Sa La.”
Tộc Hạt Nguyên có hai vị Thánh hoàng vũ trụ, hơn mười vị đại đạo chi chủ, sau đó, người mạnh nhất chính là cường giả Bất tử cảnh đỉnh phong, toàn bộ tộc Hạt nguyên cũng chỉ có một vị cường giả Bất tử cảnh đỉnh phong, chính là Không Sa La, còn những cảnh giới Bất tử cảnh thấp hơn thì có khá nhiều.
Không Sa La chính là đạo sư dạy dỗ tộc Hạt Nguyên, nhưng chỉ là dạy dỗ mà thôi, coi như đệ tử ngoại môn.
Chỉ khi nào trở thành đệ tử thân truyền chân chính thì mới được ông ta để tâm dạy dỗ.
Tuy nhiên, một ngàn năm Không Sa La sẽ thu nhận một đệ tử, chọn một vài cường giả Chân linh cảnh, để bọn họ đi hoàn thành nhiệm vụ, hoàn thành nhiệm vụ một cách hoàn hảo nhất thì sẽ được trở thành đệ tử thân truyền.
Ma Hồ cũng là một trong những người tham gia khảo nghiệm, hai người bọn họ trước mắt chính là quan hệ cạnh tranh.
“Ha ha, Ngạn Quân, ngươi quá tự tin.” Ma Hồ mỉm cười nói.
“Có ta ở đây, các ngươi không có hi vọng thành công đâu.” Diệp Tinh lãnh đạm nói, sau đó không nói thêm nữa mà bay về phía xa.
“Hừ!” Ma Hồ nhìn theo bóng Diệp Tinh rời đi, hừ lạnh một tiếng: “Tên cuồng ngạo này đúng là khiến người ta chán ghét.”
Lần này đúng là Ngạn Quan có hi vọng nhất trong những thí sinh tranh tài làm đệ tử của Không Sa La.
“Nhưng chưa đến cuối cùng thì ai thắng ai thua vẫn chưa biết đâu.” Ma Hồ chớp mắt một cái, ánh mắt lạnh lẽo.
Anh ta nhìn cô gái bên cạnh, khẽ mắng: “Nhan Tây, sau này đừng lui tới với tên Ngạn Quân đó nữa, Ngạn Quân và chúng ta không phải người chung một con đường.”
“Ca.” Nhan Tây bất mãn lườm một cái: “Tại sao ngươi lại ghét Ngạn Quân ca như thế chứ?”
“Tóm lại là cách xa anh ta ra một chút.” Ma Hồ quát.
“Chủ nhân, mảnh lục địa mà chúng ta đang ở có tổng cộng chín khu vực, tất cả đều là những nơi ở của nô lệ săn tìm bảo vật.” Ngạn Quân giới thiệu với Diệp Tinh.
“Ở khu vực thứ ba có một cô bé có năng lực tìm kiếm bảo vật rất mạnh, cô bé đó còn chưa trưởng thành, rất là quái dị.
Nhưng mà hiện tại năng lực tìm kiếm bảo vật của cô bé càng ngày càng yếu.” Ngạn Quân không ngừng nói.
“Ở khu vực thứ ba à?” Diệp Tinh nghĩ thầm.
Lúc này hắn đang trên đường tới đó, chỉ cần khoảng hai tiếng nữa là tới nơi.
“Cấp phát tài nguyên.” Ở trong một khu vực rộng lớn, có rất nhiều người với đủ các loại hình dáng sinh sống.
Những người này sống trong những ngôi nhà vừa thấp vừa lùn, nghe được âm thanh thì vội vàng chạy ra.
“Ai nha!” Cô cô bé nhìn chỉ khoảng ba bốn tuổi, nghe được âm thanh thì vội vàng chạy tới, nhưng còn chưa chạy được mấy bước thì đã lập tức ngã nhào.
“Con nhóc kia lại ngã rồi.”
“Những tài nguyên đó đối với nó mà nói là vô dụng, chẳng thà giao cho chúng ta còn hơn.”
Xung quanh nhất thời truyền đến những tiếng nói chuyện.
