[Dịch] Siêu Cấp Phản Diện
Tập 59 : Lộ răng nanh (c291-c295)
❮ sautiếp ❯Chương 291: Lộ răng nanh
Mà nếu như nói tin tức tiêu cục Phi Ưng bị diệt môn mà Tiêu gia lại không nhúc nhích chỉ khiến cho các thế lực dưới trướng của Tiêu gia cảm thấy ớn lạnh, vậy tin tức truyền đến kế tiếp lại khiến cho những thế lực này hoàn toàn sợ đến mức choáng váng.
“Truyền quân lệnh của ta! Giết!”
Trần Tiêm Tiêm suất quân bao vây Lạc Nguyệt Tông – cũng là một thế lực đã rời khỏi Tiêu Thành ngày xưa, 200 võ giả Hậu Thiên đỉnh phong cùng nhau tiến lên, cao tầng của Lạc Nguyệt Tông bị tàn sát toàn bộ, chỉ còn lại đệ tử phổ thông là được bỏ qua, mà tông chủ Lạc Nguyệt Tông có tu vi cảnh giới Luyện Khí Hóa Thần thì là bị Trần Tiêm Tiêm dùng ba quyền đánh chết ngay tại chỗ ở trên quảng trường Lạc Nguyệt Tông!
“Một người cũng không để lại, tru diệt cả nhà!” Lạc Tương Tư suất quân bao vây Thần Võ Môn đã chạy trốn ra khỏi Tiêu Thành vào lúc trước, dựa vào Thất Đại Nghịch Diệt Thiên Tuyệt Địa thiên hạ vô song, nàng đơn thương độc mã giết vào bên trong Thần Võ Môn, những nơi đi qua gió táp mưa sa, âm thanh đao kiếm vang vọng, vô số đệ tử Thần Võ Môn bị miểu sát, môn chủ Thần Võ Môn có tu vi cảnh giới Luyện Thần Phản Hư thì bị nàng đốt thành tro bụi, hài cốt cũng không còn.
“Ta chỉ giết kẻ đầu đảng thủ ác, người nào đầu hàng có thể miễn tội chết, nhưng tội sống thì khó tha!” Lưu gia mà Doanh Phượng Tiên suất quân bao vây cũng là thế lực trốn ra từ Tiêu Thành ngày xưa, Âm Dương Nhãn thần bí khó lường, ánh mắt của nàng đi đến chỗ nào, tất cả mọi người liền ngã xuống đất, tinh thần tan vỡ mà chết, Lưu gia từ trên xuống dưới, toàn bộ những người dựa vào nơi hiểm yếu để chống lại đều bị giết, người đầu hàng sau khi bị phế võ công thì được thả rời đi, mà gia chủ Lưu gia có tu vi cảnh giới Luyện Khí Hóa Thần thì bị Doanh Phượng Tiên vận dụng Âm Dương Nhãn diễn hóa Thần Quang trắng đen, xuyên thủng trái tim, đánh chết ở ngay trên cửa đại viện Lưu gia.
Đến đây! Ở trong phạm vi thế lực của Tiêu gia, bốn thế lực có quan hệ đến Tiêu Thành ngày xưa đã bị tiêu diệt toàn bộ!
Những thế lực này kỳ thật đều là đi theo tiêu cục Phi Ưng lúc đầu đào vong đến Ung Châu Đạo, sau khi Tiêu gia đến cũng là không nói hai lời liền đầu hàng Tiêu gia, trở thành chó săn của Tiêu gia, nhưng bây giờ đều không ngoại lệ, toàn bộ đều bị bốn nữ chia ra đánh tan, tịch biên gia sản, xét nhà diệt môn.
Trong đó Lạc Tương Tư là có sát tính nặng nhất, ba người Dương Xuân, Trần Tiêm Tiêm, Doanh Phượng Tiên hoặc nhiều hoặc ít còn để lại mấy phần sinh cơ, còn Lạc Tương Tư chính là giết từ đầu tới đuôi, tận mắt nhìn cảnh tượng chiến đấu của nàng, thậm chí còn không dám cho rằng nàng là đệ tử của Thuần Dương Cung, người không biết còn tưởng rằng nàng là ma đầu Minh Giáo.
Nhưng bất kể nói như thế nào, điểm giống nhau của bốn cái thế lực này là rất rõ ràng.
Đó chính là tất cả bọn hắn đều là thế lực trốn ra khỏi Tiêu Thành, hơn nữa không ngoại lệ tất cả đều là có bản tính không tốt, thường xuyên làm mưa làm gió ở địa bàn của bản thân, khiến cho dân tình kêu ca.
Cho nên bốn người Dương Xuân cũng là tìm một cái lý do phi thường thích hợp: các nàng đây là đang báo thù cho lão tổ Tiêu gia chiến tử ở Tiêu Thành ngày xưa, lúc trước chính là do những thế lực này lâm trận bỏ chạy, mới khiến cho lão tổ Tiêu gia chết trận, hơn nữa những thế lực này còn làm mưa làm gió ở địa bàn của mình không có một chút phong phạm chính đạo nào.
Các nàng đây là đang trừ hại vì dân! Cái lý do này vừa ra, không ít thế lực vốn đang bởi vì bốn người Dương Xuân diệt môn bốn phía mà lòng người bàng hoàng đều trở nên bình tĩnh trở lại, nguyên nhân cũng rất đơn giản: Chúng ta con m* nó cũng không có quan hệ gì với Tiêu Thành a!
Mà những thế lực có quan hệ với Tiêu Thành, ngày bình thường lại còn có hành vi không đứng đắn, thì trực tiếp bị doạ cho sợ vỡ mật, sợ sáng ngày mai vừa thức dậy liền nhìn thấy Hổ Phách Đao của Dương Xuân gác ở trên cổ của mình.
Một lần này đã khiến cho toàn bộ các thế lực ở trong địa bàn của Tiêu gia triệt để bạo động, các thế lực không có quan hệ với Tiêu Thành cũng suy nghĩ lại, không đúng! Mình là không có quan hệ với Tiêu Thành, nhưng bây giờ lại có quan hệ với Tiêu gia a! Vạn nhất bốn người Dương Xuân muốn cá chết lưới rách cùng với Tiêu gia, bản thân chẳng phải là sẽ đứng mũi chịu sào hay sao?
