[Dịch] Trọng Khải Mạt Thế
Tập 59 : Toàn Cầu Gia Tốc (c291-c295)
❮ sautiếp ❯Chương 291: Toàn Cầu Gia Tốc
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Phía Nam, trong một thành phố ngập chìm trong thảm họa.
Trong bóng đêm, có mấy chiếc xe ô-tô đã được cải tạo lại, phóng ầm ầm vào bên trong một tòa pháo đài.
Tòa pháo đài này được bảo vệ vô cùng sâm nghiêm, cánh cổng ra vao được lắp kính ống nhòm hồng ngoại.
Có tác dụng phát hiện ra thân nhiệt của quái vật bên ngoài phạm vị mấy chục dặm.
Vòng cảnh giới bên ngoài pháo đài được rắc rất nhiều thứ bột màu trắng.
Đây là Hủ thi phấn mà căn cứ này chế tạo ra, công thức của nó không hề phức tạp.
Thành phần chủ yếu là thi thể của xác thối sau khi được phơi ngoài nắng thì đem xay nhỏ thành bột, trộn với nước, bột chì và một ít thành phần khác.
Sau khi điều chế ra nó có tác dụng che giấu mùi máu trên cơ thể của nhân loại.
Đồng thời chất bột này có trọng lượng tương đối nặng, không dễ bị gió thổi bay.
Lúc này, cánh cổng của tòa pháo đài đang dần dần được hạ xuống, từ trên mấy chiếc xe màu đen có vài thân ảnh nhảy xuống.
Đầu tiên là một người thanh niên có thân hình cao to lực lưỡng gần hai mét.
Cùng với một thiếu nữ cao một mét sáu dáng người nhỏ nhắn xinh xắn và mười mấy người khác nữa.
Những người này sau khi xuống xe thì ngay lập tức đi theo một người thanh niên trẻ có cấp bậc Đại tá, tiến vào trong phòng họp đặc biệt trong pháo đài.
Bên trong phòng họp, ánh sáng chói lóa từ trên chùm đèn bằng pha lê tỏa xuống chiếu sáng toàn bộ phòng họp.
Mọi người sau khi đi vào trong phòng họp thì chủ động tỏa ra các hướng rồi ngồi vào ghế của mình.
Lúc này, từ phía trong phòng họp có hai bóng người đi ra.
Theo thứ tự là một vị tướng quân bụng bự khoảng sáu mươi tuổi, phía sau là một người thanh niên trẻ đeo kính có dáng vẻ trí thức.
Vị tướng quân tên là Đại Đỗ Tử, từ trên người ông ta tỏa ra một cỗ khí thế bưu hãn.
Sau khi ông ta đặt mông xuống ghế, dùng ánh mắt nhìn lướt qua tất cả mọi người trong phòng họp, cất giọng nói:
“Khuya như vậy rồi mà vẫn gọi mọi người đến đây, nguyên nhân thì mọi người có thể đã đọc được trong tin nhắn.
Mạng máy tính thần bí có tên Tinh Võng xuất hiện, làm rối loạn tiết tấu phát triển của chúng ta.
Hiện tại chúng ta cần phải tiến hành một chút điều chỉnh.”
Mọi người nghiêng đầu nhìn ông ta, trong đó có một người đàn ông trung niên ăn mặc lôi thôi, mặt mũi mọc đầy râu, lên tiếng:
“Thủ lĩnh, cụ thể cần làm những gì ông cứ cho chỉ thị là được.
Chúng tôi cũng không phải là nhân viên quản lý của căn cứ, đừng nói một cách chuyên nghiệp quá chúng tôi nghe không hiểu gì đâu.”
Vị tướng quân Đại Đỗ Tử mỉm cười, từ trong người lấy ra một hộp xì gà Cu Ba, tự châm cho mình một điếu.
Rồi phất tay ra sau ra hiệu cho người thanh niên trẻ tuổi, nói:
“Tiểu Sơn, nói qua cho bọn họ một chút.”
“Rõ!”
Người thanh niên trí thức khẽ gật đầu.
Tiến lên vài bước.
Ánh mắt của tất cả mọi người trên bàn họp đều tập trung hết cả vào người thanh niên trí thức đó.
Sắc mặt của mọi người trở nên hòa hoãn mấy phần, không có ai trong bọn họ dám coi thường người thanh niên trẻ này.
Tuy tất cả bọn họ đều biết, người thanh niên trẻ này không hề mạnh mẽ, không đối phó nổi với mấy con xác thối yếu ớt nhất.
Thế nhưng, ở phương diện trí tuệ, không ai có thể đứng trên người thanh niên này.
Bởi vì đây chính là vị quân sư số một của căn cứ!
Tất cả kế hoạch phát triển của căn cứ, như phương pháp thành công có thể săn giết quái vật khổng lồ, đều là ý tưởng của người thanh niên trẻ này.
Lời nói của người thanh niên trẻ này trong căn cứ chính là quân lệnh.
Mỗi một lần căn cứ gặp phải sựu tấn công của quái vật, đều là do người thanh niên trẻ này sử dụng trí tuệ của mình cứu giúp căn cứ.
Nếu như được hỏi người làm cho tất cả mọi người trong căn cứ kính trọng nhất là ai.
Những người trả lời sẽ không nói đến vị tướng quân thủ lĩnh bụng phệ kia, mà chính là người thanh niên trí thức trẻ tuổi này.
Người thanh niên trí thức trẻ tuổi bỏ cuốn sổ tay lên trên mặt bàn, dùng ngòn tay đẩy gọng kính lên.
Rồi dùng một giọng nói trầm trầm, không có một chút hấp tấp, nói:
“Tất cả mọi người có mặt ở đây.
Nhiệm vụ của mọi người rất đơn giản.
Thứ nhất, bắt đầu từ ngày mai trở đi, tất cả toàn lực phối hợp với bộ phận tình báo, đem tất cả những người còn sống sót ở những thành phố khác về căn cứ!”
“Thứ hai, hai người Hồng Tu và Dư Vinh, đi đến thành phố ven biển, tiến hành liên lạc với căn cứ ở thành phố đấy.
Cần phải đạt thành hiệp nghị liên minh!”
“Thứ ba, Đoạn Trọng và Lưu Dương.
Hai người các cậu đi đến căn cứ ở thủ đô, tiến hành liên lạc với Hứa tư lệnh.
Cần phải đạt thành hiệp nghị liên minh!”
Hắn nói một hơi, rồi nhìn quanh, nói:
“Lần này chỉ có ba nhiệm vụ, ngay hôm sau phải lên đường ngay lập tức.
Có ai có ý kiến gì không?”
Mọi người đưa mắt nhìn nhau, người thành niên có dáng người cao lớn lực lưỡng nhún vai, nói:
“Tôi nghe theo lời cậu, cậu muốn làm như thế nào thì sẽ làm như vậy, tôi không có ý kiến gì.”
Người thanh niên trí thức trẻ khẽ gật đầu, nhặt cuốn sổ trên mặt bàn lên, rồi lui ra đằng sau lưng vị tướng quân bụng bự.
Gương mặt bị làn khói thuốc xì gà che khuất, trở nên mông lung không thể nào nhìn rõ.
“Tan họp!”
Vị tướng quân bụng bự tùy tiện khoát tay một cái nói.
