[Dịch] Trọng Khải Mạt Thế
Tập 19 : Lạnh Như Đá (c91-c95)
❮ sautiếp ❯Chương 91: Lạnh Như Đá
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Ba người Liễu Bác cẩn thận từng chút một rút khỏi tòa nhà.
Sau khi thấy phía sau không có ai đuổi theo, ba người mới thở phào nhẹ nhõm.
Người đàn ông trung niên lau mồ hôi lạnh trong lòng vẫn sợ hãi nói: “Con bà nó, dọa chết ta rồi, không ngờ cái lũ khốn khiếp đó lại có súng, may mà chúng ta không đắc tội với chúng.”
Thiếu nữ trẻ kéo cánh tay Liễu Bác, thấp thỏm nhìn bóng tối đen kịt xung quanh, nhỏ giọng nói:”Chúng ta làm sao bây giờ, đi tìm chỗ ẩn náu khác hay sao?”
Liễu Bác quay đầu liếc nhìn tòa phía sau lưng, trong con mắt lộ ra vẻ âm u, oán độc nói: “Không phải bọn chúng thích ở chỗ này sao? Tôi sẽ khiến cho bọn chúng ở lại chỗ này vĩnh viễn!”
Người đàn ông trung niên giật nảy cả mình, liền vội vàng khuyên nhủ: “Liễu, Liễu huynh đệ, cậu đừng có hồ đồ mà phạm sai lầm như vậy, trong tay chúng còn có súng, tuy rằng cậu có siêu năng lực, nhưng chúng ta không chống lại được.”
Liễu Bác cười lạnh một tiếng, nói: “Ai nói chúng ta sẽ ra tay, lũ con hoang hèn kém, không phải lũ chúng nó có súng sao, tôi muốn nhìn một chút, để xem lũ chúng nó có thể giết được bao nhiêu con Hủ thi!”
Thiếu nữ trẻ dường như nghĩ đến chuyện gì đó, đôi mắt nhỏ sáng ngời lên, nói: “Anh muốn nói…”
“Không sai, dựa vào siêu năng lực của tôi, muốn dẫn mấy con Hủ thi đến đây là việc dễ như ăn cháo, chúng ta sẽ khiến cho bọn chúng nó trả một cái giá thật lớn, đặc biệt là thằng nhóc hung hăng rác rưởi kia!” Trong mắt Liễu Bác lộ ra sự căm hận mãnh liệt, hắn bị mấy ngưới bình thường dọa cho sợ hãi mà chạy trốn, đây là điều không thể tha thứ được.
Người đàn ông trung niên nghe được lời Liễu Bác nói, hơi ngẩn người, lập tức nhếch miệng cười nói: “Cái này chính là một biện pháp tốt, điều đáng tiếc nhất là, hai cô e xinh xắn, trắng trẻo thế kia lại phải dâng cho lũ quái vật, có điều các nàng chết đi, súng lục sẽ thuộc về chúng ta, hi vọng các nàng đừng dùng hết đạn.”
Liễu Bác cười gằn một tiếng, nói: “Đến đây đi, đưa tặng bọn chúng nó một lễ vật lớn, cho lũ con hoang rác rưởi này sẽ biết được hậu quả của việc đắc tội với tôi!”
Người đàn ông trung niên và thiếu nữ cùng nhau nở nụ cười, rồi đứng bên cạnh Liễu Bác, hướng về bóng tối trước mặt tiến đến.
Thủ đoạn bọn họ dẫn dụ Hủ thi rất đơn giản, sau khi tìm được Hủ thi, Liễu Bác sẽ đóng năng lực của mình lại làm cho mùi trên thân thể bọn họ bốc ra xung quanh khiến cho lũ Hủ thi đánh hơi được mà lao tới, khi lũ Hủ thi tới gần Liễu Bác lại mở ra năng lực của mình đem âm thanh cùng với mùi thân thể bọn họ phong tỏa.
Làm đi làm lại nhiều lần, chừng nửa giờ sau số lượng lớn Hủ thi ở những con phố bên cạnh đã tụ tập gần chỗ họ đứng.
Chỉ thấy số lượng Hủ thi mênh mông cuồn cuộn không ngừng đi theo đằng sau ba người, bên trong cổ họng thối rữa, mục nát từng tiếng kêu rống phát ra, chẳng khác nào tiếng ma quỷ kêu gào, khiến cho da đầu tê dại.
Gương mặt ba người tràn đầy vẻ hưng phấn, cùng phấn khích khi nghĩ tới vẻ mặt sợ hãi cuả những người bình thường kia khi chứng kiến cảnh này.
“Sắp đến rồi!”
Người đàn ông trung niên nhỏ giọng nói.
Liễu Bác cười gằn, tăng thêm tốc độ bước nhanh.
Đúng lúc này………….
Một cái bóng màu vàng xuất hiện, khiến cho ba người ngay lập tức nhìn ra đó là một con chó ngao to lớn có bộ lông màu vàng rực rỡ từ trong bóng tối lao ra, chắn ngang trước mặt ba người.
“Chó biến dị!”
Trong lòng Liễu Bác hơi kinh hãi, nhưng không có hoang mang chút nào, lấy năng lực của hắn khi mở ra sẽ khiến cho mùi cơ thể cùng âm thanh bị phong tỏa, biến mất.
Tuy rằng, quái vật vẫn nhìn thấy bọn họ thế nhưng không cảm giác được mùi cơ thể cùng âm thanh, chỉ cần bọn họ đứng im bất động.
Những con thú biến dị sẽ tưởng bọn họ là những bức tượng, cũng sẽ không bị chúng phát hiện ra.
Phương pháp như vậy, hắn đã thử qua cả chục lần, liền nói ngay:” Mau đứng im, đừng nhúc nhích.”
Người đàn ông trung niên cùng thiếu nữ dường như đã có kinh nghiệm trong việc này, không cần hắn nói đã sớm dừng lại, đứng im bất động.
Trong khi bọn họ căng thẳng chờ đợi, thì còn Hoàng Kim Khuyển to lớn ngẩng cái đầu lên, chậm chạp từng bước từng bước đi đến.
Khi cách bọn Liễu Bác chừng một mét liền dừng lại, ngồi xuống rồi trừng mắt lên nhìn ba người.
Ba người Liều Bác ngay lập tức cảm thấy thấp thỏm lo sợ, cảm giác dường như con chó biến dị đang quan sát bọn họ, nếu như không phải đã có kinh nghiệm đối phó trong tình huống này , thì bọn họ đã bị dọa sợ mà chạy trốn.
Tuy rằng bọn họ cảm thấy vô cùng sợ hãi, thế nhưng trong lòng vẫn tin tưởng vào năng lực của Liễu Bác, hơn nữa kể cả bọn họ muốn chạy trốn cũng không trốn thoát nổi tốc độ của chó biến dị.
Khi Liễu Bác đối diện với ánh mắt của con chó, trái tim hắn đập thình thịch, chẳng biết vì sao hắn luôn có cảm giác ánh mắt của con chó tựa hồ toát ra một điều gì đó, giống như là sự….Khinh bỉ?”
Một con chó có ánh mắt biểu lộ sự khinh bỉ đối với hắn?
Có lẽ là mình nhìn nhầm, trong lòng hắn tự nhủ với chính mình.
Đúng lúc này, Hoàng Kim Khuyển chậm rãi đứng dậy, móng vuốt bàn chân trước nhô ra rồi vung lên, đánh mạnh về phía đầu người đàn ông trung niên.
Người đàn ông trung niên chỉ cảm thấy một cái bóng đen lao tới che khuất tầm nhìn của hắn và một cơn gió mạnh lao thốc tới, dường như có cái gì đó đập mạnh vào đầu mình, rồi tiếp theo hắn thấy trước mắt hắn là cả một vùng tối đen…
Phốc!
Đầu người đàn ông vỡ nát chỉ sau một cú đánh, máu tươi phun ra xối xả.
Thiếu nữ trẻ đứng gần trông thấy cảnh đó, vẻ mặt sợ hãi tái nhợt, run rẩy, hét ầm lên.
Phốc!
Một cái móng vuốt khác đập tới, đem phần gáy của nàng hoàn toàn cắt đứt, tiếng hét chói tai đột ngột dừng lại, cái đầu giống như quả bóng cao su rơi xuống đất rồi nảy lên một cái.
Hai mắt nàng mở trừng trừng, chết không nhắm mắt, trên mặt vẫn lưu lại vẻ hoảng sợ cuối cùng.
