[Dịch] Siêu Cấp Phản Diện
Tập 63 : Trang bức! (c311-c315)
❮ sautiếp ❯Chương 311: Trang bức!
Nhưng nghĩ lại, đạo kiếm khí này đáng sợ như thế, trực tiếp chém bay sơn trang Phong Tuyết, chém bay núi tuyết, vào thời điểm rơi xuống trên đầu của hắn, uy lực chỉ sợ là đã sớm giảm bớt đi chừng năm, sáu thành, kết quả là cho dù vậy, bản thân hắn vẫn phải vận hết toàn lực mới có thể miễn cưỡng ngăn lại, đến tột cùng là vị cường giả nào? !
Cắn răng, Minh Vô Nhai trực tiếp nhảy lên, chạy ra khỏi tế đàn trong lòng đất, đáp xuống mặt đất, mà sơn trang Phong Tuyết trên mặt đất lúc đầu, lúc này chỉ còn lại một mảnh bừa bộn, bất kể là kiến trúc, hay là trận pháp khắc họa trên nền móng, tất cả đều bị một kiếm phá huỷ đến trình độ không còn lại gì.
Mà người xuất kiếm…
“Không biết là vị tiền bối nào giá lâm sơn trang Phong Tuyết của ta, mời hiện thân gặp mặt!”
“Tiền bối? Mời hiện thân gặp mặt!”
Không có người nào đáp lại, ở trong gió tuyết, nếu như không phải là khắp nơi bừa bộn, Minh Vô Nhai thậm chí sẽ hoài nghi là đạo kiếm khí ngập trời đáng sợ vừa rồi có phải là ảo giác của hắn hay không.
“Đến tột cùng là ai? Sau khi chém một kiếm liền rời đi? Ai lại rảnh rỗi như vậy…”
Ngay vào thời điểm Minh Vô Nhai nghi ngờ, ở một bên khác.
“Trang bức () xong liền chạy thực sự là con m nó kích thích!” Trần Khuynh Địch lấy một tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được nhanh chóng rời khỏi sơn trang Phong Tuyết, trên mặt còn mang theo vài phần kích động cùng với nghĩ lại mà sợ.
Nguyên nhân rất đơn giản, vào thời điểm thôi động tiểu kiếm bạch ngọc, ý thức của Trần Khuynh Địch cùng với kiếm khí là dính liền với nhau, cho nên sau khi chém bay toàn bộ sơn trang Phong Tuyết, chém bay hơn phân nửa núi tuyết, hắn cũng từ kiếm khí thấy được Minh Vô Nhai cùng với tế đàn Tà Thần ở sau lưng hắn, cùng với Tiêu Nguyên Thần ở chính giữa tế đàn.
Trong cái chớp nhoáng này, Trần Khuynh Địch liền biết: “Tên Minh Vô Nhai này rõ ràng là nhân vật phản diện a!”
(*) Trang bức là có tiền, có quyền có thực lực nhưng giả nghèo giả khổ, giả ngu dại yếu ớt đến 1 lúc nào đó mới thể hiện ra để áp bức người khác.
Mặc dù không giống như nhân vật phản diện cuối cùng như hắn, nhưng cũng là đá đặt chân trên con đường trưởng thành của nhân vật chính!
Huyết Hà lượn lờ ở quanh toà tế đàn kia, vừa nhìn liền biết đó không phải là vật gì tốt, còn có Tiêu Nguyên Thần ở đó, Trần Khuynh Địch dùng cái mông để nhìn cũng đều có thể nhìn ra được, tên kia tuyệt đối đã bị Minh Vô Nhai ám toán, sinh tử còn chưa biết, mà kế hoạch của Minh Vô Nhai hiển nhiên là có quan hệ với Ma Đạo, là sự tình làm hại võ lâm.
Mà bây giờ, bản thân hắn đã phá vỡ chuyện này, tám, chín phần mười là sẽ bị diệt khẩu.
Vậy thì còn có thể làm cái gì? Trong 36 kế, chuồn là thượng sách! Trước tiên rút lui theo chiến lược, sau đó lại nghĩ biện pháp!
Cho nên sau khi Trần Khuynh Địch nhìn thấy kiếm khí bị cản lại, không nói hai lời liền trực tiếp quay người chạy trốn, mà bởi vì vậy, Minh Vô Nhai lao ra sau đó cũng hoàn toàn không thấy được thân ảnh của hắn, còn tưởng rằng là cường giả tiền bối từ đâu tới, nhàn rỗi nhàm chán bổ một kiếm vào sơn trang Phong Tuyết.
Cùng lúc đó.
“Ầm ầm!” Lại là một trận nổ mạnh kinh thiên động địa, thiên địa nguyên khí hình thành từng đạo từng đạo gợn sóng mà mắt trần có thể thấy khuếch tán ra, đẩy ngã không ít kiến trúc ven đường, cuối cùng mới dần dần tản ra, sau đó lộ ra bảy đạo thân ảnh mới tách ra, một bên là hai vị chiến tướng Hợp Đạo Tôn Giả của Tam Anh Hội, một bên tự nhiên là Tiêu Lâm Thân còn có bốn nữ Dương Xuân.
“Chỉ là mấy tiểu cô nương, thế mà ngươi lại không bắt được? !” Đệ nhất Chiến tướng lộ ra sắc mặt tái xanh, nhìn về phía Đệ nhị Chiến tướng đang lộ ra sắc mặt cực kỳ khó coi, mà Đệ nhị Chiến tướng cũng tức giận lườm hắn một cái, nói:” Ngươi làm được sao? Vậy thì chúng ta trao đổi? Ta sẽ đối phó với lão gia hoả kia, còn ngươi thì đối phó với bốn con yêu quái kia? Ngươi thật sự cho rằng đệ tử Thuần Dương Cung dễ đối phó như vậy?”
“Đó chỉ là bốn võ giả Luyện Khí Hóa Thần!”
“Nói nhảm! Ta đương nhiên là biết rõ! Bọn họ nếu như là võ giả Luyện Thần Phản Hư, ta con m* nó hiện tại đã sớm thua!”
Đệ nhất Chiến tướng cùng với Đệ nhị Chiến tướng liếc nhìn nhau, đều nhìn ra ý tưởng của nhau.
Chuyện này là không làm được!