Mà thế lực có quan hệ cùng với Tiêu Thành, càng là bị dọa đến mức trực tiếp tuyên bố đoạn tuyệt liên hệ cùng với Tiêu gia, sau đó không nói hai lời liền bắt đầu thu thập đồ đạc chuẩn bị đào tẩu, trên đường chạy trốn cũng không nháy mắt một cái.
Chuyện này khiến cho Tiêu gia được tận mắt thưởng thức một hồi cảm giác của lão tổ Tiêu gia ở Tiêu Thành ngày xưa.
Người đi nhà trống, người chạy trà nguội.
Tiêu Thành trước đó vô cùng phồn hoa, bất quá chỉ trong mấy tháng thời gian, thì đã có rất nhiều người lựa chọn thoát đi, mà mấy trăm dặm ở chung quanh Tiêu Thành, vốn nên là địa bàn của Tiêu gia, nhưng cũng có không ít người vạch rõ giới hạn cùng với Tiêu gia, phàm là thế lực vẫn đi theo Tiêu gia, đều là một số thế lực phản bội Trung Nguyên như Tiêu gia và có đại tội ác.
“Chuyện này! Chuyện này, chuyện này, chuyện này! Đáng chét!”
“Ba!” Tiêu Lâm Thân luôn bình thản, tu thân dưỡng tính từ trước đến nay nổi trận lôi đình, trực tiếp ném chén trà ở trong tay xuống đất.
“Tại sao lại có thể như vậy! Đáng chết! Đám vong ân phụ nghĩa này!”
Tiêu Lâm Thân vừa mới chiếm được tin tức, trước đó Tiêu gia đi tới Ung Châu Đạo, vì khuếch trương thế lực đã đặc biệt chiêu mộ môn khách, lại có một phần ba người trốn đi trong đêm! Đám vong ân phụ nghĩa này! Lúc trước gia nhập vào Tiêu gia không biết đã thu của Tiêu gia bao nhiêu chỗ tốt, hiện tại liền trở mặt không nhận người trong nháy mắt!
“Đại trưởng lão, ở bên ngoài bây giờ có lời đồn, nói Tiêu gia chúng ta cay nghiệt thiếu tình cảm, căn bản không xứng làm thống soái võ lâm ở Ung Châu Đạo, muốn liên hợp lại thảo phạt chúng ta!”
“Nghe nói người của Thanh Long Trang cùng với tiêu cục Liệt Dương đã đáp ứng, bọn họ bây giờ đang ở cùng một chỗ với bốn người Thuần Dương Cung kia, đang tập kết ở bên ngoài Tiêu Thành, có thanh thế phi thường to lớn!”
“Thảo phạt chúng ta? ! Chỉ bằng vào đám ô hợp đó? !” Hai mắt của Tiêu Lâm Thân lấp lóe lãnh quang, ẩn ẩn thậm chí còn mang theo vài phần huyết sắc.
“Vừa vặn! Chỉ là bốn tiểu cô nương, liền thực sự muốn đánh bại Tiêu gia chúng ta? Nhất định chính là nói si nói mộng! Truyền lệnh xuống, tập hợp đủ nhân mã, ta sẽ tự mình xuất thủ, ngoài ra các ngươi cũng hãy thông tri cho gia chủ, lần này là nguy cơ của Tiêu gia chúng ta, cũng là kỳ ngộ của Tiêu gia chúng ta, nhất định phải đánh ra uy nghiêm của Tiêu gia một lần nữa!”
“Gia chủ đã nói qua, giang hồ chú ý lợi ích, nhưng càng coi trọng sinh tử hơn! Đám thế lực kia đơn giản chính là cỏ mọc đầu tường mà thôi, thật sự cho rằng Tiêu gia chúng ta không trị được bọn hắn?”
“Vâng!”
Rốt cục, sau khi kéo dài hỗn loạn trong ba tháng, Tiêu gia đã lộ ra răng nanh lần đầu tiên.
Chương 292: Buồn nôn
Ở bên ngoài Tiêu Thành, bốn người Dương Xuân, Lạc Tương Tư, Trần Tiêm Tiêm, Doanh Phượng Tiên nhìn toà Tiêu Thành sau khi được trùng kiến này, trên mặt không hẹn mà cùng lộ ra thần sắc chán ghét.
Không biết có phải là Tiêu Nguyên Thần có sở thích quái dị hay không, ở bên ngoài toà Tiêu Thành mới trùng kiến này có độ tương tự từ 8 thành trở lên so với tòa Tiêu Thành ở Tây Vực ngày xưa, nhưng chuyện cho tới bây giờ, loại độ tương tự này chỉ làm cho bốn nữ cảm thấy buồn nôn, thậm chí còn có một loại dục vọng không kịp chờ đợi phá hủy toà Tiêu Thành này.
Giữ lại cái gọi là “Tiêu Thành” này, nhất định chính là đang vũ nhục lão tổ Tiêu gia đã chiến tử ở biên cương!
Trần Tiêm Tiêm thu hồi lại biểu lộ, sau đó quay người nhìn về phía sau lưng, mà ở nơi đó, thì là các thế lực lớn nhỏ của võ lâm Ung Châu Đạo, trong đó lại lấy Thanh Long Trang cùng với tiêu cục Liệt Dương cầm đầu, bất quá người cầm lái của hai cái thế lực này, cũng chính là chiến lực Hợp Đạo Tôn Giả cũng không có tự mình đi đến đây, thay vào đó thì là người đứng thứ hai có tu vi Luyện Thần Phản Hư.
Mà ở phía sau hai cái thế lực này, cũng không thiếu thế lực tập trung, từng người đều là lòng đầy căm phẫn, lộ ra bộ dáng có thâm cừu đại hận với Tiêu gia, nhưng nếu nhìn kỹ, liền sẽ phát hiện ra trong ánh mắt bọn hắn nhìn Tiêu Thành to lớn, tràn đầy dục vọng cùng với tham lam, phảng phất như đã bắt đầu tưởng tượng tràng cảnh chia cắt Tiêu gia sau này.
Nói thật, những cái thế lực này cùng với Tiêu Thành đối diện đều khiến cho bốn nữ cảm thấy buồn nôn.
