[Dịch] Trọng Khải Mạt Thế
Tập 72 : Vô Đề (c356-c360)
❮ sautiếp ❯Chương 356: Vô Đề
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Mấy người Vưu Tiềm, Hắc Nguyệt, Lâm Thi Vũ, Lãnh Chân sau khi trở về từ di tích người Titan của căn cứ Viêm Hoàng.
Dựa vào năng lực của bốn người này, khi phối hợp với nhau dễ dàng săn giết Titan hoạt thi.
Thể chất của bốn người bọn họ đã sớm vượt quá 100 lần.
Những Titan hoạt thi có thể giúp cho những Tiến hóa giả có thể chất dưới 100 tăng cấp rất nhanh.
Thế nhưng khi vượt quá cấp 100, tác dụng của nguồn năng lượng tiến hóa của Titan hoạt thi trở nên rất yếu ớt.
“136 điểm chiến đấu?”
Hai mắt Diệp Vương hơi híp lại, sức chiến đấu như vậy còn không bằng một con quái vật loại A.
Bời vì, một con quái vật loại A bình thường đã có thể chất gấp 100 lần trở lên, phối hợp với bản năng dã thú, cùng phương thức chiến đấu.
Sức chiến đấu của bọn chúng dễ dàng đột phá cấp 200, cho dù không phải quái vật loại hình A thì sức chiến đấu của chúng cũng đã dễ dàng đạt đến con số 150.
“Chỉ xét riêng về năng lực chiến đấu đã đạt đến chỉ số này, nếu kết hợp với năng lực, thời điểm bạo phát sức mạnh, có lẽ chỉ số chiến đấu sẽ đạt con số 300.
Cũng có thể miễn cưỡng sánh được với quái vật loại hình S.”
Hàn quang lạnh lẽo trong mắt của Diệp Vương chợt lóe lên, người có thể đứng ngang hàng với quái vật loại hình S, xác thực có tư cách nói chuyện với hắn, có tư cách làm đối thủ của hắn.
“Tiểu thư Bộ Phàm.”
La Kiếm khẽ cúi đầu mìm cười chào hỏi Bộ Phàm đang đứng phía trước mặt mình.
Trải qua cuộc chiến lần trước, tự bản thân hắn đã sinh ra vài phần kính nể với cô gái này.
Chỉ những người đã từng chiến đấu, liều mạng trên chiến trường mới có thể hiểu được loại tình cảm này.
Thế nhưng, bởi vì vấn đề lập trường hắn nhất định phải giữ một khoảng cách đối với Viêm Hoàng, thậm chí là đứng ở phía đối địch.
Bộ Phàm gật đầu nhẹ một cái, trên gương mặt lạnh lùng xuất hiện một nụ cười, nói:
“Lần này La đoàn trưởng cũng đến sao?”
“Là tôi bồi tiếp Diệp Vương điện hạ tới.”
La Kiếm vội vàng nói.
Diệp Vươn khẽ mỉm cười, tiến lên vài bước, đưa tay về phía Bộ Phàm nói:
“Đã nghe đại danh của tiểu thư Bộ Phàm đã lâu.
Cuộc chiến đấu lần trước ở căn cứ Long Chiến sĩ thật là kinh diễm.
Hi vọng lần sau nếu có cơ hội xin được giao lưu với tiểu thư.”
“Ừm!”
Sắc mặt Bộ Phàm đã khôi phục vẻ bình thản, gật đầu nhẹ một cái, nhưng không đưa tay ra.
Thấy vậy, sắc mặt Diệp Vương khẽ đổi.
Nhưng dù sao, từ nhỏ hắn đã được giáo dục rất cẩn thận, bàn tay nhẹ nhàng thả xuống rồi nhét vào túi quần.
Giọng nói vẫn thể hiện sự hào hiệp:
“Hai vi này có lẽ chính là hai chiến sĩ mạnh nhất trong căn cứ Viêm Hoàng, Lăng Vũ và Uất Kim Hương.
Nghe nói hai vị còn lợi hại hơn cả tiểu thư Bộ Phàm, thật khiến mọi người kính phục.”
“Sức mạnh chỉ có thể khiến người khác kính nể thôi.
Còn kính phục thì nên nói đến đức hạnh.”
Uất Kim Hương nhẹ nhàng cười trả lời.
Diệp Vương khẽ mỉm cười, không nói thêm gì nữa.
Hắn tự nhận thấy thực lực của mình và hai người bọn họ gần tương đương nhau.
Cho nên về cơ bản cũng đã có phần nể nang hai người đấy.
Hiện tại cũng không cần tiếp tục chủ động nói chuyện.
Không nên hạ thấp mình.
Lâm Siêu ngồi trên ghế chủ tịch, liếc mắt nhìn sắc trời bên ngoài cửa sổ, hoàng hôn đã bao phủ rèm che bên ngoài cửa sổ.
Hắn quay mặt về phía Phạm Hương Ngữ nói:
“Đi đến nhà bếp, báo bọn họ chuẩn bị.”
“Ừm!”
Phạm Hương Ngữ hơi gật nhẹ đầu, lấy ra máy bộ đàm đi ra một góc.
Lúc này, Hùng Tiểu Tiểu từ bên ngoài chạy vào, đứng phía sau Lâm Siêu, ghé miệng vào sát tai hắn thì thầm:
“Thủ lĩnh, Phạm thủ lĩnh đã tìm ra vị kia và mời đến căn cứ.
Việc này giải quyết thế nào?”
Phạm Hương Ngữ sau khi truyền lệnh xong, đi tới, nghe được những lời Hùng Tiểu Tiểu, nói:
“Chuyện nhỏ như thế.
Còn cần phải hỏi sao?”
Hùng Tiểu Tiểu nhất thời lúng túng, cụp mắt xuống nói:
“Tôi cho rằng người đó rất quan trọng, cho nên…”
Lâm Siêu phất tay cắt đứt lời nàng, bình tĩnh nói:
“Đưa tới đây.”
“Vâng.”
Hùng Tiểu Tiểu khẽ gật đầu, rồi nhanh chóng chạy ra ngoài.
Lâm Thi Vũ tò mò nhìn Lâm Siêu, nói:
“Tiểu Siêu, người mà cô ấy nói tới là ai vậy? Rất quan trọng sao?”
“Hừm, sau này có thể sẽ trở thành chiến hữu giống như Vưu Tiềm và Hắc Nguyệt.”
Lâm Siêu gật đầu nói.
“Chiến hữu của chúng ta?”
Hắc Nguyệt kinh ngạc.
Nói vậy, thì chứng tỏ điều này mang ý nghĩa người mới tới này sẽ giúp tăng thực lực cho bọn họ?
Vưu Tiềm chống cằm, giả bộ trầm ngâm suy nghĩ, trầm giọng nói:
“Có thể tin tưởng được sao?”
Lâm Siêu liếc hắn một cái, nói:
“Hắn so với anh còn hữu dụng hơn.”
“Lão đại, cậu không nên đả kích người ta như vậy.”
Vẻ mặt Vưu Tiềm như đưa đám, chớp chớp mắt nhìn Lâm Siêu, nói:
“Lời cậu nói sẽ khiến cho tôi đau lòng.
Tôi đi theo cậu đã lâu như vậy, tại sao…”
Nói xong, dùng mu bàn tay quệt lên mắt giả bộ lau nước mắt.
