[Dịch] Siêu Cấp Phản Diện
Tập 28 : Đến phiên ta (c136-c140)
❮ sautiếp ❯Chương 136: Đến phiên ta
“Đần, ngay cả điều này cũng không biết sao, đó rõ ràng là một người cha đáng yêu và đáng kính, đang vớt cá chép vàng óng cho con gái của mình, khiến cho con gái của mình hài lòng!”
“À ồ! Thì ra là thế!”
“Tình thương của cha như núi a…”
Trần Khuynh Địch: “? ??”
“Cái gì cơ, bạn gái cái gì chứ…” Dương Xuân che mặt, giả vờ phớt lờ câu nói “Tình thương của cha như núi!”.
Mà Trần Khuynh Địch thì kém chút nữa đã phun ra một ngụm máu.
Người cha? Ta nhìn rất giống với một người cha đáng yêu và đáng kính sao? ! Gặp quỷ! Ta chỉ mới 18 tuổi a! Chẳng lẽ ta không nhìn giống như một “ca ca” hay sao?
Ở dưới cơn thịnh nộ, Trần Khuynh Địch nhất thời trở nên cuồng bạo, mặt đất dưới chân rạn nứt thành từng khúc, lúc này hắn đã thi triển ra Kim Ô Bão Nhật Trảo ở bên trong Bát Cực Quyền, vào thời điểm cá chép vàng óng vì tránh né vợt bắt mà nhảy lên, hắn bỗng nhiên xuất thủ trong nháy mắt, mạnh mẽ bắt được cá chép vàng óng ở trên không trung!
“Ha ha!” Sao hả, nhóc con? ! Lại dám giao thủ cùng với bản Đạo Tử Thuần Dương, Trấn Cương Sứ Thành Thanh Đế, hối hận chưa?
“Đại ca ca thật là lợi hại!”
Lời tán dương của Dương Xuân ở bên cạnh lập tức khiến cho Trần Khuynh Địch càng thêm đắc ý, hoàn toàn phớt lờ chuyện mình đường đường là Đạo Tử Thuần Dương, Trấn Cương Sứ Thành Thanh Đế, lại đi so tài với một con cá chép.
“Hừ, khá đấy, bản Trấn Cương Sứ thừa nhận ngươi là một đối thủ không tệ a.”
Trần Khuynh Địch nhìn con cá chép vàng óng giãy giụa ở trong tay, cười lạnh một tiếng, sau đó bỏ nó vào trong túi, đổ đầy nước vào sau đó giao cho Dương Xuân: “Thế nào?”
“Ừm! Cám ơn đại ca ca!”
“Ha ha ha.”
Dương Xuân mừng rỡ giơ chiếc túi chứa cá chép vàng óng lên, như thể đang nghĩ điều gì đó, đôi mắt to nheo lại như trăng lưỡi liềm, trên khóe miệng càng là mang theo ý cười nồng đậm.
“Đúng, đúng rồi… Đại ca ca.”
“Sao thế?”
“Cái đó…nếu như đại ca ca sau này đều làm như vậy, ta sẽ rất cao hứng!”
“A.” Trần Khuynh Địch sững sờ, sau đó lập tức lộ ra một nụ cười cảm động, công sức không phụ lòng người, đây chính là chứng cứ độ thiện cảm của mình ở trong lòng của Dương Xuân đã tăng lên trên diện rộng a!
“Không có vấn đề!”
“Thật vậy sao? !” Dương Xuân vui mừng nói: “Cho nên đại ca ca về sau cũng sẽ không biến thành nữ nhân đúng không?”
Trần Khuynh Địch: “? ??”
Ngay vào thời điểm Trần Khuynh Địch không hiểu ra sao, không biết làm sao, đột nhiên đường phố, trước kia vẫn chỉ hơi náo nhiệt bắt đầu trở nên chật chội, có không ít người cũng bắt đầu tràn vào trong đường phố, tựa hồ là biết được ở nơi này có hoạt động “Vớt cá chép”, đám đông liền ồ tới, tạo nên sự hỗn loạn.
“Đây là…hừm.., đã đến giờ rồi sao…”
“Hả?” Lời lẩm bẩm của Dương Xuân khiến cho Trần Khuynh Địch càng thêm nghi hoặc, nhưng ngay vào một giây sau, một cỗ lực kéo bỗng nhiên truyền đến ở phía sau lưng của hắn, nắm chắc vạt áo của hắn, lôi hắn vào bên trong đám đông.
Hắn lại bị đám đông tách ra.
“Nơi đây lại là chỗ nào a….. ?”
Đám đông tản ra, Trần Khuynh Địch cảm thấy mình giống như lại bị đẩy tới một con đường khác.
Mặc dù lấy tu vi của hắn, kỳ thật hoàn toàn không cần thiết bị đám đông dẫn dắt như vậy, nhưng thứ nhất là hắn hiện tại đang thuộc về trạng thái cải trang vi hành, tốt nhất là đừng nên hiển lộ tu vi quá độ, thứ hai là nếu muốn cưỡng ép thoát khỏi đám người mà nói, chỉ sợ ngược lại sẽ gây ra hỗn loạn lớn hơn, cho nên cuối cùng hắn vẫn lựa chọn đi theo dòng chảy.
Kết quả chính là đi đến nơi này.
“Ở đây dường như là địa phương mà lúc mình mới tới….”
Ánh lửa ngút trời, ở trung ương con đường này, có không ít người đang vây quanh một ngọn đuốc vừa múa vừa hát, chung quanh còn có người cầm nhiều loại nhạc khí đang diễn tấu, có nhạc khí thấy qua rất giống với kiếp trước của Trần Khuynh Địch, như là cây sáo, thất huyền cầm, đàn nhị hồ, nhưng cũng có nhạc khí mà hắn hoàn toàn chưa thấy qua.
Trông giống như là một bữa tiệc lửa trại.
“Đây là….”
“Sư huynh?”
“Ặc!” Quay đầu lại, Trần Khuynh Địch lộ ra vẻ khiếp sợ, mà ở phía sau hắn, một cô gái trẻ mặc áo choàng đỏ như lửa đang đặt tay lên lưng, thân thể nghiêng về phía trước, nở một nụ cười tươi rói nhìn hắn.
Là Trần Tiêm Tiêm!
Quả nhiên! Đến cuối cùng, kẻ đứng sau màn một mực tính toán tất cả vẫn đã tự mình đứng ra a! ! !
