- Home
- Truyện Hệ Thống
- [Dịch] Siêu Cấp Phản Diện
- Tập 82 : Nhị Nguyên Nhất Khí Chân Thần Bảo Lục (c406-c410)
[Dịch] Siêu Cấp Phản Diện
Tập 82 : Nhị Nguyên Nhất Khí Chân Thần Bảo Lục (c406-c410)
❮ sautiếp ❯Chương 406: Nhị Nguyên Nhất Khí Chân Thần Bảo Lục
“Lão bản nương! Ở bên này xảy ra chuyện, mau tới đây!”
“Ồ! Đến đây, đến đây!”
Không đợi Trần Khuynh Địch nói chuyện, lão bản nương đã dùng vẻ mặt ám muội rút ra một chiếc chìa khoá từ phía dưới đưa cho Trần Khuynh Địch, nháy mắt với hắn, sau đó lại chép miệng với Lạc Tương Tư, cuối cùng mới nói thầm: “Tiểu tử, ta xem trọng ngươi! Cứ thoải mái, giường ở gian phòng kia là loại lớn nhất!”
“Khách quan mời tới bên này! Ta còn có việc, liền đi trước, tiểu nhị! Tới thay ta!”
“Vâng!”
Nhìn chìa khoá phòng riêng trong lòng bàn tay, Trần Khuynh Địch rơi vào trong trầm tư thật sâu, mà ở bên cạnh, Lạc Tương Tư cũng cúi đầu thật thấp, lộ ra sắc mặt đỏ bừng, đồng thời hung hăng khen ngợi lão bản nương ở trong lòng một lần.
Đây quả thực là trời cũng giúp ta!
“Ách, cái này, Tương Tư sư muội..”
“A, nếu chỉ có một gian, vậy thì cứ đi lên thu xếp rồi nói sau…sư huynh?”
“Ách!” Nhìn Lạc Tương Tư đỏ mặt ngẩng đầu nhìn về phía mình, Trần Khuynh Địch cơ hồ là vô thức lùi về phía sau một bước, sau đó mới phản ứng được, lộ ra vẻ mặt xấu hổ gật gật đầu nói: “Được a.”
“Ôi, ta, ta làm sao vậy?”
Ở cửa phủ đệ của Nhị Hoàng Tử, An Quốc Hầu Khương Hằng lắc đầu, chậm rãi rút đầu của mình ra từ trong mặt đất, trong lúc nhất thời chỉ cảm thấy toàn thân đều co rút đau đớn, trong đầu càng là truyền đến từng trận choáng váng, thiên địa ở trong tầm mắt đều đang xoay tròn, đây là lần đầu tiên hắn bị như vậy từ khi hắn trở thành võ giả tới nay.
“Ta đã ngất đi? Không đúng, là do bị người đánh lén, là ai?”
“Cảm giác của ta cao như vậy! Làm sao lại bị người ta âm thầm đánh lén, chuyện này là không có đạo lý…”
Lay động đầu, huyết khí dâng lên, một thân tu vi phun trào ra toàn thân, Khương Hằng cuối cùng cũng đã trở nên thanh tỉnh, bắt đầu suy nghĩ về tất cả những thứ đã phát sinh trước đó.
Hắn đã nhớ ra!
“Là Trần Khuynh Địch! Là hắn đột nhiên biến mất, sau đó ta liền ngất đi, nhất định là hắn đã động tay! Cái tên tiểu nhân âm hiểm này!”
Vốn còn cho rằng hắn là võ giả quang minh chính đại, không ngờ được thế mà lại dùng loại chiêu thức đánh lén này! Bất quá lấy tu vi của hắn là không có khả năng đánh ngã ta, xem ra là hắn đã vận dụng món bí bảo ẩn tàng tu vi kia a, bản thân thực sự là quá chủ quan rồi, lúc này mới bị hắn bắt được cơ hội.
“Đáng giận, Trần Khuynh Địch đáng chết, lần sau ta sẽ không bất cẩn như vậy nữa! Bản hầu nhất định sẽ làm cho ngươi hối hận vì hành động đánh lén này!”
Khương Hằng tức giận đứng dậy liếc nhìn mặt đất bừa bãi, trên mặt hiện lên một tia xấu hổ, chợt khẽ động đầu ngón tay, cương khí vuốt lên mặt đất, trong chốc lát liền khôi phục lại nguyên trạng, lúc này mới thu hồi Càn Khôn Tráo bao phủ ở bên ngoài, sau khi phát hiện ra ở chung quanh không có người, hắn mới xem như là thở phào một hơi.
Trần Khuynh Địch! Thù này không báo không phải là quân tử, sau này bản hầu lại tìm ngươi để tính sổ!
Mà cùng lúc đó.
Ở phủ Tướng Quốc, đây là phủ đệ của người đứng đầu văn thần – tể tướng đương triều Lý Đồng Thần, có thể nói là ở trong toàn bộ Đại Càn ngoại trừ hoàng cung Vị Ương Cung, là nơi có quyền lực cao nhất, từ trước cho đến này có không biết bao nhiêu văn thân mơ ước tiến vào ở trong tòa phủ đệ này, nhưng ở trong vô số văn thần Đại Càn, cuối cùng cũng chỉ có một vị có thể đạt được ước muốn.
Có thể biết được, có thể trổ hết tài năng ở bên trong vô số văn thần, sẽ là một vị nhân kiệt như thế nào!
“Cô cô cô!”
Chim bồ câu đưa tin giáng xuống từ trên trời, rơi vào bên trong phủ Tướng Quốc, cuối cùng đáp lên bên trên một ngón tay nhỏ nhắn, phát ra tiếng kêu thân mật.
“Được rồi, ngoan.” Nhẹ nhàng làm yên lòng bồ câu đưa tin, người tới lấy thư ở trên đùi của bồ câu xuống, mở ra nhìn trong chốc lát.
“Phù!” Theo một ngụm trọc khí được phun ra, trong phút chốc toàn bộ phủ Tướng Quốc đều chấn động, phảng phất như một đầu hùng sư giật mình trong giấc mộng, sắp tỉnh lại vậy, nhưng cuối cùng, cỗ chấn động kỳ diệu vẫn dần dần giảm xuống, không có chân chính bộc phát ra, mà được thu liễm lại.
“Trần Khuynh Địch đã vào thành.”
