[Dịch] Siêu Cấp Phản Diện
Tập 34 : Quả thật là như thế (c166-c170)
❮ sautiếp ❯Chương 166: Quả thật là như thế
Coi như là có khả năng rời đi, chỉ sợ cũng phải trả một cái giá thật là lớn, thật sự giống như là La Hạo nói vậy, ở trong cái giang hồ to lớn này, nếu ở phía sau không có thế lực ủng hộ mà muốn trưởng thành xác thực là rất khó khăn.
Cũng may mà bản thân nàng cũng không phải là loại người như vậy.
Ý niệm tới đây, Dương Xuân liền dứt khoát buông Hổ Phách Đao xuống, yêu khí quanh người cũng thu liễm lại một lần nữa.
“Rốt cục cũng tỉnh ngộ, ngươi dự định muốn vào Thiên Lan Kiếm Tông của ta?”
“Đừng nói giỡn.” Dương Xuân không cho vị tông chủ Thiên Lan Kiếm Tông này một chút mặt mũi nào, nói: “Coi như ta đồng ý gia nhập vào Thiên Lan Kiếm Tông, chỉ sợ là ngươi cũng không dám thu nhận!”
Lời phát biểu của Dương Xuân thật sự là quá mức tùy tiện, cho dù là lấy trình độ tu dưỡng của Vương Lan, cũng cảm thấy tức giận không nhẹ.
“Cũng được, mặc dù có một chút ngang bướng không chịu nổi, nhưng chờ sau khi gia nhập vào Thiên Lan Kiếm Tông, ta tin tưởng Hạo nhi sẽ khiến cho ngươi hối cải trở thành một con người mới.”
“Ngươi suy nghĩ quá nhiều rồi.”
Vương Lan không tiếp tục để ý tới Dương Xuân “Mạnh miệng”, mà trực tiếp chập hai ngón tay thành kiếm, một đạo kiếm khí u tối lăng không chợt hiện, mang theo lực lượng nguyên thần kinh khủng, đồng dạng là Cực Nhạc Thiên Nhân Kiếm Điển, thần kiếm nguyên thần mà Vương Lan thi triển ra liền khiến cho Dương Xuân cảm thấy uy hiếp to lớn, nếu như bị nó đánh trúng, chỉ sợ là sẽ thật sự trở thành một kẻ ngu ngốc.
Bất quá cho dù vậy, Dương Xuân vẫn không có động tác gì, chỉ khoanh hai tay ôm ngực, vừa cười lạnh vừa nhìn vào Vương Lan.
Kiếm khí phá không, không có một chút lưu tình nào chém về phía Dương Xuân đang đứng ở giữa quảng trường, mà Quỷ Ảnh ở bên cạnh Vương Lan cũng là trừng lớn hai mắt, gắt gao mà nhìn chằm chằm vào kiếm khí cùng với Dương Xuân.
Một giây sau, chỉ thấy một đạo thân ảnh như quỷ mị đột nhiên xuất hiện ở bên cạnh Dương Xuân, trực tiếp đưa tay bắt lấy thần kiếm nguyên thần mà Vương Lan vung ra, rõ ràng là lực lượng nguyên thần vô hình vô chất, lại giống như là vật hữu hình bị người tới nắm chặt ở trong tay, không ngừng phát ra tiếng kiếm reo giãy giụa.
“Đến!”
“Quả nhiên là có người!”
Đối mặt với người thần bí đột nhiên xuất hiện, Vương Lan cùng với Quỷ Ảnh đều không có bất kỳ một sự kinh ngạc nào, ngược lại còn lộ ra nụ cười “Quả thật là như thế, đã nằm trong dự liệu”.
Bất quá vào thời điểm đạo thân ảnh thứ hai, đạo thứ ba, thứ bốn xuất hiện, biểu lộ của hai người cũng có một chút phát mộng.
Làm sao lại có nhiều người như vậy?
Mà đổi thành một bên, Dương Xuân đã được Trần Tiêm Tiêm, Doanh Phượng Tiên còn có Lạc Tương Tư bao vây.
“Dương sư muội, lần sau cũng không nên làm chuyện nguy hiểm như vậy, coi như là lấy tu vi của sư huynh cũng không thể cam đoan là nhất định có thể bảo vệ được ngươi vào thời khắc mấu chốt.”
“Đúng rhế, ngươi cũng quá liều lĩnh, quá lỗ mãng.” Doanh Phượng Tiên cùng với Lạc Tương Tư đồng thời nói ra, nhìn Dương Xuân với ánh mắt tràn đầy lo lắng.
Mà Dương Xuân thì cười cười sờ lên cái đầu nhỏ của mình nói: “Ta rất tin tưởng đại ca ca cùng với mọi người.”
Tiếng hừ lạnh của Trần Tiêm Tiêm vang lên, cắt đứt lời nói của Dương Xuân.
“Ta xem ngươi là sau khi đột phá đến cảnh giới Tiên Thiên liền đắc ý quên mình rồi a.
Chớ quên, tự đại là thiên địch của võ giả, một võ giả không có lòng kính sợ, sẽ không thể đạt đến đỉnh phong.”
“Hì hì.” Dương Xuân cười cười, đột nhiên nói: “Đúng rồi, ta vừa rồi nói đến mọi người, cũng bao gồm cả ngươi a, Tiêm Tiêm tỷ.”
“Hả!”
“Xuỵt, nói đến lúc ở bên ngoài, người lo lắng nhất trong chúng ta đúng là Trần sư muội đấy.”
“Đúng a, nàng lo lắng đến mức đi tới đi lui, ngay cả hoa quả mà Trấn Cương Sứ đại nhân mua cũng đều không ăn đây.”
“Hừ, nói năng bậy bạ!” Trần Tiêm Tiêm tức hổn hển gầm thét.
Mà Dương Xuân thì cảm thấy khá là kỳ lạ mà nhìn Trần Tiêm Tiêm một cái, sau đó cũng cười ha hả.
Trong lúc nhất thời, bầu không khí ở giữa bốn người là hết sức hài hòa.
Sau đó Vương Lan cùng với Quỷ Ảnh thì liền cảm thấy lúng túng.
Đây coi là cái gì a? Xin lỗi, hai người bọn hắn còn đang đứng ở chỗ này đấy, đây không phải là không coi bọn hắn ra gì hay sao? Còn đang trò chuyện việc nhà với nhau? !
