[Dịch] Siêu Cấp Phản Diện
Tập 16 : Nghịch mệnh (c76-c80)
❮ sautiếp ❯Chương 76: Nghịch mệnh
“Ta đã biết rồi tiểu Yêu.” Dương Xuân hít vào một hơi thật sâu lần thứ hai, lúc này nàng đã hoàn toàn tỉnh táo lại, tiểu Yêu nói rất đúng, nàng còn xa xa chưa đạt đến thời điểm có thể buông lỏng! So với đại ca ca, bản thân còn kém xa lắc! Nàng nhất định phải cố gắng hơn, trở nên mạnh hơn! Nếu không thì sẽ không đuổi kịp đại ca ca!
“Tiểu Yêu, ngươi nói xem chúng ta bây giờ có nên đi đến xem toà kiến trúc kia hay không?” Dương Xuân đề nghị, nàng hiện tại cũng có tu vi Hậu Thiên đỉnh phong, nếu có tiểu Yêu hỗ trợ, hẳn là cũng có thể phát huy ra thực lực Luyện Khí Hóa Thần đỉnh phong, coi như đánh không lại, cũng có thể chạy trốn, cho nên lúc này Dương Xuân mới bắt đầu sinh ra ý nghĩ đi ra ngoài nhìn đám Man tộc kia.
“Chuyện này ngược lại là có thể cân nhắc.” Tiểu Yêu chỉ do dự trong chốc lát, liền gật đầu một cái.
Chỉ là khiến cho hai người không nghĩ tới chính là, vào thời điểm các nàng đi sâu vào trong di tích, lại phát hiện ra đỉnh đài lâu các, quỳnh lâu ngọc vũ ban đầu, thế mà lại bị một tòa quang tráo thật to bao phủ, nghiễm nhiên là một tòa trận pháp bất phàm! Trực tiếp phong tỏa toàn bộ nơi này, không cho phép đi vào cũng không cho đi ra.
“Đây là…đại trận Phong Giới? !”
Tiểu Yêu ở trong đầu của Dương Xuân kinh ngạc nói ra: “Chỗ di tích này thế mà dùng tới loại trận pháp có cấp bậc này? Mặc dù đồ vật bày trận có đẳng cấp không cao, cho nên trận pháp chỉ có hai, ba thành uy lực, nhưng…không có đạo lý, chẳng lẽ người kiến tạo chỗ di tích này có địa vị rất cao ở Man Tộc? Nhưng là loại địa vị gì mới có thể…”
“Tiểu Yêu?”
“Không được, xem ra chúng ta đã muộn một bước, đã không thể đi vào.”
“Ây cha, vậy thật đúng là đáng tiếc.” Dương Xuân thở dài, cũng không có quá thất lạc, chiếm được là nhờ vận may của ta mất đi là do số mệnh của ta, điểm này thì nàng nhìn rất thoáng, có thể đột phá cảnh giới cũng đã khiến cho nàng rất thỏa mãn.
“Vậy chúng ta đi ra ngoài trước đi a? Đám Man tộc kia đang ở trong nơi này, đến lúc đó chờ đại ca ca tới liền hốt gọn một mẻ! Chúng ta cũng có thể đạt được truyền thừa ở trong di tích.” Tiểu Yêu nói.
“Ừm, chỉ có thể làm như vậy.” Ngay vào thời điểm Dương Xuân làm ra quyết định, lúc này ở bên trong di tích lại xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất.
Càn khôn đấu chuyển, nhật nguyệt tinh di.
“Nơi này… ?!” Lạc Tương Tư kinh ngạc nhìn cảnh tượng trước mắt, vào giờ này khắc này rất khác biệt cùng với lúc mới vào toà kiến trúc này, nàng rõ ràng là đi theo đám Man tộc vào hành lang kiến trúc, kết quả thế mà lại trực tiếp xuất hiện ở bên trong một căn phòng mờ tối, chỉ có từng chiếc từng chiếc đèn đuốc như ẩn như hiện, mà ở đối diện với nàng chính thì là một cái bàn vuông.
Ở trên bàn trưng bày ba tấm thẻ tre, đều có màu đỏ máu khiếp người.
Lạc Tương Tư hít vào một hơi thật sâu, ổn định tâm thần, cũng không trực tiếp tiến lên, mà trước tiên là lấy ra mấy thanh trường kiếm ở bên trong túi trữ vật bên hông, sau đó ném tới cái bàn trước mặt, sau khi xác nhận không có bẫy rập gì, mới chậm rãi đi tới bên cạnh bàn vuông, sau đó lại lấy ra một đôi bao tay được dệt bằng tơ tằm màu vàng đeo lên trên tay.
Sau khi chuẩn bị vẹn toàn, nàng mới cầm tấm thẻ tre thứ nhất lên, đồng thời bắp thịt toàn thân cũng trở nên căng cứng, lòng cảnh giác cũng tăng lên tới cao nhất, một khi có nguy hiểm gì, sẽ lập tức ném thẻ tre trong tay để đào mệnh, nếu phải chọn một trong hai thứ sinh mệnh cùng với cơ duyên mà nói, nàng tuyệt đối sẽ không chọn cơ duyên.
Lật thẻ tre ra, câu nói đầu tiên ở phía trên đã hấp dẫn toàn bộ tâm thần của Lạc Tương Tư.
“Người có thể đến căn mật thất này, đều là người trong đồng đạo!” Kiểu chữ hào phóng trong thẻ tre không bị trói buộc, mang theo một cỗ khí thế duy ngã độc tôn bá đạo ập tới trước mặt, có thể thấy được người viết năm đó là bá khí bực nào, có một loại tự tin trên trời dưới đất, không có sự tình gì là ta không làm được.
“Cả đời này của ta, đều là nghịch mệnh mà đi, nhìn chung ở trong quá trình tu hành của ta, có ba lần đảo nghịch lớn.”
“Ta mới sinh đã bị bệnh, thầy thuốc nói ta vào lúc 3 tuổi hẳn phải chết, nhưng ta đạt được một dị bảo thần kỳ, thông qua được sự tình phi thường ở bên trong bảo vật sẽ thu hoạch được thù lao, ta nhờ vào đó sống đến sáu tuổi, sau khi giết một võ giả, liền bước vào con đường tu luyện, thoát khỏi tật bệnh, đây là lần đảo nghịch đầu tiên.
