Số 13 Phố Mink [Dịch]
Tập 26 : Bảo vệ (2) (c251-c260)
❮ sautiếp ❯Chương 251: Bảo vệ (2)
Lầu hai,
Trong phòng ngủ.
Chú Mason đang nằm ở nơi đó mở đèn ngủ mà xem báo, đây là một tờ thời báo tài chính.
Thím Mary vừa tắm xong, mặc đồ ngủ, leo lên giường.
Trông thấy chồng mình vẫn còn đang xem loại báo này, trong lúc vô ý thức cau lông mày lại, nhưng rất nhanh thì hít vào một hơi, loại bỏ cảm giác tiêu cực trong lòng, cho dù là vẻ mặt cũng không quá hy vọng gì.
“Chữ nhỏ như vậy, đọc có mệt con mắt hay không a.”
Thím Mary chủ động ôm chầm đầu chú Mason, bắt đầu giúp xoa bóp nhẹ nhàng chỗ huyệt thái dương.
Chú Mason đưa tay gõ gõ tờ báo, cuốn nó lại, vứt nó sang một bên.
“Thật ra thì, anh cũng không phải không cam tâm, đương nhiên, không cam tâm cũng vẫn có một ít, nhưng mà anh cũng không muốn quay lại, anh xem tờ báo này, cũng chỉ là muốn xem một chút mà thôi.”
“Em biết.” thím Mary đem mặt dán lên đầu của chồng mình, “Em biết anh cũng luôn cảm thấy khó chịu và tự trách mình.”
Chú Mason đưa tay nắm chặt tay của thím Mary, đưa lên trên môi hôn hai lần:
“Anh hi vọng có thể cho em cùng với bọn nhỏ có một cuộc sống tốt hơn, rất xin lỗi, năng lực của anh không đủ.”
“Cuộc sống bây giờ của chúng ta đã rất tốt, làm nhà trang điểm cũng rất tốt, có thể không bị những ánh nhìn xem thường của kẻ khác.
A, mặc dù có vài khách hàng sau khi chết ánh mắt vẫn rất xem thường, nhưng loại xem thường này sẽ không để cho người ta cảm thấy chán ghét và không thoải mái.
Ở chung lâu ngày cùng bọn họ, sẽ cảm thấy, bọn họ thật ra cũng thật đáng yêu.
Mỗi lúc bắt đầu lễ cúng điếu, nhìn xem khách hàng mà em quản lý có thể ung dung mà gặp mặt với người thân, em đầu cảm thấy việc mình đang làm, cũng rất có ý nghĩa.
Mặt khác, anh nhìn Minna và Lunt xem, cuộc sống trong nhà càng hợp với bọn chúng hơn.
Trước kia chúng ta đều bận rộn, thật rất khó mà dành ra chút ít thời gian để quan tâm đến sự trưởng thành của bọn nhỏ, còn bây giờ thì mỗi ngày đều có thể nhìn thấy bọn chúng.
Cha mặc dù có chút hơi nghiêm túc, nhưng gia phong của gia đình chúng ta rất đứng đắn, em tin tưởng rằng Minna và Lunt sau này khi lớn lên, phẩm tính của chúng khẳng định sẽ rất tốt.”
Chú Mason đưa tay ôm lấy eo của vợ mình, hít sâu một hơi, nói:
“Em yêu, anh biết là em đang cố an ủi anh, anh thật rất cảm ơn số mệnh, để đời này anh gặp được em.”
“Em cũng vậy, bởi vì anh vẫn luôn là một người chồng rất tốt.”
Hai người cùng nhau ôm một chỗ, cảm nhận nhiệt độ trên người lẫn nhau.
Thật lâu sau,
Chú Mason đột nhiên hỏi: “Đúng rồi, đồ dự trữ trong nhà tháng gần đây ít đi rất nhiều.”
“Tiền mặt trong sổ sách có chút thiếu hụt.”
“Không phải chứ, mặc dù mua lò hỏa táng và mua xe tang mới dùng tiền rất nhiều, nhưng đều là dùng tiết kiệm của mỗi người chúng ta, việc làm ăn dạo gần đây mặc dù cũng không quá thịnh vượng, thế nhưng mà nhờ có mấy đơn hàng gói dịch vụ cấp B, lợi nhuận rất khả quan.
Tiền hoa hồng ở trong sổ kế toàn còn chưa chia cho mọi người, làm sao tài chính lại thắt chặt lại nhiều như vậy?”
“Bởi vì em và Winnie đang thương lượng với nhau muốn rút ra một khoản tiền từ sổ sách chung, tối hôm qua em còn ngồi tính toán sổ sách với cô ấy đây.”
“Ừm, muốn làm gì?”
“Chuẩn bị cho Karen a.”
“Karen như thế nào?”
“Karen và tiểu thư Eunice a.”
“Không phải đang rất tốt đẹp sao, tiểu thư Eunice rất xứng đôi với cháu của chúng ta.”
Đối với cháu của mình, bây giờ Mason có thể nói vô cùng có tự tin!
“Thế nhưng tiểu thư Eunice là người Wien.”
“Người Wien thì thế nào?”
“Là quý tộc của Wien, cô ấy và mẹ mình về nơi này thăm người thân mà đã ở tại phố Rhine rồi, với lại những lúc em đến nói chuyện với cha để sắp xếp cho Karen và tiểu thư Eunice, cha cũng vẫn chỉ luôn luôn chỉ trả lời bằng một câu:
Để chúng nó tự do phát triển.”
“A, Cha thật sự nói như vậy sao?”
Chú Mason cuối cùng cũng cảm giác được có chút không hợp lý, cha mình đối với đứa cháu đức tôn này rất xem trọng, thậm chí là có chút ít yêu chiều.
Đến cùng thì, cha mẹ của Karen đã sớm không còn ở đây, Karen đương nhiên cũng sẽ càng nhận được nhiều sự chú ý và quan tâm của người trong gia đình hơn.
Lúc này thấy Karen sắp sửa yêu đương, mà mẹ của người ta cũng đã đến nhà rồi, dựa theo tập tục mà nói, sự tình đã đến giai đoạn sau yêu đương.
Người ông yêu chiều đứa cháu của mình đến hết mực như vậy, làm sao lại đột nhiên không không thèm để ý?
“Với lại, lần trước lúc tiểu thư Eunice và mẹ của cô ấy đến nhà chúng ta thăm, cha còn cố ý bảo bọn em dẫn cả bọn Minna, Lunt và Chris đi công viên trò chơi, dù là lúc đấy trời đang đổ mưa.” Thím Mary nói, “Em cảm giác rằng, cha không muốn chúng ta can dự gì vào cái chuyện yêu đương lần này của Karen, cho nên, cái này chỉ có một cái khả năng.”
Chương 252: Bảo vệ (3)
Chú Mason lúc này mở to hai mắt nhìn, kêu lên: “Cha muốn để cho Karen đến Wien?”
“Cho nên vì thế, em mới cùng với Winnie nghĩ đến việc nếu như Karen thật sự sẽ cùng với tiểu thư Eunice về Wien, vậy chúng ta bây giờ phải lập tức kiếm ra một khoản tiền mặt sau đó đổi sang Lech, giá phòng ở Yorktown cũng không rẻ gì, nhưng ít ra cũng phải giúp Karen chuẩn bị tốt một căn phòng chung cư nhỉ?
Karen có vào ở cùng trong trang viên nhà gái hay không là một chuyện, nhưng nếu đã tới sống tại Yorktown làm sao lại không có một chỗ nghỉ chân thuộc về mình?
Đến lúc đó lỡ như hai bên có chuyện gì cãi nhau, mâu thuẫn gì đó, Karen có thể ngay cả một chỗ để về cũng chả có, nó dù sao cũng là một người đàn ông.”
“Anh, ngày mai anh đi hỏi cha một chút xem, không, anh bây giờ phải đi hỏi cha ngay, hỏi ông ấy xem ông ấy đang nghĩ gì, có phải thật sự muốn để Karen đến Wien hay không!”
Chú Mason xoay người xuống giường xỏ dép lê vào.
“Ai, anh đi làm cái gì đấy, việc mà cha đã quyết định thì anh làm gì mà can thiệp được?”
“Không, anh phải đi, anh đang rất bực bội!
Anh cả đã không còn, sao có thể để cho Karen đi Wien!
Nhà Inmerais chúng ta, còn chưa suy sụp đến mức độ này!”
“Vậy anh hãy đợi đến ngày mai rồi hỏi cũng được mà, bây giờ cũng quá muộn rồi, cha có lẽ cũng đã nghỉ ngơi rồi.”
“Không được, nếu cha không ở trong phòng sách thì anh phải đến phòng ngủ để tìm ông ấy, cho dù ông ấy đã ngủ đi chăng nữa thì anh cũng phải đánh thức ông ấy dậy, bởi vì trước đó anh còn không biết, nhưng bây giờ anh đã biết, anh cũng không thể nào cho phép mình giả ngu nữa.
Mary, em có biết không, anh thật sự rất sợ hãi, sợ rằng cha là bởi vì chúng ta quay trở về, cho nên mới quyết định đem đưa Karen ra ngoài để cho anh đến kế thừa gia nghiệp.”
“Ba!”
