1. Home
  2. Truyện Đô Thị
  3. Số 13 Phố Mink [Dịch]
  4. Tập 71 : Ta là kẻ hèn nhát (2) (c701-c710)

Số 13 Phố Mink [Dịch]

Tập 71 : Ta là kẻ hèn nhát (2) (c701-c710)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 701: Ta là kẻ hèn nhát (2)

Bên cạnh, Richard nhìn xem một màn này, mở to hai mắt mà nhìn, không phải hâm mộ, mà là cảm thấy rung động!

Mình còn đang suy nghĩ giai đoạn này phải làm như thế nào để hòa nhập vào trong tiểu đội, kết quả thì vị đang ngồi trước mắt mình này, vậy mà đã là người tạo không khí cho mọi người.

Thật, dùng ánh mắt của người bình thường mà xem thì bất kể là Peia hay vẫn là Fanny, đều là mỹ nữ.

Phong cách trang phục của Peia có vẻ hơi quá giống với quân ngũ, nhưng đối với những người biết thưởng thức phong cách này thì chính là tuyệt phẩm;

Về phần của Fanny, thì là phong cách tiêu chuẩn của thư ký, mang theo một vẻ mê hoặc và lý tính;

Chỉ là hai người bọn họ là hoa hồng có gai đúng nghĩa, không phải đâm vào tay mà là đâm vào tim.

“Ừm, lại phải cùng nhau làm nhiệm vụ, thật tốt.”

Karen đưa tay, nhẹ nhàng đẩy ra cái mông cong Peia, lại đưa tay bắt lấy bàn tay của Fanny, để cô ta đúng phép tắc một chút.

“Ai, bắt đầu chán ghét chúng ta rồi.” Peia cảm khái nói.

“Đúng vậy a, già, già, đưa tới trước mặt mà người ta còn không thèm ăn, sợ tê răng.” Fanny nói phụ họa theo.

“Được rồi sau khi tôi trở về, phải bỏ khuyên mũi mà khuyên môi xuống.”

“Tôi cảm thấy cô có thể chuẩn bị thêm một ít quần áo gợi cảm, trước khi cô cân nhắc việc có kéo cậu ta vào trong rừng cây nhỏ hay không thì nên nhớ rằng cho dù cô có cởi hết ra rồi nằm bên cạnh cậu ta, hình như cậu ta cũng chả có tí hứng thú gì với cô.”

“Cô nói rất đúng, cho nên lần sau tôi dự định mặc quần áo của cô, thể hiện ra một loại cảm giác tương phản, cho tôi mượn hai bộ váy xẻ hông của cô đi, tôi mặc một bộ còn một bộ để cho Karen xé chơi.”

Nói xong, hai cô nàng làm một động tác tay ra hiệu gặp lại sau với Karen, sau đó đi đến cầu thang mà rời đi, trong quá trình này vẫn tiếp tục cãi nhau.

“Tôi cảm thấy, địa vị của anh ở đây rất cao.” Richard rõ ràng bản thân mình vừa nói một câu nói nhảm.

“Trước đó không lâu, địa vị của tôi cũng giống như cậu lúc này vậy.”

“Thật sao?”

“Ừm, sau nhiệm vụ này thì cậu cũng có thể.” Karen an ủi em họ mình một chút, anh có thói quen tạo cho người khác hy vọng vào cuộc sống.

“Thế nhưng là, anh có nói qua với tôi rằng anh cũng chỉ là một thần bộc.”

“Giống như cậu, trên giấy chứng nhận của tôi vẫn chỉ là thần bộc mà thôi.”

“Nói cách khác, khả năng nhìn người của tôi vẫn rất chuẩn có phải không nào, tôi mơ ước được gia nhập vào tiểu đội của ngài Neo, cho nên sau khi trông thấy anh thì tôi mới cảm thấy thân thiết, haha… Thì ra là như vậy.”

Richard như trút được gánh nặng, có thể thấy được cái hiện tượng này đã mang đến áp lực tâm lý rất lớn cho cậu ta.

“A, đúng, nhiệm vụ ngày mai, tôi có thể tham gia không?”

“Chờ Fanny thông báo đi, bình thường là do cô ấy lên kế hoạch cho nhiệm vụ, tiểu đội chúng ta chấp hành theo kế hoạch.”

“Được rồi, tốt, vậy tôi cũng trở về chờ điện thoại.”

Karen đi ra đến bên ngoài nhà máy, ngồi vào trong xe của mình, sau đó, Richard ngồi vào bên cạnh.

“Xe của cậu là chiếc kia à?”

Karen chỉ vào chiếc xe đang ngừng ở đằng trước, những người khác đã rời đi, chỉ còn chiếc xe kia chắc hẳn là của Richard, một chiếc xe nhìn vào đã cảm thấy rất đắt tiền.

“Anh chở tôi về nhà đi, cảm xúc của tôi bây giờ quá kích động, không thích hợp để lái xe.”

Thật ra là do Richard muốn bám theo Karen lâu một chút.

“Tôi còn có việc, không tiện mà chở cậu, cậu tự mình lái xe về nhà đi, dù thì ngày mai còn phải tập kết, nếu cậu đã là thành viên của tiểu đội thì Fanny chắc chắn sẽ sắp xếp cho cậu một vị trí trong nhiệm vụ.”

Cũng không biết sẽ được sắp xếp để làm cái gì;

Tổ cận vệ chắc chắn giống như lần trước, là ba người gồm mình, Peia và Fanny.

Quy mô ba người rất thích hợp, nhiều hơn hoặc thiếu đi một người, đều sẽ không tiện, cũng không thích hợp.

Nhưng nếu để Richard tới chỗ của đội trưởng bọn để phụ trách việc ẩn núp giám sát bên ngoài thì cậu ta chắc chắn cũng không có kinh nghiệm gì về phương diện này.

Cho nên, phải sắp xếp cho cậu ta vị trí gì đây, nhân viên phục vụ bấm thang máy trong khách sạn?

“Vậy thì… được rồi, ngày mai gặp.”

“A, đúng, chuyện của tôi, cậu giúp tôi giữ bí mật, thân phận của tôi không thích hợp để bại lộ, bởi vì…”

“Tôi biết, tôi hiểu rõ mà, tôi sẽ không nói với cha và ông nội tôi đâu, anh cứ yên tâm đi.”

Karen trừng mắt nhìn, bởi vì mình cũng chưa kịp nói cái gì cả, cho nên cậu ta hiểu rõ cái gì?

Chỉ là, nhìn xem bóng lưng Richard xuống xe rời đi, Karen cười cười, thật là có cảm giác giống như hai người anh em họ bàn bạc với nhau giấu diếm bí mật.

Mặc kệ như thế nào, tính cách đứa em họ này của mình cũng không tệ chút nào.

Lập tức, Karen khởi động xe, lái về phía nghĩa trang Thanh Đằng.

Sắc trời đã tối, cổng lớn của nghĩa trang cũng đã đóng, Karen dừng xe ở trước cổng, ấn còi xe mấy lần.

“Ồn ào quá, ồn ào quá, cậu đang muốn đánh thức hết tất cả những người đang nằm trong đây à!”

Lão Saman tức giận đi tới, mở cổng nghĩa trang ra.

Lúc Karen chạy xe vào trong, Lão Saman lại nói thêm một câu:

“Suýt nữa thì quên mất, người của Trật Tự Thần Giáo như cậu quả thật có khả năng gọi đám người chết này dậy.”

Karen xuống xe, đi về phía bậc thang, trên bậc thang đã có để một cái lò than, còn chưa đốt lửa, bên cạnh có để một cái nồi, còn có một số đồ ăn đã cắt gọn.

“Tới hơi sớm đấy, còn chưa tới giờ ăn bữa khuya đây này.” Lão Saman nói.

“Ừm, sau khi hội nghị kết thúc thì tôi đến ngay, có điều, sau lần này thì có lẽ mấy ngày nữa tôi không đến được, bởi vì có nhiệm vụ, chờ đến sau khi nhiệm vụ kết thúc, tôi lại đến nấu bữa tối cho ông.”

“Ha ha, sau khi kéo tủ lạnh về nhà, thì lập tức có nhiệm vụ, tên nhóc cậu còn có thể thực dụng hơn nữa không?”

Karen lấy bật lửa ra, đầu tiên thì đốt mấy cái bánh bột mì cũ cháy lên, để vào trong bếp lò, sau đó lại bỏ lên trên một ít vụn gỗ nhỏ, đợi đến khi lửa bắt đầu cháy lên, lại bỏ than tổ ong vào trong.

“Nói cho ông biết một tin tức tốt.”

“Tin tức tốt gì?”

“Ông cũng không cần phải chết.” Karen nhìn Lão Saman, “Pamirez giáo sẽ không bị hủy diệt.”

“Đội trưởng của cậu đã nói với tôi rồi.”

“A, lúc nào?”

“Giữa trưa, trước lúc cậu đến hồi sáng.”

“Vậy mà ông vẫn để tôi đem cái tủ lạnh đi à?”

“Nếu đã nói sẽ cho cậu, cũng không cần thiết phải đổi ý.”


Chương 702: Ta là kẻ hèn nhát (3)

Lão Saman đặt nồi lên trên bếp than nhỏ, sau đó lại thả hai gói gia vị mà Karen đã chuẩn bị sẵn và đóng gói từ trước, lại cầm lấy thùng nước đổ nước vào trong nồi.

“Vậy sao ban ngày ông còn phối hợp để chuẩn bị lễ tang?”

“Ta cũng đã già như thế này rồi, tang lễ đã sớm nên sắp xếp, dù sao thì, tủ lạnh ta cũng đã đưa cho cậu, cây sáo và cái tẩu thuốc ta cũng đưa cho tên người hầu của cậu mang về nhà rồi, ngày nào ta không còn sống, cái hậu sự này của ta sẽ do cậu lo liệu.”

“Không có vấn đề, nên là.”

Hai người ngồi xuống đối diện nhau, chờ đến lúc nồi nước sôi, nhưng quá trình này chắc phải chờ rất lâu.

