[Dịch] Thời Gian Chi Chủ
Tập 30 : Đối Đầu Khốc Liệt (c291-c300)
❮ sautiếp ❯Chương 291: Đối Đầu Khốc Liệt
Hai người giám sát nghe vậy thì quyết đoán xông vào chỗ ở của Daisy rồi túm lấy tóc cô ta, kéo Daisy đang la hét giãy giụa một đường ra khỏi phòng.
Sau đó Wallace bước vào bên trong phòng, hắn ta đi đến trước bốn rổ bánh mì rồi đá vào từng cái, thế nhưng bên trong trừ bánh mì ra thì cái gì cũng không có, Wallace lại cẩn thận dùng chân đạp nát bánh mì nhưng cũng không phát hiện ra cái gì.
Thế là hắn ta lại động thủ lật hết giường của Daisy lên, hắn ta xốc ga giường, mở ra từng tấm ván giường nhưng vẫn không có bất kỳ thu hoạch gì.
Wallace nhíu mày, sau khi lục soát tủ quần áo xong thì hắn ta lại một lần nữa đi ra ngoài, lúc này một đám thị nữ trên hành lang đang trốn ở bên kia hoảng sợ nhìn hắn ta.
Wallace kéo một người qua rồi hỏi:
-Trước đó Daisy có rời khỏi phòng không?
Người nọ không ngừng lắc đầu, Wallace âm trầm cúi đầu xuống.
-Ngươi có biết nói dối thì sẽ có kết cục gì chứ?
Thị nữ kia nghe vậy thì trực tiếp bị dọa cho khóc lên, Wallace không nhịn được nên đẩy cô ta ra, rồi lại nhìn về phía những người khác:
-Các ngươi thì sao, có người nào nhìn thấy Daisy rời khỏi phòng không?
Đám thị nữ đều cùng nhau lắc đầu, khả năng nhiều người như vậy cùng nói dối rất là nhỏ.
Chẳng lẽ lần này hắn ta thật sự nhìn nhầm sao? Nhưng Wallace lại nhớ lại những hành động bất thường của linh mục Tim hôm nay, bộ dáng của hắn rõ ràng là trong lòng có quỷ.
Hiện tại là thời kỳ đặc biệt, Wallace không có ý định bỏ qua bất cứ một mối nguy hiểm nào có thể xảy ra.
Nếu đã không tìm được gì trong chỗ ở của Daisy thì chỉ có thể trực tiếp đi thẩm vấn cô ta thôi.
Wallace không tiếp tục trì hoãn nữa, nhanh chân đi đến hình phòng.
Phòng của Ria nằm ngay bên cạnh phòng Daisy, cô ta nghe được tiếng kêu thảm thiết của Daisy thì chạy ra đầu tiên, kết quả thấy được một màn khiến cô ta sợ hãi vô cùng.
Daisy là người liên lạc mới sau khi Nadea bị bắt, cuối cùng ngay lúc sắp chạy trốn được thì lại bị bắt.
Lần này Ria thật sự có chút hoảng hốt, không phải là vì Daisy có khả năng khai cô ta ra, mà là bởi vì Daisy vừa bị bắt xong thì liên lạc giữa những người trong trang viên và Laeri sẽ hoàn toàn bị gián đoạn.
Cô ta không biết lần này Laeri truyền tin tức gì đến, cũng không biết tiếp theo mình nên làm cái gì, điều cô ta lo lắng nhất chính là bọn Laeri cho rằng bọn họ đã nhận được tin tức nên sẽ dựa theo kế hoạch ban đầu mà triển khai hành động, như vậy thì chẳng những không có cách nào cứu bọn họ mà ngược lại còn sẽ khiến chính bọn hắn cũng bị hãm vào.
Đúng vào lúc này có người vỗ một cái lên vai của nàng, Ria quay đầu thì thấy được Rolla, người này không phải là người cùng bộ lạc với bọn họ, bình thường cũng không có quan hệ gì tốt với cô ta, luôn ghen ghét cô ta có thể được Malcolm ưu ái, thường xuyên cùng những thị nữ khác xa lánh cô ta.
Ria không muốn bị đối phương nhìn thấy biểu tình bối rối trên mặt mình trong thời điểm muốn mạng như lúc này.
Nhưng mà ngay sau đó Rolla lại nói một câu khiến thân thể cô ta lập tức cứng đờ tại chỗ:
-Các ngươi đang bày mưu tính kế chạy trốn đúng không?
-Ngươi. . .
Ngươi đang nói cái gì vậy chứ?
Ria nghe được răng của mình đang run rẩy.
-Đừng sợ mèo con, là Daisy để ta tới tìm ngươi.
Rolla nói:
-Đi theo ta, ta có cái này cho ngươi xem.
Rolla nói rồi đi tới một căn phòng nhỏ cách đây không xa được dùng để chứa đồ dùng vệ sinh như đồ lau nhà và giẻ lau.
Ria do dự một lát rồi cũng đi theo, không phải là cô không nghĩ tới Rolla chỉ dùng phương pháp để cô mắc câu rồi bán đứng cô với Wallace.
Dù sao thì quan hệ trước đó của hai người cũng không được tốt, Rolla lại không phải là người trong bộ lạc của bọn họ nên không lý nào mà cô ta lại đưa tay giúp đỡ đúng vào thời điểm này cả.
Nhưng Ria bây giờ cũng đã bước đến đường cùng rồi, cho dù là hi sinh chính mình đi nữa thì chỉ cần có một cơ hội thôi, cô cũng nguyện ý đánh cược một lần, cho nên cô mới đi theo Rolla bước vào căn phòng nhỏ kia.
Rolla đứng ở bên trong chờ cô, sau khi thấy Ria tiến vào thì lập tức đóng cửa lại, cô ta thắp ngọn đèn dầu rồi vén một miếng vải bạt đang nằm trong góc lên, phía dưới là hai khẩu súng ngắn, còn có tám thanh chủy thủ.
-Những thứ này là do những đồng bạn ở bên ngoài mang tới cho ngươi, ngoài chúng ra còn có cái này…
Rolla vừa nói vừa lấy một phong thư từ trong ngực ra.
Ria đưa tay muốn nhận lấy, nhưng đúng lúc này Rolla lại rụt tay lại.
-Không phải là ngươi cho rằng ta cứ như vậy mà đưa thư cho ngươi đó chứ?
Rolla nhíu mày:
-Ta đã mạo hiểm giúp các ngươi cất giấu đống vũ khí này, nếu như không phải lúc trước ta vừa vặn quét dọn vệ sinh ở nơi đó thì cả Daisy và tang vật đều bị bắt được.
-Ngươi muốn cái gì?
Ria lúc này cũng dần dần bình tĩnh trở lại, cô hỏi ngược lại Rolla.
-Các ngươi muốn cái gì thì ta muốn cái nấy, ta muốn rời khỏi cái nơi quỷ quái này, ta muốn một lần nữa được hít thở không khí tự do.
Rolla nói:
-Hoặc là các ngươi cho ta gia nhập, hoặc là các ngươi cũng đừng hòng đi.
Sau khi Trương Hằng và Karina rời khỏi trang viên Hyman thì lại cùng đám người Billy suy luận và hoàn thiện các bước tiếp theo sau khi nhận được thư, bao gồm hợp tác với Eugene, bọn họ nhanh chóng lan truyền tin tức trong Liên Minh Hắc Thương, đạt được sự ủng hộ rộng lớn trên khắp hòn đảo, mà trong đó, thái độ của Raymond nhất định là sẽ rất quan trọng.
Người này thân là hội trưởng trên danh nghĩa của Liên Minh Hắc Thương, và còn là thương nhân chợ đen có uy danh cao nhất, nhất cử nhất động của hắn ta đều có ảnh hưởng rất quan trọng đến các thương nhân chợ đen khác.
Chương 292: Chiến Thuật Linh Hoạt
Nhưng mà nếu muốn thuyết phục được Raymond quyết định đối phó lại Malcolm cũng không dễ dàng.
Raymond là người đã lớn tuổi, rất khó thực hiện công tác quản lý.
Sau khi thiếu Malcolm, Liên Minh Hắc Thương rất có khả năng không có cách nào vận hành được.
Nhưng tin tốt lại là Raymond không có tham vọng lớn như Malcolm, bản thân hắn cũng không có địch ý lớn như vậy với nơi giao dịch hàng hóa đã qua sử dụng và lẫn cả Karina.
Bọn họ có hai lá bài tẩy, một là tình bạn giữa Raymond và Normand, dường như toàn bộ Nassau đều biết điều này.
Lúc trước, tại thời điểm khó khăn nhất của Normand, trong Liên Minh Hắc Thương cũng chỉ có mỗi Raymond là ủng hộ hắn ta.
Trong bối cảnh như hiện tại, chuyện Malcolm vu hại Normand đã lộ ra, Raymond rất khó có thể ngồi yên mà không quan tâm tới.
Một con bài khác chính là chuyện Malcolm ở sau lưng Raymond vụng trộm trợ giúp kẻ thù chính trị của con rể hắn, hơn nữa trước đó hai người cũng từng có tranh chấp, nên bọn họ vẫn có niềm tin rất lớn rằng có thể tranh thủ lôi kéo Raymond về phía mình. … …
Chờ đến khi cuộc thảo luận kết thúc thì trời cũng đã sắp sáng.
Karina về lại nơi ở, rửa mặt qua loa rồi chuẩn bị ngủ trưa một hồi để khôi phục lại phần nào tinh thần, nhưng mà cô ta vừa nằm xuống chưa được bao lâu thì một chiếc xe ngựa lại xuất hiện ngoài cửa nhà của cô ta.
Người tới gõ cửa phòng Karina, sau đó nữ thương nhân lập tức nghe thấy tiếng cãi vã truyền đến từ dưới lầu, Karina chỉ có thể mặc quần áo tử tế lại một lần nữa rồi đi xuống dưới.
