Số 13 Phố Mink [Dịch]
Tập 117 : Bố cục (4) (c1161-c1170)
❮ sautiếp ❯Chương 1161: Bố cục (4)
Sau một lát, một ông lão râu trắng đi vào phòng hội nghị, bước tới trên bục giảng.
Đầu tiên ông ấy dùng tay sờ lên trên loa phát thanh trên bục giảng, sau đó nói vào trong loa:
“Hây, hây!”
Trong chốc lát, một luồng sóng âm kinh khủng trực tiếp quét qua phòng hội trường.
Hai mắt Karen nhắm nghiền, cơ bắp trên người trong nháy mắt đều căng cứng lên, Muri ngồi bên cạnh cũng giống như vậy, không ít người ngồi phía sau phát ra tiếng kêu rên, chủ yếu là bởi vì quá bất ngờ nên không chuẩn bị kịp.
“Ha ha, thật có lỗi, thật có lỗi.” Ông lão râu trắng cười cười, “Ta là giáo viên trận pháp của mọi người, mọi ngươi có thể gọi tên của ta —— Piro.”
Đám người ngồi phía dưới đều nhao nhao đứng người lên, chuẩn bị hành lễ với vị giáo viên này.
Piro phủi tay:
“Ba! Ba!”
Sau một khắc, đám người vốn đang ngồi trong phòng hội nghị, tất cả đều xuất hiện ở trên bãi cát, cùng với một cơn sóng đánh tới, quần áo của tất cả mọi người đều ướt.
“Khụ khụ, thật có lỗi, điều chỉnh khoảng cách có chút sai sót, ta cũng không muốn làm cho mọi người đều dính nước.” Trên người Piro cũng ướt, ông ta cầm lấy chòm râu bạc phơ của mình rồi vắt nước ra.
“Chương trình học của chúng ta chỉ tới nửa đêm nay mà thôi, sau nửa đêm thì mọi người phải đi về nghỉ ngơi, ngày mai còn có tiết, cho nên ta không có ý định nói với mọi người về những điều cơ sở của trận pháp.
Bởi vì ta biết trong số mọi người ở đây chắc chắn có người khá tinh thông về trận pháp, ta ngồi giảng về kiến thức cơ bản cũng không có ý nghĩa gì, đối với những người không tinh thông về trận pháp thì cho dù có hiểu được kiến thức cơ sở, thì thật ra cũng chả có bao nhiêu tác dụng, nếu như đối phương là một trận pháp sư trình độ bình thường, ta tin tưởng các ngươi có thể dùng những phương thức khác để giải quyết hắn.
Cho nên, ta quyết định, đêm nay, ta sẽ dẫn mọi người đi ngắm cảnh.
Có ai biết, ta đã bố trí trận pháp từ lúc nào hay không?”
Karen thầm nghĩ: Lúc alo alo.
Pacio, Digart và Mas nhao nhao giơ tay lên.
“Mời cậu.” Piro chỉ chỉ Pacio.
“Thưa thầy, ngài là sử dụng sóng âm để bố trí trận pháp.”
“Trả lời chính xác, trận pháp sư cao cấp, trong lúc bọn họ sử dụng trận pháp, có thể biến trận pháp phức tạp nhất thành những thứ đơn giản như ngọn gió hay cơn mưa, trong lúc các ngươi còn chưa phát hiện ra, cũng đã đưa các ngươi vào trong tầm kiểm soát rồi.”
Piro giang tay ra, bên người xuất hiện một cái bọt khí.
Karen thấy thế, lập tức giơ tay lên, hô: “Theo sát ta!”
Muri cũng lập tức hô: “Theo sát ta.”
Tất cả người của hai tiểu đội phân biệt mà dựa sát vào đội trưởng của mình.
Dưới chân Karen lập tức xuất hiện “Trật Tự Lồng Giam”, bảo phủ bản thân và toàn bộ tiểu đội vào trong.
Muri thì rút ra một quyển trục, bên trong quyển trục phóng ra ánh sáng màu đen, tạo thành một màn sáng bao phủ mọi người.
Sau một khắc, hoản cảnh bỗng nhiên biến đổi, mọi người xuất hiện giữa mặt biển.
Piro cười nói: “Xem ra phản ứng của mọi người rất nhanh nhỉ, alo alo.”
Hai tiếng “Alo” hóa thành sóng nước, đánh lên trên lớp chắn của hai tiểu đội.
Karen lập tức thực hiện thêm lớp lồng giam thứ hai thứ ba thứ tư để gia cố.
Phía bên cạnh, Muri thì tiếp tục tăng cường thêm năng lượng linh tính vào trong quyển trục.
Hai tay của Piro mở ra, kéo xuống dưới một cái.
“Ông!”
Nước biển phía dưới mọi người nhanh chóng đóng băng, hóa thành từng cái cột băng, không khí lạnh trong phút chốc phá vỡ phòng ngự Trật Tự Lồng Giam của Karen cũng như phá vỡ trận pháp phòng ngự bên trong quyển trục của Muri.
Tất cả mười hai người trẻ tuổi đều rơi vào trên cột băng, cột băng bắt đầu không ngừng mà nhô lên cao, cao lên khỏi mặt biển, vẫn tiếp tục vươn lên cao.
Đợi đến lúc nó dừng lại, khách sạn mà Karen trông thấy cách đó không xa, lúc này đã ở phía dưới chân, lộ ra vẻ nhỏ bé vô cùng.
Mas kinh ngạc nói: “Chỉ là tiện tay bố trí rút ngắn khoảng cách, vận dụng năng lượng hệ thủy và trận pháp đóng băng ngưng tụ sơ cấp, đã có thể tạo ra hiệu quả mạnh như vậy.
Đây chính là sức mạnh thật sự của Trận Pháp Sư sao?”
“Đúng, nhưng cũng không phải.” Piro cười nhìn về phía đám người, “Ta hỏi mọi người một chút, các người cảm thấy, bản chất của trận pháp là cái gì?”
Maas mở miệng nói: “Là chuyển hóa!”
Pacio mở miệng nói: “Là vay mượn!”
Digart mở miệng nói: “Là vận chuyển!”
Trong lòng Karen nói: Là bố cục.
—— đến từ « bút ký trận pháp trận pháp của Hoven »
Piro sờ lên chòm râu bạc phơ,
Nói:
“Là bố cục.
Ta đã từng có một người bạn vừa thân vừa lạ, từng viết thư để chỉ giáo cho ta, hắn mói ta vẫn đang làm toán cộng, đã đến thời điểm nên học làm toán trừ.
Ta hỏi hắn, cái gì là phép toán trừ?
Hắn nêu ra ví dụ, phép trừ là khi có một ngọn núi đang đứng trước mặt ngươi, ngươi ngẩng đầu nhìn nó, ngươi không cách nào thấy rõ toàn cảnh ngọn núi, nhưng khi ngươi không ngừng lui về phía sau, cảnh tượng hoàn chỉnh của ngọn núi dần dần hiện ra trước mặt của ngươi.
Hắn còn nói, cảnh giới của ta cao như vậy, lại dựa vào sự lý giải đối với trận pháp vượt qua người bình thường, cưỡng ép gia tăng hiệu quả của trận pháp, hiệu quả mặc dù được tăng lên, nhưng mức độ cũng chẳng đáng là bao.
Ta xem trận pháp như cơ thể của võ sĩ, búa của thợ rèn, đại kiếm của kiếm khách, chim ưng của kỵ sĩ, nhìn vào thì có vẻ chính xác, nhưng lại càng lúc càng lệch khỏi con đường đúng đắn.
Trận pháp thật sự, không phải để một vị chủ giáo phong ấn thành công một con hung thú.
Mà là,
Để một tên thần bộc, đi phong ấn một vị thần!”
Chương 1162: Lớp học đầu tiên (1)
Câu nói sau cùng của Piro, khiến cho cả mọi người ở đây đều kinh hãi.
Để một tên thần bộc, đi phong ấn một vị Thần!
Hoàn toàn chính xác, trong câu nói này, đúng là mở ra “bố cục” rất toàn diện.
Chủ yếu là người thuật lại câu nói này, là giáo viên hôm nay của mọi người, mặc dù ông ta không có tự báo chức vị của mình ra, nhưng sẽ không ai đi hoài nghi địa vị của ông ta, người bạn “vừa thân vừa xa lạ” kia trong miệng của ông ta, địa vị chắc chắn cũng cao tương đương.
Một lời nói giống nhau, nói ra từ trong miệng của những người khác nhau, cho người nghe sự cảm nhận khác biệt.
Nhưng mà ở chỗ này, điều khiến Karen kinh ngạc không giống với những người xung quanh, anh có một loại cảm giác mơ hồ, người bạn kia trong miệng của Piro, có phải là ngài Hoven hay không?
A không, là ông Hoven.
Ông Hoven ghi lại trong bút ký trận pháp của mình, chia việc học tập trận pháp thành năm giai đoạn, cơ sở sơ cấp, vận dụng trung cấp, dung hợp cao cấp, bố cục tối cao;
Cấp độ cuối cùng là để trống, Karen cho rằng do ông Hoven miêu tả con đường học tập trận pháp là vô tận.
Karen vừa mới hoàn thành cơ sở sơ cấp, đang học tập vận dụng trung cấp.
Nhưng anh cũng không phải không quan tâm đến những phần phía sau mà để chúng phủi bụi, cũng không phải học được một cấp độ thì chạy đi tìm ông Hoven để học cấp độ kết tiếp, bút ký đều đặt ở chỗ mình, làm sao mình có thể nhịn được mà không xem trước?
Phần bút ký nói về cấp độ tối cao, khúc dạo đầu miêu tả bằng một câu nói: Bản chất của trận pháp — Bố cục.
Trên phương diện cảm ngộ này, không thể loại trừ những người khác sẽ sinh ra quan điểm và lý luận tương tự, thế nhưng là, ông Hoven đã thành công trên phương diện thực tiễn.
Ở điểm này, con chó nhà mình kia có quyền lên tiếng nhất.
Một thần bộc của Nguyên Lý Thần Giáo, thật sự phong ấn một vị Tà Thần.
Mà lại, vật liệu và sự trợ giúp có thể sử dụng còn rất có hạn.
Nguyên vật liệu là một con chó vàng bình thường.
Người trợ giúp là một tên dị ma hệ Tinh Thần có thể bất phân thắng bại với một vị thẩm phán quan phổ thông.
Loại cảm giác này, thật sự rất kỳ diệu.
Cái ông lão trong lần gặp mặt đầu tiên với mình lôi lôi kéo kéo để rồi ngã đập đầu lên bàn thiếu chút nữa chầu trời, đã từng có quá khứ huy hoàng như thế.
Sau khi ông ấy bị “Thức tỉnh”, trong khoảng thời gian còn lại, vì mình mà viết lại lại số bút ký nhiều đến nỗi chất đầy một cái rương lớn.
Quả thực chính là bảo vật vô giá thật sự.
