[Dịch] Siêu Cấp Phản Diện
Tập 64 : Duyên Thọ Đan (c316-c320)
❮ sautiếp ❯Chương 316: Duyên Thọ Đan
Sau khi do dự một chút, Trần Khuynh Địch lấy ra một bình thuốc từ trong ngực đưa tới trước mặt của Tiêu Lâm Thân, nói: “Các sư muội cũng đã nói với ta, tuổi thọ của đại trưởng lão đã sắp hết, đây là đan dược do Luyện Đan Điện Thuần Dương Cung chúng ta bí chế, là Duyên Thọ Đan 10 năm, mặc dù đại trưởng lão đã hao hết huyết khí, nhưng đan dược này có lẽ là vẫn có tác dụng.”
“Tối thiểu là vẫn có thể tăng tuổi thọ lên hai, ba năm.”
“Cái này…!” Tiêu Lâm Thân trợn mắt há hốc mồm mà nhìn Trần Khuynh Địch, kỳ thật hắn đã sớm dự liệu được lần gặp mặt này, cũng đã suy diễn ra rất nhiều tình huống, dù sao lúc trước hắn và Tiêu Nguyên Thần làm Tiêu gia phân liệt, khiến cho Tiêu Thành Tây Vực bị phá, càng là khiến cho lão tổ Tiêu gia chết thảm ở Tây Vực, theo lý thuyết thì ở giữa Tiêu gia cùng với Trần Khuynh Địch hẳn là có cừu oán.
Thậm chí là Tiêu Lâm Thân cũng đã chuẩn bị sẵn sàng, chỉ cần có thể khiến cho đệ tử Tiêu gia sống sót, cho dù là để cho hắn cùng với các cao tầng Tiêu gia khác đi chết, hắn cũng đều có thể tiếp nhận, chuyện cho tới bây giờ bảo trụ hỏa chủng Tiêu gia mới là trọng yếu nhất, về phần hắn, dù sao cũng đã sắp chết rồi, coi như là làm ra cống hiến cuối cùng vì Tiêu gia.
Nhưng hắn như thế nào cũng không nghĩ đến…Trần Khuynh Địch thế mà không có một chút ý tứ truy cứu nào!
Đây là lòng dạ bực nào!
“Đại nhân!”
“Còn có, Lạc Thủy hiện tại đã tạm thời rời khỏi Thuần Dương Cung để đi lịch luyện, bất quá ở bên trong Thuần Dương Cung vẫn còn có một đám đệ tử Tiêu gia lúc trước, nếu như ngươi quả thật thành tâm đầu nhập vào mà nói, vậy thì hãy nghĩ biện pháp tranh thủ được sự tha thứ của Lạc Thủy cùng với những đệ tử Tiêu gia a, ta sẽ không quản nhiều.”
“Lạc Thủy…” Thần sắc của Tiêu Lâm Thân trở nên chán nản, chợt gật đầu một cái, nói: “Ta hiểu được.”
“Vậy là tốt rồi, hãy tranh thủ thời gian luyện hóa đan dược a, đến lúc đó tấn công lên sơn trang Phong Tuyết ngươi cũng phải xuất một phần khí lực.”
“Vâng!”
Trần Khuynh Địch hài lòng gật gật đầu, đây cũng là nguyên nhân hắn xuất ra một viên Duyên Thọ Đan cho Tiêu Lâm Thân, dù sao thì Tam Anh Hội cũng có thực lực hùng hậu, nếu như không có sự hỗ trợ của Tiêu Lâm Thân cùng với Tiêu gia, chỉ sợ là phe bên hắn sẽ có một chút hữu tâm vô lực, đương nhiên, lúc này Trần Khuynh Địch còn chưa biết biến cố xảy ra ở Tam Anh Hội.
“Đúng, đúng! Đại nhân.” Sau khi nhận lấy Duyên Thọ Đan, Tiêu Lâm Thân đột nhiên mở miệng nói: “Có lẽ là đại nhân có khả năng chướng mắt, nhưng ở trong Tàng Kinh Các Tiêu gia chúng ta cũng cất giữ không ít võ học, nếu như đại nhân không chê, lão phu nguyện ý mở Tàng Kinh Các ra cho đại nhân, còn có chư vị phu nhân…”
“Phu, phu, phu, phu nhân? !” Trần Khuynh Địch bị doạ đến kém chút nữa thì tim ngừng đập, vội vàng xua tay: “Ngươi đang nói các sư muội sao, ngươi cũng chớ có nói lung tung a! Các nàng mới không phải là phu nhân của ta!”
Gặp quỷ! Ở trong đó thế nhưng có tới hai cái rưỡi nhân vật chính, lời này nếu như bị các nàng nghe được, bản thân hắn còn không phải là sẽ bị rút gân lột da!
“Ách, không phải sao…?” Tiêu Lâm Thân kinh ngạc, lấy kinh nghiệm nhiều năm của hắn, bốn vị nữ đệ tử Thuần Dương Cung đối với người hành tẩu trong thiên hạ đại nhân này đều là, à à, có thể là do việc nhà giữa các nàng a, bản thân vẫn không nên can thiệp thì thoả đáng hơn.
Ý niệm tới đây, Tiêu Lâm Thân cũng gật đầu một cái, nói: “Vâng, lão phu đã nói sai.”
“Còn có, đây là một môn võ công mà lão phu lấy được trong thời điểm đi lịch luyện năm đó, chính là đồ vật trân quý nhất của lão phu, lão phu không thể hồi báo Duyên Thọ Đan của đại nhân, chỉ có thể lấy môn võ công này ra để tặng, môn võ công này khá là thần dị, còn xin đại nhân không nên cự tuyệt.”
“Hả?”
Võ công?
Sau khi nghe thấy lời này, ở trong đầu của Trần Khuynh Địch lập tức liền lóe lên hai chữ lớn “Cơ duyên”, sau đó nhìn về phía quyển sách ố vàng mà Tiêu Lâm Thân đưa tới, chỉ thấy ở trên đó có viết năm chữ lớn [Thần Thông Bách Chiến Quyết].
Ồ, môn võ công này bản thân hắn đã nghe bốn người Dương Xuân đề cập qua, nghe nói là một môn võ công có thể biến hóa ra đủ loại ý cảnh cận chiến.
Ngay vào thời điểm Trần Khuynh Địch suy tư môn võ công này có chỗ lợi gì, thì…
“Tích! Chúc mừng kí chủ! Kích hoạt nhiệm vụ ẩn tàng!”
