[Dịch] Siêu Cấp Phản Diện
Tập 60 : Hoà giải (c296-c300)
❮ sautiếp ❯Chương 296: Hoà giải
Trong nháy mắt, Minh Vô Nhai liền kịp phản ứng.
Thiên Địa Tạo Hóa Âm Dương Hồng Lô Quyết? Con m* nó! Là tên cẩu tặc đã trộm truyền thừa của lão tử!
Lại là một tiếng nổ rung trời, Trần Khuynh Địch cùng với Tiêu Nguyên Thần thối lui lần thứ hai.
Bất quá lần này Trần Khuynh Địch cũng không tiếp tục thụ thương, bởi vì Xích Tiêu Kiếm sau lưng vào lúc này đã được hắn thôi động, kiếm khí hung lệ đã triệt tiêu toàn bộ cương khí của Tiêu Nguyên Thần, căn bản là không thể làm thương tổn Trần Khuynh Địch, cũng khiến cho mọi người tại đây tận mắt nhìn thấy một việc, đó chính là…
Tiêu Nguyên Thần không làm gì được người hành tẩu trong thiên hạ của Thuần Dương Cung này! Vào giờ khắc này, tất cả mọi người ở chung quanh, ngoại trừ nhóm người Dương Xuân, ở trong ánh mắt nhìn về phía Trần Khuynh Địch đều nhiều ra thêm vài phần kính sợ, giao thủ nhiều lần với Võ Đạo Tông Sư như vậy, thế mà Trần Khuynh Địch vẫn hoàn hảo không có một chút tổn hại, thậm chí là còn khiến cho đường đường một vị Võ Đạo Tông Sư cũng đều không thể làm gì, như thế xem ra…người hành tẩu trong thiên hạ này, chỉ sợ là cũng không có gì khác biệt so với Võ Đạo Tông Sư!
Người giang hồ rất là thực tế, mặc dù Trần Khuynh Địch chỉ có tu vi Hợp Đạo Tôn Giả, nhưng bọn họ cũng không quan trọng ngươi có tu vi gì, mà trọng điểm là nhìn ngươi có sức chiến đấu như thế nào, nếu như ngươi có thể đánh ngang tay cùng với Võ Đạo Tông Sư, đừng nói là Hợp Đạo Tôn Giả, coi như ngươi là một người bình thường, chỉ sợ cũng sẽ được bọn họ kính sợ.
Nhưng mà loại kính sợ này, đối với Tiêu Nguyên Thần, đối với Tiêu gia mà nói không thể nghi ngờ chính là một cái tin tức xấu.
Bởi vì sau khi nhìn thấy Trần Khuynh Địch có thể hoàn toàn ngăn trở Tiêu Nguyên Thần, rất nhiều thế lực vốn dĩ bởi vì Tiêu Nguyên Thần hiện thân mà e ngại vạn phần, thậm chí là trực tiếp ngậm miệng, lại nhao nhao ngẩng đầu lên một lần nữa, lộ ra vẻ hung ác cùng với tàn nhẫn mà nhìn đám người Tiêu Lâm Thân, hiển nhiên là đã có dũng khí xuất thủ lần thứ hai.
Mà đám người Tiêu Lâm Thân tự nhiên cũng hiểu được điểm này.
Tiêu Lâm Thân thân làm đại trưởng lão càng là hít vào một hơi thật sâu, sau đó trực tiếp bạo phát ra khí tức Hợp Đạo Tôn Giả của bản thân, Thần Thông Bách Chiến Quyết diễn hóa ra đủ loại ý cảnh lưu chuyển ở quanh người của hắn, dung hợp với nhau, cuối cùng diễn sinh ra một cỗ ý cảnh hoàn toàn mới, phát tán ra khí tức mạnh mẽ đè ép rất nhiều người.
“Hừ” Nhưng mà gần như đồng thời, ba người Trần Tiêm Tiêm, Dương Xuân, Lạc Tương Tư, Doanh Phượng Tiên liền đứng dậy, vững vàng ngăn ở trước mặt của Tiêu Lâm Thân, bốn đạo khí tức Luyện Khí Hóa Thần phóng lên tận trời, mặc dù cảnh giới không cao, nhưng lại có cường độ cực kỳ đáng sợ, cho dù là các võ giả Luyện Thần Phản Hư ở đây cũng không dám nói là nhất định có thể vượt qua các nàng.
Sau khi nhìn thấy bốn nữ, sắc mặt của Tiêu Lâm Thân cũng trở nên khó coi thêm mấy phần, không có người nào hiểu rõ sự đáng sợ của bốn nữ tử này hơn một người đã tự mình giao thủ như hắn, ở trong mắt của Tiêu Lâm Thân, bốn nữ tử này nhất định chính là yêu nghiệt, chỉ bằng vào cảnh giới Luyện Khí Hóa Thần liền có thể dây dưa với hắn.
Nếu như chờ các nàng đột phá đến Hợp Đạo Tôn Giả, không, thậm chí là không cần đến Hợp Đạo Tôn Giả, nếu các nàng nếu đột phá đến Luyện thần Phản Hư, chỉ sợ bản thân hắn liền không còn là đối thủ ở dưới sự hợp lực của các nàng, thậm chí đừng nói là bốn người, cho dù là tùy ý chiến đấu cùng với một người ở trong các nàng, hắn cũng không có sự tự tin tuyệt đối.
Ngay vào thời điểm bầu không khí trở nên cực độ khẩn trương, sắp bộc phát ra một trận đại chiến…
“Ầm ầm!”
Lại có một cỗ khí tức khổng lồ cuốn tới từ đằng xa, một bóng người vượt qua vài dặm địa vực, trong chớp mắt liền xuất hiện ở trong chiến trường, người tới mặc một thân áo bào trắng, toàn thân cao thấp đều chảy xuôi khí tức cực kỳ to lớn, ở trong nháy mắt hắn hiện thân, bầu trời giăng kín mây đen, nhiệt độ chợt giảm xuống, thậm chí còn có bông tuyết chậm rãi rơi xuống, cực kỳ hùng vĩ.
Nhân lực đủ để cải biến thiên tượng, đây chính là thủ đoạn của Võ Đạo Tông Sư! Hội chủ đương đại của Tam Anh Hội, “Phong Tuyết Mạn Thiên (gió tuyết đầy trời)” – Minh Vô Nhai!