Mason tự tát mình một cái,
“Anh sao có thể làm ra loại chuyện như thế này, nếu thật sự là như vậy, anh vẫn xứng đáng để Karen gọi mình là Chú sao!”
“Cha… Sẽ không nghĩ như vậy đâu, cha luôn là một người hành xử rất công chính mà.”
“Nhưng anh cũng không thể cho phép chuyện này xảy ra, tuyệt đối không cho phép, cái nhà này, cái công ty tổ chức tang lễ này, là của Karen!
Năm đó, cha gọi ba anh em bọn anh đến trước mặt, rất trịnh trọng mà hỏi qua ba người chúng ta ai sẽ kế thừa công việc làm ăn của gia đình.
Anh và Winnie đều từ chối, thứ bọn anh hướng tới là thế giới bên ngoài, bọn anh từ nhỏ lớn lên trong nhà tang lễ Inmerais này, bọn anh đối với công việc này đã sớm chán đến tận cổ!
Bọn anh cảm thấy nếu như sau này khi lớn lên còn phải tiếp tục xử lí cái nghề này, quả thực là đang tự mình lãng phí tuổi thanh xuân, lãng phí sinh mệnh, chà đạp cuộc đời của mình!
Anh cả sau khi thấy anh và Winnie đều từ chối, anh ấy đã lựa chọn nguyện ý kế thừa nhà tang lễ này.
Khi đó anh và Winnie đều còn quá trẻ, không hiểu chuyện, chỉ cảm thấy nếu anh cả đã đồng ý kế thừa công việc của gia đình thì anh cùng với Winnie có thể tự do làm điều mình muốn, nếu không chúng ta thật sợ rằng cha sẽ cưỡng ép mà chọn ra một người sau đó chọn đến bọn anh.
Nhưng khi ấy thật ra là do anh cả đã trao quyền lựa chọn cho bọn anh, anh ấy tác thành cho mong muốn của em trai và em gái của mình.
Công việc của anh sau này, khi đó lúc vẫn còn chưa gặp em, thật ra khoản tiền đầu tiên mà anh dùng để đầu tư cổ phiếu là do anh cả cho, một khoản tiền không nhỏ.
Winnie từ đâu mà có nhiều tiền riêng như thế mà đưa cho tên chó Parker kia mở nhà máy? Đó cũng là do anh cả cho.
Cho nên,
Anh cả vì bọn anh mà lựa chọn kế thừa sự nghiệp của gia đình, nhưng cùng lúc đó, anh ấy thật ra cũng đã phân chia gia sản cho anh và Winnie.
Kết quả hiện tại, con trai duy nhất của anh ấy lại bị đưa đến Wien.
Mary,
Anh rất xin lỗi,
Cho dù bây giờ anh phải dắt em và các con ra ngoài đường để ngủ, thì anh cũng không cho phép chuyện này có thể xảy ra!
Dựa vào cái gì mà lúc trước anh và Winnie đều lựa chọn được tự do, để anh cả ở lại;
Đợi đến lúc cánh chim của chúng ta gãy ở bên ngoài, sau khi trở về còn phải tranh giành tổ của con anh ấy?”
Nghe được chú Mason nói như vậy, thím Mary cũng không còn kéo chú ấy lại.
“Lúc trước khi cha nói chia cổ phần của nhà tang lễ ra cho mỗi người để dễ quản lý hơn, anh đã không đáp ứng, anh và Winnie trở về cũng chỉ cầu một nơi ở lại, nào có tư cách nắm giữ cổ phần, số cổ phần này, cái gia nghiệp này, vốn dĩ chính là của Karen.
Anh đi tìm cha để nói cho rõ!”
Chú Mason đi ra khỏi phòng ngủ, đi tới lầu ba, trước hết gõ gõ cửa phòng sách.
“Vào.”
Chú Mason đứng ở trước cửa hít sâu một hơi, mở cửa, đi vào.
Đại khái một sau một khắc đồng hồ,
Chú Mason bước ra khỏi phòng sách.
“Kẹt kẹt…”
Cửa phòng ngủ bị đẩy ra, lộ ra khuôn mặt của chú Mason.
Karen đang ngồi trước bàn mà đọc sách ngẩng đầu: “Chú?”
“Karen, cháu ra đây một chút.”
“Được rồi.”
Karen đi theo chú xuống dưới cầu thang, đi đến lầu một.
Đèn ở lầu 1, chỉ mở ra một cái ở hướng Tây Bắc, là chỗ đặt ghế sô pha và bàn uống trà.
Cô Winnie lúc này đã ngồi sẵn ở chỗ đó, vừa lau đôi mắt đã ửng đỏ vừa rót cà phê.
Chương 253: Bảo vệ (4)
“Cô à, cô thế nào rồi?” Karen tiến lên dò hỏi, “Không đáng vì loại người như thế tức giận, thật đấy.”
Karen cho là cô Winnie còn đang đau lòng vì chuyện của tên Parker kia lúc hồi sáng, nhưng bây giờ Parker đoán chừng đã lên trên trời mà sám hối với thần rồi, chẳng mấy chốc nữa Alfred sẽ trở về để báo cáo.
Chỉ là loại chuyện này, Karen cũng không muốn nói cho cô Winnie và Chris, cứ để tên kia rời đi thế gian này là do việc ngoài ý muốn mà thôi.
Thật ra thì, Karen đã hiểu lầm.
Cô Winnie sở dĩ ngồi lau nước mắt, là bởi vì cô vừa mới bị anh của mình, cũng chính là chú Mason trách mắng.
Chú Mason trực tiếp quát cô Winnie:
Mary không nói cho anh, anh còn có thể thông cảm được, có thể hiểu được, cô ấy không phải họ Inmerais, cô ấy khẳng định sẽ càng cân nhắc vì Minna và Lunt.
Còn em thì sao, em đã nhận ra được, vì cái gì mà không chủ động nói cho anh?
Chẳng lẽ em đã quên rằng mình đã ly dị với chồng và đổi họ trở lại thành Inmerais rồi sao?
Chúng ta làm như thế này, có xứng đáng với anh cả đã mất sao?
Dưới những lời chất vấn của chú Mason, cô Winnie cũng không cãi lại, chỉ là ngồi lau nước mắt.
“Ngồi.” Chú Mason chỉ chỉ ghế sô pha.
Karen cảm giác không khí có chút kỳ lạ, cũng ngồi xuống theo.
Chú Mason cũng ngồi xuống, nhìn xem Karen, rất chân thành mà hỏi thăm:
“Karen, cháu nói thành thật cho chú nghe, cháu sẽ cùng với tiểu thư Eunice đi đến Wien sao?”
Karen sửng sốt một chút, nhưng vẫn gật đầu, nói: “Chắc là vậy.”
“Cháu là tự nguyện sao? Ông của cháu nói, cháu là tự nguyện.”
“Ông nội nói không sai, chính cháu tự nguyện, ông đã trưng cầu ý kiến của cháu mấy lần, cháu đều lựa chọn muốn đi Wien.”
Chú Mason cũng cuống lên, nói thẳng: “Đây là đạo lý gì chứ, đây là nhà của cháu, Karen, nơi này là nhà của cháu, căn nhà này, nhà tang lễ này, tất cả chúng cũng là của cháu, cũng chỉ thuộc về cháu mà thôi.
Cháu hãy ở lại đi, trưởng thành thêm một chút… Không, cũng không cần trưởng thành, ngay tại lúc này.”
Chú Mason nhìn về phía cô Winnie, cô Winnie lấy ra trước mặt một trang giấy vừa mới viết xong;
“Karen, chú và cô của cháu sẽ trả lại toàn bộ cổ phần, bao gồm cả một phần kia của thím Mary, cái nhà này, cái sản nghiệp này, chính là của cháu.”
Karen cảm giác mình tựa như đã hiểu chuyện này là như thế nào, trong lòng như có một dòng nước ấm áp đang chảy qua.
Thật sự, anh ta đã từng thấy qua rất nhiều lần người thân trong gia đình vì tiền tài mà trở mặt với nhau, những người thân vẫn giữ được tấm lòng như cũ trước sự cám dỗ của tiền tài, quả nhiên là hiếm có vô cùng.
Karen đem tờ giấy này đẩy trở lại cho chú Mason và cô Winnie, cười nói:
“Chú, cô, cháu thật sự muốn đi Wien.”
“Tin tưởng lời chú nói, đi làm con rể ở nhà người ta, khoảng thời gian này có thể sẽ rất khó chịu, mà cháu lại là người rất kiêu ngạo, chú có thể cảm nhận được.”
“Không phải.” Karen giải thích nói, “Chú à, cháu thật sự muốn đi xem một chút, thật, cháu muốn thăm quan thế giới bên ngoài.
Chú cũng không thể cho phép mình lúc trẻ phiêu bạt đó đây, mà đến phiên cháu, thì tư cách ra ngoài cũng bị tước đoạt chứ?”
“Cái này không phải là cùng một chuyện!” Chú Mason phản bác.
“Cái này là một chuyện.” Karen đi đến sau lưng chú Mason và cô Winnie, đưa tay, ôm bờ vai của bọn họ, “Cháu đã nghe ông nội nói qua…”
Nhưng thật ra là nghe Pall nói.
