[Dịch] Siêu Cấp Phản Diện
Tập 33 : Cực Nhạc Thiên Nhân Kiếm Điển (c161-c165)
❮ sautiếp ❯Chương 161: Cực Nhạc Thiên Nhân Kiếm Điển
“Cực Nhạc Thiên Nhân Kiếm Điển!” Theo La Hạo xuất thủ, thân ảnh hư ảo ở phía sau hắn cũng chậm rãi đưa tay, trong tay thình lình cũng cầm một thanh trường kiếm, trên thân kiếm có nguyên thần chấn động kịch liệt đang hoành hành, mặc dù không có năng lực công kích vật chất, nhưng lại có thể công kích linh hồn!
Chỉ nhìn vào cái mũi kiếm này, Dương Xuân liền có cảm giác đầu hơi đau.
Đây là công kích tinh thần!
Mọi người đều biết, Thể Tu có thân thể kiên cố, khí huyết cường thịnh, so sánh cùng với Khí Tu cơ hồ là không có thế yếu gì, nhưng vì sao trong trăm ngàn năm qua địa vị của Thể Tu vẫn thủy chung không bằng Khí Tu? Nguyên nhân rất đơn giản, bởi vì Khí Tu có thể bảo vệ não hải, chống cự công kích tinh thần, mà Thể Tu thì lại không làm được.
Đối mặt với công kích tinh thần vô hình vô chất, trực tiếp công kích linh hồn, thể phách mà Thể Tu vẫn lấy làm kiêu ngạo không hề có tác dụng.
“Xoẹt!”
Thần kiếm nguyên thần chém xuống, còn kiếm khí thì nhắm vào cổ họng của Dương Xuân, đối mặt với loại tiến công hai loại hình này, Dương Xuân thật đúng là có một chút vội vàng không kịp chuẩn bị, dù sao thì ở dưới cái nhìn của nàng, loại thế lực tam lưu như Thiên Lan Kiếm Tông, khẳng định là cũng không có truyền thừa gì đặc biệt, làm sao có thể ngờ được La Hạo lại đánh ra một chiêu như vậy.
Võ học liên quan đến linh hồn nguyên thần, trên giang hồ thế nhưng là phi thường thưa thớt, tối thiểu cũng không phải là võ học của thế lực tam lưu.
Nhưng hết lần này tới lần khác La Hạo lại thi triển ra loại võ học này!
Cho nên Dương Xuân thật đúng là đã trúng chiêu, bất quá kinh nghiệm chiến đấu của nàng đã cứu nàng vào thời khắc này, vào trong nháy mắt hai đạo công kích đánh tới thì biến đổi võ công, toàn thân cao thấp đều bốc lên yêu khí, trực tiếp thay thế pháp thân Long Tượng nguyên bản trang nghiêm túc mục, sau đó yêu khí liền xông vào bên trong hộp kiếm ở sau lưng nàng, hộp kiếm run lên bần bật.
“Oanh!” Phảng phất như yêu thú gào thét, hoặc giống như là tiếng huýt dài của cổ kiếm, hộp kiếm ở sau lưng của Dương Xuân vỡ ra một cái khe, sau đó có một đạo yêu quang gào thét mà ra, trực tiếp đánh vào bên trên thần kiếm nguyên thần của La Hạo, khiến cho thần kiếm nguyên thần tan rã, sau đó Dương Xuân lại dùng hai bàn tay chắp lại ở trước cổ họng để cản lại đạo kiếm khí của La Hạo.
“Phá!”
Ầm ầm!
Yêu khí thu liễm lại trong nháy mắt, lực lượng cùng với huyết khí đáng sợ của Long Tượng trước đó hiện lên lần thứ hai, Dương Xuân mượn cỗ lực lượng này thuận thế bẻ một cái, trực tiếp bẻ gãy kiếm khí trong tay, đồng thời lực lượng khí huyết hùng hậu còn xông lên tận trời, quét sạch toàn bộ lực lượng nguyên thần của La Hạo.
Thần kiếm được ngưng tụ từ lực lượng nguyên thần là phi thường cường đại, cho dù là lấy lực lượng khí huyết của Dương Xuân cũng sẽ không có cách nào xua tan, nhưng lực lượng nguyên thần đã bị yêu quang làm cho tê liệt thì không còn cường đại như trước, ở dưới huyết khí được Long Tượng Bàn Nhược Công gia trì tự nhiên là không có cách nào chống cự, chớ đừng nói chi là loại võ công Phật Môn như Long Tượng Bàn Nhược Công, vốn dĩ là đã có sức chống cự nhất định đối với võ học tinh thần.
“La Hạo, vào một năm rưỡi trước, ta từ trạng thái không có một chút võ công nào, đạt tới cảnh giới như bây giờ, ngươi khi đó thế nhưng lại có tu vi cảnh giới Hậu Thiên Xuất Thần Nhập Hóa, có vẻ như là tu vi của ngươi bây giờ ngay cả một chút biến hoá cũng không có a?” Tiến lên phía trước một bước, khoảng cách giữa Dương Xuân và La Hạo càng gần thêm một bước, nàng vừa cười vừa nói.
“Hừ! Không biết trời cao đất rộng!” Hai mắt của La Hạo trở nên lạnh băng, vào giờ khắc này hắn rốt cục cũng không còn áp chế khí tức của bản thân, tu vi cảnh giới Tiên Thiên Luyện Tinh Hóa Khí bộc phát mà ra không giữ lại một chút nào, tiến hành áp bách Dương Xuân.
“Bổn thiếu chủ nhận được bao nhiêu tài nguyên ở Thiên Lan Kiếm Tông, chỉ sợ là cả đời này của ngươi cũng không thể lý giải a? Ngươi thật sự cho rằng chỉ bằng vào một chút bản sự này là liền có thể đấu với ta hay sao? Ta bây giờ đừng nói là một con nhóc như ngươi, coi như là Dương gia ở sau lưng của ngươi, thậm chí là toàn bộ Lạc Viêm Thành lúc trước, đều không phải là đối thủ của bổn thiếu chủ!”
“Thấy được chưa! Đây chính là cảnh giới mà ngươi cả một đời cũng đều không có cách nào ngưỡng vọng! Cảnh giới Tiên Thiên!”