Ta tu Sát Lục Đạo, kết thù cùng với vô số người, bị thiên hạ truy sát, vô số người nói ta hẳn là phải chết, sau đó ta ở trong một đêm trăng tròn, dùng đại trận sát sinh mai phục mấy ngàn người, hấp thu tính mệnh của bọn hắn cho bản thân, cảnh giới phóng đại, từ đó thoát khỏi vận mệnh hẳn phải chết, đây là lần đảo nghịch thứ hai.”
“Vào lúc ta già cả, cường địch vây quanh, đều là đang chờ đợi ta chết già sau đó cướp đoạt thi cốt của ta, tước đoạt truyền thừa của ta, Thiên Hạ Đệ Nhất Thần Y nói tuổi thọ của ta đã hết, không có thuốc nào có thể trị, sau đó ta ngộ đạo vào thời khắc sinh tử, dùng một cỗ ý chí bất khuất bước ra một bước cuối cùng ở giữa ở mông lung, trèo lên đỉnh võ lâm, thọ mệnh lại tăng lên! Đây là lần đảo nghịch cuối cùng!”
“Cho nên, võ đạo của ta, chính là đại đạo ngịch mệnh! Cũng chỉ có người nghịch mệnh, là đồng đạo của ta mới có thể kế thừa!”
“Ngày xưa vào thời khắc ta lưu lại truyền thừa, đã từng nhờ cậy một người bạn chí cốt sử dụng thuật bói toán tìm kiếm người đồng đạo cho ta, nhìn chung trên dưới mấy ngàn năm, chỉ có người nâng thẻ tre vào giờ phút này, cũng chỉ có vào lúc này, mới có được tư cách nhận được dị bảo ngày xưa của ta!”
Lạc Tương Tư: “! !!”
Lạc Tương Tư bị lời trong thẻ tre dọa đến mức lùi lại một bước, phảng phất như người viết thẻ tre, đang đứng ở một chỗ khác trong dòng sông thời không, đưa ngón trỏ ra chỉ về phía nàng.
Nói đến nghịch mệnh, bản thân nàng thế nhưng là người trùng sinh a, đây chẳng lẽ không phải là nghịch mệnh trực tiếp nhất hay sao? Về phần dị bảo, nàng mặc dù không có, nhưng thuật bói toán phi thường huyền ảo, cũng có khả năng chính xác 100%, nói như vậy…bởi vậy mới chọn trúng nàng?
Lạc Tương Tư thả tấm thẻ tre thứ nhất xuống, lần thứ hai hít sâu vài hơi, lúc này mới buông lỏng tâm thần, tiếp tục lật xem.
“Nhưng mà, người nghịch mệnh cũng không phải là có chủ tâm nghịch mệnh, có lẽ là có trùng hợp, vả lại người nghịch mệnh bình thường, đều là phải có đại ý chí, đại khí vận, đại thực lực, trong ba thứ thiếu một thứ cũng không được, nếu không thì chẳng hơn gì một kẻ điên.
Người nâng thẻ tre, trên thẻ tre có thấm có kịch độc, nếu như ngươi không có đầy đủ lực ý chí để kiềm chế dục vọng, vội vã đạt được truyền thừa, dùng tay không nâng tấm thẻ tre này lên, vậy thì không quá ba phút đồng hồ, ngươi tất vong, nếu là như vậy, vậy thì hãy tùy tiện tìm một nơi rồi nằm xuống chờ chết a.”
Chương 77: Thất Đại Nghịch Diệt Thiên Tuyệt Địa
“Ấy!” Khóe miệng của Lạc Tương Tư giật một cái, người viết thẻ tre này cũng quá thẳng thừng đi, còn tốt là trước đó nàng đã chuẩn bị kỹ càng…
Tấm thẻ tre thứ nhất viết đến đây liền không còn, Lạc Tương Tư sau khi đặt nó xuống, liền nâng tấm thẻ tre thứ hai lên.
“Người nâng thẻ tre, nếu như ngươi đọc đến đây, vậy thì ngươi chí ít cũng có đầy đủ lực ý chí để khống chế dục vọng, không tệ!”
“Tấm thẻ tre này, chính là khảo nghiệm khí vận của ngươi, sau khi ngươi tiến vào căn mật thất này, cả tòa lầu các đều đã bị phong ấn, ở trong lầu các vốn có cơ quan trùng trùng điệp điệp, giống như mê cung, có thể ngăn cản bất luận một kẻ nào đi tới nơi này, nhưng sau khi ngươi nâng tấm thẻ tre này lên trong một phút đồng hồ, tất cả các cơ quan đều sẽ mất đi hiệu lực, tất cả mê cung cũng đều sẽ chỉ rõ đường ra.”
“Bạn tốt của ta bói toán không lầm, ngươi tất nhiên là có cừu gia đi theo, lúc này mới tiến vào toà di tích này, một phút đồng hồ sau tất cả chướng ngại sẽ không còn sót lại một chút gì, ngươi cũng sẽ tử chiến cùng với rất nhiều cừu gia, chỉ có người có đại khí vận mới có thể chạy thoát, nếu như ngươi chết ở trên tay của cừu gia, vậy thì chỉ có thể chứng minh ngươi cũng chỉ đến như thế!”
Lạc Tương Tư: “? ??”
Con m* nó! Người lưu lại cái truyền thừa này đến tột cùng là ai vậy! Vậy thì cũng quá hố người a!
Sắc mặt của Lạc Tương Tư trở nên trắng bệch, nuốt trở vào lời nói thô tục đã sắp thốt ra khỏi miệng, chuyện cho tới bây giờ đã không còn kịp, chỉ có thể tranh thủ thời gian đọc tấm thẻ tre thứ ba, mà nếu như nàng đoán không sai…
Tấm thẻ tre thứ ba này, chính là truyền thừa chân chính! Biểu tượng cho đại thực lực!
Lật thẻ tre ra, kiểu chữ cổ điển hiện lên ở phía trên.