“Tình cảm của chú thím với cha cháu cũng rất tốt, vô cùng tốt.”
“Cha của cháu, là một người anh cả rất tốt.” Mason nói.
“Đúng thế.” Cô Winnie nói.
“Năm đó, chú và thím đều từng ra ngoài xông pha, nhìn qua thế giới này, sau đó, lại về nhà, bởi vì nơi này, vẫn luôn luôn là nhà của chú và thím, bất cứ lúc nào, mọi người trở về, nơi này cũng sẽ rộng mở cửa lớn mà đón chào mọi người cả.
Cháu cũng giống như vậy thôi.
Nếu như cuộc sống của cháu ở Wien không được tốt đẹp, hoặc là cuối cùng không thể cùng với tiểu thư Eunice đến với nhau, cháu cũng có thể quay trở về nơi này.
Giống như chú và thím lúc trước vậy, bởi vì cháu biết rằng, nơi này vĩnh viễn sẽ là nhà của mình, một khi cháu quay trở lại, sẽ có chú thím, cô và đám anh em họ của mình đón tiếp nồng nhiệt.
Cho nên, ký cái tờ giấy này, có ý nghĩa gì sao?
Không có cổ phần, chú và cô cũng không thèm nhận đứa cháu này hay sao?
Có cổ phần, cháu cũng không phải là cháu của cô chú hay sao?
Chúng ta là người một nhà,
Những thứ này,
Không cách nào tách chúng ta ra, cũng không cách nào trở thành rào chắn giữa chúng ta.”
Dưới sự thuyết phục và khuyên bảo của Karen, chú Mason cuối cùng cũng không cưỡng cầu Karen ký vào giấy chuyển nhượng;
Karen đẩy chú và cô lên lầu hai, để bọn họ sớm đi nghỉ ngơi một chút.
Chờ lúc Karen trở lại lầu ba, trông thấy Dis đang đứng ở cầu thang nơi lầu ba.
“Mason tới tìm ông, nó thậm chí còn muốn ầm ĩ với ông một trận, cái này trước kia dường như chưa bao giờ xảy ra.”
“Chú có chút quá kích động.” Karen nói.
Dis mở miệng nói:
“Cho nên, từ quá khứ đến bây giờ, có người nhà như vậy, ông rất tự hào.”
Karen nhẹ gật đầu, nói:
“Cháu cũng rất tự hào, từ nay về sau, có thể bảo vệ cho người nhà.”
Chương 254: Dạ hành (1)
Trời mới vừa tạnh không được mấy ngày, mưa lại rất ganh tỵ mà kéo nhau bu đến.
Mưa lúc ngày đông có thể xem là một loại hình phạt, nếu ở ngoài trời, hạt mưa có ở khắp nơi sẽ len lỏi theo khe hở trên áo quần, nếu ở trong phòng, cái không khí lạnh lẽo kia sẽ mang đến cho người ta một loại cảm giác rằng mình đã nằm trong quan tài.
Karen ngồi ở phòng khách, đang cầm trong tay một quyển sách lật xem, đây là một quyển sách mà Eunice đưa cho mình, tên sách gọi là « nhật ký cuồng tưởng ».
Tác giả tên gọi là “Robert”, nhân vật chính cũng tên là Robert.
Robert bên trong quyển sách là một tên có đam mê lõa thể, rất thích thân thể trần truồng chạy trong đêm tối, là loại không mảnh vải che thân, bởi vì trong sách nhân vật chính được tác giả diễn tả hai bên đùi trên người anh ta lúc nào cũng có cảm giác đang bị quất roi;
Câu chuyện được kể lại theo hình thức nhật ký, ở trong ghi lại nội dung rất nhiều ngày, những câu chuyện ly kì mà ban đêm nhân vật chính trải qua trong lúc chạy bộ.
Ví như, có một ngày lúc anh ta chạy ngang qua một quầy hàng ban đêm, trông thấy một đôi vợ chồng già đang nấu chính đầu của họ trong nồi, trong nồi vừa bốc lên hơi nóng vừa truyền đến tiếng chào hàng mời khách của họ, mời anh ta đến nếm thử hương vị mới ra mắt của cửa hàng.
Có một đêm anh ta chạy ngang qua một cây cầu nhỏ, phía Tây của cầu nhỏ là dung nham đang nhấp nhô, phía đông chính là mặt sông băng giá;
Có một đêm, anh ta chạy qua một bưu điện, trông thấy một đám người đưa thư như những kẻ mất trí mà điên cuồn nhét những bức thư vào trong miệng mình, từng cái bụng phình to ưỡn ra, giống như là một đống núi nhỏ, sau đó những nhân viên bưu điện khác đang cùng nhau cố gắng ép nhét những người đưa thư đã nuốt đầy thư vào trong hòm thư.
Một ngày cuối cùng của quyển nhật ký trong quyển sách này đó là,
Đêm đó lúc Robert chạy bên ngoài gặp phải không ít người, sau đó những người đi đường này nhìn thấy anh ta đang trần truồng, từng người ngượng ngùng kêu gào lên rồi cởi bỏ quần áo trên người mình, cứ như việc mặt quần áo là một chuyện vô cùng thiếu văn minh và không đạo đức vậy, mặc quần áo mới cần lén lút trốn trốn tránh tránh không thể để lộ ra ngoài ánh sáng.
Sau một ngày nhật ký cuối cùng này, là lời kết thúc của quyển sách:
Sau ngày hôm đó, ta đột nhiên cảm giác được không còn ý nghĩa, cũng không biết là chạy trong đêm không có ý nghĩa, hay là lõa thể ở bên ngoài là không có ý nghĩa.
Lúc lần thứ nhất Karen xem hết quyển sách này, cảm thấy có điểm giống với « Thần Khúc » của Dante;
Bởi vì bên trong sách diễn tả rất nhiều cảnh tượng, đều không giống như cảnh tượng ở nhân gian.
Nhưng có thể nhìn ra từ bên trong rất nhiều ẩn dụ, chỉ có điều đây có phải do tác giả thật sự cố ý ám chỉ hay vẫn là do độc giả gượng ép giải thích, thì cũng không ai biết cả.
Bởi vì sau khi quyển sách này vừa phát hành được một năm, lúc sách vẫn đang bán rất chạy, tác giả Robert đã lựa chọn treo cổ tự sát, làm cho quyển sách này lại tăng thêm rất nhiều sắc thái thần bí, thậm chí còn có rất nhiều phân tích liên quan tới « nhật ký cuồng tưởng ».
Lúc này, Minna, Lunt cùng Chris, ba đứa trẻ che ba cây dù trở về.
Bọn chúng hôm qua vừa hoàn thành kỳ thi cuối kỳ, buổi trưa hôm nay vào trường học nhận phiếu điểm, không thể không nói, tốc độ chấm bài của giáo viên trong trường thật sự rất nhanh.
Từ trên nét mặt đến xem, Minna vẻ mặt bình tĩnh, thành tích của cô bé vẫn luôn rất tốt, thi cuối kỳ cũng chỉ dễ dàng như bước ngang qua sân khấu;
Chris mặt mỉm cười, chắc thành tích cũng không tệ;
Lunt thì có vẻ hơi… trầm mặc.
Con cái thế hệ này của nhà Inmerais, thành tích học tập của nữ có vẻ tốt hơn nam, trước đó thành tích học tập của cái “Karen” kia cũng rất bình thường.
Chỉ là bây giờ Karen đều không cần đi học, Lunt đã mất đi một đồng chí cùng chiến tuyến, không thể không một mình đón nhận áp lực học tập.
“Thi không được tốt sao?” Karen hỏi Lunt.
Lunt nhẹ gật đầu.
“Vậy em nhanh lên một chút mà đi nói cho thành tích lần này cho mẹ em đi, sau đó lại hứa với mẹ sẽ cố gắng hơn vào lần sau, thừa dịp mấy ngày nay tâm trạng của thím vẫn còn đang tốt.”
Nghe được lời anh mình nhắc nhở, con mắt của Lunt lập tức sáng lên, lập tức chạy về phía tầng hầm đi tìm thím Mary.
Không bao lâu, Lunt cười mà quay lại, tất nhiên, thành tích thi cuối kỳ không tốt đã trốn qua được, mẹ cũng không mắng, cũng không đánh cậu ta, càng không tịch thu đống thẻ bài của cậu ấy, mà giống như lời anh đã nói, dặn dò cậu học kỳ sau phải cố gắng hơn.
“Ha ha, anh.”
Lunt sau khi “thoát nạn” thành công cuối cùng cũng vui vẻ mà nghỉ đông.
“Lunt, đến lau sàn đi!” Minna trên lầu hai kêu tên em mình.
“Tới đây !”
Lunt chạy lên trên lầu.
Karen biết tâm trạng của thím Mary mấy ngày hôm nay rất tốt, hôm trước là sinh nhật của thím, Karen giúp thím chuẩn bị một bữa tối sinh nhật rất thịnh soạn, đương nhiên, những điều này cũng không phải quan trọng nhất;
Quan trọng nhất chính là, lúc trên bàn ăn, Dis tự mình nâng chén nói với thím Mary:
“Con đã vất vả rồi, bởi vì việc làm ăn trong nhà, bởi vì Mason, bởi vì bọn nhỏ trong nhà.”
