Số 13 Phố Mink [Dịch]
Tập 98 : Thẩm Phán (2) (c971-c980)
❮ sautiếp ❯Chương 971: Thẩm Phán (2)
“Ngài có thích đảo Ám Nguyệt không?”
“Thích, thích khí hậu nơi này, rất hợp lòng người.”
“Bởi vì ngài đến từ Wien, khí hậu Wien, xin ngài tha thứ nếu tôi có lời nào mạo phạm, so sánh với nơi đây thì Đảo Ám Nguyệt đúng là thiên đường.”
“Ta đồng ý với cách nói này của ngươi.”
“Ngài ắt hẳn cũng sẽ ưa thích sự hiếu khách của con người nơi này.”
“Ừm, đúng vậy, có điều, là người của đảo Ám Nguyệt, càng ưa thích ta hơn.”
“A, xem ra, vị tiểu thư nào đó ở trên đảo chúng ta có được phúc lớn như vậy có thể cùng ngài chia sẻ một đoạn tình cảm đẹp đẽ sao?”
Hiển nhiên, Bernard biết rõ, đây là người phụ nữ thứ hai.
Karen cầm điếu thuốc trong tay, nhìn xem Bernard, nói: “Cô ấy gọi ngươi là tổ tiên.”
“Là thông gia sao, a, hi vọng nó sẽ không để ngài thất vọng, cũng hi vọng ngài có thể đối xử với nó thật tốt.”
“Ta biết, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, tương lai, cô ấy sẽ là tộc trưởng kế nhiệm của tộc Ám Nguyệt.”
“Thật sao, a, trời ạ, đó có lẽ còn là huyết mạch trực hệ của tôi, thật tốt, điều này có nghĩa rằng đã cũng cố thêm quan hệ giữa Trật Tự Thần Giáo và Đảo Ám Nguyệt, càng thêm bền chặt không thể tách rời.
Tôi ngẫm lại, năm đó tôi có để lại ít bảo bối ở vài nơi, ngài có thể đến lấy chúng về, đưa cho con cái của ngài sau này, con cái của ngài chính là kết quả của Trật Tự và Ám Nguyệt.
Tôi thật sự thấy rất vui, thật đấy, không có việc gì so sánh được với việc khi tỉnh lại biết được gia tộc của mình phát triển tốt như vậy mà có thể làm tôi vui mừng hơn nữa.”
“Thật ra, ta và cô ấy quen biết nhau, đều là do vận mệnh.”
“Vầng trăng máu phát họa ra bước chân của ngươi.
Mỗi một cuộc gặp gỡ tình cờ, thậm chí là yêu nhau, đều là do ám nguyệt, là do vận mệnh cố ý đặc biệt sắp đặt.”
“Ta cũng đã nói với cô ấy những lời giống như vậy.”
“A, có phải không, xem ra câu chuyện xưa của tôi đã sớm được lưu truyền ra ngoài, hay là, là vì ngài vẫn luôn để ý đến đảo Ám Nguyệt chúng tôi.”
“Thật ra thì, là do người trên Ám Nguyệt đảo chú ý tới ta.”
“Đây là điều nên làm, tôi có thể cảm nhận được sự hơn người của ngài.”
“Bọn họ cho rằng, ta họ Ellen.”
“Ngài là người gia tộc Ellen, ngài và Pall là người cùng một gia tộc, vậy thì thật sự là quá trùng hợp, ha ha, ai, thật tốt, xem ra hậu duệ của tôi đã thành công tạo dựng mối quan hệ với gia tộc Ellen.”
“Bọn họ cảm thấy, ta kết hợp với cô ấy, chính là sự thể hiện và cái kết tốt đẹp nhất cho câu chuyện tình yêu năm xưa của ngươi, cũng càng có thể thuận tiện để cô ấy trở thành người thừa kế hợp cách nhất của tộc trưởng đảo Ám Nguyệt.”
“Ừm, đương nhiên, ngài còn có thân phận của Trật tự, tôi tin tưởng rằng, đảo Ám Nguyệt sẽ phát triển được càng ngày càng tốt đẹp dưới bàn tay của hai người.”
“Ừm.” Karen gảy tàn thuốc xuống đất, nói thêm vào, “Bọn họ cho rằng, ta là hậu duệ của Pall.”
Bernard: “…”
Đây là lần đầu tiên, biểu cảm của Bernard mất đi sự tự chủ, không kiểm soát.
Bởi vì hắn sẽ lập tức liên tưởng đến một câu mà Karen nói lúc trước, “Sự thể hiện và kết thúc cho câu chuyện tình yêu năm xưa”, lại thêm những lời tán gẫu lúc trước làm nền, mở rộng ra thêm một khả năng.
“Ha ha, bọn chúng, còn nói gì với ngài rồi?”
Karen nghiêng mặt qua, nhìn Bernard, cười nói:
“Bọn họ lại còn nói, ta là hậu duệ của tiểu thư Pall và ngươi, ngươi nói xem, có buồn cười hay không?”
“Đây thật là một sự hiểu lầm, bọn chúng cũng dám phỏng đoán thân phận của ngài như vậy sao, ha ha, hiểu lầm, tuyệt đối là một sự hiểu lầm, giữa tôi và tiểu thư Pall, thực sự yêu nhau, nhưng cũng không…”
“Đúng vậy a, đây là một việc hiểu lầm, sau khi Pall biết chuyện này, quả thực giận điên lên.”
Bernard: “Cô… Cô… Cô ấy còn sống?”
“Không phải ngươi vẫn còn sống đấy sao, chả nhẽ cô ấy cũng không thể còn sống?”
“Cô ấy cũng tới trên đảo rồi? Là do cô ấy để ngươi đưa ta ra đây sao?”
Lúc trước Bernard vẫn luôn sử dụng kính ngữ, lần này cũng đã quên sử dụng.
Có thể cảm giác được, hắn ta đối với việc Pall ở trên hòn đảo này, cảm thấy cũng rất hoảng sợ.
Loại hoảng sợ này, không chỉ đến từ việc hắn ta biên tạo ra những câu chuyện tình yêu kia có thể sẽ để cho Pall cảm thấy phản cảm, nguồn gốc thật sự hơn vẫn là do…
Karen để ý rằng, ánh mắt của Bernard lúc này, lườm sang bên cạnh một chút, hắn ta đang nhìn quan tài của Jenifer ở bên cạnh.
Điều này đủ để chứng minh, Pall năm đó, không chỉ tính tình không được tốt lắm, càng quan trọng hơn là thực lực cũng rất mạnh mẽ.
Lúc trong nhà Pall cũng đã nói, chờ đến khi thực lực mình khôi phục, cô ấy sẽ đến Ám Nguyệt đảo, đào mộ của Bernard lên, cô ấy cũng không có dự định làm việc này một cách lén lút.
Karen lắc đầu, nói: “Cô ấy không đến, bây giờ đang ở nhà.”
Chương 972: Thẩm Phán (3)
“Ở trang viên Ellen sao, ha, thật vui mừng, biết được tin tức cô ấy vẫn còn sống, tôi thật sự là rất vui mừng.”
“Ở nhà ta.”
“Ở… nhà… ngài…”
“Cô ấy thích ta vò bụng, mỗi lần vò bụng thì cô ấy đều sẽ cười đến không ngừng, sẽ ôm tay của ta, cả người đều bắt đầu cuộn mình.”
“Cô ấy thích dựa vào bả vai của ta, mỗi lần ở bên ngoài, cô ấy đều thích dựa chỗ này.”
“Cô ấy rất thích ăn đồ ăn ta làm, trong nhà hầu như mỗi ngày đều xin ta làm cho cô ấy ăn, vì thế, cô ấy luôn có thể đáp ứng rất nhiều yêu cầu của ta, cũng tha như tha thứ cho rất nhiều sai lầm và mạo phạm của ta.”
“Mỗi lần ta muốn lúc ra ngoài, cô ấy luôn luôn căn dặn ta, đừng nhìn ngắm những người phụ nữ khác ở bên ngoài, cho dù lúc ở nhà, cô ấy cũng vẫn luôn lặp đi lặp lại cho ta nghe rằng đời ta chỉ có thể thích một người.”
“A, đúng, mỗi đêm cô ấy đều ngủ chung giường với ta.”
Mặt của Bernard bắt đầu đỏ lên, Vòng quay Ám Nguyệt trong mắt nói cho hắn biết rằng, người đàn ông trước mắt mình cũng không nói láo.
Tia chớp màu đen, xuất hiện ở trên người hắn một lần nữa, nhưng hắn lập tức thu lại tất cả năng lượng vừa mới tụ lại trong cơ thể mình bởi vì nổi giận, ánh mắt của hắn, đã đầy tơ máu, màu đỏ này không liên quan đến Ám Nguyệt.
Bernard mở miệng nói: “Cô ấy cùng với ngài quả thật là một đôi rất xứng.”
Karen cười.
Bernard cắn răng, tiếp tục nói: “Có thể trở thành niềm vui của ngài, là vinh hạnh của tôi.”
Karen gật nhẹ đầu.
“Cho nên, ngài cố ý đến đây là giúp cô ấy báo thù sao?”
“Cô ấy đã từng nhờ ta làm như vậy, nhưng lúc ấy ta cũng không muốn làm như vậy lắm, bởi vì ta cảm thấy ngươi rất đáng thương, muốn mà không được, chỉ có thể dựa vào việc viết ra những câu chuyện này để tự làm cảm động mình.”
