1. Home
  2. Truyện Đô Thị
  3. Số 13 Phố Mink [Dịch]
  4. Tập 25 : Thức tỉnh cường giả (1) (c241-c250)

Số 13 Phố Mink [Dịch]

Tập 25 : Thức tỉnh cường giả (1) (c241-c250)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 241: Thức tỉnh cường giả (1)

Đêm xuống.

Karen đứng trước bàn sách trong phòng ngủ, trên bàn đặt một tờ giấy trắng, trên tờ giấy trắng có một hộp màu mới tính.

Do dự mãi,

Karen cuối cùng vẫn không dùng hộp màu này, mà là cầm lấy một cây bút chì mà Lunt đã gọt xong trước đó, bắt đầu tùy ý nguệch ngoạc vẽ tranh trên tờ giấy.

Trước vẽ ra đôi mắt, lại từ đó mà vẽ thêm các bộ phận trên gương mặt, cuối cùng là phần cổ và bả vai.

Rất nhanh,

Một cái “Người” ngay cả chính Karen cũng không nhận ra xuất hiện ở trên tờ giấy này;

Thậm chí, ngay cả sự phân chia giới tính cũng khá mơ hồ, là nam hay là nữ, Karen chính mình cũng không rõ ràng.

Sau khi vẽ xong, cũng lười thưởng thức, mà lật tờ giấy trắng lên, mặt trên hướng xuống.

Nếu có một vị bác sĩ tâm lý khác ở chỗ này, ngược lại cũng có thể thông qua bức tranh này mà phân tích ra một chút trạng thái tâm lý lúc này của Karen, chỉ có điều Karen cũng không hứng thú phân tích tâm lý của chính mình lắm.

“Anh, cần em rót dùm cho một ly nước không?” Lunt đang nằm trên giường chơi thẻ bài nói.

“Được.”

Lunt xuống giường, đi ra ngoài phòng ngủ, chỉ chốc lát, cậu đã bưng một ly nước đá đi đến, đặt ở trên bàn Karen.

“Anh, tâm trạng không tốt sao?”

“Không có.” Karen lắc đầu, “Có lẽ cảm thấy hơi buồn bực thôi.”

“Vậy em đưa tấm thẻ bài này cho anh.”

Lunt đặt một cái thẻ bài ở trước mặt Karen, đây là một tấm thẻ được in khá đẹp, phía trên là một vầng trăng tròn, cùng với dòng ghi chú bên dưới

Ánh trăng thanh tẩy, có thể xua tan tất cả thuộc tính xấu và ma pháp ảnh hưởng.

Tấm thẻ cùng loại như vậy, trong tay Lunt còn có một xấp, đây là một trong những loại đồ chơi thường thấy nhất của những cậu học sinh nam trong độ tuổi này, mỗi tháng hơn phân nửa tiền tiêu vặt của Lunt đều tiêu vào việc sưu tầm những tấm thẻ bài này.

Đối với cái này Karen cũng có thể giải thích được, đời trước anh khi còn bé vì sưu tầm mấy tấm thẻ này cũng rất nhiều lần phải mua mỳ ăn liền.

“Cảm ơn.”

“Không có gì đâu anh.”

Lunt nằm lại trong chăn.

Karen uống hai ngụm nước đá, lưng dựa vào ghế, hai tay chống lên, duỗi lưng một cái.

“Anh ra ngoài hít thở không khí một chút, muốn đi cùng không?”

Lunt tò mò hỏi: “Ông nội có đi cùng không?”

“Chúng ta có thể cùng đi hỏi ông nội một chút.”

Lunt thè lưỡi: “Anh à, em cũng không muốn đi mạo hiểm đâu.”

Sự kính sợ của người trong nhà đối với ông nội, quả thật được khắc rất sâu.

“Nè, cho anh thêm một tấm.” Lunt lại rút ra một tấm thẻ đưa cho Karen.

Karen nhận lấy, trên tấm thẻ này có vẽ một người, đồng thời trên người còn có một cái bóng kéo dài ra từ bên sườn.

Bóng tối bảo vệ —triệu hồi ra một cái bóng màu đen cùng đi theo bên người

“Em cho anh hai tấm này không tiếc à?” Karen hỏi.

Lunt cười nói: “Có vài tấm thẻ cũng rất dễ tìm, không khó để sưu tầm, em có rất nhiều tấm thẻ giống nhau đây.”

“Ừm, vậy là tốt rồi.”

Karen đi ra phòng ngủ, cửa phòng sách của ông nội bị mở ra, bên trong có thể trông thấy bóng dáng của chú Mason, chú đang đứng trên thang mà thay bóng đèn mới.

Karen đi vào, giúp chú Mason vịn lại thang.

Chú Mason vừa thay bóng đèn vừa nói: “Ngài Rommar là tín đồ lâu năm của Giáo đường đang trong lúc hấp hối, phu nhân Rommar gọi điện thoại tới xin ông nội tới cầu nguyện giúp ông ấy, con của ngài Rommar lái xe đến đón ông nội rồi.”

“Ông nội thật vất vả.” Karen nói.

“Ai nói không phải đâu, một nửa việc làm ăn trong nhà, đều dựa vào danh tiếng của ông nội đổi lại, tốt, thay xong rồi.”

Chú Mason bước xuống cầu thang, đi đến chỗ công tắc nhấn một cái, đèn sáng.

“Đúng rồi, Karen, cháu có muốn ăn bữa khuya không? Thím của cháu mới giúp hai chú cháu chúng ta mua thêm một thùng cá trích đóng hộp hồi chiều đấy.”

“Vậy thì quá tốt rồi, nhưng cháu bây giờ cũng không đói bụng, trong lúc không đói bụng mà ăn cá trích đóng hộp thì rất không tôn trọng món ăn này, cho nên, cháu dự định đi ra ngoài tản bộ.”

“A, vậy cháu không có lộc ăn rồi.” Chú Mason có hơi tiếc nuối nói, “Cháu biết đấy, thời gian mà người trong nhà cho chúng ta mở hộp cá trích thật sự rất ngắn, nhất là trong lúc mùa đông không thể mở cửa sổ để thoáng khí, bọn họ thường thường sẽ cảm thấy hai chú cháu mình đang mở chốt bom khí độc.

Ai, những người không cách nào thấu hiểu được chân lý của đồ ăn ngon đều rất đáng thương, không phải sao?”

“Đúng vậy, mặc niệm cho họ vì đã đánh mất linh hồn của cá trích đóng hộp đi theo mình.”

Karen làm bộ dáng vô cùng thương tiếc mà bước ra khỏi phòng, đi xuống lầu.


Chương 242: Thức tỉnh cường giả (2)

Trước bàn ăn lầu hai, cô Winnie đang cùng với thím đối chiếu sổ sách, bọn họ tựa như đang nhỏ tiếng mà tranh cãi về chi tiết của một khoản tiền nào đó, lúc Karen xuống lầu bọn họ cũng không để ý.

Đi vào phòng khách lầu một, nơi này vô cùng yên tĩnh, chỉ có đèn ở cầu thang đang mở, nên mấy vị trí góc trong phòng khách đều là một mảnh đen sì, đối với người ngoài mà nói, bước vào đây lúc này rất dễ có những suy nghĩ mơ màng.

Karen nhìn cửa phòng khác, không vội vã đi ra ngoài, mà là xuống dưới tầng hầm, đi vào phòng làm việc của thím Mary.

Hai bộ thi thể của đơn phúc lợi nằm bên trong phòng đã được thím Mary xử lý sơ, trên thân của vị ma thuật sư thì mặt một bộ vest giá rẻ, mà Mandila thì được thím mặc cho một bộ váy dài đỏ.

Karen nhìn xem Mandila, chỉ chốc lát, Mandila tựa như nhận được một loại cảm ứng nào đó, từ trên tấm giường bằng thép ngồi lên.

“Cô đợi ở chỗ này cũng cảm thấy buồn nhỉ, có muốn cùng đi ra ngoài một chút?”

Buổi sáng ngày mai, hai bộ thi thể này sẽ được bày ra lần lượt ở lầu 1, cho đến khi quá trình chụp ảnh đã hoàn thành, sẽ bị Paul đưa đến lò hỏa táng để thiêu.

Karen đi lên phòng khách lầu một, xác định không có người sau nhà xuống đây, Mandila cũng theo sau mà đi ra ngoài, cô ấy đã được trang điểm và mặc váy dài, cho người ta loại cảm giác dịu dàng và tĩnh lặng.

Vừa đi ra cửa sân, Karen đã nhìn thấy một bóng người mặc vest đỏ, là Alfred đang đi về phía này.

