Số 13 Phố Mink [Dịch]
Tập 128 : Chuẩn bị chiến đấu (2) (c1271-c1280)
❮ sautiếp ❯Chương 1271: Chuẩn bị chiến đấu (2)
Lần gần nhất Chuông Luân Hồi được gõ vang ở trong Cổng và Ngoài Cổng, vẫn là vào lần trước lúc Trật Tự Thần Giáo tuyên chiến với Luân Hồi Thần Giáo, chỉ có điều là thời gian tiếng chuông vang vọng cũng không kéo dài quá lâu, không quá một ngày đã ngừng.
Trong mắt của người bên ngoài thì Luân Hồi Thần Giáo chỉ có một Người Gác Cổng, nhưng trên thực tế, giống như Cánh Cổng Luân Hồi có hai mặt trong và ngoài, từ lúc bắt đầu sáng lập chức vị Người Gác Cổng, vẫn luôn luôn có hai người Gác Cổng cùng một lúc.
Lúc này, Người Gác Cổng của thế giới trong Cổng là Sumir, đang đứng ơ nơi cao nhất của Luân Hồi Thần Điện, ánh mắt của bà ta đã nhìn đến bóng dáng của người phụ nữ khổng lồ đang trên đường tới đây từ khoảng cách cực xa.
Từng bóng người “Sumir” mặc quần áo khác biệt đang bay về nơi đây, sau đó hòa tan vào trong cơ thể của bà ta.
Nhưng phân thân trở về tăng cường thêm sức mạnh cũng không làm bà ta cảm thấy an toàn hơn được bao nhiêu, Sumir cũng rõ ràng, bằng vào bản thân mình, hoặc là nói bằng vào toàn bộ sức mạnh của Luân Hồi Thần Giáo trong cổng cũng không thể nào ngăn cản được vị Thần kia.
Một đám lãnh đạo cấp cao của Luân Hồi Thần Giáo trong Cổng đều đang quỳ sát ở sau lưng bà ta, chờ đợi bà ta ra lệnh.
Các tín đồ Luân Hồi của thế giới này đã nhanh chóng quay trở về, các đám thần quan trên đảo cũng đã thành lập quân đoàn lâm thời, trận pháp phòng ngự ở các nơi cũng được bổ sung tinh thạch để bắt đầu chuẩn bị kích hoạt.
Bóng người của một thanh niên trẻ tuổi xuất hiện ở bên cạnh Sumir, trên lưng của hắn vác theo hai thanh đao.
Sumir nhìn về phía hắn, hỏi: “Cảm giác như thế nào?”
“Là một cơ thể không tệ, nhưng cũng chỉ là không tệ mà thôi, còn cần thời gian rất lâu để điều trị và bồi dưỡng, đây cũng là trong dự đoán từ trước, những người ở phía ngoài làm sao lại lựa chọn một người ưu tú thật sự để làm vật dẫn cho ta chứ.”
“Lango, trong lòng ngươi thấy không thoải mái sao?”
“Đúng vậy, có một chút, bởi vì cơ thể này sẽ trì hoõn bước chân của ta.”
“Ngươi cũng phải quen thuộc, theo bọn họ nghĩ, Luân Hồi Thần Giáo trong Cổng của chúng ta chẳng qua là vườn trái cây, chúng ta là bò sữa cung cấp sữa, chúng ta là dê cừu cung cấp lông để thu hoạch sau mỗi mười năm.
Ngươi bảo bọn họ ném đồ vào trong này, a, bọn họ làm sao có thể nỡ lòng nào mà ném đồ tốt thật sự vào trong đây chứ? Ừm, ngoại trừ phân chuồng ra.”
“Ta nghe được lời oán niệm của ngài.”
“Ngươi chắc hẳn là nghe ra được lựa chọn tiếp theo của ta.”
“Ta đã sớm đoán ra được lựa chọn của ngài.”
“Ha ha.”
Sumir lấy ra một quyển trục, phía trên có lớp phong ấn tản ra khí tức uy nghiêm của Luân Hồi.
“Người chị của ta, vừa mới lấy thân phận của Người Gác Cổng Luân Hồi truyền một mệnh lệnh vào cho ta, bên trong còn có Hội Trưởng Lão Thần Điện kí tên, bọn họ yêu cầu chúng ta cố hết khả năng để ngăn chặn bước tiến của vị kia, tranh thủ đủ thời gian cho Luân Hồi Cốc ở phía ngoài.”
“Việc chuẩn bị này, bọn họ chắc hẳn phải sớm làm xong mới đúng.”
“Đúng vậy, ta cũng cho là như vậy, ta tin tưởng nội tình của Luân Hồi Thần Giáo phía bên ngoài, ta tin tưởng hiệu suất làm việc của Luân Hồi Thần phía bên ngoài, ta càng tin tưởng bản lĩnh lãnh đạo của chị ta.
Cho nên, ta cho rằng bọn họ đã chuẩn bị sẵn sàng, nhưng lại không tiện trực tiếp nói rõ với ta, bọn họ vẫn là quá khiêm tốn.”
“Đúng vậy, ta cũng cho rằng như vậy.”
Sumir xoay người, hướng về phía một đám chủ quản cao cấp của Thần Giáo, mở miệng nói:
“Nghe lệnh của ta, lấy tốc độ nhanh nhất, lập tức di chuyển tất cả mọi thứ có thể di chuyển đi ở trung tâm, đồng thời từ bỏ hết tất cả biện pháp ngăn cản.”
Đám người đang quỳ đều đang kinh ngạc, có người trên mặt lộ ra vẻ vui mừng, có người trên mặt thì lộ ra sự lo lắng.
“Thần, là muốn ra khỏi Cổng, mà nhà của chúng ta, thì ở bên trong Cổng.”
Đúng lúc này, phía dưới quảng trường, bỗng nhiên có một vài thần quan Luân Hồi địa phương tiến đến tấn công những người tham gia thí luyện, sau khi bên phía những người tham gia bị đánh lén, trong nháy mắt xuất hiện thương vong.
Lango lập tức nhảy xuống, hai thanh đao nhanh chóng thả ra, trực tiếp chém chết mấy tên thần quan này, nhanh chóng ổn định lại cục diện.
Rất nhanh, Lango dẫn theo một tên thần quan trở về, tên thần quan này cơ thể đã bị giam cầm, nhưng hai con ngươi phiếm hồng, bên trong miệng của lẩm bẩm nói: “Giết chết tất cả những kẻ tham gia thí luyện, giết chết tất cả những kẻ tham gia thí luyện … tìm ra hắn…tìm ra hắn…tìm ra hắn…”
Sumir đi đến trước, đưa tay đặt lên trên đầu của tên thần quan này, chốc lát sau bà ta thu tay lại, nói: “Hắn đã bị mê hoặc.”
Lango hỏi: “Bị cái gì mê hoặc rồi?”
Sumir nhìn về phía hướng kia, nói: “Ngươi nói thử xem?”
Chương 1272: Chuẩn bị chiến đấu (3)
Một tên cấp cao trong Thần giáo lúc này vội vã chạy tới, bẩm báo nói: “Thưa ngài, những người vừa mới nổi điên đều có một điểm giống nhau, bọn họ đều từng học tập ở Đầm Nước Tưởng Niệm.”
Đầm Nước Tưởng Niệm chính là nơi của Bích Thần Rylisa, tình báo này, sớm đã được chứng minh.
Lango nhìn về phía Sumir, nói: “Ngài nói đúng, nhưng ta muốn xin ngài giải thích một chuyện mà ta vẫn đang nghi ngờ.”
“Ngươi là đang muốn hỏi tại sao Bích Thần muốn ra lệnh cho bọn họ ra tay với những người tham gia thí luyện sao? Rất xin lỗi, ta cũng không biết.”
“Không, ta là muốn hỏi, vì cái gì mà Bích Thần có thể để cho những người tự học tập ở bên cạnh bị ảnh hưởng, trong nháy mắt bị điều khiển.”
Sumir thở dài, hỏi ngược lại:
“Ngươi có biết cái nguồn ô uế lớn nhất trên đời này là gì không?” Lango vừa muốn há mồm nói;
Sumir đặt ngón tay trước miệng của mình:
“Vấn đề này, cũng không cần trả lời.”
Sau khi Karen mở mắt ra, lập tức xem xét tình huống Muri bên người, Muri đã chìm vào trạng thái hôn mê mà còn chảy máu mũi, cũng may cũng không có gì đáng ngại, cậu ta chỉ là bị bồi bổ quá mức.
Nhìn xung quanh, Áo Giáp Hải Thần mà Karen triệu hồi ra lúc này vẫn có thể cung cấp một sức mạnh cho bản thân, xoay người nâng Muri lên, đi ra khỏi khu rừng hướng về phía bên ngoài.
Loại hành vi này của anh là quá xa xỉ, giống như để một đám Kỵ Sĩ Ánh Sáng lợi dụng sức mạnh của thuật pháp để ra bến tàu làm khuân vác.
Nhưng ai bảo Karen dư năng lượng linh tính đây, một chút lãng phí như vậy cũng không tính là gì.
Lấy từ trong ba lô ra một cái đồng hồ bỏ túi, nhìn cũng đã hơn bốn giờ trôi qua, vượt qua thời gian ba giờ lúc trước mình đã hẹn với các đội viên.
Nhưng để Karen cảm thấy có chút ngoài ý muốn đó chính là khi anh còn chưa đi ra khỏi khu rừng, đã nhìn thấy bóng người của Ventura và Bart lúc này đang chạy về phía này.
“Đội trưởng!”
Sau khi nhìn thấy anh, Ventura rất kích động mà gọi to, sau đó vội chạy về hướng Karen, nhưng chạy được nửa đường thì cậu ta lại giống như nghĩ đến điều gì, lập tức phanh lại.
“Ngài, vẫn là đội trưởng sao?” Hốc mắt Ventura ửng đỏ mà hỏi thăm.