“Đúng vậy, tôi là kẻ thất bại, trên thực tế, từ đầu đến cuối tiểu thư Pall chưa từng để ý đến tôi, ở trong mắt của cô ấy, tôi chính là một ly nước biển múc ra từ trong đại dương bao la này, rất dư thừa.
Tôi nguyện ý bởi vì tôi đã từng không hiểu chuyện, tôi xin lỗi ngài và tiểu thư Pall, hi vọng hai người có thể tha thứ cho tôi.
Tôi không được ưu tú như ngài vậy, không cách nào làm trái tim của cô ấy cảm động.”
“Ta nhìn thấy hố xác trên đảo.”
“Bọn chúng là một đám tàn dư Ánh Sáng!”
“Đúng vậy, ta biết.”
“Lúc tiếp xúc lần đầu tiên, tôi không biết thân phận của bọn chúng, tôi còn coi bọn chúng là bạn bè tốt, thấy bọn chúng phiêu bạt trên biển cả, tôi có lòng tốt chứa chấp, ai biết được, bọn chúng vậy mà mưu toan xây dựng giáo hội Ánh Sáng trên Đảo Ám Nguyệt, muốn đem phát triển đảo Ám Nguyệt thành căn cứ của Ánh Sáng.
Thế nhưng Ánh Sáng thần giáo là tà giáo, tôi sao có thể cho phép chuyện như vậy xảy ra, cho nên, sau khi biết thân phận của bọn chúng, ta muốn mời bọn chúng rời đi, rời khỏi hòn đảo sạch sẽ này.
Nhưng bọn chúng mặt ngoài đáp ứng, sau lưng lại đang chuẩn bị phát động làm phản, muốn lật đổ tôi, khống chế đảo Ám Nguyệt.
Dưới sự bất đắc dĩ, tôi chỉ có thể lựa chọn ra tay hạ sát bọn chúng, ai.
Tôi hi vọng Trật Tự vĩ đại không nên nghi ngờ sự trong sạch của Đảo Ám Nguyệt chúng tôi, tôi tin tưởng con cháu của tôi cũng sẽ không tiến hành cấu kết cùng với tàn dư Ánh Sáng, xin hãy tin tưởng tôi, xin hãy tin tưởng Đảo Ám Nguyệt.”
“Lần thứ nhất trông thấy cái hố xác kia, ta cảm thấy thật ngoài ý muốn, bởi vì, ngay cả Pall đều không ý thức được, ngươi là một kẻ tàn nhẫn đến thế này, nhưng ta có thể hiểu được lựa chọn của ngươi, tàn dư Ánh Sáng, bọn họ ở nơi nào, đều có thể gây nên phiền phức lớn trong tương lai.”
“Đúng vậy, ngài nói rất đúng.”
“Cho nên, lúc ấy ta có thể hiểu được ngươi.”
“Cám ơn ngài đã hiểu cho tôi.”
“Thế nhưng là…” Karen chỉ chỉ về hai pho tượng ở trước người, vừa chỉ chỉ vào quan tài đá bên cạnh, “Tiểu thư Jenifer, lúc trước là bạn tốt của Pall ấy nhỉ.”
“Cô ta đã thay đổi tín ngưỡng vào Ánh Sáng, cô ta đã bị mê hoặc, tôi chỉ có thể lựa chọn làm vậy, thật ra tôi rất hy vong cô ấy biết mình lầm lỡ mà quay đầu, nhưng cô ta chấp mê bất ngộ, rơi vào đường cùng, tôi chỉ có thể, ai…
Cô ta, đã từng là đồng đội tốt của tôi, làm như vậy thật sự lòng tôi cũng rất đau.
Cho nên, tôi cố ý làm pho tượng của tôi và Pall để ở chỗ này, xem như là nơi bái tế đồng đội khi xưa của chúng tôi.”
Karen biết, Bernard đang thử thăm dò, đang thử thăm dò mình rốt cuộc biết được bao nhiêu, cũng đang thử thăm dò mục đích của mình.
“Ta cảm thấy, chờ đến lúc đem việc này về nói cho Pall, cô ấy sẽ tới, tự mình lật tung bia mộ của ngươi, nghiền nát xương cốt của ngươi thành tro.”
“Ngài cũng phải rõ ràng, lúc đối mặt với tàn dư Ánh Sáng, chúng ta phải nên làm như thế nào, Pall bởi vì việc này mà hận tôi, đó là chuyện đương nhiên, nhưng tôi cũng không hối hận cách làm năm đó của tôi, dù là một lần nữa, tôi cũng sẽ làm giống như vậy.
Bọn tàn dư Ánh Sáng dối trá lại giỏi ngụy trang, bọn chúng, đáng chết, cũng nên bị thanh trừ!
Nếu như tôi không làm như vậy, thì sẽ không có đảo Ám Nguyệt hiện tại, bọn chúng sẽ hủy diệt hòn đảo tươi đẹp này, để cho tất cả mọi người ở trên đảo bởi vì sự điên cuồng của bọn chúng mà bị chôn vùi toàn bộ!”
“Ngài Philias, và tín đồ của ông ta, là một đám người tốt.”
“Ngài sao có thể nói ra những lời này, bọn chúng là dị đoan, bọn chúng là ma quỷ khoác lên bên ngoài một lớp vỏ trắng! Bọn chúng biết rõ cách để giả nhân giả nghĩa mà mê hoặc lòng người, để thực hiện mục đích bẩn thỉu của bọn chúng!”
“Ngươi có biết không, lúc đầu ta nghĩ đến, nếu như lần này ta không làm, chờ đến sau khi Pall biết sau chuyện này, cô ấy chắc chắn cũng sẽ cố ý đến đảo Ám Nguyệt để trả thù ngươi, ta nghĩ, ta nên thay cô ấy làm việc này, cũng tiết kiệm thời gian, công sức cô ấy tự mình đến đây.
Còn nữa, sau khi đi vào hòn đảo này, ta phát hiện ngươi đã không phải là hình tượng giống cảm động giống như trong câu chuyện ngươi đã vẽ ra, ngươi thật sự là đang khinh thường cô ấy, nhục mạ cô ấy, suy cho cùng thì cô ấy cũng là người ngủ chung giường với ta mỗi đêm, loại hành vi này của ngươi, để cho ta cảm thấy rất không thoải mái.”
“Tôi nhận lầm, tôi thừa nhận tôi…”
Karen kéo một sợi tơ ra, chỗ lồng ngực của Bernard có một ngọn lửa linh hồn bốc cháy lên, đang nướng cháy linh hồn của hắn, đây là một sự tra tấn rất đau đớn.
Chương 973: Thẩm Phán (4)
Bernard không thể chịu được mà phát ra tiếng kêu thảm thiết.
“Lúc ta đang nói chuyện, có thể đừng cắt lời ta được không?”
“Tôi sẽ không… Tôi sai rồi…”
Ngọn lửa linh hồn dần dần dập tắt, sắc mặt Bernard trở nên trắng bệch.
“Càng quan trọng hơn là, ta phát hiện Philias và những người tùy tùng kia của ông ta, bọn họ thật sự là một đám người tốt, ta chưa bao giờ thấy qua, một đám người lương thiện giống như bọn họ vậy.
Ngươi nói nếu như ngươi không giết bọn họ, trong tương lai chắc chắn bọn họ sẽ đem đến sự hủy diệt cho đảo Ám Nguyệt, nhưng bọn họ cũng không có làm như thế, dù là thời cơ đến ngay trước mắt, bọn họ cũng không có làm như vậy.
Chính bản thân ngươi cũng rõ ràng, bọn họ rốt cuộc hiền lành biết bao, ta càng tin tưởng ngươi chắc chắn phải biết, nếu như lúc đối mặt với bọn họ, ngươi yêu cầu bọn họ rời đi, bọn họ cũng sẽ lựa chọn rời đi mà sẽ không tới trả thù ngươi.
Bọn họ sẽ mỉm cười mà bước tiếp một đoạn hành trình mới.”
Bernard trầm mặc.
“Ai, muốn trách chỉ có thể trách rằng ta tiếp xúc đến mặt hiền lành kia của bọn họ, muốn trách cũng chỉ có thể trách sự lương thiện của bọn họ khiến ta cảm động, để cho ta bắt đầu chán ghét ngươi.
Tuy nhiên, ta chợt phát hiện nếu muốn trách nhất, là bởi vì ta cảm thấy mình thật ra rất giống với Philias, ông ấy đi cùng con đường với ta, chúng ta có lý niệm giống nhau, ông ấy và ta có… Chí hướng giống nhau.
Ông ấy là một ta khác, ta chính là một ông ấy khác.
Ngươi có biết không, chỉ cần điều này, cũng đủ để cho ta cảm thấy chán ghét ngươi, không chỉ gấp một trăm lần!
Bởi vì, ngươi giết một người đồng chí của ta.
Ta bắt đầu sợ hãi, sợ hãi rằng những việc mà Philias gặp phải, về sau cũng sẽ xảy ra ở trên người của ta, ta sợ hãi trong tương lai, rất nhiều năm sau này, cũng sẽ có người phát hiện xương cốt của ta bị chôn ở một ngóc ngách nào đó, sau đó biết được những việc ta gặp phải, từ đó cũng cảm thấy ta đáng thương, ha ha ha…
Ta không biết loại việc này có thể sẽ xảy ra hay không, nhưng nếu như xảy ra mà nói, ta hi vọng người kia trong tương lại, cũng có thể giống như ta lúc này, giúp ta báo thù.”