Lão Saman bỗng nhiên thở dài, cơ thể hơi nghiêng về phía trước, cảm khái mà nói:

“Qua khoảng thời gian này, thời tiết sẽ tốt lên.”

“Đúng thế.” Trước đây Karen cảm thấy mùa đông của Ruilan làm cho người ta rất khó chịu, nhưng đến khi đến Wien bốn phía toàn là biển, vào mùa đông mới thật sự là cực hình.

“Đối người lớn tuổi mà nói, vượt qua một mùa đông, cũng có nghĩa đã qua được thêm một năm.” Lão Sam mỉm cười nói.

“Chúc mừng.”

“Lần thứ nhất lúc nhìn thấy cậu, cậu có biết tôi nghĩ gì không?”

“Ông trông thấy tôi không phải là Pavaro thật sự?”

“Không phải, ta nói là, lần thứ nhất trông thấy bộ dáng thật sự của cậu, là lần kia cậu lái xe tang đến đây cùng với đội trưởng, trước lúc trở về, cậu ăn mì do ta tự nấu cho mình ấy.”

“Ừm? Thế nào?”

“Khi đó, ta thấy được một loại thái độ từ trên người của cậu.”

“Thái độ của người trẻ tuổi sao?”

Lão Saman cười khan hai tiếng Ha ha, khinh thường nói: “Ở trên người của cậu, ta vẫn luôn chưa từng thấy được mặt nào của một người trẻ tuổi, càng biết đối nhân xử thế, khoảng cách với tuổi trẻ càng xa.”

“Vậy ông đã nhìn thấy cái gì?”

“Ta thấy được thái độ của cậu đối với cuộc sống, thái độ của cậu đối với sinh mạng, ta thấy được cậu đang rất cố gắng và cũng rất chủ động mà thưởng thức cuộc sống của mình.”

“Có sao?”

“Có, có.

Những người trẻ tuổi thật sự sẽ không biết trân trọng, bởi vì bọn họ cảm thấy thứ mà mình không thiếu nhất đó chính là thời gian, mà phần lớn sự vật, chỉ có chờ đến lúc mình sắp mất đi thì mới có thể thật sự chủ động quý trọng nó.

Cậu đã mất đi thứ gì sao?”

“Mất đi cái gì?” Karen nhún vai, “Cũng không có khả năng là mất mạng chứ, vậy cũng quá buồn cười.”

“Nhưng đó là loại cảm giác mà ta thấy được.” Ánh mắt của Lão Saman nhìn về phía một hàng bia mộ sắp xếp ở phía xa, “Ta thích ngồi tán gẫu với bọn họ, mặc dù bọn họ cũng chưa từng đáp lời lại, nhưng ta có thể tưởng tượng ra bọn họ đáp lại ta, cậu có biết không, lúc ta và cậu nói chuyện trên trời dưới đất, ta luôn có một loại cảm giác giống như lúc ta trò chuyện với bọn họ vậy.

Tử vong, có thể là một sự kết thúc, nhưng cũng có thể là một quá trình lắng đọng.”

“Hôm nay ông làm sao thế?” Karen hỏi, “Là bởi vì tâm trạng thay đổi quá nhiều sao?”

“Không, ta rất bình tĩnh.”

Nồi lẩu sôi lên, Karen bắt đầu nhúng đồ ăn vào trong, lần này, anh bảo Alfred cầm đũa đến.

“Đây là cái dụng cụ ăn gì thế?”

Lão Saman cũng cầm lấy một đôi, học theo cách sử dụng của Karen, ngoài ý muốn thì ngón tay của ông ta rất linh hoạt, rất nhanh đã sử dụng được.

Hai người cùng nhau ngồi ăn lẩu, cũng không biết vì sao, bầu không khí bắt đầu trở nên có chút ngột ngạt, cho dù Karen biết cách tán gẫu nhất nhưng lúc này anh cũng không có cách nào để cải thiện bầu không khí này.

Có điều Karen cũng biết rõ, vấn đề không phải xuất phát từ mình, vậy thì chỉ có thể là do Lão Saman.

“Ăn no rồi.”

Lão Saman buông đũa xuống, nói thêm một câu bổ sung: “Ăn rất ngon, nhưng ăn gần lúc bữa tối quá, để cho ta cảm thấy cái bữa khuya này cũng không được ngon miệng lắm.”

“Ông có thể nói sớm một chút, vậy chúng ta có thể ăn trễ một chút.”

“Bởi vì ta cảm giác cậu còn chưa có ăn tối.”

“Đúng vậy, đêm nay vốn nên có một bữa liên hoan, bởi vì ngày mai có nhiệm vụ cho nên đã hủy bỏ.”

“Vậy cũng không giống nhau hay sao, có đôi khi là cậu cùng ăn bữa khuya với ta, nhưng vào một số thời điểm, là ta cùng ăn với cậu.”

“Được rồi.”

Karen cũng ăn xong, lúc chuẩn bị đứng dậy dọn dẹp, Lão Saman ngăn anh lại: “Cậu cứ đi về nghỉ ngơi trước đi, ngày mai không phải có nhiệm vụ sao.”

“Hôm nay ông thật sự có chút gì đó không được bình thường.” Karen đi đến trước mặt của Lão Saman, rất chân thành mà nhìn chằm chằm vào ông ta.

“Cậu cứ trở về đi, hoàn thành tốt nhiệm vụ của mình, chờ đến sau khi cậu hoàn thành xong nhiệm vụ, cậu đến chỗ của ta ngay, đừng trì hoãn, nếu không ta sợ cậu đến không kịp, hoặc là để cho tên người hầu của cậu đến đây trước để chờ ta, tên đó cũng rất không tệ, rất thú vị, làm việc cũng càng cẩn thận, tóm lại, ta rất chờ mong tang lễ của chính mình.”

“Lời này của ông là có ý gì?” Karen hỏi, “Nghe giống như là cái đêm sau khi tôi hoàn thành xong nhiệm vụ thì ông cũng đã bắt đầu xử lý tang lễ rồi à?”

“Ừm, đúng vậy không sai.”

“Vì cái gì, Pamirez giáo rõ ràng có thể tiếp tục truyền lại, đơn giản là chỉ có thêm một phần hình thức mà thôi, tôi vốn cho là, ông có thể nhìn thoáng vấn đề một chút.”

Lão Saman mỉm cười nói:

“Có người chọn việc ngầm thừa nhận, cảm thấy cho dù là dung hợp, mình vẫn có thể tiếp tục duy trì tín ngưỡng của bản thân và truyền lại;

Có người lựa chọn việc phản kháng, cho rằng vị thần mà mình tín ngưỡng, không được vấy bẩn một chút nào, cần dùng phương thức trực tiếp để thể hiện lòng trung thành của mình;

Mà ta, hết lần này đến lần khác đều không thuộc về hai loại này.

Ta không cách nào thuyết phục mình ngầm thừa nhận, cũng không có động lực để đứng lên phản kháng.

Tựa như là thời gian, vĩnh viễn không cách làm cho nó dừng lại;

Cho nên, ta chỉ có thể lựa chọn dừng lại cái quả lắc đồng hồ của chính ta, tạm dừng.

Ta là một kẻ hèn nhát a.

Bởi vì,

Ta chỉ hi vọng mình vĩnh viễn dừng lại ở ban đêm khi Thần còn hiện diện, tuyệt đối không cho phép mình bước vào buổi sáng tinh mơ khi Thần đã biến mất.”


Chương 703: Bắt đầu (1)

Karen xoay người, đưa lưng về phía Lão Saman, ngồi xuống trên bậc thang;

Anh đã hiểu, Lão Saman đang dự định chết vì đạo.

“Tôi không cảm thấy sự lựa chọn này của ông vĩ đại được bao nhiêu.”

“Ta đã nói rồi, ta là một kẻ hèn nhát, từ lúc bắt đầu ta lựa chọn làm nhân viên quản lý cái nghĩa trang này, ta vẫn hèn nhát đến tận bây giờ, ta cũng tự nhận rằng bản thân mình chẳng có gì dính dáng đến hai chữ vĩ đại.

Ta vẫn luôn đang trốn tránh, vẫn luôn chìm trong thế giới của chính mình, ta rất thỏa mãn, cũng đã sớm trở thành thói quen rồi.

Ta thậm chí cảm thấy mình không phải là chết bởi vì Pamirez, bởi vì sau khi biết được tin tức này, ta cũng không tức giận bao nhiêu, vì thật ra chỉ là ta cảm thấy không thích ứng, cũng lười mà đi thích ứng.

Ha ha, điều quan trọng nhất vẫn là ta đã lớn tuổi rồi.

Trên thực tế, tuổi của ta so vẻ ngoài mà cậu trông thấy bây giờ còn già hơn không ít.”

Người cao tuổi,

Ông ta rất dễ dàng thủ cựu, dễ dàng trở nên bảo thủ;

Nhưng có lẽ ông ta vốn cũng không phải thủ cựu, cũng không phải là thích bảo thủ, càng không phải từ chối sự thay đổi.

Mà là cảm thấy mình cũng không sống được bao nhiêu năm, nên cũng lười tự hành hạ mình.

Giống như là khi đi tàu điện, mình đã đứng hết nửa trạm rồi, lúc này cho dù xuất hiện một cái chỗ ngồi trống, mình cũng lười chạy qua đó ngồi, chi bằng dứt khoát đứng đến khi tới trạm.

Lão Saman duỗi tay ra, đẩy nhẽ bả vai của Karen đang ngồi trước mặt mình:

“Lúc nãy tên người hầu của cậu đã lấy cái tẩu thuốc của ta về rồi.”

Karen lấy thuốc lá và bật lửa từ trong túi áo của mình ra, đưa cho Lão Saman.

Lão Saman rút ra một điếu thuốc ngậm vào trong miệng, lại lấy ra thêm một điếu, đưa cho Karen, nói: “Ta biết cậu rất quan tâm sức khỏe của mình, nhưng cậu có thể nể tình lần gặp mặt sau của chúng ta sẽ là ở lễ tang của ta mà hút với ta một điếu chứ?”

Karen đưa tay nhận lấy điếu thuộc.

