[Dịch] Thời Gian Chi Chủ
Tập 13 : Cánh Buồm Đen (23) (c121-c130)
❮ sautiếp ❯Chương 121: Cánh Buồm Đen (23)
-À.
Con trai chủ nông trường trừng lớn hai mắt, nói:
-À là có ý gì, nghĩ thử mà xem, kho báu Vua hải tặc để lại đó, không lẽ ngươi không thấy kích động à? Lúc này đứng trên boong tàu ta đã nghĩ sau khi được chia tiền sẽ tiêu như thế nào, ta muốn mua hai mảnh vườn ở Boston để trồng trọt, rồi mua thêm một đám nô lệ, sau đó dùng hết số tiền còn lại để ăn chơi đàng điếm.
Ngươi biết không, con mụ Daisy trong kỹ viện lúc nào cũng xem thường ta, ngay cả lúc phục vụ ta cũng không chú ý, sau này ta mà có tiền thì ta sẽ…
-Malvin…
Trương Hằng chống đẩy xong cái cuối cùng, đứng dậy lau mồ hôi trên cổ rồi mở miệng cắt đứt mộng đẹp của con trai chủ nông trường:
-Ngươi vẫn chưa tìm thấy kho báu, chờ tìm thấy rồi thì muốn làm gì cũng không muộn.
-Xin lỗi.
Con trai chủ nông trường cũng nhận ra mình thất lễ, chủ yếu là do bầu không khí trên boong tàu hồi nãy quá nóng, mọi người đều bị kho báu của Kidd kích thích nên tinh thần vẫn còn trong trạng thái phấn khởi.
Điều này khiến Trương Hằng nảy sinh cảm giác phòng bị trong lòng, mặc dù hắn không ủng hộ Goodwin, nhưng không có nghĩa hắn cảm thấy lo lắng của Goodwin không đúng.
Người lái tàu Auroff này đúng thực qua lại quá gần với thuyền trưởng, cũng không phải chuyện tốt gì với các thuyền viên trên thuyền.
Nhất là lần này, Auroff đã cho hắn thấy được một người lái tàu có kinh nghiệm lão luyện đã thao túng cảm xúc của các thuyền viên như thế nào.
Một vị thuyền trưởng mạnh mẽ, cộng thêm một người lái thuyền đa mưu túc trí.
Lực khống chế của hai người họ với chiếc thuyền này cao hơn rất nhiều so với tưởng tượng của mọi người.
So với họ thì Goodwin chẳng khác nào một đứa bé đang bi bô tập nói, hai bên căn bản không cùng một đẳng cấp.
Từ khi Goodwin quyết định khiêu chiến Auroff, kết cục của Goodwin đã được định sẵn.
Trương Hằng đổi thanh kiếm lưỡi cong do nước Anh chế tạo đã bị hỏng một chút từ tay phải sang tay trái, đỡ được hai nhát kiếm liên tục của đối phương, rồi bị phản lực phải lui về phía sau hai bước.
Thủy thủ nhìn ra thể lực đánh lâu dài của người đối diện không tốt thì không kiềm được vui vẻ, tên thủy thủ không thăm dò nữa mà chém thẳng một kiếm vào lồng ngực của Trương Hằng.
Một kiếm đó không hề xinh đẹp, chỉ đơn thuần ỷ vào ưu thế sức mạnh, nhưng lần này Trương Hằng không lùi về phía sau nữa, ngược lại còn nghênh đón.
Hai thanh kiếm chạm vào nhau, thủy thủ tiếp tế trên tàu hải quân cảm nhận được một nguồn lực lượng cực lớn truyền tới gan bàn tay, cánh tay của hắn bị nguồn lực này đẩy mạnh, vẻ mặt lộ rõ sự kinh hãi.
Chỉ một giây sau, thanh kiếm Anh của Trương Hằng đã chống trên cổ hắn, Trương Hằng nói:
-Kết thúc.
Trong mắt tay thủy thủ hiện lên vẻ thất vọng, cuối cùng chỉ có thể ném vũ khí trong tay xuống rồi đầu hàng.
Trương Hằng nhìn xung quanh, cuộc chiến trên boong tàu sắp tới hồi kết, những tay bảo vệ còn chống cự tới cuối cùng về cơ bản đều bị dồn vào một góc nhỏ, thành bại chỉ là chuyện sớm muộn, chỉ còn lại thuyền trưởng đang chiếm giữ phòng thuyền trưởng, nhưng sẽ nhanh chóng bị tiêu diệt.
Đây là trận chiến ác liệt thứ ba chỉ trong hai tháng, mặc dù vẫn giành được thắng lợi như cũ, nhưng tổn thất rất nghiêm trọng.
Owen đã bắt đầu bổ sung nhân lực từ đám tù binh rồi.
Ở niên đại này, thủy thủ trong đội hải quân chính quy có đãi ngộ cực kì thảm.
Lấy hải quân hoàng gia nước Anh làm ví dụ, tiền lương một tháng chỉ được khoảng 1 bảng Anh, tương đương với một nửa số tiền lương của nhân viên gác sông và một phần tư số tiền lương của thợ mộc.
Mà số tiền lương đó còn chưa chắc tới tay các thủy thủ, nó đã bị thủ quỹ trưởng và sĩ quan trên thuyền cắt xén một phần, ngoài ra thời gian phát lương cũng không cố định, gần như không được phát theo tháng.
Kỳ lạ nhất là một chiếc tàu tuần dương* ở khu vực biển Viễn Đông suốt 22 năm trời mới thanh toán sổ sách một lần, mà cuối cùng, Bộ Hải Quân còn từ chối thanh toán khoản tiền đó.
(*Tàu tuần dương: tàu nổi loại lớn dùng để tiêu diệt tàu ngầm, phá huỷ các công trình trên biển của đối phương, đảm bảo giao thông trên biển)
Cuộc sống sau khi lên bờ của các thủy thủ cũng chẳng tốt hơn là bao, khi quân hạm quay lại mẫu cảng để sửa chữa, các sĩ quan chỉ được nhận một nửa tiền lương, các thủy thủ ở tầng chót thì không được nhận đồng nào, bị bỏ mặc tự sinh dự diệt.
Mà đó cũng chưa phải chuyện ác liệt nhất, đôi lúc vì sợ người chạy mất mà Bộ Hải Quân đã không cho các thủy thủ lên bờ, nếu không vào cảng thì điều bọn họ tới các chiến hạm khác, tiền lương lại tiếp tục được gõ vào hóa đơn tạm thời.
So với họ thì đãi ngộ của hải tặc đúng là thiên đường, có tiền mọi người cùng kiếm, có thịt thì cùng ngồi ăn.
Rất ít khi xảy ra chuyện thuyền trưởng cắt xén tiền công của thuyền viên.
Trương Hằng tới phó bản này sắp được chín tháng, ban đầu vì sinh tồn mà hắn buộc phải gia nhập vào thế giới hải tặc, tới bây giờ, sống chung với nhóm hải tặc ở Nassau một thời gian hắn càng hiểu rõ hơn, rất nhiều thứ phải kết hợp với cả bối cảnh lịch sử, hải tặc hoành hành khắp nơi ở thế kỷ 17,18 này không phải không có nguyên nhân.
Khi thời đại Đại Hàng Hải bắt đầu, rất khó để phân biệt nhà thám hiểm, quân thực dân và hải tặc.
Khi các nước Châu Âu rơi vào hỗn chiến, vì tranh giành quyền lực ở biển mà cho ra đời giấy phép cướp đoạt, hoàn toàn mở chiếc hộp Pandora.
Dùng góc nhìn của người hiện đại thì sẽ cảm thấy khó mà tin nổi.
Giả dụ ngươi là một thương nhân của thời đại này, đang vận chuyển hàng hóa tới các nước thuộc địa buôn bán thì nửa đường bị quốc gia khác phái người đoạt mất.
Ngươi không thể lấy lại chúng bằng cách biện pháp ngoại giao hợp pháp được, bình thường các quốc gia sẽ giao cho ngươi một tờ giấy phép cướp đoạt, cổ vũ ngươi cướp lại hàng hóa của mình từ tay người khác.
Chương 122: Cánh Buồm Đen (24)
Ngoài ra còn có không ít thương nhân và quý tộc có tiền tài trợ cho vài thuyền trưởng có tiềm lực, giúp bọn họ tạo ra một tờ giấy phép cướp đoạt, để bọn họ ra biển cướp bóc.
Sau khi quay về đất liền sẽ chia của.
Chỗ tốt của hành động đó là có thể đả kích lực lượng của các quốc gia khác trên biển, đồng thời còn làm gia tăng một nhóm hải quân ngoài biên chế trong trường hợp bổn quốc không có dự định thêm quân.
Một khi chiến sự nổ ra thì những tên cướp đoạt thuyền này cũng tham gia tác chiến.
Ngươi ngươi cướp phá được nhiều thì còn có thể được tiếp kiến hoàng thất, thậm chí còn được phong tước, trở thành anh hùng quốc gia.
Henri Morgan chính là điển hình tốt nhất, từ năm 1665 cho tới năm 1670 ông ta là Vua Hải Tặc vùng biển Caribe, kết quả cuối cùng là thành công làm tới chức Tổng đốc của vùng Jamaica.
Thực tế không chỉ có người dân, để kiếm thêm thu nhập, để xoa dịu các thủy thủ không được trả lương, hạm đội Hoàng Gia cũng sẽ ra ngoài cướp bóc.
Ở bến cảng còn có người chuyên phụ trách biến chiến lợi phẩm thành hàng thật, dĩ nhiên đa phần số tiền ấy vẫn chảy vào túi các sĩ quan, các thủy thủ ở tầng chót được nhận rất ít.
Frazer từng nói với Trương Hằng trong quán rượu rằng:
-Ngươi biết chúng ta và những tên đó khác nhau ở đâu không? Đó là bọn họ có giấy phép cướp đoạt, còn chúng ta thì không.