“Trần sư muội…có chuyện gì không?”
“Lúc này là đến phiên ta a sư huynh, ta cũng không thể kém hơn Phượng Tiên sư tỷ cùng với Dương Xuân.”
“Hả?” Trần Khuynh Địch nghiêng đầu một chút, đây là ý gì? Không thể kém hơn Phượng Tiên sư tỷ cùng với Dương Xuân? Đây là có ý tứ gì…. A! Chẳng lẽ nói là nàng giống như Dương Xuân trước đó, dùng sắc đẹp quyến rũ bản thân để cho mình phá công? Nói như vậy là sau khi kế hoạch lợi dụng Dương Xuân trước đó thất bại, nàng rốt cục là muốn tự mình lên trận? !
Ngươi thế nhưng là một cô gái a!
Không biết vì sao, sau khi suy luận ra cái kết quả này, phản ứng đầu tiên của Trần Khuynh Địch không phải là khiếp sợ, mà là phẫn nộ: làm gì có cô gái nào vì muốn đối phó với địch nhân, lại tình nguyện bán đứng nhan sắc của mình a!
“Trần sư muội….muội thật sự cảm thấy như vậy là tốt sao?” Trần Khuynh Địch nhìn Trần Tiêm Tiêm, ánh mắt vô cùng chăm chú nghiêm túc, hi vọng nàng có thể ở dưới ánh mắt soi mói mà thành khẩn của hắn tỉnh ngộ lại, từ bỏ loại ý nghĩ tà ác thà rằng bán đứng nhan sắc của bản thân cũng phải tiêu diệt kẻ địch, khiến cho hắn phá công.
“Ôi…..” Trần Tiêm Tiêm có một chút không thích ứng uốn éo cái eo.
Ca ca làm sao cứ nhìn chằm chằm mình vậy….ngại quá!
“Ta cảm thấy không có vấn đề gì!”
Trần Khuynh Địch: “! ! !”
“Con nhóc này đã không thể cứu nổi rồi! Đã là không tiếc bán đứng nhan sắc cũng phải giết chết kẻ địch, là cừu hận không chết không thôi rồi!” Trần Khuynh Địch khóc không ra nước mắt mà nghĩ đến, cả người đều còng xuống một vòng.
Mà Trần Tiêm Tiêm thì mang theo dáng vẻ tươi cười dắt tay của hắn: “Sư huynh, có muốn khiêu vũ một khúc với ta hay không?”
“Hả?” Trần Khuynh Địch ngây người nhìn nàng, trong lúc nhất thời không hiểu được lời nói của Trần Tiêm Tiêm.
“Cùng nhau khiêu vũ một khúc a, con đường này chính là trung tâm của lễ diễu hành a, có rất nhiều người cũng sẽ khiêu vũ ở trên con đường này, không biết khiêu vũ thì cũng có thể cung cấp nhạc khí, nhạc đệm, nghe nói là cặp đôi nào có điệu nhảy đẹp nhất, sẽ thu hoạch được quà tặng cùng với phần thưởng bí ẩn từ nhà tổ chức a.”
“Thế nào? Đi chứ?”
“Hít hà!” Trần Khuynh Địch bỗng nhiên hít vào một ngụm khí lạnh, đậu xanh rau má, Trần Tiêm Tiêm thế mà không tiếc làm nũng nịu đến loại trình độ này sao!
“Được, được rồi….”
Hít vào một hơi thật sâu, Trần Khuynh Địch đọc thầm kinh văn Long Tượng Bàn Nhược Công cùng với Trượng Lục Kim Thân ở trong lòng, lấy phật pháp trấn áp và gột rửa sự dơ bẩn ở trong nội tâm, khiến cho bản thân không bị cám dỗ!
“À, nhân tiện, sư huynh có biết khiêu vũ hay không?”
“Sặc!” Hai chân của Trần Khuynh Địch lảo đảo một cái, kém chút nữa thì ngã thẳng xuống mặt đất…đúng thế, hắn căn bản là không biết khiêu vũ a.
Chương 137: Ta cũng muốn đi
Nhìn thấy dáng vẻ của Trần Khuynh Địch, Trần Tiêm Tiêm liền hiểu, sau đó mỉm cười, trên mặt lộ ra biểu lộ thành công của một con quỷ nhỏ: “Nếu sư huynh không biết mà nói, ta có thể dạy cho huynh a.”
“Hơ….”
“Đương nhiên, không phải là miễn phí.”
Tới rồi! ! ! Lợi dụng ơn huệ nhỏ để khiến cho mình chủ quan, sau đó bố trí bẫy rập ngôn ngữ để hại bản thân!
“Trần sư muội muốn cái gì?”
“Giới hạn trong hôm nay, sư huynh, huynh có thể gọi ta là em hay không?”
Trần Khuynh Địch: “? ? ?”
Em? Đây là cái yêu cầu quỷ quái gì…. A, nói đến Trần Tiêm Tiêm tựa như là em họ của mình.
“Em?” Trần Khuynh Địch mở miệng dò xét.
“Ừm! Anh ơi!”
“Ối!” Trần Khuynh Địch bởi vì dao động kịch liệt mà lùi lại một bước, bộ mặt bình tĩnh như nước bởi vì mặc niệm kinh phật trước kia vậy mà sụp đổ trong nháy mắt, hiện ra một loại vặn vẹo quỷ dị.
Nhịp tim mong manh này…. Không đúng, không đúng, không đúng! Cái này nhất định là kế hoạch của Trần Tiêm Tiêm! Đáng chết! Vậy mà muốn dùng loại xưng hô tràn ngập ý vị cấm kỵ này để dao động tâm trí của mình! Âm hiểm! Thật sự là quá âm hiểm! Trần Khuynh Địch ta hôm nay cho dù chết ở chỗ này, cũng tuyệt đối không thể bị loại xưng hô này áp đảo!
“Anh này, chúng ta hãy khiêu vũ thôi?”
“Được.”
Bị áp đảo! Trần Khuynh Địch không có một chút lực phản kháng nào liền bị kéo về phía ngọn đuốc!
Tiết tấu nhanh nhẹn hoà với âm điệu, Trần Tiêm Tiêm nắm tay của Trần Khuynh Địch, ở dưới ánh lửa bắt đầu nhảy múa, dáng múa duyên dáng, giống như một ngọn lửa tràn đầy sức sống, mà mọi người ở xung quanh cũng nhao nhao gia nhập vào.