Lúc này, tất cả mọi người mới lục tục đứng dậy, nối đuôi nhau rời khỏi phòng họp.
Vị tướng quân bụng bự nhìn bóng lưng của tất cả mọi người rời đi, mới đem đầu điếu thuốc xì gà dụi vào bên trong một cái ly thủy tinh.
Cái ly thủy tinh này trước đây có giá vài nghìn đô la, ngày hôm nay đã biến thành cái tàn thuốc, mà ông ta không có cảm giác đau lòng chút nào.
Ông ta ngẩng đầu, nhìn bầu trời đêm bên ngoài cửa sổ, nhẹ giọng nói:
“Cậu nói, cái Tinh võng này là do người nào sáng lập?”
Người thanh niên trí thức trẻ tuổi trầm mặc một lúc, rồi chậm rãi nói:
“Mạng máy tính Tinh Võng đột nhiên xuất hiện, dựa theo phân tích của tổ hacker.
Phạm vi bao phủ tín hiệu của Tinh Võng rất lớn, chắc chắn có phạm vi toàn cầu.
Trong thời điểm hiện tại không có người nào có năng lực mạnh đến như vậy, không thể nào dựng lên những cột thu phát tín hiệu ở mỗi quốc gia trên toàn thế giới được.
Cho nên…”
Vị tướng quân bụng bự khẽ gật đầu, bỗng nhiên ông ta nở nụ cười nhẹ nhàng, nói:
“Vì sao cậu lại muốn chúng ta kết minh với căn cứ ở thủ đô.
Nếu làm như vậy sẽ khiến cho vị trí căn cứ của chúng ta bị bại lộ.
Dựa vào quân lực của căn cứ thủ đô, lại có sự giúp đỡ của một quái vật tên Lâm Siêu kia, muốn tiêu diệt chúng ta thật là quá dễ dàng?”
Người thanh niên trí thức trẻ từ chối cho ý kiến, hắn bình tĩnh nói:
“Ngày hôm nay Tinh Võng xuất thế, toàn cầu đều tiến vào trạng thái gia tốc.
Chắc chắn Hứa tư lệnh sẽ lấy đại cục làm trọng, tuyệt đối sẽ không có suy nghĩ ngu xuấn là tấn công căn cứ khác.
Mạng toàn cầu đã xuất hiện, nếu như hắn dám động thủ với chúng ta, sẽ gây chú ý cho tất cả loài người!”
“Nói cũng phải, nhưng mà chúng ta chủ động liên minh với bọn họ, lợi ích ít nhiều sẽ bị tổn hại.”
Vị tướng quân bụng bự lắc đầu nói.
Người thanh niên trí thức trẻ bình tĩnh nói:
“Tuy có một chút thiệt thòi, thế nhưng so với bị hủy diệt sẽ tốt hơn.”
“Hủy diệt!”
“Tôi nói rồi, Tinh Võng xuất thế, sẽ khiến cho toàn cầu tiến vào trạng thái gia tốc.
Chuyện này đối với nhân loại chúng ta mà nói chưa chắc là một chuyện tốt.
Dựa vào nghiên cứu mới nhất, một con Hắc Tinh Tinh biến dị có thể chất gấp 30 lần, sở hữu trí thông minh không thua kém nhân loại.
Mà con Hắc Tinh Tinh biến dị đó sau khi trải qua nửa tháng dạy dỗ, đã hiểu được phép toán Tích phân và Vi phân.
Nếu như thế chất của nó tăng lên gấp 100 lần thì sẽ có chuyện gì xảy ra?”
“Ý của cậu là?”
“Quái vật, đồng dạng cũng có trí khôn, đồng dạng cũng đang hưởng những lợi ích mà Tinh Võng mang lại! Cho nên, không chỉ có loài người chúng ta có thể thông qua Tinh Võng liên lạc với nhau, đồng dạng quái vật cũng có thể.
Trong tương lai, không lâu nữa quái vật sẽ kết minh với nhau.
Điều này xảy ra sẽ tạo thành cuộc chiến giữa các chủng tộc khác nhau, chúng sẽ chống lại loài người chúng ta.
Cho nên hiện tại, chúng ta chịu một chút thiệt thòi cũng không thấm vào đâu.”
“Được rồi.”
“Đợi lát nữa, tôi sẽ viết thêm một phần kế hoạch vào cuốn sổ tay này.
Mỗi một đội ngũ và vũ khí trang bị đều phải tăng lên gấp đôi.
Hơn nữa, trong những ngày kế tiếp, chúng ta phải mau chóng phát triển.
Nếu không, trong cuộc đấu loại này, chúng ta sẽ bị loại bỏ đầu tiên.”
Vị tướng quân bụng bự suy nghĩ một chút, vỗ tay nói:
“Vậy thì sẽ dựa vào phương án của cậu, căn cứ này có cậu tôi cũng yên tâm.
Thời gian không còn sớm nữa, cậu đi ngủ trước đi.”
“Ngài ngủ trước đi.”
Người thanh niên trí thức trẻ tuổi hơi cúi đầu nói.
Vị tướng quân bụng bự cười cười, không nói gì thêm, một mình đi về phía cuối phòng họp.
Người thanh niên trí thức trẻ tuổi dõi mắt theo bóng lưng của ông ta ly khai, sau đó cúi đầu nhìn vào cuốn sổ tay, lẩm bẩm nói:
“Tinh Võng…Hi vọng ngươi là do nhân loại sáng lập, bằng không…”
Trang 147# 1
Chương 292: Liên Minh
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Theo thời gian Tinh Võng mở ra, tất cả những căn cứ trên toàn thế giới đều nhận ra sự tồn tại của Tinh Võng.
Tất cả các căn cứ này đều triệu tập cuộc họp khẩn cấp, trao đổi quyết sách đối phó.
Bởi vì tất cả các thành phần cao tầng trong mỗi căn cứ đều là những người lão luyện, đã nếm trải cuộc sống nhân sinh.
Không phải là những bạo dân lựa chọn vũ lực để xây dựng căn cứ.
Lựa chọn đầu tiên của đại đa số các căn cứ chính là liên minh với nhau.
Chỉ có một số ít căn cứ có thực lực yếu ớt, lựa chọn ẩn dấu tọa độ căn cứ của mình tránh bị căn cứ khác nuốt chửng.
Một ngọn lửa hừng hực bốc cao theo gió lan ra khắp toàn cầu.
Trên mỗi một Châu lục đều trở nên sôi sục.
Còn người khởi xướng là Lâm Siêu thì lại bình chân như vại ngồi trước máy tính xách tay trong tòa nhà bỏ hoang, đọc những mẩu tin tức trên Tinh Võng.
Anubis xuất hiện trên cánh tay phải của hắn, nó tò mò hỏỉ:
“Ngươi đột ngột mở ra Tinh Võng như vậy, có hay không sẽ khiến cho người khác hoài nghi và đề phòng?”
Lâm Siêu vẫn nhìn chằm chằm vào giao diện của Tinh Vọng, trả lời nó:
“Tất nhiên là sẽ hoài nghi, về phần có đề phòng hay không…Ngươi nghĩ bọn họ sẽ đề phòng như thế nào? Trừ khi bọn họ không cần, nhưng một khi toàn cầu đều sử dụng Tinh Võng.