“Chuẩn bị bắt đầu kế hoạch.”
Tại Bái Hỏa Ma Giáo ở Tây Cương Đạo.
“Haizzzz.” Tựa vào một khối đá ở bên cạnh Quang Minh Đỉnh, Doanh Phượng Tiên cứ như vậy vừa thở dài vừa nhìn về phương hướng Thành Thượng Kinh. “Cũng không biết là sư huynh hiện tại thế nào.”
Đã một tuần lễ ba ngày lẻ bốn giờ không gặp mặt với sư huynh, cũng không biết là sư huynh hiện tại như thế nào, đã ăn hay chưa, có chỗ ở chưa, trong túi quần có tiền không, trên đường có đụng phải tiểu hồ ly tinh hay không, Lạc Tương Tư có biển thủ hay không…
“Bộp bộp!” Vỗ vỗ gò má đỏ thắm, Doanh Phượng Tiên thở dài lần thứ hai, bắt đầu vận chuyển cương khí trong thể nội, theo cương khí vận chuyển, hai mắt của Doanh Phượng Tiên hiện ra hai màu đen trắng, tản mát ra khí tức nguyên thần nồng đậm, trong lúc mơ hồ có thể nhìn thấy ở sau lưng của nàng có một cỗ pháp tướng thần minh trắng đen đang ngồi xếp bằng.
Âm Dương Nhãn còn có võ công chính thống của Bái Hỏa Ma Giáo được Doanh Phượng Tiên kết hợp hoàn mỹ với nhau.
Khác biệt với sự tưởng tượng của đa số người, võ công chính thống của Bái Hỏa Ma Giáo, cũng chính là Tuyệt Thế Thần Công mà chỉ có giáo chủ mới có thể tu luyện cũng không thuộc về Ma Đạo, mà là thiên hướng về nguyên thần, tên là [Nhị Nguyên Nhất Khí Chân Thần Bảo Lục], chính là một môn võ công tu tâm, tu luyện đại đạo nguyên thần chính thống.
Môn võ công này ở một trình độ nào đó cũng có quan hệ cùng với âm dương, nhưng không phải là âm dương trong thiên địa, mà là âm dương trong nội tâm của người, cũng chính là thiện ác, cái gọi là lòng người đơn giản chính là hai loại biến hóa của thiện ác, mà môn võ công này chính là tiến hành rèn luyện hai loại thiện ác ở trong nội tâm, hóa thành hai nguyên tố thần minh đối lập.
Hai nguyên tố này giống như là Âm Dương Thái Cực vậy, đối lập lẫn nhau lại giúp đỡ lẫn nhau, có thể diễn sinh ra biến hóa vô tận.
Mà bây giờ Doanh Phượng Tiên xem như là Thánh Nữ của Bái Hỏa Ma Giáo, được tu luyện tự nhiên cũng là môn võ công này, mỗi ngày đứng ở trên Quang Minh Đỉnh cũng là vì để tôi luyện tâm cảnh, một môn Tuyệt Thế Thần Công cũng không phải là dễ nhập môn như vậy, nếu như không phải là có Âm Dương Nhãn mà nói, Doanh Phượng Tiên chỉ sợ bây giờ còn đang vất vả vì môn võ công này.
Nhưng vào lúc này, có một bóng người nhảy lên Quang Minh Đỉnh từ dưới núi, rơi vào sau lưng của Doanh Phượng Tiên.
“Thánh Nữ điện hạ thật sự là chăm chỉ, vẫn còn đang tu luyện sao?” Tư Lạp Cách nhìn Doanh Phượng Tiên đang chuẩn bị bắt đầu tu luyện, lộ ra một bộ biểu lộ vui mừng.
Nói thật, thân làm người đứng đầu trong 12 Hộ Pháp Thần Tôn, hắn kỳ thật là vô cùng hài lòng với vị Thánh Nữ vừa mới vào giáo này.
Một phương diện tự nhiên là thiên phú của Doanh Phượng Tiên, năm đó hắn cũng đã nhìn qua Nhị Nguyên Nhất Khí Chân Thần Bảo Lục, nhưng căn bản là không có cách nào tu luyện, mà Doanh Phượng Tiên chỉ cần dùng ba ngày liền có thể nhập môn thành công, điều này cũng làm cho hắn cảm thấy chờ mong không ít đối với Doanh Phượng Tiên.
Chương 407: Sứ giả
Còn phương diện kia, tự nhiên là bởi vì thái độ của Doanh Phượng Tiên.
Vốn dĩ Tư Lạp Cách còn đang lo lắng Doanh Phượng Tiên xuất thân từ Thuần Dương Cung, lại bởi vì Thuần Dương Cung bài xích truyền thừa của Bái Hỏa Ma Giáo, ví dụ như xuất công không xuất lực a, người ở Bái Hỏa tâm hướng Thuần Dương a, loại hình tuyệt thực quyết không phối hợp a, nhưng ngoài ý muốn là thái độ của Doanh Phượng Tiên lại phi thường tốt.
Không chỉ có hữu lễ đối với giáo chủ, còn hữu lễ đối với hắn, hữu lễ đối với Đại Tế Ti, coi như là với những đệ tử bình thường kia, nàng cũng một mực duy trì thái độ khiêm tốn và hòa ái, hiện tại ở trong giáo thậm chí còn có một tổ chức kỳ quái tên là “đội hộ vệ Phượng Tiên đại nhân ” bắt đầu hưng khởi, có tốc độ phát triển khá là nhanh.
Nói tóm lại, Doanh Phượng Tiên ở trước mắt khiến cho Tư Lạp Cách phi thường hài lòng.
Nhất là vào sáng sớm, vừa đi tới đã nhìn thấy Doanh Phượng Tiên chuẩn bị tu luyện, Tư Lạp Cách liền càng cảm thấy hài lòng hơn.
Thái độ của Tư Lạp Cách cũng trở nên hiền hoà hơn rất nhiều: “Thánh Nữ điện hạ, ở ngoài núi có một vị sứ giả đến từ triều đình cầu kiến.”
“Sứ giả đến từ triều đình?”
“Không sai.” Tư Lạp Cách gật đầu nói: “Đối phương điểm tên muốn gặp Thánh Nữ điện hạ, cho nên ta liền đi lên nói cho điện hạ, nếu như điện hạ không muốn gặp, coi như là người của triều đình, không có thánh chỉ thì cũng không cần phải để ý.”
