[Dịch] Trọng Khải Mạt Thế
Tập 47 : Cỏ Hạch Đạn (c231-c235)
❮ sautiếp ❯Chương 231: Cỏ Hạch Đạn
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Grào!
Trong rừng Lôi Mộc đột nhiên vang lên một tiếng thú gầm.
Lâm Siêu ngẩng đầu lên.
Vút!
Thì thấy có một bóng người từ trong rừng chạy ra, toàn thân đầy máu, vô cùng chật vật, chính là Sở Sơn Hà.
Lâm Siêu thấy hắn vẫn còn sống, thì thầm thở phào nhẹ nhõm, sau đó ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía đằng sau Sở Sơn Hà.
Âm thanh chấn động ở đẳng sau là của một con quái vật bò sát giống như khủng long.
“Gai bối thú.”
Cách kinh ngạc nói:
“Nơi này lại có Gai bối thú xuất hiện.”
Lâm Siêu nhìn con quái vật này, bàn tay nắm chặt cổ thương, thân hình hóa thành một tia chớp lao vụt đến, cánh tay phát lực, cổ thương đâm thẳng ra.
Phốc!
Mũi thương đâm tới như một tia chớp lóe lên đâm thẳng vào đầu của Gai bối thú.
Hai tay Lâm Siêu lắc mạnh, đầu mũi thương rung động kịch liệt.
Khiến cho đầu của Gai bối thú vỡ nát.
Cho dù không cần triển khai Hoàng Kim Hóa, bằng thương pháp của mình, Lâm Siêu vẫn dễ dàng giết chết quái vật có thể chất hai trăm lần! Nhưng đó là vì con quái vật này không có năng lực đặc thù.
Hấp!
Lâm Siêu mượn lực, cả người xoay tròn, vững vàng hạ xuống đất.
Sở Sơn Hà khi nhìn thấy Lâm Siêu thì vô cùng vui mừng, hoàn toàn không để ý đến tiếng động lớn phát ra sau lưng khi Gai bối thú ngã chết, hắn cười lớn, nói:
“Tôi đã biết trước, chỉ cần chạy đến nơi này, chắc chắn sẽ không mất mạng.”
Lâm Siêu liếc mắt nhìn hắn một cái, nói:
“Nếu như tôi không có ở đây, việc anh làm sẽ khiến tất cả mọi người ở đây gặp nguy hiểm đấy.”
“Cậu chắc chắn sẽ có mặt ở đây.”
Sơ Sơn Hà tươi cười nói:
“Di tích này tuy rằng rất hung hiểm, thế nhưng với thực lực của cậu, tuyệt đối có thể bình yên thoát ra.
Không có gì có thể ngăn cản được cậu.
Nếu cậu không trở về được.
Tôi sẽ cũng con súc sinh này liều mạng.
Trong tay tôi có một loại thực vật, dược lực của nó có thể làm thể chất tăng lên gấp hai, ba lần.
Thế nhưng, sau khi hết dược lực, cơ thể sẽ tan vỡ rồi chết.
“Long Huyết thảo?”
Lâm Siêu sửng sốt, loại thực vật này được xếp hạng cấp A trong di tích.
Tác dụng không thua kém đôi cánh rồng sau lưng hắn.
Tuy rằng, hậu quả sau khi sử dụng sẽ khiến cho người sử dụng phải chết.
Thế nhưng, sức mạnh sẽ tăng lên gấp 2 đến 3 lần, hiệu quả vô cùng khủng bố.
Sau này, rất nhiều căn cứ đều tranh nhau sở hữu loại thực vật ấy, dùng cho những tử sĩ mà bọn họ huấn luyện.
Mỗi một cây Long Huyết thảo có thể làm cho một người trong thời gian ngắn ngủi biến thành một cường giả siêu cấp.
Căn cứ tính toán sức chiến đấu tổng hợp của một căn cứ dựa vào việc số lượng Long Huyết thảo mà căn cứ đó sở hữu là nhiều hay ít.
Đó chính là tiêu chí đầu tiên mà cũng quan trọng nhất.
Điều này cũng giống như một quốc gia có sở hữu vũ khí hạt nhân vậy, vì lẽ đó Long Huyết thảo còn có một cái tên khác là “Hạch đạn thảo.”
Rất nhiều căn cứ cấp B, hoặc cấp C, tuy rằng lực lượng vũ trang của bọn họ nhỏ yếu.
Thế nhưng, nếu trong kho có chứa một lượng lớn Long Huyết thảo, thì ngay cả căn cứ cấp A cũng không dám trêu chọc.
“Cậu nhận ra cây cỏ này?”
Sở Sơn Hà ngạc nhiên nói:
“Không phải là từ trong di tích nào đó mà biết được đấy chứ.
Lại nói, những thứ mà cậu biết thực sự quá nhiều.
Hứa Tư lệnh trao cho cậu chức danh Viện phó Viện nghiên cứu đúng là không sai.”
“Anh từ đâu mà tìm được.
Còn không?”
Lâm Siêu vội vàng hỏi, không ngờ trong di tích này cũng có Long Huyết thảo.
Loại cỏ này có giá trị không thua kém vật phẩm cấp S.
Nếu có đủ Long Huyết thảo, hắn có thể nhanh chóng chấn chỉnh tất cả các thế lực ở khu vực Châu Á, đồng thời giết sạch tất cả lũ quái vật và xác sống.
Chỉ riêng số lượng tử sĩ, hắn có rất nhiều.
Phạm Hương Ngữ có thể khống chế đại quân xác thối.
Lúc nào dùng cũng được, muốn bao nhiêu có bấy nhiêu, không bao giờ hết.
“Chỉ còn hai cây, một cây đã dùng rồi.”
Sở Sơn Hà lắc đầu nói, tâm tình có chút giảm xuống.
“Đã dùng?”
Giọng của Lâm Siêu hơi run.
Sở Sơn Hà cúi đầu nói:“Trong đội chúng ta có một người tên là lão Lưu, lúc đó chúng ta đều rất đói bụng.
Nên hắn lén lút ăn lấy một cây ăn, không nghĩ tới cả cơ thể của hắn toàn bộ tan vỡ.”
Lâm Siêu không nói gì, chuyện này xảy ra là do người đó tự chuốc lấy.Đây là rừng rậm, có ẩn giấu rất nhiều mối nguy hiểm.
Ngay cả hắn, dọc đường không dám đụng chạm vào bất cứ một loại thực vật nào không biết tên.
Vì đề phòng chẳng may sẽ bị nhiễm độc.
Vậy mà người này, không những chạm tay vào còn dám ăn.
Chẳng lẽ lại nghĩ là mình sống đã quá lâu.
“Hai cây cỏ này, tôi đều muốn, có thể cho tôi được không?”
Lâm Siêu lấy từ trong ba-lô một viên đá màu xanh lục to như quả trứng gà, nói:
“Viên đá này có tên là đá Sinh mệnh, có tác dụng làm tăng tốc độ khôi phục năng lượng cơ thể.”
Từ trong quan tài đá, hắn lấy được tổng cộng ba viên đá Sinh mệnh.
Trong đó có một viên có kích thước khá lớn, có thể xếp vào cấp A.
Tốc độ khôi phục năng lượng cực nhanh, Lâm Siêu muốn giữ lại cho mình sử dụng.
Còn hai viên có kích thước nhỏ hơn, hiệu quả yếu hơn, chỉ có thể xếp vào cấp B.
Hắn muốn để lại cho chị gái hoặc Phạm Hương Ngữ dùng.
Sở Sơn Hà liếc nhìn hòn đá trong tay Lâm Siêu, lắc đầu nói:
“Nếu cậu muốn, tôi sẽ đưa cho cậu.