“Anh quá xốc nổi.”
Hắc Nguyệt thấp giọng nói.
Động tác của Vưu Tiềm thoáng cứng lại, ho nhẹ một tiếng, đem âu phục trên người sửa sang lại một chút, hai tay điều chỉnh cổ áo cùng cà vạt, rồi trịnh trọng nói:
“Vậy thì… Tối nay ăn cái gì?”
Lâm Thi Vũ tức giận lườm hắn một cái.
Uất Kim Hương ngồi gần đấy, nghe thấy vậy che miệng cười một tiếng, nói:
“Tỉnh cảm của mọi người có vẻ rất tốt.”
Tinh Hỏa đứng sau Lăng Vũ cười hì hì nói:
“Ca ca cũng rất tốt.”
Lăng Vũ nhướng mày, hừ lên một tiếng.
Uất Kim Hương liếc hắn một cái, nói:
“Hừ cái gì, lời Tiểu Hỏa nói chính là sự thật.
Ngươi cho rằng cô ấy cũng lạnh lùng giống như một tảng băng như ngươi hay sao!”
Tinh Hỏa le lưỡi một cái, nói:
“Không có đâu, Lăng ca ca chính là một người rất thú vị, chỉ là mọi người không biết đấy thôi.
Để em nói cho mọi người biết nhé, lần trước Lăng ca ca ăn cơm,…”
Phốc!
Trên mặt đất, có một lưỡi dao băng sắc bén đột ngột mọc lên, lướt nhẹ qua gò mà Tinh Hỏa một cái, khiến cho những lời chuẩn bị thốt ra trong miệng nàng nhanh chóng nuốt ngược trở lại.
Uất Kim Hương đưa tay vuốt cằm, nói:
“Đây chính là điều thú vị mà cô muốn nói.?”
Tinh Hỏa chỉ có thể cười gượng.
Bộ Phàm hơi mở miệng, một nụ cười xuất hiện ở khóe miệng.
Thời điểm ba người bọn họ tụ tập cùng một chỗ như này rất ít.
Giống như mọi người tụ lại một chỗ để tán gẫu, bầu không khí ấm áp như thế này, thật sự khiến cho con người ta cảm thấy hoài niệm.
Bộ Phàm lẳng lặng ngồi một bên, quan sát Tinh Hỏa và Uất Kim Hương nói chuyện, Bộ Phàm có cảm giác tựa hồ như mình được quay lại thời điểm trước khi thảm họa bùng phát.
Nếu như thảm họa không bùng phát thì anh trai, cha, mẹ và mọi người vẫn đang cùng nhau quây quần bên bàn ăn.
Ăn, trò truyện, cười.
Khi đó, mọi chuyện thật vui vẻ.
Lâm Thi Vũ trêu chọc cười nói:
“Xem ra, quan hệ của ba người không phải rất tốt sao.
Tôi còn tưởng rẳng đang tranh đấu nội bộ đấy.”
Uất Kim Hương khinh thường hừ một cái, nói:
“Chỉ có tôi với Bộ Phàm có quan hệ rất tốt thôi.
Còn tảng băng này mới là không tốt đấy!”
Lăng Vũ liếc nhìn nàng một cái, cũng lười để ý.
Bộ Phàm cảm thấy tâm tình mình được thả lỏng, vẻ lạnh lùng trên gương mặt dường như nhạt bớt, mỉm cười nói:
“Mọi người đều là ăn bữa hôm nay lo bữa ngày mai.
Nói không chừng đến một ngày nào đó sẽ biến mất.
Chúng tôi có đến mười người, đều có quan hệ thân thiết với nhau như anh em.
Đặc biệt, là ba người chúng tôi.
Trong trại huấn luyện, tôi cùng với Tình Hỏa và An đều là học viên cùng khóa, chỉ tiếc…”
Nói đến chỗ này, bỗng nhiên nụ cười trên mặt Bộ Phàm biến mất.
Tinh Hỏa vuốt nhẹ mái tóc của nàng, An không lên tiếng như thể hiện sự an ủi.
Lúc này, Hùng Tiểu Tiểu từ bên ngoài trở về.
Phía sau nàng là một thiếu niên chừng mười bảy mười tám tuổi, đeo kính, mặc sơ mi trắng, dáng vẻ bẽn lẽ.
Chỉ là áo sơ mi của hắn đã giặt qua quá nhiều lần, trên cổ áo còn vài chấm máu đỏ sậm.
Tiêu Chiến Hiên?
Lâm Siêu nhìn qua là có thể nhận ra người thành niên này, có nhiều nét tương tự hình tượng người đàn ông trung niên hung bạo từ bên trong kí ức của hắn ở kiếp trước, đôi mắt và cái miệng không khác nhau chút nào.
Chỉ là không có râu.
Trang 179# 2
Chương 357: Dạ Yến Trước Bão Táp
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Mọi người đều liếc mắt nhìn qua, người có tư cách tiến vào bên trong phòng khách, không ai không phải là đại biểu tới tiếp viện từ những căn cứ khác.
Có thể làm quen được nhiều người chính là một phần của giao thiệp.
Dưới ánh mắt của mọi người, Hùng Tiểu Tiểu mang theo Tiêu Chiến Hiên đi thẳng về phía Lâm Siêu, sau đó hơi nghiêng người về sau nói với Tiêu Chiếu Hiên:
“Vị này chính là thủ lĩnh căn cứ của chúng ta.”
Tiêu Chiếu Hiên hoàn toàn không ngờ tới trong phòng khách lại có nhiều người đến như vậy.
Đồng thời khí tức nội liễm phát ra từ mỗi người khiến hắn cảm thấy run sợ.
Hơn nữa, trước đây hắn chỉ là một học sinh nghèo, tuy rằng đã trải qua sự gột rửa trong tận thế, tâm tình trở nên cứng cỏi.
Thế nhưng, đây là lần đầu tiên trong đời hắn đứng trong một phòng khách xa hoa lộng lẫy đến như vậy.
Những ánh mắt xung quanh đang nhìn tập trung vào hắn, làm cho tâm lý đã chuẩn bị từ trước của hẳn nháy mắt bị tan vỡ, trên vẻ mặt bình tĩnh xuất hiện một chút lo lằng và căng thẳng.
Hắn hướng về phía Lâm Siêu, khom người nói:
“Chào ngài, tôi là Tiêu Chiếu Hiên.”
Lâm Siêu khẽ gật đầu, nói:
“Cậu có thể đến được đây, tôi cảm thấy rất vui mừng, hành trình cực khổ.
Hãy tự mình tìm một chỗ trước đi.”
Trong lòng Tiêu Chiếu Hiền thầm thở phảo, lựa chọn của hắn đi tới căn cứ Tinh Thần chủ yếu là nghe được những đãi ngộ của Lâm Siêu.
Từ những điều này hắn ý thức được đây chính là một thủ lĩnh thông minh.
Là tùy tùng của một thủ lĩnh thông minh, tỉ lệ sinh tồn dĩ nhiên sẽ tăng lên.
“Vị này chính là?”
Uất Kim Hương cảm thấy rất hứng thú, đánh giá Tiêu Chiếu Hiên một chút, quay sang dò hỏi Lâm Siêu.
Dựa vào nhãn lực của mình, liếc mắt một cái là có thể nhìn ra trên thân thể của người trẻ tuổi nhã nhặn này có một mùi máu tanh rất đậm.