Nhưng từ điểm này cũng có thể nhìn ra ưu thế của một người đã lựa chọn, từ khi vừa mới bắt đầu đã nghiêm túc học tập nghiên cứu bút ký của ông Hoven, học tập còn sớm hơn mình, chưa kể còn cực kỳ si mê, đó chính là Alfred.
Không hổ là có được Ánh Mắt Mị Ma, ánh mắt thật sự tốt.
Piro nâng cánh tay lên, nói: “Đương nhiên, bố cục mà ta nói đến, cũng không nhất định là chính xác tuyệt đối, hệ thống truyền thừa trận pháp đã có niên đại rất xa xưa, nhưng nó lại thường cùng với sự rung chuyển của thần giáo và thay đổi của kỷ nguyên mà không ngừng thất lạc, bổ sung, nghiên cứu, lại thất lạc lại bổ sung lại nghiên cứu tuần hoàn mãi.
Nhưng đối với các ngươi mà nói, ta hi vọng các ngươi có thể nhớ kỹ đáp án này, bởi vì ta cảm thấy nó là đáp án chính xác, người bạn kia của ta cũng cảm thấy chính xác.
Trên đời này vốn cũng không tồn tại sự tuyệt đối và vĩnh hằng, chúng ta cũng chỉ cần đồng ý rằng nó chính xác trong khoảng thời gian này.”
Nói,
Trên đầu ngón tay của Piro xuất hiện một tia lửa,
Trong chốc lát,
Những cột băng khổng lồ dưới chân mọi người bắt đầu rực đỏ, mặt biển phía dưới bắt đầu xuất hiện những cơn sóng mãnh liệt, tựa như núi lửa dưới đáy biển sắp phun trào.
Trong lúc này, Karen trông thấy nơi xa ở dưới đáy biển, tựa như có một tòa kiến trúc màu đen tồn tại.
Piro chú ý tới ánh mắt của Karen, cười nói: “Đó là nơi cần dùng đến cho chương trình học tiếp theo của các ngươi, không phải chủ đề hôm nay của chúng ta, đi thôi, ta lại dẫn các ngươi dạo chơi.”
Cột băng sụp đổ, tia lửa vẩy ra, nhưng cũng không làm cho đám người cảm thấy nóng, lúc gần rơi vào trên người lại giống như là những con bướm đỏ tỏa ra đầy trời, tạo nên không khí như trong giấc mộng.
Đúng lúc này, Mas, Digart và Pacio bỗng nhiên bắt đầu lùi lại, đồng thời kêu gọi đồng đội của minh:
“Nhanh chóng lui lại!”
Karen cũng chuẩn bị lui lại, chợt cảm nhận được có gì đó không thích hợp.
Sự không thích hợp này đến từ cảm giác quen thuộc ở trong đầu của mình:
Sau câu mở đầu về bố cục ở trong « bút ký trận pháp của Hoven », tiếp theo đó là một ví dụ ngược để đánh vào sự tự tin và lòng lạc quan mù quáng.
Ông Hoven: Bố cục là tựa như đứng trên ban công của một tòa tháp mình khổ công xây dựng, nhìn xem phong cảnh bốn phía xung quanh, mà không phải trong thời tiết mưa gió bão bùng, nằm trên mặt đất hay trong vũng bùn, hô hào rằng mình đã nhìn thấy tất cả.
Cho nên, Karen không nhúc nhích.
Bởi vì anh cảm thấy vị giáo viên Piro, là muốn cho sau khi các học sinh rót vào nhiệt tình, lại tưới cho bọn hắn một chậu nước đá hạ nhiệt một chút.
Karen không nhúc nhích, Ventura vẫn đứng ở sau lưng Karen cũng không nhúc nhích, cho tới nay cậu ta đều làm theo Karen.
Chương 1163: Lớp học đầu tiên (2)
Thấy Ventura không nhúc nhích, Ashley và Bart vốn đang lùi lại cũng đều dừng bước chân.
Trong tiểu đội, Mas và Blanche còn đang lui lại, tiểu đội Muri thì toàn bộ thành viên đang lùi lại.
Bọn họ biết vị giáo viên này thích trêu cợt người khác, mà bọn họ cũng tin tưởng vào phán đoán của Trận Pháp Sư trong tiểu đội.
Lập tức, dưới chân Karen xuất hiện một vết nứt, khe hở không ngừng kéo dài, khuếch tán đến dưới chân Ventura, Bart và Asli.
Mas hô: “Đội trưởng, lui lại, di chuyển ra khỏi đó đi!”
Karen vẫn như cũ không nhúc nhích.
Cuối cùng, nước biển, sóng lớn, cột băng, tia lửa, bướm, toàn bộ đều tiêu biến, mọi người đi trên sườn núi đối diện khách sạn.
Dưới chân của mấy người Karen thì là mặt đặt, sau lưng Bart, thì là vách núi.
“A! ! !”
Cả đám toàn bộ rơi xuống, một vài người hóa thành khói đen, một vài người người bám trên vách đá, một số người khác thì lấy ra quyển trục bên người hoặc là Thánh khí.
“Hây Hây!”
Lúc này, sóng âm quen thuộc lại đánh tới lần nữa, để cho những người đang hóa thân thành khói đen trở về dạng người, để những người bám lấy vách núi thì trượt xuống, để những người sử dụng quyển trục hay thánh khi mất đi cảm ứng.
“Phù phù! Phù phù! Phù phù! Phù phù!…”
Từng cái, tổng cộng tám người, toàn bộ rơi xuống nước.
Rơi xuống nước từ khoảng cách cao như vậy, nếu như tư thế không được điều chỉnh tốt, tiếp nước sẽ đau vô cùng.
Karen quay đầu nhìn thoáng qua, thầm nghĩ: Vị giáo viên này, là dựa theo « bút ký trận pháp của Hoven » mà dạy học!
Đương nhiên, cũng có thể cho rằng là, sau khi ông Hoven tiên sinh tiếp xúc với ông ta, mới đưa ra kết luận càng thêm vững chắc, lúc đặt bút mới xuất hiện quá trình như thế này.
Piro đi đến trước mặt Karen, ông ta cũng không cao, lúc nhìn Karen còn phải hơi ngẩng đầu lên:
“Cậu nhìn thấy rõ được sao?”
Karen lắc đầu, nói: “Do tôi đoán.”
“Đoán?” Piro tiếp tục hỏi, “Làm sao mà đoán?”
“Ta đoán sau khi ngài nói cho chúng ta biết về sự bao la của bố cục, sẽ dạy cho chúng ta sự chân thật ở dưới chân mình.”
“Cậu rất thông minh.” Piro lấy ra một cái cái túi nhỏ, đưa cho Karen.
Karen đưa tay cầm lấy, sau đó trông thấy Piro lấy ra một cái cái tẩu.
Cái tẩu thuốc này, Karen nhìn rất quen mắt, bởi vì nó quả thực giống như đúc với cái tẩu mà Lão Saman đã từng dùng.
Về kiểu dáng cấu tạo, thì mấy cái tẩu đều không khác nhau mấy, nhưng chi tiết và đường vân ở phía trên nếu như cũng giống nhau thì không có khả năng, nhất là cái tẩu của Lão Saman cũng không phải mua từ trong cửa hàng, mà là một món Thánh Khí Không Gian do ông ấy tự tay chế tạo.
“Ừm, thấy nó đẹp không?”
Piro giơ lên cái tẩu, đặt ở trước mặt Karen.
Trong lòng Karen kinh ngạc, mình rõ ràng vẫn luôn che giấu cảm xúc rất tốt, nhưng vị giáo viên trước mặt này vẫn có thể cảm giác được.
Đối mặt với loại người cấp bậc này, thật là không thể buông lỏng một giây một khắc nào.
“Rất tinh xảo.”
Karen vừa trả lời vừa mở cái túi nhỏ ra, dùng ngón tay túm một nhúm thuốc, bỏ vào trong cái tẩu.
Cái này là ý của giáo viên, để học sinh của mình giúp mình một tay.
Piro cười nói: “Đương nhiên, là do bạn của ta tặng cho đấy.”
“Là người bạn vừa thân vừa xa lạ kia của ngài sao?” Karen cố ý hỏi một câu suy đoán sai lầm.
“Không phải, là một vị khác, ta có rất nhiều bạn bè, chỉ có điều những năm gần đây ít đi, cũng không còn qua lại, ai, cậu có mang theo bật lửa không?”
Karen lấy bật lửa ra từ trong túi, mặc dù anh đã cai thuốc, nhưng vẫn có thói quen bỏ theo thuốc lá và bật lửa ở trong túi.
“Xoẹt!”
Châm tẩu.
Piro hút một hơi, chỉ chỉ Karen, nói: “Cậu cũng hút một điếu, trên lớp học cho phép hút thuốc.”
“Tôi không hút thuốc lá.”
“Không hút thuốc lá mà còn mang theo?”
“Trước khia tôi làm việc ở Nhà Tang Lễ, theo thói quen.”
“A, rất tốt.” Piro phun ra một vòng khói, “Lần sau tốt nhất mang theo diêm, biết vì sao không?”
“Bởi vì dùng bật lửa châm thuốc, không có cảm giác nghi thức, thiếu đi một chút linh hồn của việc hút thuốc.”
Đời trước mình cũng không thích dùng bật lửa để châm thuốc.
Ánh mắt của Piro sáng lên, phát ra tiếng cười: “Haha.”
Sau đó, Piro đi đến bên vách núi, nhìn xuống phía dưới, lại giơ lên cái tẩu thuốc lên, nói: “Giáo viên ra câu hỏi cho học sinh thì cũng nên có phần thưởng, như vậy đi, các người ai có thể đoán ra cái tẩu thuốc này là Thánh Khí có thuộc tính gì, thì ta sẽ cho người đó một phần thưởng.”
Bart mở miệng nói: “Là Thánh Khí hệ Trị Liệu.”
Cậu ta cảm thấy “Lá của cây thuốc lá” là một loại vật liệu trị thương, thông qua cái tẩu chuyển hóa để trị liệu cho cơ thể.
Ashley mở miệng nói: “Là Thánh khí hệ Tinh Thần.”
Cô cảm thấy khói thuốc có hiệu quả tạo ra ảo ảnh.
Ventura mở miệng nói: “Là… Là Thánh Khí hệ Phòng Ngự.”
Những món Thánh khí hệ phòng ngự khác, đều là những vật dụng bình thường mang theo người mà không làm cho người khác nghi ngờ.
Không ai suy đoán là Thánh Khí Không Gian, bởi vì người bình thường rất khó có thể tưởng tượng một cái tẩu nho nhỏ, có thể có gì liên quan đến Thánh Khí hệ Không Gian.
Người bình thường khi triệu hồi vũ khí hoặc những thứ khác ở khoảng cách gần, đều sẽ sử dụng quyển trục dùng một lần để làm trận pháp truyền dẫn, sẽ rất ít người dùng đến vật thật, bởi vì không nhất thiết phải làm thế.
