[Dịch] Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế
Tập 3: Câm miệng (c21-c30)
❮ sautiếp ❯Chương 21. Câm miệng
Tiêu Lâm nhìn Văn Vũ đứng trước mặt ông, hung hăng nuốt ngụm nước miếng. Mặc dù anh ta nói chuyện rất khách khí nhưng trong mắt anh ta không chút che giấu sự lạnh lùng, bản thân Tiêu Lâm là cảnh sát hình sự nên ông ấy hiểu rõ những ánh mắt thế này, nó chỉ xuất hiện trên người của những tội phạm giết người hoặc côn đồ.
So sánh sự chênh lệch thực lực của hai người, cảnh sát Tiêu lựa chọn sáng suốt thỏa hiệp.
“Cậu đã cứu tôi một mạng, nếu cậu có thắc mắc gì muốn hỏi tôi sẽ trả lời hết những gì mình biết.”
Người ta mạnh hơn ông ấy, Tiêu Lâm khách khí nói..
“Ừm, tôi có rất nhiều chuyện thắc mắc, chúng ta tìm một nơi an toàn hơn để nói chuyện, hơn nữa. . .”
Văn Vũ nhìn về phía xa quyệt miệng.
Ban đầu đồng đội của Tiêu Lâm đội bạn, nhìn thấy ba tang thi đã bị giết chết, lại không nỡ bỏ lại Tiêu Lâm, đã hy sinh bản thân làm lá chắn cho mọi người. Nên vội vàng quay lại.
“Cảnh sát Tiêu vừa rồi thật sự cám ơn ông. Đợi sau khi trở về, tôi nhất định sẽ nói với lãnh đạo, cảnh sát Tiêu đã quên mình vì mọi người, tinh thần dũng cảm tiến tới này đáng giá mọi người học tập. . .”
Được Tiêu Lâm cứu là một người người mập mạp đang thở hổn hển, vừa vội nói. Nói chuyện vui vẻ làm cho Văn Vũ cũng không khỏi liếc mắt.
“Cậu này là?”
Vương Bàn Tử nhìn thấy Văn Vũ đang cầm đao đứng bên cạnh, thì hỏi.
Văn Vũ nhìn thấy đôi tình lữ cũng chạy lại, không để ý tới tên mập mạp bên cạnh, trực tiếp chỉ vào siêu thị nhỏ nói: “Đi vào nói, buổi tối bên ngoài không an toàn.”
Cậu nói xong đi vào trước.
Nhìn thấy Văn Vũ không để ý tới ông ta, trên mặt Vương Bàn Tử lúc thì đỏ, lúc thì trắng.
“Cảnh sát Tiêu, cậu ta là ai?” Vương Bàn Tử hỏi.
“Một người cứu mạng của tôi.” Cảnh sát Tiêu rất thất vọng với hành động lúc nảy của đồng đội, bây giờ ông ấy nói chuyện cũng không khách khí nữa.
Lời còn chưa dứt, ba người xung quanh không khỏi đỏ mặt.
Hai người đi phía sau đỡ Tiêu Lâm, theo Văn Vũ đi vào trong siêu thị.
Văn Vũ không có lo lắng trong siêu thị có tang thi, ban ngày cậu đã dọn sạch chỗ này.
Nhìn bốn người vào sau, Văn Vũ trực tiếp mở miệng hỏi: “Ông là cảnh sát hả? Xưng hô như thế nào?”
“Tôi tên Tiêu Lâm, là cảnh sát.”
Tiêu Lâm nhìn thấy Văn Vũ hỏi ông ấy, lập tức nói.
“Ừm, trong cục cảnh chắc hẳn sẽ an toàn hơn bên ngoài, tại sao ông lại chạy ra ngoài vậy?” Văn Vũ vô cùng tò mò vấn đề này, phải biết, lúc mới bắt đầu tận thế, ngoại trừ quân đội chiếm ưu thế cao nhất thì chính là cảnh sát,truyện được cập nhật nhanh nhất tạitruyenyy.vipnhững người này còn nắm giữ vũ khí nóng, tốc độ tiến hóa của tang thi bây giờ cũng không nhanh.
Đương nhiên, mỗi một người lính nếu tự mình giết được tang thi cũng sẽ lấy được điểm, nhưng nếu dùng lựu đạn, súng, xe tăng hay loại vũ khí nóng khác khi giết tang thi sẽ không có điểm.
“Đừng nói nữa, vốn chúng tôi ở trong cục cảnh sát rất an toàn, đột nhiên lại nhảy ra một đám mèo, chuột lớn lập tức đuổi những người còn sống sót trong đó ra ngoài.”
Trả lời không phải là Tiêu Lâm, mà là một chức nghiệp giả khác, nhìn vẻ mặt sợ hãi trên mặt ông ta, rõ ràng trong lòng vẫn còn sợ hãi với chuyện ngày đó.
Văn Vũ nghe nói vậy cảm thấy hứng thú hỏi.
“Chuột hả? Có nhiều không?”
“Người anh em, những con chuột đó thật đáng sợ, nếu để tôi nói, cậu vẫn nên đi với chúng tôi, chúng ta có hai chức nghiệp giả, hơn nữa bây giờ chúng tôi sẽ trực tiếp rời khỏi thành, đi thành phố H, nơi đó là tỉnh, chính phủ khẳng định đã tiến hành công việc cứu trợ. Cậu cứ yên tâm, Vương Chí Tài tôi là bí thư XX thành phố M. . .”
“Chuột có nhiều không?” Văn Vũ hoàn toàn không nghe Vương Bàn Tử nói, chăm chú nhìn Tiêu Lâm.
Lời của Vương Bàn Tử còn chưa nói hết, thì bị Văn Vũ cắt ngang, trên mặt dần dần có chút không nhịn được.
Trước tận thế, dù ông chỉ là bí thư nhưng đi tới đâu cũng có người bên cạnh nịnh bợ, sau tận thế dù là cảnh sát khi biết thân phận của ông ta cũng sẽ bảo vệ ông ta an toàn.
“Ha ha, chàng trai trẻ này. . .” Vương Bàn Tử còn muốn nói gì đó.
Văn Vũ nhìn thấy từ khi Vương Bàn Tử mở miệng nói, ba người còn lại đều không nói gì, hiển nhiên ở trong lòng ba người, chức vụ của Vương Bàn Tử vẫn có chút địa vị.
Trong lòng cậu có chút không kiên nhẫn: “Câm miệng lại tên béo đáng chết, còn có ông mau trả lời vấn đề của tôi, rốt cuộc có bao nhiêu.” Văn Vũ trực tiếp bỏ qua bí thư Vương, lấy đao trong tay chỉ về phía Tiêu Lâm.
Nhìn sắc mặt dần dần xanh lên của Vương bí thư, lại nhìn vẻ mất kiên nhẫn của Văn Vũ.
Rất rõ ràng, sức chiến đấu của Văn Vũ tuyệt đối mạnh hơn đội bọn họ nhiều.
“Mấy trăm con, còn cụ thể bao nhiêu chúng tôi cũng không nhìn kỹ, tóm lại rất nhiều.”
“Ừm, tốt lắm vậy bên trong cục cảnh sát còn có súng ống và áo chống đạn đúng không, ông biết nó được đặt ở đâu không?”
Chương 22. Câm miệng 2
Đây mới là mục đích cuối cùng của Văn Vũ.
Vương Bàn Tử nghe Văn Vũ hỏi, giận mà không chỗ phát tiết.
“Cậu Văn, tôi phải nhắc nhở cậu, đây chính là đồ vật của quốc gia, nếu như cậu lấy, sẽ phạm pháp.”
Vương Bàn Tử mắt nhỏ híp lại, cố gắng nhấn mạnh hai chữ quốc gia để lấy lại mặt mũi cho ông ta.
“A.”
Một tiếng kêu thảm thiết chỉ thấy Vương Bàn Tử bay ngược ra ngoài, liên tục đụng vào hai kệ hàng, răng văng ra ngoài, trong miệng tất cả đều là máu tươi.
Văn Vũ đứng tại vị trí ban đầu của Vương Bàn Tử hờ hững xoa vết máu và nước bọt trên tay.
“Không phải tôi đã kêu ông câm miệng sao?”
Vương Bàn Tử nhìn ánh mắt hung ác của Văn Vũ, không khỏi run rẩy, cúi đầu, không dám nói chuyện nữa, tức giận và tàn nhẫn trong mắt ông ta cũng cẩn thận che giấu.
Ba người cảnh sát Tiêu cũng không thấy bóng dáng của Văn Vũ, chỉ thấy bí thư Vương văng ra ngoài, nhất thời hiểu rõ thực lực của Văn Vũ. Bầu không khí cứng đờ.
Văn Vũ không để ý tới Vương Bàn Tử, cậu nhìn chằm chằm Tiêu Lâm.
Tiêu Lâm nhìn Vương Bàn Tử nằm ở phía xa, lại nhìn Văn Vũ trước mặt ông ấy.
“Vũ khí ở trong hầm, lúc bình thường sẽ khóa lại, nhưng ở ngày hôm qua, chúng ta đã mở khóa ra, bên trong còn sót lại rất nhiều súng lục đạn dược, cũng có vài cái áo chống đạn.”
