[Dịch] Thời Gian Chi Chủ
Tập 108 : Đội tuần tra tấn công (c1071-c1080)
❮ sautiếp ❯Chương 1071: Đội tuần tra tấn công
Nhưng hắn ta cũng không vì thế mà mất cảnh giác dừng bước, sau khi thoát khỏi đám đông thì lại lao vào một con hẻm gần đó, liên tiếp băng qua bốn con hẻm, lúc này mới hơi chậm lại một chút, sau đó hắn ta nhanh chóng thay một bộ quần áo khác, đi ra khỏi hẻm, giả vờ là một khách hàng đang lựa chọn ở một quầy hàng nhỏ, đồng thời chú ý động tĩnh xung quanh, xác nhận xung quanh không còn người khả nghi mới đứng dậy.
Tuy nhiên hắn ta không để ý rằng trên mái nhà bên kia, có một đôi mắt đang quan sát hắn ta.
Trương Hằng không vội ra tay, bởi vì tên ở dưới kia rõ ràng chỉ là một sát thủ chuyên nghiệp được thuê, biết rất ít nhưng công bằng mà nói trình độ của hắn ta cũng không tệ, trong số rất nhiều sát thủ, hắn ta có thể được coi là hạng nhất.
Riêng về kỹ năng ám sát thì tên sát thủ còn giỏi hơn cả Trương Hằng hiện tại một chút, dĩ nhiên, tiềm lực của hai người không thể so sánh được, sư phụ của Trương Hằng là lão huấn luyện sư Ba Tư, một trong những sát thủ hàng đầu thế giới, chỉ là Trương Hằng vẫn chưa hoàn toàn lĩnh hội và nắm vững những thứ mà Dadatis đã truyền dạy, tuy nhiên ưu thế của hắn không chỉ có kỹ năng ám sát, mà hắn còn mang theo [Trái tim Creis], thứ này cũng khá hữu dụng trong lúc theo dõi, gần như không phát ra tiếng động nào.
Trương Hằng cứ thế bám theo tên sát thủ đó, muốn xem tiếp hắn ta sẽ tiếp xúc với ai.
Đối phương đã chuẩn bị trong thời gian dài như vậy nhưng cuối cùng lại thất thủ, rõ ràng là phải có lời giải thích với kẻ thuê mình.
Kết quả sau đó, Trương Hằng thấy tên sát thủ đi vào một tiệm giặt ủi, Trương Hằng biết rằng đó là địa bàn của một thế lực nhỏ, đối phương cũng đã gia nhập liên minh chống đội tuần tra, hơn nữa còn là một phe có thái độ khá cực đoan, luôn chủ trương dùng biện pháp bạo lực để ngăn chặn sự phát triển của đội tuần tra.
Tuy nhiên, Trương Hằng thấy vậy cũng không có động thái gì, sau đó hắn đợi khoảng một khắc, tên sát thủ đó mới từ bên trong đi ra, mà người đích thân tiễn hắn ra lại là lão đại của thế lực nhỏ đó, còn Trương Hằng phải đợi đến khi mục tiêu đi xa một đoạn khá dài rồi mới lại tiếp tục theo dõi từ xa.
Nếu là người khác thì có lẽ đã thực sự bị màn vừa rồi đánh lừa, cho rằng kẻ chủ mưu đứng sau vụ ám sát này chính là lão đại của tiệm giặt ủi nhưng Trương Hằng dù sao cũng được coi là đồng nghiệp của hắn ta, đã được lão huấn luyện sư Ba Tư hiểu rõ về phương thức làm việc của những tên sát thủ trong thành La Mã.
Bỏ qua những kẻ không ra gì thì thông thường sát thủ nào cũng sẽ có một người liên lạc, do người liên lạc giúp họ tìm mối làm ăn, tiếp xúc và đàm phán với người thuê, thương lượng giá cả, sau đó người liên lạc sẽ thông báo mục tiêu cho tên sát thủ dưới trướng của mình, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, người liên lạc có thể trích một phần tiền thưởng của tên sát thủ làm tiền công của mình, tỷ lệ này thường vào khoảng từ một đến hai phần.
Làm như vậy một là để bảo vệ người thuê, ngay cả khi tên sát thủ thực hiện nhiệm vụ thất bại bị bắt, cũng không khai ra được kẻ chủ mưu đằng sau là ai, hai là cũng có thể bảo vệ tên sát thủ, ngăn không cho người thuê giết người diệt khẩu sau khi sử dụng xong tên sát thủ.
Mà tên dám ra tay với hắn này có thực lực không tệ, rõ ràng không phải loại tép riu tôm tép nào đó, không có lý do gì lại đích thân tiếp xúc với người thuê, hơn nữa còn là sau khi thất thủ.
Vì vậy Trương Hằng cũng tỏ ra rất kiên nhẫn, theo chân mục tiêu lại đi loanh quanh khoảng nửa giờ nữa, tên sát thủ đó mới đi vào một cửa hàng bán thịt.
Rõ ràng ông chủ của cửa hàng bán thịt quen hắn, thấy hắn đi đến căn bản không hỏi hắn muốn mua gì, xác nhận sau lưng hắn không có nhân vật khả nghi nào thì mở một cánh cửa bên hông, để hắn đi vào, mãi cho đến khi tên sát thủ đi vào sân sau mới buông hết cảnh giác và đề phòng, lên tiếng phàn nàn: “Ngươi giới thiệu cho ta cái trò gì thế này?”
Một người Samari mù một bên mắt đang lắc một túi vàng ở đó, nghe thấy giọng nói truyền ra từ bên trong, liền ngẩng đầu lên: “Nhà vô địch của đấu trường Flavius à, không phải ngươi nói không có vấn đề gì sao, đơn này ta đã lấy của bên kia ba trăm đồng vàng, sau khi xong việc đại khái ngươi có thể nghỉ hưu rồi, còn ta cũng có thể kiếm được một khoản kha khá, thế nào, mau nói cho ta biết ngươi đã hoàn thành nhiệm vụ rồi!” Trong con mắt duy nhất của người Samari kia lộ ra vẻ tha thiết.
“Rất tiếc, lần này ta mang đến cho ngươi một tin không vui, ta thất thủ rồi.” Tên sát thủ lắc đầu nói.
“Sao có thể, ngươi là tên sát thủ giỏi nhất dưới trướng ta mà, hơn nữa ngươi không phải nói rồi sao, cái gì mà nhà vô địch đấu võ kiểu gì, chỉ là mạnh về khả năng chiến đấu trực diện, trước mặt ngươi cũng chẳng khác gì người thường thôi?!” Người Samari có vẻ hơi khó chấp nhận tin dữ này.
Chương 1072: Cuộc xâm lược bất ngờ
“Ta không biết, ta cũng không biết sao hắn có thể né được nhát dao tất sát của ta, hơn nữa sau đó hắn còn đoạt luôn con dao găm trong tay ta, điều này khiến ta có cảm giác không ổn.” Tên sát thủ do dự một chút: “Ta dường như ngửi thấy được một chút hơi thở đồng loại từ trên người hắn.”
“Cái gì, ngươi cũng đến từ phương Đông xa xôi và bí ẩn đó sao?” Người Samari một mắt hỏi.
“Ta không phải nói về lai lịch, mà là ta nói có một khoảnh khắc ta cảm thấy hắn cũng là sát thủ.”
“Ngươi cho rằng hắn cũng là sát thủ? Rồi bỏ nghề sát thủ ngon lành không làm, chạy đi làm đấu sĩ?” Người Samari trợn tròn con mắt duy nhất.
“Ta biết nghe có vẻ khó tin, thôi đi… Có lẽ là do ta ảo giác thì phải.” Tên sát thủ nói: “Hơn nữa lúc quay về ta cũng đã đánh lạc hướng hắn rồi, trước đó còn diễn một vở kịch cho hắn xem.”
Kết quả là lời hắn vẫn chưa dứt thì thấy con mắt duy nhất của người Samari bên kia trợn tròn hơn, như thể nhìn thấy ma vậy.
Vì vậy, tên sát thủ cũng quay đầu lại, nhìn theo ánh mắt của hắn thì thấy Trương Hằng đang đứng bên tường.
