Số 13 Phố Mink [Dịch]
Tập 107 : Tuyển chọn bắt đầu (3) (c1061-c1070)
❮ sautiếp ❯Chương 1061: Tuyển chọn bắt đầu (3)
“Không biết có thể vượt qua hay không.” Richard mím môi, “Đến lúc đó khi chúng ta gần bắt đầu, cho dù bọn họ sẽ phân chia khu vực theo số báo danh, tôi cũng sẽ tranh thủ xem xét trận pháp trước, nói cho anh kết quả tính toán sơ bộ.”
“Ừm, đến lúc đó cậu đi theo sát tôi là được, dù là sẽ phân khu vực theo số báo danh, chúng ta cũng sẽ ở trong một khu vực chung, có trận pháp liên lạc, cậu có thể thử cảm ứng tôi, tựa như lần trước ở trước mặt ông nội của cậu vậy.”
“Ừm?”
“Ừm cái gì, dựa theo lời tôi nói mà làm.”
“Lần trước ở trước mặt ông nội, vậy là không phải do tôi thấy ảo giác trong huyễn cảnh sao?”
“Không phải.”
“Tôi… Như vậy thì.. Chẳng phải là… Chẳng phải là…”
“Ừm.”
Trên mặt Richard đầu tiên là lộ ra vẻ mừng như điên, lập tức, cậu ta lại cúi thấp đầu xuống, nói: “Thế nhưng mà tôi không muốn gian lận.”
“Đây không tính là gian lận.”
“Không tính là gian lận?”
“Lúc tiến vào trường thi, bọn họ chắc chắn sẽ tiến hành kiểm tra chúng ta, ngăn chặn khả năng bên ngoài can thiệp vào, cho nên, chỉ cần bọn họ không kiểm tra ra được là cậu đang gian lận, vậy thì cậu cũng không xem là gian lận.”
“Còn có thể hiểu như vậy?”
“Ừm.”
“Nhưng làm sao tôi vẫn còn cảm thấy là lạ.”
“Nhìn thoáng một chút là tốt, cậu thử ngẫm lại xem, nếu ngay cả tuyển chọn trong đại khu thành phố York thôi mà cậu cũng không thể vượt qua thì lúc trở về cha của cậu…”
“Tê…”
Trường hợp Richard thật ra cũng không tính là gian lận, mọi người trong lúc kiểm tra chắc chắn là có biện pháp nào thì sẽ dùng biện pháp đó, chỉ cần dựa vào năng lực của mình cố gắng vượt qua bài kiểm tra là được.
Richard có thể cảm ứng được mình, nói cho cùng vẫn là bởi vì trong cơ thể của cậu ta có huyết mạch gia tộc Alte, có thể cảm ứng được những người có huyết mạch thân cận.
Đây là vật có sẵn trong huyết mạch của người ta, cũng không có khả năng để người ta loại bỏ rồi mới vào trường thi chứ?
Bởi vì loại huyết mạch này mà bản thân Eisen trở nên tự kỷ, lúc trước “Karen” cũng gặp phải tình huống như vậy, huyết mạch có quan hệ với gia tộc Alte này hầu như đều bởi vì nó mà gặp phải nguyền rủa, bây giờ, chẳng qua là biến thành một miếng bánh cho Richard mà thôi.
Bên trong giới giáo hội, vận dụng huyết mạch và sức mạnh tín ngưỡng, vốn là một chuyện rất bình thường, cũng là thực lực của bản thân, mọi người hoặc là xin thần giúp đỡ hoặc là xin Thủy tổ giúp đỡ, chỉ có điều đối tượng mà Richard xin giúp đỡ vừa lúc cùng cậu ta tham gia kiểm tra mà thôi.
“Wow, Karen, rốt cuộc anh làm sao làm được thế?”
Karen không để ý đến cậu ta, bắt đầu nhắm mắt thả lỏng, đâu có quan hệ gì với mình, là cậu chủ động chạy tới ôm bắp đùi thôi.
Đương nhiên, che chở Richard, tương đương với việc Karen phải chịu đựng áp lực của hai người, nhưng anh vẫn là nguyện ý giúp Richard một chút, bởi vì đứa em họ này đối xử với mình thật sự cũng không có gì để chê trách.
Xe chạy đến phía dưới cao ốc giáo vụ.
Lúc xuống xe, Karen trông thấy đội trưởng thế mà dẫn theo toàn bộ người trong đội chờ ở chỗ này.
“Cố lên, Karen, Richard, toàn bộ tiểu đội chúng ta đều ở đây để cầu nguyện cho hai người!”
Richard cảm động đến chảy nước mắt, nói lời cảm ơn tới tất cả mọi người.
Karen thì theo thứ tự mỉm cười gật đầu thăm hỏi bọn họ.
Mặt khác, Karen cũng phát hiện, người tụ tập ở đây lần này cũng không ít, có vài người là người nhà đưa tới, các trưởng bối mặc thần bào trên người, xem xét phẩm cấp thì cũng không thấp, người có gia thế, tài nguyên từ đầu đã rất nhiều, bọn họ có thể trong khi tuổi còn trẻ tiến bộ nhiều hơn người bình thường gấp nhiều lần.
Cũng có một phần nhỏ là tới một mình, không ai hồi hộp, đều tỏ ra rất bình tĩnh.
Cuối cùng thì có thể đăng ký tham gia, hoặc là tuyệt đối ưu tú được tiến cử hoặc là quan hệ gia đình đủ mạnh, hơn nữa còn có một điểm, bởi vì kiểm tra có nguy hiểm, nếu những tên thật sự quá phế vật thì dù là quan hệ mạnh hơn nữa cũng sẽ không bị nhét vào trong này, bởi vì thật sự sẽ có thể có chuyện ngoài ý muốn xảy ra.
Richard tự mình vác ba lô của mình, lại giúp Karen xách túi xách.
Sau khi đi vào cao ốc giáo vụ, có người chuyên môn sắp xếp chỉ dẫn, để mọi người đi xuống tầng dưới mặt đất, xem ra, trường thi cũng không ở trong cao ốc giáo vụ, mà cần phải dịch chuyển qua.
“Karen!”
Leon chào hỏi với Karen, còn có Laure cùng đi tới.
Có không ít người trẻ tuổi đang đứng chờ trận pháp dịch chuyển, đếm sơ sơ thì cũng có gần hai trăm người.
“Quy mô lớn như thế sao?”
Số người này, có chút không hợp với độ khó để đăng ký báo danh một vị trí mà ông Deron từng nói.
Leon giải thích nói: “Bởi vì có hơn phân nửa số người là vì cha mẹ của bọn họ hoặc là chính bọn họ, chỉ là có biên chế ở đại khu của chúng ta, nhưng người cũng không ở đây, cũng không thuộc về quyền quản lý của đại khu chúng ta, ví như quân đồn trú, hoặc là Kỵ Sĩ Đoàn, và một vài cơ quan xử lý các việc bí mật, rất nhiều người ở đây mới quay trở về đại khu thành phố York của chúng ta để tham gia lần tuyển chọn này.”
“A, thì ra là như vậy.”
Cho nên, vị trí để lại cho những người của đại khu thành phố York vốn cũng không nhiều.
“Chuẩn bị ra sao rồi?” Leon hỏi.
“Vẫn tạm ổn.”
Laure mở miệng nói: “Ồ, trả lời tự tin như thế sao?”
Karen cười cười, vậy cũng là quá tự tin sao, nếu câu trả lời của mình là dẫn theo một người nữa vượt qua thì gọi là thế nào?
Lúc này, có âm thanh hùng hồn truyền xuống từ phía trên:
“Xin tất cả những người tham gia tuyển chọn theo thứ tự mà tiến vào vòng dịch chuyển D 1, chuẩn bị tiến hành dịch chuyển đến địa điểm thi.”
Trong nháy mắt hiện trường yên tĩnh trở lại, tất cả mọi người đi vào trong trận pháp dịch chuyển.
Karen đứng vững, Richard xách hai cái túi bên cạnh cũng hít sâu một hơi.
Một tia sáng trắng hiện lên, bao trùm tất cả mọi người ở đây.
Cuộc tuyển chọn đại khu thành phố York
Sắp bắt đầu!
Chương 1062: Gian lận (1)
Karen vốn cho rằng lần này cũng sẽ được dịch chuyển vào trong hang động rộng lớn nào đó, nhưng chờ đến sau khi ánh sáng trắng tiêu tán, lại phát hiện bản thân mình đang ở trong một tòa kiến trúc cao ngất.
Phía trên là một cái mái vòm to lớn, một bóng người cao to bị khắc hoạ ở phía trên, đó là một bức tranh vẽ tường mà Alfred vẫn hằng ao ước.
Có điều, ông ta cũng không phải là Thần Trật Tự, mà là một trong bốn người tùy tùng dưới trướng của Thần Trật Tự – Tiranus.
Tiranus được mô tả bên trong thần thoại tự thuật « Ánh Sáng Trật Tự », cũng không phải là người nổi bật nhất, so với ba vị tùy tùng khác và mười hai Kỵ Sĩ, hầu như mỗi một người bọn họ đều có chiến tích huy hoàng và câu chuyện kể khiến người nghe phấn khích, còn bản thân Tiranus lại có vẻ rất khiêm tốn.
Nhưng địa vị của ông ta bên trong Trật Tự Thần Giáo lại là cao nhất, gần với Thần Trật Tự nhất, bởi vì ông ta, tuân theo ý chí của Thần Trật Tự, sáng lập Trật Tự Thần Giáo.
Thần Trật Tự là biểu tượng của Trật Tự Thần Giáo, mà Tiranus, thì là người sáng lập thật sự của Trật Tự Thần Giáo, ông ta là người biên soạn ra phiên bản đầu tiên của « Ánh Sáng Trật Tự ».
“Cung Điện Tiranus?” Richard ngắm nhìn bốn phía, “Vốn luôn biết vị trí của nó là ở Wien, nhưng cũng không biết nó cụ thể nằm ở thành phố nào.”
“Ông nội cậu cũng không biết?”