Thanh âm của hệ thống đã lâu không xuất hiện vang lên.
“Tên nhiệm vụ: Lục Hợp Võ Sách.”
“Nội dung nhiệm vụ: Minh Vô Nhai Tam Anh Hội dự định kích hoạt tế đàn Tà Thần vào đêm nay, bằng vào thực lực của kí chủ là rất khó chống lại, cho nên bản hệ thống thân thiện cũng không yêu cầu kí chủ đánh bại Minh Vô Nhai, nhưng vì đánh bại âm mưu của hắn, mời kí chủ hãy dùng Thiên Địa Tạo Hóa Âm Dương Hồng Lô Quyết để hấp thu tế đàn Tà Thần.”
“Ban thưởng nhiệm vụ: Trợ giúp kí chủ nắm vững Thần Thông Bách Chiến Quyết.”
“Trừng phạt nhiệm vụ: Lần này hệ thống thân thiện cũng không tuyên bố trừng phạt.”
Trần Khuynh Địch: “…”
Hừ hừ hừ, qua thời gian lâu như vậy, coi như là ta cũng đã trở nên thông minh.
Trong cái nhiệm vụ này khẳng định là có vấn đề!
Đầu tiên là ban thưởng nhiệm vụ, hệ thống mặc dù thích lừa gạt, nhưng ban thưởng đều là vô cùng đáng tin, cho nên ở bên trong môn võ công Thần Thông Bách Chiến Quyết mà Tiêu Lâm Thân đưa ra hẳn là có càn khôn, cái phương diện này là không có vấn đề.
Vấn đề chân chính, là trừng phạt nhiệm vụ, không có trừng phạt, làm sao có thể chứ! Hệ thống tuyệt đối là không có khả năng không trừng phạt bản thân! Không bằng nói, trừng phạt nhiệm vụ của hệ thống không phải là gạt bỏ, liền chứng minh được ở trong chuyện này tuyệt đối là có vấn đề!
Nói một cách khác…nếu như mình bởi vì hệ thống không trừng phạt bản thân liền đối đãi tiêu cực với nhiệm vụ, đến lúc đó nhất định sẽ gặp được vấn đề phi thường đáng sợ! Ví dụ như là gạt bỏ a, biến đổi giới tính trong 10 ngày a, cưỡng chế mặc đồ nữ trong 3 tiếng a, cho nên bản thân mình bất kể như thế nào, cũng nhất định phải cố gắng hoàn thành nhiệm vụ!
Hừ! Nhất định là như vậy! Đây là nhiệm vụ bẫy rập mà hệ thống muốn mình đối đãi tiêu cực! Mình mới sẽ không mắc lừa hệ thống, lần nhiệm vụ này Trần Khuynh Địch ta nhất định sẽ hoàn thành!
Tại sơn trang Phong Tuyết.
Lúc này ở trên ngọn túi tuyết đã không còn thịnh cảnh trước đó, đã từng là sơn trang Phong Tuyết cũng chỉ còn lại phế tích khắp nơi, thậm chí là ngay cả đỉnh núi tuyết cũng đều đã bị chém đứt toàn bộ, lộ ra tế đàn Tà Thần ở bên trong lòng núi, lấy thị lực của võ giả hoàn toàn có thể nhìn thấy Huyết Hà vạn người ở trong tế đàn.
Không chỉ có như thế, trừ bỏ Huyết Hà vạn người, còn có 108 cây cột tế đàn, cùng với võ giả bị trói ở phía trên.
Mà bây giờ, ở dưới sự suất lĩnh của Trần Khuynh Địch, Tiêu Lâm Thân đã luyện hóa Duyên Thọ Đan, còn có bốn nữ Dương Xuân mang theo Tiêu gia cùng với quân đoàn Thuần Dương Cung, đã tụ tập ở phía dưới núi tuyết, mà khiến cho mọi người cảm thấy ngoài ý muốn là, Tam Anh Hội vốn dĩ đánh lén trong dự đoán, cũng không có xuất hiện.
Chương 317: Tuyệt tình
Bất quá khi nhìn thấy võ giả ở bên trên tế đàn Tà Thần, tất cả mọi người cũng đã phản ứng được.
“Những người kia là?”
“Là mười hai vị chiến tướng Tam Anh Hội, còn có rất nhiều võ giả cao tầng!” Tiêu Lâm Thân khá là kinh hãi nói ra: “Bọn họ tại sao lại bị trói ở trên tế đàn? Biến thành tế phẩm? !”
“Là do Minh Vô Nhai!” Trần Tiêm Tiêm trầm giọng nói ra: “Lúc trước ta rất kỳ quái tại sao Tam Anh Hội lại đột nhiên trở mặt cùng với Tiêu gia, xem ra là do toà tế đàn này khuyết thiếu tế phẩm! Về phần Tiêu gia chủ, xem như là Võ Đạo Tông Sư, còn có tế phẩm nào càng thích hợp hơn so với hắn hay sao? Đây mới là nguyên nhân thực sự mà Tam Anh Hội tiến công Tiêu gia.”
“Mà bây giờ, Tiêu gia còn chưa bị tiêu diệt, phần tế phẩm thiếu hụt này…”
“Đã bị Minh Vô Nhai dùng võ giả Tam Anh Hội để đền bù? !”
“Làm sao có thể…”
Cái suy luận này vừa ra, đừng nói là những người khác, ngay cả chính Trần Tiêm Tiêm cũng lộ ra gương mặt kinh hãi, hiển nhiên là không thể tin được Minh Vô Nhai thế mà lại tàn nhẫn như vậy.
Phải biết rằng người trong Tam Anh Hội đều là thân tín của Minh Vô Nhai, ở trong bọn hắn tuyệt đại đa số đều đã từng là người đi theo liều mạng cùng với Minh Vô Nhai ở Ung Châu Đạo, vì thế mới có thể làm ra cơ nghiệp to lớn như Tam Anh Hội, thậm chí có một số lão nhân còn là nhìn Minh Vô Nhai lớn lên từ nhỏ, coi hắn như là con đẻ.
Mà Minh Vô Nhai, thế mà không có một chút do dự nào liền ném toàn bộ bọn hắn vào tế đàn! Thật đúng là quá tuyệt tình, bạc bẽo đến cực điểm!
