[Dịch] Trọng Khải Mạt Thế
Tập 58 : Tinh Võng Mở Ra (c286-c290)
❮ sautiếp ❯Chương 286: Tinh Võng Mở Ra
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
“Trên đường nhặt được?”
Hai mắt của Phạm Hương Ngữ híp lại, nhìn kỹ tinh võng một lượt, nói:
“Cô ta là người nước ngoài à?”
Lâm Siêu nhìn thoáng qua tinh võng, từ chối cho ý kiến.
Trước khi tiến vào căn cứ, tinh võng dựa theo phân phó của hắn tiến hành thay đổi gương mặt và hình dáng cơ thể.
Tuy chỉ biến đổi màu mắt màu xanh lam và đôi tai dài nhọn đặc thù của người Atlantis trở thành giống người bình thường.
Thế nhưng gương mắt trái xoan xinh đẹp không có thay đổi, phối hợp với hai con ngươi màu đen và mái tóc ngắn màu hạt dẻ, có dáng vẻ rất giống như con lai.
Vừa có nhiều nét tương đồng với người phụ nữ Châu âu, nhưng thiếu một chút sự cởi mở nhiệt tình.
Cùng với khí chất cao quý kết hợp với tính cách trầm mặc lạnh lùng.
“Tại sao lúc nào ngươi cũng gặp phải mỹ nữ thế.”
Phạm Hương Ngữ liếc Lâm Siêu một cái, hừ một tiếng nói:
“Có phải là ngươi tham luyến vẻ đẹp của cô ta, nên mới mang về?”
Lâm Siêu tự rót cho mình một cốc nước, rồi hỏi Phạm Hương Ngữ:
“Những binh lính lần trước tôi mang về cô đã xử lý như thế nào?”
Phạm Hương Ngữ thấy hắn nhắc đến chính sự, không tiếp tục trêu đùa, ngón tay kẹp lấy cán bút xoay tròn, nhẹ giọng nói:
“Có một số binh lính muốn phản kháng, tìm cách ám sát ta, nhưng đã bị Cách bóp chết.
Những binh lính còn lại sau khi nhìn thấy ba người Cách, Ngô, Ly thì bị hù dọa.
Sau đó tất cả bọn họ lựa chọn đầu hàng, bây giờ đã hợp nhất vào lực lượng quân đội bên trong căn cứ rồi.”
Lâm Siêu khẽ gật đầu, hắn biết khả năng chấn nhiếp tinh thần của ba người Cách, Ngô, Ly mạnh hơn bất cứ một lời thuyết phục nào.
“Thí nghiệm tiến hành đến đâu rồi?”
Lâm Siêu tiếp tục lên tiếng hỏi.
Khi Lâm Siêu hỏi đến đấy, trên mặt Phạm Hương Ngữ lộ ra vẻ kỳ lạ, nói:
“Nói đến vấn đề này ta thấy thật là kỳ quái, ta cho người khác đi hỗ trợ người vị tiến sĩ đó nhưng đều bị ông ta đuổi ra.
Ông ta còn nói những vị giáo sư bác sĩ đó chỉ làm vướng tay vướng chân ông ta mà thôi.
Hiện tại toàn bộ các bước tiến hành trong phòng thí nghiệm do một mình ông ta đảm nhiệm.
Hôm qua, ta có hỏi ông ta về tiến độ, ông ta nói cần phải cần thêm một nhóm tài liệu mới nữa, mới có thể báo cáo đại khái được.”
Lâm Siêu khẽ gật đầu, rồi dặn dò:
“Hãy bảo ông ta nhanh tay lên.”
“Vấn đề này ta đã cố gắng hết sức rồi.
Người này thật khó đối phó, mềm cứng không ăn thua.
Nghe những binh lính kia nói, bọn họ gọi ông ta là ‘Người điên’.
Ta thấy quả thật chính là một người điên, ta dùng tính mạng của ông ta để uy hiếp.
Nhưng ông ta coi như không nghe thấy gì, thậm chí còn làm chậm lại.
Ngay cả lần trước cho Cách đi dọa ông ta cũng không ăn thua.
Giống như đụng vào vách tường vậy, đối với loại người không biết chữ ‘Chết’ được viết như thế nào, ta quả thật không có biện pháp.”
Phạm Hương Ngữ nhún vai nói.
Lâm Siêu còn nhớ người đàn ông kia chính là một người vô cùng say mê yêu thích thí nghiệm, hắn mỉm cười, nói:
“Người không sợ chết, nhưng chưa chắc lại không sợ cái khác.
Hãy dùng phương pháp giam lỏng để uy hiếp ông ta.”
“Giam lỏng?”
Phạm Hương Ngữ có chút kinh ngạc, nhưng ngay lập tức hai mắt sáng lên, nói:
“Đúng rồi, không phải người điên này say mê nghiên cứu thí nghiệm hay sao.
Nếu như ông ta không nhanh tay lên, ta sẽ nhốt ông ta lại, không cho ông ta tiếp tục tham gia thí nghiệm nữa.
Tốt nhất là bảo những kẻ mà ông ta chê là ngu ngốc kia thay mặt ông ta tiến hành thí nghiệm.
Nói không chừng sẽ làm ông ta tức điên lên mất…”
Nói đến đây, Phạm Hương Ngữ không khỏi đắc ý cười ha hả.
Lâm Siêu thản nhiên cười, rồi hỏi đến vấn để xây dựng căn cứ:
“Nguyên vật liệu dùng để xây dựng căn cứ hiện tại rất thiếu thốn sao?”
Phạm Hương Ngữ ngưng cười, dùng ánh măt giận dữ nhìn Lâm Siêu, nói:
“Người mà cũng quan tâm đến vấn đề nguyên vật liệu à.
Vì vấn đề đó mà mấy ngày hôm nay ta thấy buồn bực chết đi được.
Dựa theo bản thiết kế của ngươi, tất cả kiến trúc đều phải có khă năng chống động đất, chống cháy nổ, có khả năng chống đạn.
Đợi đến lúc xây dựng tháp pháo chắc chắn sẽ phải cần đến rất nhiều vật liệu.
Nhất là kim loại, tuy rằng bên ngoài có rất nhiều ô-tô hỏng, có thể thu lấy rồi sử dụng.
Thế nhưng, lò luyện thép chỉ có một, căn bản không thể nào tạo ra nhiều kim loại như thế được.”
“Lò luyện thép?”
Lâm Siêu khẽ nhíu mày, nói:
“Chẳng lẽ không tìm thấy nhà máy luyện thép ở những thành phố khác hay sao?”
“Chỉ tìm được hai nhà máy thôi, có điều tất cả máy móc ở đó đều đã bị hỏng.
Mà trong căn cứ không có người nào biết sửa chữa, đành phải tạm thời cất vào nhà kho.
Hơn nữa, nếu như có thể sửa chữa được những máy móc này, việc cung cấp nguyên vật liệu cũng chỉ là miễn cưỡng mà thôi.”
Phạm Hương Ngữ phiền não giải thích.
Trong lòng Lâm Siêu khẽ động, nói:
“Vấn đề này không cần cô phải lo lắng, tôi sẽ tìm biện pháp sửa chữa.
Dường như Vưu Tiềm và Hắc Nguyệt không có trong căn cứ, bọn họ ra ngoài săn thú?”
“Ừ, bọn họ đã đi ra ngoài săn thú, thuận tiện mang đồ ăn về.”
Nói xong, Phạm Hương Ngữ dùng ánh mắt tò mò nhìn Lâm Siêu, nói:
“Ngươi có biện pháp sửa chữa, chẳng lẽ ngươi lại biết sửa? Không thể nào, ngươi bây giờ mới bao nhiêu tuổi, căn bản là không có đủ thời gian để học tập nhiều thứ như vậy?”