Vì thế chúng ta thành hải tặc bị người người căm hận, còn bọn họ lại thành anh hùng, đây chính là luật của thế giới này. …
Trương Hằng cất thanh kiếm đi, bên dưới chân truyền tới tiếng vật bị phá hủy, nơi cuối cùng trên con thuyền này đã bị công phá, thuyền trưởng thuyền tiếp tế cho hải quân đã chết trận, tất cả thủy thủ còn sót lại cũng giao nộp vũ khí, dồn dập đầu hàng.
Bác sĩ trên thuyền đang bận rộn cứu giúp những người bị thương, nhân viên sổ sách thì đang kiểm kế số hàng hóa trong khoang thuyền.
Bên hải tặc bọn họ thương vong rất lớn, đó là nguyên nhân vì sao nhiều người không muốn giao thủ với hải quân.
Dù đó chỉ là tàu tiếp tế thì hỏa lực trên thuyền vẫn cực kì khả quan.
So với cái giá lớn phải trả thì lợi ích đạt được từ việc cướp một chiếc chiến hạm tiếp tế cho hải quân lại ít tới đáng thương.
Sau trận ác chiến, Sư Tử Biển chết mười mấy người, còn có không ít người bị thương.
Nhưng sĩ khí của mọi người lại không bị ảnh hưởng, nhất là khi người lái tàu Auroff cầm mảnh bản đồ nhỏ dính máu xuất hiện trước mặt mọi người, vẻ mặt của đám hải tặc lại càng hưng phấn hơn.
-Không còn gì nghi ngờ nữa, chúng ta lại tiến thêm một bước tới gần mục tiêu cuối cùng!
Người lái tàu cổ vũ mọi người.
Dựa theo giải thích của Auroff thì kho báu của Kidd được giấu trên một hòn đảo hoang không người nào đó ở vùng biển Caribe, trước khi chết Kidd đã tạo ra một tấm bản đồ kho báu.
Nhưng tấm bản đồ kho báu đó đã bị chia thành sáu phần, rơi vào tay của những người bắt và xét xử Kidd năm đó.
Hiện tại Sư Tử Biển dang tìm kiếm những tấm bản đồ thất lạc ấy, tính cả phần này thì bọn họ đã tìm được bốn mảnh, hoàn toàn có thể gọi là thắng lợi trong tầm tay.
Nhưng sau đó Owen lại đi tới trước mặt người lái tàu, nói:
-Auroff tiên sinh, có thể nói chuyện một chút được không?
Auroff gật nhẹ, hai người đi ra đuôi thuyền.
Trên mặt thủy thủ trưởng lộ rõ vẻ lo lắng:
-Không biết ngài có chú ý tới việc dạo này chúng ta tổn thất không ít nhân thủ hay không.
Auroff gật nhẹ một cái, nói:
-Thế việc chiêu mộ thế nào rồi?
-Ngài biết là chúng ta không thể dùng đám bọn họ để bổ sung tất cả chỗ trống được mà, phải không, dù sao họ cũng là hải quân, nếu thu nạp một lần quá nhiều người thì sau này chúng ta sẽ phải nghĩ kỹ, không biết lúc ngủ có bị người cắt ngang cổ hay không.
-Vậy ngươi có đề nghị gì?
-Chúng ta đã ra khơi hai tháng rưỡi rồi, ta đề nghị chúng ta nên quay lại Nassau để tiếp tế thêm.
Owen nói.
Auroff nhìn vào mắt thủy thủ trưởng, một lúc lâu sau mới nói:
-Ta cũng không muốn giấu diếm gì ngươi, một khi chuyện chúng ta tìm kiếm kho báu bị truyền ra ngoài thì sẽ dẫn tới những phiền phức không đáng có, nhưng ta sẽ đề cập lời đề nghị của ngươi cho thuyền trưởng.
Một tháng sau Sư Tử Biển vẫn quay về Nassau lần nữa, ngoài việc thiếu thuyền viên, thiếu đồ tiếp tế ra thì cột buồm cũng bị hỏng nhẹ sau cuộc chiến, tốc độ thuyền giảm đi rất nhiều nên đành phải quay lại cảng để sửa chữa.
Auroff vốn không định để mọi người xuống thuyền, nhưng mệnh lệnh vừa được truyền ra đã khiến cả thuyền sôi trào, muốn đám đàn ông đã nhẫn nhịn ba tháng trời trên biển phải biết điều ở yên trên thuyền khi thấy đất liền là chuyện không thể nào, chẳng khác gì giam chung đám gấu Teddy vào một lồng rồi trông chờ chúng thanh tâm quả dục cả.
Cuối cùng Auroff không thể không nhượng bộ, hủy bỏ lệnh cấm, chỉ căn dặn mọi người giữ bí mật về kho báu.
Mà kết quả cũng cực kì khả quan, ngay khi nhóm hải tặc đầu tiên lên bờ được một tiếng thì tin tức Sư Tử Biển đang tìm kiếm kho báu của Kidd đã lan truyền ra khắp đảo.
Lúc này, từ đầu đường tới cuối ngõ, mỗi một góc đều có người đang thảo luận chuyện này.
Nhưng cũng không hoàn toàn là xấu, ít nhất quá trình nhận người của Sư Tử Biển đã trở nên rất thuận lợi, bình thường nếu một đội hải tặc mất hơn bốn mươi phần trăm nhân thủ trong thời gian ngắn thì khi tuyển người, người mới chuẩn bị gia nhập sẽ phải cân nhắc lại xem mạng nhỏ của mình có đủ cứng hay không.
Nhưng lần này là ngoại lệ, nơi tuyển thuyền viên của Sư Tử Biển chưa bao giờ bốc lửa như bây giờ, một số nhóm hải tặc nhỏ còn muốn cả đội gia nhập vào, người đăng kí chen nhau ở bãi biển chậy như nêm, Owen không thể không điều thêm mười thuyền viên xuống để duy trì trật tự.
Chương 123: Cánh Buồm Đen
Annie vừa nghe được tin tức cũng sốt sắng chạy ra ngoài, còn oán trách Trương Hằng và Malvin không báo cho nàng biết, không có nghĩa khí.
Kết quả lúc chạy ra ngoài phấn khởi bao nhiêu thì chiều tối lại ủ rũ đi về bấy nhiêu.
Vẫn là lý do cũ, ngay cả cửa báo danh còn không bước qua được thì đừng nói tới kiểm tra phía sau.
Mà khi xếp hàng còn xảy ra xung đội với người khác, cô gái này quá hung hăng, rõ ràng phe người ta có bốn người cũng không khiến nàng lui bước.
Vẫn cứng rắng tung nắm đấm đánh với bốn người bọn họ, cuối cùng có hai tên bị nàng đánh nằm đo đất, hai tên còn lại chắc cũng bị dọa, đỡ người bạn bị thương của mình rời đi.
Trương Hằng mở cửa, nhìn thấy Annie sưng má, cánh tay xanh tím một mảng thì cạn lời, nhưng hắn có thể cảm nhận được cảm xúc đêm nay của thiếu nữ tóc đỏ rất khác so với ngày xưa, nhưng hắn không nói gì nặng lời, chỉ nói:
-Cơm chín rồi, ăn chung đi.
Annie cúi thấp đầu, mặt ủ mày chau ngồi xuống bàn cơm, khẩu vị không tốt như trước nữa, gắp một miếng khoai tây lên, kết quả gắp lên rồi lại chần chờ mất nửa ngày vẫn chưa ăn.
Rồi sau đó, nàng đột nhiên nói:
-Nếu ta gả cho ngươi thì sao?
Malvin đang uống canh nghe thấy vậy thì suýt nữa đâm thìa vào thực quản.
-Đừng hiểu lầm, không phải ta bị hiện thực đả kích làm mất hết can đảm đâu, cũng không muốn làm phụ nữ chân yếu tay mềm, chỉ là ăn nhờ ở đậu nhà ngươi lâu như vậy nên thấy áy náy thôi.
Thiếu nữ tóc đỏ cào cào mái tóc, buồn bực nói:
-Ban đầu ta nghĩ chỉ bằng thân thủ của mình là sẽ kiếm được tiền thật nhanh, nhưng bây giờ lại thấy hình như ta hơi lạc quan quá mức.
Nói tới đây, mặt mo của nàng không kiềm được đỏ bừng, trước đó nàng và Trương Hằng đã hứa hẹn rằng chiến lợi phẩm sau lần ra biển thứ nhất sẽ chia đôi, nhưng lần đầu nàng ra biển chỉ đoạt được một cái nồi, thực sự không thể mang ra ngoài nhìn nổi, dựa vào kỹ thuật cũng không thể chia đôi.
Thực chất, sau khi nàng trở mặt với Kim Yến Tử xong liền bước vào trạng thái chờ việc làm, vinh quang trở thành một con sâu ăn bám.
Ban ngày ra ngoài đi loanh quanh khắp nơi, kiếm chuyện đánh nhau, tới giờ ăn cơm thì ngoan ngoãn về nhà, cuộc sống rất có quy luật.
Mà nàng ngoài biết đánh nhau ra thì không biết cái gì khác, bao gồm cả việc nhà và nấu cơm, lần nào Trương Hằng và Malvin ra biển cũng phải chuẩn bị đồ ăn thật kỹ và tiền lẻ phòng trường hợp khẩn cấp.
Khi trở về còn nghi ngờ trong nhà gặp phải cơn bão, Trương Hằng từng rút được đồ lót dưới giường của mình không chỉ một lần.
Hiện giờ thiếu nữ tóc đỏ có nằm mơ cũng ước một đêm đột nhiên giàu lên, vì thế khi nghe thấy tin tức kho báu của Kidd nàng đã rất kích động, cảm thấy con cá mặn là mình sắp có cơ hội trở mình, nhưng không ngờ vẫn bị cuộc sống đen như chó bổ cho một đao.
Mặc dù Trương Hằng luôn chủ trương cho rằng Annie nên về nhà làm Đại tiểu thư, nhưng mặc khác, sau thời gian dài chung sống cùng nhau, hắn không thể không chấp nhận rằng Annie thực sự là một người gom toàn bộ điểm kỹ năng của mình vào chiến đấu.
Nói một cách khách quan thì nghề làm cướp biển này rất thích hợp với nàng, với tính cách ấy mà muốn nàng trung thực ở yên một chỗ thì thực sự không thực tế.
