[Dịch] Quyền Lực Tuyệt Đối
Tập 175 : Sau cơn mưa trời lại sáng. (c871-c875)
❮ sautiếp ❯Chương 872: Sau cơn mưa trời lại sáng.
Trời cao trong xanh, gặp gỡ vào chiều thứ bảy, công viên Giang Tân Thành phố Tề Hà vô cùng náo nhiệt.
Đây là sau khi cơn lũ đã qua đi, Thành phố Tề Hà đón chào một này nắng ấm đầu tiên, trong không khí vẫn còn phảng phất từng đợt từng đợt hơi nước bốc lên, khiến cho nhiệt độ không khí không cao lắm.
Nhân dân Thành phố Tề Hà bị những trận mưa dai dẳng kìm hãm suốt hơn hai tháng qua, đều ào ào ra khỏi nhà, hít thở bầu không khí trong lành thoáng đãng.
Đồng chí Phạm Hồng Vũ Bí thư Thành ủy Tề Hà và vợ là đồng chí Cao Khiết, đưa đứa con nhỏ hòa vào dòng người dân thành phố đến chơi trong công viên Giang Tân.
Năm năm trước, Cao Khiết hạ sinh một cậu con trai, đặt tên là Phạm Tri Viễn, tên gọi thân mật là KhảKhả.
Thằng bé rất kháu khỉnh, ngoại hình và tính cách đều giống hệt Phạm Hồng Vũ, là một cậu bé rất tinh nghịch, cứng đầu.
Ở nhà, chỉ có Phạm Hồng Vũ mới có thể bảo được nó, Cao Khiết mà nói thì có lúc nó nghe lúc không nghe, khiến cho Giám đốc Cao bực tức phùng mang trợn mắt, làm bộ muốn đánh, thằng bé chạy chốn thì càng nhanh, Cao Khiết cũng hơi bất lực.
Đồng chí Cao Khiết bây giờ là Chủ tịch hội đồng quản trị kiêm Tổng giám đốc Công ty Nhật Hóa Tề Hà.
Công ty Nhật Hóa Tề Hà tuy rằng lấy tên Tề Hà, nhưng không thuộc sự quản lý của Thành phố Tề Hà, mà là doanh nghiệp của tỉnh, cấp phó sở đảm nhiệm, do Ủy ban nhân dân tỉnh quản lý, Ủy ban nhân dân tỉnh ủy thác cho Sở công nghiệp quản lý thay.
Theo sự thăng tiến về địa vị của Phạm Hồng Vũ trong cơ chế ngày càng cao, Cao Khiết chủ động để “tránh bị nghi ngờ” , không thể chồng làm Bí thư Thành ủy mà vợ làm phó Bí thư hoặc phó Chủ tịch Thành phố mãi được.
Cao Khiết tài đức vẹn toàn, bằng cấp cao, lại là một nữ đồng chí, những cán bộ giống như cô, thực ra rất được hoan nghênh trong cơ chế.
Cũng có lúc, chỉ để gải thiện một chút kết cấu thành viên ban ngành, cũng ưu tiên thu nạp những người phụ nữ như thế này vào cơ chế cán bộ.
Đã phải hạ thấp độ tuổi bình quân xuống, thì sẽ lại có thêm một số thành viên nữ nhất định, nhất cử lưỡng tiện.
Trước khi Phạm Hồng Vũ nhận chức Chủ tịch Thành phố Tề Hà thì Cao Khiết phải đứng giữa mấy sự lựa chọn.
Lựa chọn thứ nhất là điều về Ban tuyên giáo Tỉnh ủy, Trưởng ban tuyên giáo Văn Nghệ mấy lần mời Cao Khiết ; lựa chọn thứ hai là điều đến Ngạn Hoa, nhận chức phó chuyên viên cơ quan hành chính.
Lúc đó Phạm Vệ Quốc đã được điều lên các bộ quốc gia và Ủy ban Trung ương, không hề tồn tại vấn đề trốn tránh trách nhiệm; Lựa chọn thứ ba là về Ủy ban cải cách thể chế tỉnh nhận chức Phó chủ nhiệm.
Cuối cùng Cao Khiết đã lựa chọn Nhật Hóa Tề Hà.
Cao Khiết không muốn phải đi xa Phạm Hồng Vũ quá, không những hai vợ chồng phải ở hai nơi, lại còn phải xa con nữa.
Cao Khiết thật sự không muốn để cho Khả Khả phải lớn lên trong một gia đình thiếu bố hoặc vắng mẹ.
Lúc trẻ con mới được mấy tuổi thì việc uốn nắn dạy dỗ tính cách rất quan trọng.
Cho dù là xa bố hay xa mẹ đều không tốt cho sự phát triển toàn diện của đứa trẻ.
Nhật Hóa Tề Hà không do Tề Hà quản lý, nhưng mà trụ sở chính lại đặt ở Tề Hà đã thực hiện được nhiệm vụ lảng tránh cơ chế, ba người một nhà lại có thể sống cùng nhau thì quá tốt.
Tuy rằng Cao Khiết cũng biết rằng từ một cơ quan hành chính sự nghiệp mà điều xuống một công ty thương mại, lại từ doanh nghiệp điều về hành chính sự nghiệp, thì khó khăn sẽ nhiều hơn.
Nhưng mà nếu đem ra so sánh thì Cao Khiết vẫn cảm thấy ở Tề Hà mà cả gia đình được sống chung thì vẫn tốt hơn.
Những trường hợp hai vợ chồng cùng sát cánh bên nhau trong cơ chế, đồng thời cùng lúc tại vị ở cơ quan hành chính trung ương là rất hiếm thấy.
Phạm Hồng Vũ càng ngày càng khiến cho người ta kinh ngạc là một thiên phú về chính trị, Cao Khiết cam tâm tình nguyện lùi về phía sau, làm người vợ hiền, lặng lẽ ủng hộ cho sự nghiệp của chồng.
Phạm Hồng Vũ nhận chức Chủ tịch Thành phố Tề Hà khi đó còn chưa đến ba mươi tuổi, là một Chủ tịch Thành phố cấp địa phương trẻ tuổi nhất tỉnh và nhất nước.
Cao Khiết hoàn toàn có thể đoán được tương lai huy hoàng của Phạm Hồng Vũ.
Như thế này là đã đủ rồi.
Huống chi Cao Hưng Hán lại đang tại vị Chủ tịch tỉnh, bố chồng Phạm Vệ Quốc cũng là Thứ trưởng của một bộ, Cao Khiết cảm thấy mình dần dần rút chân ra khỏi cơ cấu không có gì phải hối tiếc cả.
Thế nhưng mà Phạm Hồng Vũ lại có chút áy náy.
Trong trí nhớ của hắn thì Cao Khiết hẳn là đã trở thành Chủ tịch Thành phố cấp địa phương Ngạn Hoa rồi.
Chính là mình đã thay đổi cái hướng này đi, biến một nữ đồng chí tài giỏi rực rỡ như ánh hào quang phải lặng lẽ lui về phía sau trở thành một “bà chủ gia đình”
Công viên Giang Tân rất rộng, là do sau khi Phạm Hồng Vũ nhận chức Phó Chủ tịch thường trực thành phố đã đề nghị xây dựng một công viên văn hóa giải trí quy mô lớn, ngay bên bờ sông, kèm theo rất nhiều tiện nghi phục vụ cho khách du lịch, còn có một khu vườn bách thú nhỏ và khu công viên nước nữa, là một công viên cao cấp nhất Thành phố Tề Hà hiện nay.
Khả Khả vừa bước vào công viên, liền xoắn lấy mẹ đòi đưa đi xem bạn hổ, bạn sư tử, còn đi thuyền.
Đừng nhìn vẻ thường ngày ở nhà hay đối nghịch với mẹ thực tế ra thằng bé vẫn rất quấn mẹ, có yêu cầu gì, đại đa số là hỏi mẹ chứ không dám mở miệng ra hỏi bố.
Mỗi khi nghĩ đến điều này, Phạm Hồng Vũ cũng rất buồn bực.