Tất cả những điều này xảy ra nhanh như chớp, tốc độ của Hoàng Kim Khuyển vượt qua sức tưởng tượng của Liễu Bác.
Con ngươi hắn co rút lại, hoảng sợ há to miệng, mồ hôi lạnh túa ra qua những lỗ chân lông trên cơ thể, hạ thể căng cứng, bỗng nhiên một dòng nước ấm nóng chảy ra, trong nháy mắt hắn đã tiểu ướt quần.
Thời khắc này, hắn phát hiện ra được năng lực của mình không có phát huy tác dụng.
Cơn sợ hãi xuất phát từ sâu trong linh hồn hắn thoát ra giống như nỗi sợ hãi ngày đầu tiên bắt đầu tận thế, lại một lần nữa bao phủ xuống.
“Không!”
Cảm giác dường như cả cơ thể tan vỡ, hắn sợ hãi kêu to:”Không! Đừng có giết ta!”
Dưởng như sự cầu khấn của hắn có linh nghiệm, Hoàng Kim Khuyển thực sự dừng lại, nó nghiêng cái đầu, tựa hồ hơi tò mò quan sát hắn.
Thấy cảnh này, Liễu Bác có cảm giác từ trong tuyệt vọng túm được một cọng cỏ cứu mạng, vội vàng cầu xin, nói: “ Cầu xin ngươi, đừng giết ta, ngươi muốn cái gì ta đều đáp ứng, ngươi muốn xương sao, ta biết chỗ nào có xương cực kỳ ngon…” Tinh thần hắn hoảng loạn, ngoài miệng nói liến thoắng, tuy rằng không biết có tác dụng hay không, nhưng tựa hồ có thể kéo dài thời gian đối với con chó này.
Trong mắt Hoàng Kim Khuyển lộ vẻ giảo hoạt, khóe miệng nhếch lên giống như đang nở nụ cười.
Cái miệng bỗng nhiên há ra, cắn vào cánh tay Liễu Bác, hàm răng sắc bén nhanh chóng cắn đứt xương cánh tay…
…………………………………
Bên cạnh đống lửa trong phòng khách.
Lâm Siêu nhìn Hắc Nguyệt ánh mắt lạnh lùng, nói: “Chuyện vừa rồi, tôi hi vọng lần sau không tái hiện nữa.”
Hắc Nguyệt sắc mặt khẽ biến, gương mặt hơi đổi một chút, cúi đầu nói: “Chuyện gì?”
“Trong lòng cô phải biết rõ chứ!”
Trên mặt Lâm Siêu lộ vẻ trào phúng, nói: “Lấy thể chất tám lần của cô, giết mấy người bọn hắn dễ như trở bàn tay, hoàn toàn không cần phải dùng súng, cô rút súng ra, đơn giản chỉ là cố ý dọa bọn chúng.
Cô có phải cảm thấy, bọn họ không đáng chết?”
Hắc Nguyệt cúi đầu, hàm răng cắn nhẹ môi dưới, không nói một lời.
Im lặng có thể coi như một sự chống đối!
Lâm Siêu nhìn nàng chằm chằm một lúc, vẻ mặt lạnh lẽo dần dần biến mất, hắn chậm rãi dựa lưng vào ghế sa-lông, nói: “Cô có nghĩ tới một điều, khi bọn họ đi tới đứng bên ngoài cánh cửa, các người không một ai có thể phát hiện ra được, người bình thường có thể làm được điều này sao? Nếu bọn họ không phải là người bình thường, thì muốn tìm một điểm dừng chân khác sẽ rất khó khăn sao, tại sao phải cùng chúng ta ở chung một chỗ?”
Hắc Nguyệt bỗng nhiên ngẩng đầu lên, trên mặt lộ vẻ sững sờ.
Sau một lúc lâu, gương mặt nàng lộ vẻ hổ thẹn, nhỏ giọng nói: “Xin lỗi, tôi hiều lầm cậu!”
“Thói quen.”
Lâm Siêu lạnh nhạt nói:”Không cần cô phải xin lỗi tôi, tôi hiện tại vẫn chưa cho cô một điều gì, tính mạng của cô thuộc về cô, cho dù cô chết, tôi cũng sẽ không tổn thất cái gì.:
Hắc Nguyệt cắn môi dưới, đầu cúi xuống ngày càng thấp hơn.
Trang 47# 1
Chương 92: Tâm Trưởng Thành
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Vưu Tiềm thấy bầu không khí có chút khác thường, vội vàng nói: “Bỏ qua đi, cô ấy không có cố ý…”
“Thật không?”
Ánh mắt Lâm Siêu nhìn về phía hắn, lạnh nhạt nói: “Một mình anh là Tiến Hóa Giả, lại để một người bình thường có thể đẩy cửa chui vào trong phòng, nếu như hắn có ác ý, nhân cơ hội đâm cho một dao, anh có thể đề phòng được sao?”
Vưu Tiềm không khỏi ngẩn người ra, sau lưng ướt đẫm mồ hôi lạnh, nếu như ngươi đàn ông trung niên lúc đó cầm trong tay một con dao thì hắn có khả năng đã bị giết chết rồi.
Lâm Siêu nhìn Vưu Tiềm cùng Hắc Nguyệt, nói: “Tôi mang hai người đi theo, là vì hai người đối với tôi có chút tác dụng, tôi sẽ chỉ bảo cho các người một đến hai lần nhưng chắc chắn sẽ không có lần thứ ba!”
Hắc Nguyệt cùng Vưu Tiềm đều cúi đầu, không nói được lời nào.
“Lấy thể chất hiện tại của hai người, so với con kiến ở Khu vực sâu không khác gì nhau.”
Lâm Siêu nhấc chân phải gác lên chân trái, thay đổi tư thế ngồi cho thoải mái hơn, mới lạnh nhạt nói: “Trước khi tiến vào Khu vực sâu, tôi sẽ bồi dường hai người, để cho hai người lần thứ hai tiến hóa như vậy mới tạo ra một ít trợ giúp cho tôi.
Tôi không muốn lãng phí tâm huyết và thời gian cho một kẻ vô dụng.”
Vưu Tiềm nhỏ giọng thì thầm nói: “Ai là kẻ vô dụng, thật khiến lòng tự tôn bị tổn thương…”
Lâm Siêu liếc nhìn hắn, nhẹ giọng nói: “Nếu như không có thực lực, tôi khuyên anh nên ném cái gọi là tự tôn đó đi, đối với những kẻ yếu đuối , tự tôn cùng với tiền bạc ở thời kì trước đây dùng để chùi đít cũng không thấy thoải mái.”
Phạm Hương Ngữ đang ngồi trên ghế sa-lông mềm mại, dùng thìa xúc những hoa quả đông lạnh tìm thấy trong siêu thị vào miệng, nghe thấy thế, vội vàng phun hết thức ăn trong miệng ra, tức giận nhìn Lâm Siêu, nói: “Có thể hay không khi ở trước mặt thục nữ không được nói những lời như vậy, rất là không biết điều.”
Lâm Siêu tảng lờ đi, ánh mắt vẫn nhìn Vưu Tiềm cùng Hắc Nguyệt, nói: “Khoảng cách tới Khu vực sâu còn khoảng bảy, tám ngày lộ trình, tôi sẽ nghiêm khắc mà huấn luyện hai người, hai người hiện tại có thể lựa chọn từ bỏ, tôi cũng sẽ không ngăn cản, nhưng nếu như đáp ứng… Mạng của hai người sẽ là của tôi, không có mệnh lệnh của tôi, hai người tốt nhất là đừng có chết.”
Hắc Nguyệt bỗng nhiên ngẩng đầu, trong đôi mắt tràn đầy vẻ dứt khoát, nói: “Tôi sẽ không bao giờ đầu hàng, cho dù bất cứ loại huấn luyện nào, tôi cũng đều tiếp nhận!”
Ánh mắt Vưu Tiềm thất thần nhìn ngọn lửa đang cháy trong đống lửa dường như đang suy nghĩ gì đó, một lúc lâu sau mới cười chua xót, nói: ” Cậu nói rất đúng, tự tôn đối với những kẻ yếu đuối mà nói là một điều quá xa xỉ… Ha ha, cô ấy lúc trước lựa chọn rời bỏ tôi có lẽ đã nhìn thấy được, đi theo tôi đến tự tôn cũng sẽ không có, vì tôi quá yếu ớt, quá yếu ớt…” Miệng hắn thì thẩm tự nói, hai bàn tay nắm chặt, bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Lâm Siêu, nói: “Tôi muốn thay đổi, tôi muốn trở nên mạnh mẽ, hãy cho tôi một cơ hội!”
