[Dịch] Siêu Cấp Phản Diện
Tập 27 : Có trộm sao? (c131-c135)
❮ sautiếp ❯Chương 131: Có trộm sao?
“Hừ! Nếu như ngươi muốn đi cáo trạng, cũng đừng trách ta không khách khí!”
Trong mắt của Trần Tiêm Tiêm chợt lóe lên vẻ ngoan cường, sau đó bỗng nhiên dùng sức, bộc phát cương khí toàn thân trực tiếp đập vỡ cánh cửa mật thất, sau đó dùng cánh tay trái lúc trước chặn cánh cửa, lấy ra một kiện đồ vật mà lúc nãy nàng thu được, cái áo mà ca ca thay ra, nhét vào trong ngực của Dương Xuân.
“Ặc? !” Toàn thân của Dương Xuân chấn động, phảng phất như nhận phải sự dụ hoặc của ác ma, lộ ra biểu lộ say mê, bất quá trong nháy mắt liền khôi phục lại lý trí: “Ngươi cho rằng làm như vậy thì hữu dụng sao, ta tuyệt đối sẽ không bị mua chuộc ở dưới loại hối lộ này, ngươi quá ngây thơ rồi, Tiêm Tiêm tỷ!”
“Ha ha, chớ quên, ở trong Phủ Thành Chủ thế nhưng là có nữ bộc, ngươi nếu như cứ khư khư cố chấp, ta cũng sẽ không ngại cá chết lưới rách, nếu như khiến cho nữ bộc đến nơi này mà nói, hai người chúng ta đều sẽ bị nhìn thấy, nhìn bộ dáng của ngươi bây giơ, ngươi cảm thấy đến lúc đó ngươi sẽ có thể giải thích hay sao?”
Dương Xuân cúi đầu nhìn bản thân một chút, xác thực, trong ngực giắt cứng cái áo của ca ca mà nói, thực sự là rất khó giải thích…
“Nếu như ngươi mở một con mắt nhắm một con mắt mà nói, ta còn có mấy món…”
“Được, ta sẽ tha cho ngươi một lần a!”
Xem như là trung tâm quyền lực của Thành Thanh Đế, bản thân của Phủ Thành Chủ là phi thường lớn, nhưng người ở bên trong còn xa xa không có nhiều như vậy, chỉ có gian phòng của mấy người Trần Tiêm Tiêm, gian phòng của mười hai vị nữ bộc, cùng với gian phòng của Trần Khuynh Địch, thư phòng, còn có mật thất bế quan, cho nên trên thực tế là có rất nhiều phòng trống.
Mà vào lúc này, Trần Tiêm Tiêm cùng với Dương Xuân đang tụ tập ở trong một gian phòng vắng vẻ.
“Chia năm năm, không có vấn đề gì chứ?”
“Được.” Hai người chia đôi “Trân bảo” lấy được từ bên trong mật thất, sau đó Dương Xuân liền thu đồ vật được chia vào bên trong túi trữ vật, định rời đi, bất quá vào trước đó, Trần Tiêm Tiêm lại mở miệng gọi nàng lại.
“Chờ đã.”
“Sao thế? Tiêm Tiêm tỷ?”
“Có một kiện sự tình, ta cảm thấy cũng cần phải nói cho ngươi.” Trần Tiêm Tiêm do dự trong chốc lát, cuối cùng vẫn đưa ra quyết định, sau đó nàng lấy ra một quyển sách màu vàng đất ở trong túi trữ vật, trên đó có viết bốn chữ lớn rồng bay phượng múa: Quỳ Hoa Bảo Điển!
“Đây là… Võ học? Ngươi lại còn lấy võ học của ca ca? !” Thần sắc của Dương Xuân biến đổi, cầm đi những trân bảo kia là không quan trọng, dù sao thì những trân bảo kia chỉ hữu dụng đối với nàng cùng với Tiêm Tiêm tỷ, nhưng nếu như dính đến loại hình bí tịch võ công, cũng không phải là sự tình đơn giản như vậy.
“Không phải là như thế!” Trần Tiêm Tiêm thấy Dương Xuân có xu thế trở mặt, vội vàng nói, đồng thời đưa quyển sách trong tay cho Dương Xuân: “Ngươi cứ đọc qua liền biết.”
“Ừm?” Dương Xuân sững sờ, vô thức tiếp nhận quyển sách, sau đó lật ra, câu tâm pháp võ công đầu tiên đập vào mi mắt.
“Muốn luyện thần công, cần phải rút đao tự cung!”
Dương Xuân: “? ??”
Dương Xuân mất trọn vẹn năm giây mới phản ứng được, rút đao tự cung rốt cuộc là có ý gì, sau đó lại dùng mười giây đồng hồ mới bắt đầu suy nghĩ ra ý đồ mà đại ca ca cất giữ loại công pháp này, cuối cùng dùng trọn vẹn một phút mới loại bỏ tất cả các lựa chọn, đưa ra một kết luận khiến cho nàng cảm thấy sợ hãi.
“Đại ca ca không muốn làm nam nhân? !”
Nhìn thấy Dương Xuân thông minh như thế, thế mà cũng lập tức hiểu rõ giống như mình, xem thấu chân tướng kinh người ẩn núp ở bên trong quyển bí kíp võ công đơn giản này, Trần Tiêm Tiêm lập tức cảm thấy vui mừng.
“Ngươi hẳn là đã biết rồi a, vì sao ta lại phải lấy quyển võ công này đi.”
“Làm rất tốt!” Dương Xuân ở trong nháy mắt liền đứng ở cùng một lập trường cùng với Trần Tiêm Tiêm.
Sự tình mà Đại ca ca không muốn làm nam nhân, vô luận là Dương Xuân hay là Trần Tiêm Tiêm, đều tuyệt đối sẽ không cho phép nó phát sinh!
“Nói đến, đại ca ca vẫn luôn giữ mái tóc dài, nói không chừng…”
“Hơn nữa đại ca ca đẹp trai như vậy…”
Tục ngữ nói, nam nhân có dáng dấp đẹp mắt mặc nữ trang vào, cũng sẽ là tuyệt thế mỹ nữ, nghĩ như vậy mà nói, trạng thái bây giờ của đại ca ca xác thực là vô cùng nguy hiểm a!