Làm gì có người nào chỉ biết bo bo giữ lấy bản thân mình?”
“Ừ, điều này cũng đúng.”
Anubis lại hỏi tiếp:
“Tiếp sau đây ngươi sẽ làm gì?”
“Chờ đợi.”
Lâm Siêu bình tĩnh trả lời:
“Tinh Võng đã xuất thế, thế nhưng vẫn chưa hoàn thiện.
Đợi đến lúc tất cả những người sống sót trên thế giới đều biết đến sự tồn tại của Tinh Võng, thì có thể đưa nó vào hoạt động chính thức.
Tinh Võng sẽ trở thành mạng máy tính toàn cầu thứ hai, lợi dụng nó chúng ta sẽ xây dựng nên tổ chức thương mại toàn cầu!”
“Chủ ý này cũng không tệ.
Thế nhưng, chúng ta có nhiều thứ để bán đến vậy sao?”
Anubis nghi ngờ hỏi Lâm Siêu.
Lâm Siêu liếc mắt nhìn Anubis, nói:
“Ngươi nghĩ cái gì có thể kiếm được nhiều tiền nhất?”
Anubis suy nghĩ một lúc, rồi trả lời:
“Khả năng của ta nếu nói đến thì chiến đấu cũng tạm được, thế nhưng vấn đề buôn bán ta không biết lấy một chữ.
Nếu như buôn bán, nhất định phải là những thứ quý hiếm.
Như vũ khí cấp A, hoặc là bản thiết kế vũ khí, thuốc chữa bệnh…”
Lâm Siêu chậm rãi nói:
“Buôn bán kiếm được nhiều tiền nhất chính là cách biến không thành có.”
“Ách, ngươi có ý gì?”
Vẻ mặt của Anubis có chút mờ mịt.
Lâm Siêu mỉm cười, cũng không tiếp tục giải thích.
Tinh Võng chính là tổ chức tình báo số một trên thế giới.
Hầu như tất cả mọi loại tin tức đều không thoát khỏi sự theo dõi của Tinh Võng.
Còn có gì dễ kiếm tiến hơn bằng việc bán tin tình báo?
Tuy nhiên, nếu chỉ dựa vào việc bán tin tình báo để xây dựng tổ chức thương mại toàn cầu là vẫn chưa đủ.
Phải sản xuất thật nhiều vật phẩm cao cấp hơn nữa.
Có người hỏi, trong mạt thế làm giàu để làm gì? Có thể giúp ngươi sống lâu hơn sao?
Đáp án của nó chính là.
Trong bất kỳ thời đại nào, thứ không thể thiếu chính là tiền bạc.
Trước đây, đồng tiền biến thành giấy vụn chính là bởi vì nó không thể mua được bất cứ thứ gì.
Nếu như những đồng tiền này một lần nữa mua được thức ăn, nước uống, vũ khí, căn cứ.
Thậm chí mua được cả một tòa căn cứ lớn hoặc một siêu cấp pháo hạm.
Thì không có gì nghi ngờ, tiền bạc một lần nữa sẽ quay lại thống trị toàn cầu.
Nhưng, nếu muốn đề cao sức mạnh của tiền bạc thì cần phải có thời gian, Lâm Siêu cũng không có vì thế mà khẩn trương.
Thứ hắn thiếu nhất lúc này chính là năng lực sản xuất.
Bởi vì hắn có đủ khả năng để xây dựng các nhà máy, thế nhưng tất cả những thứ đó mới chỉ đang tồn tại trên bản vẽ.
Hắn cần phải xây dựng xong căn cứ mới có thể bắt tay vào việc được.
Tích tích ~~!
Bỗng nhiên, máy truyền tin gia tộc trên cổ tay hắn vang lên âm thanh báo hiệu, hắn mở máy truyền tin lên.
Không cần nghĩ cũng biết là tin tức của Phạm Hương Ngữ hoặc Hứa tư lệnh.
“Ngươi đang ở đâu.
Mau tới văn phòng một chuyến.”
Trong máy truyền tin vang lên âm thanh của Phạm Hương Ngữ.
Lâm Siêu lắc đầu, cảm thấy có chút bất đắc dĩ, hắn gập màn hình máy tính xuống, nói với Lộ Lộ một tiếng.
Sau đó hai người bọn họ lao ra ngoài từ cửa sổ, nhảy lên nhảy xuống vài cái đã đi đến văn phòng nằm trên tầng cao nhất của Bộ tổng chỉ huy.
Cửa phòng làm việc của Phạm Hương Ngữ đang mở rộng, bên trong có mười mấy người đang ngồi.
Ngoại trừ mấy người Phạm Hương Ngữ, Vưu Tiềm, Hắc Nguyệt, Lâm Thi Vũ ra, còn có mấy gương mặt xa lạ.
Trên vai những người này đều đeo một cái huân chương nhỏ màu đen, tư thế ngồi của những người này vô cùng nghiêm chỉnh, rất ra dáng quân nhân.
Khi Lâm Siêu vừa bước vào cửa đã hấp dẫn ánh mắt của tất cả mọi người, trong đó có mấy Tiến Hóa Giả mới gia nhập căn cứ.
Bọn họ dùng ánh mắt nghi ngại nhìn Lâm Siêu, bởi vì bọn họ biết tính cách của Phạm Hương Ngữ.
Bề ngoài giống như một thiếu nữ dịu dàng, yếu đuối thế nhưng rất coi trọng các quy tắc trong căn cứ.
Cho dù là tư thế ngồi, cách đi đứng còn nghiêm khắc hơn so với trong quân đội.
Bất cứ ai vi phạm các quy tắc này sẽ bị xử phạt rất nặng.
Nhưng, rất nhanh sau đó những người đó há hốc mồm vì kinh ngạc.
Điều khiến cho bọn họ kinh ngạc là thái độ của Phạm Hương Ngữ không những tức giận, mà trái lại chủ động mỉm cười, rồi tiến lên phía trước nói:
“Tới rồi sao, ta có một tin vui muốn nói cho ngươi biết, hi vọng ngươi sẽ không bị hù dọa.”
Thần sắc của Lâm Siêu bất động, nói:
“Là Tinh Võng xuất hiện?”
“Làm sao ngươi biết?”
Phạm Hương Ngữ ngẩn người ra, sau đó tức giận nói:
“Ta quên mất, tất cả những sự vụ trong căn cứ ngươi không thèm quan tâm.”
Lâm Siêu đoán được mục đích Phạm Hương Ngữ gọi mình đến đây, liên nói ngay:
“Về chuyện Tinh Võng, cô có toàn quyền phụ trách.
Có đề nghị gì, cứ nói cho tôi biết.”
“Xảy ra một chuyện lớn như vây, tại sao ngươi không kích động một chút nào?”
Phạm Hương Ngữ hừ một tiếng, sau đó nghiêm sắc mặt nói:
“Ta đã biết! Được rồi, gọi ngươi đến đây thuận tiện muốn giới thiệu qua cho ngươi một chút.
Bọn họ là bộ phận quản lý cao tầng, đây là Hùng Tiểu Tiểu, ngươi cũng đã gặp qua, cô ấy phụ trách công tác vận tải hậu cần.
Người này là Thạch Trang, phụ trách việc phòng thủ trên tường thành của căn cứ…”
Lâm Siêu nhìn theo ngón tay chỉ của Phạm Hương Ngữ, nhìn qua một lượt tất cả mọi người.