Alfred nhìn thấy Karen, cùng lúc cũng nhìn thấy Mandila đứng sau lưng Karen, lúc này ở trong lòng mới cảm khái nói:

A, trời ạ, đây chính là đam mê mà chỉ có đấng vĩ đại mới có hay sao, đêm khuya cùng với một người chết đi ra ngoài tản bộ với nhau?

“Thiếu gia.”

Alfred hành lễ với Karen.

Karen không nghĩ tới Alfred đã muộn như vậy còn tới đây, nếu là anh ta tới sớm một chút thì mình cũng không cần “Gọi” Mandila đi chung với mình.

“Sao anh lại tới đây?”

“Là như thế này thiếu gia, tôi đã tra ra được một ít manh mối về cái gánh xiếc kia, cho nên mới muốn tới báo cáo với ngài, bọn hắn thật ra cũng không rời khỏi phạm vi của thành phố La Giai, chỉ có điều bọn hắn đang ẩn nấp trong một nông trại để nghe ngóng tình hình, tôi sẽ tiếp tục đi quan sát và thu thập thêm tình báo về bọn hắn.”

“Được rồi, về phần tình báo mà nói, cũng làm một phần đưa cho Dis đi.”

“Vâng, tôi đã rõ.

Vậy tôi bây giờ đi tìm lão gia Dis báo cáo?”

Alfred cảm thấy mình cũng không nên ở đây làm bóng đèn, dù người bạn gái thiếu gia dắt ra đi dạo tối này… Cô ta là một bộ thi thể.

“Ông nội, đi đến nhà ngài Rommar làm cầu nguyện.”

“Ngài Rommar?” Alfred nghiền ngẫm lấy cái tên này.

“Chắc cũng chỉ là một tín đồ bình thường mà thôi.” Karen nói.

“Được rồi, tôi đã biết, thưa thiếu gia.”

Dis nói qua với mình, còn có bảy ngày, đã sắp qua 0 giờ, thật ra cũng chỉ còn thời gian 6 ngày.

Trong khoảng thời gian quý giá đang dần đếm ngược này, Dis lại cố ý đến nhà tín đồ bình thường vào ban đêm để thực hiện công việc của một vị Cha xứ bình thường;

Điều nay rất khó giải thích sao? Không, rất dễ để giải thích, bởi vì đây chính là cách hành động của Dis.

“Alfred, anh đã đi qua Wien rồi sao?” Karen vừa đi về phía trước vừa nói.

“Thuộc hạ đã đi qua, Wien là một quốc gia rất đặc sắc.” Alfred vừa đi theo vừa trả lời.

Anh ta trả lời rất đơn giản, bởi vì anh ta rõ ràng dù thiếu gia chưa đi qua Wien, nhưng cậu ấy nhất định có thể thông qua những cách khác để hiểu rõ thêm thông tin về Wien.

Mục đích thật sự của câu hỏi là: Cũng cùng tôi đi tản bộ đi.

Một người, hai người, ba người cùng đi.

Karen đi ở chính giữa, Alfred thì đi sau nửa bước, mà Mandilaa thì hoàn toàn bước theo sau Karen từng bước một.

Một đoạn đường sau đó, Karen không tiếp tục chủ động nói chuyện, Alfred cũng biết thân mà giữ yên lặng, Mandila thì càng không khả năng bỗng nhiên mở miệng nói chuyện:

A, ánh trăng đêm nay cũng không tệ.

Đi vào trong một cái công viên nhỏ trên phố Mink, thật ra cũng chỉ là một cái sân trống hơi rộng một chút, bên trong có mấy cái bồn cây cảnh còn với mấy cái ghế dài.

Karen ngồi xuống trên ghế dài, Alfred cũng ngồi xuống cạnh bên.

Vốn dĩ trong đầu mình, Karen cũng ra hiệu cho Mandila ngồi xuống, Mandira cũng tiếp nhận hiệu lệnh, đi đến trước người Karen, quay người đưa lưng về phía Karen, sau đó trực tiếp ngồi lên chân Karen.

Nếu như lúc này Karen đưa tay ôm lấy cô, đó chính là một trong những tư thế ngồi mập mờ của người yêu.

Mí mắt Alfred hơi giật một cái, nhưng lại lập tức chuyển ánh mắt đi, nhìn về phía đèn đường mờ vàng ở đối diện, đèn này thật đẹp, cái đèn đường này quả là một tạo vật thần kỳ.

Karen thật ra cũng không ngờ tới Mandila sẽ chọn kiểu này mà ngồi xuống, thím cũng không có khả năng cho cô ta mặc quần áo quá dày, thi thể có sợ lạnh hay không thì không nói, dù sao trong những tình huống bình thường thì bọn họ cũng không có cách nào để khiếu nại với thím Mary.


Chương 243: Thức tỉnh cường giả (3)

Cho nên, Mandila chỉ mặc váy, làm Karen cảm thấy lạnh như băng, các cơ trên cơ thể cũng đã sớm trở nên cứng ngắt, giống như bị một người đầy cơ bắp ngồi dựa vào.

Mandila, cô ngồi sang bên kia đi.

Karen nói ở trong lòng.

Mandila đứng người lên, đi đến cái ghế dài ở phía đối diện, ngồi xuống đối mặt với Karen và Alfred.

“Alfred.” Karen gọi.

“Ừm, thiếu gia?” Alfred vẫn đang còn đang đắm chìm trong việc thưởng thức vẻ đẹp từ thiết kế của cột đèn đường.

“Mandila có thể luôn luôn duy trì loại trạng thái này sao?” Karen hỏi.

“Không thể, bởi vì linh tính bên trong cơ thể một người bên là có giới hạn.”

đôi mắt Alfred bắt đầu hiện lên màu đỏ, chỉ vào Mandila mà tiếp tục giải thích cho Karen, nói:

“Thuộc hạ có thể rõ ràng nhìn thấy ‘Nước bọt’ mà dị ma mê hoặc trên người của tiểu thư Mandila như Pall đã từng nói, cũng chính là trận pháp, tác dụng thứ nhất của trận pháp này là giúp bảo tồn linh tính trong thân thể Mandila tiểu thư tốt hơn, thứ hai là giúp dễ dàng hơn cho việc khống chế điều khiển.

Nói chung thì sau này, linh tính trên cơ thể của tiểu thư Mandila vẫn sẽ như cũ trong trạng thái không ngừng suy giảm dần, chỉ có điều là trận pháp trên cơ thể cô ấy làm cho quá trình đó chậm lại mà thôi.

Nói riêng thì về trận pháp trên người tiểu thư Mandila đang bị tiêu hao càng lúc càng nhanh, cứ cách một khoảng thời gian cần tiến hành tăng cường bổ sung thêm, giống như là việc trang điểm vãy.

Thuộc hạ đã trông thấy trận pháp trên cơ thể của tiểu thư Mandila đang dần dần tróc ra, có lẽ ngày mai và hôm sau, ngài vẫn còn có thể lại gọi tiểu thư Mandila ra ngoài cùng đi dạo với ngày như đêm nay vậy, nhưng ngày mai có lẽ tiểu thư Mandila lúc đi trên đường chân sẽ hơi thọt một chút, ngày mốt tư thế đi sẽ có một chút kỳ quái, ngày kia thì tiểu thư Mandila cơ bản cũng chỉ có thể bò theo sau lưng ngài mà thôi

Càng về sau, cùng với việc trận pháp trên người cô ấy hoàn toàn biến mất, cô ấy trên cơ bản cũng sẽ giống như những người đã được ngài sử dụng “Thức Tỉnh” trong quá khu, một khoảng thời gian ngắn sau khi thức tỉnh, sẽ lại trở về trạng thái yên lặng.”

“Cho nên, không có cách nào tiếp tục duy trì loại trạng thái này sao?”

“Đúng vậy, bởi vì đây là một loại sản phẩm tiêu hao, tôi suy đoán tiểu thư Mandila thuộc về loại người trời sinh có được mức độ linh tính đầy đủ, loại người này thật ra rất phù hợp để bước vào tông giáo và nhận sự “Thanh tẩy”, tên dị ma mê hoặc trong gánh xiếc kia, cơ bản cũng là biết được điểm này cho nên mới lựa chọn cô ấy trở thành đối tượng để luyện chế, bởi vì tiểu thư Mandira trong mắt của hắn, là một tài liệu rất tốt.”

“Vậy còn về phần bà Molly, bà Molly là do anh phục sinh à?”

