Số 13 Phố Mink [Dịch]
Tập 99 : Ta, muốn tất cả (4) (c981-c990)
❮ sautiếp ❯Chương 981: Ta, muốn tất cả (4)
“Van cầu ngài… Chủ nhân… Chủ nhân… Tôi hữu dụng… Giữ tôi lại… Giữ tôi lại chính là một cách để đối phó… Về sau… Ngài cũng sẽ phải đối mặt với bọn họ… Chủ nhân…”
Karen không nói gì, mà là đưa tay, nhẹ nhàng vung lên phía trên ngọn lửa, ngọn lửa cháy lên với quy mô lớn hơn lúc trước.
“A! ! ! ! ! !”
Bernard phát ra tiếng kêu thảm thiết, hắn ta vừa kêu thảm thiết vừa cầu xin Karen.
Trước lúc tuyệt vọng lại cho thấy hy vọng mong manh lập đi lập lại nhiều lần, cách hành hạ này giày vò hắn triệt để.
Karen đứng bên cạnh quan tài, nhìn Bernard, tiếp tục trầm mặc.
Thời gian một giờ đã trôi qua.
Bernard cầu xin suốt một giờ, cũng tuyệt vọng suốt một giờ, hắn tựa như là một cây mía, bị nhai nhai gặm gặm lặp đi lặp lại, giày vò hết lần này đến lần khác.
Cuối cùng còn thừa lại một phút cuối cùng, Karen đưa tay, giảm bớt ngọn lửa, để một phút đồng hồ trở thành một giờ đồng hồ.
“Ngươi…”
Cả người Bernard bởi vậy mà hỗn loạn triệt để, hắn chửi rủa Karen một hồi, lại cầu xin Karen một hồi, hét lên tên của cha và mẹ mình một lúc, một lúc lại kêu tên của Pall, ý thức cả người đã hoàn toàn chia năm xẻ bảy.
Cuối cùng,
Karen chơi chán rồi.
Bernard đã mất đi ý thức, một chút năng lượng linh tính còn lại cũng không còn đủ để duy trì suy nghĩ và tư duy của hắn, hắn triệt để chết rồi.
Đợi đến khi ngọn lửa Trật Tự đã tắt, mang ý nghĩa rằng bộ thi thể này đã bị thiêu đốt xong, tương đương với việc thực hiện một lần Thanh Tẩy triệt để.
Karen đậy nắp quan tài lên, sau đó phủi tay, đi ra khỏi hang động.
Chỉ chốc lát, trận pháp dịch chuyển bên ngoài được khởi động, cái hang động này, không, là cả hòn đảo nhỏ này, đều quay lại vẻ yên tĩnh.
Sau đó lại hai giờ trôi qua, trời đã sắp sáng rồi, nhưng trước cửa hang, lại xuất hiện bóng dáng của Karen một lần nữa.
Karen một lần nữa đi bên cạnh quan tài đá, đưa tay đẩy nắp quan tài chính mình đậy lên lúc nãy.
Thi thể của Bernard vẫn nằm yên ở chỗ này như cũ.
Karen giơ tay lên lần nữa, sợi xích màu đen từ xuất hiện dưới chân hắn, lan tràn đến trên người của Bernard.
“Trật tự thức tỉnh!”
Sử dụng Trật Tự – Thức Tỉnh lên một bộ thi thể đã hoàn toàn hết sạch năng lượng linh tính, cơ thể hoàn toàn không động đậy.
Ai,
Là do mình nghĩ nhiều rồi sao?
Có điều, Karen không có vội vã thu hồi xiềng xích dưới chân của mình lại, vẫn còn tiếp tục thử dùng Thuật Thức Tỉnh, đối với anh mà nói, sự tiêu hao để duy trì Thuật Thức Tỉnh rất nhỏ, nhỏ đến mức không cần để ý, nhất là đối một cái xác không còn tác dụng.
Nhưng kiên nhẫn luôn luôn có giới hạn, đang lúc cuối cùng Karen muốn thừa nhận là mình đã nghĩ quá nhiều rồi nên chuẩn bị thu hồi xiềng xích lại, đột nhiên, Karen thông qua xiềng xích cảm giác được một nơi nào đó trên người của Bernard tựa như có một vết rách xuất hiện, đang cùng mình lôi kéo nhau.
Karen lập tức tiếp tục gia tăng sức mạnh của xiềng xích, cùng nó tiến hành giằng co.
Cuối cùng thì giống như thứ gì đó bị phá vỡ, một luồng năng lượng linh tính từ đầu của Bernard, nói chính xác thì là từ vị trí hai con mắt của hắn tràn ra ngoài, bắt đầu khuếch tán đến toàn thân của hắn, lập tức, Thuật Thức Tỉnh có tác dụng.
Cơ thể Bernard, vậy mà lại được thức tỉnh một lần nữa!
Nhưng thuật thức tỉnh vừa kích hoạt thành công lại rất nhanh bị ngừng lại, năng lượng linh tính mình sử dụng lại rất nhanh bị hoàn trả lại, bởi vì một nguồn năng lượng linh hồn xuất hiện.
Khi thể xác này có lại năng lượng linh hồn, điều này có nghĩa rằng hắn ta vẫn chưa chết, năng lượng linh tính trong cơ thể đã có “Chủ nhân”, tất nhiên cũng không cần phải Thức Tỉnh.
Bernard mở mắt ra, nhìn về phía Karen, ánh mắt lạnh lẽo tới cực điểm.
Bởi vì hắn biết, tất cả những tra tấn hắn đau đớn chịu đựng lúc trước, bây giờ đã uổng phí toàn bộ!
Phải biết, thế nhưng là hắn vừa mới tại chịu đựng sự tra tấn như Địa Ngục, không, cho dù là Địa Ngục, cũng không đáng sợ như những gì mà hắn ta vừa mới xảy ra!
Hắn ta tuyệt vọng, lần này hắn đã hoàn toàn tuyệt vọng.
Karen cười hai tiếng, cảm khái từ đáy lòng mà nói:
“Ha ha, Bernard, ta thật sự có chút bội phục ngươi rồi đấy!
Bên trong đôi mắt này của ngươi vậy mà giữ cho ngươi cái mạng thứ hai, đây chính là thù lao bọn chúng cho ngươi để giết chết Philias nhỉ, cũng là cách thức an nghỉ mà bọn hắn cho ngươi.”
Karen nghiêng người về trước, cẩn thận nhìn chằm chằm hai mắt của Bernard, tiếp tục nói:
“Đây thật sự là Con mắt Ám Nguyệt sao?
Ngươi rõ ràng có thể xem đôi mắt này như Thánh Khí truyền thừa, giao cho hậu duệ nhiều đời sau bảo quản, dù sao đến lúc đó ngươi cũng có thể thông qua năng lượng linh tính và năng lượng linh hồn trong đôi mắt này, sau đó tìm kiếm một thể xác mới để phục sinh.
À, nhưng mà ngươi không nguyện ý giao cho hậu duệ của mình, bởi vì ngươi không tín nhiệm bọn họ, ngươi còn muốn giữ lại cơ thể của mình, cho nên mới dùng côn trùng do Philias nuôi dưỡng ra.
Bernard, ngươi thật là tham lam, cũng thật quá ích kỷ.”
“Ta nguyền rủa ngươi: Ngươi sẽ có kết cục giống như Philias, ngươi và người bên cạnh ngươi, đều sẽ rơi vào kết cục bi thảm!”
“Được rồi được rồi, ta biết, ta biết, nhưng trước lúc ta rơi vào kết cục thảm thương đó.
Tiểu thư Pall, là của ta.
Đôi mắt này của ngươi, cũng là của ta.
Ta,
Ranedal,
Tất cả đều muốn.”
Chương 982: Dung hợp Con mắt Ám Nguyệt (1)
Lửa, vẫn còn đang cháy.
Thi thể của Bernard đã bị đốt thành than đen, nhưng Karen vẫn còn tiếp tục sử dụng thuật pháp
【
Ánh Sáng – Thiêu Rụi
】
.
Nhớ lại công việc lúc trước của mình khi còn ở Nhà Tang Lễ, gặp phải thi thể cần phải hỏa táng, kiểu gì cũng sẽ lo lắng bên phía lò hỏa táng vì tiết kiệm dầu nên sẽ không thiêu xác đủ lâu, đến cuối cùng mình còn phải cầm búa để gõ nhỏ ra.
Mình tốn sức ngồi gõ thì cũng không sao, chỉ lo là khách hàng không thể nhận lại tro cốt hoàn chỉnh, dù sao thì cũng có vài phần xương rất to, khó mà bỏ vừa vào trong hũ tro cốt.
Mặc kệ như thế nào, Bernard cũng đã từng là bạn của Pall, Jenifer và Philias;
Không nhắc đến nghiệp vụ cần phải có, Karen cũng sẽ không để Bernard có sự tiếc nuối này.
Suy cho cùng thì cũng thiêu cháy đến nỗi dưới mặt đất còn để lại một cái hố to đùng, Karen cúi người thổi vào thi thể của Bernard đã nát vụn.
Bernard đã bị nướng giòn thành khối tro,
Một hơi thổi qua,
Vốn dĩ còn giữ lại được cơ cấu hình người, bây giờ thì đã hoàn toàn biến thành một bãi bột xương trong suốt…
Karen cầm lấy cái chổi trong hang động, đầu chổi quét đã sớm mục nát, chỉ còn lại một cây gậy đá, dùng cái gậy đá cẩn thận hốt lại đống tro xương, sau đó xác nhận không có bất cứ thứ tạp chất gì lưu lại, cũng không có viên sỏi mật nào rơi ra;
Sau đó, Karen cầm cái chậu lớn bằng đá, bỏ toàn bộ tro cốt vào bên trong, quét dọn hang động sạch sẽ đến mức không còn hạt bụi nào.
Sau khi làm xong, Karen ôm chậu đá đi tới bên bờ biển, vừa dạo bước dọc theo bờ biển, vừa dùng cái muỗng đá tìm được trong hang động mà múc từng muỗng vảy xuống dưới biển.
Vừa đi vừa vảy xuống.
Chờ đến lúc đã vảy toàn bộ tro cốt xuống biển, Karen để chậu đá xuống, cẩn thận dùng nước biển mà rửa sạch.
“Ha…”
Thở ra một hơi dài nhẹ nhõm, Karen lần thứ nhất cảm thấy, quá trình phi tang xác chết lại phiền phức đến như vậy.
Quả nhiên, vẫn là Pall nhà mình nhìn xa, cách làm bảo đảm nhất đó chính là hầm nát xương cốt của Bernard.
Karen nhặt được một vài vỏ sò khá đẹp để vào bên trong chậu đá, sau đó bưng chậu đá đi tới trước hố xác.