Bái Hỏa Ma Giáo cũng không phải là tiểu thế lực gì, xem như đã từng là bá chủ một phương Tây Vực, thực lực của Bái Hỏa Ma Giáo kỳ thật hoàn toàn có thể sánh ngang với hơn phân nửa thánh địa võ đạo, ở bên trên nội tình tuyệt đối sẽ không thiếu, chỉ là nắm giữ hơi ít võ giả cảnh giới Hỏa Luyện Kim Đan, bằng không thì Bái Hỏa Ma Giáo hiện tại cũng có thể bắn vọt tới vị trí thánh địa võ đạo.
Mà đối mặt với một cái thế lực như vậy, lực uy hiếp của triều đình cũng xa xa không lớn như vậy.
Nhất là ở dưới tình huống người tới còn không mang theo thánh chỉ, trên dưới Bái Hỏa Ma Giáo tự nhiên là kính sợ đối với vị Càn Võ Đế trấn áp thiên hạ kia, chỉ cần mang theo thánh chỉ, vậy dĩ nhiên là bọn hắn sẽ làm theo yêu cầu, nhưng một người tự xưng là sứ giả triều đình, lại không có thánh chỉ thì cũng không cần phải quá để ý.
Doanh Phượng Tiên trầm tư trong chốc lát, cuối cùng vẫn mở miệng nói: “Được rồi, để cho hắn đi lên đây đi.”
“Sư phụ không có ở đây, cứ để ta gặp hắn.”
“Minh bạch.” Tư Lạp Cách gật đầu một cái, chợt phi thân xuống núi, chỉ chốc lát sau, liền mang theo một thanh niên giống như thư sinh đi tới Quang Minh Đỉnh.
Sau khi đi lên Quang Minh Đỉnh, vừa nhìn thấy Doanh Phượng Tiên, hai mắt của thanh niên thư sinh chính là hơi hơi sáng lên, chợt cúi lưng chắp tay về phía Doanh Phượng Tiên nói: “Tại hạ là Văn Nhược, thay Thái Tử điện hạ vấn an với Thánh Nữ Bái Hỏa.”
“Thay Thái Tử điện hạ?” Doanh Phượng Tiên hơi sững sờ, sắc mặt bắt đầu biến hoá.
Trước đó Trần Khuynh Địch nhận được thư, Lạc Tương Tư thế nhưng đã công khai nội dung bức thư cho ba nữ, cho nên Doanh Phượng Tiên tự nhiên cũng biết gia tộc của sư huynh chính là bị Thái Tử nhốt vào thiên lao, nghĩ như vậy, ở trong ánh mắt mà Doanh Phượng Tiên nhìn sứ giả Thái Tử liền có một chút biến hóa.
Đáng tiếc là Văn Nhược cũng không phát giác ra được phần biến hóa rất nhỏ này.
“Không sai, ta chính là thay Thái Tử điện hạ, Thái Tử điện hạ sau khi biết được sự tồn tại của Thánh Nữ, rất đỗi kinh ngạc, không ngờ được thiên chi kiêu nữ Tần gia mất tích ngày xưa, bây giờ thế mà lại trở thành Thánh Nữ của Bái Hỏa Ma Giáo, cho nên Thái Tử điện hạ đã đặc biệt phái tại hạ đi tới nơi này, tiến hành vấn an với Thánh Nữ điện hạ.”
Văn Nhược không đề cập tới còn tốt, vừa đề cập tới chuyện này, thần sắc của Doanh Phượng Tiên liền càng trở nên quái dị.
Bất quá cùng lúc đó, nàng cũng hơi nghi hoặc một chút, dù sao thì thân phận Tần gia của nàng lúc trước cơ hồ là đã hoàn toàn bị phong toả, người biết thân phận của nàng trong toàn bộ Đại Càn chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay, ngay cả họ cũng đều đã đổi, vì sao Thái Tử vẫn còn nhận ra được nàng? Chẳng lẽ trước đây Thái Tử có quen biết nàng?
Trong phút chốc, một đạo linh quang hiện lên, Doanh Phượng Tiên nhất thời nhớ tới.
Nàng xác thực là đã gặp qua vị Thái Tử kia, lúc đó nàng mới ba tuổi, đã từng bị mẫu thân kéo đến bái kiến vị Thái Tử điện hạ kia…
Nhìn thấy sắc mặt của Doanh Phượng Tiên không ngừng biến hóa, Văn Nhược lộ ra nụ cười đã có dự tính, nói: “Xem ra là Thánh Nữ điện hạ cũng đã nhớ được, Thái Tử điện hạ cũng là vô cùng mong nhớ đối với Thánh Nữ điện hạ đấy.”
“Hừ.” Lạnh lùng hừ một tiếng, Doanh Phượng Tiên chủ động nói sang chuyện khác: “Cho nên? Thái Tử bảo ngươi đến đây tìm ta là để làm cái gì?”
Thấy Doanh Phượng Tiên không nói đến hai chữ “Điện hạ”, trong mắt của Văn Nhược liền lóe lên vẻ không thích, bất quá vẫn nở ra một nụ cười xán lạn nói ra: “Cũng không có gì, chỉ là Thái Tử điện hạ cảm thấy bây giờ Bái Hỏa Ma Giáo vừa mới vào Trung Nguyên, bước đi là rất khó khăn, cho nên đặc biệt phái tại hạ đến giúp đỡ Thánh Nữ điện hạ một chút sức lực.”
Nói đến đây, Văn Nhược liếc nhìn Tư Lạp Cách ở bên cạnh một chút, hơi dừng lại, sau đó mới tiếp tục nói ra: “Chỉ cần Bái Hỏa Ma Giáo nguyện ý hiệp trợ Thái Tử điện hạ, lại điều động mấy vị Hộ Pháp Thần Tôn vào kinh thành phụ tá, Thái Tử điện hạ có thể đảm bảo, nếu sau này Bái Hỏa Ma Giáo truyền đạo ở Trung Nguyên, chiêu thu đệ tử, Thái Tử điện hạ sẽ tạo điều kiện thuận lợi.”
So với điều kiện mà Văn Nhược nói ra, Doanh Phượng Tiên khẽ nhíu mày, lại suy nghĩ đến một vấn đề khác.