Nhưng vấn đề ở chỗ, dù có tìm toàn bộ Nassau đi chăng nữa cũng khó mà tìm được một đội hải tặc uy tín nào chịu tuyển phụ nữ.
Trương Hằng nghe vậy thì hỏi lại thiếu nữ tóc đỏ ở đối diện:
-Vậy sau khi ngươi gả cho ta thì sao?
Annie nghe vậy không khỏi cảm thấy nản lòng, lầm bầm trong miệng:
-… Ta cũng không biết, nhưng ít nhất không được tính là ăn nhờ ở đậu nữa.
Trương Hằng đặt dao nĩa trong tay xuống bàn, mở miệng nói:
-Như vậy đi, nếu ngươi có thể khống chế được không đi làm loạn khắp nơi nữa thì ta sẽ cho ngươi lên thuyền của ta.
-Thuyền của ngươi á?
Annie nghe vậy thì ngây người:
-Thuyền của ngươi ở đâu ra? Chờ chút, không lẽ ngươi không định ở lại Sư Tử Biển sao?
-Ừ.
Đây là lần đầu tiên Trương Hằng bày tỏ dự dịnh xây dựng một đội hải tặc cho người khác, con trai chủ nông trường ngồi một bên cũng há to miệng.
Nhưng dường như nghĩ tới gì đó, giật mình nói:
-Ngươi định sau khi tìm thấy kho báu của Kidd rồi sẽ tách ra làm một mình à? Nếu có khoản tiền đó trong tay thì đúng là có thể tuyển được mội đội, nhưng lúc đó chúng ta đều có tiền cả rồi, còn làm hải tặc làm gì nữa?
Nhưng lời tiếp theo của Trương Hằng đã khiến Malvin hoàn toàn sững sờ tại chỗ:
-Ta không định chờ tới lúc tìm được kho báu rồi mới rời đi, ta từng hỏi Owen rồi, thuyền viên mới xuất thân từ tù binh như chúng ta chỉ cần làm trên thuyền đủ một năm là có thể tự do lựa chọn đi hay ở, nên khi hết thời hạn ta sẽ xin rời thuyền luôn.
-Vậy nếu lúc đó chúng ta vẫn chưa lấy được kho báu của Kidd thì sao? Ngươi biết vẫn còn hai mảnh bản đồ kho báu bị lưu lạc bên ngoài mà.
Malvin nói:
-Không lẽ ngươi không thấy cảnh tượng lúc chiều ở bờ biển à, bây giờ toàn bộ hải tặc trên đảo Nassau này đều đang nghĩ cách gia nhập vào Sư Tử Biển để được chia một miếng bánh ngọt, mà bây giờ ngươi lại nói với ta là ngươi định rời thuyền ngay thời điểm mấu chốt này?
Lúc này Annie cũng gật đầu, nói:
-Mặc dù ta rất muốn ra biển, nhưng cũng không vội, dù sao thời gian dài như vậy ta vẫn sống qua được, chờ thêm mấy tháng nữa cũng không sao cả.
Trương Hằng im lặng, ý định rời thuyền của hắn không liên quan gì tới kho báu của Kidd cả, mà bắt nguồn từ khứu giác cảm nhận được nguy hiểm của mình.
Dạo này hắn phát giác được thái độ của Auroff với hắn đã nảy sinh thay đổi, ngoại trừ lần đầu gặp nhau ra thì hai người họ gần như không gặp quá nhiều, trước đó Auroff không chú ý tới hắn, nhưng không biết sao gần đây, Trương Hằng luôn có cảm giác bị người khác nhìn chằm chằm, bao gồm cả mấy trận chiến trước đó, dường như luôn có ánh mắt yên lặng phía sau nhìn hắn chăm chú.
Người có thể làm như vậy không nhiều, và Auroff chính là một trong số đó.
Chương 124: Cánh Buồm Đen (25)
Không phải Trương Hằng không động lòng với kho báu của Kidd.
Dẫu sao cũng giống như những gì con trai chủ nông trường nói, có một khoản tiền để bắt đầu như vậy, nếu hắn muốn xây dựng một đội thuyền hải tặc sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.
Nassau không thiếu thủy thủ, chỉ thiếu người có kỹ năng, và thứ quan trọng nhất – chính là thuyền, nhất là thuyền có hỏa lực nhất định.
Đa phần thuyền mà các hải tặc lái chỉ là loại thuyền đánh cá cỡ nhỏ, trên thuyền ngay cả hỏa pháo cũng không có, lúc khai chiến chỉ đơn phương bị đánh, lúc nào cũng phải cầu nguyện mình có thể trèo lên được boong thuyền đối diện trước khi bị pháo đánh chìm.
Vì vậy nếu Trương Hằng có ý định tách ra làm riêng thì việc đầu tiên cần làm là tìm một chiếc thuyền, khoảng thời gian hắn theo Sử Tử Biển ra khơi cướp bóc đã nhận được không ít lợi ích, cộng thêm việc đi thu nợ giúp hải tặc già nên đã tích cóp được một khoản, nhưng khoảng cách với số tiền mua một chiếc thuyền, dù chỉ là một con thuyền buồm có một cột buồm bình thường nhất cũng rất lớn.
Kho báu của Kidd chắc chắn có thể giải quyết được vấn đề phiền não này, nhưng vấn đề là thời gian nó xuất hiện hình như quá trùng hợp, vừa lúc giúp Auroff thoát được nguy cơ khi Goodwin muốn khiêu chiến, mà điều khiến Trương Hằng phải lo hơn nữa là chuyện xảy ra sau này.
Auroff đã dùng tin tức này để thay đổi cảm xúc của tất cả thuyền viên, gần như không tốn bao nhiêu công sức để đánh bại khiêu chiến của Goodwin, củng cố vững chắc vị trí của mình.
Nhưng kỳ lạ là sau này ông ta vẫn không thu tay lại, ngược lại còn tiếp thêm củi vào lửa, để ngọn lửa ấy càng bùng lớn thêm.
Mãi tới gần đây Trương Hằng mới đột nhiên nhận ra, có lẽ mục tiêu của Auroff vốn không phải là Goodwin, ông ta căn bản không coi Goodwin là uy hiếp của mình, chỉ lợi dụng chuyện này để thuận tay giải quyết mối phiền phức mà thôi.
Bây giờ thuyền viên trên Sư Tử Biển đã hoàn toàn rơi vào bầu không khí cuồng nhiệt, lực ảnh hưởng của ông ta trên con thuyền này cũng đạt tới đỉnh điểm.
Mấy trận chiến trước đó đã nói rõ, loại nỗ lực và hành động này không tỷ lệ thuận với hành động, con chưa bắt đầu đã bị các thuyền viên từ chối, nhưng bây giờ toàn thuyền không một ai dị nghị.
Bây giờ dù Auroff định dẫn dắt cả thuyền xuống địa ngục thì sợ rằng cũng chẳng có ai từ chối.
Trong tình huống đó, nếu Auroff thật sự có địch ý với thuyền viên nào thì tình huống của thuyền viên đó sẽ vô cùng nguy hiểm.
Vì thế sau khi phát hiện có người bí mật ẩn giấu ở nơi nào đó giám thị mình, nên dạo này Trương Hằng rất thận trọng, để tránh hiểu lầm không cần thiết, hắn còn cố ý ít lui tới với những người khác.
Nhưng nếu ngươi không đi tìm phiền phức thì phiền phức sẽ tự tìm tới cửa.
Đêm khuya, Trương Hằng bị một loạt tiếng gõ cửa đánh thức, hắn ra mở cửa sổ, thấy dưới nhà có một cỗ xe ngựa màu đen.
-Ai đó?
Annie ngáp một cái, thò đầu ra khỏi phòng.
-Không liên quan gì tới ngươi, quay về ngủ tiếp đi.
Trương Hằng nhận ra chiếc xe ngựa kia, vì thế liền mặc quần áo tử tế rồi đi xuống dưới.
Chất lượng giấc ngủ của Malvin luôn rất tốt, cho dù động tĩnh lớn như hồi nãy vẫn ngáy như sấm.
Trương Hằng không cầm theo thanh kiếm lưỡi cong Anh, mà chỉ mang theo một khẩu súng kíp phòng thân.
Hắn đi tới bên xe ngựa, người lái xe vóc dáng cao lớn đã kéo cửa xe ra cho hắn.
Phía sau cửa là gương mặt quen thuộc:
-Ta không định tới quấy rầy ngươi lúc này, nhưng so ra thì ta nghĩ ngươi càng không hy vọng ta tới vào ban ngày.
Trương Hằng ngồi xuống ghế đối diện với lão hải tặc, cửa khoang xe đóng lại, bánh xe ngựa lại khởi động.
-Nếu ngươi tới vì kho báu của Kidd thì sợ ngươi phải thất vọng rồi, Auroff rất cẩn thận, không ai biết ông ta giấu mấy tấm bản đồ ở đâu cả.
Mà ta chỉ cần một ngày chưa rời khỏi Sư Tử Biển thì ta vẫn là thuyền viên ở đó, dù biết mấy tấm bản đồ đó giấu ở đâu cũng không nói cho ngươi.
-Kho báu của Kidd?
Frazer nở nụ cười làm lộ hàm răng vàng khè:
-Không không không, thứ đó chỉ có thể lừa được đám ngu xuẩn trên bờ kia mà thôi, ngay cả ngươi cũng không tin phải không, từ trước tới nay Auroff là tên cực kì am hiểu thứ này.
Ngươi phải thừa nhận rằng hắn rất có thiên phú nói dối, nhưng ta từng bị hắn lừa một lần rồi, không thể bị lừa thêm lần hai được.
-Vậy tại sao đêm nay ngươi lại tới tìm ta?
-Ta tới để mang cho ngươi một lễ vật và tin tức.
Lão hải tặc quăng một túi tiền nhỏ cho Trương Hằng, hắn mở ra xem, phát hiện bên trong chỉ có một chút tiền lẻ và một món đồ chơi nhỏ dạng vòng đai không đáng tiền.
