[Dịch] Trọng Khải Mạt Thế
Tập 48 : Bình Cảnh Tiến Hóa (c236-c240)
❮ sautiếp ❯Chương 236: Bình Cảnh Tiến Hóa
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Lâm Siêu biết chị gái của mình muốn Bạch Tuyết đọc cuồn Trung Hoa tuyệt học chủ yếu muồn làm sinh động thế giời quan của nàng.
Tâm hồn của Bạch Tuyết giống như một đứa trẻ sơ sinh vậy, cái gì cũng không hiểu, cái gì cũng không biết.
Chỉ có ý thức bản năng mà thôi, dựa vào ý thức bản năng mà hành động, đối với thế giới loài người hoàn toàn mù tịt.
Mà bản năng của Bạch Tuyết không giống với bản năng của nhân loại.
Bản năng của nhân loại lấy thiện lương, tà ác, tham lam, bạo lực….làm chủ đạo.
Bạch Tuyết không có bản năng của mình, giống như một tờ giấy trắng vậy.
Thu được điều gì, những điều đó sẽ đắp nặn nên tính cách sau này của nàng.
Lâm Thi Vũ muốn Bạch Tuyết đọc cuốn Trung Hoa tuyệt học là bởi vì.
Thứ nhất, quyển sách này có thể khai phá tâm trí của nàng, có thể miễn cưỡng đọc hiểu.
Thứ hai, trong đó truyền lại những điều tinh túy nhất của nền văn hóa cổ xưa mấy ngàn năm của Trung Hoa.
Những kiến thức trong này như chí bảo, có thể áp chế bản năng nguyên thủy của nhân loại, những tri thức Phật giáo và Nho học có thể khuyên răn con người ta hướng thiện.
Lâm Siêu biết, chị gái của mình lo lắng nhân cách thứ hai của Bạch Tuyết sống dậy.
Vì dù sao Bạch Tuyết chính là Nữ Vương vực sâu.
Một lần trong lúc đối kháng với Bạch Miêu nhân cách thứ hai đã xuất hiện.
Loại khí tức tà ác, vặn vẹo đến cực điểm này, đã lưu lại ấn tượng sâu sắc cho mấy người bọn họ, làm cho bọn họ cảm thấy vô cùng kiêng kỵ.
Không ai biết, tính cách thuần khiết của Bạch Tuyết có thể áp chế nhân cách tà ác của Nữ Vương vực sâu trong bao lâu nữa.
Vì thế, mấy người Phạm Hương Ngữ luôn tìm cách bảo vệ xung quanh, tránh cho Bạch Tuyết khỏi gặp nguy hiểm.
Mỗi lần nhân cách Nữ Vương vực sâu đi ra, giống như việc mở ra chiếc hộp ma quái Pandora vậy.
Ngoại trừ Bạch Tuyết không có ai có thể áp chế nhân cách Nữ Vương vực sâu.
Vạn nhất mà mất đi không chế, lấy thực lực chiến đấu siêu khủng bố của nhân cách này, có thể tạo thành tai nạn chẳng thua kém bom nguyên tử nổ tung.
Bởi vậy, Lâm Thi Vũ vô cùng tỉnh táo mới đem các kiến thức về Phật giáo, Nho học của cuốn sách này cho khơi dậy thiện tâm của Bạch Tuyết.
Có thiện tậm thì sẽ có khoan dung, mà có khoan dung thì sẽ không dễ nổi giận.
Như vậy, có thể làm giảm cơ hội để nhân cách Nữ Vương vực sâu thức dậy.
Lâm Siêu nhìn gương mặt tuyệt đẹp với má nùm đồng tiền của Bạch Tuyết, trong lòng hắn có chút xúc động.
Mặc dù biết Bạch Tuyết quyến luyến mình, nguyên nhân lớn nhất do hắn là người đầu tiên mở quan tài thủy tinh.
Thế nhưng, mỗi lần nhìn thấy gương mặt xinh đẹp như thiên thần của Bạch Tuyết, khiến cho hắn có cảm giác rất an bình.
Giống như biển rộng cuồn cuộn nổi sóng, trở lại yên bình.
Lâm Siêu mỉm cười, bàn tay vuốt nhẹ mái tóc của Bạch Tuyết nói:
“Chúng ta xuống lầu đi.”
“Ừm.”
Bạch Tuyết ngoan ngoãn gật đầu.
Khi Lâm Siêu cùng Bạch Tuyết xuống tầng một, hắn đã thu lại nụ cười trên mặt.
Ánh mắt quét ra xung quanh, nhìn thấy ba vị chuyên gia đang đứng đợi trong đại sảnh, hắn liền hướng vê phía bọn họ vẫy tay.
Ba vị chuyên gia nghe tiếng bước chân thì ngay lập tức quay đầu nhìn lại, thấy Lâm Siêu đang đứng đằng sau.
Trên gương mặt bọn họ lộ ra sự khiêm tốn, bước nhanh tới.
“Đây là bản thiết kế khung căn cứ, các vị hãy dựa vào đó mà xây dựng.
Có gì không hiểu, cứ hỏi tôi bất cứ lúc nào.
Còn về việc nguyên vật liệu, ba vị cứ nói với những người kia, cần bao nhiêu có bấy nhiêu.
Chờ cho đến khi căn cứ được xây dựng xong, mỗi người đều sẽ được ở lại sống cả đời ở đây.
Chỉ cần căn cứ bất diệt, các vị có thể an tâm sống đến già.”
Ba vị chuyên gia liếc mắt nhìn nhau, trong lòng vô cùng mừng rỡ.
Tuổi tác của bọn họ không còn nhỏ.
Nếu như không phải Hứa Tư lệnh là người lương thiện, thêm nữa bọn họ có tài nghệ.
Không thì bọn họ đã chết đói ở bên ngoài, hoặc sẽ trở thành dân chạy nạn trong căn cứ, có địa vị giống như nô lệ.
Dựa vào sức lao động làm những công việc nặng nhọc để đổi lấy lương thực.
Thế nhưng, căn cứ Viêm Hoàng đã xây dựng xong.
Khi nào cần tu bổ kiến tạo căn cứ thì mới cần đến bọn họ.
Đợi mấy năm nữa, nếu như quá trình khai phá của Viêm Hoàng kết thúc, giá trị của bọn họ sẽ không còn, số phận sẽ giống như những Tiến Hóa Giả phổ thông có thể chất yếu đuối.
Được hưởng thụ ở nơi này cả đời, chính là niềm mơ ước của bọn họ.
Hơn nữa, còn giúp Lâm Siêu xây dựng căn cứ.
Có Lâm Siêu trấn thủ ở nơi này, liền có thể chống lại mười vạn đại quân của Viêm Hoàng.
Khả năng căn cứ bị hủy diệt không cao, nếu không có gì bất ngờ, bọn họ có thể sống được đến già.
Hoàn cảnh bây giờ, không có gì sánh được một chỗ ở ổn định.
Điều này vô cùng mê hoặc.
“Đa tạ Lâm Tướng quân, chúng tôi khẳng định sẽ dốc hết toàn lực, tuyệt đối sẽ không dám qua loa.”
Ba người bọn họ đều đã lăn lộn trong xã hội nửa đời người, biết khen thưởng mà Lâm Siêu nói ra, là vì không muốn bọn họ lười biếng, cho nên lúc này đã vội vỗ ngực bảo đảm.