Trong lúc nhất thời, ngay cả Trần Khuynh Địch không biết khiêu vũ cũng đều hoà mình vào không khí chung quanh, vặn vẹo cơ thể một cách lúng túng theo các bước nhảy của Trần Tiêm Tiêm, bất quá ở xung quanh có nhiều người như vậy, so với hắn còn lúng túng hơn có ở khắp nơi, ví dụ như những binh sĩ lớn tuổi trong quân đội, thay vì nói là khiêu vũ, không bằng nói là dùng hai tay đập lên ngực, giống như là khỉ đột.
Thế nhưng loại không khí của ngày lễ này, lại tràn ngập ở khắp mọi nơi trên đường phố.
Mà ở dưới ánh lửa, chiếc áo choàng màu đỏ ở trên người của Trần Tiêm Tiêm bay phấp phới theo các bước nhảy, đồ trang sức màu đỏ phân biệt thắt ở cổ tay, cổ chân, phần eo, hai bờ vai cũng lắc lư theo chuyển động của nàng, giống như một ngọn lửa đang nhún nhảy, cực kỳ chói lọi.
Dạng Trần Tiêm Tiêm này, quả thực là đã lật đổ tất cả các ấn tượng ở trong lòng của Trần Khuynh Địch.
“….”
“Anh ơi?”
“A!” Thần sắc của Trần Khuynh Địch đọng lại, vô ý thức muốn lắc đầu, nhưng sau khi nhìn thấy cô gái giống như ngọn lửa đi tới, vậy mà lại không nói ra được một lời nào.
“Anh, em sẽ nhớ kỹ một ngày này.”
“Ừm?”
“Nhưng sau đó, chúng ta sẽ trở lại như cũ, đây chính là một lần duy nhất sau khi em hoàn thành mục tiêu.”
“Ấy?” Trần Khuynh Địch sững sờ, cuối cùng thì nàng cũng đã lấy lại tinh thần, đúng rồi! Mình và Trần Tiêm Tiêm cũng không phải là có quan hệ có thể khiêu vũ với nhau a! Đối phương cùng với mình thế nhưng là có quan hệ không chết không thôi a!
Nói như vậy, thì ra là thế! Đây là đang coi như một lời từ biệt đối với thân phận anh em họ! Nàng sẽ chính thức coi mình là đại địch của bản thân, cho nên mới gọi mình là anh ở trong ngày hôm này hay sao? ! Đây cũng là quá đau buồn! Thì ra là thế, trách không được nàng cho đến bây giờ cũng đều không có làm ra sự tình có hại gì đối với mình…..
“Anh ơi?”
“A!” Trần Khuynh Địch hít vào sâu một hơi nói: “Anh hiểu rồi, anh cũng đã chuẩn bị sẵn sàng.”
Trần Tiêm Tiêm sững sờ, sau đó nụ cười ở trên mặt lại càng thêm xán lạn: “Yên tâm đi anh, em nhất định sẽ vượt qua anh!”
Sau khi vượt qua ta sẽ tiêu diệt ta sao! Quá tuyệt tình!
“Đúng rồi anh, hôm này em có xinh đẹp không?”
“…”
Trần Khuynh Địch nghiêng đầu, phát ra thanh âm nhỏ như muỗi kêu: “Rất đẹp…..”
“Hả? Anh nói gì thế?”
“Không, anh không có nói gì.”
“Hì hì.”
Lạc Tương Tư gần đây rất buồn rầu.
Nhân sinh rất ngắn, đường đi cũng rất dài, nàng hiện tại cảm thấy rất khó chịu. “Vì sao rõ ràng là lễ diễu hành, tất cả mọi người đều đi ra ngoài chơi, ta lại phải ở chỗ này một mình a?”
Ở trong Phủ Thành Chủ trống rỗng, ngay cả một người cũng đều không có! Nàng đi hỏi mới biết được, ngay cả mười hai vị nữ bộc mới tới đều đã cùng nhau đi ra ngoài du ngoạn, mà Trần Khuynh Địch không nên đi ra nhất, thế mà cũng không thấy, theo lý thuyết hắn không phải là loại người có cảm giác hứng thú đối với lễ diễu hành mới đúng a.
“Ta cũng muốn đi a…”
Nàng cũng rất muốn đi lễ diễu hành a! Nghe nói có thể vớt cá chép, mò được cá chép vàng óng liền đại biểu cho may mắn trong đường tình duyên.
Hơn nữa ngoài ra còn có hoạt động đèn lồng đoán câu đố, nghe nói ở bên trong có một câu đố tỏ tình rất hiếm, đôi tình lữ nào đoán được nhất định sẽ sống hạnh phúc cả đời.
Hơn nữa còn có đại vũ hội, chỉ cần là con trai và con gái, có thể khiêu vũ một khúc ở dưới ánh lửa mà nói, trong tương lai sẽ có khả năng trở thành người yêu.
Rõ ràng là có nhiều hoạt động có ý tứ như vậy! Thế mà nàng lại không được tham gia!
Vốn dĩ là nàng cũng có thể đi, nhưng nghĩ tới chức trách bảo vệ Phủ Thành Chủ của bản thân, càng là buổi lễ long trọng, càng sẽ có địch nhân chui vào Thành Thanh Đế để gây chuyện, cân nhắc đến tương lai cùng với sự ổn định của Thành Thanh Đế, Lạc Tương Tư cuối cùng vẫn bỏ qua ham muốn tham gia lễ diễu hành, yên lặng ở trong Phủ Thành Chủ.
Kết quả thế mà lại không có một ai có giác ngộ như nàng! Ngay cả thủ hạ và binh lính của nàng cũng đều đi hết!
“Thực sự là làm cho ta quá thất vọng!” Lạc Tương Tư thở dài, đi bộ ở trong Phủ Thành Chủ vắng vẻ, đột nhiên cảm thấy có một chút trống rỗng.
“Ôi, ta kiệt sức rồi.” Trần Khuynh Địch lắc lư và chậm rãi đi vào trong Phủ Thành Chủ, sau khi nhảy múa cùng với Trần Tiêm Tiêm ở bên ánh lửa xong, Trần Khuynh Địch cảm thấy hoang mang rồi vội vàng chia tay với Trần Tiêm Tiêm, cơ hồ là giống như chạy trốn trở về Phủ Thành Chủ, dù sao thì nếu ở lại tiếp nữa, hắn chỉ sợ là sẽ không thể khống chế bản thân.
