1. Home
  2. Truyện Đô Thị
  3. [Dịch] Quyền Lực Tuyệt Đối
  4. Tập 3 : Người anh em từ tấm bé. (c11-c15)

[Dịch] Quyền Lực Tuyệt Đối

Tập 3 : Người anh em từ tấm bé. (c11-c15)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 11: Người anh em từ tấm bé.

Chức vụ mới của Phạm Hồng Vũ là cán bộ của ban Nhân sự của nhà máy Cơ khí nông nghiệp, biên chế cán bộ.

Vốn Phương Văn Phong có thể sắp xếp Phạm Hồng Vũ làm một Phó trưởng ban, tuy trên thực tế vẫn là thân phận của một nhân viên, nhưng treo chức danh Phó trưởng ban thì lớn nhỏ cũng được coi là lãnh đạo.

Phạm Hồng Vũ dù sao cũng là con trai của Phó chủ tịch huyện, lại từ Văn phòng Địa ủy xuống, lần này thuận nước going thuyền, làm ơn mà chẳng hề mất chút công sức nào.

Tuy nhiên Phương Văn Phong lại không làm.

Phạm Hồng Vũ trong lòng rất rõ ràng, đó là bởi vì Phương Văn Phong sợ sẽ đắc tội với lãnh đạo Địa ủy.

Phương Văn Phong là cán bộ cấp Phó phòng, lối mòn trong quan trường đương nhiên là hiểu rõ.

Phạm Hồng Vũ từng là cán bộ của Văn phòng Địa ủy, điều đó không sai, hắn là con trai của Phạm Vệ Quốc, điều này cũng không sai.

Nhưng lần này rõ ràng là hắn bị đá ra khỏi Văn phòng Địa ủy, từ đó có thể biết được, đối phương chẳng hề nể nang Phạm Vệ Quốc một chút nào.

Một người có thể coi thường Phó chủ tịch huyện như vậy thì Phương Văn Phong có thể đắc tội được sao? Hơn nữa, Phương Văn Phong chỉ là Phó bí thư Đảng ủy của nhà máy, chứ không phải là Bí thư.

Nếu như sắp xếp cho Phạm Hồng Vũ một chức quan, thì còn phải đợi Bí thư Kiều và Giám đốc Ngô gật đầu mới được.

Còn Phạm Hồng Vũ thì chẳng vấn đề gì.

Lần này nếu như có thể qua được, đợi không lâu sau nữa, khi phát sinh phong ba chính trị, Khâu Minh Sơn bảo vệ được chức vụ của mình, chắc chắn lúc đó sẽ nhớ tới hắn.

Hắn ở nhà máy Cơ khí nông nghiệp Vũ Dương, chẳng qua chỉ như một người khách qua đường mà thôi.

Một ‘thiên tài’ như vậy thì Khâu Minh Sơn làm sao lại không quan tâm đến được? Hắn có được làm Phó trưởng ban ở đây hay không không hề quan trọng.

Nếu như đặt cửa sai, Khâu Minh Sơn không thể thoát được vận đen đủi, bị cho thôi chức thì Phạm Hồng Vũ cả đời cũng trở đên u ám theo.

Cho dù lúc này hắn được làm Phó trưởng ban thì đến lúc đó người ta cũng lôi hắn xuống mà thôi.

Chỉ có điều Phạm Hồng Vũ lợi thế như vậy, đương nhiên không khỏi khiến Phạm Hồng Vũ có cảm giác không ưa đối với gã.

Lão Vương và Kiều Phượng thì lại hoan nghênh hắn thật lòng.

Lão Vương cười ha hả nói:

– Hồng Vũ à, về nhà máy Cơ khí nông nghiệp này công tác thì coi như là đã về nhà rồi.

Ở đây thiếu cháu thì cũng thiếu đi nhiều tiếng cười đấy…Buổi chiều chúng ta cùng đi ăn một bữa, để bày tỏ sự hoan nghênh đối với cháu.

Lão Vương là người phúc hậu, không quá để ý đến việc lãnh đạo đối với Phạm Hồng Vũ như thế nào.

Dù sao ông cũng chỉ là một trưởng ban cỏn con, nói là quan nhưng thật ra cũng chỉ là lính mà thôi.

Đại lãnh đạo của Địa ủy, cũng sẽ không vì ông thân mật với hắn mà sẽ gây phiền phức cho ông.

Nếu như vậy thì còn gọi gì là lãnh đạo chứ?

Kiều Phượng cười nói:

– Trưởng ban Vương chắc lại muốn đến chăm sóc việc kinh doanh của Triệu Ca đây mà.

Trưởng ban Vương nói:

– Ở chỗ đó giá cả vừa phải, món ăn cũng ngon, lại là người từ nhà máy chúng ta đi ra, vì sao chúng ta không đến đó để ủng hộ chứ?

– Ha ha, Trưởng ban Vương, không sợ chị dâu ghen à?

Kiều Phượng cợt nhả nói.

Trưởng ban Vương cũng cười nói:

– Tôi thì chẳng sợ cô ấy ghen đâu.

Con người của lão Vương này thế nào, có ai mà không biết chứ? Chị dâu cô là yên tâm thật sự đấy.

Phạm Hồng Vũ cười nói:

– Nghe nói Triệu Ca mở một nhà hàng nhỏ từ lâu rồi, nhưng vẫn chưa có cơ hội đi nếm thử tay nghề của cô ấy.

Tôi thì không có bạn gái, cho nên không sợ bị ghen.

– Hi hi, Hồng Vũ, cậu không sợ bị ghen, tôi thì lại lo có người sẽ ghen với cậu đấy.

Phạm Hồng Vũ kinh ngạc nói:

– Câu này có ý gì vậy?

– Cậu không biết à, chỗ của Triệu Ca rất đông khách, đặc biệt là đám trai trẻ kia kìa.

Xung quanh xa gần đều đến chỗ cô ấy ăn cơm, nhưng thật ra ấy à chỉ đến vì người ta xinh đẹp mà thôi.

Trông đẹp trai như cậu, hiện thân ở quán của Triệu Ca, thì không sợ những người đó ‘ăn’ mất sao?

Câu nói này khiến mọi người bật cười ha hả, không khí của văn phòng lập tức trở nên thoải mái vô cùng.

– Anh hai!

Đang nói đùa, thì ngoài cửa của ban Nhân sự bỗng vang lên một giọng nói.

– Hạ Ngôn?

Phạm Hồng Vũ lập tức nhảy dựng lên.

Đứng ở cửa, là một người đàn ông cao lớn, ngực rộng eo thon, trông rất oai phong.

Trên người mặc một bộ quần áo lao động màu xanh, nhưng cũng không thể che giấu được vẻ dũng mãnh của gã.

Đây chính là người bạn chơi với nhau từ tấm bé với Phạm Hồng Vũ.

Hạ Ngôn là “hung thần” của nhà máy Cơ khí nông nghiệp, thậm chí là của cả Thành Nam Quan, từ nhỏ cho đến lớn, đã mang tiếng là thành phần bất hảo rồi.

Đánh nhau ẩu đả, không thiếu bất cứ việc xấu nào, hơn nữa còn rất ‘lòng lang dạ sói’, bất kể là gạch, đá, gậy gộc gì cũng có thể dùng để đập vào đầu người khác được.

Thời còn đi học, Hạ Ngôn và Phạm Hồng Vũ đã trở thành bộ đôi ‘tiếng nổi như cồn’.

Chỉ có điều, sức học của Hạ Ngôn không bằng Phạm Hồng Vũ được, sau khi tốt nghiệp cấp 3, không thể thi đỗ đại học được, sau đó xin được vào nhà máy Cơ khí nông nghiệp làm thợ nguội.

Từ khi Phạm Hồng Vũ đến Văn phòng Địa ủy công tác thì hai người không còn gặp nhau nữa.

Tin tức Phạm Hồng Vũ bị phân công về nhà máy Cơ khí nông nghiệp công tác đã truyền đi khắp cả nhà máy, Hạ Ngôn vừa nghe thấy đã lập tức ném chiếc kìm trong tay xuống, chạy một mạch đến thẳng văn phòng của ban Nhân sự.

– Hạ Ngôn…trông cậu vẫn chắc chắn nhỉ?

Phạm Hồng Vũ đập đập vào ngực Hạ Ngôn, cười ha hả nói.

Ở thế giới kia, người anh em tốt này, đã trải qua không ít vất vả.

Bởi vì luôn bệnh vực kẻ yếu cho nên đã chịu không ít thiệt thòi, thậm chí còn bị đi lao động cải tạo hai năm, trở về không được bao lâu, thì nhà máy Cơ khí nông nghiệp lại đóng cửa, nên lại trở thành kẻ thất nghiệp.

Sau đó, phải ra ngoài làm công cho người ta, làm việc vặt, khuôn vác…công việc gì cũng đã từng làm qua.

Mới hơn bốn mươi tuổi mà tóc đã bạc đi không ít rồi.

Lúc này, bỗng nhiên gặp Hạ Ngôn khỏe mạnh vạm vỡ như vậy, thì Phạm Hồng Vũ không thể kiềm chế cảm xúc của mình được.

– Anh Hai, nói gì vậy? Trông em lúc nào mà chẳng chắc chắn?

Hạ Ngôn có chút không hiểu, tuy nhiên sau đó lập tức nói:

– Anh Hai, nghe nói anh về nhà máy này công tác rồi hả? Ha ha, thật là tốt quá.

Trưởng ban Vương và Kiều Phượng liếc mắt nhìn nhau, cả hai đều lắc đầu cười khổ.

Từ cơ quan Địa ủy bị giáng chức xuống nhà máy Cơ khí nông nghiệp mà còn tốt sao?

Trong đầu Hạ Ngôn không suy nghĩ gì nhiều, chỉ cười lớn, nói:

– Đi đi, anh hai, đi ăn cơm đi.

Chúng ta gọi cả Đóa Đóa đi nữa, đi đến chỗ quán của chị Ca, món trứng ốp la ở chỗ chị ấy, đúng là quá ngon.

Đóa Đóa cũng là một trong số những người bạn chơi cùng với nhau từ thuở nhỏ, tên đầy đủ là Lưu Đóa Đóa, là hàng xóm và cũng là bạn gái của Hạ Ngôn.

Phạm Hồng Vũ biết, nếu như không xảy ra biến cố gì lớn, thì mấy năm sau, Đóa Đóa sẽ trở thành vợ của Hạ Ngôn.

Trưởng ban Vương liền cười ha hả với Kiều Phượng.

Chỉ cần nói đến ăn cơm, là mọi người nghĩ đến ngay đến quán của Triệu Ca.

– Đóa Đóa không phải đang đi học sao?

Phạm Hồng Vũ hỏi một câu.

Trong trí nhớ của hắn, lúc này Đóa Đóa vẫn còn đi học.

– Không sao, tí em sẽ lấy xe đạp đi đón cô ấy, dù sao cũng không xa mà.

Mọi người cứ gọi món ăn trước, bọn em sẽ ra sau.

Hạ Ngôn nói xong, không đợi Phạm Hồng Vũ trả lời liền lập tức xoay người chạy đi mất.

Phạm Hồng Vũ mỉm cười lắc đầu nói.

Tính tình Hạ Ngôn là như vậy, lúc nào cũng vội vàng.

Thời tiết tháng mười mát mẻ, đi bộ cũng khá là hợp lý.

Trưởng ban Vương vừa nói chuyện với Phạm Hồng Vũ, vừa âm thầm quan sát, phát hiện thần sắc Phạm Hồng Vũ vẫn nhẹ nhàng như thường, không có chút nào là giả bộ cả.

Ông khẽ gật đầu, công tử của Phó chủ tịch huyện này quả là có ý chí lớn, nếu như là người khác, thì không biết sẽ suy sụp thế nào rồi.

Đâu có thể vẫn vui vẻ cười nói giống như Phạm Hồng Vũ được chứ.

Quán của Triệu Ca nằm ở bên cạnh một con phố cũ, chỉ đi một lát là đã đến.

Năm 1986, phố huyện Vũ Dương vẫn còn rất nghèo nàn, ngoài nhà khách Huyện ủy ra thì chẳng có nhà hàng nào nên hồn cả.

Quán ăn nhỏ của Triệu Ca, là thuê của nhà dân, khá là nhỏ hẹp.

Có mấy chiếc xe đạp đang dựng ở ngoài.

Chứ không được náo nhiệt, xe cộ chật ních giống như trong trí tưởng tượng của Phạm Hồng Vũ.

– Chị Kiều, chỗ này hữu danh vô thực, đâu có được như những gì chị nói.

Phạm Hồng Vũ cười nói với Kiều Phượng.

Kiều Phượng cười nói:

– Thế này là tốt lắm rồi đấy, quán khác ấy à, chẳng có mống nào đến ăn đâu.