Piro nhìn về phía Karen, tất nhiên, ông ta đang chờ đợi Karen trả lời.
Karen trả lời đầy tự tin: “Là Thánh Khí hệ Cường Hóa, có thể gia tăng hiệu quả cho trận pháp.”
“Đáp án đúng!”
“…” Karen.
Piro lấy một đồng tiền xu từ trong túi ra, ném cho Karen.
“Một món đồ chơi nhỏ, có thể tăng khả năng thanh tẩy trong một khoảng thời gian, hàng dùng một lần, sử dụng cẩn thận.”
“Cảm ơn thầy.”
Ba người Ashley, Bart và Ventura dùng một loại ánh mắt khâm phục nhìn Karen, không hổ là đội trưởng nhà mình, ánh mắt rất chuẩn.
Karen chỉ có thể cười khổ ở trong lòng, rõ ràng mình cố ý lựa chọn đáp án sai để trả lời, có điều là do vị giáo viên này chỉ muốn tìm một cái cớ để khen thưởng mình mà thôi.
“Ai a ~ “
Piro duỗi lưng một cái, sau đó khàn khàn cuống họng, đối Karen nói: “Cậu vừa mới nói cậu đoán ra được phương pháp giảng dạy của ta?”
“Học sinh không dám nói như thế.”
“Trong lớp của ta, có thể nói tự do, tùy tiện nói, không có chuyện gì.
Vậy ta hỏi lại cậu, phép cộng và phép trừ ta nói lúc trước có ý nghĩa cụ thể là gì?”
Karen ra vẻ trầm tư, ở trong lòng đang nghĩ ra một đáp án sai theo cách hợp lý.
Chương 1164: Lớp học đầu tiên (3)
Piro lại phun ra một vòng khói, nói: “Trả lời sai, ta sẽ ném cậu xuống dưới, có ban thưởng, thì cũng nên có trừng phạt, đúng không?”
Karen lại do dự một chút, vẫn là mở miệng nói: “Toán cộng là sự tích lũy ban đầu, nó chắc chắn không thể thiếu, bởi vì chỉ khi tích lũy đủ lượng thì mới dẫn đến chất biến.
Phép trừ cũng không phải dựa trên cơ sở của phép cộng mà bỏ đi bớt, không phải trong lúc leo núi hoặc đi trên đường mà lùi bước lại, mà là lấy một phương thức hoàn toàn mới, trang phục đơn giản để tiến đến, đại biểu cho một sự thăng hoa trên việc giải quyết vấn đề.”
Đám người Ventura ở bên cạnh mặc dù không thể nghe hiểu đội trưởng cụ thể là đang nói về cái gì, nhưng cảm giác thứ mà đội trưởng đang nói đến có vẻ rất ghê gớm.
Piro mím môi.
Sắc mặt của Karen bình tĩnh.
Nói cho cùng, anh cũng không muốn bị ném xuống biển.
“Cậu tên là gì?”
“Karen.
Karen.
Silva.”
“Ở đại khu nào?”
“Đại khu thành phố York.”
“Thầy của cậu là ai?”
“Không có thầy cụ thể, nhưng sẽ tự mình thường xuyên đọc sách học tập.”
“Thế mạnh là trận pháp?”
“Không phải.”
“Vậy thế mạnh là cái gì?”
Hơi nhiều… câu hỏi.
“Tôi là Đòn Roi Kỷ Luật.”
“Đòn Roi Kỷ Luật? Chuyện này có chút khó đây.” Piro nói một mình, bởi vì hiển nhiên ông ta hiểu rõ sự sắp xếp tiếp theo của tầng lãnh đạo đối với nhóm người trẻ tuổi vượt qua vòng tuyển chọn cuối cùng này và một trăm người khác đã được lựa chọn để thực hiện cải cách.
“Cậu hiểu bao nhiêu về trận pháp?”
“Vừa mới qua mức cơ sở.”
Piro xoay người, nhìn Karen, cười nói: “Trong hai năm này, không nên chậm trễ việc học tập trận pháp, hai năm sau, cầm đồng tiền xu này… A, được rồi, tiền xu cậu nên dùng thì cứ dùng.
Hai năm sau, cậu trực tiếp tới đại khu Dinger tìm ta, đến lúc đó ta sẽ kiểm tra trình độ trận pháp lúc đó của cậu.”
“Vâng, thưa thầy.”
Lúc này, những người rớt xuống biển kia lần lượt leo lên.
Piro bắt đầu nói chuyện như dội gáo nước lạnh lên nhóm người đang “Ướt sũng” này.
Chờ sau khi nói xong, Piro vỗ tay lần nữa, đám người xuất hiện ở bên trong một chỗ hang động đen như mực, bốn phía có mùi tanh hôi không ngừng bay đến.
“Hây!”
Trong hang động, trong nháy mắt đèn đuốc đều sáng lên, từng con yêu thú đi đến trước mặt bọn họ, hình thái bọn chúng khác nhau, lại đều đang từ từ nhắm hai mắt, giống như là ngủ thiếp đi vậy, nhưng trên người chúng nó lại có từng sợi tơ đang cột.
“Sử dụng trận pháp cơ sở, cần căn cứ tình huống khác nhau của đối tượng khác nhau để tiến hành phân chia, nhưng mà đêm nay ta dẫn các ngươi tới nơi này, không phải là vì để nói cho các ngươi đối phó loại yêu thú nào thì cần dùng loại trận pháp nào, mà là để các ngươi đứng trên góc nhìn của yêu thú, xem xét bọn nó đang bị loại trận pháp nào giam cầm.
Cánh Cổng Luân Hồi đã tồn tại từ kỷ nguyên trước, suốt những năm tháng dài đằng đẵng này, có lẽ chính bản thân Luân Hồi Thần Giáo cũng không biết rõ bọn họ rốt cuộc đã bố trí bao nhiêu trận pháp ở bên trong và bên ngoài của Cánh Cổng Luân Hồi.
Bắt đầu đi, tiếp đến trong khoảng thời gian ba tiếng, chính các ngươi tự mình xem xét, chờ đến khi các ngươi quay trở về khách sạn, thông tin về mỗi loại yêu thú và trận pháp tương ứng sẽ được gửi đến phòng của mỗi người, đến lúc đó lại tự mình so sánh đúng sai.
Bắt đầu đi!”
“Vâng, thưa thầy.”
Trong khoảng thời gian tiếp theo, tất cả mọi người theo đơn vị tiểu đội, bắt đầu quan sát và phân tích từng con yêu thú.
Chỉ có điều bởi vì tiền lệ rơi xuống nước khi nãy, có vẻ Mas hơi không tự tin, càng không ngừng bắt đầu trưng cầu ý kiến của Karen, mà lại hoàn toàn dựa theo kinh nghiệm của Karen làm chủ, không còn cách nào khác, Karen chỉ có thể an ủi cậu ta, để cậu ta nói thẳng ra cách nghĩ của mình.
Trong mắt của các thành viên khác, đội trưởng là đang biểu hiện sự rộng rãi độ lượng của mình, tín nhiệm và cổ vũ thành viên trong đội.
Tập trung vào trạng thái làm việc, thời gian ba tiếng trôi qua rất nhanh.
Piro vẫn đang ngồi dựa lưng vào trong góc hút thuốc lúc này đưa tay gõ gõ lên cái tẩu, đứng người lên, nói: “Thời gian không sai biệt lắm, tập hợp đi.”
Đám người nhao nhao quay trở lại tập hợp.
“Các ngươi đều là những người trẻ tuổi vô cùng ưu tú, nói các ngươi là hy vọng tương lại của Trật Tự Thần Giáo chúng ta thì cũng không quá đáng chút nào, cho nên ta thực sự rất hi vọng sẽ dạy cho các ngươi càng thêm nhiều thứ, nhưng đáng tiếc là… Ta lười.”
Piro thở dài một hơi, tiếp tục nói:
“Còn lại một chút thời gian, ta lại dẫn các ngươi đi xem một phong cảnh.”
Nói xong, sau khi Piro vung cánh tay lên, đám người lại xuất hiện ở trên sườn núi một lần nữa, khách sạn ở phía đối diện bên dưới.
“Ta đã từng rất tò mò, những người từ xa xưa, để cho theo đuổi và tìm hiểu về trận pháp nhằm mục đích gì?
Mới đầu, ta cho rằng là vì công danh và lợi lộc.
Bây giờ, ta vẫn như cũ cho rằng là vì công danh và lợi lộc.
Trong lúc này nhìn như không có sự thay đổi gì, nhưng lại có không cách nào xóa đi sự thay đổi
Ví như,
Mấy cái trận pháp mà ta sáng tạo ra, không phải dùng để thực dụng, mà là để cho cháu trai của ta vui vẻ, muốn lừa nó ăn thêm hai miếng bánh mì, ăn ít đi một viên kẹo để tránh sâu răng.”
Piro phủi phủi thần bào trên người mình, nhắm mắt lại, dưới chân ông ấy, xuất hiện một tia cầu vồng, kéo dài hướng lên bầu trời.
Ông ta vẫy vẫy tay, ra hiệu tất cả mọi người cùng bước lên.
Đám người theo thứ tự bước lên cầu vồng, lúc Karen đạp chân lên, cảm giác được cầu vồng dưới chân là do mấy loại trận pháp kết hợp với nhau mà tạo thành, mặc dù đều là trận pháp sơ cấp, nhưng lại tạo thành một sự cân bằng hoàn hảo.
Ngay sau đó, bầu trời bốn phía xuất hiện mây đen, nhưng những đám mây đen này không có mang theo sấm sét và không khí căng thẳng, ngược lại bắt đầu biến hình ra hình dáng của những con vật nhỏ, bắt đầu chạy, bắt đầu chơi đùa, thậm chí, sẽ chủ động đi đến bên cạnh cầu vồng, chơi đùa với đám người.
Bên tai, truyền đến giai điệu bài hát, âm thanh vào lúc này biến thành thứ tự nhiên và thuần túy nhất, quanh quẩn bên tai mọi người.
Piro dừng bước lại, giang hai cánh tay ra.
Trước mặt ông ấy, là màn trời.
Từng vệt sao băng, trượt xuống từ trên màn trời, thần bí và chói sáng trong bầu trời đêm.
“Các người hãy nhớ kỹ, vẻ đẹp của cảnh này.
Hây hây!”
Tất cả mọi người đều bị luồng khí xoáy bao phủ, cơ thể cũng bắt đầu xốc nảy, đợi đến khi luồng khí xoáy biến mất, đám người phát hiện mình đã quay về bên trong phòng hội nghị.
“Hô…”
Karen thở một hơi dài nhẹ nhõm.
Muri ngồi cùng hàng với Karen lúc này nghiêng người qua nói: “Một bài học rất thú vị.”
“Đúng thế.”
“Nếu như không bị rơi xuống nước thì càng tốt.”
“Không tốt.”
“Ừm?”
“Bởi vì ta không bị rơi xuống nước.”