Lão Saman phun ra một vòng khói tròn, hỏi: “Nhưng ta vẫn còn cảm thấy rất tò mò, trong lòng của cậu đánh giá thế nào là vĩ đại?”

“Thật ra thì tôi cũng không đủ tư cách để đánh giá ông có vĩ đại hay không.” Karen nói, “Tôi tôn trọng sự lựa chọn của ông.”

“Hả, chỉ là tán gẫu mà thôi, muốn nói cái gì thì cứ nói cái đó đây, không cần thiết phải mập mờ như vậy đâu.”

“Được rồi, sự vĩ đại trong lòng của tôi, biết nói như thế nào đây, đại loại là hy sinh và dâng hiến bản thân mình vì người khác, đây thật sự là một việc rất khó để thực hiện, người có thể làm được, tôi cảm thấy họ thật vĩ đại.”

“Cụ thể thêm một chút xem nào?” Lão Saman hỏi.

“Tôi từng trông thấy những kẻ hành hương thành kính đi trên vách núi gập ghềnh, quần áo của bọn họ tả tơi, trong lòng bọn họ thanh tịnh và an nhiên, bọn họ đi bộ về nơi thánh địa mà mình tín ngưỡng.”

“Cậu cảm thấy, bọn họ là vĩ đại?”

“Không, tôi cảm thấy những người sửa đường trên ngọn núi gập ghềnh này thật vĩ đại.”

Lão Saman sửng sốt một chút, lập tức bỗng hiểu ra, cười nói: “Ta giống như đã hiểu được, thật ra, lúc cậu hỏi thăm ân cần Thần Trật Tự trước mặt ta, ta đã hiểu ra được, nội tâm của cậu rất khinh thường đối với thế giới tín ngưỡng.”

Karen lắc đầu, nói:

“Không có.”

“Không có?”

“Tôi cảm thấy tín ngưỡng, ngoại trừ tác dụng làm cho lòng của chúng ta thanh thản, càng có tác dụng dẫn dắt hành vi của chúng ta;

Tóm lại, nhận biệt sự vật và hành vi của bản thân nên kết hợp với nhau.

Nếu không, nếu như tín ngưỡng chỉ để cho bản thân chúng ta say mê và đắm chìm trong nó…”

Karen giơ ngón giữa đang kẹp điếu thuốc lên,

“Có gì khác nhau với nicotin trong điếu thuốc này chứ?”

Lão Saman trầm mặc.

Cả hai người im lặng mà hút thuốc.

Karen hút hai cái rồi vứt điếu thuốc xuống đưới đất, giẫm lên.

Lão Saman thì hút cho đến phần đầu lọc, mới thuận tay vứt xuống.

“Nếu như ta có thể biết cậu sớm một chút, thì sẽ thú vị biết bao, nhưng mà, ta vẫn lựa chọn tự kết thúc đời mình vào ngày đàm phán kết thúc.”

“Tôi đã nói rồi, tôi tôn trọng sự lựa chọn của ông.”

Karen đứng người lên, chuẩn bị rời đi.

Lão Saman lúc này mở miệng hỏi: “Cho nên, thứ mà cậu tín ngưỡng là Thần Trật Tự, mà không phải là Thần Trật Tự?”

Karen dừng bước lại, có chút ngẩng đầu, sau đó nhún vai:

“Có một vấn đề, tôi đã suy ngẫm thật lâu, nhưng vẫn không thể tìm ra được đáp án.”

“Vấn đề gì?”

“Ở trên Trật tự, có thêm một vị thần, vậy có tác dụng gì?”

“A… Ha!”

Lão Saman nở nụ cười, cười đến nỗi muốn lấy mu bàn tay lau nước mắt tràn ra.

Karen khoát khoát tay,

Nói:

“Gặp lại lúc tang lễ.”

Chờ đến sau khi Karen lái xe rời khỏi, Lão Saman lại ngồi xuống lại trên bậc thang một lần nữa, Karen để gói thuốc lá và bật lửa lại cho ông ta, một mình ông ta ngồi đó, hút liên tục ba điếu thuốc.

Rốt cục, từ trong bóng tối, một bóng người quen thuộc bước ra.

“Anh đang cố ý tránh mặt cậu ta à?” Lão Saman hỏi.

“Không có, ta chỉ vì xử lý vài chuyện liên quan đến nhiệm vụ sắp đến, cho nên đến trễ.”

“Vậy anh đã ăn chưa?”

“Vẫn chưa.”

“Để ta lấy thêm một ít than đá, tên nhóc kia nói, cái nồi lẩu này có thể nấu thêm lần thứ hai, nếu anh không chê có nước bọt thì cứ ăn thôi, đúng, tên nhóc kia còn đem đến một cái dụng cụ ăn rất thú vị, rất thích hợp để ăn lẩu.”

“Ta cũng không ngại.”

Neo ngồi xuống bên cạnh nồi lẩu, Lão Saman lại bưng ra một ít đồ ăn cho Neo nhúng.

“Đêm nay tên nhóc kia có nói với ta vài lời nghe rất hay ho.”

“Cậu ta luôn là người có thể nói ra những lời thú vị, bởi vì cậu ta chính là một người rất thú vị.”

“Đúng vậy a, cậu ta nói rằng cậu ta không tin vào Thần Trật Tự.”

“À.”

“Ồ? Chỉ một tiếng à thôi sao?”

“Nếu không thì sao?”

“Ta cảm thấy anh phải có thêm vài cái phản ứng khác chứ.”


Chương 704: Bắt đầu (2)

Neo thử cầm đôi đũa lên, nói: “Không phải ông muốn để ta càng cảm thấy con người của cậu ta thú vị, cho nên mới cố ý nói mấy câu này với ta sao? Làm sao rồi, ông chờ mong ta cảm thấy tức giận vì mấy lời ông nói à?”

Lão Saman “A” một tiếng, nói: “Anh cũng là người rất thú vị đấy.”

Nồi lẩu sôi lên, Neo bắt đầu nhúng đồ ăn vào.

Lão Saman lại châm một điếu thuốc, nói: “Ta vẫn luôn không hiểu được, anh rốt cuộc đang muốn làm gì?”

“Ta cũng không biết, ta cũng đang tự hỏi vấn đề này.”

“Sau đó thì sao?” Lão Saman truy hỏi, “Đối với ta, không có gì khó nói, dù sao ta cũng sắp chết rồi.”

“Không giấu diếm gì ông, chính là bởi vì ta không biết bản thân mình rốt cuộc muốn làm gì, cho nên mới tiếp tục dựa theo quán tính trước đây mà làm tốt công việc, ta và ông không giống nhau, ta không muốn chết, nhưng nguyên nhân không muốn chết, có vẻ cũng không phải là để sống.”

“Cái này kêu là cái gì, vừa dập đầu chào thần vừa sửa đường à?”

Neo kẹp lên một miếng thịt đã chín, hỏi: “Đây là ý gì?”

“Không có ý gì, lười mà giải thích lại cho anh, lần sau anh có thể đến sớm một chút, như vậy có thể núp ở bên cạnh mà nghe lén.”

Nói đến đây,

Lão Saman vỗ trán một cái,

“Ôi, hình như cũng không còn lần sau.”

Lão Saman đứng người lên: “Anh cứ ăn đi, ăn xong thì cứ để đó, sáng mai ta ra dọn, ta đi ngủ trước đây.”

“Được.”

Lão Saman đẩy cửa phòng, trước lúc bước vào, ông xoay người nói với Neo:

“A, đúng, suýt nữa quên mất;

Neo thân mến,

Hoan nghênh anh đến dự lễ tang của ta.”

Lúc về đến nhà trời cũng đã khuya, có đôi khi Karen cũng sẽ nghi ngờ, mỗi ngày mình cũng không có bao nhiêu việc cần phải làm, nhưng nhiều lần đều là về nhà vào lúc đêm khuya thậm chí là rạng sáng, so với mấy người đi làm bình thường còn đi sớm về trễ hơn.

Ngược lại trong lúc mình làm nhiệm vụ, mình làm việc nghỉ ngơi và ăn ba bữa cơm đúng giờ.

Anh cảm giác bản thân mình đang có xu thế thay đổi giống như Peia và Fanny, lúc chấp hành nhiệm vụ mới là đời sống thường ngày của mình.

Đẩy cửa phòng ngủ bước vào,

Karen trông thấy Pall và Kevin đang ngồi chơi với một cái tủ lạnh cũ.

Tủ lạnh đã được Alfred lau dọn qua, cái lớp bụi bặm cũ bám ở ngoài đã được rửa trôi, nhưng bề ngoài lõm vào và phai màu vẫn làm cho nó nhìn giống như một cái đồ điện gia dụng cũ.

“Wow, Karen, là Thánh Khí không gian đấy, thật ghê gớm a, làm đầu bếp mấy hôm nay cũng đáng giá đấy. “

“Gâu!” Kevin cũng gật đầu.

“Cả hai người đều đã nghiên cứu xong rồi à?” Karen hỏi.

“Cái lão nhân viên quản lý kia không đưa sách hướng dẫn sử dụng cho cậu à?” Pall hỏi.

“Không có.”

“Ông ta quên mất rồi?”

“Ta cảm thấy ông ta có vẻ là cố ý, có thể ông ấy sẽ đưa cho tôi vào lúc lễ tang.”

Pall lắc lắc cái đuôi, nói: “Nhưng ông ta chắc chắn không nghĩ tới, trong nhà cậu có một con mèo thiên tài!”

“Gâu!”

“A, còn có một còn chó ngu xuẩn thiên tài.”

Kevin hưng phấn mà vẫy đuôi.

“Nghiên cứu ra được gì rồi?” Karen hỏi.

“Mới được khiêng về nhà không bao lâu đâu, còn đang trong quá trình từ từ nghiên cứu, nhưng vấn đề cũng không lớn, lại nghịch nó thêm một tuần lễ thì chúng ta chỉ thiếu chút xíu là có thể viết ra cả một cuốn hướng dẫn sử dụng cho cậu đấy.