Đây tuyệt đối là người không giống như vẻ bề ngoài nhã nhặn.
Đó chỉ là một sự che mắt, chỉ là thể chất có yếu một chút, khoảng chừng 50 lần.
Thể chất như thế nếu đứng bên trong một căn cứ bình thường đã xem như là nhất lưu.
Thế nhưng, ở bên trong phòng khách này thì không đủ phân lượng.
“Đây là người mới của căn cứ chúng tôi.”
Lâm Siêu bình tĩnh nói.
“Ồ?”
Uất Kim Hương liếc Tiêu Chiếu Hiên một cái, giọng nói thì dường như có thâm ý khác, nói:
“Người có thể đứng cùng với tứ đại danh tướng trong căn cứ của cậu.
Há là một người vô danh?”
Lâm Siêu đạm mạc trả lời:
“Sau này có cơ hội, sẽ giới thiệu với cô.”
Uất Kim Hương cười cười, không dò hỏi sâu hơn.
Những đại biểu từ những căn cứ khác nghe thấy lời Uất Kim Hương nói, không khỏi có cái nhìn sâu sắc hơn đối với Tiêu Chiếu Hiên.
Người có tư cách đứng trong phòng khách này, tuyệt đối không phải là người bình thường.
Tiêu Chiếu Hiên cảm nhận được ánh mắt của rất nhiều người xung quanh đang tập trung vào mình.
Bên ngoài hắn giả bộ bình tĩnh, nhưng trong lòng cảm thấy thấp thỏm.
Đặc biệt là nhìn thấy mấy người nổi danh trên tinh võng như Bộ Phàm, Hắc Nguyệt, Lâm Thi Vũ.
Những nhân vật nổi tiếng chói sáng như sao chổi đang đứng ở phía đối diện mình, thì nhất thời cảm thấy huyết dịch sôi trào, cùng cảm giác kích động, căng thẳng.
Mà điều khiến hắn cảm thấy hoảng sợ nhất chính là, những đại biểu từ các căn cứ khác.
Trên ngực bọn họ đều có đeo những chiếc huân chương khác nhau.
Hắn đã từng có lần tìm kiếm trên mạng tinh võng cùng một số tài liệu liên quan.
Từ khi tiến vào phòng khách, hắn đã đếm thấy có tới mười sáu mười bảy căn cứ khác nhau, trong đó còn có tòa căn cứ được xưng tụng là mạnh nhất Hoa hạ, căn cứ Viêm Hoàng.
Những người này có quan hệ như thế nào?
Đây là uy vọng cỡ nào?
Hắn cố gắng kiềm chế cơn kích động trong lòng, lo lắng ngồi xuống ghế, dùng ánh mắt mờ mịt đánh giá những người chung quanh.
Nghe bọn họ nói chuyện, cùng với vẻ mặt, trong đó người làm cho hắn để ý đến nhất chính là ba đại chiến sĩ thần bí mạnh nhất đến từ căn cứ Viêm Hoàng.
Dường như ba người bọn họ có mối quan hệ rất quen thuộc đối với thủ lĩnh tương lai của mình.
Rốt cuộc chính mình được gia nhập một căn cứ như thế nào?
Diệp Vương ngồi trên ghế, tùy ý liếc mắt nhìn Tiêu Chiếu Hiên.
Máy quét hình trên mắt trái của hắn nhanh chóng phân tích ra số liệu, chỉ số chiến đấu là 72,3.
Chỉ số chiến đấu rất yếu… Diệp Vương nhếch mép cười gằn, căn cứ Tinh Thần quả thật là không có người.
Liền đến cả con hàng như vậy mà cũng dám lôi ra, giả mạo cấp bậc chung với bốn người kia.
Lúc này, bữa tối bắt đầu được dọn ra.
Trong mâm bạc cỡ lớn là từng miếng lớn thịt quái vật.
Những miếng thịt này là do ‘Cách’ bắt được một con quái vật có thể chất khoảng 200 lần.
Cơ thể của nó vẫn đang được bảo quản trong kho lạnh.
Mấy ngày nay, vì để phòng quái vật đột kích cho nên mọi người mới không ra ngoài săn bắn.
Liền lấy lương thực được dự trữ trong kho lạnh.
Dùng thịt quái vật có thể chấp gấp trăm lần để chiêu đãi các đại biểu từ các tòa căn cứ khác, chứng tỏ lòng trọng thị của căn cứ Tinh Thần.
Bởi vì, dù là Lâm Siêu cũng có thể hấp thu được năng lượng từ thịt của con quái vật này mà bù cho số năng lượng bị tiêu hao.
Đối với mấy người Lăng Vũ, Uất Kim Hương và Bộ Phàm thì quái vật có thể chất gấp trăm lần chính là một món ăn ngon.
Cho dù là đại biểu của căn cứ khác có thể chất sáu mươi, bảy mươi lần khi ăn thịt con quái vật này, vô hình trung thể chất cũng tăng trưởng không ít.
Sắc trời bên ngoài cửa sổ lúc này đã tối, trong bầu không khí lạnh lẽo tràn ngập mùi vị tanh tưởi từ bên ngoài phế tích thổi tới đã bị bức tường thành khổng lồ cao vút chặn lại.
Bên trong phòng tiếp khách, đèn đuốc sáng trưng, vô cùng ấm áp.
“Lâm thủ lĩnh, căn cứ của cậu thật sự rất tốt, tường thành cao như thế, chắc chắn phải cần rất nhiều thời gian mới có thể xây dựng được?”
“Điều này cũng chưa phải là gì, chủ yểu là để chống lại quái vật loại hình rắn, cho nên bên trong đã được khảm nạm những tấm thép lớn.
Có tác dụng chống lại chấn động và đạn bắn, đây mới xảo tâm tư.”
“Không phải chứ? Vì đề phòng quái vật loại hình rắn mà tất cả tường thành đã được khảm nạm bằng thép?”
“Triệu tướng quân nói không sai, năng lực của tôi cũng là ‘Kim loại’ có thể cảm nhận được những tấm thép lớn được khảm nạm bên trong.
Trên bàn ăn dài hình chữ nhật, các đại biểu của mỗi căn cứ đều đang uống rượu, ăn thịt, nói chuyện với nhau.
Nhưng đề tài đều là những lời khen ngợi Lâm Siêu.
Lâm Siêu tự nhiên dùng cơm, nhưng không uống rượu.
Tuy rằng lấy thể chất của hắn, một chút rượu này không thể nào ảnh hướng đến tư duy phán đoán của hắn.
Thế nhưng, hắn không thích thứ chất lỏng này tiến vào trong cơ thể mình.
Đối với những lời khen tặng này, hắn chỉ khẽ gật đầu, cũng khong có quá nhiều coi trọng.
Chuyện đến nước này, đại điện của những căn cứ này cũng đã biết, qui mô căn cứ Tinh Thần thật sự lớn đến mức không thể nào tưởng tượng được.
Chỉ nhìn vào qui mô thôi cũng biết để xây dựng được một căn cứ như vậy thì vô cùng khó khăn.
Cho dù, đó là Viêm Hoàng cũng rất khó có thể xây dựng lên được.
Bời vì, tài nguyên vật liệu cần rất nhiều.
Tuy rằng, bây giờ là tận thế.
Các loại nguyên vật liệu bằng kim loại, cùng với các nguyên vật liệu khác đều có thể tùy tiện lấy được, không cần phải trả tiền.
