Số 13 Phố Mink [Dịch]
Tập 18 : Ra mắt (1) (c171-c180)
❮ sautiếp ❯Chương 171: Ra mắt (1)
Mở mắt ra, cảm giác rất dễ chịu và sung sức.
Quay đầu nhìn thoáng qua đồng hồ treo trên vách tường, mười giờ ba mươi phút.
So với thời gian mình hay thức giấc thì trễ hơn 3 tiếng, nhưng cân nhắc đến đời sống về đêm vô cùng phong phú như hôm qua, thì ngủ bù thêm ba tiếng đã là rất bình thường.
Rời giường,
Trên giường của Lunt đã trống từ sớm, chăn mền còn được xếp lại rất chỉnh tề.
Đi vào trong phòng tắm,
Đánh răng,
Rửa mặt;
Trong lúc vô ý, lúc nhìn vào gương mặt trong tấm gương, loại cảm giác không quen thuộc từng có trước đây đã biết mất, gương mặt trẻ tuổi và anh tuấn trong tấm gương kia tựa như vốn dĩ từ đầu đã thuộc về mình.
Giống như trong tiềm thức, mình đã xem ngồi nhà này, những người sống ở đây thật sự trở thành người thân của mình.
Đi ra phòng tắm, từ lầu ba xuống đến lầu hai;
Thím Mary đamg loay hoay lau sạch lấy bàn ăn, thím hôm nay mặc một cái váy màu hồng đào, phác hoạ ra dáng người rất có mỹ cảm, vừa nở nang nhưng cũng không quá dư thừa, tỏa ra hương vị thành thục của người phụ nữ ở độ tuổi này;
Ánh nắng buổi sáng thông qua cửa sổ lầu hai chiếu vào, rơi ở trên người thím, giống như đắp lên một tấm chăn mỏng màu vàng, như là một bức tranh tinh tế của một người họa sĩ, tinh xảo để người khác không nén lòng được mà nhìn.
Karen đứng trên bậc thang, hai tay chống tay vào lan can, trông lúc vô ý mà nở nụ cười.
Thím Mary tựa như đã cảm nhận được sau lưng, quay đầu lại, trông thấy cháu mình đang đứng trên bậc thang;
Trên người mặc áo sơ mi trắng, cổ áo có mấy cái cúc áo không cài, lộ ra một chút lồng ngực trắng, cổ áo lật ra ngoài trong vô thức cứ như sự cố ý của nhà thiết kế, và lọn tóc dài bên tay có chút ướt kia.
Nhất là nụ cười trên khóe miệng, rất thuần khiết.
Cũng không phải là tất cả ánh máy đều có ý nghĩ xấu, cũng không phải nụ cười của tất cả mọi người đều có vẻ thô thiển, thưởng thức đồ vật đẹp, vốn là một loại bản tính của con người.
Tựa như là phái nam khi nhìn thấy thiếu nữ xinh đẹp vậy, đạo đức quy ước và thước đo phẩm hạnh của bản thân sẽ làm cho ngươi không có những ý nghĩ khác, chỉ là đơn thuần thưởng thức cảnh vật đẹp mắt, vẻ đẹp của con người và bầu không khí xung quanh, để ngươi cảm thấy được sự vui vẻ phát ra từ tận nội tâm và thể xác của mình.
Ánh mắt của thím Mary nhìn Karen, cũng không khác nhiều;
Vốn dĩ cháu trai của mình đã thừa kế gen ưu tú của nhà Inmerais, trong khoảng thời gian này lại trở nên sáng sủa trầm ổn hơn, khí chất trên người cũng làm người ta cảm thấy tựa như người anh trai ấm áp nhà bên;
Loại bộ dáng và khí chất như thế này, ai có thể không thích.
“Cháu dậy trễ, chào thím.”
“Cháu muốn ăn cái gì?” Thím hỏi.
“Tự cháu làm gì đó ăn là được.”
Cái giờ này làm người ta rất khó xử, cách bữa sáng thì hơi trễ, nhưng lại hơi sớm để ăn cơm trưa.
Karen đi vào phòng bếp, đầu tiên là nấu một nồi nước;
Sau đó lấy ra hai cái trứng gà, đập vào trong bát, sau đó thêm một chút muối và đường rồi đánh lên.
Sau khi đã đánh trứng xong, nước trong nồi cũng đã sôi.
Karen cắt một chút hành đã chuẩn bị trước vào trong muôi, sau đó lại dùng muôi múc nước sôi, sau đó lại đổ vào quanh rìa chén trứng, hoàn thành.
“Chú đâu rồi?”
Karen vừa uống trứng vừa hỏi.
“Hôm nay không phải có một đơn phúc lợi hay sao, buổi sáng vừa làm xong đã lên xe của Paul, chú của cháu ngồi xe của Paul đến trại hỏa táng để xem tình hình.”
“Vậy ạ.”
Karen bưng bát đi tới cạnh bàn ăn.
Trang đầu của « nhật báo La Giai» vẫn đang tổng kết mấy cuôc biểu tình gần đây, tiến hành công kích lão thị trưởng mạnh mẽ, báo chí là đã được sắp xếp in xong từ tối hôm quá, sáng nay chắc chắc không có gì thay đổi.
Nhưng mà tất cả vào hôm nay sẽ thay đổi, mấy người khác thì cũng không nói, chỉ là sự mất tích của ứng cử viên Montford cũng đã là một tảng đá gây ra chấn động lớn, về việc này có ảnh hưởng tốt hay là xấu đến kết quả tranh cử của lão thị trưởng, thì cũng không nói trước được điều gì.
Nói không chừng lão thị trưởng sẽ được đeo lên một cái mũ hãm hại những ứng viên khác để bảo vệ chiếc ghế thị trưởng của mình, nhưng đây không phải là chuyện mà Karen có thể chi phối, anh cũng không có hứng thú đi sắp xếp mọi việc ổn thỏa.
Như thế thì quá mệt mỏi.
Chương 172: Ra mắt (2)
“Karen, giáo viên của Minna có gọi điện tới nói sẽ đến thăm hỏi giải đình.” Thím Mary mở miệng nói, “Lúc cơm trưa sẽ đến.”
“Ồ?” Karen có chút ngoài ý muốn, lúc thăm hỏi gia đình học sinh cũng không phải nên sắp xếp lúc giờ tan học hoặc ngày nghỉ sao, lúc học sinh cũng đang ở nhà?
Minna vẫn còn đang trên lớp mà giáo viên đã tự mình đến nhà hỏi thăm rồi à?
Hơn nữa còn sắp xếp thời gian ngay giờ cơm trưa;
Đến củng thì, khách đến nhà sẽ hay tránh chọn lúc cơm trưa hoặc cơm tối, để tránh sự lúng túng.
“Cho nên hôm nay thím ăn mặc đẹp như vậy sao.” Karen vừa cười vừa nói.
“Chút nữa thím có việc, muốn đi ra ngoài, cho nên đợi đến lúc cơm trưa, nhờ cháu giúp tiếp đãi giáo viên của Minna được không?”
“Dạ?”
Thành tích học tập Minna rất giỏi, hơn nữa còn là lớp trưởng trong lớp, lúc họp phu huynh của những “học sinh xuất sắc ” thường là một khoảng thời gian khá thoải mái, hơn nữa, có cái gì quan trọng hơn so với việc học của con cái chứ?
Mặc dù mình đã thôi học, nhưng truyền thống của nhà Inmerais rất xem trọng việc giáo dục.
Cho nên…
“Giáo viên nữ?”
“Đúng vậy, cô Eunice, là cô giáo dạy Toán của Minna.”
“Thím à.”
“Ừm?”
“Cháu mới mười sáu, nói đúng ra thì, còn chưa đủ 16, lúc này đã sắp xếp để cháu đi xem mắt rồi?”
“Không, không, ai, thật ra thì, cô Eunice cũng mới mười chín.”
Cũng may thím Mary không biết về “gạch vàng”, nếu không phía sau khẳng định phải thêm một câu: Nữ lớn hơn 3 ôm gạch vàng.
Karen đưa tay nhẹ nhàng gõ gõ vào trán của mình, dựa vào ký ức của “Karen” trước.
Vì sao tuổi trưởng thành theo tập tục của Ruilian là “Mười lăm tuổi”, bởi vì theo tập tục của xã hội, sau khi đủ 15 tuổi, nếu như ngươi không tiếp tục học lên cao hoặc đào tạo chuyên sau hơn, trên cơ bản thì đã có thể sớm chuẩn bị việc hôn sự rồi.
Truyền thống của Ruilan là… Tảo hôn sớm mang thai.
Đây cũng là nguyên nhân vì sao Minna và Lunt đều lớn như vậy, thím Mary nhìn vẫn chưa già đi, vẫn trẻ trung, bởi vì thím có con sớm.
“Cháu có thể từ chối sao, thím?”