Không cần phải đổi chác gì, cậu đã cứu tôi nhiều lần như vậy.
Có gì tôi có mà cậu cần thì cậu cứ nói thẳng.”
Nói rồi, hắn lấy từ ba-lô sau lưng ra một cây cỏ màu đỏ sẫm có chiều dài một lóng tay.
Lâm Siêu vừa nhìn qua đã nhận ra đó chính là Long Huyết thảo.
“Cứ coi như là tôi cho anh.”
Lâm Siêu nhét viên đá Sinh mệnh vào tay hắn, sau đó nhận lấy Long Huyết thảo.
“Cậu, chuyện này…Được rồi.”
Sở Sơn Hà muốn trả lại viên đá cho Lâm Siêu, thê những nghĩ lại thì không cần thiết như vậy, vẫn nên nhận lấy.
Vì hắn vốn là một người phóng khoáng, không thích lằng nhằng.
Vù…vù!
Đúng lúc này, lối vào di tích bắt đầu mở ra.
Những người khác nhìn thấy lối vào di tích xuất hiện, không khỏi cảm thấy vui mừng.
Ở trong di tích bảy ngày, chính là bảy ngày ác mộng đối với bọn họ.
Cả lúc ăn, ngủ cũng không dám phân tâm.
Hơn nữa, trong rừng có rất nhiều cây cỏ đều có độc, hoặc ăn thịt người.
Mối nguy hiểm trực diện lúc nào cũng có, không làm thế nào đề phòng được.
Tính mạng bọn họ lúc nào cũng bị đe dọa, còn hơn cả thời kỳ đầu của tận thế.
Tất cả mọi người lục tục đứng dậy, lần lượt đi vào vòng xoáy.
“Chúng ta cùng đi thôi.”
Lâm Siêu nói với Sở Sơn Hà, và cả ba người Cách, Ly, Ngô một tiếng, để bọn họ theo sau mình đi ra ngoài.
“Những người này là…”
Sở Sơn Hà nhìn thấy ba người khổng lổ sau lưng Lâm Siêu, thì càm thấy vô cùng chấn động.
“Bọn họ là cư dân bản địa.”
Lâm Siêu chỉ giải thích một câu ngắn gọn, cũng không có nhiều lời.
Uất Kim Hương và Lăng Vũ nhìn theo bóng lưng của Lâm Siêu và những người còn lại đang rời khỏi di tích mà vẫn đứng yên tại chỗ.
Trương Thiên Sư vừa mới cất bước rời đi, thấy vậy liền hỏi”
“Các cậu không đi?”
“Anh đi trước đi, tôi muốn nán lại một lúc nữa để chờ Ba Minh.”
Uất Kim Hương nhẹ nhàng nói.
Trương Thiên Sư nhìn Lăng Vũ một cái, không ngờ người thanh niên lạnh lùng này, lại cũng có ý định giống vậy.
Trương Thiên Sư có chút kinh ngạc, hắn vốn cứ nghĩ mối quan hệ trong Thập đại Chiến sĩ luôn luôn có sự cạnh tranh kịch liệt.
Không nghĩ tới ba người bọn họ, ngoài sự cạnh tranh ra còn có một mối quan hệ khác.
Tình bạn sao?
Trương Thiên Sư cười thầm trong lòng, hắn cảm thấy có một chút ước ao cùng với một mối ưu tư trong lòng.
Hắn nhìn hai người bọn họ, không nói gì thêm, xoay người mang theo người Titan của mình, đi ra ngoài.
Bên ngoài di tích, trên phố, ở ngoài đầu ngõ.
Rào…rào!
Những âm thanh huyên náo tràn ngập cả con đường.
Đặc biệt, khi nhìn thấy Lâm Siêu đi ra, cả con đường vang lên những tiếng hoan hô, hò hét.
Có điều, khi nhìn thấy ba người khổng lồ sau lưng Lâm Siêu, tất cả những tiếng hoan hô nhanh chóng im bặt, giống như bị thứ gì chặn ngang yết hầu mọi người vậy.
Ba người khổng lồ trầm ổn đứng trước lối vào di tích.
Tất cả giáo quan, binh lính, dân thường đều sửng sốt.
Mà Hứa Tư lệnh cùng với các bộ ban ngành cao tầng, đồng dạng cảm thấy vô cùng ngạc nhiên, đây là…người khổng lồ tiền sử?
Trang 117# 1
Chương 232: Mất Hi Vọng
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Hứa Tư lệnh là người phục hồi lại phản ứng đầu tiên, ông ta quan sát kỹ những người khổng lồ này, có cảm giác dường như bọn họ không có ác ý, mới chậm rãi tiến đến, giọng nghi ngờ hỏi Lâm Siêu:
“Bọn họ là ai?”
“Thổ dân trong di tích.”
Lâm Siêu cảnh giác nhìn những người đang vây xung quanh, cũng không có nói rõ.
Vì e ngại trong những người này có thể sẽ có gián điệp từ căn cứ khác lẻn vào.
Nếu giá trị của di tích Titan bị tiết lộ ra ngoài, rất có thể sẽ khiến cho những căn cứ khác chú ý.
Tuy rằng, hiện tại không có căn cứ nào lớn mạnh hơn Viêm Hoàng.
Nhưng có ai đảm bảo rằng sau này không có, chỉ cần có cơ hội là rắn độc sẽ xuất hiện.
“Tinh huống cụ thể, đợi lát nữa Uất Kim Hương và Lăng Vũ sẽ báo cáo tỉ mỉ.
Chỉ cần mọi người đừng chủ động khiêu khích bọn họ, bọn họ sẽ không làm ai bị thương.”
Hứa Tư lệnh ngay lập tức ý thức được nơi đây không phải là chỗ thích hợp để nói chuyện, liền gật đầu.
Phía sau Lâm Siêu, những người khác lần lượt xuất hiện, trong đó phần lớn thương bệnh binh.
Hơn nữa, bởi vì thời gian bị thương đã lâu, vết thương đã bị hoại tử, không có cách nào chữa trị, chỉ đành phải cấy ghép chân tay giả bằng máy.
Mọi người trên đường phố khi nhìn thấy tình trạng của những vị tướng quân và giáo quan thì không khỏi lo lắng.
“Người kia không phải là Chu tướng quân sao, là người xếp ở vị trí năm mươi trên bảng Chiến thần, làm sao mà mất một cánh tay vậy?”
“Không phải là lính trinh sát đã thăm dò hết một lượt rồi sao? Tại sao lại bị tổn thương nặng đến vậy, mà số người dường như không còn nhiều.”
“Thập đại Chiến sĩ đâu, sao không thấy một ai?”
Trên đường phố bốc chốc rơi vào hỗn loạn, nếu như tất cả Thập đại Chiến sĩ đã bỏ mình ở bên trong di tích.
Thì đó chính là một sự đả kích lớn đối với bọn họ.
Hứa Tư lệnh nhìn thấy những tướng quân và giáo quan bị thương tật, không khỏi xót xa.
Trong mắt lộ ra một sự đau sót.
Trước đó, căn cứ đã tiến hành hai lần thăm dò di tích.
Mỗi lần thăm dò là bị tổn thất vô số tinh anh.
Thế nhưng, không nghĩ tới, lần này lại xuất hiện thương vong cao như vậy.
“Mấy người Uất Kim Hương vẫn còn sống chứ? Tại sao không thấy bọn họ đi ra?”
Hứa Tư lệnh nhìn về phía lối vào di tích thấy không còn ai xuất hiện nữa, liền vội vàng hỏi Lâm Siêu.
