1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thời Gian Chi Chủ
  4. Tập 109 : Đêm trước cuộc chiến (c1081-c1090)

[Dịch] Thời Gian Chi Chủ

Tập 109 : Đêm trước cuộc chiến (c1081-c1090)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1081: Đêm trước cuộc chiến

Khu Đông Nam đúng là một khối u khó chữa của thành Roma nhưng cũng cung cấp nguồn nhân công giá rẻ liên tục cho thành Roma, đôi khi giá thuê của họ thậm chí còn rẻ hơn nô lệ, dù sao nô lệ chết thì chủ nhân coi như mất một khoản tài sản, còn dân thường ở đây chết thì chẳng ai quan tâm, như việc dọn dẹp cống rãnh, hay công nhân bốc dỡ hàng hóa trên sông Tiber hầu hết đều đến từ khu Đông Nam.

Trong số đó có không ít là doanh nghiệp của các thế lực tội phạm như băng đảng Do Thái, quét sạch tội phạm ở đây, chưa nói đến việc có làm được không và còn lại bao nhiêu người, ước tính sau này chi phí thuê nhân công trong thành Roma sẽ tăng lên, đây là tình huống mà tất cả các thương nhân và quý tộc có sản nghiệp đều không muốn thấy.

Do đó, vấn đề này mới liên tục bị gác lại nhưng hiện tại Commodus vừa mới lên ngôi, hầu hết mọi người vẫn chưa nắm rõ tính khí của vị hoàng đế trẻ tuổi này, không ai biết ông ta đang nghĩ gì, liệu có đột nhiên bốc đồng muốn động thủ với khu Đông Nam hay không.

Một thời gian này, bọn họ điều tra về Trương Hằng cũng rất rõ ràng rồi, biết hắn đúng là người được Commodus coi trọng, việc hắn được phân đến đội tuần tra ở đây cũng khá kỳ lạ, nếu Commodus muốn giải quyết vấn đề tội phạm ở khu Đông Nam thì có thể giải thích được lý do Trương Hằng đến đây.

Một nghìn quân cấm vệ? Nếu sau này thực sự có một nghìn quân cấm vệ đóng ở đây thì việc làm ăn của mọi người không phải là bị ảnh hưởng mà là có thể tiếp tục làm ăn được không, vì vậy khi nghe được tin tức chấn động này, các thế lực trong quán rượu đều rỉ tai nhau.

Người Do Thái trung niên thấy vậy khẽ ho một tiếng, bảo mọi người im lặng, sau đó mới lắc đầu nói: “Chỉ dựa vào tin tức bắt gió đổ bóng này mà muốn hù dọa chúng ta, ngươi nghĩ quá đơn giản rồi, bấy lâu nay chúng ta chưa trải qua sóng gió gì nhưng nơi này vẫn luôn thuộc về chúng ta.”

“Trương Hằng bình tĩnh đáp: “Có phải bắt gió đổ bóng hay không thì các ngươi tự biết rõ, ta tin các ngươi cũng có chút quan hệ ở Thượng viện, xem ra các ngươi cũng không tốn ít tiền, đây mới là nguyên nhân chính khiến khu Đông Nam vẫn duy trì nguyên trạng, kí nhiên vậy thì người của các ngươi chắc cũng đã truyền tin cho các ngươi rồi.”

“Chưa thể gọi là đề xuất, chỉ là ý nghĩ nhất thời của Hoàng đế bệ hạ mấy ngày trước, Thượng viện sao có thể thông qua chuyện hoang đường như vậy.

Tám phần là các ngươi giả vờ hù dọa người ta, sau khi nhận được lời mời, ngươi không phải đã đến nhà Klint rồi sao? Tin tức này cũng truyền ra sau đó…” Người Do Thái trung niên tức giận nói nhưng vừa nói ra khỏi miệng hắn đã nhận ra mình lỡ lời.

Bởi vì hắn đã giúp Trương Hằng đập tan mối đe dọa trước đó, quả nhiên sau khi hắn nói xong, những người trong quán rượu đều lộ vẻ lo lắng ít nhiều.

Mặc dù dạo gần đây họ sống rất khó chịu nhưng so với việc để Trương Hằng dẫn đội tuần tra quấy phá thì tất nhiên bọn họ không muốn thấy quân cấm vệ vào đóng, bởi vì điều đó sẽ mang tính hủy diệt đối với môi trường thế lực ở đây.

Dĩ nhiên, nếu cứ giằng co đến cùng, vị hoàng đế trẻ tuổi kia hẳn cũng chẳng chiếm được lợi lộc gì, sẽ nhận ra muốn có được nhân lực giá rẻ thì cần phải trả lại nơi này cho thế lực bản địa nhưng đến lúc đó còn mấy người trong số họ còn sống sót?

Cho dù chỉ là khả năng thì cũng khiến người ta thấy lo lắng.

Đây chính là ý nghĩa của cuộc viếng thăm của Trương Hằng đến nhà Klint trước đó, hắn đã đưa ra cho Klint một phương án đôi bên cùng có lợi, trước đây Trương Hằng gây sóng gió ở khu Đông Nam, ba thế lực lớn do băng đảng Do Thái cầm đầu để mắt tới hắn là chuyện sớm muộn, còn cách giải quyết của Trương Hằng cũng rất đơn giản, chính là tạo ra áp lực bên ngoài, chuyển hướng mâu thuẫn.

Trên bề mặt có vẻ như nguyên nhân khiến đội tuần tra khó có thể phát triển mạnh ở khu Đông Nam là do thiếu người thiếu tiền, còn có thế lực lớn không thể chọc vào nhưng thực chất là vì lợi ích của đội tuần tra không phù hợp với lợi ích của tất cả các thế lực ở khu Đông Nam, đây mới là nguyên nhân căn bản khiến đội tuần tra không thể dung nhập vào khu Đông Nam.

Không giải quyết được vấn đề này, đội tuần tra sẽ không thể mở rộng, vì vậy Trương Hằng cần sự giúp đỡ của Klint, đưa ra tin tức rằng một nghìn quân cấm vệ sẽ vào đóng ở khu Đông Nam, còn Trương Hằng không ngại chia một phần công lao cho Klint, thậm chí dành phần lớn công lao cho Klint, dù sao hắn chỉ cần hoàn thành xuất sắc công việc mang tính thử thách đầu tiên của mình, trở về bên cạnh Commodus là được.

Còn Klint thì từ chuyện này mà có được thành tích chính trị một cách dễ dàng, cùng Trương Hằng giải quyết vấn đề an ninh tồn đọng lâu nay ở khu Đông Nam, tất nhiên hắn cũng có thể chọn đứng ngoài cuộc, đâm một nhát vào đối thủ cạnh tranh tiềm năng của mình nhưng như Klint đã nói, hắn tin rằng một người như Trương Hằng sẽ không chỉ có một giải pháp này, Trương Hằng biết rằng đằng sau Lưỡi Dao Cân Bằng cũng có một thế lực chính trị, nếu Klint không định giúp hắn, hắn còn có thể tìm đến nữ tu sĩ của Lưỡi Dao Cân Bằng nhưng như vậy có lẽ hắn phải trả một cái giá nào đó, chẳng bằng cùng Klint lấy những gì mình cần một cách thoải mái.


Chương 1082: Bình minh của hòa bình

Trương Hằng nhìn người Do Thái trung niên: “Chuyện này không phải là ngươi có thể quyết định được, tại sao không mời ngài Lockeid và những người có máu mặt khác xuống đây nói chuyện với ta, hoặc là ta dẫn người lên tầng hai?”

Các thế lực lớn nhỏ ở khu Đông Nam hôm nay cơ bản đều tụ tập ở quán rượu nhỏ này, người đông như mắc cửi, trông rất náo nhiệt.

Tuy nhiên, Trương Hằng biết những người thực sự có thể quyết định mọi chuyện không ở đây mà đang ngồi trên tầng hai, bọn họ để người Do Thái trung niên chủ trì buổi họp mặt này, lặng lẽ lắng nghe tiếng cãi vã và ồn ào ở dưới lầu, chỉ khi cần thiết mới lên tiếng, mà lời của bọn họ mới thực sự có trọng lượng, cũng là những lời mà Trương Hằng muốn nghe.

Người Do Thái trung niên nghe vậy liền cười lạnh: “Ngươi nghĩ ngài Lockeid là ngươi muốn gặp là có thể gặp sao?”

Nhưng lời của hắn vừa dứt thì thấy một thiếu nữ trẻ tuổi đi xuống từ tầng hai, thò đầu nhìn Trương Hằng, tò mò hỏi: “Ngươi chính là nhà vô địch đấu sĩ của đấu trường La Mã, người phương Đông bí ẩn đến từ đế chế xa xôi đó sao?”

“Nghe thì đúng là ta rồi.” Trương Hằng gật đầu.