“Truyền lệnh xuống, rút lui!” Chiến lực cao cấp không có cách nào áp đảo đối phương, như vậy chiến đấu sẽ rơi vào cục diện giằng co, mặc dù Tam Anh Hội ở bên trên thực lực chỉnh thể vẫn có thể đánh bại Tiêu gia cùng với nhóm người Dương Xuân, nhưng nếu thật sự tử chiến mà nói, Tam Anh Hội đến cuối cùng chỉ sợ là mười cũng không còn một, cái giá phải bỏ ra là phi thường thảm trọng.
Mà cái giá như thế này hiển nhiên là Tam Anh Hội sẽ không thể thừa nhận.
Đệ nhất Chiến tướng cùng với Đệ nhị Chiến tướng rất là quyết đoán, sau khi phát hiện ra điểm này liền lập tức vung tay lên, trực tiếp suất quân rút lui.
Mà ở một bên khác, Tiêu Lâm Thân cùng với nhóm người Dương Xuân vốn đang ở thế yếu tự nhiên cũng sẽ không đuổi theo.
Cứ như vậy, một trận kịch chiến dần dần tan rã.
Mà thẳng đến khi đám người Tam Anh Hội biến mất ở trong tầm mắt, Tiêu Lâm Thân mới xem như nhẹ nhàng thở ra một hơi.
Một hơi này được thở ra, bộ dáng trung niên, Tiêu Lâm Thân sắc mặt đỏ thắm lập tức lấy tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được già đi, kéo theo sắc mặt cũng là trở nên trắng lóa như tuyết trong nháy mắt, khí tức cũng giảm xuống cực hạn, lộ ra vẻ hết sức suy yếu, chỉ kém chút nữa là té lăn trên đất.
“Hả! Sao thế?” Lạc Tương Tư nhướng mày, vội vàng đi tới bên cạnh Tiêu Lâm Thân, mà vị lão nhân này lại gượng cười, nói: “Không sao, bất quá chỉ là di chứng do cưỡng ép tinh huyết để tử chiến mà thôi.”
“Đoán chừng là còn có thể sống thêm hai, ba ngày a.” Tiêu Lâm Thân sau khi tuyên bố tử kỳ, lại không có điên cuồng giống như trong sự tưởng tượng của đám người, ngược lại còn mang theo vài phần thản nhiên cùng với tùy ý.
Tiêu Lâm Thân, đại trưởng lão Tiêu gia.
Vào thời điểm ở Tiêu Thành, đám người cũng đã biết qua người này, vì để cho thân thể trở nên trẻ tuổi, nhờ vào đó tìm kiếm thời cơ trùng kích Võ Đạo Tông Sư, đã không tiếc tu luyện ma công Bái Hỏa Ma Giáo, giết người lấy máu, có thể nói là hoàn toàn rơi vào Ma Đạo, tối thiểu thì ở trong mắt của đại đa số người, thậm chí là bao gồm bản thân người Tiêu gia, đối với hắn đều là có cái ấn tượng này.
Mà một người như vậy, đương nhiên hẳn là phải phi thường sợ chết mới đúng.
Nhưng vào lúc này, Tiêu Lâm Thân sau khi nói ra tử kỳ của bản thân bất quá chỉ còn hai, ba ngày, lại lộ ra bộ dáng không quan tâm đến sinh tử.
Đây không thể nghi ngờ là khiến cho người ta cảm thấy ngoài ý muốn.
“Sao thế?”
“Không, không có gì.”
Đối mặt với nghi hoặc của Tiêu Lâm Thân, đám người Lạc Tương Tư chỉ lắc đầu, không nói gì nữa.
Bất quá Tiêu Lâm Thân dù sao cũng đã sống lâu như vậy, năng lực nhìn mặt mà nói chuyện thì vẫn phải có, nhìn sắc mặt của bốn nữ, làm sao có thể không đoán ra được các nàng đang nghĩ cái gì, hắn liền cười khổ lắc đầu.
Chương 312: Bóng đèn sáng
Quả thật, Tiêu Lâm Thân hắn rất sợ chết.
Nhưng dù nói như thế nào, vào trước khi rơi vào Ma Đạo, hắn vẫn là đại trưởng lão đã dâng hiến cả đời vì Tiêu gia.
Sau khi rơi vào Ma Đạo, giết người lấy máu, đơn giản là sau khi chiếm được chân tướng Tiêu Thành từ Tiêu Nguyên Thần, đã giận lây sang những tiểu thế lực trong Tiêu Thành kia, đương nhiên cũng không bài trừ nguyên nhân sợ chết, nhưng nếu như quả thật cân nhắc giữa sinh tử của Tiêu gia với sinh tử của bản thân mà nói.
Tiêu Lâm Thân vẫn sẽ không có một chút do dự mà lựa chọn Tiêu gia.
Trên bản chất, Tiêu Lâm Thân cùng với Tiêu Nguyên Thần thật ra là một loại người, bọn hắn đều có thể vì Tiêu gia bỏ ra tất cả mọi thứ của bản thân.
Là vì Tiêu gia, mà không phải là vì “Trượng nghĩa”.
Hoặc có lẽ là đối với bọn hắn mà nói, “Tiêu gia” mới là “Trượng nghĩa” của bọn hắn, là sự kiên trì của bọn hắn.
“Lão phu đến đây cũng đã chấm dứt.” Tiêu Lâm Thân hít vào một hơi thật sâu nói: “Tiêu gia sau này đành phải nhờ vào chư vị Thuần Dương Cung đại nhân, vô luận là phân tán cũng tốt, hợp nhất cũng tốt.
Lão phu chỉ hy vọng, chư vị đại nhân chí ít là có thể bảo trụ võ công của đệ tử Tiêu gia ta, sau này nếu như Tiêu gia trùng kiến, cũng xin các vị đừng can thiệp…”
“Hai, ba ngày nữa lão phu sẽ quy thiên, gia chủ cũng đã bỏ mình, đến lúc đó Tiêu gia mất đi lão phu cùng với gia chủ, cũng sẽ triệt để biến thành thế lực nhị lưu, đối với các vị Thuần Dương Cung đại nhân cũng không có uy hiếp gì, cho nên còn xin các vị đại nhân giơ cao đánh khẽ, đừng gây khó khăn cho Tiêu gia chúng ta nữa!”
