[Dịch] Siêu Cấp Phản Diện
Tập 67 : Tự hào (c331-c335)
❮ sautiếp ❯Chương 331: Tự hào
Sau khi áp súc toàn bộ Vô Lượng Quang Như Lai vào trong cơ thể, dĩ nhiên là có thể mang đến cho Trần Khuynh Địch lực lượng khổng lồ, nhưng mài mòn trên cơ thể cũng là rất lớn.
Mà Tam Thập Tam Trọng Vô Lượng Quang Minh Quyết do Trần Khuynh Địch tự nghĩ ra, đã trở thành dầu bôi trơn giữa hai bên.
Có Vô Lượng Quang Minh Quyết điều tiết ở bên trong, Trần Khuynh Địch mới có thể thuận lợi triệt để dung nạp Vô Lượng Quang Như Lai vào trong cơ thể để sử dụng, nhưng vấn đề cũng là nằm ở nơi này.
Trần Khuynh Địch hiện tại là…quá mạnh.
Sau khi hợp nhất võ đạo của bản thân, quyền ý của Trần Khuynh Địch đã đạt đến đỉnh phong, lại có Vô Lượng Quang Như Lai đặt cơ sở, hơn nữa tăng thêm sự tăng cường của Long Hổ Giao Thái Thiên Địa Đại Đồng Thuật đối với Hợp Đạo Kim Đan, nói tóm lại, Trần Khuynh Địch bây giờ, chỉ sợ là đã có thể sánh ngang, thậm chí là chiến thắng Võ Đạo Tông Sư.
Đây chính là một vấn đề rất lúng túng.
Quyền ý và võ đạo của Trần Khuynh Địch là rất mạnh mẽ, nhưng nhục thể của hắn lại mạnh hơn Kim Đan.
Mà Võ Đạo Tông Sư, chính là Hợp Đạo Tôn Giả sau khi hợp nhất võ đạo, sau khi lạc ấn Võ Đạo ở trên Kim Đan mới có thể đột phá cảnh giới, kết quả hiện tại là Trần Khuynh Địch đã hợp nhất võ đạo, cũng có con đường thuộc về mình, nhưng lại có thực lực quá mạnh, căn bản là không thể lạc ấn võ đạo lên Kim Đan.
Đây cũng không phải là vấn đề mà trí tuệ có thể giải quyết a!
Sau khi lý giải điểm này, Trần Khuynh Địch lập tức mắng to đối với hệ thông: “M* nó! Ngươi nói là quả Trí Tuệ có thể giúp ta đột phá đến Võ Đạo Tông Sư, cho nên ta mới ăn!”
“Kết quả là hiện tại không có tác dụng gì cả!”
“Sớm biết vậy ta liền dùng nó đổi lấy Hệ Thống Tệ để rút thưởng! Đây không phải chính là đều đổ xuống sông xuống biển hay sao?”
Hệ thống trước đó còn rất tăng động, lúc này lại hoàn toàn trầm mặc.
Không ngờ hệ thống lại hố kí chủ như thế!
Không đúng, cái hệ thống gặp quỷ này lúc nào mà chẳng hố kí chủ?
Nghĩ lại, tâm thái của Trần Khuynh Địch lập tức trở nên thăng bằng không ít, chợt tạm thời buông xuống tâm tình muốn lập tức đột phá, lấy ra [Tóm tắt kiến thức chạy nước rút ba trăm ngày của Tông Sư] từ trong túi trữ vật, sau đó rút ra một bộ trắc nghiệm, chuẩn bị bắt đầu học tập thật tốt.
Trong lần học tập này, Trần Khuynh Địch ngược lại là đã nhìn ra hiệu dụng của quả Trí Tuệ.
Cho dù là không có trợ giúp gì đối với việc đột phá Võ Đạo Tông Sư, nhưng ở trên phương diện học tập, Trần Khuynh Địch sau khi ăn xong quả Trí Tuệ liền cảm thấy đại não trở nên thông suốt chưa từng có, suy nghĩ cũng là nhanh chóng hơn trước đó rất nhiều, cả người đều đắm chìm ở trong biển kiến thức không thể tự kềm chế, chờ đến thời điểm hắn lấy lại tinh thần.
“Hả!”
Bộ trắc nghiệm này đã được hắn làm xong.
Thì ra là thế, thì ra quả Trí Tuệ lại có tác dụng như vậy a!
Thế là ở trong ba ngày tiếp theo, Trần Khuynh Địch cơ hồ là mất ăn mất ngủ, hết ngày dài lại đêm thâu tiến hành hấp thu tri thức ở bên trong [Tóm tắt kiến thức chạy nước rút ba trăm ngày của Tông Sư], mà những kiến thức này, cho dù là không có trợ giúp gì đối với việc Trần Khuynh Địch đột phá, nhưng lại có trình độ trợ giúp cực lớn ở trên phương diện ổn đỉnh tu vi, đền bù thiếu hụt.
Phải biết rằng Trần Khuynh Địch thân làm một người xuyên việt, hắn thật ra là có một thiếu sót rất lớn.
Đó chính là, hắn vừa mới xuyên qua thì đã là võ giả Tiên Thiên Luyện Khí Hóa Thần, hơn nữa hắn còn không hoàn toàn kế thừa ký ức của chủ nhân thân thể.
Cho nên ở trên con đường võ đạo, hắn đối với các cảnh giới từ Luyện Khí Hóa Thần trở lên đều có lý giải, nhưng đối với các cảnh giới ở dưới Luyện Khí Hóa Thần thì lại là phi thường yếu kém.
Mà [Tóm tắt kiến thức chạy nước rút ba trăm ngày của Tông Sư], thì tương đương với một miếng vá, giúp hắn bổ túc phần lỗ hổng này.
Thẳng đến ba ngày sau.
“Sư huynh! Lục Phiến Môn truyền tin tức đến!”
Cửa mật thất bị gõ, chỉ thấy Trần Tiêm Tiêm cầm trên tay một tờ giấy, hết sức kích động chạy vào.
