[Dịch] Siêu Cấp Phản Diện
Tập 17 : A Cổ Liệt (c81-c85)
❮ sautiếp ❯Chương 81: A Cổ Liệt
Nghe đến đây, Trần Khuynh Địch liền âm thầm liếc nhìn Dương Xuân một cái, nếu ở nơi này thật sự có cái gì là truyền thừa của Man tộc, vậy hẳn là đã bị Dương Xuân lấy được a, nghĩ đến cũng đúng, nàng sau khi đạt được truyền thừa liền vừa vặn đột phá một cái cảnh giới, từ nội dung cốt truyện mà nói là rất hợp tình hợp lý nha, về phần những tên Man tộc kia… đoạt cơ duyên cùng với nhân vật chính, còn có thể có kết quả tốt gì?
Ngược lại là vị Lạc Tướng quân kia, chỉ bằng vào hành vi nàng chẳng màng nguy hiểm tính mạng tiến đến cứu nhân vật chính, tám chín phần mười cũng là sẽ không có chuyện gì, nói không chừng nàng cũng là một vai phụ rất trọng yếu… Ừm! Đợi sau khi tìm được nàng, liền tạo mối quan hệ với nàng a! Loại bạn hữu này luôn luôn có càng nhiều càng tốt nha.
Sau khi nói đám đệ tử Thuần Dương Cung đứng chờ ở trước đầm lầy, ba người Trần Khuynh Địch, Dương Xuân cùng với Trần Tiêm Tiêm liền một trước một sau tiến vào bên trong đầm lầy, lần này có Trần Khuynh Địch mở đường, độc trùng dã thú bên trong đầm lầy tự nhiên là không có cách nào tạo thành uy hiếp, thậm chí là Trần Khuynh Địch chỉ cần hiển lộ ra huyết khí của bản thân, cũng đủ khiến cho cho bọn chúng không dám lộ diện.
Đối với những độc trùng dã thú trong xó xỉnh âm u này mà nói, huyết khí chí cương chí dương giống như là mặt trời vậy, là độc dược mạnh nhất.
Mà cùng lúc đó, ở trong một tòa sơn cốc tại khu rừng Đại Hoang.
“Hửm?” Một người duy nhất không hề rời đi, thủ lĩnh suất lĩnh Man tộc lần này -“Tướng quân”, đột nhiên mở mắt.
Sau đó có một đạo huyết quang từ chân trời xẹt qua, rơi vào trong tay của hắn, khiến cho sắc mặt của hắn đột nhiên đại biến.
“Huyết Tế Đại Pháp của tộc ta…đã xảy ra chuyện gì? !”
A Cổ Liệt vội vàng thả tinh thần lực ra, bắt đầu lật xem tin tức ẩn chứa trong huyết quang, đầu tiên là lộ ra mấy phần mừng rỡ, sau đó lại trở nên âm trầm, cuối cùng sắc mặt càng là trở nên tái xanh, bóp chặt lấy huyết quang.
“Nhân tộc!”
Truyền thừa thất lạc, lại là một môn Tuyệt Thế Thần Công!
Đây quả thực là lễ vật to lớn nhất mà trời cao ban cho Man tộc! Nhưng mà phần lễ vật này, thế mà lại bị một kẻ Nhân tộc lấy mất?
“Nhất định phải đoạt lại!” Ngóng nhìn về phương hướng huyết quang bay tới, A Cổ Liệt lộ ra vẻ mặt kiên định, sau đó đứng dậy, rời khỏi sơn cốc.
Mà ngay vào một khắc sau đó, có một cỗ khí tức Man Hoang hết sức kinh khủng, kèm theo huyết khí lang yên như mặt trời phóng lên tận trời, dẫn động sự chú ý của hơn phân nửa Thành Thanh Đế, có không ít người đang vây quét Man tộc đều không tự chủ được dừng tay, nhìn về phía vị trí của A Cổ Liệt.
“Cỗ khí tức này…” Trương Hiền Trung chính là đang suất lĩnh một đội đại quân Trấn Cương lộ ra vẻ mặt nghiêm túc, loại khí tức cấp bậc này hắn cũng không phải là chưa từng thấy qua, trên thực tế hắn còn tương đối quen thuộc, bởi vì Trấn Cương Sứ đại nhân đời trước, cũng có được khí tức như vậy.
Cái ý vị này…
“Hợp Đạo Tôn Giả! Man tộc thế mà phái một vị Hợp Đạo Tôn Giả tới? !”
“Không sai biệt lắm cùng với mộ táng Võ An Hầu lúc trước a.”
Hành tẩu ở bên trong di tích, Trần Khuynh Địch lộ ra thần sắc thản nhiên, khác biệt cùng với Dương Xuân và Trần Tiêm Tiêm, hắn có thực lực mạnh hơn nhiều, tòa di tích này cũng không mang đến cảm giác uy hiếp cho hắn.
Mà sau khi đi qua dòng suối Nhược Thủy, đám người rất nhanh liền nhìn thấy tòa di tích mà Dương Xuân nói kia, nhưng làm cho Dương Xuân cảm thấy ngoài ý muốn là, quang tráo ở phía ngoài di tích lúc này đã biến mất, đồng thời ở phía trước đỉnh đài lâu các, còn có một thân ảnh đang dựa vào cửa ra vào, nhìn qua vô cùng suy yếu.
“Tương Tư tỷ? !” Trần Tiêm Tiêm lập tức tiến lên, vội vàng chạy tới bên cạnh Lạc Tương Tư.
Mà Lạc Tương Tư cũng lộ ra vẻ mặt tái nhợt nói: “Ừm, xem ra ngươi không có việc gì a… Dương Xuân tựa hồ cũng không có việc gì a, quá tốt rồi.”
“Không có việc gì sao?” Trần Khuynh Địch cũng nhanh chóng chạy tới, lấy ra một viên đan dược chữa thương từ bên trong túi trữ vật đưa cho Lạc Tương Tư.
“Đa tạ.” Ánh mắt của Lạc Tương Tư lấp lóe, cúi đầu không để cho Trần Khuynh Địch thấy được một tia hoài nghi ở trong mắt của nàng, nắm đan dược trong tay, nhưng không biết rốt cuộc có nên ăn hay không.