Lâm Siêu liếc mắt nhìn hai người, nói: “Xác định?”
“Đúng vậy!”
Hai người gật mạnh đầu.
Phạm Hương Ngữ tò mò hỏi: “Ngươi định huấn luyện bọn họ như thế nào?”
Lâm Siêu liếc mắt nhìn nàng, nói: “Cô muốn tham dự sao?”
Phạm Hương Ngữ cảm thấy như có một luồng hơi lạnh phả tới, vội co rụt đầu lại, lắc đầu nói:
” Đương nhiên là không, chẳng qua ta chỉ muốn nhìn một chút mà thôi…”
Lâm Thi Vũ đang nằm trên ghế sa-lông bỗng hé miệng cười, nói: “Chị có thể tham gia không?”
Lâm Siêu cúi đầu nhìn nàng, suy nghĩ một chút rồi nói: “Có thể.”
“Thật tốt quá!”
Lâm Thi Vũ hoan hô một tiếng, đôi bàn chân đá lung tung trên không, vẻ mặt vô cùng sung sướng, trên môi lộ một nụ cười thật tươi.
Phạm Hương Ngữ dùng thìa xúc miếng hoa quả cuối cùng vào miệng, một bên má phồng lên, vừa nhai vừa nói: “Con chó kia làm sao còn chưa quay trở lại, có hay không lại muốn chạy trốn?”
Mắt Lâm Siêu lóe lên, nói: “Đã trở về.”
“Thật sao?”
Phạm Hương Ngữ chậm rãi nuốt miếng hoa quả cuối cùng, cái mũi hơi hếch lên, gật đầu nói:
” Mùi máu tươi thật nồng, cái con chó này có hay không quả thật đã ăn thịt ba người bọn họ?”
Phạm Hương Ngữ vừa nói dứt lời không lâu, nắm đấm cửa từ từ xoay ngang, ngay sau đó cửa phòng mở ra, Hoàng Kim Khuyển trong mồm đang ngậm một người, nhẹ nhàng đi vào trong phòng, đem người đang ngậm trong mồm thả xuống đất, sau đó ngồi trước mặt Lâm Siêu, hai chân trước giơ lên, lưỡi thè ra, đôi mắt híp lại ra vẻ đang lấy lòng Lâm Siêu.
Lâm Siêu sờ nhẹ lên đầu nó, chú ý đến người mà Hoang Kim Khuyển vừa mới tha về, đúng là người thanh niên kia, chỉ là giờ phút này hình dáng bên ngoài của hắn vô cùng thê thảm.
Hai cánh tay đều đã bị xé đứt một đoạn, trên vai trái có hai vết răng rất sâu, có lẽ là vết thương do hàm răng của Hoàng Kim Khuyển ngoạm vào lúc tha hắn chạy về.
………………
Lúc Liễu Bác bị hàm răng của Hoàng Kim Khuyển cắn chặt lấy bả vai rồi kéo vào trong tòa nhà, thì trong lòng hắn có chút mờ mịt, không hiểu con quái vật đưa mình vào trong này để làm gì, chẳng lẽ nó đánh hơi được khí tức của những người kia, muốn ăn tươi nuốt sống tất cả bọn họ?
Nghĩ tới đây, miệng hắn nở nụ cười, mình coi như đã chết, cũng lại có thể làm cho cái lũ con hoang này chôn theo cùng.
Nhưng một màn kế tiếp sau đây khiến hắn không thể nào tưởng tượng nổi đã xảy ra, khi con quái vật đứng trước của phòng, vậy mà không dùng sức mạnh của nó phá tung cánh cửa ra mà lại rất cẩn thận nhẹ nhàng dùng chân trước lóng ngóng xoay nhẹ nắm đấm cửa, mở cửa ra, tựa hồ sợ không cẩn thận dùng nhiều lực sẽ khiến cho cánh cửa này bị phá hỏng.
Bất quá hắn cũng không có suy nghĩ nhiều, chỉ cần cửa mở là được, không biết bộ mặt lũ con hoang trong đó khi chứng kiến con quái vật khủng bố tiến vào sẽ sợ hãi cùng tuyệt vọng như thế nào?
Trong lòng hắn tràn ngập sự mong đợi, nhếch mép cười gằn, thời khác này cơn đau từ những vết thương trên cơ thể hắn đã biến mất.
Thế nhưng, khi con quái vật tiến vào bên trong căn phòng, cảnh tượng cùng những tiếng la hét sợ hãi không có xảy ra như hắn mong đợi.
Hắn vừa mới ngẩng đầu lên, thì thân thể rơi xuống ngã nằm trên mặt đất, cái con Hoàng Kim Khuyển này đã há miệng thả hắn xuống….Aaa, là muốn ăn tươi nuốt sống cái lũ con hoang này sao?
Trong lòng hắn tràn ngập sự chờ mong, ngẩng đầu lên nhìn, thế nhưng chuyện xảy ra trước mắt hắn khiến hắn cảm thấy cơ thể giật thót giống như bị sét đánh trúng, cả người ngây ra.
Cái con quái vật biến dị kinh khủng kia, vậy mà giống như một con chó được thuần dưỡng, ở trước mặt người thanh niên kia vẫy vẫy đuôi nịnh nọt!
Mà người thanh niên kia bàn tay đang rất tự nhiên vuốt ve đầu nó…
Chuyện này…Làm sao có thể xảy ra được?
Hai con mắt của hắn như muốn lồi ra, miệng há hốc, đến suy nghĩ cũng đã dừng lại.
Phạm Hương Ngữ ngồi xổm trước mặt Liễu Bác, nhìn máu thịt be bét trên hai cánh tay đã bị xé đứt, liếm hai bờ môi nói: “Ác ma, ngươi thật lãnh huyết, ba người này có lẽ không có ác ý, ngươi lại đi đùa cợt bọn họ, ngươi nhìn xem vẻ mặt hắn bây giờ đang vô cùng đau đớn, nếu không… Để ta đến giúp hắn giải thoát?”
Lâm Siêu xoa nhè nhẹ đầu Hoàng Kim Khuyển, nói: “Đem những điều ngươi nhìn thấy nói ra.”
Hoàng Kim Khuyển gật nhẹ đầu, hướng về phía Phạm Hương Ngữ kêu gào vài tiếng.
Vẻ mặt Phạm Hương Ngữ hơi sửng sốt, chợt quay đầu nhìn về phía người thanh niên kia, tặc lưỡi nói: “Thật sự là muốn tìm đường chết, lại dám lôi kéo sự chú ý của Hủ thi đến để trả thù chúng ta, các ngươi thật sự quá ngây thơ! Ngươi có biết hay không, cho dù tất cả Hủ thi ở đây tập trung lại thì một mình ta cũng có thể khống chế tất cả bọn chúng, ngươi quá ngây thơ khi nghĩ chỉ cần dùng một thủ đoạn nho nhỏ như vậy mà dám đối phó với bọn ta.
Mà nói lại, ác ma ngươi thật sự quá xảo trá, lại đi ra lệnh cho con chó này là lũ Hủ thi ở xung quanh đây nếu có xảy ra bất cứ dị trạng gì sẽ liền sẽ giết chết bọn họ, chẳng may giết nhầm bọn họ thì sao?”
Lâm Siêu cũng không chú ý đến lời nói của nàng, đầu ngón tay sắc bén cứa nhẹ lên mặt người thanh niên, ngay lập tức thu thập được một giọt máu tươi, dung nhập vào bên trong Cây Tiến hóa.
Rất nhanh, Cây Tiến hóa đã đem năng lực của người thanh niên tiến hành phân tích.
Có thể khống chế không khí ở phạm vi cố định hoặc những môi trường khác biến nó thành khu vực của mình.
Bởi vì điểm Gen thu được quá ít, nên quá trình phân tích không được hoàn chỉnh, khiến thông tin Lâm Siêu thu được vô cùng ít ỏi, thế nhưng có thể biết được năng lực cách âm và phong tỏa khí tức , thuộc về một loại năng lực bí mật vô cùng mạnh mẽ, nếu như người này tiến hóa đầy đủ, liền có thể làm cho chính mình biến mất, hình thành được một không gian cho riêng mình vô cùng bí mật!