Bây giờ trên cơ bản có thể xác định rằng, đây là một cái dụng cụ dịch chuyển không gian, có điểm giống với trận pháp dịch chuyển của các đại giáo hội cai quản, có điều nó càng vững chắc hơn.

Cũng chỉ có một vấn đề duy nhất chính là, nó không thể dịch chuyển những vật sống, cho dù là đồ vật có linh tính cũng không thể.

Trận pháp chủ đạo được giấu trong cái tủ lạnh này, còn trong cây sáo và cái tẩu thuốc kia thì là trận pháp phụ thuộc, trong một khoảng cách không quá xa, ví như, trong phạm vi thành phố York, mình có thể dùng một trong hai dụng cụ là tẩu thuốc hoặc sáo để làm vật triệu hồi, vẽ một cái trận pháp triệu hồi nhỏ ở trên mặt đất hoặc là trên mặt bàn, sau đó những đồ vật đã bỏ vào trong tủ lạnh từ trước có thể dịch chuyển đến trước mặt mình.

Chỉ là cái tủ lạnh này không thể chỉ cắm điện bình thường là hoạt động được, còn phải đến chợ đen mua một chút thạch anh tím làm nguồn năng lượng ở bên trong, lúc bình thường cũng không tiêu tốn quá nhiều năng lượng, năng lượng tiêu tốn chủ yếu là ở lúc sử dụng dịch chuyển.”

“Cho nên, trong điều kiện thời gian và phí đón xe vẫn trong khả năng chấp nhận được, tôi vẫn nên bắt xe về nhà để lấy đồ à?”

“Trên lý luận mà nói, đúng là như vậy, chỉ là con chú ngu xuẩn có nói trong cái tủ lạnh giấu một con đường có thể nâng cấp, nhưng điều kiện của nhà chúng ta bây giờ cũng không cần thiết phải nâng cấp, một là cậu cũng không cần đến, thứ hai là sau khi thăng cấp, lúc cậu triệu hồi đồ vật dịch chuyển trong phạm vi thành phố York phải trả một cái giá ngang với việc cậu đứng ở Ruilan cách một mặt biển để triệu hồi vậy.

Tất cả vé điểm mà cậu nhận được trong nhiệm vụ lần trước kia chỉ có thể đủ mua số lượng thạch anh tím đủ cho một lần dịch chuyển mà thôi.”

“Bây giờ thì thế nào, điều kiện tiên quyết là ở thành phố York và không nâng cấp thì sao.”

“Chờ chúng ta tìm hiểu xong mọi thứ, cậu cũng nên học thuộc lòng sổ tay mà chúng ta ghi chép lại, không cân nhắc đến chi phí hao mòn khi sử dụng, chỉ cân nhắc đến chi phí để sử dụng nó mà nói thì trên cơ bản là bằng ba tháng trợ cấp của ngài Pavaro;

Nói ngắn gọn, chi phí cho một lần sử dụng là 3000 phiếu điểm!”

Karen bỗng nhiên nghĩ đến lần trước mình cùng ngồi ăn sủi cảo với lão Saman ở trước cửa phòng, Lão Saman nói phải đếm kỹ số lượng sủi cảo, đã dịch chuyển cái gói sủi cảo ra ngoài…

Cho nên, với khoảng cách chỉ mấy bước chân, ông ta đã tiêu hơn 3000 phiếu điểm?

Đương nhiên, việc này còn do lão Saman muốn cho mình thấy công dụng của cái tủ lạnh này.

Nhưng, vẫn là rất đắt.


Chương 705: Bắt đầu (3)

Pall nói: “Cũng ví như thanh kiếm Lưu Tư kia của cậu, một thanh kiếm lớn đến như vậy chắc chắn không hợp để mang theo bên người, cho nên chờ đến sau khi cái tủ lạnh này hoạt động bình thường, cậu có thể bỏ thanh kiếm Lưu Tư vào trong tủ lạnh, chờ đến lúc cần chiến đấu, thì triệu hồi nó đến.

Thử nghĩ một chút xem, khi cậu muốn cùng kẻ khác chém giết lẫn nhau, thanh Lưu Tư bỗng nhiên xuất hiện trước mặt rồi cậu cầm lấy nó…”

“Sau đó thì sao?” Karen hỏi.

“A, ít ra cái cảnh tượng này cũng rất tuyệt đấy!”

“Cô nói giống như cũng có lý.”

“Đúng không, cho nên xin đừng hoài nghi mắt thẩm mỹ của tôi!”

“Được rồi tôi đi tắm rồi nghỉ ngơi trước đây, ngày mai phải đi làm nhiệm vụ rồi.”

Karen vào phòng tắm tắm rửa, sau đó nằm trên giường bắt đầu đi ngủ, Pall và Kevin thì tiếp tục nghiên cứu cái tủ lạnh, làm không biết mệt.

Tám giờ sáng ngày hôm sau, Karen rời giường, theo thói quen mà nhìn xem bên cạnh giường, không nhìn thấy bóng dáng Pall, sau khi rời giường phát hiện Kevin đang ngủ ở dưới chân tủ lạnh, còn Pall thì ngủ ở trên nóc tủ.

Karen ôm Pall đến trên giường, giúp cô ta đắp kín mền, sau đó rửa mặt đi ra ngoài.

“Thiếu gia.”

Alfred đem một cái vali hành lý nhỏ và một cái hộp kiếm đặt ở trước mặt Karen:

“Tôi đã giúp ngài chuẩn bị xong quần áo và đồ dùng hàng ngày rồi.”

Karen cảm thấy, trong cuộc sống hàng ngày có Alfred thì mọi thứ rất tốt đẹp.

“Làm phiền anh rồi.”

“Đây là chuyện tôi nên làm.”

“Vậy tôi đi trước, thời gian này mọi việc trong nhà phải dựa vào anh lo liệu rồi, mặt khác, còn ở bên phía nghĩa trang Thanh Đằng nếu có rảnh thì anh đến xem một chút.”

“Chuyện trong nhà, mời thiếu gia hãy yên tâm, về phía bên nghĩa trang, mỗi đêm tôi sẽ đến tán gẫu với ngài Saman nói chuyện, sẽ dùng đãi ngộ tốt nhất dành cho khách quý để tiếp đãi ngài ấy, để cho ngài ấy cảm nhận được sự ấm áp đến từ nhà tang lễ của chúng ta.”

“Được rồi, tôi tin tưởng anh có thể làm được.”

Karen đặt hộp kiếm lên vali rồi kéo ra ngoài, lúc chuẩn bị đi mở cửa xe, lại phát hiện chiếc xe màu đen mắc tiền đang đậu ở phía bên đường.

Pieck và Dincom trong tay mỗi người cầm một cái chổi và khăn lau, nhưng ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào chiếc xe kia, giống như là đang nhìn về giấc mộng mà bọn họ chẳng bao giờ với tới được.

Karen đi tới, mở cửa xe ra ra, Fanny đang ngồi ở bên trong, người lái xe tất nhiên là Peia.

“Để hai người đợi lâu rồi.” Karen cười nói.

Anh ta rõ ràng, loại đãi ngộ cũng không phải nhờ vào dáng vẻ của mình, mà là dựa vào thực lực mà mình thể hiện lúc trên võ đài hôm qua.

“Chúng ta cũng vừa mới tới mà thôi.”

Sau khi Karen đem hành lý bỏ vào sau cốp xe, còn về cái hộp kiếm, thì để ở trong ngăn kéo bên dưới chỗ ngồi, để mình thuận tay lấy dùng.

Sau đó, theo quy định cũ, Peia lái xe đến bến tàu.

Sau khi dừng xe, ba người cũng bắt đầu ngửa ghế ngồi ra phía sau, chỉ là Karen cũng không vội mà nằm xuống, mà là xuống xe mở cốp xe ra, lấy một cái gối kê cổ từ trong vali, sau khi lấy một cái ra, Karen phát hiện bên trong vali còn có hai cái gối kê cổ khác.

Karen lấy hết ra, quay trở lại xe chia cho Peia và Fanny.

Mình dùng cái màu xám, cho Fanny màu hồng, còn của Peia thì là màu xanh da trời.

Fanny cười nói: “Karen, cậu đúng là chu đáo đấy.”

Thật ra người chu đáo là Alfred.

“Ôi.” Peia vuốt ve cái gối cổ, cảm khái nói, “Đáng chết, chả nhẽ cậu thích cái kiểu chỉ tán tỉnh mà không lên giường như vậy sao?”

Karen nhắc nhở: “Đêm nay chúng ta sẽ lại ngủ cùng một cái giường.”

“Trong lòng cậu cũng rõ ràng, tôi đang nói đến động từ.”

Trong xe chìm vào yên tĩnh, ba người đều rất tự giác mà ngủ bù.

Bởi vì bây giờ không có gì để làm ngoài việc chờ đợi, làm chuyện khác còn tốn thêm sức lực, đi ngủ, vĩnh viễn là lựa chọn tối ưu nhất.

Mặc dù tối hôm qua ngủ cũng không tệ, nhưng Karen vẫn nằm trên xe ngủ thẳng đến chiều, sau đó bị Fanny nhẹ nhàng đánh thức để ăn cơm hộp.

Ba người vẫn là như cũ, vì mùi cơm hộp ám vào trong xe, nên cả ba đều ra ngoài ngồi xổm bên cạnh để ăn.

Sau khi ăn xong, lại tiếp tục ngủ.

Đợi đến khi sắc trời dần tối, dưới sự nhắc nhở của Fanny, ba người đến nhà vệ sinh gần đó giải quyết vấn đề vệ sinh cá nhân, sau đó rửa mặt chỉnh chu lại.

Tất cả đều đã chuẩn bị sẵn sàng, lái xe đến chỗ tàu cập bến.

Nhìn như chỉ có một chiếc xe đậu ở đây, nhưng trên thực tế ở phía ngoài không chỉ có đám người của đội trưởng đang quan sát bảo vệ, vì toàn bộ quá trình tiếp đón đã được giáo hội điều động rất nhiều sức mạnh trong thế tục.

Chỉ là có nhiều thứ, không cần thiết phải làm quá rầm rộ, Trật Tự Thần Giáo cũng không cần thiết phải dựa vào đó để thể hiện điều gì.