“Sư huynh! Căn cứ theo tình báo của Lục Phiến Môn, Tần Kiền Hoàng dường như là đang xuất hiện ở Tây Cương Đạo, nơi đó là địa phương mà Bái Hỏa Ma Giáo tạm thời trú đóng sau khi tiến vào Trung Nguyên.‘’
“Bái Hỏa Ma Giáo?” Trần Khuynh Địch kinh ngạc, Bái Hỏa Ma Giáo làm sao lại trú đóng ở nơi đó…
Mà ở phía đối diện, Trần Tiêm Tiêm cũng lộ ra vẻ suy tư, từng cái phỏng đoán hiện lên ở bên trong đầu, lại bị nàng bác bỏ…
“Bái Hỏa Ma Giáo không xâm nhập vào Trung Nguyên?” Trần Khuynh Địch đột nhiên thấp giọng lẩm bẩm nói, cắt đứt mạch suy nghĩ của Trần Tiêm Tiêm.
“Sao cơ?”
“Bái Hỏa Ma Giáo không xâm nhập vào Trung Nguyên, mà là đặt chân tại loại địa phương như Tây Cương Đạo, bọn hắn hẳn là cũng không muốn sinh ra xung đột cùng với các đại thế lực Trung Nguyên!‘’
Lời nói của Trần Khuynh Địch trong nháy mắt liền kích hoạt mạch suy nghĩ của Trần Tiêm Tiêm, một cái ý niệm ở trong đầu nàng dần dần trở nên rõ ràng…
“Cách làm của Bái Hỏa Ma Giáo không thể nghi ngờ là rất sáng suốt, nhưng đối với triều đình mà nói, cách làm này rõ ràng là không thể nào tiếp thu được.”
“Nói đến cùng, triều đình là vẫn hy vọng Bái Hỏa Ma Giáo đánh nhau cùng với các thế lực ở trong Trung Nguyên!”
“Vào cái giờ phút quan trọng này…”
“Tần Kiền Hoàng thế mà lại đi đến Tây Cương Đạo, còn mang theo Phượng Tiên sư tỷ.”
Trần Khuynh Địch cùng với Trần Tiêm Tiêm ngươi một lời ta một câu, cuối cùng đồng thời ngừng nói, cùng liếc mắt nhìn nhau một cái, đồng thanh nói: “Là vì muốn lợi dụng Phượng Tiên sư tỷ (sư muội), khiến cho Thuần Dương Cung chúng ta va chạm với Bái Hỏa Ma Giáo!”
“Một khi Thuần Dương Cung chúng ta đối lập cùng với Bái Hỏa Ma Giáo, rất nhiều thế lực ở Trung Nguyên có người dẫn đầu, không thể nghi ngờ là sẽ hành động, sẽ không thể tránh được một trận chính ma đại chiến!”
“Đây mới là thế cục thiên hạ mà triều đình kỳ vọng!”
Bốp bốp bốp!
Trần Khuynh Địch cùng với Trần Tiêm Tiêm đồng thời vỗ tay, đồng thời nói ra kết luận của mình.
Trong cái chớp nhoáng này, tầm mắt của hai người đan vào một chỗ, ánh mắt của Trần Tiêm Tiêm mang theo sự cảm động cùng với khâm phục.
Ca ca quả nhiên chính là loại người ở trong sự tưởng tượng của mình! Thông minh, trí tuệ, cường đại, mình muốn đuổi kịp ca ca, con đường cần phải đi là rất dài! Ừm, sau này mình phải tiếp tục cố gắng!
Mà ở phía đối diện, Trần Khuynh Địch thì là…vui muốn khóc!
Đây là lần đầu tiên mình theo kịp suy nghĩ của cô em họ này! Thì ra là thế, công hiệu của quả Trí Tuệ không chỉ có tác dụng ở trên phương diện tu luyện, mà còn có cả loại tác dụng này sao!
Nhìn Trần Tiêm Tiêm ném tới ánh mắt kính nể, một loại cảm giác tự hào trước đó chưa từng có dâng lên ở trong lòng của Trần Khuynh Địch.
Vào giờ khắc này, hắn cảm thấy bản thân cơ trí trước đó chưa từng có!
Chương 332: Ăn sáng
Tại Tây Cương Đạo.
Mở hai mắt ra, Doanh Phượng Tiên nhìn trần nhà màu trắng trên đỉnh đầu, rơi vào trong sự trầm tư thật sâu.
Nơi này là một cái thế lực tam lưu ở Tây Cương Đạo, tổng bộ của Bạch Ngọc Lâu.
Bạch Ngọc Lâu ở Tây Cương Đạo, chính là để làm ăn kinh doanh, nhìn danh tự liền biết, cái thế lực này chủ yếu là tiến hành buôn bán ngọc, đồng thời thông qua lợi ích buôn bán để đổi lấy tài nguyên, bồi dưỡng cường giả, mặc dù là một thế lực tam lưu, nhưng ở Tây Cương Đạo cũng được tính là một thế lực tương đối có tiền.
Mà vị trí lúc này của Doanh Phượng Tiên, chính là một tòa biệt thự ở Thúy Sơn Lâm Hải tại Tây Cương Đạo.
Đương nhiên, lúc này ở bên trong căn biệt thự này đã không có người của Bạch Ngọc Lâu, tất cả mọi người đều đã rút lui.
Đến bây giờ thì Doanh Phượng Tiên cũng đã minh bạch, Bạch Ngọc Lâu căn bản cũng không phải là làm ăn đơn thuần, cũng không phải là thế lực tam lưu đơn thuần, mà là một trong những cơ sở ngầm của triều đình ở Tây Cương Đạo!
Hoàng triều Đại Càn kinh doanh hơn mười năm ở Trung Nguyên, lực khống chế đối với Trung Nguyên phần lớn là đều ở trong chỗ tối, không muốn cho người khác biết, cái thế lực Bạch Ngọc Lâu này hiển nhiên chính là một cái ở trong số đó, nếu không thì cũng sẽ không có khả năng phối hợp với Tần Kiền Hoàng như thế, không chỉ có trợ giúp ngụy tạo thân phận của nàng và Tần Kiền Hoàng, còn trực tiếp rời khỏi tổng bộ của bản thân.
Không nói đến những cái khác, chỉ là toà biệt thự trong Thúy Sơn Lâm Hải này, liền có giá trị không nhỏ.
Ầm!
Đột nhiên, một tiếng vang thật lớn truyền đến từ cửa ra vào, tiếp đó cửa phòng mà Doanh Phượng Tiên đã khoá kỹ vào tối hôm qua liền bị một cỗ cự lực phá tan, đập toàn bộ vào trên vách tường ở phía sau cửa.