Có vẻ như mình không hề làm cái gì xấu xa “trái với đạo trời”, đối với con cũng rất tốt, vậy thì tại sao thằng bé lại cứ sợ mình như vậy?
Xem ra chỉ có thể quy do trời sinh ra hai bố con là “oan gia” mà thôi.
Cao Khiết bèn gật đầu liên tục, lập tức đưa con đến khu vườn thú.
Khả Khả không sợ cô, nói thẳng ra thì lỗi là do Cao Khiết, cô nuông chiều thằng bé quá, Phạm Hồng Vũ cũng có lúc khéo léo nêu ý kiến với vợ, trẻ con vẫn phải cho vào khuôn phép mới được, tránh việc nuôi thành một tên công tử ngang tàng coi trời bằng vung.
Có vẻ như con trai của Bí thư Phạm, quả thật là có đủ điều kiện để trở thành một công tử bột coi trời bằng vung rồi.
Ông nội là Thứ trưởng, bố là Bí thư thành ủy, ông ngoại là Chủ tịch Tỉnh, ngay cả mẹ đẻ cũng là Tổng giám đốc của một doanh nghiệp nhà nước cấp phó sở.
Mỗi lần nhắc đều bị Cao Khiết cãi lại: một đứa trẻ nhỏ như vậy, cái gì cũng chưa hiểu, nghiêm khắc với nó quá mà làm gì?
Ở bên ngoài, Phạm Hồng Vũ là lãnh đạo đi đến đâu cũng được tiền hô hậu ủng.
Trở về nhà thì Bí thư Phạm lại là người bị lãnh đạo, việc chăm nom dạy dỗ con đa phần là do Cao Khiết làm, Phạm Hồng Vũ chỉ có quyền đưa ý kiến, không có quyền quyết định.
Cũng may mà Cao Khiết hoàn toàn không phải là một bà chủ gia đình mít đặc, rất thương yêu con, nhưng những quy tắc lớn thì không được phạm, nguyên tắc và điểm mấu chốt cơ bản nhất thì nhất định phải kiên quyết rồi.
– Con hổ, con hổ…
Vừa tới vườn thú, Khả Khả đã reo hò nhảy nhót inh ỏi, dạng hai chân đứng phía ngoài hàng rào, nhìn không chớp mắt con hổ bên trong, lại còn giơ tay lên vẫy vẫy.
Trời mưa liên tiếp hai tháng liền, các con vật trong vườn thú cũng cuồng chân, thật khó khăn lắm mới có một ngày trời nắng, con hổ nằm ngủ lười biếng bên trong lưới sắt, hưởng thụ ánh nắng hiếm hoi sau bao ngày, chẳng để ý chút nào đến vẻ nhiệt tình của đứa trẻ.
– Mẹ ơi, chúng ta mua chút gì đó để cho bạn hổ ăn nhé, đói bụng rồi, không còn tí sức lực nào cả…
Hai con người chuyển động nhanh như chớp, nhất thời nảy ra ý tưởng hay.
Cao Khiết xua tay, cười nói: – Bạn hổ chỉ ăn thịt thôi con ạ, ở đây là vườn thú không phải chợ nên không có thịt bán đâu con.
Thằng bé liền phụng phịu không vui, hai tay chắp sau lưng, đi về phía trước, cách đó không xa là chuồng sư tử, có nuôi hai con sư tử châu Phi, cũng là con vật mà thằng bé yêu thích nhất.
Thấy cảnh này Cao Khiết vừa tức vừa buồn cười, trừng mắt liếc chồng nói: – Bí thư Phạm, từ giờ về đến nhà anh đừng có chắp tay sau lưng mà đi đi lại lại nữa nhé, đúng là ông cụ non, đấy anh xem, con đều bị ảnh hưởng từ anh đấy!
Đang nói thì một đôi vợ chồng dắt một đứa con gái nhỏ trắng như ngọc đi từ bên kia tới, đôi vợ chồng này tuổi tác khá chệnh lệch nhau, ông chồng thì gầy gầy cao cao đoán chừng khoảng 34 – 35 tuổi, cách ăn mặc rất kỹ càng chỉn chu, trên cổ tay đeo một chiếc đồng hồ quý, trông rất nho nhã, không có vẻ gì là nhà giàu mới nổi cả, biểu hiện như rất có giáo dục vậy.
Người vợ thì trẻ hơn rất nhiều, khoảng chừng 27 – 28 tuổi, thân hình thon thả, khuôn mặt rất xinh đẹp, trong tay dắt theo đứa con gái nhỏ, trên khuôn mặt ngập tràn niềm hạnh phúc.
– Phạm Tri Viễn…
Cô bé con lanh lợi bỗng nhiên dừng bước chân, hướng về phía Khả Khả, gọi với vẻ hưng phấn, rất đáng yêu.
Khả Khả cũng dừng bước, kêu lên ngạc nhiên: – Kỷ Gia Ngưng?
Không ngờ là hai đưa trẻ lại quen biết nhau, vẻ rất thân thiết.
Ngay sau đó, cô bé lanh lợi liền buông tay mẹ ra, vui vẻ chạy lên phía trước, lấy từ chiếc ba lô đeo trên lưng ra một chiếc kẹo mút đưa cho Khả Khả.
– Phạm Tri Viễn, tớ mời cậu ăn kẹo!
Giọng nói rất ngọt ngào đáng yêu.
Khả Khả cũng không khách sáo gì, cầm lấy cây kẹo, bóc vỏ rồi bỏ tọt vào miệng, sau đó kéo tay Kỷ Gia Ngưng lóng ngóng nói: – Nào, đưa cậu đi xem sư tử nhé…
Nhìn thấy thế cả bố mẹ hai bên đều lắc đầu bật cười.
– Bí thư Phạm, Giám đốc Cao ! chào hai vị!
Người đàn ông cao gầy liền chào Phạm Hồng Vũ và Cao Khiết, bước lên bắt tay với hai người.
– Chào anh, Tổng giám đốc Kỷ! chào Kỷ phu nhân!
Phạm Hồng Vũ cười bắt tay với hai vợ chồng họ Kỷ.
Cao Khiết mỉm cười nói: – Trùng hợp thế nhỉ, Tổng giám đốc Kỷ cũng đưa con gái đến công viên chơi à?
– Đúng vậy… Ôi, trời mưa suốt hai tháng, cuối cùng cũng tạnh rồi, khó mà có được một ngày nắng ấm thế này, đưa con ra ngoài phơi chút nắng, hít thở không khí trong lành.
Tổng giám đốc Kỷ nho nhã lễ độ trả lời.
Vị Tổng giám đốc Kỷ này, lúc mà Cao Khiết còn làm trưởng phòng xúc tiến đầu tư Tề Hà đã đến để đầu tư, nguyên quán Thành phố Trường Thủy tỉnh Đông Hải, lúc đó ở địa phương là tầng lớp mới giàu lên, rất giỏi kinh doanh.
Đến kinh doanh một khách sạn bốn sao ở Thành phố Tề Hà, đây là khách sạn xịn nhất nơi đây, việc kinh doanh rất tốt.
Sau đó lấy vợ ở Tề Hà, cưới một cô gái người bản địa, nhìn thấy vẻ ngoài như vậy cảm giác gia đình này rất hạnh phúc.
Bởi vì anh ta là một trong những thương nhân đến Tề Hà sớm nhất, lại rất tuân thủ luật pháp, thích làm việc thiện, là một nhà từ thiện nổi tiếng, là khách quý của Ủy ban nhân dân Thành phố Tề Hà, vì thế cho nên khá là quen thuộc.
Tổng giám đốc Kỷ cũng không ngờ lại có thể gặp được vợ chồng Phạm Hồng Vũ ở đây, nói chuyện rất vui vẻ, rất nhanh chóng đề tài chuyển sang hai đứa con nhỏ.
Cao Khiết cười: – Gia Ngưng là bạn học cùng lớp ở trường mẫu giáo với Khả Khả, hai đứa chơi thân với nhau, hôm trước Khả Khả đi học về còn nói nghiêm trang nói với tôi, phải nỗ lực học tập, đợi lớn lên rồi phải cưới Gia Ngưng về làm vợ đấy…
Nói một câu làm mọi người cười ầm lên.