Trong túi còn thừa lại nửa gói thuốc, Karen lấy toàn bộ ra ngoài, cắm xuống phía trước bia đá, lấy bật lửa ra, châm lửa cho mấy điếu thuốc.
Nhìn khói thuốc lượn lờ bay lên, Karen không khỏi cười nói:
“Cũng không biết về sau, có người sẽ dâng hương cho ta và những người tùy tùng của ta hay không.”
Những hàng chữ mình khắc lên trên tấm bia đá vẫn còn sáng mới, cần thời gian để rửa trôi đi sự đột ngột này.
“Có lẽ tôi sẽ không còn quay trở lại hòn đảo này, cũng chúc cho các người, thuận đường xuôi gió trên chuyến hải trình mới.”
Ngay sau đó, Karen đi trở về trong hang động, đem những vỏ sò vừa mới nhặt được kia bày lên trên quan tài đá của Jenifer:
“Lời vừa rồi nói có vẻ hơi sớm, về sau nếu như Pall muốn tới thăm cô thì nói không chừng tôi sẽ theo cùng đến đây một chuyến.”
Đến lúc này thì mọi công việc kết thúc cũng đã làm xong.
Karen tìm cái ghế đá để ngồi xuống, từ trong túi lấy ra hai cái vầng trăng lưỡi liềm màu đỏ, chỉ to bằng móng tay út, nhưng lại đỏ như màu máu.
Tất cả những gì thuộc về Bernard ở bên trong đều đã bị Karen xóa đi, xử lý rất sạch sẽ, chỉ riêng việc Thanh Tẩy thì cũng đã thực hiện gần mười lần.
Trong lúc đó, Karen thử dùng cục đá để đập, cũng dùng lửa để đốt, nhưng đều không thể gây ra bất kỳ sự hư hại nào lên hai cái vầng trăng này.
Cho nên, thật ra Bernard cũng không lo lắng lúc trước mình sẽ phá hủy thi thể của hắn, bởi vì nhờ vào hai Con Mắt Ám Nguyệt này, tất nhiên sẽ tiếp tục tồn tại, chỉ cần hai con mắt này vẫn còn, Bernard sẽ có được cơ hội để “Sống lại”.
Trên thực tế, nếu như không phải do mình quay trở lại hang động một lần nữa, xác nhận xác chết của Bernard sẽ không “vùng dậy”, trong lúc Karen xử lý thi thể Bernard, vốn cũng không có khả năng kiểm tra cẩn thận đến như vậy được.
Thế nhưng là,
Bây giờ lại xuất hiện vấn đề,
Hai Con mắt Ám Nguyệt này phải sử dụng như thế nào?
Con côn trùng màu trắng kia thì mình không thể nào dùng được, cũng chỉ có thể đưa cho Richard, nhưng hai Con Mắt Ám Nguyệt này, Karen cảm thấy rất thích hợp với bản thân.
Phương thức chiến đấu bây giờ của Karen dựa vào sự cường hóa của Lưỡi Đao Ám Nguyệt rất nhiều, nếu như mình lại có được Con Mắt Ám Nguyệt, như vậy trong lúc mình sử dụng Lưỡi Đao Ám Nguyệt thì hiệu quả chắc chắn sẽ được tăng cường rất rõ ràng.
Bernard tình nguyện chịu sự tra tấn như vậy cũng muốn cắn răng bảo vệ bí mật về đôi mắt này, với lại sở dĩ hắn lựa chọn trưng bày quan tài của mình trên mặt đất, chắc hẳn là muốn dựa vào ánh sáng của Ám Nguyệt chiếu xuống mỗi đêm để bổ sung cho chúng;
Cho nên, giá trị của đôi mắt này, tất nhiên là rất lớn, rất có thể sẽ vượt qua sự tưởng tượng của mình.
Karen thử dùng năng lượng linh tính của mình truyền vào trong hai vầng trăng lưỡi liềm này, lại không nhận được bất cứ sự phản ứng nào, điều này có nghĩa rằng cách sử dụng của nó không giống với những loại thánh khí khác.
Chẳng lẽ muốn đưa nó vào trong mắt của mình?
Karen do dự một chút, sau đó cầm lấy một mảnh trăng lưỡi liềm, đặt lên trên mắt của mình, nhưng cũng không có hiệu quả gì phát sinh.
Là có cơ chế kích hoạt ở trong sao?
Karen mím môi, tình huống bây giờ rất bối rối, nếu mình không thể hoàn toàn nắm giữ và kiểm soát được hai thứ này, lúc mình mang nó quay trở về Đảo Ám Nguyệt đảo, rất có thể sẽ bởi vì nó bị mà bị người của tộc Ám Nguyệt phát hiện ra.
Mặc dù dường như con cháu của Bernard cũng không biết tổ tiên mình còn có một thứ đồ như vậy cùng chôn theo, nhưng vật này thật sự có liên quan quá lớn đến Đảo Ám Nguyệt, Karen cũng không dám xác định sẽ không có sơ hở nào.
“…”
Chương 983: Dung hợp Con mắt Ám Nguyệt (2)
Karen hít sâu một hơi, lấy ra một thanh dao găm, cắt lên bàn tay của mình, gần đây tần suất cắt bàn tay hơi nhiều một chút.
Sau khi rạch ra một lỗ nhỏ, Karen để một mảnh trăng lên trên miệng vết thương của mình, nhưng nó vẫn như cũ không có chút phản ứng nào.
Không cách nào dung hợp, không cách nào khởi động.
Dùng một Thuật Trị Liệu đơn giản lên lòng bàn tay, Karen ngưng tụ ra Lưỡi Đao Ám Nguyệt, nhưng Lưỡi Đao Ám Nguyệt đối với nó, và ngược lại nó đối với Lưỡi Đao Ám Nguyệt cũng chẳng có chút phản ứng gì.
Được rồi,
Điều duy nhất có thể xác định đó là nó tất nhiên là một món Thánh khí vô cùng cao cấp, thậm chí trình độ có lẽ đã thoát khỏi cấp bậc của Thánh Khí, chỉ phương thức sử dụng lúc đầu đã phức tạp đến vậy rồi.
Nếu như con chó và con mèo nhà mình ở đây thì tốt, bọn chúng nhất định có thể có biện pháp.
Nhưng bây giờ trời đều đã gần sáng, mình cần phải trở về, hai thứ này có nên mạo hiểm mà cùng mang về không?
Nếu để lại ở chỗ này thì thật sự không cam lòng.
Trước đó lúc vận chuyển thi thể của Bernard, Karen chống lại sự cám dỗ của những món đồ chôn cùng, nhưng lần này, anh cũng khó lòng mà chịu được, suy cho cùng thì giá trị cao thấp cũng không giống nhau, bất cứ người nào có lý trí, đều sẽ biết cân đo đong đếm giá trị.
Sau đó, Karen dùng sức mạnh Trật Tự, sức mạnh Ánh Sáng, sức mạnh hệ Thủy của Thủy tổ Ellen, thậm chí ngay cả xiềng xích màu đen cũng được Karen triệu hồi ra, cũng đều không có tác dụng.
Đáng tiếc, mình đã bảo cậu Eisen và Richard cùng nhau sử dụng trận pháp để trở về, nếu như Eisen bây giờ ở đây thì ngược lại là có thể để cho ông ấy sử dụng khối rubik của mình để tính toán một chút.
Không có biện pháp nào khác, vì lý do an toàn, đi tìm một chỗ kín đáo rồi phong ấn đơn giản để giấu nó lại.
Karen giữ hai mảnh trăng trong tay trái, tung lên tung xuống, cầm trong tay, thử ước lượng mấy lần.
Đúng lúc này, ngón áp út tay trái của Karen bỗng nhiên rung một cái.
Karen cúi đầu xuống, phát hiện một mảnh trăng lưỡi liềm vậy mà dính ở trên chiếc nhẫn màu bạc đeo trên ngón áp út.
Từ khi mình đeo lên tấm mặt nạ bạc mà ông nội để lại, mặt nạ vẫn nằm ở trong chiếc nhẫn mà Lemar đã chế tạo cho mình, thay đổi màu sắc và phong cách vốn có của chiếc nhẫn.
Karen giơ tay lên, nhìn mảnh trăng lưỡi liềm bị chiếc nhẫn vào rồi cố định nó ở trên.
Cái này có tác dụng sao?
Karen đem một mảnh trăng lưỡi liềm khác để lên, cũng bị hút vào giống như vậy.
“A…”
Karen không biết tiếp theo sẽ có việc gì xảy ra, hai mảnh trăng lưỡi liềm này Karen cũng không biết phải dùng thế nào, lại càng không biết tấm mặt nạ màu bạc mà ông nội để lại cho mình làm được gì…
A không, có một lần mình đeo nó lên mà vào được vùng không gian phong ấn gặp được Loya, còn có một lần dựa vào nó mà giả trang thành trưởng lão Thần Điện ở trong vùng không gian kia.
Nhưng Karen rất rõ, đây cũng không phải là công dụng thật sự của tấm mặt nạ này, mình chỉ là nhờ vào ngẫu nhiên mà kích hoạt được một vài thứ linh tinh.
Bây giờ,
Cả hai món đều là thứ mình không thể nắm giữ được, nhìn xem giữa bọn chúng, có thể tạo ra liên hệ gì không.
Lúc này, Karen cảm giác được chiếc nhẫn màu bạc bắt đầu nóng lên, hai vầng trăng lưỡi liềm cũng bắt đầu tỏa ra ánh sáng màu đỏ.
Karen đưa tay vuốt ve chiếc nhẫn một chút, xoay xoay quanh ngón tay, mặt nạ màu bạc xuất hiện ở trên mặt của anh.
Lập tức, hai mảnh trăng lưỡi liềm đang bị hút bởi chiếc nhẫn thoát ra ngoài, lơ lửng ở trước mặt Karen, bọn chúng bắt đầu cùng nhau mà xoay tròn.
Dấu hiệu này cho thấy hai Con mắt Ám Nguyệt này đã được kích hoạt thành công.
Tốt a, mặc dù không biết nguyên lý là cái gì, nhưng tình hình bây giờ có vẻ rất không tệ.
Hai mảnh trăng lưỡi liềm cùng nhau xoay tròn, cuối cùng đụng đụng vào nhau, hóa thành một vầng trăng, bao phủ lấy Karen.
Karen mang theo mặt nạ màu bạc đứng yên không nhúc nhích, sau khi ánh trăng chiếu lên người mình, bắt đầu tập trung lại ở vị trí của hai con ngươi.
Giờ khắc này, Karen cảm giác mình hai mắt mình trở nên khô khốc, nhưng loại cảm giác không thoải mái này cũng rất nhanh biến mất, trái lại trở nên mát lạnh.