Cô ta trông thấy hai tên hộ vệ mà mình thuê một tháng trước đang rút súng kíp bên hông ra giằng co với người ngoài cửa, bộ dáng như lâm phải đại dịch.
-Hình như người của ngươi không hoan nghênh ta lắm thì phải.
Người nọ mở miệng nói rồi tháo găng tay màu đen trên tay ra.
Karina nhìn thấy người ngoài cửa thì sắc mặt đột nhiên thay đổi:
-Sau khi làm nhiều chuyện như vậy với ta rồi mà bây giờ ngươi còn dám xuất hiện ở nơi này, ta hẳn phải nên hạ lệnh cho bọn họ nổ súng mới đúng.
-Vậy tại sao ngươi không ra lệnh đi?
Nữ thương nhân im lặng.
-Xem ra đầu óc của ngươi vẫn còn tỉnh táo đấy chứ, ngươi vẫn còn biết nếu giết ta rồi thì ngươi cũng không có cách nào ở trên đảo đợi tiếp nữa.
Tốt lắm, ta rất thích tiếp xúc với những người có lí trí.
Người vừa đến thản nhiên nói:
-Ngươi đã không có ý định để bọn hắn nổ súng rồi thì kế tiếp có phải là nên mời ta đi vào hay không?
Karina cực kỳ không thích cảm giác như vậy, giống như lần trước ở quán cà phê, khí thế của cô ta hoàn toàn bị đối phương áp chế, Malcolm luôn nắm giữ sự chủ động tuyệt đối, những lời mà hắn ta nói ra, Karina luôn rất khó phản bác lại.
Theo lý mà nói thì đến bước này rồi hai người đã không còn gì để nói nữa, qua đêm nay thắng hay bại đều sẽ được phân định rõ ràng, thế nhưng chính Karina cũng không biết vì cái gì mà cuối cùng vẫn tránh người ra.
Malcolm đi vào trong phòng với vẻ mặt tự nhiên, giống như là đi vào chỗ ở của mình vậy, mà hai tên hộ vệ của Karina thì một tấc cũng không rời khỏi hắn ta.
Nữ thương nhân do dự một chút nhưng cuối cùng vẫn để bọn họ ra ngoài trước.
Đến lúc này thì trong phòng chỉ còn lại hai người Karina và Malcolm.
Malcolm kéo một cái ghế ra rồi ngồi xuống, thản nhiên nói:
-Ta đề nghị chúng ta nên đình chiến.
-Vì cái gì, bởi vì ngươi sắp không chống đỡ được nữa sao?
Nữ thương nhân cười khẩy nói.
Malcolm ngược lại cũng không phản đối:
-Đúng là ta đã phạm không ít sai lầm.
Bọn Sam ra biển khiến ta nghĩ tới hai kết quả, một là bọn hắn đắc thủ rồi cùng nhau chia năm ngàn cân vàng, hai là bọn hắn không thể đánh nổi chiếc thuyền Trân Bảo Tây Ban Nha kia, chỉ có thể rút về Nassau.
Bất kể là kết quả nào đi nữa thì đều không có cách nào giải quyết khốn cảnh của ngươi, nhưng lại có một chuyện ta không hề nghĩ tới, đó là Hàn Nha Hào có thể độc chiếm hơn một nửa lượng vàng, hải quân xuất hiện là chuyện ngoài kế hoạch, thế nhưng rút ra từ những bài học trước đó, ngươi sẽ không thật sự nghĩ rằng chỉ vì sự kiện ngẫu nhiên này mà đã khiến ta thua trận đấy chứ?
-Chẳng lẽ không đúng sao?
-Nếu như chấp hành nghiêm chỉnh theo kế hoạch của ta thì ngươi căn bản không chống đỡ nổi đến khi Hàn Nha Hào trở về đâu.
Malcolm thản nhiên nói.
-Thì ra đường đường là người nắm quyền của Liên Minh Hắc Thương cũng chỉ có thủ đoạn dọa người thấp kém như vậy.
-Ngươi căn bản không biết kẻ địch chân chính của mình là ai đúng không?
Malcolm đặt găng tay lên bàn rồi tựa lưng vào ghế.
-Không, riêng chuyện này thì từ đầu đến cuối ta đều rất tỉnh táo.
Karina cười lạnh:
-Ngươi để hải tặc ăn cướp thuyền vận tải của ta, để cái tên khốn nạn Wilton kia nhục nhã uy hiếp ta, mưu sát thủy thủ đoàn của ta, cài người nằm vùng bên cạnh ta, để Liên Minh Hắc Thương bao vây ta, bắt nạt ta không đủ kinh nghiệm, dụ dỗ ta bành trướng quá độ…
-Đây đều là thủ đoạn cạnh tranh thương nghiệp bình thường thôi mà, không phải ngươi cũng đang đào thuyền trưởng của bên ta rồi một mực gây phiền toái cho ta đấy sao.
Ta còn cho là ngươi rất hưởng thụ loại chuyện này ấy chứ.
-Hưởng thụ?
Karina giận đến bật cười:
-Ngươi dùng thủ đoạn ti tiện vu hại cha của ta, để ông ấy bị giam giữ vào trong ngục tù, phá hủy đi cuộc sống gia đình ta, sau đó lại đến trước mặt ta, nói rằng chúng ta không phải là kẻ địch, đây quả thực là chuyện đùa buồn cười nhất mà ta từng nghe qua.
-Ta rốt cuộc cũng hiểu được phẫn nộ của ngươi đến tột cùng là từ đâu mà đến rồi.
Malcolm nhướng mày, dừng một chút rồi lại mở miệng nói:
-Vậy nếu như ta cho ngươi biết rằng việc cha ngươi vào tù, từ đầu đến cuối đều không có quan hệ gì với ta, trong lòng của ngươi sẽ nghĩ như thế nào?
Chương 293: Sức Mạnh Bất Ngờ
-A, Malcolm tiên sinh, là một đối thủ, ít nhất ta còn từng có một chút tôn trọng với ngươi, xin đừng để cho sự tôn trọng duy nhất này cũng biết mất chứ.
-Thật đáng tiếc, ta cũng không phải đang kể truyện cười.
Malcolm lắc đầu:
-Ta cực kỳ tôn trọng cha của ngươi, mặc dù lập trường của ta và hắn khác nhau.
Là đối thủ, ta sẽ không chút lưu tình đánh bại hắn, đuổi hắn ra khỏi Nassau, nhưng cũng sẽ không sử dùng thủ đoạn như vậy.
Sau khi hắn xảy ra chuyện, ta đã liên hệ với gia tộc bên kia trước tiên để mời bọn họ điều tra chuyện này, nhưng đáng tiếc loại chuyện này lại rất khó để tìm được chứng cớ, cho nên cuối cùng ta cũng chỉ có thể nghĩ ra biện pháp để cho người của gia tộc liên lạc với Bá tước Slauter, mời hắn ta đến nhà ăn cơm tối, mặt khác lại đưa cho hắn ta hai rương đồ trang sức thượng đẳng, coi như đây là cái giá cuối cùng để khiến hắn ta mở miệng nói ra người đã vu hại cho cha của ngươi năm đó là ai.
-Là ai?
-Ngươi sẽ không tin đâu, người này có quan hệ cực kỳ tốt với cha của ngươi, không, là có quan hệ tốt với toàn bộ thương nhân trên đảo mới đúng, đó chính là hội trưởng hiện tại của Liên Minh Hắc Thương – Raymond.
Hơn nữa đó cũng không phải là lần đầu tiên hắn làm chuyện này.
Không biết ngươi đã từng nghe nói qua cái tên Normand này hay chưa, hắn ta cũng từng là bạn thân của Raymond.
Chuyện thế hệ thứ nhất của Liên Minh Hắc Thương bị giải thể tuyệt đối không thể không liên quan đến Raymond.
-Ngươi đang coi ta là đồ ngốc sao thưa Malcolm tiên sinh? Chưa nói đến chuyện của cha ta là thật hay giả, lúc đó Raymond còn đang là phó hội trưởng của Liên Minh Hắc Thương, vậy thì hắn có lí do gì mà phải xuống tay với Normand chứ, làm như vậy thì có mang lại lợi ích gì cho hắn? Hơn nữa, theo ta được biết, tại thời điểm mà tình cảnh của Normand bết bát nhất thì trong toàn bộ Liên Minh Hắc Thương cũng chỉ có mỗi Raymond là vẫn kiên định ủng hộ hắn.
Còn ngươi, khi đó mới vừa lên đảo chưa bao lâu, nếu như Liên Minh Hắc Thương ổn định như vậy thì ngươi cũng rất khó có được địa vị như hôm nay đấy đúng không?
Malcolm nghe vậy thì mặt không đổi sắc:
-Cái này cũng không trách ngươi được, lúc trước ngay cả ta cũng nhìn nhầm.
Dã tâm của Raymond lớn hơn trong tưởng tượng của ngươi nhiều.
Là một trong những thương nhân lên đảo sớm nhất, từ trước đến giờ bất kể là danh vọng hay là tiền bạc thì cái gì hắn cũng không thiếu, nhưng cho tới nay hắn lại chỉ có thể sống dưới bóng của Normand.
Khi đó ngươi không ở trên đảo nên không biết danh vọng của Normand cao bao nhiêu, nếu như không dùng thủ đoạn này thì Raymond không có khả năng đạt được uy danh như hiện tại, trở thành lãnh tụ của thương nhân chợ đen trên đảo.
Malcolm dừng một chút, sau đó lại trực tiếp thừa nhận, nói:
-Về phần ta, từ lợi ích của bản thân ta mà nói thì đúng là ta cũng không hi vọng gì về sự tồn tại của Liên Minh Hắc Thương khi ấy cả.
Ta thông qua một thương nhân chợ đen tên là Eugene có cố gắng làm một chút chuyện, nhưng hiệu quả cũng rất ít.