“Sớm ra ngoài một chút đi, để ta đi ngâm mình trong bồn tắm, mệt chết rồi.”
“Đội trưởng! !!”
Ventura khóc lên, cậu ta thật sự rất lo lắng người trước mặt này không còn là đội trưởng.
Karen ném Muri cho Ventura cõng, Bart lập tức đi tới quỳ một chân xuống: “Đội trưởng, ta vi phạm mệnh lệnh của ngài, xin ngài trách phạt!”
Thời gian ba giờ đã hết, bọn họ không có chọn rời đi, mà sau khi đợi thêm nửa giờ chưa thấy đội trưởng trở lại thì dứt khoát đi vào rừng tìm kiếm.
Bart là bởi vì vi phạm mệnh lệnh của Karen, nhưng Karen thật đúng là không thể nào tức giận.
Mặc kệ như thế nào, có một đám đội viên giống như thế này, là vận may của anh.
Sự tin tưởng lẫn nhau giữa những thành viên trong đội, thật ra là được tích lũy từ những lúc như thế này.
Lần này bọn họ không có lựa chọn vứt bỏ người đội trưởng như mình, vậy thì lần tiếp theo, mình cũng không có lý do để vứt bỏ bọn họ.
Karen vẫn luôn luôn không thích cái loại chủ nghĩa anh hùng bi tráng kia, nhưng lại không thể không thừa nhận, loại cảm giác này, thường thường lại rất tốt.
“Đi thôi, chúng ta phải rời khỏi đây.”
Bart lập tức đứng người lên, lấy ra đạn tín hiệu bắn lên trời, sau đó Karen thu hồi lại Áo Giáp Hải Thần, để Bart dìu ra ngoài.
Không bao lâu, Mas, Blanche cùng với Ashley cũng tập hợp lại, lúc nãy bọn họ đang tản ra những hướng khác để tìm kiếm mình và Muri.
Chờ đến lúc trở lại vị trí tập trung của hai tiểu đội trước đây, đã không nhìn thấy bóng dáng của đám người Pacio.
Bart nói: “Đội trưởng, sau khi thời hạn ba giờ trôi qua thì bọn họ đã rút lui về hướng của thôn Tajima.”
“Ừm.”
Karen nhìn Muri vẫn còn đang hôn mê được Ventura cõng ở trên lưng, nói: “Đợi sau khi trở về, Muri sẽ xin được luân chuyển đến thành phố York để gia nhập tiểu đội Đòn Roi Kỷ Luật của chúng ta.”
“Thật sao? Vậy thì tốt quá!” Ashley hưng phấn mà nói.
Đội trưởng của tiểu đội đối phương cũng gia nhập vào tiểu đội của mình, nghĩ lại cũng đều làm người ta cảm thấy kích động!
Việc này không chỉ là vấn đề về mặt mũi, bản thân là một phần của tiểu đội, khi đã đảm bảo rằng mình chắc chắn có mặt ở trong đội, thì nhất định cũng hi vọng đồng đội của mình có thể là những người càng mạnh và ưu tú hơn.
Ở trong lòng Karen tính toán số lượng thành viên trong tiểu đội, trên điều kiện không tính đến đội viên ngoài biên chế thì tiêu chuẩn của một tiểu đội Đòn Roi Kỷ Luật đó là 1 đội trưởng và 12 đội viên.
Bọn người Bart có 5, tính thêm Muri là 6, còn có Richard và Eisen là 8 người.
Pall và Kevin hiện tại không hợp để vào đội, bây giờ bọn họ chỉ có thể điều khiển con rối, mà loại con rối này cũng không cách nào thích ứng yêu cầu chiến đấu của tiểu đội, cả hai có thể làm việc cho tiểu đội, nhưng không thể chiếm dụng vị trí biên chế.
Nhưng Alfred có thể lấy thân phận viên chức dưới quyền của sở thẩm phán Pavaro để gia nhập vào Đòn Roi Kỷ Luật, cũng là 9 người.
Còn có 3 vị trí trống, nhưng mà việc này cũng không cần phải vội, đợi sau khi mình trở về có thể từ từ tìm, đội trưởng Neo không phải cũng đã đáp ứng mình có thể đưa thêm mấy đội viên cũ để gia nhập vào hay sao.
Trong lúc cả đội chuẩn bị tiến lên, bỗng nhiên, một làn sóng năng lượng kinh khủng quét đến, mặt đất cũng bắt đầu rung lắc.
Đám người đều quay đầu lại, tất cả mọi người cảm ứng được, một áp lực cực kỳ đáng sợ đến từ phía bên kia.
Ventura nuốt một ngụm nước bọt, hỏi: “Có chuyện gì xảy ra rồi?”
Chương 1273: Chuẩn bị chiến đấu (4)
Karen trả lời: “Là Bích Thần Rylisa thức tỉnh, chúng ta tranh thủ thời gian lên đường đi.” Sau khi đám người nghe được việc này là do Thần tỉnh giấc, trên mặt đều lộ ra vẻ khiếp sợ.
Nếu nói một cách khách quan, bọn họ đối với việc chính miệng đội trưởng nói ra là Thần đã thức tỉnh thì ngược lại cũng không cảm giác có gì khiếp sợ.
Nhưng mà, khi mọi người lại đi tiếp được một đoạn, trông thấy đám người Pacio phía trước vậy mà đang chạy về phía này.
“Sao bọn họ lại quay trở về đây rồi?” Ashley hỏi.
Bart trả lời: “Dù sao thì ta cũng không tin tưởng là bởi vì bọn hắn chạy được một đoạn rồi cảm thấy lương tâm cắn rứt nên quay lại tìm đội trưởng.”
Quả nhiên, sau khi bọn họ chạy tới, Pacio lập tức nói: “Không thể đi về phía trước, phía trước xuất hiện một đám người muốn đuổi giết chúng ta, đuổi giết những người tham gia thí luyện như chúng ta.”
Sau khi nói xong những này về sau, Pacio nhìn thấy Karen, còn Muri hôn mê đang bị Ventura cõng trên lưng, cậu ta có chút chần chờ.
Karen mở miệng hỏi: “Lưỡi của các ngươi bị gì rồi à?”
“Ngài là ….”
“Trả lời!”
“Chúng tôi lúc lên đường bắt được một tên, nhưng đã chết, hắn giống như là đã bị điên, sẽ chỉ lặp đi lặp lại câu nói rằng phải giết chết những người tham gia thí luyện, giết chết những người tham gia thí luyện.”
“Là người của Luân Hồi Thần Giáo sao?”
“Không phải, loại người gì cũng có, còn có yêu thú nữa.”
“Hướng về phía thôn Tajima vẫn còn đi được sao?” Karen hỏi.
“Không thể đi, hướng đó có rất nhiều người xuất hiện, đều là đang tìm chúng ta.”
Đám người của Pacio đi trước một bước, sau đó bị chặn đường, có điều chỉ là chạm mặt quân tiên phong, cho nên cũng không bị cản lại, trong lúc thăm dò cũng biết được hướng kia còn có rất nhiều kẻ truy sát cho nên bọn họ mới lập tức quay đầu tập hợp với đám người của tiểu đội Karen.
Bart mở miệng nói: “Đội trưởng, chúng ta thử xông qua đi đi.”
“Cậu cho rằng chúng ta chưa có thử qua sao? Không thể xông qua được, bên trong đám người truy sát kia, loại người gì cũng có, còn có mấy tên có thực lực vô cùng hùng mạnh, mà cả đám đều hoàn toàn không sợ chết giống như mới chơi thuốc kích thích vậy, chúng ta không xông qua được, bọn chúng chắc chắn đang chạy về hướng này, bây giờ chúng ta hoặc là rời đi, hoặc là lập tức bố trí một trận pháp để ẩn nấp.”
“Di chuyển cũng không có ích lợi gì.” Karen nói, “Bọn chúng có thể cảm ứng được vị trí của chúng ta, hoặc là, có người có thể cho bọn chúng biết vị trí của chúng ta.”
“Ngài là nói ai?” Pacio hỏi.
Bart giễu cợt nói: “Cậu không phát giác được tiếng động lớn ở phía bên kia sao?”
“Đã nhận ra từ lâu rồi, chúng ta còn nói đùa rằng có lẽ cũng chỉ có Thần thức tỉnh cũng mới rung động như thế đi.”
“Là do Thần đã thức tỉnh.” Bart nói, “Bích Thần Rylisa.”
“Bích Thần?”
Vẻ mặt của đám người Pacio đều thay đổi.
Illaman mở miệng hỏi: “Thật sự là Bích Thần đã thức tỉnh sao?”
Sikinny nói: “Trách không được, là Bích Thần báo thù Trật Tự chúng.”
Tất cả mọi người đều đã đọc « Ánh Sáng Trật Tự», cũng đều biết Bích Thần năm xưa đã bị ai phong ấn.
“Rống!”
Đột nhiên, từ phía tây xuất hiện một sinh vật to lớn, cánh của nó rất to, là một con Tích Long, nhưng loại Tích Long ở cấp bậc này chắc chắn không phải cùng một khái niệm với cái loại tích long bị dùng để làm món thịt nướng kia, sự chênh lệch giữa chúng còn lớn hơn rất nhiều nếu so sánh giữa lợn nuôi và lợn rừng hoang dã.
Pacio lập tức chỉ về phía con Tích Long kia mà nói: “Nó đến để đuổi giết chúng ta đấy, chúng ta vừa mới chuẩn bị phá vòng vây, nó đã phun dung nham đến, không có pháo đài, chúng ta vốn cũng không có cách nào có thể đối phó.”
Karen biết, nguyên nhân chủ yếu mà đoàn người của Pacio lựa chọn quay về đây là vì sau khi mất đi đội trưởng Muri thì bọn họ cũng không thể triệu hồi
【
Pháo Đài Hắc Ngục
】
được, cho dù có miễn cưỡng triệu hồi ra được thì quyển trục dịch chuyển của Pháo Ma Tinh vẫn còn trong tay của Muri.