Sau khi nhìn thấy Minh Vô Nhai xuất hiện, rất nhiều thế lực mới vừa rồi còn có mấy phần bộ dáng mạnh mẽ liền lập tức co rụt lại, nguyên một đám cúi thấp đầu, thậm chí là còn không dám nhìn Minh Vô Nhai.
Nếu không phải là người bản thổ của Ung Châu Đạo tự nhiên sẽ không rõ ràng, Minh Vô Nhai chính là người lúc trước dẫn đầu Tam Anh Hội quật khởi, đánh bại vô số thế lực, cuối cùng trèo lên đỉnh Ung Châu Đạo, trở thành bá chủ Ung Châu Đạo bây giờ, rốt cuộc có bao nhiêu uy thế thì không biết, nhưng chỉ biết ở trong những năm mà hắn xưng bá, không có ai ở Ung Châu Đạo dám chống lại ý chí của hắn.
Coi như là triều đình cũng đều sẽ cho hắn mấy phần mặt mũi.
Bởi vậy có thể thấy được chỗ đáng sợ của vị “Phong Tuyết Mạn Thiên” này.
Bất quá hắn thân làm Hội chủ của Tam Anh Hội vì sao lại xuất hiện ở chỗ này?
Dừng công kích lại, Tiêu Nguyên Thần liếc nhìn Minh Vô Nhai một cái, bất mãn hừ lạnh một tiếng, hắn đương nhiên biết rõ vì sao Minh Vô Nhai lại đến, đây vốn chính là giao dịch giữa bọn hắn, nhưng vấn đề là tên gia hỏa này, sớm không tới trễ không tới, hết lần này tới lần khác lại đến vào lúc này, rõ ràng chính là đã bắt chuẩn thời cơ.
Ý niệm tới đây, Tiêu Nguyên Thần trực tiếp truyền âm cho Minh Vô Nhai nói: “Minh huynh, cơ hội là vào ngay lúc này, ngươi hãy ngăn chặn Trần Khuynh Địch, còn ta sẽ dùng một mẻ hốt gọn thủ hạ của hắn, về sau ngươi có thể tuỳ thời quan sát Tàng Kinh Các của Tiêu gia chúng ta, ngoài ra ta có thể làm chủ, chọn cho ngươi một môn ma công thích hợp trong sự kiện kia.”
“Chớ quên, những chuyện ngươi làm thế nhưng cũng không phải là không có ai biết!”
Nói xong lời cuối cùng, Tiêu Nguyên Thần vẫn không quên uy hiếp Minh Vô Nhai, tránh khỏi việc hắn lật lọng.
Sau khi nghe được đoạn truyền âm này của Tiêu Nguyên Thần, trong mắt của Minh Vô Nhai đầu tiên là lóe lên lãnh quang, bất quá liền đổi thành một nụ cười ấm áp, mỉm cười nói ra: “Tất cả mọi người đều là đồng đạo trong võ lâm Ung Châu Đạo, cần gì phải luôn luôn đánh đánh giết giết đây, bản Hội chủ lần này tới cũng là vì để giảng hòa, không có ý gì khác.”
“Hả…”
Thấy Minh Vô Nhai không có thực hiện theo kế hoạch, Tiêu Nguyên Thần lập tức biến sắc, muốn nói cái gì đó, nhưng lại bị Minh Vô Nhai đoạt trước nói: “Người hành tẩu trong thiên hạ của Thuần Dương Cung, ta liền cả gan gọi ngươi là Trần tiểu hữu, Tiêu gia dù sao cũng là hào cường võ lâm một phương, có thù hận gì lớn mà không thể ngồi xuống nói chuyện đây?”
“Không bằng như thế này, ta sẽ làm chủ, mời chư vị đồng đạo võ lâm, còn có mấy vị Thuần Dương Cung tạm thời ngưng chiến, ba ngày sau hãy đi tới sơn trang Phong Tuyết của ta, chúng ta dùng võ kết bạn, hảo hảo thương lượng một phen, xác định tình thế võ lâm ở Ung Châu Đạo thì như thế nào? Làm như vậy cũng sẽ không gây tổn thương hoà khí.”
Chương 297: Gây ra đủ phiền toái!
Đám người Dương Xuân thấy Minh Vô Nhai nói như vậy, liền lập tức nhướng mày, bất quá các nàng còn chưa kịp mở miệng, Trần Khuynh Địch liền nói:”Được, không có vấn đề.”
Bốn nữ: “? ??”
Sư huynh nói như vậy là có ý gì? Chẳng lẽ ở trong này còn có hàm nghĩa sâu sắc.
Mà ở một chỗ khác, Tiêu Nguyên Thần cũng nhận được truyền âm bí mật của Minh Vô Nhai.
“Tiêu huynh, việc này còn cần phải bàn bạc kỹ hơn a, có một tin tức mà có khả năng là ngươi chưa nhận được a.”
Tiêu Nguyên Thần nhíu mày hỏi: “Tin tức gì?”
“Ngay vào hôm qua, chưởng giáo đương đại của Thuần Dương Cung, Thái Hoa Tiên Nhân – Ninh Thiên Cơ đã rút kiếm rời khỏi Thuần Dương Cung.”
“Rời khỏi thì rời khỏi chứ sao!” Tiêu Nguyên Thần không hề lo lắng nói ra.
Minh Vô Nhai dùng một loại thần sắc “Ngươi không phải là đồ ngốc đó chứ” nhìn Tiêu Nguyên Thần một chút, sau đó tiếp tục truyền âm nói: “Địa phương mà vị Thái Hoa Tiên Nhân kia rút kiếm tự mình đi tới, là Quang Minh Đỉnh ở Tây Vực, vị trí tổng đàn của Bái Hỏa Ma Giáo.”
“Sau đó thì sao?” Khóe mặt của Tiêu Nguyên Thần giật một cái, dường như liên tưởng tới điều gì.
“Còn có cái gì sau đó?” Ngữ khí của Minh Vô Nhai cũng có vẻ hơi bất lực, nói: “Vị Thái Hoa Tiên Nhân kia dùng ba kiếm chặt đứt Quang Minh Đỉnh, Giáo chủ của Bái Hỏa Ma Giáo bị đánh trọng thương tại chỗ, mười hai vị Hộ Pháp Thần Tôn bị đánh bại toàn bộ, về phần Võ Đạo Tông Sư của 36 Quốc Tây Vực thì đều gấp rút chạy đến tiếp viện, thậm chí là ngay cả kiếm khí của Ninh Thiên Cơ cũng đều không tiếp nhận được!”