“Đáng chết! Ma Đạo như thế, nhất định chính là thiên địa bất dung!” Tiêu Lâm Thân cắn răng nói ra, xem như là lão nhân đã từng cống hiến cả đời cho Tiêu gia, hắn quả thực là không thể nào hiểu được hành động của Minh Vô Nhai, bởi vậy người tức giận nhất cũng là hắn.
“Không cần nói nhiều.” Trần Khuynh Địch lắc đầu nói ra, là người thứ nhất đi về phía trước, đi lên núi tuyết.
Đối với hành động của Minh Vô Nhai, Trần Khuynh Địch cũng rất xem thường, nhưng trọng điểm căn bản cũng không phải là chuyện này.
Trọng điểm là “Dù sao thì chúng ta đến đây là để đối phó với hắn.” Nếu đằng nào cũng phải động thủ, vậy thì cần gì phải xoắn xuýt nhiều như vậy chứ.
Vừa dứt lời, Trần Khuynh Địch liền trực tiếp xuất thủ, Xích Tiêu Kiếm ở sau lưng ong ong huýt dài, mang theo kiếm khí hung lệ trực tiếp bổ về phía tế đàn Tà Thần trên núi tuyết, đồng thời ở sau lưng của Trần Khuynh Địch còn dâng lên một cỗ pháp tướng Như Lai quang mang vạn trượng, năm ngón tay như năm ngọn núi đổ xuống.
“Ồ!” Trong chớp mắt, Minh Vô Nhai ở phía trước nhất tế đàn Tà Thần cũng mở hai mắt ra, nhìn Trần Khuynh Địch xuất thủ, trong mắt lóe lên một tia tiếc nuối.
Giờ Tý chưa tới, hắn vốn đang định dùng phương thức đàm phán để kéo dài thời gian, nói đến, không ngờ được người hành tẩu trong thiên hạ của Thuần Dương Cung lại còn thực sự quan tâm đến chính đạo, rõ ràng không có bất kỳ xung đột lợi ích nào, đối phương thế mà lại triệu tập nhân mã ra tay với hắn, thậm chí là còn liên thủ với Tiêu gia nguyên bản có thù.
“Ngược lại cũng là một người quyết đoán.”
Sau khi đánh giá Trần Khuynh Địch lên cao hơn không ít, Minh Vô Nhai cũng trở nên nghiêm túc, tay phải lắc một cái ở trong hư không, bỗng nhiên rút ra Yển Nguyệt Đao, sương lạnh lượn lờ ở trên đao, mang theo hàn ý ngập trời, thân đao trắng như tuyết giống như băng sơn vạn năm không thay đổi, như được điêu khắc, sắc bén vô song.
Đưa tay! Yển Nguyệt Đao trảm mà ra!
Minh Vô Nhai có xưng hào là “Phong Tuyết Mạn Thiên”, cho nên một đao hắn bổ ra kia, tuyết lớn phủ đầy trời hơn mười dặm, trong lúc nhất thời toàn bộ băng tuyết ở trên núi tuyết đều hội tụ vào một đao này của hắn, hàn ý vô tận hóa thành đao quang trắng phau gào thét mà tới, trực tiếp đón nhận Vô Lượng Quang Như Lai cùng với kiếm khí Xích Tiêu của Trần Khuynh Địch.
Hai cỗ lực lượng cấp độ Võ Đạo Tông Sư va chạm vào nhau, thậm chí còn tạo thành tuyết lở trên phạm vi nhỏ, khiến cho người ta cảm thấy kinh ngạc không thôi.
Đao quang trắng phau đầu tiên là giằng co cùng với kiếm khí Xích Tiêu, sau khi phân rã hoàn toàn kiếm khí Xích Tiêu lại lao về phía trước, va chạm với pháp tướng Vô Lượng Quang Như Lai, pháp tướng Vô Lượng Quang Như Lai hiện ra một vết đao sâu hoắm, sau đó từng đạo từng đạo sương lạnh lan tràn ra theo vết thương, cấp tốc lan tràn ra toàn bộ pháp tướng.
“Khục.” Thần sắc của Trần Khuynh Địch đọng lại, chỉ cảm thấy hàn ý lãnh lẽo
từ trên người của pháp tướng Vô Lượng Quang Như Lai cuốn tới, hắn quyết định thật nhanh, trực tiếp cắt đứt liên hệ giữa bản thân cùng với pháp tướng Vô Lượng Quang Như Lai, sau đó pháp tướng Vô Lượng Quang Như Lai to lớn liền vỡ vụn, ngay tiếp đó cỗ hàn khí tử vong ngập trời kia cũng trở nên tán loạn.
“Không hổ là cao đồ Thuần Dương Cung, bất quá việc này cũng không có quan hệ với ngươi a, cứ phải đánh nhau chết sống cùng với Tam Anh Hội chúng ta hay sao?”
Minh Vô Nhai đứng ngạo nghễ ở phía trước tế đàn Tà Thần, nhìn Trần Khuynh Địch, tha thiết nói ra.
Mặc dù vết thương trước đó còn chưa ổn, nhưng hắn cũng không phải là Hộ Pháp Thần Tôn của Bái Hỏa Ma Giáo ngày xưa có thể so sánh, một thân tu vi hết sức hùng hậu, cho dù có bị thương, thì vẫn có thể vững vàng ngăn chặn Xích Tiêu Kiếm của Trần Khuynh Địch như cũ, nhưng trên thực tế, ở trong lòng của hắn cũng không có thản nhiên giống như là bề ngoài.
Đây chính là chỗ thiếu hụt của Minh Vô Nhai.
Thân ở cảnh giới Võ Đạo Tông Sư cực hạn, nếu như Minh Vô Nhai liều lĩnh điên cuồng bộc phát thực lực, thì sẽ lập tức dẫn tới Tam Vị Chân Hỏa thiêu đốt, bây giờ tế đàn Tà Thần còn chưa được mở ra, nếu như sớm dẫn tới Tam Vị Chân Hỏa mà nói, chỉ sợ là Minh Vô Nhai sẽ biến thành một cây đuốc sống.
Cho nên vào những năm gần đây, Minh Vô Nhai nếu như có thể không động thủ thì sẽ không động thủ.
Hiện tại cũng giống như vậy, so với liều chết, Minh Vô Nhai vẫn hi vọng là có thể dùng ngôn ngữ để kéo dài thời gian.