“Có lời đồn rằng ngươi là hiện thân của một vị thần nào đó trên thế gian, mọc cánh sau lưng, có thể bay lượn trên bầu trời nhưng hình như ngươi chẳng khác gì người thường nhỉ.” Thiếu nữ có vẻ hơi thất vọng.

“Để không dọa bạn bè của ta, ta đã cất cánh đi rồi.”

Thiếu nữ nghe vậy liền cười khúc khích: “Các ngươi đàn ông thích nói nhảm nhưng vì ngươi coi chúng ta là bạn nên lên đây đi, ông nội muốn gặp ngươi.”

“Thà tuân lệnh còn hơn kháng lệnh.” Trương Hằng nghe vậy liền đứng dậy khỏi chỗ, theo thiếu nữ đi lên tầng hai.

Trên mặt người Do Thái trung niên hiện lên vẻ không cam lòng nhưng hắn biết thiếu nữ kia là ai, biết đây là quyết định của Lockeid, mà là thành viên của băng đảng Do Thái thì quy tắc quan trọng nhất là không bao giờ được nghi ngờ quyết định của Lockeid, vì vậy hắn đành ngậm miệng không nói gì, chỉ cung kính tiễn hai người lên lầu.

Thiếu nữ vừa đi vừa ghé vào tai Trương Hằng, nhỏ giọng nói: “Ông nội ta ghét nhất những kẻ không trung thực, vì vậy lát nữa gặp ông ấy ngươi chắc chắn đừng nói dối.”

“Cảm ơn lời nhắc nhở nhưng ta vẫn luôn thích nói thật.” Trương Hằng đáp.

“Cái này thì… Ta nghĩ chúng ta sẽ sớm biết thôi.” Thiếu nữ mỉm cười.

Hai người nhanh chóng lên đến tầng hai, ngoài dự đoán của Trương Hằng, tầng hai rộng lớn như vậy mà chỉ có bốn người.

Trong đó có ba người ngồi trước một chiếc bàn dài, người ngồi ở vị trí chủ tọa là một ông già khoảng hơn sáu mươi tuổi, sở hữu ngoại hình điển hình của người Do Thái, mái tóc ngắn màu nâu đen nhưng phần lớn đã chuyển sang màu trắng, trán rộng, mũi khoằm, hốc mắt sâu, đôi mắt sắc bén như thể có thể nhìn thấu được nội tâm của tất cả mọi người.

Không cần phải nói thì đây hẳn là lão đại đương nhiệm của băng đảng Do Thái, Lockeid, cũng là nhân vật có trọng lượng nhất trong toàn bộ khu Đông Nam, lịch sử phát triển của Lockeid chính là một truyền kỳ sống, hắn sinh ra trong một gia đình bình dân Do Thái, cha hắn mất sớm, mẹ hắn phải làm nghề buôn phấn bán hương để nuôi sống ba đứa con trong nhà, còn Lockeid là con trai cả, cũng sớm bắt đầu kiếm tiền, hắn đã làm trộm cắp, làm học việc trong tiệm rèn, đi khắp phố phường thu nước tiểu cho tiệm giặt, cũng đã dọn dẹp cống rãnh…

Tóm lại hắn đã làm tất cả những việc có thể kiếm ra tiền, mãi đến năm mười sáu tuổi gia nhập băng đảng Do Thái, cuộc sống mới dần dần tốt lên nhưng ngay lúc này, số phận lại một lần nữa trêu đùa hắn một cách tàn khốc, mẹ và em gái hắn lần lượt qua đời vì bệnh dịch hạch, sau đó người em trai còn lại của hắn cũng chết trong cuộc xung đột giữa các băng đảng.

Mãi cho đến trước năm ba mươi tuổi, Lockeid vẫn chỉ là một tên vô danh tiểu tốt trong băng đảng Do Thái, nhiều nhất chỉ có năm tên đàn em.

Sau đó là trận chiến đầy tính truyền kỳ, lúc đó lão đại của băng đảng Do Thái bị chính đàn em của mình phản bội, bị ám sát, một mình chạy trốn đến đền thờ, bên cạnh không có một ai, mà vừa lúc này Lockeid cùng hai người anh em của mình đang thu tiền ở chợ trước đền thờ.

Ba người bọn họ đã bảo vệ được lão đại đã đường cùng, không ai biết họ đã chống đỡ kẻ địch đông hơn mình gấp nhiều lần như thế nào, đến khi viện binh tiếp ứng đến, họ đã trở thành người đẫm máu, hai tên đàn em của Lockeid thậm chí còn không kịp chờ bác sĩ đến đã tử trận, chỉ có Lockeid chống đỡ được, sau đó hắn cũng được lão đại băng đảng Do Thái lúc bấy giờ khen ngợi, một đường thăng tiến và sau khi lão đại qua đời, hắn đã chính thức tiếp quản thế lực lớn nhất khu Đông Nam này.

Tất cả những đứa trẻ trên đường phố Đông Nam đều coi Lockeid là thần tượng, mong rằng một ngày nào đó mình cũng có thể chiến đấu để tạo dựng sự nghiệp như Lockeid.


Chương 1083: Kim Quán

Còn người ngồi bên trái Lockeid là một người đàn ông Tây Cabli bằng tuổi hắn, đang nhắm mắt dưỡng thần, hắn là lão đại của Kim Quán, thế lực lớn thứ hai ở khu Tây Nam, thu nhập chính là cho vay và thu tiền thuê nhà, về quân số thì không bằng băng đảng Do Thái nhưng về mặt của cải thì lại còn hơn, hơn nữa hơn một nửa các cửa hàng bất động sản ở khu Tây Nam đều thuộc về Kim Quán.

Người ngồi bên phải Lockeid là một thanh niên, khác với hai người bên cạnh, hắn trông rất trẻ, thậm chí còn trạc tuổi Trương Hằng, trên mặt mang theo nụ cười ngây thơ khiến người ta nghi ngờ hắn chỉ là người nhà của ai đó ở đây nhưng trên thực tế hắn là người truyền đạt của thế lực lớn thứ ba ở khu Tây Nam, Phong Thất.

Không ai biết lão đại của Phong Thất là ai, cũng không ai biết Phong Thất có bao nhiêu người, kinh doanh những gì, điều duy nhất có thể chắc chắn là Phong Thất là thế lực lâu đời nhất ở khu Tây Nam, bọn họ ở khắp mọi nơi, bất cứ ai bên cạnh ngươi cũng có thể là người của Phong Thất, thậm chí trong Kim Quán và băng đảng Do Thái cũng có không ít người của Phong Thất, cho nên bất cứ chuyện gì ở khu Tây Nam đều không thể qua mắt được Phong Thất, ngoài ra còn có tin đồn, tất cả những thích khách ở khu Tây Nam đều có liên quan đến Phong Thất.

Còn thanh niên ngồi đây là một trong số ít những người của Phong Thất xuất hiện công khai, chuyên chịu trách nhiệm giao tiếp và thương lượng với các thế lực, tự xưng là Thanh Đồng.

Còn người thứ tư, hắn không ngồi trước bàn mà đứng sang một bên rót rượu cho ba người đang ngồi, trông giống như người hầu ở quán rượu nhưng Trương Hằng lại nhìn hắn lâu nhất, bởi vì Trương Hằng phát hiện ra rằng mình không thể nhìn thấu được thực lực của hắn.

Bởi vậy nên ba người mới ngồi ở tầng hai một cách tùy tiện như vậy, cũng không sắp xếp thêm vệ sĩ nào nữa.

“Trương Hằng, dạo gần đây khắp Đông Nam thành, không, phải nói là toàn bộ thành Roma đều bàn tán về tên ngươi.” Người đầu tiên lên tiếng lại là Thanh Đồng của Phong Thất, hắn cười nói: “Hai tháng trước ngươi còn là đấu sĩ của đấu trường Victor, sau khi được tự do lập tức bắt đầu phục vụ cho bệ hạ, nghe nói bệ hạ rất coi trọng ngươi, khi ngươi còn là đấu sĩ, ngài đã cải trang vi hành đến gặp ngươi, ngươi đương nhiên không muốn làm hỏng công việc đầu tiên này.

“Cho nên sau khi ngươi gia nhập đội tuần tra, ngươi lập tức bắt đầu gây chuyện, trước là ép buộc Còng Sắt và thủ hạ của hắn ra tay với ngươi, sau đó nâng đỡ tên trộm tên Xà Phòng kia làm con rối của ngươi, rất thông minh, bởi vì danh phận của đội tuần tra không thể trực tiếp nuốt chửng những địa bàn kia, nếu không thì đã sớm khiến chúng ta chú ý, hơn nữa ngươi rất cẩn thận, còn tìm năm tên lưu manh quen biết trước đây, lại lập ra một liên minh phản tuần tra, một mặt có thể chế ngự Xà Phòng, mặt khác cũng có thể nhân cơ hội trừ khử những nhân tố không ổn định trong hai thế lực, sau đó ngươi lại mở rộng đội tuần tra một cách rầm rộ.