“Xem ra đệ tử của các hạ cũng không quá hiểu cái gì là quy củ.”
“Không biết là các hạ có biết hay không?”
Trần Khuynh Địch không để ý đến uy hiếp mịt mờ của Quỷ Ảnh cùng với Vương Lan, mà là đi dạo một vòng ở trên quảng trường, sau đó hướng ánh mắt nhìn vào trên người của La Hạo sắc mặt có chút tái nhợt.
“Ồ, vừa rồi ngươi nói chúng ta không có chỗ dựa là ngươi phải không?”
“Ấy? Ta…”
“Khụ khụ, không có ý tứ, xin cho phép ta tự giới thiệu mình một chút.”
Trần Khuynh Địch tiến về phía trước một bước, khí huyết toàn thân phun ra ngoài giống như núi lửa bộc phát, toàn bộ Thiên Kiếm Phong cũng rung lắc vào cái thời khắc này, tinh khí lang yên cuồn cuộn giống như thác nước chảy ngược dòng, xông thẳng lên tới tận chân trời.
Sau đó Trần Khuynh Địch đưa tay chỉ vào bản thân, nói: “Ta là Trần Khuynh Địch, Đạo Tử chân truyền của Thuần Dương Cung.”
Vương Lan cùng với Quỷ Ảnh dùng ba giây để suy nghĩ lời nói của Trần Khuynh Địch, “Ta, Thuần Dương Cung, Đạo Tử chân truyền, Trần Khuynh Địch.”
Một câu, nếu phân ra thành bốn đoạn mà nói, liền có thể hiểu rõ được ý tứ ở trong đó, nhưng Vương Lan cùng với Quỷ Ảnh thật giống như là ở trong nhận thức có vật cản vậy, quả thực là không thể hiểu được.
“Ngươi…”
“Trần Khuynh Địch? !”
Quỷ Ảnh là người thứ nhất thốt lên sợ hãi, ở bên trong vòng tròn của bọn hắn, thế nhưng là khá hiểu đối với vị Đạo Tử Thuần Dương này, không bằng nói là toàn bộ di tộc Đại Chu đều có hiểu rõ thật sâu đối với Thuần Dương Cung, nhất là vào trước đây không lâu, thái tử Hoành Xương Đại Chu còn bị vị Đạo Tử chân truyền này đánh lui.
Huống hồ cho dù là không có chuyện kia, Đạo Tử chân truyền của Thuần Dương Cung hiện tại ở trên giang hồ cũng giống như là sấm bên tai.
Muốn hỏi tại sao mà nói, tự nhiên là dính đến trận chiến Nam Cương Đạo trước đây không lâu.
Đừng nhìn Nam Cương Đạo có vị trí xa xôi, là một địa phương hoàn toàn không có liên quan cùng với Trung Nguyên, nhưng trên thực tế lại có không biết bao nhiêu thế lực hướng về nơi đó, không nói đến những cái khác, chín đại thành trì của Nam Cương Đạo, mỗi một tòa thành trì trên cơ bản cũng đều có một vị Hợp Đạo Tôn Giả phụ trách trấn thủ, đây quả thật là một sự tình đơn giản hay sao?
Đáp án dĩ nhiên là không phải.
Hợp Đạo Tôn Giả, phóng nhãn ra toàn bộ giang hồ mặc dù không phải là đám người đứng đầu nhất kia, nhưng cũng được xem như là thượng vị giả, mặc kệ là đặt ở trong dạng tông môn nào, cũng đều có quyền nói chuyện nhất định, cho dù là ở trong thánh địa võ đạo, cũng sẽ bảo trì tôn trọng đối với dạng Tôn Giả này, dù sao thì mấy vị Tôn Giả này đều không đơn giản.
Chương 167: Sát Nhân Cuồng Ma
Vạn nhất vào năm nào tháng nào ngày nào đột nhiên bộc phát linh cảm, sau đó đột phá đến Võ Đạo Tông Sư, tiếp đó nhớ tới thời điểm bản thân còn chưa phát đạt, người nào đã từng khạc một bãi nước bọt ở trước mặt ta, khiến cho tâm tình của bản thân vào ngày đó không tốt, quyết định xuất thủ trả thù một lần, đó há không phải là khóc không ra nước mắt.
Cho nên đối với Hợp Đạo Tôn Giả, các đại thế lực trong giang hồ đều sẽ cấp cho sự tôn trọng.
Mà sự tôn trọng này, cũng là thành lập trên số lượng, dù sao thì dạng võ giả Tiên Thiên đỉnh phong – Phản Hư Hợp Đạo cũng có số lượng không nhiều, không thể nào là giống như rau cải trắng bán ở trong chợ, căn cứ vào cái nguyên nhân này, Trấn Cương Sứ của chín đại thành trì ở Nam Cương Đạo cơ hồ toàn bộ đều là Hợp Đạo Tôn Giả, cũng là một điểm tương đối đặc thù.
Mà phần lý do đặc thù này, dĩ nhiên chính là do có sự ủng hộ mạnh mẽ của Trung Nguyên.
Trên thực tế, các đời Trấn Cương Sứ Nam Cương Đạo, cũng không phải tất cả đều là người của triều đình, ví dụ như mười đại thánh địa võ đạo cũng sẽ thường xuyên phái người tiến về Nam Cương Đạo phụ trách chức vị Trấn Cương Sứ, giống như là Trần Khuynh Địch vậy, đây cũng là một loại cân bằng, dù sao thì Trung Nguyên cũng là của mọi người, hoàng triều Đại Càn cũng không phải là kẻ ngốc, cũng không muốn gánh một mình.
Đương nhiên, Đại Đô Hộ Nam Cương có quyền lực cao nhất, hoàng triều Đại Càn vẫn sẽ luôn một mực nắm ở trong tay.
Cũng chính vì như thế, Nam Cương Đạo cũng không chỉ là Nam Cương Đạo của hoàng triều Đại Càn, mà các tông môn thế lực có danh tiếng ở Trung Nguyên cơ hồ đều có người ở đó, cho nên một khi Nam Cương Đạo có một chút xíu gió thổi cỏ lay, trên cơ bản toàn bộ Trung Nguyên cũng đều sẽ biết được tình huống, điểm này ở Bắc Nhung, Tây Vực cùng với Đông Hải, cũng giống như vậy.