“Chuẩn bị chết đi…”
Lời thoại của La Hạo còn chưa nói ra hết, ở phía đối diện hắn bỗng nhiên bạo phát ra một cỗ Tiên Thiên cương khí không kém cỏi một chút nào so với hắn, thậm chí là còn vượt qua một chút.
Chỉ thấy Dương Xuân đi xuyên qua vô số kiếm khí, chân chính đứng ở trước mặt của hắn, khoanh tay ôm ngực dùng vẻ mặt thờ ơ nhìn hắn, hỏi: “Ngươi nói gì?”
La Hạo: “? ??”
Tâm tình của La Hạo lúc này chính là chửi má nó.
“Ngươi, ngươi, ngươi, ngươi, ngươi, ngươi, ngươi…”
“Ngươi cái gì mà ngươi.” Dương Xuân nhìn La Hạo, Tiên Thiên cương khí xoay quanh người không kém cỏi một chút nào so với đối phương, yêu khí hoà quyện cùng với phật quang, không ngừng kéo lực lượng của nàng lên, không qua bao lâu đã vượt qua La Hạo.
Mà La Hạo ẩn ẩn phát giác ra được điểm này thì càng là trợn trừng hai mắt, lộ ra vẻ mặt không thể tin được.
Điều này làm sao có thể? ! Chuyện này không khoa học a! Vì sao Dương Xuân còn mạnh hơn chính mình?
Bản thân hắn thế nhưng là thiên kiêu chi tử của La gia, sau khi tiến vào Thiên Lan Kiếm Tông cũng là thiên kiêu một đời, bằng vào tu vi và tư chất đều có thể được gọi là đệ nhất Thiên Lan Kiếm Tông, trong ba đại Kiếm Điển không có Kiếm Điển nào là hắn không biết, cho dù là Kiếm Điển được xưng là lĩnh ngộ khó khăn nhất, chỉ có tông chủ đại nhân mới có thể nắm giữ – Vạn Lưu Quy Tông Kiếm Điển, bản thân hắn cũng đã đạt đến cảnh giới nhập môn.
Hơn nữa tài nguyên mà hắn nắm giữ cũng đều viễn siêu ngoại giới.
Bữa sáng của hắn chính là thịt yêu thú cảnh giới Hậu Thiên, dùng cái này để bổ sung huyết khí, bữa trưa chính là Kiếm Khí Đan của Kiếm Tông, dùng cái này để cảm ngộ kiếm khí, bữa tối chính là linh chi được bồi dưỡng đặc biệt ở phía sau núi, có thể tăng trưởng lực lượng nguyên thần, cứ như vậy, mỗi khi kết thúc một ngày không biết là phải hao phí bao nhiêu tài nguyên.
Nhưng cho dù là ở dưới sự duy trì của dạng tài nguyên này, bản thân hắn vẫn như cũ không thể đột phá đến cảnh giới Tiên Thiên.
Chân chính khiến cho hắn hoàn thành đột phá, vẫn là dựa vào kỳ ngộ trong một lần ngã xuống sườn núi, nếu không phải vậy thì chỉ sợ bản thân hắn vẫn đang còn phí thời gian ở cảnh giới Hậu Thiên.
Nói một cách khác, nếu như không có lần kỳ ngộ kia, hiện tại hắn có khả năng là ở trước mặt Dương Xuân cũng không khác gì một con kiến…? !
“Đừng nói giỡn!” La Hạo nổi giận gầm lên một tiếng, trong nháy mắt liền thoát khỏi tâm ma, hai mắt bỗng nhiên bắn ra kiếm khí vô tận, Thiên Lan Kiếm Tông Cực Nhạc Thiên Nhân Kiếm Điển cùng với Hư Không Vô Hình Kiếm Điển được hắn đồng thời thi triển ra, thần kiếm nguyên thần cùng với kiếm khí vô hình liên tiếp xuất hiện, vây quanh hắn không ngừng phát sinh tiếng kiếm reo bén nhọn.
Chương 162: Vạn Lưu Quy Tông Kiếm Khí
“Chỉ là một con nhóc, cho dù là chiếm được truyền thừa và kỳ ngộ gì, chẳng lẽ còn thật sự cho rằng có thể so sánh cùng với Thiên Lan Kiếm Tông hay sao?? !”
Nhìn thấy cái bộ dáng này của La Hạo, Dương Xuân đột nhiên nói: “Thiên Lan Kiếm Tông rất đáng gờm sao?”
“Nói nhảm!” La Hạo điên cuồng nói ra, con nhóc này có ý tứ gì? Dám xem thường Thiên Lan Kiếm Tông? ! Đây chính là đệ nhất tông môn của Viêm Hán Quốc! Hơn nữa còn chiếm được sự thừa nhận của hoàng triều Đại Càn, trong tương lai coi như là trở thành thế lực nhị lưu, thậm chí là thế lực nhất lưu, cũng không phải là không có khả năng!
Dạng tông môn này…Dương Xuân thế mà ẩn ẩn còn có mấy phần xem thường? ! Ngươi tưởng rằng ngươi là đệ tử của một trong mười đại thánh địa võ đạo hay sao!
“Hỗn láo!” La Hạo vào giờ khắc này rốt cục đã triệt để từ bỏ sự cao ngạo cùng với rụt rè lúc đầu, hai mắt bắn ra sát khí bốn phía, kiếm khí chung quanh liên tiếp xuất hiện giống như sóng biển, thần kiếm nguyên thần cùng với kiếm khí vô hình ở dưới sự chỉ huy của hắn không ngừng tụ tập về phía hắn, sau đó có một đạo nguyên thần kiếm khí chồng lên nhau cùng với một đạo kiếm khí vô hình, chuyển biến thành một đạo kiếm khí hoàn toàn mới.
Kiếm khí càng ngày càng nhiều, càng ngày càng mạnh, từng đạo từng đạo kiếm khí triển khai ở sau lưng La Hạo giống như khổng tước xòe đuôi, kéo khí thế của hắn lên, hơn nữa càng lên càng cao, chẳng qua bao lâu đã vượt qua Dương Xuân, mà kiếm khí sau lưng hắn cũng đã vượt qua một trăm đạo, phát ra từng đợt tiếng kiếm reo liên tiếp.