Tiêu Lâm Thân đã nhìn thấu chuyện này, Tiêu gia nếu như thật sự đầu nhập vào Thuần Dương Cung, vậy thì sự tồn tại của hắn không thể nghi ngờ chính là một vật trở ngại, bởi vì hắn có đầy đủ uy vọng ở trong Tiêu gia, cũng có được thực lực đủ mạnh, dạng người này ở trong Tiêu gia sau khi quy thuận là không cần thiết.
Cho nên lúc trước Tiêu Lâm Thân mới liều chết chiến đấu với đối phương.
Nếu không thì lấy cỗ thân thể già cả của hắn, làm sao có thể là đối thủ của Đệ nhất Chiến tướng Tam Anh Hội.
Lời nói của Tiêu Lâm Thân khiến cho bốn nữ Dương Xuân rơi vào trong sự trầm mặc, thần sắc cũng đều có mấy phần biến hóa, hiển nhiên là lời nói của Tiêu Lâm Thân hoặc nhiều hoặc ít cũng đã đánh động các nàng.
Bất quá cuối cùng, vẫn là Trần Tiêm Tiêm cùng với Lạc Tương Tư phản ứng đầu tiên, nói: “Việc này cần phải chờ sau khi sư huynh trở về mới có thể quyết định, bất quá chí ít, chúng ta sẽ không tiêu diệt Tiêu gia.”
Tiêu Lâm Thân nhếch nhếch miệng, cười khổ nói: “Nguyên lai ban đầu là muốn tiêu diệt Tiêu gia a…Bất quá, thời gian của lão phu không còn lại nhiều lắm, cũng không biết là có thể chờ đến khi người hành tẩu trong thiên hạ đại nhân tới hay không?”
“Yên tâm đi!” Lạc Tương Tư không có một chút do dự mà gật đầu nói: “Sư huynh mưu lược như thần, cũng đã sớm tiên liệu dược dị biến ở sơn trang Phong Tuyết, tin tưởng là sau khi sư huynh trì hoãn đầy đủ thời gian, sẽ đi về phía nơi này.”
“Cũng phải, tài trí của vị đại nhân kia cho dù là gia chủ cũng tán thưởng rất nhiều, là thiếu niên anh kiệt không tầm thường a.”
“Đúng là như thế!” Dương Xuân cùng với Trần Tiêm Tiêm gần như đồng thời đưa tay đặt ở trên bờ vai của Tiêu Lâm Thân, thỏa mãn nói ra: “Sư huynh xác thực là rất đáng gờm!”
Tiêu Lâm Thân: “…”
Đúng lúc này, có một bóng người như thiểm điện tiến vào bên trong Hà Nhạc Thành, cấp tốc xuất hiện ở trong tầm nhìn của mọi người Tiêu gia.
‘‘Ồ?”
“Sư huynh!”
Bốn nữ Dương Xuân ngạc nhiên nhìn người tới, khua tay nói, mà Trần Khuynh Địch thì há to miệng, trong đầu cấp tốc hiện lên vô số suy nghĩ, cuối cùng mới nghĩ ra.
A đúng rồi, xác thực là hắn đã nói cho bốn người Dương Xuân biết là sau khi hắn xong việc sẽ chạy tới Tiêu gia.
Bất quá, vì sao Tiêu gia cùng với các nàng Dương Xuân lại giống như là không phải đang chiến đấu, mà ngược lại còn giống như là chiến hữu vậy, hai bên đứng cùng một chỗ cũng hoàn toàn không có ý tứ rút kiếm ra chặt nhau.
“Ha ha.” Chỉ suy tư trong chốc lát, Trần Khuynh Địch bỗng nhiên cười một tiếng, thân làm một nam nhân biết điều tiết bầu không khí, lúc này hẳn là nên nói như thế này: “Ta đã trở về, chư vị sư muội, các muội làm tốt lắm a.”
Bất kể như thế nào, nói tóm lại trước tiên cứ khen một tiếng khẳng định là sẽ không sai! Vốn dĩ bản thân hắn còn muốn đến trợ trận cho Tiêu gia, kết quả giống như là các nàng đều đã giải quyết xong, chỉ có thể nói không hổ là nhân vật chính hay sao?
Bốn nữ: “! !!”
Tiêu Lâm Thân khá là tán thưởng gật gật đầu, hồi tưởng lại lời nói vừa rồi của Lạc Tương Tư, không khỏi gật đầu một cái, quả nhiên người hành tẩu trong thiên hạ đại nhân này có mưu lược hơn người, tính toán không bỏ sót a, ở bên này còn chưa nói xong, hắn thế mà đã kịp thời xuất hiện ở Tiêu gia, hiển nhiên là đã sớm có dự liệu a.
“Sư huynh quả nhiên là lợi hại, hẳn là đã sớm phát giác ra rồi đúng không?” Trần Tiêm Tiêm vừa cười vừa nói: “Tiêu gia đã đáp ứng đầu nhập vào chúng ta, ngay mới vừa rồi chúng ta cũng đã đánh lui đám người Tam Anh Hội, sư huynh ở bên đó sao rồi? Sư huynh hẳn là cũng đã có hành động ở sơn trang Phong Tuyết rồi a?”
“À?” Vào giờ khắc này, tốc độ vận chuyển đại não của Trần Khuynh Địch là nhanh đến mức trước đó chưa từng có, vô số manh mối nối liền với nhau.
Sơn trang Phong Tuyết, tế đàn Tà Thần, Minh Vô Nhai là nhân vật phản diện, Tiêu Nguyên Thần bị ám hại, Tiêu gia đầu hàng, mọi người cùng nhau đánh lui Tam Anh Hội.
“Ầm ầm!” Nếu như đây là truyện tranh mà nói, ở trên đầu của Trần Khuynh Địch nhất định sẽ có một cái bóng đèn sáng lên a.
Bởi vì hắn đã minh bạch.
Lúc này là thật sự minh bạch!
Tiêu gia nhất định đã biết được sự tình Tiêu Nguyên Thần bị hại, cho nên mới phát hiện ra Tam Anh Hội không đáng tin cậy, đi thỉnh cầu sự trợ giúp của bốn người Dương Xuân, sau đó bốn người Dương Xuân cũng lâm thời cải biến kế hoạch, đáp ứng trợ giúp Tiêu gia, song phương vào lúc này mới hiệp lực với nhau đánh lùi đám người Tam Anh Hội đi đến diệt khẩu.