Lâm Siêu lắc đầu nói:
“Không phải ta sửa, lần này ta từ bên trong di tích mang về một số người máy giúp xây dựng căn cứ, chúng nó am hiểu việc sửa chữa.”
Lâm Siêu đã mua 20 người máy, trong đó có mười người máy am hiểu canh tác nông nghiệp, mười người máy còn lại phục vụ sinh hoạt.
Bất cứ một vấn đề nào trong phát sinh cuộc sống bọn chúng đều có thể giải quyết được.
Mà sửa chữa chính là một trong nhữn năng lực của chúng.
Tuy lò luyện kim không phải do Atlantis chế tạo, thế nhưng tất cả những thiết kế máy móc đều là trăm sông đổ về một biển.
Không có khác biệt quá lớn.
“Được rồi, lát nữa ngươi ra lệnh cho những người máy này bắt đầu tiến hành sửa chữa trong đêm nay.
Tranh thủ ngày mai có thể sử dụng.”
Phạm Hương Ngữ lên tiếng nói với Lâm Siêu.
Lâm Siêu liếc nhìn Phạm Hương Ngữ một cái, không nghĩ tới cô ta so với mình còn sốt ruột hơn.
Có thể do nắm trong tay quyền quản lý căn cứ cho nên cô ta càng phải chú ý hơn, quan tâm hơn.
Lâm Siêu vung tay lên, mở bao không khí ra lựa chọn một bộ chiến giáp bên trong, ném cho Phạm Hương Ngữ, nói:
“Đây là chiến giáp cấp S, những loại vũ khí nóng tiên tiến nhất cũng không có cách nào phá hủy được nó.
Nó có thể bảo vệ cô an toàn.”
“Chiến giáp cấp S?”
Phạm Hương Ngữ thảng thốt giật bắn mình lên, nàng đã đi theo Lâm Siêu từ rất lâu cho nên biết được thứ tự phân chia vật phẩm trong di tích.
Chiến giáp cấp S chính là loại chiến giáp cao cấp nhất, cô ta không ngờ lần này Lâm Siêu lại có thu hoạch lớn đến vậy.
Hình dáng bên ngoài của bộ chiến giáp này có hình một cái ống tiêm, chỉ cần tiêm nó vào trong cơ thể là được.
Nó sẽ tiến hành quá trình xác nhận DNA của vật chủ, tính toán hình dạng bên ngoài.
Sau đó biến đổi hình dạng cho vừa với hình dáng cơ thể của Phạm Hương Ngữ, mức độ bảo vệ kín kẽ vô cùng!
Lâm Siêu lại một lần nữa vung tay lên, đem 20 người máy nằm bên trong cái hộp không khí có hình con nhộng đưa cho Phạm Hương Ngữ, nói:
“Hai mươi người máy này có thể hoạt động trong bất kỳ điều kiện thời tiết nào.
Cô không phải lo lắng vấn đề năng lượng, hãy nhanh chóng đẩy nhanh tốc độ xây dựng!”
“Được!”
Hai mắt Phạm Hương Ngữ lóe sáng khi nhận lấy cái hộp không khí có hình con nhộng.
Sau khi bàn giao xong xuôi, Lâm Siêu đứng dậy nói:
“Tôi còn có việc cần phải đi một chút, buổi tối sẽ trở về.”
“Đi đâu?”
Phạm Hương Ngữ kinh ngạc lên tiếng hỏi.
“Đi hóng gió.”
………
Mảnh đất Thục rộng lớn, những dãy núi cao cùng với rừng rậm bạt ngàn xanh ngát một màu.
Vút! Vút!
Hai bòng người bay vụt qua, dừng lại ở phía trên đỉnh một ngọn núi cao.
Lâm Siêu liếc mắt nhìn cảnh đẹp xung quanh, sau khi mở ra năng lực ‘Thượng đế Lĩnh vực’ không có phát hiện ra thân ảnh của nhân loại và quái vật ở xung quanh.
Hắn mới quay sang nói với tinh võng:
“Là nơi này!”
Tinh võng thần sắc lạnh lùng, trả lời:
“Sau khi ta phóng xuất tín hiệu, trong vòng hai tháng ngươi sẽ không có cách nào đi ra khỏi bán kính hai nghìn dặm.
Ngươi chắc chắn chứ?”
Lâm Siêu khẽ gật đầu, bởi vì toàn bộ căn cứ của hắn cùng với những thành phố khác chỉ nằm trong bán kính chưa tới một nghìn dặm.
Nên hắn không có gí phải lo lắng.
“Ta bắt đầu đây.”
Tinh võng khẽ ngẩng đầu nhìn mây mù trên trời cao.
Trang phục và mái tóc trên người nó không có gió tự động bay lên.
Trong con ngươi màu đen chớp động ánh sáng màu xanh, trên trán xuất hiện một cái vòng xoáy màu đen.
Từ bên trong đó chớp đọng một thứ ánh sáng màu xanh.
Ông, ông!
Mặt đất xung quanh xuất hiện những cơn chấn động nhỏ, đất đá từ trên vách núi lở ra lăn lông lốc xuống bên dưới chân của tinh võng.
Trong lòng Lâm Siêu cảm thấy vô cùng hồi hộp chờ đợi thời điểm tinh võng được mở ra!
Trang 144# 2
Chương 287: Thời Đại Tinh Võng
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Kèn kẹt!
Bên dưới làn váy ở đầu gối Tinh Võng trong chớp mắt bắn ra 3 cái mũi khoan nhọn màu bạc.
Ba mũi khoan màu bạc này từ ba góc độ khác nhau chui thẳng vào bên trong nền đá dưới chân tinh võng.
Cố định thân thể của Vinh võng, cái lỗ xoắn ốc trên trán của Tinh Võng lúc này đang tỏa ra một thứ ánh sáng màu xanh, ánh sáng đó dần trở nên xanh thẫm.
Cuối cùng giống như một ngôi sao tỏa ra ánh sáng rực rỡ soi sáng bốn phương tám hướng.
Khiến cho phong vân ảm đảm lu mờ.
Trong thiên địa, phong vân nổi sóng.
Ầm ầm ầm!
Tầng mây mù trên đỉnh núi bị khuấy động, bầu trời xanh thăm thẳm trong phút chốc bị che lấp bời tầng tầng lớp lớp mây đen.
Từ trong mây đen còn có những tiếng sấm chơp từ xa vọng lại.
Mây đen sà sát xuống gần đỉnh núi, Lâm Siêu vẫn lặng lẽ đứng gần Tinh Võng.
Gió lốc xung quanh mạnh mẽ ép chặt cây cối áp sát xuống mặt đất.
Bộ quần áo của Lâm Siêu đang mặc trên người bay phần phật trong gió, trọng lực xung quanh nhanh chóng thay đổi.
Lực hút mặt đất trở nên mạnh hơn, dù là thể chất của hắn lúc bấy giờ cũng phải chú ý điều chính mới có thể giữ được thăng bằng.
Nếu đổi lại là một người có thể chất gấp bốn mươi, năm mươi lần lúc này đã ngã sấp xuống mặt đất, nội tạng bị chấn động vỡ tan.
Luồng hào quang màu xanh lam ảm đạm dần.
Phong vân đang vần vũ rít gào bỗng chốc trở nên yên ắng lạ thường.
Nhưng chỉ một giây tiếp theo, uỳnh một tiếng, từ trên trán của tinh võng bỗng nhiên bắn ra một tia sáng màu đỏ.
Trong nháy mắt xuyên qua mây đen, quét sạch mọi thứ cản đường, lao thẳng lên trên trời cao.
Dùng ánh mắt của Lâm Siêu không có cách nào nhìn thấy được điểm tận cùng.