Bernard nhìn Karen, hắn nghe không hiểu, hắn thật sự nghe không hiểu người đàn ông trước mặt mình đang nói gì!
Bởi vì hắn không biết, trên đời này, có một nhóm người giống như vậy, bọn họ bước lên một con đường chất vấn Thần.
Karen vốn vẫn luôn thuận buồn xuôi gió, lần thứ nhất cảm nhận được một cách rõ ràng, con đường này sẽ có nguy hiểm.
Thần,
Sẽ để cho ngươi từng bước một đi tới, đi đến chỗ cao, đi đến trước mặt của Thần, để ngươi tiến hành phê phán và chất vấn Thần hay sao?
Có lẽ,
Vào lúc ngươi đắc ý hài lòng, lúc lòng ngươi tràn ngập tự tin, lúc ngươi cảm giác mọi thứ đang tốt đẹp, cánh tay kia, sẽ giáng xuống trừng phạt, hủy diệt tất cả mọi thứ mà ngươi có!
Giống như bọn người Philias, đang đàn tấu, hát ca, khiêu vũ, thông qua vợ mình giới thiệu, đi tới một hòn đảo xinh đẹp, quen biết một vị tộc trưởng trẻ tuổi ôn hòa;
Sau đó, vận mệnh của bọn họ, triệt để kết thúc trên hòn đảo này.
Tất cả những đoạn nhạc dạo ấy giống với mình biết bao nhiêu!
Vì sao Dis lại hi vọng mình vẫn ở tại nhà Inmerais, vì sao sắp xếp sẵn việc kết hôn cho mình, để lại cho mình nhiều sự giúp đỡ mà vẫn như cũ hỏi thăm mình là đã chuẩn bị kĩ hay chưa nhiều lần như vậy?
Chẳng lẽ ông nội không biết, dựa theo theo điều kiện của mình, từng bước một trưởng thành ở trong thế giới giáo hội, đây gần như là việc đã được định sẵn, ông ấy còn cần lo lắng cái gì?
Là bởi vì, Dis, đã sớm rõ ràng:
【
Thần, sẽ không ngồi nhìn đây mọi việc xảy ra.
】
Có một chuyện, vừa mới Karen nói, nhưng không hỏi, đó chính là Bernard biết rõ có thể trực tiếp mời bọn người của Philias rời đi, Bernard cũng tin tưởng đám người của Philias rất lương thiện, sẽ trân trọng những công sức của mình ở trên Đảo Ám Nguyệt, sẽ không trả thù, thậm chí, bọn họ sẽ còn chủ động giữ bí mật về việc mình đã hoạt động trên Đảo Ám Nguyệt, không hi vọng đảo Ám Nguyệt gặp phải sự chú ý từ giáo hội chính thống, bị bọn họ liên luỵ.
Nhưng Bernard, nhưng vẫn lựa chọn biện pháp cực đoan nhất đó chính là giết bọn họ.
Sau khi Bernard giết bọn họ, dùng phương thức này để ngủ say, mục đích và ý nghĩa của việc hắn ta ngủ say, lại là cái gì, hắn đang chờ đợi cái gì? Là ai, ảnh hưởng tới hắn, là ai, chỉ dẫn cho hắn?
Trên người Karen hiện lên quần áo của thẩm phán quan, đây không phải là thần bào mà anh ta mặc trên người, mà là đại biểu cho uy nghiêm của thẩm phán Trật Tự.
“Bernard, bây giờ, ta muốn đại biểu trật tự, tiến hành thẩm phán ngươi.”
Bernard hoảng sợ nói: “Không, ngươi không thể làm như vậy, ta chỉ giết người của Ánh Sáng, ta không có bất kính đối với Trật Tự, ngươi không có tư cách tiến hành thẩm phán ta, tất cả mọi việc ta làm, phù hợp thái độ của Trật Tự đối với Ánh Sáng! Mà việc ngươi thẩm phán ta không phù hợp quy trình của Trật Tự!”
“Ngươi nói đúng.”
Karen nhẹ gật đầu, thần bào thẩm phán quan trên người biến mất.
Bernard thở một hơi dài nhẹ nhõm, hắn hi vọng đối phương chỉ là thông qua phương thức này để dọa nạt mình, có lẽ, mục đích của đối phương, là vì để cho mình nói ra bí mật kia.
Đúng lúc này, một tia sáng trắng thoáng hiện lên.
Bernard kinh ngạc phát hiện trên người của tên trẻ tuổi trước mắt này, vậy mà xuất hiện bóng dáng của thần bào Ánh Sáng.
“Ngươi… Ngươi… Ngươi vậy mà…”
“Bernard, bây giờ, ta muốn đại biểu Ánh Sáng, tiến hành thẩm phán ngươi.”
Bernard: “…”
Chương 974: Sự tra tấn của Trật Tự và Ánh Sáng (1)
Từ lúc tỉnh lại cho đến bây giờ, Bernard đều luôn biểu hiện một cách rất hèn mọn.
Đây cũng là do không còn biện pháp nào khác, bởi vì khi mở mắt ra đã phát hiện trên người mình bị bố trí nhiều trận pháp như vậy, vốn dĩ hắn ta cũng không có lựa chọn khác, nói cho cùng thì sinh tử của mình, chỉ trong một suy nghĩ của đối phương.
Dựa trên cơ sở này, Bernard đã cố hết sức mình, hắn ta hi vọng mình có thể sống sót, hắn hi vọng có thể hóa giải thế cục, hắn hi vọng có thể đợi đến lời hứa kia.
Nhưng cho tới bây giờ, Bernard rốt cục đã tỉnh táo lại, hắn sai, hắn sai một cách quá bất thường.
Có lẽ, nếu đối phương là những người khác ngoại trừ người trẻ tuổi đang đứng trước mặt này ra, cách đối phó của hắn đều có thể tạo ra hiệu quả.
Nhưng mà, nói theo một cách khác, những người mà cách đối phó của hắn có hiệu quả sẽ không cố ý vận chuyển thi thể của hắn từ Cung Tưởng Niệm đến nơi đây, sau đó lại bố trí mọi thứ.
Đây là một cái nghịch lý, ngay từ đầu Bernard không nghĩ thông suốt được điểm này, cho dù là ai mới tỉnh lại từ trạng thái ngủ say suốt một trăm năm, cũng rất khó có thể ngay lập tức hiểu rõ mọi chuyện đang xảy ra xung quanh…
Đối phương không phải đến để tìm lời giải đáp, bởi vì đối phương biết rất nhiều bí mật liên quan tới mình, có đôi chút khó tin rằng, dù thời gian trôi qua đã hơn trăm năm, trong cách nói chuyện của đối phương cũng không giống như một người đi điều tra, mà giống như một người đã tự trải qua mọi việc.
Đối phương cũng không phải đến để đàm phán, bố trí nhiều trận pháp chặt chẽ trên người của mình như vậy, không phải là để tăng thêm át chủ bài để đánh cược, mà là để mình không cách nào có thể giãy giụa trong lúc bị thẩm phán.
Đây là một buổi thẩm phán, một buổi thẩm phán đã sớm được sắp đặt từ trước.
Những lời đối thoại làm nền lúc trước cũng chỉ là một loại đường tắt để đối phương cảm thấy vui vẻ khi chà đạp mình, là một cách nhục nhã trước khi hành hình.
Ta thật ngu, thật sự quá ngu ngốc.
Đây là suy nghĩ trong lòng của Bernard lúc này, nếu như không phải trong lòng có điều mong cầu, ai lại nguyện ý để bản thân mình khúm núm như vậy?
Mà một khi thật sự đã không còn đường lui, như vậy thì cũng không còn ích gì để nịnh nọt nữa.
“Vòng quanh cả nửa ngày, thì ra là thẩm phán đến từ Ánh Sáng.” Trên mặt của Bernard lộ ra nụ cười, “Ánh Sáng giấu ở trong Trật Tự, thật sự ngươi rất vất vả đấy, vì cuộc báo thù này, vậy mà phải chịu cái giá lớn như vậy.”
Karen lắc đầu, nói: “Không, ngươi sai rồi, đối phó với ngươi, chỉ là tiện đường mà thôi, ta chưa hề bởi vì ngươi mà cố ý vòng vo gì cả, thậm chí cũng chưa từng có ý định dừng lại.”
Mình là như vậy, đội trưởng cũng là như vậy.
Nếu như không phải Trật Tự khơi mào cuộc chiến tranh với Luân Hồi, mình và đội trưởng, cũng sẽ không đến Đảo Ám Nguyệt.
Bernard đáp lại nói: “Ngươi có thể dựa vào ta mà lấy được rất nhiều thứ tốt, ví dụ như những bảo tàng ta để lại trước khi ngủ say, ở trên Đảo Ám Nguyệt có ba khu, trên những hòn đảo gần đây cũng có vài chỗ, ta còn biết rất nhiều có nơi bí cảnh có vật liệu quý hiếm, những thứ này, đều là bảo vật có giá trị lớn, là những thứ ngươi có thể dựa vào ta mà lấy được, mặt khác, ta còn có được kinh nghiệm rất phong phú, có thể cho ngươi rất nhiều sự trợ giúp.
Ngươi chỉ là một vị Tu Giả Quang Diệu, ta tin rằng ngươi cần những thứ này, nếu như ngươi từ bỏ việc báo thù, ngươi sẽ có thể phát triển càng tốt hơn.”