Cô bé ấm ức bò dậy, xếp hàng đứng phía sau cùng của đội ngũ, từ từ đi đến trước mặt người đàn ông trung niên cấp phát vật tư kia.
Chương 1158: Tiểu Bảo Nhi bị bệnh 2
“Nhóc con, mười viên linh quả này là của ngươi.” Người đàn ông trung niên nhìn cô bé, mặt không đổi sắc nói.
Bé gái lôi chiếc túi vải của mình ra, cẩn thận đựng mười viên linh quả vào.
Cô bé ngẩng đầu, gương mặt tái nhợt thận trọng nói: “Có thể cho Bảo Nhi thêm một chút được không? Bảo Nhi bị bệnh.”
Đôi mắt cô bé tràn đầy hy vọng, thân thể vừa nhỏ vừa gầy, bộ quần áo mặc trên người cũng vô cùng tả tơi.
“Nhóc con, tài nguyên mọi người nhận được đều giống nhau, không có trường hợp đặc biệt.” Người đàn ông trung niên lãnh đạm nói.
“Nhưng mà Bảo Nhi…” Cô bé rụt rè muốn nói điều gì đó.
“Muốn được nhiều tài nguyên thì lần sau ngươi phải tìm được thêm nhiều bảo vật nữa.” Người đàn ông trung niên nhìn Bảo Nhi: “Giống như ngươi trước kia vậy.”
Lúc trước, năng lực tìm kiếm bảo vật của cô bé vô cùng kinh người, thậm chí còn có thể mang về hai quả cầu truyền thừa đạo tắc, bọn họ rất coi trọng.
Nhưng theo thời gian, thân thể của cô bé càng lúc càng yếu, không ai biết nguyên nhân là gì.
Cách để ngăn cản sự yếu dần đi này chính là ăn trái cây ẩn chứa linh lực.
Nhưng cho dù có làm thế thì cũng chỉ làm giảm tốc độ suy yếu mà thôi.
Lúc mới bắt đầu, bọn họ còn cung cấp cho cô bé số lượng linh quả rất lớn, nhưng sau này năng lực tìm kiếm bảo vật của cô bé càng ngày càng yếu, bảo vật tìm được càng lúc càng ít, cung cấp còn lỗ, thế nên bọn họ cũng không đối xử đặc biệt với cô bé nữa.
Những thứ vô dụng với bọn họ thì tất nhiên sẽ không được hưởng nhiều tài nguyên.
Thế nên cô bé bị đối đãi giống như những cường giả khác, thân thể cô bé cũng vì thế mà càng ngày càng yếu, lúc nào cũng có thể chết.
Bọn họ cũng càng không thèm chú ý đến cô bé nữa.
Người đàn ông trung niên nói xong thì rời đi.
Cô gái nhỏ ấm ức đi về căn phòng nhỏ của mình, lấy một quả ra, ăn từng miếng một.
Những người khác nhìn đống linh quả trong tay cô bé, ánh mắt lộ rõ vẻ tham lam, nhưng cũng không ai dám tới tranh đoạt.
Các tài nguyên này đều được phân chia bình đẳng, cấm chỉ tranh đoạt.
Khu vực này thường xuyên được các cường giả tộc Hạt Nguyên kiểm tra, bọn họ cũng không dám không tuân theo quy định.
Mặc dù ăn rất chậm, nhưng cô bé vẫn nhanh chóng ăn hết quả thứ nhất, sau đó đến quả thứ hai, quả thứ ba…
Hết quả này đến quả khác được cô bé nuốt vào bụng, chẳng mấy chốc cô bé đã ăn xong.
Nhưng mà gương mặt của cô bé vẫn trắng bệch, sau đó háo hức nhìn những linh quả trong tay người khác.
“Con nhóc kia sao đã ăn hết linh quả rồi?”
“Đúng là ngu si, ăn linh quả là để hấp thụ linh lực bên trong, sau đó nâng cao thực lực của mình.”
“Nhóc con chưa trưởng thành, vốn chính là quái thai.”
Ánh mắt những người xung quanh cô lộ ra vẻ khinh thường.
Dường như nghe được những lời nói chế nhạo của những người xung quanh, bé gái hơi sợ, thân thể co quắp lại.