“Bởi vì kỳ ngộ mà nhất phi trùng thiên, cuối cùng cũng chỉ là may mắn mà thôi, thiên kiêu chân chính, là có thể tung hoành vô địch ở trong cùng một cảnh giới, thậm chí là vượt cấp khiêu chiến đối với người có cảnh giới cao hơn!”
Đối mặt với sự gào thét của La Hạo, Dương Xuân gật đầu một cái, nói: “Ừm, ngươi nói rất đúng.”
“Mà ta, chính là người như vậy!”
“Vạn Lưu Quy Tông Kiếm Điển!”
Vạn Lưu Quy Tông Kiếm Điển là Kiếm Điển chí cao của Thiên Lan Kiếm Tông, đồng thời cũng là Kiếm Điển mạnh nhất mà Võ Đạo Tông Sư của Thiên Hải Kiếm Tông ngày xưa sáng tạo ra, mặc dù Thiên Lan Kiếm Tông thuộc về thế lực tam lưu, nhưng trên bản chất Vạn Lưu Quy Tông Kiếm Điển lại là truyền thừa võ học cường đại đến từ Võ Đạo Tông Sư! Bởi vậy ở dưới sự thôi thúc của môn võ công này, thực lực và lòng tự tin của La Hạo cũng không ngừng được kéo lên.
Hắn hiện tại, thậm chí là ngay cả võ giả Luyện Khí Hóa Thần cũng dám khiêu chiến!
Kiếm khí không ngừng hội tụ, cuối cùng sau khi đạt đến điểm giới hạn mà La Hạo có thể khống chế mới xem như ngừng lại.
Mà vào giờ khắc này, kiếm khí ở sau lưng hắn đã có khoảng chừng 231 đạo, hai tay của La Hạo không ngừng kết ấn và biến hóa, những đạo kiếm khí này cũng bắt đầu dần dần tụ hợp, 231 đạo kiếm khí dần dần trùng điệp thành 115 đạo, 57 đạo, 25 đạo, 12 đạo, 6 đạo, 3 đạo…1 đạo!
“Vạn Lưu Quy Tông Kiếm Khí!”
“Mặc kệ ngươi có kỳ ngộ gì, hôm nay cũng đều phải chết!”
La Hạo rút kiếm ra khỏi vỏ, thân kiếm cũng trùng hợp cùng với Vạn Lưu Quy Tông Kiếm Khí cao mấy chục mét ở phía sau lưng, mang theo khí thế khai sơn phá hải hung hăng chém về phía Dương Xuân.
Đây còn là bởi vì nguyên nhân La Hạo còn chưa lĩnh hội được toàn bộ Vạn Lưu Quy Tông Kiếm Điển, nếu không Vạn Lưu Quy Tông Kiếm Khí ngưng tụ ra cuối cùng hẳn là chỉ có kích thước bằng một đạo kiếm khí phổ thông, nhưng kiếm khí ở trong đó lại được ngưng tụ tới cực hạn, coi như là Thần Binh Tiên Thiên cũng không phải là đối thủ, mà kiếm khí do La Hạo ngưng tụ ra vào lúc này, mặc dù lớn nhưng lại tán loạn.
Bất quá cho dù vậy, đối với Dương Xuân cũng là cảnh giới Tiên Thiên mà nói, độ uy hiếp của chiêu này vẫn như cũ là cực lớn!
Mà vào thời điểm La Hạo thi triển tuyệt chiêu, mắt thấy Dương Xuân đã sắp vẫn lạc ở dưới kiếm khí đầy trời, ở bên trong mật thất bế quan sâu trong Thiên Lan Kiếm Tông, Vương Lan cùng với quỷ ảnh cũng đang nhìn chằm chằm vào quảng trường, quan sát kỹ toàn bộ chiến cuộc.
“Thắng bại đã định!” Vương Lan mang theo lòng tin chậm rãi nói ra, nhưng sắc mặt vẫn nghiêm túc như cũ.
“Không tệ, truyền thừa của Thiên Hải Kiếm Vương ngày xưa vẫn là có chỗ đặc thù, bất quá chớ quên, vị Dương Xuân này rất có thể chỉ là mồi nhử mà thôi.”
“Ta biết rõ.” Vương Lan gật đầu một cái, sau khi nói chuyện với nhau một hồi, bọn họ đã cho ra một cái nhận thức chung.
Bọn hắn tin chắc rằng, người thần bí ở sau lưng Dương Xuân kia, tuyệt đối không phải loại ăn no rửng mỡ để cho Dương Xuân đi một mình đến Thiên Lan Kiếm Tông làm một điều ngớ ngẩn, hắn nhất định là có mục đích rất sâu! Mà cái mục đích rất sâu này, rất có thể chính là Thiên Lan Kiếm Tông, thậm chí là toàn bộ Viêm Hán Quốc, còn có thể là sự tồn tại của Đại Tần Hoàng Lăng!
“Không sai! Nhất định là như vậy! Ta cũng không tin, người thần bí kia sẽ trơ mắt nhìn mồi nhử của mình chết ở dưới kiếm của Hạo nhi!”
“Không sai.” Quỷ ảnh cũng lộ ra thần sắc nghiêm túc, chợt phảng phất như nghĩ tới điều gì vậy, trên mặt đột nhiên nở ra một nụ cười: “Bất quá Vương tông chủ, đừng quên là Thái Tử triều ta chẳng mấy chốc sẽ đến, ngươi cũng cần phải phải đưa ra lựa chọn thật tốt, bây giờ nếu đầu nhập vào Lục Phiến Môn thì vẫn còn kịp.”
Vương Lan không nói một tiếng nào, hắn cũng không phải là người ngu, ở một nơi vắng vẻ vô cùng như Viêm Hán Quốc, hoàng triều Đại Càn căn bản cũng không đặt thế lực nào quá mạnh mẽ đóng quân ở nơi này, nếu như vị thái tử Hoành Xương kia thực sự tự mình đi tới mà nói, toàn bộ Viêm Hán Quốc cũng không thể làm gì được, nhất định là chỉ có thể quy hàng!
Bằng không thì Vương Lan cũng sẽ không hướng tới người thần bí sau lưng của Dương Xuân giống như quỷ ảnh, còn không phải là để cầm ra một cái công trạng để đầu nhập vào thế lực của quỷ ảnh hay sao.
