Số 13 Phố Mink [Dịch]
Tập 116 : Tại sao ngài lại ở đây? (3) (c1151-c1160)
❮ sautiếp ❯Chương 1151: Tại sao ngài lại ở đây? (3)
Biệt thự mới được xây lại, ở trong vẫn còn mùi sơn gắt mũi, tất nhiên phương diện thông gió thì căn biệt thự này làm không tốt.
Karen mở ra cửa sổ lầu hai, tiến vào từ nơi này, vừa mới bước vào đã nhìn thấy phía sau cửa phòng tắm có người đang tắm, xét theo chiều cao, hẳn là một người phụ nữ.
Helen?
Karen nhớ lại bộ dáng của cô gái kia, cô ta tóc dài, cô gái này, có thiên phú siêu việt người thường đối với năng lượng Ánh Sáng, am hiểu thuật pháp.
Dời bước chân, Karen đi về phía phòng tắm, có điều anh không cảm thấy trong phòng tắm có một người phụ nữ đang tắm là một chuyện vui vẻ gì, bởi vì trên người anh bây giờ còn đang sử dụng thuật pháp “Ẩn thân”, lúc trước mở cửa sổ cũng không che giấu âm thanh.
Nói một cách khác, người phụ nữ đang tắm trong phòng tắm đã sớm phát hiện ra mình bước vào, sở dĩ cô ta vẫn còn tiếp tục tắm, chỉ là để mình mất cảnh giác.
Sau khi càng lúc càng rút ngắn khoảng cách với phòng tắm, cửa pha lê của phòng tắm trực tiếp nổ tung, hai tia sáng trực tiếp bay thẳng về hướng Karen.
Karen mở tay ra, tạo ra một màn chắn ánh sáng bảo vệ trước người.
Bên trong phòng tắm, Helen phủ thêm áo tắm lên người vốn đang chuẩn bị phóng ra thuật pháp tấn công thứ hai, nhưng sau khi trông thấy Karen sử dụng thuật pháp Ánh Sáng, dừng động tác lại.
Karen cũng giải trừ thuật pháp ẩn thân ở trên người, lộ ra gương mặt mang theo mặt nạ bạc.
Ở bậc thang lúc này xuất hiện bóng dáng của Vernon, trên người hắn đã bao trùm bởi Áo Giáp Ánh Sáng, nắm trong tay một thanh đại kiếm Ánh Sáng, mới vừa lên lầu đã bổ kiếm về phía Karen.
Karen né người sang một bên, tránh đi một kiếm này, đồng thời tay phải có ngọn lửa Ánh Sáng đang cháy lên, quét về phía Vernon, Vernon vung đại kiếm xua tan ngọn lửa đi, cũng ngừng thế công lại.
Nhìn Helen và Vernon, trong lòng Karen có cảm giác “Hoài niệm”.
Lần trước lúc tiếp xúc với bọn họ, mình chỉ có thể giả bộ như người bình thường, lúc hai bên đánh nhau, mình chỉ có thể dẫn Piaget và Bede trống xuống tầng hầm.
Nhưng bây giờ lúc mình đối mặt với bọn họ, đã có thể rất thong dong.
“Ta không phải tới tìm các ngươi, hắn ở đâu?”
Karen không có trực tiếp đọc lên tên của “Will”, anh lo lắng đây là tên giả của ông lão kia.
“Trưởng lão Will chờ ngài trong phòng sách trên lầu.” Helen trả lời.
Chờ?
Trong lòng Karen giật mình, mình đã bị phát hiện rồi sao?
Đối phương thậm chí đoán trước được mình sẽ đến tìm?
Theo lý, dấu ấn tinh thần ở trong phòng sách nhà mình là không có năng lực truyền tin tức ra bên ngoài, cho nên, đối phương đoán được việc này là nhờ vào dấu ấn tinh thần đã mất cảm ứng sao?
Tóm lại, Karen rất không thích loại cảm giác bị “Sắp đặt sẵn” như thế này.
“Ta đi gặp hắn.” Sau khi để lại câu nói này, Karen đi ngang qua giữa người Helen và Vernon, hai người liếc nhìn nhau, cũng không có ngăn cản.
Lên lầu ba, Karen đi đến trước cửa phòng sách, gõ cửa.
“Cốc… Cốc…”
“Mời vào.”
Tay Karen nắm lấy chốt cửa, dừng một chút, lại từ từ mở cửa ra.
Sự thật chứng minh, là do mình cẩn thận quá mức.
Bên trong ngồi một ông lão mặc áo khoác màu xám gương mặt hiền hòa, tay phải cầm tách trà tay trái cầm một quyển sách, đang đọc rất hăng say.
Chờ đến khi Karen đi đến trước mặt, ông ta mới ngẩng đầu, nhìn thoáng qua Karen, nói: “Một chiếc mặt nạ rất tinh xảo.”
Ông Will cầm lấy ấm trà, rót cho Karen một tách, đặt ở trước mặt Karen, tiếp tục nói:
“Cậu đến còn sớm hơn trong dự đoán của ta đấy, chứng minh rằng trong lòng của cậu rất sốt ruột, đúng không?”
Karen vẫn không trả lời.
“Cậu ngồi đi, không nên đứng.” Will lưu luyến mà đặt quyển sách trong tay xuống, kẹp một cái chặn sách vào trên trang đang đọc.
Ông ta rất thích đọc sách, điều này Karen hết sức rõ ràng, những quyển sách mà ông ta thu thập rất thú vị, bây giờ Karen lúc giải trí thì đa phần đều đọc những quyển sách mà ông ta thu thập.
Karen ngồi xuống ghế đối diện bàn đọc sách.
“Cậu thích xem sách sao?”Ông Will hỏi.
“Thích.”
“Xem ra chúng ta thật sự rất có duyên a, ha ha, ta nghĩ, tất cả đều nhờ sự dẫn dắt của Thần Ánh Sáng, không phải sao?”
Ông Will lại nhấp một ngụm trà, nói: “Thật ra cậu vốn cũng không cần phải cố ý đi một chuyến đến đây, giữa ta và cậu vốn cũng không có gì xung đột, trái lại, giữa chúng ta còn rất có duyên phận, dù sao thì trước khi quay về thành phố York, thật không ngờ tới có thể biết đến sự tồn tại của cậu ở chỗ này.”
Karen mở miệng nói: “Tôi cũng không nghĩ tới, ông sẽ còn trở về.”
“Ta vốn không muốn trở về, nhưng dù sao cũng phải có người tới đánh thức hai đứa bé này, không phải sao?”
“Sau khi đánh thức họ thì sao?” Karen hỏi.
“Về sau sao? Về sau ta phải trở về, ta không giống với hình tượng trong trí tưởng tượng của cậu, ở trong giáo ta rất tự do, không có nhiều người nguyện ý quản ta, cũng không có nhiều người có thể quản ta.
Đến nơi thuộc địa xa xôi để truyền giáo, để cho ta cảm thấy vui vẻ, cậu biết không, thật ra quang minh đã sớm đặt chân đến nơi đó, chỉ có điều về sau lại mất đi, cũng bị nơi đó quên lãng, nhưng một điều rất thú vị đó là đó thế mà lại sinh ra một chi nhánh của Ánh Sáng, đối với cái này ta cảm thấy rất hứng thú, ta muốn đi nghiên cứu nó.
Cho nên, ta sẽ không ở thành phố York mà ảnh hưởng đến cậu, xin cậu cứ yên tâm.”
“Được rồi, tôi đã biết.”
Trong lòng Karen thả lỏng.
“Cho nên, hai đứa bé này cũng giao cho cậu.”
Hả?
Giao cho tôi,
Là có ý gì?
Bên trong một chiếc xe Pens màu đen đang đậu ven đường, Kevin đang hưng phấn mà dùng hai chân trước sờ lấy vô lăng.
Đột nhiên, một bóng người mang mặt nạ màu bạc xuất hiện ở chỗ ngồi kế bên tài xế, sau khi xuất hiện thì tháo mặt nạ xuống.
Kevin quay đầu nhìn về phía hắn, trừng mắt nhìn.
“Uông?”
“Ngài là đang hỏi ta, vì sao ta lại xuất hiện ở đây à?”
Kevin gật đầu.
“Ta có hẹn gặp mặt với người ở chỗ này.
Không đúng, tại sao ngài lại ở chỗ này? Ngài ở chỗ này, vậy cậu ta đâu?”
Neo hỏi.
Chương 1152: Lái xe cẩn thận (1)
Tôi chỉ mua lại nhà cũ của ông, sau đó ông lại giao “hai đứa bé” ở dưới lầu cho tôi à?
Karen bỗng nhiên ý thức được, trong việc này có lẽ có vấn đề, một vấn đề rất lớn.
Đốt cháy giai đoạn hơi nhanh rồi đấy?
Không phù hợp với logic thông thường!
“Bọn chúng còn trẻ, còn chưa tới cái tuổi này như ta, ta rất rõ, dẫn theo bọn chúng đến một nơi xa xôi, bọn chúng chắc chắn là không chịu được, cũng không vui.
Cho nên, vất vả cho cậu, nhưng ta vẫn còn muốn xin cậu một việc, đây là hai mầm non tốt, bất kể là vì cậu, hay vì tương lai của thần giáo, hi vọng cậu có thể che chở bọn chúng.
Ta vẫn cảm thấy trải qua nhiều năm như vậy, thần giáo chúng ta thật sự là quá cố chấp chặt chém lung tung khu rừng để lấy củi đốt tìm kiếm Ánh Sáng ngắn ngủi, nhưng trên thực tế, Ánh Sáng thật sự hẳn phải là những tia nắng chiếu qua kẽ lá của cây cối trong rừng, mặc dù bọn chúng không sáng chói, nhưng lại tràn đầy sự sống.”
“Tôi hiểu rồi.”
Karen chỉ có thể trả lời như vậy.
“Cậu cũng cho rằng như vậy sao?” Will cười nói.
