[Dịch] Siêu Cấp Phản Diện
Tập 68 : Sùng Minh (c336-c340)
❮ sautiếp ❯Chương 336: Sùng Minh
Đặt ở trước kia, Nhật Nguyệt Hồ có thể nói là người ta tấp nập, các đại thế lực Tây Cương Đạo vào thời điểm xảy ra cảnh tượng mặt trăng và mặt trời giao hòa, đều sẽ mang theo hậu lễ đi đến đây bái phỏng, hiển lộ ra địa vị rõ ràng của Nhật Nguyệt Đàn, nhưng mà bây giờ đừng nói là người ta tấp nập, mà còn không có người hỏi thăm, cơ hồ là không có ai dám dính líu quan hệ với Nhật Nguyệt Đàn.
Nguyên nhân cũng rất đơn giản.
Bởi vì Bái Hỏa Ma Giáo đến.
Bản thân Tây Cương Đạo có vị trí xa xôi, mà Nhật Nguyệt Đàn xem như là bá chủ Tây Cương Đạo, nhưng thực lực cũng không quá cường đại, đàn chủ bất quá cũng chỉ là Hợp Đạo Tôn Giả đỉnh phong mà thôi, mặc dù có sức chiến đấu rất mạnh, nhưng vẫn có khoảng cách không nhỏ đối với Võ Đạo Tông Sư.
Mà sau khi Bái Hỏa Ma Giáo đến, Nhật Nguyệt Đàn tự nhiên là từ bỏ địa vị bá chủ ban đầu, Bái Hỏa Ma Giáo trở thành bá chủ, các trung, tiểu thế lực khác ở Tây Cương Đạo vì tránh hiềm nghi, tự nhiên là cũng không dám liên quan một chút nào, tránh gây ra sự hiểu nhầm của Bái Hỏa Ma Giáo.
Bất quá Nhật Nguyệt Đàn vẫn rất sợ hãi, toàn bộ thế lực chui vào bên trong Long Cung ở dưới đáy Nhật Nguyệt Hồ, không ra khỏi cửa một bước, ngay cả Bái Hỏa Ma Giáo cũng đều cảm thấy mình có phải là có một chút quá đáng, còn từng phái người tới để diễn tả thiện ý.
Mà lúc này, Nhật Nguyệt Hồ đã qua mấy tháng không có người hỏi thăm lại nghênh đón một vị khách mới.
Thái tử Hoành Xương mặc một thân áo bào Hắc Sắc Giao Long, lẳng lặng mà nhìn Nhật Nguyệt Hồ trước mắt, mà ở bên cạnh hắn, là một vị thái giám mặc Ngư Long Phục lông mi trắng.
“Điện hạ, Nhật Nguyệt Đàn bất quá chỉ là một tiểu thế lực, người mạnh nhất cũng chỉ là Hợp Đạo Tôn Giả.”
“Ý của ngươi là, ta vì sao lại đi đến nơi này đúng không?”
“Đúng.”
Thái tử Hoành Xương cười như không cười liếc nhìn thái giám lông mi trắng ở bên cạnh, vị thái giám này là người thiếp thân ở bên cạnh phụ hoàng, có họ Tào, cho nên người khác đều gọi hắn là Tào công công, lần này được phụ hoàng cắt cử, đi cùng với hắn đến đây, mặc dù cũng không phải là để giám thị, nhưng hoặc nhiều hoặc ít cũng là có ý tứ khảo nghiệm.
“Tào công công hẳn là cũng đã nhìn qua lịch sử phát triển của Nhật Nguyệt Đàn a.”
“Nhật Nguyệt Đàn bất quá chỉ mới quật khởi ở Tây Cương Đạo trong hơn mười năm, vẻn vẹn chỉ hơn 10 năm liền từ một thế lực thảo mãng mới thành lập đi tới địa vị bá chủ Tây Cương Đạo, ngươi cảm thấy đàn chủ của Nhật Nguyệt Đàn sẽ là một người vô năng hay sao?”
Tào công công kinh ngạc, cũng không có phản bác thái tử Hoành Xương, chỉ là hơi hơi khom người chào.
“Được rồi, chúng ta hãy đi vào thôi, hiện tại vị đàn chủ Nhật Nguyệt Đàn này hẳn là đang rất chờ mong chúng ta đến.”
Thái tử Hoành Xương cười một tiếng, đột nhiên bạo phát ra khí tức của bản thân, chỉ thấy chín con Hắc Long gào thét mà ra, dung hợp lẫn nhau, cuối cùng hóa thành một đầu cự long bảy sừng xông lên thiên không, khác biệt cùng với thời điểm ở Viêm Hán Quốc, cương khí toàn thân của thái tử Hoành Xương bây giờ đã hợp nhất thành một, diễn hóa ra Hàng Thế Long Vương càng là có khí thế trùng thiên.
Nhìn thấy một màn này, cho dù là Tào công công cũng đều là hai mắt tỏa sáng, trong thần sắc nhìn thái tử Hoành Xương cũng tăng thêm vài phần cung kính.
Mà ở một chỗ khác, sau khi thái tử Hoành Xương triển lộ ra khí tức không lâu.
Ầm ầm! Nhật Nguyệt Hồ trước đó còn trơn nhẵn như gương liền bạo động trong nháy mắt, từng lớp từng lớp nước hồ trở nên nhộn nhạo, sau đó tách ra hai bên, lộ ra cung điện khổng lồ dưới đáy hồ, mà ở bên trong cung điện, cũng có một cỗ cương khí phóng lên tận trời, mặc dù không bằng thái tử Hoành Xương, nhưng cũng không tính là quá yếu.
“Khách quý đến không thể tiếp đón từ xa, xin mời vào.”
“Ngươi nhìn đi?”
Thái tử Hoành Xương hướng về phía Tào công công cười một tiếng, sau đó lắc tay áo một cái, nhanh chân đi theo thông đạo do Nhật Nguyệt Hồ tách ra đi về phía cung điện dưới đáy hồ.
Sau khi tiến vào đáy hồ, một vị đệ tử trẻ tuổi mặc áo bào nhật nguyệt lập tức cung kính ra nghênh tiếp, đưa hai người thái tử Hoành Xương vào trong cung điện, sau đó khép thông đạo lại, nước hồ đổ xuống ào ào, quang huy trận pháp lượn lờ, chỉ chốc lát sau, Nhật Nguyệt Hồ vừa mới rồi còn đang bạo động đã một lần nữa khôi phục lại sự bình tĩnh.