“Ông nội tôi chắc hẳn phải biết, nhưng ông ấy sẽ không nói cho tôi, có rất nhiều nơi trong thần chỉ có các bộ ngành đặc biệt mới có thể đặt chân vào và sử dụng.”
Karen không khỏi nhớ tới lần trước mình nhìn thấy những quả cầu ánh sáng tụ tập ở trong không gian thử nghiệm về thời gian kia.
Những người tham gia cuộc tuyển chọn đều là lứa tuổi thanh niên, bởi vì có giới hạn tuổi tác, cho nên, phần lớn người đều là lần đầu tiên tới nơi này, với bản tính của người tuổi trẻ nên mọi người bắt đầu đi tham quan xung quanh.
Karen trông thấy Leon và đám người Laure tụ tập lại thành một nhóm, nhóm này có khoảng mười người cùng một tầng lớp, cùng nhau trò chuyện, quan hệ giữa các trưởng bối nhà bọn họ có vẻ cũng không tệ.
Các nhóm như vậy có rất nhiều, chiếm khoảng một nửa số người ở đây.
Còn một nửa số người còn lại, hầu như đều là một đứng riêng một chỗ hoặc là tiến hành tham quan, xem như tản bộ.
Tóm lại, lộ ra sự phân hóa lưỡng cực rất rõ ràng, hoặc là gia tộc có quan hệ hoặc là mạng lưới quan hệ của bản thân, hoặc chỉ đơn giản là kẻ độc hành, loại tình huống đó ở độ tuổi cũng vô cùng phổ biến.
Tựa như là một trong một ngôi trường trung học trọng điểm, học sinh bên trong hoặc là thành tích ưu tú hoặc là trong nhà có quan hệ.
Tuy nhiên thì giữa yếu tố trong nhà có quan hệ và thành tích tốt, là có sự giao nhau.
Ngoại trừ nhóm người của Leona, mặt khác có hai nhóm khiến Karen chú ý, một nhóm kia có khoảng chừng bảy người, bảy người này đứng thành nhóm ở nơi đó, nhưng lại không một người nói chuyện, chỉ là đứng yên mà chờ đợi, trên người bọn họ mặc thần bào trật tự, nhưng tư thế đứng rất thẳng tắp.
Thế đứng của tiểu đội Đòn Roi Kỷ Luật, so sánh với bọn họ, có vẻ giống như bọn nghiệp dư hơn.
Một là bọn họ vốn là người của Kỵ Sĩ Đoàn, hoặc là cha mẹ của bọn họ là người của Kỵ Sĩ Đoàn.
Một nhóm khác đều toàn là nữ, mà lại đều rất trẻ trung, lộ ra sự trẻ tuổi trong cả đám người trẻ tuổi này, tuổi tác phần lớn đều khoảng chừng mười bốn tuổi, bảy tám người, dưới sự dẫn đầu của một cô gái có vóc dáng cao ráo mà đang tham quan xung quanh.
Phía vòm trên cung điện của Tiranus là thuộc về tranh vẽ tường của Tiranus, bốn vòng tròn trên bốn vách tường bên dưới, thì ghi chép cuộc đời của Tiranus, những cô gái này giống như đang đến đây du lịch vậy, cô gái vóc dáng cao ráo đang làm người hướng dẫn.
Richard nhìn theo ánh mắt của Karen, nói: “Tựa như là người của hệ thống kia, ông nội tôi đã từng nói qua, có một hệ thống là chuyên môn phụ trách việc bồi dưỡng yêu thú, bên trong cái hệ thống này còn chia ra rất nhiều bộ môn, trong đó một cái bộ môn tương đối cao cấp gần như đều là nữ, bọn họ phụ trách bồi dưỡng yêu thú cao cấp.”
“Chim ưng để cho Kỵ Sĩ Đoàn sử dụng à?” Karen hỏi.
“Vậy thì chắc cũng không phải là bộ môn của bọn họ, ở cái bộ môn kia của họ chỉ bồi dưỡng yêu thú cao cấp, nghe nói cũng đã từng là một hệ thống tín ngưỡng riêng biệt, sau đó bị Thần Giáo chúng ta dung hợp.”
Karen nhẹ gật đầu, ra hiệu mình đã hiểu.
Điều này cũng có thể giải thích nguyên nhân vì sao mà tất cả đều là nữ, cũng không phải là kỳ thị nam nữ gì cả, mà là một chút giáo hội cỡ nhỏ, ví như Mills Nữ Thần Giáo, những người thờ phụng đều là nữ.
Mà còn Nguyệt Nữ Thần hoặc là Ám Nguyệt Nữ Thần có khả năng tồn tại trong quá khứ xa xưa, những người thờ phụng cũng sẽ không giới hạn là nam hay nữ.
“Phương diện linh hồn của bọn họ có lẽ rất mạnh mẽ, bởi vì bọn họ cần phải dùng linh hồn để giao tiếp với bọn yêu thú kia.” Richard nói.
“Ừm.” Karen nhẹ gật đầu.
“Karen, tôi cảm thấy áp lực quá.” Richard nói.
“Thả lỏng đi.” Karen trấn an Richard.
Thật ra thì bản thân Karen cũng không nghĩ tới, cuộc tuyển chọn của một cái đại khu, vậy mà có thể có nhiều người đồng lứa ưu tú như vậy.
Ngoại trừ mấy nhóm người khiến người khác phải chú ý, bên trong những người đi một mình, cũng có người khiến cho người khác cảm thấy không bình thường.
Ví như có một thiếu niên đang ngồi trên mặt đất chơi với cục đá, hoặc là cô gái đang nghiêng người sang một bên mà ngủ gật, hoặc là người thanh niên đang tự chơi trò kéo búa bao với bản thân mình…
Ở chỗ này, không tồn tại biểu diễn nghệ thuật gì cả, mà hành vi “Kỳ lạ” của một vài người thật ra đều có năng lượng đang vận chuyển.
Có thể tự mình chìm vào thế giới của bản thân trước mắt của những người khác, vốn cũng rất hiếm thấy.
Một việc càng quan trong hơn đó là, Karen tin tưởng bên trong những đám người còn lại chắc chắn có những người trông có vẻ “Rất bình thường” giống như mình.
Đây chính là sức mạnh của Trật Tự Thần Giáo…
Cho dù mình tham gia Đòn Roi Kỷ Luật, thi hành nhiều nhiệm vụ như vậy, nhưng hiểu biết trên thực tế đối với Thần Giáo đứng thứ nhất trong giới giáo hội này vẫn còn quá nông cạn.
Người tựa như cố ý cho những người trẻ tuổi kia thời gian để tham quan cung điện này, nửa giờ sau, phía trên mới xuất hiện âm thanh:
“Tiếp theo, là kiểm tra trước khi bắt đầu tuyển chọn, mỗi người sẽ đi qua kiểm tra an ninh, sau đó đi đến phía ngoài trường thi để tập hợp, không nên mang theo bất cứ thứ gì, mời mọi người gửi lại đồ đạc bên ngoài, lúc kiểm tra nếu phát hiện được vật dụng nào dùng để gian lận, lập tức hủy bỏ tư cách tham gia tuyển chọn.
Về phần cái gì là vật dụng gian lận, chúng ta có thể kiểm tra ra thì đó là vật dụng gian lận, không kiểm tra ra được, thì đó chính là bản lĩnh của mỗi người, có thể tự mình lựa chọn thử hay không thử.”
Chương 1063: Gian lận (2)
Nghe được câu này, Richard kinh ngạc nhìn về phía Karen bên người, lời này lúc trên xe, Karen cũng từng nói với cậu ta.
“Karen, giống như anh đã từng nói đấy.”
“Điều rất bình thường, bị kiểm tra ra, thì nói rõ là do cậu không có bản lĩnh, không bị kiểm tra ra thì do cậu tài giỏi.”
Bốn cổng chính của cung điện Tiranus bị mở ra, vị trí của mỗi cổng chính đều có để một cái bàn làm việc lớn, bên cạnh có thần quan chuẩn bị tiến hành kiểm tra.
Mặt khác, còn có một đám thần quan đẩy tới từng hòm trữ đồ lớn, để sắp xếp đồ đạc mà thí sinh gửi lại.
“Tôi đi gửi đồ đây, Karen, trong túi của anh có gì cần cất giữ không?”
“Lấy giấy chứng nhận ra cho tôi, cái khác thì đều cất đi.”
Karen nhớ là Alfred đã bỏ theo cho mình một ít thuốc hồi phục, những thứ này đều phải gửi lại.
“A, được rồi, đồ ăn thức uống thì anh cũng không cần phải mang theo, tôi có mang theo, bà nội tôi đã nấu cho chúng ta rất nhiều món ngon.”
Karen sờ lên chiếc nhẫn trên ngón tay, cúi đầu nhìn thoáng qua, vẫn không lựa chọn cất chiếc nhẫn này đi.
Richard xách hai cái túi đi, sau đó mang theo một cái túi về, cậu ta đeo ba lô ở trước người, lấy từ bên trong ra hai bình nước đưa cho Karen.
Bên trong là nước quýt, còn bỏ thêm một ít đường trắng, uống vào có mùi thơm ngát của quýt nhưng không có vị chua.
“Đi thôi, chúng ta đi qua kiểm an.” Karen nói.
“Ừm.”
Karen và Richard đi tới cổng phía Nam, phía trước có người đang xếp hàng, nhưng cũng không có nhiều người, bởi vì vừa mới có một vị thí sinh trên người xuất hiện một bóng đen sau đó trực tiếp bị hủy bỏ tư cách tham gia.
Vật dụng gian lận, không chỉ có riêng là những vật mang theo trên người, để lại ở trong người, cũng không được.
Thật ra việc này là vẫn là vì phòng ngừa một vài vị phụ huynh sắp xếp “gian lận” cho con cái nhà mình, có vài vị phụ huynh cấp độ cao, có muôn vàn cách sắp đặt, tìm linh vật ký kết cái khế ước tạm thời giúp con cái nhà mình thông qua kiểm tra cũng không tính là lạ lẫm gì.
Việc này cũng dẫn đến không ít người đang xếp hàng, không thể không rời khỏi hàng, xem xét kỹ lại đồ đạc trên người và các thứ trong người mình.