“Hàng loạt hành động của ngươi đã thành công thu hút sự chú ý của ngài Lockeid, chúng ta đã gửi lời mời đến ngươi nhưng đáng tiếc là sau đó ngươi lại đi tìm đồng minh chính trị của ngươi là Klint, rồi sau đó từ phía Thượng viện truyền đến tin đồn bệ hạ muốn ra tay với Đông Nam thành, ta nói đúng chứ, tiện thể nói thêm, sáng nay ngươi ăn bánh mì kẹp focaccia, mật ong ăn kèm với bánh mì, ngươi không thích bánh mì, bởi vì nó nướng hơi quá lửa rồi.”

Phải thừa nhận rằng, trong số bốn người ở tầng hai, Trương Hằng ít chú ý nhất đến chàng trai trẻ được gọi là Thanh Đồng, bởi vì chàng là người có sự tồn tại thấp nhất trong bốn người.

Nhưng Thanh Đồng vừa mở miệng, lập tức thu hút sự chú ý của tất cả mọi người vào mình, lúc trước Trương Hằng cũng nghe Xà Phòng và Ali kể không ít chuyện liên quan đến Phong Thất, biết được thế lực bí ẩn nhất ở Đông Nam thành phố này có năng lực thu thập tình báo rất lợi hại.

Vì vậy, điều khiến Trương Hằng kinh ngạc không phải là đối phương biết hắn ăn sáng gì, mà là hắn không ngờ Phong Thất lại nói giúp hắn.

Đúng vậy, bề ngoài thì có vẻ như Thanh Đồng đang khoe khoang, thế lực hàng đầu Đông Nam thành phố có năng lực theo dõi mọi nhất cử nhất động của hắn, đồng thời cũng cảnh báo hắn rằng đừng cố nói dối.

Nhưng Trương Hằng cũng để ý thấy trong mọi lời lẽ, Thanh Đồng đều nhấn mạnh mối quan hệ thân thiết giữa Trương Hằng và Commodus, ngoài ra còn xếp cả Klint vào phạm vi đồng minh chính trị của Trương Hằng.

Nếu nói trong kế hoạch của Trương Hằng còn có sơ hở nào thì đó chính là quan hệ đồng minh giữa hắn và Klint không được vững chắc, mặc dù hắn đã đưa ra một phương án đôi bên cùng có lợi cho Klint, cũng tin rằng Klint sẽ đồng ý phương án này nhưng hắn có thể dùng cách này, cũng có nghĩa là các thế lực lớn ở Đông Nam thành phố do băng đảng Do Thái cầm đầu cũng có thể dùng cùng một cách để kéo Klint về phía họ.


Chương 1084: Bữa Trưa

Trước đây Trương Hằng đã từng phân tích, đằng sau Đông Nam thành phố cũng có thế lực chính trị, băng đảng Do Thái cùng Kim Quán, Phong Thất thống trị nơi này không chỉ bằng thủ đoạn bạo lực, mà họ còn chi một khoản tiền lớn hằng năm cho những quý tộc béo phì ở Viện Nguyên lão, mục đích là để duy trì tình trạng tự trị một nửa ở nơi này.

Có lẽ đây cũng là lý do tại sao Lockeid và những người khác không hoảng loạn như những người ở bên dưới khi nghe tin một nghìn quân Cấm vệ sắp tiến vào đây.

Tuy nhiên, mặc dù biết Thanh Đồng là có ý tốt nhưng để vở kịch trở nên trọn vẹn, Trương Hằng vẫn phải phản công, sau khi Thanh Đồng nói xong, hắn cũng lên tiếng: “Đêm qua ngươi bận rộn với việc mây mưa cùng phụ nữ, các ngươi đã uống rượu suốt một đêm nên sáng nay dậy rất muộn, trực tiếp ăn trưa, bữa trưa ăn ô liu và cá nướng, khi ăn cơm ngươi còn đánh nhau với người khác, ngoài ra, có lý do để tin rằng ngươi dường như không hài lòng với màn trình diễn của mình đêm qua, vì vậy ngươi đã luôn tìm cách để kéo dài thời gian.”

Trương Hằng vừa dứt lời, sắc mặt Thanh Đồng trắng bệch, sau đó vội vàng nói với cô gái bên cạnh Trương Hằng: “Ngươi đừng tin lời hắn, hắn nói bậy, để trả thù ta vừa tiết lộ bí mật của hắn.”

“Yên tâm, dĩ nhiên là ta tin ngươi hơn rồi.” Cô gái nở một nụ cười ngọt ngào.

Lúc này Lockeid cũng đã ăn xong miếng thịt nai cuối cùng, hắn như hoàn toàn không nghe thấy lời đấu khẩu của Trương Hằng và Thanh Đồng, buông nĩa xuống, chỉ vào vị trí dưới cùng, lên tiếng: “Ngồi xuống.”

Trương Hằng nghe vậy liền ngồi xuống, còn cô gái đi cùng hắn thì lại ngồi xuống bên cạnh Lockeid nhưng cô ta lặng lẽ dịch người, kéo giãn khoảng cách với Thanh Đồng ở phía bên kia.

Lockeid không dùng khăn ăn lau vết dầu mỡ trên miệng, đây cũng là thói quen ăn uống mà hắn vẫn duy trì trong nhiều năm, hồi nhỏ trong nhà không có gì ăn, hắn trộm được thức ăn ở bên ngoài cũng không nỡ ăn, thường chỉ liếm hai miếng, để lại chút thức ăn thừa trên miệng, giả vờ đã ăn rồi, về nhà chia thức ăn cho anh trai và em gái đang đói bụng, lâu dần hình thành thói quen ăn uống không lau miệng.

Mặc dù sau đó cuộc sống dần dần tốt lên, cho đến bây giờ hắn đã trở thành ông trùm của băng đảng Do Thái nhưng thói quen này vẫn không đổi, vì vậy đã không ít lần bị vợ và con phàn nàn.

“Ngươi muốn gì?” Lockeid nhìn Trương Hằng đối diện, thẳng thắn hỏi.

“Ba thế lực lớn và đội tuần tra liên kết với nhau, thiết lập trật tự mới cho Đông Nam thành phố.” Trương Hằng trả lời.

“Không thể nào.” Lockeid nghe vậy liền lắc đầu.

Tuy nhiên, hắn không giải thích lý do tại sao không thể, chỉ vẫy tay, bảo người hầu kia rót rượu cho Trương Hằng, sau đó mới nói tiếp: “Ngươi nóng lòng muốn làm tốt công việc đầu tiên của mình, ta có thể hiểu được, mặc dù ta không hài lòng lắm với cách làm của ngươi trong thời gian qua nhưng ta cũng không muốn dây dưa với ngươi về những chuyện vặt vãnh này nữa, thôi thì ngươi giải tán những người mà đội tuần tra thuê đi, ta cam đoan sau này tình hình trị an ở Đông Nam thành phố sẽ tốt lên, cho đến khi ngươi rời khỏi nơi này, ngươi đã đạt được thành tích chính trị mà mình cần, chúng ta cũng có thể sớm chấm dứt trò hề này.”

Công bằng mà nói, điều kiện mà Lockeid đưa ra vẫn khá tốt, hắn không nhắc đến những chuyện trước đây của Trương Hằng, cũng không có ý định truy cứu việc Trương Hằng phá hoại trật tự ở Đông Nam thành phố, thậm chí còn muốn tiễn Trương Hằng rời đi một cách long trọng.

Nhưng điều mà hắn không ngờ là Trương Hằng sau khi nghe xong vẫn kiên quyết nói: “Xin lỗi, ta không định từ bỏ yêu cầu của mình.”

Lockeid cau mày: “Ngươi biết rằng ngay cả khi ngươi và Klint có thể thuyết phục Hoàng đế bệ hạ phái quân cấm vệ đến đây thì các ngươi cũng cần sự chấp thuận của Viện Nguyên lão chứ? Ta sẵn sàng đối xử với ngươi một cách lễ độ, không phải vì sợ một nghìn quân cấm vệ đó, chỉ là không muốn đưa tiền cho những vị nguyên lão tham lam trong Viện Nguyên lão nữa, chúng ta cứ đấu đá với nhau, cuối cùng chỉ có lợi cho những vị nguyên lão đó mà thôi, hơn nữa lùi một vạn bước mà nói, cho dù cuối cùng các ngươi thắng, có được sự cho phép của Viện Nguyên lão thì sao nữa?