“Ồ, đã tỉnh lại rồi sao?”
“Tỷ tỷ, lần sau đi vào có thể gõ cửa hay không?”
“Ta đã gõ rồi, ai bảo ngươi khóa cửa.” Tần Kiền Hoàng lộ ra vẻ mặt thờ ơ, vừa nhìn liền biết là hoàn toàn không coi lời của Doanh Phượng Tiên ra gì.
Doanh Phượng Tiên biết rõ điểm này thì cũng chỉ có thể bắt đắc dĩ trừng mắt.
Từ sau khi bị Tần Kiền Hoàng cưỡng ép mang đi, Doanh Phượng Tiên đã không biết bao nhiêu lần biểu đạt ra sự kháng cự của bản thân, nhưng Tần Kiền Hoàng vẫn làm theo ý mình như cũ, hoàn toàn không để ý đến ý tứ của nàng, mà hết lần này tới lần khác nàng cũng không đánh lại được Tần Kiền Hoàng, chỉ có thể mặc cho Tần Kiền Hoàng muốn làm gì thì làm…
“Nếu đã tỉnh, vậy thì ra ngoài đi.”
“Để làm cái gì?”
“Đương nhiên là ăn sáng.” Tần Kiền Hoàng phảng phất như đang nói “Người không ăn cơm thì sẽ chết” vậy, lộ ra vẻ mặt đương nhiên nói ra.
“…”
Doanh Phượng Tiên thở dài, cuối cùng cũng ngoan ngoãn đứng dậy, đi theo Tần Kiền Hoàng xuống lầu, mà ở lầu một biệt thự, một bữa sáng cho hai người được bày ra ở trên bàn cơm, trứng gà, bát cháo, sữa bò, khẩu phần tiêu chuẩn khiến cho thần sắc của Doanh Phượng Tiên đọng lại, trong mắt toát ra mấy phần ảm đạm không thể ức chế.
Loại bữa sáng này chính là vào trước khi nàng rời khỏi Tần gia, mẫu thân thường xuyên làm cho nàng và tỷ tỷ ăn.
“Sao thế?”
Doanh Phượng Tiên nghiêm túc nhìn về phía Tần Kiền Hoàng, không rõ ràng là nàng đến tột cùng là làm bộ không biết, hay là thật sự không biết, nhưng cuối cùng vẫn lắc đầu một cái, nói sang chuyện khác: “Tần Kiền Hoàng, ngươi rốt cuộc muốn mang ta đến đây để làm cái gì?”
Lần này nàng không gọi Tần Kiền Hoàng là tỷ tỷ nữa, mà trực tiếp gọi là ngươi, ý tứ quyết tuyệt ở trong ngôn ngữ đã không còn một chút che giấu nào…
Bốp!
Doanh Phượng Tiên sững người, dùng vẻ mặt không thể tin được nhìn Tần Kiền Hoàng đang thu tay lại.
“Gọi là tỷ tỷ.”
“Ngươi vừa làm gì vậy?”
Bốp!
Lại là gõ một cái, lần này không chỉ chỉ gõ vào đầu của Doanh Phượng Tiên, mà còn hung hăng chà xát, khiến cho mái tóc dài của nàng rối tung.
“Gọi là tỷ tỷ.”
“Tần Kiền Hoàng! Ngươi rốt cuộc là có ý tứ gì!” Doanh Phượng Tiên rốt cục cũng đã không nhịn được, toàn thân bạo phát cương khí, muốn tranh luận cùng với tỷ tỷ không nói lý của mình.
Oanh!
Ngũ Đức Thần Quang chiếu rọi trên trời dưới đất, chỉ qua một thoáng liền phong tỏa thiên địa nguyên khí, mặc cho Doanh Phượng Tiên có cố gắng như thế nào, cũng không thể điều động được một chút cương khí nào, chỉ có thể mặc cho Tần Kiền Hoàng đưa tay lần thứ ba, hung hăng gõ vào trên đầu của nàng, sau đó lại chà xát mái tóc của nàng không có một chút khách khí.
“Gọi là tỷ tỷ.”
“Ngươi, ngươi, ngươi, ngươi, ngươi, ngươi…”
Doanh Phượng Tiên tức giận đến mức toàn thân đều phát run, có thể khiến cho một người luôn luôn bình thản như nàng mất đi sự tỉnh táo, chỉ sợ là cũng chỉ có vị “Tỷ tỷ” này, nhất là ở dưới tình huống vị tỷ tỷ này hoàn toàn không nói đạo lý, lại có thực lực mạnh hơn nàng, căn bản là không có đường phản kháng, càng là khiến cho cả người cảm thấy khó chịu.
Thấy Doanh Phượng Tiên phản ứng như thế, Tần Kiền Hoàng rốt cục cũng nhíu nhíu mày nói: “Không muốn gọi thì thôi, mau ăn sáng đi.”
Nhìn Tần Kiền Hoàng quay đầu, khóe miệng của Doanh Phượng Tiên giật một cái, cơ hồ bật thốt ra: “Tỷ tỷ…”
Vội vàng che miệng, khóe mắt của Doanh Phượng Tiên run rẩy, nhìn vào lưng của Tần Kiền Hoàng, không biết vì sao bả vai của Tần Kiền Hoàng lại một mực lay động, lập trường rất thù hận ở trong lòng của nàng liền trở nên không kiên định.
“Ăn sáng đi.”
“Vâng.”
Ăn sáng xong, Doanh Phượng Tiên cũng không trở về phòng như trước đó, mà là tiếp tục nhìn về phía Tần Kiền Hoàng.
“Sao thế?”
“Tần…Tỷ tỷ, tỷ tỷ rốt cuộc muốn mang ta đi đến chỗ nào?”
Thu hồi bàn tay vừa mới giơ lên, Tần Kiền Hoàng yên tĩnh mà nhìn Doanh Phượng Tiên, đối phương thì lại vượt quá dự kiến của nàng, lấy một ánh mắt không nhận thua nhìn chằm chằm vào nàng, thật sự là không thể tưởng tượng nổi, ở trong trí nhớ của nàng, con nhóc này hẳn là căn bản không dám làm ra loại chuyện như vậy mới đúng a.
Quả nhiên, là do cái tên giả hoả ở Thuần Dương Cung đã cải biến nàng hay sao?