Phía bên kia, Kỷ Gia Ngưng có vẻ hơi sợ con sư tử châu Phi, không kìm được núp vào sau lưng Khả Khả, Khả Khả lại thể hiện ra vẻ của một nam tử hán, hiên ngang hùng dũng đứng chắn trước mặt cô bé, khí khái nói: – Đừng sợ, có tớ bảo vệ cho cậu rồi!
Cô bé sợ hãi cúi đầu, nắm chặt tay Khả Khả, tựa hồ như tìm được chỗ dựa vững chắc rồi vậy.
Lại một lần nữa làm cho mấy người lớn đều cười lớn vui vẻ. oOo .
Đào Tiểu Vũ eBook
Tải eBook tại:
Đọc truyện Online – Chương 873: Không để cho người thành thật chịu thiệt
Mấy năm nay Hồng Châu phát triển cũng khá nhanh, không còn như mười năm trước đây, đô thị được xây dựng trong khí thế hừng hực sục sôi, diện tích thành phố được mở rộng gấp đôi lúc trước.
Cựu Bí thư tiền nhiệm Cao thường xuyên nói chuyện với Phạm Hồng Vũ về chủ đề xây dựng đô thị này trong mười hai tiếng liền.
Mỗi lần nói chuyện Phạm Hồng Vũ luôn nhắc đến chuyện sữa chữa đường, cống thoát nước, thực hiện xây dựng đô thị xanh.
Xây dựng thành thị đều bắt buộc đạt được ba công việc trọng yếu này, nó không đơn giản như ở nhà.
Thành phố Hồng Châu được xây dựng mỹ quan rất đẹp, đường mở rộng, công viên cùng các nhà cao tầng rộng lớn được mọc lên.
Tương đối mà nói, tiểu khu Lệ Cảnh Uyển được xây dựng khá khang trang, bởi vì trước đó nếu so sánh với tiểu khu Tân Kiến thì nơi này có phần lạc hậu hơn.
Đương nhiên, ở đại đa số mọi người làm công ăn lương thì Lệ Cảnh Uyển là nơi thật sự khá sa hoa.
Bành Na sống một phòng đơn ở tiểu khu Lệ Cảnh Uyển.
Chính phòng này là Bành Na tự mình bỏ tiền ra mua, nếu cô chỉ làm phóng viên ở đơn vị Thanh Sơn nhật báo thì thật sự cô không được như vậy.
Nhưng Bành Na cũng không phải là phóng viên báo tỉnh, mà tổng giám đốc “công ty TNHH phương tiện truyền thông Trung Quốc”.
Công ty TNHH phương tiện truyền thông Trung Quốc được thành lập năm năm trước, lúc đầu thành lập chỉ có tổng giám đốc Bành Na cùng ba người nữa, trải qua năm năm phát triển tài sản Công ty TNHH phương tiện truyền thông Trung Quốc đã vượt trên năm nghìn vạn, công nhân hơn bốn mươi người.
Tổng giám đốc Na Na cuối cùng cũng tạo được công ty lớn, không còn là hộ cá thể nữa.
Lúc trước khi rời tòa soạn thật sự Bành Na không có tự tin như vậy, nhưng được sự cổ vũ của Phạm Hồng Vũ, Bành Na mới cố gắng tạo nên đứa con này.
Sớm đoán trước được nên Phạm Hồng Vũ biết khá rõ nền kinh tế cải cách và mở cửa theo hướng nào, phải dẫn sự phát triển của thị trường đang bùng nổ.
Năm trước, người dân trong nước chẳng những nghèo nàn về vật chất mà định hướng cuộc sống cũng nghèo nàn hơn.
Thị trường ngày càng phát triển, không gian phát triển cũng cực kỳ rộng lớn, bước vào càng sớm thì cơ hội phát triển càng cao.
Công ty TNHH phương tiện truyền thông Trung Quốc phát triển như dự đoán của Phạm Hồng Vũ, mọi chuyện thuận buồm xuôi gió không có bất cứ bất trắc nào, thời gian năm năm trôi qua tổng tài sản được nhân lên nghìn lần.
Lúc trước là một tiểu phóng viên của báo tính, đã biến đổi nhanh chóng thành người giàu có nhất nhì tỉnh.
Bành Na trước giờ không có nhiều thay đổi.
Cô mặc chiếc áo đầm màu xanh và trắng, mái tóc dài được được cột thắt bởi chiếc nơ màu xanh, cột bổng lên.
Mặt không chút phấn son, tay cầm ly trà nhẹ nhàng đặt ở phía trước của Phạm Hồng Vũ, nhìn cô như cô bé mới lớn, nụ cười với lúm đồng tiền nhỏ nhắn, da trắng mịn màng.
Mỗi lần Phạm Hồng Vũ đến đây, Bành Na đều vô cùng vui vẻ.
Giống như trước, mỗi lần Phạm Hồng Vũ đến nhà Bành Na đều vô cùng thỏa mái, nằm nghiêng người vào ghế sô pha nhìn Bành Na bận rộn trong lòng hắn cảm thấy thư thái.
Bành Na mang trà cho Phạm Hồng Vũ, lại vội vàng lấy táo gọt cho Phạm Hồng Vũ ăn.
Phạm Hồng Vũ cười nói:
– Na Na, không vội, anh mới ăn no, đến….
Vừa nói vừa đưa tay lực lưỡng kéo Bành Na.
Bành Na cười thản nhiên, nghe lời buông trái táo ra, nhẹ nhàng rúc vào lòng Phạm Hồng Vũ, nằm trong vòng tay hắn.
Giống như nhiều năm trước, Bành Na vẫn xinh đẹp, vẫn hấp dẫn, làm cho người khác phái bị lực hút mãnh liệt.
Nói về diện mạo có lẽ Bành Na không thật sự xinh đẹp, nhìn nhìn toàn thân thì cô đúng là người phụ nữ khá hấp dẫn.
– Anh, chỉ có này là giỏi thôi….
Đấy là đánh giá lúc “trên giường” của Bành Na đối với Phạm Hồng Vũ.
Lúc này,Bí thư Phạm thật sự không kiềm chế được, một tay vòng ôm eo mềm mại của Bành Na, một tay hướng di động đến ngực đẩy đà của cô.
Bầu ngực Na Na trắng nõn, đầy đặn, thật sự Phạm Hồng Vũ khá thích thú.
Cảm nhận được sự kích thích từ ngực mà Phạm Hồng Vũ đã truyền đến cho cô, Bành Na khẽ cắn nhẹ đôi môi mọng đỏ, cơ thể khẽ run lên, run rẫy khe khẽ ấy càng làm cho hắn thêm kích thích, như nước lũ tràn đê.
– Cái váy liền áo này thật đúng gây khó dễ, ở nhà, mặc cái này làm chi….
Thật không tiện để hắn thực hiện “ý đồ” nên Phạm Hồng Vũ thầm có chút bất mãn.
Bành Na khẽ cười, không để ý đến sự trách cứ của hắn, nằm trong lòng hắn áp mặt sát vào ngực Phạm Hồng Vũ, hai má cô ửng đỏ, ánh mắt mơ màng ngấn nước.
Phạm Hồng Vũ càng thêm nhiệt tình hơn, cố gắng cởi chiếc váy áo ra, vỗ thật mạnh vào hai mông tròn trắng nõn nà.
– Ah…
Bành Na rên lên khe khẽ, ôm chặt cơ thể của Phạm Hồng Vũ vào lòng, ngực thở dồn dập, hai chân kẹp chặt.
– Anh không xong rồi..
Phạm Hồng Vũ nói nhỏ, một tay vừa xoa bóp thật mạnh.
– Vào phòng ngủ….
Bành Na ghé vào tai hắn, thở gấp nói nhỏ.
– Không đi, sao lại vào đó, trên ghế sô pha này rất tốt mà.
Bành Na cắn môi, cười không nói.
Lại bị lừa.
Mỗi lần hắn đều bị lừa.