“Không không không, không phải do tôi phục sinh bà Molly đâu, mà bà Molly nguyên nhân là do gia tộc của mình cho nên sâu trong huyết thống của bà ấy có một ít di truyền đặc biệt, mặc dù nó cũng rất yếu ớt, với lại gia tộc kia thậm chí cũng đã sớm tuyệt tự, nhưng…”

“Phản tổ?” Karen nói.

“Cái từ này dùng để hình dung thì cũng khá chính xác, đại khái là như vậy.

Mặt khác, bà Molly do vận may run rủi mà từng tiếp xúc với một nguồn ô uế, dẫn đến việc bà ấy đã bị ô uế từ trước rồi, cho dù là không có vụ tai nạn giao thông kia đi chăng nữa, bà ấy cũng sẽ bị ô uế càng nặng hơn, dần dần hóa thành dị ma.

Tôi chẳng qua là kịp lúc thu gom các bộ phận cơ thể của bà ấy sau khi bà ấy gặp tai nạn giao thông rồi chăm nom đơn giản cho chúng, chủ yếu là để che chở cho ý thức của bà ấy, sau khi dị ma hóa thành công, cũng không đến nỗi tinh thần hỗn loạn mà trở nên điên cuồng.

Cũng may, bà Molly cũng giữ lại được cảm xúc con người, mặc dù đã sơ ý hù chết một tên trộm vặt, nhưng xét trên cơ bản, bà ấy vẫn có tư duy logic của một con người bình thường khi còn sống, chỗ thiếu hụt duy nhất là dễ mất cân bằng trong việc khống chế cảm xúc của mình.

Nhưng, người dễ dàng xúc động và không kiềm chế được cảm xúc của mình, cũng rất thường gặp trong xã hội loài người, không phải sao?”

“Từ điều này mà nói thì bà Molly và tiểu thư Mandila là hoàn toàn khác biệt.”

“Đúng vậy, tiểu thư Mandila là trên ý nghĩa là đã thật sự chết đi rồi sau đó mới bị biến hóa, mà bà Molly, trước lúc xảy ra tai nạn giao thông, cũng đã là nửa dị ma nửa người rồi.

Mặt khác, tên dị ma mê hoặc kia cũng chỉ dựa vào trận pháp đơn giản để khống chế cơ thể của tiểu thư Mandila mà thôi, lúc này mới có thể để cho cô ấy bước lên sân khấu mà biểu diễn theo trình tự như một cái máy.

Cách ‘Thức tỉnh’ của hắn và thiếu gia là hai loại khái niệm hoàn toàn khác biệt, bởi vì theo như thuộc hạ nhìn thấy, năng lực của thiếu gia càng nghiêng về phía Quan Thẩm Phán của Trật Tự Thần Giáo, đó chính là đốt lên linh tính còn sót lại trong cơ thể một lần nữa, là một loại phương thức ‘Tỉnh lại’ tự nhiên, mà còn dị ma mê hoặc, thì giống như là thôi miên.”

“Linh tính, chỉ có thể dần dần tiêu hao sao?” Karen hỏi, “Quá trình tiêu hao này, không thể đảo ngược sao?”


Chương 244: Thức tỉnh cường giả (4)

Alfred rơi vào trong trầm tư, thật lâu sau, anh ta mới cẩn thận từng chút một mà đưa ra câu trả lời:

“Thật ra về loại vấn đề như thế này, ngài đi hỏi con mèo đen trong nhà kia càng thích hợp hơn, thuộc hạ thề rằng, con mèo đen trong nhà của ngài là một con mèo có kiến thức rộng rãi nhất mà tôi từng được gặp qua.”

“Có vài lời, ta cảm thấy hỏi anh thì càng thích hợp hơn, bởi vì tôi tin tưởng Alfred cũng sẽ mãi mãi đứng ở bên cạnh tôi.”

“! !!” Alfred.

“Đúng vậy, thiếu gia, tôi mãi mãi cũng chính là người hầu trung thành nhất của ngài.” Alfred lấy gói thuốc ra, đưa cho Karen.

Karen phất tay từ chối, đồng thời nói: “Tự anh hút đi.”

“Được rồi, thiếu gia.”

Alfred kích động không thôi mà tự mồi cho mình một điếu thuốc.

Đồng thời trong đầu nghĩ về nội dung của một bức tranh tường trong tương lai,

Đấng vĩ đại lúc nào muốn hút thuốc, người hầu trung thành Alfred của ngày ấy sẽ vì ngài mà mồi thuốc;

Thần nói, phải có ánh sáng, sau đó Alfred giúp Thần lấy ra ánh sáng.

Alfred gần như kích động đến mức không kềm chế được, liên tục hút mấy hơi khói mà quên phun ra ngoài.

Anh ta dù là một người tư duy rất lý tính và thông mình, nhưng loại người này thường thường sau khi tự chỉ điểm bản thân mình, sẽ thể hiện ra cảm xúc mãnh liệt mà người bình thường khó mà có thể giải thích được.

“Thiếu gia vừa mới hỏi, thuộc hạ cảm thấy điều này cũng không phải là tuyệt đối, có lẽ trong sự miêu tả mà thuộc hạ đã nói lúc nãy có phần chưa toàn diện, vì có một ít khả năng là người ấy khi còn sống là một kẻ rất mạnh, sau khi chết đi, nếu như thi thể được bảo quản tương đối tốt thì linh tính còn sót lại trên cơ thể rất dồi dào.

Mặt khác, thuật pháp ‘Thức tỉnh’ của Trật Tự Thần Giáo, là tỉnh lại thi thể, mà thi thể này khi bị đánh thức sẽ kế thừa rất nhiều ký ức khi còn sống, nói cách khác là xem mình như người vẫn còn sống.

Vì vậy ở đây cũng sẽ xuất hiện một điều kiện hạn chế đó chính là một thi thể lúc còn sống nếu đủ “Mạnh” khi được thức tỉnh, một là bản thân được tích lũy sức mạnh lớn, thứ hai là khôi phục lại mức độ nhận thức về bản thân lúc còn sống, hắn ta thậm chí còn có thể học cách tu hành giống như khi còn sống, tự mình bổ sung cho chính mình…

Chỉ là những kẻ này tu hành sẽ có khả năng biến đổi, dính đến vài vấn đề không hợp lý, nhưng trên lý thuyết thì vẫn có tỷ lệ khả thi.

Nhưng vấn đề là ở chỗ, khi thi thể lúc còn sống nếu rất mạnh, vốn sẽ là nguyên vật liệu mà các đại giáo hội đều sẽ chủ động thu về, thành viên trung tâm của giáo hội chính thống sau khi chết đi, thi thể của bọn họ không thể bị xử lý tùy ý được, mà sẽ có cơ quan quản lý thu về để bố trí.

Mà lại,

Quan trọng nhất chính là,

Thuộc hạ có nghe nói qua… Ùm, cái này cũng rất dễ giải thích;

Đó chính là người nào lúc còn sống càng mạnh, đồng thời thi thể càng được bảo quản tốt, độ khó để “Thức tỉnh”, lại càng lớn hơn.

Bởi vì điều này đòi hỏi người thi triển thuật pháp phải tốn kém một cái giá theo cấp số nhân, không thua gì… Một loại hình thức khác của Nghi Thức Đón Thần.

Hãy lấy lão gia Dis đến để làm ví dụ…”

Dừng một chút, Alfred lại lập tức lắc đầu nói:

“Không thể dùng lão gia Dis để nêu ví dụ, lão gia Dis là ví dụ cực đoan.

Hạy lấy một cái Quan Thẩm Phán bình thường của Trật Tự Thần Giáo để nêu ví dụ, hắn ta nếu muốn ‘Thức tỉnh’ thi thể của một người bình thường, thật ra cũng không khó.

Thức tỉnh một người khi còn sống có linh tính mạnh hơn, độ khó sẽ tăng thêm một chút;

Thức tỉnh một kẻ khi còn sống là dị ma hoặc là chủng tộc khác hoặc là nhân viên thần chức có hệ thống tín ngưỡng, cái giá phải trả sẽ ngay lập tức tăng lên;

Mà thức tỉnh một kẻ có sức mạnh càng lớn lúc còn sống… Hắn ta có thể vừa không thành công, vừa tự ép khô chính bản thân mình.

Cũng như Nghi Thức Đón Thần vậy, nhiều khi kết quả của việc không thành công đó chính là người cử hành nghi thức sẽ cùng lúc trở thành vật tế.

Cho nên, thưa thiếu gia…”

Nói đến đây,

Alfred bỗng nhiên dừng lại, sau đó, anh ta có chút khó khăn mà quay đầu nhìn về phía thiếu gia nhà mình, sau đó, vẻ mặt vui sướng!