“Ta nghe các ngươi dường như đang bàn chuyện của ta, vừa khéo ta cũng có vài câu hỏi muốn hỏi, vì vậy xin hãy thứ lỗi cho sự tự tiện của ta.”
Tên sát thủ nhìn thấy Trương Hằng thì vẻ mặt đầy kinh hãi, bản thân hắn là cao thủ ẩn núp, vậy mà lại không phát hiện ra có người theo sau mình, hơn nữa đối phương còn theo hắn lâu như vậy, đi một mạch đến tiệm giặt quần áo mà vẫn có thể nhẫn nại không lộ diện, mãi đến khi hắn vào tiệm thịt gặp mặt người liên lạc mới xuất hiện.
Liên hệ với cảm giác đồng loại kỳ lạ trước đó, cuối cùng tên sát thủ không nhịn được thốt lên: “Ngươi… ngươi cũng là sát thủ sao?”
“Thật đáng tiếc, bây giờ là thời gian ta hỏi.” Trương Hằng nhướng mày, hắn chuyển tầm mắt sang người Samari một mắt: “Xem ra ngươi chính là người liên lạc của hắn, vậy thì ngươi hẳn phải biết kẻ bỏ tiền thuê giết ta là ai chứ?”
Người Samari sau cơn hoảng sợ ban đầu thì nhanh chóng bình tĩnh lại, nghe vậy liền lắc đầu nói: “Ta không biết ngươi đang nói gì, ta chỉ là chủ tiệm thịt thôi, nào biết gì về chuyện ám sát không ám sát.”
“Thật sao?” Trương Hằng nghe vậy cũng không thúc giục, chỉ rút hai thanh kiếm Ba Tư đeo bên hông ra.
“Ngươi muốn làm gì? Bắt ta về đội tuần tra sao?” Người Samari một mắt cao giọng nói: “Ngươi có bằng chứng gì chứng minh ta là người liên lạc của hắn?”
“Bắt ngươi về? Ngươi nghĩ nhiều rồi, xem ra ngươi vẫn chưa biết phong cách làm việc của đội tuần tra gần đây.” Trương Hằng nói: “Ta đến đây rất cẩn thận, trên phố cũng không có ai chú ý đến ta vào tiệm thịt của ngươi, vậy nói cách khác, cho dù ta giết các ngươi thì cũng chẳng ai biết là ta làm.”
Người Samari một mắt nghe vậy thì sửng sốt, hắn thật sự không ngờ đối phương là thành viên của đội tuần tra, phụ trách duy trì trật tự cho khu vực này nhưng lại chẳng định tuân thủ luật pháp nào, vậy thì còn gọi là đội tuần tra cái nỗi gì, chẳng phải là bọn cướp sao.
Vì vậy, hắn hướng ánh mắt cầu cứu về phía tên sát thủ bên kia, kết quả là lúc này tên kia cũng đang liếc mắt khắp nơi, xem ra là định chuồn lẹ.
Đùa gì thế, hắn chỉ là sát thủ thôi, sở trường là tập kích và ám sát, đánh trực diện làm sao có thể là đối thủ của nhà vô địch đấu sĩ thành La Mã.
Tuy nhiên may mắn thay, ngay sau đó, tên đồ tể vạm vỡ bên ngoài tiệm thịt đã bước vào, hắn là vệ sĩ của người Samari, bán thịt chỉ là nghề tay trái, công việc chính là bảo vệ sự an toàn của người Samari.
Xem ra trước đó người Samari cố tình nói lớn tiếng vẫn có chút tác dụng, đã triệu hồi được vệ sĩ của hắn ta.
Tên đồ tể phát hiện ra Trương Hằng thì lập tức cầm dao nhọn xông tới, còn tên sát thủ bên kia thì đang đấu tranh tư tưởng dữ dội, hắn muốn nhân cơ hội ngàn vàng này bỏ trốn nhưng xét đến khả năng truy đuổi như ma như quỷ của Trương Hằng, hắn cũng không biết mình có thể chạy thoát được không, hơn nữa hắn và người Samari một mắt hợp tác cũng khá vui vẻ, sau này trở thành người liên lạc cho hắn đã bốn năm rồi, hắn cũng không tiện bán đứng đối phương như vậy.
Vì vậy, tên sát thủ cuối cùng nghiến răng, vẫn xông lên.
Có tên đồ tể chống đỡ ở phía trước, hắn có thể sử dụng chiến thuật du đấu mà mình giỏi nhất, theo hắn thấy, hai người liên thủ vẫn có thể giành được phần thắng.
Còn người Samari bên kia thì không khách sáo, thấy tên sát thủ và tên đồ tể quấn lấy Trương Hằng, lập tức nhảy khỏi ghế, quay đầu chạy vào trong nhà, hắn biết công việc mình làm nguy hiểm và bị người khác ghét bỏ đến mức nào, tự nhiên đã chuẩn bị sẵn sàng từ sớm, không chỉ có một tên đồ tể làm vệ sĩ, dưới giường hắn còn giấu một đường hầm bí mật, có thể thông thẳng ra ngõ nhỏ bên ngoài.
Chương 1073: Cuộc chiến sinh tử
Kết quả là người Samari vừa mới bước nửa người vào trong cửa thì chân phải đã đau nhói.
Trương Hằng trực tiếp dùng một thanh kiếm Ba Tư đóng đinh lòng bàn chân hắn xuống đất, đồng thời nói: “Ngươi muốn đi đâu? Câu hỏi của ta chưa trả lời xong đã vội đi sao, hay là ở đây ngoan ngoãn một lát đi.”
Nói xong, Trương Hằng lại dùng một thanh kiếm Ba Tư khác đỡ một nhát dao của tên đồ tể, sau đó lắc người né tránh cú đánh lén của tên sát thủ, kết quả là tên sát thủ vì động tác rút lui chậm nửa nhịp nên suýt bị Trương Hằng một kiếm xé bụng.
Còn người Samari thấy ba người cuối cùng cũng đánh nhau, lại muốn nhân cơ hội bỏ chạy nhưng hắn đã thử hai lần mà vẫn không rút được thanh kiếm Ba Tư cắm vào lòng bàn chân mình, ngược lại còn đau đến kêu gào, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Còn tên đồ tể mà hắn kỳ vọng cũng không khá hơn, hắn đã thấy được thực lực của nhà vô địch đấu sĩ đấu trường La Mã rồi, nếu không có tên sát thủ quấy rối, e rằng hắn đã sớm bại trận rồi, còn bây giờ tuy hắn tạm thời chưa bại nhưng cũng đã rơi vào cảnh khó khăn, thất bại chỉ là sớm hay muộn mà thôi.
Cũng lúc đó, tên sát thủ hợp tác với hắn cũng nhận ra sự bất ổn, vì hắn cũng đã phát hiện tình hình còn tệ hơn so với hắn tưởng tượng, cho dù hai người liên thủ thì cũng rõ ràng không phải đối thủ của người phương Đông trước mặt này, thế nhưng lần này hắn muốn chạy cũng không phải dễ dàng như vậy, vì Trương Hằng đối phó với tên đồ tể căn bản không tốn nhiều sức lực, hầu như toàn bộ sự chú ý đều đặt vào hắn.
Tên sát thủ phát hiện giờ không phải là chuyện hắn muốn chạy hay không mà là có thể chạy được hay không, bởi vì hắn không cần biết di chuyển về hướng nào, Trương Hằng cũng đều sẽ ra kiếm trước một bước để chặn đường lui của hắn.
Vì vậy, tên sát thủ đầu đầy mồ hôi, càng đánh càng sợ hãi đành phải tung ra tuyệt chiêu của mình, chỉ thấy hắn đột nhiên vứt bỏ vũ khí trong tay, sau đó lui về sau nửa bước, giơ tay nói: “Ta đầu hàng!”
Vì vậy, kiếm tiếp theo của Trương Hằng cũng dừng lại trước mũi hắn, còn tên người Samari bên kia nghe vậy thì suýt khóc, vừa rồi hắn nhịn đau rút thanh kiếm Ba Tư cắm trên chân mình ra, nghe lời của tên sát thủ thì không nhịn được buông lời chửi rủa: “Ngươi đầu hàng thì đầu hàng sớm một chút, ta cũng không cần phải vất vả rút kiếm như vậy!”
