[Dịch] Thời Gian Chi Chủ
Tập 31 : Thua Và Bắt Đầu Lại (c301-c310)
❮ sautiếp ❯Chương 301: Thua Và Bắt Đầu Lại
Hắn ta dừng lại một chút rồi tiếp tục nói.
-Thua chính là thua, cho tới bây giờ ta cũng không phải là loại người thua mà không trả tiền, cùng lắm thì ta đổi một nơi khác để bắt đầu lại mà thôi.
Hơn nữa phương pháp để kiếm ra tiền nào chỉ có một kiểu, trước đây ta không thể làm được cái gì giống như cục diện ngày hôm nay thế mà bây giờ ta nắm trong tay nhiều tài chính như vậy có lý nào lại không tìm được đường ra, huống hồ Raymond cũng chưa chắc có thể đắc ý được bao lâu nữa đâu.
Nếu như hắn xem thường nữ nhân tên Karina kia thì sớm muộn gì cũng sẽ phải trả cái giá đắt.
-Hình như ngài đang đánh giá cô ta khá cao.
Malcolm hừ một tiếng rồi đáp.
-Chính tay ta đã mở chiếc hòm kia để phóng ra ma quỷ trong lòng cô ta, ta khiến cho cô ta nhìn thẳng vào dục vọng và dã tâm trong tâm hồn mình, ta còn biết rằng cô ta là một đệ tử khá tốt nhưng mà tốc độ phát triển của cô ta đã nhiều lần vượt khỏi sự mong muốn của ta.
Cách đây không lâu cô ta còn oán hận người đã hủy hoại nhân sinh của mình mà bây giờ cô ta đã có thể khống chế được tâm tình của mình, có thể đưa ra lựa chọn tốt nhất đối với bản thân mình và thậm chí cô ta có thể kết liên minh với kẻ hãm hại cha mình, đúng là thú vị.
Thành tựu bây giờ của ta chính là cô ta, cô ta cũng đã hủy diệt sự nghiệp trên đảo của ta cho nên coi nhưng chúng ta đã hòa nhau.
-Thật ra, quan hệ đồng minh của cô ta và Raymond cũng rất mỏng manh.
Vì vậy chúng ta có thể nói cho Raymond biết rằng cô ta đã tìm ra kẻ hãm hay cha của mình.
Wallace chần chừ một lúc lâu mới mở miệng.
-Không, chúng ta không cần làm gì cả.
Tên Raymond không phải kẻ đần cho nên khi ta rời khỏi Nassau thì hắn sẽ không trở mặt với Karina đâu.
Malcolm lại nhấp một ngụm cà phê rồi nói tiếp.
-Ta đã sống tới tuổi này rồi nên đã sớm qua cái tuổi làm việc có tình nghĩa, đối với ta thì những việc không có lợi cho mình tại sao ta phải làm.
Lại nói tới Raymond thì chắc hẳn là bây giờ hắn đang say mê với niềm vui khi giải quyết được ta, xem như ta tặng cho người bạn già món quà cuối cùng đi. …
Trương Hằng không ngờ rằng khi Hàn Nha Hào quay trở về lần nữa thì trên thuyền lại thật sự xuất hiện thêm một người, hắn nhìn về phía Billy ở bên cạnh.
Người này nhún vai.
-Không phải chủ ý của ta mà là chính bản thân cô ta muốn trở về.
Ria kéo hành lý theo rồi lễ phép nói.
-Ngài có thể thu nhận ta được không? Ta có thể làm rất nhiều chuyện.
-Ngược lại ta có thể thu nhận ngươi nhưng tại sao ngươi lại không ở cùng với những người trong tộc của bộ lạc ngươi? Các ngươi cũng không dễ dàng gì mới trốn được ra ngoài từ bên trong trang viên kia, không phải là để có thể có được một cuộc sống tự do hay sao?
-Ta… Ta cực kỳ kính trọng Laeri, gã là người đã đoàn kết bọn ta trong những thời điểm khó khăn nhất, dẫn dắt bọn ta thoát khỏi cuộc sống cực khổ, là một tù trưởng còn vĩ đại hơn so với cha của gã.
Nhưng trong một số việc, cái nhìn của gã lại khác với ta, ta không cảm thấy lối thoát của ta và đồng bào của ta lại ở trên những hòn đảo hoang vắng, không người kia.
-Hả?
Trương Hằng nhíu mày.
-Bọn ta cũng có thể trải qua một khoảng thời gian yên tĩnh ở trên hòn đảo nhỏ kia nhưng những con buôn nô lệ kia sớm muộn gì cũng sẽ lại tìm tới chúng ta giống như họ đã từng làm như vậy ở quê hương ta.
Trước tiên bọn họ sẽ giết chết người tuổi già sức yếu, tách anh em và mẹ con ra và nếu như chúng ta không thể tìm được một lối thoát thật sự thì tất cả những chuyện này sẽ lập tức xảy ra hết lần này đến lần khác, cho đến tất cả người da đen đều trở thành nô lệ.
Trương Hằng hơi kinh ngạc bởi vì hắn không nghĩ rằng với tuổi tác và kiến thức của Ria lại thật sự có thể nói ra những lời như vậy.
Mặc dù cái nhìn về thời đại vẫn còn có hạn nhưng từ một ý nghĩa nào đó mà nói thì cô ta đã nhìn xa hơn Laeri rất nhiều.
Trương Hằng hỏi.
-Vậy ngươi cảm thấy lối thoát ở nơi nào chứ?
-Ta không biết.
Ria lắc đầu nói.
-Ta vẫn còn đang tìm kiếm bởi vì những thứ mà ta am hiểu đều không có tác dụng gì ở trên hoang đảo này nên ta muốn ở lại chỗ này, ở lại bên trong thế giới văn minh để phát huy tác dụng của bản thân ta.
-Nơi này cũng không phải thế giới văn minh gì cả, hơn nữa về cơ bản thủy thủ đoàn của ta đã được chiêu mộ xong.
Mà ngươi không phải thủy thủ, lại còn là phụ nữ…
Trương Hằng suy nghĩ một chút rồi hỏi Karina ở bên cạnh.
-Phía ngươi có thiếu người không?
Nữ thương nhân khẽ gật đầu rồi nói với người thiếu nữ da đen.
-Ta nghe nói ngươi biết chữ, vừa đúng lúc ta đang muốn khai trương một tiệm tạp hóa ở Boston nên ngươi có thể đến đó giúp ta quản lý sổ sách đi, còn ta sẽ cung cấp chỗ ăn ngủ cho ngươi, tiền lương tạm thời là một bảng anh một tháng, chờ đến khi công việc kinh doanh tốt lên thì sẽ tùy vào tình hình để tăng tiền lương cho ngươi.
Ria nghe vậy thì trên mặt lộ ra một vẻ vui mừng.
Sau khi thu xếp cho người thiếu nữ da đen thì nữ thương nhân tiếp tục chủ đề mà lúc nãy cô ta chưa nói xong, thuận lại ngắn gọn về một số lần một mình gặp mặt Raymond trước đây cũng như thỏa thuận mà hai người đã đạt được trước mắt cho Trương Hằng biết, sau đó nói.
-Có thể cùng ta ra ngoài một chút không?
Trương Hằng gật đầu rồi cùng Karina rời khỏi phòng, đi tới phía trên bờ ruộng.
Hôm nay khí trời rất tốt, ánh nắng tươi sáng, còn có gió biển khẽ thổi nên ngược lại cực kỳ thích hợp để tản bộ.
Karina cũng không có cái gì để xác định phương hướng nên tùy tiện tìm một hướng để đi xuống, mà trên đường đi nữ thương nhân không hề mở miệng, Trương Hằng cũng tiếp tục trầm mặc.
Chương 302: Sự Bình Yên Hiếm Có
Đây cũng không phải là do giữa hai người bọn họ không có chuyện gì để nói mà chỉ là bọn họ đều đang hưởng thụ sự bình yên hiếm có này.
Hiện tại đã ba tuần trôi qua kể từ vụ bạo động ở trang viên Terence, mà trong ba tuần này đã có không ít chuyện xảy ra.
Tuy nhiên cho tới bây giờ, về cơ bản thế cục đã ổn định lại, thất bại của Malcolm cũng đã được định sẵn.
Người sau cũng vô cùng sảng khoái nên lập tức bắt đầu treo biển hành nghề bán đủ các loại tài sản của mình ở trên đảo, mà mặt khác thiếu đi sự thi hành mạnh mẽ của Malcolm, với tuổi tác Raymond cũng không đủ sức lực để duy trì hoạt động của Liên Minh Hắc Thương.
Cho dù chưa có bất cứ một tuyên bố chính thức nào nhưng tất cả mọi người đều biết việc Liên Minh Hắc Thương giải tán đã là việc không thể tránh được.
Chẳng bao lâu sau, thế lực của các thương nhân chợ đen ở trên đảo sẽ nghênh đón một lần tẩy bài lớn rồi lại quay về cục diện cạnh tranh mãnh liệt trước đó.
Trong khoảng thời gian gần đây, các thương nhân chợ đen ở Nassau cũng bắt đầu rục rịch ngóc đầu dậy để liên lạc với các thuyền hải tặc đã từng hợp tác qua trước đó, tìm kiếm đồng bạn hợp tác mới và điều tra lời báo giá của những người khác.
Chuyện này mang ý nghĩa thu nhập trên tổn thất đối với một số người nhưng cũng đồng nghĩa là cơ hội đối với một số người khác.
Năm đó Malcolm đã lợi dụng sự giải thể nhanh chóng của Liên Minh Hắc Thương để nổi dậy nên hiện tại cũng không ít người kích động muốn lặp lại thành công lúc trước của hắn ta.