Lâm Siêu khẽ lắc đầu, nói:
“Bọn họ đang đợi Ba Minh, nhưng Ba Minh có khả năng đã….gặp nạn.”
“Cái gì”
Thân hình Hứa Tư lệnh chấn động, hai mắt mở to, chân tay toàn thân lạnh lẽo.
Choang!
Ở trong môt góc phố có một thiếu nữ khoảng mười bốn, mười lăm tuổi.
Tay ôm một cái lọ thủy tinh.
Khi nghe lời thấy lời Lâm Siêu nói, cái lọ thủy tinh đang ôm trong tay bất ngờ rơi xuống đất vỡ tan tành, mà thiếu nữ không hay biết.
Da mặt thiếu nữ trở nên tái nhợt, hoảng hốt nhìn bóng lưng của Lâm Siêu.
Vừa nãy, Lâm Siêu và Hứa Tư lệnh nói chuyện, mặc dù âm thanh rất nhỏ, đã bị âm thanh hỗn loạn nhấn chìm, thế nhưng vẫn bị người thiếu nữ đó nghe được.
Hắn…đã chết?
Cơ thể thiếu nữ run rẩy không ngừng, có cảm giác sức lực toàn thân đã bị rút sạch.
Nếu như có ngươi để ý, sẽ vô cùng kinh ngạc khi phát hiện ra trên vai thiếu nữ này có đeo một huân chương bằng bạc, có khắc chữ “ ”*
*Nguồn UU nó chỉ ghi vậy, chỉ có hai dấu “”, không rõ chữ gì.
Huân chương màu vàng đại biểu cho Thập đại Chiến sĩ, còn màu bạc đại biểu chiến sĩ dự bị.
Thiếu nữ không có gì đáng chú ý này không ngờ lại là một chiến sĩ dự bị.
Thiếu nữ siết chặt bàn tay, hàm răng cắn chặt lấy môi làm bật cả máu.
Cơn đau thể xác nhưng không thể nào so sánh bằng nỗi đau trong lòng.
Trong đầu thiếu nữ lúc này, đang nhớ về hình ảnh quen thuộc.
Bên dưới bóng đêm hắc ám, tận thế giáng lâm.
Mẹ minh liều mạng che chắn, đẩy mình chạy thoát, rồi sau đó bà bị người cha điên cuông cắn xé đến chết.
Thiếu nữ đau đớn gạt nước mắt chạy trốn, một mình lang thang trong tuyệt vọng và đói khát trong thành phố.
Khi nằm cuộn tròn trong một xó xỉnh nào đó.
Khóc đến cạn nước mắt, đói khát chỉ còn da bọc xương.
Bỗng một ngày nào đó, có một luồng ánh sáng chiếu lên người, thiếu nữ ngẩng đầu lên, thấy trong ánh mặt trời chói lóa trước mắt, là một gương mặt mơ hồ, với một nụ cười nhếch mép.
Khoàng khắc đó thiếu nữ cảm thấy dường như thời gian đã dừng lại.
Sau đó, thiếu nữ đi theo người đàn ông kia, tiến vào căn cứ, có ăn, có uống, còn có một thứ so với đồ ăn còn quý giá hơn….đó chính là lòng người ấm áp!
Nụ cười của hắn, chính là động lực để mình sống tiếp.
Sau đó, dưới sự giúp đỡ của Ba Minh, thiếu nữ đã thức tỉnh năng lực của chính mình.
Sau khi năng lực thức tỉnh, rất nhanh đã được thông báo lên trên.
Sau đó, thiếu nữ được chọn làm người kế nhiệm Lăng Vũ.
Nếu Lăng Vũ hi sinh trong chiến đấu, thì thiếu nữ đó sẽ trở thành một thành viên trong Thập đại Chiến sĩ.
Từ một con vịt xấu xí, có cơ hội lột xác biến thành thiên nga.
Thế nhưng, thiếu nữ đã từ chối cơ hội đó bời vì không muốn rời xa người đàn ông này.
Tuy rằng, cơ hội phát triển vô cùng lớn, thế nhưng không thể sánh được với nụ cười của người đàn ông đó.
Cuối cùng dưới thái độ kiên quyết của mình, thiếu nữ đã trở thành chiến sĩ dự bị.
Vốn tưởng rằng sẽ mãi được ở cạnh nhau.
Thế nhưng, khi nghe tin sét đánh, thiếu nữ cảm thấy vông cùng choáng váng, bối rỗi, trong đầu trở nên trống rỗng.
Cả người lạnh lẽo như băng, giống như máu trong cơ thể đã bị đóng băng.
Một lúc lâu sau.
Thiếu nữ mới cúi đầu xuống, nhặt một mảnh giấy gấp gọn nằm giữa đổng mảnh vỡ của lọ thủy tinh, trên tờ giấy có viết mấy dòng:
“Vĩnh viễn làm người dự bị…”
Ước nguyện nằm trong lòng bàn tay của nàng, đã biến mất không còn.
…..
Bộ Tổng tư lệnh căn cứ!
Trước cửa có ba người khổng lồ đang đứng, khí tức vô cùng hùng hậu, khiến cho những binh lính có trọng trách bảo vệ đứng từ xa không khỏi nhỏ giọng nói chuyện.
Trên tầng cao nhất của tòa nhà, Lâm Siêu đang ngồi trên ghế salong kê sát cửa sổ, nhìn ba người đứng trước mặt.
Theo lời giới thiệu của Hứa Tư lệnh, trong ba ngườ này, có hai người là kỹ sư thủy điện cao cấp, người còn lại chính là vị kiến trúc sư nổi tiếng.
Ở thời đại trước đây, tên tuổi của bọn họ vô cùng nổi tiếng.
Thế nhưng, hiện tại biểu hiện của bọn họ khi đứng trước mặt Lâm Siêu rất rụt rè, khiêm tốn.
Sau khi trải qua nửa năm sinh tồn trong tận thế, hoàn cảnh đã gột rửa tính cách bọn họ.
Bọn họ biết được người thanh niên trước mặt bọn họ có địa vi vô cùng cao quý.
Cho dù có là tướng quân thì cũng không dám có thái độ gì khi đứng ở đây.
“Bọn họ chí là nhân tài của Viêm Hoàng.
Cậu xem có được hay không, nếu không đủ, tôi sẽ gọi thêm người.”
Hứa Tư lệnh có chút tiếc nuối, mặc dù ông ta che dấu rất kỹ, thế nhưng trong mặt ông ta lộ ra vài phần đau xót.
Lần đi vào di tích, căn cứ tổn hao quá lớn.
Đặc biệt là Ba Minh, cho dù mười vị tướng quân vinh dự cũng không bù đắp được.
Lâm Siêu biết ông ta đang chìm trong nỗi đau xót, nhưng hắn cũng không lên tiếng an ủi.
Vốn là một người mạnh mẽ, hơn nữa tử vong đối với hắn mà nói chỉ là một việc rất đỗi bình thường.
Việc Ba Minh không may bỏ mình, chỉ khiến cho hắn cảm thấy có chút tiếc nuối mà thôi.
Trong thời tận thế này, cái chết đã là một việc quá đỗi bình thường.
Muốn tiếp tục tồn tại thì phải giác ngộ, cho dù là hắn hay Lăng Vũ và Uất Kim Hương, một lúc nào đó cũng sẽ chết đi trong lúc đang làm nhiệm vụ!
Nếu vẫn còn sống hắn sẽ liều mạng giãy dụa.
Nhưng nếu đến thời khắc tử vong hắn sẽ thản nhiên đối mặt.
“Được rồi, cả ba người bọn họ.”