Mà lần chiến tranh Nam Cương Đạo này, tự nhiên là cũng không ngoại lệ.
Từ lúc bắt đầu chiến tranh, đến khi chiến tranh kết thúc, thậm chí là chiến quả sau cùng, mọi chi tiết không chỉ có nằm ở trong tay của triều đình, mà cũng nằm ở trong tay của rất nhiều thế lực ở Trung Nguyên, tin tức có quan hệ đến các nhân vật có biểu hiện kiệt xuất trong chiến tranh Nam Cương Đạo, tự nhiên là cũng sẽ không lọt mất, mà kiệt xuất nhất ở trong đó…
Chính là vị Đạo Tử chân truyền Thuần Dương Cung này, hắn thậm chí còn có một cái danh hào vang dội ở trên giang hồ.
“Sát Nhân Cuồng Ma Trần Khuynh Địch!”
Vương Lan kinh hãi gọi ra danh hào của Đạo Tử chân truyền Thuần Dương Cung mà mọi người trên giang hồ đều biết.
Trần Khuynh Địch: “? ??”
Con m* nó, đã xảy ra chuyện gì a? Sát Nhân Cuồng Ma? ??
“Đại khai sát giới ở Nam Cương Đạo, một người giữ ải vạn người không thể qua, ăn thịt Man tộc, uống máu Man tộc, cuồng ma giết trăm vạn người, Trần Khuynh Địch! Tại sao ngươi lại đi tới nơi này!”
“Hắn nói cái gì vậy? !” Trần Khuynh Địch dùng vẻ mặt phát mộng mà nhìn Vương Lan, hắn biết là bản thân có uy danh, dù sao thì hắn cũng dựa lưng vào một tòa núi lớn như Thuần Dương Cung, nhưng hắn như thế nào cũng không nghĩ đến chính là, uy danh của hắn thế mà không biết từ lúc nào, đã biến thành bốn chữ lớn đẫm máu “Sát Nhân Cuồng Ma” này.
Ông trời có lương tâm hay không! Từ lúc ta xuyên qua cho tới bây giờ còn chưa giết được mấy người a!
Lần chiến tranh Nam Cương Đạo kia cũng là không có cách nào, thân ở chiến trường làm sao có thể không giết người, nhưng cho dù là lần kia, Trần Khuynh Địch cũng nhớ kỹ là bản thân căn bản không có giết bao nhiêu người, càng nhiều hơn chính là đánh lui Man Tộc Hợp Đạo Tôn Giả, còn có ngăn cản binh sĩ Man tộc công thành, căn bản không thể được gọi là cái gì “Sát Nhân Cuồng Ma”.
Đáng chết! Đến tột cùng là cái tên đáng chém ngàn đao nào đã bôi đen lão tử trên giang hồ! Nếu như bị bản Chân Truyền bắt được, nhất định phải làm cho hắn biết rõ nước biển tại sao lại mặn!
“Khụ khụ.” Trần Khuynh Địch hít vào một hơi thật sâu, đè xuống sự kinh ngạc cùng với lửa giận ở trong lòng, tỉnh táo nói ra: “Xem ra là các ngươi cũng nhận biết ta sao, rất tốt, vậy thì ta cũng không cần phải nhiều lời nữa.”
“Các ngươi hiện tại hãy nhường đường đi, chúng ta muốn trở về…”
“Không nghĩ tới Đại Tần Hoàng Lăng trong truyền thuyết, thế mà cũng có thể hấp dẫn Đạo Tử Thuần Dương đi đến đây!”
Trần Khuynh Địch: “…‘’
Quỷ ảnh không để ý tới thần sắc quái dị của Trần Khuynh Địch, trợn hai mắt lên, vạn phần cảnh giác nói ra: “Đạo Tử Thuần Dương quả nhiên là danh bất hư truyền, chỉ là ta thực sự không rõ ràng, chúng ta đến tột cùng là đã bị lộ tin tức ở chỗ nào, phải biết rằng là ngay cả Lục Phiến Môn cũng đều không thể phát hiện ra hành tung của chúng ta.’’
Trần Khuynh Địch: “…”
Quỷ Ảnh thấy Trần Khuynh Địch không nói gì, thần sắc càng trở nên nghiêm túc, hắn biết rõ sự đáng sợ của đối phương, theo hắn thấy chỉ sợ hắn và Vương Lan đã chính là ba ba ở trong hũ rồi a, bất quá đối phương khẳng định không nghĩ tới là, ở phe hắn cũng có ngoại viện cường hãn! thái tử Hoành Xương đang nhanh chóng chạy đến đây!
“Hiện tại chuyện mình cần phải làm, chính là kéo dài thời gian, dùng tình báo để kéo dài thời gian! !”
Ý niệm tới đây, Quỷ Ảnh liền miễn cưỡng nặn ra mấy phần mỉm cười, nói: “Bất quá Đại Chu chúng ta tìm kiếm Đại Tần Hoàng Lăng lâu như vậy, tin tức ở trong tay vẫn sẽ nhiều hơn của Đạo Tử Thuần Dương, theo ta đoán thì Đạo Tử không hốt gọn chúng ta một mẻ, cũng chính là vì bí mật quan sát hành động của chúng ta a.”
“Bất quá Đạo Tử có thể là chưa biết, cái Đại Tần Hoàng Lăng này, người để mắt tới cũng không chỉ có chúng ta cùng với Đạo Tử!”
Quỷ Ảnh tự động tuôn ra một cái tin tức động trời, hắn nói ra cái tin tức này là muốn khiến cho Trần Khuynh Địch sinh ra thêm mấy phần lo nghĩ a, sau đó liền có thể kéo dài thời gian, chờ đợi thái tử Hoành Xương đến đây, hắn cũng có thể thoát ly khỏi hiểm cảnh.
Bất quá khiến cho Quỷ Ảnh hoảng sợ là, sắc mặt của Trần Khuynh Địch thế mà vẫn như cũ không có một chút chấn động nào, đáng chết, không hổ là Đạo Tử Thuần Dương, công phu dưỡng khí cư nhiên lại thâm hậu như thế.
“Còn có a, cái gọi là Đại Tần Hoàng Lăng này, chính là ở bên trong Viêm Hán Quốc!”