Sau đó hắn lại nhìn về phía tên đồ tể quát: “Không đánh nữa, không đánh nữa, đánh cũng không đánh lại được, chúng ta cũng đầu hàng, lần này chịu thua.”
Tên đồ tể nghe vậy thì do dự một chút, cuối cùng cũng vứt bỏ con dao nhọn trong tay mình.
Còn Trương Hằng cũng không có ý định đuổi tận giết tuyệt, hắn nhận lại thanh kiếm Ba Tư còn lại của mình từ tay người Samari, tên này liền để cho tên đồ tể tìm vải băng bó, trước tiên băng bó vết thương trên chân mình, lần này người Samari thực sự gặp họa rồi, bị tên đồ tể và tên sát thủ khiêng về ghế, suốt đường còn kêu rên.
“Ngươi muốn biết ai đã liên lạc với ta để làm việc này ư? Sợ rằng ngươi phải thất vọng rồi, vì ta cũng không quen biết người liên lạc với ta, đó là một gương mặt lạ, không phải người ở đây.”
“Rồi sao nữa?”
“Rồi… không còn gì nữa.” Người Samari tỏ vẻ vô tội: “Làm nghề này của chúng ta vốn không nên hỏi nhiều, ta đã nói giá cả với hắn, nhận tiền làm việc, chúng ta không nói nhiều lắm, ta thậm chí còn không biết hắn tìm đến ta bằng cách nào, đúng rồi, hắn còn đặc biệt dặn ta sau khi giết ngươi thì cố gắng đổ tội cho thế lực địa phương, ngươi có thể suy ngược lại thì biết rằng không phải thế lực địa phương muốn giết ngươi.”
“Đừng ép ta phải đâm thêm một nhát kiếm vào chân trái của ngươi nữa.” Trương Hằng cảnh cáo: “Ta có cách kiểm tra xem ngươi có nói dối hay không, nếu chỉ có chút tin tức này thì trước đó tại sao ngươi lại chạy trốn như vậy?”
Khuôn mặt người Samari hiện lên vẻ do dự, một lát sau mới nói: “Được rồi, tiếp theo chỉ là suy đoán của ta thôi, mặc dù hắn giấu rất kỹ nhưng vẫn có một số thói quen nhỏ đã tố cáo hắn, ta cảm thấy hắn rất giống người của cấm vệ quân, ta luôn cảm thấy có điều gì đó mờ ám trong chuyện này, những kẻ tầm thường như ta không muốn nhúng tay vào bất kỳ sự kiện chính trị nào.”
“Thế mà ngươi vẫn nhận làm việc này ư?”
“Vì đối phương trả quá nhiều tiền.” Người Samari thành thật nói.
“Linh cảm của ngươi đúng rồi, vì sự an toàn của ngươi, tốt nhất ngươi cũng đừng nói với người khác rằng ngươi đã nói những lời này với ta.” Trương Hằng hờ hững nói: “Còn nữa, tìm người vẽ chân dung cho ta.”
Việc người đến ám sát hắn ta lại là người của cấm vệ quân khiến Trương Hằng có chút bất ngờ.
Cân nhắc đến việc dạo này hắn ta luôn quậy phá ở đây, việc có thế lực lớn nào đó để mắt đến và muốn giải quyết rắc rối này sớm không có gì bất ngờ nhưng nếu là cấm vệ quân thì…
Chương 1074: Kẻ phản bội
Đương nhiên kẻ tình nghi lớn nhất chính là Klint, dù sao Klint cũng có xung đột lợi ích trực tiếp với Trương Hằng, Commodus hiện giờ rất sủng ái hắn ta, nếu để hắn ta ở bên cạnh làm việc, chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến địa vị của Klint, nếu hắn ta chết ở đây, đương nhiên là chuyện tốt đối với Klint.
Hơn nữa bản thân Klint cũng có tiền án, trước kia tên Pannonicus đến gây khó dễ cho hắn ta cũng là người của cấm vệ quân.
Cho nên lần này xem ra cũng giống như Klint thấy hắn ta sắp chỉnh đốn đội tuần tra nên quyết định diệt trừ mối họa này một lần và mãi mãi.
Nhưng bản thân Trương Hằng vẫn giữ thái độ dè dặt về điểm này, ám sát là thủ đoạn đơn giản và trực tiếp nhất nhưng trong đấu tranh chính trị, mọi người thường không áp dụng cách này cho đến khi không còn đường lui, bởi vì một khi làm vậy thì có nghĩa là không đội trời chung, nếu đối phương còn sống, bản thân mình cũng sẽ chịu rủi ro tương tự.
Sau khi tiếp xúc với Klint, Trương Hằng cũng đã phác họa sơ qua về hắn ta, hắn ta đúng là rất đố kỵ và khao khát quyền lực, nếu tình hình phát triển đến một mức độ chắc chắn, hắn ta có lẽ cũng sẽ không từ chối dùng thủ đoạn ám sát nhưng trước đó hắn ta vẫn là một chính trị gia tương đối cẩn trọng và bảo thủ.
Điều này cũng có thể thấy được từ cách hắn ta đối phó với Trương Hằng, hắn ta quen ẩn mình sau bức màn, lợi dụng một số thủ đoạn trong khuôn khổ để tiến hành trò chơi quyền lực này, ám sát không phù hợp với phong cách hành xử của hắn ta, hơn nữa một khi làm chuyện này rất dễ để lại manh mối, với mức độ đe dọa của Trương Hằng đối với hắn ta hiện giờ, không đáng để mạo hiểm lớn như vậy.
Hơn nữa sau đó Trương Hằng cũng nhận được bức chân dung mà người Samari đưa, phát hiện ra người trong bức chân dung không phải Pannonicus, mà là một kẻ hắn ta chưa từng gặp.
Chuyện đến nước này thì không thể điều tra thêm được nữa, Trương Hằng chỉ còn cách bảo người Samari để ý xem đối phương còn đến gặp hắn ta nữa không nhưng thật ra Trương Hằng không mấy hy vọng vào cách này, bất kể kẻ chủ mưu đứng sau là ai thì rõ ràng đều muốn phủi sạch quan hệ của mình, sau khi phát hiện thích khách thất thủ thì có lẽ sẽ không liên lạc với người Samari nữa.
Còn nếu muốn điều tra sâu hơn thì chỉ còn cách chờ đến khi hắn ta đến bên cạnh Commodus, lúc đó hắn ta sẽ có nhiều cơ hội tiếp xúc với cấm vệ quân hơn.
Lần ám sát này tuy không gây nguy hiểm gì cho Trương Hằng nhưng cũng là lời cảnh báo với hắn ta, có nghĩa là rất có thể có người khác để mắt đến hắn ta, tuy nhiên chuyện này không thay đổi kế hoạch tiếp theo của hắn ta, kế hoạch hợp nhất các thế lực lớn nhỏ của Trương Hằng vẫn đang tiến triển vững chắc.
Sau khi các thế lực nhỏ đều chọn phe xong, Trương Hằng rất nhanh lại châm ngòi cho một cuộc chiến mới, lần này hắn ta mượn cớ điều tra vụ việc đội tuần tra trước đây bị đánh giữa đường để trực tiếp dẫn người đột kích vào một thế lực tầm trung.
Trương Hằng đương nhiên biết không phải thế lực đó làm, bởi vì thích khách trước đó đã khai hết ra, vụ ám sát đó được lên kế hoạch như thế nào, hơn nữa sau khi ám sát không thành thì những tên đồng bọn gây hấn ở tiệm bánh đều đã bỏ trốn, đội tuần tra chỉ bị thương ngoài da, không có gì đáng ngại.
Nhưng nếu không lợi dụng chuyện này thì thật đáng tiếc, đặc biệt là khi Trương Hằng phát hiện ra một trong những tên đồng bọn có thân phận thuộc về thế lực tầm trung đó, hắn ta trực tiếp tìm đến đối phương, lên kế hoạch cho vở kịch trả thù này sau đó.