Lâm Siêu đứng lên, mọi việc đều đã giải quyết xong.
Đã đến lúc quay lại căn cứ của chính mình.
Trang 117# 2
Chương 233: Khí Tràng Uy Hiếp
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Thị trấn Kiếm Các.
Bên trong thị trấn Kiếm Các giờ đã không còn một bóng xác thối hay quái vật.
Đồng thời, dưới chân Kiếm Môn Quan xuất hiện một bức tường thấp.
Mỗi ngày đều có rất nhiều người tiến hành xây dựng, cùng với tiếng máy móc chạy ầm ầm không ngừng, phá tan bầu không khí yên tĩnh của thị trấn.
Phía sau bức tường khoảng bảy, tám dặm là một cánh đồng trồng rất nhiều các loại rau củ.
Tiểu thảo Quái dị dẫn theo tám con xác thối mạnh mẽ có nhiệm vụ trông coi, không có một ai có gan dám đến đây để lấy trộm.
Cách đó không xa là một tòa nhà thương mại lớn, đã được Phạm Hương Ngữ thu dọn sạch sẽ, với mục đích sử dụng là bộ chỉ huy lâm thời.
Trên tầng cao nhất của tòa nhà, Phạm Hương Ngữ đang ngồi dựa lưng trên ghế làm việc, xoay xoay cái bút chì trong tay, trong mắt lộ vẻ suy tư.
Dựa theo kế hoạch, đầu tiên cần phải xây dựng bức tường bảo vệ, đây là phần quan trọng nhất.
Mặc dù đối với một số quái vật có thể chất cao, tường vây không có tác dụng lớn, bọn chúng có thể dễ dàng vượt qua.
Thế nhưng, bức tường bảo vệ lại có một tác dụng khác, đó chính là một chiến tuyến bố trí phòng ngự.
Dựa vào bức tường bảo vệ để tiến hành phòng thủ, binh lính có thể tập trung phòng ngự, không rơi vào tình huống rối loạn, hay ko phân biệt rõ phương hướng.
Dù sao, những người may mắn sống sót đa số đều là những người bình thường.
Bọn họ không phải là quân nhân đã trải qua huấn luyện.
Chưa có kỹ năng chiến đấu, trong một cuộc chiến lớn, cần sự phối hợp, thì điều đầu tiên chính là phải xác định rõ phương hướng.
Từ đó, bọn họ mới có thể biết thế nào là thủ, thế nào là công.
“Bên trong bức tường bảo vệ được gia cố rất nhiều tấm thép lớn, tuy có thể gia tăng sức phòng ngự.
Thế nhưng, vật liệu thép bị tiêu tốn quá nhiều, nguyên liệu thép tích lũy trong căn cứ đều đã dùng hết, không biết tìm thêm ở đâu ra.
Buộc mọi người phải tiến hành tháo dỡ sắt thép của những chiếc ô tô hư hỏng.
Có điều, vì không có máy móc nên không thể nào sản xuất thành tấm thép được.
Cần phải đến những thành phố khác, tìm kiếm vận chuyển thiết bị máy móc.”
Phạm Hương Ngữ xoa nhẹ hai bên thái dương, sau đó đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, những ngón tay vô thức quay tròn bút chì trong tay.
Đúng lúc này, cửa phòng làm việc bị đẩy ra, Lâm Thi Vũ và Bạch Tuyết đồng thời đi vào.
Khi nhìn tháy sắc mặt âu sầu của Phạm Hương Ngữ, Lâm Thi Vũ cười nói:
“Nếu như cô đang phiền não lo lắng không đủ thép để gia cố tường thành, tôi có thể hỗ trợ.”
“Làm sao ngươi biết được?”
Phạm Hương Ngữ quay đầu, khẽ cau mày, nói:
“Lúc tôi đi tuần tra, đã phát hiện trong kho số lượng thép không còn nhiều.”
Lâm Thi Vũ nở nụ cười, nói:
“Tôi có thể đến những thị trấn gần đây tìm xem, nếu như tìm thấy một xưởng luyện kim thì thật là tốt.
Có thể vận chuyển tất cả máy móc đem về, chúng ta sẽ xây dựng một nhà máy luyện kim, lúc đó muốn bao nhiêu thép mà không được.”
“Không được.”
Phạm Hương Ngữ kiên quyết lắc đầu, suy nghĩ này nàng đã sớm nghĩ đến rồi, thế nhưng lại bị chính mình phủ quyết:
“Những thị trấn phụ cận chúng ta chưa có kiểm tra qua, ai biết trong đó có bao nhiêu quái vật.
Trừ khi tất cả chúng ta cùng đến đó, nếu một mình cô chẳng may mà xảy ra chuyện, tôi làm sao có thể ăn nói được với e trai cô!”
“Tôi mang tiểu Cẩu theo là được.”
Lâm Thi Vũ trả lời.
“Không được!”
Phạm Hương Ngữ lắc đầu, nói:
“Vẫn quá nguy hiểm.”
“Làm chuyện gì cũng sẽ gặp nguy hiểm.
Chờ đợi ở đây cúng rất nguy hiểm.
Nếu chẳng may có một con quái vật khổng lồ đi qua chỗ này, chẳng phải chúng ta sẽ bị ăn thịt hết hay sao.”
Trong giọng nói của Lâm Thi Vũ mang theo vài phần lí lẽ, nói:
“Tiểu Siêu để cô phụ trách căn cứ.
Nhưng bây giờ có khó khăn, cũng không thể để một mình cô cáng đáng.
Chúng ta là một đoàn đội!”
Phạm Hương Ngữ rơi vào trầm mặc.
“Cứ vui vẻ quyết định đi.”
Lâm Thi Vũ vỗ tay cười nói:
“Để tôi đi gọi tiểu Cẩu.”
Rầm…rầm!
Lâm Thi Vũ vừa nói xong, bỗng nhiên có những âm thanh chấn động từ xa vọng đến.
Lâm Thi Vũ và Phạm Hương Ngữ thoáng ngẩn người, liếc mắt nhìn nhau, sau một giây không nói gì, cùng lao ra ngoài cửa sổ, phá vỡ cửa kính.
Trực tiếp từ trên tầng cao nhất nhảy xuống, chân vừa chạm đất, đã nhanh chóng tăng tốc chạy về hướng phát ra tiếng động ầm ầm ban nãy.
Một lát sau, bọn họ đã đến phía dưới bức tường bảo vệ.
Lúc này, những người đang tiến hành xây dựng bức tưởng bảo vệ đang vô cùng hoảng sợ, lui hết lại phía sau.
Chỉ thấy, bên ngoài bức tường xi măng chưa khô hết, có ba người khổng lồ đang đứng.
“Đây là…”
Lâm Thi Vũ không khỏi choáng váng.
Vù! Vù!
Đúng lúc này, phía sau đỉnh đầu của ba người khổng lồ xuất hiện ba chiếc máy bay trực thăng vận tải.
Khi nhìn thấy mấy chiếc máy bay trực thăng vận tải thì Lâm Thi Vũ sửng sốt, nhưng rất nhanh phản ứng lại.
Cơ thể chỉ cao hơn một mét của Lâm Thi Vũ biến thành một tia chớp màu tím bay lên một tòa tháp canh đang xây dở, từ trên tòa tháp canh đó nhìn ra bên ngoài.
Ngay lập tức, nhìn thấy bên ngoài tường bảo vệ, sau lưng ba người khổng lồ có một chiếc xe việt dã đang đỗ.
Cửa xe mở toàn, từ trong đó có một bóng người quen thuộc đi ra.
“Là tiểu Siêu trở về!”