Trần Khuynh Địch: “…”
“Thế mà còn không có một chút thay đổi nào hay sao! Đáng chết, chẳng lẽ là hắn đều đã biết những tin tức này? Cứ như vậy mình liền không có giá trị lợi dụng, nếu như không thể chấn trụ đối phương, chỉ sợ là vị Đạo Tử Thuần Dương này sẽ thật sự xuất thủ giết sạch mình và toàn bộ Thiên Lan Kiếm Tông!”
Vô luận là Quỷ Ảnh hay là Vương Lan, đều tin tưởng đối với chuyện này không có một chút nghi ngờ nào.
Dù sao đây cũng chính là Sát Nhân Cuồng Ma trong truyền thuyết a!
Quỷ Ảnh cắn răng một cái, gằn từng chữ nói ra: “Nghe nói ở trong Đại Tần Hoàng Lăng, còn có long mạch do Đại Tần lưu lại!”
Thế nào! Cái tin tức này đã đủ rung động chưa! Nếu đổi thành người khác mà nói, nhất định sẽ lưu cho mình một cái mạng, sau đó sẽ bắt mình nói rõ tin tức…
Chương 168: Đủ rồi!
“Ha ha!”
Rốt cục, ở dưới ánh mắt soi mói của đám người Quỷ Ảnh, Trần Khuynh Địch đã mở miệng cười.
Sau đó hắn quay người nhìn bốn người Dương Xuân, Trần Tiêm Tiêm, Doanh Phượng Tiên cùng với Lạc Tương Tư ở phía sau lưng, thấm thía nói ra: “Thấy được chưa, đây mới thật sự là người tốt a.
Ở trong cái thế giới coi trọng vật chất này, loại người tốt không cầu hồi báo này, thực sự là quá ít.”
Quỷ Ảnh: “? ??”
Trần Khuynh Địch hiện tại cuối cùng cũng đã hiểu được.
Nguyên lai là ở nơi này có một toà đại bảo tàng, còn là bảo tàng đã từng là hoàng triều Đại Tần a!
Không nghĩ tới tin tức trọng yếu như vậy, người mặc áo choàng đen trước mắt này thế mà lại chủ động nói cho hắn, quả nhiên là người không thể xem bề ngoài nước biển không thể đo bằng đấu, mặc dù người mặc áo choàng đen này nhìn qua có khí tức phi thường âm lãnh, vừa nhìn liền biết đó là một nhân vật phản diện, nhưng nội tâm của hắn lại vô cùng chân thực nhiệt tình a!
“Thực sự là quá là hiếm thấy, ở trong cái thế giới coi trọng vật chất này, thiếu nhất chính là người như vậy a.” Trần Khuynh Địch gật đầu một cái, sau đó nói ra đối với Quỷ Ảnh: “Ta hiểu được.”
Quỷ Ảnh: “? ??”
“Ta hiểu được? Là có ý gì a, đây là dự định thả cho mình một con đường sống hay sao?” Quỷ Ảnh bị mồ hôi đổ ra thấm ướt áo, nghĩ thầm: “Vị Đạo Tử chân truyền Thuần Dương Cung này thật đúng là đáng sợ a, thế mà tạo thành áp lực trong vô hình cho mình lớn như vậy.
Bất quá còn may, loại tiết lộ tin tức trình độ này là còn có thể tiếp nhận, bí mật có quan hệ sâu nhất với Đại Tần Hoàng Lăng mình vẫn còn giữ lại được, tiếp theo chuyện cần phải làm là chờ đợi thái tử điện hạ giáng lâm..”
“Đúng rồi, vị người tốt không biết tên này.”
“Hả? !” Toàn thân Quỷ Ảnh lắc lư một cái, vội vàng nhìn về phía Trần Khuynh Địch, trên mặt cũng lập tức giả ra nụ cười nịnh nọt: “Không biết đại nhân còn có gì phân phó?
“À, kỳ thật cũng không có gì, cái gọi là giúp người giúp đến cùng, tiễn phật tiễn đến tây thiên, ngươi có biết là Đại Tần Hoàng Lăng ở nơi nào hay không?”
Quỷ Ảnh: “…”
“Đủ rồi!” Đột nhiên, một tiếng gầm lên giận dữ truyền đến từ bên cạnh Quỷ Ảnh, trực tiếp cắt đứt cuộc nói chuyện ở giữa Quỷ Ảnh và Trần Khuynh Địch, rõ ràng là Vương Lan đang tức giận gầm thét, toàn bộ Thiên Lan Kiếm Tông phảng phất như cũng đều chấn động, vô số chuôi kiếm ở trên quảng trường cũng theo đó mà phát ra tiếng kiếm reo.
Hắn là tông chủ Thiên Lan Kiếm Tông! Lúc trước vì sáng lập ra Thiên Lan Kiếm Tông, một lần nữa tiếp nối truyền thừa của phụ thân, hắn không biết là đã phí bao nhiêu tâm tư, còn nhờ vào quan hệ ở hoàng triều Đại Càn để làm đăng ký với Lục Phiến Môn, cũng đã trở thành tông môn nằm ở bên trong sự bảo hộ của Lục Phiến Môn, lúc này hắn mới xem như là an tâm lựa chọn bế quan.
Mà bây giờ, Trần Khuynh Địch cùng với Quỷ Ảnh thế mà ở bên trên Thiên Lan Kiếm Tông của hắn, trắng trợn thảo luận về cái Đại Tần Hoàng Lăng kia? ! Gặp quỷ! Chẳng lẽ bọn hắn không biết là cần phải bí mật thương lượng loại chuyện này hay sao! Phải biết rằng, Thiên Lan Kiếm Tông thế nhưng là đệ nhất tông môn ở Viêm Hán Quốc, ở trong cái tông môn này không chỉ có riêng đệ tử cùng với trưởng lão, còn có gián điệp của rất nhiều thế lực khác, hiện tại Trần Khuynh Địch cùng với Quỷ Ảnh thảo luận về sự tình Đại Tần Hoàng Lăng ở trước mặt của mọi người, hắn tin tưởng qua không được bao lâu, cái tin tức này sẽ được truyền ra khắp toàn bộ Viêm Hán Quốc, thậm chí là tất cả các tiểu quốc ở chung quanh Viêm Hán Quốc.