Mà ở một chỗ khác, thái tử Hoành Xương sau khi tiến vào bên trong cung điện thì đi thẳng về phía trước, rất nhanh liền đi đến chỗ sâu nhất trong cung điện, ở đây là một tòa đại điện sâu thăm thẳm.
Trong đại điện trưng bày một bộ bàn ghế, mà một trung niên nam từ mặc áo bào trắng đen, đầu đội vương miệng nhật nguyệt đang ngồi trên ghế, mỉm cười với hai người thái tử Hoành Xương:
“Thái Tử Đại Chu đại giá quang lâm, ta không đón tiếp từ xa, xin thứ tội.
“Ồ?” Thái tử Hoành Xương còn chưa mở miệng, Tào công công ở phía sau lưng lại híp đôi mắt một cái, nhìn ra điều không thích hợp.
Vị trung niên nam tử trước mắt này, khí tức ở trên người mặc dù ẩn mà không phát, nhưng lại mang theo một cỗ tính chất hoà vào hoàn cảnh chung quanh, Hợp Đạo Tôn Giả tầm thường sẽ không thể làm được như vậy…
“Võ Đạo Tông Sư?”
“Các hạ có ánh mắt thật tốt.” Trung niên nam tử chắp tay, vừa cười vừa nói: “Tại hạ là Sùng Minh, đàn chủ của Nhật Nguyệt Đàn, không biết hai vị khách quý đến từ Đại Chu, là có chuyện gì quan trọng?”
“Ha ha ha!” Thái tử Hoành Xương nhìn về phía Sùng Minh cười to, sau đó nói ra: “Đường đường là đàn chủ Nhật Nguyệt Đàn, làm sao có thể cam tâm nhường ra địa vị bá chủ Tây Cương Đạo, thân làm nhất đại hùng chủ, cho dù là đối mặt với Bái Hỏa Ma Giáo, tin tưởng là cũng sẽ không cam lòng.”
“Nói gì vậy.” Sùng Minh mặt không đổi sắc nói: “Bái Hỏa Ma Giáo có thanh thế ngập trời, tại hạ và Nhật Nguyệt Đàn làm sao có thể so sánh, tự nhiên chỉ có thể ngoan ngoãn núp ở bên trong Nhật Nguyệt Hồ, chỉ cầu tự vệ mà thôi.”
“Nếu như là chỉ cầu tự vệ, ta tin tưởng là đàn chủ sẽ không gặp hai người chúng ta, ý đồ mà chúng ta đi đến đây, chẳng lẽ đàn chủ còn có thể không biết? Không bằng nói là đàn chủ đã sớm có cái ý nghĩ này a?”
“Bá chủ Tây Cương Đạo, nghe vào thì rất êm tai, nhưng Bái Hỏa Ma Giáo cũng không giống như Nhật Nguyệt Đàn, man di Tây Vực nếu tàn phá bừa bãi ở Trung Nguyên, không cẩn thận liền gây ra xung đột, dẫn phát mâu thuẫn, đàn chủ ẩn nhẫn cho đến nay, còn không phải chính là chờ đợi thời cơ như vậy hay sao, có phải ta đã đoán sai hay không?‘’
“Các hạ đã đoán sai rồi, tại hạ thật ra chỉ là muốn tự vệ mà thôi.” Ý cười ở trên mặt của đàn chủ Nhật Nguyệt Đàn dần dần rút đi, thay vào đó thì là vẻ lạnh lùng.
“Tiễn khách.”
“Lần này ta đến, chính là mang cái thời cơ kia đến cho đàn chủ.”
Thái tử Hoành Xương lộ ra vẻ mặt đã tính trước nói: “Bái Hỏa Ma Giáo tiến vào Trung Nguyên, không nói đến những thánh địa võ đạo khác, chỉ là các thế lực ở bên trong Tây Cương Đạo đã hết sức kiêng kị Bái Hỏa Ma Giáo, mà phần kiêng kị này, chính là sợ hãi Bái Hỏa Ma Giáo sẽ ỷ vào thực lực cường đại, tiến hành chèn ép đại quy mô đối với các đại thế lực.”
Chương 337: Lãnh Huyết Thần Bộ
“Hơn nữa còn là loại ỷ thế hiếp người chèn ép không có một chút quy củ nào kia.”
“Chuyện chúng ta muốn làm, chính là khiến cho người ta cảm thấy Bái Hỏa Ma Giáo ỷ thế hiếp người, man di Tây Vực không có văn hoá là được rồi.”
“Làm thế nào?”
“Chuyện này cần phải có sự phối hợp của đàn chủ Nhật Nguyệt Đàn.”
Nhìn thái tử Hoành Xương khắp khuôn mặt đều là ý cười, đàn chủ Nhật Nguyệt Đàn Sùng Minh cứ giữ yên lặng như vậy, giống như là một pho tượng, thẳng đến một hồi lâu sau…
“Được!”
Bốn đại Thần Bộ Lục Phiến Môn, phóng nhãn ra toàn bộ giang hồ, danh hào của bốn đại Thần Bộ vẫn là có tiếng tăm lừng lẫy, khiến cho người ta nhìn thấy mà phát khiếp.
Dù sao thì bản thân Lục Phiến Môn mặc dù có thực lực không mạnh, nhưng lại tựa lưng vào hoàng triều Đại Càn, trọng yếu hơn chính là, bản thân của Lục Phiến Môn cũng đã khiến cho người người sợ hãi, bởi vì ở chỗ nào cũng có mạng lưới tình báo của Lục Phiến Môn, còn có chiến lực rất cao cấp, không nói đến những cái khác, bốn đại Thần Bộ Lục Phiến Môn mặc dù không có ở trong Chân Nhân Bảng, nhưng nếu thật sự tính toán, bọn họ tuyệt đối có sức chiến đấu ở trong mười vị trí đầu Chân Nhân Bảng.
Mà trừ bỏ bốn đại Thần Bộ, Tổng bộ đầu Lục Phiến Môn Hoàng Thu Sinh càng là nhân vật nổi tiếng giang hồ, một thân tu vi hết sức thâm hậu, ở cảnh giới Võ Đạo Tông Sư cũng là khó gặp địch thủ, chuyện này đã tạo thành hệ thống võ lực của Lục Phiến Môn, mà ở trong bốn đại Thần Bộ, tự nhiên là cũng có phân chia cao thấp.
Trong đó vị Thần Bộ thứ nhất chính là Lãnh Huyết.