Richard bị kiểm tra trước Karen, lúc đến phiên cậu ta, trước tiên là lấy giấy chứng minh thân phận ra cho quan giám khảo kiểm tra, sau khi kiểm tra xong giấy chứng nhận, đưa cho cậu ta một cái thẻ, chắc là số báo danh.
Sau đó là kiểm tra đồ vật mang theo người, Richard lấy từ trong ba lô của mình ra một đống lớn đồ ăn nước uống, bàn làm việc lớn như vậy, một nửa đều bị cậu ta chất đầy.
Quan giám thị cau mày hỏi: “Cậu đang đi picnic đấy à?”
Richard cười trả lời: “Ai, bà nội ở nhà tôi nhất định phải để tôi đem theo, không có cách nào khác.”
Chờ đến sau khi kiểm tra xong toàn bộ đồ vật trên người, tiến vào trong một trận pháp quét cả người, sau khi vượt qua trận pháp, còn có người chuyên môn dùng tay tiến hành kiểm tra cả người từ trên xuống dưới, chia làm hai vị kiểm tra viên nam và nữ riêng biệt.
Richard chủ động đi về hướng của nữ kiểm tra viên, nhưng nữ kiểm tra viên không để ý đến cậu ta, cuối cùng chỉ có thể rẽ qua bên kiểm tra viên nam.
Trong toàn bộ qúa trính, bên cạnh hai bên còn có hai vị thần quan khác đang đứng, ánh mắt bọn họ vô hồn, hẳn là đang dùng thuật pháp để quét nhìn các thí sinh.
Linh vật trên người tên thí sinh lúc nãy bị thức tỉnh là do bọn họ làm.
Sau khi kiểm tra xong tất cả, cuối cùng thì Richard lấy được ba lô của mình.
Đến phiên Karen.
Karen đưa giấy chứng mình của mình lên, quan giám thị nhìn giấy chứng nhận, nhìn nhìn lại Karen:
“Thần bộc sao?”
Karen nhẹ gật đầu.
“Cậu ngược lại là người khiêm tốn nhất.” Quan giám khảo cầm giấy chứng nhận và một cái thẻ đưa lại cho Karen.
Hiển nhiên, quan giảm khảo cũng rõ ràng mặc dù phần lớn mọi người mỗi lần tăng cấp đều sẽ lập tức đi đổi giấy chứng nhận, để có địa vị cao hơn và nhiều tiền trợ cấp hằng tháng hơn, nhưng cũng có một nhóm nhỏ người lười đi đổi giấy chứng nhận mới.
Ông ta đương nhiên sẽ không cho rằng Karen thật sự chỉ là thần bộc… Vẫn như trước cảm thấy Karen có chút quá lười biếng.
Đồ đạc trên người Karen đều ở chỗ Richard, không có những vật khác để mang lên bàn kiểm tra, đi qua trận pháp kiểm tra, lại đến trước mặt nhân viên kiểm tra, nữ kiểm tra viên kia ngăn vị nam kiểm tra viên lại, tự mình bước lên trước để kiểm tra Karen.
Trong quá trình này, Karen cảm giác được có hai luồng thần thức vừa thăm dò vừa quét khắp người mình.
Nữ kiểm tra viên kiểm tra đến chiếc nhẫn của Karen, trên cổ cô ta có đeo một tấm bảng, phía trên có thiết bị kiểm tra sự hoạt động của thuật pháp.
“Cái chiếc nhẫn bạc này rất đẹp.”
“Là ông nội tôi để lại.”
“Tốt, cậu có thể đi qua.”
“Cảm ơn, vất vả rồi.”
“Không có gì.”
Karen đi đến trước mặt Richard, Richard bất đắc dĩ nói: “Thật ra thì dáng vẻ đẹp mắt cũng là gian lận.”
“Vậy bây giờ cậu có thể đi đề nghị quan giám khảo lấy hết máu bầm trên người ra.”
“Ha ha.” Richard nở nụ cười, “Tôi số 189, anh số 13?”
“Số 13.”
“Tôi xong rồi.”
“Đừng ảnh hưởng đến tâm trạng của mình.”
“Được rồi, tôi đã hiểu.”
Hai người đi ra bên ngoài cung điện Tiranus, nơi này có một cái quảng trường rộng lớn, trong sân rộng có một bức tượng đá cao lớn, điêu khắc một trong những hung thú mà Trật Tự Thần Giáo phong ấn – Huyễn Ma.
Compasini.
Bên trong quyển thần thoại tự thuật « Ánh Sáng Trật Tự », Compasini từng mưu toan tạo ra một quốc gia huyễn tưởng ở một quốc gia, cuối cùng bị Thần Trật Tự tự mình trấn áp.
Bên trong khu vực quảng trường có vẽ từng cái vòng tròn, bên trong là số báo danh tương ứng.
Công việc kiểm tra an ninh còn cần một khoảng thời gian, Karen và Richard cũng không vội vã bước vào trong vòng, mà là ngồi xuống trên bậc thang, Richard lấy đồ ăn do bà nội cậu ta làm ra, trước hết để cho Karen ăn, còn cậu ta thì để hai tay vào trong ba lô, dáng vẻ giả bộ như đang tìm đồ, trên thực tế là đang xoay xoay khối rubic.
Tay phải Karen cầm bánh nướng ăn, tay trái rất tùy ý đặt ở trên đầu gối của mình, bị ống tay áo rộng của thần bào che lại, vừa ăn vừa nhanh chóng sử dụng khối rubik trong lòng bàn tay trái để tính toán.
“Trận pháp cường hóa Sheamus, có thể tăng cường sức mạnh của huyễn thuật, vị trí mắt trận nằm ở trên bức tượng của Compasini, hiệu quả trận pháp sẽ từ yếu đến mạnh, lại từ mạnh đến yếu, bởi vì được tăng cường khá nhiều, cho nên gắng gượng vượt qua giai đoạn giữa là được rồi, nhất định phải cắn răng mà chịu đựng.”
Karen nhẹ gật đầu, nói: “Phía dưới bức tượng của Compasini có khắc trận pháp ở trong, trong thời gian kiểm tra sẽ có người phụ trách điều khiển, cho nên cái quy luật cậu vừa nói cũng không xác định.”
“Tăng cường, ý của tôi nói là tăng cường, phía tổ chức cho phép xuất hiện một vài trường hợp ngoài ý muốn, nhưng không có khả năng làm cho một đám người đều nổi điên, thời gian và biên độ tăng cường của nó đều được giới hạn, cho nên tôi nói không có sai, anh nghe tôi, tôi vừa mới dùng Rubik Thuật Khóa tính toán xong.
Tin tưởng tôi, Karen, tôi là người chuyên nghiệp.”
Karen thở dài, nói: “Cậu nhìn con mắt của bức tượng xem.”
“Ừm? Thế nào?”
“Nó là có thể di chuyển.”
“Cái này…”
Chương 1064: Gian lận (3)
“Cậu cho rằng là cả khu vực này đều thống nhất với nhau sao, không, con mắt của nó sẽ bắt đầu quét qua khu vực kiểm tra, trận pháp Seamus không cần cậu phải sử dụng Rubik Thuật Khóa, tôi tin tưởng rất nhiều thí sinh ở đây đều có thể nhìn ra.
Cho nên, đợi đến lúc cậu cho rằng nó sẽ giảm cường độ xuống sau khi vượt qua giai đoạn khốc liệt nhất, thì nó có thể đem con mắt quét qua khu vực của cậu nhiều lần, để cho mọi sự chuẩn bị tâm lý trước đó của cậu đều sụp đỡ và khiến cậu nghi ngờ bản thân mình.”
“Mẹ nó!” Richard mắng một tiếng, “Còn có thể chơi như vậy sao?”
“Quy tắc cuộc thi là vì chọn ra năm người ở lại cuối cùng, trên quy tắc này, không có những hạn chế khác, cậu nhìn bên kia, có ba cái rương đá, bên trong chắc chẳn là chứa Thánh Khí hệ Tinh Thần, là để dùng tăng cường biên độ khi cuộc tuyển chọn bước vào giai đoạn giằng co.”
“Karen… Có chuyện tôi cần muốn nói với anh.”
“Ừm?”
“Cho dù lúc kiểm tra, anh có thể cảm ứng được tôi, che chở tôi, nếu như anh cảm thấy tôi ảnh hưởng đến anh, thấy có áp lực, anh hãy lập tức đá văng tôi ra, tuyệt đối không nên do dự và cảm thấy ngại ngùng gì.
Cho dù tôi không thể vượt qua cuộc tuyển chọn, nhiều lắm là khi trở về lại bị cha tôi đánh một trận, nhưng dù sao thì tôi cũng là họ Guman, tài nguyên trong tương lai cũng không thiếu, anh cần dựa vào lần này đề nâng cao địa vị và đãi ngộ vì thế anh phải cố gắng lên.”
“Tôi biết, cậu không đáng để tôi từ bỏ tiền đồ của mình.”
“Mẹ nó, tôi cảm thấy lời tôi nói rất cảm động nhưng anh vào lúc này lại phá hủy bầu không khí xúc động tôi vừa tạo ra.”
“Cứ yên tâm là được, không có vấn đề gì lớn.”
Mặc dù quy mô và trình độ ưu tú của thí sinh trong lần này cũng làm cho Karen cảm thấy thật bất ngờ, nhưng cũng không có bao nhiêu ảnh hưởng đến anh.
Karen đương nhiên là người đứng đầu nhất trên đỉnh kim tự tháp về phương diện linh hồn ở độ tuổi này, về phần vị trí trung tâm của Kim Tự Tháp rốt cuộc có kích thước lớn bao nhiêu thì cũng không có gì liên quan đến anh.
Lúc này, Karen trông thấy một vị Chủ Giáo đi tới từ phía dưới, quan giám khảo và thí sinh gần đó đều cung kính hành lễ với ông ta.
Chủ giáo Bern?
Cha của thần tử Derius Pamirez giáo.
Ông ta phụ trách cuộc tuyển chọn lần này của đại khu thành phố York sao?
Karen cùng với Richard cũng đứng người lên, hành lễ với Chủ giáo Bern.
