[Dịch] Trọng Khải Mạt Thế
Tập 71 : Tam Giác Bermuda (c351-c355)
❮ sautiếp ❯Chương 351: Tam Giác Bermuda
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Trong phòng họp ảo, Phạm Hương Ngữ lơ đãng nhìn đám thủ lĩnh thảo luận sôi nổi.
Tuy không biết lão Hứa từ đâu biết được tin tức bí ẩn này, nhưng có rất nhiều căn cứ có mặt ở đây nguyện ý đến tiếp viện, nàng chỉ có thể im lặng.
Im lặng là đồng ý, nàng cũng không phủ nhận khả năng căn cứ bị quái vật tấn công trong thời gian tới.
Hy vọng có lực lượng này tiếp thêm sức mạnh, bọn họ có thêm cơ hội chiến thắng.
Về tổn thất nhân mạng trên chiến trường… nàng không quan tâm.
Là nữ hoàng xác sống, trong mắt nàng, con người chỉ là thức ăn.
Vừa vừa thì đủ no, nhiều quá thì cho vào tủ lạnh, còn ôi thiu thì vứt đi… Thế nào cũng được.
Nàng biết rõ mục đích tiếp viện của những người ở đây là gì.
Chẳng phải cao thượng gì hết, họ chỉ muốn đổi chác lại quan hệ với căn cứ Tinh Thần mà thôi.
Nếu bây giờ từ chối, trong con mắt họ, căn cứ của nàng trở lên quá cao ngạo, thậm chí còn tạo ra bất mãn cho ai đó.
Hội nghị kết thúc, các căn cứ dựa theo điều phối của Hứa tư lệnh, bắt đầu phái binh đến căn cứ Tinh Thần.
Tin tức căn cứ Tinh Thần sắp bị quái vật tấn công nhanh chóng truyền tới liên minh Á Châu.
Xét về bề ngoài, con quái vật này to không kém Đông phương liên minh.
Tất nhiên, chẳng ai biết được hết lực lượng ngầm của hai liên minh này, có khi phải đến thời khắc sinh tử, những thứ đó mới lộ ra ánh sáng.
Căn cứ Tân Nguyệt, nơi ở của nữ vương… một tòa nhà theo phong cách kiến trúc Gotic u ám.
Một cô gái nửa nằm, nửa ngồi, cuộn mình duyên dáng trong chiếc ghế sô pha mềm mại, đang đọc cuốn sách bằng tiếng Anh có tiêu đề “The Bermuda Triangle”.
Ánh nến mờ nhạt, lay động chiếu lên trang sách, như muốn kể về những sự việc thần bí mà trùng hợp kỳ lạ đã từng xảy ra ở nơi Tam giác quỷ đó.
Bên ngoài cửa phòng vang lên tiếng bước chân, bước vào là một thanh niên cao gầy, mặc trang phục của quản gia nhà quý tộc thời trung cổ.
Nhưng có điều lạ, ngay dưới vành mũ thòi ra ra một đôi tai có hình dáng khác thường… trông như tai của tinh linh.
Nếu như Lâm Siêu ở chỗ này, sẽ nhận ra đây là người Atlantis, với đôi tai đặc hữu như vậy.
“Chủ nhân.” Thanh niên nói tiếng Việt rất chuẩn, cẩn thận cúi đầu nói: “Có tin tức truyền đến, căn cứ Tinh Thần sẽ bị quái vật tấn công.
Lần này, liên minh bọn họ cho mười mấy căn cứ đến tiếp viện.
Đặc biệt, Hứa minh chủ phái tới 10 vạn quân đội”
Ánh mắt cô gái vẫn trên trang sách, thần sắc không đổi.
Thanh niên báo cáo xong, nhìn cô gái một cái, không nói gì nữa, xoay người rời khỏi phòng, tiện tay đóng cửa lại.
Lúc này, từ góc khuất trên giường trong phòng, một con mèo trắng nhảy ra, nhẹ nhàng rơi trên mặt bàn trước mặt cô gái.
Nó thè lưỡi, liếm liếm chân, nói: “Ta đã xem tư liệu về cái căn cứ này.
Thủ lĩnh của nó là người ta đã bảo cô lưu ý tìm kiếm.
Lần này bọn họ bị tấn công, cũng không phải là việc nhỏ.”
“Ta biết.” Cô gái kia mở miệng, chậm rãi khép sách, ngẩng đầu nhìn mèo trắng, nói: “Lần này, bọn họ khua chiêng, gõ trống ấm ầm, đưa ra một lực lượng tiếp viện lớn như vậy… chắc không phải chỉ đối phó với lũ quái bình thường đâu.
Mà bọn quái cấp cao không phải lũ đầu đất, cũng không thể tùy tiện tấn công, sẽ tuyệt đối nắm chắc trước khi muốn làm gì.
Trận chiến này tuyệt đối không đơn giản.”
Những lời này nói ra giữa phòng họp của Đông phương đồng minh, hẳn rằng đám thủ lĩnh lúc nào cũng chỉ chăm chăm mua bán quan hệ kia xấu hổ chui xuống đất.
Cô gái này quá thông minh, chỉ từ thông tin được báo cáo nhỏ xíu, lại có thể suy đoán tình huống gần như toàn bộ vậy.
“Ngươi nói không sai.” Mèo trắng tán thưởng nhìn nàng.
Mới đầu, nó chỉ coi cô gái là kẻ đầy tớ trong một kế hoạch lớn.
Thế nhưng, nàng có thể phát triển đến mức này, nó cũng phải nhìn lại với con mắt khác.
“Mà cũng lạ! Đám quái đó sao không ăn căn cứ Viêm Hoàng mà lại chọn cái căn cứ bé tí kia? Hẳn là căn cứ Tinh Thần phải có thứ gì đó mà bọn quái vật rất muốn có.” Cô nhẹ giọng nói.
“Lần này… ngươi tính có nên giúp bọn họ một chút không?”
Mèo trắng nhẹ nhàng gật đầu, đôi mắt xanh lè nheo lại, mơ hồ có tia dữ tợn, nói: “Ngươi đi tìm hiểu một chút, thống lĩnh cao nhất của đám quái vật xâm lấn lần này là đứa nào.
Ta sẽ thu con quái vật này tới tay.”