Lâm Siêu thấy ba người bọn họ đã nói như vậy, liền gật đầu nói:
“Ngày hôm nay, trước tiên cần quen thuộc bản thiết kế đã, ngày mai sẽ bắt đầu khởi công.”
“Không thành vấn đề.”
Ba người bọn họ vội vã đáp ứng.Lâm Siêu ra hiệu cho ba người bọn họ đi trước, sau đó mang theo Bạch Tuyết đến bàn tiếp tân trong đại sảnh, nói với một cô bé làm nhiệm vụ phụ trách đưa tin nói:
“Đi gọi Hắc Nguyệt trở về.”
“Vâng!”
Bé gái sốt sắng vội lên tiếng gật đầu.
…….
Trên căn phòng cao nhất của bộ chỉ huy.
Lâm Siêu lấy nguồn năng lượng tiến hóa của Vong Anh Giả ra, nói với Hắc Nguyệt:
“Giúp tôi cường hóa nó.”
“Phẩm chất cấp bạc?”
Hắc Nguyệt có chút giật mình, nàng đi theo Lâm Siêu lâu như vậy, đã sớm biết phân chia phẩm chất của nguồn năng lượng tiến hóa và nguồn năng lượng Gen.
Tác dụng của chúng giống nhau, đều dùng để cường hóa sức mạnh thể chất của con người.
Thế nhưng, hiệu quả của nguồn năng lượng tiến hóa còn tốt hơn so với nguồn năng lượng Gen.
Nguồn năng lượng tiến hóa có xuất xứ từ nhân loại.
Nguồn năng lượng Gen là lấy từ cơ thể quái vật.
Nguồn năng lượng Gen màu bạc vô cùng hiếm có, huống hồ là nguồn năng lượng tiến hóa màu bạc.
Đầu ngón tay của Hắc Nguyệt khẽ chạm vào nguồn năng lượng tiến hóa một cái, ngay lập tức có một điểm đen nhanh chóng lan rộng bao trùm lấy nguồn năng lượng tiến hóa.
Sau đó, nó thẩm thấu, chìm vào bên trong.
“Quá mạnh mẽ, tôi chỉ có thể giúp cậu tăng cưởng một nửa hiệu quả mà thôi, hơn nữa thời gian rất ngắn.”
Cả người Hắc Nguyệt ướt sũng mồ hôi, thở dốc nói.
Lâm Siêu đã sớm dự liệu, vội vã nhét nguồn năng lượng tiến hóa vào miệng, rồi nuốt xuống.
Cảm giác vô cùng lạnh lẽo, giống như viên đá từ trong tủ lạnh vậy.
Nguồn năng lượng tiến hóa trượt qua cổ họng trôi xuống đến ngực, dạ dày, cả người hắn lạnh toát.
Thế nhưng, rất nhanh từ trong bụng có một luồng khí ấm áp xuất hiện, lan tỏa toàn thân.
Nhiệt độ của luồng khí này nhanh chóng tăng cao, mới đầu là cảm giác ấm áp, mấy phút sau trở nên nóng bỏng.
Lâm Siêu có cảm giác mình đang nằm trong biển lửa vây, cảm giác lạnh lẽo lúc trước đã nháy mắt biến mất.
Tế bào toàn thân đều phản xạ tín hiệu nhiệt độ đang tăng lên về phía bộ não của hắn.
Lâm Siêu cắn chặt hàm răng, tuy cố rắng nhẫn nại, thế nhưng mồ hôi toàn thân tuôn ra như mưa.
Hai tay hắn nắm chặt lấy thành ghế, thanh ghế bị bóp nát, cho dù lúc này trong tay hắn là kim loại cũng sẽ bị biến hình.
Dười nhiệt độ cao của cỗ năng lượng này gột rửa, tế bào trong cơ thể Lâm Siêu dường như sinh ra bạo loạn.
Dùng môt loại tốc độ gấp mấy triệu lần bình thường nhanh chóng lột xác.
Thể chất tăng nhanh dữ dội.
Cường hóa, không ngừng cường hóa, mãi cho đến….đỉnh điểm!
Hấp!
Lâm Siêu có cảm giác cơ thể mình đang trương phình lên, giống như một quả bóng bị bơm đầy nước vậy.
Đã không còn chỗ chứa.
Cơ thể hắn không còn tiếp tục lột xác được, nhưng nhiệt độ trong cơ thể hắn không ngừng tăng lên, vẫn liên tục nóng lên.
Mạch máu, nội tạng trong cơ thể hắn đang xuất hiện dấu hiệu tan vỡ.
“Đây…đây chính là bình cảnh tiến hóa?”
Hai mắt Lâm Siêu trợn trừng, bên trong nhãn cầu toàn bộ là tơ máu, nhìn vô cùng kinh khủng.
“Thể chất của hắn đã đạt đến 119 lần, lúc này mới vừa tiến hóa đến cấp bốn.
Làm sao mà có thể gặp bình cảnh được.
Không phải là tiến hóa đến cấp năm mới gặp bình cảnh hay sao? Lẽ nào…do sở hữu nhiều loại năng lực nên mới vậy?”
Trang 119# 2
Chương 237: Mở Khóa
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Sinh mệnh tiến hóa không phải luôn thuận buồm xuôi gió.
Khi tiến hóa đến một giai đoạn đặc biệt thì sẽ chạm tới bình cảnh tiến hóa.
Đây là một lá chắn vô hình, sẽ chặt đứt quá trình tiến hóa.
Nếu như không có cách nào phá vỡ bình cảnh, Tiến Hóa Giả sẽ không bao giờ phát triển thêm được nữa.
Cho dù sử dụng bao nhiêu tài nguyên đi nữa đều vô dụng.
Nói như vây, bình cảnh tiến hòa thường xuất hiện ở lần tiến hóa thứ năm.
Lâm Siêu đã có sự chuẩn bị, thế nhưng không nghĩ tới, sợi dây xích gông xiềng này lại xuất hiện ở lần tiến hóa thứ tư của hắn.
Điều này khiến cho hắn rơi vào tình cảnh tiến thối lưỡng nan.
Giờ phút này, Gen tế bào toàn thân hắn đã rơi vào trạng thái bão hòa, không có cách nào có thể tiến hóa được nữa.
Nhưng mà, nguồn năng lương tiến hóa trong cơ thể hẳn vẫn còn dư thừa năng lượng.
Giống như một cơn đại hồng thủy, không tìm được đường thoát.
Nguồn năng lượng của nó trở nên cuồng bạo, điên cuồng bành trướng, phá nát lục phủ ngũ tạng của hắn.
Nếu tình trạng này tiếp tục kéo dài, hắn sẽ bị cỗ năng lượng này thiêu rụi toàn thân.
Đau đớn.
Cơ thể Lâm Siêu như bị một lưỡi dao lửa không ngừng chém vào, đau đớn khó chịu.
Đầu của hắn có cảm giác vô cùng đau đớn, giống như có một người cầm cái que sắt nóng đỏ không ngừng khuấy lên.
Nếu là một người bình thường đã bị cơn đau này làm mất ý thức.
Thế nhưng, Lâm Siêu là một người có ý chí vô cùng mạnh mẽ.
Hai hàm răng hắn cắn chặt lại, từ trong đau đớn tập trung suy nghĩ, nghĩ đến phương pháp làm cách nào thoát khỏi trạng thái này.