Nhưng hiện tại bọn hắn vẫn còn có chỗ hữu dụng, cho nên Lạc Tương Tư là người đầu tiên lộ ra nụ cười xán lạn, nói: “Chư vị, lần này được mọi người ủng hộ, trừ hại vì võ lâm Ung Châu Đạo cùng với chúng ta, tiêu diệt phản nghịch Trung Nguyên, u ác tính của võ lâm – Tiêu gia, thật sự là khiến cho chúng ta cảm động không thôi, ở đây, Tương Tư cũng đa tạ các vị!”
“Đâu có, đâu có.”
“Tương Tư tiểu thư khách khí rồi, ngài thế nhưng là đại nhân vật của Thuần Dương Cung, chúng ta chẳng qua chỉ là dệt hoa trên gấm mà thôi.”
“Chỉ là đến lúc đó, tài sản của Tiêu gia…”
Sau khi nghe được câu nói này, Lạc Tương Tư mặt không đổi sắc nói: “Đương nhiên, chúng ta cũng không thể để cho chư vị đi một chuyến uổng công, cho nên lần này tấn công vào Tiêu gia, chư vị có thể tự mình phân phối tất cả tài sản của Tiêu gia, chúng ta sẽ không lấy một phân một hào nào! Xin mọi người hãy yên tâm, Thuần Dương Cung chúng ta quyết không nuốt lời!
Lời nói này của Lạc Tương Tư vừa ra, biểu tình của tất cả mọi người liền biến đổi, chợt thay đổi ánh mắt, giống như sói đói nhìn về Tiêu Thành ở phía xa.
Nếu như nói lúc ban đầu bọn hắn chỉ là đến phất cờ hò reo, đứng ở phía sau trợ hứng mà nói, hiện tại lại không giống, nếu như không thể xông lên trước nhất, đến lúc cướp giật đồ coi như là không có phần của bọn hắn!
“Hừ! Tấn công vào Tiêu gia chúng ta? Nhất định chính là si tâm vọng tưởng!”
Đúng lúc này, cửa chính Tiêu Thành ầm ầm mở ra, chỉ thấy một ông lão suất lĩnh đệ tử Tiêu gia cùng với môn khách, có gần một ngàn người chậm rãi đi ra, làm cho người ta cảm thấy ngoài ý muốn là, ở phía sau hắn, thình lình cũng có bốn vị trưởng lão Tiêu gia cảnh giới Luyện Thần Phản Hư, ngoài ra chấp sự cùng với đệ tử Tiêu gia, cũng có không ít người nắm giữ tu vi cao thâm.
Tối thiểu là chỉ về mặt khí thế, Tiêu gia quả thực cũng là chia 50: 50 so với đoàn người Dương Xuân.
Đương nhiên, chuyện này cũng là vì nguyên nhân hai đại thế lực Thanh Long Trang cùng với tiêu cục Liệt Dương xuất công không xuất lực, còn những thế lực còn lại đều là một đám ô hợp, nhưng dù vậy, cũng có thể nhìn ra nội tình của Tiêu gia.
Bất quá khi nhìn thấy đội hình bày ra của phe Dương Xuân, sắc mặt của đại trưởng lão Tiêu Lâm Thân cũng có một chút biến hóa.
Người đối diện quả nhiên là có thực lực rất mạnh!
Đè nén kinh ngạc trong lòng xuống, Tiêu Lâm Thân trực tiếp bỏ qua nhóm người Dương Xuân, hướng về phía hai vị người đứng thứ hai của Thanh Long Trang cùng với tiêu cục Liệt Dương, nói ra: “Hai vị huynh đài, Tiêu gia chúng ta từ khi đi đến Ung Châu Đạo, hẳn là cũng không gợi lên xung đột với Thanh Long Trang còn có tiêu cục Liệt Dương a, không biết các ngươi đây là có ý gì?”
Nói đến đây, ngữ khí của Tiêu Lâm Thân cũng là ẩn hàm uy hiếp: “Nếu như Thanh Long Trang cùng với tiêu cục Liệt Dương có ý kiến gì đối với Tiêu gia chúng ta mà nói, vậy thì hãy tự mình đi gặp gia chủ của chúng ta một lần.”
Gia chủ Tiêu gia Tiêu Nguyên Thần, mọi người đều biết đó là một vị Võ Đạo Tông Sư, mà người mạnh nhất của Thanh Long Trang cùng với tiêu cục Liệt Dương bất quá cũng chỉ là Hợp Đạo Tôn Giả mà thôi, đây mới là chỗ dựa lớn nhất của Tiêu Lâm Thân cùng với Tiêu gia, cũng là chỗ kiêng kị lớn nhất của những người khác, tối thiểu là lời này vừa được nói ra, sắc mặt của không ít thế lực ở phía đối diện cũng có một chút biến hóa.
Trần Tiêm Tiêm thầm nghĩ không tốt ở trong lòng, vội vàng đứng dậy nói: “Gia chủ Tiêu gia? Trần sư huynh của Thuần Dương Cung chúng ta, thế nhưng lại rất tưởng niệm quý gia chủ đấy!”
Tất cả mọi người đều biết rõ, Trần sư huynh ở trong miệng của Trần Tiêm Tiêm, tự nhiên là người hành tẩu trong thiên hạ của Thuần Dương Cung – Trần Khuynh Địch!
Ý niệm tới đây, một số người lộ ra vẻ khiếp sợ nhất thời ưỡn thẳng sống lưng, một lần nữa trở nên hưng phấn.
Đúng a! Các ngươi có Võ Đạo Tông Sư, chúng ta bên này cũng có người hành tẩu trong thiên hạ của Thuần Dương Cung, chỉ cần dựa vào cái thân phận này, chẳng lẽ còn có thể kém hơn các ngươi hay sao?
Thấy bầu không khí biến hóa, Tiêu Lâm Thân há miệng còn muốn nói gì đó, bất quá lời còn chưa dứt, một thanh âm liền giáng xuống từ trên trời, mang theo áp lực ngập trời cuốn tới.
“Người hành tẩu trong thiên hạ? Hừ, đừng nói là người hành tẩu trong thiên hạ, coi như hắn là cung chủ Thuần Dương Cung, bất quá cũng chỉ là một vị Hợp Đạo Tôn Giả, làm sao có thể diệt Tiêu gia chúng ta? Làm sao có thể so sánh cùng với ta? !”