“Các ngươi không phải là người đầu tiên muốn tiêu diệt chúng ta, cũng sẽ không phải là người cuối cùng nhưng triều đại thay đổi, hình ảnh hoàng đế trên đồng tiền vàng thay đổi hết lần này đến lần khác, chúng ta vẫn ở đây, tất nhiên, các ngươi có thể dùng quân đội bắt giữ chúng ta, thậm chí giết chết ta, hủy diệt băng đảng Do Thái nhưng chỉ cần cho những người ở đây một chút thời gian, họ sẽ xây dựng lại mọi thứ mà chúng ta đã dựng lên.” Lockeid dừng lại một chút, nghiêm túc nói: “Chúng ta đều là người già cả rồi, người già luôn hy vọng có thể dùng biện pháp hòa bình tương đối để giải quyết vấn đề nhưng người già cũng có nghĩa là chúng ta không sợ chết.”


Chương 1085: Thế Lực

“Ờ, làm phiền một chút, ta còn khá trẻ, cũng rất sợ chết.” Thanh Đồng nói: “Nhưng các ngươi không cần quan tâm đến ta, ta chỉ là một tiểu nhân vật phụ trách truyền lời.”

Nghe xong lời Lockeid, Trương Hằng cũng lên tiếng: “Ngài hiểu lầm rồi, bản thân ta vô cùng kính trọng ngài, không hề có ý định tiêu diệt ngài hay băng đảng Do Thái, cũng sẽ không thay đổi lối sống của các người, ta chỉ hy vọng từ nay về sau đội tuần tra có thể tham gia vào việc quản lý Đông Nam thành phố, chứ không phải tiếp tục làm kẻ đứng ngoài cuộc như trước nữa.”

“Ra là vậy, ngươi muốn không chỉ có thành tích chính trị mà còn muốn bồi dưỡng nên thế lực của mình trong khu phố này.” Chỉ một câu, Lockeid đã chỉ ra mục đích thực sự của Trương Hằng.

Còn Trương Hằng cũng không giấu giếm, thẳng thắn thừa nhận: “Ta đã nghe qua câu chuyện của ngài, về việc ngài đã tự tay gây dựng nên cơ nghiệp, trở thành người thống trị không ngai ở Đông Nam thành phố, ta và những người trẻ tuổi khác trong khu phố này đều rất ngưỡng mộ, ta cũng muốn tạo nên sự nghiệp của riêng mình ở đây.”

“Ngươi cũng khá thành thật đấy.” Nghe vậy, Lockeid gật đầu: “Những người trẻ tuổi có tham vọng là chuyện tốt nhưng vấn đề là thân phận của ngươi, ngươi không phải là người ở đây, hơn nữa còn dựa vào đội tuần tra, đây không phải là sự cạnh tranh công bằng, ta không thể nhắm mắt làm ngơ nhìn ngươi phát triển mạnh mẽ được.”

Lần này đến lượt Trương Hằng cau mày, hắn không ngờ thái độ của Lockeid lại cứng rắn như vậy, rõ ràng là ông lão này có thể hòa hợp với những quý tộc trong Viện Nguyên lão, vậy tại sao lại không thể dung thứ cho một thế lực mới không hề làm lay chuyển băng đảng Do Thái tồn tại.

Kết quả là ngay lúc này, lão đại của Kim Quan vẫn luôn nhắm mắt dưỡng thần trước đó mở mắt ra, lên tiếng: “Ý của ngài Lockeid là, nếu ngươi muốn xây dựng thế lực của mình ở đây, trước tiên ngươi phải chứng minh ngươi cũng là người ở đây, như vậy chúng ta mới có thể xem xét chấp nhận ngươi.”

“Ta phải chứng minh như thế nào?”

“Rất đơn giản, sau khi ngươi trở về bên cạnh Hoàng đế bệ hạ, chúng ta muốn ngươi giúp chúng ta giết một người.” Đến đây, Lockeid cuối cùng cũng nói ra mục đích thực sự của việc mời Trương Hằng lên lầu hai.

Nghe vậy, Trương Hằng nhướng mày, suýt nữa thì tưởng rằng mối quan hệ giữa hắn và Lưỡi Dao Cân Bằng đã bị bại lộ, may mà sau đó, vị lão nhân đối diện lại bổ sung thêm: “Ngươi cần nghĩ cách kết thúc sự nghiệp chính trị của Nguyên lão Diwubulaiye, tước bỏ thân phận nguyên lão của hắn, lòng tham của hắn quá lớn, chúng ta không thể đồng ý được nữa rồi, để đổi lại, chúng ta có thể cho phép ngươi và đội tuần tra của ngươi phát triển ở đây nhưng các ngươi không được quá đáng như trước nữa, nếu ngươi đồng ý, chúng ta có thể tiếp tục thảo luận về vấn đề phân chia thế lực của đội tuần tra.”

Ai cũng không ngờ rằng, cuộc họp băng đảng do băng đảng Do Thái khởi xướng, liên hợp với ba thế lực lớn của Đông Nam thành phố, nhằm xét xử và trừng phạt những hành động gần đây của đội tuần tra do Trương Hằng đứng đầu, rõ ràng là đến với ý đồ xấu, cuối cùng lại nhẹ nhàng bỏ qua.

Những kẻ chờ xem trò cười của đội tuần tra đều ngây người.

Không biết Trương Hằng trên lầu hai đã rót thứ canh mê hồn gì cho Lockeid và những người khác mà cuối cùng, ba thế lực lớn đồng ý công nhận phạm vi thế lực hiện tại của đội tuần tra, bao gồm cả băng đảng của Xà Phòng và liên minh chống đội tuần tra, ba thế lực lớn do băng đảng Do Thái cầm đầu cũng mặc nhiên chấp nhận sự tồn tại của chúng, khiến Xà Phòng và những người khác thở phào nhẹ nhõm.

Ngoài ra, ba thế lực lớn cũng không ngăn cản đội tuần tra tiếp tục mở rộng ở Đông Nam thành phố nhưng đã thống nhất số lượng người tối đa của đội tuần tra là một trăm hai mươi người, con số này cũng khiến nhiều người hít một hơi lạnh, mặc dù đây chỉ là số lượng người của một băng đảng trung bình nhưng xét đến tính đặc thù của đội tuần tra, việc mở rộng lên một trăm bốn mươi người chắc chắn có thể trở thành cơn ác mộng của tất cả các băng đảng ngoại trừ ba thế lực lớn.

May mắn thay, sau đó Lockeid vẫn cân nhắc đến cảm xúc của đại đa số các băng đảng vừa và nhỏ, cùng Trương Hằng đạt được một loạt các thỏa thuận, nghiêm ngặt hạn chế quyền lực của đội tuần tra, chuyện tùy tiện tìm cớ đánh tan một thế lực như trước đây hẳn là sẽ không còn xảy ra nữa, sau đó, đội tuần tra sẽ quay trở lại với công việc chính của mình, duy trì an ninh trật tự cho khu phố.

Tất nhiên, xét đến tình hình đặc biệt của Đông Nam thành phố, hầu như băng đảng nào cũng đều tham gia vào hoạt động phạm tội, đội tuần tra cũng không thể bắt hết bọn chúng, vì vậy, nói một cách chính xác thì đội tuần tra xử lý một số vụ việc phạm tội đột xuất hoặc nghiêm trọng và khi điều tra, thế lực tương ứng tại địa bàn đó cũng cần hỗ trợ.


Chương 1086: Tầng Lớp Thấp

Ngoài ra, từ nay về sau, tất cả các thế lực đều phải đảm bảo trật tự tại địa bàn của mình, một khi hỗn loạn đến một mức độ chắc chắn, ảnh hưởng đến cuộc sống của người dân bình thường xung quanh, đội tuần tra cũng sẽ can thiệp xử lý.

Điều này tất nhiên là để Trương Hằng có thành tích nhưng không ai biết trong đó có phải cũng có ý của Lockeid hay không, như chúng ta đã biết, Lockeid xuất thân từ tầng lớp thấp, không ai hiểu rõ hơn hắn về cuộc sống của những người dân ở tầng lớp thấp trong khu phố này, từ lâu hắn cũng luôn muốn làm điều gì đó cho những người dân ở tầng lớp thấp sống ở đây, chỉ là khi ngồi vào vị trí này, hắn cần cân nhắc đến nhiều mặt, ngược lại, có một số việc không tiện tự mình ra tay, vì vậy bây giờ mượn tay đội tuần tra để làm một số việc cũng không phải là không có ý.

Chỉ trong vòng nửa giờ đồng hồ, Trương Hằng và Lockeid đã đấu khẩu gay gắt quanh một loạt các vấn đề quan trọng, thăm dò giới hạn của nhau, tung bài tẩy và thỏa hiệp với nhau, đối với người bình thường, cảnh tượng như vậy có thể hơi nhàm chán, vì không có màn đấu võ nào hấp dẫn nhưng đối với những người trong cuộc, cuộc đàm phán này còn gay cấn hơn nhiều so với cuộc chiến trên phố.