Từ nơi xa, xuất hiện bóng dáng của một chiếc tàu chở khách nhỏ, đang chạy đến nơi này, tàu dẫn đường đã chạy đến trước.

Ba người đứng bên ngoài xe, bởi vì tàu còn chưa tới, cho nên bây giờ còn có thể tùy ý một chút.

Fanny cười hỏi: “Karen, có chuẩn bị câu chào địa phương nào không?”

Peia phụ họa nói theo: “Đúng, lại để cho thần tử mang thai trở về, về sau thần giáo của chúng ta trực tiếp nhờ vào cậu để xác nhập và thôn tính thế lực khác.”

“Thần tử không phải là nam à?” Karen hỏi.

“Nghiêm ngặt trên ý nghĩa tới nói, thần tử là không có giới tính, tất cả mọi thứ dính đến thần, đều không thể dùng giới tính mà cân nhắc, trong ghi chép không phải là không có Thần nam mang thai mà sinh con.” Fanny giải thích nói.

Peia lập tức nói: “Cho nên, vị thần tử này rất có thể cũng là nữ nha.”

“A, thì ra là như vậy.”

Về phần mấy câu nói tiếng địa phương, bởi vì lần trước từng có hiểu lầm, Karen sẽ không lại chuẩn bị thêm cho dư thừa, tối hôm qua ở nghĩa trang Thanh Đằng, anh cũng không hỏi gì liên quan đến Pamirez giáo từ lão Saman.

Lần trước là lần thứ nhất mình chấp hành nhiệm vụ, không tránh khỏi cảm thấy hồi hộp, lần này, tất cả đều thong thả hơn rất nhiều.

Làm tốt bổn phận của mình là được rồi, những việc khác cũng không cần phải miễn cưỡng.

Tàu chở khách dưới sự dẫn đầu của tàu dẫn đường, đã đến gần.

Fanny mở miệng nhắc nhở: “Mọi người, chuẩn bị sẵn sàng đi, dựa theo đội trưởng nhắc nhở, tỉ lệ nguy hiểm của nhiệm vụ bảo vệ lần này sẽ rất cao, chúng ta nhất định phải tập trung tình thần đề phòng.”

“Đúng.”

“Đúng.”

“Karen, cậu lên đứng phía trước đứng đi.”

“Ta?”

“Đúng, bởi vì lần này cậu là tổ trưởng đội bảo vệ.”

“A, được rồi.”

Lần này rốt cuộc thì mình cũng không phải là thành viên duy nhất trong tổ;

Karen đi đến phía trước, hai tay đặt ở trước người, Peia và Fanny đứng ở phía sau anh.

Tàu chở khách tiến đến càng ngày càng gần.

Karen mở miệng nói: “Giống như cô lần trước đại biểu Trật Tự Thần Giáo mà chào mừng bọn họ đến sao?”

“Ừm.” Fanny lên tiếng.

Karen khẽ gật đầu, ở trong lòng nghĩ sẵn câu từ:

Trật tự ở trên, hoan nghênh tín đồ Pamirez đến, ta là tổ trưởng tổ bảo vệ trong chuyến đi lần này của ngài, ta cùng với tiểu đội của mình sẽ chịu trách nhiệm cho sự an toàn của ngài ở thành phố York.

Ừ, như vậy chắc là được rồi.

Tàu chở khách tới gần,

Tới gần,

Càng ngày càng gần.

Karen có ngửa cổ ra một chút, bảo trì tư thế đứng, khóe miệng chuẩn bị mỉm cười, ánh mắt nhìn chăm chú vào tàu chở khách sắp cập bến.

Sau đó,

Tàu chở khách dưới cái nhìn chăm chú của Karen,

Nổ.


Chương 706: Biển sâu (1)

Một ngọn lửa to lớn màu xanh lam bốc lên từ trên tàu chở khách, sau đó một tiếng nổ vang mới truyền đến, cùng với từng đợt sóng biển.

“̀m!”

Sóng biển đánh vào bến tàu, tóe lên bọt nước.

Trên người Karen xuất hiện một bức tường chắn, giúp mình và hai người phía sau không bị nước biển văng lên.

Đây là thuật pháp tự kích hoạt, bởi vì Karen cũng không ngâm xướng, bây giờ anh cũng không có tâm trạng mà bảo vệ quần áo mình khỏi bị nước biển làm ướt.

Sau khi vụ nổ xảy ra, thân tàu bắt đầu nghiêng qua một bên, nhưng vào lúc này, trên thân tàu lại bốc lên hai ngọn lửa màu xanh lam, lập tức theo sau đó là hai tiếng nổ mạnh nữa:

“Oanh!”

Khi sóng biển lại đánh tới một lần nữa, Karen giơ tay lên, lần này chủ động triệu hồi ra bức tường bảo vệ, một lần nữa chặn nước biển lại.

Trong tầm nhìn hiện giờ, phần giữa của tàu chở khách đã bị vụ nổ cắt ngang, phần đầu và đuôi của con tàu cũng dần chìm xuống, làm cho phần ở giữa nhô lên.

Hai chiếc tàu của cảnh sát biển vốn đang neo đậu gần bờ bắt đầu khởi đậu, chạy đến vị trí của con tàu chở khách.

Karen quay đầu, nhìn một chút về phía Fanny và Peia đang đứng sau mình, hỏi:

“Làm sao bây giờ?”

Fanny hít sâu một hơi, nói: “Nếu như người vẫn chưa lên bờ, không hoàn thành quá trình bàn giao, nếu xảy ra chuyện, sẽ không thuộc phạm vi phụ trách của chúng ta…”

Karen nhẹ gật đầu.

Nhưng ba người đều không có bởi vì câu nói này mà cảm thấy thả lỏng chút nào, lời an ủi tự lừa dối mình như thế này, ngoại trừ việc lấp vào khoảng trống khi không biết phải nói gì ra thì nó cũng không có tác dụng gì khác.

Bởi vì đây không phải là vấn đề về việc truy cứu trách nhiệm hay là không, mà là người gần đến nơi thì bay mất.

Từ khi vụ nổ thứ nhất bắt đầu, cho đến hai vụ nổ tiếp theo sau, thật ra cách một khoảng thời gian vô cùng ngắn ngủi, trong khoảng thời gian ngắn như vậy, nhóm ba người Karen đang đứng trên bờ ngoài đứng nhìn ra thì cũng không có biện pháp khác nào khác.

Bây giờ, khi hai chiếc tàu cảnh sát biển đang đến gần hai mảnh vỡ của con tàu chở khách từ từ chìm xuống đáy biển, Áo Giáp Hải Thần hiện ra trên người của Karen.

“Bây giờ tôi qua đó xem thử một chút, hi vọng vị thần tử kia kịp thời nhảy xuống biển.”

“Chú ý cẩn thận.” Fanny nhắc nhở.

Peia đặt tay đè lên vỏ sò bên tai, nói; “Đội trưởng đã ra lệnh cho tàu tiến lại gần để tiến hành giải cứu, đồng thời, đội trưởng nhắc nhở chúng ta phải chú ý an toàn, bởi vì có lẽ dưới biển vẫn còn nguy hiểm.”

“Được rồi.”

“Phù phù!”

Karen nhảy xuống dưới biển.

Một đặc tính khác của Áo Giáp Hải Thần hiện ra dưới nước, cả người Karen tại gần như không cảm thấy bất cứ lực cản nào trong dòng nước, tốc độ bơi rất nhanh.

Peia và Fanny không nhảy xuống biển cùng, mà là đứng ở trên bến tàu, vừa quan sát con tàu chở khách đang chìm kia vừa quan sát vị trí hiện tại của Karen.

Lúc này,

Karen nổi lên trên mặt nước, anh đã đến bên cạnh con tàu.

“Peia, báo cho đội trưởng dừng việc giải cứu trên biển, chúng ta dùng tốc độ nhanh nhất mà về khách sạn.”

“Về khách sạn?” Peia rất là kinh ngạc.

“Soạt…”

Một kết giới hình hộp chữ nhật màu xanh lam nổi lên từ mặt biển, bên trong có thể trông thấy một người thanh niên mặc thần bào màu xanh lam cầm trong tay một viên ngọc đang tỏa ra ánh sáng trắng, ở sau lưng của người thanh niên trẻ tuổi, còn có hơn mười tên tùy tùng đang khá là chật vật.

Kết giới trồi lên từ trên mặt biển, tản ra sau khi đến bến tàu.

Người thanh niên trẻ tuổi quay lưng lại nhìn thoáng qua con tàu chở khách đã chìm xuống biển một nửa, lập tức nhìn về phía Karen vừa trở lại bến tàu:

“Người của Trật Tự?”

“Đúng, xin hỏi ngài là…”

“Ta là Derius, bây giờ ta cần được bảo vệ an toàn.”

Derius, tên của thần tử Pamirez giáo.

“Mời ngài lên xe, bây giờ chúng ta sẽ về khách sạn ngay, nhân viên tùy tùng đi theo ngài sẽ được người khác bố trí sau, chúng ta ưu tiên việc đảm bảo sự an toàn của ngài.”

Fanny mở cửa xe ra, Peia thì ngồi vào sau ghế lại, Derius ngồi vào sau xe, sau khi Karen lên xe, đóng cửa xe lại.

Peia đưa tay đặt lên vành tai, nói:

“Đội trưởng, thần tử đã lên xe, bây giờ chúng ta xuất phát, đích đến là khách sạn Ankara.”

Sau khi thông báo xong, Peia khởi động xe, ngay lập tức tăng tốc.

Fanny thì lấy ra hai cái khăn, một cái đưa cho Derius, một cái khác thì đưa cho Karen.

Derius nhận lấy khăn mặt bắt đầu lau tóc, bên trên thần bào của anh ta chắc chắn có khắc trận pháp, sau khi lau khô tóc, quần áo trên người cũng đã khô.

Karen không có mặc thần bào, chỉ có thể tùy tiện lau lau đầu và tay, cũng lười mà lau thêm, chờ đến lúc về phòng khách sạn thì thay đồ sau.