Bành Na nói muốn điều gì chỉ cần không muốn thì Phạm Hồng Vũ sẽ bác bỏ không chút khách khí, hắn rất ngang ngược, phải làm theo ý của hắn.
Người mạnh mẽ như Phạm Hồng Vũ thì Bành Na chỉ là một vòng tròn nhỏ mà thôi.
Lần nào cũng vậy, hắn đều để lại một vết cắn trên cơ thể cô như chứng tỏ bản lĩnh.
Chiếc váy áo vướng bận đã được ném sang một bên, hai cơ thể như đan vào nhau không rời, biến phòng khách thành một bãi chiến trường hỗn loạn.
Ghế sô pha trong phòng khách này là chiếc mà Bành Na cố ý đặt làm, biết được “thói quen” của Phạm Hồng Vũ nên cô đặt làm sô pha thật sự rắn chắc, lúc trước nhìn to và rộng, nhưng hiện giờ có vẻ có chút nhỏ hẹp.
Bành Na càng lúc càng siết chặt Phạm Hồng Vũ vào lòng, vào ngực, như muốn kết chặt thân thể của anh ta với cô làm một, cô thở một cách gấp gáp, hai má ửng đỏ.
Hai người quấn chặt lấy nhau, dù sô pha có rộng cỡ nào cũng không đủ.
Huống chi thân thể Phạm Hồng Vũ cương tráng.
– Ai cha, bẩn…
Cũng không biết thời gian qua bao nhiêu lâu, Bành Na bỗng hết to lên, luống cuống tay chân chạy qua người phạm hồng vũ, vội vội vàng vàng vào nhà vệ sinh, hai chân trắng nõn kẹp chặt, tư thế nhìn thật sự có chút cổ quái.
Phạm Hồng Vũ cười hì hì, rất hứng thứ nhìn theo.
Thời gian hai người ở cùng nhau trôi qua rất nhanh, chỉ trong chốc lát, đã đến giờ ăn cơm chiều, Bành Na bận rộn dọn dẹp phòng, cơm nước còn Bí thư Phạm đã mặc quần áo chỉnh tề ngồi đọc sánh ở sô pha.
Dù sao thì hắn cũng không hổ là thầy cai của Công ty TNHH phương tiện truyền thông Trung Quốc, trong nhà có khá nhiều sách, rất nhiều đều là cố ý chuẩn bị cho Phạm Hồng Vũ đọc.
– Ăn cơm đã….
Bành Na cẩn thận đặt chén cơm lớn trên bàn, phấn khởi gọi to.
Bí thư Phạm để cuốn sách qua một bên, nhanh chóng bước đến bàn ăn.
“Cuộc chiến” diễn ra khá lâu nên năng lượng tiêu hao không nhỏ, Phạm Hồng Vũ thật sự thấy đói bụng.
Bành Na đưa cho Phạm Hồng Vũ chén cơm lớn, thấy Phạm Hồng Vũ ăn ngon lành trong lòng Bành Na cảm thấy khá thích thú, hắn không chỉ ăn một bát, còn coo mỗi bữa cơm ăn khá ít, mỗi bữa chỉ ăn một bát, cô thường ăn trái cây nhiều hơn và cô biết làm thế nào để duy trì cho phù hợp, một chế đô ăn uống hợp lý, duy trì một cơ thể tốt.
Điểm này, Bành Na khá tự tin.
Bảy tám năm đã qua, mỗi lần Phạm Hồng Vũ ở gần đều có tình cảm mãnh liệt như trước.
– À, đúng rồi, anh.
Sao không có tin tức thành phố Tề Hà chống lũ hả?
Chén cơm nhỏ của Bành Na chỉ vừa mới ăn một miếng, đột nhiên hỏi, kỳ thật chuyện này Phạm Hồng Vũ cũng muốn nói với cô, nhưng chưa kịp nói lúc này mới nghĩ tới.
Tuy Bành Na không còn công tác ở tòa soạn nữa, nhưng cô rất hay chú ý đến tin tức đã đưa nhất là tin tức về thành phố Tề Hà.
Còn cần phải chú ý hơn vì Công ty TNHH phương tiện truyền thông Trung Quốc và ban Tuyên giáo cùng các ngành có liên quan đều có quan hệ khá tốt.
Nguyên tổng biên tập báo Hầu Vĩnh Kiện hiện tại đã là Phó bộ trưởng Ủy ban tuyên giáo tỉnh cùng với Phạm Hồng Vũ có quan hệ khá chặt chẽ, còn đối với Công ty TNHH phương tiện truyền thông Trung Quốc của Bành Na khá chiếu cố, nghe nói đón đồng chí Nghệ tiếp nhận chức Trưởng ban Tuyên giáo tỉnh.
Phạm Hồng Vũ cười nói:
– Đỉnh lũ đến nhưng vượt qua an toàn, thành phố Tề Hà không có sự kiện gì đặc biệt, tự nhiên đưa tin làm gì.
Hơn hai tháng trước, Phạm Hồng Vũ đã đảm bảo cam đoan với Thủ tướng chính phủ đại đê Tề Hà phòng thủ kiên cố.
Trên thực tế, cũng phòng thủ kiên cố.
Huy động cả nước ứng cứu trong cơn lũ lịch sử này, khắp nơi xuất hiên các sự tích anh hùng vui buồn lẫn lộn, duy chỉ có thành phố Tề Hà là không có bất cứ tin tức gì đáng chú ý.
Cơn đại hồng thủy trăm năm trở lại đây, khi đến thành phố Tề Hà lập tức bị khắc chế, không chút khó khăn, nó ngoan ngoãn chảy về hướng đông.
Thật sự nếu nói về các vấn đề thì việc kiểm soát lũ lụt là nhiệm vụ quan trọng nhất, ít nhất trong toàn bộ lưu vực sông như thành phố Tề Hà toàn bộ ở ven sông vậy, đồng thời bị áp lực đỉnh lũ từ hai hướng cũng không có mấy nơi như vậy.
– Anh, nói vậy là không đúng rồi, phòng xa không có tai họa xảy ra đó mới là chính đạo, chứ “mất bò mới lo làm chuồn” thì quá muộn.
Chính thế chúng ta cần tuyên truyền trên phạm vi toàn quốc, để có sự thay đổi, chứ để đê vỡ thì lại đưa tin, rồi khen tặng những anh hùng chống lũ, thành phố Tề Hà thực hiện dự phòng đúng chỗ thì ngược lại không được khen tặng gì, đấy không phải cổ vũ cho mọi người không cần dự phòng sao?
Bành Na vừa nói quan điểm vừa có chút tức giận.
Phạm Hồng Vũ mỉm cười nói:
– Cho tới hôm nay em mới biết không tuyên truyền cho chúng tôi là có lỗi à? Em trước kia cũng là phóng viên báo tỉnh đấy.
Nhìn qua, thấy Bí thư Phạm không đặc biệt chú ý đến chuyện này.
– Này, không được, họ không đưa tin thì em đưa, không để người thật chịu thiệt được.
Bành Na để đũa xuống thở phào một tiếng.
Hiện giờ đã là Tổng giám đốc Bành, không còn làm công tác báo tỉnh nữa nhưng lĩnh vực tuyên truyền cùng phạm vi ảnh hưởng vẫn khá lớn, mặc dù cô không còn là phóng viên đưa tin thường xuyên nhưng lực ảnh hưởng cũng khá lớn.
Phạm Hồng Vũ không thể nhịn được cười.
Khi nào thì Phạm nhị ca biến thành người thành thật vậy?
Đánh giá như vậy, người ta sẽ cho Bành Na thêm vào vì Bành Na thương hắn như vậy.
– Na Na, đừng lo lắng, báo cáo tin tức thường tuyên truyền cho công chúng để xem, đây là nhu cầu chính trị, cấp trên có thể không nhất thiết phải bị ảnh hưởng bởi những tin tức. “
Phạm Hồng Vũ cười nói.