“Tên cẩu tặc Trần Khuynh Địch kia, sẽ tốt bụng như vậy sao? Hắn chẳng lẽ đã phát hiện ra thể chất của mình, hoặc có lẽ là biết được mình đã lấy được truyền thừa a?”
“Sao thế? Sao cô không ăn?” Trần Khuynh Địch quan tâm hỏi han, viên đan dược mà hắn lấy ra này thế nhưng là thần dược chữa thương, đặc sản của Thuần Dương Cung, có hiệu quả siêu quần bạt tụy, đối với võ giả Hậu Thiên mà nói chính là thần đan cứu mạng, xem ra vị Lạc tiểu thư này hiện tại đang cảm động đến rơi nước mắt đối với mình rồi a!
“Ừm.” Lạc Tương Tư cắn răng một cái, trực tiếp nuốt viên đan dược vào.
Nàng cũng muốn cự tuyệt, nhưng nếu cự tuyệt thì nàng lại lo lắng Trần Khuynh Địch sẽ sinh nghi, cho nên đành phải kiên trì nuốt vào, bất quá nàng còn lưu lại hậu thủ, sau khi nuốt đan dược vào liền dùng nội lực bao bọc, không để cho dược lực lan tràn ra, chuẩn bị tìm một cơ hội khác để giải quyết viên đan dược này.
“Rất tốt, đúng rồi, ngươi có biết đám Man tộc tiến vào nơi này đã đi đâu hay không?”
Lạc Tương Tư cúi đầu, nặng nề nói: “Chết hết rồi.”
Lời mới vừa ra khỏi miệng, Lạc Tương Tư đã cảm thấy trong lòng có một chút đắng chát, trong đầu liều mạng suy nghĩ làm cách nào để thoát khỏi quan hệ, bản thân nàng chỉ là võ giả Hậu Thiên, thế mà có thể giết chết nhiều võ giả Tiên Thiên như vậy, trong đó thậm chí còn có một vị võ giả Luyện Thần Phản Hư, chuyện này thật sự là không bình thường, cũng là một điểm mà nàng không có cách nào trốn tránh.
Suy nhĩ tới đây, Lạc Tương Tư liền muốn mở miệng giải thích…
“Ồ, chết rồi sao?” Trần Khuynh Địch gật đầu một cái, không ngoài ý liệu nói ra, hắn xác thực rất bình tĩnh, dù sao thì đám Man tộc kia thế nhưng lại dám đoạt cơ duyên với Dương Xuân, làm sao có thể sống sót đây?
Về phần tại sao chết hết…Ừm, hẳn là như thế này:
“Ở bề ngoài tòa di tích này là nơi truyền thừa, trên thực tế lại là một cái bẫy do người truyền thừa lưu lại năm đó, đám Man tộc kia chính là chết ở trong cạm bẫy a, về phần truyền thừa chân chính…hẳn là không có ở chỗ này.”
Trần Khuynh Địch liếc mắt nhìn Dương Xuân, quyết định không nói ra tin tức “Nàng thu được truyền thừa”.
“Chết cũng là chuyện bình thường, ừm, đáng chết!”
Lạc Tương Tư: “? ??”
“Sao vậy? Ta đã nói sai chỗ nào rồi hay sao?” Thần sắc của Lạc Tương Tư biến đổi, trên mặt lập tức lộ ra sự kính nể, sùng bái nói: “Đại nhân thần cơ diệu toán, thuộc hạ bội phục!”
“Ha ha ha, không có gì, không có gì.” Trần Khuynh Địch sờ soạng một cái, đặc biệt thỏa mãn nói ra.
Mà ở một bên khác, Dương Xuân cùng với Trần Tiêm Tiêm cũng dùng cặp mắt kính nể nhìn về phía hắn.
Chương 82: đánh lạc hướng
Chỉ là vào lúc này, ai cũng không chú ý tới, biểu lộ kính nể ở trên khuôn mặt cúi xuống của Lạc Tương Tư kia, trong lúc mơ hồ mang theo một chút nghi hoặc.
“Tên cẩu tặc Trần Khuynh Địch kia, hẳn là không ngu xuẩn như vậy a.”
Cái gì là truyền thừa chân chính không có ở chỗ này, cái này không phải rõ ràng là đang đoán mò hay sao, hoàn toàn khác biệt với Trần Khuynh Địch ở trong ấn tượng của nàng.
Ở trong ấn tượng của nàng, Trần Khuynh Địch là một người có tâm cơ thâm trầm, hết sức âm hiểm, thậm chí có thể dùng gia hỏa vô sỉ để hình dung, mặc dù nàng xem thường hắn, nhưng không thể không thừa nhận hắn là một người tương đối thông minh, dạng người này, sẽ nhìn không ra điểm đáng ngờ trong sự tình Man tộc tử vong hay sao? Không có đạo lý!
Không sai, đây nhất định là nguyên nhân!
Lạc Tương Tư ngẩng đầu, vụng trộm nhìn Trần Khuynh Địch một cái, chỉ thấy hắn đang sờ lấy cái ót, lộ ra vẻ mặt ngốc nghếch…
Giả! Đây tuyệt đối là giả!
“A a! Mình biết rồi!” Sắc mặt của Lạc Tương Tư đại biến, bừng tỉnh đại ngộ nghĩ thầm: “Đây nhất định là muốn đánh lạc hướng mình! Không sai, hắn khẳng định cũng nhìn ra điểm đáng ngờ ở trên người của mình, chỉ là không có chứng cứ, cho nên cũng không vạch trần chuyện này ở trước mặt mình, mà là dự định điều tra ở trong bóng tối, chờ đến thời cơ chín muồi lại lộ ra răng nanh…nhất định là dạng này!”
Nghĩ như vậy, Lạc Tương Tư lập tức cảm thấy hành vi của Trần Khuynh Địch tràn đầy thâm ý.
“Không hổ là đại địch trong tương lai của mình! Sau này mình nhất định phải càng thêm cẩn thận!”
“Ầm ầm!” Nhưng vào lúc này, di tích lại đột nhiên truyền đến một tiếng nổ ầm ầm, tiếp đó chỉ thấy một vệt sáng xẹt qua chân trời, trực tiếp nện ở phía trên bầu trời di tích, sau đó…Bầu trời, đã nứt ra.