“Ngươi lại ăn hết linh quả rồi?”
Một lát sau, có người thị vệ tới nơi này kiểm tra, nhìn thấy túi vải của cô bé trống không thì nhất thời nhíu mày.
Cô bé cúi đầu, rụt rè nói: “Bảo Nhi bị bệnh, phải ăn nhiều trái cây mới khỏi được.”
Không có quả âm dương huyền Minh bổ sung năng lượng, thân thể cô bé vô cùng khao khát linh lực.
Cô bé lấy hết dũng khí, ngẩng đầu nhìn về người thị vệ: “Có thể cho Bảo Nhi thêm mấy linh quả nữa không? Ăn xong rồi Bảo Nhi nhất định sẽ tìm thêm được nhiều bảo vật.”
“Không có, muốn lấy tài nguyên thì đợi đến cuối tháng đi.” Thị vệ lắc đầu một cái, nhanh chóng sang nơi khác thị sát.
“Bảo Nhi thực sự bị bệnh.” Cô bé ngập tràn vẻ ấm ức, những cảm giác yếu ớt truyền tới khiến thân thể bé nhỏ không ngừng run rẩy.
Thị vệ tuần tra xong thì rời đi, nhưng vừa mới tới trước cửa thì bỗng có một thanh niên bước tới.
“Đội trưởng Ngạn Quân.” Thị vệ nhìn thấy Ngạn Quân thì đầu tiên là sửng sốt một chút, sau đó cung kính chào hỏi.
Trong mắt anh ta đầy vẻ nghi hoặc.
Tại sao Ngạn Quân lại tới nơi này?
Chân linh cảnh, thật ra thì thực lực như vậy đã được coi là mạnh rồi, thực lực của thị vệ chỉ là Hư không cảnh sơ kỳ.
“Bảo Nhi.” Lúc này Diệp Tinh đang nhìn về một nơi, nhìn thấy được thân thể nhỏ bé đang co lại kia.
Trong lòng hắn không khỏi xót xa, gần một ngàn năm mà hắn cũng không hề làm tròn trách nhiệm của một người cha, thậm chí còn không biết bản thân mình có cô con gái này.
Mặc dù trong lòng hắn suy nghĩ như vậy, nhưng Diệp Tinh không thể hiện ra bên ngoài.
Hắn chỉ vào người bên trong: “Ta cần một nô lệ, có thể mang đi chứ?”
Thị vệ nghe thấy thế thì vội vàng nói: “Ngạn Quân đại nhân, những nô lệ này đều được ghi lại, không thể mang đi.
Nếu như có thí nghiệm gì phải làm, hoặc là cần trợ thủ thì có thể tiến hành ở xung quanh đây.
Ngạn Quân đại nhân, ngài có thể chọn một cung điện để ở lại.”
“Thí nghiệm?” Trong lòng Diệp Tinh lạnh như băng.
Tộc Hạt Nguyên nghiêng về Ma tộc, thậm chí là tiến hành tất cả các loại thí nghiệm, mà đối tượng thí nghiệm tất nhiên là những nô lệ này.
“Tộc Hạt Nguyên quản lý nô lệ nghiêm ngặt như thế cơ à?”
Hắn thầm thở dài trong lòng, nhưng cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý từ trước.
“Ta sẽ mang cô bé này đi.” Hắn chỉ vào Bảo Nhi phía xa xa.
Cô bé dường như nghe được âm thanh, ngẩng đầu nghi hoặc nhìn về phía Diệp Tinh.
Diệp Tinh nhìn Bảo Nhi, trong lòng vô cùng khó chịu.
Con gái đang ở trước mắt, nhưng hắn lại không thể nhận.
Một khi thân phận bại lộ, không những không đưa Bảo Nhi đi được mà đến hắn cũng có thể bị giết chết.
Chương 1159: Cô bé đáng thương
“Nhóc con, tới đây cho ta.” Thị vệ lên tiếng.
Cô bé hơi sợ hãi, thận trọng bước tới, nhưng chưa đi được mấy bước thì đã lại ngã xuống.
Vút!