“Không, cháu không thể, bởi vì việc này không lễ phép.”
“Được rồi, vậy chút nữa cháu có nên thay quần áo?”
“Không cần thay, bây giờ nhìn cháu cũng rất tốt rồi, lúc vừa biết nhau, tốt nhất là đem một mặt tự nhiên nhất của mình thể hiện cho đối phương xem, không phải sao?”
Mary rất có lòng tin đối với nhan sắc của cháu mình.
Karen vẫn là nghi ngờ nói: “Ông nội có biết không?”
“Là do chính ông nội phân phó, để thím và cô cháu sắp xếp cho cháu đấy.”
Karen trừng mắt nhìn,
Cúi đầu,
Tiếp tục uống canh trứng gà:
“Biết rồi.”
“Mặt khác, thi thể buổi sáng sau khi được chở ra ngoài và mai táng xong, trong nhà nhân viên đều đã nghỉ, ông nội giữa trưa cũng ở lại giáo đường, thím và cô của cháu cũng không ở nhà ăn cơm trưa, cho nên, tự cháu chuẩn bị cơm trưa cho mình và cô Eunice đấy nhé?”
“Được rồi.”
Thím Mary rướn người lên bàn, đưa tay giúp Karen chỉnh lại lọn tóc ngang trán, sau đó nắm chặt nắm đấm, cổ vũ Karen nói:
“Cô Eunice rất xinh đẹp đấy, là người Wien, trong nhà còn giống như là xuất thân quý tộc, khí chất cũng không thể chê vào đâu được, dù sao thì, thím tin tưởng cháu có thể làm được.”
Dùng vẻ mặt đẹp trai và tài nấu nương tinh tế của mình mà đi chinh phục cô ấy đi!
Karen thở dài,
Nói:
“Người ta làm cô giáo đã 19 tuổi, cháu còn thiếu nửa tháng nữa mới mười sáu tuổi, người ta đã làm cô giáo, cháu thì sau trung học thì bỏ học, cháu cảm thấy đến lúc đó người ta sẽ chỉ xem cháu là một đứa con nít đấy.
Cháu thậm chí cảm thấy rằng, sau khi gặp mặt thì người ta sẽ gọi cháu là… Em trai nhỏ đấy.”
Thím Mary cười nói: “Đâu có cô gái nào sẽ từ chối một con cún sữa đâu?”
Trong từ địa phương của tiếng Ruilian, “cún sữa” và từ cún sữa mà Karen nhận biết là cùng một nghĩa.
“Nói sao đi nữa thì cháu cho người khác cảm giác không trẻ con chút nào, nhất là sau khi cháu khỏi bệnh.” Thím Mary nói.
Chú của cháu còn muốn gọi cháu là chú mà.
“Tóm lại, cháu phải cố gắng lên nha!”
“Được rồi, cháu sẽ cố hết sức.”
Đến cùng thì đây là nhiệm vụ ông nội giao.
Thím Mary xách túi ra khỏi cửa.
Sau khi Laren uống xong “Bữa sáng”, đi xuống lầu, đi vào trong sân.
Thời tiết hôm nay rất tốt, ánh nắng tươi sáng, ánh nắng mùa đông, luôn có thể cho con người ta một cảm giác thoải mái dễ chịu.
Chương 173: Ra mắt (3)
“Này, thiếu gia.”
Âm thanh của Alfred truyền đến từ phía đông, anh ta đang nhảy qua hàng rào giữa nhà Inmerais và nhà của ngài Mark.
“Thiếu gia, phu nhân Mark mời ta uống cà phê, thưởng thức bánh táo bà ấy vừa làm.”
Karen nhìn xem Alfred, nói: “May mắn là ngài Mark không ở nhà, nếu không anh sẽ gặp nguy hiểm đấy.”
“Không, ngài Mark cũng ở nhà, ông ấy đối với tôi so với phu nhân Mark còn nhiệt tình hơn.”
“Ừm, vậy anh càng nguy hiểm hơn.”
“Thiếu gia, bà Molly đối với món nem rán tối hôm qua khen không dứt miệng, nhờ tôi chuyển lời cảm kích cho ngài.”
“Bà ấy thật sự ăn hết?”
“Ừm, người cuối cùng bà ta ăn đến quần áo cũng không nhả ra.”
“Cũng đúng.”
“Đúng rồi, phu nhân bảo hôm nay cho nhân viên chúng tôi được nghỉ.”
“Vậy sao anh còn ở lại chỗ này vậy?”
“Tôi đang nghĩ rằng hỏi thăm thiếu gia ngài có cần tôi giúp đỡ sắp xếp vài thứ gì hay không, ví như hoa tươi, bong bóng, ngọn nến thậm chí là mặt dây chuyền hay chiếc nhẫn vân vân.”
Nói, Alfred chỉ chỉ chiếc Santland bản giới hạn đang dừng trước cổng kia:
“Thiếu gia, tôi đều đã chuẩn bị xong.”
“Áo cưới có mua chưa?”
“Cái này còn không có, nhưng nếu như ngài có cần, tôi có thể đưa đến vào lúc xế chiều.”
“Anh thật sự rất rảnh rỗi đấy.”
“Đúng vậy, bởi vì tôi không giờ phút nào mà không thôi suy nghĩ làm sao để phục vụ thiếu gia ngài thật tốt, thật ra thì cũng do tôi rất tò mò cô giáo dạy Toán kia dáng dấp ra sao, cô ta có thể còn chưa rõ ràng lắm rằng hôm nay cô ta sẽ được gặp cơ duyên vĩ đại đến dường nào trong cuộc đời này của mình”
“Càng nói càng quá đáng.”
“Cơ hội để xuất hiện trên tranh tường, cũng không phải ai đều có thể có được.”
“Hôm nay rảnh rỗi, Alfred, anh có thể đi nghỉ ngơi một chút, ví như, tới đài phát thanh học thuộc kịch bản của ngày hôm này.”
“Cái này tôi đã chuẩn bị xong, kịch bản chuẩn bị cho chương trình « Câu chuyện của La Giai » đêm nay là về món ăn, tay nghề nấu nướng của thiếu gia quả thật đã khai phá cho tôi một thế giới hoàn toàn mới, tôi chuẩn bị làm một chuỗi chương trình về tài nấu ăn của ngài.
Ừm, trước hết bắt đầu đơn giản một tí, ví như… Salad.”
“Vậy sao anh còn không lo đi đi?”
“Được rồi, thiếu gia.” Alfred lấy ra chìa khóa xe, “Thiếu gia, có cần tôi để xe lại cho ngài không? Lái xe chở tiểu thư xinh đẹp đi hóng mát, là một việc làm rất lãng mạn đấy.
Mà loại lãng mạn có quan hệ trực tiếp đến giá thành của chiếc xe đang lái.”
“Ta không cần.”
“Đúng vậy, đấng vĩ đại, ngài cơ bản thì cũng chẳng cần những thứ thế tục này mà tô đậm bản thân mình, là do tôi nông cạn.”
sau khi hành lễ, Alfred ngồi chiếc Santland của mình mà rời đi.
Karen thở dài,
Lúc quay người trở về phòng,
Trông thấy phu nhân Mark đứng trong vườn hoa sát vách, nhìn Alfred lái xe rời đi;
Sau đó,
Đứng sau bậc thang sau lưng phu nhân Mark, ngài Mark cũng đứng ở nơi đó, cũng nhìn Alfred rời đi.
Thật ra thì,
Nếu như bỏ qua thái độ nịnh nọt của Alfred đối với mình mà nói,
Cũng không thể phủ nhận sức hút của anh ta.
Nhất là tối hôm qua lúc dùng tay nghe điện thoại, loại giọng ưu nhã thuộc về nam phát thanh viên kia.
Karen học theo bộ dáng của Alfred:
“Hoan nghênh đến với Câu Chuyện Của La Giai, tôi là người dẫn chương trình Karen.
Inmerais.”
“Ha ha.”
Sau khi bắt chước xong, Karen tự mình cũng cười, đi trở về phòng khách, pha cho mình một chén trà sau đó ngồi xuống ghế sô pha, cầm lấy tạp chí về Quan tài, bắt đầu đọc.
Đời trước của anh, lúc vừa kiếm được tiền để mua nhà, thích tìm kiếm tin tức các loại nhà khắp nơi, rảnh rỗi không làm gì cũng lật xem, trên cơ bản là không dừng lại được;
Đời này, lại quen lật tạp chí quan tài, rốt cuộc, nếu so sánh về vấn đề giá cả, chất lượng của quan tài có vẻ như tốt hơn nhà ở rất nhiều.
Nâng chén trà lên,
Lúc đang chuẩn bị uống trà,
“Cậu không đi chuẩn bị một chút sao?”
“Cô làm ta giật cả mình.”
Không biết lúc nào, Pall liền ghé vào trên ghế, ngay trên đầu của mình.