“Thất Đại Nghịch Diệt Thiên Tuyệt Địa!” Chỉ mới nhìn thoáng qua, tâm thần của Lạc Tương Tư liền rung mạnh, phảng phất như có người huy động một cây búa lớn hung hăng đập vào phía trên linh hồn, chỉ cảm thấy đầu đau muốn nứt, cả người càng là lung lay sắp đổ, trên khoé miệng tràn ra một tia máu tươi.
Đây là phản phệ công pháp! Vẻn vẹn chỉ là nhìn qua một cái, Lạc Tương Tư liền bị ý cảnh khủng bố trên tấm thẻ tre này cắn trả!
“Cuối cùng là cái gì…” Lạc Tương Tư hít vào một hơi thật sâu, đề cao toàn bộ tinh thần lên, sau đó mới lật thẻ tre ra.
“Pháp quyết này chính là tuyệt học tối cao cả một đời của ta, cũng là một chút trợ giúp cho người đồng đạo, nếu ngươi có đại ý chí, đại khí vận, vậy ta liền cho ngươi đại thực lực! Tuyệt học của ta, tổng cộng chỉ có bảy thức, chưa đạt đến Tiên Thiên chỉ có thể học thức thứ nhất, sau đó mỗi khi tăng lên một cảnh giới đều có thể học thêm một thức, đạt đến Hợp Đạo Tôn Giả thậm chí là Võ Đạo Tông Sư mới có thể học 3 thức sau cùng.”
“Ghi nhớ lời ta nói, chúc ngươi cả một đời, đều có thể đạt được ước muốn.”
Lời mở đầu dừng ở đây, sau đó Lạc Tương Tư liền không còn nhìn thấy gì khác, ở trong đầu của nàng chỉ còn lại có một cái cảnh tượng đang không ngừng tái hiện.
Đó là một thân ảnh cao lớn như Thần Ma, cầm trong tay một chuôi chiến đao chế tạo từ long cốt, một đao chém ra, trong phút chốc bầu trời liền nổi lên sấm chớp mưa bão, tất cả mọi thứ trước mắt đều bị sấm chớp mưa bão do một đao kia nhấc lên bao phủ lại, nước mưa như kiếm, cuồng phong tựa như đao, đây là lực lượng cực hạn!
Một chiêu thật đơn giản, lại ẩn chứa lực lượng quy tắc thiên nhiên!
“Thất Đại Nghịch Diệt Thiên Tuyệt Địa, Đệ Nhất Nghịch, Hô Phong Hoán Vũ!” Phàm nhân có cực hạn, mỗi ngày đi sớm về trễ, ngày qua ngày, năm qua năm, thọ tận là người chết đèn tắt, bất quá chỉ là một hạt bụi nhỏ trong thiên hạ mà thôi, không đủ thành đạo, đây cũng là thiên ý.
Nhưng nếu phàm nhân tu võ, lấy lực người quấy trời, chính là làm trái thiên ý, Hô Phong Hoán Vũ, trộm quyền hành Thiên Đạo, chính là Đệ Nhất Nghịch!” Lạc Tương Tư thấp giọng thì thào, cả người đều rơi vào bên trong một loại mê mang, mà ở trước mặt của nàng, ba tấm thẻ tre đồng thời nổ tung, hóa thành tro bụi tiêu tán, mà bản thân nàng thì triệt để đắm chìm ở bên trong “Thất Đại Nghịch Diệt Thiên Tuyệt Địa”, đương nhiên là lúc này nàng chỉ có thể tiếp nhận Đệ Nhất Nghịch, còn những nội dung khác, tất cả đều hóa thành ký ức rơi vào sâu trong linh hồn của nàng.
Cứ như vậy trọn vẹn trải qua 15 phút đồng hồ…
“Ầm ầm!”
Lạc Tương Tư bỗng nhiên mở hai mắt ra, trong mắt lóe lên một tia tinh quang, nhưng sau đó liền biến mất, thay vào đó là một vẻ khẩn trương cùng với kích động: “Đã đến rồi sao?”
Kèm theo một trận nổ mạnh mở núi phá đá, toàn bộ mật thất bị trực tiếp đào lên, sau đó…thân ảnh của một đám Man tộc xuất hiện!
Các tàn tích rải rác, bụi mù tràn ngập, Lạc Tương Tư bình tĩnh mà nhìn đám Man tộc trước mắt, nở một nụ cười thân thiện, hỏi:
“Này, các ngươi ăn cơm chưa?”
Tâm tình của đội trưởng Man tộc lúc này chính là chửi má nó.
Chuyện này là sao a? Phát sinh ra chuyện gì rồi? Làm sao nơi này lại có người a?
Nói thật, phản ứng đầu tiên của hắn là tiên tổ lưu lại truyền thừa chưa chết, còn sống cho đến nay…nhưng sau khi thấy rõ dung mạo của đối phương, hắn liền hiểu rõ.
Sau đó liền nổi giận!
Bọn hắn thế mà lại bị người khác nhanh chân đến trước? ! Lại có thể có người tiến vào di tích còn sớm hơn bọn hắn! Thậm chí là đã chiếm được truyền thừa!
Phải biết rằng, bọn hắn thế nhưng đã ăn nhiều đau khổ ở trong toà di tích này, không nói những cái khác, chỉ bằng vào cỗ khí tức Man Hoang áp chế tu vi đáng chết kia, quả thực là khó chịu đến cực hạn, không phát huy ra được một thân thực lực, còn phải đối mặt với rất nhiều bẫy rập âm hiểm sắc bén, hơn nữa đường đi trong toàn bộ di tích còn quanh co, giống như là mê cung.
Bọn hắn đi lòng vòng trong 10 phút đồng hồ, chết một người, kết quả phát hiện ra thế mà lại trở về chỗ cũ…sau đó lại đi, lại chết một người, kết quả lại trở về cửa ra…
Đi đến cuối cùng, vốn dĩ là một đoàn người, thế mà chỉ còn lại 5 võ sĩ Man tộc khá mạnh cùng với bản thân hắn – đội trưởng Man tộc, những người khác đều đã chết ở trong toà di tích này!