“Không được! Chúng ta nhất định phải khiến cho ca ca từ bỏ cái ý nghĩ này!”
“Ta cũng nghĩ như vậy, nhưng nên làm như thế nào… ?”
Dương Xuân cùng với Trần Tiêm Tiêm lộ ra thần sắc nghiêm túc nhìn nhau, trong đầu bắt đầu suy nghĩ.
Đại ca ca không muốn làm nam nhân.
Nghĩ biện pháp để đại ca ca muốn làm nam nhân một lần nữa.
Để cho đại ca ca cảm nhận được chỗ tốt cùng với ưu điểm làm nam nhân.
Làm nam nhân có ưu điểm gì?
Mỹ nữ!
“Chúng ta chỉ có thể quyến rũ ca ca!”
“Không sai!”
Dương Xuân cùng với Trần Tiêm Tiêm gần như đồng thời cho ra kết luận hoàn toàn giống nhau, hai người nhìn nhau, không khỏi lộ ra nụ cười giống như thấy tri âm, nếu như không phải là bởi vì người nào đó mà nói, các nàng nhất định sẽ trở thành bằng hữu cực kỳ tốt a.
Mà vào giờ khắc này, Trần Khuynh Địch thì đã kết thúc một ngày mệt nhọc, rời khỏi thư phòng.
“Aiii, mệt chết rồi, bất quá còn tốt là cuối cùng đã tìm được tin tức trọng yếu, đến lúc đó chờ đến khi Hiền Trung mang tin tức về, liền có thể bắt tay vào điều cha một chút… hả?”
Trần Khuynh Địch nháy nháy mắt, nhìn chung quanh.
Bản thân không đi sai chỗ a.
Trần Khuynh Địch quay đầu, lại nhìn về phía mật thất bế quan mà hắn hay dùng.
“Cửa đâu? ??”
“Có trộm sao?”
Trần Khuynh Địch vô cùng ngạc nhiên mà nhìn mật thất bế quan không có cửa, vội vàng đi nhanh vào trong mật thất, khẩn trương nhìn gian phòng một chút, cuối cùng chạy đến bồ đoàn mà bản thân thường tĩnh tọa, sau đó… Từ dưới bồ đoàn lấy ra một cái túi trữ vật có tạo hình kỳ lạ.
Sau khi nhìn thấy túi trữ vật, Trần Khuynh Địch cuối cùng mới nhẹ nhàng thở ra: “Còn may, còn may.”
Đây chính là bảo bối mà hắn tỉ mỉ cất giữ, không mất đi liền tốt.
Dù sao thì hiện tại Trần Khuynh Địch đang tu luyện Trượng Lục Kim Thân cùng với Long Tượng Bàn Nhược Công, hắn cũng không có quên lời cảnh cáo của hệ thống, bây giờ hắn là không thể gần nữ sắc! Nếu không thể gần nữ sắc, vậy cũng chỉ có thể nghĩ biện pháp từ trên một phương diện khác, mà bảo bối ở bên trong cái túi trữ vật này chính là đồ vật mà Trần Khuynh Địch dùng để giải quyết vấn đề.
“Phải chuyển sang nơi ẩn nấp khác rồi, gặp quỷ, vì sao ở trong Phủ Thành Chủ thế mà cũng đều có thể bị trộm a?” Trần Khuynh Địch cẩn thận từng li từng tí thu hồi túi trữ vật, sau đó nhíu mày, lộ ra mấy phần bất mãn.
Dù sao thì nơi này cũng chính là trung tâm quyền lực của Thành Thanh Đế, còn có một vị Trấn Cương Sứ như hắn tọa trấn, đạo chích từ đâu tới lại còn dám ăn trộm ở loại địa phương này? Đây quả thực là không đặt bản thân hắn vào mắt, không đặt triều đình vào mắt, không đặt Thuần Dương Cung vào mắt!
“Đến tột cùng là ai có gan lớn như vậy?”
Chương 132: Xuân cung đồ
Gọi mấy vị nữ bộc tới, sau khi bảo các nàng tra rõ động tĩnh của toàn bộ người trong Phủ Thành Chủ, Trần Khuynh Địch mới rời khỏi mật thất, mật thất bế quan đã trở thành như vậy, rõ ràng là đã không thể dùng.
“Được rồi, liền dứt khoát về thư phòng, dù sao thì bế quan ở nơi nào cũng không quan trọng.”
Sau khi trải qua cuộc chiến Man tộc xâm lấn, thực lực của Trần Khuynh Địch không thể nghi ngờ là đã có sự tăng cường nhanh chóng, ở trong đó có ban thưởng của hệ thống, cũng có hiệu quả của đại tế Thành Thanh Đế, còn có nguyên nhân cường địch vây quanh, tăng thêm hiệu quả của Thiếu Lâm Đại Hoàn Đan, bây giờ Trần Khuynh Địch đã có một chút cảm ngộ đối với cảnh giới tiếp theo, cũng chính là cảnh giới Phản Hư Hợp Đạo.
“Hợp Đạo Tôn Giả…” Trong thư phòng, Trần Khuynh Địch khá là buồn rầu thấp giọng thì thào, bởi vì tu vi của hắn.
Mặc dù tu vi của hắn cũng có tiến bộ, nhưng tiến bộ của nhân vật chính lại càng thêm khủng khiếp, vào mấy ngày trước hắn nhìn thấy Dương Xuân, phát hiện ra toàn thân cao thấp của nàng tràn đầy tinh khí, đoán chừng qua không bao lâu nữa sẽ đột phá đến cảnh giới Tiên Thiên, trời ạ, nàng mới bao nhiêu tuổi a, lúc này mới qua bao lâu.
Đáng sợ hơn là, ở dưới tình huống cảnh giới tăng trưởng phi tốc, bất kể là Dương Xuân hay là Trần Tiêm Tiêm, cũng đều có năng lực vượt cấp khiêu chiến, đây mới chuyện khiến cho Trần Khuynh Địch cảm thấy đáng lo, cứ theo cái đà này, nếu như hắn lại không đột phá, đoán chừng đợi đến khi các nàng đạt tới cảnh giới Luyện Khí Hóa Thần giới, liền có thể giao thủ cùng với hắn.
Gặp quỷ!