Trang 47# 2
Chương 93: Sống Trong Địa Ngục
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
“Giết đi.”
Sau khi thu thập xong điểm Gen, Lâm Siêu tùy ý nói một câu.
Liễu Bác nghe thấy vậy thì giật mình sợ hãi, tuy rằng những hình ảnh vừa mới chứng kiến khiến cho đầu óc hắn trở nên hỗn loạn, nhưng hắn rất nhanh tỉnh táo lại, mở miệng cầu khẩn:
“Đừng, xin đừng giết tôi, cầu xin các người, tôi không có ác ý, cầu xin mọi người không nên tin vào một con chó!”
Vưu Tiềm thông qua Phạm Hương Ngữ, biết được hành vi độc ác của hắn, trong lòng đã vô cùng phẫn nộ, một cước đá vào cánh tay bị cắn đứt, lạnh giọng nói: ” Đồ súc sinh, mày đến một con chó cũng không bằng, cũng là con người với nhau mà mày lại nhẫn tâm lôi kéo lũ Hủ thi đến để ăn thịt chúng tao!”
Hắc Nguyệt vẻ mặt âm trầm nói: “Để đấy cho tôi.”
Nói rồi, liền đi đến đứng trước mặt Liễu Bác, từ trên cao nhìn xuống gương mặt vô cảm nhìn hắn, trong mắt tràn ngập sự căm ghét.
Liễu Bác trong lòng thấy lãnh lẽo, khi thấy được sự quyết liệt của những người này, chính mình nếu cứ cầu xin tha thứ thì chỉ tự chuốc nhục vào thân, hắn không còn đếm xỉa đến tình trạng của mình nữa, gương mặt trở nên dữ tợn, gào lên: ” Chúng mày là một lũ thấp hèn rác rưởi, người phải chết chính là chúng mày chứ không phải là tao, chúng mày có biết tao là người như thế nào không? Tao chính là Tân Vương của thế giới này, tao nắm giữ trong tay năng lực đặc biệt mà lũ con hoang chúng mày chưa bao giờ tưởng tượng được, tao giống như siêu nhân trong những bộ phim điện ảnh, tao có thể cứu vớt thế giới! Cái lũ con hoang rác rưởi, tao nguyền rủa chúng mày sẽ phải cút hết xuống địa ngục!”
Hắc Nguyệt dùng chân đá mạnh vào mặt Liễu Bác, khiến cho vài cái răng bị đá gãy bay văng ra ngoài, ánh mắt nàng trở lên lạnh lẽo, nói:
“Xuống địa ngục sao? Chúng ta đã ở trong địa ngục từ lâu rồi, từ khi thảm họa bùng phát, thế giới này đã biến thành Địa ngục, điều duy nhất khiến ta cảm thấy vui là ít nhất bọn ta còn có thể tiếp tục sống sót trong cái địa ngục này, còn ngươi thì không xứng đáng tồn tại ở nơi này!”
Vưu Tiềm nhìn ánh mắt giận dữ oán độc của hắn, cười lạnh nói: ” Cái gì mà Tân Vương của thế giới này, mày nghĩ mày là độc nhất vô nhị sao, nói thật cho mà biết, mày chẳng qua là một Tiến Hóa Giả tự thức tỉnh mà thôi, tao đã gặp qua hơn nghìn người giống như vậy, mà mỗi một người đều mạnh hơn mày gấp nhiều lần!”
Liễu Bác biến sắc mặt, hét lớn: “Tao không tin, tao không tin, tao nguyền rủa lũ chúng mày…”
Lời còn chưa nói hết ra đã đột nhiên ngừng lại, đầu của hắn đã bị bàn chân Hắc Nguyệt mạnh mẽ dẫm nát.
” Đồ ngu xuẩn.” Vưu Tiềm nhổ một bãi nước bọt lên thi thể của hắn.
Lâm Siêu phất tay, nói: “Dọn dẹp sạch sẽ đi, mọi người ngủ sớm, ngày mai chúng ta còn phải đi tiếp.”
Hoàng Kim Khuyển tha thi thể Liễu Bác kéo ra ngoài cửa, sau đó quay lại phòng dùng lưỡi liếm sạch vũng máu đọng cùng với một vài mảnh não dính trên sàn nhà, sau khi dọn xong nó nằm nhoài cơ thể xuống sàn nhà nằm canh gác.
Đêm đó, Lâm Siêu cùng Phạm Hương Ngữ có một đêm say giấc, mà Hắc Nguyệt , Vưu Tiềm đầu gối lên cánh tay, trằn trọc, lăn qua lăn lại, không biết đang nghĩ chuyện gì.
Bầu trời đêm, mặt trăng lạnh lẽo soi sáng khắp nơi, gió lạnh từ bên ngoài cửa sổ lùa vào phòng, thổi tắt ngọn lửa đang cháy lay lắt.
Màn đêm nhanh chóng qua đi, mặt trời ló dạng.
Một ngày mới đã bắt đầu, mấy người Lâm Siêu thức dậy, vệ sinh qua loa thân thể sau đó tiếp tục tiến về Khu vực sâu nằm ở phương Bắc.
“Bắt đầu từ bây giờ, Vưu Tiềm, anh sẽ là người đi ở vị trí đầu tiên có nhiệm vụ dẫn đường, bán kính cách chúng tôi năm mươi dặm.”
Lâm Siêu sau khi dùng xong bữa sáng do Hắc Nguyệt chuẩn bị, liền nói với Vưu Tiềm.
Vưu Tiềm nghe được, ngay lập tức há to mồm kinh ngạc, nói:”Tôi, tôi dẫn đường?”
Lâm Siêu lấy địa đồ ném cho hắn, nói: “Ngày hôm nay trước khi mặt trời lặn, chúng ta phải đến được thành phố kế tiếp, nếu như không đến được thì sẽ phải tiếp tục đi trong đêm tôi, ban ngày dẫn đường cùng với ban đêm, anh thấy chuyện nào có hệ số nguy hiểm cao hơn?”
“Nhưng mà tại sao phạm vi bán kính phải cách năm mươi dặm?”
“Bởi vì vượt quá phạm vi bán kính này, tôi sẽ không có cách nào trợ giúp ứng cứu anh kịp thời.
Lúc đó chắc chắn anh sẽ bị quái vật giết chết.”
“……….”
Lâm Siêu liếc mắt nhìn Vưu Tiềm, nói: “Khi đụng độ với nguy hiểm, tốt nhất đừng vội nghĩ đến chuyện cầu cứu, vì trong phạm vi bán kính năm mươi dặm, tôi sẽ biết được tất cả những chuyện đang xảy ra với anh.”
” Có hay không đừng nên tuyệt tình như thế!”
Vưu Tiềm khóc không ra nước mắt, nói: ” Chuyện này chẳng lẽ chính là phương pháp huấn luyện của cậu?”
Lâm Siêu gật đầu nói: “Đúng vậy! Lên đường thôi.”
“….Tôi có thể thay đổi ý kiến được không?”
“Không có cơ hội, mạng của anh hiện tại đã thuộc về tôi, nếu như anh thay đổi ý kiến, tôi có thể sẽ phải cân nhắc lựa chọn việc giải quyết anh.”
Vưu Tiềm dường như còn muốn tiếp tục nói gì, thì Phạm Hương Ngữ không kiễn nhẫn được, nói: ” Lằng nhằng cái gì, không phải ngươi muốn buổi tối dẫn đường sao?”
Vưu Tiềm rùng mình một cái, vội vã khoác ba lô du lịch lên vai, tay cầm địa đồ lên tìm kiếm đường đi rồi nhanh chóng chạy về phía trước.
Hắn biết, Lâm Siêu đã nói là làm, nếu như ban ngày không chạy tới được thành phố kế tiếp thì rất có khả năng ban đêm sẽ tiếp tục phài di chuyển.
Chờ sau khi Vưu Tiềm rời khỏi, Lâm Siêu mấy người chậm rãi thu thập đồ đạc rồi đi theo.
Phạm Hương Ngữ không biết kiếm được ở đâu một cái ô nhỏ màu đen, viền tán ô có màu hồng, nàng xòe cái ô nhỏ ra, giống như một con Hồ Điệp màu đen, dập dờn bay lượn đằng sau Lâm Siêu.
Lâm Thi Vũ nhìn thấy ngạc nhiên, nói: “Trời không có mưa, cô bung dù để làm gì?”