Đa số bọn họ là nhóm những Tiến Hóa Giả đầu tiên gia nhập căn cứ, được cất nhắc lên làm quản lý.
Đó là những người tiếp xúc đầu tiên với Lâm Siêu, nhìn thấy Lâm Siêu dùng tay không bắt lấy viên đạn.
Ký ức đó vẫn còn rất mới trong đầu họ, khi bọn họ vừa nhìn thấy ánh mắt Lâm Siêu.
Theo bản năng hơi cúi đầu xuống, không có ai dám nhìn thẳng vào mắt hắn.
“Phạm thủ lĩnh.”
Có một người đàn ông lực lưỡng, đây chính là một người mới gia nhập căn cứ, chần chừ cất tiếng nói:
“Vị này chính là?”
Phạm Hương Ngữ lúc này đã khôi phục vẻ mặt lạnh lùng, cả người tỏa ra thứ khí thế uy nghiêm, trả lời:
“Vị này chính là người sáng lập căn cứ, Lâm thủ lĩnh.”
“Người, người sáng lập?”
Người đàn ông lực lưỡng cùng với mấy người khác giật nảy người, không nghĩ tới người thanh niên trẻ tuổi trước mặt lại chính là người sáng lập nên căn cứ này.
Ánh mắt của Lâm Siêu để ý đến cái huy chương trên vai bọn họ, hắn lên tiếng:
“Đây là?”
“Cái này là ta với Hắc Nguyệt, Vưu Tiềm sau khi thương nghị, đã chế tạo ra huy chương của căn cứ.
Cái này là độc quyền thuộc về căn cứ Tinh Thần.”
Sắc mặt Phạm Hương Ngữ trở nên nhu hòa hơn một chút, nói:
“Bọn họ là những người phụ trách mỗi ban ngành.
Huy chương trên vai của bọn họ chính là biểu tượng ngôi sao tám cánh.
Tương đương với cấp thiếu tướng trong căn cứ Viêm Hoàng.”
Lâm Siêu khẽ gật đầu, không hỏi thêm gì nữa.
Tích tích ~~!
Đúng lúc này, máy truyền tin gia tộc trên cổ tay của Lâm Siêu lại vang lên, hắn tiện tay mở máy truyền tin ra.
Bên trong vang lên âm thanh ôn hòa của Hứa tư lệnh:
“Là tiểu Lâm phải không, đã lâu không gặp.
Chuyện Tinh Võng, hẳn cậu đã nghe thấy.
Tôi nghĩ chúng ta nên chính thức bàn chuyện liên minh với nhau thôi.”
Trang 147# 2
Chương 293: Đột Kích
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Đám người Phạm Hương Ngữ, Hắc Nuyệt có chút giật mình, bọn họ biết người đang nói chuyện trong máy truyền tin là Hứa tư lệnh.
Tuy bọn họ biết mối quan hệ của Lâm Siêu và Hứa tư lệnh, nhưng dù sao ông ta cũng là người chưởng quản, thủ lĩnh của mấy chục vạn binh lính.
Mà lại chủ động hạ thấp thân phận nói chuyện liên minh với Lâm Siêu, chỉ điều đó thôi chứng tỏ Lâm Siêu được coi trọng đến mức nào!
Vẻ mặt Lâm Siêu như thường, cũng không có cảm thấy ngoài ý muốn, bình tĩnh nói:
“Hứa tư lệnh, nếu ông muốn liên minh với tôi, Viêm Hoàng sẽ gặp nguy hiểm đấy.
Ông nên biết, tôi có một người bạn là công địch của lũ xác thối.”
Hứa tư lệnh mỉm cười, trả lời:
“Điều này tự nhiên tôi cũng lo lắng, thế nhưng bắt đầu từ ngày hôm nay chúng ta không còn đơn độc một mình chiến đấu nữa.
Chúng ta có thể liên minh với tất cả các căn cứ khác trong khu vực Châu Á, cùng hợp sức chống lại lũ xác thối.
Nhân loại chúng ta và lũ quái vật vốn không có đường lui, sớm hay muộn cũng phải đánh một trận.
Còn sợ gì liên lụy?”
Lâm Siêu cảm thấy bất ngờ, không nghĩ Hứa tư lệnh ôm quyết tâm lớn như vậy, hắn trầm mặc một lúc, mới chậm rãi nói:
“Nếu đã như vậy, sau này Viêm Hoàng gặp rắc rối, nhớ nói cho tôi biết.”
“Nhất định, lúc đó tôi sẽ gọi cậu tới giúp một tay.”
Hứa tư lệnh cười ha ha một tiếng, nói tiếp:
“Nếu cậu đã đồng ý, tí nữa tôi sẽ để người phụ trách căn cứ nói chuyện với cậu.
Tôi hi vọng cậu sẽ không bị cái thủ tục nhàm chán này làm mất hứng thú.”
Lâm Siêu mỉm cười, chào từ biệt, rồi tắt máy truyền tin.
Phạm Hương Ngữ và những người trong phòng họp dùng ánh mắt hiếu kỳ nhìn Lâm Siêu.
Lâm Siêu không có giải thích gì mà quay sang nói với Phạm Hương Ngữ:
“Những lời vừa rồi hắn cô đã nghe thấy, việc thảo luận vấn đề liên minh, tôi cho cô toàn quyền phụ trách.”
“Không thành vấn đề.”
Vẻ mặt của Phạm Hương Ngữ vô cùng tự tin trả lời.
Lâm Siêu không chần chừ, xoay người rời khỏi phòng họp.
Sau khi Lâm Siêu vừa rời đi, không khí trong phòng họp trở nên thoải mái hơn một chút.
Một vị ngồi phía bên trái Hùng Tiểu Tiểu tò mò hỏi:
“Phạm thủ lĩnh, vị Hứa tư lệnh kia là ai?”
Phạm Hương ngữ nhìn ánh mắt tò mò của những người khác, lên tiếng giải thích:
“Ta và các ngươi đã nói qua về chuyện căn cứ Viêm Hoàng.
Hứa tư lệnh chính là người sáng lập, đồng thời cũng là thủ lĩnh của căn cứ Viêm Hoàng.”
“Là thủ lĩnh của căn cứ Viêm Hoàng?”
“Không phải chứ.
Không phải là căn cứ Viêm Hoàng ở thủ đô có đến tận mấy chục vạn bính lính chứ?”
“Một đại nhân vật như vậy, tại sao lại chủ động muốn liên minh với chúng ta? Hơn nữa, dường như hai bọn họ rất quen thuộc nhau?”
Mọi người nhìn nhau, vẻ mặt kinh nghi bất định.
…….
Thành phố Thượng Hải, trong một tòa căn cứ nằm ở phía Bắc thành phố.
Sóng biển lạnh lẽo vỗ mạnh lên bức tường bảo vệ căn cứ.
Đây là một bức tường rào cào mười mét, giống như một con cự thú đang phủ phục.
Trên bức tường bê tông là những đội lính tuần tra được trang bị kính hồng ngoại nhìn ban đêm.
Mỗi người bọn họ đứng ở một vị trí cố định, tập trung giám thị tất cả mọi động tĩnh bên ngoài căn cứ.
Bỗng nhiên, có tiếng gió nổi lên.