Lãnh Huyết Thần Bộ tên như ý nghĩa, từ sau khi trở thành Thần Bộ Lục Phiến Môn, mỗi một lần đi làm nhiệm vụ, trên cơ bản đều là bẫy rập hẳn phải chết, trải qua vô số trận chiến sinh tử, lúc này mới sáng tạo ra uy danh hiển hách của hắn, bất quá càng khiến cho người ta sợ hãi, là thực lực của hắn lại không cường đại bằng tâm cơ.
Lục Phiến Môn đã từng có một trường hợp, nhiệm vụ là diệt trừ một cái gia tộc đã bị Minh Giáo thẩm thấu, Lãnh Huyết sau khi tiếp nhận cái nhiệm vụ này, chỉ ở trong vòng ba ngày ngắn ngủi, liền thông qua các loại thủ đoạn khích bác ly gián, trêu chọc ngoại địch, lén ám sát, khiến cho cái gia tộc kia chia năm xẻ bảy, cuối cùng dùng một hơi tiêu diệt.
Tâm cơ lòng dạ của Lãnh Huyết triển lộ ra ở trong lần nhiệm vụ đó, cơ hồ là phù hợp hoàn mỹ với tố chất cần có của một vị Thần Bộ.
Cũng chính là vì như thế, Lãnh Huyết mới được Tổng bộ đầu Lục Phiến Môn Hoàng Thu Sinh coi trọng, sau đó đi lên từng bước, đạt đến địa vị như bây giờ.
Thậm chí là Hoàng Thu Sinh cũng đã từng có ý nghĩ bồi dưỡng Lãnh Huyết thành người nối nghiệp, mà Lãnh Huyết cũng không chịu thua kém, một thân tu vi đã đạt tới Hợp Đạo Tôn Giả đỉnh phong, mặc dù không có sức chiến đấu quá nghịch thiên, nhưng không thể nghi ngờ, hắn có năng lực trùng kích cảnh giới Võ Đạo Tông Sư mà người giang hồ tha thiết ước mơ.
Mà vào giờ khắc này, vị Lãnh Huyết Thần Bộ này đang ở trong Tây Cương Đạo.
Nhiệm vụ lần này của hắn, là do Hoàng Thu Sinh tự mình phân phó, mà mục tiêu của hắn…thì là Trần Khuynh Địch.
“Người hành tẩu trong thiên hạ, thế mà lại để cho một thanh niên khoảng chừng 20 tuổi đảm nhiệm, thật sự là quá qua loa.”
Lãnh Huyết vừa nhớ lại tự liệu mà bản thân đã đọc qua, vừa thấp giọng lẩm bẩm nói.
Quả thật, Lãnh Huyết thừa nhận Trần Khuynh Địch có thiên tư vô song ở trên võ đạo, còn trẻ tuổi đã vượt qua bản thân hắn, thậm chí là có thể đánh đồng với Võ Đạo Tông Sư, nhưng giang hồ hiểm ác, cũng không phải là chỉ dựa vào nắm đấm là liền có thể tung hoành thiên hạ, muốn đi đến đỉnh phong, thực lực và thủ đoạn, thiếu một thứ cũng không được.
Mà một người trẻ tuổi chỉ khoảng 20 tuổi, có thể có thủ đoạn gì? Mặc dù cũng có lời đồn nói là người trẻ tuổi Thuần Dương Cung này nắm giữ trí kế vô song, nhưng Lãnh Huyết lại không tin.
“Nơi này là cửa ải gần nhất trên đường từ Ung Châu Đạo đi đến Tây Cương Đạo, dựa theo tính toán thời gian, bọn họ hẳn là chẳng mấy chốc sẽ đến…chỉ không biết là, bọn họ là ngồi xe tới, hay là đi bộ tới?”
“Nhưng bọn họ đều là võ giả, so với xe ngựa, vẫn là đi bộ thì sẽ có tốc độ nhanh hơn, mà căn cứ theo tình báo, vị nữ đệ tử Thuần Dương Cung bị Tần Kiền Hoàng mang đi kia, đối với Trần Khuynh Địch mà nói hẳn là một người vô cùng trọng yếu, cho nên sau khi bọn họ nhận được tin tức hẳn là sẽ không kịp chờ đợi mà chạy đến…”
“Nhưng bọn họ đâu rồi? Lấy thị lực của mình, ở trong vòng trăm dặm chỉ cần xuất hiện bóng người, bản thân hẳn là đều có thể nhìn thấy mới đúng.”
Ầm ầm! Đột nhiên, có một tràng tiếng ầm ầm truyền đến từ đằng xa, khiến cho thần sắc của Lãnh Huyết đọng lại, chợt ngẩng đầu.
Đúng vậy, thanh âm cũng không phải là đến từ trên mặt đất, mà là truyền tới từ trên trời, trong cái chớp nhoáng này, trong lòng của Lãnh Huyết liền lóe lên một cái suy đoán, mà sự thật cũng đã chứng minh, suy đoán của hắn là vô cùng chính xác.
Bóng đen bao phủ! Chỉ thấy một tòa chiến hạm hùng vĩ lơ lửng ở trên không trung, mang theo tiếng nổ vang như sấm sét, xuyên phá tầng mây, những nơi đi qua mây mù bị xua tan, tất cả thiên địa nguyên khí đều tránh lui, mang theo uy thế ngập trời bay về phía Tây Cương Đạo, không có một chút che giấu động tĩnh nào.
“Chiến hạm!”
M* nó! Tên gia hỏa này thế mà lái Chiến hạm tới!
Nhìn tòa chiến hạm khổng lồ ở trên đỉnh đầu, gương mặt cứng ngắc xưa nay của Lãnh Huyết cũng không khỏi co rúm, bất quá hắn rốt cuộc vẫn là Thần Bộ Lục Phiến Môn, rất nhanh liền điều chỉnh tốt tâm tình, bộc phát ra khí tức toàn thân, khí tức Hợp Đạo Tôn Giả hóa thành một cây cột xông thẳng lên trời, ngăn cản Chiến hạm.
“Vù!”
Cột khí cuốn lên phong vân, không có ác ý, nhưng lại thể hiện ra thực lực dồi dào của Lãnh Huyết.