Khe hở màu đen xé rách toàn bộ bầu trời của di tích, linh khí vô tận bắt đầu tiết ra ngoài, một bóng người cao lớn càng là hiện ra từ trong cái khe đen kịt, dùng đôi mắt hổ nhìn xuống, mang theo một cỗ lực áp bách khó tả.
Mà tầng tầng lớp lớp đồ đằng trên người của hắn, cũng tượng trưng cho thân phận của hắn.
Man tộc!
A Cổ Liệt xé kết giới của di tích ra, hai mắt trực tiếp rơi vào chỗ sâu nhất trong di tích, tự nhiên cũng nhìn thấy nhóm người Trần Khuynh Địch, sau khi nhìn thấy đỉnh đài lâu các tạo thành di tích càng là lộ ra vẻ kích động.
Loại kiến trúc này, khí tức Man Hoang nồng đậm như vậy, không sai!
Nhất định là truyền thừa của Man Tổ ngày xưa!
Tuyệt Thế Thần Công!
Trong phút chốc, trong ánh mắt của A Cổ Liệt liền tràn đầy hung lệ, rơi vào trên người của 4 người Trần Khuynh Địch, Dương Xuân, Trần Tiêm Tiêm cùng với Lạc Tương Tư, mặc dù không biết đến tột cùng là người nào đạt được truyền thừa, nhưng khẳng định là ở bên trong bốn người này!
Thời gian không chờ hắn, nơi này chung quy cũng là địa bàn của Nhân tộc.
Tốc chiến tốc thắng! Thân ảnh của A Cổ Liệt trực tiếp đáp xuống, dùng một tốc độ nhanh chóng, trực tiếp nhấc lên một đạo thủy triều ngập trời, mang theo tiếng gió gào thét cuốn tới, trực tiếp vọt tới trước mặt nhóm người Trần Khuynh Địch, đấm ra một quyền!
Ở phía trên thiết quyền, một đạo đồ đằng hổ răng kiếm màu trắng hiện lên, ngửa mặt lên trời gào thét, hiển hiện ra thanh thế ngập trời!
“Hừm?…mau lui về sau!” Thần sắc của Trần Khuynh Địch trở nên ngưng trọng trong nháy mắt, tiến lên phía trước một bước ngăn ba nữ ở phía sau lưng, đồng thời cũng nâng một cánh tay lên, năm ngón tay nắm lại thành nắm đấm, quyền ý chợt hiện!
Song quyền đụng nhau, A Cổ Liệt mang theo trọng lượng gia trì từ trên xuống dưới mà đến, mà Trần Khuynh Địch thì nương tựa theo một cỗ quyền ý từ trước đến nay chưa từng có, uy năng va chạm giữa song phương trực tiếp làm vỡ nát mặt đất dưới chân của hai người, khí lãng chấn động sinh ra đánh bay ba người Trần Tiêm Tiêm, Dương Xuân cùng với Lạc Tương Tư ra bên ngoài.
“Hả?” A Cổ Liệt sững sờ, sau đó có một cỗ lực lượng như bài sơn đảo hải cuốn tới, làm cho cả người hắn đều run lên, vậy mà không thể kiềm chế lui về sau ba bước, mà ở bên kia, cả người của Trần Khuynh Địch thì nhẹ nhàng bay bổng, rơi xuống đất cách đó ba, bốn mét, hai chân lưu lại trên mặt đất hai vết lõm thật sâu.
Song quyền đối đầu, lại có kết quả là ngang tay!
A Cổ Liệt đứng ở trước mặt mọi người, dùng thần sắc nghiêm túc quan sát Trần Khuynh Địch.
“Ngươi là người nào?” Thân làm Hợp Đạo Tôn Giả của Man tộc, A Cổ Liệt tuyệt đối có thân phận không thấp, đối với võ giả có danh tiếng ở bên trong chín thành Nam Cương càng là thuộc như trong lòng bàn tay, có thể nói chỉ cần đạt đến cảnh giới Hợp Đạo, thì sẽ không có khả năng là hắn không biết, nhưng người thiếu niên trước mắt này, hắn căn bản lại không có ấn tượng.
“Ha ha.” Trần Khuynh Địch bật cười lớn, nói đùa, hắn giống như là loại người ngớ ngẩn sẽ tự giới thiệu sau đó chờ người khác tới cửa trả thù hay sao?
“Ta sẽ không nói cho ngươi.”
A Cổ Liệt: “…”
“Vậy ngươi hãy đi chết đi!” A Cổ Liệt cũng lười lắm miệng, khí thế toàn thân lại tăng vọt, đồ đằng Hổ răng kiếm màu trắng ở sau lưng hắn trước đó lại ngửa mặt lên trời thét dài lần thứ hai, sau đó cả người của A Cổ Liệt liền như là mãnh hổ hạ sơn vậy, mang theo khí thế cuồng bạo lần thứ hai xông về phía Trần Khuynh Địch, muốn trực tiếp dùng thiết quyền đánh chết địch nhân!
Mạch Man tộc như A Cổ Liệt, tu luyện là bí pháp đồ đằng thuần túy nhất, thông qua việc thu thập máu tươi của yêu thú, vẽ đồ đằng ở trên người, số lượng đồ đằng càng nhiều, chất lượng sẽ càng cao, thực lực của người sử dụng cũng sẽ càng mạnh, mà bản thân A Cổ Liệt thân làm tướng quân của cái bộ tộc này, cũng sớm đã tu luyện môn bí pháp này đến Hóa Cảnh.
Bây giờ đồ đằng Hổ răng kiếm màu trắng đã hiển hóa, lại còn thật sự có mấy phần sát khí của thượng cổ hung thú Hổ răng kiếm màu trắng!
“Hừ!” Đối mặt với thiết quyền của A Cổ Liệt, Trần Khuynh Địch lại không tránh né một chút nào.
Đại Uy Thiên Long La Hán hiện lên, chân đạp voi trắng, tay quấn rồng vàng, hai tay nắm lại thành quyền, trong phút chốc liền có một cỗ trọng lực khổng lồ áp bách mà đến, làm cho thân hình của A Cổ Liệt dừng lại, sau đó Trần Khuynh Địch liền đấm ra một quyền, trên quyền mang theo lực lượng voi và rồng, ánh vàng lượn lờ trên da thịt, giống như được chế tạo từ vàng ròng vậy!