“Được rồi.” Tần Kiền Hoàng gật đầu một cái, nói: “Kỳ thật cũng không có gì, ta cần ngươi khiến cho Bái Hỏa Ma Giáo bốc lên xung đột cùng với Thuần Dương Cung.”
“Bởi vì nguyên nhân Long Ngạo Thiên, Thái Hoa Tiên Nhân – Ninh Thiên Cơ đã giết đến tận Quang Minh Đỉnh của Bái Hỏa Ma Giáo, mặc dù đã chèn ép Bái Hỏa Ma Giáo đến cực điểm, nhưng đối với triều đình mà nói, chuyện này còn thiếu rất nhiều.”
“Bái Hỏa Ma Giáo còn chưa xuất ra nội tình, chỉ là tạm thời lựa chọn nhượng bộ đối với vị Thái Hoa Tiên Nhân kia mà thôi.”
“Dạng Bái Hỏa Ma Giáo này, nếu như quả thật đặt vững gót chân ở Trung Nguyên, ngược lại sẽ gây bất lợi cho triều đình, cho nên triều đình muốn khiến cho Bái Hỏa Ma Giáo sản sinh ra xung đột cùng với võ lâm Trung Nguyên, tốt nhất là có thể khiến cho bọn hắn sử dụng lá bài tẩy của bản thân, lưỡng bại câu thương cùng với võ lâm Trung Nguyên, lúc này mới phù hợp với lợi ích của triều đình.”
“Cho nên mới cần ta?” Trên mặt của Doanh Phượng Tiên lộ ra thần sắc giật mình hiểu ra, hiển nhiên là cũng đã hiểu rõ, trên mặt càng là toát ra vẻ chán ghét.
Chương 333: Hỏa Diễm Sơn
“Đương nhiên, ngươi sẽ không chết.” Tần Kiền Hoàng nhìn Doanh Phượng Tiên, gằn từng chữ nói ra: “Bái Hỏa Ma Giáo cũng không phải là người ngu, bọn hắn cũng biết lúc này không nên sinh ra xung đột cùng với võ lâm Trung Nguyên, cho nên ở dưới tuyệt đại đa số tình huống, bọn hắn hẳn là đều tình nguyện ẩn nhẫn, cũng không nguyện ý triển lộ ra thực lực của bản thân a.”
“Nhưng cũng có tình huống ngoại lệ tồn tại.”
“Tình huống ngoại lệ?”
“Đây cũng không phải chuyện mà bây giờ ngươi cần biết.” Tần Kiền Hoàng lắc đầu, không tiếp tục giải thích, mà là đứng dậy bắt đầu dọn dẹp bàn ăn, nói: “Được rồi, ngươi hãy tranh thủ thời gian lên lầu tu luyện đi thôi, thuận tiện vào buổi trưa muốn ăn cái gì?”
Doanh Phượng Tiên lấy một loại ánh mắt choáng váng nhìn Tần Kiền Hoàng, trên gương mặt lộ ra vẻ không thể nào hiểu được.
Vị tỷ tỷ của nàng này, chẳng lẽ còn không minh bạch sao?
Tần Kiền Hoàng cướp đi Ngũ Đức Thần Quang của nàng, khiến cho nàng rời khỏi Tần gia, hiện tại lại bắt nàng tới đây, chính là vì lợi dụng bản thân nàng chọc ra chiến tranh giữa Thuần Dương Cung và Bái Hỏa Ma Giáo, sự tình đã đến trình độ này, nàng và Tần Kiền Hoàng đã sớm là quan hệ ngươi chết ta sống, nhưng mà đây coi như là cái gì?
Trò chơi giữa một muội muội ngoan ngoãn và tỷ tỷ tốt hay sao? Nói đùa cái gì!
Nhưng cuối cùng, Doanh Phượng Tiên vẫn không nói gì, chỉ yên lặng quay người trở lại trên lầu.
Mà ở sau lưng của nàng, Tần Kiền Hoàng thì vẫn duy trì thần sắc lạnh nhạt như cũ, cứ như vậy nhìn bóng lưng muội muội của mình.
Tại đám tang của Tiêu Lâm Thân cùng với Tiêu Nguyên Thần.
Trần Khuynh Địch đến dự tang lễ của hai người, mà bản thân Tiêu gia cũng rơi vào trong bi thương thật sâu, ở một phương diện khác, Trần Khuynh Địch còn đặc biệt mời một số đệ tử Tiêu gia đang ở Thuần Dương Cung tới đây, song phương sau khi gặp mặt tự nhiên là không thể không xảy ra tranh chấp.
Bất quá cuối cùng ở dưới sự điều giải của Trần Khuynh Địch, đã tạm thời xem như ổn định trở lại.
Bất quá ở dưới cái nhìn của Tiêu gia, chiến lực cao cấp cơ hồ đã sụp đổ toàn bộ, người mạnh nhất bất quá chỉ là Luyện Thần Phản Hư, đặt ở một địa phương nhỏ tự nhiên là bá chủ, nhưng đặt ở trong toàn bộ Ung Châu Đạo, loại trình độ này là vẫn còn thiếu rất nhiều.
Cũng may là bây giờ Tam Anh Hội đã bị diệt, mà Thanh Long Trang cùng với tiêu cục Liệt Dương căn bản là không dám chống lại Thuần Dương Cung, cho nên cho dù là thực lực của Tiêu gia hơi yếu, ở Ung Châu Đạo cũng không có ai dám trêu chọc, nhưng chuyện này chung quy vẫn được xây dựng bằng uy thế ở trên người của Trần Khuynh Địch.
Nhưng sắt được rèn thì bản thân cũng phải có sự cứng rắn, nếu như bản thân không có thực lực, cho dù có uy thế lớn hơn nữa cũng không được, căn bản sẽ không kiên trì được lâu.
Sau khi rời khỏi Tiêu gia, Trần Khuynh Địch liền không còn quan tâm, ở Thuần Dương Cung, Thái Thượng trưởng lão Long Thiên Tứ dường như cũng đã biết được tin tức ở nơi này, lập tức phái đệ tử cùng với trưởng lão Thuần Dương Cung, chuẩn bị thiết lập bá quyền ở Ung Châu Đạo, vì thế còn đặc biệt mời tới hai vị Hợp Đạo Tôn Giả thế hệ trước.