Nhưng có thể tưởng tượng được điểm cuối của nó chính là ngoài vũ trụ.
Sóng khí nóng rực từ tia sáng màu đỏ cuồn cuộn tỏa ra xung quanh, đem không khí thiêu đốt trở nên vặn vẹo.
Từ xa nhìn lại, thì thấy một luồng ánh sáng màu đỏ dựng thẳng tắp bắn lên trời.
Những đám mây đen đang xoay tròn xung quanh cột ánh sáng giống như một xoáy nước khổng lổ trên đại dương.
Trên hành tinh xanh thẳm bỗng nhiên xuất hiện một điểm màu đỏ rực, chỉ trong chớp mắt cái điểm màu đỏ đó xuyên qua tầng khí quyển, bay vào trong vũ trụ.
Bên trong vũ trụ hắc ám, luồng ánh sáng màu đỏ đó dường đang bao phủ lấy một thứ gì đó.Tiếp theo đó điểm sáng màu đỏ từ từ thu nhỏ lại, rồi chiều lên đỉnh chóp nhọn của vật đó.
Đó là một khối ma phương sáu cạnh bằng kim loại màu đen.
Khi luồng ánh sáng màu đỏ biến mất thì khối ma phương sáu cạnh tự động di chuyển trong không gian.
Sau đó tốc độ của nó dần chậm lại, từ sáu cạnh của khối ma phương tỏa ra một thứ ánh sáng màu lam.
Sau đó khối ma phương xoay tròn một chỗ.
Trong quá trình xoay tròn, sáu cạnh của khối ma phương xuất hiện sự biến hóa.
Từ bên trong các cạnh đó mọc ra các cột thu phát tín hiệu.
Lúc ban đầu, từ một khối ma phương chỉ nhỏ bằng nắm tay có màu đen.
Dần dần biến thành một khối kim loại hình cầu có đường kính lên tới bảy tám mét có gai nhọn mọc chi chít xung quanh.
Nếu không phải tận măt nhìn thấy, sẽ không có ai có thể tin được rằng từ một khối kim loại bé xíu có thể biến thành hình dạng như vậy.
Trên đỉnh núi cao.
Lâm Siêu thu hồi ánh mắt đang tập trung quan sát luồng ánh sang đỏ trên trời, hắn quay đầu sang nhìn Tinh Võng.
Ba mũi khoan nhọn đã thu hết vào bên dưới làn váy của nó.
Cái lỗ xoay tròn trên trán cũng đã biến mất, thay vào đó là làn da trắng nõn mịn màng.
Lực hút từ trường xung quanh cũng đã biến mất, mây đen trên trời đã tan đi hết, bầu trời trở nên quang đãng, ánh sáng mặt trời một lần nữa chiếu xuống mặt đất.
Khiến cho con người ta có một loại cảm giác vô cùng mới mẻ.
“Luồng ánh sáng đó là gì vậy?”
“Đó là luồng tín hiệu khống chế.”
Tinh Võng chậm rãi mở hai mắt ra, bình tĩnh nói:
“Thông qua luồng tín hiệu đó có thể thăm dò, tìm kiếm tất cả những tín hiệu điện tử cùng với các loại thiết bị thu phát tín hiệu khác.
Chỉ cần một khoảng thời gian là mười hai tiếng, có thể kết nối được với tất cả các loại tín hiệu.
Hơn nữa còn có thể khống chế những tín hiệu đó.
Ngươi có muốn bắt đầu không?”
Trong người Lâm Siêu xuất hiện một luồng nhiệt khí cuồn cuộn, hắn hít một hơi thật sâu, rồi nói:
“Mở ra!”
“Biết rồi.”
Tinh Võng nói xong rồi nhắm hai mắt lại.
Nhịp tim của Lâm Siêu bỗng nhiên tăng nhanh, đây chính là một thời khắc lịch sử.
Một mạng lưới máy tính trong mười hai giờ nữa sẽ chính thức mở ra!
Trong tất cả mọi ngóc ngách trên thế giới, bất cứ một chiếc máy tính nào cũng thể bắt được tín hiệu của Tinh Võng, sau đó tiến vào hệ thống mạng toàn cầu!
“Tinh Võng ở đời trước, hình như xuất hiện sau khi thảm họa bùng phát được mấy chục năm.”
Lâm Siêu phòng tầm mắt ra phía xa xa, ánh mặt trời chiếu sáng rực rỡ khắp nơi.
“Thời gian Tinh Võng mở ra sớm hơn mấy chục năm, đối với thế giới sự ảnh hưởng của nó quan trọng hơn bất cứ sự đột phá nào trong nghiên cứu khoa học!”
Có một vị vĩ nhân từng nói: Đoàn kết chính là sức mạnh.
Thế những, vị vĩ nhân này chưa từng làm thế nào để có:
“Đoàn kết!”
Ở kiếp trước của hắn, Lâm Siêu nghe được từ miệng của một ông lão kể về một cố sự: Cách đây từ rất lâu, có một Tiến Hóa Giả cấp S có tính cách vô cùng độc ác, tàn nhẫn.
Tiến Hóa Giả đó bắt được rất nhiều Tiến Hóa Giả cấp S cùng cấp, phải lên tới mấy chục ngươi.
Sau đó đem nhốt tất cả những người đó lại, mỗi ngày sẽ cắt thịt của bọn họ để ăn , lấy máu của để uống.
Mãi cho đến mười năm sau, ở khu vực giam giữ những Tiến Hóa Giả đó đột nhiên xảy ra bạo động.
Tất cả bọn họ giết chết vị Tiến Hóa Giả cấp S đó, thành công thoát khỏi lao tù!
Lúc đó có người hỏi ông lão:
“Làm thế nào mà chỉ có một mình Tiến Hóa Giả đó lại có thể giam giữ mấy chục người cùng cấp với mình?”
Ông lão mỉm cười đáp lại:
“Là bởi vì, sau khi Tiến Hóa Giả cấp S đó bắt được một ai đều tiến hành chọc mù mắt, cắt lưỡi, chọc thủng lỗ tai, lột da…để bọn họ đánh mất năm giác quan.
Khiến cho mỗi người đều nghĩ là mình cô độc, vì thế không có ai dám phản kháng.”
“Thế vì sao, sau đó tất cả bọn họ lại phản kháng?”
“Bời vì, có một thời điểm khi lấy máu, có hai ngươi bị giam đã chạm được vào nhau.”
Lâm Siêu lúc đó có ấn tượng rất sâu sắc với cái cố sự này.
Ngoại trừ nguyên nhân chính là vị Tiến Hóa Giả thần bí đó, còn có một nguyên nhân khác…Cố sự này chính là dựa trên một câu chuyện có thật!”
Bây giờ đã trải qua rất nhiều năm, nhưng Lâm Siêu lại một lần nữa nhớ tới cố sự này.
Từ trong đó có cảm nhận rât sâu sắc về hai chữ:
“Biết được!”
Tinh Võng xuất thế, chính là đã giải cứu cho tất cả những con người đang bị vây khốn trong tai nạn, “Biết được” sự tồn tại của lẫn nhau.
Để bọn họ biết được mình không phải là người tồn tại duy nhất trên cõi đời này! Tuy rằng, khó có thể thực sự đoàn kết.
Thế nhưng bọn họ có cùng chung một mối thù, có lợi ích của sự đoàn kết.
Lâm Siêu cũng không thể nào dự đoán được, Tinh Võng xuất thế sớm hơn mấy chục năm có thể cứu sống được bao nhiêu tính mạng con người.
Thế nhưng, ít nhất có thể biết được khi Tinh Võng xuất hiện nó sẽ là động lực để thế giới loài người tăng tốc phát triển!