Karen nghiêng người về phía sau một chút, để tư thế của mình trở nên càng “Thoải mái” một chút, đây là một cách để dễ dàng giao tiếp hơn, bởi vì bây giờ anh rất muốn thông qua việc giao tiếp kỹ càng để tìm kiếm vấn đề gây ra “sự hỗn loạn trong chuỗi Logic” này cuối cùng là ở nơi nào.
“Ta cảm thấy rất nhiều người bọn họ muốn phục hưng thần giáo, mà không phải là phục hưng Ánh Sáng.”
Nghe được câu này, vẻ mặt của ông Will khẽ giật mình, trong hốc mắt lập tức vậy mà chảy ra nước mắt.
Ánh mắt của ông ấy, không giống như là đang làm bộ, bởi vì không có động tác làm nền trong giai đoạn trước, nếu như phải dùng loại phương thức này, hẳn là nên bắt đầu trạng thái “biểu diễn” ngay từ lúc vừa mới bắt đầu.
Kết hợp với cảm giác của mình đối với ông lão trong phòng sách ở nhà, Karen dần dần có chút tin tưởng, ông lão Will trước mắt này, thật sự là một người hòa ái giống như trong sự miêu tả mà dấu ấn tinh thần của ông ta đã kể.
Có lẽ cũng càng thêm thuần túy.
Có điều, xem xét cụ thể, ông Will ở trước mặt thật ra có khí chất khác biệt rất lớn với vị ở trên phòng sách kia, và màu da trên khuôn mặt cũng khác nhau rất lớn.
Phương thức mà dấu ấn tinh thần hiện ra, có lẽ khác nhau rất lớn so với trong hiện thực, một cái là hình tượng của bản thân mình tưởng tượng ra trong tinh thần, một cái là mình trong hiện thực, quả thực là không thể so sánh với nhau.
Ông Will hít sâu một hơi, điều chỉnh lại tâm trạng của mình, nói: “Cậu nói quá hay rồi, thật ra điều này vẫn là một việc khiến lòng ta cảm thấy không thoải mái, cho nên về sau, ta giữ khoảng cách với bọn họ ngày càng xa, lần trước khi biết được bọn họ muốn tới, ta thẳng thắn trực tiếp rời khỏi đây trước, thật sự không muốn ở chung một chỗ với bọn họ, vì ta sẽ cảm thấy không thoải mái.”
Cầm lấy một tờ giấy, ông Will xoa xoa khóe mắt của mình, tiếp tục nói: “Vì thế, ta còn sẽ thường xuyên cảm thấy áy náy, ta cảm thấy có phải là bởi vì ta tỏ vẻ thanh cao, bởi vì ta kiêu căng, cho nên ta rời bỏ bọn họ, đây có phải có nghĩa là ta cũng đã rời bỏ Ánh Sáng rồi không?”
“Ông không có.” Karen đáp lại nói, “Rời bỏ Ánh Sáng không phải là ông, kẻ thật sự rời bỏ Ánh Sáng, là bọn họ, thậm chí là bọn họ từ xưa.”
“Bọn họ từ xưa?”
Karen giang tay ra, nói: “Đây cũng nguyên nhân vì sao Ánh Sáng Thần Giáo sụp đổ, ông nói xem, Ánh Sáng có sai sao?”
“Sẽ không sai.” Will nói một cách chắc chắn.
“Vậy thì chính là do những người ở dưới Ánh Sáng sai, cho nên Ánh Sáng Thần Giáo hủy diệt.”
“Phương thức suy đoán này của cậu, thật kì lạ, nhưng lại rất có lý.”
Ánh Sáng vĩnh viễn sẽ không sai, đây là bức tường chắn cuối cùng trong lòng các tín đồ Ánh Sáng, nếu như điều này còn cần nghi ngờ, còn cần tín ngưỡng Ánh Sáng gì nữa?
Dựa trên điều kiện tiên quyết này, sự hủy diệt của Thần Giáo, chỉ có thể là do vấn đề xuất hiện trên con người, Logic loại trừ rất đơn giản.
“Nhưng còn có một cách nói khác.” Ông Will tựa như cảm thấy rất hứng thú khi nói chuyện với Karen về Quang Minh, “Bọn họ đều cho rằng là do Thần Ánh Sáng vĩ đại mất tích cho nên dẫn đến Ánh Sáng Thần Giáo chúng ta diệt vong, cậu thấy thế nào?”
Karen trả lời: “Khoảng thời gian trước, trong giới giáo hội vẫn luôn đang truyền tai nhau, nói Thần Trật Tự đã rời bỏ Trật Tự Thần Giáo, vì thế không tiếc mà đưa ra trừng phạt,
Khiến cho Trật Tự Thần Điện rung rẩy, đây không phải bí mật gì.”
“Đúng, ta cũng nghe nói về việc này.”
“Nhưng ông cảm thấy, Trật Tự Thần Giáo bây giờ, có xu thế hủy diệt như Ánh Sáng Thần Giáo chúng ta năm xưa không?”
“Không có.” Ông Will trả lời rất kiên quyết, “Sau khi kết thúc chiến tranh trong ngày đầu tiên, không còn ai còn dám hoài nghi việc này.”
Trật Tự Thần Giáo cho thấy sức mạnh của mình, nếu như ngay cả Trật Tự Thần Giáo đều sắp hủy diệt, như vậy, tất cả Thần Giáo chính thống hiện giờ, chẳng phải tất cả đều sẽ xong đời?
“Chúng ta luôn luôn theo thói quen mà đem hết thảy công lao quy về trên người của Thần, có thể đồng thời, chúng ta cũng đã quen xem sự thất bại là đến từ bản thân, từ đầu đến cuối chúng ta cũng không dám nghiêm túc mà xem xét chính mình một cách kỹ càng.
Tự hỏi nội tâm của mình, Ánh Sáng chân chính đến cùng là như thế nào.”
Nghe đến đó, ông Will nhăn nhăn lông mày, giơ tay lên, trong chốc lát, ánh sáng màu trắng bao trùm cả căn phòng, ngăn cách Helen và Vernon ở bên ngoài nghe lén.
Chỉ đơn giản giơ tay lên một cái, Karen đã nhận ra cảnh giới của linh hồn đối phương hùng mạnh, bởi vì thứ này cũng không phải thuật pháp, mà là sức mạnh linh hồn!
Dùng sức mạnh của linh hồn để tạo ra kết giới, xa xỉ đến nỗi cứ như dùng vàng để làm gạch xây.
“Ta rất hiếu kì, đây là lần đầu tiên chúng ta gặp mặt, vì sao cậu dám nói với ta như thế… Như thế… Như thế…”
Will đang suy nghĩ đến một từ để hình dung, vừa muốn biểu hiện ra mức độ nghiêm trọng của sự việc đồng thời còn biểu đạt lập trường và thái độ của mình, lại vẫn giữ sự hòa hợp cho cuộc nói chuyện.
“… Thẳng thắn và trực tiếp như thế.”
“Giống như khi nãy ông đã nói vậy.”
“Ta vừa mới nói?”
“Chúng ta có duyên.”
“Không không không, vốn ta cho rằng ta đã lệch đi rất xa khỏi phương hướng chính, nhưng bây giờ ta lại cảm thấy mơ hồ rằng là cậu đang đứng ở phía đối lập.”
“Ông còn nói câu thứ hai, trong giáo, không có nhiều người nguyện ý quản ông, cũng không có nhiều người có thể quản ông.”
“Đúng vậy, ta thừa nhận, từ lúc cậu đi vào phạm vi của căn biệt thự này, đến khi cậu đẩy cửa phòng sách rồi bước vào, lại đến khi cậu ngồi ở trước mặt ta, nói với ta mấy lời này, ta đều không thể cảm giác được khí tức gì từ trên người của cậu.
Cảnh giới của linh hồn cậu, không thể kém hơn ta, mà sẽ chỉ cao hơn ta.”
Chuyện này thật ra là do ông hiểu lầm, nguyên nhân chủ yếu là bởi vì tôi có mang theo mặt nạ của ông nội tôi.
Karen không khỏi hồi tưởng lại cảnh tượng lúc ở trong không gian kia, mình biến thành một quả cầu sáng khổng lồ quan sát một đám quả cầu sáng nhỏ.
Chương 1153: Lái xe cẩn thận (2)
“Ông còn nhớ rõ câu nói cuối cùng mà vị Giáo Hoàng điên đã hô to không?”
Karen chuyển hướng chủ đề, bởi vì anh không muốn lại thảo luận việc gì liên quan đến cường độ của linh hồn với ông lão này.
“Đương nhiên nhớ kỹ.”
“Ta thường xuyên sẽ suy nghĩ về lời mà vị Giáo hoàng đó nói.”
“A, cậu có cảm ngộ gì?”
“Một số thời điểm, chúng ta sẽ xem những người mà chúng ta không hiểu rõ như những kẻ điên, một số thời điểm, chúng ta lại sẽ xem người duy nhất hiểu rõ mọi việc như là một kẻ điên.”
Hai tay của Will bắt đầu run rẩy, lúc này cơ thể ông ta ngồi trên ghế bắt đầu vặn vẹo, biểu cảm trên gương mặt trở nên rất mất tự nhiên, con mắt càng không ngừng chớp nháy không có quy luật.
Giờ khắc này, đứng trước đề tài này, ông ta không chỉ đã mất đi khả năng quản lý cảm xúc của mình, thậm chí ông ấy có chút ý nghĩ muốn trốn tránh.
Trên một điểm này, Karen phát hiện ông ta và vị kia ở trong phòng sách có sự giống nhau.
“Xin đừng nói nữa, thật sự đừng nói nữa!” Ông Will giơ tay lên với Karen.
“Ông hẳn phải quát lớn tôi mới đúng, nhưng ông không có.”
Trong mắt của tàn dư Ánh Sáng, Giáo Hoàng điên là một cọng rơm cuối cùng đè sập Ánh Sáng Thần Giáo, khi một vị Giáo hoàng hô lên những lời này đến, quả thật có sự rung động hủy diệt đối với gốc rễ của một Thần Giáo.
“Chúng ta dừng lại đi, thật đấy.” Ông Will cười khổ nói, “Ta van cầu cậu.”
“Được.” Karen đồng ý.