Mà vào thời điểm Vương Lan cùng với quỷ ảnh đang nhìn về phía quảng trường, ở bên ngoài Thiên Kiếm Phong, Trần Khuynh Địch cũng đang hết sức chăm chú, nghiêm túc cùng với cẩn thận ăn chuối tiêu.
“Lạc sư muội, có muốn ăn chuối tiêu hay không? Đây là chuối tiêu ta mua được ở một thành nhỏ gần đây.”
“Không cần, Trấn Cương Sứ đại nhân.” Lạc Tương Tư nói, sau đó liền cầm một quả táo trong giỏ xách lên gặm một cái, Doanh Phượng Tiên cũng là vô cùng ưu nhã ăn một quả đào mật, ba người nhìn qua đặc biệt bình tĩnh, hoàn toàn không có một chút cảm giác khẩn trương nào.
Khiến cho người ta cảm thấy ngoài ý muốn là, Trần Tiêm Tiêm một mực không hợp nhau cùng với Dương Xuân vào trước đó, vào lúc này lại có vẻ hơi đứng ngồi không yên, hỏi: “Sư huynh, huynh không lo lắng cho Dương Xuân sao?”
“Ha ha? Lo lắng cái gì chứ?” Trần Khuynh Địch hấp háy mắt, nói đùa, nhân vật chính còn cần ta phải lo hay sao?
Chỉ là một nhân vật quần chúng La cái gì đó, nhất định là ra sân rất cường thế, sau đó sử dụng tuyệt chiêu mạnh nhất cả đời của bản thân, tiếp đó liền trở thành đá đặt chân của nhân vật chính, ngoài như vậy ra thì còn có tác dụng gì?
Chương 163: Hổ Phách Đao
“Yên tâm đi, không có vấn đề…đúng rồi, Trần sư muội, muội có muốn ăn chuối tiêu hay không?”
Trần Tiêm Tiêm: “…”
“Tiểu Yêu, ngươi nói xem ta có chống đỡ được một chiêu này hay không?” Dương Xuân nhìn đại đao 40m từ trên trời chém xuống.. Không đúng, là kiếm khí 40m, khá là cảm khái nói ra.
“Ngươi nói cái gì thế, loại vật này làm sao có thể là đối thủ của ngươi.” Thanh âm của tiểu Yêu vang lên đúng lúc, mang theo một chút bất mãn: “Chớ quên, ngươi thế nhưng là do một tay ta dạy.”
“Ha ha ha, chẳng qua chỉ là do ta cảm thấy hơi xúc động mà thôi.”
Kiếm khí càng ngày càng gần, trên mặt của Dương Xuân lại không có một chút sợ hãi nào, thậm chí là trên khóe miệng còn lộ ra vẻ tươi cười.
“Cảnh giới Tiên Thiên đối với ta ngày xưa mà nói giống như là trời cao xa, cơ hồ không có cách nào chạm đến, còn có cái Thiên Lan Kiếm Tông khổng lồ kia, bây giờ đối với ta mà nói, cũng không có gì lớn nha.”
Vừa dứt lời, yêu khí cùng với phật quang quanh người của Dương Xuân lại bắt đầu xen lẫn, giống như là Vạn Lưu Quy Tông Kiếm Điển của La Hạo trước đó vậy, yêu khí đan vào một chỗ cùng với phật quang, khiến cho quang ảnh Long Tượng ở sau lưng của Dương Xuân xuất hiện biến hoá hoàn toàn mới, uy nghiêm túc mục ban đầu suy yếu đi không ít, thay vào đó thì là khí tức Mãng Hoang càng thêm nồng đậm.
“Mở!”
Quát nhẹ một tiếng, hộp kiếm ở sau lưng của Dương Xuân ầm ầm giải thể, yêu khí mênh mông giống như hồng thủy vỡ đê không ngừng bộc phát ra từ sau lưng của Dương Xuân, mà ở trung tâm yêu khí, toàn bộ trưởng lão và đệ tử Thiên Lan Kiếm Tông, tất cả mọi người ở trên quảng trường đều có thể nhìn thấy một thanh đao màu xám tro.
Đó là một thanh loan đao, cũng không phải là binh khí chính thống của Trung Nguyên, mà là đặc sản của Tây Vực, mặc dù có kiểu dáng quái dị, nhưng từng đạo từng đạo đường vân quỷ dị cùng với rãnh máu màu đỏ ở phía trên, đều được thanh loan đao này hiển lộ toàn bộ ra bên ngoài, khí thế ngập trời phảng phất như là Thiên Yêu giáng thế.
“Hổ Phách Đao, đánh bọn họ cho ta! !!” Ở trong đầu của Dương Xuân, tiểu Yêu kích động hét lớn, đây mới là kỳ ngộ lớn nhất của Dương Xuân từ khi rời nhà cho đến nay.
Một khỏa kỳ thạch ẩn chứa hồn phách của Yêu Vương!
Hơn nữa còn là hồn phách của Hổ Vương! Theo đề nghị của tiểu Yêu, Dương Xuân đã dùng bí pháp đặc thù để rèn luyện khối kỳ thạch này, mài luyện cả ngày lẫn đêm, sau khi chiếm được Long Tượng Bàn Nhược Công càng là dùng phật quang để tiến hành tôi luyện, cứ như vậy trọn vẹn qua thời gian hơn một năm, đầu nhập vào không biết bao nhiêu tài liệu quý giá, lúc này mới dần dần có một cái hình thức ban đầu.
Đó chính là thanh Hổ Phách Đao này bây giờ! Hổ Phách Đao hung lệ như Thiên Yêu!
Vạn Lưu Quy Tông Kiếm Khí của La Hạo che phủ thân ảnh của Dương Xuân, nhưng ngay vào một giây sau, kiếm khí ngập trời như trời sao cũng bị tách ra hai bên, mà ở bên trong kiếm khí, có một đạo đao quang yêu dị chợt hiện, phong mang cực hạn cùng yêu khí với ngập trời khiến cho vô số người biến sắc.
Một đao rơi xuống, phảng phất như là Thượng Cổ Yêu Vương đang thét gào! Mà vào trong nháy mắt một đao này chém ra, sắc mặt của La Hạo chính là kịch biến một trận, bởi vì hắn có thể cảm nhận được rõ ràng, Vạn Lưu Quy Tông Kiếm Khí do bản thân hắn ngưng tụ ra, đang lấy một loại tư thái không thể vãn hồi mà sụp đổ! Cho dù là cương khí hay lực lượng nguyên thần của hắn mạnh mẽ cỡ nào, đều không thể làm nên chuyện gì!