“Nhất định phải mau chóng mổ bụng ra, lấy máu, gột rửa nội tạng, hi vọng sẽ có khả năng cứu được.”
Lâm Siêu cắn chặt hàm răng, rít lên với Hắc Nguyệt đang đứng trước mặt:
“Nhanh, mau đi tìm dụng cụ giải phẫu đến đây!”
Hắc Nguyệt vô cùng sửng sốt, tuy rằng nàng nhìn thấy biểu hiện vô cùng thống khổ của Lâm Siêu thế nhưng vẫn luôn cho rằng đó là phản ứng bình thường.
Bây giờ nghe Lâm Siêu nói thế, tựa hộ không phải, không dám chần chừ.
Nhanh chóng chạy ra ngoài.
Phốc! phốc!
Lâm Siêu có cảm giác da thịt toàn thân đều bị xé nát, tất cả lục phủ ngũ tạng đều bị lôi hết ra ngoài.
Da dẻ toản thân đã biến mất, hình ảnh trước mắt hắn trở nên đỏ ngầu, giống như mí mắt đã bị rách.
Hắn cúi đầu nhìn xuống, đó không phải là nước mắt mà là máu tươi.
“Sắp không thể chịu đựng được nữa rồi, không kịp giải phẫu rồi.”
Lâm Siêu liều mạng cắn chặt hai hàm răng, trong mắt lộ vẻ điên cuồng:
“Chỉ có thể liều mạng, lập tức tìm cách đột phá bình cảnh.”
Kiếp trước của Lâm Siêu, khi hắn tiến hóa lên cấp năm, phải cần đến hai năm mới thành công.
Dựa theo tính toán của hắn, tốc độ đó là rất nhanh.
Rất nhiều người, bị kẹt ở lần tiến hóa cấp năm đến năm, sáu năm, mười năm, thậm chí có người cả đời cũng không vượt qua được.
Mà lúc này, Lâm Siêu buộc phải ở trong thời gian ngắn nhất phá vỡ bình cảnh!
Lá chắn vô hình không phải chỉ dùng ngoại lực là có thể phá vỡ được.
Cần phải sử dụng sức mạnh tinh thần, mới có thể dẫn dắt tế bào đang bị trói buộc đột phá, sản sinh tiến hóa mới.
May mà, Lâm Siêu có kinh nghiệm phá vỡ bình cảnh.
Nếu không, giờ khắc này hắn sẽ hoàn toàn trở nên mù mịt, sẽ dần bị nguồn năng lượng tiến hóa làm cho bạo thể mà chết.
“Sức mạnh nội tâm!”
“Sức mạnh nội tâm! “
Lâm Siêu có gắng chịu đựng đau đớn, tập trung tinh thần, thông quan ý thức đánh thức sức mạnh nội tâm.
Để có thể dẫn dắt tế bào cơ thế phá vỡ ràng buộc tiến hóa.
Chỉ có thể dựa vào ý chí cấp S của hắn mới có thể có hi vọng phá vỡ ý thức của hắn.
“Tia sáng, biến hình, tốc độ…”
Trong đầu Lâm Siêu hiện ra ba loại năng lực hắn sở hữu, mỗi loại năng lực đều cần số lượng Gen tương ứng.
Muốn phá vỡ bình cảnh, ngoại trừ sức mạnh cơ thể, còn cần phải nắm vững năng lực của bản thân.
Chỉ có hiểu rõ năng lực của bản thân mới có thể tìm ra phương hướng tiến hóa chính xác.
Nếu như đi sai đường, hoặc không có cách nào tiến hóa, hoặc chỉ tiến hóa được một nửa, Gen sẽ tự tan vỡ hủy hoại.”Tia sáng…”
Giờ phút này dường như những cơn đau đớn đã rời bỏ hắn.
Lâm Siêu đang đắm chìm trong cảm ngộ, lúc này cái ghế Lâm Siêu đang ngồi đã trở nên đẫm máu.
Lâm Siêu đã biến thành một người máu, từng mảng tóc lớn bị tróc ra, trên da xuất hiện những vết rách lớn, da thịt nứt toác!
Cảm giác bị rút gân vô cùng thống khổ, khiến cho con người ra chỉ muốn chêt mà thôi, mà cảm giác gân cốt tan vỡ còn thống khổ gấp mười lần.
“Hình thái căn bản của ánh sáng…”
Hai mắt Lâm Siêu nhắm chặt lại, giống như một lão tăng nhâp định, tâm trí như rơi vào cõi niết bàn.
Cả người hắn toàn là máu, thế nhưng tất cả tư duy, suy nghĩ của hắn đều tập trung vào cả ba loại năng lực.
Rất nhanh, dưới tốc độ tính toán nhanh chóng, hắn đã tập trung tất cả những thông tin liên quan đế tia sáng.
Tuy rằng, kiếp trước hắn lớn lên ở nơi hoang dã, một chữ đối với những kiến thức này cũng không biết.
Thế nhưng, kiến thức một đời ở kiếp này hắn được kế thừa toàn bộ.
Ở trung học đã được học qua lý thuyết về ánh sáng, nội dung vô cùng phong phú.
Như nguyên lý tia laser, tia điện từ, ánh sáng nhân tạo.
Chờ chút, bỗng nhiên Lâm Siêu phát hiện ra điều gì đó, nói đến nguồn gốc của ánh sáng tính là ánh sáng lượng tử, tức là Photon.
Rắc, rắc!
Xương cốt trong người Lâm Siêu vang lên những tiếng nứt vỡ.
Dưới sự xâm chiếm của nguồn năng lượng tiến hóa, xương cốt trong người hắn trở giòn yếu vỡ nát như bột phấn.
Cơ thể Lâm Siêu run lên từng chặp, tuy rằng ý chí của hắn có thể giúp hắn quên đi cảm giác đau đớn này.
Thế nhưng, tế bào thần kinh lại có phản ứng.
Lâm Siêu quyết định không do dự nữa, vội lợi dụng ý chí mạnh mẽ, mạnh mẽ không chế hệ thống thần kinh cảm giác.
Dùng tất cả Gen tế bào trong cơ thể mô phòng theo theo hình dạng của hạt Photon.
Hấp!
Khi những tế bào trong cơ thể Lâm Siêu đang dần thay đổi hình dạng, thì nguồn năng lượng tiến hóa dường như tìm được đường thoát.
Năng lượng như nước vỡ bờ tràn vào trong những tế bào Gen.
Để những tế bào Gen này nhanh chóng tiến hóa, lột xác.
Cùng lúc đó, cảm giác cơ thể đang dần tan vỡ cũng đã giảm bớt.
Thế nhưng, nếu kéo dài cơ thể hắn sẽ tiếp tục tan vỡ.
Trong hai phút vừa qua, hắn đã mất tới 2000ml máu, bằng hai phần ba lượng máu trong cơ thể.
Nếu đối là người bình thường, giờ này đã rơi vào hôn mê.
“Tốc độ…”
Lâm Siêu không có dừng lại, mà tiếp tục suy nghĩ về hai loại năng lực còn lại.
Hai loại năng lực này năng lực ‘Tốc độ’ là loại năng lực hắn quen thuộc nhất, cũng là một trong ba loại năng lực đơn giản nhất.
Tốc độ là gì?
Tốc độ chính là tốc độ vận động của một vật.