“Nam Mô A di đà phật, sắc tức thị không, không tức thị sắc…” Ánh vàng lượn lờ toàn thân, Trần Khuynh Địch thôi động Phật Công của bản thân, chỉ cảm thấy một cỗ khí lạnh rơi xuống từ trên đầu, trực tiếp dập tắt ngọn lửa dục vọng không phải là rất lớn ở trong lòng, không thể không thừa nhận công pháp Phật Môn ở trên cái phương diện áp chế dục vọng này có được kỳ hiệu mà những công pháp khác xa xa không thể so sánh.
“Trần, Trấn Cương Sứ đại nhân?”
“Ừm?” Trần Khuynh Địch đang mặc niệm phật kinh, sắc mặt lập tức cứng đờ, gặp quỷ, lúc này ở trong Phủ Thành Chủ lại còn có người? ! Không có đạo lý a! Nhìn kỹ, tâm tình khẩn trương của Trần Khuynh Địch lập tức nới lỏng: “Ách, là Lạc sư muội sao.”
Chương 138: Cưỡng từ đoạt lý
Đây không phải là trợ thủ đắc lực của hắn hay sao, bị nàng nhìn thấy cũng không quan trọng, tin tưởng là chuyện này cũng sẽ không làm ảnh hưởng đến hình tượng.
“Đúng vậy, Trấn Cương Sứ đại nhân.” Lạc Tương Tư dùng thần sắc cổ quái nhìn Trần Khuynh Địch mặc thường phục ở dưới bóng đêm, trong lòng thầm nhủ, không phải hắn đã đi ra ngoài hay sao, làm sao hiện tại lại trở về?
Nói đến, hiện tại mặc dù giờ giới nghiêm của toàn bộ Thanh Đế đã bị hủy bỏ, đèn đuốc sáng trưng, nhưng cũng chỉ là ở trên đường phố mà thôi, đặt ở trong Phủ Thành Chủ thế nhưng lại tương đối lạnh tanh, không có một ai, lại là đêm hôm khuya khoắt, tối như bưng, nửa đêm, cô nam quả nữ, ở chung một chỗ, nếu như tên biến thái này…
Lạc Tương Tư lập tức hít vào một ngụm khí lạnh, phải biết rằng Trần Khuynh Địch cũng không phải là không có tiền án! Trước đó chính là tên gia hỏa này, vào ban ngay ban mặt ở truồng chạy long nhong trong Phủ Thành Chủ không nói, thậm chí còn ngang nhiên bắt nàng vào trong phòng ngủ, nếu như không phải nàng phản ứng nhanh, nói không chừng hắn đã được như ý!
Nói như vậy, chẳng lẽ tất cả những thứ này đều là do hắn đã tính toán kỹ? ! Nghĩ tới đây, Lạc Tương Tư lập tức cảm thấy cả người cũng bắt đầu nổi da gà, ánh mắt nhìn về phía Trần Khuynh Địch cũng tràn đầy sự cảnh giác.
“Trấn Cương Sứ đại nhân, lúc này ngài trở về để làm gì vậy? Ở bên ngoài không phải đang cử hành lễ hội hay sao?”
“Ha ha, ta không có hứng thú với lễ hội.” Trần Khuynh Địch nghĩ một đằng nói một nẻo cười ha ha nói, mặc dù có hứng thú, nhưng hắn lại không dám quan tâm quá nhiều a, nếu như không khống chế tốt, sẽ làm ảnh hưởng đến tiền đồ.
“Hơn nữa không phải Lạc sư muội cũng ở trong Phủ Thành Chủ hay sao?”
“Hả!” Thần sắc của Lạc Tương Tư đọng lại, tên gia hỏa này có ý tứ gì? Chẳng lẽ là muốn nhắc nhở mình bây giờ đã là lên trời không lối xuống đất không cửa, đã là một con chim vàng anh nằm ở trong bàn tay của hắn? !
Nói đến, mặc dù trùng sinh đến kiếp này, cá tính nhân phẩm của người này đều được đề cao rất lớn, nhưng như tục ngữ đã nói, lấy thừa bù thiếu, một phương diện khác của tên gia hoả này hẳn là sẽ giảm xuống không ít.. Cho nên hắn mới có thể trở thành một tên sắc lang siêu cấp, biến thái cuồng hậu cung!
Chẳng lẽ nói đây là muốn khiến cho mình cũng trở thành một thành viên của hậu cung sao!
“Trấn Cương Sứ đại nhân, ta còn có việc, phải rời đi trước…”
“Hở? Cứ rời đi như vậy?” Trần Khuynh Địch có một chút thất vọng nói ra, thật vất vả mới gặp được trợ thủ đắc lực của bản thân, còn dự định trò chuyện nhiều hơn.
“Ách!” Lạc Tương Tư nhìn chòng chọc vào Trần Khuynh Địch, đối phương thế mà giữ mình lại? Sẽ không phải là thật sự muốn động thủ đó chứ! Nếu thật sự muốn động thủ, vậy thì mình nhất định sẽ sống chết không theo, tuyệt đối sẽ không tùy tiện khuất phục như vậy! Nhất định phải liều mạng giãy dụa! Đấu tranh cho tới chết mới thôi!
“Được rồi, nếu muội có công chuyện thì hãy đi giải quyết đi, vừa vặn ta cũng dự định đi bế quan, đi thôi, đi thôi.”
“Vâng, Trấn Cương Sứ đại nhân” Lạc Tương Tư quay lưng lại, vô cùng khẩn trương đi ra bên ngoài Phủ Thành Chủ, chỉ sợ sơ ý một chút, “Siêu cấp sắc lang” ở sau lưng liền sẽ hóa thân thành biến thái cuồng hậu cung, trực tiếp xông lên đẩy ngã nàng xuống đất.
“Trấn Cương Sứ đại nhân! Đã tra được!”
Trong nháy mắt còn kém một bước nữa là đi ra khỏi Phủ Thành Chủ, Lạc Tương Tư vừa quay đầu lại nhìn Trần Khuynh Địch có đi theo bản thân hay không liền đụng phải một bóng người cao lớn ở trước mặt, mà người tới cũng giật nảy cả mình, trong nháy mắt bạo phát ra cương khí toàn thân, nàng ở dưới sự bất ngờ không đề phòng cũng bạo phát ra cương khí của bản thân.