“Tiểu thư xinh đẹp sắp tới nhà của cậu để dùng chung cơm trưa đấy, mà một người giỏi về nấu nướng như cậu không lo chuẩn bị trước mà lại ngồi ở đây lật xem tạp chí về quan tài, cho nên, cậu đã đốt cháy giai đoạn nhanh đến thế rồi sao, đang lựa chọn kiểu dáng quan tài cho mình và cô ta nằm chung rồi?”
“Tại sao tôi cảm giác trong giọng nói của cô có chút chua chua nhỉ.”
“Ồ? Tôi sao? Buồn cười! Cậu có biết tôi lớn bao nhiêu sao? Cậu biết tôi lớn bao nhiêu sao!”
“Bất cứ một người đàn ông bình thường nào cũng sẽ không đi đánh giá xem xét một con mèo lớn bao nhiêu.”
“… !” Pall.
“Cậu trong trong mắt của tôi, chỉ là một thằng nhóc, không, ngay cả Dis trong mắt tôi, cũng là một đứa bé mà thôi.”
“Ừm.”
“Tôi chỉ là quan tâm cậu, tôi cảm thấy cậu bây giờ là phải chuẩn bị một bữa cơm trưa phong phú để tiếp đón định mệnh của mình.”
“Đúng rồi, Pall, tiểu thư Eunice là do ông nội sắp xếp hay là thím sắp xếp?”
“Tôi cũng không biết.” Pall suy tư một chút, “Nhưng tôi cảm thấy Dis chắc chắn biết chuyện này.”
“Có quen người trong nhà không? Ý tôi nói là, cùng nhà Inmerais, đến từ Wien, trong nhà hình như là quý tộc.”
“A, thì ra ý cậu hỏi là thế, chắc là có biết nhau.”
“Chắc là?”
“Cậu biết đấy, lúc bình thường tôi cũng chẳng ra khỏi nhà, lúc Dis lúc ra khỏi cửa, cũng sẽ không mang tôi theo, sự việc giống tối hôm qua, thật ra tôi cũng không gặp nhiều đâu.
Cho nên, sự tình trong gia tộc Inmerais, thật ra tôi cũng không hiểu được nhiều, có thể là Dis nhận biết? Cũng có thể là cha mẹ của cậu nhận biết gia đình họ?
Ai có thể nói chắc được đâu.”
Chương 174: Ra mắt (4)
“Tối hôm qua Dis nói với tôi, để tôi suy nghĩ việc du học, tôi vẫn cảm thấy Dis tối hôm qua giống như là đang bàn giao lại việc hậu sự.”
“Không cần cảm thấy, ông ta đang làm đấy”
“Đã xảy ra chuyện gì? Nguyên nhân bởi vì tôi hay sao, cái Nghi Thức Đón Thần kia?”
“Tôi không cho rằng với điều kiện tiên quyết là Dis không giết cậu thì ông ta còn mắc phải sai lầm như vậy, tất cả người biết chuyện này cũng sẽ không phản bội, bao gồm ngài Hoven vẫn còn ráng giữ lại một hơi cuối cùng kia.
Cậu có biết trong tháng này bệnh viện gọi đến bao nhiêu lần để thông báo tình trạng nguy kịch của ông ta hay không?
Kết quả, mỗi lần cũng đều cấp cứu lại được.”
Nói, Pall lại nhìn về con chó vàng đang nằm gục trong góc kia:
“Lão Hoven còn không chết, cho nên, cái con chó ngu xuẩn này không biết sẽ phải đợi ở trong nhà chúng ta đến bao giờ.”
“Nếu như lão Hoven chết rồi, con chó này chắc hẳn sẽ ở lại nhà chúng ta luôn rồi.”
Pall duỗi ra móng vuốt, che mắt, nói:
“Ai, cái con chó ngu xuẩn này sẽ làm hạ thấp trình độ văn hóa của gia đình Inmerais thôi.
Cậu có biết không,
Cùng với một con chó thật sự ở chung một nhà, tôi cảm thấy đang tự hạ thấp thân phận của mình đấy.”
“Được rồi được rồi, dưa chua lúc trước tôi làm chắc đã tốt rồi, giữa trưa làm một chút canh chua cá an ủi tâm hồn cho cô.”
“Ừm? Vậy cơm trưa hôm nay của cậu và vị tiểu thư kia cũng là canh chua cá à?”
Karen lắc đầu: “Cơm trưa thì nấu vài món tùy ý thôi.”
“Cho nên, canh chua cá là làm đặc biệt cho tôi sao?”
“Ừm.”
Tối hôm qua Pall là rất ngoan, con mèo này trong nhà có đôi khi rất hay lắm mồm, nhưng ở bên ngoài, rất nghe lời, cũng hiểu được cách phối hợp.
“Ca ngợi Tà Thần!”
“A.”
Uống xong một ly trà, Karen đi vào phòng bếp, bắt đầu làm canh chua cá cho Pall.
Pall ghé vào bên cạnh bếp lò, thỉnh thoảng duỗi ra móng vuốt đẩy bình đựng gia vị về phía Karen.
“Tôi rất hiếu kì, nhiều phương pháp nấu cá như vậy, cậu đã học được từ đâu, bao gồm cả đồ ăn mà cậu làm, cũng có rất nhiều loại phong cách.”
“Có Tà Thần thuộc tính Thao Thiết không?” Karen qua loa nói, “Có lẽ tôi là vậy.”
“Thao Thiết là cái thứ gì?” Pu’er hỏi.
“Không khác mặt của cô lắm.”
“Tôi cảm thấy cậu đang lừa tôi.”
“Thật ra thì liên quan đến đố ăn, chỉ cần sạch sẽ, đồ ăn có khẩu vị khác nhau cũng sẽ không phân biệt giàu nghèo sang hèn, đương nhiên, dưa trên cơ sở này, nếu như có thể làm cho món ăn thêm phần phong phú, thì tốt hơn.
Cho dù đồ ăn có ngon đến đâu, ăn lâu cũng sẽ cảm thấy ngán.”
“Giống như là bạn đời sao?”
“Cái này so sánh cũng không đúng, cùng bạn đời cùng nhau già đi, vốn tựa như quá trình lên men tuyệt vời của đồ ăn” vậy.”
“Giống như quá trình tôi trông thấy Dis từ đứa bé trở thành ông già à?”
“Cô và Dis là bạn đời của nhau à?” Karen cười nói.
“Ha ha ha, ai điên rồi mới làm bạn đời của ông ta, ông ta cũng sẽ không làm cá.”
“Sắp làm xong rồi, lại hầm thêm một lát, đúng, có cần chuẩn bị cho cô một ly cà phê không?” Karen hỏi.
“Không cần, hôm nay tôi uống nước canh.”
“Được rồi, vậy giúp tôi lột cái này đi.”
Karen đem hai viên tỏi ném đến trước mặt của Pall,
Pall nghi ngờ duỗi ra móng vuốt, đụng đụng củ tỏi trước mặt:
“Cậu muốn tôi dùng vuốt mèo để… Lột tỏi à?”
“Ừm, nếu như về sau cô còn muốn tôi nấu canh cá.”
“Được rồi, tôi lột.”
Pall bắt đầu dùng móng vuốt của mình để lột tỏi.
Karen thì bắt đầu chuẩn bị bột mì;
“Cậu giữa trưa định nấu món gì?”
“Mì trộn, tối hôm qua quá mệt mỏi, hôm nay lại muốn ăn một chút tinh bột.”
Lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng ô tô.
“Đến rồi!”
Bệ cửa sổ lầu hai,
Pall nhô đầu mèo ra, bên trong miệng còn ngậm nửa tép tỏi chưa lột.
Karen đang nhào bột mì cũng bước tới.
Cửa nhà, có một chiêc taxi dừng trước cửa;
Ngay sau đó,
Một cô gái mặc váy đen và áo choàng bước xuống từ trên xe taxi;
“Mặc quần áo màu đen đến ra mắt, có vẻ cô ta cũng bị ép buộc.” Pall vừa tiếp tục dùng vuốt mèo lột tỏi vừa hô: “Chuẩn bị được ăn tỏi sống đi tiểu thư à!”
Lúc này, vị tiểu thư kia vừa trả tiền xe vừa cảm ơn tài xế, xe taxi lái đi, tiểu thư xoay người, mắt hướng vào cửa sân nhà Inmerais.
Khuôn mặt giống như được đấng tạo hóa tự tay tạo nên, phối hợp với vóc người cao gầy, cùng với chiếc váy màu đen trên người, thể hiện ra loại khí chất nằm ở giữa một thiếu nữ hay giận hờn và một cô gái trưởng thành.
Có ít người đẹp, là có thể tán thưởng;
Mà có số ít người đẹp, thì cho dù ngôn ngữ phong phú đến dường nào cũng không thể hình dung được.
Pall đang lột tỏi, dừng động tác lại;
Karen đang nhào bột mì, cũng dừng động tác lại.
