[Dịch] Quyền Lực Tuyệt Đối
Tập 168 : Một lưới bắt sạch (c836-c840)
❮ sautiếp ❯Chương 840: Một lưới bắt sạch
Tây Giao đêm khuya, Lã Đình đứng trên cầu Hồng Kỳ, gió mùa thu lạnh khiến Lã Đình phải kéo cổ áo lên.
Người đàn ông khôi ngô ngồi cùng cô, phản ứng nhanh nhẹn, tay trái kéo Lã Đình về phía sau mình, tay phải giơ lên.
“Bụp” một tiếng.
Cảm giác, giống như bị đánh trúng.
Tuy nhiên người thanh niên không kịp suy nghĩ nữa, người lái xe máy, chạy như bay.
Nhiệm vụ của y chính là đập gậy, bất kể có trúng hay không thì cũng không được đập đòn thứ hai.
Người đàn ông khôi ngô ngã xuống đất.
Lã Đình bước lên phía trước, luống cuống tay chân đỡ gã dậy.
Người đàn ông khôi ngô hình như bị thương không nhẹ, cánh tay phải mềm nhũn, cả người đều dựa vào Lã Đình.
– Đò ngu xuẩn này.
Hoắc Hoa Long đứng quan sát cách đó không xa không nhịn được mắng một tiếng.
– Bảo nó đập con đàn bà thì nó lại đập thằng đàn ông.
Tuy nhiên “vở kịch” kế tiếp đã không còn chịu sự khống chế của y nữa, cho dù y muốn ngăn cản thì cũng không còn kịp được.
Hơn nữa, Hoắc Hoa Long cũng không muốn ngăn cản, đâm lao phải theo lao thôi.
Trong nội tâm của y, hiện lên một loại khoái cảm khó nói thành lời.
Phạm Hồng Vũ ơi là Phạm Hồng Vũ, không ngờ mày cũng có ngày hôm nay.
Rất nhanh, mấy nam thanh niên cầm đèn pin, vội vã chạy về bên này, miệng hét lên: – Này, các người làm cái gì trong này vậy? Đồn công an Tây giao chúng tôi phối hợp làm công tác trị an, không được quan hệ nam nữ lung tung ở đây…
– Đúng, theo chúng tôi về đồn.
Đêm hôm khuya khoắt, ở trong này làm gì?
Mấy người phía sau cũng nói đế theo.
Điều kỳ lạ chính là, đôi nam nữ kia không hoảng hốt, hai người vội tách nhau ra, cánh tay mềm nhũn của người đàn ông khôi ngô cố gắng nhấc lên móc tờ giấy chứng nhận trong túi áo, lạnh lùng nói: – Đội cảnh sát hình sự công an huyện, các anh là người của đồn công an Tây Giao?
Nhưng đâu phải là Phạm Hồng Vũ, rõ ràng chỉ là một người có vóc dáng giống với Phạm Hồng Vũ, tuổi tác có vẻ lớn hơn Phạm Hồng Vũ.
– Đội cảnh sát hình sự công an huyện?
Mấy dân phòng hùng hổ xông lên đều ngẩn người, ngơ ngác nhìn nhau.
Chiếc xe Nissan đỗ cách đó không xa cửa đã mở, mấy người mặc cảnh phục nhảy xuống, rất nhanh đã chạy tới.
Thấy tất cả những điều này, Hoắc Hoa Long nhất thời trợn mắt há mồm, mồ hôi lạnh đã toát ra.
Không đúng.
Tình huống thật sự không đúng.
Hoắc Hoa Long không dám tiếp tục dừng lại nữa, quyết định thật nhanh, xoay người nói với người phụ nữ trẻ tuổi ngồi trên ghế sô pha nói: – Chuyện xấu rồi, nhanh đi thôi…
Người phụ nữ này thật sự rất trẻ, chỉ khoảng hơn hai mươi tuổi, nghe vậy cũng rất kinh hoảng, vội vội vàng vàng đứng dậy theo, miệng hỏi: – Làm sao vậy, sao vậy, đã xảy ra chuyện gì?