Tu Giả Quang Diệu là cấp độ bậc trung trong hệ thống của Ánh Sáng Thần Giáo trước đây, ngang bằng với Thẩm Phán Quan của Trật Tự Thần Giáo.
Thẩm Phán Quan có ý nghĩa đã thoát ly khỏi phạm trù của Thần Mục, trở thành người có thể đại biểu Trật Tự mà đưa ra sự phán quyết, Tu Giả Quang Diệu, cũng xưng là Quang Diệu Giả, cũng mang ý nghĩa có thể đại biểu cho Ánh Sáng, đem ánh sáng chiếu rọi cho người chung quanh.
Karen đáp lời: “Ngươi cũng phải hiểu rõ, vừa mới nãy những chuyện trời đất mà ta nói với người đều là lời nói thật, nếu như ta nguyện ý, Đảo Ám Nguyệt của ngươi trong tương lai đều sẽ là của ta, tại sao ta phải cần để ý đến những của cải đấy của ngươi? Về phần những thứ như kinh nghiệm, bí cảnh mà ngươi vừa nói đến…
Rất xin lỗi, trong tưởng tượng của ngươi thì ta giàu có hơn rất nhiều lần.
Kinh nghiệm của ngươi thậm chí không bằng một con chó ở nhà ta.”
Karen mở tay ra, một cái chân đèn được làm từ đá lơ lửng lên, bay vào trong tay của Karen, lập tức, một tia lửa xuất hiện, mang đến ánh sáng thần thánh và ôn hòa.
“Ngươi thẩm phán ta, ngoại trừ việc báo thù, cũng không có ý nghĩa gì cả!”
“Bỏ ý nghĩa sang một bên, chỉ vì để báo thù, là niềm vui thú nhất.”
“Ánh mắt của ngươi quá thiển cận!”
“Ta chỉ thích hưởng thụ những thứ tức thời.”
“Ngươi cũng không lo lắng cho sự phát triển trong tương lai của mình hay sao?”
“Thứ mà ta không thấy lo lắng nhất đó chính là thiên phú của bản thân mình.”
Chương 975: Sự tra tấn của Trật Tự và Ánh Sáng (2)
Karen đi đến một bên quan tài, đem chân đèn nghiêng qua, đổ xuống Bernard, tia lửa bắt đầu nghiêng xuống, rơi lên trên ngực của Bernard.
Nó rất yếu ớt, nhưng lại đang đốt cháy linh hồn của Bernard, khiến hắn cảm thấy sự đau đớn kéo dài, giống như là tạo ra vết thương không bao giờ khép lại, để cho máu tươi không ngừng chảy ra, sau khi tới một mức độ nhất định, người này sẽ bởi vì mất máu quá nhiều mà chết.
Karen đã tưởng tượng ra rất nhiều phương thức cụ thể để trừng phạt Bernard, nhưng cuối cùng, anh lựa chọn phương thức này.
Bởi vì Bernard biết, phản kháng càng dữ dội thì sẽ phải chịu đựng sự tra tấn càng tàn bạo từ trận pháp trên người;
Mà sự tra tấn từ từ này, có thể vừa để cho Bernard chịu đựng sự đau đớn khi linh hồn bị thiêu đốt vừa để cho trong lòng hắn giữ lại niềm hy vọng, chờ đến lúc cuối cùng lại cảm thấy tuyệt vọng.
Nói đi,
Ta cho ngươi cơ hội tiếp tục nói chuyện.
Chính ta đã đẩy ngươi đến sát vách núi, sợi dây thừng cuối cùng đang giữ ngươi lại cũng đang nằm trong tay ta, cho dù ngươi có biết rõ rằng, sợi dây này sẽ vĩnh viễn không kéo ngươi lên, nhưng bản thân ngươi có cam lòng mà buông tay không?
Đây mới là sự trừng phạt thật sự.
“Ta tin tưởng rằng, lúc ngươi chôn sống tiểu thư Jenifer ở trong quan tài, ngươi chắc hẳn cũng đứng ở chỗ này, nghe âm thành cào cấu vang ra từ trong quan tài, ngươi thích nghe loại thanh âm này phải không?
Đúng dịp đấy,
Ta cũng thích nghe âm thanh này.”
Bởi vì sự đau đớn mà gương mặt Bernard đã bắt đầu méo mó vặn vẹo, nhưng hắn ta vẫn nhìn chằm chặp vào Karen như cũ.
“Bây giờ ta có nói bất cứ thứ gì, đều không có tác dụng gì, đúng không?”
“Đúng, nhưng ta thích nghe ngươi nói đấy.”
“Ta có một bí mật, ta có thể nói cho ngươi biết!”
“Ngươi nói đi.”
“Ngươi phải đáp ứng cho ta một con đường sống trước, ta không biết ta đã ngủ say đã được bao nhiêu năm, nhưng ta có thể cảm giác được, khoảng cách đến ngày mà ta chờ đợi cũng đã rất gần.”
“Ta không đáp ứng ngươi.”
“Ngươi không muốn biết bí mật kia sao?”
“Muốn biết.”
“Đúng vậy, ngươi muốn biết, mọi thứ ngươi nói lúc trước đều chính xác, ta có thể không giết bọn người của Philias, bởi vì ta biết bọn chúng là một đám người tốt, bọn chúng là một đám hiền lành ngu ngốc.
Ta biết rõ nếu ta bảo bọn chúng rời khỏi, bọn chúng sẽ rời đi.
Ta vốn dĩ cũng không cần lo lắng bọn chúng bởi vì ta không giữ lời hứa mà trả thù Đảo Ám Nguyệt, bọn chúng sẽ không làm như vậy, bọn chúng đúng là một đám người tốt, ha ha.”
“Đúng vậy, bọn họ là một đám người tốt.”
“Nhưng ta làm như vậy, một tên đều không chừa lại, giết hết, cho dù là Philias, mặc dù hắn ta đã chạy trốn, nhưng ta cũng không lo lắng chút nào, bởi vì lúc hắn chạy trốn đã bị thương rất nặng, cũng chẳng sống được bao lâu nữa.”
“Đúng vậy, ông ta chết rồi.”
“Là có người chỉ dẫn cho ta, cho ta chỉ dẫn rõ ràng, đưa ra một lời hứa hẹn mà ta không thể nào chối từ, ta mới sẽ làm như vậy, ngươi có muốn biết đó là gì không?”
“Muốn.”
“Vậy thì, thả ta ra?”
“Không thả.”
Bernard: “…”
Khóe miệng của Karen nở nụ cười, nhìn Bernard vẫn đang phải chịu đựng sự đau đớn từ linh hồn, anh mở miệng nói: “Thật có lỗi, ta cũng không phải là Philias.”
“Ngươi muốn để ta mang theo những bí mật này mà chết sao?”
“Ngươi cứ tự nhiên.”
“Tên của ngươi là gì, ít nhất thì ta cũng phải biết ta chết ở trong tay ai!”
Karen không trả lời.
“Ngươi không dám nói tên của ngươi cho ta biết, ha ha ha, ngươi không dám nói tên của ngươi cho ta biết là bởi vì ngươi đang sợ sao, a không, ngươi không phải đang sợ ta, ngươi là đang sợ những chuyện mình đang làm lúc này bị người phía ngoài biết, không, ngươi là sợ những hành vi của mình hôm nay, bị “bí mật” của ta biết, có phải không?”
“Đúng.”
“Nếu ngươi đã biết sợ thì ngươi cũng nên rõ ràng, đó là một bí mật kinh khủng đến chừng nào, lúc này ngươi nên dừng tay lại.”
“Ngươi có biết vì sao mà ngươi chắc chắn phải chết không, đó là bởi vì ta thật sự cảm thấy sợ, nếu ta đã càng sợ thì ngươi càng phải chết.”
“Ngươi không giống với Philias.”
“Ta đã vừa nói qua.”
“Philias là tín đồ thật sự của Ánh Sáng, còn ngươi thì không phải.”
“Vừa nãy ngươi cũng đã nhìn thấy rồi, tín ngưỡng của ta là Trật Tự.”
“Dù sao ngươi cũng chỉ là một tàn dư Ánh Sáng đội lốt Trật Tự, chỉ bằng ngươi cũng xưng nói rằng mình tín ngưỡng Trật Tự sao? Ha ha, đây chính là nguyên nhân vì sao tàn dư Ánh Sáng mãi mãi không thể diệt trừ tận gốc, các ngươi rất biết cách ẩn nấp, giống như là giòi bọ bên trong nhà vệ sinh công cộng, nhìn rất trắng nõn, nhưng lại luôn có thể ẩn nấp trong những nơi tối tăm bẩn thỉu nhất!
A! ! !”
Sự đau đớn đến từ linh hồn bị thiêu đốt, để cho ngôn từ của Bernard bắt đầu càng ngày càng quá khích, bây giờ hắn tựa như một người đang chìm dưới nước, chỉ có thể nhanh chóng nói ra những lời muốn nói trước khi nước tràn đầy vào mồm, đã không kịp trau chuốt lại từ ngữ trong đầu mình.
“Nói ra điều kiện của ngươi đi, nếu ta có thể, sẽ cho ngươi hết!”
Karen mở miệng nói: “Thứ ngươi không thể có, ta cũng có.”