Ashley tức giận nói: “Vị Bích Thần này sao lại nhỏ mọn như vậy, vừa thức tỉnh thì đã lấy những tiểu bối như chúng ta để báo thù, có bản lĩnh thì…” vế câu còn lại, Ashley nuốt trở về, bởi vì nói ra thì rất bất kính.
Có bản lĩnh đi tìm Thần Trật Tự của chúng ta để báo thù đi.
Karen khẽ nhíu mày, anh có một dự cảm, đó chính là Bích Thần thật ra là đang muốn tìm mình, bởi vì Lynda đã từng nói, Bích Thần khi còn ngủ say đã có ý chú ý mình, sau khi tỉnh dậy, cho dù bản thân có rất nhiều việc muốn làm, cũng sẽ dùng những phương thức khác để lùng bắt mình.
Mà sở dĩ lúc trước Pacio có nói mục tiêu của những người bị mê hoặc kia đó là “Giết chết những người tham gia thí luyện”, rất có thể là bị mình liên lụy đến, bởi vì Bích Thần vốn dĩ đã đánh dấu mùi của Ranedal trên người mình.
Kết quả là cơ thể của mình bây giờ mặc dù vẫn còn là cơ thể đã được Ranedal cải tạo, nhưng đã không còn mùi vị gì của Ranedal, chẳng khác gì là Bích Thần đã đánh dấu hụt, nên bà ta tự nhiên mà lui lại một bước, lựa chọn “Những người tham gia thí luyện” trở thành mục tiêu tìm kiếm.
Bởi vì ở trong thế giới của Cánh Cổng Luân Hồi, chọn những người trẻ tuổi có cơ thể máu thịt tham gia thí luyện làm mục tiêu thì càng dễ dàng phân biệt và truy tìm hơn.
Nhìn xem con Tích Long càng lúc càng bay đến gần kia, Karen quả quyết ra lệnh:
“Mặc kệ là tìm chỗ để ẩn nấp hay là bắt đầu di chuyển khỏi đây thì trước hết đều phải giải quyết đám truy sát dẫn đầu thì mới có cơ hội.
Triệu hồi Pháo Đài Hắc Ngục, chuẩn bị chiến đấu!”
Chương 1274: n oán của Thần (1)
Cơ thể của Karen vẫn còn rất yếu ớt, dù vậy thì điều này cũng không là vấn đề, bởi vì mặc dù Karen am hiểu việc cận chiến, nhưng cũng không phải là vì dựa vào cường độ cơ thể, mà đặc tính của
【
Pháo Đài Hắc Ngục
】
cũng có thể phòng ngừa cùng việc trực tiếp chiến đấu với bên ngoài.
Rất nhanh,
【
Pháo Đài Hắc Ngục
】
được Karen triệu hồi ra, một tòa pháo đài cỡ nhỏ có lối kiếm trúc mang theo thẩm mỹ của Phương Đông, mỗi lần triệu hồi nó ra, khóe miệng Karen đều sẽ không kiếm chế được mà cong nhẹ lên.
Bởi vì Muri còn hôn mê chưa tỉnh, cho nên hai tiểu đội chỉ có thể triệu hồi ra một tòa pháo đài, Karen cũng không có ngăn đoàn người của Pacio đi vào.
Dù sao thì vấn đề của đám người này cũng chỉ là ích kỷ vì bản thân, nhưng ở trong tình huống không có đường lui, bọn họ vẫn có tác dụng.
Sau khi bước vào trong pháo đài, đám người lập tức sử dụng quyển trục để triệu hoán ra khí tài chiến tranh của mình, Karen vốn chỉ muốn dùng cơ hội này để triệu hồi khí tài chiến tranh ra sau khi ra khỏi Cánh Cổng Luân Hồi, trước khi quay trở về Thần Giáo, như vậy thì có thể lấy chúng đi, bây giờ xem ra cái phúc lợi này cũng không thể nào lấy được.
Muri bị Karen sắp xếp vào trong phòng tắm, Sikinny thì sử dụng thuật pháp Mục Sư để trợ giúp cậu ta thức tỉnh sớm một chút.
Về phần bốn người Pacio, Illaman, Dehmel, Digart, trước mắt chỉ có thể khoanh chân ngồi ở bên người Karen.
Karen vừa đưa tay kết nối với sợi dây leo ở trong quả cầu ánh sáng để khống chế pháo đài này, vừa có chút bất đắc dĩ mà nhìn lướt qua “Tứ đại hộ pháp” ở xung quanh mình.
Thật ra, người lúng túng hơn chính là bọn họ.
Bởi vì không gian trong pháo đài này là có hạn, nhất là không gian chiến đấu, vốn cũng chỉ có một đủ chỗ để một người đứng, không có cách nào bổ sung thêm người, mà lại những khác cũng không có chỗ để đứng, chỉ có bên phía phòng chỉ huy của Karen còn có chút không gian trống, thời điểm ngươi cảm thấy khó xử nhất cũng là lúc ngươi nhận ra bản thân mình là người dư thừa.
“Mas, bố trí trận pháp dây leo trói buộc Hodaman.”
“Vâng, đội trưởng.”
“Ashley, triệu hồi Tiên Đế để dụ con Tích Long kia.”
“Vâng, đội trưởng.
Bây giờ là thời điểm ta cần sự trợ giúp của ngươi nhất, người bạn Tiên Đế chân thành nhất của ta … “
Có đôi khi mọi việc lại kỳ lạ đến như vậy, rõ ràng là yêu thú vô dụng nhất, lại vẫn cứ ra sân với số lần nhiều nhất, nhiều đến nỗi Karen đều nhớ kỹ tên của nó.
“Ventura, Bart, trước khi ta ra lệnh thì các ngươi không được phép tự tiện công kích, nhớ kỹ, đòn tấn công chủ chốt của chúng ta là Pháo Ma Tinh, chờ sau khi ta ra lệnh, các ngươi sẽ tấn công để phong tỏa không gian né tránh của con Tích Long kia để cho Pháo Ma Tinh nhắm mục tiêu chuẩn xác hơn.”
“Vâng, đội trưởng.”
Rất nhanh, dưới sự tăng cường của
【
Bức Màn Trận Pháp
】
, bên ngoài tường thành và phía ngoài của các kiến trúc của Pháo Đài đều xuất hiện đầy những sợi dây leo.
Tiên Đế cũng xuất hiện ở phía trên, chủ động bay về phía của con Tích Long kia.
Karen vẫn luôn đang nhìn chăm chú tình huống bên ngoài, đồng thời Pháo Ma Tinh trên đỉnh của Pháo Đài cũng đang điều chỉnh góc độ.
Bart báo cáo: “Đội trưởng, mặt đất bên ngoài cũng xuất hiện người.”
Ventura báo cáo: “Đội trưởng, bên phía này của tôi cũng có người xuất hiện.”
“Tạm thời không cần phải để ý đến bọn chúng, trước tiên cứ nhìn chằm chằm vào con Tích Long kia.”
Có thể trong thời gian ngắn như vậy, tập hợp một đám người đủ loại thân phận, đủ mọi chủng loại lại ở nơi này, điều này có nghĩa vị trí của nhóm người mình đã bị định vị được.
Nhưng cân nhắc đến khu vực này thuộc về nơi vắng vẻ nhất trong thế giới này, Karen tin tưởng rằng chỉ cần có thể giải quyết xong đợt truy sát thứ nhất này thì trước khi đợt truy sát thứ hai đến, mình chắc chắn có một khoảng thời gian trống.
Khoảng thời gian này, Karen dự tính ít nhất cũng có một ngày, nhiều nhất là hai ngày đến ba ngày.
Bởi vì nhất định phải cân nhắc đến một vấn đề, bên trong những thần trấn lớn đều có trận pháp dịch chuyển, cho nên những kẻ truy sát từ các khu vực khác, nhất định có thể thông qua trận pháp dịch chuyển mà đuổi theo đến nơi này.
Nói cách khác ba khu vực lớn: Thành Hesse, Hang Đá Hắc Ám, Thung Lũng Rực Cháy, tất nhiên sẽ có số lượng lớn người dịch chuyển đến, sau đó tập trung lại ở khu vực này.
Trong thời gian ngắn như vậy, mình cũng không thể nào dẫn cả đoàn quay trở về thôn Tajima, thời gian không đủ, nửa đường tất nhiên sẽ đụng phải đợt truy sát thứ hai với quy mô càng lớn hơn.
Đây là một bài toán rất đơn giản, tổng cộng cũng chỉ có năm tiểu đội tham gia thí luyện, tiểu đội luân hồi chắc chắn có thể được Luân Hồi Thần Giáo che chở, đợi đến sau khi tiếp xúc lần đầu tiên, chỉ cần Bích Thần không bị ngu, thì sẽ có thể cảm giác được bên nào là tiểu đội của Luân Hồi.
Cho nên, trong đợt tấn công thứ hai thì hai tiểu đội của Luân Hồi Thần Giáo sẽ bị loại trừ, bởi vì Bích Thần rõ ràng người mà bà ta muốn tìm, chắc chắn ở trong tiểu đội của Trật Tự.
Mà trước mắt, người của cả hai tiểu đội trật tự đều đang ở cùng một địa điểm, tiểu đội sáu người tạo nên từ sáu thần giáo chính thống khác cũng đang ở một vị trí không xác định.
Bởi vậy, bên trong đợt tấn công thứ hai, người mà bị Bích Thần điều khiển để tìm kiếm mục tiêu, chỉ cần phải chọn một trong hai.
Đây là được xây dựng trên điều kiện tiên quyết đó là cái tiểu đội được chắp vá từ nhiều thần giáo kia không bị tiêu diệt trong đợt truy sát đầu tiên, nếu như bọn họ đã bị tiêu diệt, phía bên mình có lẽ sẽ là đối tượng bị truy sát duy nhất trong đợt tấn công tiếp theo.