Diệp Tinh vung tay lên, cô bé lập tức bay tới, ngay sau đó được hắn kẹp dưới cánh tay.
Thị vệ cung kính nói: “Đội trưởng Ngạn Quân, đứa bé này rất đặc biệt, mặc dù chưa trưởng thành nhưng thân thể lại đang không ngừng suy yếu, thứ duy nhất có tác dụng chính là linh lực ẩn trong linh quả.
Nếu như ngài muốn thí nghiệm thì có thể sử dụng tất cả mọi loại linh quả để thí nghiệm.”
“Ta biết rồi.” Diệp Tinh khoát tay một cái, sau đó ra ngoài.
“Ngạn Quân đem đứa bé chưa trưởng thành kia đi?”
Lúc này, trong một tòa cung điện, mấy cường giả tộc Hạt Nguyên đang chăm chú nhìn video trước mắt.
Bọn họ kiểm soát vô cùng chặt chẽ nô lệ trong tay mình, không cho bất cứ người nào chạy trốn.
“Đứa bé đó có năng lực tìm kiếm bảo vật kinh người, hơn nữa còn chưa trưởng thành.
Lúc mới đầu còn tốt, tìm được không ít bảo vật, nhưng lực sinh mệnh cũng đang không ngừng suy yếu.
Lực sinh mệnh suy yếu thì năng lực tìm kiếm bảo vật cũng không ngừng hạ xuống, gần đây, số lượng bảo vật tìm được càng ngày càng ít.”
“Đáng tiếc quá, tộc Hạt Nguyên chúng ta lại không có cách nào ngăn cản sự suy yếu của lực sinh mệnh, cuối cùng đành phải từ bỏ.”
Chắc đây là một sinh mệnh đặc thù nào đó được sinh ra trong vũ trụ, nhưng hơi thiếu sót một chút.
Mấy vị cường giả bàn luận.
Vũ trụ to lớn như thế nào? Những sinh mệnh kỳ dị kể mãi không hết, thế nên cũng có rất nhiều sinh mệnh chưa trưởng thành, nhưng lại có rất nhiều thủ đoạn kỳ dị.
Cô bé trước mắt bọn họ hiển nhiên chính là một sinh mệnh như vậy.
Bên trong cung điện, Diệp Tinh đưa Bảo Nhi vào.
“Ngươi tên là Tiểu Bảo đúng không?” Diệp Tinh đặt cô bé xuống ghế, nhẹ giọng hỏi.
Bảo Nhi đầu tiên là hơi sợ hãi, nhưng nghe thấy giọng nói ôn hòa của Diệp Tinh thì không còn cảm thấy sợ như vừa rồi nữa.
“Thúc thúc, ngươi có linh quả không? Bảo Nhi bị bệnh, muốn ăn linh quả.” Cô bé cúi đầu, nhỏ giọng nói.
Gương mặt nhỏ nhắn tràn đầy vẻ chờ mong, nhưng trong mắt cũng không ôm bao nhiêu hi vọng.
Người ở nơi này không có ai cho cô bé linh quả cả.
Diệp Tinh cố nén nỗi chua xót trong lòng, vung tay phải lên, ngay sau đó hai qủa màu vàng xuất hiện.
Hai quả này tỏa ra dao động, bên trong tản ra linh lực vô cùng dồi dào.
Dường như cảm nhận được linh lực mạnh mẽ, Tiểu Bảo Nhi lập tức ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vài thứ quả trước mắt, ánh mắt ngập tràn vẻ khao khát.
“Cho ngươi, ăn đi.” Diệp Tinh đưa tới trước mặt cô bé.
“Cho ta thật sao?” Tiểu Bảo dường như không dám tin tưởng, thấy Diệp Tinh gật đầu thì gương mặt nhỏ nhắn của cô bé lập tức lộ ra vui vẻ, nói: “Cảm ơn thúc thúc.”
Cô bé nhận lấy trái cây màu vàng, cắn một cái, linh lực dồi dào lập tức tràn vào trong cơ thể.
Những linh lực này khiến cho tinh thần Tiểu Bảo Nhi chấn động một cái.