Chủ giáo Bern ngừng bước chân lại, cố ý cúi đầu xuống, nhìn về phía Karen: “Ta nhớ được ngươi.”
“Ngài Chủ giáo.”
“Derius đã từng nói, ngươi là một người thú vị.”
“Làm phiền ngài thần tử đã nhắc đến tôi.”
“Cố gắng phát huy cho tốt.”
“Đa tạ ngài.”
Chủ giáo Bern tiếp tục bước lên trên.
Không bao lâu, âm thanh phía trên truyền đến: “Mời thí sính bước vào trong vòng của mình…”
Sau đó, bắt đầu thông báo các điều cần biết.
“Hô…”
Richard bắt đầu hít thở thật sâu, tạm biệt Karen rồi bước đến vị trí của mình.
Karen thì đi đến bên cạnh đài phun nước trong quảng trường rửa tay một cái, sau đó từ từ tìm tới vị trí của mình, số 13.
Đứng trong vòng tròn của mình, Karen kinh ngạc phát hiện, Leon và Laure thế mà đứng chung một chỗ ở hàng phía trước mình, không, là cả đám người trong nhóm bọn họ, thế mà hầu như đứng thành một hàng.
Quan hệ mạnh à!
Bên tay trái Karen, là cô gái cao ráo lúc trước làm người hướng dẫn cho nhóm nữ kia đi tham quan, phát giác được Karen nhìn về phía mình, cô cũng quay đầu mỉm cười đáp lại Karen, nói:
“Tôi tên là Ashley, còn anh thì sao?”
“Karen.”
“Cố lên, Karen!” Ashley giơ nắm đấm lên cổ vũ Karen.
“Được rồi.” Karen gật đầu lại với cô.
“Anh cũng phải ủng hộ cho tôi.”
“A, được rồi.” Karen cũng học theo bộ dáng của cô mà giơ nắm đấm lên, “Cố lên, Ashley.”
“Ừm ừm!”
Đứng bên phải Karen đó là một người thanh niên trạc tuổi anh, khuôn mặt hắn ta lạnh lùng, đứng ở nơi đó giống như là đang trong tư thế hành quân, loại khí chất của quân nhân kia, thật sự là quá mức rõ ràng, hắn ta là người của Kỵ Sĩ Đoàn.
Nhưng mà hắn cũng không có ý muốn chào hỏi với người “Ngồi cùng bàn”.
Karen lại quay đầu nhìn về phía sau, hai bên đằng sau đó là một thiếu niên ngồi ở chỗ đó đang chơi với cục đá, một cô bé khác thì nghiêng người về trước, vậy mà đang ngáy.
Thấy được cô ta, Karen không khỏi nghĩ đến Eunice, chả nhẽ cô ta cũng đang tiêu hóa năng lượng huyết mạch sao?
Còn đứng ngay sau lưng Karen thì là người thanh niên tự chơi kéo búa bao với bản thân, trông thấy Karen nhìn về phía mình, hắn cười hỏi:
“Muốn chơi với chúng tôi không?”
Karen mỉm cười đáp lại: “Không quấy rầy các người, các người cứ tiếp tục.”
Tên này, có lẽ nên giới thiệu cho đội trưởng làm quen.
Lúc này, bóng người của Chủ giáo Bern xuất hiện trên vị trí đỉnh đầu của bức tượng Compasini, ông ta đúng là quan chủ khảo đại khu lần này.
Hai tay của Chủ giáo Bern đặt trước ngực, trầm giọng nói: “Ca ngợi Thần Trật Tự!”
Tất cả thí sinh phía dưới tập thể đáp lại:
“Ca ngợi Thần Trật Tự!”
Chủ giáo Bern mở miệng nói: “Ta tuyên bố, kiểm tra của đại khu chúng ta, chính thức bắt đầu.”
Vừa dứt lời,
Hai con ngươi của bức tượng khổng lồ Huyễn Thú Compasini ở dưới chân của Chủ giáo Bern lóe lên ánh sáng đỏ,
Đồng thời,
Trời tối đi.
Không gian bốn phía xung quanh, đều hóa thành màu đen, một giây trước vẫn còn ở trường thi, một giây sau, đã bị ngăn cách khỏi toàn bộ thế giới.
Không,
Có một khu vực không phải hóa thành màu đen, nơi đó có một người đang quỳ, không sai, là quỳ, giống như là đang tiến hành cầu nguyện.
Cái người kia quay đầu lại, nhìn về phía bên này, vừa kinh ngạc và vui mừng nói: “Karen, nhanh vậy mà anh đã tìm được tôi rồi sao?”
Rõ ràng là do cậu ta hồi hộp đến nỗi biến thành một con chim cút, dẫn đến huyết mạch Alte lúc vừa mới bắt đầu kiểm tra thì đã phát ra hiệu quả, cảm ứng được mình.
Karen bất đắc dĩ, vẫy vẫy tay về phía cậu ta,
Richard lập tức đứng dậy chạy về phía của Karen, vừa chạy còn vừa phất tay hô:
“Karen, tôi tới rồi!”
Chờ đến khi Richard chạy đến phía sau người Karen, hơi nghi ngờ một chút mà nhìn khu vực tối như mực xung quanh anh, nghi ngờ nói: “Sao bây giờ lại yên tĩnh như vậy?”
“Bởi vì còn không thật sự bắt đầu, trận pháp tăng cường Sheamus còn chưa hoàn thành việc khởi động.”
“A, như vậy thì đợi chút nữa cần tôi phải làm cái gì?”
“Ngồi.”
“Còn có gì không?”
“Đừng nhúc nhích.”
“Hết rồi à?”
“Còn nữa.”
“Ừm, còn có cái gì muốn tôi làm?”
“Ngậm miệng lại.”
Chương 1065: Không thể trêu chọc (1)
“Hô… Hô… Hô…”
Tiếng hít thở nặng nề truyền đến tai, giống như là cái mũi to tướng của con huyễn thú Compasini kia đang ở ngay trước người, ở phía sau, trên đỉnh đầu, trong bóng tối, nó tồn tại trong vô hình, nhưng lại đang đánh giá ngươi một các cẩn thận.
Mang đến cho người ta một cảm giác bất an đến run rẩy, tựa như là chỉ cần bước thêm nửa bước nữa chính là vách núi ở bên cạnh, rơi xuống, sẽ trực tiếp rơi thẳng vào cái miệng to lớn như cái chậu máu của huyễn thú.
Karen khoanh tay, yên lặng chờ đợi.
Richard ngồi dưới đất, cơ thể bắt đầu run lên nhè nhẹ, nhưng nhìn thấy Karen, cậu ta bắt đầu bình tĩnh lại.
Thật ra, nếu để cho Richard một mình tham gia cuộc tuyển chọn này, cậu ta sẽ bình tĩnh hơn rất nhiều so với lúc này, bởi vì khi đó cậu biết chỉ có thể dựa vào bản thân mình, nhưng bây giờ có Karen làm chỗ dựa, tâm trạng của cậu ta ngược lại sẽ dễ dàng chập chờn hơn.
“Rống!”
Lúc này,
Một tiếng thét dài bỗng nhiên phát ra, linh hồn của con người bên trong luồng sóng âm này tựa nhự một con thuyền nhỏ có thể lật úp bất cứ lúc nào.
Bên người Karen hiện lên một luồng ánh sáng màu đen, bao trùm lên cả Richard, ngăn cách ảnh hưởng của tiếng thét này.
Âm thanh dần dần biến mất.
Richard ngẩng đầu, sờ lên chóp mũi của mình.
Trời mưa sao?
Không,
Tựa như là tuyết rơi.
Karen cũng đã nhận ra, nhiệt độ chung quanh giống như đang có sự thay đổi.
Bên trong huyễn cảnh có thể thay đổi nhiệt độ sao?
Điều này có thể thực hiện, nhưng hiệu quả cũng không lớn, bởi vì tất cả mọi người tham gia cuộc tuyển chọn, đều có một cơ sở tố chất ưu tú, bọn họ rõ ràng, tất cả mọi thứ bên trong huyễn cảnh, đều là giả, bọn họ càng hiểu một điều là bản thân mình không có khả năng chết cóng, cũng sẽ không bị chết nóng.
Nếu như chỉ đơn giản là tra tấn bởi nhiệt độ, phần lớn những người có ý chí kiên định, đều có thể chịu đựng được…
Sẽ chỉ đơn giản như vậy sao?
Phía trên bức tượng của Huyễn thú Compasini, ánh mắt của Chủ giáo Bern đảo qua 198 người tham dự tuyển chọn đang đứng bên trong vòng sáng phía dưới.
Ánh mắt của bức tượng dưới chân ông ta, bắn về phía không trung, sau đó hóa thành một màn ánh sáng, chiếu rọi cả khu vực.
Rương đá đặt bên cạnh đã hoàn toàn mở ra, mấy món Thánh khí hệ Tinh Thần bên trong cũng đã bắt đầu xoay quanh hiện trường thi, tăng cường sức mạnh cho trận pháp.
Bên ngoài, một nhóm thần quan hệ trận pháp được điều tới từ đại khu khác đều đang trông chừng tình huống của trận pháp, lại có thêm tám mươi vị quan giám khảo ánh mắt một khắc càng không ngừng liếc nhìn khung cảnh toàn trường, nhìn chằm chằm tất cả động tĩnh ở nơi này.
Chủ giáo Bern ngồi xuống,
Mở miệng nói:
“Tuyển chọn…”
Màu đen, không ngừng rút dần đi.
Trong trường thi tất cả mọi người dần có thể bị “Trông thấy”, tất cả mọi người dựa theo vị trí sắp xếp trước kia, xuất hiện ở vị trí của mình.
Một màn này để Richard cảm thấy xấu hổ vô cùng, bởi vì cậu ta ngồi ở trước người Karen, có chút giống với khi tắt đèn định làm chuyện xấu xa nhưng sau đó bỗng nhiên đèn lại mở.
Nhưng rất nhanh, Richard cũng không cần lo lắng, cùng với một cơn gió tuyết thổi ngang qua, rất nhiều người phát ra tiếng kêu thảm thiết, sau đó ngã sấp xuống, lăn lộn, xê dịch, trườn người, cả đội hình trong nháy mắt bị đánh tan.