Giọng nói có vài phần giống với Lã Đình.
– Đừng hỏi nữa, chúng ta hãy nhanh chóng rời khỏi chỗ này.
Hoắc Hoa Long chạy ra, mở cửa phòng, lại ngây người.
Không biết từ lúc nào, ngoài cửa đã có mấy người đứng ở đó, tuy rằng mặc thường phục, nhưng vẻ mặt lại rất hung hãn, người đứng đầu khoảng chừng ba mươi tuổi, ánh mắt sắc như dao, nhìn thẳng vào Hoắc Hoa Long, khóe miệng cười cổ quái.
– Cậu, cậu là…
Hoắc Hoa Long lùi về phía sau, miệng lắp bắp, sắc mặt trắng bệch.
– Chủ nhiệm Hoắc, chúng ta thực ra đã gặp mặt rồi, tuy nhiên Chủ nhiệm Hoắc quên nhanh quá, xem ra đúng là không nhận ra tôi.
Tự giới thiệu một chút, tôi là Diệp Hữu Đạo, Phó cục trưởng Cục Công an quản lý công tác hình sự.
Diệp Hữu Đạo cười nói, chậm rai đi vào trong phòng.
– À, anh, xin chào, Cục trưởng Diệp…
Mồ hôi lạnh đã toát ra làm ướt hết áo lót của Hoắc Hoa Long.
Mặc dù bây giờ y còn mơ màng, không rõ chuyện gì đã xảy ra, nhưng trực giác nói cho ý biết là đã xảy ra chuyện không ổn.
Bộ dạng này của Diệp Hữu Đạo tuyệt đối phải đến tìm y nói chuyện giữa đêm hôm khuya khoắt.
– Chủ nhiệm Hoắc, phải nói, tôi thật sự rất khâm phục các anh.
Trốn ở trong góc phòng mà dám làm chuyện lớn như vậy.
Ngay cả Chủ tịch huyện Phạm cũng dám tính kế, đúng là lá gan thật lớn.
Diệp Hữu Đạo cười hì hì nói, vẻ mặt càng nhẹ nhàng.
– Không không, không phải, cái này, Cục trưởng Diệp, anh hiểu lầm rồi, anh tuyệt đối là hiểu lầm rồi…tôi không có, tôi không làm gì cả, tôi chỉ chơi trong này thôi,
Hoắc Hoa Long như muốn vỡ tim, mồ hôi toát ra như tắm, nói năng lắp bắp.
– Chủ nhiệm Hoắc, đến nước này rồi mà còn muốn nói xạo à? Được, chút nữa đến cục rồi, tôi sẽ đích thân chơi cùng với ông.
Chủ nhiệm Hoắc có ý tưởng gì mới thì cứ nói ra, tôi rất thích nghe.
Diệp Hữu Đạo cười nói, giơ tay phải lên, ngón tay lắc lư vài cái.
Cảnh sát hình sự bước nhanh lên, còng tay Hoắc Hoa Long và người phụ nữ trẻ tuổi lại.
– Không, không, các người không thể bắt tôi, tôi không làm gì cả, tôi không phạm tội…các người dựa vào cái gì mà bắt tôi? Thả tôi ra…
Hoắc Hoa Long tru lên, đêm khuya thanh vắng, giọng y truyền đi rất xa, giống như một con sói hoang bị đánh gẫy xương sống vậy.
Mấy hộ dân đều bật điện lên, có người nhòm qua cửa sổ xem có chuyện gì xảy ra.
Bên ngoài tối đen như mực, không nhìn ra cái gì, chỉ nghe thấy tiếng xe ô tô càng lúc càng đi xa.
Cùng lúc đó, một màn tương tự diễn ra ở trong phòng khách xa hoa của khách sạn Thái Hoa và khu nhà tập thể cán bộ.
Một số cán bộ giáo ủy thật sự kinh ngạc phát hiện, Chủ nhiệm Vương Nghiên Phong bị cảnh sát đưa đi.