Kết quả thật vất vả mới khiến cho di tích biến động, bẫy rập mất đi hiệu lực, khí tức Man Hoang cũng mất đi hiệu lực áp chế, ngay cả mê cung cũng đều chỉ rõ con đường, bản thân hao phí một lượng lớn cương khí để mở đường, cuối cùng mới tìm được căn mật thất này, kết quả là ở trong căn mật thất này, lại có thể có một người còn đến sớm hơn bọn hắn? !
Đây giống như là thật vất vả mới có thể cưới được một cô vợ, trong đêm tân hôn còn chưa động phòng, sau đó phát hiện ra cô vợ của mình đã đội nón xanh cho mình. (đội nón xanh = cắm sừng)
Đội trưởng Man tộc giận điên người, trực tiếp phun ra một ngụm máu tươi.
“Ấy? Làm sao thế…” Lạc Tương Tư sững sờ, nàng chỉ chào hỏi một câu mà thôi, làm sao lại hộc máu?
Mà 5 vị võ giả Man tộc khác cũng là lo âu nói ra: “Đại nhân!”
Chương 78: Cầu sắt
“Đừng quản ta!” Đội trưởng Man tộc gầm lên một tiếng, dùng hai mắt đỏ như máu nhìn chòng chọc vào Lạc Tương Tư ở phía đối diện, hắn có thể cảm giác được, đối phương có thực lực rất yếu, phi thường yếu, thậm chí là ngay cả cảnh giới Tiên Thiên cũng đều không đạt tới, võ giả ở cái cảnh giới này coi như chiếm được truyền thừa thì như thế nào? Còn không phải là phải nôn ra hay sao? !
“Lên cho ta! Bắt sống nàng, ta muốn biết nàng rốt cuộc đã chiếm được truyền thừa gì!”
“Hửm?” Trong lòng của Lạc Tương Tư hơi động, liếc mắt nhìn cái bàn vuông ở phía trước, ba tấm thẻ tre dĩ nhiên đã biến mất, trong lòng lập tức hiểu ngay: “Cái người viết thẻ tre đáng chết kia đã tận lực tiêu huỷ truyền thừa, chính là muốn không để lại chứng cứ, để cho mình đánh nhau chết sống cùng với đám Man tộc này a! Ở dưới cái tình huống này cơ hồ hẳn là phải chết…”
“Để mạng lại!” Không cho Lạc Tương Tư quá nhiều thời gian để suy nghĩ, một vị võ sĩ Man tộc trực tiếp vọt tới trước mặt của nàng, vỗ ra một chưởng, lực đạo giống như bài sơn đảo hải, trực tiếp đánh cho Lạc Tương Tư thổ huyết lui lại, cả người càng là chấn động kịch liệt, ngay cả túi trữ vật ở bên hông đều bay ra bên ngoài.
Trong lòng của Lạc Tương Tư lập tức giật mình, muốn đưa tay bắt lấy, nhưng lại không với tới, khắp khuôn mặt là sự kinh sợ cùng với tuyệt vọng, phảng phất như là ném linh hồn đi vậy, tê tâm liệt phế hét to: “Không!”
Võ sĩ Man tộc vốn đang dự định tiếp tục truy kích liền sững sờ, nhìn túi trữ vật đang bay tới, cơ hồ vô thức bắt nó vào trong tay, thứ này hắn cũng nhận biết, tựa hồ là túi trữ vật cất giữ vật phẩm đặc thù của Nhân tộc, nói như vậy tám chín phần mười truyền thừa mà nàng lấy được chính là nằm ở bên trong.
Lại liên tưởng đến tiếng hét vừa rồi của nàng, chỉ sợ không phải là truyền thừa bình thường a!
“Đại nhân? !”
“Làm tốt lắm! Đưa đây cho ta.” Đội trưởng Man tộc trực tiếp xông lên, nắm túi trữ vật ở trong tay, dùng sức bóp, sau đó quả thực là bằng vào bạo lực xé cái túi trữ vật ra, đồ vật ở bên trong cũng rơi trên mặt đất theo thứ tự, theo thứ tự là từng kiện từng kiện binh khí của đại quân Trấn Cương, còn có mấy món đồ lót phái nữ, cùng với một chút nước hoa trang sức, còn có một chút tiền tài…bất quá trọng yếu nhất, chính là một kiện đồ vật ở trong đó.
Đó là một quả cầu sắt lớn chừng quả đấm, phía trên có hoa văn cực kỳ phức tạp, ở phía trên cầu sắt còn có một sợi dây kẽm thẳng tắp, xuyên qua một thiết bị kỳ quái trên quả cầu sắt, nhìn qua rất có vài phần mùi vị cơ quan, đội trưởng Man tộc sau khi nhíu mày nhìn thoáng qua, liền sững sờ nửa ngày.
Đây là cái đồ chơi gì?
Nói thật, hắn đều nhận biết các đồ vật ở bên trong túi trữ vật, nước hoa trang sức nghe nói là đồ vật mà các nữ nhân Trung Nguyên phi thường yêu thích sử dụng, thực sự là ngu xuẩn! Giống như nữ nhân Man tộc cũng chưa hề dùng loại vật này! Còn có tiền tài của Trung Nguyên, cái này đội trưởng Man tộc cũng nhận biết, chớ đừng nói chi là đám binh khí cùng với đồ lót phái nữ mà Trung Nguyên sản xuất kia.
Nhưng vấn đề là, cái quả cầu sắt kỳ quái này là cái gì?
Nhìn thấy đội trưởng Man tộc lộ ra vẻ mặt vô cùng nghi hoặc mà nhìn quả cầu sắt kia, Lạc Tương Tư hít vào một hơi thật sâu, đè lại niềm vui sướng ở trong lòng, không để cho nó biểu lộ ra.
Quả nhiên! Nàng đã đánh cuộc đúng!
Võ giả Man tộc, chưa từng rời khỏi Nam Cương, căn bản là không quen thuộc đối với một chút đạo cụ đặc thù của Trung Nguyên!
Tối thiểu, cơ quan ám khí do Mặc gia sản xuất, bọn hắn căn bản là không biết.
Không sai, cái quả cầu sắt kia, chính là Phích Lịch Hỏa Lôi do Lạc Tương Tư đề phòng vạn nhất, dùng hơn nửa năm tiền lương mới mua được từ trong cửa hàng ám khí bí ẩn của Mặc gia.