Một thân ảnh mặc áo bào đen chậm rãi đi ra từ bên trong Tiêu Thành, theo thanh âm truyền đến, áp lực thuộc về Võ Đạo Tông Sư ngập trời chính là ép về phía bốn nữ, giống như là một tòa Thái Cổ Thần Sơn, ở những chỗ áp lực bao trùm ngay cả là mặt đất cũng đều xuất hiện khe hở mà dùng mắt trần cũng có thể nhìn thấy, bốn nữ càng là chủ yếu nhằm vào đối phương.
“Quả nhiên đã xuất hiện! Gia chủ Tiêu gia, Tiêu Nguyên Thần!”
Khí tức Võ Đạo Tông Sư vừa hiển lộ, liên quân võ lâm Ung Châu Đạo trước đó còn tản ra khí thế hung hăng lập tức sụp đổ một nửa, đừng nói là hò hét, coi như là ho một tiếng cũng không dám, cho dù là hai người đứng thứ hai của Thanh Long Trang cùng với tiêu cục Liệt Dương, cũng là như thế.
Chương 293: Đều là kế hoạch của ta!
Bất quá cơ hồ là đồng thời, lại có một chùm ánh sáng phát ra ở phía đối diện Tiêu Nguyên Thần, bay đến từ một phía đường chân trời khác.
Xua tan mây mù, như mặt trời giáng lâm, lại phảng phất như một đầu cuồng long thoát khốn mà ra vọt thẳng lên cửu trọng thiên, mang theo khí thế ngập trời trong nháy mắt liền cắt rách uy áp của Tiêu Nguyên Thần.
Dương Xuân, Doanh Phượng Tiên, Trần Tiêm Tiêm cùng với Lạc Tương Tư cũng nhẹ nhàng thở ra một hơi, khôi phục lại năng lực hành động.
“Sư huynh quả nhiên đã đến!”
“Xem ra chúng ta đã đoán đúng, sư huynh chính là muốn chúng ta xuất thủ khiến cho Tiêu gia tan rã, sau đó sư huynh sẽ xuất hiện ngăn cản Tiêu Nguyên Thần, dùng một hơi kết thúc tất cả!”
“Hiện tại chính là thời điểm mà sư huynh xuất thủ, sư huynh quả nhiên đã đến!”
“Đại ca ca thật tuyệt!”
Ở dưới ánh mắt kính nể của bốn người, có một bóng người lấp lóe mà đến từ đường chân trời, sau mấy cái chớp mắt liền rơi vào cửa ra vào của Tiêu Thành, cũng mang theo khí thế hung lệ giống như cuồng long, chí cương chí dương, vẻn vẹn chỉ đi đến trước mặt, đã có nhiệt lượng mênh mông đập vào mặt, rõ ràng là Trần Khuynh Địch toàn thân áo trắng, cõng Xích Tiêu Kiếm!
“Trần Khuynh Địch!” Tiêu Nguyên Thần lộ ra thần sắc nghiêm túc, gằn từng chữ nói ra danh tự của người trẻ tuổi khiến cho hắn cắn răng nghiến lợi này.
Quả nhiên, mọi thứ đều là do người này tính toán!
Mặc dù hắn đã ngờ được là đối phương sẽ nghĩ biện pháp liên hợp các thế lực trong võ lâm Ung Châu Đạo, nhưng không nghĩ đến đối phương thế mà đi ngược lại con đường cũ, thông qua làm tan rã các thế lực Tiêu gia để liên hợp các thế lực khác, lúc kia bản thân hắn còn đang ở bên trong sơn trang Phong Tuyết, vào thời điểm trở về, tất cả đã không còn cách nào vãn hồi.
Tên Trần Khuynh Địch này, quả nhiên là âm hiểm xảo trá, vô cùng đáng sợ! Thậm chí lúc trước nếu như không phải là vì đối phương, bản thân hắn căn bản không cần phải gian khổ như vậy, hoàn toàn có thể thực hiện kế hoạch lúc đầu, từ đó nhẹ nhõm tiến vào Trung Nguyên, trở thành cự kình hùng bá nhất phương…
Tất cả đều là bởi vì Trần Khuynh Địch!
Ở dưới ánh mắt soi mói oán hận của Tiêu Nguyên Thần, Trần Khuynh Địch nhìn chung quanh, hấp háy đôi mắt, cuối cùng hơi ngoẹo đầu.
“? ??”
Chẳng lẽ trong ba tháng ta bế quan, sau khi triệt để nắm vững Xích Tiêu Kiếm, sách lược hoàn mỹ vượt ngàn dặm, một thân một mình giết đến tận Tiêu gia, đã bị người ta phát hiện ra, bằng không thì vì sao ở đây lại có nhiều người như vậy?
Trần Khuynh Địch lộ ra thần sắc nghiêm túc, kinh lịch ở trong khoảng thời gian này nói cho hắn biết, lúc này hắn không nên biểu hiện ra một chút kinh ngạc nào, mà hẳn nên là thể hiện ra sự tỉnh táo vốn có của người hành tẩu trong thiên hạ của Thuần Dương Cung.
Hơn nữa trọng yếu hơn chính là câu nói “Sư huynh đã tới rồi!”.
Không sai! Ở bên cạnh ta thế nhưng còn có một đoàn nhân vật chính đây!
Nhìn đám người Dương Xuân cấp tốc đi tới bên cạnh hắn, Trần Khuynh Địch âm thầm thở ra một hơi, không nói đến những cái khác, tối thiểu có hai vị nhân vật chính Dương Xuân cùng với Trần Tiêm Tiêm, còn có nửa vị nhân vật chính Doanh Phượng Tiên đặt cơ sở, chính là hai tấm rưỡi phù chú hộ thân! Bản thân cho dù có đen đủi cũng không đen được bao nhiêu.
Mà cùng lúc đó, sau khi nhìn thấy hành động của đám người Dương Xuân, trong lòng của Tiêu Nguyên Thần lập tức càng trở nên chắc chắn.
“Trần Khuynh Địch! Quả nhiên đây đều là kế hoạch của ngươi sao!”
Như vậy còn có thể nói cái gì đây?
Trần Khuynh Địch trực tiếp gật đầu nói: “Không sai! Những cái này toàn bộ đều là kế hoạch của ta!”