Xen lẫn trong tiếng gió là mùi máu tanh.
Một người lính trẻ đang canh gác bên phải cổng lớn nhận ra một tia dị thường, vội nắm chặt khẩu súng laser trong tay, chĩa nòng súng về phía bóng tối trước mặt.
Trong bóng tối, xuất hiện hai chấm sáng màu đỏ.
Bên trong cặp kính hồng ngoại, người lính trẻ nhìn thấy một con Hổ biến dị cao sáu bảy mét xuất hiện trên đường phố cách căn cứ mấy trăm mét.
Trên đỉnh đầu của nó mọc ra hai cái sừng sắc nhọn, giống như sừng tê giác.
Đồng tử của người lính trẻ co rụt lại, hoảng sợ há miệng.
Nhưng khi vừa định kêu lên, thì bóng dáng con quái vật biến mất không thấy tăm hơi.
Người lính trẻ ngẩn người ra, có cảm giác như con hổ biến dị đấy đã biến mất.
Nhưng chưa tới 0,1 giây, bỗng nhiên có một cố khí tức nồng nặc mùi huyết tinh phả vào mặt người lính đó.
Trước mặt người lính trẻ hiện ra đôi mắt đỏ rực to tướng tràn đầy hung bạo, dí sát vào mặt người lính đó.
Mùi huyết tinh tỏa ra nồng nặc, khiến cho người lính trẻ có cảm giác bản thân mình ngã vào trong một biển máu.
Người lính trẻ trợn mắt, khó khăn mở miệng, hai chân run lẩy bẩy.
Phốc!
Móng vuốt sắc nhọn của bàn chân trước của con hổ biến dị đã cắt đứt đôi thân thể của người lính trẻ.
Máu từ vết cắt ngang eo tuôn ra xối xả, hai chân vô lực ngã xuống.
Vút! Xoẹt!
Khi người lính trẻ vừa chết đi thì thân ảnh của con Hổ biến dị cũng biến mất.
Nó dùng tốc độ nhanh như chớp lao vọt tới tấn công những binh lính khác đang đứng gác trên tường thành.
“A!”
“Có quái vật!”
Những người lính khác phát hiện mối nguy hiểm, nhưng bọn họ chưa kịp phản ứng đã bị con Hổ biến dị nhào đến xé nát thân thể.
Trước sau chưa tới mười giây, binh lính canh gác trên tường thành đã bị giết sạch, tử trạng vô cùng thể thảm.
Người lính đứng gác trên tháp canh nhìn thấy một màn này thì vô cùng hoảng sợ, vội vàng bấm còi báo động.
Leng keng ~~!
Cả căn cứ đang chìm trong bóng đêm bỗng nhiên bừng sáng, dường như tất cả những ngọn đèn trong căn cứ đều được bật lên.
Nhất là khu vực gần quảng trường, có mấy ngọn đèn pha cao áp đồng loạt chiếu rọi đến tận nơi.
Ngay lập tức rọi sáng cơ thể quái vật.
Con Hổ biến dị nhìn chằm chằm vào người lính canh gác trên tháp canh, cả người nó nhào tới trực tiếp đâm sập tháp canh.
Người lính canh gác trên tháp canh hoảng sợ kêu lên một tiếng rồi ngã từ trên xuống.
Nhưng cơ thể chưa chạm đất đã bị móng vuốt của con Hổ biến dị đánh bay, đập mạnh vào bức tường.
Lực lượng khổng lồ khiến cơ thể của người lính đó lún sâu vào bức tường bê tông.
Mức độ cảnh giác của căn cứ này rất cao.
Khi còi báo động vừa mới vang lên thì trong doanh trại đã vang lên tiếng động cơ của xe bọc thép.
Từ khu vực trung tâm căn cứ có sáu thân ảnh gồm cả nam lẫn nữ đang lao nhanh tới.
Sáu người bọn họ nhanh chóng vượt qua những tòa nhà chắn đường, nhanh chóng chạy tới cổng chính của căn cứ.
“Chỉ là một con Hổ biến dị cỡ trung mà thôi.”
Người vừa nói chính là một thanh niên mặc một bộ áo giáp màu đỏ tươi, đang đứng trên đường dây điện.
Quan sát con Hổ biến dị một lúc rồi cau mày nói:
“Năng lực tác chiến của những người này càng lúc càng kém, một con súc sinh như vậy mà cũng để cho nó xông được vào bên trong căn cứ.”
“Cẩn thận một chút, nói không chừng con Hổ biến dị này có năng lực kỳ lạ.”
Một người đàn ông trung niên trầm giọng nói.
“Làm hại tôi vội vội vàng vàng.”
Trên nóc một tòa nhà nằm phía bên trái có một người phụ nữ đang đứng, cô ta ngáp dài một cái, lười biếng nói:
“Giao lại cho mọi người đấy, tôi về đi ngủ trước đây.”
Con Hổ biến dị ngửa đầu nhìn sáu thân ảnh đang đứng trên cao, trong đôi mắt đỏ rực khát máu của nó toát lên một sự vui mừng.
Nó gầm nhẹ một tiếng, lao tới tấn công người thanh niên mặc áo giáp màu đỏ.
“Hừ, đồ súc sinh không biết sống chết!”
Vẻ mặt của người thanh niên mặc áo giáp màu đỏ trở nên lãnh khốc, thò tay ra sau lưng lấy khẩu súng chín nòng lấy được từ trong di tích.
Tốc độ bắn của khẩu súng chín nòng này nhanh không kém tia Gramma, có thể đục thủng tấm thép có độ dầy 30 cm.
“Chết đi!”
Người thanh niên mặc áo giáp màu đỏ giương súng lên bóp cò.
Nòng súng xoay tròn, từng luồng lửa phụt ra từ nóng súng.
Tốc độ bắn rất nhanh, tốc độ viên đạn bắn ra khỏi nóng súng đạt vận tốc gấp ba lần tốc độ âm thanh.
Trong khoảng cách gần như thế, không thể nào bắn trượt mục tiêu được.
Luồng lửa đạn bắn trúng cơ thể của con Hổ biến dị.
Người thanh niên mặc áo giáp đỏ thấy vậy thì vô cùng vui mừng, bỗng nhiên từ bên cạnh vang lên một tiếng hét sợ hãi:
“Chạy mau!”
Người thanh niên mặc áo giáp màu đỏ giật mình một cái, bỗng nhiên cảm thấy có một luồng kình phong ập tới từ sau lưng.
Hắn ta muốn quay đầu lại, thì cả người chợt hẫng một cái.
Cảnh vật xung quanh không ngừng quay tròn, thứ hắn nhìn thấy cuối cùng chính là tàn ảnh của con Hổ biến dị đang dần biến mất.
Đó là một…Tàn ảnh?
Bịch bịch!
Cùng một lúc, cả đầu và phần cơ thể của người thanh niên mặc áo giáp đỏ từ trên trời rơi xuống đất.
Trang 148# 1
Chương 294: Toàn Diện Xâm Lấn
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Năm người còn lại thấy một màn này, vô cùng hoảng sợ.
“Đáng chết!”
Người đàn ông trung niên cầm đầu, sắc mặt trở nên cực kỳ khó coi, nói:
“Đây không phải là quái vật tầm trung.
