[Dịch] Thời Gian Chi Chủ
Tập 27 : Tìm Kiếm Lối Thoát (c261-c270)
❮ sautiếp ❯Chương 261: Tìm Kiếm Lối Thoát
Dufresne bố trí hai người đi điều khiển máy bơm nước để rút hết nước đọng trong khoang thuyền ra, đồng thời những người còn lại tiếp tục gia cố tu bổ thân thuyền trên khe hở cùng lỗ thủng, mà chính hắn thì tại thế cục bị ổn định sau vội vàng chạy lên boong tàu.
Kết quả là Dufresne vô cùng kinh hãi khi nhìn thấy cảnh tượng bên ngoài.
Hắn ta chưa bao giờ nghĩ rằng mình chỉ đợi ở bên trong buồng nhỏ trên tàu chưa đầy hai mươi phút mà lúc trở lại biển cả đã hoàn toàn thay đổi diện mạo lần nữa.
Sóng lớn cuồn cuộn trên biển, cuồng phong gào thét, thỉnh thoảng còn có sấm sét đánh xuống.
Rõ ràng khoảng cách đường đi chỉ có mấy bước nhưng quan tiếp liệu tiên sinh lại đi mất khoảng nửa phút, trong lúc đó còn trượt chân đến hai lần.
Lúc này hắn ta mới thất tha thất thểu đi về phía trước bánh lái trước rồi hỏi Annie đang ở đó.
-Thuyền trưởng đâu rồi?
Vì gió thổi và tiếng sấm quá lớn nên thiếu nữ tóc đỏ căn bản không nghe thấy Dufresne đang nói gì mà mãi cho đến khi quan tiếp liệu tiên sinh lớn tiếng lặp lại lần nữa thì Annie mới chỉ vào cột buồm chính sau lưng cô ta.
Dufresne nhìn thấy một bóng người mơ hồ ở phía trên nhưng hắn ta không nghĩ rằng cơn bão đột nhiên xuất hiện này có liên quan đến Trương Hằng.
Hắn ta thấy Trương Hằng ở trên cột buồm cũng chỉ cho người này đang thu buồm lại.
Chính vì vậy Dufresne lại hỏi Annie.
-Người của hải quân đâu?
Như thể đang trả lời câu hỏi của hắn ta, một viên đạn pháo rơi vào vị trí chỉ cách Hàn Nha Hào khoảng mười mét, mà ở ngay bên tay trái Hàn Nha Hào có một chiếc thuyền vũ trang cũng đang chìm nổi trong sóng gió.
Thuyền trưởng hạ lệnh tấn công nhưng trong tình huống trước mắt này, ngay cả những pháo thủ có kinh nghiệm phong phú cũng rất khó nhắm chuẩn.
Thường chỉ cần điều chỉnh tốt góc độ hoả pháo rồi một giây sau có một cơn sóng lớn đánh tới thì tất cả những cố gắng trước đó lập tức đều uổng phí.
Mà nếu đổi lại rơi vào một thuyền vũ trang ở phía sau thì sẽ gặp phải phiền phức bởi vì trận gió bão này xuất hiện quá bất ngờ nên thủy thủ trên thuyền không kịp phản ứng, thu buồm quá muộn dẫn đến việc cột buồm trực tiếp bị gió lớn phá nát rồi bay xuống mặt biển.
Thuyền trưởng bất đắc dĩ chỉ có thể hạ lệnh trở về điểm xuất phát, trở lại bến cảng đảo Anh Vũ để tránh.
Điều này khiến Hàn Nha Hào thiếu đi một người truy kích, áp lực phải đối mặt cũng giảm đi rất nhiều.
Tuy nhiên tâm trạng của Dufresne cũng không vì vậy mà tốt lên.
Mặc dù vấn đề truy binh đã được giải quyết một phần nhưng hiện tại loại thời tiết cực đoan này là thử thách rất lớn đối với Hàn Nha Hào đang thủng trăm ngàn lỗ.
Hơn nữa mấu chốt là lúc này người cầm lái Hàn Nha Hào là Annie.
Thiếu nữ tóc đỏ lên thuyền trong khoảng thời gian này đã dùng vũ lực để đã chinh phục tất cả mọi người trên thuyền nhưng đám người giống như Dufresne biết rất rõ lai lịch và thân phận của cô ta nên biết rằng cô ta không hề có một chút kinh nghiệm hàng hải nào trước khi đến Nassau, cho nên cũng không có bất kỳ kinh nghiệm cầm lái gì cả.
Trên thực tế cho tới bây giờ cô ta cũng chỉ ôm bánh lái, dựa theo những lời Trương Hằng đã nói mà duy trì đi thuyền dọc theo một đường thẳng không thay đổi phương hướng.
Dufresne nhìn với vẻ khiếp sợ, sợ lúc nào đó sẽ có một cơn sóng lớn lật đổ hoàn toàn Hàn Nha Hào.
Tuy nhiên nhắc đến cũng cảm thấy kỳ quái, Hàn Nha Hào đi thuyền lâu như vậy cũng gặp phải không ít sóng lớn nhưng về cơ bản đều có thể đối mặt được, chứ chưa từng gặp phải một cơn sóng lớn trí mạng từ bên cạnh đánh tới.
Tuy nhiên Dufresne không dám đánh cược vận khí, vội vàng nhận lấy bánh lái từ trong tay Annie.
Thuyền vũ trang bên trái vẫn đang chăm chỉ cắn xé bọn họ không ngừng nhưng sóng gió càng lúc càng lớn, người ở phía trên rõ ràng cũng bắt đầu lộ vẻ do dự.
Người trên thuyền biết hiện tại Hàn Nha Hào đang ở thời điểm suy yếu nhất nên có lẽ chỉ cần thêm một lượt nữa, không, thậm chí chỉ cần thêm mấy viên đạn pháo đánh trúng đối phương nữa là lập tức có thể loại bỏ hoàn toàn con thuyền hải tặc lúc này đã là nỏ mạnh hết đà.
Đây cũng là lý dó khiến cho bọn họ một mực cắn xé không thả, không cam tâm để miệng thịt mỡ bay đi mất.
Tuy nhiên bọn họ rốt cuộc cũng chỉ là thợ săn hải tặc chứ không phải là hải quân thật sự nên mặc dù Walden đã ra lệnh cho bọn họ phải giải quyết được Hàn Nha Hào nhưng bọn họ cũng không muốn đánh đổi tính mạng của bản thân để chấp hành mệnh lệnh này.
Trong tình huống giống như bây giờ, nguy hiểm đã vượt ra khỏi phạm vi bọn họ có thể tiếp nhận, trận gió lốc này đã vẫn còn chưa có dấu hiệu dừng lại nên cho dù có đuổi theo rồi xử lý thành công Hàn Nha Hào thì thuyền của bọn họ cũng có xác suất rất lớn sẽ bị phá hủy trong gió lốc.
Chính vì vậy cho dù không cam lòng nhưng chiếc thuyền vũ trang kia cũng không thể không lựa chọn quay đầu trở về điểm xuất phát sau mấy phút đuổi theo.
Vào thời điểm, rốt cục Hàn Nha Hào cũng đã thoát khỏi tất cả truy binh.
Tuy nhiên, trước mắt vẫn còn một kẻ thù lớn nhất với bản chất biến ảo khó lường nên Dufresne cũng không dám coi thường như trước.
Mãi đến nửa giờ sau, rốt cục sóng gió cũng bắt đầu giảm dần, tình thế cũng dần chuyển biến tốt đẹp hơn.
Mà trong quá trình này, từ đầu đến cuối Hàn Nha Hào đều hữu kinh vô hiểm (*).
(*): 有惊无险 (hữu kinh vô hiểm): Chỉ kinh sợ chứ không gặp nguy hiểm.
Đợi đến khi sóng gió hoàn toàn yên bình lại, trên biển rộng mênh mông chỉ còn lại mỗi Hàn Nha Hào.
-Không thể tin được là chúng ta lại thật sự trốn thoát được!
Dufresne nhìn quanh bốn phía cho đến khi không còn nhìn thấy bóng dáng của bất kỳ một kẻ thù nào nữa, rốt cục hắn ta cũng có thể thở phào một hơi rồi đặt mông ngồi xuống boong thuyền.
Chương 262: Giải Pháp Táo Bạo
Sau khi tìm thấy Harry rồi nhận được tin Jarvis phản bội thì lúc nào tinh thần và cơ thể hắn ta luôn ở trong trạng thái khẩn trương cao độ.
Mãi cho đến khi mối nguy hiểm biến mất, cơ thể hắn ta cũng giống như hoàn toàn bị rút khô, không còn cảm giác được một chút sức lực nào.
Trong tình huống hỏa lực hải quân chiếm ưu thế tuyệt đối và hải cảng gần như đã bắt đầu bị phong tỏa hoàn toàn, chỉ với mười mấy người bọn họ dưới sự dẫn dắt của Trương Hằng lại thật sự điều khiển được Hàn Nha Hào thoát khỏi sự phong tỏa, sau đó bỏ lại đám truy binh ở phía sau lưng, thành công gánh vác trận bão tố kinh khủng này.
Trong thời gian này mỗi một bước đều tràn đầy nguy hiểm nên tất cả mọi người đều phải dùng hết toàn lực nhưng cho dù như vậy thì vẫn còn rất nhiều vận khí giúp bọn họ có thể đi được đến bước này.
Đặc biệt là trận bão tố kia đến vừa đúng lúc, nếu như chậm hơn một chút thì Hàn Nha Hào sẽ lập tức bị hai chiếc thuyền vũ trang kia đánh chìm, mà điều càng khó có thể tưởng tượng hơn nữa chính là Hàn Nha Hào có thể bình an vô sự vượt qua trận gió lốc này.
Khi sắc trời dần sáng, trên bầu trời phía xa xuất hiện một vệt trắng bạc, những thuyền viên say rượu kia cuối cùng cũng lần lượt tỉnh dậy từ trong cơn mơ.