Nhất định là như vậy!
Lấy điều kiện tiên quyết Minh Vô Nhai là nhân vật phản diện để suy nghĩ mà nói, vào thời điểm giết người diệt khẩu lại vừa vặn gặp được loại triển khai của nhân vật chính này, không phải là chuyện đương nhiên hay sao!
“Khụ khụ.” Trần Khuynh Địch tằng hắng một cái, trên mặt lộ ra biểu lộ tất cả mọi thứ đều nằm ở trong lòng bàn tay, nói: “Không sai, ở sơn trang Phong Tuyết, Minh Vô Nhai đã thành lập một tòa tế đàn Tà Thần, Tiêu gia chủ cũng bị hắn hãm hại, hiện tại ta đã dùng bí bảo tông môn hủy diệt sơn trang Phong Tuyết, nhưng tế đàn Tà Thần vẫn còn, nguy cơ còn chưa có đi qua!”
Bốn nữ: “! !! !”
Không nghĩ tới sư huynh không chỉ là kéo dài thời gian, còn làm loại chuyện này! Quả nhiên tất cả đều nằm ở trong dự liệu của sư huynh a!
Chương 313: Xưng hào đặc thù
“Ha ha.” Cảm thụ được ánh mắt kính nể của bốn người Dương Xuân, Lạc Tương Tư, Trần Tiêm Tiêm, Doanh Phượng Tiên, Trần Khuynh Địch nhếch nhếch miệng nói: “Không sai! Tất cả đều nằm ở trong dự liệu của ta! Bằng không thì ta làm sao có thể trở thành Đạo Tử chân truyền Thuần Dương Cung, người hành tẩu trong thiên hạ đương thời, Đại sư huynh của các muội đây!”
“Tích, hệ thống nhắc nhở, chúc mừng kí chủ, thu hoạch được xưng hào đặc thù [vô liêm sỉ].”
“Ban thưởng của xưng hào: điểm may mắn của kí chủ tăng lên một ít.”
“Giới thiệu xưng hào: sự vô sỉ của ngài đã đánh động bổn hệ thống, do đó mới đưa tặng xưng hào đặc thù, mời kí chủ không ngừng cố gắng.”
Trần Khuynh Địch: “…”
Ta biết ngay là hệ thống ngươi từ sau khi tiến hóa, càng ngày càng âm hiểm!
“Thất bại rồi?”
Ở trên núi tuyết đã bị san bằng, trong phế tích đầy đất, Minh Vô Nhai dùng ánh mắt mờ mịt nhìn lên bầu trời, sau đó cúi đầu xuống nhìn về phía mười hai vị chiến tướng Tam Anh Hội vừa mới tụ tập đến, cùng với mấy trăm vị tinh anh trung kiên.
Mà đối mặt với ánh mắt của Hội chủ, Đệ nhất Chiến tướng cùng với Đệ nhị Chiến tướng cầm đầu nhao nhao xấu hổ cúi đầu.
“Đúng vậy, chúng ta làm việc bất lợi, mời Hội chủ trách phạt!”
Thân làm cao tầng Tam Anh Hội, bọn hắn đều biết rõ Minh Vô Nhai rốt cuộc đang làm cái gì, thậm chí Huyết Hà ở bên trong tế đàn Tà Thần chính là do đám võ giả Tam Anh Hội âm thầm ra tay trong những năm này, lúc này mới tạo ra được.
Cũng chính là vì như thế, Đệ nhất Chiến tướng cùng với Đệ nhị Chiến tướng mới rõ ràng sự tình dùng Tiêu gia làm tế phẩm rốt cuộc là trọng yếu bực nào đối với Minh Vô Nhai, tế đàn Tà Thần đến một bước này, chỉ còn kém những tế phẩm kia, chỉ cần có những tế phẩm kia, Minh Vô Nhai sẽ có 100% nắm chắc triệu hồi ra Tà Thần thiên ngoại.
Đến lúc đó lấy thần công chuyển di chuyển dời Tam Vị Chân Hỏa lên trên người của Tà Thần, lại hấp thu tinh hoa sau khi thiêu đốt, liền có thể phản bổ Kim Đan bản thân, thúc đẩy cảnh giới của Minh Vô Nhai lên đến cảnh giới Hỏa Luyện Kim Đan, mặc dù loại phương thức mưu lợi này sẽ làm cho quá trình đột phá không đủ viên mãn, nhưng dù nói như thế nào cũng đều là đột phá a!
Một khi đột phá, tối thiểu thì Hội chủ nhà mình cũng sẽ không cần lo lắng về việc vào một ngày nào đó sẽ bị Tam Vị Chân Hỏa đốt thành tro bụi.
Bởi vì lý giải điểm này, cho nên Đệ nhất Chiến tướng cùng với Đệ nhị Chiến tướng mới có thể xấu hổ như thế.
“Phù!” Minh Vô Nhai phun ra một ngụm trọc khí thật sâu, khuôn mặt cứng ngắc cũng dần dần buông lỏng xuống, nói: “Được rồi, xem ra chung quy cũng là vì thời vận không đủ, tòa tế đàn Tà Thần này bây giờ cũng đã bị bại lộ, Tiêu gia cùng với Thuần Dương Cung liên hợp với nhau, chỉ sợ là Tam Anh Hội chúng ta qua không bao lâu nữa, sẽ trở thành công địch của võ lâm Ung Châu Đạo.”
Công địch của võ lâm, đây cũng không phải là một cái từ ngữ đơn giản.
Bằng không vì để gom góp xây dựng tế đàn Tà Thần, Minh Vô Nhai hắn tại sao phải lén lút làm việc, mà không trực tiếp giết chết hai đại thế lực khác của Ung Châu Đạo, Thanh Long Trang cùng với tiêu cục Liệt Dương đây? Còn không phải chính là lo lắng giết chóc đại quy mô như vậy sẽ khiến cho Tam Anh Hội rơi vào tình trạng trở thành công địch của võ lâm, đến lúc đó đừng nói là Ung Châu Đạo.
Chỉ sợ là các thế lực ở nơi khác cũng sẽ tới bỏ đá xuống giếng, liên hợp với nhau tiến hành tấn công Tam Anh Hội, cho dù Tam Anh Hội có mạnh hơn cũng sẽ không cản được.