Mọi người chú ý giữ vững cự ly, Điển Cần tìm cách hạn chế tốc độ của nó, quyết không được để nó tiến đến gần.
Lập tức thỉnh cầu quân đội phóng tên lửa, chúng ta không đủ sức đối phó!”
Người phụ nữ cao gầy nói chuyện lúc trước cố nén sự kinh hoàng, từ bên hông lấy ra một hạt gạo màu xanh, vứt xuống phía dưới.
Hạt gạo màu xanh này là do năng lực của người phụ nữ đó sinh ra, sau khi rơi xuống đất ngay lập tức nảy mẩm sinh trưởng.
Chưa tới mười mấy giây đường phố đã biến thành một mảng dây leo mọc chằng chịt.
Những sợi dây leo lớn bắn về phía Hổ biến dị.
Con Hổ biến dị di chuyển vô cùng linh hoạt, nhẹ nhàng tránh thoát những sợi dây leo quấn tới.
Rồi tấn công về phía một người thanh niên dáng người thấp lùn gần nó nhất.
“Tất Tư, mau phối hợp với cô ấy!”
Người đàn ông trung niên lui phía sau lên tiếng chỉ đạo.
Một người thanh niên dáng vẻ thấp lùn đang lui về phía sau, nghe thấy vậy chần chừ một chút.
Hai mắt hắn nhìn chằm chằm vào con Hổ biến dị đang nhảy qua nóc các tòa nhà, những sợi tơ máu xuất hiện chằng chịt trong hai mắt hắn.
“Hôn mê!”
Tất Tư gầm nhẹ một tiếng.
Không khí xung quanh dường như chấn động.
Con Hổ biến dị đang lao tới tấn công, đột nhiên cơ thể nó cứng lại, trong đôi mắt đỏ rực lộ ra vẻ thống khổ.
Nó rơi từ trên cao xuống, cơ thể run rẩy giống như bị những sợi dây thừng vô hình cuốn chặt lấy thân thể.
Vút! Vút!
Những sợi dây leo có gai nhọn ngay lập tức lao vút đến, cuốn vài vòng xung quanh cơ thể Hổ biến dị rồi thít chặt lại.
Dọc theo thân của những sợi dây có chi chít những cái gai độc nhọn hoắt.
Chất độc trong những cái gai độc đó sẽ khiến cho cơ thể con mồi trở nên tê dại mất đi cảm giác.
Trong thời gian dài, nọc độc bị khuếch tán, sẽ khiến bộ não ngừng hoạt động mà chết đi.
“Thành công?”
Năm người dừng lại, bọn họ nhìn con Hổ biến dị đang dãy dụa trong đống dây leo, trên mặt lộ cảm giác khó mà tin được.
Người đàn ông trung niên có phản ứng nhanh nhất, bàn tay giơ lên trời triệu hồi ra một quả cầu lửa sáng chói nóng rực.
Quả cầu lửa này có nhiệt độ rất cao, ngọn lửa bên trong quả cầu lửa có màu trắng chứ không phải là màu đỏ.
Nhiệt độ nóng bỏng khiến cho không khí xung quanh trở nên vặn vẹo, nền xi măng dưới chân hắn và vách tường bênh cạnh có dấu hiệu bị cháy đen.
Ầm
Quả cầu lửa bay ra bắn trúng đám dây leo đáng cuốn chặt lấy cơ thể của Hổ biến dị.
Những người còn lại nhìn thấy một màn này, trên gương mặt bọn họ đều lộ vẻ mừng rỡ.
Bọn họ biết người đàn ông trung niên này đáng sợ đến nhường nào.
Nhất là chiêu thức triệu hồi ra quả cầu lửa lúc nãy, cho dù là quái vật khổng lồ nếu bị trúng chiêu da thịt cũng bị cháy đen.
“May mà có Tất Tư.”
Người đàn ông trung niên thở phào nhẹ nhõm, quay đầu sang nhìn Tất Tư.
Nhưng vừa nhìn tới, nụ cười trên mặt đã cứng lại.
Chỉ thấy nơi Tất Tư vừa đứng ban nãy, chẳng biết từ lúc nào xuất hiện thân ảnh khổng lồ của con Hổ biến dị.
Mà trong mồm con Hổ biến dị, có hai cái chân người thòi ra ngoài, đôi chân đó không còn dãy dụa.
Hiển nhiên chủ nhân của đôi chân đó đã chết.
“Chuyện gì thế này!”
Người đàn ông trung niên hét lên một tiếng, những người còn lại bị dọa trở nên bối rối.
Trước đấy, tất cả bọn họ đều đã nhìn thấy con Hổ biến dị bị đống dây leo quấn chặt lấy, không thể nào giãy dụa.
Nhưng chỉ một khắc sau nó đã có thể chạy đến trước mặt Tất Tư.
Tốc độ này thật là khó tưởng tượng nổi!
“Chẳng lẽ có hai con?”
Người đàn ông trung niên phục hồi lại tinh thần, vội vàng quay đầu lại nhìn đống dây leo, nơi đó lửa đã tắt.
Khắp nơi đều bị cháy đen, ngoại trừ những sợi dây leo đã bị cháy thành than ra.
Xung quanh không có dấu vết thi thể của Hổ biến dị.
Đổng tử của người đàn ông trung niên co rụt lại, cảm thấy vô cùng hoảng sợ.
Ực!
Con Hổ biến dị ngửa cổ nuốt gọn cả hai cái chân còn lại vào bụng, đầu lưỡi đỏ như máu của nó liếm nhẹ qua môi.
Đôi mắt đỏ rực khát máu nhìn chằm chằm vào những người còn lại.
Thân hình của nó nhoáng lên một cái, lao về phía người đàn ông trung niên.
Người đàn ông trung niên biến sắc mặt, vội vã xoay người chạy trốn.
Vút!
Một mùi máu tanh từ sau lưng xộc thẳng vào mũi người đàn ông trung niên.
Ông ta thấy hô hấp của mình trở nên vô cùng khó khăn.
Rầm một tiếng, một lực lượng mạnh mẽ từ sau lưng đập trúng phần thắt lưng, người đàn ông trung niên có cảm giác cơ thể mình sắp bị chặt đứt làm đôi.
Thân thể ngay lập tức bị đánh bay, đập mạnh vào bức tường một tòa nhà gần đó, rồi rơi xuống.
Con Hổ biến dị như hình với bóng, theo sát người đàn ông trung niên.
Nó đứng trước mặt ông ta,đứng trên cao nhìn chằm chằm xuống con mồi của mình, từ từ giơ móng vuốt bàn chân trước lên.
Vẻ mặt người đàn ông trung niên trở nên tuyệt vọng, ngay thời điểm ông ta nghĩ mình sẽ chết.
Bỗng nhiên, bàn chân trước của con Hổ biến dị dừng lại một chút, sau đó nó quay đầu lại nhìn về phía cánh cổng chính của căn cứ.
Cánh cổng chính được làm từ một tấm thép có độ dày lên đến 20cm, lúc này vô thanh vô tức xuất hiện hai lỗ thủng.
Giống như bị thứ gì đó hóa tan.
Từ bên ngoài lỗ thủng chậm rãi có hai thân ảnh của một nam một nữ đi vào.
Khi con Hổ biến dị nhìn thấy hai người này, màu đỏ trong mắt của nó nhạt đi , rồi chạy về phia hai người đó.