Vị tiểu thư kia dường như đang do dự có nên bước vào trong hay không, lại nhìn lên trên lầu 1 xem xem có người bên trong hay không.
“Karen, tôi thừa nhận, cô ta so với năm đó lúc tôi vẫn còn là người, chỉ kém một chút thôi.”
“Pall.”
“Ừm?”
“Hay là bữa trưa cô cũng ăn mì đi.”
Chương 175: Tổ tiên (1)
“Cậu không phải đang nói đùa chứ, ngài Tà Thần thân yêu của tôi.”
“Cô thì cảm thấy thế nào?”
“Tôi cảm thấy dù xem như là Tà Thần, cũng không làm ra chuyện bắt một con mèo ăn mỳ trộn, còn ăn kèm tỏi.”
Karen đưa thay sờ sờ đầu Pall, Pall liếc mắt nhìn anh;
“Thật đẹp mắt, so với trong dự đoán của tôi còn tốt hơn nhiều đấy.”
Vì cái gì trong xã hội vẫn cứ nhấn mạnh về vẻ đẹp bên trong, bởi vì trên bản chất, đây là một xã hội thích nhìn mặt.
“Tôi còn dễ nhìn hơn cô ta đấy.” Pall vẫn kiên quyết cường điệu nói.
“Có ảnh chụp sao?”
“Lúc đó còn chưa phát minh ra máy chụp ảnh đâu, nhưng tôi chắc là cũng có trên tranh tường.”
“Ở đâu?”
“Để tôi ngẫm lại xem, trong tầng hầm của lâu đài nhà Ellen, chắc là sẽ có giữ lại.”
“Ellen?”
“Đó là dòng họ của gia tộc tôi.”
“Gia tộc Mèo yêu? A không, gia tộc dị ma?”
“Nếu như tôi dùng từ gia tộc dị ma để hình dung nhà Inmerais, cậu có cảm thấy vui hay không?”
“Tôi cũng chẳng có thành kiến gì đối với dị ma cả.” Karen nói.
“Cậu có thể hiểu như thế này, là một gia tộc lớn hơn nhà Inmerais, nhân khẩu càng đông, truyền thừa từ càng xa xưa hơn.
Vì biểu thị sự tôn trọng với cậu, tôi cũng không dùng hai chữ ‘Sâu kiến’ để so sánh gia tộc Inmerais và gia tộc của tôi.”
“Rất tốt.” Karen nhẹ gật đầu, “Vậy bây giờ đâu, tuyệt tự hết rồi sao?”
“Vì cái gì cậu sẽ cảm thấy như vậy?”
“Bởi vì những gia tộc hay dùng chữ sâu kiến để làm nổi bật lên sự vĩ đại của gia tộc mình, trên cơ bản đều đã tiêu vong trong dòng sông của lịch sử.”
“Đáng chết, tôi bắt đầu hoài nghi lần trước Dis đi tới Belwin có phải hay không đã chôn cất một đứa cháu trai đã chết, sau đó đem một đứa cháu trai song sinh khác thất lạc ở bên ngoài đưa về nhà hay không.
Cậu biết không,
Giọng điệu của cậu lúc nói chuyện với tôi đôi khi thật sự giống y như lúc Dis còn trẻ nói chuyện với tôi vậy.
Trái lại thì cái trước ‘Karen’, tôi cũng không thích.
Lunt, tôi cũng không thích.
Luôn cảm thấy bọn chúng chả ra gì.”
“Được rồi.”
“Cho nên, có đôi khi tôi có thể hiểu được vì sao Dis lại thích cậu như vậy, cậu có biết không, trên thế giới này nhưng thật ra là có một loại truyền thừa khác, nó thậm chí còn được coi trọng và chặt chẽ hơn huyết thống.”
“Tôi có thể hiểu được.”
“Cậu thật sự hiểu được sao?”
“Ừm.”
Karen biết, ý của Pall là nói về người kế nghiệp.
“Nhưng vấn đề bây giờ là, Dis hình như cũng không có ý định để cho tôi nhập giáo, ông ấy bây giờ giống như đang sắp xếp cho tôi lấy vợ sinh con.
Tôi có thể hiểu được ông lão nào cũng hy vọng con cháu giúp gia tộc nối dõi, chỉ là tôi vẫn cảm thấy hơi quá nhanh rồi.”
Pall méo một chút đầu, nghi ngờ nói:
“Cậu chỉ cần ngồi thoải mái là được rồi, có cái gì mà cực khổ?
Thậm chí, sau khi sinh con ra, cậu có thể ném cho Dis giữ, cũng có thể ném cho Mary giữ.
Người như Mary chắc chắn sẽ hô to: Trời ạ, lại muốn nuôi dưỡng thêm một đứa bé!
Nhưng tin tưởng tôi, cô ta khẳng định vẫn sẽ tận tâm mà chăm sóc.
Ánh mắt tuyển con dâu của Dis cũng không tồi đâu.”
“Còn cô thì sao?”
“Winnie sao, đừng nhìn cô ấy bây giờ yên tĩnh như vậy, nhưng lúc tuổi còn trẻ thế nhưng rất phản nghịch đấy, thành công thoát khỏi sự trói buộc của Dis mà chạy đi tìm hạnh phúc mà mình mong muốn;
Sau đó, hôn nhân tan vỡ, ly hôn.”
“Thật sự là một câu chuyện bi thương.”
Rất khó tưởng tượng rằng, cô Winnie trông coi sổ sách làm việc rất điềm tĩnh, năm đó cũng có một mặt dũng cảm dám chống lại sự giam cầm của gia trưởng phong kiến mà tự tìm hạnh phúc.
Karen rửa tay, cầm khăn lông lau khô.
Pall tiếp tục đi theo bên cạnh anh, nói: “Tôi cảm thấy vị tiểu thư dưới lầu kia rất không tệ.”
“Tôi cảm thấy cũng chẳng có ai có ý kiến gì về chuyện này.”
“Không không không, tôi đang nói về khí chất, khí chất đấy, khí chất của cô ta, để cho tôi cảm thấy rất dễ chịu.”
“Người ta còn chưa đi vào trong phòng, cô đã cảm giác được khí chất của người ta rồi à? Trực giác chuyên môn của mèo à?”
“Đây là ánh mắt sắc bén của một người từng trải, hiểu không!”
“Được rồi, tốt.” Karen bắt đầu bước xuống lầu.
Pall đi dọc theo tay vịn cầu thang xuống dưới:
“Loại tiểu thư có khí chất tốt như vậy, phù hợp cho việc sinh con.”
Karen nghe được lời này, giang hai tay ra, nói:
“Tôi nghe được có người nói là, mông lớn càng hợp hơn.”
“Đó là nông cạn! Vậy chỉ có thể sinh ra đứa bé khỏe mạnh mà thôi!”
“Chỉ có thể?”
“Đúng vậy a, loại đứa bé khỏe mạnh đơn thuần kia thì cần sinh làm gì? Muốn sinh thì tốt nhất là sinh ra đứa bé dễ dàng tiếp nhận sự Thanh Tẩy hơn, lại càng dễ tiếp dẫn sức mạnh của tín ngưỡng, đây mới gọi là đứa bé tốt.”
“Cách nói này của cô…”
“Cho nên, nếu không có vấn đề gì, tôi cảm thấy cậu có thể chinh phục cô ta, để cô ta sinh con cho cậu!
Huyết thống nhà Inmerais, huyết thống của Dis, của ngươi, nếu không được lưu truyền tiếp, vậy thì thật đáng tiếc.”
Chương 176: Tổ tiên (2)
Karen dừng bước lại, nhìn về phía Pall, hỏi:
“Cô không có kết hôn phải không a?”
“Tôi bây giờ là một con mèo, làm sao kết hôn?”
“Ý của tôi là, khi cô vẫn còn là một con người, cô cũng chưa kết hôn phải không a?”
“Ách…”
“Cũng chưa từng yêu ai phải không, chưa thích qua một người khác phái nào khác a?”
“… Cậu ngậm miệng lại!”
“Tôi biết ngay là cô không có.”
“Cậu có biết trước đây có bao nhiêu kẻ muốn theo đuổi tôi hay không, năm đó tôi chính là một cái thần thoại đấy, là tình nhân trong mộng của không biết bao nhiêu chàng trai trẻ tuấn tú đấy.”
“Nhưng cô vẫn chưa yêu đương với ai cả.”
“Tôi…”
“Cho nên, trong mắt của cô thì nam nữ nếu sống cùng một chỗ, chỉ là để sinh con có phải không?”
“Không phải nên vậy sao, chẳng lẽ lại là vì nói đến chuyện yêu đương?”
“Được rồi, nói cho cô cũng không hiểu.”