Thím Mary nhận được sự công nhận từ cha chồng mình, một hơi uống cạn sạch rượu đỏ trong chén, sau đó vùi đầu, khóc rống thật lâu.
Thật ra thím ấy muốn cười, nhưng có đôi khi hình thức thể hiện của sự vui sướng ngược lại đó chính là khóc.
Địa vị của Dis ở trong lòng của mọi người rất khác biệt, cho nên được Dis mở miệng khẳng định ngay trước mặt có ý nghĩa rất trọng đại đối với thím Mary.
Chương 255: Dạ hành (2)
Hai ngày hôm nay sau buổi tối sinh nhật đấy, thím Mary lúc đi đường đều như đang bay, thì thầm khúc nhạc vui vẻ mà mình thích, sáng nay phu nhân Mark theo thường lệ đến nhà phàn nàn về việc hoa nhà bà ấy lại bị khách phúng viếng hái mất, thím Mary vậy mà chủ động xin lỗi bà ấy và ngỏ ý bồi thường;
Sự chuyển biết đột ngột này ngược lại làm cho Mark phu nhân bất ngờ mà có chút không biết làm sao, bà ta cũng không muốn thím Mary bồi thường, mà là quay đầu tức giận tự mình ngắt vài cành hoa, có lẽ, bà ấy cũng chỉ kiếm cớ để cãi nhau mà thôi.
Khép sách lại, ngoài bìa in một câu:
“Chính mình chạy theo sự thật, lại không cách nào nhìn thấy được sự chân thật.”
Karen yên lặng dùng ngón tay tính toán thời gian, không tính cả ngày hôm nay, 7 ngày mà Dis nói tới, cũng chỉ còn lại hai ngày.
Sinh nhật của thím đêm đó Eunice cũng đến; hôm qua, Karen cũng đi qua nhà Eunice uống trà chiều.
Karen rõ ràng cảm giác được, phu nhân Jenny đang chuẩn bị dọn nhà, mà bà ấy còn cố ý hỏi rằng mình có say sóng hay không.
Tóm lại, thời gian, đang từng bước tới gần.
“Đinh linh linh…”
Chuông điện thoại vang lên.
Karen đi qua, nhận điện thoại:
“Xin chào, đây là nhà tang lễ Inmerais.”
“Xin chào, tôi muốn tìm Karen.
Inmerais.”
Đầu dây điện thoại bên kia là một âm thanh ôn hòa của đàn ông.
“Xin hỏi tìm anh ta có chuyện gì?” Karen hỏi.
“Có thể để cho Karen nghe máy không, chỗ này của tôi có một phần quà sinh nhật muốn tặng cho cậu ta.”
“Thật có lỗi, Karen bây giờ không ở nhà.”
Karen cúp điện thoại.
Bây giờ đã bắt đầu xuất hiện gọi điện thoại lừa đảo rồi sao?
Lúc này, Minna đi tới, cầm lấy một phong bì thư mà đưa cho Karen:
“Anh, vừa nãy lúc về em quên mất, đây là thư có người đưa cho anh đấy.”
“Ai đưa cho anh vậy?” Karen nhận phong bì thư, phát hiện phía trên phong bì mà không viết tên của người nhận.
“Là một vị giáo sĩ tên gọi là Simon, lúc ở trạm tàu điện có đến tìm chúng em bảo rằng anh ta là bạn tốt của ông nội, hỏi trong nhà chúng ta ai là người thông mình nhất, sẽ được ông ta tặng cho một món quà.
Em lúc đầu cũng không tính trả lời, bởi vì em cảm thấy người này rất kì lạ.
Nhưng Lunt nói trong nhà anh Karen là người thông mình nhât, sau đó Chris cũng lập tức gật đầu phụ họa theo.
Cái vị giáo sĩ đã đưa cho chúng em phong bì thư này, để chúng em đem về giao cho anh.
Anh à, cái tên giáo sĩ kia có phải là kẻ lừa đảo không?”
“Có khả năng.” Karen dặn dò, “Lần sau em phải cẩn thận hơn một chút.”
“Ừm, nhưng anh ta chỉ đưa một phong bì thư là bỏ đi.”
“Được rồi, để anh xem thử, đúng rồi, trong tủ lạnh có sữa chua anh làm đấy, em bảo Chris với Lunt cùng ăn đi.”
“Được rồi, anh.”
Minna ôm Karen, hôn một cái trên mặt Karen rồi chạy đi.
Minna luôn luôn bình tĩnh hiểu chuyện bỗng nhiên trở nên vui mà biểu hiện tình cảm, đó cũng không phải bởi vì Minna thay đổi, mà là bởi vì tâm tư cẩn thận của cô đã nhận ra được điều gì
Karen một lần nữa ngồi xuống, mở ra phong bì thư:
“Xin chào, khi đọc được bức thư này, chúc mừng bạn, bạn là người may mắn đã được vận mệnh lựa chọn.
Tôi sẽ dẫn dắt bạn bước lên nấc thang thật sự của thế giới này, thưởng thức cảnh vật thật sự của nó.
Nếu như bạn nguyện ý,
Tám giờ tối nay,
Có thể đến cổng giáo đường của phố Mink, tôi sẽ chờ bạn ở đó.
Người tiếp dẫn của bạn—— Simon.”
“Ha ha.”
Karen sau khi đọc hết tin, nở nụ cười.
Hình thức của bức thư này, tự nhiên để anh ta nhớ đến kiếp trước, trong lúc nhận hàng, bên trong còn có mấy bức thư lừa đảo trúng thưởng.
Nhưng mà,
Sau khi cười xong,
Vẻ mặt của Karen cũng theo đó mà nghiêm túc xuống.
Vừa gọi điện thoại vùa gửi thư, mà vị trí địa điểm vẫn là cái giáo đường nơi ông nội đang làm việc, trêu đùa thì có thể, nhưng xem nó là lừa đảo thì quả thật đang tự mình lừa dối mình.
Và,
“…”
Karen xé bức thư.
“A, đồ đần mới đi.”
Karen đi đến lầu hai, đúng lúc này, anh trông thấy Dis đi xuống.
Hai ông cháu ánh mắt vừa mới giao hội,
Karen lập tức mở miệng nói:
“Ông nội, có một tên giáo sĩ thông qua Minna gửi cho cháu một bức thư, lúc trước còn có một cú điện thoại gọi đến tìm cháu, nói cháu là người may mắn được vận mệnh lựa chọn, trong thư còn hẹn cháu đến gặp mặt 8 giờ tối nay tại trước cổng giáo đường phố Mink.
Người viết ký tên là Simon.”
Thông báo hoàn tất.
Dis nhẹ gật đầu, ra hiệu mình đã biết rồi.
Karen thì nhẹ nhàng duỗi lưng một cái, đến giờ, anh nên chuẩn bị bữa tối.
“Bữa tối cháu cũng không cần chuẩn bị.”
“Ừm?”
“Theo ông đi ra ngoài một chuyến.”
“Được rồi, ông nội, cháu đi lấy chìa khóa xe… A không, ông nội, chú Mason đã lái xe tang đi rồi, hôm nay có nghiệp vụ cần làm.”
“Đi bộ là được rồi.”
“Được rồi, ông nội.”
Karen đi theo Dis xuống lầu một, bên cạnh cửa phòng khách có đặt mấy cây dù, toàn bộ là màu đen.
Đằng nào thì dù của nhà tang lễ, có quá nhiều màu sắc phong phú cũng không thích hợp.
Dis che dù đi ở phía trước, Karen che dù theo ở phía sau, hai ông cháu đi vào trong màn mưa.
Karen không có hỏi Dis muốn đi đâu, dù sao chỉ cần đi theo là được, chỉ có điều, không phải hướng về giáo đường.
Đi đến đầu đường, Dis ngừng lại, Karen cũng ngừng lại.
Một chiếc xe taxi chạy qua, Dis ngoắc xe, xe dừng lại trước mặt hai ông cháu.
Karen tiến lên mở cửa sau xe ra cho ông mình bước lên trước, sau đó mình ngồi vào chỗ ghế lái phụ.
Thì ra, ông nội nói đi bộ, ý là đi bộ ra ngoài mà đón xe.
Địa điểm mà ông nói, là nghĩa trang ở phía tây.
Chương 256: Dạ hành (3)
Sau hai mươi phút, xe taxi dừng lại trước cổng nghĩa trang, đây là khu nghĩa trang nhỏ, mà cũng đã sớm “Đầy ngập khách”, vị trí của nó không tính là ở trong trung tâm thành phố những cũng không phải ngoại thành.
Cùng với nhận biết của mọi người trong đời trước về những điều kiêng kị về nghĩa trang không giống nhau, dân cư của thành phố La Giai cũng không có gì quá ghét bỏ về việc gần nhà mình có một cái nghĩa trang, trên một trình độ nhất định khoảng cách nhà gần nghĩa trang một chút ngược lại sẽ càng được yêu thích, đương nhiên, điều kiện đầu tiên là cái nghĩa trang này phải được xử lý tốt, cũng không phải giống như một cái bãi tha ma.
Đứng ở cổng nghĩa trang có thể thấy một cái nhà gỗ nhỏ, chắc là nhà của người giữ vườn, chỉ là bây giờ cửa đang đóng, người giữ vườn bây giờ cũng không có trong nhà.