Có rất nhiều người trên boong tàu nhưng ánh mắt Dufresne quét một vòng rồi cuối cùng vẫn rơi vào bóng dáng đang đứng im lặng sừng sững ở phía đuôi thuyền kia.
Khi người kia nói rằng hắn sẽ dẫn tất cả mọi người về nhà, Dufresne còn tưởng rằng hắn chỉ đang trấn an cảm xúc của đám thủy thủ.
Nói cho cùng trong tình huống lúc đó, thuyền trưởng Trương Hằng nhất định phải ổn định cục diện trước nhưng điều mà hắn ta không ngờ được chính là đối phương lại thật sự hoàn thành được lời hứa của mình.
Quả thật hắn đã dẫn dắt Hàn Nha Hào chạy thoát trong một tình huống không còn bất cứ hy vọng nào cả.
Nếu đổi lại là bất kỳ người nào khác ở vị trí của hắn cũng không thể làm được những việc mà hắn đã làm vào tối hôm qua.
Chuyện này đã vượt ra khỏi phạm vi những gì con người có thể làm được, đủ để được xưng tụng là một phép lạ.
Điểm này cũng có thể nhìn ra từ trong ánh mắt sùng bái của các thủy thủ xung quanh.
Nhưng trên mặt Trương Hằng cũng không có nhiều vẻ vui mừng.
Dufresne nghỉ ngơi một lúc để hồi phục một chút sức lực, sau đó đứng dậy đi đến bên cạnh Trương Hằng.
Dựa theo ánh mắt của hắn thì nơi đó hẳn là hướng của đảo Anh Vũ nhưng đã lái ra xa như vậy rồi thì không thể nhìn thấy bất cứ thứ gì được.
-Bọn họ… Còn có cơ hội không?
Trương Hằng lắc đầu.
-Lần này hải quân đã chuẩn bị cực kỳ đầy đủ, lại có tên Jarvis làm nội ứng nên lần này chúng ta đã gặp phải tổn thất rất lớn.
Nếu như đám người Hắc Vương Tử Sam muốn sống sót thì không còn lựa chọn nào khác ngoài việc rút lui vào trung tâm hòn đảo.
Nhưng việc này vẫn nằm trong ý muốn của hải quân, hải quân bên này không cần làm bất cứ chuyện gì mà chỉ cần đợi khoảng hai tuần rồi trở lại đảo.
Đến lúc đó thứ mà bọn họ phải đối mặt cũng chỉ là một đám hải tặc vô cùng suy yếu.
Dufresne nghe vậy thì im lặng, thật ra hắn ta đã sớm đoán được kết quả này.
Đây cũng là lý do tại sao bất luận Trương Hằng có thế nào cũng phải mang Hàn Nha Hào rời đi bởi vì kết quả của trận chiến này đã sớm được định đoạt trước cả khi giao chiến.
Mặc dù số lượng người tham gia giao chiến và hỏa lực của hai bên không hề kém nhau nhưng căn bản đây không phải là một trận đọ sức công bằng.
Giữa lúc đải tặc trên đảo đang chè chén say sưa thì bị người khác đánh lén mà bọn họ lại cách xa thuyền của chiến, không có bất kỳ một chuẩn bị nào, đầu óc cũng bị tê liệt vì rượu.
Trong trạng thái như vậy mà bị ép phải ứng chiến thì có thể thấy rõ được thắng bại.
Trong lúc hai người đang nói chuyện thì nhìn thấy người ghi chép sổ sách mới được chiêu một trên thuyền đang vội vàng đi tới.
-Thuyền trưởng, Dufresne tiên sinh, các ngươi tốt nhất đến đây xem một chút.
Người này lo lắng nói.
Trương Hằng và Dufresne nghe vậy thì đi xuống kho hàng cùng với người ghi chép sổ sách.
Lúc này nước biển bên trong đã sắp được rút cạn hết, ngoại trừ một chút ẩm ướt ở bên ngoài thì về cơ bản đã khôi phục trạng thái bình thường.
Tuy nhiên sắc mặt của tất cả mọi người đều vô cùng nghiêm túc, vây xung quanh trước một thùng nước ngọt.
Dufresne đưa tay vớt bọt nước ở bên trong lên rồi cho vào trong miệng nhưng hắn ta lập tức phun ra ngay sau khi nếm phải một hương vị mặn chát rồi mở miệng hỏi.
-Có bao nhiêu?
-Vận khí của chúng ta không tốt.
Trước đó có hai viên đạn pháo rơi vào khu vực cất giữ nước ngọt của chúng ta phá hủy khoảng bảy, tám thùng nước ngọt, còn có một số thùng gỗ bị tổn hại.
Mặc dù lúc đầu không có chuyện gì nhưng nước vừa vào trong khoang thuyền thì đã cạn hết, mặt khác rượu Rum trên thuyền cũng không còn thừa nhiều bởi vì chúng ta đã lấy ra ba mươi thùng cho bữa tiệc lần trước.
-Còn có chuyện này sao?
Vị quan tiếp liệu nhìn thấy người ghi chép sổ sách nói được một nửa rồi nuốt ngụm nước miếng thì cau mày nói.
-Còn có những chiếc bánh quy được cất ở nơi này cũng bị ngâm trong nước biển.
Bọn ta đã giải cứu được một phần trong số đó nhưng phần còn lại có lẽ không thể ăn được nữa.
-Cho nên hiện tại đồ ăn và nước ngọt dự trữ trên thuyền còn đủ cho chúng ta đi thuyền bao lâu nữa?
-Đồ ăn vẫn còn tốt nhưng không có bánh quy và các món như khoai tây thịt muối, mặt khác trên thuyền cũng có thể tổ chức nhân thủ bắt cá.
Nếu như tiết kiệm được một chút thức ăn thì chắc chắn có thể chúng ta có thể cầm cự đến khi quay về Nassau nhưng nước ngọt thì có khả năng chỉ đủ cho chúng ta uống trong bốn ngày.
Chương 263: Bức Tường Thép
-Bốn ngày sao?
-Với tốc độ tiêu hao hiện tại thì đúng là như vậy.
Dufresne lập tức ý thức được sự nghiêm trọng của vấn đề.
Hàn Nha Hào đã mất gần hai tuần để đi thuyền từ Nassau đến đảo Anh Vũ nhưng chuyện này còn phụ thuộc vào tình hình hướng gió.
Mà bây giờ Hàn Nha Hào vừa mới trải qua một trận đại chiến, may mắn là cột buồm không phải nhận bất kỳ tổn hại nghiêm trọng nào.
Còn về phần cánh buồm bị tổn hại thì cũng đã được sắp xếp nhân lực sửa chữa nhưng hiện tại hướng gió đang gây bất lợi cho bọn họ nên muốn trở về cũng phải tốn nhiều thời gian hơn.
-Có hòn đảo nào gần đây có thể bổ sung nước ngọt được không?
Trương Hằng trầm mặc một lúc rồi mở miệng hỏi.
-Gần đây… Ngược lại có một hòn đảo nhỏ, diện tích chỉ bằng một phần tư đảo Anh Vũ nhưng ở trên đảo lại không có nguồn nước.
Một thủy thủ nói.
-Từ giờ trở đi chúng ta sẽ bắt đầu kiểm soát chặt chẽ việc phân chia nước ngọt, mỗi người sẽ được phân phát theo số lượng mỗi ngày.
Dufresne nói.
Trương Hằng không có ý kiến gì sau khi nghe vậy, hắn ta nói với Harry ở bên cạnh.
-Ngươi đi xuống phòng thuyền trưởng lấy bản đồ hàng hải lên đây cho ta.
Tên này đang dựng thẳng lỗ tai để nghe lén hai người kia nói chuyện, nghĩ đến việc sẽ Dufresne nói công lao của hắn ta cho Trương Hằng biết nhưng kết quả hắn ta lại ngẩn người ra sau khi nghe được những gì Trương Hằng nói.
Tuy nhiên hắn ta chợt nghĩ tới điều gì đó khiến cho trên mặt lộ ra một vẻ vui mừng rồi phóng thật nhanh về phía phòng thuyền trưởng.
Kết quả là Harry đã gặp phải tai nạn ở trong phòng thuyền trưởng của Trương Hằng bởi vì hắn ta vẫn còn chưa quen thuộc căn phòng này nên phải mấy một lúc lâu mới lấy được được bản đồ hàng hải từ trên nóc giá sách xuống.
Trương Hằng mở bản đồ hàng hải ra.
Đầu tiên hắn tìm được đảo Anh Vũ ở phía trên, tiếp theo lại tìm được một hòn đảo nhỏ khác ở gần đó nhất, sau đó dường như đang tính toán chuyện gì đó.
Dufresne có chút khó hiểu.
-Không phải trên hòn đảo kia không có nước ngọt hay sao? Vậy chúng ta đến đó thì làm được gì chứ.
-Chúng ta đã bị những tên kia đuổi đánh lâu như vậy, nếu cứ rời đi mà không đòi lại chút lợi ích nào như vậy thì có vẻ có lợi cho bọn họ quá rồi.
Ngoài ra, chúng ta phải đoạt lấy nước ngọt trên người bọn họ.
Trương Hằng thản nhiên nói.
Đến khi mọi người trên thuyền đều đã tỉnh táo trở lại rồi thì tình trạng thiếu nhân lực trên Hàn Nha Hào cũng kết thúc.
Thế nhưng với tình trạng hiện giờ của Hàn Nha Hào, tuy rằng vết nứt và lỗ hổng trên thân thuyền về cơ bản là đều vá lại được rồi, không ảnh hưởng đến việc di chuyển nữa.
Thế nhưng muốn tu sửa lại hoàn toàn thì còn cần thêm rất nhiều thời gian nữa.