Lockeid, vị vua không ngai của Đông Nam thành phố này, ngay từ khi thốt ra chữ đầu tiên đã luôn nắm chắc quyền chủ động trên bàn đàm phán, hắn không nói nhiều nhưng mỗi chữ đều có ý nghĩa, đồng thời không ngừng gây áp lực lên Trương Hằng.

Còn lão đại của Kim Quan thì quen biết hắn từ lâu, phối hợp cũng rất ăn ý, lợi thế lớn nhất của họ là rất hiểu Đông Nam thành phố, thêm vào đó có Phong Thất cung cấp thông tin cho họ, điều này cũng giúp hai ông già chiếm ưu thế đáng kể trong cuộc đàm phán.

Nhưng điều khiến Lockeid bất ngờ là, mặc dù vậy, người đàn ông phương Đông ngồi đối diện vẫn không hề lép vế trong cuộc đàm phán này, cả về mặt hình thức lẫn nội dung thực tế.

Hắn một mình ở giữa vòng vây của kẻ địch nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh từ đầu đến cuối, đối mặt với ba thế lực mạnh nhất Đông Nam thành phố mà vẫn nói chuyện lưu loát, sự từng trải của hắn khiến Lockeid thậm chí nghi ngờ hắn không phải lần đầu tiên trải qua tình huống như vậy nhưng xét đến tuổi tác của hắn thì điều đó lại có vẻ vô lý.

Lockeid nhớ rằng khi mình bằng tuổi Trương Hằng, hắn vẫn chỉ là một tên vô danh tiểu tốt trong băng đảng Do Thái, chỉ nhìn thấy ông chủ băng đảng Do Thái từ xa thôi là chân hắn đã run bần bật, thế mà thanh niên ngồi đối diện hắn lại có thể bình tĩnh đáp trả dưới sự chú ý của ba người.

Tuy nhiên, bên kia Trương Hằng cũng không hề dễ dàng, mặc dù hắn đã chuẩn bị rất nhiều trước đó nhưng hắn phát hiện mình vẫn có phần đánh giá thấp nhân vật truyền kỳ của Đông Nam thành phố này.

Lockeid khó đối phó hơn hắn dự tính rất nhiều, vì vậy Trương Hằng cũng nhận ra rằng kế hoạch thống nhất tất cả các thế lực ở Đông Nam thành phố trước đây của hắn có thể phải thay đổi, mặc dù nếu hắn muốn, hắn vẫn có thể thay thế Lockeid nhưng điều đó có nghĩa là hắn phải dành nhiều thời gian và công sức hơn ở Đông Nam thành phố.

Mà lần này không giống với tình hình ở Cánh buồm đen, lúc đó Trương Hằng dù là chiếm lấy Quạ lạnh hay trở thành vua Nassau đều là vì mục đích sinh tồn nhưng lần này hắn vẫn dành nhiều tâm sức hơn vào việc học kỹ năng, mục tiêu chính của Trương Hằng là thư viện chứa đầy sách về sát thủ của Lưỡi dao cân bằng.

Đông Nam thành phố chỉ là nơi quá độ, ngay cả khi để bồi dưỡng thế lực của mình, Trương Hằng cũng không muốn đầu tư quá nhiều vào chuyện này, vì vậy hắn cũng sẵn sàng chấp nhận đề xuất của Lockeid, chuyển sang tìm kiếm cục diện ổn định chung sống giữa nhiều bên.

Tuy nhiên, trong đàm phán, Trương Hằng cũng sẽ không vội vàng để lộ giới hạn của mình, ngược lại hắn vẫn duy trì thái độ tấn công, đặc biệt khi hắn nhận ra Lockeid đồng ý gặp hắn là vì muốn tìm đồng minh chính trị mới, để giúp băng đảng Do Thái giải quyết những quý tộc lớn bám chặt vào Đông Nam thành phố để hút máu, Trương Hằng phát hiện ra mình có nhiều lựa chọn hơn trước.

Vì vậy, cuộc đàm phán sau đó của hai người cũng trở nên gay gắt hơn.

Khi Lockeid và Trương Hằng cũng khó khăn thống nhất được vấn đề quan trọng cuối cùng thì lão già này cầm cốc rượu bên cạnh lên: “Ngươi tuy là người từ ngoài tới nhưng ta phải nói rằng, trên người ngươi cũng có vài đặc điểm cố hữu của người nơi đây, tranh cường hảo thắng, nắm bắt mọi thứ có thể nắm bắt.”

Trương Hằng nghe vậy cũng nâng cốc: “Đây là chuyện tốt hay xấu?”

“Vừa là chuyện tốt vừa là chuyện xấu, cái này tùy ngươi nhìn nhận thế nào, nếu ta có thể trẻ lại hai mươi tuổi, có lẽ ta sẽ muốn đấu với ngươi vài lần, không chỉ là trên bàn đàm phán.” Lockeid uống cạn chén rượu của mình, dưới sự dìu đỡ của cháu gái đứng dậy khỏi chỗ ngồi.


Chương 1087: Cháu Gái

Ở phía đối diện, lão đại Kim Quan, người Tashgabat đó cũng cùng lúc đứng dậy.

Lockheed đặt chiếc cốc rỗng xuống: “Tiếp theo, chúng ta hãy dành thời gian cho người trẻ tuổi, về những vấn đề chi tiết cụ thể, có thể trao đổi thêm với cháu gái tôi, ông già chúng tôi sẽ không quấy rầy các bạn.”

Lockeid nói xong, liền cùng lão đại Kim Quan và người hầu đi về phía cầu thang, dù sao thì ông ta cũng đã có tuổi, mặc dù cuộc đàm phán vừa rồi vô cùng hăng hái nhưng nói cuối cùng cũng là tuổi cao sức yếu, sau khi định ra các vấn đề chính, cũng không còn đủ sức để cãi cọ từng li từng tí với Trương Hằng.

Đợi Trương Hằng và cháu gái Lockeid nói xong mọi chi tiết thì đã đến tối.

Đến đây thì đội tuần tra cuối cùng cũng được coi là đã vượt qua được cuộc khủng hoảng lớn nhất hiện nay, còn những thế lực khác đã nhận được tin tức từ lâu thì tâm trạng vô cùng phức tạp.

Trong mắt người ngoài, lần đàm phán này của Trương Hằng chắc chắn là đại thắng.

Là người từ bên ngoài đến, lại còn là thân phận đội tuần tra, thế mà lại được sự cho phép của ba thế lực lớn, cho phép hắn phát triển bồi dưỡng lực lượng của mình ở đây, không thể không nói đây là một kỳ tích.

Nhưng tin tốt là sau này họ không còn phải lo đội tuần tra đột nhiên đến gây phiền phức cho họ nữa, có người đã đeo thêm gông vào cổ con mãnh thú mất kiểm soát này, cũng khiến họ cuối cùng có thể ngủ ngon vào ban đêm.

Tin tức có một nghìn quân cấm vệ có khả năng tiến vào khu Đông Nam trước đó, ngoài những người cực kỳ căm ghét đội tuần tra như Đồng Bích thì đại đa số mọi người mặc dù không mấy hài lòng với kết quả này nhưng cũng không phải không thể chấp nhận, theo họ thấy, Trương Hằng rõ ràng là lợi dụng nỗi sợ hãi của mọi người đối với quân cấm vệ, mới thành công xin được cơ hội phát triển từ ba thế lực lớn.

Nhưng là người trong cuộc, Trương Hằng rất rõ ràng, mình đã trả giá như thế nào để có được cơ hội phát triển này, thậm chí Trương Hằng còn nghi ngờ lần này Lockeid đến là chuyên muốn lợi dụng hắn giải quyết vấn đề mà băng nhóm Do Thái gặp phải.

Tất nhiên, xét về kết quả cuối cùng thì hai bên cũng coi như là cùng lợi dụng lẫn nhau, mỗi người lấy những gì mình cần.

Qua lần đàm phán này, Trương Hằng cũng hiểu ra được tại sao Lockeid có nhiều con cháu như vậy, lại muốn mang theo đứa cháu gái này bên mình, cô gái này trông có vẻ ngây thơ, vô tâm cơ nhưng nếu thực sự có người cho rằng cô ta chỉ là bình hoa di động thì chắc chắn sẽ phải chịu thiệt lớn.

Trong lúc đàm phán, biểu hiện của cô ta tuy không bằng ông nội của mình nhưng rõ ràng cũng đã được Lockeid chỉ bảo tận tình, hơn nữa rất hiểu ưu thế của mình là gì, phát huy ưu thế của mình đến mức tối đa nhưng đến khi đàm phán kết thúc, cô ta lại khôi phục lại dáng vẻ thiếu nữ như trước, còn nhiệt tình mời Trương Hằng đến nhà cô ta ăn tối, chỉ là cuối cùng bị Trương Hằng từ chối khéo.