Mặc dù không biết kế hoạch đến tột cùng là cái gì, nhưng nhìn qua dường như là cũng mang đến phiền toái không nhỏ cho Tiêu Nguyên Thần, vậy quản nó là cái gì chứ, coi như là kế hoạch đó ra sao hắn cũng không để ý! Dù sao thì lần này hắn tới cũng chính là chuyên môn khiến cho Tiêu Nguyên Thần, khiến cho cái gọi là Tiêu gia này không thoải mái.
Mà ở địa phương mà Trần Khuynh Địch không nhìn thấy được, ánh mắt mà bốn người Dương Xuân, Trần Tiêm Tiêm, Lạc Tương Tư, Doanh Phượng Tiên nhìn vào hắn lập tức càng thêm tràn đầy sợ hãi thán phục, mà ở phía đối diện của Trần Khuynh Địch, sắc mặt của Tiêu Nguyên Thần thì càng trở nên tái nhợt, chỉ cảm thấy một đoàn lửa giận đang thiêu đốt hừng hực ở trong lồng ngực.
Nếu như hắn không có đột phá đến Võ Đạo Tông Sư mà nói, chỉ sợ chuỗi kế hoạch của Trần Khuynh Địch lần này đánh xuống, bản thân hắn căn bản sẽ không ngăn nổi đối phương, chỉ có thể trơ mắt nhìn Tiêu gia sụp đổ, cuối cùng bị nghiền ép ở dưới đại thế võ lâm Ung Châu Đạo, hóa thành bụi mù trong lịch sử.
May mắn!
Vào giờ khắc này, Tiêu Nguyên Thần lại có mấy phần cảm giác may mắn.
May mắn là hắn đã đột phá vào thời điểm ở Tiêu Thành! May mắn bây giờ hắn đã là Võ Đạo Tông Sư!
Nếu như Tiêu Nguyên Thần vẫn là Hợp Đạo Tôn Giả, đừng nói là ngăn cản sự tính toán của đoàn người Trần Tiêm Tiêm, coi như là Trần Khuynh Địch đơn thương độc mã giết tới, chỉ sợ hắn cùng với toàn bộ Tiêu gia đều không có cách nào, nhưng bây giờ thì đã khác, bây giờ Tiêu Nguyên Thần hắn là Võ Đạo Tông Sư! Hắn không sợ những loại tính toán âm hiểm kia!
Chỉ cần dùng thực lực mà nghiền ép!
“Đi chết đi!” Trong mắt của Tiêu Nguyên Thần lóe lên vẻ tàn nhẫn, trực tiếp nâng tay ngưng tụ ra một bàn tay ma khí to lớn, bao phủ mà đến về phía Trần Khuynh Địch, giống như thái sơn áp đỉnh, không thể địch nổi.
Mà nhìn thấy Tiêu Nguyên Thần cư nhiên xuất thủ quả quyết như thế, đừng nói là đám người Trần Tiêm Tiêm, coi như là người của thế lực khác ở chung quanh đều là lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, bởi vì Tiêu Nguyên Thần xuất thủ quá quyết tuyệt, chẳng lẽ hắn không kiêng kị Thuần Dương Cung – một trong mười đại thánh địa võ đạo hay sao? Đó chính là thánh địa võ đạo a!
Cái nguyên nhân này lại phải quy lên bên trên xuất thân của Tiêu Nguyên Thần.
Tiêu gia khốn thủ ở Tiêu Thành hơn bốn trăm năm, đối với đại thế giang hồ, thậm chí là đủ loại tin tức cũng đều là không lý giải, hắn đương nhiên là biết rõ mười đại thánh địa võ đạo, cũng rất kính sợ, nhưng cũng chỉ vẻn vẹn là như thế mà thôi, hắn căn bản không biết thánh địa võ đạo tượng trưng cho cái gì, cũng không biết thánh địa võ đạo cuối cùng lại có lực lượng như thế nào.
Ở bên trên cái cơ sở này, sau khi bị Trần Khuynh Địch tạo ra cảm giác uy hiếp to lớn, Tiêu Nguyên Thần tự nhiên là sẽ không kiêng kị cái gì là Thuần Dương Cung, thân làm Võ Đạo Tông Sư, đánh giết một vị Hợp Đạo Tôn Giả còn phải do dự cái gì? Mặc kệ ở phía sau đối phương có bối cảnh gì, nếu muốn tiêu diệt Tiêu gia, vậy thì trước tiên cứ giết chết rồi lại nói!
Bàn tay ma khí to lớn trực tiếp giam cầm không gian ở chung quanh Trần Khuynh Địch, ở dưới lực áp bách kinh khủng, mặt đất ở dưới chân của Trần Khuynh Địch ầm ầm nổ tung, một cái hố cạn trực tiếp lấy hắn làm trung tâm khuếch tán ra, đồng thời Trần Khuynh Địch cũng có thể cảm giác được, cương khí Võ Đạo Tông Sư đáng sợ đang đè ép thân thể của hắn.
Chương 294: Thánh Binh
Nếu như là Hợp Đạo Tôn Giả bình thường, chỉ sợ chỉ là cỗ cương khí áp bách này liền có thể khiến cho bọn hắn hộc máu.
Nhưng đối với Trần Khuynh Địch kiêm tu Trượng Lục Kim Thân cùng với Đại Uy Thiên Long La Hán Quyền mà nói, loại áp lực này còn kém không ít.
Chỉ thấy hắn đứng thẳng bất động, Xích Tiêu Kiếm sau lưng lại bỗng nhiên ra khỏi vỏ, trong chốc lát quang mang đại phóng, lập tức chiếu rọi không gian mà bàn tay ma khí bao trùm, sau đó hóa thành một cột khí giống như cuồng long xông lên thiên không, trong nháy mắt liền xuyên thủng bàn tay ma khí, kiếm khí hung lệ trực tiếp chém nát bàn tay ma khí.
Kiếm khí của Xích Tiêu Kiếm khác biệt cùng với kiếm khí bình thường, hoàn toàn không có đặc điểm của kiếm khí, mà sắc bén giống như là yêu khí, mang theo hung lệ ngập trời, phối hợp thêm yêu khí kinh khủng, ngược lại giống như là vuốt sắc răng nhọn của một con cự long, có thể xé rách tất cả sự vật tiếp xúc với nó!