Đây đúng là sự thật.

Nhà hàng hay khách sạn quan trọng là dựa vào lượng nhân khẩu lưu động.

Vũ Dương hẻo lánh như vậy, lại không có nhà máy hay khu công nghiệp gì cả, ngày bình thường ngoài số nông dân lên huyện mua bán vài thứ, hoặc đến nhà người thân chơi ra thì cơ bản chẳng hề có nhân khẩu lưu động.

Hơn nữa, thời điểm đó, túi tiền của mọi người cũng chẳng dư dả gì, cho nên đang tự nhiên ai lại ra quán ăn cơm làm gì chứ.

– Triệu Ca, khách đến rồi.

Trưởng ban Vương vừa bước vào cửa, lập tức nói to.

Diện tích của quán ăn tổng cộng chỉ có khoảng bốn chục mét vuông, đặt vài ba cái bàn nhỏ, hai ba chục người ngồi, có một cô bé chừng mười lăm tuổi vội vàng bưng trà, rót nước, và bưng thức ăn cho khách.

– Ồ, Trưởng ban Vương, đến rồi à.

Một giọng nói trong trẻo vang lên, Triệu Ca vừa xào rau vừa ngó đầu ra, ánh mắt chợt sáng lên.

– Ồ….Hồng Vũ cũng đến à.

– Chị Ca Nhi.

Phạm Hồng Vũ cười, chào Triệu Ca một câu.

Triệu Ca quả thật rất xinh đẹp, dáng người thon thả, mặt mày như vẽ, mặc dù có đội chiếc khăn trùm đầu, đeo tạp dề, nhưng vẫn không ảnh hưởng đến dung nhan xinh đẹp và đường cong mê người của cô.

Kiếp trước, mọi người cùng nhau sống ở một nhà máy bao nhiêu năm, Phạm Hồng Vũ thấy lạ mà không lạ, nhưng cũng không quá để ý.

Cách hai mươi mấy năm, đột nhiên lại nhìn thấy Triệu Ca với vẻ xinh đẹp như vậy, trong lòng không khỏi bị lung lay.

– Mọi người cứ ngồi trước đi, tôi sẽ đem đồ ăn lên ngay.

Triệu Ca nhìn mọi người một cái, nói.

– Được, cô cứ đi việc đi.

Chúng tôi không vội, còn đang đợi người mà.

Đợi chút nữa Hạ Ngôn và Đóa Đóa đều qua.

Phạm Hồng Vũ mỉm cười nói.

Đào Tiểu Vũ eBook

Tải eBook tại:

Đọc truyện Online – Chương 12: Câu chuyện của Triệu Ca.


Chương 12: Câu chuyện của Triệu Ca.

Một lúc sau, Triệu Ca đích thân bưng một đĩa cá rán lên, đặt lên bàn của những vị khách khác.

Bàn khách đó là đám sinh viên trẻ tuổi.

Lúc Triệu Ca bưng đồ ăn lên, mất cặp mắt liếc nhìn cô, trong đó có người thậm chí còn nuốt cả nước miếng.

Việc này, Triệu Ca đã quá quen rồi, cô coi như đó là không khí, chỉ nhìn mà không thấy.

Bưng đồ ăn lên xong, Triệu Ca xoay người lại, mỉm cười đi đến, nói:

– Hồng Vũ, nghỉ hè à?

Phạm Hồng Vũ sau khi tốt nghiệp đại học thì được vào cơ quan Địa ủy làm việc, điều này gần như tất cả những cán bộ của nhà máy Cơ khí nông nghiệp đều hay biết.

Triệu Ca tuy đã rời khỏi nhà máy hơn một năm rồi, nhưng do người của nhà máy thường xuyên đến ăn cơm, có nói chuyện phiếm với nhau nên cô cũng nghe nói qua.

Phạm Hồng Vũ cười nói:

– Không phải là nghỉ hè, mà là đã đến nhà máy Cơ khí nông nghiệp làm việc rồi, làm ở ban Nhân sự.

– Gì cơ…cậu không ở Cơ quan Địa ủy nữa à?

Triệu Ca kinh ngạc hỏi.

Phạm Hồng Vũ cười nhạt nói:

– Xuống cơ sở để rèn luyện.

– À, thì ra là như vậy.

Về sau có thời gian thì đến đây ăn cơm nhé.

Triệu Ca gật đầu nói.

Thật ra cô không hiểu ý của câu “ Xuống cơ sở rèn luyện “ của Phạm Hồng Vũ có ý sâu xa là gì, trong suy nghĩ của cô, việc cấp trên cử cán bộ trẻ xuống cơ sở để rèn luyện là một việc hết sức bình thường.

Kiều Phượng cười nói:

– Ca Nhi, ăn cơm ở chỗ cậu phải mất tiền đấy, đâu chỉ có thời gian là đến được!

Tuổi tác của Kiều Phượng cũng chỉ tương đương với Triệu Ca, tuy “ xuất thân “ không giống nhau, nhưng “ danh tiếng “ thì cũng không được tốt như nhau.

Hai cô nàng đều bị những người trong nhà máy coi là “ gái hư “ , vì vậy cũng được coi là đồng bệnh tương liên, bình thường hai người cũng rất hợp nhau

Triệu Ca cười nói:

– Bạn cũ ở nhà máy đến, mình chỉ lấy giá gốc thôi, đảm bảo là sẽ không đắt hơn so với nhà ăn bao nhiêu cả.

Phạm Hồng Vũ cười nói:

– Thế thì chúng tôi ngại lắm.

Đang nói chuyện, ngoài cửa bỗng vang lên những tiếng đing đing đang đang, thì ra đó Hạ Ngôn và Đóa Đóa đã đến rồi.

Đóa Đóa ngồi ở góc cuối bàn, ôm eo của Hạ Ngôn, cười rất dịu dàng.

Tính tình của Hạ Ngôn vốn vội vàng, nhưng lúc này lại đặt một chân xuống trước, miệng liên thanh nói : “Từ từ, cẩn thận, cẩn thận…” cho đến khi Đóa Đóa xuống đứng vững vàng trên mặt đất rồi gã mới xuống xe.

Nói ra, tính cách của Hạ Ngôn và Đóa Đóa khác nhau một trời một vực.

Hạ Ngôn thì lúc nào cũng vội vội vàng vàng, còn Đóa Đóa thì nhẹ nhàng, làm việc gì cũng suy trước tính sau, cái gì ra cái đó.

– Anh Hai.

Đóa Đóa vừa mở cửa ra liền vui vẻ gọi một tiếng.

– Ồ, Đóa Đóa của chúng ta ra dáng thiếu nữ thật rồi, lại còn xinh đẹp nữa chứ.

Phạm Hồng Vũ đứng lên cười nói.

Tuy là tháng mười, thời tiết cũng hơi xe xe lạnh, nhưng Đóa Đóa vẫn mặc một bộ áo liền quần mỏng tang, đứng trước mặt mọi người, trên mặt còn nở một nụ cười rất dịu dàng.

Phạm Hồng Vũ đưa tay khẽ xoa xoa đầu Đóa Đóa, như thể cô vẫn còn trẻ con vậy.

Đóa Đóa nhỏ hơn hắn một hai tuổi, cùng chơi với hắn và Hạ Ngôn từ bé, Phạm Hồng Vũ coi Đóa Đóa như em gái của mình.

Việc cô và Hạ Ngôn có thể đến được với nhau, từ tận đáy lòng hắn cảm thấy vô cùng vui mừng.

– Nào nào, ngồi đi, Đóa Đóa, em và Hạ Ngôn ngồi ở đây.

Bàn ăn ở quán của Triệu Ca không lớn lắm, năm người ngồi xung quanh là vừa đủ.

– Chị Ca Nhi, trứng ốp la.

Hạ Ngôn còn chưa ngồi xuống đã lên tiếng nói.

Đối với món trứng ốp la ở đây, gã không thể nào mà quên được.

Quán của Triệu Ca đương nhiên là sẽ không có sơn hào hải vị gì cả, mà đều là những món bình dân.

Ở những năm tám mươi, những quán ăn ở nông thôn chỉ đơn giản như vậy, nhưng hai mươi năm sau, khi mà việc đến nhà hàng dùng sơn hào hải vị đã trở thành phổ biến thì đôi khi người ta lại nhớ đến những món dân dã này.

Phạm Hồng Vũ luôn cho rằng, những món ngon nhất là những món bình dân như thế này.

Có thể biến những món ăn bình thường hàng ngày trở nên thần kỳ, đó mới là những đầu bếp thực thụ.

– Được..mọi người cứ ngồi đi, tôi sẽ mang thức ăn lên.

Dù gì thì cũng chẳng có sơn hào hải vị gì cả, chỉ no bụng được thôi.

Tự nhiên có rất nhiều bạn bè đồng nghiệp đến như vậy, Triệu Ca trong lòng không khỏi vui mừng, cười nói.

Phạm Hồng Vũ cười nói:

– Cũng được.

Chị Ca Nhi, chị làm mấy món ngon rồi lên ăn cùng với mọi người đi, mọi người cùng nói chuyện.

– Được!

Triệu Ca gọi mấy cô phục vụ đem trà đến, sau đó mới quay lại nhà bếp, một lúc sau tiếng dao tiếng thớt nổi lên, mùi thơm ngào ngạt xông lên mũi.

Hạ Ngôn liền lên tiếng tán thưởng:

– Tay nghề của chị Ca thật giỏi, nên mở nhà hàng từ lâu rồi mới phải, đỡ phải nhiều chuyện.

Đóa Đóa liếc nhìn gã một cái, nhẹ nhàng nói:

– Hạ Ngôn, đừng có nói lung tung nữa.

Hạ Ngôn gãi đầu, cười ha hả.

Mọi người ngồi đó, ai cũng hiểu được ý tứ trong lời nói của Hạ Ngôn.

Đó là câu chuyện của Triệu Ca.

Triệu Ca là con nhà “ bán biên hộ “ (1), ba cô là công nhân của nhà máy Cơ khí nông nghiệp, còn mẹ thì ở nông thôn.

Đừng nói đến hai mươi năm trước, mà cho dù bây giờ, việc con gái nông thôn mà lấy được công nhân ở thành phố, thì đó cũng là chuyện hết sức đáng mừng.

Nói cách khác, cho dù công nhân ở thành phố có xấu xí như thế nào, nếu như bằng lòng lấy một cô gái nông thôn làm vợ thì tha hồ mà lựa chọn.

(1) Bán biên hộ: Là từ để chỉ cặp vợ chồng mà một người thì ở thành thị, một người ở nông thôn.

Mẹ của Triệu Ca là một phụ nữ rất xinh đẹp.

Triệu Ca học ở thị trấn, sau khi tốt nghiệp trung học thì được vào nhà máy Cơ khí nông nghiệp làm công nhân hợp đồng.

Câu chuyện của Triệu Ca, phát sinh ở việc chuyển chính thức.

Ba của Triệu Ca là một người thật thà, không có chỗ dựa nào.

Để cho con gái có thể được chuyển chính thức, đã nhờ người ‘chạy’ hộ.

Nhà máy Cơ khí nông nghiệp tuy cũng là đơn vị cấp phòng, nhưng dù sao cũng là một xí nghiệp, Ủy ban nhân dân huyện đã ủy thác cho phòng Cơ khí nông nghiệp quản lý, trên danh nghĩa thì là ủy thác quản lý, nhưng trên thực tế là quản chính thức.

Trưởng phòng Cơ khí nông nghiệp huyện nếu như chịu giúp đỡ, thì việc công nhân chuyển chính thức ở nhà máy Cơ khí nông nghiệp vẫn có hy vọng.

Ba của Triệu Ca đã đi tìm vị trưởng phòng tên Trương Đại Bảo này, tên không hay nhưng cũng là người có năng lực, tuổi tác không lớn, rất được lãnh đạo coi trọng.

Muốn nhờ người ta giúp đỡ, thì không thể tránh được việc phải mời người ta ăn uống một bữa, bày tỏ ý tứ một chút, thì mới có thể bồi dưỡng tình cảm được.

Không ngờ tay Trương Đại Bảo này cũng là một kẻ háo sắc.

Lúc ăn cơm cùng với Triệu Ca trong nhà khách Huyện ủy, lợi dụng men rượu đã đụng tay đụng chân, muốn sàm sỡ Triệu Ca.

Lúc đó, việc này đã gây xôn xao dư luận, nghe nói khi nhân viên của nhà khách đi vào phòng riêng thì thấy hai người quần áo không chỉnh tề.

Sau đó, Triệu Ca tố cáo Trương Đại Bảo có ý quấy rối cô.

Vốn việc này, Triệu Ca cũng định nhẫn nhịn cho xong, không ngờ nhân viên của nhà khách đã ‘tóm được chứng cớ’, cho nên muốn bỏ đi cũng không được.

