Số 13 Phố Mink [Dịch]
Tập 108 : Lựa chọn của Richard (3) (c1071-c1080)
❮ sautiếp ❯Chương 1071: Lựa chọn của Richard (3)
Karen ngồi ở phía trên rất bình tĩnh mà nhìn xem màn giao đấu này, người đàn ông kia không giống như Bart và Ventura hỏi thăm mình phải chăng có thể đi lên, bởi vì hắn ngầm thừa nhận Karen đang ngồi giữ cửa.
Cho nên hắn dừng lại ở phía dưới Karen, hắn muốn giữ cửa của chính mình.
Rất hiển nhiên thì cường độ linh hồn của người đàn ông kia vẫn cao hơn một chút so với Ashley, cho dù chỉ là một chút, trên điểm mấu chốt này, cũng đủ để trở thành ưu thế.
Ashley bị đè xuống dưới mặt đất, linh hồn của cô ta đang không ngừng tiêu tán, nhưng cô vẫn không có từ bỏ, giống như là đang cố gắng giãy dụa lần cuối cùng, chỉ có điều sự giãy giụa của cô ta càng lúc càng yếu ớt.
Nhưng mà, đúng lúc này, bên trong linh hồn của Ashley bỗng nhiên xuất hiện một vòng tròn màu đỏ, một con chim toàn thân đỏ chót bay ra từ trong cơ thể của Ashley, trực tiếp đánh tới người đàn ông kia, trong nháy mắt linh hồn của hắn bị đốt cháy.
Linh hồn của hắn bắt đầu dần hòa tan trong ngọn lửa..
Trong ánh mắt của hắn tràn đầy sự khó tin, thân hình của hắn dần biến mất, lui ra khỏi phần thi.
Lúc trước có thí sinh trong lúc kiểm tra trước khi vào trường thi, một ảo ảnh rùa đen trên người bị kích hoạt ra, vì lỗi “Gian lận” mà trực tiếp bị tước bỏ tư cách tham gia.
Nhưng trên người Ashley cũng có, chỉ có điều cô là người của bộ môn kia, cho nên cùng với quan hệ yêu thú, càng thêm chặt chẽ, phương pháp để che giấu, cũng càng phong phú hơn.
Giống như trước lúc bắt đầu đã được thông báo, điều tra ra được thì tính là gian lận, không tra ra được, đó chính là bản lĩnh của ngươi.
Ashley khó khăn mà đứng lên từ trong đống tuyết, nhìn Karen.
Bởi vì trên mặt của Ashley cũng không còn lại nhiều bộ phận, Karen chỉ có thể suy đoán, suy đoán là cô đang cười.
“Cái này… Là… Thủ… Thủ đoạn… Cuối… Cuối cùng… của tôi…”
Karen không nói chuyện.
Ashley nhìn chỗ ngồi lúc trước của người đàn ông kia, lại nhìn sau lưng Karen một chút.
Cuối cùng, cô vẫn quyết định đi lên, bởi vì dưới cái nhìn của cô, ở lại đây và bị Karen loại ra ngoài, dù sao vẫn lưu lại tọa độ độ cao như nhau, còn không bằng sớm kết thúc một chút.
Thế nhưng là, mãi cho đến khi cô rất khó khăn bước đến bên người Karen, lúc đi qua người anh, cô mới kinh ngạc mà quay đầu lại nhìn về phía bóng lưng của Karen lần nữa.
“Anh… Anh… Coi trọng… Tôi…… Sao…”
“A… A… Ha… Khục…” Richard ở bên cạnh đã thở ra nhiều hơn hít vào, lúc này cũng bị chọc cười.
Cười đến nỗi, giống như là một bô xương khô sắp mục nát.
“Đừng lo lắng, cũng đừng đoán mò, ta không có coi trọng cô.”
“Là… vì …cái… gì…”
“Bởi vì cô không đủ xinh đẹp.”
“Tôi… Ghét… Anh…”
Nói xong, Ashley tiếp tục bước lên trên.
Tốt, đã có ba người bước lên trên, điều này có nghĩa tính thêm Karen và Richard, danh sách năm người đã đầy.
Nhưng cuộc tuyển chọn còn không kết thúc, nói rõ phía dưới còn có người đang đi lên.
Rốt cục, lại thêm một bóng người xuất hiện, cô ta ngửa mặt nằm trên mặt đất, dựa vào hai tay và hai chân, xem cơ thể của mình giống như một con thuyền mà di chuyển trên nền tuyết, là cô gái ngủ gật kia.
Cơ thể của cô gái ngủ gật kia, cơ bản đã biến thành tảng băng, đến độ cao này, cũng đã là giới hạn của cô.
Cô ngừng lại,
Cô ta thở dài,
Hai bàn tay đặt ở trên người.
Thật lâu,
Cô ta tựa như lại dành dụm được một chút xíu sức lực, bắt đầu tiếp tục leo lên trên.
Karen chậm rãi đứng người lên.
Anh có thể tiếp tục đi lên, nhưng Richard đã không có biện pháp nào nữa, cho nên, muốn bảo đảm vị trí của Richard, anh nhất định phải làm người chặn cửa.
Cô gái di chuyển đến trước mặt Karen, cô mở mắt ra, nhìn Karen, nói:
“Mộng… Tỉnh……”
Vừa dứt lời, những phần đóng băng trên người cô ta biến mất, linh hồn của cô ta vậy mà khôi phục được trạng thái hoàn chỉnh ban đầu lúc dự thi!
Cô ta đứng người, giơ ngón tay lên, chỉ về hướng Karen:
“Ngươi muốn ngăn cản ta?”
Karen ngăn ở trước mặt cô, dùng hành động thể hiện thái độ của mình.
Có lẽ đây là người cạnh tranh cuối cùng, nhưng cũng lại là người cạnh tranh mạnh và thần bí nhất, mặc dù không bài trừ, cô ta cũng có thủ đoạn đặc biệt giống như mình để tránh né áp lực của phần thi.
Ví như, Karen bản thân đã từng trải qua, mà cô ta, thì lựa chọn việc ngủ say, dùng “Giấc mơ” tạo nên một bản khác của “chính mình”, để bản thân khác kia chịu đựng mọi áp lực từ lúc bắt đầu đến giờ.
Cho nên, trên bản chất, thủ đoạn của cô gái này tương tự với người tự chơi trò oẳn tù tì cùng phòng bệnh với đội trưởng.
Nhưng người chung phòng bệnh với đội trưởng rõ ràng đã thoát ra, sớm đã không nhìn thấy bóng dáng của hắn, sợ không phải là lúc ở sườn núi phân công không đồng đều cho nên xảy ra nội chiến.
“Ka… Ren…” âm thanh yếu ớt của Richard đang truyền đến, “Chỉ… Cần… Năm… Người… ở… Phía trước… thì tôi… Không tính… Không tính… Là gian lận……”
“Bây giờ mà cậu còn đang lo về việc này?”
“Lên… đến… tận đây… Thấy được… Phong cảnh… Tôi… thỏa mãn… thỏa mãn rồi…”
Hai mắt Richard nhắm nghiền, cả người tiêu tán.
Chính cậu ta chủ động lựa chọn rời khỏi cuộc tuyển chọn.
Có lẽ, nếu là phương thức tuyển chọn khác, cậu ta có thể đứng ở bên người Karen, cùng nhau đối mặt, cùng nhau giải quyết, mang lại sự trợ giúp cho karen, dù là chỉ có một chút, vậy thì cậu ta cũng có thể yên tâm thoải mái hơn rất nhiều.
Nhưng hết lần này tới lần khác phương thức tuyển chọn lần này, cậu ta hoàn toàn trở thành vướng víu của Karen, được Karen kéo đi cả đường dài.
Cảm giác này có chút bất lực.
Tuy nói chỉ cần qua được phần kiểm tra an ninh bên ngoài, bất cứ thủ đoạn nào trong trường thi cũng không tính là gian lận, bao gồm phương thức kéo lê đi cùng này của Karen, cũng không tính là gian lận, cuối cùng vẫn sẽ giành được vị trí như cũ, nhưng nếu lấy được bằng cách này khiến cho bản thân Richard cảm thấy khó chịu.
Trong suốt quá trình này, Richard cũng nhìn thấy sự chênh lệch giữa mình và đám người thật sự ưu tú kia.
Quan trọng nhất đó chính là, Richard cũng không hi vọng Karen vì mình mà phải đánh một trận với cô gái kia.
Chương 1072: Lựa chọn của Richard (4)
Sau khi Richard biến mất,
Âm thanh của Chủ giáo Bern vang lên:
“Cuộc tuyển chọn kết thúc.”
“Rống!”
Một tiếng gầm nhẹ đến từ huyễn thú Compasini, Karen mở mắt ra.
Lúc này, trong trường thi chỉ còn lại hai người, bởi vì bọn họ là hai người còn ở bên trong huyễn cảnh khi cuộc tuyển chọn kết thúc, những người khác, bao gồm ba người Bart, sau khi đi thêm được một quãng, cũng đều không chịu được nữa mà ra khỏi phần thi, sau đó sẽ có một luồng ánh sáng dịch chuyển bọn họ về trường thi.
Karen nhìn về phía cô gái ngủ gật kia, cô gái kia cũng đang nhìn Karen, trong mắt của cô ta, tựa hồ có một sự tiếc nuối, tiếc nuối không thể thật sự xung đột với Karen một lần.
Chủ giáo Bern đang tuyên đọc xếp hạng.
Thứ nhất tên là Bart, tên thứ hai là Ventura, tên thứ ba là Ashley, thứ tư là Karen, hạng năm… Philomena.
Xếp hạng thật ra cũng không chính xác, bởi vì có hai vị cho đến khi cuộc tuyển chọn kết thúc vẫn ở trong huyễn cảnh, trên lý luận, bọn họ còn có thể tiếp tục trèo lên trên, nhưng đối với Chủ giáo Bern mà nói, ông ta chỉ cần chọn ra 5 vị trí, đối với xếp hạng của năm vị trí này thì vốn cũng không có nhiều ý nghĩa.