“Cậu sẽ đem tư tưởng của mình truyền lại cho hai đứa bé kia sao?”
“Sẽ không.”
“Sẽ không?”
“Một cánh cửa, bên ngoài cửa có ánh sáng, nhưng trước tiên bọn họ cần phải tự mình mở ra một khe hở, nếu không cho dù tôi có nói nhiều hơn cũng không có ý nghĩa gì, bọn họ vẫn sẽ cố chấp mà cho rằng bên ngoài cửa vẫn là một vùng tối tăm.”
“Ha ha, Bertha nói trong thư không sai, cậu quả thực rất có cá tính, vô cùng có cá tính.”
Bertha?
Trong lòng Karen hiểu rõ trong nháy mắt.
Bertha đã sớm bị đội trưởng thu phục xem như chân chạy việc, cô ta viết thư liên hệ với Will sao?
Cho nên,
Người bây giờ phải ngồi ở chỗ của mình là đội trưởng!
Lúc này lại nhớ lại cuộc nói chuyện từ khi vừa mới ngồi xuống, rõ ràng hai bên nói chuyện không cùng một tần số, nhưng lại kết nối với nhau không một khe hở.
“Ha ha ha…”
Karen nở nụ cười, anh cũng không nhịn nữa, hơn nữa còn cười đến nỗi càn rỡ.
Sau khi cười thật lâu, rốt cục Karen ngừng lại, nhún vai, nói: “Đây cũng là điều bất đắc dĩ của chúng ta, nhưng cùng lúc lại là vận may của chúng ta, không phải sao?”
“Cậu là người tốt.” Will nói, “Bởi vì ta có thể cảm giác được, cậu biết Ánh Sáng thật sự là như thế nào, cho nên, ở sâu trong nội tâm của cậu, tất nhiên là sự lương thiện.
Hai đứa bé kia giao cho cậu, ta thấy rất yên tâm.”
“Trước hết tôi sẽ để bọn họ yên tâm sinh sống ở thành phố York, để bọn họ tạm thời quên mình là người của thần giáo, chỉ khi cởi mặt nạ, mới có thể thật sự chạm đến và cảm nhận Ánh Sáng.”
Nói đến đây, Karen đứng người lên, ý là mình muốn đi.
Một là bởi vì chính mình đã biết đến “Sự thật”, mình làm dùm việc của đội trưởng.
Thứ hai là bởi vì anh rất lo lắng đội trưởng sẽ vào đây.
Mặc dù xe của mình đậu ở phía ngoài, Kevin cũng ở bên trong, dựa theo tính cách của đội trưởng, khi đến hẹn thì chắc chắn sẽ thăm dò tình hình xung quanh, nhưng không bài trừ việc hôm nay đội trưởng bỗng nhiên lười, đột nhiên bỏ qua một bước này.
“Có chuyện, ta hi vọng cậu có thể giúp ta điều tra một chút, thời gian của ta không đủ.”
“Ông nói đi.”
“Căn nhà trước kia của ta, ở chung cư Ellen khu dân cư Lam Kiều, đây là thông tin số nhà của ta, ta trước đây có nhờ một người môi giới nhà đất bán hộ, bởi vì ta không hi vọng nhà ở của mình quá quạnh quẽ.
Kết quả nhà cỡ là bán được, nhưng người mua nhà của ta thật giống như không ở đó bao lâu thì lại dọn đi rồi.”
“Đây không phải là chuyện rất bình thường sao?” Karen hỏi.
“Hắn mang theo sách của ta đi.”
“Xem ra, hắn cũng rất thích đọc sách.”
“Còn làm cho dấu ấn tinh thần mà ta để lại trên những quyển sách kia bị méo mó.”
“Vặn vẹo?”
“Đúng, ta biết nó vẫn tồn tại, nhưng ta đã không thể cảm nhận được nó, cho nên, nó không phải bị xóa đi, mà là bị bóp méo, hoặc là gọi… Bị ô uế.
Ngày mai ta sẽ phải rời đi nơi này, không có thời gian tiếp tục điều tra, cho nên hi vọng cậu có thể giúp ta hoàn thành việc điều tra này.”
“Được rồi, tôi đáp ứng ông.”
“Cảm ơn.” Will lấy ra một tấm thẻ ngân hàng cùng với bảng số nhà, đẩy lên trước mặt Karen, “Tấm thẻ này chìa khóa két sắt ở một ngân hàng tư nhân trong chợ đen, bên trong ta có lưu trữ một chút vật liệu không tệ, xem như là lời cảm ơn của ta dành cho cậu vì việc này, xin hãy nhận lấy.”
“Được rồi.”
Karen nhận lấy tấm thẻ, không có ý từ chối.
“Ông có cần gọi hai đứa bé vào đây rồi nói cho chúng biết không?”
“Ta muốn thừa dịp sáng mai đến bến cảng ngồi thuyền, lại đọc sách một hồi, ta không thích đọc sách trên thuyền, bởi vì trong lòng ta thật sự không có cảm giác an toàn, bọn họ biết mình nên với ai, xin dẫn bọn họ rời đi đi.”
“Ừm, tôi đã biết.”
Karen đi ra khỏi phòng sách, lúc chuẩn bị mở cửa, sau lưng lại truyền tới âm thanh của Will:
“Ta sẽ viết thư cho cậu, gửi cho Bertha, lại để cho cô ta chuyển giao cho cậu, nếu như cậu bận thì cậu không cần phải gửi thư hồi âm cho ta.”
“Tôi đã biết.”
Karen mở cửa, đi ra ngoài, quay người thì đã nhìn thấy Vernon và Helen đang đứng ở đầu bậc thang.
Lúc trước gặp mặt, thoáng có chút xấu hổ, nhưng khi Karen đi về phía họ, bọn họ đều đồng loạt hành lễ với Karen.
Karen chưa có chaò lại, mà là hỏi: “Các người có hành lý gì cần mang theo sao?”
Vernon trả lời: “Lúc chúng tôi tỉnh lại, ngay cả quần áo trên người, đều gần như đã mục nát.”
Chương 1154: Lái xe cẩn thận (3)
Karen đưa tay sờ về phía túi, ừm, anh cũng không mang theo tiền.
Có điều, ở trong xe mình có tiền, Alfred sẽ để tiền mặt phòng hờ trên xe, nhưng nếu dẫn họ ra ngoài xe, cũng có chút không thích hợp.
Mà lại làm sao để sắp xếp cho bọn họ, cũng là một cái vấn đề tương đối phiền toái.
A, mình đang suy nghĩ gì thế?
Karen nhận ra được mình nghĩ sai phương hướng, Will gọi bọn họ là “Đứa bé”, nhưng bọn họ đều đã thành niên.
“Trước tiên các người tìm một chỗ để ở lại, nhớ kỹ, không cho phép sử dụng sức mạnh của các ngươi, nhất định phải dựa vào năng lực của mình để kiếm sống, đây là bài kiểm tra ta dành cho các ngươi.
Sau đó mỗi đêm chủ nhật, các ngươi đều có thể đến biệt thự này, nếu như ta cảm thấy các ngươi đã thông qua được bài kiểm tra của ta, ta sẽ xuất hiện để gặp các ngươi, dẫn các ngươi đến nơi mới.”
Đối mặt với bài kiểm tra có yêu cầu như vậy, Vernon và Helen đều có chút luống cuống.
Nhưng bọn họ vẫn lập tức gật đầu nói: “Chúng ta nguyện ý tiếp nhận sự kiểm tra!”
“Vậy chúng ta chờ đến lần gặp mặt tiếp theo.”
Karen đi xuống cầu thang.
Helen và Vernon cúi đầu đưa tiễn Karen, sau đó hai người đi tới cửa phòng sách, Helen gõ cửa.
Trong phòng sách có âm thanh truyền đến:
“Đây là vận may của các ngươi, ca ngợi Ánh Sáng đi.”
Sau khi rời khỏi biệt thự, Karen lại cố gắng vòng vài vòng, dùng phương pháp phản theo dõi của đội trưởng để xác nhận không có ai theo dõi mình, sau đó mới “Gỡ” mặt nạ xuống biến trở về hình dạng của mình, lại đi đường vòng trở lại chỗ đậu xe, lại không trông thấy xe của mình.
Xe đâu rồi?
Lúc này, Karen trông thấy mình chiếc Pens second-hand của mình đang chạy đến, nhìn xuyên qua kính chắn gió, có thể trông thấy Kevin rõ ràng đang điều khiển chiếc xe này.
Karen lùi lại hai bước, bởi vì lo lắng cho Kevin sẽ không điều khiển xe được tốt.
Nhưng sự thật chứng minh rằng lo lắng của mình là dư thừa, Kevin dùng chân sau của mình, đạp phanh xuống, vững vàng dừng xe trước mặt mình.
Thậm chí, nó còn hiểu đến chậm sát, không có để xe ngừng quá gấp rút quá lắc.
Chỗ ngồi kế bên tài xế, Neo ngồi.
Neo quay cửa kính xe xuống, nhìn Karen, cười nói: “Đi hóng gió cùng với vị này.”
Kevin đã ngoan ngoãn tránh khỏi vị trí lái, lẻn ra chỗ ngồi sau xe.
Karen ngồi vào vị trí lái, khởi động xe.
Neo nói thẳng: “Cậu làm như vậy cũng khó coi quá đấy, khó khăn lắm ta mới ấp ủ được một cái bí mật nhỏ ở chỗ này, cậu lại đến đây lột trần nó ra trước?”
“Đội trưởng, đây là một việc hiểu lầm.”
Karen kể cho Neo nghe chuyện đã xảy ra, bao quát chuyện lúc nãy đã xảy ra ở trong biệt thự.
“A, ta còn định sắp xếp bọn họ gia nhập vào trong tiểu đội, bổ sung cho vị trí của cậu và mấy đội viên rời đi để tránh thực lực của tiểu đội bị giảm sút, kết quả cậu lại thay ta sắp xếp bọn họ đi trải nghiệm cuộc sống rồi?”
“Sau khi bọn tôi rời đi?”