“Ngươi đã nói là không thể xuất thủ sao?” Cô gái hơi nhíu mày.
Mèo trắng híp mắt nói: “Ta có nói là chính ta ra tay đâu.”
Cô gái chỉ còn biết im lặng.
“Ngươi xem sách gì đấy?” Mèo trắng chú ý tới quyển sách cô gái đang đọc, khi nhìn thấy tên cuốn sách trên bìa, nó khẽ run một chút, hứng thú nói: “Có ý tứ! Loài người các ngươi mới tồn tại có mấy ngàn năm mà cũng biết những thứ này… Thật có ý tứ!”
Cô gái kia liếc mắt, nói: “Kỷ nguyên của các ngươi, không tra xét chuyện này sao?”
“Hiển nhiên có! Nhưng đây là cơ mật cao nhất, không có tùy tiện xuất bản thành sách như thế này.” Mèo trắng liếm liếm chân, nói: “Cái này sau này hãy nói, ngươi mau chóng làm việc đi.”
Ánh mắt cô gái lóe lên, khẽ gật đầu một cái.
Trang 177# 1
Chương 352: Á Châu Đệ Nhất Thành
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Toàn bộ khu Hoa Hạ gió nổi mây vần.
Đám quái vật và xác sống tập trung đông đảo ở những nơi bị chúng chiếm đóng, cũng như tràn vào những thành thị mà loài người đang khai thác.
Không khí chuẩn bị chiến đấu hừng hực.
Không gian ngột ngạt báo trước bão tố sắp tới.
Không ai biết được, sau trận quái tai này, bao nhiêu sinh mạng sẽ bị thổi bay, cục thế giữa loài người và bè lũ quái vật sẽ như thế nào.
Trận đánh quyết định.
Kết quả quyết định.
Hứa tư lệnh quyết định đưa tin tức của cuộc chiến này phổ biến rộng rãi, thậm chí ông ta còn có ý định chiếu trực tiếp toàn bộ diễn biễn xảy ra.
Toàn bộ mọi người đều mong chờ về trận chiến này.
Bên nào có thể có thắng lợi cuối cùng?
Chẳng ai có thể dự đoán chính xác, kể cả Lâm Siêu cũng không biết.
Như nhi có thể dự đoán một chút.
Nhưng với quy mô chiến tranh quá lớn như thế này, vô số từ trường sinh mạng của nhân loại và quái vật bộc phát, năng lực tiên đoán bị quấy nhiễu mãnh liệt.
Trừ phi năng lực của nàng tiến hóa đến cao cấp nhất, đồng thời không tiếc tiêu hao phần lớn tuổi thọ, mới có khả năng nhìn trước kết cục.
Phạm Hương Ngữ nói kết quả cuộc họp cho Lâm Siêu.
Không lâu sau, Hứa tư lệnh cũng liên lạc với hắn.
Lão Hứa sẽ không trực tiếp đến trợ giúp vì phải tự mình trấn thủ căn cứ Viêm Hoàng, đề phòng lũ quái vật đánh lén.
Ông ta nói lời cầu chúc cho Lâm Siêu có thể đánh thắng một trận chiến này!
Có tường thuật trực tiếp từ Tinh võng, nếu như trận chiến này thắng lợi, đối với khắp Á Châu, với những sống sót, đây là một liều thuốc trợ tim kịp thời, phấn chấn nhân tâm, mang tới hy vọng, dũng khí lớn lao cho loài người trong thời kỳ đen tối, tràn ngập bi thương và tuyệt vọng.
Hứa tư lệnh già đời, hiểu quá rõ một điều.
Kỷ nguyên hắc ám, thức ăn thiếu hụt thì có thể đi tìm, bụng đói nhưng vẫn có thể hy vọng một ngày mai tươi sáng.
Nhưng anh hùng tuyệt không thể thiếu… Anh Hùng tạo ra niềm tin, là tín ngưỡng loài người hướng về!
Giống như trong chiến tranh thế giới thứ hai, nước Mỹ đã đắp nặn ra Captain America, được toàn dân yêu thích, thậm chí có tác dụng cổ vũ sĩ khí trên chiến trường.
Cho nên, Hứa tư lệnh rất cao tay, đề ra phương án truyền hình trực tiếp, kể cả những người sống sót ở đáy tầng xã hội cũng được chứng kiến mọi việc trong chiến dịch lần này.
Bọn họ sẽ thấy, đám quái vật khủng bố kia, thứ mà họ chưa bao giờ thấy, kể cả trong những cơn ác mộng của mình.
Những thứ sẽ mang lại cảm giác tuyệt vọng tột cùng… Thế nhưng, bọn họ cũng sẽ thấy, nhân loại cũng có anh hùng, người có đủ lực lượng để đánh chết những con quái vật kia.
Một trận chiến này, Hứa tư lệnh sẵn sàng xuống tay hết, bằng mọi giá phải thắng lợi.
Kết quả cuộc chiến này cực kỳ quan trọng.
Một khi căn cứ Tinh Thần căn cứ bị xóa sổ, bọn quái vật được thế sẽ xua quân xuống phía Nam, nuốt gọn căn cứ Viêm Hoàng.
Phải đoàn kết lại!
Thắng lợi, khí thế nhân loại đại thịnh, những người còn sống sót ở các nơi bớt áp lực hơn, là mầm mống để loài người đoàn kết.
Thất bại… thất bại thảm hại sẽ đả kích toàn bộ sỹ khí của loài người.
Với tiềm lực của căn cứ Tinh Thần cùng với đội quân tiếp việc đông đảo, dẫn đầu bởi 5 người mạnh nhất Viêm Hoàng, mà không thể ngăn cản đám quái vật lần này thì sỹ khí, hy vọng cũng đi tong.
Từ già đến trẻ, từ người sống sót nhỏ yếu nhất cho đến lão Hứa, sẽ hoàn toàn đánh mất lòng tin.
Cho nên, canh bạc này loài người không thể thua!
Lâm Siêu biết suy nghĩ này của Hứa tư lệnh.
Tuy hắn cũng có quyết tâm tất thắng, thế nhưng mong muốn và thực tế là hai việc khác nhau.