Sau khi rời khỏi bến tàu, Peia đã lái xe lên đường lớn, nhưng sau khi chạy được một quãng nhỏ, có vẻ như nhận được mệnh lệnh mới của đội trưởng, trực tiếp chạy đụng bay hàng rào phân cách, để cho xe hộ tống khách quý chạy vào một con đường mòn nhỏ trên sườn núi.

Sau đó, lại liên tục thay đổi làn xe mấy lần, thậm chí không tiếc vì thế mà chạy một vòng xa.


Chương 707: Biển sâu (2)

Nửa giờ sau, Peia rốt cục giảm tốc độ xe xuống, giữ tốc độ ổn định, nghĩa là đã tránh được nguy hiểm, khách sạn Ankara cũng đã trong tầm mắt.

Karen dừng việc cảnh giới bên ngoài cửa xe, nghiêm túc nhìn về phía vị thần tử Pamirez giáo này.

Đầu tiên, anh ta rất trẻ trung, chắc cũng chưa được ba mươi tuổi, khuôn mặt trắng nõn, nhưng lại có chút hơi dài, góc cạnh trên gương mặt cũng rõ ràng, tóc màu vàng kim, cho người ta một loại cảm giác u buồn và thâm thúy.

“Chào ngài Derius, tôi là tổ trưởng đội cận vệ của ngài trong lần đàm phán lần này ở Thành phố York, ngài có thể gọi tôi là Karen, tôi và tiểu đội của mình sẽ phụ trách đảm bảo sự an toàn của ngài ở Thành phố York.”

Ha… Thiếu chút nữa là không có cơ hội nói ra mấy câu chuẩn bị sẵn này rồi.

Đồng thời, Karen còn nói thầm thêm một câu trong bụng: Về sự cố trên thuyền lúc nãy của ngài, bởi vì chân của ngài còn chưa đặt lên mặt đất của Thành phố York, cho nên không có gì liên quan đến chúng ta.

Derius khẽ gật đầu, nói: “Làm cho mọi người chê cười rồi.”

Làm cho chúng ta cười chê?

Karen lập tức phản ứng kịp với lời này, hỏi:

“Đại nhân, xin hỏi vụ tập kích trên tàu lúc nãy, là do một người bên cạnh ngài làm ra sao?”

“Ừm, là một vị trưởng lão đi theo cùng ta làm ra, hắn muốn chôn vùi ta dưới đáy biển.”

Tất nhiên, vị trưởng lão kia đã thất bại.

Ở trong lòng Karen bắt đầu suy nghĩ về thực lực của vị thần tử này, vị trưởng lão phản bội kia chắc chắn sẽ không rảnh mà đọc một bài diễn văn dài dòng rồi mới cho nổ tàu, mà nếu như biết trước vị trưởng lão này sẽ phản bội mình thì Derius cũng sẽ không để cho hắn ta cùng lên tàu với mình, còn cố ý đợi đến khi sắp cập bến mới diễn trò này.

Cho nên, tình huống lúc đó hẳn là vị trưởng lão kia là lợi dụng thời điểm tàu sắp cập bến khiến cho lòng cảnh giác của mọi người hạ xuống mức thấp nhất rồi mới ra tay, nhưng mặc dù như thế, Derius vẫn như cũ không chỉ không chút tổn thương mà bước lên bờ, mà lại mang theo một đám người khác.

“Như vậy, vì đảm bảo sự an toàn của ngài, nếu ngài cần giao tiếp với người trong đoàn của mình cần phải thông qua sự sắp xếp của chúng tôi, dù như vậy có lẽ sẽ có ảnh hưởng nhất định đến quá trình đàm phán của ngài, nhưng xin ngài hãy yên tâm, quá trình sẽ chỉ bị kéo dài thêm một chút, nhưng sẽ không ảnh hưởng đến quy trình ban đầu của cuộc đàm phán, xin ngài hãy tin tưởng thành ý của Trật Tự.”

“Ta tin tưởng, ta cũng nguyện ý nghe theo sự sắp xếp.”

Derius rất dễ nói chuyện, ngay lập tức đáp ứng.

Karen lại hỏi: “Xin hỏi, ngài có nhu cầu thăm người thân hoặc bạn bè gì không, hoặc là có ý đến nơi nào đó để du ngoạn? Nếu có, xin ngài hãy nói với tôi bây giờ, tôi sẽ báo cáo phía trên, nếu như khởi hành, tiểu đội của tôi sẽ phụ trách an toàn cho chuyến đi của ngài.”

Trong nhiệm vụ bảo vệ lần trước, Ophelia đã đưa ra yêu cầu muốn đến thăm trang viên Ellen một chút, sau đó trên đường về đã gặp phải sự cố.

Tất nhiên, sự cố lần đó thật ra cũng không có quan hệ trực tiếp với Ophelia vì suy cho cùng thì cũng không phải là nhằm vào cô ta.

Nhưng là, đã làm nhân viên bảo vệ, Karen vẫn rất hy vọng mục tiêu bảo vệ của mình có thể ở yên một chỗ trong khách sạn mà không ra ngoài.

Derius hồi đáp: “Ta không có nhu cầu về phương diện này, ta hi vọng có thể đẩy nhanh tiến độ lịch trình của cuộc đàm phán.”

“Được rồi, tôi đã biết, cám ơn sự phối hợp của ngài, nếu như ngài còn có nhu cầu gì khác, xin hãy thông báo cho tôi bất cứ lúc nào.”

Derius từ trong túi của mình lấy ra một tấm thẻ từ, đưa cho Karen.

Karen đưa tay cầm lấy, loại thẻ này thật ra cũng có tác dụng tương đương với thẻ ngân hàng trong thế tục, mỗi một giáo hội chính thống đều sẽ cung cấp loại thẻ tương tự, về phần người của riêng mỗi giáo hội, dùng giấy chứng nhận là được rồi.

Trên thẻ có dấu hiệu của “Luân hồi thần giáo”, in một bức tượng đá luân hồi, đầu người thân sói, là một con chó trung thành chuyên phụ trách canh giữ Địa Ngục trong thần thoại tự thuật của Luân Hồi Thần Giáo.

Tấm thẻ này không có ký tên, do vậy ai cầm đều có thể dùng được, thật ra cho dù có ký tên hay không đều không quan trọng, mỗi cái giáo hội cũng sẽ không hi vọng phiếu điểm của giáo hội mình chỉ có thể lưu hành nội bộ, nhưng nếu như là thẻ ký tên mà nói, nếu như thân phận của người ký tên trên thẻ có dấu hiệu chi tiêu bất thường, chắc chắn sẽ bị nội bộ của thần giáo điều tra, nhưng loại điều tra này cũng không xảy ra với người ngoài giáo.

Cũng bởi vậy, Karen chắc chắn sẽ không gửi phiếu điểm vào trong tài khoản do mình đứng tên, những người khác trong đội cũng giống như vậy, mọi người vẫn thích mua sắm trên chợ đen hơn.

Chỉ là bây giờ Karen có thêm đứa em họ là Richard, về sau nếu mình muốn tiêu dùng bằng con đường chính quy, có thể để cho Richard giúp mình, dù sao với điều kiện của gia đình cậu ta, xuất hiện một khoản chi tiêu số lượng lớn cũng dễ giải thích được, sẽ không khiến cho người khác hoài nghi, như vậy cũng có thể xem như là một hình thức rửa tiền… A không, phải gọi là “rửa phiếu”.

“Trong tấm thẻ này có môt trăm nghìn phiếu Luân Hồi, xem như tôi mời mọi người trong đội bảo vệ ăn bánh uống trà.”


Chương 708: Biển sâu (3)

Một trăm nghìn phiếu Luân Hồi, đem ra đổi ở chợ đen thì tương đương với tám mươi nghìn phiếu Trật Tự.

Pamirez giáo tất nhiên cũng có phát hành phiếu điểm của giáo hội mình, phạm vi lưu thông chắc chắn không rộng rãi bằng, đồ vật có thể mua cũng ít hơn rất nhiều so với những giáo hội chính thống khác, trên thị trường phiếu điểm không được quan tâm lắm;

Quan trọng nhất chính là một khi tin tức Pamirez giáo sắp dung hợp vào Trật Tự Thần Giáo bị truyền ra bên ngoài, như vậy giá trị của phiếu điểm được phát hành bởi Pamirez giáo trên thị trường sẽ hạ xuống không phanh, nếu tình hình cực đoan hơn một chút thì đến lúc đó có lẽ sức mua của phiếu điểm Pamirez còn thấp hơn cả đồng Rael của Wien.

Cho nên, việc tặng quà mặc kệ là xem xét trên góc độ tiện lợi hay là thành ý của người tặng đi nữa, tăng phiếu điểm của giáo hội chính thống sẽ thích hợp nhất.

Karen không ra vẻ chối từ, mà là trực tiếp nhận tấm thẻ này.

“Đại nhân, tôi đại diện cho cả đội, cám ơn sự phóng khoáng của ngài.”

“Cậu nói quá lời rồi.”

Đột nhiên,

Thần tử bỗng nhiên quay người nhìn về phía tài xế, không, là thông qua cửa kính xe mà nhìn về phía trước.

Karen cũng cảm ứng được cái gì, phía trước có một luồng khí thế để cho người ta cảm thấy kinh sợ.

“Dừng xe!”

Derius và Karen gần như đồng thanh hô lên với Peia đang lái xe.

Nhưng Peia không có phanh xe lại, mà tiếp tục duy trì tốc độ như cũ, giải thích nói:

“Mệnh lệnh của đội trưởng, tiếp tục đi tới.”

“Ông!”

Phía trước ở trên không trung, bỗng nhiên xuất hiện những vết nứt màu đen, ngay sau đó khu vực xung quanh vết nứt bắt đầu vặn vẹo rồi xoay tròn, một lỗ đen đường kính khoảng chừng mười mét xuất hiện giữa không trung.

Một bàn tay lớn trắng nõn, nhô ra từ bên trong lỗ đen, ngón trỏ chỉ ra, hướng về phía chiếc xe đang chạy!