“Không đúng, thiếu gia ngài còn chưa trải qua quá trình Thanh Tẩy, còn chưa đi vào trong hệ thống thần giáo, cũng không có hệ thống tín ngưỡng, ngài… Ở trên một mức độ nào đó chỉ là một người bình thường.

Nhưng vào lúc này ngài lại có thể để cho thi thể ‘Thức tỉnh’, có nghĩa rằng trong việc “Thức Tỉnh” này, cái giá mà ngài phải trả so với những Quan Thẩm Phán kia thì thấp hơn nhiều.”

Nếu dùng một phép so sánh không quá thích hợp để diễn tả thì,

Giống như một người thu nhập hàng tháng là 3000 Rupee, đi mua một cái đài phát thanh, 800 Rupee một cái.

Mà thiếu gia nhà mình mỗi tháng có số tiền tiêu vặt là 300 Rupee, đi mua một cái radio giống vậy, chỉ cần 80 Rupee một cái.

Cho nên, trên bản chất mặc dù thu nhập của thiếu gia thấp hơn, nhưng hiệu quả sức mua, lại là tương đương nhau.

Cái này có ý nghĩa rằng sau này khi thiếu gia nhà mình bắt đầu ra ngoài đi làm, nhận được khoản tiền lương như của người bình thường, ngài ấy có thể dùng 3000 Rupee đó với hiệu quả gấp 10 lần người bình thường!


Chương 245: Thức tỉnh cường giả (5)

Về phần tại sao ông chủ cửa hàng sẽ đồng ý bán một cái máy phát thanh với giá 80 Rupee một cái cho thiếu gia nhà mình?

Cái này rất khó mà giải thích, nhưng lại cũng rất dễ giải thích;

Bởi vì bản chất của con người khi đối mặt với những sự việc không thể giải thích được đều sẽ “Thần thánh hóa” nó lên,

Chỉ có thể nói, thiếu gia nhà mình có thể dựa vào thân phận Tà Thần mà nhận được ưu đãi giá thấp nhất.

Thậm chí, lại đưa ra một cái giả thuyết càng to gan hơn đó chính là… thật ra lúc thiếu gia đến mua, ông chủ cửa hàng trên cơ bản cũng không lấy tiền bán máy, mà sở dĩ phải tốn 80 Rupee, cũng không phải dành cho ông chủ cửa hàng, mà là tiền phí đón taxi đi đi về về từ nhà đến cửa hàng mà thôi.

“Cho nên, đây chính là nguyên nhân mà thiếu gia đêm nay muốn ra ngoài đi dạo hay sao?” Alfred mặt hướng về phía Karen, cái mông đã rời khỏi băng ghế dài, dường như đang trong tư thế nửa ngồi.

“Tôi vẫn đang suy nghĩ về vấn đề này.” Karen nói, “Nếu như tôi quả thật có khả năng tương tác tự nhiên với thi thể, cũng giống như là Pall đã nói, tôi có một loại đặc tính, có thể để đề bài tự viết ra đáp án cho mình.

Như vậy cũng có nghĩa rằng, tôi có thể đi tìm một ít người lúc còn sống rất mạnh và tính cách cũng khá tốt, để giúp cho hắn ta phục sinh.

Cứ như vậy, tôi phải đã có một vị bảo tiêu có thực lực chiến đấu rất mạnh?

Đương nhiên, không chỉ nhận được sức chiến đấu, cái này cũng bao gồm cả kinh nghiệm, trí tuệ và một ít năng lực đặc biệt khác.”

Dis từng hứa với mình, sáu ngày sau, ông ấy sẽ không chết;

Nhưng về sau đợi đến lúc mình đi Wien, nên làm sao để có thể tự bảo vệ an toàn cho mình đây?

Vốn dĩ đã quen thuộc với sự bảo hộ tuyệt đối của Dis, một khi mất đi, chắc chắn sẽ không thích ứng kịp.

Vì đó cũng tự nhiên mà anh bắt đầu chú ý đến năng lực đặc biệt này của mình.

Loại thi thể này rất khó tìm, một là về mức độ bảo quản của thi thể, hai là hệ thống thu hồi của tông giáo, thậm chí là thi thể của dị ma và chủng tộc khác, cũng là nguyên vật liệu mà quần thể đó tranh nhau giành lấy.

Nhưng, tìm một chút, luôn luôn có cơ hội có thể tìm đưỡc, tử vong là việc không thể dự báo trước, ai biết mình sẽ đột nhiên không lý do mà chết đi, không phải sao?

“Ý nghĩ này của thiếu gia, thật sự là quá kỳ diệu và cũng quá vĩ đại.” Alfred vô cùng kích động, “Đợi sau khi đi đến Wien, thuộc hạ sẽ ngay lập tức đi điều tra tìm kiếm mục tiêu thích hợp để chúng ta tới làm thí nghiệm.

Ví như một số ít cổ mộ ở Wien, lăng tẩm của tông giáo đã lụi tàn, thậm chí là trong viện bảo tàng của hoàng thất Wien, cũng có cất giữ lấy mấy bộ xác khô khá hoàn hảo, chúng ta đều có thể đi thử một chút.”

Karen nhẹ gật đầu, đây chính là ý nghĩ của anh.

“Rất muộn rồi, chúng ta cũng về nhà đi.” Karen nói, lời tán gẫu cũng đã nói xong, tiếp theo cần phải đến Wien rồi tính tiếp, phải dựa vào Alfred, thậm chí, trước lúc mình còn chưa đến Wien, thuộc hạ nghe lời hiểu chuyện như Alfred chắc đã sớm bắt đầu chuẩn bị bố cục sẵn.

Ba người cùng nhau trở về nhà, đáng để ăn mừng đó chính là, người nhà không ai ở dưới lầu một, cho nên tiểu thư Mandila có thể bình thường mà đi vào nhà.

Pall ở trong nhà nhiều năm như vậy ngoại trừ nói chuyện với Dis, không cho phép nói chuyện với những người khác trong nhà;

Karen cũng giống như vậy, anh không có khả năng cùng với thi thể của Mandila đi đến trước mặt của cô chú để cho bọn họ được mở mang tầm mắt một chút, vì điều này vi phạm với lệnh giới nghiêm của Dis.

Karen cũng không vội vã đi xuống tầng hầm, mà cũng chỉ chỉ vào cái quan tài ở chỗ trưng bày, ra hiệu Mandila nằm vào trong.

Chờ Mandila nằm vào trong,

Karen đứng ở ngoài quan tài vừa nhìn cô vừa hỏi ở trong lòng:

“Cô có nguyện ý bị an táng sao?”

“Bên ngoài… Lạnh… Ở nơi này… Ấm áp…”

“Được rồi.”

Karen nhẹ gật đầu, quay người nói với Alfred: “Anh trở về trước đi, đem một xấp tiền ném vào trước cửa nhà tôi, phía trên bì thư viết rằng, hãy chôn cất cho Mandila.”

“Được rồi, thiếu gia, tôi đã hiểu.”

Karen đưa tay nhẹ nhàng gõ quan tài, nói:

“Tốt, bây giờ cô hãy về tầng hầm nằm chờ, ngày mai cô sẽ được mai táng an ổn, tôi sẽ tự mình đến tiễn biệt cô, cúng điếu cho cô.”

Mandira bước ra từ trong quan tài, trực tiếp đi về phía cầu thang xuống tầng hầm, nhưng đi đến nửa đường, cô ta bỗng nhiên xoay người, lại đi tới hướng Karen, sau khi đến gần, nhẹ nhàng bổ nhào về phía trước, hôn lên trên mặt Karen một cái, sau đó một lần nữa quay người, đi xuống tầng hầm.

Karen giật mình ngay tại chỗ, ngón tay, vuốt ve chỗ mình vừa bị hôn trên mặt.

Alfred lập tức cảm thán mà nói: “Mị lực của thiếu gia ngài, quả thật là người sống và chết đều không cản lại được!”

Karen quay đầu nhìn về phía Alfred, rất là nghiêm túc mà nói:

“Cô ta lúc ngồi đối diện chúng ta trong công viên, nghe được toàn bộ cuộc đối thoại của chúng ta.

Cũng giống như lúc trước tôi ra lệnh cho cô ấy đi xuống tầng hầm, cô ta lại có thể chủ động quay trở lại mà hôn tôi.