Thế nhưng, để lấy được những nguyên vật liệu như vậy không hề dễ dàng chút nào.
Vì lẽ đó, những đại biểu này đều có tâm tư, hi vọng có thể có cơ hội lôi kéo một chút quan hệ với căn cứ Tinh Thần.
Không chừng ngày sau, sẽ trở thành vương bài bảo mệnh.
Nhưng…
Cùng cường giả quan hệ, không hề dễ dàng.
Bởi vậy, Lâm Siêu cũng không bởi vì những lời khen tặng của mọi người mà trở nên vênh váo đắc ý.
Trước sau vẫn dửng dựng, bởi vì những lời nịnh nọt như vậy hắn cảm thấy không tin được.
Hắn là người theo chủ nghĩa thực dụng, cho nên sẽ không vì những lời khen tặng đó mà rút ngắn khoảng cách đến một mức độ thân mật nhất định.
Diệp Vương cười lạnh nhìn những đại biểu xung quanh mình.
Nếu như không phải lúc trước bọn họ không có làm gì đắc tội với căn cứ Tinh Thần.
Thì có lẽ đã giống như đa số tất cả mọi người ở đây.
Thế nhưng, bởi vì lúc trước đã từng xích mích cho nên lúc này không cần nhún nhường nịnh nọt.
“Vị Lý tướng quân đến từ căn cứ Phục Hưng, chỉ số chiến đầu là 83,2 ha ha, yếu như vậy mà cũng dám tới, đúng là điếc không sợ súng!”
Diệp Vương vừa dùng cơm, vừa lỡ đãng liếc nhìn xung quanh, bí mật ghi chép chỉ số sức mạnh chiến đầu của mọi người.
Tuy rằng, chỉ số chiến đấu không phải đại biểu cho tất cả, không hẳn chuẩn xác trăm phần trăm.
Nhưng có tác dụng tham khảo không nhỏ.
Trang 180# 1
Chương 358: Chỉ Số Chiến Đấu Tăng Mạnh
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Diệp Vương liếc mắt về phía Uất Kim Hương ngồi cách đó không xa, mắt trái rất nhanh quét hình cô gái quyến rũ mặc áo sườn xám này:
“Chỉ số chiến đấu là 100? Tròn 100? Chỉ số chiến đấu chỉ có 100 thôi sao?”
Diệp Vương cảm thấy có chút giật mình.
Ngay lập tức, hắn tiến hành kiểm tra các chỉ số cụ thể, thì thấy chỉ số chiến đấu 100 chia đều cho các phương diện về thể chất, sức chiến đấu…”
Nói cách khác, người phụ nữ này không được một điểm nào về kỹ năng chiến đấu.
Sao có thể có chuyện đó được.
Làm sao mà một người phụ nữ mạnh mẽ như vậy lại không biết một chút nào về chiến đấu được.
Trong lòng Diệp Vương khẽ máy động, ngay lập tức tiến hành quét hình cơ thể Uất Kim Hương một cách chi tiết hơn.
Ngay sau đấy hắn phát hiện ra, cấu tạo cơ thể của người Uất Kim Hương không phải tạo thành từ xương cốt, tế báo mà là một loại…thực vật!
Người phụ nữ này chẳng lẽ chỉ là một cái cây.
Chẳng lẽ là thế thân?
Đồng tử trong mắt hắn thu nhỏ lại, dựa vào tài liệu cơ mật hắn biết được năng lực của Uất Kim Hương là thuộc hệ thực vật.
Dưới trướng của hắn có hai Tiến hóa giả có năng lực thuộc hệ thực vật, nhưng cũng không có cách nào chế tạo được thế than có đầy đủ các đặc điểm về hình dáng, cử chỉ, lời nói giống hệt như bản thể được.
Kể cả khí tức cũng giống hệt!
“Nếu trước mắt chỉ là thế thân, vậy thì bản thể thật thì đang ở đâu?”
Trong lòng Diệp Vương có chút nghi hoặc.
Hắn nhìn Uất Kim Hương cả nửa ngày, cuối cùng cũng bỏ ý định thăm dò, tiếp tục dò xét năng lực chiến đấu của những người khác.
Lăng Vũ ngồi phía bên trái Uất Kim Hương, có chỉ số chiến đấu là 215,8!
Chỉ số chiến đấu vượt quả 200.
Chỉ số này mới chỉ là ở trạng thái bình thường mà thôi, chứng tỏ sức mạnh của Lăng Vũ hoàn có tư cách tương đương với một con quái vật cấp S.
Diệp Vương cảm thấy có chút hoảng sợ, chính hắn cũng đã từng thử nghiệm qua, khi hắn ở trạng thái bình thường, chỉ số chiến đấu cũng chỉ khoảng 180 mà thôi.
Mà người thanh niên này lại mạnh hơn hắn đến 30 điểm.
Nếu đổi thành thể chất chính là hơn đến 30 lần.
Hắn không khỏi liếc mắt chú ý đến Lăng Vũ.
Tiếp theo sau đó là tiến hành dò xét những người khác.
Trải qua một vòng dò xét, Diệp Vương phát hiện chỉ số chiến đấu của những đại biếu khác đại đa số nằm trong con số 100.
Trong đó những người có chỉ sổ từ 70 đến 100 chiếm đa số.
Chỉ có hai người có chỉ số chiến đấu từ 120 điểm trở lên.
Nhưng cho dù như thế vẫn kém hắn đến 50 điểm.
Từ điều đó, có thể biết được là những căn cứ khác cũng đang thiếu người.
Trừ những người này ra, hắn cũng đã tiến hành dò xét q ua bốn người là Hắc Nguyệt, Lâm Thi Vũ, Vưu Tiềm và Lãnh Chân.
Danh tiếng bốn người này đều rất cao, chỉ số chiến đầu từ 130 điểm trở lên.
Trong đó, bé gái có mái tóc màu tím có sức chiến đấu đạt tới 173.
Rất gần so với hắn.
Khi điều tra xong những người này, Diệp Vương bắt đầu tiến hành dò xét, cô gái ngồi bên trái Lâm Siêu tên là Phạm Hương Ngữ.
Cô gái này chính là người đứng thứ hai trong căn cứ Tinh Thần, thể chất hắn không kém.
“142?”
Diệp Vương tiến hành dò xét sức chiến đấu của Phạm Hương Ngữ xong, thì thầm nghĩ quả nhiên những người này khi ở trạng thái bình thường đều có chỉ số chiến đấu rất cao.
Nếu lúc chiến đấu, sức mạnh tăng vọt chắc chắn tương đương với quái vật loại hình S.
Dù sao, năng lực có tác dụng nâng cao sức chiến đấu lên rất nhiều, nhất là với những loại năng lực đáng sợ, cực đoan.
Có lúc, loại năng lực này còn mạnh hơn rất nhiều so với sức chiến đấu.
Sau đó, Diệp Vương nhìn sang một cô gái khác mà người của căn cứ Tinh Thần gọi là ‘Bạch Tuyết’.
Xoẹt!
Mắt trái của hắn vừa mới tiến hành quét hình, đột nhiên một cơn co giật đau nhói truyền vào mắt trái, cảm giác đau đớn giống như bị lửa đốt vậy.
Hai mắt Diệp Vương đau đớn, nhắm chặt lại, nước mặt không tự chủ mà chảy ra giàn dụa.