Karen cảm thấy, có lẽ là bởi vì Pall làm mèo quá lâu, cho nên trên tư tưởng đã chuyển hóa “Tình yêu” thành khái niệm ngang hàng với “Giao phối”;
Cùng với suy nghĩ của mèo chó tìm kiếm bạn tình, cũng bị từ từ ảnh hưởng.
“Tôi chỉ vì tốt cho cậu mà thôi, tin tưởng tôi, Karen, khí chất trên người của vị tiểu thư kia, quả thực khác biệt.”
“Cô nói là cô ta là dị ma à?”
“Cô ta không phải là dị ma, tôi có thể bảo đảm, nhưng dáng vẻ của cô ta có thể để cho tôi cảm thấy rất dễ chịu, rất hợp mắt, loại người này linh tính trời sinh chắc chắn rất cao.”
Pall trực tiếp nhảy đến trên bờ vai Karen, dùng bàn chân mèo vuốt mặt Karen:
“Cô ta có thể giúp cậu sinh ra những hậu duệ Tà Thần ưu tú đấy! ! !”
Karen đưa tay kéo con mèo đen không hiểu vì sao bỗng dưng kích động đến thể xuống, vứt ở một bên:
“Cô quả thật càng giống bà ngoại hơn so với những bà ngoại chỉ biết suốt ngày nhìn chằm chằm vào cái mông của con gái nhà người ta.”
Pall vừa nhảy xuống bậc thang vừa hô:
“Xét theo tuổi tác thì tôi còn lớn tuổi hơn bà ngoại của cô ta đấy.”
“Chính cũng chưa có sinh con mà phải không?” Karen hỏi.
“Không có.”
“Cho nên gia tộc của cô là bởi vì cô không có sinh ra những hậu duệ ưu tú, cho nên bây giờ tuyệt tự hết rồi sao?”
“Gia tộc của tôi không thiếu người để sinh con, đáng chết! Người của gia tộc của tôi rất đông, cậu lo cho nhà Inmerais của cậu kìa thì tốt hơn!”
Karen khoát khoát tay, lười nhác phản ứng với con mèo này.
Đi ra ngoài phòng khách, đi vào trong sân nhỏ, lúc này, tiểu thư mặc váy dài màu đen đã tự mình mở cửa mà đi vào, sau khi nhìn thấy Karen đi ra, cô ta rất áy náy mà nói:
“Rất xin lỗi, tôi cho rằng trong nhà không có người, cho nên đã tự mở cửa sân vào xem.”
“Người nên xin lỗi là tôi mới đứng, là do tôi không thể kịp thời ra nghênh tiếp.
Cô là tiểu thư Eunice phải không, cô giáo của Minna?”
“Đúng vậy, tôi là cô giáo dạy Toán của Minna, cậu là anh của Minna sao?”
“Đúng vậy, cô có thể gọi tôi là Karen.”
“Được rồi, Karen.”
“Mời đến.”
“Cảm ơn.”
“Minna chưa hề nói cho tôi biết, cô giáo dạy Toán của nó lại là một vị tiểu thư xinh đẹp như vậy.”
“Minna cũng không có nói với tôi, em ấy có một người anh đẹp trai đến vậy đấy.”
“Mời ngồi.”
“Được rồi, cảm ơn.”
“Uống cà phê hay là hồng trà?”
“Nước đá, có thể sao?”
“Được rồi, xin cô chờ một lát.”
Karen đi lên phòng bếp trên lầu một khối đá từ trong tủ lạnh, Pall vẫn đang nằm trên lan can cầu thang ghé mắt sang mà nói với anh ta:
“Nước đá, hai ly đá nước, hừ hừ.”
Pall biết, ngày bình thường Karen không thích uống trà và cà phê, chỉ thích uống nước đá.
Karen không nhìn con mèo này, đi lên đổ hai ly đá nước rồi đi xuống.
Tiểu thư Eunice đang thưởng lãm trước một bức tranh tường, nghe thấy bước chân của Karen xuống lầu, cô quay đầu lại, cười nói:
“Tôi thích không khí trang trí của nơi này.”
Pall ở trên bậc thang nghe được câu nói này, nhỏ giọng thầm thì nói: “Chắc cô cũng sẽ thích tầng hầm đấy.”
Karen đem một ly nước đá đưa cho cô vừa nói: “Phong cách của tông giáo có thể giúp con người ta an tâm.”
“Đúng vậy, không sai, tôi cảm thấy chỗ hấp dẫn người khác nhất của tông giáo, nó có thể làm cho trong lòng của chúng ta…”
“Xây nên một căn phòng trong thế giới tinh thần của chúng ta, một căn phòng chỉ thuộc về riêng mình.”
“Cậu hình dung quả thật là quá chuẩn xác, không hổ danh sinh viên ưu tú của đại học tâm lý La Giai.”
Hả?
Sinh viên ưu tú của đại học tâm lý La Giai?
Trong nháy mắt Karen đã hiểu rõ,
Trong lúc đề cử mình làm đối tượng hẹn hò, thím đã nói dối với trình độ học vấn của mình.
Không có gì bất ngờ xảy ra, khả năng còn cố ý nói sai tuổi của mình.
Mặc dù, nói mình là sinh viên của đại học tâm lý La Giai cũng không có vấn đề gì, mặt khác, tuổi tác tâm lý của mình cũng không thấp, nhưng mà…
Chương 177: Tổ tiên (3)
“Có lẽ có một chút hiểu lầm, tôi mặc dù rất hứng thú với tâm lý học, nhưng mà tôi cũng chưa học đại học bao giờ, năm ngoái bởi vì có một chút rắc rối về vấn đề tâm lý, dẫn đến việc vừa lên cấp ba thì đã thôi học rồi.
Mặt khác, bọn họ nói tôi bao nhiêu tuổi?”
“Mười chín tuổi.”
“Tôi mười sáu thôi.”
Hai chữ “Chưa đầy”, Karen vẫn thu lại, bởi vì anh ta cảm thấy rằng mình đã đủ thành thật.
“Tôi quả thật là hoàn toàn nhìn không ra, cậu cho tôi một cảm giác, rất trầm ổn, giống như là lớn hơn tôi vậy, a không, thật có lỗi, tôi không phải nói vẻ mặt của cậu già, thật ra thì, bây giờ có thể cảm giác được, cậu quả thật còn rất trẻ.”
“Tôi luôn luôn không thích dùng độ tuổi để cân nhắc tuổi tác thật sự của một người, ta càng thích dùng những trải nghiệm thật sự của họ để nói lên số tuổi của một người.”
“Đúng vậy, nói rất có lý.”
“Ngài là người Wien?”
“Đúng vậy, tôi là người Wien, tôi lớn lên ở Wien, nhưng mẹ tôi là người Ruilian.”
“Vì sao lại chọn làm giáo viên ở thành phố La Giai này?”
“Bởi vì lúc bà ngoại tôi qua đời, mẹ tôi rất đau lòng, cho nên muốn ở nơi bà từng sống một khoảng thời gian ngắn, tôi thì vừa lúc tốt nghiệp đại học, bèn tìm một công việc giáo viên ở ngay thành phố La Giai.”
“Rất xin lỗi.”
“Không, không cần, bởi vì tôi cũng chưa từng gặp qua bà ngoại của mình, ngay cả lúc bả ngoại qua đời, sau khi nhận được tin tức mẹ và tôi lập tức trở về, bà ngoại đã an táng xong.” Eunice ngắm nhìn bốn phía, đưa tay chỉ về hướng bệ để quan tài trong phòng khách: “quan tài của bà ngoại, hẳn là cũng đã từng được đặt ở chỗ đó.”
Tang lễ của bà ngoại, chắc hẳn được cử hành tại nhà Inmerais.
Karen nói: “Là một bà lão rất hiền lành.”
Mặc dù, mình cũng không nhớ rõ bà ấy.
“Cô còn chưa dùng cơm trưa phải không? Tôi có thể may mắn mà mới cô cùng dùng cơm trưa không?”
“Không phiền phức sao?”
“Không, không phiền chút nào.”
Karen dẫn Eunice đi đến lầu hai.
Pall vẫn nằm ghé vào trên lan can,
Eunice tiến lên, chủ động ôm Pall lên nói:
“Con mèo thật đáng yêu, lông của nó thật mềm mại.”
Karen có chút ngoài ý muốn, Pall dường như cũng không chống cự mà nằm trong ngực Eunice.
Pall tựa như thấy được ánh mắt của Karen,
Còn tỳ cái chân mèo của mình lên ngực Eunice,
Sau đó lại cho Karen một ánh mắt.
Karen cảm thấy hôm nay con mèo này là điên rồi.
May là biết nó là một con mèo cái, bằng không anh ta có thể sẽ trực tiếp đem nó đá văng ra ngoài cửa.
“Mời cô ngồi trước, cũng sắp xong rồi.”
“Cần tôi đến hỗ trợ sao?”
“Đợi chút nữa chỉ cần cô hỗ trợ thưởng thức là được rồi.”