Theo cương khí của Trần Khuynh Địch rót vào, Xích Tiêu Kiếm cũng không ngừng phát ra tiếng kiếm reo như dã thú, từng đạo từng đạo gợn sóng mà mắt thường không thể thấy khuếch tán ra từ thân kiếm, vậy mà quả thực đã tạo thành một toà Kiếm Vực đáng sợ có vô tận kiếm ý trút xuống, vững vàng thủ hộ Trần Khuynh Địch ở trong trung tâm, phảng phất như có một đầu yêu long đang xoay quanh người của hắn.
Sau khi nhìn thấy một màn này, sắc mặt của Tiêu Nguyên Thần mới xem như là có một chút biến hóa: “Thần Binh…không đúng, là Thánh Binh! Ngươi chỉ là một vị Hợp Đạo Tôn Giả, thế mà mang theo người một kiện Thánh Binh? !”
Thần Binh Tiên Thiên, tên như ý nghĩa kỳ thật chính là binh khí tương ứng cùng với cảnh giới Tiên Thiên, nhưng trên thực tế cho dù là Võ Đạo Tông Sư, binh khí của phần lớn mọi người cũng chỉ là Thần Binh Tiên Thiên Cực Phẩm mà thôi, mà muốn từ cấp độ Thần Binh tiến thêm một bước, đạt tới giai đoạn Thánh Binh, còn muốn khó khăn hơn khiến cho Bảo Binh tiến giai thành Thần Binh rất nhiều.
Huống chi, Xích Tiêu Kiếm rõ ràng còn không phải là một kiện Thánh Binh thông thường.
Binh khí như thế, thế mà đưa cho một vị Hợp Đạo Tôn Giả, cách làm của nhà giàu tiêu tiền như nước này, hiển nhiên là Tiêu Nguyên Thần đi ra từ nông thôn sẽ không thể nào hiểu được.
“Cho dù có Thánh Binh, một vị Hợp Đạo Tôn Giả như ngươi lại có thể chèo chống được bao lâu?”
Tiêu Nguyên Thần cắn răng một cái, Xích Tiêu Kiếm xuất hiện đã khiến cho hắn cũng hơi cảm thấy sự đáng sợ của tòa Thuần Dương Cung ở phía sau của Trần Khuynh Địch, nhưng tên đã bắn đi làm sao có thể quay đầu, chuyện cho tới bây giờ đã hoàn toàn không thể vãn hồi, vậy thì càng không thể nương tay!
Ý niệm tới đây, Tiêu Nguyên Thần chẳng những không thu tay lại, ngược lại còn trực tiếp rút Hạo Nhiên Kiếm ở bên hông ra, vô tận ma khí hội tụ ở phía trên mũi kiếm trong nháy mắt, trong lúc mơ hồ còn có tiếng gầm của lệ quỷ, một kiếm chém tới, một cánh cửa ầm ầm mở ra trong hư không, từ trong đó tuôn ra vô tận kiếm khí mang theo ma tính.
Hạo Nhiên Kiếm Khí ngày xưa của Tiêu gia, bây giờ được Tiêu Nguyên Thần thi triển đi ra, lại phát ra ma tính ngập trời! Ngay cả bốn chữ lớn “Chính Khí Trường Tồn” do Hạo Nhiên Kiếm hiển hóa ra, bây giờ cũng đều hóa thành một màu đen kịt.
Nhìn qua bốn chữ Chính Khí Trường Tồn đen nhánh kia, khóe mắt của Trần Khuynh Địch nhảy lên.
Đối mặt với một kiếm này, Trần Khuynh Địch cũng không lui lại, hắn thậm chí là còn thu hồi kiếm khí hung lệ của Xích Tiêu Kiếm, sau khi tra kiếm vào vỏ còn tiến lên một bước, dùng tay không tấc sắt đấm ra một quyền về phía ma kiếm, mà chính là một quyền này, lại đánh ra vô tận ánh sáng.
Trong chốc lát ánh sáng nở rộ, mang theo quyền ý vô song! Vô Lượng Quang Minh Ấn!
Vô Lượng Quang Như Lai ngồi ở trong hư không, hết sức ngưng thực, nhìn qua phảng phất như là một vị đại phật chân chính bước vào phàm trần, còn có quyền ý của Trần Khuynh Địch gia trì, một quyền đấm ra, hợp nhất tinh, khí, thần, giống như có thể vượt qua tất cả trở ngại, vượt qua tất cả các trói buộc, đánh ra một cái tiền đồ tươi sáng, đánh ra một cái tương lai tươi sáng!
Ầm ầm! Đại địa băng liệt, không khí ở giữa Trần Khuynh Địch cùng với Tiêu Nguyên Thần cũng đều chấn động, sóng xung kích kịch liệt thậm chí còn đụng bay toàn bộ đám người Trần Tiêm Tiêm còn có đám người Tiêu gia ở khoảng cách gần, mặt đất càng phảng phất như là bị thiên thạch đụng vậy, toàn bộ vỡ vụn ra, thiên địa nguyên khí cuồng bạo càng là không ngừng vang lên tiếng lách tách như sấm nổ.
Cuối cùng, ma kiếm tiêu tán, Hạo Nhiên Kiếm lui về trên tay của Tiêu Nguyên Thần, mà Trần Khuynh Địch thì liên tục lùi lại 12 bước, một cước cuối cùng trực tiếp lún sâu vào trong lòng đất, thẳng qua mắt cá chân, cuối cùng mới đứng vững thân hình.
“Ha ha, ha ha ha ha, ha ha ha!”
Rõ ràng là Tiêu Nguyên Thần chiếm cứ thượng phong tuyệt đối, nhưng người cười to thoải mái lại là Trần Khuynh Địch.
Nguyên nhân rất đơn giản.
Trần Khuynh Địch mặc dù bị đánh lui, nhưng khác biệt cùng với lần ở ngoại ô Tiêu Thành, lần này hắn không có bị thương!
Lần trước vào thời điểm ở ngoại ô Tiêu Thành, Trần Khuynh Địch giao thủ cùng với vị Hộ Pháp Thần Tôn của Bái Hỏa Ma Giáo kia, cơ hồ là qua chiêu thứ nhất liền bị chấn thương, mặc dù liên tục gắng gượng qua mấy chiêu, nhưng chung quy vẫn là rất miễn cưỡng, nhưng lần giao thủ này lại rõ ràng có khác biệt so với lần trước.