Karen dùng sức trừng mắt nhìn, anh phát hiện bên trong tầm mắt của mình, xuất hiện một tầng bóng màu đỏ sậm, cũng may, tầng bóng này cũng dần dần thu nhỏ lại, một lát sau, ánh mắt triệt để khôi phục bình thường.
Vậy là xong rồi sao?
Karen thử sử dụng năng lượng linh tính trong cơ thể của mình, kết quả vậy mà bất ngờ phát hiện, năng lượng linh tính trong cơ thể của mình đang tập trung về vị trí của hai con ngươi, giống như là đang bị hai con mắt của mình hấp thu.
“A…”
Cái tiến trình này, ngay từ đầu dường như không thể nào dừng lại, Karen rất đau đớn mà quỳ trên mặt đất, tốc độ tiêu tốn năng lượng linh tính lần này còn nhiều hơn so với mấy lần trước mình dùng Thuật Thức Tỉnh để Thức tỉnh thi thể.
“Hô… Hô…”
Thời gian, kéo dài khoảng chừng một giờ, Karen cảm giác năng lượng linh tính trong cơ thể mình tựa như bị hút sạch.
Cũng may, cuối cùng cũng ngừng lại.
Chờ đến sau khi dừng lại, năng lượng linh tính do hai con ngươi hấp thụ lúc nãy bắt đầu khuếch tán ngược ra bên ngoài, tạo thành một vòng tuần hoàn.
“Có tác dụng chứa được sao…”
Karen ý thức được chuyện gì xảy ra, hiện tại cơ thể mình giống như có thêm một cái chậu để chứa đựng năng lượng linh tính, với lại bây giờ mình rõ ràng còn không có đổ đầy “nước”, nó chỉ là đang hấp thu lượng năng lượng mình vốn có.
Nói cách khác, khi mình nghỉ ngơi bổ sung trạng thái cơ thể, năng lượng linh tính được tích trữ trong cơ thể mình sẽ bởi vậy mà trực tiếp tăng lên gấp đôi!
Phải biết rằng năng lượng linh tính được tích lũy trong cơ thể nhiều hơn người thường vốn đã là một ưu thế, bây giờ thì cái ưu thế này lại được tăng lên gấp đôi.
Như vậy thì sau này lúc mình sử dụng thuật pháp và chiến đấu, trừ phi là những thời điểm cực kì nguy cấp, nếu không thì gần như cũng chẳng cần quan tâm đến vấn đề tiêu hao năng lượng.
Nhưng mà, khi Karen vừa đứng thẳng người, đôi mắt đỏ lên, một nguồn lực như muốn xé toạc linh hồn xuất hiện.
Sau khi chứa đựng năng lượng linh tính của mình, bây giờ là đang chuẩn bị chia cắt linh hồn mình sao?
Tất cả mọi việc xảy ra đều không thể nào phòng tránh, sự đau đớn mà Karen phải chịu đựng không thể nào dùng ngôn từ để miêu tả, để anh như thay thế vào vị trí của Bernard lúc trước.
Nhưng sau đó mặt nạ màu bạc phát sáng, quá trình chia cắt linh hồn bị dừng lại.
Karen tựa như sau khi bị một cây kim đâm mạnh vào người, chẳng có chuyện gì, chỉ có mồ hôi lạnh đã đầy ở trên mặt.
Đưa tay, sờ lên mặt nạ, tấm mặt nạ này vừa nãy đã bảo vệ sự hoàn chỉnh của linh hồn mình.
“Ha… Vậy là đã hoàn toàn kết thúc rồi sao?”
Chương 984: Dung hợp Con mắt Ám Nguyệt (3)
Karen đứng tại chỗ đợi một hồi, không có chuyện gì khác xảy ra, sau khi xác nhận đã hoàn toàn dung hợp xong, Karen mở bàn tay ra, Lưỡi Đao Ám Nguyệt xuất hiện, nhưng Lưỡi Đao Ám Nguyệt được triệu hồi ra lần này lại dài khoảng chừng gấp ba lần lúc trước, năng lượng Ám Nguyệt ở trên càng thuần túy hơn.
Trong lúc sử dụng Lưỡi Đao Ám Nguyệt, bên trong hai con ngươi của Karen cũng biến thành màu đỏ như máu.
Hơi vung đao một chút, vách đá trên hang động lập tức bị chém ra mấy đường rãnh.
“Không chỉ tăng lượng năng lượng tích trữ lên gấp đôi, lúc sử dụng thuật pháp, cũng có thêm một nguồn để vận chuyển năng lượng.”
Karen cảm thấy, lần sau lúc cận chiến mình có thể đánh ngang tay cùng với Ophelia, đây là sau khi phỏng đoán cẩn thận.
Suy cho cùng thì chỉ cần ngay từ đầu mình không rơi vào thế yếu, kéo dài một thời gian thì Ophelia chắc chắn không chịu nổi năng lượng tiêu hao như mình.
“Về sau, đối thủ của mình chỉ cần không thể ngay từ đầu đánh bại hoặc khiến mình bị trọng thương, chỉ cần có thể kéo dài thời gian, sau đó mình sẽ có khả năng lật ngược thế trận.”
Karen tiến hành đánh giá lại năng lực của bản thân một lần nữa, tuy nhiên hiệu quả cụ thể vẫn phải cần tìm người luyện tay một chút, ví như là… Đội trưởng.
Chờ đến sau khi quay về Wien, mình có thể tìm đội trưởng tỉ thí cận chiến một chút, để đội trưởng đưa ra cho mình một lời đánh gì.
Karen tập trung ý nghĩ, mặt nạ màu bạc trên mặt biến mất, nhưng Karen lại chú ý tới bên trong chiếc nhẫn màu bạc tựa như đã có thêm thứ gì đó.
Kích hoạt chiếc nhẫn một lần nữa,
Mặt nạ màu bạc lại lần nữa xuất hiện trên mặt của Karen, sau đó lập tức biến mất.
Lập tức, Karen biến thành Pavaro, sau đó lại biến trở về chính mình.
“Có thêm một tấm mặt nạ…”
Karen lại kích hoạt một lần nữa, trong nháy mắt, Karen biến thành một người khác, anh bước đến trước mặt kính trong hang động, nhìn vào, mặc dù mặt kính phản chiếu hình ảnh không được rõ lắm, nhưng cơ bản có thể nhìn ra đây là ai.
Lại là… mặt nạ da người của Bernard.
“Mẹ nó! Thật buồn nôn.”
Đây cũng không phải có nghĩa rằng dấu ấn tinh thần của Bernard hay có gì khác còn để lại, bởi dù sao thì Karen cũng đã “tẩy rửa” hoàn toàn sạch sẽ.
Chỉ có thể nói rằng Con mắt Ám Nguyệt có quán tính giữ lại hình ảnh của chủ nhân đầu tiên, sau đó cái quán tính bị tấm mặt nạ màu bạc phục chế lại, đương nhiên công lao chủ yếu trong việc này là nhờ vào tấm mặt nạ màu bạc của ông nội.
“Đoán chừng ngay cả Lemar cũng không biết rằng mặt nạ mà mình chế tạo còn có thể tiến hóa…”
Không, nói vậy cũng không chính xác, dù sao thì con rối cha mẹ của Selena do Lemar chế tạo ra còn có thể phát triển tình cảm đến giai đoạn tan vỡ rồi ly hôn.
“Đợi đến khi trở về, để cho Kevin và Pall xem xét, có thể bỏ cái mặt nạ của Bernard ra ngoài hay không, hoặc là, đến tìm Lemar nhìn xem?”
Mặc dù hình tượng của Pavaro trông có vẻ rất béo, mà đầu lại còn hói, nhưng Karen cũng không ngại mang mặt nạ của Pavaro, ngược lại thì Bernard vẻ ngoài được bảo dưỡng rất tốt lại khiến cho tâm sinh lý của Karen đều cảm thấy khó chịu.
Nói chung thì mình kiếm lời lần này.
Không chỉ biết đến tổ chức “Trầm Mặc Giả” này, còn chiếm được Con mắt Ám Nguyệt, tiện thể, còn giúp đội trưởng và Pall hầm nát tro cốt của Bernard.
Tốt, đều sắp đến trưa rồi.
Karen một lần nữa kiểm tra hang động một chút, hộp kiếm Lưu Tư lúc trước anh đã để Richard ôm về trước, nói cách khác mình bây giờ không cần mang gì về nữa.
Sau khi xác nhận không còn để lại dấu vết gì, Karen đi ra khỏi hang động, đi tới vị trí trận pháp dịch chuyển.
Trận pháp khởi động, một luồng sáng trắng bao phủ cơ thể Karen.
“Ông!”
Karen xuất hiện ở trên tấm thảm trong phòng ngủ chính, Eisen và Richard cũng không có ở đây, bọn họ chắc là đang ngồi trên xe ngựa chờ mình ở bên ngoài.
Nhưng mà,
Đang lúc Karen chuẩn bị mở cửa phòng ngủ để ngoài, lại nghe được tiếng bước chân trên bậc thang truyền và âm thanh trò chuyện.
“Các ngươi là một đám phế vật sao, ngay cả thi thể của tổ tiên cũng làm mất?”
“Tướng quân, là do chúng tôi sơ sót, nhưng những hộ vệ có thể dùng được đều đã được điều đến quân đoàn trên chiến trường, lực lượng ở Cung Tưởng Niệm thật sự không đủ.”
“Không tiếc bất cứ giá nào, nhất định phải tìm thi thể của tổ tiên về, đồng thời phong tỏa tin tức này, tuyệt đối không thể để nó truyền ra ngoài; mặt khác, thông báo cho Hội Trưởng Lão, để bọn họ cầu nguyện với Ám Nguyệt, cảm ứng vị trí thi thể của tổ tiên.
Thi thể của tổ tiên chắc chắn còn ở trên đảo, ít nhất thì cũng là gần biển!”
“Vâng, thưa tướng quân!”
“Mặt khác, còn có một việc, ngoại trừ tàn dư Ánh Sáng đã bị giết ở Cung Tưởng Niệm, trong nhà ngục không phải còn giam giữ một đám sao, ngươi tự mình đi sắp xếp cho bọn chúng lén lên thuyền rời khỏi đảo đi.”
“Tướng quân, việc này…”
“Cứ làm theo lời ta dặn.”
“Vâng, thưa tướng quân!”
Đội trưởng hộ vệ rời đi, Tafman thì nhìn xem vết thương nơi cánh tay của mình được băng bó, trên đảo y sư vừa mới chữa trị cho ông ta, mặc dù nguồn ô uế của con ác linh kia đã bị kéo ra ngoài, nhưng cánh tay này, xem như không có cách nào để phục hồi lại như cũ.
Có điều, Tafman cũng không vì vậy mà bi thương quá nhiều, trái lại khi nhìn vào chỗ bả vai đã trống rỗng kia, trong lòng còn cảm thấy dễ chịu hơn một chút.