Nguồn gốc của tốc độ, chính là quyết định của lực ma sát.
Dựa vào kiến thức được học ở trường, bất kỳ người bình thường nào cũng biết được.
Bề mặt bên ngoài càng trơn nhẵn, thì tốc độ của vật thể đó càng nhanh.
Ngược lại bề mặt càng thô ráp, tốc độ càng chậm.
Nguyên lý này ở thế kỷ 21 ai ai cũng hiểu.
Thế nhưng, trong thời kỳ hắc ám ở kiếp trước của Lâm Siêu.
Chưa từng có người nào được biết qua những tri thức này, cho nên bọn họ không hiểu biết một chút nào.
Hấp!
Lâm Siêu ngay lập tức khống chế Gen tế bào toàn thân, đem mặt ngoài lớp biểu bì biến hóa trở nên nhẵn, mịn, khiến cho tốc độ lưu chuyển máu trong cơ thể nhanh chóng tăng lên.
Tốc độ nhịp đập trái tim, mạch đập…tất cả đều tăng lên.
Giống như trượt trên mặt băng vậy, càng trượt tốc độ càng tăng lên.
Lâm Siêu hoảng sợ, cố gắng khống chế nhịp đập trái tim, bằng không nhịp đập trái tim tăng lên sẽ khiến cho trái tim hắn không chịu nổi, dẫn đến tình trạng vỡ nát.
“Năng lực Tốc độ, tiến hóa lên cấp bốn, hơn nữa do hắn biết được nguồn gốc sản sinh ra tốc độ.
Cho nên, đã sánh ngang với Tiến Hóa Giả cấp năm, tất cả sự vận động cơ thể hắn đều đã tăng lên.”
Cánh tay Lâm Siêu vừa mới giơ lên, tâm ý vừa động, làn da cùng với không khí xung quanh dường như hòa làm một thể, không còn bất cứ một sự ngăn trở nào nữa.
Khi thả lỏng tâm ý, mọi thứ lại trở lại bình thường.
Trang 120# 1
Chương 238: Khí Hậu Thay Đổi
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Khi đã mở khóa được bình cảnh của hai loại năng lực, tốc độ cơ thể tan vỡ đã chậm lại.
Lâm Siêu thầm thở phào nhẹ nhõm, dựa vào tốc độ tan vỡ như lúc này, hắn vẫn có thể kiên trì thêm nửa giờ nữa.
Cho dù trong khoảng thời gian này hắn vẫn không nghĩ ra được nguồn gốc của năng lực thứ ba, không có cách nào phá vỡ bình cảnh của năng lực ‘Biến hình’.
Đành phải dựa vào dụng cụ giải phẫu mà Hắc Nguyệt đem đến.
Chỉ có điều, nếu tiến hành giải phẫu, sẽ làm uổng phí toàn bộ năng lượng dư thừa bên trong cơ thể.
“Biến hình…”
Lâm Siêu chìm vào suy tư.
Năng lực Biến hình là một loại năng lực đặc thù, không giống như năng lực chiến đấu.
Nó thuộc vào lĩnh vực thần bí, mỗi một loại năng lực thần bí đều mang đến như hiệu quả vô cùng kỳ lạ.
Đã từng có nhà khoa học chuyên môn nghiên cứu về Gen tiến hóa đã nói, Tiến Hóa Giả mạnh mẽ nhất và Tiến Hóa Giả yếu nhất cùng bắt nguồn từ năng lực đặc thù.
Biến hình, cái tên của nó chính là biến đổi hình dạng.
Tế bào Gen biến đổi hình dáng, có thể tự do thay đổi hình thái, như vậy có nghĩa là Gen biến hình.
Vì sao có thể thay đổi? Nguyên lý của nó là gì?
“Biến hình…”
Tâm ý của hắn chuyển động, bắt đầu không chế tế bào tiến hành quá trình biến hóa, thay đổi thành đủ loại hình dạng, thậm chí còn có thể biến thành Gen của thực vật.
Thông qua quá trình biến hóa, Lâm Siêu đã phát hiện ra một vấn đề.
Quá trình biến hình đầu tiên chính là thay đôi nhân tế bào.
Thông qua nhân tế bào thay đổi, thúc đẩy đặc tính của toàn bộ quá trình.
Sau đó tế bào sẽ thay đổi, kích thích hóc môn sinh dục, lỗ chân lông, từ đó sản sinh ra quá trình biến thân…Toàn bộ quá trình này giống như những bánh răng của một cỗ máy.
Một bánh răng chuyển động sẽ tạo lực khiến cho những bánh răng khác chuyển động theo.
Như vậy vấn đề của nó ở đây là gì?
“Nguyên nhân vì sao nhân tế bào có thể thay đổi?”
Lâm Siêu suy nghĩ một chút.
Lập tức nghĩ đến một đáp án, đó là Nước!
Tất cả mọi sự vật trên trời dưới đất, không có thứ nào là khó nắm giữ được như nước.
Hấp!
Ngay lập tức quá trình biến hình nhân tế bào trong cơ thể Lâm Siêu ngay lập tức xuất hiện một sự lột xác mới.
Từ quá trình có hạt nhân tế bào biến thành không có hạt nhân.
Hạt nhân tế bào nhìn thì không có, nhưng thực ra nó có ở khắp mọi nơi trong cơ thể, giống như bọt nước có thể tùy ý biến đổi.
Ầm!
Đúng lúc này, nguồn năng lượng dư thừa bên trong cơ thể Lâm Siêu tràn hết vào trong nhân tế bào.
Sức mạnh như đê vỡ, lấp kín toàn bộ nhân tế bào trong cơ thể hắn.
Bình cảnh tiến hóa bị phá vỡ, thể chất của Lâm Siêu tăng lên dữ dội!
Các bộ phận trên người Lâm Siêu đã bị tan vỡ như cơ gân, mạch máu, nội tạng, xương cốt trong quá trình lột xác bắt đầu được chữa trị.
Những vết thương trên cơ thể hắn dùng mắt thường cũng có thể nhìn thấy tốc độ khép lại.
Hồi lâu, hồi lâu.
Cảm giac nóng rực đã hoàn toàn biến mất, những cơn đau đớn khủng khiếp biến thành cảm giác thư thái thoải mái vô cùng.
Giống như cầu vồng sau mưa, trước đó là cảm giác đau đớn thống khổ, giờ đây là một cảm giác sung sướng, dễ chịu, không gì tả nổi.
Lâm Siêu thờ phào một cái, mở mắt ra, thì thấy toàn thân đầy máu, quần áo nhuộm đỏ.
Vết máu trên cánh tay đã khô.
Lâm Siêu lẽ lưỡi ra liếm vệt máu trên môi, mùi vị của nó thật ngọt.
Lâm Siêu giơ bàn tay lên, rồi đấm vào không khí mấy quyền.
Quyền phong gào thét, giống như tiếng của động cơ máy bay gầm lên.
“Thể chất hiện tại là 132 lần!”
Hai mắt Lâm Siêu như phát quang, nguồn năng lượng tiến hóa của Vong Anh Giả có thể đem thể chất của hắn từ 98 lần tăng lên thành 132 lần.
Cường hóa tận 34 lần!
Đây là số lần tăng lên nhiều nhất từ trước đến giờ, cũng là một lần hung hiểm nhất, suýt chút nữa thì cả tính mạng cũng không còn.