Tiêu Lâm không dám giấu diếm, sau khi nhìn thấy sức chiến đấu của Văn Vũ, Tiêu Lâm sợ nếu như ông ấy ẩn giấu cái gì, tuyệt đối sẽ bị người trẻ tuổi trước mặt giết chết.
“Ừm, tốt.” Cẩn thận nhìn ánh mắt và biểu cảm trên mặt Tiêu Lâm, xác định Tiêu Lâm đang nói sự thật. Văn Vũ cầm lấy vũ khí, xoay người đi ra ngoài.
Nhìn thấy Văn Vũ đi ra cửa, Vương Bàn Tử không khỏi nắm chặt nắm đấm, quay về phía Tiêu Lâm lớn tiếng hét lên: “Cảnh sát Tiêu, sao ông có thể nói những việc này cho người khác biết sẽ, đây là chuyện dính tới pháp luật, ông chờ quốc gia trị tội ông đi.”
“A, đúng rồi.”
Mắt thấy Vương Bàn Tử còn chưa nói xong, vốn mọi người cho rằng đã rời đi Văn Vũ, đột nhiên xuất hiện ở cửa siêu thị, chậm rãi mở miệng.
“Có chuyện đã quên nói với mọi người, cảnh sát Tiêu theo tôi được biết, rất nhiều động vật đều đã biến dị, như chuột, chó, mèo …, có thể sâu cũng biến dị, dưới tình cảnh nguy hiểm như vậy, nhân loại có thể sống sót hay không còn chưa biết được, cảnh sát Tiêu phải bảo vệ bí thư Vương thật tốt, sớm ngày tìm tới chính phủ đó.”
“Ha ha ha ha, ha ha ha ha.”
Cùng với tiếng cười to của Văn Vũ, tiếng bước chân dần dần đi xa. Lúc này, Văn Vũ thật sự đi rồi.
Nhưng mấy người ở trong siêu thị thì lại có vẻ mặt khác nhau.
Ánh mắt Vương Bàn Tử dại ra nhìn Văn Vũ, lại nhìn vẻ mặt bình tĩnh lạnh lùng của Tiêu Lâm. Trên khuôn mặt hồng hào không còn chút máu.
Kỳ thực từ lúc tận thế đến, rất nhiều người cũng đã rõ ràng, thời đại thay đổi, cảnh sát Tiêu cũng rõ ràng, nhưng nhiều năm giáo dục làm cho cảnh sát Tiêu vẫn còn chút chờ mong với quốc gia.
Nhưng những lời cuối cũng khi đi của Văn Vũ, không nghi ngờ đã đánh nát ảo tưởng cuối cùng của Tiêu Lâm.
“Mọi người cảm thấy, chính phủ có thể cứu bao nhiêu người?”
Cảnh sát Tiêu nhìn lên mái nhà, nói thầm một câu.
Một cơn gió thổi qua, thổi bay đống rác rưỡi lộn xộn và quần áo rách nát.
Sau khi Văn Vũ nghe được tin tức của cục cảnh sát, cậu không chút lo lắng bóng đêm u ám, chạy nhanh về phía cục cảnh sát.
Trong trạng thái không chiến đấu, thể chất gấp ba lần người bình thường làm cho Văn Vũ không gì sánh kịp, Vân Vũ đã tìm lại cảm giác tự do bay nhảy giữa các thành thị.
“Quả nhiên trên thế giới này, chỉ có cường giả mới có tư cách có được cuộc sống tự do vui vẻ.”
Cậu nhớ lại những chuyện xảy ra sau khi mạt thế đến, mặc kệ là đội trưởng đội bảo vệ hay là cảm giác sung sướng nắm giữ mạng sống của người khác trong tay, đều làm cho Văn Vũ càng lún càng sâu.
“Mạnh mẽ để làm gì? Chính vì cảm giác này, tự do, nắm giữ mạng sống của mình, thậm chí của người khác, mạnh mẽ lên chàng trai, bây giờ còn kém xe lắm.”
Văn Vũ lặng lẽ cổ vũ cho bản thân. Nếu ông trời đã cho cậu cơ hội sống lại, cho cậu một bắt đầu hoàn kỹ hơn, thì sao cậu không cố gắng tranh thủ một chút cho tương lai của cậu?
Càng tới gần cục cảnh sát, vết máu trên mặt đắt càng nhiều, màu máu văng khắp nơi, nơi này quả thật đã trải qua một trận chiến đấu quyết liệt.
Nhưng làm cho Văn Vũ khó hiểu là theo khoảng cách càng gần cục cảnh sát thi thể càng ngày càng ít, cũng không thấy tang thi ở đâu.
Phải biết rằng, tang thi không có trí não, dưới tình huống không có người đứng đầu thì không sẽ tụ tập ở bên nhau mà lãng vãng khắp nơi.
Ngoại trừ…
Văn vũ nghĩ tới một khả năng.
Văn Vũ đứng lại trước cửa cục cảnh sát, ngược lại vòng một vòng, trực tiếp leo lên tòa nhà bên cạnh cục cảnh sát.
Đứng ở gần cửa sổ lầu 10, Văn Vũ cúi đầu nhìn xuống dưới.
Ở trước mặt Văn Vũ như một bộ phim hành động bom tấn.
Rất nhiều tang thi vây quanh đường phố, chen chúc đi tới của cục cảnh sát, thỉnh thoảng sẽ có những tang thi dẫm đạp nhau, những tang thi không linh hoạt sẽ bị đồng loại đụng ngã dẫm đạp thành đống thịt nát.
Để Văn Vũ cảm thấy buồn cười nhất là cuộc chiến ở cửa cục cảnh sát.
Một đám tang thi muốn phá cửa cục cảnh sát, nhưng đối thủ của nó – một đám chuột biến dị chiếm lấy cục cảnh sát thì đang nhảy tới nhảy lui trong đàn tang thi.
Bộ da lông xám đen của đám chuột làm cho tang thi chưa tiến hóa không cách nào ra tay, ngược lại cơ thể linh hoạt của đám chuột vòng quanh tang thi, làm nó chẳng những không bắt được chuột mà còn đụng ngã những đồng loại bên cạnh làm cho cả đám ngã xuống… Không thể đứng dậy được.
Chương 23. Cục cảnh sát đại loạn.
Bầy chuột biến dị này to lớn nhue mèo, răng nanh của chúng điên cuồng cấu xé thịt hư thối trên người tang thi.
Tuy rằng mùi vị không tốt, nhưng máu thịt trên người tang thi có chứa virus cũng là một phần không thể thiếu của những động vật biến dị.
Có thể thấy rõ, những cánh tay hay chân gãy bị một con chuột vừa tiến hóa gặm nhắm, những thức ăn mà nó không ăn hết sẽ vị bầy chuột kéo vào bên trong cục cảnh sát, nhìn vết máu trên cửa cục cảnh sát thì không có một ngàn cũng có tám trăm tang thiz nhưng bây giờ ngoại trừ vết máu thì rất ít thi thể.
Văn Vũ đứng ở trên cao nhìn xuống bốn phía.
Quá rõ ràng một đàn tang thi lớn như vậy không phải tự nhiên mà có, cho dù trong cục cảnh sát có động tĩnh lớn cỡ nào cũng không thể hấp dẫn đàn tang thi lớn như vậy.
Nhìn vào lối đi xung quanh của tang thi cùng với dấu vết ở phía xa, rõ ràng có người có ý dẫn chúng nó tới cửa cục cảnh sát.
“Ngu ngốc.”
Văn Vũ nhìn tình huống trước mắt, không khỏi thở dài.
Không hiểu biết tạo thành tại nạn.
Mặc kệ là ai đưa ra chủ ý nào đều là người ngu ngốc.
Văn Vũ trơ mắt nhìn cảnh trước cửa cục cảnh sát, một con chuột vẫn chưa biến dị sau khi ăn một cánh tay của tang thi thì cơ thể nhanh chóng lớn lên, trong nháy mắt to lên gấp ba lần, thành công biến thành chuột biến dị.
Đây là lý do tại sao Văn Vũ lại mắng họ ngu ngốc.
Ở mạt thế, số lượng không nói lên điều gì, cái gọi là sức mạnh đoàn kết đã trở thành một trò cười.
Mấy ngàn tang thi, đang bước đi trên đường phố chật hẹp, chúng nó đối mặt với mấy trăm con chuột biến dị, tuyệt đối sẽ bị ăn sạch sẽ, thậm chí còn sẽ sinh ra nhị cấp hơn nữa là tam cấp chuột biến dị vương, đây mới là điều đáng sợ nhất.
Kế hoạch của Văn Vũ là định vào cục cảnh sát tìm kiếm súng ống, giết chuột biến dị mới là mục đích quan trọng nhất, mặc dù chuột biến dị không dễ bị giết chết nhưng trong giai đoạn này chuột có thể biến dị thành cấp chuột biến dị cấp một rất ít. ,
Đa số vừa mới biến dị, thực lực không đủ, dừng ở mức động vật bình thường và động vật biến dị cấp một, có thể nói là động vật biến dị cấp 0.
Dù nhỏ chút nhưng vẫn có tích phân.