Điều này có nghĩa là, chúng ta hào hứng mà đi ‘Thức tỉnh’ một bộ thi thể mạnh mẽ lúc còn sống, chuyện thứ nhất của hắn khi thức tỉnh, có lẽ là ra tay chụp chết hai người chúng ta ngay lập tức.

Cô ấy, là đang nhắc nhở chúng ta.”


Chương 246: Gặp Thần (1)

Phó chủ nhiệm Malmo cầm cái máy chụp ảnh “Wolfertz” kia của ông đi tới nhà Inmerais, chụp hình cho hai vị khách hàng của đơn phúc lợi, sau đó cầm lấy tiền tip mà chú Mason tặng rồi cười ha hả rồi rời đi.

“Cho nên, tiếp theo chúng ta phải làm gì bây giờ đây?” Cô Winnie hỏi mọi người đang có mặt.

Karen vào lúc này mở miệng nói: “Đã có người đưa tiền rồi, vậy chúng ta cứ làm theo đi, dù sao giúp người đã mất được an táng một cách tốt hơn cũng không phải là chuyện gì ảnh hưởng đạo đức.”

Ngay sau đó, Karen chỉ vào thi thể của tên ma thuật sư nam kia: “Còn hắn ta thì cứ trực tiếp đem đi thiêu là được rồi.”

Thật ra thì, thi thể của tên ma thuật sư này đem quăng cho chó ăn thì thích hợp hơn;

Nhưng vứt xác ở trong thành thị không chỉ là một hành vi thiếu đạo được, mà lại rất dễ dàng dẫn đến một ít hậu quả không hay lắm, đây cũng là lý do vì sao các nền văn minh luôn có tập tục xử lý thi thể riêng, không chỉ bởi vì yếu tố tông giáo, nguyên nhân chủ yếu ban đầu vẫn là do nếu không xử lý thi thể thật tốt rất dễ ảnh hưởng đến hoàn cảnh và môi trường sống xung quanh, hoặc nghiệm trọng hơn thì có thể gây ra nạn ôn dịch.

Đã chết, đều đã chết, vậy cứ đốt thành tro là được.

Karen lại chỉ vào Mandila, nói: “Còn cô ấy, đã có người tình nguyện ra tiền giúp cô ấy, vậy thì cô hãy tìm một cái quan tài trong tầng hầm có giá cả phù hợp cho cô ấy đi, mặt khác còn phải làm phiền chú dùng mối quan hệ của mình để đặt trước một vị trí ở trong nghĩa trang.

Sau đó chính là, vì ngay cả người bỏ tiền an táng cũng nặc danh, lễ viếng tang cũng không cần phải tổ chức, thân phận của cô ấy vẫn không rõ ràng, cũng không có khả năng sẽ có người thân bạn bè gì đến.

A, đúng, trên thư có viết tên của cô ấy, gọi là Mandila, chú nhớ kỹ lúc khắc bia mộ thì thêm vào.”

Sau khi nói xong những lời này, Karen không để ý đến Dis mặc quần áo của Cha Xứ đang đứng ở gần đó, trực tiếp học theo giọng điệu của Dis mà nói với mọi người:

“Tóm lại, mọi việc dựa theo nhu cầu của khách hàng làm chủ.”

Cô Winnie nhẹ gật đầu, nói: “Được rồi.” Lập tức gọi, “Alfred, Ron, các ngươi đi xuống tầng hầm khiêng cái quan tài màu đỏ cam kia lên để dùng cho cô ấy lúc chôn cất.”

Trong nhà cũng sẽ mua dự phòng hai ba cái quan tài giá cả khá rẻ để cho khách hàng có thể chọn ngay, còn về loại quan tài xa hoa và đắt tiền hơn thì cần phải được đặt hàng chế tác riêng.

Chú Mason nói: “Vậy chú gọi điện thoại cho Paul lái xe tang đến để đưa người đàn ông này đi hỏa thiêu, còn chúng ta chở cô ấy ra nghĩa trang để chôn cất.”

Về phần đi nhờ vả quan hệ bên phía nghĩa trang, chú Mason cũng không nói gì, bởi vì chú ấy cảm thấy không có vấn đề gì.

Khoảng chừng nửa giờ sau, Paul lái chiếc xe tang cũ được cải tiến của nhà Inmerais đến.

“Lão gia, thiếu gia, ngài Mason.” Paul chào hỏi mọi người trong nhà Inmerais, giống như trước đây.

“Lão gia, thiếu gia, ngài Mason.” Cùng đi theo Paul là cha vợ của hắn đến để học việc cũng lần lượt chào hỏi mọi người.

Cha vợ của Paul trước kia là công nhân của nhà máy quan tài, là một ông lão rất giản dị.

Sau đó, Paul và cha vợ mình hợp sức, di chuyển thi thể của tên ma thuật sư kia lên trên xe tang, sau đó lái đi.

Đối với đơn hàng phúc lợi mà nói, đối với nhà Inmerais thì không có lợi nhuận bao nhiêu, nhưng đối với lợi nhuận thấp của lò hỏa táng, cũng không thể bỏ qua.

Sau đó, Alfred và Ron cùng nhau đưa Mandila nằm trong quan tài lên trên xe tang;

“Karen, cháu cũng muốn đi cùng sao?” Chú Mason hơi nghi ngờ nói.

“Đúng thế.”

“Vậy được rồi.”

Xe tang khởi hành, đến nghĩa trang.

Chú Mason rất nhanh đã giải quyết mọi thứ, nhanh chóng hoàn thành thủ tục dùng giá tiền thấp nhất mà mua lại một vị trí trong nghĩa trang.

Trong quá trình chôn cất, chú Mason còn nghi ngờ mà hỏi một tiếng: Cha tại sao còn chưa tới nhỉ.

Bởi vì trong tình huống thổ táng bình thường, mặc kệ giá cả cao hay thấp, Dis đều sẽ đứng ở chỗ này dùng thân phận Cha xứ của mình mà dẫn đầu đám người làm nghi thức tưởng niệm

Karen trái lại cũng biết vì sao ông nội không đến, bởi vì mình đã tới.

Sau khi lấp đất lại, Karen đưa tay sờ sờ bia mộ:

Từ nay trở về sau, cô đã có thể nghỉ ngơi rồi, cũng sẽ không thấy lạnh nữa.

Sau khi chôn cất xong, bọn người Karen ngồi lên xe tang về nhà.

Trước cửa nhà, Karen trông thấy một chiếc xe con “Til” màu đen đang đậu ở đó, nó xem như là một loại xe khá rẻ.

Phố Mink không có bãi đỗ xe chuyên dụng, bởi vì nơi này đều là biệt thự và các dãy nhà liên tiếp nhau, diện tích cũng lớn, cho nên xe của mỗi nhà có thể dừng ngay trước cửa cũng sẽ không gây ảnh hưởng đến giao thông, cũng bởi vậy, phần đường trước cổng mỗi nhà nghiễm nhiên trở thành “chỗ đậu xe tư gia”.

Trước cửa nhà có cái xe khác ngừng lại, cũng có nghĩa là có khách đến thăm.


Chương 247: Gặp Thần (2)

Chú Mason nhìn xem chiếc xe “Til” màu đen này, nhổ xuống dưới đất một bãi nước bọt:

“Phi!”

Rất rõ ràng rằng, chú Mason biết là ai tới nhà.

Sau khi mọi người bước vào phòng khác, Karen cũng biết người đến thăm là ai, hắn ta là chồng trước của cô Winnie, cũng chính là cha ruột của em họ Chris.

Dis rất quan tâm đến việc giáo dục của con cháu trong nhà;

Cha ruột của mình trước khi đi con đường của thần giáo, gia nhập thần giáo từ sớm, nhưng cũng tốt nghiệp loại ưu tú của đại học giáo hội.

Chú Mason và cô Winnie thì đều học ngành tài chính, cả hai anh em đều là sinh viên ưu tú của học viện tài chính.

Chú Mason đã từng làm qua công việc tài chính rất tốt, chỉ có điều cuối cùng chơi cổ phiếu đến nỗi phải cầm cố nhà ở để trả nợ, cuối cùng thì không thể không buồn phiền mà dẫn vợ con về phố Mink;

Cô Winnie thì trong lúc học đại học quen biết chồng trước, hai người rất nhanh cùng rơi vào lưới tình, đồng thời cũng giúp đỡ chồng trước mở một nhà quần áo nhỏ, theo lời của thím Mary kể, tiền đầu tư để mở nhà máy lúc đầu là do cô Winnie tự bỏ tiền riêng của mình ra, mà là một sinh viên ưu tú, vì giúp chồng mình khởi nghiệp mà đã làm kế toán cho nhà máy trong rất nhiều năm.