Nhưng mà bây giờ, tế đàn đã bị bại lộ, sự tình Tam Anh Hội giết chóc hơn võ giả vạn dĩ nhiên là giấy không thể gói được lửa.
“Tội của chúng ta đáng chết vạn lần!” Nghĩ tới đây, rất nhiều võ giả Tam Anh Hội nhao nhao quỳ rạp xuống đất, phát ra âm thanh run rẩy.
“Được, được rồi!” Minh Vô Nhai lắc đầu, nhìn đám người quỳ xuống, trên mặt lộ ra mấy phần ôn hòa khó có: “Mặc dù không đủ tế phẩm, nhưng cũng không phải là không thể triệu hồi ra Tà Thần, chỉ là có khả năng không triệu hoán ra được Tà Thần phù hợp với tiêu chuẩn mà thôi, nếu như vận khí của ta tốt, hẳn là cũng không thành vấn đề.”
“Hội chủ hồng phúc tề thiên! Tất nhiên là có thể!”
“Đúng vậy, tất nhiên là có thể…Chúng ta cố gắng lâu như vậy, nhất định là có thể!” Thanh âm của Minh Vô Nhai dần dần phóng đại, lộ ra sự dõng dạc: “Cho đến ngày nay, Tam Anh Hội chúng ta đã không còn đường lui về sau, chỉ có thể tiến lên phía trước, nếu như tế tự thành công, ta có thể đột phá đến cảnh giới Hỏa Luyện Kim Đan, vậy thì nguy cơ của Tam Anh Hội chúng ta sẽ tự giải, phải làm phiền chư vị rồi!”
Ý tứ của Minh Vô Nhai rất là đơn giản, hắn phải chuẩn bị ở dưới tình huống tế phẩm không đủ khởi động tế đàn, mà trong lúc này, cần 12 chiến tướng cùng với các tinh anh Tam Anh Hội ủng hộ, tranh thủ đầy đủ thời gian cho hắn.
“Chúng ta muôn lần chết cũng không chối từ!”
“Tốt!” Minh Vô Nhai cười ha ha, sau đó trực tiếp lấy ra một chén rượu từ trong ngực, đồng thời vung tay lên, mấy vị quản sự của sơn trang Phong Tuyết liền vác mấy chiếc thùng gỗ tràn đầy mùi rượu ra, một chút võ giả thấy rượu ngon thậm chí còn nuốt một ngụm nước bọt, có thể thấy được đây đều là rượu ngon thượng hạng.
“Ngày hôm nay, chính là thời khắc sinh tử tồn vong của Tam Anh Hội chúng ta! Chư vị, uống chén rượu này, chúng ta sẽ lại liều mạng một lần!”
“Nếu như thắng, Tam Anh Hội chúng ta sẽ kéo dài vạn năm, thua, mọi người kiếp sau lại tiếp tục làm huynh đệ!”
Dứt lời, Minh Vô Nhai là người thứ nhất đi tới bên cạnh thùng gỗ, giơ chén rượu ra múc đầy, sau đó uống một hơi cạn sạch.
“Tạ ơn Hội chủ!”
Thấy Minh Vô Nhai phóng khoáng như thế, đám người Tam Anh Hội ở đây nhao nhao có một loại xúc động kẻ sĩ chết vì người tri kỷ, ngay cả 12 chiến tướng bình thường tương đối lý trí, khuôn mặt cũng đỏ bừng, trực tiếp đi lên phía trước, cũng học như Minh Vô Nhai, dùng chén rượu múc rượu ngon sau đó uống một hơi cạn sạch.
Chỉ chốc lát sau, ở bên trong sơn trang Phong Tuyết đã là phế tích, mấy trăm người giống như là mở tiệc vậy, cười ha ha, giống như là một đám dũng sĩ sắp đạp bước ra chiến trường, đang ăn bữa tối cuối cùng, hai bên không ngừng cười vui vẻ uống rượu cạn ly, mấy người to gan thậm chí còn dám nói giỡn cùng với Minh Vô Nhai.
Mà Minh Vô Nhai cũng lộ ra vẻ mặt tươi cười, cầu được ước thấy.
Thế là, đến cuối cùng…Ầm! Người đầu tiên ngã xuống đất xuất hiện.
“Ha ha, nhìn lão Trương kia, ta đã sớm nói tửu lượng của hắn không được, phế vật! Làm sao bằng ta…”
“Đúng thế, đúng thế! Thật là vô dụng! Đến a! Ta còn có thể uống một thùng nữa!”
Ầm, phanh phanh phanh, phanh phanh phanh phanh phanh phanh, phanh phanh phanh…
Thanh âm ngã xuống đất một cái nối tiếp một cái, có không ít người còn chưa nói xong, con mắt chính là lật một cái, trực tiếp ngã xuống đất ngất đi.
Chương 314: Trù tính
Ngay cả 12 chiến tướng cũng đều không ngoại lệ, mà vào thời điểm tất cả mọi người còn chưa kịp phản ứng rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì, con mắt đã nhắm lại, chỉ còn lại có Đệ nhất Chiến tướng cùng với Đệ nhị Chiến tướng nắm giữ tu vi thâm hậu nhất.
Bọn họ ít nhiều cũng đã phát giác được một chút không đúng, nhưng vào trước khi bọn hắn suy nghĩ ra được là đã xảy ra chuyện gì, tầm mắt của bọn hắn cũng hóa thành một mảnh đen kịt trong nháy mắt, sau khi ngã xuống đất, vào trước một giây nhắm mắt lại, hình ảnh cuối cùng nhìn thấy, chính là Lưu Vân Giày nạm vàng của Minh Vô Nhai.
“Hội chủ…”
Đến đây, ngoại trừ Minh Vô Nhai, thì toàn bộ những người khác đều đã ngã trên mặt đất.
“Ha ha…hừ!” Thấy một màn như vậy, nụ cười hào sảng ở trên mặt của Minh Vô Nhai rốt cục cũng dần dần trở nên cứng ngắc, sau đó phảng phất như tháo mặt nạ ra vậy, nụ cười thoáng qua một cái chỉ còn lại có gương mặt nguội lạnh.