Ông ta tiếp tục đi lên cầu thang: “Rốt cuộc thì thi thể của tổ tiên bị trộm đi đâu rồi?”
Đi lên lầu ba, ông ta vốn dĩ muốn lên phòng sách, bỗng nhiên dừng bước trước của phòng ngủ.
Karen đứng phía sau cửa, nghe được tiếng bước chân dừng lại trước cửa, trong lòng nhất thời giật mình.
Mình bởi vì bị sự việc kéo dài trì hoãn, thế mà vừa lúc bị Tafman chặn trong phòng ngủ, mà đối phương có vẻ như cũng đã nhận ra bên trong phòng ngủ có người.
Karen quay đầu nhìn về phía cửa sổ của phòng ngủ chính, phải nhảy cửa sổ sao?
Nhưng bên ngoài chắc hẳn là có hộ vệ của Tafman, bây giờ các lực lượng trên đảo Ám Nguyệt cũng đã trở về vị trí cũ.
Ngoài cửa, Tafman duỗi tay ra, nắm chốt cửa, sau đó mở cửa ra, ông ta nhìn thấy người đứng ở phía sau cửa.
Vẻ mặt Tafman trong thoáng chốc cứng đờ, lộ ra vẻ khiếp sợ:
“Ngài… Ngài… Làm sao có thể…”
Đứng ở trước mặt Tafman, lại là tổ tiên của ông ta, trong hai con ngươi hiện ra cực ánh sáng thuần túy của Ám Nguyệt, đó là biểu tượng của Con mắt Ám Nguyệt vô cùng cao quý!
Karen nhìn Tafman, khóe miệng mỉm cười, từ từ nói:
“Nghe nói, ngươi đang tìm ta?”
Chương 985: Con cháu phản nghịch (1)
Mặc dù trong lòng Karen cảm thấy vô cùng phản cảm với tấm mặt nạ Bernard này, nhưng xem ra bây giờ mình tạm thời cũng không có biện pháp xử lý nào tốt hơn.
Phá cửa sổ mà trốn ra ngoài?
Trạng thái cơ thể hiện tại Karen cũng không khá lắm, biện pháp trừng phạt trước đó đối với Bernard và các công việc kết thúc cuối cùng cũng đã tiêu tốn của Karen rất nhiều năng lượng linh tính, mặc dù dung hợp thành công Con mắt Ám Nguyệt khiến cho dung tích chứa tăng lên gấp đôi, nhưng vấn đề là anh cần phải nghỉ ngơi đủ thời gian để phục hồi năng lượng.
Cộng thêm bởi vì sự kiện của Dorons, các lực lượng trên đảo Ám Nguyệt đều bị điều động đi, giờ phút này mặc dù mới trở về vị trí cũ, giống như vừa làm nóng người chuẩn bị xong, nếu mình chạy trốn sẽ dẫn tới việc Tafman mang theo thuộc hạ của ông ta đuổi theo, dễ khiến cho các thế lực khác chú ý mà tham gia vào.
Giống như đội trưởng lúc trước vậy, trước hết là gây sự ở Cung Tưởng Niệm, lại thừa cơ hội đánh thức Dorons, cũng là làm cho những thế lực khác không kịp trở tay, nhưng cũng chỉ có lần này thôi.
Được rồi,
Nếu như bởi vì chán ghét Bernard cho nên không lựa chọn tấm mặt nạ của hắn, từ đó làm cho mình phải chịu nguy hiểm càng lớn, đây chẳng phải là để Bernard buồn cười đến mức chết thêm một lần nữa?
Không thể vì chuyện nhỏ mà làm hỏng việc lớn.
Ừm,
Ngươi chết rồi ta còn cần da mặt của ngươi, dùng thân phận của ngươi, đây cũng là một sự trừng phạt dành cho ngươi.
Đúng,
Chính là như vậy..
Lúc mình có chuyện cần, luôn có thể tìm được lý do thích hợp để tự giải thích cho bản thân.
Karen chạm vào chiếc nhẫn, đeo mặt nạ của Bernard lên trên mặt.
Anh cũng không lo lắng rằng mình sẽ không thể đóng vai của “Bernard”.
Một là bởi vì Karen có trải nghiệm rất phong phú trong việc đóng vai người khác;
Hai là bởi vì bộ mặt nạ này mặt dù không phải làm từ da mặt của Bernard, nhưng hiệu quả của nó so với mặt nạ làm từ da mặt sẽ chỉ càng tốt hơn, bởi vì nó ghi lại dấu ấn hình dáng của Bernard, tất cả chi tiết từ trên xuống dưới.
Ba là điều quan trọng nhất, đó chính là người đang đứng ở ngoài cửa kia, mặc dù ông ta là hậu duệ của Bernard, nhưng ông ta chưa bao giờ nhìn thấy Bernard, cho nên, nếu nói về mức độ quen thuộc thì Karen chắc chắn là quen hơn.
Ngoài cửa, Tafman trải qua lần trước trận pháp dịch chuyển trong nhà bị “Philias” đột nhập vào sử dụng, căn biệt thự này vốn là nơi để người ta thả lỏng, giờ phút này không chỉ có không cách nào cho Tafman cảm giác an toàn, trái lại làm cho ông ta trở nên cảnh giác hơn mỗi lần về đây.
Nhất là căn phòng ngủ chính này.
Ông ta cũng không có cố ý bố trí cái gì ở chỗ này, cũng không sắp xếp người chuyện môn chăm sóc, đương nhiên, lúc trước khi Dorons nổi điên mà lao về phía thành phố, ngay cả Cung Tưởng Niệm là nơi chưa thi thể của tổ tiên còn không đủ người để trông coi, huống chi là nơi này.
Nhưng Tafman rất chăm chú vào cánh cửa này, ông ta thậm chí có thể nhớ kỹ độ dày của tro bụi ở giữa khe hở khe cửa.
Trước khi mở ra cánh cửa này, ông ta cũng không biết bên trong có người, chỉ là suy đoán lúc trước trên đảo trong tình hình nguy cấp, có người đã tới nơi này, người kia có lẽ đã rời đi.
Nhưng chờ đến khi ông ta mở cửa, trông thấy người đang đứng ở trong, chỉ trong phút chốc ông ta đã ngần người ra.
Bình thường khi về đến nhà, trông thấy trong nhà có ăn trộm, điều này vẫn có thể hiểu được, nhưng nếu như trông thấy một vị tổ tiên đã chết từ hơn trăm năm trước đứng ở trước mặt, tư duy của người bình thường cũng đã không thề giải thích tình huống này.
Tafman vô ý thức cho rằng vị tổ tiên trước mắt mình này là giả mạo!
Nhưng khí thế trên người của tổ tiên lại chân thật như vậy, nhất là Con mắt Ám Nguyệt trên người, khi Tafman bị ánh mắt này nhìn vào, ông ta cảm ứng rõ ràng được áp lực từ sâu trong huyết mạch, khiến trong lòng mình sinh ra cảm giác phục tùng.
Nếu như không phải trong cơ thể ông ta có được sức mạnh Ánh Sáng chống cự lại, có lẽ trước hết đã quỳ một chân xuống rồi.
Đây sao có thể là giả được?
Ngoài ra còn có một điểm nữa, thi thể của tổ tiên vừa mới biến mất, đây cũng là một bằng chứng rất lớn.
“Bên ngoài đã yên tĩnh lại rồi sao?”
“Yên tĩnh…” Trong lòng của Tafman hết sức phức tạp.
“Ta đã sớm đoán được, bọn người Philias không sẽ đành lòng, bọn chúng, mãi mãi cũng là một đám người tốt hiền lành.”
“Đúng thế…”
“Nhưng hắn đã ảnh hưởng đến ta, quấy rầy giấc ngủ say của ta.”
“Ngài…”
“Không cần phải sợ, ta vẫn chưa từng chết, bằng một phương pháp, ta tiến vào giấc ngủ say, bởi vì ta đang chờ đợi ba năm sau, nếu như ta có thể thành công, vậy thì đảo Ám Nguyệt chúng ta, tộc Ám Nguyệt chúng ta, sẽ nghênh đón sự huy hoàng rực rỡ.”
“Ta…”
Cho tới bây giờ, mặc dù dùng tới kính ngữ, nhưng Tafman còn không xưng hô với người ở trước mặt mình một tiếng tổ tiên.
Karen rất rõ, vị chỉ huy hạm đội hải quân này của Ám Nguyệt, tuyệt đối không phải là một người dễ dàng lừa gạt.
Nhưng không quan trọng, mình chỉ cần tạm thời lừa gạt ông ta là được rồi, lại nói thêm mấy câu rồi mình tìm thời cơ thoát thân, sau đó đổi mặt nạ, đổi thần bào, chui vào khách sạn Bernard thì cái gì cũng đều không cần lo lắng.
“Đảo Ám Nguyệt chúng ta, bây giờ đã làm chó cho Trật Tự Thần Giáo rồi sao?”
“Đúng… Đúng thế.”
“A, đây quả thật là **** *** * “
Sau khi nghe được lời xác nhận chắc chắn, Karen liên tiếp trách mắng rất nhiều câu thô tục.
Những câu nói thô tục này, rất giàu sự đặc sắc của Đảo Ám Nguyệt, cũng kết hợp cùng với sự quen thuộc thẩm mỹ của chính Bernard.
Lúc trước khi tiến hành tra tấn, Bernard cũng nhục mạ mình không ít lần, mình chỉ đơn giản lựa chọn qua vài câu mà sử dụng.
Chương 986: Con cháu phản nghịch (2)
Tafman sửng sốt một chút, vị “Tổ tiên” trước mắt này thô tục cũng không tồn tại ở trong bút ký ghi chép đối với bên ngoài, chỉ tồn tại ở bên trong nhật ký của các đời tộc trưởng và những người có địa vị cực cao mới có thể nhìn thấy tổ tiên thực sự ra sao.
Tất cả, tất cả đều là chân thực như thế, nhưng trong lòng Tafman vẫn cảm thấy có điều khả nghi như cũ.
Ông ta bây giờ vẫn còn chưa ý thức được, lần trước lúc ông ta có loại cảm giác này, và lần đó cũng chính là lúc ông ta đối mặt với Karen lúc anh “bị thương” trở về, điểm giống nhau đó là chi tiết vô cùng tỉ mỉ và xác thực, nhưng ông ta dù sau vẫn cảm thấy canh cánh trong lòng.
Nhưng Tafman dám trực tiếp đưa ra lời thăm dò với Karen, thậm chí dám âm thầm cảnh cáo trong lời nó, nhưng ông ta cũng không dám làm như vậy với người đang đứng trước mặt mình lúc này.
Mặc dù, người đứng trước mặt ông ta vốn dĩ cũng là Karen.