Nàng trở thành Thánh Nữ của Bái Hỏa Ma Giáo trước sau chỉ bất quá khoảng hai tuần, vì sao Thái Tử ở Thượng Kinh xa xôi thế mà lại đạt được tin tức?
Thái Tử Đại Càn Võ Chiêu Không.
Ở triều đình Đại Càn, thậm chí là toàn bộ thiên hạ, trên cơ bản có thể dùng hai chữ “Bi thảm” để hình dung nhân vật này.
Nguyên nhân rất đơn giản, vị Thái Tử điện hạ này là vào thời điểm Thánh Thượng Đại Càn lên ngôi liền ra đời, hơn nữa được còn được sắc phong làm Thái Tử, bởi vì là nguyên nhân trưởng tử, cho nên mới trở thành Thái Tử, mà vị Thái Tử này mặc dù không tính là hạng người nắm giữ thiên phú kiệt xuất gì, nhưng cũng là trung quy trung củ.
Nếu như không có gì bất ngờ xảy ra, coi như giao cho hắn kế thừa giang sơn đời sau là cũng không có vấn đề, mặc dù không thể nào trấn áp thiên hạ giống như Thánh Thượng Đại Càn trước mắt, nhưng nếu như lùi một bước, buông lỏng áp chế đối với tông phái, vẻn vẹn chỉ tồn tại như một thế lực mà nói, ngược lại cũng không phải là không thể tiếp tục tồn tại.
Nhưng vấn đề là, Thánh Thượng Đại Càn đã sống trong một thời gian quá dài.
Gặp quỷ! Từ lúc Thánh Thượng Đại Càn đăng cơ cho đến nay dĩ nhiên đã được hơn ba trăm năm! Bằng này tuổi tác đã có thể mài chết một đời Võ Đạo Tông Sư!
Chương 408: Văn Nhược
Hoàng Đế Đại Càn trước kia, cơ hồ không có một người nào đạt tới cảnh giới như Thánh Thượng Đại Càn bây giờ, phải biết rằng Hoàng Đế thế nhưng là phi thường bận bịu, nói một câu khó nghe, chính là thức dậy sớm hơn gà, ngủ không bằng chó, ăn kém hơn heo, làm nhiều hơn trâu, bình thường đều phải vội vàng xử lý triều chính, làm gì có thời gian mà tu luyện.
Đương nhiên như vậy cũng không có nghĩa là Hoàng Đế sẽ không mạnh.
Dù sao thì thiên hạ này lớn như vậy, lượng tài nguyên mà hoàng triều có thể ngưng tụ là khổng lồ đến mức mà rất nhiều người không có cách nào tưởng tượng, ở dưới nhiều tài nguyên quán chú như vậy, coi như là một con heo cũng đều có thể thành tiên, chớ đừng nói chi là người, cho nên trên cơ bản, các vị Hoàng Đế trên cơ bản đều có tu vi Võ Đạo Tông Sư.
Nhưng đây đã chính là cực hạn.
Lại hướng lên đến Hỏa Luyện Kim Đan thì cũng không có quan hệ gì với tài nguyên, bởi vậy cho dù là Hoàng Đế cao quý cũng vô pháp đột phá.
Mặc dù có một số ít Hoàng Đế đạt đến Hỏa Luyện Kim Đan, nhưng Hỏa Luyện Kim Đan tối đa cũng chỉ có 500 năm tuổi thọ, hơn nữa cũng không phải là loại cường giả trấn áp thiên hạ kia, cũng không phải là tồn tại giết không chết.
Nhưng mà Thánh Thượng Đại Càn lại khác biệt, hắn không chỉ có đột phá Hỏa Luyện Kim Đan, thậm chí còn đạt đến tầng thứ cao hơn, cho đến hôm nay trong thiên hạ cũng không có nhiều người biết hắn đến tột cùng là làm như thế nào!
Đồng thời chuyện này cũng đã trực tiếp đưa đến một cái vấn đề phi thường nghiêm trọng, đó chính là tuổi thọ của vị Thánh Thượng Đại Càn này, so với nhi tử còn dài hơn gấp mấy lần.
Nói một cách khác, Thái Tử Đại Càn đã làm Thái Tử trong trọn vẹn hơn ba trăm năm, hơn nữa căn cứ theo tình huống hiện tại là vẫn còn phải tiếp tục chờ đợi, thậm chí có khả năng rất lớn là Thái Tử Đại Càn sẽ mang theo thân phận Thái Tử chết ở trong Đông Cung.
Kinh khủng hơn là, tu vi của Thánh Thượng Đại Càn lại còn quá cao, coi như là Thái Tử muốn tạo phản cũng không có tác dụng, Thánh Thượng Đại Càn chỉ cần dùng một bàn tay liền có thể trấn áp, trên thực tế Thái Tử thật đúng là đã tạo phản qua một lần, kết quả là bị Thánh Thượng Đại Càn ngộ nhận là nghịch ngợm, thế là phạt ba tháng tiền xài vặt…
Như vậy thì ai mà chịu nổi a!
Mà bây giờ Thái Tử lại bắt đầu rục rịch ngóc đầu dậy, nếu không thì cũng sẽ không phái người đến tìm Doanh Phượng Tiên.
Doanh Phượng Tiên chau mày, nhìn Văn Nhược lộ ra vẻ mặt tự tin, đột nhiên mở miệng hỏi: “Thái Tử làm sao lại biết ta đã trở thành Thánh Nữ của Bái Hỏa Ma Giáo?”
“Ấy?” Văn Nhược kinh ngạc, nói: “Việc này đã được truyền khắp Thượng Kinh a.”
“Cái gì?” Lúc này Doanh Phượng Tiên thật đúng là ngây ngẩn cả người, ngay cả Tư Lạp Cách ở bên cạnh cũng đều biến sắc, dù sao thì một mình Thái Tử nhận được tin tức cũng không tính là gì, nhiều nhất là chứng minh ở bên trong Bái Hỏa Ma Giáo có nội ứng của Thái Tử, đầu năm nay tông môn nào không có một, hai kiểu người như vậy đây, sau đó trở về tiến hành kiểm tra một chút thì sẽ biết.
Nhưng nếu như là toàn bộ Thành Thượng Kinh đều biết mà nói, vậy thì đó cũng không phải là chuyện giống nhau.
“Là ai đã truyền bá tin tức?”