“Karen, gặp lại lúc tuyển chọn lần sau.”
Philomena cười cười Karen, sau đó lấy từ trong túi ra một cái bịt mắt, mang lên trên mặt, cả người của cô ta lại nghiêng về phía trước, giống như là lại ngủ thiếp đi, sau đó bắt đầu hơi có vẻ siêu vẹo mà rời khỏi đây.
“Karen, chúng ta trở về đi, ha ha.” Richard đi tới nói.
“Ừm.”
Lúc Karen và Richard đi ra ngoài, trông thấy Bart đứng ở nơi đó chờ anh.
“Ha ha, đi uống trà!”
Bart bước trên trước, đập nhẹ một cái lên ngực Karen.
“Được rồi.”
“Tôi cũng muốn đi cùng.” âm thanh của Ventura truyền đến, thiếu niên chơi đá có chút ngại ngùng.
“Đừng bỏ quên tôi, đến lúc đó vẫn phải cùng tham gia vòng tuyển chọn tiếp theo.” Ashley cũng đi tới.
Phía sau Bart và Ashley đều có một đám người đang đứng chờ, thấy thế, Bart mở miệng nói: “Vậy thì không dẫn bạn bè theo.”
Ashley gật đầu: “Tôi không có ý kiến.”
Đám người đi vào trận pháp dịch chuyển, cùng với một tia sáng bao trùm, tất cả mọi người về tới tầng dưới mặt đất của cao ốc giáo vụ.
Lúc đi ra ngoài, bên ngoài đã có không ít phụ huynh và bạn bè đứng chờ người dự thi.
Có một bóng người, cũng xuất hiện ở đây, chính là Memphis.
Richard thấy thế, lập tức nói: “Tôi và Memphis đi báo cáo tình hình với đội trưởng, Karen, mọi người đi liên hoan đi.”
Richard nhớ kỹ lúc trước Bart có nói qua, lần này sẽ không mang theo bạn bè.
Cậu ta biết Karen chắc chắn sẽ dẫn mình theo cùng, nhưng cậu ta cũng không nguyện ý.
Karen vốn định gọi Richard lại, anh cũng sẽ không vì cái gọi là mối quan hệ mới mà bỏ rơi em họ của mình, nhưng sau khi trông thấy Memphis đứng ở nơi đó, cũng không lên tiếng nữa.
Richard đi đến trước mặt Memphis, Memphis mở miệng nói: “Đám người đội trưởng đi về trước, để ta ở đây chờ tin của các người.”
“Vậy thì tôi sẽ nói cho ông một tin tức tốt, Karen trúng tuyển rồi, ha ha!”
Memphis nhẹ gật đầu, đối với kết quả này, ông ta cũng chẳng suy nghĩ gì nhiều, bởi vì ông và cha của mình cũng đã dự đoán kết quả đó chính là Richard chỉ có dựa vào vận may thì mới trèo vào trong danh sách kia được.
Đương nhiên, bên trong huyễn cảnh thật sự xảy ra chuyện gì, bọn họ cũng không biết, người biết cũng không nhiều, cũng chỉ có Chủ giáo Bern chủ trì và mấy người trúng tuyển cuối cùng mới biết được.
Richard mở miệng nói: “Tôi phát hiện ra chênh lệch giữa tôi và bọn họ là rất lớn, mặc dù tuổi tác của mọi người đều không khác mấy, ai, lúc trước tôi đã lãng phí quá nhiều thời gian, thời gian trôi qua vẫn là quá an nhàn, về sau, không thể tiếp tục như vậy.”
“Mỗi một lần tuyển chọn hoặc kiểm tra, đều chỉ là một đoạn nhỏ trong cuộc đời, tác dụng của nó, chỉ là để cho mình thấy rõ phương hướng để tiến lên, mặc dù không có giành được vị trí, nhưng ngươi có thu hoạch của mình, điều này đáng giá để vui mừng.”
“Đúng, ông nói rất đúng, Memphis, khó khăn cho ông rồi, vậy mà để một người hướng nội như ông đi an ủi tôi.” Richard giang hai tay ra, ôm Memphis một cái, “Tốt, có điều cha tôi sẽ không an ủi tôi như vậy, đoán chừng chờ đến khi về nhà, tôi phải bị cha tôi đánh một trận, ai.”
“Sẽ không đâu.”
“Nhất định sẽ.”
“Một người cha, có thể vào bất cứ lúc nào tìm lý do để đánh con của mình, nhưng sẽ không lựa chọn lúc con trai mình đang cảm thấy mất mát.”
“Ai, ông không hiểu đâu, đầu óc của cha tôi là có vấn đề đấy.”
Memphis: “…”
“Ông không đi nói chuyện với Karen sao?”
“Bây giờ Karen cũng không thiếu người chúc mừng, ngươi bây giờ lại cần người làm bạn.”
“Đúng.” Richard nhẹ gật đầu, dựng vào bả vai Memphis, “Memphis, ông thật là một người bạn tốt, đi, hôm nay nói thế nào thì tôi đều muốn mời ông đi ăn điểm tâm một bữa!”
“Ngươi vẫn nên về nhà trước đi.”
“Trước hết cũng không trở về nhà, mấy ngày nay tôi cảm thấy ngạt chết, tôi muốn đi thả lỏng bản thân một chút.”
“Ta còn có việc, hôm nay không thể đi, việc rất quan trọng.”
“Thật sao, vậy thì cũng quá đáng tiếc, vậy tôi tự mình đi trước đây.”
“Thật…”
“Như vậy đi, sau khi ông làm xong việc, có thể đi đến phố Hồng Diệp, nơi đó là một con đường toàn cửa hàng điểm tâm, ông tùy ý chọn một nhà vừa mắt rồi vào là được, sau khi xong việc trực tiếp báo tên của tôi, có thể ký nợ, bọn họ đều gọi tôi là thiếu gia đấy, ha ha.”
“Được rồi…”
“Đúng rồi, nhớ kỹ, ở con đường đó tôi không phải tên là Richard, ông biết đấy, đến chỗ đó chơi, làm sao có thể dùng tên thật chứ, dùng tên thật luôn luôn không tiện lắm.”
“Vậy tên là gì?”
“Thiếu gia Eisen.”
Chương 1073: n nhân (1)
Bart chọn một nhà hàng, thuê một phòng riêng, bởi vì Karen đến quầy lễ tân để gọi điện thoại cho Alfred, cho nên là người cuối cùng đi tới, dù vậy thì vị trí cạnh cửa sổ của phòng ăn riêng được ba người nhường lại cho Karen.
Cái vòng quan hệ này vừa mới hình thành, cho nên nó còn rất thuần túy, là một loại phân chia đơn giản theo đẳng cấp.
Bởi vì cái ba người này, đều được Karen cho phép bước lên.
Ashley tương đối hoạt bát và tự tin mở miệng trước nói: “Chúng ta tham gia đều trong danh sách của đại khu, đợi đến vòng tiếp theo lúc cuộc tuyển chọn cuối cùng diễn ra, cũng không ai nói chắc được đến lúc đó phương thức tuyển chọn có thể giống với lần này hay không.
Mà lần kiểm tra này, nhưng thật ra là lợi dụng việc hợp tác nhóm, mặc dù cũng không phải là nhân tố quyết định cuối cùng, nhưng quả thực trong quá trình kiểm tra cũng sẽ tạo điều kiện giúp đỡ nhau.
Tôi nghĩ, đây cũng là nguyên nhân mà chúng ta sẽ chủ động ngồi ở chỗ này ăn cùng ăn một bữa cơm, đợi đến lúc vòng tuyển chọn tiếp theo bắt đầu, ý nghĩ của tôi đó là chúng ta dựa trên điều kiện tiên quyết đó là không tổn hại lợi ích của nhau, giữa mọi người tốt nhất nên phối hợp một chút.
Mặt khác, nếu như trong tình huống biết rằng mình không có khả năng để tiếp tục đi lên, có thể làm một vài việc bất lợi cho những người tham gia khác.”
Ashley đang nói đến một việc rất dễ hiểu, đó chính là gom thành một nhóm.
Bart mở miệng nói: “Tôi đồng ý.”
Ventura đem một cục đá đặt lên bàn, nói: “Tôi cũng đồng ý.”
Sau đó, ánh mắt của cả ba người đều rơi vào trên người Karen.
Thái độ của Karen mới là thứ bọn họ mong đợi nhất, cũng là điểm mấu chốt của việc “Tạo nhóm” này có thể thành công hay là không.
Một là bởi vì mặc dù chưa hề đánh nhau, nhưng tất cả mọi người đều ngầm thừa nhận thực lực của Karen mạnh nhất;
Thứ hai là vì Karen mang theo một người vướng víu đi đến độ cao như vậy, mãi cho đến khi người kia nhịn không được mới dừng lại, nói rõ cái người này, đáng để tin cậy.
Một người nguyện ý trợ giúp bạn bè, tự nhiên sẽ có càng nhiều người nguyện ý đi làm bạn bè với hắn.
Karen gật gật đầu, đáp lại nói: “Đương nhiên.”
Tất cả mọi người cười.
Ashley mở miệng nói: “Karen, người mà lúc trước anh dẫn theo, là gì của anh thế, bạn bè tốt sao?”
“Ừm, bạn bè tốt, có điều cuối cùng cậu ta tự nguyện rời khỏi, cậu ta không phải rất nguyện ý dùng loại phương pháp này để dành được vị trí, cũng không muốn đè ép đến những người khác danh ngạch.”
Việc này, vẫn cần phải giải thích một chút.
“Cô gái hạng thứ năm kia, Philomena, có ai quen biết không?” Ashley mở miệng hỏi.
Bart lắc đầu, nói: “Không phải là người của Kỵ Sĩ Đoàn.”
Ventura nói: “Tôi không quen biết nhiều người lắm.”
Karen cũng lắc đầu.
Ashley nói: “Sau khi trở về thì tôi sẽ cho người điều tra bối cảnh sau lưng của cô ta, có điều tôi cảm thấy chúng ta không cần thiết phải kỳ vọng gì nhiều vào cô ta, nhìn cô ta có vẻ không dễ thân cận lắm.”