-Để tạ ơn khoảng thời gian vất vả của ngươi, ta quyết định bày tỏ một chút thành ý của mình, để cho người bạn chung duy nhất của chúng ta là Wilker hoàn toàn yên nghỉ, đây là đồ của hắn còn sót lại trên đời, từ nay về sau ngươi và bạn của mình sẽ không cần phải lo lắng bị người khác dùng hắn để áp chế các ngươi nữa.
Trương Hằng cau mày, hơi bất ngờ:
-Sao lại làm như vậy?
-Ta phát hiện hình như ngươi đã hơi hiểu lầm ta.
Frazer hơi xê dịch mông để ngồi thoải mái hơn:
-Từ trước tới nay ta đều không phải kẻ thù của ngươi, chúng ta quen biết đã lâu, ta cũng chưa từng ép buộc ngươi phải làm gì đúng không? Ngay cả nhờ ngươi đi thu nợ cũng trả cho ngươi một khoản thù lao phong phú, ngươi muốn học khống chế cánh buồm từ chỗ Rosco ta cũng phối hợp mật báo bí mật của hắn cho ngươi, ở Nassau này, ngươi không thể tìm thấy người thứ hai có thiện ý với ngươi như ta đâu.
Trương Hằng im lặng, đây cũng là nghi ngờ lớn nhất của hắn từ trước tới nay, chín tháng qua Frazer rõ ràng đã nắm thóp hắn nhưng vẫn luôn tỏ ra khách khí, chưa bao giờ thực sự áp chế hắn bao giờ.
Giống như chỉ vì thu nợ thôi vậy.
Đêm nay khi xe ngựa xuất hiện bên dưới, ban đầu Trương Hừng cho rằng đã tới lúc ngửa bài, nhưng không ngờ đối phương lại chủ động trả lại điểm yếu cho hắn, thế nên ngay cả điều hắn lo lắng nhất cũng chẳng còn.
-Ta biết mọi người ở đây đánh giá ta của trước kia thế nào, ta chắc chắn ngươi cũng từng nghe những ân oán của ta và Auroff.
Ngươi đề phòng ta là gì ngươi cảm thấy ta sẽ lợi dụng ngươi để khuấy động rắc rối trên thuyền vào lúc này, nhưng thực ra, sau khi về hưu ta đã buông bỏ toàn bộ mọi chuyện quá khứ rồi.
Lão hải tặc nhún vai:
-Trong lịch sử có rất ít hải tặc có kết thúc tốt đẹp, theo một khía cạnh nào đó thì cuộc sống hiện giờ của ta không tệ.
Nhưng châm chọc thay, dù ta đã buông tay nhưng những người đối phó ta năm xưa lại không có ý định buông.
-Ngươi có ý gì?
-Ta rất tiếc vì thành kiến của Auroff với ta quá sâu, tới mức cho tới bây giờ vẫn còn cảnh giác với tất cả những ai có liên quan tới ta, trong đó bao gồm cả ngươi.
Ta vừa lấy được một tin tức rất không tốt, Auroff định thanh toán tất cả nhân tố không ổn định trên trong lần ra biển tiếp theo.
Frazer hơi ngừng một lát, rồi nói tiếp:
-Dù thế nào thì ngươi vì ta nên mới bị dính líu vào, ta không thể mặc kệ ngươi được.
Những năm qua thế lực trên thuyền của ta đã bị dọn dẹp gần hết, nhưng nếu như ngươi gặp nguy hiểm, cần giúp đỡ thì có thể tìm một thợ mộc tên là Kent.
Chương 125: Cách Buồm Đen (26)
Trương Hằng đứng ở ngoài cửa, yên tĩnh nhìn xe ngựa đen một lần nữa biến mất ở trong màn đêm.
Tiếp đó, cửa phòng sau lưng hắn khẽ mở ra một cái khe.
Trương Hằng không cần quay đầu lại cũng biết là ai:
-Không phải đã bảo ngươi đi ngủ đi sao?
Thiếu nữ tóc đỏ trái lại rất thẳng thắng:
-Vừa nghĩ đến việc ngươi giấu chúng ta, nửa đêm lén lén lút lút đi ra ngoài, ta liền cảm thấy tò mò ngủ không được.
-Có cái lòng này thay vì theo dõi việc tư của ta chi bằng dùng cho việc chiêu mộ nhân công đi, qua hai tháng nữa chúng ta phải ra khơi, ta sẽ nghĩ cách lấy được một chiếc sloop*, nhưng để điều khiển nó thì cũng cần ít nhất mười người, đặc biệt là tay bắn pháo, về thứ này ngươi có con đường nào không?
-Không có.
-…
-Ta kết bạn từ xưa đến nay chỉ xem có đủ nghĩa khí, đánh nhau có ngon hay không, chớ không bàn về xuất thân!
Annie ưỡn ngực kiêu ngạo nói, thế nhưng khi nhìn thấy ánh mắt của Trương Hằng thì xì hơi, nói thêm.
-Ngày mai ta sẽ đi hỏi, ngay lập tức.
*Sloop: Thuyền một buồm
Dừng một lát, thiếu nữ tóc đỏ lại lấy ra một thanh dao găm nhỏ từ sau lưng, lần đầu lộ ra một tia cau có.
Đây vẫn là lần đầu tiên Trương Hằng thấy biểu tình này trên người Annie, bình thường cô ấy vẫn luôn phóng khoáng, hắn không phải chưa từng nhìn thấy cô càng này mặc nội y đi lui đi lại trong phòng, có khi còn xách theo chai rượu, mắt xếch nhìn những người đi tới đi lui, rất thời thượng, ít khi gặp phải bộ dáng như lúc này.
-Chuyện là… cám ơn ngươi đã cho ta lên thuyền, giúp ta tìm việc làm, ta nhìn thấy dao găm của ngươi có vết nứt.
Hai ngày trước ta đánh thắng được cái này, mà ta dùng cũng không có tác dụng gì, nên… nên tặng cho ngươi phòng thân vậy.
Thiếu nữ tóc đỏ gập ghềnh nói xong.
Trương Hằng có chút bất ngờ, nhưng cuối cùng không nói gì, chỉ nhận lấy chiếc dao găm kia, đưa một cái tay khác vò mái tóc đỏ rối tung của cô nàng. … …
Cho dù Auroff và những người khác đều rất muốn mau mau khởi hành ra khơi, nhưng thân tàu của Hải Sư Hào sau khi trải qua vài trận chiến đã bị tổn hại khá nặng, không thể không sửa lại toàn bộ, cho dù tập hợp hết những tay thợ mộc tốt nhất ở trên đảo cũng phải tốn hơn nửa tháng để làm xong, mà Trương Hằng thì biểu hiện ra cực kỳ yên tĩnh trong nửa tháng này.
Trên cơ bản, hắn vẫn luôn ở đây không rời đi, còn khai khẩn một mảnh ruộng nhỏ phía sau cửa, trồng rau quả, loại việc này hắn đã từng làm khi còn ở trên đảo hoang, cho nên hiện tại rất nhuần nhuyễn.
Còn về Frazer, Trương Hằng đương nhiên sẽ không tin tưởng hoàn toàn, cho dù đêm đó lão hải tặc tỏ ra cực kỳ thành khẩn, nhưng Trương Hằng biết được điều này đồng nghĩa với việc lão không kìm nén được.
Đây là người đầu tiên chủ động bái phỏng sau khi hắn lên đảo một quãng thời gian dài, nếu như chỉ là để đưa ra thiện ý thì lão ta không cần thiết phải tự mình đi một chuyến như vậy.
Những lão hồ ly như Frazer và Auroff đều là thủ lĩnh bẩm sinh, trời sinh có mị lực, am hiểu lợi dụng tình hình chung để đạt được mục tiêu của bản thân trong lúc vô tình, dù cho đang điểu khiển người khác cũng vẫn khiến người ta cảm thấy họ đang tốt cho mình, nhưng nếu ngươi thật sự tin tưởng bọn hắn hoàn toàn thì kết cục chỉ có thể bị bọn hắn lừa hết cả gốc lẫn lãi mà thôi.
Nếu bảo tàng Kid thật sự là trò chơi Auroff thiết kế, vậy thì sự gia nhập của Frazer không thể nghi ngờ sẽ khiến cho cuộc chơi này trở nên càng hung hiểm.
Cách tốt nhất hiện tại là án binh bất động, vì vậy sau khi nhận được cảnh báo, Trương Hằng không còn đi tìm tên thợ mộc Kent, nhưng thật ra hắn cũng có tự mình chuẩn bị một chút.
Một người đàn ông đầu đội tóc giả, khoác khăn quàng viền hoa từ ngoài cửa đi đến.
Gã tên là Bael, một tên buôn vũ khí rất nổi tiếng trên đảo Nassau, sau khi đặt hai đồ vật một dài một ngắn được bọc vải dầu lên bản, nhận lấy nước trà Malvin đưa tới, gã vắt chân, nói:
-Đồ ngươi cần, kiểm hàng đi.
Trương Hằng mở ra vải dầu của cái dài trước, bên trong là một cây súng kíp.
Hiện tại Châu Âu là thiên đường của súng nòng trơn bắn liền, nhưng trên thực tế, ở thế kỷ 15 đã có súng nòng xoắn, chỉ là không phổ biến bằng súng nòng trơn, nói về lý do thì là vì việc lắp đạn quá rắc rối, trên cơ bản là súng nòng trơn bắn ba phát rồi súng nòng xoắn mới bắn phát đầu, vả lại người có lực cánh tay nhỏ có khi còn không thể nhét đạn vào nòng súng nổi.
Nhưng súng nòng xoắn cũng có ưu điểm của nó, tầm sát thương và độ chính xác khi bắn đều vượt xa súng nòng trơn.
Trương Hằng vẫn luôn muốn có một chiếc làm dự bị, đến thời khắc mấu chốt có thể kết hợp với Xạ Thuật Lv2 của hắn, tạo ra tác dụng bất ngờ.
Ngoài thanh này ra, lần này Bael còn mang đến ba thanh súng kíp nòng ngắn, cộng với thanh trong người Trương Hằng là thành bốn chiếc, điều này có nghĩa là hắn có thể xạ kích bốn lần liên tục.