Phích Lịch Hỏa Lôi, bề ngoài bất quá chỉ là một quả cầu sắt, nhìn như bình thường, nhưng trên thực tế lại ẩn chứa một loại vật chất vô cùng kỳ quái, dùng lửa đốt, là có thể bành trướng nhanh chóng, bộc phát ra lực phá hoại đến đáng sợ, hơn nữa còn trải qua sự gia công đặc thù của Mặc gia, uy lực còn muốn mạnh hơn 10 lần so với tự nhiên!
Loại uy lực cấp bậc này, chỉ cần có khoảng cách đủ gần, coi như là võ giả Tiên Thiên cũng sẽ bị nổ chết!
Đúng lúc này, đội trưởng Man tộc bỗng nhiên quay người, nhìn về phía Lạc Tương Tư nói: “Nhân tộc! Mau nói! Cái này rốt cuộc là cái gì? Nếu không nói thì chết!”
Lạc Tương Tư nghiến răng nghiến lợi nói: “Đó chỉ là một khối đá mà thôi.”
“Hừ! Còn muốn gạt ta?” Đội trưởng Man tộc cười lạnh, nghĩ thầm: “Một khối đá? Đừng nói giỡn, làm gì có võ giả nào để một khối đá không có tác dụng gì ở trong túi trữ vật, nếu như ngươi nói là kim cương thì còn có người có thể tin tưởng, nhưng chỉ là một khối đá…ngươi cho rằng ta là kẻ đần hay sao?”
Suy nghĩ tới đây, đội trưởng Man tộc càng thấy quả cầu sắt trong tay nói không chừng chính là truyền thừa mà Lạc Tương Tư lấy được, nhìn cái kiểu dáng này, chẳng lẽ là giống như ngọc giản truyền công của Trung Nguyên, chỉ cần rót tinh thần lực vào là liền có thể nhận được võ công đặc thù? Hoặc là đan được đặc thù gì đó, hoặc là thần binh gì đó…
“Mau nói! Không nói ta sẽ giết ngươi! Đừng cho là ta không dám!” Lãnh quang trong mắt của đội trưởng Man tộc lóe lên, trường đao bên hông bay thẳng ra, cắm vào bên cạnh Lạc Tương Tư, đao khí lăng lệ thậm chí đã cắt đứt da thịt của nàng, khiến cho cả người của nàng đều không ngừng run rẩy, trên mặt càng là tràn ngập sự sợ hãi.
“Ta, ta nói! Nhưng, nhưng ngươi không thể giết ta…”
“Yên tâm, ta sẽ không giết ngươi.” Đội trưởng Man tộc vừa cười vừa nói, đồng thời lại nghĩ thầm ở trong lòng: “Chờ đến khi ta biết rõ đây là cái gì, sẽ lập tức làm thịt ngươi!”
Lạc Tương Tư cũng không nghi ngờ gì, vội vàng run rẩy nói ra: “Cái này, cái này chính là võ công chí cường trong truyền thuyết của Man tộc, phàm là người đạt được lập tức liền có thể trở thành vô địch thiên hạ, vượt qua Man Vương, cần rót tinh thần lực vào để kích hoạt…”
“Ừm.” Đội trưởng Man tộc gật đầu một cái, trên mặt lộ ra vẻ đắc ý.
“Không sai! Ta quả nhiên là thông minh tuyệt đỉnh!” Đội trưởng Man tộc đắc chí vừa lòng, vì để tránh cho đêm dài lắm mộng, liền trực tiếp rút dây kẽm ở trên quả cầu sắt ra, chỉ nghe xoạt một tiếng, quả cầu sắt lập tức run lên, đội trưởng Man tộc lập tức liền cảm nhận được một cỗ lực lượng vô cùng sống động ở bên trong, nghĩ đến nhất định là bản thân sắp được nhận truyền thừa?
Mà mấy vị võ sĩ Man tộc khác cũng hưng phấn vây quanh, trên mặt mang theo mấy phần hâm mộ: “Đại nhân quả nhiên là hồng phúc tề thiên, thế mà có thể đạt được truyền thừa ở trong truyền thuyết, đây chính là thần công a, nếu có thể học được mà nói, chắc chắn sẽ có thể đột phá Võ Đạo Tông Sư, sau này trở thành Man Vương cũng là chuyện nằm trong tầm tay!”
“Hừ! Đó là chuyện tất nhiên! Làm sao? Ngươi muốn à?” Trong mắt của đội trưởng Man tộc lóe lên lãnh quang.
“Không có! Thuộc hạ chỉ là muốn chúc mừng đại nhân mà thôi.”
“Ừm, như vậy còn tạm được.”
Chương 79: Tuyệt Thế Thần Công
Thế là đám người chụm lại một chỗ, khoái hoạt chờ đợi công pháp truyền thừa xuất hiện, về phần Lạc Tương Tư…ha ha, chỉ là một tiểu võ giả Đăng Phong Tạo Cực, còn có thể lật nên sóng lớn gì? Chỉ cần tùy tiện một vị võ giả Tiên Thiên ở đây xuất thủ, đều có thể đánh nàng thành bụi bặm, vĩnh viễn không có ngày vươn mình.
Cũng không biết thần công rốt cuộc là có hình dạng như thế nào?
Thần công Man tộc vô địch a, nghe vào cũng rất bá khí!
Rốt cục, ở dưới cái nhìn soi mói mong đợi của bọn hắn, quả cầu sắt này từ từ mở ra…
“Oanh! !! !! !” Phích Lịch Hỏa Lôi nổ tung, hỏa nguyên tố được áp súc đến mức tận cùng vào cái thời khắc này giống như hồng thủy vỡ đê trào ra, mang theo các mảnh sắt bay ra đâm vào trong cơ thể của mỗi một võ sĩ Man tộc, trong các mảnh sắt ẩn chứa hàng trăm quả bom bi, sau khi chui vào trong cơ thể của võ sĩ Man tộc lại liên tiếp dẫn phát các vụ nổ nhỏ.
Phích Lịch Hỏa Lôi của Mặc gia, danh bất hư truyền!