Cho dù là Thiên Lan Kiếm Tông, ở dưới lực lượng áp bách khổng lồ như vậy, cũng sẽ không còn lại gì.
Đến lúc đó bọn hắn nhất định sẽ giống như đàn sói ngửi được mùi thịt tập trung đến nơi này, mà hết lần này tới lần khác Vương Lan căn bản cũng không biết tin tức cụ thể về Đại Tần Hoàng Lăng, đến lúc đó khẳng định là sẽ không có cách nào thỏa mãn đám thế lực đang như sói đói kia, kết quả cuối cùng xuất hiện, cũng chỉ sẽ là Thiên Lan Kiếm Tông bị tiêu diệt.
Vương Lan làm sao có thể tiếp nhận cái kết quả này? ! Bất quá sau khi nhìn thấy loại phản ứng này của Vương Lan, trong mắt của Quỷ Ảnh lại lóe lên vẻ đắc ý.
Đây đương nhiên là do hắn cố ý, hắn thấy vị tông chủ Thiên Lan Kiếm Tông này rõ ràng chính là không thức thời, sống chết cũng kéo chân hắn, không nguyện ý gia nhập vào Đại Chu, không cho hắn một chút áp lực đến từ bên ngoài, đối phương sẽ không hiểu được cái gì gọi là thỏa hiệp.
“Xem ra vị Đạo Tử Thuần Dương kia cũng là có ý nghĩ giống như mình a.
Bằng không hắn cũng sẽ không có khả năng ngầm đồng ý với hành vi của mình.”
Hé mắt nhìn Trần Khuynh Địch một cái, trong lòng của Quỷ Ảnh sinh ra mấy phần cảm khái “Ý tưởng lớn gặp nhau”.
Trần Khuynh Địch: “? ??”
Chuyện này là sao a, làm sao đang nói chuyện thật tốt, lại đột nhiên trở nên căng thẳng như vậy?
Vương Lan dùng hai mắt dữ tợn nhìn Trần Khuynh Địch, sau đó lại nhìn Quỷ Ảnh một cái, hắn đương nhiên là biết rõ ý nghĩ của Quỷ Ảnh, nhưng nếu chỉ có một mình Quỷ Ảnh thì cũng không có gì đáng nói…Nhưng Trần Khuynh Địch…cái tên Sát Nhân Cuồng Ma này, rõ ràng là đang bỏ đá xuống giếng! Quả nhiên là cẩu tặc Thuần Dương Cung!
“Quỷ Ảnh tiên sinh, có muốn làm một món lớn cùng với ta hay không.”
Quỷ Ảnh sau khi nhận được lời truyền âm của Vương Lan, liền liếc nhìn Vương Lan một cái, mà Vương Lan thì lộ ra thần sắc lạnh lẽo cứng rắn, trong ngôn ngữ mang theo sát khí vô tận, chậm rãi nói ra:
“Nếu như ta vận dụng toàn bộ lực lượng của Thiên Lan Kiếm Tông, phối hợp với đại trận tông môn và kiếm khí tự nhiên trên Thiên Kiếm Phong, mặc dù không có khả năng giết chết được cái tên Sát Nhân Cuồng Ma này, nhưng tuyệt đối là có thể trấn áp hắn trong một đoạn thời gian, đến lúc đó phối hợp với thái tử điện hạ, chúng ta liền có thể giết chết Đạo Tử chân truyền Thuần Dương Cung ở chỗ này!”
Quỷ Ảnh: “! !!”
Quỷ Ảnh hiện tại mới nhìn thấy rõ ràng, vị tông chủ Thiên Lan Kiếm Tông này, lại là một kẻ hung hãn a!
Nhìn bề ngoài trung thực, nhưng phát điên lên chính là liền muốn giết Đạo Tử chân truyền Thuần Dương Cung, vị Sát Nhân Cuồng Ma trong truyền thuyết kia.
“Ngươi điên rồi! Ngươi cho rằng vị Sát Nhân Cuồng Ma kia là Luyện Thần Phản Hư thông thường hay sao? ! Đây chính là võ giả trẻ tuổi có thể tranh phong cùng với thái tử điện hạ! Coi như là Hợp Đạo Tôn Giả cũng không nhất định có thể trấn áp hắn!”
Vương Lan lộ ra thần sắc bình tĩnh truyền âm, trong giọng nói vậy mà mang theo tự tin tràn đầy: “Toà Thiên Kiếm Phong này là mũi kiếm do thiên nhiên hình thành, trời sinh kiếm khí, mỗi một khối đá, mỗi một ngọn cây cọng cỏ, mỗi một chiếc lá cây trên đỉnh núi, toàn bộ đều mang theo kiếm ý nồng đậm, là địa phương tốt nhất để luyện kiếm, mà dựa vào trận pháp Thiên Lan Kiếm Tông của ta, tuyệt đối có thể tụ tập lại toàn bộ những kiếm khí này, bộc phát ra uy lực cực mạnh, cho dù là Hợp Đạo Tôn Giả, cũng có thể áp chế trong một thời gian ngắn!”
Chương 169: Vô Lượng Thiên Hải Kiếm Trận
Không thể không nói, Vương Lan đã thực sự vì Thiên Lan Kiếm Tông mà làm rất nhiều, dựa theo bố trí của hắn, Thiên Lan Kiếm Tông chỉ cần không tự tìm đường chết, tối thiểu nhất cũng có thể tồn tại ở Viêm Hán Quốc trong 100 năm, nếu như sau này có thể bồi dưỡng ra một võ giả thiên tài mà nói, coi như là muốn tái hiện lại sự rầm rộ của Thiên Hải Kiếm Tông ngày xưa cũng không phải là không thể.
Sau khi nghe được thuyết pháp của Vương Lan, trong lòng của Quỷ Ảnh cũng sinh ra mấy phần tâm tư.
Hắn thế nhưng là biết được, vị Đạo Tử chân truyền Thuần Dương Cung trước mắt này, cùng với thái tử điện hạ nhà hắn dường như có ân oán gì đó, cho nên nếu như hắn thật sự có khả năng giúp đỡ thái tử điện hạ giết chết đối phương…
“Tiền đồ của mình còn không phải là sẽ rất xán lạn hay sao? Nhưng không thể nghi ngờ, đây cũng là một lần đánh cược, một khi xảy ra vấn đề, mình hẳn là phải chết không thể nghi ngờ.”