Sau đó Lãnh Huyết liền dùng vẻ mặt thản nhiên đứng bên trên ở ngọn núi, chờ đợi Trần Khuynh Địch đi ra từ bên trong Chiến hạm, theo hắn thấy, bản thân hắn triển lộ ra khí tức ngăn cản Chiến hạm, nhưng mà lại không cho thấy ác ý, vậy dĩ nhiên là có việc muốn bẩm báo, tin tưởng là Trần Khuynh Địch nhất định sẽ đi xuống hỏi hắn tại sao lại chặn đường Chiến hạm.
Cùng lúc đó, ở phía trên Chiến hạm.
“Đại ca ca! Chiến hạm của chúng ta đã bị người ngăn cản! Dường như là một vị Hợp Đạo Tôn Giả!”
“Nghe xong báo cáo của Dương Xuân, Trần Khuynh Địch liếc mắt nhìn tên gia hỏa phóng ra khí tức của bản thân ở phía dưới Chiến hạm, lúc này hắn mới ăn quả Trí Tuệ, cả người đều ở vào một loại trạng thái cực kì cơ trí.
“Ừm, cách làm này, hẳn là có việc muốn bẩm báo a? Muốn ta đi ra ngoài hỏi thăm?”
Đúng vậy, đổi lại trước kia, Trần Khuynh Địch chỉ sợ là căn bản không nhìn ra loại ý tứ này của đối phương, nói không chừng là còn tưởng rằng có người đang gây sự, trực tiếp hạ lệnh Chiến hạm nổ súng.
Nhưng mà bây giờ, Trần Khuynh Địch chỉ liếc nhìn qua một cái, liền phán đoán ra chính xác ý đồ của đối phương.
Chương 338: Nã pháo
Nhưng vấn đề đã đến.
Tại sao Trần Khuynh Địch phải làm theo ý nghĩ của đối phương đây? Mục đích mà hắn đi tới Tây Cương Đạo là rất đơn giản, chính là cứu Doanh Phượng Tiên trở về, đồng thời tránh phát sinh hiểu lầm và xung đột với Bái Hỏa Ma Giáo, nhưng nếu không biểu diễn ra võ lực thích đáng mà nói, chỉ sợ ngược lại là sẽ bị người ta khinh thường, hơn nữa bản thân thân hắn làm người hành tẩu trong thiên hạ của Thuần Dương Cung, cũng không thể làm mất mặt mũi của Thuần Dương Cung.
Cho nên lúc này đối mặt với một người dám ngăn cản Chiến hạm của hắn, thì nên làm như thế nào?
“Truyền lệnh xuống, nã pháo.”
“Ấy? Nã pháo sao?”
“Đương nhiên.”
Trần Khuynh Địch gật đầu một cái, thật vất vả mới có một cái bia ngắm đi tới cửa, làm sao có thể buông tha?
Mặc kệ người kia là ai, trước tiên dùng một pháo bắn nát của nhuệ khí của đối phương rồi lại nói, nếu như bắn không chết, vậy thì nói rõ đối phương có thực lực không tệ, vậy thì hắn sẽ nghe thử người này nói gì, nếu như bị bắn chết, vậy thì nói rõ khí tức Hợp Đạo Tôn Giả của đối phương chỉ là hàng lởm, là tiểu nhân vật không có địa vị gì.
Mà chỉ là một nhân vật nhỏ, cũng dám ngăn cản Chiến hạm của hắn? Bản Chân Truyền rất là bận rộn đó!
“Nã pháo cho ta!”
Thế là, Lãnh Huyết đang khoan thai chờ đợi ở trên ngọn núi, liền nhìn thấy Chiến hạm ở bên trên không trung, bắt đầu dần dần hội tụ thiên địa nguyên khí.
Hả? Không biết vì sao, trong lòng của Lãnh Huyết bỗng nhiên sinh ra cảm giác nguy hiểm mãnh liệt, luôn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng.
Oanh oanh oanh oanh oanh oanh oanh!
Tiếng pháo nổ liên tiếp, triệt để bao trùm vị trí đỉnh núi mà Lãnh Huyết đứng, từng khỏa Phích Lịch Hỏa Lôi ầm ầm nổ tung, mang theo uy lực bạo tạc khiến cho người ta khiếp đảm, triệt để san bằng cả ngọn núi, chỉ lưu lại một đám hố đen.
Chỗ đáng sợ của Chiến hạm đã hiển lộ hoàn toàn vào lúc này.
Từ phía trên phương diện hoả lực liền có thể nhìn thấy, tại sao Đại Càn lại đặc biệt chế tạo một nhánh Chiến hạm, cũng được gọi là một trong những chí bảo trấn quốc, phải biết rằng đây chỉ là hỏa lực của một chiếc Chiến hạm, nếu như tập trung mấy trăm chiếc Chiến hạm, thậm chí mấy ngàn chiếc Chiến hạm, hỏa lực của nó cơ hồ là mang tính áp đảo.
Ở trên bầu trời không có ai có thể chạm đến, có lực phá hoại cấp độ hủy diệt đối với mặt đất, thậm chí là còn có thể vận chuyển một lượng lớn chiến sĩ đưa đến các ngõ ngách ngẫu nhiên trên chiến trường, loại binh khí toàn diện này có thể được gọi cỗ máy thu hoạch tính mạng ở trên chiến trường, coi như là Võ Đạo Tông Sư cũng rất khó uy hiếp được Chiến hạm.
Phải biết rằng Võ Đạo Tông Sư mặc dù có thực lực cường hãn, không e ngại pháo kích của Chiến hạm, nhưng bản thân bọn họ lại không có cách nào phi hành, chuyện này khiến cho lực lượng của bọn họ bị phong tỏa ở trên mặt đất, mà Chiến hạm chỉ cần bay lên trên không trung vạn mét, coi như là Võ Đạo Tông Sư cũng khó có thể công kích trúng.
Chỉ có võ giả vượt qua Võ Đạo Tông Sư, đạt tới cảnh giới Hỏa Luyện Kim Đan, mới có thể tạo thành đả kích trí mạng chân chính đối với Chiến hạm.
Nhưng vấn đề đã đến, võ giả cảnh giới Hỏa Luyện Kim Đan thậm chí là cao hơn, phóng nhãn ra toàn bộ thế giới sẽ có được mấy người?
Cho nên Chiến hạm mới được xem như là vũ khí chiến lược, được từng thế lực coi như trân bảo mà cất giữ, ngay cả thánh địa võ đạo cũng sẽ bỏ đi lòng kiêu ngạo mà cất trữ vũ khí như thế.
Một tràng pháo kích qua đi, ở bên trong bụi mù đầy trời, thân ảnh của Lãnh Huyết cũng coi như là đã hiện ra.