Trong sự việc lần này, Malcolm không hề nghi ngờ gì chính là bên thua, mà mặc dù Raymond đã mất đi vị trí danh nghĩa là hội trưởng của Liên Minh Hắc Thương này nhưng bởi vì chủ trì chính nghĩa cho Normand và Fagan đã khiến cho thanh danh của hắn ta tăng lên đến một tầng cao mới giống như sắp đuổi kịp Normand năm đó.
Mà dựa vào danh tiếng tốt đẹp và sự giao thiệp lớn mạnh, hiện tại có không ít đoàn hải tặc có thực lực mạnh mẽ ở Nassau đều đã buông lời nguyện ý giải thể Liên Minh Hắc Thương và tiếp tục hợp tác với Raymond nhưng chỉ cần người này vẫn còn tại vị một ngày thì sẽ không thể đáp lại mấy lời đồn đại này được.
Nhưng tất cả mọi người đều tin rằng sau khi giải thể, thuyền hải tặc trên tay Raymond sẽ chỉ nhiều chứ không thiếu so với trước đó.
Người được lợi tiếp theo chính là Karina, mặc dù người này có thời gian lên đảo ngắn nhất nhưng cô ta đã ứng phó rất xuất sắc khi phải đối mặt với áp lực rất lớn do Malcolm và Liên Minh Hắc Thương gây ra, thể hiện được tài năng thương nghiệp phi phàm của mình.
Nơi giao dịch hàng secondhand của cô ta cũng nhận được không ít lời khen ngợi từ những hải tặc vừa và nhỏ, hơn nữa trước đó Malcolm còn cố ý đưa một đợt thuyền hải tặc rất có thực lực cho cô ta nên nếu như cô ta có thể thuận lợi tiêu hóa được thì chỉ cần chờ đến khi Liên Minh Hắc Thương giải thể sẽ nhảy lên trở thành thương nhân chợ đen lớn thứ hai sau Raymond.
Tuy nhiên đây đều là chuyện sau này.
Hiện tại cô ta không muốn nghĩ nhiều như vậy, chỉ muốn hưởng thụ giai đoạn thắng lợi này trước tiên.
Hai người cứ như vậy đi thẳng đến bãi biển, cuối cùng Karina vẫn quyết định mở miệng nói, .
-Rất xin lỗi, thật ra ta đã giấu ngươi một chuyện.
-Cuộc nói chuyện riêng giữa ngươi và Malcolm lần trước đúng không?
Trương Hằng nói.
Trên mặt Karina xuất hiện một vẻ kinh ngạc.
-Ngươi đừng hiểu lầm, ta không hề phái người giám sát ngươi nhưng dù sao cũng là hành động cùng ngày nên ta nhất định sẽ chú ý đến động tác của Malcolm.
Trên thực tế đại khái ta cũng có thể đoán được hắn ta đã nói chuyện gì với ngươi.
Trương Hằng nói.
-Suy nghĩ kỹ một chút thì chuyện của Eugene có quá nhiều sự trùng hợp, thái độ của hắn ta cũng quá mức hợp tác nên không phải là ta không nghi ngờ Raymond, mà ngược lại sau này dáng vẻ thất hồn lạc phách của ngươi sau này cũng đã khẳng định phỏng đoán của ta từ một phương diện nào đó.
-Vì chuyện của Eugene có liên quan đến Raymond nên có khả năng rất lớn chuyện rằng Raymond cũng đóng một vai trò nào đó trong chuyện của bố ngươi.
Trước đó chúng ta vào trước rồi nhìn thấy lá thư mà Ria lấy trộm này nên đã cảm thấy là Malcolm đã ra tay với bố của ngươi nhưng trên thực tế hiện tại từ nội dung của lá thư này cũng có thể hiểu được Malcolm đang điều tra chuyện kia.
Sở dĩ ngươi không nói cho ta là bởi vì lo lắng rằng sau khi nói cho ta thì ngươi sẽ không còn lựa chọn bởi vì từ góc độ của ta, ta nhất định sẽ đề nghị ngươi lợi dụng cơ hội lần này để giải quyết hết toàn bộ uy hiếp lớn nhất Malcolm trước tiên.
Như vậy ngươi sẽ mất đi khả năng liên thủ với Malcolm để báo thù cho bố ngươi.
-Tại sao, tại sao ngươi đã đoán ra được nhưng lúc ấy lại không cảnh cáo ta chứ?
-Bởi vì đây là lựa chọn của ngươi.
Trương Hằng nói.
– Mặc dù ta có cổ phần trong nơi giao dịch hàng secondhand nhưng cuối cùng đây vẫn là sự nghiệp của ngươi, mà người bị hãm hại vào tù cũng là bố của ngươi, đây cũng là ngươi nên ngươi nhất định phải tự đưa ra lựa chọn.
-Vậy ngươi có cảm thấy ta là một người vô cùng máu lạnh hay không khi chỉ để báo thù cho bố mà ta đã có thể quay đầu lại kết minh với kẻ thù.
Karina lại hỏi.
Lần này Trương Hằng không trả lời câu hỏi này mà chỉ nói.
-Một ngày nào đó ngươi sẽ đánh bại Raymond rồi trở thành thương nhân chợ đen lớn mạnh nhất ở trên đảo giống như hôm nay ngươi đã đánh bại Malcolm vậy.
-Thế nhưng liệu ngày đó có thể đến hay không khi ngay cả bản thân ta cũng không nhận ra?
Nữ thương nhân cười khổ.
-Có lẽ cho tới bây giờ ngươi vẫn chưa thật sự hiểu rõ bản thân ngươi. …
Ngươi có từng nghe kể về câu chuyện của hắn chưa?
“Câu chuyện của ai?” Người đàn ông quý tộc đội tóc giả bạc ngồi đối diện hỏi, vẻ mặt rõ ràng có chút căng thẳng khi đối diện với người đàn ông trước mặt.
Chương 303: Đêm Yên Tĩnh
“Câu chuyện của Vua vùng Caribe.”
“Vùng biển này thuộc về Anh, và Anh chỉ có một vị vua, đó chính là Vua George.” Người đàn ông quý tộc phản bác, nhưng ngay cả chính hắn cũng có thể nghe ra giọng điệu yếu ớt của mình.
Người đàn ông để râu quai nón đối diện không để ý, tự mình nói tiếp, giọng nói trầm tĩnh và bình lặng, giống như một con cá voi khổng lồ đang bơi lội ở nơi sâu thẳm của đại dương.
“Hắn có rất nhiều tên, những nô lệ da đen gọi hắn là Người giải phóng của Tân thế giới, vì hắn thường tấn công các tàu chở nô lệ đi qua, giải thoát những nô lệ da đen trên tàu, những tên cướp biển gọi hắn là Chúa tể của Bảy Biển, bộ luật cướp biển do hắn ban hành đã chuẩn hóa hành vi của những tên cướp biển ở vùng biển lân cận, chỉ cướp bóc hàng hóa chứ không làm hại người và làm nhục phụ nữ, thậm chí còn được các thương nhân nhất trí khen ngợi, Bộ Hải quân gọi hắn là cơn ác mộng của Hải quân Hoàng gia, trong mười năm qua, hắn đã cướp và đánh chìm không dưới mười tàu chiến của Hải quân, trốn thoát vô số lần truy bắt liên hợp, những thợ săn cướp biển gọi hắn là Sát thủ thợ săn, lá cờ đen của hắn đến đâu, ngay cả những thợ săn dũng cảm nhất cũng phải lùi lại ba bước.”
Nói đến đây, người đàn ông dừng lại, mở lời: “Có rượu không?”
Người đàn ông quý tộc không thích kiểu cục diện bị đối phương hoàn toàn nắm giữ chủ động này, mặc dù lúc này hắn có bốn vệ sĩ toàn trang bị đứng sau, nhưng ở chung một phòng với đối phương vẫn khiến hắn có cảm giác như bước vào lồng thú, chỉ trong chốc lát, hắn đã nới lỏng cổ áo của mình không chỉ một lần.
Hắn muốn chính nghĩa cảnh cáo đối phương, cho người đàn ông để râu quai nón biết rằng mình chỉ là một tên tội phạm, chứ không phải đến đây làm khách, nhưng lời nói đến bên miệng lại biến thành: “Đưa cho hắn một cốc rượu Port.”
Người đàn ông để râu quai nón nhận rượu, cảm ơn, làm ướt giọng rồi tiếp tục nói.
“Bảy năm trước, hắn đã chỉ huy đám cướp biển phục kích Roger Wood, tân Toàn quyền Nassau, đánh chìm tàu của tên này trong trận chiến, biến Nassau trở thành vùng đất tự do thực sự.”
“Vùng đất tự do sao? Nhưng chúng ta đã thu hồi nơi đó ba năm trước.” Người đàn ông quý tộc cuối cùng cũng tìm được chỗ có thể chiếm thế thượng phong.
“Đúng vậy, các ngươi đã ân xá cho tất cả những tên cướp biển ở Nassau trừ hắn, còn thuyết phục tên thương gia chợ đen lớn nhất trên đảo, đồng minh kiên định nhất của hắn từ trước đến nay phản bội hắn, nhưng lý do thực sự khiến các ngươi giành chiến thắng trong trận chiến này là vì chính hắn đã từ bỏ vào phút cuối.”
Người đàn ông quý tộc câm nín, hắn và Roger Wood luôn có mối quan hệ rất tốt, bảy năm trước, trong trận chiến đó, sau khi tên này rơi xuống nước, mặc dù được cứu sống nhưng đã suy sụp từ đó, mỗi khi nghe đến cái tên đó, hắn ta lại biến sắc, ba năm trước, trong trận chiến thu hồi đó, Roger Wood cũng tham gia, làm cố vấn cho Hải quân, nhưng bản thân hắn ta rất bi quan về kết quả của trận chiến, từng đích thân nói với người đàn ông quý tộc rằng ngay cả khi cuối cùng có thể chiếm được Nassau, Hải quân cũng sẽ phải trả giá đắt.