Bành Na mếu máo, cô cũng biết Phạm Hồng Vũ nói rất có đạo lý, hiện giờ tình trạng hệ thống với ảnh hưởng của Phạm Hồng Vũ đã không cần quá quan tâm đến ảnh hưởng bên ngoài, rốt cuộc công tác của Phạm Hồng Vũ có đạt hiệu quả hay không trong lòng các lãnh đạo như Thủ tưởng Hồng, Bí thư Khâu đều biết.
Nhưng chuyện này lại là chuyện khác.
Bành Na quyết định “không để người thành thật chịu thiệt”.
Điều này cô có thể làm được. .
Đào Tiểu Vũ eBook
Tải eBook tại:
Đọc truyện Online – Chương 874: Ảnh gia đình.
Tháng tám trời nóng bức.
Thời tiết thủ đô khá oi bức ngột ngạt.
Một chiếc máy bay lớn vừa chậm rãi đáp xuống sân bay thủ đô, Bí thư thành phố Tề Hà Phạm Hồng Vũ vừa đẩy hành lý đi phía trước , còn Cao Khiết cầm chiếc sách tay nhỏ bé theo phía sau, tay nắm chặt tay.
– Mẹ à, mẹ nói xem em Xảo Xảo có cao lớn không?
Khả Khả ngẩng đầu hỏi nhỏ.
Cao Khiết cười nói:
– Em Xảo Xảo đã một tuổi rưỡi rồi, đương nhiên cao lớn, lần trước con đã thấy em rồi, ở lễ mừng năm mới ấy? Lúc ấy em chưa đến một tuổi.
– Dạ… Mẹ, con mang cho em đồ chơi em có thích nó không?
Khả Khả có chút lo lắng hỏi.
Cao Khiết cuối xuống mỉm cười xoa xoa đầu con mình nói:
– Yên tâm đi, Khả Khả, em Xảo Xảo nhất định sẽ rất thích.
– Dạ.
Khả Khả liền nhanh chóng gật đầu, vẻ mặt cười hớn hở.
– Bí thư Phạm, Cao tổng.
Trong những người đến đón có một vị hơn bốn mươi tuổi, là một phụ nữ trung niên, vẻ mặt tươi cười hoan nghênh bước lên.
Chính là nguyên Chủ nhiệm văn phòng chính phủ huyện Vân Hồ Trần Hà.
Trần Hà hiện giờ đã là Phó Chủ nhiệm văn phòng tỉnh Thanh Sơn, phó cán bộ cấp phòng ban.
Lúc trước khi huyện Vân Hồ xảy ra sự cố, Phạm Hồng Vũ vận dụng các mối quan hệ đưa Trần Hà đến thủ đô, Trần Hà trực tiếp được làm việc dưới sự chỉ huy của Lý Xuân Vũ chính ở viện Quỹ trợ cấp.
Như dự đoán của Phạm Hồng Vũ, Trần Hà thật sự là người có năng lực cao, chỉ tới trong thời gian ngắn đã nhanh chóng được Lý Xuân Vũ và các lãnh đạo khác công nhận.
Vài năm trôi qua, Trần Hà lại được điều đến tỉnh Thanh Sơn công tác, hầu như ít ai biết cô được chuyển đến văn phòng Bắc Kinh là xuất phát từ đề nghị của Phạm Hồng Vũ, được chính Bí thư Thành ủy Khâu Minh Sơn tự mình phê duyệt.
Trong việc thực hiện tốt công việc xã giao giữa con người với nhau, Trần Hà thực sự làm khá tốt.
Phạm Hồng Vũ hết lòng lo liệu cho Trần Hà cũng chính nhìn được ưu điểm này của cô, trong quan trường gặp được người như vậy thật sự khá phù hợp với hắn.
Tin tức mới là ưu tiên hàng đầu của Phạm Hồng Vũ, mặc dù Phạm Hồng Vũ ở thủ đô có một mạng lưới khá lớn nhưng Vương Thiện, Lý Xuân Vũ, Dương Thanh Sơn ai cũng con nhà giàu có, chỉ chú ý đến những tin tức “cao siêu”, còn những tin tức “lặt vặt” phải dựa vào văn phòng Bắc Kinh để thu thập.
Không còn nghi ngờ gì nữa, Trần Hà đã trở thành một trợ thủ đắc lực của Phạm Hồng Vũ ở Bắc Kinh.
– Chủ nhiệm Trần.
Phạm Hồng Vũ cùng Cao Khiết mỉm cười bắt tay Trần Hà.
Trần Hà đã từng là “bông hoa” của cơ quan huyện Vân Hồ nhiều năm, đến giờ đã vào tuổi trung niên, đã có nhiều nếp nhăn nơi khóe mắt, nhưng cô trang điểm khá tỉ mĩ, nhìn không kĩ không thể nào đoán ra được.
Dáng người cô vẫn như trước vẫn đầy đặn thướt tha uyển chuyển, nhưng nhìn thấy sự trang nghiêm và cao quý của Cao Khiết cô cảm thấy có chút xấu hổ.
– Ai chà, đây là Khả Khả sao? Chỉ mấy tháng không gặp mà đã lớn như vậy rồi.
Sau khi bắt tay cùng Phạm Hồng Vũ và Cao Khiết, Trần Hà lập tức chú ý đến bé Khả Khả, cô ngồi xổm xuống xoa xoa đầu Khả Khả, cười tủm tỉm.
Tết âm lịch năm nay, Phạm Hồng Vũ cùng Cao Khiết mang theo con cái đến thủ đô ăn tết cùng cha mẹ, Trần Hà đến nhà viếng thăm có gặp qua Khả Khả một lần.
Từ khi Phạm Vệ Quốc được điều đến công tác ở các bộ quốc gia và Ủy ban trung ương, Trần Hà chính là khách quen của gia đình họ Phạm này.
Chính Phạm Hồng Vũ đã tự mình đề cử vị trí Phó chủ nhiệm Bắc Kinh lên Khâu Minh Sơn, thật sự mà nói ngay cả Trần Hà cũng chưa từng nghĩ đến điều này.
Có đôi khi Trần Hà thầm nghĩ Phạm Hồng Vũ không giống như người thường, vốn với thân phận như cô, là người dính dáng đến tình cảm với Lục Cửu, đối với các cán bộ khác ở thành phố Tề Hà ai cũng khinh bỉ cô, trốn tránh cô, ngay cả Lục Cửu cũng không dám liên hệ với cô, nhiều năm ăn ngủ với nhau, chỉ trong chốc lát liền biến thành mây khói.
Chính Trần Hà ngẫm lại, cô cảm thấy thật sự vô lý.
Còn Phạm Hồng Vũ thì ngược lại, tận hết sức lực đề bạt cô, khuyến khích cô.
Ai có thể đoán được, người từng được Lục Cửu đưa đến cạnh Phạm Hồng Vũ làm “nội gián”, hắn lại chính là người đáng tin nhất của cô?
Xưa nay thành đại sự hay không ở chỗ hơn người.
Quả nhiên là thế!
Lần này, Phạm Hồng Vũ cùng Cao Khiết mang đứa con nhỏ đến thủ đô mừng sinh nhật Phạm Vệ Quốc.
Dù sao cách một thời gian ngắn Phạm Hồng Vũ cũng đến thủ đô một lần, cùng Vương Thiện, Lý Xuân Vũ, Dương Thanh Sơn, Bảo Hưng hội tụ, là huynh đệ mà lâu ngày không gặp không nhạt phai mới lạ.
Đương nhiên, nếu là hồng nhan tri kỉ thì muốn gặp nhau rồi, làm sao giống người dưng được.
Cũng có một vài thế gia trưởng bối các nơi cũng đén bái kiến thủ lĩnh.
Phạm Hồng Vũ là Bí thư trẻ tuổi nhất trong thành phố , một ngôi sao chính trị sáng mới, đã được dâng lên của chính trị Nhà nước Trung Hoa, càng ngày càng tiến lên chức vị cao cấp hơn trong quan trường.
Trần Hà tự mình mở cánh cửa xe Audi.
Nhà ba người Phạm Hồng Vũ lên chiếc Audi nhanh chóng rời khỏi sân bay.