Mặc dù vẫn bị đánh lui, nhưng ít ra Trần Khuynh Địch cũng không có bị thương!
Chuyện này chính là nhờ vào thu hoạch trong hành trình đi đến Tiêu Thành, sự bồi dưỡng của Long Hổ Giao Thái Thiên Địa Đại Đồng Thuật đối với Kim Đan là vô cùng cao cấp, xem như là một loại huyền công đỉnh tiêm của Đạo Môn, từ đó lực lượng diễn sinh ra cũng là vô cùng cường hãn, vô luận là chất lượng hay là số lượng đều muốn vượt qua Trần Khuynh Địch lúc đầu.
Cũng chính là vì như thế, hiện tại Vô Lượng Quang Minh Ấn do Trần Khuynh Địch thi triển ra, trong khí huyết có hình dạng long hổ, tăng cường uy lực lên trọn vẹn ba thành, hơn nữa võ giả Thể Tu vốn là chịu đòn rất giỏi, Tiêu Nguyên Thần lại vừa mới đột phá đến Võ Đạo Tông Sư không lâu, lúc này mới dẫn đến kết quả sau khi đối đầu một chiêu mà Trần Khuynh Địch lại không có một chút tổn hao nào.
Mà cái kết quả này, cũng khiến cho tinh thần của đoàn người Dương Xuân đại chấn, mà sắc mặt của đám người Tiêu gia thì lại biến hóa.
“Đáng chết!‘’
Nhưng đối với Tiêu Nguyên Thần mà nói, cái kết quả này lại khiến cho hắn không thể tiếp nhận.
Làm ơn! Hắn bây giờ thế nhưng là Võ Đạo Tông Sư a! Đường đường là Võ Đạo Tông Sư, đặt ở nơi nào cũng là cự đầu một phương, cho dù là thánh địa võ đạo cũng đều sẽ lấy lễ để tiếp đón, kết quả thế mà giao thủ cùng với một võ giả Hợp Đạo Tôn Giả, còn không thể đánh bị thương đối phương? ! Đây quả thực là sỉ nhục.
Trong chớp mắt, một đoàn ma khí đen nhánh từ trong cơ thể của Tiêu Nguyên Thần liền cuộn trào ra mãnh liệt, hội tụ toàn bộ ở trên Hạo Nhiên Kiếm, chỉ thấy Tiêu Nguyên Thần bổ ra một kiếm, uy thế kinh người của ma kiếm trước đó lại hiện ra!
Chương 295: Chỗ cường đại của Võ Đạo Tông Sư
Đây chính là chỗ cường đại của Võ Đạo Tông Sư, bọn hắn hoàn toàn có thể thi triển lặp lại võ học có uy lực đáng sợ!
Hợp Đạo Tôn Giả bình thường, sau khi thi triển xong một chiêu võ học cường đại, sẽ khó tránh khỏi tình huống không đủ sức lực, nhưng Võ Đạo Tông Sư đã thành tựu vạn pháp quy nhất, Kim Đan nối liền với thiên địa, có thể tùy thời tự do hấp thu thiên địa nguyên khí để bổ sung tiêu hao của bản thân, căn bản là không bị khốn nhiễu ở cái phương diện này.
Cho nên Tiêu Nguyên Thần mới có thể thi triển ra một chiêu ma kiếm kia một lần nữa.
Hơn nữa lần này không chỉ có một kiếm, mà là mấy chục đạo kiếm ảnh, trong đó có thật có giả, có mạnh có yếu, nhưng đều không ngoại lệ, toàn bộ đều mang theo lực lượng đáng sợ như thái sơn áp đỉnh!
“Khục!” Trần Khuynh Địch ngậm miệng, vừa rồi hắn dùng Vô Lượng Quang Minh Ấn đối cứng với ma kiếm của Tiêu Nguyên Thần, nói đến cùng kỳ thật chính là để trắc nghiệm một chút thực lực của bản thân đã đạt đến mức độ nào, nhưng bây giờ Tiêu Nguyên Thần rõ ràng đã phẫn nộ rồi, xuất thủ không lưu tình một chút nào, ở bên trong kiếm ảnh tràn ngập sát cơ lăng lệ.
Cách làm ổn thỏa nhất, tự nhiên là thôi động Xích Tiêu Kiếm, như vậy thì tự nhiên tất cả đều tốt.
Nhưng mà…nói thật, Trần Khuynh Địch không muốn làm như vậy!
Từ sau khi kinh lịch một trận đánh ở Tiêu Thành, không nói đến những cái khác, lá gan của Trần Khuynh Địch đã lớn thêm không ít!
Hắn cảm thấy một chiêu mới vừa rồi còn chưa phải là cực hạn của bản thân, bản thân hắn còn có thể mạnh hơn! Cho nên hắn muốn nhìn một chút, nhìn thử xem cực hạn của bản thân rốt cuộc ở chỗ nào, mà cái cực hạn này, không thể nghi ngờ là cần một đối thủ thật mạnh để bức đi ra! Mà Tiêu Nguyên Thần chính là đối thủ tốt nhất!
Trong lần này, Trần Khuynh Địch chỉ do dự trong nháy mắt, liền ngang nhiên xuất thủ!
Hắn cũng không sử dụng Xích Tiêu Kiếm, mà dùng một tay chỉ trời, một tay chỉ đất, trong chớp mắt âm dương luân chuyển, chỉ thấy Thần Quang ở trong mắt của Trần Khuynh Địch nở rộ, thiên địa nguyên khí chung quanh vậy mà bị bóp méo, ngăn cản kiếm ảnh mạnh mẽ của Tiêu Nguyên Thần, mà những kiếm ảnh chân chính thì tự nhiên có thể đột phá.
Nhưng những kiếm ảnh kia chẳng qua chỉ là chướng nhãn pháp, cũng đã bị Trần Khuynh Địch ngăn lại.
Cuối cùng chỉ có ba đạo ma kiếm sắc bén nhất rơi vào trước mặt hắn, nhưng vào lúc này, Trần Khuynh Địch không lùi mà tiến tới, bước ra một bước, Thiên Địa Tạo Hóa Âm Dương Hồng Lô Quyết lưu chuyển ở trong lòng của hắn, khí huyết toàn thân chuyển hóa thành cương khí ở trong chớp mắt, phun ra từ trong cơ thể của hắn.