Lâm Thi Vũ vui mừng khôn xiết, lập tức nhảy từ trên tháp canh xuống, nhảy lên nhảy xuống mấy cái đã bay vọt ra bên ngoài.
Không hề để ý đến ba người khổng lồ kia, mà trực tiếp lao thẳng về phía Lâm Siêu.
Cho dù có ba người khổng lồ ở đây, thì Lâm Thi Vũ cũng không sợ hãi, huống chi, Lâm Siêu chưa từng cho phép có sinh vật nguy hiểm ở cạnh mình.
Lâm Siêu đem Lâm Thi Vũ vừa nhào vào lồng ngực mình thả xuống đất, ngẩng đầu nhìn về bức tường, kinh ngạc nói:
“Việc xây dựng đến đâu rồi?”
Lâm Thi Vũ gật mạnh đầu, ngầng lên nhìn Lâm Siêu nói:
“Đều là công lao của tiểu Hương, đại quân xác thối của cô ấy làm việc không kể ngày đêm, mới có thể xây đến độ cao như bây giờ.”
Lâm Siêu khẽ gật đầu, nói:
“Đi, đi vào trước đi đã, em có dẫn về ba chuyên gia giúp đỡ chúng ta xây dựng.”
“Chuyên gia?”
Lâm Thi Vũ nghiêng người qua một bên nhìn về phía đắng sau Lâm Siêu, ở trên xe việt dã có ba người xa lạ đang ngồi.
Ba người này nhìn thấy hai người Lâm Siêu nói chuyện đã vội vã xuống xe, chủ động hướng Lâm Thi Vũ chào hỏi.
Lâm Thi Vũ rất lễ phép gật đầu chào lại, phối hợp với dáng vẻ bảy tám tuổi của mình thì rất ra dáng một cô bé đáng yêu, hiểu chuyện.
Lâm Siêu nắm tay Lâm Thi Vũ vượt qua bức tường bảo vệ, tiến vào trong căn cứ.
Khi Phạm Hương Ngữ nhìn thấy Lâm Siêu đi vào thì biết hắn đã trở về, nàng thở phào nhẹ nhõm.
Lâm Siêu đã trở về, chứng tỏ ba người khổng lồ kia không có gì nguy hiểm.
Bằng không lúc này không ai trong số bọn họ vẫn còn đứng được ở nơi này.
“Lão đại!”
Ở phía sau đám đông, Vưu Tiềm và tiểu Cẩu đang chạy tới.
Hoàng Kim Khuyển chạy rất nhanh, hóa thành một cái bóng màu vàng, nhào xuống dưới chân Lâm Siêu.
Ngồi xuống, giơ bàn chân trước lên, thè cái lươi ra, cái đuôi vẫy tít lên lấy lòng.
Lâm Siêu sờ sờ đầu nó, Hoàng Kim Khuyển cảm thấy vô cùng thoải mái, hai mắt híp lại.
“Cực khổ rồi!”
Lâm Siêu đứng trước mặt Phạm Hương Ngữ nói.
Phạm Hương Ngữ hừ nhẹ lên một tiếng:
“Người vẫn còn biết mà trở về sao?”
Lâm Siêu khẽ mỉm cười, giơ cánh tay lên trời vẫy vẫy ba chiếc máy bay trực thăng, ra hiệu cho bọn họ đáp xuống.
“Bọn họ hộ tống em trở về sao?”
Lâm Thi Vũ kinh ngạc hỏi.
Lâm Siêu lắc đầu, trả lời:
“Không phải, là giúp e vận chuyển nguồn năng lượng Gen của lũ quái vật đã giết cách đây không lâu.”
Ba chiếc máy bay trực thăng nhanh chóng hạ cánh xuống khoảng đất trống bên trong bức tường bảo vệ.
Có mấy người lính từ trong máy bay chạy ra, hướng về Lâm Siêu chào, rồi bắt đầu vận chuyển thi thể Hắc Giao và quái vật khác đã bị cắt khúc.
Những thi thể này đã được bảo quản trong kho lạnh, nên vẫn giữ được độ tươi mới.
Rất nhanh, những binh lính đã làm xong công việc của mình, lần thứ hai cúi chào Lâm Siêu.
Sau khi, Lâm Siêu gật đầu hài lòng, ba chiếc máy bay trực thăng mới một lần nữa cấp cánh, theo đường cũ bay ngược về.
Tất cả những người dân chạy nạn tập trung nhìn đến thất thần.
Trong đó có một số người, chưa từng gặp qua Lâm Siêu, thế nhưng lúc này nhìn thấy điệu bộ của Phạm Hương Ngữ như đang đón chờ nhân vật lớn.
Bọn họ có thể đoán ra, người thanh niên này mới thật sự là thủ lĩnh của căn cứ.
Còn lại tất cả mọi người đã biết Lâm Siêu, đều cảm thấy như đang nằm mơ.
Mặc dù bọn họ biết Lâm Siêu rất mạnh, nhưng không nghĩ tới bối cảnh của Lâm Siêu lại lớn đến như vậy.
Việc ba chiếc máy bay trực thăng xuất hiện đã tạo nên sự đả kích mãnh liệt cho bọn họ.
Máy bay trực thăng đấy nhé, đây chính là tượng trưng cho quân đội. lại có thể bị Lâm Siêu bảo đến là đến, bảo đi là đi.
“Tìm mấy người, vận chuyển đống hàng hóa này đi.”
Sau đó, Lâm Siêu nói với Phạm Hương Ngữ:
“Bộ chỉ huy của căn cứ nằm ở đâu?”
“Để chị dẫn đường.”
Tình tình Lâm Thi Vũ lúc này vô cùng vui vẻ, nhanh chóng đi trước dẫn đường.
“Ba vị sư phụ già, hãy cùng đi theo.”
Lâm Siêu nói với ba vị chuyện gia một tiếng.
Ba người bọn họ được thụ sủng nhược kinh, vội vàng đuổi theo.
Tất cả những người dân chạy nạn đứng xung quanh đứng nhìn Lâm Siêu, Phạm Hương Ngữ, Lâm Thi Vũ và Hoàng Kim Khuyển rời khỏi.
Sau khi, mấy đại nhân vật này đã đi khỏi, bọn họ cũng không dám thở mạnh, chờ đợi đám người Lâm Siêu đi khuất mới bắt đầu nghị luận.
Trang 118# 1
Chương 234: Khung Căn Cứ
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Dưới sự dẫn đường của Lâm Thi Vũ, đám người Lâm Siêu nhanh chóng đi vào căn phòng nằm trên tầng cao nhất của tòa nhà thương mại.
“Nơi này tạm thời sẽ trở thành bộ chỉ huy chiến lược.”
Lâm Thi Vũ giới thiệu.
Lâm Siêu gật đầu một cái, rồi nhìn lướt qua một vòng, đi đến ngồi xuống bàn làm việc, cầm lấy bản thiết kế.
Xem qua mấy lần, cảm thấy có chút kinh ngạc, nhìn Phạm Hương Ngữ nói:
“Cái này là cô viết?”
“Hừm, dựa theo bản vẽ của ngươi thiết kế, có vài điểm không thích hợp.”
Phạm Hương Ngữ tùy tiện ngồi bắt chéo chân trên cái bàn đối diện, trả lời Lâm Siêu.
“Rất tốt!”
Lâm Siêu khích lệ một câu, sau đó nói:
“Nhân khẩu trong căn cứ hiện nay là bao nhiêu?”
“Người dân bình thường có 2639 người, Tiến Hóa Giả tự thức tỉnh và những người bình thường sử dụng nguồn năng lượng tiến hóa trở thành Tiến Hóa Giả tổng cộng có 286 người.”