Dis dọc theo đường nhỏ lát đá đi vào, sau đó, mang theo Karen cùng đi tới chỗ một bia mộ hợp táng chung.
Đây cũng là một đôi vợ chồng hợp tang cùng nhau, họ là Smith.
“Hôm nay, là ngày giỗ của cha mẹ cháu.”
Karen giữ im lặng.
Theo lý thuyết, lúc này anh nên quỳ xuống, tình cảm dạt dào mà kêu rằng “Cha me, con trai tới thăm hai người đây.”
Nhưng cách biểu đạt tình cảm ra vẻ quá mức này, Karen không làm được, hơn nữa còn phải làm trước mặt Dis, cái này cũng không phù hợp phong cách của mình.
Nhưng,
Karen vẫn là giơ dù, lui lại một bước, cúi đầu trước bia mộ.
Sau khi cúi đầu, Karen hỏi: “Thi thể của họ, mai táng ở chỗ này?”
Dis lắc đầu.
A, vậy thì là mộ quần áo.
Karen nhớ kỹ Pall đã từng nói qua, thi thể của nhân viên thần chức sẽ bị các đại giáo hội thu hồi về, bởi vì đây là một trong những vật liệu quan trọng, bà Molly lúc trước từng ngỏ lời xin mình một thân xác đã được thanh tẩy.
Dòng họ trên bia mộ là Smith mà không phải Inmerais, là vì che giấu tai mắt người khác, sợ bị quấy rầy sao?
Khóe mắt Karen liếc nhìn Dis một chút, cha mẹ của “Karen”, là do Dis tự tay giết chết, bởi vì lúc ấy bọn họ đã bị ô uế rất nghiêm trọng, đã không còn là người, thậm chí không còn tỉnh táo;
Cho nên ngày giỗ của bọn họ, cũng là ngày mà Dis rất đau lòng, một người xem trọng người thân như ông, tự tay giết chết hai người nhà của mình.
Dis không nói một lời đứng ở nơi đó, đứng yên thật lâu.
Karen ở bên cạnh cùng, cúi đầu, nhìn xem hạt mưa rơi xuống vũng nước mưa trước mặt.
Rốt cục,
Dis xoay người, xem bộ dáng là đang dự định rời đi, Karen bận bịu đi theo.
“Hôm nay mỗi năm ông đều sẽ đến nơi này sao?” Karen hỏi.
Ở bên trong ký ức của “Karen” trước, cũng không có ký ức cùng ông nội đến cúng bái cha mẹ mình.
“Ừm.” Dis lên tiếng, “Hàng năm đều sẽ chọn một bia mộ, dừng lại, đứng một lúc.”
“Ừm, hả?” Karen mở to hai mắt nhìn, “Cho nên, cái bia mộ mà ông đứng lúc nãy là?”
“Vợ chồng Smith, trên bia mộ không phải có viết sao?” Dis hỏi ngược lại.
Cho nên, cũng chả phải là mộ quần áo gì, cũng không phải dùng tên giả để che mắt người khác như mình tự suy diễn, dươi cái bia mộ kia chôn, thật là vợ chồng Smith chẳng quen biết!
“Thật bất ngờ sao?” Dis hỏi.
Karen mím môi, nói: “Là có chút ngoài ý muốn, nhưng có thể giải thích được, trong lòng có niềm thương nhớ mà nói thì cho dù chỉ là một tấm hình, một đóa hoa, một tia ánh nắng, cũng có thể gửi gắm sự tưởng niệm.
Ông nội cố ý tìm một cái nghĩa trang, lại chọn một cái bia mộ, trên cảm giác hình thức đã rất đầy đủ.”
“Cảm giác hình thức, cảm giác nghi thức.” Dis nghiền ngẫm hai chữ này, “Đúng, nói không sai.”
“Vậy kế tiếp…” Karen hỏi, “Lại chọn thêm một cái bia mộ?”
Dis lắc đầu, nói:
“Mưa càng lớn rồi, vẫn nên về nhà thôi.
Cảm giác hình thức quá nặng, cũng không tốt.”
Karen và Dis cùng đi ra khỏi nghĩa trang, điều đáng được ăn mừng chính là, lúc trước tài xế xe taxi có vẻ mắc bệnh nấm chân, đang đậu ở chỗ đó mà… Móc chân.
Nhưng trời mưa xuống đón xe vốn cũng không dễ dàng, Karen giúp Dis mở ra cửa sau xe, chờ sau khi Dis ngồi vào, Karen chạy đến bên cửa còn lại ngồi vào.
“Số 13 phố Mink.”
“Được rồi, thưa ngài.”
Về đến nhà, đứng trước cửa nhà.
Dis đưa tay, đặt ở trên bờ vai Karen, vỗ vỗ, nói:
“Về nhà đi.”
Cảnh tượng này, đã từng xuất hiện một lần, chỉ lag khi đó Dis, có sát ý, bây giờ thì tràn đầy hiền lành.
Nhưng mà, ngay lúc Dis vừa đẩy cửa ra…
Karen bỗng nhiên ngừng lại bước chân,
Anh bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, không đúng!
Cảnh tượng ngày đó lần nữa hiện lên ở trong đầu của Karen, mình dắt con chó vàng, Dis đứng ở bên cạnh mình;
Sau đó, Dis đưa tay khoác lên trên bả vai mình, hỏi mình một vấn đề: Phía trước là nơi nào?
Mình lúc ấy đương nhiên cho rằng, đây là bài kiểm tra cho mình, chỉ còn cách nói ra “nhà” để làm Dis mềm lòng mà từ đó bảo toàn tính mạng của mình;
Nhưng đây là trước khi xảy ra sự việc của ngài Hoven, cho nên tạo cho mình suy nghĩ đấy.
Trên thực tế, Dis từ vừa mới bắt đầu, cũng không có ý muốn giết mình.
Cho nên…
Cảnh tượng trong đầu óc của Karen, bắt đầu dịch chuyển, thị giác bắt đầu kéo dài ra, hướng tới đằng sau.
Phía trước,
Từ trái đến phải, cũng đồng dạng là từ trước ra sau,
Theo thứ tự là con chó bị dắt bằng dây thừng ngồi xổm ở bên trái ngoài cùng,
Đứng ở đằng sau con chó là mình đang cầm dây thừng,
Đứng tại đằng sau mà nghiêng người đặt tay khoác lên bả vai mình là Dis;
“Karen.”
“Ông nội…”
“Karen, nơi này, là nơi nào?”
“Nhà! ! !”
Lúc mình dùng giọng khản khàn mà nói lên đáp án này,
Bên trong cảnh tượng lúc đó,
Tay Dis khoác lên trên bả vai mình, thật ra đang làm một động tác bảo vệ mình, đồng thời, Dis nghiêng đầu sang chỗ khác, nhìn về phía sau lưng, ánh mắt bên trong chứa sát ý,
Sát ý không phải dành cho mình,
Mà là một cái bóng đen mơ hồ đang đứng ở phía sau lưng mình, thậm chí là ở bên kia đường!
Chương 257: Tà thần, lễ vật (1)
Đi vào phòng khách,
Khép dù lại,
Cài chốt lên,
Sau đó nắm cán dù mà vung về phía sau ba lần:
“Bạch!”
Động tác của hai ông cháu, cùng một nhịp.
Dis đi đến cầu thang, phía sau bờ môi Karen bỗng nhúc nhích, không nói chuyện, nhìn xem Dis lên lầu.
“Meo…”
Âm thanh Pall truyền đến từ trên ghế sa lon trong phòng khách.
Karen đi qua.
Ngồi xuống, rất quen thuộc mà ôm Pall lên đặt ở trên đầu gối của mình.
“Hỏi cô 1 chuyện.”
“Hỏi đi.”
“Alfred có nói qua, anh ta từng đánh nhau với Dis một lần, nhưng đánh ngang tay, đương nhiên, anh ta nói là Dis chỉ dùng thuật pháp từ cấp Quan Thẩm Phán trở xuống.”
“A, cái này cũng rất bình thường mà, điều này nói rõ ngay từ đầu Dis cũng không có ý định vờn chết con yêu tinh radio kia.”
“Cho nên, có khả năng hay không, trong lúc Dis vờn với Alfred, dựa trên điều kiện trên hết đó là cố ý khống chết sức mạnh của mình, khiến mình bị thương? Ví dụ như, trên cánh tay bị thương rất nặng.”
Pall trừng lớn mắt, nhìn xem Karen.
“Thế nào?”
“Karen, trong lúc cậu chơi đùa với một con kiến, có thể không cẩn thận mà bị cái càng của con kiến đó cắn ra một cái lỗ to trên tay của mình hay sao?
Hay là,
Cho dù con kiến kia thật sự có thể rạch ra một cái lỗ lớ trên tay của cậu đi chăng nữa, cậu sẽ còn nhân từ độ lượng mà thả con kiến kia đi hay là ngay lập tức dùng chân giẫm chết nó?”
“Tôi hiểu được.”
“Cậu vì sao lại hỏi vấn đề kì quặc này, Dis đánh nhau với con yêu tinh radio kia, chắc còn cần phải cẩn thận từng ly từng tí khống chế sức lực, meo meo meo, sợ không cẩn thận mà bóp nát tên kia.”