Sau khi đội tuần tra yêu cầu giao người không thành, họ đã trực tiếp tấn công vào địa bàn của thế lực tầm trung đó, còn bên kia lúc này vẫn đang nghĩ cách làm rõ tình hình, không ngờ đội tuần tra đã đánh đến nơi rồi.
Đội tuần tra bây giờ không còn là linh vật như một tháng rưỡi trước nữa, không chỉ cơ bản ai cũng từng đổ máu, mà còn liên tục chiêu binh mãi mã, tính cả những người thuê tiền thì đã vượt quá năm mươi người, lại có Trương Hằng dẫn đầu, sức chiến đấu rất mạnh.
Còn thế lực tầm trung kia tuy đông người, đã vượt quá một trăm người nhưng về cơ bản ai cũng có công việc riêng, phân tán khắp nơi, nhất thời khó có thể tập hợp đủ người.
Đồng thời Trương Hằng cũng đã nói rõ đây là ân oán giữa hai bên, không liên quan đến người của Xà Phòng, vì vậy theo quy định, các thế lực bên ngoài khác cũng rất khó can thiệp, cuối cùng chỉ có thể trơ mắt nhìn thế lực tầm trung đó bị đội tuần tra đánh bại, may là lần này Trương Hằng không làm quá, vẫn giữ mạng cho thủ lĩnh của đối phương.
Nhưng dù vậy về sau hắn ta vẫn nhận được lời mời, yêu cầu hắn ta năm ngày sau đến một quán rượu uống rượu.
Trương Hằng không thể từ chối lời mời này, vì đằng sau nó là một trong ba thế lực hàng đầu khu vực lân cận, hơn nữa Trương Hằng ước tính hai thế lực lớn còn lại cũng có mặt, điều này cũng có nghĩa là đối phương đã nhẫn nhịn đến cực hạn trước việc hắn ta khuấy động thời gian gần đây, không có gì bất ngờ nếu tối nay sẽ lật bài ngửa với hắn ta.
Chương 1075: Sự thật phơi bày
Mà việc có thể vượt qua cửa ải này hay không, có nghĩa là sau này thế lực của đội tuần tra có thể tiếp tục phát triển hay không.
Tất nhiên, nói một cách nghiêm ngặt thì mục tiêu hiện tại của hắn ta cũng đã đạt được gần một nửa, dựa vào đội tuần tra hiện tại và những thế lực nhỏ mà hắn ta kiểm soát, hắn ta đã có thể đối phó với cuộc đánh giá sau hai tuần nhưng để hoàn thành toàn bộ kế hoạch của mình, hắn ta vẫn cần phải làm thêm một số việc khác.
Trương Hằng bất ngờ đến thăm Klint.
Hai người đã nói chuyện trong phòng sách của Klint khoảng một giờ, điều này khiến vợ của Klint có chút bất ngờ, vì bà rất ít khi thấy Klint nổi tiếng hiệu quả lại trò chuyện với một người lâu như vậy, hơn nữa còn đích thân tiễn Trương Hằng ra tận cửa.
Sau đó, Klint hỏi một lão bộc nhân vừa hầu hạ hai người trong phòng: “Ông xem chuyện này thế nào?”
“Ông không phải đã quyết định sẽ đàn áp hắn ta rồi sao?” Lão bộc nhân hỏi: “Nếu vậy, tại sao còn phải giúp hắn ta?”
“Bởi vì bây giờ tôi mới phát hiện ra thì ra hắn ta lại là một người thú vị như vậy.” Klint cười nói: “Hơn nữa những con chip mà hắn ta đưa ra, tôi rất khó từ chối.”
“Tại sao, bây giờ không phải hắn ta có cầu xin ông sao?”
“Đúng vậy nhưng cũng không hẳn, tôi tin rằng hắn ta còn phương án dự phòng.” Klint nói: “Những người như hắn ta sẽ không bao giờ đặt tất cả con chip của mình vào một người.”
“Nhưng trước đây ngài đã đàn áp hắn ta, còn có chuyện đó nữa, chẳng lẽ ngài không lo sau khi hắn ta đắc thế sẽ trả thù ngài sao, hơn nữa ngài vẫn luôn nói hoàng đế coi trọng hắn ta thế nào, trước đó không phải còn hỏi ngài tình hình gần đây của hắn ta sao?”
“Trong chính trị không có bạn bè tuyệt đối, tự nhiên cũng không có kẻ thù tuyệt đối.” Klint cười nói: “Bây giờ ta bắt đầu thấy, có thêm một đối thủ cạnh tranh cũng chẳng có gì không tốt, dù sao chúng ta còn có kẻ thù chung là Aulus, bây giờ người mà hoàng đế tin tưởng nhất chính là Aulus, thậm chí còn tặng nhẫn của mình cho Aulus, hai năm nay vị trí của ta không được vững chắc, thay vì chống đỡ khổ sở, chi bằng thả thêm một người mới vào, khuấy đục nước lên, hắn ta có vẻ là người thông minh, hẳn biết đối thủ thực sự của mình là ai.”
Ngày đã hẹn nhanh chóng đến.
Không chỉ có Trương Hằng nhận được lời mời, mà ngày hôm đó, về cơ bản các tầng lớp cao của tất cả các thế lực lớn nhỏ đều có mặt.
Buổi sáng, trên những con phố lân cận đã không còn người đi lại nhàn rỗi, thay vào đó là một nhóm những gã to con trông dữ tợn, không chỉ canh giữ trước cửa quán rượu mà còn kiểm soát cả hai con phố xung quanh.
Còn những người được mời, bất kể thế lực đứng sau là lớn hay nhỏ, đều chỉ được dẫn theo hai tên đàn em đi dự tiệc.
Rõ ràng đây là để ngăn ngừa có người mượn cớ gây chuyện.
Khu người Do Thái và những người nước ngoài khác tụ tập ở phía đông nam thành Roma từ thời Hadrian luôn là vùng đất ngoài vòng pháp luật, những tên trộm cắp, sát thủ, kẻ cướp, côn đồ… tụ tập, không chịu sự quản lý của pháp luật.
Hầu hết thời gian, họ đều quen dùng nắm đấm để nói chuyện, xét cho cùng, đây vốn là một thế giới mạnh được yếu thua nhưng đôi khi khi không nên mở chiến tranh, họ cũng sẽ ngồi lại đàm phán, tất nhiên, phần lớn thời gian, đàm phán chỉ giới hạn ở hai hoặc ba bên liên quan, giống như thế này do một trong ba thế lực lớn đứng đầu, gửi lời mời đến tất cả mọi người, tình huống này thường chỉ xảy ra sáu hoặc bảy năm một lần.
Mà lúc này thường có nghĩa là gần đây đã xảy ra một sự việc lớn đủ ảnh hưởng đến phần lớn các thế lực, lần này cũng không ngoại lệ, những người nhận được lời mời đều biết cuộc tụ họp này là vì chuyện gì.
Vì vậy, có không ít người đang chờ xem trò hay của Trương Hằng và đội tuần tra của hắn.
Đặc biệt là những thế lực nhỏ bị đội tuần tra bắt nạt thảm hại trong thời gian này, đều mong có thể trở về những ngày tươi đẹp trước đây, họ hy vọng những thế lực lớn có thể chủ trì công lý cho họ, kiềm chế đội tuần tra, không để đội tuần tra tiếp tục làm bừa, tiếp tục ngoan ngoãn đóng vai linh vật của họ.
Trong số đó, có một người tỏ ra nhiệt tình nhất, ánh mắt hắn ta rõ ràng mang theo vẻ căm thù mãnh liệt, mọi người ở đây đều không xa lạ với hắn ta, hắn ta chính là lão đại của thế lực trung bình đã bị đội tuần tra đột kích trả thù và đánh tan trước đó, biệt danh là tên khốn có cánh tay bằng đồng.
Sau khi bị đánh bại, hắn lập tức chạy đến địa bàn của băng nhóm Do Thái, là khu vực có nhiều người Do Thái nhất ở phía đông nam, băng nhóm Do Thái cũng là thế lực lớn nhất ở đây, có số lượng đông nhất, kiểm soát gần một nửa số hoạt động kinh doanh trong khu vực này nhưng nói chung, băng nhóm Do Thái cũng không can thiệp quá nhiều vào hành động của những kẻ dưới trướng.