Lấy danh vọng lúc đó của Normand trên đảo thì thủ đoạn bình thường rất khó để có thể lay động được vị trí của hắn ta.
-Cho nên ngươi đã để Eugene bịa đặt chuyện nhận tiền để vu khống cho Normand, phá hủy danh tiếng của hắn ta theo cách này sao?
Karina cười lạnh:
-Ngươi đã làm ra chuyện như vậy thì sao có thể không đứng sau chuyện tống cha ta vào tù được chứ?
-Xem ra ngươi cũng đã nghe qua chuyện năm đó rồi.
Malcolm nhíu mày:
-Việc Eugene làm về sau không có liên quan gì đến ta, ta hoàn toàn không sai hắn ta đi vu hại cho Normand.
Trên thực tế sau khi cha của ngươi vào tù rồi ta mới bắt đầu điều tra rõ chuyện năm ấy, sau đó mới phát hiện phía sau có bóng dáng của Raymond.
-Vì cái gì? Ngươi cũng không có giao tình sâu đậm gì với Normand kia mà, tại sao lại phải điều tra chuyện này?
-Bởi vì ta không muốn trở thành một Normand tiếp theo.
Malcolm thản nhiên nói:
-Raymond vẫn luôn để bụng đến chuyện thành lập Liên Minh Hắc Thương, nhưng trên thực tế bản thân hắn cũng không hy vọng Liên Minh Hắc Thương được thành lập, sở dĩ hắn ủng hộ thế hệ thứ nhất của Liên Minh Hắc Thương là bởi vì hắn muốn giết chết Normand.
Còn lần này là vì hắn cảm nhận được uy hiếp đến từ ta, Raymond cũng coi như là một người thông minh, tuy rằng hiện tại hắn chỉ là hội trưởng trên danh nghĩa của Liên Minh Hắc Thương, còn ta chỉ là phó hội trưởng nhưng nếu tiếp tục như thế thì không quá ba năm, uy danh của ta nhất định sẽ đuổi kịp hắn, đến lúc đó cho dù hắn mang trên mình cái danh của hội trưởng thì cũng không còn ai nhớ rõ hắn nữa.
-Nếu đã như vậy thì vì sao hắn còn nguyện ý ra mặt cùng với ngươi để thành lập Liên Minh Hắc Thương?
Malcolm hỏi ngược lại:
-Thế tại sao hắn lại khuyến khích Normand thành lập thế hệ Liên Minh Hắc Thương đầu tiên?
Không đợi nữ thương nhân trả lời, Malcolm đã lập tức nói tiếp:
-Bởi vì hắn không có biện pháp nào khác để đối phó Normand.
Nếu như Normand không phải là hội trưởng của Liên Minh Hắc Thương, sau này uy danh của người ở trên đảo, cho dù Raymond có vu khống thế nào đi chăng nữa thì cũng không có cách nào khiến tất cả mọi người phản đối Normand được.
Nhưng mà sau khi Normand trở thành hội trưởng của Liên Minh Hắc Thương thì tình huống lại khác.
Tin tức hắn ta nhận hối lộ mà truyền ra thì sẽ ảnh hưởng đến các thành viên khác của Liên Minh Hắc Thương, nên tất nhiên sẽ khơi dậy sự phản đối từ mọi người.
Tương tự như vậy, hắn cũng chuẩn bị dùng phương thức như vậy đối phó ta.
Chẳng lẽ ngươi thật sự nghĩ những tình huống khó khăn gần đây mà ta gặp phải đều do ngươi mang đến đó chứ?
Malcolm mỉm cười một cái:
-Đúng là nơi giao dịch hàng hóa đã qua sử dụng của ngươi có gây ra một chút phiền toái với ta, nhưng nếu như không phải người của Raymond âm thầm châm lửa thổi gió thì sao ta có thể bị động như vậy được.
Chủ yếu là vì Frazer phản bội ta, lúc trước ông ta tới tìm ta nói rằng mình có chút mâu thuẫn với Trương Hằng nên nguyện ý cùng ta đối phó lại các ngươi, nhưng sự việc lần trước của Khô Lâu Hào lại khiến ta bắt đầu hoài nghi ông ta.
Ngươi không cảm thấy đêm đó Trương Hằng và Hàn Nha Hào của hắn xuất hiện quá mức trùng hợp sao, hắn và Wilton của Khô Lâu Hào gần như là một trước một sau trở lại Nassau, đó không phải là chuyện ngoài ý muốn mà là do Frazer đã tính toán tốt.
Ban đầu, dựa theo ước định giữa chúng ta thì Khô Lâu Hào sẽ đánh chìm thuyền vận tải của ngươi, giết chết tất cả mọi người ngoại trừ nội ứng bên ngoài, nhưng mà sau đó Frazer lại nói với ta rằng Wilton mất khống chế, ông ta chẳng những cầm tiền đặt cọc của chúng ta mà còn muốn dùng thuyền viên trên Vi Phong Hào để kiếm thêm một khoản.
Nhưng thật ra chúng ta đều đã bị ông ta tính kế.
Chương 294: Kết Thúc Chiến Tranh
-Frazer là một nửa sư phụ của Trương Hằng, cũng là người hiểu rõ Trương Hằng nhất trên đảo, ông ta biết rõ Trương Hằng sẽ lựa chọn như thế nào trong tình huống lúc đó, rõ ràng là Wilton và những người trên Khô Lâu Hào đều không thể nhìn thấy mặt trời vào ngày hôm sau.
Tuy nhiên cũng không thể không thừa nhận rằng Frazer ngụy trang thật sự rất tốt, về sau mặc dù ta hoài nghi ông ta nhưng vẫn không đủ chứng cứ nên ta lại quyết định tin tưởng ông ta một lần nữa, để rồi ông ta âm thầm liên lạc với những thuyền trưởng đang bất mãn với phương án phân chia hiện tại của Liên Minh Hắc Thương, xúi giục bọn họ nhờ cậy đến ngươi, đây cũng là sai lầm lớn nhất mà ta phạm phải.
-Vốn dĩ đây chính là kế sách một mũi tên trúng hai con nhạn, nếu như hết thảy đều thuận lợi thì ta có thể mượn cơ hội này mà giải quyết ngươi cùng với chỗ giao dịch hàng hóa đã qua sử dụng kia của ngươi, đồng thời cũng khiến cho đám thuyền trưởng cảm thấy bất mãn với Liên Minh Hắc Thương kia trở nên thành thật.
Sau khi người bị đuổi ra khỏi đảo thì bọn họ sẽ không còn con đường nào khác để ra tay với chiến lợi phẩm của mình nữa, đến lúc đó bọn họ chỉ có thể cúi đầu trở về cầu xin ta.
Người thật sự phá hỏng kế hoạch này không phải là Trương Hằng mà chính là Frazer.
Tất cả mọi người đều biết đến ân oán giữa ông ta và Trương Hằng và cũng rất dễ dàng tra được, đây cũng chính là nguyên nhân lúc trước ta nguyện ý tin tưởng ông ta.
Nhưng mà mục tiêu của Frazer từ trước tới giờ không phải là Trương Hằng mà chính là ta, mãi cho đến chuyện lần này, ta mới hoàn toàn xác định được ông ta chính là người của Raymond.
Malcolm nói.
-Tuy nhiên nếu Raymond cho rằng chỉ như vậy là có thể đối phó được với ta thì hắn cũng có chút ngây thơ rồi.
Hắn có thể tìm đến Frazer hỗ trợ thì ta cũng có thể đến hợp tác với ngươi.
Mười hai chiếc thuyền hải tặc trên tay ngươi sẽ lập tức thuộc sở hữu của ngươi, ta sẽ không tiến hành phong tỏa nơi giao dịch hàng hóa đã qua sử dụng của ngươi nữa, thậm chí còn có thể trợ giúp cho ngươi một số chuyện tại hải quan bên kia và thị trường địa phương, chờ mọi việc chấm dứt ta còn có thể nghĩ biện pháp cứu cha của ngươi từ trong ngục ra.
-Ngươi đưa ra điều kiện ưu đãi như thế là cần ta làm cái gì?
Nữ thương nhân hỏi.
-Không cần làm gì cả.
Malcolm thản nhiên nói:
-Chỉ cần hai bên chúng ta ngừng chiến là được rồi, phiền phức của ta thì tự ta giải quyết, ngươi chỉ cần ở một bên lẳng lặng nhìn xem là được.
Thù của cha ngươi, ta cũng có thể giúp ngươi báo.
Ngươi không cần trả lời ta vội, ta cho ngươi thời gian ba ngày để cân nhắc, ba ngày sau chúng ta sẽ gặp lại ở quán cà phê lần trước.
Sau khi Malcolm rời đi, Karina lại ngồi trước bàn ròng rã một giờ, trong lúc đó một ngụm nước cũng không có để uống.
Hoàn cảnh sinh sống đãi ngộ và sự giáo dưỡng tốt đẹp đã khiến cho Karina từ nhỏ đến lớn đều chưa bao giờ gặp phải bất cứ một kẻ thù nào trên ý nghĩa nghiêm ngặt, nghiêm trọng nhất cũng chỉ là sự tranh giành tình nhân giữa các nữ sinh ở buổi vũ hội.
Mà Malcolm chính là “kẻ thù” đúng nghĩa đầu tiên cô ta gặp phải trong đời.
Người này đã phá hủy cuộc sống của cô ta và lột ra chân tướng tàn khốc của cuộc sống từng chút một ở trước mặt cô ta.
Lần đầu tiên Karina cảm nhận được sự sợ hãi và căm hận mãnh liệt một người như vậy.
Trong khoảng thời gian ở trên đảo cô ta nằm mơ cũng mơ thấy mình đánh bại được Malcolm để hắn ta trả giá đắt vì chuyện đã xảy ra trước đó.