“Được rồi, vất vả cho cậu.”
Eunice đem Pall đặt ở bên trên bàn ăn, sau đó vô ý thức tay chống ở bên mặt, nhìn Karen đứng ở trong phòng bếp.
Pall cũng nằm gục bên cạnh Eunice, nhìn Karen một chút, rồi nhìn nhìn lại Eunice;
Trong lòng nói:
“Xem đi, cô thất thủ rồi, chỉ cần dáng dấp đủ đẹp trai, bỏ học cấp ba thì làm sao, nhỏ tuổi hơn mình thì thế nào, tất cả đều không thành vấn đề.
Ai,
Con người thật quá nông cạn.”
Karen bưng ra một chậu canh chua cá, đặt ở bên trên bàn ăn.
“Đây là món gì, tôi chưa bao giờ thấy qua, ùm, thơm quá a.” Eunice hỏi.
“Canh chua cá, dùng để ăn khai vị với cơm.”
“Tôi thật muốn nếm thử ngay lập tức.”
“Không, đây không phải để cho chúng ta ăn, là cho nó ăn.” Karen chỉ chỉ Pall trên bàn ăn.
Nghe được câu này trong mắt Pall lúc này như phát lên ánh sáng.
Karen lấy ra một cái khăn hình tam giác, buộc lên cho Pall, sau đó đem cái bát chứa đầy canh chua cá đẩy đến trước mặt nó, nhắc nhở:
“Cẩn thận bỏng đấy.”
Pall nhìn về phía Karen, lại nhìn về phía Eunice, thầm nghĩ:
“Cô còn đang chờ cái gì, sinh con cho Ngài Tà Thần là vinh quang của cô đấy!”
Karen từ trong phòng bếp bưng ra hai bát mì, ớt và các loại gia vị khác đều ở phía trên
“Là cần trộn lẫn vào sao?” Eunice tò mò hỏi.
“Không, chờ một chút.”
Karen lại từ trong phòng bếp múc ra một muôi dầu nóng lớn, xối lên bát mì của Eunice, lại đổ vào trong bát của mình;
“Xì xì xì xì… Tư……”
Đối với người thích ăn bánh bột mà nói, loại thanh âm này quả thật như âm thanh của thiên đường.
“Để tôi giúp cô trộn đều đi.”
Karen dùng đũa giúp Eunice trộn;
“Đây là cái dụng cụ gì vậy?”
“Đây là đũa, tôi quen dùng cái này để ăn cơm.”
“Nhìn, rất mới lạ cũng rất thuận tiện, với lại nhìn nó cũng rất tinh xảo.”
lúc đầu, Karen vốn dĩ là làm đũa từ thanh trúc, tự mình cắt gọt, nhưng về sau Alfred dựa theo kiểu dáng giống nhau mà chế tạo cho mình mười đôi đũa bạc.
“Cô có muốn thử xem sao?”
“Muốn.”
“Đây.”
Eunice cầm lấy đũa, để cho Karen có chút ngoài ý muốn chính là, mặc dù nhìn vào có chút không thành thạo, nhưng cô cũng thành công mà đưa sợi mì lên miệng.
“Rất ngon, tôi rất thích cái mùi vị và cảm giác này, tôi nghe thím của cậu nói, cậu bình thường rất thích nấu nướng.”
“Đúng vậy, tôi cảm thấy cuộc sống vui vẻ hạnh phúc thì không thể nào thiếu được những món ăn ngon.”
“Tôi cũng rất thích nếm thử những món ăn ngon của các nơi, ở Wien có rất nhiều nhà hàng mang phong cách của nhiều quốc gia khác nhau, tôi rất thích đến ăn thử.”
“Tin tưởng tôi, những cái nhà hàng kia chắc chắn sẽ không làm ra được hương vị nguyên bản của món ăn.”
Chương 178: Tổ tiên (4)
Karen cũng ngồi xuống, bắt đầu ăn mì.
Eunice ăn một miếng, nhìn Karen một chút nữa, lại ăn một miếng.
Pall đang ăn cá ngẩng đầu nhìn thấy một cảnh này,
Nó yên lặng mà đẩy tỏi vừa tự mình lột xong lúc nãy lên trước mặt Eunice:
Nhìn cái gì vậy, ăn tỏi của cô đi!
“Ừm?”
Eunice nhìn thấy tỏi bị mèo đẩy lên trước mặt mình.
Karen đưa tay cầm lấy một tép, cắn phân nửa, vừa nhấm nuốt vừa ăn mì;
Hô,
Tỏi luôn luôn là bạn đời tốt nhất của mình.
“Đây là, để ăn cùng sao?”
“Đúng thế.”
Eunice học theo dáng vẻ của Karen, cắn một cái, lúc này cay đến mức làm cô nhắm mắt lại, bên người không có nước, theo bản năng mà ăn mì.
“Thật sự là, quá cay.”
Sau một hồi lâu, Eunice cảm thấy dịu bớt, nhìn xem trong tay còn thừa nửa tép tỏi, trước hết để vào trong bát mì, lại dùng mì bọc nó lại rồi gắp lên miệng.
“Ừm, tôi cảm thấy tôi có chút thích loại cảm giác này.”
“Tôi cũng thế.”
Karen nhìn xem Eunice nói.
Pall ở bên cạnh đột nhiên cảm giác một bồn to canh chua cá thơm ngon ở trước mặt mình lập tức không còn thơm nữa.
Nó dùng móng vuốt lặng lẽ meo meo lụm về một tép tỏi, cắn một cái:
“Meo! ! !”
Sau khi ăn xong mì sợi, Eunice kiên trì giành dọn dẹp bát đũa, Karen đồng ý.
Sau đó,
Hai người rất tự nhiên mà ngồi đối mặt nhau tán gẫu.
Trên cơ bản đều là Eunice đang nói, Karen vừa nghe vừa phụ họa thêm, đến cùng thì, làm như thế nào để cho đối phương thả lòng tâm trang mà tán gẫu, là sở trường của Karen.
Trong quá trình tán gẫu, Karen cho ra một thông tin rằng điều kiện gia đình của Eunice rất tốt;
Cô nói từng bị thương trong lúc cưỡi ngựa hồi nhỏ, ùm, ý rằng nhà của cô trong thủ đô Yorktown của Wien có một trang viên.
Cô nói ở cùng với mẹ mình, cho nên bây giờ đang sống ở phố Rhine, ùm, đều chẳng cần thuê phòng, trực tiếp mua một căn tại khu quý tộc của La Giai trên phố Rhine.
Đến lúc nói về nghệ thuật, cô còn đưa ra mấy cái ví dụ, ví như cùng với Vương Phi và Nữ Vương cùng nhau thưởng lãm tác phẩm nghệ thuật, ý rằng cô ta có thể thường xuyên gặp được Vương Phi và Nữ Vương ở Wien, không phải loại đứng từ đằng xa mà trông coi nghi thức.
Phải biết, nếu so sánh với vương thất Ruilan phải lưu lạc đến mức làm người phát ngôn cho nhãn hiệu thời trang thì vương thất nước Wien vẫn như cũ, nắm quyền ảnh hưởng rất lớn đến tình hình chính trị.
Trong quá trình tán gẫu này,
Pall vẫn rũ cụp đầu nằm ở bên cạnh nhìn xem:
Các người còn muốn trò chuyện bao lâu?
Các người làm sao còn có thể tiếp tục nói chuyện?
Vì cái gì không đi lên phòng ngủ lầu ba đánh một ván poker cho rồi?
Còn nữa,
Vì cái gì không thử một chủ đề khác để tăng tính tương tác như là chế tạo ra một đứa bé con?
Ai,
Mùi trên người vị tiểu thư này, để cho mình cảm thấy thật thoải mái, rất muốn nhìn thấy bụng cô ta căng lên, sau đó sinh ra một cái cục cưng tràn đầy linh tính để mình chơi cùng.
Sắc trời dần dần tối đi,
Eunice nhìn thoáng qua ngoài cửa sổ, kinh ngạc nói:
“Thật không để ý, thế mà đã trễ như vậy, rất xin lỗi, tôi bình thường cũng không nói nhiều như vậy, không biết vì cái gì hôm nay cùng cậu tán gẫu tôi lại không nhìn được mà muốn nói thêm”
Pall nhắm mí mắt một chút: Bởi vì cô thèm thuồng cậu ta!
“Tôi cũng rất vui vẻ vì được trò chuyện cùng với cô, quả thực là một việc rất thú vị.”
“Đúng vậy, tôi cũng cảm thấy như vậy.”
Eunice nhìn xem Karen, sau đó từ trong giỏ xách của mình lấy ra một cái ví tiền kiểu nữ:
“Đây là quà tôi dành cho Minna.”
“Được rồi, cảm ơn, tôi xin thay mặt Minna cảm ơn.”