Những số liệu này Phạm Hương Ngữ nắm rõ như lòng bàn tay, nói:
“Độ tuổi của dân chạy nạn từ 18 tuổi cho đến 52 tuổi, đàn ông có 728 người, chủ yếu được điều động đi xây dựng tường thành.
Còn lại đều là phụ nữ, người già yếu.”
Lâm Siêu khẽ cau mày, tỷ lệ này vô cùng kém, phụ nữ trong tận thế tác dụng chính là phục vụ nhu cầu tình dục.
Trời sinh thể chất yếu đuối, cho nên ở trong tận thế đã bị biến thành đồ chơi cho những người khác.
Đó cũng là nguyên nhân tại sao trong đám dân chạy nạn phụ nữ lại chiếm số lượng lớn như vậy.
Đương nhiên, không phải tất cả phụ nữ đều hoàn toàn như vậy.
Trong bọn họ cũng có cường giả, giống như Hắc Nguyệt vậy.
Ở kiếp trước của Lâm Siêu, Hắc Nguyệt là cao thủ trong mười vị trí đầu tiên bảng chiến thần.
Trong bảng chiến thần có tới bốn người phụ nữ, mỗi một cái tên của bọn họ khi nghĩ đến đều khiến cho người ta cảm thấy sợ hãi không thôi.
Hơn nữa, ở Châu Âu có một căn cứ chỉ thu nhận nữ nhân, sức chiến đấu tổng hợp của tòa căn cứ đo là cấp S – cấp cao nhất!
“Có nhân tài ưu tú không?”
Lâm Siêu hỏi.
“Rất ít!”
Phạm Hương Ngữ khẽ lắc đầu nói:
“Những người phụ nữ này đại đa số đều là những người có địa vị bình thường.
Chỉ có một ít có bản lĩnh, thế nhưng sau khi kết hôn lập gia đình, bọn họ đã quên hết những kỹ năng đó.
Trong toàn bộ những người phụ nữ trong căn cứ, có khoảng 300 người có kỹ năng thực sự, đa số là ở phương diện y học, có vài người có kỹ năng về máy tính.”
Lâm Siêu khẽ lắc đầu, cũng không buồn hỏi tiếp, nói:
“Nếu là chuyên gia về một việc nào đó, hãy chọn riêng ra.
Căn cứ vào khối lượng công việc mà phân công nhiệm vụ cho bọn họ.
Những người còn lại, tiếp tục cho bọn họ đi xây dựng căn cứ, nếu có nhân tài xuất hiện, hãy trọng dụng bọn họ.”
“Ừm!”
Phạm Hương Ngữ khẽ gật đầu, nàng cũng thấy ý kiến đó của Lâm Siêu rất hay,
Lâm Siêu ngẩng đầu nhìn ba vị chuyện gia đang đứng một bên, nói:
“Đợi lát nữa tôi sẽ đem khung bản vẽ thiết kế của căn cứ cho các vị, các vị hãy dựa theo bản vẽ đó mà tiến hành xây dựng.
Trước đó, tôi có một yêu cầu, hi vọng ba vị có thể giữ bí mật về bản vẽ cho tôi.”
Ba vị chuyên giả sửng sốt, thế nhưng rất nhanh phục hồi trở lại, vội vã gật đầu đồng ý.
Ánh mắt Lâm Siêu nhìn thật sâu vào đôi mắt của ba người bọn họ một lúc, không nó gì thêm, phất tay nói:
“Ba vị sư phụ già hãy đi nghỉ ngơi trước đi.
Đợi lát nữa tôi vẽ xong bản thiết kế, sẽ phái người đưa tới cho các vị.”
“Vâng.”
Ba người vội vã chắp tay, từ từ cáo lui.
Chờ sau khi ba người bọn họ đi khỏi, Lâm Siêu nói với Phạm Hương Ngữ:
“Cô hãy lựa chọn ba con xác thối am hiểu tiềm hành và theo dõi, giám sát bọn họ 24/24 giờ.
Một khi bọn họ có ý định tiết lộ bí mật bản thiết kế.
Lập tức giết chết!”
“Rất vui vẻ.”
Phạm Hương Ngữ thuận miệng đáp ứng, liếc nhìn Lâm Siêu một cái, nói:
“Lòng dạ của ngươi vẫn đen tối như ngày nào?”Hắc Nguyệt chần chừ một lúc mới nói:
“Ba người bọn họ có lẽ sẽ không dám tiết lộ đâu!”
“Ở tình huống bình thường thì không nói.
Thế nhưng, nếu như bị người khác bức bách, thì rất khó nói.”
Lâm Siêu bình tĩnh nói tiếp:
“Hơn nữa, nếu có người để lộ bí mật, thường là do vô tâm mà nói ra, hoặc là trong lúc say rượu, có bí mật nào cũng sẽ phun ra hết.”
“Nếu đã như vậy…”
Hắc Nguyệt liền hiểu ra vấn đề, có cảm giác mình thật sự ngốc nghếch.
“Hãy gọi người đi giúp ba người Titan kia xây dựng chỗ ở.
Sau này, bọn họ sẽ là người thủ hộ của căn cứ.
Tôi sẽ dạy cho mọi người một vài câu đơn giản để có thể giao tiếp với bọn họ.”
Lâm Siêu nói với tất cả mọi người đang ở trong phòng, lúc này đang là buổi trưa, trời rất nắng, nếu cứ để ba người Titan kia đứng dưới trời nắng, thì quả thật có chút không nên.
“Bọn họ là người mà em mang ra từ trong di tích sao?”
Tâm tư linh hoạt của Lâm Thi Vũ nhanh chóng có suy đoán.
Lâm Siêu gật đầu trả lời:
“Không sai, chỉ cần không xuất hiện quái vật có thể chất đạt đến 400 lần.
Còn lại bọn họ đều có xử lý.”
“Này, sao mà lại mạnh đến như vậy?”
Mấy người Lâm Thi Vũ, Hắc Nguyệt, Phạm Hương Ngữ, Vưu Tiềm cùng giật nảy cả mình.
Quái vật có thể chấp gấp 400 lần nghĩa là gì?
Cho dù quái vật cấp thú vương ở giai đoạn hiện nay cũng không mạnh được như thế.
Đó chính là siêu cấp quái vật cấp 6!
“Lần này, chúng ta sẽ không lo lắng bị quái vật tấn công nữa rồi.”
Vưu Tiềm cảm khái nói:
“Tới một con giết một con.
Hiện giờ, căn bản là không có quái vật cấp 400.
Trừ khi là Châu Úc, hoặc rừng nhiệt đới thì mới có khả năng xuất hiện quái vật như vậy.”
“Bọn họ có thể giúp chúng ta xây dựng căn cứ không?”
Phạm Hương Ngữ chần chừ một lúc rồi hỏi.
Nếu như được bọn họ hỗ trợ, tốc độ xây dựng sẽ tăng lên mấy lần.
“Có thể, bọn họ rất dễ nói chuyện.”
“Quá tốt rồi, ta sẽ gọi người đi giúp xây dựng chỗ ở cho bọn họ.”
Phạm Hương Ngữ đầy hưng phấn trả lời.
Mấy người khác cũng lục tục rời khỏi.
Lâm Siêu đến một giá sách, tìm một xấp giấy trắng và bút chì, bắt đầu nhớ lại những bản thiết kế căn cứ ở kiếp trước của hắn.
Những bản thiết kế đó đã trải quan một thời gian dài chỉnh sửa cho thích hợp với hoàn cảnh trong tận thế, cho nên đó đều là những bản thiết kế hoàn mĩ.