Thật ra, Richard lựa chọn rời khỏi còn có một một nguyên nhân quan trong đó chính là vì Philomena thể hiện ra trạng thái kia, Richard không nguyện ý Karen vì mình mà khai chiến với một đối thủ thần bí và thực lực mạnh mẽ.
Cậu ta muốn rời khỏi, nhưng lại không muốn phụ lòng giúp đỡ và nỗ lực của Karen đối với cậu ta, chỉ có thể nói, Philomena xuất hiện, là điều kiện tốt nhất để cậu ta rời khỏi.
“Cô ta rất mạnh.” Karen bình luận.
Ở trên núi, cô ta là người duy nhất còn có thể nói chuyện lưu loát với mình.
“Cho nên, cô ta khinh thường tham gia nhóm.” Ashley cười nói, “Nói cho cùng, chúng ta vẫn cảm thấy có chút chột dạ.”
Bart lắc đầu nói: “Tôi chỉ đơn giản là muốn mời Karen đi uống trà thôi.”
Ventura cười nói: “Tôi cũng giống vậy.”
“A, tôi biết các người đều có lòng kiêu ngạo của riêng mình, nhưng tôi chỉ thích suy nghĩ thực tế.
Đúng, chúng ta còn giống như chưa chính thức tự giới thiệu qua bản thân, để tôi trước đi.
Ashley.
Pithon.
Bồi dưỡng viên thực tập bộ môn cấp A hệ thống ngự thú của Thần giáo, cha mẹ tôi là học giả, thật có lỗi, trong bộ môn của chúng tôi, cũng không có xưng hô bằng chức vị của thần quan, bởi vì không khí học thuật trong bộ môn chúng tôi tương đối mạnh.”
Bart mở miệng nói: “Chim ưng của chúng tôi, là do các cô bồi dưỡng?”
“Đó là việc của bộ môn cấp C, bình thường chúng tôi bồi dưỡng là các loại yêu thú quý hiếm gần bị tuyệt chủng, các bộ môn cấp bậc cao hơn, là nghiên cứu việc phục sinh các loại hung thú đã bị tuyệt chủng.
Nói như vậy, con người tôi hoạt bát, thích giao lưu bạn bè, các người thì sao, nếu như nhà ai có nuôi yêu thú, có thể tới tìm tôi chăm sóc giúp các người một chút, có lẽ có thể tăng lên một chút huyết thống của chúng.
Đương nhiên, thú cưng bình thường cũng được, tôi có thể giúp bọn chúng tăng tố chất cơ thể lên, đề cao một chút xíu linh trí.”
Karen không khỏi nghĩ đến hai con vật nuôi trong nhà mình.
Chỗ của Ashley là bộ ngành đặc biệt, dựa theo quy định của Trật Tự Thần Giáo, bên trong bất kỳ hệ thống nào của bộ môn cấp A trở lên hầu như đều trong trạng thái gần khép kín, bọn họ có vòng tròn quan hệ và hệ sinh thái của riêng mình, rất ít liên lạc cùng với bên ngoài, người ngoài rất khó tiếp xúc, chớ nói chi là nhờ vả quan hệ.
“Nếu là yêu thú thì chúng có cần ăn một ít thứ gì đặc biệt sao?”
“Có thuốc bổ chuyên dùng cho yêu thú, anh cần sao, Karen?”
“Cần.”
Trên điều kiện tiên quyết là dính đến lợi ích, Karen thường thường sẽ từ bỏ việc cư xử đúng mực, thay vào đó là lựa chọn tính thiết thực.
“Anh đưa địa chỉ nhà cho tôi, ta cho người đem tới cho anh.”
“Được rồi, phiếu điểm để tôi trả.”
“Không cần trả phiếu điểm, thu chút tiền cũng rất ngượng ngùng, tôi cũng không thiếu chút ít này.”
“Cảm ơn.”
Karen nhớ lại Lemar trước đó có nói qua, đội trưởng lúc trước cho ông ta rất nhiều rất nhiều phiếu điểm, ân tình cũng trả hết không còn gì.
“Không cần cám ơn, thật ra phương pháp tốt nhất chính là, anh dẫn yêu thú của mình đến chỗ của tôi, tôi tự mình kiểm tra cho chúng một chút, ừm, để cho cha hoặc là mẹ tôi đến giúp đỡ kiểm tra một chút, sau đó xem xét điều kiện phát triển của chúng.”
“Không cần thiết phải phiền phức như vậy.”
“Được rồi, không có việc gì, hai người thì sao?”
Bart đáp lại nói: “Bên trong Kỵ Sĩ Đoàn có bộ môn chuyên môn chăn nuôi và bác sỹ thú y.”
“Đó là đơn vị thuộc hạ dưới cấp của chúng tôi.” Ashley nói.
“Tôi biết mà.” Bart nhún vai.
Ventura thì vừa vuốt vuốt tảng đá của mình vừa nói: “Trong nhà của tôi, không có nuôi thú cưng.”
“Vậy tôi giới thiệu xong rồi.” Ashley ngồi xuống, “Người tiếp theo.”
Bart đứng người lên, nói: “Bart.
Cosins, kỵ sĩ dự bị của Kỵ Sĩ Đoàn thứ ba, cha mẹ tôi đều là sĩ quan trung cấp.”
Asli mở miệng hỏi: “Còn ông nội cậu thì sao?”
Chương 1074: n nhân (2)
Bart nhíu nhíu mày.
Ashley có vẻ như rất quen thuộc mà nói: “Trong tình huống bình thường, điều kiện tiên quyết để cha mẹ có địa vị ngang nhau đó là tìm được dòng dõi tốt để có thể lấy được tài nguyên ngang nhau cho hôn nhân, chức vị của ông nội cậu chắc chắn cao hơn.”
“Ông nội tôi từng đảm nhiệm qua chức Phó đoàn trưởng Kỵ Sĩ Đoàn thứ ba, nhưng đó là chuyện từ lúc trước rất lâu, lúc tôi còn rất nhỏ thì ông nội tôi đã được điều đi gia nhập vào Kỵ Sĩ Đoàn thứ nhất.”
Nghe được lời này, Karen đứng người lên, Ashley cũng đứng người lên, ngay cả Ventura đang chơi đá cũng đứng người lên.
Tất cả mọi người đều rõ ràng, Kỵ Sĩ Đoàn thứ nhất là có ý nghĩa như thế nào, điều động gia nhập Kỵ Sĩ Đoàn thứ nhất, đó là sau khi bản thân mình tử vong, trở thành lực lượng của Kỵ Sĩ Đoàn thứ nhất.
Bart nhìn về phía Ashkley, nói: “Cho nên tôi không muốn khiến cho bầu không khí trở nên nghiêm túc như vậy, tất cả mọi người ngồi xuống đi.”
“Gửi lời chào của tôi đến ông nội cậu.” Ashley nói.
Bart tiếp tục nói: “Kỵ Sĩ Đoàn và những bộ môn khác trong Thần giáo thuộc về hai hệ thống hoàn toàn khác biệt, chúng ta chỉ tiếp nhận mệnh lệnh đến từ Đại Tế Tự và Trật Tự Thần Điện, có điều, điều mà tôi có thể làm đó là nếu như bản thân mọi người cùng với bạn bè thân thích xung quanh nếu có ai muốn gia nhập vào Kỵ Sĩ Đoàn, tôi có thể giúp sắp xếp, nhưng yêu cầu gia nhập vào Kỵ Sĩ Đoàn cực kỳ nghiêm ngặt, cần chính mình vượt qua khảo hạch.”
Nói xong, Bart ngồi xuống.
Ventura mở miệng nói: “Ventura.
Ramani.
Tôi sống cùng với ông bà, ông bà của tôi đều là thần bộc, lúc trước làm nhân viên hành chính trong cao ốc giáo vụ, hiện tại cũng đã về hưu.”
Ashley mở miệng nói: “Cha mẹ cậu đâu?”
Karen cảm thấy có chút bất đắc dĩ, cái cô gái này, là ví dụ điển hình của sự thiếu thông minh.
Người ta đã bắt đầu giới thiệu từ ông bà, đã nói lên một nguyên nhân, cô ta còn nhất định phải hỏi như vậy.
“Cha mẹ ta tôi đã qua đời từ mười năm trước, bởi vì…”
Ventura do dự một chút, tay vẫn là mò mẫm cục đá, tiếp tục nói: “Bởi vì ô uế.”
“Cậu cũng bị ô uế rồi?” Ashley hỏi.
“Ừm.”
“Ghê gớm.” Ashley gật đầu nói, “Tôi khâm phục cậu.”
Ventura cười cười, nói: “Thật ra thì quen rồi cũng không sao.”
Bởi vì trong nhà Karen có Dora và Doreen, tận mắt thấy cuộc sống của bọn họ, cho nên mới rõ ràng những lời này của Ventura rốt cuộc nặng bao nhiêu.
Cuối cùng, đến phiên Karen.
Karen đứng người lên, mở miệng nói:
“Karen, cô nhi.
Kinh doanh một Nhà Tang Lễ, nếu như bạn bè thân thích bên cạnh có việc gì cần, có thể liên hệ ta.”
Ba người đang ngồi ở đây, nhất thời trầm mặc.
Karen ngồi xuống, cầm lấy ấm trà, tự rót cho mình một ly
Ashley hỏi: “Cho nên, anh đi đến bước này là do tự bản thân mình?”
Karen trả lời: “Có rất nhiều kỳ ngộ, cũng gặp được rất nhiều người trợ giúp ta, có điều thân thế của ta, chỉ đơn giản như vậy.”
Bart vỗ tay một cái, nói: “Vậy xong, bắt gọi món ăn nhỉ?”
Đồ ăn được mang lên rất nhanh, bốn người đều đói, ăn rất nhiều.
Sau bữa ăn, bốn người chào tạm biệt nhau.
Bart và Ashley còn phải đi tìm mình bạn bè của mình, bọn họ đi cùng nhau, chắc chắn sẽ cùng nhau trở về.