“Được rồi, cũng không tệ, xem ra mấy thế hệ bọn ngươi làm rất tốt, đảo Ám Nguyệt đúng là đã phát triển, nếu không cũng không có tư cách làm chó của Trật Tự.”
Trong lúc nhất thời Tafman cũng không biết nên tiếp lời này như thế nào, mặc dù chính ông ta cũng đã từng nói câu này với anh trai mình.
“Khôi phục Cung Tưởng Niệm lại như ban đầu, để người bên ngoài vẫn cho là ta còn đang nằm bên trong.”
“Vâng.”
“Ta cần tìm một nơi để tiếp tục ngủ say, ba năm sau, ta sẽ tỉnh lại lần nữa, đến lúc đó ta sẽ gọi ngươi theo để cùng ta đến chỗ kia.”
“Vâng.”
“Phái người ra bên ngoài tìm chiếc xe ngựa bình thường, ta muốn rời đi, ta không hi vọng bất cứ kẻ nào biết điểm đến của ta.”
“Vâng, xin ngài trước tiên hãy chờ ở phòng sách, tôi sẽ để cho đám thuộc hạ đi chuẩn bị.”
“Được.”
Karen đi vào phòng sách, ngồi xuống ở phía sau bàn làm việc.
Sau chốc lát, Tafman đi đến, khẽ cúi đầu, đứng ở vị trí giữa cửa ra vào và cửa sổ.
Karen thở dài, nói: “Nếu như không phải thời gian thức tỉnh chịu hạn chế, ta thật rất muốn từ từ dạo chơi trên đảo.”
“Nếu như không xem xét đến những nơi đã bị Dorons tàn phá, đảo Ám Nguyệt bây giờ so với năm xưa thì đẹp hơn rất nhiều.”
“Đáng tiếc, lần sau lúc tỉnh lại thì sẽ tham quan kỹ hơn.”
“Tôi có thể thông báo cho tộc trưởng đương nhiệm và người thừa kế tộc trưởng đời tiếp theo tới đây với tốc độ nhanh nhất, ngài có muốn tiếp kiến họ không?”
“Việc ta sống lại, một mình ngươi biết là được rồi, trên thực tế, nếu như không phải thực lực của ngươi không tệ, lần đầu tiên lúc ngươi thấy mặt ta, ngươi đã là một cái xác rồi.”
“Vâng, tôi đã hiểu ý của ngài, xin ngài hãy yên tâm, về việc ngài phục sinh sẽ không có người thứ biết ba biết được.”
Tộc trưởng Wiener thì thật ra Karen có thể gặp, nhưng vấn đề là ở chỗ Ophelia…
Lần trước mình che mặt, Ophelia nhìn một chút thì chỉ trong nháy mắt đã nhận ra mình.
Lần này mặc dù mình đeo lên một tấm mặt nạ hoàn mỹ không có khuyết điểm, nhưng có thể che giấu được Ophelia hay không thì Karen thật sự cũng không có lòng tin.
Lỡ như bị phát hiện ra, nguy hiểm hay không thì chưa nói, chủ yếu là xấu hổ.
Chỉ chốc lát, có tiếng đập cửa truyền vào, Tafman đi tới cửa, nói: “Xử lý toàn bộ?.”
“Vâng, thưa tướng quân.”
Lại đợi một lát, Tafman mở cửa, làm ra tư thế “Mời” về phía Karen.
Karen đứng dậy, đi ra khỏi phòng sách, xuống dưới lầu.
Tất cả hộ vệ trong khu biệt thự đều không thấy đâu, trong sân, chỉ có một chiếc xe ngựa, người đánh xe ngồi ở chỗ đó, bị che hai mắt.
Karen ngồi vào trong xe ngựa.
Lập tức, xe ngựa khởi động, chạy ra khỏi khu biệt thự.
Xuyên thấu qua khe hở cửa sổ xe, Karen phát hiện xe ngựa đang chạy về phía nam thành thị.
Đánh giá thời gian một chút, nếu như Tafman không có phái người hoặc là tự ông ta đi theo chiếc xe ngựa này mà nói thì hiện tại đã là một nơi an toàn để xuống xe.
Nếu như ông ta cũng cùng lên xe, vậy thì bây giờ cũng là một vị trí an toàn, bởi vì kiến trúc bên trong thành trấn rất dày đặc, dân cư cũng đông đúc, lại thêm một đám người lúc trước được sơ tán vừa mới trở về, trên đường rất hỗn loạn, là một cơ hội tốt để chạy trốn.
Nếu như chờ đến lúc rời khỏi thành trấn, đến nơi trống trải hơn, cũng sẽ không thích hợp để trốn thoát.
Karen hít sâu một hơi, mở cửa xe ra, trực tiếp nhảy xuống xe, sau đó cả người nhanh chóng xông vào trong ngõ hẻm của thành thị, bắt đầu nhanh chóng luồn lách.
Karen không chỉ có học được cách tìm kiếm thú vui ở trên người Neo, trên thực tế có rất nhiều thứ đáng để học hỏi từ trên người của đội trưởng.
Sau khi hoàn thành một chuỗi động tác né tránh lẩn trốn luồn lách, Karen lập tức quay ngược đầu lại, đây là để xem xét phải chăng có người đang theo dõi mình, quả nhiên, Karen trông thấy một người đàn ông trên đầu mang theo mặt nạ rắn đang đứng ở đằng xa, ông ta, đang theo dõi mình.
Karen đã gặp đội trưởng đeo loại mặt nạ tương tự, nhưng người trước mắt này, tất nhiên không phải là đội trưởng.
Thậm chí không cần suy đoán thân phận của ông là ai, bởi vì ngay cả quần áo trên người cũng không đổi, chỉ là đeo lên thêm một cái mặt nạ, một ống tay áo thì trống rỗng.
Tafman ngụy trang rất thiếu sự cố gắng.
Karen quay đầu lại bắt đầu tiếp tục chạy trốn, Tafman đuổi theo ở phía sau, hai bên tiến hành một cuộc trò chơi mèo đuổi chuột trong khu vực này của thành thị.
Karen thấy không thể cắt đuôi của ông ta, chỉ có thể dừng bước lại, rất nhiều thuật pháp ẩn thân đều không thể sử dụng vào lúc này, nếu chỉ đơn thuần dùng Lưỡi Đao Ám Nguyệt để gia tăng tốc độ thì không thể thoát khỏi vị tướng quân hải quân của đảo Ám Nguyệt này.
Dẫu sao thì người đàn ông trước mặt này cũng là người có thể bất phân thắng bại với đội trưởng.
Tafman mang theo mặt nạ xuất hiện ở trước mặt Karen.
“Còn có việc gì sao?” Karen hỏi.
“Bernard.”
Ông ta gọi thẳng tên của “Mình”.
Khóe miệng Karen nở một nụ cười, nhìn xem vị hậu duệ phản nghịch này của “Mình”.
“Ngươi vừa gọi ta cái gì?”
“Bernard, không phải là ngài sao?”
“Ha ha, là ta.”
“Tôi cho rằng rất nhiều sự việc trên thế giới này, thường thường sẽ rất phức tạp, cho nên, vào phần lớn thời khắc, tôi đều sẽ quen thuộc với việc lựa chọn lập trường trước rồi mới suy xét đến phương pháp làm việc.”
“Rất chính xác.”
“Cho nên, đứng trên góc độ truyền nhân dòng chính của tộc Ám Nguyệt, tôi cảm thấy anh của tôi thích hợp để quản lý đảo Ám Nguyệt hơn, nên tôi nhường chức vị tộc trưởng cho anh ấy.
Đứng trên góc độ người bảo vệ đảo Ám Nguyệt, tàn dư Ánh Sáng nếu như tập hợp thành quy mô lớn, bọn chúng sẽ lây truyền ra trên hòn đảo này, từ đó gây nên sự chú ý của giáo hội chính thống, cho nên, tôi sẽ thanh trừ thế lực của bọn chúng theo định kỳ, trên tay của tôi đã dính rất nhiều máu tươi của Ánh Sáng.
Nhưng là…”
Chương 987: Con cháu phản nghịch (3)
Tafman mở bàn tay trái của mình ra, một ngọn lửa màu trắng cháy lên trong lòng bàn tay: “Lúc Dorons tiến về thành phố, tôi đã không tiếc trả bất cứ giá nào để ngăn cản nó lại, nhưng mà, tôi đã thất bại.
Dorons vốn có năng lực để biến hơn phân nửa hòn đảo này trở thành nơi ô uế, nhưng nó lại lựa chọn dừng tay, Philias, càng là tự tay lấy ác linh ra khỏi người của tôi.”
“Cho nên, bây giờ ngươi đang muốn thay Philias báo thù ta sao?”
“Tôi không có lập trường để báo thù ngài, lúc ấy ngài là tộc trưởng, tôi có thể hiểu được lựa chọn của ngài.”
“Vậy người bây giờ thì sao, ngươi đang có ý gì?”
“Tôi chẳng qua là cảm thấy, ngài nên đến một nơi để nhận lỗi trước thi thể của bọn họ.”
“Ngươi để cho ta đi nhận lỗi với bọn chúng? Ngươi điên rồi phải không!”
“Tôi không có điên, đây là là câu hỏi tôi tự dành cho mình từ trước đến nay, đây là thù hận hơn một trăm năm trước giữa ngài và Philias, ngài lừa giết bọn họ, một trăm năm sau, bọn họ quay lại trả thù, nhưng lại lựa chọn dừng tay.
Chúng ta thiếu nợ bọn họ, cho nên, mời ngài Bernard, đi mặc niệm cho bọn họ cùng với tôi.”
“Tại sao ta có thể có loại hậu duệ này như ngươi, con ác linh kia có phải đã làm cho đầu óc của ngươi bị ô uế rồi, hay là ngươi vốn đã bị Philias lây nhiễm!”
“Đúng vậy, tôi cảm thấy chắc hẳn là như vậy, ta đã bị Ánh Sáng ô uế triệt để, tôi không có cách nào để lại tiếp tục thuyết phục bản thân mình, Ánh Sáng dẫn đường cho tôi làm việc, giống như những khẩu Ma Tinh Pháo đường kính lớn ở trên thuyền của hạm đội tôi vậy, là một công cụ tôi dùng để phá hủy thuyền của kẻ địch.
Xem ra, tôi vẫn quá ngây thơ.
Tôi sẽ không ra tay với ngài, tôi chỉ cần ngài có thể đến nơi đó để giúp tôi mặc niệm, sau đó, ngài có thể rời đi, sẽ không còn người nào quấy rầy đến ngài.”
“Ta sẽ không nhận lỗi với bọn chúng!”
“Là tôi.” Tafman dừng một chút, “Là tôi cần ngài đến nhận lỗi.”
“Nếu như ta không làm thì sao?”