Trương Hằng đã đàm phán suốt một buổi chiều, hơn nữa đối phương còn dùng chiến thuật đánh xe lu khiến hắn có chút mệt mỏi, quan trọng nhất là hắn vẫn còn một người cần gặp.

Sau đó, Trương Hằng bảo Marcus và Aris đi cùng về trước, còn hắn thì tùy tiện chọn một hướng, đi vào con phố chìm trong bóng đêm.

Hắn không đi xa lắm, chỉ ở một con hẻm phía trước nhìn thấy Thanh Đồng đã rời khỏi quán rượu sớm hơn hắn một bước.

Lúc này, hắn đang chơi bùn với một nhóm trẻ con, chơi rất vui nhưng khi nghe thấy tiếng bước chân, hắn đã đuổi những đứa trẻ đó về nhà, sau đó vỗ tay đứng dậy, kinh ngạc nói: “Thật khéo?”

“Phong Thất đại danh đỉnh đỉnh, ngay cả chuyện tôi ăn sáng là gì mà ông cũng biết thì bất kể tôi đi theo hướng nào mà gặp được ông đều chẳng có gì đáng ngạc nhiên, phải không?” Trương Hằng phản bác.

Thanh Đồng nghe vậy cười nói: “Quả nhiên ngươi khó đối phó như trong truyền thuyết, xem ra trước đây ta có chút tự làm mình thêm khổ, cho dù không giúp ngươi nói chuyện thì ngươi cũng có thể thuận lợi vượt qua mà thôi.”

“Không, những thông tin ông đưa ra khi gặp mặt thực sự đã giúp tôi rất nhiều trong cuộc đàm phán sau đó.”

“Nhưng lúc đó ngươi cũng thật tàn nhẫn khi hạ nhục ta.” Thanh Đồng cười khổ nói: “Ta đang trên đường theo đuổi cháu gái của Lockeid, lời nói của ngươi đã khiến ta trực tiếp bị loại.”

“Ta tin rằng một lão luyện tình trường như ông hẳn có cách cứu vãn tình thế.” Trương Hằng mặt không đổi sắc nói.

“Được rồi, ta vẫn còn một chút thủ đoạn nhưng đây là tuyệt kỹ phòng thân của ta, ban đầu định dùng sau khi kết hôn bị bắt gian mới dùng.” Thanh Đồng cười hì hì nói: “Đúng rồi, ngươi chắc chắn rất tò mò tại sao trước đó ta lại giúp ngươi trên lầu phải không?”

“Ông muốn giải thích không?”

“Tất nhiên, bởi vì ta và ngươi đến từ cùng một nơi.” Thanh Đồng bí ẩn nói.

“Ồ, ông cũng đến từ phương Đông bí ẩn xa xôi sao?” Trương Hằng hỏi.


Chương 1088: Lưỡi Dao

“Không, ngươi biết ta nói đến đâu mà.” Thanh Đồng nhìn xung quanh, xác nhận không có người thứ ba nào ở đó, sau đó đột nhiên tiến lại gần tai của Trương Hằng, giọng nói nhỏ lại: “Nguyện mọi thứ trên thế gian đều cân bằng, ngươi và ta đều là lưỡi dao trong tay Creis.”

“Câu này có ý gì?”

Thanh Đồng nhìn Trương Hằng, dường như muốn tìm ra dấu vết nói dối trên khuôn mặt của hắn nhưng cuối cùng vẫn thất bại, vẻ mặt của Trương Hằng giống như vừa nghe thấy câu này, cau mày, trong mắt mang theo chút nghi ngờ.

Vì vậy, Thanh Đồng sau đó lại cười nói: “Không có gì, quên đi, ta vừa rồi chỉ nói đùa thôi, đừng để bụng, nói thật là Phong Thất rất hứng thú với ngươi, mặc dù bây giờ ngươi gặp một chút rắc rối nhưng chúng ta tin rằng ngươi sẽ sớm có thể trở lại bên cạnh Commodus, Phong Thất cho rằng ngươi sẽ trở thành một ngôi sao mới trên chính trường La Mã, sẵn sàng đặt cược vào ngươi, trả trước một chút thiện ý.”

“Thế thì các ngươi khá hào phóng đấy.” Trương Hằng cũng đáp lại: “Các ngươi lại muốn đạt được điều gì từ ngôi sao mới tương lai này của ta?”

“Hiện tại thì trên người ngươi vẫn chưa có gì khiến chúng ta hứng thú nhưng khi ngươi tiến thêm một bước nữa, ta nghĩ rằng giữa chúng ta vẫn còn nhiều điều có thể nói.”

“Không ngờ Phong Thất cũng quan tâm đến chính trị bên ngoài khu Đông Nam sao?” Trương Hằng nhướng mày.

“Chúng ta không giống băng đảng Do Thái hay Vương miện vàng, tầm nhìn của chúng ta không chỉ dừng lại ở khu Đông Nam.” Thanh Đồng nói nhưng dường như hắn không có ý định giải thích thêm, sau đó lại cười nói: “Tóm lại, rất vui được gặp ngươi, tin rằng không lâu nữa chúng ta sẽ còn gặp lại.”

Nói xong, hắn lại ngồi xuống, tiếp tục nặn bùn, xem ra là muốn hoàn thành cung điện bùn mà trước đó hắn cùng đám trẻ con kia dựng lên.

Còn Trương Hằng thì sau khi chào tạm biệt Thanh Đồng thì tiếp tục đi dọc theo phố, phiền phức của đội tuần tra đã cơ bản được giải quyết, hắn cũng có thể tự thưởng cho mình một kỳ nghỉ nhỏ, tối nay hắn đã hẹn với cô hầu gái nhỏ về nhà ăn cơm nên định tạm rời khỏi khu Đông Nam một đêm.

Một lúc sau khi bóng dáng của Trương Hằng biến mất, lại có một bóng người khác đi tới trước mặt Thanh Đồng, lên tiếng hỏi: “Thế nào, hắn là người bên đó sao?”

“Không giống, ta dùng giáo lý của Lưỡi Dao Cân Bằng để dò xét hắn nhưng hắn gần như không có phản ứng gì.” Thanh Đồng thành thật nói: “Giống như chưa từng nghe qua vậy, phải làm sao, chúng ta có tiếp tục theo dõi hắn không?”

“Thôi bỏ đi, trước tiên hãy rút người về, đừng gây thêm chuyện, dù sao thì hắn cũng là nhà vô địch đấu sĩ của đấu trường Flavian, người có thể đấu tay đôi với Lockeid, bây giờ chính là thời điểm quan trọng của kế hoạch, nếu thành công thì chúng ta có thể bắt gọn hết những người của Lưỡi Dao Cân Bằng, không cần phải chấp nhất vào một người, trước tiên cứ tha cho hắn vậy.” Bóng người kia nói.

Ngay từ lúc Dadatis trở thành thầy của Trương Hằng, yêu cầu đầu tiên mà lão đưa ra là Trương Hằng phải giấu kín mối quan hệ giữa hắn và Lưỡi Dao Cân Bằng.

Theo lời Dadatis thì đây chính là chân lý sinh tồn của sát thủ.

Đặc biệt là hai trăm năm trước, sự xuất hiện của kẻ phản bội không những khiến kế hoạch ám sát Octavian của Lưỡi Dao Cân Bằng thất bại mà còn khiến các thành viên cốt cán của tổ chức lần lượt bị bại lộ, họ đều là những sát thủ hàng đầu đương thời, sở hữu kỹ thuật ám sát xuất thần nhập hóa, thế nhưng một khi bị đưa ra ánh sáng, trước sự vây bắt của cỗ máy nhà nước, sau bị chó săn truy sát, cuối cùng số người may mắn sống sót chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Vì vậy, sau đó Lưỡi Dao Cân Bằng cũng rút ra được bài học, các thành viên cốt cán không còn tiết lộ thân phận cho nhau nữa, người duy nhất biết thân phận của tất cả các thành viên chỉ có nghị trưởng của hội đồng sát thủ và vị tư tế của Creis, tất nhiên tổ chức cũng không ngăn cản các thành viên giao lưu riêng tư với nhau, nếu ngươi phát hiện có người hợp ý và đáng tin thì hoàn toàn có thể nói cho đối phương biết thân phận thực sự của mình.

“Ngươi đã từng gặp tư tế rồi, bây giờ thì nghị trưởng của hội đồng sát thủ là bạn cũ của ta, Vô Diện, hai người họ là những người biết được thân phận thực sự của ngươi, ngoài ra còn có Phong Linh.”

“Phong Linh, hắn là ai?” Trương Hằng hỏi.