Nếu như bây giờ không thể tiến về thôn Tajima, vậy thì phải tránh né ở nơi nào đây?
Karen không thích đề nghị tìm một chỗ rồi bố trí trận pháp để cả nhóm ẩn nấp, việc này chả khác gì tự chôn mình xuống đất, giao kết quả cho Thần định đoạt.
Nhưng hết lần này tới lần khác, người ra tay với mình lại là Thần.
Chương 1275: n oán của Thần (2)
Tiên Đế là một con chim lớn ngoài trừ vẻ ngoài thần thánh trang nghiêm của mình ra thì bản thân nó cũng chẳng có năng khiếu gì khác, sau khi hoàn thành hoàn mỹ nhiệm vụ khiêu khích, có thể cảm giác được, con Tích Long kia như có sự phản cảm trời sinh đối với Tiên Đế, thậm chí nó bắt đầu bay thẳng lên cao, chỉ vì để trong lúc tấn công đám người của Karen có thể thuận tiện cắn chết cái con chim lớn đáng ghét này.
“Quay trở về.”
“Vâng, đội trưởng.”
Dưới sự chỉ dẫn của Ashley, Tiên Đế bắt đầu chủ động bay trở về phía của pháo đài, Tích Long thì đuổi theo ở phía sau, bắt đầu nhanh chóng lao xuống.
Khoảng cách, càng ngày càng gần!
Hai mắt Karen nhắm chặt, toàn bộ tâm thần đều tập trung vào việc điều khiển Pháo Ma Tinh, Pháo Ma Tinh đã tích tụ năng lượng xong.
“Bart, Ventura, bắn phong tỏa!”
“Ông ông ông ông ông! ! !”
Hai cái nỏ nhanh chóng bắn ra, cũng không phải là bắn về phía Tích Long, mà là bắn vào bốn phía xung quanh nó.
“Oanh!”
Pháo Ma Tinh cấp Phán Quyết khai hỏa, một chùm sáng kinh khủng màu đen trước hết xuyên thủng qua Tiên Đế, lại bắn trúng vào con Tích Long kia.
Đầu của Tích Long bị hòa tan, sau đó nửa người trên ngay lập tức bị phá hủy, trên trời xuất hiện một màn sương máu, lập tức, một nửa cơ thể còn lại bắt đầu rơi xuống mặt đầu, bởi vì mang theo quán tính còn sót lại mà trượt trên mặt đất một hồi lâu.
Linh hồn Tích Long bị một pháo bắn tan rã, cơ thể tàn phế của bắt đầu nhanh chóng tan rã.
Về phần Tiên Đế bị bắn chết, nó cũng không có việc gì, chỉ là tổn thất một cái hình chiếu, bản thể có khả năng cũng sẽ bởi vậy mà bị thương, nhưng không sao hết, cha mẹ Ashley sẽ đem theo quà cáp đến cửa để dỗ dành nó một lần nữa.
Không có gì khó, cũng không xuất hiện việc gì ngoài ý muốn, toàn bộ quá trình kết thúc, Tích Long ở trên không trung là mối uy hiếp lớn nhất đã trực tiếp bị bắn chết.
“Bắt đầu bắn về phía mặt đất.”
“Vâng, đội trưởng!”
Bart và Ventura bắt đầu dùng nỏ bắn xuống từng đám linh hồn đang tụ tập ở dưới mặt đất xung quanh, từng thể linh hồn sau khi bị mũi tên xuyên thấu, linh hồn tiêu tán, phía dưới, tiếng kêu thảm thiết không dứt.
Nhưng việc này không chỉ đơn giản như vậy, cùng với mặt đất rung chuyển một hồi, một con tê giác cơ thể to lớn trực tiếp xuất hiện ở trước cổng pháo đài, tông mạnh vào cổng.
“̀m!” Cổng thành bị phá tan.
“Mas, bố trí trận pháp rừng rậm Freyr.”
“Vâng, đội trưởng!”
“Blanche, chú ý tăng cường cho Mas!”
“Vâng, đội trưởng!”
Blanche tập trung sử dụng
【
Tinh Cầu Kết Nối
】
trợ giúp một mình Mas, rất nhanh, dựa theo yêu cầu của đội trưởng, Mas hoàn thành xong trận pháp rừng rậm Freyr.
Karen thì bắt đầu điều khiển tu sửa Cổng Thành, nhưng con tê giác kia lại cắm sừng của mình vào vị trí giữa cổng thành, mặc cho Bart và Ventura liên tục dùng nỏ bắn vào nó, nó vẫn không có lui lại.
Những kẻ đuổi giết này, cả đám đều giống như là tín đồ cuồng tín, hoàn toàn không sợ hãi cái chết, cho nên cực kỳ khó đối phó.
Ở phía ngoài, rất nhiều kẻ đuổi giết đã bắt đầu xông về phía khe hở do con tê giác kia mở ra, càng có bốn bóng người vượt qua cấm chế của pháo đài mà đi tới trên tường thành, khí thế linh hồn của bọn chúng là mạnh nhất ở chỗ này.
Đến lúc này, lớp phòng ngự của tường thành ở phía ngoài cùng đã bị công phá.
Nhưng Karen cũng không bối rối chút nào, ngược lại từ từ bổ sung năng lượng cho Pháo Ma Tinh.
Đám người Pacio ở bên cạnh Karen phát giác được sự rung chuyển khi Pháo Ma Tinh được tái bổ sung năng lượng, trên mặt đều lộ ra ánh mắt khiếp sợ, đây là muốn dùng Pháo Ma Tinh để tấn công tầm gần sao?
Bằng với uy lực của Pháo Ma Tinh, phát bắn này sẽ biến tất cả mọi người thành tro!
Nhưng dù sao Karen cũng không phải là Muri, bọn họ dám thỉnh thoảng trêu chọc Muri một chút, nhưng cũng không dám đối có bất cứ ý kiến gì đối với Karen đã che chở cho bọn họ lúc này, ừm, có thì cũng có, nhưng không dám nói ra ngay trước mặt.
Illaman và Dehmel thì mở miệng cùng nói chuyện theo một cách khác: “Đội trưởng Karen, để chúng ta ra bên ngoài đối phó với những kẻ xâm nhập đi!”
“Yên lặng mà ngồi đó, lúc cần phải các ngươi thì ta sẽ ra lệnh.”
Nói xong, Karen tiếp tục điều khiển bổ sung năng lượng cho Pháo Ma Tinh, đây là một tiến trình phức tạp hơn so với lúc trước, bởi vì anh không thể nạp đầy năng lượng cho nó, mà là đang khống chế ở mức năng lượng một phần ba.
Đợi đến khi tất cả những kẻ đuổi giết đều đã vọt vào trong tường thành, bắt đầu leo lên vách của pháo đài hoặc là tấn công vào cửa của kiến trúc bên trong, Karen hạ lệnh:
“Tất cả mọi ngươi trong tiểu đội, triệu hồi ra khế ước linh hồn của các ngươi, mượn nhờ sức mạnh của bọn chúng!”
Tất cả mọi người trong tiểu đội Karen đều triệu hồi khế ước linh hồn của mình ra, đây vẫn là đầu tiên bọn họ sử dụng sức mạnh của “Đồng đội mới”.
Sau đó Karen lại ra lệnh: “Mas, khởi động trận pháp!”
Trận pháp rừng rậm Freyr được khởi động, những đoạn dây leo bò khắp trên tường thành và vách của pháo đài được bổ sung sức mạnh, trở nên to lớn hơn.
Ngay sau đó là trận pháp dây leo trói buộc Hodaman được khởi động, những dây leo sau khi biến lớn lên kia vào lúc này giống như có sinh mệnh và trí tuệ, bắt đầu tự động trói chặt những kẻ địch ở xung quanh.
Bởi vì khắp nơi đều là dây leo, cho nên những kẻ đuổi giết trên cơ bản hầu như tất cả đều bị trói chặt lại, nhưng sự trói buộc này cũng không có khả năng tiếp tục quá lâu, mà cũng không gây ra được bao nhiêu tổn thương.
Pháo Ma Tinh dưới sự chỉ huy của Karen, bắt đầu bắn về phía trên không, bởi vì năng lượng bổ sung không đủ, cộng thêm lúc khai hỏa thì Karen đã cố gắng khống chế quy mô của phát bắn, dẫn đến sau khi một chùm ánh sáng màu đen bắn lên trên không nữa đường bị gián đoạn, sau đó chùm sáng tỏa ra xung quanh, giống như là pháo hoa mà biến thành những chùm tia sáng màu đen rơi xuống phía dưới.
Bởi vì không có lực tác động, cho nên mặc dù khắp nơi toàn bộ pháo đài đều bắt đầu bị đốt cháy, nhưng trong mọi người ở trong pháo đài cũng chưa bị tổn thương gì, nhưng ngọn lửa tạo ra từ những chùm sáng màu đen từ phát bắn của Pháo Ma Tinh rất nhanh đã đốt cháy những sợi dây leo kia, ngọn lửa thuận dây leo đốt cháy, những mục tiêu được trói buộc bởi dây leo kia cũng cùng nhau bị bốc cháy lên.
Khu vực bên trong tường thành bắt đầu biến thành một biển lửa, bên tai truyền đến tiếng kêu thảm thiết chói tai không dứt.
Pacio kinh ngạc nói: “Còn có thể phối hợp như vậy sao? Đội trưởng Karen, mọi người luyện tập vào lúc nào vậy?” Karen trả lời: “Trong lúc các ngươi còn tập luyện xây dựng Pháo Đài.”
Pacio: “… “
Chương 1276: n oán của Thần (3)
Chờ đến khi biển lửa dập tắt, những kẻ thực lực mạnh nhất xông lên đầu tiên trong nhóm đầu tiên này chết đi, những đám chạy đến ở phía sau, thực lực đều cực kỳ bình thường, chỉ có điều là số lượng hơi nhiều một chút.