“Hừm!” Sắc mặt âm tình bất định, tàn nhẫn, phẫn nộ, xấu hổ, điên cuồng, bốn loại biểu lộ hiện lên ở trên khuôn mặt của La Hạo, cuối cùng ngừng lại ở sự kiên định.
Chỉ thấy hắn không nói một lời nào, trực tiếp cầm bội kiếm vào trong tay, rót toàn bộ kiếm khí vào bên trong bội kiếm, sau đó cắm bội kiếm xuống trước mặt thay thế bản thân, mà bản thân hắn thì là lấy thế sét đánh không kịp bưng tai điên cuồng chạy trốn về phía sau, lộ ra bộ dáng chạy được bao xa thì chạy.
Mà sự thật đã chứng minh…quyết sách của hắn là tương đối chính xác.
Đao quang chợt lóe lên, Vạn Lưu Quy Tông Kiếm Khí ầm ầm vỡ vụn, bội kiếm mà La Hạo lưu lại càng là trực tiếp bị Hổ Phách Đao của Dương Xuân chém trúng, cuối cùng cũng ầm ầm nổ tung.
Kiếm khí nổ tung giống như mưa tản mát khắp nơi, chiếu rọi lên khuôn mặt tái nhợt của các trưởng lão và đệ tử Thiên Lan Kiếm Tông ở chung quanh.
La Hạo trốn ra được thì lộ ra sắc mặt tái nhợt, mặc dù hắn đã quyết định rất nhanh, nhưng ở sau lưng vẫn bị dư ba làm cho bị thương, bất quá như thế này vẫn còn tốt hơn là chịu chết, cho nên hắn lập tức điều chỉnh khí tức, chuẩn bị trở lại quyết phân cao thấp với Dương Xuân, hắn cũng không tin là sau khi thi triển ra một chiêu lợi hại như vậy, Dương Xuân vẫn còn có thể hoàn hảo không có một chút tổn hại!
Nhưng mà hắn mới vừa vặn quay đầu, thân ảnh nhỏ nhắn của Dương Xuân liền xuất hiện ở trước mặt của hắn.
Không đợi La Hạo nói chuyện, Dương Xuân liền đấm ra một quyền, nặng nề đánh vào trong bụng của hắn, đánh bay hắn ra bên ngoài.
“Ọc! Cái con nhóc này…?!”
Không đợi La Hạo gào thét xong, một chuôi trường đao liền vượt qua hư không, xuyên qua bên tai của hắn, nặng nề đâm vào vách tường ở sau lưng của hắn, mang theo vài giọt máu tươi nhỏ giọt xuống đất.
Nhìn thanh trường đao chỉ cách cổ của mình 1 centimet, La Hạo nuốt một ngụm nước bọt.
“Sao? Tính là ta thắng rồi chứ?” Dương Xuân chậm rãi đi tới trước mặt của La Hạo, rút Hổ Phách Đao ra, vừa cười vừa nói.
“À ờ…đúng.” La Hạo lộ ra sắc mặt tái nhợt, muốn thả ra vài câu khó nghe, nhưng nghĩ tới một màn vừa rồi liền cảm thấy ớn lạnh, nên cái gì cũng không nói ra được, chỉ có thể không ngừng mà gật đầu.
“Cám ơn!” Dương Xuân khẽ cười nói, nàng hiện tại cũng không coi La Hạo là kẻ thù nữa, sau khi đánh bại đối phương thì cũng cho qua chuyện này, Dương Xuân cũng bởi vì vậy mà giải trừ tâm ma ở trong quá khứ.
Ý niệm tới đây, Dương Xuân liền định quay người rời đi, vào giờ khắc này nàng chỉ muốn lập tức nói tin tức thắng lợi cho đại ca ca, cho hắn biết con nhóc ở quá khứ kia, hiện tại cũng đã trở thành cường giả có thể đảm đương một phía, nhưng mà đúng vào lúc này, có một giọng nói đột nhiên truyền đến từ sâu bên trong Thiên Lan Kiếm Tông.
“Chờ đã!”
Dương Xuân dừng bước chân lại, nhíu lông mày lại, sau đó chậm rãi quay người, nhìn về phía hai đạo thân ảnh đang chậm rãi đi ra từ sâu bên trong Thiên Lan Kiếm Tông.
Một thân ảnh mặc áo bào trắng, nhìn qua rất nổi bật bất phàm, quanh người càng là có kiếm khí lượn lờ, mà người ở bên cạnh thì mặc một chiếc áo bào đen, rõ ràng ở dưới ánh mặt trời, lại mang theo một cỗ hàn ý sâm nhiên, vẻn vẹn chỉ là nhìn qua đối phương, đã cảm thấy toàn thân đều có một chút nổi da gà.
“Ngươi là?”
“Không cần phải giả bộ, mau bảo người phía sau của ngươi đi ra đi.” Vương Lan không có mở miệng, mà Quỷ Ảnh ở bên cạnh lại nói ra, ánh mắt nhìn vào Dương Xuân càng là tràn đầy ác ý.
Chương 164: Người phía sau
“Người phía sau của ta?”
“Ha ha, chẳng lẽ ngươi cho rằng mọi người ở đây đều là đồ đần hay sao, vậy thì hãy đi chết đi.” Quỷ Ảnh cười lạnh một tiếng, vậy mà căn bản không có ý tứ nói chuyện cùng với Dương Xuân, trực tiếp chính là đưa tay đánh một trảo về phía nàng, quỷ khí ngập trời hiện lên, hóa thành Khô Lâu Cự Trảo hung hăng trảo về phía Dương Xuân.
“Sặc… Tiểu Yêu!”
“Giao cho ta!”
Trong tích tắc, ý thức của tiểu Yêu liền khống chế thân thể của Dương Xuân, yêu khí nguyên bản mênh mông vào thời khắc này lại gia tăng thêm mấy lần, toàn bộ tuôn vào bên trong Hổ Phách Đao ở trong tay nàng, khiến cho độ sắc bén của đao quang lại tăng lên thêm mấy cái cấp độ nữa, sau đó tiểu Yêu liền nâng đao, bổ một phát về phía quỷ ảnh.