Cơn đau khiến cho cả gưởng mặt bên trái của hắn co giật.
“Đoàn, Đoàn trưởng?”
La Kiếm ngồi ở bên cạnh phát hiện tình trạng của hắn, nhỏ giọng thăm hỏi.
Diệp Vương nghe tiếng của hắn, cố nén cảm giác đau đớn, đưa tay che mắt.
Hít một hơi thật sâu, nói:
“Không có gì.”
Lúc này, cảm giác đau đớn ở mắt trái cũng dần biến mất.
Diệp Vương cũng phát hiện ra ánh mắt dò hỏi của những đại biểu khác.
Trong lòng không tự chủ dâng lên một cảm giác căm ghét, hắn biết sự quan tâm của bọn họ chỉ là giả tạo mà thôi.
Cũng chỉ vì mục đích rút ngắn quan hệ, lúc này hắn không muốn người khác phát hiện ra dị trạng ở mắt trái của mình.
“Không có gì.”
Diệp Vương cau mày bình tĩnh trả lời.
Những người khác âm thầm nhìn hắn, không hỏi thêm gì nữa.
Mấy phút sau, chờ sau khi không có ai chú ý tới hắn nữa.
Diệp Vương mới lặng lẽ kiểm tra thiết bị dò xét trong mắt trái, thiết bị này dường như đã xảy ra tình trạng chập điện, bên trong dường như xảy ra vấn đề nào đó.
“Đáng chết, tự nhiên lại xảy ra chuyện, vẫn chưa tiến hành quét hình với thủ lĩnh của căn cứ.”
Trong lòng Diệp Vương cảm thấy rất phiền não, liền đem thiết bị dò xét cất vào trong túi.
May mà vì để phòng hắn có đem theo thiết bị chuyên dụng để sửa chữa, chính là đề phòng đến tình huống này xảy ra.
“Chờ sau khi sửa xong, chỉ có thể đợi đến lúc thú triều ngày mai tấn công, mới có hi vọng tiếp tục dò xét.
Cầu mong số liệu ghi chép cũ bên trong không có bị mất đi, để khỏi phải làm lại một lần nữa.”
Diệp Vương nhíu nhíu mày, không có lên tiếng, cúi đầu tiếp tục ăn.
Lâm Siêu ngồi trên ghế thủ tịch không biết là vô tình hay cố ý liếc nhìn hắn một cái, sau đó tiếp tục dùng bữa.
Sau đó giao cho Phạm Hương Ngữ sắp xếp cho các đại biếu đi nghỉ ngơi.
Màn đêm thăm thẳm.
Mây đen dày đặc che kín mặt trăng, mặt đất đen kịt một màu, đưa tay ra cũng không thể nào nhìn rõ được năm ngón.
Bên trong một ngôi làng hẻo lánh cách Kiếm môn quan khoảng chừng 200 dặm.
Bầu không khí bên trong ngôi làng chỉ là một màu đen tối, mùi tử khí, mùi xác chết đang phân hủy bốc lên nồng nặc.
Nếu có ánh trăng rọi sáng được sẽ liền phát hiện ra khắp nơi đều là những thi thể mục nát biến hình.
Phần lớn là thi thể nhân loại, tất cả đều đã sớm phân hủy, trong đó xuất hiện vài bóng người du đãng lang thang bên trong ngôi làng.
Uỳnh, Ầm!
Đột nhiên, một tiếng nổ rền vang lên.
Âm thanh càng lúc càng lớn, lúc đầu dường như là từ xa vọng tới.
Nhưng càng lúc mặt đất càng chấn động mạnh, từ những cơn chấn động nhỏ dần dần biến thành rung động mạnh liệt.
Những ngôi nhà bị những cơn chấn động mà ầm ầm sụp đỏ.
Uỳnh, Ầm!
Mặt đất chấn động ngày càng mạnh.
Grào, Grào!
Nương theo những cơn chấn động lan tới, là những tiếng quái vật gầm rống với đủ các loại tiếng kêu gầm gào, những tiếng rít chói tai, hay âm thanh gầm gừ dữ tợn.
Giống như một đoạn băng bị hỏng, âm thanh chói tai phát ra không khỏi khiến cho người nghe cảm thanh gai lạnh, tê dại cả da đầu.
Mặt đất như đang nổi lên, giống như có một cơn sóng màu đen từ phía xa phía chân trời cuộn đến.
Khi thì lưng thững, khi thì sôi trào giận dữ.
Bên trong mảng thú triều dường như vô cùng vô tận ây, cón có những thân ảnh khổng lồ lẫn vào bên trong.
Còn phía xa đằng sau thú triều là những quái vật có chiều cao như những ngọn núi khổng lồ, đang lững thững, ầm ầm bước tới.
Ầm ầm ầm!
Thôn làng đổ nát nhanh chóng bị thú triều bao phủ, sau đó nhanh chóng bị nghiền nát san phẳng, biến thành bình địa.
Những con xác thối kia chỉ lẳng lặng đứng nhìn thú triều, không kịpphản ứng trong nháy mắt bị dẫm nát.
Xương cốt, nội tạng, thịt nát dính thành một mảng bên dưới móng vuốt quái vật.
“Rốt cuộc… Đến rồi sao?
Bên trong tổng bộ căn cứ Tinh Thần, Phạm Hương Ngữ đứng ở trên ban công, nhìn về phía xa xa.
Thông qua những con xác thối cố ý sắp đặt để thu thập thông tin tình báo, Phạm Hương Ngữ có thể phát hiện ra chiến tranh đã bắt đầu.
Trang 180# 2
Chương 359: Bình Minh Cuôc Chiến.
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Sau khi thu thập được hình ảnh từ con xác thối kia truyền về, Phạm Hương Ngữ liền gia tăng phạm vi của mạng lưới tình báo lên đến 300 dặm.
Số lượng xác thối được bố trí thành những cơ sở ngầm, phân bố cực kỳ nhiều, cho nên lần này không chỉ muốn thu thập thông tin tình bào về số lượng quái vật đơn độc mà là điều tra số lượng thú triều.
Cho dù khoảng cách có cách xa đến đâu, cũng có thể ngay lập tức thu được kết quả.
Ánh mắt Phạm Hương Ngữ nhìn về ánh mặt trời xuất hiện từ phía chân trời xa, từ khi con xác thối kia phát hiện ra thú triều cho đến lúc này, dựa vào tốc độ di chuyển của thú triều.
Có lẽ, bọn chúng chỉ cách căn cứ khoảng chứng năm mươi dặm trở lên.
Nói cách khác, khi thú triều xuất hiện trước căn cứ thì cũng chính là lúc đêm tối biến mất và bình minh ló rạng.
Đến thời khắc quyết chiến.
Khoảng thời gian này, cũng đủ bọn họ có đủ thời gian để chuẩn bị cho cuộc chiến.
Phạm Hương Ngữ giơ bàn tay trắng như tuyết đang cầm bộ đàm lên, đem những thông tin tình báo mình nhận được báo cáo cho Lâm Siêu.
Sau đó, xoay người theo những bậc cầu thang bằng thép đi xuống, đi tới trung tâm chỉ huy của căn cứ.
…………..
Boong, boong, boong…
Những tiếng chuông trên gác chuông cao nhất trong căn cứ dồn dập vang lên, truyền ra khắp cả căn cứ.