Hết cách rồi, ở thời đại một cây súng chỉ có thể bắn một phát như bây giờ, Trương Hằng chỉ có thể dùng cách này để nâng cao hỏa lực của bản thân.
Hắn mặc vào người một chiếc áo khoác đen, cắm hai thanh súng ngắn ở bên hông, hai cái còn lại thì cắm vào bao súng ở trước ngực.
Annie đứng cười ở bên cạnh, nhưng rốt cuộc vẫn thừa nhận:
-Hừ, trông cũng ra gì và này nọ phết, không biết chiến đấu có được như thế hay không.
Trương Hằng không để ý thiếu nữ tóc đỏ nói móc, dựa theo giá đã bàn đưa cho tên buôn vũ khí 140 đồng bạc.
Beal ước lượng túi tiền, hài lòng nói:
-Cần thì cứ tìm ta tiếp.
Trương Hằng không ngờ rằng sau khi hoàn thành xong giao dịch hắn lại nghe được tiếng thông báo của hệ thống.
[Sở hữu hơn ba cây súng, điểm trò chơi +3, có thể đến bảng nhân vật nghiên cứu thêm thông tin liên quan… ]
Chương 126: Hắc Buồm Thiên (27)
Trương Hằng vẫn luôn giữ thái độ chơi đùa, không tận lực đi cày thành tựu, sau khi đi vào thế giới này đến nay hắn chỉ mới đạt được mười bảy điểm tích lũy.
Ngoài ba điểm vừa mới nhận được ra, có tám điểm là có liên quan đến cướp bóc, và sáu điểm liên quan đến lộ trình hàng hải.
Dựa theo tốc độ này, sau khi phó bản kết thúc, hắn sẽ có thể dễ dàng cầm được hơn hai trăm điểm tích lũy, cái con số này có chút kinh khủng, nhưng Trương Hằng biết rõ như vậy thật ra không quá chính xác, những gì liên quan đến thành tựu lúc nào cũng dễ kiếm lúc đầu, càng về sau càng khó.
Nhưng có một điều có thể khẳng định là, do thời gian bị kéo dài, lần này hắn có thể kiếm được nhiều điểm tích lũy hơn người chơi bình thường, và đương nhiên cái giá phải trả là hắn phải ở lại thế giới này trong thời gian rất lâu.
Khu trấn nhỏ tên Nassau này có lẽ cũng sẽ trở thành một phần của thân thể hắn.
Sau ba ngày kể từ khi Trương Hằng có thêm ba thanh súng, Hải Sư Hào rốt cuộc hoàn thành việc kiểm tra tu sửa, một lần nữa kéo lên cánh buồm giữa một mảnh tiếng hoan hô.
Auroff đứng ở đầu thuyền, bắt đầu phần diễn thuyết theo thông lệ trước khi ra khơi:
-Những người trên chiếc thuyền này đến nay hẳn là đều biết đích đến cuối cùng của chúng ta nằm ở đâu, cho nên ta nghĩ việc này không cần nhắc lại làm chi.
Đám hải tặc nghe vậy cười ầm lên, nhưng ngay sau đó lại nghe thấy tài công* nói tiếp:
-Lần này chúng ta chiêu mộ thêm không ít người mới, có nhiều việc vẫn nên nói rõ ra sẽ tốt hơn.
Chúng ta không thèm để ý quá khứ của các người, không thèm để ý các người đã từng phạm tội gì, nhưng một khi đã leo lên chiếc thuyền này thì chính là một thành viên của nhóm, nhất định phải tuân theo quy củ của chúng ta.
Nhất là ngay tại thời kỳ đặc biệt như bây giờ, chúng ta cần phải đoàn kết một lòng, đặt toàn bộ sức mạnh vào cùng một chỗ, chỉ có như thế mới có thể chiến thắng những khó khăn trước mắt.
Trong lúc này, nếu có người nào đùa bỡn lừa lọc, đặc biệt là lén chơi sau lưng người khác, vậy thì tên đó sẽ trở thành kẻ địch của toàn bộ chiếc thuyền này, mà chúng ta cũng sẽ không nương tay khi đối mặt với kẻ thù.
*Tài công: Người cầm bánh lái
Auroff dừng một chút, nói tiếp:
-Trước đây không lâu ta vừa mới nhận được tin tức, trong chúng ta xuất hiện một tên phản bội, nể tình chúng ta đã từng sóng vai cùng nhau chiến đấu, ta đồng ý cho kẻ đó một cơ hội, để tự hắn đứng ra, thẳng thắn tất cả, chấp nhận sự phát xét của mọi người, nếu không, ta không có cách nào đảm bảo kế tiếp sẽ có việc tồi tệ nào đến với hắn.
Auroff vừa dứt lời, biểu tình của đám hải tặc trên boong tàu đã không giống nhau.
Đa số những người mới gia nhập mấy ngày gần đây đều thở phào nhẹ nhõm, Auroff đã nói rõ, kẻ phản bội là người đã từng sóng vai chiến đấu cùng ông ta, đồng nghĩa với việc bọn họ thuộc diện an toàn, có thể ngồi ăn dưa hóng drama.
Ngược lại, các người cũ thì lộ ra vẻ mặt khá khó coi.
Có người trầm mặc không nói, có người nhịn không được chửi ầm lên, cũng có người nghi ngờ Auroff chỉ trích vô căn cứ, đồng thời cũng đang nghi ngờ quan sát lẫn nhau.
Mà đầu têu gây ra vụ này, Auroff, lại không mở miệng sau sau khi nói xong câu đó.
Ánh mắt của gã lại đảo qua đám người trên boong tàu, đến ngang Trương Hằng.
Không biết có phải là ảo giác của hắn hay không mà hắn cảm thấy tầm mắt của Auroff dừng lại trên người mình lâu hơn so với những người khác nửa giây.
Sau đó, vị tài công này mới mở miệng nói tiếp:
-Thật đáng buồn, ngài phản bội này hình như không có can đảm đứng ra chịu nhận những lỗi lầm mà mình đã từng làm, xem ra phải để ta giúp hắn một ít.
Nói xong, gã liền cất bước hướng về vị trí của Trương Hằng đi tới, ánh mắt của mọi người cũng thuận theo tụ lại phía bên này, Auroff vừa đi vừa móc ra cây súng nòng ngắn bên hông.
Giờ phút này trong đầu Trương Hằng hiện lên rất nhiều suy nghĩ, một tay đã cầm [Thời Khắc Bóng Ma] trong túi.
Auroff dừng lại trước mắt hắn, sau đó khách khí mở miệng nói:
-Xin lỗi, có thể nhường đường được không?
Nói xong, ánh mắt của ông lướt qua Trương Hằng, nhìn về phía tay bắn pháo người da đen sau lưng hắn, vẻ mặt người nọ chợt biến, quát lên:
-Auroff, mày đây là lấy công báo tư thù! Trả thù chuyện tao từng khiêu chiến mày!
Gã vừa nói vừa nhìn xung quanh, kích động vô cùng:
-Chẳng lẽ các ngươi cứ đứng đó nhìn ông ta nói xấu ta sao? Hôm nay ông ta có thể làm chuyện như vậy với ta, ngày mai cũng có thể ra tay với các ngươi, rồi cuối cùng chiếc thuyền này sẽ hoàn toàn thuộc về lão!
Lời nói của tay bắn pháo người da đen vẫn có ảnh hưởng nhất định, đám hải tặc nghe vậy cũng nhìn về phía Auroff, trong mắt dần sinh ra nghi ngờ.
Loại chuyện như đấu tranh về quyền lợi luôn xảy ra trên thuyền hải tặc, nhưng đồng thời cũng rất ít ai sẽ đuổi tận giết tuyệt kẻ thất bại, điều đó sẽ khiến những hải tặc khác trên thuyền sinh ra cảm giác rủi ro cực lớn, phe thất bại nếu không phạm tội quá nặng thì trên cơ bản đều là xử lý nhẹ đi, nếu như lần này Auroff thực sự làm vậy với Goodwin, hậu quả sẽ cực kỳ ác liệt.
Có lẽ vì nắm trong tay manh mối bảo tàng, ông ta sẽ không bị bãi miễn ngay, nhưng một khi lấy được kho báu, những thuyền viên rất có khả năng sẽ liên thủ lại lật đổ lão.
Trên thực tế, bởi vì tay bắn pháo người da đen nói một tràng như vậy, không ít hải tặc đã sinh ra cảm xúc mâu thuẫn đối với Auroff, nhưng người sau lại không hề hoang mang:
-Nếu như ta nhớ không lầm, lần trước sau khi Hải Sư Hào cập bến, ngươi là nằm trong nhóm người lên bờ đầu tiên nhỉ.
Kết quả còn chưa đến một giờ sau, chuyện chúng ta sẽ đi tìm kho báu đã bị truyền ra khắp nơi, đừng nói cho ta đây chỉ là ngẫu nhiên.
Chương 127: Phục Kích (Thượng)
Goodwin cũng không hổ là người từng gặp qua sóng to gió lớn, nghe vậy cũng không hề lộ ra vẻ kinh hoảng, hừ lạnh nói:
-Nhóm người lên bờ đầu tiên có tới chừng hai mươi, mày dựa vào cái gì bảo là tao tiết lộ tin tức?
-Bởi vì sau đó ta đã sai Owen hỏi qua tất cả mọi người, kết quả mỗi người đều có thể nói ra được trong khoảng thời gian đó bọn họ đã làm gì, đồng thời còn có thể tìm tới người chứng minh, chỉ có ngươi nói rằng vừa lên bờ liền đi ngủ, vả lại không ai chứng minh được điều đó.
Tên bắn pháo người da đen nổi nóng nói:
-Rồi sao? Hiện tại đi ngủ cũng cần tìm người làm chứng hả?!
-Tất nhiên là không, nhưng mà sau đó còn có người nhìn thấy ngươi đi ra từ trong nhà Marshall, người định giải thích thế nào?
Auroff nói xong, quay về phía đám người:
-Trong số các ngươi có lẽ có ít người còn không biết Marshall là ai, gã là kẻ cho vay lớn nhất trên hòn đảo này, nhưng bản lĩnh đòi nợ của gã còn ghê gớm hơn cách cho vay của gã.