Trương Đại Bảo cũng có chút năng lực, việc này cuối cùng đã bị y giải quyết xong, chỉ nói rằng do say rượu nên có chút thất thố, Triệu Ca đã hiểu nhầm ý tứ của y, cho nên mới vỡ lở ra như vậy.

Cuối cùng y bị phạt cảnh cáo là đã xong việc.

Nhưng còn Triệu Ca thì lại gặp phải tai họa.

Để ông xã mình thoát tội, vợ của Trương Đại Bảo đã xông vào tận nhà, quát Triệu Ca là đồ hồ ly tinh, vì để được chuyển chính thức nên đã quyến rũ Trương Đại Bảo, nhưng Trương Đại Bảo là con người đứng đắn, giữ vững nguyên tắc cho nên Triệu Ca mới vu cáo Trương Đại Bảo cưỡng hiếp mình.

Bời vì lúc đó trong phòng riêng chỉ có hai người, không có bằng chứng, cho nên Triệu Ca không thể chứng minh được.

Kết quả, sau đó một truyền mười, mười truyền một trăm, tam sao thất bản, sự việc càng trở nên nghiêm trọng hơn.

Mà hậu quả trực tiếp nhất đó là Triệu Ca bị bạn trai ruồng bỏ, nhà máy Cơ khí nông nghiệp thì hủy tư cách công nhân hợp đồng của cô.

Một bên là dân đen, một bên là kẻ có quyền thế, kết cục của việc này cuối cùng cũng chỉ như vậy.

Từ xưa đến nay, không có ngoại lệ.

Vợ của Trương Đại Bảo còn uy hiếp Triệu Ca, bắt cô phải cút về nông thôn, để không còn quyến rũ chồng mình được nữa.

Thậm chí mụ ta còn định thuê người phá hủy khuôn mặt của Triệu Ca, để cô cả đời không dám đi gặp người khác được nữa.

Mẹ của Triệu Ca thì khóc sưng cả mắt, lặn lội từ nông thôn lên, muốn đưa cô về nhà, tìm một người tử tế mà gả đi.

Đám người hung ác ở thành phố, chúng ta không thể trọc vào chẳng lẽ cũng không thể trốn được sao?

Triệu Ca nén nhịn uất hận tronng lòng, nhưng tính cô bướng bỉnh, nhất định không theo mẹ về nhà, thề rằng nhất định phải ở lại thị trấn Thành Quan, sống cho tử tế để Trương Đại Bảo và vợ của ông ta phải chống mắt lên nhìn.

Hạ Ngôn nói như vậy, đương nhiên Đóa Đóa nhìn gã chằm chằm rồi.

Tâm tư của phụ nữ, vốn tinh tế như vậy.

Hạ Ngôn tuy rằng nổi danh là ‘hung quỷ’ ở Thành Quan, nhưng ở trước mặt Đóa Đóa thì luôn ngoan ngoãn nghe lời, không dám ngỗ nghịch.

Một người đàn ông, nếu như yêu một cô gái thật lòng, thì cho dù là anh hùng đến mấy, thì cũng cam tâm để vợ quản nghiêm.

Thấy Hạ Ngôn như vậy, Phạm Hồng Vũ không khỏi cảm thấy buồn cười.

Cả đời Hạ Ngôn, có thể tất cả mọi việc đều không như ý, nhưng có một điểm sáng, đó chính là vợ chồng hòa thuận.

Triệu Ca có năng khiếu trời sinh làm đầu bếp, chân tay nhanh nhẹn, chỉ trong chốc lát đã chuẩn bị xong tất cả các món ăn.

Bọn họ là những thực khách cuối cùng, Triệu Ca cởi tạp dề, ngồi cạnh Phạm Hồng Vũ nói:

– Hồng Vũ được về nhà máy làm việc, bữa này tôi mời mời nhé, coi như hoan nghênh cậu ấy vậy.

– Sao để cô mời được? Bữa này tôi mời mà.

Vương Trưởng ban vội vàng nói.

Hạ Ngôn cười nói:

– Ai mời cũng được.

Tôi đói bụng lắm rồi, chúng ta ăn thôi.

Nói xong liền giơ đũa lên.

Mọi người cười ha hả, đều giơ đũa lên.

Bạn bè cũ găp nhau, đương nhiên sẽ có nhiều chuyện để nói, trong phút chốc, quán cơm nhỏ bé ngập tiếng cười, vô cùng vui vẻ.

Cơm mới ăn xong một nửa, bỗng ‘két’ một tiếng, chiếc xe jeep đỗ ở cổng quán cơm, mấy thanh niên nhảy xuống đi vào thẳng trong quá

Đào Tiểu Vũ eBook

Tải eBook tại:

Đọc truyện Online – Chương 13: Kiểm tra việc chấp hành pháp luật.


Chương 13: Kiểm tra việc chấp hành pháp luật.

– Phòng y tế tiến hành kiểm tra vệ sinh.

Người đàn ông đi đầu, khoảng chừng ba mươi tuổi, dáng người cao ráo, vẻ mặt hung hãn đứng giữa quán, tay chống nạnh quát một tiếng, khiến cho mọi người cảm thấy giật mình.

trông dáng vẻ của y, như thể ko phải đến để kiểm tra mà là đến đánh nhau.

Nhưng Phạm Hồng Vũ biết, mấy người này đúng là tới kiểm tra việc chấp hành pháp luật.

Thời điểm đó, cán bộ kiểm tra hành chính có khi còn khó chịu hơn cả đám du côn.

Đám du côn chỉ gây rối, thường lấy cớ “ núi này do tao mở, cây này do tao trồng “ rồi làm loạn, cướp bóc.

Còn đám công chức này thì lại khác, giống lưu manh nhưng lại có quyền lực, vừa đến đã đi thẳng vào vấn đề, chứ không thèm dông dài với đám dân đen.

Dám ko phục sao?

Nói cho mày biết, bọn ông đây chuyên trị các loại không phục đấy.

Triệu Ca sắc mặt hơi đỏ lên, cắn môi, nhỏ giọng nói:

– Lại đến rồi.

Phạm Hồng Vũ hỏi:

– Có thường xuyên đến ko?

– Ừm.

Triệu Ca gật gật đầu, trong ánh mắt lộ ra vẻ vừa có chút sợ hãi, vừa có chút phẫn nộ.

– Lại là Trương Đại Bảo cử đến đấy, haiz, lão ta đang ở ngoài hút thuốc kia kìa.

Mọi người ngó ra, đúng là có một người đàn ông tuổi chừng ba mươi, đang dựa vào xe jeep hút thuốc, thỉnh thoảng nhếch mép lên cười, giống như là đang “ xem xem mày chết thế nào? “

– Đây chính là Trương Đại Bảo?

– Đúng vậy, cứ dăm bữa nửa tháng là hắn lại kêu người đến gây chuyện.

Lúc thì nói là người của phòng Y tế, lúc thì nói là người của phòng Công thương, rồi thì Chi cục thuế…

Phạm Hồng Vũ chau mày lại.

Còn đám “ quan gia “ kia thì vẫn huênh hoang, tên to cao kia bước lên đập bàn một cái, quát:

– Ai là chủ ở đây?

Tuy hỏi như vậy, nhưng ánh mắt lại nhìn chằm chằm vài Triệu Ca, giống như đã biết Triệu Ca là chủ của quán này từ trước rồi vậy.

– Tôi là bà chủ ở đây.

Triệu Ca không trốn được, đành phải đứng lên trả lời.

Người đàn ông to cao liếc mắt nhìn Triệu Ca một cái, nói:

– Cô là bà chủ à? Thế còn ông chủ đâu? Gọi ra nói chuyện với chúng tôi.

Một người đàn ông trẻ tuổi người gầy như que củi, nhìn chằm chằm Triệu Ca, vẻ mặt vô cùng dâm đãng, cười nói:

– Ngưu Ca, anh hỏi thế là ko biết gì rồi.

Quán này ấy à, chỉ có một mình bà chủ thôi, nhưng ông chủ thì có không biết bao nhiêu rồi…ha ha, nếu như mà anh muốn gọi ông chủ ra để nói chuyện thì e rằng sẽ chẳng biết gọi ai đâu.

Triệu Ca sắc mặt trở nên trắng bệch, nghiến răng nghiến lợi, người khẽ run lên.

– Haiz, các anh hôm nay đến kiểm tra cơ mà, thế thì kiểm tra đi, đừng có nói năng lung tung nữa.

– Ồ, có kẻ lo chuyện bao đồng kìa.

Ánh mắt của đám “ quan binh “ nhìn chằm chằm vào Phạm Hồng Vũ.

– Ông chủ này, xem ra cũng khá trẻ đấy nhỉ, thảo nào….

Tên này lại mở miệng cợt nhả, Phạm Hồng Vũ đảo mắt trừng lên một cái khiến y kinh hãi, đang định nói gì nữa nhưng lại thôi.

Ánh mắt của người này thật lợi hại.

Phạm Hồng Vũ áo mũ chỉnh tề, khí vũ hiên ngang, trông đâu có giống tiểu nhân vật, nên tên này cũng có chút e dè, không dám gây hấn.

Phạm Hồng Vũ vừa đứng dậy, Hạ Ngôn cũng liền đứng dậy theo, đá chiếc ghế ra, tay vơ lấy mấy chai bia.

Chỉ cần Phạm Hồng Vũ hô một tiếng, Hạ Ngôn sẽ xông lên ngay.

Mặc dù phòng Y tế cử đến bốn người, mà đều là thanh niên to khỏe cả, nhưng Hạ Ngôn chẳng thèm để ý.

Hạ Ngôn đánh nhau, từ trước đến giờ đều ko hỏi đối thủ có bao nhiêu người.

Cho dù là có một trăm người thì gã cũng sẽ xông lên.

Có đánh thắng hay không là một chuyện, còn có dám hay không lại là chuyện khác.

Thấy thế, Triệu Ca cũng có chút sợ hãi.

Tuy nhiên ko phải sợ người của phòng Y tế mà là sợ Hạ Ngôn.

Cô biết “ hung danh “ của Hạ Ngôn, khi mà quán cô xảy ra ẩu đả, mà không may khiến người khác bị thương thì phiền to.

Nhất là không được để Phạm Hồng Vũ bị thương, vì đó là công tử của Phó chủ tịch huyện Phạm.

– Mấy vị lãnh đạo, kiểm tra vệ sinh đúng ko? Hoan nghênh hoan nghênh…Tiểu Hoa, lấy giấy chứng nhận an toàn vệ sinh ra đi.

Triệu Ca cố gắng để giữ hòa khí, trên mặt còn nở nụ cười, sau đó dặn dò cô bé giúp việc.

– Không cần giây chứng nhận gì cả, hôm nay chúng tôi đến đây kiểm tra trực tiếp luôn.

Người đàn ông cao to trừng mắt nhìn Phạm Hồng Vũ một cái, nói lớn.

Y vẫy tay một cái, mấy người đi cùng lập tức xông vào bếp, mở nồi mở niêu loảng xoảng.

– Sếp, quán của cô này, điều kiện vệ sinh rất kém…anh đến xem này, chỗ nào cũng thấy rác.

Điều kiện vệ sinh thế này mà cũng đòi mở quán ăn, muốn gây bệnh cho người khác à?

Không lâu sau, một tên chạy từ trong bếp ra, nói lớn.

Người đàn ông cao to hừ một tiếng, sau đó đi vào trong bếp ngó nghiêng một hồi, rồi quay ra nhìn Triệu Ca nói:

– Điều kiện vệ sinh ở đây quá kém, không đạt tiêu chuẩn.

Điều kiện vệ sinh thế này mà cô cũng dám mở quán ăn, đúng là nực cười thật.

Chúng tôi phạt bốn trăm, lập tức đóng cửa quán để cải tạo lại.

– Phạt 400 tệ?

Triệu Ca ngây người.

Thời điểm năm 1986, một cán bộ cấp trưởng phòng, cộng cả tiền lương tiền thưởng, một tháng cũng chỉ được gần một trăm tệ, vì thế bốn trăm tệ tiền phạt này là một con số rất lớn.

– Đúng, phải phạt bốn trăm, lập tức nộp mau, nếu không chúng tôi sẽ niêm phong nhà hàng này lại.

– Các người thật quá quắt.

Triệu Ca không thể nén giận được nữa, cắn răng cắn lợi nói.

– Triệu Ca, tôi đã nói rồi mà, đấu với tôi, thì cô không đủ sức đâu! Cô còn muốn mở tiệm ăn nữa không? Tôi nói cho cô biết, chỉ cần một ngày tôi còn ở Vũ Dương, thì quán của cô đừng hòng mà yên ổn được.

Lúc này, Trương Đại Bảo bước vào, huênh hoang nói.