Hơn nữa hắn tự cho là bản thân rất có đạo lý, ở giữa hắn và Thuần Dương Cung hoàn toàn không có xung đột lợi ích, vào lúc giết người thành lập tế đàn cũng không có võ giả Thuần Dương Cung, thậm chí bản thân hắn còn chủ động giải quyết Tiêu Nguyên Thần có thù oán với Trần Khuynh Địch, bất kể như thế nào, Trần Khuynh Địch hẳn là sẽ không có lý do liều mạng với hắn mới đúng.
Bất quá đáng tiếc là, Minh Vô Nhai không biết sự tồn tại của cái gọi là nhiệm vụ hệ thống, huống chi Trần Khuynh Địch vốn cũng không muốn liều mạng cùng với hắn.
“Hừ!” Trần Khuynh Địch hừ lạnh một tiếng, không thụt lùi ngược lại còn tiến tới, đạp một cước ở trên núi tuyết ra một cái hố lớn, thân hình trong chớp mắt liền vọt tới gần trước mặt Minh Vô Nhai, nhìn Huyết Hà vạn người lượn quanh tế đàn Tà Thần, trên mặt lộ ra mấy phần kiên quyết.
Chương 318: Mắt đỏ ngầu
“Lên!” Cương khí toàn thân được vận chuyển, hóa thành huyễn ảnh nhật nguyệt bay lên không trung, hóa thành một cái lò luyện to lớn ở trên đỉnh đầu của Trần Khuynh Địch, bắt đầu trắng trợn thôn nạp tà khí còn có huyết sát chi khí ngập trời của tế đàn Tà Thần, mà những cái tà khí này cũng không ngừng tàn phá bừa bãi ở trong cơ thể của Trần Khuynh Địch, bắt đầu rèn luyện Kim Đan cùng với thể phách của hắn.
Minh Vô Nhai: “? ??”
Nhìn một màn trước mắt này, Minh Vô Nhai kinh ngạc một hồi mới phản ứng được.
Chậc, thực sự là kỳ quái a, cái huyễn ảnh nhật nguyệt cùng với lò luyện này nhìn qua có vẻ rất quen mắt, luôn cảm thấy giống như đã nhìn thấy qua ở nơi nào…
“Thiên Địa Tạo Hóa Âm Dương Hồng Lô Quyết? !”
“Ồ? Ngươi biết môn võ công này sao?” Trần Khuynh Địch lộ ra vẻ kinh dị nhìn về phía Minh Vô Nhai.
“…”
Trong cái chớp nhoáng này, Minh Vô Nhai đỏ ngầu cả mắt.
“Nguyên lai là ngươiiiiiiii!”
Minh Vô Nhai nhìn chằm chặp vào Trần Khuynh Địch đang lộ ra bộ dáng không rõ ràng cho lắm, cái bộ dáng dữ tợn kia phảng phất như là muốn ăn tươi nuốt sống hắn vậy.
Trên thực tế Minh Vô Nhai thật đúng là muốn nuốt sống Trần Khuynh Địch, không ngờ được bản thân hắn ngàn tính vạn tính, vốn cho rằng Thiên Địa Tạo Hóa Âm Dương Hồng Lô Quyết nhất định là ở trên người của Tiêu Nguyên Thần, kết quả lại là sai? ! Chuyện này không phù hợp với lôgic! Nhưng mắt thấy mới là thật, chuyện cho tới bây giờ thì còn có cái lôgic gì có thể nói?
Ở trong một phần ngàn giây, vô số đạo suy nghĩ lưu chuyển ở trong đầu của Minh Vô Nhai, ví dụ như sau khi bắt sống Trần Khuynh Địch lại tra khảo tung tích của Thiên Địa Tạo Hóa Âm Dương Hồng Lô Quyết, hoặc ví dụ như sẽ trực tiếp đánh chết ở dưới cơn thịnh nộ, còn có vì sao Thiên Địa Tạo Hóa Âm Dương Hồng Lô Quyết lại rơi vào trên tay của Trần Khuynh Địch…
Nhưng đến cuối cùng, Minh Vô Nhai chỉ làm một việc: Rút đao!
Trảm!
Minh Vô Nhai rốt cuộc cũng là kiêu hùng đã hùng bá ở Ung Châu Đạo gần trăm năm, có năng lực khống chế bản thân cực cao, cho dù là Tuyệt Thế Thần Công tha thiết ước mơ đang ở ngay trước mắt, chỉ cần nghĩ biện pháp bắt sống Trần Khuynh Địch là có thể đạt được, hắn cũng liền lập tức phản ứng lại, không bị loại dụ hoặc này mê hoặc.
Bởi vì hắn biết rõ, đối với hắn hiện tại mà nói, cái gì mới là quan trọng nhất.
Không phải cái gọi là Tuyệt Thế Thần Công, mà là tế đàn Tà Thần ở phía sau lưng hắn! Tuyệt Thế Thần Công sau này lại có thể đi tìm, nhưng nếu mất đi tế đàn Tà Thần, hắn ngay cả Tam Vị Chân Hỏa cũng đều không thể chống đỡ!
Mà vào giờ khắc này, Trần Khuynh Địch đang dùng bí pháp thu nạp tà khí của tế đàn Tà Thần! Nếu như để cho đối phương thành công, vậy thì hắn hao tổn tâm cơ chuẩn bị bao nhiêu tế phẩm này, thì còn có ý nghĩa gì? Đến lúc đó mất hết tà khí, bản thân hắn sẽ đi nơi nào để triệu hoán Tà Thần thiên ngoại? Ngay cả một sợi lông cũng đều triệu hoán không ra.
Cho nên Minh Vô Nhai chỉ có thể xuất thủ!
Hơn nữa vừa ra tay chính là toàn lực! Yển Nguyệt Đao chém xuống, đao ý tử vong mang theo vô tận đao quang, chém về phía đỉnh đầu của Trần Khuynh Địch, mặc dù là trường đao sắc bén, nhưng ở dưới sự thao túng của Minh Vô Nhai, lại phảng phất như một tòa băng sơn thật lớn, những nơi đi qua thiên địa nguyên khí đều tránh lui.
Trần Khuynh Địch cũng không lui lại, Thiên Địa Âm Dương Hồng Lô Quyết ở trên tay cũng không có đình chỉ, dù sao thì đây cũng chính là nhiệm vụ mà hệ thống yêu cầu, cho nên hắn liền trực tiếp rút Xích Tiêu Kiếm ra.