Nhưng cuối cùng, Hán Oa hiệu lại lặng lẽ rời đi vào đêm trước khi cuộc chiến lớn nổ ra, cuối cùng Hải quân đã thu hồi Nassau một cách dễ dàng với sự giúp đỡ của Karina.
Roger Wood trở thành Toàn quyền mới của Nassau, còn Karina thì trở thành cố vấn đặc biệt của hắn.
“Nghe nói những năm gần đây, những chiến tích của hắn đã vượt đại dương, khắp các phố phường ở London, Lisbon, Paris đều bàn tán về tên hắn, ngay cả Vua George cũng đã hỏi người khác về truyền thuyết của hắn, vậy ngươi thì sao, ngươi nghĩ hắn là người như thế nào.” Người đàn ông để râu quai nón ngẩng đầu, nhìn vào mắt người đàn ông quý tộc.
Người sau vô thức dời mắt đi, nhưng ngay sau đó hắn nhận ra rằng hành động này quá yếu đuối, vì danh dự của một quý tộc, hắn nhanh chóng đưa mắt trở lại, không chút né tránh nhìn thẳng vào đối phương.
“Một số kẻ ngu ngốc và dân đen gọi hắn là Vua vùng Caribe, có người còn tin rằng hắn được nữ thần biển cả che chở, có thể trường sinh bất tử và điều khiển được bão tố, nhưng trong mắt ta, hắn chỉ là một tên đầu sỏ cướp biển khét tiếng mà thôi, khi hắn bị treo cổ trên giá treo cổ giãy giụa, chúng ta sẽ biết hắn có thực sự như lời đồn là không thể bị giết chết hay không.”
Người đàn ông quý tộc nói xong đoạn nói trên một cách nhanh chóng, sau đó sắc mặt cũng trở nên nghiêm túc, nói với người đàn ông để râu quai nón: “Thuyền trưởng Trương Hằng, ta chính thức bắt giữ ngươi vì những tội danh bao gồm nhưng không giới hạn ở hành vi cướp biển, giết người, cướp bóc, tấn công Hải quân Hoàng gia, coi thường Vua Anh, phiên tòa xét xử ngươi sẽ được tổ chức tại London, đến lúc đó ngươi cũng có thể tự bào chữa cho mình.”
Nói xong, hắn đứng dậy, vẫy tay, những vệ sĩ phía sau cầm súng hỏa mai tiến về phía người đàn ông để râu quai nón.
“E rằng ta không thể đợi lâu như vậy.” Trương Hằng sắc mặt không đổi, nhìn đồng hồ trên tay, kim giờ đã đi hết một vòng và thêm hai vạch.
Điều này cũng có nghĩa là hắn đã ở trong kịch bản này đủ 3900 ngày, hắn thậm chí còn không thể phân biệt được thế giới nào mới thực sự tồn tại.
“Ta đã hỏi không ít người, họ nói rằng gia tộc của ngươi có thế lực lớn nhất ở Tân thế giới, vậy xin ngươi hãy nói với những người khác, nói cho họ biết ngươi đã nhìn thấy gì, yêu cầu của ta rất đơn giản, hủy bỏ lệnh truy nã đối với Anne và những thành viên khác của Hán Oa hiệu, Hải quân không còn lấy Hán Oa hiệu làm mục tiêu chính, nếu không ta cũng có thể lặng lẽ lẻn vào phòng ngủ của các ngươi.”
“Ngươi biết mình đang nói gì không?” Người đàn ông quý tộc nhướng mày: “Với tình trạng hiện tại của ngươi mà còn dám đe dọa ta sao? Ta vẫn luôn đối xử với ngươi như vậy là vì tu dưỡng của ta, không có nghĩa là ta thực sự sẽ không làm kẻ ác.” Nói xong, hắn ra hiệu cho hai vệ sĩ khỏe nhất phía sau.
Chương 304: Hành Trình Mới
Hai người buông súng hỏa mai, hoạt động cổ tay rồi tiến về phía Trương Hằng.
Còn người sau thì cứ bình tĩnh ngồi trên ghế, khi nắm đấm của một người sắp giáng xuống mặt hắn, thì khoảnh khắc tiếp theo, cơ thể Trương Hằng đột nhiên biến mất.
Trước mắt hắn tối sầm lại, bên tai lại vang lên âm thanh nhắc nhở quen thuộc.
[Đến hạn quay về, nhiệm vụ hoàn thành xác nhận… ]
[Hoàn thành phụ bản Cánh Buồm Đen, vòng chơi thứ tư kết thúc, sắp quay về thế giới hiện thực… ]…
“Chậc chậc, trông anh tệ quá, và giống như một người khác vậy.” Cô pha chế rượu trước quầy bar dùng đôi tay điêu luyện pha một ly rượu whisky, đẩy đến trước mặt Trương Hằng: “Nhưng mà,” cô dừng lại một chút, giọng điệu thay đổi: “tôi khá thích anh bây giờ, trông anh có vẻ có nhiều chuyện để kể, con gái luôn không có sức đề kháng với những người đàn ông như vậy.”
Trương Hằng nhận lấy ly rượu whisky, mở lời: “Bây giờ là mấy giờ?”
Hắn có chút không quen với giọng nói của mình bây giờ, giống như hắn không quen với cơ thể trẻ trung này vậy.
“Chào mừng trở lại ngày 21 tháng 1 năm 2018. nếu không tin thì anh có thể xem điện thoại của mình, hoặc xem bản tin sáng ngày mai.”…
Trương Hằng rút điện thoại trong túi ra xem, ngày giờ tự động cập nhật không khác gì lời người pha chế nói, điều này cũng có nghĩa là hắn đã trải qua trọn vẹn 3900 ngày ở vùng biển Caribe thế kỷ 18, nhưng ở thế giới thực chỉ mới trôi qua hai giờ.
“Lần này có vẻ như anh đã đi xa lắm.” Cô pha chế dựa vào quầy rượu, hứng thú nhìn người kia.
Trương Hằng uống một ngụm rượu whisky, vô thức định lau bọt rượu trên ria mép, nhưng lại sờ thấy cằm nhẵn nhụi của mình, hắn khựng lại một lát rồi hỏi cô pha chế đối diện: “Thời gian dài nhất của mỗi vòng chơi là bao lâu?”
“Không ai biết, nhưng nghe nói có một người chơi từng ở trong một kịch bản nào đó đến sáu năm, đây cũng là kỷ lục lưu lại trong phụ bản lâu nhất được biết đến, và phụ bản mà anh ta ở không khác mấy so với thế giới thực, sau khi ra ngoài, anh ta phải mất rất lâu mới phân biệt được chuyện nào xảy ra ở bên đó, chuyện nào xảy ra ở bên này.”
“Vậy thì tất cả những điều này thực sự chỉ là một trò chơi sao?”
“Sao vậy, sao lại hỏi thế?” Cô pha chế chớp chớp mắt.
“Tôi có một số kiến thức lịch sử, cũng đã tra cứu không ít tài liệu, cho đến nay, các phụ bản mà tôi trải qua gần như không có gì khác biệt so với lịch sử, tất nhiên, vì sự xuất hiện của tôi, ở một nút thắt nào đó, nó thực sự đã khiến lịch sử ban đầu bị lệch hướng.” Trương Hằng nói đến đây thì mở ứng dụng trình duyệt Baidu trên điện thoại, nhập các từ khóa như Nassau, cướp biển vào thanh tìm kiếm, nhanh chóng duyệt qua kết quả tìm kiếm.
Phát hiện ra rằng so với ghi chép lịch sử trước đây thì không có gì thay đổi.
Roger Wood vẫn được George I bổ nhiệm làm Toàn quyền Nassau vào năm 1718. dẫn hạm đội đến New Providence đầy khí thế, đánh đuổi bọn cướp biển trên đảo, lập lại trật tự ở đó, Râu Đen Tich bị hải quân bắn chết ngay sau khi pháo kích Charleston, Anne bị hải quân bắt giữ, nhưng cuối cùng lại được cha mình bỏ tiền chuộc, sống ẩn dật ở thuộc địa vào những năm cuối đời.
Còn tất cả những truyền thuyết về hắn đều biến mất không thấy đâu.
Tên của hắn không xuất hiện trong bất kỳ hồ sơ tin tức nào, theo lẽ thường thì điều này hoàn toàn không thể xảy ra.
Trên thực tế, sau khi trải qua kịch bản phòng tuyến Mannheim, bản thân Trương Hằng đã có một số suy đoán, lần này mượn chuyến đi của Black Sails, trong những năm cuối cùng, hắn cũng cố ý truyền bá danh tiếng của mình đi xa hơn, chính là muốn kiểm chứng suy đoán của mình sau khi rời khỏi phụ bản, và bây giờ có vẻ như hắn đã có thể đưa ra kết luận rồi.
“Trong vòng chơi thứ hai, tôi đã từng nghĩ đến việc liệu mình có đang du hành thời gian hay không, nhưng khả năng này quá nhỏ.”
“Ừm hửm?” Cô pha chế phát ra một âm thanh từ mũi để tỏ ý nghi vấn.
“Bởi vì trong một hệ thống động lực, bất kỳ thay đổi nhỏ nào về điều kiện ban đầu cũng có thể dẫn đến phản ứng dây chuyền lớn và dài hạn cho toàn bộ hệ thống.”
“Hiệu ứng cánh bướm.” Cô pha chế búng tay.
“Đúng vậy, nếu các ngươi thực sự đưa tất cả người chơi trở về quá khứ, thì lịch sử hiện tại của chúng ta đã sớm thay đổi hoàn toàn rồi, ta đã tham gia phụ bản đấu giá, chỉ riêng phụ bản đó đã có bốn năm năm nghìn người chơi tham gia, vậy thì số lượng người chơi dù ước tính thấp nhất cũng đã lên đến hàng vạn rồi, nhiều con bướm như vậy, những thay đổi mà chúng mang lại sẽ là không thể tưởng tượng được.”