Phạm Hồng Vũ cười khẩy một cái, nói:

– Nghe ý của câu này là, ở Vũ Dương này trưởng ban Trương là to nhất, anh muốn cho ai sống thì người đó được sống, còn bắt ai chết thì người đó phải chết sao?

Trương Đại Bảo ngoảnh đầu lại, nhìn Phạm Hồng Vũ một cái, nhếch mép cười nói:

– Cậu nhóc này là ai ấy nhỉ? Cậu muốn làm sứ giả bảo vệ hoa hay sao? Cậu còn non lắm.

Tôi nói cho cậu biêt, con đàn bà này hàng đát lắm rồi, nó thích nhất là những anh chàng ít tuổi đấy.

– Bốp!

Trương Đại Bảo vẫn chưa nói xong, bóng đen phía trước ……..

– Làm cái gì đấy?

– Mày dám đánh người à?

Như chọc vào tổ ong vò vẽ, mấy tên phòng Y tế liền rống lên, xông về phía trước.

Bịch một tiếng, Hạ Ngôn đập chai bia xuống bàn vỡ tung tóe, chạy đến bên cạnh Phạm Hồng Vũ, lạnh lùng nói:

– Không sợ chết thì lên đi.

Chai bia bị đập một nửa với những mảnh sắc nhọn, những người từng đánh nhau đều biết loại “ binh khí “ này còn đáng sợ hơn so với dao bình thường nhiều.

Trưởng ban Vương thấy tình hình căng thẳng như vậy, liền nói lớn:

– Này, các người làm cái gì đấy? Đây là con trai của Phó chủ tịch huyện Phạm, các người muốn làm gì?

Trưởng ban Vương vừa nói ra những lời này, là vì ông sợ nhỡ xảy ra chuyện gì thì ông ko thể gánh nổi trách nhiệm được.

– Phó chủ tịch huyện Phạm?

Câu nói này uy lực còn lớn hơn những chai bia đập dở với những mảnh sắc nhọn kia.

Mấy tên kia đang định xông đến, nghe thấy vậy thì lập tức dừng lại, sắc mặt biến đổi.

– Không sai, ba tôi là Phạm Vệ Quốc, mấy người các anh là ở ban nào của phòng Y tế huyện?

Phạm Hồng Vũ nhìn người đàn ông cao to, hỏi.

– Cái này, hì hì, cậu Phạm, cái này, chỉ là hiểu lầm thôi…

Người đàn ông cao lớn này ko hổ danh là cán bộ của đơn vị chấp pháp, sắc mặt biến đổi nhanh hơn chớp, đang từ hung hãn trong nháy mắt đã chuyển thành nụ cười, sau đó còn cúi người trước Phạm Hồng Vũ nữa.

Tuy mới đầu còn chưa biết thật giả thế nào, nhưng việc này cứ phải cẩn thận thì hơn.

Hơn nữa, lần này đến đây cũng chỉ vì “ chấp pháp “ mà đến chứ ko phải vì việc riêng của mình.

Nếu như vì Trương Đại Bảo mà đắc tội với con trai của Phó chủ tịch huyện thì chẳng đáng chút nào,

Phạm Hồng Vũ chau mày nói:

– Hiểu lầm? Tôi thấy hình như đâu phải vậy.

Mấy người hôm nay đến kiểm tra, hình như có vẻ quá lỗ mãng rồi đấy.

Vị trưởng ban Trương này, nếu như tôi nhớ không nhầm thì là cán bộ của phòng Cơ khí nông nghiệp, chẳng có liên quan gì đến phòng Y tế các người cả.

Vì sao anh ta cũng đến kiểm tra chứ? Việc này có chút kỳ lạ đây, về nhà tôi hỏi ba tôi xem là phòng Cơ khí nông nghiệp bắt đầu ‘liên kết’ với phòng Y tế từ bao giờ?

Trương Đại Bảo kinh ngạc trợn tròn mắt, nhất thời quên luôn cả đau đớn trên mặt, vội vàng cung kính nhìn Phạm Hồng Vũ, cười làm lành nói:

– Phạm công tử, xin lỗi xin lỗi, hôm nay tôi không biết cậu ăn cơm ở đây, hiểu lầm hiểu lầm…

– Anh Trương, việc hôm nay anh phải cho tôi một câu trả lời hợp lý, cách làm việc này rất không hợp pháp.

Ức hiếp người khác, anh tính thế nào đây?

– Dạ, tại tôi có mặt như mù…

Trương Đại Bảo đổ mồ hôi lạnh.

– Về nhà suy nghĩ cho kỹ.

Huyện Vũ Dương này không phải do nhà họ Trương các anh lập nên.

Sau này tôi hy vọng không phải chứng kiến chuyện này xảy ra nữa, hiểu chưa?

– Dạ, dạ, xin lỗi xin lỗi.

Trương Đại Bảo bái Phạm Hồng Vũ một cái rồi nhanh chóng chuồn đi.

Mấy người của Phòng y tế vẫn lúng túng đứng ở trong quán, không biết nên làm thế nào cho phải.

– Mấy người cũng về đi, sau này nên ít giao du với Trương Đại Bảo thôi, chẳng tốt đẹp gì đâu.

Phạm Hồng Vũ khoát tay nói.

– Vâng, vâng…

Mấy người kia vội vàng lủi mất.

– Thật lố bịch.

Nhìn mấy người này Hạ Ngôn nhổ luôn một bãi nước bọt xuống đất.

Triệu Ca cắn môi, nước mắt cô đã chảy dài

Đào Tiểu Vũ eBook

Tải eBook tại:

Đọc truyện Online – Chương 14: Muốn đẩy Phó bí thư Khâu đi, không dễ dàng như vậy đâu.


Chương 14: Muốn đẩy Phó bí thư Khâu đi, không dễ dàng như vậy đâu!

Ăn cơm xong, buổi chiều Phạm Hồng Vũ chính thức đi làm.

Sau khi tan ca, Phạm Hồng Vũ trở về đại viện Huyện ủy, dự định lấy mấy bộ quần áo để về nhà máy.

Điều kiện của nhà tập thể nhà máy, đương nhiên là sẽ không được ở phòng riêng giống như ở Đại viện Huyện ủy.

Phạm Hồng Vũ tự nhủ, những ngày tiếp theo của mình sẽ khó khăn đây.

Phạm Vệ Quốc và Quản Lệ Mai chắc chắn sẽ chẳng vui vẻ gì, ở nhà, ngày nào cũng giáp mặt, nhìn thấy vẻ buồn bã của ba mẹ, cảm giác rất không thoải mái.

Cứ trốn ở trong nhà máy, mắt không nhìn thấy thì trong lòng cũng đỡ thấy phiền.

Điều khiến Phạm Hồng Vũ ngạc nhiên chính là, trở về nhà lần này, Quản Lệ Mai lại tỏ ra rất vui mừng, nói:

– Hồng Vũ, hôm nay con đi làm rồi à?

Hắn bị điều từ Văn phòng Địa ủy đến nhà máy Cơ khí nông nghiệp, việc như vậy đương nhiên không thể giấu được ba mẹ.

Bất luận như thế nào, Thái Dương sẽ gọi điện cho Phạm Vệ Quốc để thông báo tình hình.

Quan hệ giữa Thái Dương và Phạm Vệ Quốc từ trước tới nay đều rất tốt.

Mọi người đều là cán bộ mà Khâu Minh Sơn tín nhiệm.

– Vâng ạ, mẹ, con đã đi làm rồi, ở ban Nhân sự, cùng phòng với chú Vương và Kiều Phượng.

Quản Lệ Mai cười nói:

– Thế thì tốt rồi, lão Vương là người rất tốt…

Nói đến đây, Quản Lệ Mai do dự một chút, sau đó nói tiếp:

– Tuy nhiên Kiều Phượng….Hồng Vũ à, con là con trai, lại còn trẻ, chú ý đừng có gần gũi quá với đồng nghiệp nữ nhé. Ảnh hưởng không tốt đâu.

Phạm Hồng Vũ chỉ cười.

Hắn hiểu ý của mẹ.

Những người con gái bình thường thì chẳng sao, nhưng danh tiếng của Kiều Phượng không được tốt cho lắm.

Quản Lệ Mai lo rằng nếu như giữa Phạm Hồng Vũ và Kiều Phượng xảy ra chuyện gì thì sẽ có ảnh hưởng rất xấu, mà Phạm Hồng Vũ lại trẻ tuổi như vậy, tương lai còn dài, nếu như quá gần gũi với những đứa con gái như Kiều Phượng, thì sẽ làm hỏng đi danh tiếng của hắn.

Hơn nữa, chẳng may bị Kiều Phượng quấn lấy thì sẽ hỏng hết chuyện.

– Mẹ, mẹ cứ yên tâm đi, con biết mà,

Thế thì được.

Thôi, con đi rửa chân tay đi, đợi Hồng Thái về là ăn cơm thôi.

– Phạm Hồng Thái là em gái của Phạm Hồng Vũ, năm nay mười sáu tuổi, đang học cấp ba.

Phạm Hồng Vũ đi vào rửa tay xong, liền hỏi mẹ:

– Mẹ, ba đâu rồi ạ? Ba không về ăn cơm à?

– Ba con đi địa khu rồi?

– Đi địa khu? Đi họp hay sao hả mẹ?

Quản Lệ Mai chần chừ một chút, sau đó gật gật đầu.

Phạm Hồng Vũ biết, Phạm Vệ Quốc đi địa khu, có lẽ không phải là đi họp.

Việc này của hắn có lẽ đã trở nên nghiêm trọng rồi, Lương Quang Hoa chưa tìm ra kẻ “đứng đằng sau” chuyện này thì e rằng vẫn chưa chịu buông tha.

Vốn việc Phạm Hồng Vũ sửa bài viết của Khâu Minh Sơn đối với Lương Quang Hoa không phải là việc xấu gì.

Tư tưởng của bài viết, Lương Quang Hoa cũng đã nhiều lần nhấn mạnh.

Khâu Minh Sơn “thay đổi lề lối”. chứng mình tính chính xác của Lương Quang Hoa càng cao, cho nên Lương Quang Hoa phải là người vui mừng mới đúng.

Mấu chốt ở chỗ, đây không phải là ý của Khâu Minh Sơn, mà là của Phạm Hồng Vũ.

Đây chính là vấn đề, Lương Quang Hoa thân là Bí thư Địa ủy, không thể tha thứ cho một cấp dưới có một “thế lực đen” đứng sau như vậy.

Hôm nay dám sửa bài viết của Khâu Minh Sơn, không biết ngày mai sẽ còn làm ra việc gì nữa.

Nhân vật quyền lực không thể chấp nhận được việc, dưới sự “thống trị” của mình lại có một thế lực lớn hơn mình tồn tại.

Trước kia quan hệ giữa Khâu Minh Sơn và hắn luôn khiến cho Lương Quang Hoa canh cánh trong lòng, giờ đây lại mọc ra một “thế lực đen” hiểm ác nữa thì có thể chịu nổi sao?

Phạm Vệ Quốc là bố của Phạm Hồng Vũ, đương nhiên sẽ trở thành mối nghi ngờ lớn nhất.

Thấy Phạm Hồng Vũ thất thần, Quản Lệ Mai liền an ủi:

– Hồng Vũ à, con đừng suy nghĩ nhiều nữa.

Chuẩn bị ăn cơm thôi.

Cứ vui vẻ mà sống.

Phạm Hồng Vũ gật gật đầu, ngồi xuống chỗ bàn ăn cơm.

Một lát sau, Phạm Hồng Thái về nhà.

Cô bé mặc một bộ đồ thể thao giản dị, mái tóc ngang vai khiến cô trở nên hoạt bát đáng yêu hơn.

Vừa mới đẩy cửa vào nhà cô bé đã lên tiếng:

– Anh hai, anh đi làm rồi à, thật tốt quá.

Đối với đứa em gái này, Phạm Hồng Vũ vẫn rất quý mến, lập tức cười gật đầu.

Không khí của bữa cơm rất hòa hợp, Quản Lệ Mai rang một đĩa thịt gà lớn, thỉnh thoảng gắp thức ăn cho Phạm Hồng Vũ, miệng nói:

– Hồng Vũ, con đang tuổi lớn, ăn nhiều vào một chút.

Thậm chí ngay cả Phạm Hồng Thái cũng gắp thức ăn cho hắn.

– Mẹ…

Sống mũi Phạm Hồng Vũ có chút cay cay.

Hắn biết, trong lòng Quản Lệ Mai lúc này đang rất dày vò.

Con trai bị giáng chức, tiền đồ của chồng có thể sẽ gặp chắc trở, bà không thể không nóng lòng được.