Ở kiếp trước của hắn, khi Tinh Võng xuất hiện tuy rằng đã dành cho thế giới một sự giúp đỡ cực lớn.
Thế nhưng, thời gian đã quá muộn! Mấy chục năm sau, nhân loại đã học được cach dãy dụa sinh tồn trong tận thế.
Những đứa trẻ sinh ra trong tận thế cũng đã biết làm thế nào để săn bắn quái vật.
Mỗi một quốc gia trên thế giới cũng đã thành lập mạng lưới thông tin của mình, tuy rằng mạng lưới đó không mạnh mẽ.
Thế nhưng, Tinh Võng xuất hiện cũng chỉ có tác dụng dệt hoa thêm gấm mà thôi.
Hơn nữa, tốc độ tiến hóa của quái vật nhanh hơn nhân loại gấp nhiều lần.
Mấy chúc năm sau, cho dù cơ thể nhân loại có trở nên mạnh mẽ cứng rắn như sắt thép.
Cũng khó mà có thể chống lại được lũ quái vật.
Vì nguyên nhân đó cho nên số lượng người mỗi năm lại giảm đi rất nhanh.
Tuy rằng, ở những quốc gia có căn cứ lớn, mỗi năm có một số lượng lớn những đứa trẻ được sinh ra từ ống nghiệm.
Nhưng cũng không chống lại nổi tốc độ tiêu hao.
Thế nhưng, lúc này khi Tinh Võng xuất thế là một cục diện khác hoàn toàn.
Bây giờ mới là năm đầu tiên khi thảm họa bùng phát!
Thời điểm này lũ xác thối chưa xâm chiếm được những di tích trọng yếu trên mỗi lục địa.
Lúc này, lũ quái vật chưa phân ranh giới với nhân loại, cũng chưa hình thành liên minh quái vật.
Một số ít quái vật cấp Vương và cấp Lãnh chúa vẫn đang tiến hành tàn sát lẫn nhau!
Hiện tại, loài người đã có Tinh Võng, có thể đoàn kết nhất trí, đồng lòng phản kích!
Chỉ có chiếm trước tiên có mới có thể từ bên trong trận hạo kiếp lớn này mà tìm ra cơ hội để sinh tồn!
Trang 145# 1
Chương 288: Bắt Đầu
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Trong căn cứ Tinh thần
Tất cả những người dân chạy nạn và Tiến Hóa Giả đều chú ý đến luồng ánh sáng màu đỏ xuất hiện từ phía sau dãy Thục sơn.
Luống ánh sáng đỏ phóng thẳng lên trời, kèm theo đó là những cơn chấn động nhỏ.
“Đó là cái gì?”
“Đó là một luồng ánh sáng!”
“Chẳng lẽ là bảo vật xuất thế?”
“Có lẽ là hi vọng.”
Luống ánh sáng màu đò dần dần biến mất, tất cả mọi người thu hồi ánh mắt, tiếp tục tập trung vào công việc đang làm dở.
Bọn họ đang vận chuyển những khối đá lớn để xây thành.
Luồng ánh sáng màu đỏ cũng không tạo ra động tĩnh quá lớn, chỉ những người trong căn cứ Tinh Thần là có thể nhìn thấy được.
Bởi vì xung quanh đã bị mây đen bao phủ cho nên ở những nơi xa hơn thế không phát hiện ra được luồng ánh sáng màu đỏ phóng lên trời.
Mặt trời trong vũ trụ vẫn tiếp tục chiếu sáng địa cầu xanh thẳm, giống như một người mẹ vĩ đại vẫn luôn chăm chú dõi theo đứa con của mình.
Trái đất xoay tròn, thời gian cứ thế trôi đi.
Khi Lâm Siêu quay trở lại căn cứ, 12 tiếng đồng hồ đã sắp trôi qua.
Trên đầu là mặt trăng đang tỏa ra thứ ánh sáng dìu dịu, lung linh mờ ảo.
Hắn đứng trên nóc tòa nhà ngắm nhìn thị trấn chìm trong bóng tối ở phía xa, sau đó quay sang Tinh Võng nói:
“Những thứ ngươi định tạo ra trong Tinh Võng, ngươi đã làm đến đâu rồi?”
Vẻ mặt Tinh Võng tự nhiên thong dong, nói:
“Thời điểm mới bắt đầu ta có mô phỏng một phần của mạng lưới chiến đấu, nó gồm có ba phần.
Đầu tiên là mảng trung tâm mua bán tin tức, thứ hai là mảng tin tức chiến trường, thứ ba là bảng xếp hạng chiến đấu.
Trừ những mảng này, nếu ngươi muốn thêm bất cứ mảng nào, có thể tùy tiện nói với ta.
Lâm Siêu khẽ lắc đầu nói:
“Tạm thời như thế là được rồi, sau khi Tinh Võng mở ra, sẽ có thêm mục đăng ký.
Ngươi cũng cần phải kiểm tra mức độ chính xác của thông tin.
Còn những vấn đề cơ mật, ngươi hãy cẩn thận kiểm tra toàn bộ.
Chú ý những thông tin hữu dụng hoặc có xung đột đến lợi ích của chúng ta, thì hãy bí mật báo cáo lại cho ta.
“Ta biết rồi.”
Tinh Võng bình tĩnh trả lời.
Ánh mắt Lâm Siêu nhìn vế phía tòa nhà trước mặt, lúc này mấy người Vưu Tiềm, Hăc Nguyêt đang chuẩn bị cơm tối.
Trong lòng hắn máy động, nói với Tinh Võng:
“Ngươi có thể ăn thứ gì không?”
Vẻ mặt Tinh Võng bình thản, trả lời:
“Có thể, nhưng sẽ không tiêu hóa.
Bởi vì thức ăn của nhân loại các ngươi chứa quá nhiều tạp chất.
Cho nên các ngươi mới có sinh lão bệnh tử.
Ta sẽ ăn những thứ đó, nhưng chỉ là tạm thời chứa bên trong cơ thể mà thôi.
Chờ đến khi xung quanh không có người, ta sẽ đẩy hết tất cả ra khỏi cơ thể.
Sẽ không làm cho ai hoài nghi thân phận thực sự của ta.”
Nghe thấy vậy, Lâm Siêu thở phào nhẹ nhõm, nếu Tinh Võng đã ngụy trang như vậy sẽ không có người nào hoài nghi.
Hắn nói:
“Chúng ta đi qua bên đó thôi.”
“Ừ!”
Tinh Võng trầm mặc đi theo đằng sau hắn.
Lâm Siêu mang Tinh Võng qua dùng cơm, trong lúc ăn hắn lấy ba bộ chiến giáp cấp S từ bên trong Bao không khí.
Lần lượt đưa cho ba người Hắc Nguyệt, Lâm Thi Vũ và Lãnh Chân, nói:
“Đây là bộ chiến giáp cấp S cao cấp nhất.
Có thể ngăn chặn phần lớn những đòn tấn công của quái vật.
Thế nhưng, hiện tại sức chiến đấu của mọi người còn quá kém, không nên quá ỷ lại bộ chiến giáp này.
Tốt nhất là khi nào gặp nguy hiểm thực sự thì mới sử dụng.”
Trong lúc mọi người ăn tối có nghe Phạm Hương Ngữ nói về chiến giáp cấp S.
Nhưng khi Lâm Siêu lấy ra, điều này làm cho tất cả mọi người đều bị chấn động.
Bởi vì không ai nghĩ tới Lâm Siêu lại có nhiều bộ chiến giáp cấp S đến như vậy.
Vưu Tiềm nhìn chằm chằm vào ba bộ chiến giáp cấp S.
Sau đó quay sang nói với Lâm Siêu:
“Lão đại, tại sao tôi không có gì?”