“Ha ha ha, anh đây thật là…”
“Các ngươi đều đã đi đậu vậy ! ! ! ! !”
Lúc này, một người đàn ông trung niên trên người mặc thần bào Trật Tự viền đỏ, ở phía sau hắn, còn có một đám nhân viên bảo vệ của khách sạn.
Muri đứng người lên, trả lời: “Chúng ta vừa mới đi học.”
“Đi học?” Người đàn ông trung niên cữ ngỡ như là thấy quỷ, “Ai dạy cho các ngươi?”
“Thầy giáo.”
Người đàn ông trung niên chỉ vào mặt mình mà hô lớn:
“Ta mới là giáo viên đêm nay của các ngươi mà!”
Chương 1165: Tôi là thần bộc (1)
Nhân viên bảo vệ an toàn ở căn cứ huấn luyện vốn cũng là do tiểu đội Đòn Roi Kỷ Luật ở đây đảm nhiệm, hoặc là được chuyển đến từ trong Đòn Roi Kỷ Luật, một người đàn ông mặc thần bào ánh mắt uy nghiêm đi ra từ sau lưng của vị giáo viên trung niên như sắp nổi điên kia, nói với những người ở chỗ này:
“Ta là đội trưởng đội bảo vệ của căn cứ huấn luyện, bây giờ chúng ta cần tiến hành điều tra đối với sự việc gây ảnh hưởng cực kì nghiêm trọng đến an toàn lần này, thuộc hạ của ta sẽ tiến hành tra hỏi từng người, xin mọi người hãy cố gắng phối hợp một chút.
Muri mở miệng nói: “Chúng ta từ chối phối hợp, bởi vì ngày mai còn có lớp học, bây giờ chúng ta cần nghỉ ngơi.”
“Đây là sự cố an toàn!”
“Xin chú ý, đây là sự cố của các ngươi!”
“Ngươi.”
“Ta khó có thể tưởng tượng ở đại khu Dinger, ngay dưới con mắt của Giáo Đình, lại còn sẽ phát sinh việc bất hợp lý và hoang đường như vậy, ta hi vọng các ngươi có thể mau chóng tự kiểm điểm và uốn nắn bản thân cho tốt.
Mặt khác, cũng trước hết mời các ngươi hiểu được đây là sai lầm của các người.
Đi, chúng ta trở về phòng nghỉ ngơi.” Thấy Muri đi ra ngoài, tất cả các đội viên của hắn cũng đều đi theo ra ngoài,
Vị đội trưởng đội an ninh kia muốn ngăn cản, nhưng cuối cùng, cũng không có đi ngăn cản.
Karen chỉ có thể cảm thán
∶
không hổ là tiểu đội của một đám công tử a.
Được thôi, có người dẫn đầu, Karen cũng không có khả năng dẫn người trong đội mình đi tiếp nhận điều tra gì cả, anh cũng đứng người lên, dẫn theo tiểu đội của mình ra khỏi phòng hội nghị.
Sau khi trở về tầng phòng của mình, Karen nói với các thành viên trong đội
∶
“Mọi người nghỉ ngơi thật tốt, không nên để thời gian chênh lệch làm ảnh hưởng đến trạng thái trong tiết học tiếp theo.
Ashley mở miệng hỏi
∶
“Đội trưởng, một chuyện lớn như vậy, cứ để nó trôi qua như vậy sao?
Karen cười nói
∶
“Thậm chí ta hy vọng mỗi ngày tiếp theo, đều là do giáo viên dạy thay đến lên lớp.”
Nghe nói như thế, tất cả mọi người đều cười.
Mọi người vốn cũng không để việc này ở trong lòng, nguyên nhân căn bản vẫn là tiết học đêm này, cũng rất thú vị.
Sau khi trở vào phòng, trước hết Ventura rót cho Karen một ly nước đá, đưa tới.”Đội trưởng, ngài có muốn đi tắm không?”
“Tắm.”
“Để tôi giúp ngài lau chùi bồn tắm trước một chút. “Vừa nói xong, không đợi Karen từ chối thì cậu ta đã tiến vào trong phòng tắm làm việc.
Một lát sau, Ventura đi ra khỏi phòng tắm, nói “Đội trưởng, nước đang chảy, cần chờ thêm một lúc.”
“Ừm, làm phiền cậu rồi.”
“Không có sao cả, tôi cũng rất vui.
Đúng rồi, đội trưởng, ngài cảm thấy vị giáo viên Piro kia sẽ là ai?
Khách sạn có trận pháp phòng ngự, có thể dễ dàng mang chúng ta ra ngoài, lại giống vậy mà dễ dàng mang về, mà còn thật sự đang dạy học, ta nghĩ, chắc hẳn là một vị cấp cao nào đó trong Thần Giáo.
Vừa lúc tới đây có hứng thú, nên đứng ra giảng dạy một hôm.”
“Thật sao?”
“Cứ để xem việc này sẽ phát triển đến đâu, nếu như tiếp theo cũng không xuất hiện vấn đề gì lớn và mọi chuyện vẫn bình thường như cũ, vậy thì gần như có thể ngầm thừa nhận chuyện này là do một vị cấp cao nào đó làm.”
Lúc này, tiếng chuông cửa vang lên, Ventura đi ra mở cửa, đứng ở cửa chính là một đội nhân viên phục vụ của khách sạn.
Ventura nhận lấy hai cuốn sách.
“Đội trưởng, là sách về mấy con yêu thú ở trong hang động kia, do người của khách sạn đưa tới.”
A, vậy thì thật sự là do vị lãnh đạo cấp cao nào đó làm.”
Sau khi tắm xong, Karen đi ngủ, chỉ có điều thức dậy hơi sớm, nhìn thời gian, mới bốn giờ rưỡi sáng.
Karen mở đèn bàn trong phòng ngủ, nằm ở trên giường xem sách.
Đợi đến sáu giờ rưỡi, nghe tiếng bước chân của Ventura xuống lầu, mặc dù cậu ta đã bước đi rất nhẹ, nhưng khoảng cách quá gần và Karen cũng đã tỉnh dậy, nếu như còn không phát hiện ra được, thật sự là uổng công lăn lộn trong Đòn Roi Kỷ Luật bấy lâu nay.
Trong phòng khách truyền đến âm thanh gọi điện thoại lấy đồ ăn sáng của Ventura, chờ đến khi cậu ta cúp điện thoại, Karen cũng ra khỏi phòng ngủ.
“Đi gọi bọn họ đi, ta sợ bọn họ ngủ quên mất rồi.”
Dù gì cũng có sự chênh lệch múi giờ.
“Vâng, đội trưởng.
Sau khi dùng xong bữa sáng, toàn bộ thành viên tập hợp, có điều không phải là ở trong 1 phòng hội nghị, mà là ở trên bãi cát bên ngoài khách sạn.
Karen để ý đến, từ lúc xuống lầu đến khi tới nơi này, cũng không có nhiều nhân viên bảo vệ xuất hiện hơn hôm quá, điều này cũng đã chứng minh sự suy đoán của Karen đối với thân phận vị giáo viên Pyro kia ngày hôm quá.
Mặt khác, giáo viên của lớp học hôm nay, cũng là một ông lão.
Điều này khiến Karen có lý do hoài nghi, nếu như tiết học tối hôm qua là được người khác dạy trước, vậy giáo viên ban đầu sẽ lên lớp dạy học ngày hôm này cũng đang nghỉ ngơi ở nhà.
Có lẽ đám lão già này lúc ngồi cùng một chỗ uống trà nói đến chuyện này, sau đó quyết định nhúng tay vào chơi đùa một chút.
Cái gọi là quy củ, ở trước mặt của bọn họ, cũng không phải là vấn đề gì lớn, bởi vì bọn họ có đầy đủ thân phận địa vị để làm trái với quy định mà sau đó còn thuận tay sửa lại quy định.
Quả nhiên, lời mà ông lão mới mở miệng nói thì tương đương với lời tự nhận:
“Ta là giáo viên hôm nay của các ngươi, hôm qua ta nghe Piro nói, nhóm người trẻ tuổi này tố chất rất không tệ, hi vọng các ngươi không chỉ không tệ trên mỗi phương diện trận pháp mà thôi.”
Nói xong,
Ông lão giả nâng chân trái lên, lại bỗng nhiên đạp xuống.”Rầm!”
Cả một khu bãi cát này cũng theo đó mà chấn động.
Nhất là Karen phát hiện hạt cát dưới chân cả nhóm vậy mà vào lúc này bắt đầu ngưng tụ lại.
Chương 1166: Tôi là thần bộc (2)
“Các ngươi có thể gọi ta là Levin, cũng có thể gọi ta là thầy giáo, đương nhiên, ta càng thích các ngươi gọi ta là… Phó đoàn trưởng!”
Vừa dứt lời, trên người ông lão xuất hiện một áo giáp màu đen, khí thế của ông ta vào lúc này cũng tỏa ra hoàn toàn, từ sâu trong hai con ngươi, càng để lộ ra vẻ uy nghiêm và lạnh lẽo.
Phó đoàn trưởng Kỵ Sĩ Đoàn?
Nhưng dựa theo tuổi tác, ông ta hẳn là đã giải nghệ.
“Vì Trật Tự!”
Cùng với một tiếng quát khẽ của Levin, Bart, Blanche và Mas trong tiểu đội của Karen đều nhao nhao giơ nắm tay phải lên, đấm lên bộ ngực mình.
Trong tiểu đội của Muri cũng có hai người làm động tác tương tự, hiển nhiên cũng là xuất thân từ Kỵ Sĩ Đoàn.
Năm người cùng kêu lên;
“Trung thành cống hiến!”
Levin rất là hài lòng mà gật gật đầu, mở miệng nói; “Rất tốt, không tệ, những đứa nhỏ xuất thân từ Kỵ Sĩ Đoàn như các ngươi đều phải luôn nhớ kỹ vinh quang của cha ông, cần đem Kỵ Sĩ Đoàn thứ nhất là chức vị cuối cùng mà các ngươi sẽ thăng tiến!”
“Vâng, đoàn trưởng!”
“Vâng, đoàn trưởng!
“Muốn khiến người khác biết, càng phải để bọn họ tận mắt nhìn thấy, Kỵ Sĩ Đoàn của Trật Tự Thần Giáo ta, mới thật sự là nơi tụ hội của những người tinh anh, là người bảo vệ vĩnh viễn của Trật Tự, là ngọn thương không bao giờ hư hao trong tay của Thần Trật Tự!”
Trong lòng Karen không khỏi có chút trầm mặc, thân là giáo viên, ngài đang làm chia rẽ phe phái ở đây sao?
Dù gì thì nghĩ đến vị giáo viên này cũng nổi hứng nhất thời, có lẽ cũng chưa kịp soạn bài, ít nhất là mấy lời mở đầu khách sáo này ông ta còn chưa chuẩn bị xong.