Trong mắt lão Hứa, hắn và căn cứ của hắn rất quan trọng, là hi vọng của loài người, thế nhưng theo những gì hắn biết về hậu thế, cho dù giờ hắn có chết đi thì nhân loại tối thiểu cũng chống đỡ được hơn trăm năm nữa.
Mấy trăm năm hắc ám, sống sót và tranh đấu, tuyệt thế kỳ tài lớp lớp xuất hiện.
Người đi trước ngã xuống, rất nhanh có người tiếp bước tiến lên.
Ánh sáng của anh hùng chưa bao giờ tắt.
Sau 3 ngày kể từ khi Hứa tư lệnh cử tiếp viện, căn cứ Tinh Thần rốt cục đã hoàn thành.
Một căn cứ có các tính năng viễn siêu thời đại được Lâm Siêu kết hợp các điểm mạnh của các căn cứ S thời hậu thế tạo nên.
Trên cánh cửa dày cộp của căn cứ khắc hai chữ lớn – Tinh Thành.
Hiện nay, Lâm Siêu có đủ tự tin, sản phẩm chắp vá này của hắn có đủ tư cách xưng bá tại Á Châu, thậm chí có thể là đệ nhất căn cứ trên toàn cầu!
Căn cứ khu Hồ Nam.
Tư Mã Dương triệu tập 5 vạn quân đội, chờ xuất phát.
Hắn dự kiến gửi tiếp viện nhiều như vậy, không phải muốn tạo quan hệ, dựa hơi với căn cứ Tinh Thần mà muốn các căn cứ khác nhìn vào.
Đây là thực lực của căn cứ này.
Mấy đám căn cứ xung quanh đừng có dại dột trêu vào hắn.
Như thế, tiếng nói của hắn trong liên minh cũng có sức nặng hơn.
Hắn không dự định tự mình dẫn đội, làm như vậy hắn thấy hơi mất mặt.
Hơn nữa, với tình hình hiện tại, hắn phải tọa trấn tại căn cứ thì mới an tâm.
Dù sao, tại vùng Hoa Hạ rộng lớn này, chẳng ai biết rõ đám quái vật và xác sống ẩn giấu bao nhiêu lực lượng, ngấp nghé các căn cứ loài người.
Lần này hắn cử người mạnh nhất đi, đoàn trưởng, Diệp Vương.
Đi cùng còn có phó đoàn trưởng La Kiếm.
Tư Mã Dương nhìn Diệp Vương đang đứng trước hàng quân.
Một chàng thanh niên tuấn tú nhưng trên mặt có vương chút tà mị hấp dẫn.
Vào thời đại trước đây, nếu để cho con quái vật này bước vào giới điện ảnh, chắc chỉ cần dựa vào khuôn mặt kia có thể nổi tiếng khắp Á Châu.
Hắn mà làm ca sĩ, chắc là có hàng ngàn cô gái hâm hộ ấy chứ.
Tư Mã Dương lấy ra một cái hộp nhỏ, đưa cho Diệp Vương: “Đây là máy thăm dò sinh mệnh, có thể khảo nghiệm sức chiến đấu của từng cá nhân.
Ngươi cầm đi, chú ý dò xét năng lực của các cao thủ tham gia cuộc chiến lần này.”
“Rõ.” Diệp Vương khẽ gật đầu.
“Đi thôi.” Tư Mã Dương nhìn về phía xa, trong lòng như muốn ôm cả núi sông, nói: “Hãy làm vang danh khí thế của căn cứ chúng ta!”
Diệp Vương khóe miệng nhếch lên nói, nói: “Yên tâm! Ta sẽ cho những căn cứ kia biết, qua trận chiến này, ai mới thật sự là vai chính!”
Trang 177# 2
Chương 353: Chấn Động Các Nơi
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Đội ngũ tiếp viện tới Tinh Thành sớm nhất là căn cứ Long Chiến Sĩ.
Lão Liêu sau khi nghe được tin tức, cho dù căn cứ của mình vẫn còn chưa ổn định, tổn thương trầm trọng sau đợt tấn công lần trước, ông ta lập tức cử 2 viên đại tướng dẫn 5 ngàn quân gấp rút lên đường.
Đây đã là phân nửa lực lượng của ông ta rồi.
Ông ta muốn cho thủ lĩnh căn cứ Tinh Thần biết được thành ý, cũng như để cho các căn cứ khác nhìn vào, ông đây là người biết tri ân báo đáp người khác!
Hai viên đại tướng dẫn đội, tuổi không quá bốn mươi.
Trước đây chỉ là sỹ quan cấp úy, nhưng sau khi tai nạn bạo phát, đều ở bên cạnh lão Liêu, chém giết lũ quái, kiến công lập nghiệp.
Chưa tới một năm, họ đã có vị trí như vậy, chức vụ mà trước đây trong thời gian ngắn như vậy đạt được… trong mơ họ cũng không nghĩ tới.
Hai ngày cẩn cẩn thận thận hành quân, hơn 5 ngàn lục quân đã đến phụ cận Tinh Thành.
Khi họ tiến vào thị trấn Kiếm Các, Phạm Hương Ngữ đã biết thông qua lũ trinh sát xác sống.
Cô ta lập tức phái Hùng Tiểu đến tiếp ứng.
Tên này trước đây là tù binh trong đám bạo dân, được lựa chọn để bồi dưỡng, giờ đây đã là nhân viên cấp cao của căn cứ, có tư cách đi xử lý một ít việc quan trọng.
Đám người căn cứ Long Chiến Sĩ đi tới gần lập tức bị quy mô tường thành làm cho chấn động.
Phòng tuyến ngoài cùng có độ cao 80 mét, chót vót trên cao.
Người bình thường cũng khó có thể thấy rõ trên đỉnh kia có gì đang diễn ra.
Phải biết, căn cứ Long Chiến Sĩ có tường vây cao 20 mét, đã là tương đối đồ sộ, quái cấp B rất khó vượt qua.
So với Tinh Thành, quả thật hơi nhỏ bé, không thể so sánh.
Hai viên đại tướng kinh ngạc không thôi.
Đám quan quân sau lưng bọn họ mồm đã há hốc từ lâu, không nói lên lời, không ít người trong lòng thầm nghĩ: “Sống ở đây thì không cần phải lo lắng bị quái vật tấn công rồi.”