Một ngón trỏ này to bằng cả một cái cột điện, phía trên mang theo cảm giác sắc bén kinh khủng, một khi thật sự đâm vào trên xe hộ tống khách quý, chắc chắn sẽ tạo ra sự cố không tưởng.

Áo Giáp Hải Thần lập tức hiện ra trên người của Karen, Áo Giáp Hải Thần bây giờ đã được anh sử dụng luồng sức mạnh màu đen của Trật Tự phủ lên bên trên cho nên màu sắc không còn bắt mắt như trước.

Trong hai con ngươi của Derius hiện lên ánh sáng màu xanh lam, khí thế nhanh chóng tăng lên cao, dưới luồng khí thế này, Karen đang được Áo Giáp Hải Thần bảo vệ vậy mà không có bất cứ cảm giác an toàn nào.

Peia tin tưởng đội trưởng một cách vô điều kiện, dù cho trông thấy cái ngón trỏ khổng lồ kia đang đè xuống về phía buồng lái của cô, nhưng cô vẫn không thèm phanh xe lại, thậm chí vô lăng cũng không xoay một chút nào.

Lúc này,

Một bóng người màu đen xuất hiện ở phía trước xe, đó là Neo!

Trên người của Neo cháy rực lên một ngọn lửa màu đen, anh ta dùng cơ thể của mình mà đụng vào trên ngón tay kia.

“Ầm!”

Cả người Neo bị đụng bay ra ngoài, nhưng ngọn lửa màu đen lại thuận theo ngón tay mà không ngừng lan lên phía trên, trong lúc đó Karen mơ hồ nghe được tiếng thét lên của một người phụ nữ, cái ngón tay đó lấy một tốc độ rất nhanh mà bay trở vào trong hố đen, sau đó, cái hố đen được tạo ra từ vết nứt không gian kia cũng biến mất theo.

“Ha…”

Karen giải trừ Áo Giáp Hải Thần, khí thế của Darien cũng lập tức hạ thấp xuống.

Peia mở miệng nói: “Đội trưởng nói ngài ấy không có việc gì, chúng ta trực tiếp tiến vào khách sạn.”

Rất nhanh, xe hộ tống khách quý đã vào phạm vi của khách sạn Ankara, sau khi chạy qua chốt bảo vệ bên ngoài, cũng có nghĩa là đám người Karen có thể thở phào nhẹ nhõm.

Xe dừng lại trước cao ốc của khách sạn, Karen dẫn Derius vào đại sảnh để làm thủ tục nhận phòng, hiệu suất làm việc của lễ tân rất nhanh, nửa phút đã làm xong thủ tục, Karen dẫn Derius đi đến thang máy.

Ngoài lực lượng bảo an ra, mỗi một tầng lầu đều có thang máy chuyên dụng riêng, như vậy có thể đảm bảo sự an toàn của một tầng lầu đặc biệt, nếu như muốn thông qua những cách khác mà lên lầu, những trận pháp phòng ngự ở khắp nơi sẽ khiến cho kẻ đột nhập cảm thấy tuyệt vọng.

“Đinh…”

Cửa thang máy mở ra, Karen trông thấy bên trong một người đang mặc quần áo của phục vụ khách sạn… là Richard.

Fanny vậy mà sắp xếp cho cậu ta làm “Nhân viên trực thang máy”?

Richard làm một cái động tác tay ra hiệu “Mời”, chờ đến sau khi đám người của Karen đã bước vào, cậu ta lập tức chọn tầng lầu, đóng cửa thang máy lại, sau đó, hai tay đặt ở trước người, giống như tư thế của đám người Karen.

Quan sát từ phía bên cạnh có thể thấy được vẻ mặt của Richard vô cùng nghiêm túc, bó cơ trên mặt đều căng chặt ra.

Chờ đến lúc lên đến tầng, tay Richard mở cửa thang máy đều đã lộ ra gân xanh.

Sau khi Karen dẫn Derius ra khỏi thang máy, còn cố ý quay đầu về hướng Richard rồi gật nhẹ đầu, Richard cũng dùng sức gật đầu đáp lại, sau đó đóng cửa thang máy lại.

Fanny mở cửa phòng giúp Derius, sau khi Derius đã vào phòng, Karen cầm lấy điện thoại trong phòng, kêu phục vụ đem thức ăn đến, Fanny thì đã rót cho Derius một tách cà phê.

“Đại nhân, đoàn người của ngài sau đó cũng sẽ được sắp xếp vào trong khách sạn, xin hỏi ban đêm ngài có cần gặp mặt với người trong đoàn hay không?” Karen hỏi.

“Không, không cần.”

“Được rồi, thưa ngài, bữa tiệc chào đón sẽ được sắp xếp vào sáng ngày mai, dựa theo lịch trình sơ bộ đã định trước, buổi chiều sau khi bữa tiệc kết thúc, sẽ bắt đầu lần đàm phán thứ nhất.”

“Được rồi, ta đã biết.”

“Sau đó nhân viên phục vụ của khách sạn sẽ đưa đồ ăn và rượu lên, những thức ăn và rượu này đều đã chúng tôi kiểm tra qua hai lần, ngài có thể yên tâm mà dùng, mặt khác, nếu như ngài chọn thêm món ăn thì mời ngài nói trước ba tiếng, việc nấu nướng và kiểm tra sẽ cần một khoảng thời gian.”

“Ta đã biết.”

“Chúng ta sẽ ở trong căn phòng ngay đối diện, nếu như ngài có gì cần, có thể rung cái chuông trên bàn.”

“Được rồi, cảm ơn.”

“Đại nhân, ngài hãy nghỉ ngơi, chúng ta cáo lui trước.”


Chương 709: Biển sâu (4)

Karen mang theo Fanny và Peia ra khỏi phòng của Derius, về tới phòng của mình, vừa đóng cửa xong, Peia đã cười nói: “Vị thần tử đại nhân này có vẻ rất dễ nói chuyện nhỉ”.

Fanny gật đầu nói: “Anh ta đối với cuộc đàm phán này rất vội vàng.”

Karen ngồi xuống ghế sô pha, nói: “Tôi suy đoán rằng cái ý kiến dung hợp này là do anh ta khởi xướng, ở trong giáo hội chắc chắn có một lực lượng phản đối rất lớn, anh ta bây giờ chắc là đang hy vọng sớm ngày hoàn thành đàm phán để thi hành việc dung hợp, nhờ đó dựa vào sức mạnh của thần giáo chúng ta để đàn áp phe đối lập.”

“Ừm, rất có lý, nhưng những chuyện này không phải là việc chúng ta cần cân nhắc.” Peia mở miệng nói, “Ai muốn đi tắm trước? A, quần áo trên người Karen bị ướt, cậu đi tắm trước đi.”

“Được rồi.” Karen cũng không từ chối, đứng lên nói, “Lần sau tôi vẫn nên mặc thần bào thì hơn.”

“Vốn là có thể mặc thần bào, nhưng điều kiện tiên quyết là chúng ta phải thống nhất phong cách ăn mặc, nếu muốn mặc thì mọi người phải cùng nhau mặc.” Fanny nói.

Karen mở cửa phòng tắm ra, dừng lại một chút, hỏi: “Đội trưởng thế nào rồi?”

“Đội trưởng không có việc gì.” Peia gõ gõ vào cái vỏ sò mang trên lỗ tai mình, “Xin hãy có một chút lòng tin dành cho đội trưởng.”

Fanny mở miệng nói: “Wind là người có kinh nghiệm già dặn nhất trong tiễu đội chúng ta, lúc trước tôi có hỏi qua rồi, kết quả thì được trả lời bằng một câu là anh ta cũng chưa từng thấy đội trưởng dưới cơ khi một đấu một với bất kỳ kẻ nào.”

“Vậy cái lần mà đội trưởng gặp tiểu thư Irina thì…”

“Là bị đánh hội đồng.” Fanny nói, “Tôi chỉ biết bấy nhiêu thôi, cái lúc mà tôi vừa mới gia nhập, vào lần đó có không ít đội viên cũ đã chết đi.

Karen như có điều suy nghĩ, nhẹ gật đầu, lúc anh chuẩn bị đi tắm, Peia bỗng nhiên mở miệng nói:

“Chủ giáo Bern đã vào thang máy lên lầu, ngài ấy muốn gặp thần tử Derius.”

Fanny giải thích nói: “Chủ giáo Bern là một thành viên trong đoàn đại biểu cho Trật Tự Thần Giáo chúng ta tham gia lần đàm phán này.”

Karen cũng không vội mà đi tắm rửa, Fanny và Peia đến thông báo cho Derius, Karen thì đi về phía thang máy, vừa lúc cửa thang máy mở ra, chủ giáo Bern với một bộ râu dê màu trắng bước ra từ trong thang máy.

“Dẫn ta đến gặp thần tử của Pamirez giáo.”

“Xin ngài hãy đưa giấy chứng nhận ra.”

Chủ giáo Bern gật gật đầu, mặc dù có thể nhìn ra ông ta rất nóng lòng, nhưng vẫn rất kiên nhẫn mà đưa giấy tờ ra cho Karen kiểm tra.

Karen nhận lấy giấy chứng nhận, sau khi xác nhận, dùng hai tay trao trả lại giấy chứng nhận.

“Xin ngài đi theo tôi.”

Karen dẫn đường ở phía trước, sau khi đến cửa phòng Derius, Karen nhẹ nhàng gõ cửa.

“Vào đi.”

Cửa không có khóa, Karen mở cửa, chủ giáo Bern bước vào, Karen cũng cùng đi vào theo.

Lúc Derius trông thấy chủ giáo Bern, trong ánh mắt hiện ra vẻ kích động;

Sau đó, anh ta nhìn về phía Karen, nói: “Ta muốn nói chuyện riêng với chủ giáo Bern một chút.”

Karen lắc đầu nói: “Rất xin lỗi, căn cứ theo điều lệ bảo an, cho dù là lúc ngài gặp nhân viên của thần giáo chúng ta, cũng phải có ít nhất là một người trong tổ bảo an ở đây.”