Bart và Ventura sử dụng nỏ của mình đến giới hạn, Karen để bọn người Pacio đem quyển trục của mình ra để triệu hồi khí tài chiến tranh thay thế vào.
Pháo Ma Tinh cũng bởi vì phải chịu tải quá nhiều áp lực trong thời gian ngắn mà nòng pháo xuất hiện vấn đề, Karen hoài nghi là lúc mình sử dụng lần thứ hai vì cố ý khống chế năng lượng của phát bắn nên dẫn đến việc nòng pháo phải chịu áp lực quá lớn, cũng may ở chỗ của Muri còn một quyển trục của Pháo Ma Tinh nữa, sau khi triệu hồi ra lại lập tức bố trí thay thế cái cũ.
Chiến đấu lại kéo dài gần hai giờ, mặc dù trong quá trình này hầu như là một bên tàn sát bên còn lại, cũng không tiếp tục phát sinh chuyện gì ngoài ý muốn, nhưng tất cả khí tài chiến tranh trong tay của cả hai tiểu đội đều đã bị hư hao, trừ phi đưa đến bộ phận chuyên môn để tiến hành sửa chữa, nếu không thì rất khó để tiếp tục sử dụng.
Cũng may, trận chiến này cũng đã kết thúc, cũng nhờ vào đám tín đồ cuồng tín kia vốn cũng không hiểu cách chiến đấu, mà là giống như đám thiêu thân không ngừng lao vào lửa, việc này đã giúp cho bên phía Karen bớt đi áp lực.
Cuối cùng, Karen ra lệnh cho bốn người Pacio ra khỏi pháo đài để tiến thành thanh lý những kẻ bị thương và còn sót lại xung quanh pháo đài, đồng thời căn dặn bọn họ chú ý những thứ đồ sót lại trên mặt đất, tốt nhất là xem xem chúng đến từ đâu.
Đợi đến khi xung quanh để không còn gì uy hiếp nữa, Karen ngừng quá trình kết nối với Pháo Đài, nhịn không được mà thở một hơi dài nhẹ nhõm.
Mặc dù việc duy trì
【
Pháo Đài Hắc Ngục
】
này đã được Lưỡi Hái Chiến Tranh chịu hết chín phần năng lượng, nhưng sử dụng và điều khiển nó cũng đều do những người điều khiển tự chịu, ngay cả Karen đều cảm thấy mệt mỏi, thì càng đừng đề cập đến những người khác.
“Ashley, lại triệu hồi ra một con biết bay để bay lên trời xem xét tình hình.”
“Vâng, đội trưởng.”
Ashley cũng không tiêu hao quá nhiều sức, từ đầu đến cuối, cô chỉ phụ trách triệu hồi ra một con yêu thú.
Cho nên, sau khi bố trí yêu thú canh gác ở trên trời xong, cô lập tức lấy ra thuốc bổ sung năng lượng cho mọi người dùng.
Karen chỉ là ngồi ở trên bậc thang, thở hổn hển;
Hai người Bart và Ventura thì hoàn toàn nằm trên mặt đất, hai tay giơ lên, không ngừng run rẩy.
Blanche thì quỳ trên mặt đất bắt đầu nôn ói.
Mas thì dưới sự trợ giúp của Ashley thì cầm máu mũi lại.
Thật ra thì người tiêu hao nhiều nhất chính là Karen, bởi vì anh gần như hỗ trợ tất cả thành viên trong đội, không có sự hỗ trợ chia sẻ gánh nặng của Karen thì mọi người trong đội cũng không thể kiên trì đến tận bây giờ.
Nhưng nhìn xem mọi người lúc này đã thành ra như vậy, Karen rõ ràng, nếu đợt đuổi giết thứ hai bắt đầu, phía bên mình cũng không thể nào chịu nổi.
Cho dù bây giờ Muri có tỉnh lại, dẫn dắt những thành viên trong tiểu đội của cậu ta, cũng không cơ hội gì, bởi vì toàn bộ khí tài chiến tranh đã hư hại hết, những khí tài quý giá này, chỉ có thể vứt xuống, không có khả năng khiêng đi theo.
Karen đứng người lên, mở cửa phòng tắm ra, sau khi Sikinny gật đầu với Karen thì đi ra ngoài, Muri nằm trong bồn tắm từ từ mở mắt ra.
“Cậu trái lại có vẻ ngủ rất thoải mái đấy, bỏ qua cả cuộc chiến lúc nãy.”
“Cuộc chiến lúc nãy?” Muri hơi nghi ngờ mà nhìn khung cảnh xung quanh, “Bây giờ chúng ta đã rời khỏi Cánh Cổng Luân Hồi rồi sao?”
“Đây là phòng tắm bên trong Pháo Đài Hắc Ngục của ta.”
“A, thì ra là thế sao, vậy tôi lúc trước … “
“Cậu đứng lên đi, ta nằm một hồi, ta có chút mệt mỏi, muốn biết tình hình bên ngoài thì tự đi mà hỏi, giúp ta quản lý một chút.”
“A, được rồi.”
Muri lập tức xoay người bò dậy, sau đó run run rẩy rẩy đứng người lên từ trong bồn tắm.
Karen nằm vào trong bồn tắm, bồn tắm rất lớn, ở trong cũng không có nước.
Chờ đến khi Muri rời khỏi đây, Karen cầm lấy túi nước, mở nắp ra, bắt đầu đổ nước lên mặt mình, anh muốn dùng phương thức này để bản thân mình thư giãn và tỉnh táo một chút.
Sau một lát, Muri đẩy cửa vào một lần nữa, nói: “Có một vật rất quan trọng.”
Muri lấy từ trong ngực ra một thứ giống như một hạt đậu màu vàng, đây là bộ phận ký ức của Gaitanbert tách ra trước khi hắn chết.
Điều đáng được ăn mừng đó là, sau khi hắn tách rời xong thì mới bị cấm chế giết chết.
Karen đưa tay nhận lấy hạt đậu màu vàng này, nó rất yếu đuối, yếu ớt đến nỗi không thể nhìn xem bên trong, nói cách khác chỉ cần Karen còn muốn cầm nó trở về giao nộp cho lãnh đạo của Trật Tự thì mình cũng không thể nhìn lén bí mật trong đoạn ký ức này.
“Còn có một việc, bọn người của Pacio vừa mới dựa theo mệnh lệnh của anh mà xử lý đồ đạc mà đám người kia để lại, phát hiện bên trong có không ít thứ là tới từ Thành Hesse và Hang Đá Hắc Ám, bên trong những món đồ này còn có thẻ thân phận của hai nơi này, tuy nhiện, tạm thời còn chưa phát hiện thẻ thân phận đến từ Thung Lũng Rực Cháy.”
“Không phát hiện kẻ đuổi giết tới từ Thung Lũng Rực Cháy?”
“Đúng thế.”
“Được rồi, ta đã biết.”
“Bước kế tiếp của kế hoạch, chúng ta có lẽ cũng nên rời đi.”
“Để cho ta lại suy nghĩ thêm một hồi.”
“Được.” Muri thối lui ra khỏi phòng tắm.
Karen mím môi, không có người của Thung Lũng Rực Cháy tới … việc này cũng không nên a.
Bởi vì vị trí hiện tại của bọn họ, thành trấn lớn xung quanh ngoại trừ Đầm Nước Tưởng Niệm ra thì cũng chỉ có ba khu thành trấn này, vì cái gì mà hai thành trấn kia đều có người tới truy sát, duy nhất chỉ có Thung Lũng Rực Cháy là không có ai?
Trừ phi, Thung Lũng Rực Cháy đã phát sinh ra tình huống đặc biệt nào đó.
Karen rõ ràng, phía dưới lòng đất của Thung Lũng Rực Cháy là một khu cung điện, mà cung điện kia đã từng là nơi nghỉ ngơi của Ranedal trong lúc vào đây để đổ rác, Kevin đã từng nói, bên trong không chỉ có dấu ấn tinh thần mà nó để lại, mà còn có không ít con rối mà nó ép buộc người của gia tộc Voss chế tạo cho mình.
Hiện tại xem ra, dấu ấn tinh thần của Ranedal bị kích thích cũng đã thức tỉnh?
A, cũng đúng, Bích Thần Rylisa thức tỉnh, không nói đến việc uy nghiêm của Thần, đủ để cho phần lớn những kẻ đang ngủ say đều tỉnh lại, nếu nói đến ân oán giữa Rylisa và Ranedal, thì dấu ấn tinh thần kia của Ranedal muốn không thức tỉnh cũng khó.
Trước đó mình sở dĩ tránh đi đến Thung Lũng Rực Cháy, là bởi vì trên người của mình có mùi vị của Ranedal, Kevin cũng đã cảnh báo anh, nếu như tới gần nơi đó thì rất có thể sẽ kích thích dấu ấn tinh thần của nó thức tỉnh, sau đó tạo thành kết quả không tốt.
Bây giờ, một là dấu ấn tinh thần của Ranedal có lẽ cũng đã thức tỉnh; thứ hai là trên người mình đã không có mùi vị của Ranedal.
“Ha ha ha…”
Karen nở nụ cười, bởi vì anh đã tìm ra cách để tránh khỏi đợt truy sát thứ hai.
Karen muốn đến Thung Lũng Rực Cháy, dẫn những tên đuổi giết mình đến nơi đó.
“Như thế này mới đúng chứ, ân oán của Thần, vốn là nên giao cho Thần giải quyết.”
Chương 1277: Nhìn thấy con chó (1)
Karen từ trong phòng tắm đi ra ngoài để kiểm tra một phen, hai tay của Bart và Ventura đã không còn bị chuột rút, lúc trước khi hai người bọn họ vừa bước xuống khỏi tháp nỏ, ngay cả cái thìa cũng không cầm nổi.