Tiêu Nguyên Thần: “! !! !”
Nói thật, đợi nhiều năm ở Tiêu Thành Tây Vực như vậy, Tiêu Nguyên Thần mặc dù không phải là rất quen thuộc đối với võ lâm Trung Nguyên, nhưng mà đối với thực lực của Bái Hỏa Ma Giáo, đối với thực lực của 36 Quốc Tây Vực, hắn vẫn rất hiểu, hắn vô cùng rõ ràng, lực lượng của Bái Hỏa Ma Giáo cùng với 36 Quốc Tây Vực rốt cuộc có bao nhiêu đáng sợ…
Nhưng mà, chính là hai cái thế lực đáng sợ này, thế mà lại bị chưởng giáo đương đại của Thuần Dương Cung một người một kiếm, đánh bại toàn bộ? ?? Vào giờ khắc này, Tiêu Nguyên Thần đã thiết thiết thực thực cảm nhận được, Thuần Dương Cung đến tột cùng là bực tồn tại nào.
Mà thanh âm của Minh Vô Nhai cũng bay vào trong tai của Tiêu Nguyên Thần: “Cho nên, không thể giết nhóm đệ tử Thuần Dương Cung này!”
Tiêu Nguyên Thần cũng chỉ có thể gật gật đầu, chỉ là Tiêu Nguyên Thần vẫn còn đang ở trong sự khiếp sợ, lại không phát giác ra được ánh mắt quỷ dị của Minh Vô Nhai ở phía đối diện.
Tại tửu lâu Thiên Hạ, ở trong một gian phòng ở tầng dưới chót.
Trần Khuynh Địch lộ ra vẻ mặt không đổi sắc nhìn bốn vị thiếu nữ có phong cách khác nhau trước mắt.
Mà ở đối diện với Trần Khuynh Địch, bốn nữ Lạc Tương Tư, Trần Tiêm Tiêm, Dương Xuân, Doanh Phượng Tiên thì cũng dùng vẻ mặt nghiêm túc nhìn hắn, như thể đang thảo luận về một điều gì đó rất quan trọng.
Năm người cách nhau một cái bàn, mà ở trên cái bàn thì có một lượng lớn hồ sơ ghi chép hành động của bốn người Dương Xuân trong khoảng thời gian này.
Về mặt kết luận.
Đây không phải là xong con ong rồi sao! !! !
Trần Khuynh Địch mặc dù mặt không đổi sắc, nhưng ở trong nội tâm cũng đã sớm nhấc lên sóng to gió lớn, thậm chí còn khiến cho hắn có một loại xúc động trực tiếp hất bàn, nhìn những hồ sơ rậm rạp chằng chịt này, ở phía trên được viết cái gì? Toàn bộ đều là thu tài sản và giết cả nhà! Các thế lực lớn lớn nhỏ nhỏ, đều bị thu hết tài sản, sau đó toàn bộ cao tầng cũng bị tàn sát hầu như không còn, chỉ là những hồ sơ rậm rạp chằng chịt kia, Trần Khuynh Địch liền có thể cảm nhận được máu tanh lộ ra ở trong đó.
Đương nhiên, kinh lịch nhiều chuyện như vậy, một chút máu tanh đó Trần Khuynh Địch còn không để vào mắt.
Nhưng vấn đề là m* nó! Đây đều là lấy danh nghĩa của người hành tẩu trong thiên hạ của Thuần Dương Cung để làm, cũng chính là danh hào của hắn a! Đây không phải là rõ ràng đang kéo cừu hận cho hắn hay sao?
Các ngươi đều là nhân vật chính, còn ta lại chính là nhân vật phản diện! Đến lúc đó các ngươi phủi mông một cái, nói là quân pháp bất vị thân (pháp luật của vua không thiên vị ai) rồi tiến hành tiêu diệt ta, bản thân ta chẳng phải là sẽ biến thành đá đặt chân, đến lúc đó sẽ bị vô số người phỉ nhổ, trở thành đại ma đầu diệt thế, cuối cùng bị chính nghĩa đánh bại, để lại tiếng xấu muôn đời..
M* nó!
“Khụ khụ.” Trần Khuynh Địch ho khan mấy tiếng, mặc dù trong lòng đang tức điên, nhưng dù sao cũng kinh lịch nhiều như vậy, hắn tối thiểu đã học được cái gì gọi là làm mặt lạnh, cho nên nhìn ở bề ngoài sẽ không phát hiện ra bất cứ manh mối gì, nói: “Ừm… hành động của các muội trong khoảng thời gian này ta cũng đều đã biết rồi.”
Bốn nữ cùng nhìn nhau một cái, đều thấy được sự kinh hỉ từ bên trong ánh mắt lẫn nhau.
Quả nhiên sư huynh vừa rồi là đang thẩm tra hành động lúc trước của các nàng, muốn xác nhận thử là có sai lệch gì với kế hoạch của bản thân sư huynh hay không!
“Xin sư huynh cứ yên tâm!” Trần Tiêm Tiêm lập tức nói ra: “Chúng ta cũng là đã trải qua thương lượng hồi lâu, mới hiểu rõ được ý của sư huynh, có thể không gây ra thêm phiền phức cho sư huynh, chính là mục tiêu của chúng ta.”
Trần Khuynh Địch: “? ??”
Các ngươi đã gây ra đủ phiền toái cho ta! Chính là phiền toái ảnh hưởng đến tính mạng!
Trần Khuynh Địch nuốt một ngụm nước bọt nói: “Vậy sao, đã như vậy, các muội rốt cuộc đã minh bạch cái gì, hãy nói cho ta nghe một chút a.”
Bốn nữ lộ ra sắc mặt vui vẻ, đây là sư huynh đang tán thành các nàng sao? !
Lạc Tương Tư là người đầu tiên mở miệng nói: “Kỳ thật mãi cho đến thời điểm sư huynh lựa chọn bế quan ở Ung Châu Đạo, chúng ta mới xem như là minh bạch ý tứ chân chính của sư huynh.”
“Không sai!”
“Đại ca ca chính là đang khảo nghiệm chúng ta có đúng không?”