Cả người Karen ngửa ra sau, tựa vào trên ghế sa lon.
Cho nên, ngày đó khi ngồi xe tang trở về từ chỗ bệnh viện của ngài Hoven, vết thương trên tay Dis do da bị đốt cháy mà mình đã giúp ông ấy xử lý, cũng không phải là do Alfred tạo thành?
Trước đó, Karen vẫn cho là lần bị thương đó của Dis, có quan hệ với Alfred.
Sở dĩ hiện tại sẽ cảm thấy không thích hợp, cũng là bởi vì hôm nay đã ý thức được ngày hôm đó sát ý của Dis cũng không phải đối với mình, như vậy, một vài nhận biết cố định của mình trước đây, phải chăng cũng không phải thật?
Cũng giống như không ngừng hiểu rõ thêm về Dis, và thái độ thay đổi của Alfred dành cho Dis, nhất là đêm đó đi đến viếng thăm nhà của Morff và bọn người kia, tư thái của Alfred đối với Dis trở nên vô cùng khiêm tốn.
Ở chung quen biết càng lâu, thì càng có thể cảm giác được Dis rất mạnh.
Cho nên…
Trong đầu Karen hiện ra cảnh tượng ngày hôm đó đứng cùng với Minna cạnh cửa sổ lầu ba, Dis vào phòng ngủ thay quần áo dắt theo vali xách tay ra khỏi cửa.
Lần kia, Dis cũng không phải đi số 128 phố Mink để tìm bà Alfred và bà Molly.
Vậy đến cùng thì lần kia Dis đi tìm ai, đánh nhau với ai, lại đến cùng là ai, có khả năng làm cho Dis bị thương?
“Karen, cháu đi lên đây một chút.” Thím Mary đối diện ở lầu hai ngoắc Karen.
“Được rồi, thím.”
Karen đi đến lầu hai, sau đó thím lại tiếp tục đi lên, lên đến lầu ba.
Bình thường mà nói, người trong nhà nói chuyện, đều ở là ở phòng ăn lầu hai, rất ít đi đến lầu ba, bởi vì lầu ba có phòng sách và phòng ngủ của Dis.
Ngày bình thường cho dù hiếu động như Lunt, lúc đi trên lầu ba cũng sẽ cố gắng nhẹ bước một chút.
“Chú đang chờ cháu lên đấy.” Chú Mason đứng trước cửa phòng sách của ông nội, cửa phòng sách là đang mở.
Karen đi vào, Dis ngồi sau bàn đọc sách, bưng chén, uống trà.
Cô Winnie thì đứng cạnh bàn đọc sách, cầm trong tay một chồng tài liệu, chú Mason và thím Mary thì đứng bên cạnh Karen.
“Cháu qua đây nhìn cái này một chút, đây là do chú thím cháu sắp xếp.” Dis nói với Karen.
“Được rồi.”
Karen đi tới, hai tay chú Mason đặt ở hai bên bả vai Karen: “Đến, ngồi xuống từ từ mà xem.”
“A, tốt.”
Karen ngồi xuống, đầu tiên, đặt ở trước mặt anh ta là một sổ tiết kiệm, con số ở trên là 100 nghìn Rael.
Rael là tiền tệ của Wien, không chỉ được lưu thông sử dụng ở Wien và thuộc địa của Wien, tại trong mắt của không ít người dân quốc gia khác, địa vị so với đồng tiền chính của quốc gia còn cao hơn.
Tỉ lệ quy đổi của Rael và Rupee, đại khái là 100 Rael có thể quy đổi thành 150 Rupee, bởi vì Ruilan có gần giống như nước phụ thuộc của Wien, tài chính gần như vị Wien khóa chặt, mặc dù bởi vậy mà đánh mất phần lớn quyền tự chủ về tiền tệ, nhưng Rupee và Rael ở Ruilan, chênh lệch quy đổi giữa chính phủ và chợ đen biên độ cũng rất nhỏ.
Cũng bởi vậy, sổ tiết kiệm của ngân hàng quốc gia Wien này, đã có tương đương với 150 nghìn Rupee tiền tiết kiệm.
“Đây là hợp đồng chấp thuận.” Cô Winnie đưa tờ tài liệu phía dưới cho Karen nhìn, “Chúng ta lấy danh nghĩa của nhà tang lễ Inmerais, vay tiền ngân hàng, thủ tục cũng đã làm xong.
Chương 258: Tà thần, lễ vật (2)
Sau đó, chờ khi đến Wien, sau khi chọn xong nhà ở, có thể liên hệ nhân viên ngân hàng quốc gia Wien ở đó mà vay tiền.
Hạn mức vay lớn nhất có thể đạt tới 3 triệu Rupee, nói cách khác, lúc cháu ở đó, giá phòng và các loại phí thủ tục khác, tốt nhất đừng vượt qua 2 triệu Rael.”
Thím Mary cũng nói: “Ừm, 100 nghìn Rael bên trong cái sổ tiết kiệm này, là tiền để cháu dùng phòng thân, cháu không nên tính vào tiền nhà ở, càng không nên thêm vào đó, đây là tiền để cháu dùng trong trường hợp khẩn cấp.
Vay, do chúng ta phụ trách trả, còn có tiền hoa hồng mỗi tháng từ cổ phần của cháu, mỗi tháng sẽ được chuyển vào trong tấm thẻ này của cháu.
Chỉ có một vấn đề duy nhất đó chính là, tên chủ hộ của căn nhà mà cháu mua kia vẫn là nhà tang lễ Inmerais, phải đợi sau khi chúng ta thanh toán xong tiền nhà, mới có thể thay đổi thành tên của cháu.”
Karen hiểu rõ ra, thì ra cô chú đây là đang thương lượng mua nhà cho mình ở Wien.
Thật ra Karen cũng rõ ràng rằng, trong nhà bởi vì trước đó không lâu mua lại lò hỏa táng và xe tang mới mà sử dụng rất nhiều tiền, trong sổ kế toán công chắc hẳn cũng không có bao nhiêu tiền, tiền của chú thím cũng đã đổ rất nhiều vào trong quỹ tiền công kia.
Cho nên, khoảng vay 3 triệu Rupee, khẳng định là dùng nhà tang lễ… Thậm chí có lẽ là dùng căn thự của nhà Inmerais để thế chấp xin vay.
“Cảm ơn chú thím, cũng cảm ơn cô, nhưng cháu cảm thấy cháu không…”
“Coi như là lấy danh nghĩa gia đình đi khởi nghiệp ở Wien đi, để trong cũng không được, cháu chỉ ở đó trước mà thôi.” Chú Mason nói.
Vào lúc này Dis cũng buông chén trà xuống,
Lên tiếng:
“Ừm, cứ làm như vậy đi.”
Ông nội đều đã lên tiếng, Karen cũng không còn tiếp tục già mồm từ chối, đang chuẩn bị đứng dậy cảm ơn mọi người, lại bị chú Mason th đè bả vai xuống một lần nữa:
“Người một nhà, đừng làm như người xa lạ vậy.”
Thím Mary cũng cười nói: “Thành tích học tập Minna và Chris đều rất tốt, về sau đại khái cũng sẽ thi đến đại học ở Wien, đến lúc đó bọn chúng cũng cần chỗ ở, có nhà nhà cũng mình dù sao cũng sẽ tốt hơn là đi thuê nhà.”
“Được rồi, sổ tiết kiệm và hợp đồng cháu cất kỹ đi.” Cô Winnie đem những thứ này đặt trong một cái bóp da, đưa cho Karen.
“Được rồi, cháu đã biết.”
“Nếu mọi việc đã xong xuôi, mọi người trước hết xuống dưới phòng nghỉ ngơi đi, cha còn có ít lời muốn nói cùng với Karen.” Dis nói.
Chú thím và cô đều rời khỏi phòng sách, gài cửa lại.
“Ông không lo lắng chút nào về năng lực thích nghi của cháu.”
“Xin ông nội hãy yên tâm, bất kể là ở đâu đi chăng nữa, cháu đều sẽ để mình thoải mái tắm trong ánh nắng.” Karen nói.
“Rất tốt.” Dis cười cười, “Lúc đầu lời ông muốn nói cũng không có bao nhiêu, một câu ‘Ánh nắng’ của cháu, làm cho những lời mà ông chuẩn bị dặn dò, cũng đã nói xong rồi.”
“Ông nội cứ nói, cháu thích nghe.”
“Không nói.”
“Ông nội, có chuyện…”
Dis ngẩng đầu, nhìn Karen một chút, hỏi:
“Thế nào?”
“Ông nội, ngày đó khi ngồi xe tang trở về từ chỗ bệnh viên của ông Hoven, lúc trước cửa nhà, phía sau của chúng ta, có phải có thứ gì đó hay không?”
Vẫn như cũ là truyền thống của nhà Inmerais, nghi vấn không để qua đêm.
Ánh mắt của Dis chăm chú, nhìn xem Karen.
“Là người của Trật Tự Thần Giáo sao? Trật Tự Thần Điện phái người tới?” Karen suy đoán nói.
Dis lắc đầu, nói: “Không phải bọn họ.”