Hai quyền va chạm, lông mày của A Cổ Liệt nhíu chặt, cảm giác đau ở trên tay làm cho hắn cảm thấy có một chút khó tin, giống như bản thân một quyền này không phải đang đánh vào người, mà là đang đối đầu với một chiếc chiến xa bằng thép vậy! Thiếu niên ở phía đối diện nhìn qua gầy yếu hết sức, thế nhưng lại có lực lượng rất đáng sợ!
Đáng sợ hơn là không đợi A Cổ Liệt bứt ra lui lại, ra quyền lần thứ hai, Trần Khuynh Địch đã bước ra một bước, cả người trực tiếp đụng vào người của hắn.
Trong cái chớp nhoáng này, một cỗ cảm giác nguy hiểm cực kỳ mãnh liệt dâng lên từ trong lòng của A Cổ Liệt: “Hửm? !”
Chương 83: Đánh ngang tay
Chỉ thấy thân ảnh của Trần Khuynh Địch trực tiếp nhảy lấy đà tại chỗ, phảng phất như xoay tròn ở trên không trung, hai bàn tay càng là lập tức trở nên hư ảo, phảng phất như là Thiên Thủ Quan Âm vậy, cực nhanh đánh vào trên người của A Cổ Liệt, lấy thị lực của hắn thế mà cũng chỉ có thể nhìn thấy tàn ảnh!
Đẩy, ôm, gánh, xách, khóa, triền, hai tay của Trần Khuynh Địch vào cái thời khắc này liên tục đánh ra sáu loại động tác bất đồng, mỗi một loại động tác đều là chiêu chiêu trí mạng, đánh vào trên người của A Cổ Liệt, sáu loại động tác tuần hoàn qua lại, tốc độ càng lúc càng nhanh, lực lượng cũng càng ngày càng nặng, cuối cùng vậy mà trực tiếp nhấc lên một cơn lốc có thể thấy bằng mắt thường!
Bốp! Bốp! Bốp!
“Phốc!” A Cổ Liệt chỉ cảm thấy tổ hợp công kích của đối phương kỳ lạ, nhưng lại phi thường hữu hiệu, vậy mà lại trực tiếp cắt đứt một thân cương khí và khí huyết lưu động của hắn, khiến cho một thân thực lực của hắn cơ hồ không thể phát huy ra được một nửa, chỉ có thể thụ động bị đánh, nếu như đổi thành một vị võ giả Luyện Thần Phản Hư ở chỗ này, chỉ sợ đã trực tiếp bị đánh chết!
Nhưng A Cổ Liệt chung quy vẫn là Hợp Đạo Tôn Giả, trong thể nội diễn sinh Kim Đan, có thể câu thông lực lượng thiên địa.
“Hừ!” Đồ đằng Hổ răng kiếm màu trắng ở phía sau tiêu tán, thay vào đó là một đạo đồ đằng Huyền Quy to lớn, đồ đằng Huyền Quy xuất hiện, ngăn cách toàn bộ tất cả công kích của Trần Khuynh Địch ra bên ngoài, còn sinh ra một cỗ lực đẩy cực mạnh, đánh bay Trần Khuynh Địch từ trên người của A Cổ Liệt ra.
Bất quá bởi vì cưỡng ép vận chuyển đồ đằng, cả khuôn mặt của A Cổ Liệt cũng đỏ bừng, máu dồn lên não, thẳng đến khi phun ra một ngụm máu đục, thần sắc mới trở nên tốt hơn.
Mà ở đối diện, Trần Khuynh Địch bị đẩy ra lại là nhẹ nhàng rơi xuống đất, nhìn qua rất thành thạo.
“Phù…!” Hít vào một hơi thật sâu, khắp khuôn mặt của Trần Khuynh Địch đều là sự kinh hỉ.
Một chuỗi công kích vừa rồi kia, kỳ thật chính là một chiêu bên trong Bát Cực Quyền mà Trần Khuynh Địch có được từ hệ thống, vốn dĩ hắn còn cho rằng lần này hệ thống lại tiếp tục hố hắn, nhưng không nghĩ tới, hệ thống lúc này thế mà thực sự cho hắn đồ tốt! Hơn nữa còn viễn siêu mong muốn của Trần Khuynh Địch!
Phải biết rằng, bây giờ Trần Khuynh Địch đã tự phế cương khí, đem toàn bộ tinh lực phóng tới phương diện Thể Tu, dựa vào Trượng Lục Kim Thân cùng với Long Tượng Bàn Nhược Công tu ra một bộ kim thân bất hoại, nhưng mà cũng chỉ thế mà thôi.
Thân làm một người xuyên việt, Trần Khuynh Địch đúng là không hề có một môn võ kỹ chiến đấu cận thân nào.
Nếu như là giống như trước đây, dùng cương khí thi triển võ học để đối kháng, điều đó là không thành vấn đề.
Nhưng bây giờ Trần Khuynh Địch chuyên tu thể phách, cũng không có biện pháp dùng võ học để đối kháng, chỉ có thể dùng quyền pháp để chém giết, nhưng hết lần này tới lần khác Trần Khuynh Địch cũng không có võ kỹ chiến đấu cận thân…chuyện này rất lúng túng.
Trước đó hắn dựa vào lực lượng áp chế tuyệt đối còn có thể che giấu chuyện này, nhưng nếu như đối thủ đổi thành một võ giả cùng cấp độ, vậy thì Trần Khuynh Địch không thể nghi ngờ sẽ tương đương với một đứa con nít cầm búa, mặc dù rất mạnh, nhưng một thân thực lực ngay cả ba thành cũng đều không phát huy ra được.
Nhưng bây giờ lại không đồng dạng!
Bát Cực Quyền, chính là một mộn võ học tinh hoa được đúc kết trong ngàn năm ở kiếp trước, trải qua sự cải tạo của hệ thống, phi thường thích hợp với Trần Khuynh Địch bây giờ!