“Có lẽ những người ở trong thế giới đó không biết rằng thế giới đã thay đổi rồi.” Cô pha chế nhún vai.
“Không loại trừ khả năng đó, nhưng lần này ta đã để lại rất nhiều dấu vết trong kịch bản đó, thế giới thực không thể không thay đổi hoàn toàn được, và ta nhớ rất rõ hai đoạn lịch sử khác nhau này.”
“Oa, xem ra lần này ngươi thực sự đã làm được rất nhiều chuyện lớn.” Cô pha chế sách sách khen ngợi.
“Cho nên bây giờ ta càng nghiêng về khả năng các ngươi đã cắt một đoạn thời gian lịch sử trong mỗi phụ bản để làm thành trò chơi, vấn đề của ta là, tại sao các ngươi lại làm như vậy, tại sao lại chọn lịch sử loài người thực sự, muốn truyền tải thông tin gì, và sau khi ta rời khỏi phụ bản đó thì những người bên trong sẽ thế nào?”
“Cái gì khiến ngươi chắc chắn rằng đó chỉ là lịch sử của loài người các ngươi?” Cô pha chế nói đầy ẩn ý, dừng lại một lát rồi lại nói: “Còn về câu hỏi thứ hai, ngươi có thể dùng điểm trò chơi để mua một lần dịch vụ chơi thêm một vòng nữa để tự mình quay lại xem, ngươi có thẻ thành viên vĩnh viễn được giảm giá tám phần, vẫn rất hời.”
“Vậy thì cho ta một vòng chơi thêm đi.” Trương Hằng suy nghĩ một lát rồi nói, hắn đã ở trong phụ bản Black Sails hơn mười năm, số điểm trò chơi tích lũy được đã đạt đến con số đáng kinh ngạc là 342 điểm, nhiều hơn dự kiến trước đó hơn một trăm điểm, điều này là do hắn đã làm không ít chuyện lớn, cho dù là lúc còn ở trên tàu Hải Sư chiến đấu với tàu Scarborough, niềm tự hào của Hải quân Hoàng gia, hay sau đó cùng Hắc Vương tử Sam và những người khác cướp tàu chở kho báu của Tây Ban Nha, nghênh chiến hạm đội của Roger Wood chiếm lại Nassau, cũng như sự giàu có và danh tiếng vang dội khắp nơi mà hắn kiếm được đều mang lại cho hắn không ít điểm.
Chương 305: Đêm Náo Nhiệt
Cộng thêm số điểm còn lại hơn bảy trăm điểm từ việc bán [Xương của Moresby], hiện tại số điểm trò chơi trên người hắn đã vượt quá một nghìn điểm, việc chi bốn trăm điểm để mua một lần chơi thêm không phải là điều quá xa xỉ.
Nhưng hắn vừa mới kết thúc một hành trình dài, không định bắt đầu một hành trình mới ngay lập tức.
Vì vậy, sau khi Trương Hằng dùng 400 điểm mua một dịch vụ chơi thêm một vòng nữa thì tạm thời không sử dụng.
Hắn giao cho cô pha chế viên ngọc trai của Betty mà mình có được trong lần chơi này để định giá rồi rời khỏi quán bar Desire City.
Bước ra khỏi cửa phòng nghỉ, bên ngoài vẫn là những bản nhạc điện tử đủ sức xuyên thủng màng nhĩ và những chàng trai cô gái điên cuồng lắc lư theo giai điệu.
Mỗi đêm ở đây đều náo nhiệt như thế, giống như thành phố không bao giờ ngủ này vậy.
Trương Hằng bước xuống cầu thang, trước đây thân hình hắn sẽ nhanh chóng bị dòng người cuồn cuộn nhấn chìm, nhưng lần này những thanh niên đắm chìm trong hoóc môn và âm nhạc khi nhìn thấy hắn lại vô thức lùi lại vài bước, nhường chỗ cho hắn, ngay cả những thiếu niên nổi loạn thích thể hiện bản lĩnh đàn ông trước bạn gái cũng không dám ra oai.
Bọn họ cũng không biết tại sao, khi nhìn thấy một gã trông như sinh viên lại vô thức muốn lùi lại, mấy ngày nay, những người thường xuyên đến đây chơi cơ bản đều biết hai gã mặc vest đeo kính đen đứng bên cầu thang là không nên trêu chọc, nhưng bây giờ so sánh với nhau, hai gã mặc vest kia cũng giống như Mỹ Dương Dương và Lười Dương Dương, vô hại như cừu.
Trương Hằng cau mày, hắn cũng đoán được là tại sao, hắn đã làm hải tặc ở vùng biển Caribe vào thế kỷ 18 hơn mười năm, còn trở thành cơn ác mộng khiến toàn bộ nước Anh, thậm chí cả châu Âu đều khiếp sợ, mặc dù bản thân hắn không thích giết chóc, nhưng để tồn tại trong môi trường khắc nghiệt, trên tay hắn vẫn nhuốm đầy máu, ngay cả chính hắn cũng không nhớ mình đã giết bao nhiêu người, có bao nhiêu người chết vì hắn, khí chất của hắn cũng âm thầm thay đổi rất nhiều.
Đối với những thanh niên say sưa nhảy nhót trong hộp đêm, tiêu khiển tuổi thanh xuân trong thời bình này, hắn chẳng khác nào một con khủng long xông vào chuồng gà. …
Trương Hằng không dừng lại nhiều, đội chiếc mũ trùm đầu của áo lông lên, rồi cúi đầu bước ra khỏi quán bar.
Thay vì quay lại trường học, hắn tìm một nhà vệ sinh công cộng gần đó.
Đã hơn hai giờ sáng, trong nhà vệ sinh công cộng không còn ai, nhưng đèn bên trong vẫn sáng, không khí nồng nặc mùi chất tẩy rửa rẻ tiền, Trương Hằng bước đến bồn rửa mặt trong nhà vệ sinh nam, một vòi nước ở bên phải hắn đã bị vỡ, còn đang rỉ nước.
Tuy nhiên, điều khiến Trương Hằng chú ý đó là tấm gương phía sau bồn rửa mặt.
Trước đây ở Đô Thị Dục Vọng, hắn cảm thấy mình đã trẻ lại, nhưng phải đến bây giờ hắn mới có cơ hội thực sự kiểm tra lại bản thân, râu trên mặt hắn đã biến mất, làn da rám nắng vì nắng gió đã khôi phục lại màu da bình thường, vết chai trên tay và những vết sẹo trên cơ thể đã biến mất.
Bây giờ hắn thực sự trở lại dáng vẻ cách đây mười năm, nhưng mà dáng vẻ này hắn lại thấy có hơi không quen.
Hơn nữa quan trọng nhất là hắn hiểu lời của cô gái pha chế nói hắn trông như một con người khác nghĩa là gì, ngoại hình của hắn đã trở về mười năm trước, nhưng trên người hắn vẫn còn giữ phong cách của một tên cướp biển Nassau ở thế kỷ 18.
Quả thực đây là một chuyện rất phiền phức, chưa kể đến những người khác, thì người có mối quan hệ khá gần với hắn chắc chắn chỉ cần nhìn một cái là có thể thấy sự thay đổi của hắn, nhất là bây giờ Tết đang đến gần, hắn sẽ sớm phải về nhà, cặp cha mẹ thần tiên vẫn luôn ở Châu Âu vui vẻ quên trời quên đất của hắn, có lẽ không thể nhận thấy có chỗ nào khác biệt, dù sao ngay cả ngày sinh của hắn họ còn có thể nhớ sai kia mà, cho dù tìm một người có chiều cao và tuổi tác tương đương với hắn quay về thì đoán chừng họ cũng chưa chắc là sẽ nhận ra điều gì kỳ lạ, nhưng người ông ngoại đã nuôi dưỡng hắn từ thời thơ ấu chắc chắn sẽ nhận thấy sự thay đổi ở hắn.
Điều quan trọng nhất là với tình trạng hiện tại chắc chắn khi hắn đi ra ngoài sẽ bị kiểm tra chứng minh thư.
Hắn còn đang nghĩ ngợi thì từ ngoài cửa nhà vệ sinh có một nhóm thanh niên tràn vào, chúng có vẻ là bọn côn đồ hay quanh quẩn ở gần đây, Trương Hằng đã nhìn thấy chúng ở bên ngoài quán bar vài lần, chúng nhuộm tóc, hút thuốc lá, phần lớn là con cháu của những hộ dân đã phá bỏ và chuyển đi gần đó, ban đầu ở đây có hai cái thôn tương đối lớn, nhưng với sự phát triển không ngừng của thành thị, dần mở rộng ra từng vòng từng vòng một, cuối cùng nhiều thôn xóm lân cận trở thành khu công nghiệp hoặc khu dân cư.
Đây có thể coi là một điều đáng mừng, người dân trong thôn đã nhận được tiền đền bù và đổi sang nhà cao tầng, nhiều người chuyển nghề từ làm ruộng sang ngồi chơi mạt chược rồi thu tiền thuê nhà, tuy nhiên cũng không phải là không có rắc rối, việc phất lên nhanh chóng chẳng những khiến cho nhiều người mất đi mục tiêu trong cuộc sống, mà còn làm cho con cháu của họ mất đi động lực phấn đấu.
Dù sao chỉ cần thu tiền thuê nhà cũng đủ ăn, rất nhiều thanh niên hai thôn tốt nghiệp cấp ba xong thì nghiễm nhiên trở thành xã hội đen gần đó, đương nhiên cho dù là phiền phức, thì đối với người bình thường đó cũng là một loại phiền phức hạnh phúc.