Alfred đã dừng xe ở trước nhà hàng, trông thấy Karen đi ra, chủ động mở cửa xe ra.
Karen nhìn về phía Ventura, hỏi: “Cậu đi về bằng cách nào?”
“Tôi đón xe trở về.”
“Lên xe đi, ta đưa cậu trở về.”
“Được rồi, cảm ơn.”
Thiếu niên cũng không có nhăn nhó gì thêm, ngồi vào trong xe, nói địa chỉ với Alfred.
Karen ngồi ở vị trí kế bên tài xế hỏi: “Đúng rồi, cậu cũng chưa nhậm chức gì à?”
“Không có, tôi còn đang đi học ở trường học của giáo hội, là ngài hiệu trưởng đề cử tôi tới tham gia lần tuyển chọn này.”
Karen nhớ John cũng đi học ở trường học giáo hội, bây giờ đang ở trong ký túc xá, học tiểu học.
“Sau khi ra ngoài muốn làm cái gì?” Karen hỏi, “Ý của ta là công việc được phân phối.”
Ventura trả lời: “Đòn Roi Kỷ Luật.”
Điều này cũng giống với việc rất nhiều thiếu niên sau khi lớn lên muốn làm cảnh sát vậy, bỏ qua Kỵ Sĩ Đoàn một bên không nhắc đến thì Đòn Roi Kỷ Luật xác thực thỏa mãn ước mơ của phần lớn người trẻ tuổi, lúc trước Richard cũng là bởi vì cái giấc mơ này mới dùng quan hệ trong nhà để gia nhập vào.
“Vậy thì tranh thủ giành được vị trí của 12 người cuối cùng, đến lúc đó tốt nghiệp có thể trực tiếp làm đội trưởng.”
“Tôi tuổi còn nhỏ, không đảm đương nổi chức đội trưởng.” Ventura rất tỉnh táo, “Còn anh, anh là đang chuẩn bị làm đội trưởng sao?”
“Cậu cảm thấy thế nào?”
“Tôi cảm thấy anh có thể dễ dàng tiến vào vị trí 12 người cuối cùng, bởi vì anh mạnh hơn chúng tôi quá nhiều.”
“Câu này, cũng không xác định được.”
“Nếu như anh làm đội trưởng, tôi có thể tới chỗ anh làm đội viên sao?” Ventura hỏi.
“Nếu như cậu không cảm thấy thiệt thòi mà nói, đương nhiên là ta hoan nghênh cậu gia nhập.”
“Được rồi, tôi cũng muốn tham gia tiểu đội của anh.”
Karen cười cười nhìn ra ngòai cửa sổ, thiếu niên này còn rất đơn thuần, nói như thế nào đây, thuộc về độ tuổi dễ bị lừa nhất.
Bởi vì trong lúc kiểm tra cậu ta bị mình khuất phục, cho nên lúc này mới tạm thời thiếu đi suy nghĩ lý tính, sinh ra xúc động muốn bái mình làm đại ca.
Có điều, chuyện này để sau này rồi nói tiếp.
Nếu như về sau mình thật sự phải thành lập một tiểu đội, cậu ta cũng nguyện ý tới, vậy thì mình khẳng định sẽ nhận lấy.
Bởi vì cậu ta cũng không gọi là có thiên phú, mà thiên phú đã thành chiến lực thực tế.
Mặt khác, điểm mạnh của cậu ta cũng không phải là linh hồn, nhìn trạng thái linh hồn hóa đá của cậu ta, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, điểm mạnh của cậu ta hẳn là vật lộn cận chiến, ở trong hiện thực, dạng người như vậy, thường thường rất dễ sử dụng.
Nói theo một cách khác, loại khảo hạch nhằm vào linh hồn này, nhưng thật ra là điểm yếu của cậu ta.
Chương 1075: n nhân (3)
Nhà của Ventura là ở một căn hộ chung cư, Alfred dừng xe ở trước cổng chung cư, trên ghế dài bên đường có hai ông bà lão đang ngồi lập tức đứng người lên, bà lão đỡ ông lão đi đến.
“Ông bà nội!”
Sau khi Ventura xuống xe chạy về phía bọn họ.
“Thiếu gia, xem ra quan hệ giữa bọn cũng không tệ, thật ra, thuộc hạ cảm thấy, loại quan hệ này ngược lại là vững chắc nhất.”
“Tôi có hỏi lấy một ít thuốc bổ từ một người, sau khi mọi thứ được đưa đến, anh cầm đi cho Pall và Kevin nghiên cứu một chút, nếu có thể dùng thì để bọn họ dùng.”
“Tác dụng của Pall cũng không lớn, nhưng tác dụng của Kevin cũng không nhỏ.” Alfred xem như nhắc nhở.
Lúc này, ông bà nội của Ventura cũng đi tới, ông lão nhìn rất già nua, ông ấy cúi người, nói với Karen: “Thưa ngài, trong nhà đã chuẩn bị xong điểm tâm cùng với nước trà, mời ngài đi lên dùng một chút?”
Ông lão cả một đời làm thần bộc, công việc bên trong cao ốc giáo vụ thật ra cũng chỉ là nhân viên cấp thấp, cho nên tạo thành thói quen, trông thấy đại bộ phận người của Trật Tự Thần Giáo, ông ấy đều sẽ gọi là “Ngài”.
Dù là, cháu của ông ấy bây giờ đã đủ ưu tú, nhưng cháu của ông ấy bây giờ còn chưa tốt nghiệp, cũng không có chức vị.
Karen muốn từ chối, nhưng lúc này, Ventura đi tới, nói: “Xin ngài nể mặt.”
Bà lão ở phía sau nói bổ sung: “Đây cũng là lần đầu tiên Ventura dẫn bạn bè đến nhà.”
Karen do dự một chút, cuối cùng vẫn gật đầu: “Vậy thì quấy rầy rồi.”
Không có cách nào, đi một bước nhìn ba bước, đã về sau muốn nhận cháu trai người ta làm thuộc hạ, vậy thì bây giờ phải tạo quan hệ tốt với người lớn trong nhà.
Karen và Alfred cùng xuống xe, đi theo lên lầu.
Sau khi vào nhà, trong nhà được dọn dẹp rất sạch sẽ, trên bàn ăn đã chuẩn bị sẵn điểm tâm do bà lão tự mình làm.
Trên đường đi, ông lão càng không ngừng nói chuyện về cháu mình, Karen cũng nghe ra, bởi vì bị “Ô uế”, tính cách của Ventura có chút quái gở, hoặc gọi là dễ ngại ngùng, bình thường cũng không có bạn bè nào, cũng may cậu ta đủ ưu tú, cho nên được hiệu trưởng xem trọng giúp đỡ.
Hiệu trưởng của trường học Giáo hội, quyền lực thật ra là rất lớn, bởi vì ông ta nắm giữ một con đường cung cấp người mới cho Thần Giáo.
Hai ông bà rất hi vọng cháu của mình về sau có thể sống cuộc sống của người bình thường, giống những vị mà họ cung kính gọi bằng Ngài trong thần giáo, có thể diện lại được người khác tôn kính.
Karen nhận lấy một miếng bánh trứng gà, cắn một cái, xốp mềm, hương vị cũng rất không tệ.
Vừa ăn, Karen còn vừa quan sát cảnh vật trong phòng, sau đó, phát hiện ở phòng khách có một bức tranh treo trên tường, nhưng bức tranh kia lại bị dùng miếng vải đen che lại.
Là di ảnh của cha mẹ Ventura sao?
Ông lão nhìn thấy ánh mắt của Karen, lập tức nói: “Đó là tranh chân dung của ân nhân chúng tôi.”
“Chân dung?”
“Đúng vậy, không có ngài ấy, cũng không có Ventura nhà chúng tôi.
Năm đó, cha mẹ của Ventura đều bị ô uế, lúc đầu đã không còn cách nào cứu nổi, bệnh viện giáo hội cũng không có cách nào cứu chữa, vị ân nhân kia tìm tới cửa, nói rằng ngài ấy có biện pháp có thể thử, chúng tôi đồng ý, việc này không có gì mà không đồng ý, bởi vì khi đó chúng tôi cũng rõ ràng, cho dù phương pháp chữa trị của ân nhân không thành công thì cục diện cũng sẽ không thể nào tệ hơn được nữa.”
“Cuối cùng, thành công sao?”
“Ừm, thành công, ân nhân khống chế được ô uế của cha mẹ Ventura, giúp chúng sống ba năm cuối cùng như người bình thường.”
Ba năm sau, người vẫn không còn a.
Có điều Karen cũng rõ, đây đã là kết cục tốt nhất, không chỉ có kéo dài ba năm tuổi thọ, mà lại là sống bình thường ba năm.
“Khi đó, mẹ của Ventura đã có thai nó, ngay lúc đó vốn cũng không có khả năng chịu được đến khi sinh nó ra, nhưng bởi vì nhờ có ân nhân, không chỉ sinh ra được Ventura, mà lại tận mắt thấy Ventura tập đi, chính tai nghe được con trai mình nói chuyện, lúc chúng ra đi cũng rất yên bình.
Chỉ là khổ Ventura, nó cũng bị ô nhiễm, đây là điều mà mẹ Ventura trước khi chết cảm thấy áy náy nhất đối với con trai của mình, nó cảm thấy mình có lỗi với con trai, sinh Ventura ra để chịu khổ.”
“Ông nội, ngài lại nói như vậy rồi, cháu yêu mẹ của mình, cũng yêu quý cha, cũng thương ông bà, yêu cuộc sống bây giờ của mình.” Ventura mở miệng nói.
“Đúng, đúng, là nhờ có ân nhân, Ventura từ lúc sinh ra, mặc dù bị ô uế, nhưng nó có thể thử khống chế sự ô uế trên người, mặc dù cũng vì thế mà phải chịu sự đau đớn rất lớn, nhưng không đến mức bởi vì ô uế khuếch tán mà sớm chết yểu, nó của hiện tại, vẫn rất khỏe mạnh, không phải sao?”
“Đúng vậy, về sau cậu ta sẽ có tiền đồ hơn.”