Auroff lại nhìn về phía Goodwin, trên trán người sau đã toát mồ hôi:
-Trước đó ngươi từng hối lộ không ít người để tích phiếu bầu nhằm thay thế được vị trí của ta, ta không khỏi tò mò số tiền kia ngươi kiếm được từ đâu? Cái giá phải trả khi vay tiền Marshall không hề nhỏ.
-Khó trách lúc thua trận nhìn ngươi như người không hồn, đồi bại rất nhiều, hẳn là tin tức ngươi không lên làm tài công cũng bị truyền đi khi Hải Sư Hào mới cập bến, hiện tại đến lúc phải trả nợ, ngươi không có tiền, cho nên đành đem tin tức chúng ta định đi tìm kho báu bán cho Marshall, có đúng không?
Tên bắn pháo người da đen hiện tại không chỉ mồ hôi đầm đìa, mặc dù gã vẫn còn muốn dãy dụa lần cuối, khăng khăng bảo Auroff thật sự nói xấu, nhưng vừa nhìn đã biết ngoài mạnh trong yếu.
Goodwin không thể không thừa nhận mình đã từng mượn tiền Marshall, nhưng lần đó đi tìm đối phương cũng chỉ là xin đối phương cho bản thân thư thả một hai ngày, chứ không hề bán tin tức về kho báu cho ông ta, lại nói gã chưa từng phản bội Hải Sư Hào.
Nhưng mà ánh mắt của đám hải tặc xung quanh khi nhìn về gã đã ngày càng lạnh, những người vốn đứng gần gã cũng yên lặng kéo dài khoảng cách, trong mắt tên bắn pháo người da đen lóe lên tia tuyệt vọng.
Gã đột nhiên co cẳng chạy hướng mạn thuyền, Hải Sư Hào vừa mới rời cảng, cách không xa đảo Nassau, nếu như gã có thể thành công nhảy vào trong nước thì có tỷ lệ rất lớn bơi về được, nhưng, một khắc sau, Auroff bóp cò súng.
Đạn găm vào bắp chân tên bắn pháo, gã chỉ chạy được hai bước rồi té ngã trên boong tàu, sau đó bị những hải tặc khác đè lại.
Auroff mở miệng nói:
-Cứ như vậy giết hắn cũng quá nhẹ nhàng rồi, trói hắn vào cột buồm đi, mấy ngày nay trời đẹp, cứ phơi hắn vài ngày rồi tính sau.
Goodwin nghe vậy liền chửi bới om sòm:
-Auroff lão già mồm toàn lừa gạt hoang đường! Một ngày nào đó mày sẽ xuống địa ngục!!! Tao sẽ ở đó chờ mày…
Gã còn muốn mắng tiếp, nhưng sau đó đã bị người bịt lại miệng, mấy tên hải tặc mới gia nhập cùng nhau trói gã lại bằng dây thừng.
Động tác của bọn hắn cực kỳ thô lỗ, cũng không định băng bó vết thương trên đùi cho gã.
Auroff thu lại cây súng ngắn:
-Những người quen ta đều biết ta không phải là một kẻ tàn bạo, cũng không thích bất kỳ hình phạt gì, nhưng giữ gìn lợi ích của mọi người, đảm bảo mỗi chuyến đi đều an toàn là trách nhiệm của ta.
Ta cũng không phải nhằm vào ngài Goodwin đây, chỉ mong mọi người có thể coi đây là cảnh báo, đừng lại phản bội chiếc thuyền này, phản bội đồng bạn bên cạnh các ngươi, nếu không ngài Goodwin hôm nay chính là ngày mai của các ngươi.
Được rồi, hiện tại hãy tiếp tục cuộc hành trình tìm kiếm kho báu của chúng ta.
Auroff nói xong bèn phất tay, để các thủy thủy trên boong tàu trở lại cương vị của chính mình.
Trương Hằng đang kiểm tra dây thừng bên mạn thuyền phải, hắn không ngờ tài công lại đi tới trước mặt hắn.
-Thế nào, mọi thứ ổn chứ?
Trương Hằng khẽ gật đầu:
-Buồm đã được xếp ổn định.
-Vậy thì tốt.
Auroff thay vẻ mặt lạnh lùng vô tình khi đối mặt với Goodwin thành ôn hòa, nói:
-Rosco đánh giá ngươi rất cao, ông ta nói chỉ cần cho ngươi thời gian để trưởng thành, ngươi sẽ trở thành tay khống buồm tốt nhất trên Hải Sư Hào.
Lần đó bầu chọn cáp buồm trưởng*, số phiếu của ngươi và lão Mike rất sát sao, chỉ thiếu một ít, đừng nản chí, cố gắng làm tốt, vị trí này sớm muộn gì cũng sẽ thuộc về ngươi.
*Cáp buồm trưởng: Người đứng đầu trong nhóm giữ dây thừng buồm, điều khiển buồm trong lúc di chuyển.
Giữa biển xanh mênh mông vô tận, tàu Hoàng gia Scarborough đang tuần tra trên lãnh thổ của mình như một con sư tử đầu đàn.
Tàu chiến hạng hai này thuộc Hải quân Anh, có trọng tải là 2000 tấn, với 90 khẩu pháo và gần 700 thủy thủ, là sự tồn tại đáng sợ như người khổng lồ trên vùng biển Caribe.
Thỉnh thoảng, Scarborough sẽ xuất cảng tuần tra định kỳ, dựa theo mệnh lệnh của Bộ Hải quân, để duy trì trật tự của một số tuyến đường thương mại hàng hải gần đó, bất cứ nơi nào nó đi qua thì cướp biển đều chạy trốn mất tăm.
Thực tế, chỉ cần nghe đến cái tên Scarborough thôi cũng đủ khiến những tên cướp biển hùng mạnh nhất phải rùng mình.
Do đó, tàu Scarborough thực sự rất ít khi gặp phải giao tranh mỗi khi nó chạy ra khỏi cảng, trừ khi tính cả những lần phe đối diện đơn phương bị đánh và bỏ chạy thảm hại.
Lúc này thuyền trưởng Elmer đang ngồi trên boong tàu, vừa nhâm nhi ly rượu vang, vừa nghe các nhạc công chơi vĩ cầm.
Kết quả, hắn vừa mới chìm đắm trong tiếng nhạc thì bị cắt ngang, người quan sát ở trên đầu đột nhiên hét lên:
-Phát hiện một chiếc tàu buôn có vũ trang ở phía tây nam!
Elmer cau mày, trên mặt lộ ra vẻ không hài lòng.
Nghe thấy như vậy tàu phó vội vã đi đến mạn tàu, cầm lấy kính viễn vọng bằng đồng nhìn một lúc.
Chương 128: Phục Kích (Trung)
-Trên cột buồm có treo quốc kỳ của nước Pháp, mớn nước* rất sâu, tốc độ chỉ khoảng ba hải lý / giờ, chắc hẳn là nó chở theo rất nhiều hàng hóa.
*Mớn nước: là khoảng cách thẳng đứng giữa mặt nước và đáy tàu.
Một chiếc tàu càng được chất tải nặng thì nó càng chìm sâu vào trong nước và mớn nước của nó càng lớn.
Thuyền trưởng Elmer cuối cùng cũng đặt ly rượu vang trên tay xuống, chậm rãi bước tới.
Hiện giờ ở châu Âu đang diễn ra cuộc chiến tranh giành ngai vàng tại Tây Ban Nha, để ngăn vương triều Bourbon thôn tính Tây Ban Nha, đại liên minh mới bao gồm nước Anh đã đoàn kết với nhau chống lại nước Pháp và đồng minh, hai bên đang trong trạng thái chiến tranh.
Lúc này đây, tàu buôn vũ trang của Pháp đã chạm trán với tàu Scarborough, chỉ đành trách là do nó kém may mắn thôi.
Elmer liếc nhìn các thủy thủ trên boong, thấy ai đều nhìn mình với ánh mắt đầy khao khát, hắn cười nói:
-Nếu đây là quà tặng của Chúa thì tại sao chúng ta lại từ chối nó.
Các thủy thủ nghe xong đều reo lên mừng rỡ, chờ đến ngày Bộ Hải quân phát tiền lương thì ai cũng chết đói rồi, được thêm chiến lợi phẩm như thế này là động lực duy nhất để tiếp sức cho họ ra khơi, cho dù phần lớn rơi vào tay Elmer và trong túi Đô đốc Hạm đội, nhưng mà mọi người cũng đã quen với việc này từ lâu rồi, có một chút canh để uống cũng rất thỏa mãn.
Truyền thưởng đã lên tiếng, nên tàu Scarborough lập tức bắt đầu điều chỉnh hướng đi rồi lao thẳng về phía tàu buôn vũ trang “xui xẻo”, đồng thời nó còn mở miệng pháo để lộ những chiếc thùng đen đặc bên trong, giống như một con cá mập lộ ra hàm răng sắc nhọn của mình.
Mặc dù cuộc chiến sắp bắt đầu, nhưng nhìn chung không khí trên boong tàu rất thoải mái, và nghệ sĩ vĩ cầm phụ trách chơi đàn vẫn đang vô cùng chú tâm vào diễn tấu.
Hai bên có sự chênh lệch rất lớn về hỏa lực, trận chiến này không có gì phải lo lắng cả, nếu đối phương thức thời thì nên sớm đầu hàng, ngoan ngoãn giao hàng hóa ra, nếu tâm trạng thoải mái, Elmer có thể tha cho những người trên tàu một mạng.
Các thủy thủ trên tàu Scarborough đều chìm trong niềm vui vì sắp được nhận thêm tiền, chỉ có một sĩ quan trên tàu hơi lo lắng, hắn ta nói với Elmer:
-Thưa ngài, có phải là đã quá đơn giản rồi không, vì lộ trình của chúng ta cũng không phải bí mật gì, tại sao các tàu buôn của Pháp lại dám lộ diện vào lúc này?
Kết quả là, hắn chưa kịp nói xong đã bị đồng nghiệp cắt ngang.
-Không một mưu đồ gì có tác dụng khi đối mặt với quyền lực tuyệt đối, bình tĩnh đi, Burnett, chúng ta đang ở Scarborough, trong vùng biển này, chúng ta không có đối thủ. . . . . . . . . . . . .