“Vậy đó là…”
“Ông cũng không muốn giấu diếm cháu, nhưng việc này, ông cho rằng cháu có biết cũng không có tác dụng gì, cháu không biết ngược lại càng tốt hơn, cho nên lần này xem như là một ngoại lệ, ông không có ý định nói cho cháu nghe.
Mặc dù nó có chút phiền phức, nhưng ông có thể xử lý tốt, đây là lời hứa của ông.”
“Phiền phức?” ngón tay Karen vuốt nhẹ trên ví da, thử tiếp tục hỏi, “Còn phiền phức hơn so với Trật Tự Thần Giáo sao?”
“Thật ra thì, Trật Tự Thần Giáo kể cả bao gồm Trật Tự Thần Điện, cũng không phải là phiền phức.” Dis nói, “Khách quan mà nói, thật ra ông của cháu, mới xem là phiền phức mà bọn họ phải cảm thấy nhức đầu để giải quyết.”
“Vậy còn cái này?”
“Ông vẫn như cũ không có ý định nói cho cháu biết, nhưng phiền phức của nó, sẽ kết thúc.”
“Vào… Hai ngày sau?”
“Đúng vậy, hai ngày sau, tất cả phiền phức đều sẽ bị kết thúc, tất cả đều sẽ bị sắp xếp như ý.
Lúc cháu đến Wien, có thể cùng tiểu thư Eunice cùng nhau đứng trên khoang hạng thương gia của du thuyền, vừa uống rượu nho vừa thưởng thức cảnh biển.
Ông cũng sẽ không để cho cháu của mình, dùng phương thức như chạy nạn để du lịch nước ngoài đâu.”
“Thật… Không thể nói cho cháu sao, ông nội?”
“Đây lần thứ 3 cháu hỏi, đây cũng là lần thứ ba ông trả lời, ông không có ý định nói cho cháu.”
“Được rồi, ông nội.”
Karen cầm ví da đứng người lên, chuẩn bị trở về phòng ngủ.
Dis mở miệng nói: “Ngồi xuống.”
“Ừm?”
Karen một lần nữa ngồi xuống.
Dis từ phía dưới bàn sách lấy ra một ngọn nến, nến là một khối hình lập phương màu đen, Dis dung que diêm đốt lửa, đốt ngọn nến này lên, ngọn lửa là màu da cam bình thường.
“Cháu ngồi yên ở đây, nhìn xem nó, chờ nó sau khi đốt xong, cháu lại đi ra ngoài.”
“Được rồi, ông nội.”
Mặc dù không biết vì cái gì, nhưng nếu là do Dis yêu cầu, vậy chỉ cần làm theo.
Dis đứng người lên, đi ra thư phòng.
“Ba.”
Trong nháy mắt cửa đóng lại, Karen trông thấy ánh nến màu da cam trước mặt, biến thành màu xanh lam.
Không khí bên trong phòng sách, lập tức trở nên… Có chút ngột ngạt.
Chương 259: Tà thần, lễ vật (3)
Thời gian dần dần trôi qua,
Karen cảm giác được, tựa như có một cặp mắt, không biết từ trong góc nào của căn phòng này, đang chăm chú đánh già mình.
Không kìm lòng được mà nuốt ngụm nước bọt, Karen ưỡn thẳng đằng sau lưng lên một chút, cũng không nhìn xung quanh, mà là tiếp tục nghiêm túc nhìn chằm chằm vào ngọn nến màu xanh ở trước mặt.
Dis sau khi đi ra khỏi phòng sách, trực tiếp đi xuống cầu thang đến lầu 1, ở một góc vắng vẻ, một con chó lông vàng đang ngủ.
Nghe thấy tiếng bước chân xuống lầu, con chó mở mắt ra, nhìn thoáng qua, lại nhắm mắt lại.
Dis đi đến trước mặt con chó, cầm lấy sợi dây thừng dắt ở cổ, con chó bò dậy, lắc người hai cái, tựa như có chút không hiểu và nghi ngờ, nhưng bản năng của nó cũng không dám phản kháng Dis, bị Dis lôi ra ngoài phòng khách, đi ra phía ngoài sân.
Mưa còn đang rơi;
Nhưng đứng ở cửa có một người đang ông mặc một bộ vest màu đỏ hồng rất tinh xảo, lúc Dis đi đến, anh ta đem dù che qua.
Dù cũng không phải quá lớn, chỉ có thể nói rất thích hợp, bởi vì nó có thể hoàn toàn che khuất người Dis, nhưng tất nhiên sẽ làm ướt nửa bên bả vai của mình.
Trước cổng, có một chiếc Santland bản giới hạn đang dừng ở đó.
Hộ tống Dis đi ra ngoài cửa sân, Alfred mở cửa xe, chờ Dis bước vào, anh ta khép dù lại, lại ngồi vào ghế lái.
“Nghĩa trang Gỗ Sồi khu Đông.”
“Được rồi, thưa lão gia.”
Alfred khởi động xe.
Không bao lâu,
Đến nghĩa trang Gỗ Sồi.
Khu nghĩa trang này có hợp tác với nhà tang lễ Inmerais, khách hàng của nhà Inmerais nếu lựa chọn chôn cất, đều sẽ được sắp xếp đến đây.
Đến cổng nghĩa trang, Alfred xuống xe trước, chống dù lên, giúp Dis mở cửa.
Sau khi Dis xuống xe, Alfred đưa dù cho Dis.
“Đi vào chung đi.” Dis nói.
“Có được không, thưa lão gia?”
“Qua mấy ngày nữa, ta cần ngươi đem việc xảy ra đêm nay kể lại cho nó nghe.”
“Được rồi, thưa lão gia.”
“Để ngươi giấu nó lái xe đến đây đêm này, đã rất làm khó ngươi rồi, mà ta, là ông nội của nó, ngươi giấu nó làm việc, thật ra ta cũng không vui vẻ lắm, cho dù là đang làm việc cho ta
Nhưng cứ nói là ý của ta, nó có thể hiểu được, chỉ cần ngươi sau này không thể làm giống thế này nữa, cũng sẽ không ảnh hưởng đến tranh vẽ trên tường về sau của ngươi.”
“…” Alfred.
Mình muốn được xuất hiện trên tranh vẽ tường, dễ bị nhìn ra đến như vậy sao?
Dis đi vào trong nghĩa trang, Alfred bung dù đi theo.
Cuối cùng,
Dis đến trước bia mộ của ngài Hoven, dừng bước lại.
Alfred hơi nghi ngờ mà nhìn qua bia mộ một chút, đêm khuya trời mưa gió đến thế này, lão gia lại muốn ra ngoài mà tưởng nhớ bạn quá cố à?
Dis hướng về sau phất phất tay,
Alfred hiểu ý, miễn cưỡng che dù lui về sau mấy bước.
Mà Dis không còn dù che mưa, nước mưa cũng không rơi ở trên người ông ta, mà là lách qua người của ông ấy.
Lúc này,
Từng đường màu đen mở rộng từ dưới chân Dis rồi khuếch tán ra ngoài, sau đó, lại cùng nhau chui bên dưới bia mộ của ông Hoven.
“Lấy mệnh lệnh của Trật Tự —— cho phép thức tỉnh!”
Alfred đứng phía sau thấy cảnh này, cũng không cảm thấy có gì ngạc nhiên, chẳng qua là cảm thấy có chút thú vị.
Người khác lúc tưởng nhớ bạn bè, cũng chỉ có thể nhìn vật nhớ người, nhưng lão gia nhà mình, lại có thể trực tiếp gọi bạn bè lên.
Bùn đất phía dưới bia mộ, truyền đến âm thanh phá nát, từng tầng đất bắt đầu mềm ra, sau đó nhô lên, sau khi nhô lên đến một độ cao nhất định, bắt đầu vỡ tan, dưới nước mưa mà bắt đầu trôi xuống.
Đầu của ngài Hoven, đã lộ ra trên mặt đất, ông ấy nhìn xem chung quanh trước, nhất là nhìn thấy trên mặt mình chỗ nào cũng là nước bùn, không khỏi rất oán giận nói:
“Dis, ông không đánh thức tôi vào một đêm khô ráo được sao?”
Alfred vứt xuống dù che mưa, chủ động bước lên, bới ngài Hoven ra khỏi mặt đất.
Ngài Hoven bắt đầu cử động lại thân thể của mình:
“Sau khi chết, cơ thể này thật sự không có cách nào để vận động tự nhiên, quá cứng ngắt, cũng rất dễ vỡ.”
Nói xong,
Ngài Hoven lại sờ lên mặt mình:
“Trời ạ, đến cùng Mary bôi bao nhiêu lớp sáp lên mặt tôi thế, nước mưa và nước bùn cũng không làm trôi đi hết!”
Hoven tiên sinh lại nhìn một chút quần áo trên người mình:
“Tên nhóc Mason kia cũng không tệi, bộ quần áo này chắc rất đắt tiền, tôi khi còn sống cũng không nỡ bỏ tiền ra mua đấy.”
Ngài Hoven lảo đảo hai bước, đi đến trước người Alfred, đưa lưng về phía Alfred, nói:
“Này, cậu giúp tôi lấy mấy cái đinh ghim này xuống, bảo sao lúc nói chuyện khóe môi cũng không nhếch lên được, thì ra Mary đóng đinh giữ cố định lớp da phía sau rồi.”