Sau nửa giờ, chiếc Audi được lái tiến vào một đại viện yên tĩnh, nơi này là ký túc xá các bộ và Ủy ban trung ương quốc gia, nên Phó bộ trưởng bộ thường vụ Phạm Vệ Quốc, sống ở tầng thứ tư của tòa nhà thứ nhất, bốn phòng khá rộng rãi.
Cao Khiết ấn chuông cửa, Quản Lệ Mai tự mình ra mở, vẻ mặt tươi cười.
– Bà nội….
Mọi người còn chưa nói gì, Khả Khả liền chạy đến chào bà.
– Ôi, cháu bà ngoan quá, sao có thể biết được mà gọi bà nội hà…..
Quản Lệ Mai chưa kịp nói gì với cô con dâu đã xoay người ôm cháu nội, hôn liên tiếp lên mặt nó, nước mắt rơi lả chả.
Đã mấy tháng không thấy cháu nội, Quản Lệ Mai luôn nhớ nhung về nó.
– Bà nội, sao bà khóc.
Khả Khả thơ ngay hỏi, đưa tay lau nước mắt cho nội.
Tên tiểu tử này cũng khá có hiếu đấy chứ.
Bù lu ba loa một trận mới dẫn vào nhà.
Phạm Vệ Quốc ngồi trên ghế sô pha của phòng khách, Phạm Hồng Học cùng cha đang nói chuyện rôm rả, Phạm Hồng Học cũng đến thủ đô trước em trai vài ngày, hiện giờ Công ty TNHH nước giải khát Khả Hân hiện có hai trụ sở chính, một được xây dựng ở thị trấn Lâm Phong, một được lập ở thủ đô.
Ngoài ra cũng xây dựng cơ sở sản xuất ở ba tỉnh, Công ty TNHH nước giải khát Khả Hân đã xây dựng được thương hiệu khá lớn, bao trùm trong cả nước, trụ sở ở Ngạn Hoa có điểm không theo kịp tình thế.
Bản thân là Chủ tịch Công ty TNHH nước giải khát Khả Hân, Phạm Hồng Học chạy hai bên.
Cũng may hiện giờ giao thông khá tốt, đường cao tốc Hồng Nam xuyên qua Ngạn Hoa trực tiếp đến thị trấn Phong Lâm, lái xe từ Phong Lâm chạy đến sân bay Hồng Châu, chỉ cần chưa đến hai tiếng là được, từ Hồng Châu đến thủ đô cũng chỉ hai tiếng mấy.
Phương tiện đi lại khá thuận lợi.
Thấy Phạm Hồng Vũ bước vào, Phạm Hồng Học vội đứng lên chào.
Anh em chào nhau, thật sự chỉ có anh em Phạm gia mới có được như vậy.
– Ông nội, chúc ông sinh nhật vui vẻ.
Đang trong vòng tay của bà ngoại, Khả Khả vội nói lớn.
– Ha ha, giỏi lắm, sinh nhật vui vẻ, sinh nhật vui vẻ… Khả Khả à, mau đến đây để ông nội ngắm con chút nào, xem đã cao lớn thế nào rồi?
Nhìn thấy cháu trai, Phạm Vệ Quốc thật sự rất vui vẻ, cười ha hả hướng Khả Khả dang hai tay chào đón.
Khả Khả liền tự mình đưa tay múa chân một chút nói:
– Nội à, Khả Khả cao hơn nhiều lắm, người xem, cao nhiều như vậy….
Tiểu tử này nói thế làm cho cả nhà không nhịn được cười.
– Ba, chúc ba sinh nhật vui vẻ.
Phạm Hồng Vũ cùng Cao Khiết tiến lên chúc mừng sinh nhật cha.
Năm nay Phạm Vệ Quốc đã năm mươi bảy tuổi, với tuổi này ở cấp thứ trưởng cũng khá hợp, không quá già cũng không quá trẻ.
Nhưng nơi Phạm Vệ Quốc làm việc các lãnh đạo ở Bộ và Ủy ban trung ương đã có người gần đến tuổi nghĩ hưu, Phạm Vệ Quốc sẽ tiếp nhận chức vụ của hắn lên chức Bộ bộ trưởng.
Phạm Vệ Quốc làm việc với tính cách khá cần cù kiên định, Thủ tướng Hồng khá xem trọng ông.
Hiếm khi ông được ngồi nhà trò chuyện phím cùng bọn trẻ như ngày hôm nay, trong thời gian này mà nói Phạm Vệ Quốc khó có được thời gian nhàn hạ như thế, nếu hôm nay không phải bọn trẻ đến chúc thọ ông có lẽ Phạm Vệ Quốc ăn sinh nhật tại văn phòng rồi.
– Được, đến đây, ngồi đi con.
Phạm Vệ Quốc vui tươi hớn hở, liên tục gật đầu, ông thầm hài lòng với sự nghiệp của con cái cũng như yên lòng khi chúng đã thành gia thất.
Đối với ông ta mà nói, có làm bộ trưởng hay không cũng không thật sự quan trọng, chỉ cần bọn trẻ không thua kém ai, đều có tiền đồ thì ông mãn nguyện rồi.
Để đi trên con đường làm quan này, Phạm Vệ Quốc thật sự không tranh đoạt gì cả.
Nhiều lần được đề bạc tiến chức đều chính Phạm Hồng Vũ đứng sau “đẩy” mới lên thế.
Theo ý của Phạm Vệ Quốc ông không muốn làm lớn, vì chức vị càng cao thì trách nhiệm càng nặng nề hơn.
Mọi người vừa ngồi xuống thì Khâu Tĩnh từ trong bếp đi ra, mở tạp dề chào hỏi mọi người, vội vàng rót trà.
Sau khi Khâu Tĩnh tốt nghiệp bác sĩ, đã ở lại thủ đô công tác, vài năm qua đi, cũng như chị gái Lâm, bác sĩ Khâu này chưa làm bất cứ việc nhà nào cả.
Mỗi lần vào bếp sẽ làm cháy sạch thức ăn ngon, điều này thật mọi người không tài nào ngờ được.
Lúc trước chính Phạm Hồng Vũ đã khuyến khích anh trai, để anh đi tán tỉnh Khâu Tĩnh, thật sự chỉ nghĩ theo đuổi một người “thập toàn thập mỹ”, không ngờ không biết làm bếp.
Sau khi sinh con, Khâu Tĩnh có vẻ đầy đặn hơn trước.
– Cám ơn chị dâu.
Phạm Hồng Vũ cùng Cao Khiết cầm chén trà Khâu Tĩnh đưa, cười nói cảm ơn.
– Bác à, em Xảo Xảo đâu? Con mang đồ chơi cho em này.
Vừa nhìn thấy Lai Tuấn Thần, Khả Khả đã nhớ đến chuyện quan trọng, từ lòng Phạm Vệ Quốc chạy xuống.
Em Xảo Xảo là con gái của Phạm Hồng Học cùng Khâu Tĩnh, gọi là Phạm Xảo Xảo, khi tết âm lịch trước, Khả Khả ở thủ đô có gặp qua, lúc ấy đã vô cùng thích rồi, thinht thoảng lại béo khuôn mặt em bé, sau khi về thành phố Tề Hà luôn miệng nhắc đến em.
Phạm Hồng Học kết hôn sau Phạm Hồng Vũ nên em bé cũng sinh chậm vài năm, Xảo Xảo chỉ một tuổi rưỡu.
– Chà, còn mang cho em đồ chơi cơ à, Khả Khả ngoan quá, bác gái thay mặt Xảo Xảo cám ơn Khả Khả ha… Khả Khả, Xảo Xảo đang ngủ, chờ em dậy thì sẽ chơi với con, được không?
Khâu Tĩnh mỉm cười thương lượng với cậu bé.
– Dạ được.
Khả Khả hiểu chuyện liền gật đầu lia lịa.
Cao Khiết liền đứng dậy, cười nói:
– Chị dâu, chúng ta đi nấu cơm đi.
Đều là con dâu nhà họ Phạm, sao để chị dâu làm một mình chứ.