Khác với bầu không khí hân hoan trên tàu Scarborough, những tên cướp biển trên tàu Sư tử biển nhìn chung đều khá trầm lặng, bởi họ sắp phải đối mặt với trận chiến lớn nhất trong đời.
Đã nửa tháng trôi qua kể từ khi họ rời khỏi Nassau, do sự phản bội của Goodwin đã giúp uy tín của Auroff trên con tàu tăng vọt, giờ đây ngay cả những người bất mãn với hắn cũng không dám thể hiện ra mặt.
Tuy nhiên trong tình hình như vậy, khi Auroff nói rằng để có được bản đồ kho báu thứ năm, thì trước hết cần phải cướp tàu Hoàng gia Scarborough,
Ngay cả những tên cướp biển khao khát nhất là săn lùng kho báu đi chăng nữa cũng khó lòng đứng về phe hắn và ủng hộ hắn.
Bởi vì chuyện này không liên quan gì đến lòng dũng cảm, mà nó vốn là chuyện rất điên rồ.
Tất cả những tên cướp biển hoạt động ở Caribe đều biết rằng không thể đụng vào Scarborough, mặc dù không có lệnh cấm rõ ràng, nhưng bọn cướp biển thường chọn cách né tránh hải quân, trước đây tấn công các tàu tiếp tế của Hải quân đã là một bước đi rất mạo hiểm và tàu Sư tử biển cũng phải trả cái giá rất đắt cho hành động này.
Vì kho báu Kid, tất cả mọi người đều miễn cưỡng chấp nhận hành động lúc đó, hỏa lực của Sư tử biển cũng gần như ngang ngửa với tàu tiếp tế, thế nên chỉ cần chỉ huy thỏa đáng và anh dũng tác chiến là có thể chiến thắng, nhưng chiến đấu với Scarborough… lại là một chuyện hoàn toàn khác.
Pháo thủ lớn tuổi nhất trên tàu là người đầu tiên phát biểu:
-Số lượng pháo trên tàu Scarborough gấp ba lần của chúng ta, nó còn mạnh hơn và xa hơn của chúng ta nữa, trận chiến này chúng ta hoàn toàn không thể đánh lại được, còn chưa kể thân tàu của chúng ta kém vững chắc hơn nhiều so với tàu chiến.
Chỉ cần vài quả pháo bắn ra, thì con tàu của chúng ta sẽ hoàn toàn tan nát, ngài Auroff, ta luôn tin tưởng năng lực lãnh đạo của ngài nhưng lần này ta phải phản đối, vì hành động này không khác gì nộp mạng cho họ.
Lời nói của ông cũng được đại đa số hải tặc ủng hộ.
Auroff đành phải lên tiếng:
-Thưa quý vị, tôi đồng ý với các vị, về mặt hỏa lực quả thực chúng ta gặp bất lợi, nếu đối đầu trực tiếp, thì chúng ta chắc chắn không có cơ hội, vì vậy hy vọng duy nhất của chúng ta là áp sát mạn thuyền.
-Áp sát mạn thuyền? Ta biết lần này chúng ta đã chiêu mộ được rất nhiều pháo thủ, nhưng kể cả đầu bếp, bác sĩ và các nhân viên kỹ thuật khác, thì chúng ta cũng chỉ có 173 người, làm sao có thể đấu với 700 người? Quan trọng nhất là hỏa lực của Scarborough, ta e rằng chúng ta còn chưa tiếp cận Scarborough thì đã bị đánh chìm rồi.
Thủy thủ trưởng Owen cũng đặt câu hỏi.
-Đúng vậy, ngươi nói không sai, tình huống thông thường chính là như vậy.
Aurolf dừng lại một lúc.
-Trừ khi chúng ta không cần phải tiếp cận Scarborough, mà hãy để nó tiếp cận chúng ta.
-Làm sao có thể như vậy được?!
-Trong khi căng buồm đen tất nhiên là không thể, một khi Scarborough phát hiện ra chúng ta là hải tặc, lựa chọn duy nhất của bọn chúng là nổ súng, nhưng nếu chúng ta có thể khiến bọn chúng tin rằng chúng ta chỉ là một tàu buôn, thì tình hình sẽ khác, không ai có thể bỏ qua một con tàu buôn chở đồ sứ đúng chứ?
Auroff quét sạch những món đồ trên bàn và bày ra bản đồ hàng hải.
-Ta nhận được tin trên đảo có một tàu buôn Hà Lan chở một đống đồ sành sứ đến New York để bán, chúng ta sẽ ngăn nó lại giữa chừng, rồi chuyển đồ sứ lên thuyền, sau đó treo quốc kỳ nước Pháp và đợi Scarborough trên tuyến đường của nó.
Chương 129: Phục Kích (Hạ)
-Đó là lý do tại sao lúc trước ở trên đảo ngươi nhất quyết bắt ta phải chiêu mộ cho bằng được mười người nói tiếng Pháp đúng không?
-Đúng vậy, chúng ta sẽ để lại ba mươi người trên boong, cải trang thành thủy thủ trên tàu buôn, ừm, cố gắng lựa chọn những người trông không quá dữ tợn, thân thể tương đối gầy, những người còn lại sẽ ở trong tầng lửng bí mật dưới boong, à đúng rồi, còn pháo nữa, số lượng pháo trên tàu hơi nhiều, chúng ta hãy vứt bớt một nửa đi.
-Ngươi nói nghiêm túc đó hả? Chỉ để lại hơn mười khẩu pháo để đánh với tàu chiến mạnh nhất của Anh ở vùng biển Caribe?
-Tin ta đi, khi đối mặt với Scarborough thì mười sáu khẩu pháo với ba mươi hai khẩu pháo cũng không có gì khác biệt đâu.
Auroff nhún vai và nhìn xung quanh.
-Còn vấn đề gì nữa không?
-Dù cho bọn ta làm theo những gì ngươi đã nói, may mắn đánh lừa được những người trên Scarborough tin rằng chúng ta là một tàu buôn của Pháp, thành công áp sát mạn thuyền của bọn chúng, nhưng mà chắc chắn chúng ta vẫn sẽ gặp bất lợi về mặt nhân lực.
Trương Hằng từ nãy đến giờ vẫn im lặng cũng lên tiếng.
-Vấn đề này rất hay, tất cả chúng ta đều biết rằng có 700 người trên tàu Scarborough, nhưng thực ra con số này có phần nói quá, thuyền trưởng Elmer xuất thân từ một gia đình quý tộc, hắn vốn sống một lối sống rất xa hoa, ngay cả khi ở trên Scarborough thì cũng không có gì thay đổi, hắn đã tiêu tiền để thuê các nhạc sĩ, đầu bếp dành riêng cho mình, còn có những người hầu nữa… Một đống người hỗn tạp để giúp hắn giải sầu, những người này không có khả năng chiến đấu, chắc hẳn chỉ có 600 người thực sự có thể chiến đấu thôi.
-Mượn câu nói trước đó của ngươi, ta thấy 600 người hay là 700 người thì cũng có gì khác biệt đâu?
Owen nói.
-Ta còn chưa nói xong, tình hình ở Marbella đang căng thẳng, vào đầu năm nay, Bộ Hải quân đã điều động một nhóm thủy thủ kỳ cựu giàu kinh nghiệm từ lục địa, hiện tại trên tàu Scarborough có khoảng hai phần ba là tân binh, phần lớn bọn họ đều là ngư dân và nông dân ở thuộc địa, chỉ mới trải qua huấn luyện ngắn hạn khoảng một hoặc hai tháng, trình độ chiến đấu ở mức trung bình, chỉ cần chúng ta có thể khiến bọn họ hoảng loạn trong đợt tấn công đầu tiên, thì khả năng cao là sau đó bọn chúng sẽ hoàn toàn thất bại, vì vậy kẻ thù chân chính của chúng ta chỉ có 200 thủy binh kỳ cựu thôi, bây giờ trên con thuyền này đều là những người đàn ông thực thụ, nếu một chọi một, ta không tin chư vị sẽ thua bất kỳ kẻ nào.
Câu nói cuối cùng của Auroff đã thành công kích động sự nhiệt huyết từ trong cốt tủy của nhiều người, nhưng vẫn có rất ít người đáp lại hắn.
Mấu chốt là bởi vì Scarborough đã có tiếng tăm vang đội, cho đến nay vẫn luôn là cơn ác mộng của những tên cướp biển gần vùng biển Caribe, nghĩ đến việc phải khiêu chiến với một con quái vật khổng lồ như vậy, tinh thần của mọi người vất vả lắm mới vừa vực dậy lại nhanh chóng chùng xuống.
Auroff vỗ tay.
-Các quý ông, ta biết mọi người đang lo lắng điều gì, ta đã nói ngay từ đầu rằng đây không phải là một hành trình dễ dàng, kho báu sẽ không chủ động tìm đến chúng ta, không nghi ngờ gì nữa, chúng ta sẽ phải trải qua việc rèn luyện trên đường đi, cũng sẽ gặp phải thử thách, nhưng chỉ cần tất cả mọi người đồng tâm hiệp lực…
Owen không nhịn được mà ngắt lời hắn.
-Khiêu chiến với Scarborough không phải là rèn luyện gì cả, độ nguy hiểm của chuyện này quá cao, cho dù mọi bước trung gian đều không xảy ra sai sót, thì việc chúng ta có thể đánh bại được nó hay không thì vẫn không thể nắm chắc được, ngươi nói rằng bản đồ kho báu phải được giữ bí mật, suốt một quãng thời gian dài như vậy bọn ta đã nghe theo lệnh của ngươi vô điều kiện, nhưng lần này ta e rằng không thể được nữa, nếu muốn bọn ta đồng ý chuyện này, ít nhất cũng phải nói cho bọn ta biết vì sao lại làm như vậy chứ.
Những lời Owen nói đã nhận được sự hưởng ứng của những tên cướp biển, Auroff nhìn thấy chiều hướng chung như thế thì chỉ đành gật đầu.