“À.” Thần sắc của Văn Nhược trở nên nghiêm túc: “Là do Thánh Thượng nhắc một câu vào lúc triều hội.”
Doanh Phượng Tiên: “…”
Như vậy còn có thể nói cái gì đây?
Nếu như là do Thánh Thượng Đại Càn mà nói, vậy thì cũng không có gì là kỳ quái, bất quá nói đi cũng phải nói lại, loại tiểu nhân vật như nàng vì sao lại được Thánh Thượng Đại Càn biết đến, còn đặc biệt nhắc đến một câu ở trong triều hội?
Không phải là Doanh Phượng Tiên xem thường bản thân, mà là tuyệt đại đa số người ở trong cái thiên hạ này chỉ sợ ở trong mắt của Thánh Thượng Đại Càn cũng đều là tiểu nhân vật, coi như là toàn bộ Bái Hỏa Ma Giáo, lấy uy thế của Thánh Thượng Đại Càn, chỉ sợ nói diệt là có thể diệt, trong toàn bộ giới tông phái có thể chống lại cũng chỉ có ba mạch phật đạo ma.
Thậm chí nếu như không lo lắng đến việc ba mạch này liên hệ cùng với nhau, Thánh Thượng Đại Càn đã sớm động thủ.
Sau khi suy nghĩ thông suốt, Doanh Phượng Tiên liền không còn xoắn xuýt nữa, mà là trực tiếp phất phất tay nói: “Ta đã hiểu, ngươi hãy trở về đi.”
“Ách.” Khóe miệng của Văn Nhược giật giật, nói: “Thánh Nữ điện hạ, không biết câu trả lời của..”
“Trả lời cái gì?” Doanh Phượng Tiên ngẩn người, chợt phản ứng lại: “À, trở về nói cho Thái Tử, ta cự tuyệt.”
Nói đùa cái gì, nếu nàng muốn đi hỗ trợ, khẳng định cũng là đi hỗ trợ sư huynh, một vị Thái Tử chờ đợi hơn 300 năm ở Đông Cung thì có cái gì mà giúp, nói không chừng vào một ngày nào đó sẽ đột tử đây.
‘’Điều Doanh Phượng Tiên ta thích làm nhất, chính là nói không đối với những người tự cho là đúng kia!’’
Văn Nhược: “? ??”
Nói đến, cũng không biết là sư huynh ở Thành Thượng Kinh sống như thế nào, đã ăn hay chưa, có ngủ được không, còn có…Tương Tư sư muội sẽ không biển thủ đó chứ? Mặc dù không biết vì sao Dương Xuân cùng với Trần Tiêm Tiêm lại tín nhiệm Lạc Tương Tư như vậy, nhưng trực giác của Doanh Phượng Tiên nói cho nàng biết, Lạc Tương Tư tuyệt đối sẽ không phải là loại người sẽ ngoan ngoãn đi theo phía sau sư huynh!
Nghĩ đi nghĩ lại, hai mắt của Doanh Phượng Tiên liền trở nên trống rỗng, ngay cả thanh âm của Văn Nhược cũng đều không nghe được, rõ ràng là đã thần du thiên ngoại.
“Thánh Nữ điện hạ? !” Văn Nhược còn muốn dựa vào ba tấc lưỡi của bản thân để tranh thủ một lần, kết quả là Doanh Phượng Tiên thế mà hoàn toàn không có trả lời hắn, lập tức khiến cho hắn có một loại cảm giác đàn gảy tai trâu.
Mà Tư Lạp Cách ở bên cạnh thấy một màn như vậy, cũng là đã kịp phản ứng sau khi ngây người.
Chuyện này còn phải nói hay sao!
Nhất định là Thánh Nữ điện hạ đang suy nghĩ sự tình tu hành ở trong lòng, nói không chừng đã sắp đốn ngộ!
“Được rồi, ngươi hãy trở về đi.”
Tư Lạp Cách không có hảo ý nói với Văn Nhược, khẽ vươn tay trực tiếp ngăn cản hắn, nói đùa, không thấy được Thánh Nữ nhà chúng ta đang tu luyện hay sao, nếu như bị tiếng nói của ngươi quấy rầy, không thể đốn ngộ, vậy thì hắn phải đi chỗ nào để khóc? Đây chính là tương lai và hi vọng của Bái Hỏa Ma Giáo a!
“Đi xuống!” Văn Nhược bị Tư Lạp Cách kéo đi không có một chút lưu tình.
Mà cùng lúc đó, ở tám ngàn dặm bên ngoài Thành Thượng Kinh, tại Bất Phá Thiên Quan ở Phương Bắc.
Xem như là cửa ải chống cự Bắc Nhung, bản thân của Bất Phá Thiên Quan liền là một tòa Vạn Lý Trường Thành to lớn ngăn cách Bắc Nhung cùng với Trung Nguyên, sừng sững kéo dài tới đường chân trời, đâm thẳng vào mây xanh, che phủ chân trời, đi ở dưới thành, liền phảng phất như là đi tới điểm tận cùng của thế giới vậy, cho dù là Võ Đạo Tông Sư ở dưới tường thành cũng đều lộ ra sự hết sức nhỏ bé.
Trên thực tế bản thân của toà Vạn Lý Trường Thành này là không có bất kỳ một vị thủ vệ nào, bởi vì tường thành cao vút ở trong mây coi như là Võ Đạo Tông Sư cũng phải vận hết toàn lực mới có thể nhảy lên.
Chương 409: Thi cử nhân
Binh lính bình thường thì càng không thể leo lên, coi như là mới leo được một nửa đã té xuống, rơi xuống tan xương nát thịt, cũng chính là vì như thế, ở bên trong bốn đại Biên Hoang mặc dù Bắc Nhung là mạnh nhất, nhưng Phương Bắc lại là chỗ an toàn nhất, số lần chiến tranh còn lâu mới nhiều như ba đại Biên Hoang khác.
Mà vào giờ khắc này, ở ngay phía sau Bất Phá Thiên Quan, ở bên trong Thừa Thiên Quan.
“Chính là chỗ này a.”
Trần Tiêm Tiêm cõng một bọc hành lý, mái tóc dài được cột cao, khuôn mặt như ngọc, bên hông mang kiếm, giống như một vị công tử thế gia đứng ở cửa thành, hai mắt sáng tỏ mà tràn ngập tự tin.