Khâu Tĩnh vội ngăn cản cô, cười nói:
– Í í, tiểu Khiết, em cứ ngồi chơi, em vừa mới đến với lại mọi chuyện đều đã chuẩn bị xong rồi, chỉ cần chờ Lý Phong cùng Phạm Hồng Thái đến là chúng ta có thể dùng cơm… Em ngồi đi, nghỉ ngơi một lát.
.
Đào Tiểu Vũ eBook
Tải eBook tại:
Đọc truyện Online – Chương 875: Ảnh gia đình (tiếp theo)
– Tiểu Khiết, Chủ tịch tỉnh Cao có khỏe không?
Phạm Vệ Quốc hỏi thăm Cao Khiết về thông gia.
Cao Khiết vội đáp:
– Rất khỏe ba à, cách đây không lâu con có đến Hải Tây, ba con sức khỏe khá tốt.
Quản Lệ Mai ngắt lời nói:
– Nghe nói bên kia Hải Tây có bão cát khá lớn, không biết bà thông gia có quen hay không.
Tỉnh Thanh Sơn là nơi thuộc khí hậu nhiệt đới gió mùa, bốn mùa rõ ràng, lượng mưa dồi dào, khí hậu ẩm ướt.
Còn ở Thủ đô thì vốn là một khí hậu gió mùa điển hình lục địa ấm áp ôn đới bán ẩm ướt, mùa xuân thì ít, mùa đông rét lạnh và khô.
Quản Lệ Mai ở Ngạn Hoa sinh sống hơn năm mươi năm, đột ngột chuyển đến thủ đô thật sự có chút không quen, lần đầu tiên ở thủ đô trong mùa đông, đã chảy máu mũi trong thời gian dài.
Mà bên kia Hải Tây là cao nguyên khí hậu lục địa, thời tiết giá lạnh, Cao Hưng Hán cùng Cao phu nhân đã quen sống khí hậu ấm áp ở Thanh Sơn nên Quản Lệ Mai thực sự lo lắng cho bà thông gia, Cao Mụ Mụ được sinh ra trong gia đình khá giả nên sợ không quen với những khổ sở như vậy.
Cao Khiết nói:
– Dạ tốt má à, bên kia tuy mùa đông rất lạnh nhưng có hệ thống sưởi ấm, mẹ của con cũng không muốn đi ra ngoài nên suốt ngày chủ ở trong nhà, đồ dùng thì thỉnh thoảng các đồng chí trong cơ quan đưa đến, miễn cưỡng cũng có thể vượt qua được.
Quản Lệ Mai lắc đầu liên tục nói:
– Tiểu Khiết à, chỉ nghe con nói thế thôi, nhưng má có thể cảm nhận được ở trong nhà cũng không phải là tốt…. Má thấy nếu có cơ hội nên về lại thì tốt hơn.
Quản Lệ Mai thì thích ra ngoài dạo, sau khi đến thủ đô thói quen này cũng không hề thay đổi, Khâu Tĩnh không phải là “đối tượng” dạo phố tốt, bình thường Khâu Tĩnh như những ông bà già, hiện tại cô ở thủ đô làm công tác nghiên cứu xã hội, tính tình không màng danh lợi, không thích đi nhiều.
Có đôi khi vì hiếu đạo mới cùng bà đi dạo, nhưng cũng khá kiệm lời.
Chuyện này cũng không thể trách cô được, kinh nghiệm đi dạo phố của cô thật sự không nhiều lắm, còn chuyện mua hàng trả giá thì còn tệ hơn, bình thường cô được Quản Lệ Mai chỉ dạy nhiều.
Cũng may, Quản Lệ Mai là người may mắn nên kết giao với nhiều người nhà của cơ quan cán bộ, không lo không có người đi cùng.
Cao Khiết cười nói:
– Mẹ à, con cũng nghĩ như vậy, nhưng chuyện này thuộc quyết định cấp trên, mình không tự quyết định được.
– Cũng phải…
Quản Lệ Mai liền gật đầu tán thành.
Thân làm Chủ tịch tỉnh, sao có thể nói điều là điều được?
Phạm Vệ Quốc lại hỏi đến chuyện công việc:
– Hồng Vũ, cơn lũ vừa qua thành phố Tề Hà có tổn thất nhiều không?
Phạm Hồng Vũ mỉm cười nói:
– Những tổn thất bình thường thì không thể tránh khỏi, vì mưa quá lớn, rất nhiều cây nông nghiệp đều không thể cứu vãn được, lồng nuôi cá cũng bị ảnh hưởng.
Nhìn chung mà nói, kết quả như thế là quá tốt rồi, đê không bị vỡ, tổn thất cũng không quá lớn.
Bỗng nhiên Phạm Hồng Học nói:
– Hồng Vũ, nghe nói cậu trước mặt thủ tướng Hồng cam đoan lập công, cam đoan thành phố Tề Hà không bị vỡ đê hả?
Phạm Hồng Vũ hỏi ngược:
– Anh nghe ai nói?
Phạm Hồng Học nói chi tiết:
– Tiểu Tĩnh nói, cô ấy nói chuyện cũng Khâu bá bá qua điện thoại, Khâu bá bá có nhắc đến cậu, nói cậu có lá gan không nhỏ, dám cam đoan như vậy.
Mặc dù Khâu Minh Sơn là cha vợ của Phạm Hồng Học, nhưng Phạm Hồng Học đã gọi là “bá bá” quen rồi, nhiều năm không thể nào sửa được, Khâu Minh Sơn cũng không chú ý đến cách xưng hô của con rể, huống chi ông ta cùng Phạm Vệ Quốc là bạn bè lâu năm, con rể gọi ông ta là bá bá thì cũng là chuyện đương nhiên.
Quản Lệ Mai mở hai mắt to nhìn con trai, giật mình nói:
– Đâu phải cưới hỏi gì mà hứa chứ, Hồng Vũ, con dám nói như vậy với Thủ tướng sao?
Phạm Hồng Vũ cười nói:
– Mẹ, con chỉ ăn ngay nói thật thôi, không phải đã vượt qua được lũ lụt này sao?
Bí thư Phạm không nói không, đã nói phòng thủ kiên cố thì tức phải phòng thủ kiên cố.
Quản Lệ Mai nói:
– Dù con có nắm chắc thì cũng không thể khiêm tốn hơn sao? Ngộ nhỡ có bất trắc gì thì sao.
Phạm Hồng Vũ nói:
– Dù có bất trắc gì thì cũng nói lên được công tác chúng ta làm không đúng chỗ, ai làm không đúng thì mất chức, đó cũng là điều nên làm.
Cao Khiết liếc mắt nhìn hắn nói:
– Anh thiệt là…. Luôn kiêu ngạo tự mãn như vậy.
Phạm Hồng Vũ liên tục xua tay nói:
– Tiểu Khiết, em cũng chỉ nói đúng phân nửa thôi, kiêu ngạo thì có, chứ tự mãn thì không hẳn à.
– Kiêu ngạo cũng không được, nhất là trước mặt Thủ tướng Hồng cùng Bí thư Khâu.
Phạm Hồng Vũ cười ha hả nói:
– Đó là do em không nhận thức được đúng Thủ tướng Hồng cùng Bí thư Khâu, nếu không kiêu ngạo chính là xem thường họ.
Cao Khiết còn định nói thêm, Phạm Hồng Học ngắt lời nói:
– Chỉ cần nói sự thật, như Khâu bá bá thường nói ấy, đối với bản thân mình không tin tưởng thì ông không thích, ông còn nói người không thể thiếu ngạo khí nhưng không thể ngông nghênh.
Cao Khiết chỉ biết lắc đầu.
Hai anh em nhà này ai cũng tài trí hơn người, tuy nhìn bên ngoài biểu hiện hoàn toàn khác nhau, nhưng trong suy nghĩ thì đều giống nhau ở chỗ kiêu ngạo.
Không biết một người khiêm tốn như Phạm Vệ Quốc, sao lại có thể dạy ra những đứa con như vậy.
– Nên khiêm tốn thời điểm cần khiêm tốn, Thủ tướng Hồng cùng Bí thư Khâu là lãnh đạo, dù sao cũng nên thế.