“Chẳng lẽ không có phương pháp nào khiến cho ta nhanh chóng đột phá sao…”
“Tích! Hệ thống nhắc nhở: Kí chủ nếu như có thể khiến cho thể chất của bản thân từ Cửu Dương Chi Thể tiến hóa thành Thuần Dương Chi Thể, như vậy hẳn là có thể thuận lý thành chương đột phá đến cảnh giới Hợp Đạo.”
“Ha ha, nói dễ nghe thật.” Đối với đề nghị của hệ thống, Trần Khuynh Địch chỉ là cười miệt thị một tiếng: “Làm sao có thể dễ dàng tấn cấp thành Thuần Dương Chi Thể được.”
Đối với thể chất bẩm sinh của mình, Trần Khuynh Địch đương nhiên là cũng đã tiến hành điều tra, mà căn cứ theo điều tra của hắn, nếu như muốn khiến cho thể chất của mình tiến hóa đến Thuần Dương Chi Thể, vậy thì chỉ có hai loại phương pháp.
Một loại tự nhiên là tìm tới một người nắm giữ Thuần Dương Chi Thể, sau đó chiếm lấy thiên phú của đối phương.
Mà một loại phương pháp khác, chính là tìm kiếm được Thái Dương Tinh Tủy ở trong truyền thuyết, sau đó luyện hóa để tăng cường thể chất.
Loại phương pháp thứ nhất là một cái phương pháp mà Trần Khuynh Địch tuyệt đối sẽ không cân nhắc, mà loại phương pháp thứ hai… Gặp quỷ, Thái Dương Tinh Tủy đã sớm tuyệt tích ở đại thế giới Trung Thổ, làm sao có thể dễ tìm được như vậy.
“Ây cha, tiền đồ đáng lo a…” Dựa vào ghế nằm trong thư phòng, Trần Khuynh Địch thở dài thật sâu, mà đúng vào lúc này, đột nhiên có tiếng gõ truyền đến từ cửa chính thư phòng, ngay sau đó, có một thân ảnh nhỏ nhắn liền đi đến.
“Đại ca ca?”
Sau khi nhìn thấy người đến, Trần Khuynh Địch vội vàng đứng lên nói: “Ồ, là Dương Xuân sao, sao thế? Chẳng lẽ là muội muốn đột phá? Nếu cần hộ pháp mà nói thì ta cũng có thể giúp một tay…”
Trần Khuynh Địch ngạc nhiên nhìn Dương Xuân đột nhiên đi đến bên cạnh mình, nhón mũi chân lên, không biết vì sao, nàng vừa nghiêng người về phía hắn, vừa nhón mũi chân lên, dường như là muốn tựa đầu vào bả vai của hắn… Nhưng bởi vì nguyên nhân chiều cao cho nên làm như thế nào cũng không với tới.
“Ặc! Không ngờ được còn có loại ngăn cách này tồn tại… !” Sau khi phát hiện ra mình bất kể nhón chân như thế nào, đều không thể với tới bả vai của Trần Khuynh Địch, Dương Xuân liền phát ra tiếng rên rỉ không cam lòng.
“Dương, Dương Xuân? ! Đã xảy ra chuyện gì? !”
Trần Khuynh Địch hoảng sợ nhìn dáng vẻ kỳ lạ của Dương Xuân, chẳng lẽ là nàng đã bị tẩu hỏa nhập ma? Không thể nào!
Không giống với Trần Tiêm Tiêm, Dương Xuân thế nhưng là một trong những nguồn trợ giúp khiến cho hắn sống sót vào 5 năm sau, làm sao có thể cứ tẩu hỏa nhập ma như vậy? !
“Ặc…” Cả khuôn mặt của Dương Xuân đỏ bừng, cả người ấp úng, nhưng cuối cùng vẫn hít vào một hơi thật sâu, giống như là hạ quyết tâm, lấy ra một tập tranh từ bên trong túi trữ vật:
“Đại, đại ca ca, chúng ta hãy cùng đọc cuốn sách này!”
“Ừm?” Trần Khuynh Địch nhìn về phía tập tranh mà Dương Xuân đưa tới… và rồi đã sợ gần chết.
Bởi vì trang bìa của cuốn sách, nên nói như thế nào đây, cùng với trân bảo mà hắn giấu ở mật thất bế quan trước đó có cách làm khác nhau nhưng lại có kết quả giống nhau đến kì diệu, thay vì nói là tập tranh, không bằng nói là “Xuân cung đồ”…
“Vì, vì sao lại có loại sách này? !”
“Ách, bởi vì Tiêm Tiêm tỷ nói là loại sách này có thể khiến cho đại ca ca hồi tưởng lại chỗ tốt của nam nhân…”
“Hả? !” Trần Khuynh Địch hoảng sợ suy nghĩ, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì, mới có thể khiến cho Trần Tiêm Tiêm nói Dương Xuân cầm loại sách này đến nói với hắn như vậy, còn may là hắn, nếu đổi thành người khác, nói không chừng sẽ trực tiếp bạo phát thú tính, trực tiếp đè Dương Xuân xuống…A? Chờ đã…
Thần sắc của Trần Khuynh Địch đọng lại, đúng vậy! Nói không chừng đây chính là mục đích của Trần Tiêm Tiêm!
“Nói như vậy, công pháp mà mình chủ tu bây giờ chính là Trượng Lục Kim Thân cùng với Long Tượng Bàn Nhược Công, mà hai môn công pháp này Dương Xuân cùng với Trần Tiêm Tiêm cũng đang tu luyện, nói như vậy, Trần Tiêm Tiêm hẳn là cũng biết rõ cấm kỵ tu luyện võ công Phật Môn không thể phá đồng tử thân, cho nên nàng mới nói Dương Xuân đi tới chỗ của mình… ?!” Trong nháy mắt, linh quang trong đầu của Trần Khuynh Địch chợt hiện, lập tức hiểu rõ.
“Trần Tiêm Tiêm đây là đã biết được nhược điểm lớn nhất của mình! Muốn dùng sắc đẹp quyến rũ bản thân, sau đó khiến cho công pháp của mình bị phá, từ đó không đánh mà cũng có thể tiêu diệt được mình a!”