Nếu Văn Vũ đứng ở vị trí tốt vừa đánh vừa chạy, còn có trang bị áo giáp cấp F bảo vệ.
Tất cả chuột biến dị trong cục cảnh sát nhất định sẽ giúp Văn Vũ thành công thăng cấp lên chức nghiệp giả cấp 1 đỉnh, thể chất 10 điểm sẽ giúp Văn Vũ kiếm lời một vốn rất lớn.
Nhưng bây giờ thì sao?
“Vẫn nên nghĩ cách khác tốt hơn!”
Văn Vũ híp mắt cẩn thận kiểm tra chất lượng và số lượng của bầy chuột trong cục cảnh sát.
Số lượng rất nhiều, những con chuột bên ngoài cắn xé tang thi thôi đã gần mấy trăm con, hơn nữa một phần mười trong đó đều là chuột biến dị cấp 1.
Mỗi lần có chuột biến dị bị thương hay đã ăn đầy bụng thì sẽ có chuột biến dị khác đến thay đổi.
Đàn chuột nho nhỏ như vậy đã có chiến thuật rồi.
Dựa theo tính toán của Văn Vũ, số lượng chuột trước mắt cho dù cậu có đi vào cục cảnh sát cũng không thể sống sót.
Hơn nữa nhìn đàn chuột tiến lên lui xuống có trật tự như vậy, bên trong đàn nhất định có một con đã tiến hóa thành chuột biến dị cấp 2.
“Thời gian này, còn sớm.”
Văn Vũ nghiến răng nghiến lợi, cảm giác đắc ý kiêu ngạo trong lòng đã bị đàn chuột biến dị diệt sạch.
Lúc này Văn Vũ mới nghĩ đến.
Mạt thế, từ trước đến nay vai chính đều không phải con người.
“Súng ống và áo chống đạn đừng nghĩ tới.” Văn Vũ lập tức sửa đổi kế hoạch, có lẽ cậu nên mượn đàn tang thi này nhảy vào cục cảnh sát, không tạo ra một tiếng động nào. Vì súng ống và áo chống đạn, hoàn toàn không đáng để Văn Vũ mạo hiểm.
“Nhưng điểm tích lũy rõ ràng đang ở trước mặt.”
Nhìn hành vi xếp hàng chịu chết của tang thi ở phía dưới, Văn Vũ lập tức tỉnh táo lại, lúc này cậu không giết chuột biến dị. Nhưng tang thi cũng có điểm tích lũy mà.
Cậu cẩn thận quan sát tang thi phía rươi.
Tang thi cấp 1 đã có trí tuệ, hơn nữa khi quan sát tình hình chiến đấu bọn nó sẽ không đến nơi này, hơn nữa vì con người hấp dẫn tang thi lại đây cho nên khó khăn rất lớn, cho nên trong đám tang thi này hoàn toàn không có tang thi cấp 1.
Mà đàn tang thi khổng lồ này, bị chia ra thành từng nhóm, chúng nó chỉ dựa vào bản năng để hành đông, có lẽ nghe thấy tiếng gào thét của đồng loại và mùi máu thịt phía trước cục cảnh sát, nên đi về phía trước hoàn toàn không nghĩ tới việc khác. Chẳng sợ dẫm nát đồng loại cũng không tiếc.
Nhìn một màn này làm cho Văn Vũ run rẩy, đều là tiền nha.
Chạy nhanh đi xuống lầu, Văn Vũ quyết định làm một chuyện lớn, ít nhất cũng phải lấy được một miếng thịt từ trong miệng chuột biến dị.
Chương 24. Đối mặt với biển zombie
Ở lối vào không xa cục cảnh sát, bên trong một văn phòng.
Hơn chục người cả nam lẫn nữ bàng hoàng nhìn cuộc hỗn chiến giữa đám zombie và chuột biến dị.
“Cục trưởng, Lão Vương, Lão Vương anh ta vẫn chưa ra.”
Một anh thanh niên mặc cảnh phục nói nhỏ với người đàn ông trung niên cao lớn đang đứng ở giữa.
“Ừm”
Một câu trả lời thản nhiên, hoàn toàn không nhìn ra tâm trạng lúc này của cục trưởng cục cảnh sát, nhưng từ hai bàn tay siết chặt và ánh mắt thù hận nhìn về phía chuột biến dị, có thể cảm nhận rõ ràng được người này đã bùng lên lửa giận và hận thù, giống như ngọn núi lửa sắp bùng nổ.
“Tìm người, lại đi đi, đám zombie này vẫn chưa đủ.” Cục trưởng thản nhiên nói.
“Cục trưởng Vương, đủ rồi, để thu hút đám zombie này mà đã chết không ít người rồi đấy, hơn nữa nhìn tình hình này thì rõ ràng là đám zombie đó không đánh lại chuột biến dị, ngược lại chúng càng tiến hóa hơn.” Một người đàn ông ăn mặc lịch sự trực tiếp đứng lên, nói với cục trưởng Vương.
“Vậy anh nói xem, nên làm thế nào?” Giọng nói giống như phảng phất từ trong mơ, lại giống như đang độc thoại một mình.
“Bây giờ chúng ta cần phải đi, zombie ở nơi này đã nhiều lắm rồi, đợi ở chỗ này không còn an toàn nữa rồi.” Người đàn ông ăn mặc lịch sự trực tiếp mở miệng nói.
Thấy tinh thần của cục trưởng Vương rõ ràng đã có vấn đề, người đàn ông đó tạm dừng một chút, lại mở miệng, nói: “Cục trưởng Vương, xin hãy nén đau lòng, tôi biết. . . . . .”
“Anh biết cái đếch gì, anh thì biết cái đếch gì. . . . . . anh chẳng biết cái gì ngoài biết kiếm tiền trái lương tâm cả.”
Cục trưởng Vương trực tiếp bị lời nói của người đàn ông trước mắt chọc giận, anh ta phẫn nộ túm áo người đàn ông, lớn tiếng quát mắng .
Có lẽ cảm thấy vẫn chưa hết giận, cục trưởng Vương trực tiếp đấm vào mũi người đàn ông, sức mạnh của chức nghiệp giả làm cho người đó ngã quỵ trên mặt đất, may mà anh ta cũng đã chuyển chức thành công, ngoài dòng máu mũi và mũi sụp xuống thì cũng không bị thương gì nặng.
Những người khác nhìn thấy hai tòa núi lớn đang tranh chấp giữa đội ngũ, đều im lặng như ve sầu mùa đông.
Người đàn ông lấy một chiếc khăn tay trong túi ra, cẩn thận lau máu mũi, có lẽ là tay chạm vào miệng vết thương, người đàn ông không khỏi nhíu mày.
Nhìn cục trưởng Vương đang rơi vào trạng thái sụp đổ, anh ta khẽ thở dài.
“Cục trưởng Vương, tôi biết cái chết của con gái đã đả kích ông rất lớn, chúng tôi rất tin tưởng ông, cho nên rất ủng hộ kế hoạch thu hút zombie, đoạt lại cục cảnh sát mà anh đưa ra. Nhưng ai cũng biết, thực ra kế hoạch này của anh chỉ để thỏa mãn dục vọng báo thù của bản thân mà thôi.”
Nhìn cục trưởng Vương ngồi ở góc tường, khóe mắt người đàn ông hiện lên một tia thất vọng và khinh thường.
“Vả lại, anh cũng nhìn thấy tình huống trước mắt rồi đấy, truyện được cập nhật nhanh nhất tạitruyenyy.vipkế hoạch này, trừ việc khiến đám chuột biến dị trở nên càng mạnh hơn, còn khiến chúng ta tổn thất nhân lực, không có bất kỳ tác dụng gì khác.”
“Trong tình huống như thế này mà anh lại bị thù hận chiếm mất lý trí, cho nên cục trưởng Vương à, tạm thời anh không thích hợp đưa ra chỉ thị gì cả.”
Cục trưởng Vương ngồi ở góc tường không hề có phản ứng gì với những lời này, chỉ liên tục bứt tóc mình, trong miệng phát ra âm thanh nức nở.
Người đàn ông kia không để ý đến cục trưởng Vương ở góc tường nữa, anh ta trực tiếp đi đến phía trước cửa sổ.
“Chúng ta còn bao nhiêu người dẫn zombie ở bên ngoài?” Người đàn ông mở miệng hỏi.
Trong đám người đứng ở phía trước, có một người phụ nữ xinh đẹp, ăn mặc giống thư ký trả lời: “Ông chủ, người dụ zombie ở bên ngoài có thể trở về đã trở về hết rồi, còn lại vẫn chưa trở về, chỉ sợ. . . . . .”
“Haiz, thiệt hại mất 7 chức nghiệp giả.” Tức giận nhìn cục trưởng Vương lui ở góc tường.
Người đàn ông trực tiếp nói với những người còn lại: “Bây giờ chúng ta chỉ còn lại từng này người, trong đó phần lớn vẫn là người thường chưa chuyển chức, việc cấp bách bây giờ là tìm một nơi để nghỉ ngơi và hồi phục. Bây giờ nơi chúng ta đứng quá nguy hiểm.”