“Vong Anh Giả đã chết từ rất lâu, dưới sự xâm chiếm của virus mới có thể phục sinh.
Đây không phải là nguồn năng lượng tiến hóa hoàn chỉnh từ khi Vong Anh Giả bắt đầu chết đi.
Mà đó là những tinh hoa còn sót lại sau khi thi thể đã mục nát.
Chỉ có vậy mà có thể làm cho thể chất của hắn tăng lên tận 34 lần.
Nếu như nuốt nguồn năng lượng tiến hóa của Vong Anh Giả vừa mới chết đi, phỏng chừng thế chất của hắn có thể tăng lên 100 lần!”
“Có điều Vong Anh Giả vừa mới chết đi, dựa vào thể chất hiện tại của Lâm Siêu có thể xảy ra sẽ bị virus ở bên trong biến đổi.”
Lâm Siêu mỉm cười, đứng dậy, lúc này Hắc Nguyệt mới từ bên ngoài chạy đến.
Dùng một động tác vô cùng thô bạo, đá văng cánh cửa làm việc, khiến cho vụn gỗ bay tứ tung.
Tay ôm dụng cụ giải phẫu chạy vào.
“Cậu…”
Hắc Nguyệt nhìn thấy cả người Lâm Siêu đầy máu, giống như bị trong thương thì vô cùng kinh ngạc.
“Vất vả cho cô, tôi không sao nữa rồi.”
Lâm Siêu khoát tay nói:
“Đem những thứ này trả về chỗ cũ, thuận tiện tìm cho tôi một bộ quần áo sạch.”
Hắc Nguyệt quan sát thật kỹ Lâm Siêu, thấy thần sắc hắn tỉnh táo, không giống như dáng vẻ cố gắng chịu đựng, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
……
Mặt trời sắp lặn, sáu giờ tối kết thúc một ngày lao động.
Lúc này là mùa hè nóng bức, sáu giờ nhưng trời vẫn chưa tối.
Không khí nóng hầm hập, ánh tà dương đỏ rực nhuộm đỏ toàn bộ thị trấn.
Càng làm tăng thêm bầu không khí hiu quạnh hoang vu.
Những tòa nhà cao tầng, cùng với những khu dân cư dưới mặt đất, yên tĩnh không một tiếng động, dưới ánh tà dương, tạo thành một bức tranh cô độc.
Những người dân chạy nạn đang xếp hàng để lấy đồ ăn, Phạm Hương Ngữ mấy lần ra tay giết gà dọa khỉ, cho nên không còn xảy ra tình trạng chen ngang.
Bát đũa trong tay những người dân chạy nạn đều chưa được rửa sạch.
Tài nguyên nước vô cùng quý giá, nguồn nước lọc từ không khí đã không đủ dùng nói gì đến việc rửa mặt với cả rửa bát đũa.
Có điều, ở trong hoàn cảnh như thế này, tất cả mọi người đã thích ứng, ngược lại không có ai để ý đến vấn đề đó.
Thức ăn rất đơn giản, buổi trưa là cháo loãng sền sệt, buổi tối là nước và cháo loãng.
“Lương thực trong căn cứ còn lại bao nhiêu?”
Lâm Siêu cùng với mấy người Bạch Tuyết, Phạm Hương Ngữ đứng trên tầng cao nhìn dòng người chạy nạn đang xếp hàng lĩnh đồ ăn.
“Tất cả các loại lương thực trong mỗi một siêu thi đều đã được vận chuyển về căn cứ, ngay cả cửa hàng tạp hóa hay thì trường bán sỉ cũng đã cướp sạch.
Thế nhưng, lương thực vẫn không đủ dùng.
Ba ngàn nhân khẩu mỗi ngày, đều phải tiêu tốn rất nhiều gạo.
Nếu như không phải nấu cháo, thì lương thực sớm đã cạn.”
Phạm Hương Ngữ nhìn dòng người chạy nạn phía dưới, thấp giọng nói:
“May mà Tiểu Thảo biết cách trồng trọt các loại rau củ quả, trồng lúa.
Bên trong căn cứ, ta đã tiến hành khai hoang một được một khu vực dùng để trồng lương thực.
Tiểu Thảo đã trồng được hai ba ruộng rau củ.”
“Năng lực của nó có thể gia tăng tốc độ phát triêu của rau củ và cây lúa.”
Phạm Hương Ngữ thở dài nói:
“Có điều, nhu cầu của dân chạy nạn quá lớn, vẫn còn thiếu rất nhiều.
Chỉ như là muối bỏ biển, chỉ một quãng thời gian nữa thôi.
Nhiều nhất là nửa tháng, sẽ xuất hiện nạn đói.”
Lâm Siêu nhíu mày, một khi mất mùa, sẽ xuất hiện bạo loạn, đây là điều hắn không muốn nhìn thấy, bèn hỏi:
“Tiểu Thảo am hiểu trồng lương thực, tại sao không trồng cùng một lúc nhiều loại, tăng cao sản lượng.”
“Ta cũng đã nghĩ đến.”
Phạm Hương Ngữ bất đắc dĩ nói:
“Thế nhưng, đất đai toàn bộ đã bị nhiễm độc.
Nếu chất độc ngấm vào bên trong những cây lương thực sẽ khiến cho những cây này sinh ra biến dị.
Người bình thường ăn vào sẽ bị biến đổi.
Mà đất sạch thì rất ít, chỉ có một mảnh nhỏ mà thôi.
Thế nhưng, qua một thời gian nữa cũng sẽ bị chất độc xung quanh lan tới.”
“Hơn nữa.”
Phạm Hương Ngữ chỉ tay lên trời, chu mỏ nói:
“Mấy ngày nay, không biết ông trời giở trò gì.
Nhiệt độ thay đổi thất thường, mười hai giờ trưa nhiệt độ mặt đất tăng lên rất cao lên tới 63 độ C.
Lao động dưới nhiệt độ cao như vậy, khiến cho tiến độ xây dựng bị chậm lại.
Đến cả những cây lương thực cũng không thể nào phát triển.
Nếu như không có Tiểu Thảo có kỹ năng đặc thù, phỏng chừng hạt giống vừa mới reo xuống cũng sẽ bị héo khô.”
Trang 120# 2
Chương 239: Căn Cứ Tinh Thần
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
“Nhiệt độ mặt đất ban ngày là 63 độ C vào mùa hè là một chuyện rất bình thường.
Ở thời đại trước đây, ở phía Nam nhiệt độ mặt đất ban ngày có thể lên tới bảy, tám mươi độ.
Chỉ cần nhiệt độ không khí không tăng lên như vậy là được.”
Lâm Siêu bình tĩnh nói:
“Buổi trưa nhiệt độ tăng lên quá cao, hãy cho mọi người vào nhà nghỉ ngơi.
Để đội quân xác thối của ngươi tiếp tục làm việc.”
“Những bảo bối này của ta cũng rất sợ nhiệt độ cao, thời gian hoạt động dưới ánh nắng mặt trời càng lâu, sẽ làm cho tế bào hoạt tính chết đi.
Nếu liên tục trong vòng nửa tháng, tế bào hoạt tính không có cách nào phục hồi, chúng sẽ bị giết chết.”
Phạm Hương Ngữ chu cái mỏ lên, bất mãn kháng nghị.
“Có phải là làm việc liên tục 24h đâu!”