Vương Nghiên Phong vẻ uể oải, không nói được lời nào.
Người bị bắt từ khách sạn Thái Hoa là Chủ nhiệm kiêm cục trưởng cục Nhân sự Lỗ Giang Nam.
Bộ dạng của Lỗ Giang Nam lúc này, tóc tai bị gió thổi bù xù…
Trong lúc này, Cục trưởng Lỗ hay tay bị còng số tám, cũng không có cách nào đi xử lý
Trụ sở ủy ban huyện, phòng Chủ tịch huyện vẫn đèn đuốc sáng trưng, Phạm Hồng Vũ dựa lưng vào ghế xoay hút thuốc.
Điện thoại vang lên.
– Xin chào.
– Chủ tịch huyện, đều bắt được rồi.
Lỗ Giang Nam, Hoắc Hoa Long, Vương Nghiên Phong, không tên nào chạy thoát cả.
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói của Lý Văn Hàn, vẻ rất bình tĩnh.
Phạm Hồng Vũ “Ừm” một tiếng, hỏi: – Lã Đình thế nào, không bị thương chứ?
– Không, Chủ tịch huyện cứ yên tân, là cảnh sát hình sự thân thủ tốt nhất của cục chúng tôi, đối phó với một tên côn đồ không khó đâu, bảo vệ Lã Đình an toàn.
– Vậy là tốt rồi, trước tiên cứ đưa cô ấy về nhà đi, con đang đợi mà.
– Đã đưa về rồi…Chủ tịch huyện, Tề Chính Hồng làm sao bây giờ? Có phải áp dụng biện pháp gì với y không?
Lý Văn Hàn hỏi, ngư khí tương đối nghiêm túc.
Bất kể nói thế nào, Tề Chính Hồng cũng là Phó Bí thư huyện ủy kiêm Phó Chủ tịch thường trực huyện, vị trí đứng trên cả Lý Văn Hàn.
Nếu như áp dụng biện pháp cưỡng chế với y, trên nguyên tắc chỉ huyện ủy đồng ý thôi thì không đủ, còn phải xin ý kiến lãnh đạo thành phố.
Ít nhất phải được Bí thư Đàm Khởi Hoa gật đầu thì mới coi như danh chính ngôn thuận được.
Phạm Hồng Vũ cười cười, không nói gì.
Lý Văn Hàn thử thăm dò nói: – Chủ tịch huyện, tôi thấy, dù sao chứng cứ cũng đã rất xác thực rồi, cứ bắt lại đã có vẻ thỏa đáng hơn.
Nhỡ chẳng may xảy ra chuyện gì không hay thì sao…
Thật ra trong nội tâm của Lý Văn Hàn, là không muốn động thủ với Tề Chính Hồng.
– Bí thư Văn Hàn, để Chủ tịch huyện Tề hôm nay được ngủ ngon một giấc đi.
Một lúc sau, Phạm Hồng Vũ chậm rãi nói.
– Được thôi, dù sao cũng chẳng mấy khi được ngủ ngon nữa rồi.
Lý Văn Hàn nhịn không được bèn trêu trọc một câu.
– Ừm, chuyện này, phải cố gắng âm thầm xử lý, không nên ầm ĩ quá.
– Tôi hiểu rồi, Chủ tịch huyện yên tâm đi.
Cúp máy xong, Phạm Hồng Vũ hơi trầm ngâm, rồi lại cầm điện thoại lên gọi cho Lục Cửu.
Chuyện này, nên kết thúc rồi. oOo .
Đào Tiểu Vũ eBook
Tải eBook tại:
Đọc truyện Online – Chương 841: Chân tướng.
Chuyện nửa đêm giật mình tỉnh giấc, Lục Cửu không còn lạ gì với chuyện này nữa.
Trong khoảng thời gian gần đây, giấc ngủ anh ta không được ngon giấc.