Lâm Siêu nhắm mắt lại, tập trung tinh thần nhớ lại tất cả các bản thiết kế.
Có căn cứ thuộc loại phòng thủ, có căn cứ chuyên môn thiết kế cạm bẫy, có loại thuộc phương diện chủ công.
Lâm Siêu hoàn toàn đắm chìm bên trong suy nghĩ của mình.
“Địa hình của Kiếm Môn quan có ưu thế về mặt thiên nhiên, dễ thủ khó công.
Phương diện phòng thủ không có gì lo lắng.
Mình có thể áp dụng bản thiết kế của tòa căn cứ cấp S ở Bắc Mĩ có sức tấn công mạnh nhất.
Lấy công làm thủ, phối hợp với địa hình Kiếm Môn quan, công thủ phối hợp vô cùng hoàn mĩ!”
Hai mắt Lâm Siêu mở ra, trong đó dường như có một tia sáng lóe lên, hắn cầm lấy bút bắt đầu vẽ.
Rất nhanh, hơn một nửa bản thiết kế đã vẽ xong.
“Thiết kế bức tường bảo vệ căn cứ, hệ thống thủy điện, hệ thống tấn công…”
Lâm Siêu nhanh chóng phác họa.
Khi hoạch định khu vực sinh hoạt thì hắn ngừng lại suy nghĩ môt lúc.
Hắn nhớ đến một bản thiết kế của khu vực sinh hoạt mà hắn đã từng rất yêu thích.
Trong thời tận thế, bên ngoài vô cùng hỗn loạn, khu vực sinh hoạt xây dựng tốt nhất thế giới, thuộc về tòa căn cứ ở Nga, tên là “Căn cứ Thiên đường.”
Tòa căn cứ này xứng đáng với hai chữ Thiên Đường là vì không chỉ bảo lưu được toàn bộ kiến trúc ở thời đại trước.
Mà còn được xây dựng xa hoa hơn, ở phương diện hưởng thụ thuộc loại cao cấp nhất.
Tất cả Tiến Hóa Giả trên thế giới đều không tiếc tiêu hao một lượng lớn tài sản để được vào đó nghỉ ngơi, du ngoạn.
Người có thể vào được căn cứ Thiên đường đều là những nhân vật nổi danh trên thế giới, người bình thường căn bản không đủ lực.
Và đó cùng là nguồn thu chính của căn cứ Thiên Đường.
Trang 118# 2
Chương 235: Ba Tổ Chức Lớn Mạnh Nhất
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Xoạt xoạt!
Ngay lập tức Lâm Siêu viết những điều đang nghĩ tới trong đầu xuống mặt giấy.
Đồng thời, một số khu vực có hoàn cảnh sinh sống thích hợp, cùng với những kiến trúc có giá trị phát triển như sàn giao dịch bán đấu giá, thị trường tự do, cùng với đấu trường…
Trong lúc suy nghĩ về việc xây dựng căn cứ, trong đầu Lâm Siêu đã nảy sinh ra một kế hoạch rất lớn.
Hắn nghĩ đến ba đại tổ chức lớn nhất thế giới ở kiếp trước của Lâm Siêu, phân bố khắp toàn cầu, gồm Liên minh Ám sát, Hiệp hội võ thuật thế giới, Tổ chức kinh tế thế giới!
Ba tổ chức này tuy không có căn cứ, thế nhưng bất cứ môt tòa căn cứ cấp S nào khi đối đầu với bọn họ, giống như một con kiến vậy, dễ dàng bị bọn họ dùng một ngón tay giết chết.
Tổ chức kinh tế thế giới nắm giữ toàn bộ nền kinh tế của các đại căn cứ trên toàn thế giới!
Hiệp hội võ thuật thế giới, câu lạc bộ của bọn họ trải rộng khắp toàn cầu, số lượng học viên nhiều không kể xiết.
Những cao thủ bách chiến trên bảng Chiến thần đại đa số đều xuất thân từ Hiệp hội võ thuật thế giới.
Còn Liên minh Ám sát, đây là một tổ chức khủng bố, sát thủ.
Chỉ cần có đủ tiền trả cho bọn họ, liền có thể mua được tính mạng của bất cứ người nào.
Cho dù đó là cao thủ trên bảng Chiến thần, cũng không thoát khỏi sự ăn giết của Liên minh Ám sát.
Hơn nữa~~
Mục tiêu chủ yếu của Liên minh Ám sát chính là xác thối, quái vật và cường giả chiến trường!
Có người nói, dù là quái vật cấp Vương, cũng rất khó mới thoát được sự săn giết của Liên minh Ám sát.
Thế nhưng, số tiền bỏ ra để giết một con quái thú cấp Vương rất lớn.
Đó là một con số trên trời, rất ít người có đủ tiền để trả, trừ khi đó là Tổ chức kinh tế thế giới.
Đời này, Lâm Siêu muốn chiếm trước tiên cơ.
Đương nhiên hắn sẽ không buông tha ba đại tổ chức này.
Sau khi hoàn thành việc kiến tạo căn cứ, hắn dự định sẽ xây dựng một thị trường mậu dịch tự do lớn nhất thế giới.
Đồng thời nhờ vào thị trường đó hình thành Tổ chức kinh tế thế giới, hắn muốn nắm trong tay tất cả các nền kinh tế của những căn cứ lớn.
Kinh tế chính là mạch máu sống còn.
Muốn xây dựng Tổ chức kinh tế thế giới, ngoài trừ việc chiếm tiên cơ.
Điều quan trọng nhất chính là tài nguyên, cùng với một số lượng lớn vật phẩm cao cấp di tích, ngoài ra cần phải có sự thành tín!
Trong tận thế, lòng thành tín rất quan trọng.
Rất nhiều thị trường giao dịch trong các căn cứ đều là thế giới hắc ám.
Chỉ cần vật phẩm cao cấp một chút xuất hiện, ngay lập tức sẽ bị bọn họ nhìn chằm chằm.
Trong bóng tối tìm cách giết người cướp của.
Mà Tổ chức kinh tế thế giới thì không như vậy.
Bọn họ sẽ bảo mật thông tin của tất cả khách hàng, cho dù đó là đồ vật gì chăng nữa, bọn họ sẽ không nổi lòng tham.
Đây chính là một trong những nguyên nhân làm nên thành công của tổ chức này.
Tài nguyên, Lâm Siêu không thiếu.
Dựa vào thân phận và sức mạnh của hằn ngày hôm nay, hắn có thể săn giết được rất nhiều quái vật lớn.
Mỗi bộ phận của một con quái vật như thế đều có giá trên trời.
Hơn nữa, hai người Hắc Nguyệt và Vưu Tiềm có tiềm lực rất lớn.
Tương lai hai người bọn họ có thể trở thành cường giả cấp thế giới.
Mỗi người bọn họ đều có thể mang lại lợi tích rất lớn.
Ngoài ra còn có Hiệp hội võ thuật thế giới.
Muốn xây dựng hiệp Hội võ thuật thế giới, điều quan trọng nhất là phải có kỹ năng cận chiến.
Mà điểm này, Lâm Siêu tự tin không có ai có thể vượt qua mình.
Cho dù là Trương Thiên Sư của hiệp hội cổ võ cũng không sánh được.
Tuy rằng, đẳng cấp của hắn và Trương Thiên Sư giống nhau, cùng là tông sư cận chiến cấp S.
Thế nhưng, nếu thật sự chiến đấu sinh tử, Lâm Siêu có đủ tự tin, chỉ trong vòng ba chiếu hắn có thể giết chết Trương Thiên Sư.