Hơn nữa nàng còn xảo diệu vận dụng quan hệ giữa nàng cùng với Dương Xuân, để Dương Xuân ở dưới tình huống không biết đến quyến rũ hắn, bản thân hắn nếu như thật sự bạo phát thú tính, cuối cùng nhất định sẽ kết thù cùng với Dương Xuân, quan hệ thật vất vả mới bồi dưỡng được cũng sẽ bởi vì vậy mà vỡ tan, đến lúc đó đối mặt với hai vị nhân vật chính, mà bản thân hắn đã bị phá công pháp…Chẳng phải là hẳn phải chết không thể nghi ngờ? !
Âm hiểm! Cái này thật sự là quá âm hiểm a!
Ý niệm tới đây, cả khuôn mặt của Trần Khuynh Địch đều trở nên tái xanh, mà Dương Xuân thì lại có một chút thấp thỏm nhìn Trần Khuynh Địch: “Đại ca ca? Đại ca ca…ca không thích sao?”
“Ta làm sao có thể thích được!”
“Ách! Chẳng, chẳng lẽ nói là đại ca ca không có hứng thú đối với loại sách này… ?”
“Đương nhiên là không có!” Trần Khuynh Địch nghiêm túc trả lời, nói đùa cái gì, làm sao có thể thừa nhận loại chuyện này!
Dương Xuân: “…”
Tâm tình của Doanh Phượng Tiên gần đây rất không tệ.
Sau khi rời khỏi cái gia tộc khiến cho nàng cảm thấy mất mát kia tiến vào Thuần Dương Cung, nàng liền dần dần triển lộ tài hoa, mặc dù không bằng tuyệt thế thiên tài như sư huynh, nhưng loại cảm giác trưởng thành từng bước một này cũng khiến cho nàng vô cùng trầm mê.
Chương 133: Đây là chiến trường
Trọng yếu hơn chính là, lần này có thể kề vai chiến đấu cùng một chỗ cùng với sư huynh ở Nam Cương Đạo, cũng khiến cho Doanh Phượng Tiên cảm thấy rất là thỏa mãn.
“Ừm?” Đi vào trong hoa viên Phủ Thành Chủ, ánh mắt của Doanh Phượng Tiên đột nhiên dừng lại ở một góc trong vườn hoa: “Dương sư muội, Trần sư muội?”
Thân làm đệ tử nội môn, vô luận là Dương Xuân hay là Trần Tiêm Tiêm đối với Doanh Phượng Tiên, đều coi nàng là sư tỷ, bất quá đây cũng chỉ là chênh lệch ở trên bối phận, mà ở trên thực lực, cho dù là Doanh Phượng Tiên đều không thể không thừa nhận, hai vị sư muội này lại mạnh hơn nàng nhiều, xa xa không phải là nàng có thể so sánh.
Tối thiểu là vào thời điểm ở cảnh giới Hậu Thiên, nàng cũng không có bản sự chiến thắng cảnh giới Tiên Thiên.
Nàng bây giờ còn có thể dựa vào cảnh giới Tiên Thiên ngăn chặn hai người các nàng, bất quá không lâu sau nữa, đợi đến sau khi hai người các nàng cũng đột phá đến Tiên Thiên, chỉ sợ bản thân nàng sẽ thật sự không phải là đối thủ.
Bất quá hiện tại, các nàng tựa hồ như đang thảo luận cái gì a?
“Nghe lén người khác nói chuyện là không đúng.” Doanh Phượng Tiên lắc đầu, sau đó nhanh chân đi về phía hai người: “Dương sư muội, Trần sư muội, các ngươi đang làm gì thế?”
“Ối!” Hai người phát ra tiếng kêu phi thường khả ái.
“Phượng Tiên sư tỷ?”
“A, chúng ta…!” Dương Xuân vô thức muốn nói cái gì đó, lại bị Trần Tiêm Tiêm bịt miệng lại, bất quá lấy sức quan sát của Doanh Phượng Tiên, vẫn bắt được tập tranh có trang bìa phi thường hấp dẫn ở trong tay của Dương Xuân sau đó cả khuôn mặt của nàng liền đỏ bừng.
Nói đến, lấy niên kỷ Trần sư muội cùng với Dương sư muội, cũng xác thực là đến thời điểm có cảm giác hứng thú đối với cái phương diện này a!
“Ách, hai vị sư muội…” Doanh Phượng Tiên suy tư một chút, cảm thấy tốt nhất là đừng nên vạch trần hai người, dù sao thì nàng năm đó cũng đã từng có lúc làm như vậy, bị tỷ tỷ phát hiện đã rất là xấu hổ.
“Nghe nói gần đây bên trong Thành Thanh Đế đang cử hành lễ diễu hành, chúc mừng sư huynh suất lĩnh mọi người giành được thắng lợi, ta vừa vặn dự định đi mời sư huynh đi xem một chút, các ngươi có muốn đi chung hay không?”
“Lễ diễu hành?” Hai mắt của Trần Tiêm Tiêm cùng với Dương Xuân gần như đồng thời sáng lên, hai người quay đầu lại nhìn nhau, dùng ánh mắt bắt đầu giao lưu cấp tốc.
“Có thể làm!”
Vô luận là Dương Xuân hay là Trần Tiêm Tiêm, vào thời điểm chưa đi đến Thuần Dương Cung đều đã tham gia qua lễ diễu hành tương tự, kỳ thật chính là một loại lễ kỷ niệm của toàn dân, cho nên hai người đều có tự tin rất cao đối với bản thân, nếu như có thể phối hợp với bầu không khí của buổi lễ, nhất định có thể khiến cho đại ca ca lĩnh hội được chỗ tốt của nam nhân!
“Chúng ta cũng muốn đi!”
“Hãy giao cho chúng ta a, Phượng Tiên sư tỷ!”
Doanh Phượng Tiên: “Ấy?”
“Cái gì? Lễ diễu hành?” Trần Khuynh Địch vạn phần cảnh giác chờ đợi bước tập kích kế tiếp của Trần Tiêm Tiêm, lại không ngờ được lại nhận được một cái tin tức như vậy: “Ở trong thành đang tổ chức dạng hoạt động này sao?”
“Đúng vậy a, dù sao cũng là để ăn mừng sự nghiệp to lớn của sư huynh đây.”
“A ha ha, sự nghiệp to lớn cái gì…” Nghĩ đến cái gọi là lễ diễu hành này, là bởi vì để chúc mừng chính mình, Trần Khuynh Địch cũng không khỏi lộ ra nụ cười ngây ngô, đây chính là kinh lịch mà kiếp trước hắn không lãnh hội được, điều này cũng làm cho Trần Khuynh Địch đối với cái gọi là lễ diễu hành kia, có hứng thú không nhỏ.