Lâm Siêu liếc nhìn Vưu Tiềm một cái nói:
“Anh không cần.”
“Lão đại, cậu không thể đối xử với tôi như vậy được.
Đây chính là trọng sắc khinh bạn, trọng nữ khinh nam!”
Vưu Tiềm than thở nói.
Lâm Siêu cũng không thèm để ý đến Vưu Tiềm mà nhìn sang Bạch Tuyết đang ngồi bên cạnh.
Vốn hắn đã chuẩn bị lời để nói, thế nhưng đột nhiên lại không biết nói gì.
Trong lòng hắn có một cảm giác áy náy, hắn nhíu mày, thấp giọng nói:
“Tôi không chuẩn bị cho cô, là bởi vì…”
Bạch Tuyết mở to hai mắt nhìn hắn, rồi nhoẻn miệng cười, nụ cười giống như một bông hoa bạch hợp nở trong đêm, cất giọng nhẹ nhàng nói:
“Ta biết.”
Lâm Siêu nhìn thấy nụ cười của Bạch Tuyết, bỗng nhiên giật mình.
Lâm Thi Vũ từ trước đến giờ vẫn một mực để ý đến biểu hiện của Lâm Siêu.
Vừa nhìn thấy biểu hiện của hắn, khóe mắt của Lâm Thi Vũ khẽ giật một cái.
Rồi nghiêng đầu tinh tế đánh giá Bạch Tuyết, tựa hồ như đang suy nghĩ điều gì đó.
Giọng ai oán của Vưu Tiềm vang lên:
“Lão đại, năng lực của tôi mặc không yếu.
Thế nhưng cậu không thể bắt tôi phải tự thích ứng với tất cả mọi vấn đề.
Không có bộ chiến giáp này, thực sự sẽ bị chết đấy!”
Phạm Hương Ngữ ưu nhã ngồi vắt chéo hai chân, thản nhiên nói:
“Ai nói ngươi không có chiến giáp, cơ thể ngươi chính là một bộ chiến giáp.
Hơn nữa, còn là toàn thân.”
“Ở đâu?”
Vưu Tiểm sửng sốt hỏi.
“Da của ngươi đấy, dầy đến như vậy.
Cho dù là chiến giáp cấp S cũng không thể nào so sánh được!”
Phạm Hương Ngữ nhún vai, dùng vẻ mặt vô tội nói.
Tất cả mọi người đều cười to.
Riêng Lãnh Chân không có cười to như Lâm Thi Vũ và Hắc Nguyệt, nó cố gắng dùng tay che kín miệng, hai đầu vai không ngừng rung lên.
Vưu Tiềm tức giận liếc qua tất cả mọi người, ánh mắt đột nhiên rơi vào Tĩnh Võng đang ngồi bên cạnh Lâm Siêu, hắn tò mò hỏi:
“Lão đại, tôi nghe nói mỹ nữ này là do cậu mang về từ bên ngoài.
Có thể giới thiệu qua cho mọi người biết được không?”
Lâm Thi Vũ và Hắc Nguyệt cùng thu lại nụ cười, ngầng đầu nhìn lên.
Bọn họ thấy người mà Lâm Siêu mang đến cùng ăn tối, chắc chắn cũng là người Lâm Siêu tin tưởng.
Lâm Siêu nhìn qua Tinh Võng, thấy dáng vẻ của nó bình thản, như không có chuyện gì, đành lên tiếng:
“Sau này cô ấy có nhiệm vụ trợ giúp Phạm Hương Ngữ quản lý căn cứ và hạng mục nghiên cứu thí nghiệm, cùng phương diện tin tức tình báo.
Tất cả những vấn đề liên quan đến tin tức tình báo, mọi người có thể tìm cô ấy, nhờ cô ấy trợ giúp.
Cô ấy rất có thiên phú ở phương diện này.”
Mấy người Hắc Nguyệt, Vưu Tiềm đều cảm thấy vô cùng kinh ngạc, công việc phụ trách nghiên cứu khoa học và tin tức tình báo.
Công việc này rất quan trọng, địa vị không thua kém gì so với Phạm Hương Ngữ!
“Tiểu Siêu.”
Vẻ mặt Lâm Thi Vũ buồn rầu, nhìn Lâm Siêu muốn nói gì nhưng lại thôi.
Tuy Lâm Thi Vũ không nói gì nữa, nhưng Lâm Siêu nhìn vào trong mắt Lâm Thi Vũ có thể đọc được ý từ trong đó.
Hắn biết chị gái mình lo lắng vấn đề tín nhiệm, hắn vội lên tiếng giải thích:
“Tất cả mọi người đều có thể tin tưởng cô ấy, không phải lo lắng về vấn đề đó.”
Đám người Hắc Nguyệt, Vưu Tiềm thấy hắn đã nói vậy, cũng không nói gì thêm nữa.
Bọn họ đã đi theo Lâm Siêu trong một thời gian dài, nên rất tin tưởng vào nhãn lực của hắn.
Tuy tâm lý bọn họ có ít hoặc nhiều có sự bài xích đối với Tinh Võng.
Thế nhưng Lâm Siêu đã tin tưởng, thì tạm thời bọn họ sẽ lựa chọn tin tưởng.
Để sau này nếu có cơ hội, sẽ tự mình đi kiểm trả.
“Lão đại, cô ấy tên gì?”
Vưu Tiềm hiếu kỳ lên tiếng hỏi.
“Cô ấy là…”
Lâm Siêu vừa mới định nói ‘Tinh Võng’, thì vội dừng lại. ‘Tinh Võng’ chính là tên của mạng lưới chiến đấu, không thích hợp để đặt tên cho nó.
Lúc này hắn mới trầm ngâm, nhưng chỉ trong giây lát liền nói:
“Khiếu Lộ Lộ.”
“Lộ Lộ?”
Hắc Nguyệt nghi nghờ nói:
“Tên gì mà kỳ lạ vậy?”
“Cô ấy bị mất trí nhớ, đây là cái tên do tôi đặt.”
Lâm Siêu lên tiếng giải thích.
Phạm Hương Ngữ nghi ngờ nhìn Lâm Siêu nói:
“Chẳng lẽ bởi vì ngươi nhặt được cô ấy ở ven đường, cho nên mới gọi cô ấy là Lộ Lộ?”
Đám người Lâm Thi Vũ, Hắc Nguyệt, Vưu Tiềm đều sửng sốt.
Ngay lập tức mọi người dùng ánh mắt hoài nghi nhìn Lâm Siêu.
Đối với vấn đề đặt tên của hắn, mọi người dều đã có nhận thức.
Lâm Siêu cũng từ chối cho ý kiến, im lặng không trả lời.
Vưu Tiềm vỗ tay lên trán, nói:
“May mà trước đây tôi không bị mất trí nhớ.
Nếu không bây giờ tên của tôi có lẽ sẽ là Là Lạ, hay Bụng Bụng.
Đúng là một người hung ác không nhân tính!”
Phạm Hương Ngữ vỗ tay nói:
“Tên này cùng không sai, sau này ta sẽ gọi ngươi là Là Lạ!”
“Cút xuống địa ngục đi.”
Vưu Tiềm trợn ngược mắt lên nói.
Mọi người lại được một trận cười to.
Sau khi ăn xong bữa tối, Lâm Siêu liếc nhìn dồng hồ, thì thấy đã đến giờ Tinh Võng mở ra.
Hắn lập tức nói với Lộ Lộ một tiếng, sau đó hai người bọn họ đi tới một tòa nhà phía sau căn cứ.
Yên lặng đi lên tầng thượng của tòa nhà, Lâm Siêu nói:
“Mở giao diện Tinh Võng ra cho ta xem một chút.”