Chương 976: Sự tra tấn của Trật Tự và Ánh Sáng (3)
Sắc mặt của Bernard đã bắt đầu vàng như nến, linh hồn không phải thể lỏng, nhưng linh hồn tựa như có thể bị bốc hơi, khoảng cách của Bernard với tử vong, đã càng ngày càng gần, sự đau đớn hắn đang chịu đựng lúc này đã không cách nào có thể diễn tả bằng ngôn từ.
Từ một cái góc độ khác đến xem, hắn ý chí cầu sinh cũng đích thật là thật cường đại.
Karen cảm thấy, nếu như đổi lại bây giờ là mình nằm ở đây, đối mặt với tình huống này, đã bắt đầu chửi ầm lên, tất cả các từ ngữ khó nghe đều sẽ thốt ra, chỉ muốn tại giải tỏa bản thân trước lúc chết, không còn câu nệ cách dùng từ.
Nhưng Bernard cũng không có.
Nhưng Bernard càng tỏ ra như vậy, thì càng chứng minh, cách thức trừng phạt mà Karen lựa chọn là chính xác.
Karen đưa tay, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng gảy vào ngọn lửa ở trước ngực của Bernard, nó rất đáng yêu.
“Ta không tin tưởng tiểu thư Pall sẽ nguyện ý ở cùng ngươi, cô ấy vốn dĩ không có hứng thú đối với đàn ông!”
“Ngươi không thể đại diện cho tất cả đàn ông.”
“Cô ấy là một người phụ nữ chỉ tìm kiếm sự mạo hiểm!”
“Ai cũng sẽ mệt mỏi.”
“Cô ấy sẽ không chịu được sự buồn chán khi ở nhà một mình!”
“Bây giờ thì cô ấy càng chịu được sự buồn chán hơn bất cứ ai.”
Rốt cuộc thì cũng đã làm mèo ở nhà Inmerais lâu như vậy, với lại, cô ấy thế mà không nổi điên, vẫn duy trì bản tính của một vị đại tiểu thư như cũ, khả năng chịu được sự buồn chán này cũng khiến cho Karen cảm thấy mặc cảm.
“Cô ấy thích ăn món gì?”
“Cô ấy thích ăn cá.”
“Ta cho rằng cô ấy đã sớm chán ăn hải sản, đối với những món ăn mà ta làm thì cô ấy đều không phải rất hài lòng.”
“Hải sản ở đảo Ám Nguyệt sao, ta đã thưởng thức qua, quả thật rất khó ăn.”
“Ta thích cô ấy.”
“Ta biết.”
“Mỗi lần cô ấy từ chối ta, cũng có thể làm trong lòng ta cảm thấy hưng phấn.”
“Ta hiểu.”
“Sau mỗi lần bị từ chối thì ta càng muốn có được cô ấy!”
“Ta hiểu.”
“Nếu như không phải thực lực của cô ấy đủ mạnh, cô ấy đã sớm là nữ chủ nhân của đảo Ám Nguyệt.”
“Ta biết.”
Karen chưa từng hoài nghi thực lực năm xưa của Pall, trưởng lão Siti năm đó có mâu thuẫn với Pall, dẫn đến việc trước khi ông nội đàm phán xong với Trật Tự Thần Điện rồi chìm vào giấc ngủ say còn cố ý treo trưởng lão Siti lên cây thập tự giá để phơi gió.
Có thể có mâu thuẫn với trưởng lão của Trật Tự Thần Điện, đủ để chứng minh cấp độ thực lực của Pall năm xưa.
Rốt cuộc thì Pall cũng từng cảm khái nếu sớm biết Thủy tổ Ellen yếu như vậy thì cũng không lựa chọn hệ thống tín ngưỡng gia tộc.
Bước lên Đảo Ám Nguyệt, càng hiểu rõ được lòng ham muốn chiếm hữu của Bernard, thì càng rõ ràng, nếu như không phải năm đó bản thân Pall đủ mạnh, thì thứ mà cô ấy đối mặt không phải là một con chó liếm chân lấy lòng, mà là một con sói đói lộ ra răng nanh.
“Cô ấy rất xinh đẹp, đúng không?”
“Đúng thế.”
“Ngươi thích cô ấy ở điểm nào? Nếu như ngươi không muốn, ngươi có thể không nói những thứ này với ta.”
“Thân hình của cô ấy, ta không thích quá gầy, thân hình của cô ấy, vừa đúng.”
“Ta…”
“Còn có tính tình, có lẽ đối xử với ngươi không được tốt, nhưng cô ấy thường xuyên tỏ ra nũng nịu với ta, có đôi khi biết mình nói sai, sẽ còn cố ý đi dỗ dành ta, ôm ta một cái.”
“Tính tình…”
“Ngươi biết không, mỗi lần nhìn xem cô ấy ăn cái gì đó, đều cảm thấy thật đáng yêu, cô ấy cũng là một người dễ thỏa mãn, một gói hạt cà phê chỉ tốn 5 phiếu Trật Tự là mua được mà có thể làm cô ấy vui vẻ suốt cả buổi chiều.”
“Ngươi đi chết đi! Ngươi đi chết đi! ! ! ! ! ! !”
Bernard đã triệt để nổi điên, cấm chế trên người hắn lại xuất hiện lần nữa, áp chế hắn lại.
Karen thật không ngại nói ra những lời này, bởi vì anh cũng biết rằng, những lời mà mình nói này có thể khiến cho Bernard càng thêm đau đớn.
Đây cũng không phải là không tôn trọng Pall, nếu như Pall ở chỗ này, sẽ chỉ cổ vũ cho Karen nói thêm, lại nói nhiều thêm một chút, để cho hắn chết càng đau đớn hơn!
Quan trong nhất chính là, Karen vẫn luôn biết rõ vòng quay Ám Nguyệt sâu trong đôi mắt của Bernard vẫn còn chưa hề biến mất.
Hắn rõ ràng, những lời mình vừa nói đều là nói thật.
Đáng tiếc, hắn không biết, bây giờ Pall là một con mèo.
Cho dù có giãy dụa, Bernard cũng giữ lại sự kiềm chế cuối cùng, nếu như hắn ta có ý đồ ra tay với Karen thì hai trận pháp phòng ngừa kia sẽ trong nháy mắt hủy diệt linh hồn của hắn.
Điều này khiến cho Karen ý thức được một lần nữa, cách thức điều khiển trận pháp của nhà Guman, thật sự rất hữu dụng.
Ông Hoven đã để lại cho mình rất nhiều lý luận và giải thích về trận pháp, nếu như mình lại có thể nắm giữ cách thức thao tác điều khiển trận pháp của nhà Guman thì trình độ trận pháp của mình trong tương lại sẽ đạt đến mức độ rất khó tưởng tượng.
Hết lần này tới lần khác, mình còn có được huyết thống nhà Guman.
Dis không có nói với mình những việc liên quan đến nhà Guman, mặc dù Pall biết, nhưng trước kia cũng không cố ý nói với mình, điều này có nghĩa rằng trong suy nghĩ của họ thì nhà Guman cũng không phải là một đối tượng đáng giá để giao phó trách nhiệm.
Cậu Eisen còn tốt một chút, nhưng nguyên nhân tốt một chút đó cũng là bởi vì bệnh tình của ông ấy…
Một người nhà Guman có bệnh, đáng giá tín nhiệm hơn.
Cho nên, vấn đề hẳn là xuất hiện ở trên người của ông ngoại Deron, ông ấy chắc chắn không giống Dis, ông ấy chắc hẳn là chỉ trung thành với Trật Tự.
Có điều bà ngoại mình hình như cũng không phải như vậy.
Bà ấy nhận ra mình, tựa như cũng biết về sự tồn tại của mình, hơn nữa còn sẽ chủ động giúp mình giữ kín bí mật.
Lúc trước Dis từng dùng một phân thân đi đến Wien, ngoại trừ giết con ruồi nhỏ kia, có phải cũng đã đến gặp một vài người hay không?
Rốt cục Bernard cũng bình tĩnh lại, sau đó hắn trông thấy, Karen đang không tập trung!
Vậy mà hắn ngây người trong lúc đang tra tấn mình!
Một cảm giác nhục nhã và phẫn uất tràn ngập trong lòng của Bernard, hắn muốn thét lên một tiếng thật to nhưng lại cảm giác sự mệt mỏi đến từ sâu trong linh hồn.
“Ta có thể nói cho ngươi biết về bí mật kia.”
“A, thật xin lỗi, ngươi vừa mới nói cái gì vậy?”
Bernard: “…”
Chương 977: Sự tra tấn của Trật Tự và Ánh Sáng (4)
Karen mỉm cười đáp lại.
“Dù cho ngươi là Ánh Sáng, nhưng ngươi vẫn không có tư cách thẩm phán ta, bởi vì năm đó Philias, vốn cũng không phải thờ phụng Ánh Sáng, hắn ta là kẻ phản nghịch Ánh Sáng!
Từ lúc ta biết hắn đến nay, những năm bọn chúng sống trên đảo Ám Nguyệt, ta chưa hề nghe được lời ca ngợi thần Ánh Sáng từ trong miệng của bọn chúng, bọn chúng chỉ ca ngợi Ánh Sáng, nhưng chưa từng ca ngợi Thần Ánh Sáng!
Ta giết bọn chúng, cũng không phải là kẻ địch của Ánh Sáng Thần Giáo, ta là đang thanh trừng kẻ phản nghịch của Ánh Sáng Thần Giáo!