Richard thả lỏng lỏng.
Sau đó, cậu ta bị gió tuyết thổi đến mức cả người lăn về phía sau, lại bị Karen đưa tay xách người lại.
Mượn nhớ điểm tựa này này, Richard ổn định cơ thể của mình một lần nữa, cậu ta muốn đứng lên giống như Karen, lại phát hiện mình vốn cũng không làm được, cơn gió này, giống như càng trên cao, sức gió càng lớn, cậu ta chỉ có thể nằm sấp tứ chi chạm đất mà thôi.
Có điều, nhìn ra bốn phía xung quanh, Richard phát hiện số người bây giờ có thể bảo trì tư thế đứng không đến ba mươi, nói cách khác phần lớn người cũng đều giống như mình bây giờ chỉ có thể nằm sấp xuống, nhờ vậy, Richard có thể yên tâm thoải mái hơn.
Phía trước, xuất hiện một ngọn núi tuyết cao ngất, tất cả mọi người bây giờ thật ra đều đang ở trên con đường lên núi.
Cảnh vật nơi này, để cho Karen có một cảm giác quen thuộc khó hiểu, giống như mình đã trải qua ở nơi nào rồi.
Đúng lúc này, âm thanh của Chủ giáo Berna vang lên: “Quy tắc tuyển chọn, trong khoảng thời gian quy định, năm người leo lên đến vị trí cao nhất trên núi, nhận được vị trí đề cử của đại khu.”
Sau đó, cũng không có gì thêm.
Trình bày quy tắc một cách rất giản lược, bởi vì phương thức tuyển chọn cực kì đơn giản.
Quy định thời gian là nhiều hay ít đều không biết, bởi vì ngươi chỉ cần không tiếc tất cả mọi giá để đi lên hoặc là bò lên, để mình có thể giữ vững vị trí thứ 5, hoặc là trên điều kiện những kẻ khác không thể tiếp tục kiên trì, ngươi không lựa chọn từ bỏ, tiếp tục bò lên trước, có thể vượt qua bọn họ tiến vào vị trí thứ năm cũng là có thể.
Karen lập tức đã phân tích ra hàm ý bên trong quy tắc sơ lược, bởi vì anh cũng phát hiện, những người bây giờ có thể duy trì tư thế đứng, tính cả mình, cũng chỉ gần ba mươi người.
Điều này có nghĩa rằng ba mươi người này có lực lượng linh hồn tương đối hùng hậu, có thể chống cự áp lực linh hồn mà cơn gió tuyết này mang lại.
Nhưng có ít người lực lượng linh hồn bởi vì các nguyên nhân bẩm sinh hoặc là do trong cuộc sống, không có cách nào hoặc là tạm thời không thể nào đạt được loại cường độ này, cũng không phải là không có cơ hội thắng.
Chỉ cần ngươi có thể kiên trì, bò lên, từ từ bò lên, coi như chậm một chút, đợi đến khi người trước mặt không còn kiên trì được, ngươi bò qua mặt hắn lên cao hơn, ngươi sẽ có thể thay thế hắn.
Trong vòng khoảng thời gian quy định, thời gian này, có thể định nghĩa là tự do.
Chương 1066: Không thể trêu chọc (2)
Mọi người bắt đầu tiến lên phía trước.
Có người đang đi, có người là đang bò.
Có người lúc đầu đang đi, từ từ trở thành bò bò.
Bởi vì bò về phía trước thì gặp phải ít lực cản hơn, cũng có nghĩa cần dùng ít sức lực hơn.
Karen vẫn là đang đi, Richard đi theo sau lưng Karen, Karen giúp cậu ta cản bớt gió, sau đó bò theo sau.
Thiếu nữ Ashley ở bên trái đang chau mày mà bước lên phía trước, sau đó, cô bắt đầu xoay người.
Người thanh niên xuất thân từ Kỵ Sĩ Đoàn ở bên phải thì cái eo đứng thẳng tấp, kiên định tiến lên, có điều lần này, hắn ta nhìn chăm chú Karen vài lần, có vẻ cho đến lúc này, Karen mới đáng giá để hắn phải nhìn thẳng bằng hai mắt.
Có ít người kiêu ngạo, là khắc sâu vào trong lòng, mà có ít người, thì là vẽ ở trên mặt, vị này, tất nhiên thuộc về cái sau.
Sau lưng, thiếu niên chơi với cục đá càng không ngừng ném cục đá về phía trước, sau đó đi đến trước nhặt lên, lại ném về phía trước, lại đi tới nhặt lên, động tác của hắn rất ăn khớp, phảng phất trong tay cũng không phải đang liên tục ném cục đá đi, mà là từng sợi dây thừng, cho hắn mượn lực đi về phía trước.
Phía bên phải, cô gái ngủ gật kia đã nằm gục xuống đất, cô ta xem như là đang bò đi mà thôi…
Bởi vì cô ta nhắm hai mắt lại, tựa như là còn đang ngủ, nhưng cổ và cái mông, càng không ngừng nhích lên hạ xuống, giống như là một con giòi đang kiên trì tiến lên phía trước trong giấc mơ.
“Oẳn tù tì!”
“Ha ha, ngươi thua, đoạn đường này ngươi phải đi, đoạn tiếp theo tới lượt ta.”
“Được rồi, tốt, có chơi có chịu.”
Người đứng phía sau Karen lúc nãy cũng đang tiến lên.
Phía trước, Leon và Laure cũng đang tiếp tục tiến lên, bọn họ, trông có vẻ có hình tượng hơn, mà lại, một nhóm người kia bây giờ cũng tụ lại, chia thành hai hàng, một hàng phía trước, một hàng ở phía sau, sau đó sẽ thay ca.
Loại phương thức “Hợp tác nhóm” này quả thật có thể dùng ít sức hơn, nhưng Karen tin tưởng, cuộc tuyển chọn này sẽ không đơn giản để người ta sử dụng tiểu xảo dễ dàng như vậy.
Dù sao thì mục đích của cuộc tuyển chọn là muốn chọn ra 5 vị trí đứng đầu, mà không phải tuyển ra một đội gồm năm người.
Quả nhiên, khi tất cả người tiến lên đến nơi bảo phủ bởi tuyết trắng mênh mông, nhiệt độ bỗng nhiên giảm xuống.
Đây cũng không phải là chỉ đơn giản là nhiệt độ xuống tháp, mà là một đòn tấn công nhằm vào linh hồn, so sánh với cái lạnh thấu xương này, thì chút gió ban nãy, tựa như cũng không thấm vào đâu.
Bọn người của Leon và Laure cũng không còn tiếp tục hợp tác nhóm, bởi vì tỉ lệ của nhóm người rất nhanh đã trở nên không còn đồng đều, sự tồn tại mà mọi người có khả năng nhìn thấy lẫn nhau bây giờ đều là thể linh hồn, linh hồn của mỗi người phản ứng lại khi bị đóng băng đều có sự khác nhau.
“A…”
Cùng với từng tiếng kêu thảm thiết truyền đến, có mười mấy bóng người trực tiếp biến mất, bọn họ không có chết, chỉ là rời khỏi bài kiểm tra, đương nhiên, có thể sẽ bởi vậy làm bị thương.
Cơ thể Ashley phía bên trái Karen co ro, cơ thể đang không ngừng run rẩy, cô vẫn đang khom người tiến lên, quay đầu nhìn thoáng qua Karen, nhìn thấy Richard vẫn đang luôn bò theo sau lưng Karen, liếm liếm đầu lưỡi, trong lòng ngo ngoe muốn làm theo.
Khuôn mặt của tên thanh niên đến từ Kỵ Sĩ Đoàn phía bên phải vẫn lạnh lùng như cũ, mỗi một bước đều bước đi cực kỳ vững vàng.
“A a a a…”
Sau lưng, trên vẻ mặt của cô gái ngủ gật đang nhích người lên giống như giòi bò hiện ra sự đau đớn, dù là còn đang ngủ, nhưng cũng đang thấy ác mộng.
Thiếu niên chơi ném cục đá vẫn còn tiếp tục làm theo tần suất ban nãy, cục đá của hắn, bắt đầu dần dần tản ra nhiệt độ yếu ớt.
Cái cục đá này hẳn không phải là Thánh khí, giống như là một loại vật cộng sinh nào đó, nhìn kỹ phía dưới, Karen phát hiện mỗi lần lúc thiếu niên nhặt lên và ném cục đá ra, cục đá được nhặt lên sẽ hòa vào bàn tay của hắn, cục đá ném ra thì một lần nữa được sinh ra.
Đây là loại “võ công” gì?
Karen thật đúng là không đoán ra được.
Về phần người đứng ở sau lưng mình lúc trong trường thi, hắn ta đã bắt đầu tụt lại phía sau, bởi vì tự cãi nhau với bản thân mình, cùng với nhiệt độ bắt đầu giảm xuống, linh hồn bắt đầu đau đớn, đã bắt đầu chơi xấu không chịu nhận thua trong trò chơi oẳn tù tì nữa.
Karen chú ý Richard một chút, phát hiện đứa em họ này của mình dù vẫn đang run lẩy bẩy, nhưng tần suất bò vẫn luôn ổn định, cậu ta còn có thể kiên trì tiếp.
Lúc này, những người đi ở phía trước, bắt đầu không ngừng có người biến mất, tựa như là lúc tiến về phía trước, sẽ bước qua một giai đoạn mới.
Đi tới rồi tiếp tục đi tới, Leon và Laure đã phát ra kêu rên, đội ngũ vốn dĩ đã tán loạn, vào lúc này triệt để tan rã, có hai người biến mất, lựa chọn rời khỏi kiểm tra.
Leon che lấy tay mình, Laure che lấy mặt mình, vừa kêu rên đau đớn, vừa tiếp tục đi tới.
“A!”
Bên trái, Ashley nhìn xem mu bàn tay mình, nơi đó đã bị tổn thương do giá rét, không phải bị nứt da, mà là cơ thể… Không, là linh hồn đã vì bị đông cứng trở nên “Giòn”.