Lãnh Huyết có tu vi cũng không tệ lắm, ở trong Hợp Đạo Tôn Giả cũng là người nổi bật, hỏa lực của một chiếc Chiến hạm còn chưa đủ tạo thành uy hiếp đối với hắn, nhưng bụi mù nổ tung lại làm cho hắn trở nên vô cùng chật vật, bên trên gò má trắng noãn trước kia tràn đầy tro bụi, quần áo cũng trở nên bẩn hơn phân nửa.
Mà cái biểu lộ cao ngạo lạnh lùng kia, lúc này càng là đã sớm bị bóp méo.
“Kẻ điên!” Cảm xúc chấn động kịch liệt khiến cho Lãnh Huyết không thể duy trì biểu lộ lạnh lùng nữa.
Người trẻ tuổi Thuần Dương Cung kia căn bản chính là kẻ điên! Mãng phu! Không có đầu óc! Bản thân hắn rõ ràng là tới để nói chuyện, đối phương thế mà lại nã pháo bắn hắn!
Hơn nữa còn là phát ra hỏa lực không có một chút lưu tình!
Thật sự là quá đáng!
“Đáng giận!” Lãnh Huyết nhìn Chiến hạm trên đỉnh đầu, mà Chiến hạm thì đang chậm rãi đáp xuống vị trí của hắn, mắt thấy một màn này, trong mắt của Lãnh Huyết lóe lên lãnh quang, bỗng nhiên nhảy lên, lao thẳng về phía Chiến hạm.
“?”
Ở phía trước Chiến hạm, sau khi nhìn thấy đối phương không bị bắn chết, Trần Khuynh Địch dự định đi xuống gặp mặt liền cảm thấy kinh ngạc.
Chậc? ! Bị nã pháo một trận còn giống như là không phục, muốn đánh tới?
Trên mặt của Trần Khuynh Địch liền lập tức lộ ra nụ cười ác liệt, cũng không xuất thủ, chính là lẳng lặng nhìn Lãnh Huyết nhảy lên, rơi vào phía trên Chiến hạm.
Nhảy lên bên trên Chiến hạm, Lãnh Huyết liền trực tiếp lấy ra lệnh bài Thần Bộ của bản thân, hai mắt toát ra hàn khí, lạnh giọng nói ra: “Bản tọa là Thần Bộ Lục Phiến Môn, Trần Khuynh Địch, ngươi nhất định phải giải thích cho ta một chút, vì sao lại nã pháo đối với ta.
“Đi xuống!” Trần Khuynh Địch tiến lên một bước, nâng tay đấm ra một quyền.
Lần này Lãnh Huyết đã có chuẩn bị, nhìn Trần Khuynh Địch đánh tới một quyền, trên mặt không khỏi lộ ra một tia cười lạnh.
Thần Bộ
Ầm ầm! Lãnh Huyết bạo phát khí tức toàn thân, lần này vì bày ra thực lực của mình, Lãnh Huyết chính là trực tiếp ra tay toàn lực, trường kiếm bên hông bay ra khỏi vỏ, trong chốc lát liền tản ra ánh sáng đỏ như máu ngút trời, tạo thành một mảnh huyết hải ngập trời, mãnh liệt đánh về phía Trần Khuynh Địch đi, sát khí trùng kích não hải, còn có mấy phần ý vị công kích tinh thần.
Hãm sâu trong huyết hải ngập trời, ở bên trong sát khí công tâm, thần sắc của Trần Khuynh Địch không hề thay đổi, lại là đấm ra một quyền.
Trong chốc lát, khí huyết ngập trời như sông lớn đánh ra, trăm sông đổ về một biển, mang theo khí thế cuồng bạo xé rách huyết hải, chấn động trời cao!
Sau khi thống nhất võ đạo, Trần Khuynh Địch đã triệt để rõ ràng võ đạo của bản thân.
Đi trên con đường nhất quyền phá vạn pháp.
Không có võ công chiêu thức gì, cũng không có thần thông kỹ xảo gì, chính là đấm ra một quyền rất đơn giản, bất luận là huyết hải ngập trời, hay là công kích tinh thần, toàn bộ đều không ngăn được một quyền này của hắn, trực tiếp nổ tung, trong chớp mắt Trần Khuynh Địch liền bước ra khỏi huyết hải, đứng ở trước mặt của Lãnh Huyết.
“Đi xuống!” Trần Khuynh Địch khẽ quát một tiếng, lần thứ hai đấm ra một quyền.
Lãnh Huyết thì vội vã rút kiếm ngăn trở.
Bang! Tiếng kiếm reo thê lương, Lãnh Huyết chỉ cảm thấy một cỗ cự lực dồi dào truyền đến từ trên thân kiếm, căn bản là không có cách ngăn cản!
Chương 339: Đoán!
Cương khí Hợp Đạo Tôn Giả của hắn ngay cả một khắc cũng chống đỡ không nổi, trực tiếp bị đánh bay ra ngoài, cuối cùng liên tục bộc phát cương khí ở trên không trung giảm bớt lực, lúc này mới vững vàng rơi trên mặt đất, cũng không có quá chật vật.
“Đáng chết!” Lãnh Huyết lộ ra thần sắc kinh sợ, cả kinh về thực lực của Trần Khuynh Địch, hắn thế mà không ngăn nổi một quyền, tức giận về sự to gan lớn mật của Trần Khuynh Địch, hắn đã đưa ra chứng minh thân phận, lại còn dám động thủ!
Quả nhiên là người của giới tông phái, trong xương cốt liền tràn đầy khinh thường đối với triều đình! Nghĩ đến nhiệm vụ lần này của bản thân, trong mắt của Lãnh Huyết càng là lấp lóe hàn quang, nộ khí tăng thêm mấy phần.
“Khụ khụ.” Sau khi đánh lui Lãnh Huyết, Trần Khuynh Địch mới khoan thai nhảy xuống từ phía trên Chiến hạm, vững vàng đáp xuống trước mặt của Lãnh Huyết, chỉ cảm thấy tâm thần thư sướng, biệt khuất nguyên bản bởi vì Doanh Phượng Tiên bị bắt cũng đều tiêu tán đi mấy phần, quả nhiên, vào thời điểm có tâm tình không tốt nên đi tìm bao cát để đánh vài quyền.
“Trần Khuynh Địch!”