Chuỗi công kích vừa rồi kia, chính là một trong tám đại chiêu của Bát Cực Quyền chính tông, Mãnh Hổ Ngạnh Ba Sơn, chuỗi công kích giống như mưa giông gió bão tầng tầng chồng chất, nếu như không phải A Cổ Liệt có tu vi Hợp Đạo Tôn Giả, cao hơn một tầng so với Trần Khuynh Địch mà nói, chỉ sợ sẽ bị chuỗi công kích này đánh cho tới chết!
“Ngươi rốt cuộc là ai?”
“Đánh tiếp!” Trần Khuynh Địch hưng phấn mà rống to, hai chân triển khai một thế trung bình tấn, gót chân ấn thật sâu vào đại địa, phảng phất như bầy voi lao nhanh vậy, một cước này trực tiếp đạp vỡ mặt đất, chấn động kịch liệt khuếch tán ra từ mặt đất, mà Trần Khuynh Địch thì theo thế trung bình tấn, tay trái đưa đến eo, tay phải nắm lại thành quyền trở tay đánh ra, bày ra tư thế quyền anh.
Chỉ là một động tác, một cỗ lực lượng hết sức trầm trọng, hết sức mãnh liệt liền lan tràn ra, phối hợp cùng với Đại Uy Thiên Long La Hán ở sau lưng Trần Khuynh Địch lại càng tăng thêm sức mạnh.
“Bá Vương Ngạnh Chiết Cương!” Trần Khuynh Địch nhanh chân hướng về phía trước, mỗi một bước bước ra đều mang lực lượng hết sức khổng lồ, bộ pháp cùng với tư thế quyền anh kết hợp lẫn nhau, bộ pháp càng nặng quyền lại càng nặng, mỗi khi tới một bước, khí thế trên người của hắn liền nâng cao lên một phần, khiến cho quyền ý và khí huyết của hắn cũng vận chuyển càng thêm dữ dội, giống như tiếng gầm của sóng thần.
“Hừ!” A Cổ Liệt lộ ra thần sắc khó coi, hắn là ai? Thân là tướng quân Man tộc, Hợp Đạo Tôn Giả! Hiện tại thế mà lại bị một thiếu niên áp chế từ đầu tới đuôi, hắn làm sao có thể tiếp nhận được chuyện này? !
Trong nháy mắt, toàn thân cao thấp của A Cổ Liệt đều loé lên quang huy, một loạt đồ đằng sáng chói hiện ra.
Trên lưng hiện lên đồ đằng Huyền Quy, hai tay hiện lên đồ đằng Hổ răng kiếm màu trắng, hai chân hiện lên đồ đằng Truy Phong Báo, trên ngực hiện ra đồ đằng hổ răng kiếm, ngang hông hiện ra đồ đằng Ngưu Ma, trên đầu hiện ra đồ đằng Giao Long, còn có đồ đằng Tuyết Phong Điêu cùng với đồ đằng Liệt Sơn Điêu hiện ra trên hai con mắt, vào giờ khắc này cả người của hắn đều phát sáng, thiêu đốt toàn thân cao thấp.
Lực lượng mang tính bạo phát tuôn ra từ thể nội, khiến cho A Cổ Liệt thậm chí có một loại ảo giác bản thân sẽ trực tiếp nổ tung, ngay cả thân thể mà hắn tỉ mỉ rèn luyện qua đều xuất hiện sự rạn nứt, máu tươi nóng rực chảy ra từ bên trong vết nứt, nhỏ giọt xuống đất thậm chí còn đốt ra nguyên một đám hố nhỏ.
Sau đó, A Cổ Liệt hướng về phía trước, chính diện nghênh đón Trần Khuynh Địch.
Không có bất kỳ mánh khóe nào, sự kiêu ngạo của A Cổ Liệt không cho phép hắn lui lại ở trước mặt một võ giả Luyện Thần Phản Hư, mà Trần Khuynh Địch tự nhiên cũng sẽ không lựa chọn lui lại, song phương cứ như vậy vung ra nắm đấm quán chú lực lượng toàn thân, sau đó lấy tốc độ mang tính áp đảo đụng vào nhau.
Hai quyền va vào nhau, thiên địa nguyên khí giữa hai người vào thời khắc này đều bị lực va chạm đẩy lui, hình thành một cỗ khí lãng khổng lồ khuấy động phong vân, xông thẳng tới chân trời, đồng thời đại địa cũng giống như động đất vậy, toàn bộ nứt ra, tạo thành phá hư to lớn, cái gọi là kinh thiên động địa, đại khái chính là cảnh tượng như thế này.
Uy năng cỡ này kéo dài trong mấy giây thời gian, sau đó ba người Trần Tiêm Tiêm, Dương Xuân cùng với Lạc Tương Tư ở phía xa xa, liền nhìn thấy máu tươi bắn tung toé ở trong phong bạo, ngay sau đó thì có hai bóng người đồng thời bay ngược mà ra từ bên trong phong bạo, trên người của mỗi người đều đẫm máu, phảng phất như là mới vớt ra từ trong ao máu vậy.
Lại là một chiêu ngang tay!
Chương 84: Quá âm hiểm!
“Làm sao có khả năng!”
A Cổ Liệt rơi xuống đất sau khi bay ngược trên không trung gần trăm mét, cảm nhận được cảm giác đau kịch liệt truyền tới từ cánh tay, trong lúc nhất thời lại có một chút không phản ứng kịp.
Hắn biết rõ người thiếu niên trước mắt này rất mạnh, thậm chí có thể nói là một trong những võ giả Luyện Thần Phản Hư mạnh nhất mà hắn từng gặp, nhưng hắn vẫn như cũ không ngờ được, đối phương vậy mà lại mạnh đến như vậy!
Phải biết rằng, bản thân hắn thế nhưng đã kích hoạt toàn bộ đồ đằng trên toàn thân cao thấp a!
Mặc dù đồ đằng của hắn cũng không phải là tốt nhất, nhưng tốc độ, lực lượng, phòng ngự, lực bộc phát, mọi thứ đều đầy đủ, theo lý thuyết thì sức chiến đấu của bản thân ở trong cái trạng thái này coi như là ở bên trong Phản Hư Hợp Đạo cũng không tính là yếu, nhưng vì cái gì? Vì sao tên gia hỏa này lại có thể vượt cấp đánh ngang tay cùng với hắn? !