Chương 1076: Đội tuần tra trong cơn bão
Bởi vì xét đến môi trường tội phạm ở đây, thứ gì cũng thiếu nhưng không thiếu người gan dạ, thế lực tầng lớp thấp thay đổi, chiến đấu để giành địa bàn là chuyện thường tình, chỉ cần người kế nhiệm mới vẫn có thể nộp đủ số tiền thu nhập phải nộp, những thế lực cấp cao không quan tâm ai sẽ giúp họ quản lý hoạt động kinh doanh ở bên dưới.
Nhưng trường hợp của Cánh tay đồng thì khá đặc biệt, bản thân hắn là người của băng nhóm Do Thái, trước đây từng giúp cho vay trong một đấu trường ngầm của băng nhóm Do Thái, lợi dụng mối quan hệ này mà quen biết không ít đấu sĩ ngầm có thể đánh nhau, sau đó cơ hội đến, hắn đã chiếm một địa bàn bên ngoài để tự mình làm ăn, vì dựa vào băng nhóm Do Thái là băng nhóm lớn nhất, thế lực của hắn phát triển rất nhanh, chỉ trong vòng hai năm đã trở thành một thế lực trung bình khá nổi tiếng.
Nhưng chỉ năm ngày trước, những ngày tháng tốt đẹp của hắn đã chấm dứt, hắn còn chưa kịp biết chuyện gì xảy ra, tại sao lại vô duyên vô cớ bị cuốn vào chuyện đánh đập thành viên đội tuần tra, Trương Hằng đã mượn cớ bị từ chối giao người để dẫn người đột kích vào địa bàn của hắn, hơn nữa khi Cánh tay đồng thấy tình hình không ổn định quyết định giao người trước thì phát hiện người trên tay cũng không thấy đâu, cuối cùng khiến hắn không những không đầu hàng thành công, mà còn mất đi địa bàn, hơn nữa sau khi Cánh tay đồng thu nạp người, hắn chỉ thu được chưa đến hai mươi người.
Điều này tương đương với việc hắn gần như trở về giải phóng trước một đêm, vì vậy Cánh tay đồng đành phải cầu cứu băng nhóm Do Thái đứng sau.
Còn cuộc tụ họp chiều nay, theo hắn thấy thì gần như là phiên tòa xét xử những việc làm của Trương Hằng và đội tuần tra của hắn trong thời gian này, chỉ có điều đây không phải là Basilica Julia, không tuân theo luật pháp của La Mã, mà là tuân theo quy tắc do ba thế lực lớn đặt ra.
Vì vậy, theo Cánh tay đồng thấy, lần này Trương Hằng đừng hòng bước ra khỏi quán rượu mà còn sống.
… …
Lúc này đã gần đến giờ bắt đầu cuộc họp nhưng bên Trương Hằng vẫn chưa thấy ai xuất hiện, băng của Xà Phòng đến gần như là những người cuối cùng, lần này hắn không dẫn theo người anh em tốt nhất của mình là Khỉ gầy, mà dẫn theo hai gã to béo, nhìn qua là biết rất giỏi đánh nhau.
Nhưng dù vậy, Xà Phòng vẫn cảm thấy có chút áy náy, hắn sống ở đây từ nhỏ, làm sao có thể chưa từng nghe đến danh tiếng của băng Do Thái, mà ước mơ trước đây của hắn chính là gia nhập băng Do Thái, trở thành một thành viên của băng này, không còn phải chịu sự bóc lột của gông cùm xiềng xích, tuy nhiên lúc đó hắn không thể ngờ rằng mình không những không trở thành một thành viên của băng Do Thái, mà còn trở thành kẻ thù của băng Do Thái.
Chỉ có thể nói rằng số phận thật kỳ diệu.
Khi hắn dẫn người vào cửa, những ánh mắt xung quanh nhìn hắn đều tràn đầy sự thù địch, việc Xà Phòng đi gần với đội tuần tra không phải là bí mật gì, lúc đầu khi hai bên hợp tác đã từng dựa vào mối quan hệ này để hãm hại rất nhiều người, thế lực mới nổi của hắn mới có thể phát triển nhanh như vậy.
Tất nhiên, cái giá phải trả chính là hiện tại hắn không được các thế lực khác chào đón, lúc Xà Phòng vào cửa đã không chỉ một lần nghe thấy những từ như “Kẻ phản bội.” hay “Tay sai”, có người thậm chí còn không kiêng dè, trực tiếp chửi bới hắn, mà Xà Phòng dù sao cũng chỉ là một tên trộm cắp, mặc dù thời gian trước biểu hiện rất tốt, cũng bắt đầu có chút cảm giác của một lão đại nhưng những người ở đây có rất nhiều người có thế lực và địa bàn lớn hơn hắn.
Bị bọn họ cùng nhìn chằm chằm, nói không sợ là giả, hơn nữa chỗ dựa lớn nhất của hắn là đội tuần tra lúc này cũng không có mặt, lùi một bước mà nói, cho dù có đến thì e rằng cũng khó mà tự bảo vệ mình.
Xà Phòng sau khi nhận được lời mời đã vội vàng chạy đến chỗ Trương Hằng hỏi hắn định đối phó thế nào, kết quả Trương Hằng chỉ bảo hắn đừng lo lắng.
Nhưng làm sao có thể không lo lắng được chứ, bây giờ bọn họ phải đối mặt với tất cả các thế lực ở khu vực Đông Nam thành phố, cùng nhau chuẩn bị ra tay với bọn họ.
Dù Xà Phòng có nghĩ nát óc cũng không biết lần này phải vượt qua như thế nào nhưng may mắn là biểu cảm trên khuôn mặt hắn không hề phản bội suy nghĩ thực sự của hắn.
Xà Phòng không thể giữ vẻ mặt điềm nhiên nhưng vẫn có thể giữ vẻ mặt lạnh lùng, đối mặt với những lời mắng chửi khắp nơi, hắn cũng không dám mắng lại, chỉ dẫn hai tên đàn em tìm một góc không có mấy người ngồi xuống.
Lại chờ một lúc, cơ bản tất cả các thế lực đều đã có mặt, chỉ trừ Trương Hằng và đội tuần tra của hắn.
Vì vậy, Xà Phòng nhìn thấy một người Do Thái trung niên từ trên lầu đi xuống, người này có địa vị không thấp trong băng Do Thái, cũng là người chịu trách nhiệm chủ trì cuộc họp lần này, hắn ta trực tiếp đi đến trước mặt Xà Phòng, mở miệng nói.
Chương 1077: Hy vọng mới
“Người của đội tuần tra khó mời đến vậy sao, ở đây tất cả những người có tư cách và thế lực lớn hơn bọn họ đều đã đến trước, chỉ có bọn họ là vẫn chưa xuất hiện, bọn họ chẳng lẽ muốn để ngài Lockeid chờ bọn họ sao?”
Lockeid là ông trùm của băng Do Thái, ít nhất ở khu Đông Nam không có nhiều người dám để ông ta đợi.
Ngoài người phụ nữ cưng nhất và con cái của ông ta, không ai dám để ông ta đợi.
Vì vậy, khi nghe câu này, Xà Phòng không thể không đứng dậy khỏi chỗ ngồi, mở miệng nhận lỗi: “Xin lỗi, bên đội tuần tra có thể có việc gì đó trì hoãn, hay là, tôi sai người đi thúc giục?”
“Còn có chuyện gì quan trọng hơn chuyện chiều nay không?” Người đàn ông Do Thái trung niên nói không chút khách khí: “Chúng tôi đã thông báo trước cho bọn họ năm ngày, cho dù có chuyện gì thì năm ngày cũng đủ để giải quyết rồi chứ.”
“Cái này…” Xà Phòng không biết phải nói gì, lau mồ hôi lạnh trên trán.
“Dạo này các ngươi làm nhiều chuyện như vậy, thật sự coi những người khác là người mù sao, chúng tôi mời ông ta đến, là để cho ông ta có cơ hội giải thích trực tiếp, nếu ông ta không muốn có cơ hội giải thích này, chúng tôi đương nhiên cũng rất vui lòng trực tiếp chuyển sang bước tiếp theo.”