Dưới ánh mắt nhìn chằm chằm của tất cả những người trong căn cứ, khi chạy đến trước mặt hai người đó, nó dừng lại, rồi ngồi xuống.
Đầu của nó cúi xuống, thể hiện thái độ thuần phục, nó thè đầu lưỡi đỏ tươi ra liếm liếm bàn tay của người thanh niên.
Tất cả những người bên trong căn cứ thấy vậy đều trợn mắt há mồm.
Những hàng đèn pha cao áp chiếu thẳng về phía hai người này khiến cho tất cả mọi người nhìn rõ dáng dấp của hai người nọ.
Cả hai người bọn họ đều vô cùng trẻ tuổi, tuổi tác không quá hai mươi.
Người thanh niên có dáng vẻ vô cùng tuấn tú, gương mặt góc cạnh, cân đối, vẻ mặt hòa nhã.
Mặc một thân trang phục truyền thống của Trung Hoa, có khí chất ưu nhã.
Bên dưới là đôi giày có hình dáng của vương triểu cổ đại, trên cổ là một vòng đá quý màu hồng.
Trang phục khác hẳn với người bình thường.
Thiếu nữ bên trái có dàng vẻ tinh nghịch, ngũ quan xinh đẹp tinh xảo.
Trang phục không giống như người thanh niên, trái lại phong cách thời trang rất hiện đại.
Phía dưới là một chiếc quần sooc ngắn cùng với một đôi chân thon dài trắng như tuyết, áo lửng ngắn hở rốn, ôm sát lấy bầu ngực tròn trịa.
Lỗ tai xỏ hai sợi dây chuyền, tóc đuôi ngựa, trên người không có một vết bẩn nào.
Trái ngược hoàn toàn với những người sinh sống trong mạt thế.
“Tiểu tử bướng bỉnh, ngươi thật ham chơi!”
Thiếu nữ nhìn con Hổ biến dị, rồi gõ nhẹ vào đầu nó một cái, nói:
“Cả nửa ngày mà cũng không dọn dẹp xong, ngươi làm cho ta thấy mệt quá đi mất.”
Con Hổ biến dị hơi rụt cổ lại, dường như mấy ngón tay nhỏ của thiếu nữ khiến nó sợ hãi.
Đôi mắt màu hồng ủy khuất nhìn về phía người thanh niên mặc trang phục truyền thống Trung Hoa.
Người thanh mặc trang phục truyền thống Trung Hoa thản nhiên cười cười, sờ đấu nó, nói:
“Lần sau đừng có bướng bỉnh như thế nữa.”
Con Hổ biến dị liên tục gật đầu.
“Ánh sáng thật là mạnh, chói mắt quá đi mất.”
Thiếu nữ trẻ ngầng đầu nhìn dàn đèn pha trước mặt, chu mỏ, nói:
“Tắt hết cho ta!”
Phụp phụp phụp!
Lời vừa dứt, tất cả đèn pha đều nổ tung, thủy tinh vỡ nát rơi xuống ào ào.
Những binh lính trong căn cứ đều sợ bắn cả lên, trong đó có một ít người có thể chất cao.
Loáng thoáng nghe thấy lời của bọn họ, trong lòng rung động không thôi.
Dàn đèn pha này cách hai người thanh niên đó mấy trăm mét, làm thế nào mà bị nổ tung toàn bộ.
Trang 148# 2
Chương 295: Chiêu Mộ
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Sau khi Tinh Võng khởi động vài ngày, Lâm Siêu không đi ra ngoài, hắn vẫn một mực ở trong căn cứ.
Dựa vào thể chất của hắn ngày hôm nay, đi săn giết quái vật ở những thành thị xung quanh đó cũng khó có thể giúp tăng thể chất của hắn lên.
Có săn giết được thì cũng chỉ giúp cho hắn không bị đói bụng mà thôi.
Bời vì mỗi ngày, hắn phải ăn thịt quái vật có thể chấp hơn một trăm lần mới không bị đói bụng.
May mà, sau khi săn giết quái vật lớn hắn có thể bảo quàn thi thể của chúng trong kho đông lạnh, đủ lương thực cho hắn ăn trong mười ngày nửa tháng.
Nếu muốn tiếp tục cường hóa thể chất, chỉ có thể đi đến khu vực có quái vật cấp Lĩnh Chủ hoặc 11 khu vực sâu trên thế giới.
Có điều khoảng cách của những vực sâu đó rất xa.
Đi đi về về cũng mất tới mười ngày nửa tháng, trước khi rời đi hắn phải sắp xếp căn cứ thật tốt mới được.
Bằng không nếu bị thú triều tấn công, dựa vào lực lượng của căn cứ lúc này, sẽ không thể nào chống cự được.
Khi Lâm Siêu mang về 20 người máy, dưới sự giúp sức của chúng, tốc độ xây dựng căn cứ tăng rất nhanh.
Chỉ trong mấy ngày, bên ngoài bức tường thành đầu tiên đã hoàn thiện xong bức tường thứ hai.
Coi như đã hoàn thành sơ đồ phòng thủ, lúc này có thể bắt đầu tiến hành lắp đặt hệ thống phòng thủ.
Dựa vào khả năng phòng thủ của hai bức tường này, Tiến Hóa Giả bên trong sử dụng vũ khí viễn trình lấy được trong di tích, có thể giết chết được quái vật gấp có thể chất trăm lần.
Chỉ riêng hai đạo phòng tuyến này đã vượt qua khả năng phòng ngự của những căn cứ khác.
Lâm Siêu đem Lồng phòng hộ ánh sáng và sáu tòa pháo hạm giao cho Phạm Hương Ngữ.
Lồng phòng hộ ánh sáng và sáu tòa pháo hạm được Lâm Siêu đưa ra, chẳng khác nào đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi.
Khiến cho mấy người Phạm Hương Ngữ, Vưu Tiềm, Hắc Nguyệt và Lâm Thi Vũ vô cùng hưng phấn.
Dưới sự an bày của Lâm Siêu, Lồng phòng hộ ánh sáng được bố trí bên trong nhà kho căn cứ.
Chỉ cần khởi động là Lồng phòng hộ ánh sáng sẽ che chắn toàn bộ xung quanh căn cứ.
Đồng dạng Lồng phòng hộ mở ra, người từ bên trong cũng không có cách nào ly khai khỏi căn cứ.
Trừ Lồng phòng hộ ánh sáng, cổng trước và hai bên căn cứ được bố trí sáu tòa pháo hạm.
Kích thước của tòa Ma Môn pháo hạm và tòa Phản Huyết pháo hạm không chênh lệch nhau là mấy.
Tòa Ma Môn pháo hạm mỗi tòa có hai nòng pháo, có chiếu dài 15 mét, cao 3 mét, có thể tự do điều chỉnh góc độ bắn.
Tòa Phản Huyết pháo hạm chỉ có một nòng pháo, nhưng đường kính nòng pháo lên tới 2 mét.
Thân pháo được chạm khắc những hoa văn màu đỏ rực, toát ra vẻ dữ tợn.
Sáu tòa pháo hạm được lắp đặt chắc chắn trên tường thành giống như sáu con cự thú đang nhe nanh múa vuốt.