“Được! Vậy ta sẽ đi nhìn thử!”
Đương nhiên, nguyên nhân trọng yếu nhất khiến cho Trần Khuynh Địch đáp ứng, là bởi vì Doanh Phượng Tiên, dù sao vị sư muội này cũng không phải là nhân vật chính, cũng không phải là nhân vật phản diện, có thể nói chỉ là một nhân vật đi đường mà thôi, yêu cầu của một kiểu người như thế này, làm sao lại có vấn đề gì đây? Ha ha ha…
“Sư huynh? Huynh đã chuẩn bị xong rồi à?”
“Đại ca ca, cùng đi lễ diễu hành thôi?”
Trần Khuynh Địch: (‘, #゜Д゜) !! !
Đập vào mắt của Trần Khuynh Địch, là hai vị thiếu nữ quen thuộc ăn mặc khác nhau.
Dương Xuân mặc một bộ váy xoè màu trắng, phối hợp với thân hình nhỏ nhắn, cùng với cái hộp kiếm to lớn mà nàng cõng ở sau lưng, hoàn toàn khác biệt với Dương Xuân ăn mặc mộc mạc lúc trước, mang theo một cỗ mị lực kỳ diệu.
Nhưng khi nhìn thấy một bóng người khác ở bên cạnh Dương Xuân, Trần Khuynh Địch càng là nín thở.
Một chiếc áo choàng đỏ như lửa , cùng với trang sức tràn ngập phong cách thiết huyết, Trần Tiêm Tiêm cứ như vậy đứng ở trước mặt của Trần Khuynh Địch, giống như một ngọn lửa có thể khiến cho thiêu thân lao đầu vào vậy, hấp dẫn lấy ánh mắt của Trần Khuynh Địch, còn có bộ dáng cao quý, hoàn toàn khác biệt cùng với Trần Tiêm Tiêm trước kia.
“Ui!” Nhưng ngay vào một giây sau, Trần Khuynh Địch liền bỗng nhiên phản ứng lại.
Vì sao Dương Xuân cùng với Trần Tiêm Tiêm cũng đi đến đây a! !!
“Phượng Tiên sư muội?” Trần Khuynh Địch quay đầu nhìn về phía Doanh Phượng Tiên, cái sau thì lộ ra biểu tình hối hận.
“Ta cũng mời Trần sư muội cùng với Dương sư muội, nhưng là… A!” Doanh Phượng Tiên cúi đầu nhìn bản thân một cái, chỉ là quần áo đệ tử Thuần Dương Cung phi thường thông thường, vì sao bản thân lại không nghĩ tới điểm này, sớm biết thì nàng liền thay một bộ quần áo thật đẹp a!
Bị động, bị động a!
Mà đổi thành một bên khác, Trần Khuynh Địch sau khi chiếm được câu trả lời, mặc dù thần sắc ở trên mặt không thay đổi, nhưng trong lòng thì lại rất chấn kinh.
“Trần Tiêm Tiêm cư nhiên đã tạo mối quan hệ thân thiết với Phượng Tiên sư muội? !”
Cái này thật sự là quá đáng sợ!
Vừa nãy thì coi Dương Xuân như là con cờ của mình, lần này thì lại đổi thành Phượng Tiên sư muội sao!
“Nói như vậy, nàng chẳng lẽ là sẽ hành động ở trong lần lễ diễu hành này, khiến cho mình phá công?”
“Đáng giận a!”
Trần Khuynh Địch hít vào một hơi thật sâu, trong mắt lộ ra mấy phần kiên định: “Vậy thì cùng đi thôi.”
Sau khi lấy được câu trả lời, Dương Xuân cùng với Trần Tiêm Tiêm liếc nhìn nhau, đều tự lộ ra sự sợ hãi lẫn vui mừng.
Kế hoạch rất thuận lợi! Đại ca ca đã đáp ứng!
Liên quan tới trang phục để tham gia lễ diễu hành, vô luận là Trần Tiêm Tiêm hay là Dương Xuân đều đã chuẩn bị rất nhiều, Trần Tiêm Tiêm thì mua một chiếc áo choàng đỏ như lửa , mà Dương Xuân thì ở dưới trợ giúp của tiểu Yêu chọn một chiếc váy xòe màu trắng, đây là trang phục mà hai người đều vắt hết vắt óc để suy nghĩ.
Chờ một chút…
Trần Tiêm Tiêm cùng với Dương Xuân đột nhiên sững sờ, đột nhiên ý thức được cái gì đó.
Nói đến, loại mục tiêu ở bên trên lễ diễu hành để cho ca ca cảm nhận được chỗ tốt của nam nhân, từ một trình độ nào đó không phải chính là để cho ca ca tuyển ra một người con gái mà hắn yêu thích hay sao… ?!
Nếu như có thể được Trần Khuynh Địch chọn trúng, đó không thể nghi ngờ là đã nói rằng bản thân được ca ca ưa thích hơn người kia!
Nói như vậy, đây cũng không phải là lễ diễu hành đơn giản!
Đây là chiến trường a!
Chương 134: Đèn lồng đoán câu đố
Dương Xuân cùng với Trần Tiêm Tiêm lần thứ hai đối mặt với nhau, lần này, trong mắt của hai người cũng không có ý vị vô cùng ăn ý trước đó, ngược lại là tràn đầy địch ý.
Không thể nghi ngờ, các nàng đều nhận định đối phương ở trước mặt chính là địch nhân lớn nhất của bản thân!
“Tiêm Tiêm tỷ, ta cảm thấy ngươi nên từ bỏ thì tốt hơn.”
“Ha ha ha, đây cũng là lời mà ta muốn nói với ngươi.”
“Tiêm Tiêm tỷ có biết không, gần đây ở trong Phủ Thành Chủ thế nhưng lại có lời đồn ca ca ưa thích la lỵ a.”
“Ha ha, ngươi cũng chỉ có thể dùng loại tin tức lá cải này để an ủi bản thân a.”
“Hừm!”
“Hừ!”
Ánh mắt của hai người nổ ra tia lửa trên không trung.