Lâm Siêu liếc Phạm Hương Ngữ, rồi nói:
“Hơn nữa, tế bào hoạt tính trong cơ thể của bọn chúng vào buổi tối, sẽ tự động hút hơi ẩm trong không khí để bổ sung.
Tự động chữa trị những tế báo bị tổn thương lúc ban ngày.
Cô có bị tổn hao gì đâu.”
“Hừ, đương nhiên là ngươi sẽ không đau lòng rồi.
Vì người nghe không hiểu âm thanh của bọn họ.
Dưới cái nhìn của người, bọn họ chính là vật chết.
Hơn nữa, còn là đại địch của nhân loại các ngươi.
Thế nhưng ta biết, bọn họ là những sinh mệnh đặc biệt.
Việc ăn thịt người đối với bọn họ mà nói chỉ như một loại bản năng.
Cũng giống như nhân loại các ngươi ăn cơm vậy.”
Phạm Hương Ngữ khẽ thở dài nói.
“Tôi biết!”
Lâm Siêu quay lại, nhìn thẳng vào mắt Phạm Hương Ngữ, giọng điệu có phần nghiêm khắc, nói:
“Tôi là nhân loại, tuy tôi hiểu được hệ thống sinh thái của chúng nó thế nhưng dưới lập trường của một con người, tôi căm hận chúng nó, hơn nữa còn phải giết sạch chúng nó.”
Phạm Hương Ngữ rơi vào yên lặng trong chốc lát, bỗng nhiên nói:
“Nếu đến một ngày, loài người các ngươi tiêu diệt tất cả xác thối và quái vật, vậy thì…Ta đây?”
“Chỉ cần tôi còn sống, thì không có ai làm gì được cô.”
Lâm Siêu không chút nghĩ ngợi nhìn Phạm Hương Ngữ, nghiêm túc trả lời.
Đôi môi nhỏ của Phạm Hương Ngữ khẽ mở ra, trên mặt nở một nụ cười, thần thái có chút ung dung, cười nói:
“Suýt chút nữa quên nói cho ngươi biết, ta vừa nói nhiệt độ mấy ngày nay thất thường không chỉ có ban ngày mà cà buổi tối cũng thế.
Nhiệt độ buổi tối không những không hạ thấp mà còn có hiện tượng tăng lên.
Nhiệt độ mặt đất bên ngoài căn cứ hơn tám mươi độ C.”
“Buổi tối nhiệt đôi tiếp tục tăng lên?”
Giọng Lâm Siêu thoáng run rẩy.
Mấy ngày hôm này hắn đều ở trong di tích, sau khi quay trở lại, tâm tư đặt toàn bộ vào việc xây dựng căn cứ.
Nên không để ý đến việc này.
Nếu như buổi tối nhiệt độ mặt đất không có giảm, thì chỉ có một khả năng là dưới lòng đất của núi lửa đang hoạt động.
Thế nhưng, thông qua hậu thế ở kiếp trước của Lâm Siêu, hắn biết nơi này không xảy ra hiện tượng núi lửa phun trào.
Cho dù việc Lâm Siêu sống lại cũng không thể tạo thành hiệu ứng Hồ Điệp như vậy.
Không có chuyện nơi này xuất hiện một ngọn núi lửa đang hoạt đông.
“Đã điểu tra nhiệt độ mặt đất xung quanh chưa?”
Lâm Siêu cau mày hỏi.
“Đã điều tra.”
Vưu Tiềm chen lời, nói:
“Tôi phụ trách việc thăm dò, toàn bộ thị trấn Kiếm Các tôi đã kiểm tra qua, tất cả đều giống như vậy.
Đến ngay cả những thị trấn gần với Kiếm Các đều đã kiểm tra qua, những nơi đó đều giống như vậy.”
“Lúc đầu chúng tôi còn tưởng đó là do núi lửa đang hoạt động.
Nhưng mà phạm vi của nó quá lớn.
Nên đã loại trừ khả năng này, còn nếu đúng là núi lửa đang hoạt động, thì diện tích quá lớn.
Chỉ riêng quy mô như thế, sẽ tương đương với một triệu đầu đạn hạt nhân phát nổ.”
Trong mắt Lâm Thi Vũ lộ nét suy tư, nói:
“Hơn nữa, nếu như nơi này có núi lửa hoạt động, thì đã sớm bị phát hiện kiểm tra đo lường được.”
Hắc Nguyệt cũng gật đầu nói:
“Tuy hiện tại, virus đã lây nhiễm toàn bộ, khiến cho cân bằng hệ sinh thái bị phá vỡ.
Nhưng muốn hình thành núi lửa, cần ít nhất hơn mười vạn năm, thậm chí một triệu năm thì vỏ trái đất vận động mới tạo thành núi lửa.”
Lâm Siêu trầm ngâm một chút, nói với Vưu Tiềm:
“Nếu cậu có rảnh, hãy đến căn cứ Viêm Hoàng, chỗ đó bọn họ có đầy đủ máy móc hiện đại.
Còn có cả nhân tài địa chất học, có lẽ bọn họ sẽ tìm ra nguyên nhân.”
“Rất sẵn lòng, ngày mai tôi sẽ đi.”
Vưu Tiềm tùy ý nhận lời, từ nơi này đi đến căn cứ Viêm Hoàng cần phải đi qua một vài thành phố bỏ hoang.
Đối với người bình thường, đây là một quãng đường không thể nào vượt qua được.
Nhưng với hắn chỉ là một chuyện rất bình thường.
“Thuận tiện ghé thăm Hứa Tư lệnh, hỏi thời gian di tích mở ra lần sau.
Lúc đó mấy người rảnh rỗi, hãy xông vào di tích kia.
Tranh thủ thời gian gia tăng thể chất.”
Lâm Siêu nói cho bọn họ biết.
Bên trong di tích Titan, nếu như có thể giết chết Titan Hoạt Thi, có hiệu quả tương đương với nửa tháng săn giết bên ngoài hoang dã.
Dù sao thể chất của mấy người Vưu Tiềm, Hắc Nguyệt cũng đã đạt tới hơn 60 lần.
Mà bên trong khu vực hoang dã bên ngoài rất khó kiếm được quái vật có thể chất hơn 60 lần.
Cho dù có, thì bọn chúng cũng tiến hóa ra trí thông minh.
Đánh bại chúng rất dễ, nhưng muốn giết thì không dễ dàng chút nào.
Hơn nữa, bên trong hoang dã rất kiêng kị viêc đuổi giết!
Trên đường đuổi giết, sẽ không có thời gian quan sát hoàn cảnh xung quanh.
Chẳng may mà xâm nhập vào lãnh địa của quái vật khổng lồ, thì bản thân sẽ biến thành miếng mồi ngon cho bọn chúng.
“Không thành vấn đề.”
Vưu Tiềm vui vẻ gật đầu đồng ý.
Lâm Siêu không có nói thêm điều gì nữa, trở lại bên cạnh đống lửa lớn, bên trên đó đang treo một con Hỏa Vĩ Sư có thể chất 40 lần.
Lâm Siêu giật một cái chân trước của con thú đó xuống, bắt đầu ăn.
“Hôm nay không gặp được quái vật lớn hơn.”
Vưu Tiềm ngồi bên cạnh đống lửa nói:
“Mọi người khó chịu một chút, ngày mai tôi sẽ tới nơi khác tìm xem.”