Trong lời nói của người đàn ông Do Thái trung niên, hàm ý đe dọa đã rất rõ ràng.
Xà Phòng bây giờ có nỗi khổ không nói được, hắn không biết Trương Hằng đang giở trò gì, cho nên cũng không biết phải giúp hắn giải quyết chuyện này thế nào.
Nhưng may mắn thay, ngay lúc này, nhân vật chính của cuộc họp này, Trương Hằng, cuối cùng cũng xuất hiện trước cửa quán rượu.
Mọi người trong quán rượu đã chờ đợi từ lâu, cũng chuẩn bị để Trương Hằng và người của hắn nếm thử cảm giác bị mọi người cùng đối đầu mà trước đó Xà Phòng đã cảm nhận.
Tuy nhiên, khi Trương Hằng và hai người khác xuất hiện, bọn họ lại phát hiện ra rằng những lời mắng chửi đã chuẩn bị sẵn của mình có chút không thốt ra được.
Bởi vì ba người bên ngoài đều mặc đồng phục đội tuần tra, áo giáp mới toanh, vũ khí sắc bén, vũ trang đến tận răng.
Đặc biệt là Trương Hằng đi đầu, ánh mắt hắn lướt qua mọi người trong quán rượu, không một ai dám nhìn hắn, vô thức cúi đầu và trong đầu không tự chủ được nhớ lại những chuyện không mấy vui vẻ đã xảy ra trước đó, đội tuần tra bây giờ trong mắt các thế lực vừa và nhỏ thực sự là một vị sát thần không thể chối cãi.
Mọi người vốn định trước cho đội tuần tra một trận oai phong nhưng nghĩ đến việc nếu chiều nay Trương Hằng may mắn vượt qua, sau này rất có thể sẽ đến trả thù bọn họ, thế là những lời đã đến bên miệng lại nuốt trở vào.
Vì vậy, bầu không khí trong quán rượu nhất thời có chút lạnh lẽo, chỉ có Đồng Bích vẫn nhìn chằm chằm vào ba người Trương Hằng, dù sao hắn cũng chẳng còn gì nữa, tự nhiên không còn sợ sự trả thù của đội tuần tra.
Mà theo quy tắc của băng Do Thái, cho dù lần này băng Do Thái ra mặt giúp hắn, Đồng Bích cũng không thể đòi lại được địa bàn của mình, vì vậy kết cục tốt nhất mà hắn có thể mong đợi bây giờ chính là đội tuần tra bị trừng phạt, còn Trương Hằng thì bị đuổi khỏi khu Đông Nam.
Người đàn ông Do Thái trung niên nhíu mày, ông ta không ngờ rằng Trương Hằng và những người khác vừa ra mắt đã bá đạo như vậy, mở lời chất vấn: “Các ngươi đến đây cuối cùng là để đánh nhau hay là để tham gia buổi họp?”
“Chúng tôi đương nhiên là được mời đến để tham gia buổi họp nhưng chúng tôi là đội tuần tra, mang trên mình sứ mệnh duy trì an ninh cho nơi này, không thể quên nhiệm vụ của mình, thực ra chúng tôi vừa hoàn thành nhiệm vụ tuần tra trên các con phố gần đó, lập tức đã chạy đến đây.” Trương Hằng vừa nói vừa tháo mũ sắt ra.
Những thủ lĩnh của các thế lực trong quán rượu nghe vậy thì suýt nữa mắng chửi, lời này lừa ma à, nếu không phải thời gian gần đây đội tuần tra và đám người Xà Phòng bày trò khắp nơi thì khu Đông Nam làm sao có thể trở nên hỗn loạn như bây giờ, đừng nói đến việc nâng cao an ninh, mà an ninh này ngay cả khi so sánh với trước đây cũng kém xa.
Bây giờ trên phố khắp nơi đều xảy ra đánh nhau, hơn nữa sau vụ việc của Đồng Bích, bây giờ các lão đại của các thế lực khi ra ngoài đều cần mang theo đủ vệ sĩ, thậm chí ngay cả khi ở trên địa bàn của mình cũng phải gối đầu canh giấc, thử nghĩ mà xem, ngay cả những kẻ làm nghề phạm tội như bọn họ cũng cảm thấy không an toàn thì an ninh này tốt đến mức nào mới có thể thấy được ma quỷ.
Người đàn ông Do Thái trung niên nghe vậy cũng sửng sốt, từng câu từng chữ trong đoạn nói này của Trương Hằng đều không có vấn đề gì nhưng chỉ có điều không nên phát ra từ miệng hắn nhưng người đàn ông Do Thái trung niên bây giờ đại diện cho băng Do Thái, cũng không muốn dây dưa với Trương Hằng vì chuyện nhỏ nhặt này, dù sao thì sau này còn có thời gian để hỏi tội bọn họ, vì vậy ông ta nghe vậy chỉ gật đầu: “Đã đến rồi thì mời vào chỗ ngồi.”
Chương 1078: Lãnh đạo kiên định
Trương Hằng lễ phép cảm ơn, dẫn theo Aris và Marcus đi đến ngồi vào bàn bên cạnh Xà Phòng.
Ngay sau đó, lập tức có nữ bồi bàn rót rượu vang cho ba người bọn họ.
Lúc này, người đàn ông Do Thái trung niên cũng đi đến giữa quán rượu, trước tiên nhìn lướt qua thủ lĩnh của các thế lực có mặt, sau đó mới lên tiếng: “Cảm ơn mọi người đã dành thời gian tham dự cuộc họp lần này, tôi cũng không nói nhiều nữa, tình hình thời gian gần đây, mọi người đều thấy rõ, tôi tin rằng cũng đã ảnh hưởng đến hoạt động làm ăn của không ít người có mặt ở đây, trước đây đã có người kêu gọi để ngài Lockeid ra mặt chủ trì công lý nhưng nguyên tắc của băng Do Thái vẫn luôn là mọi người tự xử lý tốt công việc của mình, các người cũng không muốn băng Do Thái quản lý quá rộng nhưng bây giờ, tình hình rõ ràng là đã trở nên mất kiểm soát hơn do một bộ phận nhỏ những kẻ không tuân thủ quy tắc, vì vậy băng Do Thái cũng có nghĩa vụ đưa mọi chuyện trở lại đúng hướng.”
Lời nói của ông ta lập tức nhận được sự ủng hộ và hoan nghênh của những người có mặt, ngược lại, bên phía Xà Phòng thì có chút ngồi như trên đống lửa.
Ai cũng biết rằng bộ phận nhỏ những kẻ trong lời nói của người đàn ông Do Thái trung niên ám chỉ đến ai, mà sau đó ông ta quả nhiên cũng nhìn về phía đội tuần tra: “Chúng tôi cũng không phải là người không biết lý lẽ, là người trong cuộc, các người có lời giải thích và bổ sung gì không?”
Người đàn ông Do Thái trung niên quả nhiên như lời họ tự nói, hoàn toàn không nói nhảm, vừa mở miệng đã đi thẳng vào vấn đề, bây giờ bầu không khí trong quán rượu như một phiên tòa xét xử, mà đối tượng bị xét xử rõ ràng chính là Trương Hằng và đội tuần tra phía sau hắn.
“Không tuân thủ quy tắc và mất kiểm soát là chỉ cái gì?” Trương Hằng như không cảm nhận được bầu không khí căng thẳng đột ngột này, bình thản phản bác: “Là đội tuần tra, chúng tôi bắt tội phạm, trấn áp hoạt động phạm tội không phải là chuyện rất bình thường sao? Ngài Lockeid đã mời tôi đến tham dự cuộc họp lần này, vậy thì có vẻ như cũng đã coi đội tuần tra là một bộ phận của khu Đông Nam, theo quy tắc của băng Do Thái các người, hẳn là không quản lý sự phát triển bình thường của các thế lực bên dưới chứ.”
“Vấn đề là bây giờ các người không bình thường, đặc biệt là so với một tháng rưỡi trước.” Người đàn ông Do Thái trung niên lạnh lùng nói.
“Ta lại thấy chúng ta bình thường hơn nhiều so với một tháng rưỡi trước, khi đó chúng ta không có thực lực, vì vậy không thể thực hiện chức trách của đội tuần tra, mọi người đều coi chúng ta như không tồn tại, bây giờ chúng ta đã phát triển rồi, tất nhiên phải gánh vác trách nhiệm của mình.”