Không đợi người xung quanh phản ứng lại, người đàn ông kia quay đầu nói với cục trưởng Vương: “Cục trưởng Vương, tôi biết cái chết của con gái ông đã đả kích ông rất lớn. Nhưng tình huống bây giờ, chúng tôi cần sức mạnh của anh, nếu anh cảm thấy mắc nợ những anh em đã chết vì kế hoạch ngu xuẩn của anh thì hãy xốc lại tinh thần, dẫn chúng ta ra ngoài.”
“Đúng vậy, kế hoạch tôi định chính là báo thù những con chuột này.” Cục trưởng Vương nhanh chóng ổn định lại tinh thần.
“Vì kế hoạch ngu xuẩn này, chúng ta vốn đã ít người nay còn ít hơn. Đây là lỗi của tôi, xin lỗi mọi người.” Cục trưởng Vương đứng lên, thẳng lưng lên.
“Tôi sẽ đưa mọi người đến nơi an toàn, sau đó. . . . . .” Cục trưởng Vương quay đầu nhìn người đàn ông: “Mọi người nghe ông chủ Trương đi. Tôi không thích hợp dẫn dắt mọi người nữa.”
Cục trưởng Vương không để ý đến ánh mắt của những người khác, anh ta xoay người xuống tầng.
“Từ từ, cục trưởng Vương, anh Trương, mọi người mau đến xem, bên trong đám zombie có người.”
Không đợi cục trưởng Vương đi ra cửa, anh cảnh sát phụ trách canh gác la to, giống như nhìn thấy thứ gì cực kỳ khủng khiếp.
Ông chủ Trương đi nhanh đến phía trước cửa sổ, nhìn thấy cảnh tượng phía dưới, anh ta giật mình há to miệng.
. . . . . .
Chương 25. Đối mặt với biển zombie 2
Sau khi Văn Vũ quyết định, lập tức bước nhanh xuống tầng.
Mùi máu tươi hấp dẫn zombie, lúc Văn Vũ đi xuống, cả văn phòng đã chật ních zombie, hiển nhiên, máu thịt tươi rói khiến đám zombie khinh thường người đàn ông trước mặt.
Nhìn thấy zombie tập tễnh bước đến, Văn Vũ kiểm tra trang bị trên người mình: dao bằng thép cấp F, trang phục bảo hộ cấp F, cộng thêm 3 điểm tố chất cơ thể.
“Vậy thì… bắt đầu xuống đao giết người thôi.”
Chỉ thấy linh thú vốn đang trôi nổi bỗng vèo một cái vào lỗ tai Văn Vũ, theo sức mạnh khổng lồ mà xuất hiện, Văn Vũ cảm nhận được nguồn sức mạnh cực lớn trong cơ thể, cậu cầm dao bằng thép trực tiếp lao về đám zombie trước mặt.
. . . . . .
Cửa sổ vốn không lớn đã bị đám người ông chủ Trương vây quanh, lúc nhìn thấy cảnh tượng dưới tầng, ai cũng không khỏi há hốc mồm.
“Đây, đây, đây là con người à?”
Một người phụ nữ trung niên nói lắp bắp, đám người xung quanh không để ý tới sự ngạc nhiên của người phụ nữ, trong lòng không hẹn mà cùng cảm thán “Đây là con người à?”.
Đám zombie vốn đang chen chúc đi về phía cục cảnh sát liền trực tiếp bị tách ra, cả con đường ít nhất cũng phải trăm con zombie điên cuồng tấn công vào một chỗ, zombie lít nhít không nhìn rõ tình hình bên trong, người xem trong văn phòng chỉ có thể nhìn thấy đầu zombie liên tục bay ra khỏi trung tâm vòng lớn, sau đó zombie đếm mãi không hết lại tiếp tục đánh tới.
Mọi người ăn dưa quần chúng cho rằng, nhiều nhất là mấy chục giây, con người không biết tự lượng sức mình dưới tầng kia sẽ bị đám zombie hung mãnh xé thành từng mảnh nhỏ, nhưng thời gian trôi qua, thi thể zombie dưới chân Văn Vũ càng ngày càng nhiều, dần dần chồng chất thành một ngọn núi nhỏ, cuối cùng mọi người cũng nhìn thấy bóng dáng Văn Vũ.
Áo khoác cũ nát đã sớm không thấy tăm hơi, thay vào đó là bộ quần áo bó hơi mỏng, bởi vì có quần áo bó bảo vệ nên vết thương zombie gây ra cho Văn Vũ cũng không lớn, nhưng đầu lộ ra ngoài chắc chắn không chịu được lễ rửa tội khổng lồ của zombie, ba vết máu lớn in rõ trên mặt cậu, ông chủ Trương nhìn thấy, đó là vết thương do một con zombie cấp 1 biến dị tạo ra, nhưng không đợi con zombie cấp 1 ra tay, dao bằng thép sắc bén đã cắt đứt đầu zombie.
Gương mặt vốn thanh tú bị máu làm bẩn trở nên hơi dữ tợn, nhưng sức chiến đấu của người dưới tầng cực mạnh, thi thể zombie chồng chất lại trở thành lá chắn, đám zombie trèo lên liên tục bị chém đầu, sức mạnh của lưỡi đao mạnh mẽ khiến mọi người trong văn phòng không khỏi rùng mình.
“Nhanh lên, đừng xem nữa, bây giờ mau chạy ra ngoài đi.”
Trong vô thức, đám zombie ngoài cửa văn phòng cũng bị thu hút bởi âm thanh chém giết của Văn Vũ, ông chủ Trương thấy đường thoát của nhóm mình đã hình thành, bất chấp quan sát kết cục của người kia, anh ta chỉ huy những người còn lại trong văn phòng điên cuồng chạy trốn ra ngoài.
Đám người trong văn phòng hiểu, tính mạng của mình quan trọng hơn của người khác, cũng bất chấp xem trò hay, chạy trốn dưới sự chỉ đạo của cục trưởng Vương và ông chủ Trương.
. . . . . .
Văn Vũ nhìn thấy đám zombie trước mắt đã giảm bớt, cậu biết sự cuộc chiến kích thích này đã gần kết thúc rồi.
Đúng vậy, chính là kích thích.
Kiếp trước, Văn Vũ là bia đỡ đạn, cậu còn phải đối mặt với nhiều tình huống nguy hiểm hơn thế này nhiều, zombie bình thường không thể phá vỡ phòng ngự được, chỉ cần chú ý mặt mũi và tay là có thể tiêu diệt được đám zombie này. Còn nếu thỉnh thoảng gặp phải zombie cấp 1, Văn Vũ chỉ có thể nói, làm gì có cuộc chiến nào là không có ngoài ý muốn?
Qua một hồi chém giết, Văn Vũ nhìn biển máu trước mắt, cậu há miệng thở hổn hển, tố chất cơ thể lớn mạng cho Văn Vũ sức chịu đựng, đáng tiếc có sức chịu đựng có lớn mạnh thế nào cũng không chịu nổi mấy trăm con zombie tấn công. Cũng may Văn Vũ đã cẩn thận tính toán số lượng zombie trên đường, hoàn toàn không vượt ra khỏi phạm vi năng lực của mình.
Thả lỏng cổ tay tê dại, Văn Vũ giải phóng trạng thái chiến đấu, cậu giẫm lên đống xác zombie, trực tiếp trèo vào cửa sổ tầng hai bên cạnh.
Nhìn linh thú im lặng bên tai, Văn Vũ xử lý vết thương trên mặt mình, cẩn thận tìm kiếm người sống sót mà mình vừa nhìn thấy.
Văn Vũ đã sớm biết bên cạnh có người quan sát mình.
Vừa rồi solo, trực tiếp được gần 800 điểm tích luỹ, Văn Vũ không có lý do gì để từ bỏ, thấy đàn zombie bên cạnh càng ngày càng ít, Văn Vũ đau lòng, đều là điểm tích luỹ đó.
Mà vừa rồi mình solo đã là cao nhất, nếu lúc này có người giúp đỡ, trước không nói có thể cướp được bao nhiêu điểm tích luỹ, nếu vận khí tốt, nói không chừng còn có thể đụng độ với chuột biến dị.
Cậu vừa nhai thịt khô trong miệng, vừa cẩn thận đánh giá xung quanh, ánh trăng sáng rực khiến tầm nhìn của Văn Vũ không bị gò bó.
Một lúc sau, Văn Vũ liền phát hiện một nhóm người, hơn nửa mặc cảnh phục.
Chương 26. Hợp tác tạm thời
Cục trưởng Vương đầu tàu gương mẫu, nhanh chóng dọn sạch đám zombie cản trở trên đường, với sức mạnh khủng khiếp và kinh nghiệm chiến đấu dày dặn, về cơ bản, đám zombie này bị tiêu diệt chỉ với một đòn.
Hơn nữa, những người sống sót phía sau cũng không phải ngồi không, ông chủ Trương cầm dao bằng thép, cùng với một vài thanh niên phía sau khiến sức chiến đấu của cả đội ngũ đều cực kỳ mạnh mẽ.
Hơn nữa qua trận đáng vừa rồi của Văn Vũ, zombie bên đường đã không còn bao nhiêu.
Cả đội ngũ nhanh chóng đi về phía trước.
“Từ từ.”