Quan Tú Lệ không làm lớn chuyện mà ngược lại còn có chút ngượng ngùng, đây đâu phải chuyện lần đầu Lục Cửu quen với nữ nhân bên ngoài, trong thời khắc mấu chốt như vậy lại gây náo loạn, nếu không phải Đàm Khải Hoa tín nhiệm Lục Cửu thì chỉ sợ những ngày kế tiếp gian khổ cũng chưa dứt.
Lục Cửu nếu không giành được chức Phó chủ tịch thành phố, có lẽ sẽ ly hôn với cô ta.
Vì phá hủy sự nghiệp y.
Chiêu này chính là chiêu mà Quan Tú Lệ sợ nhất, đêm đó gây nhốn nháo, cũng chỉ muốn cảnh cáo Lục Cửu, để cho người ta thấy ai mới là người vợ của y.
Không nghĩ đến chuyện chồng của Trần Hà chính Dương Hòa An cũng chạy đến, nên cục diện mới không có cách nào khống chế được.
Cũng do Lục Cửu không còn mặn nồng với Quan Tú Lệ lắm, vợ chồng mà nhạt nhẽo như nước, hơn nữa lại gây ra chuyện lớn như vậy Bí thư Lục làm sao ngủ yên cho được.
Vào lúc này Phạm Hồng Vũ điện thoại đến, làm cho tim Bí thư Lục đạp thình thịnh.
Nếu không có chuyện gì khẩn cấp thì Phạm Hồng Vũ tuyệt không làm như thế.
Chuyện của gã, có lẽ lại xảy ra chuyện.
Trái tim của Bí thư Lục thật sự không chịu nổi.
– Bí thư đã xảy ra chuyện rồi, tôi nghĩ nên báo trước với anh, tôi đang ở văn phòng, không tiện nói qua điện thoại, nếu tiện tôi đến phòng Bí thư.
Giọng Phạm Hồng Vũ không nhanh không chậm, không mang chút sợ hãi nào cả, người nghe như sự việc không có gì đặc biệt xảy ra.
Lục Cửu lập tức nói:
– Chủ tịch huyện, không cần đâu, để tôi đến văn phòng cậu.
Hiện tại quả thật Lục Cửu không dám lấy uy danh của cấp trên chỉ thị cho Phạm Hồng Vũ, cho dù anh ta trở thành Phó chủ tịch thành phố, còn Phạm Hồng Vũ trở thành Bí thư Huyện ủy cũng không làm thế.
Thành phố Tề Hà thật sự chia thành hai phe, với chức vị Bí thư Huyện ủy của Phạm Hồng Vũ không biết sẽ đứng về phía nào, có thể hai người sẽ đứng trên hai chuyến tuyến khác nhau.
– Được, vậy tôi chờ anh.
Phạm Hồng Vũ cũng không nói nhiều nữa.
Rất nhanh Lục Cửu liền đến văn phòng Chủ tịch huyện.
Tòa nhà làm việc thật yên tĩnh, ngoại trừ văn phòng Chủ tịch huyện, thì hầu hết các văn phòng khác đều tắt đèn, Lục Cửu đã ở ký túc xá tòa nhà này khoảng ba năm rồi, nhưng giờ phút này không có cảm giác thân thiết chỉ cảm thấy khẩn trương.
– Bí thư.
Phạm Hồng Vũ đứng từ ghế sô pha đón chào, trên bàn trà đã chuẩn bị xong hai chén trà nóng.
– Chủ tịch huyện, lại có chuyện gì xảy ra sao?
Lục Cửu cũng không khách khí, hỏi thẳng vào vấn đề, thật lòng mà nói, Lục Cửu đối với tình hình này vô cùng chán ghét, hiện giờ anh ta vẫn là Bí thư Huyện ủy, dù huyện Vân Hồ có xảy ra chuyện gì, anh ta đều là người biết tin sau.
Nhất là sau khi Trần Hà rời khỏi Ủy ban Nhân dân, tình hình chính phủ bên này có phát sinh chuyện gì Lục Cửu cũng không thể nắm giữ, làm cho Bí thư Lục cảm thấy cô độc bất lực.