Trang 145# 2
Chương 289: Người Tái Sinh
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
“Nếu ngươi muốn xem giao diện của Tinh Võng cần phải dùng đến thiết bị hiển thị.”
Lộ Lộ bình tĩnh nói tiếp:
“Ta ở đây chính là đầu cuối của số liệu, toàn bộ dữ liệu hình ảnh chỉ là những con số và ký hiệu mà thôi.”
Lâm Siêu cảm thấy bất đắc dĩ, đành quay lại văn phòng làm việc trong tòa nhà, tìm được một chiếc máy tính xách tay đã được nạp đầy pin, rồi đem ra ngoài.
Mặc dù sau khi thảm họa bùng phát không lâu, hệ thống dây điện không được sửa chữa nên điện đã bị cắt.
Thế nhưng máy phát điện vẫn có thể sử dụng được.
Giống như căn cứ lớn Viêm Hoàng vậy, bất cứ hoạt động nào diễn ra đều phải sử dụng máy tính để tính toán và lên kế hoạch.
Đương nhiên, căn cứ Viêm Hoàng ngày nay không chỉ xây dựng lại được hệ thống điện, mà con khôi phục được mạng lưới quân sự trong khu vực.
Lâm Siêu mở máy tính xách tay, màn hình chớp chớp vài cái rồi hiện lên biểu tượng Window XP.
Màn hính chớp tắt một cái rồi lại hiện lên giao diện chính của máy tính.
Chủ nhân của chiếc máy tính xách tay này có lẽ là một cô gái.
Bởi vì, ảnh nền trên màn hình là một bức ảnh của một cô gái đang nằm trên một chiếc ghế sa-lông màu hồng nhạt nhìn chằm chằm vào một cây táo ở bên ngoài cửa sổ.
Một hình ảnh tràn ngập cảm giác ấm áp.
Chỉ là hôm nay thế giới đã chìm vào trong bóng tối lạnh lẽo, khiến cho con ngươi ta không khỏi thổn thức, ưu thương.
Ánh mắt Lâm Siêu nhìn về phía góc dưới bên phải màn hình là biểu tượng các chương trinh của hệ thống.
Ở góc màn hình có biểu tượng cột sóng internet, lúc này biểu tượng cột sóng đã không bị một dấu X màu đỏ đè lên nữa.
Mà nó đã khôi phục lại trạng thái kết nối bình thường với năm vạch sóng hiện lên đầy đủ.
Lâm Siêu di chuyển con trỏ máy tính vào biểu tượng trình duyệt trang web.
Sau khi thảm họa xảy ra, tất cả các máy chủ internet đã bị đóng lại.
Mặc dù cột sóng tín hiệu vẫn còn đầy đủ nhưng cũng không có cách nào vào được mạng.
Hình nền trên trang web lúc bắt đầu là một trang trắng xóa không có nội dung gì, nhưng chỉ vài giây sau nó đã chuyển sang một trang web có hình nền màu xanh nước biến.
Ở giữa trang web là hình ảnh ba chiều của vũ trụ đầy ắp những ngôi sao lấp lánh, từ giữa hình ảnh ba chiều đó hiện lên hai ký tự chữ Hán…Tinh Võng!
Khi nhìn thấy những hình ảnh quen thuộc này, Lâm Siêu cảm thấy cả người nóng lên.
Hắn có cảm giác dường như mình quay trở lại cuộc sống ở kiếp trước.
Sau khi màn hình hiện lên hai ký tự chữ Hán, thì rất nhanh chuyển sang một trang khác.
Hình nền của trang này vẫn là hình vũ trụ ba chiều, trên trang đó có ba biểu tượng lớn đại diện cho ba mảng thông tin.
Mảng trung tâm mua bán tin tức, mảng tin tức chiến trường và bảng xếp hạng chiến đấu!
Bảng xếp hạng chiến đấu chính là cái đích để các cường giả trên toàn cầu hướng tới.
Bảng xếp hạng chiến đấu được phân chia ra các khu vực khác nhau.
Nhỏ nhất chính là bảng xếp hạng chiến đấu của mỗi quốc gia, thứ hai là bảng xếp hạng chiến đấu của mỗi Châu lục.
Cao nhất chính là bảng xếp hạng chiến đấu toàn cầu.
Về phần điểm xếp hạng thì làm sao để tính?
Về vấn đề này có hai phương thức, thứ nhất thông qua kết quả bình chọn của khán giả, thứ hai là thông qua kết quả trong chiến trường giả định để bình chọn.
Khi Lâm Siêu mở ra mảng trung tâm mua bán tin tức.
Bởi vì khu vực hắn sống thuộc Châu Á, cho nên hắn lựa chọn khu vực Châu Á.
Nếu như hắn muốn truy cập vào trung tâm mua bán tin tức toàn cầu, cần phải nộp một loại tiền ảo.
Loại tiền ảo này muốn nhận được thì người sử dụng phải hoàn thành nhiệm vụ mà hệ thống đưa ra.
Trong khu vực trung tâm mua bán tin tức được phân loại theo cả mảng khác nhau.
Như mảng tin tức về vũ khí, mảng tin tức quái vật, mảng tin tức chiến sự, mảng tin tức kỹ năng sống sót.
Lâm Siêu không lãng phí thời gian mà di chuyển con trỏ chuột lựa chọn mảng tin tức chiến sự.
Bởi vì hắn muốn thông qua mảng tin tức chiến sự để biết được số lượng căn cứ loài người xuất hiện trong khu vực.
Đương nhiên cũng có những căn cứ không biết đến sự tồn tại của Tinh Võng, nhưng đó chỉ là một con số nhỏ.
Hơn nữa, thông tin về những căn cứ hiện lên trên Tinh Võng cũng không được chi tiết, rõ ràng.
Lâm Siêu ngẩng đầu lên nhìn Lộ Lộ, nói:
“Làm thế nào để biết vị trí cụ thể của những căn cứ này?”
“Có thể điều chỉnh vệ tinh định vị.”
Lộ Lộ bình tĩnh nói với Lâm Siêu.
Lâm Siêu tiếp tục lên tiếng hỏi:
“Trong cả Trung Hoa có bao nhiêu căn cứ.”
“42 cái.”
Lộ Lộ trả lời.
Lâm Siêu có chút kinh ngạc, trong toàn bộ khu vực Châu Á mà đã có hơn bốn mươi căn cứ thuộc Trung Hoa.
Con số này về cơ bản đã chiếm hơn một nửa! Hắn lên tiếng hỏi:
“Hiện nay trên Tinh Võng có bao nhiêu người đang trực tuyến?”
“Số lượng chính xác rất khó xác định, chỉ có thể tính toán số lượng thiết bị đang tiến hành truy cập vào Tinh Võng mà thôi.
Dựa theo tính toán số lượng thiết bị truy cấp vào Tinh Võng bên trong các căn cứ và bên ngoài hoang dã, hiện tại có tổng cộng…9238 thiết bị!”
Lộ Lộ nghiêm túc trả lời.
“Nhiều như vậy sao?”
Lâm Siêu có chút kinh ngạc, bởi vì từ khi Tinh Võng mở ra tới giờ mới được 10 phút , mà đã có hơn 9000 người truy cập vào Tinh Võng? Phải biết rằng hiện tại đang là lúc nửa đêm, nếu như là ban ngày hoặc xế chiều số lượng sẽ tăng lên gấp mấy lần.
Điều này chứng tỏ, trong số những người may mắn sống sót có một bộ phận có điều kiện sống không đến mức thiếu thốn.
Ít nhất cũng có phương pháp tự tạo ra nguồn điện để sử dụng, Có lẽ chỉ một vài ngày nữa thôi, số lượng người truy cập vào Tinh Võng sẽ tăng lên nhanh chóng.