“Một đám phế vật, không mang Tiêu gia về được, không đủ tế phẩm, Tà Thần triệu hồi ra bất quá chỉ là cảnh giới Võ Đạo Tông Sư, đối với Tam Vị Chân Hỏa mà nói không thể nghi ngờ chính là đưa đồ ăn, ta muốn một Tà Thần cảnh giới Võ Đạo Tông Sư thì có tác dụng gì? ! Chuyện cho tới bây giờ, cũng không có thời gian để đi nơi khác tìm kiếm tế phẩm.”
“Đã như vậy…chỉ có thể ủy khuất các ngươi.”
Minh Vô Nhai cười lạnh một tiếng, 12 chiến tướng Tam Anh Hội từ trên góc độ tế phẩm mà nói, còn thích hợp hơn so với Tiêu gia đây, phối hợp với tế đàn, nói không chừng còn có thể triệu hồi ra Tà Thần vượt qua tưởng tượng của hắn, cứ như vậy khả năng bản thân hắn đột phá đến cảnh giới Hỏa Luyện Kim Đan cũng sẽ cao hơn một chút, cũng tính là bọn hắn có chỗ cống hiến.
Về phần Tam Anh Hội, chỉ cần hắn không chết, tùy thời đều có thể thành lập một cái mới!
Hỏa Luyện Kim Đan a! Cái cảnh giới này coi như là thả ở trong thánh địa võ đạo, cũng đều phi thường hiếm hoi, đến lúc đó bản thân hắn vẫn còn ở loại địa phương nhỏ như Ung Châu Đạo này để làm gì? Có bầu trời rộng lớn hơn đang đợi hắn!
Về phần Thiên Địa Tạo Hóa Âm Dương Hồng Lô Quyết ở trên người của Tiêu Nguyên Thần, hừ, chờ sau khi triệu hoán Tà Thần bản thân hắn sẽ trực tiếp rút trí nhớ của đối phương ra, cũng không tin là sẽ còn không thể tìm thấy!
“Là lá la…” Dựa vào tính toán ở trong lòng, Minh Vô Nhai khẽ hát nhẹ, bắt đầu đưa đám người Tam Anh Hội vào trong tế đàn.
“Ôi…” Chậm rãi mở hai mắt ra, thống khổ ở bên trong tưởng tượng cũng không có xuất hiện, khiến cho Tiêu Nguyên Thần hơi sững sờ.
Bất quá hắn liền nhìn thấy cảnh tượng ở trong tế đàn.
Tổng cộng có 108 cây cột xây dựng nên tế đàn, vào giờ khắc này ở trên mỗi một cây cột thế mà đều có một người bị trói gô, nhất là ở chung quanh hắn, ở bên trên mười hai cây cột tinh thiết gần hắn, mười hai vị chiến tướng Tam Anh Hội đang một mực bị trói ở bên trên.
Mà bọn hắn đều không ngoại lệ, toàn bộ đều rơi vào trong hôn mê, còn chưa tỉnh lại.
Không qua bao lâu, Tiêu Nguyên Thần liền hiểu rõ ra.
Cảm giác hoang đường quá lớn cùng với không có cách nào thuyết phục làm cho hắn kìm lòng không được bật cười thành tiếng.
“Ồ, tỉnh rồi sao, Tiêu Nguyên Thần.”
Thân ảnh của Minh Vô Nhai lặng yên xuất hiện ở bên cạnh, bất quá bây giờ Tiêu Nguyên Thần đã hoàn toàn không có cảm giác đối với vị Hội chủ Tam Anh Hội hùng bá Ung Châu Đạo gần trăm năm này, hắn chỉ không ngừng cười lạnh, đồng thời lẳng lặng mà nhìn đối phương, thấy vậy ngay cả Minh Vô Nhai cũng thấy ở phía sau lưng có một chút lạnh lẽo.
“Sao thế, ngươi đột nhiên dùng loại ánh mắt này, chẳng lẽ là dự định nói cho ta biết Thiên Địa Tạo Hóa Âm Dương Hồng Lô Quyết sao?”
“Ta đã nói rồi, ngươi không khả năng có được nó.”
“Vẫn còn mạnh miệng.” Minh Vô Nhai thản nhiên cười một tiếng, nếu như đã quyết định đến lúc đó sẽ rút hồn luyện phách của Tiêu Nguyên Thần, hắn cũng không còn gấp gáp nữa, ngược lại còn có mấy phần lòng dạ thanh thản nói chuyện với Tiêu Nguyên Thần: “Tiêu Nguyên Thần, Tiêu huynh, nói đến, ta cũng đã được nghe nói chuyện của ngươi, bất quá rất đáng tiếc a, trong mắt của ta, ngươi chính là không đủ hung ác.”
“Đám thế lực ăn cây táo rào cây sung ở Tiêu Thành kia đúng là làm cho người ta buồn nôn, nhưng phương thức ngươi ứng đối cũng là quá ngu ngốc, nếu như ta là ngươi, sẽ trực tiếp chiếm đoạt toàn bộ thế lực của những trung, tiểu thế lực kia, sau đó vào thời điểm quân đội can thiệp sẽ thiết hạ bẫy rập, xử lý luôn cả Trấn Cương Sứ Tiêu Thành!”
“Dù sao thì vào thời điểm đó Tiêu gia cũng có tới hai vị Hợp Đạo Tôn Giả, nếu làm như vậy, ta cảm thấy độ khả thi là rất cao.”
“Đáng tiếc một là ngươi không chủ động chiếm đoạt thế lực, hai là lại không chịu hạ tử thủ đối với người không nghe lời ở bên trong gia tộc, thật sự là quá làm cho ta thất vọng rồi.”
Dứt lời, Minh Vô Nhai còn rất đáng tiếc lắc đầu.
Đối với Tiêu Nguyên Thần hắn kỳ thật vẫn là rất có hảo cảm, bởi vì người này kỳ thật rất giống hắn, đều là loại người ủng hộ chủ nghĩa lợi ích trên hết, bất quá bất đồng cùng với hắn chính là, Tiêu Nguyên Thần còn non lắm.
Không nói đến những cái khác, chỉ là cái sự tình Ung Châu Đạo này, Minh Vô Nhai tự hỏi nếu như hắn là Tiêu Nguyên Thần, sẽ dứt khoát đem theo một chút tài nguyên của Tiêu gia chạy trốn, còn những người khác thì tùy ý để cho bọn họ tự sinh tự diệt, ở chỗ nào mà không thể đông sơn tái khởi? Tại sao nhất định phải lưu tại Ung Châu Đạo để cứng đối cứng cùng với Thuần Dương Cung.