Không có đạo lý!
“Hừm.. !” A Cổ Liệt hít vào một hơi thật sâu, cấp tốc bình phục lại từ trong sự khiếp sợ.
Việc đã đến nước này, có chấn kinh như thế nào cũng không làm nên chuyện gì, có tên thiếu niên kỳ quái này ở đây, hắn hẳn là không có cách nào lấy được truyền thừa, ngược lại cũng không phải là hắn đánh không lại đối phương, mà là nơi này chung quy cũng là địa bàn của Nhân tộc, càng kéo dài thời gian, chờ đến khi đại quân Trấn Cương đến hắn cũng không thể chống đỡ nổi.
“Hừ! Vậy thì tạm thời gửi ở chỗ của ngươi, chờ đến khi tộc ta tấn công với quy mô lớn a!” Vừa dứt lời, đôi giày chiến trên hai chân của A Cổ Liệt liền loé lên một đạo đồ đằng, đó là đồ đằng một con Liệp Ưng, mang theo ý cảnh giương cánh bay cao, ở dưới tác dụng của đạo đồ đằng này, A Cổ Liệt thế mà trực tiếp đằng không bay lên!
Thân làm Hợp Đạo Tôn Giả, cương khí và khí huyết trong cơ thể của A Cổ Liệt đã trầm trọng đến một mức độ nhất định, muốn làm cho hắn bay lên, cũng chỉ có thần binh Thượng Phẩm đặc chế mới có thể làm được, mà loại thần binh này, dù là ở bên trong Man Tộc cũng tuyệt đối không phải là đồ vật thông thường, A Cổ Liệt cũng là bởi vì lần chấp hành nhiệm vụ này quá mức hung hiểm, mới được cấp một kiện như vậy.
Cũng chính là mượn nhờ đôi giày chiến này, vừa rồi hắn mới có thể xé rách kết giới ở trên đỉnh di tích, giết vào bên trong.
Chỉ là hiện tại, hắn lại phải chạy đi.
“Nhân tộc! Các ngươi hãy chờ đó cho ta!” Ném lại một câu đe doạ cuối cùng, A Cổ Liệt cũng không quay đầu lại mà lập tức xông ra bên ngoài di tích, bởi vì là nguyên nhân đằng không phi hành, coi như là Trần Khuynh Địch cũng không có biện pháp ngăn cản hắn, chỉ có thể nhìn hắn rời đi.
“Lần này rốt cuộc đã dẫn đến phiền toái…haizzz” Trần Khuynh Địch hít vào một hơi thật sâu, sau đó lắc đầu bất đắc dĩ nói: “Chúng ta nhanh trở về thôi, Man tộc qua không bao lâu nữa sẽ phát động tiến công đại quy mô.”
Thẳng đến khi nhóm người rời khỏi di tích, Trương Hiền Trung mới suất lĩnh đại quân Trấn Cương khoan thai đi tới.
Trương Hiền Trung sau khi nhìn thấy Trần Khuynh Địch toàn thân đẫm máu, sắc mặt lập tức liền trở nên trắng bệch, vội vàng bước nhanh tới.
Khom mình hành lễ nói: “Thuộc hạ xin chào đại nhân…”
“Yên tâm, chỉ là một chút vết thương nhỏ.” Trần Khuynh Địch khoát tay áo, biểu thị bản thân không có việc gì.
Trên thực tế hắn xác thực là không có việc gì, mặc dù bị thương, nhưng dựa vào Trượng Lục Kim Thân cùng với Long Tượng Bàn Nhược Công, một chút thương thế này không qua bao lâu thì sẽ khôi phục lại, đây cũng là chỗ tốt của Thể Tu, vết thương sẽ khép lại rất nhanh.
“Sư huynh.”
“À, ờ, Trần sư muội có chuyện gì?” Trần Khuynh Địch khó khăn quay người, nhìn về phía Trần Tiêm Tiêm.
Chuyện lớn đến hết lần này tới lần khác, thế mà làm cho hắn quên mất cô nãi nãi này!
Nói đến, vị cô nãi nãi này còn đặc biệt đuổi theo tới loại địa phương quỷ quái như Nam Cương này, rốt cuộc là có âm mưu gì…
“Sư huynh, gần đây ta có chỗ đốn ngộ, có thể chờ ta một chút hay không, ta dự định tăng lên một cái cảnh giới.”
“Phốc!” Trần Khuynh Địch nhất thời không áp chế nổi nội thương, phun ra một ngụm máu tươi, nhiễm đỏ vạt áo phía trước.
“Sư huynh? !”
“Không, không có việc gì, ta không sao.” Trần Khuynh Địch suy yếu khoát tay áo.
Hắn biết được! Vị cô nãi nãi này nói như vậy nhất định là để đả kích đạo tâm của hắn! Muốn không ngừng tăng cường thực lực ở dưới mí mắt của hắn, đả kích hắn, thuận tiện lại để cho hắn đi chèn ép nàng, đối phó nàng, tốt nhất là âm thầm mưu hại nàng, khiến cho nàng rơi vào hoàn cảnh cửu tử nhất sinh, nhưng nàng vẫn không chết, sau đó nhảy núi đạt được kỳ ngộ, rơi xuống biển lấy được cơ duyên, từ đó sẽ nhanh chóng đi đến nhân sinh đỉnh phong, tiếp đó vào tương lai 5 năm sau sẽ đè hắn xuống đất đánh đập…nhất định là như vậy!
Quá âm hiểm!
Ngay vào thời điểm sắc mặt của Trần Khuynh Địch trở nên âm tình bất định, Trần Tiêm Tiêm đã ngồi xếp bằng ngay tại chỗ, bắt đầu ngồi xuống điều chỉnh khí tức, chuẩn bị đột phá, trên thực tế vào trước khi nàng đến Nam Cương đã có mấy phần cảm giác đột phá từ trước, còn chân chính làm cho nàng có lòng tin đột phá, chính là sau khi nhìn thấy cảnh giới của Dương Xuân…
Tiểu nha đầu kia, thế mà đã đạt tới cảnh giới Đăng Phong Tạo Cực!
Như vậy sao được? ! Đồng dạng đều là ở dưới mí mắt của ca ca, bản thân sao có thể yếu hơn so với một tiểu nha đầu? !