Karen đem cái ví tiền màu hồng phấn này đặt ở trên bàn ăn, sau đó tiễn Eunice xuống lầu, đưa cô ra ngoài cửa để đón xe.
Ùm, không phải Karen không muốn lái xe chở đàn gái về nhà, mặc dù trong nhà vừa mua xe mới…
Nhìn xem Eunice sau khi ngồi lên xe taxi rời đi,
Karen quay người trở về phòng, đi lên lầu hai.
Bên trên bàn ăn, Pall đang loay hoay bên cạnh cái ví tiền màu hồng phấn có in logo đặc biệt kia.
Karen cầm lấy ly nước trên bàn, uống một ngụm, hỏi:
“Là nhãn hiệu gì?”
Pall kinh ngạc ngẩng đầu, nhìn xem Karen:
“Bà ngoại bà ngoại, bà ngoại bà ngoại…
Không,
Dis,
Đáng chết,
Dis là cố ý, chắc chắn là cố ý, tất cả đều đã được Dis sắp xếp xong, đáng chết!”
“Cô thế nào rồi?”
“Không cho phép cậu chạm vào cô ta, Karen, tuyệt đối không thể!
Tôi van cầu cậu, ngàn vạn lần không thể, ngàn vạn lần không thể!
Đấng Tà Thần vĩ đại,
Cậu ngàn vạn lần không thể đụng vào cô ta, không thể!
Xin hãy rời xa cô ta, vĩnh viễn rời xa cô ta! !!”
“Đầu óc của cô hôm nay có phải bị chập mạch không?” Karen nghi ngờ nói, “Có cần đến bệnh viện thú y kiểm tra thử xem?”
Pall dùng móng vuốt chỉ cái logo trên ví tiền màu hồng nằm trên bàn ăn,
Hét lớn:
“Vị tiểu thư Eunice này, cô ta… cô ta là hậu duệ gia tộc của tôi! !!”
Chương 179: Mật báo (1)
“Hậu duệ gia tộc của cô à?”
“Vâng.” Pall rất chắc chắn mà nói, “Cho nên, tôi bây giờ cuối cùng đã hiểu được vì sao vừa gặp cô ta tôi đã có hảo cảm, vì trên người cô ta và tôi chảy chung một dòng máu.”
“Ha ha ha.”
Karen cười ra tiếng.
“Cậu cười cái gì?”
“Đều nói người thân cách một đời thì không còn thân, hai người cách nhau được bao nhiêu đời rồi?”
“Không có đếm, có trời mới biết cô ta cách tôi bao nhiêu đời rồi.”
“Không, cô hiểu lầm ý của tôi, trước đó là ai khuyến khích tôi, chỉ cần nằm xuống thoải mái để cô ta sinh con là được rồi?”
“Cậu… cậu ngậm miệng lại!”
“Có người bà tổ tổ tổ tổ tổ như vậy sao?”
“Cậu… mau ngậm miệng a!”
Karen hai tay chống ở trên bàn, đưa tay, nhẹ nhàng ngoắc ngoắc cái cằm của Pall, đến nỗi làm cái đầu nhỏ của Pall run lên một cái.
Pall không để ý hành động này, mà là tò mò nói:
“Cậu cứ trực tiếp tin lời tôi nói sao?”
“Đúng a.”
“Cũng không hỏi tôi một chút, vì sao lại chắc chắn như vậy, chỉ dựa vào một cái huy hiệu gia tộc in trên ví tiền này?”
“Không cần hỏi a.”
“Cũng không muốn hỏi quá trình sao?”
“Đối tượng hẹn hò mà Dis đồng ý, là hậu duệ của gia tộc cô, rất kỳ quái sao?”
“Ách…” Pall lắc đầu, “Lại có cảm giác đây là một chuyện rất đương nhiên.”
“Đúng a, cho nên, không có gì quá là kỳ lạ cả, cô nói vậy, thì tôi tin thôi.
Nhưng mà, vừa nãy tại sao lại kích động đến như thế mà bắt tôi phải tránh xa cô ấy vậy?
Là gia tộc các người có bệnh di truyền gì à?
Hoặc là gia tộc có mang theo lời nguyển rủa gì?
Hay là,
Gia tộc của các người tới số tuổi nhất định, thì sẽ giống như cô, biến thành một con mèo?”
Pall lắc đầu,
Nói:
“Biến thành mèo, nguyên nhân là do chính tôi, tôi bởi vì một vài chuyện, đã sớm trở mặt với gia tộc, sau đó lại gặp một vài người, xảy ra vài chuyện ngoài ý muốn, cho nên mới làm mèo lâu như vậy.
Gia tộc của tôi mặc dù có chút thần bí, nhưng theo như tôi được biết, không có bệnh di truyền gì, cũng không mang theo nguyền rủa gì khác.”
“Vậy cô vì sao lại cảnh cáo bảo tôi tránh xa hậu duệ của cô một chút”
“Tôi…”
Pall không biết nên nói thế nào.
Sau đó,
Nó trông thấy Karen cười.
Pall có chút chột dạ mà yên lặng cúi đầu, trên mặt thậm chí còn lộ vẻ mặt nịnh nọt.
Karen đưa tay,
Sờ lên đầu mèo,
Pall hiếm thấy mà chủ động cọ đầu theo,
Cùng lúc nói:
“Canh chua cá hôm nay, thật sự rất ngon, đêm nay tôi nằm mơ cũng sẽ mơ đến hương vị của nó.”
“Bởi vì tôi là Tà Thần, cô sợ rằng bởi vì ta, đem đến vận rủi liên lụy đến gia tộc của cô.”
“…” Pall.
Lúc nói lời này, Karen rất bình tĩnh.
Pall rất xấu hổ ngẩng đầu, nhìn về phía Karen.
Lúc trước bởi vì cảm xúc kích động, nó nói chuyện hơi gấp, nhưng bây giờ, nó lại đột nhiên cảm giác được mình bởi vì cái lý do này mà cảnh cáo anh, giống như quá mất mặt, trong đầu thấy rất áy náy.
Còn nữa, cậu ta hôm nay nấu canh chua cá cho mình ăn; còn mình và đối tượng xem mắt thì ăn mì trộn.
Nếu như cậu ta dễ bị lừa một chút thì tốt, nhưng hết lần này tới lần khác cậu ta luôn rất mẫn cảm mà nhận ra được ý nghĩ của người khác.
“Tôi có thể hiểu được, không có việc gì, mình là mình, người nhà là người nhà, dù là qua trăm năm, người nhà vẫn như cũ là ký hiệu khắc sâu trong lòng mà không thể nào xóa bỏ được.” Karen tiếp tục vuốt vuốt đầu Pall, “Nhưng mà việc này, ý kiến của tôi cũng không có tác dụng lắm.”
“Ai, cái hậu duệ kia của tôi chắc chắn cũng coi trọng cậu rồi, tôi cảm thấy phần đông phụ nữ trên thế giới này sau khi nhìn mặt và trò chuyện với cậu thật lâu, đều sẽ muốn đem cậu kéo lên trên giường mà không có chút tiếc nuối nào.”
“Tôi không phải có ý này, chỉ là do Dis.”
“A, đúng, Dis!”
Pall một lần nữa ngẩng đầu lên: “Tôi trước đây nói cái gì ấy nhỉ, Dis khẳng định đã biết rõ mọi chuyện”
Karen cảm thấy Pall có lẽ là vì biến thành mèo quá lâu, dẫn đến tư duy của nó là một vòng tuần hoàn đơn lẻ, chỉ có thể nói một chuyện làm một chuyện, không có cách nào mà bao quát tất cả;
Cái này cũng bình thường, loại trạng thái này của nó giống như bị cầm tù, qua nhiều năm như vậy, ngoại trừ có thể nói chuyện cùng Dis cũng chỉ có thể tự nói chuyện với mình, thời gian dài tự bế như thế rất dễ dàng làm nó mất đi khả năng suy xét và tổng hợp vấn đề.
“Gia tộc của cô ở Wien, rất có tiền?”
“Vào thời đại của tôi, gia tộc của tôi còn không có nhiều tiền đến vậy, trên thực tế, nhiều tiền giấy cũng không phải là chuyện gì quá ghê gớm, tựa như là Morff vào đêm đó vậy.
Điều này cũng không nói lên rằng gia tộc của tôi trong trăm năm qua phát triển tốt hơn, thậm chí có thể suy đoán là… nó càng ngày càng sa sút.
Sa sút đến nỗi cần phải đi tiếp chuyện những bà lão của vương thất Wien kia đi uống trà chiều.”
“Nhà vệ sinh công cộng cho dù lâu ngày không dọn dẹp thì cũng sẽ không có mùi thối của cá trích đóng hộp.”
“Cô nói đúng, cho nên mục đích của Dis là…”
Bên bàn cơm một người một mèo, đều trầm mặc.