Mas ngừng chảy máu mũi, đang dùng một cái khăn ướt mà lau trán của mình; Blanche cũng không còn nôn mửa, đang ngồi yên một chỗ mà uống nước.
Tinh thần của Ashley thì vẫn luôn rất tốt, bởi vì cô tiêu hao ít nhất.
Sikinny đã mệt mỏi đến nỗi bắt đầu nằm xuống mà thở hổn hển.
Lúc trước nếu không có Blanche hồi phục cho mọi người thì những người khác có lẽ sớm đã gục mất, mà vừa nãy Sikinny trị liệu, cũng kịp thời giúp mọi người nghỉ ngơi được một chút.
Việc này đã cho thấy tầm quan trọng của Mục Sư trong đội, mặc dù bọn họ không thể trực tiếp tham dự chiến đấu, nhưng việc hồi phục cho đồng đội khi chiến đấu liên tục và kéo dài có thể đưa đến tác dụng vô cùng then chốt.
Một đội càng ưu tú, càng cần có Mục Sư, bởi vì họ có thể tăng cường thực lực tổng hợp của cả đội lên.
Tóm lại, việc này đã tiết kiệm cho Karen một khoảng thời gian rất lớn, không cần phải tiếp tục ở lại đây để nghỉ ngơi.
Karen phủi tay, mở miệng nói:
“Đợt truy sát thứ hai sẽ đến trong khoảng chừng hai ngày nữa, đến lúc đó thì số lượng của những kẻ đuổi giết sẽ càng nhiều, thực lực cũng sẽ cao hơn;
Từ vị trí bây giờ của chúng ta nếu muốn tiến về thôn Tajima thì khoảng cách quá xa, trước mắt, chúng ta đã mất đi tất cả khí tài chiến tranh, trên đường đi một khi gặp phải đợt truy sát thứ hai thì chúng ta cũng không có khả năng ngăn cản giống như lần này.
Tuy nhiên vừa mới thông qua việc kiểm tra đồ đạc của đám người kia thì chúng ta phát hiện không có những kẻ truy sát đến từ Thung Lũng Rực Cháy, cho nên ta hoài nghi ở Thung Lũng Rực Cháy chắc hẳn đã xảy ra một vài việc đặc biệt gì đó, rất có thể là bởi vì sự ảnh hưởng của Bích Thần Rylisa không thể tác động đến nơi đó, mà khoảng cách giữa chúng ta và Thung Lũng Rực Cháy cũng đang rất gần.
Bởi vậy ta quyết định, tất cả mọi người lập tức xuất phát, không ngủ không nghỉ, dùng tốc độ nhanh nhất để di chuyển đến Thung Lũng Rực Cháy.
Ta không biết ở nơi đó có cái gì, ta chỉ biết là ở nơi đó thì chúng ta mới có khả năng sống tiếp.”
Phân tích tình huống một cách ngắn gọn cùng với trình bày nguyên do đưa ra mệnh lệnh, tất cả mọi người của cả hai tiểu đội cũng không có ý kiến.
Sự thật đã bày ở trước mắt, bọn họ ngoại trừ nghe theo sự sắp xếp của đội trưởng Karen thì cũng không có sự lựa chọn nào khác.
Mọi người rút khỏi pháo đài, Karen giải trừ nó, để lại ở đây rất nhiều khí tài chiến tranh cần phải sửa chữa, nếu như có thể chuyển bọn chúng ra ngoài nguyên vẹn, đem bán trên chợ đen thì chắc chắn sẽ là một khoảng tiền rất lớn.
Nhưng bây giờ, tất nhiên cũng không có khả năng mang bọn chúng theo mà lên đường.
Sau nửa phút mặc niệm cho những thứ này, tất cả mọi người xuất phát về hướng của Thung Lũng Rực Cháy.
Đi liên tục gần hai ngày, sau khi phía sau lưng lại xuất hiện bóng dáng của một con yêu thú khổng lồ, nhóm người Karen, cuối cùng cũng bước vào trong địa phận của Thung Lũng Rực Cháy.
Bart và Dehmel chạy đến từ phía sau để tập hợp, báo cáo tin tức mới nhất, đợt truy sát thứ hai có khả năng sẽ tới trong nửa ngày nữa, kẻ đuổi giết không chỉ sử dụng trận pháp dịch chuyển giữa những thành trấn lớn để tiến hành tập trung lực lượng, mà những con yêu thú thường ngày đều vô cùng hung tợn kia vào lúc này cũng cam tâm làm vật cưỡi cho những kẻ khác, việc này đã tăng tốc độ của bọn chúng lên rất nhiều.
Mọi người ngồi quây quanh một chỗ mà ăn cơm, trên mặt của tất cả mọi người đều có vẻ vô cùng nghiêm trọng.
Karen ăn một bát đồ ăn đen sì, Ashley lại đưa túi nước của mình cho Karen, Karen nhận lấy uống một hớp lớn.
“Đội trưởng, có chuyện tôi cảm thấy rất tò mò, trước đó ngài suy đoán rằng những kẻ đuổi giết chúng ta kia đều là những người đã từng tu hành ở Đầm Nước Tưởng Niệm, vậy tại sao linh hồn ký kết khế ước với ba người chúng tôi lại không có phản ứng gì cả?”
Karen hỏi: “Cô đã từng hỏi thăm linh hồn khế ước trong cơ thể mình chưa?”
“Hỏi rồi, cô ta cũng rất tò mò vì sao bản thân cũng không nổi điên.”
“Ta suy đoán loại ảnh hưởng này có thể sẽ có một loại cơ chế phát động nào đó, giống như quan hệ giữa người truyền giáo và các tín đồ vậy, nhưng so với mối quan hệ kia thì nhạt hơn nhiều, ngược lại có chút giống như người thiếu nợ và chủ nợ vậy.
Mà bây giờ, các ngươi ký kết khế ước linh hồn với nhau, nhìn như là khế ước bình đẳng, nhưng thật ra các ngươi chiếm thế chủ đạo, người chủ đạo cũng không giống nhau, cho nên linh hồn khế ước của các ngươi cũng không chịu sự ảnh hưởng.”
“Thì ra là thế này…”
“Khế ước linh hồn vốn là đồng đội giúp đỡ lẫn nhau, không chỉ nó trợ giúp cho ngươi, thật ra cùng lúc ngươi cũng trợ giúp cho nó, bây giờ nó không nổi điên thì chính là ví dụ tốt nhất.” Karen mọi người, hỏi, “Đều ăn xong rồi sao?”
“Xong rồi, đội trưởng.”
“Xong rồi, đội trưởng Karen.”
“Vậy thì bắt đầu xuất phát, tiến vào trong thung lũng.”
Chương 1278: Nhìn thấy con chó (2)
Đội hình mười hai người tiến vào trong thung lũng, mặt đất và đất đá bốn phía của Thung Lũng Rực Cháy đều là màu đỏ, nhiệt độ lập tức tăng lên nhanh chóng.
Mặc dù tiến vào đây không bao lâu, đám người đều cảm giác được sự khó chịu, những tâm tình này cũng được thể hiện ra từ trên những động tác nhỏ của cơ thể.
Mặc dù con người dễ dàng cảm thấy bực bội trong lúc nóng nực, nhưng những người này đều là những người trẻ tuổi ưu tú của Trật Tự Thần Giáo, không đến mức mà tâm trạng mất căn bằng khi gặp phải loại chuyện nhỏ nhặt như vậy.
“Blanche, Sikinny, tiến hành tăng cường tinh thần cho mọi người, loại bỏ các ảnh hướng trái chiều.”
“Vâng, đội trưởng!”
Hai vị Mục Sư tăng cường cho mọi người, cảm xúc nóng nảy của cả đội vào lúc này mới giảm xuống.
Có lẽ đây cũng là hàm ý của Thung Lũng Rực Cháy, cũng không chỉ là nhiệt độ nóng rực trên mặt cảm giác mà kích thích ngọn lửa nóng nảy trong lòng của mọi người.
Chỉ có điều đã đi lâu như vậy, thế mà còn không gặp phải một cư dân nào của Thung Lũng Rực Cháy, việc này ít nhiều gì cũng khiến Karen cảm thấy kỳ lại.
Karen giơ tay lên nói với Ashley:
“Ashley, triệu hồi Tiên Đế ….”
A, Tiên Đế đã chết rồi.
“Ashley, lựa chọn hai con yêu thú, một con có thể bay, một con có thể đào đất, thăm dò tình hình phía trước một chút, tất cả mọi người còn lại bắt đầu cảnh giác xung quanh!”
“Vâng, đội trưởng!”
Ashley vén tay áo lên, sau khi chọn được hai đối tượng để triệu hồi, bắt đầu ngâm xướng:
“Hai người bạn chân thành nhất của ta, bây giờ ta cần sự trợ giúp của các ngươi…”
Rất nhanh, một con quạ đen có hình thể rất lớn và một con yêu thú có hình dạng tựa như một con tê tê được triệu hồi ra, một con bay lên, một con chui xuống dưới, bắt đầu thăm dò.
Karen thì dùng đầu ngón tay phải vuốt mu bàn tay trái, chờ đợi kết quả thăm dò.
Qua khoảng chừng mười lăm phút đồng hồ, con quạ đen lớn bay trở về, Karen phát hiện nó còn đang thở dốc, nãy giờ mới được bao lâu mà đã mệt mỏi thành thế này rồi?
Ngay sau đó, tê tê cũng chui trở về, cũng nằm rạp ở trên mặt đất mà bắt đầu thở hổn hển.
Có thể thấy được, trong lúc lựa chọn bọn chúng, Ashley đều thống nhất một tiêu chuẩn chung.
“Đội trưởng, phía trước có người đang di chuyển về hướng này.”
“Không có gì khác?” Karen hỏi.
Ashley sửng sốt một chút, nói: “Không có.”