“Tôi sẽ ra tay với ngài, trên người tôi bây giờ có vết thương, vẫn chưa khôi phục lại hoàn toàn, tôi không biết ngài đã thức tỉnh lại được bao nhiêu sức mạnh, nhưng chắc hẳn là có thể giết chết tôi, nhưng dù vậy thì tôi vẫn sẽ ra tay.
Tôi cần ngài làm như thế.”
“Đây là việc mà ngươi đã sớm nghĩ kỹ từ lâu?”
“Không phải, trước lúc ngài ngồi lên xe, tôi đều chưa nghĩ đến, nhưng sau khi xe ngựa khởi động, tôi đã hiểu được.”
“Hiểu ra phải đuổi theo ta?”
“Không, là hiểu được tất cả mọi việc, đều đã qua, quan trọng nhất đó là nắm chắc hiện tai và tương lai.
Giống như nhóm người của ngài Philias vậy, từ bỏ việc báo thù, lựa chọn bắt đầu một cuộc hành trình mới.
Tôi sẽ ở lại trên đảo trong thời gian ba năm, giúp anh của tôi ổn định lại cục diện trên đảo, trợ giúp anh ta củng cố quyền uy tộc trưởng, cũng như trợ giúp cháu gái của tôi là Ophelia ngồi vững trên vị trí người thừa kế.
Đồng thời, giúp anh tôi đào tạo ra một vị quan chỉ huy hải quân mới.
Thời gian ba năm, thời gian không chênh lệch bao nhiêu để tôi làm xong những việc này.”
“Ba năm sau thì sao đâu?”
“Tôi sẽ thay đổi thần bào màu trắng, bước lên hành trình thuộc về chính mình.”
“Rất khó tưởng tượng đấy, trên tay của ngươi đã nhúng chàm của Ánh Sáng nhiều đến như vậy mà vẫn còn dám nói ra những lời này sao?”
“Buông bỏ sự áy náy và buông bỏ sự thù hận, cái nào khó hơn? Ngài Philias đã buông bỏ thù hận, vì sao tôi không thể bỏ xuống sự áy náy của mình?”
“Xem ra ngươi đã thật sự bị ô uế.”
“Đúng vậy, bị ô uế.”
Karen bó tay rồi, vậy mà Tafman chơi một chiêu này.
“Thời gian của ngài có hạn, xin hãy ra quyết định nhanh chóng.”
“Ta đáp ứng ngươi.”
“Xin theo tôi quay về biệt thự.”
Tafman lại kêu một chiếc xe ngựa đến, Karen ngồi vào, Tafman cũng ngồi vào trong xe.
Xe ngựa, lại quay về nơi biệt thự.
Nhưng cổng của biệt thự, lại có một chiếc xe ngựa cung đình đang chờ ở nơi đó.
“Đó là Ophelia, nó là tộc trưởng đời sau.” Tafman nói.
Karen không nói chuyện.
“Tôi để cho nó tránh đi.”
Tafman xuống xe ngựa, chỉ chốc lát, đội xe của Ophelia rời đi, xe ngựa Karen ngồi tiến vào trong khu biệt thự.
Sau khi người đánh xe rời đi, bên trong biệt thự chỉ còn lại hai người Tafman và Karen, hai người lại lên lầu một lần nữa.
Lúc đến trước cửa phòng ngủ chính, Karen hỏi: “Nếu như ngươi suy nghĩ kỹ sớm một chút, ta đã có thể tiết kiệm được nhiều thời gian hơn.”
“Bất cứ chuyện gì, đều cần có một quá trình không thể nào nhảy qua, còn nữa, cho dù có suy nghĩ kỹ, cũng phải tìm một cái mặt nạ để làm nền.”
“Bây giờ ngươi đã có thể tháo xuống.”
“Không, ta không cách nào tháo mặt nạ xuống để đối mặt với ngài.”
“Lúc trước ta vừa quay về từ Đảo Rắn.” Karen nói, “Có khả năng là ta đã mặc niệm xong với bọn chúng hay không?”
“Tuyệt đối không thể, bởi vì ngài rất ích kỷ.”
Karen cảm thấy Tafman nói rất đúng.
Tafman lại nói: “Ngài đuổi theo ai đến đó sao, đuổi theo kẻ mà Philias ký sinh? Đây là lý do duy nhất mà ta có thể nghĩ tới.”
“Đúng vậy, không sai, nhưng không đuổi kịp.” Karen tiện đường mà đáp lời, “Ta hi vọng hắn chết, nhưng vận may của hắn rất tốt, ta tới chậm một bước.”
“Ngài Philias đã rời đi, tôi có thể cảm giác được.”
“Thế nhưng nếu như không có kẻ bị ký sinh kia, giấc ngủ say của ta sẽ không bị quấy rầy, cho nên, hắn ta đáng chết.”
Tafman gật nhẹ đầu, đi vào phòng ngủ chính, bắt đầu điều chỉnh chiếc đèn treo tường rồi kích hoạt trận pháp dịch chuyển;
Lúc này, Tafman mở miệng hỏi: “Ngài cảm thấy, tương lai phát triển sau này của đảo Ám Nguyệt chúng ta, sẽ đi tới đâu? Ý của tôi là nên tích cực tiếp xúc đối ngoại hay vẫn là tiếp tục duy trì sự khiêm tốn.”
Câu này cần phải trả lời thế nào?
Rất hiển nhiên rằng là Tafman đang giúp anh trai của mình hỏi thăm con đường phát triển tương lai của đảo Ám Nguyệt, quả thực không có đội tượng nào thích hợp để hỏi hơn là “Bernard”.
Chương 988: Con cháu phản nghịch (4)
Karen trả lời: “Nếu chó không còn dùng được, sẽ chỉ bị lấy ra để giết thịt.”
Đã là chó của Trật Tự Thần Giáo, Karen không cho rằng đảo Ám Nguyệt còn có thời cơ từ từ phát triển, Trật Tự Thần Giáo cũng không bác ái và nhân từ như vậy.
“Đúng, tôi đã hiểu, tộc trưởng muốn Ophelia dùng thân phận người thừa kế tộc trưởng đời tiếp theo đế đến học tập trao đổi trong Trật Tự Thần Giáo ở Wien, dựa theo ý của ngài, tôi sẽ đồng ý.”
Karen: “…”
Việc này thật ra là tương đương với việc duy trì sự tương tác của đời sau đối phương với phe của mình, mà Ophelia đến Wien để học hỏi cũng không liên quan gì đến việc trục xuất, bởi vì chỉ cần cô ấy đi, vậy thì tộc trưởng đời tiếp theo của tộc Ám Nguyệt chắc chắn sẽ là cô ấy, nếu như đảo Ám Nguyệt dám mạo hiểm đưa ra một người ứng cử mới, như vậy thì Trật Tự Thần Giáo tất nhiên sẽ ra mặt giúp cô ấy trấn áp tất cả thế lực chống đối.
Nhưng mà… Bây giờ đổi lời nói lại vẫn còn kịp sao?
Trận pháp khởi động, Karen và Tafman bị ánh sáng màu trắng bao phủ trên người, đi tới Xà Đảo.
Tafman liếc mắt đã thấy dòng chữ mới khắc trên tấm bia đá, vẻ mặt khẽ giật mình.
【
Nào, chúng ta lại khởi hành!
】
Vẻ mặt Karen cũng là khẽ giật mình, bởi vì anh bỗng nhiên ý thức được rằng mình đã để lại một sơ hở rất lớn, đó chính là anh vừa đốt thuốc ở trước tấm bia đá!
Thuốc lá là một loại sản phẩm có tính chất khu vực, trong túi của mình bình thường đều là thuốc lá mua từ thành phố York, mặc dù bây giờ thuốc lá đã đốt hết từ lâu, nhưng tàn thuốc vẫn còn ở chỗ này, còn chưa kịp mục rữa.
Cho nên, nếu như thật sự muốn điều tra, là hoàn toàn có khả năng tìm ra nhãn hiệu trên đầu lọc điếu thuốc lá, từ đó xác định ra khu vực lưu thông của loại thuốc lá này.
Ở trên đảo có người của hai Thần giáo, thế lực của Luân Hồi Thần Giáo ở Wien vốn cũng không nhiều, mà lại trong lúc khai mào chiến tranh thì đã hoàn toàn bị thanh trừ, một khi thuốc lá của thành phố York xuất hiện ở đây, gần như đã có thể xác định, kẻ ký sinh là một trong mười mấy người của đoàn đại biểu!
Đến lúc đó mặc kệ là đảo Ám Nguyệt tự mình điều tra, không, chính bọn họ điều tra thì còn đỡ, nếu như bọn họ thông báo cho Trật Tự Thần Giáo, để Trật Tự Thần Giáo điều tra, vậy thì kết quả…
Đến lúc đó thì mình và đội trưởng phải oẳn tù tì để quyết định rốt cuộc ai sẽ đi ra tự thú.
Tafman mở hai tay ra, một ngọn lửa ánh sáng cháy lên, đốt cháy hoàn toàn những tàn thuốc kia và cỏ dại xung quanh.
Sau đó,
Ông ta nhìn Karen, làm ra tư thế “Mời”,
Nói:
“Mặc niệm đi.”
Karen mở miệng nói: “Ngươi cố ý hủy đi những tàn thuốc kia sao.”
Đây không phải là vì Karen không biết tốt xấu, cũng không phải cố ý có lợi mà còn đi khoe khoang;
Bởi vì Karen nhất định phải làm ra hành vi phù hợp với hình mẫu “Bernard”.
Tafman chỉ chỉ vào tấm bia đá kia, nói: “Hắn ta đã hiểu được tinh thần của ngài Philias, hắn sẽ không báo thù đảo Ám Nguyệt nữa, sự kiện này cũng nên kết thúc, không cần phải truy cứu thêm nữa.”
“Nếu như không phải ta còn cần tiếp tục ngủ say, đầu tiên ta sẽ phế bỏ chức vị của ngươi, sau đó tiễn ngươi lên đường.”
“Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, lần sau khi ngài thức tỉnh thì tôi chính là tàn dư Ánh Sáng rồi, đến lúc đó, ngài vẫn có thể làm như thế.”
“A.”
Karen đi đến trước hố xác làm lễ mặc niệm.
Sau đó,
Tafman dẫn Karen tiến vào trong hang động, vừa tiến đến, Tafman đã chú ý đến cái hố bị lửa đốt ra trên mặt đất, nhưng ông ta vẫn không nói gì như cũ.
Đương nhiên, ông ta cũng không thể nào nghĩ đến được, cái hố này, là đốt thứ gì mà tạo thành.
Karen thì nhìn về phía quan tài chứa thi thể của Jenifer,
Trong lòng nói:
“Ha ha, không nghĩ tới phải không tiểu thư Jenifer, nhanh như vậy mà tôi đã quay lại thăm cô rồi.”