Bởi vì những người còn sống sót sẽ không ngừng nỗ lực tìm kiếm sự giúp đỡ trên mạng máy tính.
Chỉ cần bọn họ mở máy tính lên là có thể phát hiện ra sự tồn tại của Tinh Võng.
“Những người có thể tồn tại trong hoàn cảnh ác liệt đến như vậy mà vẫn có nguồn điện để sử dụng.
Chắc chắn tuyệt đại đa số bọn họ là Tiến Hóa Giả, hơn nữa còn Tiến Hóa Giả đặc thù.”
Ánh mắt Lâm Siêu chớp động, nói:
“Nhân loại ở kiếp trước không có nhiều Tiến Hóa Giả có năng lực đặc thù xuất hiện.
Đó không phải là do trong loài người không xuất hiện những người có ngộ tính cao.
Mà là tất cả bọn họ đều đã chết ở thời điểm ban đầu của thảm họa.”
Lâm Siêu tiện tay mở mảng tin tức quái vật, rất nhanh trên giao diện trang Tinh Võng đã xuất hiện mấy trăm tin tức.
Những tin tức này đến từ những khu vực khác nhau của Châu Á.
Hắn nhìn thấy một mẩu tin tức có cả những bức hình mà những người sống sót chụp được.
Tiêu để của mẩu tin đó là:
“Khẩn cấp! Cần tìm giải pháp đối phó với quái vật này?”
Lâm Siêu mở bức hình lên, trong bức hình đó là hình ảnh của một con Lôi Hầu.
Đây chính là một loài vượn biến dị có thính giác rất nhạy cảm.
Nó di chuyển rất nhanh, giỏi khống chế lôi điện, đồng thời có năng lực nhìn trong bóng tối.
Lâm Siêu suy nghĩ một chút, tiện tay nhập vào mục góp ý về một vài thông tin của quái vật này.
Thì có một thông báo hiện lên nhắc nhở người sử dụng đăng ký thân phận.
Trên giao diện của Tinh Võng sẽ xuất hiện hệ thống quét võng mạc trên màn hình.
Hệ thống quét võng mạc sẽ tự động tiến hành quét võng mạc của người sử dụng để mở ra tài khoản.
Mỗi một người sẽ chỉ có duy nhất một tài khoản.
Lâm Siêu di chuột lựa chọn đăng kí tài khoản sử dụng, trên màn hình lập tức xuất hiện một con mắt màu đỏ hình tròn.
Từ con mắt đó có một tia sáng màu đỏ nhạt bắn ra, chiếu thẳng vào con ngươi của Lâm Siêu.
“Quá trình quét võng mạc hoàn tất, xin mời điền tên đăng nhập.”
Lâm Siêu suy nghĩ một chút, bắt đầu điền tên đăng nhập của mình vào: Người Tái sinh!
“Đăng kí thành công.
Chào mừng Người Tái sinh!”
Lâm Siêu mỉm cười, sau đó đóng thông báo, màn hình quay trở lại mục thông tin quái vật.
Màn hình vừa mới chuyển thì ngay lập tức một số lượng lớn những mẩu tin tức đua nhau xuất hiện liên tục.
Đủ các loại tin tức khác nhau, cứ mỗi sáu bảy giây lại có mẩu tin tức mới hiện ra.
Có rất nhiều tin tức được người dùng gửi đi gửi lại nhiều lần.
“Có quân đội ở Hồ Bắc không, van xin các người hãy mau đưa tôi rời khỏi nơi này.
Nhà của tôi ở…”
“Bên ngoài có rất nhiều xác thối.”
“Ai có thể đưa tôi rời khỏi nơi này được không.
Muốn tôi làm gì cũng được, làm trâu làm ngựa cả đời cũng được.”
Ánh mắt của Lâm Siêu nhanh chóng quét qua một lượt tất cả những mẩu tin tức này.
Từ những tin tức này hắn có thể biết được cảm giác của những người may mắn sống sót.
Sau khi đột nhiên phát hiện ra sự tồn tại của Tinh Võng, đó là đủ các loại cảm xúc vui mừng, kích động như điên, cùng với khát vọng mãnh liệt.
Trang 146# 1
Chương 290: Nữ Vương Tân Nguyệt
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Trong lúc Lâm Siêu đang lướt mạng thì toàn cầu đã trở nên sôi trào!
Bởi vì bất cứ căn cứ lớn nào cũng có bộ phận tình báo riêng của mình, có nhân viên phụ trách làm việc suốt đêm.
Trong lúc dùng máy tính để làm báo cáo, thống kê số liệu đều nhận được tín hiệu của Tinh Võng.
Trong khoảnh khắc Tinh Võng được khai thông, nó giống như một tia sáng lóe lên trong bóng tối.
Toàn cầu chấn động!
Thủ đô Hoa Hạ, căn cứ Viêm Hoàng.
Bên trong căn cứ đèn đuốc sáng trưng, tất cả thành phần cao tầng của căn cứ đều bị triệu tập khẩn cấp.
Tập hợp bên trong phòng họp của Bộ Tổng tư lệnh.
Bộ phận tình bào và trung tâm nghiên cứu khoa học đang báo cáo một thông tin rất quan trọng, có một mạng máy tính có tên Tinh Võng xuất hiện.
Mạng máy tính này trải rộng khắp toàn cầu, tất cả mọi người có thể thông qua mạng máy tính này liên lạc với nhau!
Đối với những người đứng đầu mỗi ban nghành trong căn cứ mà nói, bọn họ biết được chuyện này có ý nghĩa như thế nào.
Điều này có nghĩa là một thời đại mới sắp sửa được mở ra.
Toàn bộ nhân loại có thể dựa vào mạng máy tình này, tiến hành liên lạc, hợp tác lẫn nhau.
Để tất cả cùng đoàn kết chống lại quái vật!
Hứa tư lệnh lúc này không có ngồi trên ghế làm việc của mình, mà ông ta đang đi đi lại lại trong phòng họp, ánh mắt liếc qua tất cả các vị tướng quân, cùng với những người đứng đầu mỗi ban nghành, trầm giọng nói:
“Cơ quan tình báo trong căn cứ đã phái tổ hacker chuyên nghiệp nhất, toàn lực truy tìm lại lích của Tinh Võng! Thế nhưng, không có cách nào phát hiện ra nó từ đâu xuất hiện.
Nhưmg cho dù Tinh Võng có lai lịch như thế nào đi nữa cũng không quan trọng.
Tinh Võng xuất hiện, nó giống như một hồi kèn lệnh tấn công cất lên, để loài người chúng ta hợp lực chung tay tiêu diệt quái vật!”
Trong phòng họp, tất cả các vị tướng quân đứng thẳng dậy.
Thần sắc mọi người ngưng trọng, những sĩ quan cấp tá giúp việc xung quanh cũng không dám thở mạnh.
Đây là lần đầu tiên bọn họ được chứng kiến tất cả cao tầng trong căn cứ tụ tập lại.
Bầu không khí trang nghiêm làm cho trái tim họ đập mạnh điên cuồng, không có ai dám phát ra bất cứ một âm thanh nào.
“Mọi người nghe lệnh!”
Trên gương mặt già nua của Hứa tư lệnh lộ vẻ uy nghiêm, lạnh lùng.
Giống như một con hùng sư thức tỉnh, ngạo nghễ nhìn xung quanh, nói:
“Bộ phận hậu cần sẽ có trách nhiệm thành lập một mạng lưới thu thập thông tin.
Chúng ta phải nắm chặt thời gian, dùng tốc độ nhanh nhất, cứu giúp tất cả những người sống sót ngoài hoang dã!”
“Đồng thời!”