Lúc này, mẹ vẫn không một câu trách cứ hắn, mà ngược lại còn lo lắng quan tâm cho hắn như vậy, thật khiến cho áp lực trong lòng hắn trở nên quá lớn.

Người thân thì mãi vẫn là người thân, gia đình vẫn mãi là gia đình, bất kể bên ngoài có sóng gió thế nào, thì gia đình và người thân mãi mãi là nơi mà hắn cảm thấy bình yên nhất.

Đến đứa em gái mười sáu tuổi cũng rất hiểu chuyện, không động đến chuyện “thương tâm” của hắn.

– Hồng Vũ, mẹ vẫn phải nhắc con rằng, đừng có suy nghĩ quá nhiều, làm việc cho thật tốt, sống một cuộc sống vui vẻ…

Quản Lệ Mai nhìn ra được tâm tư của con trai mình, khẽ cười nói.

– Haiz, mẹ, mẹ ăn thịt gà đi, Hồng Thái, em cũng ăn đi.

Phạm Hồng Vũ nhẹ nhàng gật đầu, sau đó gắp thịt gà cho mẹ và em gái.

Phạm Hồng Vũ vốn định cơm nước xong thì trở về nhà máy, Hạ Ngôn vẫn đang đợi hắn đi trượt pa-tanh.

Thời điểm năm 1986, ở phố huyện căn bản không có trò giải trí gì, năm ngoái ở Đại Kiều có xây một sân trượt pa –tanh, lập tức trở thành nơi tụ tập của giới trẻ.

Bất kể là ngày hay đêm thì người đến vẫn rất đông, việc kinh doanh ở đó vô cùng tấp nập.

Tuy nhiên, hiện tại Phạm Hồng Vũ đã thay đổi chủ ý, hắn quyết định ở nhà đợi Phạm Hồng Vũ trở về, hỏi tình hình địa khu một chút rồi tính sau.

Cơm nước xong, Phạm Hồng Thái đi vào phòng học bài, Quản Lệ Mai thu dọn bát đĩa, sau đó đi ra phòng khách xem ti vi.

Phạm Hồng Vũ ngồi bên cạnh mẹ, cùng xem bộ phim “ Thiên Long Bát Bộ chi Lục Mạch Thần Kiếm “ của HongKong sản xuất năm 1982, nhìn thấy cảnh quay và dàn diễn viên, Phạm Hồng Vũ chẳng có chút hứng thú nào, còn Quản Lệ Mai thì lại xem rất chăm chú.

Khoảng tám giờ tối, Phạm Vệ Quốc mới về nhà với vẻ mặt mệt mỏi.

– Ba, ba đã về rồi ạ.

Phạm Hồng Vũ vội vàng đứng dậy, đi ra đón ba, xách giúp ông chiếc cặp công văn.

Quản Lệ Mai cũng đứng dậy:

– Anh, chắc anh chưa cơm nước gì đúng không? Em đi hâm nóng thức ăn cho anh nhé.

Phạm Vệ Quốc lắc đầu, nói:

– Anh ăn rồi, Phó bí thư Khâu mời anh đi ăn.

Ánh mắt của Quản Lệ Mai lập tức sáng lên, vui mừng nói:

– Phó bí thư Khâu mời anh đi ăn?

Đây chính là một thông tin tốt.

Tuy rằng Quản Lệ Mai bề ngoài luôn bình tĩnh để động viên con, nhưng trong lòng vẫn luôn lo lắng.

Người phụ nữ nào mà không quan tâm đến sự nghiệp của chồng con chứ?

Phạm Hồng Vũ ‘ừ’ một tiếng, không nói gì thêm nữa, nhẹ nhàng ngồi xuống ghế salon, sau đó đưa tay lên day day huyệt Thái Dương, vẻ mặt trông rất mệt mỏi.

Trong lòng Quản Lệ Mai bỗng nhiên xuất hiện một dự cảm bất thường, tuy nhiên vẫn cố nén trong lòng, đi rót cho Phạm Vệ Quốc một cốc trà, nhẹ nhàng đặt lên bàn.

– Ba, có phải Bí thư Lương tìm ba không?

Phạm Hồng Vũ trực tiếp hỏi.

Phạm Vệ Quốc ngồi thẳng thân mình, liếc nhìn con trai môt tiếng, khẽ vuốt cằm.

– Vậy, Bí thư Lương nói gì vậy anh?

Quản Lệ Mai vội vàng hỏi.

Phạm Vệ Quốc cười khổ nói:

– Hi hi, Bí thư Lương nghi ngờ anh đứng sau lưng chỉ đạo Hồng Vũ.

Quản Lệ Mai không kìm nổi, liền kêu lên:

– Sao lại như vậy chứ? Việc này anh còn không biết cơ mà…Hồng Vũ, con có giải thích rõ với Bí thư Lương không?

Phạm Hồng Vũ cười nhạt nói:

– Mẹ, căn bản là không có chuyện gì xảy ra cả.

Bài viết đó con không sửa, mà là do Phó bí thư Khâu tự viết, con chỉ giúp ông ấy gửi bản thảo thôi.

Quản Lệ Mai lập tức mở to hai mắt nhìn, có chút khó hiểu.

Trước đó không lâu không phải Phạm Hồng Vũ đã thừa nhận chuyện này rồi sao? Sao bây giờ lại phủ nhận như vậy?

Phạm Vệ Quốc nhướn mày, hỏi:

– Bí thư Lương đã trực tiếp hỏi con?

– Vâng.

Phạm Hồng Vũ chắc chắn đáp.

– Con trả lời ông ta như vậy?

– Vâng!

– Hồng Vũ à, không phải con nói bài viết đó là do con sửa hay sao? Sao lại…

Quản Lệ Mai hoàn toàn không hiểu ra sao cả.

Phạm Hồng Vũ cười nói:

– Mẹ, bài viết này hiện tại cũng đã được đăng trên “Quần Chúng nhật báo” rồi.

– Hả?

Quản Lệ Mai giật mình, đã có chút hiểu sự “lật lọng” của con trai mình rồi.

Quần Chúng nhật báo là tờ báo lớn của Đảng, nếu bài viết đó đã được đăng với danh nghĩa của Khâu Minh Sơn mà giờ nói nó là bút tích của Phạm Hồng Vũ thì nó còn ra cái gì nữa.

Bí thư Lương không buông tha chuyện này, ý đồ lớn nhất e rằng không phải ở điểm này.

Bất luận Khâu Minh Sơn có tư tưởng hay quan niệm như thế nào, đối với Lương Quang Hoa mà nói đều không quan trọng, điều quan trọng chính là, Khâu Minh Sơn đã tạo ra một sự uy hiếp đối với ông ta.

Nếu như có thể đẩy được Khâu Minh Sơn ra khỏi địa khu Ngạn Hoa, thì đó mới điều hợp với tâm ý của Lương Quang Hoa.

Phạm Vệ Quốc trầm ngâm nói:

– Việc này, Phó bí thư Khâu có biết hay không?

– Biết ạ!

Phạm Hồng Vũ đáp.

Phạm Vệ Quốc lại dựa vào ghế sô pha, lấy bao thuốc trong túi áo ra, Phạm Hồng Vũ vội vàng châm lửa cho ba.

Phạm Vệ Quốc hít từng hơi, trầm ngâm một hồi không nói gì.

Đến khi hút xong điếu thuốc, ông mới ngồi thẳng người dí đầu thuốc vào trong gạt tàn, liếc mắt nhìn Phạm Hồng Vũ một cái, vẻ mặt rất nghiêm túc.

– Hồng Vũ, con nhất định phải nhớ cho kỹ, con không sửa bài viết đó.

Bất kể ai hỏi tới, con cũng phải trả lời như vậy, biết chưa?

– Con biết rồi.

Phạm Hồng Vũ đáp, sau đó nhẹ nhàng cười.

– Ba, ba yên tâm đi.

Bất kể là ai, nếu như muốn đẩy Phó bí thư Khâu ra khỏi Địa khu Ngạn Hoa thì đều không dễ dàng đâu.

Phạm Hồng Vũ thân mình khẽ động, hai hàng lông mày lại dựng lên, nhìn về phía Phạm Hồng Vũ.

Phạm Hồng Vũ nhẹ nhàng gật đầu, vẻ mặt vẫn rất bình tĩnh.

Đào Tiểu Vũ eBook

Tải eBook tại:

Đọc truyện Online – Chương 15: Đào hoa?


Chương 15: Đào hoa?

Ngày đi làm thứ ba, Phạm Hồng Vũ đã “thăng quan” rồi, từ đồng chí Phạm Hồng Vũ biến thành “Phó trưởng ban Phạm”.

Thì ra là Giám đốc nhà máy Ngô đi công tác trở về, thấy lão Vương báo cáo như vậy, liền đánh tiếng để Phạm Hồng Vũ đảm nhiệm chức Phó trưởng ban Nhân sự.

Giám đốc Ngô và Quản Lệ Mai là đồng nghiệp lâu năm của nhau, có thể nói là ông đã chứng kiến Phạm Hồng Vũ lớn lên, Phạm Hồng Vũ còn là cán bộ từ cơ quan Địa ủy xuống rèn luyện, nói thế nào thì cũng phải treo một cái “quan hàm” mới được.

Còn việc này có đắc tội với lãnh đạo Địa ủy hay không thì Giám đốc Ngô không quan tâm.

Khoảng cách giữa lãnh đạo Địa ủy và ông quá xa, với không tới, mà lão Ngô cũng không muốn với.

Đồng chí Phạm Hồng Vũ biến thành Phó trưởng ban, điểm tốt trực tiếp nhất chính là mỗi tháng được thêm hơn hai mươi tệ tiền phụ cấp trực đêm.

Cán bộ trực ca đêm, từ nhiều năm đã hình thành một quy tắc.

Đầu những năm sáu mươi, nhà máy Cơ khí nông nghiệp vô cùng náo nhiệt, phải làm hai ca thì mới có thể hết việc được.

Bắt đầu từ thời điểm đó, nhà máy sắp xếp cho cán bộ làm ca đêm, quy định này đưa xuống cho đến tận bây giờ vẫn chưa thay đổi.

Cán bộ của nhà máy, chỉ cần có “quan hàm”, bất kể là nam hay nữ, một tháng đều được phân công bốn buổi làm ca đêm, ngày hôm sau không được nghỉ bù, như vậy mỗi ca được trợ cấp 5 tệ.

Thời điểm năm 1986, mỗi tháng hai mươi tệ cũng được coi là một khoản thu nhập nho nhỏ rồi.

Những cán bộ mới vào, lương tháng còn chưa nổi sáu mươi tệ một tháng!

Hơn nữa, nói là làm ca đêm, nhưng cơ bản chỉ là hình thức, cán bộ có thể đến phòng trực ban mà ngủ, hoặc có thể về nhà ngủ, chẳng có ai để ý cả.

Nói trắng ra, đơn giản chỉ là vì để việc cấp cho cán bộ hai mươi tệ mỗi tháng, trở nên danh chính ngôn thuận mà thôi.

Ban Nhân sự không nhiều việc như vậy.

Trước đây một Trưởng ban một cán sự đã chẳng có việc gì làm, hiện tại còn thêm một vị Phó trưởng ban nữa, ngoài việc lúc nói chuyện phiếm được thêm một cái miệng góp vui thì chẳng có tác dụng gì cả.

Kiều Phượng lại tỏ ra khá thích thú việc này.

Trưởng ban Vương chất phác ít lời, tuổi lại lớn hơn những mười mấy tuổi, căn bản không có tiếng nói chung với Kiều Phượng.

Văn phòng của ban Nhân sự lúc nào cũng yên lặng, đôi khi khiến cho Kiều Phượng cảm thấy khó chịu.

Hiện giờ có thêm một người trẻ tuổi như Phạm Hồng Vũ đến, chắc chắn phòng làm việc sẽ trở nên náo nhiệt hơn.

Kiều Phượng thường xuyên hỏi tình hình của tỉnh thành và thị xã Ngạn Hoa, Phạm Hồng Vũ đã có ba năm học ở tỉnh thành, trong con mắt của người dân huyện Vũ Dương thì Hồng Châu là một thành phố rất lớn.

Tuy nhiên, điều mà Kiều Phượng quan tâm là trên tỉnh người ta đang thịnh hành mốt quần áo, dày dép, đồ trang điểm gì.

Những điều này thì Phạm Hồng Vũ không hiểu rõ lắm, cho nên cái gì hắn cũng nói là không biết.

Những lúc như vậy, Kiều Phượng đều cười khanh khách, hoặc là lấy tay vuốt tóc, hoặc sờ hai má…

Phạm Hồng Vũ vóc dáng cao lớn, đẹp trai phong độ, tất cả các cô gái trẻ đều bị hấp dẫn bởi vẻ ngoài của hắn.