“Hi vọng ngài về sau giúp đỡ thêm cho nó.”
“Ta biết, đúng rồi, vị ân nhân kia là ai?”
“Chúng tôi không biết tên của ngài ấy, chỉ biết ngài ấy là một người trong giáo hội, người nhà của ân nhân cũng bị lây nhiễm, thật ra là ngài ấy đang vì cứu chữa người nhà của mình mà tìm kiếm và thí nghiệm các phương pháp trị liệu, điều này, ân nhân cũng đã nói rất rõ với chúng tôi, nhưng chúng ta vẫn như cũ rất cảm kích ngài ấy, tôi rất khó có thể tưởng tượng, nếu như không có ân nhân xuất hiện, gia đình của chúng tôi bây giờ sẽ biến thành bộ dáng gì.
Đáng tiếc, lúc ấy chưa kịp cho giữ lại ảnh chụp của ân nhân, chỉ có thể mời họa sĩ dựa theo sự miêu tả của chúng tôi để vẽ lên chân dung.
Ventura, đi nói với ân nhân một tiếng, con vượt qua cuộc tuyển chọn đại khu, ngài ấy chắc chắn sẽ rất vui mừng.”
“Được rồi, ông nội.”
Ventura đi đến trước vách tường, nhẹ nhàng tháo tấm vải đen xuống, lộ ra bức tranh chân dung bên dưới.
Chân dung vẽ là một ông lão, mái tóc màu trắng bạc, nhưng thân hình cao lớn, tay trái cầm một bình thuốc, tay phải cầm một cái chuôi kiếm trống không, trên mặt… Mang theo một bộ mặt nạ màu bạc.
Karen ngây ngẩn cả người,
Là Dis!
Chương 1076: Bí mật (1)
Sau khi nếm món điểm tâm và uống trà, đến lúc rời đi, Ventura đưa Karen và Alfred đến cổng chung cư.
“Thay ta nói lời cảm ơn một lần nữa đến bà của cậu, điểm tâm mà bà ấy làm rất phù hợp với khẩu vị của ta.”
“Cảm ơn, bà nội tôi nghe được khích lệ lời khích lệ của anh thì chắc chắn sẽ hết sức vui mừng.”
Sau đó, Karen và Alfred ngồi lên xe.
“Thiếu gia, ân nhân của nhà Ventura, thế mà lại là lão gia Dis.”
Alfred cũng nhận ra, dù gì thì anh ta cũng từng là đối thủ “khó phân thắng bại” với Dis.
“Ừm.”
“Cứ như vậy, về sau Ventura trở thành thuộc hạ của thiếu gia sẽ là chuyện đương nhiên.”
“Không, không có việc gì là chuyện đương nhiên, lúc trước ông nội giúp bọn họ vốn cũng chỉ là vì thí nghiệm, mặc dù kết quả cuối cùng giúp ích cho bọn họ, nhưng trên bản chất thì đây là một loại giao dịch bình đẳng giữa hai bên…
Người ta cảm ơn là chuyện của người ta, chúng ta cũng không cần phải dán cái nhãn ân nhân lên mặt của chính mình.
Mặt khác, việc về ông nội tôi cũng không có khả năng công khai ra ngoài.”
“Thiếu gia suy nghĩ đúng.”
“Tốt, về nhà đi, tôi muốn nghĩ nghỉ ngơi một chút.”
Buổi chiều ngày thứ hai, Karen đang ngồi trong phòng sách vừa uống nước đá vừa xem sách, tiếng chuông điện thoại vang lên.
“Alo, Nhà Tang Lễ Pavaro xin nghe.”
“Karen à.” Bên phía đầu dây đối diện truyền đến âm thanh của đội trưởng, “Suýt nữa quên chúc mừng cậu vượt qua được tuyển chọn.”
“Có chuyện gì thì đội trưởng ngài cứ nói thẳng đi.”
Karen sẽ không khờ dại mà cho rằng đội trưởng thật sự bỗng nhiên quên đi việc “Chúc mừng” mình cho nên mới cố ý gọi cú điện thoại này.
“Là như thế này, ta bây giờ đang dẫn theo phần lớn người của tiểu đội chấp hành nhiệm vụ ở thành phố Tang Phổ.”
“Vì cái gì mà không cho tôi biết?”
“Hôm qua khởi hành lúc đêm khuya, nghĩ đến cậu còn muốn chuẩn bị cho cuộc tuyển chọn cuối cùng, sợ ảnh hưởng đến cậu, cho nên quyết định không thông báo, đúng, thời gian cụ thể đã có rồi, 8 giờ sáng ngày mốt, đến cao ốc giáo vụ dùng trận pháp dịch chuyển mà đến nơi tuyển chọn, cậu nhớ kỹ thời gian.”
“Được rồi, tôi nhớ kỹ.”
“Có điều bây giờ còn có một việc, cần cậu hỗ trợ một chút, không có cách nào khác, ta bây giờ cũng đang thiếu người.”
“Đội trưởng, ngài nói đi.”
“Đi một chuyến đến nhà hát Quill khu nam, lấy giúp ta một vật.
Nhà hát bắt đầu diễn xuất vào bảy giờ buổi tối, cậu có thể mua vé đi vào, tìm một diễn viên tên là Hiddink, nói cho hắn biết chó săn để cậu tới lấy hàng, hắn sẽ đưa đồ cho cậu.
Ta không biết hắn là dùng thứ gì để đựng đồ, có điều nếu cậu thấy tò mò mà nói thì đến lúc đó có thể mở ra xem xem xét, không có chuyện gì.”
“Được rồi, đội trưởng, tôi đã biết.”
“Ừm, vất vả cậu đi một chuyến, vật kia, ta không yên lòng để người khác tới lấy.”
“Tôi sẽ đi lấy, vâng, đội trưởng, ngài có đến bảo tàng gốm Lemar chưa?”
“Đi rồi, không phải thời gian còn sớm sao, tối hôm qua ta để cho Memphis đi quan sát cái bảo tàng gốm kia.”
“Memphis?”
“Ừm, lúc đầu ta muốn sắp xếp cho Richard đi, nhưng Richard đi đứng không tiện.”
“Đi đứng… Không tiện?”
“Tựa như là bị đánh gãy chân.”
“Cái này…”
“Cho nên Memphis tạm thời không tiện ở trong nhà, ta để ông ấy đến bảo tàng gốm.”
“Được rồi, tôi đã biết, đội trưởng.”
“Trước hết cứ như vậy, ban đêm bên ta cũng bắt đầu hành động, cần nghỉ ngơi trước một chút.”
“Ừm.”
Cúp điện thoại, Karen đi ra khỏi phòng sách, trong kho hàng, Alfred, Pall và Kevin đang tiến hành thí nghiệm, chuẩn bị chính thức ra tay với quả trứng màu tím kia.
Cho nên Karen cũng không có bảo Alfred ra ngoài cùng với mình, lúc đi đến nhà trên, trông thấy Pieck và Dincom đang ngồi ở đó xem báo chí.
Karen vẫy vẫy tay với Pieck: “Pieck, đi ra ngoài cùng ta.”
“Vâng, ông chủ.”
Trong ánh mắt hâm mộ của Dincom, Pieck ngồi vào vị trí lái giúp ông chủ lái xe.
Khoảng cách tới thời gian diễn xuất còn quá sớm, Karen không có đến nhà hát Quill, mà là đi tới bảo tàng gốm Lemar.
Pieck ở lại trong xe chờ, sau khi Karen xuống xe đẩy cửa ra đi vào trong, vừa đi vào, đã nhìn thấy Memphis ngồi ở chỗ đó, trước mặt có một cái bàn xoay, đang ngồi làm gốm.
Trông thấy Karen tới, Memphis vô ý thức muốn đứng người lên.
“Không không không, ông tiếp tục, tiếp tục, không nên bỏ dở tác phẩm.”
Memphis tiếp tục ngồi, tỉ mỉ dùng tay tiếp tục khống chế góc độ.
“Lemar đâu?” Karen hỏi.
“Vừa ra khỏi cửa đi mua bữa tối.” Memphis trả lời.
“Ông đến đây lúc nào?”
“Tối hôm qua đội trưởng để cho tôi tới, vừa lúc tôi ở nhà cũng không tiện.”
“Richard…”
“Hai cái đùi đều gãy mất.”
Karen mím môi, nói: “Thật có lỗi, nếu như lúc ấy ta lại kiên quyết thêm một chút, cậu ta hẳn là có thể giành được vị trí.”
Nhưng cho dù là không thể vượt qua tuyển chọn, cũng không thể bị đánh đến mức thảm như vậy a?
Gia giáo nhà Guman, trở nên nghiêm khắc như thế từ lúc nào?
Thật ra, sở dĩ Richard sẽ có tính cách lông bông như vậy, cũng là bởi vì từ nhỏ áp lực của cậu ta cũng không lớn, người trong nhà đối với cậu ta rất khoan dung, nhất là sau khi cha mẹ cậu ta sống riêng.
“Ừm?” Memphis nhận ra Karen hiểu lầm, “Nguyên nhân không phải là bởi vì cuộc tuyển chọn, nó phạm vào sai lầm khác.”
“Sai lầm khác, cái gì sai?”
Chương 1077: Bí mật (2)
Memphis có chút chần chờ, bởi vì cái sai lầm này không phải dễ nói ra như vậy, nhưng trở ngại “thân phận của Karen, cho nên Memphis quyết định không giấu diếm, nói: “Nó dùng tên của tôi, ký sổ ở trên một con phố điểm tâm.”
Karen trừng mắt nhìn, khóe miệng nhịn không được nhếch nhếch hai lần, vì để tránh cho mình cười to ra, chỉ có thể mở to miệng rồi phát ra vài tiếng thở dài.
Thôi được rồi, hai cái đùi gãy này cũng không oan ức gì.
Thậm chí Karen hoài nghi, hôm qua Richard có phải hay không để Memphis đi đến cửa hàng điểm tâm chơi, rồi bảo ông ta nói ra danh hào của “thiếu gia Eisen”, đổ thêm dầu vào lửa đốt cháy chân mình.