Thế hệ trẻ tuổi thì không cần phải nói, trừ bỏ Trần Khuynh Địch, mấy vị đệ tử chân truyền khác vẫn còn đang hao phí thời gian tại cảnh giới Luyện Thần Phản Hư, căn bản là chưa có ai đạt tới Hợp Đạo Tôn Giả, cho nên võ giả được phái ra lần này, đều là võ giả Thuần Dương Cung thế hệ trước, mặc dù có một chút già cả, nhưng lại có thực lực rất mạnh.
Mà sau khi thông báo một tiếng, Trần Khuynh Địch liền lập tức mang theo ba người Lạc Tương Tư, Dương Xuân còn có Trần Tiêm Tiêm tiến về Tây Cương Đạo.
Cùng lúc đó, ở bên trong Tây Cương Đạo, thân làm nhất đại tông phái Tây Vực, tình huống của Bái Hỏa Ma Giáo ở Trung Nguyên kỳ thật cũng không tốt lắm, võ giả Trung Nguyên luôn cho rằng, ở loại địa phương tràn lan tà thuật tế tự như Tây Vực, tông môn có thể xưng bá khẳng định cũng là loại thế lực cả ngày chỉ biết nghiên cứu tà thuật, đẫm máu mà tàn nhẫn.
Nhưng trên thực tế Bái Hỏa Ma Giáo lại không phải là như thế.
Mặc dù vị trí là ở Tây Vực, nhưng Bái Hỏa Ma Giáo kỳ thật lại tương đối chú trọng sự phát triển của đệ tử trên phương diện võ đạo.
Cho dù có là tà thuật, cũng là lấy tăng võ công lên làm trụ cột, về phần một chút bí pháp trên phương diện tế tự, Bái Hỏa Ma Giáo mặc dù cũng có, nhưng lại không phải là chủ lưu, tên như ý nghĩa, con đường võ đạo của bản thân Bái Hỏa Ma Giáo, là lấy khí huyết làm lửa, lấy cương khí làm bó đuốc, lấy Nguyên Thần làm dây dẫn, đốt lên thánh hỏa, diễn hóa võ đạo.
Mà phương pháp đốt thánh hỏa lại có rất nhiều loại, có thể là khí huyết của người khác, cũng có thể là của bản thân, cho nên Bái Hỏa Ma Giáo mới bị người đời cho là Ma Đạo, nhưng ở trên thực tế đây chẳng qua chỉ là một loại võ đạo mà thôi, đối với các đại thế lực ở Trung Nguyên mà nói kỳ thật cũng không phải là sự tình gì mà không thể tiếp nhận.
Nhưng Bái Hỏa Ma Giáo dù sao thì cũng có nguồn gốc từ Tây Vực, đối với các đại thế lực võ lâm Trung Nguyên mà nói, tất cả những tông phái Biên Hoang này đều là đối thủ cạnh tranh, là ngoại địch, cho nên để bài xích ngoại địch, bọn họ đương nhiên sẽ tuyên truyền trên phạm vi lớn, khuếch đại sự tàn khốc của Bái Hỏa Ma Giáo, liều mạng bôi đen bọn hắn.
Cho nên trên thực tế, Bái Hỏa Ma Giáo còn lâu mới có được sự khủng bố như ngoại giới tưởng tượng.
Ngay cả địa phương mà Bái Hỏa Ma Giáo trú đóng hiện tại, cũng là một tòa Thần Sơn được thánh hoả kỳ dị thiêu đốt hừng hực.
Trước khi Bái Hỏa Ma Giáo đến, đây chỉ là một tòa sơn phong phổ thông ở Tây Cương Đạo mà thôi, nhưng sau khi Bái Hỏa Ma Giáo tiến vào Trung Nguyên, đóng quân ở bên trên ngọn núi này, lấy đại thần thông cải biến hướng đi của địa mạch, dùng lực lượng đại địa đốt lên thánh hỏa, lúc này mới tạo thành cảnh tượng kỳ dị giống như Hỏa Diễm Sơn này.
Ở Tây Vực cũng có cảnh tượng đồng dạng, đó chính là Quang Minh Đỉnh của Bái Hỏa Ma Giáo, đáng tiếc là chỗ kia bây giờ đã bị một kiếm của Thái Hoa Tiên Nhân – Ninh Thiên Cơ chém đứt, bằng không thì Bái Hỏa Ma Giáo sẽ đồng thời có căn cơ ở Tây Vực cùng với Trung Nguyên, nở hoa ở hai phía Trung Tây, hoàn toàn có thể khiến cho thế lực của Bái Hỏa Ma Giáo tăng lên tới một độ cao hoàn toàn mới.
Mà vào giờ khắc này, ở chỗ sâu nhất trong Hỏa Diễm Sơn.
Nơi đó là một tòa động đá tự nhiên, đi vào trong đó, liền có thể nhìn thấy một cái ao dung nham, trong ao chảy xuôi nước đỏ ngầu, bản chất của bọn chúng là dung nham, nhưng ở phía dưới tác dụng của trận pháp Bái Hỏa Ma Giáo, dung nham nóng hổi bạo liệt lại biến thành ao nước ôn hòa bình tĩnh, thậm chí còn mang theo một mùi thơm.
Mà ở một bên ao, có một đám đệ tử Bái Hỏa Ma Giáo, đang đổ một lượng lớn dược liệu trân quý vào trong ao, đồng thời thôi động trận pháp, không ngừng luyện hóa những dược liệu quý giá kia, mà ở ngay phía trên ao, có một kiện đồ vật hình vuông được treo ở trên đỉnh động đá.
Chương 334: Thánh Hỏa Lệnh
Đó là Thánh Hỏa Lệnh, là Thánh Binh truyền thừa đời đời của Bái Hỏa Ma Giáo, ở trong truyền thuyết chính là khởi nguyên của Bái Hỏa Ma Giáo, một đóa hỏa diễm trải qua ngàn vạn kiếp nạn, lột xác thành thần, sau đó khai sáng ra Bái Hỏa Ma Giáo, kiện Thánh Hỏa Lệnh này chính là đồ vật lưu lại ở trong thân thể của vị thần đã chết kia, trong đó có một đoàn thánh hỏa bất diệt, là biểu tượng tinh thần của Bái Hỏa Ma Giáo.