Quá nửa phút sau, Hùng Tiểu mới tiến lên.
Cả đám cả quân lẫn tướng này khép miệng lại, tay chùi nước dãi rớt ra, lúng túng, xấu hổ, vẻ mặt thành thật xếp thành 2 hàng theo sát Hùng Tiểu tiến qua cửa thành.
Bên trong, đường phố sạch sẽ, phòng ốc, nhà cửa, chỉnh tề.
Vỉa hè còn có cây xanh.
Trên đường, rất nhiều chiến xa màu bạc tạo hình kỳ lạ, dữ tợn không ngừng di chuyển.
Không khí trong thành bình thường, chẳng hề có vẻ khẩn trương trước tin tức quái vật sắp tấn công.
Mọi thứ yên bình giống như những thành thị trước đây, khác biệt hoàn toàn với thế giới hắc ám bên ngoài kia, khiến cho những người mới tới lần thứ hai cảm thấy kinh ngạc.
Hùng Tiểu nhanh chóng dẫn đám người người tới khu phía Đông của căn cứ để nghỉ ngơi.
Sau khi thu xếp xong cho đám binh lính, hắn ta dẫn hai vị đại tướng, vẫn còn đang mệt mỏi sau chặng đường xa, đến văn phòng của Phạm Hương Ngữ.
Tiếp đó, lực lượng tiếp viện của căn cứ Quật Khởi và Dũng Sĩ cũng lục tục tới.
Thủ lĩnh 2 căn cứ này rất cân nhắc khi triển khai số lượng quân tiếp viện lần này.
Không thể vượt quá nhiều số lượng lần trước tiếp viện căn cứ Long Chiến Sĩ, tránh đắc tội với lão Liêu.
Bởi vậy, lần này đến đây nhân số hơi cao hơn lần trước mấy ngàn người.
Chỉ có điều, người tinh tường nhìn một chút có thể nhận ra.
Chiến lực mà hai căn cứ này đưa ra lần này chất lượng hơn rất nhiều lần trước.
Binh sỹ thiết huyết, kỷ luật huấn luyện, hiệu quả chiến đấu hiển nhiên hơn xa.
Ngoài ra, còn có một binh đoàn đặc thù được phái tới… binh đoàn vương bài được tạo thành toàn bộ từ người tiến hóa.
Dẫn đầu căn cứ Quật Khởi chính là Trương Mông, đoàn trưởng Liệp sát đoàn.Dẫn đầu căn cứ Dũng Sĩ chính là Lâm Tiết, đoàn trưởng Long đao đoàn.
Hai người này nắm trong tay 50 người tiến hóa có năng lực đặc thù.
Khả năng của mỗi cá nhân cực kỳ mạnh mẽ, hơn nữa thông qua huấn luyện, bọn họ có năng lực phối hợp, tổ hợp lẫn nhau, tác dụng cộng hưởng kinh khủng không cách nào dự đoán.
Giống như đám người Long Chiến Sĩ, lần đầu tiên khi nhìn thấy Tinh Thành, những tinh anh của hai căn cứ này cũng bị độ cao 80 mét tường thành làm cho kinh hoàng.
Với độ cao này, tất cả quái cấp S đều bị chặn ở bên ngoài!
Muốn vào, bọn chúng chỉ còn cách va chạm chính diện, húc đổ tường mà vào.
Sau khi vào thành, trên đường tới khu Đông nghỉ ngơi, bọn họ một lần nữa lại trừng mắt ra nhìn, cảm giác như đang vào nhà của một tên phú ông giàu nứt đố đổ vách vậy.
Tiếp đến, bộ đội tiên phong của căn cứ Viêm Hoàng cũng tới nơi.
Sư đoàn 2 vạn người, do ba người mạnh nhất của căn cứ dẫn đầu: Lăng Vũ, Uất Kim Hương và Bộ Phàm.
“Trời đất! Sao có thể tạo ra tường thành cao đến như thế?”
Ba người nhìn tường thành cao như núi, chót vót trong mây, trong lòng có chút chấn động cùng kinh ngạc.
Trong ấn tượng của bọn họ, Lâm Siêu rất giỏi trong việc tạo ra các chiến sĩ võ lực rất cao.
Nào ngờ, hắn ta còn tạo ra một căn cứ lớn đến vậy, không hề thua kém Viêm Hoàng.
Nếu không muốn nói là người trưởng thành so sánh với một đứa bé vậy.
“Vào đi thôi.” Lăng Vũ thu hồi ánh mắt, lạnh lùng.
Sau khi thu xếp cho binh lĩnh, mấy người theo Hùng Tiểu tới hội trường tiếp khách tại trung tâm căn cứ.
Hội trường rộng rãi, trần cao hơn mười hai mét, đèn chùm thủy tinh treo lơ lửng, bên trong có hai khu ăn uống tự phục vụ và một cái bàn tròn cỡ lớn.
Lâm Siêu ngồi ở vị trí chủ nhà.
Phạm Hương Ngữ cùng Lâm Thi Vũ phân biệt ngồi ở hai bên.
Tiếp theo trái phải là Hắc Nguyệt, Bạch Tuyết, Vưu Tiềm và Lãnh Chân.
Chếch một bên là hai đại tướng của Long Chiến Sĩ, cùng Mông đoàn trưởng của căn cứ Quật Khởi và Lâm Tiết đoàn trưởng của Dũng Sĩ.
Bốn người này vừa hàn huyên, vừa lén lút đánh giá ba gương mặt chưa từng nhìn thấy, Lâm Siêu, Phạm Hương Ngữ và Bạch Tuyết.
Bọn họ đã sớm biết mấy người Hắc Nguyệt ở lần tiếp viện lần trước, một đám quái vật với sức chiến đấu đáng sợ dường nào.
Nào ngờ, ở đây vẫn còn có mấy gương mặt mới của căn cứ Tinh Thần.
Theo vị trí mà nhìn, tên thanh niên đẹp trai kia hiển nhiên là thủ lĩnh.
Cô gái quần đen bên trái hắn chắc địa vị cũng không cách biệt mấy.
Điều này làm cho bọn họ âm thầm quan sát Phạm Hương Ngữ.
Trang 178# 1
Chương 354: Hai Người Mạnh Nhất.