Không còn vận dụng kiếm khí của Xích Tiêu Kiếm nữa, mà là trực tiếp rút bản thể của Xích Tiêu Kiếm ra! Xích Tiêu Kiếm đỏ thắm nhìn qua không có một chỗ tương tự nào với Thánh Binh, trên thân kiếm thậm chí còn phảng phất như đang hô hấp, phồng lên xẹp xuống, mỗi một lần xẹp xuống đều thở ra kiếm khí hung lệ ngập trời, tiếng kiếm reo kinh khủng phảng phất như một con yêu thú còn sống đang gào rống vậy, trực tiếp được Trần Khuynh Địch chém về phía Yển Nguyệt Đao không bờ bến.
Bang bang! Thanh âm đao kiếm va chạm vô cùng chói tai, thậm chí còn sinh ra sóng xung kích mà mắt trần có thể thấy được, khiến cho đại địa chấn động, ngay cả tế đàn Tà Thần ở sau lưng của Minh Vô Nhai cũng đều là hơi hơi rung động, mà tuyết lớn ở chung quanh thì bị sóng xung kích hất bay, tạo thành một vùng không gian không có tuyết ở trên núi tuyết.
Mà chuyện như vậy không chỉ xảy ra một lần.
Rút đao, trảm!
Thu kiếm, chém!
Lần va chạm thứ hai, lần va chạm thứ ba, lần va chạm thứ tư, một lần tiếp lấy một lần, mà mỗi một lần Xích Tiêu Kiếm va chạm cùng với Yển Nguyệt Đao, đều sẽ nhấc lên gió bão mà mắt trần có thể thấy, phảng phất như hai đầu cự thú tiền sử đang đấu sức với nhau vậy, liên tiếp tạo ra sóng xung kích đáng sợ, kéo dài không dứt.
Dư ba khủng bố do song phương giao chiến thậm chí còn làm ảnh hưởng đến đám người Tiêu Lâm Thân cùng với Dương Xuân ở dưới chân núi.
“Ô oa a…”
“Đó chính là thực lực chân chính của đại nhân sao…”
Tiêu Lâm Thân trợn mắt há hốc mồm mà nhìn trận kịch chiến ở phía trên đỉnh núi, thấp giọng lẩm bẩm nói, nhưng hắn lại không phát hiện ra, ở phía sau hắn, hai người Dương Xuân cùng với Trần Tiêm Tiêm lại cắn răng, đồng dạng nhìn về trận kịch chiến ở trên đỉnh núi, ở trong mắt lại không có một chút sợ hãi thán phục nào.
Chỉ có sự không cam tâm.
“Còn chưa đủ!”
“Cảnh giới của sư huynh quá cao, sự cố gắng của chúng ta là còn chưa đủ!”
“Vẫn không thể giúp được đại ca ca!”
“Đáng giận!”
Dương Xuân là người đầu tiên lấy lại tinh thần, lập tức vung tay lên nói: “Tất cả mọi người, lập tức đi! Lách qua chiến trường giữa sư huynh cùng với Minh Vô Nhai, lập tức phá huỷ toà tế đàn Tà Thần kia!”
“Không sai!” Trần Tiêm Tiêm cũng chợt phản ứng lại, nói: “Tên ma đầu Minh Vô Nhai kia ngay cả thủ hạ của mình cũng đem ra làm tế phẩm, hiện tại tế đàn Tà Thần đã không có tầng bảo hộ nào, đây là thời cơ để chúng ta hành động!”
Ý niệm tới đây, sĩ khí của mọi người nhất thời đại chấn, muốn phóng về phía tế đàn Tà Thần trên núi tuyết.
Mà Minh Vô Nhai ở trong lúc kịch chiến hiển nhiên cũng chú ý tới điểm này, trong mắt lóe lên lãnh quang: “Hừ, thật sự cho rằng là ta không có bất kỳ chuẩn bị gì hay sao, các ngươi cũng quá coi thường toà tế đàn Tà Thần này rồi.”
Chớ quên, toà tế đàn này cũng không phải là do Minh Vô Nhai thiết kế, mà là tạo vật của Âm Dương Ma Đế ngày xưa!
“Lên!” Minh Vô Nhai lui lại hai bước, bộc phát cương khí toàn thân bức lui Trần Khuynh Địch, dùng hai tay kết ấn, trong lúc nhất thời, chỉ thấy ở trên toà tế đàn Tà Thần to lớn kia bắt đầu tản mát ra từng đạo từng đạo tà khí, tà khí hội tụ vào cùng một chỗ, hóa thành một dòng lũ mà mắt trần có thể thấy tràn ra từ trong tế đàn, chảy xuôi theo núi tuyết.
“Đây là…”
Tà khí bốc lên, sau đó lại ngưng tụ thành từng đạo từng đạo bóng người, rõ ràng là 12 chiến tướng Tam Anh Hội đã bị xem như là tế phẩm, còn có rất nhiều tinh anh của Tam Anh Hội!
Chương 319: Đồn đãi ác độc
Gần như đồng thời, Tiêu Nguyên Thần ở giữa tế đàn lại phát ra một tiếng kêu thảm thiết đau đớn, cả người nhất thời biến thành một cỗ thân thể gầy gò, da bọc xương, toàn thân tinh huyết rõ ràng đã bị rút ra hơn phân nửa, sau khi thấy một màn như vậy, hai mắt của Tiêu Lâm Thân lập tức đỏ bừng, phát ra tiếng gầm giận dữ.
“Nguyên Thần!”
Tiêu Lâm Thân như thế nào cũng không ngờ được, Tiêu Nguyên Thần vốn dĩ cho rằng đã chết, lại vẫn còn sống sót!
Tối thiểu là vẫn còn có thể phát ra tiếng kêu thảm, không phải sao?
Mà chỉ cần Tiêu Nguyên Thần còn sống…vậy thì còn có thể cứu!
Ý niệm tới đây, Tiêu Lâm Thân nhìn về phía đám người Tam Anh Hội do tà khí ngưng tụ mà thành, ánh mắt trong nháy mắt liền trở nên lạnh lẽo hơn rất nhiều, nói: “Tránh ra, nếu không các ngươi sẽ chết!”
Đám người Tam Anh Hội hóa thành Tà Linh cũng không trả lời, mà chỉ yên lặng lấy ra binh khí của riêng mình, bày ra trạng thái nghênh chiến.