Đương nhiên Thánh Hỏa Lệnh cũng không chỉ là biểu tượng tinh thần, vào thời điểm Bái Hỏa Ma Giáo làm sự tình như thế này, chỗ dùng lớn nhất của Thánh Hỏa Lệnh chính là phối hợp với trận pháp, có thể tạo nên Ao Thánh Hỏa khiến cho người ngâm ở bên trong thoát thai hoán cốt, ở bên trong Ao Thánh Hỏa, chỉ cần có thể chịu đựng được sự tẩy lễ của thánh hỏa, là liền có thể một bước lên trời.
Từ xưa cho đến này, cường giả của Bái Hỏa Ma Giáo đều đã trải qua sự tẩy lễ của thánh hỏa.
Chỉ là đáng tiếc là thế hệ này, đệ tử của Bái Hỏa Ma Giáo càng ngày càng yếu, cho đến bây giờ thế mà còn chưa sinh ra một người nào có thể chịu đựng được sự tẩy lễ của thánh hỏa, đây cũng là nguyên nhân tại sao Bái Hỏa Ma Giáo lại đột nhiên gây khó khăn, không tiếc bất cứ giá nào cũng phải giết vào Trung Nguyên, nếu như không làm như vậy, chờ đến khi võ giả thế hệ trước mất đi, Bái Hỏa Ma Giáo sẽ thực sự trở nên sa sút.
Ở phía trước Ao Thánh Hỏa, một vị lão giả mặc áo bào đen lớn tiếng nói: “Truyền lệnh xuống, kể từ hôm nay Bái Hỏa Ma Giáo chúng ta sẽ chiêu thu môn đồ, mặt khác, bảo mấy vị đệ tử chân truyền trong giáo đi đến đây, đã nhiều năm như vậy, Bái Hỏa Ma Giáo chúng ta cũng nên sinh ra một vị võ giả trẻ tuổi đủ xứng đáng.
Lão giả cầm quyền trượng vàng óng trong tay, mặc một thân áo bào đen, mặt mũi già nua chỉ lộ ra một nửa ở phía dưới áo bào đen, một nửa còn lại thì che dấu ở trong bóng râm, mặc dù nhìn qua rất già nua, nhưng vị lão nhân này lại là người mạnh nhất ở phía dưới Giáo chủ của Bái Hỏa Ma Giáo, là Đại Tế Ti đương thời của Bái Hỏa Ma Giáo.
Một thân tu vi càng là vững vàng vượt qua mười hai vị Hộ Pháp Thần Tôn khác.
Chỉ là vị Đại Tế Ti này, trên mặt lúc này lại tràn đầy ưu sầu, thỉnh thoảng thở dài một tiếng.
“Đại Tế Ti!”
Vừa dứt lời, lại có một thanh âm truyền đến từ bên ngoài động đá tự nhiên, sau đó chỉ thấy một vị thiếu niên mặc chiến giáp sải bước đi vào, nhìn bộ dáng của thiếu niên bất quá chỉ có khoảng chừng mười lăm tuổi, ở bên hông mang theo một chuôi trường kiếm hoàng kim, tạo hình ở hai bên bả vai chiến giáp theo thứ tự là một con lợn rừng cùng với một con trâu đực, nhìn qua khá là kỳ dị.
Nhưng khiến cho người ta khắc sâu ấn tượng là, mặt mũi của thiếu niên rõ ràng là hết sức bình thường, nhưng lại mang theo một cỗ quang huy giống như mị lực, làm cho người ta không tự chủ được rơi ánh mắt ở trên người của hắn, mà ở những nơi hắn đi qua, đệ tử Bái Hỏa Ma Giáo đứng dọc đường cũng nhao nhao cúi người chào, có thể thấy được địa vị của hắn là cao bực nào.
Sau khi nhìn thấy thiếu niên, Đại Tế Ti khẽ chau mày, nói: “Tư Lạp Cách?”
“Ngươi không đi dò xét xung quanh, đi đến Ao Thánh Hỏa để làm cái gì?”
Tư Lạp Cách, bản thân chính là Chiến Thần của Bái Hỏa Ma Giáo, ở trong Bái Hỏa Ma Giáo, chỉ có người mạnh nhất ở bên trong Hộ Pháp Thần Tôn mới đạt được cái danh tự này, cho nên địa vị của Tư Lạp Cách, ở trong Bái Hỏa Ma Giáo là đủ để đánh đồng với Đại Tế Ti.
“Trên thực tế, đám chuột đất Đại Chu kia, dường như cũng đã tiến vào Tây Cương Đạo.”
“Đại Chu?”
Ở trong mắt của Đại Tế Ti lóe lên hàn quang, nói đến, nếu như không phải là do Đại Chu âm thầm giở trò, thì kế hoạch tiến vào Trung Nguyên của Bái Hỏa Ma Giáo hẳn là sẽ phi thường thuận lợi, nói đến cùng, đám chuột đất kia chính là không hề thay đổi, trải qua ngàn năm, cũng không biết tự lập tự cường, ngược lại là luôn luôn sử dụng âm mưu, cũng khó trách năm đó lại bị Đại Càn tiêu diệt!
“Chuyện này liền giao cho ngươi, hãy để ý Tây Cương Đạo, hiện tại giáo chủ đang bế quan, các đại thế lực võ lâm Trung Nguyên cũng đang nhìn chằm chằm vào Bái Hỏa Ma Giáo chúng ta, cho nên bây giờ điều mà Bái Hỏa Ma Giáo chúng ta cần nhất, chính là ổn định, nếu như có thể, hãy tận lực không nên va chạm cùng với thế lực bản thổ võ lâm Tây Cương Đạo.”
“Ta sẽ tận lực a.” Tư Lạp Cách giang tay ra, thoải mái nói ra.
Sau đó, hai người gần như đồng thời ngẩng đầu, ánh mắt xuyên qua động tự nhiên đá, rơi vào trên đỉnh Hỏa Diệm Sơn.
Tại Vạn Lý Liên Doanh Tây Vực.
Sau khi Tiêu Thành bị phá, Vạn Lý Liên Doanh xuất hiện một cái lỗ hổng to lớn, cuối cùng ở dưới sự điều động khẩn cấp của triều đình, ở hậu phương cách Vạn Lý Liên Doanh mấy trăm dặm, Bôn Lôi Quan đã trở thành rào cản hoàn toàn mới, một mực ngăn trở mấy chục vạn đại quân của 36 Quốc Tây Vực ở bên ngoài Trung Nguyên.