Bất quá đồng dạng là cương khí, người tới hiển nhiên có tu vi cao hơn không ít so với Lạc Tương Tư, cho nên bị đánh bay tự nhiên là Lạc Tương Tư.
“Cẩn thận!” Trần Khuynh Địch thấy Lạc Tương Tư bị đánh bay tới, vô thức nói ra, nhưng ở trong cái nháy mắt Lạc Tương Tư bay tới, vô số ý nghĩ hiện lên ở trong đầu, vàp giờ khắc này phảng phất như là ngay cả thời gian cũng dừng lại, Trần Khuynh Địch nhìn về phía thân hình của Lạc Tương Tư đang dần dần bay đến, hết sức chăm chú mà suy nghĩ.
Đỡ, hay là không đỡ.
Đây là một cái vấn đề vô cùng nghiêm túc.
Nếu như đỡ lấy, lấy tính khí nóng nảy của Lạc sư muội, cộng với kinh lịch trước đó, tám chín phần mười là sẽ rất xấu hổ, hơn nữa coi như mình không đỡ lấy, lấy võ công của Lạc Tương Tư, rơi xuống đất có lẽ là cũng không có vấn đề gì, nói như vậy bản thân không đỡ cũng đúng là không sao? Nhưng vạn nhất không đỡ mà Lạc Tương Tư té ngã thì sao?
Nhưng nếu như đỡ lấy, làm sao lại có cảm giác giống với cảnh tượng lúc trước… Mắt thấy Lạc Tương Tư càng ngày càng tiếp cận, nội tâm của Trần Khuynh Địch rơi vào bên trong sự xoắn xuýt to lớn, nhưng đến cuối cùng, hắn vẫn đưa tay ra theo bản năng, không thể trách hắn, bởi vì địa phương mà Lạc Tương Tư rơi xuống, cơ hồ là trùng hợp hoàn mỹ cùng với địa phương hắn đứng, mà trong lúc hắn xoắn xuýt, cũng không hề động đậy.
Cứ như vậy, Lạc Tương Tư trực tiếp nhào vào trong ngực của Trần Khuynh Địch, mặt hướng vào trong.
Trần Khuynh Địch trợn to hai mắt, nhìn Lạc Tương Tư gần trong gang tấc, mà đối phương cơ hồ cũng làm ra động tác giống nhau như đúc như hắn.
“Là ta!”
“Tuyệt đối là ta!”
Ở bên ngoài Phủ Thành Chủ, Trần Tiêm Tiêm cùng với Dương Xuân vừa giằng co lẫn nhau, vừa đi vào bên trong Phủ Thành Chủ, trên mặt của hai người đều mang theo sự không phục và khiêu khích nồng đậm.
“Ta đã đi vớt cá chép với đại ca ca, thế nhưng đã vớt được cá chép vàng óng trong truyền thuyết, điều này nói rõ là ta và đại ca ca đã được ông trời chú định, đại ca ca cũng là bởi vì ta, mới tiếp tục muốn làm nam nhân!”
“Nói năng bậy bạ! Rõ ràng là ta và Trần sư huynh khiêu vũ cùng nhau, ta dựa vào mị lực đánh động sư huynh, mới có thể khiến cho sư huynh trở về chính đạo! Hơn nữa ngươi cũng đừng quên, Trần sư huynh sau khi khiêu vũ một khúc với ta ở bên cạnh ánh lửa, ta và Trần sư huynh cũng là được ông trời chú định.
“Cưỡng từ đoạt lý!”
“Không có một chút đạo lý nào!”
“Hừ”
Trần Tiêm Tiêm cùng với Dương Xuân nhìn chòng chọc vào đối phương, thỉnh thoảng còn vung tay, từng đạo từng đạo kình phong lấy hai người làm trung tâm khuếch tán ra.
Khác biệt cùng với Thành Thanh Đế trước khi đại chiến, trải qua sự tẩy lễ của đại tế, còn có sự tôi luyện của chiến tranh, vô luận là thực lực của Trần Tiêm Tiêm hay là của Dương Xuân đều tăng lên không ít, đã không phải là cảnh giới Hậu Thiên đỉnh phong đơn giản như vậy, cường độ nội lực của hai người đã hoàn toàn đạt đến trình độ tấn cấp.
Chỉ bất quá là bởi vì nội tình của hai người đều hết sức thâm hậu, vô luận là Trượng Lục Kim Thân hay là Long Tượng Bàn Nhược Công đều là tuyệt học khoáng thế của Đại Lôi Âm Tự năm đó, lấy hai môn công pháp này làm cơ sở, muốn tấn cấp mà nói thì yêu cầu về nội lực còn muốn viễn siêu võ giả Hậu Thiên tầm thường, đây cũng là nguyên nhân mà hai người cho đến nay vẫn như cũ dừng lại ở Hậu Thiên.
Bất quá đến đây cũng đã chấm dứt.
Chương 139: Cô gái dạn dĩ
“Hừ hừ hừ, Dương sư muội, ngươi vẫn còn kém xa ta!”
Trần Tiêm Tiêm cười lạnh một tiếng, khí tức chỉ vẻn vẹn là Hậu Thiên đỉnh phong trước kia đột nhiên bắt đầu tăng lên, lấy tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được trực tiếp phá vỡ trói buộc Hậu Thiên, nội lực bàng bạc thấu thể mà ra, cuối cùng hóa thành từng đạo từng đạo Tiên Thiên cương khí mà mắt trần có thể nhìn thấy, hình thành từng tầng từng tầng gợn sóng khuếch tán ra.
Cảnh giới Tiên Thiên Luyện Tinh Hóa Khí!
Sau khi kết thúc đại chiến, Trần Tiêm Tiêm cũng cảm giác được thời cơ tấn cấp, dựa vào Thông Thiên Phù Đồ trong cơ thể, sau đó bế quan ba ngày Trần Tiêm Tiêm liền đạt đến cảnh giới Tiên Thiên, đây là một lần tiến bộ lớn xưa nay chưa từng có, chỉ bất quá vì giấu dốt, nàng mới không hiển lộ ra tu vi.
Nhưng hôm nay lại không đồng dạng! Vì ngăn chặn “Dương sư muội” của chính mình, hôm nay coi như là bại lộ át chủ bài cũng sẽ không tiếc!