Chủ yếu là do thiếu đồ nên công tác tu sửa thuyền chỉ có thể để khi nào về Nassau rồi làm thôi.
Vậy nên với trạng thái hiện giờ của Hàn Nha Hào, nếu tiếp tục chiến đấu nữa thì sẽ rất nguy hiểm.
Trong cuộc họp trước trận chiến lần này, Dufresne, Billy, Annie và Harry đều ở đó.
Đặc biệt là Harry, lúc trước khi đối phó với thuyền Trân Bảo, hắn chỉ có thể chen chúc trong phòng bếp cùng vớ đầu bếp Ramsey, đây cũng là chuyện khiến hắn buồn bực nhất.
Có thế nào hắn cũng không ngờ được hắn được mình được tham gia cuộc họp trước trận chiến mà chỉ có các bậc lãnh đạo mới được tham gia, mặt đầy vẻ kích động.
Tuy rằng hắn bị Trương Hằng ra lệnh cấm không được lên tiếng nhưng cũng chẳng ngăn được sự hưng phấn của hắn.
Ngược lại, mặt Billy có vẻ gì đó hơi áy náy, tối qua hắn uống nhiều rượu quá, lúc quan trọng nhất không thể hiện khả năng của mình được, không xứng với chức trách của hắn.
Tỉnh rượu xong hắn định mượn cơ hội này để từ chức người lái tàu nhưng bị Trương Hằng và những người khác từ chối khéo.
Trên chiếc thuyền này, không có ai hợp với chức người lái tàu hơn Billy, Dufresne vẫn thích làm quan tiếp liệu hơn, trước đó Billy cũng biểu hiện rất xuất sắc, không thể chỉ vì một lần vậy thôi mà phủ định hết công lao trước đó được.
Đương nhiên là cũng có hình phạt tương ứng, chiến lợi phẩm mà Billy nhận được trong ba lần ra biển sau đó sẽ giảm đi một nửa, tính ra thì cũng chỉ được ngang với các thủy thủ thôi.
Bây giờ hắn đã bắt đầu lại với công việc người lái tàu rồi, hắn nói.
-Ngươi có chắc bọn chúng sẽ không đuổi theo tấn công bọn ta không?
-Chắc chắn là có.
Trương Hằng nói cực kỳ chắc chắn.
-Trước đó bọn chúng chia ra làm hai chiếc thuyền để đuổi theo chúng ta, hiển nhiên là muốn cho bắt hết chúng ta lại.
Nhưng mà vì cơn bão đột ngột đó nên chúng ta đã thoát được, tối qua bọn họ đã đánh bại hết tất cả những con thuyền hải tặc trên đảo rồi, như vậy thì phải để một đến hai con thuyền ở lại theo dõi những người trên đảo, những con thuyền còn lại có thể tiếp tục đuổi theo chúng ta, dù sao thì khi trước chúng ta bị tổn thất nặng nề, hiện giờ cách lúc chúng ta rời khỏi đảo Anh Vũ cũng chưa đến nửa ngày, nếu bây giờ mà bọn họ xuất phát thì rất có khả năng sẽ đuổi kịp chúng ta.
-Nhưng nếu bọn họ chọn cách để mấy chiếc thuyền cùng hành động thì như vậy chúng ta khác gì tự chui đầu vào lưới?
Dufresne hỏi.
-Khả năng đó là rất nhỏ, từ trận giao chiến lúc trước, có thể thấy quan chỉ huy là một người rất lợi hại, chắc hắn có thể nhận ra cho dù chúng ta có quay về Nassau thì cũng chỉ có thể chọn cách đi đường vòng để cắt đuôi quân đuổi theo thôi.
Vậy nên lựa chọn tốt nhất của chúng ta là chia nhau ra tìm.
-Thân thuyền của chúng ta bị tổn hại nghiêm trọng, giao chiến trực diện thì không chống đỡ được bao lâu đâu, cho dù bọn họ có chia nhau ra cũng đối phó lại được với chúng ta.
Với tình hình như vậy, tin rằng quan chỉ huy của bọn họ cũng đồng ý chấp nhận nguy hiểm để giết hết chúng ta.
Chương 264: Kết Thúc Giao Chiến
Trương Hằng có hơi ngập ngừng một chút rồi nói tiếp.
-Đảo San Hô ở nơi cách đảo Anh Vũ hai trăm hải lý về phía đông, vừa hay trùng hướng với Nassau.
Nhưng mà để so sánh thì Nassau thiên về hướng Bắc hơn một chút, cũng cùng hướng với đường về Nassau.
Như vậy thì sẽ đi lướt qua chúng ta, chúng ta sẽ không gặp nguy hiểm gì đâu.
Ngược lại, nếu như suy đoán của ta không có vấn đề gì thì nếu bọn họ mở rộng phạm vi tìm kiếm thì sẽ có thuyền gặp chúng ta ở đây.
Đến khi đó, nếu lấy được nước sạch và đồ ăn trên thuyền thì sẽ giải quyết mọi vấn đề.
-Làm thế nào? Thân thuyền của ta bị tổn hại rất nặng, ta khá nghi ngờ về việc chúng ta còn có thể trải qua một trận chiến nặng nề nữa hay không đấy.
Billy lo lắng nói.
Đây là lý do tại sao chúng ta cần một hòn đảo đó.
Trương Hằng nói.
-Thực ra kế sách này khá giống kế sách ta sử dụng khi đối phó với thuyền Trân Bảo Tây Ban Nha, chúng ta tháo pháo trên thuyền xuống trước, chuyển lên đảo.
Sau đó dùng Hàn Nha Hào dụ con thuyền đó đến phạm vi tấn công của pháo, đến khi đó thì ta tấn công luôn trên đảo.
Như vậy thì sẽ tránh được việc chiến đấu, tránh việc làm hại thân tàu.
Trương Hằng sở dĩ dám chắc chắn như vậy là vì lúc trước hắn đã nghe được lời nhắc nhắc của hệ thống, kĩ năng điều khiển thuyền buồm của hắn đã được nâng từ cấp hai lên cấp ba, nhưng mà khi đó hắn đang chăm chú quá, bỏ lỡ mất tin này.
Đến tận sau cơn bão hắn mới chú ý đến sự thay đổi của kĩ năng này được hiển thị ở phần góc.
Khi trước, ở cửa khẩu, hắn lái Hàn Nha Hào xông vào nơi bị hải quân phong tỏa, áp lực khổng lồ khiến tiềm năng của hắn xuất hiện.
Kĩ thuật lái thuyền của hắn đã tiến bộ vượt bậc, bước lên được cấp ba.
Bây giờ hắn có thể điều khiển cả Hàn Nha Hào dễ dàng như điều khiển một cách tay rồi.
Hắn biết mình có thể dụ mục tiêu đến đảo San Hô mà không phải bị tấn công quá nhiều.
Nhưng mà yếu tố quan trọng để kế hoạch này thành công ngoài việc Hàn Nha Hào phải dẫn mục tiêu vào phạm vi tấn công của pháo thì những người điều khiển pháo cũng phải diệt được đối phương trước khi họ ý thức được mình trúng kế rồi nữa.
Dù sao thì một khi đối phương đã chạy ra khỏi tầm ngắm của pháo thì sẽ không cho Hàn Nha Hào thời gian để về đảo lắp lại pháo rồi mới đuổi theo đâu.
-Đi quan sát địa hình trước đã, chắc là sẽ có cách giải quyết thôi.
Trương Hằng nói.
Ở đầu thế kỷ 18, độ chính xác của bản đồ hàng hải khác rất nhiều so với thế kỷ sau đó, không có vệ tinh để định vị, hình dạng của hòn đảo được vẽ một cách rất thô sơ.
Thực ra là ngoài cái tên và khoảng cách đại khái ra thì không có tin tức nào có tác dụng nữa.
Nhưng mà may là Hàn Nha Hào cách đó rất gần thôi.
Lại khoảng nửa ngày nữa trôi qua, mọi người đã đến chỗ hòn đảo nhỏ.
Trương Hằng đưa Annie và những người khác chèo thuyền quanh hòn đảo một vòng, thiếu nữ tóc đỏ lên tiếng.
-Cuối cùng ta cũng biết sao nơi này lại được gọi là đảo San Hô rồi.
-Để mà nói thì san hô ở nơi này nhiều hơn ở chỗ khác rất nhiều đấy.
Billy nói.
Trên đường đến đây mọi người đã nhìn thấy rất nhiều san hô, màu gì cũng có, nhưng mà điều thu hút Trương Hằng nhất thì là những đám san hô giấu mình dưới nước.
-Có lẽ bọn ta có cách để giữ con thuyền đó trong phạm vi tấn công của pháo rồi.
Trương Hằng nói.
-Ngươi muốn lợi dụng đá ngầm ở đây để con thuyền đó bị kẹt.
Đây là một cách đó, nhưng chúng ta cũng phải đối diện với sự nguy hiểm tương đương.
Chắc bây giờ chúng ta cũng không còn thời gian để tham dò hết tất cả những hòn đá ngầm ở đây nữa.
-Phải xem xem phần chìm xuống nước của hai thuyền đến đây, thuyền của hai bên cũng to như nhau, nhưng mà tháo pháo xong thuyền của ta sẽ nhẹ hơn, còn cả mấy người điều khiển pháo nữa.
Bọn họ xuống thuyền thì trọng lượng của ta sẽ giảm đi.
Lúc đó ta chuyển hết thức ăn, nước ngọt hay những thứ nặng nặng lên đảo, như vậy thì chúng ta có thể an toàn vượt qua khu đá ngầm rồi.
Mới một ngày trôi qua kể từ trận chiến lần trước, Hàn Nha Hào lại rơi vào trạng thái chuẩn bị cho trận chiến tiếp theo, vậy nhưng các thuyền viên thì lại không hề có lời nào oán trách.