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Trong lúc bốn người bọn họ lén lén lút lút quan sát mấy người Lâm Siêu thì Hùng Tiểu Tiểu dẫn ba người Lăng Vũ, Uất Kim Hương và Bộ Phàm đi vào phòng tiếp khách.
Từ thời điểm mấy người bọn họ đặt chân vào trong thành thì Lâm Siêu đã phát hiện ra.
Điều khiến hắn ngạc nhiên chính là ngoại trừ 3 người bọn họ thì có hai người lạ đi theo sau Lăng Vũ và Uất Kim Hương.
Dựa vào thái độ của hai người nọ đối với Lăng Vũ và Uất Kim Hương, thì dường như bọn họ giống như 2 người hầu cận vậy.
Nhưng theo cá tính của hai người Lăng Vũ và Uất Kim Hương mà Lâm Siêu biết, bọn họ chưa bao giờ cần có người hầu hạ ở bên cạnh mình.
Sau khi Lăng Vũ vào cừa, ánh mắt của hắn ngay lập tức liếc về phía Lâm Siêu ngồi.
Hắn chưa bao giờ để ý tới những người xung quanh Lâm Siêu như Lâm Thi Vũ, Phạm Hương Ngữ, cùng với những người của các căn cứ khác.
Tất cả những người đó chưa bao giờ khiến hắn phải để tâm tới, trong mắt hắn chỉ có thân ảnh của người đàn ông kia.
Đó chính là mục tiêu duy nhất mà hắn nhất định phải vượt qua.
Bầu không khí trong phòng dường như trở nên lạnh giá, nếu có nhiệt kế ở đây, mọi người sẽ biết được chỉ trong nháy mắt nhiệt độ trong phòng đã giảm xuống khoảng chừng 10 độ.
Lâm Siêu khẽ ngẩng đầu nhìn Lăng Vũ, ánh mắt hai người bọn họ ngay lập tức va chạm trên không trung.
Vẻ mặt Lăng Vũ lạnh lùng, nhìn Lâm Siêu khẽ gật đầu.
Rồi tiếp tục đi về phía trước, tìm một cái ghế trống rồi tùy tiện ngồi xuống.
Ánh mắt Lâm Siêu lại hướng về phía hai người Uất Kim Hương và Bộ Phàm rồi cũng khẽ gật đầu.
Uất Kim Hương nở nụ cười ma mị, tủm tỉm cười rồi ngồi xuống bên trái Lăng Vũ, sau đó cất giọng nói với Lâm Siêu:
“Lúc trước không nhìn ra, ngươi không những không phải là một kẻ vũ phu, trái lại còn rất có đầu óc.
Tòa căn cứ này được xây dựng không tồi, đặc biệt là các công trình kiến trục ở bên trong, thật sự rất tinh diệu!”
Trong lúc Uất Kim Hương nói chuyện, Bộ Phàm cũng đã đi tới, hơi nghiêng đầu dùng ánh mắt kín đáo đánh giá Lâm Siêu.
Ở thời điểm được thay thế bổ sung, cô đã từng được nghe kể rất nhiều về những việc mà Lâm Siêu làm.
Hơn nữa, thường được nghe Ba Minh kể về người đàn ông này.
Đây là lần đầu tiên Bộ Phàm được quan sát người đàn ông này trong khoảng cách gần đến vậy.
So với hình ảnh trong video thì vẻ bề ngoài có vẻ già dặn hơn, đẹp trai hơn.
Hơn nữa, sóng năng lượng như ẩn như hiện tỏa ra từ cơ thể người đàn ông này không khỏi làm cho hai mắt của Bộ Phàm khẽ nhíu lại.
“Quá khen.”
Lâm Siêu bình tĩnh nói.
Uất Kim Hương nở nụ cười, dịu dàng nhìn hắn một cái, rồi nói:
“Chúng tôi đã đi một quãng đường dài để đến tiếp viện.
Tại sao Lâm thủ lĩnh lúc nào cũng lạnh lùng như một tảng băng vậy, gương mặt lúc nào cũng ra vẻ nghiêm túc.
Có thể cười một cái được không?”
Hai người Lâm Siêu và Lăng Vũ không hẹn mà cùng liếc mắt nhìn Uất Kim Hương một cái.
Nhìn thấy hành động của hai người bọn họ không tự chủ mà lại có sự hiểu ngầm.
Uất Kim Hương hơi sửng sốt, khóe miệng khẽ nhếch lên nở một nụ cười ma mị, nhìn thẳng vào mắt của Lâm Siêu, nói:
“Tôi nghe Hứa tư lệnh nói, quy mô quái vật tấn công lần này không nhỏ, Lâm thủ lĩnh có mấy phần thắng?
Lâm Siêu khẽ nhíu mày, hỏi lại:
“Làm sao, cô sợ?”
Uất Kim Hương bĩu môi một cái, trả lời:
“Tôi chỉ muốn hỏi một chút mà thôi, còn sợ? Chúng ta có tới tận mười mấy người ở đây, có gì phải sợ hãi.
Ai rồi cũng phải chết, chỉ là sớm hay muộn mà thôi.
Nói không chừng lần này mọi người sẽ phải bỏ mạng ở chiến trường này đấy.”
Lăng Vũ lạnh lùng cắt ngang:
“Đừng có nói những lời này được không?”
Uất Kim Hương chu mỏ một cái, dừng câu chuyện không nói tới đề tài có phần bi thương này nữa.
Lâm Siêu nhìn hai người hầu cận đứng ở phía sau, dựa vào thông tin hắn biết được trên tinh võng.
Hai người này cũng không phải là người bình thường, thể chất bọn họ gấp khoảng trăm lần.
Không kém hai người Lăng Vũ và Uất Kim Hương là bao, nhưng nhìn cử chỉ cung kính của hai người nọ, thì dường như hai người bọn họ không hề có ý tứ muốn đứng ngang hàng.
“Hai vị này là?”
Lâm Siêu cất tiếng hỏi.
“À.
Suýt chút nữa thì quên giới thiệu cho Lâm thủ lĩnh.”
Uất Kim Hương vỗ tay một cái, nở nụ cười dịu dàng quay đầu lại nhìn người thanh niên đứng sau lưng mình, mở miệng nói:
“Đây là người thay thể cho tôi, cậu ta gọi là ‘An’.