Thiên địa làm lô, tạo hóa làm công! Âm dương làm than củi, vạn vật làm đồng! Thiên Địa Tạo Hóa Âm Dương Hồng Lô Quyết! Nhìn qua rất có vài phần ý vị Đạo Môn, trên thực tế lại là một môn ma công thôn thiên nạp địa!
Trong lúc nhất thời, trên cánh tay chỉ trời của Trần Khuynh Địch hội tụ vô tận dương khí, trên cánh tay chỉ đất thì hội tụ vô tận âm khí, diễn hóa ra một vầng mặt trời cùng với mặt trăng, đảo ngược giống như bàn quay âm dương vậy, huyễn ảnh nhật nguyệt (mặt trời và mặt trăng) bay lên không trung, hóa thành một lò luyện to lớn, bóp méo thiên địa nguyên khí, ngay cả ba đạo ma kiếm của Tiêu Nguyên Thần cũng bị kẹt ở trong hư không không thể nhúc nhích.
“Quả nhiên là hữu dụng!” Trong lòng của Trần Khuynh Địch mừng thầm, hắn đã suy nghĩ thật lâu về Thiên Địa Tạo Hóa Âm Dương Hồng Lô Quyết, ngay từ đầu chỉ là dùng để tu luyện, nhưng đắn đo lấy đắn đo để, hắn liền phát hiện ra chỗ khác thường của môn võ công này, Âm Dương Chi Khí (dương khí và âm khí) mà môn võ công này hội tụ, không chỉ có thể dùng để gia tăng tốc độ tu luyện, mà còn có thể dùng để đối địch!
Nhật nguyệt luân chuyển, Âm Dương Chi Khí sôi trào, vậy mà giống như Xích Tiêu Kiếm vậy, mạnh mẽ tạo thành một tòa lĩnh vực, một mực bảo hộ Trần Khuynh Địch ở bên trong, mặc dù cường độ cùng với uy lực kém xa tít tắp Xích Tiêu Kiếm, nhưng dù nói như thế nào cũng là lĩnh vực a! Uy lực của nó vẫn là không thể coi thường!
“Ầm ầm!”
Đại địa chấn động, lò luyện Nhật Nguyệt cùng với ma kiếm đụng vào nhau lần thứ hai, cuối cùng cả hai đồng thời tiêu tán, Trần Khuynh Địch lại lui về phía sau 12 bước, sắc mặt trở nên ửng hồng, bất quá vẫn nhịn được không phun máu ra, lần này hắn đã bị thương, nhưng cũng chỉ là vết thương nhẹ mà thôi, lấy đặc tính kháng đòn cùng với thể lực của Thể Tu mà nói, thì không có gì đáng ngại!
Sắc mặt của Tiêu Nguyên Thần thì lại trở nên đen thui.
Mà ở một chỗ khác… tâm tình của Minh Vô Nhai vốn dĩ là đang vô cùng tốt, ở dưới áp lực của Thuần Dương Cung, Tiêu gia không thể không tìm kiếm sự trợ giúp của hắn, mặc dù ở giữa có một chút ngoài ý muốn, nhưng vẫn không thể cản trở bản thân hắn tranh giành lợi ích, khiến cho thế lực của Tam Anh Hội mở rộng thêm một bước, thậm chí là chiếm đoạt toàn bộ Tiêu gia.
Phải biết rằng, Tiêu gia mặc dù là đến từ nông thôn, nhưng vị Tiêu cự hiệp lúc trước kia lại là một kỳ tài ngút trời, võ công mà hắn truyền thừa xuống cũng có thể xưng là nhất tuyệt, điểm này Minh Vô Nhai thế nhưng là phi thường hâm mộ, dù sao thì hắn cũng dựng cơ nghiệp từ hai bàn tay trắng, đánh liều gần trăm năm mới dốc sức làm ra cơ nghiệp Tam Anh Hội bây giờ.
Vốn dĩ mà nói, dựa theo ước định của hắn và Tiêu Nguyên Thần, hắn hẳn là sẽ ở cùng một chỗ với Tiêu Nguyên Thần tiến hành áp chế người hành tẩu trong thiên hạ của Thuần Dương Cung, nhưng mà Minh Vô Nhai làm sao có thể thành thật như vậy, hắn đã sớm suy nghĩ kỹ càng, trước tiên chờ Tiêu Nguyên Thần đánh một trận với Trần Khuynh Địch, sau khi đánh xong hắn lại đến làm người hòa giải.
Nếu như vậy, hắn vừa thực hiện được ước định với Tiêu Nguyên Thần, cũng vừa ngăn cản được Trần Khuynh Địch.
Còn về việc trợ giúp Tiêu Nguyên Thần giết chết Trần Khuynh Địch…Đừng nói giỡn, Tiêu Nguyên Thần không biết sự đáng sợ của Thuần Dương Cung, nhưng Minh Vô Nhai hắn chẳng lẽ còn không biết sao, cho nên Trần Khuynh Địch là tuyệt đối không thể chết, chí ít là cũng không thể cứ như vậy chết ở trong tay của Tiêu Nguyên Thần, nếu không đến lúc đó bản thân hắn sẽ bị dính líu bởi vì đứng yên ở ngoài quan sát.
Chỉ là khiến cho Minh Vô Nhai không nghĩ tới chính là, người hành tẩu trong thiên hạ của Thuần Dương Cung thật đúng là thật sự có tài, thế mà quả thực là có thể chống chọi cùng với Tiêu Nguyên Thần, mặc dù là ở vào thế hạ phong, nhưng cũng không giống như các võ giả Hợp Đạo Tôn Giả khác, bị một đòn tiện tay của Võ Đạo Tông Sư đánh cho thổ huyết lui lại.
Mà đúng vào lúc này…
“Ừm?”
Lệnh bài truyền tin trong túi đựng đồ chấn động, Minh Vô Nhai sau khi ngây người một chút liền lấy lệnh bài ra, bắt đầu xem xét tin tức ở phía trên, kết quả vừa mới xem hết, lại có một cỗ khí tức mà hắn phi thường quen thuộc truyền đến từ phía chiến trường ở đằng xa, thậm chí còn dẫn động khiến cho huyết khí trong cơ thể của hắn biến hóa kịch liệt…








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