Chủ yếu là vì trận chiến với hải tặc lần trước làm họ ức quá, đại đa số mọi người đều ở trong trạng thái mơ mơ hồ hồ, chưa kịp hiểu có chuyện gì đang xảy ra thì đã bị đám hải quân đột ngột xuất hiện đánh cho tơi tả, rõ ràng thực lực của phe mình không hề kém so với đối phương nhưng lại không có khả năng để đánh trả.
Việc thua như vậy khiến tất cả mọi người không thể chấp nhận được.
Vì vậy nên khi nghe thấy Trương Hằng nói định báo thù, còn cướp thức ăn và nước ngọt đủ để dùng đến khi về Nassau thì mọi người lập tức thoát ra khỏi trạng thái buồn bực lúc trước, bừng bừng ý chí.
Cộng thêm việc Trương Hằng đã mấy lần nghịch chuyển tình thế nên sự tin tưởng và sự ngưỡng mộ của các thủy thủ dành cho hắn là rất lớn.
Bây giờ không còn ai dám nghi ngờ mệnh lệnh của hắn nữa.
Các thủy thủ đều đã bắt đầu hành động, họ tháo khổ pháo trên tàu xuống với tốc độ nhanh nhất có thể, chỉ để lại một khổ pháo ở cuối thuyền, ngoài ra thức ăn, chút nước uống và những thứ còn lại mọi người cũng đều đưa hết lên đảo rồi.
Cuối cùng, Trương Hằng chỉ để lại hai mươi thủy thủ, đó là số người tối thiểu để có thể duy trì việc vận hành bình thường của Hàn Nha Hào.
Khoang thuyền mới của Hàn Nha Hào trống không, ngoài nước và thức ăn cho nửa ngày thì không có gì nữa cả.
Nhưng mà đổi lại đó là phần chìm dưới nước của thuyền cao hơn rất nhiều.
Đối phương đến còn nhanh hơn cả tưởng tượng, Hàn Nha Hào chỉ rời khỏi hòn đảo chưa đến hai tiếng mà người quan sát đã nhìn thấy bóng thuyền ở đằng xa.
Chương 265: Rút lui an toàn
Suy đoán của Trương Hằng trước đó không hề sai, lần này hải quân muốn quăng lưới bắt hết bọn họ.
Chỉ bắt được năm con thuyền hải tặc thôi thì làm sao mà thỏa mãn được Walden được.
Trong khi hắn ta đang chiếm ưu thế lớn như vậy mà vẫn còn một chiếc thuyền hải tặc trốn thoát được dưới mắt hắn ta, điều này hắn ta không thể chấp nhận được.
Vì vậy nên khi cơn bão qua đi, hắn ta lập tức cử người đi bắt Hàn Nha Hào.
Lần này Trương Hằng vẫn gặp người quen ở nơi gần đảo.
Lần đầu, một trong hai con thuyền truy bắt hắn là thuyền Miranda, nó cũng chống đỡ được đến khi thuyền vũ trang đến, nhưng mà cuối cùng vì sóng, gió to quá nên bắt buộc phải cho thuyền quay về.
Walden tuy không nói gì nhưng thuyền trưởng Ford thì lại rất để bụng chuyện này, trong suốt bao nhiêu năm làm thợ săn hải tặc, đây là lần đầu tiên con mồi đưa đến tận miệng mà còn trốn đi được.
Bởi vậy nên hắn ta và thuyền Miranda của hắn ta cũng nghiễm nhiên trở thành một phần trong đội truy bắt.
Ford rất muốn có thể bắt được Hàn Nha Hào để lấy lại danh dự của mình, chứng minh mình vẫn là một trong những thợ săn hải tặc giỏi nhất vùng biển này.
Nhưng mà vì lần truy đuổi này phải tách nhau ra nên mỗi thuyền đi một hướng.
Thực ra Ford cũng không hi vọng gì nhiều, nhưng hắn ta cũng không ngờ nữ thần may mắn lại chiếu cố hắn ta thêm một lần nữa.
Khi phát hiện ra Hàn Nha Hào, Ford lập tức ra lệnh để các thuyền viên bước vào trạng thái chuẩn bị, lần này hắn ta thề mình không để con mồi chạy mất nữa.
Cùng lúc đó, Trương Hằng cũng đã nhìn thấy thuyền Miranda xông đến, hùng hổ vô cùng.
Một lát sau, hắn bỏ chiếc kính viễn vọng trong tay xuống, nói với các thủy thủ trên thuyền.
-Thực hiện theo kế hoạch đi.
Thuyền Miranda còn cách đó một đoạn, Ford đã để ý thấy Hàn Nha Hào bắt đầu thả buồm trên xuống để tăng tốc, dường như nó muốn bỏ chạy.
Thế nhưng không được hiệu quả lắm.
Trên cánh buồm chính của Hàn Nha Hào có một cái lỗ rất lớn, chắc là do trận chiến lần trước, không hiểu sao vẫn chưa sửa lại.
Nhưng mà điều này có thể giải thích cho việc vì sao bọn họ lại gặp Hàn Nha Hào trước dự tính.
Theo kế hoạch của Ford, bọn họ cần ít nhất một ngày để đuổi theo Hàn Nha Hào.
Bây giờ hai bên gặp nhau sớm hơn dự tính, khiến Ford rất bất ngờ.
Hắn ta không muốn dùng thêm tế bào não để suy nghĩ xem có chuyện gì đã xảy ra với Hàn Nha Hào nữa.
Tóm lại là hắn ta phải nhân cơ hôi này bắn chìm Hàn Nha Hào, thế là giải quyết được hết mọi chuyện thôi.
Ford đã dám làm thợ săn hải tặc thì thuyền Miranda của hắn ta đương nhiên cũng phải là một trong những con thuyền nhanh nhất rồi, không khác gì Hàn Nha Hào cả.
Bây giờ Hàn Nha Hào không tăng tốc được, vậy thì đúng là lúc để thuyền Miranda thể hiện rồi.
Hai bên lại bắt đầu một cuộc truy đuổi trên biển, thực lực của người lái tàu thuyền đối thủ cũng rất tốt, điều này Ford đã nhận ra trong trận chiến lần trước rồi.
Lần này biểu hiện của đối phương cũng rất xuất sắc, nhưng tốc độ của hai bên vẫn khác rất nhiều.
Bởi vậy nên khoảng cách giữa hai chiếc thuyền đã được rút ngắn lại trông thấy.
Ford đứng ở đầu thuyền, bây giờ cho dù không dùng đến kính viễn vọng thì vẫn nhìn rõ được mọi người đang bận rộng trên boong Hàn Nha Hào.
Hắn ta có thể cảm nhận được máu của mình như đang sôi lên.
Hắn ta trở thành thợ săn hải tặc chỉ đơn giản là vì dòng máu ưa mạo hiểm chảy trong người.
Ngoài tiền thưởng và sự vinh dự ra thì chuyện hắn ta đang làm bây giờ khiến hắn ta nhớ lại những kỉ niệm tươi đẹp khi đi săn bắt với bố hồi nhỏ.
Cảm giác đấu trí đấu dũng với con mồi liên tục, cảm giác hưởng thụ thành quả sau đó là cảm giác khi làm thuyền trưởng thuyền thương mại không thể có được.
Nhưng mà vào đúng lúc này, thuyền phó đứng bên cạnh nhắc nhở hắn ta.
-Thuyền trưởng Ford, có phát hiện một hòn đảo ở phía trước.
-Hửm?
-Nhìn từ bản đồ hàng hải thì chắc đây là một hòn đảo nhỏ không người tên là đảo San Hô.
Thuyền phó do dự một chút rồi nói.
-Ngài nói xem liệu bọn họ có cố tình trốn đến hòn đảo này không nhỉ?
-Để làm gì cơ?
Ford nhướng mày.
Thuyền phó không biết nói gì, dù sao thì bọn hải tặc vừa mai phục thuyền Trân Bảo Tây Ban Nha ở đảo Anh Vũ nên hắn ta nhìn thấy hòn đảo này mới có ý cảnh giác.
Nhưng mà sau đó nghĩ lại, Hàn Nha Hào bây giờ không có gì để mai phục họ cả.
Lần này sáu chiếc thuyền hải tặc kết hợp với nhau mà họ đã đánh bại năm chiếc rồi, chỉ còn một chiếc Hàn Nha Hào may mắn thoát được thôi.
Cho dù có muốn mai phục thì cũng không có ai để phối hợp cùng cả.
Nhưng mà thuyền phó thì lại nghĩ đến một chuyện khác.
-Trên bản đồ hàng hải có ghi chú rằng nươi này rất nguy hiểm, gần đây có không ít đá ngầm.
Liệu có phải họ muốn dụ chúng ta đến đó để mắc phải đá ngầm không?
Ford cau mày.
-Trường hợp này… bọn họ không có thời gian để tìm hiểu, trừ khi trên thuyền có người rất quen với vùng biển này.
Nếu không cứ xông vào khu đá ngầm thì họ sẽ nguy hiểm hơn chúng ta đấy.
Nhưng mà chúng ta không cần phải so vận may với họ làm gì cả.
Bảo lái tàu theo sát họ, chỉ đi những chỗ họ đã đi qua.
Như vậy thì nếu có gặp phải đá ngầm cũng là họ gặp phải trước.
Ford ngập ngừng một chút rồi hừ giọng nói.
-Lần trước bọn họ thoát khỏi chúng ta vì bão, lần này còn muốn dùng đá ngầm để dọa chúng ta, tưởng chúng ta nhát gan như vậy sao.
Lần này nếu để họ chạy thoát tiếp thì chúng ta cũng đừng hòng làm nghề này nữa.
Một viên đạn pháo sát mạn thuyền Hàn Nha Hào rơi xuống nước làm một chuỗi bọt nước bắn tóe lên nhưng đáng tiếc là không tạo thành bất kỳ sát thương có tính thực chất nào đối với mục tiêu.