Ý niệm tới đây, Quỷ Ảnh lập tức bắt đầu tính toán thời gian thái tử điện hạ chạy đến nơi này ở trong lòng, sau khi trải qua sự tính toán kỹ càng, mới xem như là thở ra một hơi thật dài.
“Thế nào, Quỷ Ảnh tiên sinh đã nghĩ kỹ chưa?”
“Làm!”
Hai người ăn nhịp với nhau, một người thì có đại thù diệt môn với Thuần Dương Cung, một người thì muốn tranh thủ tiền đồ cho bản thân, sau đó gần như đồng thời nhìn về phía Trần Khuynh Địch.
“Hít hà!” Trần Khuynh Địch bỗng nhiên rùng mình một cái.
Từ bên trong ánh mắt của hai người, hắn cơ hồ là cũng lập tức cảm ứng được ác ý to lớn, chuyện này khiến cho một người nhất quán cẩn thận như hắn cảm thấy có một chút không ổn, bất quá rất nhanh hắn liền phản ứng lại: “Đây chính là nội dung cốt truyện do nhân vật chính phát động a! Ta biết ngay, chỉ cần có Dương Xuân ở chỗ này, Thiên Lan Kiếm Tông sẽ tuyệt đối không dễ dàng từ bỏ ý đồ như vậy.”
“Bất quá thì chuyện này có quan hệ gì cơ chứ?” Trần Khuynh Địch nhìn Quỷ Ảnh cùng với Vương Lan trước mắt, cảnh giới của hai người này đã không có một chút bí mật nào ở trong mắt của hắn: Luyện Thần Phản Hư, mà bản thân hắn đã là Phản Hư Hợp Đạo, chẳng có việc gì phải sợ!
“Đệ tử Thiên Lan Kiếm Tông nghe lệnh!”
Ở phía trên quảng trường, Vương Lan đột nhiên quát to, mà theo thanh âm của hắn, vô số chuôi kiếm trên quảng trường cũng nhao nhao chấn động, từng chuôi trường kiếm đều phóng kiếm khí ra, trong lúc mơ hồ thế mà còn có dấu hiệu cộng minh khí tức với rất nhiều đệ tử và các trưởng lão Thiên Lan Kiếm Tông ở trên quảng trường.
“Kết thành Vô Lượng Thiên Hải Kiếm Trận!”
Đối mặt với mệnh lệnh của Vương Lan, rất nhiều đệ tử và các trưởng lão Thiên Lan Kiếm Tông cũng đều không chần chờ, lập tức cũng bạo phát ra kiếm khí của bản thân, từng đạo từng đạo kiếm khí thuộc về truyền thừa Thiên Lan Kiếm Tông hội tụ ở trên đỉnh Thiên Kiếm Phong, phảng phất như là trăm sông đổ vào một biển, thác nước chảy ngược, tạo thành một đài phun nước khổng lồ màu xanh trắng chảy ngược lên trên bầu trời.
“Thiên đường…!” Lạc Tương Tư, Dương Xuân, Trần Tiêm Tiêm, thậm chí là ngay cả Doanh Phượng Tiên xuất thân từ Thuần Dương Cung cũng đều phát ra thanh âm thán phục.
Bởi vì vào giờ phút này, bầu trời đã biến thành một vùng biển rộng.
Nước biển bao phủ mặt trời và mặt trăng, che khuất mây trắng, trải dài ra toàn bộ chân trời, trên mặt nước còn chảy xuôi tinh quang sáng rực, phảng phất như là thiên hà trên bầu trời đang rơi xuống nhân gian, thủy triều lên lên xuống xuống, đây là biển kiếm khí từ kiếm khí của tất cả các đệ tử và trưởng lão Thiên Lan Kiếm Tông, phối hợp thêm kiếm khí tự nhiên trên Thiên Kiếm Phong mới có thể ngưng tụ thành.
Cho dù lấy cái nhìn của thánh địa võ đạo, đây cũng là một màn tương đối kinh diễm.
“Cái này cũng không giống như là đại trận hộ tông mà một cái thế lực tam lưu nên có a, quá nguy nga.” Doanh Phượng Tiên thấp giọng lẩm bẩm nói.
Trên thực tế thì suy đoán của nàng cũng rất chính xác, bởi vì cái Vô Lượng Thiên Hải Kiếm Trận này, bản thân chính là đại trận hộ tông của Thiên Hải Kiếm Tông ngày xưa, mà Thiên Hải Kiếm Tông dù nói như thế nào, trước kia cũng là thế lực có Võ Đạo Tông Sư trấn giữ, thậm chí là còn có ý nghĩ muốn trở thành thánh địa võ đạo, tự nhiên là có nội tình phi thường thâm hậu.
Mà vào thời điểm Thái Hoa Tiên Nhân – Ninh Thiên Cơ giết đến tận Thiên Hải Kiếm Tông ngày xưa, Vô Lượng Thiên Hải Đại Trận được thi triển ra còn mạnh hơn nhiều so với Thiên Lan Kiếm Tông thi triển ra lúc này, Vô Lượng Thiên Hải Kiếm Trận lúc này, tối đa chỉ là bao trùm toàn bộ Thiên Kiếm Phong, nhìn qua giống như là vô biên vô hạn, nhưng trên thực tế là vẫn có hạn chế.
Còn Vô Lượng Thiên Hải Kiếm Trận mà Thiên Hải Kiếm Vương thi triển lúc trước, mới thật sự là bao trùm toàn bộ chân trời.
Toàn bộ bầu trời đều tràn ngập kiếm khí, uy lực của nó coi như là Võ Đạo Tông Sư cũng đều khó có thể ứng đối, bất quá đáng tiếc là, đại trận đáng sợ như vậy, lại gặp phải Ninh Thiên Cơ đánh đâu thắng đó vào thời điểm đó, căn cứ vào miêu tả của người chứng kiến, Ninh Thiên Cơ sau khi bị Vô Lượng Thiên Hải Kiếm Trận bao vây, chỉ chém ra ba kiếm.
Một kiếm chém rách biển kiếm khí, một kiếm chặt đứt bội kiếm của Thiên Hải Kiếm Vương, một kiếm cuối cùng thì chém chết Thiên Hải Kiếm Vương tại chỗ.