Cục trưởng Vương dẫn đầu dừng bước, nhìn thấy người đàn ông mặc quần áo bó cản đường trước mặt.
Quần chúng phía sau không rõ nên nhộn nhịp thò đầu ra quan sát.
“Đây không phải người vừa rồi sao? Nhiều zombie như vậy mà không giết chết cậu ta, là thần tượng của tôi nha.”
“Oa, thật nam tính, rất đẹp trai nha.”
“Đây là người thật sao?”
“Tên này có lai lịch gì vậy? Mới có hai ngày mà đã mạnh như vậy rồi.”
. . . . . .
Văn Vũ cau mày nhìn đám người trước mắt, đủ loại, nam nữ, già trẻ gì cũng có.
Đáng chú ý nhất là người đàn ông trung niên dẫn đầu phía trước, vừa rồi Văn Vũ đã cẩn thận quan sát, tố chất cơ thể người này đã đạt đến 4 điểm, thậm chí còn mạnh hơn so với Văn Vũ.
Trong thời gian này mà chức nghiệp giả có thể đạt tới trình độ này, trong tay ít nhất cũng phải có mấy trăm mạng zombie.
Hoàn toàn xứng đáng là chức nghiệp giả đứng đầu.
“Anh bạn này, kẻ hèn này là Trương Văn, trước mạt thế làm buôn bán nhỏ, vừa rồi nhìn thấy bản lĩnh của cậu, thật sự là ngạc nhiên như nhìn thấy thần tiên nha.”
Ông chủ Trương đứng sau cục trưởng Vương lách mình một cái, đi tới trước mặt Văn Vũ, khen ngợi không e dè.
Văn Vũ nhìn ông chủ Trương trước mắt, hơn ba mươi tuổi, trong tay là dao bằng thép, bên hông còn giắt một khẩu súng ngắn, còn có thể nhìn thấy bóng dáng của trang phục bảo hộ sau lớp quần áo.
Cậu lại nhìn mọi người chung quanh, rất hiển nhiên, đội ngũ trước mắt hoàn toàn có thể nói là một cường đội tinh anh.
Trong mười mấy người, người trẻ tuổi đều là chức nghiệp giả, số ít còn lại là người già và trẻ nhỏ chưa chuyển chức, không có năng lực chiến đấu, trang bị trên người cũng không tệ, là súng lục, Văn Vũ nhìn thấy hai con, một ở trong tay Trương Văn, một ở trong tay người đàn ông trung niên dẫn đầu.
Hơn nữa chức nghiệp giả chủ yếu đều cầm dao bằng thép.
“Tôi tìm mọi người là bàn chuyện hợp tác.”
Văn Vũ nói với ông chủ Trương, người đàn ông khôn khéo trước mắt này, thoạt nhìn có vẻ là người có thể nói chuyện trong đội ngũ này.
“Không biết anh bạn nói hợp tác là ý gì?”
Ông chủ Trương híp mắt, lời nói cũng cẩn thận hơn.
“Nhiều như vậy zombie, trong đó vẫn chưa có nhiều con tiến hóa, chắc hẳn mọi người cũng biết, giống như tôi vừa làm, đám zombie này là điểm tích luỹ, nhưng cũng là vốn để con người trở nên mạnh mẽ hơn. Một mình tôi không giết hết, cũng tiện cho đám chuột biến dị, chi bằng chúng ta cùng nhau giết chết toàn bộ đám zombie. Tôi nghĩ điểm tích luỹ đạt được cũng đủ để cả đội ngũ các anh lớn mạnh hơn.”
Trương Văn hít một hơi thật sâu, người đàn ông trước mặt này không phải kẻ điên, mà là một thiên tài, ý cậu ta là cuộc chiến vừa rồi không kiếm đủ lời, còn muốn vớt nhiều thêm nữa.
“Sức chiến đấu của cậu quá lớn, chúng tôi không mạnh như cậu, đám zombie lớn như vậy, quá nguy hiểm với chúng tôi. Hơn nữa, chúng tôi vẫn còn vài người không có sức chiến đấu.”
Quay đầu lại nhìn đội ngũ của mình, mặc dù phần lớn đều là chức nghiệp giả có sức chiến đấu, nhưng vẫn còn vài người già và trẻ nhỏ chưa chuyển chức.
Trương Văn cẩn thận suy ngẫm đề nghị của Văn Vũ, ai mà không động tâm với điểm tích luỹ cơ chứ? Nhưng phía sau mình chỉ có những người này. Nếu tổn thất, thành viên nòng cốt của mình có thể bị diệt hết.
Thông minh như Trương Văn, bây giờ cũng đã suy nghĩ về kế hoạch thành lập một nơi đóng quân dựa vào những thành viên nòng cốt này.
“Ừm.”
Cẩn thận suy ngẫm một lúc, nhưng đối với vật hi sinh kiếp trước, kẻ thấp hèn của nửa đời trước mà nói, thật sự không thích hợp để đàm phán chuyện này.
Hơn nữa, nhìn thấy trong đội ngũ còn có người già yếu, cũng không thể trông cậy vào nhóm người này có thể lấy một địch trăm như mình được.
“Hay là, cậu chờ chúng tôi thu xếp xong cho người già và trẻ nhỏ, chúng tôi sẽ đi cùng cậu?”
Trương Văn thăm dò một câu, trước mắt, đây là cách có lợi nhất với mình.
Sức chiến đầu của người già và trẻ nhỏ liên luỵ quá lớn đối với người trong đội ngũ, nếu đều là chức nghiệp giả, anh ta rõ ràng có thể cân nhắc về ý kiến của Văn Vũ.
“Bỏ đi. ”
Văn Vũ không chờ được nhóm người này thu xếp xong cho người già rồi mới đến giúp mình. Đợi đến lúc đó, đám zombie đã sớm bị chuột biến dị ăn không còn một mống, mà cậu cũng sẽ không đi đụng độ với đám chuột biến dị kia.
“Từ từ, tôi đi với cậu.”
Người nói chuyện chính là cục trưởng Vương vừa rồi đi đầu, không đợi Trương Văn nói gì, cục trưởng Vương trực tiếp nói với mọi người phía sau “Mọi người, vừa rồi tôi đã nói, sau khi ra ngoài, sau này mọi người hãy nghe theo lời ông chủ Trương, tôi đã không còn thích hợp để dẫn dắt mọi người nữa.”
Chương 27. Chiến lược đồn cảnh sát
“Đối với chuyện xảy ra vừa rồi, tôi chỉ có thể xin lỗi mọi người, nếu Vương Chí Cương tôi còn có thể sống sót trở về, tôi nợ mọi người một mạng.”
Không để ý đến đám người phía sau ồn ào, cục trưởng Vương lấy súng lục bên hông ra, đưa cho một người đàn ông phía sau, trực tiếp đi đến trước mặt Văn Vũ.
“Tôi tên là Vương Chí Cương, vốn là phó cục trưởng cục cảnh sát, bây giờ tôi muốn cùng cậu đi giết đám zombie kiếm điểm tích luỹ, nhưng tôi có một điều kiện.”
“Ồ, điều kiện gì?”
Đối với vị cục trưởng Vương này, Văn Vũ thật là cảm giác vui như lên trời, thân là người mạnh nhất trong nhóm người này, về cơ bản thì một mình người này đã đứng trên tất cả những người khác rồi, Văn Vũ cũng không rõ rốt cuộc tiểu đội này đã xảy ra chuyện gì, nhưng chuyện này cũng không liên quan đến cậu.
“Cậu phải giúp tôi giết sạch đám chuột kia.”
Vương Chí Cương oán hận nói. Nhìn biểu tình phẫn nộ và oán hận này, rất có thể là người thân của anh ta đã bỏ mạng trong miệng đám chuột biến dị kia. Lại kết hợp với một đám zombie có vấn đề vừa rồi, Văn Vũ nhanh chóng hiểu đầu đuôi câu chuyện.
“Tôi nói thật nhé, chỉ với hai người chúng ta thì không thể đánh thắng được nhiều chuột biến dị trong cục cảnh sát như vậy đâu.”
Văn Vũ trực tiếp từ chối.
Đùa cái gì vậy? Văn Vũ tuyệt đối không đồng ý cái điều kiện tự tìm đường chết này.
“Tôi có cách.”
“Tôi có một cách.”
Lời nói của Vương Chí Cương đã thu hút sự chú ý của Văn Vũ.
Nếu có cách nào đó để chạm vào những con chuột đột biến đó, ngay cả khi chỉ giết được một phần mười bọn chúng, thì sẽ được rất nhiều điểm tích luỹ.
Sau khi suy nghĩ kỹ càng, anh nhìn vào đôi mắt gần như phát điên của Vương Chí Cương.
“Được rồi, vừa đi vừa nói chuyện.”
Văn Vũ không muốn nói nhiều hơn trước mặt nhiều người, cậu ra hiệu với Vương Chí Cương và hai người lần lượt biến mất khỏi tầm mắt mọi người.
……
“Vợ tôi mất sớm và để lại cho tôi một đứa con gái. Con bé năm nay 8 tuổi. Ngày hôm qua là thời điểm mạt thế bùng nổ, con gái tôi tình cờ có mặt trong văn phòng của tôi.”
Vương Chí Cương dường như đang hồi ức lại, tự nói với chính mình.