Dường như Chủ tịch huyện Phạm Hồng Vũ đã rời khỏi tầm kiểm soát của Bí thư Lục, làm cho anh ta hoàn toàn không thể nào đoán được chuyện gì.
– Đến đây, mời Bí thư ngồi.
Phạm Hồng Vũ không vội trả lời, mời Lục Cửu đến ghế sô pha ngồi, đưa cho Lục Cửu điếu thuốc, hai người cùng hút.
– Bí thư, tôi mới nhận được tin do Lý Văn Hàn gọi đến, nói Cục công an thành phố có bắt giữ vài người.
Nghe giọng nói của Phạm Hồng Vũ vẫn nhẹ nhàng như trước.
– Bắt những ai?
Nghe nói Cục công an thành phố phá án, Lục Cửu an tâm một chút, chỉ cần không ảnh hưởng đến trong giới quan lại là được.
– Lỗ Giang Nam, Hoắc Hoa Long, Vương Nghiêm Phong.
Nghe Phạm Hồng Vũ nói ra ba cái tên, Lục Cửu liền ngẩn cả người, thuốc lá vừa đưa đến bên miệng nhưng lại quên hút.
Nói vậy là có ý gì?
Không một chút tin tức bắt ba cán bộ cấp phòng sao!
– Sao lại như thế?
Ngoảnh mặt qua, Lục Cửu có chút không hiểu trường hợp như thế, thời khắc này Lục Cửu hắn vẫn là Bí thư Huyện ủy mà? Sao lại bắt người mà là ba người cán bộ dưới quyền y chứ? Có lẽ trước đó có bất hòa gì chăng?
Cũng chính là Phạm Hồng Vũ, là một Chủ tịch huyện, nếu không Lục Cửu đã đập bàn rồi.
Chuyện gì thế không biết.
Làm vậy còn quy tắc gì nữa?
Khóe miệng Phạm Hồng Vũ cười thản nhiên, nhưng không có ý châm chọc, lạnh nhạt nói:
– Bí thư, những tên này làm chuyện mờ ám chẳng lẽ Bí thư không nhận ra sao?
Lục Cửu biến sắc, có chút xấu hổ.
Dường như lời nói này của Phạm Hồng Vũ nói rất thành thật.
Lục Cửu hút thuốc, che dấu sự xấu hổ, bất an cũng chính y.
Phạm Hồng Vũ cũng không thúc giục y.
Diệp Hữu Đạo đến nhận chức hai tháng, cũng không phải không làm được việc, bọn người của Lỗ Giang Nam này trước đó làm những chuyện bí ẩn, quả thật Phạm Hồng Vũ không phát hiện ta, nhưng điều tra bức thư viết lên quân đội phản ánh tình huống rốt cục cũng lộ ra dấu vết.
Theo điều tra, lúc đầu có khá nhiều bí ẩn trong đó, nhưng dần dần cũng được làm sáng tỏ, nhất là khi Trần Hà rời đi để lại cho hắn tập tài liệu, lại càng hiểu thêm được vấn đề.
Lục Cửu tuyệt đối có biết vài chuyện, bởi vì anh ta và Quan Tú Lệ cùng những người thân tín của mình không được minh bạch nên mở một mắt nhắm một mắt như thế.
Không nghĩ tới chuyện Phạm Hồng Vũ lại dùng thủ đoạn trực tiếp bắt hết bọn chúng như vậy.
Lục Cửu hoàn toàn không kịp trở tay.
– Bí thư, trên thực tế đây là một âm mưu hoàn hảo, mà người cầm đầu là Tề Chính Hồng, Lỗ Giang Nam, Hoắc Hoa Long, Vương Nghiêm Phong chỉ là trợ giúp, bọn họ đã lừa gạt…. giả chữ ký lãnh đạo, trước sau giả chữ ký hơn bốn năm người ở đơn vị.