Ở trong loại đấu tranh này, Trần Tiêm Tiêm đã cảm ngộ được thời cơ đột phá, lúc này mới chuẩn bị đột phá, về phần tại sao đặc biệt lựa chọn cái thời gian này…đó đương nhiên là bởi vì để cho ca ca có thể tận mắt thấy bản thân đột phá!
“Yên tâm đi ca ca! Ta biết lòng tốt của ca ca, cho nên ta sẽ đột phá ở trước mặt ca ca, cứ như vậy ca ca cũng có thể nhìn thấy muội muội đáng yêu trưởng thành a! Ta nhất định sẽ mau chóng vượt qua ca ca, để cho ca ca cảm thấy kiêu ngạo vì ta!” Ý niệm tới đây, Trần Tiêm Tiêm không khỏi liếc nhìn qua Trần Khuynh Địch, chỉ thấy đối phương đang dùng ánh mắt tái nhợt nhìn nàng, loại ánh mắt “Nhìn chăm chú” này khiến cho Trần Tiêm Tiêm rất là thỏa mãn.
“Ca ca đang nhìn ta! Dù là trước đó đã bị thương, cũng vẫn rất quan tâm ta như cũ a! Lần đột phá này nhất định không thể thất bại!”
“Không thể nào, đột phá cảnh giới không thể nhanh như vậy a, thất bại, thất bại, thất bại, thất bại…” Ở trong lòng của Trần Khuynh Địch không khỏi thì thào, đáng tiếc là không như mong muốn, chỉ một phút đồng hồ sau, trên người của Trần Tiêm Tiêm liền dâng lên một cỗ khí tức nội lực viễn siêu lúc trước, nghiễm nhiên đã là cảnh giới Hậu Thiên đỉnh phong, Đăng Phong Tạo Cực!
“Sặc!” Không biết vì sao, Trần Khuynh Địch đột nhiên cảm thấy có một chút đau dạ dày.
“Chà… Tiêm Tiêm tỷ thật đúng là lợi hại, thế mà thực sự đột phá.”
Trần Tiêm Tiêm mở to mắt, nhìn Dương Xuân đang lộ ra nụ cười ngây thơ ở bên cạnh, tự nhiên cũng mỉm cười nói: “Làm sao hơn được Dương sư muội, tuy nhỏ tuổi, nhưng cũng đã đột phá đến cảnh giới Đăng Phong Tạo Cực.”
Chương 85: không biết phân biệt tốt xấu
Không biết vì sao, Trần Tiêm Tiêm lại cố ý tăng thêm âm điệu của ba chữ “tuy nhỏ tuổi “.
“Hả!” Dương Xuân biến sắc nói: “Ta, ta đã không còn nhỏ a, chỉ là nhìn qua nhỏ mà thôi.”
“Ha ha.” Trần Tiêm Tiêm khinh thường cười một tiếng, sau đó duỗi lưng một cái, dáng người uyển chuyển hơi có kích thước hiển lộ hoàn toàn, Dương Xuân thấy vậy nhất thời liền đỏ mắt, tiểu Yêu ở trong đầu nàng thì càng bất đắc dĩ thở dài: “Tiểu nha đầu, lấy tiêu chuẩn của ngươi bây giờ, muốn đuổi kịp nàng đoán chừng cần phải có 5, 6 năm nữa…”
“Hừ! Có gì đặc biệt hơn người chứ!”
“Ha ha.”
“Hai vị, các muội đang nói cái gì vậy?”
“À à? Không có gì cả.”
Trần Tiêm Tiêm cùng với Dương Xuân gần như đồng thời quay đầu, phảng phất như trận tranh phong vừa rồi căn bản không tồn tại, trên mặt đều mang theo nụ cười ấm áp nói ra, khiến cho trong lòng của Lạc Tương Tư đau xót.
Một đôi bạn gái thân tốt biết bao a! Nhưng nếu để cho các nàng phát hiện kỳ thật là tên cẩu tặc Trần Khuynh Địch kia bắt cá hai tay mà nói… đôi bạn gái thân này chẳng phải là sẽ trở mặt thành thù?
Trần Khuynh Địch quả nhiên là một tên cặn bã bại hoại!
“Không được! Ta nhất định phải ngăn cản loại chuyện này phát sinh mới được!” Ý niệm tới đây, trên mặt của Lạc Tương Tư lập tức lộ ra thần sắc kiên định không thay đổi, mà Trần Khuynh Địch cách đó không xa vừa vặn cũng nhìn thấy một màn này, trong lòng lại lạnh hơn phân nửa.
“Cái này, cái này, cái này… Dương Xuân cùng với Trần Khuynh Địch đã có quan hệ tốt như vậy từ lúc nào? ! Không có đạo lý a!”
Hai vị nhân vật chính ở cùng một chỗ, vậy còn hắn thì sao? Chẳng phải 5 năm sau chắc chắn sẽ bị đánh chết hay sao!
“Gặp quỷ! Mình nhất định sẽ không thể để cho loại chuyện này phát sinh!”
Cứ như vậy, bốn người đều mang theo tâm sự của riêng bản thân mình, cứ như vậy chậm rãi trở về Thành Thanh Đế.
Mà trên đường trở về, thân làm thủ hạ trung thực của Trấn Cương Sứ đại nhân – Trương Hiền Trung cũng lập tức bắt đầu trù bị một kiện sự tình phi thường trọng yếu.
Trước đó có một số đại tộc Trấn Cương bởi vì duyên cớ Man tộc xâm lấn không có đi đến yết kiến Trấn Cương Sứ đại nhân, hiện tại đã lén lút tới tìm hắn, hi vọng hắn có thể hỗ trợ cầu tình, đồng thời hỏi thăm Trấn Cương Sứ đại nhân thích dạng đồ vật gì, bọn họ mới có thể chuẩn bị tốt, giữ gìn mối quan hệ cùng với Trấn Cương Sứ đại nhân.
Hiện tại Trương Hiền Trung chuẩn bị trả lời cho bọn họ.
Trấn Cương Sứ đại nhân thích đồ vật gì?
Đó là chuyện còn cần phải suy nghĩ hay sao?