“Con gái tôi rất dễ thương, con bé là thiên thần của tôi.”
“Cứ tưởng có thể bảo vệ con bé dù là mạt thế nhưng không ngờ lại bị lũ chuột phá hoại”.
“Con bé chết rồi sao?”
“Ừm, con bé bị ăn thịt trước mặt tôi.”
Văn Vũ rùng mình nhìn Vương Chí Cương đang ngày càng bình tĩnh trước mặt anh.
Quái vật Văn Vũ không sợ, thế nhưng một kẻ có khuynh hướng tự hủy hoại bản thân, nhất là khi hai người vẫn còn là đồng đội, đối mặt với chuyện như thế này quả thực rất là khủng khiếp.
“Hãy nói cho tôi biết về kế hoạch của cậu. Nói trước cho tôi biết. Nếu anh không chắc chắn, tôi có quyền trực tiếp chấm dứt sự hợp tác này.”
Văn Vũ nói thẳng với Vương Chí Cương.
“Đừng lo lắng, hoàn toàn chắc chắn, tôi chắc chắn rằng anh có thể làm nên chuyện lớn.”
Vẻ mặt Vương Chí Cương bình tĩnh không chút dao động, mái tóc thẳng tắp khiến Văn Vũ nhìn không ra, nhưng Văn Vũ vẫn không thể bỏ qua cơ hội có thêm điểm tích lũy từ đám chuột đột biến.
Văn Vũ quyết định nghe theo kế hoạch của Vương Chí Cương.
“Có chất nổ trong đồn cảnh sát. Những chất nổ này đều là thuốc nổ tự chế. Đồn cảnh sát từng thu gom chúng từ tay bọn tội phạm. Tôi biết nơi cất giữ chúng. Lượng thuốc nổ đủ để lũ chuột đột biến này có thể đi chết.”
“Haha, hoá ra đây là phương pháp sao?”
Văn Vũ cảm thấy bất lực khi nghe thấy điều đó, cái phương pháp chết tiệt này được gọi là gì vậy.
“Hãy nghe tôi nói trước. Không có nhiều zombie ở cửa sau của đồn cảnh sát. Đây vốn là chiêuđể lại để khiến zombie và chuột đột biến chiến đấu với nhau. Tôi sẽ đi thẳng vào từ cửa sau để trả thù cho con gái tôi. Cuối cùng thì cậu cũng thấy đấy. Con chuột đột biến không những không bị thương mà còn ngày càng mạnh hơn.”
“Rõ ràng là không thực tế khi trông cậy vào Zombie. Chúng ta không thể giết một vài con chỉ với hai người. Vì vậy, tôi sẽ lao vào từ cửa sau để kích hoạt chất nổ và trực tiếp cho nổ tung toàn bộ đồn cảnh sát. Sau đó chúng ta quay lại để thu hoạch cá đã lọt lưới. Kế hoạch này không tốt sao? ”
Vương Chí Cương nói với giọng điệu bình thản về kế hoạch sống chết với kẻ thù này.
Văn Vũ càng nghe càng ngạc nhiên
“Anh có chắc chắn muốn làm điều này không?”
“Chắc chắn.”
Nhìn ánh mắt chết chóc của Vương Chí Cương, Văn Vũ yên lặng gật đầu.
“Quả nhiên, kẻ điên không nên nói lý.”
……
Dưới ánh trăng mờ ảo, cuộc chiến giữa zombie và chuột đột biến vẫn tiếp tục, điều không ngờ tới là khi những zombie đang lao về phía chuột đột biến thì bỗng nhiên lại tản ra, lao sang một con phố hẹp khác.
Đây là nơi được Văn Vũ và Vương Chí Cương lựa chọn cẩn thận, là một con phố hẹp chỉ có ba người đứng cạnh nhau, bên cạnh có một tòa nhà dân cư đổ nát.
Văn Vũ và Vương Chí Cương đã ở đây mấy tiếng đồng hồ, từ đầu cho tới khi xác sống rải rác khắp nơi, trên đường đi hai người đều nghỉ ngơi trong các khu tiểu khu, cuối cùng lũ gặm nhấm đột biến này đã giết chết phần lớn đám zombie này.
Nhìn thấy điểm không ngừng tăng lên, Văn Vũ cười không khép miệng được.
Đi tìm ra một cột đá trao đổi, “Kiểm tra điểm”
“Còn lại 2036 điểm.”
Văn Vũ suy nghĩ kỹ càng, trước tiên đổi một kỹ năng cấp F, cái trước đó đã là một thứ không ra gì rồi.
Sau đó đổi 14 viên ma thạch thuộc tính cấp một.
Nhìn kiếm và áo giáp cấp E trong danh sách trao đổi, Văn Vũ không khỏi bĩu môi, trao đổi trang bị cấp E cần phải có chức nghiệp cấp hai, hiện tại Văn Vũ cũng không đổi được.
Cầm lấy kiếm và ma thạch trên cột đá, Văn Vũ nhanh chóng hấp thu.
Chương 28. Chiến lược đồn cảnh sát 2
Một viên pha lê ma thuật có thể tăng thể chất của anh ta lên 0,5 lần. Thuộc tính hiện tại của Văn Vũ là 3 điểm. 14 viên pha lê ma thuật đã cải thiện thể chất của Văn Vũ lên đỉnh cấp độ đầu tiên. 10 điểm thuộc tính thân thể khiến Văn Vũ cảm thấy có cảm giác quen thuộc.
Trong kiếp trước, cậu đã bị mắc kẹt ở giai đoạn này trong một thời gian dài.
Vương Chí Cương bên cạnh cũng đã được đổi một dao thép mới tinh, cổ phục phòng hộ, 7 điểm thuộc tính vật lý.
Xem ra Vương Chí Cương lựa chọn dùng ma thạch không cùng thuộc tính cường hóa thăng cấp, Văn Vũ đặc biệt không có ý nhắc nhở.
Trong trận chiến chốc lát, thể chất do tinh thể ma pháp không cùng thuộc tính cường hóa cao gấp đôi so với tinh thể ma pháp cùng thuộc tính.
Đối với một người đầy hận thù sát khí như vậy, đây là cách thức ít thiệt hại nhất.
Nhìn 586 điểm còn lại trong tay, Văn Vũ đổi một lọ linh dược sơ cấp trước, uống cạn một ngụm, cảm thấy vết thương trên tay và mặt nhanh chóng lành lại, liền chọn thêm hai viên ma thạch cấp một thuộc tính quái thú.
Ma thạch thuộc tính gấp đôi ma pháp tinh không cùng thuộc tính, giá một mảnh 200 điểm khiến Văn Vũ cảm thấy đau lòng.
Sau khi tiêu hao nhiều điểm, Văn Vũ nhặt được hai viên ma thú thuộc tính mới đổi được, tận dụng được linh thú.
Dùng tinh thể linh hồn nuôi nấng hồn thú cũng là kết quả của việc Văn Vũ cân nhắc kỹ lưỡng, hồn thú của cậu có xu hướng cận chiến. Hầu hết các kỹ năng có thể thức tỉnh là để cường hóa khả năng cận chiến.
Hồn thú ngửi thấy mùi thức ăn, thân thể đang phồng lên của nó đột nhiên mở ra một cái miệng lớn, cắn nuốt hồn tinh một cái, sau đó, cơ thể hồn thú không ngừng vặn vẹo, trong vòng mười giây, toàn bộ thân thể lại khôi phục như cũ, một mảnh linh hồn tinh thể thuộc tính quái thú đã được tiêu hóa.
Văn Vũ cẩn thận trải nghiệm sức mạnh của hồn thú, một tinh thể linh hồn đã khiến thuộc tính cơ bản tăng 0,5 điểm, giống như chức nghiệp giả.
Đưa hồn tinh khác cho linh thú, tiểu linh thú nhảy dựng lên, hiển nhiên rất vui vẻ vì được ăn ngon.
Văn Vũ thầm ước lượng sức mạnh của bản thân. Trạng thái chiến đấu có 13 thuộc tính, đủ sức đè bẹp mọi sinh vật cấp một.
Nhìn thấy Vương Chí Cương bên cạnh cũng đã thu dọn xong, hai người gật đầu lia lịa, cùng nhau đi về phía đồn cảnh sát đang dần yên tĩnh.
……
Trận chiến trong đồn cảnh sát sắp kết thúc, thắng bại ra sao không cần nói cũng biết.
Vô số con chuột đột biến đang thưởng thức bữa ăn thịnh soạn trước cổng đồn cảnh sát. Theo thời gian, những con chuột đã tiến hóa thành dị thú cấp 1. Có thể cảm thấy rằng trong số những con chuột này, chắc chắn có không ít con ở trên cấp 1.
Xét về tốc độ tiến hóa hiện tại, nhóm chuột đột biến này có thể là một trong những thế lực mạnh nhất toàn thành phố M.
Những gì Văn Vũ và Vương Chí Cương phải làm bây giờ như đang vuốt râu cọp.
“Anh Vương, anh có chắc chắn về kế hoạch này không?”
Càng đến gần đồn cảnh sát, Văn Vũ càng sửng sốt.