“Bọn chúng không thể dò tìm đến những thứ khác?”
“Không có, bọn chúng nói áp lực trong hoàn cảnh này rất lớn, vừa mới nãy bọn chúng đều đã lạc đường, thật vất vả mới tìm được đường trở về.”
“Được rồi, chuẩn bị phòng ngự!”
Đám người vừa mới bố trí xong trận pháp phòng ngự, phía trước xuất hiện một đám kỵ sĩ, trên móng ngựa của chiến mã ở dưới hông của bọn họ có ngọn lửa đang rực cháy, trong mắt ngựa hiện ra ánh sáng màu xanh, cả người bao phủ bởi một lớp áo giáp.
Về phần trang bị trên người của kỵ sĩ thì đơn giản hơn rất nhiều, áo choàng màu đen.
“Kỵ Sĩ Vong Linh?” Bart phát ra một tiếng kinh hô, “Đội trưởng, chiến mã mà bọn chúng đang cưỡi giống hệt với chiến mã của kỵ binh Kỵ Sĩ Đoàn.”
Karen nhẹ gật đầu, anh đã từng đi theo đội trưởng Neo cùng lẻn vào trụ sở của một Kỵ Sĩ Đoàn, tận mắt trông thấy Trật Tự Kỵ Sĩ Đoàn xuất chinh, đã thấy qua loại chiến mã tương tự.
Cầm đầu là một tên thủ lĩnh, cái mũ của hắn ta mở ra, lộ ra một khuôn mặt tràn đầy vết sẹo, ánh mắt của hắn quét về tất cả mọi người ở phía trước, nói:
“Ái chà, nhiều ngài Điềm Lành như vậy sao, vận may hôm nay của ta thật sự đậm đặc đến nỗi có thể tụ lại thành nước để tắm rồi sao, ha ha.”
Phản ứng của tên thủ lĩnh này có thể nói là bình thường đến nỗi không thể bình thường hơn được nữa, trên cơ bản thì là phản ứng tiêu chuẩn những kẻ đứng đầu của các thành trấn lớn khi đối mặt với những người thí luyện đi đến trước cửa.
Nhưng khi hắn cởi mũ xuống lộ ra khuôn mặt và đồng thời giải trừ áo choàng có hiệu quả ngăn chặn khí thế trên người xuống, con ngươi Karen bỗng nhiên co rụt lại.
Không, hắn không phải cư dân của nơi này!
Người phân chia theo quần thể, mỗi cái quần thể cho người ta cảm giác là không giống nhau, cũng là có những điểm đặc thù, biểu hiện dễ thấy nhất đó chính là vẻ bề ngoài, nhưng chính là bề ngoài cũng có sự dễ phân biệt và khó phân biệt.
Ví như khi người bình thường đối với một chủng tộc người không cùng một màu da hoặc người có một màu da khác, trong lúc phân biệt, kiểu gì cũng sẽ sinh ra một loại cảm giác “Mù mặt”, luôn cảm thấy giữa da trắng và da trắng, da vàng và da vàng, da đen và da đen, nếu như giới tính giống nhau, chiều cao và tuổi tác không có sự khác biệt quá lớn, thì đều sẽ cảm giác gương mặt của bọn họ giống hệt như nhau.
Nhưng trên thực tế, giữa những người có chung một màu da sẽ dễ dàng nhận ra được sự khác biệt của những chi tiết trên khuôn mặt hơn, sẽ cảm thấy giữa bọn họ có sự khác nhau rất lớn, rất dễ để phân biệt.
Chương 1279: Nhìn thấy con chó (3)
Bây giờ Karen đang có cảm giác giống như phân biệt khuôn mặt giữa những người có cùng màu da, nhưng không phải về bề ngoài, thậm chí cũng không phải là khí chất trên, mà là… cảm giác.
Bởi vì trong một thời gian rất dài, trên người mình vẫn luôn có dấu vết cải tạo của Ranedal, lại thêm trong nhà, mặc dù Kevin ngủ ở ổ chó trong phòng ngủ chứ không phải ngủ trên giường với Karen giống như Pall, nhưng cũng xem như là ngủ ở cùng một phòng.
Loại cảm giác quen thuộc này, bình thường sẽ không phát hiện ra, nhưng nó lại thật sự tồn tại, lúc này xem xét thì trong nháy mắt có thể cảm nhận được.
Nó không có logic, nhưng hai chữ “Quen thuộc” đã đủ để thay thế logic.
Hắn,
Chính là dấu ấn tinh thần của Ranedal!
Dấu ấn tinh thần của Ranedal không chỉ đã thức tỉnh, hắn còn chạy tới đây, vậy cơ thể này của hắn là cái gì, nhập vào trên người của con rối sao, đám thuộc hạ này đều là con rối phụ trách việc khuân vác lúc trước sao?
Cư dân nơi này đâu, cư dân của Thung Lũng Rực Cháy này đã đi đâu rồi, vì cái gì mà nơi này lại vắng vẻ như thế?
Trong lòng Karen bỗng nhiên có một suy đoán, suy đoán này có lẽ cực kỳ lạnh lẽo, nhưng lại có lẽ tiếp cận hiện thực nhất.
Một con gấu vừa tỉnh dậy từ giấc ngủ động, chuyện cần làm trước tiên, ăn chắc là ăn để bổ sung lại cơ thể.
Cho nên, vì sao trong Thung Lũng Rực Cháy không có người nào truy sát mình? Bởi vì… Thung Lũng Rực Cháy đã bị ăn sạch.
Đây chính là những chuyện mà dấu ấn tinh thần năm xưa của con chó nhà minh để lại có thể sẽ làm, sau khi tỉnh lại thì ăn sạch cả thung lũng.
Mà cái tên mặt mũi đầy sẹo được ở trước lúc này, thật rất khó liên hệ hắn với con chó vàng đầu trọc thích chở Pall chạy khắp nơi ở nhà mình.
“Nếu đã đến thì đó chính là khách, ai là người dẫn đầu trong bọn ngươi?” Tên mặt thẹo hỏi.
Karen đã điều chỉnh xong cảm xúc, đi đến trước, nói:
“Là ta.”
“Tên là gì?”
“Karen.”
“Karen, ha ha, ngươi có thể gọi ta là lãnh chúa Dal.”
“Chào ngài, lãnh chúa Dal.”
Cái tên này, đặt cũng có vẻ rất lười biếng.
“Ta nhìn thấy, trên người các ngươi mặc thần bào Trật Tự phải không, ta và Trật Tự Thần Giáo đã từng có quan hệ không tệ, nếu các ngươi đã tới đây, đó chính là duyên phận, ta muốn chiêu đãi các ngươi, hi vọng các ngươi không nên cự tuyệt.”
Nghe được vị thủ lĩnh này muốn chiêu đãi đám người, trên mặt của rất nhiều đội viên ở phía sau đều lộ ra vẻ trút được gánh nặng, bởi vì bọn họ bây giờ rất cần có sự che chở.
Trong lòng Karen thì không nhẹ nhõm nổi, bởi vì anh biết lãnh chúa Dal nói tới quan hệ không tệ rốt cuộc là có ý gì.
Bích Thần bị Thần Trật Tự phong ấn, sau khi tỉnh dậy đã căm thù Thần Trật Tự thì tất nhiên cũng không cần phải nhắc đến làm gì, bản thể của cái tên ở trước mặt mình này, cũng đã từng bị Thần Trật Tự phong ấn.
Có điều nếu như xem xét từ trên thái độ của con chó nhà mình đối với Trật Tự, nó đối với Thần Trật Tự có vẻ như cũng không căm thù đến nỗi quá cực đoạn, có lẽ chính bản thân nó cũng hiểu rõ vì mình làm quá nhiều những chuyện lung tung cho nên rơi vào kết cục như vậy cũng là đáng đời?
Nhưng bất kể là như thế nào, Karen đều hiểu rõ, Ranedal tuyệt đối không phải một người nhiệt tình hiếu khách.
Buổi tiệc của hắn, rất có thể cũng là “bữa tối của ác quỷ”.
Mình và các đội viên của mình, đều chính là nguyên liệu nấu ăn đêm nay của hắn.
“Thế nào, ngươi không đồng ý sao?” Lãnh chúa Dal thấy Karen vẫn còn chưa trả lời.
“Không, có thể nhận được lời mời của ngài, đó là vinh hạnh của chúng ta.”
Rời khỏi Thung Lũng Rực Cháy thì sẽ chết chắc, ở tại nơi này, còn có thể quan sát một chút rồi tìm cơ hội.
Các kỵ sĩ hộ tống ở hai bên, mọi người bước đi ở giữa, đi tới trước một hang động to lớn, sau khi đi vào hang động thì men theo một con đường dẫn xuống phía dưới.
Sau khi tiếp tục đi một quãng đường rất xa, phía trước xuất hiện một cánh cổng rỉ sét, cổng lớn đang được mở ra, mà dấu vết xung quanh cho thấy, cánh cổng lớn này vừa được mở ra không lâu trước đây.
Lúc này, trong lòng các đội viên đã sinh ra cảm xúc không ổn, nhưng thấy Karen vẫn còn tiếp tục đi theo lãnh chúa Dal bước vào bên trong, đám người cũng chỉ có thể tiếp tục đi theo.
Đằng sau cổng lớn là một khoảng sân, phía rìa có một cái hồ nước, nước trong hồ rất trong, nhưng có chút quá yên tĩnh.
Lãnh chúa Dal tung người nhảy xuống ngựa, đi đến phía ngoài rìa, đưa tay bốc lấy một nắm không biết là thứ gì từ thuộc hạ của hắn, ném vào bên trong hồ nước, trong chốc lát, mặt nước hồ vốn đang tĩnh lặng bỗng nhiêu xuất hiện vô số vong hồn không đếm xuể, bọn chúng nhảy lên khỏi mặt nước như là những con cá, cắn lấy mồi sau đó lại rơi xuống.