Sau khi trở lại Thành Thanh Đế, Trần Khuynh Địch liền không kịp chờ đợi trở về Phủ Thành Chủ để bế quan.
Một phương diện tự nhiên là tránh né Trần Tiêm Tiêm, một phương diện khác, cũng là vì chải vuốt ký ức ở trong đầu của hắn.
Bát Cực Quyền.
Môn võ công này, trên thực tế là không tồn tại ở trong cái thế giới này, không bằng nói là môn võ công này căn bản không có quan hệ với cái thế giới này, mà ở kiếp trước của Trần Khuynh Địch, chính là một môn võ công cực kỳ nổi danh.
Khác biệt cùng với đại thế giới Trung Thổ, ở bên trong thế giới kiếp trước của Trần Khuynh Địch cũng không có cương khí, cũng không có lực lượng khí huyết, càng không có cái gì là linh hồn lực, cho nên võ công ở kiếp trước, càng nhiều hơn chính là đào móc tiềm năng của thân thể con người, đem lực lượng có hạn phát huy đến cực hạn, từ đó lấy yếu khắc mạnh.
Từ sau khi xuyên việt, Trần Khuynh Địch liền phát hiện một kiện sự tình rất thú vị.
Đó chính là vào thời điểm võ giả của cái thế giới này chiến đấu, phi thường yêu thích áp dụng đấu pháp “theo lượt”, chính là loại phương thức chiến đấu ngươi một chiêu ta một chiêu kia, sau đó đồng thời vận dụng tuyệt chiêu để đập nhau, loại phương thức chiến đấu này phi thường trực tiếp, có thể nhanh chóng biết được ai yếu ai mạnh, điểm này cho dù là đối với Thể Tu mà nói cũng là như thế.
Thể Tu ở cái thế giới này, trên bản chất kỳ thật cũng là sử dụng cương khí, chỉ bất quá so với cương khí, khí huyết thân thể của bọn hắn có lực lượng mạnh hơn, nhưng mà vào thời điểm chiến đấu, bọn hắn vẫn sử dụng lực lượng khí huyết chuyển hóa thành đủ loại võ học, sau đó tiến hành đấu pháp “theo lượt” để đối đầu với kẻ địch.
Nhưng ở trong mắt của Trần Khuynh Địch, loại phương thức chiến đấu này không khỏi quá mức lãng phí.
Dù sao thì thân làm Thể Tu, thật vất vả mới rèn luyện ra được một bộ thể phách cường kiện như vậy, kết quả thế mà chỉ dùng nó để phòng ngự, giống như là rùa đen vậy.
Rõ ràng là lực bộc phát của thân thể cũng rất mạnh, nhất là thân thể của Thể Tu, gân cốt được thiên chuy bách luyện, ẩn chứa lực bộc phát cơ bắp mãnh liệt, lục phủ ngũ tạng cường đại, còn có đủ loại thể thuật, chỉ cần biết cách lợi dụng mà nói, hoàn toàn có thể khiến cho sức chiến đấu của Thể Tu nâng cao thêm một bước.
Bát Cực Quyền chính là như thế.
Đây là một môn quyền pháp cận chiến khiến cho Thể Tu phát huy đến mức tận cùng, không cần khí huyết, không cần cương khí, mà chỉ dựa vào thể phách bền bỉ thuần túy của bản thân Thể Tu để chiến đấu, giống như là vào thời điểm kịch đấu cùng với A Cổ Liệt, Trần Khuynh Địch thi triển ra Mãnh Hổ Ngạnh Ba Sơn, Bá Vương Ngạnh Chiết Cương, đều là chiêu thức như vậy.
Không vận dụng cương khí và khí huyết, mà gia trì toàn bộ hai thứ này lên trên thân thể, lấy thể thuật cao thâm bộc phát ra lực lượng.
So với cương khí và khí huyết, loại phương thức chiến đấu này khiến cho Trần Khuynh Địch càng thêm thoải mái, cũng càng thêm quen thuộc.
Muốn hỏi vì sao a…nói đến cùng, hắn vẫn là một người xuyên việt a.
Hơn nữa trước khi xuyên việt hắn chính là một phần tử trí thức cao cấp, mặc dù có thể vận dụng cương khí và khí huyết, nhưng đối với Trần Khuynh Địch mà nói loại vật này vẫn quá huyền ảo, nhất thời căn bản là không có cách thích ứng, mà so với thứ này, mượn nhờ thân thể để thi triển võ thuật thì quen thuộc hơn nhiều, cũng dễ học hơn nhiều.
Mãnh Hổ Ngạnh Ba Sơn, Bá Vương Ngạnh Chiết Cương, chiêu thức giống như vậy ở trong Bát Cực Quyền còn có sáu loại, Bát Cực Quyền có 8 đại chiêu, hoàn toàn quán triệt toàn bộ tinh túy võ thuật, cũng chính là phát kình, còn có hóa kình, đối với Trần Khuynh Địch hiện tại đã triệt để trở thành Thể Tu mà nói, không thể nghi ngờ là bảo vật lớn nhất.
Có thể đạt được loại võ công này, cũng khiến cho Trần Khuynh Địch không khỏi cũng bắt đầu hoài nghi.
“Ta nói này, ngươi không giở trò gì đó chứ, hệ thống?”
“Tích, hệ thống nhắc nhở: không biết phân biệt tốt xấu.”
“Hả? Có ý tứ gì?” Trần Khuynh Địch sững sờ, chỉ là vào lúc này, hệ thống cũng không trả lời hắn nữa.
“Được rồi, hay là cứ lĩnh hội trước a.”
Mặc dù hệ thống đã trực tiếp quán chú tất cả các tin tức có liên quan với Bát Cực Quyền vào trong đầu của Trần Khuynh Địch, nhưng đây cũng không có nghĩa là hắn liền hoàn toàn có thể nắm giữ Bát Cực Quyền, nói đến cùng đây chẳng qua cũng chỉ là ký ức mà thôi, dựa vào thứ này Trần Khuynh Địch đúng là không có cách nào triệt để tinh thông Bát Cực Quyền, giống như là chiêu thức, hắn cũng chỉ biết 3 chiêu mà thôi, còn có 5 chiêu thì còn chưa rõ ràng.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