Thực sự lũ chuột này là áp lực rất lớn đối với Văn Vũ, sau bữa tiệc zombie khổng lồ, những con chuột này mập mạp khỏe mạnh, mắt xanh nhìn xung quanh, quan trọng nhất là số lượng bọn chúng lại có quá nhiều.
“Bảo vệ tôi, chỉ cần lẻn vào được đồn cảnh sát, cậu hãy chạy trốn. Nếu như nổ, cậu hãy quay trở lại giúp tôi báo thù cho con gái. Nếu không nổ, cậu có thể đi.”
Vương Chí Cương thật sự là một người quyết đoán, ánh mắt anh ta nhìn Văn Vũ không chút dao động, tâm thế coi nhẹ cái chết đến lạnh người.
“Đi”
Văn Vũ hét lên và lao về phía trước với Vương Chí Cương.
Không có nhiều chuột đột biến ở cửa sau đồn cảnh sát, hầu hết chuột đột biến đều tập trung ở cửa trước, đang thưởng thức một bữa ăn ngon.
Nhưng không có nghĩa là Văn Vũ và Vương Chí Cương hoàn toàn không có sự cản trở nào, sau khi Văn Vũ quan sát thấy trong đám chuột có 1 vua chuột, hơn nữa ở cửa sau có tổng cộng sáu con chuột đột biến cấp một cần phải đề phòng.
“Chít chít chít.”
Nhìn thấy hai con người lao thẳng tới, con chuột đột biến kêu lên vài tiếng.
Văn Vũ cảm thấy rợn người, đương nhiên cậu biết tới âm thanh này, đó là âm thanh báo động. Nhưng Văn Vũ không biết kiếp trước cậu đã đối phó với chuột đột biến bao nhiêu lần, cậu biết rằng con chuột có nhiệm vụ canh giữ sẽ phát ra âm thanh báo động, nhưng cậu không thể làm gì được.
Chuột cống vốn rất thận trọng, lũ chuột dưới sự cai trị của vua chuột thì vô cùng kỷ luật, một khi phát hiện ra kẻ thù thì nhất định chúng sẽ báo động càng sớm càng tốt.
“Anh Vương, nhanh lên.”
Đối với hai chức nghiệp giả cấp một cường đại, khoảng cách mấy chục mét gần như chỉ là thoáng qua, vung dao thép trên tay, đối với những cái này, cho dù là sinh vật đột biến cấp một, nếu thực lực đơn lẻ thì vẫn yếu ớt. Văn Vũ và Vương Chí Cương lần lượt giết chúng chỉ bằng một thanh kiếm, quả thực chúng bị giết rất dễ dàng.
Văn Vũ phớt lờ viên pha lê ma thuật trong đầu con chuột đột biến cấp một.
Đúng vậy, những sinh vật đột biến khi vào cấp độ sẽ tạo ra tinh thể ma thuật trong tâm trí của chúng, cũng như thú biến dị, nhưng zombie và con người thì không. Đây cũng là phần thưởng bổ sung khi tiêu diệt quái vật hoặc quái vật đột biến.
Chương 29. Kế hoạch thành công
Và thuộc tính của tinh thể ma thuật trong các sinh vật đột biến này được xác định dựa trên thuộc tính riêng của chúng, có nghĩa là, tất cả các tinh thể ma thuật trong sinh vật đột biến đều là tinh thể ma thuật thuộc tính.
Hầu hết các quái thú đột biến sẽ có tinh thể ma thuật thuộc tính quái thú.
Hai người tiến nhanh về phía trước, đồng thời nhóm chuột nghe thấy tiếng báo động chạy điên cuồng về phía cửa sau.
Văn Vũ thấy cậu càng ngày càng gần đến cửa sau, chuẩn bị tinh thần chiến đấu, kéo Vương Chí Cương lên, hiển nhiên là không kịp trở tay, cậu đẩy Vương Chí Cương vào cửa sau của đồn cảnh sát.
Nhìn đoàn chuột càng ngày càng gần, Văn Vũ thấy nhiệm vụ của mình đã hoàn thành, cũng không ở lại nhiều, chạy nhanh về phía xa.
Hầu hết những con chuột phía sau đều không ở cấp độ đầu tiên. Một lúc sau, Văn Vũ tiêu diệt không còn một con nào.
Văn Vũ nhìn về phía đồn cảnh sát, từ đồn cảnh sát im lặng không một động tĩnh gì, Văn Vũ không biết kế hoạch của Vương Chí Cương đã thành công như thế nào, sau khi quay người lại, cậu lại nằm phục kích gần đồn cảnh sát.
……
Vương Chí Cương bị đẩy vào đồn cảnh sát chóng mặt nhìn Văn Vũ đóng cửa lại.
Thể chất mạnh mẽ của cục trưởng giúp Vương Chí Cương nhanh chóng thoát khỏi cơn choáng váng, nghĩ lại kế hoạch của mình, ánh mắt Vương Chí Cương trở nên bình tĩnh hơn.
“Văn Văn, đợi đến khi bố giết được lũ chuột hôi hám này, bố sẽ đoàn tụ với con sớm thôi.”
Nghe những âm thanh dày đặc bên tai, Vương Chí Cương biết mình không còn nhiều thời gian nữa.
Chạy nhanh xuống cầu thang, nơi cất giữ thuốc nổ là trong kho ở tầng hầm.
……
Trên cầu thang đi xuống không hề có một tia sáng, cũng may là khả năng nhìn ban đêm của bản thân khá tốt, Vương Chí Cương không bị rơi vào tình trạng bối rối không nhìn thấy những thứ xung quanh.
Nhìn nhanh cảnh tượng phía bên dưới mặt đất, tuy nhiên, không có gì cả.
Không có gì cả.
Tiếng bước chân yếu ớt trên lầu và tiếng “chít” sợ hãi của lũ chuột cũng dần biến mất.
Vương Chí Cương cảm thấy như mình đang mắc vào một cái bẫy rất lớn.
Định thần lại, Vương Chí Cương như đã đi vào miệng của một con quái thú khổng lồ, từ từ biến mất trong bóng tối.
Có phân chuột ở khắp mọi nơi dưới đất, cũng như tay chân của những zombie đã chết.
Những gì còn sót lại này đều bị chuột ở bên ngoài kéo vào.
Chất nổ được cất giữ trong kho vật chứng ở tầng trong cùng của tầng hầm.
Đương nhiên Vương Chí Cương quen thuộc với đồn cảnh sát, nhưng sự im lặng xung quanh anh ấy đã mang đến cho Vương Chí Cương một số linh cảm xấu không thể giải thích được.
……
Cho đến khi đứng trước cửa kho, không có chuyện gì xảy ra thêm nữa đã khiến Vương Chí Cương nhẹ nhõm cả người.
Nhìn thấy có thể báo thù cho con mình ngay lập tức, Vương Chí Cương mở cửa kho mà không do dự hay dao động.
Vương Chí Cương lập tức bị bóng tối bao trùm.
Đột nhiên, Vương Chí Cương lao ra với tốc độ cực nhanh, hay nói chính xác là bị bay ra ngoài.
“A.”
Một tiếng hét lớn vang lên, toàn bộ lồng ngực Vương Chí Cương bị chấn thương, giống như bị một cái búa nặng đập mạnh, ngã xuống đất lúc lâu không dậy nổi.
Trong kho lưu giữ, một bóng đen càng lúc càng dài, một con chuột khổng lồ nửa người nửa chuột xuất hiện.
Sinh vật đột biến cấp hai — vua của nhóm chuột này.
……
Chờ đợi chắc chắn là đau đớn nhất.
Ngay lúc Văn Vũ đang suy nghĩ, một tiếng nổ lớn vang lên, gần như làm chói tai Văn Vũ.
Nhìn đồn cảnh sát phía trước, một ngọn lửa lớn từ tất cả các cửa sổ bùng lên, bên trong còn có con chuột bị cháy thành than chạy bay ra ngoài, Văn Vũ nắm chặt vũ khí trong tay
“Mọi chuyện đã kết thúc rồi.”
“Anh Vương, tôi nhất định sẽ thắp hương cho anh và con gái anh trong những ngày Tết truyền thống của Trung Quốc. Anh thật tuyệt vời.”
Văn Vũ thấy kế hoạch hy sinh bản thân của Vương Chí Cương đã thành công, chạy nhanh về phía đồn cảnh sát.
Đi ngang qua cửa sau của đồn cảnh sát, Văn Vũ cũng ghé vào tìm xác con chuột đột biến cấp một mà anh vừa giết, đáng tiếc là sau khi anh rời đi, con chuột chết đã bị đồng loại ăn thịt mất rồi.
Càng đến gần đồn cảnh sát, chuột chết càng nhiều, Văn Vũ cũng vui mừng đi nhặt xác.
Thật đáng tiếc khi con chuột bị đánh chết ở xa chưa tới cấp 1, và các sinh vật đột biến không đạt cấp độ 1 không có tinh thể ma thuật.
Văn Vũ bĩu môi, bỏ qua mấy con mồi nhỏ này, đi thẳng vào cổng của đồn cảnh sát.
Đại sảnh rộng rãi ban đầu đã ngổn ngang đổ nát, Văn Vũ cũng không có đi tìm xác chuột trong đống đổ nát. Bởi vì có đủ xác chết trên khắp sàn để tự mình nhặt.