Loại cảm giác này, giống như là đem linh hồn ngươi từ trạng thái ban đầu bắt đầu dần dần biến thành một tảng băng, đây là một loại tra tấn, một cực hình khó có thể để người ta chịu đựng nổi.
Karen đưa tay sờ sờ cổ của mình, phát hiện chỗ cổ mình cũng xuất hiện một vết đóng băng, nhưng cũng không phải rất đau, chỉ có một chút cảm giác như thế thôi.
Đợi đến khi đầu ngón tay và móng tay biến thành băng, Karen ngược lại mỉm cười.
Trách không được cảm thấy quen thuộc như thế,
Trách không được cảm thấy giống như đã từng trải qua,
Đến nơi này,
Karen mới xác định,
Làm chuyện xấu xa còn tưởng rằng ngươi sẽ sợ người khác biết mặt,
Cái này không phải chính là khi mình thần khải, lúc phủ nhận lời gợi ý của Thần Trật Tự để lựa chọn một con đường thần khải khác sao!
Băng tuyết, sông núi, một con người cô độc cất bước, đó là một cuốc thám hiểm tuyệt vọng, nhưng cuối cùng, mình cắn răng kiên trì đến cuối cùng, hoàn thành lần thần khải của mình.
Một màn này, lại là một cảnh trong trận pháp? Còn bị dùng để làm đề kiểm tra tuyển chọn?
Cho nên, tình cảnh mắt trước này có tên gọi gì ứng theo cách gọi của Trật Tự Thần Giáo?
Chương 1067: Không thể trêu chọc (3)
Tựa như là một vài con hung thú sau khi bị trấn áp, dần dần bị dung nhập trở thành một thuật pháp hoặc là vật triệu hồi trong nội bộ của Trật Tự Thần Giáo, chuyện này hình xuất hiện ở đây, Karen cảm thấy cũng không phải là rất kỳ lạ.
Nhưng ý nghĩa thực tế của nó thì không thể nào là thần khải, rất có thể là một sự trừng phạt trong nội bộ Trật Tự Thần Giáo dành cho sự gian dối và phản loạn.
Có lẽ, sau khi được lưu truyền rất lâu, nguyên nhân hình thành cụ thể của trận pháp này đã không thể nào kiểm chứng được, nhưng nó thật sự đáng sợ.
Karen tiếp tục đi về phía trước, vì chờ đợi Laure và Leon ở trước mặt đi tiếp, anh còn phải chậm lại không ít.
Đau nhức, thật sự đau nhức, nhưng đối với người đã trải qua nó hoàn chỉnh một lần, hiệu quả đã thấp xuống rất rất nhiều.
Bởi vì cảm giác đau đớn nhất, là xuất phát từ sự tuyệt vọng, nơi này còn tương đối tốt một chút, bởi vì có một ngọn núi tuyết bày ở trước mặt ngươi, mặc dù nó cao ngất ngưởng, cao đến mức khiến ngươi cảm thấy không có cách nào để leo lên, nhưng so với lần trước không có bất kỳ tia hy vọng nào mà Karen đã trải qua, thì dễ chịu hơn nhiều.
Cũng bởi vậy, đóng băng lúc này, đối với Karen mà nói, cũng không tính là việc gì nghiêm trọng.
Phía bên phải, trên mặt tên thanh niên Kỵ Sĩ Đoàn kia cũng xuất hiện vết đóng băng, nhưng hắn vẫn đang vững bước tiến lên.
Trên mặt của thiếu niên ném cục đá thì vẫn còn bình thường, nhưng cục đá mà hắn ta ném lúc này đã biến thành một cục băng.
Thiếu nữ đang ngủ gật thì nhắm hai mắt mà kêu khóc, tựa như đã gần phải tỉnh giấc, nhưng nếu như lúc này có thể ngủ, cũng có vẻ là một phương pháp tự lừa gạt bản thân rất tốt.
Còn về vị “Người thân của đội trưởng” kia, đã tụt lại ở phía sau rất xa, bởi vì có gió tuyết ngăn cản tầm mắt cho nên cũng không nhìn thấy rõ.
Cũng là bởi vì gió tuyết, cho nên cảnh vật mà Karen có thể quan sát được bây giờ, cũng chỉ giới hạn ở bốn phía xung quanh người.
Cuối cùng lại quét mắt nhìn về Richard, Richard vừa hít lấy hơi vừa bò đi, cậu ta tựa hồ chỉ nhìn chằm chằm và đế giày của mình, cái gì khác cũng không nhìn.
Karen dừng lại, xoay người, đưa tay đỡ Richard lên, đem cánh tay phải của mình cho cậu ta, để cậu ta có thể ôm vào cánh tay mình mà tiến lên, Richard không có chống cự, dán mặt mình lên trên cánh tay Karen, tựa như chỉ có như vậy mới có thể có được đủ cảm giác an toàn mà cậu ta cần lúc này.
Mặc dù đứng lên gió sẽ lớn hơn, nhưng nếu so sánh với việc linh hồn bị đóng băng, cơn gió lúc bắt đầu kia quả thực có thể xem như rất nhẹ nhàng.
Sở dĩ bây giờ Karen dìu Richard đứng lên cũng không phải là không muốn cho cậu ta cơ hội để tự rèn luyện bản thân, mà là anh rất lo rằng tiếp theo tốc độ đóng băng sẽ tăng lên, một khi Richard hết hơi, linh hồn thả lỏng, sẽ trực tiếp bị gió thổi văng về sau, đến lúc đó có lẽ mình cũng không có cơ hội để kịp phản ứng mà nắm cậu ta lại, còn không bằng bây giờ cứ dìu cậu ta theo.
Ashley trông thấy cảnh này, sự hâm mộ trong mắt gần như muốn chảy tràn ra, cô ta cũng không che lấp mình sự hâm mộ của mình một chút nào, nếu như ánh mắt có thể hóa thành thực chất, thì sự “Hâm mộ” của cô bây giờ có thể coi như là một tấm ga giường, vung liên tục lên mặt của Karen.
Nhưng Karen lựa chọn làm như không thấy.
Tôi kéo em họ của mình họ là chuyện phải làm, còn cô là ai?
Tên thanh niên Kỵ Sĩ Đoàn bên cạnh trông thấy Karen còn đang kéo theo một người, trong ánh mắt lộ ra vẻ phẫn nộ!
Hắn dĩ nhiên không phải đang chỉ trích Karen tiếp tay cho việc “Gian lận”, mà là phẫn nộ với bản thân mình là đi một người, mà Karen còn lôi theo một tên vướng víu, độ khó bản thân không bằng Karen khiến hắn cảm thấy không thoải mái!
Karen cảm giác được ánh mắt phẫn nộ đến từ phía bên phải, là một vị bác sĩ tâm lý, anh đương nhiên có thể đoán được ra được suy nghĩ trong đầu lúc này của tên thanh niên cao ngạo kia, nếu như không phải bây giờ gió tuyết quá lớn khiến Karen cũng lười giao tiếp bằng ngôn ngữ với mấy người xung quanh, anh thật sự muốn kêu Ashley bên trái mình đi qua phía bên phải ôm lấy tên thanh niên này một cái.
Đóng băng, bắt đầu từ từ tăng lên từng chút một!
Đã không còn là một chút vết đóng băng nhỏ ở vài ngóc ngách trên cơ thể, mà là cơ thể bị đóng băng trên diện rộng, càng ngày càng nhiều người lựa chọn rời khỏi cuộc thi, sự đau đớn này, không phải người bình thường có thể chịu đựng.
Leon quay đầu nhìn thoáng qua, sau đó lại tiếp tục tiến lên, niềm kiêu ngạo của hắn, không cho phép hắn rời khỏi đây vào lúc này.
Laure thì lảo đảo kiên trì tiến lên.
Thời gian dần trôi qua,
Mức độ càng tăng cao.
Khi đã đóng băng đến cực hạn, băng… Tựa như là một ngọn lửa, bắt đầu “Đốt cháy” cơ thể của ngươi.
Cơ thể của rất nhiều người, bắt đầu dần biến mất, có người là khuỷu tay biến mất, có người là cái trán biến mất, có người thì bắp chân biến mất.
Nhưng thật ra thì chỉ cần ngươi còn nguyện ý tiếp tục tiền về phía trước, cho dù là hai chân của ngươi đã không còn, cũng vẫn có thể duy trì tiến lên, bởi vì ở chỗ này, đều là linh hồn, không tồn tại thân thể thật chất.
Rốt cục Ashley không chịu nổi nữa, cô vừa đi vừa áp sát về phía Karen, nói:
“Tôi cũng muốn…”
Karen giả bộ như không nghe thấy.
Ashley lại hô lên một tiếng: “Tôi muốn…”
Karen tiếp tục không quan tâm.
Cô gái này, quả thực ngây thơ sáng sủa, nhưng cũng có chút quá ngây thơ.
Richard đã đang khóc, nếu như không phải Karen dắt lấy cậu ta, cậu ta cảm giác mình đã sớm muốn từ bỏ, quá đau đớn đã khiến cậu ta cảm thấy tuyệt vọng.
Khóc, cũng không tính là mất mặt, bởi vì bên trong những người còn ở đây, một nửa trở lên đều đang khóc.
Lúc này, một giai đoạn đóng băng mới xuất hiện, sau khi bước qua làn ranh kia, từng bóng người biến mất, rốt cục cũng không kiên trì nổi nữa mà muốn từ bỏ.
Qua khỏi làn ranh này này, những người còn đang kiên trì, Karen nhìn xung quanh đếm sơ một chút, mình có thể nhìn thấy mười người, lại tính toán thêm những người bên ngoài tầm nhìn, hẳn là cũng có hơn mười người, cho nên, bây giờ đoán chừng không đến ba mười người còn đang kiên trì rồi.
Gần ba mươi người này, xem như tiến vào giai đoạn vòng đấu loại.
Chương 1068: Không thể trêu chọc (4)
“A a a!”
Laure rốt cục không kiên trì nổi nữa, quỳ rạp trên đất, vừa khóc thân hình vừa biến mất.
Leon nhìn thoáng qua vị trí Laure biến mất, giống như là cái xác không hồn, tiếp tục đi tới.
Đúng vậy, tất cả mọi người ở đây, bao gồm Karen, mọi người bây giờ cũng đã biến thành cái xác không hồn.