“Vậy ý của ngươi là những gì các ngươi làm trước đây đều chỉ là thực hiện trách nhiệm của mình thôi sao?” Người đàn ông Do Thái trung niên chỉ vào Xà Phòng: “Nhưng theo ta được biết, các ngươi bề ngoài mang danh nghĩa truy bắt tội phạm, thực tế lại ngầm cấu kết với thế lực của hắn, liên thủ đối phó với các thế lực khác, giải quyết xong thủ lĩnh của các thế lực đó rồi để hắn nuốt chửng toàn bộ địa bàn và nhân viên của các thế lực đó, thế nào, đây cũng là trách nhiệm của các ngươi sao?”
Trương Hằng nghe vậy thì ngạc nhiên: “Vậy ngươi muốn chúng ta bắt hết mọi người đưa vào tù, sau đó quét sạch toàn bộ hoạt động phạm tội trên địa bàn đó à? Chúng ta làm như vậy chẳng phải là xuất phát từ sự tôn trọng đối với băng Do Thái sao? Chúng ta chỉ bắt thủ phạm, không quản chuyện của những người khác, cũng không động đến các hoạt động làm ăn trên địa bàn, thậm chí còn chủ động tìm người tiếp nhận phù hợp, như vậy thì thu nhập của băng Do Thái cũng sẽ không giảm, vì vậy khi các ngươi dùng từ mất kiểm soát để hình dung về chúng ta, mong rằng có thể cân nhắc đến những nhượng bộ mà chúng ta đã làm để duy trì trật tự ở đây.”
Người đàn ông Do Thái trung niên câm nín, rõ ràng ông ta không ngờ một đấu sĩ như Trương Hằng lại có tài ăn nói đến vậy, rõ ràng là đội tuần tra liên thủ với Xà Phòng để bành trướng thôn tính, khơi mào chiến tranh khắp nơi, vậy mà hắn cũng có thể nói thành như vậy được.
Theo lời Trương Hằng nói thì băng Do Thái còn phải cảm ơn đội tuần tra vì những nỗ lực duy trì lợi ích của họ.
Vấn đề then chốt ở chỗ Trương Hằng một mực khẳng định rằng nhiệm vụ của đội tuần tra là chống tội phạm, như vậy thì động cơ hành động của họ hoàn toàn khác với các thế lực khác có mặt ở đây, nếu băng Do Thái muốn áp dụng cùng một bộ quy tắc trước đây lên đội tuần tra thì rõ ràng là không ổn.
Lúc này, người đàn ông Do Thái trung niên cũng nhận ra điều đó, mặc dù ông ta còn chuẩn bị nhiều tài liệu khác để chứng minh đội tuần tra và Xà Phòng có quan hệ về mặt tiền bạc, mối liên hệ của hai bên rất sâu sắc, thậm chí còn tra ra được mối quan hệ bí mật giữa đội tuần tra và liên minh phản đối đội tuần tra nhưng chỉ cần Trương Hằng khăng khăng rằng mọi việc đều xuất phát từ mục đích giúp đội tuần tra hoàn thành tốt hơn nhiệm vụ của mình thì những vấn đề này sẽ không có lời giải đáp.
Chương 1079: Ngày phán xét
Vì vậy, ông ta cũng đưa ra quyết định ngay lập tức, không tiếp tục đào sâu vào chủ đề này nữa mà nói thẳng: “Dù các ngươi có ngụy biện thế nào thì cũng không thể phủ nhận rằng trong thời gian qua, tình hình an ninh ở khu Đông Nam thành phố đã xấu đi do những hành động của các ngươi, công việc làm ăn của mọi người hiện tại đều bị ảnh hưởng.”
“Trương Hằng nói: “Về vấn đề này, đôi khi để hiện thực hóa một viễn cảnh tốt đẹp, chúng ta phải trả một chút giá trong hiện tại.”
Ngay khi hắn nói ra câu này, lập tức có một tràng tiếng la ó, chủ yếu là vì câu này nghe thật quá vô liêm sỉ, cuộc sống của mọi người vốn dĩ rất tốt đẹp, chẳng có viễn cảnh tốt đẹp nào mà vẫn sống tốt, vậy thì tại sao lại phải chào đón viễn cảnh tốt đẹp chứ, chưa kể đến việc viễn cảnh tốt đẹp này là viễn cảnh tốt đẹp của ai thì còn là một vấn đề đáng để đào sâu.
Bá Đồng thậm chí còn hét lên thẳng: “Đừng nói nhảm với chúng nữa, hãy để chúng phải trả giá cho hành vi vô liêm sỉ của mình!”
Thấy mọi người xung quanh đều tỏ ra phẫn nộ, thậm chí còn có người rút vũ khí ra, Xà Phòng lại một lần nữa căng thẳng, hắn ta sờ vào thanh đoản kiếm ở thắt lưng, lòng bàn tay toàn là mồ hôi.
Người đàn ông Do Thái trung niên đợi tiếng la ó nhỏ lại rồi mới mở lời: “Ngươi thấy đấy, không ai ở đây muốn tin vào lời quỷ quái của ngươi, ngươi đến khu phố này mới được bao lâu, căn bản không hiểu những người sống ở đây, không biết tín ngưỡng của họ, không biết thói quen sinh hoạt của họ, cũng không biết họ thực sự muốn gì, đương nhiên cũng không có tư cách nói về tương lai của họ.”
Trương Hằng hỏi: “Vậy xin hỏi họ muốn gì?”
Người đàn ông Do Thái trung niên nói: “Rất đơn giản, chúng tôi chỉ muốn sống cuộc sống bình yên, không bị quấy rầy.
Ngươi biết tổ tiên chúng tôi đến Rome như thế nào không, họ bị bắt làm nô lệ, bị kỳ thị, bị hoàng đế điên rồ giết hại, âm thầm chịu đựng mọi thứ, trải qua muôn vàn gian khổ mới giành được tự do quý giá, có được khu phố này để nương thân lập nghiệp, chúng tôi biết rằng trong mắt người ngoài, đây là thiên đường của bọn tội phạm, nơi nghèo đói và tội ác nảy sinh khắp nơi nhưng đây cũng là nơi chúng tôi gọi là nhà, phần lớn những người có mặt ở đây đều lớn lên ở khu phố này, chúng tôi có một bộ quy tắc ứng xử và hành xử riêng, có lẽ không phù hợp với luật pháp của Rome nhưng đây là cách sinh tồn của nơi đây, là lối sống mà chúng tôi tự chọn, người ngoài không có tư cách thay chúng tôi quyết định. “
Lời nói của ông ta cũng nhận được sự đồng tình của tất cả các thế lực có mặt.
“Với sức mạnh của băng đảng Do Thái, chúng ta có thể đuổi thẳng các ngươi ra khỏi đây, thậm chí còn làm quá hơn thế nhưng cuối cùng chúng ta vẫn chọn giải quyết chuyện này theo cách hòa bình nhất có thể, vì đây là cách tiếp khách của ngài Lockeid, tất nhiên, với điều kiện là các ngươi bằng lòng làm khách của chúng ta.” Người đàn ông Do Thái trung niên cảnh cáo: “Ta cho các ngươi một tuần, sa thải hết những kẻ mở rộng đội tuần tra, nhả ra tất cả những địa bàn đã nuốt vào trong thời gian này, sau đó ngươi từ chức khỏi đội tuần tra, vĩnh viễn không được bước chân vào khu phố này nữa, làm được ba điều này, chúng ta có thể bỏ qua những chuyện trước đây của các ngươi.”
Đồng Bích hiển nhiên không hài lòng với quyết định này, hắn ta bị đội tuần tra “Hành hạ.” đến “Tan cửa nát nhà”, vẫn hy vọng băng đảng Do Thái có biện pháp trừng phạt nghiêm khắc hơn đối với Trương Hằng và những người khác nhưng hắn ta cũng biết với thân phận hiện tại của mình, căn bản không có tư cách chen vào, vì vậy chỉ có thể trừng mắt nhìn Trương Hằng, hắn ta tin rằng đợi đến khi đối phương rời khỏi đội tuần tra, mình vẫn có cơ hội, nếu băng đảng Do Thái không thể giúp hắn ta trả thù, hắn ta chỉ có thể tự mình ra tay.