Những thanh niên ăn mặc như những chàng trai trẻ trung và nguy hiểm trong các bộ phim Hồng Kông và Đài Loan của thế kỷ trước chẳng làm gì khác ngoài việc đi lang thang, đến khu trò chơi điện tử để chơi game, cùng nhau lập nhóm , hoặc bắt nạt tiểu thương và người bán hàng rong ở lân cận, đắm mình trong giấc mộng giang do mình tự dệt nên.
Chương 306: Bữa Tiệc Đêm
Vào ban đêm chúng lại thích la cà trước cửa hộp đêm hoặc quán bar, ngoài việc giúp chủ quán bar và hộp đêm giải quyết một số vấn đề bất tiện về an ninh, thì còn tiện tay nhặt xác của những cô gái say xỉn bên đường.
Việc này vẫn khác nhiều so với việc bỏ tiền ra để tìm gái, vì nó có thể mang lại cho nam giới sự phấn khích khó dự doán được và cảm giác chinh phục nhiều hơn.
Tuy nhiên, xét cho cùng thì loại việc này là phạm pháp, cũng rất dễ gặp phải một số rắc rối, một số băng nhóm tống tiền khiêu dâm sẽ còn cố tình lợi dụng tâm lý săn mồi của một số đàn ông, để các thiếu nữ cải trang thành say xỉn đợi bọn họ đến nhặt xác, rồi những kẻ nhặt xác sẽ phải lựa chọn giữa số tiền tống tiền khổng lồ và ngồi tù.
Tuy nhiên đối với bọn côn đồ địa phương này thì không cần lo lắng chuyện như vậy, bọn chúng khá thân thiết với vài tên giang hồ tống tiền khiêu dâm lân cận, rất lớn gan, quen thuộc với khu vực xung quanh, chơi xong thì tan, thực sự ít khi xảy ra chuyện.
Họ kéo theo một cô gái trẻ đã say khướt vừa cười đùa vừa bước vào nhà vệ sinh công cộng, kết quả khi nhìn thấy ai đó trong nhà vệ sinh, thì họ thoáng sửng sốt
Mặc dù vị trí của nhà vệ sinh công cộng này không quá xa quán bar, nhưng chắc chắn là không gần, còn có một nhà vệ sinh công cộng khác ở giữa, hầu hết mọi người sẽ không đến đây dù trong quán không có chỗ để giải tỏa.
Khi những tên xã hội đen này bước vào nhà vệ sinh, Trương Hằng đã đội mũ trùm đầu, che đi khuôn mặt, không biết có phải là do mười năm làm cướp biển mười năm của hắn mang lại hay không, mà Trương Hằng cảm thấy dường như bản thân mình đã trở nên máu lạnh hơn, thấy cảnh tượng như vậy cũng không có nhiều phản ứng.
Hơn nữa tình huống này hoàn toàn khác với lần hắn gặp phải bức tường nuốt chửng người nhặt rác, lúc đó hắn sẽ lao vào ứng cứu ngay từ đầu, vì người già và trẻ em nhặt rác không làm gì sai, họ là nạn nhân thuần túy, nên hắn sẵn sàng giúp một tay khi có thể, nhưng lần này thì khác.
Về bản chất, đàn ông và phụ nữ độc thân đi bar, hộp đêm đều là để giải phóng lượng hormone dư thừa, ai cũng là người trưởng thành, kể cả phụ nữ là phái yếu, chắc hẳn cũng biết rõ về việc say xỉn trong quán bar, hộp đêm lúc 2h sáng thì chuyện gì sẽ xảy ra sau đó, cho dù là như vậy, hàng đêm vẫn có rất nhiều cô gái trẻ trong trạng thái bất tỉnh hoặc nửa tỉnh nửa mê ngoài cửa Đô Thị Dục Vọng, theo quan điểm của Trương Hằng, loại chuyện này không có cách nào quan tâm, mà quan tâm thì cũng không có ý nghĩa gì.
Mọi người đều có quyền lựa chọn cuộc sống mà mình thích, nhưng đồng thời, họ cũng phải chịu trách nhiệm về cuộc sống mà mình lựa chọn.
Cho nên hắn chỉ liếc mắt nhìn một cái rồi thu lại ánh mắt, cúi đầu bước ra cửa.
Tuy nhiên, ngay sau đó một cánh tay đã chắn trước mặt hắn.
-Anh bạn, hôm nay đến lượt cậu gặp may rồi.
Tên xã hội đen đầu tiên mặc áo khoác da mỉm cười nói.
-Sao lại nói vậy.
Tên côn đồ vươn tay bóp cằm cô gái, nâng mặt của cô ấy lên.
-Thấy chưa, đây là hàng thượng đẳng, nhan sắc cũng 9/10, bình thường nếu hỏi người ta WeChat mà không lái chiếc BMW thì người ta cũng không thèm hẹn hò với cậu đâu, nhưng tôi không quan tâm, bốn bể đều là anh em, gặp nhau là duyên số, nếu cô ấy không chơi với cậu thì bọn tôi đưa cậu đi chơi.
Trương Hằng biết đối phương đang có suy nghĩ gì, bốn bể đều là anh em. gặp nhau là duyên số đều là chuyện nhảm nhí, cái tên này không ngờ lại đụng phải người khác trong nhà vệ sinh, bọn chúng lo lắng rằng hắn rời đi như vậy thì sẽ báo cảnh sát, nên họ đã sử dụng cách này để biến hắn thành đồng phạm, đồng thời cũng có thể khiến cái xác nhặt được này trở nên thú vị hơn.
Lúc này giải thích cũng vô nghĩa, dù có nói là sẽ không gọi cảnh sát thì đám côn đồ này cũng không tin, vì vậy Trương Hằng cùng dứt khoát bỏ điện thoại lại vào túi tiền và đấm vào má tên cầm đầu mặc áo da.
Dạo này hắn vẫn luôn tập thể dục trong phòng gym, lại có thêm 48 tiếng đồng hồ, nên sức lực của hắn từ lâu đã vượt qua người thường, với cú đấm này, tên côn đồ đó đã bị hạ gục mà không kịp đề phòng. …
Đám tiểu lưu manh kia bình thường ngang ngược gần mảnh đất này đã quen rồi, ỷ vào thế đông người mà tỏ vẻ càn quấy hung ác, mỗi lần như vậy đều chỉ có bọn chúng bắt nạt người khác, thế nhưng đây lại là lần đầu tiên bị người khác khi dễ lên trên đầu đến vậy.
Một quyền này của Trương Hằng đánh ra hết sức bất ngờ, trước đó lại không có dấu hiệu gì, tên áo khoác da cầm đầu còn đang mời hắn gia nhập tiệc tùng, mấy tiểu lưu manh khác cũng đều cảm thấy cách chơi này còn rất mới lạ kích thích, nhao nhao nhếch miệng.
Kết quả không nghĩ tới về sau còn có sự tình kích thích hơn đã xảy ra, tên tiểu tử ăn mặc như học sinh ở phía đối diện kia không nói hai lời đã trực tiếp động thủ, tên áo khoác da bất thình lình chịu phải một quyền, sau đó đầu hắn va đập vào giữa sàn nhà, cả người trước mắt tối sầm lại, một câu chửi thề còn chưa kịp phát ra khỏi miệng đã ngất đi.
Những tên côn đồ khác cũng bị một màn này mà sợ ngây người, cả đám đều đứng đờ ra ngay tại chỗ, nhất thời quên luôn chuyện đánh trả, nhưng mà hiện thực cũng không phải là trò chơi theo lượt, Trương Hằng cũng không có ý định khách khí với bọn họ, sau khi xử lý áo khoác da xong liền lập tức nắm cổ áo tên thứ hai lên, một phát ném qua vai, trực tiếp quật ngã mục tiêu về phía sau lưng, mà tên côn đồ này lại càng xui xẻo hơn, trong quá trình bị quật ngã cái trán của gã còn bị đập vào trên bồn rửa tay, máu tươi chảy ròng ròng, trong nháy mắt liền mất đi sức chiến đấu.
Chương 307: Tuyệt Kỹ Đao Thuật
Sinh sống tại vùng biển Ca-ri-bê hơn mười năm, Trương Hằng không chỉ có thăng cấp đao thuật đến level 3, mà cho dù hiện giờ không có đao trong tay, năng lực cận chiến của hắn vẫn cực kỳ khả quan như cũ, chiêu ném qua vai vừa rồi đó chính là một trong những tuyệt chiêu của Annie, lúc hai người cùng nhau luyện tập đã bị Trương Hằng học lỏm được, cộng thêm kinh nghiệm chiến đấu phong phú của hắn, thế nên rất khó gặp được địch thủ với loại ẩu đả đầu đường này.
Chưa đầy năm giây ngắn ngủi, Trương Hằng đã giải quyết được hai đối thủ.
Thế nhưng trải qua khoảng thời gian này, ba tên lưu manh còn lại rốt cuộc cũng như người ở trong mộng mới tỉnh, buông lỏng cô gái trong tay ra, một bên hô to la hét tự khích lệ sĩ khí cho mình, một bên móc ra dao găm, khoa tay múa chân trước mặt Trương Hằng.
Ngày thường chiêu này của bọn chúng hù dọa một chút với người bình thường vẫn rất có tác dụng, song đáng tiếc hôm nay đụng phải Trương Hằng, chỉ nhìn tư thế cầm đao cùng với bộ pháp dưới chân của bọn chúng thì Trương Hằng liền biết những tên lưu manh này cũng chưa trải qua bất kỳ một cuộc huấn luyện mang tính hệ thống gì cả, trên cơ bản toàn thân trên dưới của bọn chúng đều lộ sơ hở, đứng yên còn được, khẽ động một cái thôi những sơ hở kia biểu lộ càng rõ ràng.
Có điều loại vũ khí sắc bén như dao găm này trong những cuộc chiến đấu, đặc biệt là hỗn chiến vẫn có tính nguy hiểm tương đối cao, đây cũng là nguyên nhân vì sao Trương Hằng lựa chọn đánh ngã hai người ngay đầu tiên, ba người còn lại hắn giải quyết tương đối đơn giản.