“Về sau có bắt quái vật cấp thấp như thế này, cũng đừng mang về.
Ăn còn chưa đủ bổ sung năng lượng tiêu hao hàng ngày của ta.”
Phạm Hương Ngữ hừ lạnh một tiếng nói, tuy nói vậy, nhưng bàn tay nàng lại rất tự nhiên tóm lấy một cái chân sau, nhẹ nhàng kéo xuống một mảng thịt nhét vào miệng.
“Đúng vây, khẳng định là cậu đã lười biếng.”
Lâm Thi Vũ liếc Vưu Tiềm một cái nói.
“Oan uổng, hôm nay tôi không có lười biếng!”
Vưu Tiềm ủy khuất giải thích.
Hắc Nguyệt mỉm cười, cũng không tham gia vào cuộc nói chuyện với bọn họ.
Mà dùng cổ đao cắt từng miếng thịt đưa cho Bạch Tuyết ngồi bên cạnh ăn.
“Cảm ơn.”
Bạch Tuyết rất nhu thuận tiếp nhận miếng thịt. bắt đầu ăn.
Đống lửa, thịt nướng, cãi nhau, ăn cơm.
“Lại nói, lão đại, căn cứ của chúng ta vẫn chưa có tên?”
Mặt mũi Vưu Tiềm vô cùng hưng phấn, nói:
“Nếu gọi là căn cứ Đế Vương thì thế nào? Cái tên nghe rất kiêu phải không? Hoặc là căn cứ Chiến thần? Giống như danh hiệu của lão đại, vô cùng trâu bò, chỉ cái tên thôi cũng sẽ dọa cho những xác thối và quái vật kia sợ vãi cả ra quần.”
…..
Hắc Nguyệt bật cười.
“Ba người phụ nữ cùng một bên, tôi là đàn ông không tranh với phụ nữ.”
Vưu Tiềm rên lên môt tiếng, nói với Lâm Siêu:
“Lão đại, nếu như cậu muốn một cái tên hoa mĩ, chúng ta có thể đặt tên căn cứ là Hi Vọng, hay căn cứ Quang Minh.
Cậu thấy thế nào, có phải rất hay không?”
“Căn cứ Hi Vọng nghe cũng rất hay, cho mọi người có hi vọng.”
Hắc Nguyệt gật đầu đồng ý nói.
Phạm Hương Ngữ nhìn Hắc Nguyệt nói:
“Đừng có bị lây bệnh của hắn.”
“Tiểu Siêu, em muốn lựa chọn cái tên như thế nào?”
Lâm Thi Vũ chờ đợi nhìn Lâm Siêu nói.
“Tên gì cũng được.”
Lâm Siêu đối với vấn đề này không có hứng thú.
Hoặc nói cho đúng là những vấn đề không thực dụng hắn đều không hứng thú.
Lâm Siêu liếc mắt khung cảnh ban đêm trong tận thế, thuận miệng nói:
“Hãy gọi là căn cứ Tinh Thần đi.”
Trang 121# 1
Chương 240: Cảnh Đêm
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
“Căn cứ Tinh thần?”
Hắc Nguyệt trầm ngâm nói:
“Căn cứ Tinh thần…Tinh thần chính là tên một ngôi sao, tượng trương cho hi vọng.
Cái tên này cũng không tệ, bây giờ là thới đại hắc ám, căn cứ Tinh thần của chúng ta giống như ánh sáng lấp lánh.
Mang đến hi vọng cuối cùng cho nhân loại.”
“Ta cảm thấy ngươi cả nghĩ quá rồi.”
Phạm Hương Ngữ lạnh nhạt nói.
“Tôi rất hiểu lão đại…”
Vưu Tiềm vuốt cằm, sắc mặt cổ quái nói:
“Lần trước đặt tên cho Bạch Tuyết là rất tùy hừng.
May mà lúc đó trời đang đổ tuyết lớn, nếu như mà mưa đá thì phỏng chừng tên của Bạch Tuyết sẽ biến thành Hạ Băng…Lão đại, lần này cậu có thể nói cho chúng tôi biết.
Cậu nhìn thấy cái gì cho nên mới đặt tên như vậy được không?”
“Có ý kiến gì sao?”
Lâm Siêu sắc mặt không đổi nói.
“A tôi đoán không sai mà, thật sự là như vậy!”
Mặt Vưu Tiềm đầy quái dị kêu lên.
Hắc Nguyệt vô cùng ngạc nhiên.
Lâm Thi Vũ lấy tay che trán, không có gì để nói.
“Vậy thì cứ gọi là căn cứ Tinh thần đi.”
Bàn tay Phạm Hương Ngữ xé một miếng thịt nướng cho vào trong miệng. vừa nhai vừa nói:
“Căn cứ này là do ngươi sáng lập.
Ngươi nên phải nói điều gì đó.
Hơn nữa cái tên này cũng không tệ lắm.
Thực sự so với những cái tên do cái kẻ tục nhân kia nghĩ ra còn hay hơn nhiều.”
” Căn cứ Đế Vương không phải rất kiêu hay sao, đúng là không có khiếu thưởng thức nghệ thuật, thật đáng tiếc!”
Vưu Tiềm than thở, mặt đầy nuối tiếc.
Ba người Hắc Nguyệt, Lâm Thi Vũ, Phạm Hương Ngữ cũng giơ một ngón tay cái lên trước mặt hắn, sau đó quay xuống dưới.
Bạch Tuyết cầm miếng thịt nướng trong tay, vui vẻ nhìn bọn họ nói chuyện.
Hai mắt Lâm Siêu nhìn xa xa, trong mắt lộ vẻ suy tư, trong lòng nghĩ đến từng chi tiết nhỏ trong bản thiết kế căn cứ.
……..
Ba vị chuyên gia đi theo, xếp hàng phía sau đội ngũ Tiến Hóa Giả.
Thức ăn của Tiến Hóa Giả đối lập hoàn toàn với dân thường, đồ ăn phong phú hơn nhiều.
Thức ăn của bọn họ là một loại sâu có thể chất thấp.
Những con sâu này đã được Phạm Hương Ngữ tìm thấy, sau khi vặt hết chân đi, thì phần còn lại có chứa rất nhiều chất dinh dưỡng.
Loài sâu này, bắt được bên trong rừng rậm của Kiếm Môn Quan.
Số lượng rất nhiều, giống như loại bọ rùa Thất tinh, có điều trên lưng chúng có gai nhọn, có chứa virus gây bệnh.
Người bình thường chạm vào, sẽ ngay lập tức bị nhiễm virus, không tới nửa giờ sẽ bị biến đổi thành xác thối.
Những con sâu này là do Hoàng Kim Khuyển đem về,dùng làm thức ăn cho Tiến Hóa Giả.
Thể chất của Tiến Hóa Giả đã vượt qua người bình thương, thức ăn phổ thông kia không có tác dụng với bọn họ.
Không có bao nhiêu dinh dưỡng.
Cho dù bọn họ có ăn bảy tám bát cơm một bữa, thế nhưng trong nháy mắt sẽ lại có cảm giác đói bụng.
“Lại có thịt ăn.”
Ba vị chuyên gia, nhìn thấy thức ăn được phân phát.
Nhất thời ứa nước miếng.
Bọn họ ở căn cứ Viêm Hoàng, mỗi bữa chỉ được một bát cháo loãng mà thôi.