“Những linh lực này đã bị Bảo Nhi hấp thu hoàn toàn?” Diệp Tinh cẩn thận nhìn.
Lúc này hắn cảm thấy tốc độ suy yếu của Bảo Nhi đã giảm đi rất nhiều, dường như giữ ở điểm thăng bằng.
“Bảo Nhi, ngươi cảm thấy thế nào?” Diệp Tinh hỏi.
Bé gái nắm chặt quả màu vàng, vui vẻ nói: “Thúc thúc, Bảo Nhi khỏi bệnh rồi, không còn khó chịu nữa.”
Ánh mắt cô bé tràn ngập sự vui vẻ.
Đối với cô bé mà nói, chỉ cần thân thể không còn khó chịu nữa thì đây chính là một chuyện hạnh phúc nhất.
Diệp Tinh nghe thấy vậy thì trong lòng lại chua xót.
“Thúc thúc, ngươi có còn trái cây nữa không?” Cô bé dường như không sợ Diệp Tinh nữa, khao khát nói.
Nói xong thì gương mặt nhỏ nhắn lại lộ ra vẻ ấm ức: “Bảo Nhi không bao lâu nữa sẽ lại bị bệnh, đã rất lâu rồi mà vẫn không khỏi.”
Trong lòng Diệp Tinh không biết là cảm giác gì, Bảo Nhi nói mình bị bệnh, là bởi vì thiếu quả âm dương Huyền Minh nên thân thể thiếu linh lực.
Nghĩ đến tình trạng này đã kéo dài mấy trăm năm, trong lòng hắn chua xót vô cùng.
Diệp Tinh sờ đầu bé gái, cười nói: “Bảo Nhi, lúc nào ngươi muốn linh quả thì cứ nói với ta, chỗ ta có nhiều lắm.”
“Thật sao?” ánh mắt Bảo Nhi sáng bừng, cô bé nhìn Diệp Tinh, gương mặt nhỏ nhắn tràn đầy sự vui vẻ.
Diệp Tinh ngồi xổm xuống, sờ đầu cô bé, mỉm cười: “Tất nhiên là thật rồi, muốn bao nhiêu cũng được, ta sẽ cho ngươi.”
“Cảm ơn thúc thúc.” Bé gái vui vẻ nói.
Diệp Tinh sờ đầu cô bé, nhưng trong lòng đang âm thầm nghĩ ngợi.
“Bây giờ mình phải làm thế nào mới có thể đưa Bảo Nhi ra ngoài đây?”
Hắn đã tới đây rồi, nhưng lại không thể trực tiếp ra tay.
Thực lực của người mạnh nhất ở tộc Hạt Nguyên đã tiến vào cảnh giới Thánh Hoàng, đó không phải thực lực hắn có thể chống lại.
Dĩ nhiên, cũng có thể cường giả cấp Thánh hoàng đó lúc này không ở trong tộc Hạt Nguyên, nhưng cho dù thế thì ở đây vẫn còn đại đạo chi chủ.
Thực lực của Diệp Tinh lúc này là Bất tử cảnh vô địch, nhưng nếu muốn so với đại đạo chi chủ thì vẫn không phải là đối thủ của kẻ đó.
Suy nghĩ một lát, hắn nói với Tiểu Bảo Nhi: “bảo Nhi, bây giờ ngươi trốn vào trong nhẫn không gian, ngoan ngoãn ăn linh quả được không?”
“Được ạ.” Bảo Nhi gật đầu một cái: “Trước kia ta cũng thường xuyên bị cho vào trong nhẫn không gian.”
“Thường xuyên?” Diệp Tinh nghe vậy thì sửng sốt một chút.
“Đúng vậy, trước kia những người đó thường xuyên đưa ta đi tìm bảo vật, bởi vì tốc độ của ta quá chậm nên họ thường để ta ở trong nhẫn không gian, khi nào đến nơi sẽ cho ta ra ngoài để tìm.”
Chương 1160: Ấn ký của đại đạo chi chủ
Bảo Nhi nghiêng đầu nói: “Trước kia Bảo Nhi rất lợi hại, có thể tìm được rất nhiều bảo vật, thậm chí còn tìm được cả hai quả cầu truyền thừa.