“Richard và Memphis, bọn họ chắc chắn sẽ đi theo cậu gia nhập vào trong tiểu đội mới, không phải sao?”
“Đúng thế.”
“A.”
“Dù sao thì nếu đội trưởng đưa bọn họ gia nhập vào trong tiểu đội Đòn Roi Kỷ Luật, giống như cũng không phù hợp cho lắm.”
“Người luôn thay đổi dựa theo hoàn cảnh khác nhau, chủ yếu là nhìn xem ai sẽ dẫn đội, nhưng mà bây giờ nói những chuyện này đã không có ý nghĩa, hai người kia coi như là quà tặng ta đưa cho cậu, cậu xem mà xử lý đi, chờ đến khi xây dựng tiểu đội mới thì ta cảm thấy bọn họ cũng đã bị cậu dạy dỗ tốt, cậu cũng có thể kéo bọn họ vào tiểu đội mới của mình.”
“Chuyện này để sau rồi tính đi.”
“Cho nên, vị trung đội trưởng tương lai như ta đây đã không có tư cách nào để nhúng tay vào chuyện của tiểu đội cậu rồi sao?”
“Đội trưởng, ngài nói như vậy cũng quá khách khí.”
“Will là một nhân vật ngoài lề, nhưng bên phía tàn dư Ánh Sáng kia không ai dám khinh thường ông ta.”
“Tôi có thể cảm giác được, ông ta rất mạnh.”
“Được rồi, cậu trở về đi, dù gì thì đêm mai còn muốn đi đại khu Dinger, ai, tuổi trẻ thật tốt a, có vô hạn khả năng.”
“Đội trưởng, để tôi đưa ngài về trước.”
“Không được, lúc đầu việc ta phải làm đêm nay đã bị cậu giải quyết rồi, thời gian còn rất sớm, ta đến nghĩa trang thăm cô ấy một cái.”
Nói xong, đội trưởng xuống xe, quay người rời đi.
Karen nhìn bóng lưng của đội trưởng biến mất trong màn đêm, quay đầu nhìn về phía Kevin đang ngồi ở hàng ghế sau:
“Ngươi muốn lái không?”
Kevin hưng phấn vung cái đuôi lên.
Karen nhích người qua chỗ ngồi bên cạnh, Kevin thì vọt lên ghế lái, hưng phấn nổ máy xe.
Xe tiến lên vững vàng, tốc độ không nhanh không chậm, khả năng điều khiển xe của Kevin rất tốt, chỉ có điều lúc nó lái xe, cái mông không thể ngồi xuống ghế, chỉ có thể treo người trên vô lăng.
Karen nghiêng đầu sang chỗ khác, nhìn về cảnh vật phía ngoài cửa sổ xe.
Cảnh đêm của thành phố York, mang theo một hương vị của riêng nó, nhất là từ khu nhà giàu tiến vào khu dân cư Lam Kiều, loại cảm giác tương phản to lớn kia, vô cùng rõ ràng, nhưng bọn chúng vẫn cùng xuất hiện trong một thành phố mặt dù đối lập nhau.
Karen thu hồi ánh mắt, cũng thu hồi cảm xúc vô nghĩa đang phát tán này, nhìn xem Kevin đang cầm vô lăng, nhắc nhở:
“Cẩn thận một chút, con đường phía trước không dễ chạy.”
“Gâu!”
Kevin cẩn thận nhìn chằm chằm phía trước, càng không ngừng nhìn về kính chiếu hậu, mỗi khi đi qua một cái giao lộ còn cố ý giảm tốc lại rồi nhìn tình huống hai bên.
Nó rất cẩn thận, cũng rất cẩn thận.
Karen cười,
Bởi vì đột nhiên anh cảm giác được dọc con đường mà mình đi này, cũng là như vậy.
Sau đó Karen không cười,
A,
Đây là cách ví von hết sức tệ hại.
Chương 1155: Thanh xuân (1)
Cũng không bởi vì đêm nay muốn đi đại khu Dinger mà Karen kéo dài thời gian giấc ngủ của mình, buổi sáng bảy giờ anh đã ra khỏi phòng ngủ, bữa sáng tương đối đơn giản, hai miếng sandwich và một chén sữa bò nóng.
Tang lễ của ngài Giotto sẽ bắt đầu vào lúc chín giờ sáng, Healy và phu nhân Lake đang bận rửa và sơ chế nguyên liệu nấu ăn, sau khi Karen dùng xong bữa sáng thì bắt đầu chủ trì việc nấu mấy món ăn đơn giản.
Bữa ăn nhẹ theo hình thức tự phục vụ, đồ ăn không cần phải phức tạp.
Karen đặt menu ra, rau trộn có bốn món: Chân gà rút xương cay, gỏi tai lợn, gỏi sứa và đậu nành Wien.
Trong đó, món đậu nành Wien xem như một món ăn vặt không thể thiếu trong các dịp chiêu đãi của người Wien.
Món ăn nóng có sáu món, theo thứ tự là: Thịt sườn kho tàu, gà nấu đậu, bánh cà tím, nem rán, khoai lang ngào đường, thịt viên.
Món chính là bánh nướng và mì xào, đồ ngọt sau bữa ăn là chè nấm tuyết.
Đây không phải lần thứ nhất Karen tổ chức tang lễ ở Nhà Tang Lễ Pavaro, nhưng lại là lần đầu tiên chuẩn bị bữa ăn, bởi vì mấy lần trước hoặc là dự đoán không có khách đến viếng hoặc là chắc chắn không có khách viếng.
Alfred dẫn theo Pieck và Dincom ở phía trước bận rộn kiểm tra những chi tiết sau cùng, Karen thì chỉ huy Healy và phu nhân Lake tiến hành chuẩn bị ở trong phòng bếp.
Lúc này, cửa phòng có một gương mặt trẻ tuổi thò vào, là Ashley.
Tuy nói rằng việc đến chỗ Karen để tập hợp trước rồi cùng đến cao ốc giáo vụ gần như đã là quy định ngầm mà mọi thành viên đều thừa nhận, nhưng hôm nay cô vẫn là đến đây hơi quá sớm.
Lúc trước đi qua nhà trên, Alfred đang cùng với Pieck và Dincom vất vả kết thúc công việc bố trí sau cùng cho tang lễ, cho nên để tiểu thư Ashley tự mình đi vào trong, bỏ qua khâu thông báo.
Còn cái gì có thể bỏ bớt và cái gì không thể bỏ bớt, trong lòng Alfred rất rõ ràng.
Ashley nhìn Karen đang buộc tạp dề lên và động tác nấu nướng thuần thục, cảm giác việc này có chút không chân thực.
Phụ nữ luôn luôn dễ dàng có ấn tượng tốt với đàn ông biết nấu cơm, đương nhiên, điều kiện tiên quyết đó là cũng không phải là sẽ chỉ nấu mỗi “cơm”.
Karen nhìn thoáng qua cửa, trực tiếp dặn dò nói: “Vào giúp một tay đi.”
“A, được rồi, đội trưởng!”
Ashley không kháng cự chút nào, tiến vào chuẩn bị hỗ trợ, nhưng cô cũng không có nấu cơm bao giờ, việc trong nhà bếp thì cô vốn cũng không hiểu, phu nhân Lake rất hiểu ý mà để cô làm công việc rửa rau.
Một lát sau, Bart cũng tới, lúc vừa đến cậu ta cảm thấy có chút xấu hổ, cảm thấy có phải mình đã đến quá sớm hay không, có chút quá gấp gáp.
Nhưng sau khi trông thấy Ashley đang ngồi trong góc bếp rửa rau, cậu ta cũng thấy yên lòng, ha, lại có người tới sớm hơn mình.
“Đội trưởng!”
“Ngào bột.”
“Được rồi!”
Bart đi nhào bột, Healy chỉ huy cậu ta, cậu ta chỉ cần nhào bột hết sức là được.
Người tới cuối cùng là Ventura, cậu ta vẫn mang theo một cái túi nhựa như mọi khi, bên trong vẫn là điểm tâm mà bà nội cậu ta tự làm.
“Ashley, Bart.” Ventura chào hỏi từng người, cuối cùng hô: “Đội trưởng!”
“Điểm tâm phân cho mọi người, sau đó giúp một tay.”
“Được rồi, đội trưởng.”
Ventura xách theo cái túi, đưa chút điểm tâm cho mọi người, Pall đang ngồi trên lưng Kevin mà vừa tản bộ vừa phơi nắng trong sân, trông thấy Ventura xách theo cái túi điểm tâm đi đến trước mặt bọn nó.
Nhưng Ventura lại quay trở về đút cho Kevin một cái, lúc cho Pall ăn, Pall không ăn, bởi vì mỗi ngày cô đều có thời gian dùng điểm tâm cố định, nhưng cô dùng móng vuốt bắt lấy, trả lại cho Ventura một biểu cảm đáng yêu một chút.
Chờ Ventura đi rồi, Pall hô một tiếng: “Con chó ngu!”
Kevin nghiêng đầu sang chỗ khác, hé miệng, Pall thả vuốt mèo ra, miếng điểm tâm kia cũng rơi vào trong miệng Kevin, Kevin há to mồm nhai nuốt, nó không kén ăn.
Sau khi chia xong điểm tâm, Ventura vén tay áo lên vào nhà bếp hỗ trợ, nhìn cậu ta có lẽ lúc ở nhà cũng hay nấu cơm, mặc dù cảm thấy đồ ăn của Karen nấu rất mới lạ, nhưng năng lực làm trợ thủ thì cao hơn nhiều so với hai người kia.
Đến khi món ăn chuẩn bị cũng gần xong, Karen ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo tường, chín giờ rưỡi.
Anh đi đến bồn nước rửa tay,
Sau đó nhìn về ba người kia một chút, nói: “Rương hành lý đều mang theo rồi sao? Đi vào phòng ngủ của ta mà thay thần bào đi, hôm nay cử hành tang lễ cho người trong Trật Tự Thần Giáo chúng ta.”
Sau khi thay xong quần áo, Karen mang theo người đi vào sảnh viếng, lúc này sảnh viếng đã có bảy tám người đến, đều là thành viên của tiểu đội Giotto.