Sau khi tôi hi sinh, cậu ta sẽ chính thức tiếp quản vị trí của tôi!”
An? Đồng tử trong mắt Lâm Siêu bỗng chốc thu nhỏ lại, ánh mắt càng thêm chăm chú nhìn người thanh niên này.
An cao chừng 1m85, thể hình vô cùng lực lưỡng.
Thế nhưng, gương mặt có phần non nớt, áng chừng 15, 16 tuổi.
Trên gương mặt vẫn có nét trẻ con, vò đầu bứt tóc nhìn Lâm Siêu cười ngây ngốc.
Lâm Siêu có chút choáng váng.
Đây chính là An sao…là dáng vẻ thời điểm ban đầu?
Suy nghĩ của Lâm Siêu nhất thời bị những kí ức từ đời trước cuốn đi, đã từng có thời điểm, căn cứ Viêm Hoàng uy chấn tám phương.
Làm cho vô số quái vật cùng xác thối nghe đến tên đã sợ mất mật.
Nguyên nhân chính là bởi vì có một người giống như một con quái vật, mạnh mẽ như dã thú, bảo vệ căn cứ Viêm Hoàng.
Mà tên người đó chính là…An!
Được xưng là một trong những người mạnh nhất từ khi căn cứ Viêm Hoàng được thành lập.!
Bàn tay của An đã nhiễm vô số máu tươi, giết chóc như thần.
Không ngờ một truyền kỳ như vậy là xuất hiện trước mặt hắn.
Hơn nữa, hành động lại có một chút ngây ngốc?
“Có vấn đề gì không?”
Uất Kim Hương nhanh chóng nhận ra vẻ biến hóa nho nhỏ trên gương mặt của Lâm Siêu, kinh ngạc hỏi.
Lâm Siêu nhanh chóng phục hồi lại tinh thần, khẽ lắc đầu, nói:
“Không có gì.
Vị này là?”
“Cô ấy à…”
Ánh mắt Uất Kim Hương nhìn về phía cô gái đứng sau lưng Lăng Vũ khẽ cười.
Đó là một cô gái trẻ, ước chừng 20 tuổi, cả người toát ra hương vị trẻ trung, mặc quần sooc và áo ngắn, đầu đội một chiếc mũ lưỡi trai.
Uất Kim Hương mở miệng nói:
“Tiểu Hỏa, tự cô giới thiệu đi.”
“Ừm.”
Thiếu nữ có tên Tiểu Hỏa gật đầu cười hì hì, hướng về phía Lâm Siêu nói:
“Tôi tên là Tinh Hỏa, Lâm thủ lĩnh gọi tôi là Tiểu Hỏa cũng được.
Tôi là người thay thế bổ sung cho ca ca Lăng Vũ.”
“Thay thế bổ sung?”
Lâm Siêu khẽ gật đầu.
Thập Đại Chiến Sĩ của Viêm Hoàng có rất nhiều thay đổi lớn.
Có một số người nổi danh hắn đã từng nghe danh.
Thế nhưng, có những người hắn chưa từng nghe thấy ,nhưng như thế không có nghĩa bọn họ không nổi tiếng.
Chỉ là do không có tư liệu hoặc đó là những thông tin bí mật đã bị phong tỏa mà thôi.
Trong lịch sử phát triển của Viêm Hoàng, trong số những quái vật yêu nghiệt nhất thì Lăng Vũ chính là một người trong đó.
Tuy không năng lực của của hắn không mạnh bằng Lâm Siêu.
Thế nhưng có thể đem năng lực thuộc hệ thần bí như ‘Hàn băng’ phát triển đến một trình độ như vậy, đã được coi là một việc cực kỳ đáng sợ.
Có rất nhiều loại năng lực thuộc hệ thần bí, những năng lực đó đều là những tuyển chọn hàng đầu.
Tuy rằng, tiềm lực không thể so sánh với năng lực cấp thế giới.
Thế nhưng, khi phát huy tới mức tận cùng có thể đạt được đến cấp thế giới.
Nói cách khác, bất cứ một loại năng lực nào cũng được xem như là một loại năng lực cấp thế giới ẩn! Nhưng một điều quan trong không kém đó chình là còn phải phụ thuộc vào tiểm lực của người sở hữu năng lực đó nữa.
“Cô khỏe không?”
Lâm Siêu gật đầu khẽ nói.
Tiểu hỏa nở nụ cười, hai mắt híp lại, đường kẻ chỉ cong cong như trăng lưỡi liềm, gương mặt lộ rõ vẻ ngây thơ.
Lâm Siêu phát hiện ra một điều là từ khi cô bé này nói chuyện, vẻ mặt lúc nào cũng lạnh lùng của Lăng Vũ có chút biến hóa lộ ra vẻ dịu dàng.
Ánh mắt Uất Kim Hương nhìn sang hai vị tướng quân của căn cứ Long Chiến sĩ là Trương Mông và Lâm Tiết.
Bọn họ đi ngay phía sau mấy người Lăng Vũ, Uất Kim Hương.
Sau khi đi vào cũng không hề có ý muốn chen lời, dáng vẻ vô cùng lúng túng.
Mặc dù, Trương Mông và Lâm Tiết cũng là một trong những người đứng đầu trong căn cứ của bọn họ.
Thế nhưng, khi đứng cạnh ba người mạnh nhất của Viêm Hoàng thì có chút không tự chủ, cùng với cảm giác căng thẳng.
Hai người bọn họ không dám nhiều lời, chỉ lo lắng mình nói sai điều gì.
Trong khi nhóm người Lâm Siêu đang nói chuyện, thì lực lương tiếp viện của những căn cứ khác cũng lục tục kéo đến.
Gồm có căn cứ Phục Hưng, căn cứ Hi Vọng, căn cứ Quang Minh, căn cứ Long Thành…Cũng phải có tới mười lăm, mười sáu căn cứ tới tiếp viện, tất cả đều là những căn cứ ở gần.
Còn những căn cứ ở xa không đến được thì thông qua Tinh Võng gửi lời xin lỗi vì không thể nào mạo hiểm phái quân tiếp viện vượt qua khoảng cách xa đến như vậy.
Cho dù có lòng phái quân đến tiếp viện, thì binh lính đi trên đường cũng sẽ bị lũ quái vật, xác thối tấn công tiêu diệt.