Trong nhẫn không gian, Bảo Nhi nhớ có một thúc thúc đối xử với ta rất tốt.”
Cô bé vui vẻ nói, nhưng càng nói càng lộ vẻ mất mát: “Sau đó Bảo Nhi không gặp lại thúc thúc đó nữa, năng lực tìm bảo vật của Bảo Nhi cũng càng ngày càng yếu.”
Diệp Tinh nghe đến đây thì trong lòng không biết là cảm giác gì, những chuyện này mà cô bé vẫn còn nhớ.
Mọi chuyện trong thế giới giả tưởng chừng như đã trải qua rất lâu rồi.
“Bảo Nhi, ngươi có từng thử liên lạc với thúc thúc đó chưa?” Diệp Tinh nhớ mình đã từng cho Bảo Nhi phương thức liên lạc, nhưng sau đó không thấy phản ứng gì.
“Bảo Nhi quên mất.” Cô bé mất mát nói: “Sau khi ra khỏi không gian một thời gian dài thì Bảo Nhi mới nhớ, nhưng đến lúc đó thì không nhớ được phương thức liên lạc nữa rồi.”
“Không sao không sao, không nhớ thì thôi.” Diệp Tinh cười nói.
Gương mặt hắn đầy vẻ ôn hòa, nhưng ẩn sâu trong ánh mắt lại là tia sáng lạnh lẽo.
Không cần phải nói cũng biết đây là thủ đoạn khống chế của tộc Hạt Nguyên.
Hắn vô cùng không có hảo cảm với tộc quần này.
Vút!
Diệp Tinh vung tay phải lên, thu Bảo Nhi vào trong nhẫn không gian, sau đó hắn bước ra ngoài.
Nhưng khi tới cửa thì trên người Tiểu Bảo Nhi lại có những dao động chập chờn không rõ.
Vút! Vút!
Hai bóng người từ đằng xa lập tức bay tới, nhìn thấy Diệp Tinh thì vội vàng nói: “Đội trưởng Ngạn Quân, tất cả nô lệ ở đây không được mang ra ngoài, đây là quy định của các vị đạo chủ.”
Bọn họ cảm ứng được dao động.
“Trên người Tiểu Hảo có hạn chế?” Cảm nhận dao động trên người cô bé, trong lòng Diệp Tinh nhất thời trầm xuống.
“Ta biết rồi.” Hắn gật đầu một cái, xoay người quay trở lại bên trong cung điện.
“Đáng chết, trên người Bảo Nhi có ấn ký, một khi rời khỏi đây sẽ bị kích hoạt, mình không thể nào đưa con bé ra ngoài được.” Trong lòng Diệp Tinh lạnh như băng.
Hắn cẩn thận dò xét một tý, nhưng không phát hiện ra gì cả.
Dựa vào thực lực của hắn mà cũng không có cách nào phát hiện ra ấn ký, thế nên cũng không có cách nào tiêu trừ nó được.
Trên thực tế, trên người những nô lệ này đều có ấn ký, cao có thấp có.
Tiểu Bảo rất đặc biệt, trước kia thậm chí còn tìm được cả quả cầu truyền thừa, thế nên trên người còn mang theo ấn ký của đại đạo chi chủ bố trí.
Diệp Tinh không có cách nào đối phó với ấn ký này.
Hắn vung tay phải lên, cô bé lại xuất hiện.
“Ôi, lại ra ngoài rồi.” Tiểu Bảo Nhi nghi hoặc nhìn Diệp Tinh.
Cô bé nhớ rõ trước kia mình bị bỏ vào nhẫn không gian đều mất thời gian rất lâu mới có thể đi ra ngoài.
“Bảo Nhi, ngươi yên lặng ở chỗ này, muốn ăn gì thì cứ lấy.” Diệp Tinh sờ đầu cô bé, mỉm cười.
Hắn lại vung tay lên, hàng chục loại linh quả với linh lực phong phú xuất hiện trước mắt cô bé.
“Được.” Cô bé nhìn thấy linh quả thì hai mắt sáng lên.
Bảo Nhi nhìn Diệp Tinh, ngoan ngoãn nói: “Cảm ơn thúc thúc.”