“Dương sư muội, ngươi tốt nhất là nên ngoan ngoãn tránh ra a!”
“Hừ! Ai sợ ai a!”
Vừa dứt lời, nụ cười ở trên mặt Trần Tiêm Tiêm liền cứng lại, bởi vì ở bên trong thân hình nhỏ nhắn xinh xắn của Dương Xuân, thình lình cũng bạo phát ra một cỗ Tiên Thiên cương khí không kém hơn bản thân nàng mảy may, ở bên trong cương khí còn mơ hồ có mấy phần yêu khí như ẩn như hiện, một mực chặn lại cương khí của bản thân nàng.
Ở dưới thế công ngang nhau thậm chí còn có xu thế phản công!
“Ngươi thế mà cũng đã đột phá? !”
“Đó là đương nhiên!” Dương Xuân kiêu ngạo mà nói ra, bất quá kỳ thật ở trong lòng của nàng cũng rất là chấn kinh, nàng mặc dù có thể đột phá, cũng là vào sau khi đại chiến kết thúc có chỗ cảm ngộ, ở dưới sự trợ giúp của tiểu Yêu mới có thể tiến thêm một bước, đột phá đến Tiên Thiên, nhưng Trần Tiêm Tiêm không giống như nàng, không có sự hỗ trợ của tiểu Yêu, thế mà cũng có thể đột phá? !
Ở một bên khác, trong lòng của Trần Tiêm Tiêm cũng rất chấn kinh, nàng là do có món chí bảo Thông Thiên Phù Đồ này, ở bên trên con đường tu luyện vốn là không có chướng ngại vật gì, lần này đột phá chính là nhờ sự trợ giúp của Thông Thiên Phù Đồ, có phật lực của Thông Thiên Phù Đồ, tu luyện Trượng Lục Kim Thân có thể nói là làm ít công to, đột phá chính là sự tình đương nhiên, nhưng Dương Xuân không giống như nàng, thế mà cũng có thể đột phá.. ?!
“Ngươi quả nhiên không đơn giản!”
Dương Xuân cùng với Trần Tiêm Tiêm giằng co lẫn nhau, trăm miệng một lời mà nói ra, có một loại cảm giác mừng rỡ khi gặp được kỳ phùng địch thủ, cũng có một loại cảm giác “Làm sao đối phương cũng lợi hại như vậy”, trọng yếu hơn chính là, lần này hai người lại trở về cùng một điểm xuất phát, muốn phân ra thắng bại cũng không biết làm như thế nào.
Đột nhiên, thần sắc của hai người đồng thời trì trệ, sau đó đồng thời thu tay lại, quay đầu nhìn về phía phương hướng Phủ Thành Chủ, bởi vì ở trong Phủ Thành Chủ, các nàng thế mà cảm thấy hai cỗ cương khí tương đối cường hãn chấn động, trong đó có một cỗ cương khí viễn siêu hai người, mà một cỗ cương khí khác thì không kém bao nhiêu cùng với hai người.
“Đã xảy ra chuyện gì, ở trong Phủ Thành Chủ lại có người dám động thủ? !”
“Chẳng lẽ là ăn trộm?”
“Thừa lúc chúng ta cùng với đại ca ca không có ở đây, thực sự là to gan lớn mật!”
“Chúng ta đi thôi!”
Mặc dù là có sự đối lập, nhưng Trần Tiêm Tiêm cùng với Dương Xuân cuối cùng cũng không phải là cừu địch thật sự, cho nên đến thời điểm gặp gỡ nguy hiểm, hai người vẫn sẽ đứng ở trên cùng một chiến tuyến.
Bạo phát cương khí, hai người một trước một sau, đồng thời vọt vào Phủ Thành Chủ.
Vù!
Tầm mắt của hai người hoàn mỹ bắt được một màn kinh người ở bên trong Phủ Thành Chủ, chỉ thấy Lạc Tương Tư đang nằm đổ vào trong ngực của một đạo thân ảnh cao lớn, khuôn mặt càng là trùng hợp hoàn mỹ cùng với đối phương, che khuất mặt mũi của đối phương, bất quá hai người mặc dù không thấy rõ mặt mũi của đối phương, lại không ảnh hưởng đến sự khiếp sợ và kính ngưỡng các nàng đối với Lạc Tương Tư.
Lại dám thừa dịp vào thời điểm ở trong Phủ Thành Chủ không có người, vụng trộm gặp gỡ tình nhân của mình ở trong loại địa phương này, đây là một cô gái rất dạn dĩ a!
“Xoạt!”
Trần Tiêm Tiêm cùng với Dương Xuân vội vàng dừng bước, thuận thế trốn vào trong bụi cỏ bên cạnh, cũng may là mấy người ở trong sân đều đã bị sự tình khác hấp dẫn lực chú ý, cho nên cũng không chú ý tới các nàng, mà hai vị tiểu cô nương thì vừa toàn lực thu liễm khí tức, vừa mở to hai cặp mắt to ngập nước, tràn ngập hứng thú mà quan sát Lạc Tương Tư cùng với vị “Tình nhân” kia.
Vị “Tình nhân” kia sẽ là ai chứ ~?
Không ngờ được Tương Tư tỷ bình thường không khoa trương, cư nhiên là đã có người ngưỡng mộ ở trong lòng! Không biết là làm sao nàng lại có thể quyến rũ được đối phương, về sau nhất định phải hỏi một chút a, nếu như có thể lấy được một chút kinh nghiệm thì quá tốt.
Dù sao thì bây giờ muốn bằng vào thực lực để đè ép Trần Tiêm Tiêm (Dương Xuân) là không thể nào, cho nên chỉ có thể dựa vào mị lực của nữ nhân để quyết định thắng bại, ở trên cái phương diện này, Tương Tư tỷ đã tìm được tình nhân, thậm chí còn dám này nọ với tình nhân, không thể nghi ngờ là có thể cung cấp trợ giúp rất lớn.
Trọng yếu hơn chính là…
“Nếu đã có tình nhân mà nói, vậy Tương Tư tỷ cũng không phải là địch nhân rồi!
Chuyện này thật là quá tốt! Một cái Trần Tiêm Tiêm (Dương Xuân) cũng đã đủ rắc rối rồi, nếu như lại nhiều thêm một cái Tương Tư tỷ mà nói, thật không biết là nên làm gì bây giờ, bất quá nếu như Tương Tư tỷ đã sớm có người tình trong lòng mà nói..vậy thì phải ủng hộ a! Không sai! Nhất định phải ủng hộ Tương Tư tỷ a!