Karen để ý trước khi ông lão mặc vào giáp vào, ánh mắt của ông ta là có chút căng thẳng, chứng minh trong lòng ông ấy thật ra cũng là có chút luống cuống.
Đây là một loại phản ứng bình thường của một người bình thường khi đối mặt với tình huống chưa trải qua, phản ứng bình thường tiếp theo khi đối mặt với tình huống thế này đó sẽ là theo thói quen mà kéo câu chuyện vào lĩnh vực mà mình quen thuộc nhất.
Ví như vị giáo viên này, dứt khoát chuyển tiết tấu của cuộc nói chuyện sang hoàn cảnh Kỵ Sĩ Đoàn mà ông ta quen thuộc, tự nhiên cũng sẽ không để ý đến cảm nhận của các học viên khác.
Mà lại, ông ấy có vẻ cũng lười đi sửa lại hoặc là chú ý chu toàn cảm xúc của mọi người, trực tiếp quay người, mặt hướng về phía biển cả.
Sau một khắc, một luồng khí phóng ra từ trên người ông ta chia tách nước biển ở trước mặt, hắn bắt đầu đi thẳng về phía trước, toàn bộ đám người đuổi theo.
Có bài học từ ngày hôm qua, tất cả mọi người đều rất lo lắng nước biển hai bên sẽ mất đi lực cản mà tràn đến bất cứ lúc nào, và cũng đều chuẩn bị để đối phó với tình huống có thể xảy ra, nhưng mà vẫn còn tốt, giáo viên hôm nay không có hoạt bát như vị tối hôm qua, tựa như cũng không có ý định tạo cảm xúc bất ngờ và kích thích cho mọi người.
Tòa kiến trúc màu đen kia xuất hiện trước mặt của mọi người, đây là thứ mà tối hôm qua Karen nhìn thấy.
Tòa kiến trúc có hình thức giống như một căn Tứ hợp viện, bốn góc theo thứ tự là bốn pho tượng của bốn loại hung thú, ở trên khoảng sân thì có một màn chắn màu xanh lam chặn lại nước biển ở bên ngoài.
Levin đi vào, đám người cũng nhao nhao đi vào theo.
Karen không tranh giành với đám người của Muri, để bọn hắn đi vào trước, sau đó tiểu đội Muri vừa mới đi vào, sau khi bước qua cửa, toàn bộ ngã rầm trên mặt đất.
Nhất là trên mặt đất còn có một tầng nước bị “tảo nở hoa”, nhìn nơi này có vẻ sẽ không có người thường xuyên đến, cho nên lớp tảo tạo nên một mùi rất khó ngửi, giờ phút này, tất cả mọi người của tiểu đội Muri, hầu như đều đang ngâm người trong lớp nước tảo này.
Karen lập tức mở miệng nhắc nhở
∶
“Vận chuyển năng lượng linh tính trong cơ thể, bên trong chắc hẳn đã được tăng cường trong lực, Ashley, Mas, Blanche, chia thành một nhóm, vịn vách tường hai bên mà đi vào.”
“Vâng, đội trưởng.”
Karen cất bước đi vào, trong chốc lát, trọng lực kinh khủng tác động trực tiếp lên người anh, cả người anh trực tiếp quỵ xuống trên một chân, lập tức, cơ thể vẫn không cách nào khống chế được mà nghiêng về phía trước như cũ, vào lúc này nếu còn tiếp tục nghiêng xuống tất nhiên là sẽ phải đập mặt xuống nền gạch bên dưới.
Nếu như chỉ có mỗi nền gạch thì cũng không sao, nhưng mặt đất lại có thêm một lớp nước tảo, Karen thật sự không chịu được.
Lúc này, mười ngón tay của Karen kéo căng, trong chốc lát mười sợi Xiềng Xích Trật Tự xuất hiện ở hai bên người anh, dùng Xiềng Xích Trật Tự làm điểm tựa, Karen cưỡng ép đứng thẳng lưng mình lên, lại yên lặng dùng thêm sức mạnh, từ từ đứng người lên.
Levin đi đến trước mặt Karen, mở miệng nói
∶
“Sức mạnh linh tính dự trí rất hùng hậu.”
Nói xong, Levin đưa tay vỗ nhẹ lên ngực Karen, giống như là một động tác cổ vũ.
Nhưng đối với Karen lúc này, giống như là vừa có người cầm một cây chùy đập mấy lần lên ngực của mình.
Năng lượng linh tính trong cơ thể Karen cũng vì thế mà trở nên hỗn loạn, mười sợi Xiềng Xích Trật Tự ở hai bên người cũng trở nên nhạt đi, cơ thể cũng sắp phải ngã xuống một lần nữa.
Nhưng vào lúc này, hai bên cơ thể của Karen lại xuất hiện thêm mười sợi Xiềng Xích Trật Tự mới, giúp Karen giữ cơ thể cân bằng dưới tác dụng của trọng lực kinh khủng lúc này.
Levin hơi kinh ngạc mà nhìn Karen, ông ta rõ ràng mình vừa mới đánh cho năng lượng linh tính trong cơ thể của người thanh niên này tán loạn, nhưng cậu ta lại gắng gượng sử dụng thuật pháp.
Bởi vì Levin không biết, người trẻ tuổi này trước mắt ông ta, còn có hai nơi để dự trữ năng lượng linh tính trong cơ thể.
Một cái là con mắt, một cái là trái tim.
“Năng lượng linh tính tích trữ và khả năng sử dụng năng lượng của cậu, đúng là để cho ta thấy thật bất ngờ, đáng tiếc, ta có thể nhìn ra, cơ thể này của cậu, thể chật thật sự là quá bình thường, nếu như cậu có thể phân ra một chút thời gian để điều chỉnh cơ thể của mình một chút thì thật là tốt biết bao.”
Karen rất muốn nói cho ông ta biết, ông có biết ta vì đem cơ thể của con ma bệnh kia nâng lên thành cơ thể bình thường qua lời đánh giá từ miệng của ông thì phải tốn bao nhiêu thời gian không?
Lúc này, Karen trông thấy Levin giơ bàn tay lên một lần nữa, vỗ về phía bả vai của mình.
Còn tới sao? !
“Bẹp.
Bẹp.”
Nhẹ nhàng vỗ lên bả vai hai cái, Karen chỉ cảm thấy trọng lực tác dụng lên người mình trong nháy mắt được tăng cường thêm, năng lượng linh tính trên toàn thân lại tiếp tục bị áp chế xuống, mười sợi Xiềng Xích Trật Tự hai bên người lại tiếp tục bị tiêu tán.
Chương 1167: Tôi là thần bộc (3)
“Ta muốn nói cho cậu biết mặc dù sức mạnh linh tính đúng là cơ sở của tất cả chúng ta, nhưng cơ thể của cậu, lại là nền tảng của cậu, nếu cái bình không rắn chắc, cho dù cậu có đổ nhiều nước vào, cũng sẽ theo lỗ hổng mà chảy ra ngoài”
Cơ thể của Karen nghiêng về phía trước, nhưng mà vào lúc anh sắp ngã vào trong lớp nước tảo trên mặt đất, mười sợi Xiềng Xích Trật Tự lại xuất hiện, làm điểm tựa kéo lại cơ thể của anh, lại đứng thẳng người lại một lần nữa.
Levin nhăn nhăn lông mày, trầm mặc.
Sau một lát, ông ta cười, nói
∶
“Được rồi, nếu đã có được cở sở năng lượng linh tính hùng mạnh đến như vậy, trên phương diện thể chất, có vẻ như thật sự không cần phải tốn nhiều tâm tư như thế.” Nói xong, ông ta đi vòng qua Karen.
Tất nhiên, so với cảm giác cạn lời mà Karen dành cho ông ta, thì thật ra ông ta càng cảm thấy cạn lời hơn đối với Karen.
Giống như khi bẻ một nhánh cây để từ đó bẻ gãy một nhánh cây khác, nhưng nhánh cây của Karen lại không bẻ gãy được, Karen “Không phối hợp” đã để cho bài giảng mà ông ta soạn trước đã không thể dùng được nữa.
Levin đi tới trước mặt của Ventura, cậu ta và Karen là hai người vẫn còn đứng thẳng ở trong sân vào lúc này, tuy nhiên Ventura đã hóa lớn cơ thể, dù là như thế, trên người vẫn truyền đến âm thanh ma sát “Răng rắc”, tất nhiên là đang chống đỡ một cách rất vất vả.
Nhiều lần cậu ta đều muốn ngã xuống, nhưng nhìn đội trưởng vẫn còn đứng, cậu ta lại cắn răng tiếp tục chống đỡ.
“Cậu, cũng rất không tệ.” Levin tựa như là đã nhìn ra tình huống của cơ thể Ventura, “Là một khối vật liệu tốt để gia nhập vào Kỵ Sĩ Đoàn, có thể làm người che khiên.
Mọi người có nhìn thấy không, những người thật sự hùng mạnh, không chỉ phải có tài năng, đồng thời, càng cần có nghị lực kiên cường!
Cũng ví như người này, ta có thể nhìn ra là cậu ta bị ô • • • • “
Nói xong, Levin vỗ vỗ lên lồng ngực của Ventura,
Lần này, thật sự là cái vỗ động viên, căn bản cũng không có dùng lực, nhưng vấn đề là do trước đó Ventura đã tự mắt nhìn thấy cử động này của ông ta với đội trưởng, cũng đã nhìn ra vị hành động có vẻ hiền hòa của vị giáo viên này sẽ có sức mạnh cỡ nào ẩn chứa bên dưới, ngay cả đội trưởng đều thiếu chút nữa đã ngã sấp xuống hai lần, huống chi là mình?
Cho nên, khi Levin làm hành động nhỏ không dùng thêm chút sức mạnh nào để tỏ ý tán thưởng Ventura, Ventura lại trực tiếp như quả bóng xì hơi, “Rầm” một tiếng, té lăn quay trên đất.
Sau một hồi lâu, cuối cùng Levin vẫn không thể nghĩ ra được lời gì để nói, ông ấy một mình đi đến khu vực trung tâm, đứng đấy, đưa lưng về phía đám người.
Mà lúc này, Muri cũng gian nan đứng lên, bên cạnh hắn còn có một tên thuộc hạ cũng đang loạng chà loạng choạng mà đứng dậy.
Thể chất cơ thể của họ vốn cũng rất tốt, sau khi thích ứng xong với trọng lực của nơi này, cuối cùng cũng bò người lên.
Cùng với thời gian không ngừng trôi qua, những người khác cũng dần dần đứng dậy, người có cơ thể yếu ớt, bị đỡ lên hoặc là tự mình chống lên lan can hoặc vách tường, tóm lại, tất cả cuối cùng cũng đứng lên.
Mà lúc này, Levin đứng xoay lưng về đám người từ nãy đến giờ, mở miệng nói
∶
“Người của Kỵ Sĩ Đoàn chúng ta, cần…”
Trọng lực tác động thêm trên người mọi người vào lúc này biến mất, cũng chỉ còn Karen có thể dựa vào những sợi Xiềng Xích Trật Tự hai bên để giữ cân bằng, những người toàn bộ lại mất cân bằng mà ngã xuống đất, mà lại đều là đã ngửa ra phía sau.