Lúc này ở trong Thành Thanh Đế, có thể nói là người người đều đi ra đường cái, cửa hàng hai bên đường phố nhao nhao lấy ra rượu ngon trân tàng, mở ra nắp vải đỏ, mùi rượu thuần hậu tràn ngập ở trên dưới đường cái, tăng thêm vài phần sức sống cho lễ diễu hành, đám người vừa múa vừa hát, thậm chí còn có người trực tiếp đốt những ngọn đuốc ở trung ương.
Một số người nhảy múa xung quanh những ngọn đuốc, một số người uống rượu ngon, khoe khoang về việc họ đã anh dũng như thế nào trong cuộc chiến với Man tộc cách đây không lâu, cũng có những kẻ độc thân xen lẫn trong đám người, tìm kiếm những cô gái trẻ và xinh đẹp, muốn thoát khỏi tình trạng độc thân.
“Thật là náo nhiệt a.”
“Đúng vậy a.” Trần Khuynh Địch cùng với Doanh Phượng Tiên sóng vai đi ở trên đường cái, Trần Khuynh Địch càng là cảm khái quan sát đám người náo nhiệt, hắn cho tới bây giờ cũng không ngờ được loại biên cương trọng trấn như Thành Thanh Đế thế mà cũng sẽ có thời điểm náo nhiệt như vậy, đối với Nam Cương Đạo tràn đầy mùi máu tươi, dạng lễ hội này cũng được coi là hoạt động ít có a.
Bất quá nói đến…
“Dương Xuân cùng với Trần Tiêm Tiêm đâu rồi?”
“Không biết nữa.” Doanh Phượng Tiên cũng là khá là nghi hoặc, thân làm tiền bối, nàng kỳ thật cũng phát giác ra hảo cảm của Dương Xuân cùng với Trần Tiêm Tiêm đối với Trần Khuynh Địch, chỉ bất quá là bây giờ Doanh Phượng Tiên không thể so với trước kia, sớm đã không còn tâm tư tranh đấu cùng với hai vị sư muội, chỉ là nước chảy bèo trôi mà thôi.
“Vậy sao!” Trần Khuynh Địch khá là run rẩy mà thấp giọng thì thào, Trần Tiêm Tiêm thân là cường địch lớn nhất trước mắt của bản thân, không chỉ có trí tuệ sâu không lường được, hơn nữa còn hoàn toàn không từ thủ đoạn, âm hiểm tới cực điểm, lấy quan hệ hỏng bét giữa hắn và nàng, sẽ khó đảm bảo là nàng sẽ không xuất ra cái kế hoạch đáng sợ gì để nhắm vào hắn.
“Cùng lắm thì khi nhìn thấy nàng ta liền chạy…” Ngay vào thời điểm Trần Khuynh Địch âm thầm hạ quyết định, đột nhiên truyền đến tiếng đám người ồn ào ở nơi xa.
“Đã xảy ra chuyện gì?”
“Có vẻ như là một loại hoạt động, sư huynh hẳn là nhìn thấy a?”
“Ừm…” Trần Khuynh Địch nhìn về một nơi cách đó không xa, rất nhanh liền nhìn thấy đám người đang huyên náo, chỉ thấy ở cái phương hướng kia, đám tiểu nhị của một quán rượu đang không ngừng lấy ra từng cái đèn lồng lớn màu đỏ, sau đó treo lên một gốc cây đa ở bên cạnh quán rượu, những chiếc đèn lồng đỏ rực treo trên cây đa giống như những ngọn lửa đang cháy.
Đèn đuốc rực rỡ, cực kỳ mỹ lệ.
“Có vẻ như là đèn lồng đoán câu đố.” Trần Khuynh Địch có phần thích thú nói ra, không nghĩ tới ở dị thế giới cũng có loại hoạt động đèn lồng đoán câu đố này, hoạt động giống như vậy ở kiếp trước của hắn đã sắp tuyệt chủng.
Doanh Phượng Tiên nhìn ra sự hứng thú của Trần Khuynh Địch, nghĩ đến vị đại sư huynh đứng ngạo nghễ trên đầu tường thành ngày xưa lại còn có sở thích như thế, không khỏi khẽ cười nói: “Sư huynh có muốn lấy một cái đèn lồng đoán câu đố hay không?”
“Ách…” Trần Khuynh Địch có một chút do dự, dù sao thì lúc trước hắn cũng chưa tiếp xúc đối với loại đèn lồng đoán câu đố này, nếu như đi một mình thì cũng thôi đi, nhưng bây giờ Phượng Tiên sư muội lại ở ngay bên cạnh, nếu như không đoán được thì chẳng phải là rất mất mặt…
Thấy Trần Khuynh Địch có một chút do dự, Doanh Phượng Tiên nháy nháy mắt, lập tức hiểu rõ, nói: “Kỳ thật ta cũng có hứng thú đối với đèn lồng đoán câu đố, sư huynh có thể đi với ta hay không?”
“Được, nếu đã vậy…thì liền cung kính không bằng tòng mệnh…”
“Ha ha.” Lấy tu vi của hai người, bằng vào chừng đó người tự nhiên là không có cách nào ngăn cản được bước chân của hai người, chỉ thấy Trần Khuynh Địch cùng với Doanh Phượng Tiên một trước một sau, rất nhẹ nhàng liền đi xuyên qua đám người, đi tới hoạt động đèn lồng đoán câu đố ở phía trước, mà ở nơi đó, quy tắc của hoạt động đèn lồng đoán câu đố do quán rượu cử hành cũng được viết ở trên một tấm bảng đen.
“Ừm? Ở chung quanh gốc cây đa có khắc trận pháp, có tổng cộng 99 cái đèn lồng, phân biệt treo từ trên xuống dưới gốc đa thành chín tầng, tu vi càng cao, liền có thể lấy được đèn lồng ở tầng càng cao, mà giải được đèn lồng có độ khó càng cao, ban thưởng nhận được sẽ càng tốt.”
Trần Khuynh Địch thấp giọng đọc quy tắc của hoạt động đèn lồng đoán câu đố, sự hứng thú trong mắt càng nhiều hơn mấy phần.