Trần Tiêm Tiêm phụ họa nói: “Mục đích của sư huynh không thể nghi ngờ là nhằm vào Tiêu Nguyên Thần – người thống suất Tiêu gia, mà Tiêu gia bây giờ có một vị Hợp Đạo Tôn Giả, một số vị võ giả Luyện Thần Phản Hư, còn có một vị Võ Đạo Tông Sư tọa trấn, đặt ở Ung Châu Đạo cũng coi như là cự kình một phương, tuyệt đối không phải là có thể tuỳ tiện bị đánh bại.”
“Chớ đừng nói chi là Tiêu gia còn có một lượng thế lực phụ thuộc khổng lồ, bọn hắn mặc dù yếu, nhưng thắng ở chỗ là có số lượng rất nhiều.”
“Cho nên nếu muốn đối phó với Tiêu gia, nhất định phải bắt đầu đối phó từ những thế lực phụ thuộc kia, đầu tiên là làm tan rã uy tín của Tiêu gia ở Ung Châu Đạo, khiến cho bọn hắn rơi vào tình trạng cô độc, sau đó ở bên trên cái cơ sở này, chúng ta mới có thể lấy danh nghĩa Thuần Dương Cung để liên hợp các thế lực khác ở trong Ung Châu Đạo, nhất cử tiêu diệt Tiêu gia.”
“Chỉ đáng tiếc là, không ngờ được Tam Anh Hội thế mà lại nhúng tay vào nửa đường, bằng không thì ở dưới tình huống sư huynh ngăn cản Tiêu Nguyên Thần, chúng ta hoàn toàn có thể tiêu diệt Tiêu gia, giúp một chút sức lực cho đại nghiệp to lớn của sư huynh…”
Chương 298: Ai cũng hung ác hơn!
“Đúng vậy a, thật là đáng tiếc.”
Nói đến đây, bốn nữ cũng đều nhao nhao cảm khái, khắp khuôn mặt đều lộ ra sự tiếc nuối.
Trần Khuynh Địch: “? ??”
Các nàng đang nói cái gì a? Cái gì là đại nghiệp to lớn? Lỗ tai của ta có phải đã hỏng hay không? Nói đến, ta đã nói muốn tiêu diệt Tiêu gia vào lúc nào a?
Không nói đến những cái khác, vẻn vẹn chỉ là Tiêu Nguyên Thần, mặc dù Trần Khuynh Địch rất khó chịu với tên gia hoả này, nhưng dù nói như thế nào thì Tiêu Nguyên Thần cũng là phụ thân của Tiêu Lạc Thủy, liên quan tới sinh tử của Tiêu Nguyên Thần, Trần Khuynh Địch tự cho là bản thân còn chưa có tư cách quyết định, cho nên kỳ thật hắn chỉ muốn phế bỏ Tiêu Nguyên Thần, sau đó chờ đến thời điểm gặp được Tiêu Lạc Thủy thì giao Tiêu Nguyên Thần cho Tiêu Lạc Thủy, để cho Tiêu Lạc Thủy quyết định.
Về phần những người Tiêu gia khác…
Trần Khuynh Địch vốn dĩ cũng không muốn giết chết, nhiều nhất chỉ là phế bỏ toàn bộ võ công của bọn hắn, sau đó gửi bọn hắn vào một thành thị nhỏ phó thác cho trời, ở trong tâm lý của Trần Khuynh Địch, Tiêu gia chân chính đã chiến tử ở trong Tiêu Thành, cho nên hắn mới không vừa mắt với việc Tiêu Nguyên Thần thiết lập Tiêu gia như vậy, thậm chí là còn chuyên môn đến gây phiền phức cho đối phương.
Nhưng ngay cả như vậy, hắn thực sự là không nghĩ tới chuyện đuổi tận giết tuyệt, thậm chí chỉ là phế bỏ võ công, đã khiến cho Trần Khuynh Địch cảm thấy bản thân thật là tà ác, còn từng hỏi thăm hệ thống là bản thân có phải rất giống nhân vật phản diện hay không?
Kết quả là hắn còn quá trẻ a! Đám nhân vật chính này người nào cũng hung ác hơn so với hắn, mở miệng chính là tiêu diệt toàn bộ Tiêu gia a!
“Đúng rồi, sư huynh?”
“Khụ khụ!” Thanh âm Trần Tiêm Tiêm gọi Trần Khuynh Địch đang du lịch ở trên trời trở về, hốt hoảng ho khan mấy tiếng, mới hỏi: “Ừm, sao thế Trần Sư muội?”
Thấy Trần Khuynh Địch xưng hô khách khí như thế, trong mắt của Trần Tiêm Tiêm không khỏi hiện lên vẻ thất vọng, bất quá rất nhanh liền thu liễm lại.
“Thật ra, ta muốn hỏi huynh, có quan hệ đến kế hoạch của huynh, huynh có muốn tiếp tục thực hiện kế hoạch hay không?”
Thấy Trần Khuynh Địch kinh ngạc một hồi, Trần Tiêm Tiêm hết sức hảo tâm nhắc nhở nói: “Chính là chuyện kia.”
Trần Khuynh Địch nghĩ thầm: “Lại nữa! Lại là loại triển khai kỳ quái này! Chuyện kia là chuyện gì a, đáng chết!”
Trần Khuynh Địch chống hai khuỷu tay lên bàn, đan chéo mười ngón tay với nhau, khẽ tựa vào cằm và cười lạnh không rõ ý nghĩa.
Trần Khuynh Địch ta há lại là loại nam nhân khiến cho mọi người thất vọng kia? Thân làm một kẻ biết điều tiết bầu không khí, lúc này hẳn là nên trả lời như thế này: “Các muội cảm thấy thế nào?”
Bốn nữ: “! !! !”
Trong nháy mắt, nhìn biểu tình cao thâm khó lường của Trần Khuynh Địch, còn có nụ cười được phác hoạ ở trên khoé miệng, ba người Lạc Tương Tư, Doanh Phượng Tiên, Trần Tiêm Tiêm đều lộ ra biểu tình suy tư, mà nhìn thấy một màn này, trong lòng của Trần Khuynh Địch lập tức thở dài một hơi, không sai, không sai, chính là như vậy…
“Ta không biết!” Dương Xuân đặc biệt thiên chân khả ái mở to hai mắt, nghiêng đầu một chút nhìn Trần Khuynh Địch nói: “Đại ca ca có thể nói cho ta biết hay không?”
Ta nếu biết rõ thì đã nói ngay rồi! Có trời mới biết là các ngươi đến tột cùng là có ý tưởng gì a!