Kết cục có chút li kỳ, nói là do tình cảm bất hòa, nhưng thật ra là do chồng vụng trộm bị cô Winnie phát hiện được, cô Winnie tính cách cương quyết vì giành quyền nuôi dưỡng Chirs mà ly hôn rời khỏi nhà, trở về nhà mẹ đẻ.

Lúc này, trong phòng khách, cô Winnie nét mặt lạnh lùng đang ngồi trên ghế sô pha;

Mà một người đàn ông trung niên mặc bộ quần áo mang đầy cảm giác ẻo lả đang quỳ ở cạnh ghế sô pha, không ngừng khóc lóc kể lể mà cầu xin cô Winnie.

Thật ra, từ trên cách ăn mặt của một người là có thể nhìn ra tính cách của một người, điều kiện đầu tiên là người ta có ý ăn mặc.

Ví như chú Mason, ăn mặc của chú ấy là do thím Mary tự tay quản lý, trầm ổn cũng không mất phong độ, xem xét là kiểu cách điển hình của gia đình hòa thuận;

Mà Alfred thì thay đổi các kiểu đồ vest không ngừng, thì biểu hiện tính cách truy cầu sự tinh xảo và sự cố chấp tự luyến trong tính cách.

Còn về người đàn ông trước mặt này, cách ăn mặc của hắn ta có chút không phù hợp cho lắm, không có sự ổn trọng cần có ở đàn ông trong độ tuổi này, mà ngược lại vẫn đang đuổi theo cái gọi là “Phóng khoáng” và “Hoa lệ”.

Con người là động vật xã hội, phong tục và tập quán xã hội sẽ đặt lên cho tất cả mọi người sự phổ biến;

Đối với đàn ông mà nói, giống như ở cái tuổi này của Karen, được gọi là “Dáng vẻ anh tuấn” “Dáng vẻ đẹp mắt” thì đúng là một cách ca ngợi.

Nhưng chờ sau này khi Karen gần ba mươi tuổi, lại được mọi người gọi là “Dáng vẻ anh tuấn”, chứng minh rằng tuổi đã cao mà chẳng có ưu điểm nào khác đáng để nói tới, thật ra là có ý trào phúng.

“Parker, ngươi mau cút ra ngoài cho ta, cút mau!”

Thấy anh và cháu trai của mình trở về, cô Winnie đã không thể chịu đựng được sự dây dưa đến từ chồng trước.

“Tôi không cút, anh hối hận rồi, Winnie à, anh phát hiện người anh yêu thật sự chỉ có em mà thôi, anh không thể rời bỏ em.

Còn có Chris, anh là cha của Chris, trong quá trình Chris trưởng thành cũng không nên thiếu vắng tình thương của cha, không phải hay sao?”

“Ngươi chắc là đang thiếu tiền phải không.”Chú Mason cười khẩy nói, “Hồi trước ta đã được một người bạn thông báo rồi, nhà máy của em rể trước đây đã bị mang đi thế chấp, cho nên hiện tại mới tìm đến em gái của ta? Để nó tiếp tục giúp ngươi à?”

“Không, anh hai, anh sao có thể nói em như thế, em không phải bởi vì chuyện tiền bạc mới trở về tìm Winnie đâu, mà là bởi vì gần đây xảy ra một vài chuyện để cho em nhận ra được rằng, người mà em không thể rời bỏ đó chính là vợ em Winnie và con gái Chris.

Mặc dù em trước đây đã làm sai một vài việc, nhưng em cũng đã nhận ra sai lầm của mình, sau này em sẽ sửa chữa bản thân mình, sẽ hối cải để làm một con người hoàn toàn mới, cho Winnie một cái bờ vai để tựa vào cũng như là một người cha tốt của Chris.”

“Parker, ngươi thật quá vô liêm sỉ.” Winnie nổi giận đứng lên chỉ vào mặt của chồng trước mà nói.

“Tôi không muốn có một người cha với bộ dạng như thế này.” Bóng dáng Chris bỗng nhiên xuất hiện ở cửa phòng khách, đứng bên cạnh còn có Minna và Lunt, bọn chúng vừa tan học mà ngồi tàu điện về nhà.

“Chris, a, con gái yêu của cha, cha nhớ con lắm, đến đây, để cha ôm một cái.”

Parker chủ động đi về hướng Chris.

Vẻ mặt của Chris lộ ra vẻ chán ghét vô cùng đối với người cha này, thậm chí trực tiếp mở miệng nguyền rủa nói:

“Tại sao ông không đi chết đi!”

Có thể làm cho cô bé nói ra lời “Thô tục” đến thế, chứng minh rằng sự chán ghét và thất vọng của cô đối với người cha này đã đạt đến cực điểm.

Bởi vì cô cũng biết rõ mấy năm nay khi trở về nhà ông ngoại, mẹ mình đã ngồi khóc bao nhiêu đêm;


Chương 248: Gặp Thần (3)

Rốt cuộc thì, cô Winnie vì quyết định ban đầu của mình mà không tiếc đoạn tuyệt với Dis, lựa chọn “Tình yêu”, cùng sống chung với Parker;

Đợi đến sau khi hôn nhân thất bại, cô Winnie vì kế sinh nhai và tương lai của con gái, lại không thể không một lần nữa trở về cầu sự giúp đỡ của cha mình.

Không giống với chú Mason có gương mặt dày hai lớp,

Có thể hô to rằng: Cha à, cha đã lớn tuổi rồi nên con cũng không an tâm cho sức khỏe của cha, cho nên mang theo vợ và bọn nhỏ đến chăm sóc báo hiếu cho cha.

Còn cô Winnie là một người rất truyền thống, cũng bởi vì vậy, trong lòng cô sẽ chịu nhiều áp lực hơn.

Mà lúc cha mẹ mình ly hôn, Chris đã hiểu chuyện, cho nên cô nhớ rất rõ rằng người phụ nữ mà cha mình dang díu đã tìm đến nhà và làm nhục mẹ mình ra sao, cùng với lúc người cha kia nghe mẹ mình nói chỉ cần con gái mà không cần tài sản, trên mặt hiện lên ý cười rất rõ ràng.

Trong nhà, cô vẫn luôn rất hâm mộ Minna và Lunt có một người cha tốt như chú Mason

Đúng vậy, chú Mason mặc dù đã từng thất bại trong sự nghiệp, nhưng ở trong nhà, chú ấy luôn là một người cha rất tốt và đúng mực, điểm này, ngay cả Karen cũng cảm thấy như vậy.

Nghe được lời con gái nguyền rủa mình,

Karen phát hiện trong mắt của Parker hiện ra vẻ tức giận, nhưng hắn ta vẫn là tiếp tục làm ra vẻ tình thân cao cả, muốn tiến lên phía trước ôm Chris.

Chris tránh sau lưng Karen, Karen nhìn xem Parker, không có nhường đường ra.

Đang lúc Parker chuẩn bị đẩy Karen ra, Alfred ra tay rồi, trực tiếp nắm lấy cổ tay của Parker, Parker muốn giãy giụa, nhưng lại không có cách nào tránh thoát.

“Parker, xin hãy cút ra ngoài, về sau cũng xin ngươi đừng xuất hiện trước mặt ta và Chris, ngươi xuất hiện cũng chỉ làm ta và Chris cảm thấy buồn nôn hơn mà thôi!” Cô Winnie gần như thét lên mà chỉ ra ngoài cửa.

Karen mở miệng nói: “Ra ngoài!”

“Ngươi…”

Alfred nhấc Parker lên, người đàn ông này cũng không thấp nhưng ở trước mặt của Alfred thì giống như một con gà con.

Chỉ là, không có những mệnh lệnh khác, Alfred cũng chỉ xách Parker ra ngoài cửa sân, sau đó buông hắn ta xuống, cũng không làm ra những động tác khác.

Cuối cùng thì, tên này cũng đã từng là người trong nhà.

Am hiểu mới có thể làm người dẫn chương trình chuyên mục tình cảm của « Chuyện Kể của La Giai », thì làm sao lại không hiểu được ý của người khác?

Không nhìn thấy Ron từ đầu đến cuối đều không nói chuyện cũng không có động tác gì sao, nếu không phải đối phương trực tiếp đi về phía của Karen, Alfred cũng vẫn sẽ an tĩnh đứng ở bên cạnh mà nhìn xem;

Việc trong nhà của người ta, người ngoài nhúng tay vào không hợp.