Nhìn từ trên cao xuống, lúc này ở khắp nơi Bôn Lôi Quan đều có liệt diễm thiêu đốt, đám binh sĩ đến từ 36 Quốc Tây Vực tầng tầng lớp lớp, phô thiên cái địa, đủ loại cờ xí san sát, giống như một con sông lớn, lấy uy thế cường hãn đánh về phía Bôn Lôi Quan, cơ hồ muốn triệt để bao phủ Bôn Lôi Quan.
Khác biệt cùng với chiến đấu ở giữa giới tông phái.
Đây là chiến trường đúng nghĩa, trăm vạn người chém giết ở trên cái chiến trường này.
Ở phía trên dạng chiến trường này, trừ phi thực lực cá nhân đạt tới cảnh giới siêu phàm thoát tục, nếu không thì căn bản không thể làm ảnh hưởng đến toàn bộ chiến cuộc.
Ở phía trước nhất quân đội, toàn thân cao thấp của đại tướng quân Xa Trì Quốc Thiết Sát Hãn bốc lên một ngọn lửa màu đen, giết về phía cửa thành Bôn Lôi Quan, tu vi Võ Đạo Tông Sư mang theo huyết khí ngất trời, mỗi khi bước ra một bước, đều phảng phất như là động đất vậy, mang theo thanh thế vô song.
Thân làm đại tướng quân Xa Trì Quốc, Thiết Sát Hãn đã từng không chỉ một lần chiến đấu ở trước vách tường Vạn Lý Liên Doanh, bây giờ thật vất vả mới công phá được Vạn Lý Liên Doanh, cho dù dã tâm khai khoáng lãnh thổ đã ở gần ngay trước mắt, hắn cũng triệt để không đếm xỉa đến, thân làm đại tướng quân một phương, việc hắn cần làm là trực tiếp đứng ở phía trước nhất quân đội.
Mà đối thủ của hắn cũng giống như thế, đứng ở phía trước nhất Bôn Lôi Quan.
Ầm ầm!
Đại địa rung động, một đạo kiếm khí kinh thiên hạ xuống từ trên trời, hung hăng bổ vào trên người Thiết Sát Hãn bay vọt lên, đem hắn rớt từ trên không trung xuống, khiến cho hắn không thể trực tiếp xông lên cửa thành Bôn Lôi Quan, mà ở nơi đó, có một đạo thân ảnh đỉnh thiên lập địa đứng ở trên đầu thành, phảng phất như Kim Cương Bất Động.
“Trương Tử Văn! !!”
“Thiết Sát Hãn, hôm nay có bản tọa ở đây, ngươi đừng mơ tưởng phá thành!”
Đây là Đại Đô Hộ Tây Vực Trương Tử Văn!
Chương 335: Nhật Nguyệt Hồ
Thân làm trọng thần thống lĩnh Tây Vực Đại Càn, Trương Tử Văn không thể nghi ngờ là một trong những người có quyền thế nhất ở Tây Vực, thực lực của hắn cũng có thể xưng là vô song trên đời, tối thiểu thì một mình Thiết Sát Hãn cũng căn bản không phải là đối thủ của hắn, bất quá lần này 36 Quốc Tây Vực liên thủ với nhau, người tới cũng không phải là chỉ có một mình Thiết Sát Hãn!
“Trương Tử Văn, Vạn Lý Liên Doanh đã bị phá, uy thế đại quân Tây Vực chúng ta tiến vào Trung Nguyên là đã không thể ngăn cản, nếu như ngươi cứ tiếp tục làm châu chấu đá xe, sợ rằng cũng sẽ rơi vào kết quả như Tiêu Phái!”
Tiêu Phái, cũng là Võ Đạo Tông Sư ở Tiêu Thành ngày xưa – lão tổ Tiêu gia.
Vào thời khắc Tây Vực xâm lấn, tử đấu với Thiết Sát Hãn, cuối cùng bị song quyền của hắn đánh chết ở trên đầu thành Tiêu Thành.
“Đáng giận! Ngươi còn dám nhắc tới chuyện này!” Trương Tử Văn trợn mắt, khí tức toàn thân xông thẳng lên trời, nghiễm nhiên vượt qua Võ Đạo Tông Sư bình thường một mảng lớn, thân làm Đại Đô Hộ Tây Vực, tạm thời không nói đến tu vi của hắn, sức chiến đấu tuyệt đối cũng là nhân tài kiệt xuất trong cùng cảnh giới, nếu không thì cũng không có khả năng được triều đình ủy thác phụ trách trấn thủ Tây Vực.
Bất quá ngay vào lúc Trương Tử Văn bộc phát khí tức, ở bên trong 36 Quốc Tây Vực, cũng xuất hiện hai đạo khí tức huy hoàng chói mắt như mặt trời, nghiễm nhiên cũng là hai vị Võ Đạo Tông Sư Tây Vực! Có tu vi cảnh giới không hề kém hơn Thiết Sát Hãn.
36 Quốc Tây Vực, tổng thể mà nói thì được chia thành ba đại quốc, mỗi một cái đại quốc quản lý 11 nước phụ thuộc, lúc này mới tạo thành thế cục quốc gia chỉnh thể ở Tây Vực, mà ba vị Võ Đạo Tông Sư xuất hiện trên chiến trường lúc này, bao quát cả Thiết Sát Hãn, chính là đều phân biệt lệ thuộc vào ba cái đại quốc Tây Vực.
Bởi vậy có thể thấy được, lần này Tây Vực thật sự là đã dốc hết vốn liếng.
“Tốt tốt tốt!” Trương Tử Văn đứng sừng sững ở trên tường thành, đối mặt với ba vị Võ Đạo Tông Sư vẫn không hề có một chút dao động nào.
“Đến rất tốt! Cùng lên đi, hôm nay ta sẽ hốt gọn các ngươi một mẻ, áp giải về Đế Đô!”
“Làm càn!”
“Ta thấy ngươi là đang tự tìm cái chết!”
“Quá kiêu ngạo!”
Ba vị Võ Đạo Tông Sư đồng thời quát lên chói tai, tiếp đó liền tung người nhảy lên, gào thét mà lao về phía cửa thành Bôn Lôi Quan, mà gần như đồng thời, Bôn Lôi Quan cũng mở trận pháp ra, hào quang nở rộ, một lần nữa ổn định cửa thành nguyên bản đã lung lay sắp đổ, ở trên đầu thành xuất hiện một mảnh khu vực trống rỗng.