“Tuổi tác của cậu ta vẫn còn nhỏ.”
Memphis mở miệng nói: “Nó thật ra đã không…”
“Đánh nhiều một chút là được.”
Memphis sửng sốt một chút, gật đầu nói: “Đúng là có tác dụng.”
“Thiên phú của cậu ta cũng rất không tệ, nhưng vẫn không thể hoàn toàn thể hiện ra, ta cảm thấy, cậu ta cần phải có một chút cảm giác áp lực.”
“Đúng vậy, tôi đã hiểu, tôi biết, đây là vấn đề của tôi, bởi vì là nguyên nhân của bản thân tôi, thiếu sự quản thúc đối với nó.”
“Nhưng cũng là phải chú ý phương pháp, đánh gãy chân như lần này, mặc dù có thuật pháp có thể trị khỏi, trong cơ thể cậu ta cũng có con côn trùng kia có thể giúp một khôi phục, nhưng dù sao thì nhìn vào cũng quá khó coi.
Mà lại, đánh trên da thịt lâu ngày, có lẽ có khả năng không lâu lắm cậu ta cũng sẽ quen thuộc, nếu không cẩn thận, sẽ còn sinh ra khoái cảm.”
“Ý của ngài là?”
“Có chút thuật pháp hệ Tinh Thần cũng không tệ, có thể tra tấn người khác, cũng sẽ không để vết thương, còn có thể giúp cậu khai phát tiềm lực.”
“Ngài nói rất có đạo lý!”
Lúc này, Lemar mang theo thức ăn trở về, trông thấy Karen, lúc này trên mặt lộ ra nụ cười, nói: “Chắc hẳn ngài còn chưa dùng qua bữa tối nha?”
“Vẫn chưa ăn.”
“Cùng nhau ăn, cùng nhau ăn!”
Cuối cùng Memphis vẫn từ bỏ tác phẩm của mình, đi rửa tay, sau đó ba người ngồi ở bên quầy ăn bữa tối, Lemar nửa đường còn chia ra một chút đưa cho Pieck ngồi chờ trên xe.
Ăn xong bữa tối đơn giản, Karen lại đi nhìn thoáng qua Selena, Selena ngồi ở trên giường trong phòng ngủ của mình, không nhúc nhích, bây giờ cô vẫn ở trong trạng thái bị “Khóa” như cũ, Karen nói với cô vài câu cổ vũ, sau đó tạm biệt rồi rời khỏi phòng ngủ.
Tối hôm qua Memphis qua đêm ở ngay chỗ này, đêm nay có lẽ cũng sẽ qua đêm.
Karen suy đoán, ông ấy chắc là chỉ là nói sự thật cho mình nghe, có lẽ lý do đánh Richard đối với người nhà chỉ là lấy cớ Richard không thể vượt qua tuyển chọn, cho nên, lấy cớ này mà đánh Richard thảm như vậy, chắc chắn sẽ làm cho người trong nhà trách vấn, cho nên tạm thời ông ta cũng không tiện về nhà, dứt khoát ở tạm nơi này.
Có một vị Thuật Pháp Quan giữ cửa, Karen tin tưởng rằng bảo tàng gốm Lemar chắc chắn sẽ vô cùng an toàn.
Sau khi cáo từ, Karen ngồi lên xe, căn dặn Pieck chạy xe đến nhà hát Quill.
Nhà hát cũng không có treo biển hiệu, trên thực tế nó ở trong một ngõ hẻm, bảng hiệu dựng thẳng ngay tại cửa ra vào, có một ông lão phụ trách thu vé vào cửa, 5 Rael một vé.
Karen mua 1 vé, đi vào, bên trong không gian không lớn, nhưng có không ít người, đến giờ bắt đầu diễn xuất còn khoảng mười lăm phút đồng hồ, nhưng đã có hai mươi mấy người đang ngồi.
Phòng kịch chủ yếu theo hình thức kể chuyện xưa, cũng không phải giống chủng loại Talk Show xuất hiện sau này, bình thường ở chỗ này đều kể những câu chuyện không quang minh chính đại, chủ yếu là những câu chuyện ngầm, cơ bản thuộc về đề tài cấm.
Karen không có ý định ở chỗ này nghe kể chuyện, trực tiếp đi đến hậu trường, sảnh trang điểm của người biểu diễn rất nhỏ, bên trong cũng chỉ chứa được ba băng ghế, có hai người đàn ông đang trang điểm.
“Xin hỏi, Hiddink ở chỗ này sao?”
“Đúng là tôi, có việc gì?”
“Chó săn để cho ta tới lấy hàng.”
“Được rồi, chờ tôi một lát.”
Tên diễn viên nam trung niên kia ngồi xổm xuống, móc ra mấy cục gạch, sau đó lấy ra một cái hộp sắt từ bên trong, đưa cho Karen.
Hộp sắt đầy vết rỉ loang lổ, ở trên còn có dòng chữ ghi “Bánh kẹo trẻ em”.
Karen nhẹ gật đầu với Hiddink, cầm đồ vật quay người chuẩn bị đi.
“Ai, chờ một chút!” Hiddink gọi lại Karen.
“Thế nào?”
“Phiếu điểm đâu?”
“Phiếu điểm?”
“5000 phiếu trật tự còn thiếu!”
Nghe được lời này, Karen phát hiện mình vậy mà không cảm thấy có gì kỳ lạ, cái này quả thật là việc mà đội trưởng sẽ làm ra.
“Trên người ta bây giờ không mang nhiều phiếu điểm, như vậy đi, đợi chút nữa ta để người mang phiếu điểm đưa đến cho ngươi.”
“Cái này không được, cái này không thể, ngươi nhất định phải trả phiếu điểm cho ta, ta mới có thể để cho ngươi lấy đồ đi!”
Nói xong, Hiddink bước lên trước muốn đoạt lại cái hộp.
Chương 1078: Bí mật (3)
Ài.
Karen bất đắc dĩ,
Chỉ có thể triệu hồi Xiềng Xích Trật Tự ra, khóa hai chân của Hiddink lại.
Hiddink muốn đến bắt Karen, nhưng lại phát hiện mình đứng yên động đậy không được, sau đó, trong nháy mắt trên mặt hắn chảy ra mồ hôi lạnh, tựa như là đã nhận ra thân phận của Karen, không còn dám giãy dụa.
“Không cần trả nữa, ngài cứ cầm đồ đi đi, cầm đi.”
“Đợi chút nữa sẽ đem phiếu điểm đưa tới cho ngươi, sẽ không lừa ngươi.”
Đây là đội trưởng giao dịch với người ta, Karen sẽ không đi lừa số phiếu điểm này, mặc dù anh cũng vô cùng rõ ràng, 5000 phiếu trật tự này có lẽ sau này muốn lấy lại từ chỗ của đội trưởng thì gần như không có khả năng.
Karen quay người, đi ra khỏi phòng kịch, sau khi ngồi vào trong xe, nói với Pieck: “Sau khi trở về hỏi Alfred lấy 5000 phiếu điểm, rồi đưa đến cho một người tên Hiddink ở bên trong.”
“Tôi nhớ rõ rồi thưa ông chủ.” Pieck vừa gật đầu vừa nổ máy xe.
Karen cũng không khách khí với đội trưởng, mở hộp sắt ra, bên trong có chứa một cái mặt dây chuyền, có điều mặt dây chuyền tựa như có thể đẩy ra.
Từng có kinh nghiệm trước đây không cẩn thận mà bẻ gãy “chiếc nhẫn của tiểu đội Đòn Roi Kỷ Luật”, Karen đặt mặt dây chuyền trong tay kiểm tra một hồi, xác nhận chất liệu không phải làm bằng nhựa plastic.
Thuận theo vị trí khe hở ở mặt cạnh, đầu ngón tay dùng lực, đẩy mặt dây chuyền ra, bên trong là một chiếc răng.
Karen cầm chiếc răng lên, đặt ở trước mặt, chiếc răng này, nhìn thế nào cũng đều cảm thấy bình thường không có gì lạ.
Con mắt đóng lại, lại mở ra, hai con ngươi Karen trong nháy mắt đỏ lên, Con Mắt Ám Nguyệt hiện ra.
Pieck đang lái xe chỉ cảm thấy mình trái tim run lên, hít sâu một hơi, ổn định tâm thần lại.
Karen nhắm mắt lại, lúc lại mở ra, Con Mắt Ám Nguyệt biến mất.
Được rồi, trước mắt đến xem thì Con Mắt Ám Nguyệt Chi Nhãn tựa như chỉ có hiệu quả điều khiển năng lượng Ám Nguyệt, không có hiệu quả quan sát gì thêm.
Bỏ chiếc răng vào lại mặt dây chuyền, lại khép kín nắp hộp thép lại, Karen bẻ bẻ cổ, nhìn về phía ngoài cửa sổ, trông thấy một đám người mặc trường bào màu trắng đầu đội mũ cao nhọn đang giơ bó đuốc dạo phố.
Cảnh tượng này thật ra đã xuất hiện rất lâu, nhưng bây giờ, quy mô của bọn họ đã càng lúc càng lớn.
Lúc lái xe ngang qua bọn họ, Karen cảm giác được cảm giác lạnh lẽo âm u, rõ ràng, bọn họ đều chỉ là người bình thường.
Sau khi trở về Nhà Tang Lễ, Pieck ngay lập tức đi lấy phiếu điểm, Karen thì cầm hộp sắt đi vào phòng sách.
Mới vừa ngồi xuống sau bàn đọc sách, trong thư phòng xuất hiện một tia sáng trắng, bóng dáng của ông lão chủ nhà cũ kia xuất hiện.
Trông thấy ông ta hiện ra, Karen vừa rót nước cho mình vừa cười nói: “Đã rất lâu rồi ông không xuất hiện.”
Lão giả đáp lại nói: “Lần trước lúc đầu muốn đi ra, nhưng có một người đứng ở phía sau ngài, nên ta không dám ra.”
“Ai?”
“Chính là vị kia, hệ thống tín ngưỡng của gia tộc ngài.”