“Ngươi nên hỏi nàng là ai, ngươi vẫn chưa vượt qua được thử thách, chính thức trở thành một thành viên của chúng ta, vì vậy ta không thể nói cho ngươi biết quá nhiều tin tức liên quan đến nàng.” Nhắc đến Phong Linh, biểu cảm trên mặt Dadatis trở nên có chút kỳ lạ, vừa dịu dàng vừa cảnh giác, đồng thời xen lẫn cả một chút áy náy: “Chúng ta không có nhiều giao thiệp nhưng cách đây không lâu nàng đã đích thân đi gặp ngươi, vì ta cần thêm người ủng hộ ngươi gia nhập Lưỡi Dao Cân Bằng, Phong Linh có mối quan hệ rất rộng trong tổ chức, nàng nắm trong tay ít nhất ba phiếu bầu, đến từ nàng và những người ngưỡng mộ nàng.”


Chương 1089: Thử Thách

“Ha.”

“Dù sao thì, ngươi không cần để tâm đến cô ta quá, cô ta không thích ta, chắc hẳn cũng sẽ không thích ngươi nhưng ngươi có thể yên tâm, cô ta sẽ không bán đứng thân phận của ngươi cho người khác.” Dadatis nói: “Ngoài ba người mà ta đã đề cập ở trên, không còn ai khác trong tổ chức biết thân phận của ngươi, thông tin mà ta công bố ra bên ngoài về ngươi, chỉ có hai điểm là tiềm năng của ngươi và ngươi không có tín ngưỡng, đặc biệt là thái độ của ngươi đối với sự cân bằng, đây là điều ta không thể cũng không nên che giấu.”

Mặc dù Dadatis đã rời khỏi thành Roma một thời gian nhưng Trương Hằng không quên lời dặn dò của lão huấn luyện viên, vì vậy mặc dù ở trên lầu hai của quán rượu, Thanh Đồng đã bất ngờ chọn đứng về phía hắn, Trương Hằng cũng đoán Thanh Đồng rất có khả năng cũng đến từ Lưỡi Dao Cân Bằng nhưng khi Thanh Đồng cố gắng dùng giáo lý của Lưỡi Dao Cân Bằng để thử dò xét Trương Hằng, Trương Hằng vẫn phủ nhận ngay lập tức.

Điều này chủ yếu là vì Trương Hằng vốn không muốn dây dưa quá sâu với Lưỡi Dao Cân Bằng, đặc biệt là khi Lưỡi Dao Cân Bằng và Khuyển Săn, hai kẻ thù không đội trời chung này sắp khai chiến, đối với Trương Hằng mà nói hắn không muốn can thiệp vào cuộc chiến không thuộc về mình này, Dadatis đã bị phái đi xa, rời khỏi thành Roma, điều này cũng có nghĩa là trong Lưỡi Dao Cân Bằng không còn người nào mà Trương Hằng quan tâm nữa.

Vì vậy, Trương Hằng cũng không có ý định tìm hiểu sâu về thân phận của Thanh Đồng, hắn thậm chí còn không hỏi nữ tư tế về thân phận của Thanh Đồng, đây cũng là lý do tại sao một tuần sau, nhóm người của Thanh Đồng mới có thể cơ bản xác định được Trương Hằng không phải là người của Lưỡi Dao Cân Bằng, bởi vì trước đây Lưỡi Dao Cân Bằng tuyển thành viên luôn yêu cầu rất cao về tín ngưỡng và lòng trung thành, họ không ngờ trong đó lại có người trà trộn.

Tuy nhiên, Trương Hằng, người đang trà trộn trong cuộc chiến giữa Lưỡi Dao Cân Bằng và Khuyển Săn, lại khá quan tâm đến một chuyện khác.

Hắn đến khu Đông Nam cũng đã gần hai tháng rồi, nói cách khác, một vòng đánh giá tiếp theo cũng sắp đến.

Trong một tuần sau đó, Trương Hằng luôn chuẩn bị cho việc này, bởi vì kết quả đánh giá lần này có liên quan đến việc hắn có thể nhanh chóng quay về bên cạnh Commodus hay không.

Mặc dù lực lượng mới do hắn một tay thành lập ở khu Đông Nam vẫn còn nhiều việc phải làm để phát triển nhưng Trương Hằng đã xóa bỏ được những trở ngại chính cản trở sự phát triển của lực lượng mới, hắn tin rằng Xà Phòng, Marcus và những người khác có thể đối phó được với cục diện tiếp theo, còn hắn cũng có thể rút lui, bắt đầu bắt đầu điều tra tung tích của Aulus.

Vì vậy, lần đánh giá này, Trương Hằng cần phải đạt được kết quả tốt nhất có thể.

Người chịu trách nhiệm đánh giá công tác của đội tuần tra là một quý tộc trẻ tuổi trong viện nguyên lão, tên là Fabino, nổi tiếng là nghiêm minh, công bằng vô tư, đây cũng là lý do tại sao ông được nhất trí đề cử làm quan đánh giá.

Một mặt, mọi người đều cảm thấy chỉ có ông mới có thể làm tốt công việc khó khăn này, mặt khác, cũng không phải là không có lý do để đưa ngôi sao xấu xa này đến đội tuần tra gây họa, để tránh ông ta gây sự khắp nơi trong viện nguyên lão.

Nửa tháng trước, Fabino đã bắt đầu đánh giá công tác của các đội tuần tra ở các khu phố, ông ta về cơ bản đã đi hết hầu hết các địa điểm của thành Roma, chỉ còn lại khu Đông Nam, là điểm dừng chân cuối cùng.

Lý do để khu Đông Nam đến cuối cùng là vì Fabino cảm thấy nơi này thực sự chẳng có gì đáng xem.

Khu Đông Nam ư, mọi người ở thành Roma đều biết đó là một nơi như thế nào, trộm cắp và côn đồ ở khắp mọi nơi, nếu có thể tránh được nơi đó thì tốt nhất đừng nên đặt chân đến, tuy nhiên, khi mới nhậm chức quan đánh giá, mặc dù Fabino đã nghe không ít lời đồn liên quan đến nơi này nhưng vẫn chưa biết rõ tình hình, chỉ mang theo hai vệ binh đi thị sát công tác.

Kết quả là chưa đến được cửa đội tuần tra đã bị cướp, hai vệ binh không phải là đối thủ của một nhóm hung thần ác sát, Fabino không những mất sạch đồ đạc có giá trị mà còn bị đánh hai cú vào bụng, cho đến tận bây giờ đội tuần tra vẫn chưa giúp ông ta bắt được tội phạm, tìm lại đồ đạc.

Không có gì lạ khi lần nào Fabino cũng cho đội tuần tra khu Đông Nam số điểm thấp nhất, hơn nữa, xét cho cùng thì đây thậm chí không thể coi là trả thù riêng, bởi vì mỗi khi cho điểm thấp nhất, Fabino đều cảm thấy mình có phần tắc trách, ông ta phát hiện ra rằng mình không thể tìm thấy một điểm số thấp hơn để mô tả chính xác những gì mình tận mắt chứng kiến.

“Nơi đó đã xong rồi, không thể cứu vãn, mà viện nguyên lão lại không có hành động gì, ta cược rằng có người trong đó nhận hối lộ nên họ mới nhắm mắt làm ngơ trước tình hình này.” Fabino phàn nàn với người bạn cuối cùng của mình như vậy: “Ta thực sự không muốn nhìn thấy nơi quỷ quái đó thêm một lần nào nữa.”


Chương 1090: Quan Đánh Giá

Nhưng mặc dù nói như vậy, cứ hai tháng một lần, Fabino tận tụy vẫn phải để đôi mắt của mình chịu sự ô nhiễm, tuy nhiên, sau lần đầu tiên bị dạy cho một bài học, ông ta cũng đã học được cách khôn ngoan, bây giờ đến khu Đông Nam để kiểm tra, ngoài hai vệ binh mà đội tuần tra phân cho ông ta, ông ta còn mang theo một đội vệ binh gia tộc được trang bị vũ khí đến tận răng, như vậy mới có thể đảm bảo thảm kịch trước đó sẽ không xảy ra nữa.

Vì vậy, sáng hôm đó, Fabino đã dẫn đoàn hộ vệ đông đảo của mình xuất hiện trên đường phố khu Đông Nam.

Đường phố khu Đông Nam trông vẫn tệ hại như mọi khi.

Mặt đường lầy lội bẩn thỉu, lẫn cả nước tiểu và phân của người và gia súc, mùi hôi thối nồng nặc, những đứa trẻ rách rưới chân đất chạy nhảy khắp nơi, còn cha của chúng không biết đang làm việc trong môi trường nào đó còn tồi tệ hơn, còn mẹ của chúng thì sau khi làm xong việc nhà sẽ đứng bên đường xem có thể nhận được công việc gì không.

Fabino lấy chiếc khăn tay đã chuẩn bị sẵn ra che miệng và mũi, tránh để mình bị hít phải mùi hôi thối, lệnh cấm đổ chất thải của đế chế rõ ràng không được thực hiện ở đây.