“Rất tốt.” Hai người Dương Xuân cùng với Trần Tiêm Tiêm đồng thời đứng ra, lộ ra thần sắc trang nghiêm.
Thấy Tà Linh đã thành công ngăn cản Tiêu Lâm Thân cùng với hai người Dương Xuân, Minh Vô Nhai mới xem như là nhẹ nhàng thở ra, lần thứ hai nhìn về phía Trần Khuynh Địch, trên mặt lộ ra một tia cười lạnh: “Người hành tẩu trong thiên hạ của Thuần Dương Cung, trước đó ta còn cảm thấy kỳ quái tại sao ngươi lại muốn nhằm vào Minh Vô Nhai ta, rõ ràng là ở giữa ta và Thuần Dương Cung căn bản không oán không cừu…”
“Hiện tại xem ra, ngược lại là do lỗi của ta, thì ra là thế, ngươi nắm giữ Thiên Địa Tạo Hóa Âm Dương Hồng Lô Quyết, đương nhiên sẽ thèm muốn tà khí ở bên trên tế đàn Tà Thần, ha ha ha, tâm cơ và lòng dạ của ngươi thật đúng là quá sâu a, xem ra lúc đầu là do trưởng lão Thuần Dương Cung xuất thủ, giúp ngươi lấy trộm thần công của ta a?‘’
“Nguỵ tạo chứng cớ vắng mặt, khiến cho ta không nghi ngờ ngươi, còn gián tiếp khiến cho ta đối phó với Tiêu Nguyên Thần..tốt!”
“Kế sách rất hay!”
“Giang hồ đồn đãi rằng Trần Khuynh Địch nắm giữ trí kế vô song (trí tuệ và mưu kế kiệt xuất), lúc trước ta còn không xem ra gì, hiện tại xem ra ngược lại là Minh Vô Nhai ta đã xem thường ngươi!”
Trần Khuynh Địch: “? ??”
Hả?
Ai đã đồn đãi ác độc như vậy!
Ngay vào thời điểm Minh Vô Nhai còn đang nói nhảm với Trần Khuynh Địch.
Chiến đấu ở phía trước tế đàn Tà Thần đã kịch liệt đến mức cực hạn.
Tiêu Lâm Thân đứng mũi chịu sào, sau khi dùng Duyên Thọ Đan bộ dáng của hắn đã được cải biến rất nhiều, mặc dù mái tóc vẫn hoa râm như cũ, nhưng so với bộ dáng còng lưng trước đó đã tốt hơn rất nhiều, thi triển ra Thần Thông Bách Chiến Quyết cũng coi như là có uy thế hiển hách, quyền chỉ chưởng giao thoa với nhau, hiển lộ ra đủ loại ý cảnh tung hoành.
Mà Đệ nhất Chiến tướng thân làm người đứng thứ hai của Tam Anh Hội, mặc dù đã biến thành Tà Linh, nhưng cũng không phải là ăn chay, một cán Phương Thiên Họa Kích được hắn thi triển như khai sơn phá thạch, một kích đâm ra giống như thái sơn áp đỉnh, ẩn chứa lực lượng vô cùng cường đại, Tiêu Lâm Thân căn bản là không dám cứng đối cứng cùng với đối phương, chỉ có thể dựa vào biến hóa võ công để dây dưa.
Sau khi không cẩn thận bị một kích của Đệ nhất Chiến tướng đập trúng, Tiêu Lâm Thân bị ép phải ra quyền, ngưng tụ ra thương ý ngạnh kháng cùng với một chiêu của đối phương, tiếp đó lùi lại mấy bước, lộ ra sắc mặt khá khó nhìn, mặc dù bản thân không có gì đáng ngại, nhưng vẫn như cũ là rơi vào thế hạ phong, bị Đệ nhất Chiến tướng một mực áp chế.
Dù sao, nói đúng ra, loại võ giả xuất thủ như khai sơn phá thạch giống như Đệ nhất Chiến tướng, cũng chính là khắc tinh của Tiêu Lâm Thân.
Nội tình võ công của bản thân Tiêu Lâm Thân là không cao, thuần túy là dựa vào Thần Thông Bách Chiến Quyết biến hóa ý cảnh để chiến đấu, có thể nhằm vào đủ loại võ giả, nhưng đối với loại võ giả chỉ chăm chú vào lực lượng công kích, căn bản không quan tâm đến biến hóa võ đạo mà nói, chiến thuật của hắn liền không có bao nhiêu tác dụng.
Mà ở một bên khác, chiến trường giữa Đệ nhị Chiến tướng cùng với bốn nữ Dương Xuân, lại là cảnh tượng hoàn toàn bất đồng.
Quang ảnh Hổ Phách Đao như biển, đương nhiên, Dương Xuân căn bản là chưa có học qua đao pháp, không bằng nói binh khí của nàng trước kia đều là một đôi chuỳ màu vàng, sau khi rút Hổ Phách Đao ra, nàng cũng chỉ dùng như lúc trước, nói ngắn gọn chính là giơ đao lên liều mạng bổ ra, dùng lưỡi đao giống như cái búa vậy liều mạng đập xuống.
Mà loại phương thức chiến đấu này…lại có hiệu quả cực kỳ tốt.
“Cô ta là một kẻ điên sao? !”
Nếu như Đệ nhị Chiến tướng còn có ý thức, hắn nhất định là sẽ mở miệng mắng to như vậy a, ở dưới đao quang giống như điên cuồng của Dương Xuân, hắn mặc dù dựa vào tu vi mạnh mẽ của bản thân cũng không bị áp đảo, nhưng lại bị Dương Xuân hấp dẫn phần lớn lực chú ý, mà một bộ phận lực chú ý khác, thì đặt ở phía sau lưng.
Oanh! Cùng so sánh với Dương Xuân, lực công kích của Trần Tiêm Tiêm cũng không có đáng sợ như vậy, nhưng lại thắng ở chỗ bền bỉ, ở dưới sự duy trì của Trượng Lục Kim Thân, mỗi một lần Trần Tiêm Tiêm oanh ra thiết quyền, đều mang theo quyền ý đáng sợ duy ngã độc tôn, hơn nữa còn chuyên môn đánh về phía địa phương mà đao quang của Dương Xuân không bao phủ tới.