Pháo thủ trên thuyền Miranda chán nản vỗ một cái vào đầu khẩu pháo trên thuyền bởi vì đây đã là lần thất thứ thứ năm liên tiếp của hắn ta mà đây là chuyện từ xưa đến nay chưa từng xảy ra.
Ngược lại Hàn Nha Hào phía trước chẳng những tránh được tất cả đạn pháo mà chiến hạm pháo ở trên đuôi thuyền còn tấn công trúng thuyền Miranda một lần.
Chương 266: Hồi Hộp Chờ Đợi
Ford có thể cảm giác được đối thủ trước mặt đã trở nên khó giải quyết hơn so với lần gặp nhau trước đó, xảo trá và tàn nhẫn giống như một con cá chạch.
Có nên nói quả nhiên không hổ là đoàn hải tặc lớn có tiếng tại Nassau sao? Quả nhiên cũng có chút tài năng, cho dù trong tình huống như vậy thì biểu hiện cũng vẫn vô cùng ngoan cường.
Tuy nhiên có một số việc không phải chỉ cần có dũng khí là lập tức có thể giải quyết, ví dụ như khoảng cách đang liên tục được rút ngắn giữa Hàn Nha Hào và thuyền Miranda.
Đến khi thuyền Miranda thật sự đuổi kịp đồng thời dí sát vào Hàn Nha Hào thì đó cũng là thời điểm để các khẩu pháo bên cạnh mạn thuyền bắt đầu phát huy tác dụng.
Đến lúc đó Hàn Nha Hào cũng không còn chỗ để trốn nữa.
Vì vậy cho dù mấy khẩu pháo liên tục bỏ lỡ cơ hội bắn trúng đối phương thì Ford cũng không thể hiện sự sốt ruột quá mức.
Mà lúc này tinh thần của những người khác trên thuyền cũng dần dần được thả lỏng, đảo San Hô cũng hoàn toàn khác với đảo Anh Vũ bởi vì bản thân nó có diện tích rất nhỏ, cũng không có bến cảng tự nhiên giống như đảo Anh Vũ nên chỉ cần nhìn thoáng qua cũng có thể thấy được toàn bộ tình hình xung quanh.
Sau khi lái nửa vòng quanh đảo cũng đã có thể xác định rằng thật sự không có thuyền mai phục ở gần đó.
Nhìn như vậy, đối phương chắc hẳn đã thật sự bị bọn họ dồn vào đường cùng nên mới không thể không lựa chọn mạo hiểm tính mạng lái vào khu đá ngầm đó.
Tuy nhiên giống như Ford đã nói, chỉ cần bên phía bọn họ gắt gao cắn xé đối phương thì không cần thử nghiệm tuyến đường khác cũng sẽ không gặp phải bất kỳ nguy hiểm nào.
Trên thuyền Miranda có không ít thuỷ thủ già, trước đó bọn họ cũng đã trải qua rất nhiều trận chiến với các hải tặc khác, trong đó không thiếu một số người âm hiểm xảo trá nhưng những thợ săn hải tặc có thể giành được thắng lợi đồng thời xưng danh tại vùng biển này đều không phải hạng người bình thường nên khứa giác của bọn họ cũng có đầy đủ sự nhạy bén đối với nguy hiểm.
Cho tới bây giờ, bọn họ vẫn chưa phát giác ra được bất kỳ điều gì bất thường, chưa bao giờ thắng lợi lại gần với bọn họ giống như giờ phút này.
Ford vẫn còn đang đắm chìm trong niềm vui sướng khi đánh bại được Hàn Nha Hào nhưng lại không ngờ rằng dưới chân đột nhiên truyền đến một cơn chấn động, rất nhiều người trên thuyền không đứng vững lần lượt ngã nhào trên đất.
Ford biến sắc.
-Chuyện gì đã xảy ra?
-Thuyền trưởng, chỉ sợ chúng ta đã va phải đá ngầm.
Người lái chính lo lắng nói.
-Nói nhảm, đương nhiên ta biết chúng ta va phải đá ngầm nhưng loại chuyện này còn cần ngươi nói cho ta sao? Ta muốn hỏi tại sao chuyện này lại có thể xảy ra được chứ?
Ford vừa sợ vừa giận, không còn giữ được phong thái như lúc trước nữa.
Hắn ta gầm lên trong cơn tức giận.
Hắn ta chỉ vào Hàn Nha Hào ở cách đó không xa.
-Không phải trước đó bọn họ mới vừa chạy qua nơi đó sao, tại sao bọn họ lại không gặp chuyện gì chứ?
-Cái này…
Vẻ mặt người lái chính cũng mù mờ không biết gì hết sau khi nghe vậy.
Ngay lúc hai người đang nói chuyện, nước biển đã bắt đầu rót vào trong khoang thuyền, lỗ lớn bị đỉnh đá ngầm phá vỡ căn bản không có cách nào vá lại được.
Ngay sau đó thân thuyền của thuyền Miranda lập tức bắt đầu nghiêng ngả, mãi cho đến khi ở góc ba mươi độ thì mới dừng lại.
Thế nhưng những người trên thuyền còn chưa kịp thở phào thì tiếng ầm vang của hoả pháo lại truyền đến bên tai, các pháo thủ mà Trương Hằng để lại trên đảo đã sớm không thể chờ đợi được nữa.
Việc Miranda Hào bị mắc cạn chính là tín hiệu để bọn họ phát động tổng tiến công.
Hôm nay vận khí của Ford thật sự không tốt lắm.
Trong đợt tấn công đầu tiên đã có ít nhất một phần ba viên đạn pháo đã bắn trúng mục tiêu chính xác khiến cho đám thủy thủ thật sự vất vả lắm mới bò dậy được nhưng bọn họ còn chưa kịp đứng vững thì lại bị ngã sụp xuống lần nữa.
Người lái chính hét to ở bên trong hỏa lực, muốn triệu tập pháo thủ tổ chức phản kích nhưng với góc nghiêng hiện tại của thân thuyền thuyền Miranda, họng pháo của hoả pháo tối đa cũng chỉ có thể đạt đến bãi biển, căn bản không thể tấn công được kẻ thù đang ẩn thân trong rừng cây được.
Lúc này Ford cũng đang lớn tiếng hạ lệnh cho thủy thủ trên thuyền điều chỉnh cánh buồm với hy vọng có thể thoát khỏi trạng thái mắc cạn nhưng hiệu quả lại không lớn.
Đôi mắt hắn ta trợn tròn lên, trên cổ nổi gân xanh nhưng mặc cho hắn ta có gào thét khàn cả giọng như thế nào thì cũng không ngăn cản được vận mệnh bị tiêu diệt của thuyền Miranda.
Cho đến khi người lái chính ôm lấy cơ thể hắn ta rồi kêu khóc ở bên tai hắn ta.
-Thuyền trưởng, không được, bỏ thuyền đi.
Ford vẫn không muốn chấp nhận tất cả những chuyện đang xảy ra trước mắt như cũ.
Hắn ta nghĩ mãi mà không biết được tại sao mấy phút trước rõ ràng thuyền Miranda vẫn còn nắm chắc thắng lợi trong tay nhưng trong nháy mắt, tình thế đã lập tức phát sinh biến hóa nghiêng trời lệch đất.
Khi hai bên lại giao thủ lần nữa, Hàn Nha Hào tuyệt đối đã rơi vào thế hạ phong nhưng kết quả lại khiến người khác cảm thấy khó có thể tin được so với lần đầu tiên.
Nếu như nói cuộc chiến đầu tiên là do bọn họ không cẩn thận nên mới đối phương mới có thể chạy thoát từ trong tay, còn trận chiến lần này cũng đủ để được coi là một sự sỉ nhục.
Thậm chí bọn họ còn không thể lấy được một mảnh trang trí đuôi thuyền của Hàn Nha Hào, thuyền Miranda sắp hoàn toàn bị đánh chìm.
Tại sao Hàn Nha Hào trước mặt lại có thể bình an vô sự đi qua bãi đá ngầm kia chứ? Rốt cuộc hỏa lực trên bờ từ đâu tới? Là ai lại phối hợp với Hàn Nha Hào để tiến hành phục kích bọn họ? Ford cũng không thể tìm ra được đáp án của những vấn đề này.
Chương 267: Đối Mặt Thách Thức
Mà thất bại của hắn ta trong trận chiến này là chuyện không thể giải thích được.
Ánh mắt nhìn khắp nơi đều thấy những khuôn mặt hoảng sợ và uể oải, các thủy thủ không thể chịu được cứ đơn phương bị đánh như vậy nên tranh nhau chen lấn nhảy xuống mặt nước.
Ford không nhớ rõ sau đó bản thân hắn ta đã bị người lái chính kéo xuống thuyền thế nào rồi lại bị kéo thẳng một đường trên bãi biển.
Khi hắn ta lấy lại tinh thần thì đã nhìn thấy hàng loạt khẩu súng kíp chĩa vào bọn họ.
Mà những người sống sót trên thuyền Miranda thì đang nằm co quắp tại tại một chỗ trên bờ biển giống như muốn thông qua phương thức này để nhận được một chút an ủi từ cơ thể lẫn nhau.
Bọn họ cúi đầu xuống giống như một đám dê đợi làm thịt, chờ đợi sự tuyên án của vận mệnh.
Đợi đến khi trận chiến kết thúc, Trương Hằng cũng chèo thuyền nhỏ đi tới phía trên đảo San Hô.
Billy là người đầu tiên nghênh đón hắn, trong ánh mắt khó nén được sự vui mừng, hắn ta mở miệng nói từ khoảng cách rất xa.
– Lần này chúng ta đại hoạch toàn thắng, ngoại trừ một thủy thủ bị trầy da một chút trong lúc thu nạp tù binh ở bên ngoài thì không có nhân viên nào bị thương vong.