Cho nên, ngươi không có tư cách thẩm phán ta, ngươi không có tư cách!”
“Vậy ngươi có nhớ kỹ hay không, vừa rồi lời ca ngợi của ta, cũng chỉ là Ánh Sáng, mà không có thêm một chữ “Thần” ?”
Bernard: “…”
“Có một số việc, ngươi không thể nào hiểu rõ, cũng không cách nào hiểu được, dù ta đã giải thích với ngươi, nhưng ngươi vẫn như cũ không cách nào nhận biết và giải thích rõ ràng.”
“Cho nên, ngươi thật sự là một loại người giống như Philias?”
“Đúng thế.”
“Vậy ngươi nguy hiểm rồi.”
“Ta ẩn thân trong Trật Tự.”
“Ha ha ha ha ha, ngươi đang cố ý gài bẫy lời nói của ta, có đúng hay không?”
“Đúng.”
“Nhưng ta cho ngươi biết, không có ích lợi gì, ngươi không biết bọn họ rốt cuộc đáng sợ đến bao nhiêu, ngươi cũng không biết bọn họ vì giết chết Philias mà đã chấp nhận trả một cái giá bao nhiêu!”
“Ừm, rất đáng sợ đấy, đèn dầu, cũng sắp đốt hết rồi.”
Linh hồn Bernard, cũng sắp bị hơ khô.
“Thả ta ra, ta sẽ nói cho ngươi biết tất cả, nếu không, cho dù ngươi có ẩn nấp tốt đến đâu, đều sẽ có người tới điều tra cái chết của ta, ta và bọn họ đã từng có hứa hẹn!”
“Ngươi nói trước đi.”
“Ngươi sẽ không tuân theo lời hứa!”
“Đúng vậy, ta sẽ không.”
“Bọn họ cho phép người chất vấn Thần được tồn tại, bọn họ thậm chí cho phép thần quan dám chất vấn thần tồn tại, nhưng bọn họ sẽ không cho phép, người có năng lực thay thế bọn họ, bước lên con đường tương tự bọn họ!
Nhanh, dập tắt nó, ta có thể nói tất cả cho ngươi biết!”
“Ngươi nói tiếp, có thể nói bao nhiêu thì nói bấy nhiêu.”
“Bọn người để cho ta giết Philias, là Ánh Sáng!”
“Tiền tố đâu rồi?”
“Dập tắt nó, ta nói cho ngươi biết, ta sắp không chịu nổi rồi!”
“Không dập.”
“Thần, vẫn luôn tồn tại!”
“Ừm, ta biết.”
“Thần, vẫn luôn nhìn ngắm thế gian!”
“Ngươi có thể tiếp tục nói nhảm.”
“Chư thần, sẽ giáng thế!”
Ánh mắt Karen thay đổi một chút, đây là một lời tiên đoán, nhưng Bernard là người của hơn một trăm năm trước, trước kia hắn đã biết đến lời tiên đoán này.
“Là chính Ánh Sáng đi đến trước mặt của ta, để cho ta giết chết bọn người của Philias, hứa hẹn với ta khi chư thần giáng thế, Ám Nguyệt, sẽ dung hòa vào Ánh Sáng, ta sẽ trở thành trưởng lão Ánh Sáng!
Nhanh, dập tắt nó, dập tắt nó, ta nguyện ý đưa vị trí này cho ngươi, tặng cho ngươi! Ta có thể nói cho ngươi thời gian và địa điểm, không chỉ có một mình ta, còn có những người khác cũng đã nhận được lời hứa hẹn!
Nhanh dập tắt nó, dập tắt nó, ta sẽ nói cho ngươi toàn bộ!
Nếu không,
Ngươi sẽ vĩnh viễn không biết được bí mật này, ta sẽ mang theo nó mà chết đi!”
Karen thờ ơ.
Bernard dùng hết sức lực cuối cùng mà hô lên: “Cái tên súc sinh này! ! !”
Ngọn lửa đã dập tắt, không phải do Karen dập tắt, mà là bởi vì linh hồn của Bernard, đã bị thiêu cháy hết, tất cả đều yên ắng lại.
“Ai.”
Karen thở dài, đứng người lên, thần bào Ánh Sáng trên người biến mất.
Anh vươn tay của mình ra, chỉ về phía Bernard đang nằm trong quan tài, mắt trái, màu đen của Trật Tự chuyển động, một sợi xích màu đen tràn ra từ dưới chân Karen, bao trùm lên trên thi thể Bernard.
“Trật tự thức tỉnh!”
Lần trước lúc thực hiện “Thức tỉnh” thất bại bởi vì Bernard còn chưa chết.
Lần này lúc “Thức tỉnh” thành công bởi vì Bernard chết rồi.
Karen cảm giác được năng lượng linh tính trong cơ thể bị tiêu hao, thời gian dần trôi qua, Bernard mở mắt ra.
Hắn không dám tin mà nhìn bốn phía xung quanh, nhìn Karen, phải biết, thực lực của hắn tương đương với cấp chín của thể hệ tín ngưỡng các gia tộc khác, muốn thức tỉnh hắn cần phải trả cái giá vô cùng đáng sợ, lại không chỉ phải trả một cái giá rất lớn, mà càng cần có cảnh giới khủng khiếp.
Mà Karen, vậy mà thành công Thức tỉnh hắn!
Điều này, làm sao có thể!
Đây cũng không phải là việc mà Ánh Sáng có thể làm được, chắc chắn không phải!
“Ngài… Ngài đến cùng là ai?”
Karen đưa tay trái ra cầm lấy cái chân đèn bằng đá kia, tay phải búng một cái, đầu ngón tay xuất hiện một ngọn lửa Trật Tự màu đen, đưa đến thắp sáng chân đèn.
Lập tức, Karen nghiêng ngọn đèn xuống, ngọn lửa Trật Tự màu đen được thắp lên bởi năng lượng linh tính lại rơi xuống trên ngực của Bernard.
Karen cầm ngọn đèn qua một bên, ngồi xuống dựa vào bên cạnh quan tài đá một lần nửa, phủi tay:
“Được rồi, chúng ta tiếp tục thôi.”
Bernard: “…”
Chương 978: Ta, muốn tất cả (1)
Ánh lửa Trật Tự màu đen chập chờn yếu ớt trên ngực của Bernard, nó cũng không mang đến ánh chiếu sáng ngời, ngược lại khiến cho bầu không khí trong hang động càng trở nên u ám hơn, lúc này ánh sáng và bóng tối như trở nên đảo ngược.
Thời gian, từ từ trôi qua.
Trong khoảng thời gian này, Karen không nói gì, chỉ ngồi ở chỗ đó, ánh mắt cũng không để ý đến Bernard, đương nhiên, cũng không cố ý tránh né, dường như tất cả mọi việc xảy ra lúc này không liên quan gì đến mình, anh chỉ đơn giản mà ngồi đó chờ “Củi” đốt hết.
Mấy lần Bernard muốn há miệng, nhưng vẫn ngậm miệng lại, các loại cảm xúc đang giao thoa với nhau trong ánh mắt.
Người đã từng chết một lần, hắn ta thường sẽ không nghĩ thoáng hơn và sự sống và cái chết, mà là sẽ càng sợ hãi cái chết xảy ra, nói cho đúng đó chính là sợ hãi sự kết thúc.
Dựa trên một điểm này, Karen rất có quyền lên tiếng.
Anh biết, Bernard bây giờ chắc chắn cảm thấy rất giày vò…
Điều này không liên quan đến việc trước đây lúc còn sống hắn ta là một người như thế nào, sự ám chỉ mà cái chết mang đến vào lúc này sẽ lột bỏ tất cả bề ngoài của hắn, nội tâm của hắn bây giờ giống như một con rắn vừa phá trứng mà chui ra.
Trừ điều đó ra, ngọn lửa Trật Tự đang cháy cần tiêu hao năng lượng linh tính trong cơ thể của hắn, đây là một sự đau đớn có thể so với việc linh hồn bị đốt cháy, bởi vì sự tồn tại của Bernard lúc này đó là dựa vào năng lượng linh tính còn lại trong cơ thể.
Quả thật là có loại người với tín ngưỡng kiên định xem thường cái chết, nhưng Bernard chắc chắn không nằm ở trong đám này.
“Ngươi là ma quỷ, ngươi là ma quỷ, ngươi là ma quỷ!”
Karen vẫn tiếp tục không hề bị lay động, khóe mắt của Bernard xuất hiện nước mắt, chóp mũi tràn ra nước mũi, hắn không phải tiếp cận đến biên giới của sự sụp đổ, hắn ta bây giờ đã tan vỡ.
Điều này đến nhanh hơn so với trong suy nghĩ của Karen.
Bởi vì Bernard chết rất “Bình yên”, khiến cho năng lượng linh tính giữ lại trong cơ thể của hắn rất nhiều, nói cách khác, hắn còn có thể “đốt” trong thời gian rất dài.
Như là Lão Saman lúc trước, có thể hoạt động trong thời gian gần ba ngày, bình thường thì cơ quan trong cơ thể không đến giai đoạn suy yếu xảy ra vấn đề thì khoảng tầm một ngày rưỡi, cho nên, cho dù lúc này trên ngực Bernard có ngọn lửa Trật Tự đang cháy thì cũng có thể tiếp tục đốt gần năm tiếng.
Tuy nói rằng linh hồn và năng lượng linh tính không chỉ tương tự như nhau đơn giản như vậy, nhưng nếu nói trong tình huống bình thường thì năng lượng linh tính trong cơ thể có thể cháy lâu hơn linh hồn rất nhiều.