Bốn vị Võ Đạo Tông Sư kịch chiến ở trong mảnh khu vực đó, thiên địa nguyên khí rung chuyển.
Ở dưới thành, là mấy chục vạn đại quân Tây Vực, một vòng lại một vòng bao vây Bôn Lôi Quan, ở dưới tác dụng của trận pháp Bôn Lôi Quan, toàn bộ xung quanh thành trì cơ hồ là hoàn toàn cấm bay, ngoại trừ Võ Đạo Tông Sư có thể trực tiếp nhảy lên tường thành, những võ giả còn lại chỉ có thể dùng thang mây, sau đó người sau nối tiếp người trước mà leo lên.
Cũng chính là vì như thế, mới khiến cho trận kịch chiến ở Bôn Lôi Quan càng lộ ra sự máu tanh.
Cơ hồ mỗi thời mỗi khắc, đều có người rơi xuống từ bên trên thang mây, hoặc là rơi xuống từ phía trên tường thành, hóa thành thi thể ở trên chiến trường.
“Bôn Lôi Quan huyết chiến trong mấy tháng mà không bị phá, Trương Tử Văn ngược lại là người già nhưng tâm không già.”
Buông xuống báo cáo truyền tới từ Tây Vực, Tổng bộ đầu Lục Phiến Môn, Hoàng Thu Sinh nhẹ nhàng vuốt vuốt mi tâm, lộ ra vẻ rất là đau đầu, chợt phân phó cho một bộ khoái ở bên cạnh: “Mau truyền tin tức này cho Binh Bộ ở bên cạnh đi, chiến sự ở Tây Vực là do bọn họ toàn quyền phụ trách, bây giờ thế cục đã rơi vào nguy cơ, bọn họ hẳn là đã có kế hoạch.”
Vạn Lý Liên Doanh bị phá, đại quân Tây Vực chen chúc mà tới, mà vì điền vào chỗ trống, triều đình cũng chỉ có thể không ngừng điều động quân đội đi đến Tây Vực, nhìn qua giống như là đang ngăn cản đại quân Tây Vực, nhưng trên thực tế lại trở thành chiến thuật thêm dầu, một khi triệu tập quá nhiều quân đội đến Tây Vực, chỉ sợ là ở Bắc Nhung và Nam Cương, sẽ không thể phòng thủ được.
Cho nên nhất định phải ở trong một thời gian ngắn nhất, dùng binh lực có hạn đánh tan đại quân 36 Quốc Tây Vực, mới có thể ổn định đại cục thiên hạ.
“Hi vọng là Binh Bộ sẽ không làm cho ta thất vọng.” Hoàng Thu Sinh lắc đầu, chợt cầm lên một phần hồ sơ khác.
Xem như là bộ môn mà triều đình thiết lập để nhằm vào võ lâm, phần hồ sơ mới này mới là đồ vật mà Hoàng Thu Sinh cần xử lý chân chính.
“Người trẻ tuổi Đại Chu kia, Cơ Hoành Xương đã được tận mắt nhìn thấy ở Tây Cương Đạo, còn có Tần Kiền Hoàng cũng đang ở Tây Cương Đạo, ừm, Trần Khuynh Địch cũng đang đi về phía Tây Cương Đạo, ồ? !”
Đột nhiên, Hoàng Thu Sinh nhướng mày, nhìn tin tức ở bên trên hồ sơ.
“Huyền Lưu Ly, đại đệ tử Phật Môn thế hệ này, Phật Môn cũng phái người tới? !”
Từ sau khi Thiên Tôn Thái Bình Đạo Môn xuất thủ lần trước, trình độ giám sát đối với hai mạch Đạo Phật của Lục Phiến Môn liền trực tiếp được đề cao thêm một cái cấp độ, đối với cường giả cao tầng của hai đại thánh địa này, triều đình cơ hồ là đã phong tỏa hoàn toàn, không cho phép bọn họ tự tiện rời đi, nhất là Thiên Tôn Thái Bình Đạo Môn còn có Phổ Độ Thánh Tăng Phật Môn.
Vì thế triều đình còn đặc biệt phái ra hai vị Thân Vương, Kháo Sơn Vương cùng với Võ Uy Vương, riêng phần mình dẫn đại quân đến đóng quân ở phía trước sơn môn của hai mạch Đạo Phật để giám thị, mặc dù không nhất định là có thể ngăn được hai đại thánh địa, nhưng lại thể hiện ra quyết tâm dồi dào của triều đình, nếu như ở vào giờ phút quan trọng này hai mạch Đạo Phật còn muốn gây chuyện.
Vậy thì triều đình sẽ không tiếc bất cứ giá nào, trước tiên cũng phải tiêu diệt bọn họ! Cho nên ở phía dưới loại tình huống này, Phật Môn thế mà còn phái người đi đến Tây Cương Đạo, hơn nữa còn phái ra Huyền Lưu Ly xếp hạng thứ ba Chân Nhân Bảng ngày xưa, ở trong này rốt cuộc có huyền cơ gì?
“Bọn họ muốn làm cái gì?”
Nói đến, Thiên Tôn Thái Bình cũng đã từng tiếp xúc với Tần Kiền Hoàng…
Kể từ đó, lần Tây Cương Đạo này, tăng thêm Trần Khuynh Địch mà nói, Đạo Môn, Thuần Dương Cung, Phật Môn, toàn bộ đều tụ họp lại? Thậm chí còn có cả người của triều đình, cùng với dư nghiệt Đại Chu.
“Chuyện này thật đúng là…” Hoàng Thu Sinh hít vào một hơi thật sâu, trên mặt lộ ra vẻ cười khổ.
Nhật Nguyệt Hồ ở Tây Cương Đạo, giống như là núi tuyết ở Ung Châu Đạo vậy, Nhật Nguyệt Hồ cũng là danh lam thắng cảnh ở Tây Cương Đạo, vào tháng mười hàng năm đều sẽ bày biện ra cảnh tượng mặt trời và mặt trăng giao hòa, bởi vì vậy mà nổi tiếng, đồng thời đây cũng là vị trí tổng bộ của Nhật Nguyệt Đàn – thế lực bản thổ lớn nhất Tây Cương Đạo vào trước khi bị Bái Hỏa Ma Giáo chiếm giữ.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