Karen sắp xếp cho Ventura và Ashley đi theo Pieck đưa nước trà, để Bart đi theo Dincom đứng ở ngoài cổng tiếp dẫn khách đến, còn anh thì đi đến trên bệ để quan tài, nhìn ngài Giotto đang nằm trang nghiêm bên trong quan tài màu đen, niệm thầm một phần trong thần thoại tự thuật« Ánh Sáng Trật Tự ».
Trong suy nghĩ của tín đồ chính thức, có thể nghe câu chuyện về Thần rồi an nghỉ, đó là một loại hạnh phúc to lớn.
Bốn vách tường trong sảnh được treo một vài bức tranh, trên đó chính là câu chuyện cuộc đời của Giotto.
Ông ta tín ngưỡng Trật Tự lúc nào, lúc nào gia nhập Trật Tự Thần Giáo, lúc nào gia nhập tiểu đội Đòn Roi Kỷ Luật, lập được công lao gì, từng được khen ngợi gì…
Những bức tranh này là do Alfred cùng với Dora và Doreen vẽ, đám người đến viếng có thể thông qua những bức tranh này mà biết thêm về cuộc đời của Giotto
Thật ra, đứng trên góc độ của Karen, cả đời này của Giotto cũng không có bao nhiêu việc gì khiến người khác kinh ngạc, một việc có thể khiến Karen chú ý cũng không có.
Nhưng đây mới là bức tranh chân thật về cuộc đời của phần lớn người.
Càng lúc càng có nhiều người đến viếng, ít ra có thể chứng minh một điều, đó chính là ngài Giotto trong cuộc sống và công việc là một người không tệ.
Nhất là khi Karen trông thấy bản thân Neo vậy mà cũng mặc thần bào Trật Tự đến viếng tang, gần như có thể thẩm định ra được nhân cách của ngài Giotto.
Bởi vì đội trưởng là một loại người giống như mình, tự tư tham lam không thích sự ước thúc của quy tắc nhưng đồng thời lại tôn trọng người có nhân phẩm đạo đức cao thượng.
Chương 1156: Thanh xuân (2)
Sau khi Neo nhìn mặt của ngài Giotto, đứng ở bên cạnh Karen, bày ra bộ dáng cùng niệm « Ánh Sáng Trật Tự » với Karen, mở miệng nói:
“Mấy tên thuộc hạ mới của cậu trông có vẻ đều rất nghe lời, xem ra cậu quản lý cũng không tệ, về sau ta cũng không cần lo lắng sức chiến đấu của tiểu đội cậu.”
“Đều là tôi học tập được từ đội trưởng.”
“Mặc dù ta biết đây là lời nói dối, nhưng ta nghe thấy vẫn rất hài lòng.” Neo nhìn ngài Giotto đang nằm trong quan tài, “Giotto, nhìn thuộc hạ của tên nhóc này xem, nếu chúng ta có thể có thuộc hạ tinh anh như vậy gia nhập vào đội, có lẽ khi nằm mơ đều có thể cười tỉnh rồi.”
Bất kể là từ góc độ thực lực hay vẫn là xuất phát từ bối cảnh, đám người của Bart đều gần như không có khả năng bắt đầu từ Đòn Roi Trật Tự, cũng chính là trong thời điểm cải cách mới này của giáo hội, mới có khả năng để cho loại tiểu đội Đòn Roi Kỷ Luật này được thành lập.
“Đội trưởng cũng quen biết ngài Giotto à?”
“Xem như quen biết đi, cũng không tính là quá quen, lúc trước có một lần chia phần, hắn không đồng ý, làm ta kém chút tức giận đến nỗi đào hố chôn xác báo thương vong cho tiểu đội của hắn.
Tôi vừa mới ăn cái món mì kia là do cậu làm à?”
“Ừm.”
“Hương vị cũng rất không tệ, ta để bụng, chờ đến khi ăn nó rồi về, sẽ thêm đồ ăn chứ, ta thấy bên kia người ta đang tranh giành nhau đấy.”
“Sẽ.”
“Vậy ta yên tâm rồi.”
Neo lấy từ trong túi ra một phong bì tiền điếu, ngài Giotto không có con cái, cho nên tiền cúng điều cơ bản đều dùng để thanh toán phí mai tang của hắn.
Hôm nay phong thư đều rất mỏng, bởi vì bên trong đều là bỏ phiếu điểm.
“Buổi tang lễ này được tổ chức rất tốt, rất mới là và chi tiết cũng rất tỉ mỉ, lần này phần lớn tới cúng điếu đều là người của Trật Tự Thần Giáo, tỉ lệ tử vong của bọn họ cao, về sau cậu cũng sẽ không thiếu mối làm ăn.”
Karen cảm thấy, đội trưởng nhà mình luôn luôn am hiểu việc tìm ra những mạch suy nghĩ có vẻ không tưởng nhưng lại rất có lý.
“Sau khi đến đại khu Dinger, cẩn thận một chút, ở đó nhiều nhân vật lớn, nhất là một tiểu đội còn lại, cha mẹ của bọn họ hoặc là bậc ông nội, cơ bản đều nhậm chức trong giáo đình.”
“Tôi sẽ khiêm tốn.”
“Khiêm tốn vừa phải là được, dù sao chính cậu cũng nắm chắc được.
Ta cảm thấy các người sau khi đến đại khu Dinger sẽ không về lại thành phố York, mà là trực tiếp từ đại khu Dingle đi đến Luân Hồi cốc.
Chúc cậu thuận lợi, ta chờ cậu trở về giúp ta thăng chức trung đội trưởng.”
“Được rồi, tôi đã hiểu.”
“A, đúng, ta còn mang cho cậu một phần quà nhỏ, là ta để cho Fanny chuẩn bị, hộp quà để ở đằng kia, đợi chút nữa rồi xem.”
“Cám ơn ngài, đội trưởng.”
“Cậu tiếp tục làm việc đi, ta xuống nhà sau dắt chó giúp cậu.”
“Vất vả cho ngài rồi, đội trưởng.”
“Không khổ cực, việc nên làm.”
Karen vẫn đứng ở chỗ này như cũ, tiếp tục đọc thần thoại tự thuật cho ngài Giotto.
Ở chỗ này, Thần Trật Tự cũng không phải là đại biểu cho vị tồn tại tối cao kia, mà là âm nhạc, là rượu, là giường là chăn mền là gối đầu.
Nhưng mà đúng như đội trưởng đã nói, trong toàn bộ quá trình tang lễ, càng không ngừng có người đi tới nói chuyện giao lưu với mình, đồng thời đưa danh thiếp cho mình.
Trong này tất nhiên có người biết thân phận của mình, cho nên nhìn có vẻ như muốn nói chuyện tán gẫu vài câu, nhưng mục đích chủ yếu là muốn “đặt chỗ”” cho mình.
Bởi vì danh thiếp đưa cho mình, cơ bản đều là từng đội trưởng của các tiểu đội Đòn Roi Kỷ Luật, sau khi nói dứt lời, bọn họ hầu như đều sẽ nói một câu cảm khái:
“Thật sự là một tang lễ không tệ.”
Bố trí tinh tế, chủ đề làm người ta nhớ lại hồi ức, và những món ăn nhẹ ngon lành, bọn họ hi vọng mình, hoặc là thành viên trong tiểu đội của mình, về sau nếu chẳng may xảy ra chuyện ngoài ý muốn, cũng có thể tiến hành “Cáo biệt” bằng loại phương thức này.
Mặc dù Nhà Tang Lễ Pavaro không đủ lớn, dù là sau khi được tân trang, quy mô và cấp độ của nó, vẫn có chút chênh lệch với Nhà Tang Lễ Inmerais, nhưng đám thần quan Trật Tự cũng không hứng thú đối với những thứ dùng Rael để cân nhắc, thứ mà bọn họ muốn là loại cảm giác ấm áp này.
Ashley, Ventura và Bart vẫn luôn đang tận tâm hỗ trợ, duy trì hoạt động của buổi lễ viếng, không lười biếng chút nào.
Tang lễ tiếp tục đến ba giờ chiều, đến đây thì các khách đến viếng đều đã rời đi, Pieck và Dincom phụ trách chở di thể của ngài Giotto đến nghĩa trang để chôn cất, Karen không có đi theo cùng, mà là cùng với ba người Ventura, Bart và Ashley dùng bữa cơm trưa muộn.
Tang lễ là một nghi lễ tưởng nhớ người đã khuất, đồng thời cũng là một buổi tẩy lễ cho người còn sống.
Sau khi được tẩy lễ thì cảm giác “Sống” sẽ càng thêm rõ ràng, sau đó ảnh hưởng đến khẩu vị, tất cả mọi người đều ăn rất nhiều.
Alfred dựa theo sự dặn dò của Karen, mở hộp quà mà đội trưởng tặng ra, bên trong có để 13 chiếc mặt nạ màu bạc.
Khác nhau rất lớn với mặt nạ bạc của tiểu đội chó săn, bởi vì hình tượng trên mặt nạ càng dữ tợn hơn, đã từ “Mặt người” chuyển sang hướng “Mặt ác quỷ”.
Karen ra hiệu cho Alfred cầm mấy cái mặt nạ này đến cho mọi người xem xét, kết quả Bart, Ventura và Ashley mỗi người cầm một cái lên, đều nói mình rất thích.
Điều này khiến Karen nhất thời cảm thấy có chút khó khăn, ban đầu anh muốn cho mọi người cảm thấy cái mặt nạ này xấu, sau đó sẽ dặn dò Alfred vào mình lúc rời đi thì đến tìm Lemar đặt làm một bộ khác, nhưng rất hiển nhiên rằng tất cả mọi người đều hiểu sai ý.
Nhất là Ashley, một cô gái, quá đáng đến nỗi cầm cái mặt nạ này lên rồi bảo “Thật đáng yêu”.
Được rồi, trước hết cứ như vậy đi, coi như là một món quà kỷ niệm nhỏ.
Có điều mặt nạ vừa xấu vừa lố lăng như vậy, chỉ có đồ đần mới đeo lên mặt.