Tuy nhiên đã tiêu hao tương đối nhiều đạn dược nên ta đã để đám người kia khống chế sức mạnh của đám tay sai nhưng nhìn thấy bộ dáng hai ngày này của bọn họ giống như sắp ngạt thở chết đến nơi.
Cũng may là bọn họ đã dừng lại kịp thời nên chiếc thuyền kia cũng không bị đánh chìm hoàn toàn.
Ta đã phái người đi xuống thuyền kiểm kê và thu thập vật tư.
-Rất tốt.
Trương Hằng liếc nhìn Ford đang cúi đầu ủ rũ ở bên cạnh nhưng hắn cũng chẳng suy nghĩ gì đối với kết quả này bởi vì kể từ lúc thuyền Miranda mắc câu rồi gắt gao cắn sau lưng Hàn Nha Hào thì vận mệnh của nó đã lập tức được định đoạt.
Quá trình của trận chiến này cũng không phức tạp, cái khó là sự sắp xếp từ trước.
Sau trận chiến này Hàn Nha Hào cũng có thể giải quyết được vấn đề đồ ăn và nước ngọt vô cùng cấp bách nhưng ngược lại Trương Hằng không nghĩ rằng lần này còn thuận lợi bắt làm được thuyền trưởng và người lái chính của đối phương làm tù binh.
Cứ như vậy ngược lại nói không chừng hắn còn có thể nắm được sự sắp xếp cụ thể về hành động đuổi bắt lần này của quan chỉ huy đối phương, biết được các loại vấn đề như đối phương sẽ phái ra bao nhiêu chiếc thuyền, các thuyền sẽ đi hướng nào hay tập hợp lại ở nơi nào.
Những chuyện cũng có thể cung cấp thêm sự bảo vệ cho Hàn Nha Hào để Hàn Nha Hào thuận lợi trở về điểm xuất phát.
Ngay sau đó Trương Hằng nói với Billy.
-Ngươi tìm cho ta một nơi yên tĩnh một chút, ta muốn thẩm vấn bọn họ.”
-Ta hiểu rồi.
Trương Hằng tách đám người thuyền trưởng, lái chính, thủy thủ trưởng trên thuyền Miranda ra thẩm vấn để đề phòng bọn họ thông đồng với nhau, sau đó lại xác minh câu trả lời của mấy người này với nhau.
Điều này có thể đảm bảo được độ tin cậy của những thông tin mà hắn thu thập được.
Kết quả là nửa giờ sau hắn đã nhận được một số tin tức vô cùng bất ngờ nên ngay sau đó hắn lại triệu tập đám người Billy và Annie lần nữa, còn sai người đi gọi đám thợ mộc có tay nghề cao nhất trên thuyền tới.
-Ngươi muốn trở lại đảo Anh Vũ sao?
Billy bị suy nghĩ dũng cảm của Trương Hằng dọa cho nhảy lên một cái.
-Dựa theo tin tình báo ta vừa mới nhận được từ các tù binh nơi đó thì hiện tại chỉ còn lại một chiếc tàu chiến của hải quân Kent dừng lại ở đảo Anh Vũ, là thời điểm sức phòng ngự của bọn họ yếu nhất.
Trương Hằng nói.
-Có lẽ chúng ta có thể nhân cơ hội này để cứu người còn sống sót trên đảo, mặt khác… Một lần nữa đoạt lại số vàng mà chúng ta đánh rơi ở nơi đó.
-Phải làm thế nào chứ? Với tình huống trước mắt của Hàn Nha Hào thì không có cách nào có thể chống đỡ được một trận chiến hoàn chỉnh, nếu không chúng ta cũng không cần phiền phức như vậy, mà còn phải dựa vào địa hình của đảo Trân Châu thì mới có thể giải quyết được thuyền Miranda.
Nếu chờ đến lúc đến đảo Anh Vũ thì không có địa hình nào có thể lại để cho chúng ta lợi dụng.
Chính vì vậy đại khái đây là một trận chiến ác liệt không có cách nào mưu lợi cả, mà dường như chúng ta đã không có phần thắng.
Mặc dù Billy cũng cảm thấy hứng thú đối với đề nghị giải cứu hải tặc trên đảo và thu hồi lại số vàng kia nhưng sau khi suy nghĩ kỹ thì hắn ta vẫn cảm thấy nguy hiểm trong đó quá lớn.
Trương Hằng không có trả lời câu hỏi của người lái thuyền mà quay đầu nhìn về phía thợ mộc có tay nghề cao nhất trên thuyền là Gaye.
-Nếu có đầy đủ vật liệu thì chúng ta sẽ mất khoảng bao lâu để sửa chữa con thuyền về lại trạng thái có thể chiến đấu lần nữa?
Người này nghe vậy thì ngẩn người ra.
-Nếu như không thiếu vật liệu, hơn nữa tất cả mọi người cùng nhau hỗ trợ thì sáu ngày nữa, à không, năm ngày là có thể hoàn thành.
-Thế nhưng vật liệu từ đâu tới đây?
Dufresne hỏi.
Trương Hằng chỉ vào thuyền Miranda bị mắc cạn do va phải đá ngầm ở cách đó không xa
-Phá hủy nó rồi lấy vật liệu đi.
Đôi mắt Gaye sáng lên rồi gật đầu nói.
-Đây thật sự là một ý kiến hay.
Tuy nhiên như vậy sẽ phải mất thêm hai ngày nữa.
-Không có vấn đề gì về thời gian cả.
Năm chiếc thuyền đuổi bắt chúng ta trong sáu chiếc thuyền mà hải quân bên kia phái ra đã bị chúng ta xử lý một chiếc nên hiện tại chỉ còn thừa lại bốn chiếc thuyền.
Mà bọn hắn ước định rằng sau hai tuần sẽ quay lại đảo Anh Vũ để giải quyết những hải tặc còn lại ở trên đảo.
Nhưng hiện tại chỉ mới một ngày trôi qua, chúng ta dùng bảy ngày để sửa thuyền, thời gian còn lại đủ để chúng ta trở lại đảo Anh Vũ để chuẩn bị cho một trận chiến khác.
Chương 268: Thành Công
Billy không khỏi động tâm khi nghe được những lời này nhưng cũng không thể khinh thường hải quân được bởi vì dù sao với trạng thái hiện tại của Hàn Nha Hào có thể kiên trì đến Nassau đã là một chuyện vô cùng khó khăn, không ai có thể nghĩ rằng bọn họ lại dám giết người trên nửa đường trở về.
Chính vì vậy bọn họ chỉ để lại một chiếc thuyền ở đảo Anh Vũ đã đủ để trông coi một đám hải tặc đã mất đi thuyền và tiếp tế.
Kế hoạch của Trương Hằng thoạt nghe thật sự hoàn toàn vô cùng dũng cảm nhưng cẩn thận nghĩ lại cũng không phải là không thể thực hiện.
Mặc dù đã xử lý thuyền Miranda thành công khiến cho tất cả mọi người xả được cơn giận, đồng thời lấy được đầy đủ đồ ăn và nước ngọt nhưng cũng không thể đền bù những tổn thất mà bọn họ đã phải gánh chịu trong lần ra biển này.
Lần này đám hải tặc ở Nassau đã bị hải quân lừa thật sự quá thảm, chẳng những mất cả người lẫn thuyền mà số vàng bọn họ vất vả giành được từ trên thuyền Trân Bảo Tây Ban Nha trước đó cũng bị hải quân chiếm làm tiện nghi.
Nếu như có thể cướp lại được số vàng kia, đồng thời giải cứu những người còn sống sót trên đảo ra thì lúc đó về ý nghĩa mới có thể được gọi là một cuộc phản kích thật sự.
-Ta cảm thấy kế hoạch tác chiến lần này có thể làm được, chúng ta có thể bắt đầu chuẩn bị cho trận chiến tiếp theo. …
Chẳng bao lâu sau, các thuyền viên trên bờ biển đều biết được kế hoạch tác chiến với dự định phản công đảo Anh Vũ của Trương Hằng, sau đó trong hội nghị của các thuyền viên cũng không hề nghi ngờ gì toàn phiếu thông qua.
Mà việc liên quan đến tôn nghiêm của hải tặc Nassau và năm ngàn pound tiền vàng thuộc về tất cả mọi người nên không có người nào muốn nghỉ ngơi mà lại lập tức vùi đầu vào công việc sửa chữa.
Hiếm khi có thể điều động nhiều người như vậy nên Gaye quyết định thuận tiện nhân cơ hội này để dọn dẹp toàn bộ thân thuyền của Hàn Nha Hào, loại bỏ tất cả ốc biển, rong biển và các tạp vật khác bám vào boong tàu trong quá trình đi thuyền.
Chuyện này cũng có thể khiến cho tốc độ đi thuyền của Hàn Nha Hào lại được tăng thêm nửa nhịp nữa để nghênh đón trận đánh ác liệt tiếp theo.
Tuy nhiên khi tất cả mọi người ở đây đang khí thế ngất trời làm việc thì Trương Hằng thân là thuyền trưởng lại biến mất không thấy tăm hơi đâu.
Khi Annie tìm được Trương Hằng thì thấy người này đang ngồi một mình ở sau đống đá ngầm, nhìn về phía trời chiều nơi xa dần rơi xuống mặt biển.
Vị trí của hắn cách khoảng hai trăm thước so với đám người đang ngồi vây quanh trước đống lửa khiến cho hắn trông giống như người đến từ một thế giới khác.
Annie tìm một phiến đất cát rồi ngồi xuống bên cạnh Trương Hằng rồi đưa bình rượu trong tay ra.
-Công việc sửa chữa đang được tiến hành vô cùng thuận lợi nên có thể hoàn thành toàn bộ vào buổi sáng ngày mai.
Gaye nói sau khi được sửa chữa thì Hàn Nha Hào lại càng thêm kiên cố hơn so với trước kia.
-Tốt lắm, chúng ta đã ở chờ đợi không ít thời gian trên hòn đảo này nên cũng sắp đến thời điểm xuất phát rồi.