Fabino nhớ rằng chỉ khoảng năm sáu năm trước, nơi đây mới xảy ra một trận dịch bệnh nghiêm trọng, cướp đi khoảng một phần ba mạng người, ban đầu Fabino tưởng rằng sẽ có ít người hơn ở đây, một số nơi thực sự trông có vẻ ảm đạm nhưng không ngờ rằng sau đó không lâu, với sự gia tăng của những người nhập cư mới và một số trẻ sơ sinh ra đời, nơi đây lại trở nên náo nhiệt hơn trước.

Fabino cũng không thể không thừa nhận rằng, xét về sức sống, nơi quỷ quái này vẫn khá ngoan cường.

Nhưng khi ánh mắt của ông ta hướng về con phố xa xa, tâm trạng trở nên tồi tệ.

Bởi vì đó chính là nơi ông ta lần đầu tiên đến khu Đông Nam bị cướp và đánh đập, Fabino vì là con một nên trước giờ vẫn được nâng niu trong lòng bàn tay, từ nhỏ đến lớn chưa từng nghe một lời nặng lời, càng đừng nói đến bị người khác đè xuống đất đánh, trong lúc hoảng loạn, ông ta hình như còn ăn phải vài miếng bùn đất thối rữa, Fabino đã mất trọn nửa năm mới có thể tự thuyết phục mình không còn bận tâm đến việc trong miếng bùn đất thối rữa đó có chứa những thành phần gì nữa.

Nhưng mỗi lần ông ta trở lại chốn cũ, trong lòng vẫn không khỏi hiện lên một số bóng đen.

Nhưng may mắn thay, khi ông ta cảm thấy không thoải mái, chỉ cần quay lại nhìn đội vệ binh phía sau, ông ta có thể lấy lại cảm giác an toàn đã mất.

Nhưng ngay sau đó, khi ông ta quay đầu lại, cảm giác an toàn vừa tìm lại chưa kịp sưởi ấm đã bị ném ra khỏi chín tầng mây.

“Chuyện gì thế?!” sắc mặt Fabino đại biến: “An ninh khu Đông Nam đã xuống cấp đến mức này rồi sao, cướp đường đã nâng cấp thành quân đội rồi, có đáng không, chỉ để cướp tôi?”

Chỉ thấy một nhóm người mặc áo giáp, tay cầm vũ khí, trang bị đến tận răng xuất hiện từ đầu bên kia đường phố, từng bước tiến về phía Fabino.

Còn theo lời của Fabino, đội vệ binh bên cạnh ông ta cũng căng thẳng, rút vũ khí ra, trông như thể sắp lâm vào trận chiến lớn, bọn họ có thể trở thành vệ binh của gia tộc Fabino, đương nhiên không phải là hạng xoàng, rất nhiều người đều có kinh nghiệm tòng quân nhưng cũng chính vì vậy mà bọn họ càng có thể thấy rõ rằng đám người đối diện khó đối phó đến mức nào.

Đối phương không chỉ có vũ khí trang bị tốt, mà khí chất cũng rất khác thường, rõ ràng đều là những người đã từng đổ máu, mặc dù số lượng người không chênh lệch bao nhiêu so với bọn họ nhưng nếu thực sự giao chiến thì chưa biết thắng bại thế nào.

Đội trưởng đội vệ binh rất tận tâm, hạ giọng nói với hai vệ binh tuần tra đó: “Hai người đưa đại nhân rời đi trước, chúng ta sẽ giúp các ngươi giữ chân những người còn lại.”

Vì vậy, sau đó Fabino ngơ ngác bị hai vệ binh kẹp ở giữa, chuẩn bị chạy trốn, thậm chí Fabino đã bắt đầu thảo bản thảo trong lòng, không muốn trở về nhà, định chạy thẳng đến Thượng viện để tố cáo, nói rằng các thế lực lớn nhỏ ở khu Đông Nam đã chuẩn bị khởi nghĩa.

Kết quả là sau đó thấy một người trong số những kẻ xấu xa đó bước ra, cung kính nói: “Đại nhân Fabino, ngài định đi đâu vậy?”

“A… Aris?” Fabino nghe vậy ngẩn người, cuối cùng cũng nhận ra người tới.

Chủ yếu là trước đó ánh nắng chiếu trên áo giáp quá chói, khiến ông ta không thể nhìn rõ tướng mạo của đám người đối diện, hơn nữa Fabino cũng không hề nghĩ đến đội tuần tra, ông ta rất quen thuộc với đám người Aris, từng người trông còn khổ hơn ông ta, muốn người không có người, muốn tiền không có tiền, áo giáp cũng không đủ, trông giống như một đám ăn mày, chẳng liên quan gì đến đội quân tinh nhuệ này.

Nhưng không ngờ rằng chỉ hai tháng không gặp, người đàn ông trước đó bất lực trước tình hình của khu Đông Nam, chỉ biết thở dài than vãn giờ đây lại khôi phục phong thái của hắn khi còn trong quân ngũ, điều khiến Fabino kinh ngạc hơn là những người khác trong đội tuần tra cũng có sự thay đổi rất lớn, không còn thấy dáng vẻ rụt rè như trước nữa, ngược lại từng người đều tràn đầy tự tin, thực sự khiến Fabino cảm thấy họ có vẻ đáng tin.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Thì ngay tiêu đề truyện nó vậy mà bạn. Thần KỲ Đến lạ thường nên main bất thường là truyện hiển nhiên thui cậu, nó thuộc loại Sảng Văn vui vẻ thui. Giành cho các bạn nghe giải trí vui vẻ 1 chút ý mà bạn :D Bạn có thể nhờ Chat Box tư vấn bộ truyện mà mình thích nhé !^/^!
https://audiosite.net
Routing Number : Nói thiệt mình không giành mấy vụ này lém :) Cái này Ngân Hàng MB Quân Đội mở bạn à... STK mình vẫn nhận và gửi tiền CNY ( Nhân Dân Tệ ) cho cả nhóm dịch vs số đối tác bên Trung mua bản thảo truyện của mình bạn à . ^^! Vậy nên mình cũng không rõ lém đâu :) - CÒn chi tiết nào chính mình cũng không biết...! Cũng mở lâu lém rùi... ở VN Truyện của mình Sáng Tác " Nó hơn Hắc Ám 1 chút nên toàn đẩy qua bên đó bạn à " - Tính sơ sơ mình cũng bán bản thảo truyện khoảng 300 bộ truyện rùi !!!
https://audiosite.net
Ntk07 20 giờ trước
Truyện không lôi cuốn,chỉ đề cao main, main chỉ lo chi mình..
https://audiosite.net
Lam Vo 1 ngày trước
Cảm ơn bạn Lê Anh Tuấn, STK đó có phải là Routing Number không?
https://audiosite.net
Chào Bạn - Cảm ơn bạn đã yêu thích bộ truyện này ^^! Bạn donation qua tài khoản ngân hàng Quốc Tế nhé bạn ^^! STK:850975558076 Name: LE ANH TUAN Bank: Military Commercial Joint Stock Bank
https://audiosite.net
Cập nhật Full Giọng Nữ - Theo yêu cầu của bạn Nguyễn Ái Cảm ơn bạn đã Ủng Hộ CTV - Chúc bạn cùng chi vị đạo hữu nghe truyện vui vẻ
https://audiosite.net
Đã fix all lại nhé bạn ^^! Mời bạn ghé trang cá nhân mình có gừi Quà LT nho nhỏ, bạn có thể trải nghiệm tính năng mới Sever Độc Quyền HMT + Kèm Vip Tốc độ Stream là 10GB/s nhé. Có góp ý gì bạn có gửi thư trực tiếp cho mình nhé :) Đa Tạ ^^! - Chuc bạn buổi tối vui vẻ
https://audiosite.net
Lam Vo 2 ngày trước
Cảm ơn bạn về chuyện Đạo, rất hay. Tôi ở California muốn gửi donation cho truyện thì làm thế nào? Xin bạn chỉ cách nhé, cảm ơn.
https://audiosite.net
Đã thông báo nhé bạn ^^ Chiều là upload + SV Thành Viên nhé bạn !!
https://audiosite.net
Mình vừa check đúng là CTV quên không làm thêm audio ^^! - Hiện tại Audio Tập 290 ~ chương 3009. Truyện chữ bạn chuẩn là chương 3720 ~ Mà bộ này mới nhất khoảng 3k9 Mình đã thông báo rùi nhé - bạn đợi chút thời gian nhé. ừm chắc 11/6 là có thui bạn :D
https://audiosite.net
Nguyênc Ngọc 2 ngày trước
Truyện này lỗi r ad ơi
https://audiosite.net
Hà Thanh 3 ngày trước
Ad ơi! Không làm audio tiếp bộ Phàm Cốt à. Hy vọng Ad cố gắng làm tiếp với nhé. Thanks ad
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box