Tinh thần và vẻ mặt của Karen bây giờ không có vấn đề, nhưng những nơi bị “Đóng băng” và “Biến mất” trên cơ thể cũng không ít hơn người khác, cục diện là ngang hàng, chỉ có điều thực sự không giống, là nội tại và tâm tính.
Lúc này, bên cạnh xuất hiện một dòng suối nhỏ, bên trong dòng suối nhỏ có nước đang chảy, còn có từng chiếc từng chiếc thuyền nhỏ, trên thuyền nhỏ có để cà phê nóng hổi cùng canh thịt.
Đã không ai sẽ để ý đến cảnh tượng này xuất hiện ở đây phải chăng có phù hợp Logic hay không, khi nó xuất hiện lúc, có bảy tám bóng người lần lượt không nhịn được sự mê hoặc, nhảy vào trong dòng nước rồi biến mất.
Trên ngọn núi này, chỉ còn lại không tới hai mươi người.
Mà lúc này, bất kể là gió sương hay vẫn là đóng băng, trong nháy mắt tăng lên gấp đôi!
Trong chốc lát, lại có không ít người lựa chọn rời khỏi đây, phòng tuyến tâm lý của bọn họ đã bị đánh gục bởi sự tăng lên gấp đôi một cách bất ngờ này.
Lúc này, chắc là chỉ còn lại khoảng mười người, bởi vì biên độ đóng băng và gió tuyết đã hạ xuống, tạm thời cân bằng lại.
Karen đã có kinh nghiệm, mỗi lần tăng lên hạ xuống, cũng là để giảm bớt số lượng người, trọng tài đang điều khiển thế cuộc.
Từ mười chọn ra năm, đã vào trận chung kết!
Lúc này tên thanh niên Kỵ Sĩ Đoàn phía bên phải lại nhìn về phía Karen, sự phẫn nộ cùng với kiêu ngạo trong mắt đã không thấy nữa, mà là toát ra một sự kính nể thuần túy, bởi vì quân nhân, kính nể kẻ mạnh!
“Ka… Karen… Bỏ… bỏ tôi xuống… Anh… Anh cố lên…”
Richard rõ ràng, đến giai đoạn sau cùng, cậu ta cũng rất khát vọng có thể bước chân vào danh sách, nhưng cậu ta sợ bởi vì mình, dẫn đến Karen không cách nào tiến vào danh sách.
Sự mê hoặc của việc có tên trong danh sách và sự áy náy nếu vì cậu ta mà Karen thất bại, khiến cậu ta lựa chọn cái thứ hai.
Bởi vì sự thật đã chứng minh, Karen thật sự đã kéo cậu ta gắng gượng đến bước này, Karen nhất định có thể tiến vào trong danh sách, nếu như không có vướng víu là mình bên cạnh!
Karen biết, Richard không phải là đang diễn kịch kể khổ, bởi vì trong thời điểm cực đoan này, tất cả mọi người đề trong trạng thái người không ra người quỷ không ra quỷ, nếu như Richard còn có thừa sức diễn kịch, vậy cậu hoàn toàn có thể tự mình đứng lên mà đi về phía trước.
Trên thực tế, phần lớn người ở đây vào lúc này đều đã chết lặng, cho nên, Richard nói ra chính là những lời trong lòng.
Người, chính ra như vậy, bất kể là thân thích hay vẫn là bạn bè, nếu như đối phương cố ý muốn lợi dung ngươi, vậy ngươi để hắn lời được 1 Rael thì ngươi cũng sẽ thấy khó chịu, nếu như đối phương vẫn luôn giữ một khoảng cách không lợi dụng ngươi, còn lo lắng cho ngươi, như vậy thì cho dù tiêu mất 1000 Rael thì ngươi cũng vui vẻ đồng ý.
Cánh tay của Karen đã biến mất, nhưng anh vẫn “Túm” lấy Richard như cũ, để linh hồn của cậu ta có thể tiếp tục duy trì trạng thái tiến lên.
“Tiếp tục, sắp đến rồi.”
“Không thể… Liên lụy… anh được…”
“Lại kiên trì thêm một hồi, sắp rồi.”
“Buông… ra đi… Rốt cuộc… thì… tôi đang… Gian lận…”
“Chúng ta, là anh em.”
Nếu như cậu xem đây là gian lận, vậy thì tôi có phải xem như là đang trộm đề?
Lúc này, người đi phía trước Leon không thể tiếp tục kiên trì được nữa, hắn bỗng nhiên quay người, dùng cơ thể tàn tạ trực tiếp đánh về phía Leon, đụng ngã Leon.
Leon vốn cũng chỉ vào một hơi cuối cùng để duy trì, bị va chạm như vậy, trực tiếp xì hơi, thân hình biến mất.
Đây là vì vị trí, không từ thủ đoạn, đương nhiên, trên quy tắc cũng không nói là không thể làm như vậy, chỉ có điều nếu làm như vậy thì giá phải trả có lẽ sẽ hơi lớn, không chỉ khiến mình trở thành mục tiêu khiến người khác đề phòng, quan trọng hơn đó là còn rất dễ dàng đắc tội với người khác.
10 còn 9!
Người khiến Leon ra ngoài, ngẩng đầu, nhìn chằm chằm Karen.
Sau khi nhìn thấy màn này,
Ashley ở bên trái, một nửa khuôn mặt đã biến mất quay đầu nhìn về phía Karen.
Thanh niên Kỵ Sĩ Đoàn phía bên phải, cũng quay đầu nhìn về phía Karen.
Thiếu niên chơi cục đá sau lưng, cũng dời ánh mắt nhìn vào Karen.
Cô gái ngủ gật đã tỉnh giấc, trên mặt toàn là nước mặt cũng nhìn chằm chằm Karen.
Bởi vì Karen còn dắt theo một người, chỉ cần Karen ngã xuống, vậy thì đối thủ cạnh tranh trong nháy mắt sẽ từ 9 còn 7!
Nhưng lập tức,
Người đụng ngã Leon và bao gồm tất cả mọi người xung quanh, đều dời ánh mắt khỏi người của Karen.
Bọn họ biết rõ đi đến nơi này gian nan và khó khăn đến dường nào, mà Karen, lại còn có thể mang theo một tên vướng víu bên cạnh.
Cho nên,
Người này,
Không thể trêu chọc!
Chương 1069: Lựa chọn của Richard (1)
Karen vốn cho rằng mình sẽ trở thành mục tiêu.
Anh đều đã chuẩn bị kỹ càng, một khi chung quanh có người vọt về phía mình, anh sẽ buông Richard xuống để lao đến cắn xé với đối phương!
Bởi vậy, sau khi những người xung quanh đều dời ánh mắt đi, trong lòng Karen còn cảm thấy có chút kinh ngạc.
Nhưng mọi việc rất nhanh thì bình thường trở lại, Richard “Vướng víu”, ngược lại trở thành biểu tượng chứng minh sức mạnh của mình trong hoàn cảnh đặc biệt này.
Cái tên xô Leon ra khỏi huyễn cảnh kia có khả năng không biết thân phận của Leon, cũng có thể là biết nhưng hắn không quan tâm, nhưng nguyên nhân mà hắn lựa chọn Leon làm mục tiêu để ra tay đó là Leon vốn chỉ đang dựa vào một hơi cuối cùng để gắng gượng chống chịu, hắn hiểu được chỉ cần đẩy một cái, Leon sẽ bị đẩy ra khỏi danh sách những người cạnh tranh.
Nhưng mà, hắn không dám ra tay đối với Karen, bởi vì hắn không cho rằng những người khác bốn phía xung quanh sẽ cùng hắn liên thủ ra tay với Karen, bởi vì danh sách sau cùng là 5 người, mà cũng không phải là 1 người, ai quyết định ra tay, tất nhiên sẽ phải chịu sự phản công đến từ Karen.
Không ai sẽ khờ dại cho rằng Karen gặp phải tình huống này sẽ còn tiếp tục ngây ngốc ôm theo tên vướng víu kia mà không thả ra, người bình thường lựa chọn đều là vào lúc đó vứt bỏ tên vướng víu kia rồi chơi chết kẻ vừa ra tay với mình!
Trên điều kiện tiên quyết là phải cạnh tranh với nhau thì không ai sẽ đi lựa chọn người mạnh nhất để ra tay, giải pháp tối ưu nhất về mặt lý tính, thường thường trên mặt cảm tính lại chắc chắn.
Tên kia nằm rạp trên mặt đất, giống như là đang thở dốc.
Karen dắt lấy Richard, tiếp tục đi tới, vượt qua trước người của hắn, hắn cũng không nhúc nhích.
Những người khác cũng đang tiến lên, nhưng trong vô thức đều kéo giãn khoảng cách lẫn nhau.
Lần này là thời cơ có khả năng tiến hành hợp tác nhất, một khi cơ hội này đã mất đi, muốn hợp tác đối phó ai khác thì gần như không có khả năng.
Karen vượt qua tất cả mọi người, cất bước tại hàng thứ nhất, sau đó tiếp tục kiên định tiến về phía trước.
Karen cúi đầu, nhìn về phía Richard, trình độ đóng băng trên da Richard đã đạt đến tám phần, Richard bây giờ, càng giống với một cục băng, nhưng ý thức của cậu ta vẫn còn, cậu ta vẫn đang cố gắng giữ tinh thần.
Thật ra, đến độ cao này, cho dù không phải tự cậu ta bò lên, sự bền bỉ này, cũng rất không tệ.
Điều này nói rõ rằng thật ra thiếu phú của Richard cũng cực kỳ cao, nhưng tính cách của thằng này lại hơi lông bông, có chút lãng phí thiên phú của bản thân.
Dù gì thì việc này cũng là chuyện bình thường, với gia thế của cậu ta, giúp cậu ta có một điểm khởi đầu rất cao so với người bình thường, nhưng cũng đồng thời lấy đi sự kiên nghị mà một người sẽ có khi leo lên từ dưới thấp.
Độ cao lại tăng lên một chút, mức độ đóng băng của linh hồn lại tăng lên một độ cao mới.