-Được thôi, dù sao thì chúng ta đang ở rất gần mục tiêu, cũng sắp đến lúc phải nói với các ngươi, ta đã có tin tức chính xác là bản thứ năm của bản đồ kho báu đang nằm trong tay Bá tước Belomont.
-Bá tước Belomont? Là Bá tước Belomont Thống đốc New Hampshire, Massachusetts, New York đúng không
Mới đầu, có những tên cướp biển không biết cái tên này có nghĩa là gì, mà khi nghe xong câu nói thì không khỏi hít sâu một hơi, nếu có danh sách những người quyền lực nhất lục địa, thì Belomont hẳn là một trong những người đứng đầu, bản đồ kho báu nằm trong tay một người có danh vọng như vậy, muốn lấy lại gần như không thể.
-Đúng vậy,
Hắn cũng là người đích thân đưa Kid lên giá treo cổ, sau khi Kid chết, một phần lớn di vật rơi vào tay hắn, không chỉ là bản đồ kho báu thứ năm, mà còn là manh mối liên quan đến tấm bản đồ kho báu thứ sáu nữa, hay nói cách khác là chỉ cần chúng ta bắt được hắn, thì gần như có thể tìm được kho báu.
Sau đó Auroff lại tung thêm một chip đánh bạc khác,
-Hơn nữa giá trị của bản thân hắn cũng không thua gì bảo vật, nếu ta thành công bắt được hắn thì đoán chừng có thể ôm được được khoản tiền chuộc khoảng bốn trăm nghìn bảng Anh.
Con số này khiến hơi thở mọi người không kìm được mà trở nên nặng nề hơn, dù sao thì kho báu của Kid vẫn còn hơi xa xôi, nhưng tiền chuộc đã nằm ngay trước mắt rồi.
Nhưng điều thực sự có tác dụng quyết định vẫn là những lời cuối cùng của Auroff.
-Một tháng rưỡi sau, Belomont sẽ rời khỏi lãnh địa của mình để đến Charleston dự đám cưới của cô con gái út, đó là cơ hội tốt nhất của chúng ta, nếu chặn được Scarborough thì chúng ta có thể phong tỏa cảng Charleston, rồi trực tiếp lên bờ để bắt người.
Chương 130: Ta Đã Thấy Hắn Ở Đâu Rồi
-Chắc chắn là lúc đó ta đã bị điên rồi mới bỏ phiếu tán thành.
Tay của Malvin đang cầm dao gọt khoai tây liên tục run lên.
-Chúng ta chết chắc rồi đúng không, những khẩu đại bác trên tàu Scarborough sẽ bắn tất cả chúng ta tan xác thành từng mảnh, hoặc là những thủy thủ sẽ xông lên chém sạch chúng ta, ôi Chúa ơi, lẽ ra ta nên nghe lời ngươi bỏ phiếu chống mới đúng.
-Vô dụng thôi, cho dù có tính cả phiếu của ngươi đi chăng nữa thì còn lâu mới bãi bỏ được hành động lần này.
Trương Hàng cầm thìa nói, nhưng hắn vẫn rất bình tĩnh, nếu hắn có thể quyết định hướng đi của mọi việc, thì chắc chắn là hắn không muốn đi đến bước đường này, nhưng mà hiện tại Auroff là chủ nhân của Sư tử biển, đối phương đang rất cảnh giác với Trương Hằng, những ngày này ở trên tàu Trương Hằng vẫn luôn khiêm tốn, mặc dù hắn đã bỏ phiếu chống, nhưng ngoại trừ buộc miệng nói với Malvin một câu còn lại hắn cũng không khuyên ngăn bất cứ ai.
Việc đã đến nước này thì than thở cũng chẳng có ý nghĩa gì nữa, chỉ có cùng nhau hạ gục Scarborough mới có thể sống sót.
Trương Hằng và Malvin đã được chọn vào nhóm ngụy trang thành người trên tàu buôn bởi vì vẻ ngoài không quá hung dữ, hiện tại họ là đầu bếp trên chiếc “tàu buôn Pháp” này.
Trương Hàng cởi bỏ bộ quần áo đen và vũ khí trên người tạm giao cho lính mai phục ở tầng lửng giữ giúp, tuy nhiên để an toàn, hắn vẫn giữ một con dao găm để tự vệ, con dao găm được giấu kín. trong chậu đựng vỏ khoai tây dưới chân Malvin.
Một lúc sau ngoài cửa vang lên tiếng bước chân, người ghi sổ sách Griffin, từ trên boong tàu chạy xuống.
-Tàu Scarborough đã cắn câu và đang đi về hướng này, ngài Auroff yêu cầu ta đến thông báo cho các ngươi để chuẩn bị sẵn sàng, đừng để lộ dấu vết.
Tất nhiên là hắn chưa từng trải qua chuyện này bao giờ, nên có vẻ rất lo lắng, thậm chí còn nói cà lăm, nhưng xét đến vai diễn mà họ đang đóng bây giờ, đó cũng là phản ứng bình thường khi phải chạm trán với một tàu chiến của Anh.
Tàu Scarborough chỉ bắn một phát pháo tượng trưng, ở cách đó không xa chiếc tàu buôn của Pháp ngoan ngoãn giảm tốc độ rồi dừng lại.
Thấy đối phương thức thời như vậy, tâm trạng của Elmer cuối cùng cũng tốt lên, hắn lại ngồi vào bàn ăn trên boong và thắt chặt khăn ăn.
Người lái thuyền chỉ huy Scarborough nghiêng về phía Sư tử biến, tên sĩ quan phục vụ trước đó đã lên tiếng không nhịn được lại nói thêm.
-Thưa ngài, chúng ta nên để pháo thủ duy trì trạng thái chờ lệnh và cử người đến đó để điều tra tình hình trước.
Lông mày của người lái tàu cũng cau lại, hắn không phải tân binh chưa từng đi biển, đương nhiên biết nên làm thế nào, không ai thích suốt ngày bị cấp dưới chỉ vào mũi dạy dỗ, thực ra, nếu không phải vì xuất thân đặc biệt của Burnett, thì hắn đã không kìm được mà nổi điên từ lâu rồi, trước đó cái tên này bị đồng nghiệp tẩy chay cũng không phải vô duyên vô cớ.
Đôi khi đó là một việc tốt nhưng vì cách làm không đúng cũng có thể gây phản cảm.
-Làm tốt việc thuộc phận sự của ngươi đi, Burnett.
Người lái tàu cảnh báo, vốn dĩ hắn thực sự muốn ra lệnh cho các pháo thủ đợi lệnh, mà lại bị dội một gáo nước lạnh như thế thì cảm thấy khó chịu như ăn phải phân chuột, nhưng hắn ta đã phục vụ trong Hải quân rất nhiều năm, cuối cùng lý trí vẫn chiến thắng cảm xúc, hắn đưa ra mệnh lệnh rành mạch phân minh theo dự tính ban đầu.
Mặc dù Burnett đứng ở một bên không nói, nhưng hắn vẫn giữ tư thế ưỡn ngực ngẩng cao đầu như thể hắn vừa mới thắng một trận đại chiến.
Người lái chính cũng có ý định rút đao chém cái tên này, cũng may là đội thứ nhất gồm 24 người đã lên chiếc tàu buôn của Pháp, cuối cùng sự chú ý của hắn đã chuyển qua bên đó.
Thuyền trưởng ở phía đối diện là một người đàn ông Pháp với mái tóc xoăn tự nhiên, đang đứng lúng túng trên boong cùng các thủy thủ của mình, rõ ràng là hắn biết việc gặp tàu Scarborough có nghĩa là gì.
Tuy nhiên đối mặt với hỏa lực áp đảo, dù không muốn cũng chỉ đành thành thật bàn giao danh sách hàng hóa trên tàu.
Đội trưởng chĩa khẩu súng kíp trong tay về phía đám đông đang đầu hàng trên boong tàu, sau đó cử một vài người của mình đến kho hàng hóa để kiểm tra, một lúc sau, Trương Hằng và Malvin trong nhà bếp cũng được áp giải lên.
Bắp chân của Malvin cứ run lên, nhất là khi nhìn thấy chiến hạm to lớn, với nòng pháo đồng dày đặc và những bóng người đông nghìn nghịt trên đó, trong lòng hắn càng cảm thấy tuyệt vọng hơn.
Sự xuất hiện của hắn cũng khiến nhóm thủy thủ Anh trên boong tàu thích thú, một số huýt sáo, một số thì há miệng cười to, nhưng có một người trong số họ lại cau mày, trong đám đông cũng đặc biệt dễ thấy.
Lenny, sao vậy?
-Ta không biết, chỉ là cảm thấy tên kia trông có vẻ rất quen, nhưng không thể nhớ mình đã nhìn thấy hắn ở đâu rồi.
Thủy thủ tên Lenny nói.
-Nghe ngươi nói vậy ta cũng phát hiện ra.
Một người khác cũng lên tiếng phụ họa.
Bầu không khí trên boong tàu bỗng trở nên căng thẳng, nhưng sau đó chợt người nọ nói tiếp
-Trông hơi giống vợ ngươi, ồ… nhóc Lenny tội nghiệp, đã gấp rút muốn ra ngoài để hít thở không khí rồi – Có lẽ là anh bạn béo của chúng ta cũng không để ý đâu.
-Con mẹ ngươi [bíp], Stephen!
Sau khi hai người chen vào thì con tàu trở lại trạng thái thoải mái vui vẻ như trước, nhiệm vụ lần này rất dễ dàng, hầu hết mọi người đều không để tâm lắm, một lúc sau người đi xuống điều tra đều đã lần lượt quay trở lại.
-Không có vấn đề gì, phía dưới đều là đồ sứ, thoạt nhìn thì thấy phẩm chất cũng khá tốt, lần này mọi người có thể kiếm được một khoản lớn rồi!
Các thủy thủ nước Anh nghe vậy trên mặt đều hiện lên nét vui mừng.
Đội trưởng gật đầu.
-Trông coi những người này, ta đi báo cáo với lái tàu và thuyền trưởng.
Nói rồi, hắn quay trở lại Scarborough với danh sách số hàng hóa kia, một lúc sau, các thủy thủ trên tàu Scarborough cũng bắt đầu huy động.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