“Bộ phận tình báo lựa chọn ra những người có năng lực về ngoại giao, mau chóng thành lập cơ quan ngoại giao.
Tiến hành liên lạc với tất cả những căn cứ khác trong khu vực Hoa Hạ, bàn chuyện hợp tác!”
“Rõ!”
Hứa tư lệnh khẽ gật đầu, rồi hô lớn:
“Giải tán!”
“Rõ!”
Toàn trường chỉnh tề đứng dậy rời khỏi phòng họp.
Trong lúc Viêm Hoàng tiến hành phân công công việc cho các ban nghành thì những căn cứ khác trên thế giới cũng đang suy nghĩ đối sách.
Tinh Võng đột nhiên xuất hiện, giống như luồng ánh sáng lóe lên trong bóng tối.
Khiến cho những người đã quen sống trong bóng tôi, trong lúc nhất thời có cảm giác không thích ứng được.
“Cái Tinh Võng này là do ai sáng lập?”
“Sao đột nhiên lại nhiều thêm một cái mạng.
Tin tức từ bên trong chính phủ thông báo mạng này bao trùm khắp toàn cầu!”
“Ai mà có năng lực lớn đến như vậy?”
“Chẳng lẽ là do di tích văn minh tiền sử chế tạo? Hoặc là…của người ngoài hành tinh?”
“Cái Tinh Võng này có hay không chính là một âm mưu?”
“Chúng ta nên làm thế nào.
Thông qua tín hiệu của nó không có cách nào tìm ra vị trí cuối cùng của Tinh võng.”
Còn những người chạy nạn bình thường và những người may mắn sống sót khi thấy được Tinh Võng đã kích động đến phát điên.
Mỗi một căn cứ đều ôm mối nghi vấn và thái độ cẩn thận, bọn họ không vội vàng tin tưởng.
Dù sao, toàn cầu đột nhiên xuất hiện một mạng máy tính, điều này quả thật vô cùng kinh ngạc.
Bởi vì, việc thành lập một mạng máy tính vào thời điểm hiện tại là một chuyển bất khả thi.
Chỉ riêng việc chế tạo vệ tinh và tháp tín hiệu đã mất ít nhất 10 năm.
Đây là một điều đơn giản nhất mà ai cũng có thể nghĩ được.
Hơn nữa, điều khiến cho tất cả mọi người đều băn khoăn chính là…Tinh Võng do ai sáng lập?
Nếu đó là nhân loại thì năng lực của người này mạnh mẽ đến mức nào?
Nếu như là quái vật…thì đây chính là tuyệt vọng!
Còn nếu là người ngoài hành tinh? Liệu có phải hay không họ chính là kẻ tạo ra virus gây nên thảm họa?
Có đủ các sự ngờ vực vô căn cứ.
Trong đó tất cả lãnh đạo của các căn cứ trong lúc nhất thời đều không muốn công khai thông tin của mình lên Tinh Võng.
Bọn họ chỉ đăng ký tên gọi căn cứ của mình, còn vị trí và số lượng người thực sự thì chỉ là những con số không có thật.
Bởi vì bọn họ không muốn bại lộ thông tin quan trọng của mình.
………………..
Khu Đông Bắc, trong một tòa căn cứ lớn nằm sát rừng rậm.
Bức tường bao xung quanh căn cứ nguy nga, cao chót vót.
Tòa nhà chính trong căn cứ được bảo vệ sâm nghiêm, trên bức tường bao xung quanh được lắp đặt rất nhiều khẩu pháo cổ đại bằng đá và cả những khẩu pháo hiện đại.
Đó là một sự kết hợp kì dị giữa kỹ thuật nguyên thủy và khoa học viễn tưởng.
Bên trong một tòa nhà cao nhất trong căn cứ, ở trên tường có khắc hai ký tự hán ngữ lớn: Tân Nguyệt!
Nơi này chính là căn cứ Tân Nguyệt.
Bên ô cửa sổ của tầng cao nhất của tòa nhá đó, có một cô gái trẻ xinh đẹp đang đứng, đôi mắt đen nhìn về phía xa xăm.
Đây là một cô gái trẻ chừng 24, 25 tuổi, có mái tóc ngắn màu đen, gương mặt lạnh như băng, giống hệt như cái tên của cô: Triệu Băng Băng!
Nhưng, tất cả mọi người trong căn cứ đều gọi cô bằng một cái tên: Nữ vương Tân Nguyệt!
“Meo meo~~”
Bỗng nhiên có tiếng mèo kêu meo meo, từ bên ngoài cửa sổ có một còn mèo nhỏ lông trắng như tuyết nhảy vào phòng.
Trên cổ của nó có gắn một chiếc chuông nhỏ màu vàng, nó di chuyển nhẹ nhàng men theo bệ cửa sổ chui vào lòng của Triệu Băng Băng, rồi nằm xuống.
Từ miệng nó bỗng nhiên phát ra tiếng nói của nhân loại:
“Đây là mạng lưới chiến đấu của Atlantis, mỗi khi có nền văn minh nào rơi vào thảm họa hủy diệt là mạng lưới này sẽ được đem ra ngoài.
Nhưng cái giá để sở hữu được nó rất cao.
Không biết tên tiểu tử nào lại có năng lực lớn như vậy?”
Ánh mắt của Triệu Băng Băng không máy động chút nào, như trước vẫn nhìn ra ngoài cừa sổ, nói:
“Làm sao ngươi biết những điều này?”
“Ta đương nhiên là biết.”
Con mèo trắng lười biếng híp mắt lại kêu meo meo vài tiếng:
“Người đừng quên, ta từ đâu tới.”
Sắc mặt của Triệu Băng Băng bình tĩnh, nói:
“Ngươi tìm đến ta, có chuyện gì cần dặn dò chăng?”
Con mèo trắng từ trong ngực Triệu Băng Băng đứng thẳng lên, nhảy lên trên bệ cửa sổ.
Đôi mắt hẹp dài của nó dừng lại trước mặt Triệu Băng Băng, đôi con ngươi màu ám kim nhìn chằm chằm vào gương mặt lạnh lùng của cô gái ở trước mặt, nói:
“Ta muốn ngươi không tiếc bất cứ giá nào phải tìm được người này!”
“Ngươi muốn khống chế hắn?”
Ánh mắt của Triệu Băng Băng rời khỏi khung cửa sổ, chuyển lên người con mèo trắng, một người một mèo đối mặt nhau.
Con mèo trắng khẽ ngẩng đầu lên, giống như một vị cô Vương quân lâm thiên hạ, giọng điệu của nó tràn ngập sự tự tin và vẻ cao ngạo:
“Dựa vào thân thủ của ngươi, có lẽ không phải là đối thủ của hắn.
Khi nào ngươi tìm được hắn, trước tiên hãy báo cho ta biết.”
“Ta biết rồi.”
Sắc mặt của Triệu Băng Băng không đổi.
Mèo trắng nhẹ nhàng di chuyển dọc theo cánh tay của Triệu Băng Băng trèo lên bả vai của cô.
Nó cọ sát bộ lông trên mình nó vào gò má của Triệu Băng Băng, nói:
“Đừng lo lắng, bảo bối.
Đợi đến lúc nhân loại trên toàn thế giới bị ta điều khiển, ngươi sẽ trở thành Nữ hoàng của thế giới này.
Ta sẽ cho ngươi bất cứ thứ gì ngươi muốn, kể cả nguyện vọng đó của ngươi!”
Mái tóc che khuất đôi mắt của Triệu Băng Băng, không thể nào nhìn ra được nét mặt của cô lúc này.
Sau một lát, Triệu Băng Băng mới khẽ nói:
“Ta biết!”
Trang 146# 2








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