Phạm Hương Ngữ hừ một tiếng, nói: “Ta chán ghét ánh mặt trời!”
Lâm Thi Vũ che miệng cười, nói: “Không nghĩ tới, ngươi mặc dù là Kẻ điều khiển Hủ thi, nhưng lại có chung đặc điểm với Hủ thi, đều là sinh vật Hắc ám sợ hãi ánh sáng mặt trời.”
Phạm Hương Ngữ đáp lại: “Nếu như không phải em trai yêu quý của ngươi không cho phép ta tiến hóa, thì ta đã sớm tiến hóa gấp mấy chục hoặc mấy trăm lần rồi, lúc đó không còn phải lo lắng sợ hãi ánh sáng mặt trời nữa.”
“Ai bảo ngươi ngu ngốc, bị Lâm Siêu tóm được!” Lâm Thi Vũ cười hì hì nói.
Phạm Hương Ngữ tức giận lườm Lâm Thi Vũ một cái, rồi phát hiện ra mình luôn là kẻ chịu thiệt khi nói chuyện với hai chị em nhà này.
Lâm Siêu không để ý đến hai nữ nhân đang nói chuyện phiếm, hắn điều khiển tia khúc xạ, quan sát Vưu Tiềm đang di chuyển ở bên ngoài khoảng cách ba mươi dặm.
Phạm vi năng lực Thượng đế Lĩnh vực của hắn mặc dù chỉ có thể bao phủ bán kính 300 mét, thế nhưng lấy vị trí hắn đứng làm trung tâm, không đơn giản chỉ là 300 mét bên ngoài mà còn khoảng không trên đầu cùng với sâu trong lòng đất 300 mét! Chỉ là ánh sáng không có cách nào chiếu lọt vào bên trong lòng đất, nên không thế nào nhìn thấy được gì ở bên dưới.
Nhưng khu vực 300 mét trên đỉnh đầu, hắn có thể tùy ý khống chế.
Điều này có nghĩa là Lâm Siêu có thể quan sát mọi vật dưới mặt đất từ độ cao 300 mét.
Từ trên độ cao 300 mét nhìn xuống, tất cả các nóc toàn nhà cao tầng xung quanh hắn đều quan sát hết được.
Dựa vào sự cướng hóa thị giác, còn có thể nhìn rõ từng gương mặt mỗi người trong phạm vi năm mươi dặm.
Vượt qua phạm vi năm mươi dặm này, mặc dù hắn vẫn có thể nhìn thấy, thế những hình ảnh trở nên mờ mờ ảo ảo, chỉ thấy được động tác của cơ thể, chứ không nhìn rõ được gương mặt nữa.
Giờ phút này, ở khoảng cách ba mươi dặm bên ngoài, Vưu Tiềm đang chạy nhanh dọc theo các con phố.
Ở xa phía trước hắn, có một đám Hủ thi chừng hơn một trăm con đang chậm chạp di chuyển ở ngã tư đường.
Thế nhưng Vưu Tiềm không có nhìn thấy mà vẫn tiếp tục tiến tới, rất nhanh lũ Hủ thi đã đánh hơi được mùi vị cơ thể Vưu Tiếm, ngay lập tức cất tiếng gào thét rồi lũ lượt hướng về phía hắn lao tới.
Vưu Tiềm đột nhiền nhìn thấy một đám Hủ thi xuất hiện trong tầm mắt mình và đang lao về phía hắn thì sợ bắn lên, vừa mới định xoay người chạy trốn, nhưng dường như nghĩ đến chuyện gì đó, liền dừng lại.
Hơn một trăm con Hủ thi rất nhanh đã tiến gần tới vi trí hắn đang đứng, Vưu Tiềm tựa hồ vẫn đang do dự một điều gì đó, cuối cùng hắn thở ra một hơi, thả túi ba lô du lịch đang đeo trên lưng xuống, từ bên trong lấy ra một khẩu súng lục cùng với một thanh đao.
“Đoàng! Đoàng!”
Hắn ở doanh trại năng lực tuy đã luyện tập bắn súng, thế nhưng kỹ thuật vẫn rất nát, liên tục ba phát đạn cũng không bắn trúng đầu của Hủ thi.
Giờ phút này, khoảng cách giữa Vưu Tiềm và lũ Hủ thi đã vô cùng gần, thì năng lực Thích ứng của hắn cuối cùng cũng phát huy tác dụng, sau khi bắn vài phát, cơ thể dần dần thích ứng với sức giật của nóng súng cùng với việc ngắm bắn mục tiêu, khiến cho kỹ thuật của hắn lập tức tăng lên mấy lần.
Nhưng lúc này, lũ Hủ thi đã lao tới trước mặt, Vưu Tiềm lựa chọn vứt bỏ súng lục, bàn tay nắm chặt thanh đao nhằm con Hủ thi gần nhất chém tới.
Thể chất hiện tại của hắn gấp sáu lần bình thường, đối phó với lũ Hủ thi có thể chất đạt ba đến bốn lần cũng không thấy khó khăn, con mắt của hắn hoàn toàn có thể bắt kịp tốc độ di chuyển của chúng, rất nhanh đã chém gục hai, ba con.
Chỉ là, số lượng Hủ thi vô cùng nhiều, chúng đã nhanh chóng lao tới bao vây xung quanh, có con thì tóm lấy cánh tay hắn, có con đang bám sau lưng, cả người hắn dường như đang bị nhấn chìm trong đám Hủ thi.
Trang 48# 1
Chương 94: Từ Bỏ Hay Chiến Đấu
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Vòng vây của đám Hủ thi dần dần khép lại, rất nhiều Hủ thi đang bám chặt lấy hắn làm Vưu Tiềm có cảm giác toàn thân như bị hãm sâu trong vũng bùn, sức lực toàn thân nhanh chóng bị tiêu hao, thân thể không có cách nào nhúc nhích được.
“Aaaa..”
Đám Hủ thi mở to cái miệng đầy răng sắc lởm chởm điên cuồng cắn xé da thịt hắn, từ cánh tay, đến chân, ngực.
Đau đớn kịch liệt kích thích thần kinh của hắn, trong lòng Vưu Tiềm vô cùng tuyệt vọng, theo bản năng mở miệng kêu cứu, hắn cầu khẩn rằng Lâm Siêu chỉ muốn dọa cho hắn sợ mà thôi, chẳng mấy chốc sẽ xuất hiện cứu hắn.
Cũng giống như trước đây, đem hắn cứu ra từ bên trong bụng rắn.
Nhưng mà lần này, lời cầu nguyện của hắn không thành sự thật, hình bóng của Lâm Siêu không có xuất hiện, tựa hồ muốn để cho hắn tự sinh tự diệt.
Mình bị….vứt bỏ sao?
Bị một số lượng lớn Hủ thi lôi kéo, cả người hắn dần bị nhấn chìm vào trong đám Hủ thi.
Thời khắc này hình ảnh cuối cùng hắn nhìn thấy được là bầu trời xanh thẫm.
Có gió nhẹ nhàng thổi qua tai.
Một vài đám mây lững thừng trôi giữa bầu trời xanh thằm, rồi dường như dần dần biến thành một gương mặt xinh đẹp của một cô gái, với đôi mắt sâu thẳm dịu dàng đang nhìn hắn.
Đối với một người đàn ông chuyện gì là đau khổ nhất.
Là bất lực nhìn người phụ nữ mình thương yêu bỏ mình mà đi.
Biết là mình yếu đuối nhu nhược, nhưng lại không biết tự cố gắng.
Muốn nắm bắt lấy một cái gì đó nhưng cuối cùng lại để mọi thứ vuột khỏi tầm tay.
Đám Hủ thi đeo bám xung quanh Vưu Tiềm kéo hắn chìm dần chìm dần xuống, mà cánh tay đang cầm đao cũng bị kéo vào trong đám Hủ thi.
Lựa chọn liều lĩnh chiến đấu hay là lựa chọn bị vùi dập?
Trong một đám Hủ thi đang hưng phấn, kêu gào đột nhiên một tiếng gầm vang lên, giống như tiếng dã thú tức giận, tiếng gầm này rất nhanh lấn át hết mọi âm thanh của lũ Hủ thi.
Ầm!
Vài con Hủ thi bỗng nhiên bị đánh bay, Vưu Tiềm đột nhiên từ bên trong đám Hủ thi lao vọt ra ngoài, lúc này toàn thân hắn máu tươi dầm dề, miệng há to thở hổn hển, sau đó bàn tay nắm chặt thanh đao, chủ động lao vào lũ Hủ thi.