Thực sự là ngu xuẩn.
Tiêu Nguyên Thần không để ý đến Minh Vô Nhai, đây cũng là chỗ khác nhau giữa hắn và Minh Vô Nhai.
Đồng dạng là người ủng hộ chủ nghĩa lợi ích trên hết, nhưng Minh Vô Nhai chỉ đơn thuần là vì bản thân mình, đối với hắn mà nói, chỉ có lợi ích của hắn mới thật sự là lợi ích.
Mà đối với Tiêu Nguyên Thần mà nói, chỉ có lợi ích của Tiêu gia mới là lợi ích của hắn.
Đạo bất đồng, bất tương vi mưu (Không cùng chí hướng thì không thể cùng nhau mưu đồ sự nghiệp được).
“Khục.” Minh Vô Nhai cũng nhìn ra điểm này, cho nên không nói thêm nữa, trực tiếp rời khỏi tế đàn, sau đó bắt đầu ngồi xuống.
Giờ Tý tối nay, âm khí bốc lên từ mặt đất, chính là thời cơ tốt nhất! Triệu hoán Tà Thần vào lúc đó, Minh Vô Nhai có niềm tin tuyệt đối là có thể hoàn thành toàn bộ tế tự! Đến lúc đó, chính là thời điểm khốn long thăng thiên, tiềm long xuất hải( rồng bị vây khốn bay lên trời, rồng tiềm phục rời khỏi biển)!
“Hắc hắc hắc, chỉ tưởng tượng thôi còn có một chút tiểu kích động đây!”
Mà ở một chỗ khác…
“Tổng hợp lại, sơn trang Phong Tuyết hiện tại đã bị ta dùng bí bảo san bằng, tin tưởng là Minh Vô Nhai cũng đã bị thương nhẹ, tòa tế đàn Tà Thần kia cũng đã bị ta vạch trần.”
Nói xong những gì mà bản thân đã làm, Trần Khuynh Địch thúc đẩy suy tư trong đầu óc của mình.
Nói thế nào hắn cũng là Đạo Tử chân truyền Thuần Dương Cung kiêm người hành tẩu trong thiên hạ, lúc này cần phải phát huy thật tốt năng lực trù tính của bản thân.
Chương 315: Quả nhiên
Cẩn thận tưởng tượng mà nói, Tam Anh Hội hiện tại không thể nghi ngờ là khó đối phó hơn so với Tiêu gia trước đó, bất quá ở phe mình cũng có Tiêu gia ủng hộ, hai phương cộng lại mà nói là cũng miễn miễn cưỡng cưỡng có thể chống lại đối phương, cứ như vậy điểm thắng bại sẽ nằm ngay tại trên người của mình và Minh Vô Nhai.
Minh Vô Nhai đã bị kiếm khí của nghĩa phụ đánh trúng, trên người đã bị thương, nhưng chung quy vẫn là Võ Đạo Tông Sư, hơn nữa hắn còn có tu vi mạnh hơn nhiều so với vị Hộ Pháp Thần Tôn của Bái Hỏa Ma Giáo trước kia, thật ra, mình và Tam Anh Hội cũng không có thù hận gì, mình đến đây vốn chỉ là để nhằm vào Tiêu gia, thuận tiện đi du lịch…
Mình có cần phải đánh nhau chết sống với Tam Anh Hội hay không?
Nghĩ tới đây, Trần Khuynh Địch không khỏi có một chút do dự, nhìn về phía bốn người Dương Xuân.
Sau đó…
“Sư huynh quả nhiên là thần cơ diệu toán! Làm như vậy, hành động của Minh Vô Nhai liền triệt triệt để để bại lộ ở trước mắt toàn bộ võ lâm Ung Châu Đạo!”
“Tế đàn khủng bố ở phía dưới sơn trang Phong Tuyết, hơn vạn võ giả mất tích trong mấy năm qua, kẻ cầm đầu dĩ nhiên lại là Tam Anh Hội!”
“Chỉ cần lấy cái cớ này, lại có sư huynh dẫn đầu mà nói, liền có thể chuyển hướng mục tiêu của toàn bộ võ lâm Ung Châu Đạo thành Tam Anh Hội, chuyển hướng đến Minh Vô Nhai, đến lúc đó chỉ cần tiêu diệt Tam Anh Hội, Thuần Dương Cung chúng ta chính là bá chủ Ung Châu Đạo đời tiếp theo!”
“Kế hoạch của sư huynh nhất định là như vậy a!”
Trần Khuynh Địch: “…”
Cái gì? Bá chủ Ung Châu Đạo đời tiếp theo? Ta vào lúc nào đã chế định ra mục tiêu cùng với kế hoạch hùng vĩ như vậy a? ! Chờ một chút, tỉnh táo suy nghĩ lại, làm như vậy dường như cũng không tệ?
Trần Khuynh Địch dừng lại một chút, trong đầu lại lập tức hiện lên toà tế đàn mà Minh Vô Nhai thiết lập kia, cùng với Huyết Hà chảy xuôi ở trong đó, còn có oán niệm cùng với huyết sát chi khí ngập trời bốc lên, chỉ cần nhìn thấy cái tràng diện kia, liền có thể tưởng tượng được ở trong đó có bao nhiêu người vô tội chết thảm.
Nói thật, nếu như là Trần Khuynh Địch vừa mới chuyển kiếp tới, tuyệt đối là sẽ không quản loại việc vớ vẩn này.
Nhưng mà bây giờ, hắn ít nhiều đã có một chút to gan.
Cũng chỉ là một vị Võ Đạo Tông Sư mà thôi, hắn cũng không phải là hoàn toàn không có phần thắng nha!
Huống chi ngay cả sự tình cực kỳ tàn ác như vậy Minh Vô Nhai đều có thể làm ra được, có trời mới biết hắn sau này hắn sẽ còn làm ra chuyện gì, nếu ở trong phạm vi năng lực có thể làm mà nói, coi như là thay trời hành đạo!
Thế là Trần Khuynh Địch liền vô liêm sỉ gật gật đầu, nói: “Không sai! Tất cả những thứ này đều nằm ở trong kế hoạch của ta – người hành tẩu trong thiên hạ đương đại của Thuần Dương Cung!”
Bốn nữ: “Quả nhiên!”