Bất quá cho dù vậy, vẫn như cũ không có cách nào phủ nhận sự đáng sợ của toà kiếm trận này, chỉ là do Ninh Thiên Cơ khi đó quá mạnh mà thôi.
“Đi chết đi”.
Biển kiếm khí chấn động, một đạo dòng sông kiếm khí gào thét mà ra, hóa thành một đạo Vạn Lưu Quy Tông Kiếm Khí hung hăng đâm về phía Trần Khuynh Địch, mang theo tốc độ khủng khiếp trực tiếp xé rách không khí, trong chớp mắt liền xuất hiện ở trước mặt của Trần Khuynh Địch, bao phủ cả hắn lẫn đám người Doanh Phượng Tiên ở phía sau lưng.
“Thành công rồi sao? !” Có không ít trưởng lão và đệ tử tận mắt nhìn thấy cảnh này, nhao nhao lộ ra thần sắc kích động, chỉ có Vương Lan cùng với Quỷ Ảnh là vẫn lộ ra thần sắc nghiêm túc như cũ, bọn họ cũng không tin là Trần Khuynh Địch sẽ bị tiêu diệt dễ dàng như vậy.
Mà trên thực tế, cũng xác thực là như thế.
“Ầm ầm!”
Ánh vàng xé rách Vạn Lưu Quy Tông Kiếm Khí, chỉ thấy nửa bầu trời trên Thiên Kiếm Phong cũng xuất hiện chấn động mà dùng mắt thường cũng có thể thấy, gợn sóng không khí khuếch tán ra, khiến cho cảnh tượng trên nửa bầu trời đều trở nên mơ hồ, mà ở trong mảnh biến hoá mơ hồ này, có một vầng ánh vàng giống như mặt trời mới mọc chậm rãi tuôn ra.
Ánh vàng vạn trượng mọc lên từ đất bằng, hiện ra một toà Cửu Trọng Kim Tháp cao trăm dặm.
Đó là một tòa tháp bằng vàng ròng cao đến chín tầng, ở trong nháy mắt nó xuất hiện, không gian ở dưới Cửu Trọng Kim Tháp đã được áp chế toàn bộ, cho dù là biển kiếm khí, vào thời khắc này cũng bị toà tháp chín tầng đẩy lùi, phảng phất như đụng phải một thanh thiết bản, căn bản là không có khe hở để chui vào.
“Đây là Tam Hoàng Khai Thái Đại Thuần Dương Công của Thuần Dương Cung?” Vương Lan kinh ngạc nói ra.
Chương 170: Phương pháp ngu đần
Mà Quỷ Ảnh thì lộ ra thần sắc quái dị, lắc lắc đầu.
“Không, Đại Chu chúng ta có ghi chép, Tam Hoàng Khai Thái Đại Thuần Dương Công có lực lượng phi thường bá đạo, một khi thi triển ra, liền giống như mặt trời giáng lâm, cực kỳ nóng rực, nhưng toà Cửu Trọng Kim Tháp này…”
“Thay vì nói là nóng rực, không bằng nói là sáng chói.”
Chín tầng xếp thành từng lớp, toả ra ánh vàng vạn trượng, không có nhiệt lượng đáng sợ của Đại Thuần Dương Công ngày xưa, nhưng lại không có một chút nhược điểm nào, vô cùng đường hoàng chính đại.
Mà ở phía dưới Cửu Trọng Kim Tháp, Trần Khuynh Địch đứng ở trước mặt của đám người Doanh Phượng Tiên, chắp tay ở sau lưng, tản ra khí chất xuất trần, hiện ra rõ khí độ của Đạo tử chân truyền.
Sau đó hắn liền nghĩ thầm như thế này: “Con m* nó, toà tháp vàng này là cái gì a? ??”
Đây chính là bị giật mình theo đủ loại ý nghĩa a, chỉ chốc lát sau hắn mới phản ứng được, nghĩ ra: “Tam Thập Tam Trọng Vô Lượng Quang Minh Quyết, là công pháp ta tự sáng tạo ra trải qua sự hoàn thiện của hệ thống, nguyên lai là còn có loại kỳ hiệu này hay sao, đáng chết, đây thật sự là công pháp do ta sáng tạo ra hay sao.”
Công pháp do hắn sáng tạo ra hẳn chỉ là công pháp luyện thể thông thường mà thôi a, mặc dù là chỉ dựa trên cơ sở của Long Tượng Bàn Nhược Công, Trượng Lục Kim Thân, Đại Thuần Dương Công, nhưng cuối cùng vẫn không thể thoát khỏi lối mòn của ba loại công pháp đó, làm sao có thể diễn biến ra dị tượng lợi hại như vậy, hơn nữa từ danh tự của công pháp mà nói, loại dị tượng này còn có không gian trưởng thành rất lớn a.
“Ừm…sau khi trở về phải nghiên cứu môn công pháp này một chút.” Trần Khuynh Địch vừa nghĩ như vậy ở trong lòng, vừa tiếp tục thôi động Cửu Trọng Kim Tháp ở phía sau lưng, ánh vàng vạn trượng như tường đồng vách sắt ngăn cản toàn bộ kiếm khí của Vô Lượng Thiên Hải Kiếm Trận ra bên ngoài.
Phải biết rằng, đây chính là lực lượng mà toàn bộ Thiên Lan Kiếm Tông phối hợp thêm kiếm khí tự nhiên trên đỉnh Thiên Kiếm Phong mới có thể bộc phát ra, lại bị Trần Khuynh Địch mạnh mẽ ngăn lại, không nói đến những cái khác, môn công pháp này chí ít là ở bên trên lực phòng ngự cũng không có kẽ hở, mà đối với Trần Khuynh Địch mà nói, như vậy là đã đủ rồi.
“Hít hà…” Trần Khuynh Địch hít vào một hơi thật sâu, chậm rãi cất bước về phía trước.
Mà dường như cảm thấy ý chí của chủ nhân, Cửu Trọng Kim Tháp to lớn ở trên không trung cũng chầm chậm chuyển động, ở trong Vô Lượng Thiên Hải Kiếm Trận, Cửu Trọng Kim Tháp phảng phất như Định Hải Thần Châm vậy, đứng sừng sững ở giữa không trung, căn bản là không có cách nào rung chuyển.