“Xoạt!” Cũng chính vào cái thời khắc này, Lạc Tương Tư vẫn đang một mực nằm trên mặt đất, nhìn qua đã mất đi sức chiến đấu tung người nhảy vọt lên, nội lực của cảnh giới Hậu Thiên đỉnh phong tăng lên tới cực hạn, trong đầu hiện lên đạo thân ảnh khôi ngô cao lớn lúc trước.
“Thất Đại Nghịch Diệt Thiên Tuyệt Địa, Hô Phong Hoán Vũ!”
Vào giờ khắc này, trong tay của Lạc Tương Tư không có đao, nhưng ở chung quanh nàng lại xuất hiện vô số đao quang lạnh thấu xương, lít nha lít nhít, giống như gió lốc vây quanh nàng, mang theo sát khí nồng đậm khủng bố đến mức tận cùng, theo việc Lạc Tương Tư bước ra một bước, những đạo đao quang này cũng cuốn về phía đám Man tộc vừa mới bị Phích Lịch Hỏa Lôi nổ trọng thương.
Trong lúc nhất thời, toàn bộ mật thất đều bị cỗ gió lốc đao quang vô biên này bao phủ!
Nhưng như vậy còn chưa kết thúc, Lạc Tương Tư lại bước ra thêm một bước, lần này thì ngưng tụ vô số kiếm khí, kiếm khí hóa thành mây, treo thật cao ở trên đỉnh đầu của đám người, sát cơ làm cho người ta phát lạnh, sau đó mây kiếm hóa thành mưa, kiếm khí ngập trời vào giờ khắc này giống như nước mưa trút xuống, bao phủ hoàn toàn đám người.
Cuồng phong bạo vũ, đao quang kiếm ảnh!
Ngay cả chính Lạc Tương Tư cũng bị cỗ uy thế kinh khủng này làm cho khiếp sợ, đồng thời thần sắc của nàng cũng lấy một tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được trở nên tái nhợt, nội lực toàn thân hoàn toàn bị rút sạch, thậm chí còn vì thế mà thiêu đốt một bộ phận tinh huyết, bỏ ra cái giá thê thảm như vậy, nàng mới miễn cưỡng đánh ra được một chiêu.
Tuyệt Thế Thần Công!
Cái gọi là Thất Đại Nghịch Diệt Thiên Tuyệt Địa này, nhất định là Tuyệt Thế Thần Công!
Phải biết rằng, Tuyệt Thế Thần Công cũng không phải là đùa giỡn, xưa nay cho dù là thánh địa võ đạo, cũng không nhất định sẽ có loại công pháp này, mỗi lần loại công pháp dạng này xuất thế, đều sẽ nhấc lên một trận giang hồ giết chóc, gió tanh mưa máu, mà bây giờ, bản thân nàng thế mà chiếm được một môn Tuyệt Thế Thần Công? !
Lạc Tương Tư ngã co quắp trên mặt đất, trên mặt mang mấy phần hưng phấn, còn có mấy phần tâm thần bất định.
Hô Phong Hoán Vũ có uy lực rất mạnh, hơn nữa còn là võ học quần công, nhưng đám Man tộc đối diện cơ hồ tất cả đều là võ giả Luyện Khí Hóa Thần, thậm chí là còn có một vị võ giả Luyện Thần Phản Hư, mặc dù nàng đã đánh lén bất ngờ, hơn nữa còn sớm dùng Phích Lịch Hỏa Lôi nổ cho đối phương bị thương nặng, nhưng cũng không thể cam đoan là có thể toàn diệt tất cả bọn hắn…
“Đáng chết!” Trong khói mù dày đặc, thân ảnh của vị đội trưởng Man tộc kia rốt cục cũng hiện ra, lúc này ở trên người của hắn tràn đầy vết thương do đao quang kiếm khí xé ra, một cánh tay càng là trực tiếp bị Phích Lịch Hỏa Lôi nổ nát bấy, nửa người hoàn toàn cháy đen, ngay cả máu tươi cũng không thể chảy ra ngoài, nhìn qua vô cùng thê thảm.
Nhưng không thể nghi ngờ, hắn vẫn còn chưa chết.
“Phốc!” Đội trưởng Man tộc lại là phun ra một ngụm máu tươi, hai mắt đỏ bừng, hắn lúc này đã thanh tỉnh lại từ trạng thái tham lam mất trí trước đó, căm tức nhìn Lạc Tương Tư, hận không thể phanh thây xé xác nàng.
Mà Lạc Tương Tư thì chỉ bất đắc dĩ thở dài nói: “Cuối cùng vẫn thất bại trong gang tấc a.”
“Ngươi là đồ hèn hạ vô sỉ!”
“Nói bậy, Lạc Tương Tư ta làm việc quang minh chính đại, cho tới bây giờ cũng chưa gạt ai, ngươi cũng đừng có tùy tiện vu oan cho người khác a.”
“Ngươi!” Đội trưởng Man tộc nổi giận đùng đùng, làm như thế nào cũng không ngờ được nữ nhân nhìn qua yểu điệu thục nữ này, thế mà lại không biết xấu hổ như vậy!
Ngược lại thì Lạc Tương Tư cảm thấy mặt mũi không quan trọng, là người đã từng trải qua bi kịch bi thảm ở kiếp trước, nàng đã sớm ném đi cái gọi là mặt mũi cùng với lòng xấu hổ, nếu không làm như vậy thì cũng sẽ không có biện pháp sống tiếp, chỉ là đùa nghịch một chút, vô lại một chút thì tính là gì, nàng thậm chí còn hối hận là lúc trước chỉ mua Phích Lịch Hỏa Lôi, mà không phải là Thần Uy Hỏa Lôi có uy lực lớn hơn.
Vào lúc này, mặc dù ở bên ngoài Lạc Tương Tư đang giảo biện, nhưng trên thực tế nàng vẫn đang toàn lực vận chuyển công pháp như trước, tích cóp nội lực, một khi đội trưởng Man tộc muốn giết nàng, nàng liền thiêu đốt tinh huyết của bản thân thi triển thêm một lần Hô Phong Hoán Vũ đánh cược lần cuối cùng với đối phương! Dù hi vọng là rất xa vời, nàng cũng sẽ tuyệt đối không từ bỏ.
Ở trong từ điển của Lạc Tương Tư không có hai chữ từ bỏ, cho dù chết, nàng cũng phải kéo xuống một miếng thịt của kẻ địch!