Nhưng bây giờ, mới chỉ có năm phút đồng hồ trôi qua.
Nếu dựa vào trên tỉ lệ này, Karen cảm thấy, Bernard chắc là có thể mắng thêm từ mười lăm phút cho đến nửa tiếng, nhiều nhất là sau nửa tiếng đồng hồ, hắn ta sẽ đau đớn mà cầu xin mình kết thúc hắn một cách thanh thản.
Người chưa từng thật sự trải qua sự trừng phạt cũng sẽ vĩnh viễn không biết được sự giam cầm đáng sợ dường nào, mà sự tra tấn mà Bernard phải chịu lúc này, gấp vô số lần sự cô độc.
Từ cơ thể, đến tâm hồn, từ lúc mới bắt đầu làm nền, phát triển đến bây giờ, một bước tiếp lấy một bước, một điểm tiếp đến một điểm, từ từ phá vỡ phòng ngự tâm lý của hắn.
Cuối cùng làm cho một kẻ có thể miễn cưỡng xem như một kiêu hùng đầy âm mưu, tra tấn thành một người đáng thương nước mắt chảy đầy trên mặt.
Trước đây Karen thật sự không nghĩ tới, mình lại có tài năng như vậy.
Quả thật không nghĩ đến, bởi vì thứ mà anh biết vào đời trước, là để khuyên nhủ những người đau khổ trong lòng và áp lực về tinh thần, lần này, xem như là một sự thăm dò theo chiều hướng ngược lại.
Ừm, thăm dò ra hiệu quả rất cao.
Bernard mắng trong suốt hai mươi phút, sau đó, tiếng mắng của hắn ta bắt đầu dần dần giảm xuống.
Hắn bắt đầu sợ hãi.
Trên đời này, thật ra có rất nhiều thứ khiến người ta sợ hãi hơn cả cái chết.
Hắn đã dần dần mất đi nhận biết của bản thân, suy nghĩ của hắn bây giờ trở nên rất hỗn loạn, hắn không thể tự định vị được bản thân, vào lúc này hắn tựa như đã bị ném xuống vực sâu không đáy, vẫn đang tiếp tục rơi xuống, dường như chẳng cảm giác được điểm đến.
Vào lúc này Karen cũng xoay người lại một chút, đứng quay lưng về phía hắn, triệt để không để cho hắn ở trong tầm mắt của mình.
Bởi vì Karen rất rõ, vào giờ này phút này, cho dù là ánh mắt của mình, cũng có thể cho mang đến cảm giác an toàn và sự ấm áp cho Bernard, nhưng Karen rất keo kiệt.
Anh hẳn là nên mang theo một quyển sách tới, bây giờ anh cần để cho Bernard trông thấy mình đang chăm chú vào một việc khác, để Bernard nhìn rõ rằng, mình vốn dĩ cũng không để ý đến hắn ta.
Không có cách nào khác, Karen chỉ có thể móc gói thuốc lá ra một lần nữa, rút một điếu thuốc, châm thuốc.
Karen cố ý hút điếu thuốc này một cách thật thoải mái, hút đến say mê, hút đến quên mình.
Chương 979: Ta, muốn tất cả (2)
“Ô ô…”
Bernard bắt đầu khóc ra thành tiếng.
Bờ môi Karen dùng sức cầm điếu thuốc, cố nhịn, không thể cười.
“Ô ô…”
Trẻ nhỏ biết dùng cách thức này nhất để hấp dẫn sự chú ý của người lớn.
Karen hút liên tục ba điếu thuốc lá, mỗi lúc anh dập tắt tàn thuốc, tiếng khóc của Bernard sẽ lớn hơn, hắn vẫn hy vọng, vẫn hi vọng Karen sau khi vứt tàn thuốc xuống thì có thể chú ý tới mình.
Nhưng lần nào thì Karen cũng đều từ từ mà hút một điếu khác.
Bernard, nghiệp chướng của ngươi nặng nề, ta đã cai thuốc lâu như vậy rồi, đừng nên bị ngươi làm cho hút lại.
Karen có chút bất đắc dĩ, nhưng chỉ có thể tiếp tục giữ vững bình tĩnh.
Rốt cục,
Giai đoạn tiếp theo đã đến.
“Giết ta đi… Giết ta đi… Giết ta đi! ! !”
Karen vẫn như cũ không để ý đến hắn.
“Van cầu ngươi, giết ta đi, giết ta đi, van cầu ngươi!”
Karen lại tiếp tục hút một điếu, có nghiện hút hơn nữa thì cứ hút liên tục như thế này cũng sẽ khiến cho người ta cảm thấy buồn nôn, nhưng Karen còn muốn tiếp tục duy trì trạng thái mình đang rất hưởng thụ.
Không có cách nào khác, đây giống như là đang luyện chim ưng*.
(* Luyện chim ưng bằng cách không để chúng ngủ trong vài ngày sau khi bắt được để thuần hóa đi tính tình hoang dã của chúng).
Ngẫm lại sự đau đớn mà Bernard phải chịu đựng bây giờ, ừm, sự khó chịu đến từ nicotin và hắc tín thì dễ chịu hơn nhiều.
Vốn dĩ Karen có thể làm việc này theo một cách đơn giản hơn.
Nhưng bây giờ anh muốn thử một lần, dựa theo tiết tấu này mà tiếp tục để mình có thể thấy được sự thẳng thắn của Bernard.
Karen muốn biết thế lực của bọn người đã sai khiến Bernard giết chết Philias rốt cuộc là ai.
Anh càng muốn biết thêm nhiều tin tức cụ thể, bởi vì anh có cảm giác rằng giai đoạn nào đó trong tương lai mình cũng sẽ gặp phải bọn người này.
Karen cũng đang xem xét sự khác nhau giữa mình và Philias.
Đây không phải là sự khác nhau giữa Ánh Sáng và Trật Tự, mà là cấp độ phát triển khác nhau giữa hai bên.
Mình cẩn thận hơn Philias nhiều, cho dù là đội trưởng biết bí mật của mình, nhưng đội trưởng cũng không biết cái nhìn đối với thần và tín ngưỡngsâu trong nội tâm của mình.
Còn Philias thì khác biệt, Philias là đang truyền giáo.
Nếu như Bernard không phản bội, nếu như giáo hội chính thống lúc ấy không chú ý tới đảo Ám Nguyệt, như vậy rất có thể, giáo hội Ánh Sáng sẽ đâm chồi ở đảo Ám Nguyệt, một giáo hội Ánh Sáng chỉ tôn thờ Ánh Sáng mà không phải tôn thờ Thần Ánh Sáng, một tân Ánh Sáng giáo.
Xem ra, sau khi trở về mình cần phải cảnh báo Alfred một chút, không thể tiếp tục để Alfred tùy ý truyền giáo, nếu không thì rất dễ dàng khiến cho tổ chức kia chú ý.
Suy cho cùng thì thật ra mình cũng không có nơi nào để thỏa sức truyền giáo.
Còn cục diện mà Philias phải đối mặt đó là Ánh Sáng Thần Giáo tiêu vong phân tán, trên đỉnh đầu của ông ta cũng không có một tổ chức giáo hội có cấp bậc cơ cấu, chính ông ta thì càng giống như là thủ lĩnh một nhánh thế lực của tàn dư Ánh Sáng.
Phía bên mình thì khác biệt, nếu mở rộng ra đến bên ngoài thì cũng không cần đế lượt tổ chức kia ra tay, bên phía Trật Tự Thần Giáo sẽ tự ra tay trấn áp mình.
“Van cầu ngươi giết ta… Cha… cha… Giết ta… Giết ta… Van cầu cha…”
Giải thoát, hắn cần sự giải thoát, đây là chấp niệm và khao khát duy nhất của hắn lúc này, mạnh mẽ hơn cả nghiện thuốc vô số lần.
Những thứ như tôn nghiêm, phẩm cách, thân phận sau khi đã mất đi sự nhận thức của bản thân thì nhắc đến cũng không còn ý nghĩa gì.
Khả năng tư duy sẽ nhanh chóng bị thoái hóa, bản năng chiếm giữ sự chủ đạo trong ý thức.
Karen cảm thấy, nếu đổi lại là Pall, trong tình cảnh tương tự, cô ấy có lẽ có thể tiếp tục chống cự, đốt bao nhiêu lâu thì cô ấy sẽ mắng bấy nhiêu lâu;
Dù gì thì cô ấy cũng đã làm mèo cả một trăm năm, bản tính chưa đổi, nói cách khác thì đó là do cô ấy đã sớm quen với sự cô độc.
Bernard và Pall là người cùng một thời đại, nhưng nửa đường thì Bernard chìm vào giấc ngủ say, thiếu đi một trăm năm rèn luyện, hắn ta cũng không tính là lão yêu quái gì cả.
Tóm lại, Bernard yếu đuối hơn rất nhiều so với trong trí tưởng tượng của mình.
Đã đủ rồi, nếu còn tiếp tục thì Bernard sẽ tiến vào một cái giai đoạn khác, ý thức của hắn sẽ hỗn loạn triệt để, đây cũng không phải là điều mà Karen muốn.
Rốt cục Karen cũng xoay người lại, nhìn về phía Bernard.
“Van cầu ngươi, giết ta, giết ta đi!”