Nhưng khi ngày này thật sự đến, khi tất cả thời cơ đều đã chín muồn, cô ta có thể lập tức nhìn thấy được thắng lợi cuối cùng cũng như hưởng thụ niềm vui báo thù thì Malcolm lại cứ đường hoàng đi vào trong phòng của cô ta như vậy rồi nhìn thẳng vào đôi mắt của cô ta và nói cho cô ta biết thật ra từ trước tới nay cô ta đã hận sai người.
Người đã phá hủy gia đình của cô ta rồi nhốt bố cô ta vào trong ngục giam hoàn toàn là một người khác.
Karina đã nghĩ rằng tất cả những điều này đều là lời nói dối của Malcolm, quả bom khói mà hắn ta thả ra sau khi bị dồn vào đường cùng là thủ đoạn dùng để mê hoặc cô ta.
Mà một nơi nào đó ở sâu trong đáy lòng, Karina lại không thể không thừa nhận những phân tích của Malcolm đều rất có đạo lý.
Trên thực tế trong thời gian gần đây bản thân cô ta cũng có một cảm giác không chân thật.
Dường như lần hành động này diễn ra quá thuận lợi, mặc dù trước đó cô ta cũng đã gặp qua rất nhiều phiền phức, thậm chí có lần còn rơi vào tình trạng gần như phá sản nhưng vào thời điểm cô ta khó khăn nhất, từ đầu đến cuối Malcolm và Liên Minh Hắc Thương lại không làm bất cứ động tác gì cả.
Mà điều này cũng không phù hợp với phong cách hành sự của Malcolm.
Sau đó bọn họ phát hiện rằng quá trình của Eugene cũng cực kỳ thuận lợi, mặc dù phải tốn không ít công sức để thuyết phục được tên này nhưng mâu thuẫn của Eugene đối với bọn họ cũng không mãnh liệt giống như trong tưởng tượng.
So với mấy lần giao thủ trước đó, lần này Malcolm hoàn toàn thật sự có sai lầm tiêu chuẩn, ngược lại nếu như đó là do Raymond âm thầm nhúng tay thì có thể giải thích được.
Chỉ là trong lòng Karina lại rất khó có thể tiếp nhận giống như cô ta đã bôn ba hướng về phía một mục tiêu bên trong một vùng hoang dã rất lâu nhưng khi đôi mắt đã nhìn thấy điểm cuối thì mục tiêu lại đột nhiên biến mất không thấy tăm hơi gì nữa.
Tuy nhiên Malcolm đã đưa ra điều kiện thật sự vô cùng có sức hấp dẫn, chẳng những có thể lấy được sự thừa nhận của Liên Minh Hắc Thương về sự tồn tại của nơi giao dịch hàng secondhand, hơn nữa còn nguyện ý dành cho cô ta một loạt điều kiện ưu đãi.
Mà quan trọng hơn chính là lời hứa giúp cô ta báo thù, đồng thời cứu bố cô ta từ trong ngục giam ra.
Hiện tại hai người có cùng một kẻ thù chung nên Karina cũng không cần lo lắng Malcolm sẽ nuốt lời.
Chương 295: Phục Hồi
Điều này khiến nữ thương nhân có chút động lòng. …
-Đây chính là kế hoạch chạy trốn của các ngươi sao?
Rolla khó có thể tin được.
-Trước tiên chúng ta phải giải quyết hết hai tên thủ vệ ở cổng, tránh những người đi tuần tra ban đêm, sau đó lẻn vào bên trong phòng hình phạt để cứu Daisy và Nadea ra, cầu nguyện trong quá trình này không làm kinh động bất cứ người nào, tiếp theo tránh khỏi hai nhóm thủ vệ rồi đi vào đi đến trước cổng chính trang viên để xử lý một đội thủ vệ trang bị tinh lương trước cửa, cuối cùng cứ như vậy một đường chạy đến bờ biển sao? Tha lỗi vì ta nói thẳng nhưng đây căn bản không phải là chạy trốn mà là tự sát.
Ria cố gắng giải thích.
-Không phải, cuối cùng Laeri sẽ dẫn người cùng với chúng ta giải quyết hết đội thủ vệ trước cổng chính kia, hơn nữa gã cũng sẽ lập tức chuẩn bị xe đưa chúng ta đi đến bờ biển.
-Nhưng điều này vẫn không thay đổi được những nguy hiểm mà chúng ta phải đối mặt trước đây bởi vì ngươi không thể cầu nguyện những hộ vệ kia đột nhiên mù mắt hay là những tên ở trong phòng hình phạt kia uống say mèm mà chỉ dựa vào hai khẩu súng kíp ngắn và tám con dao găm thì chúng ta không thể đối phó được nhiều người như vậy.
Chúng ta nhất định phải xử lý ngoài cửa bởi vì nguy hiểm này cần thiết nên ta nguyện ý gánh chịu nhưng sau khi xử lý xong thủ vệ thì chúng ta trực tiếp đi đến cửa lớn.
Ngươi nhìn xem những người kia đã đối đãi với nô lệ da đen được đưa vào trong phòng hình phạt như thế nào.
Chờ đến thời điểm hành động vào đêm mai, Daisy đã chờ đợi trong đó một ngày, mà thằng nhóc được gọi là Nadea kia đã ở trong hơn hai mươi ngày nên cho dù chúng ta có cứu bọn họ ra thì bọn họ cũng không có cách nào đi được, bản thân ta cũng không muốn vào thời điểm chạy trốn phải cõng thêm hai thứ vướng víu.
-Bọn họ không phải là thứ vướng víu mà là đồng bạn của ta.
Ria kiên trì nói.
-Nếu như không có bọn họ thì trước đây căn bản chúng ta không có khả năng bắt được liên lạc với người bên ngoài, không có Nadea và Daisy kiên trì đến bây giờ thì lúc này chúng ta cũng đang ở trong đó, cho nên hoặc là chúng ta cùng rời đi hoặc là tất cả mọi người không ai được đi hết.
-Nếu như ngươi cố chấp sẽ hại chết tất cả chúng ta đấy!
Rolla phàn nàn nói.
-Dường như ngươi là một con chim hoàng yến bị Malcolm nuôi trong lồng quá lâu nên căn bản không biết thế giới bên ngoài có nhiều sự tàn khốc như thế nào.
-Cho nên đây là ân oán cá nhân, vậy còn ngươi, ngươi có biết không?
Ria hỏi ngược lại.
-Đương nhiên ta biết.
Rolla cởi áo ngoài của mình rồi chỉ vào những vết sẹo lít nha lít nhít trước ngực.
-Chí ít ta thật sự đã từng chạy trốn, nếu không ngươi cho rằng những thứ này từ đâu tới?
Ria ngẩn người, một lúc lâu sau mới khó nhọc mở miệng nói.
-Rất xin lỗi, xưa nay ta không biết chuyện này.
-Đương nhiên ngươi sẽ không biết, khi đó ngươi vẫn chưa đến đây.
Rolla lại mặc quần áo vào rồi thành khẩn nói.
-Bản thân ta đã từng chạy trốn, cũng đã gặp rất nhiều người khác đã từng chạy trốn, so với bất cứ người nào khác cũng hiểu rõ chạy trốn là một chuyện nguy hiểm đến cỡ nào.
Ngươi nhất định phải hết cố gắng làm mọi cách để làm giảm sự nguy hiểm xuống thì mới có một chút khả năng thành công.
Ta biết bọn họ rất quan trọng đối ngươi, cũng biết ngươi không muốn khiến cho bọn họ thất vọng nhưng đôi khi cần phải có người đưa ra những quyết định khó khăn.
Ria nghe vậy thì trầm mặc một lúc.
-Thật xin lỗi, hoặc là chúng ta cùng đi hoặc là không ai đi cả.
Trong lòng Rolla dâng lên một cảm giác bất đắc dĩ rất sâu sắc, nhịn không được văng tục.
-Mẹ kiếp! Ta thật sự là quá ngu ngốc, căn bản cũng không nên nhúng tay vào chuyện này!
-Ta cũng có thể hiểu được nếu như bây giờ ngươi muốn rời khỏi, cho dù như thế nào ta cũng sẽ cảm ơn ngươi, không có ngươi thì chúng ta đã không lấy được vũ khí cũng như không biết cách để liên lạc với bên ngoài.
Ria lễ phép nói.
-Đến bây giờ ngươi vẫn không hiểu gì đúng không? Căn bản ta không có đường lui bởi vì nếu như các ngươi thất bại rồi bị bắt thì sớm muộn gì cũng sẽ khai ta ra thôi.
Rolla đập mạnh một quyền vào phía trên kệ hàng bên cạnh, sau đó cô ta hít sâu một hơi thật sâu, cố gắng điều chỉnh cảm xúc.
-Được rồi, ngươi thắng, ta nhượng bộ, chúng ta có thể đi cứu đồng bạn của ngươi nhưng nếu cứ tiến lên như vậy thì nhất định không được.
-Vậy ngươi còn có biện pháp gì tốt hơn sao?
Ria khiêm tốn xin chỉ bảo.
-Không thể tấn công vào phòng hình phạt mà không có khả năng không gây ra bất cứ động tĩnh nào.
Đã như vậy, chúng ta dứt khoát phải làm cho động tĩnh lớn hơn nữa, chúng ta có thể gây náo loạn ở vựa lúa phía đông trang viên, còn có gian phòng cất giữ củi lửa ở bên cạnh.
Chuyện này có thể dụ người tuần tra đi, chúng ta cũng có thể có thời gian đi đến phòng hình phạt để cứu người.
-Thế nhưng hiện tại với số lượng người của nhóm chúng ta… Không thể làm được chuyện này sao?
Ria nghi ngờ nói.
-Đúng vậy, cho nên chúng ta phải thuyết phục thêm nhiều người tham gia nữa.
Rolla nói chắc như đinh đóng cột.
Ria kiên trì nhất định phải cứu người nhưng khả năng để lén rời khỏi trang viên trở nên rất thấp.
Chính vì vậy Rolla dứt khoát đề nghị làm một món lớn để động viên nhiều người gia nhập cuộc bỏ trốn lần này hơn.