“Thi cử nhân, chờ sau khi hoàn thành liền đi đến Thành Thượng Kinh trao đổi cùng với Tương Tư tỷ!”
“Sư huynh hãy chờ đó! Rất nhanh ta sẽ đến với sư huynh!”
Ở trong kinh thành, Trần Khuynh Địch vừa mới thu xếp tốt bỗng nhiên rùng mình một cái, hít vào một ngụm khí lạnh.
Xem như là tẩm cung của Thái Tử, Đông Cung tên như ý nghĩa, tọa lạc tại phía đông hoàng cung, hơn nữa chim sẻ tuy nhỏ nhưng lại đầy đủ ngũ tạng, cho nên phối trí ở Đông Cung kỳ thật chính là một cái triều đình nhỏ, lịch đại Thái Tử ở trong Đông Cung đều sẽ sớm tiếp xúc với triều chính, hơn nữa quan viên thương thảo cùng với Thái Tử ở trong Đông Cung, xem như là tham khảo để sau này đến Vị Ương Cung.
Đây cũng là một loại thủ đoạn bồi dưỡng Thái Tử của Đại Càn, dù sao nếu thì để cho một Thái Tử từ trước cho tới bây giờ đều không tiếp xúc với triều chính, ở dưới tay cũng không có bất kỳ thế lực nào, toàn bộ Đại Càn chỉ sợ đã sớm loạn, hơn nữa không chỉ là quan văn, ở trong Đông Cung thậm chí còn có Lục Suất chuyên môn phụ trách bảo vệ Thái Tử.
Lục Suất là một phần quân đội trực thuộc của Thái Tử, có số lượng không nhiều, toàn bộ đều nhờ bản thân Thái Tử bỏ vốn để nghĩ biện pháp biên chế, cho nên Lục Suất có thực lực như thế nào đều chủ yếu phải nhìn vào năng lực của Thái Tử, mà năng lực của Thái Tử Đại Càn Võ Chiêu Không hiện nay, chính là không mạnh không yếu, cũng được xưng tụng là một vị Thái Tử bình thường, cho nên Lục Suất của Thái Tử cũng là trung quy trung củ.
Mà vào giờ khắc này, ở trong Đông Cung lại có một vị khách nhân đến.
“Gặp qua Thái Tử điện hạ!” An Quốc Hầu Khương Hằng vừa chắp tay về phía thanh niên trước mặt, vừa dùng ngữ khí cung kính nói ra.
Thanh niên nhìn qua có bề ngoài hết sức trẻ tuổi, bất quá chỉ khoảng hai mấy tuổi, nhưng ở trên khóe mắt lại mang theo một tia nếp nhăn, còn có khí tức ở trên người mặc dù cường thịnh, nhưng lại ẩn ẩn lộ ra mấy phần xu hướng suy tàn, lộ rõ ra số tuổi thật của hắn, mà ở trong Đông Cung có thể có được phần tu vi này, dĩ nhiên chính là Thái Tử Đại Càn!
“An Quốc Hầu vừa mới xuất quan không lâu, thế mà liền đi đến nơi này của bản cung, thật sự là khiến cho bản cung vô cùng vui mừng a.” Thái Tử mỉm cười với Khương Hằng, bất quá ánh mắt sau khi rơi vào trên người của Khương Hằng, biểu lộ của Thái Tử lại trở nên kinh ngạc: “Ách, chuyện này, An Quốc Hầu, đầu của ngươi?”
Thần sắc của Khương Hằng lập tức trở nên hết sức tái nhợt, đồng thời cái ót cũng truyền tới từng trận đau đớn.
Trần Khuynh Địch đáng chết!
“Vào thời điểm luyện công trước đó, khí trùng nguyên thần, kết quả là đau đầu sốc hông, cũng không chuyện gì.”
Thái Tử: “? ??”
Khí trùng nguyên thần? !
Lời này mặc dù dễ nghe, kỳ thật dùng thuyết pháp càng đơn giản hơn chính là dùng cương khí để đánh vào đầu! Gặp quỷ, đầu năm nay lại còn thật sự có loại ngớ ngẩn dùng cương khí đánh vào đầu của mình a, hơn nữa kinh khủng nhất là còn đau đầu sốc hông, đánh vào đầu mà còn có thể sốc hông hay sao? !
Nói trở lại, nếu đau đầu sốc hông, vậy thì vị An Quốc Hầu này không phải là đã biến thành ngớ ngẩn rồi đó chứ? !
Dừng lại một chút, Thái Tử quan sát Khương Hằng, nói ra từ trong thâm tâm: “An hầu không hổ là Hầu Gia do tự tay phụ hoàng sắc phong, thật sự là hồng phúc tề thiên.”
Khương Hằng ngẩng đầu một cái, ưỡn ngực nói: “Điện hạ quá khen rồi!”
Thái Tử cũng không quan tâm đến thái độ của Khương Hằng, xoay chuyển lời nói: “Đúng rồi An Quốc Hầu, trước đó bản cung nghe thấy ngươi dường như đã động thủ cùng với người ta ở trước phủ đệ của Nhị Hoàng Tử? Hơn nữa đối tượng động thủ còn là vị Trần Khuynh Địch vừa mới trở về kia, sao rồi? Lấy võ công của An Quốc Hầu, xem ra là vị Trần Khuynh Địch kia đã chịu không ít đau khổ rồi a?”
Khóe miệng của Khương Hằng giật một cái, nhưng quả thực là vẫn già mồm nói ra: “Bản hầu là kỳ tài ngút trời, há lại là tên Trần Khuynh Địch kia có thể so sánh? Bất quá lần này bản hầu xuất thủ cũng đã có phát hiện mới, bản hầu phát hiện ra kỳ tài chân chính mà Thuần Dương Cung bồi dưỡng, lại không phải là Trần Khuynh Địch, mà là một vị mỹ nhân tuyệt sắc.
Thái Tử: “…”
Thân làm Thái Tử Đại Càn, tin tức của hắn linh thông cũng không phải loại gia hỏa bế quan hơn một năm như Khương Hằng có thể so sánh.