Cơm nước xong xuôi, Karen quay trở lại trong phòng ngủ nghỉ ngơi.
Sờ lên đầu trọc của Kevin, sau đó đặt Pall lên đầu gối vuốt vuốt cằm.
“Sau khi quay về từ chuyến đi này, cuộc sống sẽ thay đổi, phải bận rộn hơn rồi.”
“Ta biết, bé Karen của chúng ta muốn nghênh đón khởi đầu mới của sự nghiệp, cậu ở bên ngoài cố lên, ta ở trong nhà cũng cố gắng ăn thuốc bổ.
Còn có con chó ngu, ngươi cũng phải cố gắng ăn thuốc mọc tóc.”
“Gâu gâu gâu!”
Nếu như Kevin chỉ là sủa một tiếng thì coi như xong, nhưng nó kêu liên tục mấy tiếng, có nghĩa có chuyện nó muốn nói.
“Con chó ngu nói, nó phải thừa dịp khoảng thời gian này phá giải và nghiên cứu cái tủ lạnh kia một lần nữa, nhìn xem có thể xem cái tủ lạnh này như một điểm dịch chuyển hai không, dựa trên cơ sở này lại bố trí một trận pháp khuếch đại sức mạnh của nó lên.”
Những ngày này Karen đều đang xem sách về trận pháp, kiến thức đối với trận pháp không còn nông cạn như trước, lập tức hỏi thăm: “Khuếch đại hiệu quả gì, tăng hiệu năng dịch chuyển của nó sao?”
Chương 1157: Thanh xuân (3)
“Gâu gâu gâu gâu!”
“Con chó ngu nói, ý tưởng của nó là bố trí một trận pháp dẫn truyền trong khán thính phòng ở trang viên Ellen, sau đó lại bố trí tủ lạnh ở nhà kho để làm cơ sở tiến hành mở rộng việc truyền dẫn.
Cái thiết kế này nếu như cuối cùng thành công, cậu sẽ có thể dùng hạt châu, triệu hồi những thứ khác ngoài thanh kiếm Arius.
Ví như, trong lúc chiến đấu triệu hồi Bá tước Recar và Lão Saman đến, để cho bọn để họ tới giúp cậu đánh nhau.”
Karen mở miệng nói: “Tôi vẫn còn chưa giải quyết vấn đề làm sao để kéo dài thời gian tồn tại của họ.”
“Gâu!”
“Con chó ngu nói kế hoạch này của nó với điều kiện bây giờ mà muốn thành công, cũng cần một khoảng thời gian rất dài.”
Karen cười nói: “Nhưng tôi không phủ nhận, nghe kể thôi cũng thấy rất thú vị.”
Sau khi hoàn thành và chứng thực các điều kiện, người khác đánh nhau là triệu hồi hình chiếu để trợ giúp thì mình có thể trực tiếp kéo người từ trong quan tài đến.
Mặc dù bây giờ chỉ có hai nhân vật có thể lựa chọn,
Nhưng không nên quên,
Ở chỗ đó vẫn còn mười quan tài trống!
Nếu như có một ngày, mười hai cỗ quan tài đều đầy người, Pall là sinh vật cộng sinh của mình cũng khôi phục, vậy thì lúc mình gặp được tình huống cần đánh nhau, thật sự có thể đứng một bên mà uống cà phê.
Karen đem mu bàn tay mình đặt ở trước mặt,
Kevin giơ chân chó mình đè lên trên, Pall cũng để chân trước lên.
“Cùng nhau cố gắng!”
“Meo!”
“Gâu!”
Pieck và Dincom lái xe tang trở về, cũng có nghĩa đã đến giờ xuất phát, mọi người bắt đầu đem hành lý lên xe tang, người lái xe vẫn như cũ là Alfred.
Karen cảm thấy, có lẽ về sau ngồi xe tang làm nhiệm vụ, lại biến thành một cái truyền thống của tiểu đội mình.
Vậy mình có cần phải học theo đội trưởng, cải tiến ra một chiếc xe tang thuật pháp?
Nhưng chiếc xe kia hình như có chút đắt đỏ, đội trưởng cũng là cắn răng mới làm ra được một chiếc.
Xem ra, chờ đến lúc mình làm đội trưởng rồi nhận nhiệm vụ, sẽ từ từ tích góp sau.
Lúc đến cao ốc giáo vụ thì cũng đã gần 7 giờ, sai khi xe tang thông báo thân phận người ngồi ở trên, có người chuyên phụ trách việc chỉ dẫn, lái xe chạy xuống tầng dưới lòng đất.
Trải qua sự chỉ dẫn, Karen biết được trận pháp dịch chuyển của cả nhóm là ở khu F3.
Bên ngoài trận pháp dịch chuyển, Karen nhìn thấy hai người quen, Leon và Laure.
Lần này, Leon và Laure chủ động bước đến trước chào hỏi Karen, lộ ra vẻ rất nhiệt tình.
Karen thì mỉm cười lễ phép đáp lại.
Karen không hỏi bọn họ vì sao lại ở chỗ này, bọn họ thì chủ động nói:
“Vừa lúc hôm nay muốn đến đại khu Dinger để đưa văn kiện cho bộ môn, cho nên đi nhờ trận pháp dịch chuyển của mọi người.”
“Các người cũng cần phải đi nhờ sao?”
“Không giống, có nhiều chỗ có thể có đặc quyền nhưng có nhiều chỗ, lại không thể đụng tới đặc quyền.” Laure giải thích nói.
Vốn dĩ việc đi công tác giải quyết chuyện công vụ, dựa theo cấp bậc khác nhau, đãi ngộ cũng không giống, nhất là loại dịch chuyển khoảng cách xa này, dùng trận pháp dịch chuyển cao cấp và trận pháp dịch chuyển cấp thấp trong lúc dùng thì cảm giác khác nhau rất lớn.
Lúc trước khi đại khu tiến hành tuyển chọn, tất cả mọi người đều là ngồi trận pháp dịch chuyển cao cấp, đại khu cũng không thể để người tham gia tuyển chọn đến tham gia mà bất tỉnh trong lúc dịch chuyển được.
Thời gian đã đến, pháp trận mở ra.
Một màn sáng bao phủ, thân thể cảm giác được sự rung động nhẹ, đám người Karen xuất hiện ở trong trận pháp dịch chuyển của đại khu Dinger.
Bởi vì khoảng cách quá xa, cho nên có chênh lệch, thành phố York là ban đêm, mà đại khu Dingle lúc này thì là buổi sáng.
“Chúng ta đi trước.” Leon phất tay với Karen.
Laure mở miệng nói: “Chúng ta còn cần ở đại khu Dinger mấy ngày để chờ đóng dấu, có thời gian thì hẹn ăn cơm.”
Karen đáp lại nói: “Được rồi, nếu có thời gian.”
“Đội trưởng!”
Hai vị công tử kia vừa rời đi, Karen đã nhìn thấy Mas và Blanche kéo theo vali hành lý chạy về phía này.
Ventura lấy từ trong túi đồ của mình ra hai tấm mặt nạ dữ tợn đưa cho bọn họ, hai người bọn họ đều đưa tay nhận lấy.
Phía sau Bart và Ashley tưởng đây là chỉ thị của Karen, đều lấy ra tấm mặt nạ kia của mình ra, đeo lên trên mặt.
Ventura sửng sốt một chút, mình chỉ là hỗ trợ đưa đồ cho đồng đội mà thôi;
Vậy là phải đeo lên sao? Vậy mình cũng đeo đi.
Mas và Blanche dù sao thì cũng không phải là người của đại khu York, trên tâm lý so sánh với đồng đội ở đại khu York thì cảm thấy mình cách xa Karen hơn một tầng.
Điều này khiến bọn họ có chút lo nghĩ, bởi vì bọn họ đều có bối cảnh Kỵ Sĩ Đoàn, người trong nhà cũng nói cho bọn họ sắp xếp cải cách tiếp theo của giáo hội, cho nên bọn họ có nhu cầu mãnh liệt muốn hòa đồng với mọi người.
Bởi vậy, hai người không do dự chút nào mà lập tức đeo mặt nạ lên trên mặt.
Toàn bộ tiểu đội, ngoại trừ Karen ra, tất cả mọi người đều đeo mặt nạ.
Việt này khiến cho tất cả mọi người đang bận rộn xung quanh trận pháp dịch chuyển đều hướng ánh mắt nhìn về phía này.
Có người đang quan sát, có người tò mò, có người cười chê.
Karen nhìn mấy đội viên dưới trướng này của mình, bọn họ đã đeo mặt nạ lên và cũng đứng thành một hàng phía sau lưng mình.
Do dự một chút,
Karen nhỏ giọng nói thầm ở trong lòng:
“Được rồi, có lẽ ta cũng là thằng đần.”
Sau đó, lấy ra tấm mặt nạ của mình, cũng đeo lên trên mặt.
Tay vung về phía trước một cái, Karen đi thẳng về phía trước.
Sáu người trẻ tuổi mang theo mặt nạ ác ma, bước những bước rất tự tin.
Đẩy cửa ra, ánh mặt trời rực rỡ chiếu vào, tràn đầy sức sống.
Karen cảm khái nói:
“Thanh xuân…”
Chương 1158: Bố cục (1)
Cao ốc giáo vụ của đại khu Dinger rất lớn, nó là tòa nhà cao bảy tầng, nằm trong một khu vực riêng, tọa lạc ở thành phố Saint Andis, một thành phố cảng nhiệt đới.
Ở trong rất nhiều tác phẩm văn học, nơi bắt đầu của hơn một nửa số câu chuyện tình yêu đẹp đều sẽ chọn địa điểm ở thành phố Saint Andis này.
Mà các vụ án giết người, hoặc có bối cảnh gián điệp và cung đình, hơn phân nửa sẽ được sắp đặt ở Wien.
Hai địa khu mặc dù đều gần biển, nhưng trên điều kiện khí hậu lại hoàn toàn đối lập.
Nếu như không phải mục đích rõ ràng của chuyến đi lần này là đến huấn luyện, bây giờ Karen thật rất muốn tìm môt khách sạn, nằm trên ghế dài trong khu vực bãi cát của khách sạn, vừa ngắm biển vừa phơi nắng.