Hôm nay, Trưởng ban mới ra ngoài, Kiều Phượng liền dứng dậy, tiếng giày lộp cộp lộp cộp đi đến chỗ bàn làm việc của Phạm Hồng Vũ, mặt dí sát lại, cười hì hì nói:

– Này, tôi nói cho cậu nghe chuyện này…

Trông bộ dạng của cô có chút thần bí.

Dáng người của Kiều Phượng không tệ, hôm nay cô mặc một chiếc áo len mỏng màu đỏ, cúi đầu xuống, khiến cho đôi gò bồng đảo càng trở nên đồ sộ hơn, dí sát như vậy, như thể “đập” vào mắt Phạm Hồng Vũ vậy.

Phạm Hồng Vũ không kìm nổi, hơi ngửa người ra đằng sau, cười nói:

– Có chuyện gì vậy?

Hắn quả thật không thích tiếp cận quá mức với Kiều Phượng như vậy.

Thứ nhất, bởi vì Kiều Phượng không phải là mẫu con gái mà hắn thích.

Thứ hai, trong trí nhớ của Phạm Hồng Vũ thì sau này Kiều Phượng sẽ lấy Phương Văn Phong.

Đây chính là “đại án” của nhà máy Cơ khí nông nghiệp này, sau khi vợ con của Phương Văn Phong tự sát thì Kiều Phượng mới gả cho Phương Văn Phong.

Đối với bà xã tương lai của Phương Văn Phong, Phạm Hồng Vũ cảm thấy nên giữ khoảng cách thì tốt hơn.

– Chậc chậc…

Kiều Phượng không nói vội, mà liên tục lắc đầu, trong ánh mắt lộ ra vẻ trêu tức, cười nói:

– Phó trưởng ban Phượng, cậy sợ cái gì vậy? Sợ tôi ăn thịt cậu à? Nói thật nhé, nếu như tôi nhỏ tuổi hơn cậu thì chắc chắn tôi sẽ tán tỉnh cậu.

Nhưng mà hiện tại, tôi tự biết rõ bản thân mình, cậu cứ yên tâm đi, tôi không có ý đồ gì với cậu đâu…hi hi.

Phạm gia của cậu cao quý như vậy, tôi biết là mình không thể vào đó được mà.

Phạm Hồng Vũ lập tức trở nên bối rối.

Kiếp trước, Phạm Cảnh Quan được cho là có kiến thức rộng rãi, kiểu phụ nữ mạnh mẽ nào cũng đã từng gặp qua.

Nhưng lại không có cô đồng nghiệp Kiều Phượng này.

– Chị Kiều, đừng nói đùa nữa, nói đi, chuyện gì thế?

Phó trưởng ban Phạm chỉ có thể nói lảng sang chuyện khác.

– Cậu ấy à, thật là đào hoa đấy.

Triệu Ca nhắn với cậu là, tối nay đến chỗ cô ấy ăn cơm.

Kiều Phượng cười hì hì nói.

Phạm Hồng Vũ cười đáp:

– Hay đấy, nhưng làm gì mà mời khách vậy?

Kiều Phượng nói:

– Cậu không biết thật hay giả vờ không biết đấy? Chính vì hôm trước êm đẹp như vậy nên hôm nay người ta mới mời cậu đi ăn đấy.

Hôm đó, nếu như không có cậu thì cô ấy nhất định sẽ thua thiệt lớn, những bốn trăm tệ cơ mà.

Tuy nhiên từ nay về sau, quán của cô ấy sẽ không có ai dám đến quấy rối nữa, người con gái mà nhị công tử của Phó chủ tịch huyện Phạm nhắm trúng rồi thì có ăn gan báo cũng chẳng có ai dám đến quấy rối nữa đâu.

Phạm Hồng Vũ lập tức trở nên nghiêm nghị nói:

– Chị Kiều, đừng nói đùa như vậy.

Bản thân Phạm Hồng Vũ thì không sao cả, kiếp trước nhiều năm làm cảnh sát hình sự, Phạm Hồng Vũ đã sớm trở thành kẻ lõi đời rồi, lời đồn đại nào cũng không để trong lòng.

Thân là cảnh ssats hình sự, ngày ngày phải đụng chạm với các mặt của xã hội, bị đồn một chút, thì cũng chẳng làm sao.

Tuy nhiên, liên quan đến “danh tiết” của Triệu Cam Phạm Hồng Vũ cảm thấy không thển phớt lờ được.

Mặc dù ‘thanh danh’ của Triệu Ca vốn đã không tốt rồi, nhưng đó là chuyện của người khác, không phải là do Phạm Hồng Vũ hắn gây ra.

Kiều Phượng liền vuốt tóc, miệng nói:

– Nhìn cậu căng thẳng kìa, chỉ đùa cậu chút thôi mà, làm gì phải căng thẳng như vậy chứ? Tuy nhiên, tôi nói với cậu này, cậu có thể ngăn được miệng tôi nói, nhưng có ngăn được miệng của đám Trương Đại Bảo kia không? Tên đó là một đống rác, lời nào cũng có thể nói ra được, việc gì cũng có thể làm được.

Tôi đoán, việc giữa cậu và Triệu Ca sớm đã bị chúng truyền đi rồi.

Phạm nhị công tử vì bảo vệ một bà chủ xinh đẹp phong lưu, nên đã giáng cho Trưởng ban Trương ở phòng Nông nghiệp một cái bạt tai, cậu nói xem tin đồn này có giật gân hay không?

Phạm Hồng Vũ không khỏi sửng sốt, lập tức lắc lắc đầu.

Những điều mà Kiều Phượng nói đều rất đúng.

Lúc ấy tức giận, nên đã giáng cho Trương Đại Bảo một cái tát.

Giờ nghĩ lại, e rằng sẽ có chuyện như Kiều Phượng vừa nói thật, nhất là đối với loại người như Trương Đại Bảo.

– Người khác nói như thế nào, tôi không quản được.

Còn chúng ta không nên ồn ào lên, chị thấy có đúng không?

Một lúc sau, Phạm Hồng Vũ thành khẩn nói.

Thấy Phạm Hồng Vũ tưởng thật, Kiều Phượng liền đứng thẳng người lên nói:

– Cậu cứ yên tâm đi, người của nhà máy này sẽ không đồn đại lung tung đâu.

Mọi người đều rất thông cảm cho Triệu Ca.

Tuy nhiên, nói đi thì cũng phải nói lại, chuyện này đối với Triệu Ca mà nói cũng không phải là chuyện gì xấu cả.

Ít nhất còn có thể lấy cậu làm tấm bùa hộ mệnh, mặc dù việc này khiến cậu chịu thiệt thòi một chút.

Có tiếng mà chẳng hề có miếng.

Câu trước, Phạm Hồng Vũ nghe xong thì gật đầu lia lịa, còn câu cuối cùng này lại khiến cho hắn cảm thấy sửng sốt.

Giống như Phạm Hồng Vũ đang có ý định đối với Triệu Ca vậy.

Chỉ có điều, Kiều Phượng nói chuyện, từ trước đến giờ đều với cái giọng như vậy, Phạm Hồng Vũ cũng không thèm so đo nhiều với cô.

– Cũng may, mà tôi chưa được miếng gì.

Phạm Hồng Vũ cười khổ nói.

Kiều Phượng vốn định đi rồi, vừa nghe thấy vậy liền quay mặt lại, trêu ghẹo nói:

– Nói như vậy, đúng là Phó trưởng ban Phạm động tâm thật rồi.

Tôi đã nói rồi mà, Hồng Vũ, dựa theo kinh nghiệm của tôi, chỉ cần cậu muốn “ăn” thì chắc chắn là có thể “ăn” được thôi.

Một nhân tài như cậu, Triệu Ca mà không động lòng mới là lạ đấy!

Phạm Hồng Vũ lập tức nghẹn họng nhìn trân trối.

Óc liên tưởng của Kiều Phượng này thật là nhanh nhạy.

Còn nói dựa vào kinh nghiệm của cô nữa chứ!

Theo trí nhớ của Phạm Hồng Vũ, thanh danh của Triệu Ca bị hủy hoại bởi những lời đồn đại như vậy.

Biệt danh “chén lớn” của Kiều Phượng này quả là đúng với con người cô.

Xét cho kỹ thì hai người hoàn toàn không thể so sánh được với nhau.

Phạm Hồng Vũ nếu như muốn “ăn” Kiều Phượng thì chỉ cần “há miệng” ra là có thể ăn được.

Phạm Hồng Vũ tin, chỉ cần mình lộ ý ra là Kiều Phượng sẽ bám lấy mình ngay.

Nhưng đối với Triệu Ca thì không có khả năng đó.

Nếu như Triệu Ca là loại người như vậy thì hồi đó đã đáp ứng Trương Đại Bảo rồi.

– Được rồi được rồi, chị Kiều, chị đừng có lôi tôi ra làm trò đùa nữa.

Chút nữa là Trưởng ban Vương về rồi đấy, chúng ta đi làm việc thôi.

– Làm việc gì? Có việc gì để làm chứ.

Kiều Phượng bĩu môi, nói.

– À mà tôi nhắc lại nhé, tối nay cậu qua bên đó đi, đừng để cho người ta phải chờ đấy nhé.

Phạm Hồng Vũ kinh ngạc hỏi lại:

– Sao thế, chị không đi cùng à?

Lẽ ra, Triệu Ca nhắn qua Kiều Phượng, về tình về lý, cho dù chỉ là khách sáo thì cũng phải mời Kiều Phượng một câu mới phải chứ.

Kiều Phượng cười nói:

– Cô ấy cũng mời tôi, tuy nhiên tôi nhìn ra được đây không phải xuất phát từ trong lòng.

Người ta căn bản chỉ muốn mời cậu đi thôi, tôi đi theo làm gì cho vô duyên.

Cậu cứ yên tâm mà đi đi.

Phạm Hồng Vũ cười, không nói gì nữa.

Đào Tiểu Vũ eBook

Tải eBook tại:

Đọc truyện Online – Chương 16: Dự cảm bất lành

Nhìn bàn thức ăn được bày biện tỉ mỉ, sau đó nhìn ra bầu trời lúc này đã tối đen, Triệu Ca không khỏi cười khổ mấy tiếng.

Xem ra Phạm Hồng Vũ không đến thật rồi.

Ban đầu can đảm nhờ Kiều Phượng nhắn giúp, mời hắn đến ăn một bữa cơm.

Bất kể thế nào, người ta cũng đã giúp đỡ mình như vậy, mình cũng phải thể hiện một chút tâm ý thì mới phải.

Trước đây khi vẫn làm trong nhà máy, thì giữa hai người có một khoảng cách chênh lệch đáng kể.

Mình là con nông dân, người ta là con của cán bộ.

Sau này Phạm Vệ Quốc liên tục thăng chức, trở thành lãnh đạo chủ chốt ở huyện, Phạm Hồng Vũ lại đi học đại học, khoảng cách đó càng trở nên lớn hơn.

Thật ra, Triệu Ca đã chuẩn bị tâm lý rằng Phạm Hồng Vũ không đến rồi.

Chỉ có điều, biết vậy nhưng trong lòng vẫn cảm thấy mất mát điều gì đó.

Hóa ra, cảm giác bị người ta không thèm để ý đến lại khó chịu như vậy.

Triệu Ca thở dài, đứng dậy, chuẩn bị mang mấy đĩa thức ăn đi hâm nóng lại, một mình mình ăn cho xong chuyện.

Hơn 5 giờ cô đã nấu xong xuôi cả rồi, giờ đã là bảy giờ, vì thế thức ăn nguội hết cũng là điều dễ hiểu.

Đúng lúc này, bên ngoài cửa vang lên tiếng chuông xe đạp.

Triệu Ca lập tức buông bát đĩa xuống, chạy nhanh ra cửa.

Ngoài cửa, không phải Phạm Hồng Vũ thì là ai.

– Thế nào? Tối nay không mở cửa hàng à? Tôi cố ý đến muộn một chút, vì sợ chị bận quá đấy.

Phạm Hồng Vũ khóa xe đạp lại, sau đó đi vào nói.

Hóa ra là như vậy.

Không ngờ người ta lại suy nghĩ cho mình như vậy.

Triệu Ca thở phào một hơi, tự nhiên cười nói:

– Tiểu Hoa về nhà rồi, một mình tôi làm không nổi, nên cũng nghỉ cả chiều.

Lời này của Triệu Ca chỉ đúng một nửa.

Thật ra vì để “mở tiệc chiêu đãi” Phạm Hồng Vũ, nên cô đã đóng cửa cả chiều.

Bằng không, Phạm Hồng Vũ đến mà thấy khách ra khách vào, mình thì chân tay luống cuống, không có ai tiếp đãi Phạm Hồng Vũ, thì còn nói chuyện gì nữa chứ.