“Đều đứng lên cho ta, châm ngôn của Kỵ Sĩ Đoàn, cho dù chết, cũng phải ngã về trước!”
Mọi người cuối cùng đề bò dậy một lần nữa, ngoại trừ Karen ra, thần bào trên người mọi người đều bị nhuộm thành màu xanh lá, mà lại là nhuộm đều cả hai mặt.
Lúc này cho dù Bart là người có xuất thân từ Kỵ Sĩ Đoàn cũng không nhịn được mà trong lòng hoài nghi trình độ của người giáo viên này, làm gì có giáo viên nào lại giảng dạy như vậy?
Loại cảm giác không tín nhiệm đến từ học sinh này, làm cho nội tâm vốn đã nóng vội của Levin lại càng thêm nôn nóng.
Ông ta dứt khoát vung tay lên, áo giáp trên người mình biến mất, mở miệng nói: “Ta cho rằng, cách dạy học có hiệu suất cao nhất, đó là chiến đấu, bây giờ đứng trước mặt của các ngươi, là một vị Phó đoàn trưởng của Kỵ Sĩ Đoàn đã về hưu, người luyện tập tốt nhất mà các ngươi có thể tìm thấy được!
Chúng ta sẽ ở đây suốt cả ngày, các ngươi có mười hai người, nhưng ta cảm thấy ta có thể trong một ngày này, thay phiên giao đấu với mỗi người ba lần.
Ta sẽ dùng hành động thực tế để giáo dục các ngươi, cận chiến có địa vị không thể nào lay chuyển trong quá trình chiến đầu
Các ngươi, có thấy vui mừng hay không, có thấy hài lòng hay không!
Đám người trầm mặc.
Đây là bản thân không dạy nổi nữa, cho nên trực tiếp tự mình đánh người khác một trận cho đã nghiền, còn muốn tất cả mọi người ở đây bị ông luân phiên đánh ba lần?
Thầy giáo cũng không phải dạy như thế chứ!
Levin lại ho khan một tí, ông ta nhận ra mình vừa nói thiếu một vài điều kiện, lập tức bổ sung
∶
“Vì tăng thêm hiệu quả cho việc thực chiến, ta sẽ giới hạn sức mạnh của mình ngang bằng với cấp độ của các ngươi.
Người của Kỵ Sĩ Đoàn đều rõ ràng, ở trong Kỵ Sĩ Đoàn, có một hệ thống đánh giá cấp độ ngang hàng với cảnh giới bên ngoài, chúng ta gọi chúng theo cách đơn giản là cấp 1, cấp 2, cấp 3, cấp 4…
Ta muốn dùng cấp độ sức mạnh của các ngươi để đánh bại các ngươi, để bản thân các ngươi cảm nhận một chút cảm giác bị sức mạnh ngang với mình đánh bại, như vậy thì sau này khi các người chiến đấu, cũng có thể đối ứng với tình huống tốt hơn.
Các ngươi đều có mang giấy chứng nhận theo người phải không? Đi lên đưa ra giấy chứng nhận cho ta xem, ta sẽ căn cứ theo cảnh giới của ngươi để hạn chế cấp độ sức mạnh của bản thân mình.
Ha ha ha,
Đây chính là cơ hội tốt cho dù phải trả giá nhiều cỡ nào ở ngoài cũng không cách nào tìm được đấy!
Ai tới trước nào?”
Không ai chủ động hô lên một tiếng “Tôi!”, cho dù là năm người đến từ Kỵ Sĩ Đoàn trong hai tiểu đội, bởi vì cảm xúc của tất cả mọi người đối với trạng thái của vị giáo viên này đều đang rất nghi ngờ.
Thấy không khí cứng ngắt, Levin ngập ngừng môi một chút, nuốt một ngụm nước bọt, đưa tay chỉ về phía Karen, hỏi
∶
“Cậu tên là gì?”
“Thưa thầy, tôi tên Karen.
Karen.
Silva
“Rất tốt, bạn học Karen lên trước đi!
Karen: “….”
Đây tuyệt đối là đang cố ý trả đũa, chỉ bởi vì mình là người duy nhất quần áo vẫn còn sạch sẽ mà đứng ở đây.
Karen cảm thấy, trong lòng vị giáo viên này chắc hẳn là đang rất nóng lòng không đợi được muốn khiến quần áo của mình vấy bẩn, để cho mình hợp với mọi người ở đây.
Karen rất muốn nhắc nhở ông ta, không thể làm như vậy, hơi quá rõ ràng rồi.
Nhưng không có cách nào khác, đã gọi đến tên của mình, chỉ có thể bước lên trước
Karen đi đến trước mặt Levin;
Levin khoanh tay, mở miệng hỏi; “Lấy ra giấy chứng nhận của cậu đi”
“Thưa thầy, có chuyện tôi cần báo cáo trước một chút”
“Không cần nói nhảm, lấy giấy chứng nhận của cậu ra!”
“Thưa thầy, tôi cần…”
“Lấy ra!”
Karen lấy ra giấy chứng nhận của mình, mở ra.
Levin không xem, mà là vẻ mặt mỉm cười nhìn về phía những người khác, nói:
“Nói lên cảnh giới của cậu!
“Thưa thầy, có chuyện tôi cần…”
“Không cần phải nhiều lời, ta biết cậu cần gì, cần lời hứa của ta phải không, yên tâm, ta sẽ thỏa mãn cậu.
Nghe cho kỹ, các ngươi đều không cần phải lo lắng, ta tuyệt đối sẽ không gian lận trong quá trình này.
Ta sẽ chỉ dùng cấp độ sức mạnh ngang với cảnh giới ghi trên giấy chứng nhận của các người, ta thề trên họ của gia tộc ta!
Bây giờ cậu đã hài lòng rồi chứ? Nói ra cảnh giới ghi trên giấy chứng nhận của cậu đi, nhanh lên!”
“Thần bộc.”
Levin
∶
“…”
Chương 1168: Phó đoàn trưởng bị đánh ngã (1)
Thần bộc?
Nụ cười trên mặt Levin lúc này cứng đờ.
Ông ta cúi đầu nhìn vào tờ giấy chứng nhận của Karen đưa đến đang cầm trong tay.
Chức vị: Viên chức Sở thẩm phán Pavaro.
Cảnh giới: Thần bộc.
Thế mà thật sự là thần bộc! ! !
Những học viên khác ở đây sau khi nghe được cái “Cảnh giới” này, cùng nhìn nhau, hoặc là sắc mặt căng cứng, hoặc là hơi cúi đầu ho nhẹ, tóm lại cố gắng giữ dáng vẻ của mình nghiêm túc, không nên cười ra.
Trong số bọn họ, hoặc là thành viên của tiểu đội Karen, hoặc là tận mắt nhìn thấy Karen dẫn dắt tiểu đội vượt qua vòng tuyển chọn cuối cùng, không ai sẽ thật tin tưởng rằng Karen chỉ là một thần bộc.
Nhưng việc liên quan đến giấy chứng nhận này, sau khi nhận được giấy chứng nhận lần đầu tiên, nếu như bản thân không chủ động đi đổi mới, thì nó cũng sẽ không có gì thay đổi.
Mấy ngày trước đây, cũng chính là lúc kết thúc cuộc tuyển chọn, trong mấy công văn do Giáo Đình ban hành xuống, còn có một điều lệ yêu cầu, đó là triển khai hành động kiểm kê và đổi mới giấy chứng nhận của thần quan.
Chỉ có điều là lần hành động này một là do vừa mới ban hành xuống không bao lâu, thứ hai đó là giai đoạn đầu cũng chỉ hướng đến những người trẻ tuổi trong từng hệ thống bộ môn.
Bởi vì cái quần thể này, mới là những người dễ dàng lười biếng trong việc thay đổi giấy chứng nhận.
Còn những người giống như Ventura, cậu ta đổi mới giấy chứng nhận chắc chắn sẽ rất nhanh chóng, mặc dù trước đó cậu ta còn đi học trong trường học giáo hội nên không có chức vị, nhưng có thể căn cứ vào việc cảnh giới tăng lên mà mỗi tháng nhận được thêm một khoản trợ cấp, cậu ta cũng không thể nào bỏ qua phần trợ cấp này.
Mà những người con cháu của gia tộc, bọn họ vốn cũng chướng mắt phần trợ cấp hằng tháng này, cho nên thường thường vào lúc nhậm chức hoặc chọn bộ ngành thì mới sẽ đi thay đổi thông tin trên giấy chứng nhận của mình.
Cho nên, mặc dù cái “Hoạt động thanh tra” này là bởi vì ngài Hồng Y Giáo Chủ nhìn thông tin tư liệu về Karen mà tạo nên, nhưng bản thân Karen, ngược lại vẫn trở thành cá lọt lưới như cũ.
Karen yên lặng đứng ở nơi đó.
Lúc trước Karen chủ động mấy lần để nói câu “Có chuyện tôi cần báo cáo trước”, bây giờ, anh cũng không nói thêm một chữ nào.
Thật ra, lúc thật sự muốn nói ra điều gì đó, cho dù đối phương có ngắt lời như thế nào đi nữa, cũng vẫn có thể nói ra như cũ, bỏ qua phần câu mở đầu là được, mấy lần muốn nói cái gì, lại phải thuật lại câu mở đầu một lần, vậy thì có nghĩa là người nói vốn cũng không muốn nói cho đối phương nghe.
Phân tích tâm lý và dự đoán trước hành vi của ông lão này thật ra là một việc rất đơn giản, bởi vì ông ta vốn là một người rất đơn giản.
Nếu so sánh ông ta với một người đơn giản bình thường khác, ông ta chỉ có thêm một điều kiện khác, đó chính là mạnh hơn mà thôi.
Tóm lại, kết quả tốt nhất đã đạt được, mình muốn mở miệng giải thích, mình muốn chủ động đưa bậc thang để ông ta bước xuống, mình muốn chủ động hoà giải.
Nhưng thật có lỗi, mình không có cơ hội.
Huống hồ, Karen cũng không nghĩ ra lý do để thuyết phục mình hỗ trợ vãn hồi không khí một chút, chả nhẽ cứu vãn bầu không khí này xong thì hại mình bị đánh một trận?
“Cậu thật sự chỉ là thần bộc?” Levin hỏi một câu nhảm nhí.
Thần bộc, làm sao có thể xuất hiện ở đây, làm sao có thể đứng ở trước mặt mình.
“Thưa thầy, đây là giấy chứng nhận do đại khu cấp, trên giấy chứng nhận có viết rõ, là thần bộc.” Karen trả lời lại bằng một câu nhảm nhí.