Tuy nhiên khi bọn họ vừa đi ra khỏi cao ốc giáo vụ, phía trước có một đám nhân viên mặc thần bào Trật Tự đi tới:
“Chào các vị, tôi là nhân viên văn phòng tiếp đãi, đây là giấy chứng nhận của tôi, hiện tại mời các vị giao giấy chứng nhận cho tôi một chút để tiến hành đăng ký, tôi sẽ bố trí cho các vị vào căn cứ huấn luyện.”
Đám người Karen đưa giấy chứng nhận ra.
Sau khi hoàn thành xong việc xác nhận, cả đám đi lên một chiếc xe VIP đã chờ sẵn gần đó.
Karen vẫn luôn đeo mặt nạ, anh không lấy mặt nạ xuống là bởi vì quên, việc đeo mặt nạ đối với Karen bây giờ đã trở thành một thói quen.
Các đồng đội ngồi xung quanh thấy đội trưởng không tháo mặt nạ xuống, bọn họ tất nhiên cũng sẽ không tháo.
Việc này trái lại làm cho nhân viên phụ trách công việc đón tiếp cảm thấy rất áp lực, đương nhiên bọn họ sẽ không cho rằng một tiểu đội có thể vượt qua vòng tuyển chọn cuối cùng lại có niềm yêu thích nhàm chán dành cho thứ gọi là nghệ thuật.
Căn cứ huấn luyện giống như một cái khách sạn, phía nam là biển, phía đông là núi rừng.
Xe khách VIP lái vào khách sạn, trực tiếp chạy đến cổng đón khách, sau khi đám người Karen xuống xe, người tiếp đón của nhanh chóng làm xong thủ tục nhập phòng.
Sáu người Karen bước vào thang máy, đi lên lầu 23.
Ba tấm thẻ phòng đang trong tay của Karen, Karen bố trí là Bart và Mas một phòng, Ashley và Blanchee chung một phòng, Ventura thì cùng phòng với mình
“Trước hết mọi người hãy nghỉ ngơi một chút, ta nghĩ sẽ có thông báo tập hợp ngay thôi, nếu như không có mà nói, vậy chúng ta sẽ nghỉ ngơi đến buổi sáng.”
“Vâng, đội trưởng.”
Karen mở cửa phòng của mình ra, Ventura kéo hành lý của mình và Karen vào trong.
Căn phòng rất lớn, mặc dù là phòng đôi, nhưng thật ra bố cục trong phòng gồm hai tầng, trên dưới đều có một cái phòng ngủ và nhà vệ sinh riêng.
“Đội trưởng, ngài ngủ chỗ nào?”
“Ta ngủ ở dưới.”
“Được rồi.”
Ventura vác theo hành lý của mình lên trên lầu, chờ đến khi cậu ta xuống dưới, trông thấy Karen đang ngồi ở trên ghế sa lon nhìn danh sách cung cấp thực phẩm và đồ uống của khách sạn.
Ừm, trên phần mục lục của danh sách cũng không có để giá cả, căn phòng này chỉ cung cấp chi phí chung cho nhân viên công tác ở lại, cho nên là có giới hạn.
Karen cầm điện thoại lên, bấm dãy số của quầy lễ tân, yêu cầu bọn họ đưa thuốc lá, rượu và điểm tâm lên.
Sau khi làm xong, Karen như đã hoàn thành nhiệm vụ căn bản sau khi vào khách sạn, đi đến trước cửa sổ sát đất, nhìn biển cả xanh thẳm ở đối diện, duỗi lưng một cái.
Hiệu suất làm việc của khách sạn rất nhanh, không bao lâu đã lập tức đưa đồ lên, bên trong cái xe đẩy thức ăn để rượu nước uống và thức ăn, một nửa số món trong đó cần phải dùng phiếu điểm mới mua được.
Mặt khác, còn có bốn gói thuốc, vỏ thuốc màu đen, không có để giá, Karen mở một gói rồi rút một điếu ra, đưa lên trước mũi mình ngửi ngửi thử, ừm, xác nhận cũng là sử dụng lá của loại cây thuốc lá đặc biệt để làm thành.
Đồ ăn không tiện cầm đi, nhưng những thứ như thuốc là và rượu này thì có thể cầm đi mà bán lấy tiền trên chợ đen.
“Đội trưởng, những thứ này phải tốn bao nhiêu phiếu điểm vậy?”
“Ở trong khách sạn này thì miễn phí, mỗi ngày đều có thể có.”
“Miễn phí?” Trên mặt Ventura nở nụ cười.
“Cậu ăn đi.”
“Được rồi, đội trưởng, ha ha, lần trước ở trong tiệc chúc mừng tôi thấy có rất nhiều món ăn ngon, nhưng tiếc là không có cơ hội ăn được bao nhiêu món.”
“Lần trước lúc ở khách sạn Ankara cậu cũng không gọi món ăn sao?”
“Không có, ở khách sạn Ankara cũng có thể gọi món miễn phí sao?”
“Ừm, chỉ có điều hạn mức không cao bằng nơi này, nơi này thì thuốc lá thì cho thẳng bốn gói, quả nhiên vẫn là đại khu chỗ Giáo Đình càng hào phóng hơn.”
Đương nhiên, cũng không nhất định là vì nguyên nhân này, cụ thể vẫn là phải nhìn “quy cách đãi ngộ” của người ở trong phòng.
Lúc trước Karen vào khách sạn với thân phận của nhân viên bảo vệ khách quý, đãi ngộ và hạn mức chắc chắn sẽ không cao, lần này mình là được nhân viên tiếp đón, đãi ngộ và hạn mức chắc chắn sẽ được nâng lên.
“Đội trưởng, ngài muốn uống gì?”
“Nước đá.”
“Được rồi.”
Ventura rót cho Karen một ly nước đá, sau đó tự mình cầm đĩa đi đến xe đẩy lấy đồ ăn.
Chương 1159: Bố cục (2)
Nhìn xem dáng vẻ hưng phấn của cậu ta, Karen không khỏi cảm thấy có chút buồn cười, lúc vượt qua vòng tuyển chọn cuối cùng vậy mà ở trong phòng khách sạn Ankara chịu đói đến lúc dự tiệc.
Nhưng là một trong những nhân vật chính trong buổi tiệc, làm gì có cơ hội để ăn uống thỏa thích.
“Cho nên sau khi buổi tiệc tối kia kết thúc, cậu về nhà với cái bụng rỗng à?”
“Ừm, sau khi chúng tôi về nhà thì bà nội có nấu mì ống, ông bà nội tôi cũng chưa ăn no, ở trong buổi tiệc bọn họ cũng không có thời gian rảnh, nhưng mà đêm hôm đó cả nhà chúng tôi đều rất vui vẻ, ha ha.”
Karen uống một ngụm nước đá, gật đầu nhẹ.
“A, đúng rồi, đội trưởng, có cần tôi thông báo cho bọn họ một chút không, rằng có thể kếu đồ ăn thức uống miễn phí?”
“Bọn họ biết, bọn họ cũng không quan tâm có miễn phí hay không.”
Ventura nghe vậy, gãi đầu một cái, nói: “À, đúng là như vậy.”
Bối cảnh gia đình của Ashley là sở nghiên cứu, Bart, Blanche và Mas thì bối cảnh là Kỵ Sĩ Đoàn, địa vị của gia tộc cao vô cùng, bọn họ sẽ không thiếu những thứ này, thậm chí lười đi lấy chút ích lợi nhỏ như vậy.
Giống như là Richard, tìm người trong nhà xin phiếu điểm một hồi thì tiền tiêu vặt có thể nhẹ nhàng vượt qua mười nghìn rồi.
Ngược lại là Ventura, ông bà nội của cậu ta vẫn chỉ là nhân viên cấp cơ sở của Trật Tự Thần Giáo, mặc dù đều là thần bộc, nhưng trợ cấp mỗi tháng của thần bộc cũng chỉ có 100 phiếu Trật Tự, tính thêm phụ cấp công việc cũng sẽ không dư ra được quá nhiều.
Mà gói thuốc trong tay của Karen kia, phỏng đoán cẩn thận giá của một gói đều khoảng trên 500 phiếu trật tự, bốn gói thì cũng gần bằng tiền trợ cấp cả năm của ông bà nội Ventura.
Dù vậy thì có vẻ Ventura chưa hề cảm thấy tự ti gì về bối cảnh của gia đình mình, cho dù là lúc giao lưu với những thành viên khác trong đội, cậu ta cũng sẽ không ngại nói ra những điều này, cũng sẽ không biểu hiện ra cảm xúc rất hâm mộ đối với những người khác.
Karen cũng thấy ngại khi nói mình giống với cậu ta, bởi vì bản thân mình cũng không tính là xuất thân từ “Gia đình bình thường”.
“Vẫn là nên đi thông báo cho bọn họ đi, gọi đồ ăn, rượu và thuốc lá, rượu và thuốc lá có thể để tự mình dùng, còn sót lại thì thu gom về, đem đến chợ đen bán lấy tiền xem như quỹ chung của tiểu đội.”
“Được rồi, đội trưởng.”
Ventura lập tức để đĩa đồ ăn xuống, đi ra ngoài gõ cửa.
Không bao lâu, cậu ta đã trở lại: “Đội trưởng, bọn họ đều đang gọi đồ ăn.”
“Ừm, cậu tiếp tục ăn đi.”
“Đội trưởng, ngài không ăn sao?”
“Ta vẫn chưa đói, ta đi nằm nghỉ một lúc, có việc thì gọi ta.”
“Được rồi, đội trưởng, ngài đi nghỉ ngơi đi.”
Karen đi vào phòng ngủ, nằm lên trên giường, nhắm mắt lại bắt đầu nghỉ ngơi.
Sau khi nghỉ ngơi chừng hai giờ thì nghe tiếng chuông cửa ở bên ngoài, chỉ chốc lát, Ventura gõ cửa phòng ngủ:
“Đội trưởng, có người tìm ngài, là tiểu đội trưởng của tiểu đội còn lại.”