Bất quá khác biệt cùng với thời điểm ở Hà Nhạc Thành trước đó, hiện tại chỉ có hai người Trần Tiêm Tiêm cùng với Dương Xuân, mất đi sát chiêu của Lạc Tương Tư cùng với áp chế ở trên linh hồn của Doanh Phượng Tiên, Đệ nhị Chiến tướng mặc dù bị hai người Dương Xuân cùng với Trần Tiêm Tiêm cản lại, nhưng vẫn y nguyên lộ ra sự thành thạo, tiến thối có nhịp điệu.
“Cứ như vậy là không được!”
Hai mắt của Dương Xuân cùng với Trần Tiêm Tiêm đỏ bừng, Dương Xuân là người đầu tiên gầm thét ở trong lòng: “Tiểu Yêu, giúp ta!”
“Được!”
Yêu khí phóng lên tận trời! Khí tức của Dương Xuân nhất thời tăng lên mấy lần, trong chớp mắt liền từ cảnh giới Luyện Khí Hóa Thần tăng lên tới cảnh giới Luyện Thần Phản Hư, mặc dù không phải là do Dương Xuân tự mình tu luyện, khí tức có vẻ hơi phù phiếm, nhưng vẫn là cảnh giới Luyện Thần Phản Hư chân chính, ở dưới sự duy trì của cường độ cương khí cao hơn, đao quang của Hổ Phách Đao cũng được nâng cao một bước.
Mà ở một bên khác, Trần Tiêm Tiêm thì do dự trong chốc lát, chợt cũng cắn răng một cái, trao đổi với Thông Thiên Phù Đồ ở trong cơ thể.
Khác biệt cùng với trước đó, lúc này ở bên trong Thông Thiên Phù Đồ, được trưng bày 5 kiện đồ vật: Chổi của lão tăng quét rác Thiếu Lâm Tự, mũ của lão tăng quét rác Thiếu Lâm Tự, giày của lão tăng quét rác Thiếu Lâm Tự, quần của lão tăng quét rác Thiếu Lâm Tự, áo của lão tăng quét rác Thiếu Lâm Tự, chính là 5 kiện đồ vật của lão tăng quét rác Thiếu Lâm Tự mà lúc trước Trần Tiêm Tiêm lấy được ở trong mật thất bế quan của Trần Khuynh Địch.
Vào giờ khắc này, 5 kiện trang bị này phát ra phật quang chói lọi, sau khi liên kết cùng một chỗ lại rơi vào bên trên Thông Thiên Phù Đồ.
Chương 320: Tà Linh
Oanh!
Trong chớp mắt, một cỗ ý chí võ đạo thật lớn xông vào trong đầu của Trần Tiêm Tiêm, hóa thành một đạo vòng sáng vàng óng hiện lên ở phía sau lưng của nàng, ở bên trong vòng sáng hiện lên vô số quang ảnh, nghiễm nhiên là đao thương, kiếm, côn, hoa sen, chùy kim cương, vô số hình dạng Phật binh, tản ra uy thế kinh thiên.
Ở dưới sự gia trì của đạo vòng sáng này, khí tức của Trần Tiêm Tiêm vậy mà cũng không ngừng tăng lên, giống như Dương Xuân vậy, xông phá gông cùm xiềng xích cảnh giới Luyện Khí Hóa Thần, đạt đến cảnh giới Luyện Thần Phản Hư, bất quá sau khi làm xong tất cả những thứ này, ở trong đôi mắt đẹp của Trần Tiêm Tiêm lại là lóe lên một tia đau lòng.
Phương pháp tăng lên của nàng cũng không giống như Dương Xuân, Dương Xuân có sự trợ giúp của tiểu Yêu, nhưng Trần Tiêm Tiêm thì lại dựa vào 5 trang bị trên người của lão tăng quét rác Thiếu Lâm Tự, phật tính ở trên 5 kiện trang bị này có thể hoạt hoá Thông Thiên Phù Đồ trên phạm vi lớn, từ đó bộc phát ra uy lực cường đại, nhưng phật tính là có hạn.
Dựa theo dự đoán của Trần Tiêm Tiêm, loại tăng lên này tối đa chỉ có thể dùng ba lần.
Mà bây giờ đã dùng hết một lần.
Vậy thì còn có thể nói cái gì?
“Nạp mạng đi!”
Trần Tiêm Tiêm cùng với Dương Xuân gần như đồng thời quát khẽ, lần thứ hai đánh tới Đệ nhị Chiến tướng.
Mà lần này, công kích của hai người cơ hồ là đã hoàn toàn tăng lên một cái cấp bậc, bất quá chỉ dùng hai ba, hơi liền áp chế Đệ nhị Chiến tướng đến cực hạn, căn bản là không có sức đánh trả, Hổ Phách Đao mỗi khi bổ ra một đao đều có thể lưu lại một đạo vết thương ở bên trên thân thể Tà Linh của Đệ nhị Chiến tướng, mà mỗi một quyền Trần Tiêm Tiêm đánh ra, đều có thể đánh bay không ít tà khí ở trên người của hắn.
Rõ ràng là đã chiếm cứ thượng phong, nhưng Dương Xuân cùng với Trần Tiêm Tiêm lại khá là bất mãn nhíu nhíu mày, sau đó gần như đồng thời mở miệng, nói:
“Ta sẽ đoạn hậu ở đây! Ngươi đi phá hư tế đàn đi!”
“Ngươi đi phá hư tế đàn đi! Ta sẽ đoạn hậu ở đây!”
Trần Tiêm Tiêm cùng với Dương Xuân: “…”
Sau đó hai người liền đồng thanh gầm thét: “Đã nói là để ta đoạn hậu cơ mà!”
“Khục!”
Con nhóc này! Nhất định muốn nhân cơ hội đơn đấu cùng với một vị Hợp Đạo Tôn Giả, sau đó cảm ngộ võ đạo ở trong sinh tử, tìm kiếm thời cơ đột phá!
Ánh mắt nhất chuyển, Trần Tiêm Tiêm chợt nhìn về phía Tiêu Lâm Thân bị áp chế đến mức tận cùng, sau đó tung người nhảy một cái, trực tiếp ngăn ở trước mặt của Đệ nhất Chiến tướng, đánh ra quyền ý vô song, mang theo phật quang màu vàng của Trượng Lục Kim Thân, trực tiếp ngăn cản Phương Thiên Họa Kích khai sơn phá thạch của Đệ nhất Chiến tướng.
“Hả?”