Chỉ là, đội trưởng Man tộc cũng không nghĩ đến chuyện muốn giết chết Lạc Tương Tư, ngược lại còn bình tĩnh trở lại, ở trong đôi mắt tràn đầy ý chí quyết tử.
Chuyện cho tới bây giờ, hắn đã không còn sống nổi, phần thương thế này quá nghiêm trọng, coi như có thể giết chết nữ nhân thu hoạch được truyền thừa trước mắt này, cũng sẽ dùng hết một điểm lực lượng cuối cùng, không có cách nào mang truyền thừa ra khỏi nơi này, trọng yếu hơn chính là, hắn thế nhưng đã tự mình trải qua một chiêu võ kỹ kia.
Đó tuyệt đối là một môn Tuyệt Thế Thần Công! Nếu không thì sẽ không có khả năng khiến cho võ giả Hậu Thiên bộc phát ra lực lượng kinh khủng đến như vậy!
Truyền thừa thất lạc, không ngờ được lại là một môn Tuyệt Thế Thần Công!
Vị đội trưởng Man tộc giãy dụa đứng lên, giá trị của phần tin tức này hết sức trọng đại, đối với Man tộc càng là không có gì sánh bằng, cho nên bây giờ chuyện trọng yếu chân chính đã không phải là giết nữ nhân vô sỉ trước mắt này, mà là đem tin tức truyền thừa ở đây truyền ra bên ngoài! Để cho “Tướng quân” ở bên ngoài biết rõ!
“Nhân tộc…” Đội trưởng Man tộc nhe răng cười: “Ngươi sẽ hối hận a, hối hận vì đã chiếm đoạt truyền thừa, cả đời này của ngươi, đều sẽ sống ở trong sự sợ hãi…”
“Hừ.” Lạc Tương Tư tự nhiên là khinh thường cười một tiếng, đồng thời cảnh giác tới cực điểm, chỉ sợ đối phương muốn xuất thủ đồng quy vu tận cùng với mình.
Nhưng mà đội trưởng Man tộc cũng không làm như vậy.
Chương 80: Huyết Tế Đại Pháp
“Huyết Tế Đại Pháp…Nhân tộc! Ta sẽ ở dưới đất chờ ngươi! Ha ha ha!”
Thân thể tàn phế của đội trưởng Man tộc bắt đầu cháy rừng rực, sau đó cả người trực tiếp sụp đổ, máu thịt còn sót lại hóa thành một đạo huyết quang yêu dị đến cực điểm gào thét mà ra, vọt thẳng ra khỏi mật thất, xông phá pháp trận ở bên ngoài di tích, dùng một loại phương thức huyền ảo rời khỏi di tích, bắn tới một hướng khác trong khu rừng Đại Hoang.
“Phù!” Sau một hồi lâu, sau khi xác nhận vị đội trưởng Man tộc kia đã thật sự tự thiêu, Lạc Tương Tư mới xem như nhẹ nhàng thở ra, cả người đều thả lỏng.
Chỉ là ở trong lòng của nàng vẫn y nguyên có mấy phần âm thầm lo lắng.
“Đạo huyết quang kia đến tột cùng là cái gì…” Bất quá rất nhanh, lông mày của nàng liền giãn ra, một lần nữa trở nên kích động: “Mặc kệ, trời sập cũng đã có người cao hơn chống đỡ, so với chuyện này… Tuyệt Thế Thần Công a! Quá tốt rồi! Có nó, ta cũng xem như là có tiền vốn chống lại tên cẩu tặc Trần Khuynh Địch kia trong tương lai…”
Hãy chờ ta! Trần Khuynh Địch!
“Ta nhất định sẽ đánh bại ngươi! Trong tương lai gần!”
Vào giờ khắc này, ở bên ngoài đầm lầy.
Trần Khuynh Địch sóng vai cùng với Trần Tiêm Tiêm đứng ở phía trước nhất, mà đám đệ tử Thuần Dương Cung rời khỏi đầm lầy trước đó đang chỉnh đốn ở sau lưng hai người, nhưng thần sắc lại lộ ra sự kinh hoàng, hiển nhiên là không muốn tiếp tục tiến vào đầm lầy.
“Dương Xuân đã tiến vào nơi này? Hơn nữa còn có một đám Man tộc cũng tiến vào? Không được, ta cũng phải đi vào.” Trần Khuynh Địch không do dự, trực tiếp nói ra một câu, sau đó liền muốn tiến vào đầm lầy, mà Trần Tiêm Tiêm thì là đi theo sát ở sau lưng hắn, nhưng mà đúng vào lúc này, lại có một bóng người vọt ra từ bên trong đầm lầy.
“Hả? Dương Xuân? !”
“Là đại ca ca!” Dương Xuân mới xông ra khỏi đầm lầy liền sững sờ, bất quá khi nhìn thấy Trần Tiêm Tiêm ở phía sau lưng của Trần Khuynh Địch, nàng lập tức lộ ra vẻ mặt kinh hỉ, vội vàng tung người lao về phía Trần Tiêm Tiêm.
Bất quá sau khi nhìn thấy chỉ có một mình Dương Xuân, biểu lộ của Trần Tiêm Tiêm bỗng nhiên lại trầm xuống, bởi vì nàng không nhìn thấy thân ảnh của Lạc Tương Tư.
Mà ở một bên khác, Trần Khuynh Địch cũng âm thầm cảm khái.
“Thế mà lại đột phá thêm một cảnh giới… Quả nhiên, cơ duyên ở trong cái đầm lầy này hẳn là đã bị Dương Xuân cầm rồi a.”
Phải biết rằng, coi như là cảnh giới Hậu Thiên, muốn đột phá tới đỉnh phong cũng không phải là dễ dàng như vậy, huống chi Dương Xuân chỉ vừa mới bắt đầu tập võ, bất quá chỉ là một năm thời gian, liền trở thành võ giả Hậu Thiên đỉnh phong, nhìn khí tức cũng là trầm ổn không thôi, không có một chút cảm giác đột phá nhanh chóng phù phiếm nào.
Căn bản chính là đang gian lận a!