“Bảo sao mọi người nói ngươi đần!” Trần Tiêm Tiêm tức giận gõ vào cái đầu nhỏ của Dương Xuân, lộ ra biểu lộ “chỉ tiếc rèn sắt không thành thép”, nói ra: “Lúc trước cũng vậy, ngay cả một chút cũng không thể xem thấu kế hoạch của sư huynh, cả ngày chỉ muốn đơn thương độc mã giết đến tận Tiêu gia, còn nói cái gì đó là kế hoạch hoàn mỹ ngàn dặm tập kích bất ngờ…”
“Thật đúng là, cũng chỉ có như loại người đầu óc đơn giản như ngươi mới có thể nghĩ ra loại biện pháp này.”
“Đến lúc nào mới có thể phỏng đoán được tâm tư của sư huynh.”
“Ừm, ta cũng biết rõ là ta không thông minh bằng các ngươi rồi.”
Nhìn Dương Xuân lè lưỡi làm bộ đáng yêu, còn có vẻ mặt trách cứ của Trần Tiêm Tiêm cùng với hai nàng khác.
Trần Khuynh Địch rơi vào trong sự trầm tư thật sâu.
“Vậy các ngươi hãy nói cho ta biết, đến tột cùng thì kế hoạch của đại ca ca là gì a?” Dương Xuân bị quở trách hơn nửa ngày rốt cục đã không chịu nổi nói ra.
Bất quá nàng vừa thốt lời này ra miệng, ba nữ Trần Tiêm Tiêm, Lạc Tương Tư cùng với Doanh Phượng Tiên liền lộ ra một nụ cười.
“Sư huynh, có cần nói cho nàng biết hay không?” Trần Tiêm Tiêm quay đầu nhìn về phía Trần Khuynh Địch vừa cười vừa nói.
Trần Khuynh Địch nuốt một ngụm nước bọt, nói: “Ừm, nói một chút đi.”
“Kỳ thật cũng rất đơn giản.” Lạc Tương Tư giành nói: “Thế cục bây giờ là rất rõ ràng, đó chính là Tam Anh Hội đã về phe Tiêu gia, hai đại thế lực có Võ Đạo Tông Sư trấn giữ liên hợp với nhau, ở bên trong Ung Châu Đạo cơ hồ là không có địch thủ, cho dù là hai đại thế lực khác, Thanh Long Trang cùng với tiêu cục Liệt Dương cũng đều kém xa.
“Sở dĩ nghĩ muốn ở bên trên loại cơ sở này đối phó với Tiêu gia, cũng chỉ có thể ra tay từ trên người của Tam Anh Hội.”
Dương Xuân gãi đầu một cái, lộ ra vẻ mặt không hiểu, hỏi: “Tam Anh Hội?”
Trần Khuynh Địch thì tiếp tục duy trì nụ cười thần bí khó lường, cưỡng ép đè nén xúc động vò đầu.
“Không sai.” Doanh Phượng Tiên là người thứ ba mở miệng nói ra: “Mặc dù ta cũng xem thường hành vi của Tiêu Nguyên Thần, nhưng không thể không thừa nhận là hắn có đạo lý, thiên hạ nhốn nháo đều là vì lợi ích, điểm này ở trên giang hồ bây giờ cũng là phi thường chính xác, chớ đừng nói chi là đối với thế lực giống như Tam Anh Hội và Tiêu gia.”
“Chớ nhìn thấy hiện tại bọn hắn kết thành liên minh, nhưng chỉ cần có lợi ích, minh hữu có bền chắc hơn nữa cũng chưa hẳn sẽ không trở mặt.”
“Mà chuyện chúng ta phải làm, chính là khiến cho Tam Anh Hội trở mặt cùng với Tiêu gia.”
“Căn cứ theo tình báo, hiện tại Tiêu gia dường như đã từ bỏ Tiêu Thành, di chuyển cả gia tộc đến địa bàn của Tam Anh Hội, mà Tiêu Nguyên Thần càng là đã đi đến sơn trang Phong Tuyết, nhìn qua gối cao không lo, nhưng xâm nhập vào lãnh địa của Tam Anh Hội, cũng tương đương với việc đặt sinh tử của bản thân vào trong tay của Tam Anh Hội.”
“Nếu như Tam Anh Hội trở mặt, Tiêu Nguyên Thần bị Minh Vô Nhai ngăn chặn, đến lúc đó Tam Anh Hội sẽ rất dễ dàng liền có thể hủy diệt toàn bộ Tiêu gia!”
“À à!” Nói đến đây, Dương Xuân cuối cùng đã lộ ra thần sắc giật mình khi hiểu rõ, đồng thời phát ra tiếng hô khẽ.
Mà ở phía đối diện, Trần Khuynh Địch thì cưỡng ép đè nén xúc động muốn vỗ tay, tiếp tục bảo trì nụ cười cao thâm mạt trắc.
“Vậy thì kế hoạch của đại ca ca đến tột cùng là…?”
“Đần! Muốn khiến cho Tam Anh Hội trở mặt với Tiêu gia còn không đơn giản? Tam Anh Hội tại sao phải liên hợp cùng với Tiêu gia? Đơn giản là Tiêu Nguyên Thần đã đưa ra ích lợi gì đó, nhưng là dạng lợi ích gì, mới có thể so sánh với chúng ta? Chớ quên, chúng ta thế nhưng là người của Thuần Dương Cung!”
Chương 299: Người ở dưới mái hiên
“Trước đó ta đã đặc biệt điều tra tin tức về vị Minh Vô Nhai này.” Trần Tiêm Tiêm lấy ra một phần hồ sơ thả ở trên bàn, lộ ra thần sắc chắc chắn nói ra: “Người này quật khởi vào sáu mươi năm trước, khi đó Tam Anh Hội chỉ là một hào cường, còn kém rất xa thanh thế như bây giờ, nhưng chính là ở dưới sự lãnh đạo của Hội chủ Minh Vô Nhai, mới dần dần trở thành cự kình ở võ lâm Ung Châu Đạo.”
“Mà ở trong 60 năm này, vị Minh hội chủ này có thể được mô tả là vô cùng tàn nhẫn và bạc tình, vì đạt được lợi ích, đã làm qua không ít sự tình bội bạc, phải biết rằng vì sao Tam Anh Hội lại được gọi là Tam Anh Hội? Cũng là bởi vì trước kia Tam Anh Hội vẫn luôn có ba vị thủ lĩnh, phụ trách ba bộ phận khác nhau, ba vị thủ lĩnh cũng là được trưởng bối dạy bảo từ khi còn bé, bồi dưỡng tình cảm, sau khi lớn lên đã kết nghĩa huynh đệ, thân thiết như anh em ruột.