“Tiêu Đại trưởng lão, ngươi hãy đi phá huỷ tế đàn đi, ta sẽ ngăn cản hắn!”
Tiêu Lâm Thân trợn mắt há hốc mồm mà nhìn Trần Tiêm Tiêm, trong ánh mắt liền toát ra kính ý nồng nặc trong nháy mắt.
Đây chính là đảm đương vốn có của đệ tử Thuần Dương Cung sao!
Vào cái thời khắc mấu chốt này, không tiếc lấy tu vi nhỏ yếu ngăn cản cường giả, chính là vì sáng tạo ra khoảng trống để cho hắn tiến về tế đàn, có lẽ là các nàng đã chú ý đến Tiêu Nguyên Thần ở bên trong tế đàn Tà Thần a, muốn để cho bản thân hắn đi phá huỷ tế đàn, thuận tiện cứu ra Tiêu Nguyên Thần còn chưa tắt thở…
Đây là lòng dạ rộng rãi bực nào!
“Ta hiểu được!” Tiêu Lâm Thân nghiêm túc gật gật đầu, sau đó trực tiếp thoát ly khỏi chiến trường, lao vọt về phía tế đàn Tà Thần.
Mà tinh anh Tà Linh Tam Anh Hội còn lại, mặc dù chiếm thế thượng phong trong khi chiến đấu với những đệ tử Tiêu gia khác, nhưng lại không ngăn được bộ pháp của Tiêu Lâm Thân, cơ hồ là chỉ trong chốc lát, Tiêu Lâm Thân liền thoát khỏi sự ngăn cản của rất nhiều Tà Linh, trong chớp mắt liền xuất hiện ở trong tế đàn Tà Thần, xuất hiện ở trước mặt của Tiêu Nguyên Thần.
“Nguyên Thần!”
“Đại, đại trưởng lão?” Tiêu Nguyên Thần chậm rãi mở hai mắt ra, vô cùng ngạc nhiên mà nhìn Tiêu Lâm Thân.
“Yên tâm! Ta sẽ lập tức cứu ngươi ra!” Tiêu Lâm Thân giận dữ hét lên, sau đó lập tức hướng về phía Tiêu Nguyên Thần, bộc phát cương khí toàn thân, muốn cứu hắn ra.
“Ối.” Một giây sau, có một đạo huyết quang đâm thủng ngực Tiêu Lâm Thân mà ra, rót vào tà khí ở trên tế đàn.
Huyết quang phun ra từ trong lồng ngực của Tiêu Lâm Thân, mà Tiêu Lâm Thân thì lộ ra vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi, bất quá chợt hiểu rõ ra, lộ ra một tia cười khổ.
Chuyện này còn có thể nói cái gì đây?
“Ha ha!”
Nhìn thấy một màn này, Minh Vô Nhai là người đầu tiên phát ra tiếng cười vui sướng: “Mặc dù chỉ là lưu lại một chút hậu thủ, bất quá lại thật sự đưa đến kỳ hiệu a! Tốt! Phi thường tốt!”
Đương nhiên, nếu 12 chiến tướng Tam Anh Hội còn có rất nhiều tinh anh đều đã biến thành Tà Linh, lấy tính cách của Minh Vô Nhai, làm sao có khả năng để cho Tiêu Nguyên Thần sống đây?
Từ lúc sớm, Tiêu Nguyên Thần được coi là uy hiếp ẩn tàng, đã bị hắn xử lý, còn lại bất quá chỉ là một cỗ thân thể bị tế đàn khống chế mà thôi, vào thời điểm triệu hoán ra Tà Linh phát ra tiếng kêu thảm, còn có bộ dáng thê thảm khi bị rút lấy tinh huyết, bất quá chỉ là nguỵ trang khiến cho người khác tưởng là hắn chưa chết mà thôi.
Vốn dĩ Minh Vô Nhai còn tính toán đợi sau khi triệu hồi ra Tà Thần, sẽ trực tiếp biến Tiêu Nguyên Thần trở thành Tà Linh, đồng thời rút trí nhớ của hắn ra để tìm kiếm Thiên Địa Tạo Hóa Âm Dương Hồng Lô Quyết, kết quả là hiện tại đã hoàn toàn không cần phải làm như thế, tự nhiên là dùng Tiêu Nguyên Thần như bẫy rập, động thủ vào thời khắc mấu chốt.
Mà Tiêu Lâm Thân cứ như vậy trúng chiêu.
“Thật sự là kinh hỉ ngoài ý liệu!”
Vốn dĩ lấy năng lực của tế đàn, là không có cách nào hoàn toàn chuyển hóa Võ Đạo Tông Sư thành Tà Linh, mà Tiêu Nguyên Thần lại là trung tâm của toàn bộ tế đàn, cho nên không thể rời khỏi tế đàn, có tính chất hạn chế rất lớn, nhưng ai biết được Tiêu Lâm Thân vì giải cứu Tiêu Nguyên Thần, phản ứng đầu tiên thế mà không phải là phá hỏng tế đàn, mà là nhào vào tế đàn, bị như vậy cũng không thể trách ai.
Minh Vô Nhai lộ ra sắc mặt hưng phấn, vốn còn cho rằng đại thế đã mất, không nghĩ tới ám thủ lúc trước lại phát huy ra tác dụng, trực tiếp nghịch chuyển tràng diện, tiếp đó hắn lại bổ ra một đao, hàn khí tử vong kèm theo tuyết lớn bay tán loạn cuốn tới, nếu như không phải là Trần Khuynh Địch có Xích Tiêu Kiếm hộ thể, chỉ là cỗ hàn ý kinh khủng này liền có thể đóng băng hắn.
Trần Khuynh Địch lộ ra sắc mặt khó coi, khá là lo âu nhìn về phía phương hướng tế đàn, bởi vì bị Minh Vô Nhai quấy nhiễu, hắn không có cách nào thôi động Thiên Địa Âm Dương Hồng Lô Quyết để thôn phệ tà khí, mà mấy người Trần Tiêm Tiêm cũng bị ngăn cản, ngay cả Tiêu Lâm Thân cũng đều trúng ám toán, kể từ đó cũng chỉ có thể chờ hai người Doanh Phượng Tiên cùng Lạc Tương Tư mang viện binh đến.
Mà ở một chỗ khác, ở trung ương tế đàn, Tiêu Lâm Thân lại bất đắc dĩ thở dài.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