Tuy nhiên cô ta vẫn cực kỳ cẩn thận nên cũng không lập tức nói tin tức cho những người khác biết, ngược lại chỉ tiết lộ cho một số người đáng tin cậy để bọn họ chuẩn bị sẵn sàng vào lúc ăn cơm giữa trưa ngày hôm sau.
Làm như vậy có thể phòng ngừa tin tức sớm bị tiết lộ ở mức độ lớn nhất, mà ngược lại Ria cũng có chuyện quan trọng phải làm.
Cô ta muốn tận dụng cơ hội Malcolm sắp xếp thư phòng mỗi tuần một lần để mang tất cả những bức thư có liên quan đến Normand và cả Raymond trong thư phòng kia ra.
Chương 296: Mưu Kế Thông Minh
Lo lắng lớn nhất của Ria chính là việc Malcolm vẫn ngồi đợi trong thư phòng cho đến tận thời gian quét dọn.
Tuy nhiên có tin tốt là dường như hôm nay Malcolm có chuyện nên sáng sớm đã rời khỏi trang viên.
Chờ đến buổi chiều, Ria vẫn rời khỏi thư phòng giống như thường ngày rồi mỉm cười bắt chuyện với hộ vệ ở cổng và đến khi cửa phòng khép lại sau lưng, Ria cũng thở phào một hơi.
Tuy nhiên sau khi dọn dẹp thư phòng xong thì cũng không còn nhiều thời gian cho cô ta hành động.
Ria bước nhanh đến trước một chiếc tủ sách rồi kéo ngăn kéo ở phía dưới ra nhưng bên trong lại không có cái gì cả.
Ria thầm giật mình bởi vì những bức thư kia rõ ràng vẫn còn ở trong đó khi cô ta quét dọn vệ sinh vào tuần trước.
Chẳng lẽ là do bầu không khí căng thẳng trong khoảng thời gian gần đây bởi vì chuyện của Nadea và Daisy liên tục xảy ra nên Malcolm đã sai người dọn tất cả đồ quan trọng trong thư phòng đi hết rồi?
Nhưng xét từ cách lưu trữ và trưng bày những bức thư kia đã cho thấy Malcolm cũng không quá coi trọng những vật kia.
Ria ép bản thân mình trấn định lại khỏi sự bối rối để tự hỏi về các loại khả năng, đồng thời bàn tay cũng không ngừng lật tung cả thư phòng lên mấy lần nhưng từ đầu đến cuối đều không phát hiện ra bóng dáng của những bức thư kia.
Trong lòng Ria cũng bắt đầu trở nên càng lúc càng căng thẳng hơn bởi vì lúc này cô ta lại phạm sai lầm hết lần này tới lần khác trong sự bận bịu của mình.
Lúc cô ta đang lùi lại thì không cẩn thận đụng phải một ngăn tủ hơi thấp một chút ở bên cạnh làm cho chiếc bình sứ có hai quai cầm được trưng bày ở phía trên rơi xuống.
Lúc Ria quay đầu lại để đỡ lấy thì đã quá muộn, chiếc bình sứ rơi xuống đất nhưng cũng may trên mặt đất lại được phủ thảm nên chiếc bình sứ chưa hoàn toàn bị vỡ nát, tuy nhiên vẫn bị nứt mất một bên quai cầm.
Sắc mặt Ria trắng bệch bởi vì cô ta biết đây là chiếc bình sứ mà Malcolm thích nhất, là thứ được một nhà thám hiểm đến từ một quốc gia cổ đại xa xôi và thần bí nào đó ở phương Đông mang về, có giá trị liên thành nên riêng giá bán đã gấp mấy trăm lần cô ta.
Chính vì vậy trước kia khi quét dọn cô ta đều vô cùng cẩn thận.
Nhưng lần này do bị phân tâm bởi những lá thứ kia mà Ria không chú ý đến phía sau lưng nên mới tạo thành một sai lầm lớn.
Mà Ria còn chưa nghĩ ra biện pháp bù đắp thì đã nghe được tiếng bước chân truyền đến từ bên ngoài thư phòng.
Đó chính là tiếng bước chân đặc biệt của Malcolm với tần suất nhanh hơn một chút so với người bình thường nhưng mỗi một bước đều cực kỳ ổn định, hơn nữa dường như khoảng cách thời gian khoảng cách chúng giống nhau giống như chính bản thân hắn ta, hiệu suất cao, nghiêm túc và tỉnh táo.
Hộ vệ ngoài cửa đẩy cửa phòng ra cho Malcolm.
Hắn ta nhíu mày lại khi nhìn thấy Ria một tay vịn vào chiếc bình sứ kia, tay còn lại đang lau kệ tủ bên cạnh.
Dường như hôm nay tâm trạng của Malcolm rất tốt, hắn ta nói với Ria.
-Trước tiên đừng quét dọn gì cả mà hãy đi xuống phòng bếp nướng chút bò bít tết đi.
-Được rồi, ngài vẫn chưa ăn cơm trưa sao?
Ria xoay người lại, dùng cơ thể che đi hai bên tay cầm của chiếc bình sứ rồi cố gắng nở một nụ cười trên mặt.
-Ừ, ta đã ăn hai quả táo trên đường nhưng hương vị không ngon lắm.
Cũng may Malcolm không hề nhìn về phía bên này, cầm bình rượu lên, Ria vội vàng đi tới rót cho hắn ta nửa chén rượu đỏ, Malcolm thấm giọng một cái.
-Ta nghe Wallace nói quan hệ giữa ngươi và Daisy không tệ.
Ria nghe vậy thì trong lòng giật mình, cô ta nghĩ là Malcolm đã bắt đầu nghi ngờ cô ta nhưng kết quả lại nghe được người này nói tiếp.
-Vậy ngươi biết cô ta qua lại tương đối gần với ai không?
-Chuyện này…
Ria chần chừ nói.
-Làm sao vậy, ngươi lo rằng sau khi nói cho ta biết thì ngươi sẽ bị những người khác xa lánh sao? Thế nhưng bây giờ không phải ngươi đã bị những người khác xa lánh rồi sao?
Ria hơi kinh ngạc bởi vì cô ta không nghĩ rằng ngay cả chuyện này mà Malcolm cũng biết.
-Không có gì là bất ngờ cả bởi vì ưu đãi ta dành cho ngươi tự nhiên sẽ gây nên sự bất mãn cho những người khác, mà bọn họ cũng không dám căm hận ta nên rốt cuộc đành phải chuyển phần căm hận này sang người thân thiết nhất với ta là ngươi.
Tuy nhiên cứ như vậy ta cũng có thể biết trong trang viên có những phần tử không ổn định nào nên yên tâm đi, ta sẽ không để cho bọn họ tổn thương đến ngươi.
Chẳng lẽ ngươi không phát hiện ra rằng trong những năm qua những ngươi có mối quan hệ ác liệt nhất với ngươi đều đã biến mất sao?
Malcolm uống một hơi cạn sạch rượu đỏ bên trong chén rượu.
-Hơn nữa ngươi còn làm việc cho ta nên ta cũng có thể yên tâm.
Ria nghe vậy chẳng những không có cao hứng mà ngược lại trong lòng dâng lên một cảm giác lạnh lẽo thấu xương.
Thật ra trước đó khi Laeri để cô ta nhìn trộm thư của Malcolm thì trong lòng cô ta vẫn còn một tia áy náy.
Mà mặc kệ những nô lệ da đen khác trong trang viên cảm thấy Malcolm thế nào, chí ít người này đối xử cũng không tệ với cô ta, hơn nữa trải qua rất nhiều năm mưa dầm thấm đất đi theo Malcolm, mặc dù Ria vẫn có làn da màu đen như cũ nhưng trên thực tế suy nghĩ của cô ta cũng đã gần gũi hơn với những người da trắng ở trên đảo.
Điều này cũng làm cho cô ta trở thành một chủng loại đặc biệt bên trong bầy đàn, thậm chí đôi khi Ria còn cảm thấy Malcolm có thể hiểu rõ cô ta hơn cả đồng bào của cô ta.
Người này đóng một vai trò giống như một người cha và một người hướng dẫn trong quá trình trưởng thành của cô ta, Ria thật sự hoàn toàn cảm nhận được sự dịu dàng ở trong đó.
Nhưng kết quả lại chứng minh rằng vốn dĩ chuyện này chỉ là ảo giác của cô ta.
Malcolm đối xử khác biệt với cô ta không phải do cô ta đặc biệt mà là do hắn ta cần một người có vẻ hơi “đặc biệt” như cô ta.
Chương 297: Đối Thủ
-Được rồi, ta đói bụng rồi nên nhanh chóng đi xuống phòng bếp nấu cơm đi.
Malcolm nói xong thì dừng lại một chút.
-Đúng rồi, gần đây thời tiết tương đối ẩm ướt nên buổi sáng trước khi đi ta sẽ sai người mang tất cả thư trong thư phòng ra để phơi một chút, đến khi mặt trời lặn thì ngươi hãy thu hồi chúng lại.
-Được rồi.
Ria gật đầu, sau đó rời khỏi thư phòng. …
Đêm nay nhất định là một đêm không ngủ.
Đợi đến khi đồng hồ trong phòng khách điểm mười hai giờ giờ, Rolla đánh thức một thị nữ khác ở trên giường bên cạnh rồi nói cho cô ta biết rằng bọn họ cần phải chuẩn bị chạy trốn.
Cùng lúc đó, chuyện giống vậy cũng xảy ra trong một căn phòng khác, cuối cùng có hơn hai mươi thị nữ người da đen cùng tập hợp ở trong phòng của Ria.
Dường như đây cũng là gần một nửa thị nữ người da đen trong trang viên, ngoại trừ ngươi trong gia tộc của Laeri thì trên cơ bản những người phụ nữ da đen còn lại có ý nguyện chạy trốn đều bị tập trung ở cùng một chỗ.