Nói thêm mấy câu, Diệp Tinh ngồi xuống.
“Muốn mang Bảo Nhi đi thì thực lực của mình vẫn chưa đủ.
Nhưng nếu như đột phá thì nói không chừng có thể thành công.” Diệp Tinh hít sâu một hơi.
Đại lục tộc Hạt Nguyên là một vùng đất lơ lửng trên bầu trời, đất liền rất ít, đường kính còn chưa đến mười cây số.
Vùng đất này chỉ toàn núi đá nham thạch, không có linh quả dược thảo gì, thế nên cũng không có bất cứ sinh mệnh nào sinh sống.
Lúc này, bên trong một khe hở trong núi, bản thể của Diệp Tinh đang yên lặng ngồi xếp bằng, vung tay phải lên, trước mắt từng bí văn màu đỏ kỳ bí xuất hiện.
Lần lượt từng bí văn lóe lên, tản ra những luồng dao động mạnh mẽ.
“Đạo tắc tử vong…”
Diệp Tinh yên lặng, nghĩ ngợi xem phải đột phá như thế nào.
Đạo tắc tử vong của hắn bây giờ đã đạt đến bước cuối cùng, chỉ còn kém một chút nữa là có thể đột phá.
Một khi đột phá thành công thì hắn chính là Bất tử thần minh, không cần lo lắng bị giới hạn tuổi thọ.
Ở sâu bên trong đại dương Trái đất, phân thân tử vong đạo tắc giới của Diệp Tinh không ngừng run lên, bên trong tràn ngập hơi thở của đạo tắc tử vong, phân bố khắp các nơi.
“Chỉ còn thiếu một chút nữa, mình cảm thấy rất nhanh thôi, tối đa là mấy tháng là có thể đột phá rồi!” Diệp Tinh cẩn thận cảm nhận.
Lúc này, bản thể của hắn, phân thân Huyễn tộc, phân thân tử vong đạo tắc giới đều đang ở đây lĩnh ngộ.
“Chỉ cần đột phá thì sẽ có cơ hội cứu Bảo Nhi ra ngoài.”
Hiện tại hắn mới chỉ là Chân linh cảnh, nhưng nền tảng cơ sở lại hoàn toàn có thể đạt tới Bất tử cảnh đỉnh phong.
Nếu như hắn thực sự có thể đột phá đến Bất tử cảnh, vậy thì tố chất thân thể của hắn nhất định sẽ còn tăng hơn nữa.
Đến lúc đó, cho dù là đại đạo chi chủ cũng chưa chắc có thể tùy tiện đánh chết hắn.
Diệp Tinh bây giờ cho dù tập hợp hết tất cả mọi con Át chủ bài của mình thì cũng không chắc có thể sống sót trước sự tấn công của đại đạo chi chủ.
“Yên tâm tu luyện.”
Diệp Tinh hít sâu một hơi, yên lặng ngồi xuống.
Hắn nhìn những bí văn màu đỏ trước mặt, tìm kiếm bước cuối cùng của đạo tắc tử vong.
Khi Diệp Tinh đến tộc Hạt Nguyên để tìm Tiểu Bảo Nhi và thử nghiệm đột phá thì ở thế giới bên ngoài gió nổi mây vần, có rất nhiều tộc quần vẫn đang điên cuồng tìm kiếm Diệp Tinh.
Trong một tòa cung điện bên trong một đại thế giới, một yêu thú có thân hình tương tự như nhân tộc, nhưng toàn thân lại được bao phủ một lớp vảy màu tím, trên lưng có gai dữ tợn, đầu giống như đầu cá sấu đang đứng.
“Đạo chủ Xích Côn, đến giờ vẫn chưa phát hiện ra tung tích của nhân loại Diệp Tinh.” Một Bất tử cảnh cung kính nói.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![[Dịch] Bất Tử Ta Thật Sự Là Quá Mạnh [Dịch] Bất Tử Ta Thật Sự Là Quá Mạnh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/12/Dich-Bat-Tu-Ta-That-Su-La-Qua-Manh-Audio-Truyen.jpg)