Cho nên sự tình có quan hệ đến việc Trần Khuynh Địch hiện tại đã là Võ Đạo Tông Sư, hắn cũng rất rõ ràng, vốn dĩ cho rằng Khương Hằng chính là đụng phải một cây đinh Trần Khuynh Địch, chỉ là ngại mặt mũi không nói ra, nhưng không ngờ được thế mà lại làm ra được một cái tin tức lớn đến như thế, kỳ tài chân chính mà Thuần Dương Cung bồi dưỡng?
Gặp quỷ! Một vị Võ Đạo Tông Sư còn chưa đủ là kỳ tài hay sao! Nếu còn kỳ tài hơn, chẳng lẽ còn có một người trong thế hệ tuổi trẻ đã đạt đến Hỏa Luyện Kim Đan?
Vậy thì một vị Thái Tử sống qua 300 năm còn kẹt tại Võ Đạo Tông Sư như hắn, chẳng phải là nên kẹp đầu vào cửa chết cho rồi.
“Khụ khụ.” Thái Tử ho nhẹ một tiếng, chợt nói ra: “Bản cung đã hiểu, đúng rồi An Quốc Hầu, bên này bản cung có một chuyện phi thường trọng yếu muốn ủy thác cho ngươi, không biết ý của ngươi là như thế nào? Vừa vặn ngươi cũng đã đột phá đến cảnh giới Hợp Đạo Tôn Giả, chuyện này cũng có thể khiến cho ngươi dương danh trên giang hồ một phen.”
Hai mắt của Khương Hằng sáng lên, thân làm “kỳ tài ngút trời thiên cổ khó gặp”, hắn hiện tại cái gì cũng không thiếu, cái thiếu duy nhất đúng là thanh danh, dù sao hắn cũng chưa từng xông xáo qua ở trên giang hồ, thanh danh An Quốc Hầu cũng chỉ giới hạn tại triều đình, còn kém rất xa thế hệ trẻ của các tông môn khác.
Nhất là Trần Khuynh Địch, gặp quỷ, tên kia thì có tài đức gì, thế mà có thể xông ra một cái thanh danh Sát Nhân Cuồng Ma! Lão tử năm đó đã chém giết nhiều năm ở chiến trường Biên Cương, cũng đều không có xưng hào ngang ngược như vậy, hắn thì dựa vào cái gì!
Ý niệm tới đây, Khương Hằng lập tức chắp tay về phía Thái Tử, hỏi: “Không biết là điện hạ cần làm việc gì?”
“Đâu có đâu có.”
“Sao có thể nói là việc phải làm đây, chỉ là muốn An Quốc Hầu giúp bản cung một vấn đề nhỏ mà thôi.”
Nụ cười ở trên mặt của Thái Tử vô cùng ấm áp, khiến cho Khương Hằng rất là hưởng thụ, nói: “An Quốc Hầu hẳn là cũng rõ ràng, bây giờ ở Bất Phá Thiên Quan đang tổ chức thi cử nhân, muốn chọn ra Tiến sĩ có thể làm trụ cột nước nhà tiến vào kinh thành, thiếu một vị quan chủ khảo.”
Chương 410: Thừa Thiên Quan
“Quan chủ khảo?” Khương Hằng nhướng mày, cái chức vị này thì có thể khiến cho hắn thu được danh tiếng gì?
“An Quốc Hầu cũng đừng quên, có thể tham gia thi cử nhân, tuyệt đại bộ phận đều là hào cường thế gia ở các nơi trong Trung Nguyên, còn có đệ tử của tông môn nhất lưu, nếu như ngươi có thể triển lộ một phen ở trong mắt bọn hắn, còn lo không có thanh danh?”
Thái Tử nói rất đúng a! Khương Hằng lập tức tỉnh ngộ lại, nói ra lời cảm kích: “Ta hiểu rồi.”
“Ha ha ha, hiểu được là tốt.” Thái Tử cười nói, đồng thời thờ ơ nói thêm một câu: “Đúng rồi, ở trong Đông Cung của ta cũng có một vị thị vệ tham gia thi cử nhân, nếu như An Quốc Hầu đảm nhiệm quan chủ khảo, cần phải chiếu cố một chút a, hắn thế nhưng là người do bản hầu tỉ mỉ bồi dưỡng, mặc dù không bằng An Quốc Hầu, nhưng cũng có tu vi không tầm thường.”
“Thì ra là thế.” Khương Hằng gật đầu một cái nói: “Thái Tử cứ yên tâm! Cứ giao cho bản hầu a!”
Nói xong, Khương Hằng liền hùng dũng oai vệ khí phách hiên ngang rời đi.
Mà nhìn bóng lưng Khương Hằng rời đi, Thái Tử Võ Chiêu Không liền thở dài một tiếng xuất phát từ nội tâm, khắp khuôn mặt đều là sự thổn thức.
“Người xuất thân từ quân ngũ, đầu đều không dùng được, hết lần này tới lần khác lại có thực lực mạnh, tính cách lại lỗ mãng, còn được phụ hoàng tự mình sắc phong…”
Xuất thân quân ngũ, nói rõ là có bối cảnh quân đội, thực lực mạnh giải thích là có thiên tư bất phàm.
Mà phụ hoàng tự mình sắc phong, là tượng trưng cho việc bình thường đều sẽ cho người sắc phong mặt mũi, sẽ không gây khó dễ.
Ở trên hai điểm cơ sở này, tính cách lỗ mãng, đầu không dùng được, giải thích rằng đây là người dễ dàng bị lừa gạt, hơn nữa sẽ dễ dàng cảm động vì ơn huệ nhỏ, vạn nhất gây ra đại phiền toái còn có thể để cho hắn gánh tội thay, đây quả thực là…
“Kẻ chuyên gánh tội thiên cổ khó tìm a.” Thái Tử cảm khái xuất phát từ nội tâm, nói: “Nếu như mỗi năm đều có thể gặp được mấy kẻ như vậy, không biết là sẽ thư thái bao nhiêu.”
“Truyền lệnh xuống.” Thái Tử nhẹ nhàng nói, mặc dù chung quanh không có người, nhưng lại có một trận gió nhẹ thổi qua, phảng phất như là đáp lại hắn vậy.
“Ta muốn gặp mặt Trần Khuynh Địch một lần.”