“Ầm ầm!”
Quỷ trảo phá toái, tiểu Yêu đứng ở bên trong quỷ khí tán loạn, lộ ra thần sắc lạnh lùng, hỏi: “Các ngươi rốt cuộc là có ý tứ gì?”
“Có ý tứ gì?”
Quỷ Ảnh cùng với Vương Lan liếc nhìn nhau, không hẹn mà cùng cười ra tiếng: “Chuyện cho tới bây giờ còn giả trang cái gì không biết, ta biết, người ở sau lưng của ngươi cũng đang nghe đúng không, cũng là người đến vì Đại Tần Hoàng Lăng, không có sai chứ?”
Trên khuôn mặt của Vương Lan cùng với Quỷ Ảnh tràn đầy trí tuệ, lộ ra một nụ cười ta đã biết rõ mục đích của ngươi.
Mà vào giờ khắc này, Trần Khuynh Địch ở bên ngoài Thiên Kiếm Phong thì lại lộ ra vẻ mặt phát mộng.
“Đại Tần Hoàng Lăng? Đó là vật gì? ??‘’
Đại Tần Hoàng Lăng?
Trực giác nói cho Trần Khuynh Địch biết, cái đồ chơi này tuyệt đối lại là một cái phó bản, hơn nữa còn là phó bản chuyên môn mở ra cho nhân vật chính.
Mà vào thời điểm Trần Khuynh Địch đang suy tư, tình huống ở trên đỉnh Thiên Kiếm Phong cũng là thay đổi trong nháy mắt.
“Đại Tần Hoàng Lăng? !” Mặc dù ở bên ngoài vẫn bình tĩnh như cũ, nhưng tiếng kêu kinh ngạc của tiểu Yêu đã vang dội ở trong đầu của Dương Xuân.
“Thiên Triều Đại Tần cũng là ở thời đại Thượng Cổ, sau khi trải qua hai cái thời đại Trung Cổ cùng với Cận Cổ, làm sao còn có thể có di tích tồn tại, theo lý thuyết hẳn là đã sớm bị đào rỗng rồi mới đúng!”
“Thiên Triều Đại Tần? Có ý tứ gì?” Dương Xuân cảm thấy có mấy phần hứng thú, sau khi nghe được bốn chữ “Thiên Triều Đại Tần” từ trong miệng của tiểu Yêu, trong nội tâm của Dương Xuân không chỉ không có một chút chấn động nào, thậm chí là còn có một chút nóng lòng muốn thử, nên nói như thế nào đây, kỳ thật đây cũng là một loại cảm giác phi thường huyền ảo, Dương Xuân luôn cảm thấy từ nơi sâu xa…
“Cái Đại Tần Hoàng Lăng kia hữu duyên cùng với mình, hẳn là ảo giác a!” Dương Xuân cười ha ha ở trong lòng một tiếng, quên sạch sành sanh loại “Ảo giác” này.
Sau đó nàng liền thu hồi quyền khống chế thân thể, nhìn Vương Lan cùng với Quỷ Ảnh ở trên không trung, lắc đầu nói: “Ta không biết Đại Tần Hoàng Lăng mà ngươi nói đến tột cùng là cái gì, ta chỉ là tới đây để thực hiện ước hẹn ba năm ngày xưa, nếu ta đã chiến thắng, cũng không có lý do để tiếp tục đợi ở nơi này.”
“Thiên Lan Kiếm Tông đường đường là đệ nhất tông môn của Viêm Hán Quốc, chẳng lẽ còn muốn ngăn cản ta ly khai hay sao? Thua còn không chịu nhận?”
Lời nói của Dương Xuân vừa dứt, đừng nói là Vương Lan ở trên không trung, ngay cả sắc mặt của các đệ tử cùng với các trưởng lão Thiên Lan Kiếm Tông ở chung quanh quảng trường đều rối rít biến thành màu đen, lộ ra dạng biểu lộ chán ghét giống như là ăn phải cứt.
Xác thực, thân làm Thiên Lan Kiếm Tông – đệ nhất tông môn của Viêm Hán Quốc, bọn họ cũng đã sớm quen với việc tông môn của mình nghiền ép người khác, giống như loại sự tình đệ tử chân truyền của tông chủ bị đánh bại bởi một con nhóc không biết chui ra từ nơi nào, bọn hắn cho dù là nằm mơ cũng chưa từng mơ tới, nhưng chuyện bây giờ cũng đã phát sinh, thì không thể không cân nhắc hậu quả.
Nếu như thật sự bắt Dương Xuân lưu lại ở nơi này mà nói, chỉ sợ là thanh danh của Thiên Lan Kiếm Tông liền trở nên thối hoắc ở trong toàn bộ Viêm Hán Quốc.
Ý niệm tới đây, có không ít người nhao nhao đưa mắt nhìn về phía La Hạo sắc mặt tái nhợt đang đứng ở một chỗ khác trên quảng trường.
Nói đến cùng vấn đề cũng là nằm ở trên người của vị đệ tử chân truyền của tông chủ này, nếu như hắn không thua, bọn hắn cũng không cần phải xoắn xuýt như vậy, trước kia còn tưởng rằng hắn lợi hại lắm, kết quả là lại bị một con nhóc không biết ở đâu tới đánh bại..
Giống như cũng không mạnh lắm nha! Những ánh mắt này có lẽ cũng không phải là toàn bộ đều có ý tứ như vậy, nhưng ở trong mắt của La Hạo tâm cao khí ngạo, những ánh mắt này không thể nghi ngờ chính là có ý tứ này, tất cả bọn hắn đều đang giễu cợt hắn!
Loại tình huống cực kỳ biệt khuất này làm cho khuôn mặt coi như anh tuấn của La Hạo cũng đều trở nên vặn vẹo, trong mắt lộ ra vẻ dữ tợn đáng sợ, một số trưởng lão và đệ tử Thiên Lan Kiếm Tông cách hắn tương đối gần thậm chí còn bị hàn ý lan tràn ra từ trên người của La Hạo làm cho có một chút tâm ý hoảng loạn.