Giết! Giết! Giết!
Trong lòng hắn có duy nhất một niềm tin…
Trở nên mạnh mẽ!
Hống!
Lũ Hủ thi chen chúc hướng Vưu Tiềm lao đến, phía trước với đằng sau đều bị Hủ thi tấn công.
Lúc này Vưu Tiềm có cảm giác vô cùng kì lạ, hắn có thể nhìn rõ được tất cả mọi sự di chuyển của lũ Hủ thi, hoàn toàn thích ứng được sự tấn công của chúng nó.
Ở trong đầu hắn hiện lên một vài động tác chiến đấu, ngay lập tức cơ thể hắn tự động mô phỏng làm theo những động tác này.
Xoạt!
Vưu Tiềm dường như biến thành một thanh lợi khí sắc bén, nhanh nhẹn di chuyển qua lại bên trong đám Hủ thi, thành đao trong tay nhanh chóng vẽ lên những đường cong tuyệt mỹ, lần lượt giết chết từng con Hủ thi.
Phù! Phù!
Hắn thở hồng hộc, thể lực hắn bây giờ đã sớm bị tiêu hao, thế nhưng năng lực của hắn thật sự quá mạnh mẽ.
Thân thể dần dần đã thích nghi được với tốc độ thể lực bị tiêu hao, cho tới tận khi tất cả lũ Hủ thi bị giết sạch thì Vưu Tiềm mới cảm nhận được cảm giác bải hoải.
Vưu Tiềm mở to hai mắt kinh ngạc nhìn thì thể Hủ thi ở khắp nơi.
Hắn có cảm giác vô cùng khó tin, nhìn hai bàn tay của mình, bọn chúng….đều là do mình giết?
…………….
Lâm Siêu cười nhếch mép, tuy rằng kỹ năng chiến đấu vô cùng kém cỏi, thế nhưng cuối cùng vẫn dựa vào chính mình để biến nguy thành an, coi như miễn cưỡng đạt tiêu chuẩn.
“Đã lâu như vậy rồi mà hắn vẫn tiếp tục dẫn đường sao, sẽ không phải lén lút chuồn mất hoặc là đã bị quái vật ăn thịt?”
Phạm Hương Ngữ đang ngậm trong miệng một thanh kẹo, thuận miệng hỏi.
Lâm Siêu liếc nhìn nàng một chút, nói: “Cô rất quan tâm hắn?”
“Một thiên tài như ta việc gì phải quan tâm tới hắn!”
Phạm Hương Ngữ kiêu ngạo kêu hừ một tiếng, sau đó rất hứng thú mà nhìn Lâm Siêu, nói:
“Tựa hồ vừa nãy ta thấy ngươi mỉm cười thì phải, có chuyện gì tốt sao?”
Lâm Siêu bình thản, nói: “Cô nhìn lầm rồi!”
“Quả nhiên như vậy!”
Phạm Hương Ngữ đắc ý nói:” Nếu như bình thường căn bản ngươi sẽ không thèm trả lời ta.
Còn bây giờ ngươi lại trả lời, chứng tỏ tâm tình ngươi không tệ, ta nói như thế có đúng không, hừ hừ!”
Lâm Siêu liếc nàng một cái rồi chẳng thèm trả lời.
…………….
Cuối ngày , mặt trời dần lặn về phía Tây.
Trước khi màn đêm buông xuống thì mấy người Lâm Siêu đã thuận lợi đi đến được thành phố tiếp theo, trên đường tình cờ có gặp được sáu, bảy nhóm người may mắn sống sót.
Vưu Tiềm phụ trách dẫn đường chủ động lấy thức ăn chứa trong ba lô du lịch chia cho bọn họ, sau đó hướng dẫn bọn họ đi đến “Trạm cứu sinh” ở bên trong mỗi thành phố.
Những người này đều ôm thái độ hoài nghi lời nói của hắn, cũng có người cảm động đến rơi nước mắt.
Nhưng trong đó có một nhóm người may mắn sống sót thấy Vưu Tiềm đi một mình thì trong lòng nảy sinh tà niệm muốn giết hắn để cướp đồ thì bị Vưu Tiềm giết sạch.
Buổi tối, nhóm người Lâm Siêu tùy ý tìm một chỗ để nghỉ chân.
Trong lúc dùng cơm, Lâm Siêu chỉ bảo cho Vưu Tiềm những chỗ thiếu hụt về kỹ năng chiến đấu trong lần đụng độ ngày hôm nay, sau đó hướng dẫn hắn những kiến thức cận chiến cơ bản, đầu tiên là luyện tập trung bình tấn.
Trung bình tấn là bộ pháp cơ bản của võ thuật, luyện tập trung bình tấn chủ yếu dùng để rèn luyện khả năng giữ thăng bằng cho cơ thể, trọng lượng cơ thể cảng lớn thì luyện trung bình tấn càng khó khăn.
Tuy rằng sau khi trải qua cường hóa, khả năng giữ thăng bằng của Vưu Tiềm cũng được cường hóa theo, thế nhưng muốn khống chế phần hạ thân để tạo ra sức mạnh lớn nhất thì phải trải qua quá trình luyện tập cơ bản, mới có thể áp dụng được các loại kỹ năng cận chiến khi tham gia chiến đấu.
Hắc Nguyệt đồng dạng cũng tham gia luyện tập.
Không thể không nói, năng lực của Vưu Tiềm quả thật vô cùng biến thái, chỉ qua vài phút mà cơ thể của hắn đã nhanh chóng thích ứng được.
Từ một người bình thường chưa bao giờ trải qua quá trình luyện tập trung bình tấn, lại có thể đứng vững trong cả một buổi tối, hoàn toàn không cảm thấy cảm giác mệt mỏi.
Hắc Nguyệt lần thứ nhất kiên trì kéo dài được gần một giờ, liền mệt mỏi ngã xuống.
Nhưng nàng vô cùng quật cường, tuy không có năng lực thích ứng như của Vưu Tiềm, nhưng nàng dựa vào ý chí quật cường cùng nghị lực mạnh mẽ, vẫn cố gắng luyện tập cho đến nửa đêm, bời vì cơ thể bị tiêu hao quá nhiều thề lực mới ngã xuống.
Tuy rằng thời gian luyện tập trung bình tấn của Vưu Tiềm kéo dài hơn so với Hắc Nguyệt, thế nhưng lợi ích thu được lại không bằng Hắc Nguyệt.
Bởi vì luyện tập trung bình tấn không chỉ rèn luyện khả năng giữ cân bằng cơ thể mà còn rèn luyện cả ý chí!
Luyện tập trung bình tấn mới chỉ là nhập môn cơ sở, Lâm Siêu còn huấn luyện họ cách sử dụng vũ khí lạnh.
Hắc Nguyệt chọn đao làm vũ khí cho mình, nguyên nhân là vì nàng yêu thích, trước đây khi tham gia lực lượng cảnh sát nàng đã trải qua huấn luyện cách sử dụng, nên về phương diện này nàng đã có được cơ sở.
Mà lựa chọn của Vưu Tiềm chính là kiếm, nguyên nhân của hắn là: “Chỉ những vị Hoàng đế mới sử dụng kiếm.” nghe được câu trả lời này, Lâm Siêu rất quyết đoán tặng hắn một cước.
Khi hỏi lại một lần nữa sự lựa chọn của hắn, Vưu Tiềm suy nghĩ rất lâu cuối cùng mới trả lời là roi dài, nguyên nhân là…hắn rất yêu thích cảm giác đánh người.
Nghe được lí do này, Lâm Siêu lúc đó đã suy nghĩ muốn quất cho hắn một trận, thế nhưng cuối cùng vẫn ngấm ngầm thừa nhận sự lựa chọn này của hắn, bời vì dựa vào sự…yêu thích là được rồi.
Lâm Siêu tuy rằng vũ khí chính của hắn là trường thương, thương pháp đã đạt đến cấp A3.
Nhưng một trận bách thông, vạn lưu quy tông, ngoài sử dụng thông thạo trường thương ra thì 18 loại vũ khí lạnh khác hắn đều thông thạo cách sử dụng.
Nếu tham gia khảo hạch trong di tích, ít nhất cũng đạt được cấp B trở lên.
Nếu như dựa vào hệ thống quốc thuật trước đây, thì cấp B được ví như cấp độ tông sư, đạt đến độ xuất thần nhập hóa, nếu như là cấp A thì chính là “Thiên Nhân Hợp Nhất”!