Mà những người đang lo lắng khi chạy trốn sẽ bị bắt lại, sau đó bị trừng phạt thì đã được Rolla dẫn người trói lại rồi bịt miệng để tránh trường hợp bọn họ tố giác.
Thứ hai đây cũng là muốn tốt cho bọn họ bởi vì nếu không một khi đám người Ria chạy thoát thì bọn họ nhất định sẽ bị phạt.
Về phần những người nô lệ da đen là đàn ông cũng không ở lại nơi này nữa, có những người khác tổ chức dẫn đầu.
Ánh mắt Ria đảo qua từng khuôn mặt trong phòng, từ trong mắt của bọn họ có thể nhìn thấy được sự thấp thỏm, sợ hãi, còn có cả… Khát vọng tự do.
Thế là sau một lúc trong lòng cô ta không còn bất kỳ do dự nào nữa, cô ta mở miệng nói.
-Chúng ta hãy cùng nhau phá vỡ gông xiềng trên cổ thôi nào các chị em.
Malcolm đã rất lâu không lên giường đi ngủ đúng giờ, sau khi biết được người động thủ với hắn là Raymond, phản ứng của Malcolm cũng rất nhanh chóng, gần như ngay lập tức bắt tay vào bố trí phản kích, kỳ thật đối với Malcolm mà nói, phần khó khăn nhất không phải làm thế nào quăng Raymond ra, mà là sau khi quăng Raymond ra, làm sao để duy trì ổn định Liên Minh Hắc Thương.
Ở trong mắt những người khác, Liên Minh Hắc Thương vừa sinh ra đã là một con quái vật lớn, nhưng là một trong những người sáng lập, Malcolm rất rõ ràng bên trong nó có bao nhiêu yếu ớt, hoàn thiện chế độ hợp lý cũng không có cách nào khác giải quyết tất cả phân tranh, mà đây chính là danh vọng của Raymond tạo ảnh hưởng.
Thương nhân chợ đêm cũng có vòng luẩn quẩn và phe phái của mình, trong đó không thiếu phe phái đối lập nhau, để cân bằng thế lực của bọn họ, làm dịu đi mâu thuẫn phía trên của bọn họ, Malcolm lên đảo chỉ có thời gian ngắn ngủi mấy năm tự nhiên sẽ kém Raymond đã kinh doanh ở Nassau lâu như vậy.
Đó cũng là vì sao bây giờ mặc dù Malcolm thực tế là người cầm quyền Liên Minh Hắc Thương, nhưng vị trí hội trưởng phải do Raymond ngồi, chỉ cần cho Malcolm thời gian hai đến ba năm nữa, hắn ta đã có thể hoàn toàn đá văng Raymond ra, cho dù chỉ có một năm, hắn ta cũng có thể nắm chặt khả năng tiêu hóa phần lớn tổn thất Raymond mang đến.
Hiện tại hoàn toàn trở mặt thật sự sớm hơn trong dự đoán của hắn ta quá nhiều.
Có điều tới một bước này rồi, giữa hai người gần như không có khả năng hòa hoãn, chắc hẳn Raymond rất rõ ràng, thời gian kéo dài càng lâu đối với mình càng bất lợi, hơn nữa đột nhiên xuất hiện Karina “đối thủ” của Malcolm, ngược lại hắn ta lặng lẽ động thủ vào lúc này cũng không phải là lựa chọn khiến người ta ngoài ý muốn, chẳng qua đúng là vẫn không giấu diếm được Malcolm, người kia hiện tại đang tự hỏi làm sao đuổi Raymond ra khỏi Nassau, đồng thời để ảnh hưởng rơi xuống thấp nhất.
Malcolm liệt kê tên những thương nhân chợ đêm hiện tại có uy vọng ở trên đảo, tự hỏi chọn người thay Raymond, mãi cho đến đêm khuya mới trở lại phòng ngủ thay quần áo ngủ.
Kết quả hắn ta mới chợp mắt không bao lâu đã bị đánh thức, ngoài cửa khắp nơi đều là tiếng bước chân chạy vội, còn có người lớn tiếng thét to, loại chuyện này vốn nên là nghiêm cấm, Malcolm từ trên giường ngồi dậy, lúc này vang lên tiếng đập cửa.
-Tiến vào.
Quản gia Wallace nghe vậy vội vàng đẩy cửa phòng ra. .
-Bên ngoài xảy ra chuyện gì, ầm ĩ như thế?
Malcolm một bên mặc quần áo một bên nhíu mày nói.
-Có nô lệ da đen bạo động, châm đốt kho thóc, phòng củi lửa, còn có một kho hàng bông vải.
-Có bao nhiêu người?
-Tạm thời thống kê không ra, nhưng xem chừng hơn một nửa người đều có tham dự, trong tay bọn họ còn có vũ khí, ngoại trừ đá nhặt trên mặt đất, còn các loại dao lấy từ phòng bếp, có vẻ như còn có chủy thủ và súng kíp.
Wallace dừng một chút:
-Có điều số lượng rất ít, súng kíp nhiều lắm cũng chỉ hai ba cái, ta đã điều một đội người đến bảo vệ Ngài, mặt khác cũng phái người tới mấy vườn trồng trọt khác gần đây cầu cứu, chờ bọn hắn phái người tới đây thì an toàn.
Malcolm lúc này đã mặc xong quần áo, đi giày lên, hắn đi vào trên ban công, quả nhiên thấy được ánh lửa cách đó không ra, ngoài ra còn có nơi giống như đang giao chiến.
Giống như Wallace nói, nhân số bên nô lệ da đen không ít, có điều trang bị hộ vệ bên này rõ ràng tinh xảo hơn, lấy ít địch chúng, không rơi vào thế hạ phong, cùng lúc đó tiến hành chiến đấu, giám sát trong trang viên cũng gia nhập chiến đấu.
Tiếp tục chống đỡ như thế cho đến khi viện quân đến là không có vấn đề gì, quản lý nô lệ da đen vẫn là một vấn đề làm cho người ta đau đầu, mấy chủ vườn trồng trọt gần đây đều thông qua khí, gặp được loại tình huống này sẽ không ngồi yên, cho nên Malcolm cũng không chú ý thành bại của trận chiến này, quản gia Wallace bên kia đang nhắc tới tổn thất và gì gì đó nhưng hắn ta cũng không chút để trong lòng.
Chương 298: Vật Nhỏ Giảo Hoạt
Hiện tại Malcolm đang tự hỏi vấn đề là ở thời điểm này xảy ra chuyện như thế có quan hệ cùng Raymond hay không.
Nếu đúng như vậy, thế đối phương làm như vậy có ý nghĩa gì, lại lấy lý do gì kích động những nô lệ da đen này phối hợp với hắn.
Trước kia không phải trang viên Terence không phát sinh qua chuyện nô lệ da đen chạy trốn, nhưng tuyệt đại đa số đều là số ít người, trộm đi quy mô nhỏ, rất ít khi làm rat động tĩnh lớn đến vậy.
Ngoại trừ bởi vì nhiều người rất dễ dàng để lộ bí mật ra, cũng bởi vì mục tiêu quá lớn rất dễ dàng bị bắt được, mặc dù có thể chạy khỏi trang viên cũng không có chỗ có thể trốn, mặt khác chính là những vũ khí kia chảy vào trong trang viên như thế nào.
Có điều mấy vấn đề này đều phải chờ sau khi trận bạo loạn này bình ổn mới có thể chậm rãi điều tra, hiện tai có thể khẳng định trong trang viên hiển nhiên không chỉ có một Daisy là kẻ nội ứng.
Rất nhanh, lại có tin tức mới truyền đến, những nô lệ da đen bạo động đang di chuyển về hướng bên chuồng ngựa kia.
Lực lượng hộ vệ bên kia tương đối yếu, cũng sắp không chống đỡ được, nếu bị nhóm nô lệ da đen thả ngựa bị hoảng sợ ra, cục diện lúc này sẽ càng trở nên hỗn loạn, bởi vậy sau khi được Malcolm cho phép, quản gia Wallace lập tức dẫn người qua bên kia trợ giúp.
Có điều khi đi được một nửa hắn ta lại đột nhiên dừng bước chân, Wallace phát hiện chuyện xảy ra ở ba phương hướng khác nhau, duy chỉ có một hướng khác đêm nay vẫn tương đối im lặng.
Mà nơi đó ngoại trừ vườn hoa, hình phòng cũng thiết lập bên đó.
-Thật sự là một vài vật nhỏ giảo hoạt.
Quản gia Wallace một bên lắp đạn vào nòng súng một bên nói thầm, hắn ta quyết đoán thay đổi phương hướng, dẫn người tiến đến hình phòng.
Từ xa đã thấy được một bộ thi thể của người giám sát, ghé vào ngoài cửa, phía sau lưng hắn ta cắm vài con dao, mà bên kia một người da đen nam cõng Nedea từ bên trong cửa phòng đi ra, Wallace thấy thế không chút do dự bóp cò, nhưng cuối cùng một súng này lại bắn tới một thùng gỗ bên cạnh.
Người nam da đen bị một súng này làm hoảng sợ, đặt mông ngồi dưới đất, Nedea ở sau lưng cũng ngã văng ra ngoài, lúc này các hộ vệ khác đều nổ súng, người nam da đen không quản tới Nedea ở một bên, lộn nhào trốn về hình phòng.
Ria lúc này cũng nghe tiếng súng vang lên, cô ta đi theo sau lưng người nam da đen, mà Rolla thì cõng Daisy ở sau cùng, trừ những người đó ra còn có bốn thị nữ người da đen và hai người nam da đen trồng bông.
Trong đó một người nam da đen và hai thị nữ người da đen đã chết trước đó lúc chiến đấu cùng giám sát, còn lại có một thị nữ da đen bị thương nhẹ.
Đây chính là toàn bộ sức chiến đấu của các cô bên này, trái lại bên quản gia Wallace ngoại trừ hắn ta ra còn có năm tên hộ vệ, trong đó có bốn người trong tay đều có súng.