“Để hắn vào đi.”
“Được rồi, đội trưởng.”
Karen ngồi dậy khỏi giường, đi vào nhà tắm riêng để rửa mặt, trông thấy trên bồn rửa tay có để một loạt chai chai lọ lọ, cầm lên một bình nhìn thử một chút, là nước súc miệng, cũng thuận tay dùng một chút.
Sau đó,
Tại sao mình cảm thấy mấy thứ để trên bồn rửa mặt này cũng rất đáng tiền nhỉ?
Mỗi ngày nhân viên quét dọn của khách sạn có đổi mới không nhỉ?
Nhưng lấy đi những thứ này luôn thì hơi có chút quá đáng rồi?
Karen nhẹ nhàng gõ gõ trán của mình, sau khi mình lên làm đội trưởng, tại sao càng ngày càng giống “Đội trưởng” rồi.
Chờ đến lúc ra khỏi phòng ngủ đi vào phòng khách, Karen trông thấy Muri đang đứng ở đó, sau đó, Karen ngây ngẩn cả người.
Bởi vì anh trông thấy trên bàn trà chất đống 12 gói thuốc và 9 bình rượu!
Đám người bên hai căn phòng kia hiểu lầm rồi, có bảo các người đưa qua chỗ ta vào lúc này đâu, mà lại rốt cuộc ai lại thu gom lại một chỗ như chiến lợi phẩm thế này.
Muri nhìn bàn trà một chút, hỏi: “Karen, anh rất thích hút thuốc và uống rượu à?”
Karen lắc đầu, hồi đáp: “Thu gom lại chờ đến lúc huấn luyện xong thì mang ra chợ đen bán.”
Ventura rất bội phục mà nhìn đội trưởng của mình, mặc dù cậu ta sẽ không ngại những việc này, nhưng mà đội trưởng nhà mình lại thẳng thắng đối mặt, cấp độ của đội trưởng vẫn cao hơn mình rất nhiều.
Muri cười nói: “Ha ha, làm sao tôi lại không nghĩ tới loại phương pháp kiếm tiền tiêu vặt này chứ, không được, bây giờ tôi phải gọi điện thoại để mấy người trong đội cũng làm như vậy.”
Sau đó, Muri thật sự cầm điện thoại lên, gọi về phòng của mấy thành viên trong tiểu đội mình, sau khi dặn dò xong, Muri để xuống ống nghe rồi nói với Karen:
“Tôi đên để mời anh ăn cơm, chỉ hai người chúng ta, chúng ta là tiểu đội trưởng của mỗi đội, ta cảm thấy chúng ta hẳn là đơn độc trao đổi trước một chút.”
“Tốt, ta đồng ý, có điều nơi này còn có đồ ăn, chúng ta ngay ở chỗ này trò chuyện đi, tránh lãng phí.”
“A, cũng tốt.”
Ventura đứng dậy, trước tiên thu dọn bàn trà sạch sẽ, lấy ra thêm mấy cái đĩa từ trên xe đẩy đồ ăn rồi múc vài món ăn hương vị không bị ảnh hưởng bởi nhiệt độ, lại rót hai ly nước đá để lên trên bàn.
“Đội trưởng, tôi đi tìm mấy người khác một chút.”
“Ừm.”
Chương 1160: Bố cục (3)
Chờ đến khi Ventura đi rồi, Karen và Muri ngồi ở trên ghế sa lon mặt đối mặt.
Karen cầm lấy cái nĩa, bắt đầu ăn uống, hiện tại cũng gần đến giờ cơm trưa rồi, cũng hơi đói bụng.
Muri cũng cầm lấy cái nĩa, nói: “Thời gian huấn luyện lần này sẽ không quá dài, bắt đầu từ đêm nay, là buổi thứ nhất, trong ba ngày tiếp theo sẽ có buổi, chương trình học cụ thể còn chưa sắp xếp xong, bởi vì những người phụ trách việc giảng bài khá bận rộn, bọn họ cần sắp xếp thời gian rảnh.
Dù vậy thì trên cơ bản sẽ chia ra bốn loại môn học, một loại là trận pháp, một loại là cận chiến, một loại là đoàn chiến, cuối cùng là những kiến thức riêng dành cho Cánh Cổng Luân Hồi.
Thời khóa biểu đợi một chút nữa cũng sẽ đưa đến chỗ chúng ta, tôi chỉ là thông báo trước một chút mà thôi.”
“Ba môn trước có ý gì?” Karen hỏi.
“Là huấn luyện, anh có phải cảm thấy ba môn huấn luyện đó có chút không liên quan đến mục đích chuyến đi của chúng ta phải không?”
“Ừm, có một chút.”
“Việc này thật ra cho thấy giới lãnh đạo rất xem trọng nhóm người chúng ta, nhiệm vụ của chúng ta không chỉ đơn giản là đến Cánh Cổng Luân Hồi mà thôi, tiếp theo chúng ta đều chính là đối tượng để đào tạo trọng điểm, nếu là đào tạo, chắc chắn sẽ không chỉ vì mục đích trước mặt.”
“Ừm, đúng thế.” Karen nhẹ gật đầu, bưng ly nước lên uống một ngụm, “Hai tiểu đội chúng ta đều học chung sao?”
“Đúng thế.
Lần này tôi tìm anh là vì có một nguyên nhân rất quan trọng, nếu phương thức tuyển chọn của vòng cuối cùng đã là sáu người một nhóm, như vậy sau khi chúng ta tiến vào trong Cánh Cổng Luân Hồi, chắc hẳn cũng sẽ chia thành hai tiểu đội riêng với nhiệm vụ khác nhau, mục đích và quá trình cụ thể, chắc sẽ được thông báo trong ngày huấn luyện cuối cùng, còn hiện tại vẫn chưa biết được.
Nhưng bên trong Cánh Cổng Luân Hồi tỉ lệ nguy hiểm rất cao, mỗi một lần Cánh Cổng Luân Hồi được mở ra, Luân Hồi Thần Giáo cũng hao tổn không ít người ở trong.
Cho nên đề nghị của tôi là, từ giờ trở đi, chúng ta cố hết sức để cho người của hai tiểu đội hiểu rõ lẫn nhau, trao đổi một chút quan hệ, chờ đến khi tiến vào trong Cánh Cổng Luân Hồn, trợ giúp tiểu đội đối phương trong điều kiện không phải chịu quá nhiều nguy hiểm, anh cảm thấy đề nghị này thế nào?”
“Có thể, ta đồng ý.”
“Được rồi, vậy thì chúng ta đã có chung nhận thức, tiếp theo còn một vài chuyện nhỏ.”
“Thật ra ngươi cũng không cần phải đặc biệt vì chuyện này mà đến đây một chuyến, còn có vẻ long trọng như vậy, chúng ta vốn chính là người cùng một nhóm, sau khi tiến vào Cánh Cổng Luân Hồi, cũng không có khả năng đi liên hợp với người của Luân Hồi Thần Giáo hoặc là người của Thần Giáo khác.”
“Tôi không cho rằng anh sẽ không đáp ứng, nhưng tôi vẫn cần tới để cho thấy thái độ của mình.”
“Ừm, ta hiểu được.”
Hai người bắt đầu ăn uống, lúc này, chuông cửa vang lên.
Karen cùng Muri đồng thời đứng dậy, Karen cười với Muri, ra hiệu cứ tiếp tục ngồi, tự mình đi tới cửa mở cửa, đứng ngoài cửa là một người thanh niên để tóc dài có vẻ rất phóng khoáng.
“Xin chào, tôi tên là Pacio.”
“Chào.”
“Đội trưởng!” Pacio giơ ly rượu lên ngoắc tay với Muri.
“Ta đang đàm luận với đội trưởng Karen.”
“A, tôi đã biết.” Pacio lại đi ra ngoài.
Karen đóng cửa lại, quay về ghế sô pha rồi ngồi xuống.
Muri có chút bất đắc dĩ nói: “Đội viên của tôi cũng không dễ quản lý lắm.”
“Từ từ tiếp xúc là được.”
Muri lắc đầu, nói: “Vấn đề của chúng tôi đó chính là đã tiếp xúc quá lâu.”
“Ừm, đây cũng là một vấn đề.”
Sau khi ăn xong bữa cơm, Muri đứng người lên, nói: “Không quấy rầy anh nghỉ ngơi, ban đêm chúng ta gặp lại trong buổi học.”
“Được rồi, gặp lại sau.”
Bữa tối thì vẫn dùng ở trong phòng như cũ, tất nhiên, nhân viên tiếp đón cũng không có ý định tổ chức buổi tiệc chào đón hay nghi thức “Nhập học” gì cả.
Một là bởi vì giảng viên đều bận rộn nhiều việc, thứ hai là bởi vì trong 12 người có một nửa người là đến từ đại khu Dinger.
Sau khi biết ban đêm sẽ có tiết học, tất cả mọi người trong phòng đều bắt đầu nghỉ ngơi đây đủ, đều là những người trẻ tuổi với thể chất và tinh thần rất ưu tú, cũng không ai xuất hiện vấn đề mất ngủ do chênh lệch múi giờ.
Địa điểm của lớp học đầu tiên là phòng hội nghị trên lầu 3 của khách sạn, Karen và Muri là đội trưởng của mỗi tiểu đội đều được thông báo trước, đi nhận thời khóa biểu rồi sau đó ký tên xác nhận.
Hai người nhận được thời khóa biểu sau đó cùng đi thang máy lên lầu 3, trước cửa phòng hội nghị, các đội viên của tiểu đội Muri đều đang lười biếng dựa vào vách tường mà đứng, còn ở phía đối diện, năm người bên phía tiểu đội Karen thì đứng thẳng tắp thành một hàng, so sánh hai bên có thể thấy rất rõ ràng.
Karen để ý đến, khóe miệng của Muri giật một cái.
Tiến vào phòng hội nghị, trên bục giảng trống không, giảng viên vẫn còn chưa tới.
Karen và Muri ngồi cùng hàng, những người còn lại ngồi ở đằng sau.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