Cả trận chiến đấu từ lúc bắt đầu đến khi kết thúc chẳng qua cũng chỉ hơn một phút, Trương Hằng nhẹ tay bỏ qua cho bọn chúng, trong năm tên côn đồ thì ngoại trừ hai tên bị hắn nặng tay đánh ngất xỉu, còn lại ba người, mặc dù mỗi người đều chịu mấy quyền, nhưng ý thức vẫn còn duy trì được sự thanh tỉnh, trong đó kẻ bi thảm nhất cũng chỉ là lúc xông lên không đâm trúng Trương Hằng liền bị hắn ấn đầu vào bên trong bồn tiểu, trên lưng lại bị đạp thêm một cước.
Loại cường độ chiến đấu này căn bản không có chỗ xếp hạng trong kiếp sống hải tặc của Trương Hằng, ngay cả mồ hôi hắn đều không đổ một giọt nào, sau đó ba tên côn đồ vẫn còn có thể hoạt động được phun ra mấy câu chửi thề chẳng có chút giáo dưỡng nào rồi kéo lấy tên áo khoác da ngất đi cùng một tên khác máu me đầy mặt mà chạy trốn.
Trương Hằng vờ đuổi theo hai bước một cách tượng trưng, kết quả những tên kia vì quá sợ hãi mà bị vấp ngã xuống dưới bậc thang dành cho người đi bộ, ngã sóng soài vào bên cạnh hàng cây xanh, thế nên sau đó mấy gã này liền trở nên thành thật hơn rất nhiều, miệng cũng không dám thốt ra mấy câu chửi bậy nữa, chỉ có thể cúi đầu liều mạng tháo chạy.
Trương Hằng cũng chẳng có hứng thú gì để tiếp tục đuổi theo, thế nhưng khi hắn trở lại bên trong toà nhà vệ sinh công cộng một lần nữa lại nhịn không được mà nhíu mày.
Bên trong nhà vệ sinh công cộng còn lưu vết tích chiến đấu trước đó, trên mặt đất có một bãi vết máu rất rõ ràng, chính là vệt máu do cái trán của tên quỷ xui xẻo kia lưu lại lúc đập vào bồn rửa tay, còn có nước bọt lưu lại của tên áo khoác da bị đánh ngã đến ngất xỉu, một chiếc giày thể thao không biết của ai, ba con dao găm, ngoài ra còn có một chỗ lõm nhỏ trên thanh inox phía trên của bồn tiểu.
Tất cả mọi thứ đều không khác mấy so với hai phút trước lúc Trương Hằng rời đi, duy chỉ có khác biệt chính là cô gái hôn mê trên mặt đất lại không thấy đâu nữa.
Là bản thân cô tự rời đi rồi sao?
Trước đó lực chú ý của Trương Hằng đều đặt trên người mấy tên côn đồ, ngược lại không chú ý phía sau nhà vệ sinh bên này lại xảy ra chuyện gì, nếu như cô kia thừa dịp lúc này mà rời khỏi cũng không phải là chuyện không có khả năng, toà nhà vệ sinh công cộng này được thiết kế hai cánh cửa một trước một sau, hắn cùng những tên côn đồ cắc ké kia đều đi ra từ cửa trước, ngoài ra còn có một cánh cửa sau, cách cửa sau cách đó không xa lại là một công viên nhỏ, thảm thực vật bên trong cực kỳ tươi tốt, nếu từ nơi này chạy chậm qua đó cũng mất chưa đến hai phút.
Dù rằng lúc ấy ý thức của cô gái bị đám tiểu lưu manh kia đưa tới đây nhìn qua không được tỉnh táo cho lắm, nhưng chỉ vẻn vẹn dựa trên điểm này thôi thì Trương Hằng cũng không thể xác định được mức độ say rượu của cô gái ấy, cộng thêm thời điểm đánh nhau trước đó gây ra động tĩnh không nhỏ, có khả năng cô bị đánh thức trong quá trình đó, mà dưới tình huống không có cách nào xác định được thân phận cũng như lập trường của những người trước mắt, nếu như cô gái đủ thông minh thì quả thật có khả năng tiếp tục làm bộ say rượu, cho đến sau khi tất cả bọn đàn ông ở đây đều rời đi lại chạy đến công viên.
Sau khi suy luận đại khái những gì đã xảy ra sau khi hắn rời đi, Trương Hằng cũng không tiếp tục theo đuổi suy nghĩ ấy nữa, bản thân hắn đối với cô gái kia không hề có ý gì khác, đối phương có nói lời cảm ơn hắn hay không hắn cũng chẳng để trong lòng, sở dĩ động thủ với những tên côn đồ cắc ké kia và quan hệ với đối phương cũng không lớn, chỉ là bởi vì dưới loại tình huống này hắn không động thủ không được, nếu cô gái kia đã tự mình đào tẩu thì cũng bớt đi không ít phiền phức cho hắn, cũng không cần nghĩ biện pháp liên hệ với bạn bè thân thích để đến đón cô gái.
Trương Hằng xử lý đơn giản một chút vết máu trên nền đất cùng mấy con dao găm, tránh cho chọc phải vào những phiền toái không cần thiết, sau đó cũng đứng dậy rời khỏi toà nhà vệ sinh công cộng đó.
Thời gian này ký túc xá đã khóa cửa, Trương Hằng cũng không muốn lại làm phiền người quản lý ký túc lầu dưới rời giường, sau đó giống như ngày thường mà tìm một chuỗi khách sạn nào đó, trực tiếp đặt một phòng đơn.
Chương 308: Thẻ Nhận Dạng
Phần lớn khách sạn hiện nay đều trang bị thiết bị nhận dạng mặt người, thời điểm đối mặt với ống kính, Trương Hằng không thể không lấy áo lông mũ trùm xuống, hắn ngẩng mặt, bởi vậy không ngoài dự liệu, bộ dáng của hắn đã dọa cho cô nhân viên lễ tân nhảy dựng lên một cái.
Cô lễ tân kinh hãi run sợ quẹt thẻ ID của hắn hai lần liên tiếp, kết quả lại không hề cho ra bất kỳ một tin tức đào phạm nào như trên mạng, điều này vốn hẳn nên là một chuyện tốt, thế nhưng cô nhân viên lễ tân này lại dường như có chút không muốn tin tưởng.
Cuối cùng, Trương Hằng không thể không lấy ra thẻ học sinh cùng với thẻ ngân hàng của trường mình cho đối phương xem, nhân viên lễ tân cảm thấy cực kỳ ngạc nhiên, lúc đem thẻ căn cước và thẻ phòng đưa lại cho hắn, cô lại nhịn không được mà hỏi nhiều thêm một câu:
-Thật sự cậu mới chỉ có mười chín tuổi à?
-À, bây giờ cách cái tết còn một khoảng thời gian nữa, cho nên đúng vậy, có lẽ em vẫn còn là mười chín tuổi.
Trương Hằng tiếp nhận thẻ phòng.
Mãi cho đến khi hắn lên thang máy rồi, cô nhân viên lễ tân lầu dưới vẫn còn đang đắm chìm trong loại cảm xúc không thể tưởng tượng nổi, cô đã làm tại vị trí này được hai năm, bởi vì tính chất công việc nên trong khoảng thời gian hai năm này cô đã gặp không ít nhiều hạng người, để vượt qua công việc cứng nhắc và nhàm chán này, nên cô đã phát minh ra một vài trò chơi nho nhỏ để tự mình tiêu khiển, trong đó trò chơi thích nhất của cô chính là suy đoán nghề nghiệp của khách.
Khi một người tiến vào khách sạn, cô nhân viên lễ tân sẽ bắt đầu mường tượng và thử suy đoán nghề nghiệp của đối phương trong đầu, sau đó trong những phút tán gẫu với khách khi chờ để viết hóa đơn hay tính tiền sẽ tiến hành xác nhận thêm lần nữa.
Đối với trò chơi nhỏ này, cô vẫn luôn làm không biết chán, trải qua hai năm rèn luyện, hiện tại cô đã có thể làm được bảy tám phần mười, đây đại khái cũng được coi như một loại siêu năng lực của người bình thường.
Nhưng lần này, siêu năng lực mà cô lấy làm tự hào ấy dường như đã hoàn toàn mất đi hiệu lực.
Học sinh? Sao có thể, loại khí chất này, ý, nếu phải nói thì ngược lại có điểm giống với những vai như thủ lĩnh hải tặc giết người không chớp mắt gì đó trong những bộ phim điện ảnh hay truyền hình dài tập trên ti vi mới phải.
Thế nhưng ngay sau đó, cô nhân viên lễ tân liền cảm thấy buồn cười vì ý nghĩ kỳ lạ này của mình.
Hiện nay chính là Trung Quốc thế kỷ 21, sao còn có thể tồn tại những thứ kỳ lạ không thấu hiểu được chứ. …
Xét riêng về độ thoải mái dễ chịu mà nói thì giường đệm của chuỗi khách sạn chỉ có thể coi là bình thường, nhưng so với những ván giường đơn thuần được lót thêm mấy miếng vải lên trên, hay góp nhặt những cành cây khô rơm rạ lại với với nhau thì cái giường này vẫn còn tốt hơn rất nhiều lần.
Trương Hằng đã rất lâu chưa được nằm ngủ trên giường nệm, trong phó bản “Cánh buồm đen” hắn dành một nửa thời gian là ở trên biển, khi đó trên cơ bản đều là mắc võng mà ngủ, sau khi lên bờ cũng có giường để ngủ, nhưng cũng chỉ là mấy miếng ván gỗ được ghép với nhau rồi trực tiếp lót thêm hai tấm thảm cùng vải bông lên trên để giải quyết mà thôi.