“Một cái, một cái thuộc tính thần thú cấp một, cho bảo bối.”
Đào ra ma thạch từ thi thể trên mặt đất, vừa thấy đó là thuộc tính linh thú liền trực tiếp cho linh thú ăn.
“Cái khác, hỏa thú lưỡng tính, có tạp chất, ăn không được.” Không để ý đến khát vọng của hồn thú, Văn Vũ liền bỏ ma thạch đi.
“Chậc chậc, cái này thật đúng là không ít nha.”
Văn Vũ càng ngày càng vui vẻ đi lượm nhặt, sau một hồi dọn dẹp tàn tích, cậu đã cho linh thú lên đỉnh cấp một rồi.
Chương 30. Kế hoạch thành công 2
Ngoài ra, cậu đã nhặt được rất nhiều tinh thể ma thuật cấp một chưa sử dụng. Một túi đầy đã được đặt trên chốc của đống đổ nát.
Thỉnh thoảng dọn sạch những con chuột đột biến còn chưa chết hẳn, Văn Vũ hài lòng gật đầu.
“Anh Vương thực sự hành động đáng tin cậy.”
Nhìn thấy đống tàn tích này sắp bị tự tay mình nhặt sạch.
Văn Vũ đột nhiên nghe thấy một số âm thanh trong phế tích.
“Còn có sinh vật còn sống?”
Văn Vũ cầm con dao thép lên và đi chậm về phía nơi phát ra âm thanh.
Văn Vũ không quên rằng chắc chắn có vua chuột trong số những con chuột này.
Chậm rãi đi tới chỗ tàn tích, Văn Vũ cẩn thận phân biệt.
“Chà? Phía dưới còn chỗ trống khác?”
Xác nhận được rằng âm thanh phát ra từ dưới đất, Văn Vũ liền nâng phiến đá lên.
Một cầu thang không thể xuyên thủng đã bị đánh bom hiện ra trước mặt Văn Vũ. Đồng thời, tiếng kêu đó lại trở nên rõ ràng hơn.
“Chít.” Con chuột kêu thảm thiết, kèm theo âm thanh cắn xé.
Văn Vũ nhanh chóng bước xuống cầu thang, thể lực cấp một đỉnh phong nhanh chóng thích ứng với bóng tối.
Dưới lòng đất trông càng lộn xộn hơn, toàn bộ không gian được nâng đỡ hoàn toàn bởi một vài cột đá. Không gian nhỏ bé đầy máu thịt mơ hồ.
Nhìn cảnh tượng phía dưới, Văn Vũ không khỏi trợn to hai mắt.
Một con chuột khổng lồ cao bằng nửa người đang nằm trên mặt đất, nửa người bị đống đổ nát, máu me chảy ra từ bên dưới chứng tỏ con chuột đột biến cấp hai này đã bị thương nặng, thậm chí đã chết sớm.
Và điều khiến Văn Vũ ngạc nhiên nhất chính là người đang nằm nghiêng. Mặc dù trên người anh bê bết máu và cánh tay bị một con chuột lớn cắn đứt nhưng nhìn anh thở hổn hển cũng đủ chứng tỏ đây là người sống.
“Anh Vương? Anh vẫn còn sống sao?”
Văn Vũ ngạc nhiên hỏi. Người sống trước mặt là Vương Chí Cương đang hấp hối.
“Mau, giết nó cho tôi, con chuột lớn này đã ăn thịt con gái tôi.” Vương Chí Cương nói với Văn Vũ ngay khi vừa nhận ra người đó là Văn Vũ. Ánh mắt chứa đầy thù hận khiến Văn Vũ kinh ngạc.
Đối với yêu cầu này, Văn Vũ không thể không từ chối, nhìn chằm chằm con chuột lớn trước mặt, Văn Vũ liền chuẩn bị tinh thần tiêu diệt.
Vua chuột cấp hai cũng cảm giác được không thể đấu lại con người trước mặt mình, liền hung hăng mà nhe răng, nhưng lại thấy rằng sự hăm dọa của mình là vô ích. Một tia sáng xanh lục xẹt qua đôi mắt hẹp của nó.
Vua chuột bỗng há to miệng, một chất lỏng màu xanh lá cây trực tiếp phun ra, giống như súng máy bắn về phía Văn Vũ.
Văn Vũ sửng sốt, trạng thái chiến đấu hạ 20 điểm thân thể tố chất. Văn Vũ xoay người né đi, nhanh chóng tránh khỏi tia nước xanh đó.
Ngay khi chất lỏng màu xanh lục chạm vào bức tường phía sau Văn Vũ, nó lập tức ăn mòn tạo ra một cái hố to lớn, càng ngày càng sâu, hiển nhiên chất ăn mòn bên trong vẫn đang phát huy tác dụng.
Nhìn thấy cảnh này, Văn Vũ không khỏi cảm thấy ớn lạnh, nếu trúng phải cậu nhất định chết chắc, phải nói là sự cẩn trọng của cậu đã cứu mạng cậu một lần nữa.
Nhìn vua chuột đã nhổ một lần, Văn Vũ lao tới, trực tiếp chém vào người vua chuột.
Vết thương không lớn, chỉ bằng con dao thép cấp F, cho dù dưới sức mạnh khủng khiếp của Văn Vũ, cũng không gây ra nhiều thương tích cho vua chuột.
Điều đáng sợ là đòn thổi hồn.
Hiện tại Văn Vũ và linh thú đỉnh cao của cấp 1. Thuộc tính thể chất đủ 20 điểm, trạng thái chiến đấu hoàn toàn giết chết được chuột là dị thú cấp 2. Cùng là cấp 2, tố chất của thú biến dị tuyệt đối không phải là đối thủ của con người.
Vừa dùng dao chém xuống một nhát, liền thấy vua chuột kêu lên một tiếng, từ mặt chảy ra rất nhiều máu, nằm trên mặt đất, co giật hai lần, không còn cử động được nữa.
“Ting, giết con chuột đột biến cấp hai và nhận được 153 điểm.”
Sau một hồi thở phào nhẹ nhõm, Văn Vũ phá vỡ đầu con chuột, lấy ra ma thạch màu xanh lục bên trong.
Tinh thể ma thuật cấp 2, thuộc tính kép của thú độc.
Xử lý xong chuyện này, Văn Vũ quay người lại, cẩn thận nhìn Vương Chí Cương đang cận kề cái chết.
Vương Chí Cương thấy đại thù đã được báo thì thù hận trong mắt cũng từ từ tiêu tan. Anh ta dựa vào vách tường chậm rãi đứng lên, quay lại gật đầu với Văn Vũ.
“Tôi còn tưởng anh chết rồi cơ đấy, vụ nổ lớn như vậy mà cũng không chết, anh cũng lớn mạng thật.”
Văn Vũ thấy Vương Chí Cương không có chuyện gì thì vui vẻ đến trêu chọc vài câu.
“Khi thuốc nổ được kích hoạt thì con chuột lớn kia giúp tôi chặn lại hơn một nửa sóng xung kích, cộng thêm với việc thuốc nổ phát tác chậm nên tôi có đủ thời gian để tránh, vậy mới không chết.”
Vương Chí Cương nói.
Nhớ lại trận chiến vừa rồi, ngay khi Vương Chí Cương bước vào kho kí gửi thì đụng độ với con vua chuột cấp hai.
Sau khi chiến đấu anh ta mới phát hiện tố chất thân thể của con chuột này cũng không phải áp đảo mình.
Dù sao thì chuột từ khi sinh ra đã kém cỏi, trong đàn cũng không có nhiều cá thể mạnh mẽ. Loài vật này khi biến dị cũng chủ yếu dựa vào số lượng để dành chiến thắng.
Vương Chí Cương vô cùng nhanh nhẹn, vừa giao đấu với vua chuột vừa châm ngòi nổ, đồng thời dựa vào kinh nghiệm để tìm được nơi có sóng xung kích nhỏ nhất. Hơn nữa, do vua chuột chắn hơn một nửa sóng nên anh ta mới giữ được mạng sống.
Vẻ mặt Vương Chí Cương không còn đáng sợ như vừa rồi nữa, cũng dần dần lấy lại tinh thần.
“Tiếp theo anh có kế hoạch gì? Có còn muốn tự sát nữa không?”
Không thể không nói, chỉ ở chung vẻn vẹn có nửa ngày mà Văn Vũ đã có ấn tượng rất tốt với Vương Chí Cương. Người này có đầu óc, có bản lĩnh, có may mắn, quan trọng nhất là không có gì vương vấn trên đời, cũng không có lo lắng gì nữa. Văn Vũ đột nhiên nảy ra ý định thành lập một tiểu đội.
“Không, sau khi tôi nhặt lại được mạng sống của mình sau vụ nổ thì đột nhiên không muốn chết nữa.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Tất Cả Bạn Gái Của Tôi Đều Là Lệ Quỷ [Dịch] Tất Cả Bạn Gái Của Tôi Đều Là Lệ Quỷ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/08/Dich-Tat-Ca-Ban-Gai-Cua-Toi-Deu-La-Le-Quy-Audio-Truyen.jpg)