Chỉ cần Trương Hằng không còn thân phận của đội tuần tra để bảo vệ nữa, hắn ta có thể làm được nhiều chuyện hơn.
Còn Xà Phòng thì trái tim treo lơ lửng, quả nhiên vẫn đến sao? Băng đảng Do Thái cuối cùng vẫn lật bài ngửa, đúng vậy, đây cũng là một tình thế khó khăn mà họ phải đối mặt, cho dù Trương Hằng có thể khéo ăn nói thế nào đi chăng nữa, giải thích động cơ cho mọi hành động của đội tuần tra ra sao thì đây dù sao cũng không phải là Basilica Julia, không cần tuân thủ bất kỳ luật lệ nào, cái gọi là quy tắc, cuối cùng cũng do ba thế lực lớn đứng đầu là băng đảng Do Thái đưa ra phán quyết.
Mà phán quyết này thực ra đã được định ra từ trước khi lời mời họp được đưa ra, giải thích gì cũng chỉ là hình thức mà thôi, băng đảng Do Thái đã quyết tâm khôi phục cục diện về thời điểm một tháng rưỡi trước.
Nếu là một tháng rưỡi trước, Xà Phòng cũng không phải không chấp nhận được kết quả này bởi vì hắn ta vốn dĩ chỉ là một tên trộm cắp vặt vãnh trên phố, cũng không nghĩ sẽ làm đại ca nhưng bây giờ hắn ta đã nếm được mùi vị của quyền lực, tuy rằng sau lưng còn có Marcus và đội tuần tra nhưng vì thời gian này hắn ta biểu hiện xuất sắc, trong tay vẫn có không ít quyền chủ động, cứ giao ra như vậy vẫn khá không cam lòng.
Chương 1080: Kế hoạch cuối cùng
Tất nhiên, vấn đề lớn hơn nữa là thời gian này hắn ta theo yêu cầu của Trương Hằng, khắp nơi gây sự, không ít lần đắc tội với người khác, chỉ là thế lực của hắn ta hiện tại phát triển không tệ, lại dựa vào đội tuần tra, cho nên mới có thể phát triển mạnh nhưng một khi hắn ta ngã xuống từ vị trí hiện tại, tin rằng những người chờ báo thù hắn ta cũng có thể xếp thành một hàng dài.
Vì vậy sau khi người đàn ông Do Thái trung niên nói xong, Xà Phòng và những người khác cùng nhìn về phía Trương Hằng, còn sắc mặt Trương Hằng vẫn không có gì thay đổi, bình tĩnh nghe hết lời của người đàn ông Do Thái trung niên, sau đó mở miệng nói: “Tốt lắm, rõ ràng là kẻ cướp thì đừng học người khác giảng đạo lý, cứ thẳng thắn như vậy chẳng phải tốt hơn sao.”
“Nếu ngươi chắc chắn muốn hiểu như vậy thì cũng được.” Người đàn ông Do Thái trung niên nhàn nhạt nói.
“Vậy thì ta cũng không vòng vo nữa, ta rất trân trọng mọi nỗ lực mà các ngươi đã làm ra để bảo vệ cuộc sống và truyền thống của mình, thật sự.” Trương Hằng lại nhìn một vòng xung quanh: “Nhưng, rất tiếc, ba yêu cầu ngươi đưa ra, ta không thể đồng ý một điều nào, thật ra, các ngươi nên cảm ơn mọi việc ta đã làm, bởi vì trật tự cũ đã sụp đổ rồi, các ngươi hoặc là cùng ta đón chào một thế giới mới, hoặc là chỉ có thể chôn cùng nó.”
“Ngươi đang uy hiếp chúng ta sao?” Người đàn ông Do Thái trung niên như nghe được một câu chuyện cười buồn cười vô cùng: “Chỉ dựa vào chút nhân lực hiện tại của đội tuần tra các ngươi sao? Cho dù cộng thêm những thế lực nghiêng về các ngươi, hay bị các ngươi khống chế ngấm ngầm, các ngươi có thể tập hợp được bao nhiêu người? Các ngươi có biết băng đảng Do Thái có bao nhiêu người không? Nếu cần thiết, chúng ta thậm chí có thể biến ba mươi nghìn người Do Thái sống ở đây thành người của chúng ta, ngươi dựa vào cái gì mà uy hiếp chúng ta?”
“Những gì ta nói không phải đến từ chúng ta.” Trương Hằng nói: “Ta tin rằng trong thời gian này, một số người trong các ngươi cũng đã nghe được chút tin đồn rồi, vị Hoàng đế trẻ tuổi của chúng ta vừa từ chiến trường trở về, lên ngôi, ngài ấy rất muốn làm một số chuyện có thể giành được sự ca ngợi và ủng hộ của dân chúng, tổ chức biểu diễn đấu võ chỉ là bước đầu tiên, sau đó ngài ấy định chuyển sự chú ý sang vấn đề an ninh, Bệ hạ đã để ý đến tình trạng vô pháp ở khu Đông Nam từ trước đến nay, ngài ấy tỏ ra quan tâm đến những dân chúng đế quốc sống ở đây, dù các ngươi nghĩ như thế nào, trong mắt Bệ hạ, các ngươi vẫn là dân chúng đế quốc, hơn nữa tình trạng ở đây đúng là cũng ảnh hưởng đến xung quanh, nếu không các ngươi nghĩ tại sao ta lại gia nhập đội tuần tra ở đây.”
Nói đến đây, Trương Hằng dừng một chút, sau đó nói tiếp: “Ta đến đây chỉ là bước đầu tiên, nếu ta không thể cải thiện tình hình an ninh ở đây thì sau đó một nghìn quân cấm vệ sẽ tiến vào tiếp quản công tác phòng thủ an ninh ở đây, đến lúc đó các ngươi phải đối mặt với giáo mác và kiếm ngắn của quân cấm vệ rồi, cho nên các ngươi có chắc chắn muốn đuổi ta đi không?”
Lời nói của Trương Hằng vừa thốt ra lập tức gây nên một hồi xôn xao.
Tất cả các thế lực lớn nhỏ đều không ngờ rằng chuyện lần này lại còn liên quan đến quân cấm vệ, nhất là nghe nói vị Hoàng đế mới lên ngôi chuẩn bị động thủ với khu Đông Nam, trong lòng mỗi người đều căng thẳng, trước kia họ có thể ức hiếp đội tuần tra không có tiền, không có người nhưng nếu đối thủ đổi thành quân cấm vệ, hơn nữa lại là một nghìn quân cấm vệ thì ít nhất tất cả các thế lực vừa và nhỏ đều phải ăn không trôi.
Về phần những thế lực hàng đầu như băng đảng Do Thái, họ đúng là có thể huy động được ba mươi nghìn người Do Thái nhưng trước hết không nói đến việc những thường dân này có đánh bại được quân cấm vệ hay không, cho dù có đánh bại được thì thế nào, có muốn tạo phản không? Mặc dù họ đều là tội phạm, tham gia vào các hoạt động tội phạm trong thành Roma nhưng cũng chỉ là để kiếm tiền kiếm cơm, không có ý định phản quốc nào, bọn Spartacus chính là ví dụ sống.
Huống hồ quốc lực của Roma hiện tại đang thịnh vượng, lại vừa kết thúc chiến tranh với người Đức, một nhóm cựu binh từng trải chiến trận đều đã trở về Roma, đánh không lại người Đức nhưng đàn áp một cuộc khởi nghĩa của dân thường thì vẫn không có vấn đề gì.
Tuy nhiên, mọi người cũng bán tín bán nghi về chuyện này, vấn đề an ninh của khu Đông Nam đã tồn tại từ khi những người Do Thái đầu tiên định cư ở Roma, lâu hơn nhiều so với lịch sử của băng đảng Do Thái nhưng những hoàng đế trước đây đều không giải quyết được, không phải là không có khả năng giải quyết mà là vì đây là một việc tốn sức lại chẳng được tiếng thơm.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