“Ngươi là Lãnh Huyết Thần Bộ của Lục Phiến Môn đúng không?” Lãnh Huyết còn chưa mở miệng, Trần Khuynh Địch liền nói trước: “Không có chuyện gì không lên Tam Bảo Điện, ngươi đặc biệt chờ ta ở chỗ này, hẳn là có việc muốn tìm ta? Hơn nữa chuyện này hẳn là có quan hệ cùng với tổng bộ Lục Phiến Môn, là mệnh lệnh của Hoàng tổng bộ đầu đại nhân? Hơn nữa còn là ở loại địa phương Tây Cương Đạo này, để ta đoán thử xem nhiệm vụ của ngươi là cái gì.”
Lãnh Huyết: “? ??”
“Triều đình hiện tại chú ý đến Tây Cương Đạo, đơn giản chính là muốn làm cho Bái Hỏa Ma Giáo xung đột cùng với các đại thế lực Trung Nguyên, tin tưởng điểm bạo phát xung đột hẳn là đặt ở trên người của Thuần Dương Cung chúng ta rồi a? Suy nghĩ như vậy mà nói, lần này ngươi tới tìm ta, là muốn nói cho ta biết vị trí cụ thể của Phượng Tiên sư muội cùng với Tần Kiền Hoàng?
Quan sát tỉ mỉ biểu lộ của Lãnh Huyết, Trần Khuynh Địch gật đầu một cái, nói: “Xem ra là ta đã đoán đúng rồi.”
Oa a! Ta thật thông minh a! Không được, lúc này tuyệt đối không thể cười, cần phải xuất ra khí độ trí kế vô song, bày mưu nghĩ kế!
“Khụ khụ.” Trần Khuynh Địch tằng hắng một cái, sau đó nhìn Lãnh Huyết nói: “Nói đi, Tần Kiền Hoàng cùng với Phượng Tiên sư muội ở nơi nào?”
Lãnh Huyết: “…”
Kỳ thật vào thời điểm trước đó, Lãnh Huyết chỉ là nhận được nhiệm vụ từ Hoàng Thu Sinh, đem tin tức của Tần Kiền Hoàng nói cho Trần Khuynh Địch mà thôi, mà Lãnh Huyết sau khi suy nghĩ nửa ngày, chẳng qua cũng chỉ cảm thấy làm như vậy là để dẫn phát xung đột giữa Thuần Dương Cung cùng với Bái Hỏa Ma Giáo, bây giờ nghe Trần Khuynh Địch nói như thế, không nghĩ đến ở phía sau chuyện này còn có nhân tố võ lâm Trung Nguyên…
Nguyên lai là như vậy a!
Lãnh Huyết nhếch nhếch miệng, nói: “Tần Kiền Hoàng cùng với Doanh Phượng Tiên hiện tại đang ở bên trong Thúy Sơn Lâm Hải thuộc Tây Cương Đạo.”
“Thúy Sơn Lâm Hải?”
“Không sai, cụ thể chính là ở đó.” Lãnh Huyết nhìn Trần Khuynh Địch, hồi tưởng lại một quyền vừa rồi đã đánh bại hắn, đối phương dường như là còn chưa xuất toàn lực, trong lòng không khỏi có một chút buồn bực, trong mười mấy năm hắn gia nhập vào Lục Phiến Môn, không biết có bao nhiêu lần đứng trước nguy cơ sinh tử, cảm ngộ võ đạo trong chiến đấu, lúc này mới đi tới một bước như hôm nay.
Kết quả là ngay cả một quyền của người trẻ tuổi 20 tuổi cũng không đỡ nổi!
Nghĩ tới đây, Lãnh Huyết lập tức cảm thấy Trần Khuynh Địch đứng ở trước mặt mình lộ ra ánh sáng chói mắt.
“Tin tức đã được truyền xong, cáo từ.”
Dù sao thì Tổng bộ đầu đại nhân cũng không chỉ phân cho hắn một cái nhiệm vụ, tiếp theo hắn còn có chuyện trọng yếu hơn cần làm.
Ở bên trong mạng lưới tình báo Lục Phiến Môn, lúc này Tây Cương Đạo đã hội tụ dư nghiệt Đại Chu, Đạo Môn, Phật Môn, Bái Hỏa Ma Giáo, Thuần Dương Cung, còn có thế lực Lục Phiến Môn, bởi vì Tần Kiền Hoàng hành động mà không báo cáo trước, hơn nữa nàng và Thiên Tôn Thái Bình có quan hệ không xác định, cho nên lần này Lục Phiến Môn đã xem nàng là địch nhân.
Trước đó bản thân hắn còn không biết Tổng bộ đầu đại nhân phân phó những nhiệm vụ kia là có ý gì, nhưng sau khi được Trần Khuynh Địch chỉ điểm thì hắn cũng đã minh bạch, hẳn là để kích động phân tranh giữa Bái Hỏa Ma Giáo và các đại thế lực Trung Nguyên, dù sao thì chỉ có như vậy mới phù hợp với lợi ích của triều đình.
Cho nên sau khi cáo biệt Trần Khuynh Địch, bản thân hắn còn phải tiến đến Bái Hỏa Ma Giáo một chuyến, nói cho Bái Hỏa Ma Giáo biết tin tức có quan hệ đến Trần Khuynh Địch, còn có Tần Kiền Hoàng có quan hệ với Đạo Môn cũng muốn gây ra xung đột giữa Thuần Dương Cung cùng với Bái Hỏa Ma Giáo, cứ như vậy Bái Hỏa Ma Giáo sẽ sinh ra cảnh giác đối với Đạo Môn.
“Tiếp theo ngươi muốn đi làm cái gì?”
“Hả?” Lãnh Huyết sững sờ, nhìn về phía Trần Khuynh Địch đột nhiên mở miệng.
“Ta hỏi là, tiếp theo ngươi muốn đi làm cái gì?” Trần Khuynh Địch gằn từng chữ nói ra: “Chỉ là đưa một cái tin tức mà thôi, cần một vị Thần Bộ đại nhân tự mình đi tới để nói cho ta hay sao? Chẳng lẽ không thể trực tiếp truyền tin? Ngươi tới Tây Cương Đạo hẳn là không chỉ để truyền đạt tin tức, tiếp theo ngươi muốn làm cái gì?”
“Ách, chuyện này có quan hệ gì với ngươi?”
“Mọi thứ có nhân tất có quả, mục tiêu của triều đình là kích động phân tranh võ lâm Trung Nguyên, suy nghĩ từ góc độ này mà nói, việc ngươi cần phải làm hẳn là cũng có quan hệ với chuyện này a?”