Kết thúc mặc niệm.
Tafman đứng đơn độc trên bờ biển, ra hiệu cho “Bernard” trước tiên có thể dịch chuyển rời khỏi đây, ông ta sẽ chờ ở đây thêm một chút.
Karen rất muốn nói cho ông ấy biết, ông có thể nhìn xuống nước biển thêm một chút, bởi vì bây giờ tổ tiên thật sự của ông vẫn còn chưa tan hết.
Lập tức, Karen thông qua trận pháp dịch chuyển, lại trở về phòng ngủ lầu ba của khu biệt thự.
Không tiếp tục trì hoãn nữa, anh lập tức đi xuống lầu, leo qua vách tường phía sau nhảy ra ngoài, sau đó lập tức tháo mặt nạ xuống và thay đổi quần áo trên người.
Quay trở lại khách sạn, đẩy cửa bước vào sân, Eisen và Richard đang ngồi ở cạnh hồ nước, sau khi trông thấy Karen rốt cuộc đã trở về, Eisen cúi đầu xuống, cầm vụn bánh mì cho cá ăn, Richard thì chủ động đi tới, nhỏ giọng nói:
“Đội trưởng che giấu giúp anh, không ai phát hiện anh không có mặt ở đây.”
“Được rồi.”
Karen nhẹ gật đầu, đi vào trong phòng của mình, trông thấy đội trưởng có vẻ đang nằm ở trên giường ngủ, mình tiến vào phòng mà đội trưởng vẫn không mở mắt ra.
Tafman xảy ra sự thay đổi lớn như vậy, đội trưởng có thể cũng thay đổi hay không?
Karen ngồi xuống bên giường, ánh mắt nhìn chằm chằm mặt của đội trưởng.
Lúc này, đội trưởng mở miệng hô:
“Ca ngợi Ánh Sáng.”
Karen sửng sốt một chút.
Đội trưởng mở mắt ra, quay đầu nhìn về phía Karen, khóe miệng lộ ra nụ cười, hỏi:
“Có phải đã bị hù rồi không?”
Karen lắc đầu.
“Ta đã thức tỉnh một chút ký ức cuối cùng của Philias, là trích lời được truyền xuống gia tộc Philias từ vị Giáo Hoàng điên kia, cậu có muốn nghe không?”
Karen nhẹ gật đầu.
Đội trưởng ngồi dậy từ trên giường, nhìn chằm chằm vào Karen rất chân thành mà nói ra từng chữ từng chữ một:
“Thần Ánh Sáng có thể đại diện cho Ánh Sáng hay không?”
Karen liếm môi một cái.
Đội trưởng rất tò mò mà hỏi thăm: “Ta muốn biết, ông nội cậu có lời trích nào tương tự trong gia tộc hay không? Trên một mức độ nhất định thì ta cảm thấy ông nội của cậu có điểm giống với vị Giáo Hoàng điên kia, ta không có ý bất kính, trái lại ta rất sùng kính bọn họ.”
“Có.”
“Nói nghe thử một chút.”
“Gái…”
Karen ho một tiếng,
Nói:
“Thần Trật Tự có thể đại diện Trật Tự hay không?”
Chương 989: Nguyền rủa (1)
Hai người ngồi trên giường của mình mà đối mặt nhìn nhau, thời gian rất lâu, không nói một lời.
Ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, cả hai bên đều không che giấu ánh nhìn tìm tòi nghiên cứu của mình.
Lần này, người phá vỡ bầu không khí trầm lặng này là Karen.
“Đội trưởng, sự việc lần này, chúng ta cứ dừng lại như vậy đi.”
Đội trưởng hơi nghi ngờ một chút nói:
“Chuyện gì?”
“Tôi nghe nói tiểu thư Ophelia có thể sẽ đến Trật Tự Thần Giáo chúng ta để học tập bồi dưỡng.”
“Ừm, đúng vậy, buổi sáng chủ giáo Waffron đã nói với ta, cậu nhìn xem bố cục trước đó của chúng ta cũng không có uổng phí đúng không?”
“Bố cục…”
“Trước khi làm một việc gì đó, có thể chuẩn bị trước mười phần thì lúc thực hiện phải làm được mười hai phần, cậu cố gắng học tập một chút, lĩnh ngộ hàm ý tinh thần trong lời nói này của ta.”
“Được rồi, đội trưởng…”
“Mặt khác, dựa trên cơ sở này thì còn có một việc, cậu cảm thấy trong các bộ ngành của giáo hội chúng ta, nơi nào thích hợp nhất cho việc học tập bồi dưỡng đây?”
“Đòn Roi Kỷ Luật?”
“Câu trả lời chính xác đấy.”
“Ophelia sẽ gia nhập tiểu đội của chúng ta?”
“Sẽ không.”
“Ha…” Karen thở ra một hơi dài nhẹ nhõm.
“Ý của Chủ giáo Waffron đó là để cô ta tự mình thiết lập một tiểu đội Đòn Roi Kỷ Luật, cô ta sẽ đảm nhiệm chức đội trưởng, cậu cảm thấy lúc cô ta lựa chọn thành viên sẽ chọn ai đây?”
Karen ngoài ý muốn nói: “Cho cô ấy điều kiện tự do đến vậy sao?”
“Bởi vì đảo Ám Nguyệt đã giao ra quyền chỉ huy hạm đội, đây chính lực lượng mạnh nhất của Đảo Ám Nguyệt và cũng như trong vùng biển lân cận.
So sánh với lực lượng hạm đội hải quân kia của Đảo Ám Nguyệt, thì chức tiểu đội trưởng của tiểu đội Đòn Roi Kỷ Luẫt còn có chút không đủ đâu.”
“Vậy cũng đúng.”
“Cũng chính bởi vì nguyên nhân này, Chủ giáo Waffron mới thả lỏng tất cả khúc mắc ở trong lòng,
Đương nhiên, việc này được nguyện ý chấp nhận và khởi động thì còn phải trải qua một quá trình ở đại khu, nhưng đây là quyết định quyết sách của ngài Hồng Y Giáo Chủ, cho nên cũng chỉ là một quá trình mà thôi.
Buổi sáng lúc cậu còn chưa trở về, tộc trưởng Wiener mang theo tiểu thư Ophelia cố ý tới gặp mặt chủ giáo Waffron, ta cảm giác được là có ý tặng quà xin lỗi.
Dù sao thì con gái ông ta còn phải ở lại đại khu thành phố York ba năm, chắc chắn phải giải quyết khúc mắc giữa hai bên về vấn đề thông gia lúc trước.
Đối phương đã cho đủ thể diện, mà lại việc khóa chặt quan hệ giữa Đảo Ám Nguyệt và Trật Tự Thần Giáo, nhìn vào thái độ của Chủ giáo Waffron, ông ta chắc đã hoàn toàn tha thứ cho tiểu thư Ophelia.”
“Vậy thì tốt rồi.”
“A, chỉ là tha thứ cho tiểu thư Ophelia, cũng không bao gồm cậu trong đó.”
“Cái này…”
“Nhưng mà cậu cũng không cần lo lắng, sau khi quan sát mấy ngày nay, con người của Chủ giáo Waffron cũng không tệ lắm, cậu thử nhìn Leon mà xem, mặc dù có chút thói quen của bọn công tử, nhưng cách xử sự làm người vẫn còn được, từ việc nhỏ nhặt đến việc lớn.
Trưởng bối bình thường đều sẽ tức giận bởi việc thông gia của con cháu mình bị phá hư, ông ta chắc chắn nhìn cậu không hợp mắt, nhưng cũng sẽ không cố ý kiếm chuyện nhằm vào cậu, cậu có thể yên tâm về điều này, nhưng mà cậu cũng cần phải đề cao cảnh giác một chút, lần sau lúc làm việc cần phải từ từ một chút.”
“Không phải, đội trưởng, lời đồn trước kia về tôi rốt cuộc là do ai lan truyền vậy?”
Kẻ cầm đầu chuyện này là đội trưởng, là do đội trưởng để cho đội viên đi truyền bá lời đồn này để tăng sự nổi tiếng của tiểu đội đến từ Tang Phổ để thuận tiện nhận nhiệm vụ khi đặt chân đến thành phố York.
“Khục khục… Những việc đã xưa cũ rồi thì chúng ta cũng không cần lãng phí thời gian để truy cứu lại nữa.”
Karen ngáp một cái, anh thấy mệt mỏi.
Đội trưởng thì tiếp tục mở miệng nói: “Đến lúc cô ấy đến, chính cậu chủ động đến báo danh đi, dù sao thì quan hệ giữa cậu và cô ấy lúc trước mặc dù chỉ là lời đồn, nhưng lần này hai người cùng nhau ra vào khách sạn biết bao nhiêu lần, cái này cũng như bùn rơi vào đũng quần mà thôi.”
“Tôi không đi.”
“Không nên cáu kính trẻ con như vậy.”
“Không có gì cáu kỉnh, đơn giản là vì tôi ưa thích tiểu đội chó săn của chúng ta mà thôi.”
“Karen.”
“Ừm?”
“Cho dù là chó săn thì cũng cần giao phối.”
“…” Karen.
“Sau đó sinh sôi ra những con chó săn mới, cậu thử nghĩ xem, cô ta làm đội trưởng thì sẽ có biên chế, nhưng cô ta vừa tới Trật Tự Thần Giáo, cái gì đều chưa quen thuộc, nếu cậu đến đó thì đến cùng ai sẽ là đội trưởng?
Cứ như vậy, chẳng phải cậu rất nhanh sẽ tìm được đủ tiểu đội chó săn chó chính mình rồi sao?”
“Tôi vẫn không muốn đi.”
“Có đi hay không thật ra cũng không do cậu quyết định, bởi vì cậu cũng không có biên chế chính thức trong tiểu đội của chúng ta, trên lý luận, đội viên ngoài biên chế muốn vào biên chế thì phía trên có thể trực tiếp điều động, căn bản cũng không cần sự đồng ý của cậu.”
“Còn có thể cưỡng ép như vậy à?”
“Đây gọi là dâng hiến cho Thần Trật Tự, cái này sao có thể gọi là ép buộc được? Cách suy nghĩ này của cậu rất nguy hiểm, cho thấy rằng cậu không đủ trung thành với Thần Trật Tự đấy.
Đồng thời đội viên ngoài biên chế như Memphis, Richard, cũng có thể điều động đi cùng nhau.
Mặt khác, để giúp đỡ thì ta dự định để cho Fanny và Peia cũng điều đến tiểu đội của cô ta để hỗ trợ.
Cậu nhìn xem, cứ như vậy thì tiểu đội của cậu sẽ lập tức có năm vị trí, tìm thêm bảy người là đủ rồi.”
“Không phải chứ, việc này đã được sắp xếp đến bước này rồi sao?”