Bọn hắn đi tới gần hướng hình phòng bên này, rất nhanh sẽ tới ngoài cửa, lúc đang định mạnh mẽ đột phá, đối diện cũng truyền đến một tiếng súng, trán hộ vệ chạy đầu tiên trúng một viên đạn, trực tiếp ngã xuống.
Biến cố này cũng để cho những người khác trở nên cẩn thận rất nhiều, có điều bọn họ không biết là trong tay Ria chỉ có một cây súng kíp ngắn, hơn nữa bắn xong một súng này cũng chỉ còn lại một viên đạn cuối cùng. …
Nadea ở bên kia không biết sống chết ra sao, mà phe mình bên này lại thiếu thốn vũ khí và nhân lực, Wallace bên ngoài còn có thể dẫn người xông vào bất cứ lúc nào, tới tận bây giờ Ria chưa từng đối mặt với cục diện nào nguy hiểm như vậy.
Giờ phút này trong đầu của cô hiện lên rất nhiều chuyện, cô cũng có nghĩ đến những lời trước kia mà Rolla nói với mình, nhưng đến tận lúc này Ria vẫn không hề cảm thấy hối hận với quyết định đến cứu Daisy và Nadea, chỉ là cô cảm thấy có chút áy náy với Rolla vì chính sự kiên trì của mình đã khiến Rolla rơi vào hiểm cảnh.
Rolla cắn răng, trên mặt của cô tràn đầy nét không cam lòng, chỉ là chuyện tới mức này rồi thì có phàn nàn cũng không còn nghĩa lý gì nữa, cô chỉ có thể nắm chặt dao găm trong tay, hừ lạnh một tiếng:
-Đừng nói là ta chưa từng đã cảnh cáo ngươi, ngươi sẽ không muốn biết sau khi bị bắt rồi sẽ có chuyện gì xảy ra đâu, cho nên biện pháp tốt nhất là chờ cho bọn chúng tiến vào rồi chúng ta sẽ cùng đồng quy vu tận, cho dù là chết thì cũng còn tốt hơn là bị bắt.
Ria nghe vậy thì mặc dù cực kỳ sợ hãi nhưng vẫn gật đầu, dùng đôi tay run rẩy đổ thuốc súng vào trong hồ thuốc súng.
Sau một phút thì ngoài cửa lại vang lên tiếng súng, mọi người trong hình phòng cũng lập tức khẩn trương lên, nhưng mà sau khi đợi một hồi thì Wallace và những hộ vệ bên ngoài kia vẫn chưa xông vào.
Ria lập tức ý thức được bọn hắn có lẽ đang giao thủ với người khác.
Trước thời điểm nguy hiểm này thì bên bọn họ đã được chia làm hai quân, một bên chịu trách nhiệm đi nơi khác gây xáo động để bên còn lại có thể trở về.
Trong đó chẳng những có một bộ phận thị nữ da đen còn lại mà còn có không ít những nam hắc nô với thân thể cường tráng gia nhập nửa đường.
Bọn họ nhìn thấy đám người Wallace bắt đầu bao vây hình phòng thì lập tức phát động công kích.
Đám người Ria tất nhiên không bỏ qua cơ hội này, thừa dịp đang náo loạn thì chạy ra khỏi hình phòng, đàn ông hắc nô dẫn đầu vung cỏ trong tay chạy ở phía trước.
Ria đi tới chỗ mà Nadea đang nằm sấp trước tiên, nhưng cô lại phát hiện trước ngực người nọ đang là một mảnh đỏ thẫm, đã không còn hơi thở.
Trong lòng Ria thống khổ vô cùng, những anh chị em trước đây trong bộ lạc bây giờ càng ngày càng ít, nhưng cô cũng không có bao nhiêu thời gian để thương cảm cả, chỉ trong chốc lát thôi mà bên kia đã có hai hắc nô ngã xuống, mà đám người Wallace thì đang nhân cơ hội này để lắp đạn.
Chương 299: Giải Quyết Gọn Gàng
Ria biết bọn họ nhất định phải rời đi, nhưng mà cô lại không ngờ Rolla trước đó đang chạy nhanh nhất bây giờ lại đột nhiên đứng yên một chỗ, cô ta giao Daisy trên lưng cho một người thị nữ người da đen khác.
Ria thuận theo ánh mắt của Rolla thì thấy được quản gia Wallace đang ở cách bọn họ không xa.
Bên trong ánh mắt của Rolla như có hàng vạn ngọn lửa giận dữ thiêu đốt.
Ngoại trừ lần cởi quần áo kia ra thì Rolla vẫn một mực ngậm miệng không nói gì đến những vết sẹo của mình, cũng không nói tại sao chúng lại có, nhưng bây giờ khi Ria nhìn thấy bộ dáng hiện tại của cô ta thì đã hoàn toàn hiểu rõ rồi.
-Đừng làm chuyện điên rồ, bên bọn họ có năm khẩu súng, cho dù ngươi có giết chết hắn ta đi nữa thì cũng không về được đâu!
Ria vội vàng nói.
Rolla nghe vậy thì trong mắt lóe lên tia do dự.
Lúc này, hai người bọn họ cũng đã kéo dài khoảng cách với những người phía trước rồi.
Rolla đột nhiên tới gần Ria, thừa dịp cô không chuẩn bị mà đoạt lấy súng kíp ngắn của cô rồi hướng về phía Wallace bóp cò, nhưng mà hai bên cách nhau tới tận hai mươi mấy mét, Rolla cũng chưa từng luyện bắn súng nên một phát đạn này lệch khỏi mục tiêu cũng không bất ngờ lắm, có điều ngược lại đạn lại bắn trúng cánh tay của một hộ vệ khác.
Trên mặt Rolla là một vẻ căm hận, nhưng cuối cùng vẫn không tiếp tục trì hoãn thêm nữa, mà chân trước bọn họ vừa mới rời đi thì Wallace bên kia cũng lắp đạn xong, bắt đầu tiến hành bắn bọn họ.
Ria tận mắt nhìn thấy một thị nữ da đen đến tiếp ứng bọn họ bị đánh trúng vào mặt.
Đám người Ria mang theo người bị thương rút lui, Wallace bên này cũng không dám ép quá chặt, dù sao thì bọn hắn cũng chỉ có năm người, còn có một người bị thương trên cánh tay, nếu như thật sự lâm vào trong trận chiến thì khẳng định là thương vong sẽ không nhỏ.
Cho nên Wallace chỉ có thể trơ mắt nhìn đám hắc nô kia biến mất trong màn đêm.
Một bên khác, Laeri cũng vội vàng đánh xe ngựa chạy tới cổng chính trước trang viên, ngoại trừ gã ra thì còn có Cauchy và những người da đen khác.
Bọn họ đến từ những nơi khác nhau, có người là thủy thủ, có người là ngư dân, ông chủ lò mổ các kiểu, nhưng tất cả bọn họ đều đã từng là nô lệ thuộc địa, hoặc là chạy trốn được, hoặc là gặp được hải tặc rồi gia nhập, cuối cùng đều có được sự tự do.
Chính là bởi vì có kinh nghiệm tương tự nên khiến cho bọn họ có chung lòng trắc ẩn với những đồng bào trong vườn trồng trọt trên đảo.
Một nhóm người do Cauchy cầm đầu đã tự thành lập một tổ chức bí mật, mục đích là để giúp đỡ những người kia chạy trốn khỏi vườn trồng trọt, vậy nên trước khi Laeri tìm được bọn họ thì bọn họ đã bày tỏ muốn nguyện ý trợ giúp rồi.
Tuy nhiên, vì bọn họ ở trên đảo cũng có những người có công việc đàng hoàng nên để tránh cho sau này bị người tìm đến trả thù, đêm nay khi hành động ai nấy cũng đều che mặt lại.
Dưới sự dẫn đầu của Cauchy, bọn họ nhanh chóng giết hết hộ vệ ở cổng.
Mà ngay lúc này thì đám người Ria cũng chạy tới, Laeri thấy vậy thì ngẩn người.
Trước khi chiến đấu thì gã có phát hiện động tĩnh đêm nay có hơi lớn, nhưng chờ đến khi nhận được nhân tài rồi thì mới phát hiện số người nhiều hơn trong tưởng tượng của gã không ít.
Cũng may là vì để phòng ngừa xảy ra chuyện ngoài ý muốn nên bọn họ cũng đã chuẩn bị thêm hai chiếc xe ngựa, ngoài ra thì nô lệ của chuồng ngựa còn lấy thêm hai chiếc xe ngựa của Malcolm ra ngoài.
Nhưng mà bọn người đuổi theo cũng tới rất nhanh, đám người Cauchy nhảy xuống xe, một bên tìm nơi trú ẩn để đánh trả, một bên hô to với Laeri:
-Các ngươi đi trước đi, ta giúp các ngươi tranh thủ thời gian, ta không phải là nô lệ trong trang viên nên sau đó chỉ cần chạy đến nơi không người ném súng và khăn che mặt thì bọn hắn sẽ không thể bắt ta được đâu.
Một người da đen khác làm thủy thủ trên thuyền hải tặc cũng nói:
-Ta là thành viên của đội tiên phong trên Hùng Sư Hào, nếu như bọn hắn dám đụng đến ta thì nhất định phải coi chừng anh em trên thuyền của ta đến trả thù.
Trước mắt thì bây giờ không phải lúc khách khí, không chỉ là hộ vệ của trang viên Terence mà quân tiếp viện của mấy trang viên gần đây cũng rất nhanh sẽ đến, Laeri gật gật đầu với đám người Cauchy, biểu đạt cám ơn.
Mắt thấy đã đến thời gian ước định, mặc dù phía sau còn có một số người chưa tới nhưng Laeri cũng không có ý định chờ đợi thêm nữa, gã quả quyết kéo cương ngựa.