Chủ giáo Bern mỉm cười nói: “Quy định chính là như vậy, cậu biết đấy, Trật Tự Thần Giáo của chúng ta có rất nhiều quy định, còn có, ta tin tưởng tố chất của cái tiểu đội chó săn này, cho nên, chúng ta có thể thoải mái mà trò chuyện.

Quan trọng nhất đó chính là, thời gian của chúng ta có hạn, ta cũng không có thời gian để gặp mặt riêng.”

“Thật sao?” Derius hỏi.

“Đương nhiên là thật.” Chủ giáo Bern chỉ xuống dưới chân, “Nơi này, là khách sạn Ankara, là khách sạn được đặt theo tên con gái của Thần Trật Tự vĩ đại, cậu, ta, chúng ta, ở chỗ này, là an toàn tuyệt đối.”

Sau một khắc,

Bóng người Derius lóe lên, trực tiếp xuất hiện trước mặt của chủ giáo Bern, đưa tay nắm lấy cổ áo của ông ta, nhìn chằm chằm một cách hung tợn.

“Ngài Derius, xin ngài…”

Karen bị một màn này làm cho bất ngờ, lập tức chuẩn bị bước đến trước, nhưng chủ giáo Bern lại duỗi tay ra hiệu cho Karen không cần đến gần.

“Ngài Derius của chúng ta, cần trút ra cảm xúc trong lòng, không có chuyện gì, xin đừng ngăn cản cậu ta, cậu ta sẽ không gây bất lợi cho ta, bởi vì cậu ta cũng giống như ngươi.”

Karen dừng bước lại, giống như mình?

Derius gần như đem mặt mình dán đến gần mặt của chủ giáo Bern, khuôn mặt dữ tợn, cảm xúc kích động mà nói:

“Chính sự tính toán của ông, từ lúc ông sắp xếp cho tôi gia nhập vào Pamirez giáo đến bây giờ, đã bao nhiêu năm, đã bao nhiêu năm trôi qua rồi!

Trong những năm nay, tôi lần lượt xin ông để tôi quay về với vòng tay ấm áp của Trật Tự, nhưng ông lại lần lượt dùng nhiều lý do để ngăn cản tôi.

Ngài chủ giáo Bern,

À không,

Cha,

Ngài có biết con của ngài, những năm tháng qua đã sống như thế nào không?”

Chủ giáo Bern mặc cho Derius nắm chặt cổ áo của mình,

Mỉm cười nói:

“Con nhìn xem, không phải bây giờ rất tốt sao?”

“Rất tốt à?” Derius nở nụ cười, “Ông nói rất tốt sao?”

Chủ giáo Bern nhẹ gật đầu, hỏi ngược lại: “Chẳng lẽ không phải sao?”

“Cha, ngài lúc đó nói với tôi như thế nào, ngài nói chỉ là sắp xếp cho ta đến ẩn nấp trong Pamirez giáo hai tháng, xem như để trải nghiệm hoàn cảnh khác biệt, nhưng một lần ẩn nấp này lại kéo dài những hai mươi năm!

Ngài cũng không cảm thấy hối tiếc sao?

Rốt cuộc, con của ngài bây giờ đã ẩn nấp đến nỗi trở thành thần tử của Pamirez giáo.

Nếu như không phải xảy ra một vài việc ngoài ý muốn không thể khống chế,

Kiên trì ẩn nấp thêm mấy năm, nói không chừng ta có thể ẩn nấp đến nỗi trở thành giáo tôn rồi à?”


Chương 710: Diễn kịch (1)

“Con đang hiểu lầm cha của mình rồi, mặc dù Pamirez giáo không phải là một giáo hội lớn, nhưng vị trí Giáo Tôn của nó cũng không dễ làm như vậy đâu.

Quá trình tất yêu để trở thành giáo tôn đó là tiến vào “Không Gian Sứ Giả”, tiếp nhận sự gột rửa từ di sản truyền thừa, được dẫn dắt bởi ký ức và cảm ngộ của các thế hệ Giáo Tôn trước.

Nếu thật sự trải qua quá trình này,

Derius à,

Con sẽ vẫn sẽ còn là chính mình sao?”

“Ngài là đang hoài nghi lòng trung thành của con đối với Trật Tự sao?”

“Không phải hoài nghi sự trung thành của con đối với Trật Tự, chỉ là con vào thời điểm đó, đã không còn là Derius, thậm chí, đã không thể xem như một con người.”

“Cho nên cha à, ta có cần phải cảm tạ ngài hay không, cảm tạ sự cứu rỗi của ngài trong lúc con vẫn còn là chính mình?”

“Con vẫn là con trai của ta, là tín đồ trung thành của Thần giáo, bất luận là một người cha hay là làm một vị Chủ giáo, ta đều sẽ cố gắng hết sức mình để che chở cho con.”

“Ha ha…”

Drius buông lỏng bàn tay đang nắm chặt cổ áo của Chủ giáo Bern, quay trở về phía ghê sô pha, ngồi xuống.

Chủ giáo Bern tiếp tục nói: “Đàm phán sẽ tiến hành như bình thường, con phải xem mình như thần tử thật sự của Pamirez giáo, cố hết sức mình vì Pamirez giáo dành thêm lợi ích trong cuộc đàm phán dung nhập này, chờ đến khi các điều ước của cuộc đàm phán được mấy lão già trong Pamirez giáo chấp nhận, lúc Không Gian Sứ Giả mở cánh cổng của nó ra cho Trật Tự Thần Giáo chúng ta, sứ mệnh thần thánh của con đã chính thức hoàn thành.

Tên tuổi, sự cống hiến, và hình tượng của con đều sẽ được lưu lại và vinh danh trong lịch sử của Thần giáo chúng ta.”

“Những điều này ngài cũng không cần phải nói, tự con biết mình cần phải làm gì.”

“Ừm, ta vẫn luôn rất yên tâm về năng lực của con.”

Chủ giáo Bern nhìn về phía Karen, nói: “Ta nên rời đi thôi.”

“Được rồi, thưa ngài.”

Karen mở cửa giúp cho Chủ giáo Bern, tiễn ông ta ra đến thang máy, chờ đến khi thang máy đến, Karen vốn rằng chủ giáo Bern sẽ căn dặn mình vài điều gì đó, ví như là phải giữ bí mật đại loại vậy, nhưng ông ta cũng không làm thế.

Cửa thang máy mở ra, xuất hiện bóng dáng của Richard.

Chủ giáo Bern bước vào thang máy, cửa thang máy đóng lại.

Chờ đến lúc Karen quay lại phòng mình một lần nữa, nhìn thấy Peia đang đứng ở nơi đó: “Rất xin lỗi, Karen, cậu bây giờ cần phải vòng ra một chuyến nữa, đồ ăn và rượu đã mang lên rồi.”

“Đây là việc do tổ trưởng phụ trách sao?” Karen hỏi.

“Đúng vậy, đây là một quá trình thủ tục, chỉ là cậu cứ yên tâm, đồ ăn và rượu đưa lên đã được nhóm của đội trưởng kiểm tra rồi, cậu chỉ cần phụ trách việc mang vào là được, lần trước là do Fanny làm, lần này, tổ trưởng là cậu đấy.”

Karen nhẹ gật đầu, một lần nữa quay trở lại thang máy, cửa thang máy mở ra, Richard đẩy xe thức ăn vào, vô cùng trịnh trọng mà giao nó cho Karen, giống như là đang chuyển giao một món Thần khí.

“Chú ý quan sát tình huống, không được lơ là.” Karen thêm vào cho cậu ta một chút kịch tính.

“Vâng, đã rõ!”

Richard bước từng bước với vẻ kiên định vào trong thang máy, quay người lại một cái, tư thế đứng nghiêm.

Karen đẩy xe thức ăn vào trong phòng của Derius, trông thấy Derius đang ngồi ở trên ghế sô pha mà ngẩn người.

Nhìn xem có vẻ không có tâm trạng để ăn uống.

Nếu như vị thần tử này thật sự nói như vậy thì Karen sẽ không chút do dự mà đẩy xe thức ăn về phòng của mình.

“Bữa ăn đã đến, mời ngài dùng.”

Derius đứng người lên, đi đến bên cạnh xe đẩy, cầm lấy một bình rượu đỏ từ ngăn dưới cùng nhất, tự dùng đổ mở nắp chai bật cái nút bần ra, sau đó quay trở lại ngồi lên ghế sô pha:

“Cùng uống một chút rượu với ta đi, ta không quen uống rượu với phụ nữ.”

“Rất xin lỗi, trong lúc thi hành nhiệm vụ, bây giờ tôi không tiện uống rượu, nhưng tôi có thể dùng loại thức uống khác để thay thế.”

Derius nhẹ gật đầu, nói: “Được.”

Karen lấy hai cái ly ra từ ngăn tủ trong phòng, một cái cái ly đặt trước mặt của Derius, một cái ly khác thì Karen bỏ đá vào, rót thêm nước.

Drius nhấp một ngụm rượu, đong đưa ly rượu đỏ, nhìn thoáng qua Karen, nói:

“Ta rất hâm mộ cậu đấy.”

“Hâm mộ tôi có thể ca ngợi Trật Tự một cách quang mình chính đại sao?”

“Đúng thế.” Derius thở dài một hơi, “Đây là giấc mộng mà ta vẫn hằng mơ tới trong suốt hai mươi năm qua, có thể ở trước mặt của tất cả mọi người, hai tay đặt trước ngực mà lớn tiếng hô lên: Ca ngợi trật tự.”

Lập tức, Derius dùng đầu ngón tay búng vào ly rượu một cái, ly rượu phát ra một tiếng vang:

“Cậu sẽ không cảm thấy chuyện này rất buồn cười chứ?”

“Sẽ không, thứ mà chúng tôi đã quen làm, rất có thể là giấc mơ mà người khác hằng ao ước, loại chuyện như thế này, thật ra cũng rất phổ biến.”

“Đúng vậy a, cái thân phận thần tử này của ta, không phải cũng được rất nhiều người hâm mộ hay sao, lại nói tiếp, cậu cũng sẽ cảm thấy hâm mộ sao?”

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 2 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 5 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 7 ngày trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 7 ngày trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box