“Thật là lợi hại a…” Lấy tu vi của hắn, tự nhiên là có thể nhìn ra được, trận pháp ở xung quanh gốc cây đa cũng không mạnh, muốn lấy được đèn lồng ở tầng cao nhất, đoán chừng chỉ cần mới bước vào Tiên Thiên là được, bất kể là bản thân hắn hay là Doanh Phượng Tiên cũng đều có thể làm được, bất quá trọng điểm là ở độ khó của câu đố ở bên trong, nếu như không đoán được…
“Sư huynh?”
“Ừm?”
“Có muốn chọn một cái đèn lồng để thử hay không?”
“Ách, vậy thì…” Trần Khuynh Địch nghĩ nghĩ, chỉ chỉ vào một cái đèn lồng ở tầng giữa: “Thử trước một chút a.”
Thấy Trần Khuynh Địch nói ra có một chút chột dạ, Doanh Phượng Tiên cũng mỉm cười nói: “Được.”
Lúc này cũng không chỉ có Trần Khuynh Địch cùng với Doanh Phượng Tiên, mọi người vây ở xung quanh gốc cây đa cũng nhao nhao xuất thủ, trong đó cũng không thiếu cường giả Tiên Thiên, mọi người cùng nhau bắt đầu tế ra cương khí của bản thân, bắt đầu lựa chọn đèn lồng mà bản thân vừa ý.
Gỡ xuống một cái đèn lồng màu đỏ, Trần Khuynh Địch lấy câu đố ở bên trong ra, là một tờ giấy màu vàng, ở trên đó viết bảy hàng chữ:
“Mặt trời mọc rất đẹp, vầng trăng dâng lên từ phía dưới, nhưng người lại không quan tâm, một muôi nước trắng đầy tâm sự, mưa xuân cười rả rích, nhưng người đã bỏ đi, không có cô gái nào tầm thường.”
Trần Khuynh Địch: “? ??”
Đây là câu đố quỷ quái gì a!
Mặc dù nghe giống như là một bài thơ, nhưng mở đầu lại không giống với kết thúc, ý cảnh cũng không giống nhau, trọng yếu hơn chính là… Trần Khuynh Địch hoàn toàn nhìn không ra đây là muốn đố cái gì!
“Có gợi ý nào hay không?”
“Không có!”
Câu trả lời là tương đối vô tình, cái này cũng khó trách, dù sao thì quán rượu tổ chức dạng hoạt động này là vì để hấp dẫn nhân khí, nếu như có gợi ý khiến cho mọi người đoán được hết câu đố mà nói, ngược lại là sẽ thua thiệt.
Chương 135: Vớt cá chép
“Ừm…” Suy nghĩ nửa ngày, Trần Khuynh Địch cuối cùng cũng đã từ bỏ một cách miễn cưỡng: “Phượng Tiên sư muội, muội có nhìn ra ý tứ ở trong bài thi từ này hay không?”
“Hả!”
Khiến cho Trần Khuynh Địch cảm thấy ngoài ý muốn là, Doanh Phượng Tiên bị hắn hỏi thăm lại đột nhiên chấn động toàn thân, sau đó vội vàng đỏ mặt lắc đầu nói: “Không, ta, ta cũng không đoán ra được…”
Trần Khuynh Địch: “…”
Cái bộ dáng này, cũng không giống như là không đoán ra được a.
Ngược lại càng giống như là đoán được nhưng lại không muốn nói cho hắn vậy.
“Thực sự không đoán được sao, Phượng Tiên sư muội?”
“Thực!”
“Vậy sao?” Trần Khuynh Địch thất vọng thở dài, nếu như Phượng Tiên sư muội không muốn nói cho hắn mà nói, vậy thì hắn cũng không tiện cưỡng ép hỏi thăm, xem ra vẫn phải dựa vào chính mình để suy nghĩ.
Chỉ là cuối cùng là có ý gì đây, đèn lồng đoán câu đố mà nói, đơn giản chính là đoán sự vật, đoán cảnh tượng, đoán nhân vật, hoặc là đoán câu cùng với đoán thành ngữ.
Vậy cái câu đố này là đố cái gì đây?
Trần Khuynh Địch liếc nhìn Doanh Phượng Tiên ở bên cạnh đang đỏ mặt, cúi đầu không nói, càng thêm có khát vọng đối với đáp án của câu đố ở trong tay.
“Ừm…trở về rồi từ từ suy nghĩ a.”
Đột nhiên, có một tràng tiếng ồn ào từ đám đông cách đó không xa.
Theo tiếng ồn ào khuếch tán, đám đông bắt đầu phình to, và có một chút hỗn loạn, Trần Khuynh Địch nhướng mày, muốn nắm lấy bàn tay của Doanh Phượng Tiên ở bên cạnh, để tránh bị đám đông phân tán, nhưng mà sau khi nhìn thấy động tác của Trần Khuynh Địch, Doanh Phượng Tiên lại giống như chim sợ cành cong bỗng nhiên rút tay về.
Trần Khuynh Địch: “…”
Nói thật, cái động tác này rất khiến cho người ta cảm thấy thương tâm.
“Ơ! Không, không phải đâu sư huynh, ta không có ý đó…”
“À, không sao đâu, chuyện nhỏ mà thôi…”
Ngay trong nháy mắt Trần Khuynh Địch phất tay, biểu thị rằng hắn ta không quan tâm, đột nhiên ở trong đám đông bên cạnh, có một cánh tay kéo quần áo của hắn, sau đó có một cỗ lực kéo truyền đến, kéo hắn về phía đám đông, chính là ở trong cái chớp nhoáng này, đám đông mãnh liệt ập tới, Trần Khuynh Địch cùng với Doanh Phượng Tiên…bị đám đông tách ra.
“Phượng Tiên sư muội?” Trần Khuynh Địch nghiêng nghiêng đầu, khá là mờ mịt nhìn bốn phía, người đâu? Một người lớn như vậy đâu mất rồi?
Có rất nhiều người ở khắp mọi nơi, biển người phun trào, hoàn toàn không nhìn thấy hình bóng của Doanh Phượng Tiên, mà Trần Khuynh Địch thì đứng một mình ở trong đám đông và có vẻ rất cô đơn.
“Ở đây!”
“Ồ!” Đột nhiên, Trần Khuynh Địch chỉ cảm thấy cánh tay phải của mình bị giữ chặt bởi một đôi cánh tay nhỏ nhắn, xúc cảm truyền tới từ cánh tay mang theo mềm mại nhàn nhạt, giống như là chống tay lên ghế nằm ở thư phòng…
“Đại ca ca?”