Phạm Vệ Quốc vẫn dặn dò một câu, ông ta biết năng lực của con trai mình, nên không quá lo lắng, bản tính khiêm tốn cẩn thận chính là truyền thống của đất nước, khuyên con cũng là nhắc nhở cần thiết.
Phạm Hồng Vũ mỉm cười gật đầu.
– Em Xảo Xảo sao còn chưa dậy? Mẹ à, mau cho con nhìn em, con gọi em dậy..
Ngồi ở bên nghe mọi người nói chuyện, Khả Khả thật sự không còn kiên nhẫn, nhao nhao nói.
Chính vì muốn mua cho em Xảo Xảo món đồ chơi mà tên tiểu từ này đã khoáy động tiệm bách hóa ở Tề Hà hơn nửa giờ đồng hò, từ ngàn dặm xa xôi đưa đến thủ đo cho em hắn, mà em bé lại ngủ hoài không chịu dậy, cũng khó trách gã ta không kiềm chế được.
Cao Khiết vội vàng nói:
– Khả Khả, em bé đang ngủ, không thể gọi em dậy được, nếu không em sẽ khóc đó.
Khả Khả kiên trì nói:
– Con không gọi em, con chỉ nhìn em thôi, con cam đoan sẽ không véo mặt em nữa.
Nhìn bộ dạng hắn đặc biệt nghiêm trọng.
Quản Lệ Mai vô cùng mến nên nói:
– Được, được, để nội dẫn Khả Khả nhìn em nha.
Cao Khiết mở rương hành lý, lất một con búp bê được làm khá tinh tế, vô cùng đáng yêu, hơn nữa lại được kết nối bằng điện, chỉ cần bấm công tắc ánh mắt nó sẽ chớp chớp, còn có thể nói: “xin chào, ta là Cát Mỹ, chúng ta làm bạn đi”.
Hiện giờ món đồ chơi này ở cửa hàng đồ chơi được các em bé khá chuộng.
Lập tức Khả Khả nhận con búp bê từ mẹ, một tay nắm lấy tay bà đi vào phòng ngủ em bé.
Cao Khiết cũng đi vào.
Phạm Hồng Vũ nhìn Phạm Hồng Học nói:
– Anh, anh tiến hành thực hiện hình thức cổ phần hóa Công ty TNHH nước giải khát Khả Hân thế nào rồi?
Từ nhiều năm trước, Công ty TNHH nước giải khát Khả Hân cũng đã lần đầu tiên cải tạo cổ phần hóa, chỉ có điều chỉ mới thô sơ.
Xí nghiệp cũng không ngừng phát triển lớn mạnh, hơn nữa Trung ương cũng gửi công văn đi, yêu cầu “tách ra”, Công ty TNHH nước giải khát Khả Hân chính thứ lần thứ hai cải tạo cổ phần hóa, đã được đưa vào chương trình nghị sự.
Phạm Hồng Vũ cũng nhắc nhở anh trai, cần phải thực hiện trọng tâm chuyện này.
Quyền sở hữu phải thực hiện rõ ràng, so sánh làm thế nào thì tốt để lâu đến lúc đó càng khó hơn.
– Chính thảo luận về vấn đề này, các thành phố và khu vực cũng rất quan tâm.
Thực hiện theo lời khuyên của em, cổ phiếu nhà nước được xác định khoảng 45% cổ phần tư nhân của 55 phần trăm và chúng ta có thể một lần nữa tài trợ, cán bộ kỹ thuật nòng cốt quản lý sớm nhất và công nghệ cổ phiếu điều hành, 10 phần trăm….
Phạm Hồng Học chỉ nói đơn giản qua.
– Công nghệ cổ phiếu? Vậy con chiếm bao nhiêu cổ phần?
Phạm Vệ Quốc hỏi với vẻ mặt khá chú ý.
– Con là Chủ tịch kiêm giám đốc kỹ thuật nên có thể tính cổ phiếu công nghệ kép, tạm thời khoảng 3 phần trăm, với cải cách cổ phần đầu tiên con cũng chiếm được khoảng năm phần trăm nữa.
– Năm phần trăm? Hiện tại toàn bộ tổng tài sản Công ty TNHH nước giải khát Khả Hân ước chừng bao nhiêu?
Phạm Vệ Quốc càng thêm chú ý, hắn chính là Bí thư Địa ủy Ngạn Hoa, đối với Công ty TNHH nước giải khát Khả Hân hiểu khá nhiều.
Phạm Hồng Học đáp:
– Tổng tài sản tính được thì không dưới năm tỷ ba nghìn bảy trăm vạn.
Phạm Vệ Quốc tính toán có chút kinh ngạc nói:
– Nhiều như vậy sao? Ba nhớ ba năm trước khi ba rời Ngạn Hoa đi, tổng tài sản không đến môt triệu, như thế nào mà ba năm đã tăng lên gấp sáu lần thế?
Phạm Hồng Vũ cười nói:
– Ba, đây được coi là một chậm, nếu không nộp lợi nhuận lên trên quá nhiều, và bây giờ tổng tài sản của công ty tính đột phá mười tỷ.
Công ty một khi mở rộng quy mô không, thì tốc độ tăng trưởng có chút chậm lại một chút, chỉ cần chiến lược tiếp thị đúng đắn thì nó sẽ khong phát triển chậm mà con số đếm càng ngày càng nhiều hơn, tổng tài sản càng thêm kinh người.
Nghe con trai nói như vậy Phạm Vệ Quốc cũng hiểu được, bất quá ông ta quan tâm không phải chuyện này, lập tức nhíu mi hỏi:
– Năm triệu, năm phần trăm cổ phần công ty chính là hơn hai ngàn vạn, đấy chính là tài sản riêng của Phạm Hồng Học, nhưng từ đầu Chủ tịch tỉnh là công ty tập thể.
Phạm Hồng Vũ mỉm cười nói:
– Ba, hơn hai ngàn vạn cũng không có gì, con nghĩ nếu lúc trước con biến Công ty TNHH nước giải khát Khả Hân thành công ty tư nhân thì hiện tại hơn năm tỷ kia chính là của anh con cả.
Công ty TNHH nước giải khát Khả Hân lúc đầu chỉ đầu tư năm mươi triệu, Phạm Hồng Vũ tự kiếm được hoàn toàn không thành vấn đề hơn nữa Công ty TNHH nước giải khát Khả Hân đã nộp lên trên nhiều lợi nhuận như vậy, nhưng con số tài sản hiện tại cũng làm người ta kinh ngạc
Từ kết quả lợi nhuận thu được kia, trấn Ngạn Hoa cùng trấn Lâm Phong thật sự có tiện nghi lớn.
– Nói thì nói như vậy chứ hiện tại Công ty TNHH nước giải khát Khả Hân chính là công ty nhà nước, theo phương án các con biến Công ty TNHH nước giải khát Khả Hân thành công ty cổ phần tư nhân, chuyện này thích hợp sao? Có phù hợp với chính sách tương quan cũng như pháp luật của quốc gia? Hồng Học, Hồng Vũ, càn phải có nguyên tắc rõ ràng, chúng ta tuyệt không chiếm lấy của nhà nước làm của chúng ta.
Nhìn vẻ mặt của Phạm Vệ Quốc trở nên vô cùng nghiêm túc.
Phạm Vệ Quốc biết bản lĩnh của con mình, cũng biết bảy tám năm trước nó có tiền, thật sự muốn tự bỏ tiền thành lập công ty, quả thật đủ khiến nó phát triển, nhưng đó là một vấn đề khác.
Nếu Công ty TNHH nước giải khát Khả Hân là doanh nghiệp nhà nước thì nhất định hiểu được điều này.
Không được chiếm tài sản nhà nước là nguyên nhân, nhưng lo lắng sợ con mình phạm phải sai lầm nhiều hơn.
.
Đào Tiểu Vũ eBook
Tải eBook tại:
Đọc truyện Online – Chương 876: Ảnh gia đình (hạ)








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