“A, tôi đã biết.”
“Còn có một nguyên nhân là, ta cảm thấy mình đã không cách nào truyền giáo cho ngài mà còn có khả năng sẽ bị ngài ảnh hưởng, mỗi lần sau khi ra ngoài, đều phải tốn thời gian rất dài để chính mình bình tĩnh lại.”
“Ha ha, đúng, vật này, ông có biết nó sao?”
Karen mở hộp ra, lấy mặt dây chuyền, cầm chiếc răng kia lên, giơ cho ông lão xem.
Đồ mà đội trưởng muốn, hoặc là có quan hệ với Dị Ma khát máu, hoặc là có quan hệ với Ánh Sáng, nếu như có quan hệ với Trật Tự, thì đội trưởng cũng không cần thiết phải để mình đi lấy hàng.
Ông lão cẩn thận nhìn xem, sau đó nói: “Đây là răng.”
“Tôi biết nó không phải là đạn.”
“Ngài có thể thử dùng năng lượng của mình để kích thích nó, đương nhiên, nếu như nó chỉ là một món đồ kỷ niệm mà nói, rất có thể sẽ bởi vậy mà bị hư hao.”
Karen lắc đầu, nói: “Chỉ là đơn giản có chút hiếu kì mà thôi, không cần thiết phải cố gắng biết nó là cái gì.”
“Thiếu gia.”
Âm thanh của Alfred vang lên từ bên ngoài phòng sách.
“Vào đi.”
Alfred đi đến, nói: “Thiếu gia, quả trứng kia đã đang tinh luyện dưới sự chỉ đạo của Kevin, dự tính cần thời gian một ngày, chắc là kịp lúc ngài tham dự vòng cuối của cuộc tuyển chọn.”
“Cuộc tuyển chọn sẽ bắt đầu vào 8 giờ sáng ngày mốt, cho nên khoảng chừng 6 giờ tôi cần phải xuất hiện ở tầng dưới mặt đất của cao ốc giáo vụ.”
“Vậy thì sẽ đủ thời gian.”
“Nhưng anh còn phải cần cân nhắc một sự kiện, sau khi tôi chuyển hóa Trái Tim Hải Thần kia, có thể dẫn đến tình trạng hôn mê hai ngày đêm giống lần trước hay không.”
“Thuộc hạ đã rõ, thuộc hạ ngay lập tức đi hỏi thăm Kevin có biện pháp tăng tốc hay không, mặc kệ như thế nào, không thể ảnh hưởng đến vòng tuyển chọn cuối cùng của thiếu gia.”
“Ừm, tốt.”
Lúc này, Alfred nhìn về phía chiếc răng kia trong tay của Karen.
“Anh có biết đây là gì không?” Karen hỏi.
“Thuộc hạ…” Alfred bước đến trước.
Karen đưa chiếc răng tới, Alfred hai tay cầm chiếc răng lên, sau đó, Ánh Mắt Mị Ma khởi động, thế mà không phải là màu đỏ máu, mà là có một chút hồng nhạt.
Nhớ trước đây khi Alfred vừa khởi động Ánh Mắt Mị Ma, là một màu đỏ như máu, điều này cũng nói rõ, từ sau khi Alfred đi theo mình, cơ thể thay đổi, không chỉ là không còn hơi thở của dị ma.
Cùng với lúc Ánh Mắt Mị Ma khởi động, chiếc răng kia trong lòng bàn tay của Alfred giống như có cảm ứng, vậy mà bay lơ lửng lên.
Nhìn thấy một màn này, Karen không khỏi có chút hiểu ra, vì cái gì nhiều người muốn con mắt của Alfred như vậy.
Chỉ đơn giản xem xét trên phương diện mục đích sử dụng, Ánh Mắt Mị Ma quả thật thực dụng hơn Con Mắt Ám Nguyệt nhiều, Con Mắt Ám Nguyệt giống như
【
Lưỡi Đao Ám Nguyệt
】
vậy, muốn phối hợp phải có huyết thống mới có thể sử dụng, giá trị ở một lĩnh vực thì không có gì sánh được, nhưng ở trong mắt nhiều người, còn không bằng một miếng gân gà.
Đột nhiên, cơ thể Alfred run lên, trong nháy mắt hai con ngươi biến thành màu đen, bàn tay co vào, siết chặt chiếc răng kia lại, từ trong cổ họng của Alfred, phát ra một tiếng gầm nhẹ!
Trong chốc lát,
Toàn bộ phòng sách,
Không,
Nói cho đúng,
Là toàn bộ Nhà Tang Lễ, đen kịt một màu!
“Hô… Hô… Hô…”
Âm thanh của tiếng thở, từ trước người, từ bên cạnh, lại từ trên đỉnh đầu, gần như truyền đến từ mọi nơi xung quanh, giống như là có một con hung thú, đang bí mật quan sát mình trong đêm tối.
Loại cảm giác này, vô cùng quen thuộc.
Bởi vì lúc hôm qua, Karen cũng mới vừa trải qua.
Huyễn thú —— Compasini!
Chương 1079: Bí mật (4)
“Ồ?”
Pall lung lay đầu,
“Trời tối rồi sao, meo?”
“Gâu!”
Âm thanh của Kevin truyền đến, nhưng Pall nhưng không nhìn thấy nó.
“Ta biết là huyễn cảnh, nhưng đến cùng là ai làm? Karen không am hiểu huyễn thuật a, trong nhà cũng chỉ có tên kia hiểu, a, không thể nào là yêu tinh radio chứ?”
“Gâu!”
Cũng may những người khác trong Nhà Tang Lễ đều đã đi ngủ, cho nên ảnh hưởng không lớn.
“Ba!”
Một tiếng vang giòn truyền đến, bóng tối tiêu tán, tất cả mọi thứ khôi phục bình thường.
Karen ngồi ở phía sau bàn đọc sách, trông thấy Alfred đang quỳ sát xuống nền gạch trong phòng, trong có dòng máu từ hai khóe mắt tràn ra.
Ông lão bên cạnh kinh ngạc nói: “Chỉ là dấu ấn Tinh Thần đều có thể ảnh hưởng đến huyễn cảnh?”
Nói xong, lão già yên lặng lui lại, thân hình biến mất khỏi phòng sách này.
“Thật có lỗi… Thiếu gia, vừa nãy tôi bị nó khống chế.”
Alfred mở mắt ra, bên trong đôi mắt che kín bởi vân máu, tràn đầy mệt mỏi.
Karen hỏi: “Đây là răng của Compasini?”
Có đôi khi cảm giác, càng đáng tin cậy so với thực tế.
Mặc dù trên quảng trường của cung điện Tiranus, có một pho tượng của huyễn thú Compasini vô cùng nguy nga và khổng lồ, giống như là một con ác long đang nằm ở đó, mà chiếc răng này, lại không có gì khác biệt nếu so sánh cùng răng của người bình thường.
Nhưng… ngón tay của Thần Ánh Sáng còn có thể bị Pall giấu ở bên trong cái đuôi, Tà Thần Ranedal từng giết chết Hải Thần hiện tại là một con chó.
Tất cả điều này làm cơ sở thì cho dù răng của Compasini có nhỏ như vậy, giống như cũng rất dễ dàng có thể chấp nhận được.
“Có chuyện gì xảy ra, có chuyện gì xảy ra!”
Kevin đầu trọc trực tiếp phá tan cửa phòng sách chở Pall vọt vào.
Alfred mở bàn tay ra, để lộ ra chiếc răng bên trong.
Pall nhìn chằm chằm cái răng này, cẩn thận quan sát.
Kevin ngước cổ lên, cố gắng với tới muốn nhìn, nhưng bởi vì Pall ngồi trên lưng, có chút khó khăn.
Pall nhảy xuống từ trên người Kevin, lúc này Kevin mới có thể nhìn vào tay của Alfred, xem xét tỉ mỉ chiếc răng này.
“Con chó ngu, ngươi có biết nó không?”
“Gâu!”
“Ngươi và nó không quen?”
Lúc này, điện thoại trên bàn reo lên, Karen nhận điện thoại, đầu dây điện thoại bên kia truyền đến âm thanh của đội trưởng.
“Alo, Karen, lấy được đồ chưa?”
“Ừm, lấy được rồi.”
“Có cảm thấy tò mò hay không, ta vì sao lại để ngươi cố ý đi lấy một chiếc răng rất bình thường?”
“Răng của Compasini, coi như chỉ là một vật kỷ niệm, cũng đáng để đi lấy.”
“A, là con chó nhà cậu nói cho cậu biết à?”
Không, thật ra là radio nhà tôi.
“Đội trưởng, chiếc răng này, ngài lấy được từ đâu?”
“Trên chợ đen, người bán xem nó như răng của Dị Ma Khát Máu mà bán, tổng cộng hai chiếc, một chiếc ta mua tại chỗ, chiếc thứ hai là ta đặt, hôm nay giao hàng, nên bảo cậu đi lấy đấy.
Chợ đen chính là như vậy, thường xuyên sẽ có một ít thứ rất đáng giá, bị coi như thứ không đáng tiền mà bán.”
“Ngài thật sự đang ở bên ngoài chấp hành nhiệm vụ sao, đội trưởng?”
“Đúng, tuy nhiên cho dù không có nhiệm vụ này, ta cũng sẽ tìm cái cớ khác để cho cậu đi lấy.”
“Vì để không trả tiền hàng?”
“Đúng đấy, khục… Không phải.”
“Vậy thì là gì?”
“Luôn luôn nghe ké bí mật của cậu, mà lại dạo gần đây còn không cho ta nghe ké, cậu biết việc này mang đến áp lực lớn bao nhiêu cho ta sao?”
“Cho nên?”
“Cho nên, ta tìm được manh mối liên quan tới nơi chôn xương của huyễn thú Compasini, đây chính là hung thu do tự tay Thần Trật Tự phong ấn, loại hung thú cấp bậc này, mỗi một thứ trên người nó đều là bảo vật vô giá.
Cậu cảm thấy hứng thú không?”