Trần Tiêm Tiêm cùng với Dương Xuân vùi ở trong bụi cỏ, chỉ lộ ra hai đôi mắt to, tròng mắt liên tục lưu chuyển, trong lòng lập tức có chủ ý dốc hết toàn lực xúc tiến tình cảm giữa Tương Tư tỷ cùng với tình nhân của nàng, từ đó tiêu diệt đi một đối thủ ẩn tàng, đồng thời nâng cao độ thiện cảm của Tương Tư tỷ.
Cứ như vậy, đến lúc đó vào thời điểm bản thân đi vào gian phòng của ca ca theo cửa sau, liền có thể nhờ Tương Tư tỷ yểm trợ!
“Đúng là như vậy!”
“Không sai!”
Dương Xuân cùng với Trần Tiêm Tiêm đồng thời vỗ tay, trên mặt lộ ra biểu lộ bình tĩnh.
Cái kế hoạch này là hoàn mỹ cỡ nào a!
Bầu không khí hiện tại rất xấu hổ.
Trần Khuynh Địch trừng lớn hai mắt, tay phải vô thức ôm giai nhân ở trong ngực, mà giai nhân…
“Xẹt, xẹt, xẹt…! !! !”
Cương khí bộc phát! Trong cái chớp nhoáng này, Lạc Tương Tư bạo phát ra toàn lực không giữ lại một chút nào, nội lực hùng hậu xông phá trói buộc thân thể, trực tiếp chuyển hóa thành Tiên Thiên cương khí, không ngừng đánh vào thân thể của Trần Khuynh Địch, bởi vì đặc tính của khí huyết, trong lúc nhất thời có dị tượng Hô Phong Hoán Vũ xuất hiện, bao phủ hai người.
Tâm tình của Lạc Tương Tư bây giờ đã hỏng mất.
Chương 140: Lệch một ly, sai ngàn dặm.
Nàng chính là ngàn tính vạn tính, cũng không ngờ được là sẽ phát sinh loại chuyện này, đến mức là ngay cả cảnh giới Tiên Thiên mà nàng một mực che giấu cũng đã bị bại lộ ra, đây chính là do sau khi nàng lấy được truyền thừa, lại trải qua đại tế Thành Thanh Đế, tăng thêm sự kiện thao túng trận pháp trong cuộc chiến kia, mới có thể góp gió thành bão, hoàn thành đột phá.
Kết quả là hiện đã bị bại lộ toàn bộ!
Bất quá vào lúc này tâm tư của Lạc Tương Tư cũng không hề đặt lên trên việc bị bại lộ.
“Thả ta ra!”
“Không thả!”
Trần Khuynh Địch nào dám thả bà cô ở trong ngực này ra, gặp quỷ, nhìn cái biểu lộ hung thần ác sát này, Trần Khuynh Địch tuyệt đối sẽ không hoài nghi, chỉ cần hắn thả ra, nàng sẽ hét lên một tiếng, ngày mai ở bên trong Thành Thanh Đế sẽ truyền ra sự tình Trấn Cương Sứ đại nhân bỉ ổi muốn sàm sỡ nữ thư ký, nhưng không thành công…
Nếu thật sự phát sinh loại chuyện này, thanh danh của hắn ở Thành Thanh Đế coi như là xong đời!
“Không buông ta ra thì ta sẽ không khách khí!”
Ầm ầm!
Thất Đại Nghịch Diệt Thiên Tuyệt Địa, Hô Phong Hoán Vũ!
Trần Khuynh Địch cũng không phản kháng, chỉ thôi động Long Tượng Bàn Nhược Công cùng với Trượng Lục Kim Thân, lấy tu vi của Lạc Tương Tư, cho dù là thi triển Hô Phong Hoán Vũ cũng xa xa không thể rung chuyển được hắn, chẳng qua nếu như hắn cẩn thận cảm ứng mà nói, thì sẽ phát hiện ra lực lượng của Lạc Tương Tư lúc này đã vượt rất xa cảnh giới Tiên Thiên Luyện Tinh Hóa Khí.
Đáng tiếc là hắn hiện tại tâm cũng loạn như ma, cho nên căn bản không có chú ý tới cái điểm này.
Mà đối với Trần Khuynh Địch mà nói, công kích của Luyện Tinh Hóa Khí cùng với Luyện Khí Hóa Thần là không có khác biệt, đều là vô cùng nhỏ yếu, chỉ sợ là chỉ có Luyện Thần Phản Hư mới có thể tạo thành chấn động nhất định đối với thần công hộ thể của hắn, nhưng nếu muốn xuyên thấu phòng ngự của hắn thì cũng chỉ là vọng tưởng, ở bên trong đồng cảnh giới có thể tạo thành uy hiếp cho hắn, chỉ sợ cũng chỉ có vài vị thiên kiêu.
Ví dụ như mấy vị xếp ở phía trước hắn trên Chân Nhân Bảng.
“Thả ta ra! Ngươi mau thả ta ra! Thả ta ra!” Lạc Tương Tư không ngừng ưỡn ẹo thân thể ở trong ngực của Trần Khuynh Địch, vừa kêu to vừa giãy giụa, đáng tiếc là ở dưới thực lực tuyệt đối của Trần Khuynh Địch, một chút giãy dụa này cũng không có tác dụng.
Cứ như vậy qua một hồi lâu, nàng mới cảm thấy mệt mỏi, ngừng lại.
“Tỉnh táo lại rồi à?” Trần Khuynh Địch cẩn thận từng li từng tí nói ra: “Chuyện này, ta thực sự không phải là cố ý, muội cũng thấy đấy, là do bản thân muội bay tới..”
Lời này không nghe thấy còn tốt, Lạc Tương Tư vừa nghe xong lập dựng thẳng tức lông mi: “Ngươi có ý tứ gì! Chẳng lẽ là đang trách ta hay sao!”
Ở dưới cơn thịnh nộ, Lạc Tương Tư thậm chí là ngay cả Trấn Cương Sứ đại nhân cũng đều không gọi.
“Mau thả ta ra!”
“Nếu như muội tỉnh táo lại mà nói, ta sẽ thả muội ra.”
“Ta hiện tại đang cực kỳ tỉnh táo!”