Đến lúc đó, ân tình không đưa tới được, trái lại chính mình phải chịu thiệt.
Trang 178# 2
Chương 355: Thiết Bị Đo Lường Sức Chiến Đấu
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Ở thời điểm ánh tà dương xuất hiện, năm mươi nghìn lính lục quân do Tư Mã Dương phái đến với trang bị gọn nhẹ cuối cùng cũng đã đến bên dưới tường thành.
Diệp Vương ngồi trên một chiếc xe bọc thép màu đen có hình dáng đặc biệt, vô cùng bắt mắt.
Đây là món quà mà Tư Mã Dương cho người chế tạo, tặng cho Diệp Vương.
Chiếc xe bọc thép này chỉ cần một người lính bình thường điều khiển, có thể trong nháy mắt tiến vào trạng thái chiến đấu.
Sức mạnh của chiếc xe bọc thép này mạnh tương đương một con quái vật loại hình A.
Dưới sự chỉ huy của Diệp Vương, đội quân vũ trang hạng nhẹ hành quân với một khí thế mạnh mẽ.
Nếu như không có lá cờ của liên mình để nhận biết, thì có lẽ sẽ bị hiều nhầm là kẻ thù đang tấn công.
Hấp!
Chiếc xe bọc thép cùng với đội quân năm mươi nghìn người khi đi đến cổng thành phía Tây thì bị bức tường thành khổng lồ chặn lại.
Giống như một cơn thủy triều màu đen đang cuồn cuộn dâng trào mãnh liệt bỗng nhiên bị một vách núi thẳng tắp dựng đứng chặn đứng, không có cách nào vượt qua nổi.
Diệp Vương ngồi trên mui chiếc xe bọc thép, ngửa đầu nheo mắt nhìn ngước lên trên.
Dựa vào năng lực của mình, hắn có thể dễ dàng tính toán được độ cao của bức tường thành này.
Cũng biết một bức tường thành với độ cao như thế thì có ý nghĩa như thế nào.
Đôi mắt hắn khẽ chớp động, chầm chậm thu hồi ánh mắt, hắn nhìn thấy một bóng người từ bên trong cổng thành phía Tây đang đi tới.
Dựa vào cách di chuyển của người đang tiến đến, hắn có thể dễ dàng phán đoán đại khái sức chiến đấu của đối phương.
Nhưng nếu người đang đến là một người có sức đấu mạnh mẽ thì sẽ biết được cách khống chế sức mạnh, khiến cho người xung quanh không có cách nào đoán biết được sức mạnh chân chinh của mình.
Nhưng mà, trước khi đi, Tư Mã Dương đã giao cho hắn thiết bị đo đạc sức chiến đấu.
Thiết bị điện tử này nhìn trông giống một chiếc kính sát tròng.
Khi đặt bên trong mắt trái của mình, Diệp Vương có thể kiểm tra, quét hình đối phương.
Sau đó dưới sự tính toán của thiết bị, chỉ số sức mạnh của mục tiêu sẽ hiện lên trước mắt hắn.
Khi sử dụng thiết bị đo sức mạnh chiến đấu, chỉ vài giây chỉ số sức mạnh của Hùng Tiểu Tiểu đã hiện ra trước mắt hắn: 62,5!
“Sức mạnh chỉ hơn 60 điểm?”
Diệp Vương khẽ nhíu mày.
Dựa theo số liệu tính toán của thiết bị điện tử, cứ mỗi hai điểm thể chất sẽ tương đương với một điểm chiến đấu.
Trừ sức mạnh thể hiện ra bên ngoài, thì năng lực chiến đấu mới là yếu tốảnh hưởng đến sức chiến đấu nhiều nhất.
Bởi vì máy móc chỉ có thể tính toán một cách đơn giản.
Nếu mục tiêu không triển khai năng lực thì sẽ không có cách nào tính toán ra được.
Tuy nhiên, ở phương diện sức chiến đấu thì có thể tính toán được một vài phần.
Kỹ năng chiến đấu vốn là một loại kỹ xảo, cho nên so với năng lực thì nó càng bí ẩn hơn.
Nhưng trên thực tế, mỗi động tác của cao thủ cận chiến cùng với những kẻ tay mơ đều có sự khác biệt.
Từ tư thế và tốc độ ra đòn, bước di chuyển đều có sự khác biệt rõ ràng.
Mà máy móc chính là thông qua những đặc điểm này mà có thể đo được sức chiến đấu của đối tượng.
Do đó có thể tính toán được những tình huống có thể sẽ xảy ra trong một trận chiến.
Bản thân Diệp Vương là một cao thủ có chiến đấu mạnh mẽ, cho nên vừa nhìn là có thể nhìn thấy người đang đi về phía mình có sức chiến đấu chỉ mới đạt cấp cơ sở.
Đối phương là một cô gái, có bước đi trầm ổn, khoảng cách mỗi bước chân có khoảng cách bằng nhau, lực phát từ cổ chân và bắp đùi đều được tính toán một cách hợp lý.
Cấp sơ cấp chiến đấu, đó là điểm chiến đấu chỉ khoảng từ hai mươi cho đến năm mươi.
Dựa theo suy đoán của mình, Diệp Vương biết thể chất của thiếu nữ này nhiều nhất chỉ gấp khoảng 40 lần.
Thể chất gấp 40 lần trong mắt những người sống sót bình thường chính là cứu tinh của đoàn đội.
Thế nhưng, ở trước mặt hắn thì đến cả tư cách xách giày cho hắn cũng không có.
Người như vậy, dĩ nhiên không có tư cách đón tiếp hắn.
“Các vị đường xa mà đến, khổ cực rồi, xin mời đi theo tôi.”
Hùng Tiểu Tiểu tươi cười nói.
Diệp Vương hừ lạnh một tiếng, nói:
“Quái vật đã đến tấn công?”
“Vẫn chưa.”
Hùng Tiểu Tiều từ trước đến giờ đều dựa vào khả năng nghe giọng nói đoán tính cách.
Vẻ mặt Diệp Vương lúc này không có thiện ý, hắn cúi đầu nói.
“Nếu quái vật không có tấn công, người trong căn cứ Tinh Thần của các ngươi vẫn còn.