“Nhưng hiện tại, có ai biết được Tam Anh Hội thật ra lại có ba vị thủ lĩnh? Người đời chỉ biết là Hội chủ của Tam Anh Hội tên là Minh Vô Nhai, không biết những cái khác, mà hai vị thủ lĩnh kia, ta tin là đã bị vị Minh hội chủ tâm ngoan thủ lạt này giết sạch rồi! Bởi vậy có thể thấy được sự tàn nhẫn của vị Minh hội chủ này.
Chỉ là ở trong 10 năm gần đây sau khi hắn trở thành Võ Đạo Tông Sư mới thu liễm lại, tận lực kinh doanh, lúc này mới dần dần khá hơn.”
“Cho nên ta dám khẳng định, chỉ cần sư huynh cho ra đầy đủ lợi ích, đến lúc đó bàn bạc ở sơn trang Phong Tuyết, là hoàn toàn có thể lôi kéo Minh Vô Nhai, tiến hành chém giết Tiêu Nguyên Thần ở trong sơn trang Phong Tuyết! Mà Tiêu gia không có Tiêu Nguyên Thần, bất quá chỉ là lão hổ rụng răng, căn bản là không thể làm nên trò trống gì!”
“Sư huynh sở dĩ đáp ứng lời mời của Minh Vô Nhai, cũng là bởi vì vậy a!”
“Ta cũng là sau khi điều tra cuộc đời của Minh Vô Nhai, lúc này mới liên tưởng đến kế hoạch của sư huynh, còn kém rất rất xa sự trù tính của sư huynh, đi một bước tính hai bước, mưu lược cao thâm thận trọng từng bước!”
“À à! Nguyên lai là như vậy sao! !!”
Ba người Doanh Phượng Tiên, Trần Tiêm Tiêm, Lạc Tương Tư ngươi một lời ta một câu, phân tích rõ rõ ràng ràng “Kế hoạch hoàn mỹ” của Trần Khuynh Địch, rốt cục cũng khiến cho Dương Xuân triệt để hiểu rõ ra, cũng quay đầu nhìn Trần Khuynh Địch vô cùng bội phục, chỉ thiếu chút nữa đã nói ra một câu “Đại ca ca thật là lợi hại!”.
Mà ở phía đối diện, Trần Khuynh Địch thì hài lòng gật đầu ở bên ngoài, nhưng ở trong nội tâm lại phát ra âm thanh bừng tỉnh đại ngộ: “Nguyên lai là ta suy nghĩ như vậy a!”
Suy nghĩ tỉnh táo một chút mà nói, kế hoạch của ba người Trần Tiêm Tiêm đúng là rất có đạo lý a!
Nếu như Minh Vô Nhai thật sự là một kẻ thấy lợi quên nghĩa, bội bạc, vậy thì chỉ cần cho đối phương đầy đủ lợi ích là liền có thể làm cho đối phương trở mặt với Tiêu gia, muốn tranh thủ được sự ủng hộ của đối phương cũng sẽ đơn giản hơn rất nhiều, dù sao thì Tiêu gia cũng không thể so sánh với Thuần Dương Cung ở phía sau lưng của ta.
Như vậy, chẳng lẽ lúc ban đầu ta đáp ứng lời mời của Minh Vô Nhai, mặc dù ở trong lòng không có cái kế hoạch này, nhưng kỳ thật cũng không phải là không có, mà là ở trong tiềm thức chính là nghĩ như vậy…
Không đúng không đúng không đúng! Đây hoàn toàn là cách nghĩ của mấy người Trần Tiêm Tiêm a! Lúc đầu ta hoàn toàn không có nghĩ nhiều như vậy a!
Nhưng nếu như ta không nghĩ nhiều như vậy, vì sao các nàng lại có thể phân tích ra nhiều đồ vật có đạo lý đến như vậy a, chẳng lẽ nói là kỳ thật ta ở trong tiềm thức đúng là mưu lược vô song…
Không phải! Không thể không nhìn rõ bản thân a Trần Khuynh Địch! Ngươi cũng không có thông minh như vậy a!
Trần Khuynh Địch hít vào một hơi thật sâu, mới xem như đi ra từ bên trong một đống phân tích kia của Trần Tiêm Tiêm, sau đó phức tạp nhìn bốn nữ, yên lặng quyết định ở trong lòng.
Về sau liền giao toàn bộ những việc tương tự cho các nàng là được rồi…
Nhưng vào lúc này, trong túi trữ vật đột nhiên truyền đến một cỗ chấn động, Trần Khuynh Địch sững sờ, vội vàng lấy ra một tấm lệnh bài truyền tin từ trong đó, đây là vào trước khi rời đi Thuần Dương Cung, Thái Thượng trưởng lão Long Thiên Tứ đã giao cho hắn, chẳng lẽ ở bên trong Thuần Dương Cung lại xảy ra đại sự gì? Long Ngạo Thiên đã trở về rồi hay sao?
Mở lệnh bài truyền tin ra, một đạo tin tức liền lập tức hiện ra.
Nội dung ở trong tin tức rất đơn giản, cũng rất trực tiếp, khái quát lại chính là: nghĩa phụ tiện nghi của hắn, trước đây không lâu đã đơn thương độc mã giết tới Tây Vực, đánh cho Giáo chủ của Bái Hỏa Ma Giáo chạy trối chết, sau đó dọn hang ổ của Bái Hỏa Ma Giáo, cuối cùng lại đánh một trận cùng với tuyệt đại bộ phận Võ Đạo Tông Sư ở Tây Vực, sau đó liền tiêu sái rời đi.
Nếu dùng ba chữ để miêu tả hành động này mà nói, chỉ có thể là: “Quá trâu bò.”
“Các muội cũng xem một chút đi.” Trong lòng sinh ra một loại cảm giác tự hào, Trần Khuynh Địch chợt đưa lệnh bài truyền tin cho Trần Tiêm Tiêm, một phương diện là loại tin tức này vốn cũng không giấu diếm được, một phương diện khác cũng là tiểu tâm tư của bản thân Trần Khuynh Địch.
Đã thấy được chưa! Mặc dù ta là nhân vật phản diện, nhưng ta cũng có một người cha tốt!