“Ấy?”
“Nếu là như vậy, ngươi vừa mới nói cho ta biết vị trí của Tần Kiền Hoàng, vậy thì chuyện tiếp theo ngươi sẽ đi tìm Tần Kiền Hoàng.” Trần Khuynh Địch nhìn chăm chú vào biểu hiện của Lãnh Huyết, nói: “Xem ra là không phải a, nếu không đi tìm Tần Kiền Hoàng, hẳn là sẽ đi đến Bái Hỏa Ma Giáo? Nói cho bọn hắn biết động thái của ta và Tần Kiền Hoàng, khiến cho bọn hắn sinh lòng cảnh giác đối với ta và Tần Kiền Hoàng?
Khóe mặt của Lãnh Huyết giật một cái, nhưng ở trên mặt vẫn không lộ ra thần sắc dao động, không nghĩ tới Trần Khuynh Địch thật đúng là có một chút mưu lược, bất quá đây chỉ là một bước trong kế hoạch của Tổng bộ đầu đại nhân mà thôi, tiến về Bái Hỏa Ma Giáo cũng chỉ là một điểm xuất phát, tin tưởng là Trần Khuynh Địch tuyệt đối cũng không nghĩ ra, tiếp theo hắn còn muốn đi tới…
“Đi tới Bái Hỏa Ma Giáo xong, ngươi hẳn là sẽ đi đến tìm dư nghiệt Đại Chu a?”
Vì sao hắn lại biết? ! Thuần Dương Cung hẳn là không biết tin tức dư nghiệt Đại Chu đã đi đến Tây Cương Đạo mới đúng a!
“Nhìn nét mặt của ngươi, quả nhiên là dư nghiệt Đại Chu cũng tới? Ta trước đó đã suy nghĩ, lần trước ở Tiêu Thành dư nghiệt Đại Chu cũng đã xuất hiện qua một lần, sự tình lần này cũng có quan hệ cùng với Bái Hỏa Ma Giáo, bọn hắn nói không chừng là cũng tới, xem ra là đã bị ta đoán trúng rồi.”
Đoán được? ! Khóe miệng của Lãnh Huyết co giật, mí mắt nảy lên, biểu lộ ở trên mặt càng là trở nên cứng ngắc.
Chương 340: Ta quá thông minh
“Ngươi đi tìm dư nghiệt Đại Chu để làm cái gì? Để ta suy nghĩ a, đối với Đại Chu mà nói, Bái Hỏa Ma Giáo cắm rễ ở Trung Nguyên hẳn là cũng không phù hợp với lợi ích của bọn hắn, dù sao thì Bái Hỏa Ma Giáo cũng vừa mới đến Tây Cương Đạo, nếu muốn bình ổn phát triển thì đối với Đại Chu mà nói chính là không có tác dụng, cho nên ý nghĩ của Đại Chu cùng với triều đình hẳn là giống nhau.”
“Ở bên trên cơ sở này, triều đình cùng với Đại Chu là có chỗ để hợp tác, tục ngữ nói thỏ khôn có ba hang, triều đình không có khả năng chỉ đặt nhiệm vụ gây ra xung đột ở trên người của Tần Kiền Hoàng, cho nên Đại Chu chính là một cái phương án khác? Nếu là như vậy mà nói, để ta suy nghĩ a, nhiệm vụ của ngươi hẳn là..”
Lãnh Huyết yên lặng nuốt một ngụm nước bọt.
“Là hợp tác cùng với Đại Chu, mượn nhờ thế lực bản thổ ở Tây Cương Đạo, gây ra mâu thuẫn?” Trần Khuynh Địch phủi tay nói: “Xem ra là ta đã đoán đúng rồi.”
“Đạo Môn cũng tới sao?”
Lãnh Huyết: “Đủ rồi!”
Lãnh Huyết luôn luôn lấy tâm cơ làm cao ngạo, lần đầu tiên cảm nhận được cái gì gọi là sợ hãi.
“Xem ra là Đạo Môn cũng tới, bất quá Đạo Phật có quan hệ đối địch, tranh chấp đạo thống đã chú định là bọn họ sẽ tranh với nhau ở trong mọi chuyện, nếu như Đạo Môn đã đến Tây Cương Đạo, vậy thì Phật Môn hẳn là cũng sẽ không vắng mặt a?”
“Ta nói, đủ rồi!”
“Cho nên sau khi ngươi đi tìm dư nghiệt Đại Chu xong, chính là đi đến gặp người Đạo Môn…Xem ra là không phải, vậy thì chính là đi tìm Phật Môn sao? Mà ngươi đi tìm Phật Môn để làm gì?” Trần Khuynh Địch vừa quan sát vẻ mặt cứng ngắc của Lãnh Huyết, vừa thăm dò, vừa phỏng đoán, mỗi một câu hỏi mà hắn đặt ra đều làm cho tâm thần của Lãnh Huyết kịch liệt rung chuyển.
“Trần Khuynh Địch!”
“Để ta suy nghĩ a…”
Trần Khuynh Địch suy nghĩ một chút, mới mở miệng nói: “Phật Môn thích nhất là xen vào chuyện bao đồng, khẩu hiệu bình thường chính là giúp đỡ võ lâm chính đạo, cho nên không có hảo cảm gì đối với loại Ma Đạo như Bái Hỏa Ma Giáo, mà nếu như triều đình liên thủ cùng với Đại Chu, khiến cho thế lực bản thổ Tây Cương Đạo cừu thị đối với Bái Hỏa Ma Giáo.”
“Vậy Phật Môn chính là một cái kíp nổ rất tốt, nếu như thế lực bản thổ Tây Cương Đạo cùng nhau cầu viện Phật Môn, kể lể sự tàn khốc cùng với đáng sợ của Bái Hỏa Ma Giáo, Phật Môn tất nhiên là sẽ không có khả năng mặc kệ, chỉ cần Phật Môn vừa động thủ, các đại thế lực Trung Nguyên tin tưởng là cũng đều sẽ nghe tin mà hành động, Bái Hỏa Ma Giáo tự nhiên sẽ trở thành công địch của võ lâm.”
“Mà kế hoạch của Tần Kiền Hoàng nếu cũng thành công, Thuần Dương Cung chúng ta cũng sẽ gia nhập vào.