Karen để ý đến, mặc dù Alfred vừa mới bị khống chế, nhưng đã tỉnh táo lại, vẫn nhìn chằm chằm vào chiếc răng trên lòng bàn tay kia như cũ, cũng quên giao nó lại cho mình, điều này không phù hợp với sự cẩn thận thường ngày của Alfred.
Hiển nhiên, huyễn thú Compasini đối với người đi theo con đường huyễn thuật như Alfred, có sức hấp dẫn lớn vô cùng.
Từ sau khi Alfred đi theo mình, cũng chưa từng đưa ra yêu cầu gì, vẫn luôn tích cực làm việc và giúp đỡ cuộc sống của mình, khó có khi có thứ mà Alfred thích và muốn có, Karen cảm thấy mình hẳn nên tạo điều kiện cho phép phạm vi bên trong, tận dụng hết khả năng đi thỏa mãn anh ta.
“Đội trưởng, chừng nào thì ngài trở về?”
“Bí mật… A?
A, mùng một ta sẽ trở về, cho nên mới không kịp tiễn cậu đi thi, nhưng ta tin tưởng cậu sẽ không có vấn đề gì.
Với lại, cũng không cần phải gấp gáp như vậy, ta còn cần phải thu thập và chỉnh sửa manh mối thêm, còn cần kha khá người giúp, chắc phải đợi cậu hoàn thành vòng tuyển chọn cuối cùng, thậm chí chờ đến khi cậu quay về từ chuyến đi đến Cánh Cổng Luân Hồi rồi mới tiếp tục kế hoạch này, cho nên cậu không cần phải gấp, trước tiên cậu phải trả lời xong câu hỏi của ta, cậu có cảm thấy hứng thú với việc này hay không.”
Không có cách nào khác, Karen chỉ có thể thỏa mãn một chút nhu cầu tinh thần của đội trưởng.
“Đội trưởng, tôi cảm thấy rất hứng thú với sự kiện này.”
Đầu dây điện thoại bên kia ho nhẹ hai tiếng, dùng âm thanh kiềm chế mà đáp lời:
“Bí mật.”
“Đội trưởng, chờ sau khi tôi trở lại, ngài nói cho tôi biết chỗ ở bây giờ của ngài.”
“Để làm cái gì?”
“Con chó nhà tôi gần đây rụng lông rất nhiều, muốn đưa qua chỗ ngài mấy hôm.”
Kevin: “…”
Chương 1080: Kiểm tra cơ thể vật nuôi (1)
Đối phó với đội trưởng xong, cúp điện thoại, Karen trước hết nhìn về phía Kevin, nói: “Chỉ là nói đùa.”
Kevin lập tức lắc lắc cái đuôi.
“Con người của đội trưởng người cũng không tệ lắm.”
Lúc này cái đuôi của Kevin cũng dừng lắc lắc.
Pall thì vươn cái chân mèo ra, vỗ vỗ Kevin, an ủi: “Coi như là giúp đỡ cho bạn tốt yêu tinh radio của ngươi đi, dù gì thì hắn ta cũng có thể nói chuyện với ngươi.”
Kevin quay đầu nhìn về phía Alfred.
Pall đương nhiên biết rõ Karen là người có tính cách như thế nào, nếu như không có quan hệ đến lợi ích bản thân, anh ghét tất cả mọi việc mạo hiểm không cần thiết.
Cho dù vật kia rất hấp dẫn, cũng rất khó để anh hứng thú.
Bởi vì, Karen được Dis nuôi nấng…
Cho nên, sở dĩ Karen sẽ đáp ứng việc này với vị đội trưởng kia, đồng thời cẩn thận hẹn trước về sau cùng nhau đi tìm kiếm nơi chôn xương của huyễn thú Compasini, đơn giản chỉ là vì Alfred.
Hừ, yêu tinh!
Alfred hít sâu một hơi, mở miệng nói: “Thiếu gia, tôi cảm thấy việc này gây ra nguy hiểm, thiếu gia ngài vẫn nên là…”
“Alfred, tôi chỉ hỏi anh một câu, đồ của Compasini, đối với anh mà nói, có ích hay không?”
“Thuộc hạ… Thuộc hạ có thể dựa vào việc hấp thụ nó, để tăng cường bản thân, bởi vì Ánh Mắt Mị Ma có thể hoàn toàn dung hợp và hấp thu nó.”
“Vậy là được rồi.” Karen cười cười,
“Đáng giá.”
“Thiếu gia…”
“Tốt, đều là bạn bè, chúng ta cũng không cần nói vài câu sướt mướt gì cả, thực lực của anh càng mạnh, về sau cũng có thể giúp đỡ cho tôi, không phải sao?”
“Vâng, thiếu gia!”
“Nghỉ ngơi đi, đúng rồi, chiếc răng này giao cho anh.”
“Ngài không giao cho đội trưởng của ngài sao?” Alfred hỏi.
“Anh cảm thấy đội trưởng sẽ trả lại cho tôi 5000 Phiếu Trật Tự sao?”
“Chắc hẳn là sẽ không.”
“Vậy anh cứ giữ đi.” Karen duỗi lưng một cái, “Được rồi, tôi đi nghỉ ngơi, anh cùng với Kevin…”
Alfred mở miệng nói: “Chúng tôi sẽ tranh thủ tinh luyện xong quả trứng kia trước lúc sáng sớm.”
Pall nói bổ sung: “Trên thực tế, quả trứng kia càng sốt ruột hơn so với chúng ta.”
“Đây là báo cáo điều tra liên quan tới Karen, mẹ và cha con đều đã xem qua, con hãy xem lại.”
“Được rồi, mẹ.”
Bart đưa tay cầm phần báo cáo này lên.
Hai người trung niên một nam một nữ ngồi trên ghế mặt đối mặt nhau, tư thế ngồi thẳng tắp, đều toát ra một sự uy nghiêm.
Người nam mở miệng nói: “Phần báo cáo này là bạn bè của ta trong bộ trinh sát báo cáo lên đại khu, chỉ có thể gọi là báo cáo công vụ, cũng không có phái người đi điều tra cụ thể, nhưng từ bên trong phần báo cáo này, đã đó có thể thấy được không ít thứ.”
Người nữ mở miệng nói: “Điểm nhấn duy nhất của phần báo cáo này đó vẫn là chuyện xấu giữa vị Karen này cùng với công chúa của Đảo Ám Nguyệt.”
“Đúng vậy, ở những phương diện khác, nhìn vào đều cực kỳ phổ thông.”
“Càng phổ thông thì càng không bình thường.”
Bart đặt báo cáo phần xuống, nhìn xem cha mẹ của mình, nói: “Cha, mẹ, ý của hai người là, Karen đang che giấu thân phận?”
“Con trai, mẹ tin tưởng trên đời này tất nhiên là có thiên tài, trong mắt của mẹ, con cũng là thuộc về loại này, mẹ cũng tin tưởng, vị Karen kia có thể để cho con cảm thấy bội phục, cũng là một thiên tài, thậm chí thiên phú còn cao hơn con, nhưng cậu ta tuyệt đối cũng không chỉ đơn giản là một cô nhi đâu.”
“Ha ha, đúng vậy, bằng vào việc tranh giành phụ nữ cùng với cháu trai của Đại Chủ Giáo Waffron, cuối cùng không chỉ có còn có thể đi theo Chủ giáo Waffron đến đảo Ám Nguyệt, sau khi trở về còn có thể được báo danh vào trong danh sách thí sinh tham gia tuyển chọn, từ những việc có thể nhìn ra manh mối, người sau lưng của Karen, có thể để cho một cái vị Đại chủ giáo, người đứng đầu của một đại khu, cảm thấy kiêng kị, thậm chí không tiếc mà hạ thấp thể diện của mình.”
“Còn có, cái tên Richard mà cậu ta dẫn theo cùng lên núi kia, là hậu duệ của nhà Guman, mặc dù nhà Guman chỉ là một gia tộc Thuật Pháp Quan, nhưng địa vị của gia tộc này ở Đại khu thành phố York rất đặc biệt.
Bên trong Kỵ Sĩ Đoàn của chúng ta cũng có không ít trận pháp sư, là học sinh của Deron.
Guman.
Có thể đoạt người phụ nữ của cháu trai nhà Đại chủ giáo, lại là bạn của cháu trai nhà Guman, điều này có nghĩa rằng cậu ta và bọn họ, nhưng thật ra là một loại quan hệ bình đẳng, thậm chí, người trước có lẽ còn cao hơn người sau.
Tựa như là con lúc ra khỏi cửa cơ bản đều có mấy đứa trẻ có bối cảnh trong Kỵ Sĩ Đoàn đi chơi chung vậy, bởi vì trong vòng quan hệ liên quan nhau, cho nên mới có thể chơi chung với nhau.”
“Những việc này thật ra con cũng không cần thiết phải để ý, có phải cậu ta đang che giấu con thân phận của mình hay không thì cũng không cần quan tâm, dù sao, con bội phục thực lực của cậu ta, có thể làm bạn bè thì tốt nhất cứ làm bạn bè, có lẽ sẽ có lợi cho sự phát triển trong tương lai của con.”
“Không cần phải quá quan trọng hiệu quả và lợi ích, trong lòng con tự biết là tốt, mặt khác, Phó đoàn trưởng hôm nay có tới tìm ta, ông ấy hi vọng con có thể tranh thủ giành được một vị trí, ta cảm thấy, bên trong Cánh Cổng Luân Hồi, không chỉ là để thí luyện.
Phó đoàn trưởng không có nói rõ ràng, có lẽ ông ấy cũng chỉ là truyền lại ý của Đoàn trưởng, nhưng ta biết, nếu như con có thể từ an toàn trở về trong Cánh Cổng Luân Hồi, về sau ở Kỵ Sĩ Đoàn thứ ba, con sẽ được bồi dưỡng trọng điểm, thậm chí chờ đến khi thăng lên chính thức, có thể trực tiếp đảm nhiệm đoàn trưởng đội cận vệ.”
“Cha, mẹ, xin hai người yên tâm, con sẽ thành công.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