“Ha ha.” Levin cười khan hai tiếng, “Người trẻ tuổi cũng không thể lười biếng như thế này, nếu như tất cả mọi người giống đều đi đổi giấy chứng nhận trễ giống như cậu, vậy thì lúc mà giáo hội cần người, không tìm được đủ, thì làm sao có thể phục vụ cho Thần Giáo, sao có thể phục vụ cho Thần Trật Tự?”
“Thầy dạy rất phải, chờ đến khi trở về, tôi lập tức đến cao ốc giáo vụ để đổi mới giấy chứng nhận của mình.”
“Ừm, cho nên cậu thật…”
“Nhưng nhiều khi, lúc nhìn thấy hai chữ Thần bộc trên giấy chứng nhận, ta đều sẽ có cảm giác tự tỉnh táo lại bản thân mình, khuyên bảo mình không nên kiêu ngạo, toàn tâm toàn ý làm thần bộc của Thần Trật Tự, phục vụ cho Thần Trật Tự vĩ đại.
Cho nên bây giờ trên giấy chứng nhận của tôi ghi rõ là Thần bộc.”
Karen nói xong, nhìn về tất cả mọi người phía dưới,
Nói:
“Chúng ta, mãi mãi cũng là nô bộc của Thần.
Ca ngợi Thần Trật Tự vĩ đại!”
Tất cả thành viên của tiểu đội Karen đều hai tay đặt chéo trước nực, bên phía tiểu đội của Muri cũng nhao nhao hỗ trợ và phối hợp, đám người cùng kêu lên:
“Ca ngợi Thần Trật Tự!”
Levin cũng không thể không làm đồng dạng tương tự: “Ca ngợi Thần Trật Tự.”
Lúc này, lại thêm một vòng giúp đỡ.
Muri quay đầu hỏi đội viên Illaman xuất thân từ Kỵ Sĩ Đoàn trong tiểu đội của mình: “Illaman, nếu là thần bộc thì trong Kỵ Sĩ Đoàn được tính là cấp mấy?”
Illaman trả lời: “Đương nhiên là cấp một.”
“A, cấp một à.”
Ánh mắt Karen hướng về phía Muri, hơi gật nhẹ đầu.
Khóe miệng Muri thì nhếch lên một đường cong rất nhỏ.
Hắn ta đương nhiên biết rõ nếu lúc này chủ động đứng ra chặn đường lùi của giáo viên thì rất có thể dẫn đến việc khi mình ra sân sẽ được ông ta “chăm sóc” thêm, nhưng hắn cũng không sợ, bởi vì cho dù hắn lúc này không làm gì cả, đợi đến lượt mình thì cũng sẽ bị vị giáo viên này đánh ngã sau đó giẫm lên lưng mình mà đưa ra lời phê bình.
Thay vì như vậy, còn không bằng cùng hỗ trợ, đào hố cho ông ta.
Công tử của đại khu Dinger cũng cao hơn công tử của các đại khu khác một bậc, bởi vì Giáo Đình đặt ở chỗ này, mặc kệ làm chuyện gì, bọn họ đều càng có niềm tin.
Chương 1169: Phó đoàn trưởng bị đánh ngã (2)
“Ha ha ha.”
Levin nở nụ cười,
“Karen, thần bộc, ta sẽ sử dụng sức mạnh của cấp một, chắc chắn sẽ không thay đổi.”
Nghe nói như thế, Karen yên tâm.
Đám người phía dưới cũng mong đợi.
Ánh mắt Levin đảo qua toàn sân, tiếp tục nói: “Các ngươi thật sự cho rằng, sức mạnh của cấp một chỉ yếu như vậy sao? Có nhiều thứ, không cách nào có thể cân nhắc được cụ thể, đó chính là kinh nghiệm và sự nhận thức, và khả năng điều khiển sức mạnh.
Thần bộc như nhau, thần khải như nhau, thần mục như nhau, tăng lên từng cấp bậc, cảnh giới giống nhau, thực lực, cũng có thể có chênh lệch rất lớn, điểm này, các ngươi chắc là cũng rõ ràng.
Hôm nay ta sẽ để cho các ngươi xem thử một chút, thực lực tách biệt khỏi giới hạn cảnh giới.
Ta hy vọng, các ngươi có thể học được điều này.”
Levin vung bàn tay lên, viên gạch bên cạnh lật lên, từ phía dưới trồi lên một cái kệ để vũ khí, phía trên có một loạt các loại vũ khí, ở một góc còn có súng ống thuật pháp, nhưng đều là mấy món cấp thấp.
Khu nhà Tứ hợp viện dưới đáy biển này, vốn là dùng để làm sân tập luyện cận chiến, những món đạo cụ này chắc chắn sẽ được chuẩn bị đầy đủ.
“Cậu chọn một món đi.” Levin chỉ chỉ về phía kệ vũ khí nói.
Karen đi thẳng tới khu vực đặt các loại súng ống thuật pháp, cầm lấy một thanh súng trường, sờ lên, sau đó lại cầm lấy một khẩu súng ba nòng, xoa xoa.
Levin khoanh tay, nhìn hành vi của Karen, trong lòng cũng rõ ràng, đây là một người trẻ tuổi am hiểu thuật pháp, cho nên cậu ta sẽ càng có khuynh hướng sử dụng súng ống có khả năng kích hoạt hiệu quả thuật pháp.
Thật ra, số lượng thần quan sử dụng súng ống ở bên ngoài cũng không ít, nhưng bọn họ vẫn là thiểu số bên trong thiểu số, bởi vì súng ống chỉ giúp rút ngắn thời gian thi triển của thuật pháp, trừ cái đó ra, nó có vẻ rất dư thừa, tương tự như vậy thì các thần quan sử dụng súng ống trong các đội ngũ cũng đều phụ trách việc hỗ trợ.
Karen đứng trước khu vực súng ống do dự rất lâu, sau đó hỏi: “Thưa thầy, loại súng lục này có thể dùng thành cặp không?”
“Ta có thể cho phép cậu dùng một cặp.”
“Cảm ơn thầy.”
Karen cúi người, mặt lộ ra vẻ rất khó lựa chọn, sau đó đứng người lên, lấy xuống một thanh đại kiếm từ trên kệ vũ khí.
“Ầm” một tiếng, tựa như là đoán sai trọng lượng của đại kiếm, Karen trượt tay, đại kiếm rơi xuống trên mặt đất.
Nhưng Karen vẫn xoay người, ôm đại kiếm lên, chậm rãi quay trở về.
Pacio tiến bên tai Muri, nhỏ giọng nói: “Còn không bằng chọn một khẩu súng thuật pháp.”
Muri thì khẽ nhíu mày, hắn cảm thấy chuyện này cũng sẽ không đơn giản như vậy.
Hai lần tuyển chọn, thật ra đều không cho phép mang theo vũ khí vào, thậm chí ngay cả việc sử dụng Thánh khí đều rất nghiêm ngặt, bởi vì mang theo vật này rất dễ gian lận.
Cũng bởi vậy, Karen cũng không sử dụng thanh kiếm Lưu Tư trước mặt bọn họ, mà năng lực Karen cho thấy từ trước tới nay, càng giống như một vị Thuật Pháp Sư.
Muri nghiêng đầu, nhìn về phía các đội viên của tiểu đội Karen đứng bên cạnh, phát hiện ánh mắt của bọn họ còn nghiêm túc hơn so với lúc trước.
Hả?
Là nghiêm túc hơn, hay là do không kiềm chế được rồi?
Mas nhỏ giọng nói: “Mặc dù là cận chiến, nhưng đội trưởng cũng không nên lựa chọn…”
“Cậu ngậm miệng trước đi.” Blanche nói.
Mas lập tức tỉnh ngộ lại, nhìn mặt của ba người còn lại trong tiểu đội, lập tức nói:
“Tôi tin tưởng đội trưởng.”
Câu nói này ngược lại không phải là bù đắp lời lúc nãy, mà là tối hôm qua do cậu ta không tin tưởng đội trưởng dẫn đến hậu quả là cậu ta và Blanche cùng rơi xuống biển.
Ba người Ventura, Ashley cùng với Bart đều nhịn rất vất vả, lúc bọn họ tập hợp ở Nhà Tang Lễ Pavaro chuẩn bị xuất phát, bọn họ tận mắt nhìn thấy ngoại trừ vali hành lý ra thì Karen còn mang theo một cái hộp dài.
Lúc ngồi trên xe tang, bọn họ còn hỏi ý kiến đội trưởng để mở hộp ra nhìn, là một thanh đại kiếm.
Đáng tiếc, khoảng cách giửa đại khu Dinger đại khu và thành phố York quá xa, mà vị giáo viên Phó đoàn trưởng này vốn cũng không có hứng thú gì đối với chuyện của mấy người trẻ tuổi này, bằng không ông ta sẽ biết ở thành phố York từng có lần truyền ra một lời đồng:
Công chúa của Đảo Ám Nguyệt mang thai con của một thành viên trong tiểu đội Đòn Roi Kỷ Luật, cũng tặng cho hắn ta một thanh bảo kiếm xem như tín vật, để về sau hắn dùng thanh bảo kiếm như tín vật để lên đảo nhận lại con mình.
Hai tay Karen nắm lấy chuôi kiếm, để mũi của thanh đại kiếm hướng xuống dưới duy trì cân bằng, sau đó không ngừng hít thở sâu, bình tĩnh lại tâm trạng đang căng thẳng.
Levin đưa tay ra, một thành trường thương trên kệ vũ khí rơi vào trong tay của ông ta, sau đó trên người ông ta tỏa ra một luồng ánh sáng màu đen, đây là sức mạnh của cấp một.
Levin hỏi: “Cậu đã chuẩn bị xong chưa?”
Karen nghe vậy, lập tức bắt đầu kéo lấy đại kiếm lui lại, lui lại, lui về sau nữa, sau khi nới giãn một khoảng cách khá xa, dựng đứng đại kiếm lên, cắm vào trong khe hở trên nền gạch, đáp lại nói:
“Chuẩn bị xong rồi, thưa thầy.”
Cậu cho rằng kéo giãn đoạn khoảng cách này sẽ có tác dụng sao?
Levin nhìn về một đám học viên ở phía dưới, nói: “Nhìn cho kỹ, thay thế mình vào trên người của Karen.”
Nói xong, thành trường thương trong tay Levin quét ngang, cả người phóng về phía Karen, cả người của ông ta trên đường phóng đến như để lại dư ảnh phía sau
Karen không hề di chuyển đại kiếm, giống như là đang đem đại kiếm như là một tấm chắn trước mặt mình.
“Trật Tự —— Lồng Giam!”
Phía dưới Levin xuất hiện một cái khối lập phương, nhưng ông ta chỉ dùng mũi thương vẩy xuống dưới một cái, tách rời lồng giam, dùng phản lực tác dụng lên người, lao về phía mạn sường.
“Trật tự —— Tấm chắn bảo vệ!”
“Đùng Đùng Đùng!”