Chương 180: Mật báo (2)
“Cô sẽ đi hỏi Dis, đúng không?” Karen nhìn về phía Pall.
“Thật ra thì Dis cũng không phải một người dễ thân cận.” Pall hồi đáp, “Từ lúc nhỏ đã là như vậy rồi, ông ta quyết định bất cứ việc gì, thật ra đều không thể sửa đổi.”
“Hiểu rõ.”
“Đương nhiên, nếu là cậu thì không giống, ông ấy đối với cậu luôn luôn đặc biệt hơn.” Pall lộ ra nụ cười khổ, “Đương nhiên, có lẽ bởi vì cậu cũng là người đặc biệt.”
Lúc này, chuông cửa dưới lầu vang lên.
Cửa nhà Inmerais có một cái chuông cửa thiết kế riêng cho khách hàng, phía trên có đánh dấu.
Nhưng mà, lúc trước tiểu thư Eunice cũng không có sử dụng nó, bởi vì cô cũng không phải là “Khách hàng”, dùng cách này để gọi người trong nhà ra cũng không phù hợp.
Karen đi xuống lầu dưới, phát hiện đứng ở cổng chính là một vị lão phu nhân, mà đỡ lấy lão phu nhân đến, là phu nhân Simor.
“Chào phu nhân.”
“Chào cậu.” Lão phu nhân sắc mặt có chút tiều tụy.
“Chào phu nhân Seamore.”
“Chào cậu, Karen, vị này là phu nhân Modes, ngài Modes vừa mới qua đời, chúng tôi cần tổ chức cho ông ấy một cái tang lễ trang trọng và phù hợp.”
Đây chính là hiệu ứng từ danh tiếng, hiển nhiên, phu nhân Seamore là đang đề cử giúp nhà mình.
Từ xưa đến nay, việc làm ăn kiếm tiền của nhà Inmerais, có một nửa thật ra là nhờ vào hai chữ “danh tiếng” này.
“Tôi cảm thấy tiếc nuối cho ngài ấy, xin phu nhân nén bi thương.”
Phu nhân Modes nhẹ gật đầu.
“Mời phu nhân ngồi.”
Karen sắp xếp bọn họ ngồi xuống, sau đó mình đi pha hồng trà, cũng không hỏi thăm khẩu vị của bọn họ.
Bởi vì có thể quan sát ra, phu nhân Modes tính cách cũng không mạnh mẽ, lại cùng lúc đang chìm trong nỗi đau mất chồng, vào thời điểm này, “Khách hàng” có tính cách bảo thủ không phải cần nhiều loại lựa chọn, mà là bà ấy ngồi ở chỗ đó, ngươi vừa kiên quyết một chút vừa đưa ra đề nghị rồi tiện thể giúp bà ấy quyết định.
Cho nên,
Sau đó lúc đang nói về các phương diện như chi tiết của tang lễ, sắp xếp bố trí hậu trường và lựa chọn quan tài,
Karen cuối câu đều dùng là:
“Phu nhân nhìn xem như vậy đã tốt chưa?”
“Tôi chọn giúp như vậy, phu nhân đã thấy thích hợp chưa?”
“Loại kiểu dáng này có đáp ứng yêu cầu của phu nhân không?”
Modes phu nhân chỉ cần trả lời: “Ừm.” “Có thể.” “Được rồi.”
Khách hàng nếu tính cách có chút mạnh mẽ sẽ rất phản cảm với cảm giác bị nhân viên bán hàng chèn ép này, tạo cho họ tâm lý trái ngược, cái này thật ra không có quan hệ với quyết định lý tính hay không lý tính, tựa như là có người không chịu được mùi của rau thơm, nhưng hết lần này tới lần khác bọn họ cũng không phải dị ứng với nó.
Mà có số ít người lại khá thích ứng tại loại phương thức này, có lẽ là có liên quan đến sinh hoạt trong gia đình hoặc đơn giản là tính cách mềm yếu, ngươi cưỡng ép để bà ta đưa ra lựa chọn giữa A và B, bà ta sẽ cảm thấy rất buồn phiền.
Đối mặt khách hàng khác biệt cần dùng các chiến lược chào hàng khác biệt;
Ngược lại cũng không phải tự mình đi chào hàng cho khách, là do phu nhân Seamore tự mình dẫn đến cửa, cái đơn hàng này cho dù là để Ron đến tiếp khách, thì cũng sẽ không mất đi.
Nhưng có thể để cho hai bên cùng bàn bạc, cũng có thể để trong lòng lão phu nhân thoải mái hơn một chút.
Chất lượng phục vụ, cũng đã được thể hiện trong từng chi tiết nhỏ.
Sau khi quyết định xong mọi việc,
Phu nhân Modes thở một hơi dài nhẹ nhõm, thân thể nhích về phía sau ghê sô pha, lại cảm thấy tư thế ngồi của mình có chút không hợp, lập tức lại nghiêng về phía trước ngồi dậy, nói:
“Rất cảm ơn cậu, chàng trai trẻ.”
“Phu nhân khách khí rồi, chậm một chút chúng tôi sẽ phái người đến nhà để đón ngài ấy, nếu như ngài có ý gì khác có thể gọi điện cho chúng tôi bất cứ lúc nào, tóm lại, chúng tôi sẽ giúp ngài sắp xếp tốt mọi việc.”
“Cảm ơn.”
“Từ lúc trò chuyện với phu nhân tôi cũng có thể cảm nhận được, ngài Modes là một người vô cùng nghiêm túc.”
“Đúng vậy, bình thường ông ấy ở bên ngoài luôn luôn kéo căng khuôn mặt, cấp dưới rất sợ ông ấy, có đôi khi ông ấy cũng sẽ buồn rầu, còn thường xuyên hỏi ta: Tôi có đáng sợ đến thế sao?”
“Phu nhân trả lời như thế nào?”
“Ta trả lời: A, ông biết mấy năm nay làm sao mà tôi đi cùng được với ông sao? Ha ha ha.”
“Ha ha.”
Sau đó, Karen thuận thế bắt đầu giúp phu nhân Modes giải tỏa tâm trạng.
Cố gắng để bà ấy cảm thấy ngài Modes chỉ là ngủ thiếp đi mà thôi, đến nhà Inmerais chỉ để ở trọ thôi, giúp bà ấy bước ra khỏi sự bi thương.
Cái này thật ra là tự lừa dối mình, bởi vì nỗi đau mất đi thân nhân là không thể nào tan biến chỉ bằng 1 tiếng đồng hồ trò chuyện, nhưng có thể để bà ấy trong mấy ngày bận rộn đón tiếp khách khứa đến lễ tang, có thể dễ ngủ một chút.
Mà trong khoảng thời gian này, thím Mary và cô Winnie cũng đã về rồi, bọn họ thật ra rất muốn hỏi kết quả ra mắt hôm nay của Karen như thế nào, nhưng trông thấy Karen đang ngồi tán gẫu với khách hàng, thì rất tự giác bước lên lầu mà không nói gì.
Cuối cùng,
Phu nhân Modes chủ động đứng người lên: “Cám ơn cậu, chàng trai trẻ.”
“Phu nhân hãy yên tâm, tất cả đều sẽ được sắp xếp ổn thỏa thôi.”
“Ta tin tưởng, chồng của ta cũng tin tưởng.”
Phu nhân Seamore đỡ lấy phu nhân Modes mà rời đi, lúc ra cửa, phu nhân Seamore liếc Karen ra hiệu một cái.
Karen mỉm cười mà đáp lại.
Đưa tiễn khách nhân, thím Mary và cô Winnie gần như cùng lúc xuất hiện trong phòng khách.
Trước lúc họ mở miệng hỏi mình kết quả xem mắt trưa nay,
Karen trực tiếp mở ra tay, nói:
“Cô Winnie, đơn hàng cháu đã để ở trên bàn trà, cần cô ngay lập tức gọi điện cho bên nhà cung ứng.
Thím, hãy bảo chú Mason trở về, cháu sợ rằng chú Mason đêm nay sẽ ở lại lò hỏa táng mà uống rượu với Paul đến tận nửa đêm, mà cháu đã đáp ứng phu nhân Modes đêm nay phải đến nhà bà ấy để đón ngài Modes đến nhà chúng ta ở.”
“Cái này không vội…” cô Winnie.
“Đúng, cái này trước hết không vội…” thím Mary.
Karen nói:
“Gói dịch vụ cấp B.”
“Cô đi liên hệ nhà cung ứng hàng.”
“Thím gọi điện thoại cho tên ma men kia mau trở về!”
“Hô…”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![Nữ Đế Vẫn Là Nhóc Đáng Thương [ Bị Ta Thu Dưỡng ] Nữ Đế Vẫn Là Nhóc Đáng Thương [ Bị Ta Thu Dưỡng ]](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/09/Nu-De-Van-La-Nhoc-Dang-Thuong-Bi-Ta-Thu-Duong-Audio.jpg)