Thiên Nhân Hợp Nhất ở dưới cấp S, ở cấp độ này Lâm Siêu vẫn chưa tìm được cách nào tăng lên thực lực.
Kỹ năng cận chiến không phải chỉ trải qua một hai ngày liền có thể trở thành thông thạo, cần phải chăm chỉ rèn luyện hàng ngày mới được.
Hơn nữa ngày nào cũng phải luyện tập, nếu xao nhãng thời gian luyện tập thì kỹ năng sẽ yếu đi.
Trong mấy ngày tiếp theo, ban ngày Vưu Tiềm và Hắc Nguyệt thay phiên nhau dẫn đường đến tối thì nghỉ ngơi.
Trải qua một tuần rèn luyện kỹ năng cận chiến, dưới sự bồi dưỡng của Lâm Siêu thể chất của hai người đã gấp mười ba lần, đã tiến hành tiến hóa lần thứ hai, trở thành Tiến Hóa Giả cấp E, tuy rằng thể chất gấp 13 lần vẫn còn rất yếu, thế nhưng trải qua lần thứ hai lột xác năng lực đã bay vọt về chất.
Sau khi tiến hóa, về năng lực bọn họ cùng với Lâm Siêu cùng đạt cấp E, có điều phạm vi cùng thời gian thi triển năng lực của Lâm Siêu so với hai người bọn họ còn rộng hơn và kéo dài hơn.
Một tuần sau, nhóm người Lâm Siêu cuối cùng cũng đến được phương Bắc, Khu vực sâu tuyết bay đầy trời , khắp nơi chỉ toàn một màu trắng xóa.
Trang 48# 2
Chương 95: Bộ Xương Thú Khổng Lồ
Shared by: banlong.us
=== oOo ===
Bên trong vực sâu chính là cơn ác mộng của nhân loại.
Trên cả thế giới có tất cả mười hai nơi là khu vực sâu, chúng được phân bố trên toàn bộ địa cầu.
Ở trong từng khu vực sâu đều quỷ quái giống như hải vực, tất cả đều là sự khủng bố và chết chóc.
Vào thời điểm này, từ khoảng giữa đến trung tâm khu vực sâu là chưa từng có ai có thể sống sót trở về từ bên trong.
Khu vực sâu số 01 chính là một dạng như vậy.
Lâm Siêu chọn khu vực sâu số 01 này vì hai nguyên nhân.
Thứ nhất, nơi này chính là vực sâu gần với Châu Á nhất.
Thứ hai, hắn nghe nói rằng bên trong vực sâu này còn sót lại di tích số 03 của nền văn minh Maya!
Trong vô số các nền văn minh tiền sử trên toàn cầu, nền văn minh Maya này cũng giống như nền văn minh gốc Daya, cả hai đều là những nền văn minh đứng đầu!
Vào thời điểm nền văn minh này phồn thịnh nhất thì đột nhiên mai danh ẩn tích y như đã bốc hơi khỏi trái đất.
Đến các nhà khảo cổ học ở đời sau vẫn chưa tìm ra được nguyên nhân bọn họ bị hủy diệt như thế nào.
Thế nhưng, thông qua những dấu vết để lại, họ đã suy đoán ra được rất nhiều.
Có người cho rằng, bọn họ đã bị hủy diệt bởi đại hồng thủy, người thì bảo là bởi động đất, còn có người nói rằng vào thời kỳ nền văn minh này tồn tại từng xảy ra một thảm họa hủy diệt toàn cầu khiến họ phải dùng phi thuyền bay ra ngoài không gian.
Các giả thuyết đưa ra điều rất là đa dạng.
Đây giống như là một sự kiện thần bí trong dòng chảy văn minh!
Bọn họ đã từng có rất nhiều những phát minh vĩ đại, họ đã sáng tạo ra phép đếm nhị thập phân và những chữ số dùng để tính toán có thể tiếp tục được sử dụng đến 400 vạn năm sau.
Số lượng chữ số khổng lồ như vậy chỉ được thời đại hiện nay sử dụng để tính toán khoảng cách giữa các hành tinh và đo lường các tinh cầu mà thôi.
Vậy mà từ mấy ngàn năm trước, người Maya đang là một xã hội nguyên thủy với công việc đốt rừng làm rẫy, dùng lá cây che cơ thể lại có thể hiểu rõ những chữ số dùng để tính toán theo khoa học như vậy.
Ngoài ra, vào mấy nghìn năm trước, bọn họ còn tính được chu kỳ quay quanh trái đất của sao Kim là 584 ngày so với bây giờ dùng phương tiện hiện đại tính toán trong 50 năm chỉ lệch có 7 giây mà thôi! Đây quả thật là một con số chính xác đến đáng kinh ngạc!
Thế nhưng, người Maya khiến cho cả thế giới phải chấn động chính là dựa vào sự tính toán của mình, họ đã có những lời tiên đoán cho sau này!
Người Maya có năm lời tiên đoán.
Điều đầu tiên, họ tiên đoán rằng mình sẽ bị diệt vọng và đã thành sự thật.
Thứ hai, họ có lời tiên đoán về những chiếc xe hơi và máy bay cũng đã thành sự thật.
Thứ ba, lời tiên đoán về một kẻ độc tài tên Hitler sống và chết vào thời điểm nào cũng đã thành hiện thực.
Lời tiên đoán thứ tư là về một cuộc chiến tranh hủy diệt sẽ bùng nổ và nó cũng đã xảy ra.
Cuối cùng, họ đã tiên đoán một sự việc chấn động một thời.
Người Maya tiên đoán vào ngày 21 tháng 12 năm 2012:
Thế giới sẽ bị diệt vong!
Sau khi lời tiên đoán này được truyền ra bên ngoài, có rất nhiều người tin điều đó và đã nhảy lầu tự tử.
Sức ảnh hưởng của việc này rất lớn nên đã bị truyền thông che dấu hết.
Thế nhưng, lời tiên đoán cuối cùng này lại không trở thành sự thực, đây là lời tiên đoán duy nhất bị sai lầm.
Bên trong di tích của nền văn minh Maya, thứ quan trọng nhất chính là kỹ thuật về chế tác thủy tinh và những ghi chép về các phép tính.
Ngàn vạn lần đừng xem thường những ghi chép về phép tính này, nó gần như đã trở thành một bộ sách tiên đoán rồi.
Kể cả là cường giả đứng đầu thế giới cũng không dám chê nhiều.
Mặc dù khu vực sâu số 01 này khá nguy hiểm nhưng Lâm Siêu vẫn sẽ tới vì hắn cũng có chỗ để lợi dụng.
Hiện giờ đang là giai đoạn đầu của tận thế, cho dù lũ quái vật có tiến hóa được đến cấp độ như con Cá sấu Hoàng Kim thì chúng vẫn chưa có được khả năng bay lượn.
Vậy nên khả năng đối chiến trên không của bọn chúng sẽ rất yếu, mà hắn thì lại có cánh rồng đã cải tạo nên chỉ cần cơ trí thêm một chút thì chắc sẽ không gặp phải nguy hiểm nào quá lớn.
Hơn nữa, di tích số 03 của nền văn minh Maya hiện đang nằm bên trong khu vực sâu số 01 nên chưa từng có ai tìm thấy nó, bên trong di tích cổ đại này chắc chắn vẫn còn y nguyên tất cả đồ vật.
Không giống như một số di tích đã bị người ta tìm thấy, rất nhiều bảo vật hiếm thấy đã bị người khác nhanh chân hơn đến lấy hết rồi, những người tiến vào sau chỉ còn lại được một chút xíu “canh thừa” là may.
Lâm Thi Vũ nhìn lên bầu trời đầy tuyết rơi, cô nói với Lâm Siêu:
– Tiểu Siêu, em có phát hiện ra rằng, càng tới gần khu vực sâu mà em nói thì nhiệt độ sẽ càng giảm xuống hay không? Mặc dù thể chất của chị đã gấp mười lăm lần bình thường rồi nhưng chị vẫn còn cảm thấy hơi lạnh.
Hắc Nguyệt phủi phủi tuyết trên người, nói:
– Phía Nam tuyết đã ngừng rơi rồi mà phương Bắc vẫn còn tuyết lớn như vậy.