Vương Nghiêm Phong là người viết chữ khá tốt, bắt chước anh, Chủ tịch huyện Thôi, chữ ký của tôi giống như đúc, Chuyên gia Bộ trung tâm Công nghệ tỉnh cũng không thể nào phân biệt được.
Một lúc lâu, thấy Lục Cửu vẫn không nói gì, Phạm Hồng Vũ cũng không chờ y nữa, ít nhất cũng giữ lại chút thể diện cho Lục Cửu.
– Chuyên gia Bộ trung tâm Công nghệ tỉnh cũng không phân biệt được sao?
Lúc này Lục Cửu mới lắp bắt sợ hãi, hỏi ngược lại.
– Đúng, trình độ giả khá cao, trước đó không lâu đã có thư viết gửi lên quân đội, cũng chính Vương Nghiêm Phong đã viết, y giả chữ viết của Lã Đình, Lỗ Giang Nam còn có các bạn bè còn làm trong quân đội, là trung tá trong cơ quan quân đội.
Phạm Hồng Vũ còn nói thêm.
– Sao bọn họ làm vậy?
Lục Cửu chấn động mạnh, hai mắt bỗng rưng rưng mở lớn.
Bí ẩn này đều trong lòng Lục Cửu không được cởi bỏ, đó cũng chính là tâm bệnh của anh ta.
– Vâng, cho nên vì thế Vương Nghiêm Phong giả mạo chữ viết của Lã Đình có thể trực tiếp gửi đến cho Long Quân Trường, người bạn của Lỗ Giang Nam lúc này đã có tác dụng, chính Lã Đình cũng đâu có biết địa chỉ của quân đội.
Phạm Hồng Vũ giải thích đơn giản.
– Thì ra là thế…. Chính là vậy, nhưng vì cái gì mà làm như vậy? Cừu Hạo Minh làm gì có chút quan hệ với họ?
Phạm Hồng Vũ ảm đạm cười nói:
– Bọn chúng vốn không nhằm vào Cừu Hạo Minh, mà chính không muốn Bí thư Lục không rời khỏi huyện Vân Hồ.
Bọn chúng chuẩn bọ thu tay lại, cũng cố tranh thủ chút thời gian…
Lục Cửu cười rộ lên một cách khổ sở.
Quan hệ với những người thông minh, đôi khi có chút vui vẻ những cũng khá làm cho người ta đau đầu, ngôn ngữ của Phạm Hồng Vũ lịch sự, nhưng cũng có chút hăm dọa.
Bắt đầu mấy năm trước, cấp trên chẳng những luôn nhấn mạnh nên xây dựng đội ngũ cán bộ trẻ tuổi kiến thức cao, đồng thời cũng nhấn mạnh về phân cấp, chẳng những bộ đội phải giải trừ quân bị mà ngay cả địa phương cũng sắp xếp tổ chức nhân sự.
Các đơn vị nhà nước đột nhiện quản chế khá nghiêm ngặt, người muốn xin vào càng khó khăn hơn, số người muốn vào cơ bản nằm trong tay của Bí thư Huyện ủy cùng Chủ tịch huyện.
Mặt khác nếu lãnh đạo huyện muốn chiếu cố cho bà con thân thích thì cần tìm Bí thư cùng Chủ tịch huyện xin chỉ tiêu.
Nhưng tất cả mọi thứ đều có hai mặt, biên chế người nào thì đơn vị nhà nước liền trở nên tiêu thụ hết cả, “giá cả” có thể khá cao.
Đám người của Tề Chính Hồng, Lỗ Giang Nam đã đưa ra chủ ý này, thực hiện việc “bán quan bán tước” như thế.
Bọn họ cứ việc bán chỉ tiêu này cho tổ chức đơn vị, lợi ích kinh tế vô cùng khả quan.