Xem như là phòng tuyến trụ cột ở Phương Bắc, Bất Phá Thiên Quan kỳ thật cũng không phải là rào cản duy nhất ở Phương Bắc, mặc dù chỉ vẻn vẹn bằng vào Vạn Lý Trường Thành cao vút ở trong mây kia liền đủ để ngăn cản 99% dị tộc Bắc Nhung, nhưng Bất Phá Thiên Quan cũng cần phải có trận pháp củng cố và bổ sung, nếu không thì vô số cường giả của Vương Đình Bắc Nhung, đã sớm đánh xuyên nó.
Cho nên về sau mới có thành trì tồn tại xung quanh Bất Phá Thiên Quan.
Bản thân của những tòa thành trì này không có tác dụng gì, nhưng bản thân chúng nó lại tọa lạc ở 72 chỗ địa mạch bên trên Bất Phá Thiên Quan, chỉ cần có bọn chúng tồn tại, toàn bộ địa mạch cũng sẽ bị phong tỏa ở dưới Bất Phá Thiên Quan, ở dưới loại tình huống này công kích Bất Phá Thiên Quan chẳng khác nào là công kích vào đại địa, tất cả tổn thương đều sẽ bị chuyển dời đi.
Vì vậy Bất Phá Thiên Quan mới được đặt cho cái danh hào “Không thể phá”.
Mà Thừa Thiên Quan chính là một trong 72 thành trì, hơn nữa còn là một trong 12 trụ cột, bây giờ cả tòa thành trì này càng là người ta tấp nập, các tú tài Đại Càn tấn thăng đi lên khoa cử các nơi nhao nhao tụ tập ở bên trong tòa thành trì này, nguyên một đám hoặc là tay cầm quạt lông, lấy khăn buộc đầu, hoặc là trí tuệ vững vàng, hoặc là phóng khoáng vạn phần, hoặc là bá đạo vô cùng.
Mặc dù không bằng thánh địa võ đạo, nhưng những người trẻ tuổi này cũng đều là đệ tử của tông môn nhất lưu cùng với hào môn thế gia, càng là đã thông qua thi tú tài, tu vi tối thiểu nhất cũng ở cảnh giới Tiên Thiên, mặc dù đại bộ phận đều là Luyện Khí Hóa Thần cùng với Luyện Tinh Hóa Khí, nhưng cũng được coi như là tuấn tài trẻ tuổi.
Cũng không phải là ai cũng có thể giống như Trần Khuynh Địch, không đến 20 tuổi liền trở thành Võ Đạo Tông Sư.
Bất quá ở trong đám người, Trần Tiêm Tiêm lại thấy được một đạo thân ảnh ngoài ý liệu.
Liếc nhìn lại, có thể nhìn thấy một nam tử tráng niên mặc áo bào màu lam ở phía trước nhất đoàn người, lưng đeo trường kiếm, loại trang phục này là rất phổ biến, nhưng chân chính khiến cho Trần Tiêm Tiêm để ý, là khí tức cùng với khuôn mặt của đối phương.
“Là vị tông chủ ở Viêm Hán Quốc kia!” Trần Tiêm Tiêm thấp giọng khẽ hô ở trong lòng, đúng vậy, đối phương chính là tông chủ của Thiên Lan Kiếm Tông ở Viêm Hán Quốc ngày xưa! Tên là…?”
Hắn tên là gì nhỉ? Trần Tiêm Tiêm trừng mắt nhìn, sửng sốt nửa ngày vẫn không thể nhớ ra được.
Mà ở một bên khác, Vương Lan thì có cảm giác trong lòng, quay đầu nhìn về phía phương hướng Trần Tiêm Tiêm, bất quá Trần Tiêm Tiêm đã sớm ẩn giấu ở trong đám người.
“Có người đang thăm dò ta…” Vương Lan chau mày, bất quá liền buông lỏng, lộ ra vẻ cười khổ.
Cũng phải, bản thân hắn bây giờ cũng được coi là thuộc hạ của Thái Tử, hơn nữa còn quang minh chính đại xuất hiện ở loại địa phương thi cử nhân này, không có người âm thầm thăm dò mới là lạ.
Nói đến kinh lịch của Vương Lan, đó cũng là một sự tình tương đối khúc chiết, từ khi sau khi hắn rời theo Tần Kiền Hoàng, liền bị Tần Kiền Hoàng ném tới dưới trướng của Thái Tử, kết quả là trở thành hộ vệ của Thái Tử, cũng được coi là có vận may lớn, nhưng chung quy là đã không còn tự do như ở trong giang hồ lúc trước.
Nhưng so sánh, Vương Lan cũng thu được tiến bộ phi tốc trong võ đạo.
Về phần khúc mắc ngày xưa một mực rất căm hận Thuần Dương Cung, Vương Lan cũng coi như là đã từ bỏ, đối với hắn hiện tại mà nói đừng nói là Ninh Thiên Cơ cao không thể chạm, coi như là Trần Khuynh Địch cũng đều không phải là tồn tại mà hắn có thể căm hận.
“Được rồi, trước tiên chuyên tâm hoàn thành nhiệm vụ mà Thái Tử điện hạ giao cho a.
Vừa vặn bản thân gần đây vừa mới đột phá, cũng có thể nghiệm chứng võ đạo của bản thân một phen, phát dương quang đại võ học của Thiên Lan Kiếm Tông, chỉ là cũng không biết là bây giờ Hạo nhi như thế nào.”
Từ lần ở Viêm Hán Quốc bị tiểu nha đầu ở bên người Trần Khuynh Địch đánh bại, Hạo nhi liền giống như phát điên liều mạng tu luyện, muốn rửa sạch nhục nhã, chỉ là đệ tử Thuần Dương Cung làm sao có thể bị vượt qua dễ dàng như vậy được, Vương Lan đối với chuyện này thật sự là không ôm kỳ vọng quá cao, chỉ hy vọng là Hạo nhi không chui vào rừng sâu trốn tránh là được rồi.
“Dự khảo bắt đầu!”
Ở trung ương Thừa Thiên Quan, trên một cái bục cao truyền ra thanh âm của thành chủ Thừa Thiên Quan, bất quá nghe nói vị thành chủ này chỉ là phó giám khảo thi cử nhân lần này, quan chủ khảo còn đang ở trên đường đi tới đây, hơn nữa còn là một vị trẻ tuổi tuấn kiệt chân chính, cũng không biết là dạng nhân vật gì.
Vương Lan đang bận suy nghĩ dường như đã quên mất, ở trong đám đông còn có người đang theo dõi hắn.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