Ba tấm chắn rơi xuống, nhưng mỗi lần Levin đều dự đoán trước được vị trí mà nó rơi xuống, xách người qua khỏi, mặc dù ông ta “Không có sức mạnh” để phá vỡ tấm chắn, nhưng những tấm chắn này cũng không thể ngăn cản bước chân của ông ta.
Karen ngồi xổm xuống, một tay đập xuống mặt đất.
Trong chốc lát, nền gạch phía trước mặt anh xuất hiện lích nha lích nhích những hàng gai đen trồi lên.
“Thế mà quỳ người xuống, ngu xuẩn!”
Levin dùng thanh trường thương như một cây sào, đẩy về phía trước, xoay người lên, trường thương cũng thuận thế mà hất lên, đâm về phía Karen.
Karen lập tức triệu hồi ra một ảo ảnh, xuất hiện ở trước người mình, đây là một loại thuật pháp cùng loại với thuật triệu hồi thế thân.
Trường thương của Levin đâm trúng vào thế thân, lại không tiếp tục dùng lực, mà là thuận thế trượt đi, mũi thương vạch ra một loạt tia lửa nhỏ trên người của thế thân, chờ đến khi chạm đất thì mũi thương cũng đã rực đỏ.
Tay phải của Levin ép xuống, tay trái lật lên, nửa phần trên của thanh trường thương tiếp tục nhích lên, đâm tới Karen, giống như là một con rắn độc đang chuẩn bị cắn người.
Ánh mắt của Karen nghiêm túc, sức mạnh của Lưỡi Đao Ám Nguyệt và Áo Giáp Hải Thần ở trong cơ thể mình vận hành, không có biểu hiện ra ngoài, bởi vì anh cũng không muốn mình bại lộ, điều này tất nhiên sẽ làm cho tác dụng của hai loại thuật pháp này suy yếu đi rất nhiều, nhưng cần phải biết, người đang đối diện, thế nhưng chỉ sử dụng sức mạnh của thần bộc!
Chương 1170: Phó đoàn trưởng bị đánh ngã (3)
Đại kiếm “Ông” một tiếng rồi bắn ra khỏi mặt đất, tay trái Karen nắm chặt chuôi kiếm hất lên phía trước, mũi kiếm và mũi thương nhanh chóng va chạm giữa không trung, tiếng va chạm chói tai truyền đến.
Ngay sau đó, Karen sử dụng lên người của mình thuật pháp hệ tăng cường cơ thể ba lần, để gia tăng tốc độ và sức mạnh của bản thân lên thêm một bậc, những thuật pháp này lúc trước bởi vì sự có mặt của Lưỡi Đao Ám Nguyệt và Áo Giáp Hải Thần cho nên chúng cũng không có cơ hội để xuất hiện.
Nhưng bây giờ, sau khi được gia tăng, thể chất của Karen được tăng lên một cấp độ rất khả quan.
Mà trong tầm mắt của Levin, tốc độ và sức mạnh của Karen được tăng lên vẫn chỉ là thứ yếu, thứ chủ yếu đó là kỹ thuật sử dụng đại kiếm và kinh nghiệm chiến đấu của đối phương!
Cậu ta vừa nãy là đang diễn!
Mình bị tên học sinh này đùa nghịch!
Sau pha giao chiến nhanh chóng vừa này, Levin lựa chọn lùi hẳn về phía sau, sức mạnh bây giờ của ông ta không cho phép mình tấn công liên tục, mà Karen thì lựa chọn vào thời điểm này lao đến, không cho ông ta cơ hội để lấy hơi.
Đại kiếm lần lượt vung lên, mỗi lần đều dựa vào trên một tiết tấu ổn định, Karen lấy thế công ổn định làm chủ, không có ý nghĩ muốn mạo hiểm một chút nào.
“Sức mạnh” của đối phương thua mình rất nhiều, nhưng kinh nghiệm và nhận thức của đối phương cao hơn mình, nhưng mình cũng không phải đã thất bại, cho nên đối phương muốn thắng, chỉ có thể dựa vào việc mạo hiểm tìm sơ hở, mình muốn thắng, thì tốt nhất là không đặt bản thân vào tình huống nguy hiểm.
Sau đó, dưới sự quan sát của mọi người, thầy giáo Levin tấn công ngay từ đâu, bắt đầu bị Karen từng bước từng bước ép lùi về sau.
Nhiều lần Levin áp dụng thế tấn công kết hợp với trận pháp để tạo nên hiệu quả, đều để mọi người đang quan sát cuộc chiến phía dưới tán thưởng trong lòng, nhưng mặc cho Levin phát huy tốt như thế nào thì Karen vẫn như cũ nắm giữ lấy cuộc chiến một cách vững vàng
Đợi đến khi bào mòn triệt để ý đồ của đối phương, Karen bắt đầu tiến hành tăng sức tấn công, dùng phương thức so sức mạnh, tạo áp lực từng bước từng bước một.
Hai bên giao đấu dần dần trở nên rất đơn giản, Karen lao lên trước, Levin ngăn cản, sau khi trao đổi chiêu thức hai ba lần, Levin lui lại, Karen lại lao lên trước, Levin lại đón đỡ, tuần hoàn qua lại.
Nhìn như cuộc chiến có vẻ như cân bằng, nhưng sau nhiều lần tạo áp lực, cuối cùng sẽ khiến cho hiệu quả gia tăng.
Một màn tương tự đã từng xuất hiện trong cuộc giao đấu giữa đội trưởng và Ophelia trên Đảo Rắn, đội trưởng dùng loại phương pháp này để đánh cho Ophelia tới nỗi nhắm mắt đầu hàng.
Levin đương nhiên sẽ không đầu hàng, bởi vì ông ấy muốn giữ danh dự;
Levin cũng sẽ không lựa chọn gia tăng cấp độ sức mạnh lên, bởi vì ông ấy muốn giữ danh dự;
Levin sẽ càng không chủ động mở miệng cầu xin tha thứ, ra hiệu Karen tạm dừng tấn công, bởi vì ông ấy muốn giữ danh dự.
Mặc dù ông ta không phải một thầy giáo tốt, nhưng đúng là một vị kỵ sĩ thực thụ.
Cuối cùng, sau khi gia tăng sức mạnh đến cấp độ nhất định:
“Ầm!”
Trường thương trong tay Levin bị đại kiếm trong tay Karen đập bay ra ngoài.
Levin đã mất đi vũ khí cũng không có lựa chọn bỏ cuộc, cơ thể ông nhanh chóng xảy ra biến đổi, ảnh ảo của một con báo đen hiện ra ở sau lưng.
Tay trái Karen mở ra rồi hất lên, trong chốc lát, bốn phía xung quanh xuất hiện mấy chục sợi Xiềng Xích Trật Tự trực tiếp trói chặt con báo này.
Hiển nhiên, Karen đã sớm chuẩn bị kỹ càng, anh biết rõ loại người này rất đáng sợ, dù là đã áp chế sức mạnh xuống cấp bậc của thần bộc, nhưng biện pháp và năng lực của bọn họ thật sự rất phong phú.
Nếu nói về lúc nào thích hợp nhất để lật bàn?
Đó là thời điểm mình nghĩ bản thân đã thắng chắc.
Karen cực kỳ mẫn cảm với điều này, bởi vì anh cũng thường thích dùng loại phương thức này.
Đại kiếm vung tới, trực tiếp đập lên trên vai của Levin, phòng ngự trên người Levin bị phá tan, cả người ngã rầm trên mặt đất.
Karen giơ lên đại kiếm, đâm xuống dưới.
Levin không có động tĩnh, mãi cho đến khi lưỡi của thanh đại kiếm đâm sâu vào trong viên gạch sát bên mặt ông ta, đâm xuống sàn rất sâu.
Karen buông tay đang nắm chuôi kiếm, lui lại ba bước, hành lễ nói:
“Thật có lỗi, thưa thầy.”
Levin từ từ đứng người lên, vỗ vỗ bụi đất trên bờ vai, nửa bên mặt phải của ông ta đã bị luồng khí đâm xuống của thanh đại kiếm tác động, một bên răng đã lung lay, nhưng trong ánh mắt nhìn về Karen, không tức giận chút nào.
Levin duỗi tay ra, chỉ vào Karen, giống như là muốn nói gì, lại không thể tìm được từ phù hợp, cho nên chỉ có thể quay người nhìn về phía các học viên khác, mở miệng nói:
“Đều nghe cho kỹ, học tập cậu ta!
Nhớ kỹ, tinh thần của kỵ sĩ, là dùng để thúc đẩy linh hồn của mình, mà không phải dùng để thúc đẩy hành vi của mình trên chiến trường.
Cậu ta diễn rất tốt, gạt được ta, cũng đã đánh ngã ta.
Loại người như cậu ta, là đối thủ không muốn gặp phải nhất ở trên chiến trường.
Nhưng cùng lúc,
Các ngươi sẽ rất hi vọng ở bên cạnh mình, có đồng đội như cậu ta!
Đều đã nghe hiểu chưa!”
Tất cả học viên đứng phía dưới đồng thanh kêu lên nói:
“Vâng, thưa thầy”
Levin thua thẳng thắng như vậy, Karen cũng không thể không mở miệng mà nói: “Mọi người, hôm nay việc ở trên lớp, không nên truyền ra bên ngoài, thầy ấy là đang vì dạy dỗ cho chúng ta, chúng ta cần phải biết ơn.”
“Không cần thiết như vậy, thua thì là thua.” Levin khoát tay nói.
Karen mở miệng nói: “Không, chúng ta cần chịu trách nhiệm về danh dự của ngài, như vậy thì chúng ta sau này, và đám người trẻ tuổi thế hệ sau của chúng ta, mới có thể được dạy bảo tốt hơn.”
Muri mở miệng nói: “Đều nghe rõ chưa!”
Toàn bộ thành viên của tiểu đội Muri và tiểu đội Karen đều cùng kêu lên nói: “Vâng, đội trưởng!”
Trong lòng Levin, thở ra một hơi dài nhẹ nhõm, răng cũng không còn đau như vậy.
“Ha ha ha ha ha!”
“Không được, ta cười chết mất, ta cười chết mất, ha ha ha ha!”
“Mẹ nó! Quả thực muốn làm cho ta cười đến tắt hơi, ha ha!”
Một đám lão già đang ngồi ở trước một chiếc gương cười nghiêng ngả, trong gương đang chiếu ra cảnh tượng của sân tập, Piro cũng ngồi ở trong đám người này, trận pháp quan sát này là do ông ta tiện tay bố trí vào hôm qua.
Lúc này, Piro vừa cười vừa ngoắc tay nói:
“Ha ha, nhanh, nhanh truyền xuống, Phó đoàn trưởng Levin của chúng ta bị một tên thần bộc đánh nằm trên đất.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Dịch] Vạn Cổ Đao [Dịch] Vạn Cổ Đao](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/02/Dich-Van-Co-Dao-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Vạn Cổ Đệ Nhất Tông [Dịch] Vạn Cổ Đệ Nhất Tông](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Van-Co-De-Nhat-Tong.jpg)