“Như vậy ta liền giao nhiệm vụ này cho các muội!”
“Binh quý thần tốc, huống hồ tòa tế đàn Tà Thần kia không biết vào lúc nào sẽ bắt đầu tế tự, ngay vào đêm nay, chúng ta sẽ tiến công sơn trang Phong Tuyết!”
Mặc dù Trần Khuynh Địch cũng muốn suy nghĩ ra một cái chiến thuật phi thường kín đáo, nhưng sau khi nghĩ nửa ngày, ở trong đầu Trần Khuynh Địch vẫn chỉ có một cái chọn lựa “Quang minh chính đại đánh lên” như vậy.
Nhưng lúc nói chuyện không thể nói như vậy, lúc này cần phải thể hiện ra nghệ thuật ngôn ngữ.
“Chọn lựa lần này của chúng ta là tiến công chớp nhoáng! Lấy thế sét đánh không kịp bưng tai, quang minh chính đại đánh lên! Cứ như vậy Minh Vô Nhai cùng với Tam Anh Hội không kịp phản ứng, cũng sẽ bị chúng ta nhẹ nhõm đánh tan! Thuần Dương Cung chúng ta và Tiêu gia sẽ đi đầu, về phần các thế lực võ lâm khác ở Ung Châu Đạo…” Trần Khuynh Địch nhìn bốn nữ một cái, sau đó nói: “Để cho Phượng Tiên sư muội cùng với Lạc sư muội phụ trách triệu tập a!”
Dù sao Dương Xuân vẫn còn là con nít, còn Trần Tiêm Tiêm, có trời mới biết nàng có thể trực tiếp buông tay hay không, cho nên để cho Lạc Tương Tư cùng với Doanh Phượng Tiên đi làm cái nhiệm vụ này thì tốt hơn.
Một phương diện khác, có hai vị nhân vật chính tọa trấn, an toàn của hắn cũng được tính là có sự bảo hộ.
Bốn nữ cùng nhau gật đầu, nhìn Trần Khuynh Địch phân phối như thế, từng người đều là nở nụ cười.
Nhất là Trần Tiêm Tiêm, càng là âm thầm gật đầu.
Để cho Dương Xuân am hiểu tấn công nhất còn có một người có thể chỉ huy như ta lưu lại, sau đó để cho Tương Tư tỷ cùng với Phượng Tiên sư tỷ chững chạc đi phụ trách du thuyết, ca ca không hổ là ca ca! Cho dù là từ bên trên loại an bài nhân sự nhỏ bé này, cũng có thể nhìn ra sự hiểu rõ của ca ca đối với mọi người.
Chậc! Nói như vậy ca ca cũng rất hiểu ta? Hắc hắc hắc.
Nhìn Trần Tiêm Tiêm đột nhiên không biết vì sao nhăn nhăn nhó nhó, đong đưa mặt cười ngây ngô, Trần Khuynh Địch bỗng nhiên rùng mình một cái.
“Nàng không phải là đang vừa tưởng tượng bộ dáng thê thảm của ta sau khi bị nàng ám toán, vừa cười trộm đó chứ, thật sự là quá ác liệt!”
Ở sâu trong mật thất Tiêu gia, Tiêu Lâm Thân lộ ra thần sắc uể oải, ngồi xếp bằng ở trên một tấm bồ đoàn.
Mà chỉ chốc lát sau, cửa chính mật thất ầm ầm mở ra, một bóng người chậm rãi đi đến, Tiêu Lâm Thân chậm rãi mở hai mắt ra, sau khi nhìn thấy người tới lập tức lộ ra một nụ cười thản nhiên.
“Không hổ là cao đồ của Thuần Dương Cung, quả nhiên đã tìm đến lão phu.”
Trần Khuynh Địch: “? ??”
Nhìn Tiêu Lâm Thân ngồi trên bồ đoàn, khóe mặt của Trần Khuynh Địch giật một cái, vốn dĩ hắn chỉ là muốn trước khi đi đến sơn trang Phong Tuyết tìm một căn mật thất để tu luyện một phen thật tốt, kết quả tùy tiện tìm một căn mật thất để đi vào, lúc này mới phát hiện ra là đã có người, còn không đợi hắn nói lời xin lỗi, đối phương thế mà đã dẫn đầu mở miệng trước.
Hơn nữa còn cho là hắn chuyên môn tới tìm đối phương…
“Ực.” Trần Khuynh Địch nuốt một ngụm nước bọt, ngưng thần nhìn lão nhân trên bồ đoàn, mất ba giây đồng hồ mới đào bới ra ký ức có quan hệ với người này từ trong đầu: Vị này dường như là đại trưởng lão Tiêu gia?
A đúng rồi, các nàng Dương Xuân cũng đã nói qua với mình, đại trưởng lão Tiêu gia bởi vì trong lúc chống cự Tam Anh Hội tiêu hao quá nhiều huyết khí, đã không còn lại bao nhiêu thời gian.
Mà Tiêu Lâm Thân ở phía đối diện vẫn nở nụ cười như cũ, nói: “Xin chào đại nhân, chỉ là lão phu không còn lại nhiều thời gian, xin thứ lỗi là lão phu đã không có cách nào hành lễ.”
“Nói gì vậy.” Trần Khuynh Địch lắc đầu nói: “Đại trưởng lão không cần phải làm lễ.”
Đối với đám người Tiêu gia do Tiêu Nguyên Thần suất lĩnh này, tình cảm của Trần Khuynh Địch thật ra là rất phức tạp.
Một phương diện, hắn kỳ thật cũng không có tình cảm gì quá sâu đậm cùng với Tiêu gia, nhưng ở một phương diện khác, hắn đối với lão tổ Tiêu gia đã chết trận thì lại khắc sâu ấn tượng, yêu ai yêu cả đường đi, vì thế hắn mới chú ý Tiêu gia như vậy, thậm chí là chuyên môn tìm Tiêu gia để gây phiền phức, nhưng mà bây giờ, nhìn thấy Tiêu gia rơi vào cái tình trạng này.
Nói thật, hắn cũng không còn cái dục vọng muốn gây chuyện nữa.
Hoặc có lẽ là ở trong lòng của hắn, người chân chính nên đến gây chuyện cũng không phải là hắn, mà hẳn là Tiêu Lạc Thủy đã rời đi kia.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