Trương Hằng nhận lấy bình rượu rồi uống một ngụm, sau đó Annie lại cầm lấy bình rượu từ trong tay Trương Hằng, cô ta cũng uống một ngụm.
-Có đúng không, còn ngươi thì sao, ngươi vẫn ổn chứ?
-Hả?
-Ngươi không có ý định nói về trận giông bão trước kia sao? Đám thuyền viên đều nói chuyện này là kỳ tích, nói chúng ta đã nhận được sự che chở của nữ thần biển Thetis nhưng ngươi và ta đều biết đây không phải là sự thật.
Ta và ngươi đã cùng nhau nghe qua câu chuyện của Sise, lúc ấy ngươi bò lên trên cột buồm là vì cái tên được khắc ở phía trên đó đúng không.
Cô ta tên là gì nhỉ, Betty?
-Ồ, không cần lo lắng, ta sẽ không để cho Hàn Nha Hào đi theo bước chân của thuyền Clark đâu.
Trương Hằng nói.
-Chỉ là ta… Không nhớ rõ lần cuối cùng ta được yên lặng ngắm mặt trời lặn như thế này là lúc nào.
Trước đó trong lúc nguy cấp Trương Hằng đã thật sự sử dụng chiếc vỏ sò kia, bản thân hắn cũng không có kinh nghiệm khổ đại cừu thâm (*), cũng không phải cái gọi là Phẫn Thanh (*) nên cuối cùng hắn chỉ có thể sử dụng biện pháp mưu lợi là đưa bản thân mình vào trong tác phẩm văn học.
Hắn đã lựa chọn nhân vật chính trong “Thế giới bi thảm” là Agen.
Người này là một tên nhóc xui xẻo đã bị giam trong ngục giam mười chín năm chỉ vì tội ăn trộm bánh mì để giúp chị gái khốn khổ của hắn ta nuôi dưỡng bảy đứa con.
Chính vì hàng loạt cuộc gặp gỡ lúc trước nên mãi cho đến khi gặp được giáo chủ Myriel, hắn ta đã có một sự phẫn nộ mãnh liệt đối với thế giới mà hắn ta đang sống.
Phương pháp ăn trộm gà này cuối cùng có hiệu lực khi Trương Hằng chẳng những triệu hồi thành công cơn bão trợ giúp Hàn Nha Hào thành công chạy trốn mà còn có lần đầu tiên tiếp xúc với Celtic Cổ Thần tự xưng là Betty kia.
Đến lúc đó Trương Hằng mới biết trước đây đối phương không tìm hắn, cũng không phải là bởi vì không có cơ hội hay muốn tạo cảm giác thần bí mà đơn giản chỉ là bởi vì người này thật quá yếu.
Sau khi cô ta dụ dỗ Sise trên thuyền thì lập tức không còn sức mạnh để hiện thân, mãi cho đến khi Trương Hằng nhận được vỏ sò rồi lại khắc tên cô ta lên cột buồm lần nữa, đồng thời cung cấp một lượng lớn cảm xúc phẫn nộ thì mới khiến cho cô ta khôi phục lại một phần nhỏ sức mạnh.
Theo như lời của chính cô ta thì thực lực của cô ta đã không nhiều bằng lúc trước, không chỉ là không bằng thời kỳ cường thịnh hơn một ngàn năm trước mà ngay cả một trăm năm trước, biểu hiện của cô ta ở trên chiếc thuyền Clark kia cũng mạnh hơn rất nhiều so hiện tại.
Đây cũng là lý do tại sao Trương Hằng không có cách nào kiểm soát được bão tố giống như thuyền trưởng của chiếc thuyền Clark để tăng tốc độ đi thuyền, thậm chí dùng nó để tấn công kẻ thù.
Hiện tại thứ mà Trương Hằng có khả năng làm nhiều nhất cũng chỉ là cố gắng hết sức để cơn bão không làm tổn hại đến Hàn Nha Hào.
Chương 269: Chiến Thuật Hiệu Quả
(*): 苦大仇深 (cừu đại khổ thâm): thù hận vô cùng; luôn bị bức hiếp mà sinh ra thù hận, căm tức.
(*): 愤青 (Phẫn Thanh): chỉ những người có đạo đức, văn hoá, do không quen với thực tế xã hội dẫn đến phẫn nộ với tầng lớp thanh niên ngày nay.
Sự trao đổi giữa Trương Hằng và đối phương chỉ xảy ra trong một khoảng thời gian ngắn trong cơn gió lốc và tin tức hắn thu được cũng giống với những gì hắn đã nghe được từ Sise trước đó.
Chủ nhân của giọng nói vang lên bên tai hắn kia tự nhân mình là Celtic Cổ Thần, người có thể che chở cho các thủy thủ trên biển rộng, giao phó năng lực thao túng bão táp cho các tín đồ.
Đương nhiên, hiện tại năng lực này đã bị giảm sút một chút, không chỉ đối với mỗi năng lực kiểm soát bão táp mà ngay cả số lần cũng sử dụng bị hạn chế, trong một tháng chỉ có thể sử dụng một lần.
Theo như lời Betty nói thì chuyện này xảy ra là do tên của cô ta đã sắp bị người đời quên lãng.
Cô ta hứa rằng nếu như Trương Hằng có thể chiêu mộ thên nhiều tín đồ cho cô ta thì như vậy cô ta cũng có thể giao phó năng lực mạnh hơn cho Trương Hằng.
Còn nếu như Trương Hằng có thể giúp cho cô ta khôi phục lại sức mạnh thời đỉnh phong thì cô ta cũng có thể để hắn trở thành vị vua thật sự của vùng biển này.
Mà chuyện này cần có hàng trăm vạn tín đồ mới làm được.
Đây cũng là lý do tại sao Betty để mắt tới Trương Hằng bởi vì cô ta đã nhìn trúng khả năng lãnh đạo phi thường trên người Trương Hằng.
Nhưng người này lại không lập tức đồng ý với cô ta, ngoại trừ bởi vì Trương Hằng sẽ chỉ đợi hơn mười năm ở thế giới này nên cho dù có trở thành vua biển cả gì đó cũng không có ý nghĩa thực tế nào cả.
Ngoài ra, Betty cũng làm cho Trương Hằng nhớ đến con quái vật tên là Morseby đã chạy ra từ Papua New Guinea trước đây.
Dựa theo những gì ông già mặc Đường phục kia đã nói ngay lúc đó thì trước đó vật kia cũng là vật tổ được bộ lạc nào đó vô cùng sùng bái.
Nhưng với sự diệt vong của bộ lạc Alkoz, nó không thể không tự đưa bản thân mình vào một vòng tuần hoàn thời gian ngắn để sinh tồn nên vào thời điểm ra ngoài nó đã vô cùng suy yếu.
Mà bây giờ tình cảnh của Betty đã khiến cho Trương Hằng lại xác định lần nữa rằng những tồn tại được gọi là siêu tự nhiên này cũng sẽ gặp phải nguy cơ sinh tồn.
Thậm chí so với con người, tình cảnh của bọn họ mới thật sự là hiểm ác.
Cũng chính vì vậy, từ đầu đến cuối Trương Hằng luôn ôm lấy một tia cảnh giác đối với những tồn tại này bởi vì trong tình huống mà ngay cả sự sinh tồn cơ bản cũng bị uy hiếp thì lời hứa hẹn của bọn họ có độ tin cậy đến mức nào chứ?
Đặc biệt là khi điều kiện tiên quyết rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra trên chiếc thuyền Clark kia còn chưa được làm rõ thì Trương Hằng không thể nào đồng ý với những lời hứa của Betty được.
Tuy nhiên cho dù thế nào, hắn cũng đã nhận được một số tin tình báo hữu dụng thông qua cuộc tiếp xúc thật sự lần này.
Bất luận Morseby hay Betty tốt hơn thì dường như thực lực mạnh yếu của bọn họ có liên quan trực tiếp tới việc các tín đồ nhiều hay ít, hơn nữa hình như bọn họ cũng đều cực kỳ sợ hãi việc bị thế giới quên lãng.
Khi còn bé, Trương Hằng cũng đã nghe qua không ít chuyện thần thoại xưa.
Cho dù là hệ thống thần thoại nào thì cũng không thể tách rời khỏi sự uy nghiêm vô cùng mạnh mẽ của các vị thần bởi vì bọn họ đã sáng tạo ra thế giới, sáng tạo ra nhân loại giống như không gì là không làm được.
Mà bây giờ nhìn lại mối quan hệ giữa hai bên lại càng giống như một chủng loại cộng sinh.
Giống như cá sấu và chim tăm, hải quỳ và ốc mượn hồn.
Trương Hằng không biết liệu ví dụ này có thỏa đáng hay không nhưng xem ra việc hắn ngắm hoàng hôn một mình trên bờ biển đêm nay ngược lại cũng không có liên quan gì đến chuyện lúc trước.
Chỉ là hắn nhớ rằng thấm thoắt đã hai năm trôi qua kể từ khi hắn bước vào thế giới này, đã càng ngày càng quen thuộc với cuộc sống hiện tại.
Ngược lại, những ký ức có liên quan đến cuộc sống trước đây cũng càng ngày càng trở nên xa xôi.
Mãi cho đến khi nhìn thấy mặt trời lặn trước mắt thì hắn mới lại nhớ đến từng li từng tí của một thế giới khác lần nữa.
Có lẽ đây cũng là đồ vật duy nhất không phát sinh biến hóa gì trong hơn hai trăm năm.
Tuy nhiên hắn cũng không có sa vào loại cảm xúc nhớ nhung hay thương cảm nào đó cả, rất nhanh đã rút mình ra khỏi hồi ức rồi yên lặng uống bình rượu Rum kia cùng với Annie, sau đó hai người quay trở lại nơi đóng doanh trên bãi cát kia lần nữa.