Ý niệm tới đây, Trần Khuynh Địch cũng cảm thấy bùi ngùi mãi không thôi: “Lại đột phá a… đúng rồi, muội có thấy Man tộc hay không, còn có vị Lạc Tướng quân trước đó nhìn thấy ở Phủ Thành Chủ kia, nàng đã đi vào tìm muội.”
“Ấy?” Dương Xuân sững sờ, Tương Tư tỷ cũng đi vào đầm lầy? Không đúng, rõ ràng là nàng không nhìn thấy một ai khác.
Thế là nàng lắc đầu nói: “Ta không biết, ta chỉ thấy Man tộc, nhưng cũng không nhìn thấy Tương Tư tỷ…”
“A! Đúng rồi, đại ca ca, đám Man tộc kia tới chính là để tìm kiếm truyền thừa! Hẳn là ở bên trong tòa di tích này, chúng ta hãy tranh thủ thời gian đi vào đi, nói không chừng là Tương Tư tỷ cũng đang ở bên trong!”
“Truyền thừa?” Trần Khuynh Địch nhướng mày nói: “Không nên gấp, trước tiên muội hãy nói cho ta biết, là truyền thừa gì?”
Dương Xuân lập tức nói ra nội dung mà tiểu Yêu nghe lén được, có mục đích của Man tộc, còn có cái gọi là truyền thừa thất lạc, nói ra hết tất cả, mà ở trong nháy mắt lời nói của nàng vừa dứt.
Ở trong đầu của Trần Khuynh Địch, vang lên âm thanh hệ thống đã lâu chưa xuất hiện.
“Tích! Chúc mừng kí chủ, thành công hoàn thành nhiệm vụ: truyền thừa thất lạc!”
“Hoàn thành thu được tin tức: dị tộc Nam Cương, luôn luôn lấy Man Thần thượng cổ vi tôn, đã từng thống trị trong một thời đại, tàn phá bừa bãi Trung thổ, nhưng vật đổi sao dời, bây giờ Man tộc đã xuống dốc, đã thất lạc hơn phân nửa truyền thừa, lúc này mới khiến cho dị tộc Nam Cương không có cách nào chống lại cùng với triều đình, bởi vì vậy dị tộc Nam Cương vào giờ nào khắc nào cũng đều suy nghĩ cách tìm truyền thừa thất lạc về.”
“Mà bây giờ, một nơi truyền thừa ở trong đó, đã bị kí chủ phát hiện!”
“Ban thưởng nhiệm vụ: Bát Cực Quyền.”
Theo thông cáo của hệ thống, một cỗ ký ức kinh khủng liền tuôn ra từ sâu trong linh hồn của Trần Khuynh Địch, sau đó cấp tốc tràn đầy ở trong đầu của hắn, giống như là Lạc Tương Tư tiếp nhận truyền thừa trước đó, hắn lúc này cũng đang tiếp nhận truyền thừa, từng đạo từng đạo chiêu thức sáo lộ, áo nghĩa kỹ xảo có quan hệ với Bát Cực Quyền, toàn bộ tràn vào trong trí nhớ của hắn, được hệ thống khắc sâu ở bên trên linh hồn của hắn, sâu tận xương tủy không thể quên được.
“Hmm!”
“Tích! Mở ra nhiệm vụ đặc thù!”
“Tên nhiệm vụ: Chúc ngươi may mắn.”
“Giới thiệu nhiệm vụ: lúc này Man tộc đã chiếm được tin tức có quan hệ đến việc truyền thừa thất lạc hiện thế, ít ngày nữa Man tộc sẽ phát động xâm lấn đại quy mô, hơn nữa phương hướng chủ công chính là Thành Thanh Đế, kí chủ thân là Trấn Cương Sứ Thành Thanh Đế, sắp phải đối mặt với một trận mạo hiểm có thể được gọi là kích thích sinh tử, chúc kí chủ may mắn.”
“Ban thưởng nhiệm vụ: Tăng cường quyền ý cho kí chủ.”
“Trừng phạt nhiệm vụ: Không hoàn thành thì nhất định phải chết, cho nên không cần phải trừng phạt kí chủ.”
Từng đạo từng đạo tin tức liên tiếp hiện lên, đau đến mức mà Trần Khuynh Địch phải liên tục hít vào vài hơi khí lạnh, sau đó cuối cùng mới bình ổn trở lại, hắn mở hai mắt ra, chỉ thấy Dương Xuân cùng với Trần Tiêm Tiêm đều đang dùng ánh mắt lo lắng nhìn hắn.
“Sư huynh, đã xảy ra chuyện gì?”
“Đại ca ca, có ổn không?”
“À, ờ…không, không có gì.” Trần Khuynh Địch phun ra một ngụm trọc khí, chỉ cảm thấy có một câu chửi má nó ở trong lòng không mắng ra.
Hắn hoài nghi là cái hệ thống này sau khi phát hiện ra nhân vật chính không thể giết chết hắn, liền bắt đầu nghĩ biện pháp trực tiếp hố hắn, nhìn cái nhiệm vụ quỷ quái này đi, Man tộc tiến công quy mô? Phương hướng chủ công chính là Thành Thanh Đế? Chúc kí chủ may mắn? Có thể được gọi là kích thích sinh tử? Đt con m nó!
Hơn nữa nhiệm vụ mà hệ thống phát động hiện tại lại còn học theo kiểu một vòng nối tiếp một vòng, thận trọng từng bước, đưa ra một cái nhiệm vụ để cho hắn tìm ra mục đích của Man tộc, sau khi tìm ra liền tự động kích hoạt lên nhiệm vụ mới, sau đó ném hắn vào trong hố lửa… Chủ quan! Chủ quan rồi a! Sớm biết như vậy thì không nên đến đây!
Dù sao thì bị cải biến giới tính trong 10 năm cũng tốt hơn so với mất mạng a.
“Không có cách nào, trước tiên chỉ có thể nhắm mắt lại…”
“Sư huynh?”
“Chúng ta hãy đi vào đi, tranh thủ thời gian.”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









![[Dịch] Rể Quý Chàng Rể Trời Cho [Dịch] Rể Quý Chàng Rể Trời Cho](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Re-Quy-Chang-Re-Troi-Cho.jpg)