Hơn nữa còn có ta ở đây, ta thế nhưng là nghĩa tử của Thái Hoa Tiên Nhân Thuần Dương Cung, nếu như ta ở đây, Thái Hoa Tiên Nhân nói không chừng cũng sẽ tới, như vậy về mặt chiến lực cao cấp liền có thể nghiền ép Bái Hỏa Ma Giáo, nếu như lại âm thầm châm ngòi thổi gió một phen mà nói…”
“Triều đình hẳn là có thể khiến cho Bái Hỏa Ma Giáo bị tiêu diệt, đồng thời cũng trọng thương hai mạch Đạo Phật trên phạm vi lớn, còn có rất nhiều thế lực võ lâm Trung Nguyên, thuận tiện lại suy yếu dư nghiệt Đại Chu, diệt trừ Bái Hỏa Ma Giáo cũng tương đương là đả thương nặng thế lực của dư nghiệt Đại Chu, đây chính là cái gọi một tiễn trúng ba con chim a?”
Lãnh Huyết: “%$#%@! !!”
“Ngươi, ngươi, ngươi rốt cuộc..” Lãnh Huyết trợn mắt há hốc mồm mà nhìn Trần Khuynh Địch trước mắt, nếu như không phải kế hoạch của Tổng bộ đầu đại nhân chỉ có Tổng bộ đầu đại nhân cùng với hắn biết mà nói, hắn thậm chí còn hoài nghi là Thuần Dương Cung có phải đã sắp xếp gián điệp ở trong Lục Phiến Môn hay không? Nếu không thì vì sao Trần Khuynh Địch lại biết được toàn bộ kế hoạch.
“Xem ra là ta lại đoán đúng.”
“Đoán? !” Rốt cục, biểu lộ mà Lãnh Huyết một mực miễn cưỡng duy trì đã triệt để hỏng mất: “Ngươi chỉ là dựa vào suy đoán? !”
“Chính là phỏng đoán xây dựng ở trên suy đoán hợp lý mà thôi.”
“Ách…”
Nhìn khuôn mặt vặn vẹo, vô thức lùi lại mấy bước, Lãnh Huyết dùng vẻ mặt kinh dị nhìn bản thân, trong lòng của Trần Khuynh Địch đột nhiên dâng lên một cỗ cảm giác thành tựu trước đó chưa từng có.
Ồ! Thì ra là thế, đây chính là cảm giác dùng IQ đùa bỡn người khác hay sao? Mặc dù làm như vậy chẳng khác gì là đánh rắn động cỏ, nhưng không thể không thừa nhận, loại cảm giác này…Thật sự là quá tuyệt vời! Quả nhân quả nhiên là con m* nó quá thông minh!
“Ừm, ta đã biết rõ kế hoạch của các ngươi, ngươi đã có thể đi.”
“Ngươi, ngươi, cái tên quái vật này!” Lãnh Huyết mang theo vài phần sợ hãi, phảng phất như đang trốn tránh một đầu cự thú viễn cổ vậy, nhanh chóng rời đi.
Nhìn bóng lưng của Lãnh Huyết, Trần Khuynh Địch chậm rãi giang hai cánh tay, làm ra động tác ôm ấp bầu trời, đồng thời nói ra đối với hệ thống ở trong lòng: “Nói thật, quả Trí Tuệ của ngươi, nhất định chính là ban thưởng tốt nhất ở trong các loại ban thưởng, làm tốt lắm a hệ thống!”
“Tích, hệ thống nhắc nhở: Đương nhiên, bổn hệ thống vẫn một mực tốt với kí chủ như vậy, tuyệt đối sẽ không hố kí chủ.”
Mà Trần Khuynh Địch đang đắc chí vừa lòng thì lại không phát hiện ra, đại não một mực vận chuyển nhanh chóng từ khi ăn quả Trí Tuệ, sau khi làm một tràng phân tích kia xong, đột nhiên dừng lại trong chốc lát.
Ở một nơi nào đó trong Tây Cương Đạo.
Huyền Lưu Ly đột nhiên ngẩng đầu, giống như có điều suy nghĩ nhìn về phía nơi xa, đồng thời giang hai tay ra, ở phía trên là tin tức truyền đến từ Phật Môn: “Quả Trí Tuệ đã mất tích, nghi ngờ là có Phật Tử sinh ra?”
Còn ở một chỗ khác.
“Tên quái vật kia! Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì! !!” Lãnh Huyết không có cách nào nhẫn nại cơ hồ là chạy trối chết, thấp giọng thầm mắng.
Tên quái vật kia!
Hắn cũng chỉ lấy thân phận Thần Bộ xuất hiện ở trước mặt của đối phương, đối phương thế mà liền suy luận ra toàn bộ nhiệm vụ mà Tổng bộ đầu đại nhân giao phó cho hắn! Đây coi là cái gì? ! Đây là sự tình mà người có thể làm được sao? Đây không phải là suy luận, mà là biết trước tương lai a!
Trong giang hồ có lời đồn Trần Khuynh Địch nắm giữ trí kế vô song, nguyên lai là sự thật a!
“Đáng giận! Lần này trở về làm sao có thể bàn giao với đại nhân…” Thần sắc của Lãnh Huyết biến ảo bất định, cuối cùng vẫn là chán nản lấy lệnh bài truyền tin ra, đây là lệnh bài truyền tin mà Hoàng Thu Sinh đặc biệt giao cho hắn trước khi đi đến Tây Cương Đạo, có thể tùy thời liên lạc với Hoàng Thu Sinh, cũng là để cam đoan thế cục ở Tây Cương Đạo không vượt qua dự đoán của triều đình.
Vốn dĩ hắn còn dự định hoàn thành nhiệm vụ lần này một cách hoàn mỹ, sẽ không dùng đến tấm lệnh bài này.
Kết quả là chỉ vừa mới bắt đầu, đã bị cưỡng ép phải dùng nó.
Thật sự là làm mất thể diện!
Lệnh bài truyền tin phát ra hào quang, chỉ chốc lát sau, thanh âm của Hoàng Thu Sinh liền chậm rãi truyền ra từ bên trong lệnh bài: “Xảy ra chuyện gì?”
“Đại nhân, tình huống là như vậy…”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![Đạo Sĩ Hạ Sơn [ Thần Côn Hạ Sơn Ký ] Đạo Sĩ Hạ Sơn [ Thần Côn Hạ Sơn Ký ]](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/05/Dao-Si-Ha-Son-Than-Con-Ha-Son-Ky-SE-Audio-Truyen.jpg)