Mỗi một người sống sót, cùng với binh lính, tướng lĩnh đều nhanh chóng bị tiếng chuông đánh thức.
Khi nghe tiếng chuông đánh lên chín tiếng thì tất cả mọi người đều cuống cuồng di chuyển.
Chín tiếng chuông, mang ý nghĩa cảnh báo nguy hiểm nhất.
Sự chuẩn bị từ trước cuộc khi đại chiến, cuối cùng cũng bắt đầu.
Thời điểm này mặc dù mới là rạng sáng, trời vẫn nhá nhem tối.
Thế nhưng, ánh đèn bên của tất cả các căn phòng trong căn cứ đều được thắp sáng.
Tất cả binh sĩ, tướng lĩnh đều di chuyển nhanh chóng tập hợp trên quảng trưởng.
Bên trong phòng họp gần phòng tuyến.
Trong phòng họp rộng rãi, đèn đuốc bật sáng trưng Lâm Siêu cùng với Lăng Vũ, Uất Kim Hương, Bộ Phàm và đại biểu các căn cứ.
Tất cả bọn họ chạy đến đây đầu tiên, tụ tập trong phòng họp.
Trong đó có một ít người vẫn còn ngái ngủ, trên mặt vẫn còn vẻ uể oải, ngáp dài.
Tuy rằng, thể chất của Tiến hóa giả đều rất mạnh mẽ, thế nhưng ngày thường thể lực tiêu hao rất lớn, cần phải thông qua giấc ngủ để khôi phục sự mệt nhọc.
Trên bức tường lớn trong phòng họp được lặp đặt những màn hình cực lớn.
Những hình ảnh đang được truyền về từ những trạm gác ngầm, thông qua màn hình mọi người có thể theo dõi tất cả mọi diễn biến diễn ra ở bên ngoài một cách rõ nét nhất.
Lâm Siêu ngồi ghế chủ tọa, chờ Phạm Hương Ngữ đi vào rồi hướng về phía nàng khẽ gật đầu ra hiệu.
Phạm Hương Ngữ nhận lệnh, tiến lên phía trước cất giọng nói:
“Thông qua báo cáo bộ phận hậu cần, đưa tất cả nhân viên hậu cần cùng với người dân bình thường chuyển vào bên trong hầm ngầm của căn cứ.
Ở bên ngoài là tất cả binh lính, cùng với lực quân đội tăng viện đến từ những căn cứ khác.
Lâm Siêu khẽ gật đầu, nói:
“Đề nghị tất cả quý vị cùng thương nghị phương án chiến đấu.”
Cuộc chiến đầu này, Lâm Siêu đã có ý định giao cho Phạm Hương Ngữ quyền khống chế đại cục.
Để lát nữa, đến lúc hắn phải tiến ra chiến trường, sẽ không có cách nào tiếp tục chỉ huy.
Hơn nữa, đối với một chiến trường cỡ lớn như thế này, Lâm Siêu tự nhận thấy năng lực chỉ huy của mình không thể nào tốt hơn Phạm Hương Ngữ.
Sở trưởng của hắn chỉ đơn đả độc đấu, một mình lang bạt, chỉ am hiểu tác chiến trong phạm vi nhỏ.
Luận đến kiểu tác chiến đoàn thể quy mô lớn, phòng chừng không có mấy người có thể so sánh được với nữ nhân này, người sinh ra đã có sở trưởng năng lực khống chế toàn cục.
Phạm Hương Ngữ khẽ gật đầu, đi tới vị trí chỉ huy tối cao rồi dừng lại.
Nhìn về phía một người trẻ tuổi gật đầu ra hiệu.
Người này ngay sau đó kéo ra một tấm địa đồ lớn.
Tấm địa đồ này chính là được xây dựng dựa trên công nghệ 3D liên quan tới kỹ thuật mà căn cứ Tinh thần đang nắm giữ.
Trên bản đồ 3D sơ đồ cấu tạo xung quanh căn cứ Tinh thần, có một số điểm như cố ý bị làm nhòe đi, để không tạo cơ hội cho những người khác dò xét.
Hình ảnh hiện lên bên trong địa đồ 3D chủ yếu là hình ảnh xung quanh căn cứ.
“Dựa theo thông tin từ tình báo ngoài tiền tuyến báo về.
Trong khoảng 3 tiếng nữa thú triều sẽ đến.”
Phạm Hương Ngữ nhìn mọi người, sắc mặt thong dong bình tĩnh nói:
“Trải qua quá trình tập hợp sắp xếp số lượng quân đội các vị báo cáo.
Số lượng quân đội trong căn cứ hiện này là…280 nghìn người.”
Mí mắt của mỗi đại biểu nhất thời giật nhẹ một cái.
280 nghìn binh lính? Điều này há không phải nói đến, số lượng quân lực mà căn cứ Tinh thần có thể chứa được đã sánh ngang căn cứ Viêm Hoàng?
Phạm Hương Ngữ liếc mắt nhìn mọi người, tựa hồ đoán ra được suy nghĩ trong đầu bọn họ, ầm thầm cười lạnh một tiếng, nói:
“Các vị, đã là chiến đấu thì sẽ có thương vong.
Đợi lát nữa đến thời điểm tiến hành tác chiến, hi vọng các vị sẽ tuân theo điểu khiển của tôi, không cho phép xảy ra tình huống cãi quân lệnh!”
“Đây là điều tự nhiên.”
Lập tức có người phụ họa gật đầu.
“Phạm thủ lĩnh xin cứ yên tâm, chúng tôi sẽ toàn lực phối hợp.”
“Mọi người nếu đã đến đây tiếp viện, tự nhiên đều đã chuẩn bị tâm lý.”
Những người khác liên tục cười nói phụ họa.
Phạm Hương Ngữ thầm cười lạnh một tiếng, không biết chờ đến lúc những người này nhìn thấy quy mô thú triều lân này.
Có hay không có thể tiếp tục cười nói bình thường được không.
Bất quá, đến khi đó cho dù bọn họ sợ hãi muốn cãi lời chỉ huy, hay muốn chạy trốn thì cũng đã muộn!
Lúc này, trong phòng họp của mạng giả lập Tinh võng, tin tức cũng đã được phát đến.
Hứa tư lệnh cùng với những thủ lĩnh những căn cứ khác đều gửi lời chúc may mắn, đồng thời phái cố vấn trong căn cứ chờ đợi trong Tinh võng.
Đem địa đồ xung quanh căn cứ Tinh thần tiến hành phân tích chiến lược, hi vọng sẽ giúp ích cho những lần sau.
Trải qua hai giờ thảo luận và thương nghị, hội nghị chiến lược tạm thời kết thúc.
Mọi tình huống mặc dù đã tính toán hết, nhưng đến lúc cuộc chiến thực sự bắt đầu, sẽ có những biến số bất ngờ làm mọi người không thể nào lường trước được.
Lâm Siêu để |Phạm Hương Ngữ lần thứ hai kiểm tra toàn bộ các ban ngành cũng với phòng tuyến trên tường thành.
Sau đó, mang theo chị gái cùng với đám người Hắc Nguyệt, Bạch Tuyết, Vưu Tiềm đi tới tường thành phía ngoài cùng cao chừng 80 mét.
Ở trên bức tường thành khổng lồ, cao vút này,thân hình mấy người bọn họ trở nên nhỏ bé như những con kiến.
“Còn khoảng 50 dặm.”