– Sớm biết như vậy thì tôi đã đến sớm hơn rồi, phụ giúp chị một tay.

Đóng quán một buổi, tổn thất cũng không nhỏ nhỉ.

Triệu Ca mỉm cười, thở dài nói:

– Cái này thì không dám đâu, tôi đâu dám để cậu làm trợ thủ chứ? Như vậy thì quá là thất lễ rồi…Thật ra cũng không có tổn thất gì mấy đâu, tiền thì kiếm bao giờ mới đủ được.

Mấy ngày nay khách khứa cũng bình thường, dừng nửa ngày cũng không lo lắm…Nào mau vào đi.

Phạm Hồng Vũ liền đi vào trong quán, bên trong quán đã được thu dọn sạch sẽ gọn gàng, hai ngọn huỳnh quang chiếu xuống, khiến quán ăn trở nên vô cùng sáng sủa.

Phạm Hồng Vũ không khỏi gật đầu nói:

– Cái này hay.

Có những quán nhỏ, buổi tối chỉ thắp một bóng đèn lờ mờ, khách vào cũng đã không thoải mái rồi.

Sáng một chút thì tốt hơn.

Triệu Ca cười nói:

– Điện thắp thì cũng chỉ mất thêm mấy đồng, nếu như tiết kiệm quá, khách hàng không ấn tượng nữa, thì có khi còn thiệt hơn…Phó trưởng ban Phạm, mời ngồi đi.

Phỏng chừng Triệu Ca đã biết việc Phạm Hồng Vũ được “thăng quan” từ miệng Kiều Phượng rồi.

Phạm Hồng Vũ liền cười nói:

– Cái danh xưng Phó trưởng ban này, xin miễn cho, đừng có chê cười tôi như vậy.

Triệu Ca nghiêm mặt nói:

– Phó trưởng ban cũng là lãnh đạo, danh xưng này không thể dùng tùy tiện đâu.

Một Trưởng ban nho nhỏ đã có thể hủy hoại cả đời cô rồi.

Quan chức của quốc gia này, đều như vậy cả.

Phạm Hồng Vũ khoát tay nói:

– Chị Ca Nhi, chúng ta cùng nhau lớn lên từ bé, mười mấy năm bằng hữu, gọi như vậy trong lòng tôi cảm thấy rất không thoải mái.

– Được rồi, lúc không có ai thì tôi sẽ gọi tên cậu nhé.

Nào, Hồng Vũ, cậu cứ ngồi trước đi, tôi đi hâm nóng đồ ăn một chút, nguội hết cả rồi.

Nhìn đống đồ ăn nguội ngắt trên bàn, Phạm Hồng Vũ mới biết Triệu Ca đã đợi mình rất lâu rồi.

Tuy rằng chỉ là hai người ăn, nhưng Triệu Ca cũng đã chuẩn bị tới bốn món ăn mặn và một món canh, thành ý mười phần.

– Không phải làm gì đâu.

Dù sao thời tiết cũng không lạnh lắm.

Triệu Ca do dự một chút, lập tức gật đầu nói:

– Vậy được, món ăn cho vào đảo lại thì cũng không còn vị tươi ngon nữa.

Rất xin lỗi, Hồng Vũ.

Phạm Hồng Vũ lắc đầu nói:

– Chị Ca Nhị, chúng ta không cần phải như vậy có được không? Chị càng khách khí, tôi càng thấy không tự nhiên, càng cảm thấy xa lạ.

Cứ như trước đây, lúc nào cũng đòi chị nướng khoai lang cho ăn, không hề khách khí chút nào, như vậy lại tốt hơn.

Mẹ của Triệu Ca ở nông thôn, thường xuyên mang chút khoai lang lên cho con.

Phạm Hồng Vũ lúc đó còn nhỏ, háu ăn, lúc nào cũng đòi Triệu Ca phải nướng khoai cho ăn.

Thông thường thì Triệu Ca không làm hắn thất vọng.

Vừa nghe Phạm Hồng Vũ nói đến chuyện này, Triệu Ca cũng cười lên, mũi hơi vểnh lên, rất vui vẻ nói:

– Cậu vẫn còn nhớ đến chuyện này à?

– Đương nhiên, những ký ức tuổi thơ tôi luôn ghi nhớ rất sâu.

Món khoai chiên kia đúng là quá ngon, bây giờ nghĩ lại tôi vẫn thấy chảy cả nước miếng đấy.

– Nếu như cậu thích thì tôi bảo mẹ tôi làm cho cậu, đang mùa khoai lang.

Tuy nhiên muốn làm thì phải đào khoai về trước một thời gian, làm sạch sẽ tẩm gia vị vào mới ngon.

– Được, tôi sẽ đợi.

Phạm Hồng Vũ cũng không khách khí, lập tức cười nói.

Triệu Ca cẩn thận mở chiếc lồng bàn ra, thức ăn vẫn còn chút hơi nóng bốc lên.

Mấy món thịt hầm, gà xé phay xào lăn, trứng ốp la, rau xào thịt đều là những món nhiều dầu mỡ.

Đây là Triệu Ca làm theo khẩu vị của Phạm Hồng Vũ.

Phạm Hồng Vũ tuổi còn trẻ, thân cao thể tráng, hẳn là thích những món nhiều mỡ động vật này.

Còn nếu như theo khẩu vị của Triệu Ca thì đương nhiên là phải nhẹ nhàng hơn một chút.

Quả nhiên, Phạm Hồng Vũ rất thích thú.

Triệu Ca đem một chiếc cốc thủy tinh đặt trước mặt Phạm Hồng Vũ, cầm lấy cái mở bia, nói:

– Hồng Vũ, uống chút bia nhé.

Các cậu làm cán bộ, chắc đều uống được bia rượu chứ?

Trong lời nói của Triệu Ca đều lộ ra ý “ngăn cách”, luôn chia mình và Phạm Hồng Vũ làm hai “phe”, một là dân, một là quan.

Văn hóa phong kiến mấy ngàn năm sớm đã ăn sâu vào xương tủy của nhân dân rồi, không thể dễ thay đổi được.

Phạm Hồng Vũ cũng không muốn sửa nữa, không cần khiến cho Triệu Ca cảm thấy căng thẳng.

– Uống chút bia cũng được, không sao đâu.

Tửu lượng của Phạm Hồng Vũ, nói lớn không lớn, mà nói nhỏ cũng không phải nhỏ.

Tuy nhiên làm cảnh sát hình sự nhiều năm, Phạm Hồng Vũ cũng khá tiết chế việc uống rượu bia này.

Một cảnh sát hình sự lúc nào cũng say khướt thì đâu thể được cấp trên và đồng nghiệp tín nhiệm được.

Triệu Ca chân tay nhanh nhẹn, chỉ một loáng đã đã rót xong hai cốc bia rồi, cô giơ cốc lên trước mặt Phạm Hồng Vũ nói:

– Nào, Hồng Vũ, tôi mời cậu một ly.

Hôm đó thật sự cảm ơn cậu, nếu không thì chẳng biết giải quyết thế nào.

Dưới ánh đèn sáng trưng, cổ tay Triệu Ca trở nên trắng như ngọc.

Cho nên mới nói, có những người phụ nữ mang vẻ đẹp trời sinh.

Triệu Ca mở tiệm cơm cũng đã hơn một năm rồi, ngày nào cũng tiếp xúc với khói bếp, dầu mỡ mà làn da vẫn trắng nõn như vậy, dường như chút vất vả thường ngày không thể làm ảnh hưởng đến vẻ đẹp của cô.

Phạm Hồng Vũ giơ chén rượu lên, cùng cô cụng một cái, nói:

– Chị Ca Nhi, chúng ta là bạn bè, không cần phải nói những lời khách khí.

Chuyện hôm đó như vậy, nếu đổi là người khác thi họ cũng làm như vậy mà thôi.

Triệu Ca mỉm cười, nói:

– Cũng chưa chắc đâu.

Hiện tại, có nhiều người đàn ông, nếu như cậu bảo họ đánh nhau, trộm gà trộm chó thì dám đấy.

Nhưng để bênh vực kẻ yếu thì người ta chưa chắc đã làm đâu.

Cũng chỉ có cậu và Hạ Ngôn là vẫn nhiệt tình như cũ thôi.

– Lời khen này tôi nhận.

Nào, cạn ly này.

Phạm Hồng Vũ ngẩng cổ lên, một hơi uống cạn cốc bia.

Triệu Ca cũng vậy, uống xong còn giơ ly lên với Phạm Hồng Vũ nữa.

– Hồng Vũ, tôi nghe Kiều Phượng nói, hình như có một vị lãnh đạo lớn của Địa ủy có ý kiến với cậu, có đúng không vậy?

Uống một hai cốc bia xong, không khí cũng trở nên gần gũi hơn nhiều.

Triệu Ca vừa rót bia cho Phạm Hồng Vũ, vừa hỏi, trên mặt lộ ra vẻ quan tâm.

Phạm Hồng Vũ mỉm cười nói:

– Chị Ca Nhi, việc này chị đừng quan tâm mà làm gì.

Chuyện trong cơ quan không thể nói rõ được, hướng gió thay đổi liên tục ấy mà.

– Cũng phải.

Cậu thông minh như vậy, việc này chắc chắn sẽ không làm ảnh hưởng quá lớn đến cậu.

Một lãnh đạo có ý kiến với cậu chắc chẳng vấn đề gì.

Những lãnh đạo khác chắc chắn sẽ nhìn thấy năng lực của cậu, nhất định sẽ trọng dụng cậu thôi.

Điều này cũng chưa chắc đâu.

Phạm Hồng Vũ năm đó và Phạm Hồng Vũ bây giờ, chỉ số thông minh giống nhau, sao không thấy lãnh đạo khác trọng dụng vậy?

Chỉ có điều những lời này, Phạm Hồng Vũ đương nhiên sẽ không nói với Triệu Ca rồi.

– Chị Ca Nhi, quán này kinh doanh cũng được chứ?

Phạm Hồng Vũ thuận miệng hỏi.

– Bình thường thôi, so với hồi làm ở nhà máy thì ổn hơn một chút.

Một tháng trừ hết chi phí cũng kiếm được hai ba trăm tệ.

Triệu Ca thật thà nói.

Phạm Hồng Vũ gật đầu nói:

– Chị Ca Nhi, tôi có đề nghị thế này.

Mở tiệm cơm nhỏ thế này không phải kế hoạch lâu dài, lại vất vả nữa.

Tôi khuyên chị nghĩ cách đổi nghề đi.

Còn tên Trương Đại Bảo kia nữa, tôi đoán chắc hắn sẽ không chịu để yên đâu.

– Không phải là còn có cậu sao?

Triệu Ca cười nói, trong lòng cô như thể đã coi Phạm Hồng Vũ là chỗ dựa vững chắc rồi vậy.

Phạm Hồng Vũ hai hàng lông mày hơi nhăn lại, nhẹ nhàng lắc đầu.

Mấy hôm trước Lương Quang Hoa triệu kiến ba hắn, trong lòng hắn đã có một dự cảm bất tưởng, xem chừng Lương Quang Hoa sắp khai đao với Phạm Vệ Quốc rồi.

Chức Phó chủ tịch huyện này e chừng cũng sẽ bị lung lay.

Trương Đại Bảo là điển hình của loại người hèn hạ, một khi biết được lão Phạm bị thất thế, đương nhiên sẽ quay lại gây chuyện.

Phạm Hồng Vũ không sợ y, nhưng quán cơm của Triệu Ca thì khó nói lắm.

Tuy nhiên việc này làm sao nói rõ cho Triệu Ca được?

Thấy Phạm Hồng Vũ nhíu mày, Triệu Ca lập tức hoảng sợ, cô ý thức được Phạm Hồng Vũ thật sự là đang lo lắng rồi.

Cô vội vàng nói:

– Được, vậy cậu thử nói xe, tôi đổi nghề như thế nào? Ngoại trừ việc xào rau nấu cơm ra tôi đâu có khả năng gì khác.

Phạm Hồng Vũ lập tức cười nói:

– Không sao, bất luận làm kinh doanh gì cũng là do con người làm cả, chẳng ai sinh ra đã biết.

Hơn nữa, tôi muốn hướng cho chị kinh doanh cũng đơn giản thôi.

– Hả? Vậy cậu nói đi, kinh doanh gì thế?

Triệu Ca lập tức có hứng thú, thân mình tiến lại một chút, ngẩng đầu lên hỏi.

Đào Tiểu Vũ eBook

Tải eBook tại:

Đọc truyện Online – Chương 17: Kinh doanh Công trái.

– Công trái.

Phạm Hồng Vũ nói một cách dứt khoát!

– Công trái?

Triệu Ca lẩm bẩm nhắc lại, cô hoàn toàn không hiểu.