Lúc này Billy vừa vặn đi về phía hắn.
-Ta không biết Annie có nói cho ngươi hay không như công việc sửa chữa và dọn dẹp của chúng ta đã chuẩn bị kết thúc, trưa mai lập tức có thể xuống nước lần nữa, .
Trương Hằng gật đầu.
-Những ngày qua tất cả mọi người đều vất vả rồi nên sau khi sửa xong thuyền thì hãy dùng nửa ngày để nghỉ ngơi dưỡng sức đi, sáng ngày mốt chúng ta sẽ xuất phát.
Billy cũng không phản đối chuyện này, mà không lâu sau khi hắn ta dời đi thì Dufresne nạp cũng đi đến để báo cáo định kỳ cho Trương Hằng trước mỗi lần ra biển.
-Vấn đề về lương thực và nước ngọt của chúng ta đều đã được giải quyết, số lượng dự trữ trên thuyền cũng đủ sử dụng cho nửa tháng đi thuyền.
Tuy nhiên cân nhắc đến việc còn phải thu nạp người trên đảo Anh Vũ thì ta phải giấu đống đồ ăn và nước ngọt còn lại kia trong một hang động trên bãi biển phía tây.
Điều này có thể đảm bảo tính cơ động của chúng ta ở mức độ lớn nhất, đồng thời nếu cần chúng ta còn có thể về đây để lấy một phần vật tư này ra bởi vì rốt cuộc thì hai nơi này cũng chỉ cách nhau một ngày đi đường.
Chương 270: Phản Ứng Nhanh Nhạy
-Ngươi làm tốt lắm.
Trương Hằng khen ngợi việc làm của vị quan tiếp liệu nhưng người này vẫn không rời đi.
Dufresne dừng một chút rồi nói tiếp.
-Về đạn pháo, vì đã liên tục trải qua rất nhiều trận chiến khốc liệt nên chúng ta đã tiêu hao một lượng tương đối lớn.
Tuy nhiên ngoại trừ đạn pháo của pháo 24 pound thì chúng ta cũng đã tìm được đồ bổ sung trên thuyền Miranda.
Trương Hằng nhíu mày.
-Nếu thật sự không được thì trước hết cứ thay pháo 24 pound thành pháo 12 pound đi.
-Trên thực tế thứ ta lo lắng nhất không phải là đạn pháo mà là thuốc nổ.
Quan tiếp liệu tiên sinh nghiêm túc nói.
-Thuốc nổ trên thuyền Miranda không được xử lý tốt để chống nước phòng ẩm, hơn nữa bởi vì lúc hai bên chúng ta đang trong trạng thái giao chiến đã có rất nhiều thùng thuốc nổ được mở ra, mà chúng ta đã cứu được một số thùng trở về.
Tuy nhiên trước đó ta đã mở hai thùng ra nhìn qua, lúc đầu không có vấn đề gì nhưng khi ta vừa mới kiểm tra lại lần nữa thì phát hiện có một số thùng trong đó bị ẩm rất nghiêm trọng.
-Vậy bây giờ số lượng thuốc nổ trên thuyền có đủ chèo chống cho chúng ta tiến hành một trận chiến nữa không?
-Gần đủ để chúng ta tiến hành phóng ra bảy đến tám viên đạn pháo.
Dufresne thực hiện một phép tính đơn giản rồi trả lời.
Ngược lại con số này vẫn còn nằm trong phạm vi Trương Hằng chấp nhận được.
Bảy đợt tấn công luân phiên cũng giống như một trận chiến có thể phân thắng bại nhưng nếu cứ như vậy thì khả năng chịu lỗi của bọn họ sẽ thật sự nhỏ hơn.
Tuy nhiên đã đi đến bước này thì không còn để từ bỏ nữa.
Hiện tại đã hoàn thành việc sửa chữa thân thuyền Hàn Nha Hào, không còn là trạng thái yếu ớt trạng thái trước đó nên cho dù không thể đánh lại thì cũng có thể lựa chọn chạy trốn.
Trương Hằng cũng rất có lòng tin đối với kỹ thuật cầm lái của mình sau khi kỹ năng hàng hải thuyền buồm của hắn đã được nâng lên cấp độ 3.
Bất luận là vì năm ngàn pound vàng kia hay là những hải tặc may mắn còn sống sót ở trên đảo, hoặc là vì muốn báo thù trận chiến trước đó thì cũng bắt buộc phải thực hiện trận chiến này.
Trương Hằng vỗ vai Dufresne.
-Đừng lo lắng, chúng ta có thể xử lý bọn họ trong bảy lượt chiến đấu.
-Vâng, thuyền trưởng.
Hiển nhiên vị quan tiếp liệu cũng không cam tâm cứ như vậy tay không trở về Nassau nhưng hắn ta cũng chỉ đang làm nhiệm vụ của mình, báo cáo tình huống chi tiết cho Trương Hằng còn sau đó quyết định vẫn thuộc về thuyền trưởng.
Một đêm không có chuyện gì xảy ra.
Ngày hôm sau, đám hải tặc dùng gỗ đưa Hàn Nha Hào đã được sửa chữa hoàn toàn trở lại mặt biển.
Mãi đến khi tận mắt nhìn thấy Hàn Nha Hào rực rỡ hẳn lên thuận lợi xuống nước thì tất cả mọi người mới phát ra những tiếng reo hò.
Công việc của bọn họ trong những ngày cuối cùng này không hề uổng phí, chẳng những sửa chữa được lỗ thủng và khe hở trên thân thuyền trước đó, hơn nữa còn dùng vật liệu dư thừa để tiến hành gia cô lại một lần cho Hàn Nha Hào để chuẩn bị nghênh đón trận chiến cuối cùng sắp tới.
Chín ngày đã trôi qua kể từ lúc cuộc chiến trước đó.
Lúc nhóm hải tặc tiến hành chè chén say sưa đến một nửa thì hạm đội hải quân đột nhiên xuất hiện tại bên ngoài bến cảng, khiến cho nhóm hải tặc không kịp đề phòng mà chịu khổ một trận lớn, cảnh tượng lúc ấy trên bờ biển vô cùng hỗn loạn, dưới lời hiệu triệu của Hắc Vương Tử Sam, Brook và những người khác không tính là uống quá nhiều và có thể tự do hành động đã phát động một cuộc phản công anh dũng, không sợ chết chống lại hải quân.
Thế nhưng mọi sự vùng vẫy tìm cách cứu vãn của bọn họ cũng đã bất lực để thay đổi kết quả sau cùng, Brook cùng với một đám người của Hắc Vương tử Sam chia nhau ra hành động, bọn họ thành công leo lên một chiếc thuyền hải tặc, hơn nữa còn lợi dụng hoả pháo trên thuyền phát động công kích về phía hạm đội hải quân đối diện, song sự công kích của bọn hắn chỉ giằng co được hai đợt, toàn bộ đội thuyền đều bị đánh chìm.
Một bộ phận người trên thuyền đã táng thân nơi đáy biển sâu, mà Brook thì cùng một nhóm người khác bơi vào bờ, lui vào trong rừng cây, sau đó không lâu bọn hắn lại gặp được một nhóm người thứ hai rút về, cùng lúc đó bọn hắn còn lôi được mấy người uống say trên bờ biển kia vào trong rừng cây, nhưng bởi vì thời gian quá cấp bách, hơn nữa hỏa lực lại liên tục bốc lên cuồn cuộn, thế nên đến cuối cùng cũng chỉ có thể lôi được số lượng người không đến một phần năm trở về.
Cộng thêm số người đã bỏ mạng trong chiến đấu, Brook nhìn lại số người hiện tại xung quanh mình, lúc đầu sáu chiếc thuyền hải tặc cùng nhau đi ra biển, vậy mà giờ đây chỉ còn lại không tới một trăm người.
Hơn nữa trải qua cuộc tra tấn thiếu ăn thiếu mặc trong khoảng thời gian chín ngày, thế nên một trăm người này đều trở nên vô cùng suy yếu mệt mỏi.
Bởi vì rút lui quá mức vội vàng, nên thời điểm bọn hắn lui vào rừng rậm thì gần như chẳng đem được thứ gì, phần lớn đồ ăn và nước ngọt đều đặt ở trên thuyền, nhưng tất cả đều đã chìm vào đáy biển theo cuộc chiến đấu ác liệt, đương nhiên Brook hiểu rõ những người hải quân kia đang có ý định gì, có lẽ không qua bao lâu nữa, địch quân sẽ bắt đầu đổ bộ lên đất liền buộc bọn họ tiến hành cuộc quyết chiến sau cùng, nhưng hiện tại bọn hắn đã mất hết thuyền, lại bị vây ở trên đảo, giờ đây đối mặt với tình huống này lại bó tay hết cách.
Mặc dù diện tích của đảo Anh Vũ không nhỏ, nhưng ở trên đảo cũng không có nước ngọt, những ngày này bọn hắn chỉ có thể liếm hạt sương trên vách đá để giải khát giống như những con sơn dương, hoặc là vùi mặt vào bùn đất ẩm ướt, đến nỗi trong miệng đều là mùi của đất, bờ môi Brook cũng đã nứt nẻ hết cả.
Cũng may tối hôm qua bọn hắn lại thành công bắt được một con dê rừng, chẳng những mỗi người đều được chia một phần miếng thịt dê, mà hơn nữa còn được uống máu dê, làm giảm một phần cảm giác đói khát, thế nhưng đối với một đội ngũ gần trăm người mà nói thì một con dê rừng chỉ là hạt cát trong sa mạc mà thôi.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![[Dịch] Bắt Đầu Từ Một Cái Giếng Biến Dị [Dịch] Bắt Đầu Từ Một Cái Giếng Biến Dị](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/06/Dich-Bat-Dau-Tu-Mot-Cai-Gieng-Bien-Di-Audio-Truyen.jpg)