Nghe nói trong phòng ốc của các vương thất quý tộc tại Châu Âu có giường được làm thành từ những chiếc lông vũ, có điều đám hải tặc cũng chẳng chú trọng đến như thế, thời điểm vừa đi Trương Hằng đã từng mất ngủ mấy đêm rồi.
Đây là đêm đầu tiên sau khi hắn trở về thời đại văn minh, Trương Hằng rửa mặt đơn giản một chút rồi tắt đèn lên giường, một giấc này ngủ thẳng tới gần giữa trưa, ánh nắng xuyên thấu qua khe hở của rèm cửa sổ chiếu vào bên trong gian phòng, nhẹ nhàng rọi vào trên gương mặt của hắn.
Trương Hằng trở mình trên giường, cảm thấy có chút khát nước, bèn cầm lấy chai nước khoáng miễn phí trên bàn uống hai ngụm, trong đầu của hắn còn lờ mờ lưu lại một vài mảnh vỡ của cảnh trong mơ.
Sóng biển cuộn trào mãnh liệt, gió biển tanh mặn, còn có mái tóc ngắn màu đỏ giống như ngọn lửa… Mọi thứ trôi qua cứ như một giấc mộng dài bỗng hóa thành bọt biển khi vừa mở mắt ra.
Trương Hằng cầm lấy điện thoại đặt bên gối nhìn một cái, một tin là do Ngụy Giang Dương gửi tới, nói hiện giờ hắn ta cùng bạn gái đã ở Thanh Đảo rồi, dự định sẽ ở bên đó chơi khoảng hai ba ngày, trước khi rời đi sẽ đến khu chợ bán hải sản để mua chút hải sản, hỏi Trương Hằng có nhu cầu mua hay không, rồi báo cho hắn ta biết muốn mua loại hải sản nào, sau đó sẽ trực tiếp dùng chuyển phát nhanh để vận chuyển qua.
Còn có một tin là của Hayai Tori, nói cô đã đặt mua vé máy bay để bay trở về Nhật Bản vào ngày 1, hỏi Trương Hằng có thời gian dạo phố cùng cô trước khi cô đi hay không, cô muốn mua chút quà xách tay cho người nhà.
Trương Hằng trả lời tin của Ngụy Giang Dương trước, sau đó cài lại ngôn ngữ trong Wechat thành tiếng nhật rồi trả lời tin nhắn cho Hayai Tori, tin tức của người sau tới nhanh nhất, Hayai Tori giống như canh giữ điện thoại ở bên cạnh vậy, tin nhắn trước của Trương Hằng vừa gửi đi, tin nhắn thứ hai của cô đã lập tức gửi đến.
-Đúng lúc chuyện búp bê lần trước còn chưa kịp cảm ơn anh, chắc anh còn chưa ăn trưa đúng không, vậy một tiếng sau được chứ? Chúng ta gặp nhau ở Tây Đơn nhé, tôi mời anh ăn cơm.
Phía dưới tin nhắn còn kèm theo một biểu cảm mặt cười của chú gấu Rilakkuma.
Trạng thái hiện tại của Trương Hằng cũng không muốn phải lang thang khắp nơi trên đường như vậy, có điều đây không phải là lần đầu tiên hắn gặp phải tình trạng thế này, lúc trước khi trở về từ chiến tranh Liên xô – Phần Lan, khí chất cùng tính cách của hắn cũng đã phần nào thay đổi, trên người còn mang theo không ít các thói quen nhỏ còn sót lại từ chiến trường, mấy người trong ký túc xá đều có thể cảm nhận được sự khác biệt này của hắn, có điều trong lúc hòa nhập vào sinh hoạt hàng ngày cùng hắn một lần nữa thì loại tình huống này cũng đang dần dần cải thiện.
Chương 309: Gặp Mặt Ở Tây Đơn
Cho nên nếu muốn ra sức phai nhạt đi vết tích còn sót lại trong kiếp sống hải tặc mười năm này ở trên người hắn thì biện pháp tốt nhất là vẫn phải tiếp xúc nhiều với những người khác.
Trương Hằng nghĩ nghĩ rồi đáp lại một tiếng “Được”.
Sau đó hắn để điện thoại di động xuống, rồi vọt vào trong phòng tắm xối một chút, tiếp đó xuống lầu trả phòng tại bàn tiếp tân, lại mua khẩu trang 3M ở hiệu thuốc bên cạnh, theo sự phát triển của nền công nghiệp, không ít thành phố nhất là phần lớn các thành phố phương bắc, sẽ thường xuyên gặp phải bụi sương mù, vì thế không ít người trên đường đeo thêm khẩu trang, vậy nên cách ăn mặc này của hắn trái lại cũng không gây ra sự chú ý gì cho người địa phương.
Thế nhưng, lúc Trương Hằng dùng Alipay để thanh toán hắn luôn có loại cảm giác kỳ quái nào đó, dường như sau lưng cứ có ánh mắt một mực nhìn chăm chú vào hắn, nhưng đợi hắn quay đầu nhìn lại, chỉ trông thấy một bà cụ đang chọn thuốc cảm mạo cho cháu trai, bà cụ vừa lấy kính lão đang cố gắng đọc công dụng và thành phần của thuốc, bởi vậy cơ bản họ có thể được gạt bỏ ra ngoài, mà diện tích của tiệm thuốc nhỏ này cũng không lớn, ngoại trừ một nhân viên hướng dẫn mua hàng đang bày biện biện và sắp xếp lại các loại thuốc và một cô gái phụ trách công việc thu ngân cộng thêm hai người khách hàng ra cũng không còn người nào khác. (Alipay là một nền tảng thanh toán trực tuyến của bên thứ ba, được thành lập tại Hàng Châu, Trung Quốc vào tháng 12 năm 2004 bởi thương nhân Jack Ma từ tập đoàn Alibaba. )
Có điều hiện giờ cách cuộc hẹn đã không còn sớm, Trương Hằng cũng không tiếp tục truy cứu đến cùng, bèn đi tàu điện ngầm đến Tây Đơn vào thời gian đã định.
Hayai Tori phát huy trọn vẹn khả năng chơi hết mình với thái độ coi việc đi du học như một chuyến du lịch, có thể là chê điện thoại chụp ảnh chưa đủ nghiền, cô gái này còn đặc biệt mua thêm một cái máy chụp ảnh lấy liền, đứng trước lối ra trạm tàu điện ngầm mà vui vẻ chụp người qua đường và cảnh đường phố, khiến người khác phải hoài nghi rằng giấy tráng ảnh của cô có phải không cần bỏ tiền ra hay không.
-A, anh có thể đến thì quá tốt rồi!
Hayai Tori bỏ tấm hình vừa được máy ảnh nhả ra vào trong một ba lô nhỏ, cô xoa xoa chóp mũi lạnh đến có chút đỏ của mình rồi vui vẻ nói:
-Buổi sáng còn đang lo nên mang chút đồ gì trở về, mẹ nói muốn tôi mua một hủ chao dầu đỏ và lá trà, ba muốn mua rượu trắng, aiya, thật là, người lớn không biết mua online sao chứ, còn nói cái gì mà nhất định phải mua chỗ địa phương mới chính tông, thế nhưng tôi hoàn toàn chẳng có hiểu biết gì đối với những thứ này cả, may mà anh đến rồi, có điều bây giờ, chúng ta đi ăn cơm trước đi, anh có đặc biệt muốn ăn gì không?
-Trên phương diện ẩm thực thì tôi cũng không đặc biệt thích gì cả, không bằng thế này đi, cô nói cho tôi biết cô muốn ăn món gì, tôi có thể dẫn cô đi nhà hàng có hương vị khá ngon.
Trương Hằng nói.
-Thật sao? Hình như có chút không tốt lắm, rõ ràng anh mới là khách mà.
Ngoài miệng Hayai Tori nói như vậy, nhưng cơ thể lại cực kỳ thành thật, từ trong ba lô lấy ra một tờ quảng cáo đã xếp gọn gàng.
-Món trên này là gì vậy? Nhìn qua cảm thấy rất ngon.
Trương Hằng nhận lấy tờ quảng cáo nhìn một cái, lên tiếng:
-Lẩu xào cay à, đi theo tôi, đúng lúc gần đây có một nhà hàng cũng rất nổi tiếng.
Thế nhưng sau khi Trương Hằng nói xong, bước chân hắn vẫn đứng lại tại chỗ, rõ ràng hơn nửa tháng trước hắn còn mua đồ ở khu gần đây, nhưng bây giờ mọi thứ trước mắt với hắn mà nói lại trở nên có hơi xa lạ.
Thậm chí hắn có điểm không thể xác định được nhà hàng lẩu xào cay làm ăn khấm khá đó là ở hướng nào, chỉ có thể dùng những lời bình luận của mọi người để tìm kiếm.
Đây cũng là một trong những di chứng để lại do thời gian ở trong phó bản quá dài, trí nhớ của con người đều có giới hạn, trong khi tiếp thu kiến thức mới thì đồng thời cũng sẽ dần lãng quên đi một chút chuyện của dĩ vãng, Trương Hằng chỉ có thể nói là may mắn, hắn tiến vào phó bản cánh buồm đen là sau khi thi cuối kỳ, bằng không, nếu như hôm nay bắt đầu thi, tám phần là hắn không cần nghĩ đến chuyện đạt đủ điểm nữa.
Thời điểm hai người bước đến cửa hàng chính là giờ cơm, thế nên bên ngoài cửa tiệm đã có không ít người xếp hàng chờ đợi.
Trương Hằng đi qua chỗ cô tiếp đón khách nhận lấy số thứ tự, thế nhưng đúng vào lúc này trong lòng của hắn lại dâng lên một cảm giác kỳ quái bị người rình trộm như vừa nãy, nếu như lần đó tại tiệm thuốc chỉ là ngoài ý muốn, nhưng nếu cảm giác này tới hai lần cũng đủ để cho Trương Hằng trở nên cảnh giác hơn.