Kỹ năng chiến đấu của Trương Thiên Sư thuộc về thời đại trước, chiêu thức quá nhân từ, không đủ ác liệt.
Mà kỹ năng cận chiến của Lâm Siêu là ma luyện trải qua vô số lần sinh tử mà có được.
Cho nên chiêu thức của hắn tràn ngập lệ khí và sát khí.
Hoàn toàn là từ chiến đấu, giết chóc mà sinh ra, mỗi một chiêu là một sát chiêu.
Đây chính là điều mà Trương Thiên Sư không thế nào bằng được.
Hơn nữa, trong thú triều lần trước, Lâm Siêu đã nắm giữ tâm cảnh chiến đầu.
Về mặt tâm lý, bất cứ lúc nào muốn hắn cũng có thể nhanh chóng chuyển sang trạng thái chiến đấu kỳ diệu này.
Trạng thái võng ngã, quên mất bản thân mình.
Ở trạng thái này, hắn có thể đem những chiêu thức của mình phát huy đến mức tận cùng.
“Tổ chức kinh tế thế giới, Hiệp hội võ thuật thế giới.”
Lâm Siêu tiếp tục đắm chìm trong suy nghĩ:
“Tạm thời chỉ cần xây dựng hai tổ chức này trước đã.
Còn Liên minh ám sát, hiện tại trong tay mình không có nhân tài ở phương diện này, tạm thời bỏ qua.
Chờ sau này nếu như có được nhân tài thích hợp thì sẽ suy nghĩ thêm.”Trong ba tổ chức lớn này thì Liên minh Ám sát là khó xây dựng nhất.
Bởi vì bên trong Liên minh Ám sát đều là những sát thủ tinh anh.
Mà một sát thủ không phải cứ dùng cách thức thăng cấp thể chất có thể có được.
Cần phải được huấn luyện rất nhiều, trước hết là kỹ năng ẩn nấp cao siêu, thuật ngụy trang cao cấp, kỹ năng theo dõi, đuổi bắt….
Như thế nào là một sát thủ?
Một sát thủ chính là dùng ít sức lực nhất nhưng có thể giết chết mục tiêu mạnh hơn mình.
Nếu như thế chất cao giết chết kẻ yếu hơn, thì đó không phải là sát thủ mà là đồ tể!
“Thuật ngụy trang và ẩn nấp của mình mặc dù không tệ, thế nhưng trình độ vẫn thua kém sát thủ hàng đầu mười vạn tám nghìn dặm.
Những việc này, chỉ có thể phải gác qua một bên.”
Lâm Siêu thu hồi bản thiết kế căn cứ, hiện nay những thứ cần xây dựng phát triển có quá nhiều.
Chỉ riêng việc xây dựng căn cứ thôi cũng đã cần rất nhiều tài nguyên.
Mà việc xây dựng Tổ chức kinh tế thế giới và Hiệp hội võ thuật thế giới cũng chiếm cứ rất nhiều thời gian của hắn, cho nên hắn cũng không có thời gian mà đi xây dựng Liên minh ám sát.
Nói cho cùng, dưới tay hắn còn quá thiếu khuyết nhân tài.
“Cần phải tìm cách bồi dưỡng ra vài vị cận chiến đại sư trước.
Hay là, mời chào Trương Thiên Sư?”
Hai mắt Lâm Siêu lóe lên, hiệp hội cổ võ phụ thuộc vào căn cứ Viêm Hoàng, mà mối quan hệ của Lâm Siêu với Viêm Hoàng rất tốt.
Thế nhưng, việc đi đào một góc tường nhà người ta dường như không hay ho cho lắm.
Hơn nữa, việc đó có thể tạo thành hiệu ứng Hồ Điệp*, sẽ gây ra bất lợi lớn đối với việc phát triển của Viêm Hoàng.
*Hiệu ứng Hồ Điệp: hiệu ứng cánh bướm đề cập đến quan hệ nhân.
Lâm Siêu suy nghĩ một chút và quyết định từ bỏ.
“Trước tiên, cố gắng huấn luyện Vưu Tiềm và Hắc Nguyệt cho tốt, nếu như có thể tìm ra tòa ti tích ‘Tháp cách đầu’ kia thì tốt.
Đây chính là một tòa di tích cấp S, trong thời gian ngắn có thể bồi dưỡng ra rất nhiều cao thủ cận chiến.
Có điều, vị trí tòa di tích đó xuất hiện lần đầu tiên hắn không biết.
Hơn nữa, nếu muốn có được tòa di tích này, dựa vào sức chính minh thời điểm này vẫn còn quá miễn cưỡng.
Cần phải gia tăng sức chiến đấu tổng hợp lên cấp S thì mới có tia hi vọng.”
Nghĩ tới đây, Lâm Siêu lắc đầu, không muốn tiếp tục lãng phí thời gian vào những điều quá xa vời như thế.
Trước tiên, cần phải xây dựng xong căn cứ đã.
Lâm Siêu rời khỏi phòng làm việc, ngay lập tứ nhìn thấy Bạch Tuyết đang ngồi ở bàn thư ký, trong tay ôm một quyển sách rất dày, nặng.
Dựa vào thị giác của hắn, cho dù cách mười mét hắn cũng nhìn rõ dòng chữ nhỏ in ngoài bìa cuốn sách.
Đó là cuốn Trung Hoa tuyệt học.
Lâm Siêu cảm thấy có chút kinh ngạc, cuốn Trung Hoa tuyệt hoc này, không phải nói đến các loại võ học mà đó là tập hợp rất nhiều bản ghi chép cổ có từ lâu.
Bên trong viết về nguồn gốc của Khổng Tử, cùng với việc khai sáng bách tính.
Thuật dưỡng sinh, thuật số, binh pháp, đạo Phật…
Đây là một quyển sách có ghi chép tất cả tinh hoa của nên văn hóa Trung Hoa.
Bạch Tuyết dường như cảm nhận thấy Lâm Siêu đang nhìn mình, ngay lập tức ngẩng đầu lên, trên gương mặt tuyệt đẹp tỏa ra ánh sáng nhu hòa, ôm cuốn sách chạy tới, kéo gần khoảng cách với Lâm Siêu.
“Cô đang chờ tôi?”
Lâm Siêu ho nhẹ một tiếng nói.
Bạch Tuyêt ngẩng đầu, dùng ánh mắt trìu mến nhìn hắn, vẻ mặt vô cùng hạnh phúc nói:
“Đúng vậy, ta vẫn một mực ở đây chờ ngươi.”
Cơ thể Lâm Siêu thoáng cứng ngắc, chẳng biết vì sao, từ trong lòng hắn xuất hiện một cảm giác kỳ lạ, khiến hắn không dám nhìn thẳng vào đôi mắt đẹp Bạch Tuyết.
Cuối cùng, Lâm Siêu di chuyển hai mắt nhìn vào cuốn sách mà Bạch Tuyêt đang ôm trước ngực, nói:
“Làm sao mà cô lại xem cuốn sách này?”
“Là chị Lâm đã chỉ cho ta xem đấy, chị ấy nói chỉ cần ta học được những điều ghi trong cuốn sách này, là có thể giúp được ngươi.”
Bộ dáng của Bạch Tuyết giống như một đứa trẻ, cười nói với Lâm Siêu.
Trang 119# 1








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![[Dịch] Cô Vợ Hợp Đồng Bỏ Trốn Của Tổng Giám Đốc [Dịch] Cô Vợ Hợp Đồng Bỏ Trốn Của Tổng Giám Đốc](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/06/Dich-Co-Vo-Hop-Dong-Bo-Tron-Cua-Tong-Giam-Doc-SE-Audio-Truyen.jpg)