Đừng nói là thịt, mà ngay cả cơm gạo cũng chưa từng được ăn.
Chỉ khi tham gia kiến tạo căn cứ thì có cơ hội được ăn.
Bên trong căn cứ Viêm Hoàng, lương thực là một vấn đề khó khăn.
Mấy trăm ngàn binh lính, cùng với mấy vạn dân thường.
Mỗi ngày, số lượng thóc gạo tiêu tốn không có cách nào đo đếm được.
Trong số những người bình thường, còn có những người già bệnh tật, phụ nữ có thai, những người này không thể làm việc, chỉ có thể bao cấp.
Rất nhanh, ba vị chuyên gia đều lĩnh được khẩu phần của mình.
Bọn họ không có ngồi cùng với những người khác.
Mà đi vào trong một nhà dân ngồi ăn.
“Tôi cảm thấy, Lâm Tướng quân đối xử với chúng ta không tệ.
Chúng ta có thể tin tưởng được cậu ta.”Một vị kiến trúc sư lớn tuổi trong ba người lên tiếng.
“Làm sao mà biết được?”
Một người trung niên khoảng năm mươi tuổi lên tiếng.
“Hai người không nhìn thấy sao.
Thức ăn của những người bình thường kia giống như thức ăn của bộ đội trong căn cứ Viêm Hoàng.
Mà thức ăn của chúng ta lại giống như đồ ăn của sĩ quan cấp úy.
Tôi cảm thấy Lâm Tướng quân là một người rộng lượng.
Chắc chắn sẽ không làm trái lời hứa, ám hại chúng ta. “
Một ông già khoảng sáu mươi tuổi nói.
“Điều này là do là số lượng người không có nhiều.”
Người đàn ông trung niên kia lắc đầu nói:
“Chúng ta được trao trọng trách để xây dựng căn cứ này.
Hai người không thấy sao, bản vẽ quá hoàn mỹ.
Nếu không phải tận mắt nhìn thấy, tôi cũng không thể tin được, lại có người có thể nghĩ ra một căn cứ hoàn mỹ đến như vậy.
Cho dù đó là hệ thống phòng không, hay khu vực sinh hoạt, nếu là trước đây, có lẽ sẽ được giải thưởng quốc tế lớn.
Mà ba người chúng ta đã biết được cấu tạo của căn cứ này như thế nào.
Các vị nói xem, một khi chúng ta đem bí mất tiết lộ ra ngoài, có thể gây ra tổn hại thế nào cho căn cứ.?”
“Nếu đổi là ông, ông có đợi sau khi căn cứ hoàn thành mà giết người diệt khẩu?”
“Không sai.”
Một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi là chuyên gia thủy điện gật đầu nói:
” Trước khi xem bản vẽ, tôi vốn nghĩ rằng có lẽ sẽ xây dựng một căn cứ gần giống như Viêm Hoàng.
Nhưng không ngờ, thực tế lại là một siêu cấp căn cứ.
Thật không nghĩ cậu ta làm thế nào, tâm trí như thế không giống như một người mới hai mươi tuổi.”
“Thời cổ đại, khi các bậc đế vương, xây xong lăng mộ, thường sẽ đem tất cả những người thợ thủ công, toàn bộ đều giết chết.
Để phòng ngừa bí mật bị tiết lộ ra bên ngoài.”
Vị chuyên gia thủy điện trẻ tuổi khẽ thở dài, nói:
“Chỉ trách chúng ta xui xẻo, vốn tưởng rằng có cơ hội kết giao với Lâm Tướng quân là may mắn.
Nhưng không nghĩ lại xui xẻo như vậy, chờ khi căn cứ xây dựng xong, thì đó chính là thời điểm chúng ta phải chết.”
Vi kiến trúc sư lớn tuổi, lắc đầu nói:
“Hai người không nên bi quan như vậy, chớ lấy thái độ ích kỷ mà đo lòng người.
Lâm Tướng quân không phải là người bình thường.
Nghe nói, cậu ta vì môt cô gái trẻ mà đối mặt với mười vạn đại quân cùng với cả thú triều.
Người trọng tình trọng nghĩa như vậy, tuyệt đối không phải là kẻ khát máu, sẽ không dùng đến hành động ân đoạn nghĩa tuyệt như vậy.”
“Điều này khó nói, biết người biết mặt mà không biết lòng.
Hơn nữa, người phụ nữ kia là người quen với cậu ta.
Mà chúng ta thì chẳng có quan hệ gì cả, muốn giết là giết.”
“Nói những điều này chỉ vô dụng mà thôi, cho dù không xây dựng căn cứ thì cậu ta cũng sẽ giết chúng ta, chúng ta có thể từ chối sao? Có thể chạy thoát sao? Bên ngoài toàn là quái vật, chúng ta có thể chạy đi đâu?”
“Tôi có một chủ ý, trong khi xây dựng căn cứ, chúng ta sẽ xây một căn phòng bí mật.
Chờ sau khi căn cứ hoàn thiện, chúng ta sẽ trốn ở trong đó.
Chờ sau khi tình hình trôi qua, chúng ta sẽ lặng lẽ rời khỏi.
Sau đó sẽ đến nhờ vả những căn cứ khác.
Tình hình quốc nội chia năm xẻ bảy, mỗi một khu vực đều có những tòa căn cứ khác nhau.
Chúng ta cứ tùy tiện nương nhờ vào là được.
Nói không chừng, chúng ta có thể dựa vào bí mật này mà đổi lấy phần thường.”
“Cậu! Tôi đồng ý việc xây dựng căn phòng bí mật.
Thế nhưng, tuyệt đối không đồng ý bán đứng Lâm Tướng quân.
Cậu ta chính là vĩ nhân của nhân loại.
Loài người có thể sống sót qua đại nạn này là đều do cậu ta.
Cậu ta là anh hùng dân tộc.
Bộ xương già này có chết, cũng sẽ không làm những chuyện đó!”
Vị kiến trúc sư già vẻ mặt lẫm liệt lên tiếng.
“Tôi không có ý nghĩ bán đứng Lâm Tướng quân.”
Người trung niên trẻ tuổi vừa nãy vội vàng sửa lời.
“Hừ!”
Vị kiến trúc sư già lạnh lùng hừ một tiếng, quay ra chỗ khác ăn đồ ăn của mình, không muốn nói thêm lời nào nữa.
Ba người bọn họ không chú ý tới, là trong bóng tối cách bọn họ không xa.
Có một bóng người mục nát đang đứng đó, đôi mắt đầy lòng trắng, bóng người đó đang nhìn chằm chằm vào bọn họ.
….
Màn đêm thăm thẳm.
Sau khi Lâm Siêu luyện xong thương pháp cơ sở, thì mồ hôi toàn thân ướt sũng, hắn mới quay trở về phòng mình, ôm cổ thương dựa vào tường ngủ.
Sương lạnh, ánh sáng của trăng sao soi sáng mặt đất.
Đột nhiên có một cơn cuồng phòng thối tới, mang mây mù bay tới, che khuất mặt trăng trên trời, đem cả căn cứ bao phủ trong bóng tối.
Ở bên ngoài căn cứ khoảng ba mươi dặm, trên một tòa nhà cao tầng rách nát, có một bóng người cao gầy đang nhìn chằm chằm về phía căn cứ.
Trang 121# 2








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