Giọng của Phạm Hương Ngữ vang lên trong máy truyền tin.
Lâm Siêu phóng ánh mắt tới phương xa hắc ám, tựa hồ nhìn thấy được mùi máu tạnh như phả vào mặt.
Sắp đến rồi, đây chính là một trần đại chiến thảm liệt nhất từ trước đến nay, hắn cũng không có mấy phần nắm chắc.
Thế nhưng, phải thắng.
Không còn đường lui!
“Đợi lát nữa chiến đấu, mọi người tự thân chú ý an toàn bản thân một chút.
Dựa vào khả năng phòng ngự của chiến giáp.
Trong lúc chiến đấu với quái vật loại hình S, cẩn thận một chút cũng có thể bảo mệnh.”
Lâm Siêu quay sang nói cho mấy người Hắc Nguyệt, Lãnh Chân.
Vưu Tiềm khóc lóc nói:
“Lão đại, vậy tôi thì sao?”
“Anh… Cũng từ từ mà thích ứng đi.”
Lâm Siêu bình tĩnh nói.
Vưu Tiềm không biết nói gì.
Lúc này, đám người Lăng Vũ, Uất Kim Hương, Bộ Phàm và An đều đã đi tới phía trên tường thành.
Bọn họ nghe theo lời dặn dò sắp xếp của Hứa tư lệnh, từ trước khi đến đây đã biết đây sẽ là một trận ác chiến.
Mỗi người trong bọn họ đều sẽ có khả năng hi sinh, vì lẽ đó bọn họ sớm đã chuẩn bị tâm lý.
Mọi người đang lẳng lặng chờ đợi.
Thời gian, từng phút , từng phút một trôi qua.
Dần dần, mọi người có thể cảm nhận được những cơn chấn động nhẹ từ tường thành phía dưới chân mình truyền đến.
Đèn pha phía trước soi sáng bóng tối phía xa xa, mùi máu tanh cùng mùi thi thể mục rữa từ xa phả tới nồng nặc.
Cùng với một số lượng lớn quái vật với hình dáng to lớn vặn vẹo đang tiến tới gần.
Uỳnh, Ầm!
Rất nhanh, mọi người đều nghe thấy những âm thanh chấn động từ xa vọng tới.
Dựa vào thị lực của đám người Lâm Siêu, đã có thể nhìn thấy từ tít phía đằng xa, từ phía chân trời dường như có một cơn sóng màu đen kịt đang cuốn tới.
Giống như sóng biển lạnh lẽo , cuốn tới nuốt chửng tất cả những tòa kiến trúc đổ nát.
Dọc theo một đường băng băng cuốn thẳng tới.
Ở phía cuối đàn thú triều, xuất hiện ánh mặt trời, ánh bình minh của tận thế đã đến.
Trang 181# 1
Chương 360: Trực Tiếp Trên Tinh Võng
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Bình mình đã đến, nhưng Hắc Ám thì chưa biến mất.
Những tia nắng đầu tiên từ phía chân trời sáng lên, chiếu sáng một mảng thú triều đen kịt.
Chỉ thấy bên trong thú triều có vô số các loại quái vật đang di chuyển, hình dáng của bọn chúng vô cùng kì quái.
Có con có hình dáng vô cùng xấu xí dữ tợn, có con thân đang hình thối rữa vặn vẹo, lại có quái vật thể thể màu trắng giống như một đống thịt mỡ đang di chuyển.
Có cả những quái vật bò sát trên cơ thể mọc đầy vảy sừng lớn, có cả quái vật phi hành trên trời và cả những con quái vật côn trùng biến dị…
Dưới khí thế tấn công mạnh liệt của đàn thú triều như thế, phía sau bọn chúng còn xuất hiện những bóng quái vật cao lớn.
Giống như đàn voi khổng lồ với dáng vẻ dữ tợn đang di chuyển, không khỏi khiến cho con người ta cảm thấy run sợ.
“Một con, hai con…”
Lâm Thi Vũ ngồi trên tường thành, phóng tầm mắt vào bên trong thú triều.
Trên gương mặt trẻ con không một chút nào sợ hãi, một lát sau nàng quay đầu lại nói với Lâm Siêu:
“Chỉ riêng quái vật loại hình A chị đã nhìn thấy hai mươi đến ba mươi con.”
Lâm Siêu nhìn chằm chằm vào phía sau biển thú triều, con ngươi dường như biến thành màu vàng óng ánh, bình tĩnh nói:
“Những con này chỉ là bia đỡ đạn mà thôi, đại bộ phận thú triều vẫn còn đang ở phía đằng sau.”
“Bia đỡ đạn?”
Đám người Lâm Thi Vũ cùng Vưu Tiềm, Hắc Nguyệt đều giật mình.
Vưu Tiềm trợn mắt líu lưỡi nói:
“Nhiều quái vật loại hình A như vậy, số lượng của bọn chúng gần như gấp đôi số lượng quái vật loại hình A đã tấn công căn cứ Long chiến sĩ, mà chỉ là bia đỡ đạn thôi sao?”
Lâm Siêu không trả lời, khi biến đồng tử của mình thành hoàng kim, hắn có thể nhìn thấy những vật ở khoảng cách cực xa.
Ở phía sau những con quái vật loại hình A này, hắn còn nhìn thấy khoảng bảy con quái vật loại hình S!
“Chuẩn bị chiến đấu.”
Lâm Siêu nói với Phạm Hương Ngữ qua bộ đàm.
Phạm Hương Ngữ ở trong phòng chỉ huy, thông qua những trạm gác ngầm đã nhìn thấy được quy mô khổng lồ của thú triều.
Vẻ mặt nàng trở nên nghiêm túc, lập tức triệu tập tất cả quân tiên phong.
Mỗi một vị trí từ trước đó đã được tham gia diễn luyện, chờ đợi quái vật tiến vào khu vực cài đặt địa lôi sẽ tiêu diệt.
Ầm! Ầm!
Tốc độ của thú triều không giảm chút nào, lao tới như chẻ tre.
Tất cả binh lính trong căn cứ tay nắm chặt súng, hồi hộp chờ đợi.
Trong khi đó, Diệp Vương cùng với đại biểu của những căn cứ khác đều đang đứng trên tường thành ở vòng ngoài.
Tất cả bọn họ đều có thể quan sát rõ ràng từng con quái vật loại hình A bên trong thú triều.
Số lượng quái vật loại hình A có chiều cao đến hai mươi mét có số lượng rất nhiều, đứng nổi bật trong biển thú triều, cực kỳ bắt mắt.
“Này, sao lại nhiều quái vật loại hình A đến vậy?”
Các đại biểu đều hoảng sợ, chỉ mới lướt mắt nhìn qua thôi mà số lượng đã khoảng chứng hai mươi, ba mươi con.
Mà đồng thời phía xa đằng sau thú triều còn có thêm những thân ảnh khổng lồ đang đi tới.
Một số ít đại biểu trong lòng cảm thấy bồn chồn lo lắng, tuy bọn họ đã dự liệu sẽ có một số lượng lớnquái vật tấn công căn cứ Tinh thần.
Bằng không Hứa tư lệnh sẽ không cần thiết phải phái tới một trăm nghìn binh lính đến.
Nhưng bọn họ không ngờ rằng, chỉ tính riêng số lượng quái vật tiên phong đã mạnh đến như vậy rồi.