Lâm Siêu nhìn về phía xa xa, ánh mắt hắn hơi chớp lên, nói:
– Nhiệt độ như vậy cũng không phải là bình thường, mọi người hãy chú ý một chút, khi chúng ta tiến vào địa giới của thành phố phía trước cũng chính là tiến vào khu vực sâu rồi đó.
Hắn vừa nói vừa dẫn mọi người đi tiếp.
Mấy người Hắc Nguyệt đi ngay sau hắn.
Những bước chân liền mạch trên cả đoạn đường đã bị những trận gió tuyết thổi qua lấp đi rất nhanh.
Kể cả là bóng dáng của mấy người bọn họ cũng bị những cơn gió tuyết bao phủ không còn nhìn rõ nữa.
– Mọi người nhìn kìa, chỗ kia có một ngọn đồi tuyết.
Phạm Hương Ngữ dùng ô che tuyết nên chỉ có vài bông tuyết dính lơ thơ vào mái tóc của cô.
Cô nhìn về phía xa trong cơn gió tuyết thì thấy một ngọn đồi tuyết cao khoảng sáu, bảy tầng lầu đang nằm chắn ngang giữa con đường quốc lộ nhìn trông rất kỳ quái.
– Chỗ này là đường quốc lộ thì sao lại có một ngọn đồi tuyết nằm giữa đường như thế này.
Vưu Tiềm cũng cảm thấy tò mò nhưng sau mấy ngày được đào tạo tính cảnh giác nên gã cũng không dám liều lĩnh tiến lên kiểm tra.
Lâm Siêu đứng lại, hắn khẽ nheo mắt.
Không biết là do bão tuyết ảnh hưởng hay là do nguyên nhân gì khác mà hắn cũng không cảm nhận được mùi hay hơi thở nào khác lạ toát ra từ cái ngọn đồi tuyết này.
Tuy nhiên, chính vì điều đó mà không thể lơ là được.
Hắn chớp mắt một cái rồi bảo Phạm Hương Ngữ:
– Cô điều khiển một con hủ thi ra đó kiểm tra xem sao.
– Chỉ biết dùng bảo bối của tôi làm pháo hôi thôi à.
Phạm Hương bất mãn hừ lên một tiếng nhưng vẫn trọn một con hủ thi yếu nhất và khó coi nhất từ trong số mười con hủ thi đặc biệt của mình tiến lên phía trước kiểm tra.
Con hủ thi này là một bác gái lùn và béo, cả người loạng choạng bước ra từ trong không gian Thứ Nguyên.
Cả gương mặt của bà ta đã bị thối rữa, cơ thể béo ú nhung nhúc giòi bọ, trên người bốc lên một thứ mùi hôi thối kinh tởm.
Sau khi bị đám tuyết lạnh rơi lên người, đám giòi bọ đang bò khắp người lập tức bị lạnh cóng chui tọt lại vào trong cơ thể.
Gào!
Bà ta gầm lên một tiếng vô thức rồi giương nanh múa vuốt lao về phía ngọn đồi tuyết kia.
Đám người Lâm Siêu chỉ đứng nhìn từ phía xa xa.
Chỉ thấy con hủ thi hình bác gái béo lùn kia vừa chạy tới phía trước ngọn đồi tuyết đã lấy tay đào bới lớp tuyết bên trên.
Nó hoàn toàn không biết đau đớn cùng giá rét, các ngón tay trên bàn tay của nó đã bị đóng băng thành màu xanh đen khiến đống thịt thối như được gắn kết lại với nhau, chỉ còn lại những miếng thịt thối bị đông cứng rơi lả tả xuống do ma sát.
Chỉ một lát sau, lớp tuyết phía dưới ngọn đồi tuyết đã bị nó đào ra một cái hố to đùng.
Lớp tuyết đọng phía trên cứ theo đà ùn xuống chôn luôn nó ở dưới.
Theo từng lớp tuyết đọng ùn xuống, ánh mắt Lâm Siêu cũng dần trở nên ngưng lại.
Bốn người gồm Phạm Hương Ngữ, Hắc Nguyệt, Vưu Tiềm và Lâm Thi Vũ cùng cảm thấy kinh ngạc, tất cả đều khẽ hít vào một hơi khí lạnh.
Chỉ thấy từ trên lớp tuyết đọng đang dần ùn xuống đã lộ ra một bộ xương khổng lồ.
Bộ xương này cao gần 40: 50 mét, lớp da thịt bên ngoài đã bị gặm sạch, chỉ còn sót lại một ít thịt ở các đốt ngón tay mà thôi.
Con thú khổng lồ này lớn tới mức nào!
Phải biết rằng, hai con rắn khổng lồ tập kích căn cứ Viêm Hoàng chỉ có chiều dài khoảng bảy, tám chục thước mà thôi, độ cao thân thể của bọn nó thì cũng không đáng kể cho lắm.
Vậy mà bộ khung xương này riêng độ cao đã khoảng 50 mét rồi!
Sắc mặt của Lâm Siêu trở nên nghiêm trọng.
Mặc dù hắn đã đoán trước rằng khu vực sâu này rất đáng gờm, thế nhưng điều đầu tiên hắn thấy được lại là một cảnh kinh người như vậy.
Con quái vật mạnh nhất mà hắn thấy được chính là con Cá sấu Hoàng Kim, còn con có thể tích lớn nhất chính là con Sư tử Hoàng Kim.
Vậy nhưng, con sư tử Hoàng Kim kia chỉ cao khoảng 20 mét mà thôi, bằng một nửa so với con quái vật này.
Nhưng điều quan trọng nhất là, con quái vật này đã bị giết chết!
Lâm Siêu áng chừng qua chiều dài của bộ xương này thì được khoảng 70, 80 mét.
Từ kết cấu khung xương của nó thì có thể đoán rằng con quái vật này chắc hẳn là thuộc loài hổ, sư tử, sói, báo… bị biến dị.
Vưu Tiềm hít vào mấy hơi khí lạnh, nói:
– Thật đúng là khó tin, tai họa chỉ mới bộc phát chưa được bao lâu, hình như mới khoảng được hai tháng mà thôi.
Cho dù có sử dụng năng lượng tiến hóa và năng lượng gen cường hóa thân thể thì cũng không thể tiến hóa nhanh được đến như vậy.
Không lẽ đám quái vật trong vực sâu đều đáng sợ y như vậy?
Lâm Siêu sử dụng “Vô hạn chiết xạ” kiểm tra khu vực xung quanh mình.
Bởi vì trận gió tuyết kia che lấp nên tầm nhìn từ năm mươi dặm đã rút ngắn xuống còn hơn mười dặm mà thôi.
Khoảng cách ngắn như vậy cũng không có tác dụng gì đáng kể, đối với những con quái vật có thể tích giống như vậy thì thính giác và khứu giác của chúng cũng có thể dễ dàng bao phủ cả một khu này.
Lâm Siêu hít sâu một hơi rồi nói với Lâm Thi Vũ:
– Chị và Vưu Tiềm hãy vào không gian Thứ Nguyên đi.
Phạm Hương Ngữ khẩn trương nói:
– Thế còn tôi?
Lâm Siêu lạnh lùng nói:
– Cô ở lại bên ngoài khống chế hủ thi đi dò đường đã, đợi khi nào gió tuyết ngừng thì hẵng vào.
Không gian Thứ Nguyên có thể ngăn cách tất cả các loại tín hiệu, nếu như Phạm Hương Ngữ chui vào bên trong thì con hủ thi kia sẽ bị mất khống chế trở lại như bình thường.
Lâm Thi Vũ và Vưu Tiềm cùng nghe lời hắn đi vào không gian Thứ Nguyên.
Trước khi tiến vào, Lâm Thi Vũ đưa mắt nhìn Lâm Siêu một cái.
Mặc dù cô không nói câu gì, thế nhưng từ trong đôi mắt đã hiện lên rất rõ ý của cô.
Nếu như em có chuyện gì xảy ra thì chị sẽ ở bên trong không gian Thứ Nguyên này chôn cùng với em!
Đợi sau khi hai người đi vào, Lâm Siêu mở cánh rồng đã cải tạo ra rồi nói với Hắc Nguyệt và Phạm Hương Ngữ:
– Hãy bám lấy tôi.
Hắc Nguyệt, nếu lát nữa có con quái vật khổng lồ nào xuất hiện thì cô hãy sử dụng cường hóa lên người tôi nhé!
– Ừm.
Hắc Nguyệt gật mạnh đầu, nói.
Trang 49# 1








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