Nòng pháo đen ngòm tràn ngập cảm giác lạnh lẽo dữ tợn, từ xa nhìn lại khiến cho bất cứ kẻ nào có mưu đồ đều phải chùn bước.
Lâm Siêu cảm thấy vô cùng tự tin khi căn cứ có Lồng phòng hộ ánh sáng và sáu tòa pháo hạm bảo vệ.
Cho dù bị thú triều tấn công, bọn chúng cũng không thể nào vượt qua được tường rào nửa bước!
Cùng với tốc độ phát triển căn cứ thì số người sử dụng Tinh Võng trên thế giới cũng tăng lên.
Rất nhiều người sống sót trên thế giới dựa vào những thiết bị đơn giản cũng có thể truy cập vào Tinh Võng.
Lâm Siêu đã chỉ đạo Lộ Lộ, công bố bí mật của nguồn năng lượng tiến hóa, phương pháp thu hoạch và tác dụng.
Bất cứ ai truy cập vào Tinh Võng cũng sẽ nhìn thấy một bảng thông báo có tiêu đề vô cùng bắt mắt:
“Muốn sống sót không? Đây là phương pháp để trở nên mạnh mẽ!”
Không có bất cứ một từ hoa mĩ nào, thế nhưng đối với những người bình thường đang dãy dụa sinh tồn mà nói, điều này đã gây chú ý cho bọn họ.
Khiến cho bọn họ không do dự mà bấm vào.
Sau khi bí mật của nguồn năng lượng tiến hóa được công bố, toàn bộ Tinh Võng đều trở nên sôi trào.
Vô số những ngôn tử cảm kích phát ra từ mỗi khu vực trên toàn thế giới.
Trong lúc nhất thời, rất nhiều người đều dùng những từ như “Thượng Đế”, “Thần”, “Ông trời” để chỉ người sáng lập ra Tinh Võng.
Bên cạnh sự cảm kích của những người bình thường, thì những căn cứ lớn cũng âm thầm cảm thấy thở phào nhẹ nhõm.
Bởi vì việc công bố cho toàn cầu biết thành quả nghiên cứu khoa học, tương đương với việc cứu vớt đại bộ phận người sống sót.
Từ điểm này có thể nhìn ra được, Tinh Võng không có ác ý đối với nhân loại.
Thế nhưng, trong đó cũng có người cho rằng, đây chẳng qua là Tinh Võng đang cố tình đánh lạc hướng, làm giảm sự nghi ngờ của mọi người mà thôi.
Phía sau, khẳng định còn có điều gì muốn che dấu.
….
“Chiêu mộ!”
“Căn cứ Quang Minh chiêu mộ thành viên trung tâm, cũng cấp miễn phí đồ ăn, nước uống, chỗ ở sạch sẽ và nguồn năng lượng tiến hóa…”
“Căn cứ Noah chiêu mộ thành viên, tọa độ tại thành phố Hằng Châu, không giới hạn nam nữ thanh niên, miễn phí cung cấp đò ăn, nước uống…”
Lâm Siêu kiểm tra Tinh Võng, lập tức nhìn thấy một loạt những mẩu tin tức chiêu mộ thành viên của các căn cứ.
Sau khi Tinh Võng xuất hiện, lãnh đạo của mỗi căn cứ dường như ý thức được toàn cầu bắt đầu tiến vào thời đại mới.
Tất cả các căn cứ đều tìm mọi cách để gia tăng số lượng thành viên, tài lực, cho nên liều mạng chiêu mộ những người còn sống sót bên ngoài.
“Chúng ta có nên công bố thông tin chiêu mộ thành viên không?”
Phạm Hương Ngữ ngồi bên cạnh bàn làm việc của Lâm Siêu, thấy hắn đang truy cập Tinh Võng, vội vàng hỏi.
Lâm Siêu trả lời:
“Nhân thủ căn cứ hiện nay có bao nhiêu?”
“Tống cộng khoảng tám nghìn người.”
“Năng lực chiến đấu thì sao?”
“Tất cả đều không muốn tham gia chiến đấu.Bọn họ lo lắng,sẽ bị giết chết trong chiến đấu.”
Lâm Siêu khẽ gật đầu, nói:
“Không có nhân viên chiến đấu cũng được, đem tất cả những người này bồi dưỡng trở thành quản lý các ngành nghề khác nhau trong căn cứ, phụ trách dạy học, thí nghiệm, sửa chữa máy móc cơ khí.
Về phần những Tiến Hóa Giả phổ thông, hợp nhất tất cả mọi người vào trong một sư đoàn.
Tạm thời phụ trách công việc phòng thủ căn cứ, chờ sau này căn cứ lớn mạnh, đưa những người có ý định không muốn tham gia chiến đấu trở thành nhân viên quản lý.
Phạm Hương Ngữ chớp chớp hai mắt, cười nói:
“Ta cũng có ý như vậy, Tiến Hóa Giả phổ thông nếu tham gia chiến đấu sẽ chỉ giống pháo hôi mà thôi.
Không có bất cứ tác dụng gì.”
Lâm Siêu dặn dò:
“Đợi lát nữa cô lên Tinh Võng, đăng thông tin của căn cứ, sau khi xác nhận có thể bắt đầu tiến hành chiêu mộ nhân viên chiến đấu.
Yêu cầu của chúng ta là: chỉ chiêu mộ những Tiến Hóa Giả có năng lực đặc thù.
Ưu đãi: được cung cấp miễn phí tất cả mọi tài nguyên, ngoài ra còn cung cấp thêm vật phẩm di tích, cùng với kỹ năng chiến đấu!”
“Vật phẩm di tích cũng cung cấp miễn phí sao?”
Phạm Hương Ngữ vội vàng lên tiếng hỏi.
Lâm Siêu khẽ gật đầu nói:
“Chỉ cần nguyện ý gia nhập căn cứ, mỗi người sẽ được phát một bộ vũ khí cấp D.
Về phần vật phẩm trên cấp D, cần hối đoái điểm cống hiến.
Quy tác hối đoái như thế nào, làm theo ý cô đi.”
“Được!”
Hai mắt Phạm Hương Ngữ tỏa sáng, nói:
“Hiện tại, chưa có một căn cứ nào cung cấp miễn phí trang bị từ di tích đâu.
Điều này nhất định sẽ hấp dẫn không ít Tiến Hóa Giả có năng lực đặc thù.”
Lâm Siêu nhìn Tinh Võng, bỗng nhiên trong lòng xuất hiện chủ ý, nói:
“Có một vài danh ngạch đặc thù, đợi lát nữa cô hay dựa vào danh sách này mà tiến hành chiêu mộ bọn họ.
Tôi sẽ viết cho cô một vài cái tên.”
“Danh nghạch đặc thù?”
Phạm Hương Ngữ kinh ngạc nói:
“Ngươi biết bọn họ?”
Biết ư? Trong lòng Lâm Siêu cười thầm.
Ở kiếp trước của hắn, đó chính là những cái tên vô cùng hiển hách xuất hiện trên bảng chiến đấu cấp thế giới.
Ai còn không biết bọn họ?
Trang 149# 1








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)






![[Dịch] Tinh Thần Châu [Dịch] Tinh Thần Châu](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/05/Dich-Tinh-Than-Chau-SE-Audio-Truyen.jpg)