Phạm Hồng Vũ liền cười

Công trái là loại trái phiếu được phát hành bởi chính phủ các nước nhằm bù lại sự thiếu hụt tài chính hoặc ngân khố quốc gia.

Công trái xuất hiện sớm nhất vào cuối thế kỷ 19 ở nước Anh sau đó các nước tư sản phương Tây khác cũng lần lượt phát hành công trái.

Bởi vì công trái lấy tài chính của chính phủ làm đảm bảo, cho nên độ chắc chắn và tính lưu thông cao, lợi ích cũng tương đối lớn.

Do đó những nước phương Tây có ngành tài chính tương đối phát triển.

Công trái là đối tượng chủ yếu của đầu tư chứng khoán.

Là người được trùng sinh, Phạm Hồng Vũ cũng khá là quen thuộc đối với công trái.

Nhưng ở giữa những năm tám mươi, ở Trung Quốc, nhất là nội địa tuyệt đại bộ phận quần chúng không hiểu gì đối với công trái.

Thật ra, nhà lúc đầu nhà nước đã thường xuyên phát hành công trái, nhưng cuối những năm năm mươi, do ảnh hưởng của chính trị tầm cao, cho nên nhà nước ngừng phát hành công trái.

Sau khi cải cách mở cửa, bắt đầu từ năm tám mốt, nhà nước lại khôi phục lại việc phát hành công trái.

Nhưng thời kỳ kinh tế kế hoạch đã ăn sâu vào tư tưởng của mọi người, cho nên rất nhiều người nghĩ công trái chính phủ và cổ phiếu phát hành vào thời kỳ đầu là giống nhau.

Nhận thức không rõ ràng, trong nhận thức của họ, thì đây là chủ nghĩa tư bản.

Tuyệt đại bộ phận quần chúng chưa bao giờ nghe đến công trái.

Liên tục trong vài năm việc phát hành công trái đều lựa chọn hình thức ngả bài.

Chủ yếu là các cán bộ nhà nước và công nhân ở các nhà máy là chịu mua, trực tiếp trừ từ lương tháng.

Một bộ phận lớn người dân còn có ý kiến đối với việc này, căn bản là không biết công trái cũng có thể lưu thông.

Cá nhân mua công trái với số lượng không ít thì gần như là quên việc này.

Giữa những năm tám mươi, có một số người có lối suy nghĩ linh hoạt, bắt đầu tiến hành kinh doanh công trái.

Chủ yếu có hai phương thức.

Một là mua lại công trái trong tay người khác với giá thấp sau đó đến ngân hàng đổi, ăn chênh lệch.

Tuy nhiên hình thức này lợi nhuận kém.

Thông thường công trái kỳ hạn 5 năm thì lãi suất năm là 4%, ngân phiếu 10 tệ kỳ hạn năm năm thì có thể đổi thành tiền mặt là 20 tệ.

Nghe qua thì hơi kiém, nhưng tính tỉ lệ thì đã có lợi nhân từ 10% đến 20%, nếu như linh hoạt thì một ngàn tệ tiền vốn, rất nhanh đã có thể kiếm được một hai trăm tệ.

Cũng có những người làm ăn lớn, cũng tiến hành mua công trái chưa đến hạn như vậy, tuy nhiên giá mua thì thấp hơn so với giá trị của công trái.

Ví dụ như tờ công trái 10 tệ thì người ta chỉ mua với giá 9 tệ hoặc 8 tệ thôi, đợi đến khi hết hạn thì đến ngân hàng đổi, có thể kiếm được từ 3-4% lợi nhuận.

Làm như vậy, khuyết điểm chính là cần phải có vốn hùng hậu mới có thể giữ công trái trong tay thời gian 1-2 năm như vậy.

Một loại phi chính quy khác, đó là trực tiếp sửa thời hạn trên công trái.

Dùng giá rất thấp, ví dụ như chiết khấu 30% thậm chí là 50% để mua công trái chưa đến hạn, sau đó dùng thuốc để tẩy thông tin trên tờ công trái đi, giả mạo là công trái đã đến kỳ và đến ngân hàng để lừa lấy vốn và tiền lãi.

Những năm đầu của thập kỷ tám mươi, kinh thế thị trường mới bắt đầu, đến hình thức ban đầu cũng không chưa được tính.

Toàn bộ nền kinh tế xã hội vẫn còn rất tốt đẹp, chưa từng xảy ra các việc lừa đảo.

Đại bộ phận quần chúng nhân dân đều có quan niệm rất chính thống, án lừa đảo kinh tế là một cụm từ còn rất mới mẻ.

Lúc ấy quốc gia phát hành tiền chính thức, tiêu chuẩn phòng ngừa giả mạo còn chưa cao, chứ đừng nói đến công trái chính phủ, căn bản là không có biện pháp để phòng ngừa giả mạo.

Cho nên muốn kinh doanh công trái phi chính thức này, ban đầu có thể sẽ thành công, sau khi nhà nước bị thiệt hại, mới dần coi trọng đến vấn đề này, áp dụng những biện pháp nhất định để đấu tranh và phòng ngừa.

Đương nhiên, Phạm Hồng Vũ sẽ không đi làm “kinh doanh” lừa đảo này, hắn muốn kinh doanh công trái một cách chính quy.

Lợi dụng tư tưởng giải phóng và ưu thế về thông tin để kiếm chút tiền.

Theo Phạm Hồng Vũ biết, giữa những năm tám mươi, nổi danh trong số những người chơi cổ phiếu là “Dương Triệu phú”, ban đầu chỉ là kinh doanh công trái làm giàu, sau đó lấy vốn tiếp tục quay vòng, rắt nhanh đã kiếm được một số tiền lớn.

Ở thế giới kia, thập niên 90, trong những lúc rảnh rỗi cảnh sát Phạm cũng đã xem qua “Truyện ký” của Dương Triệu phú và có ấn tượng rất sâu sắc.

Mà trong khi ở Cục công an Địa khu công tác, cuối những năm 80 cũng từng tham gia xử lý vụ lừa đảo công trái, cho nên rất hiểu những thủ pháp chính quy và phi chính quy.

Lập tức, Phạm Hồng Vũ cẩn thận hướng dẫn Triệu Ca quy trình cơ bản của việc kinh doanh công trái.

Triệu Ca là người rất thông minh, Phạm Hồng Vũ vừa nói như vậy, cô đã hiểu cơ bản rồi, chỉ có điều vẫn còn chút băn khoăn, hàng lông mày hơi cau lại, bàn tay chống vào chiếc cằm trắng nõn, nhìn Phạm Hồng Vũ, do dự nói:

– Hồng Vũ, việc kinh doanh này, e rằng người ta không chịu bán thôi.

Công trái đến kỳ rồi, người ta chỉ cần đến ngân hàng một chuyến thôi, mười tệ có thể đổi thành mười hai tệ, tại sao phải bán với giá cũ cho mình chứ?

Phạm Hồng Vũ khẽ mỉm cười nói:

– Có những người không biết mà.

Hơn nữa, đại đa số là sợ phiền phức.

Nhân viên công tác ở các cơ quan, bình thường cũng không có nhiều công trái trong tay, tiền lãi thì cũng chỉ được thêm mấy đồng, lại mất công đi ngân hàng nữa.

Việc kinh doanh này quan trọng là số lượng phải nhiều, cứ mười người chỉ cần năm người đồng ý bán thì chúng ta cũng đủ phát tài rồi.

Triệu Ca ngẫm nghĩ một chút, nhẹ nhàng gật đầu.

Lúc cô trầm tư, đôi mi thanh tú khẽ chau lại, cái mũi tinh xảo hơi vểnh lênh, đôi môi mím chặt lại, dưới ánh đèn trông cô càng trở nên xinh đẹp hơn, Phạm Hồng Vũ nhìn cô không khỏi cảm thấy ngây người.

Vẻ thất thố trong chớp nhoáng này cũng không thể tránh được ánh mắt của Triệu Ca, cô mỉm cười nói:

– Hồng Vũ, tôi nghe cậu nói cũng có lý, Tuy nhiên, việc kinh doanh thế này có cần nhiều vốn không?

Mặc dù đã hiểu đại khái việc kinh doanh công trái này, nhưng Triệu Ca vẫn cảm thấy kinh doanh công trái thế này chắc sẽ cần không ít tiền vốn.

Cho nên trong lòng vẫn cảm tháy không yên.

Dù sao việc kinh doanh tài chính thế này vẫn còn là lĩnh vực khá mới mẻ đối với cô.

Phạm Hồng Vũ cười nói:

– Người có tiền vốn nhiều sẽ có cách làm lớn, tiền vốn ít thì sẽ có cách làm nhỏ hơn.

Trước mắt chúng ta cứ bắt tay từ cái bé trước đã.

Chị Ca Nhi, chị nói thật xem, nếu như làm kinh doanh thế này thì chị có bao nhiêu tiền vốn?

– Tôi? Tôi thì có được bao nhiêu tiền chứ.

Quán này là thuê, lúc trước mua dụng cụ làm bếp thì cũng mất hơn một ngàn rồi.

Số tiền ba tôi tích góp bao nhiêu năm đều đổ vào đây rồi, lại còn phải vay thêm chút nữa.

Bây giờ trả nợ xong thì trong tay tôi cũng chỉ còn hai ngàn tệ thôi.

Triệu Ca thật thà nói.

Phạm Hồng Vũ liền cười, trêu chọc nói:

– Chị là tiểu triệu phú rồi.

Triệu Ca đáp:

– Hai ngàn tệ mà cũng được coi là tiểu triệu phú ư?

– Không phải sao? Tôi công tác đã hơn hai tháng, lương hai tháng cộng vào còn chưa được đến hai trăm.

Ăn tiêu còn chẳng đủ, trong túi tôi giờ cũng chỉ còn hai mươi tệ.

Chị có những hai ngàn tệ, không phải là tiểu triệu phú thì là gì? Chị mở quán ăn nhỏ, một năm đã kiếm được 2000-3000 tệ rồi, thật là có bản lĩnh đấy.

Phạm Hồng Vũ có chút cảm thán nói.

Triệu Ca cười đắc ý.

Không biết tại sao, cô rất để ý đến sự quan tâm của Phạm Hồng Vũ đối với mình.

Phạm Hồng Vũ khen cô có bản lĩnh, cô cảm thấy rất vui mừng.

– Nhưng, làm kinh doanh lớn như vậy, hai ngàn tệ liệu có đủ không?

Triệu Ca lại lo lắng hỏi.

Phạm Hồng Vũ đáp:

– Hai ngàn tệ thì thiếu một chút, tuy nhiên cũng có thể bắt đầu làm được.

Nếu như thuận lợi, thì một tháng có thể quay vòng được ba lần, tiền lãi cũng có thêm bảy tám trăm, nếu làm tốt thì có thể được một ngàn.

– Nhiều như vậy sao?

Triệu Ca có chút không tin, nhìn Phạm Hồng Vũ hỏi.

– Đây chỉ là dự đoán thôi.

Làm kinh doanh thế này, chỉ dựa vào một mình mình thì không được, chị phải mời thêm người để đi thu mua công trái cho mình…

Nói đến đây, Phạm Hồng Vũ liếc nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Triệu Ca, khẽ lắc đầu nói:

– Chị xinh đẹp như vậy, đi khắp hang cùng ngõ hẻm thu mua công trái cũng không an toàn.

Khuôn mặt Triệu Ca hơi ửng đỏ, bỗng nhiên nhẹ giọng hỏi:

– Cậu cảm thấy tôi xinh đẹp thật à?

Nói xong cô còn cắn môi, lộ ra vẻ ngượng ngùng.

Phạm Hồng Vũ kinh ngạc nói:

– Cái này còn phải hỏi nữa sao, vốn chị rất xinh đẹp mà.

Ở nhà máy khó kiếm được một người xinh đẹp được như chị.

– Thật không?…

– Chắc chắn là thật rồi.

Phạm Hồng Vũ khen Triệu Ca một câu, sau đó lập tức nói:

– Chị về nhà tìm người đi, tìm một người đáng tin nhanh nhẹn một chút, bao ăn bao ở, một tháng trả người ta sáu mươi tệ… như thế là hậu hĩnh lắm rồi.

Bốn người một tháng phải chi khoảng ba trăm tệ, còn lại có thể có bốn năm trăm tiền lãi.

Đương nhiên về tiền vốn chúng ta phải nghĩ cách, kiếm nhiều một chút, ít nhất cũng phải mười ngàn tệ.

Như vậy thì lợi nhuận mới giàu nhanh được.

– Mười ngàn tệ?

Triệu Ca lại mở to hai mắt nhìn.

Đào Tiểu Vũ eBook

Tải eBook tại:

Đọc truyện Online – Chương 18: Trương Đại Bảo lại đến

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 3 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 5 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 1 tuần trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 1 tuần trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box