Chúng ta nhiều người bôn ba từ xa đến, tại sao đến cả lễ tiết cơ bản cũng không có!”
Diệp Vương lạnh lùng nói tiếp:
“Thủ lĩnh của các ngươi đâu?”
Ngay lập tức Hùng Tiểu Tiểu biết ý của hắn.
Sắc mặt trở nên lạnh lùng, nói:
“Ta chính là người phụ trách tiếp đón.
Thủ lĩnh của ta đang bận chiêu đãi khách quý từ căn cứ Viêm Hoàng và hơn mười căn cứ khác.
Bất cứ đại biểu của căn cứ nào đến đều do ta tiếp đón, ngươi có gì không hài lòng sao?”
Lông mày Diệp Vương dựng lên, hắn không nghĩ tới một người tiếp đón nho nhỏ lại dám cùng mình tranh luận.
Hắn lạnh lùng nhìn thiếu nữ trước mặt một cái, cũng không có tức giận.
Từ lời nói của thiếu nữ này hắn cũng đủ tỉnh táo để có sự phán đoán của mình.
Cùng với một kẻ như thế tranh luận có khác nào tự hạ thấp mình.
Hơn nữa, mệnh lệnh của Tư Mã Dương là dĩ hòa vi quý, để thủ lĩnh của các căn cứ khác thấy được sự đức độ, thân thiện của mình.
Không nên vì một việc nhỏ mà gây sự.
“Vậy thì vào thôi.”
Diệp Vương lên tiếng, nói.
Hùng Tiểu Tiểu hơi kinh ngạc, không nghĩ tới người thanh niên trẻ trước mặt này lại có thể nhẫn nhịn được.
Cô cũng không nhiều lời, xoay người đi trước dẫn đường.
Trong lòng, thầm nhủ sẽ lưu ý đến người thanh niên này.
Dưới sự dẫn đường của Hùng Tiểu Tiểu, Diệp Vương và La Kiếm bố trí sắp xếp vị trí đóng quân cho binh lính của mình xong liền đi theo Hùng Tiều Tiểu tiến vào bên trong phòng tiếp đón.
Vừa mới bước qua cửa, Diệp Vương đã nhìn thấy trong phòng có rất nhiều người.
Hắn nhận ra một vài chiến sĩ ở những căn cứ lớn, mà bắt mắt nhất vẫn là nhóm người đến từ căn cứ Viêm Hoàng, nhóm người Lăng Vũ, Bộ Phàm cùng với mấy cường giả mới xuất hiện là Hắc Nguyệt, Lâm Thi Vũ.
Trên gương mặt của Diệp Vương lộ ra vẻ thong dong mìm cười, biểu hiện nhàn nhã giống như một vị vương tử tiến vào buổi tiệc rượu do mình tổ chức.
Hắn mỉm cười với tất cả những người nhìn về phía mình.
Vưu Tiềm đang ngồi một chỗ uống rượu, vô ý nhìn thoáng qua thấy Diệp Vương cùng La Kiếm, hắn nhíu mày nói:
‘Người quân khu Hồ Nam đến rồi.”
Tiếng của hắn không lớn, thế nhưng ở trong tai của những cường giả mạnh mẽ tập trung ở đây thì trở nên vô cùng rõ ràng.
Tất cả bọn ho cùng im lặng, nhìn về phía Diệp Vương cùng La Kiếm.
“Hóa ra là Diệp Vương.”
“Diệp Vương điện hạ, làm sao mà cậu cũng đến.”
“Thủ lĩnh Tư Mã thật tệ, lại để Diệp Vương điện hạ tự mình đến đây.”
Mỗi một đại nhân vật của mỗi căn cứ, đều mìm cười nhìn về phía Diệp Vương.
Hắc Nguyệt kinh ngạc nói:
“Tại sao lại gọi hắn là điện hạ?”
“Cô không biết?”
Trương Mông ngồi cách đó không xa nở nụ cười thiện ý, nói:
“Vị này là Diệp Vương điện hạ, nghe nói là hậu nhân của triều đình hoàng thất.
Chỉ có những người có chức vị cấp tướng quân trở lên, hay những tỉ phú trong xã hội mới có tư cách biết tới sự tồn tại của gia tộc hắn.
Nhưng từ khi thảm họa bùng phát, thân phận của hắn mới bị tiết lộ.
Dường như là do hắn cố tình làm thế thì phải.”
“Ai biết là có phải đúng là như thế hay không?”
Vưu Tiềm bĩu mối một cái, nói:
“Ta chính là hậu nhân của vua Khang Hi đây!”
“Điều này là sự thật.”
Trương Mông cười khổ nói.
Vưu Tiềm vô cùng khinh thường, hừ lên một tiếng.
Diệp Vương mỉm cười với đại diện của các căn cứ khác.
Âm thanh của hai người Vưu Tiềm và Trương Mông vừa nãy cũng không có lớn, nhưng đã rơi vào tai của hắn.
Hắn cũng biết những lời này cũng sẽ lọt vào tai những người khác, chỉ là tất cả mọi người giả bộ làm như không nghe thấy mà thôi.
Nụ cười trên gương mặt hắn thoáng lạnh xuống, điều làm cho hắn phẫn nỗ là không phải vì những người này tỏ ra nghi ngờ thân phận của hắn.
Mà chính là vì bọn họ không thèm để ý đến sự có mặt của hắn ở đây, không hề kiêng kị, lo lắng khi dám đắc tội với hắn.
Đây mới chính là sự khiêu khích trắng trợn nhất.
Hắn làm ra vẻ lơ đãng liếc mắt qua Vưu Tiềm, thiết bị quét hình trên mắt trái ngay lập tức tiến hành quét hình.
Từ cấu tạo khung xương, nồng độ huyết tương, nhịp đập trái tim, phân tích tế bào, phân tích Gen.
Mỗi một phương diện đều được phân tích qua để tiến hành tính toán thể chất.
Thông qua tư thế đứng để phân tích cảnh giới chiến đấu.
Trong quá trình này, chỉ số chiến đấu trên thiết bị quét hình nhanh chóng vượt qua 100 điểm.
Con số cuối cùng dừng lại là 136.
Trang 179# 1








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