Cho nên nếu như 5 năm sau ngươi muốn quyết đấu cùng với ta, tuyệt đối đừng hạ tử thủ a!
Sau khi xem hết tin tức, Trần Tiêm Tiêm liền phát ra thanh âm thán phục.
Chẳng lẽ là nàng đã thật sự bị kinh hãi?
Ngay vào thời điểm ở trong lòng của Trần Khuynh Địch sinh ra loại ý nghĩ này, thì Trần Tiêm Tiêm lại vui vẻ nói:
“Quá tốt rồi! Có cái tin tức này mà nói, kế hoạch của sư huynh cũng có thể tiến hành thuận lợi hơn!”
“Trách không được sư huynh lại đưa cho ta xem cái này! Mọi người, các ngươi cũng tới xem đi.”
“Cái gì, cái gì?”
Trần Khuynh Địch: “…”
Các nàng lại nghĩ ra cái gì nữa vậy! Trần Khuynh Địch rơi vào trong trầm tư thật sâu lần thứ hai.
Ở sơn trang Phong Tuyết.
“Lần này phải đa tạ Minh hội chủ.” Tiêu Nguyên Thần uống rượu nóng để ở trên bàn, hướng về phía Minh Vô Nhai hơi cung kính nói ra.
Người ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu, điểm này Tiêu Nguyên Thần vẫn là rất rõ ràng, Tiêu gia bây giờ nếu như không có sự ủng hộ của Tam Anh Hội, chỉ sợ căn bản là cũng không có biện pháp chống đối sự vây quét của các thế lực khác ở Ung Châu Đạo a, nhất là ở dưới tình huống hắn bị Trần Khuynh Địch cuốn lấy không có cách nào xuất thủ.
Cho nên Tiêu Nguyên Thần rất tự giác đặt bản thân ở chiếu dưới, cũng là vì thể hiện ra ý tứ thần phục.
Đương nhiên, chuyện này sẽ không dài lâu.
Đợi đến khi hắn thoát khỏi khốn cảnh trước mắt, tu vi tiến thêm một bước, chính là thời khắc hai bên nghịch chuyển, ôm dạng niềm tin này, trên mặt của Tiêu Nguyên Thần lộ ra một nụ cười mỉm tà dị.
Chương 300: Âm Dương Ma Đế
“Minh hội chủ, không biết chừng nào thì ngươi sẽ dự định tiến vào Tàng Kinh Các của Tiêu gia chúng ta?”
“Không vội, không vội.” Minh Vô Nhai khẽ cười nói, nụ cười ấm áp ở trong sơn trang chồng chất gió tuyết có vẻ hơi không hợp phong cảnh.
“So với chuyện đó, Tiêu gia chủ, ta cảm thấy ngươi hẳn là nên quan tâm đến chuyện về sau làm như thế nào để đối mặt với lửa giận của Thuần Dương Cung, hoặc có lẽ là, làm như thế nào để đối mặt với vấn đề của người hành tẩu trong thiên hạ của Thuần Dương Cung kia a.”
Tiêu Nguyên Thần chắp tay nói: “Mời Minh hội chủ chỉ điểm.”
“Không nói tới cái gì là chỉ điểm.” Minh Vô Nhai khoát tay áo, cười nói: “Bất quá có một việc ngược lại là ta phải nói cho Tiêu gia chủ, quan hệ giữa ngươi và người hành tẩu trong thiên hạ kia bây giờ, có thể nói là đã thủy hỏa bất dung.”
“Vốn dĩ, có lẽ là còn có chỗ để hoà giải, nhưng mà bây giờ, sau khi Tiêu gia chủ ở trước mặt mọi người ra tay xuất thủ đối với hắn, chỉ sợ là đã không còn đường lui nào, dù chỉ là vì uy nghiêm của Thuần Dương Cung, chỉ sợ Tiêu gia chủ, thậm chí là toàn bộ Tiêu gia hiện tại cũng đang tràn ngập nguy hiểm a.”
Thần sắc của Tiêu Nguyên Thần đọng lại, bất quá hắn cũng không hối hận về việc lúc ấy động thủ đối với Trần Khuynh Địch.
Không bằng nói, khiến cho hắn chân chính hối hận là, là lúc kia không trực tiếp vận dụng hết toàn lực giết chết cái tên Trần Khuynh Địch âm hiểm xảo trá kia.
Nhưng mà Tiêu Nguyên Thần có dũng khí và quyết tâm xuất thủ đối với Trần Khuynh Địch, không có nghĩa là Minh Vô Nhai cũng có, mà nếu không có sự trợ giúp của Minh Vô Nhai, Tiêu Nguyên Thần muốn giết chết Trần Khuynh Địch vẫn là quá mức gian nan, nhất là ở dưới tình huống đối phương có một chuôi Thánh Binh, càng trở nên khó giết hơn.
“Ba ngày sau sẽ có rất nhiều thế lực đi đến sơn trang Phong Tuyết, đến lúc đó phải làm sao bây giờ?” Tiêu Nguyên Thần lộ ra thần sắc lạnh lùng nói: “Minh hội chủ chẳng lẽ là thật sự dự định giúp ta hóa giải ân oán cùng với Trần Khuynh Địch? Ngươi có cái tự tin này?”
“Làm sao có thể.” Minh Vô Nhai lắc đầu, bật cười nói: “Không bằng nói, thân làm Hội chủ của Tam Anh Hội, ta căn bản sẽ không tham dự vào ân oán của Tiêu gia chủ cùng với người hành tẩu trong thiên hạ.”
“Vậy ngươi…”
“Đúng rồi, Tiêu gia chủ, liên quan tới môn ma công mà ngươi cho ta trước đó, rất hữu dụng a.” Minh Vô Nhai xoay chuyển lời nói, vừa cười vừa nói: “Hóa Huyết Thánh Hỏa Đại Pháp của Bái Hỏa Ma Giáo, bí pháp lấy tinh huyết đốt thành thánh hỏa, không nghĩ tới ngươi thế mà có thể giao dịch được loại bí pháp hạch tâm này từ Bái Hỏa Ma Giáo, không thể không thừa nhận, môn ma công kia thực sự đã có giúp đỡ rất lớn cho ta.”