Bởi vì, quái vật có thể thống lĩnh dẫn dắt thú triều tấn công, chỉ số thông minh của chúng tuyệt đối không thua kèm nhân loại.
Mọi người đã có kinh nghiệm trong cuộc chiến chống quái vật lần trước, biết được lũ quái vật am hiểu phương pháp bày bình bố trận.
Giống như cuộc chiến đã xảy ra ở căn cứ Long chiến sĩ, ở loạt tấn công đầu tiên, quái vật loại hình A dường như không có ra tay.
Chỉ có quái vật loại hình B là thống lĩnh chỉ huy đoàn quân quái vật hấp dẫn, triệt tiêu hỏa lực.
“Chỉ là một ít quái vật loại hình A mà thôi, cho dù có đến nhiều hơn cũng không có vấn đề gì.”
Vẻ mặt Diệp Vương bình thàn, thong dong, trấn định nói.
Một số đại biểu đang lo lắng bất an nghe thấy lời hắn nói, rồi nhìn thoáng qua vẻ mặt Lâm Siêu và đám người Lăng Vũ.
Thấy vẻ mặt bọn họ đều trấn tĩnh thì nhất thời bọn họ đều có cảm giác yên lòng hơn.
Bởi vì trong tình hình này có lo lắng cũng không giải quyết được việc gì, cả bầu trời có sập xuống dựa vào thực lực của bọn họ cũng không thay đổi được.
Ở trên Tinh võng, Hứa tự lệnh và những thủ lĩnh các căn cứ khác thông qua hình ảnh truyền đến từ căn cứ Tinh thần, tất cả bọn họ đều vô cùng quan tâm đến trận chiến này.
Khi nhìn thấy một số lượng lớn quái vật loại hình A xuất hiện bên trong thú triều, thì một số thủ lĩnh của căn cứ nhỏ đều biến sắc.
Dù dù chỉ là theo dõi trên màn hình thôi, nhưng trong lòng bọn họ cũng khó có thể giữ được bình tĩnh.
Hứa tư lệnh cố gắng quan sát thật kĩ hình ảnh trước mặt mình, bời vì ông ta biết, quân đoàn quái vật này chỉ là những con đi tiên phong.
Quân đội chủ lực của bọn chúng chính là vẫn còn ở phía sau.
Cũng lúc đó, trên diễn đàn tự do của Tinh võng đang truyền hình trực tiếp hình ảnh chiến trường.
Từ cách đây mấy ngày, tư khi có thông tin các căn cứ sẽ tiến hành tiếp viện hỗ trợ căn cứ Tinh thần, đã hấp dẫn sự quan tâm chú ý của phần lớn những người sống sót.
Thời khắc này khi bình mình vừa lên, phần lớn tất cả bọn họ còn đang say giấc nồng.
Nhưng cũng có một nhóm người bởi vì nhiều nguyên nhân mà không ngủ, túc trực trên Tinh võng xem truyền hình trực tiếp.
Khi tất cả bọn nhìn thấy biển thú triều trải dài như vô cùng vô tận, thì tất cả những người đang quan sát trực tiếp cùng cảm thấy sôi trào.
Không giống như những video về các cuộc tấn công của quái vật đối với các căn cứ khác trên thế giới.
Cho dù những đoạn video đó có được là do quay chụp trộm thì cũng bị liệt vào tài liệu cơ mật.
Không dễ gì các căn cứ đó chia xẻ ra bên ngoài.
Đối với những người quan sát trên Tinh võng, thì đây dường như là lần đầu tiên bọn họ được chính diện theo dõi một cuộc chiến thực sự giữa loài người và quái vật.
Từ cảm giác hưng phấn ban đầu, rất nhanh biến thành sự lo lắng, thấp thỏm và căng thẳng.
Bởi vì số lượng quái vật trong thú triều thực sự quá nhiều, trong video số lượng thú triều trải dài trên mật đất không có điểm cuối.
Trong số những người đang theo dõi video có một số người biết được kích thước của quái vật loại hình A là như thế nào.
Cho nên, những quái vật có thể hình và chiều cao hơn hai mươi mét khi đứng trong thú triều, đã gây ra một hiệu ứng về mặt thị giác vô cùng mạnh mẽ.
Điều duy nhất, khiến cho mọi người cảm thấy vui mừng chính là tường thành của căn cứ Tinh thần cao hơn tám mươi mét.
Với góc độ quan sát từ cao xuống thấp thì chiều cao của những con quái vật loại hình A này không thể nào so sánh được so với chiều cao của tường thành.
Ầm ầm ầm ~~!
Grào grào!
Những âm thanh chói tai của những tiếng bước chận nặng nề nện xuống mặt đất, cùng với đó là những tiếng gầm rống, kêu gào.
Những âm thanh đó xoắn xuýt theo gió cuốn thành cuồng phong ép tới thổi tung đầu tóc và trang phục của đám người Lâm Siêu
“Ba mươi dặm, hai mươi dặm… Tiến vào khu vực chôn địa lôi!”
Lâm Siêu nhìn biển thú triều như sóng biển màu đen bao phủ cuốn tới khu vực cách khoảng hai mươi dặm bên ngoài tường thành.
Khu vực này đều được chôn địa lôi, bởi vì không có nhiều thời gian cho nên số lượng không tính là dày đặc.
Ầm ầm ầm ~~!
Địa lôi được chôn rất sâu dưới lòng đất, hơn nữa đã qua cải tiến, cần phải có một lực rất mạnh tác động lên địa lôi thì mới làm cho nó phát nổ.
Bình thường, cho dù là có xe Tank đi qua cũng không hề hấn gì.
Thời điểm thú triều bao phủ, vô số những bước chấn quái vật nên xuống mặt đất tạo nên những cơn chấn động không ngừng, xuyên qua lòng đất kích hoạt những địa lôi đang chôn sâu dưới lòng đất.
Uỳnh uỳnh ầm ầm!
Chỉ trong nháy mắt, địa lôi chôn dưới mắt đất đã phát nổ, những tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên.
Bùn đất bị bắn tung lên rất cao, mảng thú triều đen kit nhanh chóng bị chia năm xẻ bảy.
Tốc độ tiến công của đàn thú triều nhất thời giảm xuống.
Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!
Những tiếng nổ kéo dài liên miên kéo dài, tốc độ của đàn thú triều đã giảm xuống, thế nhưng bọn chúng vẫn không ngừng tiến tới.
Không ngừng làm cho địa lôi phát nổ, không ngừng có quái vật bị nổ tan xác chia năm xẻ bảy.
Bất quá, trong đó có một số quái vật loại hình B không có bị nổ chết.
Chúng chỉ bị thương ở chân hoặc bị đứt đoạn một vài bộ phận biến dị.
Còn đối với quái vật loại hình A, thời điểm địa lôi phát nổ bọn chúng đã cảm nhận được nguy hiểm.
Ngay lập tức tìm cách né tránh thoát khỏi phạm vi vụ nổ.
Có một số con không tránh kịp thì cũng chỉ bị thương nhẹ mà thôi.
Nhưng số lượng địa lôi chôn dưới mặt đất cũng chỉ có hạn.
Lâm Siêu nhìn chằm chằm vào bầy thú trước mặt, sau đó quay sang Phạm Hương Ngữ truyền đạt chỉ thị….
Khởi động pháo hạm!
Trang 181# 2








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