Cứ như vậy sau một hồi lâu, Vương Lan cùng với Quỷ Ảnh liếc nhìn nhau, đều thấy được một chút nghi hoặc ở trong đáy mắt lẫn nhau.
Theo lý thuyết thì hiện tại bọn hắn đều đã xuất hiện, rõ ràng là muốn ngả bài, nhưng “Người kia” ở sau lưng Dương Xuân trong dự đoán lại không xuất hiện, chuyện này khiến cho hai người có một chút ngoài ý muốn.
Chẳng lẽ, vị Dương Xuân này thật sự là chỉ tới một mình?”
“Sao thế? Còn chưa để cho ta rời đi hay sao?” Dương Xuân nhìn hai người ở trên không trung, không hoảng hốt một chút nào, hỏi.
Đối với chuyện này Quỷ Ảnh cũng không có biểu thị gì, mà ở trong mắt của Vương Lan lại bỗng nhiên lóe lên một tia tàn nhẫn.
“Tiểu hữu đã hiểu lầm rồi, bản tông làm sao sẽ cường thế lưu ngươi lại đây.” Vương Lan cười cười, dùng sắc mặt ôn hòa nói: “Bất quá bản tông thấy ngươi có thiên phú dị bẩm, không bằng hãy lưu lại Thiên Lan Kiếm Tông của ta, từ nay bản tông sẽ tự mình dạy bảo cho ngươi thì như thế nào? Nếu sau này có thành tựu, bản tông cũng sẽ tiến về hoàng triều Đại Càn, cái Thiên Lan Kiếm Tông to lớn này cũng có thể giao cho ngươi nắm giữ.”
Lời nói của Vương Lan vừa dứt, tất cả mọi người đều bị doạ cho ngốc tại chỗ.
Người chấp chưởng đời kế tiếp của Thiên Lan Kiếm Tông, cái chức vị mà có không biết bao nhiêu người trong tông môn nhớ thương này, kết quả tông chủ đại nhân nhà mình lại nhắm một con mắt mở một con mắt, thế mà liền tặng cho một người không biết chui từ nơi nào ra? !
Nhất là La Hạo đã sớm coi Thiên Lan Kiếm Tông là vật ở trong túi của mình, càng là bởi vì vậy mà có một ngụm máu xông lên đầu, cả khuôn mặt đều trở nên tái nhợt.
Chỉ có Dương Xuân là lộ ra vẻ mặt không rõ ràng lắm, nói lời cự tuyệt: “Hả? Không cần, tạ ơn ý tốt của tông chủ.”
Đối phương cự tuyệt không có một chút do dự nào.
Câu trả lời này khiến cho mọi người giật nảy cả mình! Đây chính là đệ nhất tông môn của Viêm Hán Quốc a, lại còn nói không cần? !
Chương 165: Chỗ dựa
Ngươi không cần nhưng ta cần a, tất cả mọi người đều cảm thấy có phải là lỗ tai của mình xảy ra vấn đề, tràn đầy sự không chân thực.
Ngay cả Vương Lan cũng là ngơ ngác trong chốc lát, hắn lấy toàn bộ Thiên Lan Kiếm Tông để làm mồi nhử, người giống như Dương Xuân may mắn lấy được kỳ ngộ trong khi xông xáo giang hồ, hẳn là sẽ không thể cự tuyệt lời đề nghị của hắn mới đúng a, vì sao Dương Xuân cơ hồ là không có một chút do dự nào liền cự tuyệt?
Không có đạo lý.
Mắt thấy dụ hoặc không thành công, nụ cười ấm áp giống như trưởng bối ở trên mặt của Vương Lan rốt cuộc cũng thu liễm lại.
“Chuyện này không phải là do ngươi quyết định.”
“Hửm?” Thấy Vương Lan trở mặt nhanh như vậy, sắc mặt của Dương Xuân cũng dần dần trở nên âm trầm, tiểu Yêu ở trong đầu của nàng càng là mắng to Nhân tộc đều là ngụy quân tử, tất cả nam nhân đều là móng heo.
Mà đám người Thiên Lan Kiếm Tông, sau khi nhìn thấy loại phản ứng này của tông chủ, cũng là nhao nhao thở dài một hơi, còn tốt còn tốt, xem ra là tông chủ chỉ muốn tìm lý do để lưu Dương Xuân lại, không phải là thật sự muốn giao vị trí tông chủ đời sau ra, thật là, không thể nói loại chuyện này rõ ràng hay sao, dọa đến mức tâm can của bọn hắn đều run rẩy… Về phần La Hạo, càng là kích động đến mức trực tiếp gắng gượng đứng lên, hưng phấn mà nhìn Dương Xuân.
“Sư phụ! Võ công truyền thừa của con nhóc Dương Xuân này tuyệt đối là rất bất phàm, nếu có thể đạt được, thì tuyệt đối có thể khiến cho thế lực Thiên Lan Kiếm Tông của chúng ta tiến thêm một bước!”
Nhớ đến pháp thân Long Tượng của Dương Xuân trước đó, còn có thanh Hổ Phách Đao sắc bén đến cực điểm kia, La Hạo liền cảm thấy nhiệt huyết cả người đều trở nên sôi trào, nếu như có những thứ đó, bản thân hắn chỉ sợ là càng có thể tiến thêm một bước nữa, đừng nói là Luyện Khí Hóa Thần, nói không chừng là Luyện Thần Phản Hư cũng có hi vọng.
Mà Vương Lan thì cũng lạnh lùng nhìn Dương Xuân, kiếm khí quanh người phun trào, Dương Xuân có thể cảm nhận được rõ ràng, ý thức của đối phương đã một mực khóa chặt nàng.
Chuyện này thật đúng là…
“Không nghĩ tới tông chủ Thiên Lan Kiếm Tông trong truyền thuyết lại vô sỉ như thế.”
“Bản tông chỉ là sốt ruột vì ái tài mà thôi, đợi sau này khi tu vi của ngươi tiến thêm một bước, thì sẽ phải cảm ơn bản tông.”
“Ha ha.” Dương Xuân lắc đầu, bất đắc dĩ cười cười.
Mà đổi thành một bên, La Hạo thì bước về phía trước, khắp khuôn mặt đều là sát ý mà nhìn vào Dương Xuân, đột nhiên trong lòng hơi động, mở miệng nói: “Ngươi có biết không, ngươi không nên đi tới đây một mình!”