“Hả?”
Một giọng nói quen thuộc gọi Trần Khuynh Địch đang du ngoạn ở trên trời trở về, Trần Khuynh Địch cúi đầu nhìn vào tay phải của mình, chỉ thấy Dương Xuân mặc váy xoè màu trắng, đội một cái mũ rơm không biết mua được từ nơi nào, đang ngẩng đầu nhìn hắn, trên mặt mũi tràn đầy nụ cười ngây thơ xán lạn.
“Nhìn đi đâu vậy, đại ca ca, lần này đến phiên ta rồi.”
“Đến phiên muội? Có ý tứ gì…”
“Đừng nói đến những thứ này, đại ca ca, chúng ta hãy đi vớt cá chép đi a! Ta nghe nói ở nơi này có người đặc biệt đánh bắt rất nhiều cá chép từ Đông Hải, chỉ cần có thể vớt ra cá chép vàng óng từ bên trong, sẽ gặp may mắn a.”
“Vớt cá chép… ?!” Trần Khuynh Địch dùng ánh mắt ngạc nhiên mà nhìn Dương Xuân nhỏ nhắn.
“Thế nhưng Phượng Tiên sư muội…”
“Phượng Tiên sư tỷ còn có chuyện khác cần phải làm!”
“Thế nhưng chúng ta bị đám đông…”
“Phượng Tiên sư muội còn có chuyện khác cần phải làm!”
Nhìn Dương Xuân lặp lại câu trả lời với một nụ cười rạng rỡ, Trần Khuynh Địch bỗng nhiên rùng mình một cái.
“Ách, vậy được rồi…”
Trận bạo động không biết tên lúc này cũng đã biến mất, ở dưới sự hướng dẫn của Dương Xuân, Trần Khuynh Địch bước đi ra khỏi đám đông với nàng, và cuối cùng dừng lại ở trên một con đường trong Thành Thanh Đế, trên con đường này cũng có không ít người, bất quá lại có một đoạn đường dài bày ra công trình giống như ao cá, ở bên trong là vô số cá chép đang bơi lội.
Ở bên cạnh công trình, thì có rất nhiều người quan tâm đến cái gọi là “Vớt cá chép”.
“Nhìn qua có vẻ rất thú vị.”
Không nói đến những cái khác, có thể thu hút được nhiều người như vậy, tuyệt đối không phải là loại trò chơi có tiếng mà không có miếng kia.
“Là nơi này! Chúng ta hãy vớt cá chép đi!”
“Ừm.”
Trần Khuynh Địch cùng với Dương Xuân đi tới phía trước ao cá, nhìn từ trên xuống, quả nhiên là thấy được không ít cá chép có màu sắc khác nhau ở trong nước, có màu đỏ, có màu đen, có màu trắng, có màu vàng, còn có lốm đốm, nhưng duy chỉ có cá chép vàng óng ở trong miệng của Dương Xuân là không có tìm được.
Vàng óng cùng với màu vàng cũng không đồng dạng, mặc dù ở bề ngoài nhìn qua rất giống, nhưng cá chép vàng óng sẽ hiện ra cảm giác sáng chói, ở dưới ánh mặt trời sẽ phản xạ ra hào quang chói loá, mà cá chép vàng thì lại tương đối bình thường, hoàn toàn không có cảm giác bí ẩn và đặc biệt của cá chép vàng óng.
“Được rồi!” Loại hoạt động này, rất giống với các nghi lễ ở kiếp trước, khiến cho Trần Khuynh Địch sinh ra một chút hoài niệm và sự háo thắng: “Sư huynh sẽ vớt cho muội mấy con cá chép vàng óng!”
Vừa nói, Trần Khuynh Địch vừa cầm vợt bắt ở bên cạnh lên, xắn tay áo lên và hành động, mà Dương Xuân thì vui vẻ đáp lời: “Ừm!”
Lực lượng nguyên thần khổng lồ tản ra, giống như mạng nhện bao phủ ao cá, Trần Khuynh Địch dựa vào nguyên thần mạnh mẽ bắt đầu dò xét tất cả cá chép ở bên trong áo cá, quả nhiên, hắn cảm thấy được sự tồn tại của cá chép vàng óng ở bên trong, giống như một tia chớp liên tục loé lên, cho dù là lấy thực lực của hắn cũng đều không có cách nào chuẩn xác bắt được chúng nó.
“Ách! Có vẻ hơi khó khăn a… !”
Trần Khuynh Địch ngưng thần tụ khí, lấy thủ pháp Bát Cực Quyền Mãnh Hổ Ngạnh Ba Sơn bắt đầu cấp tốc quơ múa vợt bắt, đập, vớt, chụp, lướt, bốn loại thủ pháp liên tiếp với nhau, tạo thành một chu kỳ hoàn hảo, trong phút chốc ao cá ở trước mặt của Trần Khuynh Địch liền xuất hiện bọt nước không gián đoạn.
Nương theo một âm thanh trầm đục.
Mà cá chép vàng óng giống như là một cao thủ có thể so sánh với Trần Khuynh Địch, lạng lách ở trong bầy cá, thỉnh thoảng còn nhảy vọt, thỉnh thoảng xuyên thấu, thỉnh thoảng dùng cá chép ở bên cạnh làm tấm chắn, vậy mà quả thực là chống đỡ được ở dưới thế công như mưa của Trần Khuynh Địch! Hơn nữa còn không rơi vào thế hạ phong!
Mà Trần Khuynh Địch cùng với cá chép vàng óng, đấu pháp của một người một cá này cũng thu hút không ít lực chú ý của mọi người.
“Nhìn kìa! Có một anh chàng lợi hại đang vớt cá chép vàng óng!”
“Quao! Cái tốc độ tay kinh khủng này, tuyệt đối không phải là người bình thường có thể có được! Quá nhanh!”
“Ta thậm chí là chỉ có thể nhìn thấy tàn ảnh, chẳng lẽ là hắn muốn bắt cho bạn gái… Không đúng, cô bé ở bên cạnh hắn vẫn còn quá nhỏ.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









![[Dịch] Huyết Trùng Tiên Khung [Dịch] Huyết Trùng Tiên Khung](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/12/Dich-Huyet-Trung-Tien-Khung-Audio-Truyen.jpg)