“Ừm, Chủ giáo Waffron đã nói với ta về chương trình sơ bộ, ông ta còn lo lắng rằng ta sẽ không đồng ý đưa người, cậu nhìn xem, người ta là Đại chủ giáo địa vị cao quý đến gặp mặt ta để trưng cầu ý kiến, ta có thể từ chối hay sao?”
“Cho nên, đội trưởng ngài đã bán đứng sau lưng tôi rồi bây giờ lại ở đây trưng cầu ý kiến của tôi à?”
“Đều là vì kính dâng cho Thần Trật Tự mà thôi, ở đâu cũng có gì khác nhau đâu nào.”
“Không thể như vậy được.”
“Lời kháng nghị vô hiệu.”
Đội trưởng đứng người lên, vỗ vỗ bụng, nói: “Đói bụng rồi, chúng ta đi ăn cơm đi.”
“Đồ ăn không được đưa tới sao?”
“Ta muốn đi ra ngoài ăn.”
“Tôi muốn đi ngủ.”
“Vậy cậu đi ngủ đi, ta dẫn bọn họ ra ngoài ăn, ba ngày sau chúng ta mới rời khỏi đây, tiểu thư Ophelia sẽ không trở về cùng với chúng ta, cô ta phải xử lý xong việc trên Đảo Ám Nguyệt, cho nên, cậu có đủ thời gian để chuẩn bị tâm lý đấy.”
“Ngủ ngon, đội trưởng.”
“Chào buổi trưa.”
Đội trưởng đi ra khỏi phòng, rất tinh tế mà đóng cửa phòng lại.
Chương 990: Nguyền rủa (2)
Karen lại ngồi ở trên giường một lúc, sau đó đứng dậy đi vào phòng tắm tắm rửa một cái, thay quần áo rồi nằm trên giường, bởi vì quá mệt mỏi, vừa điều chỉnh tư thể ngủ xong thì đã chìm vào giấc ngủ rất nhanh.
Lúc tỉnh giấc, bầu trời bên ngoài đã hơi lờ mờ, mình đã ngủ đến chạng vạng tối rồi sao.
Cửa phòng bị đẩy vào, đội trưởng bưng đồ ăn đi đến, Karen phát hiện đội trưởng đã thay một bộ quần áo khác, điều này khiến cho trong lòng anh có một sự suy đoán không được tốt lắm.
Tôi đã ngủ suốt một ngày một đêm rồi sao?
“Ngủ đủ rồi à?” Neo ngồi xuống một bên giường vừa dùng thìa ăn món ăn giống như cơm rưới cà ri vừa nói.
“Ừm.”
“Cậu không bị tổn thương, cũng không bị kiệt sức, lại ngủ một giấc lâu như vậy.” Đội trưởng bưng ly nước bên cạnh lên, uống một hớp nước, “Xem ra đêm đó cậu kiếm lời được rất nhiều nhỉ.”
“Tạm được.”
“Giữ bí mật à?”
“Đội trưởng, ngài đã thiếu nợ tôi mấy cái bí mật rồi đấy.”
“Ha ha.” Neo lắc đầu, “Ấp ủ một cái bí mật là cần thời gian.”
Karen đứng người lên, phát hiện dạ dày của mình đã đói đến nỗi cảm thấy đau.
“Tiểu thư Ophelia phái võ sĩ dưới trướng đến mời cậu đi ăn tối, ta đến là để chuẩn bị gọi cậu dậy đấy, vừa lúc cậu cũng đã tỉnh, ta suy đoán chắc là Hội Trưởng lão của Đảo Ám Nguyệt muốn gặp cậu, đi một chuyến đi, tóm lại cần phải đi, không có khả năng chỉ lấy tiền công mà không làm việc.”
“Được rồi, tôi đã biết.”
Sau khi rửa mặt, Karen thay một bộ thần bào mới rồi đi ra ngoài sân, trông thấy Pamir đang đứng trước một chiếc xe ngựa mà chờ mình.
“Thật xin lỗi, ra hơi chậm.”
“Ngài quá khách sáo rồi thưa ngài Karen, mời ngài lên xe.”
“Ừm.”
Sau khi ngồi vào trong xe ngựa, Karen lập tức đưa tay mở ngăn kéo nhỏ trong xe ra, bên trong có để rất nhiều điểm tâm, rất ít khi có người ăn, nhưng mỗi ngày đều sẽ đổi đồ mới.
Karen lấy một đĩa, trực tiếp dùng tay bắt đầu ăn.
Pamir thấy thế, lập tức rót giúp Karen một tách trà.
“Cảm ơn.”
“Ngài hãy ăn từ từ.”
“Ừm, quá đói, vừa mới thức giấc.”
Một đĩa điểm tâm vào trong bụng, Karen cảm giác vừa lót dạ, còn muốn lấy thêm một đĩa thì xe ngựa đã đến.
Địa điểm dùng bữa tối là trong khoảnh sân riêng của một khách sạn, khoảnh sân này không mở ra cho người ngoài, nơi này là chỗ chuyên để tầng lớp cao quý của Đảo Ám Nguyệt dùng để tiếp đãi lãnh đạo của hai Thần Giáo.
Xuống xe, đi đến bậc thang, bước vào cửa lớn, Karen trông thấy Ophelia đang mặc một bộ trang phục truyền thống bản địa mà đứng ở phía trước chờ mình, Ophelia mặc nhìn có chút hồn nhiên.
Có điều lần này có quá nhiều chuyện xảy ra ở đây, cho nên có thể cảm nhận được cô ấy đã gầy hơn một chút so với lúc mình vừa đặt chân lên đảo.
“Quấy rầy anh nghỉ ngơi rồi.”
“Không có…”
Ophelia rất tự nhiên mà đưa tay, khoác lên bả vai Karen, nói to với phía trong: “Cha, trưởng lão, Karen tới.” Karen thấy thế, cũng không tránh khỏi tay của cô ta.
Bên trong căn phòng là một chiếc bàn vuông, tất nhiên cũng không phải là vuông, nhưng so với loại bàn dài điển hình của các gia đình quý tộc thì nó lộ ra vẻ vuông vức.
Ophelia cùng ngồi với Karen ở một bên, tộc trưởng Wiener ngồi ở đối diện, hai bên theo thứ tự là trưởng lão Zimar và trưởng lão Roman.
Trên người của trưởng lão Zimar rõ ràng đang bị thương, mặc dù đã được dùng thuật pháp trị liệu, nhưng các cơ quan bị ứ máu vẫn rất rõ ràng, cần thời gian để điều dưỡng phục hồi.
Trưởng lão Roman đeo một cặp mắt kính thật dày, cái đầu không cao, vẫn đang cười ha hả.
Thức ăn trên bàn rất thịnh soạn, nhưng để Karen cảm thấy có chút dở khóc dở cười đó là tựa như cố ý biểu thị sự xem trong dành cho mình vì vậy họ đã cố ý chuẩn bị một bàn đầy đồ ăn của Wien, những chiếc chén trang nhã đựng tương thì cũng đã có hơn mười loại.
Có thể tìm ra mười loại tương của Wien ở Đảo Ám Nguyệt thì tuyệt không phải là một chuyện đơn giản.
Qua lời dạo đầu đơn giản, tộc trưởng Wiener thể hiện sự áy náy với Karen, vốn nên sắp xếp việc gặp mặt từ sớm, bởi vì gần đây ở trên đảo xảy ra liên tiếp nhiều việc, không thể không trì hoãn cho đến bây giờ.
Karen vừa chọn vài món mình có thể ăn vừa đáp lời, anh cũng không căng thẳng chút nào, trả lời tự nhiên và còn hợp cách.
Dù sao thì mình cũng đã đóng vai tổ tiên bọn họ còn đóng vai hậu bối của bọn họ, đủ cả bộ nên đã thấy thong dong từ lâu.
Lời nói của trưởng lão Zimar thường có một ít từ không rõ ý, có lẽ lúc ông ta kích nổ trận pháp trên đầu của Dorons cũng đã khiến đầu óc của ông ta bị chạm mạch một chút.
Trưởng lão Roman thì chủ yếu nói về việc nội bộ của Trật Tự Thần Giáo và Karen con đường phát triển về sau của Karen, trong lời nói lộ ra ý muốn giúp Karen lên kế hoạch cho “sự nghiệp”, nhưng Karen vẫn luôn qua loa với ông ta, không nói chuyện sâu vào, kế hoạch của mình không cần đến lượt ông ta quan tâm.
Về phần tộc trưởng Wiener, thì chủ yếu trò chuyện về phong tục các nơi, từ Wien cho đến đảo Ám Nguyệt, rồi đến các quốc gia ở lục địa khác, có thể thấy được, tộc trưởng Wiener đã đi qua rất nhiều nơi.
Ophelia thì chỉ đơn giản là ngồi bên cạnh Karen, thỉnh thoảng hỗ trợ lấy đồ ăn, không nói lời nào.
Một bữa cơm, ăn gần hai giờ, đang lúc Karen cảm thấy muốn dùng xong đồ ngọt rồi tiếp tục nói chuyện, không nghĩ tới tộc trưởng Wiener lại là người kết thúc cuộc nói chuyện.
Mặc dù có chút kinh ngạc về tốc độ kết thúc này, nhưng Karen vẫn rất phối hợp mà nói vài lời xã giao, sau đó đứng dậy tạm biệt.
Ophelia đưa Karen ra đến ngoài cửa, sau đó rất tự nhiên mà thả tay đang dắt tay của Karen ra.
“Để anh vất vả đến đây một chuyến rồi.”
“Nên làm thôi, ai bảo tôi đã nhận phiếu điểm rồi đây.”
“Tôi phải đến Wien.”
“A, phải không? Vậy thì thật sự quá tốt rồi.”
“Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, chúng ta sẽ gặp mặt ở thành phố York.”
“Ừm, tôi cũng rất chờ mong, chờ đến lúc đó tôi sẽ mời cô ăn cơm.”
“Bây giờ sắc trời còn sớm, đi dạo cùng với tôi một chút không?”
“Tôi còn chưa nghỉ ngơi đủ.”
Ophelia nghiêng người về phía trước, đem mặt mình nhích đến gần mặt của Karen, mở miệng nói: “Anh đang buộc tôi phải đánh anh ở đây à?”
“Không đi tản bộ với cô thì cô muốn đánh tôi sao?”
“Giữa trưa tôi đã đến tìm anh, đội trưởng của anh nói rắng anh còn đang ngủ, còn nói cho tôi, sau khi anh biết được tin tôi sẽ đến Wien còn vui vẻ mừng đến nỗi cả đêm không ngủ cho nên bây giờ mới mất ngủ.
Anh rõ ràng đã sớm biết tôi sẽ đến Wien, vừa mới lại còn ở đây giả vờ vui mừng cho tôi xem à?”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