Lúc này, ý thức của Richard rốt cục sắp hiện ra xu thế tan rã, điều này có nghĩa rằng nếu còn tiếp tục đi hướng lên trên, cậu ta có thể sẽ trực tiếp bị đẩy ra khỏi bài kiểm tra.
Karen dứt khoát dừng bước, quay người, mặt hướng về phía dưới núi, ngồi xuống.
Richard tựa ở trên cánh tay Karen, phát ra âm thanh yếu ớt lại đứt quãng:
“Ka… Ren… Tôi thực sự là… Thực sự là… một… phế vật a…”
“Ừm, đúng rồi đấy.”
“Anh… Giúp tôi… Như thế… Tôi lại… Vẫn còn không… Không đi lên nổi…”
“Tốt, không cần nói nhiều lời thì tôi cũng biết rồi.”
“Tôi… thấy… đau quá… Bị anh… Bị anh dắt… dắt lên như vậy… Tôi thấy… đau quá…”
“Làm kiêu.”
“Làm… bạn bè… Làm… Anh em… Tôi… Không muốn… Làm… Vướng víu…”
“Cậu ngậm miệng đi, có thể chống được bao lâu thì đi bấy lâu.”
Lúc này, phía dưới xuất hiện thứ một bóng người, hắn ta đi lên, là tên thanh niên Kỵ Sĩ Đoàn kia.
Sau đó, hắn dừng lại.
Hắn nhìn Karen đang ngồi ở phía trên, còn có Richard ngồi dựa vào ở bên cạnh.
Hắn cũng hiểu được nguyên nhân mà Karen dừng lại, là do tên đi cùng kia không cách nào tiếp tục đi tiếp lên trên.
Nhưng Karen ngồi xuống ở đây như vậy, hắn cũng không dám đi lên.
Bởi vì dựa theo quy tắc, muốn bảo đảm năm vị trí đầu, không chỉ trong lúc ngươi đang kiểm tra là năm vị trí đầu, còn phải bảo đảm sau khi rời đi thì những người đằng sau vẫn còn tiếp tục khảo sẽ không vượt qua tọa độ độ cao mà ngươi để lại.
Hắn tận mắt nhìn thấy Karen vậy mà túm theo Richard leo lên tận trên đấy, khẳng định là muốn bảo đảm vị kia có thể tiến vào trong năm vị trí đầu, mà bây giờ vẫn còn lại không ít người cạnh tranh, phương thức bảo đảm tốt nhất, đó là xử lý hết đám người cạnh tranh ở chỗ này.
Khó xử nhất chính là, càng đi lên cao, con đường sẽ càng chật hẹp, ở vị trí dưới mắt này, muốn an toàn vòng qua chỗ của Karen để đi lên, gần như là không thể nào, mà lại, mỗi một bước di chuyển đều sẽ hao phí sức lực vốn không còn lại bao nhiêu của hắn, hắn cũng không muốn lãng phí vào việc đi vòng qua.
Nhìn vị này dừng bước trước mắt, ngồi yên bất động.
Chương 1070: Lựa chọn của Richard (2)
Karen cười cười, anh cũng không biết trên mặt mình bây giờ có biểu hiện đúng là biểu cảm cười hay là không, nhưng anh nâng cánh tay phải lên, quơ quơ, ra hiệu bảo hắn đi lên.
Thanh niên sửng sốt một chút, hắn có chút do dự, bởi vì cũng không ai có cách nào giúp hắn cam đoan rằng Karen sẽ không đánh lén.
Nhưng nhìn nhìn lại đằng sau, lại nhìn xem Karen, nhìn về núi tuyết sau lưng Karen, hắn cuối cùng vẫn lựa chọn bước đến.
Chờ đến khi đi đến bên cạnh Karen, thanh niên dừng bước, mở miệng nói:
“Tôi… Tôi gọi… Gọi là Bart… Bart.
Cosins… Kỵ Sĩ Đoàn… Thứ ba… Ưng… Kỵ sĩ…. Dự bị… “
Hắn đang dùng phương thức chủ động tự giới thiệu bản thân, biểu đạt sự tôn trọng với Karen.
“Karen.
Silva, đội viên ngoài biên chế tiểu đội chó săn Đòn Roi Kỷ Luật của Neo.”
“Cái này…”
Bart kinh ngạc, hắn không phải kinh ngạc bởi vì Karen chỉ là đội viên ngoài biên chế của tiểu đội Đòn Roi Kỷ Luật, cha mẹ của hắn ta là sĩ quan cấp cao của Kỵ Sĩ Đoàn, nhưng hắn bây giờ không phải cũng chỉ là một cái tên Kỵ Sĩ dự bị thôi sao, cũng thuộc về quân dự bị người ngoài biên chế, không khác gì lắm với Karen, gia tộc càng có tích lũy và có nội tình thì càng coi trọng con em của gia tộc phát triển từ gốc rễ lên, chỉ có loại nhà giàu mới nổi kia mới có thể nghĩ đến việc có trèo lên cao bất chấp thời điểm.
Hắn kinh ngạc là vì lúc này Karen vẫn nói chuyện lưu loát như thế!
Điều này có ý nghĩa gì?
Có ý nghĩa đối phương bây giờ, còn có giữ lại sức, mà còn rất lớn.
“Ka… Ren… Tôi muốn… Muốn… Mời… Uống… Uống rượu…”
“Ta không uống rượu, uống trà đi, uống rượu không tốt cho sức khỏe.”
“Rất… Tốt… Vậy thì… Uống trà…”
Karen quay đầu nhìn xem Bart, nói: “Ngươi đi lên đi, nói ít lời lại.”
“Cám… cám ơn…”
Bart tiếp tục mở rộng bước chân, bước từng bước lên một cách khó khăn, hắn sẽ đi thẳng, đi đến khi mình thật sự không còn đi được nữa, đi đến khi ý thức mình tan rã, tự động rời khỏi trận pháp kiểm tra thì mới thôi.
Phương diện này là quy tắc của trò chơi, một phương diện khác thì là bởi vì trong lòng của hắn cũng rõ ràng rằng mình bây giờ mặc dù là xếp số một, lại không phải thứ nhất, mà là thứ hai, hắn tin tưởng, Karen cũng sẽ đi tới.
Sau khi Bart đi lên, rất nhanh, bóng người thứ hai xuất hiện, là thiếu niên kia chơi với cục đá kia.
Trạng thái linh hồn của hắn bây giờ đang hiện ra là một nửa băng, một nửa còn lại là đá, điều này khiến hắn nhìn giống như là một người đá.
Có điều, Karen cũng biết, trên người thiếu niên kia cũng không phải là loại đá bình thường, là một loại tinh thể giống như đá, mà lại, loại trạng thái này cũng đã thẩm thấu vào trong linh hồn của hắn.
Thiếu niên dừng bước, hiển nhiên, hắn cũng gặp cảnh ngộ giống với Bart.
Hắn biết Bart ở trước mặt hắn, nhưng hắn không biết Bart tiếp tục đi lên, hay là đã bị Karen “Xử lý”.
“Ta rất hiếu kì, ngươi đã từng bị ô uế sao?” Karen hỏi.
“Đúng… đúng…… Ô… Ô uế…”
“Không dễ dàng.”
Thiếu niên này, đúng là từng bị ô uế, hắn là tín đồ Trật Tự, nhưng cùng lúc, hắn cũng xem như là một con dị ma.
Mà lại sự ô uế cũng đã thấm vào trong linh hồn hắn, có thể xem tình trạng của hắn gần giống như Dora và Doreen, nhưng hắn phải chịu sự đau đớn nhiều hơn cả Dora và Doreen, nhưng hắn vẫn cắn răng đi lên con đường tín ngưỡng.
“Kia… Cái kia… Tôi… Tôi có thể… Lên… Trên… Sao?”
Thiếu niên hỏi thăm Karen.
“Lên đi, không có việc gì, ta sẽ không đánh lén ngươi.”
“A… Tốt……”
Thiếu niên mở rộng bước chân, tiếp tục bước bên trên, từng bước một, khi đi đến bên cạnh Karen, thiếu niên mở miệng nói:
“Tôi… tên là… Ven… Ventura… Linh… linh… Linh hồn… của anh…vô cùng cường đại…”
Thiếu niên không nói ra dòng họ của mình, điều này rất có thể có nghĩa là hắn cũng không có gia tộc, đây cũng không phải mang ý nghĩa hắn là một cô nhi, rất có thể là cho dù hắn nói ra dòng họ của mình thì cũng sẽ không có người biết, cho nên dứt khoát không nói ra.
Như thế cho Karen một lời nhắc nhở, mình quen thông báo cho người khác cả tên lẫn họ khi tự giới thiệu, thật ra việc này cũng không cần thiết.
“Ta gọi là Karen.”
Ventura nhấc lên đôi chân một nửa là khối băng một nửa là tảng đá, tiếp tục leo lên trên.
Lại một lát sau, người khiến Leon rời khỏi phần thi cũng bước đến, hắn cũng dừng bước, có điều, hắn không có hỏi thăm, mà là trực tiếp lựa chọn làm giống như Karen, quay người, mặt hướng về phía dưới núi, ngồi xuống.
Không bao lâu, Ashley đi tới, cô nhìn thấy người kia đang ngồi ở đó, cũng nhìn Karen và Richard đang ngồi ở một vị trí cao hơn phía trên.
Cô nhìn chằm chằm vào người kia, rồi tiếp tục đi lên trên.
Mà khi cô đi đến bên cạnh người đàn ông kia, hắn bỗng nhiên nhảy lên, tấn công về phía cô.
Ashley đã sớm có chuẩn bị, hai người cùng đánh nhau.
Bởi vì bây giờ trạng thái linh hồn của hai bên đều gần như khô kiệt, cho nên cảnh tượng quyết đấu, không có thuật pháp, cũng sẽ không có hào quang lưu chuyển, tóm lại, không phải hoành tráng như vậy.
Giống như là hai con chó hoang đang hấp hối, tiến hành màn cấu xe nhau sau cùng.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)






![[Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch [Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/06/Audio-Huyen-Thien-Hon-Ton-dich-SE-Audio-Truyen-Hay.jpg)