Parker bị xách ra bên ngoài chỉ có thể có chút ủ rũ trở lại bên trong xe của mình, lúc khởi động xe, trong miệng mắng thầm:

“Đồ đĩ không muốn mặt mũi, tạp chủng không hiểu chuyện!”

Rất đáng tiếc là, Alfred biết đọc môi ngữ.

Sau khi trở về trong phòng khác, đứng bên cạnh người của Karen, thuật lại câu chuyện một chút.

Karen nhẹ gật đầu.

Cô Winnie cầm hai cái áo len, đi tới lầu ba, đứng trước cửa phòng sách của cha mình, gõ cửa một cái.

“Vào.”

Cô Winnie đi vào trong.

Khoảng chừng hai tiếng sau.

Cô Winnie mở cừa phòng sách, đi ra, hốc mắt ửng hồng, hiển nhiên là do vừa mới khóc lớn qua, nhưng cô vừa dùng mu bàn tay lau nước mắt vừa cười, rõ là, trong lúc nói ra lời trong lòng vừa xin lỗi cha mình, cô Winnie đã nhận được sự tha thứ của cha mình;

Không, cha vẫn luôn tha thứ cho cô, thứ cô nhận được là lời khuyên dành cho mình.

Sau khi chờ cô Winnie bước xuống lầu, Karen đi ra phòng ngủ.

Pall đang nằm ghé vào trên bệ cửa sổ mở miệng nói: ” Nhà Inmerais vẫn luôn luôn có truyền thống tương thân tương ái coi trọng gia đình, Dis là như thế này, cha mẹ của cậu cũng là như thế này, Mason và Mary cũng như thế này, chỉ có mỗi Winnie, ai, Winnie đáng thương.

Nhưng có điều này Karen, tôi đối với cậu rất có lòng tin, cậu sẽ đối tốt với Eunice, có đúng không?”

Bản thân là bà cố cố cố, Pall cũng vì cháu gái của mình mà tốn không biết bao tâm tư rồi.

Thấy Karen cũng không có ý nói chuyện, Pall tranh thủ thời gian lại bổ sung thêm:

“Tôi tin tưởng nó là một cô gái rất thông mình, a không, cũng không thể nói như vậy, thật ra tôi lại hy vọng nó là một cô gái vụng về thì hay hơn, một lòng hâm mộ vẻ đẹp trai của cậu rồi sau đó đần độn mà đi theo sau, có đôi khi, quá thông mình cũng không tốt lắm.”

“Cô có thể đi tìm Alfred.” Karen nói.

“Ừm? Tìm hắn ta để làm gì?”

“Để anh ta mời cô đi làm khách quý đặc biệt, phân tích vấn đề tình cảm của người ta qua radio, dù sao người nghe radio cũng không có khả năng biết được người dẫn chương trình của mình chỉ là một con mèo.”

“Nhưng tôi đã kết hôn đâu, thậm chí, tôi còn chưa nói đến chuyện yêu đương bao giờ.”

“Không có việc gì, người giống như cô lúc nói đến vấn đề của hai giới thì phân tích đạo lý càng rõ ràng hơn.”

“A… Tôi mặc dù cảm giác được cậu đang giễu cợt tôi, nhưng tôi lại cảm thấy cậu nói có vẻ rất có đạo lý.”

Pall nhảy xuống bệ cửa sổ,

“Tôi đi tìm con yêu tinh radio kia đi.”

Pall nện bước chân mèo của mình nhẹ nhàng hướng về phía cầu thang, dường như đã tìm thấy con đường mới trong cuộc đời mèo của mình.

Karen thấy thế không thể không nhắc nhở: “Alfred bây giờ không có ở nhà.”

“Nha.” Pall có chút thất vọng mà lắc cái đầu mèo, “Thật sự là không trùng hợp.”

“Nhưng mà cô có thể lợi dụng thời gian bây giờ để chuẩn bị bản thảo trước cho tối hôm nay.” Karen chỉ chỉ vào phòng ngủ của mình, “Trên bàn sách có giấy và bút, cho cô dung tùy ý.”


Chương 249: Gặp Thần (4)

“Đề nghị rất tuyệt.”

Pall đi vào Karen phòng ngủ, nhảy tới trên bàn.

Bởi vì cửa không khóa, cho nên Karen rõ ràng trông thấy con mèo trong nhà này đang ngồi trên tờ giấy, mặt mèo nhìn ra ngoài cửa sổ phòng ngủ tạo thành một góc bốn mươi lăm độ, không nhúc nhích, giống như đã hóa đá.

Karen thấy thế, nhẹ nhàng gõ gõ cửa phòng ngủ.

Pall nói: “Đừng quấy rầy tôi, tôi đang tìm kiếm cảm xúc.”

“Ừm?”

“Nếu cảm xúc đặt vào không đúng chỗ, từ ngữ viết ra sẽ không có linh hồn.”

“Được rồi, cố lên.”

Karen giúp Pall đóng cửa lại, để tránh không khí lưu thông bên ngoài quấy rầy đến ý nghĩ của nó;

Sau đó, Karen đi đến cửa phòng sách của Dis, gõ cửa.

“Vào.”

Đi vào phòng sách của Dis, Karen trông thấy Dis đang mặc một bộ áo len màu trắng.

“A, trời ạ, đây là áo len mới mà cô Mary mua cho ông sao, màu sắc và hình thức này, thật quá hợp với ông nội, nhà thiết kế của cái áo len chắc phải được xuất hiện trên trang bìa tạp chí.”

Dis nhìn thoáng qua Karen, nói: “Là cô cháu đan cho ông.”

“Ừm? Lại là do bác gái đan sao, thật là làm cho người ta không thể tưởng tượng được, cháu cảm thấy bác gái không nên bên trọng bên khinh, cũng nên dệt cho đứa cháu trai này một cái.”

Dis biết Karen đã sớm biết áo len là do ai tặng, Karen cũng biết Dis biết mình biết áo len là ai tặng;

Tựa như là nhiều khi Karen sẽ chủ động nịnh nọt một câu, đợi cho Dis trả lại một câu;

Nói như thế nào đây, Karen biết Dis thích loại cảm giác này, rốt cuộc thì Pall đã từng nói qua rằng trong cách nói chuyện, mình thật sự giống y như đúc với Dis lúc còn trẻ.

Dis đã thích, vậy mình sẽ chủ động nói thôi, dù sao là hiếu thảo với ông nội của mình.

“Winnie nói xin lỗi với ông, vì việc trước kia nó quyết định khăng khăng sống cùng với tên đàn ông kia.”

“Cái này cũng không có gì cần phải xin lỗi cả, ông nội cũng không có khả năng sẽ thật sự trách cô, nhưng mà, cứ như vậy, cô có thể tự cho lòng mình một lời khuyên.”

“Đúng thế.” Dis gật nhẹ đầu, “Winnie trước lúc kết hôn, tính cách cũng rất sáng sủa.”

Ở điểm này, Pall trái lại cũng đã từng nói với mình, cô là một người theo đuổi tình yêu nồng nhiệt mà đứng lên chống lại gia trưởng phong kiến.

“Ông nội, hôm nay Parker có tới.” Karen nói một câu nói nhảm.

Bởi vì anh rất rõ ràng, chỉ cần Dis ở nhà, tất cả mọi việc xảy ra trong căn nhà này, ông ấy đều có thể biết rõ.

“Ông biết là hắn có tới, nhưng ông cũng không muốn nhìn thấy hắn.”

Dis nhìn xem Karen, khóe miệng lộ ra ý cười.

Tính nết của hai ông cháu thật sự là quá giống, hình thức giao lưu của hai bên cũng thường thường không cần nói lời quanh co gì, trêu ghẹo lúc mở màn và nói móc cũng không tính, đó là vì làm ấm bầu không khí.

Cho nên, nói nhảm vào một vài thời điểm, cũng rất có ích.

“Ông vẫn cảm thấy, đó là việc của chính bản thân Winnie, bất kể như thế nào, đó là người nó đã từng lựa chọn, là chồng trước của nó, hơn nữa còn là cha đẻ của Chris.”

“Cô nói hi vọng vĩnh viễn không bao giờ lại nhìn thấy hắn, Chris hôm nay hỏi hắn sao còn chưa chết.”

“Đó là lời nói nhảm của họ, cháu chắc cũng biết rõ, lời nói nhảm của phụ nữ, cũng không thật sự làm được.”

Karen lắc đầu,

Nói:

“Ông nội, đầu óc của cháu hơi đần, dễ dàng tin tưởng người khác, người khác nói cái gì cháu sẽ tin cái đó.”

“Chúng ta không có tư cách đi khoa tay múa chân chỉ trỏ cuộc đời của người khác phải làm gì, không phải sao?” Dis hỏi.