“Được rồi.” Alfred hỗ trợ lấy xuống cái đinh.
Sau đó, tấm mặt mo của ngài Hoven, trực tiếp xệ xuống:
“Hơi có chút hối hận gỡ xuống cái đinh, thì ra căng da đối với người già, nhất là đối với một người già đã chết, lại quan trọng đến như vậy.”
Ngài Hoven bẻ bẻ cổ,
“Nhưng việc này cũng chả quan trọng, bởi vì tôi đã chết.
Bây giờ mặc dù tôi vẫn cảm thấy là chính mình như cũ, nhưng trên thực tế tôi đã không phải là tôi, chỉ là một cái cái xác còn giữ lại ký ức của tôi tưởng nhầm là tôi mà thôi.”
Rốt cục,
Sau khi ngài Hoven “làm nóng” người xong, nhìn về phía Dis đứng ở trước mặt bị mưa xối mà cũng không ướt:
“Ồ, Dis, ông rất tốt bụng đấy!”
Ngài Hoven tới gần Dis, sau đó nước mưa cũng không còn xối xuống người ông ta.
“Linh tính ý thức của tôi cũng không có cách nào kéo dài trong cái xác này quá lâu a?” ngài Hoven hỏi.
“Ừm, mặc dù ông là tín đồ của Nguyên Lý Thần Giáo, nhưng đi con đường học thuật, dẫn đến việc trong cơ thể ông cũng không có quá nhiều linh tính tồn tại.” Dis nhẹ gật đầu, “Mặc dù có tôi tăng cường thêm, nhưng cũng chỉ có thể duy trì thời gian ba ngày, ba ngày sau, trí nhớ của ông sẽ bắt đầu suy yếu, cũng từ từ mất đi năng lực tư duy.
Nếu như đem thân thể của ông luyện chế thêm chút ít trận pháp, ngược lại cũng có thể trì hoãn thời gian này, nhưng chung quy cũng chỉ là nắm cát trong lòng bàn tay.”
Giống như lúc trước có thi thể của một cô gái đã bị luyện chế đặt ở trong nhà, cô ta cũng chỉ có thể giữ lại một chút ký ức mà thôi.
Chương 260: Tà thần, lễ vật (4)
“Vậy thì cũng quá thê thảm, tôi không muốn, tôi cảm thấy chết đi sạch sẽ hơn một chút thì vẫn tốt hơn, lần sau lúc an táng hãy đem tôi đi thiêu đi.”
“Được.”
“Ông có biết không, Dis, thật ra lúc tôi chết, tôi cũng đã đoán được mình cũng sẽ bị ông gọi lên, cho nên ngày đó lúc tôi chết trên giường bệnh, vẫn rất có gắng tạo nên không khí bi thương cho phù hợp, nhưng nghĩ đến sau này sẽ bị ông gọi lên từ dưới mồ, tôi rất khó nhập vai.
Đúng,
Chuyện gì?”
“Giúp tôi bày một cái trận pháp.”
“Trận pháp làm cái gì?”
“Phong ấn.”
“Phong ấn ai? Trận pháp phong ấn bình thường ông cũng biết mà?”
“Phong ấn… Tà Thần.”
“Cuối cùng ông muốn ra tay với Karen sao!” Ngài Hoven giật mình một cái, sau đó nói, “Ông sao có thể hung ác đến mức đưa ra quyết đinh này thế?”
“Lúc trước khi chết ông vẫn còn hô hào bảo tôi giết nó đấy.”
“Bây giờ tôi là người chết rồi, tôi đã chết rồi thì còn cần quan tâm gì đến hòa bình thế giới nữa cơ chứ? Người vừa chết, cũng không phải gánh chịu sự trói buộc về đạo đức nữa, rất dễ chịu đấy, lại nói, nó còn gọi tôi là ông nội!”
“Không phải để phong ấn Karen.”
“Không phải phong ấn Karen, mà lại là phong ấn Tà Thần, trời ạ, sau khi tôi chết thì Tà Thần trên thế gian này đã biến thành rau dại mọc ven đường rồi cơ à?”
“Chỉ có một cái Tà Thần.”
“Chỉ có một cái Tà Thần?”
“Karen là Karen, Tà Thần là Tà Thần, chỉ có một cái Tà Thần.”
Nghe nói như thế,
Ngài Hoven lúc này mở to hai mắt mà nhìn:
“Ý của ông là nói, Karen không phải là Tà Thần, nhưng Nghi Thức Đón Thần lần trước mà tôi giúp ông tiến hành, thật sự đã dẫn đến một tên Tà Thần giáng thế à! ! !”
“Đúng thế.”
“Vậy ông vì sao trước đây không có nói cho tôi thế!” ngài Hoven kêu lên.
“Bởi vì lúc ấy Karen còn chưa chọn xong, bây giờ, nó đã chọn xong con đường mà nó muốn đi rồi.
Tên Tà Thần này hiện này cực kỳ suy yếu,
Bởi vì không biết vì nguyên nhân gì,
Mặc dù hắn đã cải tạo tốt thân thể của ‘Karen’, nhưng cuối cùng không thể thành công tiến vào trong;
Sau đó,
Cháu của tôi thức tỉnh, hắn bị ngăn cách ở bên ngoài.
Gần như không thể phát hiện ra hắn ta được, một tên Tà Thần vừa giáng thế rất hiểu cách để che giấu cho chính mình, một tên Tà Thần vừa giáng thế lại không có cơ thể, tự nhiên là càng khó bị phát hiện.
Trên thực tế, nếu như không phải mấy lần trước hắn nhìn chằm chằm Karen mà không kiềm được tỏ ra ác ý, có lẽ ngay cả tôi cũng không thể phát hiện ra sự tồn tại của hắn ta.
Cho nên tôi đã thử muốn đi giải quyết hắn,
Hắn ta xác thực rất yếu, nhưng hình thức tồn tại lại rất đặc biệt.
Tôi dùng hai tay triệu hồi ra lửa linh hồn, nhưng nó cũng không phải là một loại hình thái linh hồn thuần túy, mặc dù làm tổn thương hắn, nhưng lại không có cách nào xóa hắn khỏi thế gian.
Cho nên, tôi bây giờ cần sự giúp đỡ của ông, một lần vất vả suốt đời nhàn nhã, sắp xếp nó cho xong.”
“Sắp xếp?”
Ngài Hoven bắt lấy từ mấu chốt, bởi vì Dis nói, không phải xóa đi.
Dis nhẹ gật đầu,
Ánh mắt,
Nhìn về phía Alfred đang đứng khiếp sợ ở đằng sau.
Thì ra… Thì ra… Thì ra… đấng tồn tại, thật sự không phải là Tà Thần!
Nhưng, nhưng, nhưng,
Không đúng,
Cái loại ngôn ngữ quái dị kia, cái thánh ca làm linh hồn của anh ta run rẩy kia, cùng với kích hoạt nguyền rủa…
“Ngươi rất thất vọng sao?”
Dis hỏi Alfred.
Alfred lập tức lắc đầu, trên mặt lập tức lộ ra thần sắc hưng phấn đến mức vặn vẹo:
“Không, không, không!
Lão gia,
Tôi không có chút thất vọng nào!
Tọi tin tưởng vững chắc, thiếu gia là đấng tồn tại vĩ đại.
Nhìn,
Giống như chính ngài nói,
Ngay cả Tà Thần đều không thể tranh giành được thân xác với thiếu gia, chuyện này chỉ có thể chứng minh, thiếu gia càng mạnh hơn so với Tà Thần!”
Tranh vẽ trên tường, chia ra rất nhiều loại.
Tranh vẽ trên tường của thần linh bình thường, tranh vẽ trên tường của Chân Thần vĩ đại, mặc dù đều gọi tranh vẽ trên tường, nhưng hoàn toàn không giống!
Phải biết hiện tại có không ít giáo hội nhỏ còn lưu truyền, thần linh mà bọn họ thờ cúng, thật ra cũng chỉ là một đoạn thần thoại tách ra từ thần thoại của Quang Minh Thần Giáo, nếu nói thẳng ra, chỉ là vai phụ trong tranh vẽ tường của Quang Minh Thần Giáo, trong những tông giáo nhỏ kia, đó là Chân Thần mà bọn họ thờ cúng!
Trời ạ, trời ạ, trời ạ!
Alfred thật muốn bây giờ lập tức quay trở lại phòng phát thanh, sau đó ca hát cho tất cả người nghe radio trên tần số của mình ở thành phố La Giai này!
“Cho nên, Dis, mục đích mà ông muốn sắp xếp, là cái gì?” ngài Hoven truy hỏi.
Dis hồi đáp:
“Đã nó muốn đi lên con đường kia, khăng khăng muốn đi xem phong cảnh phía bên ngoài, là người nhà, tôi cũng chỉ có thể ủng hộ nó.
Chú thím và cô của nó, đưa nó một khoản tiền và một căn nhà.
Tôi làm ông nội, không đưa gì hết cũng không hợp.
Vậy thì,
Tặng cho nó một tên Tà Thần theo hầu bên người thôi.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