“Khục.” Nhìn thấy một màn này, khóe miệng của Vương Lan giật một cái, cơ hồ là vô thức nhớ tới vị Thái Hoa Tiên Nhân của Thuần Dương Cung ngày xưa kia, một màn đáng sợ dùng ba kiếm phá thiên hải kia.
Chẳng lẽ Thuần Dương Cung chính là khắc tinh của Thiên Hải Kiếm Tông ta?
Ý niệm tới đây, sắc mặt của Vương Lan không khỏi càng trở nên khó coi, hỏi: “Thái tử điện hạ lúc nào mới đến? !”
“Nhiều nhất là một nén hương!” Quỷ Ảnh trả lời không có một chút do dự.
“Tốt!” Vương Lan cắn răng một cái, trong mắt lóe lên một tia tàn nhẫn.
Mà theo tâm niệm của hắn, toàn bộ Vô Lượng Thiên Hải Kiếm Trận cũng trở nên bạo động, nếu như nói trước đó vẫn chỉ là biển cả ôn hòa, hiện tại chính là biển cả nổi bão táp, thủy triều dấy lên một đợt lại một đợt, giống như là một đầu hung thú thượng cổ trực tiếp nuốt sống thân ảnh của đám người Trần Khuynh Địch vào.
Vương Lan nghiễm nhiên là muốn dùng toàn bộ đại trận, hoàn toàn vây khốn Trần Khuynh Địch! Chờ đến khi thái tử Hoành Xương, ở dưới sự hợp lực của song phương, chân chính tiêu diệt Trần Khuynh Địch!
Ở bên trong biển kiếm khí.
“Ôi chao, không ngờ được Thiên Lan Kiếm Tông lại mạnh ngoài ý liệu a.”
“Đúng vậy a, cái Vô Lượng Thiên Hải Kiếm Trận này, coi như là đặt ở bên trong Thuần Dương Cung chúng ta, cũng có thể coi như là đại trận hộ phong của một tòa chủ phong, hẳn là do một vị Võ Đạo Tông Sư sáng lập ra a.”
“Võ Đạo Tông Sư sao? !”
Doanh Phượng Tiên mỉm cười giảng giải cho ba người Dương Xuân, Lạc Tương Tư cùng với Trần Tiêm Tiêm.
Bầu không khí nhìn qua không có một chút khẩn trương nào, dù là trên thực tế các nàng đã bị biển kiếm khí triệt để nuốt hết, nguy cơ sớm tối.
Mà người cung cấp phần lòng tin này cho các nàng, chính là thân ảnh cao lớn đứng ở phía trước các nàng.
“Có đại ca ca ở đây, thật đúng là an tâm.”
“Đúng vậy a.”
“Kiến thức của ta nông cạn, bất quá nếu đổi lại thành sư huynh mà nói, nhất định có thể tìm ra sở hở của cái trận pháp này a.”
“Trấn Cương Sứ đại nhân vẫn rất lợi hại a.”
Trần Khuynh Địch: “.”
Làm sao bây giờ, hắn hoàn toàn xem không hiểu cái trận pháp quỷ quái này, làm như thế nào để phá a?
Nếu như bây giờ có ai nói cho hắn biết sơ hở của Vô Lượng Thiên Hải Kiếm Trận mà nói, Trần Khuynh Địch sợ rằng sẽ cảm động đến rơi nước mắt đối với người đó a, vốn dĩ mà nói hắn cũng là nam nhân có hệ thống, đặt ở bên trong thế giới khác, một cái hệ thống có ích chính là sẽ phát huy ra tác dụng to lớn vào cái giờ phút này.
Đáng tiếc, hệ thống của hắn đừng nói là sẽ trợ giúp, mà thậm chí là đã bãi công ngủ đông.
Nghe đối thoại của bốn người Doanh Phượng Tiên ở phía sau lưng, bên trong lời nói mang theo kiêu ngạo, bên trong kiêu ngạo lại mang theo tín nhiệm, Trần Khuynh Địch chỉ cảm thấy áp lực rơi vào trên vai của mình càng trở nên nặng nề, cái Vô Lượng Thiên Hải Kiếm Trận này tuyệt đối không phải là trận pháp phổ thông, cho dù là ở trong Thuần Dương Cung cũng là vô cùng ít ỏi.
Không nói đến những cái khác, vào giờ khắc này mặc dù nương tựa theo lực lượng của Tam Thập Tam Trọng Vô Lượng Quang Minh Quyết để chặn lại sự sắc bén của biển kiếm khí, nhưng cả đám người đều bị vây ở bên trong biển kiếm khí, nước biển ở chung quanh tất cả đều là kiếm khí sắc bén, ngoại trừ không gian ở bên trong Cửu Trọng Kim Tháp, ở các địa phương khác căn bản là ngay cả không khí cũng đều không có.
Mặc dù thân làm võ giả cảnh giới Tiên Thiên, yêu cầu đối với không khí không cao như người bình thường.
Nhưng võ giả cũng là người a, ở trong một thời gian dài không có không khí, coi như là võ giả cũng sẽ tắc thở mà chết.
Cái này chỉ sợ mới là chỗ đáng sợ nhất của Vô Lượng Thiên Hải Đại Trận a.
“Cho nên đến cùng nên làm cái gì…” Trần Khuynh Địch chau mày, nhìn biển kiếm khí ở chung quanh, nếu như thật sự có được kiến thức phong phú mà nói, hẳn là có thể dựa vào nhãn lực để tìm ra điểm yếu kém của cái trận pháp này, sau công kích vào điểm yếu kém, phá vỡ trận pháp ra, nhưng hiện tại hắn là người xuyên việt, ở dưới thị giác của hắn… ngoại trừ loại hình cảm khái “biển kiếm khí thật là đẹp”, thì cũng không có những thứ khác.
Vậy thì chỉ có thể dùng phương pháp ngu đần, Trần Khuynh Địch hít vào một hơi thật sâu, hai mắt bỗng nhiên trở nên trống rỗng, có một cỗ ý chí ẩn mà không phát dần dần chảy xuôi ra từ trong cơ thể, rót vào bên trong Cửu Trọng Kim Tháp ở phía sau hắn.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)






![[Dịch] Nhà Trẻ Số Một Vũ Trụ [Dịch] Nhà Trẻ Số Một Vũ Trụ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/06/Dich-Nha-Tre-So-Mot-Vu-Tru-Audio-Truyen.jpg)