“Hả?” Dương Xuân liếc nhìn La Hạo một cái, trước đó nàng còn không có cảm giác gì đối với tên bại tướng này, nhưng bây giờ, nàng đã có một chút không kiên nhẫn được nữa.
“Mặc dù ngươi đánh bại ta, nhưng ngươi có biết chênh lệch lớn nhất giữa ta và ngươi là ở chỗ nào hay không?”
“Chênh lệch?”
“Không sai! Chính là chênh lệch! Bởi vì ở phía sau của ngươi không có một cái chỗ dựa nào! Ngươi chỉ có một mình, lại còn vọng tưởng sau khi đánh bại ta liền rời đi ở trước mặt của mọi người? Chớ quên, ta thế nhưng là đệ tử chân truyền của Thiên Lan Kiếm Tông, sau lưng của ta chính là toàn bộ Thiên Lan Kiếm Tông! Đây chính là chênh lệch giữa ngươi cùng với ta!”
“Chỗ dựa? ??”
“Ha ha, xem ra ngươi vẫn không hiểu được phần chênh lệch này a, bất quá không sao.” La Hạo cười tàn nhẫn nói: “Chờ đến khi mọi thứ của ngươi đều bị ta chiếm lấy, sau khi biến thành tù nhân của Thiên Lan Kiếm Tông, ngươi sẽ rõ ràng.”
Dương Xuân: “…”
Cái này thật đúng là, đúng là hiểu lầm to bằng trời a.
“Được rồi Hạo nhi, không cần phải nói nữa, Xuân nhi về sau cũng sẽ là sư muội của ngươi.”
“Vâng, sư phụ.” La Hạo cung kính làm lễ bái với Vương Lan ở trên không trung, sau đó lại là tàn nhẫn nhìn Dương Xuân một cái, hiển nhiên đây chỉ là làm bộ làm tịch mà thôi, tất cả mọi người ở chỗ này đều hiểu được, cái gì là đệ tử chân truyền mới của tông chủ, cái gì là sư muội, nói đến cùng cũng chỉ là một cái thuyết pháp khác của tù nhân mà thôi.
Bất quá Dương Xuân vào lúc này đã không còn sự hứng thú đối với La Hạo, trong lòng của nàng lúc này đã bốc lên lửa giận ngút trời.
“Xuân nhi..là để cho ngươi gọi hay sao! Đáng chết! Đáng chết!” Cả người của Dương Xuân đều là nổi lên da gà, cảm giác buồn nôn mãnh liệt quét sạch toàn thân, khiến cho Dương Xuân hận không thể trực tiếp rút đao chặt cái tên gọi là tông chủ Thiên Lan Kiếm Tông ở trên không trung kia..sau đó nàng liền làm như vậy.
“Tiểu Yêu!”
“Có mặt!”
Yêu khí mãnh liệt cuộn trào ra, toàn bộ rót vào bên trong Hổ Phách Đao trong tay của Dương Xuân, đồng thời khí tức của Dương Xuân cũng không ngừng kéo lên ở dưới sự duy trì của yêu khí, chẳng qua bao lâu liền xông phá bình chướng cảnh giới Luyện Tinh Hóa Khí, đạt đến cảnh giới Luyện Khí Hóa Thần, cho dù vậy khí tức vẫn còn đang không ngừng tăng lên.
Cuối cùng đến cảnh giới Luyện Khí Hóa Thần đỉnh phong mới xem như là ngừng lại.
“Xoẹt!”
Đao khí phá không, đao quang sắc bén đến cực hạn lại hiện ra, bất quá đối tượng lần này không còn là con gà mờ La Hạo kia, mà đối tượng là tông chủ Thiên Lan Kiếm Tông đã tu luyện toàn bộ ba đại Kiếm Điển đến một cảnh giới cực cao, Vương Lan!
Vương Lan hừ lạnh một tiếng, khẽ động ý niệm, từng đạo từng đạo kiếm khí lăng không chợt hiện, trực tiếp ngăn cản phong mang của Hổ Phách Đao, cùng so sánh với La Hạo, Hư Không Vô Hình Kiếm Điển của Vương Lan hiển nhiên là có tu vi cao hơn, kiếm khí vô hình ngưng tụ ra vô luận là từ cường độ hay là về số lượng đều muốn viễn siêu con gà mờ La Hạo.
Cho dù là phong mang cực hạn của Hổ Phách Đao, cũng vẫn bị kiếm khí của Vương Lan cản lại.
Sau khi thấy một đao kia của mình hoàn toàn không có tác dụng, Dương Xuân cũng hơi chau mày: “Không đúng.”
Nói đến, Thiên Lan Kiếm Tông có lẽ chỉ là một cái thế lực tam lưu a, trước đó nghe nói tông chủ Thiên Lan Kiếm Tông có tu vi rất cao, nhưng đó cũng chỉ là lời nói đối với loại địa phương nhỏ như Viêm Hán Quốc, bây giờ Dương Xuân cũng đã thấy qua sự đời, đương nhiên là sẽ không có sự kính sợ đối với Vương Lan.
Mà căn cứ theo hiểu biết của nàng, thực lực của Vương Lan hẳn là cũng chỉ có khoảng chừng ở cảnh giới Luyện Khí Hóa Thần mới đúng.
Có cùng một cảnh giới với bản thân nàng sau khi mượn nhờ yêu khí của tiểu Yêu.
Nhưng bây giờ xem ra, tu vi của Vương Lan rõ ràng không phải là đơn giản như vậy, bởi vì hắn chẳng những không có sử dụng Thần Binh trong truyền thuyết, càng là không có cầm ra lá bài tẩy gì, chính là dựa vào tu vi đỡ được công kích của nàng, chuyện này ở một cái thế lực tam lưu không thể nghi ngờ là không bình thường.
Trừ phi…
“Luyện Thần Phản Hư! Cái tên vô sỉ này chính là võ giả cảnh giới Luyện Thần Phản Hư!” Tiểu Yêu đã sớm làm ầm ĩ ở trong đầu của Dương Xuân, nàng cũng đã xác nhận ý nghĩ của Dương Xuân.
Nếu như Dương Xuân thực sự tới một mình, chỉ sợ là sẽ rất khó rời đi a!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