Bernard trông thấy Karen hướng ánh mắt về phía mình, vừa khóc vừa nở nụ cười.
“Ta đã từng thức tỉnh Bá tước Recar của trang viên Ellen.”
“Van cầu ngươi, giết ta đi!”
“Ta đã thức tỉnh một vị thần quan thủ công thâm niên của Pamirez giáo, tên của ông ta gọi là Saman.”
“Giết ta đi!”
“Bây giờ bọn họ đều bị bảo quản ở bên trong một cái quan tài, chờ đợi sau này ta sẽ thức tỉnh bọn họ lại, bởi vì ta có thể dùng cách thức này, cho bọn họ sự tồn tại vĩnh cữu.
Loại quan tài này ta đã chuẩn bị mười hai cái, bây giờ đã sử dụng hai, còn có mười cái”
“Van cầu ngài… Tôi muốn! Tôi muốn! Tôi muốn! ! !”
Karen nhìn Bernard, mỉm cười nói: “Thật đáng tiếc, ngươi không xứng.”
Chương 980: Ta, muốn tất cả (3)
“Xin người ban cho tôi, chủ nhân, xin người ban quan tài cho tôi, chủ nhân, chủ nhân!”
“Ngươi không có tư cách này.”
“Tôi biết, tôi ti tiện, tôi súc vật, tôi hèn hạ, tôi…”
Karen đứng người lên, duỗi lưng một cái.
Bernard lập tức mở miệng hô: “Đám người kia tự xưng là Trầm Mặc Giả, bọn họ là một tổ chức đã truyền lại suốt nhiều kỷ nguyên, sự tồn tại của tổ chức này thậm chí còn xa xưa hơn so với thời gian tồn tại của rất nhiều giáo hội chính thống!”
“Ta không tin.”
“Thật, bọn họ thật sự tồn tại, tôi vốn dĩ cũng không tin, nhưng trong hai người tới tìm tôi, một vị là Quang Minh thần quan, một vị là… là… Vĩnh Hằng thần quan, tôi có thể cảm giác được sự hùng mạnh của bọn họ, bọn họ mạnh đến mức tôi không thể chống lại.
Áp lực kinh khủng để cho tôi cảm thấy mình chỉ như là một con sâu kiến ở trước mặt bọn họ
Một vị là Ánh Sáng, một vị là Vĩnh Hằng, Ánh Sáng thì không nói đến, Thần quan Vĩnh Hằng cũng xuất hiện ở trước mặt của tôi, Vĩnh Hằng Thần Giáo đấy, đây là giáo hội vốn đã tiêu vong từ hai kỷ nguyên trước rồi!”
“Bọn họ hùng mạnh như vậy, vì sao còn cần ngươi phải ra tay?
“Bởi vì bọn họ có quy tắc, không cách nào thật sự ra tay, bọn họ nói, bọn họ đang chờ đợi chư thần trở về, đến lúc đó, bọn họ sẽ được chư thần ban ân.”
Thần Ánh Sáng trở về còn chưa nhắc đến, Thần Vĩnh Hằng cũng sẽ trở về sao?
Tổ chức như vậy, mục đích tồn tại của nó là vì cái gì, trông coi nhà cửa sao?
Karen rất rõ, chắc chắn Bernard cũng không biết gì nhiều về tổ chức này, hắn ta chỉ là biết một chút tin tức bên ngoài.
“Bọn họ hứa hẹn với tôi, khi chư thần trở về, tôi cũng sẽ nhận được ban ân, tôi dùng thân phận tộc trưởng Ám nguyệt, lãnh đạo Ám Nguyệt dung nhập và Tân Ánh Sáng Thần Giáo, tôi sẽ trở thành trưởng lão của Tân Ánh Sáng Thần Giáo, nhận được sự dẫn dắt của Thần!”
“Tại sao ngươi lại vì vậy mà động lòng?”
Nếu dựa theo tính cách của Bernard, nếu đối phương đã cho biết bọn họ không thể ra tay can thiệp, vậy thì tại sao mới gặp lần đầu thì Bernard đã can tâm tình nguyện cúi đầu?
“Bởi vì… Bởi vì tôi đã nhìn thấy Thần Ánh Sáng!”
Ánh mắt của Karen nhưng lại.
“Thần… cười với tôi.”
Cách nói này có chút trừu tượng.
“Tôi thật sự đã nhìn thấy, nhưng tôi không biết nên dùng ngôn ngữ như thế nào để hình dung, nhưng tôi thật sự đã nhìn thấy, tôi nhận được sự khẳng định đến từ Thần Ánh Sáng, lúc Ánh Sáng ảm đạm, biến thành Ám Nguyệt, con đường tương lai của tôi trong nháy mắt trở nên rõ ràng!”
Thôi miên sao?
Ảo cảnh sao?
Không phải, Bernard không dễ dàng bị lừa gạt như vậy, vậy thứ mà hắn ta thật sự đã nhìn thấy là cái gì?
Karen không tin đó là Thần Ánh Sáng, nhưng đối phương làm sao có thể khiến cho người như cấp bậc của Bernard trong nháy mắt đã tin phục?
Karen không khỏi nghĩ đến mình, nếu như để cho mình đi đóng vai Thần Trật Tự giáng thế, độ khó có vẻ thấp hơn rất nhiều.
Cho nên, bên trong thứ đã lừa gạt Bernard, có một phần nào đó là thật sự.
Mặt khác, bên trong tổ chức này lại có thần quan Ánh Sáng và Vĩnh Hằng, lại có thể bị Bernard dùng hai chữ “Hùng mạnh” để hình dung, nói rõ rằng tổ chức này thần bí và siêu nhiên.
Karen cảm thấy có chút đau đầu, bây giờ anh cũng không phải rất muốn suy nghĩ đến những chuyện này, thậm chí, rất mâu thuẫn khi chạm đến loại tổ chức như vậy, sự tồn tại của nó, mục đích đã biết bây giờ đó tựa như là để thanh trừ tất cả những người giống như Philias và mình.
Trầm Mặc Giả… Giữ sự yên lặng đối với Thần quyền sao?
Ai dám phát ra tiếng, thì xóa bỏ người đó?
Giáo hội chính thống có biết đến tổ chức này hay không? Chắc hẳn cũng là bí mật tối cao, sau khi trở về mình có thể điều tra ra được gì không?
Đội trưởng chắc chắn là không biết, bởi vì Philias chỉ biết là Bernard phản bội bọn họ, vô ý thức mà cho rằng đây là hành vi qua cầu rút ván.
Như vậy, có nên nói cho đội trưởng biết về việc này hay không?
“Thần Ánh Sáng đưa cho tôi lời hứa hẹn, để cho tôi vào ngày 10 tháng 10 năm 1735 theo lịch Ám Nguyệt, đến tế đàn ở Đảo Hắc Cơ, nghênh đón sự dẫn dắt của Thần, thần sẽ thực hiện mọi lời hứa hẹn!
Bởi vì thời gian còn hơn một trăm năm, bọn họ đồng ý giúp tôi sắp xếp việc yên nghỉ chờ đợi, nhưng tôi từ chối, bởi vì khi đó Philias vừa lúc đã nuôi dưỡng ra được loại côn trùng có thể giúp người ta an nghỉ.”
Lịch Ám Nguyệt…
Karen bắt đầu tính toán trong lòng, nói cách khác, còn ba năm nữa?
Cho nên, thời gian thức tỉnh của Bernard bị mình thay đổi sớm ba năm.
Một tổ chức tên là Trầm Mặc Giả, phái ra hai vị thần quan mạnh mẽ, một Ánh Sáng và một Vĩnh Hằng, tìm tới Bernard, còn để Bernard nhìn thấy Thần Ánh Sáng.
Ở phần nhìn thấy “Thần Ánh Sáng”, Karen còn có nghi vấn, anh cũng không tin Thần Ánh Sáng sẽ thật sự xuất hiện để làm chuyện như vậy, nhưng tình huống và không khí lúc đó, làm cho Bernard bị thuyết phục.
Không, còn có một vấn đề.
Bọn họ nguyện ý cung cấp phương pháp an nghỉ cho Bernard, nhưng bởi vì lúc ấy Philias nghiên cứu ra loại côn trùng có tác dụng tương tự, cho nên hắn ta mới từ chối.
Karen đương nhiên biết rõ, Bernard chắc chắn tin tưởng vào nhân phẩm của Philias, cũng biết rõ Philias là một bậc thiên tài, cho nên hắn ta rất tin tưởng vào thành quả nghiên cứu của Philias.
Bởi vì chính mình đã có, cho nên từ chối.
A,
Nếu nói về việc cò kè mặc cả,
Việc mà người khác muốn sắp xếp giúp mình, tự bản thân mình có thể sắp xếp được, cũng phải nên bồi thường mình ở những mặt khác mới đúng chứ?
Thế nhưng là, vì sao Bernard còn không nói ra chuyện này, bây giờ hắn đã ở trong tình cảnh này, không có khả năng còn việc gì giữ lại mà giấu diếm mình cả.
Nếu vẫn còn giữ lại, dù chỉ là một chi tiết vô cùng nhỏ bé, đây cũng có nghĩa rằng hắn ta không thẳng thắn tuyệt đối, giống như là…
Karen khẽ nhíu mày.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![[Dịch] Vô Địch Thiên Mệnh [Dịch] Vô Địch Thiên Mệnh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/07/Dich-Vo-Dich-Thien-Menh-Audio-Truyen.jpg)