“Đó là vinh hạnh của ta.” Nhìn Minh Vô Nhai nở nụ cười, Tiêu Nguyên Thần nhướng mày, không biết vì sao, trong lòng của hắn đột nhiên sinh ra mấy phần dự cảm bất thường, mà thân làm Võ Đạo Tông Sư, dự cảm của hắn, nhất là dự cảm có quan hệ đến bản thân, là tuyệt đối không thể bỏ qua, nhưng phần bất thường này đến tột cùng là gì?”
“Tiêu gia chủ, nếu ngươi đã đưa cho ta môn ma công này, hẳn là cũng đã phát hiện ra bí mật của ta?”
Tiêu Nguyên Thần cũng không phủ nhận, trên thực tế là hắn xác thực đã phát hiện ra bí mật của vị Hội chủ Tam Anh Hội này.
“Vậy thì có hứng thú đi xem một chút với ta?”
“Xem?” Lông mày của Tiêu Nguyên Thần nhíu lại sâu hơn, hắn mặc dù biết Minh Vô Nhai đang làm một sự tình chệch hướng chính đạo, dù sao cũng đã có một chút phỏng đoán, nhưng hắn cũng không có ý định tham dự vào, trọng yếu hơn chính là, nếu như biết quá nhiều, vạn nhất vào ngày nào đó Minh Vô Nhai dự định giết bản thân hắn diệt khẩu…
“Sao thế? Tiêu gia chủ vẫn còn kiêng kị ta hay sao? Đây chính là thành ý của ta a.”
“Hả?” Tiêu Nguyên Thần nhìn nụ cười của Minh Vô Nhai, đột nhiên phản ứng lại, đúng a! Minh Vô Nhai đây không phải là chủ động đưa nhược điểm vào trong tay của hắn hay sao? Kể từ đó, Minh Vô Nhai nắm vững sự sống còn của Tiêu gia, còn hắn thì nắm vững bí mật của Minh Vô Nhai, đối với dạng người như bọn hắn mà nói, đây chính là cơ sở hợp tác.
Chẳng lẽ không phải là như thế sao?
“Cũng được, vậy ta liền bồi tiếp Minh hội chủ đi một chuyến.”
“Sảng khoái!
Ở dưới sự dẫn đường của Minh Vô Nhai, Tiêu Nguyên Thần đi vào sơn trang Phong Tuyết, cuối cùng là ở trong thư phòng làm việc bình thường của Minh Vô Nhai, Minh Vô Nhai mở ra một cánh cửa ngầm giấu ở phía sau giá sách, sau đó sải bước đi vào, mà Tiêu Nguyên Thần thì đi theo sát ở phía sau, theo cửa ngầm chậm rãi đi xuống nấc thang.
Theo cách này, bí mật hẳn là ở trong lòng đất sơn trang Phong Tuyết.
Quả nhiên, vì cũng chỉ có ở trong lòng đất, mới có thể che giấu loại trình độ ma khí kia a, nếu như không phải vì bản thân hắn có chỗ đặc thù, chỉ sợ là cũng không thể phát hiện ra sự tồn tại của ma khí.
Xuyên qua đường hầm u ám, cảnh tượng cuối cùng đã xuất hiện ở trước mắt của Tiêu Nguyên Thần.
Trong cái chớp nhoáng này, dù là lấy tâm chí của Tiêu Nguyên Thần, cũng không khỏi nín thở.
Đó là một toà tế đàn hết sức to lớn.
Đúng vậy, chỉ có thể dùng tế đàn để hình dung cái cảnh tượng này, 72 cây cột bằng đồng cắm ở bốn phía tế đàn hình thành một vùng không gian hình tròn, mà ở trung ương không gian, được trưng bày 36 cây cột tinh thiết, ở phía trên được khắc một lượng lớn phù văn, ngăn cách giữa 72 cây cột bằng đồng và 36 cây cột tinh thiết, thì là một dòng Huyết Hà (sông máu) bao quanh tế đàn.
Theo nghĩa đen, hoàn toàn là do máu tươi hình thành dòng sông! Chỉ cần nhìn vào, một cỗ huyết tinh chi khí ngất trời sẽ đập vào mặt, người bình thường nếu thấy một màn như vậy, chỉ sợ sẽ trực tiếp ngất xỉu.
“Cuối cùng là..” Tiêu Nguyên Thần cấp tốc vơ vét trí nhớ ở trong đầu, nhưng vẫn không tìm ra tin tức phù hợp với một màn trước mắt này, vốn dĩ là hắn chỉ cảm thấy ở bên trong sơn trang Phong Tuyết ẩn núp ma khí cùng với huyết khí, cho nên mới mượn hoa hiến phật, dùng bí thuật có liên quan đến trung hoà máu tươi của Bái Hỏa Ma Giáo đưa cho Minh Vô Nhai…
Nhưng hắn cũng không ngờ được, Minh Vô Nhai thế mà lại làm chuyện lớn như vậy! Không nói đến những cái khác, chỉ là dòng Huyết Hà này, tối thiểu cần phải giết hơn vạn người mới có thể lấp đầy! Hơn nữa nhìn chất lượng của Huyết Hà, một vạn người này chỉ sợ còn không phải là người bình thường, mà là một vạn võ giả Hậu Thiên Tiểu Hữu Sở Thành! Hắn rốt cuộc vì sao lại làm như vậy.
“Ngươi? !” Minh Vô Nhai kinh hãi nhìn Tiêu Nguyên Thần, nụ cười ấm áp trên mặt của đối phương hoàn toàn không có biến hóa, phảng phất như là diễn viên đeo mặt nạ vậy.
“Tiêu huynh chỉ sợ là không rõ ràng a, đây là tế đàn mà Âm Dương Ma Đế lưu tại thế gian ngày xưa, đương nhiên là ta chỉ bắt chước, cho nên vẫn còn kém so với tế đàn nguyên bản.”
“Tế đàn của Âm Dương Ma Đế? !”
“Không sai, Âm Dương Ma Đế ngày xưa có trí tuệ vô song, võ thông thiên địa, sáng chế ra một môn bí pháp Cái Thế, có thể câu thông Tà Thần trong hư không, thông qua phương thức dâng lên tế phẩm, cưỡng ép bức bách Tà Thần hoàn thành nguyện vọng của người thi pháp, mà môn bí pháp này ở dưới cơ duyên xảo hợp, đã bị ta chiếm được.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Audio] Kiếm Nghịch Thương Khung dịch [Audio] Kiếm Nghịch Thương Khung dịch](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/06/Audio-Kiem-Nghich-Thuong-Khung-dich-SE-Audio-Truyen.jpg)