“Ông nội, ông không tức giận sao?” Karen hỏi.

Một đêm kia, Dis cùng với mình đi xử lý Morff, tổng biên tập vân vân, nhiều người như vậy đều tiễn đi hết, Karen không cho rằng Dis là một người hiền hòa, hoặc là nói, ông ấy chỉ hiền hòa đối với người nhà mà thôi.

Cho nên, Parker ruồng bỏ con gái của ông mà vẫn còn sống cho đến bây giờ, thật là vô cùng may mắn.

“Ông tất nhiên là tức giận, nhưng ông vẫn là cho rằng, làm một người cha, không nên làm ra những việc quá mức cực đoan.”

“Thế nhưng là, nếu không tính ngày hôm nay sắp hết, ông còn có thời gian năm ngày.”

“Chuyện của hắn và Winnie, có tha thứ cho hắn hay không phải do chính Winnie và Chris quyết đinh, nói không chừng một năm sau, năm năm sau, nói không chừng sau này khi Chris lớn lên, sau đó kết hôn, có con, sẽ có thay đổi đâu, không phải sao?”

“Ông hứa với cháu rằng năm ngày sau ông sẽ không chết, nhưng cháu cũng rất tò mò, chính ông phải chăng có lòng tin mình có thể sống cho đến lúc Chris kết hôn và sinh con hay không.”

Dis đưa tay chỉ vào đỉnh đầu, nói: “Cho dù Chris không nguyện ý tha thứ cho người cha này, tội lỗi của hắn ta, cũng phải giao cho thần trên trời xử phạt, mà không phải những người mang tiếng người thân như chúng ta trút giận.”

“Đúng vậy, ông nội, ông nói rất đúng.”

Karen dùng sức gật đầu một cái,

Sau đó nói:

“Cho nên, cháu đã phái Alfred đi tiễn hắn ta lên trời gặp Thần.”


Chương 250: Bảo vệ (1)

“Cháu làm như vậy là không thích hợp.”

Nghe được lời Dis nói, Karen giang tay ra, nói:

“Cháu cảm thấy có thể đứng trên góc độ của người nhà đi cân nhắc, nhưng có một vấn đề, cô Winnie và Chris cũng không biết nhà chúng ta và những nhà khác có cái gì khác biệt, nếu có thì cũng chỉ là điều kiện sống tốt hơn một chút.

Bọn họ cũng không biết, câu nói ‘Ngươi đi chết đi’ này, không chỉ là lời nói lúc nổi nóng, mà nó có thể trở thành sự thật.

Quan trọng nhất chính là, sau khi nó trở thành sự thật, chúng ta có thể chẳng cần phải chịu bất cứ trách nhiệm hay ảnh hưởng nào cả.”

Dis nhấp một miếng trà,

Nói:

“Biết ông tại sao lại bảo chú của cháu để cháu tham gia vào việc làm ăn của gia đình sau khi cháu vừa khỏi bệnh không?”

“Không phải là bởi vì thiếu nhân viên sao?” Karen hỏi.

“Công việc vận chuyển thi thể cũng không khó tuyển nhân viên, bởi vì tiền lương cao, còn không quá vất vả.”

Karen nhẹ gật đầu.

Dis đặt chén trà xuống, Karen đứng người lên, giúp Dis châm nước.

Sau khi ngồi xuống, Karen trả lời: “Ông nội ngài là vì để cho cháu có thể thông qua quy trình làm việc của nhà tang lễ để cảm thấy tôn trọng và hiểu rõ sự quý giá của sinh mệnh, để cho cháu sau này không vì cảm thấy bản thân có chút năng lực mà trở nên không kiêng nể gì cả.”

“Ha ha.”

Dis cười, cùng nhau tán gẫu với một đứa cháu trai thông mình, làm cho người ta cảm thấy rất vui vẻ.

“Cháu hiểu rõ ý muốn của ông nội, cháu cũng vẫn luôn tuân thủ theo những quy tắc lúc đầu của chính mình, với lại, cháu cũng dần dần hiểu rõ thước đo đạo đức trong lòng của ông, cháu sẽ không vượt quá khuôn khổ, cháu rất tôn trọng quy tắc.

Nhưng vấn đề là, cô Winnie và Chris đều là người nhà của chúng ta không sai, nhưng cháu và ông cũng giống nhau đều là người nhà của họ, loại quan hệ như người nhà này, mãi mãi là mối quan hệ lẫn nhau.

Chúng ta không phải chỉ vì một đôi mẹ con đáng thương, cũng không phải cảm thấy buồn nôn bởi vì trông thấy một tên đàn ông không biết biết ân mà bỏ rơi vợ con, càng không phải là vì trông thấy hắn ta nghèo hèn phải quay trở lại hát bài ca tình cảm mà thấy hắn trỡ trẽn;

Chỉ là bởi vì tên Parker này, hành vi và cách làm của hắn ta, làm tổn thương tới cha của cô Winnie là… Ông, cũng tổn thương tới anh của Chris là… Cháu.

Cho nên, cháu cảm thấy cháu có lý do chính đáng, phản hồi lại những tổn thương mà bản thân cháu phải gánh chịu.

Người qua đường bẻ đi cây hoa hồng cháu trồng trong vườn, cháu còn có thể đi đến tranh cãi vài câu, nếu là đối phương ăn nói hống hách, nói không chừng còn phải đấm cho hắn ta hai đấm;

Huống chi là người nhà?

Đây là ý nghĩ của cháu, cũng là lời tự thuật của cháu.”

“Quan toà sẽ không tán thành cách nói này của cháu đâu.”

“Trật tự tán thành là được.” Karen đưa tay chỉ vào lồng ngực của mình, “Cháu nói chính là trật tự trong lòng mình.”

“Nhưng ông vẫn cảm thấy không thích hợp.” Dis nhắc lại.

Sau đó, Dis từ trên bàn sách lấy ra một bức thư đã viết xong, đặt ở trước mặt Karen, Karen đưa tay ra nhận lấy, đây là một bản giống như văn kiện chấp pháp, không phải do một người cha ban bố, mà là từ Quan Thẩm phán của Trật Tự Thần Giáo ở thành phố La Giai ban bố.

“Đúng vậy, ông nội, cháu sẽ tự kiểm điểm chính mình.”

Sai khiến dị ma ra tay với người bình thường, là điều cấm kỵ;

Nhưng nếu như dị ma có trong biên chế, hơn nữa còn có bằng chứng chấp pháp, sẽ trở nên hợp pháp, đó là vì giữ gìn uy nghiêm của Trật Tự Thần Giáo.

Karen cầm lấy phong thư, đứng dậy, chuẩn bị đi ra ngoài.

Lúc mở cửa,

Dis mở miệng hỏi: “Cho nên, lý do cháu vào đây là vì khen cái áo len mà cô cháu may cho ông?”

Karen xoay người, mặt mỉm cười mà nhìn xem Dis, vỗ vỗ phong bì thư trong lòng bàn tay.

Cháu tới, chính là vì để lấy nó đi mà thôi, bởi vì cháu biết ông chắc chắn đã sớm chuẩn bị xong từ trước.

Hai ông cháu đều cười.

“Đúng rồi, ngày mai là ngày sinh nhật của thím cháu đấy.”

“Cháu đã biết, ông nội, thím ở nhà chúng ta, quả thật không dễ dàng, bỏ ra rất nhiều.”

Thím Mary không chỉ không rời bỏ chú Mason khi chú ấy trượt dài từ Phố Wall xuống Phố Mink,

Bất luận trong ký ức của “Karen” lúc trước hay là mình quan sát cảm nhận trong mấy tháng nay, đều cảm thấy thím Mary là một người vợ, một người mẹ và một người trưởng bối rất đáng gờm.

Với lại, Karen rõ ràng ý trong lời nói của Dis hơn;

Giống như lúc trước mình nhắc nhở Dis, giống như câu ‘Không tính hôm nay ông chỉ còn năm ngày’;

Cho nên, Dis đã ngứa mắt Parker từ trước, quyết định nhấc tay một cái, tiễn hắn đi thăng thiên.

“Cháu sẽ chuẩn bị cẩn thận.” Karen nói.

“Rất gấp gáp sao?” Dis hỏi.

“Sẽ không, bởi vì đến cùng thì thím cũng không phải là người ngoài, mà là người trong nhà.”

“Được rồi, làm phiền cháu.”

“Đây là việc mà cháu phải làm.”

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 2 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 5 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 7 ngày trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 1 tuần trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box