Sáu chiếc xe ngựa chở đầy người da đen xé tan bóng tối, chạy về phía hy vọng và tự do. …
Trương Hằng không có đi biển mà là lựa chọn ở lại cùng Annie và Karina để chờ đợi tin tức cuối cùng.
Những việc có thể làm hắn đều đã làm cả rồi, còn lại cũng chỉ có thể xem tình huống bên phía Laeri mà thôi.
Và đương nhiên Trương Hằng cũng không đặt toàn bộ lợi thế trên người đấu sĩ da đen nọ, hắn cũng chuẩn bị cho thất bại của Laeri.
Tuy nhiên, điều này chắc chắn sẽ làm cho mọi việc trở nên phức tạp, ngoài ra, Trương Hằng cũng chú ý tới tối nay Karina ở một bên có chút không yên lòng.
-Ban ngày ngươi không nghỉ ngơi một chút sao?
-Ta… Ta có hơi khó ngủ.
Nữ thương nhân cười có chút miễn cưỡng.
Trương Hằng đưa cà phê đã pha xong cho Karina, người nọ nói một tiếng cám ơn rồi nhận lấy cà phê, còn chưa kịp nói thêm cái gì thì thủy thủ báo tin đã lập tức xông vào:
-Thuyền trưởng, Billy tiên sinh nhận được người rồi, Hàn Nha Hào đã rời cảng! Còn có, đây là thứ mà người bên kia bảo ta đưa cho ngài.
Hắn ta vừa nói vừa lấy một phong thư từ trong ngực ra. …
Những sự kiện lớn gần đây ở trên đảo xảy ra liên tiếp nhau, sáu nhóm hải tặc mạnh nhất thành Nassau đều do Hắc Vương Tử Sam cầm đầu đã thách thức con tàu châu báu của Tây Ban Nha mà trước đó không ai dám khiêu chiến.
Sau khi trải qua một trận đại chiến ác liệt để đánh chìm tàu của đối phương thì bọn họ lại bị hải quân phục kích, cuối cùng chỉ còn lại một chiếc thuyền Hàn Nha Hào mang theo phần lớn số vàng quay trở lại Nassau.
Chương 300: Bạo Động Lớn
Mà chỉ không bao lâu sau, trong trang viên của Malcolm đã xảy ra bạo động nô lệ da đen với quy mô rất lớn.
Động tĩnh của hành động đó lớn đến mức mà mấy khu vườn trồng trọt bên cạnh cũng đều bị quấy rầy.
Ngoại trừ một bộ phận nô lệ da đen bị giết trong trận chiến đó thì chỉ có một phần nhỏ những người chạy trốn là bị bắt trở về.
Trong khi mọi người ở đây đang suy đoán về sự tổn thất của Trang viên Terrance thì ngay lúc đó lại có một tin tức rằng Malcolm mưu hại Normand.
Qua ba năm thì Eugene mới chủ động đứng lên để bộc bạch việc năm đó bản thân hắn bị Malcolm ức hiếp, cùng với việc mấy tên thuyền trưởng thân thiết với hắn đã ngụy tạo sự việc Normand nhận hối lộ khiến cho Liên Minh Hắc Thương đầu tiên bị giải tán, cũng trong lúc Normand rời khỏi Nassau thì thư tín mà hai người đã trao đổi trong năm đó cũng bị phơi bày.
T tức này đã gây náo động những thương nhân ở chợ đen thành Nassau.
Mặc dù Normand mới rời đi mấy năm nhưng tin tức đó vẫn tạo ra sức ảnh hưởng lớn ở trên đảo, về cơ bản thì tang lễ của hắn đều có hơn một nửa thương nhân trong chợ đen tới tham gia.
Ngay khi tin tức này được truyền ra ngoài thì Malcolm đã cảm nhận được một áp lực cực lớn, mãi cho tới buổi chiều ngày thứ hai thì Raymond cũng chính thức lên tiếng về sự việc.
Bên ngoài thì hắn như là đang trấn an mọi người để cho người người bình tĩnh lại, thế nhưng đến cuối cùng hắn vẫn lộ ra mưu tính của chính mình và biểu thị rằng mình sẽ điều tra chuyện này.
Tất nhiên là Malcolm biết rõ chủ ý đằng sau của hắn, nếu như Raymond tiếp nhận điều tra chuyện này thì căn bản là kết quả điều tra sẽ không bị trì hoãn.
Ngược lại là giờ phút này hắn ta lại chẳng thể kiếm cơ để ngăn cản Raymond tham gia, uy tín của người sau đóng vai trò quyết định tại thời điểm hiện tại, ngoài ra Raymond lại là bạn thân nhất của Normand và hắn cũng chính là hội trưởng đương nhiệm của Liên Minh Hắc Thương.
Trong mắt người ngoài thì những chuyện liên quan đến hắn đều khá tốt cho nên cuộc điều tra do Raymond tiến hành chắc chắn là công bằng nhất.
Sự việc của vụ hãm hại Normand ở bên này còn chưa kịp tìm đối sách thì hẹn ước ba ngày của hắn ta với Karina bên kia đã tới, Malcolm rất coi trọng chuyện này và nhất là tình thế lại ngày càng bất lợi đối với hắn ta, hắn ta cũng rất vội vàng và cấp thiết tìm ra đồng minh mới.
Thậm chí Malcolm đã chuẩn bị xong xuôi cho việc thay máu mà những điều kiện được đặt ra trước đó không phải là không có khả năng cò kè mặc cả thêm, thế nhưng một khi ngày đó tới thì Malcolm lại không tài nào nhìn thấy bóng dáng của nữ thương nhân kia đâu.
Malcolm ngồi cả một buổi chiều ở chiếc bàn tròn mà hắn ta hay ngồi mãi đến tận chiều tà mới nghe thấy tiếng bước chân ở ngoài cửa.
Quản gia Wallace đẩy cửa đi vào.
Malcolm đặt tách cà phê đã lạnh trong tay xuống bàn, hắn ta ngẩng đầu lên rồi cau mày hỏi.
-Lại có chuyện gì thế?
-Bây giờ ở bên ngoài đang có không ít lời đồn rằng việc Fagan tiên sinh bị nhốt vào tù có liên quan đến ngài, có rất nhiều người biết ông ta bị bỏ tù liền phản đối việc tổ chức và thành lập Liên Minh Hắc Thương ở trên đảo, bây giờ tiểu thư Karina cũng ở nơi đó mời hắn bảo vệ công bằng cho mình.
Quản gia dè dặt trả lời.
Tuy điều đó nằm ngoài dự kiến của hắn ta nhưng khi Malcolm nghe thấy mà cảm xúc cũng chẳng thay đổi bao nhiêu, hắn ta đối với chuyện này giống như không phải ngoài ý muốn, thế rồi sau đó gật đầu và bình tĩnh nói.
-Đã biết.
Quản gia Wallace do dự một lát rồi lại nói tiếp.
-Sự việc trong đêm mà bọn nô lệ da đen bạo động đã điều tra sắp xong xuôi rồi ạ, kẻ dẫn đầu là Ria rồi cuối cùng bọn chúng chạy tới bãi biển sau đó lên một con thuyền để rời khỏi Nassau.
Ta đã điều tra được rằng trước khi con thuyền đó rời cảng một ngày có người phát hiện buổi sáng đó Hàn Nha Hào đã chở đầy đồ tiếp tế và rời khỏi cảng, rất có thể bọn chúng lợi dụng trời tối để trở về cho nên…
-Cho nên cái gì?
Malcolm lập tức hỏi ngược lại.
-Cho nên chuyện đêm hôm đó có liên quan đến bọn họ, những quyển sách kia có thể thể là do Ria trộm đi.
Nếu như chúng ta có thể mang chuyện này nói cho những tên đại địa chủ khác trên đảo, ta chắc chắn bọn họ sẽ không mong vào ngày nào đó chuyện như vậy sẽ xảy ra trên người mình, tất nhiên sẽ liên hợp với Hàn Nha Hào để giao ra những tên nô lệ da đen đó.
Khi Malcolm nghe xong thì hắn ta từ chối cho thêm ý kiến mà đưa tay chỉ xuống chỗ ngồi trước mặt rồi nói.
-Ta nhớ rằng trước đây khi còn bé chúng ta hàng ngày đều chơi cùng một chỗ với nhau, ngươi còn từng nướng khoai cho ta ăn nữa chứ, nhưng sau này ta đến trường học của ta thì nhóm lại không cùng nhau ăn cơm nữa.
Nói mới nhớ, đầu bếp ở nơi này cũng là ngươi tìm tới à?
-Đúng vậy ạ, có Alfonso là người Tây Ban Nha tính tình khá bướng bỉnh mà hắn cũng vô cùng ghét bọn hải tặc, ta đã phải bỏ ra ròng rã một tuần và lấy giá cao gấp đôi thị trường mới mời được hắn về nơi này nấu cơm đấy.
Ngài phải biết rằng thời điểm hắn vừa mới tới đã lập tức treo một tấm biển cấm cướp biển ở cửa ra vào, tối hôm đó suýt chút nữa hắn đã bị người ta dìm chết.
-Ừ, nhưng mà đúng là cà phê và trứng rá mà hắn làm không tệ, cũng đã tới thời gian nấu cơm xong rồi mà ngươi ở đây thì cùng nhau ăn đi, sau khi ăn xong thì ngươi hỏi xem hắn có muốn rời đi cùng chúng ta hay không.
-Ngài…
Trên mặt Wallace lộ ra vẻ lo lắng.
-Không cần phải lo lắng cho ta.
Malcolm thản nhiên nói.
-Bốn năm trước ta tay trắng tới nơi này mà trong thời gian bốn năm nay ta cũng đã kiếm được số tiền mà đa phần người ở nơi này dùng cả đời cũng không kiếm được, cho dù ta có phải rời khỏi nơi này thì những tài phú này vẫn thuộc về ta mà thôi.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