Trần Khuynh Địch nhìn nụ cười vặn vẹo ở trên mặt của Lạc Tương Tư, khóe mắt hơi hơi nhảy một cái, xuất phát từ sự bất an ở trong lòng, vô thức ôm chặt hơn.
“Á! Ngươi!”
Phản ứng này khiến cho Trần Khuynh Địch giật mình, trực tiếp buông Lạc Tương Tư ra.
Lạc Tương Tư sau khi tránh thoát trói buộc liền lùi lại một bước, sau đó thu liễm toàn bộ dị tượng Hô Phong Hoán Vũ ở quanh người, không gian ở giữa nàng và Trần Khuynh Địch, cuối cùng cũng ầm ầm nổ tung!
Trần Khuynh Địch lùi lại một bước, Thất Đại Nghịch Diệt Thiên Tuyệt Địa Thần Thông xác thực rất bất phàm, mà Lạc Tương Tư thì mượn nhờ sóng không khí của vụ nổ bay ra ngoài Phủ Thành Chủ, vận chuyển khinh công thả người nhảy lên, thừa cơ hội nhảy lên tường rào của Phủ Thành Chủ, sau đó vạn phần chật vật chạy ra bên ngoài
Trần Khuynh Địch: “? ??”
Dương Xuân cùng với Trần Tiêm Tiêm ở bên trong lùm cây: “? ??”
Bị hù chạy rồi sao? Dương Xuân cùng với Trần Tiêm Tiêm liếc nhìn nhau, sau đó lập tức nhìn về phía phương hướng Trần Khuynh Địch, vừa rồi không biết vì sao, Lạc Tương Tư lại đột nhiên dùng cương khí che phủ tầm mắt của hai người, cho nên hai nàng vẫn một mực không nhìn thấy diện mạo của vị “Tình nhân” kia, lúc này tự nhiên là hết sức hiếu kỳ.
“Vù!” Mà vào thời điểm hai người nhìn về phía Trần Khuynh Địch, thân hình Trần Khuynh Địch lại trực tiếp lóe lên, biến mất ngay tại chỗ.
Lệch một ly, sai ngàn dặm.
“Thấy rõ người không?”
“Không thấy.”
Dương Xuân xì xào bàn tán cùng với Trần Tiêm Tiêm, trong giọng nói mang theo vài phần tiếc nuối.
Dù sao thì đây cũng chính là tình lang của Tương Tư tỷ a! Hơn nữa còn là tình lang dám tán tỉnh Tương Tư tỷ ở trong Phủ Thành Chủ a!
Ngay vào thời điểm Dương Xuân cùng với Trần Tiêm Tiêm kính nể vạn phần đối với vị “Tình nhân” không biết tên và Lạc Tương Tư, Trần Khuynh Địch thì cùng với một bóng người mặc quân phục đi vào trong thư phòng Phủ Thành Chủ.
Sau khi đi vào thư phòng, Trần Khuynh Địch hừ lạnh một tiếng, mà Trương Hiền Trung thì cười nói:
“Đại nhân không hổ là đại nhân, Lạc Tướng quân thế nhưng là một cành hoa trong quân đội chúng ta, không ngờ được đại nhân lại có thể bắt được dễ dàng như vậy.”
“Câm miệng!” Trần Khuynh Địch hung tợn trừng Trương Hiền Trung một cái, nếu không phải là do tên gia hỏa này, bản thân làm sao lại lúng túng như vậy.
“Lúc nãy ngươi nói là tra được cái gì, mau nói cho ta biết!”
“Vâng.” Nói đến chỗ này, Trương Hiền Trung lập tức lấy lại tinh thần.
“Bẩm đại nhân, tin tức cụ thể thì chúng ta cũng không có nhiều a, dù sao thì chúng ta cũng đang ở Nam Cương Đạo, vị Tần gia Phượng Hoàng Nữ kia thế nhưng lại ở tận Kinh Thành.”
“Ngươi đang nói cái rắm gì vậy!” Trần Khuynh Địch lập tức giận dữ.
Trương Hiền Trung vội vàng nói: “Bất quá đại nhân, ta đã tra được hướng đi gần đây của Phượng Hoàng Nữ.”
“Vị Phượng Hoàng Nữ kia, dường như là vì một chuyện nào đó đã rời khỏi Kinh Thành Đại Càn, tiến về Viêm Hán Quốc- một trong những nước phụ thuộc, thật giống như là muốn tìm thứ gì đó.”
“Viêm Hán Quốc?” Trần Khuynh Địch nhướn lông mày lên, cái tên này vẫn còn mới mẻ ở trong ký ức của hắn a, vị Phượng Hoàng Nữ kia đến đó để làm gì? “
“Đúng rồi, nói đến, Dương Xuân cũng đã là Hậu Thiên đỉnh phong rồi a.”
“Cái cảnh giới này đối với Viêm Hán Quốc mà nói cũng đã dư xài, cái gì mà ước hẹn ba năm, lúc này cũng chỉ khoảng chừng một năm mà thôi, Dương Xuân đã đạt tới trình độ này, nói như vậy, tốc độ tiến bộ của Dương Xuân so với bên trong tưởng tượng của mình còn muốn nhanh hơn nhiều… Chờ một chút.”
Tốc độ tiến bộ của Dương Xuân, hẳn là sẽ không sai biệt lắm cùng với Trần Tiêm Tiêm a? Nói như vậy, tốc độ tiến bộ của Trần Tiêm Tiêm cũng nhanh hơn dự đoán?
Trong nháy mắt mặt mũi của Trần Khuynh Địch liền trở nên trắng bệch.
Lại là vào một buổi sáng, Trần Khuynh Địch mở mắt ra ở trong mật thất, cũng dừng lại việc tu luyện.
“Vẫn không có đầu mối.” Ngay vào hôm qua, sau khi hắn phát hiện ra vô luận là Dương Xuân hay là Trần Tiêm Tiêm, đều có tốc độ phát triển vượt xa dự đoán của bản thân, hắn liền bị dọa sợ gần chết, tâm tính vốn dĩ có một chút bành trướng vì sự tình gần đây thuận buồm xuôi gió lập tức bị một chậu nước lạnh dội cho tỉnh táo, làm sao còn dám âm thầm đắc ý.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![[Dịch] Bất Hủ Phàm Nhân [Dịch] Bất Hủ Phàm Nhân](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/09/Dich-Bat-Hu-Pham-Nhan-Audio-Truyen.jpg)