Căn cứ vào những tài liệu mà Phạm Hồng Vũ nắm giữ, thì đã hình thành một sản nghiệp khá lớn, đó Tề Chính Hồng, Lỗ Giang Nam, Vương Nghiêm Phong, Hoắc Hoa Long là chính những ảnh hưởng đến khá nhiều người khác, trong đó thậm chí còn có cả Quan Tú Lệ vợ Lục Cửu và đám người Bí thư Chu Tử Kỳ.
Đương nhiên, Quan Tú Lệ, Chu Tử Kỳ và đám người của Tề Chính Hồng là hai tuyến khác nhau.
Bọn người của Tề Chính Hồng còn giả mạo chữ ký lãnh đạo, trắng trợn làm giả, Quan Tú Lệ thì dựa vào Lục Cửu có thể nói đã nhận chỉ tiêu khoản bảy tám người.
Chỉ tiêu đó đoán là nằm trong túi tiền của Lục Cửu.
Tính chất hoàn toàn bất đồng.
Tề Chính Hồng đã là người có hành vi phạm tội hình sự, đi cửa sau Quan Tú Lệ cùng Chu Tử Kỳ tất nhiên đó cũng không phải không ảnh hưởng.
Đương nhiên, nếu muốn tốt thì cũng phải đứng lên làm rõ, nhưng truy cứu trách nhiệm hậu quả hoàn toàn khác nhau.
Lục Cửu đối với tình huống này không thể nói rõ mười phần, lại cũng không thể nói là không biết gì, chỉ là mở một con nhắm một con.
Án này nếu thật sự điều tra thì đó là án lớn, có thể ảnh hưởng khá nhiều người, Lục Cửu không nghĩ dám phiêu lưu lớn như vậy.
Tiến đến vụ án lớn như vậy, cũng không biết có lợi ích gì, chỉ biết tạo thành ảnh hưởng vô cùng xấu.
Không có Bí thư Huyện ủy nào nguyện ý chịu trách nhiệm với đại án như vậy.
Nhưng Phạm Hồng Vũ khác y.
Không nói đến tính cách khác nhau của Phạm Hồng Vũ và Lục Cửu, mà nói đến “động cơ” của Phạm Hồng Vũ.
Lục Cửu đi thì Phạm Hồng Vũ sẽ nhận chức Bí thư Huyện ủy, phải tạo quyền uy tuyệt đối cho chính mình, rửa sạch đội ngũ cán bộ.
Lục Cửu lên lãnh đạo thành phố rồi, Phạm Hồng Vũ cũng để cho hắn vài phần nể mặt, không đến mức gây chiến để Lục Cửu ở lại huyện Vân Hồ.
Phía sau Lục Cửu còn có Bí thư Thành ủy Đàm Khải Hoa, nên khai đao trên người bọn Tề Chính Hồng là thích hợp nhất.
Huống chi bọn người Tề Chính Hồng còn giả mạo chữ ký của Phạm Hồng Vũ, vì thế Phạm Hồng Vũ sẽ cho bọn hắn một vết đen lớn.
Phạm Hồng Vũ làm sao có thể dễ dàng tha thứ chứ?
Nhưng điều mấu chốt chính là Phạm Hồng Vũ không có chút liên lụy gì với họ, chưa bao giờ đi cửa sau, chỉ đích thân làm tốt công tác của mình, Phạm Hồng Vũ ở huyện Vân Hồ cũng không có ai thân thích.
Quan vừa mới lên chức, lại không có liên quan gì, Phạm Hồng Vũ không đưa họ ra tế cờ mới lạ.
Nên cách duy nhất để tránh hậu quả có thể xảy ra, chính là ngăn cản Phạm Hồng Vũ ngồi trên ghế Bí thư Huyện ủy.
Tuy có mạo hiểm, nhưng còn hơn mất cả chì lẫn chài, ai không làm chứ.
Đào Tiểu Vũ eBook
Tải eBook tại:
Đọc truyện Online – Chương 842: Tự làm bậy, không đáng sống.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Thí Thiên Đạo [Dịch] Thí Thiên Đạo](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/11/Dich-Thi-Thien-Dao-Audio-Truyen-FUll.jpg)