Một màn này, cực kỳ rung động!
Bởi vì tất cả mọi người cảm giác được, những vong hồn nhảy lên kia, bọn chúng đều tỏa ra khí thế rất mạnh mẽ, đặt ở bên ngoài, vốn cũng đều là cấp bậc thành chủ của những thành trấn lớn, nhưng ở nơi này, lại giống như thú cưng bị chăn nuôi.
“Các ngươi có muốn cho bọn chúng ăn không? Yên tâm, bọn chúng rất ngoan, không cắn người đâu.” Nói xong, bọn hộ vệ bưng mấy cái chậu đựng mồi đến, vàng vàng cam cam giống như là hạt cát.
Mọi người ai nấy đều hốt một nắm lớn, đi đến chỗ lan can ngoài rìa rồi vung xuống trong hồ, có thể trông thấy trên mặt của bọn họ rất căng thẳng, nhưng cùng lúc lại rất hưng phấn.
Có lẽ cũng giống như cảm giác đang cho khủng long ăn.
Muri đi tới bên người Karen, đưa tới ánh mắt chất vấn, Karen ra hiệu cậu ta không nên gấp gáp.
Bây giờ đã vào trong hang ổ của người, nói thẳng thắn hơn đó là dùng dầu để chiên hay là nướng bằng than thì đều phải tùy vào ý của người ta.
Lãnh chúa Dal đi đến sau lưng Karen và Muri, mở miệng nói: “Các ngươi không chơi sao?”
Nói xong, còn chủ động đưa một nắm mồi quá.
Muri lộ ra nụ cười mỉm, đưa tay tiếp nhận nắm mồi rồi vung xuống hồ, một đám vong hồn lại nhảy ra tiếp tục tranh giành nhau ăn.
Chương 1280: Nhìn thấy con chó (4)
Tay trái Karen thì đặt ở trên lan can, lan can rất lạnh lẽo, mang theo cảm giác trơn bóng, điều này có nghĩa trong khoảng thời gian rất lâu trước đây, nơi này đều ở trong trạng thái đóng băng tuyệt đối, bao gồm những vong hồn ở trong hồ cá này.
“Đây là nhà ta, cũng không sợ các ngươi cười chê, đây là lần thứ nhất ta đón khách đến đây tham quan từ khi ta vào đây ở cho đến nay.”
“Vậy đó thật sự là vinh hạnh của chúng tôi.”
Lãnh chúa Dal mở miệng nói: “Ngươi đã nói qua câu nói này, việc này khiến ta không phải rất thích, con người của ta, luôn luôn không thích qua loa với người khác, càng không thích lấy lòng người khác.”
“Đúng vậy, có thể nhìn ra, ngài rất tùy ý, từ bên trong con mắt của ngài, dường như có thể trông thấy một sự cứng cỏi.
“”Ồ?” lãnh chúa Dal chỉ chỉ ánh mắt của mình, “Ngươi có thể nhìn ra chúng từ trong ánh mặt của ta sao?”
“Con mắt là cửa sổ của linh hồn, không phải nhìn vào con mắt, mà là nhìn vào tâm linh.”
“Vậy ngươi nói cụ thể hơn một chút, từ trong con mắt của ta, a không, từ trong tâm linh của, ngươi nhìn thấy cái gì, sự cứng cỏi ngươi vừa mới nói, là từ đâu tới?”
“Xuất thân của ngài chắc chắn cũng không tôn quý.”
“Ha ha, trên đời này, những người có xuất thân thật sự tôn quý, vốn cũng không có bao nhiêu người, bên trong từ tôn quý, vốn đã bao hàm ý nghĩa của sự thưa thớt.”
“Nhưng ta cảm thấy, những người có xuất thân bình thường như ngài, cũng đã cực kỳ hiếm thấy.”
Karen nhớ kỹ hình tượng căn nhà đá ở sâu trong ký ức của Ranedal ký, trong mắt của người bình thường thì nhà của Ranedal xem như cực kỳ nghèo khổ.
“Chậc chậc, ngươi đang mắng ta đấy sao?”
Karen lắc đầu, nói: “Người vào sự cố gắng của bản thân mà leo lên đỉnh.” Sẽ không để ý việc người khác nhắc lại chuyện hắn đã từng ở dưới chân núi, việc này sẽ không làm hắn tức giận, trái lại sẽ để hắn cảm thấy đắc ý, bởi vì đây là sự khẳng định đối với những cố gắng không mệt mỏi của hắn trong quá khứ.
“Ha ha ha.” Lãnh chúa Dal che miệng nở nụ cười, “Con người của ngươi, có chút thú vị đấy, đi thôi, bữa tối mà ta chuẩn bị cho các ngươi, cũng sắp bắt đầu rồi, ta tin tưởng các ngươi sẽ hài lòng.”
Nói xong, lãnh chúa Dal còn liếm liếm khóe miệng của mình, xem ra, hắn đang rất chờ mong.
Mọi người dưới sự chỉ dẫn của đám hộ vệ, hoặc gọi là dưới sự giám sát, xếp thành đội, từ khoảng sân này theo một hành lang đi sâu vào bên trong.
Trên đường đi, bên ngoài hành lang có một cái bệ hình tròn, phía trên bức tượng của một người phụ nữ, cô ta rất đẹp, cũng rất tự nhiên.
Đáng tiếc, loại phương thức thể hiện bình dân này, thu hẹp sự đặc thù của bước “Tượng thần” này.
Vốn dĩ người của Trật Tự Thần Giáo cũng sẽ không để ý đến người của những giáo hội nhỏ kia, cũng không biết nhiều về Thần của bọn họ, càng đừng đề cập đến việc nhận ra điểm đặc thù của Thần, có thể nhận ra là ai thì mới thật sự là chuyện kỳ lạ.
Cho nên, mọi người chỉ là châu đầu ghé tai lẫn nhau suy đoán, không ai có thể đưa ra đáp án rõ ràng.
Karen dừng bước lại, mặt nhìn về bức tượng này.
Sau khi Karen dừng lại, tất cả mọi người cũng đều dừng bước theo.
Karen rất trịnh trọng mà dùng phương thức ca ngợi Thần Trật Tự mà hành lễ với bức tượng này, sau đó, phát ra thở dài một tiếng, khóe mắt lại lóe lên một chút nước mắt.
Lãnh chúa Dal đi đến bên cạnh Karen, cười nói: “Thế nào, ngươi biết nàng ấy là ai sao?”
Karen chỉ chỉ các đội viên xung quanh, nói: “Bọn họ cũng đều biết, tôi là cô nhi.”
Tư liệu miêu tả bên ngoài thì Karen là “Cô nhi”, mà Karen cũng tin tưởng, mặc kệ là đội viên của mình hay là đội viên của Muri phía bên kia, phần lớn đều đã điều tin tức trong tài liệu về mình.
“Sau đó thì sao?” lãnh chúa Dal hỏi.
“Tôi lớn lên ở cô nhi viện, ngài có biết rằng, không phải mỗi một đứa trẻ trong cô nhi viện đều có cơ hội được đi học, phần lớn bọn họ lúc tuổi còn nhỏ sẽ được đưa vào các nhà máy để làm lao động trẻ em, tôi cực kỳ may mắn, tôi có một người giúp đỡ, là bà ấy giúp tôi đi học.
Về sau, tôi có thử đi tìm bà ấy, sau đó tôi tìm được, bà ấy sống ở Wien … Ừm, ngài biết Wien sao?”
“Một quốc gia?”
“Đúng, một quốc gia, tôi sống ở thủ đô của nó, gọi là thành phố York, ở thành phố York có một con phố, gọi là phố điểm tâm Richard.”
“Phố điểm tâm?”
“Là một con đường mở rất nhiều nhà thổ, người giúp đỡ tôi làm việc ở chỗ này, bà ấy tên là Annie.
Bà ấy là một người bán hoa, những cô gái khác mỗi lần đều lấy phí 40 Rael, a, Rael là tiền tệ của Wien, còn bà ấy, mỗi lần cũng chỉ thu 20 Rael, bởi vì bà ấy cảm thấy mình đã lớn tuổi.
Nhưng có vài người khách sẽ kiên trì cho bà ấy 40 Rael, nói với bà ấy, mặc dù bọn họ trẻ tuổi hơn, nhưng kỹ thuật của bà ấy càng tốt hơn, đáng giá 40 Rael.
Mỗi lần gặp được khách hàng như vậy, bà ấy đều sẽ rất cao hứng.
Mỗi ngày bà ấy đều sẽ ca ngợi một vị thần, thành kính mà ca ngợi.
Càng tiếp xúc với bà ấy, là nhờ bà ấy, mà đã để tôi thấy được sự dịu dàng của nữ thần vĩ đại, nữ thần Mills.”
Lời nói dối chân thật nhất trên đời này chính là một phần của sự thật.
Lúc Karen nói đến đây, là thật sự đã nhớ lại về bà Annie, đã không còn đơn giản chỉ đang diễn kịch.
Lãnh chúa Dal nhìn chằm chằm vào Karen, hỏi: “Ta muốn biết, bà ta hiện tại thế nào rồi?”
“Bà ta đã không có ở đây.”
“Không có ở đây?”
“Ừm, tôi tự mình cử hành tang lễ cho bà ấy, vào cái ngày tang lễ được cử hành, tất cả cửa hàng điểm tâm trên con phố đó đều không tiếp tục kinh doanh, tất cả mọi người đến đưa tiễn bà ấy đoạn đường cuối cùng.”
“Ừm, thật tốt.”
“Đúng vậy, thật tốt.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Bắt Đầu Mười Lần Rút Sau Đó Vô Địch [Dịch] Bắt Đầu Mười Lần Rút Sau Đó Vô Địch](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/05/Dich-Bat-Dau-Muoi-Lan-Rut-Sau-Do-Vo-Dich-SE-Audio-Truyen.jpg)