Lấy thực lực của hắn bây giờ cũng không lo lắng chuyện bị tên móc túi bình thường hoặc là kẻ lưu manh gì đó để mắt tới, nhưng mà trước đó thời điểm tham gia hội đấu giá, bất kể là giáo sư hay là Đinh Tứ đều từng nhắc nhở hắn, không phải lúc nào trong thế giới game thủ cũng sóng yên gió lặng.
Người, chính là động vật phức tạp nhất trên thế giới này.
Chỉ cần cơ số đạt tới trình độ nhất định, bất kỳ cái gì bên trong thế giới game đều sẽ có đủ loại người tồn tại.
Đinh Tứ từng nói qua có một số người chơi điên cuồng chỉ vì đạo cụ trò chơi mà đi săn những người chơi khác, có điều cho tới bây giờ Trương Hằng vẫn luôn để trạng thái máy tính không nối mạng, biểu hiện cũng vẫn luôn rất nhạt nhòa, cũng không tiết lộ thân phận của mình với những người chơi khác, theo lý thuyết hắn không có khả năng bị người chơi khác liệt vào mục tiêu. …
Sau khi Trương Hằng lấy số xong thì cẩn thận quan sát đám đông trong khu vực chờ, lần này tình huống phức tạp hơn rất nhiều.
Trong khu vực chờ của Hương Oa Điếm chẳng những có học sinh, cặp đôi mà còn có vợ chồng, cha con, đồng nghiệp… Có khoảng hai ba mươi ngươi, thậm chí Trương Hằng còn nhìn thấy một cặp gay học sinh nam, trong đó có một nam sinh hơi béo đeo kẹp tóc hello Kitty màu hồng bên tóc trái.
Chương 310: Cô Gái Với Máy Ảnh
Nhìn bề ngoài rất khó để biết vừa rồi ai nhìn trộm hắn, mặc dù bây giờ vẫn còn mấy học sinh cấp ba đang nhìn về phía này, nhưng cơ bản bọn họ đều đang nhìn trộm Hayai Tori.
Mà lúc xếp hàng Hayai Tori đã đứng một bên khác để chờ hắn, thế nên người nhìn trộm hắn cũng không phải mấy học sinh kia.
Mà trung tâm tổng hợp lại là không gian mở, thỉnh thoảng vẫn có người qua đường đi qua nên trên lý thuyết, người nhìn trộm hắn có thể không phải những người trong khu vực chờ này.
Trương Hằng nhíu mày, hắn đánh hơi được sắp có chuyện xảy ra nhưng lại không biết cảm giác không tốt đó là gì.
Đúng lúc này, có người vỗ vai hắn.
Sau đó, Trương Hằng nghe thấy tiếng kêu kinh ngạc của Hayai Tori bên cạnh thì quay người lại, nhìn thấy một con Kumamoto Kuma.
Rất nhiều cửa hàng lớn trong trung tâm tổng hợp cố ý thuê người mặc bộ những bộ trang phục búp bế, đây cũng là cách để cửa hàng hoặc chủ cửa hàng mời chào khách hàng, rất được nữ sinh và trẻ con hoan nghênh.
Quả nhiên, Hayai Tori vừa nhìn thấy Kumamono Kuma liền vui vẻ nói:
-A đáng yêu quá, ở Trung Quốc cũng thấy được Kumamono à?
Nàng vừa nói vừa móc máy ảnh ra, dùng giọng điệu mong chờ nói:
-Ba người chúng ta có thể chụp chung được không?
Trương Hằng hơi gật đầu, bị cắt đứt như vậy hắn cũng không thể tìm kiếm người nhìn trộm hắn được nữa.
Vì thế đã chọn một cặp đôi khá gần họ, nhờ nam sinh chụp giúp họ một bức ảnh với gấu bông.
Nhưng sau đó Kumamoto Kuma cũng không rời đi, mà đứng tại chỗ vươn tay với Hayai Tori, làm động tác nũng nịu muốn ôm.
Hayai Tori thấy thế thì bật cười, vô cùng hào phóng ôm Kumamoto Kuma một cái.
Kết quả chờ tới khi hai người tách ra thì trên tay Kumamoto Kuma lại xuất hiện thêm một bông hoa hồng, chỉ Trương Hằng sau lại chỉ vào Hayai Tori, Hayai Tori đỏ mặt, nhưng không biết đỏ vì thẹn thùng hay do không hiểu tiếng Trung, nàng chỉ nhận hoa hồng mà không nói gì.
Sau đó Kumamoto Kuma lại bắn tim bằng tay, lúc này mới vẫy vẫy tay rời đi để tìm một cặp tình nhân mới.
Sau chuyện này Hayai Tori không quan tâm cho lắm, chờ một phút sau khi ảnh chụp vừa ra, nàng cầm bức ảnh rồi vội vàng mở túi xách định cất vào, động tác của nàng lập tức dừng lại.
-Sao thế?
Trương Hằng hỏi.
-Hả? Túi tiền, túi tiền đâu rồi, ta nhớ lúc chụp ảnh túi tiền vẫn còn bên trong mà.
Hayai Tori vừa nói nhỏ vừa lật cặp sách tìm, nhưng vẫn không thể tìm thấy được ví tiền của mình.
Sau đó nàng cẩn thận tìm lại hết tất cả các túi, nhưng vẫn không thấy bóng dáng của ví tiền đâu, lúc này Hayai Tori mới bắt đầu luống cuống.
Bởi vì trong đó không những có tiền mặt mà còn có thẻ ngân hàng và thẻ học sinh ở Nhật Bản của nàng.
Mà chuyện thảm hại hơn còn ở phía sau, đó là nàng phát hiện hộ chiếu của mình cũng biến mất, mà nàng sắp tới lúc phải về nhà ăn Tết, vé máy bay đã đặt từ trước, tới lúc đi mà không có hộ chiếu thì nàng không thể lên máy bay được.
Nếu Hayai Tori không nhìn nhầm thì từ khi nàng lấy máy ảnh ra, ví tiền của nàng vẫn yên vị nằm bên trong balo nhỏ trên lưng, mà từ lúc ấy tới bây giờ cũng chỉ có con Kumamoto Kuma tiếp xúc thân cận với nàng.
Kumamoto Kuma vừa rời đi được ba phút, Trương Hằng nói với Hayai Tori đang lo lắng tới sắp khóc:
-Ngươi đứng đây chờ ta, đừng đi lung tung đấy, ta về nhanh thôi.
Nói xong Trương Hằng liền chạy theo hướng con Kumamoto Kuma rời đi, nhưng hắn chạy một hơi tới cuối hàng lang cũng không nhìn thấy bóng dáng của con Kumamoto Kuma kia, đáng lẽ khi mặc bộ hóa trang gấu bông lớn như vậy thì không thể chạy xa hơn được, Trương Hằng ngăn lại mấy người đi đường, hỏi bọn họ có nhìn thấy một con Kumamoto Kuma hay không.
Hắn còn cố ý hỏi thăm những người ở các hướng khác nhau, nhưng đều nhận được đáp án là không nhìn thấy.
Con Kumamoto Kuma kia giống như tan biến trong hư không.
Sau đó Trương Hằng nhìn thấy quầy phục vụ gần đó, vội chạy tới.
-Xin lỗi thưa tiên sinh, ta không có quyền tiết lộ thông tin cá nhân của nhân viên trong cửa hàng với ngài.
Nhân viên hướng dẫn cảm thấy Trương Hằng càng giống như tội phạm hơn, khẩn trương nói.
-Vậy các người cảm thấy chờ cảnh sát và cánh truyền thông cùng tới, làm cho cả thành phố đều biết, báo chí, trên mạng cũng đều biết, để sau này khi các người chuẩn bị tổ chức các hoạt động tương tự thì phản ứng của người xem đầu tiên chính là chú ý ví tiền của mình, hay là bây giờ bắt được người, lấy lại ví tiền thì bọn ta sẽ không báo cảnh sát, hoặc là báo cảnh sát nhưng không liên hệ với truyền thống thì có lợi với các người hơn?
Trương Hằng hỏi ngược lại:
-Đừng bảo ta chưa nhắc nhở các người, hắn mới rời đi chưa được mấy phút, khả năng cao vẫn còn ở trong cửa hàng.
Có lẽ bị khí thế của người nào đó trấn nhiếp, nhân viên hướng dẫn nuốt một ngụm nước bọt, nói:
-Xin ngài chờ một lát, để ta xin chỉ thị của cấp trên.
Nửa phút sau, nàng đặt điện thoại xuống rồi nói:
-Tiên sinh, ta vừa hỏi đồng nghiệp phụ trách, hắn bảo hôm nay cửa hàng không mời ai hóa trang thành Kumamoto Kuma để mời chào khách hàng cả.
-Vậy những cửa hàng khác trong trung tâm tổng hợp của các người thì sao? Bọn họ có mời người hay không.
-Ta không biết.
Nhân viên hướng dẫn chần chờ một lúc, cuối cùng vẫn bổ sung thêm một câu:
-Nhưng nếu có hoạt động tương tự như vậy thì các chủ cửa hàng sẽ chuẩn bị phần báo cáo với bọn ta…
Lời nàng còn chưa dứt thì Trương Hằng đã xông về thang cuốn.
Ngay lúc nhân viên hướng dẫn đang nói chuyện, Trương Hằng đã phát hiện con Kumamoto Kuma kia xuất hiện ở tầng hai, nó không những có dấu hiệu muốn chạy trốn mà ngược lại còn không hoảng không vội đứng ngoài cửa tiệm Only để chơi với một bé gái khoảng sáu bảy tuổi.
Nó vẫn dùng thủ đoạn cũ để ôm bé gái kia, rồi biến ra một thanh kẹo que nhỏ tặng cho đối phương, sau đó còn sờ đầu nàng.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










